Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1715


Chương 1715

Vậy thì cô là cái gì?

Bao nhieu lần cô chủ động, nhưng mà anh đều không đụng đến cơ thể cô.

Quả thực cô sớm đã nghỉ ngờ, có thể là do cô quá ngu ngốc, vậy mà dễ dàng tin vào những lời nói của Cố Gia Huy, Cô là một cô gái, cô khát khao được cùng anh quan hệ, càng thêm thân mật để giữ lấy nhau, một người đàn ông bình thường sao có thế giữ được đây?

Nhưng mà lần nào cũng thế, Cố Gia Huy đều xoay người rời đi Ngoài miệng thì nói ra những lời ngọt ngào, nói cô còn nhỏ, chờ cô lớn lên, cô chưa mặc áo cưới thì chưa cởi nội y… Bây giờ nghĩ lại thật là nực cười.

Cô cũng không biết tự lượng sức mình, ngực nhỏ như vậy còn hi vọng đàn ông sẽ cảm thấy hứng thú với mình.

Mặt trước không lồi, mặt sau không cong, không có chút nữ tính, giống như một đứa trẻ con Người đàn ông nào sẽ thích chứ?

Cố Gia Huy cũng là một người đàn ông bình thường, cũng cần được giải quyết nhu cầu s1nh lý.

Nhưng mà người giúp anh giải quyết không phải cô mà là Lucia. Cô càng nghĩ càng buồn bực, căn bản không chú ý đến dưới chân, giãm lên không trung theo đó lăn xuống dốc đường.

Kettering năm ở lưng chừng núi, toàn bộ khu vực đều là những con đường quanh co.

Nhưng vì có một đoạn đường đang được tu sửa nên bị tháo dỡ để xây dựng lại, ở đây có đặt một vài biển báo nhắc nhở mọi người đi chậm lại.

Trong đầu cô là một mớ hỗn độn, căn bản không hề chú ý, bây giờ cả người rơi vào trong bụi cây, rất nhanh đã biến mất trong màn đêm.

Bây giờ đang là mùa hè, cành lá xum xuê và tươi tốt, hơn nữa cùng với ánh trăng mờ ảo, cả người rơi xuống lập tức không còn tăm hơi, chỉ còn vọng lại tiếng kêu đau đớn của Hứa Minh Tâm.

Người vệ sĩ bí mật đi theo nhìn thấy tình hình không ổn nên vội vàng chạy ra ngoài gọi điện thoại cho Diên.

Đúng lúc này Cố Gia Huy hối hả chạy tới hỏi: “Cậu có thấy một cái gái hơi nhỏ người đi về phía trước không.”

“Đã.. rơi xuống rồi.

Người vệ sĩ chỉ vào khoảng không.

Trái tim Cố Gia Huy run lên, không nói thêm lời nào nữa, cũng lăn theo xuống dưới, Cơ thể Hứa Minh Tâm không ngừng lăn lộn, va vào rất nhiều thứ, đau đến nổi cô không thể nào phát ra tiếng kêu nào.

Cô lăn không biết trong bao lâu, đến lúc bị một cái cây to chặn lại mới không lăn nữa.

Cô không biết cơ thể mình còn chỗ nào là không bị thương, trái lại khắp người cô từ ngón chân đến đỉnh đầu đều đang vô cùng đau đớn.

Nhưng mà, cô vẫn chưa ngất đi, còn đang nằm trên bụi cỏ.

Cỏ rất cao, hoàn toàn che khuất cơ thể cô.

Cô không biết là cô đang đau trong lòng hay là đang đau do những vết thương gây ra, chỉ biết là cơn đau trên người quá dữ dội, trong nháy mắt nó đã làm giảm đi nỗi đau trong lòng cô.

Như vậy cũng tốt.

Trái tim cô không đến nỗi phải chịu đau đớn.

Ý thức cô chút mơ hồ, đúng lúc này nghe được âm thanh quen thuộc.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1716


Chương 1716

“Minh Tâm, em đang ở đâu?”

“Hứa Minh Tâm!”

Đây là giọng nói của Cố Gia Huy.

Đột nhiên, cô khôi phục ý thức, muốn trả lời lại nhưng không phể phát ra âm thanh do cơ thể quá đau đớn, thậm chí cô không thể nâng cánh tay hay cử động bàn chân mình.

Cô híp mắt, nhìn thấy anh đang tìm kiếm xung quanh để tìm ra cô.

Anh còn đến tìm cô để làm gì? Sau khi tỉnh rượu lại nhận thấy rằng cô và Lucia vẫn còn kém xa nhau, vẫn còn muốn tìm đến cô để trêu đùa hay sao?

Điều kiện của anh tốt như vậy, muốn tìm cô gái như thế nào mà không được, tại sao nhất định phải là cô?

Lẽ nào, bởi vì cô rất dễ bị lừa gạt hay sao?

Cô cô gắng mấp máy khóe miệng, lộ ra một nụ cười chua xót.

Con người lăn xuống vách núi nhất định sẽ để lại dấu vết, cuối cùng Cố Gia Huy cũng tìm thấy Hứa Minh Tâm trong bụi cỏ.

Trên người cô là toàn là những vết thương do bị cành cây cào vào, chân tay cũng không thể cử động được.

“Minh Tâm!”

Anh vội vàng chạy về phía trước, ôm cô vào trong lòng ngực.

Cảm nhận được hơi thở ấm áp trong lòng ngực anh, nước mắt cô không ngừng rơi xuống làm ướt cả áo của anh.

Thậm chí cô không còn sức lực để khóc, chỉ có thể nức nở, hai vai run run, giống như một đứa trẻ bất lực.

“Đừng sợ, anh đưa em về nhà”

Anh từng chữ từng chữ nói ra, như thể đang truyền niềm tin cho cô.

Anh cống cô trên lưng, bước lại lên dốc một cách khó khăn.

Mà những người của Diên cũng đuổi theo ở phía sau, gặp được anh và giúp đỡ anh dìu Hứa Minh Tâm lên trên.

Cố Gia Huy lái xe đến bệnh viện, bác Sĩ nói không có gì đáng ngại, ngoại trừ nhiều vết bầm tím và gãy xương nhẹ ở bắp chân, nghỉ ngơi khoảng mười ngày sẽ khỏe lại ngay.

Trong lúc Hứa Minh Tâm ở bệnh viện, đã rơi vào trạng thái hôn mê.

Lông mi của cô, từng chiếc từng chiếc còn ướt tất rõ ràng.

Ngay lập tức trái tim của anh co thắt lại, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng hơn khi anh nhìn cô.

“Lẽ nào, anh và em đã ở bên nhau hai năm mà em hoàn toàn không tin anh, chỉ tin tưởng vào những gì em nhìn thấy thôi sao?

“Tại sao em không hỏi anh dù chỉ một chút, cứ như thế lập tức phán anh tử hình”

Giọng nói của anh trầm và thấp, khàn khàn có chút bất lực, nhưng mà nhìn thấy cô trở nên như vậy, tất cả câu hỏi đều biến thành tự trách bản thân.

Nếu như anh chạy đuổi theo cô sớm hơn một chút, thì có lẽ cô sẽ không trở thành như thế này.

Hứa Minh Tâm hôn mê cả một buổi tối, sáng sớm hôm sau mới yếu ớt tỉnh lại Thời điểm tỉnh lại đầu óc choáng váng, cơ thể đau đến mức không thể cử động nổi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1717


Chương 1717

Cô hít vào một hơi lạnh liên ảnh hưởng đến vết thương nhỏ trên bắp chân.

“Đừng nhúc nhích, bác sĩ bảo em phải nằm im”

Bên tai truyền đến âm thanh quen thuộc, làm cho trái tìm cô đập liên hồi Lúc này cô mới để ý đến trong phòng bệnh còn có thêm một người nữa Anh vừa mới từ phòng vệ sinh bước ra, trên tay cầm một chậu nước, nhìn bộ dạng giống như đang định lau mặt cho cô.

Gặp lại nhau, trong lòng cô dâng lên một cảm giác khó chịu không nói nên lời Gô cần môi, không nói gì.

“Lần sau, nếu như em còn dám rời xa anh, anh sẽ chặt gấy chân của em”

Anh giả bộ nói lời độc ác, vốn định là trêu chọc cô, làm cho bầu không khí vui vẻ hơn, nhưng nghĩ đến cô lại cụp mắt xuống bật khóc.

Những giọt nước mắt lăn dài rơi xuống, như những viên trân châu bị đứt chỉ.

Ngay lập tức, trong lòng Cố Gia Huy liền trở nên bối rối, đưa tay lên lau nước mắt cho cô, nói: “Anh đang đùa mà, anh làm sao đành lòng chặt chân của em được chứ”

Nhưng cơ thể cô lại đẩy anh ra, không cho anh làm, tự mình tùy tiện lau.

“Em không tin anh”

Ngón tay anh hơi cứng đờ, lơ lửng trên không trung, làn gió nhẹ nhàng xuyên qua khe hở, có chút lạnh, cũng có chút thất vọng.

Nghe Hứa Minh Tâm nói như thế, anh cảm thấy trái tim mình vô cùng đau đớn.

Cô không tin anh?

Giọng nói của cô nhẹ nhàng, nhưng bản thân anh lại nghe rõ ràng từng chữ một.

Bọn họ như thế nào, chẳng lẽ trong lòng mỗi người không biết sao?

“Em biết em đã gây ra cho anh rất nhiều rắc rối. Nếu anh không yêu em có thể nói cho em biết. Em bám chặt lấy anh, em cũng nghĩ là giữ hai chúng ta không thể. Nếu như anh không yêu em, sao lại tỏ ra dịu dàng với em như vậy?

“Nếu như anh muốn cùng với Lucia tránh khỏi mọi nghỉ ngờ, thì anh có thể tìm người khác, tại sao lại muốn tìm tới em?”

