[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Vô Hạn Lưu] Thần Sáng Thế (Phần 2)
Chương 218
Chương 218
"Nào có, rõ ràng là vừa mới sờ trên xương sọ của Đồng Đồng mà."
---
Tuy lật tiếp về sau đều là trang trắng, nhưng Lộ Hồi vẫn lướt mắt xem hết một lượt, xác nhận đúng là không còn thứ gì khác nữa rồi mới đặt cuốn nhật ký trở lại chỗ cũ, sau đó mở ngăn kéo bên dưới: "Anh thấy sao?"
Minh Chiếu Lâm nhìn cậu cử động, làm cánh tay với lớp cơ mỏng khẽ căng lên một chút, ánh mắt cũng lướt qua những vết sẹo cũ trông đã có tuổi trên đó: "...Cậu thấy sao thì tôi thấy vậy."
Suy nghĩ của Minh Chiếu Lâm và Lộ Hồi là giống nhau.
Hoặc là trong đám trẻ có đứa nào đó xảy ra vấn đề, mang theo ô nhiễm từ sương trắng trở về, mà hiện tại Lộ Hồi nghiêng về Tiểu Phúc hoặc Tiểu Lộc, cũng có khả năng là cả hai; hoặc là Đồng Đồng với tư cách người mẹ có vấn đề, rồi ảnh hưởng lan sang bọn trẻ.
Lộ Hồi đột ngột giật mạnh ngăn kéo phía dưới ra, bình thản nhìn đám côn trùng bay vụt lên trên, dùng dao bướm khều khều trong đống đồ: "Tôi có một suy đoán khá đen tối."
Minh Chiếu Lâm nhướng mày: "Cậu nghi là Đồng Đồng bị ô nhiễm, sau đó chiếm lấy thân thể Tiểu Phúc, trong đầu chỉ nghĩ phải bảo vệ cho tốt căn nhà này, bảo vệ cho tốt bốn đứa sinh tư, cho nên ở thế giới bên kia, bốn đứa trẻ vẫn còn?"
Lộ Hồi búng tay một cái: "Chẳng có thứ gì..."
Cậu còn chưa nói xong, đã khều trúng một sợi dây chuyền vàng.
Lộ Hồi móc ra, phát hiện đó là loại dây chuyền mặt hình khung ảnh, dạng tròn tròn, bên trong có thể để ảnh.
Chỉ là món đồ này để quá lâu rồi, Lộ Hồi mở ra cũng phải tốn chút sức.
Mở ra xong, liền thấy bên trong là một tấm ảnh chụp một đôi nam nữ trưởng thành tựa đầu vào nhau, hẳn là Hâm Hâm và Đồng Đồng, bởi vì bốn đứa sinh tư trông vẫn rất giống bọn họ.
Trong ảnh, hai người nhìn còn rất trẻ, ước chừng cũng chỉ tầm sinh viên đại học, Đồng Đồng khi cười còn mang theo vài phần e thẹn.
Lộ Hồi nghĩ một lát, gập lại rồi nhét món đồ vào túi áo.
Cũng không biết có hữu dụng hay không, cứ mang theo trước đã.
Vạn nhất dùng tới thì sao.
Trong căn phòng này không còn manh mối gì khác, Lộ Hồi và Minh Chiếu Lâm liền đổi sang phòng khác tiếp tục lục soát: "Xem ra thời gian hẳn là [kỳ sương mù] ba ngày, ba ngày bình thường, rồi lại [kỳ sương mù] ba ngày."
...Cậu suy ra điều này từ những ghi chép về [kỳ sương mù] trong nhật ký.
Minh Chiếu Lâm cũng không có thắc mắc gì, chỉ thờ ơ hỏi một câu: "Muốn sang nhà hàng xóm xem thử không?"
Bên ngoài sân lúc này đúng là sương trắng dày đặc, tầm nhìn rất thấp, nhưng nếu thế giới bên này mới là thế giới chân thực của phó bản này, vậy thì cũng sẽ có lúc [kỳ sương mù] tan đi, mà chính là vào ngày mai.
