Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 240


Chương 240

Lần này lại càng thêm bá đạo.

Cứ thế, Hứa Minh Tâm thở hồng hộc, mặt cô đỏ lên vì thiếu không khí trong thời gian dài.

“Anh… anh phạm quy.”

“Người phạm quy là em, em đang nói dối.

Trái tim em nói với anh rằng em vẫn yêu anh, không nỡ rời xa anh. Sau khi rời xa anh thì em sẽ đau khổ muốn chết, em sẽ khóc rất thảm thiết. Cho nên anh tuân theo ý nguyện của em dẫn em về nhà, để em mãi mãi cũng không thể rời khỏi anh.”

“Anh… anh đừng có mà nói nhăng nói cuội. Đây là trái tim em, em hiểu rõ nó nhất. Rõ ràng nó nói… rõ ràng là…”

Hứa Minh Tâm lắp bắp mà không nói nên lời.

Bởi vì Cố Gia Huy đã nói đúng với những gì mà cô nghĩ.

Đúng là cô đang rất khó chịu, cũng rất không rỡ, cô đang đau khổ đến nỗi xé nát tim gan.

Nhưng cô chưa từng nghĩ rằng Cố Gia Huy sẽ tới tìm mình.

Hứa Minh Tâm ước gì anh cả đời này cũng đừng tới tìm cô, hai người tốt nhất là cả đời không qua lại với nhau.

Đây là kết quả tốt nhất.

Hứa Minh Tâm chỉ cần theo dõi Cố Gia Huy trên tivi, biết anh sống rất tốt là cô hài lòng rồi.

“Cố Gia Huy, thật ra Trịnh Anh nói không sai, anh nên ở bên cô ấy.”

“Vậy em thì sao?”

“Em ư?” Hứa Minh Tâm vẫn chưa nghĩa tới kết cục của chính mình.

“Em sẽ học xong đại học rồi rời khỏi thành phố này, thoát khỏi sự khống chế của nhà họ Hứa, đi sống một cuộc sống của chính mình, hoặc là sẽ cưới ai đó…”

“Dẹp mẹ đi, em chỉ có thể gả cho anh, chẳng lẽ em muốn cắm sừng anh sao?”

Cố Gia Huy phun ra một câu chửi tục.

“Cố Gia Huy, em không thể nào hiểu nổi. Anh không cần cô chiêu nhà giàu mà cứ bám riết lấy người đã nghèo còn ngốc như em làm gì? Anh bị điên à? Bị điên thì mau đi uống thuốc đi.”

“Em chính là thuốc của anh! Chính vì em ngốc như thế nên anh mới không yên tâm để em một mình, chứ đừng nói gì mà giao em cho người khác.” Cố Gia Huy gẵn từng chữ một.

Anh gào to, gào to đến nỗi để cho Hứa Minh Tâm không thể thốt ra chữ nào.

“Hứa Minh Tâm, nếu như anh thật sự muối lợi dụng hôn nhân của mình thì lúc đầu anh cũng không cần phải tìm đến em. Từ đêm hôm đó em quay về là anh đã không có ý định buông tay của em ra rồi. Em hiểu chưa?”

“Ngay cả anh cũng không biết vì sao anh lại gửi gắm đến em nhiều tình cảm như thế, muốn lấy lại cũng không được. Ngay từ lần đầu gặp em, em rõ là sợ đến mức toàn thân run rẩy, nhưng vẫn kiên trì chống đỡ. Khi em vốn có thể chạy trốn, nhưng vẫn kiên quyết ở lại, là em nói với anh em không sợ anh, em có thể khắc phục. Là khi em bênh vực anh, ngăn lại nắm đấm trước mặt anh.”

“Anh thích em, không phải chuyện một sáng một chiều, mà là tình cảm lâu ngày góp nhặt, nuôi dưỡng thành sông.”

“Nói như thế, em rốt cuộc đã hiểu chưa?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 241


Chương 241

“Chưa…chưa hiểu lắm, anh nói nhanh quá, não em có hạn, không tiếp thu được nhiều đến thế.”

Cô có chút không hiểu rõ, những chuyện nhỏ nhặt ấy đối với cô chẳng tính là gì, sao mà trong mắt Cố Gia Huy lại trở nên lớn lao đến nỗi khiến anh khắc sâu như thế cơ chứ? Cô chỉ cố gắng hết sức đối đãi anh thật tốt, vì anh cũng chẳng đối xử tệ với cô chút nào.

Cuộc sống vốn nên có qua có lại, nên cô bằng lòng như thế.

“Vậy thôi không cần nói nữa.”

“Hả?”

Sau đó, môi cô bị khoá chặt lại.

Đây là nụ hôn thứ ba rồi.

Vẫn ôn nhu đằm thắm như vậy.

Hứa Minh Tâm như cảm thấy bản thân đang đắm mình trong một dòng suối nước nóng, lỗ chân lông toàn thân đều nở ra. Đầu óc cô choáng voáng, không có khả năng làm chủ suy nghĩ của mình nữa.

Một hồi lâu, anh lưu luyến rời xa đôi môi ấy, mắt phượng sâu lắng khe khẽ nhìn cô, yết hầu cử động lên xuống, như đang cố nén lại.

“Bây giờ em còn điều gì không hiểu nữa không? Anh dùng miệng dạy em cũng được.”

“Hình như em hiểu một chút, mà em cũng không hiểu một chút.”

“Vậy tiếp tục thôi.”

Cố Gia Huy cũng lười phí lời, tham lam cuồng vọng độc chiếm đôi môi đỏ mọng ấy của cô, mềm mại, đậm đà, còn vương vị ngọt nữa, thử thế nào cũng không đủ.

Anh ước gì có thể cùng cô triền miên trong cơn say bất tận lan vào xương tuỷ, ước gì có thể độc chiếm cô trên từng tấc thịt.

Anh muốn làm tới, nhưng lại bị Hứa Minh Tâm đưa hai tay đẩy ra, chặn lại ngay trước mặt anh.

“Em hiểu rồi, không cần dạy em nữa đâu!”

“Anh thấy em vẫn chưa hiểu lắm đâu, hiểu không cặn kẽ chút nào, tiếp tục giao lưu đi, để em có thể hiểu được tiếng lòng anh, sao hả?”

“Không cần, thật sự không cần đâu, em hiểu rồi mà!”

“Vậy em nói anh nghe, em hiểu được những gì nào?”

Cố Gia Huy vẫn còn chưa thoả mãn, anh l**m l**m môi, đôi mắt phượng như chén mực bị đổ, chỉ còn một màu đen sẫm lại, sâu nặng không muốn rời đi.

Cô khẽ nhìn vào bóng hình mình phảng phất nơi đáy mắt anh.

Trong mắt anh, chẳng có gì khác, chỉ có cô.

Trong đôi mắt ấy, chẳng có ai cả, chỉ có chính mình.

Đến bây giờ, đầu óc Hứa Minh Tâm vẫn rối bời cùng cực, làm gì có tâm tư đi suy nghĩ đến chuyện gì nữa.

Cô chỉ biết, mình đang cãi nhau với Cố Gia Huy.

Trước khi anh đến, cô đã dặn sẵn lòng mình, nhất quyết không ở cùng với anh được.

Cô không thể mất phương hướng thế chứ, sao lại mềm lòng trước vài lời ngon tiếng ngọt của anh thế này…

Bây giờ mềm lòng một khắc, sau này sẽ ân hận một đời đó.

“Cố Gia Huy.Anh…anh hà cớ gì phải đi cưới một người vợ vô dụng như em chứ?” Cô khe khẽ rũ mi mắt, vân về đôi tay nhỏ của mình, e dè mà nói.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 242


Chương 242

“Em hữu dụng mà.” “Em hữu dụng?”

Hứa Minh Tâm kinh ngạc, dùng đôi mắt đầy nghi hoặc nhìn anh: “Trước đây, căn nhà đó đối với anh chỉ là một nơi để sinh sống mà thôi, có về hay không cũng chẳng sao cả. Nhưng bây giờ, đối với anh, nó là nhà, vì anh biết vẫn luôn có một người âm thầm đợi anh về ăn cơm, về ngủ chung. Cô ấy sẽ để đèn để cửa chờ anh, sẽ quan tâm anh mệt không, khát không, sẽ tươi cười với anh, nghịch ngợm với anh.”

“Anh cưới người khác rồi, người ta cũng thể mà?”

“Không giống, em với họ khác nhau, em đã chọn bên anh từ thuở anh còn xấu xí ấy, em bảo vệ anh, em biết xót thương anh. Em đã khiến con tim anh rạo rực bùng cháy lại sau bốn năm lạnh lẽo.”

“Người khác cũng sẽ thế.”

“Không đâu, cả đời này anh chẳng thể tìm được ai khác như em cả. Nói rõ hơn, trên thế gian này chỉ có một Hứa Minh Tâm, anh muốn yêu em.”

“Những gì mà em dành cho anh, không ai có thể so sánh được. Tình cảm mà anh dành cho em, cũng chẳng thể đem dành cho người thứ hai nữa. Ai cũng sẽ có một người là độc nhất vô nhị, nên anh cũng muốn trở thành người độc nhất trong tim em, và anh cũng muốn em là của anh.”

“Em sợ sau này anh sẽ hối hận..” Cô đã nói ra nỗi lo cuối cùng của mình.

“Anh không hối hận, anh chỉ sợ em hối hận thôi. Em có thể không tin bất kỳ ai, nhưng em buộc phải tin tưởng anh. Vì anh là người của em, anh sẽ che mưa chắn gió cho em cả cuộc đời này. Dù anh có bỏ lại phía sau cả thế gian này cũng sẽ không bỏ lại em một mình.”

“Em..”

