Ngôn Tình Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế

Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 860


Chương 860

Lần này thì Nam Mẫn thật sự rất muốn khóc.

Bản kiểm điểm của cô!

Đôi mắt xanh của Lạc Quân Hành lẳng lặng nhìn cô, dường như không mấy tin tưởng: “Em viết thật hả?”

“Em viết thật mà! Thật đó!”

Nam Mẫn chân thành hơn bất kỳ lúc nào trên đời, bắt đầu cà lăm: “Anh phải tin em, anh… Anh cơ trưởng Ngôn tận mắt nhìn thấy em viết mà, không tin thì anh đi hỏi anh ấy xem!”

Lạc Quân Hành nhìn cô luống cuống như gà mắc thóc, lòng thầm buồn cười, nhưng ngoài mặt vẫn không chút gợn sóng.

“Ngôn Uyên nhìn thấy em viết hả?”

“Đúng vậy!”

Nam Mẫn nói: “Anh ấy có thể làm chứng cho em”.

“Ừm”.

Lạc Quân Hành hút một hơi xì gà, mùi thuốc lá xộc vào mũi, giọng nói đầy cuốn hút nhẹ nhàng thong thả hỏi: “Viết cái gì thế, có còn nhớ không?”

“…”

Nam Mẫn nhớ tới ba ngàn chữ được cô chắp vá tứ lung tung lại, lập tức chột dạ, nhưng ngoài miệng vẫn thề thốt nói: “Nhớ… Nhớ chứ”.

“Thế thì về đọc cho anh nghe”.

Nam Mẫn: “Hả?”

Thế thì làm khó cô quá rồi.

“Hay là…”, cô kiên trì đề nghị: “Để em viết lại một bản nữa nha”.

Lạc Quân Hành nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn lại sợ hãi của em gái, lúc này mới khẽ cong môi, cười sờ đầu cô: “Con bé ngốc này, biết lỗi rồi chứ gì, lần sau rút kinh nghiệm, tạm miễn cho em cái bản kiểm điểm đấy”.

“Thật ư?”, Nam Mẫn nghe nói được miễn viết bản kiểm điểm thì vui vẻ nhảy dựng lên: “Ai da! Anh cả muôn năm!”

Lạc Quân Hành cong môi, nhìn em gái nhỏ hoạt bát sôi nổi trước mặt mình, cảm thấy thời gian như quay về những ngày tháng trước đây.

May mắn, con bé còn sống.

Bọn họ đều sống sót.



“Anh cả, chúng ta đi thôi”.

Nam Mẫn mặc chiếc áo vest của Lạc Quân Hành vào, chuẩn bị rời khỏi đảo nhỏ.

Lạc Quân Hành lại nói: “Đến cũng đã đến rồi, chi bằng đi đạo xem đảo Hoa Hồng của em một vòng đi”.

Nam Mẫn ngớ người ra: “Đảo của ai cơ?”

“Của em”.

Lạc Quân Hành dập tắt điếu xì gà, một tay khẽ khoác cổ kéo Nam Mẫn đi.

Nam Mẫn chớp chớp mắt, không dám tin líu ríu nói: “Là hòn đảo anh tặng cho em ấy hả? Mới đó đã xây xong rồi ư? Anh mới gọi nó là gì, đảo Hoa Hồng hả?”
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 861


Chương 861

“…”

Thảo nào vừa đặt chân lên đảo cô đã cảm thấy vô cùng quen thuộc.

Sinh nhật năm cô hai mươi lăm tuổi, anh cả đã mua cho cô một hòn đảo, trước đó khi gửi ảnh cho cô xem thì hòn đảo vẫn chưa được sửa sang lại, nhìn thế nào cũng thấy nó trụi lủi.

Anh cả hỏi cô muốn xây dựng nó như thế nào, cô bắt đầu phát huy trí tưởng tượng vô biên của mình nói: “Nhất định phải có một căn nhà nhỏ thật xinh đẹp, một bể bơi lộ thiên, bờ cát, cây phong, ghế dài gì gì đó…”

“À phải rồi, tốt nhất nên có một bồn hoa, bên trong trồng đủ các loại hoa hồng”.

“Hoa hồng đỏ này, hoa hồng vàng này… Liệu có trồng được hoa hồng xanh không nhỉ?”

Không ngờ, tất cả những gì cô nói, anh cả đều giúp cô thực hiện.

“Anh cả”.

Nam Mẫn khẽ gọi anh ta một tiếng, sau đó như con khỉ nhỏ nhảy lên lưng anh ta, vui vẻ nói to: “Em yêu anh chết mất!”

Lạc Quân Hành: “…”

Nhịn. Đây là em gái máu mủ ruột thịt, không được ném xuống!

Đảo Hoa Hồng quả là cực kỳ xinh đẹp.

Điện thoại của Nam Mẫn đã chìm xuống dòng nước khi cô bơi nên lấy điện thoại của anh cả điên cuồng chụp hình, chuẩn bị về gửi vào nhóm khoe khoang với các anh một phen.

Khi cô chụp ảnh, Lạc Quân Hành đang ngậm điếu thuốc ở ngay bên cạnh, cười khẽ nhìn em gái mình.

Khi rời khỏi hòn đảo, Nam Mẫn đã hái khá nhiều hoa hồng xanh.

Hoa hồng xanh là quý giá nhất trong các loại hoa hồng, đẹp đẽ và rực rỡ đến mê người, nó mang ý nghĩa như một lời hứa hẹn.

Nam Mẫn ôm bó hoa, lên du thuyền của Lạc Quân Hành đi suốt đêm trở về Birmingham, đến chỗ anh cả ở, lâu đài Modu.

Kiến trúc gothic thể hiển sự cao quý và xa hoa, vừa vào cổng thành thì một nhóm hầu gái đã đứng bên ngoài chờ, Nam Mẫn bước lên chiếc xe ngựa xinh đẹp màu trắng, ngồi bên cạnh anh cả như nàng công chúa nhỏ xinh xắn.

Chỉ là dáng vẻ hơi nhếch nhác một chút.

Xe ngựa di chuyển chừng mười phút mới đến được tòa lâu đài chính, Lạc Quân Hành đưa tay bế Nam Mẫn xuống dưới.

Bảo vệ ngoài cửa đều cúi chào Nam Mẫn: “Kính chào cô chủ!”

“Chào mọi người”.

Nam Mẫn mỉm cười dùng khẩu âm Luân Đôn chính gốc chào hỏi mọi người, bước chân nhẹ nhàng theo sau anh cả, vào tòa lâu đài.

“Đi ngâm nước ấm một lát đi, rồi đến phòng tìm anh”.

Lạc Quân Hành vẫn còn một cuộc họp video phải tham dự nên chia nhau mỗi người một ngả ở cầu thang.

Bên trái lầu ba là một dãy phòng, tất cả đều là phòng của Nam Mẫn, nó đã được đập ra để xây thông với nhau, mỗi năm đều có người quét dọn nên sạch sẽ như mới, cả quần áo trang sức cũng được thay đổi thường xuyên, đều là những mẫu mới nhất của các thương hiệu hàng xa xỉ.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 862


Chương 862

Nam Mẫn đi vào thì được các nữ hầu gái đưa vào phòng ngâm suối nước nóng, ngâm mình với hoa thật thoải mái, còn được tận hưởng liệu trình spa tinh dầu.

Tay chân cứng ngắc được xoa bóp thoải mái đến mức mềm nhũn, cả người Nam Mẫn như được sống lại.

Nghĩ tới hành trình đầy kinh hoàng trên máy bay, cô cứ tưởng đó là một giấc mơ.

Khoảng thời gian vừa qua cô như bị dính phải sao thủy nghịch hành vậy, nhiều lần tìm được đường sống trong cõi chết, có thể thấy số cô vẫn chưa tận.

Người ta thường gọi là: Mạng cứng lắm.



Nam Mẫn không mang nhiều hành lý, trong lúc thoát thân cô đã bất chấp hết tất cả mọi thứ, ném lại toàn bộ trên máy bay.

Cũng may trong lâu đài này có tất cả mọi thứ.

Thợ xoa bóp đã chăm sóc cho Nam Mẫn từ đầu đến chân, da cô được bôi một lớp dầu massage, rồi lại bôi thêm rất nhiều thứ khác và xoa bóp như đang tẩm ướp cho con gà mái già trước khi thả vào chảo dầu, cả người cứ thơm ngào ngạt.

Nhưng nó cũng đã loại bỏ toàn bộ mùi biển trên người Nam Mẫn.

Nam Mẫn nhìn vào gương, quan sát làn da trắng nõn nà của mình, cảm thấy bản thân đã biến trở về làm đóa hoa xinh đẹp trong nhà kính năm đó.

Cô chọn cho mình một chiếc váy dày kiểu Pháp xinh đẹp, mái tóc được uốn nhẹ phần đuôi và xõa mềm mại sau lưng, để sắc mặt trông tươi tắn hơn một chút, cô còn cố tình trang điểm nhẹ nhàng cho mình.

Video call với các anh trai, kể lại đơn giản những chuyện đã xảy ra.

Quyền Dạ Khiên, Hạ Thâm, Lý Vân và Bạch Lộc Dư đều online, bốn gương mặt đầy nghiêm túc, nghe cũng nhập tâm lắm.

Bọn họ đã hiểu được phần nào từ tin tức báo đài, nhưng khi Nam Mẫn kể lại quá trình cũng như cảm nhận của chính cô khi sự việc đó xảy ra, họ vẫn sợ đến mức nổi da gà.

“Đáng sợ quá rồi đó, tóc gáy anh dựng lên hết rồi đây này”, Bạch Lộc Dư xoa cánh tay, mặt tái nhợt vì sợ hãi.

