Ngôn Tình Vô Độ Nuông Chiều

Vô Độ Nuông Chiều
Chương 40: Luôn ở phía sau


- --

" Woa...!!! Tuyệt vời quá đi, thoải mái quá..."

Mộng Lâm ngồi xe mui trần, tóc cô bay trong gió, ánh mắt trong sáng như thủy tinh. Thân hình và gương mặt đẹp một cách hoàn mỹ. Cô hét lên thật to, không thèm để ý xung quanh.

Từ lúc đến thế giới tương lai này, cô chưa từng có cảm giác tự do, thoải mái như vậy. Cô toàn đối mặt với tên mặt lạnh, toàn bị bắt học tập, bị đối xử có thể nói trên tồi tệ một bậc thôi.

Vậy mà hiện tại cô lại nhớ hắn chứ. Mộng Lâm tự trách bản thân có triệu chứng thích bị ngược đãi của cô.

- --

Giờ, ở thời điểm này mới gọi là hưởng thụ, thứ mà cô muốn ở tương lai nhất.

" Cô chắc bị giam cầm cực khổ lắm, thấy cô hưng phấn quá.."

Đàm Dung nhàn nhạt nhìn Mộng Lâm đang vui vẻ nói.

" Có thể nói là vậy, tôi bị Phương Vỹ hành hạ khổ sở lắm.."

Cả hai người kia nghe cách xưng hô, nét mặt có chút thay đổi.. Cô ta tại sao lại gọi thân mật như vậy. Cô ta bị hành hạ mà lại có thái độ vô cùng ung dung thế kia ư. Hành hạ kiểu gì mà lạc quan thế kia.

- --

Đàm Vũ vừa lái xe, một chút lại nhìn vào gương chiếu hậu, quan sát người phụ nữ hắn bao lâu thương nhớ. Cô có gì đó thay đổi mà hắn không thể hiểu được. Vẫn tỏa sáng lấp lánh, thậm chí còn hơn xưa, nhưng lại mất đi sự gần gũi vốn có..

- --

Bọn họ cùng nhau tản bộ, xem phim, ăn uống.. Cảm giác thật hưởng thụ làm sao. Mộng Lâm cười tít mắt như một đứa trẻ..

- --

Ở Bạch Gia, ai đó nhận được tin nhắn, chưa kịp trả lời, chưa kịp giải thích thì ai kia đã tắt tín hiệu liên lạc.Hắn không biết nên cười hay nên khóc. Nét mặt không tức giận, không ảm đạm... Đôi mắt cô chút vô thần đầy suy tư..

" Thứ người như em, chỉ để làm tôi lo lắng...phiền chết được"

Trong miệng hắn vô ý thức thốt lên những lời như vậy

- --

" Át xì..."

- " Ai chửi mình thế nhỉ.. chắc chắn chỉ có..."

Mộng Lâm chưa nói dứt lời một bàn tay đã khoát lên vai cô một chiếc áo..

" Anh...!!! Anh sao cứ thích xuất hiện từ phía sau lưng tôi vậy.."

Bọn họ sau khi đi chơi về, Mộng Lâm ăn quá nhiều cô không ngủ được nên ra ngoài tản bộ cho xuống cơm..

" Anh luôn phía sau em,... luôn luôn... là bởi vì anh muốn quan sát bảo vệ sự an toàn cho em, làm điểm tựa cho em... Đàm Thanh nói anh biết đi đã xảy ra chuyện gì với em..."

- --

Nghe hắn nói một tràng bên tai. Đầu cô xoay xoay chợt nhận ra:

" Tên sư huynh này thích mẹ mình..."

- -Mộng Lâm không nói gì nhìn hắn đầy khó xử..

" Làm sao đây... giờ như vậy làm sao đây... mẹ cô về quá khứ đã có ba cô, anh ta tuy giống ba cô nhưng không phải, cô cũng không có khái niệm nối tiếp tình duyên dang dở của mẹ cô với hắn ở tương lai. Không thích là không thích.."

Mộng Lâm bất giác lắc đầu mấy cái.

" Tiểu Thanh...!!! Em nói đi, tại sao em tránh mặt anh, tại sao lại lạnh nhạt với anh khi ta gặp lại..."

- --

- " Tôi... Tôi biết phải nói gì đây..."

- " Em chỉ cần nói anh biết ở Bạch Gia em đã xảy ra chuyện gì..!! Bạch công tử hắn ta đã làm gì em, khiến em như một kẻ mất trí thế này..."

- --

- " Anh đừng nói bậy..!!! Phương Vỹ chẳng làm gì tôi cả... "

- " Phương Vỹ..!! Em gọi hắn như vậy, chẳng lẽ em và hắn..."

Đàm Vũ ánh mắt đau thương chứa đầy ẩn khuất đặt vấn đề thẳng thừng. Mộng Lâm không muốn hắn dây dưa mãi, cô nó chút ngại ngùng:

- " Đúng vậy...!!! anh ta là tướng công tương lai của tôi..."

- " Tiểu Thanh sao lại như vậy... em điên rồi, em đang nói hồ đồ gì vậy... Em không nhớ gì sao, em không nhớ đến tình cảm của chúng ta sao..."

Đàm Vũ hai tay đặt lên vai cô, khẩn trương nhìn cô nói.

- -

" Tình cảm... tình cảm... cái này hơi khó nói... Tôi thấy cô Đàm Dung gì đó rất thích anh,, tôi và anh chắc là chuyện của lúc trước rồi, thôi là anh quên đi hé... Dung tỉ anh nên trân trọng cô ấy..."

- --

Đàm Vũ không chấp nhận được lấy tay chạm đến định ôm Mộng Lâm vào người, cô vội né tránh đi rất nhanh..

" Tiểu Thanh...!! em..!! Thân thủ của em sao nhanh đến như vậy..."

Mộng Lâm nhìn hắn nhưng cô không trả lời câu hỏi đó. Cô biết cái này là một phần kỹ thuật Phương Vỹ sáng chế, hắn không cho tiết lộ nên cô sẽ không nói..Cô tự trách mình, đang giận vẫn còn nghe lời tên khốn đó đến vậy.

- -" Em có biết người hại em ra nông nổi này là ai không...? "

Đàm Vũ thấy Tiểu Thanh của hắn thay đổi, còn tâm đang hướng về ai khác không phải hắn. Hắn tức giận lên tiếng..

" Là Ai...? "

Mộng Lâm cũng tình cờ hỏi lại để xem ai là kẻ đã hại mẹ cô. Nhưng cô cũng chẳng có tí nào trách cứ. Nhằm khi đúng ra cô phải cám ơn người đó, giúp ba mẹ cô gặp nhau và tạo ra cô như bây giờ..

" Đàm Dung..."

Hắn vừa nói xong, Mộng Lâm nhìn về phía sau hắn, nét mặt hơi kinh ngạc.. Cô không phải kinh ngạc về đáp án, mà là người phụ nữ hắn vừa nhắc đang đứng phía sau hắn. Nãy giờ bọn họ đang nói chuyện lại sơ xuất không để ý..

Đàm Dung bước ra, nước mắt cô rưng rưng nơi khóe mắt.. Cất giọng có chút nghẹn ngào nói:

" Tại sao...!!! Tại sao anh lại nghĩ người hại cô ta là em..."
 
Vô Độ Nuông Chiều
Chương 41: Ai đó đã đến...!!!


- --

" Anh không phải nghĩ, mà đó là sự thật, chiếc mặt nạ của Tiểu Thanh là do em cố tình làm hỏng.."

- " Em không ngờ anh lại đối xử với em như thế..."

- " Không phải vì em, cô ấy sẽ không trở về với bộ dạng ngây ngốc như thế này.."

Đàm Vũ nhìn Mộng Lâm đầy đau thương, hắn cúi mắt xuống, trông hắn thật sự rất đau khổ khi cô không tiếp nhận tình cảm đối với hắn.

Nhưng dù không có sự xuất hiện của Phương Vỹ, cô cũng sẽ không chọn hắn, cô nghĩ mẫu thân cô cũng vậy, nếu không bà đã không xé bỏ một số trang của dòng nhật ký. Có thể có những thứ tình cảm đối với bà không nên tồn tại.

- -

" Đàm Vũ này, tôi nói rõ với anh, tôi rất tỉnh táo, tôi không hề ngây ngốc như anh nói. Dù cho Đàm Dung có làm như vậy thật tôi vẫn không trách cô ấy, dù gì tôi cũng đã an toàn, Đàm Dung đối với anh như thế nào chắc anh biết, nên hi vọng anh đừng đối xử như vậy với cô ấy..."

Mộng Lâm sau khi nói xong, cô thấy hâm mộ mình thật. Một cô gái vô cùng thờ ơ, ham chơi ham ăn như cô, hôm nay lại phân tích thấu đáo tâm tình trong từng lời nói như vậy.

- --

" Cô không cần giả mèo khóc chuột ở đây... Tôi không cần cô thương hại.."

Đàm Dung không nhìn hai người họ, chạy một mạch đi thật xa trong bóng tối. Để lại hai người, tuy gần nhưng xa cách vạn trượng.

" Anh... Anh vào nghỉ ngơi sớm đi, tôi muốn ở đây một mình.."

- " Um...."

Ai nấy lại lặng lẽ quay lưng đi. Thế giới này, tình yêu này thay đổi là do những thứ vượt thời gian kia, hay là do chính ông trời lại cố ý sắp đặt trớ trêu như vậy.

- --

" Haizzz....!!! Thật là buồn ngủ quá đi, Phương Vỹ... Phương Vỹ chết tiệt để tôi ngủ..."

Cô như con mèo lười đang bị ai đó gõ cửa ầm vang đánh thức... Trong mơ màng vẫn gọi tên ai đó, vậy mà không chịu về... haizz

" Đàm Thanh có chuyện lớn.. Đàm Thanh..."

Tiếng gõ cửa ngày càng gấp rút. Trong mộng mị cô nghe tiếng gọi Đàm Thanh.

" Mẫu thân, ai tìm người đấy, kêu họ cút đi, ồn ào quá..."

Nói xong cô chợt giật bắn người. Đàm Thanh chẳng phải Đàm Thanh thời này làm mình sao..

- --

" Tôi tới đây, chuyện gì mà ầm ĩ mới sáng sớm thế kia.."

Mộng Lâm đến mở cửa ra, có một người cô hoàn toàn không biết đang trong hơi thở gấp gáp nói với cô:

" Mau.. mau ra đại nhân và người Bạch Gia đang đợi cô..."

