Đô Thị Vô Hạn Lưu: Ta Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Chính Xác Của Quái Đàm

Vô Hạn Lưu: Ta Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Chính Xác Của Quái Đàm
Chương 380: Chương 380


Ảnh hướng của quản gia đối với phòng triển lãm có lẽ là có hạn, một chuyện này nhìn ra được từ chỗ ở phòng chính ăn cơm nói chuyện với phu nhân xong thì không còn nhìn thấy bóng dáng của ông ta. Hơn nữa trừ phu nhân ra thì quản gia không hài lòng với những người khác, nếu không địa vị của bọn họ cũng không thể không sánh bằng một quỷ từ bên ngoài như 'Pitt'.

Đã biết ông ta muốn báo ân, mà phu nhân lại sống không hạnh phúc, nhưng ông ta lại không thể nhúng tay quá nhiều vào phòng triển lãm này. Như vậy nhiệm vụ của điều tra viên thật sự rất rõ ràng --- để cho phu nhân hài lòng.

Sau khi nghe xong phân tích, Ngũ Minh Bạch hỏi cô có thể nói ra phương thức thông quan cho bọn họ không, Tô Dung nhún vai, bất đắc dĩ nói: "Thật ra cái này giống với phòng triển lãm trước, mỗi một người đều có cách thông quan khác nhau. Tôi là nha hoàn, muốn phu nhân hài lòng chỉ cần lấy lòng bà ta là được. Mà với thân phận của các người thì phải do các người tự suy nghĩ ra cách làm cho phu nhân hài lòng."

Không sai, trong phòng triển lãm này cô được may mắn hiếm thấy. nhìn qua thân phận nha hoàn rất là yếu thế nhưng trái lại là người dễ thông qua nhất. Dĩ nhiên thân phận này cũng có hoàn cảnh xấu, đầu tiên vô cùng dễ chọc cho chủ tử tức giận, dù sao cũng là người làm, chỉ có thể cắn răng chịu đánh. Về chuyện này thì từ chuyện 'Pitt' đến tìm cô đầu tiên là có thể hiểu được, quỷ quái hại người cũng có suy nghĩ thứ tự trước sau.

Thứ hai thân phận này không có cơ hội tiếp xúc với những người khác, nếu như chỉ dựa vào một mình gần như không thể tìm được những tin tức khác trừ tin tức chỗ phu nhân.

Mặc kệ như thế nào, mình được may mắn một lần, Tô Dung hơi mỉm cười, vẫy tay với hai người còn lại: "Vậy tôi hoàn thành nhiệm vụ đi ra ngoài trước đây."

Trái lại cũng không phải là cô không muốn chờ hai người này, chỉ là lúc mới bắt đầu cô cũng đã nói, thân phận nha hoàn này rất nguy hiểm. Bất kỳ quái đàm quy tắc nào đều có giai đoạn đầu đơn giản hơn giai đoạn sau, rất thích hợp với phòng triển lãm này. Bây giờ cô còn chưa gặp nguy hiểm, bị các chủ tử nhằm vào, nhưng sợ là ở lâu thêm một chút sẽ phải thử nghiệm bị đánh bị phạt.

Nếu muốn thêm tội, lý do gì mà chẳng được. Chủ tử muốn tức giận, một lời, một hành động của cô cũng có thể để cho đối phương hoàn thành mục đích tức giận. Cho nên Tô Dung không muốn trải nghiệm khó khăn cấp địa ngục này.

Rời đi một mình sẽ gặp nguy hiểm, nhưng có lẽ loại nguy hiểm này cũng không nguy hiểm đến tính mạng. Như vậy vẫn đủ cho cô mạo hiểm.

Thấy Tô Dung rời đi, Ngũ Minh Bạch và Serena trố mắt nhìn nhau.

sau khi do dự một lát Serena hỏi: "Tô Dung là vũ khí bí mật gì đó mà Hoa Hạ các người mới đào tạo sao? Giống với ‘Cà Phê’ vậy?"

Trái lại cô ta không nghi ngờ Tô Dung là 'Cà Phê', trước không nói đến vấn đề tuổi tác, dù cho 'Cà Phê' cực kỳ nổi tiếng cùng tuổi với Tô Dung, vậy thì đến bây giờ 'Cà Phê' không muốn lộ thân phận, như vậy có thể thấy 'Cà Phê' không muốn để cho người khác nhận ra mình.

Nếu như cô ta chính là 'Cà Phê', muốn che giấu thân phận, vậy sẽ lựa chọn nhún nhường, sẽ không xuất hiện công khai giống như Tô Dung. Đối phương là một người thông minh, nhất định sẽ không để mình lộ ra ngoài ánh sáng như vậy.

Nhưng cô ta không biết, Tô Dung đang làm ngược lại với suy đoán bình thường. Cô biết phần lớn những người khác đều có suy nghĩ như Serena, đã như vậy, cô làm ngược lại là được.

Như vậy, bọn họ mới không liệt cô vào đối tượng nghi ngờ.

“Cô hỏi tôi, tôi phải đi hỏi ai đây?" Ngũ Minh Bạch cười khổ trong lòng, nhưng lại cảm thấy kiêu ngạo. Mặc kệ thế nào Tô Dung là người Hoa Hạ bọn họ, cô lợi hại đại biểu Hoa Hạ lợi hại, sao anh ấy có thể không kiêu ngạo được chứ.

Tô Dung lợi hại như vậy, anh ấy kiên quyết không để cho một viên minh châu bị lãng quên. Ngũ Minh Bạch quyết định, chờ sau khi ra ngoài sẽ tiến cử Tô Dung cho chính phủ, giúp đối phương được nhận sự ủng hộ giúp đỡ đầy đủ.

Đây là chuyện nhất định phải nói ra, bởi vì người nước ngoài Serena đã thấy được tiềm lực của Tô Dung. Nếu như anh ấy không nói, cuối cùng Tô Dung bị nước B cướp đi, vậy anh ấy khóc cũng không kịp nữa. Chẳng qua trước đó Ngũ Minh Bạch vẫn muốn hỏi ý nguyện của Tô Dung một chút, mặc kệ nói như thế nào đây cũng là chuyện liên quan đến cô, quả thật một người ngoài không thể tự chủ trương được.

Trong lòng suy nghĩ rất nhiều, nhưng ngoài mặt Ngũ Minh Bạch rất bình tĩnh, thản nhiên nói: "Tôi chỉ là một giáo viên bình thường, sao biết được cơ mật quốc gia này chứ?"

Bên kia, Tô Dung đang lấy lòng phu nhân. Nha hoàn có phương pháp thông quan của nha hoàn. Cô chỉ cần lấy lòng phu nhân là được. Mặc dù cô là nha hoàn bên cạnh phu nhân, đền gần phu nhân, nhưng trong thời gian ngắn muốn để cho phu nhân hài lòng cũng không phải là chuyện dễ dàng. Cô không thể nào dùng mười ngày nửa tháng để cho phu nhân thích cô được. Chỉ là Tô Dung đã nghĩ ra cách.

Còn về hai người còn lại, cô cũng có chút suy nghĩ đối với cách thông quan của hai người họ. Người được phân phối cho bọn họ, chính là đối tượng mà bọn họ cần đối phó.

Ngũ Minh Bạch cần đối phó với lão phu nhân, có lẽ thuyết phục được lão phu nhân làm chỗ dựa cho phu nhân thì có thể hoàn thành nhiệm vụ, mà Serena thì thảm hơn, ít nhất cô ta phải để cho thiếu gia bớt trò b**n th** tình sắc kia, mới có thể hoàn thành nhiệm vụ.

Chuyện này đúng là rất khó, dù sao điều tra viên không thể ở lại chỗ này một hai năm giúp sửa đổi thói quen xấu được, nhưng cô ta có thể nói phương pháp sửa đổi cho phu nhân, chỉ cần phu nhân hài lòng, cô ta cũng có thể rời đi.

Nhưng bây giờ cô cũng không cần nói hết cho bọn họ biết. Chỗ Ngũ Minh Bạch, Tô Dung đã nói suy luận thông quan cho anh ấy, nếu như anh ấy còn nghĩ không ra cách thông quan, vậy thừa dịp này rời khỏi quái đàm này, đừng kéo chân sau của cô.

Mà Serena, phương pháp thông quan của cô ta tương đối phiền phức, Tô Dung cũng không hoàn toàn nắm chắc, nếu như phương pháp của cô sai để cho đối phương bị mất thời gian, nói không chừng sẽ bị ghi thù. Cho nên vẫn im miệng thì hơn, dù sao đối phương cũng không phải người Hoa.

Dùng một tiếng đồng hồ, Tô Dung quét dọn phòng sạch sẽ, lại đ.ấ.m bóp cho phu nhân. Cô không có học đ.ấ.m bóp trước đó, nhưng đối với phần lớn người mà nói, chỉ cần dùng lực thích hợp là được.

Sau khi đ.ấ.m bóp sau, Tô Dung khuyên: "Phu nhân có muốn đi ra bên ngoài dạo không? Vừa khéo có thể tiêu cơm một chút. Nô tỳ nghe nói cứ ngây ngô ở trong phòng trong thời gian lâu sẽ không tốt cho thân thể."

Bởi vì rảnh rỗi không có chuyện làm, cho nên phu nhân cũng đi theo Tô Dung ra ngoài. Mà Tô Dung thì làm bộ dẫn phu nhân đi dạo khắp nơi trong Tống phủ, chờ sau khi đến gần phòng quản gia, mới giả vờ bày ra bộ dạng buồn thiu.

Tống phu nhân là một người rất tỉ mỉ, rất nhanh chú đến đến thay đổi này của Tô Dung, hỏi: "Ngươi sao thế, sao lại không vui thế kia?"

Tô Dung không lập tức trả lời, mà là chờ phòng quản gia đốt đèn, lúc này mới đứng ở một bên, thở dài: "Nô tỳ cảm thấy mình làm nha hoàn rất không xứng chức, phu nhân."

"Tại sao lại nói như vậy?" Tống phu nhân nghi ngờ hỏi.

“Bởi vì nô tỳ cảm thấy hình như ngài không hài lòng với nô tỳ, chuyện này có lẽ là do nô tỳ làm không tốt. Cầu phu nhân nói cho nô tỳ biết nô tỳ phải làm sao." Trên mặt Tô Dung là sự thành khẩn mang theo một chút bi thương.

Thấy được hình như mình đã làm cho người ta hiểu lầm, Tống phu nhân tính tình mềm yếu vội vàng nói: "Không có chuyện này, ta vô cùng hài lòng về ngươi, ở trong mắt ta ngươi là nha hoàn tốt nhất!"

Trên mặt Tô Dung tràn đầy vẻ ngạc nhiên mừng rỡ, dĩ nhiên trên thực tế cô cũng rất hài lòng với câu trả lời này: "Phu nhân nói là thật sao?"

"Đúng vậy." Phu nhân khẳng định.

"Két ----"

Cửa phòng quản gia bị mở ra, đầu tiên lão quản gia cung kính cúi người với phu nhân, sau đó nhìn chằm chằm Tô Dung một lúc, mới cầm ra một con dấu nói: "Lấy đồ của ngươi ra đi."
 
Vô Hạn Lưu: Ta Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Chính Xác Của Quái Đàm
Chương 381: Chương 381


Từ phòng triển lãm nghệ thuật cổ đại đi ra, bên ngoài là đại sảnh trống trãi. Tô Dung mới vừa đi ra đã phát hiện ra chỗ không đúng --- bởi vì đứng ở sau quầy trong đại sảnh chính là một nhân viên đồng phục đỏ, vốn dĩ người đàn ông hôn mê nằm trên ghế cũng đã không thấy bóng dáng.

Trong quy tắc của viện bảo tàng nghệ thuật Hoa Hồng có nói [nếu như thấy có người mặc đồng phục màu đỏ, mời không cần để ý đến đối phương nói bất kỳ cái gì, nhanh chóng báo với nhân viên làm việc.]

Thấy nhân viên đồng phục màu đỏ phải mau chóng nói cho nhân viên đồng phục màu xanh dương. Nhưng Tô Dung nhìn thấy nhân viên đồng phục đỏ đứng công khai ở sau quầy, nhạy bén ý thức được biện pháp này tuyệt đối không có ích gì.

Nếu như phương pháp đi tìm nhân viên đồng phục xanh dương có hiệu quả với nhân viên đồng phục màu đỏ, vậy sao đổi phương lại dám công khai tu hú chiếm tổ như vậy được?

Nhưng quy tắc này lại không bị tô đỏ, nói cách khác tìm nhân viên đồng phục xanh dương vẫn có chút tác dụng.

Kết hợp với biểu hiện lúc này của đối phương, Tô Dung suy đoán xem ra trước khi nhân viên đồng phục đỏ chưa rời đi, cô không tìm được nhân viên đồng phục xanh dương.

Trong quái đàm quy tắc rất thích chơi chữ, càng là quy tắc có nói biện pháp giải quyết khi gặp phải quỷ quái, khi thật sự gặp được càng không có tác dụng.

Đứng cứng đờ tại chỗ nửa giây, Tô Dung nghiêng người đi trở về. Nếu không có cách nào đối phó được với nhân viên đồng phục màu đỏ, đối phương lại rất nguy hiểm, vậy cô lựa chọn trở lại phòng triển lãm mới vừa rồi tị nạn, mặc dù bên trong cũng có quỷ quái rục rịch, nhưng dù sao cô cũng đã có con dấu thông quan, lúc nào đều có thể trở về. Cho nên có thể tránh được một lát.

Lúc quay lại chỗ cửa phòng triển lãm, Tô Dung kéo chốt cửa. Lúc cửa gần như muốn mở ra, đột nhiên cô nghĩ đến gì đó, lập tức thả tay ra, lui về phía sau một bước.

Lúc có người thăm quan triển lãm, phòng triển lãm sẽ không mở cửa với bên ngoài. Đây là quy tắc thứ năm đã nhắc đến.

Bây giờ đám Serena vẫn còn đang ở bên trong phòng triển lãm, cô đi ra rồi, theo lý thuyết không có cách nào đi vào được. Nhưng mới vừa rồi rõ ràng thiếu chút nữa cô đã mở được cửa!

Vẻ mặt Tô Dung trở nên ngưng trọng, ngẩng đầu nhìn tấm bảng được gắn phía trên phòng triển lãm.

Trên tấm bảng ở trước cánh cửa lại biến thành bốn chữ nhỏ [phòng triển lãm tượng sáp]!

Phòng triển lãm tượng sáp không tồn tại trong quy tắc lại xuất hiện ở trước mặt cô, với lại bên ngoài còn có nhân viên đồng phục màu đỏ nhìn chằm chằm. Cho dù kẻ ngu cũng biết chuyện mình gặp phải.

Tô Dung cố gắng bình tĩnh, lùi ra phía sau thêm mấy bước, nghiêng đầu nhìn ba phòng triển lãm khác. Không có gì bất ngờ, tấm bảng trên cửa đều là "phòng triển lãm tượng sáp".

Cuối cùng Tô Dung cũng chắc chắn, bây giờ cô đang ở một không gian khác của quái đàm quy tắc.

Ở không gian này chỉ có phòng triển lãm tượng sáp, tất cả nhân viên đều là đồng phục màu đỏ. Chỉ có như vậy mới có thể giải thích tình huống hiện tại mà cô gặp phải. Mà sở dĩ cô tiến vào không gian này, chắc là bởi vì cô một mình rời khỏi phòng triển lãm.

Tô Dung có nhiều kinh nghiệm tham gia quái đàm, cũng không có hốt hoảng, cũng không có l* m*ng trực tiếp xông vào phòng triển lãm tượng sáp, mà là nghiêng đầu đi tìm nhân viên đồng phục đỏ.

Nếu như không gian đã thay đổi, thì quy tắc cũng phải thay đổi tương ứng mới đúng. Muốn quy tắc ở chỗ này, dĩ nhiên cần phải đi tìm nhân viên ở chỗ này rồi.

"Xin chào, xin hỏi có thể cho tôi một phần quy tắc được không?" Tô Dung đứng trước quầy, lễ phép hỏi. Đồng thời cũng quan sát chỗ này.

Trong hộc tủ trước quầy cũng để hoa hồng, nhưng là hoa hồng màu đỏ. Dựa theo quy tắc của viện bảo tàng nghệ thuật Hoa Hồng, bây giờ cô phải nên núp ở nhà vệ sinh, nhưng cô biết quy tắc chỗ này nhất định đã thay đổi,

Nhân viên đồng phục đỏ mỉm cười trả lời: "Muốn có được tờ hướng dẫn của phòng triển lãm chỉ có thể sử dụng một tờ hướng dẫn khác để đổi."

Nghe vậy, Tô Dung nhíu mày, cũng may cô có hai tờ hướng dẫn, nếu không bây giờ đã thảm rồi. Cô suy nghĩ một chút lại hỏi thêm: "Tôi xem xong quy tắc có thể lấy lại tờ hướng dẫn đã đưa cho anh không?"

"Trước khi không có con dấu ở chỗ này thì có thể." Nhân viên trả lời.

Vậy thì tốt, Tô Dung đưa tờ hướng dẫn của người đàn ông ngoại quốc cho hắn ta: "Tờ này có được không?"

"Dĩ nhiên." Nhân viên đồng phục đỏ nhận lấy tờ hướng dẫn, lại đưa cho Tô Dung một tờ hướng dẫn màu đỏ: "Mời ngài đọc cẩn thận, chúc ngài thăm quan vui vẻ."

Tô Dung nói cảm ơn xong, ngồi vào cái ghế bên cạnh mở tờ hướng dẫn mới này. Chỗ này tổng cộng có 12 quy tắc, trong đó phần lớn giống như đúc với quy tắc của viện bảo tàng nghệ thuật Hoa Hồng. nhưng trong đó cũng có chút thay đổi. Chỗ thay đổi chính là quy tắc 1, 3, 10, 11.

Một, thời gian xây dựng của viện bảo tàng ngắn, trước mắt chỉ có một phòng triển lãm tượng sáp.

Ba, trong viện bảo tàng nghệ thuật, tất cả nhân viên ở chỗ này đều mặc đồng phục màu đỏ, không có nhân viên đồng phục màu xanh dương. Nếu như thấy có nhân viên đồng phục xanh dương, mời không cần để ý đến bất kỳ lời nói nào của đối phương, cũng nhanh chóng báo cho nhân viên làm việc.

Mười, trong viện bảo tàng nghệ thuật có rất nhiều hoa hồng màu đỏ, nếu như hoa hồng biến thành màu trắng, xin nhanh chóng rời khỏi khu vực đang đứng, cũng nhanh đi đến nhà vệ sinh chờ 10 phút mới được đi ra.

Mười một, hoa hồng màu đỏ là an toàn, xin mời đeo một hoa hồng màu đỏ lên người trước khi tiến vào mỗi một phòng triển lãm, cùng với lúc rời đi thì hãy vứt đóa hoa hồng này đi, mặc kệ lúc ấy nó có màu gì.
 
Vô Hạn Lưu: Ta Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Chính Xác Của Quái Đàm
Chương 382: Chương 382


Mà điều 12 có trong tờ hướng dẫn trước đã biến mất.

Trên bản chất, thay đổi của những quy tắc này là trái ngược với quy tắc vốn có mà thôi. Ngay cả nơi bị tô đỏ cũng không khác nhau gì.

Vì có thể dạo xong hết tất cả phòng triển lãm, những người khác nhất định sẽ đi đến chỗ này. Cho nên bây giờ cô không cần một mình mạo hiểm đi vào phòng triển lãm tượng sáp, chỉ cần ở chỗ này chờ những người khác đến là được rồi.

Tô Dung ngồi ở trên ghế vừa chờ người vừa suy nghĩ đến chuyện khác. bây giờ trong tay cô chỉ còn lại một tờ hướng dẫn, mà dựa theo quy tắc, cô cần gom đủ con dấu của tất cả các phòng triển lãm.

Như vậy con dấu của phòng triển lãm tượng sáp sẽ in vào tờ hướng dẫn trước đó, hay là tờ hướng dẫn mới vừa nhận?

