Ngôn Tình Vợ Nhỏ Của Cố Tổng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vợ Nhỏ Của Cố Tổng
Chương 120


“Nhã Lan, là tôi coi thường cô rồi!” Ninh Mộ Hàm vắt chéo chân, đung đưa ly rượu vang trên tay, ánh mắt đó nhìn thẳng vào người trước mắt, không che giấu sự tức giận.

“Đều như nhau cả thôi, cả tôi và cô, chúng ta là cùng một loại người.” Nhã Lan nhàn nhã vuốt phẳng chân váy bên dưới, mỉm cười nhã nhặn đáp lại, đúng chuẩn một quý bà quyền quý. So ra thì dáng vẻ giận dữ của Ninh Mộ Hàm kém sang hơn hẳn, còn lộ ra vài phần thấp kém.

“Cùng một loại người? Nhã Lan, cô đề cao bản thân quá rồi! Mọi thứ cô có được ngày hôm nay đều là tôi cho, muốn ngang hàng ngang vế với tôi, cô xứng sao?”

Ninh Mộ Hàm trả lại toàn bộ những lời Tiền Dụ đã nói ngày hôm qua.

Trong cuộc chiến này, kẻ mạnh mới có quyền nắm giữ tất cả, Nhã Lan chỉ là một hòn đá được tạo ra để thay bà khuấy đảo mặt hồ gợn sóng này mà thôi, vậy mà hòn đá đó hôm nay lại dám dõng dạc ở đây muốn ngang vai ngang vế với chủ nhân của mình sao? Đúng là buồn cười.

“Xứng hay không xứng, về sau mới biết được.” Nhã Lan nhếch môi, cầm lấy túi xách quay người đi về.

Ninh Mộ Hàm đứng trên đỉnh cao quá lâu, có lẽ đã quên đi một số thứ. Con đường bà bước đi từ trước tới nay chính là con đường khó khăn nhất. Cô công chúa lọ lem gặp được chàng hoàng tử của đời mình có thể bình yên để sống hạnh phúc từ đó về sau sao? Câu trả lời đương nhiên là không. Cô ta sẽ chỉ biết càng nỗ lực chứng minh bản thân, thậm chí còn điên cuồng đến mức đánh mất bản thân.

Ninh Mộ Hàm, cứ chờ đó đi, mọi thứ mới chỉ bắt đầu mà thôi.

Kiều Hạ Linh cầm tấm thiệp mừng sinh nhật trên tay, vẻ mặt quái dị dựa đầu vào vai của Cố Thịnh hỏi nhỏ: “Anh nói xem Mạn gia này đầu óc tất cả đều bị nước vào hay sao mà lại tổ chức sinh nhật của con trai trạng trọng quá mức vào thời điểm nhạy cảm này?”

“Ha... Tự mình đường chết.” Cố Thịnh khinh miệt nói.

Hai vợ chồng nhà họ Mạn gấp gáp như vậy hắn có thể hiểu được. Mạn lão gia tử vừa mất, mặc ngoài nhìn thì thấy vẫn bình yên nhưng dưới gối Mạn Tây Nam bây giờ chỉ có hai đứa con, con gái Mạn Ly sau này phải lấy chồng, nhà họ Mạn đương nhiên không rơi vào tay cô ta được. Về phần Mạn Thanh Tuyền, ốm yếu nhiều bệnh, tài giỏi đến mấy cũng chỉ được vài năm, nhưng vậy đã đủ rồi, mấy năm ngắn ngủi cũng để đứa trẻ thừa kế được sinh ra. Cho nên, tiệc sinh nhật lần này chính là một buổi tuyển vợ điển hình.

Có điều, như vậy mới thú vị chứ. Con trai độc đinh được cưng chiều biết bao lâu nay lại không phải con ruột của mình, Mạn Tây Nam không biết có vì thế mà lên cơn nhồi máu cơ tim không nữa. Để kỷ niệm, hắn đã làm vài phần quà nho nhỏ coi tỏ rõ thành ý.

Hai ngày trước.

“Chúng ta nói chuyện chút đi.”

Đường Minh Tú đang làm việc liếc xéo Cố Thịnh, cảnh giác nhìn hắn lùi lại hai bước chân muốn chạy, nhưng Cố Thịnh đã nhanh hơn, bắt được tay cô ta kéo lại.

Cảm thấy bản thân chạy không được, Đường Minh Tú ngồi xuống ghế, hất cằm hách dịch: “Cố tổng tìm tôi có chuyện gì? Nếu muốn nói về chuyện năm xưa thì khỏi cần. Kiều Hạ Linh năm đó mới bảy tuổi, vốn dĩ không có khả năng suy nghĩ chu đáo, tôi sẽ không làm gì cô ta. Còn nữa, mong ngài chuyển lời rằng từ nay về sau, không hẹn gặp lại.”

Cố Thịnh chống tay xuống bàn, nguy hiểm nheo mắt, từ trong túi áo lấy ra một nửa cuốn sổ bị cháy đen đẩy về phía trước, “Vốn định đưa cho cô thứ này nên mới đến mà xem ra cô Đường đây không cần.”

“Thứ này…”

Đường Minh Tú vội vã cướp lấy, từ trong túi lấy ra một nửa cuốn sổ còn lại ghép vào với nhau. Bất kể góc độ nào, từ chữ viết, mức độ tổn hại lẫn viền giấy đều cho thấy chúng đã từng là một, chỉ vì lý do nào đó mà bị miễn cưỡng tách ra.

“Anh có được thứ này từ đâu?”

“Quá trình là một cái gì đó rất dài, chúng ta không thể chỉ để ý tới kết quả thôi sao?”

Mặc kệ tên này có được từ đâu, cô chỉ cần biết đây là nửa cuốn nhật ký người chị quá cố đáng thương của cô để lại là được. Tìm bao lâu, cuối cùng cũng thấy rồi!

“Nhưng tôi vẫn cần phải nhắc nhở cô, bí mật sẽ chỉ là bí mật khi không được bật mí. Cuốn sổ này cũng như chiếc hộp của Pandora vậy, một khi mở ra thì không thể hối hận được nữa. Đường Minh Tú, cô là em của Đường Vân, tôi hi vọng cô sẽ suy nghĩ cho kỹ. Nếu lựa chọn rút lui, tôi sẽ đảm bảo nửa đời sau của cô vô ưu vô lo, còn nếu chọn lựa tiếp tục...”

Cố Thịnh không nói tiếp mà chỉ lấp lửng để đó bởi cả hai người đều hiểu được kết cục của lựa chọn thứ hai quá mức tàn khốc.

“Cảm ơn đã nhắc nhở.”

Lúc ngẩng đầu lên thân ảnh của Cố Thịnh đã biến mất từ bao giờ, cô cầm lấy cuốn sổ, vuốt v e từng con chữ đã nhòa dần theo thời gian, nước mắt theo đó chảy dài. Bất chợt dưới tay kệnh lên cái gì đó, cúi đầu, nhìn thấy bên dưới xuất hiện một chiếc USB, chắc hẳn là do Cố Thịnh trước khi đi cố ý để lại.

Về đến nhà, Đường Minh Tú vội vã bật thứ đó lên xem. Đoạn băng đã cũ vang lên tiếng rè rè giống như mấy cái đài cát xét ở quê, mất một lúc mới có hình ảnh đen trắng hiện lên, ly nước trên tay trượt xuống vỡ tan tành, hai tay che miệng không thốt lên lời.

Là chị ấy, Đường Vân.

Lộc cộc.

Hẻm nhỏ tối đen không một bóng người, chỉ còn lại tiếng bước chân của cô gái đang sợ hãi trốn chạy. Cô liều mạng chạy về đằng trước, không dám có một chút lơ là hay nhìn về phía sau. Tiếng bước chân đuổi theo ngày một gần. Trong đôi mắt ẩn chứa sự tuyệt vọng vô bờ, hình ảnh phản chiếu của những người bình thường bằng xương bằng thịt đang đuổi phía sau lại chính là đám quái vật ghê tởm, máu lạnh vô tình.

Bịch.

Cô vấp vào hòn đá dưới chân ngã quỵ, máu từ đầu gối chảy chạy dài đến tận gót, nếu nơi này có ánh sáng, Đường Vân nhất định sẽ nhìn thấy đầu gối của bản thân thảm đến mức độ nào. Cơn đau từ chân truyền đến lại không có cách nào so sánh được với nỗi sợ hãi trong lòng, cô không hề quan tâm mà vẫn tiếp tục chạy, như thể chỉ có làm như vậy thì bản thân mới có thể sống sót.

Tiếc thay, vì chân đau nên tốc độ của cô giảm đi, chưa bao lâu đã bị lũ người kia đuổi kịp.

Một gã trong số đó túm lấy tóc cô giật ngược lại, mấy gã còn lại thì hả hê cầm đèn pin chiếu thẳng loạn xạ. Khi nhìn thấy gương mặt sợ hãi tột độ cùng hoang mang của người con gái đang đứng trên bờ vực tuyệt vọng, bọn chúng không có chút nào thương tiếc mà còn càng cười lớn hơn, sau đó thi nhau tuôn ra những lời nhục mạ, dọa dẫm.

“Mày chạy nữa cho tao xem nào.”

“Con đ**m, tao xem lần này mày còn dám cắn ông đây không.”

Bốp...

Một bạt tai không chút lưu tình được giáng xuống, gương mặt đã thảm thương nay lại càng thảm thương hơn, Đường Vân hộc ra một ngụm máu lớn, sợ hãi quỳ xuống khóc lóc van xin.

“Tôi xin các anh hãy tha cho tôi đi. Tôi còn có em nhỏ ở nhà cần nuôi dưỡng, thật sự không thể chết ở nơi này.”