Gương mặt luôn có vẻ dịu dàng của Hạ Thâm cũng nhíu mày lại thật chặt: “Cũng may là em không sao, đúng là cảm ơn trời đất, xem như sợ bóng sợ gió một hồi”.

“Sợ bóng sợ gió thôi ấy hả? Rõ ràng là sợ hãi hàng thật giá thật!”

Quyền Dạ Khiên khó chịu nói: “Cô cả nhà họ Nam của anh ơi, em có thể yêu quý cánh chim của mình một tí được không vậy? Để các anh được bớt lo ngày nào hay ngày đấy. Một ngày dăm ba bận, anh hai nhà em sắp bạc cả đầu rồi đây này!”

Nam Mẫn không phục thì thào: “Một ngày dăm ba bận hồi nào?”

“Đúng, không phải là một ngày dăm ba bận, mà là dăm ba ngày một bận! Từng đó là đủ để con người ta chịu không thấu rồi đấy em!”

Quyền Dạ Khiên lên lớp Nam Mẫn, sau đó đột ngột chuyển chủ đề: “Nhưng lần này em xảy ra chuyện cũng không hẳn là hoàn toàn bất lợi”.

“Hả?”, Nam Mẫn hết sức khó hiểu: “Lợi chỗ nào?”

Quyền Dạ Khiên cười bí hiểm, những đường cong sắc bén kia cũng trở nên hiền hòa hơn nhiều: “Lạc Ưu biết em xảy ra chuyện không may nên đã liên lạc với anh”.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 863


Chương 863

Nam Mẫn nghe thế thì lập tức bật dậy: “Cuối cùng cô ấy cũng được tự do rồi hả?”

“Cũng gần giống thế, Ưu Ưu kết thúc kỳ nghỉ của cô ấy trước thời hạn, quay về quân đội”.

“Ngon lành”.

Nam Mẫn khẽ cười, nháy nháy mắt với Quyền Dạ Khiên: “Anh hai, em chúc anh sớm ngày thành công nha”.

Ý chí chiến đấu của Quyền Dạ Khiên sục sôi hẳn lên: “Nhất định thế”.

Lý Vân lại nói: “Anh hai, anh đừng có bẻ lái nữa, em vẫn chưa nghe xong mà. Bé sáu, em tiếp tục kể cho anh nghe về cơ trưởng Ngôn trên chuyến bay đó đi, chắc chắn anh ấy là một anh hùng”.

Anh ta hào hứng bừng bừng, tươi tắn như hoa, dốc hết lời hay ý đẹp khen ngợi, bên cạnh lại chợt vang lên tiếng ho khẽ.

Nam Mẫn hiểu ý, cười đùa nói: “Anh tư, anh là người đã có chồng rồi, cơ trưởng Ngôn có anh dũng đến đâu cũng không liên quan tới anh. Em khuyên anh nên ngoan ngoãn một chút, đừng có đứng núi này trông núi nọ”.

“Gì? Ai đứng núi này trông núi nọ? Ai?”

Lý Vân trừng mắt nhìn Nam Mẫn, ánh mắt chột dạ nhìn sang Trình Hiến bên cạnh, thấy anh ta chẳng nói chẳng rằng quay về phòng đọc sách thì vội vàng tắt video call: “Bị em hại chết rồi, lần sau anh tính sổ với em!”

Lý Vân nhanh chóng cúp máy.

Quyền Dạ Khiên bên kia có vẻ vừa nhận được tin nhắn từ Lạc Ưu, dặn Nam Mẫn phải tự chăm sóc cho bản thân rồi cũng tắt video call.

Chỉ còn hai kẻ độc thân là Nam Mẫn và Bạch Lộc Dư mắt to trừng mắt nhỏ.

Bạch Lộc Dư ho khẽ một tiếng, ấp a ấp úng nói: “Có chuyện này, anh không biết có nên nói cho em biết hay không…”

“Chuyện gì?”, Nam Mẫn nói: “Đừng có úp mở như thế, mau nói đi”.

Bạch Lộc Dư nói: “Dụ Lâm Hải gọi cho anh hỏi về tình hình của em, anh nói với tên đó là em không sao”.

Nam Mẫn im lặng một lát, thản nhiên “à” một tiếng.

“Sau khi Dụ Lâm Hải nghe tin em xảy ra chuyện, mới sáng sớm đã bay sang nước Y, bọn anh gặp nhau ở sân bay…”

Bạch Lộc Dư còn chưa dứt lời thì Nam Mẫn đã nhíu mày lại thật chặt: “Anh ta điên rồi hả? Anh ta vừa mới thực hiện phẫu thuật mở sọ cách đây không lâu, sao lại lên máy bay?”

“Đúng đó, máy bay dân dụng không cho bay, Dụ Lâm Hải điều động máy bay riêng tới, lại bị người nhà họ Dụ cản”.

Nghe tới đó, Nam Mẫn mới buông lỏng chân mày: “Đừng để anh ta sang đây, em đang bình yên lắm, không muốn gặp mặt anh ta”.

“Anh hiểu, anh cũng nói với tên đó như thế”.

Bạch Lộc Dư khẽ mím môi.

“Nhưng mà bé sáu này, nói thật nhé, anh cảm thấy bây giờ Dụ Lâm Hải thật sự nghiêm túc với em đấy. Hôm gặp nhau ở sân bay, anh thấy dáng vẻ lo lắng hãi hùng của tên đó như kiểu sắp chết đến nơi ấy, giống hệt bọn anh…”

Nam Mẫn không nói gì, chỉ khẽ đáp một tiếng bé tí trong cổ họng, lặng lẽ cúp điện thoại.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 864


Chương 864

Con người đúng là một sinh vật kỳ quái.

Một người từng thờ ơ với mọi cảm xúc vui buồn giận hờn của cô lại lo lắng hãi hùng vì cô.

Mà người cô đang muốn loại bỏ ra khỏi trái tim mình, khi đứng trước bờ vực sinh tử thì vẫn không nhịn được nhớ tới anh.

Tại sao, con người ta phải sống một cách khổ sở như vậy?

Mùi thuốc lá bỗng chốc ập tới, Nam Mẫn quay đầu lại, trông thấy Lạc Quân Hành áo sơ mi với gile, ngậm điếu thuốc, cầm một chai rượu đi tới, trông có vẻ lịch sự tao nhã rồi lại có đôi nét phong trần, đôi mắt màu xanh đó như cả dải ngân hà dưới ánh sáng.

Anh ta giơ chai rượu trong tay lên nhìn cô, giọng nói đầy cuốn hút vang lên.

“Uống với anh cả một ly nhé?”

Nam Mẫn tựa cằm vào thành ghế, ánh mắt lấp lánh: “Hút thuốc, uống rượu, anh cả, anh chỉ thiếu việc uốn tóc nữa là giống hệt hoàng hậu tướng thanh của nước em rồi đấy”.

Lạc Quân Hành: “?”

Lạc Quân Hành nhíu mày: “Tướng thanh, hoàng hậu?”

“Là nam”.

Nam Mẫn vội vàng giải thích, cười hà hà: “Một bậc thầy đấy, đẹp trai lắm!”

Nghe tới đó, chân mày Lạc Quân Hành mới giãn ra, anh ta đi tới quầy bar lấy hai cái ly thủy tinh, cầm lên rót một ly đưa cho Nam Mẫn.

“Lại đây uống một ly đi, xua tan khí lạnh”.

“À”.

Nam Mẫn luôn là một em bé ngoan ngoãn trước mặt anh cả, bảo sao là làm đúng y như vậy, nghe lời đi tới chỗ quầy bar.

Nhìn con dấu mới trên thân chai, Nam Mẫn ngửa đầu uống một ngụm, nếm thử: “Mùi vị khá tuyệt, đây là rượu mới của trang trại rượu ư?”

Lạc Quân Hành “ừm” một tiếng.

“Trước đó em với anh tư có gửi rượu cho anh đó, anh có nhận được không?”

Nam Mẫn chớp chớp đôi mắt trong veo, nhìn anh cả: “Anh đã nếm thử chưa? Mùi vị thế nào?”

Lạc Quân Hành ngước đôi mắt sâu thẳm lên: “Bình thường”.

“…”

Nam Mẫn lập tức bĩu môi: “Rõ ràng là ngon mà, đầu lưỡi anh bị làm sao ấy, lần sau em với anh tư mà thử được rượu nào ngon sẽ không thèm gửi cho anh nữa, chỉ gửi cho anh hai, anh ba và anh nhỏ thôi”.

Tức giận, uy h**p trắng trợn!

Lạc Quân Hành rít một hơi thuốc, nhướng mày, thản nhiên nói: “Anh bảo trang trại rượu ủ thêm ba mươi chai theo đúng vị đó. Đủ chưa?”

Vừa nghe thế, Nam Mẫn lập tức trở mặt, điên cuồng gật đầu: “Đủ rồi, đủ rồi!”

Cô giơ ly rượu lên nhẹ nhàng chạm vào ly của Lạc Quân Hành, nhe răng cười: “Em biết chỉ có anh cả là hiểu em nhất mà”.

“Đành vậy”.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 865


Chương 865

Lạc Quân Hành vô cùng bất đắc dĩ: “Gia đình có truyền thống cưng chiều em gái mà”.

Nam Mẫn: “Hì hì”.



Uống chút rượu vào, quả nhiên trong cơ thể ấm áp hơn rất nhiều, nóng ấm hẳn.

Đôi mắt đen láy của Nam Mẫn cũng trở nên mơ màng, gương mặt trắng nõn ửng hồng, đáy mắt ngân ngấn nước, cả người trở nên mềm nhũn.