Nghĩ như vậy, Tô Dung cố ý hỏi nhân viên một chút. Nhân viên đồng phục đỏ trả lời: "Dĩ nhiên con dấu phải in lên tờ hướng dẫn của chúng tôi rồi."

"Thì ra là như vậy." Tô Dung nhìn chằm chằm đối phương một lúc, sở dĩ cô hỏi cái này, cũng không phải thật sự muốn lấy được câu trả lời, mà là muốn xác định lập trường của nhân viên đồng phục màu đỏ.

Hiển nhiên đối phương không đứng phe của điều tra viên, thậm chí còn không tính đứng ở phe trung lập nữa.

Sở dĩ nói như vậy, là bởi vì Tô Dung đã đoán được --- con dấu này nhất định có thể in trên tờ hướng dẫn trước.

Lúc mới bắt đầu mỗi người chỉ có một tờ hướng dẫn, con dấu ở các phòng triển lãm của viện bảo tàng nghệ thuật gốc đều cần in trên tờ hướng dẫn này. Mà muốn có được tờ hướng dẫn ở chỗ này lại cần có tờ hướng dẫn trước để đổi.

Nếu như con dấu mới nhất định phải in trên tờ hướng dẫn mới, vậy thì đại biểu trong 12 người bọn họ chỉ có tối đa sáu người thông qua. Tờ hướng dẫn của sáu người còn lại sẽ mở đường cho những người khác.

Nhưng quái đàm này tuyệt đối không có người chết, cho nên con dấu mới không thể được in trên tờ hướng dẫn mới được.

Nhân viên đồng phục đỏ đang nói dối!

Chuyện này thật sự rất mới lạ, ở viện bảo tàng nghệ thuật gốc nhân viên được xem như nghiêng về phía điều tra viên. Một điểm này có thể thấy được từ việc nhân viên đồng phục xanh da trời trả lời chính xác lựa chọn phòng triển lãm để bắt đầu.

Nhưng viện bảo tàng nghệ thuật ở không gian khác này, nhân viên lại không nghiêng về phía bọn họ.

Đương nhiên còn có một loại khả năng chính là nhân viên đồng phục đỏ cũng bị quy tắc lừa, hắn ta thật sự cho rằng con dấu phải in trên tờ hướng dẫn mới.

Chẳng qua trong lòng Tô Dung vẫn có mấy phần cảnh giác.

Tô Dung trở lại chỗ ngồi không được bao lâu, một cánh cửa phòng triển lãm đột nhiên mở ra. Còn chưa chờ người đi ra, Tô Dung lập tức hô lên: "Đừng đóng cửa!"

Người nọ sửng sốt một chút, dò đầu ra nhìn về phía Tô Dung. Thấy bên ngoài chỉ có một mình Tô Dung, lập tức lộ ra vẻ cảnh giác: "Chuyện gì xảy ra? Sao chỉ có một mình cô ở chỗ này?"

Nhìn người đến, Tô Dung sửng sốt một chút, bởi vì người này chính là Adam!

Trong công việc, thành kiến lúc trước vẫn để qua một bên. Tô Dung cũng biết mình một thân một mình có chút khả nghi, vì vậy chủ động giải thích tình huống bây giờ cho cậu ta.

Nghe xong lời kể của cô, Adam ném cho cô một viên thuốc màu xanh: "Đây là thuốc nói thật, uống nó vào lại trả lời mấy câu hỏi của tôi, tôi mới có thể tin tưởng cô."

"Đây là đạo cụ quái đàm mà cậu tiêu diệt nguồn ô nhiễm có được?" Cầm lấy thuốc, Tô Dung hỏi một câu trước. Nếu như đây là thật, vậy cái giá cũng quá rẻ rồi, Tô Dung nghi ngờ cái thế giới này lại để cho cô ăn gian rồi.

"Dĩ nhiên không phải!" Adam cười nhạo một tiếng: "Đây là chính phủ nước A đưa cho tôi."

Thì ra là như vậy. Tô Dung đã hiểu. Cũng đúng, vốn dĩ nước A có khuynh hướng dùng lực lượng lớn nghiêng về giai cấp tinh anh, bây giờ muốn đào tạo một điều tra viên, dĩ nhiên sẽ không keo kiệt cho cậu ta đạo cụ.

Cô nhún vai, ném viên thuốc màu xanh kia trở lại: "Cậu dựa vào cái gì cảm thấy tôi sẽ trả lời cậu?"

Muốn thông quan thì nhất định phải lấy được con dấu của tất cả phòng triển lãm, mà tất cả phòng triển lãm bao gồm cả phòng triển lãm tượng sáp. Cho nên cậu ta muốn thông quan, sớm hay muộn gì cũng phải đến đây, dĩ nhiên Tô Dung không cần giải thích gì, bởi vì chỗ mà cô đang ngồi chính là con đường phải đi khi muốn thông qua.

Nghe vậy, Adam hừ một tiếng, thấy không lừa gạt được, cũng trực tiếp đi ra. Cậu ta có suy nghĩ giống với Tô Dung, lúc nghe Tô Dung kể lại tình huống cũng biết đối phương không có gạt mình.

Chỉ là nếu mặt ngoài đã chiếm ưu thế, vậy tất nhiên cậu ta nên mưu lợi cho mình. Nếu như Tô Dung không suy nghĩ gì uống viên thuốc kia, như vậy không phải cậu ta có thể kiếm được câu trả lời của ba câu hỏi miễn phí sao?

Lúc đi ra cậu ta cũng không cố ý đóng cửa, dù sao đây là đường bọn họ trở về, đóng cửa tương đương với chuyện giao tính mạng cho những người bên ngoài. Cậu ta chỉ tin tưởng mình, dĩ nhiên sẽ không đóng cửa.

Từ suy nghĩ cẩn thận, cậu ta còn để cho Tô Dung dời một cái ghế chặn cánh cửa lại, tránh cho bị gió thổi đóng lại.

Một loại hành động này làm cho Tô Dung không nhịn được nhíu mày, trong mắt lộ ra mấy phần kinh ngạc.

Vốn dĩ lúc ấy khi cô nhìn thấy video phỏng vấn của Adam, cùng với hành động sau khi cậu ta tiến vào quái đàm quy tắc, còn tưởng rằng Adam này chỉ có hư danh, chẳng qua là "anh hùng" được nước A thuận theo thời thế đẩy ra mà thôi.

Nhưng bây giờ thấy hành động của đối phương hiển nhiên không vô năng như trong tưởng tượng của cô. Vậy một loại hành động ngu ngốc lúc trước của cậu ta rất đáng để nghiên cứu.
 
Vô Hạn Lưu: Ta Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Chính Xác Của Quái Đàm
Chương 383: Chương 383


Trong video còn có thể nói đối phương làm vậy là chính phủ nước A chuẩn bị kịch bản, cái loại tự tin phỏng vấn đó rất phù hợp với sở thích của dân chúng nước A, dễ dàng hấp dẫn người hâm mộ.

Nhưng ở trong quái đàm quy tắc này, lúc mới bắt đầu tại sao cậu ta lại nói như vậy? Mặc dù nghe được lời như thế đúng là sẽ có một ít người yếu kém thỏa hiệp, nhưng không đúng nha? Đội ngũ của bọn họ có bảy người, còn kéo thêm người vào làm gì? Mà ở chỗ này cũng chỉ có một mình cô, không có người khác, lẽ nào là vì bảo vệ thiết lập nhân vật sao?

Sau khi đi vào đại sảnh, Adam cũng nhìn thấy nhân viên đồng phục đỏ. Trong mắt của cậu ta lướt qua một chút suy nghĩ, sau đó hỏi Tô Dung: "Chỗ này không có nhân viên đồng phục xanh da trời, tất cả đều là nhân viên đồng phục đỏ?"

Quả nhiên người này không phải hoàn toàn vô năng, trong lòng Tô Dung nghĩ như vậy, gật đầu một cái.

Chỉ thấy đối phương vươn tay về phía cô: "Đưa quy tắc cho tôi."

Cô tức giận đến bật cười: "Đại thiếu gia, tôi cũng không phải là hầu gái của cậu."

Ý chính là tự cậu ta đi tìm quy tắc đi.

Đại khái cảm thấy cô không biết điều, Adam trợn mắt nhìn cô một cái, xoay người đi tìm nhân viên đồng phục đỏ. một lát sau cậu ta trở về, trên tay cầm một tờ hướng dẫn mới.

Nhìn vật trong tay của cậu ta, Tô Dung đột nhiên nghĩ gì đó, hỏi: "Sao chỉ có một mình cậu đi ra? Những người khác đâu?"

Adam quan sát Tô Dung từ trên xuống dưới, hỏi ngược lại: "Sao cô lại đi ra một mình?"

Nhìn ra được tính phản nghịch của người này, Tô Dung lười dây dưa với cậu ta, ngồi ở một bên ngậm miệng không nói chuyện.

Thấy cô như vậy, trái lại Adam rất có hứng thú hỏi: "Các người đã qua được hai phòng triển lãm rồi đi? Vừa khéo có thể trao đổi phương pháp hoàn thành nhiệm vụ một chút, chờ sau khi trở về chúng ta có thể nhanh chóng lấy được hết con dấu."

Đây chính là ý kiến hay, thật ra vốn dĩ Tô Dung cũng có suy nghĩ này, chỉ là lúc suy nghĩ đến tổ nhiều người của Adam thì từ bỏ, không nghĩ tới bây giờ Adam lại nói ý tưởng này.

Không làm chuyện không có lợi cho mình, Tô Dung ngẩng đầu lên nhìn cậu ta: "Vậy một người nói một cái trước, chờ sau khi hoàn thành xong lại nói tiếp một phòng triển lãm nữa."

Sở dĩ làm như vậy tất nhiên là bởi vì phòng ngừa Adam giở trò, nói ra phương pháp lấy con dấu sai. Chỉ nói phương pháp của một phòng triển lãm, vì lấy được phương pháp thứ hai cho nên nhất định cái phương pháp thứ nhất phải chính xác, chỉ có cái thứ hai mới đáng giá nghiên cứu kỹ.

Dĩ nhiên Adam cũng không từ chối, giống như Tô Dung nói, làm như vậy hai người đều có lợi. Dù sao quan hệ giữa nước A và Hoa Hạ rất tệ, rất có khả năng lừa dối lẫn nhau. Làm như vậy ít nhất có thể được một tin tức chính xác.

Suy nghĩ một chút, trước tiên cậu ta nói phương pháp của phòng triển lãm dễ cho Tô Dung: "Phương pháp lấy được con dấu của phòng triển lãm tranh sơn dầu là tìm ra bức trang sơn dầu tệ nhất, bức tranh kia không dùng tài liệu phù hợp tương ứng để chế thành."

Nghe được đối phương nói đầu tiên là phòng triển lãm tranh sơn dầu, Tô Dung nhíu mày.

Trong quái đàm quy tắc này cho ra bốn phòng triển lãm, rõ ràng phòng triển lãm của tranh sơn dầu và phòng triển lãm chụp ảnh là một loại, phòng triển lãm hiện thực và cổ đại là một loại.

Nếu để cho cô lựa chọn nói phương pháp lấy được con dấu của phòng triển lãm nào cho đối phương, cô sẽ chọn phòng triển lãm chụp ảnh. Chỉ cần phương pháp lấy được con dấu của phòng triển lãm chụp ảnh chỉ cần biết nhất định có thể làm được. Nhưng phòng triển lãm cổ đại thì khác, coi như là biết, nhưng cũng sẽ có tỷ lệ thất bại. Dù sao để cho phu nhân hài lòng cũng không dễ dàng như vậy.

Nói phương pháp lấy được con dấu của phòng triển lãm chụp ảnh, có thể đảm bảo bọn họ nhất định có thể đi ra từ phòng triển lãm này. Sau khi đi ra lại trao đổi phương pháp lấy con dấu của phòng triển lãm thứ hai cũng không muộn.

Tô Dung thật sự tò mò Adam có suy nghĩ như vậy giống cô hay không, cho nên mới nói phương pháp có được con dấu của phòng triển lãm tranh sơn dầu.

Không suy nghĩ đến vấn đề này nữa, câu trả lời của Adam cũng rất ý vị sâu xa. Bức tranh kém nhất là không dùng tài liệu phù hợp tương ứng chế tạo thành, vậy ý tương ứng là cái gì?

Vẽ trái táo sẽ dùng cành cây táo vẽ tranh, vẽ công xưởng sẽ dùng cục sắt trong công xưởng vẽ tranh, vẽ người sẽ dùng m.á.u người, xương sườn người vẽ tranh.

Chắc là ý này đúng không.

Sau khi lấy được câu trả lời khẳng định, Tô Dung trực tiếp nói cho đối phương biết phương pháp lấy được con dấu của phòng triển lãm chụp hình.

Hai người nhìn nhau một cái, đột nhiên Tô Dung mở miệng hỏi: "Muốn đi không?”

Cô hỏi chính là có đi đến phòng triển lãm tượng sáp hay không.

Thật ra theo lý mà nói, Tô Dung nên chờ đồng đội của mình tới lại đi xông xáo vào nơi nguy hiểm như phòng triển lãm tượng sáp này, dù gì cũng chờ bạn đồng đội có quan hệ không kém với Hoa Hạ cũng được. Nếu đi cùng với điều tra viên của nước A, nhất là Adam thật sự là chuyện rất không sáng suốt.

Nhưng ở trong suy nghĩ của Tô Dung, tình huống bây giờ tạo tổ với Adam là thích hợp nhất.

Có ba nguyên nhân.

Thứ nhất, biểu hiện mới vừa rồi của Adam không hề thiểu năng ngu ngốc, nếu coi thường lập trường mối quan hệ của hai nước, rõ ràng là người có thể hợp tác.

Thứ hai chính là cô hy vọng có thể nhanh chóng lấy được con dấu phòng triển lãm tượng sáp, trở lại viện bảo tàng nghệ thuật gốc. Trải qua nhiều quái đàm quy tắc, Tô Dung rất rõ ràng năm giờ là giới hạn thời gian.

Buổi chiều sau năm giờ, lực lượng quỷ quái sẽ tăng cường, mà nửa đêm 12 giờ đến rạng sáng năm giờ chính là thời gian lực lượng của "nó" mạnh nhất.
 
Vô Hạn Lưu: Ta Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Chính Xác Của Quái Đàm
Chương 384: Chương 384


Viện bảo tàng nghệ thuật biến dị này (một không gian khác có chứa phòng triển lãm tượng sáp) rất quỷ dị, từ thái độ của nhân viên, cô khẳng định không an toàn bằng viện bảo tàng nghệ thuật gốc. Cho nên nếu có thể, cô hy vọng mình có thể rời khỏi chỗ này trước năm giờ chiều. Không cần rời khỏi quái đàm quy tắc này, chỉ cần trở về viện bảo tàng nghệ thuật gốc là được.

Cô có một dự cảm, nếu như trước buổi chiều 5 giờ không rời khỏi được, không gian khác này có thể sẽ tặng cho cô một ngạc nhiên mừng rỡ.

Mà bây giờ đã là 3 giờ chiều rồi, Tô Dung cảm thấy mình không đợi đồng đội đến được, cho nên họp thành đội với Adam là lựa chọn tốt nhất.

Mà nguyên nhân cuối cùng chính là bởi vì cô không lo lắng ở phòng triển lãm tượng sáp Adam sẽ phản bội. Chỗ này không thể so sánh với viện bảo tàng nghệ thuật gốc, nhất định có nguy hiểm bao vây xung quanh. Nếu đi một mình ở những phòng triển lãm của viện bảo tàng gốc lúc trước cũng chỉ là gặp nguy hiểm, nhưng ở chỗ này nếu đi một mình chỉ sợ sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.

Adam không muốn chết, tuyệt đối sẽ không hại cô trước khi rời khỏi không gian khác này.

Nếu như chỗ này có ba người, quả thật cô cần phải cẩn thận đề phòng. Nhưng chỉ có hai người, hai người bọn họ chỉ có thể sống nương tựa lẫn nhau mà thôi.

Nghe được Tô Dung chủ động mời mình, Adam sửng sốt một chút, suy nghĩ một chút trong mắt lóe lên một chút tán thưởng, sau đó gật đầu đầu ý: "Được, vậy bây giờ chúng ta đi thôi."

"Nhưng trước đó." Tô Dung nháy mắt một cái: "Có thể nói tại sao chỉ có một mình cậu đến đây không?"

Một lát nữa hai người phải hợp tác, lúc này trái lại Adam cũng không nổi tính phản nghịch gì đó, thành thật trả lời: "Phòng triển lãm hiện đại mỗi người đều có cách riêng để lấy được con dấu, bọn họ còn chưa lấy được, tôi lười chờ bọn họ, còn cô?"

"Giống với cậu vậy." Tô Dung cũng thành thật trả lời: "Tôi hoàn thành nhiệm vụ trước, cho nên lập tức rời đi."

Nghe vậy, Adam hứng thú hỏi: "Tôi nhớ đội các người có năm người, bây giờ còn dư lại mấy người?"

"Ba người, còn cậu."

Cô vừa mới nói xong, sắc mặt Adam lập tức không tốt: "Bốn người."

Vốn dĩ bên kia của cậu ta có bảy người, bây giờ chỉ nhiều hơn bên Tô Dung một người, đó không phải là nói rõ cậu ta không bằng đối phương sao?

Nhìn sắc mặt của cậu ta, Tô Dung lập tức đoán được suy nghĩ của đối phương. Để cho người hợp tác tiếp theo được thoải mái, cô cũng không nói gì, đứng dậy đi đến phòng triển lãm tượng sáp.

Trừ cánh cửa bị Adam mở ra, trên những cửa khác đều dán tấm bảng "phòng triển lãm tượng sáp", cho nên tùy tiện mở cái nào cũng được.

Chẳng qua khi nhìn thấy cái ghế đặt ở chỗ cánh cửa kia, Tô Dung nhướng mày một cái, đột nhiên nhỏ giọng nói: "Nhân viên đồng phục đỏ của chỗ này ở phe quỷ quái, sau khi chúng ta rời đi bọn họ có thể lấy cái ghế kia ra."

Nếu là như vậy, vậy tiếp theo có thể gặp phiền phức. người tiếp theo đi vào cũng không nhất định giống Tô Dung, sau khi tiến hành xác định tình huống, nhanh chóng không để cho người tiến vào tiếp theo đóng cửa lại. Chờ bọn họ lấy được con dấu của phòng triển lãm tượng sáp, người bên ngoài đều đã tiến vào đây, của lại bị đóng lại, như thế sao bọn họ có thể trở về viện bảo tàng nghệ thuật gốc được chứ?

Nghe được lời của Tô Dung, Adam cũng nhíu mày. Cậu ta suy nghĩ một chút, cầm ra một đạo cụ quái đàm giống như nước trái cây, nâng cái ghế kia lên, bôi một ít lên chân cái ghế, sau đó lại đặt cái ghế về vị trí.

Làm xong cậu ta đứng thẳng lưng lên, lộ ra nụ cười tự tin: "Được rồi, bây giờ chắc sẽ không dời được nữa."

Tô Dung nghe vậy, thử di chuyển cái ghế này, quả nhiên không nhúc nhích, mặc kệ cô dùng bao nhiêu sức cũng vô dụng.

Chỉ cần nhân viên đồng phục đỏ không hủy diệt cái ghế này, cửa này cũng sẽ không bị đóng lại. Đám nhân viên đồng phục đỏ là nhân viên viện bảo tàng nghệ thuật chỗ này, chắc sẽ không làm hư hại vật phẩm của viện bảo tàng. Đây hoàn toàn chính là biện pháp rất tốt.

"Lại là đạo cụ quái đàm?" Tô Dung hỏi.

Adam khoe khoang gật đầu: "Sao vậy? Hâm mộ?"

Tất nhiên đúng là có hâm mộ, Tô Dung dám khẳng định trên người Adam còn có rất nhiều đạo cụ quái đàm khác, không chừng cô thông qua nhiều quái đàm quy tắc như vậy, tiêu diệt nhiều nguồn ô nhiễm như vậy, chỉ sợ đạo cụ quái đàm cũng không có nhiều bằng cậu ta. Thậm chí cô còn nghi ngờ trong đó còn có đạo cụ bảo vệ tính mạng, coi như quái đàm này thật sự c.h.ế.t người, cậu ta thất bại cũng có thể cứu cậu ta ra ngoài.