Hệ thống quả thực có nói không được tiến vào sương trắng khi tầm nhìn còn tương đối cao, nhưng có lẽ là đang nói tới lúc ở bên kia thế giới.
Dù sao thì hệ thống cũng còn có một câu là [Xin người chơi tự mình thăm dò].
Nhưng mà, nếu đoán sai thì...
"Đi."
Lộ Hồi gần như không do dự: "Nếu chúng ta còn có thể sống tới ngày mai."
Tầng hai bọn họ đã lục soát khắp nơi, không tìm được gì thêm, thế là chuyển sang tầng ba.
Đồ chơi trên tầng ba vẫn còn, chỉ là đều đã phủ một lớp bụi, búp bê Barbie và lâu đài cũng bị chuột cùng với thứ côn trùng nào đó gặm nhấm đến tàn tạ, vừa mở cửa lâu đài ra, còn có chuột trốn bên trong lao vọt ra, rồi bị Minh Chiếu Lâm tiện tay giẫm chết bằng một cước.
Lộ Hồi: "..."
Thôi, đúng là đồ giết chóc, cậu còn nói được gì nữa.
Lộ Hồi đứng dậy: "Búp bê hỏng đến mức này rồi, cũng chẳng phân biệt được cái nào là của ai."
Cậu hạ giọng: "Nhưng tôi nghĩ người sau này tới làm 'dọn dẹp', hẳn là đã bày lại theo đúng vị trí bên kia."
Minh Chiếu Lâm biết đây là lúc Lộ Hồi cần người tiếp lời, nên nhàn nhạt ừ một tiếng.
Bọn họ chuyển sang phòng khác, cuối cùng cũng bước vào phòng của bốn đứa sinh tư.
Cửa phòng vừa mở ra, một căn phòng trẻ con mang theo cảm giác tàn tạ liền hiện ra trước mắt.
Đây là phòng của con gái, bày khá nhiều đồ chơi, còn có hai chiếc gối khác màu nhau, một cái màu xanh lam, một cái màu đỏ.
Tiểu Phúc và A Hỉ ngủ chung một giường sao?
Có phải vì vậy mà trong phòng của Tiểu Phúc không có mấy đồ chơi, bởi vì các cô bé thực ra ngủ cùng nhau...
Lộ Hồi cầm lên con gấu bông trên giường bị rụng mất một con mắt.
Gọi là "gấu bông", nhưng thực ra khá lớn, chừng khoảng một mét, đối với trẻ con bảy tám tuổi mà nói thì đúng là rất to.
Trên tai con gấu bông này còn cài hai chiếc nơ đã hơi phai màu, một cái màu đỏ, một cái màu xanh lam, nhưng đều không có hư hại gì.
Là tượng trưng cho Tiểu Phúc và A Hỉ sao?
Lộ Hồi bóp thử con gấu bông, rồi khựng lại, quay sang nhìn Minh Chiếu Lâm đang tháo ngăn kéo bên kia: "Minh Chiếu Lâm, con búp bê này sờ không đúng."
Minh Chiếu Lâm hơi nhướng mày, tạm thời bỏ qua cái tủ đi tới, còn Lộ Hồi thì đã dùng dao bướm cẩn thận mổ bụng con gấu bông ra.
Chỉ thấy bông nhồi bên trong không những không phải màu trắng, mà còn là một màu nâu kỳ quái, bên trong còn lẫn cả những mảnh vụn giống như giấy bị vò nát sau khi giặt trong máy giặt.
Hai người nhìn nhau một cái, không cần nói thêm, Lộ Hồi đặt con gấu bông vào tay Minh Chiếu Lâm.
Minh Chiếu Lâm một tay cầm đầu lâu, một tay cầm con gấu bông đã bị mổ bụng, khẽ cười nhạt một tiếng không rõ là đang nghĩ gì.
Hắn muốn hỏi "Quân Triêu Mãn" rốt cuộc vì sao lại hiểu rõ năng lực của hắn đến thế, nhưng lại thấy không cần hỏi nữa."
Thứ nhất là vì hắn biết chắc cậu sẽ không nói, thứ hai là vì Minh Chiếu Lâm phát hiện ra bản thân mình đã không còn để ý chuyện đó đến vậy nữa.
