Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 220


Chương 220

Anh ta lấy hết can đảm đi tới nhấn chuông cửa. Bên trong có một cái đầu nhỏ chui ra. Hứa Minh Tâm cố ý đội mũ, che mặt mình đi.

“Thức ăn ngoài à?”

“Đây là pizza của bạn.”

“Cảm ơn.”

Chỉ một lát sau, cổ vịt, hamburger, bắp nướng, hai ly trà sữa đã được bày lên bàn.

Hứa Minh Tâm nhìn mọi thứ trên bàn thì bung lại kêu vang, cô cảm giác như mười cái bánh chẻo mình vừa mới ăn đã bị tiêu hóa hết rồi vậy.

Cô còn có thể ăn nữa.

Ăn một miếng pizza, uống một ngụm trà sữa, cảm giác rất vui vẻ!”

Cố Gia Huy ôm quyết tâm quyết tử, cảm giác mỗi miếng mình ăn đều là m* t**.

Những thứ này có thể ăn thật ư?

Ăn xong sẽ không chết đâu nhỉ?

Cố Gia Huy ăn một nửa thì nhận được.

điện thoại của Lệ Nghiêm, anh ta gọi anh đi.

Hứa Minh Tâm cũng chẳng thấy có gì, cô ngồi ăn một mình cũng được Cô ôm máy tính, ngồi trên giường, ăn vui tới nỗi quên trời quên đất.

Cuộc đời này hạnh phúc quá Cô thật sự không biết là bây giờ Cố Gia Huy đã ngồi lên xe cứu thương rồi.

Phản ứng lần này không hề rõ ràng như lần trước, chỉ là có chút đau dạ dày mà thôi.

Cú điện thoại kia của Lệ Nghiêm cũng là do Cố Gia Huy cố ý sắp xếp vì để giải cứu mình.

Ròng rã một đêm Cố Gia Huy khôn: về, Hứa Minh Tâm càng ăn càng thấy chán, bởi vì không có ai làm bạn với cô cả.

Lúc ngủ bên cạnh cũng vắng vẻ, điều này khiến cô có chút không thoải mái trong lòng.

Cô đã quen với việc ôm Cố Gia Huy mà chìm vào rất ngủ, đột nhiên không được ôm anh nên có chút không quen cho lắm.

Dường như, hơi thở của anh trong không khí cũng đã mờ nhạt rất nhiều.

¡ cô không ngủ được, ngày hôm sau Hứa Minh Tâm đi học với hai vết thâm trên mắt.

Cô gọi điện cho Cố Gia Huy, anh nói hôm nay rất bận, ban ngày cũng không thể đưa cô đi ăn, buổi tối cũng phải xem tình hình rồi mới biết có được về nhà hay không. Dường như anh lại trở nên bận rộn một cách rất đột nhiên Hứa Minh Tâm rất ngoan, cô gật đầu tỏ vẻ mình đã hiểu.

Buổi trưa, lúc cô chuẩn bị đi căn tin ăn tạm cái gì đó thì không ngờ rằng có người tìm chính mình.

Đó là một cô gái rất xinh đẹp, ăn mặt rất thời thượng.

Cô ta vòng hai tay trước ngực, cằm hếch lên trời, giống như là nhìn người bằng nửa con mắt.

“Cô chính là Hứa Minh Tâm à?”

Trong giọng nói của cô ta có chút giễu cợt.

Hứa Minh Tâm nhìn người trước mặt, cô chắc chắn rằng mình không quen người này.

“Cô là ai? Tìm tôi làm gì?”

“Tôi là Cố Gia Huy, cô nhớ cái tên này cho kỹ, bởi vì sau này tôi sẽ là vợ của Cố Gia Huy.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 221


Chương 221

“Cô nói thế là có ý gì?”

Hứa Minh Tâm nhíu mày, cô nói với vẻ không vui Chẳng lẽ lại là người theo đuổi Cố Gia Huy sao. Sao lại tìm tới chỗ cô rồi, chẳng lẽ cô ta biết quan hệ của hai người sao? Từ trước tới giờ Hứa Minh Tâm chưa từng gặp người này, dạo này kẻ thứ ba cũng lớn lối đến thế ư?

“Chính là ý trên mặt chữ, cô hoàn toàn không hợp với anh ấy.”

“Tôi hợp hay không thì chẳng liên quan gì tới cô. Tôi muốn đi ăn cơm, không có thời gian ngồi cãi nhau với cô. Cô muốn làm gì thì làm.”

Hứa Minh Tâm quay người muốn đi nhưng lại bị Trịnh Anh gọi lại. “Chẳng lẽ cô không muốn biết bây giờ Cố Gia Huy đang ở đâu và làm gì sao?”

“Anh ấy đang làm việc, cho dù không làm việc thì cũng là ăn cơm.”

“Anh ấy đang ở trong bệnh viện.”

Trịnh Anh nói ra mấy chữ này một cách chắc chắn, như bóp chặt lấy trái tim của Hứa Minh Tâm.

Hứa Minh Tâm đi theo Trịnh Anh tới bệnh viện. Cho dù có là giả thì cô cũng muốn tự mình đi xem một chút mới yên tâm.

Nhưng cô còn chưa nhìn thấy Cố Gia Huy thì đã nhìn thấy hồ sơ bệnh lý của anh ấy.

Ngộ độc thức ăn, tiêu chảy.

Chỉ hai từ đơn giản này thôi nhưng cũng đủ làm cho cô buồn bực, đầu đau như muốn nổ ra.

Sao lại ngộ độc thực phẩm nhập viện rồi chứ, không phải là tối qua vẫn còn tốt sao.

Tối qua… chẳng lẽ…

Đột nhiên Hứa Minh Tâm nghĩ ra cái gì đó, con ngươi co vào. Trịnh Anh nhìn thấy vẻ mặt của cô như thế thì biết rằng cô đã hiểu. Cô ta không kiềm chế được mà vòng tay trước ngực rồi nói: “Tôi đã điều tra qua rồi, nghe nói tối qua cô gọi một đống thực phẩm rác về nhà. Cô phải biết nửa tiếng sau Cố Gia Huy đã đi ra ngoài rồi ngồi lên xe cứu thương đi thẳng tới bệnh viện. Còn cô là vợ chưa cưới của anh ấy nhưng lại chẳng biết gì cả, như một đưa ngốc vậy.”

“Sao lại thế chứ? Tôi ăn bình thường mà sao anh lại…”

Giọng nói của Hứa Minh Tâm run lên, cô lắp bắp, nhưng còn chưa nói xong thì đã bị Trịnh Anh ngắt lời: “Bởi vì cô và anh ấy không giống nhau, một người ti tiện một người cao quý. Cô ăn những thực phẩm rác đó quen rồi, nhưng Cố Gia Huy thì khác. Anh ấy có đầu bếp riêng, chú trọng phối hợp dinh dưỡng, dạ dày anh ấy cũng cao quý như anh ấy vậy. Cô cho anh ấy ăn mấy thứ đó còn trông cậy anh ấy sẽ không xảy ra chuyện gì sao?”

“Cô làm vợ chưa cưới của anh ấy như thế đấy à? Cô đang muốn hại chết anh ấy đúng không?”

Trịnh Anh nói rất nghiêm trọng, như muốn đâm thẳng vào trái tim của Hứa Minh Tâm.

Cô vội vàng lắc đầu.

Cô không muốn thế.

Cô chẳng hề biết rằng Cố Gia Huy không ăn được những thứ này. Hứa Minh Tâm chỉ là đơn thuần muốn đưa anh ấy đi ăn những món ngon mà trước giờ anh ấy chưa từng ăn qua mà thôi.

Nhưng cô lại không nhớ tới sự chênh lệch của hai người. Anh ấy chưa từng ăn những thứ này bao giờ, sao lại chịu được chứ?

“Tôi không cố ý, tôi cũng không biết là chuyện này sẽ trở thành như thế này…”

“Đúng là cô không cố ý, nhưng chuyện này do chính cô tạo nên. Cô ngu xuẩn không chịu nổi, thân phận lại ti tiện, cô hoàn toàn không xứng với Cố Gia Huy.”

Trịnh Anh đưa tay ra rồi đẩy Hứa Minh Tâm một cái khiến cho cô lảo đảo rồi ngã xuống mặt đất.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 222


Chương 222

Lần này Hứa Minh Tâm không kêu đau, cũng không tủi thân, giống như là ngay lúc này cô đã mất đi tất cả tư cách.

Cô nên bị báo ứng.

Hứa Minh Tâm đứng dậy, mặc dù đôi mắt hồng lên nhưng không hề khóc.

Cô nhìn về phía Trịnh Anh với vẻ quật cường, cô ta vẫn giữ cái thái độ cao thượng, không ai bì nổi lúc này mà nhìn chính mình.

“Cho dù tôi có sai thì vì sao cô lại chỉ trích tôi, cô dựa vào thân phận gì, tư cách gì chứ?”

“Xem ra là cũng chưa ngu lắm, còn biết hỏi tôi là ai. Vậy thì cô nghe cho kỹ đây, thân phận của tôi nói ra sợ hù chết cô.”

Trịnh Anh bắt đầu nói bối cảnh của chính mình với vẻ kiêu ngạo đắc ý rồi nhìn về phía Hứa Minh Tâm.

“Sao, cao quý hơn cô rồi chứ?” “Vậy nên bây giờ cô muốn thế nào?”

“Tôi muốn cô biết điều một chút mà rời xa Cố Gia Huy đi. Đối với anh ấy thì cô chỉ là phiền phức, là kẻ vô dụng! Cô chẳng giúp được gì cho anh ấy còn luôn đi theo kéo chậm bước chân của anh ấy. Tôi xin cô buông tha cho anh ấy đi.”