Nhiều đạo cụ quái đàm như vậy, sao có thể không để cho người ta thèm muốn chứ?

Nghĩ như vậy, cô bĩu môi nói: "Thật hâm mộ, chờ một lát liền g.i.ế.c cậu cướp những đạo cụ quái đàm kia."

Nhìn cô rõ ràng nói g.i.ế.c người đoạt bảo, nhưng trong mắt lại sạch sẽ rõ ràng, không có chút tham lam nào, Adam cười nhạo một tiếng, cũng không lên tiếng dụ dỗ Tô Dung đến nước A, chỉ là vươn tay mở cửa.

Giống với trước kia, mới bắt đầu nhìn thấy một cái quầy nhân viên. Sau quầy có một nhân viên đồng phục đỏ, đưa cho hai người hai đóa hoa hồng màu đỏ và hai tờ quy tắc.

Thấy hoa hồng, Tô Dung hỏi một câu trước: "Đúng rồi cậu có biết màu sắc của hoa hồng đại biểu gì không?"

Thăm dò nho nhỏ này làm cho Adam liếc nhìn cô một chút, không chút do dự trả lời cô: "Nếu chỗ này là hoa hồng màu đỏ, vậy biểu hiện ô nhiễm mức độ nhẹ là màu hồng đậm, sau đó theo thứ tự là màu hồng, hồng nhạt, màu trắng.”

Đúng là không sai, Tô Dung gật đầu một cái, bày tỏ mình không có vấn đề.

Trả lễ lại, Adam cũng hỏi cô một vấn đề: "Bên kia của cô c.h.ế.t mấy người?"

Vấn đề này làm cho Tô Dung sửng sốt, bởi vì mới vừa rồi bọn họ "so sánh" với nhau đã nói đến vấn đề tương tự, tại sao bây giờ lại hỏi? Nhưng rất nhanh cô đã kịp phản ứng lại, "Còn dư lại mấy người” khác với "chết mấy người".
 
Vô Hạn Lưu: Ta Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Chính Xác Của Quái Đàm
Chương 385: Chương 385


"Không c.h.ế.t một người nào cả." Tô Dung trả lời, bây giờ người đàn ông nước ngoài chỉ là hôn mê thôi, mà Pitt thì bị ô nhiễm, đúng là không có người nào chết.

Lấy được câu trả lời, Adam hơi nhíu mày một cái, sau đó gật đầu, hình như cái gì cũng không xảy ra, cúi đầu nhìn quy tắc của phòng triển lãm tượng sáp.

Mà Tô Dung thì suy nghĩ đến phản ứng lúc nãy của cậu ta.

Cô học tâm lý học, tự mình hiểu nhiều về biểu cảm, tự nhiên nhìn ra được, mới vừa rồi vẻ mặt của Adam rõ ràng ngưng trọng một chút.

Nhưng mà tại sao? Câu trả lời của cô có vấn đề gì sao? Không có người c.h.ế.t không phải chuyện tốt sao? Hay là Adam cảm thấy người trong đội ngũ của cô c.h.ế.t ít, cho nên không hài lòng?

Nhưng vẻ mặt này cũng không đơn giản chỉ là không hài lòng, mà là có thêm chút lo lắng.

Cô không vội xem quy tắc, mà là nghiêm túc suy nghĩ một hồi, mới đột nhiên ngẩng đầu hỏi: "Bên các người c.h.ế.t mấy người?"

Nghe vậy, Adam quay đầu nhìn chăm chú cô một hồi, sau đó mới khạc ra hai chữ: "Không có."

Không có một người c.h.ế.t nào!

Đây là xảy ra chuyện gì?

Ở trong quái đàm quy tắc, thật ra thì bị ô nhiễm, hôn mê mới là số ít, c.h.ế.t chính là số mệnh của phần lớn mọi người. Mà bây giờ, tổng cộng có năm điều tra viên mất đi năng lực hành động, trong đó lại không có một người nào c.h.ế.t đào thải ra ngoài, đây rõ ràng là chuyện không hợp lý.

Tô Dung nhíu mày, biết được mới vừa rồi vì sao vẻ mặt của Adam lại như vậy. Cho đến bây giờ còn không có người nào chết, hiển nhiên quái đàm quy tắc này còn có cạm bẫy gì đang chờ bọn họ.

Nguy hiểm không biết tên luôn làm cho người ta phiền não, thấy Tô Dung đang suy nghĩ gì đó, Adam dùng tay gõ lên bàn, cắt đứt suy nghĩ của đối phương: "Trước qua ải này rồi nói sau."

Đúng vậy, bây giờ suy nghĩ đến chuyện này còn hơi sớm, ít nhất chờ qua cửa ải khó khăn này rồi hẵng nói. Tô Dung gật đầu một cái, cúi đầu bắt đầu đọc quy tắc của phòng triển lãm này.

[Quy tắc phòng triển lãm tượng sáp].

Một, mỗi lần phòng triển lãm chỉ mở hai tiếng đồng hồ, mời hết thời gian thì rời khỏi phòng triển lãm tượng sáp.

Hai, trong phòng triển lãm tượng sáp có rất nhiều tượng sáp trân quý chân thật, cấm làm hư hại. Nhiệt độ của thân thể con người rất dễ để cho tượng sáp bị hòa tan, xin đừng đụng chạm vào quá dài.

Ba, trừ khách thăm quan ra, trong phòng triển lãm tượng sáp không tồn tại những người khác. Nếu bạn cảm thấy có những người khác tồn tại, vậy cũng có thể là do phòng triển lãm tượng sáp bắt chước quá chân thật.

Bốn, tượng sáp do sáp chế tạo, sẽ không phát ra hơi ấm, lại không có xúc cảm giống như da người. Nếu như lúc bạn chạm vào tượng sáp cảm nhận được xúc cảm không thuộc về tác phẩm tượng sáp, có thể đi khu nghỉ ngơi, nghỉ ngơi năm phút lại trở về.

Năm, tượng sáp của chúng tôi là chế tạo từ hình người thật, có nhiều loại kiểu dáng, nhưng bên trong tuyệt đối không xuất hiện mặt của bạn và đồng đội của bạn. Nếu như bạn thấy tượng sáp có khuôn mặt tương tự bạn và đồng đội, bạn phải đảm bảo tìm được điểm khác nhau giữa tượng sáp và bạn, nếu không mời nghĩ cách phá hủy tượng sáp kia.

Sáu, chỉ có tượng sáp mới có thể đạt được con dấu.

Giống với hai phòng triển lãm lúc trước, trong sáu quy tắc này cũng chỉ có một quy tắc là sai, rất rõ ràng chính là nửa câu sau của quy tắc thứ ba.

Mà những quy tắc còn lại làm cho Tô Dung không nhịn được nhíu mày, đầu tiên quy tắc thứ năm hiển nhiên mâu thuẫn với quy tắc thứ hai, quy tắc thứ hai cấm điều tra viên phá hỏng tượng sáp, nhưng quy tắc thứ năm lại nói nếu những tượng sáp có chút giống mình, phải hủy diệt.

Mà chỗ thú vị chính là, hai quy tắc này điều chính xác. Nói cách khác cô đúng là không thể làm hư tượng sáp, nhưng cũng phải hủy tượng sáp giống mình.

Quy tắc thứ sáu cuối cùng cũng rất có ý nghĩa sâu xa, Chỉ có tượng sáp mới có thể đạt được con dấu, vậy chỉ có thể nói bọn họ phải trở thành tượng sáp mới có thể hoàn thành nhiệm vụ?

Nhưng trở thành tượng sáp rồi vậy có thể rời khỏi phòng triển lãm này sao?

Mà điều quy tắc thứ tư cũng không bình thường, nó dùng từ "có thể" mà không phải là "phải". Nói cách khách gặp phải tượng sáp có xúc cảm không đúng mặc dù sẽ nguy hiểm, nhưng chắc sẽ không trực tiếp g.i.ế.c người?

Lúc này Adam cũng đã xem xong, ngẩng đầu hỏi Tô Dung: "Cô cảm thấy trừ quy tắc thứ ba và thứ sáu là sai ra, giữa quy tắc thứ hai và thứ năm phải có một cái sai, những quy tắc còn lại thì có sai không?"

Hiển nhiên Adam lầm tưởng hai quy tắc trái ngược nhau phải có một cái quy tắc sai, sau đó cậu ta còn cho là quy tắc thứ 6 bị sai.

Nếu như Tô Dung không trải qua nhiều quái đàm quy tắc, có lẽ sẽ sinh ra nghi ngờ và hiểu lầm giống như với Adam. Nhưng đã đến bây giờ, có nhiều kinh nghiệm, coi như cô không có [công cụ nhắc nhở ô nhiễm], cũng tuyệt đối có thể nhìn ra quy tắc thứ 2 và 5 cũng không phải là quy tắc hoàn toàn đối lập nhau.

"Ai nói muốn hủy diệt một tượng sáp phải tự mình ra tay chứ?" Tô Dung nói suy nghĩ của mình ra, nhìn Adam: "Cho nên quy tắc 2 và 5 không nhất định phải có một cái sai."

Nghe được lời của cô, Adam ngẩn ra, suy nghĩ trong đầu lập tức được thông suốt hơn: "Cô nói đúng! Trái lại là tôi suy nghĩ không toàn diện."

Biểu hiện của cậu ta càng để cho Tô Dung cảm thấy được chỗ không đúng, nếu tính của của Adam chính là như vậy, vậy biểu hiện lúc trước của cậu ta là chuyện gì xảy ra.

Thân thiết với người quen sơ là đại kỵ, Tô Dung cũng không nói nhiều, chỉ là đã quyết định, nếu như bọn họ đều hoàn thành phòng triển lãm này, đến lúc đó lại hỏi cũng không muộn.
 
Vô Hạn Lưu: Ta Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Chính Xác Của Quái Đàm
Chương 386: Chương 386


Còn về điều thứ 6, cô cũng không có cách nào phản bác được, dù sao tin tức hiện tại quá ít, không có cách nào phán đoán được quy tắc này có chính xác hay không. Cho nên mặc dù biết chân tướng, nhưng Tô Dung lại không thể nói cho đối phương biết, cô lắc đầu nói: "Không còn những cái khác nữa, chúng ta đi thôi!"

Hai người cùng nhau vòng qua bình phong, đập vào mặt là từng tượng sáp trông rất sống động. Trong phòng triển lãm nhỏ này, không có tượng sáp nào hình người, tất cả đều dùng sáp điêu khắc thành đồ ăn, các loại công cụ. Đừng thấy chỉ là vật phẩm, nhưng mấy cái này thật vô cùng, giống như là vật thật trưng bày ở chỗ này.

Tô Dung tò mò nhích đến gần một mâm trái cây cẩn thận quan sát, sau khi cách rất gần mới phát hiện, những vật nặn bằng sáp như thật này đúng là làm từ sáp. Bề ngoài của trái táo bên trong mâm trái cây có vẻ bóng loáng, chỉ có nhìn kỹ mới có thể nhìn ra màu sắc mơ hồ. Đây là thứ táo thật không có.

Bên kia, Adam cũng đang quan sát những vật nặn bằng sáp này. Không có tượng sáp hình người cho nên độ sợ hãi cũng được giảm bớt, có một điểm duy nhất làm cho người ta sợ hãi chính là bên trong phòng khách này có tử khí trầm trầm.

Nhìn cửa nhỏ cuối phòng khách, phía trên có dán một tấm bảng "Khu nhân vật". Cậu ta dựa vào tường thuận miệng nói: "Xuyên qua cánh cửa nhỏ kia, chúng ta có thể nhìn thấy tượng sáp giống người đi?"

"Chắc vậy?" Theo lời của cậu ta, Tô Dung cũng nhìn về phía cánh cửa nhỏ kia: "Đoán chừng bên kia sẽ tương đối nguy hiểm."

Nếu như có thể, tìm manh mối ở bên này sẽ an toàn hơn bên kia. Nhưng vấn đề là nhìn một vòng, Tô Dung cũng không phát hiện ra thứ gì từ những vật nặn bằng sáp này.

"Cậu có phát hiện cái gì không?" Cô quay lại hỏi Adam, nhưng khi nhìn thấy tình hình của đối phương thì sắc mặt lập tức thay đổi: "Nhanh rời khỏi bức tường kia!"

Adam theo bản năng đứng thẳng dậy theo lời của Tô Dung, lại đột nhiên phát hiện lưng của mình giống như bị dính chặt trên vách tường, hoàn toàn không đứng lên được. Nhất thời vẻ mặt cậu ta trở nên ngưng trọng: "Sau lưng tôi là cái gì?"

"Ừ... Sáp." Tô Dung cẩn thận đi đến trước mặt cậu ta, quan sát tỉ mỉ, sau đó sắc mặt trở nên khó coi: "Căn phòng này chính là một vật nặn bằng sáp to lớn, thời gian cậu dựa vào nó quá dài."

Quy tắc thứ 2 có một câu [Nhiệt độ của thân thể con người dễ dàng làm cho tượng sáp bị hòa tan, xin đừng đụng chạm trong thời gian quá dài], mà hiển nhiên Adam đã xúc phạm quy tắc này.

Lúc này quần áo của cậu ra đã hòa tan nhẹ với vách tượng sáp kia, dính vào vách tường. Không, không đúng, nói đúng hơn là dung hợp với nhau.

Sau khi cẩn thận quan sát, Tô Dung tỉnh táo đưa ra kết luận: "Quần áo của cậu hóa sáp rồi, nếu không dời đi, tôi nghĩ cậu cũng sẽ biến thành tượng sáp."

Cô vừa nói vừa suy nghĩ làm cách nào dưới tình huống tay không động vào vách tường sáp có thể kéo Adam ra, nhưng vô dụng, quần áo và vách tượng sáp đã dung hợp một chỗ, hoàn toàn không kéo ra được.

"Roẹt!"

Mà lúc này Adam dùng sức một chút, trực tiếp xé rách phần áo sau lưng, thành công thoát thân.

Không để ý đến sau lưng có một lỗ thủng lớn, cậu ta quay đầu quan sát chỗ áo mình bị dính vào. Đúng như Tô Dung nói, phần áo kia đã biến thành sáp, thật giống như một mảnh sáp đèn cầy màu vàng bình thường, hòa làm một thể với vách tường sáp màu xám tro.

"... Đây không tính là làm hư hại đồ vật làm từ sáp đúng không?" Adam quan sát trong chốc lát, nhíu mày hỏi.

Cái vấn đề này rất hay, Tô Dung mím môi nói: "Chắc không được tính đi? Nếu như được xem là như vậy, vậy bây giờ chắc cậu đã xảy ra chuyện, sao còn có thể đứng ở chỗ này được?"

Nói đến chỗ này đột nhiên cô nghĩ đến gì đó: "Nhanh lấy hoa hồng của cậu ra xem thử!"

Màu sắc của hoa hồng có thể đại biểu cho trình độ ô nhiễm của một người, muốn nhìn xem Adam có xảy ra chuyện gì hay không, nhìn trạng thái hoa hồng là lựa chọn tốt nhất.

Cô mới vừa nói ra từ "hoa hồng" này, Adam lập tức hiểu ý lấy hoa hồng đỏ từ trong túi ra. Bây giờ màu sắc của hoa hồng đã không còn là màu đỏ nữa, biến thành màu hồng đậm.

Hiển nhiên, Adam bị ô nhiễm rồi.

"Hoa hồng của cậu là màu hồng đậm." Tô Dung nói sự thật cho cậu ta biết: "Xem ra đúng là bị ô nhiễm rồi, chỉ là không nghiêm trọng."

Đối với người mới mà nói ô nhiễm nhẹ là một chuyện rất đáng sợ, bởi vì nó có thể làm cho đầu óc người đó mơ hồ, tình thần yếu ớt, dễ dàng bị "nó" và quỷ quái xâm phạm. Giống như Mẫn Tĩnh Di ở quy tắc đầu tiên cô tham gia đã c.h.ế.t như vậy.

Nhưng đối với người lão luyện mà nói đây cũng chỉ là chuyện nhỏ, chỉ là tốc độ suy nghĩ sẽ chậm một chút, chỉ cần tinh thần còn bền bỉ, cũng sẽ không bị "nó" đầu độc.

Lại nhớ đến quái đàm quy tắc lầu ký tú xá, lúc mới đến các cô đã bị ô nhiễm rồi, cuối cùng ai cũng bị ô nhiễm nghiêm trọng một lần, nhưng đều thành công sống sót.

Mà dù Adam mới chỉ trải qua hai quái đàm quy tắc, đây là lần thứ ba. Nhưng có lẽ nước A đã đặc huấn cho cậu ta, tóm lại đối với chuyện bị ô nhiễm mức độ nhẹ cậu ta cũng thản nhiên như thường: "Như vậy xem ra, chắc không chỉ là vách tường, tất cả mọi thứ trong căn phòng này đều là vật nặn bằng sáp. Ừ... Chắc sàn nhà không phải."

Tô Dung cũng nghĩ như vậy, nếu như thế, vậy tiếp theo bọn họ phải vô cùng cẩn thận, bởi vì không cẩn thận có thể bị hòa tan giống với Adam lúc nãy. Quần áo thì còn tốt, chỉ cần cởi ra là được, nhưng nếu như thân thể dính vào sáp sẽ kích hoạt quy tắc, vậy có thể sẽ gặp phiền phức, sợ rằng phải cắt thịt mới có thể rời đi.
 
Vô Hạn Lưu: Ta Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Chính Xác Của Quái Đàm
Chương 387: Chương 387


"Lúc nãy cậu tựa vào tường bao lâu?" Tô Dung hỏi, lúc nãy tình huống của Adam là dung hợp không sâu. Nói cách khác thời gian cậu ta tựa vào tường có thể làm căn cứ để phán đoán "Thời gian hòa tan vật nặn bằng sáp".

Dĩ nhiên người bình thường sẽ không nhớ chuyện này, Adam suy nghĩ một chút, lại liếc nhìn đồng đồ đeo tay trên cổ tay của mình, không xác định trả lời: "Chắc là nửa phút đi, hình như là vượt qua nửa phút, tôi đoán thân thể con người tiếp xúc với vật nặn bằng sáp khoảng nửa phút sẽ bị hòa tan."

Tô Dung nhìn theo ánh mắt của cậu ta, nhìn cái đồng hồ kia: "Đây cũng là một món đạo cụ quái đàm?"

Phải biết trong quái đàm quy tắc thời gian rất quan trọng, mà lại không thể mang theo đồng hồ vào bên trong, cho nên loại đạo cụ quái đàm thời gian vô cùng quý giá. Ngay cả Tô Dung vượt qua mấy cái quái đàm cũng không có loại đạo cụ thời gian như vậy.

"Đúng thế." Adam nở nụ cười đắc ý: "Cứ đến nửa giờ tôi sẽ nhắc nhở."

Hai giờ sau bọn họ phải rời khỏi chỗ này, cho nên cứ nửa tiếng lại nhắc nhở rất thích hợp.

Tô Dung hâm mộ liếc nhìn đồng hồ đeo tay kia, sau đó lại nhìn xung quanh phòng khách này. Sau khi chắc không có vấn đề gì, cô mới xoay người đi đến cánh cửa nhỏ bên kia: "Chúng ta đi xem khu người thật đi."

Bên kia nhất định có chuyện thú vị đang chờ.

Tô Dung nhanh chóng mở cửa nhỏ ra, thấy được cảnh tượng trước mắt, lập tức ngẩn ra. Cô đi về phía trước hai bước, nhìn vào tương bằng sáp giống người thật như đúc cực kỳ nhiều ở bên trong, trong lòng chỉ có một suy nghĩ --- quỷ quái trốn ở chỗ này cũng quá dễ dàng đi!

"Ba!"

Tiếng cửa bị đóng lại truyền đến, Tô Dung theo bản năng quay đầu nhìn lại, đã nhìn thấy Adam đưa lưng về phía cô đóng cửa lại. Sau khi đóng cửa cậu ta cười với Tô Dung, nói: "Tiếp tục tìm đầu mối đi."

