Ngôn Tình Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế

Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 880


Chương 880

“Đáng đời”.

Nam Mẫn: “…”

Lạc Quân Hành lạnh lùng lấy ra một tờ giấy tuyên từ trong đó, đưa cho Nam Mẫn, nói: “Đọc trang này một lượt đi”.

“Ồ”.

Nam Mẫn nhận lấy, nhìn chữ bên trên, chậm rãi đọc ra: “Em không nên hành động bốc đồng, mang mình ra làm mồi nhử, khiến mình rơi vào nguy hiểm…”

Đọc đến đây, giọng dần thấp xuống, rồi dừng lại.

“Đọc đi”.

Trong đôi mắt trong veo của Lạc Quân Hành không có chút cảm xúc, thanh lạnh không tả xiết: “Sao không đọc nữa?”

Nam Mẫn đâu còn dám đọc tiếp, nhìn anh cả, cười ngài ngại.

“Anh cả, anh cũng nhìn ra rồi?”

Ánh mắt Lạc Quân Hành u lạnh.

“Trước nay em không muốn tham dự các buổi giao tiếp xã hội như yến tiếc vũ hội, hồi nhỏ lôi đi kéo đi cũng không chịu đi, bây giờ lại đi khắp nơi, chỉ sợ người khác không biết đến mình”.

Anh ta khẽ hừ một tiếng: “Đổi tính rồi, hay có mục đích khác, em tưởng anh không nhìn ra?”



Sự việc đến nước này, Nam Mẫn còn có thể nói gì?

Cô thay đổi sắc mặt, không còn ra vẻ dễ thương trêu học anh cả nữa, mà nghiêm túc hẳn, nhìn thẳng vào ánh mắt Lạc Quân Hành.

“Anh cả, anh nói đúng, em đúng là có mục đích”.

Đôi mắt đen láy của Nam Mẫn ẩn chứa ánh lạnh lùng: “Em không muốn đợi thế này nữa, em muốn dụ Tiêu Ân ra”.

Cô thẳng thắn như vậy, ngược lại Lạc Quân Hành không còn tức giận cô nữa, mà thản nhiên nói: “Anh ta xuất hiện thì em thế nào? Quyết chiến một trận với anh ta, cá chết lưới rách, bắt đền mạng của Khanh Khanh?”

“Em…”, Nam Mẫn bị anh cả nói, nhất thời không nói được gì.

Lạc Quân Hành ngước mắt, đồng tử xanh thẫm lạnh như hồ nước: “Anh cho rằng mầy năm nay em đã trải qua nhiều việc, tính tình trầm ổn hơn nhiều, không ngờ vẫn hấp tấp nóng nảy như vậy”.

Nam Mẫn chột dạ.

Cô không sợ anh cả hùng hổ mắng cô, mà sợ nhìn thấy vẻ thất vọng của anh cả với cô.

Cho dù một chút cũng khiến cô không chịu nổi.

“Anh đã nói với em rất nhiều lần, bình tĩnh đừng nóng vội. Địch ở trong tối, mình ở ngoài sáng, việc phải làm là che giấu sức mạnh, để cho đạn bay thỏa thích, mình đứng yên bất động”.

Giọng của Lạc Quân Hành trở nên nghiêm khắc hơn: “Nhưng em đã làm những gì. Vì để bắt Kiều Lãnh, em không tiếc thân mình gài bẫy, tạo ra tai nạn xe, vết thương trên đầu còn chưa khỏi hoàn toàn, mà lại muốn đặt mình vào nguy hiểm?”
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 881


Chương 881

Anh ta nhìn chằm chằm Nam Mẫn, khuôn mặt vẫn luôn lạnh nhạt bình tĩnh, lúc này sắc sảo như dao, như gió lạnh ập đến.

“Anh bảo em đến nước Y, là để em được an toàn, không phải để em đi tìm cái chết”.

Anh ta vừa dứt lời, lòng Nam Mẫn run lên dữ đội, cả người cũng chấn động theo.

Ngẩng đầu lên, nhìn anh cả lạnh lùng như băng, hoảng sợ bất an.

Lạc Quân Hành mắng xong, cũng nguôi cơn giận.

Anh ta sắp xếp bản kiểm điểm, gấp lại, giọng bình thường: “Nếu đã không quản được lòng h*m m**n hành động của mình, thì anh quản giúp em. Bắt đầu từ hôm nay, ở trong lâu đài Modu, không được ra ngoài”.

“A?”

Nam Mẫn bỗng ngẩng đầu, không phải chứ, bị cấm túc ư?

“Đừng mà anh cả, em biết sai rồi còn không được sao?”

Nam Mẫn đi theo cầu xin: “Em kiềm chế được bản thân mà, em kiềm chế rất tốt, em nghe theo anh hết, anh đừng cấm túc em…”

Lạc Quân Hành không hề nể tình ném lại một câu: “Em nói không tính, anh nói là được”.

“…”

Thương lượng đi mà anh cả?

Vừa nghĩ đến sắp bị cấm túc ở lâu đài không được ra ngoài, Nam Mẫn thực sự muốn đập đầu vào tường.

Bản tính cô vốn phóng túng bất kham yêu tự do, đâu thể nhịn được bị cấm túc như vậy, lập tức lập nhóm, kéo hết các anh trai ngoại trừ anh cả vào, ngay cả Tô Duệ và Trình Hiến cũng không bỏ qua.

[Các anh, anh cả muốn cấm túc em, cầu cứu!]

Anh hai (Quyền Dạ Khiên): [Có chuyện gì vậy?]

Anh ba (Hạ Thâm): [Tại sao? Em chọc giận anh cả rồi hả?]

Anh tư (Lý Vân): [Em lại gây họa gì vậy?]

Anh nhỏ (Bạch Lộc Dư): [Mới đi có mấy ngày chứ, tiểu tổ tông của tôi ơi, em thật lợi hại.]

Tô Duệ: [?]

Trình Hiến: […]

Nam Mẫn cầm điện thoại, lách cách kể lại đầu đuôi câu chuyện một lượt.

Trong nhóm yên lặng nửa phút.

Sau đó…

Nam Mẫn: [Sao không ai nói gì nữa?]

Không ai trả lời cô.

Cô kích mở góc trên bên phải, kiểm tra thành viên nhóm, phát hiện… chỉ còn lại một mình cô.

Họ đều rời khỏi nhóm rồi!

Sau đó, trong một nhóm khác, từng dòng tin nhắn được b*n r* tằng tằng.

Anh nhỏ (Bạch Lộc Dư): [Ủng hộ anh cả! Em gái không nghe lời thì phải dạy bảo, nếu không sẽ bay lên trời thật đấy!]
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 882


Chương 882

Anh tư (Lý Vân): [Tiểu Lục, em đừng chọc giận anh cả, nếu không, bọn anh cũng không giúp được em đâu]

Anh ba (Hạ Thâm): [Tiểu Lục, em ngoan ngoãn đi, anh cả thương em nhất đấy]

Anh hai (Quyền Dạ Khiên): [Cấm túc là đúng rồi, đáng đời! Anh cả, anh thay bọn em dạy bảo tử tế con bé không nghe lời này, không cần nể tình]

Tô Duệ: [Đồng ý.]

Trình Hiến: [+1]

Nam Mẫn: “…”

Phản bội!

Nam Mẫn cứ vậy bị cấm túc trong lâu đài Modu.

Anh cả đang tức tận đỉnh đầu, cô không dám chọc vào anh, các anh cũng không giúp được, cô chỉ yên tĩnh ở trong phòng, làm một tiểu công chúa không ra khỏi cổng, không bước tới cửa một bước.

Cô biết anh cả đang giận cái gì, đối với cô, điều quan trọng nhất là báo thù cho bố mẹ, bất luận là Kiều Lãnh hay Tiêu Ân, cô đều không muốn bỏ qua.

Nhưng với các anh, đương nhiên báo thù rất quan trọng, nhưng quan trọng nhất vẫn là sự an toàn của cô.

Cho dù vì không để bọn họ lo lắng, cô cũng không nên đặt mình vào nguy hiểm.

Nghĩ thông những điều này, lòng Nam Mẫn cũng bình lặng hơn.

Trong lúc nhàm chán, cô suy nghĩ nên tặng Ngôn Uyên quà cảm ơn gì mới tốt, vừa hay Robert mua được một miếng ngọc rất đẹp từ chợ bán ngọc của người bạn, lấy cho Nam Mẫn xem.

Nam Mẫn nhìn thấy miếng ngọc hình bầu dục, liền có linh cảm, lập tức xin anh ta: “Bao nhiêu tiền, tôi mua!”

Robert không lấy tiền của cô, muốn bảo cô viết giúp anh ta một bức tranh chữ Trung Quốc.

“Anh cả viết chữ bằng bút lông cũng rất đẹp, sao anh không bảo anh ấy viết cho anh một bức?”

Nam Mẫn trải giấy tuyên, vừa chọn bút vừa hỏi Robert.

Robert nói: “Tôi đâu dám xin chữ anh họ? Dì Helen xin chữ anh ấy, anh ấy cũng không chịu viết, tôi không xứng”.

Nam Mẫn bị vẻ mặt ấm ức tủi thân của Robert chọc cười: “Không sao, tôi viết cho anh. Anh muốn một bức chữ gì? Dùng để làm gì?”

“Thế nào cũng được. Tôi vừa mới tu sửa xong nhà mới, định bày ở thư phòng”.

Robert suy nghĩ nói: “Tôi thấy Hoa Hạ các cô có rất nhiều nhà thư pháp giỏi, đều rất thích viết ‘Thượng Thiện Nhược Thủy’, ‘Ninh Tĩnh Chí Viễn’ gì đó”.