Nhìn Lạc Quân Hành vừa mới hút xong điếu trước đã vội vàng châm thêm điếu thứ hai, cô khó chịu cau mũi.

“Anh cả…”

Cô yếu ớt tỏ vẻ ghét bỏ anh ta: “Hút thuốc có hại cho sức khỏe lắm, anh hút ít thôi”.

Lạc Quân Hành thản nhiên ngước mắt lên, làn khói trắng đã che đi cảm xúc trong mắt anh ta, chỉ nghe thấy giọng nói khe khẽ: “Truyền thống gia đình rồi, không bỏ được”.

“Anh lấy đâu ra lắm truyền thống gia đình thế?”

Nam Mẫn khó chịu lẩm bẩm: “Thảo nào ngày xưa chị dâu lại nói “mây trên bầu trời Birmingham chính là khói thuốc của gia đình Shelby”, chẳng sai chút nào nhé, anh đã hứa cai thuốc với chị ấy rồi mà”.

Lạc Quân Hành cụp mắt xuống, hàng mi che khuất đôi mắt màu xanh kia khẽ run lên, đầu ngón tay thon dài kẹp điếu thuốc, đốm lửa của nó đang dần yếu đi, cũng như ánh sáng trong mắt anh ta vậy.

Bầu không khí trở nên yên tĩnh nửa ngày, như thể cả thế giới đều trở nên yên tĩnh như thế.

“Đúng vậy”.

Giọng nói trầm thấp của anh ta nhẹ nhàng vang lên, tầm mắt bắt đầu chuyển sang bức tranh trên tường, trong bức tranh đó là hai cô gái xinh đẹp.

Hai cô gái tựa như thiên sứ.

Nam Mẫn hai mươi tuổi, cùng với Sophia hai mươi lăm tuổi.

Em gái anh ta, cùng với… Vợ anh ta.

Lạc Quân Hành nhìn gương mặt lai giữa Á và Âu đầy xinh đẹp, trong sáng khiến anh ta đem lòng nhớ thương đó, đôi mắt xanh như biển, như rơi vào vực sâu mãi mãi không thể trở về được.

“Nhưng, cô ấy đã qua đời rồi mà, không phải sao?”

Giọng nói khàn khàn và đầy đau thương của anh ta như đang cố vang lên từ trong lồng ngực, nghe vào khiến con người ta đau lòng khó tả.

“Em nhớ chị Hề”.

Nam Mẫn nhìn cô gái xinh đẹp dịu dàng trong bức tranh không chớp mắt: “Anh cả, anh có nhớ chị ấy không?”

“Có. Lúc nào cũng nhớ”.

Lạc Quân Hành rít một hơi thuốc: “Không hút thuốc thì anh lại nhớ về cô ấy. Nhưng khi hút vào anh lại càng nhớ cô ấy hơn”.

Giọng anh ta đầy yếu ớt: “Nhớ cô ấy, cũng nhớ con của bọn anh”.

Nam Mẫn nhìn hơi nước lạnh lẽo dần dâng lên trong đôi mắt anh cả, sau đó lại nhanh chóng tan đi, như thể nó chưa từng xuất hiện, lại khiến lòng cô đau như dao cắt.

Chị dâu thân ái của cô, vợ cả của Lạc Quân Hành đã qua đời vào năm năm trước.

Khi qua đời, trong bụng chị ấy đang mang một bào thai năm tháng.

Là một bé gái.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 866


Chương 866

Sophia, là thứ tình cảm chân thành duy nhất trong đời anh cả.

Chị ấy chết vì cứu anh cả, nhưng sau khi chị ấy qua đời, anh cả cũng như đi theo chị ấy.

Gia tộc Shelby có một lời nguyền từ xa xưa, đã được lưu truyền từ thế kỷ trước đến nay…

“Vợ của ngài Shelby phải hiến tế cho gia tộc Shelby”.

Chẳng có một quý bà Shelby nào thoát được lời nguyền đó.

Sau khi chị dâu chết thảm, anh cả mất một khoảng thời gian rất dài chìm vào những ngày tháng mơ mơ màng màng, như người mất hồn.

Mẹ cùng cô đến nước Y thăm anh, thời điểm đó, cô đã nhớ rất rõ anh cả đã nói rằng: “Anh từng kề cận với cái chết vô số lần, nhưng lần này, anh có cảm giác cái chết đó đến gần anh nhất”.

Có lẽ, linh hồn của anh ta đã chết.

Thứ còn sống bây giờ, không phải là Lạc Quân Hành, mà là bá tước Shirvan, là quý ngài Shelby.

“Anh cả”.

Nam Mẫn sờ vào khóe mắt Lạc Quân Hành: “Anh già đi rồi, xuất hiện nếp nhăn rồi”.

Lạc Quân Hành phủi tay cô ra, nhíu mày nói: “Né ra”.

Em mới có nếp nhăn đấy.

“Đừng có thương xuân bi thu nữa, chẳng ngầu tí nào cả”.

Nam Mẫn nói: “Anh với em nói sang những chuyện thú vị hơn đi… Chẳng hạn như con bé Tô Âm chúa nghịch nhà anh Duệ thích một tay ăn chơi sát gái. Cuối cùng anh hai cũng tìm được cô bé từng đánh mình khóc hu hu rồi. Anh ba cũng đang hẹn hò với người đẹp xinh xắn nhất cả nước. Anh tư và anh Trình cũng đang xây dựng tổ ấm, chẳng mấy chốc sẽ được uống rượu mừng. Anh nhỏ thì vẫn thế…”

Miệng nhỏ mấp máy huyên thuyên mãi không ngừng, hận không thể trút hết chuyện của các anh ra kể cho anh cả nghe.

Lạc Quân Hành lẳng lặng nghe cô líu lo, cười khẽ, thỉnh thoảng lại bình luận vài câu, thường thì câu nào cũng như sét đánh chết người không đền mạng.

Mà lâu đài Modu này cũng đã lâu rồi không náo nhiệt như thế.

Cô bé nhỏ nhắn lớn lên trong vòng tay anh ta cuối cùng cũng đã trưởng thành, đã biết yêu rồi.

Nhưng trước sau như một, vẫn là mặt trời nhỏ của tất cả các anh.

*

Bên Dụ Lâm Hải, sau khi tìm hiểu vòng vo từ chỗ Phó Vực và Lạc Ưu biết được Nam Mẫn đã được anh cả đón về an toàn, tảng đá trong lòng anh cuối cùng cũng buông xuống.

Lại là một đêm không ngủ, Dụ Lâm Hải xoa mi tâm, mệt mỏi tựa vào sô pha, khóe môi cũng giãn ra.

May mắn, sợ hãi nhưng không nguy hiểm.

Bình an là tốt rồi, không sao là tốt rồi.

Tiếng đập cửa vang lên, Hà Chiếu từ bên ngoài vào, mang theo một đống tài liệu vừa in ra cho Dụ Lâm Hải.

“Tổng giám đốc Dụ, tình huống rủi ro của chuyến bay số Y1106 đã được điều tra chi tiết, nhìn chung là tai nạn ngoài ý muốn, trong đó có bàn tay sắp đặt nào hay không thì vẫn đang điều tra”.

Dụ Lâm Hải nhận lấy tài liệu, mở ra xem xét thật cẩn thận, nhíu mày nói: “Kiều Lãnh bên kia có hành động gì không?”
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 867


Chương 867

“Không có”.

Hà Chiếu nói: “Đội trưởng Triệu cũng được điều từ thành phố Bắc tới, trông coi Kiều Lãnh cực kỳ sít sao, nước chảy không lọt, nếu như mọi thứ suông sẻ thì chắc mấy ngày tới sẽ áp tải người sang nước T”.

Sắc mặt Dụ Lâm Hải chợt tối: “Trác Huyên bên kia thì sao?”

“Tôi vẫn cho người theo dõi rất kỹ”.

Hà Chiếu nói: “Cô ta vừa đến thành phố Nam đã vào một khách sạn, tôi có cử người điều tra, khách sạn đó là do cục trưởng đã nộp tiền bảo lãnh cho cô ta mở”.

Anh ta dừng lại một lát, nói: “Đêm qua, cục trưởng Vương đó đã vào khách sạn, phòng của Trác Huyên, đến sáng sớm hôm sau mới rời đi”.

Cả một đêm, làm cái gì thì không biết nhưng mà chắc không phải là nửa đêm đi bàn về kịch bản đâu ha?

Hà Chiếu oán thầm trong lòng, ngoài miệng lại không dám nhiều lời, quan sát sắc mặt Dụ Lâm Hải.

Vẻ mặt Dụ Lâm Hải đầy hờ hững, chẳng có một biểu cảm dư thừa nào, chỉ lạnh giọng dặn dò: “Tiếp tục cho người theo dõi gắt gao”.

Trực giác nói cho anh biết, Trác Huyên đến thành phố Nam không phải để tìm người nhà họ Hạ đơn giản như vậy.

Thế nhưng tại sao Kiều Lãnh lại cố tình chọn một quân cờ như cô ta?

Tin tức chuyến bay số Y1106 được cứu vớt nhanh chóng thổi quét cả trong và ngoài nước.

Đội bay gồm hơn mười người cùng với hơn ba trăm hành khách đều an toàn, cũng đã đến nơi cần đến.

Máy bay được vớt lên từ sông biển Ranau, nhân viên điều tra đã có được thông tin trong hộp đen, đoạn ghi âm giữa cơ trưởng Ngôn Uyên và đài quan sát, dữ liệu bay cùng với những lời khai của hơn ba trăm hành khách và thành viên đoàn bay, tất cả đều cho thấy người điều khiển máy bay đã có những biểu hiện vô cùng chuyên nghiệp, cơ trưởng Ngôn Uyên và phó cơ trưởng Johnson lập tức trở thành vị anh hùng sáng nhất trên đời.

