Lộ Hồi không vội ra tay, cậu đợi Diêu Hạo Hạo bọn họ quay về, mọi người trao đổi manh mối mới với nhau một lượt.
Diêu Hạo Hạo bọn họ quả thực có phát hiện mới: "Chúng tôi gặp rồi."
Diêu Hạo Hạo nói: "Tôi gặp '50%' của Dương Tử Đàm, hơn nữa tôi đã dùng [Thất Phách Đăng] ra thử, xác nhận được tính là quỷ."
Lộ Hồi nghe vậy, trước tiên liếc một vòng, xác nhận Hải Đường không có ở đây: "Dương Tử Đàm đi thử lại, muốn xin viện trưởng cho mình nhận nuôi trẻ."
Đây là tin Lương Sầu mang về, nên Lương Sầu tiếp lời: "Nhưng viện trưởng nói cậu ta đã gia nhập Thánh giáo, không thể nhận nuôi trẻ nữa, vì cậu ta phải giống bọn họ, đi giúp người khác trở thành Thánh nhân, lấy đó tích lũy thiện đức, rồi dùng cái đó để thành Thánh."
"Vậy thì," Mai Đình nghiêng đầu, "có nghĩa là con đường bọn họ đi không giống chúng ta?"
Niên Bình Sơ thở dài: "Giá mà có thể lạc quan như vậy, tôi cảm thấy phần lớn là bọn họ không ra được nữa, thậm chí rất có khả năng sẽ trở thành chướng ngại của chúng ta."
Nghe câu này, mọi người nhất thời im lặng.
Không để tâm thì cũng có, như Lương Sầu hoàn toàn không phản ứng, Bạch Thái Hành chỉ cúi đầu, Minh Chiếu Lâm thì càng không cần nói, đến giờ hắn vẫn chưa có khái niệm về "mạng người".
Nhưng những người khác hiển nhiên không phải vậy.
Thực ra Diêu Hạo Hạo và Tề Bạch rõ ràng muốn nói gì đó, nhưng lại sợ mở miệng sẽ trở thành gánh nặng cho Lộ Hồi, nên cả hai đều im lặng.
Ngược lại Ứng Trừng Hoa không kiêng dè: "Không có cách nào cứu họ sao?"
Lúc ở [Có Hỉ], một tay xoay chuyển của Lộ Hồi khiến Ứng Trừng Hoa ấn tượng quá sâu, luôn có cảm giác chỉ cần "Quân Triêu Mãn" muốn, tình huống khó đến đâu cậu cũng có thể kéo lại được.
Nhưng lần này, Lộ Hồi thật sự lắc đầu: "Tôi cũng không có cách."
Cậu thở dài: "Độ khó của phó bản này nằm ở chỗ đó, không gian để chúng ta thao tác quá ít, có thể thật sự có hai con đường, nhưng đi đến bước này rồi, con đường thứ hai rất khó lần ra."
Cậu nghiêng đầu nhìn Lương Sầu: "Đặc biệt là Lương Sầu đã hỏi viện trưởng, nếu không trở thành nhân viên, có thể nhận nuôi một trong 19 đứa trẻ đó không."
Lúc đó viện trưởng đã nói---
"Những đứa trẻ khỏe mạnh trong viện phúc lợi đều rất được ưa chuộng, 19 đứa đó cũng vừa đến không lâu, chẳng phải đều đã được nhận nuôi rồi sao?
Nếu muốn nhận nuôi, thì hoặc là nhận nuôi những đứa có khiếm khuyết, hoặc là chờ thôi."
Lương Sầu: "Viện trưởng còn nói thêm một câu, 'Nhưng chúng tôi cho rằng vạn vật chúng sinh đều bình đẳng, chỉ muốn nhận trẻ khỏe mạnh mà không muốn trẻ khiếm khuyết, loại phân biệt này....... sẽ không được Thánh nhân che chở, Thánh nhân cũng không đề xướng cách làm này, nếu làm như vậy, càng không có cách nào trở thành Thánh nhân'."