Anh ta nói bằng tiếng hoa gượng gạo, sau đó nói: “Tôi cũng không hiểu ý nghĩa lắm”.

“Những chữ đó hơi tục, không hợp với anh lắm”.

Nam Mẫn nói: “Tôi sẽ viết cho anh một bức khác, hợp với khí chất của anh”.

Robert vừa nghe liền vui thích: “Được, được”.

Nam Mẫn chọn cái bút lông khá to, chấm mực, nâng lên hạ xuống cổ tay đỏ ửng, nét chữ phóng khoáng và hào sảng lập tức hiện lên trên mặt giấy.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 883


Chương 883

Chỉ thấy bên trên viết – Đại Trí Nhược Ngu.

Tuyệt, tuyệt.

Robert có được chữ, vui vẻ chạy đi tìm Lạc Quân Hành để khoe.

“Anh họ, anh xem, chữ của Grace viết cho em!”

Lạc Quân Hành vừa xử lý xong một số công việc, nghĩ đến những chuyện cũ, vẻ mặt hơi mệt mỏi, đến quầy bar tự rót cho mình một ly whisky.

“Chữ gì?”, anh ta thờ ơ hỏi, sau đó lại ngước mắt: “Tiểu Mẫn viết?

“Yes!”

Robert giống như trẻ con khoe đồ chơi, cẩn thận mở bức tranh chữ cho Lạc Quân Hành xem.

Nhìn thấy bốn chữ ‘Đại Trí Nhược Ngu’, Lạc Quân Hành nuốt xuống rượu suýt phun ra, không nhịn được ho nhẹ một tiếng.

“Thế nào? Rất đẹp phải không?”

Robert vui vẻ không thôi: “Cô ấy nói đây là… ‘Đại Kê Nhược Ngư’, em không hiểu ý lắm, có nghĩa là con gà rất to, và con cá rất yếu đuối phải không?”

“…”

Lạc Quân Hành nhìn vẻ mặt tìm hiểu của cậu em họ, giải thích bằng tiếng anh: “Có ý khen em thông minh”.

“Thật không?”

Robert vui thích hớn hở: “Em đúng là rất thông minh, Grace giỏi thật! Vậy em mang về treo lên đây”.

Anh ta như cầm báu vật, vui vẻ đi mất.

Lạc Quân Hành cầm ly rượu, trầm mặc một lúc, cười không ra tiếng.

“Con bé quỷ quái này”.



Lâu đài Modu có phòng dành riêng cho dụng cụ điêu khắc và máy móc, đều là Lạc Quân Hành bố trí cho Nam Mẫn.

Đuổi được Robert đi, Nam Mẫn lấy vật liệu mà anh ta mang đến, bắt đầu tỉ mỉ điêu khắc, vừa hạ bút thì quên hết tất cả, dần dần hình thành mô hình máy bay.

Đây là lần đầu tiên cô điêu khắc mô hình máy bay bằng ngọc, một chiếc máy bay nhỏ trong lòng bàn tay, vô cùng dễ thương.

Đôi mắt to long lanh của cô lấp lánh tinh quang, hội tụ ánh sáng, nghĩ đến dáng vẻ đóng băng của Ngôn Uyên trên máy bay hôm đó, không biết khi anh ta lái máy bay sẽ thế nào.

Nghĩ vậy, con dao khắc nhẹ nhàng xoay chuyển giữa những ngón tay thon dài.

Nam Mẫn cong môi, lại không cam tâm cô đơn, dùng dao khắc hai người tí hon trên máy bay.

Một người không cảm xúc lái máy bay, một người ngủ say ngon lành phía sau.

“Đúng là lôi kéo thù hận quá rồi”.

Nam Mẫn cảm thấy mình đúng là rất sáng tạo, bắt đầu mong chờ sau khi cơ trưởng Ngôn nhận được món quà thì sẽ có biểu hiện thế nào, có lẽ sẽ giống như ăn dưa muối.

Cô bất giác cười ha ha.

Khắc xong, phồng mồm thổi nhẹ một cái, định cầm đến phòng máy đánh bóng.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 884


Chương 884

Điện thoại vang lên hai tiếng tinh tinh, cô xoay cổ tay đau mỏi, cầm điện thoại lên xem, là tin nhắn của Dụ Trạch Vũ.

[Chị Nam, chị thế nào rồi? Bọn em đều rất lo cho chị, chị khỏe hơn chưa?]

Cậu bé này lúc nào cũng nhớ đến cô.

Nam Mẫn cảm thấy lòng trong ấm áp, gửi tin nhắn thoại cho cậu ấy.

Phía bên kia điện thoại, sau khi Dụ Lâm Hải gửi tin nhắn, căng thẳng cầm điện thoại.

Nhìn thấy tin nhắn thoại của Nam Mẫn, anh căng thẳng khó hiểu, cổ họng nghèn nghẹn, đưa tay mở ra, nghe thấy giọng quen thuộc, lòng cũng run theo.

Giọng vừa dịu dàng vừa lanh lảnh của cô vang lên: “Chị rất khỏe, em bảo mọi người đừng lo lắng”.

Sau chuyện tai nạn máy bay, cuối cùng anh cũng nghe được giọng của cô!

Dụ Lâm Hải chỉ cảm thấy trong lòng bị người khác dùng tay véo nhẹ, không mạnh, nhưng khiến anh kích động, hận không thể lập tức xông vào điện thoại, xuất hiện trước mặt cô!

Anh lại càng muốn trực tiếp gọi một cuộc điện thoại qua đó, cẩn thận lắng nghe giọng nói của cô, nhìn thấy mặt cô một lần!

Nhưng mà… Anh không dám.

Anh chỉ có thể mượn thân phận của người khác để liên lạc với cô, chỉ có như thế cô mới miễn cưỡng liếc nhìn anh một cái.

Anh biết, một khi để cho Nam Mẫn biết “Dụ Trạch Vũ” chính là “Dụ Lâm Hải” thì anh sẽ mất đi cách liên lạc với cô một lần nữa.

Bị cô kéo vào danh sách đen, xóa mất.

Dụ Lâm Hải không dám mạo hiểm như vậy, thế nên anh chỉ có thể cố gắng kiềm chế rồi lại kiềm chế!

Anh hít thật sâu mấy hơi mới bắt đầu cử động tay gõ ra một hàng chữ: “Thế thì tốt rồi. Bây giờ chỉ đang ở Birmingham nước Y hả? Ở đó có vui không?”

Nam Mẫn: “Ừm, rất vui. Tiếc là chị bị cấm túc rồi nên tạm thời phải ngồi ở nhà, không được ra ngoài”.

Giọng cô có vẻ đầy buồn bã, oán giận với “Dụ Trạch Vũ”, như một học sinh tiểu học vừa mới phạm lỗi và bị phạt vậy.

Suy cho cùng trước kia Dụ Trạch Vũ cũng thường xuyên bị Dụ Lâm Hải cấm túc, bọn họ cùng là những người sa cơ lỡ vận.

Dụ Lâm Hải nghe những lời oán trách đầy ấm ức của cô thì chợt bật cười, ngón tay thon dài lại chậm rãi gõ:

“Bị cấm túc hả? Đáng thương quá nha. Ai vậy, sao lại cấm túc chị?”

Nam Mẫn: “Không phải ông anh cả Diêm Vương kia thì còn ai. Nói với em chứ tại sao trên đời lại có loài sinh vật mang tên anh trai thế cơ chứ, chuyên môn ức h**p em trai, em gái. Anh cả nhà chị còn đáng sợ hơn cả ông anh nhà em”.

Khóe môi Dụ Lâm Hải không ngừng cong lên, anh đáng sợ lắm hả?

Thằng nhóc Dụ Trạch Vũ đáng ghét kia đã nói xấu anh bao nhiêu điều trước mặt Nam Mẫn vậy?

Nam Mẫn cầm điện thoại di động, vừa mới gửi một đoạn voice chat đi thì Lạc Quân Hành đã gõ cửa đi vào, khiến Nam Mẫn chột dạ sợ tới mức suýt chút nữa ném luôn điện thoại mới anh cả vừa mới cho.

“Anh… Anh cả!”
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 885


Chương 885

Lạc Quân Hành hỏi: “Nói chuyện với ai vậy?”

“À, một cậu em trai”.

Nam Mẫn lại nhấn nút ghi âm để trả lời “Dụ Trạch Vũ” một câu: “Anh cả của chị tới rồi, không nói chuyện với em nữa nha. Em ngoan ngoãn chờ chị về nước nhé, chị sẽ mang món ngon về cho em”.

Chính xác là giọng điệu dỗ em trai, Lạc Quân Hành không hề nghi ngờ gì, chỉ khẽ hỏi.

“Em nuôi dưỡng một cậu em trai nhỏ từ khi nào thế?”

Nam Mẫn: “Dưỡng gì?”

“Cái gì mà “nuôi” em trai nhỏ?”

Nam Mẫn nói: “Anh cả, lời anh nói là đầy ẩn ý đấy nhé, nghe cứ như em là phú bà nuôi phi công vậy”.

Lạc Quân Hành khinh thường nhướng mày, bảy tỏ: Anh muốn nói thế mà.

“Thế không phải à?”

“…”

Nam Mẫn: “Tất nhiên là không! Anh nghĩ đi đâu thế? Em là người như vậy hả ?”

Tuy là cô thật sự từng có suy nghĩ như thế, nhưng cuối cùng vẫn chưa biến nó thành sự thật mà…

Nên là đừng hỏi, hỏi cũng không nói!

“Em không hợp với mấy đứa nhỏ đâu!”

Lạc Quân Hành vẫn đi sâu vào chủ đề này với cô, nghiêm túc nói: “Em thích hợp với chó săn lớn, có thể chăm sóc và bảo vệ em cơ”.