- " Anh nói lại xem.. Bạch Gia... Bạch Gia đến đây tìm tôi.."

- " Đúng vậy cô mau ra đi..."

- " Được rồi.. anh ra trước đi, tôi sẽ đến ngay..."

- --

Mộng Lâm vui mừng hớn hở, Phương Vỹ cũng đến tìm cô. Nhưng cô cũng thấy khó chịu không muốn gặp hắn. Cô còn rất giận hắn.

- --

Lưỡng lự một lát sau, Mộng Lâm cầm lòng không đặng. Cô lén ra đại sảnh xem náo nhiệt..Bước tới đó cô nấp vào một khoảng tường trắng cẩn thận quan sát hay nói tệ hơn là nghe lén.

- --

" Bạch Gia hôm nay đại giá quang lâm nơi nhỏ nhoi của chúng tôi, chúng tôi rất hân hạnh.."

- -

Bạch Phương Vỹ cao cao tại thượng ngồi nghiêm nghị lạnh lùng. Hắn có khí chất của một lãnh chúa tàn độc, lại có vẻ đẹp sắc bén đến vỡ vụn lòng người.

Nhiều sát thủ đã tập hợp trong đại sảnh, trong đó có nhiều nữ sát thủ. Họ đôi lúc cũng lén nhìn khí chất cao quý tỏ ra từ hắn.

Tên này không những giàu có, thông minh mà lại cực phẩm kiểu này thì cuộc đời về sau của Mộng Lâm phải tốn nhiều công sức mà giữ đây này..

- -

Nhất Vương đứng cạnh lên tiếng sau câu nói của phía đại nhân sát thủ giấu mặt." Chúng tôi đến đây không có ý gì thưa đại nhân.

Trong giới này chúng ta đều biết sát thủ được thuê ám sát người, nếu không bị bắt thì không thể truy cứu. Vì suy cho cùng, tất cả cũng chỉ là làm theo giao dịch.

Nhưng phía chúng tôi đã bắt được một nữ sát thủ, cô ấy giờ lại được phía bên đại nhân đây cứu về, chúng tôi đến đây chỉ để đòi lại cô ta mà thôi... Hoàn Toàn không có ý khác "

- --" Ý cậu là Đàm Thanh phía chúng tôi..."

Nhất Vương không chờ đợi gì nhanh chóng gật đầu..

- " Cô gái đó đã làm nổ tung cả phòng thí nghiệm của Bạch Thiếu Gia chúng tôi, ngài xem việc như thế có đủ to chưa ạ..."

Đây như một lời uy h**p ngầm, nếu không giao người, với thể diện của Bạch Gia như thế, họ sẽ dùng biện pháp mạnh.

- -Phương Vỹ vẫn không nói lời nào, ngồi im lặng lạnh lẽo. Người đại nhân bí ẩn cũng ngồi im lặng dùng ánh mắt quét qua người hắn.

- -

Đại nhân bí ẩn quay qua hỏi người kế bên:

" Cô ta đến chưa..."

- " Thưa đại nhân..!! Chưa ạ...!!!

- --

Sau đó một người sát thủ lúc nãy lại chạy nhanh tới cấp báo:

" Đàm Thanh bỏ trốn rồi, không tìm thấy cô ấy trong phòng..."

" Khốn Kiếp."

Tên đại nhân giận dữ đập bàn một cái. Quay qua hướng Bạch Phương Vỹ nhẹ giọng lên tiếng.

" Bạch Thiếu Gia, chúng tôi không phải muốn giữ người, nhưng giờ cô ta đã bỏ trốn, rất mong Bạch Thiếu Gia thông cảm..."

- --

Phương Vỹ lạnh lùng nhướng mắt lên nhìn tên lão đại giấu mặt kia..Hắn gằng giọng nói:

" Bỏ trốn ư.. cô ta đang ở ngay đây..."

Phương Vỹ nhìn về hướng phía cửa bên ngoài nói to:

" Còn không mau ra đây..."

Tất cả mọi người trong đại sảnh đều ngẩn người kể cả tên đại nhân.

Bọn họ đều là sát thủ hàng đầu, cảnh giác cực kỳ cao độ, tại sao họ lại không phát hiện cô ta đang ẩn nấp ở đó, mà Phương Vỹ lại nhận ra..

Bọn họ nhìn tên Bạch Thiếu Gia ngoài vẻ ngạc nhiên còn chen lẫn sự sợ hãi con người Bạch Gia này. Đúng là đáng sợ như lời đồn về hắn..
 
Vô Độ Nuông Chiều
Chương 42: Nụ Hôn Chứa đựng nỗi nhớ


- ---

" Phương Vỹ... hì hì "

Mộng Lâm biết hắn phát hiện cô rồi, chỉ đúng hướng cô đang ẩn nấp. Cô thật không còn cách nào bỏ chạy, nên đành nở nụ cười ngoan ngoãn đi ra.

- " Ai cho em cười, qua đây ngay..."

Mộng Lâm nghe giọng điệu ra lệnh của hắn, cô không thèm tiến tới tiếp và tiện thu lại luôn nụ cười ngay lập tức. Đứng sựng lại, mang vẻ mặt đầy giận dỗi.

Phương Vỹ biết được thái độ của cô, hắn nheo đôi mắt lại, trầm trầm cất giọng:

" Muốn tự giác đi đến, hay để tôi cho người đánh gãy chân em kéo đến. Em mau chọn đi..."

Mộng Lâm nhướng nhướng chân mày, tính tiếp tục chống đối. Cô nhìn lại thời cuộc xung quanh hình như hơi lớn, cô nên nhượng bộ tí cho thân xác lành lặn... Nhanh chóng nở lại nụ cười, chạy như bay về phía hắn.

Ánh mắt Bạch thiếu gia nhà ta lúc này hoàn toàn không có chút sát khí hay giận dữ nào nữa.

Giống như hắn đang thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy ai đó đang hoạt bát lanh lợi đi tới bên hắn..

- -

Phương Vỹ vội đứng lên hướng về ánh mắt còn nén chút ngạt nhiên của vị đại nhân giấu mặt mà cất giọng trầm trầm:

" Đã làm phiền, xin cáo từ..."

- -

Hắn quay liếc nhẹ Mộng Lâm, kéo tay cô nắm thật chặt, trước ánh mắt hiếu kỳ của nhiều người, trong đó còn có ánh mắt kinh ngạc khó tin của Đàm Vũ và Đàm Dung.

" Hoá ra là lấy được lòng của Bạch Thiếu gia, Đàm Thanh tôi không thể xem thường cô được.."

Đàm Dung nói thành tiếng nhỏ nhỏ trong miệng vừa đủ cho Đàm Vũ bên cạnh nghe thấy.

Đàm Vũ đứng như trời giáng, hắn nhìn và cánh tay nguyện ý được ai kia nắm chặt, nét mặt không tí né tránh phản kháng.

Bọn họ, bọn họ như thế là có sự mờ ám gì đây.

- -

" Xong việc các người rồi, người cũng đã giao trả, không còn nguy hiểm gì, rút lui hết đi làm nhiệm vụ của các người đi, cô ta là phúc hay hoạ thì chỉ trông cậy ở chính cô ta thôi, việc này chúng ta không lo nỗi đâu..."

Tên quản lý đứng cạnh lên tiếng cho toàn bộ giới sát thủ. Còn tên đại nhân dấu mặt đã rời khỏi đó sau khi Phương Vỹ rút lui..

- -

Thật ra Bạch Gia đã có chuẩn bị hết toàn bộ, bọn họ mà dám không đưa người thì Bạch Gia không dám chắc sẽ cho nơi này thành sao hoả, không còn sự sống trên mặt đất luôn.

Vị đại nhân dấu mặt kia cũng đã nghe được mùi nguy hiểm nên không có chút bất mãn hay động thủ nào. Chỉ như con mèo ngoan ngoãn giao người.

- ---

Lên đến xe đậu sẵn bên ngoài, Mộng Lâm bất giác quay lưng nhìn lại. Bắt được ánh mắt của cô, Phương Vỹ nắm càng chặt tay cô hơn. Cảm giác đau đớn trên cổ tay nhanh chóng truyền đến.

" Á.... đau quá... anh làm gì thế..."

- " Tôi hỏi em đang làm gì mới đúng, em còn luyến tiếc nơi này lắm sao..."

- " Đó là việc của tôi... anh còn bắt tôi về làm gì... không phải anh có phụ nữ khác bên cạnh rồi sao..."

- " Vì việc này mà em bỏ theo đàn ông khác sao.."

- " Tôi không bỏ theo đàn ông khác, anh ăn nói ít khó nghe lại đi, tôi chỉ là thấy anh ta có nhã ý, nên mới đến đây vui chơi ít ngày..."

- --

Nghe đến đoạn vui chơi ít ngày tỉnh queo của Mộng Lâm.

Ngồi lên xe sắc mặt Phương Vỹ tối đen lại. Cô không biết nơi này nguy hiểm cỡ nào, hắn phải huy động và bố trí kỹ lưỡng mới đến đây đưa cô về. Vậy mà cô chỉ xem nơi này như một nơi nghĩ dưỡng.

" Em thật là..!! Không hiểu gì cả..., không biết em đang trong lòng địch sao hả... Giải thích cho những người đần như em thật là tôi tức điên.."

- -

Mộng Lâm thấy được sự nóng giận vô cớ của hắn, cô cũng ngang ngạnh không kém, nói nhẹ nhàng với cô, cô còn nghe, kiểu nói chuyện khó nghe thế này mà bắt cô tiếp thu đừng mơ.

" Ai bắt anh giải thích, tôi có nói tôi muốn nghe sao...!! "

- --

- " Em...!!! "

Phương Vỹ nét mặt tràn đầy sát khí, lửa giận nhìn thẳng vào mắt người phụ nữ ngồi cạnh hắn.

Tay hắn đặt lên eo cô kéo cô lại gần, nâng cằm cô lên nói nhỏ:

" Xem ra cái miệng nhỏ này rất thích tranh luận..."

Đôi môi sau đó của vị nam nhân khuynh thành đặt lên đôi môi nhỏ kia, tưởng chừng như sẽ là cơn tức giận với nụ hôn mãnh liệt.

Nhưng hoàn toàn không, đó là một nụ hôn rất nhẹ nhàng, chứa đựng nỗi nhớ nhung bao ngày..

Mộng Lâm mở tròn mắt nhìn người đàn ông đang ôm mình trong lòng, hôn lên môi mình.