Hứa Minh Tâm định nói thêm, nhưng lại phát hiện không còn gì để nói. Cố Gia Huy đã nói hết rồi, cô còn gì để mà nói nữa chứ?

Có thật là sẽ không hối hận không?

“Ăn cơm thôi, anh đói rồi, em còn gì chưa hiểu được nữa, thì vừa ăn vừa hỏi anh.”

“Bài tập của em.”

“Đưa đây anh xem.”

Hai người đến nhà hàng vẫn hay đi, bình thường Hứa Minh Tâm ăn khoẻ như rồng, mạnh như hổ, hôm nay lại ôn nhu dịu dàng.

Không nhiều lời nữa, nước chanh miễn phí sắp không đủ uống rồi.

“Không ngon à?” Anh hỏi.

“Ngon…chỉ là, em vẫn chưa hiểu lắm.” Hứa Minh Tâm cúi đầu, chán nản nói.

“Em lo gì vậy?”

“Em sợ sau này…

“Còn sống sờ sờ đây, chuyện trước mắt không lo, ai lại đi lo chuyện sau này? Em chỉ cần nhớ, em chạy không thoát được anh, trời đã an bài em là vợ anh rồi.”

“Nếu như…em chạy thì sao?” Cô thận trọng hỏi. Cô thấy Cố Gia Huy khe khẽ nhếch khoé môi, chỉ là ý cười ấy không lan lên đến mắt.

Giọng nói trầm ấm truyền ra từ bờ môi gợi cảm ấy của anh: “Anh sẽ đánh gãy chân em.”

Chỉ với sáu chữ ấy, cô đã run rẩy toàn thân, cô nuốt nước bọt trong tiềm thức.

“Ăn cơm..ăn..ăn đi.”

Hứa Minh Tâm bối rối tột độ, nhanh chóng nói sang chuyện khác.

Rốt cuộc hiện tại cô nên đi hay không đi đây?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 243


Chương 243

Đến chiều khi Cố Gia Huy đã rời đi, cô vẫn không hiểu hết được.

Ngay lúc cô đang mơ hồ chọn môn để học, chẳng ngờ Bạch Thư Hân đã trở về, vừa chạy hì hục vừa th* d*c.

“Sao cậu lại tới rồi, chẳng phải lúc này đang trên lớp sao?”

“Chẳng phải vì việc của cậu à? Cố Gia Huy cho tớ nghỉ, để tớ đi khai thông cho cậu đấy, hoàn thành xong liên trở thành nhân viên chính thức rồi, lương tăng gấp đôi đó.”

“Cậu vì chức vụ mới đến thôi à?”

“Không biết là vì cái gì, nhưng cậu với Cố “Gia Huy cãi nhau, chia tay, chuyện lớn đến vậy sao không nói tớ biết? Cứ tự quyết định thế à? Hơn nữa, cậu vậy mà lại bị đứa tiểu tam thuyết phục nhanh chóng đến vậy, cậu đem mặt mũi tớ quẳng vào xó nào rồi thế?”

Bạch Thư Hân không hiếu kỳ gì cả, chỉ tiếc rèn sắt chẳng thành thép.

“Không phải phục, mà sự thật là như thế, tớ không muốn liên luy anh ấy!”

“Đồ vô dụng! Cố Gia Huy còn chưa lên tiếng nói cậu liên luy anh ấy, cậu toàn nghĩ xăng bậy không thế? Con người Cố Gia Huy ra sao, chẳng lẽ bên cạnh anh ấy lâu thế, cậu vẫn không biết sao? Anh ấy phải sắp.

xếp ổn thoả rồi mới bên cạnh cậu chứ, điều duy nhất cậu cần làm, là tin tưởng anh ấy.”

“Anh ấy bên cạnh cậu hạnh phúc đến thế, nhất định là rất thích cậu. Nếu mà muốn đáp trả, thì đừng hoài nghi anh ấy. Anh ấy cảm tỉ cậu thế nào cũng tốt, thì cậu cũng phửi tự tin như vậy chứ. Chồng cậu còn chưa mắng rủa cậu, còn ai có tư cách sao?”

“Cậu…cậu nói thế này, cũng có lý đấy…

“Cái gì mà cũng có lý? Hoàn toàn chính là như vậy. Nếu lần sau người phụ nữ xấu xa đó còn tìm tới cửa nữa thì cậu trả lời cô ta bốn chữ!”

“Bốn chữ gì?”

Hứa Minh Tâm tò mò hỏi.

Một tiết học cơ bản, Bạch Thư Hân đã truyền dạy hết tất cả những gì mình đã học được trong cuộc đời.

Sau khi hai người tan học, Bạch Thư Hân kéo cô đi dạo trong sân trường.

Nói rất nhiều nhưng cuối cùng có thể nghĩ thông được hay không vẫn phải xem từng cá nhân.

“Bây giờ tâm trạng cậu thế nào?”

“Không biết, hình như vui rồi, nhưng hình như cũng rất buồn.”

“Cậu tin anh ấy không?”

Bạch Thư Hân dừng lại, nghiêm túc hỏi từng chữ một.

“Tin.”

Cô không chút do dự trả lời chắc như đinh đóng cột.

“Nhưng, tớ không tin tưởng bản thân mình.”

“Thích một người không phải là không có lý. Tớ thích cậu, Ngôn Hải thích cậu, Cố Gia Huy cũng thích cậu, ông Cổ cũng thích cậu nhỉ? Nhiều người thích cậu như vậy, chắc chắn là cậu có sức hút của chính cậu. Cũng chính sức hút này đã chinh phục bọn tớ. Cậu chất phác tốt bụng, cậu không phức tạp, chơi cùng cậu rất thoải mái. Cậu cũng là một cái hốc cây, tất cả những bí mật của tớ nói với cậu cũng không sợ có người thứ ba biết được.”

“Cậu tốt với mọi người, dốc hết tất cả, không tiếc phải bỏ ra, cũng không yêu cầu được nhận lại. Cậu đã để ý ai thì không nỡ để họ phải chịu một chút tổn thương nào.”

“Những ưu điểm này vẫn không đủ à?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 244


Chương 244

“Thì ra… Tớ có ưu điểm như vậy à? Tớ còn tưởng tớ chỉ giỏi ăn giỏi uống thôi chứ?”

“Giỏi ăn giỏi uống mà, không bao giờ lãng phí, cũng không kén ăn, đây là thói quen tốt, tiếp tục phát huy nhé!” Bạch Thư Hân vỗ vai cô, cười hị hị nói.

“Nghe cậu nói vậy, tớ thấy tớ cũng không tệ lắm nhỉ.”

“Nếu cậu thật sự yêu anh ấy, thì không nên chần chừ như vậy, yêu một người phải kiên định. Cậu không nên buông tay mà nên dũng cảm tiến lên, trở nên xuất sắc hơn! Như vậy mới không phụ lòng anh ấy, biết chưa?”

“Tớ biết rồi!”

Cuối cùng Hứa Minh Tâm đã lấy lại được tự tin, nắm chặt nắm đấm, nói một cách trịnh trọng.

Không nên buông tay mà phải tiến về phía trước.

Không thể bị đánh bại trước khó khăn mà phải trở nên ưu tú hơn, như vậy mới có tư cách đứng bên cạnh anh ấy.

Lời của người ngoài có khó nghe hơn nữa, chỉ cần Cố Gia Huy không ghét bỏ mình là được rồi.

“Ồ, anh ấy tới rồi, tớ giao cậu cho anh ấy vậy.”

Cô ấy nhìn ra phía xa, nói.

Hứa Minh Tâm xoay người thì thấy người đàn ông đang bước nhanh đến.

“Ừ, tớ nghĩ tớ đã hiểu rồi.”

“Vậy tớ đi trước đây.”

Bạch Thư Hân rời đi.

Cố Gia Huy đến gần cô, cũng không dám hỏi chuyện thế nào.

Anh chưa bao giờ trở nên giống như bây giờ, lo được lo mất, cẩn thận dè dặt, mà những cảm xúc này đều là do cô gây ra.

“Em đói rồi.”

Hứa Minh Tâm xoa xoa bụng mình, nói chuyện nhiều như vậy rất dễ hao tổn thể lực.

Cố Gia Huy nghe thấy lời này thì trái tim bỗng chốc ấm áp hơn.

Khóe miệng anh giương lên một nụ cười nhàn nhạt, ấm áp nói: “Đi, chúng ta về nhà ăn cơm.”

Về đến biệt thự, chú An vô cùng nhiệt tình, cũng đã chuẩn bị xong bữa tối ngon lành từ sớm, thậm chí còn đặt một chai rượu vang đỏ lên bàn.

“Cô Hứa đã về rồi, bảo sao tôi cứ nghe chim khách ở cửa hót mãi, chắc chắn là có chuyện vui mà. Cô Hứa chắc chắn là người của cậu chủ rồi, có dù có chạy thì cũng sẽ quay về thôi. Xem ra tôi không thu dọn đồ đạc của cô Hứa là quyết định đúng đắn mà.”

Chú An vui vẻ nói.

Ngược lại, Hứa Minh Tâm có hơi ngại rồi.

Xấu hổ quá đi mất!

Con dâunhà người ta cãi nhau thì về nhà mẹ đẻ, còn ở nhà mẹ đẻ từ ba đến năm ngày. Cô thì hay rồi, mới tối qua còn anh dũng rời đi, ngày hôm sau đã ngoan ngoãn quay về rồi.

“Chú An, chú đừng có cười cháu, cháu đã cảm thấy rất mất mặt rồi!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 245


Chương 245

“Có gì đâu mà mất mặt, nếu không ầm ĩ một trận như vậy thì anh sẽ không biết em sợ cái gì. Cũng tốt, dù sao vấn đề cũng đã giải quyết xong rồi, em vẫn là của anh.”