“Chỉ cần các anh tha cho tôi, bảo tôi làm gì tôi cũng sẽ làm.”

Đám người kia nghe xong liền nhìn nhau cười, trong mắt bọn chúng chỉ còn lại vẻ giễu cợt không cách nào giấu giếm, “Gì cũng được sao?”

Máy quay dí sát vào mặt cô, quay lại gương mặt hốt hoảng đang giãy giụa trong tuyệt vọng ấy một cách cận cảnh nhất.

Tên tóc đỏ đứng đầu nắm lấy tóc cô kéo đến chiếc xe đang đậu bên ngoài, hai tên còn lại thì cầm lấy máy quay đùa đùa nói nói.

Đường Minh Tú đứng ở bên cạnh, hai hàm răng cắn chặt, cô vươn tay muốn đánh giục bọn người kia nhưng thứ đánh vào chỉ là không khí hư vô.

“Chị… Chị ơi…”

Sau đó, cô trơ mắt nhìn bọn chúng từng chút, từng chút một làm nhục chị gái, huyết lệ chảy xuống, gầm gừ giống như một con thú bị bỏ rơi, dù có vùng vẫy đến đâu vẫn không thoát ra được.

Thân thể dần mất đi độ ấm, hai mắt trợn trừng, khắp người đều là dấu vết h0an ái bẩn thỉu.

“Này... Cô ta hình như không ổn rồi! Không thấy động đậy gì cả.”

“Mày quan tâm làm gì, biết bí mật của bà chủ Ninh rồi còn muốn sống chạy ra ngoài. Xùy...” Một tên khinh thường đóng lại cúc quần, nhổ bọt xuống thân thể mềm oặt bên dưới, “Cái thứ đồ rách nát, mới chơi vài lần đã ngất rồi, chán bỏ mẹ.”

“Thằng ôn con, mày tức chút đức đi xem nào.”

“Được rồi! Trước hết cho cô ta uống chút nước đã, đừng để chết thật thì chút nữa chúng ta khó ăn nói với người ta.”

Cảnh trong mơ theo đó vỡ thành mảnh vụn, Đường Minh Tú ngồi phắt dậy, mồ hôi trên trán chảy đầm đìa, đáy mắt vẫn còn vương vấn giọt nước mắt khi nãy chưa kịp rơi. Cô không biết bản thân đã xem đoạn băng đó bao nhiêu lần, nước mắt cạn đến mức không thể rơi nổi nữa.

Đèn trong phòng được bật sáng, cô tự rót cho mình một ly rượu vang rồi khoác thêm một chiếc áo ngoài ra ban công hóng mát, đôi mắt căm phẫn hướng về nơi xa.

Phanh...

Những mảnh thủy tinh từ ly rượu đang uống giở thi nhau cào cấu lên những tấm ảnh được treo trên tường. Gương mặt ghê tởm của đám người khi nãy dưới màu đỏ của rượu vang lẫn những vết xước bị rạch khắp người, trông bọn chúng bây giờ không khác gì chị gái cô khi nãy trong cơn mơ.

Không đừng lại ở đó, từng chiếc phi tiêu ùn ùn kéo đến, cái nào cái đó đều trúng vào chính diện gương mặt cao cao tại thượng của Ninh Mộ Hàm, nát bấy đến mức không thể nhìn ra hình hài.
 
Vợ Nhỏ Của Cố Tổng
Chương 121: Tiệc sinh nhật


Ba ngày sau, tiệc sinh nhật.

Khách khứa hôm nay đến nhà họ Mạn rất đông, phần lớn đều là người có máu mặt, bình thường rất khó để nhìn thấy, có điều hôm nay lại giống như lũ gà chạy đầy đường. Đâu đâu cũng là những gương mặt tươi cười giả tạo làm người ta chán ghét.

Ninh Mộ Hàm lần này đúng là dốc hết vốn gốc.

Khác với Cố Thịnh ăn mặc tương đối trang trọng, hôm nay Kiều Hạ Linh chỉ mặc một chiếc đầm xòe màu trắng điểm một bông hoa sen làm họa tiết, kết hợp với đôi bông tai bằng đá Sapphire màu xanh làm toàn thân đều toát lên khí chất thanh cao, tao nhã. Đặc biệt là khi đứng bên cạnh Mạn Ly với lối trang điểm đậm nét, cả hai giống như hai thái cực đối lập nhau hoàn toàn, làm mọi người trong bữa tiệc không khỏi ghé đầu vào bàn tán.

“Nói xem, các người thấy ai đẹp hơn?”

An Tùy Lâm cầm theo ly rượu, dõng dạc bước tới, gác tay lên vai của người vừa nói, thao thao bất tuyệt:

“Đương nhiên là Kiều Hạ Linh. Bữa tiệc lần trước các người không đi nên không thấy được, bộ dạng quyến rũ động lòng người, y như hồ ly tinh hóa thành làm cho tất cả đàn ông hận không thể quỳ gối đó mới thực sự là báu vật.”

Mẹ nó, đến cả An Tùy Lâm hắn đây quanh năm sống trong vườn hoa còn bị cô ta suýt chút nữa câu đi hồn phách làm ra chuyện táng tận lương tâm, may mắn ngất đúng lúc, bằng không cậu em sợ là không còn.

Mấy người thấy An nhị thiếu của Giang thành lên tiếng, trong lòng tin hơn phân nửa. Tuy An gia ở Giang thành là số một số hai nhưng ra bên ngoài, danh tiếng chỉ miễn cưỡng tính là nửa thượng đẳng. Có điều tên An Tùy Lâm này tùy ý làm bậy đã quen, chuyên môn cùng mấy tên phú nhị đại khác ở thủ đô làm chuyện xấu, ô danh lan xa. Để được tên này để nhớ mãi không quên như vậy, Kiều Hạ Linh đương nhiên phải cực kỳ xuất sắc.

“Công nhận Kiều tiểu thư thực sự rất đẹp. Rõ ràng chỉ là một bộ váy đơn giản đến không thể đơn giản hơn, phụ kiện đi kèm lại chỉ có một đôi bông tai, vậy mà cô ấy vẫn vô cùng nổi bật, thực sự là hạc giữa bầy gà. Về phần đại tiểu thư nhà họ Mạn, trước kia cảm thấy cô ấy vô cùng xinh đẹp nhưng hiện tại... Ha... Ha... Thôi thì vẫn tính mà mỹ nữ cực phẩm.” Cô gái lắc đầu cảm thán. Chưa kể đến gương mặt thì thần thái cũng cách nhau quá xa, căn bản không cùng một đẳng cấp.

Kiều Hạ Linh và Cố Thịnh theo lệ đến chào hỏi, thật không ngờ lại xảy ra màn đọ sắc đẹp thế này, bọn họ cũng không ngờ được.

Gương mặt Mạn Ly đen kịt, cất giọng trách mắng: “Có vẻ như ai đó từ nhỏ không có mẹ bên cạnh nên đến ngay cả phép lịch sự tối thiểu cũng không biết.”

Kiều Hạ Linh giữ lấy cánh tay của Cố Thịnh, khẽ lắc đầu. Cô nở nụ cười hiền lành, hoàn toàn giữ vững khí thế thanh cao không nhiễm bụi trần, quét mắt về phía Mạn Ly, điềm nhiên đáp: “Vậy thì thật xin lỗi, người không có mẹ nuôi dạy như tôi so với người từ nhỏ đã được mẹ dạy dỗ như ai đó mà đối xử với khách nhân giống như Mạn tiểu thư đây đúng là kém xa.”

“Cô...”

“Mạn Ly.” Ninh Mộ Hàm gọi khẽ một tiếng.

“Mẹ, cô ta...”

“Im miệng.” Ninh Mộ Hàm lần nữa quát lên, tuy đã cố kìm giọng xuống nhưng vẫn bị mấy vị khách ở gần đó chú ý tới quay ra để ý.

Mạn Ly cắn môi, ngậm miệng, ánh mắt nhìn về phía Cố Thịnh mang theo ý tứ thỉnh cầu cùng ủy khuất. Cố Thịnh đen mặt, khí lạnh tỏa ra, bộ dạng cự người vạn dặm. Nhưng khi quay sang bên cạnh, tất cả đều hoàn toàn biến mất, thay vào đó là nụ cười ấm áp như gió xuân, cưng chiều vô hạn.

Kiều Hạ Linh véo sườn hắn cảnh báo, nhe răng hung dữ giống hệt con mèo nhỏ đang giận dỗi. Không thèm để ý đến tên trêu hoa ghẹo nguyệt bên cạnh, cô lấy ra một hộp quà đưa cho Mạn Thanh Tuyền đang ngồi trên xe lăn, vẻ mặt từ ái: “Quà cho em. Chúc em sinh nhật vui vẻ.”

Mạn Thanh Tuyền ngẩn người nhìn cô. Cho dù buổi tiệc sinh nhật này dành riêng cho hắn nhưng hắn từ nhỏ sức khỏe yếu ớt, cơ thể nhiều bệnh, không thể giao lưu quá lâu với bên ngoài. Đến ngay cả trường học vẫn chưa từng đi, cuộc sống quanh năm chỉ xoay quanh mấy bức tường trong căn nhà hoa lệ.

Những người trước đó đến đây để chúc mừng, không nói đến mấy chuyện công ty hắn không hiểu thì cũng là chuyện làm ăn, chúc hắn chỉ là mấy câu sáo rỗng cho có. Duy chỉ có người này, từ đầu đến cuối đều có địch ý với chị gái và mẹ hắn, nhưng khi nãy, lúc nói ra câu chúc mừng kia, hắn có thể cảm nhận được đó là lời thật lòng.

