Ngôn Tình Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế

Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 820


Chương 820

Bạch Lộc Dư cười, giải thích: “Lần đầu tiên tôi đưa cô ấy đến đây, hôm đó cô ấy vừa tham gia một hoạt động trình diễn trang phục cổ xưa của người Hán, nữ mặc trang phục công tử, lười thay ra, đã đến đây. Tôi vốn chỉ đưa cô ấy đến chơi, kết quả cô ấy đeo mặt nạ lén lên xe, không chỉ thắng mà còn lập kỷ lục, vừa chiến đã thành danh, rất nhiều người không biết tên cô ấy, bèn gọi ‘công tử, công tử”.

“Thì ra là vậy”.

Lạc Ưu gật đầu, lại đột nhiên tưởng tượng dáng vẻ Quyền Dạ Khiên thay trang phục công tử, có lẽ cũng rất đẹp trai.

“Sao hai người lại ăn rồi, còn cắn hạt dưa nữa?”

Nam Mẫn quay lại, nhìn hai người cắn dưa vui vẻ, hóa thân thành vệ sĩ bảo vệ môi trường: “Đừng vứt vỏ hạt dưa ra đường lớn, ai ai cũng có trách nhiệm bảo vệ môi trường”.

“Biết rồi, anh lúc nào cũng mang theo túi rác”.

Bạch Lộc Dư lấy ra một túi ni lông từ trong túi, cùng Lạc Ưu vứt vỏ dưa vào trong.

Nam Mẫn nói với Bạch Lộc Dư: “Anh nhỏ, em đưa Ưu Ưu đi dạo một vòng trước, anh giúp em đi đặt cược trước đi, cũng không cần quá nhiều, tám trăm một triệu là được”.

Lạc Ưu trừng mắt: “Cược tiền hả?”

“Giải trí thôi”.

Nam Mẫn để cô ấy yên tâm: “Mang tính công ích, không phạm pháp, cô yên tâm”.

Sau đó khởi động xe, chiếc xe soạt một cái bay đi.



Trong phòng bệnh.

Dụ Lâm Hải vừa nhận được tin của người bạn ở cục cảnh sát gửi đến: Trác Huyên được bảo lãnh phóng thích ra ngoài, hơn nữa còn ngồi máy bay đến thành phố Nam.

Anh tối sầm mắt, trầm giọng nói: “Là ai bảo lãnh?”

Triệu Húc nén thấp giọng ở phía bên kia nói: “Cục trưởng Ngụy đích thân đến thả người, chỉ một câu ‘không đủ bằng chứng’, đã cho thả người, tôi làm ầm ĩ hồi lâu, ông ta mới nói với tôi, là lệnh của cấp trên”.

Dụ Lâm Hải cau đôi lông mày sắc, giọng không thân thiện: “Cấp trên nào?”

“Ông ta không chịu tiết lộ, nhưng tôi phái người đi theo Trác Huyên, sau khi cô ta được bảo lãnh ra ngoài thì trực tiếp lên máy bay, còn là Vương Sảnh của tỉnh thành đích thân đến tiễn, cậu suy nghĩ xem”.

Đồng tử thâm trầm của Dụ Lâm Hải co lại, đôi môi mỏng mím thành đường thẳng.

Triệu Húc lại nói: “Tôi điều tra được, chuyến bay của cô ta hạ cánh ở sân bay thành phố Nam, hơn nữa tôi còn điều tra được… Kiều Lãnh, hiện giờ đang ở thành phố Nam”.

“Kiều Lãnh ở thành phố Nam?”

Sắc mặt Dụ Lâm Hải lại thay đổi, rõ ràng anh điều tra được, Kiều Lãnh đang ở bến tàu thành phố Yên, chuẩn bị ra nước ngoài.

“Có lẽ là tung hỏa mù cho cậu đấy, chiều nay tôi cũng vừa mới biết được”
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 821


Chương 821.

Triệu Húc nói: “Cậu nghĩ xem, lần này Kiều Lãnh quay lại là nhằm vào Nam Mẫn, còn chưa đạt được mục đích, sao có thể chạy như vậy? Bây giờ cậu ở bên Nam Mẫn không? Nhất định phải nhắc nhở cô ấy cẩn thận”.

Nói đến đây, Dụ Lâm Hải chột dạ, lập tức lấy số của Dụ Trạch Vũ gọi cuộc gọi thoại, đối phương không nhận máy.

Anh lật người dậy từ trên giường, vừa thay quần áo vừa gọi điện cho Lạc Ưu.

Điện thoại vang lên hai tiếng, liền được kết nối, anh hỏi: “Bây giờ cô có ở cùng Tiểu Mẫn không?”

“Có, tôi đang ở cùng… Ọe…”

Lạc Ưu bò bên đường, vừa nôn ọe: “Tôi nói với anh, Tiểu Mẫn cô ấy, cô ấy đúng là không phải con người…”

Dụ Lâm Hải nghe tiếng ồn ào phía bên kia, cau chặt mày: “Các cô đang ở quán bar à? Quán nào?”

Anh thay quần áo xong, đội mũ, rời khỏi phòng bệnh, nhanh chóng đi ra ngoài.

Bên kia Lạc Ưu không trả lời, chỉ có tiếng nôn ọe và tiếng thở đứt quãng.

Dụ Lâm Hải đang rối loạn, nghe giọng thanh lạnh truyền ra: “Cô có ổn không đấy? Cô Lạc, tôi thật không ngờ đường đường một binh đặc chủng như cô lại say xe”.

Say xe?

Dụ Lâm Hải dừng bước chân.

Lạc Ưu không phục nói: “Lái xe bình thường, đương nhiên tôi không say, nhưng cô lái… cũng quá điên rồi đấy! Chúng tôi ở quân doanh cũng từng đua xe, còn là xe việt dã, cũng không chơi nhiều trò như cô”.

Đua xe?

Dụ Lâm Hải lại cất bước chân, bảo Hà Chiếu mau chóng điều tra trường đua xe ngầm của thành phố Nam.

Nam Mẫn cười nói: “Đã nói với vô chỉ mang tính giải trí thôi, đua xe tự do thì phải chơi nhiều trò. Sau đây là so tốc độ, có cần thêm lần nữa không?”

“Không không, tôi còn muốn sống quay về quân đội”.

Lạc Ưu xua tay, đánh chết cũng không lên xe của Nam Mẫn.

Bạc Lộc Dư nói: “Anh lên! Anh làm người dẫn đường cho em!”

“Cũng không phải là đường trường, không cần”.

Nam Mẫn nhìn Lạc Ưu với sắc mặt tái nhợt, sắp nôn ra cả mật gan, nói với Bạch Lộc Dư: “Anh chăm sóc Ưu Ưu đi, nếu cô ấy có bề gì, anh hai sẽ liều mạng với chúng ta đấy”.

Cô cười rồi lên xe.

Tiếng chuông điện thoại của Lạc Ưu lại vang lên.

Cô ấy mới nhớ ra vừa nãy cô còn nói chuyện với Dụ Lâm Hải, ấn nút nghe: “A lô, lão Dụ…”

Dụ Lâm Hải đi vào bãi đỗ xe, cầm điện thoại, nóng ruột: “Bây giờ có phải các cô đang ở trường đua xe ở cầu vượt Bắc Loan không?”

“Đúng thế, sao anh biết?”

Dụ Lâm Hải lên xe, mói: “Tôi đến đó ngay đây! Cô theo sát Nam Mẫn, tôi nhận được tin, bây giờ Kiều Lãnh cũng ở thành phố Nam, tôi sợ anh ta sẽ gây bất lợi cho Tiểu Mẫn…”

Anh đang nói, Lạc Ưu và Bạc Lộc Dư trơ mắt nhìn một người đàn ông từ bên ghế lái phụ bên phải nhảy lên xe, nắm vô lăng của Nam Mẫn, cả xe soạt một cái bay đi.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 822


Chương 822

“Tiểu Mẫn!”

Lạc Ưu lo lắng hét một tiếng, nói vào điện thoại: “Không hay rồi, hình như là Kiều Lãnh, hắn lên xe của Tiểu Mẫn!”

Đáy mắt Dụ Lâm Hải băng lạnh, tắt điện thoại, lập tức khởi động xe, cả xe mau chóng xoay chuyển, ma sát ra một đường vết màu trắng trên mặt đất lao đi.

Tất cả xe đua đều lao ra, không ai cảm thấy nguy hiểm ập đến, bọn họ đều cho rằng người vừa nhảy vào xe là bạn của công tử.

Con đường lớn lập tức trở nên trống trải, dường như chỉ còn lại hai người Bạch Lộc Dư và Lạc Ưu.

Lần này Nam Mẫn ra ngoài cũng không đưa theo vệ sĩ!

Lúc này khuôn mặt trang điểm đậm của Lạc Ưu phủ đầy sương lạnh, cô ấy cất giọng lạnh lùng nói với Bạch Lộc Dư: “Lập tức báo cảnh sát! Tôi gọi cho anh hai Quyền!”

Hai người vừa lên xe của Bạch Lộc Dư đuổi theo, vừa gọi điện.

Nhưng không ai có thể đuổi kịp tốc độ của Nam Mẫn.