Cố Gia Huy nắm lấy tay cô, dịu dàng nói.

May mà vấn đề đã được giải quyết xong rồi, nếu không giải quyết, e là tối nay lại phải nhờ rượu làm tê liệt cảm xúc mất.

Chú An mở rượu nho, muốn hai người uống một chút để vui hơn.

Cố Gia Huy nhìn chai rượu mà đau đầu, nói: “Không cần đâu, ăn cơm thôi.”

“Uống một chút đi mà!”

Cảm giác chai rượu vang đỏ đó rất ngon, cô không nhịn được muốn nếm thử một chút.

Cố Gia Huy nhìn biểu cảm đáng thương của cô, giống như nhìn thấy một chú chó nhỏ, hơn nữa còn là giống poodle, trông rất vô tội.

Suýt chút nữa anh đã mềm lòng mà thỏa hiệp rồi, nhưng nghĩ đến chuyện cô say rồi thì sẽ trêu ghẹo khiến mình rất khổ sở, thế nên anh vẫn phải kiềm lòng lại, không thể dung túng cho cô gái nhỏ này được.

“Không được uống, mỗi lần em uống rượu xong thì đều giở trò lưu manh.”

“Phải không? Sao em không nhớ gì nhỉ?” Hứa Minh Tâm không nhớ dù chỉ là một chút, nhìn anh với vẻ hơi nghi ngờ.

Cố Gia Huy không trả lời, bảo chú An cất rượu vang đi, đổi thành nước ép trái cây.

Lúc hai người đang ăn, Cố Gia Huy đột nhiên lên tiếng: “Chú An, lần sau chú đi siêu thị gia dụng thì mua một cái bàn vuông nhỏ nhé.”

“Tại sao?”

Chú An còn chưa kịp hỏi thì Hứa Minh Tâm đã lên tiếng trước.

“Cái bàn dài này làm anh cảm thấy cách em xa quá, anh không vui.”

Cố Gia Huy mang theo bát đũa, đổi vị trí đến bên cạnh cô.

“Sau này có khách đến thì ngồi bàn dài.

Trong nhà chỉ có hai người chúng ta thì ngồi bàn nhỏ, như vậy thì sẽ chỉ cách nhau gần một chút.”

Hứa Minh Tâm nghe thấy những lời này thì dở khóc dở cười, có cần phải làm thế không, cũng chỉ ăn một cơm thôi mà.

“Em ăn nhiều chút, ăn xong chúng ta còn có món nợ phải tính nữa.

Cố Gia Huy lấy thức ăn cho cô, Hứa Minh Tâm đang vui vẻ ăn cơm, đột nhiên nghe thấy câu này thì sợ đến nỗi đũa rơi xuống bàn.

“Anh… Anh nói thế là có ý gì, chúng ta còn nợ gì chưa tính sao?”

“Em nghĩ kĩ lại xem, em có làm việc gì có lỗi với anh không?”

Cố Gia Huy ngoài mặt thì cười nhưng trong lòng lại không cười, nói với cô.

Hứa Minh Tâm nghe thế thì nhíu chặt mày lại, cô làm chuyện có lỗi với anh lúc nào chứ?

“Muốn anh nhắc em sao? Chập tối hôm qua khoảng năm giờ bốn mươi phút, em ở trường làm gì?”

Hứa Minh Tâm nghe thấy câu này thì đầu đùng đoàng như sấm rền.

Hôm qua, lúc đó cô với Ngôn Hải giả vờ hôn môi!
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 246


Chương 246

“Chuyện đó, anh nghe em giải thích, việ không như anh nghĩ đâu! Thật ra em với anh ấy không có hôn nhau, giữa bọn em cách nhau một ngón tay cái. Ngôn Hải biết em đang diễn cho nên mới cố ý phối hợp thôi.”

Hứa Minh Tâm vội nói, chỉ sợ Cố Gia Huy đi tìm Ngôn Hải tính sổ.

“Diễn? Vậy còn lúc em ôm cậu ta thì sao?”

Cố Gia Huy híp mắt, nói với vẻ mặt không tốt lắm.

Lúc đó, khi nhìn thấy cảnh này, anh tức giận đến mức nổi cơn tam bành, còn có ý định muốn giết người.

Nhưng anh đã khống chế được, anh cũng không ngờ, buổi tối anh còn nén giận, vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì để khỏi phải rước.

thêm phiền phức.

Chỉ cần Hứa Minh Tâm không nhắc thì anh bằng lòng làm kẻ mù cả một đời Anh có thể lừa mình dối người để sống yên lòng thoải mái.

Hóa ra, tình yêu cũng có thể kéo anh từ trên mây cao xuống tận bùn nhão, trở nên thảm hại bất kham như vậy. Quả thực anh đã bệnh rồi, trúng một loại độc tên là Hứa Minh Tâm, chỉ có cô mới có thể giải được.

“Chuyện đó…là em chủ động ôm, tại vì em thấy anh đến cho nên em nóng lòng..”

Cô còn chưa nói xong, Cố Gia Huy đã cốc vào đầu cô, cô đau đến nhe răng trợn mắt.

Nhưng lại không dám kêu ca, dù sao thì cũng là mình sai, chỉ có thể nhịn đau.

“Lần sau còn dám nữa không?”

“Không… Không dám nữa.”

Cô đáng thương nói.

“Lần sau không dễ thế này nữa đâu đấy.”

Cố Gia Huy định bỏ qua, khiến cho Hứa Minh Tâm bất ngờ.

Cứ như vậy là xong rồi à, cô còn tưởng Cố Gia Huy chắc chắn sẽ trừng phạt cô một trận đấy.

“Anh không giận nữa à?”

Cô cẩn thận dè dặt hỏi.

“Giận em thì chính là anh đang giận chính mình rồi. Vì em, anh nguyện ý nhượng bộ. Lùi một bước cũng là nhường, lùi mười nghìn bước cũng là nhường. Chỉ là sau khi lùi mười nghìn bước, phía sau chính là vực sâu thăm thẳm. Có muốn anh muôn đời muôn kiếp không trở lại được hay không thì quyền quyết định đều ở trong tay em, em quyết định thế nào thì chính là thế ấy.”

Hứa Minh Tâm nghe những lời này, trái tim run lên dữ dội.

Sau khi lùi mười vạn bước thì chính là vực sâu thăm thẳm.

Anh có quay lại được hay không thì quyền quyết định đều nằm trong tay cô.

Cô có tài cán gì mà có thể làm chủ được nhiều như thế.

Cô biết, đây không phải là thứ cô muốn, mà là Cố Gia Huy chủ động cho cô.

Trịnh trọng và dứt khoát mang những vũ khí có thể gây tổn thương đến bản thân anh ấy giao vào tay mình.

“Không đâu, cho dù là vực sâu thăm thẳm thì em cũng sẽ không để anh một mình nhảy xuống đó.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 247


Chương 247

Hứa Minh Tâm lại gần, ôm lấy cổ anh, thân mật cọ má vào má anh.

Cô ôm chặt lấy anh, còn anh thì dễ dàng ôm lấy cơ thể mềm mại của cô.

Hứa Minh Tâm quay về phòng, trong phòng vẫn còn mùi rượu, nên cô biết chắc chắn tối qua Cố Gia Huy đã uống rượu.

Tối qua cô không vui, anh cũng không hề vui.

Bọn họ đều vì nhau mà làm chuyện ngốc nghếch nhất.

Sau này sẽ không thế nữa, cả hai nên là hậu phương vững chắc nhất của nhau mới đúng, chứ không nên là nguồn gốc của sự khủng hoảng.

Hứa Minh Tâm nằm bên cạnh anh, hít vào hơi thở mát lạnh từ trên người anh truyền đến, đột nhiên cảm thấy rất bình yên, rất an lòng.

Cô đã mệt cả một ngày, cuối cùng cũng có thể thả lòng thần kinh rồi.

Chẳng mấy chốc cô đã chìm vào giấc ngủ. Cố Gia Huy xoa đầu cô, cũng cảm thấy bình yên.

Giấc ngủ này hai người đều ngủ rất ngon, tinh thần sảng khoái.

Ngày hôm sau, lúc cô vừa tỉnh thì thấy Cố Gia Huy đã dậy rồi, còn đang nghe điện thoại.

Hóa ra là ông gọi đến, bảo tối về ăn cơm, cả nhà đều tụ tập cả, đoán là bàn chuyện kết hôn của Cố Tử Vị và HứaAn Kỳ.

Hứa Minh Tâm không khỏi có hơi cảm khái: “Cố Gia Huy, cháu anh đã kết hôn cả rồi, mà anh còn phải đợi hai năm nữa, có phải là rất bất lực không?”

“Không đâu, bọn họ còn ngưỡng mộ anh ấy chứ. Hai năm sau anh đã ba mươi tuổi rồi mà lại có thể cưới được một cô vợ nhỏ hai mươi tuổi như em.”

“Ừ nhỉ, lúc em hai mươi tuổi thì anh đã là ông chú ba mươi tuổi rồi. Ôi, thoắt cái anh đã già rồi!”

Cố Gia Huy nghe thể thì sắc mặt thoáng chốc trở nên u ám.

Anh chưa từng cảm thấy tuổi tác của mình là một vấn đề.

Đối với đàn ông mà nói, hai mươi tám tuổi đã có sự nghiệp thành công thì không tính là lớn lao.

Nhưng đối với Hứa Minh Tâm hiện tại vẫn mười tám tuổi mà nói, mười tuổi này là khoảng cách rất lớn, rất lớn.

Nếu không phải vì một số nguyên nhân thì theo vai vế, quả thật cô phải gọi anh một tiếng chú ba.

“Anh thế này gọi là chín chắn!”