“Em đang nói cái gì vậy? Anh ghét bỏ em lúc nào? Anh không tìm đến em, vậy thì anh có thể tìm ai bây giờ, người mà anh thật sự muốn kết hôn?”

“Thật sao? Nhưng mà chính miệng anh nói người anh yêu chính là Lucia, mấy năm qua anh đều không thể quên được cô ấy. Sở dĩ anh từ chối cô ấy là bởi vì thân phận của hai người, chính mi: anh nói trái tim và cơ thể của nh đều mãi mãi chỉ thuộc về cô ấy… chẳng trách chưa bao giờ anh động vào em”

“Căn bản là anh không phải đang chờ em lớn mà vốn là đang ghét bỏ em bởi vì em chưa trưởng thành!”

Trong lòng của Hứa Minh Tâm cực kỳ ấm ức, không phải là chê cô ngực nhỏ hay sao?

Bẩm sinh không được, ngày qua ngày cô cũng cố gắng, nhưng mãi không to lên được thì cô biết làm gì đây?

Cố Gia Huy nghe cô nói như thế, không biết nên khóc hay nên cười.

Rốt cuộc thì cô gái nhỏ này nghe được những lời nói linh tỉnh này ở đâu chứ?

“Anh chưa từng nói như vậy, em nghe được những lời này ở đâu thế?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1718


Chương 1718

“Lúc anh bị Antonio gọi đi, em đã gọi điện thoại cho anh, và trả lời điện thoại.. anh và Lucia đã cùng nhau nói như vậy, hai người…còn làm ra những chuyện không biết xấu hổ.

Đồ c@m thú, đồ lưu manh, đồ đàn ông phong lưu!”

“Anh và cô ta không hề xảy ra chuyện gì cả”

“Anh nói không có chuyện gì thì em sẽ tin sao? Cuộc điện thoại đó anh giải thích như thế nào đây, rõ ràng chính là giọng nói của anh, lẽ nào em lại nghe lầm sao chứ?”

“Giọng nói có thể là của anh, nhưng nhất định không phải xuất phát từ miệng anh.

Giọng nói có thể giả dạng được, Lucia muốn lừa em, tất nhiên cô ta có cách. Anh cũng không uống rượu, mà là bị hạ thuốc mê. Anh còn hôn mê bất tỉnh thì anh có thể làm gì đây?”

“Là thật sao?”

Hứa Minh Tâm cau mày thật chật, ngờ vực nhìn anh.

“Một trăm phần trăm là thật, em có muốn anh thề với em không?”

“Chuyện này cũng không có tác dụng, thề đều là giả dối và rỗng tuếch, mỗi ngày có nhiều người thề độc đến như vậy, ông trời làm sao mà chứng giám hết được chứ. Anh không làm chuyện gì thì không có nghĩa là Lucia cũng không làm gì, ai biết được bây giờ anh đang là hàng nguyên bản hay là hàng đã qua sử dụng đâu chứ!”

Hứa Minh Tâm càng nói càng oan ức, nước mắt lại tí tách rơi xuống.

Cố Gia Huy nghe cô nói như thế, vẻ mặt đen kịt lại.

Hàng nguyên bản? Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Hàng đã qua sử dụng? Cô gái này có như vậy mà cũng dám nói.

“Vậy em nhìn anh giống hàng nguyên bản hay là hàng đã qua sử dụng?”

“Vi em không biết anh có phải hàng đã qua sử dụng hay không nên em mới buồn đây!

Huhuhu. Người đàn ông của em em còn chưa ngủ cùng bao giờ, thế mà anh ấy lại nằm trên giường quần áo xộc xệch cùng người phụ nữ khác”

“Hơn nữa dáng người cô ấy còn đẹp hơn em, da trắng hơn em và cô ấy cao còn hơn em nữa!”

“Nghĩ đến điều này, em liền cảm thấy cảm thấy rất buồn..”

“Thấy em còn hơi sức mà buồn, xem ra vết thương trên người không đau nữa hả?”

Anh sờ trán đau đầu nói, mặt mũi ừ ám.

“Đau chứ… nhưng… nhưng ở đây còn đau hơn.

Cô chỉ vào ngực mình, vừa nghĩ đến đây tim cô như thắt lại, thở không nổi.

Chính vì để ý nên cô đã sớm coi anh là vật sở hữu của riêng mình, cho nên người khác động vào một chút thôi cũng không được.

Cố Gia Huy khẽ run khi nghe những lời thẳng thừng này.

Anh lập tức cong môi cười, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, dùng bàn tay to của mình xoa xoa mái tóc đen mượt như nhung của cô, nói: “Thì ra… em quan tâm anh đến vậy sao”

“Em không quan tâm đến anh thì em quan tâm đến ai nữa? Anh có biết khi em nghe được cuộc gọi đó, tim em như muốn vỡ ra làm đôi. Thậm chí, em còn tự hỏi bản thân mình sẽ sống thế nào nếu không có Cố Gia Huy anh”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1719


Chương 1719

“Em sợ nhất là để anh trở thành một thói quen của em, sợ rằng em sẽ quen với sự tồn tại của anh, quen với sự ân cần chiều chuộng của anh. Nếu nhỡ đâu có một ngày anh không đối xử tốt với em nữa, em biết phải làm sao?”

“Nhưng… tất cả điều này đã trở thành thói quen rồi.

“Em có dũng khí cho anh sự tự do, để anh rời đi, nhưng em không có dũng khí buông tha cho chính mình”

Đây mới là điều khiến cô buồn nhất.

Cô có thể vui vẻ nói ra lời chia tay và cũng sẽ chân thành chúc cho anh hạnh phúc.

Nhưng cô không thể thoát ra khỏi bóng tố Thời gian thật sự có thể chữa lành mọi thứ, nhưng… vết sẹo thì mãi mãi tồn tại.

Cố Gia Huy nghe những lời cô nói xuất phát từ tận đáy lòng mình, trong lòng anh chợt cảm thấy ấm áp.

Lo lãng suốt cả đêm, đổi lại sự ấm áp thế này cũng đáng.

Anh cúi người, hôn lên lông mi của cô, lau khô những giọt nước mắt trên mặt cô.

“Thói quen này sẽ tồn tại suốt đời, vì vậy đừng lo lắng”

“Thật sự có thể sao? Em sợ… một ngày nào đó anh sẽ rời xa em.”

Cô nắm chặt tay anh, như thể chỉ cần cô buông tay là anh sẽ biến mất ngay lập tức.

“Sẽ không, trừ khi anh chết”

“Đừng nói đến chết hay không chết, không may mắn”

“Được, chúng ta đều sẽ sống thật tốt, sống lâu trăm tuổi, bên nhau hạnh phúc đến già”

Hứa Minh Tâm ở trong bệnh viện không được bao lâu thì đã chuyển về rồi.

Và cô ấy vẫn nghĩ đến chuyện anh là chiếu cũ hay là chiếu mới, chuyện này cứ canh cánh trong lòng cô mãi.

Dẫn đến khoảng thời gian này cô không muốn tiếp xúc với Cố Gia Huy quá thân mật.

Lúc nào cũng cảm thấy việc bọn họ ôm hôn, Lucia cũng đã từng làm với anh, khiến cô vô cùng lo lắng.

Cố Gia Huy cũng rất bất lực, anh không có bãng chứng nên không thể chứng minh mình trong sạch Anh nói rằng đây chắc chắn là lần tồi tệ nhất đối với cậu bé của anh.

Rõ ràng anh còn chưa có cơ hội xuất trận đã bị nghi ngờ là chiếu cũ.

Chỉ có anh mới biết nỗi đau trong lòng mình.

Mặc dù Hứa Minh Tâm bị thương, lúc ở nhà nghỉ dưỡng cô cũng không chịu nghỉ ngơi, bận rộn làm những món ăn mới.

Nhưng Cố Gia Huy vẫn bận rộn như trước, cả ngày không nhìn thấy bóng dáng đâu.

Nhưng cho dù như vậy, anh vẫn về nhà sớm để dùng bữa với cô và trên đường về mua chút đồ ăn vặt mang về cho cô.

€ó lộc ăn nhất vẫn là Kỷ Hồng Thanh, có đầu bếp ở nhà việc giảm cân là điều không thể.

Mắt nhìn thấy ngày hai mươi hơn tháng tám, bọn họ cũng phải chuẩn bị về rồi, dù sao thì cũng cần chuẩn bị rất nhiều thứ cho đám cưới Tin tức về đám cưới của họ đã lan truyền khắp Đà Nẵng.

Một ngày trước khi trở về nước, Kỷ Hồng Thanh gõ cửa phòng làm việc của Cố Gia Huy “Tìm tôi có chuyện gì sao? Thiếu tiền à?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1720


Chương 1720

“Tôi thực sự đang thiếu tiền, tôi muốn bàn về chuyện tăng lương”

Kỷ Hồng Thanh cũng không né tránh, nói chuyện với người thông minh không cần phải vòng vo.

Gố Gia Huy đẩy một tấm ngân phiếu qua, lần này là ba mươi tỷ.

Chậc chậc, người có tiền ra tay đúng là hào phóng.

Cô cầm lấy tiền, cũng không vội vàng rời đi mà nghĩ ngờ hỏi: “Anh còn không hỏi tôi cầm số tiền này mang đi làm gì?”

“Anh trai của cô đang vướng vào một tổ chức xã hội đen và đang tranh giành địa vị với Phó Tây Du. Bây giờ là lúc cần đến tiền. Tôi hào phóng như vậy, không phải là làm từ thiện, mà là để lôi kéo một trợ thủ đắc lực về phía mình”

“Anh biết hết rồi à?2”

“Cũng không rõ ràng lắm. Dẫu sao những chuyện không có hại đối với tôi, tôi sẽ không truy đến cùng. Tôi không có sức lực và thời gian đi làm mấy chuyện đó”

Anh chỉ biết Kỷ Hồng Thanh có một người anh trai tên là Kỷ Thiên Minh, là một tay xã hội đen có tiếng, dưới trướng anh có rất ít người, nhưng tất cả đều kỳ tài.