“Cảm ơn chị rất nhiều.” Mạn Thanh Tuyền nói hơi lớn.

Kiều Hạ Linh quay đầu, vẫy tay với hắn mỉm cười.

Cố Thịnh không biết từ lúc nào đã ôm lấy eo cô chặt hơn, gương mặt băng lãnh không lộ cảm xúc nhưng Kiều Hạ Linh vẫn ngửi thấy mùi giấm chua nồng nặc.

“Bể dấm của anh rốt cuộc lớn bao nhiêu vậy hả?”

Hừ! Cố Thịnh quay mặt không thèm để ý đến cô. Rõ ràng là cô ấy trêu hoa ghẹo nguyệt, nhìn đi, mới có lần đầu gặp gỡ mà đã như vậy, sau này gặp thêm vài lần không phải hai con mắt kia của Mạn Thanh Tuyền sẽ dính chặt lên người bảo bối của hắn sao?

Kiều Hạ Linh bất đắc dĩ nhìn hắn, nhân lúc xung quanh không có ai để ý, lặng lẽ hôn một cái vào má, “Cục cưng à, anh biết em chỉ có mỗi anh thôi mà.”

“Thế này còn tạm được.” Cố Thịnh đánh dấu lại một cái lên môi cô mới hài lòng gật đầu.

Sau hai người, tất cả những người khác đều lần lượt đi đến, chúc mấy câu rồi tặng quà.

Mỗi món quà đều được xếp lại cẩn thận, chờ kết thúc bữa tiệc sẽ được quản gia và người giúp việc cầm lấy cất vào phòng chứa. Ngày mai sẽ có người chuyên dụng đến mở quà, ghi lại danh sách, làm như vậy để sau này dễ dàng đáp lễ lại. Chỉ có một số phần quà đặc biệt được Mạn Thanh Tuyền cùng với Ninh Mộ Hàm phân phó mới để lại tự tay bóc.

“Sao chỗ quà kia lại được để riêng thế?” Kiều Hạ Linh chỉ vào chỗ quà được đặt ngay ngắn trên bàn riêng cạnh Mạn Thanh Tuyền hỏi.

“Là quà mà Mạn Thanh Tuyền lát nữa sẽ mở, mọi năm toàn thấy là của người nhà, ấy vậy năm nay khi không lại có thêm một phần của ai đó mới gặp lần đầu.”

Kiều Hạ Linh nhìn quà của mình nằm trong một số món quà tự tay bóc kia, khóe miệng giật giật khó hiểu, xoa mũi cảm nhận được bể dám bên cạnh lại vỡ lần nữa, trong lòng thầm than không ổn. Chốc nữa về lại phải phí một chút công sức rồi!

“Chắc là trùng hợp thôi, anh đừng nghĩ nhiều quá!”

Thấy sắc mặt của Cố Thịnh không những không dịu đi mà còn tối hơn, Kiều Hạ Linh vội vã cam đoan: “Anh yên tâm, lần sau em sẽ rút kinh nghiệm.”

“Còn có lần sao?”

Kiều Hạ Linh vội vã lắc đầu: “Không có, tuyệt đối không có.”

“Vẫn không đủ.”

“Vậy anh muốn cái gì nào? Em chiều tất.”

“Thật?” Cố Thịnh nhướn mày hỏi lại.

Kiều Hạ Linh nghĩ ngợi một lúc rồi gật đầu. Cố Thịnh híp mắt cười gian, giống hệt tên cáo già lừa được con mồi, mỹ mãn ôm lấy cô vào trong lồ ng ngực.

Đến mục bóc quà, Mạn Thanh Tuyền hồi hộp cầm từng hộp quà lên, phần lớn đều là những hàng thông thường mà mọi năm cậu hay nhận được, không có gì đặc biệt.

Rất nhanh đã đến lượt của ông nội, tuy Mạn gia chủ chết bất đắc kỳ tử nhưng trước khi chết đã kịp chuẩn bị quà cho đứa cháu trai duy nhất. Cánh tay bóc từng gói giấy của Mạn Thanh Tuyền run lên, nước mắt không kìm được rơi xuống, cuối cùng, một con gấu Qoobee Agapi xuất hiện trong tầm mắt. Mạn Thanh Tuyền vui vẻ ôm lấy nó, yêu thích đến nỗi không muốn buông tay.

Ninh Mộ Hàm đen kịt nhìn thứ vô dụng trong tay con trai, nghiến răng nhìn chằm chằm, lão già đó trước khi chết để lại quà mừng, bà vốn tưởng rằng sẽ là thứ gì đó có giá trị như cổ phần hay gì đó quan trọng, ai mà ngờ được lại là thứ này. Biết vậy trước khi lão ta chết, bà ta đã ép ông ta chuyển nhượng cổ phần chứ không để chết một cách nhẹ nhàng như vậy.

Những món quà lần lượt được bóc ra, đến phần của Kiều Hạ Linh…

Người trong bữa tiệc thấy được quà tặng của cô, hai mắt trợn trắng. Ông cụ Mạn trước khi chết không minh mẫn nên có thể tặng nhầm một con gấu bông thì thôi đi, Kiều Hạ Linh vậy mà cũng học theo, đã thế còn là bản mimi. Chuyện này cũng không nể mặt quá rồi đó.

Kiều Hạ Linh mím môi, cô chỉ là tình cờ nghe được sở thích của Mạn Thanh Tuyền từ chỗ ông cụ Cố nên mới tặng một móc khóa chibi hình Qoobee Agapi. Ai mà biết nó sẽ biến thành thế này?

“Kiều tiểu thư đúng là hào phóng quá!” Mạn Ly khinh bỉ nhìn lại.

“Mạn tiểu thư nặng lời, quà sinh nhật đúng là cần sự thành tâm, chỉ cần chủ nhân thích là được, phải không nhóc con?” Kiều Hạ Linh nhoẻn miệng cười nhìn Mạn Thanh Tuyền trên xe lăn.

Mạn Thanh Tuyền nhìn cô thẹn thùng cúi đầu cười khẽ. Lúc nhỏ có lần đi công viên, nhìn thấy một cậu bé được bố mẹ tặng cho một cái móc khóa đeo cặp để đi học. Hắn khi đó còn mơ ước, nằng nặc đòi bác quản gia đi mua bị mẹ hắn biết được, sai người đánh bác ấy một trận. Sau lần đó, hắn đã không còn dám tùy ý như vậy nữa.

Cuối cùng chỉ còn lại hộp quà của Mạn Ly là chưa bóc. Mạn Thanh Tuyền hồi hộp nhìn chị gái, mở ra, bên trong vậy mà cũng là một con gấu bông Qoobee Agapi.

“Chị, cái này chị tặng em sao?”

Mạn Ly vuốt v e đỉnh đầu của em trai, chỉ vào chỗ đá quý đính khắp người con gấu kia, cười xấu xa nói: “Đúng thế, vì em thích nên chị nhất định phải tặng rồi! Còn nữa, con gấu này được đính đá quý nên rất nặng, em phải ôm cẩn thận đấy!”
 
Vợ Nhỏ Của Cố Tổng
Chương 122: Dị ứng kim loại


Rượu vang đỏ ngọt ngào trôi dần vào trong khoang miệng, trên môi của người phụ nữ hiện lên nụ cười đắc ý của kẻ chiến thắng, một nút rượu xuyên qua đám người bay đến làm đổ cốc nước trên bàn, Mạn Thanh Tuyền gần đó giật mình làm rơi con gấu bông trên tay.

Coong...

Những viên đá quý đắt đỏ lăn lông lốc trên sàn nhà, cùng với đó là tiếng kim loại va chạm với nhau tạo lên một âm thanh cực lớn.

Cả hội trường yên tĩnh quay đầu nhìn lại, không hiểu trong con gấu bông cất giấu thứ gì mà lại vang lên tiếng động như vậy.

Mạn Ly thầm kêu xúi quẩy, chột dạ nhặt con gấu nên như không có chuyện gì xảy ra, phe phẩy vài cái.

Ninh Mộ Hàm quay đầu nhìn cô, ánh mắt đó giống như muốn xẻ Mạn Ly ra làm mấy mảnh.

Mạn Ly giật mình nhìn lại, nhớ đến lời Đường Minh Tú đã nói: “Mạn tiểu thư, sự quan tâm của một người không thể che dấu, chỉ cần một phép thử nhỏ, tất cả sẽ lộ ra thôi. Đừng tự lừa mình dối người nữa, Ninh Mộ Hàm quan tâm cô hay không, chính bản thân cô tự rõ.”

Thử một lần? Vậy đây chính là kết quả sao? - Nắm chặt con gấu bông trên tay, Mạn Ly thầm nghĩ.

Vụt...

Đèn trong hội trường độ nhiên tắt hết, Kiều Hạ Linh nắm lấy tay của Đường Minh Tú kéo lại, cầm lấy điều khiển trên tay cô thả vào ly rượu gần đó, hành động lưu loát như đã mưu tính từ lâu.

Trong bóng tối, Đường Minh Tú nhờ vào chút ánh sáng trên ngọn nến, thấy được ai ra tay, căm phẫn gằn nhỏ từng chữ: “Kiều Hạ Linh, cô đừng có quản chuyện bao đồng.”

“Tôi biết cô muốn làm gì tiếp theo, nhưng mà Đường Minh Tú, cô hiện tại quá yếu, đấu không lại Ninh Mộ Hàm đâu, nếu hôm nay cô còn cố chấp, chưa biết chừng ngày mai kết cục của chị ấy sẽ biến thành của cô đấy!”

“Tôi không quan tâm, chỉ cần có thể trả thù được cho chị ấy, mạng này của tôi không còn thì đã sao?”