Bên Nam Mẫn, đối mặt với cuộc điện thoại từ cơ quan có thẩm quyền, cô đã tung hô Ngôn Uyên một phen, đẩy anh ta lên tận trời.

Lạc Quân Hành bên cạnh thật sự nghe không nổi nữa.

Cúp điện thoại, Nam Mẫn quan sát sắc mặt Lạc Quân Hành, nói: “Sao thế? Em nói không đúng hả? Bạn của anh thật sự rất lợi hại mà”.

“Cậu ta là cơ trưởng, bảo vệ sự an toàn của hành khách là trách nhiệm của cậu ta, có cái gì ghê gớm đâu”.

Vẻ mặt Lạc Quân Hành đầy hờ hững, không hề có vẻ tự hào gì.

Nam Mẫn “chậc” một tiếng: “Hai người đúng là bạn bè của nhau nhỉ, anh ấy cũng nói thế khi được phỏng vấn”.

Lạc Quân Hành nghe tới đó thì lại ngước mắt lên: “Cậu ta nhận phỏng vấn hả?”

“Phỏng vấn qua điện thoại”.

Nam Mẫn ăn quả táo: “Anh ấy cực kỳ kín tiếng, nói thế nào cũng không chịu lộ mặt, phỏng vấn qua điện thoại cũng chỉ nói hai câu. À, giống y câu anh vừa nói vậy đấy”.

Thế mới là Ngôn Uyên.

Lạc Quân Hành lại trở về vẻ thản nhiên lúc nãy.

Nam Mẫn đưa táo đã gọt xong cho Lạc Quân Hành, vô cùng tò mò hỏi: “Anh cả, rốt cuộc anh và cơ trưởng Ngôn có quan hệ gì thế? Sao hai người lại quen biết nhau?”
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 868


Chương 868

Ngoài Tô Duệ và mấy ông anh trong nhà, Nam Mẫn chưa từng thấy Lạc Quân Hành thân thiết với ai bên ngoài.

Lạc Quân Hành ăn táo, ngước đôi mắt màu xanh lên nhìn cô một cái, cảm thấy cô em gái này đúng là không tim không phổi.

“Em có nhớ tên tiếng Trung của chị dâu em là gì không?”

“Tất nhiên là nhớ rồi”.

Nam Mẫn nói: “Ngôn Hề đó”.

Nói xong, cô bỗng nhiên ngước đầu lên, quả táo cứ thế nằm trên miệng, vội vàng nuốt vào nên bị bản thân mình làm nghẹn: “Khụ khụ khụ…”

Lạc Quân Hành đưa tay khẽ vỗ lưng cho cô.

Quả táo được phun cái “phụt” ra khỏi miệng Nam Mẫn, rơi vào tay anh ta.

Lạc Quân Hành ghét bỏ nhíu mày, ném quả táo vào thùng rác, dùng khăn lau tay: “Em còn cái gì ghê tởm hơn nữa không?”

Nam Mẫn: “…”

Đâu có ai bảo anh hứng.

Chỉ là đoạn nhạc đệm nhỏ thôi, không đáng kể.

Quan trọng là!

“Thì ra chị dâu họ “Ngôn”, em cứ tưởng chị ấy họ “Thượng Quan”, hay là “Đoan Mộc” gì đó cơ, suy cho cùng cũng là thế hệ sau của nhà quý tộc mà”.

Nam Mẫn nghiêm mặt nói.

Lạc Quân Hành vô cùng bất đắc dĩ thở dài: “Bố nhỏ và mẹ thông minh như thế, sao lại sinh ra em ngốc như vậy?”

“Ai ngốc? Em thông minh lắm đấy”.

Chỉ là Nam Mẫn rất ít khi động não khi ở bên anh cả, có gì nói đó: “Chị dâu họ Ngôn, thế chị ấy với cơ trưởng Ngôn là?”

“Ngôn Hề là chị họ Ngôn Uyên”.

“Thì ra là thế”.

Nam Mẫn chợt hiểu ra: “Em nói mà, dáng vẻ họ có giống nhau lắm đâu. Nói thế tức là cơ trưởng Ngôn là em vợ của anh đấy hả?”

Lạc Quân Hành khẽ “ừm” một tiếng, lại nói: “Bọn anh cùng nhau đánh giặc, là chiến hữu”.

“Hai người cũng là chiến hữu nữa hả?”

Nam Mẫn kinh ngạc trợn mắt.

Lạc Quân Hành: “Cũng?”

“À, không có gì, chỉ là em… Nghĩ tới hai người khác”.

Quan hệ của anh cả với Ngôn Uyên cũng khá giống với Dụ Lâm Hải và Phó Vực, họ từng là chiến hữu kề vai chiến đấu, trong đó có những tình cảm không thể nói thành lời.

Chẳng qua, khác với tình huynh đệ bằng ngựa của Phó Vực với Dụ Lâm Hải, hai người này còn có cả tình nghĩa của anh rể và em vợ.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 869


Chương 869

Thảo nào hai người lại có được sự ăn ý khó tả, lại có chút lúng túng như thế.

Có lẽ là do họ vẫn tin tưởng đối phương như trước, nhưng vì cái chết của Ngôn Hề, nên họ không thể trở về như ngày xưa nữa.

Số mệnh, đôi khi thích trêu người như thế.

*

Nam Mẫn điều chỉnh lại cảm xúc, chính thức mở ra trạng thái nghỉ ngơi thỏa sức bay nhảy của mình.

Birmingham từng được ca tụng là “thành phố ngàn nghề”, có rất nhiều nơi để chơi đùa, người ở đây cũng biết hưởng thụ cuộc sống lắm.

Trải qua một lần tìm được đường sống trong cõi chết, Nam Mẫn càng cảm nhận được cái gọi là lạc thú trước mắt, sống cho hiện tại, lúc còn sống không thỏa sức chơi cho đã thì chờ tới bao giờ?

Lịch làm việc của Lạc Quân Hành được sắp xếp dày đặc, không có quá nhiều thời gian rảnh để chơi với Nam Mẫn, nhưng công chúa nhỏ Nam Mẫn cũng không cần ai chơi cùng.

Shelby là một gia tộc vô cùng khổng lồ, tuy Lạc Quân Hành không có con nhưng anh em họ nội, họ ngoại cực kỳ nhiều, cháu chắt cũng vô số.

Nam Mẫn là một người rất giỏi xã giao, lại còn là một thần đồng ngôn ngữ, nên hoàn toàn không phải lo đến chuyện kết nối, chẳng mấy chốc đã hòa nhập với bọn họ.

Kết quả là, bá tước Shirvan trong lúc bận rộn vẫn không quên quan tâm đến em gái, nhưng lần nào hỏi Nam Mẫn đang làm gì thì đều có được duy nhất một đáp án… Chơi.

Có rất nhiều trò để chơi, không trò nào giống trò nào.

Thành Modu có rất nhiều thứ để chơi.

Robert, em họ Lạc Quân Hành cực kỳ quen thuộc nơi này, biết Nam Mẫn thích đồ cổ bèn dẫn cô đi thăm quan khắp nơi, giới thiệu cho cô về lịch sử của gia tộc Shelby.

Hai người nhàn rỗi không có gì làm thì lại mang hai viên kim cương trên tường tới chợ đá quý bán, đổi tiền đi tìm món đồ cổ khác.

Nam Mẫn thấy mấy món đồ của Hoa Hạ lạc sang nước ngoài thì mắt cứ đỏ lên, dù có phải trả giá cao cũng mua bằng được, bảo bối ông cha để lại, không thể bỏ đó cho đám người nước ngoài này kiếm lời.

Robert người nước ngoài hoàn toàn không biết gì về điều này, cứ đi theo Nam Mẫn chi tiền, trả giá, trả còn hăng say hơn cả cô.

Dạo trong thành chán rồi, họ lại lên đảo Hoa Hồng, bơi lội, chơi bóng chuyền trên bờ cát, làm tiệc nướng bên bờ biển, vô cùng thích thú.

Robert là một nhiếp ảnh gia nổi tiếng trên thế giới, cũng là nhiếp ảnh gia mà sàn diễn thời trang Victoria’s Secret cùng các sàn nổi tiếng khác mời riêng, kỹ thuật chụp ảnh là không thể đùa được, Nam Mẫn trở thành người mẫu phương Đông của anh ta.

Khi bức ảnh nóng bỏng và đầy gợi cảm được gửi vào nhóm các anh chị em bạn dì với nhau, thì mấy ông anh đã mất bình tĩnh.

Anh hai Quyền Dạ Khiên: “Nam Mẫn! Em chụp cái quái gì vậy hả? Em điên rồi”.

Anh ba Hạ Thâm: “Đẹp thì có đẹp đấy, nhưng mà em gái yêu quý ơi, em có thấy là hơi lộ quá không?”

Anh tư Lý Vân: “Nam Mẫn em kiểm soát bản thân lại cho anh, tuy là nhập gia thì tùy tục nhưng em không thể học thói hư tật xấu như thế được! Cứ như con hồ ly tinh ấy”.

Anh nhỏ Bạch Lộc Dư: “Ai da má ơi, mù mắt! Nam Mẫn, em hay ho quá nhỉ, lại dám mặc bikini! Em dứt khoát cởi hết luôn đi cho xong”, kèm vẻ mặt khinh thường.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 870


Chương 870

Lạc Ưu và Nam Lâm thì lại hoàn toàn khác biệt.