Lại còn chó săn, còn lớn…

Cô không để mình ra ngoài bị ăn luôn là may mắn lắm rồi.

Nhắc tới chuyện này, Nam Mẫn cũng tặng lại cho anh ta một câu: “Anh cũng không thích hợp với quả phụ đâu. Cô gái họ Mai kia không hợp với anh”.

Nhắc tới “cô gái họ Mai”, ánh mắt Lạc Quân Hành lại xuất hiện tầng sương lạnh.



Dụ Lâm Hải yêu thích cầm cái điện thoại không muốn buông tay, cứ nhấn đi nhấn lại mấy cái voice chat cô gửi cho mình.

Cậu “em ngoan ngoãn chờ chị về nước nhé, chị sẽ mang món ngon về cho em” như một đống bông gòn ập vào tim anh, nhẹ nhàng, mềm mại lại dịu êm.

Khiến cả người anh như lơ lửng trên những tầng mây, chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc như lúc này.

Dù những lời đó đều nói cho người khác nghe, nhưng anh vẫn cảm động không thôi.

Xem như cô đang nói chuyện với mình.

Dụ Lâm Hải đang vô cùng mong chờ đến cái ngày Nam Mẫn cũng sẽ dùng giọng điệu đó để nói với anh.

Những thứ anh lén lút có được trong khoảng thời gian qua, nếu như nó thuộc quyền sở hữu của anh thì sẽ tốt biết bao nhiêu?

Anh đắm chìm trong sự dịu dàng đó, cho đến khi nhận được điện thoại của mẹ mình thì giọng nói của anh vẫn mềm mỏng mà trước nay chưa từng có.

Dụ Phượng Kiều lập tức nhận ra con trai mình có gì đó là lạ, trực tiếp hỏi: “Mẫn nó liên lạc với con rồi hả?”
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 886


Chương 886

Dụ Lâm Hải: “…”

Rõ ràng đến thế ư?

Lạc Quân Hành nhìn Nam Mẫn, thản nhiên nói: “Anh đã nói là anh với cô ta không liên quan gì rồi mà”.

“Thế hả?”

Nếu đã nói ra rồi thì phải hỏi đến cùng mới được.

“Lên giường với nhau một lần mà vẫn nói là không có quan hệ gì hả? Gần đây không khí ở Birmingham ngày càng cởi mở nhỉ”.

Nam Mẫn nói với cái giọng đầy kỳ quái.

Lạc Quân Hành nghe tới đó thì mày nhíu lại thật chặt: “Ai nói với em thế? Catherine Mey Brangues?”

“Còn ai vào đây nữa?”

Chẳng mấy khi thấy Nam Mẫn kiên quyết trước mặt anh cả mình như thế: “Có lẽ cô ta xem em là tình địch nên đã nói với em rất nhiều lời khó hiểu, nói chung là mấy trò mèo của bọn con gái”.

Mặt Lạc Quân Hành lạnh như băng, đôi môi mỏng mím thành một đường, dường như anh ta cực kỳ không muốn nhắc tới người phụ nữ đó.

“Anh cả”.

Thấy cảm xúc của anh cả không quá tốt, Nam Mẫn hạ thấp tông giọng, không dùng cái giọng quái gở kia nữa.

Cô nói: “Em không phải là người cổ hủ. Chị dâu đã đi nhiều năm rồi, anh muốn bắt đầu một đoạn tình cảm mới thì bọn em vẫn ủng hộ anh. Nhưng mà anh phải nhìn cao lên một chút, đừng để bụng đói ăn quàng, tùy tiện tìm một người phụ nữ… Em không kỳ thị quả phụ, chỉ là em cảm thấy phu nhân Mey đó kỳ lạ thế nào ấy, không giống một cô gái tốt”.

“Cô ta quả thật không phải loại tốt lành gì”.

Lạc Quân Hành nói tới phu nhân Mey đó còn khó nghe hơn cả Nam Mẫn: “Nên em cứ yên tâm, anh mặc bệnh sạch sẽ nên không bao giờ chạm vào những thứ bẩn thỉu đó”.

Nam Mẫn nghe thế thì cũng yên tâm, nhưng lại bắt đầu thấy tò mò.

“Phu nhân Mey đó rốt cuộc đã làm gì?”

Cô cảm thấy hết sức hoang mang: “Cô ta nói mình là chủ nhân của sơn trang Họa Mi hả? Em thấy cô ta vẫn còn trẻ, sao lại thành quả phụ thế?”

“Chuyện này không liên quan tới em, đừng hỏi làm gì”.

Lạc Quân Hành không thỏa mãn nhu cầu hóng hớt của cô, ánh mắt chuyển sang cái bàn: “Quà cho Ngôn Uyên hả? Em chọn gì thế?”

Anh ta đi tới muốn xem thử, Nam Mẫn nhanh tay lẹ mắt giấy máy bay mô hình ra sau lưng.

Cô khẽ ngửa đầu lên nhìn anh cả, khí thế hừng hực dùng tiếng Anh nói: “Exchange (có qua có lại)”.

Trao đổi bí mật.

Anh ta kể cho cô nghe chuyện phu nhân Mey đó, cô lại cho anh ta xem quà mình chuẩn bị cho Ngôn Uyên.

Lạc Quân Hành im lặng nhìn Nam Mẫn thật lâu, cảm thấy đã đến lúc đánh cho cô em gái này một trận.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 887


Chương 887

Bên kia, Dụ Lâm Hải không định giấu mẹ mình, sau sự im lặng ngắn ngủi, anh khẽ “ừm” một tiếng.

“Gần gần thế”.

Dụ Phượng Kiều ở đầu dây bên kia khẽ thở phào nhẹ nhõm: “Dù thế nào thì chỉ cần biết con bé Mẫn vẫn bình an là tốt rồi, mấy ngày nay mẹ cứ lo lắng không yên mãi…”

Hiện tại Dụ Phượng Kiều đang nghỉ ngơi ở Messuri, ngày nào cũng gọi điện thoại cho con trai, quan hệ của hai mẹ con cũng trở nên thân thiết hơn trước nhiều.

Messuri chính là một nơi rừng xanh nước biếc, Dụ Phượng Kiều đến đó rồi lại không muốn đi đâu nữa.

“Nơi này phong cảnh hữu tình, lòng người cũng bình yên hơn trước”.

Dụ Phượng Kiều than thở: “Đấu trí với đám cáo già trên thương trường cả đời người, dùng đủ mọi thủ đoạn, đủ mọi âm mưu, mệt mỏi hơn nửa đời mới biết được, thì ra đây mới là cuộc sống mà con người ta mơ ước. Dì Vệ của con ngày nào cũng theo người ta lên núi hái măng, chẳng để ý tới mẹ nữa, may có sư thúc Đinh ở lại với mẹ, ông ấy nhiều trò để chơi lắm…”

“Sư thúc Đinh?”, Dụ Lâm Hải nhanh chóng nắm bắt được một cái tên.

“À, chính là một ông lão khó chơi, già mà không nên nết”.

Dụ Phượng Kiều cười hơ hớ nói: “Mẹ cũng không biết ông ấy rốt cuộc là người thế nào, nhưng ở đây ai cũng gọi ông ấy là “sư thúc”, không biết năm nay bao tuổi, ông ấy lại không chịu nói với mẹ”.

Nói đến câu cuối, giọng của bà ấy còn ẩn chứa sự oán giận và hờn dỗi của phụ nữ, Dụ Lâm Hải nghe xong nhất thời không kịp phản ứng.

Dụ Phượng Kiều nhanh chóng chuyển chủ đề.

“Thằng bé Vực cũng dẫn ông cụ nhà mình tới, con bé Tô Âm ấy à, biết nó tới là vui như trẩy hội, học xong lập tức chạy tới nhà người ta”.

Dụ Phượng Kiều không nhịn được cười cười: “Nhưng mà bác sĩ Tô thì không thích, vẫn tỏ thái độ lạnh lùng, cả ông Phó cũng lạnh mặt theo, cuối cùng trút hết tức giận lên đầu thằng bé Vực”.

Bà ấy như người đứng hóng hớt không chê chuyện lớn, vui sướng khi người gặp họa cười vui vẻ.

Dụ Lâm Hải nghe mẹ mình kể chuyện nhà, có thể tưởng tượng được dáng vẻ nhăn nhó của Phó Vực, bất giác cười theo.

Lạc Quân Hành nhìn Nam Mẫn, thản nhiên nói: “Anh đã nói là anh với cô ta không liên quan gì rồi mà”.

“Thế hả?”

Nếu đã nói ra rồi thì phải hỏi đến cùng mới được.

“Lên giường với nhau một lần mà vẫn nói là không có quan hệ gì hả? Gần đây không khí ở Birmingham ngày càng cởi mở nhỉ”.

Nam Mẫn nói với cái giọng đầy kỳ quái.

Lạc Quân Hành nghe tới đó thì mày nhíu lại thật chặt: “Ai nói với em thế? Catherine Mey Brangues?”

“Còn ai vào đây nữa?”

Chẳng mấy khi thấy Nam Mẫn kiên quyết trước mặt anh cả mình như thế: “Có lẽ cô ta xem em là tình địch nên đã nói với em rất nhiều lời khó hiểu, nói chung là mấy trò mèo của bọn con gái”.

Mặt Lạc Quân Hành lạnh như băng, đôi môi mỏng mím thành một đường, dường như anh ta cực kỳ không muốn nhắc tới người phụ nữ đó.

“Anh cả”.