Nói thật, lúc nghe đến đây, ngay cả Lộ Hồi cũng từng hoài nghi bọn họ có phải không nên nhận nuôi búp bê Thánh nhân hay không, nhưng nghĩ lại thì biết là không có vấn đề.
Cho nên khi Bạch Thái Hành khẽ ho hỏi câu này, Lộ Hồi liền nói: "Thứ nhất, búp bê Thánh nhân cũng không hoàn chỉnh, chỉ là 50% linh hồn; thứ hai, chúng ta đã 'trả giá' cho việc nhận nuôi trẻ khỏe mạnh, đó là nếu nhận nuôi trẻ khiếm khuyết thì có thể lựa chọn, còn nhận nuôi trẻ khỏe mạnh thì không thể chọn."
Ngay từ đầu, điểm này đã tạo ra sự cân bằng cho chuyện này.
Lãnh Độ: "Vậy có phải là chúng ta thực ra có thể nhận nuôi trẻ khiếm khuyết không?"
Lộ Hồi gật đầu: "Có lẽ vậy?
Nhưng tôi cũng không chắc, chúng ta không đi theo tuyến đó...... mà hiện tại cũng không còn ai có thể đi tuyến đó nữa."
Nếu đi theo tuyến đó sẽ xảy ra chuyện gì?
"50%" còn lại của mình sẽ thế nào?
Lộ Hồi nghĩ đến đây, luôn cảm thấy đây cũng là một điểm bọn họ cần chú ý.
Có lẽ sẽ liên quan đến điểm phá cục của phó bản.
Ứng Trừng Hoa: "Vậy bây giờ cậu nghĩ thế nào?"
Cô cũng là người nhạy bén, tự nhiên chú ý được: "Cậu định ra tay với Văn Viễn Thủy à?"
"Tạm thời thì không."
Lộ Hồi nói thật: "Tôi muốn xem trước bọn họ định làm gì, còn có tối nay búp bê Thánh nhân của chúng ta có xuất hiện hay không, xuất hiện rồi sẽ là trạng thái gì."
Dù sao cả một ngày bọn họ cũng không gặp thêm chuyện gì.
Đến tối, Lộ Hồi còn chưa mở cửa phòng mình thì đã bị một kẻ có lúc giống hệt quỷ nam nào đó kéo một cái vào phòng hắn, tiện tay đóng cửa, còn khóa lại.
Làm liền một mạch.
Lộ Hồi cười ngẩng đầu nhìn hắn, tiện tay đặt búp bê sang một bên, để Minh Chiếu Lâm nhỏ và Lộ Hồi nhỏ dựa vào nhau, vừa ngẩng đầu còn chưa kịp nói gì, đã bị Minh Chiếu Lâm dùng hổ khẩu kẹp cằm hôn xuống.
Nụ hôn nóng bỏng mà hỗn loạn.
Mạnh mẽ, mang đầy tính công kích.
Là phong cách đặc trưng của Minh Chiếu Lâm.
Lộ Hồi cảm thấy đau, còn chưa kịp phản ứng, đã bị hắn bóp chặt hai má, ngẩng đầu lên, một tay còn bị bẻ ra sau.
Minh Chiếu Lâm khóa một tay của cậu, đồng thời ôm lấy eo cậu, lại giữ lấy cổ tay tay còn lại.
Người này đúng là...... càng ngày càng thuần thục trong việc khống chế người khác.
Lộ Hồi không có cách nào, chỉ có thể mặc cho Minh Chiếu Lâm hôn đến thỏa thích, hôn đến mức đầu óc quay cuồng đứng không vững, thường xuyên phải để Minh Chiếu Lâm "truyền" cho hai ngụm khí, mới miễn cưỡng treo người trên người hắn mà chậm rãi hồi thần.