“Đúng, là ông chú chín chắn.”

“Anh thấy em lành sẹo rồi nên quên đau, lại ngứa mông nữa đúng không?”

Cố Gia Huy không hề khách sáo lật người cô lại, đè lên đầu gối, đánh hai cái.

Hứa Minh Tâm liên tục xin tha, nhưng anh không dừng lại.

Thực ra là cảm giác ở tay rất tuyệt, khiến người ta không kiềm được.

Hứa Minh Tâm kêu khổ không thôi: “Em sai rồi, em thật sự sai rồi, dù sao thì anh cũng phải đổi sang bên kia chứ, như vậy thì mới đau đều được, đúng không?”

“Được, là em nói đấy.”

“Em nói sai rồi.”

Hứa Minh Tâm muốn khóc đến nơi.

Một lúc sau, cô cảm thấy mông sưng lên rồi, không thể đường hoàng mà đi trên đường nữa.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 248


Chương 248

“Chú ba Cố là đẹp trai nhất, trên trời dưới đất chỉ có anh là tuyệt nhất.”

“Ừm, anh thích nghe câu này.”

Hứa Minh Tâm giống như dân lành bị ép, mặt thì tươi cười nhưng trong lòng thì đang chửi thề!



Buổi tối bọn họ thu dọn một chút, sau đó Cố Gia Huy đón cô đến nhà cũ.

Những người khác đều đã đến rồi, chỉ còn thiếu hai người bọn họ.

Chỉ có một người là cô chưa từng gặp, khoảng hơn bốn mươi tuổi, da dẻ được chăm sóc rất tốt, nhưng cơ thể có hơi đẫy đà, ăn mặc lộng lẫy, nhưng trông có hơi sến súa.

Đây chắc hẳn là La Thanh Nhã – vợ của Cố Triệt, mẹ của Cố Tử Vị.

Cố Triệt hơi khách sáo, bảo bọn họ ngồi xuống, dù sao thì bên ngoài vẫn là anh em.

Nhưng La Thanh Nhã lại khinh thường bọn họ. Một người là em trai đang tranh giành cha mẹ với chồng bà ta, một người là con nhóc dốt đặc cán mai bị coi thường, La Thanh Nhã không hề nể mặt chút nào.

Hứa Minh Tâm và HứaAn Kỳ chạm mặt nhau, cô có thể nhìn thấy tia tức giận trong mắt HứaAn Kỳ.

Vốn còn tưởng cô lấy phải một người chồng không tốt, không ngờ Cố Gia Huy lại chuyển mình, trở thành một anh chàng đẹp trai, hơn nữa còn có tập đoàn riêng, cú vả mặt này đến nhanh quá, nhanh như một cơn lốc xoáy vậy.

HứaAn Kỳ là người không muốn thấy cô sống tốt nhất, bây giờ chắc chắn là tức đến đau bụng rồi.

Một nhóm người ngồi xuống, bắt đầu dùng cơm.

Trong bữa ăn, Cố Gia Bảo bắt đầu bàn bạc chuyện kết hôn của hai người, dự định tổ chức cuối tháng, trước Nguyên đán, khoảng thời gian này phải thu xếp chuẩn bị hôn lễ.

Gửi thiệp mời, thủ tục lễ đường, khách sạn tổ chức hôn lễ, vân vân.

Sau khi bàn bạc xong hôn sự, Cố Gia Bảo đi vào vấn đề chính.

Các cháu đều đã kết hôn lập gia đình cả rồi, vậy thì phải phân chia quyền thừa kế trong gia tộc.

“Ba định cho thằng Ba ba mươi phần trăm cổ phần, hai mươi phần trăm trong tay ba sẽ cho Cố Tử Vị. Như vậy, ba có thể rút khỏi hội đồng quản trị rồi, để mấy đứa tự do phát huy. Nhà họ Cố hưng hay bại đều phải xem anh em mấy đứa rồi”

“Ba, cậu Ba từng nói sẽ từ bỏ quyền thừa kế. Cậu ấy chưa từng để ý đến công việc của tập đoàn, phương hướng phát triển của tập đoàn Cố thị và J&C cũng hơi khác biệt. Cố thị là công thương nghiệp, còn .J&C chủ yếu là mặt hàng xa xỉ, có quan hệ với các loại giao dịch tài chính. Cậu Ba có thể quản lý tốt .J&C nhưng chưa hẳn đã điều hành tốt được tập đoàn Gố thị: “Vậy sao? Thằng ba?”

Cố Triệt nhướng mày liếc nhìn Cố Gia Huy, anh vững như Thái Sơn, ngay cả một chút cảm xúc cũng không có, bình thản không chút gợn sóng.

Ngay cả con cáo già như anh ta cũng không hiểu được rốt cuộc Cố Gia Huy muốn làm gì.

“Đây chỉ là lời của một mình con, thăng Ba thấy thế nào?”

Cố Gia Bảo nhìn Cố Gia Huy, trong lòng hơi căng thẳng, ông hi vọng Cố Gia Huy sế tiếp nhận.

Anh không tiếp nhận mới là mối tai họa lớn nhất.

Nhất thời, mọi người đều nhìn Cố Gia Huy, còn anh chỉ cầm ly rượu nốc một hơi.

Trông anh như đang dửng dưng, nhưng Hứa Minh Tâm ngồi cạnh anh có thể cảm nhận rõ được sự thù địch trên người anh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 249


Chương 249

Anh nắm lấy tay mình, hơi siết chặt lại.

Anh làm đau chính mình nhưng lại không hề biết.

Không khí như ngưng đọng trong vài phút.

Chẳng mấy chốc, Cố Gia Huy lên tiếng: “Anh cả nói đúng, con không có ý kiến, quả thực con không hiểu lắm về cơ cấu hoạt động của Cố thị, sợ là không đảm nhiệm được”

Lời này vừa dứt, từ đáy lòng Cố Triệt thở.

phào nhẹ nhõm.

Nhưng trái tim của Cố Gia Bảo lại nảy lên.

Nó từ chối rồi… Đây chính là quyết định của thằng Ba sao? “

“Ăn cơm đi.”

Rất lâu sau, Cố Gia Bảo mới nặng nề nói ra ba chữ này, giọng nói có hơi thê lương.

Từ Hải Đường để ý được, lão già này như một con sư tử, cứ đứng sừng sững không ngã. Vừa rồi, sau khi Cố Gia Huy đưa ra quyết định này, dường như ông ta hơi khom xuống, lộ rõ vài phần già nua.

Bề ngoài, trông bữa cơm này có bầu không khí rất hòa thuận, nhưng cô ta biết, màn tranh giành cấu xé lẫn nhau rất dữ dội.

Cô ta không thích cảm giác này, luôn cảm thấy nó chất chứa quá nhiều mưu tính. Sau bữa cơm, ông không để bọn họ về mà bảo ở lại một đêm, nhằm tăng thêm tình cảm. Hứa Minh Tâm nhất định có ám ảnh về nơi này, nên không dám tùy tiện đi lung tung.

Người giúp việc đến nói ông muốn cô đến thư phòng uống trà.

Lúc cô đến, ông đang luyện chữ, vẫn có thể nhìn ra được phong thái của ông.

“Bác trai.”

Cô lễ phép chào.

“Ngồi xuống đi, đừng cẩn trọng quá, cứ coi ở đây như nhà mình.”

“Vâng.”

Cô đáp nhẹ một tiếng, sau đó ngồi xuống, cũng nhìn thấy nét bút cuối cùng của ông.

Ông viết một chữ “gia”* (gia trong gia đình) Chữ này rất đẹp, hoàn toàn có thể đóng khung treo lên, nhưng ông nhìn rồi lại thở dài, như đang có tâm sự chồng chất. Trà này, trông không ngon như vậy.

Cố Gia Bảo chuẩn bị pha trà, Hứa Minh Tâm không dám để người lớn làm nên đã tự mình làm.

Ông thấy thủ pháp của cô rất thành thạo nên vô cùng ngạc nhiên: “Con biết pha trà?”

“Trước đây ở nhà có khách đến, con đều là người pha trà, ai cũng nói trà nhà con rất ngon.” Hứa Minh Tâm không khỏi tự hào, nói.

Cố Gia Bảo cười, nhìn thấy cô, tâm trạng cũng không còn tệ nữa.

“Hứa Văn Mạnh lại nuôi được một cô con gái tốt thế này, chỉ tiếc là ông ta lại không trân trọng con, xem con như mắt cá.”

“Nhưng chú ba Cố lại phát hiện ra con là một bảo bối, điều này cũng giống như viên ngọc trai, dù ở đâu thì cũng sẽ phát sáng.”

Cô không hề dè dặt mà tự khen bản thân mình.

Chẳng phải có câu, quá khiêm tốn thì chính là tự đại sao, nhưng cô chưa từng khiêm tốn.

Ưu điểm vốn có hạn, có thể phát huy cái nào thì phải phát huy cái đó.

“Con qua đây, có chuyện hỏi con, tình cảm của con với thằng Ba thế nào rồi?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 250


Chương 250

“Rất tốt ạ, trước đây cãi nhau một lần, nhưng làm hòa rồi ạ, tình cảm còn tốt hơn cả trước nữa.”

“Vợ chồng trẻ thì phải có chút khó khăn trắc trở mới ngày càng tốt hơn được. Minh Tâm à, nếu sau này thằng Ba có làm chuyện gì điên cuồng, làm tổn thương bản thân, cũng làm tổn thương người nhà, người ngoài không khuyên được, con nhất định phải khuyên nó đấy.”

“Bác trai, bác nói thế là có ý gì ạ?” Hứa Minh Tâm có hơi không hiểu.

Lẽ nào sau này Cố Gia Huy sẽ làm tổn thương người nhà của anh?