Minh Chiếu Lâm kích hoạt năng lực...
[Truy hồi]
Năng lực [Truy hồi] này đương nhiên là thứ hắn [Cướp đoạt] được từ tay người khác, năng lực này chỉ có thể dùng lên vật vô tri, có thể truy hồi vật phẩm về trạng thái mà hắn mong muốn, ví dụ như dao bị gãy có thể sửa lại, manh mối bị xé nát có thể phục nguyên.
Công dụng lớn nhất của năng lực này chính là tìm kiếm manh mối, cũng là một trong số rất ít năng lực không liên quan tới tấn công mà Minh Chiếu Lâm đã cướp đoạt được. lledungg
Bởi vì hắn muốn thử xem, theo việc năng lực của hắn được nâng cao, liệu năng lực này có thể được nâng theo, đạt tới mức có thể truy hồi sinh vật hay không.
Năng lực của Minh Chiếu Lâm tăng cấp rất chậm, là bởi vì "điểm kinh nghiệm" của hắn phải nuôi dưỡng cả một đống năng lực đã bị hắn cướp đoạt, năng lực bị cướp càng nhiều, muốn nâng [Cướp đoạt] thì cần xuống càng nhiều phó bản.
Thực ra Lộ Hồi không đoán sai, năng lực của Minh Chiếu Lâm hiện tại quả thực đã tăng tới mức có thể sử dụng ba lần, hơn nữa sắp sửa mở ra giai đoạn hai.
Chỉ là bản thân Minh Chiếu Lâm không biết giai đoạn hai sẽ mở khóa năng lực đặc biệt gì, nhưng mà...
"Quân Triêu Mãn" từng để lộ ra rồi.
Có thể cướp đoạt thực vật sao?
Minh Chiếu Lâm thật sự rất mong đợi giai đoạn hai được mở ra, tốt nhất là mở ra đúng lúc "Quân Triêu Mãn" nhận được [Phiếu điều ước], rồi sau đó hắn lại từ tay "Quân Triêu Mãn" [Cướp đoạt] lấy [Phiếu điều ước].
Tuy rằng hiện tại hắn cũng không có thứ gì đặc biệt muốn có nữa, nhưng nếu được nhìn "Quân Triêu Mãn" tức đến mức nhảy dựng lên...... thì chắc hẳn sẽ rất thú vị.
Chỉ cần nghĩ tới thôi, Minh Chiếu Lâm đã hưng phấn đến mức cái vẻ lười nhác kia biến mất sạch, cả người cũng trở nên tích cực hơn hẳn.
Ra khỏi phó bản sớm một chút, nhận thưởng sớm một chút.
Biết đâu ngay trong phó bản này hắn đã có thể đột phá lên cấp hai rồi.
Năng lực [Truy hồi] khi sử dụng cần một khoảng thời gian nhất định, hơn nữa là truy hồi với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, cho nên cả Lộ Hồi lẫn Minh Chiếu Lâm đều trông thấy rõ ràng.
Đống đồ này trước hết được truy hồi thành những búi bông trắng và những tờ giấy dính đầy vết máu lớn, cuối cùng vết máu biến mất, chữ viết trên đó cũng hiện ra rõ ràng.
Là nhật ký của Đồng Đồng!
Phần mở đầu ở đây bắt đầu từ lúc có đứa trẻ tiến vào sương trắng, chuyện này không khiến Lộ Hồi và Minh Chiếu Lâm ngạc nhiên, nhưng điều khiến bọn họ không ngờ tới là, không phải ngày thứ nhất hay thứ hai của sương trắng, mà là tới tận ngày thứ ba của sương trắng thì đứa trẻ mới quay về!
Nhưng chuyện này sao có thể chứ?
Dựa theo suy luận của bọn họ, ngày thứ ba của sương trắng, sau khi từ bên này sang bên kia, đối với người trong thế giới này mà nói, hẳn là không thể quay lại được, nếu không thì bọn họ cũng đã không kiêng kỵ ngày thứ ba của sương trắng đến vậy.
