[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Vô Hạn Lưu Mê Lộ Ái Dục
Chương 61: Minh hôn, thiếu gia đã chết trở về đòi vợ (6)
Chương 61: Minh hôn, thiếu gia đã chết trở về đòi vợ (6)
Hạ Thi Vũ lùi lại, đưa tay lên mũi lục thiếu gia, muốn xác nhận xem anh ta còn sống hay không.
Đột ngột đôi bàn tay lạnh lẽo của lục thiếu Phó Trầm nắm lấy cổ tay Hạ Thi Vũ, yếu ớt ho vài tiếng rồi mới hỏi:
"Em muốn làm gì thế?"
Cũng không thể nói thẳng bản thân nghi ngờ anh ta là người cõi âm.
Hạ Thi Vũ gượng gạo rút tay về, sau đó bình tĩnh đáp: "Mặt của anh dính bẩn, tôi chỉ muốn chùi nó đi mà thôi"
"Ừm"
Phó Trầm gật nhẹ đầu, tiến đến cái bàn tròn đưa tay thắp nến.
Căn phòng tối tăm, lạnh lẽo bỗng ấm cúng, an toàn hơn hẳn.
Lục thiếu gia cứ ngồi đó nhìn Hạ Thi Vũ, cô giả khờ ha ha hô hô mà lùi lại gần cánh cửa.
Mẹ nó, cửa mở không được!
Lỡ đâu bản thân quýnh quá mở sai cách, Hạ Thi Vũ nhanh chóng quay lại kéo cửa vào phía trong.
Không...
Không mở được thật.
Đẩy cửa ra ngoài, hai bên kiểu gì cũng kẹt cứng.
Toát mồ hôi lạnh, khẽ nuốt nước bọt.
Lần nữa quay lại đã chạm mắt với lục thiếu gia đang đứng áp sát ở phía sau.
Tim cô ngưng đập trong giây lát, nghĩ anh em nhà họ Phó ai cũng thân thủ cao cường nha, bước đi không một tiếng động, như lướt đi vậy.
"Thiếu gia, anh không lùi lại... tôi sẽ sợ đó"
Phó Trầm đặt tay lên đầu Hạ Thi Vũ, mỉm cười thân thiện nói: "Anh sẽ không làm hại em đâu"
Nhà họ Phó có gen trội, sinh ra toàn cực phẩm trần gian.
Vị nào cũng đẹp như tiên, mỗi người một vẻ.
Nhị thiếu thư sinh dịu dàng, đoan chính, bát tiểu thư ngạo kiều khí phách đến lục thiếu trước mặt nhan sắc cũng xứng đáng được phong thần.
Tuy Phó Trầm trong người mang trọng bệnh, yếu ớt từ nhỏ nhưng vẻ ngoài vẫn tuấn tú và có nét nào đó lãnh đạm.
Đẹp đến mức khiến người khác ngưỡng mộ, lại e dè vì cảm giác chạm vào sẽ khiến anh ta bị thương.
Ấn tượng ban đầu của Hạ Thi Vũ về anh ta chính là giống nhị thiếu Phó Cảnh Dương ở khoảng dịu dàng, ôn nhu với phụ nữ.
Nhưng nhanh chóng ấn tượng đó liền bị dẫm đạp không thương tiếc.
Phó Trầm áp sát Hạ Thi Vũ vào cửa, đột ngột cắn vào cổ cô hút máu.
Bị giật mình Hạ Thi Vũ dùng lực đẩy anh ta ra, Phó Trầm nào giống người có bệnh, yếu ớt?
Anh ta chỉ dùng một tay ấn bên vai, cô đã không nhúc nhích nổi.
"Ức"
Sức lực của Hạ Thi Vũ đang hao mòn dần.
Anh ta giống như ma cà rồng vừa uống máu vừa liếm mút vùng cổ của cô.
Nghiến chặt răng, nhấc chân đá Phó Trầm, nhưng bị anh ta nắm chân lại.
Cô lập tức hạ trọng tâm lấy đà bật lên, húc gối vào giữa ngực Phó Trầm.
Người bình thường dính cú đó phải ngã ra đất, máu tụ đau đớn.
Tuy nhiên người bệnh như Phó Trầm lại không có phản ứng gì cả.
Anh ta chỉ nhẹ nhàng buông chân Hạ Thi Vũ ra, lau đi vết máu động trên miệng.
Nhìn thế nào cũng là máu của Hạ Thi Vũ bị anh ta cắn uống.
Tiếng len keng từ bên ngoài cửa phòng vọng vào, đạo sĩ đứng bên ngoài lắc chuông lẩm bẩm: "Thiên linh linh địa linh linh,..."
Trời lúc này cũng đã hừng sáng, Phó Trầm nhàn nhạt cười, luyến tiếc nói với Hạ Thi Vũ: "Em sống rồi" Sau đó anh ta cứ như hồn ma mờ nhạt dần, rồi nhanh chóng biến mất, ngay trước mắt cô.
Cùng tiếng két dài vang lên ở phía sau lưng, cánh cửa chầm chậm mở.
Hạ Thi Vũ nhanh chân chạy ra, phía bên ngoài đạo sĩ đã đợi sẵn.
Ngay lập tức cô bị dán một lá bùa chính giữa trán, đạo sĩ cùng mấy nam đệ tử bắt đầu làm phép:
"Pháp ấn tại tay lệnh phù giáng thế, tà quái tránh lui!"
"Ấy..."
Vừa mở miệng nói, Hạ Thi Vũ liền bị ba bát máu chó mực hất thẳng vào người.
"..."
Cô im thinh thít, siết tay nén cơn giận xuống.
Nhảy tưng tưng về phía đám đệ tử đạo giáo, bọn họ chạy vòng vòng lắc chuông mếu máo: "Thầy ơi, cứu con!
Nó đuổi theo con!"
Một người có vẻ là sư huynh, có tí pháp lực dùng kiếm lao tới đâm.
Hạ Thi Vũ quay lại, phản ứng đầu tiên là đá văng thanh kiếm cấm xuống đất.
Cô mau chóng gỡ lá bùa trên trán xuống, vội vàng giải thích: "Tôi không phải ma, cũng không phải cương thi"
Vị sư huynh kia cư nhiên sợ đến mức tè ra cả quần, Hạ Thi Vũ thấy thế lúng túng chạy đến chỗ sư phụ của bọn họ đứng.