Lúc này, Tô Dung cảm thấy có chỗ nào đó không đúng. Hình như cô đã bỏ quên cái gì đó, nhưng lại không chắc chắn. Tô Dung suy nghĩ một chút xoay người muốn trở lại phòng khách mới vừa rồi.

"Cô nhanh nhìn bên kia đi!" Đột nhiên, Adam chỉ vào một nơi, hô lớn: "Mới vừa rồi hình như tôi thấy cái tượng sáp đó động đậy."

Nghe vậy, Tô Dung lập tức cảnh giác quay đầu nhìn tượng sáp mà cậu ta chỉ.

Bên kia trưng bày ba cái tượng sáp, một cái là thiếu nữ mặc đồng phục học sinh, một cái là nam mặc âu phục gọi điện thoại, còn có một bà lão mặc áo may ô màu đỏ.

Những tượng sáp này đều rất sống động, nếu như không phải bọn chúng đều không nhúc nhích, cách khá xa có thể nhìn nhầm là người thật.

Cô yên lặng cầm [Xẻng phệ linh] trong tay áo, từ từ đến gần ba bức tượng sáp kia.

Trong quy tắc thứ 2 nói không thể làm hư hại tượng sáp, nhưng trong quy tắc thứ bốn cũng nói tượng sáp chân chính không có nhiệt độ. Cho nên nếu như tượng sáp nhúc nhích vậy nhất định có nhiệt độ, vậy cô sẽ không cố kỵ đập bể nó.

Cô vừa suy nghĩ vừa hỏi: "Cụ thể là tượng sáp nào?"

"Không thấy rõ." Adam nói: "Mới vừa rồi tôi chỉ là mơ hồ nhìn thấy bên đó có thứ gì đó động đậy, chỉ là không phải tôi bị hoa mắt."

Ở trong quái đàm quy tắc nếu như còn có cái suy nghĩ như "Có thể là bị hoa mắt", "Có thể là ảo giác", "Có thể là nhìn lầm rồi", vậy thì cách cái c.h.ế.t không xa nữa.

Tất nhiên Tô Dung cũng không cho rằng cậu ta bị hoa mắt, xít lại gần ba bức tượng sáp kia, đầu tiên là vươn tay chạm một cái. Lạnh như bằng, mềm, đúng là xúc cảm làm từ sáp.

Trong lòng cô không khỏi cảm thấy tiếc nuối, nếu là như vậy, cô không thể dùng [Xẻng phệ linh] đập vỡ.

Tô Dung thở dài bắt đầu quan sát cái phòng này.

Trong phòng này đặt rất nhiều tượng sáp giống người, phần lớn đều đặt theo nhóm ba nhóm năm, tạo thành một câu chuyện nhỏ có thể suy nghĩ ra được.

Ví dụ như bây giờ cô đang đứng ở chỗ ba cái tượng sáp vừa rồi, mặt ngoài chính là học sinh đỡ bà lão, người đàn ông ở đối diện vẻ mặt mất kiên nhẫn gọi điện thoại.

Đây đúng là một tác phẩm rất tốt.

"Không phát hiện ra dị thường sao?" Adam ở sau lưng nhíu mày hỏi.

Tô Dung lắc đầu một cái: "Chắc mới vừa rồi chỉ là hù dọa chúng ta mà thôi, trước tiên xem hết cái phòng này đã, nếu như cậu lại phát hiện cái gì, đứng quên nói cho tôi."

Cô nói xong, nhanh chóng đi dạo một phòng triển lãm này, cẩn thận quan sát tất cả tác phẩm, quan trọng nhất chính là xem thử những tác phẩm này có nhiệt độ hay không.

Nhưng mà đều không có, tất cả tượng sáp đều giống với tượng sáp bình thường.

Ở bên kia, Adam cũng đi dạo một vòng, lúc hội hợp với Tô Dung, cậu ta tiếc nuối nói: "Hình như tôi không phát hiện chỗ dị thường nào.”

"Tôi cũng vậy." Tô Dung nhíu mày.

Hai nơi đều không phát hiện manh mối gì, vậy làm cách nào lấy được con dấu đi ra ngoài đây? Cũng không thể hoàn toàn dựa vào đoán mò được! Tô Dung không sợ âm mưu quỷ kế, chỉ sợ đối thủ không làm gì. Cho dù cô thông minh cũng không có chỗ dùng.

Hình như Adam nghĩ được cái gì đó: "Có lẽ đầu mối có trong quần áo của tượng sáp!"

Cậu ta nói xong, dẫn đầu tìm tòi trên quần áo của một tượng sáp gần đó. Quần của của tượng sáp cũng được làm từ sáp, chỉ là cũng không phải là loại quần áo dính liền, mà là quần áo và thân tượng sáp tách nhau ra, sau đó lại lắp ráp hai cái này vào.

Sau khi nhìn Adam lục lọi rồi lại c** q**n áo của tượng sáp ra, Tô Dung thật sự kinh ngạc sợ hãi. Cái này không tính phá hư tượng sáp sao? Chẳng lẽ mới vừa rồi bởi vì không xảy ra chuyện gì khi dựa vào tường bằng sáp, cho nên cậu ta thả lỏng cảnh giác? Hay là bởi vì ô nhiễm nhẹ làm hư đầu óc của cậu ta?

Cô nhíu mày thật sâu, mở miệng nói: "Để cho tôi xem hoa hồng của cậu!"
 
Vô Hạn Lưu: Ta Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Chính Xác Của Quái Đàm
Chương 388: Chương 388


Hành động bất bình thường này, đừng là ô nhiễm nghiêm trọng rồi.

Adam đứng đằng xa, nghe lời móc đóa hoa hồng từ trong túi áo phải ra. Nhưng vẫn là màu hồng đậm, nhìn bên ngoài không có vấn đề gì cả.

"Cô nhìn đi, không thành vấn đề." Cậu ta dương dương tự đắc, tất nhiên cậu ta biết Tô Dung băn khoăn cái gì: "Chờ chút nữa tôi phục hồi lại bộ dạng vốn có, vậy khẳng định không được tính là làm hư."

Lời này đúng là không có vấn đề gì lớn, nhất là khi nhìn màu sắc không thay đổi của hoa hồng Adam, Tô Dung càng yên tâm.

Chỉ là đụng chạm vào tượng sáp dễ dàng xảy ra vấn đề, lỡ như không cẩn thận bị gãy vỡ gì đó, vậy coi như trực tiếp vi phạm quy tắc, còn là vi phạm lớn.

Tô Dung không nghi ngờ, nếu như mình làm hư tượng sáp, chỉ sợ cũng không đi ra được phòng triển lãm tượng sáp. Mắt thấy một mình Adam làm hăng say, cô cũng chỉ cẩn thận quan sát mà không tham gia vào.

Hiển nhiên cách làm của cô làm cho Adam bất mãn, chẳng được bao lâu, Adam đứng lên nhíu mày nói: "Tô Dung, sao cô không làm cái gì vậy? Không phải là muốn để một mình tôi gánh vác nguy hiểm chứ?"

Nhưng mà đối với chỉ trích của cậu ta, Tô Dung có lý chẳng sợ: "Cậu cũng biết hành động đó nguy hiểm sao, tại sao tôi phải làm hành động nguy hiểm như vậy? Quân tử không đứng ở chỗ nguy hiểm, bây giờ lại còn chưa đến đường cùng, tại sao tôi lại phải đưa mình vào tình huống nguy hiểm?"

Adam không có lời nào để phản bác, cậu ta biết Tô Dung nói đúng, đúng là không cần liều mạng như vậy.

Nghĩ như vậy, cậu ta cũng không lục soát khắp nơi nữa, bày ra thái độ lười biếng: "Vậy trái lại tôi muốn nhìn thử cô cứ kiên trì như vậy, cuối cùng có thể đến đường cùng hay không."

Tô Dung không để ý đến cậu ta, lại tỉnh mỉ quan sát tượng sáp trước mặt. Bây giờ cô đã trở lại chỗ tượng sáp ba người kia, cẩn thận quan sát khuôn mặt của bà lão.

Nếp nhăn trên người bà làm đều được điêu khắc rất tỉ mỉ, còn có vết lốm đốm tuổi già, vết nứt trên môi tái nhợt. Nhìn qua giống người thật như đúc, để cho người ta không nhịn được mà hốt hoảng.

Đột nhiên, đôi mắt màu nâu đậm làm từ sáp mà Tô Dung đang nhìn chăm chú hơi động đậy một chút.

Một màn bất thình lình làm cho Tô Dung theo bản năng lui về phía sau. Nhưng sau khi chân phải vừa nhấc lên muốn lui ra, cô cảm thấy mình đụng phải thứ gì đó.

Bởi vì bản thân cũng chỉ là bị bất ngờ, cho nên lực độ lui về phía sau của Tô Dung cũng rất khắc chế, chỉ là vì muốn cách xa nguy hiểm. Trong nháy mắt khi chân phải đúng trúng đồ thì nhanh chóng đứng vững, giơ chân lên, lại đứng yên ở vị trí cũ.

Cô quay đầu lại nhìn thử, phát hiện sau lưng mình chính là tượng sáp người đàn ông gọi điện thoại, mới vừa rồi cô thiếu chút nữa đạp hư giày da của tượng sáp này.

Tượng sáp này vốn dĩ đứng ở trước mặt bà lão, lúc Tô Dung quan sát mặt bà lão, thật ra là đứng chen giữa hai tượng sáp này.

Nhưng vấn đề ở chỗ, khoảng cách của hai tượng sáp này gần như vậy sao?

Tô Dung thiếu chút nữa vi phạm nguyên tắc rơi vào nguy hiểm, cô hít một hơi thật sâu để thả lỏng tâm trạng.

Mà Adam ở xa xa chú ý đến động tác của cô, lập tức hỏi: "Sao vậy? Cô phát hiện ra cái gì sao?"

Tô Dung vuốt n.g.ự.c trả lời: "Mới vừa rồi đột nhiên tôi nhìn thấy con ngươi của bà lão này động đậy, bị giật mình lùi ra sau một bước, thiếu chút nữa đạp trúng tượng sáp đặt phía sau.”

Tình huống lúc đó quả thật nguy hiểm, nếu không phải là bản thân cô không quá sợ, phản ứng lại kịp thời, sợ rằng đã thật sự gây ra sai lầm lớn rồi.

Bình phục lại tâm trạng, Tô Dung nghi ngờ nhìn tượng sáp người đàn ông gọi điện thoại. Cẩn thận nhớ lại một chút, cô dám khẳng định lúc ấy đến tượng sáp này tuyệt đối không có cách gần như vậy với tượng sáp bà lão, nếu không mới vừa rồi cô cũng sẽ không lùi ra phía sau một bước.

Nó nhất định là thừa dịp cô quay lưng mà di chuyển!

"Hả? Thật nguy hiểm! Cũng may là cô không có đạp trúng, nếu không tôi chỉ sợ đã mất đi một đồng đội rồi."

Adam may mắn nói.

Nhưng những lời này làm cho Tô Dung cảm thấy có gì đó sai sai, mặc dù cô đoán con người Adam thông minh chững chạc không giống như biểu hiện trên video phỏng vấn, nhưng cậu ta cũng là một người có tính cách tệ.

Nghe cô nói những lời vừa rồi, không cười nhạo cô yếu ớt đã là không tệ, lại còn biết an ủi cô? Người này coi trọng đồng đội như vậy sao?

"Reng reng reng reng reng reng!"

Lúc Tô Dung đang suy nghĩ, đột nhiên cô nghe được tiếng chuông điện thoại.

Nhìn về phía phát ra âm thanh, vậy mà âm thanh đó phát tra từ điện thoại trong tay của tượng sáp đàn ông kia.

Tô Dung: "?"

Động tĩnh quỷ dị này làm cho cô cứng đờ đứng tại chỗ, đầu óc điên cuồng vận chuyển. Tại sao đột nhiên lại có tiếng chuông điện thoại? Là có quan hệ với chuyện mới vừa rồi cô thiếu chút nữa đạp trúng đối phương sao? Cô phải nghe điện thoại sao?

Ba vấn đề liên tiếp làm cho Tô Dung có chút nhức đầu.

Cô quay đầu muốn hỏi ý kiến của Adam, lại đột nhiên ý thức được một chuyện: Đến bây giờ Adam cũng không mở miệng hỏi tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên, vậy chứng minh khẳng định cậu ta không nghe thấy tiếng chuông này. Nếu không khẳng định cậu ta đã hỏi xảy ra chuyện gì rồi.

Nhưng tại sao chỉ có một mình cô đột nhiên nghe được tiếng chuông điện thoại? Chẳng lẽ bởi vì cô không có bị ô nhiễm sao, hoặc là bởi vì hành động mới vừa rồi của cô?

Tô Dung không xác định, xoắn xuýt một chút rồi đột nhiên hỏi Adam: "Adam, cho tôi xem hoa hồng của cậu."

Adam cho rằng Tô Dung chỉ muốn cách một đoạn thời gian xác định trạng thái tinh thần của bọn họ, vì vậy cũng không hỏi gì, trực tiếp móc hoa hồng ra. Giống với lúc trước, đóa hoa hồng này vẫn là màu hồng đậm. Điều này cũng chứng minh hai người bọn họ không có vấn đề gì, như vậy điện thoại này chắc không phải là vật mang đến ô nhiễm.
 
Vô Hạn Lưu: Ta Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Chính Xác Của Quái Đàm
Chương 389: Chương 389


Nếu không ô nhiễm, có nên nhận hay không?

Trong quy tắc không có nhắc đến chuyện này, Tô Dung cũng không có chỗ tham khảo.

Nhưng mặc dù không có đầu mối cô cũng không có lựa chọn nói chuyện mình nghe được tiếng chuông điện thoại cho Adam nghe.

Giống như ở trong phòng triển lãm chụp ảnh, cô nghe được tiếng người nói chuyện. Loại chuyện chỉ có một mình nghe được này, trước khi xác định được nó là tốt hay xấu, Tô Dung sẽ không chủ động nói ra.

Bởi vì chuyện này sẽ để cho sự đoàn kết yếu ớt của tổ bọn họ sụp đổ trong chớp mắt.

Tiếng chuông điện thoại vẫn cứ vang lên, Tô Dung nhắm mắt lại. Mặc kệ như thế nào, nếu trong quy tắc không nhắc đến, vậy thì nghe đi, có lẽ là một đầu mối mới, tệ đi nữa cũng sẽ không trực tiếp uy h.i.ế.p đến tính mạng, nếu không không có đạo lý nào không nhắc đến trong quy tắc.

Sau khi hạ quyết tâm, Tô Dung xít lại gần tượng sáp người đàn ông làm bộ kiểm tra. Trên thực tế là đến gần điện thoại, nhấn vào nút nhận điện thoại.

Có một giọng nói không rõ làng truyền từ đầu bên kia điện thoại: "Tô Dung, cô cần phải tin tưởng tôi, Adam ở bên cạnh cô chính là giả."

--- đây là giọng nói của Adam.

Trong nháy mắt nghe được lời này, đầu óc của Tô Dung tự động phân tích. Đầu tiên cô có thể khẳng định giọng nói đầu bên kia điện thoại là Adam, nhưng chỗ này của cô, Adam vẫn còn đang đứng ở chỗ kia, không thể nào gọi điện thoại cho cô được.

Cho nên đầu bên kia điện thoại chính là một "Adam" khác, hơn nữa tuyên bố Adam ở chỗ cô là giả mạo.

Thời gian của cú điện thoại này thật sự rất trùng hợp, đúng lúc cô mới vừa bị tượng sáp bà lão hù dọa, thiếu chút nữa làm ra hành động sai lầm. Trùng hợp như vậy làm cho Tô Dung không nhịn được sinh ra lòng cảnh giác.

Đây có phải là quỷ quái sử dụng kế ly gián không? Để cho cô và Adam không tín nhiệm lẫn nhau, g.i.ế.c lẫn nhau, cuối cùng "nó" ngư ông đắc lợi.

Nhưng trên người Adam có rất nhiều đạo cụ quái đàm, nếu như bọn họ thật sự bị buộc tách ra, mà đối phương lại ý thức được bên cạnh cô có nguy hiểm, vậy dựa vào một ít đạo cụ quái đàm liên lạc với cô cũng rất bình thường.

Hai loại khả năng mâu thuẫn này tồn tại với nhau, nhưng Tô Dung biết đối phương là nói thật.

--- Bởi vì cô cũng cảm thấy Adam có vấn đề.

Đúng vậy, rất sớm cô đã thấy Adam bây giờ khác với trước đó. Từ việc tính cách của cậu ta thay đổi một chút, còn có sự l* m*ng không giải thích được.

Nhưng bởi vì Adam ở chỗ này không có làm hành động gì tổn thương đến cô, cho nên cô mới án binh bất động.

Chỉ là nếu như Adam bên cạnh cô chính là giả, vậy thân phận của bọn họ đổi cho nhau lúc nào?

Kết hợp với thời gian mà đối phương biểu hiện không bình thường, Tô Dung rất nhanh đã chú ý đến một chi tiếng không đúng lúc trước --- Hình như là từ khi cô đi vào cánh cửa của khu nhân vật.

Khi đó sau khi cô nghe được động tĩnh thì quay đầu lại, đã nhìn thấy Adam đưa lưng về phía cô đóng cửa lại. Lúc đó chỉ cảm thấy hơi không đúng, nhưng bây giờ suy nghĩ lại, không nói đến chuyện đóng cửa này là không cần thiết, chỉ nói đến tư thế lúc đó của Adam đã có vấn đề rồi.

Nếu như cậu ta đi theo sau cô tiến vào như bình thường, vậy lúc cậu ta đóng cửa hoàn toàn không cần quay hẳn lưng với cô. Tư thế chính diện với cô cũng có thể tiện tay đóng cửa lại, hoặc là hơi nghiêng người đóng cửa lại cũng được, mà không phải hoàn toàn quay lưng lại đóng cửa.

Đây là một chuyện rất nhỏ, ngay cả lúc ấy Tô Dung cũng không phát hiện ra.

Cái m.ô.n.g quyết định đầu, lúc này cô cảm thấy Adam không đúng, mới suy nghĩ lại, tìm được vấn đề chỗ này.

Mặc dù trong lòng cô tin tưởng, nhưng bây giờ không thể trả lời Adam ở bên kia điện thoại. Bởi vì còn có một Adam khác đang ở cùng một phòng với cô, một khi cô nói chuyện, nhất định sẽ làm cho đối phương cảnh giác.

Nếu như Adam ở cùng chỗ với cô là giả, vậy bây giờ cô bại lộ tương đương với chuyện đưa mình vào nguy hiểm.

Adam ở đầu bên kia điện thoại cũng biết chuyện này, sau khi cho Tô Dung hai giây để tiêu hóa thì lấy tốc độ cực nhanh nói tiếp: "Tôi là dùng điện thoại đạo cụ quái đàm gọi điện thoại cho cô, tác dụng của đạo cụ này chỉ cần tôi chọn một người gọi điện thoại cho người đó, các loại điện thoại ở gần với người này đều sẽ liên thông đến điện thoại của tôi. Dĩ nhiên nếu như gần chỗ cô không có điện thoại, đạo cụ này cũng vô dụng. Cũng may bên cô có."

Giới thiệu đơn giản, cực kỳ xa hoa.

Tô Dung nghe xong thì cảm thấy quá hâm mộ, mà bên kia Adam nói tiếp: "Nếu như tôi đoán không sai, chắc chúng ta bị tách ra khi tiến vào khu nhân vật. Lúc ấy tôi thấy cô đi vào, mới vừa muốn đi theo, đã nhìn thấy cô lập tức đi ra, nói với tôi trước tiên không vội đi khu nhân vật, ở lại chỗ này nhìn thêm chút đi."

Lời này không hẹn mà hợp với suy đoán trước của Tô Dung, quả nhiên bọn họ đều bị tách ra từ chỗ đó.

Mà Adam gặp phải "Tô Dung" giả, cho nên suy đoán bên chỗ cô cũng gặp phải "Adam" giả.

Đúng vậy, bây giờ Tô Dung đã hoàn toàn tin tưởng Adam ở đầu bên kia điện thoại thật sự là Adam. Trái lại cũng không hoàn toàn vì lời của Adam, so sánh với lời của người khác, cô càng tin tưởng vào quan sát phán đoán của mình.