“Bác nợ thằng Hai và thằng Ba quá nhiều, từ nhỏ hai đứa đã không ở bên cạnh, không dễ gì mới trưởng thành rồi đón về, nhưng lại gặp vận hạn. Thằng Ba vẫn luôn canh cánh trong lòng về cái chết của thằng Hai, bác sợ nó ngày càng lún sâu vào con đường này, đến cuối cùng lại chìm trong bùn mà không thoát ra được.”

“Giữa cha con bác có khoảng cách, bác nói chưa chắc nó đã nghe, sau này phải trái đúng sai, còn cần con phải nhắc nó. Nó thì người trong cuộc nên không rõ, nhưng bác nghĩ người đứng ngoài sẽ hiểu rõ, con nhất định biết được cái gì là phải trái đúng sai”

Chủ đề này của Cố Gia Bảo hơi nặng nề, ép cô hơi khó thở.

Phải trái đúng sai…

Sau này Cố Gia Huy sẽ phạm sai lầm sao?

“Bác trai, mặc dù con không hiểu lắm, có thể là vì con ngốc quá. Nhưng con sẽ dốc hết sức mình để chăm sóc cho Cố Gia Huy nếu anh ấy thực sự làm sai chuyện gì, con sẽ không khoanh tay đứng nhìn, con cũng không thể nhìn anh ấy hủy hoại bản thân mình. Cho nên, bác yên tâm, con nhất quan tâm đến anh ấy.”

“Có lời này của con, bác cũng yên tâm rồi. Cháu gái, đứa con trai này của bác vẫn còn nhiều khi bướng bỉnh, có thể bây giờ con chưa thấy, sau này đừng có ruồng bỏ nó.”

“Bướng bỉnh? Trong những người đàn ông con gặp, không ai có tính tình tốt hơn Cố Gia Huy cả! Giống như bông vậy, dùng hết sức để đánh cũng không đau không ngứa. Cãi nhau với anh ấy mới là nhạt nhẽo nhất, dù sao thì miệng mồm anh ấy cũng lém lỉnh lắm, con nói không lại anh ấy, cũng..”

Cũng đã hôn anh luôn rồi, rất tuyệt!

“Con… Người con nói là con trai bác à?”

Cố Gia Bảo tỏ vẻ nghi ngờ, đứa con trai này của ông tính cách kì quặc, vui buồn thất thường, hơn nữa thủ đoạn trong kinh doanh cũng vô cùng tàn nhẫn.

Ở khu thương mại thủ đô, nghe đến tên của anh, người ta đều có vài phần nể nang.

Anh giống như Diêm Vương, ăn thịt người không cần nhổ xương.

Nhưng Hứa Minh Tâm lại nói tính tình anh rất tốt?

“Đúng vậy ạ, chính là chú ba Cố.”

“Có thể bác nuôi một đứa con trai giả rồi, không nghe lời ông già này, chỉ nghe lời vợ thôi.”

“Dạ? Là ý gì ạ?”

Hứa Minh Tâm vẫn không hiểu.

Lúc này, có người đẩy cửa bước vào.

“Đương nhiên con phải nghe lời vợ rồi, chẳng phải đây là lời dạy của tổ tiên nhà họ Cổ sao? Lấy chồng không theo chồng, lấy vợ phải theo vợ.”

Cố Gia Huy bước lên trước, vòng tay ôm eo Hứa Minh Tâm, kéo nhẹ cô vào lòng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 251


Chương 251

Hứa Minh Tâm muốn giãy ra nhưng không làm sao thoát được, chỉ có thể đỏ mặc nhìn ông đang xem chuyện cười.

“Sao con lại đến đây, chẳng lẽ sợ bố bắt nạt vợ con à?”

Ông không vui nói.

“Không đến mức như thế, con sợ cô vợ chưa cưới này của con không hiểu chuyện sẽ làm hỏng mất sự hào hứng của bố.”

Anh sợ ông sẽ nói mấy vấn đề sâu xa, làm tăng gánh nặng cho Hứa Minh Tâm.

Trái tim cô vợ nhỏ của anh còn dễ vỡ hơn cả thủy tinh, không thể chịu được áp lực.

Áp lực lớn là đầu sẽ hỏng ngay.

Để sửa được đầu cô, anh phải rất khổ tâm đấy.

“Được rồi được rồi, không còn sớm nữa, vợ chồng hai đứa làm gì thì làm đi, ông già này còn phải uống trà dưỡng tính nữa”

“Ngủ ngon.”

Cố Gia Huy nói một câu, sau đó kéo.

Hứa Minh Tâm đi, Hứa Minh Tâm cũng vội nói một tiếng.

Sau khi đi ra, anh không đưa cô về phòng mà đi thẳng lên tầng.

Cô không khỏi có hỏi ngạc nhiên, nói: “Không phải đi ngủ à?”

“Đưa em đi xem vài thứ.”

Cuối cùng bọn họ đến căn phòng trên tầng cao nhất, gác lửng rất lớn, hai người đứng bên trong mà không hề chật.

Ở đây có kính viễn vọng, có một lỗ tròn nhỏ nhô ra ngoài, có thể xoay ba trăm sáu mươi độ để quan sát mọi hướng Còn có tủ sách, thảm và chiếc giường nị “Đây là chỗ nào?”

“Đây là lãnh địa riêng của anh, những thứ này đều là từ lúc anh còn nhỏ, sau này anh với anh hai ra nước ngoài, căn phòng bị bỏ trống lâu ngày, một số thứ bị hỏng phải sửa lại. Một số thứ hư hại, còn một số thì được chuyển lên.”

Hứa Minh Tâm gõ vào kính viễn vọng, thật sự có thể thấy được những ngôi sao, hơn nữa còn có cảm giác khoảng cách được kéo gần lại Nhưng cô không hiểu về thiên văn lắm, Cố Gia Huy giải thích từng cái một, đâu là cũng Nhân Mã, đâu là cung Thiên Bình, đâu là sao Bắc Đẩu.

Giọng nói gợi cảm và êm dịu của anh vang lên bên tai, hay đến như vậy.

Hơi thở thổi vào tai cô khiến cô tê dại, cả người không còn sức lực.

“Trên trời còn một ngôi sao nữa, chắc chắn em chưa từng thấy”

“Sao gì?”

“Em lại đây.”

Anh nhẹ nhàng nói.

Hứa Minh Tâm đến gần anh, cuối cùng lại được anh ôm vào lòng, tai dán vào ngực mm “Trái tìm ở trong ngực anh hoàn toàn thuộc về em. Trên trời luôn có hàng ngàn hàng vạn vì sao, nhưng trái tim của anh chỉ có một, em phải bảo vệ nó cho tốt, đừng làm nó đau”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 252


Chương 252

Hứa Minh Tâm mặt đỏ tía tai, xấu hổ muốn rời đi nhưng bị anh ôm chặt trong lòng không sao thoát ra được.

“Đừng xấu hổ, lời anh nói đều là thật lòng.”

“Có.. Có quỷ mới biết, Bạch Thư Hân nói lời của đàn ông đều là rằm thối cả thôi, thường hay nói một đằng làm một nẻo!”

“Em đấy, không cảm động thì thôi, còn mắng anh một trận nữa!”

Cố Gia Huy không vui nhấc cổ áo phía sau cô lên như xách một chú gà con.

“Em không thể cảm động một chút à?”

“Không… Không dám động! Anh dọa dẫm em thế này, em không dám động chút nào.”

Hứa Minh Tâm cẩn thận dè dặt nói, tưởng rằng tiếp theo anh sẽ đánh đòn mình.

Mới đầu Cố Gia Huy còn chưa phản ứng lại, sau khi hiểu rồi thì không khỏi bật cười. Cô nhóc này, có thể khiến anh vui, cũng có thể khiến lòng anh thắt lại.

“Được rồi, không chọc em nữa, xem xung quanh đi, anh chưa từng dẫn ai đến đây cả.”

Hứa Minh Tâm nghe thế thì bỗng chốc thấy thích thú.

Lúc nhỏ Cố Gia Huy từng dùng những đồ vật này.

Cô lục lọi xung quanh, nhìn lướt qua những cuốn sách trên giá, không khỏi bĩu môi.

Lúc lớn hơn một chút, Cố Gia Huy đã vô vị như vậy rồi à?

Đều là tác phẩm nổi tiếng trong và ngoài nước? Danh nhân danh truyền!

Sách lúc nhỏ cô đọc là Mười vạn câu hỏi vì sao, truyện cổ tích của Andersen.

Quả nhiên, so sánh với người này đúng là tức chết mà!

“Sao lại không có đồ chơi?”

“Lúc đó đâu có tâm tư mà chơi đồ chơi, từ lúc nhận biết được mặt chữ, anh với anh hai đã ra sức học hành, không dám lơ là một chút nào. Mẹ mất sớm, lúc đó Cố Triệt đã lớn rồi, bắt đầu quản lý xí nghiệp của gia tộc. Anh với anh hai trở thành cái gai trong mắt anh ta, nếu bọn anh không lớn nhanh một chút thì bọn anh sẽ trở thành vật hi sinh.”

Cố Gia Huy nhàn nhạt nói.

Vẻ mặt anh bình tĩnh, giọng nói không nhanh không chậm, như thể không có cảm giác gì.

Nhưng Hứa Minh Tâm nghe những lời này lại rất nặng nề.

Một đứa trẻ chỉ mới bấy nhiêu tuổi đã có áp lực như vậy, lo lắng cho sự an toàn của chính mình, hơn nữa lại còn là anh em tương tàn.

Tuổi thở như vậy chắc hẳn là u ám lắm nhỉ?