Nói xong, cô ta bất chấp bấm cầm máy điều khiển dự phòng bấm lên, vừa lúc này đèn trong phòng cũng bật sáng, có điều đoạn băng trên máy chiếu không giống như Đường Minh Tú đã chuẩn bị mà là một đoạn băng khác quay về quá trình trưởng thành của Mạn Thanh Tuyền.

Khách khứa tưởng đây là tiết mục do chủ nhà chuẩn bị, vỗ tay khen ầm ầm.

“Sao lại...” Đường Minh Tú sững người tại chỗ.

Ninh Mộ Hàm quét mắt về phía này, Kiều Hạ Linh vội vã kéo Cố Thịnh che chắn, đồng thời đút một tờ giấy nhỏ vào tay của người phía sau.

“Khu C, hàng hai dãy ba, màu đỏ.”

Đường Minh Tú cầm lấy nó, không cam lòng nhưng vẫn giả vờ đưa rượu đến cho các vị khách khác, tiếp đó nhân cơ hội chạy đi.

Bảo vệ đến gần Ninh Mộ Hàm báo cáo, bà ta nghe xong sắc mặt lập tức chuyển đen, ngón tay run lên một cái. Cố Thịnh nhìn bà ta, cầm lầy ly rượu trong tay uống cạn. Kiều Hạ Linh bên cạnh không thua kém, khoác lấy tay của Cố Thịnh, đôi môi mấp máy nói ra hai chữ: “Phó Thâm.”

Ninh Mộ Hàm run lên, đảo đảo đứng không vững, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Bọn họ đã biết được cái gì rồi?

Hay cho một Ninh Mộ Hàm, lấy chồng rồi còn không quên tình cũ, dám đổi long tráo phượng, đưa con của bản thân với tình cũ vào làm đại thiếu gia của Mạn gia, hưởng hết mọi vinh hoa phú quý.

Bữa tiệc kết thúc, khách đã ra về gần hết, Ninh Mộ Hàm cũng không muốn giữ hình tượng, trực tiếp cầm con gấu bông trên tay đập xuống đất, giận dữ nhìn Mạn Ly hét lên:

“Mày rốt cục có ý gì? Muốn hại chết em trai của mày sao?”

“Mẹ đừng nói chuyện vô lý đó được không, nó là em trai con, con sao có thể làm ra chuyện này được chứ? Nhất định là có kẻ giở trò ở giữa nhằm vu oan giá họa cho con. Có khi chính là con hồ ly tinh Kiều Hạ Linh kia cũng không chừng.” Mạn Ly chột dạ phản bác.

Ninh Mộ Hàm nghiến răng nghiến lợi đưa tay gạt hết đổ hết đồ đạc trên bàn, quay qua chất vấn chồng mình.

“Anh thấy chưa? Con gái ngoan của anh chính là như vậy đấy, Thanh Tuyền vẫn chưa đủ khổ hay sao mà nó còn nhẫn tâm làm vậy hả?”

Bà ta lấy con gấu dưới đất lên, bạo lực xé ra, bên trong ngoài bông còn chất đầy dây đồng đã han rỉ.

“Có chị gái nào tặng cho em mình món quà như vậy hả? Mày căn bản là muốn hại chết nó.” Bà ta chỉ tay xuống đống kim loại dưới đất hét ầm lên.

Nếu hôm nay không phát hiện kịp thời, nếu con trai bà vẫn cầm thứ này ôm đi ngủ mỗi đêm thì sao, nhẹ thì bệnh dị ứng kim loại của nó tái phát, nặng thì mạng cũng không còn.

Tiếng leng keng của kim loại rơi khắp xuống sàn nhà, người giúp việc lơm lớp lo sợ thu dọn, do ba người vẫn còn đứng tại chỗ nên bọn họ chỉ dám dùng tay để nhặt, cẩn thận xem xét từng ngóc ngách một để không bỏ sót.

Người giúp việc không dám tỏ ra ý kiến, có điều nhân phẩm của tiểu thư trong mắt họ đã hạ thấp không phanh, không những thế còn sinh ra một nỗi niềm sợ hãi không tên.

Cô ấy đối với em ruột mình còn làm ra được chuyện tàn nhẫn độc ác như vậy, đúng là heo chó cũng không bằng. Chưa kể ba tuổi cậu chủ nhỏ bị dị ứng kim loại phải nhập viện, cả người toàn là mẩn đỏ, ai trong nhà mà không biết. Lúc đó bọn họ nhìn còn thấy đau lòng. Bao năm qua đi, cậu ấy vẫn ám ảnh.

Mạn Tây Nam không vui nhìn con gái. Từ nhỏ vợ ông đã không thích đứa con gái, thay vào đó lại yêu thương và chiều chuộng đứa con nhỏ như bảo bối, khiến cho ông vô cùng áy láy, đối với cô dung túng có thừa.

Có điều Mạn Ly làm ra chuyện thế này, ông không thể nhắm mắt mặc kệ. Lời của vợ ông mấy hôm trước tuy có ác liệt nhưng lại có một điều nói rất đúng, Mạn Ly quá mức lạnh lùng vô tình. Mỗi năm một lần sinh nhật, Thanh Tuyền tuy ốm yếu ít ra ngoài nhưng cứ đến ngày đó, dù thời tiết có thế nào, cơ thể khó chịu ra sao vẫn hào hứng giúp chị gái chọn quà, nhưng con bé chưa bao giờ nhận lấy, thậm chí còn ghét bỏ ném hết xuống đất. Lần này cô chủ động nói muốn tự mình chuẩn bị, ông cực kỳ vui mừng, nghĩ rằng hai đứa con cuối cùng cũng chịu làm lành, có điều ai ngờ được.

Haizz...

“Mạn Ly, từ này bố tịch thu xe của con, tiền sinh hoạt giảm một nửa. Ngày mai nếu không lựa lời xin lỗi em con thì tiền sinh hoạt ba tháng sau một cắc cũng đừng mơ tưởng.” Mạn Tây Nam nhấn mạnh, quanh người tỏa ra khí lạnh bao lấy xung quanh, áp đảo toàn bộ người trong phòng.

Mạn Ly bất ngờ nhìn ông, không ngờ bản thân sẽ phạt mình nặng như vậy.

Tiền sinh hoạt cắt một nửa thì bảo cô làm sao mà sống? Không lẽ phải khúm lúm chi tiêu giống như bọn nghèo rớt kia à?

“Ai muốn nói thêm gì nữa không? Nếu không có thì ai về phòng lấy. Dì Năm, dì cho người dọn sạch nhà cửa, đừng để mấy thứ không sạch sẽ này xuất hiện nữa.”

Ninh Mộ Hàm và Mạn Ly bị Mạn Tây Nam hỏi vậy liền thức thời ngậm miệng. Ở với Mạn Tây Nam bao nhiêu năm, họ biết người này đã đưa ra quyết định thì chắc chắn sẽ không cho phép người khác có quyền từ chối.

Mạn Ly đi thẳng lên trên tầng, đối mặt với ánh mắt thương tâm của em trai, khinh thường đi qua, còn cố ý huých vào xe lăn của cậu làm Mạn Thanh Tuyền lệch qua một bên, “Đồ xúi quẩy.”

Lúc đi dến cửa phòng, cô cúi xuống nhìn hai thân ảnh vẫn còn cãi vã bên dưới, đáy mắt đỏ ửng. So với bố phạt cô một cách nghiêm khắc, cô càng thất vọng vì mẹ ruột của mình.

Dựa vào cái gì?

Rõ ràng đều là con của bà ấy nhưng bà ấy từ đầu đến cuối một chút tình thương cũng không nguyện cho cô. Sinh nhật cô bà ấy nói bận không về được, cô sinh bệnh bà ấy chỉ phái thư ký đến hỏi thăm, họp phụ huynh lần nào báo về cũng ghét bỏ cô thành tích không tốt nên lười muốn đi.

Nó ba tuổi sinh bệnh bà ấy ăn ngủ không yên, cô trước đó sáu tuổi ngã gãy chân nằm viện suốt một tuần, quản gia đưa cô về nhà, bà ấy còn không thèm liếc mắt đến một cái.

Vì sao chứ?

Rốt cuộc là vì sao?

Mạn Thanh Tuyền có gì tốt, tại sao lại chỉ yêu thương một mình nó?

Mạn Thanh Tuyền nhìn theo bóng lưng chị gái, môi mỏng mím chặt lại, cậu đã nghe hết tất cả mọi thứ, trong lòng muốn có bao nhiêu khổ sở liền có bấy nhiêu. Cậu biết chị gái từ nhỏ không thích mình nhưng không nghĩ lại đến mức thế này. Cậu nhóc mười tám tuổi bất lực chui vào trong chăn, ôm lấy con gấu yêu thích khóc sướt mướt đến mệt mỏi mới nặng nề chìm vào giấc ngủ.

“Vì sao lại cứu tôi?” Đường Minh Tú đúng ra chắn trước cửa xe.

“Bởi vì cô là em gái của chị ấy. Đường Minh Tú, Ninh Mộ Hàm vô cùng nguy hiểm, tốt nhất đừng hành động liều lĩnh như vậy nữa. Đây là lời khuyên cuối cùng, lần này tôi cứu được cô nhưng lần sao thì chưa chắc. Bảo vệ tốt bản thân, chị ấy ở trên kia nhìn xuống cũng thấy ấm lòng.” Kiều Hạ Linh vỗ vai Đường Minh Tú vài cái rồi lên xe.

Cố Thịnh thấy tâm trạng cô không vui, lặng lẽ kéo cô vào lòng, vỗ nhẹ trên vai vài cái như an ủi. Một lúc sau, tâm trạng được điều chỉnh cô mới cất lời: “Thịnh, sau chuyện này chúng ta cùng nhau đi du lịch nhé! Em cảm thấy mệt mỏi quá!”