Ngay mới vừa rồi, Tô Dung đột nhiên ý thức được một chuyện --- cô khẳng định đã bị ô nhiễm, bởi vì cô cũng nhìn thấy tượng sáp nhúc nhích.

Từ sau khi Adam lật tung tượng sáp, cậu ta cũng vì Tô Dung không làm gì mà bày ra bộ dạng làm biếng, hoàn toàn không thể lại bị ô nhiễm.

Cho nên theo lý thuyết khi hoa hồng của cô biến thành màu hồng đậm, cùng một mức độ ô nhiễm với Adam trong phòng, như vậy khi cô nhìn thấy hoa hồng của Adam thì phải là màu đỏ hồng.
 
Vô Hạn Lưu: Ta Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Chính Xác Của Quái Đàm
Chương 390: Chương 390


Nhưng hoa hồng của Adam vẫn là màu hồng đậm.

Chuyện này làm cho Tô Dung ý thức được, hoa hồng của Adam trong phòng này với cô có thể là giả, hoàn toàn không biết thay đổi màu sắc. Hoa hồng là giả, tất nhiên người cũng là giả.

"Ai, tiếp theo nên làm cái gì đây?" Tô Dung thở dài, than phiền với "Adam" trong phòng: “Đã hồi lâu, cũng không tìm được đầu mối.”

Nghe vậy, "Adam" lập tức nói: "Tôi đã nói cô quá bảo thủ rồi, những tượng sáp này phải lục lọi tìm kiếm, cô không lục lọi sao có thể tìm ra được đầu mối chứ?”

Tô Dung như có như không phụ họa, sau đó lại bày ra bộ dạng do dự khi hành động này quá nguy hiểm. Thấy cô u mê không tỉnh, "Adam" cũng lười nói nhiều. Dù sao ở trong suy nghĩ của hắn ta, cô không có cách nào khác.

Mà Adam thật ở đầu bên kia điện thoại lại nghe hiểu được ý của cô, cô đã tin tưởng mình, đang hỏi mình tiếp theo phải làm cái gì.

"Coi như cô thông minh.” Trong giọng nói của Adam mang theo chút hài lòng, tỉnh táo nói: "Tôi đã trói người giả mạo cô ở bên tôi lại rồi, cô nhanh chóng mở cửa, chúng ta cùng nhau trói người giả mạo lại, sau đó thương lượng đối sách. Tôi bây giờ đang ở bên ngoài cửa."

Thì ra là như vậy, xem ra vừa rồi người giả mạo khóa cửa, còn không để cho cô đi ra ngoài. Tô Dung đã hiểu, sau đó nhẹ giọng nói: "Không, tôi không thể."

"Adam" giả cho là cô từ chối đề nghị lục lọi quần áo của tượng sáp, cười lạnh hỏi: "Vậy cô muốn nói gì?"

Adam thật ở bên kia thì cũng hỏi giống như vậy: "Tại sao? Cô đừng làm bậy, vẫn là mở cửa cho tôi, chúng ta cùng nhau thương lượng."

Tô Dung rất rõ ràng, sỡ dĩ Adam giả xuất hiện, mục đích nhất định là muốn thừa dịp cô chỉ có một mình hại cô. Cho nên vì lý do an toàn, nên đi ra ngoài hội hợp với Adam thật là biện pháp tốt nhất.

Nên biết trên tay của Adam thật có một đống đạo cụ quái đàm, dưới tình huống không tổn hại tượng sáp, chế ngự người giả mạo này cũng không khó khăn gì?

Cô sở dĩ không đồng ý rời đi, là bởi vì cô đột nhiên hiểu được quy tắc thứ 6 [Chỉ có tượng sáp có thể đạt được con dấu].

Tượng sáp bình thường sẽ không động đậy, tất nhiên không có cách nào giúp bọn họ lấy được con dấu. Mà để cho bọn họ biến thành tượng sáp thì không thể.

Nhưng bây giờ có một tượng sáp biến thành "Adam" giả, vậy không phải đã có người giúp hoàn thành nhiệm vụ sao?

Để cho Adam thật đến bắt "Adam" giả này tất nhiên là được, nhưng bởi vì không thể làm hư hại tượng sáp, bọn họ cũng không có cách nào tra hỏi đối phương chuyện sáp. Trái lại bởi vì bắt hai người giả này, mà mất đi cơ hội đạt được đầu mối.

Cho nên cô không tính làm theo lời của Adam thật, nếu đến bây giờ "Adam" giả cũng không làm tổn thương đến cô, vậy chứng minh hắn ta tạm thời không có năng lực trực tiếp tổn thương đến cô, Dĩ nhiên cô phải thừa dịp này thăm dò tình báo một chút.

Nghĩ đến đây, Tô Dung sờ túi một cái. Trong túi của cô có đạo cụ có thể để cho cô trực tiếp thông qua, sau đó sau khi hoàn thành không có cách nào giải thích với Adam, dù sao cô tốt nhất không nên bai lộ mình có đạo cụ quái đàm.

Cho nên không phải vạn bất đắc dĩ, cô vẫn có ý định trước tiên dựa vào mình thử một chút.

Không có cúp điện thoại, Tô Dung nhìn về phía "Adam" giả: "Tôi đột nhiên nghĩ đến, quy tắc thứ sáu không phải nói chỉ có tượng sáp mới có được con dấu sao? Vậy chúng ta biến mình thành tượng sáp, có phải có thể thấy con dấu ở chỗ này không?"

"Adam" giả: "???"

Hắn ta thật sự bất ngờ không ngờ Tô Dung suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng lại có thể nghĩ ra phương pháp hoang đường như vậy

Cũng may cái này có lợi với hắn ta, cũng đủ để cho "Adam" có chút nghi ngờ: "Cô nói thật? Sau khi biến thành tượng sáp ngay cả đi ra ngoài cũng được, còn lấy con dấu làm gì?"

"Đương nhiên là có biện pháp!" Trên mặt Tô Dung tràn đầy tự tin, nói ra lời giải thích mà mình đã sớm có chuẩn bị: "Tôi biến mình thành tượng sáp, cậu đến lấy con dấu không phải là được sao? Con dấu của phòng triển lãm này cũng không phải chỉ cho một người in vào, cậu lấy con dấu, in vào tờ hướng dẫn của hai chúng ta, sau đó chuyển tôi ra ngoài, tôi đoán như vậy có thể trở về."

Mặc dù cô suy nghĩ rất chu toàn, nói chuyện rất thành khẩn, nhưng "Adam" vẫn có chút nghi ngờ. Dù sao nói thế nào đi nữa Tô Dung cũng không phải là kẻ ngu, loại người có kế hoạch rõ ràng cũng có thể nhìn ra được chỗ không đúng đi?

Trong mắt hắn ta lóe lên ánh sáng nghi ngờ, nhưng ngoài mặt vẫn đồng ý: "Ý kiến hay! Sao tôi không nghĩ đến? Cô yên tâm, tôi nhất định sẽ chuyển cô ra ngoài! Cô chỉ cần dựa vào bức tượng này, rất nhanh có thể biến thành tượng sáp."

Nhưng mà lúc này, hình như Tô Dung kịp phản ứng lại, nhíu mày nói: "Đúng vậy, tôi đột nhiên ý thức được, lỡ như cuối cùng cậu lật lọng thì sao? Dù sao chúng ta vốn không hợp nhau."

Cô lộ ra vẻ suy nghĩ, hình như đã đổi ý: "Cái gì đều là tôi làm, cậu không bỏ ra chút gì sao?"

"Sao cô có thể lật lọng như vậy?" Mắt thấy vịt đã đến miệng còn muốn bay, "Adam" lập tức lo lắng hỏi.

Sau đó giống như ý thức được biểu hiện của mình quá khoa trương, lại tằng hắng một cái, cố gắng bình tĩnh nói: "Chủ yếu là tôi nghĩ thông suốt, bây giờ chúng ta là châu chấu trên cùng một sợi dây, cô cần phải tin tưởng tôi."

"Ừ, nếu như cậu đã nói như vậy, vậy cậu đi biến thành một tượng sáp đi, tôi đến lấy con dấu chuyển cậu ra ngoài, như thế nào?" Tô Dung có thể tin lời nói dối của hắn ta mới là lạ.

Thái độ như vậy của cô trái lại để cho "Adam" càng tin, nhìn lúc này cũng biết trước kia người này đúng là hồ đồ nhất thời, nhưng nếu đã hồ đồ nhất thời, hắn ta phải để cho cô hồ đồ cả đời.
 
Vô Hạn Lưu: Ta Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Chính Xác Của Quái Đàm
Chương 391: Chương 391


Trong mắt "Adam" xuất hiện một tia hung ác, cười nói: "Vậy cô muốn như thế nào? Hoặc là nói, cô muốn tôi làm cái gì?"

"Ít nhất cậu phải tìm cho tôi đầu mối quan trọng có thể sánh bằng với hành động nguy hiểm mà tôi chuẩn bị làm, nếu không tôi sẽ không thỏa hiệp." Tô Dung làm bộ suy nghĩ một chút, cho ra một câu trả lời.

Nghe vậy, "Adam" rối rắm. Hắn ta không muốn trả giá gì cả, nhưng hắn ta cũng biết đây đã là Tô Dung đang nhượng bộ. Nếu như đổi lại là hắn ta, kịp phản ứng đề nghị mới vừa rồi của mình rất ngu ngốc, nhất định sẽ trực tiếp buông tha, mà không phải mượn cái này đạt được mục đích.

Cho nên ở trong mắt hắn ta, bây giờ Tô Dung vẫn chưa tỉnh táo lại, đoán chừng là bị ô nhiễm. Sau khi bị ô nhiễm đầu óc mơ màng vận chuyển chậm, thứ nghĩ ra không đáng tin cũng là bình thường.

Hắn ta không biết là, Tô Dung chỉ là định giả heo ăn thịt thỏ. Chờ "Adam" bỏ ra thứ cô mong muốn, lập tức trực tiếp lật lọng nghênh đón Adam thật trở về.

Lúc "Adam" giả đang do dự, Tô Dung bước nhanh đến, sau đó làm bộ như tùy ý nắm lấy tay của hắn ta, kéo hắn ta đến bên cạnh bà lão thuận tiện vươn tay cúp điện thoại để tránh bị phát hiện.

"Đúng rồi, trước tiên cậu nhìn thử, mới vừa rồi hình như chúng ta đều thấy là cái tượng sáp này động đậy, cậu nói có phải tượng sáp này có chỗ đặc biệt không." Tô Dung nói xong, tự nhiên buông tay ra.

"Adam" bị giật mình bởi động tác bất ngờ của cô, lúc phản ứng lại thì cô đã buông tay rồi. Hắn ta cẩn thận quan sát vẻ mặt của Tô Dung, cảm thấy không có khác thường gì, lúc này mới làm bộ nhìn tượng sáo.

Mà lúc này Tô Dung hơi cúi đầu, che giấu đôi mắt kinh ngạc hoảng sợ của mình ---

Tay của "Adam" này ấm áp!

Dựa theo quy tắc, tượng sáp nhất định phải có xúc cảm lạnh như băng, tuyệt đối không có xúc cảm ấm áp như da người.

Cho nên tình huống của "Adam" này là được nhắc trong quy tắc 4 [Tượng sáp do sáp chế tạo, sẽ không có hơi ấm, lại càng không có xúc cảm như da người.]

Như vậy bây giờ chuyện cô phải làm là nửa đoạn sau của quy tắc này [nếu như lúc bạn chạm vào tượng sáp cảm nhận được xúc cảm không thuộc về tượng sáp, có thể đến khu nghỉ ngơi nghỉ năm phút, rồi trở lại.]

Không đúng! Tô Dung đột nhiên lại ý thức được một vấn đề. Trong điện thoại Adam có nói cậu ta đã bắt người giả mạo kia lại, vậy sao cậu ta không phát hiện ra chuyện này chứ?

Phải biết đây cũng không phải là một tin tức bình thường, gặp phải tượng sáp có nhiệt độ nhất định phải tránh đến khu nghỉ ngơi mới được, nhưng mà hết lần này đến lần khác Adam không có nhắc đến.

Cậu ta thật sự là Adam sao? Tô Dung không nhịn được nghi ngờ.

Tô Dung cẩn thận suy nghĩ lại lời của Adam trong điện thoại, rất nhanh phát hiện được một điểm khả nghi: Adam không thể không biết tầm quan trọng của chuyện nói lòng vòng, thăm dò, nhưng cậu ta trực tiếp để cho Tô Dung mở cửa, hơn nữa ba bốn lần nhấn mạnh chuyện này.

Nếu như là Adam trong điện thoại có vấn đề, vậy cuối cùng người nào là Adam thật?

Nói thật Tô Dung không muốn nghi ngờ Adam trong điện thoại, cách giải thích của cậu ta rất giống Adam thật, mặc kệ là giọng điệu hay cách sử dụng đạo cụ quái đàm đều không có vấn đề gì.

Nhưng nếu như cậu ta thật sự là Adam, lại giải thích chuyện tại sao cậu ta không phát hiện người giả có hơi ấm?

Không, thật ra còn có một loại khả năng! Đôi mắt Tô Dung bỗng nhiên sáng lên, Adam lại bị ô nhiễm!

Sau khi bị ô nhiễm sẽ sinh ra nhận biết sai lầm, giống như khi cô ở ký túc xá số 44, bọn họ đều bị ô nhiễm cho nên không phát hiện sự vặn vẹo trên khuôn mặt, như vậy Adam cũng hoàn toàn có thể bị ô nhiễm mà không cảm nhận được nhiệt độ chính xác.

Chỉ là Tô Dung vẫn không dám mở cửa, bởi vì cô không biết rốt cuộc bây giờ Adam bị ô nhiễm đến trình độ nào. Nếu như đã biến thành ô nhiễm nghiêm trọng, vậy cô thật sự không dám mở cửa cho đối phương.

Quả nhiên vẫn phải dựa vào mình.

Tô Dung thở dài, lại lần nữa nhìn về phía "Adam" giả. Người này chắc chắn là hàng giả, nhưng lại không phải là tượng sáp, cũng chỉ có thể là quỷ quái thôi.

Tô Dung ở phía sau hàng giả lộ ra vẻ hưng phấn, tượng sáp không thể bị làm hư, nhưng quỷ quái có thể! [Xẻng phệ linh] của cô có thể đánh cả quỷ quái, quỷ quái này nhìn vào cũng không mạnh lắm, vậy cô không phải có thể dùng bạo lực đập vỡ sao?

Lúc này cuối cùng "Adam" cũng mở miệng: "Như vậy đi, tôi nói cho cô một đầu mối quan trọng, sau đó cô lại làm theo lời đề nghị mới vừa rồi, như thế nào?"

Nghe vậy Tô Dung không có hành động thiếu suy nghĩ, gật đầu: "Cậu nói đi."

"Con dấu ở trong tim tượng sáp." "Adam" mở miệng nói ra một bí mật kinh người.

Tô Dung: "?"

Cô thật sự bị lời này làm cho sửng sốt, hồi lâu mới há miệng hỏi: "Sao cậu biết được.

Ngay cả che giấu cũng không che giấu mình có thị giác thượng đế sao?

Trái lại "Adam" có lý chẳng sợ nói: “Tôi dùng đạo cụ quái đàm thăm dò được."

Đây đúng là một lý do vạn năng, Tô Dung nghi ngờ nhìn hắn ta một cái, đột nhiên cầm ra một chai bột màu xanh lá: "Đây là bột thành thật, cậu uống nó xong thì lặp lại lời vừa rồi, tôi mới chịu tin tưởng cậu. Cậu cũng không cần lo lắng tôi hại cậu, bây giờ hai người chúng ta là đồng đội, hại cậu tôi cũng không có chỗ tốt nào."

Biểu hiện càng cẩn thận của cô, càng làm cho "Adam" tin tưởng đây mới là tính cách thật mà cô biểu hiện ra. Dù sao hắn ta cũng không sợ bị Tô Dung đầu độc, sau khi suy nghĩ một chút thì gật đầu: "Được, cô đưa cho tôi đi, chỉ là sau khi xác định, cô nhất định phải làm theo lời đề nghị lúc nãy!"
 
Vô Hạn Lưu: Ta Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Chính Xác Của Quái Đàm
Chương 392: Chương 392


Hắn ta nói xong thì nuốt bột mà Tô Dung đổ ra trong tay cho mình.

Sau khi chắc chắn hắn ta đã ăn xong, lúc này Tô Dung mới hỏi: "Là trong tim của mỗi tượng sáp đều có con dấu sao?"

Cái vấn đề này hết sức ảo dịu, vừa có thể xác định lời mới vừa rồi có phải là thật hay không của "Adam", vừa có thể hỏi ra được đầu mối khác.

Mặc dù mưu kế này của cô rất dễ dàng nhìn ra, nhưng "Adam" cũng không từ chối, trả lời: "Không phải mỗi một, chỉ có con dấu ở tượng sáp đặc biệt."

Hắn ta vừa nói vừa chỉ vào tượng sáp bà lão: "Tượng sáp này động đậy dưới mi mắt của tôi và cô, tôi đoán đây chính tượng sáp đặc biệt. Sau khi cô biến thành tượng sáp vậy có thể nhìn thử rốt cuộc có phải là tượng sáp này hay không."

Tô Dung chính là chuyên gia chơi chữ, sao có thể không nhìn ra được lời của "Adam" là nói dối?

Trong câu đầu tiên của hắn ta thiếu chủ ngữ, chỉ nói "không phải mỗi một", lại không nói rõ ràng không phải là mỗi một cái gì. Nếu như câu trả lời chỉ đơn giản là "không phải mỗi một trong tượng sáp đều có tim", hắn ta có thể nói thẳng là được. Vốn dĩ thiếu chủ ngữ là không phù hợp với cấu trúc câu, nhất định là vì giấu diếm gì đó.

Mà thứ giấu diếm chính là thứ hắn ta coi thường, cũng chính là chủ ngữ.

Rốt cuộc ở trong tim thứ gì có con dấu?

Câu trả lời rất dễ thấy, nếu như không phải con dấu trong tim của điều tra viên, vậy đó chính là trong tim của quỷ quái.

Không phải vạn bất đắc dĩ, tất nhiên Tô Dung sẽ không cho rằng tim mình có con dấu. Hơn nữa như vậy không phù hợp với quái đàm quy tắc không cần phải chết.

Tô Dung suy nghĩ một chút, thừa dịp bột thành thực còn có công hiệu, cô hỏi tiếp: "Muốn đạt được con dấu, vậy tôi phải vận động mạnh, như vậy có phải sẽ làm hư thân thể tượng sáp. Vậy không phải trực tiếp phạm quy rồi sao?"

"Không sao, đến lúc đó tôi làm là được." "Adam" lập tức nói, nhưng kịp phản ứng lại lời này không hợp suy luận, lại bổ sung, "Ý của tôi là, cô biến thành tượng sáp đã không thể được xem là một bộ phận thân thể của cô nữa, sáp là một tài liệu cứng rắn nhất. Đến lúc đó tôi dùng cái đó lập chỗ trống bị vỡ cho cô là được."

Câu "sáp là tài liệu cứng nhất nhất" không phù hợp với lẽ thường, làm cho Tô Dung chú ý đến. Tại sao "Adam" lại cho rằng sáp là tài liệu cứng rắn nhất? Hắn ta ăn bột thành thật, những lời này nhất định là thật.

Đã biết sáp không hề cứng rắn, nếu như hắn ta có thể nói ra những lời này, có phải đã nói lên, đối với hắn ta sáp chính là th* c*ng r*n nhất không?

Nghĩ đến đây, đôi mắt của Tô Dung lóe lên ánh sáng gì đó. Nhanh chóng bày ra bộ dạng ưu sầu: "Tôi sợ sau khi tôi biến thành tượng sáp tay sẽ không đủ cứng, nếu chỗ này có một con d.a.o bằng sáp thì tốt rồi. Thôi, tôi vẫn là đi đến phòng bên cạnh xem thử có thể tìm được con d.a.o làm bằng sáp hay không."