Lạc Ưu: “Xinh đẹp quá nha em yêu! Nhìn đôi chân dài hết cả khung hình này, vừa trắng vừa non mềm, xinh chết được! Muốn cắn một cái quá!”

Nam Lâm: “Má ơi chị gái em đẹp quá! Tiên nữ hạ phàm gì thế này không biết! Duyệt duyệt duyệt, thả cho chị ngàn tim!”

Nghe xem, đây mới là tiếng người này!

Nam Mẫn ném một đống vẻ mặt khinh thường vào nhóm có mấy ông anh, lại thả một đống tim vào nhóm của hội chị em, chụp xong thì cô đi thay quần áo, chuẩn bị theo Robert đi tham gia vũ hội.

Vừa về đến Birmingham thì điện thoại của anh cả đã tới.

Giọng nói trầm thấp của Lạc Quân Hành vang lên ở đầu dây bên kia: “Ở đâu?”

“Em sắp thep Robert đi tham gia vũ hội”.

Lạc Quân Hành: “Em? Khiêu vũ?”

“Anh nói thế là ý gì đấy hử?”

Nam Mẫn khó chịu nói: “Tuy là tay chân em không phối hợp với nhau lắm, nhưng có cái điệu Tango thôi mà, bầu không khí là quan trọng, em làm được”.

“Em được, anh thì không, mất hết cả mặt mũi”.

Lạc Quân Hành nói: “Về đi, em lên bản tin rồi kìa”.

Nam Mẫn đang định phản bác lại câu “mất mặt” của anh cả thì chợt nghe anh ta nói mình lên bản tin, đầu đầy dấu chấm hỏi.

“Hả?”

Nam Mẫn không biết mình lên bản tin gì.

Có lẽ do từ nhỏ bố mẹ đã dạy cô phải “sống khiên tốn, hành động quyết đoán”, nên có thể kín tiếng thì cô sẽ không bao giờ to tiếng, chỉ là bản thân có hào quang quá sáng chói, thi thoảng cũng không thể che được, đành vậy.

Anh cả đích thân gọi điện thoại tới, dù Nam Mẫn vẫn mong muốn được đi vũ hội, thì Robert cũng không dám cãi lời anh họ, khuyên can mãi để đưa Nam Mẫn về.

Nam Mẫn đành phải tức giận đi về.

Trên đường về, Nam Mẫn đi lướt xem thử một chút, cứ tưởng “hình nóng” gì đó của mình bị tung ra, nào ngờ lại là một chuyện chẳng liên quan gì.

Cô xem mà tức cái lồng ngực.

Sự việc không may của chuyến bay số hiệu Y1106 lần này đã dấy lên một hồi bàn tán khắp nơi.

Thời đại của mạng xã hội này, chút chuyện nhỏ còn có thể lên men được nữa là một tai nạn máy bay lớn như thế, nó nhanh chóng gây ra sức ảnh hưởng trong xã hội.

Ngoài việc hai cơ trưởng vô cùng xứng đáng với nhân vật anh hùng, thì các thành viên trong đoàn cũng được lên bản tin, tiếp viên trưởng xinh đẹp đã được một hành khách hạng thương gia yêu thích, cầu hôn.

Nam Mẫn còn cố tình cử người gửi quà tân hôn cho bọn họ, dính chút không khí vui mừng.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 871


Chương 871

Hơn ba trăm hành khách trên máy bay cũng bận rộn hẳn, họ nhận phỏng vấn của giới truyền thông, đăng bài kể lại toàn bộ quá trình trên chuyến bay đó, có một số tác giả đã bắt đầu múa bút thành văn.

Đã có mặt chính diện thì tất nhiên cũng có mặt phiến diện, chẳng hạn như tin tức của ngày hôm nay.

Trong quá trình xảy ra tai nạn, có một hành khách gây chuyện trên máy bay đã tự tay viết thư xin lỗi tiếp viên trưởng, sau khi thứ chó đó thể hiện sự áy náy xin lỗi của mình, thì lại chuyển chủ đề và nói rằng có một cô gái đã đánh mình.

Quan trọng nhất là cô gái đó “ngồi ở khoang hạng nhất, không coi ai ra gì, kiêu căng ngạo mạn, toàn bộ hành trình cứ chỉ huy rối tung rối mù lên”, tranh thủ lúc rối loạn đã tát anh ta một cái.

Còn kèm thêm dấu bàn tay trên mặt mình, rất đỏ, chẳng khác gì Ngũ Chỉ Sơn.

Bài xin lỗi và giải thích này được đăng trong đoạn video ngắn, sau đó không hiểu sao lại bị chia sẻ điên cuồng, câu từ trong đó cũng được cắt câu lấy nghĩa, diễn giải đủ thứ.

Kết quả là, chẳng hiểu tại sao Nam Mẫn lại bị mắng lên thẳng bảng xếp hạng tìm kiếm.

Tiêu đề là: Trong lúc máy bay xảy ra sự cố, có người là đấng cứu thế, kẻ chỉ là gậy chọc cứt.

Cô… Chính là cây gậy đó ư?

Lần này thì cô hoàn toàn không thể nhịn được nữa rồi!

Nam Mẫn vội vàng trở về lâu đài Modu, nhìn thấy Lạc Quân Hành thì lập tức xắn tay áo nói: “Không được, tức chết mất! Em phải mắng cho cái đám chửi em một trận ra trò!”

“Cả tên khốn bị em đánh kia nữa, tại sao khi đó em không một công đôi việc, đánh thêm vài cái nữa nhỉ!”

“Anh cả, anh mau tránh ra, đưa máy tính cho em để em chơi chết tên đó!”

Nam công chúa nhỏ Mẫn đã mở trạng thái bùng nổ.

Lạc Quân Hành vững vàng ngồi trên ghế như núi Thái Sơn, thản nhiên nói: “Chú ý đến dáng vẻ, tư thái”.

“Cái gì mà dáng vẻ với tư thái, em chỉ biết là em đang rất tức giận!”

Mặt Nam Mẫn đầy tức giận, xoa thắt lưng: “Em muốn làm người đàn bà chanh chua chửi đổng lên cơ!”

Lạc Quân Hành thản nhiên nhướng mày, chậm rãi châm điếu thuốc: “Được, mắng đi anh nghe xem”.

“Ai da, anh cả”.

Nam Mẫn đi tới giật lấy điếu thuốc của anh ta: “Anh mau đứng dậy lượn sang chỗ khác đi, em cần dùng máy tính”.

Lạc Quân Hành vẫn ngồi yên đó không di chuyển, xoay máy tính tới trước mặt cô, giọng nói trầm thấp đầy lạnh lẽo: “Chi bằng giải thích cho anh nghe chuyện này trước đi”.

“Cái gì?”

Nam Mẫn chẳng hiểu mô tê gì đi tới, vừa thấy thì lập tức nghệt mặt ra.

……

Có người mắng cô, tất nhiên cũng có người bênh vực cho lẽ phải nói đỡ cho cô.

Thời buổi bây giờ có rất nhiều người nói lời chính nghĩa, ai cũng đứng ra nói đỡ cho cô, nói hành khách kia mới là gậy chọc cứt, là do tên đó gây chuyện đánh tiếp viên trưởng, nên mới bị nguoời khác đánh.

Rõ ràng là đáng đời.

Mà chị gái đánh người đó đã giúp đỡ rất nhiều trong suốt quá trình tai nạn diễn ra.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 872


Chương 872

Chẳng những giúp đỡ thành viên đoàn bay ổn định lòng người trong lúc hỗn loạn, mà cũng chính cô đã sắp xếp tổ chức đội cấp cứu đưa những hành khách bị thương lên đảo nhỏ để kịp thời chữa trị.

Tiếp viên trưởng cũng đứng ra lên tiếng ủng hộ Nam Mẫn, nói rằng ngoài cơ trưởng và phó cơ trưởng thì Nam Mẫn chính là người có công lớn nhất trong quá trình máy bay xảy ra sự cố.

Phó cơ trưởng Johnson cũng hết lời khen ngợi Nam Mẫn trong phỏng vấn trên TV, nói rằng: “Cô Grace đúng là một cô gái vừa xinh đẹp lại có tài, cực kỳ đáng yêu, tôi rất thích cô ấy”.

Quá đáng hơn nữa chính là cơ trưởng Ngôn Uyên không muốn nhận phỏng vấn cũng đột nhiên chủ động đứng ta.

“Khi tôi phát hiện mình không thể hạ cánh khẩn cấp xuống sân bay, quyết định để nó hạ cánh ở sông biển Ranau, bên đài quan sát đã vô cùng đắn đo. Tôi có thể hiểu được sự lo lắng của bọn họ, bởi vì muốn bảo đảm đáp được trên mặt nước cần có rất nhiều điều kiện, ngoài điều khiển cho máy bay thật vững vàng, tính toán góc độ gió thấp, địa điểm thích hợp, thời tiết tốt, tầm nhìn rộng lớn cùng với máy bay phải có góc trượt là là bởi bảo đảm được việc giảm xóc cho phần sau của máy bay khi tiến vào nước”.

“Phải có được toàn bộ những điều kiện đó thì mới có hy vọng đáp xuống được, mức độ khó khăn là rất cao, chỉ cần sơ sẩy một chút thì sinh mệnh của hơn ba trăm hành khách sẽ không còn nữa. Nói thật, bản thân tôi cũng không dám chắc chắn”.

“Nhưng sau đó, giọng nói của một cô bé đã vang vào tai tôi. Cô ấy nói với tôi rằng cô ấy tin tưởng sự chuyên nghiệp của tôi, tin tưởng khả năng của tôi, bảo tôi đừng do dự, mau chóng đưa ra quyết định”.