Mà xây dựng một băng đảng cần rất nhiều tiền, vì vậy Cố Gia Huy cũng không khách sáo, anh luôn cảm thấy sau này có khi cần dùng đến họ, bây giờ coi như là một khoản đầu tư.

“Anh yên tâm, anh em tôi sẽ không đối đầu với anh ngược lại còn là bạn tốt của anh”

“Vì vậy bọn cô còn có thể bình an sống đến bây giờ”

Cố Gia Huy lạnh nhạt nói.

Kỷ Hồng Thanh cong môi, Cố Gia Huy thâm sâu khó lường, nếu như cô có chút ý nghĩ xấu xa, e rằng ngày hôm sau cô sẽ không thể nhìn thấy ánh mặt trời được nữa.

“Đúng rồi, tôi tới đây vẫn còn chuyện khác nữa, hôn lễ… hủy đi, hà tất làm việc vô nghĩa như vậy chứ?”

Bàn tay gõ bàn phím của Cố Gia Huy hơi khựng lại.

Bỗng chốc trong phòng trở lên yên tĩnh, bầu không khí cũng trở lên kỳ lạ. “Giấy đăng ký kết hôn, hoặc đám cưới… Nó giống như một sợi dây tơ hồng của nguyệt lão, gắn kết với nhau. Bọn anh không có mối nhân duyên này, cho dù là đăng ký kết hôn hay tổ chức đám cưới cũng không thể thành công. Kết quả của việc không tin lời tôi nói… Đừng để đám cưới này trở thành trò cười của Đà Nẵng”

“Gia đình nhà họ Cố anh sinh ra đã có số phận lận đận. Cố Triệt bạc mệnh. Những ngày đầu thì suôn sẻ thuận lợi và những năm sau này đâu đâu cũng là thất bại. Nhưng ba anh chị em của anh đường tình duyên càng lận đận hơn. Anh nhìn xem anh hai của anh kết hôn thành công chưa? Em gái của anh đã kết hôn thành công. Cho nên, điều này anh biết rồi đấy…”

“Suýt chút nữa thì quên, cô là bà đồng, vậy thì cô có thể đoán ra một người còn sống hay đã chết không?”

“Tôi cần phải biết ngày sinh với cả… tướng.

mạo của người đó, như vậy sẽ chính xác hơn”

Kỷ Hồng Thanh đáp, nhưng cô cảm thấy có điều gì đó không đúng: “Đợi đã, có vẻ chúng ta đã lạc đề rồi?”

Cố Gia Huy không làm theo ý cô, anh liền lấy ra một bức ảnh của một người và đưa cho cô: ”..

“Anh trai của anh đẹp trai thật , nhưng… Chẳng phải anh ấy đã chết nhiều năm rồi sao?”

“Chưa nhìn thấy xác chết, mọi thứ đều có khả năng xảy ra”

“Nhìn thấy thi thể cũng chưa hẳn là thật.

Cho tôi biết ngày sinh của anh ấy để tôi tính xem”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1721


Chương 1721

Cố Gia Huy nói cho cô biết ngày sinh, cô tính toán khoảng mười phút liền nói: “Anh trai của anh… vẫn còn sống?”

“Cô chắc chắn chứ?”

“Không chắc chắn, khuôn mặt này là khuôn mặt đại phú đại quý, nhưng lại… huyền cơ ẩn giấu. Sống không phải sống, chết cũng.

không phải chết, được sống lại từ cối chết?

Anh ta… vẫn còn sống, nhưng… đã thay đối rồi. Những thứ khác… tôi nhìn không rõ.

Không được, tôi phải ăn thịt, năng lượng quá lớn rồi..”

Kỷ Hồng Thanh chưa kịp nói xong, cả người yếu ớt hoa mắt chóng mặt nẫm trên bàn.

Cố Gia Huy đỡ cô ấy và đưa cô ấy cho người giúp việc. Anh đóng cửa nhốt mình trong phòng làm việc, đầu lông mày cau lại, đôi mắt phượng sâu thảm dường như bị đảolộn.

Đúng lúc này, điện thoại di động của anh vang lên, hóa ra là Ngôn Dương đã lâu không liên lạc với anh.

Anh khẽ run, lập tức nghe điện thoại.

“Sao thế?”

“Tôi điều tra ra được một thông tin, K không phải là một người, mà là hai người!”

“Ý ông là gì?”

“Tôi đã gửi thông tin cho cậu rồi. Cậu nhìn kĩ một chút là sẽ nhìn ra sơ hở”

Ngôn Dương nghiêm nghị nói.

Cố Gia Huy ngay lập tức kiểm tra thông tin mà ông ấy gửi, K hoạt động ở London từ rất sớm, thân phận luôn là một hacker và đã đánh cắp thành công Bitcoin.

Nhưng… K không biết dùng, ít nhất tiền ăn trộm mấy năm chưa rửa sạch sẽ đã mang lên sàn bán.

Nhưng kể từ sau vụ nổ tàu du lịch, K đã bộc lộ tài năng và trở thành người của .Josh, giúp anh ta giải quyết các vấn đề khó khăn, có thể nói là một trợ thủ đắc lực.

Josh vốn dĩ thế lực yếu ớt nhưng chỉ trong hai năm ngắn ngủi, đã phát triển của công ty do anh ta điều hành đã vượt qua công ty chính do Lance điều hành, quả là ấn tượng.

Vì vậy, K không chỉ có thân phận là một hacker, mà còn là một bậc thầy trong thế giới tài chính.

Có thể xâm nhập vào mạng lưới bảo vệ tiên tiến của nhiều tập đoàn khác nhau cũng biết rửa tiền đen và tránh đấu trong xã hội đen.

Nhìn những tư liệu này, sắc mặt Cố Gia Huy trông càng ngày càng âm trầm.

Anh chợt nghĩ ra một số chỉ tiết mà anh không dám nghĩ tới Anh không thể kìm chế được nữa, và đi thẳng ra ngoài.

Nửa giờ sau, Josh xuất hiện trong quán cà phê, đồng hành cùng anh ta còn có K.

Hai người giống như anh em sinh đôi dính liền với nhau không tách rời ra được, cũng khó trách mọi người nói hai người có mối quan hệ không bình thường.

“Cố Gia Huy tìm tôi lẽ nào là có kế hoạch hợp tác cụ thể rồi sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1722


Chương 1722

.Josh lên tiếng, “Người tôi tìm không phải là anh, mà là anh ấy, Cố Trường Quân”

Cố Gia Huy hung hăng liếc nhìn, nói ra ba chữ cuối cùng, giọng nói hắc ám có chút đáng sợ.

Ngay khi nói ra câu này, sắc mặt của Josh liền thay đổi, nhưng K vẫn bình tĩnh, sắc mắt không có chút thay đổi. Cố Gia Huy đứng dậy, đến trước mặt K, nói: “Anh đã cố tình lừa dối tôi, nói với tôi răng K là một hacker cao.

cấp. Nhưng Cố Trường Quân mà tôi biết, là anh em với anh ấy hơn hai mươi năm, tôi không thể không biết sở trường của anh ấy là gì. Mấy lần tôi đã nghi ngờ, cuối cùng đều tự mình phủ định. Nhưng hôm nay, có người nói với tôi K không phải là một người mà là hai người. “

“K lúc mới bắt đầu tồn tại quả thật là hacker cao cấp, nhưng sau đó có người gia nhập vào anh ấy, cho nên K là một tổ hợp, một người ở trong tối,một người ở ngoài sáng”

“Người ở ngoài sáng là anh trai ruột của tôi, Cố Trường Quân. Nói ra thật là nực cười. Tôi biết anh cũng hơn một năm rồi, nhưng tôi không phát hiện ra anh là anh trai mình. Cố Trường Quân, anh không nợ tôi bất cứ thứ gì. Từ đầu đến cuối đều là tôi nợ anh. Nhưng mà Ôn Thanh Vân và Cố Cố thì sao? Thứ mà anh nợ họ, anh định trả như thế nào?”

“Anh trả lời tôi đi!”

Năm chữ cuối cùng được nói ra với âm thanh vang vọng trầm bổng.

Thậm chí còn khiến những vị khách còn lại hoảng sợ.

Josh ngay lập tức bao toàn bộ quán cà phê và đuổi tất cả đám người hỗn tạp đó ra ngoài.

Trong phút chốc trong quán cà phê rộng lớn chỉ còn có ba người bọn họ.

Cố Gia Huy và K đối chất nhau, bầu không khí ngưng đọng thêm một chút.

Josh nhìn K với vẻ mặt lo lắng.

Cả hai sớm đã hiểu nhau.

Nếu anh ấy không tiện ra mặt, vậy thì anh ta sẽ chặn lại, cho dù mất đi người bạn đồng minh mạnh mẽ này, anh ta cũng phải bảo vệ người mà anh ta quan tâm nhất.

K biết tâm ý của anh ta, hơi giơ tay ý bảo.

anh ta ra ngoài trước: “Tôi nói được không?”

“Nói chuyện với người nhà mình không có gì là không thể cả”

Giọng nói của anh rất bình tĩnh, Cố Gia Huy có lẽ không nghe thấy gì, nhưng .Josh lại nghe ra sự run rẩy rõ ràng trong giọng nói của anh ấy.

Josh cau mày dữ dội, mở miệng định nói gì đó, nhưng… mọi thứ đều mắc kẹt trong cổ họng, không thốt nên lời.

Cuối cùng, anh xoay người rời đi, chờ đợi ở ngoài cửa.