“Cái gì gọi là tôi kéo chậm bước chân của anh ấy. Từ trước tới giờ tôi chưa từng làm chuyện gì khiến cho anh ấy phải khó xử.” Hứa Minh Tâm vội vàng tranh luận cho chính mình.

Cô không phải là phiền phức của Cố Gia Huy, cô không phải là kẻ vô dụng.

Cho dù cô không thể giải tỏa ưu phiền cho Cố Gia Huy thì cũng có thể cho anh một bến đỗ dịu dàng để anh có thể tránh gió.

Mặc dù cô đần nhưng không ngu!

Chỉ cần Cố Gia Huy đối xử tốt với cô thì cô sẽ trả lại gấp trăm gấp nghìn lần.”

“Chính là bởi vì cô tên là Hứa Minh Tâm mới để Cố Gia Huy khó xử. Cô có từng nghĩ tới việc Cố Gia Huy vì muốn đạt được mục đích của mình mà đã nhẫn nhục bốn năm, giả dạng làm người quái dị, khiến cho mọi người đều hiểu nhầm chính mình, thậm chí mặc kệ người ngoài tung tin đồn nhảm. Là vì sao chứ hả?”

“Trong lòng của anh ấy có thù, có chuyện cần phải làm cho nên mới có tập đoàn J&c ngày hôm nay. Anh ấy ở bên tôi có thể để cho sự nghiệp không ngừng phát triển, có thể bớt đi vài chục năm phấn đấu. Huống chi tôi xinh đẹp hơn cô, dáng người tốt hơn cô, khí chất tốt hơn cô. Tôi cái gì cũng hơn cô, không phải là cô nên rút lui nhường chức sao? Không tự mình biết mình à.”

Trịnh Anh nói chuyện có chút hùng hổ dọa người.

Cô ta không thuyết phục được Cố Gia Huy, chẳng lẽ còn không thuyết phục được Hứa Minh Tâm sao?

Trịnh Anh còn không cần chỉ ra, hai người đứng chung một chỗ thì người có mắt đều nhìn rõ ai cao ai thấp.

Hứa Minh Tâm nghe thế, những lời nói này cứ như là một con dao đâm thẳng vào trái tim của cô vậy.

Con dao đã rút xuống nhưng vết thương vẫn còn đó, sẽ mãi tạo thành một lỗ thủng.

Không thể lấp đầy.

Tự tin tự tôn là thứ khó lấy lại nhất.

“Tôi và anh ấy… tôi và anh ấy có tình cảm với nhau. Cho nên dù tôi không giúp được gì cho anh ấy thì anh ấy cũng không chê tôi.”

Đúng thế, mấy ngày nay Cố Gia Huy đều chưa từng chê bai chính mình, chắc chắn là anh đã chấp nhận mọi thứ về mình.

Cuối cùng cô đã tìm được một chút tự tin.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 223


Chương 223

Trong đôi mắt của Hứa Minh Tâm nổi lên chút ánh sáng, cô nhìn về phía Trịnh Anh với vẻ cố chấp.

Trịnh Anh lại cảm thấy rất buồn cười, cô ta cười nghiêng cười ngửa.

Nụ cười này của cô ta đang trai tấn Hứa Minh Tâm.

“Cô… cô đừng có cười.”

Cảm xúc của Hứa Minh Tâm có chút không khống chế được, cô tức hổn hển.

“Cô dừng lại cho tôi.”

Hứa Minh Tâm đi lên trước muốn đẩy Trịnh Anh một cái, muốn ngăn cản cô ta.

Cái đẩy này chẳng là gì so với lực mà Trịnh Anh vừa mới đẩy Hứa Minh Tâm cả.

Nhưng Trịnh Anh lại tàn nhẫn hơn, cô ta trở tay giáng cho Hứa Minh Tâm một cái tát.

Nếu không phải hai người đang đứng ở hành lang, không có người khác thì sợ rằng sẽ hấp dẫn không ít người vây xem.

Trịnh Anh thu lại nụ cười của mình, cô ta trở nên ác độc.

“Cô là ai mà dám đụng tới tôi?”

Hứa Minh Tâm che mặt, cảm thấy mặt mình đau rát cả lên.

“Cô…

Hứa Minh Tâm tức tới nỗi siết chặt tay lại, cô muốn đánh trả nhưng lại bị Trịnh Anh bóp chặt lấy cổ tay.

“Cô dám đánh tôi một cái thử xem, cô cũng không nhìn lại thân phận của mình. Xem mình là thứ gì đi chứ. Dựa vào cô mà cũng vọng tưởng muốn đánh đồng với tôi à?”

Trịnh Anh nói.

Lời này của cô ta khiến cho Hứa Minh Tâm không biết nên trả lời thế nào.

Hứa Minh Tâm biết rất rõ thân phận của mình, nếu như cô chọc vào Trịnh Anh thì Hứa Văn Mạnh cũng sẽ không giúp cô.

Chẳng lẽ… cô chỉ có thể nhận thua thôi sao?

Trịnh Anh đẩy Hứa Minh Tâm một cái, cô đụng vào vách tường, xương bả vai đau nhức.

“Đến cùng là cô muốn thế nào?”

“Cô rời xa Cố Gia Huy. Cô không bỏ với anh ấy đâu, hai người ở bên nhau chỉ khiến cả hai mệt mỏi mà thôi. Anh ấy có chí hướng và mục tiêu của mình, nhưng cô chỉ mong yên ổn an nhàn. Cô sẽ khiến cho anh ấy bó tay bó chân. Nếu sau này .J&C gặp phải nguy cơ thì cô cũng chỉ có thể để anh chịu đựng một mình mà thôi. Người như cô thì vợ chưa cưới cái gì chứ?” Câu nói sau cùng của Trịnh Anh như một đòn chí mạng đánh thẳng vào trái tim của Hứa Minh Tâm.

Nếu như sau này J&C gặp phải nguy cơ thì cô có thể làm gì?

Ngoại trừ giương mắt nhìn thì cô cũng chẳng thể làm gì được nữa cả.

Cô chỉ có thể để Cố Gia Huy gánh vác một mình.

Cô không thể chịu sóng to gió lớn, cô quá nhỏ bé.

Hứa Minh Tâm cúi đầu xuống, sắc mặt của cô trở nên trắng bệch, dường như máu trong người đã bị đẩy ra khỏi cơ thể hết rồi vậy.

Nếu không phải là đang dựa vào tường thì sợ rằng cô sẽ ngã ra đất mất.

Trịnh Anh thấy Hứa Minh Tâm im lặng không nói ra lời thì cô ta nói tiếp: “Tôi đã nói rõ với cô rồi, chắc cô cũng biết là mình nên làm gì rồi chứ?”

“Tôi nên làm gì tiếp theo… phải làm thế nào?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 224


Chương 224

“Cút đi, cút càng xa càng tốt, rời khỏi tầm mắt của anh ấy.”

“Tôi biết rồi, tôi… có thể nhìn anh ấy một chút…”

“Cô còn muốn hại chết anh ấy mới vừa lòng đúng không? Cô ở bên cạnh anh ấy nên anh ấy mới bị thương nhiều đến thế! Người ưu tú giỏi giang như anh xứng đáng có được một người vợ càng tốt hơn. Cô không đủ tư cách, cũng đừng nghĩ rằng mình sẽ đủ tư cách.”

“Tôi có thể đi được chưa?”

“Cút đi.”

Trịnh Anh nói một cách vênh váo hung hăng.

Hứa Minh Tâm siết chặt tay lại, móng tay của cô đã đâm sâu vào thịt rồi. Thậm chí còn chảy cả máu, thấm ướt áo cô.

Hứa Minh Tâm không biết rằng mình đã đi khỏi bệnh viện bằng cách nào. Hai chân cô như bị rót chì vào vậy, nặng nề không thể nào nhấc lên được.

Cô chỉ cảm thấy như mỗi bước chân của mình đều đang giẫm lên lưỡi dao, đau đớn khó chịu được.

Giờ phút này bầu trời là màu đen, ánh nắng cũng màu đen, mọi thứ xung quanh đều là màu đen.

Tối tăm không thấy mặt trời.

Vẻ mặt của Hứa Minh Tâm hốt hoảng, cô đứng ở bên lề đường, thấy có người vội vàng bước qua thì cũng đi theo.

Đúng ngay lúc này, một chiếc xe lao vụt qua người cô, cô ngã xuống đất.

“Đèn đỏ mà cũng dám đi qua đường, cô không muốn sống nữa à?”

Hứa Minh Tâm tỉnh táo một chút, bây giờ cô mới nhìn thấy đèn đỏ rồi. Người vừa nãy đã đi lúc đèn vàng.

“Xin… xin lỗi.”

Cô vội vàng xin lỗi, nói chuyện đã không còn lưu loát.

“Cút sang một bên đi, xúi quẩy quá.”

Tài xế hùng hùng hổ hổ. Đúng ngay lúc này có người chạy tới đỡ Hứa Minh Tâm đứng dậy.

“Đây là làn xe cơ động, anh cứ muốn đi với tôi một chuyến tới cục cảnh sát đúng không?

Lệ Nghiêm híp mắt, sắc mặt anh ta rất lạnh nhạt, mang theo một chút tàn nhẫn.

Tài xế cắn răng rồi trực tiếp quay người lên хе.

Nhưng Hứa Minh Tâm vẫn có thể nghe được tiếng chửi mắng của anh ta.

“Cảm ơn anh bác sĩ Doanh.”

“Cô bị thương rồi, trước mặt là bệnh viện, tôi đưa cô đi bôi thuốc.”