“Tôi làm được. Nhưng bản thân tôi thấy mình không phải là anh hùng gì cả. Người giúp tôi đưa ra quyết định nhanh chóng chính là cô Grace, cô ấy mới là anh hùng”.

Bản thân mình được phỏng vấn thì chỉ nói đúng hai câu, nhưng bây giờ lại trình bày một cách rất chậm rãi.

Thế nhưng buổi nói chuyện với Ngôn Uyên đã vả bôm bốp vào mặt đám người bôi nhọ Nam Mẫn.

Rốt cuộc thì ai mới là “đấng cứu thế”, ai là kẻ “thọc gậy bánh xe”, xem xong là biết.

Mà hành khách đã gây chuyện trên máy bay cũng bị bộ ngành có liên quan “mời” về hớp tác điều tra vì đã có hành vi quấy rối trật tự hàng không dân dụng, bạo lực với thành viên đoàn bay, làm liên lụy đến an toàn trong chuyến bay.

Hướng dư luận nhanh chóng đổi chiều, cư dân mạng đang hăng hái chửi bới giới nhà giàu, nhắm mắt cắn càn thấy chiều gió đã đổi thì lập tức xóa bài khóa tài khoản, xóa bình luận, phất tay áo bỏ đi không để lại chút dấu vết nào.

Trên đường Nam Mẫn trở về, Lạc Quân Hành đã giúp cô giải quyết hết mọi chuyện, cả chỗ để mắng người cô cũng không còn nữa.

“Ghê quá nhỉ cô Nam Mẫn, làm bà chủ quen rồi nên lên đến tận trời vẫn chỉ huy người khác nhỉ”.

Em gái không cho hút thuốc, Lạc Quân Hành đành phải uống cà phê, vừa uống vừa dạy dỗ Nam Mẫn.

Nam Mẫn thầm oán trong lòng, hiểu anh không ai bằng em gái, cô biết ngay anh cả mà biết sẽ mắng mình, cả lời thoại cũng giống nhau như đúc.

Cô dẹp đi dáng vẻ oai vệ hiên ngang ban nãy, ngoan ngoãn đứng khép nép nghe dạy dỗ, như cô vợ nhỏ bị ức h**p ngập ngừng nói: “Anh cả, anh mắng thì cứ mắng đi, nhưng sao phải dùng cái giọng quái gở đó vậy?”

Lạc Quân Hành lạnh lùng ngước lên nhìn Nam Mẫn một cái, tách cà phê đặt xuống bàn phát tiếng cạch vang vọng.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 873


Chương 873

“Em sai rồi!”

Nam Mẫn nhận lỗi ngay theo phản xạ có điều kiện, khẽ liếc sắc mặt Lạc Quân Hành, vội vàng vòng ra sau lưng anh ta, ôm cổ anh ta nũng nịu:

“Thôi được rồi mà, anh đừng tức giận nữa mà! Khi đó em cũng muốn sống, làm gì còn tinh thần lo nghĩ đến chuyện khác, bao nhiêu kỹ năng sống còn đều mang ra hết, có bản lãnh gì cũng mang ra ngoài, không hề có ý định chỉ huy bừa bãi. Chậc, cũng do Ngôn Uyên, dưng không lại đi nói mấy chuyện này làm chi, xem anh cả của em tức giận đến mức nào kìa…”

Lúc này Lạc Quân Hành mới liếc mắt nhìn cô một cái: “Người ta muốn bảo vệ em, em đừng có mà không biết điều”.

“Em biết điều mà”.

Nam Mẫn cười hà hà: “Lát nữa em sẽ chuẩn bị quà cảm ơn cho anh ấy, anh cả đưa giúp em được không”.

“Anh mặc kệ, em tự đi mà cảm ơn”.

Lạc Quân Hành hết sức vô tình, đẩy cô từ trên người ra, bèn bưng cà phê đi họp.

Nam Mẫn vắt chân lên ghế, chống cằm lẩm bẩm nói: “Tặng cho tảng băng đó món quà gì bây giờ nhỉ?”

Đêm nay bầu trời của thành phố Nam vô cùng u ám, chẳng có nổi một ánh sao nào.

“Tổng giám đốc Dụ, các bài viết và bình luận trên mạng đều đã xóa hết, từ khóa tìm kiếm cũng đã gỡ, hành khách “bênh vực lẽ phải” đều đã nhận được lời cảm ơn thích đáng”.

Hà Chiếu báo cáo với Dụ Lâm Hải từng việc một.

Dụ Lâm Hải không ngẩng đầu lên, thản nhiên “ừm” một tiếng.

Anh nhìn chằm chằm vào bài viết kể lại những gì đã trải qua của các hành khách trên web, mở lại đoạn ghi âm của cơ trưởng Ngôn kia, có thể tưởng tượng ra được khi đó trên máy bay là cảnh tượng thế nào, Nam Mẫn trên chuyến bay đó có dáng vẻ ra sao.

Chắc chắn cô đã rất sợ hãi.

Dù trong mắt mọi người, cô bình tĩnh như thế, nhưng anh biết rõ trong tình huống mạng sống ngàn cân treo sợi tóc đó, không ai có thể nói mình không hề sợ hãi.

Nếu lúc đó người ở bên cạnh cô là anh thì tốt biết mấy.

Nhận ra cảm xúc của sếp nhà mình hơi phức tạp, Hà Chiếu không muốn quầy rầy anh, nhưng có những chuyện thật sự phải báo cáo cho anh biết.

“Thưa anh, cô Trác Huyên đã rời khỏi khách sạn”.

Dụ Lâm Hải lấy lại tinh thần từ trong mơ màng, nhìn Hà Chiếu, nhíu mày.

Hà Chiếu đưa điện thoại cho anh, Dụ Lâm Hải nhận lấy, lướt vài cái, nhìn thấy một loạt ảnh chụp Trác Huyên.

Bọn họ thuê thám tử tư chỉ để theo dõi một mình Trác Huyên.

Từ khi đến thành phố Nam thì cô ta vẫn ở yên trong khách sạn không ra ngoài, trong khoảng thời gian đó thì cục trưởng Vương đã nghỉ lại một đêm, qua thêm một ngày, chạng vạng chiều hôm đó cô ta đã lên xe di chuyển sang một khách sạn khác.

“Có điều tra biển số xe chưa?”, Dụ Lâm Hải trầm giọng hỏi.

Hà Chiếu đáp: “Tôi đã tìm người điều tra rồi, tên Vương Sảnh đó hành động rất bí ẩn, chiếc xe này là của một em họ bên nội ở dưới quê, khách sạn cũng do em vợ trong nhà mở”.

Dụ Lâm Hải thản nhiên nói: “Thân thích trong nhà cũng không ít nhỉ”.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 874


Chương 874

“Đúng là không hề ít”.

Hà Chiếu nói: “Cục trưởng Vương này cũng xuất thân từ cảnh nghèo nàn, từng bước đi lên vị trí ngày hôm nay cũng không hề dễ dàng. Con đường tình duyên cũng không tệ, từng ly hôn hai lần, con đường làm quan lại từng bước đi lên. Người vợ hiện tại của ông ta cũng đang trong trạng thái hôn nhân mở, hai người ở riêng đã nhiều năm, ai cũng có cuộc sống riêng. Đời sống của bà Vương rất phóng khoáng, thường xuyên ra vào những nơi ăn chơi. Cục trưởng Vương thì cẩn thận hơn nhiều, có vẻ xem trọng quyền thế, cũng ít khi ăn chơi”.

Dụ Lâm Hải nhìn chiếc xe, hai người tựa vào rất gần, vẻ mặt anh đầy hờ hững: “Bọn họ dính lấy nhau bằng cách nào thế?”

Hà Chiếu khẽ mím môi: “Là… Bố anh, ông Thẩm mai mối”.

Dụ Lâm Hải bỗng nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy lạnh lùng.

“Tôi còn nhận được tin tức, Trác Nguyệt đang thực hiện thủ tục tại ngoại, có lẽ sẽ được thả ra sớm”.

Dụ Lâm Hải nghe tới đó thì ánh mắt bỗng trở nên lạnh buốt, như gió lạnh lướt qua khe núi, nửa ngày sau anh mới cười nhạo một tiếng: “Xem ra ông Thẩm thật sự rất nặng tình”.

Ngã hết lần này đến lần khác vì một người đàn bà, nhưng vẫn làm mãi không biết mệt.

Mà dường như phụ nữ nhà họ Trác cũng không hề vô năng như anh hằng nghĩ.

Dù là Trác Nguyệt, hay Trác Huyên, ngu thì có ngu thật đấy nhưng lại biết tận dụng lợi thế của bản thân, khiến đàn ông có được “cảm giác thành tựu” và “lòng hư vinh”.

Nhưng trên thế giới này, không phải tất cả các cô gái đều giống với bọn họ, trong lòng đầy âm mưu quỷ kế, tất cả đều dồn hết vào đàn ông.

Những cô gái khác có cá tính riêng, có sự nghiệp riêng, cũng có sự độc lập không gì sánh được.

Chẳng cần phải dựa dẫm vào đàn ông, cũng có thể sống được cuộc đời như ý.

Di động đột nhiên rung lên một chút, hiện lên một tin nhắn.

Hà Chiếu đứng bên cạnh Dụ Lâm Hải, nói: “Hình như là video của thám tử tư quaylại”.

Anh tự tay nhấn vào, video khá là tối, một chiếc xe hơi màu đen đỗ lại trong một con hẻm nhỏ đầy bí ẩn, đó chính là chiếc xe mà Trác Huyên đã lên, còn cố tình lấy vải bố che đi biển số.