‘Và câu nói này của anh ấy cũng giống như đang nói với Cố Gia Huy rắng anh ấy thực sự là Cố Trường Quân Nhất thời, tâm trạng của anh có chút phức tạp, không thể nói thành lời.

Anh luôn nghĩ rằng Cố Trường Quân đã chết, chết dưới tay gia tộc Kettering.

Bốn năm trải qua cuộc sống người không ra người quỷ không ra quỷ. Một ngày hận không thể làm việc hai mươi bốn tiếng đồng hồ để khiến tập đoàn .J&C€ không ngừng phát triển, chỉ đế có đủ khả năng trả thù rửa hận cho anh ấy.

Anh đã giúp anh ấy lấy lại tập đoàn Cố Viễn, giữ nó cho Cố Gố.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1723


Chương 1723

Giúp anh ấy chăm sóc Ôn Thanh Vân và Anh đã trả tất cả những món nợ mà Cố Trường Quân đã nợ mọi người lúc còn sống.

Ngoại trừ việc sống, tất cả mục đích sống của anh đều là để anh ấy chết một cách nhảm mắt.

Nhưng bây giờ Cố Trường Quân vẫn chưa chết cũng không bị mất trí nhớ vẫn nhớ rằng mình có một người em trai Đã là anh em, tại sao lại làm như thế này chứ?

Anh không còn kìm nén được tâm trạng gần như suy sụp của mình, một cú đấm mạnh mẽ bay qua.

Gố Thiện Linh không hề tránh, nhận một cú đấm thật mạnh từ anh, nhìn bằng mắt thường có thể thấy khóe miệng anh ấy đang sưng lên, thậm chí còn có vết máu đỏ tươi chảy ra.

Anh ấy nhanh chóng đứng thẳng người, lau khóe miệng, sững sờ nhìn vết máu trên đầu ngón tay.

Anh ấy nói khẽ: “Tôi vẫn nhớ rằng võ thuật của cậu là do tôi dạy. Khi chúng ta rảnh rỗi thường đến phòng tập thể dục và phòng tập đấm bốc một là để rèn luyện cơ thể, hai là để nằm đấm trở nên mạnh mẽ và bảo vệ người quan trọng bên cạnh mình”

“Lần trước tôi đã tự mình thử, quyền thuật của cậu không hề giảm, điều này khiến anh hai rất hài lòng”

“Anh hai?” Cố Gia Huy hung hăng trừng mắt, nắm lấy cổ áo của anh, đột nhiên kéo anh đến bên cạnh.

Đôi mắt anh đã đỏ ngầu, giống như những con thú bị thương đang gầm thét.

Hai chữ này vừa thốt ra khỏi miệng anh ấy, nghe sao lại trớ trêu và kinh tởm đến vậy?

Anh ấy xứng đáng làm anh trai của mình sao?

“Cố Trường Quân, nếu hôm nay anh không nói rõ mọi chuyện, tôi sẽ tự tay gi3t chết anh”

“Tình nghĩa anh em của chúng ta từ đây ân đoạn nghĩa tuyệt!”

“Không có gì để nói. Vụ nổ tàu du lịch sáu năm trước thực ra là do tôi lên kế hoạch. Câu trả lời này cậu đã thấy hài lòng chưa?

“Cố Trường Quân, đây không phải là câu trả lời mà tôi muốn biết, tôi muốn biết lỗi khổ của anh”

Cố Gia Huy nghe xong lời này, cảm thấy mình sắp phát điên rồi Đây là câu trả lời chết tiệt gì chứ?

“Gia Huy, mạng sống của chúng ta ngay từ đầu đã không thuộc về chúng ta. Theo.

tôi phỏng đoán, có lẽ hiện tại cậu đang tìm nguồn tim thích hợp đúng không”

“Làm sao anh biết?”

“Chúng ta mắc bệnh tim bẩm sinh vì mẹ chúng ta có nguyên nhân di truyền. Cho nên cái chết của bà ấy cũng là vì căn bệnh này. Tôi thực sự không phải là hacker K, nhưng lần đầu tiên tôi sử dụng Bitcoin để giúp Thanh Vân giải quyết cuộc khủng hoảng tài chính.

Điều này khiến Lance để ý đến tôi”

“Lance bí mật thương lượng với tôi, hy vọng tôi sẽ gia nhập phe của anh ấy, nhưng tôi đã từ chối. Bởi vì tôi biết, tôi phải quay lại, tôi phải vì tôi vì cậu và giành được quyền thừa kế nhà họ Cố, như vậy mới có thể thoát khỏi sự truy giết của Cố Triệt. Nhưng tôi không biết Lance lại dứt khoát quyết đoán như vậy và quyết định giết người diệt khẩu. Sau khi tôi nhận ra điều đó, tôi đã quyết định giả chết. Chỉ là… Tôi chưa kịp nói cho cậu biết đã bị người của Josh bắt đi rồi. Đúng lúc… bệnh tim của tôi tái phát, cần phải thay tim gấp. .Josh đã dùng hết sức lực để tìm cho tôi một trái tìm phù hợp. Nhưng điều kiện duy nhất là ở lại bên cạnh anh ta cả đời không được rời đi”

“Anh đã đồng ý rồi? Có đúng không? Anh vì được sống mà phản bội Thanh Vân, anh biết cô ấy vì anh mà chịu bao nhiêu đau khổ không, thậm chí còn sinh cho anh một đứa con. Khi cô ấy khó sinh bị mất máu nhiều, anh đã ở đâu. Anh có nghe thấy tiếng hét thảm thiết của cô ấy không. Cô ấy đang gọi tên của anh và cô ấy hỏi anh đang ở đâu!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1724


Chương 1724

“Tôi không phải là anh, chỉ có thể ở bên ngoài phòng sinh, nghe lòng mình đau nhói.

Tôi hận chính mình, người đáng chết là tôi chứ không phải là anh”

“Vậy mà bây giờ, anh nói với tôi những điều này đều là do anh cam tâm trạng nguyện, tất cả chỉ là nằm trong tính toán của anh. Cố Trường Quân, là do anh đã điên rồi hay là do tôi đầu óc rối loạn mới nghe ra những lời xăng bậy như thế này hả?”

Đôi mắt của Cố Gia Huy căm phẫn đến nước mắt chảy dòng. Đây chắc chẩn là lời đùa hài hước nhất mà anh được nghe trong suốt ba mươi năm nay.

Gố Thiện Linh nhìn dáng vẻ như muốn phát điên của anh, chỉ nắm chặt nắm tay lại không nói lời nào. Móng tay căm vào da thịt, đau tê tái Nỗi đau này làm sao có thể so sánh với nỗi đau trong lòng, làm sao có thể so sánh với nỗi đau của Cố Gia Huy.

Máu chảy xuống khe giữa các ngón tay, nhuộm đỏ cả nắm đấm.

Khuôn mặt của Cố Gia Huy đã bị hủy hoại trong vụ tai nạn đó. Vì dây thần kinh mặt bị tốn thương, chỉ sợ cho dù anh ấy thật sự có một khuôn mặt mới thì cũng chẳng thể biểu lộ được cảm xúc buồn, vui của mình.

Đến lúc đó, cho dù trái tim anh ấy bị thủng một lỗ lớn, khuôn mặt anh… vẫn chỉ có thể vô cảm như thế mà thôi. Đôi mắt đen láy ấy sẽ phải chịu từng cơn đau đớn đến thấu tim.

Thế nhưng đã phóng lao phải theo lao, anh ta đã không thể quay đầu lại được nữa.

Sẽ không còn người tên Cố Trường Quân hiện hữu trên đời này nữa nhưng K vẫn sẽ luôn tồn tại “Gia Huy, cậu phải hiểu rằng chỉ có sống thì mới có được thứ mình muốn. Chỉ có sống mới bảo vệ được những người xung quanh mình. Nếu như ngay cả mạng cũng mất rồi thì làm sao tôi có thể bảo vệ được Thanh Vân và Cố Cố?”

“Thế bây giờ anh vẫn còn sống đó nhưng anh đã bảo vệ được mẹ con cô ấy chưa, họ vì anh mà khóc lóc đau khổ, anh có nghe thấy không. Anh vì dã tâm, một mực muốn thay đổi danh phận, thay đổi cả khuôn mặt của mình trở thanh một hacker đi làm việc cho người †a? Đây là cuộc sống mà anh muốn sao? Anh trả lời tôi đi? Có đúng không?”

“Nếu như tôi nói với cậu, cô ấy không cần anh mà có người khác còn cần anh hơn cô ấy thì sao? Người ta có ơn với tôi, tôi phải đền ơn người ta, cậu có tin không?”

“Trả ơn? Cho dù ơn lớn bằng trời thì đã sao? Chẳng lẽ chỉ vì anh ta đã cứu anh một mạng mà anh đã muốn làm con chó cho anh 1a rồi sao, ngay cả mặt mũi anh cũng không cần nữa sao? Anh bỏ rơi vợ con mình, còn nói với tôi nguyên tắc cao thâm như vậy, anh nghĩ tôi sẽ tin điều đó sao?” Cố Gia Huy thật sự không nuốt nổi cơn giận này nữa, anh lại vung năm đấm vào Cố Trường Quân.

“Cái đấm này là tôi đấm thay cho vợ con anh”

Bịch.

Gố Thiện Linh lại chịu thêm một cú đấm nữa vào mặt.

“Còn cái này là tôi đấm thay cho bố mẹ”

“Còn cái đấm cuối cùng này là tôi đấm cho tôi.”

Anh cố nghiến răng lại rồi vung một năm đấm thật mạnh.

Cố Trường Quân nhắm mắt lại, không có ý định né tránh.

Nhưng cú đấm ấy đi vụt qua phía sau tai anh ta, phát lên một tiếng “bốp”.