Minh Chiếu Lâm vòng tay ôm eo cậu, dứt khoát bế cả người lên, hơi không vui nói: "Vẫn là em lúc trưởng thành tốt hơn."
Lộ Hồi vừa nghe là biết "50%" của mình đã hành hắn.
Nghĩ cũng biết là chuyện chắc chắn.
Dù sao "50%" đó cũng không phải 6 tuổi thật, chỉ là thân thể 6 tuổi, cậu sẽ biết mình không thể làm trò gì với Minh Chiếu Lâm 6 tuổi, nhưng chắc chắn sẽ bị Minh Chiếu Lâm 6 tuổi "bắt nạt", nên để trả thù, cậu nhất định sẽ không nương tay.
Dù sao nhìn Minh Chiếu Lâm trưởng thành lộ ra vẻ khó chịu khi bị ép, thật sự rất thú vị.
Rất thỏa mãn một loại dục vọng chinh phục mà cậu sẽ không bao giờ biểu lộ trước mặt người khác.
----Lộ Hồi có logic của người bình thường, nên cậu biết những thứ này đặt lên người bình thường thì không quá đúng.
Lộ Hồi nửa híp mắt, vô thức nghiêng đầu cọ vào hõm cổ Minh Chiếu Lâm, giọng còn hơi khàn, nhưng mang đầy ý cười: "Em rất mong chờ."
Rất mong chờ sau khi rời khỏi phó bản này, "50%" quay về, ký ức hợp nhất lại. lledungg
Cậu có thể đoán được mình đã khiến Minh Chiếu Lâm "ăn hành" thế nào, cũng có thể đoán được Minh Chiếu Lâm sẽ lộ ra biểu cảm gì, nhưng cậu vẫn muốn tận mắt thấy.
"Chậc."
Minh Chiếu Lâm đặt cậu xuống giường, không khách khí cắn mạnh một cái lên cổ cậu, giọng trầm thấp: "Tôi cũng rất mong chờ ra ngoài."
Ra ngoài thì có thể làm tiếp.
Đương nhiên là mong chờ.
Lộ Hồi đau, lại bị câu này làm bất ngờ, tai hơi đỏ, đồng thời đẩy Minh Chiếu Lâm một cái: "Đủ rồi."
Minh Chiếu Lâm liếm dấu răng trên cổ cậu: "Qua 23 giờ thì động thủ?"
Lộ Hồi và hắn vốn quen nhảy giữa những "tần số" hoàn toàn khác nhau, nên không có kiểu đột ngột mất hứng.
Cậu dựa vào Minh Chiếu Lâm, nói thật, Minh Chiếu Lâm thu nhỏ tuy đáng yêu, nhưng không thể mang lại cảm giác an toàn cho Lộ Hồi, vẫn phải là Minh Chiếu Lâm trưởng thành tốt hơn.
Lộ Hồi cách lớp áo sờ bụng hắn, lại bị Minh Chiếu Lâm không kiên nhẫn giữ tay lại.
Lộ Hồi cảm thán: "Lúc anh tắm cái khí thế đâu rồi?"
Nói xong, cậu mới trả lời: "Địch không động, em không động."
Minh Chiếu Lâm khẽ chậc, buông tay cho cậu sờ: "Văn Viễn Thủy đã là nửa người chết rồi, tôi ra tay cướp năng lực của hắn ta, đâu phải giết hắn trực tiếp, em còn mềm lòng cái gì?"
Lộ Hồi: "......Anh đừng có vu oan."
Nếu cậu mà mềm lòng, giờ này đã chạy khắp phó bản tìm đường sống cho bọn họ rồi.
Minh Chiếu Lâm: "Vậy thì đưa ra một lời giải thích hợp lý đi."
Lộ Hồi: "?"
Cậu nâng mí mắt nhìn Minh Chiếu Lâm: "Lại bắt đầu rồi đúng không?