“Được.” Cố Thịnh hôn lên đỉnh đầu cô một cái, Kiều Hạ Linh nghe xong an tâm ngủ thiếp đi.

...

“Chuyện tôi bảo cậu làm cậu làm đến đâu rồi?”

“Phu nhân, bà thực sự muốn làm vậy sao? Tiểu thư chỉ là...”

“Tôi làm gì còn cần anh quản à? Thứ nuôi ong tay áo như thế giữ lại cũng vô dụng. Cứ làm theo những gì tôi bảo đi.

Thư ký nhìn ba tấm ảnh trên bàn, nay đã bị úp đi một cái của tiểu thư và phu nhân, khẽ thở dài.
 
Vợ Nhỏ Của Cố Tổng
Chương 123: Hận thù


Mạn Ly cắt đuôi đám người bám theo, tìm đến chỗ đã hẹn, lúc nhìn thấy người cần tìm đang thảnh thơi uống cà phê, lửa giận bùng lên, ném túi xách xuống ghế lớn giọng chất vấn:

“Chuyện ở bữa tiệc có phải cô giở trò hay không?”

“Đúng là tôi có giở trò nhưng bị mẹ cô phát hiện nên phá rồi, về phần việc con gấu bông kia, cô lên hỏi người cần hỏi mới đúng.” Đường Minh Tú thổi đi hơi nóng bốc lên, nhấp một ngụm cà phê lên tiếng. Đáy mắt liếc mắt về vị trí đối diện bên kia ghế, nơi có một người phụ nữ trung niên cũng đang nhìn về phía bọn họ.

Mạn Ly nhìn theo, lông mày nhíu lại, người này trông rất quen, hình như cô đã từng gặp ở đâu đó.

Người phụ nữ đi tới, ngồi ở vị trí bên cạnh Đường Mịnh Tú, cởi bỏ kính mắt, cười thật tươi chào hỏi: “Lâu lắm rồi không gặp cháu nhỉ, Mạn Ly.”

“Là cô?”

Nhã Lan - mẹ kế của Thịnh ca, sao bà ta lại có mặt ở đây? Còn nữa, bà ta với Đường Minh Tú có quan hệ gì.

“Rất vui vì cháu vẫn nhớ.”

Mạn Ly khoanh tay trước ngực, kiêu căng ngồi xuống, bắt chéo hai chân nhìn bọn họ. Bây giờ cô chưa nghĩ ra được bản thân bị hai kẻ này xoay mòng mòng thì chính là đồ ngu.

“Mục đích của các người là gì, nói thẳng ra đi.”

Nhã Lan vậy mà lại bắt tay với Đường Minh Tú để đối phó với mẹ cô, này thật là ngoài ý muốn, phải biết những lần gặp mặt trước đây, bà ta thấy mẹ cô cứ như chuột thấy mèo, cãi cũng không dám cãi một tiếng, ngoan hơn cả cún.

“Không phải của chúng tôi mà là của chúng ta.” Đường Minh Tú cười mỉm sửa lại.

“Chúng ta?” Mạn Ly khó hiểu hỏi lại.

Chuyện này thì có liên quan gì đến cô chứ?

“Các người hồ đồ thật hay là hồ đồ giả thế? Tôi là con gái của mẹ tôi đấy! Chuyện này có cần tôi gõ nát đầu mấy người ra để nhét vào không hả? Mấy con người điên khùng này.”

Mạn Ly nói xong liền xoay người, cầm lấy túi xách muốn rời đi, bất chợt đằng sau vang lên giọng nói nhẹ tựa lông hồng của Nhã Lan: “Vậy nếu cháu không phải con của bà ta thì sao?”

Chết tiệt, mấy kẻ này, có phải điên hết rồi không? Vì lôi kéo cô mà ngay cả chuyện hoang đường nào cũng dám nói ra.

Thật là...

“Này... Có thôi đi không hả? Tôi - Mạn Ly là con của Ninh Mộ Hàm và Mạn Thanh Tuyền, tất cả mọi người đều biết đấy! Nghe không hả, là tất cả... Nếu còn dám nói lung tung, có tin tôi gọi mẹ đến cho các người một trận không?” Mạn Ly túm ngược cổ áo của Nhã Lan lên, sát mặt vào gần, gằn từng chữ một.

Nhã Lan cầm lấy tay cô đặt xuống, “Cháu đừng kích động, cô đã nói ra thì tất nhiên là có bằng chứng rồi. Cháu cứ xem trước đã.”

Mạn Ly nghi ngờ nhìn bà ta nhưng vẫn cầm lấy tập tài liệu lên xem một lượt, lông mày cau lại, thứ này chỉ là bản báo cáo sức khỏe bình thường thôi chứ đâu có gì đặc biệt.

Nhưng cuối cùng, hai mắt của cô dừng lại ở dòng cuối cùng, “Không có quan hệ huyết thống.”

Nhìn lên trên một chút, không thấy ghi tên người xét nghiệm. Mạn Ly mím môi, nuốt nước bọt, loại bỏ suy nghĩ không có khả năng kia ra khỏi đầu, tức giận đập cả tập tài liệu vào mặt của Nhã Lan, giọng điệu khinh thường: “Các người tưởng cầm một tờ giấy xét nghiệm huyết thống không biết từ cái xó xỉnh nào đến liền lừa được tôi sao hả? Coi tôi là trẻ lên ba chắc?”

Nhã Lan cắn răng nhẫn nhịn, tất cả đều vì việc lớn sau này, hiện tại không thể giận dữ.

“Mạn Ly, chúng ta có lòng tốt nhưng cháu không cần thì phải? Nếu đã vậy, đợi cháu bị bà ta bên gối Mạn Tây Nam thổi gió tước hết quyền thừa kế đi rồi hối hận cũng không muộn đâu.”

Vừa nói bà ta vừa tỏ vẻ uất ức cầm lấy túi xách đi thẳng.

“Từ từ đã, bà nói vậy là có ý gì?” Mạn Ly nắm lấy tay của bà ta giật lại, hai mắt trợn trắng.

“Chính là ý trên mặt chữ thôi. Hai ngày trước Ninh Mộ Hàm lấy lý do Cố gia ác ý xóa bỏ hôn ước mặt dày đòi bồi thường, hai phần trăm Cố Thịnh đã nhận từ Mạn gia trả lại rồi, đồng thời còn hào phóng bồi thường thêm một phần trăm nữa, nói là qùa xin lỗi vì đã làm lỡ cuộc đời của cô mấy năm qua. Mạn tiểu thư vẫn chưa nhận được sao?” Đường Minh Tú cười mỉm, nhìn cô tỏ vẻ bất ngờ nói.

Mạn Ly nhăn mày, hết nhìn Nhã Lan rồi lại nhìn Đường Minh Tú, cánh tay nắm lấy tay của Nhã Lan buông thõng, cô ta không dám tin về những điều bản thân vừa nghe thấy.

Thịnh ca trả lại cổ phần rồi, còn là từ hai ngày trước nhưng cô ta không hề hay biết gì cả.

“Nếu cô không phải con của bà ấy thì sao?” Câu nói của Nhã Lan khi nãy lại lần nữa lặp đi lặp lại trong đầu.

Không phải đâu... Bà ấy là mẹ của cô mà. Cho dù từ nhỏ bà ấy đối xử với cô không tốt, cho dù bà ấy chỉ yêu thương một mình Mạn Thanh Tuyền chứ chưa từng yêu thương cô. Nhưng mà... Nhưng mà... Cô thực sự coi bà ấy mà mẹ ruột của cô, yêu thương bà ấy hết mực.

Chuyện này chắc chắn không phải là thật. Chắc chắn là vậy. Hai người này chỉ nói hươu nói vượn nhằm chia rẽ tình cảm của cô và mẹ thôi, sau đó muốn lợi dụng cô để đối phó với mẹ.

Cô nhất định không thể mắc mưu.

Nhưng lỡ điều bọn họ nói là thật thì sao? Nếu cô thực sự không phải...

Không... Không thể nào có chuyện đó được. Không được phép nghĩ đến nó nữa. Chuyện hoang đường thế này không thể tin.

Cô chính là Mạn Ly, là đại tiểu thư của Mạn gia, là con gái của Ninh Mộ Hàm và Mạn Thanh Tuyền, không ai có thể thay đổi sự thật này.

“Các người đều là đồ nói láo. Nói láo... Tôi sẽ không bao giờ tin mấy người đâu. Tôi sẽ nói với mẹ tôi, đặc biệt là bà...” Mạn Ly chỉ thẳng tay vào mặt của Nhã Lan hét lên: “Tôi sẽ không để yên đâu.”

Nhìn bóng dáng chạy chối chết của cô ta, Đường Minh Tú và Nhã Lan nhìn nhau nở nụ cười.

Không tin thì có ích gì? Chỉ cần Mạn Ly về nhà, chứng kiến được Ninh Mộ Hàm làm thế nào biến dồ mà cô ta đáng ra phải có cho đứa con hoang kia thì sẽ không nghĩ như vậy nữa.

Lúc đó còn không phải sẽ cầu xin bọn họ giúp đỡ sao?

“Nếu không còn chuyện gì nữa thì tôi đi trước đây.” Đường Minh Tú đứng dậy ra về.

Mạn Thanh Tuyền không phải con trai của Mạn Tây Nam, cô đã kiểm chứng qua. Có điều Ninh Mộ Hàm làm việc kín kẽ cực kỳ. Từ lúc phát hiện ra có người điều tra kết quả bệnh án của Mạn Thanh Tuyền trước kia bà ta đã cho người xóa sạch mọi giấu vết, ngay cả ông bác sĩ già điều trị cho Mạn Thanh Tuyền năm đó sáng nay đã bất ngờ tử vong.