Anh ta lập tức mở mắt ra và thấy cú đấm đã đập vào lan can gỗ phía sau, mùn cưa bay lên, đâm vào bàn tay anh khiến máu chảy đầm đìa.

“Gia Huy, tay của cậu…”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1725


Chương 1725

“Anh và tôi, kể từ nay không nợ nhau nữa”

Anh đau đớn nhắm mắt lại, gắn từng chữ.

Chỉ vỏn vẹn mười chữ thôi mà dường như đã lấy đi tất cả dũng khí của anh.

Anh đột nhiên cảm thấy mệt.

Anh đã vì Cố Trường Quân mà sống trong nơi tù tối suốt bốn năm, người không ra người, ma không ra ma. Mãi cho đến hai năm sau, gặp được Hứa Minh Tâm anh mới lấy công chuộc tội, mới một lần nữa thấy lại được ánh sáng Tuy rằng anh luôn miệng nói rằng sẽ từ bỏ việc trả thù, nhưng trong lòng anh vẫn luôn không buông bỏ được.

Một khi đã ra tay trả thù, món nợ sẽ không còn nơi nào để trả lại nữa, nó sẽ trở thành nỗi ám ảnh, ân hận, hành hạ anh khiến anh không thể ngủ yên.

Anh đang nắm giữ mạng sống do Cố Trường Quân ban cho, anh không thể trả thù anh ta được, vì vậy mà anh ghét bản thân mình như thế này.

Nhưng bây giờ, tất cả những hận thù chỉ là một trò đùa.

Anh đã bị Cố Trường Quân lừa trong suốt sáu năm, bởi chính anh trai của mình biến anh trở thành kẻ khôn khéo một đời, nhưng lại mê muội một khäc kéo dài đãng đãng sáu năm.

“Cậu…hận tôi?”

Cố Trường Quân khó khăn thốt ra ba từ này, giọng khàn khàn.

Cố Gia Huy nghe thấy những lời này mà cứ thể như nghe được một câu chuyện cười, khóe miệng nở một nụ cười chế giếu.

Sự việc đã kết thúc rồi, lẽ nào anh ta còn muốn anh đối mặt với cú sốc lớn này nữa sao?

Cực khổ anh đã chịu trong sáu năm qua, có ai đã gánh chịu giúp anh.

Cả tội lỗi của sáu năm qua, ai sẽ trả giá cơ chứ?

Anh trước đây đã đã nợ Cố Trường Quân một mạng sống, chỉ là anh không nghĩ đến, người đã đưa anh xuống địa ngục lại chính là anh trai của anh. Một sự thật mà mãi mãi cũng không thể thay đổi được.

Anh không trả lời, chỉ quay người bỏ đi.

Nhưng đi được nữa đường anh lại dừng lại.

“Lúc trước ở buổi tiệc, Thanh Vân đã nhìn thấy anh, cô ấy hỏi tôi đó cô phải là anh không, nhưng tôi đã nói rất chắc chẳn với chị ấy đó không phải là anh, bởi vì sự thật này đã được che giấu suốt sáu năm rồi hãy cứ để nó được che giấu cả đời đi. Còn nữa…Cố Cố đã biết gọi bố rồi, anh liệu mà tự mình thu xếp đi”

Nói rồi, anh tiếp tục bước đi không thèm ngoảnh lại.

.Josh nhìn anh rời đi liền vội vàng chạy tới, nhìn thấy khóe miệng Cố Trường Quân sưng đỏ, chảy máu, anh ta không khỏi lo lắng hỏi: “Anh… anh không sao chứ?”

“Không sao, từ khi tôi quyết định lừa dối ời, tôi đã đoán trước được cái kết này tính cách của Gia Huy, nó luôn coi tôi là mục tiêu phấn đấu của nó, vậy mà bây giờ mọi chuyện thành ra thế này, nó ghét tôi cũng là điều dễ hiếu. Chỉ là… kết quả này rõ ràng đã khắc sâu trong tâm trí tôi hàng nghìn lần, tôi đã nghĩ rằng khi nó xảy ra, tôi sẽ không bị tổn thương nhiều như vậy, nhưng bây giờ tôi mới phát hiện ra, tôi thực sự đã đánh giá quá cao bản thân mình rồi”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1726


Chương 1726

“Nó ghét tôi…. Sự việc vốn dĩ không nên như vậy” Nói ra những lời này, Cố Trường Quân mệt mỏi ngồi phịch xuống ghế.

Dù khuôn mặt đó không thể biểu lộ bất cứ biểu cảm nào nhưng bất cứ ai cũng có thể cảm nhận được nỗi buồn trên người anh ta.

Anh ta đã che giấu cẩn thận nhiều năm như vậy, vậy mà bây giờ… đều tiêu tan hết rồi Ở nhà, Hứa Minh Tâm đã đợi đến sáu giờ tối, thường ngày Cố Gia Huy về rất đúng giờ cũng cô ăn bữa tối.

Nhưng cả ngày hôm nay đều không thấy bóng dáng người đâu. Cô cũng đã gọi điện thoại cho anh, nhưng không thể liên lạc được, thậm chí còn bị cúp máy, Khi cô nghe thấy âm thanh tắt máy lạnh lùng vang lên từ chiếc điện thoại, tim cô không khỏi đập dồn, chiếc điện thoại tụt khỏi tay cô rơi xuống đất.

Cô không khỏi tự hỏi liệu anh đã tắt máy rồi sao? Hai năm rồi, anh có bao giờ tắt máy như thế?

Ngoại trừ những lần máy cúp nguồn và không thể liên lạc với mọi người, anh chưa bao giờ làm như vậy.

Cho dù là một cuộc họp quan trọng, anh cũng sẽ luôn chủ động báo trước cho cô, không bao giờ để cho cô phải đi tìm mình.

Cố Gia Huy xảy ra chuyện rồi.

Cô đã nghe Kỷ Hồng Thanh nói anh vội vã rời khỏi phòng làm việc, như thể có chuyện nghiêm trọng đã xảy ra.

Cô lo lắng và muốn ra ngoài tìm anh, nhưng lại bị Kỷ Hồng Thanh ngăn lại “Cô đi để làm gì chứ, bộ dạng lại hốt hoảng thế này”

“Cố Gia Huy hẳn là xảy ra chuyện rồi, điện thoại di động của anh ấy tắt máy rồi. Anh ấy trưỡca giờ không như thế này, nhất định đã xảy ra chuyện rồi…”

€ô bối rối và nói không một chút mạch lạc.

Kỷ Hồng Thanh cau mày nói: “Người ta cũng đã tắt điện thoại rồi, cô lại không quen thuộc London làm sao tìm người? Cho dù thực.

sự quen thuộc đường phố ngõ hẻm ở London, ở một thành phố rộng lớn như này cô cũng không thể tìm được đâu.”

“Vậy thì..phải làm gì đây?” Cô bối rối hỏi.

“Tôi… tôi đoán giúp cô nhé” Kỷ Hồng Thanh bất lực nói.

Trên thực tế, với bộ dạng hốt hoảng như vậy, có muốn nghĩ cũng nghĩ không ra, nhưng để cho cô an tâm, cô ấy chỉ có thể như vậy. Và cuối cùng thì cô ấy cũng lừa Hứa Minh Tâm thành công, để cô không rối lên nữa, sau đó liên lạc với Kỷ Thiên Minh, yêu cầu anh ta sử dụng thế lực ngầm để giúp kiểm tra xem Cố Gia Huy đang ở đâu Nửa giờ sau, Kỷ Thiên Minh gọi lại báo đã phát hiện anh đang uống rượu một mình trong quán bar.

Sau khi Hứa Minh Tâm biết tin, cô đã ngay lập tức lái xe đến đó.

Lúc cô đến, Cố Gia Huy không biết đã uống say đến mức nào, thậm chí còn đánh nhau với người ta.

Kẻ thù thì nhiều, mình anh chiến đấu, nhưng lưng thẳng đứng, không chịu bị đánh ngã.

Vừa bước vào cửa, cô đã thấy thanh sắt đập vào đầu anh, máu chảy đầm đìa.

Máu chảy xuống mắt làm mờ đi tầm nhìn của anh, nhưng đường nét của Hứa Minh Tâm lại rõ ràng một cách lạ thường.

Anh không ngã xuống, còn đẩy mạnh đám đông ra, vậy mà anh vẫn có thể bước đi.

Điều này khiến những người đó sợ hãi vì không ai có thể chịu đòn như vậy.

Cố Gia Huy bước đi loạng choạng, nhưng cũng vô cùng vững vàng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1727


Chương 1727

Ngay lúc đó, Hứa Minh Tâm như sững người, cô muốn hét lên nhưng trong cổ họng cứ như bị bông gòn nhét vào.

Cô không thể nhúc nhích một chút, chỉ có thể nhìn Cố Gia Huy trên người đầy máu đi về phía mình.

Khi anh bước đến trước mặt cô, cô mới tỉnh dậy như một giấc mơ và lấy lại được giọng nói của mình.

“Cố…Cố Gia Huy…” Cô run rẩy gọi tên anh.

“Minh Tâm, được nhìn thấy em thật tốt quá”

Nói rồi anh gục người xuống, đập vào.

cánh tay của Hứa Minh Tâm Cô có một thân hình mỏng manh như vậy, nhưng lại cố gắng đỡ lấy anh. Cô biết rằng cô không thể gục ngã nếu không muốn làm anh bị thương thêm.

Những giọt nước mắt trào ra trên đôi mắt cô.

“Cấp cứu…. làm ơi gọi cứu giúp tôi đi, hãy cứu anh ấy với…”

Kỷ Hồng Thanh đã gọi cuộc gọi khẩn cấp ngay khi cô mới bước vào cửa.

Hứa Minh Tâm vội đưa Cố Gia Huy vào xe cấp cứu nhanh nhất có thể, khoảnh khắc nhìn thấy anh đeo mặt nạ dưỡng khí, tim cô như muốn nhảy ra khỏi lòng ngực.