Thấy cảm xúc của anh cả không quá tốt, Nam Mẫn hạ thấp tông giọng, không dùng cái giọng quái gở kia nữa.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 888


Chương 888

Cô nói: “Em không phải là người cổ hủ. Chị dâu đã đi nhiều năm rồi, anh muốn bắt đầu một đoạn tình cảm mới thì bọn em vẫn ủng hộ anh. Nhưng mà anh phải nhìn cao lên một chút, đừng để bụng đói ăn quàng, tùy tiện tìm một người phụ nữ… Em không kỳ thị quả phụ, chỉ là em cảm thấy phu nhân Mey đó kỳ lạ thế nào ấy, không giống một cô gái tốt”.

“Cô ta quả thật không phải loại tốt lành gì”.

Lạc Quân Hành nói tới phu nhân Mey đó còn khó nghe hơn cả Nam Mẫn: “Nên em cứ yên tâm, anh mặc bệnh sạch sẽ nên không bao giờ chạm vào những thứ bẩn thỉu đó”.

Nam Mẫn nghe thế thì cũng yên tâm, nhưng lại bắt đầu thấy tò mò.

“Phu nhân Mey đó rốt cuộc đã làm gì?”

Cô cảm thấy hết sức hoang mang: “Cô ta nói mình là chủ nhân của sơn trang Họa Mi hả? Em thấy cô ta vẫn còn trẻ, sao lại thành quả phụ thế?”

“Chuyện này không liên quan tới em, đừng hỏi làm gì”.

Lạc Quân Hành không thỏa mãn nhu cầu hóng hớt của cô, ánh mắt chuyển sang cái bàn: “Quà cho Ngôn Uyên hả? Em chọn gì thế?”

Anh ta đi tới muốn xem thử, Nam Mẫn nhanh tay lẹ mắt giấy máy bay mô hình ra sau lưng.

Cô khẽ ngửa đầu lên nhìn anh cả, khí thế hừng hực dùng tiếng Anh nói: “Exchange (có qua có lại)”.

Trao đổi bí mật.

Anh ta kể cho cô nghe chuyện phu nhân Mey đó, cô lại cho anh ta xem quà mình chuẩn bị cho Ngôn Uyên.

Lạc Quân Hành im lặng nhìn Nam Mẫn thật lâu, cảm thấy đã đến lúc đánh cho cô em gái này một trận.

*

Bên kia, Dụ Lâm Hải không định giấu mẹ mình, sau sự im lặng ngắn ngủi, anh khẽ “ừm” một tiếng.

“Gần gần thế”.

Dụ Phượng Kiều ở đầu dây bên kia khẽ thở phào nhẹ nhõm: “Dù thế nào thì chỉ cần biết con bé Mẫn vẫn bình an là tốt rồi, mấy ngày nay mẹ cứ lo lắng không yên mãi…”

Hiện tại Dụ Phượng Kiều đang nghỉ ngơi ở Messuri, ngày nào cũng gọi điện thoại cho con trai, quan hệ của hai mẹ con cũng trở nên thân thiết hơn trước nhiều.

Messuri chính là một nơi rừng xanh nước biếc, Dụ Phượng Kiều đến đó rồi lại không muốn đi đâu nữa.

“Nơi này phong cảnh hữu tình, lòng người cũng bình yên hơn trước”.

Dụ Phượng Kiều than thở: “Đấu trí với đám cáo già trên thương trường cả đời người, dùng đủ mọi thủ đoạn, đủ mọi âm mưu, mệt mỏi hơn nửa đời mới biết được, thì ra đây mới là cuộc sống mà con người ta mơ ước. Dì Vệ của con ngày nào cũng theo người ta lên núi hái măng, chẳng để ý tới mẹ nữa, may có sư thúc Đinh ở lại với mẹ, ông ấy nhiều trò để chơi lắm…”

“Sư thúc Đinh?”, Dụ Lâm Hải nhanh chóng nắm bắt được một cái tên.

“À, chính là một ông lão khó chơi, già mà không nên nết”.

Dụ Phượng Kiều cười hơ hớ nói: “Mẹ cũng không biết ông ấy rốt cuộc là người thế nào, nhưng ở đây ai cũng gọi ông ấy là “sư thúc”, không biết năm nay bao tuổi, ông ấy lại không chịu nói với mẹ”.

Nói đến câu cuối, giọng của bà ấy còn ẩn chứa sự oán giận và hờn dỗi của phụ nữ, Dụ Lâm Hải nghe xong nhất thời không kịp phản ứng.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 889


Chương 889

Dụ Phượng Kiều nhanh chóng chuyển chủ đề.

“Thằng bé Vực cũng dẫn ông cụ nhà mình tới, con bé Tô Âm ấy à, biết nó tới là vui như trẩy hội, học xong lập tức chạy tới nhà người ta”.

Dụ Phượng Kiều không nhịn được cười cười: “Nhưng mà bác sĩ Tô thì không thích, vẫn tỏ thái độ lạnh lùng, cả ông Phó cũng lạnh mặt theo, cuối cùng trút hết tức giận lên đầu thằng bé Vực”.

Bà ấy như người đứng hóng hớt không chê chuyện lớn, vui sướng khi người gặp họa cười vui vẻ.

Dụ Lâm Hải nghe mẹ mình kể chuyện nhà, có thể tưởng tượng được dáng vẻ nhăn nhó của Phó Vực, bất giác cười theo.

Sau khi kết hôn, cô ta như biến thành một người khác, bắt đầu thường xuyên tiếp xúc với Ngôn Hề trong các bữa tiệc xã giao, muốn trở thành bạn của vợ anh ta, Ngôn Hề cảm thấy hai người không mấy hợp ý nên vẫn luôn giữ khoảng cách.

Nhưng cô ta lại biết cách để che giấu, sự nhiệt tình và thân mật của cô ta khiến Ngôn Hề dần dà buông lỏng sự đề phòng, cô ta cũng bất đầu thường xuyên xuất hiện ở lâu đài Modu.

Lạc Quân Hành bận rộn công việc, không thể ở nhà mãi được nên đành phải nhắc nhở vợ mình cẩn thận hơn, ai nên đề phòng thì vẫn phải đề phòng, người anh ta nói chính là phu nhân Mey kia.

“Cô ta từng tặng cho Ngôn Hề một viên ngọc bích, Ngôn Hề thích lắm, sau này mới biết được, viên ngọc đó được lấy ra từ trong miệng người chết”.

“Có một lần Ngôn Hề suýt chút nữa ngã từ trên lưng ngựa xuống, vó ngựa đã bị kẻ nào đó động tay động chân, mà khi đó người ở bên cạnh cô ấy chính là Catherine Mey Brangues”.

Lạc Quân Hành ngậm một điếu thuốc, nhớ lại những gì từng xảy ra, đôi mắt lạnh lẽo lại trở nên xa xôi: “Em không biết đâu, thật ra anh với chị dâu em từng có một đứa con, nhưng đã sảy mất”.

Nam Mẫn bỗng nhiên trừng lớn hai mắt, chuyện này cô thật sự không biết!”

“Sảy mất ư?”

Giọng cô đông cứng hỏi: “Cũng là Mey giở trò quỷ ư?”

Lạc Quân Hành rít một hơi thuốc, chậm rãi phun ra một làn khói: “Không biết, anh đã điều tra nhưng không thể tìm được bằng chứng gì. Chỉ là từ đó về sau, Ngôn Hề bắt đầu xa lánh cô ta”.

“Lẽ ra nên tránh xa cô ta từ sớm!”

Nam Mẫn oán giận nói: “Ả đàn bà đó!”

Cô thật sự không hiểu, trên đời này có nhiều đàn ông như thế, tại sao vẫn có những người thích giành chồng của người khác vậy?

Giành được thì thơm ngon hơn ư?

Lạc Quân Hành hắng giọng nói: “Sau khi Ngôn Hề mất không bao lâu, chủ nhân của sơn trang Họa Minh, ông Brangues cũng chết không rõ nguyên nhân, Catherine Mey Brangues trở thành quả phụ. Có một ngày, cô ta đột nhiên chạy tới nói với anh rằng “vợ anh đã chết rồi, chồng em cũng không còn, cuối cùng chúng ta cũng có thể đến với nhau”. Cô ta bảo anh cưới cô ta, sơn trang Họa Mi chính là của hồi môn của cô ta”.

“Ha, quả nhiên là bệnh không nhẹ”.

Nam Mẫn căm tức nói: “Lẽ ra anh nên nói với cô ta, dù phụ nữ trên đời này chết hết thì anh cũng sẽ không đến với cô ta, bảo cô ta mau chóng từ bỏ đi!”

Giọng Lạc Quân Hành nhanh chóng chìm xuống: “Cũng không khác nhau là mấy, anh đã nói với cô ta như thế đó”.

“Thế nhưng cô ta vẫn không chịu từ bỏ ý đồ ư?”
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 890


Chương 890

Nam Mẫn lạnh lùng cười nhạo một tiếng: “Em cứ tưởng mình đã gặp phải người phụ nữ đê tiện nhất trên đời rồi, không ngờ vẫn còn người đê tiện hơn, thật sự khiến con người ta mở mang tầm mắt”.

*

Bấy giờ, ngọn đèn vàng ấm áp chiếu rọi xuống đệm giường khách sạn, trên lớp đệm giường mỏng manh kia là Trác Huyên như người không xương nằm úp sấp trên thân người đàn ông: “Anh Vương, đêm nay anh có ở lại không?”

Người đàn ông đó ngước mắt lên, ánh mắt đầy vẻ mỉa mai: “Sao thế, vẫn chưa được ăn no à?”

Gương mặt Trác Huyên xuất hiện vẻ thẹn thùng của thiếu nữ, tay lại không thành thật v**t v* cơ thể người đàn ông.

“Một mình em ở đây sợ lắm”.