Kiều Lãnh ngồi trên ghế lái phụ, tay trái nắm vô lăng của Nam Mẫn lao lên cầu vượt.

Nam Mẫn lại dường như đã chờ đợi anh ta ‘đột ngột xuất hiện’ từ lâu.

Vẻ mặt không hề ngạc nhiên.

“Kiểm soát vô lăng cũng vô ích”.

Nam Mẫn cười lạnh lùng: “Anh nên kiểm soát chân ga, nếu không, anh Kiều, cái mạng của anh nằm dưới chân tôi”.

Cô buông tay khỏi vô lăng, bám chặt thành xe, đạp mạnh ga.

Siêu xe màu xanh ngọc quả đúng là phi như bay, từ chỗ cao lao xuống, nhìn mà khiếp sợ.

Có ai dám tăng tốc lúc vòng cua và xuống dốc chứ?

Công tử như ‘người bay trên không trung’ ngày xưa, đúng là dọa người ta sợ chết.

Khuôn mặt cương nghị của Kiều Lãnh không hề kinh sợ, tay trái nắm chặt vô lăng, tay phải còn kéo dây an toàn thắt vào người mình.

Hắn nghiêng đầu qua, mỉm cười: “Cục cưng, lái cho vững, tôi không muốn chết trong xe của cô”.

Nam Mẫn cười lạnh lùng trong lòng.

Lên xe của cô, còn muốn an toàn rút lui, đâu có dễ dàng như vậy?

Cô lại thay đổi cần gạt, một chân buông một chân đạp, tay xoay vô lăng một cái, cả người Kiều Lãnh chịu ảnh hưởng của tốc độ xe và cua gấp, người nghiêng sang phải, đập mạnh lên thân xe.

Nếu không phải hắn thắt dây an toàn, e rằng người đã bay ra khỏi xe.

Một khi từ cầu vượt rớt xuống, không nói thịt nát xương tan, cũng chắc chắn đi đời nhà ma.

Cô gái này thật ác!

Kiều Lãnh thầm mắng trong lòng một câu, quay đầu nhìn Nam Mẫn, nhưng thấy nụ cười vừa băng lạnh vừa khinh thường trên khuôn mặt cô, thậm chí còn có cảm giác lười biếng thờ ơ.

“Cô sớm biết tôi sẽ đến?”, Kiều Lãnh nheo mắt.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 823


Chương 823

Nam Mẫn mặt không cảm xúc lái xe: “Tôi không có năng lực bói toán, nhưng tôi luôn cho anh cơ hội lại gần tôi, không phải sao? Vừa hãy dẫn anh Kiều đi hóng gió”.

“Tôi còn tưởng là bản thân mình đã thành công rồi cơ, không ngờ là cái bẫy cho cô bày ra, xem ra trò chơi này ngày càng thú vị”.

Khóe miệng Kiều Lãnh khẽ nhếch lên, đáy mắt đầy hứng thú.

“Tôi không chơi với anh”.

Giọng Nam Mẫn đầy lạnh lùng nói: “Chuyện có bố mẹ tôi, rốt cuộc anh biết được bao nhiêu? Nói cho tôi biết”.

Kiều Lãnh nhíu mày nhìn cô: “Đây là thái độ đi cầu xin người ta của cô đấy hả?”

“Cầu xin?”

Nam Mẫn khẽ nở nụ cười lạnh lùng: “Anh sai rồi. Kiều Lãnh, anh nên biết rằng bây giờ anh đang ở nước tôi, nếu tôi muốn giết anh ở đây, một tội phạm bị truy nã quốc tế như anh, thì tôi hoàn toàn không cần phải chịu trách nhiệm pháp luật”.

Cô lại nói: “Chúng ta thực hiện một giao dịch. Anh nói cho tôi biết về tin tức của bố mẹ tôi, tôi sẽ đưa anh ra nước ngoài, thế nào?”

“Cô bảo tôi giao dịch đấy hả?”

Kiều Lãnh đột nhiên nở nụ cười, hơn nữa còn cười ngày một lớn.

“Thú vị, thú vị. Cô bé này ngày càng thú vị. Được, tôi sẽ thực hiện giao dịch với cô”.

Hắn thôi không cười nữa: “Thế này đi, tôi cho cô biết về chuyện của bố mẹ cô, cô ngủ với tôi, chúng ta cùng sinh một đứa, thế nào?”

Thân xe bỗng kéo một đường thật dài, cũng như khóe miệng của Nam Mẫn lúc này.

Cô quay phắt đầu sang, không dám tin nhìn hắn: “Anh bị điên hả!”

Hắn còn muốn cô sinh con nữa?

Bộ chúng ta thân với nhau lắm hả anh hai?

Kiều Lãnh cảm thấy chuyện này chẳng có gì bất ngờ, khóe môi đằng sau bộ râu quai nón khẽ cong: “Dù tôi có thế nào thì cũng hơn thằng chồng cũ của em nhiều. Kỹ thuật, cũng có thể nói là thân chinh bách chiến”.

Cảm giác buồn nôn cuồn cuộn dâng lên từ dạ dày, Nam Mẫn cố nén xúc động muốn nôn hết ra ngoài, nhấn mạnh chân ga.

Nhìn phong cảnh nhanh chóng lướt qua bên cạnh, Kiều Lãnh khẽ híp mắt: “Một cô gái như cô thì lấy đâu ra lá gan đó vậy? Không sợ chết hả?”

“Làm gì có ai không sợ chết!”

Nam Mẫn nắm bánh lái, chiếc xe lao nhanh nhưng không hề ổn định, nhiều lần kề sát vào lan can, như thể một giây sau nó sẽ không thể phanh lại được và khiến cả người lẫn xe lăn quay.

Tuy Kiều Lãnh chưa từng chơi tàu lượn siêu tốc nhưng chẳng hiểu sao hắn lại có cảm giác tương tự.

“Nhưng tôi sợ mình sẽ chết một cách bí ẩn hơn”.

Giọng Nam Mẫn đầy lạnh lùng và nặng nề: “Cũng như bố mẹ tôi vậy, “chết” ngay trên cầu vượt, cơ thể đều bị thiêu trụi, không được toàn thây”.

Bỗng nhiên, cô nhìn màn đêm tối đen trước mặt, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn và lạnh lùng.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 824


Chương 824

“Anh Kiều, anh nói xem nếu như chúng ta chết ở đây thì liệu có cơ hội nhìn thấy bố mẹ tôi không?”

*

Nhờ phước đức của giao thông thành phố Nam.

Dụ Lâm Hải đã chạy tới trường đua với tốc độ như tên lửa, lại không thấy bóng dáng bọn Nam Mẫn.

Anh gọi điện thoại cho Lạc Ưu: “Chúng tôi đang đuổi theo, nhưng hoàn toàn không thể đuổi kịp tốc độ của Nam Mẫn, hơn nữa cô ấy lái ngày càng xa, tôi cảm thấy cô ấy sắp chạy tới thành phố Dung luôn rồi”.

Thành phố Dung, thành phố Dung…

Dụ Lâm Hải lập tức gọi điện thoại cho Phó Vực.

“Cậu lập tức cử người tới cây cầu Đan Sơn nối giữa thành phố Nam và thành phố Dung đi, Kiều Lãnh đang ngồi trên xe Nam Mẫn!”

Cúp điện thoại, anh lấy ra bản đồ núi Đan Sơn ra, cầm đèn pin đoán xem vị trí của Nam Mẫn, cuối cùng xác định được phương hướng.

Anh trầm giọng dặn dò người mà mình mang theo…

“Chúng ta chia ra ba đường, không cần biết là đường nào, chỉ cần gặp phải Kiều Lãnh thì lập tức đánh chết luôn không phải hỏi, tôi chịu trách nhiệm!”

Sau đó, anh lại vào trong xe, soạt một cái lao vào màn đêm.

Em nhất định, nhất quyết không thể xảy ra chuyện!

*

Kiều Lãnh nhìn sườn mặt đầy khát máu của Nam Mẫn, nhớ tới khoảnh khắc cô cầm thanh sắt đâm vào ngực hắn, nét mặt tàn nhẫn đó làm người ta đau lòng đến như thế.

Ánh mắt âm u của anh ta chợt sáng lên, đột nhiên nở nụ cười: “Tự tử cùng với tôi, cô sẵn sàng làm như thế à?”

“Chết thế nào cũng là chết, hình thức gì không quan trọng”.

Nam Mẫn nghiêng đầu, nhìn ngực Kiều Lãnh, có chút tiếc nuối nói: “Năm đó, nếu lệch đi nửa tấc thì anh đã chết rồi”.

Nghe thấy sự tiếc nuối trong giọng cô, Kiều Lãnh không tức giận mà còn cười.

“Đúng vậy, năm đó cô giết tôi không hề nương tay một chút nào. Tôi cũng thấy tiếc đấy, nếu năm đó cô đầy đặn hơn một chút, thì chắc là hơn mười sáu tuổi tôi đã biến cô thành người phụ nữ của tôi rồi”.

Trong đầu lại hiện lên hình ảnh hắn đè lên người cô, đó là những ký ức cô muốn chôn nó xuống thật sâu, cố gắng quên đi, lại đột ngột ùa về trong đầu.