Đúng như Kiều Hạ Linh nói, Ninh Mộ Hàm rất mạnh, mạnh đến mức cô không thể hình dung được. Nhưng mà kẻ mạnh đến đâu cũng có điểm yếu, nếu Ninh Mộ Hàm đã không cần đứa con gái này thì để cho bọn họ trọng dụng cô ta đi. Cô ta đấu không lại, không vấn đề, có kẻ thay cô ta làm là được. Mà Nhã Lan và Mạn Ly chính là sự lựa chọn tốt nhất.

Nhã Lan chọn trúng việc cô có thù với Ninh Mộ Hàm về cái chết của chị gái, còn căm ghét Kiều Hạ Linh vì cô ấy chính là nguyên nhân gián tiếp dẫn đến cái chết của chị ấy. Còn cô chọn trúng bà ta vì dã tâm, thứ dã tâm lớn đến mức chỉ cần đến gần thôi đã cảm nhận được đó.

“Đường Minh Tú, tôi hi vọng cô không làm tôi thất vọng.”

“Cố phu nhân, chúng ta là quan hệ gì bà đâu phải không biết. Chỉ cần một ngày chúng ta vẫn cùng chung kẻ thù thì quan hệ lợi dụng lẫn nhau rồi tình cờ đứng chung trên một chiếc thuyền này sẽ vĩnh viễn không biến mất nên bà có thể yên tâm đi.”

“Được vậy thì còn gì bằng.” Nhã Lan sâu kín nói.

Đường Minh Tú đi ra khỏi nơi ngột ngạt đó, lên xe chạy một mạch đến nghĩa trang.

“Chị ơi, em lại đến thăm chị rồi đấy! Sắp rồi, kẻ đã hại chị thành ra thế này sẽ phải chịu nỗi đau giống như em hiện tại.” Cô quỳ phục dưới bia mộ, trên tay cầm một quyển nhật ký bị xé làm đôi được miễn cưỡng gắn lại với nhau, thì thầm nói.

Không một giọt nước mắt nào được phép rơi xuống, không có tiếng nức nở được phép phát ra, cả nghĩa trang lạnh lẽo vô tận chỉ còn lại giọng nói bình tĩnh ấy vang vọng.

Đường Minh Tú đứng đó rất lâu, cho đến khi những hạt mưa rào báo hiệu mùa hè bắt đầu rơi xuống đất, thấm ướt mặt đất khô cằn vẫn không hề nhúc nhích. Đôi mắt chỉ còn lại sự tiếc thương và thù hận, cô nhìn vào tấm ảnh của người con gái đang mỉm cười trên bia mộ, tay nắm chặt thành quyền, móng tay bấu chặt vào da thịt, máu tươi chảy xuống lại nhanh chóng bị mưa cuốn đi.

Có điều nước mưa có thể làm trôi đi thứ đỏ rực đó lại không cách nào làm trôi đi nỗi hận trong lòng cô.

Cơn mưa dần dần nhỏ lại, những tia nắng len lỏi qua mặt hồ, phản chiếu lên những hạt mưa còn đọng lại trên lá, những hạt mưa ấy lại rơi xuống đất, phản chiếu lại màu sắc kỳ diệu của thiên nhiên.

Cả không gian bừng lên nét sặc sỡ và tươi sáng, bao phủ lấy toàn bộ bóng dáng của người con gái đang rời đi, có điều sâu trong đâu đó, nơi mà thứ ánh sáng kỳ diệu ấy không chiếu đến, thứ tối tăm được dấu ở một nơi trật hẹp lại lan rộng, giống như thứ cỏ dại vùng dậy mạnh mẽ sau cơn mưa.
 
Vợ Nhỏ Của Cố Tổng
Chương 124: Vườn không nhà trống


“Cô ấy vẫn là không buông xuống được.” Kiều Hạ Linh từ góc khuất đi ra, bên cạnh là Cố Thịnh đang ân cần che ô giúp cô.

“Bé con, mỗi người có con đường mà bản thân phải đi, và đây là con đường mà cô ấy tự chọn.”

Kiều Hạ Linh đứng trước bia mộ của Đường Vân một lúc lâu, vuốt khẽ lên gương mặt vui sướng của người con gái năm ấy đã ra sức bảo vệ bản thân, môi mỏng câu lên một nụ cười trách cứ: “Chị, bao năm rồi, ngay cả một lần báo mộng cũng không có. Chị có phải vẫn còn trách em không? Trách em đến tận lúc này mới đến tìm chị, trách em không chăm sóc tốt cho Minh Tú. Năm đó chị đã nhờ em, ấy vậy mà... Đường Vân... Đường Vân... Em nhớ chị lắm.”

Trời đột nhiên nổi gió, một cánh hoa mẫu đơn từ bờ rào bên kia theo đó đậu lên bờ vai đang run rẩy của Kiều Hạ Linh như đang an ủi. Kiều Hạ Linh lau nước mắt, cẩn thận cầm lấy nó vuốt v e mấy cái.

Gió lại nổi lên, cánh hoa trong tay cô giống như bị thứ gì đó triệu hồi, vũng vẫy một hồi rồi theo cơn gió bay về phương xa, lúc đi còn không quên chạm vào mặt cô từ biệt.

“Bé con, chúng ta về thôi.”

Kiều Hạ Linh luyến tiếc nhìn theo, đến khi cánh hoa đó khuất bóng mới “vâng” một tiếng đồng ý.

Cố Thịnh đưa cô lên xe, cẩn thận lau đi phần tóc bị nước mưa làm ướt, Kiều Hạ Linh thỏa mãn hừ nhẹ hưởng thụ sự phục vụ, chui vào lòng hắn cọ cọ vài cái lấy hơi ấm.

“Em đấy! Càng ngày càng giống một con mèo lười biếng.”

“Anh có ý kiến gì? Chê em phiền đúng không?” Kiều Hạ Linh c ắn vào cổ hắn một cái, lộ ra vẻ ủy khuất bĩu môi.

Từ ngày có thai, tâm trạng của cô dễ xúc động hơn, gần như cái gì cũng viết ở trên mặt, làm ra mấy hành động bình thường không bao giờ nghĩ đến. Sự mạnh mẽ của trước đây cứ như bị tha đi mất cất ở đâu rồi ấy, không lấy về được, mà cũng tại người này, quá mức sủng cô làm cô thích làm gì thì làm, sắp thành con ếch coi trời bằng vung luôn rồi!

“Cầu còn không được.”

Hắn chỉ hận không thể để mèo nhỏ cả đời đều dựa dẫm vào mình hắn, làm nũng với mình hắn, tùy hứng với mình hắn, này mới khiến cho hắn có cảm bản thân trong mắt em ấy chính là tồn tại đặc biệt nhất. Cố Thịnh với tay ra ghế sau lấy ra áo khoác đã chuẩn bị sẵn khoác lên người trong lòng.

“Giữa mùa hè anh cho em mặc áo khoác làm gì? Nóng chết đi được.” Kiều Hạ Linh lắc đầu nguầy nguậy phản đối.

“Nhưng mà cục cưng của em lạnh lắm, cần bảo bối là em đây sưởi ấm nên là bé con chịu khó chút được không?” Cố Thịnh hôn lên khóe môi cô, giọng điệu pha chút thỉnh cầu nói nhỏ bên tai, tay vẫn không quên thoăn thoắt đóng lại khóa áo.

Kiều Hạ Linh trừng mắt, Cố Thịnh đáng ghét, lúc nào cũng tìm cách quyến rũ cô, làm động tác thân mật như vậy là muốn cô không đồng ý không được mà.

“Lần này thôi đấy!”

“Được. Em nói gì đều đúng.”

Kiều Hạ Linh: “...” Ủa rồi liên quan lắm luôn. Tên mày chỉ giỏi đánh trống lảng, vốn dĩ liền không để lời cô vừa nói ở trong lòng.

...

“Mẹ, tin tức của mẹ có chuẩn xác không thế? Kiều Hạ Linh kia thật sự mang thai sao?” Cố Lam Hi ngồi xuống ghế, cầm lấy tay của Nhã Lan gặng hỏi.

“Không chắc chắn lắm nhưng đây là tin mà người chúng ta mua chuộc được ở bên ấy nhắn về.” Nhã Lan cũng không dám tin.

Kiều Hạ Linh nói gì thì nói cũng là con nhà danh giá, lại là con gái duy nhất của Kiều Thanh, thật không ngờ lại làm ra cái chuyện ăn cơm trước kẻng thế này, làm bọn họ không kịp phòng hờ. Bây giờ có cũng có rồi, mà xem tình hình còn sắp được ba tháng.

Cố Thịnh đúng là cẩn thận, giấu đủ sâu. Bà còn nói theo như thời hạn thì bên đó qua hai tháng nữa mới đến lần thay người định kỳ, hóa ra là để giấu êm chuyện này đi.

“Mẹ, hay là chúng ta...” Cố Lam Hi làm thủ thế cứu cổ.

“Con bị ngốc đúng không? Kiều Hạ Linh được Cố Thịnh bảo hộ kín như thế, chúng ta làm không cẩn thận bị hắn ta nắm được thóp thì phải làm sao? Chưa kể đến hộ vệ bên đó, riêng một mình con nhóc kia cũng khó giải quyết rồi!”

Bà đã điều tra thử, trình độ của Kiều Hạ Linh không tồi, có thể sánh ngang với vệ sĩ cấp cao thông thường, dù có mang thai đi nữa thì muốn giết cô ta chỉ trong một lần là rất khó.

Cơ hội của bọn họ không có nhiều, cho nên nhất định phải cẩn thận suy ngẫm lại biện pháp.