Người đàn ông kia lại châm chọc nở nụ cười, giơ tay nắm lấy cằm cô ta: “Đàn bà các cô hở tí là lừa gạt. Lời thì ngọt ngào mềm mại là thế, nhưng làm gì cũng tàn nhẫn và độc ác”.

Ông ta lạnh lùng đẩy Trác Huyên, kéo quần lên, mặc quần áo chỉnh tề lại trở về dáng vẻ cục trưởng đầy cẩn thận và tỉ mỉ ngày thường.

Trác Huyên vẫn còn sợ hãi vì người đàn ông sớm nắng chiều mưa này, một giây trước vẫn còn trời trong nắng đẹp, mà thoắt cái đã mưa.

Chỉ là cô ta không dám chạm vào vảy ngược của ông ta, dù sao ông ta cũng là người cuối cùng cô ta có thể dựa vào.

Người đàn ông kia sửa sang quần áo trước gương, Trác Huyên tinh mắt nhảy xuống, chỉnh lại cho ông ta, dáng vẻ như dâu hiền vợ đảm, suy cho cùng cũng đã quen cái thói hầu hạ đàn ông.

“Bà cô Trác Nguyệt kia đã được cân nhắc thả ra, mấy ngày nữa sẽ về nhà”.

“Thật ư?”

Trác Huyên vô cùng vui vẻ: “Cảm ơn anh Vương”.

Cô ta đi tới, hôn lên mặt Vương Sảnh một cái, thử hỏi: “Thế, Kiều…”

“Vẫn đang sắp xếp”.

Vương Sảnh ôm chặt lấy eo Trác Huyên, xoa bóp ngực cô ta một phen, những ngón tay lạnh lẽo lướt qua mặt cô ta, ánh mắt lộ vẻ hung ác nham hiểm.

“Cậu ta đưa một cô gái tuyệt vời thế này đến cho tôi, thì tôi cũng phải cho cậu ta một cái giá “thích đáng” chứ”.

Nam Mẫn cầm chiếc máy bay đã được điêu khắc xong sang phòng máy móc để đánh bóng, cảm thấy nó hoàn hảo rồi mới tìm người mang qua cho Ngôn Uyên.

Kèm theo một tấm thẻ:

“Muốn ăn quả chín, nhớ ơn người trồng. Nam Mẫn”.

Mong là anh ta sẽ thích.

Nếu chỉ được ở trong lâu đài Modu không thể ra ngoài, thì cũng phải tìm niềm vui cho mình chứ.

Có lẽ sợ em gái mình nhàm chán, hôm nay Lạc Quân Hành cũng không ra ngoài làm việc mà chỉ ở nhà.

Nam Mẫn đi tới bếp, định làm vài món ngon cho anh cả.

Trong lâu đài Modu có một nhà hàng Michelin cực lớn, đầu bếp cũng được xếp vào đẳng cấp quốc tế năm sao, làm món tây cực kỳ ngon.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 891


Chương 891

Nhưng với cái bụng người phương đông như Nam Mẫn thì cơm tây là cái gì đó chỉ để qua bữa, ngày nào cũng ăn thì… Cô thấy món ngon ở nước mình vẫn tuyệt vời hơn.

Cô làm bộ làm tịch đeo một cái tạp dề, đợi mũ đầu bếp bắt đầu dùng bột mì để làm vằn thắn.

Bật lửa, hầm một ngồi canh gà lá sen.

Thật ra ở nước ngoài thì nguyên liệu nấu ăn phương đông cũng không đủ, cả bột làm vằn thắn cũng là loại bột làm bánh mì, những nguyên liệu nấu ăn khác đều do Lạc Quân Hành biết cô ăn không quen cơm tây nên cố tình bảo người ta mua về.

Nhưng mà đầu bếp trong lâu đài làm món Trung cũng chẳng thể tạo ra vị chính tông được, Nam Mẫn dứt khoát tự lăn vào bếp.

Múc canh gà sang một cái nồi khác, bắt đầu thả vằn thằn đã gói kỹ vào.

Một bếp khác cũng mở lửa, Nam Mẫn bắt đầu xào món ăn đâu ra đó.

Một mình cô trông ba cái bếp nhưng chẳng hề rối một tí nào, miệng còn ngâm nga, quả nhiên là phong độ bình tĩnh có thừa, nhưng ngâm nga lại không thành điệu, cứ khó nghe thế nào ấy.

Lạc Quân Hành xử lý công việc xong thì tháo mắt kính xuống bóp trán, nhìn sang đồng hồ, đang muốn hỏi tại sao quản gia vẫn chưa ăn cơm.

Thì một mùi thơm ngát đã bay từ ngoài cửa vào.

Tiếng gõ cửa vang lên, Lạc Quân Hành nói “mời vào”, sau đó cửa được đẩy ra, gương mặt xinh xắn của Nam Mẫn thò vào: “Anh cả, ăn cơm”.

Ngồi trong phòng ăn, nhìn những món Trung đầy màu sắc rực rỡ trên bàn, đôi mắt xanh của Lạc Quân Hành sáng rỡ như dải ngân hà.

Canh gà vằn thắn, gà bọc lá sen, sườn xào chua ngọt, cá chiên xù sốt chua ngọt, trứng xào cà chua và thịt om dưa, chỉ là những món ăn gia đình đơn giản, lại khiến bụng mọi người kêu ọt ọt.

Giọng Lạc Quân Hành đầy hiền lành nhìn em gái nói: “Em làm hả?”

“Đúng vậy”.

Nam Mẫn gật đầu ngồi xuống đối diện anh ta, cười nói: “Lâu rồi chưa được ăn món em làm đúng không, nếm thử tay nghề của em xem có lụt nghề không”.

Cô đưa đũa cho anh cả, Lạc Quân Hành nhận lấy, có chút vội vàng cầm lấy đũa.

Theo nguyên tắc không lãng phí đồ ăn, dù có nhiều món nhưng số lượng lại không nhiều.

Lạc Quân Hành gắp một miếng sườn, bỏ hết vào miệng, ánh mắt lại sáng lên đôi chút, vẫn là mùi vị mà anh ta nhớ, thậm chí còn ngon hơn.

“Thế nào rồi?”

Anh ta ngẩng đầu lên, nhìn đôi mắt cong cong như ánh trăng khuyết của em gái, khẽ cong môi cười nói: “Ngon lắm”.

Nam Mẫn vuii vẻ cười rộ lên: “Ngon thì ăn nhiều một chút”.

Hai anh em ngồi đối diện nhau, vừa ăn vừa nói chuyện, chẳng mấy khi có được khoảng thời gian thoải mái như thế.

Lạc Quân Hành có một phần hai huyết thống Hoa Hạ, hơn nữa cũng đã ở Hoa Hạ một khoảng thời gian dài có tình yêu thương cực kỳ lớn với những món ăn này.

Khoảng thời gian ở khu vườn Hoa Hồng đó chính là những tháng ngày vui vẻ nhất của anh ta.

Mẹ và bố nhỏ đều biết nấu cơm, tuy bọn họ cực kỳ bận rộn công việc, nhưng chỉ cần có thời gian rảnh sẽ đích thân xuống bếp nếu cho anh em họ, để mấy anh em được ăn no.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 892


Chương 892

Khi đó, anh ta cảm thấy gia đình rất nhỏ, nhưng người thân lại rất nhiều, ngày nào cũng được sống trong hạnh phúc và vui vẻ.

Anh ta nghĩ mình sẽ sống như thế cả đời, không ngờ nó lại ngắn ngủi đến vậy.

Có người dùng cả đời để bù đắp cho thời thơ ấu của mình, cũng có người dùng khoảng thời gian ấu thơ đó để bù đắp cho cả đời, anh ta là loại thứ hai.

Nam Mẫn thấy Lạc Quân Hành ăn ngon miệng quá bèn nhíu mày cười hỏi: “Thế nào anh cả, em làm ngon hơn mẹ đúng không?”

Lạc Quân Hành nói: “Không chênh lệch nhau mấy”.

“Sao lại như thế được!”

Nam Mẫn không phục: “Chỉ tính mỗi cà chua này thôi em đã bóc vỏ sạch hơn mẹ rồi. Ngày xưa mẹ lười lắm, cà chua xào trứng chưa từng bóc bỏ nhé, em chịu khó hơn mẹ nhiều”.

Lạc Quân Hành khẽ mím môi, sau đó nói: “Ừ, không lột da sẽ ngon”.

“…”

Nam Mẫn cạn lời, liếc mắt nhìn: “Được, biết anh là người bảo vệ trung thành của mẹ, cô em gái này của anh có tính là gì đâu”.

Cô bĩu môi, Lạc Quân Hành nhìn dáng vẻ oan ức của cô, anh ta liền bật cười.

Anh ta nhìn khuôn mặt của em gái giống y đúc mẹ, nụ cười dần dần thu lại, trầm ngâm trong chốc lát, rồi sau đó anh ta đột nhiên nói: “Có lẽ mẹ thật sự còn sống”.

Một tiếng ‘lộp độp’ vang lên, đôi đũa trong tay Nam Mẫn rơi xuống đất.

*

Trong hồ bơi có một bóng hình yểu điệu bơi lội như cá.

Bơi tới bơi lui.

Nam Mẫn ngâm trong hồ nước gần một buổi chiều, cố gắng đề đầu óc hỗn loạn của mình tĩnh táo một chút.

Anh cả nói cho cô biết, khả năng bố mẹ chưa chết.

Anh ta nói với cô, hai thi thể bị thiêu hủy trong xe năm đó thật ra cũng không phải là của bố mẹ, pháp y làm giám định kia là người anh ta sắp xếp vào.

Nói xong, kết quả giám định của pháp y là giả.

“Mới đầu là anh không muốn để người khác đụng vào thi thể của mẹ, sau đó pháp y giám định ra kết quả, nói rằng hai thi thể kia không phải của mẹ và ba nhỏ, trong lòng anh liền có tính toán”.