Rõ ràng anh cũng biết không phải là không có khả năng sẽ có biến động mới."
Bởi vì lần này khi bọn họ đến [Viện phúc lợi Ánh Dương], thân phận đã không còn giống lúc mới vào phó bản.
Cho nên Lộ Hồi phải tạm thời giữ lại Văn Viễn Thủy, cậu không thể vì muốn cướp năng lực của hắn mà làm ảnh hưởng đến phó bản.
Minh Chiếu Lâm cong môi nhìn vẻ mặt bất lực của Lộ Hồi, đầu ngón tay miết qua khóe mắt sắc bén của cậu, cuối cùng cũng thỏa mãn được một chút: "Ngủ đi."
Hắn biết mấy ngày nay có người ngủ không ngon: "50% của tôi chắc chắn khó chịu lắm."
Bởi vì hắn nhất định cũng phát hiện ra, phiên bản thu nhỏ của mình không thể khiến Lộ Hồi yên tâm ngủ.
Lộ Hồi qua loa dỗ dành cái "50%" này, đơn giản hôn một cái, rồi rúc vào lòng Minh Chiếu Lâm mà tạm thời chìm vào giấc ngủ.
Khi Lộ Hồi tỉnh lại, là bị Minh Chiếu Lâm gọi dậy.
Nếu thời gian trong viện phúc lợi không có vấn đề, thì đã đến 23 giờ, nhưng búp bê Thánh nhân vẫn chưa có biến hóa.
Lộ Hồi ngáp một cái mở mắt, đầu óc còn mơ màng lập tức tỉnh hẳn khi nghe Minh Chiếu Lâm nói "có động tĩnh".
Cậu ngồi dậy trong lòng Minh Chiếu Lâm, đôi mắt phượng cũng hơi trở nên sắc lạnh.
Minh Chiếu Lâm nhìn vậy, cong môi, một tay ôm lấy cậu, cúi đầu ghé sát tai, hạ giọng: "Ngay ngoài hành lang, nhưng động tĩnh rất nhỏ, nghe ra là rất cẩn thận, sợ bị phát hiện......
Không giống do Vu Thu Mạch bọn họ gây ra."
Ý là không phải Văn Viễn Thủy bọn họ đang hành động.
Lộ Hồi nheo mắt, không lên tiếng, chỉ khẽ gõ nhẹ lên cánh tay hắn, để Minh Chiếu Lâm luôn nghe rõ: "Viện trưởng?"
Minh Chiếu Lâm nói khẽ, hơi thở nóng rải lên tai cậu: "Không giống."
Hắn chỉ là ngũ giác vượt trội hơn người, chứ không phải máy móc, muốn phân biệt hoàn toàn vẫn rất khó, chỉ có thể cảm nhận mơ hồ: "Nhưng không chắc."
Tiếng bước chân của viện trưởng trước đó không phải như vậy, hơn nữa cảm giác......
"Âm thanh bên ngoài thiếu một chút cân bằng?"
Lộ Hồi trong lòng khẽ hít một hơi.
Không phải là thứ gì đó kiểu quái vật chứ?
"Dừng lại rồi."
Cùng với câu nói này, trong phòng cũng hoàn toàn yên tĩnh.
Lộ Hồi không nghe thấy động tĩnh bên ngoài, nhưng có thể cảm nhận được cơ thể Minh Chiếu Lâm đang ôm mình căng cứng.
Ngay giây tiếp theo, ở trong bóng tối, Lộ Hồi miễn cưỡng nhìn thấy tay nắm cửa khẽ động.
Âm thanh rất nhỏ, nếu không có Minh Chiếu Lâm nhắc trước, có lẽ cậu cũng không chú ý ngay.
Sau đó cánh cửa chậm rãi mở ra, tiếng kẽo kẹt vang lên như người già kéo lê bước chân nặng nề.
Ánh sáng từ ngoài cửa lọt vào, có chút không tự nhiên, Lộ Hồi lập tức nhận ra người ngoài cửa đang cầm nến.