Cô còn tưởng lúc nhỏ mình đã đủ thê lương rồi, nhưng bây giờ nghĩ lại, cô đã rất hạnh phúc, chí ít thì cô vẫn an tâm mà sống, không cần phải lo lắng đến chuyện nguy hiểm tính mạng.

“Sau này thì sao?”

“Sau này bọn anh được bố cho đi nước ngoài, ở nước ngoài rất nhiều năm. Cố Triệt cũng thường cử tai mắt sang vì sợ bọn anh ngày càng lớn mạnh. Việc bọn anh có thể làm chính là cẩn thận từng chút một, lúc đó đối với bọn anh mà nói, buổi tối đi ngủ rất là đau khổ bởi vì không dám lơi lỏng cảnh giác, sợ sẽ gặp phải nhóm sát thủ.”

“Chỉ là, những chuyện đó đều đã qua rồi, anh cũng đã chịu đựng được rồi, nhưng còn anh hai, anh ấy.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 253


Chương 253

Nhắc đến Cố Trường Quân đã qua đời, sắc mặt Cố Gia Huy hơi u ám, hai nắm tay thầm siết chặt.

Hứa Minh Tâm bước lên trước, dùng đôi tay nhỏ bé của mình ôm lấy bàn tay to lớn của anh, muốn truyền hơi ấm sang cho anh.

“Anh hai ở trên thiên đàng sẽ dõi theo anh, em sẽ thay anh ấy chăm sóc anh, có được không?”

Nghe thấy thế, sắc mặt Cố Gia Huy mới dịu lại, không muốn để cô nhìn thấy bộ dạng miệng hùm gan sứa của mình.

Anh dùng bàn tay to của mình vuốt nhẹ tóc cô, ánh mắt trở nên dịu dàng.

“Bỏ đi, vẫn là anh chăm sóc em mới đúng, nhóc con em có chỗ nào là biết chăm sóc người khác đâu?”

“Đừng có xem thường người khác thế được không hả? Em cũng ngày càng tốt hơn mà!”

Cô không vui nói.

“Anh tin, sẽ ngày càng tốt hơn thôi.” Những người năm đó, cũng nên trả giá bằng máu.

Hứa Minh Tâm nhìn xung quanh, phát hiện Cố Gia Huy phát triển thành một người đàn ông kiên cường sắt thép, thực sự là không dễ dàng gì.

Từ nhỏ đến lớn, vẫn luôn đọc sách nghiêm túc như vậy, bây giờ luyện thế nào mà trong bụng đầy lời yêu thương như thế?

“Cố Gia Huy, anh là kiểu không thầy, tự mình làm nên à, hay là có kinh nghiệm từ sớm rồi? Nếu không sao anh lại có nhiều lời ghẹo người thế hả, không nghiêm túc chút nào cả.”

Cố Gia Huy nghe thấy lời này, chỉ cười cười nói: “Nếu em không thích, vậy lần sau anh không nói nữa.”

“Vậy cũng không được, anh chỉ có thể nói với một mình em thôi!”

Hứa Minh Tâm bá đạo nói.

“Được, chỉ nói với một mình em.”

Hứa Minh Tâm chơi mệt rồi thì nằm trên giường nhỏ nghỉ ngơi, giường rất nhỏ, miễn cưỡng lắm cũng chỉ nằm được một người. Cố Gia Huy ngồi dưới đất, tựa vào bên giường, nhìn cô an yên chìm vào giấc ngủ.

Trăng đêm nay đẹp thật.



Cố Gia Huy dịu dàng ôm cô gái nhỏ đang ngủ sâu về phòng, vừa đặt người xuống đã có người gõ cửa.

Anh đi ra, Cố Triệt cầm theo một chai rượu vang đỏ, lắc lắc hai ly rượu.

“Có hứng thú uống một ly không?”

Cố Gia Huy gật đầu, hai người xuống lầu.

Phòng khách rộng lớn chỉ có hai người bọn họ.

“Rượu nho năm nay vừa mang về từ trang viên Bolton, mùi vị rất được, nếu chú cảm thấy ngon thì tôi tặng chú một hộp.”

“Rượu của anh cả, em cũng uống được sao?”

Cố Gia Huy bưng ly rượu, lắc nhẹ dưới ánh đèn.

Ánh sáng màu đỏ kì dị phản chiếu qua ly thủy tinh trông giống như máu tươi, chiếu lên mặt anh, lộ ra gương mặt thâm sâu khó đoán.

Cố Triệt nghe thế thì ngón tay khựng lại.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 254


Chương 254

Anh ta nhướng mày, nhìn đứa em trai không ai biết đến của mình.

Anh ta thật sự đã coi thường anh rồi, để anh ẩn núp lâu như vậy, thế mà lại trở nên lớn mạnh đến thế.

Bề ngoài là giả, ngoan ngoãn cũng là giả.

Anh chính là con thú hoang dã nhất, ngụy trang đến hôm nay, là để cho kẻ thù một nhát chí mạng.

Anh ta nheo đôi mắt diều hâu hẹp dài lại, nói: “Chú Ba nói thế là có ý gì, tôi phải cẩn thận đề phòng kẻo lại lật thuyền trong cống ngầm, bị kẻ tiểu nhân giãm lên đầu”

“Anh cả có tin vào nhân quả báo ứng không?”

Anh nhàn nhạt nhìn sang, ánh mắt giống như nước biển trong đêm lạnh, không có gió cũng chẳng có sóng, phẳng lặng như mặt gương.

Nhưng đẳng sau mặt gương lại ẩn giấu sóng trào mãnh liệt, vô cùng nguy hiểm.

Cố Triệt nghe thế thì nheo mắt lại, trong lòng có dự cảm chẳng lành, nhưng cũng không dám khẳng định.

“Tôi không tin nhân quả báo ứng gì cả, ngược lại tôi tin vào định mệnh. Đã định sẵn là của chú thì sẽ là của chú, không phải của chú thì cưỡng cầu cũng không được. Chú với tôi là anh em, nhưng anh em ruột cũng phải tính toán cho rõ ràng”

“Yên tâm đi, em với anh cả sẽ lần lượt tính rõ ràng mà. Không còn sớm nữa, vợ chưa cưới của em không thích trên người em có mùi rượu, rượu này em không uống nữa. Anh cả cũng ngủ sớm đi, ngủ ngon”

Cố Gia Huy đứng dậy, khóe miệng nhếch lên một nụ cười thản nhiên.

Ý cười đó, không vào được đáy mắt.

Cố Triệt nhìn hướng Cố Gia Huy rời đi, đôi mắt diều hâu lập tức trở nên hung ác nham hiểm.

Âm thầm nằm chặt nắm đấm.

Ngày hôm sau, mọi người lần lượt rời khỏi nhà cũ, sau khi đưa Hứa Minh Tâm về trường, Cố Gia Huy cũng đến tập đoàn, không ngờ Trịnh Hoa lại đến nữa.

Lần này lại còn mang theo cả hợp đồng mà anh mong muốn đã lâu.

Trịnh Hoa đưa ra một yêu cầu, buổi tối đi uống với cô ta một ly, nếu vui vẻ uống thì hợ đồng dễ nói rồi.

Cô ta tin răng Cố Gia Huy là một doanh nhân thông minh, nhất định sẽ không bỏ lỡ đơn hàng lớn này.

Cô ta đoán không sai, quả thật Cố Gia Huy không có cách nào để từ bỏ cả. Điều kiện này rất hấp dẫn, nhưng anh cũng là một kẻ khó đối phó đấy.

Buổi tối, Hứa Minh Tâm đợi tới khoảng 12 giờ, mới nghe được tiếng còi xe hơi quen thuộc ở ngoài cửa.

Cô nhanh chóng chạy tới mở cửa, lại không biết là Cố Gia Huy trở về cùng Khương Tuấn, vậy mà lại có thêm cả Trịnh Hoa.

Khương Tuấn đỡ Cố Gia Huy đã uống say, mà phía sau còn có Trịnh Hoa nhíu chặt mày đi theo.

Cô không nhịn được có chút buồn bực, sao Trịnh Hoa cũng tới đây.

Trong lòng Trịnh Hoa cũng nổi trận lôi đình.

Cô ta vì dẫn Cố Gia Huy mắc câu, không màng tới sự phản đối của ông nội, lén lút lấy con dấu của ông nội, lấy hợp đồng ra.

Cô ta bỏ thuốc và rượu, muốn gạo nấu thành cơm, sau đó lại cưỡng hôn.

Không ngờ người đàn ông Cố Gia Huy này lại cực kỳ gian xảo, cho Khương Tuấn canh giữ ở bên ngoài, một khi có gió thổi cỏ lay là lập tức vọt vào, khiến cô ta không có cách nào tạo ra bầu không khí lãng mạn.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 255


Chương 255

Ba lần uống rượu, dưới hơi lạnh của rượu, thuốc mê và thuốc k*ch d*c cũng có tác dụng.

Chỉ chờ thời gian lên men.

Cô ta nâng Cố Gia Huy lên, vốn định lấy cớ say rượu để đưa Cố Gia Huy đang mơ mơ màng màng ra khỏi phòng.

Nhưng Khương Tuấn lại không rời một tấc, khăng khăng muốn đưa anh về nhà, còn nói là vâng theo dặn dò của Hứa Minh Tâm, bảo đảm Cố Gia Huy về tới nhà an toàn.

Vì thế, bất chấp tất cả, đặt Cố Gia Huy trên ghế phụ.

Nhưng cô ta sao có thể cam tâm, cho nên cũng đi theo tới đây.

Khương Tuấn đặt Cố Gia Huy ở trên sô pha, nói: “Ông chủ uống nhiều rượu.”

“Tôi biết rồi.”

“Thư ký Khương, anh đã đưa người về nhà an toàn, nhiệm vụ của anh cũng hoàn thành, rồi, có phải nên đi rồi không?”