[8.8, ngày thứ hai của sương trắng]
[Tiểu Lộc mất tích rồi!
Chúng tôi nghi ngờ nó đã đi vào trong sương trắng!
Tiểu Phúc chúng nó cũng đều nói không nhìn thấy Tiểu Lộc!
Chúng tôi tìm khắp nhà đến phát điên lên!
Hâm Hâm an ủi tôi, nói có lẽ Tiểu Lộc chỉ là trốn ở đâu đó chơi trốn tìm với chúng tôi thôi, nhưng tôi đã lục tung cả ba tầng lầu!
Tôi thậm chí còn lật từng cái thùng rác một!
Vẫn không thấy Tiểu Lộc đâu!
Tôi sắp phát điên rồi!
Nó rốt cuộc đi đâu rồi?!
Nó sẽ không xuống tầng hầm đó chứ?!]
[9.8, ngày thứ ba của sương trắng]
[Tiểu Lộc quay về rồi!
Nó vậy mà lại từ trong sương trắng quay về!
Tuy hỏi gì nó cũng không nói, nhưng tôi nghĩ có lẽ nó chỉ là bị dọa sợ thôi......
May mà nó đã về!
Chỉ cần nó về là tốt rồi!
Không biết có ai nhìn thấy nó đi ra từ trong sương trắng hay không......
Mong là không có......]
Lộ Hồi "ồ" lên một tiếng, nhìn Minh Chiếu Lâm cũng đang mang rõ vẻ hứng thú trong mắt: "Thú vị rồi đấy, đúng không?"
Minh Chiếu Lâm cong khóe môi: "Ừ."
Dựa theo giả thiết ban đầu của bọn họ......
Giả sử bên này là thế giới A, còn nơi bốn đứa sinh tư ở bên kia là thế giới B.
Theo mạch suy luận ban đầu, ngày thứ ba của sương trắng chính là lúc "cây cầu" giữa hai thế giới A và B xuất hiện, có thể từ A sang B, cũng có thể từ B quay về A.
A đại khái là thế giới chân thực, còn B có thể là thế giới linh hồn, cũng có thể là thế giới tinh thần, hoặc là nơi thông tới một loại chấp niệm nào đó......
Dù sao thì trong suy nghĩ ban đầu của bọn họ, cư dân bản địa của phó bản này, hay nói cách khác là NPC, nếu tiến vào thế giới B thì sẽ không thể quay lại được.
Về sau khi xem nhật ký của Đồng Đồng ở tầng hai, Lộ Hồi và Minh Chiếu Lâm mới nghĩ rằng, có lẽ trong ngày thứ nhất hoặc thứ hai của sương trắng cũng có khả năng lạc vào thế giới B.
Bọn họ không nghĩ tới khả năng của ngày thứ ba, là bởi vì trong tin tức có nhắc tới việc không được ra ngoài vào ngày thứ ba của sương trắng, hơn nữa dựa theo manh mối hệ thống đưa ra, ngày này hẳn là chắc chắn xảy ra chuyện.
Nếu chỉ là xác suất gặp chuyện trong ngày thứ ba cao hơn ngày thứ nhất và thứ hai, vậy thì ba ngày của kỳ sương mù vốn dĩ đã không có khác biệt gì, hệ thống cũng không cần thiết phải đặc biệt nhấn mạnh trong phần lưu ý.
Cho nên, trong này nhất định còn có vấn đề.
Hơn nữa, câu cuối cùng của Đồng Đồng [Không biết có ai nhìn thấy nó đi ra từ trong sương trắng hay không...... mong là không có......] cũng vô cùng đáng suy ngẫm.
Luôn có cảm giác Đồng Đồng dường như biết được điều gì đó liên quan tới sương trắng.
Nếu đem điểm này kết hợp với việc Đồng Đồng cứ tới [kỳ sương trắng] là lại bất an......
Lộ Hồi lật sang trang tiếp theo. lledungg
Trong lòng nghĩ thầm, Đồng Đồng này e rằng vấn đề cũng không nhỏ.
[8.10, trời quang]
[Hôm nay nắng rất to, cũng rất nóng.