Không do dự, hai người đồng thời lật người xuống giường, Minh Chiếu Lâm vớ lấy hai con búp bê sứ, còn Lộ Hồi trực tiếp nhấc một chiếc ghế trong phòng ném về phía cửa.
Không rõ là ai, cậu cũng không kịp nhìn kỹ.
Nhưng nếu ngay cả Minh Chiếu Lâm với bản năng như thú hoang cũng cảm nhận được nguy hiểm, vậy thì kẻ đến chắc chắn không có ý tốt!
Ngay khoảnh khắc chiếc ghế bị ném ra, Minh Chiếu Lâm lập tức nhét búp bê vào lòng Lộ Hồi, sau đó một tay bế người lên, trực tiếp nhảy thẳng ra khỏi cửa sổ!
Chỉ là tầng 6 thôi, với Minh Chiếu Lâm mà nói thực sự không đáng kể.
Lộ Hồi ở bên hắn lâu như vậy, cũng đã quen với kiểu chạy trốn nghẹt thở này.
Một tay cậu bảo vệ búp bê sứ trong lòng, tay kia ôm lấy cổ Minh Chiếu Lâm, còn không quên nghiêng đầu tránh tầm nhìn, đồng thời nhìn về phía cửa.
Trước khi ánh nến bị luồng gió do chiếc ghế tạo ra thổi tắt, cậu đã nhìn rõ kẻ đến.
Là hai đứa trẻ, hơn nữa là 2 trong số 24 đứa trẻ khiếm khuyết.
Chúng nắm tay nhau, mỗi đứa cầm một cây nến trắng, cứ thế nhìn chằm chằm bọn họ nhảy xuống cửa sổ.
Dù sáp nến chảy dọc theo thân nến, tràn qua ngón tay, chúng cũng không có bất kỳ phản ứng nào, chỉ đứng đó nhìn.
Chiếc ghế bay qua đầu chúng, đập mạnh vào bức tường phía sau, phát ra tiếng vang lớn, cũng đánh thức những người chơi còn chưa nhận ra nguy hiểm.
Hình ảnh cuối cùng trong tầm mắt Lộ Hồi là ngọn nến bị cú ném đó dập tắt, sau đó là cơn gió lạnh quét qua.
Cậu nhắm mắt lại, chỉ cảm nhận được Minh Chiếu Lâm ôm chặt mình, xoay người giữa không trung, như một con báo săn, dù còn ôm thêm cậu, vẫn nhẹ nhàng đáp xuống đất, gần như không phát ra tiếng động.
"Ngài Minh quả nhiên lợi hại."
Lộ Hồi cảm nhận được Minh Chiếu Lâm đứng dậy, còn chưa kịp mở mắt, đã nghe thấy giọng viện trưởng.
Cậu quay đầu nhìn, đồng thời cũng được Minh Chiếu Lâm đặt xuống đất.
Tay Minh Chiếu Lâm vẫn đặt ở sau eo cậu, ở tư thế sẵn sàng bảo vệ bất cứ lúc nào.
Lộ Hồi nhìn vào ánh mắt vẫn hiền từ của viện trưởng, trong lòng khẽ thở dài.
Cậu có nghĩ lần "ngày nhận nuôi" này sẽ có biến, nhưng không ngờ lại là kiểu lật bàn như vậy.
Cho nên Lộ Hồi nhìn viện trưởng: "Viện trưởng, nửa đêm làm trò này, là muốn làm gì?"
Viện trưởng nghiêng đầu, giọng vẫn như cũ: "Giúp các cậu thành Thánh thôi."
Khi bà vừa dứt lời, phía bên kia Lãnh Độ và Ứng Trừng Hoa cũng trực tiếp nhảy từ trên lầu xuống.
Độ cao tầng 6 với họ không tính là cao, nhất là còn có cây cối làm điểm đệm lực.