“Việc này.”

Khương Tuấn nhìn nhìn Trịnh Hoa, lại nhìn nhìn Hứa Minh Tâm.

Anh ta sợ Hứa Minh Tâm bị Trịnh Hoa bắt nạt, dù sao Trịnh Hoa cũng không phải là đèn cạn dầu gì. Hứa Minh Tâm nhéo nhéo bàn tay nhỏ, nên tới vẫn trở về, trốn cũng không thoát.

Cô không muốn trêu chọc, nhưng đối phương lại chạy đến nhà, buộc cô phải chìa họng súng ra.

Vậy thì dứt khoát va chạm một chút thôi! “Anh cũng mệt mỏi cả một ngày rồi, về sớm chút đi, trên đường lái xe cẩn thận một chút.”

“Vậy….. Vậy được rồi, tôi đi về trước. Chỉ là cô Trình, cô cũng đi cùng tôi đi thôi, tôi đưa cô về nhà.”

“Không cần, tốt xấu gì tôi cũng là khách, tư cách uống một ly trà cũng không có sao? Đây là cách tiếp khách của cậu ba nhà họ Cố, hay là có người không hiểu quy củ?”

Cô ta không có ý tốt nhìn về phía Hứa Minh Tâm, đâm thẳng mũi nhọn về phía cô.

Khương Tuấn còn muốn nói gì đó thêm, nhưng lại bị Hứa Minh Tâm ngăn cản.

“Không sao, giao cho tôi.”

Cô tiễn Khương Tuấn ra cửa, Khương Tuấn vẫn có chút không yên tâm.

“Yên tâm đi, đây chính là địa bàn của tôi, tôi sẽ không để cô ta bắt nạt tôi, nếu không cũng quá mất mặt rồi! Trên đường đi anh cẩn thận một chút, tới nơi thì gọi điện thoại cho tôi.”

“Ừm, vậy cô chú ý một chút, có việc gì thì tìm chú An, chú An là người từng trải.”

Hứa Minh Tâm tiễn Khương Tuấn đi, sau khi về phòng lại nhìn thấy Trịnh Hoa đang chăm sóc Cố Gia Huy, tự lau mồ hôi cho anh, thậm chí còn muốn tháo cà vạt của anh.

Cô ta cũng không thèm liếc mắt nhìn Hứa Minh Tâm một cái, dùng miệng lưỡi ra lệnh: “Cô còn không mau đi nấu canh giải rượu, cô không nhìn thấy anh ấy rất khó chịu sao? Phòng ngủ ở đâu, tôi dìu anh ấy đi lên nghỉ ngơi.”

Hứa Minh Tâm nghe vậy không nhịn được cảm thấy tức giận, rốt cuộc ai mới là bà chủ của cái nhà này?

Hứa Minh Tâm đi lên, ở trước mặt cô ta, nhờ chú An đưa Cố Gia Huy về phòng.

“Không phải cô Trình muốn uống trà sao? Vậy tôi cho người hầu chuẩn bị trà cho cô.”

“Còn cần người hầu sao? Không phải là cô sao? Xuất thân ti tiện, cũng chỉ xứng bưng trà rót nước cho tôi.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 256


Chương 256

Trịnh Hoa kiêu ngạo ngồi xuống, gác chân lên bắt chéo, dáng vẻ kiêu ngạo ương ngạch khiến người ta chán ghét.

Hứa Minh Tâm cũng không khách sáo, rất cố gắng xây dựng khí chất bà chủ trên người mình.

Cô cũng ngồi xuống, cười nói: “Vậy không cần rót trà, miễn cho ô uế cái ly nhà tôi.”

Trịnh Hoa nghe được lời này, sắc mặt đột nhiên thay đổi, trợn mắt nhìn cô.

“Cô nói cái gì?”

“Sao? Cô nghe không hiểu tiếng người à? Cô cũng không hỏi bọn họ xem, cái nhà này ai làm chủ, là tôi hay là Cố Gia Huy, hay là kẻ thứ ba là cô đột nhiên tới thăm?”

Lời này vừa nói ra, người hầu phía sau cũng đồng thanh nói: “Đương nhiên là cô Hứa rồi.”

Ngày ngày bọn họ ở trong căn nhà này, tất nhiên đã nhìn thấy rõ Cố Gia Huy tìm đủ mọi cách yêu thương cô.

Nhưng bọn họ chưa bao giờ nhìn thấy ông chủ đích thân xuống bếp, nhưng hôm nay vì cô Hứa, lại rửa tay nấu canh, đó chính là chuyện thường xuyên xảy ra.

Hơn nữa Hứa Minh Tâm cũng hiền hoà, không có tính cách công chúa, miệng rất ngọt, luôn miệng gọi ngắn gọi dài chú này dì này.

Cả đám bọn họ yêu quý còn không kịp, sao có suy nghĩ muốn căn nhà này đổi chủ chứ?

Trịnh Hoa nghe thấy người hầu nói, không khỏi đỏ mặt.

Lần trước thấy Hứa Minh Tâm vẫn là quả hồng mềm, mềm yếu có thể bắt nạt.

Sao lần thứ hai gặp lại, lại thành lưng thẳng tắp, khí thế mạnh mẽ hơn?

Trịnh Hoa hung hăng nhíu mày, có chút khó hiểu.

Cô cười nhạo một tiếng: “Cô không sợ truyền ra ngoài cho làm người ta cười nhạo sao, chú ba Cố tìm một cô vợ sắp cưới không có chút quy củ nào, quả rất mất mặt xấu hổ!”

Hứa Minh Tâm nghe được lời này, nghĩ đến ngày cô bị nhục nhã kia. Đại khái là mình không xứng với Cố Gia Huy, sẽ chỉ khiến anh bị người ta cười nhạo.

Nhưng thế thì sao chứ, người đàn ông của cô còn không sợ, sao đến lượt người phụ nữ ba hoa này nói linh tinh?

Cô nhớ đến bốn câu châm ngôn Bạch Thư Hân dạy cô.

Bây giờ, chính là lúc phát huy tác dụng.

Cô hít sâu một hơi, găn từng chữ một nói: “Liên quan quái gì tới cô?”

“Cái gì?”

Trịnh Hoa đột nhiên nghe được một câu th* t*c này, còn tưởng rằng lỗ tai của mình có vấn đề, ngơ ngẩn nhìn Hứa Minh Tâm.

Hứa Minh Tâm lại lặp lại lần nữa.

“Liên quan quái gì tới cô?”

“Cô….. Cô lặp lại lần nữa!”

Trịnh Hoa đứng bật dậy, ngón tay xanh nhạt tức giận chỉ vào cái mũi của Hứa Minh Tâm.

Hứa Minh Tâm cũng không chút yếu thế, nói cũng nói ra rồi, bây giờ cũng không thể mềm yếu lui về phía sau nữa.

Cô đứng lên, thân mình nhỏ xinh tấm lưng vững chắc thẳng tắp.

Cô nâng cằm lên, nói: “Người đàn ông của tôi có bị người nhạo báng, điều này có liên quan đến một đồng nào của cô không? Cô ăn no rửng mỡ sao, quản nhiều như vậy làm sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 257


Chương 257

“Cô….. Sao Cố Gia Huy lại có người vợ sắp cưới như cô chứ, những lời dơ bẩn như cũng nói ra được, tôi muốn tố cáo cô, cho mọi người nhìn kỹ khuôn mặt xấu xí của cô!”

Trịnh Hoa tức muốn hộc máu, gương mặt xinh đẹp đã trở nên vặn vẹo dữ tợn: Cô ta lớn như vậy rồi, nhưng chưa bao giờ thấy có người nói với mình như vậy.

Hứa Minh Tâm nhớ tới dáng vẻ ghê gớm ngày thường của Bạch Thư Hân, vén tay áo lên, hai tay chống hông, tiếp tục nói: “Được đó, cô nói với mọi người đi, tôi cũng muốn cho mọi người phân xử, cô là kẻ thứ ba mà lại như vậy, cô có còn liêm sỉ không?”

“Tôi và Cố Gia Huy có hôn ước, đó là cha anh ấy và cha tôi quyết định, nếu cô cảm thấy anh ấy cưới sai người, cô đi tìm bác ấy cãi lí đi! Hơn nữa, xin cô hãy có thái độ đoan chính, bây giờ cô là kẻ thứ ba, cô muốn phá hỏng tình cảm của tôi và Cố Gia Huy, cô đừng nói mình cao quý hơn mà nói tôi thấp kém như vậy. Cơ ngơi nhà tôi thật sự không bằng nhà cô, nhưng nhân phẩm của tôi còn tốt hơn cô nhiều!”

“Tôi thấy cô điên rồi, những lời mê sảng đó cũng dám nói! Tôi….. Hôm nay tôi phải xé rách miệng cô!” Trịnh Hoa tức giận đến mức nổi điên lên, căn bản không có năng lực suy nghĩ bình thường, cũng không quan tâm đây là đâu, trực tiếp lao tới.

Hứa Minh Tâm chạy chóng chạy trốn, cũng may những người hầu phía sau đó tay mắt lanh lẹ, nhao nhao đi lên giúp đỡ, không bao lâu đã giữ được Trịnh Hoa.

“Cô…Các cô buông tôi ra, các cô thật to gan, cũng dám ngăn cản tôi, tôi chính là cô chủ nhà họ Trình!”

“Chúng tôi không biết cô là cô chủ nhà ai, nhưng chúng tôi biết cô Hứa là bà chủ của chúng tôi. Nếu cô động vào bà chủ của chúng tôi một chút, chúng tôi sẽ không quan tâm cô là thần tiên nơi nào!”

“Cảm ơn, cảm ơn, mọi người đều được phát tiền thưởng!”