Tay và đầu gối của Hứa Minh Tâm đều đã rách da, đỏ một mảng lớn, máu tươi đang thấm dần ra.

Hứa Minh Tâm nghe thấy phải quay lại bệnh viện thì liên tục lắc đầu: “Không cần, chỉ là vết thương nhỏ mà thôi, tôi dán cái băng cá nhân vào là được rồi.”

“Trong miệng vết thương có đá vụn, phải khử trùng, băng cá nhân không có tác dụng. Không muốn đi bệnh viện à?”

“Đúng thế, tôi không muốn đi bệnh viện.” Hứa Minh Tâm rũ mắt xuống rồi nói. Cô không muốn đi bệnh viện có Cố Gia Huy.

Anh đau như thế đều là do cô hại. Lệ Nghiêm nhìn thấy vẻ mặt ảm đạm của cô thì có thể đoán được lý do.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 225


Chương 225

Có lẽ Hứa Minh Tâm đã biết chuyện Cố Gia Huy bị bệnh, bây giờ đang tự trách mình đây mà.

Anh ta cũng không làm khó cô nữa mà dẫn cô tới một phòng khám tư nhân rồi lấy nước sát trùng khử trùng giúp cô.

“Hơi đau đấy, nhịn một chút.”

Lệ Nghiêm nói.

Hứa Minh Tâm nhịn đau, không hề kêu lên một tiếng nào.

Lệ Nghiêm vừa bôi thuốc vừa nói: “Mặt cô bị sao thế?”

“À… cái này. Tôi… tôi không cẩn thận đập vào cửa, không sao đâu.”

Hứa Minh Tâm vội vàng đưa tay lên che mặt, không muốn để Lệ Nghiêm quan sát thêm.

“Cô đi thăm Cố Gia Huy à?”

“Anh biết ư?”

Hứa Minh Tâm có chút kinh ngạc, nhưng cô suy nghĩ thêm thì cũng hiểu. Hai người là bạn bè tốt nhất của nhau, hơn nữa anh ta còn là bệnh viện. Gặp nhau ở gần bệnh viện thì còn có thể là vì điều gì nữa chứ.

“Bệnh của anh ấy có nghiêm trọng lắm không?”

“Lần này đỡ hơn lần trước nhiều. Lần trước phải rửa ruột, lần này chỉ là tiêu chảy mà thôi. Dựa theo tốc độ sinh ra kháng thể của cậu ấy thì tin rằng sẽ bình thường nhanh thôi.”

Hứa Minh Tâm nghe thế thì có chút kinh ngạc, lần trước… sao lại còn lần trước nữa chứ?

“Vì sao anh ấy lại phải rửa ruột?”

“Lần trước ở núi Hòa Thiên, cô cho cậu ấy ăn rất nhiều đồ ăn vặt, cô quên rồi à?”

Lệ Nghiêm có chút thắc mắc, anh ta còn tưởng rằng Hứa Minh Tâm đã gặp Cố Gia Huy rồi nên mới nói rõ ra như thế. Nhưng… cô lại không biết gì cả.

Hứa Minh Tâm nghe thấy Lệ Nghiêm nói thế thì trái tim cô như bị một bàn tay vô hình bóp chặt lấy.

Hóa ra đây không phải là lần đầu tiên anh ấy nhập viện.

Quả nhiên cô là thứ phiền phức, đã không giúp được cái gì rồi còn hại anh phải nhập viện nhiều lần đến thế. Cô có tư cách gì để làm vợ chưa cưới của anh chứ?

“Dường như tâm trạng của cô không tốt lắm, có phải là tôi nói sai cái gì rồi không?”

“Không có, bác sĩ Doanh, xin anh hãy chăm sóc Cố Gia Huy. Chuyện hôm nay anh đừng nói cho anh ấy biết. Tôi lén tới, nếu anh ấy biết tôi bị thương thì chắc chắn sẽ sốt ruột.”

“Tôi biết rồi.”

“Vậy tôi về trường trước đây, tôi còn có việc…”

Hứa Minh Tâm nghiêng nghiêng ngả ngả đi ra ngoài. Lệ Nghiêm nhìn thấy cô ngồi lên xe taxi thì mới yên lòng.

Anh ta đi vào bệnh viện thì nhìn thấy trong phòng bệnh có thêm một đóa hoa bách hợp, anh ta nói: “Từ khi nào mà cậu có sở thích này rồi?”

“Khách không mời mà đến đưa tới.”

“Đối tượng ra mắt của cậu à?”

Cố Gia Huy đã nói cho Lệ Nghiêm biết chuyện này nên anh ta biết rất rõ.

“Khương Tuấn đã bị trừ lương rồi. Làm việc không tốt, để người không có phận sự đi vào đây.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 226


Chương 226

“Vừa nhìn là đã biết cô chiêu nhà họ Trình kia cũng chẳng phải là hạng người hiền lành gì! Có khi nào cô ta sẽ làm gì đó với Hứa Minh Tâm không?”

“Cô ta dám ư?”

Cố Gia Huy híp mắt, trong đôi mắt anh có chút khát máu.

Mỗi người đều có giới hạn của mình, anh có thể tha thứ cho Trịnh Anh làm xằng làm bậy cũng bởi vì anh không quan tâm.

Nhưng nếu như cô ta không biết điều, trêu chọc Hứa Minh Tâm thì cũng đừng trách anh không nể mặt ông Trình.

Cố Gia Huy nghĩ tới Hứa Minh Tâm, không biết vì sao mà đột nhiên anh lại có chút không yên.

“Khi nào tôi mới có thể xuất viện, lần này chỉ là tiêu chảy, vì sao phải nằm viện chứ?”

“Cũng sắp rồi, quan sát thêm nửa ngày là được rồi.”

“Càng nhanh càng tốt, tôi sợ lâu quá sẽ lộ mất. Đến lúc đó sẽ khiến cho Hứa Minh Tâm lo lắng.”

Lệ Nghiêm nghe thế thì nhếch môi, anh ta muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại kiêm chế được, không nói thêm câu nào.

Hứa Minh Tâm về trường với tâm trạng phức tạp. Cô không thể nào chú tâm nghe giảng được nữa.

Những lời mà Trịnh Anh cứ như một tảng đá đè nặng trong lòng cô khiến cho cô không thể nào thở nỗi.

Lúc Hứa Minh Tâm sắp tan học thì Cố Gia Huy gọi điện thoại tới.

Cô sợ tới nỗi run cả người, cũng không dám nhận, không dám từ chối. Chỉ có thể giả vờ như không ai nghe.

Anh gọi mấy cuộc, cuối cùng gửi một tin nhắn tới.

“Minh Tâm, ngoan ngoãn đợi anh ở trường.

Tối nay anh tới đón em, chúng ta đi ăn cơm.”

Anh muốn tới tìm mình ư?

Không được không được, mình là kẻ gây họa, chỉ làm liên lụy đến anh thôi.

Trái tim của Hứa Minh Tâm loạn như ma, cũng không quan tâm là đang học mà trực tiếp xách cặp rời đi.

Thầy giáo đứng trên bục giảng thấy thế thì gõ mặt bàn mấy cái: “Cô kia, cô làm gì thế hả.

Đây là lớp học đó.”

Đây là buổi tọa đàm nên các cấp đều tới—— Ngôn Hải cũng có mặt.

Mục đích của anh ta rất đơn giản, bởi vì Hứa Minh Tâm ở đây anh ta mới tới. Ngôn Hải thấy Hứa Minh Tâm ra ngoài thì lo lắng cho cô nên cũng vội vàng đi theo.

“Ngôn Hải, cậu đi làm cái gì! Cậu là hội trưởng hội học sinh, phải tuân thủ kỷ luật!” Thầy giáo không biết Hứa Minh Tâm nhưng lại biết Ngôn Hải. Nhưng anh ta cũng chẳng quan tâm đến ông ấy mà vội vàng rời đi.

Khi anh ta đi ra khỏi cửa thì thấy bóng dáng Hứa Minh Tâm biến mất ở chỗ khúc cua thế là vội vàng đi nhanh hơn.

“Hứa Minh Tâm!”

Ngôn Hải tóm lấy cánh tay của cô rồi kéo cô lại.

Hứa Minh Tâm quay người nhìn Ngôn Hải trước mặt.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 227


Chương 227

“Anh Ngôn Hải?”

Ngôn Hải nhìn thấy mắt cô đỏ rực, trên lông mi còn dính chút nước mắt óng ánh thì không khỏi đau lòng.

“Sao lại khóc rồi?”

Anh ta nhíu mày rồi hỏi: “Có phải là Cố Gia Huy bắt nạt em không?”

Hứa Minh Tâm nghe nhắc tới Cố Gia Huy thì mọi sự tủi thân mà cô kiềm nén đều không nhịn được nữa mà bộc phát ra ngoài.

Cô vội vàng lắc đầu, muốn nói chuyện nhưng trong họng lại như bị nhét bông, không thể nào nói ra được.

Nước mắt như vòng ngọc bị đứt, rơi xuống không ngừng.

Ngôn Hải nhìn thấy Hứa Minh Tâm khóc như thế thì trái tim anh ta như bị người khác chia năm xẻ bảy.

Ngôn Hải ôm Hứa Minh Tâm vào lòng, tay anh ta run lên mấy lần rồi cuối cùng mới lấy hết can đảm mà nhẹ nhàng đặt lên người cô.

Anh ta dịu dàng vỗ về rồi sờ đầu Hứa Minh Tâm và nói: “Nói cho anh biết, có phải là Cố Gia Huy bắt nạt em không. Nếu không thì sao em lại buồn như thế này chứ?”