Cô không biết đã ngắm hắn bao nhiêu lần, nhưng lúc này cô chợt nhận ra, người đàn ông này rất tuyệt mĩ, sự ấm áp trong tim hoà quyện vào nhau khó mà dùng lời lẽ đơn thuần có thể diễn tả được.

Cô đáp lại nụ hôn, hai tay cũng không nghe lời cô, tự ý choàng lên cổ của Phương Vỹ.

Hắn bỗng nhếch mép mĩm cười nhẹ nhàng rồi tiếp tục chìm đấm trong nụ hôn đầy nguyện ý.

- ---

" Sao với việc này em lại ngoan ngoãn thế..."

Nghe xong câu đó mặt Mộng Lâm đỏ ửng hai má, cô không biết phải trả lời thế nào, tay vẫn còn ôm lấy cổ hắn không buông..

Hai mắt bọn họ nhìn nhau đầy nhu tình chứa đựng bên trong.

Cô bắt gặp ánh mắt có chút đắc ý xen lẫn ý cười nhè nhẹ. Mộng Lâm ngượng quá không chổ để thoái lui, miệng mồm không còn ranh mãnh được, cô chỉ có thể nằm gọn trong lòng hắn, úp mặt vào lòng ngực đầy rắn chắc của hắn để trốn tránh ánh mắt làm cô bất lực lúc này...
 
Vô Độ Nuông Chiều
Chương 43: Bất Thường


- --

Sau một vài phút trôi qua, Mộng Lâm động đậy, đẩy tay ai đó ra ngồi dậy, mặt cô rất nghiêm chỉnh nói:

" Tôi sẽ không theo anh về.."

- " Em nói lại lần nữa xem.."

- -

" Buổi tối đó tôi đã quay về.. tôi thấy anh và...."

Nói tới đây cô không nói tiếp được nữa, ánh mắt nhìn hắn rưng rưng. Nét mặt cô buồn bã chen tí tức giận. Nhất Vương ngồi phía trước thấy cảnh tượng này lắc đầu nhẹ.

" Xem ra thiếu gia nhà ta EQ hơi thấp rồi, trước việc này lại không biết cách giải thích, mình phải hỗ trợ một phen... Lấy công chuộc tội mới được "

Hắn chen vào không gian đang tĩnh lặng kia, cất giọng nói vài lời:

" Lưu tiểu thư, người phụ nữ đó do chúng tôi đưa đến, nhưng đã bị Thiếu gia ném ra ngoài không thương tiếc rồi. Nhị Vương cũng đã bị thiếu gia ném ra ngoài đảo hoang sám hối..."

Nói tới đây thấy Phương Vỹ không có ý kiến gì hắn bèn bạo gan nói thêm vào:" Thiếu gia đối với cô như thế nào, chẳng lẽ cô còn chưa hiểu lòng ngài sao..."

- --

Đột nhiên vang lên tiếng nói đầy uy lực:

" Im miệng...!!! Chuyện này anh không nên nhiều lời..."

Nhất Vương nghe xong đành cúi đầu ra vẻ nhận lỗi, quay nhanh về hướng ngồi tiếp tục quan sát đường đi. Trong lòng hắn cũng nói thầm:

" Giúp cậu, cậu không biết ơn, mà còn ra vẻ thanh cao quát tôi, haizzz Thiếu gia ơi là thiếu gia, tâm tư cậu ai cũng thấy vậy mà cậu lại không nhận ra ư..."

- -

Mộng Lâm sau khi nghe toàn bộ câu chuyện. Cô không hỏi Phương Vỹ là có đúng vậy không. Đột nhiên cô nhìn hắn cười tươi như hoa. Con người này cô không nhìn lầm hắn, cô chọn hắn là quyết định đúng đắn nhất.

Mộng Lâm không cần hắn kéo tay cô lại, cô nhích lại gần Phương Vỹ hôn má hắn một cái, tay vỗ vỗ đầu hắn nói:

" Ngốc thật sao không giải thích với em.."

Rồi ôm chầm lấy hắn, nằm gọn trong lòng hắn nhắm mắt lại như đang ngủ, thật ra cô đang hưởng thụ hơi ấm, mùi hương nhè nhẹ từ người hắn tỏ ra.

Đã lâu không cảm giác thấy thoải mái đến quen thuộc như vậy. Phương Vỹ ngẩn người vì hành động hôn má, vỗ lên đầu, rồi ôm lấy... Sao đang nghĩ hắn giống với sủng vật của cô hơn.Những người còn lại trên xe thấy vậy vội đảo mắt đi chỗ khác. Họ cố nén sự kinh ngạc đến phát cười lại. Mặt ai cũng đỏ bừng bừng.

Chỉ có Lưu tiểu thư mới có được khả năng đó, còn gặp người khác chắc đã sớm được hắn biến thành tro bụi rồi. Tất cả nín thở rùng mình một cái.

- --

Đột nhiên có sự cố xảy ra trên đường. Xe của họ đang di chuyển ra nơi máy bay tư nhân đáp để quay về Bạch Gia..Nhất Vương lên tiếng: " Có chuyện gì..."Thuộc hạ và xe dẫn đường qua tín hiệu liên lạc lại:

" Dạ...!!! Có cây đổ chắn ngang đường... "

- --

Bọn họ trở nên rất cảnh giác. Vì đây là một chuyện rất kì lạ. Có người sắp đặt việc này. Nguy hiểm đang bao phủ xung quanh. Trời không mưa, không mưa bão, xung quanh không bóng người, mà cái cây to đùng như thế bị ngã chắn đường là chuyện không thể tự nhiên mà có được. Chúng ta nên sơ lượt một chút bối cảnh của khu vực xung quanh. Căn cứ địa của bọn sát thủ là một hòn đảo nằm ở rìa của cả quần đảo trải dài.

Chỉ có phía Bắc có chiếc cầu lớn bắt qua thành phố nhộn nhịp liên kết với các đảo còn lại. Còn phía Nam là hướng đi mà Bạch Gia đang tiến đến. Nơi đó có con đường mòn đâm thẳng ra bãi biển đến nơi máy bay họ đợi sẵn để rời khỏi.

- --

" Có người sắp đặt, chúng ta cũng không biết họ có ý đồ gì... Nếu họ muốn dẫn chúng ta quay lại, thì ta cũng chẳng ngại xem họ muốn làm gì..."

- -

" Thiếu gia... như vậy có quá mạo hiểm không, tuy chúng ta có chuẩn bị, nhưng không phải cho việc giao chiến trực tiếp..."

Phương Vỹ nghe vậy cũng khá trầm ngâm nhưng ánh mắt hắn lóe lên một tia đầy nguy hiểm không thể thách thức. Hắn cất giọng trầm trầm đầy bình tĩnh nói:

" Anh nghĩ chúng ta sẽ thua sao..."

Câu nói đầy ngạo mạn mang theo sự đảm bảo thắng lợi chắc chắn.. Mộng Lâm đang ôm hắn cũng ngẩng đầu lên nhìn gương mặt đầy vẻ cương nghị đó mà không khỏi trầm trồ. Tại sao cô không phát hiện được ngoài vẻ đẹp trai cô thường thấy thì còn có bộ mặt uy nghiêm này..

Mộng Lâm tim đập thình thịch thình thịch như muốn bay ra ngoài.. Phương Vỹ đột nhiên cảm nhận được vội nhìn xuống cô nhóc tinh ranh đang nằm trong lòng hắn..

" Em hồi hộp sao..."

- " Không...!!! Em chỉ là nhìn anh mới hồi hộp thôi..."

Trời ạ..!! Câu này có được xem là thả thính không các bạn. Một cô gái thời cổ kim mà bá đạo kiểu này thì thôi rồi hỏng hết, hỏng hết cả một thế hệ đây rồi. May mà cô về tương lai sống, chứ đúng lời phụ thân cô nói, ở thời của cô chắc không kiếm được chồng. haha...

- --

Phương Vỹ nghe xong không tiếp tục nhìn cô, mà hắn lại nhìn cửa sổ, bộ dạng của hắn không khó để biết là đang có chút xấu hổ như nữ nhi.

Miệng hắn hơn nhếch lên tí. Bị cô ả này chọc lên chọc xuống, hắn không biết nên không hay nên cười.. Vài giây hắn điều tiết lại tâm trạng quay xuống nhìn cô nói:

" Không muốn bị phạt thì em mau câm cái miệng nhỏ lại ngay cho tôi.."

Cô nghe xong bĩu môi một cái, hắn liền ôm sát cô vào lòng ngực đầy sức hút của hắn tay vuốt vuốt tóc cô.

" Cho xe quay nhanh về hướng Bắc vào thành phố, liên lạc máy bay của chúng ta đến phía thành phố đón người..."

- " Vâng..."

- --Đoàn xe của họ nhanh chóng tiến ngược hướng về cầu lớn vào thành phố.. " Chúng ta lại sắp được vào thành phố chơi rồi..."

" Im lặng...!!! nhắm mắt ngủ đi.."

- " Anh...!!! Thật đáng...."

Chưa nói dứt câu cô lại bắt gặp ánh mắt giận dữ, cô biết đã nói sai nên im ngay úp mặt vào ngực hắn giả vờ ngủ cho xong chuyện...
 
Vô Độ Nuông Chiều
Chương 44: Thái độ ai kia


- ---

Xe di chuyển với tốc độ rất nhanh trên một đoạn đường dài gần đến thành phố nhưng không có chút động tĩnh gì hết..

Do việc di chuyển ngược lại nên tốn rất nhiều nhiên liệu, họ phải tìm ra nơi cung cấp nó ngay để nạp đầy nhiên liệu mới đi tiếp được. Vì vậy, họ lại tốn thêm ít thời gian quanh quẩn ở khu vực gần căn cứ sát thủ. Trời cũng dần sụp tối, xe bọn họ càng tăng tốc hơn để ra khỏi đường mòn ven biển tiến vào thành phố..

- --

Mộng Lâm không tiếp tục nằm trong lòng Phương Vỹ được. Cô cảm giác có chuyện gì đó không lành sắp diễn ra.. Mộng Lâm ngốc đầu dậy nhìn xung quanh, quan sát bờ biển. Cô giật tít mình quay sang nói với Phương Vỹ:

" Chúng ta chẳng phải đi đến thành phố sao.... "

Nhất Vương ngồi trên liền quay xuống nhìn Mộng Lâm ngạc nhiên nói:

" Có việc gì sao..."

- " Có... đây không phải đường đi đến thành phố, tôi đã từng đi đến đó chơi, chắc chắn đây không phải..."

- " Nhưng làm sao có thể sai được..." Nhất Vương chỉ chỉ tay vào định vị trên chiếc xe cao cấp. Tên lái xe cũng nói to như thế một lần nữa không thể sai...