Tôi nấu cho Tiểu Lộc một chén thịt chưng, nó ăn sạch sẽ, nhưng vẫn không thèm để ý tới tôi.
Có điều tin tốt là, nó vẫn giống như trước đây, vẫn chơi cùng Thọ Thọ, vẫn thích đi theo Thọ Thọ.]
Trong lòng Lộ Hồi thầm nghĩ, vấn đề của Đồng Đồng đúng là ngày càng lớn rồi.
[11.8, trời quang]
[A Hỉ hôm nay hỏi tôi vì sao Tiểu Lộc đột nhiên không nói chuyện, không để ý tới ai nữa.
Tôi nói Tiểu Lộc đã một mình đi trong sương trắng rất lâu, bị dọa sợ rồi, cần ở một mình nghỉ ngơi một chút, A Hỉ tin lời tôi, lại hỏi tôi trong sương trắng có gì, còn hỏi vì sao tôi lúc nào cũng nói tới [kỳ sương mù] thì không được ra ngoài, nói với tôi rằng bạn bè của nó vào ngày thứ nhất và thứ hai của sương trắng đều ra ngoài cả.
Tôi không nói gì, tôi không biết phải nói với con bé thế nào, may mà lúc này Tiểu Phúc tới gọi A Hỉ đi.
A Hỉ từ trước tới nay đều rất nghe lời Tiểu Phúc, Tiểu Phúc cũng rất hiểu chuyện, chưa bao giờ hỏi tôi quá nhiều vấn đề...
Tôi cảm thấy đứa trẻ này tuy sinh cùng ngày với bọn trẻ kia, nhưng lại trưởng thành sớm một cách khác thường.
Không biết có phải là chuyện tốt hay không, nhưng ít nhất hiện tại nó có thể giúp tôi chia sẻ rất nhiều vấn đề.
Có lẽ là vì hôm nay A Hỉ hỏi tôi vì sao vào ngày thứ nhất và thứ hai của sương trắng cũng không được ra ngoài, tôi lại không nói gì, hoặc là biểu cảm có chút không ổn...
Hâm Hâm cũng hỏi tôi vì sao vào ngày thứ nhất và thứ hai của sương trắng cũng không được ra ngoài.
Từ ngày chúng tôi quen biết rồi yêu nhau, tôi đã bảo Hâm Hâm hai ngày này cũng đừng ra ngoài, may mà Hâm Hâm vẫn khá nghe lời tôi...
Nhưng không biết vì sao, bao nhiêu năm rồi, anh ấy vẫn luôn cho rằng là tôi nhát gan, nên cũng luôn nghe theo tôi, hôm nay sao lại đột nhiên hỏi tôi như vậy chứ?
Chẳng lẽ là vì mấy người hàng xóm kia nói ra nói vào?]
"...Nếu là tôi," con chó điên nổi tiếng của Utopia lịch sự bình luận một câu, "viết xong câu này là tôi xách dao đi chém hàng xóm luôn."
Lộ Hồi: "..."
Cậu liếc Minh Chiếu Lâm một cái: "Anh còn tỏ ra rất tự hào nữa cơ."
Minh Chiếu Lâm nhướn mày, trông hoàn toàn không thấy lời mình vừa nói có vấn đề gì: "Đã có người nói xấu ảnh hưởng tới cuộc sống bình thường của tôi rồi, không giết thì giữ lại làm gì?"
Lộ Hồi thở dài trong lòng.
Trách cậu thôi.
Lúc viết thì thấy sướng, đến khi thật sự đối mặt với Minh Chiếu Lâm hoàn toàn như "một tờ giấy trắng" thế này, Lộ Hồi lại bắt đầu thấy đau đầu.
Cảm giác giữa nhân vật giấy và người thật đúng là không giống nhau.
Nhưng nghĩ lại thì dù sao sau này cậu lấy được [Phiếu điều ước] là chạy mất, Lộ Hồi cũng lười nói thêm.
Muốn sửa cái tính cách này của Minh Chiếu Lâm thì đến lúc đó cũng đơn giản thôi, gõ bàn phím cái là xong...