“Anh Ngôn Hải, em vụng về lắm đúng không. Em vô dụng lắm nên mới sống một cách thất bại như thế này đúng không?” “Sao lại nói như thế chứ, em vẫn luôn rất cố gắng mà.”

“Đến anh còn không khen em… xem ra em có cố gắng cũng chẳng có tác dụng gì.”

Hứa Minh Tâm nghe Ngôn Hải ca ngợi thì lại càng khóc to hơn.

Ngôn Hải có chút dở khóc dở cười, anh ta không ngừng an ủi Hứa Minh Tâm. Anh ta kéo cổ tay Hứa Minh Tâm đi tới khu vườn nhỏ trong sân trường.

Cuối cùng vẫn là không dám vượt qua, nhìn tay của cô ở ngay trước mắt nhưng lại không dám cầm lấy.

Chỉ có thể cầm lấy cổ tay cô một cách lịch sự.

“Em vẫn chưa nói cho anh biết là đến cùng đã xảy ra chuyện gì. Sao em lại buồn bã như thế?”

“Ngôn Hải… em không xứng với Cố Gia Huy, em vô dụng quá.”

Hứa Minh Tâm vừa thút thít vừa nói.

Thừa nhận chính mình vô dụng là một chuyện rất tàn nhẫn.

“Đây là do Cố Gia Huy tự mình nói với em à?”

“Đâu cần anh ấy phải nói với em chứ! Em tự mình biết mình mà nhận ra vấn đề này.”

Hứa Minh Tâm cúi đầu xuống rồi nói với vẻ buồn bã.

Cô vừa nghĩ tới đây thì nước mắt bắt đầu không khống chế được mà rơi xuống. Trái tim cô nhưu bị người khác dùng kim đâm thành từng lỗ nhỏ. Không lành được, chỉ có thể canh cánh trong lòng.

“Minh Tâm, chú ta sẽ chế bai em nhưng anh thì không.”

Ngôn Hải không muốn từ bỏ bất kỳ cơ hội nào. Anh ta nắm chặt bờ vai của Hứa Minh Tâm rồi nhìn thẳng vào mắt cô và nói: “Trăng dưới nước là trăng trên trời, người trước mắt là người trong lòng! Nếu em thật sự cảm thấy Cố Gia Huy không thích hợp với mình thì em có thể suy nghĩ về anh. Cố Gia Huy có mục đích có chí hướng rất cao, anh ta cần một người phụ nữ có thể trợ giúp mình nhưng anh thì không. Anh chỉ muốn có thể ở bên cạnh người mình yêu tới hết cuộc đời này.”

“Anh Ngôn Hải.”

Sao lại nói tới chuyện tỏ tình rồi? “Anh đã thử buông em rất nhiều lần, nhưng anh không làm được. Anh vẫn thích em, làm sao bây giờ?”

Trong lòng Ngôn Hải đang rất giãy dụa, cũng rất khổ sở.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 228


Chương 228

Hứa Minh Tâm muốn lùi về sau một bước nhưng Trịnh Anh lại nhìn thấy..

“Nhưng em là vợ chưa cưới của Cố Gia Huy.”

“Anh không quan tâm, anh có thể cố gắng để có được em. Chỉ cần em cho anh cơ hội thì anh sẽ không từ bỏ.”

“Ngôn Hải, em muốn ôm anh, được không?”

“Cái gì..”

Ngôn Hải có chút kinh ngạc. Anh ta còn chưa kịp phản ứng thì Hứa Minh Tâm đã nhẹ nhàng ôm lấy eo anh ta.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô chôn trong lòng Ngôn Hải, anh ta có thể cảm nhận được vạt áo trước ngực mình đã ướt nhẹp.

“Em xin lỗi.”

Giọng nói nghẹn ngào của Hứa Minh Tâm vang lên, gõ lên trái tim của anh ta.

Đột nhiên Ngôn Hải nhận ra được điều gì đó, anh ta muốn xoay người nhưng lại bị Hứa Minh Tâm giữ lại.

“Đừng… anh ấy ở đằng sau.”

“Em muốn chú ta mất hi vọng ư.” Ngôn Hải khổ sở nhắm mắt lại, anh ta nở một nụ cười đắng chát.

Cô lựa chọn từ bỏ Cố Gia Huy nhưng cũng không cho mình cơ hội.

Câu ’em xin lỗi’ kia đã nói rất rõ ràng.

“Anh ấy xứng đáng tìm được người tốt hơn, không nên ở bên cạnh em. Em không cho anh ấy được cái gì nhưng em có thể cho anh ấy tự do.”

“Được, vậy anh tác thành cho em.”

Ngôn Hải cúi người rồi nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Hứa Minh Tâm mà đè môi xuống.

Hứa Minh Tâm nhìn về phía anh ta với vẻ khiếp sợ.

Hai người không hề hôn nhau, ngón tay cái của Ngôn Hải đặt trên môi cô, biến thành trở ngại lớn nhất giữa môi hai người.

Mặc dù không có chạm môi nhưng cô có thể cảm nhận được rất rõ hơi thở ấm áp trên người Ngôn Hải truyền tới.

Anh ta và Cố Gia Huy không giống nhau. Nhìn thì Cố Gia Huy đối xử với cô rất dịu dàng nhưng thật ra rất bá đạo.

Ngôn Hải lại khác, anh đối xử với cô tựa như dòng suối chảy, nhẹ nhàng, dịu dàng mềm mại.

Nhưng tình yêu là thứ không thể tiêu hao. Ngôn Hải sẽ từ bỏ, sẽ tìm một người con gái yêu mình.

Cô rất cảm ơn vì anh đã để lại một vệt màu chói lọi trong những năm tháng cô vừa biết yêu.

Nhưng cô không thể nào đáp lại được. Nhưng vẫn luôn ghi nhớ trong lòng, vẫn luôn cảm kích.

“Cảm ơn anh, Ngôn Hải.”

Ngôn Hải nghe thấy thế thì trái tim rất đau đớn, nhưng sau đau đớn vẫn còn có chút ngọt ngào, cũng xem như là sự hồi báo lớn nhất.

Hai người cứ thế cách một ngón tay mà hôn nhau trọn vẹn ba phút. Cô buông Ngôn Hải ra.

Hứa Minh Tâm nhìn về phía nơi xa trống vắng thì không biết tâm trạng của mình bây giờ là như thế nào.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 229


Chương 229

Trái tim cô như bị một tảng đá đè lên, khiến cho cô không thể nào thở nổi.

“Ngôn Hải… em đói rồi, em đi ăn cơm đây.”

“Anh đi với em.”

“Em muốn ở một mình.”

Hứa Minh Tâm cúi đầu xuống, cô nói rất nhỏ, mang theo một chút đau đớn.

“Minh Tâm, nếu như em đi mậệt rồi thì có thể quay đầu lại, anh vẫn luôn đứng đây đợi em”

“Ngôn Hải, anh có thể tìm được một người càng tốt hơn.”

“Anh đợi em, không phải là vì tình yêu, mà là tình nghĩa giữa đàn anh đàn em. Cho dù anh có bị em từ chối thì anh vẫn sẽ đối xử tốt với em. Trong mắt anh em và bmc chẳng khác gì là em gái anh cả. Em chắc sẽ không từ chối ý tốt của một người anh trai chứ?”

Ngôn Hải biết là nếu anh ta nói cho Hứa Minh Tâm biết rằng mình vẫn chưa bỏ được cô thì chắc chắn cô sẽ sinh ra cảm giác tội lỗi. Sau này cũng sẽ không đón nhận ý tốt của anh ta nữa.

Anh ta không muốn như thế, cho dù hai người sau này không thể ở bên nhau thì Ngôn Hải cũng hi vọng rằng có thể đối xử tốt với cô trong phạm vi năng lực của mình.

Hạnh phúc…

Anh ta hi vọng rằng hai người đều có được hạnh phúc, chỉ thế mà thôi.

Hứa Minh Tâm nghe vậy thì đôi mắt có chút ướt át, cô nhìn chằm chằm vào Ngôn Hải.

“Cảm ơn anh đã thích em, khiến cho em cảm thấy… em cũng không có tệ đến thế. Anh thích em chắc chắn là có lý do, chắc chắn trên người em cũng có điểm sáng nào đó, chỉ là em vẫn chưa phát hiện ra mà thôi. Cảm ơn anh đã phát hiện điểm tốt của em. Cảm ơn anh đã không tạo áp lực cho em…”

“Muốn làm gì thì làm đi, đừng để mình uất ức là được rồi.”

“Vâng.

Hứa Minh Tâm gật đầu rồi quay người rời đi.

Cô đi rất nhanh, vì sợ rằng Ngôn Hải sẽ nhìn thấy nước mắt mình rơi trên mặt đất.

Hứa Minh Tâm quyết định về nhà họ Cố, cho dù có chia tay cũng phải nói rõ trước mặt nhau.

Cô ngồi đợi xe buýt thật lâu, cũng đi đường rất lâu. Đợi tới khi cô về tới biệt thự thì cũng đã là chín giờ tối.

Cô nhìn cửa lớn gần trong gang tấc nhưng không có can đảm gõ của.

Tay cô nắm chặt rồi lại buông ra, làm như thế rất nhiều lần cuối cùng vẫn chưa thể hạ quyết tâm.

Ngay lúc Hứa Minh Tâm muốn từ bỏ thì không ngờ chú An lại đi ra mở cửa.

“Cô Minh Tâm, sao cô lại ở ngoài cửa mà không vào nhà. Không phải cô đã nhận mã vẫn tay rồi sao?”

“Cháu… cháu vừa về tới.”

Hứa Minh Tâm nói một cách lắp bắp.