Những người khác cũng không cần họ lo, đã đi được đến bước này, tụ lại an toàn không phải việc khó.
Nhưng điều khiến bọn họ thật sự cảnh giác là viện trưởng cũng không vội ra tay, mà đợi tất cả mọi người đều mang theo búp bê sứ ra ngoài, bà mới cười lui lại một bước.
Chính bước này khiến sân vườn vốn tối tăm lập tức sáng bừng ánh đèn chói mắt, đồng thời chiếu rõ dưới chân Lộ Hồi bọn họ.
Không biết từ lúc nào, dưới chân họ đã xuất hiện một pháp trận vẽ bằng phấn trắng!
Lộ Hồi bọn họ còn chưa kịp tránh ra, năng lực của Văn Viễn Thủy đã tới trước----
[Quân Vương - Trấn Nhiếp]!
Văn Viễn Thủy ẩn trong bóng tối, khi dùng năng lực này, lục phủ ngũ tạng lập tức cuộn lên.
Hắn ta kinh ngạc nhìn Lộ Hồi bọn họ trong pháp trận, ý thức được điều gì đó.
Lần trước ở [Thôn Quyển Lâu], khi khống chế bọn họ, hắn ta còn không vất vả đến vậy...... những người khác hắn ta không thấy có biến hóa rõ rệt, vậy chỉ có thể là "Quân Triêu Mãn" hoặc Minh Chiếu Lâm, hoặc cả hai đều đã thay đổi.
Khi [Trấn Nhiếp] được kích hoạt, Lộ Hồi bọn họ lập tức bị áp chế, trong chốc lát không thể cử động, mà pháp trận cũng trong chưa đầy nửa giây đã sáng lên! lledungg
Lộ Hồi giơ tay định triệu hồi thẻ bài, nhưng hai con búp bê sứ trong lòng cậu ngay khoảnh khắc pháp trận sáng lên đã bay ra cùng với những con khác, khi rơi xuống đất thì biến thành dáng vẻ của cậu và Minh Chiếu Lâm.
Lộ Hồi không hề thấy vui, ngược lại trong lòng trầm xuống.
Bởi vì ánh mắt của họ trống rỗng vô thần, nhưng tiểu Lộ Hồi lại giơ tay triệu hồi thẻ bài!
Lộ Hồi không thể sử dụng năng lực nữa!
Đúng lúc này, Văn Viễn Thủy hét lên: "Lương Sầu!
Cậu còn chờ gì nữa!
Đây là thời cơ tốt nhất!"
Ngay khi hắn ta vừa dứt lời, Diêu Hạo Hạo đã nhanh hơn một bước: "Thất Phách Đăng!"
Lương Sầu: "......"
Lương Sầu nhìn Văn Viễn Thủy bọn họ bước ra, khẽ cười nhạt: "Tôi tiện miệng bịa ra một cái năng lực, cậu cũng tin thật à."
Ánh mắt Văn Viễn Thủy nhìn Lương Sầu lạnh đi vài phần, nhưng cũng không quá bất ngờ.
Ngay từ đầu hắn ta đã không hoàn toàn tin Lương Sầu, mà không chỉ Lương Sầu, những người khác cũng vậy.
Lộ Hồi liếc qua những đứa trẻ không biết từ lúc nào đã xuất hiện, từng cặp nắm tay nhau, cầm nến trắng bao vây pháp trận, không hề do dự: "Minh Chiếu Lâm......"
Nhưng ngay khoảnh khắc cậu gọi tên Minh Chiếu Lâm, những đứa trẻ và bốn người lớn, bao gồm viện trưởng đồng thời đều cúi đầu, bắt đầu niệm những câu chú mà bọn họ không hiểu.
Ngay sau đó, vô số cánh tay với móng dài từ trong pháp trận vươn ra.
Trong khoảnh khắc Diêu Hạo Hạo dùng [Tước Âm] khống chế đám "quỷ thủ" đó, mọi người cũng lập tức tản ra né tránh!