Mắt Nam Mẫn đỏ bừng: “Vậy tại sao? Tại sao anh không nói cho em biết?”

Lạc Quân Hành đáp: “Anh không chỉ không nói cho em, mấy người kia anh cũng giấu. Bởi vì anh cũng không tìm thấy tung tích của họ”.

Anh ta trầm giọng nói: “Anh sợ một khi bứt dây động rừng thì sẽ làm hỏng kế hoạch của bọn chúng, cũng sẽ mang đến nguy hiểm cho em”.

“Vậy bây giờ thì sao?”

Nam Mẫn không truy cứu những việc này, cô vội vàng kéo tay Lạc Quân Hành hỏi: “Bây giờ có tra được tung tích của họ không?”

Lạc Quân Hành lắc đầu, lại nói: “Nhưng Tiêu Ân lại bắt đầu hành động rồi”.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 893


Chương 893

Con ngươi Nam Mẫn co rút lại.

“Em biết điều này chứng tỏ gì không”.

Giọng Lạc Quân Hành chìm xuống: “Tiêu Ân và Kiều Lãnh có mục đích khác nhau. Thứ Kiều Lãnh muốn là thừa kế, nhưng thứ Tiêu Ân muốn lại là phá hủy”.

“Rào!”

Nam Mẫn nổi lên mặt nước, thấy Hướng Tả cầm điện thoại di động của cô đang vang lên từng hồi chuông, lớn tiếng gọi tên cô.

Dọc theo thang đi lên, Hướng Hữu khoác khăn lông trắng lớn lên người Nam Mẫn, cô nhận điện thoại từ tay Hướng Tả, là Trình Hiến và Bạch Lộc Dư cùng gọi điện thoại cho cô.

Nam Mẫn gọi Trình Hiến trước, cô ngồi trên ghế uống một hớp nước trái cây, chờ điện thoại được kết nối, cô hỏi: “Anh Trình, tìm em có chuyện gì?”

Trình Hiến lời ít ý nhiều nói: “Trác Nguyệt được thả rồi”.

Nam Mẫn ngừng lại.

Trác Nguyệt xin tại ngoại để chữa bệnh, vì vậy đã được thả ra ngoài.

Đã hiểu rõ tình hình, Nam Mẫn cúp máy, lại gọi cho anh nhỏ, Bạch Lộc Dư vừa nghe điện thoại liền nói: “Bà cô của anh ơi, em đã chịu nghe máy rồi!”

Nghe thấy giọng nói của Nam Mẫn, trong một khoảnh khắc, suýt chút nữa cô đã định buột miệng nói cho anh ta tin tức bố mẹ mình vẫn chưa chết.

Nhưng nghĩ đến lời dặn dò của anh cả, lời đến khóe miệng, cuối cùng vẫn nhịn được.

Bạch Lộc Dư cũng nói với Nam Mẫn tin tức Trác Nguyệt đã được thả ra.

“Anh Trình vừa nói với em rồi, nói là có quan hệ với giám đốc sở nào đó, hơn nữa còn liên quan đến Trác Huyên?”

Con ngươi dính nước của Nam Mẫn mát rượi, cô khẽ cười giễu cợt một tiếng: “Hai cô cháu nhà này đúng là lửa đồng đốt không tài nào hết được cỏ, khi gió xuân thổi đến lại mọc ra”.

Trác Nguyệt bởi vì có thai nên được bảo lãnh dưỡng bệnh, cho phép thụ án bên ngoài, chỉ cần đến đồn cảnh sát báo cáo định kỳ là được.

Thẩm Lưu Thư phái người đi đón bà ta.

Quay về tiểu khu Lộc Minh, Trác Nguyệt vào phòng tắm trước tiên, tắm rửa sạch sẽ từ đầu đến chân, da trên người bị cọ đến nổi đỏ, sợ dính phải vi khuẩn gây bệnh gì đó.

Từ nhỏ đến lớn bà ta luôn là tiểu công chúa sống trong nhung lụa, trong nhà có đồ ăn đồ đồ uống ngon cũng phải đưa đến trước mặt bà ta đầu tiên.

Chỉ tiêu ăn uống đều là thứ tốt nhất.

Từ trước đến nay chưa từng ở nơi bẩn thỉu như vậy, lại còn ngủ cùng một đám bà cô thúi hoắc.

Nghe thấy tiếng ngáy của bọn họ, ngửi mùi mồ hôi của bọn họ, bà ta gần như thức trắng đêm, bây giờ nhớ lại cũng thấy tởm phát ói.

Bà ta huy hoàng cả nửa đời người, ngay cả cô cả nhà họ Dụ cũng là bại tướng dưới tay bà ta, nhưng không ngờ lại thua trong tay một đứa nhóc con.

Nam Mẫn đã khiến bà ta trải qua thời khắc đen tối nhất trong cuộc đời!

Thù này bà ta đã ghi lại!

Bây giờ bà ta đã ra ngoài rồi, tuyệt đối không thể tha cho cô dễ dàng, nhất định phải báo thù!

Biết Thẩm Lưu Thư nhất định sẽ đến thăm mình.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 894


Chương 894

Trác Nguyệt sấy khô tóc, xịt tinh dầu, trên mặt thoa từng lớp từng lớp mỹ phẩm dưỡng da, trang điểm nhẹ nhàng, cố gắng để khí sắc của mình khá hơn một chút.

Trên người còn thoa một lớp kem dưỡng da thật dày, mùi thơm của hoa sơn trà là mùi Thẩm Lưu Thư thích nhất.

Đàn ông đều thuộc loài động vật thị giác, trước mắt bà ta muốn lôi kéo trái tim của Thẩm Lưu Thư, điều cần dựa vào không chỉ là thương tiếc của ông ta, mà còn là vì phần tình cảm nhiều năm qua, bà ta muốn để người đàn ông này nhìn thấy vẻ đẹp của mình!

Trác Nguyệt khá tự tin về vẻ đẹp của bản thân, bố mẹ cho bà ta một khuôn mặt mối tình đầu thuần khiết khiến người ta yêu mến, rất ít đàn ông có thể cưỡng lại được.

Sau này bà ta chăm sóc bản thân rất tốt, cộng thêm khí chất trời phú, trong vẻ đẹp thanh thuần lại thêm một tia phong tình của người phụ nữ trưởng thành.

Ở trại giam, ánh mắt những người đàn ông kia nhìn bà ta như hổ như sói.

Trong lòng bọn họ nghĩ gì, bà ta đều biết, đây là thứ mà bà ta tự tin.

Thoa một lớp son dưỡng trên môi mỏng, nhìn vẻ lành tính vô hại.

Âm thanh khóa cửa vang lên, Trác Nguyệt từ phòng tắm ra ngoài, bà ta nhìn thấy Thẩm Lưu Thư đứng ở cửa, vừa đổi dép xong.

Chóp mũi bà ta chua xót, lao đến ôm ông ta, vùi trong lồng ngực ông ta khóc òa lên giống như đứa trẻ: “Anh Thư, em nhớ anh, rất nhớ anh…”

Thẩm Lưu Thư ôm bà ta, không có đẩy ra, người phụ nữ này dù làm đủ mọi chuyện sai lầm, nhưng dù sao bà ta đã theo ông ta nhiều năm như vậy.

Nói không có tình cảm là giả.

Ông ta vỗ nhẹ lưng bà ta, nhẹ giọng nói: “Quay về là tốt”.

Trác Nguyệt từ trong lồng ngực ông ta ngẩng đầu lên, chớp đôi mắt long lanh lên, nâng mặt ông ta rồi hôn…

*

Dụ Phượng Kiều biết tin Trác Nguyệt được thả ra, ở bên đầu dây điện thoại im lặng một hồi.

Một lúc sau, bà nói: “Con người Thẩm Lưu Thư này mặc dù tâm lạnh, nhưng vẫn luôn có tình cảm cho Trác Nguyệt. Huống chi bây giờ trong bụng Trác Nguyệt còn mang thai con của ông ta”.

Tuổi này có thể mang bầu, lại còn đúng lúc này, đúng là ngay cả ông trời cũng đang giúp bà ta.

Dụ Phượng Kiều không khỏi nhớ đến năm đó bà và Trác Nguyệt đứng sóng đôi cãi nhau, Trác Nguyệt ngã lộn nhào ngay trước mặt bà, đứa bé trong bụng không còn, phải đi bệnh viện phá.

Hôm đó, Thẩm Lưu Thư đỏ mắt quay về nhà họ, giây phút đầu tiên ông ta không giải thích cho bà sao lại có đứa bé trong bụng Trác Nguyệt, mà là chất vấn bà.

“Bà tức giận thì xả vào tôi này, tại sao lại đi hại Nguyệt, còn cả đứa bé trong bụng cô ấy? Ngay cả một đứa bé bà cũng không buông tha!”

Khi đó bà kiêu ngạo, chỉ cảm thấy Thẩm Lưu Thư đang làm nhục mình, trước tiên không giải thích, mà lạnh lùng trả lời ông ta.

“Vậy nó có buông tha con của tôi không? Nó không buông tha cho con tôi, tại sao tôi lại buông tha con nó?”

Đáp lại bà là một cái bạt tai của Thẩm Lưu Thư.

Đó là lần đầu tiên, cũng là lần duy nhất ông ta ra tay với bà.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 895


Chương 895

Bà đánh lại.

Không chỉ đánh lại, bà còn đập tất cả đồ trong nhà có thể đập, giống như kẻ điên, điên cuồng chửi mắng ông ta.

Lúc đó bà không thể nào hiểu nổi, rõ ràng người đàn ông cưng chiều mình như công chúa, tại sao có thể ép bà thành một người đàn bà điên?