“Mau vào đi, khó được một hôm cậu chủ về sớm muốn ăn cơm chung với cô.”

“Cái gì?”

Hứa Minh Tâm nghi ngờ rằng mình đã nghe nhầm rồi.

Cố Gia Huy đã nhìn thấy mình và Hứa Minh Tâm làm thế rồi mà vẫn muốn ăn tối với mình ư?

Chẳng lẽ là bữa tối cuối cùng?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 230


Chương 230

Hứa Minh Tâm đi vào rồi còn cố ý soi gương một chút. Trang điểm trên mặt vẫn còn, không nhìn ra dấu bạt tai kia. Cô hít sâu một hơi rồi lấy hết can đảm mà đi vào.

Cố Gia Huy đang ngồi trong phòng ăn đợi mình.

Cô vừa đi qua thì thấy Cố Gia Huy đi ra khỏi phòng bếp, trên tay anh bưng một đĩa cánh gà coca.

“Mau ngồi xuống đi, anh vất vả lắm mới làm được một bàn đồ ăn này đấy. Lát nữa em phải ăn nhiều vào.”

Cố Gia Huy vừa cười vừa nói, anh đi tới trước mặt Hứa Minh Tâm rồi xoa đầu cô, vẫn cưng chiều như trước đây.

Hứa Minh Tâm ngây ngẩn, không phải là anh đã nhìn thấy hết rồi sao?

Vì sao vẫn giống như chưa xảy ra chuyện gì vây chứ?

Chẳng lẽ mình đang nằm mơ?

Không thể nào…

Cô ngồi xuống, Cố Gia Huy gắp thức ăn cho cô rồi nói: “Đừng để đói, miễn cho truyền ra ngoài còn nói là anh ngược đãi em không cho em ăn cơm.”

“Anh tới trường đúng không?”

Hứa Minh Tâm khó mà nuốt xuống được, cô hỏi.

Nụ cười trên mặt Cố Gia Huy cứng lại. Hứa Minh Tâm đã hiểu, mọi sự bình tĩnh từ nãy tới giờ đều là do anh giả vờ mà thôi.

Anh đã biết hết mọi chuyện nhưng lại giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nhưng sao mà thế được chứ. Nếu như có thể thì cô cũng rất muốn quên sạch những gì Trịnh Anh nói.

“Anh cũng đã nhìn thấy rồi đúng không?”

“Anh biết em không tự nguyện. Anh tin tưởng em cho nên cũng chẳng có gì để hỏi cả.”

Cố Gia Huy vẫn luôn kiềm chế, anh muốn dàn xếp ổn thỏa nhưng Hứa Minh Tâm lại không để cho anh như nguyện.

Hết lần này tới lần khác cô phải cậy vết sẹo này ra, khiến cho máu me đầm đìa.

Nụ cười trên mặt anh đã không thể nào duy trì được nữa.

“Em nghĩ thật lâu… em ở bên cạnh anh có áp lực quá lớn, không thoải mái. Yêu đương mà còn phải lén lén lút lút. Em nghĩ chúng ta vẫn nên chia tay thì hơn, chúng ta không hợp nhau.”

“Chia tay?”

Cố Gia Huy nghe thế thì híp mắt lại.

Anh nhắc lại một lần, hai chữ này thoát ra khỏi cánh môi mỏng gợi cảm của anh mang theo một chút lạnh lẽo.

Hứa Minh Tâm hít sâu một hơi rồi cố gắng gật đầu, cô nói: “Vâng.”

“Nếu anh nói không thì sao?”

“Cho dù anh có nói gì thì cũng không có tác dụng. Em đã quyết định rồi, em chúc anh tiền đồ như gấm, chúc anh tìm được người càng tốt hơn em. Tạm biệt.”

Hứa Minh Tâm nói vội rồi đứng dậy muốn chạy khỏi đây. Nhưng Cố Gia Huy đã đuổi theo.

Dưới ánh đèn vàng, anh ôm chặt cô từ phía sau.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 231


Chương 231

“Em có thể không yêu anh, anh yêu em là được rồi. Anh không cho phép em rời xa anh, em nghe rõ chưa.”

“Cố Gia Huy, thật ra trong lòng anh cũng hiểu rõ, chúng ta hoàn toàn không phải là người cùng một thế giới. Em hòa nhập vào thế giới của anh rất khó khăn, anh cũng thế. Không có cách nào để vẹn toàn đôi bên cả. Em cảm thấy rất mệt mỏi, mỗi ngày ở bên cạnh anh đều rất mệt mỏi, áp lực đến nỗi em sắp thở không ra hơi.”

“Em không thích anh trở nên đẹp trai, em không thích anh trở thành chủ tịch của J&C. Thân phận này của anh khiến cho em cảm thấy mình rất nhỏ bé. Anh cứ xem như là bỏ qua cho em đi được không?”

Hứa Minh Tâm nói xong câu này một cách đau đớn.

Mỗi chữ đều giống như con dao đâm thẳng vào trái tim của hai người.

Nỗi đau dao cùn cắt thịt cũng đại khái là như thế này mà thôi.

Cố Gia Huy nghe những lời mà Hứa Minh Tâm nói thì cả cơ thể cao lớn của anh run lên.

Cô chưa từng nói với anh như thế.

Anh đã làm hết sức mình để bảo vệ cô, nhưng cô vẫn không thể vui vẻ được.

“Đây là những lời thật lòng của em sao?” Cố Gia Huy buông tay ra, hai bàn chân anh như bị rót chì, tấm lưng cứng ngắc.

“Vâng!”

“Là anh ép buộc em…”

Sau lưng Hứa Minh Tâm vang lên tiếng tự giễu của Cố Gia Huy. Một tiếng cười lạnh lùng ngắn ngủi kia như đâm thẳng vào trái tim cô.

Trái tim cô trong giây phút này đã chảy máu đầm đìa.

“Em đi đi, không cần quay về nữa. Đồ đạc lúc sau anh sẽ nói chú An gửi qua cho em.”

“Vâng.”

Cô chỉ dám nói từng chữ từng chữ một, sợ rằng Cố Gia Huy sẽ nghe được giọng nghẹn ngào của mình.

Cố Gia Huy không biết, bàn tay nhỏ bé giấu trong áo của cô đã siết chặt lại, dùng toàn bộ sức mạnh để trừng phạt chính mình.

Cô rất bước ra đi mà như bước trên lưỡi dao.

Cuối cùng cô đi ra khỏi cửa chính. Cố Gia Huy vẫn đứng ở chỗ cũ, ánh mắt của anh vẫn nhìn chằm chằm theo bóng lưng cô. Anh rất hi vọng rằng Hứa Minh Tâm sẽ quay đầu nhìn mình.

Nhưng cô đã đi thật rồi, không hề quay đầu lại.

“Chú An.”

Cố Gia Huy thốt lên một tiếng đầy đau khổ.

Chú An vội vàng đi lên trước. Ông ấy cũng không biết vì sao đột nhiên hai người lại cãi nhau, thậm chí… còn chia tay?

“Cậu chủ, cậu không sao chứ?”

Chú An nhìn cơ thể Cố Gia Huy lảo đảo một chút thì vội vàng bước tới đỡ anh.

Cố Gia Huy đưa tay lên tường để chống đỡ sức nặng cơ thể của mình rồi nói: “Chú đi theo Hứa Minh Tâm, đừng để cô ấy phát hiện. Phải thấy cô ấy về trường an toàn rồi hãy quay lại.”

“Cậu chủ, nhưng mà cậu…”

“Đi nhanh đi, cô ấy không thể xảy ra chuyện gì được.”

“Được thôi…”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 232


Chương 232

Rõ ràng là trong lòng còn nhớ nhưng hết lần này tới lần khác lại lựa chọn buông tay.

Đợi sau khi chú An đưa Hứa Minh Tâm tới trường an toàn về thì thấy Cố Gia Huy đã uống rất nhiều rượu, một bàn đồ ăn đầy ắp vẫn chưa được đụng miếng nào.

Cho dù người có làm bằng sắt cũng không chịu được.

Ông ấy vội vàng gọi điện thoại cho Lệ Nghiêm rồi nói rõ mọi chuyện.

Cố Gia Huy uống rượu cả đêm. Ngày hôm sau anh tỉnh lại thì đầu đau như muốn nứt ra.

“Minh Tâm.”

Cố Gia Huy nhìn thấy bên cạnh giường có bóng người mơ hồ thì còn tưởng rằng là Hứa Minh Tâm. Anh chưa kịp vui vẻ mấy giây thì đã tỉnh táo lại và thấy được Lệ Nghiêm.

“Nhìn thấy tôi thất vọng lắm chứ gì?”

Lệ Nghiêm nhìn thấy ánh mắt của Cố Gia Huy ảm đạm xuống thì nói với vẻ bất đắc dĩ.

“Không phải.”

Cố Gia Huy nói với vẻ thản nhiên.

Anh ngồi dậy rồi nói tiếp: “Chú An lo lắng quá rồi, nếu là cậu mệt thì nghỉ đi. Tôi phải tới tập đoàn.”

“Xem ra cậu không muốn nói chuyện với tôi rồi. Tôi còn tưởng rằng hai anh em chúng ta không còn gì giấu nhau được nữa chứ”

Cố Gia Huy nghe thấy thế thì khóe miệng có hơi cứng lại.

Cũng không phải là anh không muốn nói, mà là có một số chuyện quá đau khổ, không thể thốt thành lời.

Như thế sẽ khiến cho anh có một cảm giác mình tự tay cào rách vết thương của mình rồi xát muối lên một lần nữa.

“Tôi có thể tự điều chỉnh.”