Mộng Lâm và Nhất Vương nhìn vào bản tín hiệu hướng dẫn trên màn hình... Mộng Lâm la to:

" Sai rồi...!!! Sai rồi quay lại nhanh... tôi không bao giờ nhớ sai đường..."

Đột nhiên trên tay cô và Phương Vỹ run lên, có tia đỏ trong cổ tay họ đều chớp chớp báo hiệu nguy hiểm...Phương Vỹ sắc mặt thay đổi đột nhiên ra hiệu lệnh:

" Tất cả mọi người bật sang chế độ tự động điều khiển theo bản đồ, nhảy khỏi xe nhanh..."

Hắn nhanh chóng nắm tay Mộng Lâm ôm chặt cô nhảy xuống cùng bọn Nhất Vương. Một lát sau bọn họ đều kinh hoàng khi nghe thấy tiếng nổ.

" Ầm..."

Một tiếng nổ vang trời phía trước họ. Chiếc xe dẫn đường đầu tiên phát nổ, kế tiếp kéo theo nguyên đoàn xe không người lái của họ đều trong biển lửa tan tành...

- ----

" Là ai...!!! Ai lại muốn giết chúng ta, không lẻ hiệp hội sát thủ ư..."

Nhất Vương lên tiếng:

" Bọn họ không ngốc đến ra tay với chúng ta trên địa bàn của họ đâu, là bọn Hắc Tuyên làm..."

- --" Đúng vậy...!! "

Phương Vỹ lạnh lùng nắm tay cô đi thẳng vào hướng khu rừng, hắn vừa gọi cho viện binh của bọn họ đến cứu và tắt tín hiệu sau đó nhanh chóng..Phương Vỹ đồng thời ra lệnh mọi người tắt hết tín hiệu, tránh bọn Hắc Tuyên có thể dò ra sau khi phát hiện xe không có người. Chúng chắc chắn sẽ truy đuổi theo...

" Bọn chúng cài bom lúc chúng ta đổ xăng.."

- " Bọn chúng chuẩn bị kế hoạch ở đây khá chu đáo để đón tiếp chúng ta, có nghĩa chúng đã biết trước chúng ta sẽ đến đây..."

- " Ý công tử là...."

- " Đúng có nội gián...."

- --

Nhất Vương đá vào một gốc cây bên vệ rừng gầm lên:

" Đáng chết mà..."

- ---

" Anh làm gì thế... anh muốn bọn họ biết chúng ta ở đây sao..."

Nhất Vương quên mất cúi đầu có tí xấu hổ vì hành động bất mãn vừa rồi.

Cả đám người di chuyển không ngừng trong bóng tối để nhanh chóng xuyên qua khu rừng đến phía chân cầu vào thành phố..

- -

Đa phần nét mặt của đám người Bạch Gia ngoài những người lãnh đạo cấp cao ra, ai cũng hiện lên hai chữ lo lắng. Họ chưa gặp tình huống nguy hiểm như này bao giờ. không vũ khí tối tân nào trong tay, không tín hiệu liên lạc viện binh bên ngoài.

Thật hài hước ở việc công nghệ càng cao, thì khả năng thực chiến của họ lại bị giảm đi rất nhiều. Họ thật sự quá ĩ lại vũ khí mà Bạch Phương Vỹ thiếu gia nhà họ chế tạo ra.

Trong bóng đêm mịt mờ, có một thiếu nữ chưa tròn đôi mươi, ánh mắt ngây thơ, đôi chân nhanh nhẹn, cô vừa đi vừa ngắm trăng. Cái miệng chúm chím lâu lâu hát nhỏ vào tai ai đó, cười tươi không chút lo lắng hay sợ hãi..

" Em làm gì cười vui thế..."

- " Lâu lắm em mới được tản bộ dưới trăng như thế nào, cảm giác rất khoan khoái..."

Nghe xong thái độ ai đó nói, Phương Vỹ cũng nhếch mép cười. Bên hắn toàn những người có năng lực tốt, được chính tay hắn tuyển chọn, vậy mà không bằng một cô gái. Thái độ ung dung của cô làm cho bầu không khí cũng ít căng thẳng đi phần nào.

" Chúng ta đến bờ biển gần cầu vào thành phố rồi thiếu gia..."

Nhất Vương lên tiếng báo hiệu.

" Tất cả ngồi đây xem tình hình..."

Hiệu lệnh vừa đưa ra người thì ngồi, người thì nằm lăn dài ra, người dựa gốc cây nghỉ ngơi tí...

Tất cả đi cả đêm tất nhiên cũng có chút đuối sức. Nhất Vương ngồi đó cũng suy nghĩ tại sao thiếu gia không gọi ngay người đến giải cứu mà phải ngồi đây nghỉ ngơi.

Nhưng hắn không suy nghĩ nhiều, hắn chỉ tuân lệnh thôi. Thứ nhất Phương Vỹ là thiếu gia của hắn, thứ hai với khả năng phán đoán và năng lực thật sự của của vị thiếu gia này hắn rất tôn sùng..

( tôi không biết anh mạnh cỡ nào, tôi chỉ thấy anh như núi băng to đùng, bị ai kia làm tan chảy từng ngày mà thôi...)
 
Vô Độ Nuông Chiều
Chương 45: Bị xem như trẻ con


___

" Em làm gì thế..."

- " Đưa bánh cho anh ăn, không thấy sao còn hỏi.."

Đi cả một đêm dài, trên lưng của Mộng Lâm luôn có một chiếc balo nhỏ. Ai cũng tưởng trong đó cô ta bỏ loại vũ khí nguy hiểm nào, hoặc thứ gì đó để phòng vệ. Giờ đây mở ra trước mắt mọi người không thể kinh ngạc hơn.

Tất cả đều là lương thực. Bánh, trái cây, nước hoa quả. Những thứ cô thích ăn, ăn thấy ngon là liền đem theo. Lúc cô nghe Phương Vỹ đến tìm cô liền bỏ cả vào balo. Nếu có bỏ trốn cũng không sợ bị đói như lần trước,dù gì cũng có thứ để cô lót dạ..

" Tôi không ăn...!!! "

Mặt Phương Vỹ tối sầm lại khi cứ bị ép ăn như một đứa trẻ. Hắn có uy nghiêm của hắn. Chiều chuộng cô cũng có chừng mực, không phải để cô muốn làm gì thì làm..

Nhất Vương ngồi kế bên bụng đói kêu lên ầm ĩ, liền than thầm vài câu:

" Ai đó nhặt được phúc không biết hưởng, lúc này còn ra vẻ, đúng là chỉ có cậu thôi thiếu gia à..."

Nhất Vương trước đây chưa tiếp xúc nhiều với Mộng Lâm, cũng từng bị cô dùng thân thủ trêu chọc. Hắn là người làm việc lớn nên không để bụng. Việc hắn không thích Mộng Lâm là vì nghĩ cô là sát thủ ám sát Phương Vỹ thất bại, ở lại bên Phương Vỹ là một mối nguy hại, nên hắn lúc nào cũng dè chừng cô. Nhưng giờ thấy vẻ chân thành đáng yêu, toàn tâm toàn ý với thiếu gia nhà hắn, nên Nhất Vương dần có thiện cảm với cô gái nhỏ này..

- ---

Mộng Lâm thấy Phương Vỹ nhất định không ăn. Cơ thể hắn thì rất thành thật. Bụng hắn kêu lên mấy tiếng " ột ột.." như lợn kêu thế kia mà còn giả vờ.

Cô quay sang đá mắt với Nhất Vương một cái, đưa cho hắn một phần bánh và nước. Nhất Vương đúng là vệ sĩ số một Bạch Gia, hắn nhanh chóng hiểu ý, truyền ý tứ đến tất cả thuộc hạ quay mặt đi hướng khác, cả hắn cũng tinh ý quay đi.

- --

Mộng Lâm cười khoái chí quay lại nhìn Phương Vỹ bằng ánh mắt long lanh, thứ sức mạnh hủy diệt mạnh nhất của cô..

- -

Phương Vỹ nhìn toàn cảnh xong quay sang liếc Mộng Lâm một cái. Trong lòng hắn, không sợ thua bất kì ai dù mạnh cỡ nào, nhưng phải thua dưới một cô gái chưa tròn đôi mươi kia. Có vẻ hắn không cam lòng cho lắm. Không cam lòng thì đã sao, thua vẫn là thua thôi.

- -

Mộng Lâm xé từng miếng bánh đưa cho hắn ăn, tới giờ mới chịu mở miệng ăn. Thấy môi hắn khô khô, cô liền đưa nước đến cho hắn..

Phương Vỹ uống một ngụm nhỏ liền cau mày nói:

" Thứ này em cho là ngon sao, khó uống quá..." Nói vậy chứ hắn vẫn uống mới lạ chứ..haha

- " Từ từ sẽ quen..."

Cô hôm nay dịu dàng hẳn đi trông thấy, không còn quậy sập trời như mọi khi, thay vào đó là nét ẩn hiện của một thiếu nữ say đắm lòng người..

- -

Phương Vỹ ngồi yên tay vô thức vuốt vuốt tóc ai đó, hàm ý chứa đựng sự yêu chiều của hắn, mặc cho cô đưa thức ăn vào miệng mình. Xem mình như một đứa trẻ con mà chăm chăm sóc sóc thật chu đáo.

Bên cạnh bìa rừng lạnh lẽo, bóng tối âm u chưa tan hết, những giọt sương lạnh tận da thịt bên trong.. Nhưng có hai trái tim đang lan tỏa sự ấm cúng đi khắp muôn nơi, nụ cười ai đó lại thay thế được cả ánh mặt trời ban mai.

- ---

Thấy bình minh đã hé rộ lên.. Những tia nắng ấm áp dần chiếu vào từng tán cây xanh ven khu rừng. Mặt biển trước mặt đã rộ ra đầy mê hoặc.

- -

Phương Vỹ nhìn tín hiệu hắn vừa khởi động trên tay, trước mặt hắn chiếc máy bay tư nhân dần xuất hiện trên bầu trời..

Phương Vỹ tiến lại nói nhỏ vào tai Nhất Vương, vẻ mặt hắn vô cùng nghiêm nghị như đang ra lệnh..

- -

Mặt Nhất Vương tối sầm lại nhìn về hướng Mộng Lâm một cái. Ánh nhìn của hắn như đang trao gửi điều gì đó, làm cô bất giác cảm thấy có gánh nặng hay nhiệm vụ cao cả gì đây. Cô là một người thông minh, chỉ là hơi ham ăn ham ngủ và lười suy nghĩ tí thôi.