Vụ ẩu đả này đã thu hút sự vào cuộc của cảnh sát. Sau khi điều tra, người ta phát hiện ra rằng lúc đó Cố Gia Huy đang uống rượu một mình thì một số người đàn ông say rượu đã vô tình va vào bàn của anh.

Trong đó một người đàn ông uống quá chén đã pha trò, nói rằng anh đang khóc lóc rất thảm như thể trong nhà có người chết.

Bất ngờ, Cố Gia Huy cầm chai rượu lên không nói gì, đập vào đầu người đàn ông.

Cuối cùng đã xảy ra một cuộc hỗn chiến.

Cố Gia Huy được đưa vào phòng phẫu thuật, trong khi cô đang đứng đợi ngoài hành lang trong bồn chồn.

Từ trước đến nay anh luôn bình tĩnh không quan tâm đến mấy tên côn đồ, sao đột nhiên lần này anh lại uống rượu chán chê, lại còn đánh nhau để biến mình thành thế này?

Cuối cùng ca phẫu thuật cũng kết thúc, anh bị xuất huyết nội sọ nhưng rất may không bị chèn ép dây thần kinh, thật là trong cái rủi có cái may.

Cơn nguy kịch đã qua, bây giờ còn phải chờ anh tỉnh lại để xem tình hình như thế nào.

Nói chung, không có gì nguy hiểm đến tính mạng, miễn là bệnh nhân tỉnh dậy an toàn.

Hứa Minh Tâm nghe được tin đó, thở dài thườn thượt.

Cô ngồi chăm sóc trước giường bệnh không rời nửa bước đi, Kỷ Hồng Thanh thấy thế cũng rời đi để lại không gian trống cho hai người họ.

Khi y tá đến thay băng, Hứa Minh Tâm mới nhận thấy tay phải của anh có một vết sẹo.

“Tay phải của bệnh nhân bị đau dây thần kinh, vì vậy sau này không thể gõ bàn phím, cầm vô lăng, viết bãng bút trong thời gian dài.

Ví dụ như không được mang vác vật nặng. Gia đình bệnh nhân cần lưu ý”

“Đây cũng là do đánh nhau gây ra sao?

Làm sao có thể nghiêm trọng như vậy chứ?”

“Cái này… cái này xem ra không phải. Bởi vì vết thương đã bị viêm, thời gian chấn thương cũng phải đã một thời gian. Nghiêm trọng như vậy là bởi vì thời gian điều trị tối ưu đã bị trì hoãn”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1728


Chương 1728

Hứa Minh Tâm nghe thấy mà cau mày, nhìn Cố Gia Huy đang bất tỉnh trên giường bệnh, trái tim cô khẽ run lên.

Vết thương nào trước lúc uống bia và đánh nhau… khiến anh đau đớn đến vậy.

Lần đầu tiên… cô thực sự cảm thấy sự tuyệt vọng từ anh.

Cố Gia Huy, anh là người như thế nào thế?

Giống như một vị chiến binh, sẽ không bị đánh bại bởi bất cứ điều gì, sẽ không bao giờ gục ngã. Nhưng trong quán bar, khoảnh khắc anh khó khăn bước về phía cô ngay lúc đó…cô đã thấy cả tuyệt vọng lẫn sức sống.

Điều gì đã xảy ra khiến anh trở thành như thế này?

Anh hôn mê rất lâu, cả ngày lẫn đêm, đến tối hôm sau mới tỉnh dậy.

‘Vết thương ở chân chưa lành, đi lại còn khập khiễng nhưng cô nhất quyết muốn chăm sóc cho anh.

Cô không thể hiểu nổi mình là một người què quặt làm sao có thể giúp đỡ cho Cố Gia Huy.

Liệu điều này có chứng tỏ cô có thể bảo vệ anh trong những khó khăn trong tương lai không?

Khi nhìn thấy Cố Gia Huy mở mắt ra, cô không hề bối rối mà ngược lại rất bình tĩnh.

Anh chăm chú nhìn trần nhà hồi lâu, sững sờ?

“Cố Gia Huy…anh tỉnh rồi sao?”

Anh đưa mắt phượng nhìn cô.

Bộ dạng vô hồn của anh khiến cô rất sợ hãi.

Anh nhìn cô rất lâu, giống như lần đầu tiên nhìn thấy cô, trong mắt anh ánh lên một điều gì đó kỳ lạ Thời gian trôi qua, cô có thể nghe thấy rõ ràng nhịp tim của mình, đang dần dần tăng tốc.

Cô nghĩ anh chẳng lẽ lại mất trí nhớ, quên mất bản thân mình, lời mở đầu là: Cô là ai?

Chẳng lẽ, một cảnh tượng cẩu huyết như vậy lại xảy ra đối với cô ấy sao?

Hồi lâu, anh nhắm mắt lại nói: “Minh Tâm, anh bộ dạng như này… Có phải nhìn không giống người lắm đúng không?”

Nghe đến cái tên này cô đã cảm thấy an tâm anh vẫn còn nhớ cô, chưa mất trí nhớ.

Chỉ là nữa câu sao đó anh có ý gì chứ?

“Anh vốn dĩ là người, sao tự nhiên lại nói mình không giống người chứ?”

“Minh Tâm, anh mệt quái”

Năm chữ ngắn ngủi này như đỉnh đóng cột, đâm thẳng vào trái tim Hứa Minh Tâm một cách mãnh liệt, khiến trái tìm cô cười thâm.

Mệt sao?…Cố Gia Huy nói anh ấy mệt sao?

“Gia Huy à, rốt cục đã xảy ra chuyện gì, đến em cũng không thế kế sao?”

“Minh Tâm, nói ra không sợ em chê cười nhưng hóa ra cuộc sống của anh bi đát thé này đây”

Hứa Minh Tâm chưa bao giờ nhìn thấy Cố Gia Huy như thế này, thiếu sức sống, giống như một con rối dây. Sự mệt mỏi có thể nhìn thấy được rõ ràng.

Trái tim, bộ não và linh hồn của anh đang kiệt sức Anh ấy nói tất cả mọi thứ về Cố Trường Quân và lặp lại nó như thể đang tự chế giêu bản thân.

Hứa Minh Tâm không bao giờ ngờ rằng Cố Trường Quân vẫn còn sống, và đó là K bên cạnh dosh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1729


Chương 1729

Hơn nữa, vụ nổ tàu du lịch ban đầu hóa ra là kế hoạch của anh ta.

Tuy nhiên, Cố Gia Huy đã che giấu cảm xúc của mình, anh không muốn Hứa Minh Tâm lo lắng cho mình.

Vì sự sống còn của mình, Cố Trường Quân đã bỏ rơi người vợ của mình, thay đổi diện mạo, thậm chí là mất cả danh tính. Vậy mà sự bền bỉ của Cố Gia Huy bao năm qua là hoàn toàn dành cho anh.

Giờ đây, nỗi ám ảnh đã bao trùm tất cả, cú sốc thực sự quá lớn.

Anh nặng nề nhầm mắt lại, thà rằng không bao giờ biết được sự thật, chí ít cũng cảm thấy tốt hơn Nhìn thấy anh như vậy, trái tim Hứa Minh Tâm đau đớn vô cùng.

Cô ôm lấy anh: “Đau không? Có em vuốt v3 như thế này sẽ không đau nữa”

Cơ thể cô nhỏ và mềm mại đến mức anh dường như không thể cảm nhận được sức nặng của cơ thể cô. Anh siết chặt vòng tay ôm lấy cô.

Anh tựa đầu vào vai cô, hít thở hương thơm ngào ngạt từ cơ thể cô, bình tĩnh an ủi anh.

Linh hồn sa ngã.

Hứa Minh Tâm bị anh ghì chặt có chút đau đơn, nhưng không kêu lên.

Trước đến giờ cô luôn dựa vào anh, bây giờ anh đang rất cần cô, cô cảm thấy rất vui.

Nhưng… cũng cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc.

Đồng cảm Cảm nhận những gì anh đang cảm thấy, những gì làm anh ấy đau.

“Còn đau không…”

Cô nhẹ nhàng hỏi.

“Em ôm anh đi, cơn đau dường như giảm bớt đi”

Anh nói giọng khàn khàn.

Anh ấy không thể nhớ gì về quán bar, nhưng anh ấy nhớ rất rõ một cảnh.

Anh ấy không cảm thấy đau, anh ấy chỉ biết trút bầu tâm sự, như một bóng ma trong địa ngục.

Nhưng khoảnh khắc anh nhìn thấy Hứa Minh Tâm, anh như nhìn thấy rất nhiều sức sống.

Cô ấy đến để cứu chính mình Cô ấy sẽ đưa anh ấy về nhà.

Lúc đó, dù thế nào đi nữa, chỉ muốn ôm cô ấy thật chặt và ngắm nhìn cô ấy thật lâu.

€ó cô luôn ở đó, dường như cuộc sống vẫn chưa đến ngưỡng tồi tệ nhất, anh vẫn còn hy vọng và con đường để tồn tại.

Một lúc lâu sau, anh mới tách cơ thể cô ra và nói: “Làm em sợ rồi phải không?”

Hứa Minh Tâm cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy rằng anh đã ở trong tình trạng tốt hơn nhiều.

Cô ấy mím môi, và câu trả lời không cần phải nói ra.

ô nhẹ nhàng nắm tay phải của anh, quấn nhiều lớp băng gạc, nói: “Anh biết rằng tay anh không thể nâng vật nặng, cũng không thể lái xe được lâu và gõ bàn phím không?”

“Bác sĩ nói vết thương của anh bị viêm, tổn thương thần kinh. Trường hợp này nếu không kịp thời cấp cứu?”

“Anh đã đánh nhau với anh hai.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1730


Chương 1730

Cô chưa kịp nói hết lời thì Cố Gia Huy đã ngắt lời cô.