Cậu sẵn sàng vì để Minh Chiếu Lâm trở nên tốt hơn mà thức trắng một đêm sửa lại cả bản thảo lớn.
Lộ Hồi không nói nữa, Minh Chiếu Lâm liền bắt chước cậu, dùng ngón tay chọc nhẹ vào cánh tay cậu: "Sao không nói gì?"
Lộ Hồi nhìn hắn, vừa lật trang vừa lành lạnh đáp: "Anh muốn tôi nói gì?
Khen anh giỏi lắm à?"
Minh Chiếu Lâm rõ ràng là cố ý, nên khi thấy Lộ Hồi lộ ra vẻ mặt như vậy, hắn cong môi cười, nụ cười ác liệt mang tính biểu tượng lại hiện ra.
Không hiểu vì sao, Lộ Hồi nhìn thấy, lại cảm giác căn nhà này cũng không còn âm u đáng sợ đến thế nữa.
Nhất là khi Minh Chiếu Lâm cười rồi nói: "Cũng không phải là không được."
Nhưng hiển nhiên, câu này "Quân Triêu Mãn" không thể nào nói ra.
Có những người miệng thì nói "người tôi hại không ít, sao có thể không thể giết được người", nhưng đến khi giết một NPC cũng phải cắn răng chuẩn bị tâm lý thật kỹ...
Trừ khi "Quân Triêu Mãn" chỉ đang giả vờ trước mặt hắn, nếu không thì cậu ta e rằng cũng giống như một số người chơi mà hắn từng thấy trong thế giới trò chơi.
Có một số người, thật sự là sau khi trải qua rất nhiều phó bản rồi, vẫn rất khó xuống tay giết người.
Minh Chiếu Lâm nghe người chơi khác nói, cái này gọi là "giới hạn đạo đức rất cao", nhưng trong mắt hắn, đó đơn giản chỉ là ngu ngốc.
Thế mà "Quân Triêu Mãn" trong chuyện này cũng đứng về phía đám ngu ngốc ấy, nhưng hắn lại không cảm thấy chán, ngược lại còn nảy sinh tò mò.
Bởi vì "Quân Triêu Mãn" rõ ràng rất hiểu làm thế nào để giết một người nhanh nhất, vậy thì vì sao lại không thể xuống tay?
Là cố ý diễn cho hắn xem, hay là... còn có ẩn tình nào khác?
Lộ Hồi không hề biết Minh Chiếu Lâm lại đang soi xét điều gì trên người cậu, dù có biết thì cũng lười để ý.
Quan hệ giữa hai người bây giờ đã không còn là cái cục diện tệ hại, nơi cậu phải vắt óc câu kéo hứng thú của Minh Chiếu Lâm để đổi lấy cơ hội sống sót nữa, nên Lộ Hồi cũng không cần phải bận tâm.
Cậu tiếp tục nhìn xuống cuốn nhật ký trong tay.
[12.8, trời quang]
[Ngày mai lại là ngày đầu tiên của sương trắng rồi.
Tiểu Lộc vẫn không nói chuyện.
Hâm Hâm nói hay là đưa con đi khám thử, tôi đồng ý.
Anh ấy đưa con ra ngoài, tôi ở nhà trông ba đứa còn lại.
Không biết có phải vì lần trước Tiểu Lộc đã ở trong sương trắng suốt một đêm hay không, mà Thọ Thọ cứ khóc lóc đòi anh trai.
Tôi hơi bực, may mà có Tiểu Phúc. lledungg
Tiểu Phúc giúp tôi dỗ được Thọ Thọ...
Tiểu Phúc thật sự quá hiểu chuyện rồi, vào khoảnh khắc này tôi cuối cùng cũng hiểu vì sao người ta luôn nói trưởng nữ như mẹ.
Buổi tối Hâm Hâm đưa Tiểu Lộc về, bác sĩ nói không có vấn đề gì.
Tôi muốn hỏi Hâm Hâm xem anh ấy có nói với bác sĩ chuyện Tiểu Lộc từng vào sương trắng hay không, nhưng vì quá sợ hãi, không biết phải mở lời thế nào, còn chưa kịp nghĩ ra cách hỏi thì Tiểu Phúc đã thay tôi hỏi trước...