“Thế này không được thế kia cũng không được. Vậy không lẽ chúng ta phải trơ mắt nhìn cô ta sinh ra thứ tạp chủng đó à?” Cố Lam Hi đạp đổ bình hoa gần đó, tức tối vò tóc.

Cố Thịnh bây giờ đã được ông nội hắn ủng hộ như vậy rồi, nếu Kiều Hạ Linh còn sinh được con trai, khi đó hắn sẽ triệt để biến thành một đống bù nhìn trong Cố gia này mất.

Nhã Lan tất nhiên biết điều này. Việc Kiều Hạ Linh sinh ra một đứa con, không những đơn giản là thu hút đi sự chú ý của lão già kia mà còn liên quan đến phần tài sản thừa kế, thêm một người là thêm một gánh nặng, phần tài sản con trai bà nhận được đã ít này còn ít hơn.

Cũng không thể trông chờ vào việc Cố Mục bất mãn với Kiều Hạ Linh nên không thích đứa nhỏ trong bụng cô ta được. Cứ nhìn cách ông ta trao đi chiếc vòng đích truyền cho dâu trưởng Cố gia thoải mái như vậy thì biết đối với đứa cháu dâu này có bao nhiêu vừa ý.

Nhớ đến lại tức sôi máu, năm xưa bà gả vào Cố gia, tiệc cưới long trọng không có, chỉ có một buổi lễ nho nhỏ thông báo với những người trong nhà, ngay cả chiếc vòng đã trao cho mẹ của Cố Thịnh ông ta cũng nhất quyết không giao ra, còn nói cái gì mà bà ta là vợ thứ, không có tư cách nhận nó.

“Con cứ bình tĩnh. Chuyện đâu còn có đó, chúng ta không động được thì để người khác động. Bảo tài xế đưa tin này đến báo cho họ Ninh kia tiện thể cho đứa con gái yêu dấu cả bà ta biết được tin mừng này.”

“Mạn Ly sao?”

“Đương nhiên, cô ta đối với Cố Thịnh có bao nhiêu chung tình con đâu phải không biết. Vả lại...”

Mạn Ly hiện nay chắc đã biết được chuyện tốt mà Ninh Mộ Hàm đã làm, thế thì càng hay, biết được rồi mới tốt, cô ta nhất định sẽ sinh là lòng ghen ghét cùng nghi ngờ.

Người mẹ bản thân từ nhỏ kính trọng lại không phải mẹ mình, cho nên vì không muốn địa vị của cô ta được củng cố nên mới không ra sức bác bỏ đề nghị từ hôn, mà còn âm thầm chấp nhận, cô ta chắc sẽ nghĩ như vậy nhỉ?

Dù không biết vì lý do gì mà cô tiểu thư ồn ào không não đó đến hiện tại vẫn chưa làm ầm ĩ mọi chuyện nên nhưng có thể chắc chắn rằng tâm lý phản nghịch của Mạn Ly hiện tại rất mạnh.

Mà việc Kiều Hạ Linh mang thai không khác gì một cú sốc lớn từ trên trời giáng xuống, giống như một giọt nước rơi vào cái ly đầy cứng, khiến tất cả nước trong đó tràn ra.

Đúng như dự đoán, Mạn Ly sau khi biết tin liền ngay lập tức muốn đến chỗ của Kiều Hạ Linh và Cố Thịnh để chất vấn. Kiều Hạ Linh có thai ba tháng, nói vậy tức là trước khi hủy hôn đã có, vậy thì có khác gì trên đầu cô ta đột nhiên mọc ra một cái sừng dài ngoằng.

Đúng lúc Đường Minh Tú cũng có mặt, cô nhíu mày, ngăn lại Mạn Ly đang lửa giận ngút trời hỏi: “Tin tức này cô nghe được từ đâu?”

“Từ miệng của tài xế Nhã Lan, bà ta sai người đến truyền tin cho mẹ tôi, à không Ninh Mộ Hàm mới đúng nhưng bà ta không có ở nhà, lại đúng lúc tôi chạy bộ về nên mới...”

“Trùng hợp vậy sao?” Đường Minh Tú nhướn mày hỏi lại.

Mạn Ly ngớ ra, cô ta không ngốc, nghe Đường Minh Tú nói vậy mới nhận ra trong truyện này rất có thể còn chứa đựng ẩn tình khác. Thời gian chạy bộ của cô mỗi ngày luôn luôn cố định, chuyện này người trong nhà đều biết, với lại Nhã Lan có muốn truyền tin cũng là truyền một cách cẩn trọng, ít nhất phải là hẹn gặp mặt. Đằng này...

“Cô mà Nhã Lan không phải cùng một giuộc với nhau à, tại sao lại tốt bụng vạch trần âm mưu của bà ta dễ dàng như vậy?” Mạn Ly nghi ngờ nhìn lại.

“Mạn tiểu thư, cô có phải hiểu lầm gì không? Nói trắng ra thì ba chúng ta chỉ là quan hệ lợi dụng lẫn nhau mà thôi. Tôi giúp cô đơn giản là vì không quen nhìn mấy thủ đoạn đâm người từ phía sau của Nhã Lan mà thôi.”

Đương nhiên, lý do thật sự Nhã Lan làm vậy, cô không thể nói. Con cáo già đó, mũi tên này bắ n ra tốt vô cùng, vừa hay rất hợp ý cô.

“Vậy tôi phải làm sao? Không lẽ phải nhịn cục tức này xuống chắc?”

“Thế thì không cần. Theo tôi biết thì Kiều Thanh, bố của Kiều Hạ Linh rất không ưa Cố Thịnh, đồn đoán bọn họ còn suýt vung tay đánh nhau mấy lần. Kiều Hạ Linh không ở Kiều gia mà trốn ở Cố gia không ra chắc cũng vì tránh bị ông ta biết được. Cô muốn tìm bọn họ phiền toái thì cứ báo cho ông ta một tiếng, biết đâu lại có kết quả bất ngờ.”

Hai ngày sau.

Kiều Hạ Linh vẫn còn mơ mơ màng màng thì bị người kéo từ trong chăn ra dựng ngược dậy.

“Cố Thịnh, mới sáng sớm anh làm cái gì đấy?” Kiều Hạ Linh mắt nhắm mắt mở, hai mí mặt nặng trĩu dán lại với nhau, chưa kịp nhìn người tới là ai đã lần nữa nhắm mắt lại ngã lên cái chăn mềm mại, mỹ man hừ nhẹ. Cố Thịnh thấy vậy liền bế cô lên xe đã chuẩn bị sẵn, nhắc nhở lão quản gia vài câu rồi đi mất.

Hai mươi phút sau, Lạc Linh và Kiều Thanh nhận được tin tức cấp tốc chạy tới, đáng tiếc chỉ nhìn thấy vườn không nhà trống, người đã sớm bỏ đi không còn.
 
Vợ Nhỏ Của Cố Tổng
Chương 125: Bế cả người lẫn cầu chạy


“Thằng oắt con Cố Thịnh, đừng để ta bắt được, nếu không nhất định sẽ xé xác ngươi ra làm trăm mảnh.” Kiều Thanh ngửa cổ lên trời hét lớn, xung quanh ông giống như có một luồng khí hừng hừng màu đỏ đang chuyển động làm lão quản gia và tất cả người giúp việc nuốt nước bọt ừng ực không dám đến gần, vội vã tìm một nơi lấp đi, cốt để bên nhà thông gia không ghét chủ mà nhìn đầy tớ bọn họ ngứa mắt.

Phải biết Kiều gia chủ ở Giang thành nổi tiếng hung tàn, mới hôm trước có đối thủ vì không ký được hợp đồng với Cố thị còn dám đến trước mặt ông diễu võ giương oai, nói Kiều Thanh bán con gái lấy vinh hoa phú quý, cướp hợp đồng của bọn họ, kết quả sáng hôm sau liền tai nạn ngã gãy chân phải nằm viện mất nửa tháng.

Sau đó tất cả hợp đồng của công ty ông ta dạo gần đây mới ký được liền biến thành đồ trong túi của Kiều thị, một cái không thừa lại, ông chủ kia nghe tin tức đến mức bệnh tim tái phát suýt nghẻo luôn.

Lần này ông chủ của bọn họ chọc bố vợ giận như thế, cầu mong sau khi trở về vẫn có thể bình yên vô sự tổ chức hôn lễ.

Lạc Linh bên cạnh cũng tức giận không kém, nhưng không thể giống Kiều Thanh như vậy bạo phát tại chỗ, đôi mắt âm u thấy đáy. Biết trước thế này lúc đó cô lên khuyến khích cậu ấy làm theo dự định ban đầu, một dao thiến chết cái tên vô lại kia chứ không phải khuyên cậu ấy nên suy nghĩ lại.

Tối hôm qua bị lão nam nhân giày vò đến nửa đêm, mệt đến không cử động nổi một ngón tay. Ấy vậy mà chưa ngủ bao lâu đã bị tiếng hét cả ai đó làm bừng tỉnh.

“Kiều Thanh, mới sáng sớm anh đã nổi điên cái gì thế hả?”

Kiều Thanh nhìn cô, hai mắt trợn trắng, bực tức đi đi lại lại trong phòng, được mấy bước lại nổi sung lên: “Đi. Chúng ta đến Cố gia đòi người.”

Đòi người? Đang yên đang lành đến đòi người cái gì? Tên này hôm nay ăn phải cái gì phát nổ hay sao?

“Thời mãn kinh của anh đến rồi à?”