“Chuyện này thì tôi tin, năm xưa cậu cũng như thế. Chỉ là có một số việc giấu trong lòng không khó chịu sao? Nếu cậu không muốn nói với tôi thì tôi cũng không nói cho cậu là hôm nay tôi đã gặp Hứa Minh Tâm ở gần bệnh viện…

Lệ Nghiêm nói một cách tùy ý rồi muốn quay người rời đi.

Cố Gia Huy nghe thấy thế thì vội vàng _ đi tới giữ chặt vai anh ta và nói: “Cậu nói cái gì?”

“Sao? Muốn nói chuyện với tôi chưa hả?” Lệ Nghiêm nói với vẻ ranh mãnh.

“Mau nói đi, đến cùng là đã xảy ra chuyện gì?”

Lệ Nghiêm nói ra những chuyện mà mình nhìn thấy.

“Cô ấy sợ cậu lo lắng nên không cho tôi nói cho cậu biết. Cho nên tôi giấu thay cô ấy. Bây giờ nghĩ lại thì vết bạt tai trên mặt cô ấy không đơn giản đâu.”

“Sáng nay? Bệnh viện?”

Cuối cùng Cố Gia Huy cũng có chút đầu mối, dường như anh nghĩ tới điều gì đó rồi lập tức sau Khương Tuấn đi điều tra camera giám sát trong bệnh viện.

Anh có thể thấy rõ ràng Trịnh Anh dẫn Hứa Minh Tâm vào bệnh viện, rồi hai người xảy ra tranh chấp trong một chỗ hành lang vắng vẻ.

Trịnh Anh đẩy Hứa Minh Tâm xuống đất, tiếp theo lại còn vừa hung ác giáng cho cô một cái tát.

Cố Gia Huy nhìn thấy cảnh này thì không kiềm chế được mà siết chặt tay lại, bàn tay anh kêu lên từng tiếng răng rắc.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 233


Chương 233

Sau đó Cố Gia Huy lại nhìn camera giám sát trên đường. Nhìn thấy Hứa Minh Tâm bằng qua đường một cách hoảng hốt rồi bị xe tông, ngã xuống đất.

Ngay lúc đó, trái tim của anh như bị ai bóp chặt, hận không thể để mình chịu đau thay cô.

“Trịnh Anh!”

Cố Gia Huy nghìn tính vạn tính, nhưng lại không ngờ rằng cô ta lại to gan lớn mật như thế, vậy mà lại còn dám tìm tới Hứa Minh Tâm.

“Đã biết rõ sự thật rồi, xem ra cô nhóc nhà cậu cũng chịu không ít khổ đấy nhỉ. Tôi nói cậu cũng thật là, ngồi đây uống rượu có tác dụng gì chứ?”

“Cảm ơn cậu, cậu chính là cứu tinh của tôi đó.”

Cố Gia Huy nói với vẻ kích động, anh vỗ vai Lệ Nghiêm mấy lần rồi lao ra ngoài. Anh cũng không vội đi tìm Hứa Minh Tâm, bởi vì anh biết tính cách của cô, chắc chắn cô sẽ không nói ra mọi chuyện.

Anh muốn đi tìm Trịnh Anh, anh muốn biết đến cùng là hai người đã nói cái gì.

Cố Gia Huy tới nhà họ Trình. Sau khi Trịnh Anh biết được tin này thì vội vàng thay quần áo trang điểm.

Nhưng cô ta còn chưa trang điểm xong thì Cố Gia Huy đã đẩy cửa đi vào.

Ông Trịnh vừa cười vừa nói: “Cố Gia Huy vừa tới đã đòi gặp cháu, còn chẳng muốn ngồi uống với ông chén trà. Vậy hai đứa nói chuyện đi, ông cũng không quấy rầy nữa, đợi lát nữa nhớ ở lại ăn trưa.”

“Ông nội mau đi ra ngoài đi, đừng quấy rầy bọn cháu.”

Trịnh Anh thẹn thùng rồi đẩy ông Trình đi ra ngoài.

Sau khi cửa phòng được đóng lại thì tron gphonfg cũng chỉ còn hai người bọn họ.

“Anh nghĩ thông rồi đúng không, cho nên mới đặc biệt tìm tới nhà muốn ở bên em?”

“Anh cũng không điện thoại trước một tiếng để em chuẩn bị cho cẩn thận. Vội vàng quá rồi đấy.”

Trịnh Anh nói với vẻ đắc ý.

“Cô đi tìm Hứa Minh Tâm à?”

Cố Gia Huy không có thời gian nói nhảm với cô ta, anh nói thẳng vào chuyện chính.

Trịnh Anh nghe thế thì nụ cười trên mặt cô ta cứng lại.

Nhưng sau đó cô ta lại cảm thấy chẳng có gì phải sợ cả.

“Đúng, em đi tìm con nhỏ đó. Cô ta không tự mình biết mình, cũng nên có người tới nói cho cô ta tỉnh ra.”

“Cô lại tự cho mình là thông minh rồi đấy nhỉ?” Cố Gia Huy bước lên phía trước, anh đưa một tay bóp cổ Trịnh Anh, khiến cho cô ta phải lùi lại từng bước một, cuối cùng đụng phải vách tường.

Trịnh Anh đột nhiên không thở được nên không ngừng dãy dụa.

“Anh… anh muốn làm gì? Anh muốn giết tôi vì con đ* kia sao? Đây là nhà họ Trình, anh dám ư?”

“Cô mắng cô ấy thêm một câu nữa xem tôi có dám không?”

Cố Gia Huy híp mắt, trong mắt anh tràn ngập sự tức giận.

Đôi môi anh mím lại, cả người đều là sự lạnh lẽo đáng sợ.

Giờ đây, anh như con quỷ đến từ địa ngục để lấy mạng Trịnh Anh vậy.

Cô ta nhìn thấy sự chết chóc trong mắt anh, anh thật sự muốn giết mình.

Chẳng lẽ… chỉ vì con vô dụng kia sao?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 234


Chương 234

“Đến cùng là em đã làm sai điều gì? Chẳng lẽ những gì em nói không phải là sự thật sao? Cô ta không giúp được anh, chỉ có em mới giúp được anh thôi. Cố Gia Huy, em thấy anh cũng là người thông minh, đừng nói là anh bị con hồ ly tinh kia mê hoặc, choáng váng đầu óc rồi nhé!”

“Hơn nữa, cô ta có chỗ nào tốt hơn em chứ?”

“Trong mắt tôi thì cô ấy hơn xa cô.”

Cố Gia Huy nói từng chữ từng chữ một: “Nhà họ Trình có cô thật là bi ai. Trịnh Anh, ông đây cảnh cáo cô một lần nữa, nếu cô dám đụng vào cô ấy thì tôi sẽ khiến cho cô sống không được mà chết cũng không xong!”

“Tôi không đánh phụ nữ, nhưng không có nghĩa là những người dưới tay tôi sẽ không ra tay. Vòng tròn quý tộc trong thành phố này dơ bẩn cỡ nào, cô cũng biết mà nhỉ? Tự nhiên có hai người chết đi là một câu chuyện bình thường đến nỗi không thể bình thường hơn được.”

“Anh… anh vì một con nhóc chẳng có một chút giá trị kia mà dám uy h**p em, dám uy h**p nhà họ Trình ư?”

“Trong mắt tôi thì nhà họ Trình các người chẳng là cái cứt chó gì cả.”

Cố Gia Huy trực tiếp đẩy cô ta ra, Trịnh Anh ngã xuống đất.

“Anh…”

Trịnh Anh nghe thấy anh nói thế thì giận mà không có chỗ xả, nhưng cô ta lại không biết nên phản bác như thế nào.

Nhà họ Trình đúng là không so được với nhà họ Cổ. Bây giờ Cố Gia Huy bộc lộ tài năng, không ai biết là đằng sau lưng anh có bao nhiêu quyền thế cả.

Toàn bộ thành phố này chẳng ai dám tùy tiện làm mích lòng Cố Gia Huy.

Người này, thần bí khó lường.

“Sao thế?”

Ông Trình đứng ngoài cửa nghe thấy tiếng động thì vội vàng đẩy cửa đi vào.

Ông ta thấy cháu gái yêu của mình ngã trên mặt đất, vội vàng đi tới đỡ Trịnh Anh dậy.

Ông Trình trách móc: “Cố Gia Huy, sau cậu lại có thể làm thế với cháu gái yêu của tôi hả. Cho dù bố cậu có ở đây thì cũng không dám hùng hổ như thế.

“Cậu bắt nạt người khác trong nhà của chính họ luôn à?”

Ông Trình giận mà không kiềm chế được, bắt đầu bày ra uy nghiêm của mình.

Nhưng Cố Gia Huy chẳng thèm sợ hãi.

Anh nở một nụ cười giêu cợt rồi nói.

“Tôi dạy dỗ cháu gái của ông nên ông không vui chứ gì? Vậy lúc cháu gái của bác dạy dỗ vợ chưa cưới của tôi thì tôi cũng không vui đấy, tính sổ sao đây? Bác muốn tôi lấy chứng cứ ra hay muốn tự mình nghe cháu gái ông nói? Cô ta đã làm cái gì với vợ chưa cưới của tôi rồi!”

Đương nhiên là ông Trình biết những việc cháu gái mình làm. Khuyên cũng khuyên rồi nhưng cô ta không nghe, ông ta cũng chỉ có thể bảo vệ.

Ông ta nhíu mày rồi nói: “Hứa Minh Tâm và cháu gái nhà tôi cũng chỉ gần bằng tuổi nhau mà thôi, người cùng tuổi thì cãi nhau đánh nhau có là gì. Nhưng cậu thì khác, cậu cao hơn con bé cả một đời, ỷ lớn h**p bé. Tôi phải đi hỏi ông Thanh xem ông ấy dạy dỗ cậu thế nào.