- -

Nhưng nhìn nét mặt hai người đàn ông đang nói nhỏ rất nghiêm túc. Một trong hai người đó là phu quân cô đã chọn. Nếu đã vậy cô phải cố gắng suy xét lại hết những tình huống xảy ra, rồi phân tích nặng nhẹ.. Cô phải tập trung hơn để bảo vệ ai kia, mặc kệ ai kia có cần hay không.

- --

Phương Vỹ nói xong vội đi đến bên Mộng Lâm, nắm lấy tay cô kéo đi nhanh theo hắn..Mộng Lâm bị ai đó nắm lấy tay như sét đánh trúng, cô cứ ngẩn ngơ nhìn nét mặt đẹp như tạc tượng kia mà mơ mơ màng màng... Ánh bình minh từng tia chiếu lấp lóa trên gương mặt lạnh lùng đẹp từng milimet khiến bất kể phụ nữ nào trông thấy cũng phải ngã quỵ vì đau tim.

" Em nhìn đủ chưa... nếu còn nhìn nữa... thì em đừng trách tôi.."

- " Cho em nhìn thêm tí nữa đi, anh thật là rất....."

- " Tập trung mà bảo vệ tôi, về đến Bạch Gia cho em nhìn..."

- " Được...!!! "

Cô tươi cười đi theo hắn, đột nhiên cô lại dừng lại hỏi hắn:

" Không phải chúng ta phải lên máy bay kia sao..."

- " Trên máy bay có nội gián.."

Cô nghe xong mở to đôi mắt ra nhìn hắn đầy nghi hoặc. Giờ cô mới hiểu ra vì sao hắn không lên máy bay ngay trong đêm tối. Phương Vỹ đang kéo thời gian để chờ thêm viện binh.

Nếu ở Bạch Gia thấy theo thời gian hắn chưa trở về, chắc chắn họ sẽ biết đã xảy ra chuyện. Họ sẽ điều người đến yểm trợ..

Nhất Vương được hắn cử lên máy bay thăm dò theo kế hoạch, lôi tên nội gián ra ngoài ánh sáng..

- -" Vậy chúng ta đi đâu..."

- " Vào thành phố..."

Mộng Lâm đang đi chậm chậm lúc đầu, không hứng thú lắm, sau khi nghe sẽ được vào thành phố, cô liền siết tay hắn kéo đi như bay... Động lực của cô ấy thì trong chúng ta chắc ai cũng hiểu.. Độ ham chơi hơn ham sống là có thật nhé...
 
Vô Độ Nuông Chiều
Chương 46: Trong Thành Phố 1


- -

" Có hứng thú đi dạo phố với tôi không..."

Mộng Lâm nghe những câu này thốt ra từ miệng Phương Vỹ đúng là không chân thật chút nào. Cô đang thầm nghĩ, có thể trong rừng hắn bị con muỗi độc nào đốt phải, nên đầu óc bị hư rồi, trở nên không tỉnh táo, ăn nói lung tung đến kì lạ. Cách nói chuyện này chẳng phù hợp với hắn chút nào.

- -

" Anh đang nói đùa đấy à..."

Thấy Mộng Lâm chăm chú nhìn mình, hồi lâu sau mới chịu trả lời lại. Phương Vỹ trong mắt cũng lộ sự lúng túng. Hắn cũng còn chưa hiểu chính hắn tại sao lại nói chuyện với cô như thế. Phương Vỹ không ra lệnh mà trực tiếp hỏi ý kiến của cô. Chuyện này có hơi lạ lẫm khi xuất phát từ người luôn tự cao tự đại xem trời bằng vung như hắn.

- " Tôi không đùa, em cùng đi dạo phố, cùng bị truy sát, và em có nhiệm vụ bảo vệ tôi..."

- --

Mộng Lâm nghe đoạn đầu rất hưng phấn, hắn không đùa là thật. Sau khi cô nghe tiếp vế sau, mặt cô xụ xuống miệng giật giật mấy cái liếc xéo hắn...

" Cùng bị truy sát... việc này, thay vì dạo phố, nó mới là việc hấp dẫn anh đúng không..."

- " Em không thấy rất thú vị sao..."

Phương Vỹ nhướng mày nhìn cô bé bị hắn trêu chọc.. Hắn tỉ mỉ quan sát thái độ của cô, hắn rất hài lòng, cô chẳng có chút lo lắng hoảng sợ nào cả. Người như thế mới xứng ở bên cạnh hắn chứ...

- -

" Rất tốt... không uổng phí sự nuông chiều của tôi..."

- " Nuông chiều..."

Lúc này Mộng Lâm mới thật sự phản ứng mạnh đây. Hắn mà có nuông chiều cô thì chắc "chiếc cầu vô thành phố " trước mặt sẽ bị đánh sập ngay thì họa may cô còn tin.

Nghĩ xong cô hừ một tiếng thể hiện thái độ miệt thị hắn... Phương Vỹ cũng chẳng thèm chấp, hắn quá quen với thái độ như vậy, thậm chí còn bị nghiện cái thái độ của cô dành cho hắn nữa mới tức cười chứ..

- ---

Quả thật họ vừa vào thành phố. Một cơn chấn động vô cùng lớn, chiếc cầu bắt vào thành phố to lớn khủng khiếp kia đã bị phá hủy một cách kinh hồn...

Mộng Lâm nghe tiếng nổ quá lớn, làm cô có chút khó thở nép vào lòng hắn, Phương Vỹ lấy tay choàng người cô ôm chặt...

Cô nhìn hắn biểu môi một cái nói thì thầm rất nhỏ nhẹ từng từ:

" Em tin anh nuông chiều em rồi...Thật sự rất tin...."

Sau khi vụ nổ kết thúc cô cũng chẳng dám nghĩ ngợi gì. Chắc cô sợ nghĩ sai sai nổ cả cái thành phố thì quả thực không nên haha...

Phương Vỹ nhìn cô vài giây. Hắn chả hiểu cô đang nói mớ gì, hay do áp lực của vụ nổ ảnh hưởng não bộ của cô, làm nó sản sinh ra ảo giác.

- --

Mộng Lâm nhìn Phương Vỹ tướng mạo quá nổi bật, hắn bước đi hiên ngang trong thành phố. Cô nhìn hắn đánh giá: đúng là hắn hoàn toàn không sợ kẻ thù nhận ra rồi truy sát hay sao ấy, cái tên này quá sức tự tin mà, trong khi tay hắn còn chẳng có một loại vũ khí ghê gớm nào phòng thân, cận vệ thì không một tên...

Um..!! Miễn cưỡng thì có thể cho là có một mình cô. Nghĩ đến đây Mộng Lâm hơi sầm mặt lại. Hắn không lo lắng lại trông cậy vào cô hết sao. Tên này thông minh chỗ nào chưa thấy, cô chỉ thấy lúc này hắn quyết định hơi bị ngốc rồi.

Mộng Lâm cau mày, đi tí thôi đã có rất nhiều người chú ý hắn. Hắn đẹp trai quá mà.

Để đảm bảo an toàn cho chính cô với hắn khi viện binh của họ chưa tìm đến, cô phải hóa trang cho hắn và cô như vậy sẽ hạn chế được nguy hiểm phần nào..

- --

Cô kéo hắn đến một góc hẻm nho nhỏ... Áp hắn vào tường trong ánh mắt hơi kinh ngạc của Phương Vỹ. Hắn tự nhiên thấy cứng người, khá mất tự nhiên.

Thấy cô lại lấy trong ba-lô ra nhiều vật chả biết có từ khi nào trong đó..

Những món này là trong quá trình cô học việc ở Bạch Gia, xem trúng quyển sách hoá trang, nên có hứng thú chế tạo ra mấy món này, phòng khi bị Phương Vỹ đối xử không tốt, cô bỏ đi, rồi hoá trang cho hắn không nhận ra mà bắt được cô về... hì hì...

Phương Vỹ mất vài giây đã hiểu ra vấn đề. Hắn cất giọng trầm ấm hỏi:

" Ở đâu em có mấy món này?..."

- "Em có nó là để đối phó với anh đấy, nhưng may là lúc này có thể dùng..hì hì.."

- --

Cô không cho hắn thời gian phản bác hay tức giận, nhanh chóng đưa gương mặt nhỏ nhắn của cô lại gần hơn nữa, bắt đầu tác nghiệp.

Thấy vẻ mặt áp sát của cô vào người hắn một cách tự nhiên, đôi mắt trong trẻo chăm chú nhìn hắn vẽ vẽ tô tô gì đó lên gương mặt mình..

Mặt hai người kề rất gần nhau, Phương Vỹ đưa tay ra sau eo cô, kéo cô lại gần hắn hơn, nghiêm đầu định trao gửi một hành động ngọt ngào...

" Anh định làm chuyện xấu hổ này với em ở ngoài đường như thế này ư..."

Hắn nghe xong ngừng lại sau đó nhếch môi cười nhìn cô...

- --

Nhu tình còn chưa kịp tỏ hơi ấm khắp nơi thì đột nhiên mắt hắn tràn đầy sát khí liền hô to:

" Cúi xuống...""

Tiếng súng " Bằng Bằng......" Vang vội khắp nơi điểm chính là đang xả liên tục về phía họ...

Phương Vỹ nắm tay Mộng Lâm bỏ chạy vào sâu bên trong con hẻm nhỏ. Thật không may cho họ đây là hẻm cụt không lối thoát, không có đường thoái lui trái phải nào...

- -

Bọn người kia đuổi đến nơi rất nhanh chóng, chỉ thấy có Phương Vỹ đứng phía trước họ, hắn hơi cuối người lộ vẻ lạnh lùng chết chóc, lưng hơi nép vào bức tường phía sau....

Tổng cộng ở đó có gần 10 tên cầm súng đen chĩa thẳng vào phía Phương Vỹ. Một tên thủ lĩnh trong nhóm đó hô lên:

" Chịu chết đi Phương Thiếu Gia. haha. Thật quá dễ dàng..".

========== Truyện vừa hoàn thành ==========

1. Trăng Máu

2. Ta Là Mẹ Thần Đồng

3. Cậy Thế Bắt Nạt Anh

4. Quân Hoan Tỏa Kiều

=====================================

Hắn giơ súng lên chuẩn bị bóp cò, thì tiếng súng từ sau lưng vang tới với tốc độ cực nhanh. Bọn họ xuống diện kiến Diêm La Vương mà chưa kịp hiểu ra vì sao...