Ngay sau đó, chiếc xe bắt đầu điên cuồng rung lắc, tần suất nhanh không khác gì động cơ, một chân của phụ nữ được nhấc lên cao, gót giày cao cao đè vào kính thủy tinh.

“…”

Hà Chiếu vội vàng tắt video đi, tim cứ đập nhanh thình thịch, lén nhìn sang sắc mặt Dụ Lâm Hải.

Nhưng vẻ mặt anh hết sức bình thản, chẳng có tí biểu cảm đặc biệt nào.

Nhưng trong đáy mắt lại hiện lên đôi chút chán ghét.

Dụ Lâm Hải đưa trả điện thoại di động cho Hà Chiếu, thản nhiên dặn: “Lưu hình và video lại hết đi, sau này có thể sẽ sử dụng tới”.

*

Cuộc sống của Nam Mẫn ở Birmingham có thể nói là khá bận rộn và phong phú.

Ở đây thường xuyên tổ chức những buổi tiệc tối, vũ hội, yến hội. Cô cả nhà họ Nam rất ít khi tham gia các buổi tiệc xã giao trong nước, nhưng ra nước ngoài lại mặc sức chọn nơi để chơi trong đống thiệp mời.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 875


Chương 875

Nhập gia tùy tục, cô mặc một chiếc váy dạ hội ôm phần trên với thắt eo và tùng váy xòe, đội chiếc mũ rộng vành ngồi trên xe ngựa đi tới.

Là một người đẹp phương đông hiếm hoi có mặt ở đó, Nam Mẫn được rất nhiều người quan tâm săn sóc.

Mà cô không còn khiêm tốn và điềm đạm như trước nữa, cùng đám Robert chơi đùa ầm ĩ, vui quên cả trời đất, có người đến gần cô cũng cười tươi như hoa tán gẫu với người ta vài câu.

Như em đào trong những nơi xa hoa trụy lạc.

Thế nhưng khí chất và dáng vẻ của cô lại tao nhã và cao quý như thế, có thể ví cô như một đóa hoa mẫu đơn hình người ở nhân gian, khiến kẻ khác không thể dùng những suy nghĩ hèn hạ của mình để thèm khát hay mắng chửi cô.

Thế nhưng tạo ra sự náo động như thế cũng rất dễ khiến con người ta khó chịu, dẫn tới việc bị ghen ghét.

Nam Mẫn đang cười nói với một vị công tước thì có một cô gái mặc váy lễ hội màu đen, đội chiếc mũ lưới màu đen, trong tay là ly rượu đỏ cất bước đi về phía này.

Khi đi tới bên cạnh Nam Mẫn, ly rượu trong tay cô ta đang định nghiêng qua đã bị một bàn tay đỡ lại.

Nam Mẫn cất giọng thanh lạnh: “Thưa cô, mời cầm chắc cốc của cô”.

Người phụ nữ khẽ quay người, nhìn thẳng đôi mắt của Nam Mẫn, tự giới thiệu: “Tôi là Catherine Mey Brangues, chủ nhân của sơn trang Họa Mi. Tôi là một quả phụ, người ở đây đều gọi tôi là phu nhân Mey”.

Nam Mẫn giữ phép lịch sự cơ bản, nhàn nhạt nói: “Xin chào, tôi là Grace”.

Công tước thấy bọn họ hình như có chuyện cần nói, biết ý đi khỏi.

“Cô là em gái của bá tước Shirvan?”

Phu nhân Mey hỏi: “Vậy cô cũng họ Shelby à?”

“Không”.

Nam Mẫn sử dụng tiếng anh lưu loát, thản nhiên nói: “Chúng tôi cùng mẹ khác cha”.

Ở nước ngoài, cùng mẹ khác cha hay cùng cha khác mẹ đều rất thường thấy, quan hệ huyết thống họ hàng cũng không sâu sắc bằng trong nước.

Phu nhân Mey thản nhiên “ồ” một tiếng, nói tiếp: “Tôi chưa từng nghe anh ấy nhắc đến có một cô em gái như cô”.

“Rất bình thường”.

Nam Mẫn bình thản, cười nhạt: “Chỉ có thể cho thấy hai người không thân thiết”.

Không biết có phải phu nhân Mey bị nghẹn không, hơi ngẩn người, sau đó cô ta cười, bỗng ghé lông mi dài của cô ta đến trước Nam Mẫn, thấp giọng nói:

“Tôi và anh trai cô từng lên giường với nhau, quan hệ như vậy, có coi là thân không?”

Nam Mẫn không nói gì, cảm thấy người phụ nữ này có thể là mắc bệnh nặng gì, thần kinh có vấn đề.

Cô hơi ngước mắt, nhìn bóng hình từ chỗ không xa đi đến, thản nhiên nói: “Câu hỏi này, hay là để anh trai yêu quý của tôi trả lời cô đi”.

Phu nhân Mey nghe vậy hơi ngạc nhiên, quay đầu thì nhìn thấy Lạc Quân Hành chậm rãi đi đến giữa đám đông vây quanh.

Anh ta mặc một bộ vest có màu sắc tinh tế với hai hàng khuy nâu sẫm, thắt lưng hoa văn ẩn màu đen, ngũ quan lập thể ngay ngắn, anh tuấn và nho nhã.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 876


Chương 876

Mey nhìn thấy Lạc Quân Hành, đôi mắt ẩn chứa vẻ lạnh lùng, mê hoặc và sắc xảo lập tức trở nên dịu dàng, lông mày cong lên.

“Shirvan…”

Cô ta tươi cười lên nghênh đón, ánh mắt của Lạc Quân Hành lại không chuyển sáng hướng của cô ta, mà nhìn Nam Mẫn không rời mắt, vẫy tay với cô: “Lại đây”.

Anh ta tỏ vẻ mặt rất thản nhiên, nhưng Nam Mẫn có thể cảm nhận được một tòa núi lửa sống ẩn dưới núi băng, vừa nhìn là biết đang tức giận.

Anh cả đang giận cô?

Tim đập thùm thụp.

Nam Mẫn ngoan ngoãn đi đến, khẽ gọi một tiếng: “Anh cả”.

Lại hỏi: “Sao anh đến đây?”

Lạc Quân Hành bận đến mức còn không dành được thời gian tham dự tiệc hội quốc gia, càng đừng nói đến tiệc rượu mang tính giải trí như này.

“Đến tìm em”.

Lạc Quân Hành lặng lẽ nhìn cô một cái, thấp giọng nói: “Chơi đến điên rồi?”

“Không có”.

Nam Mẫn cúi đầu, mềm mỏng nói một câu, chỉ sợ anh cả dạy bảo cô ở bên ngoài.

Cô cũng cần thể diện…

Lạc Quân Hành cũng không muốn dạy bảo em gái ở bên ngoài, thản nhiên nói: “Về nhà”.

“Ồ”, Nam Mẫn ngoan ngoãn đi theo bước chân của anh ta, phu nhân Mey lại xách váy đuổi theo, chặn trước Lạc Quân Hành: “Shirvan…”

Lạc Quân Hành khoác nhẹ Nam Mẫn vào lòng, để cô cách xa phu nhân Mey một chút, dường như chỉ sợ cô nhiễm thứ gì bẩn.

Anh ta lại lạnh liếc phu nhân Mey một cái, đồng tử màu xanh lạnh lẽo, nhìn mà phát run.

“Có chuyện gì không, phu nhân Mey?”

Giọng toát ra vẻ trịnh trọng, lạnh băng.

Phu nhân Mey bị thái độ lạnh băng của anh ta đâm nhói lòng, đặc biệt là trước mặt Nam Mẫn, chỉ cảm thấy khuôn mặt nóng rát, giống như bị ngọn lửa cháy lan đến.

“Anh cứ phải lạnh lùng với tôi như vậy sao?”

Đôi mắt của phu nhân Mey nhìn Lạc Quân Hành tràn đầy tức giận và đau lòng, rơi nước mắt trách mắng: “Chúng ta có tình cảm bao nhiêu năm, anh…”

“Phu nhân Mey, xin hãy tự trọng”.

Lạc Quân Hành lạnh lùng ngắt lời cô ta: “Giữa chúng ta không có giao tình gì”.

Anh ta khoác vai Nam Mẫn đi vòng qua bà Mai.

Bà Mai nhìn bóng hình Lạc Quân Hành vô tình rời đi, vừa xấu hổ vừa tức giận, khuôn mặt méo mó đến gần như biến dạng: “Shirvan Shelby!”
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 877


Chương 877

Không quan tâm đến ánh mắt của mọi người dồn đến, cô ta hét lớn tên của anh ta.

“Cuộc đời của tôi bị anh hủy hoại, là anh! Tại sao anh đối xử với tôi như vậy? Tại sao!”

Lạc Quân Hành không dừng bước chân vì cô ta.

Từ đầu đến cuối, ngay cả một ánh nhìn mà anh ta cũng không cho cô ta.

Trong lòng Nam Mẫn thấy rất kinh ngạc.

Anh cả là quý ông nước Anh điển hình, tuy lạnh lùng, nhưng luôn đúng mực về phép lịch sự cơ bản trong giao tiếp xã hội.

Đây là lần đầu tiên cô thấy anh ta tỏ thái độ lạnh nhạt, thậm chí là chán ghét với một người phụ nữ.

Phu nhân Mey đó, rốt cuộc là người thế nào?

Tại sao cô ta lại nói cuộc đời của cô ta bị anh cả hủy hoại?

Nam Mẫn đầy một bụng nghi vấn, lên xe, cô vừa định lên tiếng, thì bị ánh mắt uy nghiêm của Lạc Quân Hành chặn miệng.