Ông Trịnh nổi giận đùng đùng rồi cất lời phản bác.

Cố Gia Huy híp mắt, đúng là con cáo già, cái gì cũng có thể nói được.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 235


Chương 235

Người cùng thế hệ đùa giỡn ư?

Anh nói với vẻ lạnh lùng: “Hứa Minh Tâm bây giờ là vợ chưa cưới của tôi, cũng không phải là người cùng bối phận với cháu gái của bác, mà là bề trên, là người lớn. Cô ta không coi ai ra gì, nhỏ mà h**p lớn, ông nên giải thích thế nào đây. Bác giao cho tôi dạy dỗ hay muốn để người trong thiên hạ đều biết cháu gái của bác ngang ngược độc ác như thế nào?”

Nôi Ông Trình bị chặn họng không nói được thêm câu gì.

Không coi ai ra gì, nhỏ mà h**p lớn. Tám chữ này quá nghiêm trọng.

Nhưng lại rất có lý.

“Ông nội…”

Trịnh Anh thấy ông nội mình không thốt nên lời thì lòng nóng như lửa đốt. Cô ta còn muốn nói mấy câu nhưng lại bị ánh mắt lạnh lùng của Cố Gia Huy nhìn tới, khiến cho cô ta sợ tới nỗi ngậm họng.

Ánh mắt này… thật sự là quá đáng sợ.

“Bác Trình, bác vẫn là nên dạy tốt cháu gái của mình đi thì hơn. Nếu như dám tái phạm thì tôi sẽ trả lại gấp trăm lân.” Cố Gia Huy nói xong rồi quay người rời đi.

Trịnh Anh thấy Cố Gia Huy đi khỏi thì vẫn còn có chút không cam lòng.

“Ông nội, ông cứ để anh ấy đi thế à?”

“Cháu à, cậu ta không phải là người cháu có thể khống chế được đâu.”

“Vậy tại sao Hứa Minh Tâm lại làm được, chẳng lẽ cháu thua cô ta ư? Cháu không cam lòng, ông nội cũng muốn anh ấy làm cháu rể của ông, đưa nhà họ Trình lên một tầng cao mới mà đúng không.”

“Đúng là ông nội muốn thế nhưng cũng phải lượng sức mà làm! Cháu gái, cháu nghe ông nội khuyên, người này không thích hợp với cháu. Thanh niên tài tuấn trong thành phố này nhiều đến thế, sao cháu lại cứ phải treo cổ trên một thân cây chứ?”

“Anh ấy là tốt nhất! Làm gì có ai hai tám tuổi mà được như anh ấy chứ? Cháu không cam l*n, cháu không muốn từ bỏ! Hừ!”

Trịnh Anh nói với vẻ tức tối.

Từ nhỏ tới lớn chưa từng có thứ gì cô ta muốn mà không có được! Cô ta sẽ không từ bỏ dễ dàng như thế đâu!

Cố Gia Huy đi tới trường học. Hứa Minh Tâm vừa mới tan học, những người còn lại đều đi ăn cơm nhưng cô lại không có chút hứng thú.

Bài tập mà thầy giao khó quá, cái này phải tính, cái kia cũng phải tính. Tỉ suất thuế mỗi năm còn thay đổi nữa chứ.

“A! Không làm được, khó quá rồi.”

Hứa Minh Tâm kêu lên một tiếng rồi trực tiếp ném sách xuống đất.

Không khí im lặng đi, cuối cùng cô vẫn nhếch nhác đi nhặt sách về.

Cô lầm bầm: “Cho dù khó thì sao chứ, còn không phải là phải làm à, ngày mai nộp cái gì chứ? Mình đã mất đi người chỉ bài rồi, cũng chẳng còn ai nữa! Bây giờ phát cáu cho ai nhìn chứ?”

Đúng thế!

Bây giờ cô phát cáu cho ai nhìn?

Hứa Minh Tâm nghĩ tới đây thì trái tim cô lại đau thắt lại , nước mắt không kiềm chế được mà lăn dài trên mặt.

Cô nháy mắt, cố gắng nhìn lên trần nhà để nước mắt chảy ngược về.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 236


Chương 236

Nhưng vẫn không thể khống chế nổi, cuối cùng nước mắt vẫn rơi xuống.

“Không khóc, không khóc, Cố Gia Huy đã không có ở đây rồi mình khóc cho ai xem chứ.”

Chỉ có ở trước mặt người yêu thì mới có thể khóc một cách không chút e dè nào.

Bởi vì Hứa Minh Tâm biết rằng cho dù mình có quậy có khóc thì Cố Gia Huy chắc chắn sẽ chiều mình.

Nhưng bây giờ cô đã làm mất người mà cô yêu nhất rồi.

Hứa Minh Tâm nhìn đề toán trước mắt, những ký hiệu xiêu xiêu vẹo vẹo kia dần trở nên mơ hồ.

Tí tách.

Một giọt nước mắt óng ánh nhỏ uống trang giấy, loang ra làm nhòe đi màu mực.

Hứa Minh Tâm rất muốn khóc to lên một lần, dù sao chỗ này cũng không có ai. Cô vẫn luôn kiềm chế từ hôm qua cho tới bây giờ, trong lòng cảm thấy rất đắng chát.

Giống như là ăn mướp đắng, giống như là ăn phải hoàng liên.

Ngay lúc cô định khóc to một trận thì đột nhiên có một tờ giấy xuất hiện trước mặt cô.

Hứa Minh Tâm hơi ngẩng người thì nhìn thấy bóng người quen thuộc.

Cố Gia Huy tới rồi.

Không thể để anh nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác khổ sở này của mình được.

Cô vội vàng quay người, lau đi nước mắt rồi nói: “Sao… sao anh lại tới đây.”

“Anh không tới thì sao biết em còn đang vì anh mà đau lòng rơi nước mắt chứ hả?” Giọng nói của Cố Gia Huy rất dịu dàng. Anh nhìn cơ thể gầy gò của cô mà chẳng thể nào tức giận được. Sao cô nhóc này có thể đần tới mức này chứ, sao không hỏi anh nghĩ như thế nào?

Nếu như anh thật sự chê cô thì từ khi bắt đầu đã không trêu chọc cô rồi.

Nếu đã trêu chọc thì anh cũng đã chuẩn bị xong tinh thần bảo vệ và yêu thương cô cả đời. “Không phải em khóc vì anh, mà là vì đề khó quá mà thôi.”

“Bài này anh giảng cho em rồi.”

Cố Gia Huy nhìn thoáng qua trang sách rồi nói.

“Vậy thì sao chứ, em ngốc lắm, không biết chính là không biết. Anh có giảng đi giảng lại mấy lần đi chăng nữa thì em cũng không hiểu được.”

Hứa Minh Tâm nói với vẻ tức giận, không phải cô tức Cố Gia Huy mà là đang tức chính mình.

Tức mình vô dụng, chẳng khác gì đồ ăn hại cả.

Hứa Minh Tâm cầm sách lên rồi chuẩn bị rời đi. Nhưng lần này Cố Gia Huy không để cô đi.

Nếu để cô đi lần nữa thì sợ rằng mình là thằng ngốc rồi. Anh vội vàng kéo cô vào lòng mình, tham lam mà hít lấy mùi hương trên người cô.

Tối qua Cố Gia Huy uống say, cả đêm không thể yên giấc, bởi vì trong lòng thiếu mất một người.

“Anh… anh buông em ra.”

Hứa Minh Tâm giãy dụa nhưng lồng ngực anh cứ như tường đồng vách sắt, cô không thể nào thoát ra được.

Cuối cùng cô mệt đến nỗi thở hồng hộc, hai mắt hồng hồng.

Vì sao mà Cố Gia Huy không chịu buông tha cho chính mình chứ.

“Anh nói lời phải giữ lời chứ hả. Anh nói để em đi vậy bây giờ anh đang làm cái gì?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 237


Chương 237

“Ôm em.”

“Anh buông ra, anh mà không buông ra thì em gọi người tới đấy.”

“Gọi tới cũng tốt, để mọi người biết em là vợ chưa cưới của anh. Nếu như không phải là em chưa tới tuổi kết hôn thì anh muốn đưa em đi công chứng ngay lập tức rồi! Miễn cho em suy nghĩ lung tung, miễn cho anh run sợ.”

“Em không muốn kết hôn với anh, anh buông em ra.” Cô không dám to tiếng, sợ người ta nghe thấy sẽ tới đây.

“Hứa Minh Tâm, đến cùng là anh phải làm gì em mới tốt đây? Trịnh Anh tới tìm em đúng không?”

Hứa Minh Tâm nghe thế thì run lên, con ngươi cũng co lại.

Cô cắn răng, không biết nên nói như thế nào.

“Em chọn tin cô ta mà không tin anh đúng không?”

Cố Gia Huy buông Hứa Minh Tâm ra rồi nhìn vào nước mắt của cô, anh không thể nào nổi giận được.

Cố Gia Huy mới là người muốn phát điên nhất. Cho dù là tội phạm cũng có cơ hội kháng cáo, nhưng thẩm phán Hứa Minh Tâm này lại trực tiếp định tội tử hình cho anh.

Thậm chí anh vẫn còn đang mơ mơ màng màng, cái gì mà áp lực lớn chứ, mọi thứ chỉ là nói nhảm mà thôi. Rõ ràng là do cô nhát gan muốn thoát khỏi anh, muốn chạy trốn rồi còn tìm lý do cho mình!