Tay Nam Mẫn cầm bánh lái xoay thật mạnh, thân xe xoay tròn như một đóa hoa, cô giẫm mạnh chân ga.

“Két!”

Tiếng ma sát chói tai vang lên trong màn đêm yên tĩnh, sau đó vì quán tính nên nó va vào lan can!

Không biết từ khi nào đai an toàn của Kiều Lãnh đã được gỡ xuống, mui xe cũng đã được mở, cơ thể hắn mất khống chế nhào về phía trước, va vào kính thủy tinh.

“Ầm! Ầm! Ầm!”

Ba tiếng nổ liên tục.

Thiết bị an toàn trước người Nam Mẫn được mở ra, cô nằm nhoài người lên bánh lái, trán đã bị thương, máu tươi đỏ rực nhỏ xuống.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 825


Chương 825

Mà Kiều Lãnh thì đã lao cả nửa người qua kính chắn gió, thủy tinh vỡ tan thành những mảnh nhỏ.

Máu tươi, từng giọt, từng giọt rơi xuống.

Đầu Nam Mẫn đau như muốn nứt ra.

Dường như cả thế giới cũng bắt đầu trở nên mơ hồ, cô còn chẳng thể mở nổi mắt ra.

Cô nghe thấy giọng nói trầm thấp lại bất đắc dĩ của Kiều Lãnh: “Người con gái này, cô đúng là không muốn sống nữa rồi”.

Sau đó, vô số ánh đèn chợt sáng lên, rất nhiều bóng người vọt tới, cô lại nghe thấy giọng nói quen thuộc không ngừng gọi tên mình: “Mẫn, Mẫn à…”

Dường như cô được bế dậy, rơi vào một vòng tay cực kỳ ấm áp.

Mệt quá, thật sự mệt mỏi quá.

Cô cố gắng dốc lòng yêu một người.

Cô cũng cố gắng sống lấy cuộc đời của mình.

Cô còn cố gắng bảo vệ cả những người thân bên cạnh mình… Nhưng chỉ có bố mẹ, là cô không thể tìm về được.

*

Thế nhưng khi tỉnh giấc, mở to hai mắt thì cô lại ngửi thấy mùi thuốc khử trùng.

“Tỉnh, đã tỉnh lại rồi!”

Phòng bệnh nhanh chóng xuất hiện một đám người.

Nam Mẫn thấy hơi chóng mặt, cô nhắm mắt lại, mở ra lần nữa, đập vào mắt chính là cái đầu tròn vo của Dụ Lâm Hải.

Cô nhìn anh, chẳng hiểu kiểu gì lại thốt ra một câu: “Ồ, tóc anh dài ra rồi này?”

“…”

Trong phòng bệnh, Dụ Lâm Hải khẽ tựa người vào cửa sổ, nghe Quyền Dạ Khiên lải nhải trách mắng Nam Mẫn.

Nam Mẫn hết sức buồn bực nghe lời trách mắng của anh hai, nghe đến mất hồn, tầm mắt bất giác chuyển sang đầu Dụ Lâm Hải.

Đúng là tóc anh đã dài hơn rồi, kiểu đầu đinh này trông có cảm giác như anh đã quay về quân đội vậy.

Cộng thêm hơi thở đầy mạnh mẽ và sắc bén.

Lần đầu tiên cô nhìn thấy anh cũng là dáng vẻ này.

Trên đời không có gì đẹp bằng ánh mắt đầu tiên, Nam Mẫn không nhịn được nhìn “mối tình đầu” của mình thêm vài lần.

Quyền Dạ Khiên nhìn ánh mắt đã chuyển hướng cùng với sự mất tập trung của Nam Mẫn thì tức đến mức chống nạnh, quát chói tai: “Nam Mẫn, anh đang nói chuyện với em đấy, em có nghe hay không vậy?”

Nam Mẫn bị giọng nói cực lớn của anh ta dọa sợ giật mình.

“Có…”

Nam Mẫn vội vàng lên tiếng, nhìn nét mặt của anh hai, cô bất đắc dĩ dỗ dành: “Được rồi, được rồi mà, em xin lỗi. Em biết cách em làm có hơi mạo hiểm, nhưng cũng may mắn bắt được người về đấy thôi?”

“Thế mà em gọi là mạo hiểm á?”
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 826


Chương 826

Quyền Dạ Khiên lạnh mặt, chọc vào cái đầu vẫn còn quấn băng của cô: “Hành động của em gọi là giết địch một ngàn lại tổn thất hẳn tám trăm đấy!”

Nam Mẫn: “Ai da… Đau!”

Dụ Lâm Hải lập tức căng thẳng, bất giác đứng dậy, lạnh lùng liếc nhìn Quyền Dạ Khiên một cái.

“Được rồi, đủ rồi, em gái đã bị thương thành thế này rồi mà, anh đừng có bắt nạt em ấy nữa”.

Lý Vân đi tới ngăn hành vi “bạo lực” của Quyền Dạ Khiên lại.

Biết được Nam Mẫn gặp chuyện không may, Lý Vân lập tức kéo Trình Hiến chẳng biết mô tê gì chạy tới thành phố Nam, cũng sợ tới mức không biết trời trăng gì.

“Nhưng mà bé sáu à, không phải anh tư muốn mắng em nhưng em làm thế thật sự khiến mọi người phải lo lắng đấy”.

Lý Vân hoảng hốt, sau đó không nhịn được phê bình em gái mình: “Chuyện lớn như vậy mà em không bàn với bọn anh một tiếng, tùy tiện quyết định, đủ lông đủ cánh rồi chứ gì, không coi các anh ra gì nữa đúng không?”

Anh ta nói đến cuối câu thì giọng cũng bất giác lên tông.

Nam Mẫn cúi đầu, mím môi không lên tiếng.

“Được rồi, được rồi, mọi người đừng tranh cãi nữa”.

Hạ Thâm cũng xin phép đoàn phim để chạy về, quần áo cũng chưa kịp thay, nhìn thấy Nam Mẫn không sao mới thôi căng thẳng.

Anh ba vẫn luôn là người dịu dàng nhất, anh ta đi tới, sờ đầu Nam Mẫn: “Có chóng mặt không? Có đói bụng không?”

Nam Mẫn gật đầu: “Đói bụng”.

Vừa nói ra hai chữ đó thì Dụ Lâm Hải đã đứng bật dậy, chẳng nói chẳng rằng đi ra ngoài, không bao lâu đã quay trở lại, trong tay cầm theo vài cặp lồng cơm, được chuẩn bị cho cả nhóm Hạ Thâm, Lý Vân.

Nam Mẫn nhìn cặp lồng cơm có lớn có nhỏ kia, vẻ mặt ngơ ngác.

Sao chó lại biết làm việc của người thế này?

Đầu Nam Mẫn bị chấn động nhẹ, trên trán có một lỗ hổng, khâu ba mũi, nhưng cũng không bị thương quá nặng.

Mấy ngày nay bận trong bận ngoài, cơm ăn không ngon mà ngủ cũng không yên, Kiều Lãnh bị bắt rồi thì tâm trạng của cô cũng thoải mái hơn rất nhiều, khẩu vị cũng tốt lên trông thấy.

Đang ăn cơm cùng với các anh, cô đếm đầu người thì phát hiện không có Bạch Lộc Dư.

“Anh nhỏ đâu?”

Quyền Dạ Khiên vẫn còn nổi nóng nên hậm hực không nói tiếng nào.

Hạ Thâm chỉ chỉ bên ngoài, nói: “Vẫn đang bị anh cả phê bình giáo dục lại đấy mà”.

“Vẫn chưa lên lớp xong hả?”

Nam Mẫn mím môi: “Anh nhỏ thảm quá”.

Lý Vân liếc xéo cô: “Em còn nói nữa hả, ai hại nó thế?”

Nam Mẫn chột dạ cười.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 827


Chương 827

“Em cứ chuẩn bị tinh thần sẵn đi”.

Lý Vân đưa cho cô một ly nước, nói: “Anh cả dạy dỗ thằng năm xong là tới em đấy”.

Haiz.

Nhiều anh quá cũng là một loại phiền não.

Vừa nghĩ tới sức mạnh của anh cả, Nam Mẫn lập tức cảm thấy cơm trong lồng cơm này không còn ngon nữa.

Một lát sau, Bạch Lộc Dư mắt sưng húp mặt như khóc tang trắng bệch, chóp mũi ửng hồng, đôi mắt đỏ hồng như thỏ, nhìn là biết vừa khóc.

Anh ta vừa vào tới, Quyền Dạ Khiên, Hạ Thâm, Lý Vân và Nam Mẫn cùng ngước lên nhìn anh ta.

Bạch Lộc Dư hít hít cái mũi đỏ bừng, đưa điện thoại di động cho Nam Mẫn: “Anh cả tìm em”.

“…”

Nam Mẫn nhìn điện thoại di động, nhích mông về phía sau theo bản năng.

Lắc đầu xua tay với anh nhỏ.

Cô nhìn điện thoại trong tay Bạch Lộc Dư như củ khoai lang nóng phỏng tay, sống chết không chịu nghe.

Dường như Lạc Quân Hành đã sớm đoán được tình huống này, giọng nói vang lên từ ống nghe, cực kỳ lạnh lẽo và rõ ràng: “Lộc Dư, mở loa ngoài”.