Chẳng lẽ đây chính là ‘tình yêu’?

Thẩm Lưu Thư bị bà đuổi đi, lúc đi dáng vẻ ông còn đầy đau lòng ôm đầu: “Bác sĩ nói, sau này Nguyệt không thể sinh con được nữa. Là tôi nợ cô ấy”.

Ông ta nói, ông ta nợ Trác Nguyệt.

Vậy còn bà, bà không giữ nổi chồng mình, là bà đáng đời sao?

Ai nợ bà đây?

Dụ Lâm Hải trầm giọng nói: “Chuyện mang thai chưa chắc là thật, nhưng bảo lãnh để chữa bệnh chỉ là một cái cớ, nếu thật sự mang thai, Thẩm Lưu Thư sẽ không để Trác Nguyệt ở trong trại giam nhiều ngày như vậy”.

Mi tâm Dụ Phượng Kiều khẽ nhăn lại: “Ý con là, kết quả mang thai của Trác Nguyệt là giả?”

“Chuyện này còn cần phải tiến hành điều tra”.

Dụ Lâm Hải hỏi Dụ Phượng Kiều: “Mẹ, mẹ biết Thẩm Lưu Thư quen biết một giám đốc sở họ Vương không? Lần này Trác Nguyệt được bảo lãnh, chính là nhờ mối quan hệ này”.

“Giám đốc sở Vương?”

Dụ Phượng Kiều thoáng suy tư: “Người con nói là Vương Bình sao?”

“Đúng, là ông ta”.

Dụ Phượng Kiều nói: “Vương Bình và Thẩm Lưu Thư là đồng hương, đã từng có một khoảng thời gian ông ta công tác ở thành phố Bắc, cũng là nhờ bố con giúp đỡ. Sau đó nghe nói ông ta đã vào làm trong chính phủ, về sau mẹ cãi nhau với Thẩm Lưu Thư cũng đã nhiều năm rồi, chuyện liên quan đến bố con mẹ cũng chẳng buồn quan tâm, cũng không nghe nói đến tin tức của Vương Bình nữa, có lẽ họ vẫn luôn liên lạc. Con vừa nói là giám đốc sở?”

Dụ Lâm Hải khẽ ‘ừ’ một tiếng: “Ông ta thì không có gì đặc biệt, chỉ là bố vợ hiện tại của ông ta tương đối khó giải quyết”.

“Phía Trác Nguyệt không cần lo. Đấu nhau bao nhiêu năm, mẹ cũng mệt rồi, nó và Thẩm Lưu Thư thích làm thế nào thì cứ làm, lần này bởi vì nó muốn hại nhỏ Mẫn, nên mẹ mới ra tay”.

Dụ Phượng Kiều quả thật không muốn quan tâm đến Thẩm Lưu Thư và Trác Nguyệt nữa, chỉ nghe tên bọn họ thôi cũng khiến bà cảm thấy chán ghét.

“Lần này cũng liên quan đến Mẫn”.

Giọng nói Dụ Lâm Hải hơi trầm xuống, kể lại từ đầu đến cuối cho mẹ: “Thẩm Lưu Thư làm mối cho Trác Huyên và Vương Bình yêu nhau, Trác Huyên và Trác Nguyệt nhờ Vương Bình mới được thả ra khỏi trại giam. Hai người họ không đáng lo, nhưng phía sau Trác Huyên còn có một Kiều Lãnh, con chỉ sợ chuyện không đơn giản như vậy, có lẽ Vương Bình… có dụng ý khác”.

Dụ Phượng Kiều nghe đến đây mới nhận ra câu chuyện dường như còn nghiêm trọng hơn so với bà nghĩ.

“Hiểu rồi. Chuyện này mẹ sẽ nhờ cậu con đi điều tra giúp. Nếu thật sự có liên quan đến Mẫn, vậy ngàn vạn lần không thể coi thường, con chú ý hơn chút”.

Dụ Lâm Hải đồng ý: “Con biết rồi”.

Vừa cúp điện thoại, Hà Chiếu liền gõ cửa đi vào, lần này mang đến một tin tức mới.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 896


Chương 896

Anh ta đưa bức ảnh vừa được rửa cho Dụ Lâm Hải, không biết Trác Huyên đã được hưởng lợi gì hay Vương Bình bị nghiện, tương tác giữa hai người trở nên thường xuyên hơn, dùng mắt thường cũng có thể nhìn thấy.

Trác Huyên ở bên ngoài, đa số đều đeo khẩu trang, chỉ có một bức ảnh không đeo khẩu trang, khóe miệng hình như bị rách da.

Nhưng không giống như bị người ta dùng tay đánh.

Giống như là… dấu vết của gông miệng.

Nam Mẫn đang học nướng bánh cùng với sư phụ làm bánh ngọt, khắp người đều là mùi sữa thơm, bỗng nhiên cô nhận được điện thoại của Bạch Lộc Dư.

Cô không ở trong nước, rất nhiều chuyện ở ngoài tầm tay, vậy nên anh nhỏ coi chừng giúp cô.

Bạch Lộc Dư ở đầu dây bên kia khoe khoang: “Năng lực chống trinh sát của giám đốc sở Vương kia đặc biệt mạnh, mấy lần suýt chút nữa bị ông ta phát hiện”.

Nam Mẫn nghiêng đầu, kẹp điện thoại di động giữa bả vai và lỗ tai, đặt một đĩa bánh quy vào lò nướng.

“Anh đích thân đi?”

Bạch Lộc Dư nói: “Anh nào có thời gian rảnh chứ?”

Anh ta xùy một tiếng: “Có thời gian đi theo để chụp, thà anh trực tiếp hack camera không phải hay hơn sao? Anh sai thám tử tư đi theo dõi, em đoán xem, có một nhóm người khác cũng đang điều tra bọn họ”.

“Một nhóm người khác?”

Nam Mẫn điều chỉnh nhiệt độ lò nướng, tháo bao tay phòng hộ xuống, nhíu mày: “Người của ai?”

Bạch Lộc Dư vòng vo: “Em đoán xem”.

“Dụ Lâm Hải?”

“…”

Bạch Lộc Dư: “Mẹ kiếp, thế mà em cũng đoán chuẩn! Sao em biết là anh ta?”

Nam Mẫn nhàn nhạt nói: “Nếu như là người ngoài, anh sẽ không nhàm chán như vậy”.

“…”

Quả nhiên cuối cùng vẫn bị diss.

Bạch Lộc Dư bĩu môi: “Còn nghe không?”

“Nghe đây”.

Nam Mẫn đắn đo tình hình: “Anh nói tiếp đi”.

Lúc này Bạch Lộc Dư mới kể lại đầu đuôi ngọn ngành cho cô, khi nói rằng là mối quan hệ Thẩm Lưu Thư gây dựng, sắc mặt Nam Mẫn lại thay đổi, cô cau mày.

Cô giễu cợt cười: “Vị sở trưởng Thẩm này đúng là giàu tình cảm”.

Bạch Lộc Dư nói: “Dù sao trong bụng Trác Nguyệt đang có con của ông ta, đây cũng xem như đứa con khi về già, vì con ông ta cũng phải nghĩ cách thả Trác Nguyệt ra”.

“Bà ta mang thai cũng thật đúng thời điểm, sớm không bầu muộn không bầu, lại còn mang thai trong trại giam, anh tin không?”

Giọng nói Nam Mẫn u ám.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 897


Chương 897

“Ý em là mang thai giả?”, Bạch Lộc Dư vô cùng kinh ngạc.

Phụ nữ mang thai xin được bảo lãnh ra ngoài dưỡng bệnh là chuyện được cho phép trong phạm vi, nhưng nếu là giả, vậy thì chuyện lớn rồi.

Nam Mẫn nhớ đến hôm Trác Nguyệt lái xe đụng phải cô ở tiểu khu Lộc Minh, bà ta vẫn đi giày cao gót, một kẻ thứ ba nằm mơ cũng muốn trèo cao, nếu thật sự mang thai, không phải sẽ chăm sóc bản thân một cách nghiêm túc sao?

Đương nhiên, cũng có khả năng bà ta đột nhiên phát hiện có thai trong lúc ở trại tạm giam, nhưng với độ tuổi của bà ta, cũng có khả năng mất kinh, xác xuất mang thai rất nhỏ.



Trên chiếc giường lớn êm ái, Trác Nguyệt nằm trong lòng Thẩm Lưu Thư, sờ cái bụng phẳng lì của mình.

“Nếu em mang thai thật thì tốt rồi, anh Thư, em thật muốn sinh một đứa con của chúng ta”.

Thẩm Lưu Thư dựa trên đầu giường, trầm mặc hút thuốc, không nói gì.

Trác Nguyệt chìm đắm trong dòng suy nghĩ của mình: “Trước đây em rất sợ sinh con, so với sợ đau thì em còn sợ già, sợ xấu hơn. Sau khi phụ nữ sinh con xong, cái bụng sẽ trở nên rất kinh khủng”.

Thẩm Lưu Thư nghĩ thầm, thực ra cũng không kinh khủng như vậy.

Ông ta nhớ khoảng thời gian Phượng Kiều mang thai, cũng mắc chứng khủng hoảng trước sinh, sợ đau, sợ con sinh ra không được khỏe mạnh.

“Ông xã, chẳng may em xấu đi thì làm thế nào? Nghe nói sẽ bị rạn da”.

Ông ta áp lên bụng như quả cầu da của bà, dịu dàng dỗ dành: “Không sợ, vợ của anh làm sao có thể xấu được chứ? Cho dù trên mặt em đầy vết rỗ nám, cũng đẹp hơn phụ nữ khác một vạn lần!”