Hứa Minh Tâm nghe thấy anh nói như thế thì nhìn vào gương mặt đẹp trai trước mắt.

Cô nháy mắt, giọt lệ long lanh rơi xuống: “Không phải là em tin cô ta, cũng không phải em không tin anh mà là đột nhiên em nhận ra được sự chênh lệch giữa hai chúng ta. Tựa như những đồ ăn kia đã là bằng chứng tốt nhất. Anh nhập viện hai lần mà cũng chẳng nói với em một câu. Nếu anh nói anh không ăn được những thứ đó thì chắc chắn em sẽ không bắt anh ăn. Nếu anh có chuyện gì thì em phải làm thế nào đây?

Cô nói với vẻ tức giận, cô tức mình cũng ởi vì chuyện này.

Cố Gia Huy nghe thế thì rất đau lòng.

Anh dùng lòng bàn tay của mình mà lau đi nước mắt cho cô rồi nói: ‘Không phải là anh không ăn được, chỉ là anh chưa quen mà thôi.”

“Vốn là không ăn được, em cũng không.

phải là trẻ em ba tuổi, anh không lừa được em đâu: “Anh biết em không phải trẻ em ba tuổi.

Em là cô nhóc mười tám tuổi, vẫn còn phải dỗ dành.”

Cố Gia Huy nói một cách nhẹ nhàng, anh muốn ôm cơ thể yếu ớt của cô một cái nhưng cô lại như con thỏ bị giật mình, vội vàng lùi ra sau.

Đầu gối còn đụng phải ghế, đau tới nỗi khom người lại.

Đến cùng thì Cố Gia Huy cũng không phải là người có tính cách bộp chộp như Hứa Minh Tâm, anh vội vàng đi lên trước muốn xem vết thương của cô.

“Anh đi ra, em có thể tự mình xử lý được.

Em không phải là con nít, không cần anh quan tâm”

“Nếu là em dám động đậy nữa thì anh đánh mông em.”

“Anh dựa vào cái gì mà đánh em.”

“Dựa vào anh là chồng chưa cưới của em, là người đàn ông của em.”

Cố Gia Huy gắn ra từng chữ một.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 238


Chương 238

Câu nói này như một cái búa gõ vào.

chuông lòng của Hứa Minh Tâm.

Cô sửng sốt, có chút không kịp phản ứng.

Anh nắm chân cô rồi muốn xem, cô còn né tránh.

“Em nghĩ rằng anh không dám đánh em đúng không?” Anh vừa nói ra câu này thì Hứa Minh Tâm trở nên ngoan hơn nhiều.

Cô vừa tủi thân khóc thút thít vừa không dám phản kháng.

Bây giờ đã vào mùa thu rồi nhưng thời tiết vẫn chưa lạnh lắm, vẫn rất mát mẽ. Buổi trưa mặt trời lên cao cũng rất nóng.

Cô còn đang mặc váy, anh trực tiếp vén váy cô lên đến đầu gối thì thấy được vết thương cô té ngã ngày hôm qua.

“Đau không?”

Cố Gia Huy mềm giọng xuống, anh chẳng còn cách nào với cô nhóc này nữa rồi.

Hứa Minh Tâm cắn chặt răng không nói gì.

Trong lòng cô vẫn có nguyên tắc lắm đó. Anh xoa vết thương giúp cô rồi nói: “Anh biết là Trịnh Anh đi tìm em.”

“Tối hôm anh về muộn, em biết mùi nước hoa trên người anh là ai. Là cô ta đúng không hôm cô ta tới tìm em cũng đã dùng nước hoa mùi hoa hồng.

“Cái mũi này của em thính thế nhỉ.”

“Cô ta biết anh ở trong bệnh viện còn em thì không. Chồng chưa cưới của em bị đau dạ dày vào viện nhưng em lại không biết gì cả, hơn nữa còn cần người khác nói cho em biết. Anh nói xem có buồn cười không cơ chứ?”

“Anh không nói cho em là vì sợ em lo lắng rồi tự trách mình. Anh sợ em sốt ruột.” Cố Gia Huy giải thích một cách từ tốn.

“Thật ra những gì cô ta nói với em đều đúng cả. Em đúng là gánh nặng của anh, em là kẻ vô dụng, kẻ ăn hại. Em chẳng biết gì cả, đề toán dễ như thế cũng không biết làm, chắc chắn sau này sẽ không thi đậu kế toán. Em còn chẳng biết tính sổ sách cho anh thì còn mặt mũi nào mà ở lại bên cạnh anh nữa chứ? Lúc đầu em vốn cho rằng anh và em đều xuất phát từ một điểm, anh không chê em em không chê anh. Nhưng không ngờ rằng…”

“Anh… anh biến thành vừa đẹp trai vừa giàu có, phụ nữ thích anh, đàn ông cũng thích anh! Nhưng em thì có gì chứ? Đến cả hai lạng thịt em cũng không có.”

Không so sánh thì không biết, vừa so sánh Hứa Minh Tâm buồn bã vì mình không có tác dụng gì. Khoảng cách chênh lệch giữa hai người cũng không phải là chỉ cần cô cố gắng là có thể bù đắp được.

Rõ ràng đây chính là lạch trời, cho dù cô có sinh sớm hai trăm năm cũng chưa chắc đã đuổi kịp Cố Gia Huy.

Anh nhẫn nhịn nhiều năm như thế thì chắc chắn là có chuyện lớn phải làm.

Nhưng cô chẳng giúp được gì cho anh cả. Cô không muốn sau này hối hận nên chẳng bằng bây giờ tự chặt đứt nhân duyên.

“Vốn em chẳng có gì nên bây giờ có quay lại cuộc sống lúc trước em cũng không sợ!”

“Em còn có anh.”

Cố Gia Huy trực tiếp đứng dậy rồi luồn tay vào tóc cô, sau đó cúi người ngăn chặn đôi môi cứ líu lo không ngừng kia.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 239


Chương 239

Hứa Minh Tâm không kịp chuẩn bị, cô trừng to mắt, thậm chí còn quên đẩy anh ra, mặc cho anh hung hăng càn quấy.

Đợi đến khi Hứa Minh Tâm phản ứng lại được, muốn đẩy Cố Gia Huy ra thì cũng đã không kịp nữa rồi.

Cái ôm của anh như tường đồng vách sắt, cô không thể nào làm gì được.

Nụ hôn này vẫn bá đạo như trước nhưng lại mang theo một chút dịu dàng và cưng chiều.

Cô thật sự sợ mình không kiên trì được mà đắm chìm vào nụ hôn này.

Cô hạ quyết tâm cắn một cái thật mạnh. Sau đó mùi máu tanh lan tràn giữa khoang miệng hai người.

Cố Gia Huy bị đau thì cả người run lên một chút, anh không ngờ rằng Hứa Minh Tâm lại ác như thế.

Cuối cùng Hứa Minh Tâm cũng thở phào một hơi. Cô nghĩ rằng anh sẽ buông ra ngay nhưng không ngờ rằng…

Vậy mà anh lại không lo cho cái lưỡi của mình mà lại làm cho nụ hôn này càng sâu hơn. Công thành chiếm đất, không cho cô bất kỳ cơ hội th* d*c nào.

Nụ hôn này cũng bắt đầu từ dịu dàng biến thành trừng phạt.

Cuối cùng Cố Gia Huy mới lưu luyến không rời mà buông ra.

“Anh điên rồi.”

Hứa Minh Tâm che miệng rồi nhìn anh với vẻ khiếp sợ.

Vì sao anh lại không thả ra chứ, cô biết rõ rằng mình cắn mạnh tới cỡ nào.

Cố Gia Huy nuốt một ngụm nước bọt máu rồi nói: “Đây là anh nên chịu. Tối hôm qua anh không nên thả em đi. Anh cho là anh có thể tác thành cho em một cách thoải mái nhưng kết quả đều là lừa mình dối người mà thôi.”

“Em sờ lên tim anh đi, nó đang nói với em rằng nó sắp chết rồi! Em nghe thấy không?” Anh tóm lấy tay của cô rồi đặt nó lên ngực mình.

Cô có thể cảm nhận được trái tim đang đập một cách mạnh mẽ dưới lớp da thịt kia rất rõ ràng.

Nhiệt độ cơ thể của anh truyền tới tay cô, cho dù là có quần áo cũng không ngăn được.

Trái tim của Hứa Minh Tâm dần trở nên hoảng loạn, ngón tay cô run rẩy muốn rút về nhưng lại bị anh nắm chặt trong lòng bàn tay.

“Đừng tránh, em nhìn vào mắt anh đi, anh chỉ muốn nói với em một câu.”

“Câu gì…”

Hứa Minh Tâm vốn tưởng rằng mình có thể khống chế được tình cảm của mình nhưng cô vừa cất lời thì đã không ngừng run rẩy, giọng nói cũng vỡ tan.

Cô thậm chí còn chẳng có can đảm nhìn vào mắt anh.

“Anh hỏi em, đến cùng là trong trái tim em có anh không?”

Anh chỉ tay vào lồng ngực cô.

Cách quần áo Hứa Minh Tâm cũng có thể cảm nhận được anh dùng sức rất mạnh, móng tay có chút bén nhọn.

Trái tim của cô như bị dao đâm vào, rất đau đớn.

Cô muốn rũ mắt xuống nhưng không ngờ lại nghe thấy tiếng hét của anh.

“Nhìn vào mắt anh rồi trả lời anh đi. Em chỉ cần nói trong đó không có anh thì anh sẽ đi.”

“Không…”

Cô còn chưa nói hết câu thì Cố Gia Huy đã cúi người chặn miệng cô lại.
 
Back
Top Dưới