Lúc này cô mới hiểu được, quả nhiên hai khu này đều có chỗ dùng. khu nhân vật giống như là cung cấp ổ khóa, còn khu đồ vật thì cung cấp chìa khóa.

Chẳng qua không sao, dù sao vì không để cho cô phát hiện chân tướng, "Adam" chắc sẽ chủ động đưa chìa khóa cho cô.

Nghe vậy, đúng là "Adam" từ một góc tìm ra được một con d.a.o làm bằng sáp tới : "Đừng nói tôi không giúp cô nhé, dùng cái này đi."

Hắn ta nói xong, thì vội vàng hỏi: "Sao cô còn chưa làm? Tôi cũng đã chuẩn bị nhiều như vậy, bây giờ cô sẽ không tiếp tục do dự nữa đi?"

"Dĩ nhiên là không có, cậu giúp tôi dời bức tượng kia ra đi, cách gần tôi một chút." Tô Dung mỉm cười, tựa vào vách tường nghiêng đầu nhìn hắn ta.

"Adam" không nghi ngờ xoay người lại muốn di chuyển tượng sáp kia. Ngay khi hắn ta xoay người, Tô Dung nắm chặt con d.a.o bằng sáp, bước một bước dài xông đến, dùng hết sức toàn thân, từ phía sau đ.â.m vào tim của hắn ta.

Cảm ơn kiếp sống thám tử, cô vô cùng hiểu rõ thân thể con người, coi như đ.â.m từ sau lưng cũng sẽ không lo lắng đ.â.m sai.

"Cô..." "Adam" bất ngờ không kịp đề phòng, khiếp sợ muốn quay đầu lại. Nhưng mà con d.a.o làm bằng sáp kia c*m v** n.g.ự.c của hắn ta đã dần hòa tan, dung nhập vào trong cơ thể của "Adam".

Chỉ chốc lát sau, "Adam" không nói được một chữ nào, nhanh chóng biến thành tượng sáp. Sau khi hoàn toàn biến thành tượng sáp, một tiếng ầm nổ ra, cả người hắn ta đều vỡ vụn.

“Rào rào!"

Một vật nhỏ rơi trên mặt đất, Tô Dung nhặt nó lên, chính là một con dấu.

Quả nhiên "Adam" không nói thật hoàn toàn, con dấu đúng là ở trong tim, nhưng không phải ở trong tim của tượng sáp mà là ở trong tim của hắn ta. Nếu như lúc ấy cô thật sự tin tưởng chuyện hoang đường của đối phương, bây giờ đã c.h.ế.t rồi.

Cô in con dấu lên tờ hướng dẫn của mình, trong nháy mắt trên tờ hướng dẫn xuất hiện một ký tự nhỏ hình đầu người. Bên cạnh nó chính là máy chụp hình nhỏ, và ngôi nhà nhỏ.

Mà sau khi in xuống xong con dấu lập tức biến mất.

Thỏa mãn nhìn hai lần, lúc này Tô Dung mới mở cửa, nhìn về phía "Tô Dung" bị Adam buộc lại, có bộ dạng giống như đúc với cô.

Nhìn người khác có khuôn mặt giống mình thật sự là một chuyện có chút khó chịu, Tô Dung lấy con d.a.o ra, hài lòng thấy đối phương thay đổi sắc mặt.

"Cuối cùng cô cũng đi ra rồi." Thấy cô, Adam đứng lên, bất mãn nói: "Tại sao không trực tiếp mở cửa, để cho tôi đi vào trói tên kia lại? Hàng giả kia sợ tôi tiến vào, nhất định là sợ chúng ta hội họp với nhau. Chẳng qua nếu như cô đã đi ra, vậy hàng giả kia đã bị cô giải quyết rồi? Sao làm được?"

Lời này của cậu ta làm cho Tô Dung ý thức được, nếu để cho hai người giả này gặp nhau, sợ rằng sẽ xảy chuyện gì đó? Đừng thấy Adam là nói Tô Dung giả không để cho cậu ta mở cửa. Nhưng mà cậu ta đã bị ô nhiễm, đầu óc không tỉnh táo lắm, bị lừa gạt cũng rất có thể.
 
Vô Hạn Lưu: Ta Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Chính Xác Của Quái Đàm
Chương 393: Chương 393


Nhưng nếu chỉ là như vậy, mới bắt đầu sao hai người giả lại tách bọn họ ra? Hơn nữa rõ ràng "Adam" bên trong không hy vọng Tô Dung mở cửa, mà "Tô Dung” bên ngoài lại hy vọng cô mở cửa.

Cô không trả lời câu hỏi của Adam, mà là đi thẳng đến trước mặt "Tô Dung", giơ con d.a.o lên, hỏi nghi ngờ của cô.

"Tô Dung" sợ hãi nhìn con d.a.o kia, cô ta rõ ràng, Tô Dung có thể đi ra, khẳng định "Adam" đã bị giết, mà cô ta cũng không thể may mắn tránh thoát, cho nên sợ hãi.

"... Nếu tôi nói, cô có thể bỏ qua cho tôi sao?" Mặc dù cảm thấy không thể nào, nhưng cô ta vẫn hỏi.

Tô Dung lắc đầu một cái, lười hỏi lại. Từ thái độ của đối phương cô đã biết. Nếu như trước đó không g.i.ế.c "Adam", cô mở cửa đúng là xảy ra vấn đề. Nhưng mặc lệ là vấn đế gì, cô đã giải quyết xong, cũng không cần phải xoắn xuýt thêm làm gì nữa.

Tô Dung xác định xong chuyện này, cũng không định nghe câu trả lời, không chút lưu tình cắm con d.a.o vào tim của cô ta, sau đó từ trong tim của cô ta lấy con dấu ra, tiện tay ném cho Adam vẫn đang trợn mắt há miệng: "Cậu thiếu tôi một ân huệ."

---

Lúc hai người cùng đi ra, cũng đã trở lại đại sảnh có hoa hồng màu trắng. Tô Dung vứt hoa hồng đỏ biến thành hoa hồng màu hồng đi, đột nhiên nói: "Xem ra một người đi ra từ phòng triển lãm sẽ đến đại sảnh hoa hồng đỏ, nhiều người đi ra thì sẽ đến đại sảnh hoa hồng trắng.”

Vốn dĩ Adam còn định cười nhạo cô ngu ngốc, bây giờ mới phát hiện chuyện này. Nhưng mới vừa nghĩ đến mình không hiểu gì hết thiếu người ta một ân huệ, lại bực bội im miệng.

Lúc mới vừa đi ra ngoài cậu ta hỏi Tô Dung rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, sao vừa đi ra đã hoàn toàn lột xác, hoàn thành xong nhiệm vụ rồi.

Trái lại Tô Dung cũng không giấu diếm, nhưng cũng không nói quá nhiều, chỉ là phương pháp lấy được con dấu chính xác cho cậu ta.

Nếu nói ra chuyện bột thành thật có khả năng sẽ bại lộ thân phận, cũng may chỉ cần cô không nói, cũng sẽ không ai biết xảy ra chuyện gì. Nếu có người hỏi sao cô dám tin tưởng lời của đối phương là thật, cô hoàn toàn có thể dùng chuyên ngành tâm lý học của mình để lừa gạt qua.

Không quan tâm đến tâm trạng xoắn xuýt của Adam, Tô Dung đi về phía Ngũ Minh Bạch và Serina đang ngồi nghỉ ngơi trong phòng khách. Trừ hai người bọn họ, trong phòng khách còn có hai người đang hôn mê. Trừ người đàn ông nước ngoài lúc trước, một người khác chính là người trong đội của Adam.

Ngũ Minh Bạch nhìn thấy cô, kinh ngạc vui mừng đứng lên muốn đi đến chỗ của cô. Nhưng khi nhìn thấy Adam. lại do dự dừng bước lại, mà Serena cũng lộ ra vẻ kinh ngạc không xác định.

Nhìn thấy vẻ mặt của bọn họ, Adam chỉ có thể tự ngồi một mình, chờ ba đồng đội còn lại của mình còn chưa đi ra.

Tô Dung đi đến, giải thích: “Mới vừa rồi tôi và Adam tổ đội, lấy được con dấu của phòng triển lãm tượng sáp."

."... Hình như mỗi khi gặp mặt, cô đều có thể mang đến cho chúng tôi chút ngạc nhiên mừng rỡ." Ngũ Minh Bạch nghe xong cũng chỉ hơi ngẩn ra, sau đó cảm thán một câu.

So với anh ấy, Serena lại vội vàng hơn, trực tiếp hỏi: "Sao cô làm được? Phòng triển lãm tượng sáp phải đi như thế nào?"

Cô ta rất rõ ràng, mặc dù mình không phải là người Hoa, không thể vô điều kiện lấy được sự giúp đỡ của Tô Dung, dĩ nhiên chỉ có thể chủ động hỏi, để cho cô có lòng tốt nói cho mình biết.

Tô Dung sắp xếp lại từ ngữ trong đầu, đơn giản trả lời vấn đề của Serena. Bây giờ bọn họ chỉ còn ba người, mà cô đã đi qua phòng triển lãm tượng sáp, sẽ không thể lại đi nữa. Vì lý do an toàn, Ngũ Minh Bạch phải đi cùng một người mới được.

Không cần suy nghĩ đến chuyện liên minh với người nước A, bọn họ cũng không thiếu người, như vậy chỉ có thể hợp tác với Serena. cho nên Tô Dung mới nguyện ý nói tình báo này cho đối phương.

Ngũ Minh Bạch nghe được lời kết của cô, không nhịn được nhíu mày. Mặc dù đã lấy được phương pháp, nhưng thật sự bắt đầu thực hiện, chỉ sợ sẽ không đơn giản như vậy. Dù sao người giả mạo điều tra viên cũng là quỷ quái, muốn dùng d.a.o làm bằng sáp g.i.ế.c c.h.ế.t chỉ sợ không đơn giản như thế.

“Chuyện đi đến phòng triển lãm tượng sáp có thể để sau, trước tiên chúng ta đến phòng triển lãm tranh sơn dầu đi!" Tô Dung cắt đứt suy nghĩ của anh ta: "Tôi đã trao đổi phương pháp lấy được con dấu với Adam, cũng có thể dễ dàng hoàn thành nhiệm vụ."

Nghe vậy, nhất thời Ngũ Minh Bạch lộ ra vẻ muốn nói lại thôi, xoắn xuýt hồi lâu mới mở miệng, nhỏ giọng hỏi: "Chuyện đó, cô và Adam kia xảy ra chuyện gì? Cậu ta có mời cô đi nước A không?"

Anh ấy thật sự không hiểu, rõ ràng trước khi tách ra, bọn họ vẫn không đội trời chung với Adam, kết quả lúc trở về, Tô Dung đã tổ đội thông qua một phòng triển lãm với Adam rồi.

Rất có cảm giác một giây trước cô còn nói dâu tây ăn không ngon, một giây sau đã ăn một giỏ rồi.

Dưới ánh mắt nghi ngờ của hai người, Tô Dung lắc đầu phủ nhận: "Không, không có, hai chúng tôi chỉ là cùng nhau hoàn thành một phòng triển lãm, không nói chuyện liên quan những đề tài khác."

Mặc dù bọn họ nói chuyện rất nhỏ tiếng, nhưng đại sảnh lại trống trải, thính lực của Adam lại tốt, cậu ta chế nhạo nói: "Tôi cũng không phải là người nào cũng mời được không?"

"Cậu!" Ngũ Minh Bạch lập tức tức giận, ở trong mắt anh ấy, Tô Dung hoàn toàn là một điều tra viên ưu tú, chỉ có chuyện cô từ chối, chứ không có người khác ghét bỏ cô.

Lúc này nghe được giọng điệu ghét bỏ của Adam, tất nhiên anh ấy rất tức giận: "Thật sự là có mắt không tròng, dù cậu có mời, Tô Dung cũng không nhất định sẽ đi!"

Khác với anh ấy, Tô Dung cũng không tức giận với lời chế nhạo này. Cô nhìn Adam một cái, cảm thấy lời mới vừa rồi kia của cậu ta không phải ý mà Ngũ Minh Bạch hiểu.
 
Vô Hạn Lưu: Ta Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Chính Xác Của Quái Đàm
Chương 394: Chương 394


Ý của Ngũ Minh Bạch hiểu chính là: Tô Dung không ưu tú, tôi sẽ không mời một người vô dụng.

Mà sau khi Tô Dung nghe, hoặc là nói sau khi cô quan sát thì đưa ra kết luận ý thật của Adam: Nước A không tốt như vậy, tôi sẽ không mời người có chủ kiến của mình.

Cô không có chứng cứ, nhưng cô cảm thấy ý của lời Adam chính là như vậy. Tô Dung rất có lòng tin với thực lực của mình, hơn nữa cậu ta còn thiếu nợ mình, không thể nào mở miệng chế nhạo cô trắng trợn như vậy được.

"Hai người thì sao?" Cô đổi chủ đề, để tránh cho Ngũ Minh Bạch và Adam cãi vả: "Hai người các người lúc nào hoàn thành nhiệm vụ của phòng triển lãm cổ đại."

“Đại khái là khoản 20 phút trước." Serena lấy lòng chủ động trả lời: "Anh Ngũ đây hoàn thành trước, sau đó ở bên trong đợi tôi một lát. Nhắc đến cũng may, cô sớm rời đi, càng về sau đám chủ tử kia càng nóng nảy, hơi lơ là một chút sẽ làm cho bọn họ tức giận. Cô là nhân vật nha hoàn, nếu ở lại trong đó, sợ rằng không có cách nào dỗ bọn họ được."

Cái này giống như phỏng đoán lúc trước của Tô Dung. Mặc dù thân phận nha hoàn được gần chủ tử, nhưng dù sao địa vị quá thấp, ở lại lâu rất dễ dàng xảy ra chuyện.

Mà Ngũ Minh Bạch ở một bên cũng gật đầu, ngay cả lão phu nhân được anh ấy dỗ dành thật tốt sau đó cũng thiếu chút nữa tức giận với anh ấy, độ khó có thể thấy được nâng lên. Hơn nữa không chỉ có như vậy: "Càng về sau uy lực của Pitt càng mạnh, lúc hai chúng tôi rời đi, anh ta thiếu chút nữa bắt được tôi."

Đang nói chuyện, lại có hai người đi ra từ phòng triển lãm, đều là người nước A. Một người trong đó thấy Adam, kinh ngạc hỏi: "Adam, Martini không ở cùng với cậu sao?"

Adam nghe vậy nhíu mày, đi đến: "Lúc ấy tôi vừa rời đi đã đi vào phòng triển lãm tượng sáp, sau khi lấy được con dấu mới trở về, hoàn toàn không nhìn thấy Martini gì đó. Các người không đi cùng nhau sao?"

"Cái gì!Adam, cậu thông qua phòng triển lãm tượng sáp rồi sao?" Hai người lộ ra vẻ kinh ngạc vui mừng, trong nháy mắt trực tiếp quên mất Martini, xúm lại hỏi cậu ta: "Phương pháp thông qua của phường triển lãm tượng sáp là gì vậy?"

Nhìn bọn họ như vậy, trong mắt Adam thoáng qua một tia ghét bỏ: "Martini đi đâu? Các người nói xong tôi lại trả lời các người."

"Cậu ta hoàn thành nhiệm vụ sớm hơn chúng tôi, nói là mình đi ra ngoài với câu, sau đó thì đi ra ngoài." Một người trong đó nói.

Nhất thời Adam đã hiểu, xem ra Martini cũng bị đưa vào đại sảnh hoa hồng đỏ. Cậu ta nói chuyện này cho hai người biết, lại nói phương pháp thông qua, sau đó tỉnh táo nói: "Bây giờ các người chia nhau ra đi vào phòng triển lãm tranh sơn dầu rồi lại đi ra, hội họp với Martini ở đại sảnh hoa hồng đỏ đi.”

Nếu chỉ có một mình Martini bên kia, chờ cậu ta không khống chế được đi vào phòng triển lãm tượng sáp, vậy lúc đó chính là ngày giỗ của cậu ta.

"Vậy nếu như Martini đã tiến vào thì sao?" Một người trong đó hỏi.

Lúc này Adam lộ ra có chút không kiên nhẫn: "Vậy hai người các cậu họp thành đội."

Nói cách khác chính là, Martini c.h.ế.t chắc.

Vẻ mặt hai người cũng trở nên nghiêm túc, lập tức gật đầu, chỉ là vẫn có chút lo lắng: "Vậy còn cậu thì sao? Cậu cũng biết, lần này chúng tôi chủ yếu là đi bảo vệ cậu."

Hiển nhiên lời này đã chọc cười Adam: "Tôi còn cần hai người bảo vệ sao?" Gai người ngượng ngùng nhìn nhau, xoay người rời đi.

Tô Dung thì dẫn theo hai người Ngũ Minh Bạch đến phòng triển lãm tranh sơn dầu, cô đã lấy được phương pháp thông qua, muốn thông qua rất dễ dàng.

Sau khi đi vào, nhân viên đồng phục xanh dương theo lệ đưa quy tắc cho bọn họ.

《 Quy tắc phòng triển lãm tranh sơn dầu》

Một, phòng triển lãm tranh sơn dầu chỉ có rất nhiều tranh sơn dầu và khách tham quan, xin tuyệt đối đựng đụng chạm làm hư hại tranh sơn dầu.

Hai, nếu như thấy có người đã chạm vào tranh sơn dầu, không được tiếp xúc với người đó, nhanh chóng đi tìm nhân viên nói rõ tình huống. Chú ý nhân viên bạn tìm là nhân viên đồng phục xanh dương.

Ba, mỗi bức tranh sơn dầu của phòng triển lãm đều là hoàn mỹ nhất, bày ra người, vật trong tranh một cách tinh tế.

Bốn, tranh sơn dầu là vật tĩnh, sẽ không xuất hiện trái cây chuyển động, người đi ra khỏi tranh, đây chỉ là tưởng tượng để làm cho bức tranh thêm sinh động thôi.

Năm, trong phòng triển lãm, tranh sơn dầu đều có nội dung cụ thể, nếu như nhìn thấy tranh sơn dầu thuần sắc, mời lập tức nghĩ cách rời khỏi phòng triển lãm.

Sáu, xé bỏ sản phẩm chất lượng kém có thể đạt được con dấu.

Có vẻ rất dễ thấy, trong sáu quy tắc nàyquy tắc thứ 4 bị sai.

Mà phương pháp thông qua giống như Adam nói, hủy tác phẩm kém nhất là được.

"Quy tắc này mâu thuẫn!" Xem xong quy tắc Serena nhíu mày nói: "Quy tắc thứ nhất nói không làm hư hại tranh sơn dầu, quy tắc thứ sáu thì nói hủy diệt tác phẩm kém nhất. Vậy sao chúng ta có thể lấy con dấu được?"

Ngũ Minh Bạch đã phát hiện được manh mối, lắc đầu một cái: "Cô nhìn kỹ đi, quy tắc thứ 3 đã nói, tranh sơn dầu trong phòng triển lãm là hoàn mỹ. Vậy tác phẩm kém không phải là tranh sơn dầu rồi."

Đúng là như vậy, thậm chỉ quy tắc thứ 6 còn dùng từ "sản phẩm" để hình dung tranh sơn dầu không hoàn mỹ. Nếu nó không phải là tranh sơn dầu, tất nhiên cũng có thể hủy diệt.

Nhưng có một ít chỗ cần phải chú ý, khác với phòng triển lãm chụp ảnh có hai lần cơ hội, hiển nhiên chỗ này chỉ có một lần cơ hội, một khi thất bại tương đương với việc hủy hoại tranh sơn dầu, là trực tiếp không tuân theo quy tắc.

Cũng may bọn họ đã biết cách để phán đoán sản phẩm kiém, Tô Dung nói phương thức hoàn thành nhiệm vụ mà Adam đã nói cho hai người Ngũ Minh Bạch.

Ngũ Minh Bạch nghe xong thì nghi ngờ hỏi: "Cô chắc chắn cậu ta nói thật sao? Chắc sẽ không là cố ý lừa chúng ta đi!"
 