“Anh tránh ra!”, Phượng Kiều đẩy ông ta ra: “Anh mới đầy vết rỗ nám ấy”.

Ông ta mặt dày áp đến: “Được, chỉ cần em và cục cưng có thể bình an, cho dù mặt anh mọc đầy rỗ nám, anh cũng nhận”.

Khi Phượng Kiều sinh con thì bị khó sinh, bà gào khóc bên trong, ông ta ở bên ngoài, suýt xông vào trong phòng mổ.

Cho đến khi bà gạt bỏ được mọi khó khăn sinh con ra, được đẩy ra khỏi phòng mổ trong tình trạng kiệt sức rã rời, ông ta nắm tay của bà, không ngừng hôn bà, thề thốt cả đời sẽ đối xử tốt với bà và con.

Lời thề ban đầu, ông ta đều nhớ từng chữ, nhưng rốt cuộc sau này đã xảy ra chuyện gì, sao đột nhiên quên hết?

“A Thư, A Thư!”

Trác Nguyệt gọi liên tục khiến Thẩm Lưu Thư hoàn hồn lại, trong mơ hồ, ông ta nhìn kỹ lại, phát hiện người bên cạnh đã thành người khác.

Người mà ông ta buông lời thề thốt không ở bên cạnh.

“Anh làm sao thế?”

Trác Nguyệt ngồi dậy, vỗ lên mặt của Thẩm Lưu Thư, không biết tại sao, ông ta thất thần khiến bà ta căng thẳng khó hiểu, ngay cả vừa nãy làm chuyện đó, ông ta cũng không cao hứng lắm.

Bà ta ghé đến, hôn lên mặt ông ta, hôn lên môi ông ta: “Hay là chúng ta thêm lần nữa?”

Thẩm Lưu Thư lại quay mặt sang một bên, nhẹ nhàng đẩy bà ta khỏi người, lật người xuống giường: “Anh phải đi rồi”.

Trác Nguyệt chỉ cảm thấy như bị dội gáo nước lạnh vào mặt.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 898


Chương 898

Bị dội đến lạnh thấu tim.

Nhìn Thẩm Lưu Thư mặc quần áo, bà ta xuống giường, ôm ông ta từ phía sau, cất giọng nghèn nghẹn: “A Thư, có phải anh chê em rồi không?”

“Đâu có, em nghĩ nhiều rồi”.

Thẩm Lưu Thư định gạt tay của Trác Nguyệt ra, bà ta lại ôm chặt ông ta, không chịu buông tay: “Anh đừng đi, ở lại với em, được không?”

“Anh còn có việc…”

“Công việc đâu quan trọng bằng con?”

Trác Nguyệt xoay đến trước mặt Thẩm Lưu Thư, ngẩng mặt nhìn ông ta: “Em nói thật đấy, A Thư, chúng ta sinh con đi, em vẫn chưa hết kinh, vẫn có thể sinh con!”

Thẩm Lưu Thư cúi mắt, ung dung nhìn bà ta: “Chẳng phải em từng nói với anh, bác sĩ nói em không thể có con được nữa sao?”

“Em nói lúc nào…”

Trác Nguyệt ngẩn người, sau đó nghĩ đến trước đây mình từng phá thai, lúc đó bà ta vì để Thẩm Lưu Thư chịu trách nhiệm với bà ta, hổ thẹn với bà ta, hình như thực sự đã nói như vậy, suýt thì quên mất.

“Đúng”, bà ta đảo mắt, vội vàng tìm cớ: “Nhưng bây giờ y học phát triển như vậy, nói không chừng em lại có thể thì sao”.

Thẩm Lưu Thư thấy hết vẻ mặt thay đổi của bà ta: “Không cần đâu”.

Ông ta nói giọng nhàn nhạt, không có chút cảm xúc: “Anh có con trai, anh cũng không thiếu con. Nếu em muốn sinh con, có lẽ chỉ có một cách, chúng ta chia tay đi”.

Thẩm Lưu Thư giật bàn tay tóm áo ông ta của bà ta ra, đi giày, cũng không quay đầu bỏ đi.

Cùng với tiếng đóng cửa, cả người Trác Nguyệt run lên dữ dội.

Tại sao?

Sao lại thế này?

Ông ta không cần bà ta nữa ư?



Nghe thấy ba chữ “Thẩm Lưu Thư”, Nam Mẫn tức giận thay Dụ Phượng Kiều.

“Em không muốn nghe chuyện của đôi tiện nam nữ đó”.

Nam Mẫn nói: “Giám đốc sở Vương đó, có lai lịch thế nào?”

“Không phải đàn ông tốt gì, nhưng lý lịch thực sự rất huy hoàng, anh gửi hồ sơ thông tin của ông ta vào mail của em, em tự xem đi”.

Bạch Lộc Dư nói: “Về chuyện này, hình như ông ta hơi quái gở, khẩu vị rất nặng. Anh cũng đã gửi ảnh cho em, em tự xem đi, tự em có thể giải mật khẩu”.

Bánh quy còn phải nướng một lúc, Nam Mẫn cởi tạp dề, về phòng mở máy tính, kiểm tra mail cài mật khẩu của anh nhỏ gửi đến.

Mười ngón tay thon dài gõ trên bàn phím, tài liệu hiện ra.

Nam Mẫn yên lặng lướt xem thông tin của giám đốc sở Vương, sự nghiệp của ông ta và bước đi hôn nhân của ông ta hình như khá đồng bộ.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 899


Chương 899

Con người này có thể nói là Thẩm Lưu Thứ số hai, một người dựa vào vợ mà phát tài giàu có, gã Phượng Hoàng từng bước trèo cao, kẻ chủ nghĩa cơ hội điển hình.

Kéo xuống dưới là mấy bức ảnh, Trác Huyên và Vương Bình xuất hiện trong cùng một hình ảnh.

Vương Bình rất thận trọng, ra khỏi khách sạn, hai người đều đội mũ và đeo khẩu trang, có mấy bức có lẽ là hình ảnh cắt từ camera giám sát, Trác Huyên từ trong phòng đi ra, trên mặt có vết thương.

Không phải vết thương bình thường, Nam Mẫn nheo mắt, nghĩ đến sở thích của Vương Bình mà anh nhỏ nói, vừa nhìn liền hiểu ra.

Nhìn Trác Huyên yếu đuối áp sát người Vương Bình, có vẻ, cô ta cũng rất tận hưởng.

Một quân cờ như cô ta, biểu diễn rất cố gắng.

Nam Mẫn cũng muốn trao giải thưởng cho cô ta.

Nam Mẫn bảo anh nhỏ giám sát chặt Trác Huyên giúp cô.

“Kiều Lãnh sẽ không dễ dàng bỏ qua quân cờ Trác Huyên này, nhất định còn mưu đồ xấu xa khác. Qua mấy ngày nữa, hắn sẽ bị đưa về nước T, không được để xảy ra vấn đề”.

Bạch Lộc Dư nói: “Ừm, em yên tâm, bọn anh sẽ theo dõi, tuyệt đối không để hắn chạy”.

Nam Mẫn khẽ ừm một tiếng, định tắt máy.

Bạch Lộc Dư gọi nói: “Tiểu Lục”.

“Ứm?”

Nam Mẫn bỏ bánh quy đã nướng xong ra khỏi lò nướng: “Còn có chuyện gì?”

Phía bên kia điện thoại, Bạch Lộc Dư hơi do dự nói: “Chuyện này, anh cảm thấy tốt nhất em nên thông báo với Dụ Lâm Hải, hai bên đều đang điều tra, không cẩn thận sẽ bị Vương Bình phát hiện, việc sắp thành lại hỏng chẳng phải là được không bằng mất ư. Càng huống hồ chuyện này còn liên quan đến Thẩm Lưu Thư, bố của anh ta, hai người trao đổi một chút, còn tốt hơn mỗi bên tự hành động. Hơn nữa, sau tai nạn máy bay, em vẫn chưa liên lạc với anh ta phải không?”

Nam Mẫn mím nhẹ đôi môi mỏng, muốn nói chẳng có gì cần liên lạc.

Bạch Lộc Dư nói tiếp: “Anh nói vậy, không phải là có ý muốn em làm hòa với anh ta, chúng ta tùy việc mà xét. Từ phép lịch sự, tốt nhất cũng nên báo bình an, người nhà họ Dụ cũng rất lo lắng cho em”.

Tắt máy, Nam Mẫn cầm điện thoại ngẩn người.

Cô thực sự cũng muốn hỏi đầu của anh hồi phục thế nào rồi.

Tìm được wechat của Dụ Trạch Vũ Nam Mẫn gửi một tin nhắn qua.



Ở bên khác, Dụ Lâm Hải nhìn thấy dấu vết bên khóe miệng Trác Huyên, cũng không nói lời nào.

Nếu phụ nữ tự cam tâm sa ngã, thì thần tiên cũng không cứu được.

Càng không có gì để nói.

Hà Chiếu liếc sắc mặt của Dụ Lâm Hải, ở bên cạnh e dè nói: “Sau khi điều tra tôi cũng mới biết, giám đốc sở Vương đó có sở thích buồn nôn về chuyện này, phu nhân giám đốc sở cũng xuất thân khuê tú, không muốn phối hợp, bèn mở một mắt nhắm một mắt, chơi trò hôn nhân cởi mở với ông ta. Trước đây vị giám đốc sở Vương này từng bao một sinh viên đại học, sau đó chơi đến mức khiến người ta bị thương…”

Dụ Lâm Hải cau mày, không muốn nghe những chuyện này, vẻ mặt đầy lạnh nhạt.

“Châu Du đánh Hoàng Cái, một người đánh, một người tình nguyện chịu đánh, chúng ta không quản được”.
 
Back
Top Dưới