“Anh ấy không phải anh hai của anh, anh cũng không có một người anh như vậy. Cố Trường Sinh đã chết, còn người sống bây giờ là K, không liên quan gì đến anh!”

Trái tim Hứa Minh Tâm thắt lại khi nghe điều này, và cô biết răng anh không vui Cô chỉ có thể thay đổi lời nói của mình “Anh đã đánh nhau với… K? Em cũng đau khi nhìn thấy anh tự làm mình bị thương như thế này”

“Anh đã nghĩ răng tôi sẽ chết vì đau đớn, nhưng không biết tại sao, khoảnh khắc anh nhìn thấy em, cơn đau đột nhiên biến mất”

“Những lúc như thế này anh đừng có đùa, được không?”

Đôi mắt Hứa Minh Tâm cáu kỉnh nhìn chằm chãm, cả người đều bị đau như thế này, mồm mép còn lém lỉnh.

“Anh đang nói sự thật”

Anh siết chặt tay cô, dùng một lực nhẹ, hơi nóng trong lòng bàn tay không ngừng tuôn ra Đúng lúc này, có người gõ cửa phường Josh đứng ở cửa phòng.

Thời điểm Cố Gia Huy nhìn thấy anh ta, mắt anh hơi híp lại, khóe miệng chậm rãi hạ xuống.

4Josh nói: “Tôi tới gặp cậu, một mình tôi đến đây, anh ấy cũng không biết tôi ở đây, tôi vào được không?”

Hứa Minh Tâm không biết nên nói gì, không thể hạ quyết tâm, chỉ có thể nhìn anh.

“Minh Tâm, anh hơi đói rồi”

Hứa Minh Tâm lập tức hiểu ra, xoay người rời đi không quay đầu lại Josh bước vào, đặt trái cây xuống và nói: “K rất lo lẳng cho cậu. Tôi biết anh ấy sẽ không quay lại, nên tôi thay anh ấy đến gặp cậu: “Để anh ấy không phải bận tâm, tôi không thể chết. Trước đây tôi sống vì anh ấy, nhưng bây giờ tôi chỉ sống cho bản thân mình”

“Cậu có thể nghĩ như vậy là tốt rồi, tôi chỉ đến nói cho cậu biết K mấy năm nay sống rất tốt, đã giúp cậu rất nhiều. Lý do tại sao anh ấy không thể quay lại chủ yếu là vì bởi vì tôi. Cậu đã thấy cuộc chiến của tôi với Lance, và tôi cần anh ấy ở bên cạnh để giúp tôi. Tôi đã dùng cả trái tim để thuyết phục anh ấy để được.

sống, không để bị khuất phục”

“Chỉ khi còn sống, con người ta mới có đủ tư cách để theo đuổi những gì mình muốn. Tôi biết đây là một cú sốc lớn đối với cậu, cậu có muốn thành lập liên minh với tôi không, quyền chủ động vẫn nằm trong tay cậu. Nếu chọn giúp tôi, cậu và anh ấy sẽ không được làm tổn thương nhau. Tôi sẽ không để một người nguy hiểm như vậy ở bên cạnh mình, để cậu làm tổn hại K, cậu hiểu không?”

“Hợp tác giữa tôi với cậu vẫn hủy bỏ như cũ”

“Cậu không hối hận chứ?”

+osh cau mày giận dữ, và mọi chuyện đã đến mức này, Cố Gia Huy vẫn sẵn sàng liên minh với anh ta.

“Không hối hận, tôi biết mình đang làm gì”

Anh nói nhẹ.

“Cậu có thể cho tôi biết tại sao không?”

.Josh tò mò hỏi.

Anh mím môi, lạnh lùng nói: “Không giải thích”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1731


Chương 1731

Josh không hỏi nữa, anh ta đã nói xong những gì cần nói, cũng không cần anh ta ở lại Cố Gia Huy nhanh chóng bình phục, mấy ngày nữa liền xuất viện, anh không chịu nhàn rỗi trong chốc lát, nhất định phải đến công ty xử lý sự việc.

Và K thậm chí còn không đề cập gì đến chuyện đó, và ngay cả khi nhắc đến từ Kettering, không khí sẽ trầm hẳn xuống.

Ngày hai mươi lăm, anh lên đường trở về Đà Nẵng, vì đám cưới ở đó đã sắp xếp xong xuôi.

‘Vê đến nhà, chú An dặn dò một chuyện.

Có tin tức của Cố Yên rồi, hơn nữa Lệ Nghiêm cũng đã trở về. Khi mọi người vừa vui vẻ, vẻ mặt chú An nghiêm nghị: “Cậu Nguyên đã kết hôn, tìm được một người phụ nữ Vikra địa phương, bây giờ đang đưa về.

Hơn nữa… cậu Nguyên bị nhiễm virus và ốm nặng. Cậu ấy vừa mới xuất viện và còn yếu.

Trên đường về, thật không may, tôi đã gặp những người dân địa phương Người dân náo loạn, có súng trong tay cũng vô dụng.

“Cậu Nguyên không thể cầm dao mổ bây giờ, cậu ấy đã được quân đội cho nghỉ hưu và được trao tặng danh hiệu quân sự cao nhất”

Sau khi nghe đoạn dài này, Hứa Minh Tâm chỉ nhớ được một vài từ.

Lệ Nghiêm kết hôn với một người phụ nữ địa phương, giờ đây cô ấy đã bị tàn tật ở chân và bình phục sau một căn bệnh hiểm nghèo.

Vậy thì… còn Cố Yên? Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cô chủ động hỏi “Cố Yên đã nhớ hết mọi chuyện rồi, nhưng khi tìm thấy cậu Nguyên thì cậu ấy đã kết hôn rồi. Hiện tại cô tư cũng trở về, vừa mới ra viện”

‘Vừa nói thì Cố Yên đã đến.

Cô ấy trông có vẻ mệt mỏi và giống như đang bụi bặm, bước vào trước và lấy một ngụm nước.

“Cuối cùng thì cậu cũng về rồi. Nếu cậu không quay lại, tôi sẽ phát điên mất. Minh Tâm, cậu đi mua đồ ăn tối với tớ đi. Tôi sắp chán chết rồi”

“Thôi, ở nhà ăn cơm trước đi. Bác An đã chuẩn bị rất nhiều đồ, biết chúng ta sẽ trở lại.

Buổi chiều tôi sẽ cùng cậu đi mua sắm, OK?”

“Được rồi, một mình tôi ăn cũng không có khẩu vị gì, và cả nhà ăn cùng nhau thì sẽ có không khí náo nhiệt hơn”

Cố Yên nhếch lên khóe miệng với một nụ cười trong sáng và vui tươi, không có bất kỳ sự buồn bã nào.

Mọi người cẩn thận, và không ai dám đề cập đến bất cứ điều gì trong bàn ăn.

Cố Yên ăn mừng và khen ngợi tài nấu ăn của Cô Lan.

Mọi người dường như đều ngầm hiểu, họ không đề cập đến những gì đã xảy ra trong thời gian cô mất tích.

Sau khi ăn xong, Cố Yên đưa Hứa Minh Tâm đi mua sắm, còn Cố Gia Huy thì lái xe đến nhà trắng để tìm Lệ Nghiêm.

Mẹ Bạch tiếp đãi anh, liền sai người cho gọi Lệ Nghiêm xuống dưới.

Sau đó Lệ Nghiêm đi theo một người phụ nữ đa chủng tộc phía sau anh ta Ngũ quan sắc nét, làn da trắng nốn như sữa, là một người da trắng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1732


Chương 1732

Nơi ở của người Vikla là điểm giao nhau của chủng tộc da đen và da trắng, dân cư hai bên thường xuyên bạo loạn khiến Liên Hợp Quốc đau đầu.

“Cố Gia Huy, anh đến rồi. Thím, Helen, hai người có thể đi làm việc rồi, để chúng tôi ở đây nói chuyện”

Helen thật sâu nhìn anh, khi nghe được lời này, liền đi theo mẹ Bạch rời đi: “Lệ Nghiêm, chúng ta là anh em, cậu lẽ nào không thể đưa ra một lời giải thích sao?”

Cố Gia Huy hung hãng liếc mắt một cái, chờ người khác rời đi, giọng nói trầm thấp khàn khàn phá vỡ bầu không khí yên lặng.

Ban đầu anh không đồng ý để Lệ Nghiêm đến với Cố Yên, nhưng cô cứ nẵng nặc muốn đi Không thể cản họ, nhưng đổi lại một câu trả lời như vậy, không ai có thể chấp nhận được.

“Những gì anh thấy hiện tại là lời giải thích của tôi. Helen và tôi đã kết hôn và luật pháp của chúng tôi được nhà nước bảo vệ. Tôi biết anh đến vì Cố Yên, nhưng… đã quá muộn.

Khi Cố Yên tìm thấy tôi, tôi đã kết hôn”

“Tôi chỉ có thể nói rãng giữa tôi và cô ấy là có duyên mà không có phận”

“Chỉ một câu “có duyên mà không có phận” là cậu muốn hoàn toàn gạt bỏ sao? Tôi ngay từ đầu đã nói, cậu là anh trai, tôi cũng là anh trai. Có người bắt nạt Bạch Thư Hân, cậu không thể chịu đựng được. Vậy tôi có thể nhìn nổi người ta bắt nạt Cố Yên không?”

“Vậy thì đứa em gái duy nhất của tôi, tôi đã để em ấy cho cậu, tại sao cậu lại làm tổn thương em ấy hết lần này đến lần khác?”

Cố Gia Huy tức giận.

Anh quan tâm đến Cố Yên nhiều như Lệ Nghiêm quan tâm đến Bạch Thư Hân.

Anh bước tới, nắm chặt lấy cổ áo Lệ Nghiêm, lúc này anh ta không có sức phản kháng.