Có Tiểu Phúc ở đây thật tốt.
Hâm Hâm nói là không.
Anh ấy nói từ nhỏ tới lớn, ấn tượng của anh ấy vẫn luôn là sương trắng ba ngày thì không được ra vào, chỉ nghe nói có người biến mất không dấu vết trong sương trắng, chứ chưa từng nghe nói có ai có thể đi ra từ trong đó, cho nên anh ấy không nói với bác sĩ, sợ lỡ đâu Tiểu Lộc bị đưa đi làm vật thí nghiệm thì sao.
...Tôi không biết những lời này rốt cuộc là anh ấy nói với Tiểu Phúc, hay là nói với tôi.
Bởi vì nếu là nói với Tiểu Phúc, thì căn bản không cần phải giải thích nhiều đến vậy.]
Đọc tới đây, Minh Chiếu Lâm ở bên cạnh Lộ Hồi khẽ "ừm..." một tiếng.
Lộ Hồi biết hắn định nói gì: "Im đi."
Nhưng nói thật, cũng không biết có phải bị Minh Chiếu Lâm ảnh hưởng hay không, mà chính cậu cũng bắt đầu cảm thấy... chủ nhân của cuốn nhật ký này có khả năng đã nảy sinh sát ý đối với Hâm Hâm.
Hơn nữa nghĩ kỹ lại thì... một cặp vợ chồng đã kết hôn, còn sinh tới bốn đứa con, mà vẫn gọi nhau là "Hâm Hâm", "Đồng Đồng"?
Tầm mắt của Lộ Hồi đúng là có hạn, cậu chưa từng thấy kiểu vợ chồng như vậy.
Minh Chiếu Lâm cười tủm tỉm, vuốt nhẹ cái đầu lâu trong tay: "Cậu nói xem, nếu cái đầu lâu này thật sự là của Đồng Đồng, vậy thì ở đây, cô ta có đang đứng nhìn chúng ta từng chút một đào bới bí mật của chính mình hay không?"
Lộ Hồi khựng lại, nghiêng đầu nhìn Minh Chiếu Lâm: "...Anh rảnh lắm à?"
Ở đây mà cố tình dọa cậu.
Minh Chiếu Lâm nghiêng đầu, cái đuôi sói xõa phía sau cũng lắc lư theo: "Không có."
Hắn cười: "Chỉ là thấy A Mãn thích nghi nhanh thật."
Lúc ở phó bản [Gương], rõ ràng cậu còn rất sợ kiểu môi trường này, vậy mà bây giờ đã bình tĩnh mở tủ tìm đồ rồi.
Dù thế nào đi nữa, ít nhất thì ở phương diện này, bọn họ cũng là cùng một loại người, phải không?
"Cảm ơn lời khen."
Lộ Hồi lật sang trang khác: "Và anh cũng đừng có sờ loạn đầu lâu vợ người ta."
Minh Chiếu Lâm nhướng mày: "A Mãn, cậu ghen à?"
Lộ Hồi: "?
Anh đừng có điên..."
Cậu còn chưa nói xong, bàn tay của Minh Chiếu Lâm đã đột nhiên phủ lên đầu cậu, cứ thế xoa một cái.
Dù không phải lần đầu tiên bị Minh Chiếu Lâm xoa đầu, Lộ Hồi vẫn sững lại, quay sang nhìn hắn lần nữa.
Cậu nhìn gương mặt cười híp mắt kia, nghiến răng: "Tay anh toàn là bụi."
Lần trước thì lấy áo cậu lau máu, lần này thì lấy đầu cậu lau bụi à?!
Cậu cảm thấy mình không thể nào vì Minh Chiếu Lâm mà thức trắng một đêm nữa rồi.
Minh Chiếu Lâm thu tay lại, nhìn mái tóc hơi rối của Lộ Hồi: "Nào có, rõ ràng là vừa mới sờ trên xương sọ của Đồng Đồng mà."
Lộ Hồi: "......"
Vậy tôi có nên cảm ơn anh không?
-----
lledungg: 1200301225