“Dạ, anh cả”.

Bạch Lộc Dư vội vàng mở loa ngoài: “Anh cả, mở rồi đấy”.

Loa ngoài vừa được mở, Quyền Dạ Khiên, Hạ Thâm và Lý Vân đều buông cơm xuống, đứng dậy khỏi ghế, cùng nhau ân cần chào hỏi: “Anh cả”.

“Ừm”.

Lạc Quân Hành hờ hững lên tiếng, sau đó nặng nề mở miệng: “Nam Mẫn!”

Lại bắt đầu gọi tên cô…

Đúng là đòi mạng!

Nam Mẫn ngồi bật dậy như phản xạ có điều kiện, mặt nở nụ cười ngượng ngùng: “Anh… Anh cả!”

Tư thế đó muốn chân chó bao nhiêu thì có bấy nhiêu.

Nếu Lạc Quân Hành đứng trước mặt cô vào lúc này, chắc chắn cô sẽ không hề do dự quỳ xuống ôm lấy bắp đùi anh ta, cầu xin anh trai rủ lòng từ bi tha cho mình lần này.

“Đêm nay về nhà quỳ trước mặt bố mẹ hai canh giờ, có ý kiến gì không?”

Lạc Quân Hành không nói nhiều lời với cô, trực tiếp tuyên án, xử phạt.

Các anh đều cúi thấp đầu xuống.

Hai canh giờ…

Chính là bốn tiếng đồng hồ.

Nam Mẫn thầm than trong lòng, ngoài miệng lại đồng ý không hề do dự: “Không, không có ý kiến. Cảm ơn anh cả”.

Phạt cô quỳ rồi cô còn phải cảm ơn anh ta, cái tai kiếp gì thế không biết.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 828


Chương 828

Lạc Quân Hành tiếp tục nói: “Chiều ngày mai ba giờ lên máy bay sang nước Y, anh sắp xếp người đón em”.

“Mai hả? Nhanh thế?”, Nam Mẫn thì thào một câu.

Lạc Quân Hành: “Hửm?”

“Em biết rồi!”

Nam Mẫn vội hỏi: “Em sẽ xuất viện để về nhà dọn đồ ngay! Anh cả, anh chờ em nha”.

Lạc Quân Hành: “Ừm”.

Cuối cùng cũng cúp điện thoại.

Nam Mẫn có cảm giác sống sót sau tai nạn.

Không chỉ mình Nam Mẫn, mà tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Nam Mẫn ngã xuống giường bệnh, hết sức bất lực: “Em phải quỳ bốn tiếng đó mấy anh ơi, có ai sẵn sàng ở đó cùng với em không?”

Bốn người anh liếc nhìn nhau.

“Có”.

Bọn họ cùng cười lạnh: “Em quỳ, bọn anh ngồi”.

Nam Mẫn: “…”

Phải tiếng người không vậy?

Trên chiếc ghế dài ngoài phòng bệnh, Dụ Lâm Hải ngồi đó, một đêm không ngủ khiến mắt anh ngày càng đen.

Phó Vực vừa mới gọi điện thoại cho ông cụ nhà mình, bị tra hỏi đủ kiểu, sau khi giải thích xong mới toàn mạng trở về, sải bước đi tới.

“Sao lại ngồi ngoài này thế, cậu xách cơm tới ăn với Mẫn cơ mà?”

Dụ Lâm Hải khàn giọng nói: “Không đói”.

Phó Vực nhìn quanh phòng bệnh một cái, hiểu ý, xùy một tiếng: “Cái gì mà không đói? Bị đuổi ra đúng không?”

“Không”.

Mặt Dụ Lâm Hải lạnh toát: “Tôi ở trong đó sẽ ảnh hưởng đến bầu không khí”.

“Cũng đúng, nhìn thấy cậu có khi mấy ông anh của Nam Mẫn lại nuốt không trôi”.

Phó Vực cười nhạo từ tận đáy lòng, mông vừa mời ngồi xuống băng ghế thì Dụ Lâm Hải đã đột ngột đứng dậy, anh ta không đề phòng nên suýt chút nữa lật cả người lẫn ghế.

“Cái định mệnh”.

Phó Vực vất vả giữ vững thăng bằng, sau đó trừng mắt nhìn Dụ Lâm Hải: “Cái tính thù vặt của cậu cũng ghê gớm quá nhỉ!”

Dụ Lâm Hải lại đanh mặt ngồi xuống.

Phó Vực nhìn gương mặt ủ rũ của anh, bản thân chọc thì phải tự đi dỗ thôi.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 829


Chương 829

“Tôi giỡn với cậu chút thôi mà, dù trước kia cậu tội ác tày trời thì lần này cậu vẫn là công thần lớn nhất, ấn tượng của bọn họ cũng nên thay đổi rồi đấy nhỉ?”

Dụ Lâm Hải mím môi: “Không biết”.

Cơ thể anh đã mệt mỏi đến không thể tả, nhắm mắt lại tựa lưng vào thành ghế, chỉ cần nghĩ tới cảnh tượng Nam Mẫn gục trên tay lái cùng với đầu đầy máu tươi là anh lại hoảng sợ.

Cả người cứng đờ, lạnh như băng, cả tay cũng không ngừng run lẩy bẩy.

Tai nạn xe cộ, anh cũng từng trải qua một lần.

Lần đó, anh suýt chút nữa mất mạng, chẳng những thay đổi tính cách của anh, mà cũng thay đổi cả cuộc đời anh.

Tất cả mọi đau đớn và khổ sở anh đã từng trải qua, dù thế nào anh cũng không muốn để Nam Mẫn trải qua cảm giác đó.

Khi anh ôm lấy cô chạy tới bệnh viện, cô mềm nhũn nằm trong lòng ngực anh, nhỏ nhắn nhẹ tênh như hoa bồ công anh, chỉ cần gió thổi một cái sẽ bay đi mất.

Anh lại không ngừng gọi tên cô.

Khoảnh khắc đó, anh chợt có cảm giác sợ hãi trước nay chưa từng có, sợ hãi mất đi cô.

Khi cô tựa vào lồng ngực anh, mông lung mơ màng gọi “bố mẹ”, anh lại càng đau lòng cho cô gái này.

Khi đó cuối cùng anh mới hiểu ra, bên ngoài cô được lớp vỏ đầy kiên cường, cứng rắn bao trùm là thế, nhưng lại có trái tim đầy yếu ớt và mềm mại, đó chỉ là bộ giáp cô khoác lên để che giấu sự yếu ớt của mình mà thôi.

Phó Vực nhón chân nhìn lén vào trong phòng bệnh, thấy mấy người anh trai vây quanh Nam Mẫn thì sợ hãi rụt đầu lại.

Anh ta bĩu môi: “Không phải tôi cố tình nói lời cay đắng đâu, nhưng nếu cậu và Mẫn có thể quay lại với nhau thì sẽ có rất nhiều ông anh vợ, cho cậu chịu đủ nhé”.

Dụ Lâm Hải nghe lời anh ta nói bèn mở to mắt, ngước lên nhìn Phó Vực.

“Cậu không theo đuổi cô ấy nữa hả?”

Phó Vực trừng mắt: “Tôi muốn chứ, nhưng làm sao tôi theo đuổi được bây giờ?”

Anh ta lại tức giận ngồi xuống, nhấc chân bắt chéo qua, cà lơ phất phơ nói: “Tôi hả, có thể nói là cái lốp dự phòng. Tới khi nào cậu hỏng nặng rồi tôi sẽ được thay vô!”

“…”

Dụ Lâm Hải lười để ý tới anh ta.

Nhưng nhìn thấy sự dựa dẫm vào những người anh trai kia của Nam Mẫn, Dụ Lâm Hải cực kỳ hâm mộ.

Nếu như năm đó anh có thể yêu thương cô thật nhiều, thì có lẽ cô cũng sẽ ỷ lại vào anh như những người anh đó, mà không phải là đẩy anh ra xa cả vạn dặm.

*

Đến buổi chiều, Lý Vân làm thủ tục xuất viện cho Nam Mẫn, khi về thì dẫn cả Trình Hiến theo.

“Anh Trình”.

Nam Mẫn thấy Trình Hiến thì vội vàng chào anh ta một tiếng, vội hỏi: “Thế nào rồi?”

Trình Hiến vừa đến thành phố Nam đã không được nhàn rỗi.

Kiều Lãnh bị cảnh sát bắt, dù là vụ án đặt bom lần trước hay là vụ bắt cóc lần này, Nam Mẫn đều là người chịu thương tổn.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 830


Chương 830

Trình Hiến là luật sư của Nam Mẫn nên giúp cô đến đồn cảnh sát một chuyến.

Là một tội phạm quốc tế đang bị truy nã, tất nhiên Kiều Lãnh bị bắt là một sự kiện rất lớn.

Vẻ mặt Trình Hiến không mấy lạc quan, nói với Nam Mẫn: “Tình huống của Kiều Lãnh còn phức tạp hơn những gì chúng ta tưởng”.

Mi tâm Nam Mẫn giật giật, có cảm giác chẳng lành.

Trình Hiến nói Kiều Lãnh là tội phạm truy nã cấp A của cảnh sát quốc tế, dù ở nước ta hắn cũng phạm tội, nhưng hắn chịu sự khống chế của rất nhiều thế lực.