Hứa Minh Tâm cảm động muốn chết, thời điểm mấu chốt vẫn phải dựa vào đồng đội! Bây giờ cũng không phải lúc keo kiệt, sẽ có thưởng cho mọi người!

Khi Trịnh Hoa nhìn thấy chủ tớ bọn họ giúp đỡ nhau, tức giận đến run rẩy cả người, gương mặt đẹp đẽ biến thành màu gan heo.

“Cô..Cô chờ đó cho tôi!”

Trịnh Hoa giãy giụa thoát ra, còn kêu gào nói những lời tàn nhẫn.

Hứa Minh Tâm cũng không sợ đâu!

“Trịnh Hoa, cô nói tôi không rót trà cho cô, tôi không lễ phép, sao tôi cũng không thấy cô gọi một tiếng dì nhỉ? Vai vế của Cố Gia Huy có lẽ cũng hơn cô một đời, sao cô lại không gọi anh ấy là chú Cố, cô luôn gọi tên của anh ấy, thật đúng là không lễ phép!”

“Tuy rằng tôi còn chưa vào cửa, nhưng cũng đã đính hôn, cô cũng phải gọi tôi một tiếng dì Hứa phải không? Cha mẹ cô không dạy cô, ngay cả chú dì cũng không gọi được, thật là không gia giáo!”

Trịnh Hoa nghe được lời này, sắp bị chọc tức đến phát điên lên.

“Tôi liều mạng với cô!”

Cô ta cậy mạnh nhào tới, thoát khỏi tay của mọi người.

Nhưng cũng may bọn họ kịp thời ngăn cản.

Bàn tay kia lướt qua gương mặt cô, suýt chút nữa thì dừng ở trên mặt cô.

Hứa Minh Tâm sợ tới mức sắc mặt tái nhợt chớp mắt một cái, ánh mắt kia cũng lập tức trở nên lạnh lẽo.

Khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn như bịt kín sương lạnh.

Mèo con muốn bùng phát rồi.

Cô cũng chưa so đo lần trước Trịnh Hoa đã đánh cô một cái tát, làm hại cô phải dặm phấn mỗi ngày.

Không ngờ vừa rồi cô ta còn muốn đánh mình!
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 258


Chương 258

Làm kẻ thứ ba, một chút cảm giác xấu hổ cũng không có, vậy mà còn dám ngang ngược như thế.

Hứa Minh Tâm lạnh nhạt nói: “Giữ chặt cô ta.”

Mấy người cùng dùng sức, bảo đảm Trịnh Hoa không chạy thoát được.

Hứa Minh Tâm đi lên, sờ sờ khuôn mặt mềm mại của cô ta, xúc giác rất tốt, vừa nhìn là biết ngày thường thường xuyên dưỡng da.

“Rất thích tát người phải không?”

Âm thanh của cô lạnh buốt vang lên, dừng bên tai Trịnh Hoa, khiến trong lòng cô ta run lên.

“Cô cho rằng tôi sẽ không đánh người phải không?” Cô tiếp tục nói, bàn tay nhỏ lạnh lẽo dừng trên mặt cô ta, ch*m r** v**t v*.

Động tác này, không thể nghi ngờ chính là đe dọa.

Trịnh Hoa trừng lớn đôi mắt, đúng là cô ta cho rằng Hứa Minh Tâm là một con cừu, sẽ không thật sự ra tay đánh người.

Nhưng bây giờ xem ra cô ta sai rồi! Đây là con cừu có móng vuốt!

“Cô…Cô muốn làm gì?”

Trịnh Hoa trừng lớn đôi mắt, run bần bật nói.

“Gương mặt này rất mềm mại, cô là cô chủ nhà giàu, có lẽ là chưa từng bị người khác đánh phải không? Muốn tôi nói cho cô biết cái tát có cảm giác như nào không? Rất đau, nóng rát đau đớn, cô muốn thử một chút không?”

“Cô.Cô dám! Nếu cô dám đánh tôi, ông nội của tôi sẽ không bỏ qua cho cô!”

Trịnh Hoa thấp thỏm lo âu kêu to, nhắm chặt mắt lại.

“Trịnh Hoa, tôi cảnh cáo cô, nếu còn có lần sau, tôi bảo đảm sẽ trả lại cô một cái tát lúc trước. Cô đánh tôi mạnh thế nào, tôi sẽ trả lại cô mạnh bấy nhiêu! Sau lưng cô có ông nội cô chống lưng, sau lưng tôi có người đàn ông của tôi chống lưng, xem xem rốt cuộc là ai đuối lý!”

“Cô cũng đừng nói tôi sẽ hại anh ấy, người đàn ông của tôi còn chưa lên tiếng, cô là cái thá gì, đến lượt cô ở đây nói nhảm với tôi hết bài này tới bài khác sao? Mỗi người đều có thể tức giận, không chỉ riêng cô.”

Cô buông lỏng người Trịnh Hoa ra, lạnh giọng nói.

“Tiễn khách.”

Cô phun ra hai chữ cuối cùng, người hầu đưa Trịnh Hoa rời đi.

Khi Trịnh Hoa đi tinh thần vẫn còn hoảng hốt, cảm thấy hình như mình nằm mơ.

Nếu không phải mơ, sao Hứa Minh Tâm lại trở nên mạnh mẽ như vậy?

Nếu không phải mơ, cô ta đường đường là cô chủ nhà họ Trình sao lại bị nhục nhã như vậy?

Đúng, đây chắc chắn là mơ ! Trịnh Hoa đi rồi, người hầu cũng dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn cô.

“Cô Hứa, vừa rồi dáng vẻ cô xé mặt kẻ thứ ba thật sự rất ngầu, cho cô điểm mười!”

“Đúng vậy, tôi còn lo lắng ngày thường cô Hứa dịu dàng hiền hoà chắc chắn sẽ bị Trịnh Hoa kia bắt nạt chứ, không ngờ sức bật của cô Hứa lại mạnh như vậy!” “Ai da, ở cùng với Bạch Thư Hân lâu ngày, tôi cũng bị tẩy não. Vừa rồi tôi thật sự rất ngầu sao?” “Ừm ừm ừm, sao cô làm được như thế?”

“À? Tôi xem phim cung đấu, hậu cung hãm hại nhau đều là thế này! Mọi người không có việc gì thì xem Chân Hoàn Truyện gì đó đi, rất có ích! Ui da, tôi quên mất chú ba Cố, canh giải rượu, canh giải rượu đâu?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 259


Chương 259

Hứa Minh Tâm chỉ lo đắc ý, quên mất người đàn ông của mình, nhanh chóng vọt vào phòng bếp, bưng canh giải rượu lên.

Chú An đã đến mở cửa, lại ngăn cô ở ngoài cửa.

“Chú ba Cố làm sao vậy, cháu đi vào chăm sóc anh ấy.”

“Cái đó…Ông chủ có chút không tiện, chỉ Sợ đêm nay cô Hứa phải tới phòng khách nghỉ ngợi. Chỗ này cứ để tôi để ý, cô Hứa cứ yên tâm.”

“Nhưng mà..”

Cô còn chưa nói xong, chú An đã đóng cửa lại.

Chú An quay lại trong, Cố Gia Huy đang tắm ở bên trong.

Tác dụng của thuốc mê đã hết, tác dụng của thuốc k*ch d*c mới là điểm chết người. Anh lại không có người phụ nữ nào có thể giải quyết, chỉ có thể tắm.

“Ông chủ, ông vẫn ổn chứ?”

“Ông nói đi!”

Bên trong truyền đến âm thanh không vui của Cố Gia Huy, anh đang phải khó khăn đấu tranh với d*c v*ng.

Chú An ở bên ngoài cũng thương mà không giúp gì được, nhưng điều ông ấy quan tâm không phải điều này, mà là nhiệm vụ ông Cổ đã dặn mình ngày đó.

“Ông chủ, tôi có thể cả gan hỏi một vấn đề riêng được không?”

“Hỏi đi, hôm nay ông nói nhiều thật đấy.” Cố Gia Huy không kiên nhẫn nói.

“Ông chủ… Ông có bệnh kín gì không, ví dụ như bất lực chẳng hạn?”

Cố Gia Huy khóc không ra nước mắt ở trong WC.

Anh khổ sở đến khoảng hơn nửa đêm, mới hòa hoãn lại, cả người như là bị bệnh nặng, mệt mỏi đi ra Trên người khoác áo tắm dài, bước chân loạng choạng.

Chú An đỡ anh ngồi xuống, nói: “Ông chủ, ông vẫn ổn chứ?”

“Vấn đề vừa rồi, ông hỏi lại một lần nữa đi!”

“Ồ…Việc này không phải chỉ có một mình tôi nghi ngờ, ngay cả ông cụ cũng nghỉ ngờ.

Ông chủ và cô Hứa cùng chung chăn gối lâu như vậy, nhưng lại ông lại không chạm vào cô.

Hứa, khó tránh khỏi khiến người khác…hiểu lầm”

“Hiểu lầm?”

Cố Gia Huy nghe vậy thì nhíu chặt mày, bỗng nhiên ý thức được một vấn đề rất nghiêm trọng.

Mỗi đêm Hứa Minh Tâm đều tích cực chủ động ngủ cùng anh, hơn nữa còn rất chắc chắn cho rằng anh là chính nhân quân tử, chắc chắn sẽ không làm việc gì không đứng đắn với cô.

Chẳng lẽ…cũng là hiểu lâm đó sao?

Hiểu lầm mình bất lực, không có năng lực ở phương diện kia.

Mẹ kiếp!

Cố Gia Huy xù lông!

“Nói với bố tôi, tôi rất ổn, không có bệnh kín gì cả!”

“Thật sao?”

Chú An nghi ngờ.
 
Back
Top Dưới