Nếu mọi lần, Kiều Thanh chắc chắn sẽ dùng ánh mắt đáng thương nhìn cô nói: “Em lại chê anh già có đúng không?” Nhưng lần này, căn bản còn không thèm nghĩ theo hướng đó mà vội vội vàng vàng mặc quần áo ôm cô từ trong chăn ra, kèm theo là lời tự thuật bất mãn đến không thể bất mãn hơn được nữa: “Mãn kinh đến đã tốt. Là thằng oắt ranh Cố Thịnh kia, nó dám làm củ cải nhỏ của chúng ta lớn bụng rồi, ấy vậy còn dám che dấu. Đáng thương đứa con gái bé bỏng của anh, bị nó lừa đến xoay mòng mòng.”

Cái gì? Hạ Linh có thai rồi? Cậu ấy còn không thèm cho cô biết luôn.

Nhớ lại lần trước ở lại đây, ăn một chút liền nôn, lúc đó đã hơi nghi ngờ rồi nhưng cậu ấy nói dạo này gắng sức quá nên dạ dày không khỏe, ăn không được nhiều, lúc đó cô và Kiều Thanh đã bán tính bán nghi. Ai mà biết được cuối cùng lại biến thành sự thật cơ chứ.

“A... Đều tại cái tên cáo già đó, em biết không, nó dám kêu Khúc Lâm làm hỏng que thử thai của con bé. Không những thế còn đem ảnh của Hạ Linh đi khắp các quầy thuốc gần đó nửa mua bán nửa ép buộc bắt bọn họ bán cho nó que thử thai giả. Ngay cả bệnh viện cũng có người của nó cài vào, chỉ cần con bé đến đó sẽ nhận được báo cáo giả mạo.”

Cái gì? Còn đến mức này luôn hả? Vậy thì dù Hạ Linh có là bác sĩ đi nữa muốn phát hiện ra là điều không có khả năng. Tên Cố Thịnh gian xảo quá rồi đó, làm đến mức này luôn, bảo sao chuyện lớn như thế mà Hạ Linh mãi vẫn chưa chịu liên lạc với bọn họ, hóa ra là còn chưa biết đến sự hiện diện của đứa nhỏ kia.

“Nhanh. Chúng ta mau đến đó, em phải vạch trần bộ mặt giả dối của cái tên vô liêm sỉ này ra trước ánh sáng. Tuyệt không thể để tên cáo già đó lừa củ cải nhỏ chúng ta mất công nuôi lớn bao năm.”

Nhưng cuối cùng, đến lúc tới được Cố gia thì bọn họ lại nhận được tin từ một tiếng trước Cố Thịnh và Hạ Linh đã lên máy bay đi nghỉ mát nửa tháng. Công việc ở công ty cũng đã được sắp xếp ổn thỏa đâu vào đấy, bên Cố gia cũng đã thông báo, về phần bọn họ, thứ để lại chỉ có một tờ giấy cùng bưu thiếp được đặt giờ hẹn trùng với thời gian máy bay cất cánh mà Kiều Thanh mới nhận được từ mail cách đây vài phút.

Tên Cố Thịnh đúng là giỏi mưu tính lắm, hại bọn họ chạy không công một chuyến.

“Tên đó đem con gái bảo bối của tôi đi đâu rồi?” Kiều Thanh túm lấy cổ áo của Triệu quản gia, hai mắt sáng quắc như đèn pha ô tô gặng hỏi.

“Thật xin lỗi ngài thông gia, chuyện này cậu chủ không nói, tôi chỉ biết cậu ấy cùng với vệ sĩ, còn có cả tài xế đều đi lên máy bay tư nhân từ một tiếng trước, dù ngài cho hỏi thêm bao nhiêu lần thì câu trả lời của tôi vẫn như vậy mà thôi.”

Kiều Thanh xoay người, nháy mắt với Lạc Linh, cả hai đi đến phòng khách, nói là xem xét nhưng thực chất là cầm mấy món đồ trang trí ở trên đó lên xem rồi không may trượt tay vỡ liên tục, ngay cả ghế sofa cũng không tha, cả phòng khách chưa được nửa tiếng đã biến thành bãi chiến trường.

“Quản gia, chuyện này chúng ta cứ để bọn họ phá như vậy sao? Dù bọn họ có là bố và bạn thân của phu nhân đi nữa thì này cũng quá đáng quá rồi không phải sao?” Một người làm mới đến ghé sát vào tai lão quản gia dò hỏi.

“Không cần xen vào, bọn họ muốn làm gì thì làm, đừng can thiệp.” Triệu quản gia đứng im bất động, nở nụ cười hiền từ nói, ánh mắt nhìn về phía của Kiều Thanh như đang nói các vị cứ đập càng nhiều càng tốt, dù sao mấy thứ có giá trị đã được ông chủ định liệu trước nên chuyển qua chỗ khác rồi, giờ nơi này chỉ còn vài món hàng rẻ tiền. Nếu ông thông gia có thể vì đập mấy thứ này mà nguôi giận là tốt nhất.

“Nhưng mà...” Người kia vẫn cắn răng định nói gì đó, bị lão quản gia trừng một cái mới thức thời ngậm chặt miệng. Có điều, nhân lúc tất cả đổ dồn ánh mắt về phía của Kiều Thanh, người kia lại lấy ra điện thoại báo tin.

“Xem ra có con cá cắn câu rồi, mà không biết lần này đến là cá to hay cá bé đây nữa. Nếu được thì đến cả cũng không sao, bộ xương già của ông vẫn còn tiếp ứng được.” Triệu quản gia vuốt v e bộ râu bạc trắng trong tưởng tượng của mình thầm nghĩ.

Bên kia, Ninh Mộ Hàm nhận được tin đầu tiên, nhưng bà ta là người ngoài, không tiện can dự vào việc này nên đành gửi cho Nhã Lan, bảo bà ta muốn làm gì thì làm. Biết được người ra ngoại quốc lại không biết được địa điểm thì làm gì được. Cố Thịnh đi như vậy rõ ràng là có chuẩn bị sẵn, nhân thủ bọn họ so không được với hắn, tên đó cố ý dấu, trong thời gian ngắn căn bản sẽ không tìm được người.

Nhận được tin tức còn có Cố Mục, ông nhìn tin tức Triệu quản gia đưa tới, bộ râu già giật giật vài cái. Tiền Dụ âm thầm đổi đi quân cờ quan trọng trên bàn rồi lại như không có chuyện gì xảy ra tiếp tục giả bộ nghiền ngẫm hỏi: “Có chuyện gì sao?”

Cố Mục đặt điện thoại xuống, nhìn bàn cờ cảm thấy có chỗ nào quái quái lại không nhớ được lạ chỗ nào liến vứt nó sang một bên, cầm lấy một quân cờ khác hạ xuống, vui vẻ uống trà nói: “Là lão Triệu bên kia gửi đến, ông ta nói Cố Thịnh đem củ cải trắng nhà người ta cấp đào, còn bịt miệng đủ đường không cho cháu dâu biết con bé có thai. Đến giờ thông gia biết chuyện đến đòi người liền bế người lẫn cầu chạy trước một bước làm Kiều Thanh tức đến xì khói đầu mà không làm gì được.” Nói xong còn liên tục vỗ tay xuống bàn tỏ vẻ vui sướng.

Tiền Dụ mặc kệ ông bạn già huyên thuyên một lúc lâu, lại âm thầm đổi quân cờ, tiếp tục học theo Cố Mục vuốt râu dù bên dưới nhẵn thín cảm thán: “ Đúng là có phong phạm của ông năm xưa.”

“Chuyện đó còn cần nói sao? Không xem thằng bé là cháu của ai, không giống tôi chẳng lẽ lại học theo thằng bố không nên thân của nó câu ba đáp bốn chắc. Không làm được... Không làm được... Nhưng mà nó so với tôi năm xưa vẫn còn kém một chút.”

Tiền Dụ: “...” Cố Thịnh mà làm giống thế, ông sẽ là người đầu tiên đem thằng nhóc đó treo lên đánh.

Phải biết thời đại của bọn họ thì phụ nữ có thai trước khi hôn nhân là đại kỵ, nhiều nơi vẫn có tập tục bố mẹ đặt đâu con ngồi đó. Bà chủ năm đó mới mười sáu đã bị bố mẹ ruột bán đi làm vợ bé cho một phú ông già hơn sáu mươi tuổi trong vùng. Khi đó Cố Mục với bà ấy tâm đầu ý hợp, Cố Mục không nhìn được người mình yêu phải chịu khổ sổ, trong ngày tổ chức hôn lễ đem anh em đến cướp hôn, tính ra thì ông còn là người giật dây đằng sau đấy.

Năm đó, dưới con mắt ngạc nhiên của tất cả, Cố Mục đứng lên bàn tiệc cưới cầm dao vỗ ngực tuyên bố: “Ông đây nhìn chúng cô gái này rồi, hôm nay dù có là lễ cưới đi nữa cũng nhất định phải bắt về làm vợ.”

Khi đó ở vùng quê còn phổ biến tục cướp dâu nhưng dám cướp trong ngày thành hôn của người ta thì Cố Mục chính là người đầu tiên.

Mới đó mà đã hơn bảy mươi năm trôi qua, bà chủ cũng rời đi được hơn ba mươi năm rồi, vậy mà chuyện năm đó vẫn như gió thoảng qua mới hôm nào.

“Rồi giờ ông tính làm gì tiếp theo? Đến đó khuyên can Kiều Thanh à?” Tiền Dụ hạ cờ hỏi.

“Nếu là ông thì ông định làm gì?”

Làm gì? Không châm thêm lửa đã không tốt lắm rồi! Có gan cướp người đương nhiên phải có gan chịu trách nhiệm, bế con nhà người ta đi mất thì đền bù là đương nhiên, đâu thể cứ thích bế là bế, thích trả về là trả về được.
 
Back
Top Bottom