Đối với loại tội phạm này, dù là quốc gia thành viên hay là một nước không liên quan đến cảnh sát quốc tế thì cũng phải giao cho quốc gia có thẩm quyền giải quyết theo đúng yêu cầu, không được tùy tiện xử lý.

Nam Mẫn nghe Trình Hiến nói xong thì nhíu mày lại thật chặt: “Ý anh là Kiều Lãnh không thể chấp pháp ở nước ta mà phải quay về đất nước của mình, đúng chứ?”

Trình Hiến gật đầu: “Là vậy đấy”.

“Cái gì?”

Bạch Lộc Dư lại nhảy ra: “Thế chẳng phải là bé sáu “cùng tự tử” với hắn là vô nghĩa ư?”

Sắc mặt các anh khác cũng không được đẹp cho lắm.

Mặt Quyền Dạ Khiên lóe lên vẻ tàn nhẫn, lạnh lùng nói: “Nếu đã như thế, thì phải giải quyết trên đường đi rồi”.

“Đừng làm chuyện điên rồ”.

Hạ Thâm suy ngẫm, nói: “Lưới pháp luật tuy thưa nhưng khó lọt. Kiều Lãnh đã phạm nhiều tội lớn như vậy, dù thật sự quay về nước T, thì tổng thống nước đó cũng sẽ không tha cho hắn”.

Lý Vân cũng nói: “Chúng ta đừng tùy tiện hành động. Chuyện này nên nói với anh cả, để anh ấy nghĩ cách. Năm đó cũng là anh ấy hợp tác với tổng thống nước T mới bắt được Kiều Lãnh”.

Vẻ mặt Bạch Lộc Dư đầy nôn nóng.

“Em thật sự không hiểu nổi, năm đó rõ ràng đã bắt được người rồi, tại sao vẫn để cho hắn chạy thoát? Có khi nào nước T có nội gián không? Nhỡ đâu lần này bị bắt hắn lại thoát ra thì phải làm sao?”

Anh ta liên tục đặt câu hỏi, tất cả đều đâm thẳng vào tim Nam Mẫn.

Sắc mặt cô đầy lạnh lùng, như ngọn núi tuyết chợt có một cơn gió lạnh thấu xương thổi qua, nếu không phải muốn hỏi về tung tích của bố mẹ thì cô đã sớm băm dằm tên khốn Kiều Lãnh đó ra rồi!

Gương mặt đầy vẻ mệt mỏi của Trình Hiến cũng cân nhắc mãi mới chần chừ mở miệng:

“Mẫn, Kiều Lãnh còn một câu nữa bảo anh chuyển cho em”.

Nam Mẫn chợt ngước đầu lên: “Cái gì?”

Trình Hiến khẽ mím môi, nói: “Hắn nói… Điều kiện mà hắn ta đã nói trước đó vẫn được giữ lại, bảo em cân nhắc thật kỹ”.

Lời vừa nói xong, độ ấm trong mắt Nam Mẫn nhanh chóng giảm xuống, đông lại thành băng.

Mấy người anh cũng ngẩng đầu lên: “Điều kiện gì?”
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 831


Chương 831



Khi Lạc Ưu vào phòng bệnh, bầu không khí bên trong vẫn rét lạnh căm căm.

Như đang mở một cuộc họp cực kỳ quan trọng, vô cùng nặng nề.

Mãi đến khi Nam Mẫn giới thiệu với mọi người một lượt, nói Lạc Ưu chính là cô bé từng đánh Quyền Dạ Khiên khóc năm đó, thì bầu không khí mới dần trở nên náo nhiệt.

“Cô chính là chị Phách Vương Thiếu Lâm Tự năm đó hả!”

Bạch Lộc Dư trợn tròn đôi mắt nai, mắt không chớp một cái nhìn Lạc Ưu, vừa mừng vừa lo, cảm thấy mình cuối cùng cũng được thấy người thật!

Lạc Ưu: “Chị Phách Vương? Nói tôi hả?”

Cô ấy có cái biệt danh khí phách như thế từ khi nào vậy?

“Là cô đó chị Phách Vương”.

Bạch Lộc Dư cười nói: “Hồi trước anh hai tôi từng so sánh mình với Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ, nhưng chị lại có thể đánh cả “Sở Bá Vương” khóc, gọi chị một tiếng “Phách Vương” cũng không ngoa!”

Quyền Dạ Khiên bên cạnh đạp Bạch Lộc Dư một cái: “Đừng nhắc tới chuyện đó nữa được không vậy?”

Anh Dạ nhà cậu không cần thể diện hả?

Lạc Ưu liên tục xua tay, mặt đầy khiêm tốn: “Anh hùng không kể lại quá khứ, tôi đã hoàn lương rồi…”

“Hả?”

Mọi người cùng kinh ngạc.

Lạc Ưu tự gõ đầu mình một cái, vội vàng sửa miệng: “Không đúng, là cải tà quy chính! Bây giờ bình thường tôi sẽ không đánh người”.

Nam Mẫn cười khẽ: “Cô không đánh người bị thường mới đúng chứ? Mấy anh nên cẩn thận một chút, Ưu Ưu chính là bộ đội đặc chủng, chuyên súng máy, năm đó trong nhiệm vụ Mật Lâm, cô ấy cũng là một người từng cứu em”.

Bộ đội đặc chủng, chuyên bắn súng máy, còn cứu em gái nhỏ!

Những điều đó một khi đã nói ra, thì lập tức nhận được sự tôn kính từ những người anh, có được trái tim của bọn họ.

“Ưu Ưu phải không? Đừng đứng nữa, mau ngồi đi”.

Lý Vân là người đầu tiên bày tỏ sự thân thiết.

Quyền Dạ Khiên “xí” một tiếng: “Ưu Ưu là để cho cậu gọi chắc?”

Đầu Lý Vân đầy dấu chấm hỏi: “Hả? Không thì gọi là gì?”

Anh ta nhìn sắc mặt Quyền Dạ Khiên, nghiêm mặt hỏi: “Không thì gọi là Phách Vương? Hoặc là, trực tiếp gọi là chị dâu hai luôn được không?”

Hạ Thâm cười khẽ: “Anh thấy được đấy”.

Bạch Lộc Dư: “Đồng Ý!”

“…”

Quyền Dạ Khiên không biết là bực bội hay xấu hổ mà mặt đỏ rần.

Lý Vân lại nhìn về phía Lạc Ưu: “Chị dâu, chị thấy thế nào?”

“…”
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 832


Chương 832

Dù dây thần kinh của Lạc Ưu thô đến mức nào cũng bị tiếng “chị dâu” này đánh cho tỉnh mộng, gương mặt xinh đẹp đỏ hồng.

“Nhóc Lý kia, cưng ngứa đòn rồi phải không?”

Thấy anh hai Quyền Dạ Khiên sắp thẹn quá hóa giận, Trình Hiến sợ em bé nhà mình bị đánh bèn vội vàng kéo anh ta ra sau, nhéo một cái: “Đừng có nhây như vậy”.

Lý Vân trốn sau lưng Trình Hiến, le lưỡi với anh hai.

Tay Nam Mẫn cầm kịch bản, vẻ mặt hết sức bình tĩnh nhắc nhở Lạc Ưu:

“Ưu Ưu, cô có chuyện muốn nói với anh hai mà phải không?”

Lạc Ưu sửng sốt, nửa ngày sau mới nhớ ra: “À phải rồi, anh hai Quyền, tôi có chuyện muốn nói với anh”.

“Nói cái gì?”

“Chúng ta… Ra ngoài nói đi”.

Quyền Dạ Khiên như cái cột gỗ gật đầu: “À, được”.

Bạch Lộc Dư cũng muốn ra theo: “Bọn em theo nghe với được không?”

Lý Vân cũng ồn ào: “Đúng đó, có cái gì mà bọn này không nghe được hả?”

Quyền Dạ Khiên quay đầy, giơ tay làm động tác cắt cổ đầy cảnh cáo, đóng cửa phòng bệnh, theo Lạc Ưu ra ngoài.



Ra khỏi phòng bệnh, Quyền Dạ Khiên thấy Dụ Lâm Hải vẫn ngồi trên ghế dài bên ngoài thì chợt nhướng mày.

Anh ta cho tay vào túi, ngước cằm, bởi vì Dụ Lâm Hải ngồi mà anh ta đứng nên có cảm giác đứng tít trên cao nhìn xuống Dụ Lâm Hạ ở dưới hạ giới.

“Tại sao anh vẫn còn ở đây?”

Không biết Dụ Lâm Hải quá mệt hay lý do gì, lẽ ra anh định trả lời là “bệnh viện không phải anh mở”, nhưng ngại thằng ranh kia là anh hai Nam Mẫn nên anh nhịn.

Quyền Dạ Khiên không định nể mặt anh một tí nào: “Lần này anh chạy tới đúng lúc cứu được bé Mẫn, cái ơn này tôi nhận, nhưng điều đó không có nghĩa là bé Mẫn phải quay lại với anh. Hiểu chưa?”

Lần này Dụ Lâm Hải thật sự lười nói chuyện.

Anh cứu Nam Mẫn, đến tận lúc nãy vẫn không muốn bắt ép cô điều gì, lại càng không muốn dùng điều đó để ép buộc cô.