"Chết tiệt!"
Ứng Trừng Hoa đã dùng năng lực, cánh tay biến thành nòng súng, bắn ra loạt đạn, nhưng toàn bộ xuyên thẳng qua đám bàn tay quỷ, không gây chút tổn hại nào!
"Quân Triêu Mãn!"
Phía bên kia Lãnh Độ cũng nói: "Chúng ta không ra khỏi pháp trận được!"
Lộ Hồi quay đầu lại, thấy Lãnh Độ đấm một quyền vào rìa pháp trận, giống như đụng phải một bức tường vô hình, hoàn toàn không thể thoát ra.
Lộ Hồi bình tĩnh quay lại, nhìn Hà Loan Kính đang chuẩn bị dùng năng lực chui ra từ bóng tối phối hợp với bàn tay quỷ tấn công bọn họ......
Máu, pháp trận, tế lễ, búp bê Thánh nhân......
Chỉ trong chớp mắt, Lộ Hồi đã xác định vì sao cái bẫy này lại khiến Văn Viễn Thủy bọn họ không chút do dự ra tay.
Bọn họ không cần giết họ, cũng không nhất thiết phải để Lương Sầu thật sự đứng về phía mình......
"Không được chảy máu!"
Lộ Hồi lập tức nói: "Minh Chiếu Lâm!
Năng lực của Hà Loan Kính là [Kính]!"
[Cướp đoạt]!
[Người chơi [Minh Chiếu Lâm] sử dụng năng lực cướp đoạt năng lực [Kính] của người chơi [Hà Loan Kính]]
[Cướp đoạt thành công]
Động tác đang chìm xuống của Hà Loan Kính khựng lại, dù không có bất kỳ thông báo nào, nhưng cảm giác không thể sử dụng năng lực khiến hắn ta như bị kéo trở lại phó bản đầu tiên khi còn chưa thức tỉnh năng lực......
Hắn ta kinh ngạc nhìn Minh Chiếu Lâm và Lộ Hồi, trong mắt vừa có sợ hãi vừa có tức giận: "Năng lực của Minh Chiếu Lâm là gì?!"
Thấy hắn ta không động, Vu Thu Mạch bọn họ cũng thoáng kinh ngạc, đặc biệt là Văn Viễn Thủy.
Trong khoảnh khắc này, hắn ta rốt cuộc nhận ra lời Lộ Hồi nói trước đó không phải đang lừa hắn!
Sao có thể?!
Sao lại có năng lực mạnh đến mức này?!
Dựa vào cái gì?!
Minh Chiếu Lâm cong môi: "Mày đoán đi?"
Hắn giơ tay, ngay khoảnh khắc ngọn lửa bùng lên trong lòng bàn tay, thời gian hiệu lực của [Tước Âm] của Diêu Hạo Hạo kết thúc, đám quỷ thủ không còn bị chậm lại, điên cuồng lao về phía bọn họ.
Mà Bạch Thái Hành đã kịp ghi đủ thông tin trong lòng bàn tay, ngay lập tức biến thân---
[Lý Nhất Xuyên]!
Những người khác cũng không cần nói, Diêu Hạo Hạo không còn năng lực gì để dùng với đèn, liền dứt khoát thu lại.
Những người không thể trực tiếp đối phó với quỷ gồm Tề Bạch, Niên Bình Sơ, Ứng Trừng Hoa, Lãnh Độ, đều chỉ có thể tạm thời né tránh, đồng thời cảnh giác nhìn Hải Đường, người đến giờ vẫn chưa ra tay nhưng cũng bị kẹt trong pháp trận.
Phải biết, mối quan hệ giữa Hải Đường và Dương Tử Đàm là công khai!
Mà hiện tại, Dương Tử Đàm đang đứng bên phe đối lập nhìn bọn họ!
---
lledungg: 270326