Vô Hạn Lưu: Ta Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Chính Xác Của Quái Đàm
Chương 395: Chương 395


“Chắc là sẽ không, dù sao cậu ta vẫn chờ tôi nói phương pháp hoàn thành ở phòng triển lãm nghệ thuật cổ đại." Tô Dung lắc đầu: "Hơn nữa chúng ta vào xem một chút thì biết, nếu như tài liệu làm ra bức tranh tương ứng với nội dung, mà có mấy bức tranh không tương ứng, không phải chứng minh cậu ta nói thật sao?"

Đây chính là một phương pháp tốt, Ngũ Minh Bạch gật đầu một cái. Mà Serena ở bên cạnh đột nhiên mở miệng, cẩn thận hỏi: "Chúng ta thật sự nói thật phương pháp thông qua phòng triển lãm nghệ thuật cổ đại cho Adam sao?"

"Trên thực tế coi như chúng ta không nói, cậu ta chắc chắn cũng có thể thông qua." Tô Dung cho ra lời khuyên: "Cho nên không cần nói dối đặt bẫy gì đó."

Nghe vậy Serena lắc đầu một cái: "Nhưng nếu chúng ta nói phương pháp thông qua cho cậu ta, rất có thể bọn họ sẽ không tự mình thăm dò, trực tiếp hành động theo cách của chúng ta, như vậy đến lúc đó chúng ta rất dễ dàng gài bẫy bọn họ."

“Không, đây là lần giao dịch thứ hai, không có tiếp theo, cũng không có đảm bảo. Cho nên nếu như cậu ta không ngốc, tất nhiên sẽ chứng thực nghiêm túc đối với phương pháp thông qua mà tôi nói." Tô Dung nhìn Serena thật sâu: “Chỉ là trái lại tôi không biết cô lại hận Adam như vậy đó."

Lúc trước suy nghĩ của Tô Dung chính là Serena chính là nằm vùng mà Adam phái đến, cũng có khả năng là điều tra viên xui xẻo bị chia vào nhóm của bọn họ. Nhưng bây giờ xem ra, sợ rằng mục đích của cô ta không đơn giản như vậy?

Nước B sao...

"Dù sao quốc gia chúng tôi cũng không có quan hệ tốt với nước A, không phải sao." Nhận ra được chuyện không đúng, Serena vội vàng cười giải thích: "Chẳng lẽ các người không ghét Adam sao?"

"Ghét, nhưng bây giờ đã đạt thành quan hệ hợp tác, vậy không nên phản bội." Ngũ Minh Bạch rất tỉnh táo, trả lời khẳng định.

Thấy vậy, Serena cuối cùng cũng yên lặng, không nói gì nữa.

Bởi vì đã biết phương pháp thông qua, nhìn tranh sơn dầu cả một hành lang, Ngũ Minh Bạch quen cửa quen nẻo sắp xếp mọi người: "Serena, cô từ cửa bắt đầu quan sát hàng này, tìm ra tranh sơn dầu có tài liệu không tương ứng với nội dung, Tô Dung thì từ đối diện tìm, một hàng khác sẽ do tôi tìm."

Hai người hành động theo lời của anh ấy, Tô Dung nhanh đi đến đối diện. Bức tranh đầu tiên vẽ một vườn táo, đến gần có thể ngửi được mùi thơm trái táo. Hiển nhiên bức tranh này là dùng nước táo nghiền vẽ ra.

Tiếp đó là một bức tranh ruộng đồng vàng ươm, đập vào mặt là một mùi thơm để cho Tô Dung tin lời trong quy tắc --- những bức tranh sơn dầu này đều vô cùng hoàn mỹ.

Vẽ bình thường chỉ có thể để cho mắt của người cảm giác bức tranh này thật đẹp, nhưng tranh vẽ từ nước của thực vật thật lại có thể làm cho khứu giác, thị giác, thậm chí là cảm giác, để cho ai cũng giống như lạc vào cảnh giới kỳ lạ.

Hiển nhiên không chỉ là bởi vì bức tranh này dùng nguyên liệu tương xứng với nội dung, có lẽ bên trong còn có linh hồn giống như hình trong phòng triển lãm chụp hình.

Giống với phòng triển lãm chụp hình, phòng triển lãm tranh sơn dầu cũng không coi là rất khó. Như vậy xem ra, sợ rằng phòng triển lãm nghệ thuật hiện đại có độ khó như phòng triển lãm nghệ thuật cổ đại.

Tô Dung vừa suy nghĩ vừa nghiêng đầu qua, đột nhiên nhìn thấy Serena ở sau lưng vươn tay muốn chạm vào tranh sơn dầu.

Tô Dung: "..."

Cô nhanh tay lẹ mắt kéo Serena ra, thấy được người phụ nữ này còn đang xuất thần, thở dài nói: "Tỉnh lại đi, mới vừa rồi cô bị dụ dỗ."

Vừa nói cô vừa liếc nhìn hoa hồng của Serena, đã biến thành màu hồng nhạt rồi.

Serena bị Tô Dung lôi kéo cuối cùng cũng đã tỉnh hồn lại, hoảng sợ nhìn tay của mình thiếu chút nữa đụng vào bức tranh kia: "Mới vừa rồi... Quái đàm quy tắc này cũng quá nguy hiểm đi!"

"Dù sao cũng là quái đàm quy tắc khó khăn mà." Tô Dung bất đắc dĩ lắc đầu một cái, lúc trước lần đầu tiên cô vào quái đàm khó, chính là quái đàm quy tắc vườn bách thảo, bị mùi trái cây ô nhiễm dụ dỗ, thiếu chút nữa không nhịn được. Nếu không muốn bị cám dỗ, hoặc là cố gắng lấy được sức mạnh tinh thần được thưởng, hoặc là trải qua nhiều lần, dĩ nhiên có kinh nghiệm chống trả.

Giống với Serena, một quái đàm đã bị cám dỗ hai lần, đoán chừng lần tiếp theo có khả năng sẽ thanh tỉnh hơn một chút.

Dĩ nhiên cô không nói ra những lời này, đây không phải là chuyện một người trải qua hai quái đàm quy tắc như cô nên biết.

Rất nhanh ba người đã tìm ra sáu bức tranh không nhìn ra được chất liệu vẽ cụ thể. Trong đó có bốn bức tranh vẽ người, có hai bức vẽ phong cảnh.

Nói đến bức tranh vẽ người, không ngoài dự đoán của Tô Dung, mấy bức tranh đó đều dùng m.á.u tươi vẽ nên, còn có một bức tranh sơn dầu mô tả chiến tranh, xít lại gần một chút đã có thể ngửi được mùi m.á.u tanh nồng đậm, phối hợp với nội dung của bức tranh, để cho người nhìn giật mình.

Nhìn sáu bức tranh được chọn ra, rất nhanh Tô Dung đã lựa ra một bức tranh vẽ thác nước: "Bức tranh này là dùng nước của thác nước vẽ ra."

“Sao cô biết được." Ngũ Minh Bạch kinh ngạc hỏi.

Tô Dung nhún vai, chỉ xuống một chỗ trong bức tranh: "Hai người nhìn hạt cát chỗ này đi, đây không phải là vẽ lên, mà là dính lên."

Những hạt cát dính vào đá được vẽ trên bức tranh, nếu như không cẩn thận quan sát hoàn toàn không phát hiện được. Lúc trước hai người đã chứng kiến năng lực quan sát của Tô Dung, lúc này trừ cảm khái trong lòng ra, cũng lười bộc lộ vẻ kinh ngạc.

Còn dư lại năm bức tranh không có cách nào xác nhận tài liệu gì, ba người Tô Dung hoàn toàn không hiểu gì về nghệ thuật, càng không có cách nào phân biệt được thuốc màu trên bức tranh là làm từ cái gì.

Mà cơ hội của bọn họ chỉ có một lần, tùy tiện thử, lỡ như xảy ra vấn đề, người nào sẽ phụ trách?
 
Vô Hạn Lưu: Ta Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Chính Xác Của Quái Đàm
Chương 396: Chương 396


Chẳng qua có thể khẳng định, trong năm bức tranh này, nhất định có ba bức là chính xác, chỉ có hai bức là có vấn đề.

Tô Dung rút bức tranh phong cảnh duy nhất còn lại: "Dựa theo tỷ lệ xác suất, bức tranh này nhất định có thể lấy được con dấu."

Dù sao bọn họ không phân biệt được cái nào là đúng, vậy không bằng dựa vào vận may. Vận may của Tô Dung luôn không tốt, cho nên cô dựa vào tỷ lệ xác suất.

Trong phòng triển lãm này một nửa là tranh sơn dầu về vật, một nửa là về người, cũng không có khả năng tranh vẽ có vấn đề đều là vẽ người được?

Cô nói xong, không chút do dự xé bức tranh kia. trong tiếng kinh hô của hai người còn lại, thuận lợi nhận được con dấu. Tô Dung mỉm cười, in tờ hướng dẫn của mình lên con dấu mới.

Từ trước đến giờ cô thích làm xong chuyện của mình trước, sau đó xem thử có còn sức giúp đỡ người khác hay không. Nếu như ngay cả nhiệm vụ của mình cũng chưa hoàn thành, vậy giúp người khác không khỏi có chút thánh mẫu.

Tô Dung liếc nhìn những bức tranh còn lại, cô lựa tranh sơn dầu vẽ người phụ nữ mặc váy đỏ ra, giải thích: "Tranh này đều là màu đỏ, lấy thói quen bình thường của quái đàm quy tắc, có tỷ lệ rất lớn là sẽ dùng m.á.u tươi vẽ thành. Nếu bức tranh này không có mùi m.á.u tươi, vậy chắc không có vấn đề gì lớn."

Thật ra phương pháp phán đoán này cũng không hoàn toàn chính xác, nhưng không có cách nào, ai bảo trong bọn họ không có họa sĩ chuyên nghiệp chứ? Cũng chỉ có thể phán đoán thử vận may mà thôi!

Hiển nhiên phương pháp của cô mang lại linh cảm cho người khác, Ngũ Minh Bạch chọn ra một bức tranh yến hội: "Người ở trong bức tranh sơn dầu này nhiều như vậy, quần áo trên người lại phức tạp, khẳng định dễ dàng xếp tài liệu không tương ứng với nội dung vào trong tranh."

Chỉ là anh ấy không quyết đoán như Tô Dung, sau khi nói xong lại hỏi Tô Dung: "Tôi nói có đúng không?"

Tô Dung cười không nói, không trả lời. Cô không thể trả lời vấn đề này, bởi vì cô sẽ không phụ trách đối với lựa chọn của những người khác, cũng không muốn tự tìm phiền phức, nếu khẳng định câu trả lời của đối phương, lỡ như cuối cùng thất bại, vậy cô phải gánh tội rồi.

Không có được câu trả lời của cô, Ngũ Minh Bạch cười khổ một tiếng. Anh ấy nhìn chằm chằm bức tranh kia hồi lâu, cuối cùng vẫn xé bỏ nó. Một giây tiếp theo, một con dấu rơi ra.

Bầu không khí phòng triển lãm hơi thả lỏng một chút, Ngũ Minh Bạch nhanh chóng in con dấu vào tờ hướng dẫn của mình, sau đó cùng Tô Dung nhìn về phía Serena.

Hai người bọn họ đều đã làm xong, bây giờ còn không đi đơn giản chỉ là theo chủ nghĩa nhân đạo.

Mắt thấy còn có ba bức tranh dư lại, nhưng Serena lại không nhìn ra được bức nào có vấn đề, cô ta cầu xin nhìn Tô Dung: "Tô Dung, cầu xin cô, cô nhất định đã nhìn ra đi? Cô giúp tôi đi, tôi không muốn c.h.ế.t ở chỗ này."

Mặc dù quái đàm này thật sự sẽ không c.h.ế.t thật, nhưng mùi vị thất bại cũng không dễ chịu. Serena là một người rất có dã tâm, tất nhiên không cho phép mình thất bại trước mặt mọi người.

Nhưng Tô Dung lại lắc đầu: "Cô biết đó, tôi cũng không phải là người học nghệ thuật. Nếu thật sự không biết thì cô dựa theo vận may đi."

Nói đến chỗ này, đột nhiên cô nghĩ đến cái gì đó, lấy ra một bức tranh: "Tôi cảm thấy bức tranh này có thể lấy được con dấu."

Nghe vậy, đôi mắt của Serena sánh lên, vừa muốn nhận lấy bức tranh kia, đã nghe Tô Dung tiếp tục nói: "Vận may của tôi luôn rất kém, cho nên có thể loại bỏ bức tranh này. Chúc mừng cô, bây giờ là hai chọn một.

Serena: "..."

Ngũ Minh Bạch: "..."

Nhìn vẻ mặt một lời khó nói hết của hai người, Tô Dung không nhịn được cười. Cô vẫy tay, một mình đứng ở chỗ gần bình phòng cửa ra, chờ Serena đưa ra quyết định cuối cùng.

Do sự một chút, Serena lắp bắp nhìn về phía Ngũ Minh Bạch: "Vận may của anh như thế nào?"

Chỉ trong vòng một phút, Ngũ Minh Bạch đã cạn lời hai lần. Dù cho giáo dưỡng của anh ấy tốt, cũng không nhịn được trợn trắng mắt: "Tôi chính là một người bình thường, vận may có tốt có xấu, cô cũng đừng hy vọng vào tôi."

Thấy anh ấy nói khẳng định như vậy, Serena thất vọng cuối đầu, nhìn hai bức tranh kia. Do dự rất lâu, cô ta cẩn thận chọn bức tranh bên trái. Là nên cẩn thận, dù sao đây là quyết định sống chết.

Sau khi lựa chọn xong, Serena cũng không do dự, trực tiếp xé bỏ bức tranh kia.

"Roẹt!"

Một con dấu xinh xắn rơi xuống đất.

Bầu không khí của phòng triển lãm hoàn toàn thả lỏng, vốn dĩ Tô Dung đang dựa vào tường, cũng đứng thẳng người lên: "Chúc mừng thông qua, đi thôi, chúng ta nên ra ngoài rồi."

Chờ ba người đi ra, trong phòng khách vẫn chỉ có một mình Adam. Cậu ta thấy ba người Tô Dung đã đi ra, khó chịu hừ một tiếng, nói trước: "Quy tắc phòng triển lãm hiện đại, tội phải chờ đồng đội của mình trở về mới nói cho các người biết?”

Hiển nhiên làm như vậy là không muốn liên minh nước A rơi vào hạ phong, Tô Dung cũng không có ý kiến gì. Bọn họ mới vừa xong một phòng triển lãm, nghỉ ngơi một lát cũng tốt.

Đợi khoảng 10 phút, cuối cùng có hai người đi ra từ trong cửa. Không, phải nói là một người một tượng sáp đi ra.

Thấy bộ dạng chật vật của bọn họ, sắc mặt Adam cực kỳ khó coi, đi tới hỏi người sống duy nhất: "Dwyane, xảy ra chuyện gì? Tôi không phải đã nói phương pháp thông qua cho các người rồi sao, sao không mang được Martini về, còn khiêng một người về?"

"Chuyện này không thể tránh chúng tôi được!" Người đàn ông tên Dwyane đặt tượng sáp qua một bên, nói: "Lúc chúng tôi đến đại sảnh hoa hồng đỏ, nghe nói Martini đã đi vào rồi."

"Nghe nói? Nghe ai nói?" Nghe được trọng điểm, Adam lập tức truy hỏi,

"Nhân viên đồng phục đỏ nha." Trên mặt Dwyane tràn đầy vô tội còn đắc ý nói ra suy đoán của mình. “Đại sảnh hoa hồng đỏ đều là nhân viên đồng phục màu đỏ, đều giống với nhân viên đồng phục xanh dương. Cho nên bọn họ sẽ không gạt tôi!”

Nghĩ đến chuyện lúc trước Tô Dung nói nhân viên đồng phục đỏ có vấn đề, Adam xoa mày. Cậu ta rõ ràng Martini không phải là người l* m*ng, biết phòng triển lãm tượng sáp nguy hiểm, không thể nào mạo hiểm một mình xông vào được.

Dwyane tuyệt đối đã bị nhân viên đồng phục đỏ lừa!
 
Vô Hạn Lưu: Ta Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Chính Xác Của Quái Đàm
Chương 397: Chương 397


Đối với đồng đội thành sự chưa đủ bại sự có thừa này, Adam đã vô cùng bất đắc dĩ. Cậu ta cũng lười giải thích, hỏi tiếp: "Vậy người này thì sao? Người này lại xảy ra chuyện gì?"

Cậu ta chỉ vào người biến thành tượng sáp.

Dwyane đau khổ nói: "Sau khi chúng tôi đi vào thì cố ý tách ra đi riêng, rất nhanh giống với cậu nói, xuất hiện hai người giống với đối phương. Bởi vì không xác định chúng tôi có thể tự mình đối phó với đối phương hay không, cho nên tôi lập tức cưỡng ép vượt qua người giả kia mở cửa ra, hai người cùng nhau chống lại hai người giả kia."

Lúc Tô Dung nghe đến chỗ này cũng hơi chú ý, cô vẫn luôn rất tò mò tại sao "Tô Dung" giả muốn cô mở cửa.

"Kết quả người giả mạo tôi đột nhiên há miệng nuốt chửng người giả của Cilic, dọa cho hai người chúng tôi đều sợ đến choáng váng. Sau khi phát hiện chúng tôi lập tức công kích người giả đó, nhưng nó đặc biệt lợi hại, hoàn toàn không đánh lại." Dwyane run rẩy kế lại: "Adam, không phải trước đó cậu nói với chúng bọn nó rất dễ đánh sao? Hoàn toàn không phải như vậy nha!"

Thấy người này than phiền, Adam không nhịn được nói: "Đó là hai người giả cộng lại với nhau, dĩ nhiên uy lực sẽ tăng nhiều. Nói tiếp đừng đánh trống lảng!"

Dwyane không thể làm khác hơn là tiếp tục nói: "Chúng tôi tìm được một con d.a.o bằng sáp, là tôi cầm. Cilic dùng vũ khí thường g.i.ế.c người giả đó, kết quả mới vung một d.a.o xuống, cả người và d.a.o đều nhanh chóng biến thành tượng sáp. Tội vội vàng thừa dịp này cắm con d.a.o bằng sáp vào tim của người giả kia, sau đó nhanh chóng cắt đứt con d.a.o nối với Cilic."

"Nhưng Cilic cũng không thể vì ngọn nguồn hóa tượng sáp đã cắt đứt mà kết thúc, rất nhanh cậu ta cũng biến thành một người tượng sáp. Mà bởi vì hai người giả kia đã thống nhất, tôi chỉ đạt được một con dấu mà thôi." Cậu ta thở dài: "Nhưng tôi không đành lòng để Cilic ở bên trong đó một mình, cho nên liền chuyển cậu ta ra đây, nhìn xem thử còn có cách nào không. Đúng rồi, tôi không tìm được tượng sáp của Martini."

Adam cũng lười vạch trần cậu ta, cậu ta ôm tượng sáp của Cilic là vì tốt bụng sao? Rõ ràng là vì sợ một mình đi ra ngoài sẽ không trở về được chỗ này, mới ôm Cilic đi ra.

Adam đang muốn nói gì đó, đột nhiên Tô Dung đứng lên: "Hoa hồng trắng biến đỏ!"

Nghe vậy tất cả mọi người đều nhìn hoa hồng xung quanh, quả nhiên nhìn thấy những bông hoa hồng trắng đều biến thành màu đỏ như máu. Hoa hồng màu đỏ đang không ngừng lan tràn, leo lên hai người hôn mê trong phòng, vượt qua tượng sáp, bò đến chỗ mọi người.

"Đã xảy ra chuyện gì?" Ngũ Minh Bạch cũng đứng lên, kinh ngạc nói:

“ "Nó" tới sao? Nhưng chúng ta xúc phạm quy tắc gì?"

Không để ý đến anh ấy, Tô Dung dẫn đầu chạy đến nhà vệ sinh, đi theo sau chính là Adam.

Quy tắc thứ mười của viện bảo tàng nghệ thuật [Trong viện bảo tàng nghệ thuật Hoa Hồng có rất nhiều hoa hồng màu trắng, nếu như hoa hồng biến thành màu đỏ, xin nhanh chóng rời khỏi khu vực đang ở, đều đi đến nhà vệ sinh tị nạn.]