Quyền Dạ Khiên định nói thêm gì đó, lại bị Lạc Ưu cản: “Dù sao tôi với Lâm Hải cũng từng là chiến hữu của nhau, anh ăn nói khách sáo một chút đi”.

Mấy lời th* t*c lên đến miệng lại phải nuốt ngược trở về.

Quyền Dạ Khiên: “Ồ”.

Lạc Ưu kéo Quyền Dạ Khiên đến một hành lang dài yên tĩnh, rồi không biết nên mở miệng thế nào.

Quyền Dạ Khiên hơi ngơ ngác: “Sao thế, định nói gì với tôi vậy?”

Không biết từ khi nào, anh ta lại có cảm giác đôi chút căng thẳng như thế.

Không, không phải là đôi chút, mà là vô cũng căng thẳng!

“Anh hai Quyền”.

Lạc Ưu cũng hơi căng thẳng, nhưng cô ấy là người không thể giấu được gì, ở trong quân đội với một đống anh em đã quen, nói chuyện cũng không vòng vo, có gì nói đó.

Cô ấy lấy hết can đảm, ngẩng đầu nhìn Quyền Dạ Khiên, nhìn gương mặt tuấn tú của anh ta, cùng với đôi mắt sâu thẳm kia thì tim cứ đập liên hồi.

“Tôi cảm thấy anh trông rất điển trai”.

Quyền Dạ Khiên sửng sốt: “Em cảm thấy tôi đẹp trai hả?”

“Đẹp lắm!”
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 833


Chương 833

Đôi môi xinh đẹp của Lạc Ưu khẽ cong: “Tôi rất muốn sinh một đứa con trai giống anh”.

Quyền Dạ Khiên hơi ngu người.

Tôi xem em là vợ, em lại xem tôi như con trai?

Anh ta mím môi, đang định đổi sắc mặt thì Lạc Ưu đã hăng hái nói thêm: “Anh trông điển trai lắm, tôi rất thích anh, nên chúng ta hẹn hò đi”.

Quyền Dạ Khiên: “?”

Quyền Dạ Khiên: “…”

Quyền Dạ Khiên: “!”

Anh ta vừa mới được tỏ tình hả?

Trước mắt, tình huống này đã vượt qua nhận thức hai mươi năm của anh ta rồi, như thể đang có rất nhiều tiếng sấm đánh đoàng đoàng đoàng, trực tiếp đánh cho anh Dạ ngu người, anh ta chìm trong trạng thái ngơ ngác nhìn Lạc Ưu hơn nửa ngày, không kịp phản ứng.

Dụ Lâm Hải ngồi trên ghế dài ở hành lang, nhắm mắt, khóe môi cong cong.

Hành lang không có cách âm, có tiếng vang, anh ngồi đây còn chẳng cần phải nghe lén đã nắm được hết nội dung cuộc đối thoại của Lạc Ưu và Quyền Dạ Khiên.

Lạc đà con thần kinh còn thô hơn cả đàn ông cuối cùng cũng có mối tình đầu, cũng mở ra thế giới mới rồi.

“Lạc Ưu, em…”

Khi Quyền Dạ Khiên thoát khỏi trạng thái hoảng hốt, chuyển sang mừng như điên thì một nhóm người mặc quân phục từ bên kia hành lang đi tới, nhắm thẳng về phía Lạc Ưu.

“Cô cả, ông thủ trưởng có lệnh, mời cô lập tức theo chúng tôi về thủ đô!”

*

Nam Mẫn cầm điện thoại, nhìn Quyền Dạ Khiên với vẻ mặt lo lắng, hỏi Lạc Ưu qua điện thoại.

“Vậy cô phải trở lại thủ đô luôn hả?”

“Ừm”.

Lạc Ưu ở đầu dây bên kia, giọng rầu rĩ, cùng với đôi chút nghẹn ngào: “Mẫn à, sao tôi cứ có cảm giác tình yêu của tôi vừa mới bắt đầu đã phải chết non rồi vậy?”

Hu hu, thế thì thảm quá.

Quyền Dạ Khiên vội vã không sao tả nổi, đang định nói chuyện thì đã bị Nam Mẫn chặn lại, cô nói: “Không đâu”.

“Ưm”, Quyền Dạ Khiên bị Nam Mẫn che miệng, cũng gật đầu thật mạnh.

Lạc Ưu khẽ thở dài: “Tôi về thủ đô vài ngày sẽ trả phép quay về quân đội. Mấy này nay chơi hơi bay, quên mất mình vẫn là một người lính, sao có thể tùy tiện yêu đương được cơ chứ?”

Quyền Dạ Khiên trừng mắt, muốn lên tiếng nhưng đầu dây bên kia đã có giọng nói đầy nghiêm túc: “Cô cả, phải lên máy bay rồi”.

Trước khi gác máy, Lạc Ưu đã nói một câu: “Cô chuyển lời cho anh hai Quyền một tiếng xin lỗi giúp tôi, là do tôi xúc động quá”.

“Lạc Ưu!”

Quyền Dạ Khiên nhào tới, gọi to vào điện thoại, nhưng bên kia đã ngắt máy, chỉ “tít” một tiếng rồi ngắt.

Gọi lại một lần nữa, thì bên kia đã tắt nguồn.

Sắc mặt Quyền Dạ Khiên đầy băng giá, cầm điện thoại lao ra khỏi phòng bệnh, Nam Mẫn vỗ vỗ Bạch Lộc Dư: “Anh nhỏ, mau chạy theo đi, đừng để anh hai làm chuyện điên rồ!”

Lý Vân nói với Trình Hiến: “Thằng năm không ngăn nổi anh hai đâu, chúng ta cùng đi”.

Chiều Hạ Thâm có hoạt động quảng bá nên rời đi trước, Bạch Lộc Dư và Lý Vân, Trình Hiến cùng đuổi theo Quyền Dạ Khiên, phòng bệnh lại trống trơn.

Tinh thần Nam Mẫn cố vực dậy cũng ngã xuống, cảm thấy mệt mỏi trước nay chưa từng có.

Cô xoa mi tâm, nghe thấy tiếng đập cửa, ngước lên thì thấy Dụ Lâm Hải đang đứng bên ngoài.

“Vào đi”.

Dụ Lâm Hải đẩy cửa vào: “Khỏe hơn chút nào chưa?”

Nam Mẫn khẽ “ừm” một tiếng, sau đó chỉ cái ghế bên cạnh: “Ngồi đi, chúng ta tâm sự”.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 834


Chương 834

Cô day trán giữa lông mày, nghe thấy tiếng gõ cửa, ngước mắt thì nhìn thấy Dụ Lâm Hải đứng bên ngoài.

‘Vào đi”.

Dụ Lâm Hải đẩy cửa đi vào: “Đã đỡ hơn chưa?”

Nam Mẫn ‘ừm’ nhẹ một tiếng, sau đó chỉ vào chiếc ghế bên cạnh: “Ngồi đi, chúng ta nói chuyện”.

Dụ Lâm Hải ngồi trên ghế, ánh mắt vẫn luôn nhìn lên trán của Nam Mẫn.

Trên trán cô vẫn còn quấn băng, do đích thân Lý Vân băng bó, còn cắt thành hình con thỏ cho cô, dán lên trán vô cùng dễ thương.

Nếu phía sau không phải bị thương thì tốt rồi.

Bỏ qua sự quan tâm lộ ra trong ánh mắt anh, cất giọng Nam Mẫn bình tĩnh hỏi anh: “Anh vẫn luôn điều tra Kiều Lãnh à?”

Anh có thể chạy đến ngay tức khắc, chắc chắn không phải là ngẫu nhiên, hỏi qua Lạc Ưu mới biết, khoảng thời gian này Dụ Lâm Hải vẫn luôn điều tra thông tin và tung tích của Kiều Lãnh.

Vì vậy, anh không chỉ mời chiến hữu cũ trước đây giúp đỡ, mà còn không tiếc bỏ ra một món tiền lớn thuê một đoàn binh đặc chủng.

Sau tai nạn xe hôm đó, cô vẫn luôn trong trạng thái hôn mê, không biết ở hiện trường đã xảy ra chuyện gì.

Sau khi tỉnh lại, nghe nói Kiều Lãnh bị bắt, mới thở nhẹ nhõm.

Cô còn tưởng rằng người của mình sắp xếp ở đó đã bắt hắn, Bạch Lộc Dư nói với cô, lúc bọn họ chạy đến, hiện trường rất hỗn loạn.

Tuy Nam Mẫn đã sắp xếp người trước, nhưng phía bên Kiều Lãnh cũng có không ít người, hai bên lao vào đánh nhau.

Lúc đó phía cảnh sát cách khá xa, là người của Dụ Lâm Hải đưa đến kiểm soát tình hình, sau đó Phó Vực cũng đưa người đến, cùng khống chế người của Kiều Lãnh.

Người của Kiều Lãnh phái đến gần như bị bắt bởi quân bắn tỉa, phía Dụ Lâm Hải và Phó Vực cũng có không ít người bị thương.

Phó Vực chạy đến cũng là do Dụ Lâm Hải thông báo.