Mộng Lâm xử đẹp bọn chúng tươi cười đi về hướng Phương Vỹ... Phương Vỹ vẫn cuối mặt chẳng quan tâm, rồi lại nhìn cô đi tới vội mở miệng cũng khá chậm rãi:

- " Cẩn thận...""

Mộng Lâm nghe thấy cười khoái trá nói ý cười cười.

- " Tôi biết...""

Phương Vỹ trầm ổn đầy tập trung nói tiếp:

- " Súng em hết đạn..."

Mộng Lâm nghe bị nhắc nhở tận hai lần cô cau mày có tí lửa giận. Cô không thích bị xem thường khả năng, hắn đã bỏ công đào tạo súng đạn, vũ khí cho cô, thì phải tin cô chứ, việc đạn còn bao nhiêu viên không lẻ cô không biết.. Cô nhìn hắn nhấn mạnh lại lần nữa...

- " Tôi biết... Khi nào anh trở nên lắm lời thế "

Phương Vỹ bỏ hai tay vào túi quần, thản nhiên bước đi, ánh mắt sắt bén đến ớn lạnh.

Hắn vừa lướt qua cô vừa nói như không nói, rất tự nhiên thốt ra:

" Đó là quan tâm em.."

Một tên khác đang nép phía trên ngắm súng thẳng xuống, cô đưa súng về hướng tên đó. Hắn cũng biết cô gái hết đạn rồi, tên đó liền mất cảnh giác ý cười càng rõ trên môi, ngắm thẳng cô.....

- " Xẹt.......!!! "

Tên cuối cùng ở đó bất ngờ lăn cù cù xuống nằm bất động.

Tiếng một vật thể nhỏ như kim bay ra từ cổ tay của cô thẳng đến phía cổ tên đó, làm hắn hôn mê ngay lập tức...

Xong việc cô quay qua nhìn Phương Vỹ cười tươi, ríu rít nói:

" Tôi bắt sống một tên về cho anh làm chuột bạch nè, anh có vui không...?? "

- " Trói hắn lại nhét vào góc nào đi, chuyện đó tính sau. Bây giờ em còn cười được sao? Tôi cho em hay, em vừa đắc tội với tôi rồi..."
 
Vô Độ Nuông Chiều
Chương 47: Tình giữa biển người


- -----

Phương Vỹ vừa nói vừa bỏ đi khỏi con hẻm...

Mộng Lâm tức giận đi bên cạnh vừa đi vừa tranh luận. Miệng mồm cô cứ gắt gỏng cả lên không hề chịu thua ai kia.

" Đâu có mà tự nhiên vô lý như thế được "

Cô nói cô có công giúp hắn chứ làm gì có tội tình gì ở đây hết, cứu hắn mà hắn còn đòi phạt cô. Trong khi cô lỡ lớn tiếng với hắn có một câu thôi, do thái độ nhắc nhở kiểu như khinh thường khả năng của cô, nên mới lỡ lời như thế.

Đàn ông kiểu gì mà cứ nhỏ nhen thế không biết. Mặc dù rất bức xúc với hắn nhưng Mộng Lâm một lát sau vẫn cố tỏ ra nũng nịu chạy theo kéo kéo tay hắn hỏi nhỏ:

" Anh định phạt gì em, em không làm chuột bạch thử thuốc của anh đâu nhé..."

Thật tình cô hiểu rõ là tên thiếu gia này không thể cương chỉ có thể nhu với hắn, chỉ tội càng nặng thêm thôi. Chỉ còn cái nhẹ giọng họa may thoát kiếp nạn.

Hắn đứng lại, nhìn người đang đi xung quanh, hắn rẽ vào một con hẻm ngước nhìn lên nghĩ nghĩ. Sau đó, hắn kêu cô dùng khinh công bay lên phía nhà đó, đánh cắp một số trang phục đang phơi để ngụy trang..

Mộng Lâm nhanh chóng làm theo ý hắn, không kháng cự không trả treo lại...Cả hai ngụy trang thành công, mặt hắn vốn dĩ da trắng bị cô đánh phấn gì nhìn đen xì lì như châu Phi.. nhìn rất buồn cười.. Cô đảm bảo Nhất Vương có đến đây nhìn cũng không ra huống chi là kẻ địch.. haha

- -

Thấy cô nhìn hắn cười vui vẻ Phương Vỹ một tay bắt lấy eo cô kéo vào người hắn nói nhỏ vào tai:

" Em muốn biết tôi sẽ phạt em gì ư..."

Cô nghe xong gật gật đầu, với thái độ này chắc không phạt nặng đâu, nhìn hắn có vẻ không tức giận lắm...

- -

" Tôi phạt em... làm chuột bạch... trên giường của tôi... haha"

Mộng Lâm nghe xong mặt đỏ bừng bừng, giờ cô mà không dội nước kịp hoặc không nhảy xuống biển, chắc lửa trên mặt cô có thể đốt hết cái thành phố này quá...

- -

" Việc này... việc này có hơi sớm không... em cần phải suy nghĩ..."

Hắn thấy tay chân cô quơ quơ loạn xạ, mặt thì đỏ bừng bừng liền muốn trêu thêm tí nữa.. Chọc tức cô là niềm vui mỗi ngày mà hắn mới phát hiện ra đấy...

" Chẳng phải em rất muốn tôi làm tướng công em sao, em tính nuốt lời à..." - " Anh... anh nhỏ tiếng được không, nhiều người quá..."

- --

Hắn nhếch mép cười trêu thêm lần nữa, có cơ hội trêu cô, hắn đâu bỏ qua, hắn không ngờ thái độ của cô với việc này lại đáng yêu đến vậy.

Phương Vỹ quên mất người con gái này là ở thời cổ kim đến, việc ngượng ngùng có phần thái quá so với phụ nữ hiện đại thời này...

- " Những người ở đây đều biết em à,, việc gì hoảng lên thế, mất mặt quá..."

- " Anh...!! Anh....!!! " Cô vung tay đấm đấm vào người hắn...

Cả hai tình tứ như một cặp tình nhân thật thụ. Đi dạo phố giữa chốn đông người. Hắn tuy ngụy trang đen thui nhưng vẫn còn giọng nói mê hoặc lòng người mà.

Hắn ít khi cất giọng, lâu lâu cất giọng chỉ nói chuyện với Mộng Lâm. Phương Vỹ hoàn toàn không nói chuyện hay đối đáp với người xung quanh. Hắn rất kiêu ngạo nói cách khác chẳng xem ai ra gì. Thật ra hắn có quyền kiêu ngạo như thế, xét địa vị, tài chí, ngoại hình, trí tuệ, xuất thân không thua kém bất kỳ ai. Tính tình thì ít tiếp xúc người lạ, Mộng Lâm là ngoại lệ, vì cô quá đặc biệt nên luôn được hưởng những tình cảm đặc biệt từ hắn.

" Cô có nghe anh chàng đó cất giọng nói không, đúng rồi anh chàng đi cạnh cô gái có đôi mắt đẹp đấy, giọng anh ấy trầm ấm làm tim tôi muốn nhảy theo.... Người gì mà giọng nghe êm tai quá "

- --

Mộng Lâm nghe xong mấy cô gái nói. Cô vừa đi vừa nhìn hắn, hậm hực hậm hực... Hơi thở thì hì hì rất mạnh..

" Em làm gì thế, thấy khó chịu chỗ nào..."

Phương Vỹ thấy cô thở nặng nhọc nên cúi đầu hỏi cô, vẻ mặt đầy lo lắng...Mộng Lâm bất giác không biết phải giải thích sao trước sự quan tâm của hắn. Cô cố trấn an tâm tình lại cười tươi nói:

" Không gì... chỉ là nghe những lời chói tai thôi..."

Phương Vỹ nhìn chằm chằm cô một tí rồi quay đi tiếp vào dòng người qua lại..

" Em ghen...."

Mộng Lâm nghe xong hai chữ đó cô không phủ nhận tiến lại gần hắn..

" Lần trước cũng một lần rồi, có ai còn cả gan ôm người khác nữa cơ mà..."

Lỡ cho là ghen rồi thì cô lật luôn lại chuyện cũ xử một lần cho đáng...Phương Vỹ trầm ngâm giây lát hắn mới chịu mở miệng trong vẻ có chút khó nhọc. Chắc hẳn hắn đang tìm lời lẽ để nói nhưng không biết nên nói gì... Việc này đối với hắn còn khó hơn tạo ra thêm một cái tàu vũ trụ mới nữa...

- -

" Lúc đó trong người tôi còn tí thuốc ngủ nên lầm tưởng là cô quay về, nên mới có hành động như thế...."

- --

Nghe xong không phải mình cô đỏ mặt nữa.. Ai đó đang giải thích với cô kìa...Cả hai tay đang nắm tay mà ngượng ngùng nhìn mắt ai nấy nhìn về một hướng khác nhau dù chân vẫn bước đi cùng một đường thẳng... Nhìn khá hài hước... haha
 
Vô Độ Nuông Chiều
Chương 48: Con hổ con


- -

" Giờ chúng ta đi đâu đây, em vừa đói vừa mệt, không hứng thú đi dạo nữa..."

Mộng Lâm dù gì cũng chỉ là một cô gái, đi theo hắn cả đêm không ngủ, còn không được ăn uống tử tế. Vào đến thành phố thì liền bị truy sát. Cô thật sự mệt rã rời, đói lả người, hoa cả mắt..

Phương Vỹ nhìn cô mĩm cười, trong mắt hắn có tí trìu mến, có tí trêu chọc cất giọng:

" Lại đói à, nhưng tôi không muốn ăn, chỉ muốn.... "

- " Muốn gì....?? " Cô hào hứng hỏi hắn. Đôi mắt ngây thơ vội sáng lên trở lại.

- " Muốn........!!!! " Phương Vỹ tỏ vẻ ngập ngừng tí để xem nét mặt đáng yêu phấn khởi của ai kia đang chờ đợi hắn nói ra điều gì. Hắn đột nhiên lại giở thói lạnh nhạt nói:

" Đi Ngủ... "

Ai kia nghe xong: "............"

Mộng Lâm chớp chớp mắt rồi theo bản năng rút kéo tay ra khỏi tay hắn. Cô mặt đỏ phừng phừng nói: " Ngủ... ngủ gì giờ này chứ, còn sớm lắm..."

- " Chẳng lẽ mệt mỏi cả đêm lại không nghỉ ngơi ư... Em khẩn trương gì thế.... Hay là....!!! Hay là em đang nghĩ việc gì khác à..."

- "...."