Bây giờ hoa hồng biến thành màu đỏ, tất nhiên phải nhanh chóng đi nhà vệ sinh dựa theo quy tắc. Dựa theo suy luận mà bọn họ đã suy đoán trong phòng triển lãm, hoa hồng trắng có thể chịu đựng ô nhiễm. Hoa hồng trắng hoàn toàn biến thành màu đỏ đại biểu trình độ tiếp nhận ô nhiễm của nó đã đạt đến cấp cao nhất.

Nói cách khác chính là bây giờ đều là một mảnh ô nhiễm, nếu như còn không chạy, chỉ sợ cũng chỉ có thể chờ bị ô nhiễm thôi.

Những người khác cũng kịp phản ứng lại, co giò chạy như điên theo Tô Dung. Tô Dung nhớ đến thiết lập nhân vật của mình, một lần tăng thêm lực lượng, một lần tăng thêm tốc độ, cho nên cũng không chạy quá nhanh, chỉ để mình là người thứ hai từ dưới đếm lên.

Ở sau lưng cô chính là Dwyane nước A, cậu ta chạy rất chậm, hoàn toàn không đuổi kịp người trước mắt.

Trên mặt đất hai bên hành lang phủ kín hoa hồng trắng, mà ở sau lưng mấy người, một mảnh đỏ như m.á.u nhanh chóng lan tràn lên hoa hồng màu trắng, tốc độ cực nhanh, trực tiếp đuổi đến chỗ mọi người.

Những hoa hồng đỏ tươi kia đã không có vẻ đẹp kiều diễm ngày bình thường, lúc này nó giống như một cái miệng to đầy máu, giương nanh vuốt muốn nuốt mọi người vào trong bụng.

Mà không biết từ lúc nào trên vách tường xung quanh cầu thang treo đầy hình người, người trong hình há miệng luyên thuyên khuyên mọi người.

"Chạy cái gì? Nhìn hoa hồng xinh đẹp sau lưng các ngươi một chút đi!"

"Mệt mỏi không? Mệt mỏi thì dừng lại nghỉ ngơi một chút đi."

"Các ngươi không chạy thoát đâu, giãy giụa chỉ phí công mà thôi."

Mỗi một câu nói đều làm hao mòn ý chí của mỗi người, mỗi một tiếng đều làm nhiễu loạn lòng của mỗi người, để cho mọi người đều muốn quay đầu nhìn thử cảnh đẹp sau lưng, muốn ngồi xuống nghỉ ngơi một chút. Mặc dù ai cũng biết lúc này một khi dừng lại, chỉ sợ phải đối mặt với kết cục bị ô nhiễm.

"Ầm!"

Đột nhiên, sau lưng truyền đến tiếng người ngã xuống. Tô Dung vừa chạy vừa quay đầu nhìn, chỉ thấy Dwyane ngã lăn xuống đất. Không biết từ lúc nào trên chân của cậu ta đã bị dây hoa hồng quấy vào, mấy đóa hoa hồng màu đỏ kiều diễm từ dưới nở rộ lớn, diễu võ dương oai trên người của cậu ta, vô cùng có sức sống.

"Cứu tôi!" Dwyane đưa tay cầu xin Tô Dung, muốn cô trở lại kéo mình một cái.

Nhưng chuyện cậu ta ngã xuống cũng không làm chậm tốc độ hoa hồng đỏ lan tràn, nếu như lúc này dừng lại không chỉ không cứu được đối phương, ngay cả mình cũng bị kéo vào.

Cho nên đối với sự cầu cứu của cậu ta, Tô Dung không chút do dự xoay người, tăng thêm một chút tốc độ chạy về phía trước. Mấy người trước mặt cũng không quay đầu lại, bọn họ đều biết mình không có sức cứu người.

Hành lang đi đến nhà vệ sinh thật sự dài đằng đẵng, thật giống như chạy thế nào cũng không đến điểm cuối. Rõ ràng tấm bảng ghi nhà vệ sinh ở ngay trước mắt, nhưng làm thế nào cũng không chạm đến được. Nhìn thì rất gần như đi lại rất xa, để cho người ta không nhịn được dâng lên sự tuyệt vọng trong lòng.
 
Vô Hạn Lưu: Ta Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Chính Xác Của Quái Đàm
Chương 398: Chương 398


Lúc này cám dỗ xung quanh càng đầu độc lòng người hơn, Serena và Ngũ Minh Bạch ở phía trước rõ ràng đã chạy chậm lại, còn bụm lỗ tai, hiển nhiên là bị những lời đầu đọc kia ảnh hưởng.

Tô Dung có được phần thưởng tăng lực lượng tinh thần, cho nên không sợ loại quấy nhiễu đơn giản này. Nhưng những người khác thì không giống, sẽ có một chút ảnh hưởng.

À, Adam không giống, nhìn nam sinh cao lớn chạy ở phía trước nhất kia, Tô Dung dám khẳng định trên người của cậu ta có đạo cụ quái đàm ngăn cản công kích tinh thần.

Nhà giàu đáng chết!

Cô vừa chạy, vừa suy nghĩ nhanh chóng. Mới vừa khi nhìn thấy hoa hồng đỏ, vấn đề mà Ngũ Minh Bạch hiểu là, "Chúng ta xúc phạm vi tắc gì?"

"Nó" đột nhiên xuất hiện nhất định phải có nguyên nhân, không thể nào đột nhiên lại thả sát chiêu ra. Nhất định là bọn họ kích phát cái gì đó, cho nên lực lượng của "nó" tăng nhiều, có thể thả ra sát chiêu.

Như vậy vấn đề lại đến, mới vừa rồi tất cả mọi người đều ở trong đại sảnh, không có ai có bất kỳ hành động nào cả, sao có thể xúc phạm quy tắc chứ?

Không đúng! Tô Dung đột nhiên nghĩ đến còn có một người không ở trong đại sảnh.

Martini, người này không ở hiện trường.

Như vậy chỉ có thể là bởi vì Martini đã làm chuyện gì đó, mới làm cho thực lực của "nó" tăng lên.

Cậu ta đã làm gì? Đây là một vấn đề.

Tô Dung vừa chạy vừa lớn tiếng hỏi Adam: "Adam, cậu có cách nào biết được tình huống bây giờ của Martini không?"

Sỡ dĩ cô dám nói chuyện lớn tiếng là bởi vì mới vừa rồi khi Dwyane mở miệng nhờ giúp đỡ cũng không xuất hiện dị thường. Có thể thấy tốc độ lan tràn của hoa hồng đỏ sẽ không thay đổi vì giọng nói.

"Chờ đi nhà vệ sinh tôi có thể xem một chút!" Adam cũng không quay đầu lại, trả lời.

Xem ra quả nhiên có loại đạo cụ quái đàm đó, Tô Dung lại lần nữa ghen tị. Tính luôn lúc trước, đảm bảo trên người của người này không thể nào thấp hơn 10 món đạo cụ quái đàm. Còn đều là loại rất hữu dụng, có giá trị không rẻ.

Rất hiển nhiên nước A là muốn dồn lực đào tạo Adam, chỉ là không biết bọn họ có biết tính cách thật của Adam khác hoàn toàn với tính cách biểu hiện bên ngoài hay không.

"Đừng nghe những lời quỷ quái kia, quả thật không được mọi người có thể nói chuyện một chút, hoặc suy nghĩ bước tiếp theo nên làm cái gì." Mắt thấy hai người trước mặt chạy ngày càng chậm, Tô Dung cất giọng nhắc nhở.

Biết ý của cô, Ngũ Minh Bạch cố gắng không chú ý đến đến những người ở trong ảnh kia: "Nói chuyện gì? Tiếp theo... Tiếp theo cứ ở trong nhà vệ sinh chờ thôi, chờ hoa hồng đỏ biến mất chúng ta lại đi ra."

"Có lẽ các người còn nhớ, trong quy tắc thứ 10, đều không có nói hoa hồng đỏ biến mất." Tô Dung giả bộ thở hổn hển, ỷ vào ai cũng chạy phía trước không quay đầu nhìn mình, trạng thái rất thoải mái.

Serena theo lời cô nhớ lại một chút: "... Đúng là như vậy! Quy tắc thứ 10 chỉ nói hoa hồng đỏ xuất hiện chúng ta đi nhà vệ sinh tị nạn, cũng không nói lúc nào hoa hồng đỏ biến mất."

Lúc này Ngũ Minh Bạch cũng có chút luống cuống: "Vậy nếu như hoa hồng đỏ vẫn luôn không biến mất, chẳng phải chúng ta sẽ cứ bị kẹt ở nhà vệ sinh sao?"

"Đúng như vậy, cho nên thừa dịp bây giờ vội vàng nghĩ cách chúng ta nên làm thế nào để cho hoa hồng đỏ biến mất đi!"

Thật ra Tô Dung còn có một việc chưa nói, chính là nhà vệ sinh cũng không tuyệt đối an toàn. Ít nhất là không an toàn vĩnh viễn.

Ở trong quy tắc nói rất rõ ràng, nhà vệ sinh chỉ là chỗ tị nạn mà thôi. Là chỗ tị nạn thì có một ngày cũng bị phá vỡ, quỷ quái trong quái đàm quy tắc này sẽ không có kiên nhẫn để cho bọn họ từ từ c.h.ế.t đói trong nhà vệ sinh, đoán chừng là vì có quy tắc sẽ cho bọn họ chút thời gian th* d*c. Nếu như ở trong đoạn thời gian đó không tìm được phương pháp giải quyết thì phải trơ mắt nhìn chỗ tị nạn bị công phá.

Là nhân từ trong sự tàn nhẫn của "nó" và "quy tắc".

Cuối cùng bọn họ cũng đi đến nhà vệ sinh. Giống với quy tắc, quả nhiên hoa hồng đỏ lan tràn đến cửa nhà vệ sinh thì dừng lại. Hơi nhìn ra bên ngoài, toàn bộ hành lang đều bao phủ hoa hồng đỏ. Màu đỏ tươi giống như ngọn lửa, ngăn bọn họ ở trong nhà vệ sinh nho nhỏ này.

Vừa đến vào, Adam lập tức bắt đầu kiểm tra tình huống của Martini. Cậu ta lấy ra một quyển sổ, ở phía trên viết tên của Martini. Một giây kiếp theo, tên của quyền sổ kia biến mất.

"Cậu ta đã chết." Adam sầm mặt, tuyên bố kết quả này.

"Thì ra là như vậy..." Tô Dung như có điều suy nghĩ nói: "Xem ra cái c.h.ế.t của Martini đã làm cho hoa hồng đỏ xuất hiện."

Cô nói xong lời này, thì tiếp tục nói suy đoán mới vừa rồi của mình cho mọi người.

Mọi người đều đồng ý với cách nào của Tô Dung, Serena nhíu mày nói. "Rốt cuộc Martini c.h.ế.t vì cái gì? Lại để cho "nó" xuất hiện."

"Không, tôi nghĩ "nó" xuất hiện không phải là vì nguyên nhân gì mà Martini chết, mà là vì cái c.h.ế.t của Martini." Đóng quyển sổ lại, Adam nhíu mày nói.

Lời này có chút khó hiểu, nhưng Tô Dung suy nghĩ một chút đã hiểu ý của cậu ta: "Cậu nói là bởi vì cái c.h.ế.t của Martini, chúng ta đã thỏa mãn được điều kiện hoa hồng đỏ xuất hiện. Như vậy điều kiện này chắc là --- khi điều tra viên toàn trường c.h.ế.t hơn một nửa trở lên, "nó" hấp thụ đủ năng lượng, có thể xuất thủ."

Trong quái đàm này tổng cộng có 12 người, còn lại năm người không phải hơn một nửa rồi sao?

Nói thật Serena cảm thấy suy đoán hiện tại của bọn họ cũng không có ích gì, chờ hai người thảo luận xong, cô ta lập tức mở miệng hỏi: "Cho nên tiếp theo chúng ta ở chỗ này chờ hoa hồng bên ngoài biến mất là được đúng không?"

"Cô cũng không cần ôm ảo tượng này làm gì." Tô Dung không chút lưu tình tạt một chậu nước lạnh cho cô ta: "Chỉ sợ những hoa hồng đỏ này sẽ không biết mất.
 
Vô Hạn Lưu: Ta Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Chính Xác Của Quái Đàm
Chương 399: Chương 399


"Tại sao?" Nghe được lời của cô, Serena sững sốt, vội vàng hỏi.

Tô Dung nói suy đoán nhà vệ sinh không an toàn lúc trước của mình ra, mọi người nhất thời im lặng. Bọn họ đều có năng lực tự phán đoán, dĩ nhiên nghe được Tô Dung nói đúng.

Vậy vấn đề lại đến, hoa hồng đỏ không biến mất, thậm chí còn có thể xâm phạm nhà vệ sinh, chiếm cứ không gian sinh tồn cuối cùng của bọn họ. Lúc này Serena đã trở nên sốt ruột: "Vậy chúng ta nên làm cái gì đây? Trong quy tắc không có viết đối sách khi đối mặt với chuyện này."

Đúng là không viết, dù Tô Dung nhiều lần đọc quy tắc, cũng không tìm ra được cách ứng đối. Cô nhíu mày thật chặt, tỉ mỉ nhớ lại từ lúc hoa hồng đỏ xuất hiện, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào.

Quái đàm quy tắc không thể nào thiết kế một vấn đề không giải quyết được, nếu câu trả lời không có ở trong quy tắc, vậy thì nhất định ở trong quá trình.

Tình huống lúc đó là cô nhìn thấy một góc hoa hồng trắng biến thành màu đỏ, sau đó màu đỏ nhanh chóng nhuộm đỏ những hoa hồng trắng khác, cũng sinh trưởng ra vô số dây leo chiếm lĩnh toàn bộ đại sảnh. Sau đó cô chạy trốn, tiếp theo...

Chờ đã?

Đột nhiên Tô Dung ý thức được sai lầm trong suy nghĩ mới vừa rồi --- hoa hồng đỏ cũng không có chiếm lĩnh toàn bộ không gian đại sảnh, có một nơi không có hoa hồng --- tượng sáp của Cilic.

Tại sao tượng sáp của Cilic lại không bị hoa hồng đỏ bao trùm chứ? Bởi vì cậu ta không hoàn thành nhiệm vụ sao? Nhưng bên kia còn có hai người hôn mê cũng bị hoa hồng đỏ bao phủ, sao cậu ta lại không bị?

Chẳng lẽ bởi vì cậu ta biến thành tượng sáp? Nếu là như vậy, vậy thật sự nghĩ không thông. Tượng sáp chỉ là một sản phẩm trong phòng triển lãm, bọn họ không có khả năng cũng biến thành tượng sáp được?

Trên bản chất, phương thức thất bại của Cilic và hai người hôn mê khác đều giống nhau. Như vậy nhất định giữa bọn họ còn có chỗ khác.

Mắt thấy mình không nghĩ ra, Tô Dung biết mình phải tiếp thu ý kiến hữu ích mới có thể tìm được câu trả lời, cô hỏi: "Các người biết giữa ba người trong đại sảnh có gì khác không?"

"Hai người khác là là hôn mê, Cilic là bị biến thành tượng sáp." Ngũ Minh Bạch trả lời rất nhanh.

Đây là thứ dễ biết nhất, nhưng hiển nhiên Tô Dung hỏi không phải là cái này.

Adam suy nghĩ một chút, đột nhiên trả lời: "Tôi có cầm theo tờ hướng dẫn của Diana."

Diana trong miệng của cậu ta chính là người trong liên minh nước A, một trong hai người hôn mê trong đại sảnh.

Sở dĩ không lấy của Cilic là vì không kịp, lúc ấy bọn họ đang nói chuyện, sau đó hoa hồng đỏ lập tức xuất hiện. Cậu ta hoàn toàn không có thời gian đến lấy tờ hướng dẫn của Cilic. Chỉ là chỉ cần hoa hồng đỏ biến mất, chắc cậu ta vẫn còn cơ hội.

Không ai hỏi cậu ta tại sao lại lấy tờ hướng dẫn của Diana, mọi người đều không phải người ngu. Bọn họ chỉ là nhất thời không nghĩ ra làm như vậy để làm gì, nhưng khi nghe được tất nhiên sẽ hiểu. Thậm chí Serena còn ảo não tại sao mình không nghĩ đến chuyện này, trong tay có nhiều thêm một phần hướng dẫn, vậy không phải sẽ yên tâm một chút hơn sao?

Nghe được câu trả lời của cậu ta, Tô Dung hơi kinh ngạc nói: "Tôi cũng cầm tờ hướng dẫn của đồng đội nam bị hôn mê bên đội mình!"

Xem ra là như vậy, khác nhau giữa ba người hôn mê trong đại sảnh chính là trong tay tượng sáp Cilic còn tờ hướng dẫn, mà hai người còn lại thì không có.

Duy chỉ có tượng sáp của Cilic là không bị hoa hồng đỏ bao trùm.

Cho nên tờ hướng dẫn là vấn đề mấu chốt!

Trong mắt Tô Dung có gì đó lóe lên, lúc này lấy tờ hướng dẫn của người đàn ông nước ngoài ra. Phần hướng dẫn này chỉ có hai con dấu, theo thứ tự là phòng triển lãm hình chụp, và phòng triển lãm nghệ thuật cổ đại. Còn có hai phòng triển lãm cô không lấy được con dấu dư thừa, chỉ là chắc đủ dùng rồi.

Nghĩ như vậy, Tô Dung thử thăm dò đi đến cửa nhà vệ sinh, ném tờ hướng dẫn này ra ngoài. Dây leo màu xanh đen thuận tiện leo lên, nở ra hoa hồng màu đỏ trên tờ hướng dẫn.

"Vô dụng sao, vậy chúng ta." Đang lúc mọi người thất vọng, chỉ thấy hoa hồng đỏ kia chuyển thành trạng thái khô héo, lại biến thành xám đen, cuối cùng biến thành một chút ánh sáng màu đen tiêu tán trong không trung.

Tiếp theo lấy tờ hướng dẫn này làm trung tâm, không gian bán kính 4m đều trở nên sạch sẽ, tất cả hoa hồng đỏ đều biến mất, thật giống như chưa có chuyện gì xảy ra cả.

Tình hình chuyển biến nhanh chóng, mọi người đều vô cùng mừng rỡ, Ngũ Minh Bạch là người đầu tiên thăm dò đi ra ngoài, sau đó kinh ngạc nói: "Hình như Dwyane không có bị gì cả?"

Thấy không có hoa hồng công kích, mọi người đều đi theo ra ngoài. Quả nhiên nhìn thấy Dwyane hôn mê nằm trên mặt đất, xung quanh không có bất kỳ hoa hồng nào cả.

Trên người của cậu ta có tờ hướng dẫn, cho nên cậu ta cũng được bảo vệ!

"Vậy bây giờ cậu ta..." Serena không xác định hỏi.

"À, chắc người này bị dọa cho xỉu rồi." Adam đi ra, cầm ra hai tờ hướng dẫn mình tích trữ được, vừa đi về phía trước vừa ném. Sức của cậu ta lớn, ném cũng rất chính xác, rất nhanh đã tạo ra một con đường sạch sẽ trên hành lang cho mọi người.

Trong quá trình này, Tô Dung chú ý đến một chuyện rất thú vị. Trước đó cô ném tờ hướng dẫn có thể dọn sạch không gian có bán kính 4 mét, mà hai tờ hướng dẫn Adam ném ra, một tờ có bán kín bốn mét, một tờ có bán kính sáu mét.

Cũng chính là bởi hai tờ cộng lại, bọn họ mới có thể thuận lợi trở lại phòng khách.

Nhưng tại sao diện tích lại không giống nhau? Chẳng lẽ là do tờ hướng dẫn không giống.

Tô Dung mang theo nghi ngờ, đi tới nhặt tờ hướng dẫn mình mới vừa ném kia, sau khi nhặt lên thì mở ra, sau đó kinh ngạc nhướng mày: "Con dấu trên tờ hướng dẫn biến mất rồi."
 
Back
Top Dưới