Lệ Nghiêm rất bình tĩnh nhìn anh.

“Cố Gia Huy… Cho dù cậu giết tôi, tôi và Cố Yên vẫn là có duyên mà không có phận”

“Lệ Nghiêm, tôi nhìn lầm cậu rồi, cậu hoàn toàn không xứng làm đàn ông.”

Cố Gia Huy nói rõ từng từ một, giọng.

nói của anh rất cao và mạnh mẽ.

“Thì cậu cứ coi tôi không phải là đàn ông đi. Tôi không nghĩ cậu đến đây uống trà và ăn tối, nên tôi sẽ không tiên cậu nữa”

Lệ Nghiêm nhẹ nhàng nói.

“Được rồi, Lệ Nghiêm sau này đừng để tôi gặp lại cậu, nếu không đừng trách tôi không khách sáo! Tôi cũng cảnh cáo cậu, vì cậu không thể cho Cố Yên một tương lai thì đừng chọc giận em ấy. Em ấy đã vì cậu mà bỏ lỡ nhiều năm như vậy, xin cậu đừng làm tổn thương em ấy lần nữa, nếu không… tôi sẽ không bỏ qua cho cậu đâu”

Những lời này hoàn toàn kiên quyết và nghiêm nghị.

Nếu Lệ Nghiêm dám khiêu khích Cao Ngọc Vy, anh sẽ không bao giờ bỏ qua.

Sau khi Cố Gia Huy rời đi, mẹ Bạch đến dọn dẹp bát đũa hoa quả.

Rửa rất nhiều trái cây như vậy mà một miếng cũng không ăn.

Bà ấy nhìn Lệ Nghiêm và lắc đầu Helen dùng ngôn ngữ ký hiệu vì cô ấy bị chính quyền địa phương bắt cóc để ngăn cô ấy tiết lộ bí mật, nên đã hạ độc để cô ấy bị câm.

Cô ấy lo lắng nhìn Lệ Nghiêm, đôi mắt xanh thẳm như làn mây.

Cô ấy chỉ vào Lệ Nghiêm, trái tim đau nhói.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1733


Chương 1733

Lệ Nghiêm chỉ cười: “Anh đã nói rồi, anh sẽ bảo vệ em, đừng lo lắng. Đừng sợ, anh sẽ chăm sóc cho em.”

[Anh không đau sao?] Helen hỏi.

Lệ Nghiêm cười lắc đầu Cho dù có đau lần nữa, anh ta vẫn phải mỉm cười, bởi vì đây là nhiệm vụ của anh ta, anh ta không có khả năng từ chối.

Helen đưa tay chạm vào khóe mắt anh ta, lông mi của cô ấy có hơi ướt ướt.

Người đàn ông này đã đổ rất nhiều máu, nhưng bây giờ… anh ta đang khóc.

[Em xin lỗi.] Helen nói như nợ anh điều gì đó.

Lệ Nghiêm đưa tay lên xoa đầu cô, sau đó nhẹ nhàng lắc đầu.

Không ai có lỗi với ai, và một người không thể sống vì sự ích kỷ của bản thân mà hành động tùy tiện.

Tình cảm cá nhân, thật sự quá nhỏ nhoi rồi.

Vào lúc này, Hứa Minh Tâm đang đi mua sắm với Cố Yên.

Gô luôn kén chọn trang phục, rất ít đồ có thể vừa mắt cô.

Nhưng lần này, cô không thử quần áo gì cả, chỉ đặt hàng rồi đóng gói đi Sau khi quân áo được mua, nhân viên bán hàng trực tiếp gửi chúng đến nhà của Cố Yên.

Vô tình, khi đi đến đến tiệm đồ cưới, hóa ra là cô ấy đã đến trước đó.

Cô ấy đứng ở cửa, nhìn chảm chằm người mẫu ở cửa sổ bên trong.

Hứa Minh Tâm sợ cô ấy mê mẩn cảnh này, muốn kéo cô ấy sang chỗ khác, nhưng cô ấy không muốn lên tiếng: “Hứa Minh Tâm, cậu và anh trai tôi sắp tổ chức đám cưới rồi, váy cưới đã chuẩn bị xong chưa?”

“Tôi chưa hỏi anh ấy về chuyện đó, nên tôi sẽ xem khi nào có thời gian. Không phải lo lằng. Để xem cửa hàng tiếp theo có tốt không, tôi nghĩ nó có nhiều đồ đẹp hơn đó”

Cô ấy vội vàng nói “Đừng căng thẳng, tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi, tôi không dễ bị tổn thương như vậy đâu”

Cố Yên cười và nói: “Tôi chỉ không ngờ rằng anh ấy đã có gia đình”

“Ngọc Vy…”

Cảm nhận được sự run rẩy trong giọng nói của cô ấy, trong lòng Hứa Minh Tâm có chút bối rối.

Rất đau đúng không?

Người mình yêu đã kết hôn với người khác.

Cố Yên tự giễu cười: “Cậu nói tôi và Bạch Thư Hân có phải bị dính lời nguyền gì không? Tại sao người mà chúng tôi thích lại tùy tiện như vậy, dễ dàng kết hôn với người khác?”

“Ngọc Vy, cậu sẽ tìm thấy người tốt hơn thôi”

“Ừ, tôi cũng tin rằng tôi có thể tìm được một người tốt hơn, nhưng… ông trời thật sự tàn nhãn, tại sao tôi phải quên anh ấy nhưng vẫn để tôi nghĩ về anh ấy chứ?”

Cố Yên gục đầu xuống, vai run lên, nước mắt rơi không ngừng rơi.

Sau khi chịu đựng cảm xúc quá lâu, cuối cùng cô ấy không thể kiềm chế được và ngã xuống Hứa Minh Tâm ôm chặt cô ấy và cho cô ấy mượn vai.

“Chuyện này… chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy?”

Cố Yên liên tục lặp lại câu nói này.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1734


Chương 1734

Vikla rất lớn, các cuộc chiến xảy ra liên miên, cộng với việc vi rút Ebola lan tràn, lây lan qua chất dịch cơ thể, thời gian khởi phát nhanh chóng và thời gian ủ bệnh ngắn.

Tỷ lệ tử vong cao tới 80%L Ở đây không chỉ có các bác sĩ quân y của đất nước họ mà còn cả các nước khác.

Tất cả bệnh nhân nhiễm vi rút Ebola đều được cách ly, điều này cũng khiến người dân không thể tự ý đi vào giữa các thành phố và thị trấn.

€ó hai mươi thị trấn lớn ở Vikla, cô ấy chỉ có thể tìm kiếm từng thị trấn một.

Lần này cô không đứng tên quân đội mà với tư cách cá nhân.

Vì vậy, cô ấy không có tổ chức nào, nếu cô ấy bị bệnh, cô ấy chỉ có thể trông chờ vào số phận của mình Cô ấy bảo vệ bản thân mỗi ngày, tìm mười hai thị trấn, và cuối cùng tìm thấy Lệ Nghiêm.

Khoảnh khắc nhìn thấy anh, cô ấy chợt hiểu cuộc tìm kiếm dai dẳng mấy ngày nay là để làm gì.

Vì yêu…

Thậm chí nếu bạn mất trí nhớ, cảm giác này sẽ đi sâu vào tận xương tủy và không có cách nào chữa khỏi.

Vào thời điểm đó, bàn tay phải của Lệ Nghiêm vẫn còn nguyên vẹn, anh ta đang di chuyển liên tục giữa các bệnh nhân.

Vào lúc đó, cô đột nhiên nhớ lại những kỉ niệm mà họ đã trải qua trước đây ở biên giới.

Khoảnh khắc nhớ lại, nước mắt lưng tròng, chợt cảm thấy nỗi sợ hãi những ngày qua thật đáng giá Cô chạy đi và ôm chặt lấy anh từ phía sau.

“Lệ Nghiêm, em cuối cùng cũng tìm được anh!”

Cơ thể Lệ Nghiêm cứng ngắc, cuối cùng, dùng sức, một ngón tay một ngón tay tách rời bàn tay cô, xoay người lại và ánh mắt anh nhìn cô một cách khó hiểu.

Đúng lúc này, người lính bên cạnh nói “Bác sĩ Lệ Nghiêm, chị dâu đến đây mang đồ ăn cho anh.”

Đó là lần đầu tiên Cố Yên nhìn thấy Helen.

Cô ấy là một cô gái ít nói và nhút nhát, cô ấy mỉm cười ngượng ngùng khi nhìn Cố Ngọc Vy.

Lệ Nghiêm đẩy tay cô ấy ra, và lảng tránh cô ấy.

Helen bước tới, dùng ngôn ngữ ký hiệu để hỏi Cố Yên là ai Anh trả lời: “Một đồng chí trong quân khu”

Tình cảm của họ trong nhiều năm, chỉ có danh nghĩa này.

Vào lúc đó, Cố Yên không biết tâm trạng của mình như thế nào.

Bầu trời đang sụp đổ.

Có lẽ là như thế.

Sau đó, Cố Yên biết rằng họ đã kết hôn và tổ chức hôn lễ trong lực lượng gìn giữ hòa bình chỉ ba ngày trước.

Cô ấy chỉ đến muộn ba ngày mà muộn cả cuộc đời.

Cố Yên đang ở trong thị trấn Vào buổi chiều, một cuộc bạo động đã nổ ra, để bảo vệ Helen, Lệ Nghiêm đã bị bắn hai phát và bất tỉnh. Sau đó, vì chấn thương, anh bị trục xuất về nhà, bao gồm cả bác sĩ và bệnh nhân.

Ngay sau đó Cố Yên cũng trở về rồi.

Từ ngày Lệ Nghiêm biến mất, đến nay cũng đã hơn nửa năm trôi qua rồi.
 
Back
Top Dưới