Hắn nắm bắt được tâm trạng của cô gái ngốc, tiếp tục trêu chọc cô. Cô thì nghiến răng nghiến lợi trợn mắt như con sư tử nhỏ đang thủ thế..

Phương Vỹ quay lại kéo cô lại gần hắn rồi vuốt vuốt tóc cô,hắn không nhìn cô mà lại tiếp tục đi tới trước, miệng mĩm cười nhè nhẹ..

(Tâm tình thế này là thế nào, chọc phá ai đó rồi lại như không, kiểu đùa giỡn hơi ác à nha. Làm người ta nghĩ ngợi lung tung)

Những việc này, những hành động thái độ như vậy rõ ràng là của một đôi tình nhân. Người ngoài nhìn vô sẽ thấy được nhu tình đang dần hòa quyện trong từng ánh mắt của cả hai. Nhưng, không ai thốt nên lời tỏ bài gì với nhau. Cứ như vậy thật thật ảo ảo.

Thật sự không phải họ ngốc đến nỗi không nhận ra tình cảm của mình dành cho đối phương đấy chứ..??

Cô không đơn giản là vì một cái ôm như lời phụ thân cô nói mà cam tâm tình nguyện bên cạnh hắn, dù có rất nhiều cơ hội bỏ đi đấy chứ..???

Còn hắn, một kẻ thông minh đến vậy, dù EQ có âm đi chăng nữa cũng không hiểu nổi bản thân mình đã và đang dần thay đổi vì ai sao..? Haizz đúng là chúng ta đang xem cảnh hai cái " đầu đất " yêu nhau mà. Cần lắm một người giải mối tơ hồng rối rắm này.

- ---

" Chúng ta vào khách sạn này thật ư..."

Cô gái mới tròn 18 tuổi chưa lâu ngượng ngùng nói.

- " Đúng thế, chúng ta không thể hiên ngang mãi bên ngoài ăn uống rồi vui chơi được. Rất nguy hiểm. " Ai đó nét mặt lại rất nghiêm túc nói.

Mộng Lâm nhìn Phương Vỹ với ánh mắt nghi hoặc. Làm hắn có vẻ mặt dở khóc dở cười nhìn lại cô.

Không lẽ hắn lại ngay lúc này, rãnh rỗi giữa thời điểm nguy hiểm này, làm mấy trò mèo đó.

Hắn thật chưa nghĩ tới à nhe. Đúng là phụ nữ hay nhạy cảm mấy chuyện không đâu vào đâu.

Bị hắn nhìn lại đến đơ cả người, lạnh cả sống lưng, trí thông minh của cô liền quay về sau một vài vòng đi du lịch ở địa cầu nào đó. Cô liền tươi cười tiến lại hắn, cất giọng hỏi hắn, cố gắng đánh bay mấy cái suy nghĩ tà mị trong đầu.

Mà cô cũng ấm ức lắm, tất cả do hắn trêu chọc trước nên cô mới có mấy cái suy nghĩ bậy bạ đó.

" Phương... Phương Vỹ... khách sạn này của Bạch Gia đúng không.." - " Giờ em mới hiểu ra à, quá tệ hại..."

- " Anh...anh một khắc không trêu em sẽ không vui đúng không? " - " Em biết thế thì tốt... Tôi thật sự vui với vẻ mặt này của em..."

- " Á...... tức quá mà....."

Tay chân cô đấm đấm lung tung vào không trung để giảm bớt cơn phẫn nộ.

- --Bị ai đó trêu đến đỏ như mặt trời luôn, nhìn hai má hồng hồng lúc ẩn lúc hiện của cô đúng say đắm lòng người. Phương Vỹ cũng là đàn ông, thấy cô như vậy bất giác hắn cũng dùng tay sờ hai má của cô một cách đầy cưng chiều...

" Đúng là hổ con mà... "

Cô nghe xong" hừ " một cái.

- -

Cả hai bước vào khách sạn của Bạch Gia...Nhân viên lễ tân và quản lý lúc đầu nhìn bọn họ còn tưởng là mấy tên Mafia buôn lậu trái phép chứ. Kiểu hóa trang đầy ác ý của Mộng Lâm đối với Phương Vỹ đây mà. Hắn cũng chả thèm để ý vẻ ngoài. Hắn hơn người ta đâu chỉ thế, nếu dựa vào ngoại hình kiếm ăn thì thay vì đi phát minh vũ khí công nghệ kinh doanh, hắn đi làm ảnh đế chắc kiếm bộn tiền hơn...

- --

" Thiếu gia là lỗi của tôi, nghênh đón ngài chậm trễ..."

Tên tổng quản lý nhanh nhẹn đi tới cuối đầu. Phương Vỹ đã sớm có sắp đặt với Nhất Vương cả rồi. Phải rất khâm phục hắn. Chỉ vỏn vẹn vài câu trong rừng với Nhất Vương, vậy mà như rằng kế hoạch đã được định sẵn từ trước vậy. Mộng Lâm ngước nhìn hắn đầy vẻ hâm mộ.

Bắt thấy ánh mắt trầm trầm không dứt của cô, Phương Vỹ hơi sững người vài giây. Hắn thoáng qua một thắc mắc khó mà lý giải: " Ánh mắt của hổ con này có điện ư... "

(À...!!! Thì ra ai đó mới bị điện tình giật haha)

" Nhìn gì... Không cần quá ngưỡng mộ..." Cô liền thu lại ánh mắt, mép môi nhếch nhẹ nói thầm: " Anh cũng có lúc tự luyến trước mặt người ngoài ư... đúng là quá kiêu ngạo mà... Nhưng, như vậy mới xứng là tướng công em chứ..hihi."

Nghĩ đến khúc này cô bất giác cười ngây dại, làm tên tổng quản lý và Phương Vỹ nhìn cô đầu đầy dấu chấm hỏi chấm than...

Cảnh tượng lúc này có thể diễn tả rằng: có con quạ đen kêu " ót ót " tình cờ bay ngang.

- --

" Còn đứng đó, không mau về phòng..."

Phương Vỹ đi trước, hắn sững lại quay đầu nhìn cô còn đứng ngây ngốc ra như con búp bê chưa kéo dây cót.....Nghe hắn gầm giọng nói với cô, cô giật mình chạy nhanh như bay theo quán tính lại hắn, không may nền gạch khách sạn khá trơn, cô không kịp thắng lại, cả người cô đổ nhào vô ai kia.

Hắn cũng thuận tay ôm cô vào lòng. Trước ánh nhìn đầy kinh ngạc thoáng qua của Tổng quản lý khách sạn...

Tên tổng quản lý nào đó biết ý, anh ta cuối đầu cung kính rồi quay đi nhanh. Anh ta đi xa tầm nhìn bọn họ một tí rồi mới dám nghĩ:

" Không ngờ Bạch Thiếu Gia uy nghiêm khắp trốn của Bạch Gia lại có sở thích với có gái nhỏ kia, rất xinh xắn, nhưng hình như chưa đủ tuổi...."

- ---Ông Tổng quản lý này nhìn người kiểu gì thế, cô ấy đủ 18 tuổi rồi nhé ông kia... Hừ......!!!
 
Vô Độ Nuông Chiều
Chương 49: Cùng trốn vào tủ


Cả hai sau khi đến khách sạn của Bạch Gia trong thành phố thì được xem như là tương đối an toàn.

Mộng Lâm đi theo sau Phương Vỹ vào phòng của hắn. Cô đứng trước cửa chính hồi lâu mới bước vào kèm chút ngượng ngùng.

Phương Vỹ đã nhanh chóng vào bên trong liên lạc với Nhất Vương xem tình hình thế nào.

- -

Nghe Nhất Vương báo cáo lại:

" Chúng tôi đã bắt được tên nội gián..."

- " Là ai...?? "

Phương Vỹ nghiêm giọng hỏi Nhất Vương. Rất nhanh chóng và ngắn gọn hắn đáp:

" Dạ..!!! Là tên cơ phó.."

- " Tốt.. cho hắn đi bơi..."

- " Dạ..."

- ----

" Cho hắn đi bơi " có nghĩa là ném ra giữa biển khơi. Sống hay chết là tùy ông trời định đoạt nhé. ahihi.

- -

Phương Vỹ cũng không hỏi nguyên nhân tại sao tên đó trở thành nội gián. Hắn cũng không hỏi vì sao Nhất Vương có thể truy ra tên nội gián. Căn bản không phải hắn không quan tâm, mà là giống như biết hết mọi việc trước rồi. Đúng là người chủ quản của Bạch gia hàng đầu về công nghệ. Muốn dùng mấy trò tiểu nhân để dồn hắn và đường cùng ư, xem ra bọn Hắc Tuyên còn quá non tay.

Mộng Lâm bất giác đứng ngoài cửa chính nhìn thấy nụ cười đầy khinh bỉ của hắn sau khi nghe điện thoại. Trong mắt hắn lúc này hiện lên vô vàn sát khí, không giống lúc hắn nhìn cô. Mộng Lâm bất giác hơi run sợ, từ khi gặp Phương Vỹ đến nay, cô thật sự quá ngây ngây ngô ngô leo lên đầu lên cổ hắn một cách không nể nang.

Giờ nhìn con người bị cô ăn h**p bấy lâu nay đang xử lý công việc một cách lạnh lùng, nhanh chóng, có chút tàn nhẫn và lí trí.

Cô sợ là đúng rồi, thì ra trước giờ hắn luôn giơ cao đánh khẽ với cô. Cô tự cười mình, số sao mà may mắn thế không biết..hihi.

- --

" Tôi quên em không có thói quen đi vào bằng cửa chính, nếu được thì đây là tầng 25, em thích thì cứ leo cửa sổ vào, tôi không có ý kiến.."

Phương Vỹ sau khi xử lý xong công việc thì mới nhớ đến cô " hổ con " của hắn. Hổ con đang đứng bất động ngoài cửa nhìn vào.

- --

Nghe xong mấy lời của hắn, cô cũng chả tức giận gì, mơ mơ màng màng đi vào còn cười tươi nịnh nọt với hắn nữa.

Hắn thật chả hiểu cô đang làm trò mèo gì..

- -

Đột nhiên cô vừa đi đến thì hắn nhanh tay kéo cô nép vào tủ quần áo, đóng kín lại..

" Anh...!!! "

Cô chưa kịp lên tiếng phản kháng thì đôi môi của Phương Vỹ đã chạm mạnh vào môi cô ngăn cô tiếp tục nói. Một tay đóng kín cửa tủ lại kỹ thuật rất nhanh..

Bên trong một màu tối om không nhìn thấy gì..