Cho nên lần này có thể bắt được Kiều Lãnh, Dụ Lâm Hải chiếm công đầu.

Dụ Lâm Hải thản nhiên ‘ừm’ một tiếng.

Nam Mẫn nói: “Chuyện của Kiều Lãnh, kết thúc tại đây đi, anh đừng điều tra nữa, tránh liên lụy đến anh”.

Giọng của cô rất bình thản, rất bình tĩnh, vẫn toát ra vẻ lịch sự và lạnh nhạt xa cách ngàn dặm.

Dường như với cô, lần này được anh cứu, cũng không có dao động quá lớn về mặt tâm lý.

Cũng không cải thiện được bao nhiêu thái độ với anh.

Dụ Lâm Hải hơi ngước mắt, mệt mỏi cả đêm khiến giọng của anh hơi khàn khàn.

“Tôi biết chuyện của Kiều Lãnh không đơn giản như vậy, tuy hắn đã bị bắt nhưng hắn có quốc tịch nước ngoài, còn gánh trọng án, e rằng phải về nước xử lý”.

Anh nhìn rất thông suốt tình hình hiện tại: “Chính vì vậy, tôi mới không thể ngồi yên không quan tâm. Năm đó chúng tôi đã nhận nhiệm vụ rừng rậm này, thì nên có trách nhiệm từ đầu đến cuối, tuy bây giờ tôi đã không còn quân chức, nhưng đám người Kiều Lãnh chưa bị tiêu diệt, tôi không thể chỉ lo thân mình mà rút ra khỏi chuyện này”.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 835


Chương 835

Dụ Lâm Hải giải thích rất nhiều, không đợi Nam Mẫn phản bác, anh lại hỏi: “Tôi muốn hỏi em một chuyện”.

Nam Mẫn: “Chuyện gì?”

“Ngoại trừ Kiều Lãnh, có phải còn có một thế lực đang gây rắc rối cho em không?”

Đồng tử của Nam Mẫn co lại: “Anh đã điều tra được gì?”

Phản ứng của cô càng chứng thực suy đoán của Dụ Lâm Hải.

Anh mím môi, chậm rãi nói: “Tôi đoán thôi, sau khi Kiều Lãnh về nước, luôn nhằm vào em, gây chuyện với em, có vẻ muốn gây bất lợi cho em, nhưng mỗi lần đến lúc quan trọng hắn lại tha cho em…”

Cứ như đang chơi trò ‘mèo bắt chuột’ vậy.

Đương nhiên anh không dám nói câu này trước mặt Nam Mẫn.

Sợ bị đánh.

Nhưng đúng thế.

Bất kể là uy h**p hay nổ bom lần ở câu lạc bộ hay du côn xách côn sắt muốn tấn công Nam Mẫn, trông như nguy hiểm ập đến nhưng hắn lại cho cô cơ hội và khả năng thoát chết.

Và không thực sự muốn lấy mạng của cô.

Lần này cũng vậy.

“Đua xe lần này, em cố ý dụ hắn tới, lại chủ động gây ra tai nạn xe, cũng là vì đã nhìn ra hắn không muốn giết em, đúng không?”

Dụ Lâm Hải nói ra suy đoán và phán đoán của mình.

Bây giờ không chỉ Kiều Lãnh không muốn lấy mạng của Nam Mẫn, ngay cả Nam Mẫn, rõ ràng có cơ hội trực tiếp kết liễu tính mạng của Kiều Lãnh, nhưng cô lại không làm vậy.

Tại sao chứ?

Chỉ đơn giản là không muốn vi phạm pháp luật ư?

Nam Mẫn yên lặng nhìn Dụ Lâm Hải, nhìn tóc húi cua của anh, nhìn khuôn mặt thanh lạnh cương nghị của anh, lập tức cảm thấy khi đàn ông chó không nói chuyện tình cảm với cô, đúng là ưa nhìn hơn nhiều.

Đương nhiên suy đoán của anh đều đúng, nhưng Nam Mẫn không muốn giải thích với anh.

Cô chỉ nói: “Bây giờ Kiều Lãnh thực sự không thể chết, còn tại sao không thể, tôi không muốn nói với anh, cho nên tôi hy vọng anh có thể tránh xa, đừng lo chuyện bao đồng”.

Dụ Lâm Hải hơi cau mày: “Với tôi, chuyện của em không phải là chuyện bao đồng”.

Nam Mẫn cười khinh bạc: “Đó là vì anh không biết tôi đang phải gánh chuyện rắc rối thế nào thôi”.

Nếu biết, anh nhất định sẽ chỉ sợ tránh không kịp, trốn thật xa.

Tình cảm rất mong manh.

Nam Mẫn từng thấy vô số trường hợp các đôi tình nhân, lúc yêu thì cái gì cũng tốt, mở miệng ra là ‘quyết chí không thay đổi’, ‘thiên trường địa cửu’, nhưng hoạn nạn thấy chân tình, lúc gặp khó khăn, điều đầu tiên người ta nghĩ đến là mình phải tự bảo vệ mình thế nào, sẽ cân đo đong đếm tình cảm, hận không thể đặt lên bàn cân, cân xem rốt cuộc đối phương đáng giá bao nhiêu tiền, có đáng để bạn nghiêm túc đối đãi không.

“Vợ chồng vốn là chim cùng rừng, đại nạn ập đến mỗi con bay một ngả”, câu này không phải không có lý.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 836


Chương 836

Tình cảm là thứ không đáng tiền nhất, yêu một hồi, cuối cùng bạn sẽ phát hiện tiền vẫn thơm nhất, mạng quan trọng nhất.

“Tôi thực sự muốn biết”.

Dường như không nhìn thấy vẻ chế nhạo trên khóe miệng cô, Dụ Lâm Hải tỏ vẻ mặt nghiêm túc, cất giọng chậm rãi.

“Tôi muốn biết tất cả mọi thứ của em, hơn nữa rất hiếu kỳ, tôi hy vọng em có thể chính miệng nói với tôi, nhưng nếu em không muốn nói, tôi cũng sẽ không truy hỏi”.

Anh vẫn luôn tự cho mình thông minh, mạnh mẽ, nhưng đến chỗ Nam Mẫn, tất cả sự thông minh, mạnh mẽ đều không đủ dùng, cô khiến anh nhìn thấy sự nhỏ bé và vô dụng của mình.

Anh thực sự ngốc, nhưng anh sẽ bảo vệ cô theo cách của mình, cho dù dùng hết mọi thứ của mình.

Nam Mẫn chỉ cảm thấy nghẹn lòng, và nghẹn họng.

“Dụ Lâm Hải, chúng ta đã ly hôn rồi, tôi không phải là trách nhiệm của anh”.

Anh lại nói: “Em chính là trách nhiệm của tôi”.

Anh lại nói: “Tôi đơn phương, tròn trách nhiệm với em là được”.



Buổi chiều xuất viện, về đến khu vườn hoa hồng.

Đầu Nam Mẫn nặng trịch, chóng mặt, buổi tối còn có ‘hoạt động thể lực’ đang đợi cô, phải nạp năng lượng mới được.

Cô ngủ một giấc.

Sau khi tỉnh dậy, cô bò xuống khỏi giường với tâm trạng không tình nguyện, ủ rũ cúi gằm mặt đi từ phòng mình sang phòng bố mẹ.

Vừa đẩy cửa, phát hiện các anh đang đợi ở đây.

Anh hai Quyền Dạ Khiên, anh ba Hạ Thâm, anh tư Lý Vân, còn có anh nhỏ Bạch Lộc Dư, ngồi xếp hàng trên sofa, giống như sư đồ Đường Tăng.

Bốn người đang chơi điện thoại, chỉ là tình trạng khác nhau.

Vẻ mặt của Quyền Dạ Khiên phức tạp nhất, vừa chán nản vừa sốt ruột, tuy người ngồi ở đây, nhưng trái tim dường như bay theo Lạc Ưu.

Lý Vân vắt chân ngồi trên sofa, gửi tin nhắn cho Trình Hiến, coi đại luật sư làm chân chạy việc, muốn ăn thịt lừa nướng của Thành Nam, lại vừa muốn ăn bánh bao của Thành Đông…

Muốn sao muốn trăng.

Bạch Lộc Dư dường như còn chìm vào triệu chứng sau khi bị anh cả dạy dỗ, siêu xe của anh ta bị tịch thu, hơn nữa anh cả vừa mở lời, mấy ông anh nhà họ Bạch cũng mắng anh ta một trận.

Đúng là cầu sống sót trong khe hẹp…

Hạ Thâm luôn là người ấm áp nhất, thấy Nam Mẫn đi vào, liền đưa cô một cái túi, nụ cười hiền hòa: “Thư Anh bảo anh mang cho em”.

“Cái gì vậy?”

Nam Mẫn nhận lấy, thấy là hai thứ mềm mềm.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 837


Chương 837

Hạ Thâm nói: “Đây là đệm gối mà cô ấy để dành khi quay phim cổ trang, đoàn làm phim đều gọi nó là “quỳ dễ dàng”.

Nam Mẫn: “…”

Còn có thứ phong cách Tây này ư?

Nam Mẫn bóp hai cái ‘quỳ dễ dàng’ đó, khóe miệng giật hai cái, cười ngài ngại.