Anh ta mấp máy môi, cất giọng băng lạnh: “Em muốn làm gì?”

“Em…”, Nam Mẫn chột dạ: “Em không muốn làm gì, ra ngoài chơi thôi”.

“Ngày ngày huênh hoang gây sự chú ý, giống như con công xòe đuôi vậy, thế gọi là chơi?”

Lạc Quân Hành bày giọng điệu lạnh lùng.

Nam Mẫn nhỏ tiếng phản bác: “Chỉ có con công đực mới xòe đuôi, con công cái thường không xòe đuôi…”

Lạc Quân Hành cất giọng nghiêm khắc hơn: “Em đang phổ cập kiến thức thế giới tự nhiên cho anh hả?”

“Ô”.

Nam Mẫn kinh ngạc ngẩng đầu: “Anh cả, anh còn biết nói ‘thế giới tự nhiên’, tiếng trung có tiến bộ đấy”.

Lạc Quân Hành không nói nữa, đôi môi đỏ mím thành đường thẳng, con ngươi màu xanh thẫm nhìn chằm chằm Nam Mẫn, nhìn sâu vào trong đáy mắt, khiến Nam Mẫn lạnh xương sống.

Cô lặng lẽ cúi đầu, không dám nói đùa nữa.

Bầu không khí trầm mặc.

Yên tĩnh đến đáng sợ.

Cho đến khi về đến lâu đài Modu, Lạc Quân Hành vẫn mặc kệ Nam Mẫn, tự xuống xe.

Nam Mẫn cũng trầm mặc không nói xuống xe, cụp tai cúi đầu đi theo phía sau anh cả, những người giúp việc thấy cô về, muốn chào hỏi cô đều bị cô dùng ánh mắt và dấu hiệu tay ngăn lại.

Khi đi thì phấn khởi, khi về thì chán nản, những người giúp việc đều không biết đã xảy ra chuyện gì.

Nhìn sắc mặt của ngài Shelby, bọn họ cũng không dám hỏi nhiều, lặng lẽ lui xuống, toát mồ hôi thay cô chủ.

Chẳng lẽ cô chủ gây họa ở bên ngoài?

Lên tầng, Nam Mẫn ủ rũ định quay về phòng mình, nhưng Lạc Quân Hành như có con mắt ở sau đầu, không quay đầu lại nói: “Đến thư phòng của anh”.

“…”

Nam Mẫn lặng lẽ nhắm mắt, miễn cưỡng quay người đi theo.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 878


Chương 878

Vừa vào thư phòng, Lạc Quân Hành cởi bộ vest ra, sau đó bày giấy bút mực nghiên ra cho Nam Mẫn.

Anh ta ấn vai Nam Mẫn, để cô ngồi xuống ghế, nói: “Viết đi”.

“?”

Nam Mẫn không hiểu: “Viết cái gì?”

Lạc Quân Hành châm điếu thuốc, khói thuốc băng lạnh vờn quanh trước khuôn mặt thanh lạnh của anh ta, anh ta hạ thấp giọng nói: “Bản kiểm điểm”.

Nam Mẫn: “…”

Cô vừa nghe thấy ba chữ ‘bản kiểm điểm’ là đau đầu.

“Anh cả”, cô yếu ớt gọi một tiếng: “Không phải nói không cần viết rồi sao?”

“Anh phát hiện anh quá nhân từ với em rồi”.

Ánh mắt bình lặng của Lạc Quân Hành nhìn chằm chằm cô, giọng điệu không hề thương tình: “Không viết, thì không nhớ lâu, sẽ lại tái phạm những việc sai từng làm”.

“Anh cả…”, Nam Mẫn lên tiếng cầu xin.

Lạc Quân Hành rất vô tình: “Kiểm điểm ba ngàn chữ. Còn nói thêm một chữ, thì thêm một ngàn chữ”.

Nam Mẫn đứng lên: “Đừng…”

Lạc Quân Hành: “Bốn ngàn chữ”.

Nam Mẫn nóng ruột: “Anh cả”.

Lạc Quân Hành: “Sáu ngàn chữ”.

“…”

Nam Mẫn đặt mông ngồi xuống, muốn chết luôn cho xong, đâu còn dám mặc cả.

Cũng không dám nói thêm một chữ.

Viết vậy.

Nam Mẫn trải giấy tuyên, cầm bút lông, thực sự muốn khóc.

Dùng bút bi viết bản kiểm điểm đã rất chậm rồi, lần này thì tốt rồi, dùng bút lông viết kiểm điểm! Còn phải viết theo lối chữ Khải nhỏ xíu! Viết sáu ngàn chữ!

Mấy anh em bọn họ, từ nhỏ đã bị anh cả trị bằng chiêu này.

Đúng là cực kỳ bi thảm!

Mặc bộ lễ phục, ngồi viết chữ bằng bút lông, không nói đến vấn đề phản cảm, cô bức bách sắp chết rồi!

Cô nhìn sang anh cả bằng ánh mắt cầu xin, nhưng Lạc Quân Hành ngồi trên sofa đọc sách, dáng vẻ vô cùng chuyên tâm, vốn không nhìn đến cô.

Viết một ngàn chữ trong bí bách khó chịu, Nam Mẫn thực sự không chịu nổi, rút ra một tờ giấy tuyên, dùng bút lông soạt soạt soạt viết mấy chữ, đưa đến trước mặt Lạc Quân Hành.

Lạc Quân Hành vẫn mặc kệ, không ngẩng đầu.

Nam Mẫn sắp phát cuồng rồi, là ai sinh ra kẻ kiêu ngạo hả?

Cô thử thăm dò, đưa một đầu ngón tay ra, khẽ chạm vào vai anh cả.

Lúc này Lạc Quân Hành mới lười biếng ngước mắt, Nam Mẫn vội vàng giơ giấy lên, chỉ thấy dòng chữ trên giấy trắng mực đen…
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 879


Chương 879

“Em xin đi thay quần áo’”.

Lạc Quân Hành khẽ hạ tay xuống.

Khóe miệng hơi cong xuống ở chỗ Nam Mẫn không nhìn thấy.

Nam Mẫn như được đại xá, nhanh chóng xách tà váy lao ra ngoài, về phòng của mình.

Người giúp việc giúp cô cởi váy xòe bồng bềnh thắt eo, Nam Mẫn hít ba hơi, bộ váy dạ hội này mặc vào người đúng là khổ hình, không biết những quý cô thời trung cổ phải chịu đựng thế nào.

Cô thay một chiếc váy dài rộng rãi thoải mái, cũng không dám để anh cả đợi lâu, quay lại, tiếp tục viết kiểm điểm.

Vốn dĩ còn muốn nhân cơ hội này xin lỗi nhận sai với anh cả, nhưng liếc sắc mặt của anh cả, thực sự rất khó coi.

Bây giờ cô đừng động vào thùng thuốc nổ này thì tốt hơn, tránh cho mình bị nổ không còn mảnh xác.

Ngoan ngoãn viết kiểm điểm đi.

Kiểm điểm ba ngàn chữ đều là thành quả của việc chắp vá lung tung, sáu ngàn chữ thì càng phải tự viết!

Nam Mẫn hóa thân thành Văn Khúc Tinh hạ phàm, bày hết thành quả giáo dục và trình độ văn hóa những năm qua của mình ra, trôi chảy lưu loát đặt xuống mặt giấy, viết đầy hết trang này đến trang khác.

Viết đến cổ tay nhức mỏi, suýt nữa sùi bọt trắng, cuối cùng mới viết xong sáu ngàn chữ.

Nam Mẫn đặt bút xuống, hoạt động cổ tay, hít sâu một hơi, mới trải phẳng kiểm điểm đã viết xong, cẩn thận chồng lên nhau ngay ngắn, mới đưa đến trước mặt anh cả.

Lạc Quân Hành đợi cô cả một hồi lâu, đã đọc xong ba quyển sách, gối tay lên đầu dựa lên sofa mơ màng buồn ngủ.

“Viết xong rồi hả?”, anh ta khẽ hỏi.

Nam Mẫn gật đầu như mổ thóc, không dám lên tiếng, chỉ sợ anh cả thấy cái sai của cô lại phạt thêm.

Anh cả không hề thiếu lý do để phạt.

Phải viết nữa cô thực sự sẽ thổ huyết.

Lạc Quân Hành cầm lấy bản kiểm điểm của cô, lật xem từng trang, từ vẻ mặt mệt mỏi chuyển sang vô cảm, rồi đến cau mày thành nút thắt.

Xem đến cuối cùng, anh ta ngước mắt: “Đây là bản kiểm điểm mà em viết?”

Nam Mẫn thấp thỏm: “Ừm, à”.

“Công lực chắp vá lung tung này của em, học theo ai đấy?”

Lạc Quân Hành tỏ vẻ mặt chê bai.

Nam Mẫn nhỏ tiếng lẩm bẩm: “Thế này mà còn phải học? Không ai dạy cũng tự biết”.

“Nói cái gì?”

Lạc Quân Hành nghiêm mặt, cực kỳ giống tiên sinh dạy học nghiêm khắc trong học đường thời xưa.

“Không có gì”.

Nam Mẫn muốn cầu xin, ngay sau đó liền tỏ vẻ đáng thương, lí nhí nói: “Anh cả, anh tha cho em đi, em viết đến mỏi cả cổ tay rồi, không tin thì anh nhìn xem…”

Anh đưa cổ tay đỏ một mảng cho Lạc Quân Hành xem, Lạc Quân Hành không hề đau lòng, ngược lại mặt còn lạnh giá thêm.
 
Back
Top Dưới