- --

Bên ngoài có tiếng đập cửa và xả súng liên tục vào phòng.. Tiếng người vang lên:

" Không phải phòng này... lạ thật, theo tình báo là phòng này cơ mà... Đi nhanh lên, đừng để hắn trốn thoát..."

Bọn sát thủ vừa mở cửa là đã nhanh chóng xả súng không cần nhìn quanh để không ai phản xạ kịp. Nhưng Phương Vỹ còn nhanh hơn, ẩn nấp ngay lập tức tránh tầm nhìn của chúng..

Bọn chúng nhìn quanh không thấy ai, tưởng là tìm sai phòng nên lập tức bỏ đi, truy đuổi các phòng lân cận. Xem ra chúng cũng không tệ hại như Phương Vỹ nghĩ, vẫn có bản lĩnh tấn công lên tận nơi này..

- --

Trong lúc này Mộng Lâm cũng có hơi hoảng hốt,tim cô đập thình thịch. Vì gặp như chính cô dù có võ nghệ cao cấp mấy thì cũng phải chịu thành tổ ong với vụ xả súng không kịp phản ứng lúc này thôi.

May mắn là có ai kia quá nhanh đã kéo cô vào, chặn âm thanh phát ra từ cô.. Nhém tí nữa là xong đời luôn rồi.

Bọn chúng bỏ đi rồi, mà môi ai kia vẫn lưu luyến để lại trên môi của một nữ nhi đầy vị ngọt, có vẻ không chịu buông tha mà..

Cô nghe bên ngoài im lặng lâu rồi, chắc cũng an toàn nên đẩy đẩy ai đó rời ra khỏi tư thế đầy mờ ám trong tủ đồ tối om như mực này..

Đố mấy bạn ai kia có nghe lời không..??? Tức nhiên là không rồi, cơ hội ôm tiểu mỹ nhân hắn nhung nhớ bao ngày, hắn có ngốc mới buông ra, hoặc chỉ khi hắn thật sự không phải đàn ông chân chính..

- --

Mọi người ơi, vô đây mà xem, có đôi trai gái đang làm chuyện mờ mờ ám âm trong tủ đồ kìa... Bên trong tối quá thật tình không biết họ đang làm gì.

Thật đấy... Chỉ nghe được âm thanh Mộng Lâm khẽ nói:

" Anh....!! Không được..." Rồi lại mất âm thanh.

Tác giả đã dùng công nghệ rất cao nhưng không dò ra thêm được tần suất âm thanh nào. Đừng hỏi tui là có nghe được hơi thở gấp rút gì không nhé, không trả lời được đâu!!!

Thật có lỗi với đọc giả quá đi mà. Lúc này trong tủ đồ thì tối, bên ngoài thì lại không phát ra tí âm thanh gì cả, tác giả cũng không dám tự ý mở cửa đâu, lỡ thấy gì không nên thấy thì ngại lắm..

Chắc không tới H+ đâu mà... haha

- --

Một lát sau tôi chỉ thấy cô " hổ con " nào đó cùng chàng Bạch công tử y phục không chỉnh tề bước ra ngoài. Cô mặt đỏ phừng phừng chạy vào toilet đóng cửa cái rầm..

Mặc ai kia ở ngoài hơi cau mày khó chịu tí.. Nhưng nét mặt lại điềm đạm lại sau vài giây.. Đôi mắt đầy dịu dàng nhìn theo cô nàng...
 
Vô Độ Nuông Chiều
Chương 50: Cọp Hóa Mèo


- -

Cô ở trong phòng tắm gần cả nửa ngày trời mới chịu ló mặt ra, Mộng Lâm ngó nghiêng bước từng bước ra.. Mặt cô vẫn còn hồng hồng khi nhìn hắn..

" Em chịu ra rồi à, tôi tưởng em mặc kệ sống chết của tôi bỏ trốn luôn rồi chứ.."

Thật ra đây là tầng 25, xung quanh không có tòa nhà nào có thể bay qua được. Nếu có thể không chừng cô ngốc này cũng bỏ trốn vì xấu hổ thật đấy..Mà họ đã làm gì mà cô xấu hổ thế, haizz biết lúc nãy tôi xong vô xem luôn được rồi.. đúng nhát gan thật ahihi

- -

Mộng Lâm cố bình tĩnh lại ngước mặt lên nhìn hắn. Người đàn ông đẹp trai đầy mê hoặc lúc này sao lại toát ra vẻ hấp dẫn đến hại người thế kia.

Hơi thở ai đó lại dồn dập kèm hàng loạt hành động tay chân không chính chắn của hắn vừa rồi trong tủ quần áo hiện đi hiện lại trong đầu cô. Mộng Lâm lắc lắc đầu qua lại nhiều lần, cô muốn cho mấy suy nghĩ dung tục đó bay khỏi đầu cô lúc này đi mà.

Cô đột nhiên cố gắng mở to mắt ra nhìn thẳng về hắn, lòng nói thầm không được cho hắn muốn làm gì thì làm như vậy được. Mộng Lâm định tiến lại tính sổ vụ lúc nãy cô liền phát hiện.Tay ai đó bị thương, hắn đang băng bó vết thương.

Mộng Lâm vội chạy đến cạnh bên, vẻ mặt ngượng ngùng của cô lúc này đi đâu mất rồi chỉ thay vào là ánh mắt đầy lo lắng quýnh hết cả lên khi thấy tay hắn bị thương.

" Không cần lo, đạn chỉ sượt qua tay tôi thôi.."

- " Anh chắn đạn cho em... anh tại sao... tại sao phải làm vậy..."

Phương Vỹ nhìn Mộng Lâm trầm ngâm nói:

" Vì tôi không thích thấy em bị thương trước mặt tôi.."

Tay hắn đưa lên vuốt vuốt hai dòng nước mắt cô đang chảy xuống. Cô cũng giật mình với chính bản thân. Cô khóc, cô khóc vì hắn ư. Nước mắt của cô đang chảy ra vì hắn đấy.

Hắn vì cô mà bị thương, tim cô còn đau gấp ngàn lần chính bản thân mình bị thương nữa.Cảm giác này là sao..?? Cô tự hỏi..Không hiểu nổi tại sao lại thấy khó chịu đến thế..??

Phương Vỹ không nói lời nào, gương mặt điềm tĩnh điển trai có khí chất lạnh lùng kia cứ mãi nhìn cô mà thôi.Mộng Lâm ôm chầm lấy hắn, siết thật mạnh.. Cô nói:

"Em xin lỗi,nhưng em cũng không thích thấy anh bị thương trước mặt em.."

- " Vậy thì mau buông anh ra, em siết chặt như thế vào vết thương của anh, em muốn thử thách khả năng chịu đau của anh à.. nhưng anh phải nói rằng: anh chịu đau không giỏi lắm.."

Nghe xong lời hắn, nhìn nét mặt Phương Vỹ hơi tái nhợt, cô mới phát hiện ra cô lỡ ấn vào vết thương hắn thật mạnh, đây là sơ ý hay là cố ý vậy nè.

Đúng là thường khi khen cô thông minh, nhưng lúc này thì cảm thấy nuôi cơm cô uổng phí ghê nha. Hậu đậu hết cỡ nói mà.. haizzz..

" Ngủ tí đi, Nhất Vương sắp đến đón chúng ta về lại Bạch Gia rồi..."

Phương Vỹ vừa nói dứt lời, Mộng Lâm liền ân cần đỡ hắn ta nằm xuống, đắp chăn cho hắn, hỏi hắn còn đau không, lâu lâu kiểm tra vết thương..

Phương Vỹ không khỏi kinh ngạc vài lần, cô gái hắn biết là một con " hổ con ". Cô thành " mèo ngoan ngoãn " dịu dàng từ khi nào vậy.

Dịu dàng đến nỗi Phương Vỹ khó tính nhà ta trái tim cứ đập loạn nhịp mãi không thôi.

Chưa chết vì vết đạn kia, mà có nguy cơ chết vì đột quỵ hoặc lên cơn đau tim do co thắt bất thường bởi hành động ngọt ngào quá trớn của cô gây ra cho hắn đấy....Vài lần chu đáo quá mức của cô, hắn không chịu đựng được cất giọng hỏi:

" Em làm gì thế..!! "

- " Không thấy sao..!! Đây gọi là yêu thương chăm sóc..."

- "....."

Ai kia nghe xong liền thở dài một hơi. Nhắm mắt lại nghỉ ngơi, mặc kệ cô thích làm gì làm.Vì đơn giản nếu mở mắt ra nhìn cô thêm vài cái nữa. Hắn không dám chắc bản thân sẽ không nuốt chửng cả con hổ con kia vào bụng..

- -

Cô gái nào đó chăm sóc chu đáo cho ai kia được tí thôi đã lăn đùng ra ngủ say sưa trong lòng hắn.Hắn cảm nhận được tuy mắt đang nhắm tịch nhưng miệng mĩm cười hạnh phúc.

Một tí sau đúng là Nhất Vương đã xử xong bọn xông vào khách sạn không sót một tên. Vội chạy lên tìm Phương Vỹ.

.Nhất Vương liên lạc với Phương Vỹ qua tính hiệu, định vị và chạy đến ngay.

" Thiếu.... "

- " Xùy......"

Chưa kịp cất giọng gọi thì bị Phương Vỹ ra lệnh giữ im lặng.Vì cô gái trong lòng hắn đang ngủ rất ngon. Hắn không nỡ lòng đánh thức.

.--

" Tay ngài bị thương rồi, để tôi bế cô ấy giúp..."

Nhất Vương nhỏ giọng nói bên tai hắn. Phương Vỹ nghe xong nhướng mày một cái, đưa ánh mắt vô cùng vô vàng sự lạnh lùng nhìn tên thuộc hạ số một Bạch Gia kia..Tên thuộc hạ nào đó vội hiểu ra điều gì nên ríu rít cúi đầu nhận lỗi.Nhất Vương còn nghĩ rằng:

" Câu nói và hành động vừa rồi của hắn, là việc làm ngu nhất từ khi hắn được sinh ra.."

Chắc do hắn lo lắng cho vết thương của Phương Vỹ nên gấp quá quên bén chuyện lớn là: Nữ nhân kia là hồng nhan tri kỷ mà thiếu gia nhà hắn chọn lựa. Thậm chí còn bất chấp nguy hiểm đến đây để bắt về...

- -

Nhất Vương tự đánh vào đầu mình chửi nhỏ bản thân:" Ngốc... ngốc... ngốc quá đi mà..."
 
Back
Top Dưới