“Giúp em cảm ơn cô ấy, nhưng, anh cả cho phép em dùng nó không?”

Cô hỏi như vậy, các anh đều ngẩng đầu, vẻ mặt mơ hồ.

Bạch Lộc Dư tỏ thái độ đầu tiên: “Dù sao anh cũng không dám dùng. Nếu anh dám đeo đệm bảo vệ đầu gối trong lúc bị phạt quỳ, e rằng anh cả có thể cho anh quỳ một năm”.

“Hừ hừ hừ, em nghĩ quá tốt đẹp rồi đấy”.

Lý Vân nói: “Quỳ một năm mà đủ chắc? Có thể cho em quỳ một đời, quỳ đến gãy chân thì thôi”.

Bạch Lộc Dư lập tức giật mình.

Đột nhiên cảm thấy, lần này chỉ bị tịch thu siêu xe, chịu mấy trận mắng mỏ, đã là ân đức của anh cả với anh ta rồi.

Nam Mẫn rón rén nhét đệm đầu gối vào trong tay Hạ Thâm: “Vậy em không đeo thì hơn”.

Lại chọc tức anh cả, đúng là sẽ không có kết cục tốt đẹp, cô không muốn vừa đến nước Y, đã bị sao chổi rơi vào đầu.

Lúc này tâm trạng của Quyền Dạ Khiên không được tốt, cả người bực bội.

“Sao lại không đeo? Em phải quỳ hai canh giờ, cả bốn tiếng đồng hồ, không đeo vào, không cần đầu gối nữa hả, đeo vào, đừng lắm chuyện!”

Nói xong, anh ta giật lại đệm gối trong tay Hạ Thâm, kéo Nam Mẫn đến trước mặt mình, cúi người, đeo đệm gối lên cho cô.

Sau đó vung tay: “Được rồi, đi quỳ đi”.

Nam Mẫn: “…”

Đúng thật là cảm ơn anh.

Nam Mẫn đeo đệm gối đi đến trước di ảnh của bố mẹ, đang định quỳ xuống, Hạ Thâm nói: “Đợi đã”.

Rồi lấy ra một cái, hai cái, ba cái, bốn cái đệm ngồi từ dưới gầm bàn thờ, chồng lên nhau.

“Thế này là được rồi”.

Hạ Thâm tỏ ý bảo Nam Mẫn có thể quỳ được rồi.

“Có phải gian lận hơi rõ ràng quá không?”

Nam Mẫn chột dạ hỏi.

Hạ Thâm cười ôn hòa nói: “Không sao, nhà chúng ta, em mãi là người được hưởng đặc quyền. Cho dù anh cả trách tội, cũng có các anh gánh cho, không sợ”.

Quyền Dạ Khiên, Lý Vân và Bạch Lộc Dư ngồi trên sofa, đều gật đầu với cô.

Trong lòng Nam Mẫn chảy dòng ấm áp, quỳ trên đệm, đầu tiên cúi người khấu đầu hai cái với bố mẹ, mới quỳ thẳng người, quỳ nghiêm chỉnh.

Vừa quỳ ổn định, các anh không hẹn mà cùng lấy điện thoại ra tách tách chụp Nam Mẫn.

“…”
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 838


Chương 838

Nam Mẫn trừng mắt qua: “Làm gì thế hả?”

Hạ Thâm: “Em gái nhà mình quỳ cũng thật đẹp”.

Quyền Dạ Khiên: “Phải lưu giữ lại”.

Lý Vân: “Làm kỷ niệm”.

Bạch Lộc Dư: “Anh cũng vậy”.

Nam Mẫn: “…”

Ôi các anh trai!



Phạt quỳ là chuyện nhàm chán nhất.

Hồi nhỏ Nam Mẫn ghét cay ghét đắng các loại trừng phạt trong trạng thái tĩnh như ‘phạt đứng’, ‘phạt quỳ’, cảm thấy còn không bằng đánh một trận sung sướng.

Nhưng anh cả giống mẹ, chuyên trị tính bốc đồng của cô, trị rất chuẩn.

Nam Mẫn quỳ ở đây với vẻ mặt ai oán, nhìn các anh ngồi trên sofa chơi điện thoại, xem tivi, chơi game, cảm thấy họ đúng là thật quá đáng.

Nói là ở cùng cô, thật đúng là thuần túy đến ‘ở cùng’ cô.

Cô nhắm mắt, dứt khoát coi như không nhìn thấy.

Dù sao theo quy tắc của anh cả, sau khi bị phạt quỳ còn phải viết một bài “cảm nhận sau khi quỳ”, cũng là kiểm tra, ba ngàn chữ, cô phải làm bản nháp trước, mới có thể đặt bút như thần.

Thực ra chuyện này cũng không hoàn toàn là lỗi của cô, tuy cô có hơi mạo hiểm, nhưng không vào hang hổ sao bắt được hổ, gọi là ‘cầu phú quý trong hiểm nghèo’…

Không được!

Nam Mẫn lắc đầu, kiểm tra như này chắc chắn không qua được ải của anh cả, đừng tìm cơ thì hơn, ngoan ngoãn thừa nhận lỗi lầm của mình đi.

Diễn mấy loại vở kịch nội tâm, bản nháp cũng tương đối, Nam Mẫn mở mắt, nhìn đồng hồ.

Kết quả, chỉ mới một tiếng trôi qua!

“…”

Sao thời gian trôi chậm như vậy!

Cô không nhịn được càm ràm: “Không phải đều nói ‘thời gian như thoi đưa’ sao, sao đến mình thì thành ‘ngày dài bằng một năm’ vậy?

“A! Đã qua một tiếng rồi!”

Phía Bạch Lộc Dư hoàn toàn là phong cách khác: “Sao thời gian trôi qua nhanh như vậy, anh mới chơi được hai ván game”.

Nam Mẫn trừng mắt nhìn anh ta, đúng là cùng mẹ không cùng số phận.

“Các anhh đừng chơi điện thoại nữa”.

Nam Mẫn thực sự bực không chịu nổi: “Nói chuyện với em đi”.

Mọi người đều chìm vào thế giới của riêng mình, không ai để ý cô.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 839


Chương 839

Nếu đã vô tình vô nghĩa như vậy, thì đừng trách cô kiếm chuyện.

Nam Mẫn nhướn mày: “Anh hai, Ưu Ưu chịu nói chuyện với anh chưa?”

Một mũi tên đâm vào tim.

Quyền Dạ Khiên cầm điện thoại chính là đợi tin trả lời của Lạc Ưu, cầm đến điện thoại sắp hết pin rồi, những anh tin nhắn mà anh ta gửi đi như hòn đá chìm xuống biển cả, hoàn toàn không có hồi đáp.

“Chưa”, anh ta bực bội nói.

Nam Mẫn nói: “Anh đừng sốt ruột, Ưu Ưu chắc chắn sẽ không cố ý phớt lờ anh, có lẽ là điện thoại bị người nhà tịch thu rồi”.

Quyền Dạ Khiên làm mặt lạnh: “Anh biết, anh chỉ sợ như vậy, nếu cô ấy phớt lờ anh thật cũng không sao. Nhưng nếu vì anh mà hại cô ấy bị người nhà cấm túc, thì làm thế nào?”

Bạch Lộc Dư buông điện thoại, hỏi Quyền Dạ Khiên: “Anh hai, Ưu Ưu, cô ấy tỏ tình với anh thật hả?”

Đôi môi mỏng của Quyền Dạ Khiên mím thành đường thẳng, khẽ ừm một tiếng.

Là tỏ tình, nhưng còn không đợi anh đồng ý thì đã đi rồi.

Nhưng cũng không sao, anh ta đã đơn phương mặc nhận Lạc Ưu là ‘bạn gái’ trong tim anh ta.

Lý Vân khó tránh lo lắng nói: “Em thấy mấy người hôm nay đến đón Lạc Ưu không giống người bình thường, bối cảnh gia đình của Lạc Ưu có lẽ rất kh*ng b* phải không, có thể chấp nhận anh không?”

Buổi chiều Hạ Thâm không có mặt, không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng nghe họ nói như vậy, cũng hiểu tình hình.

“Bối cảnh của nhà họ Quyền thực sự khiến người ta suy nghĩ, tuy bây giờ đã rửa sạch, làm kinh doanh hợp pháp, nhưng nhà người ta bình thường còn đỡ, nếu là gia đình cán bộ cấp cao…”

Sắc mặt Quyền Dạ Khiên lạnh băng.

“Anh hai, đều là anh em nhà mình, bọn em có gì nói nấy”.

Nam Mẫn nói thẳng: “Nhà Lạc Ưu có bối cảnh thế nào, chắc chắn anh đã biết từ lâu, anh cảm thấy hai người có thể có tương lai không?”

Quyền Dạ Khiên ngẩng đầu, đôi mắt thâm trầm, toát lên vẻ kiên định khó tả.

“Không có tương lai, thì tạo ra tương lai”.

Có câu nói thế nào nhỉ?

Trước khi gặp được cô ấy, chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn.

Sau khi gặp cô ấy, chuyện kết hôn, anh chưa từng nghĩ đến người khác.

Quyền Dạ Khiên cất trọng vừa trầm vừa kiên định: “Việc là do con người, dù sao anh cũng quyết tâm rồi!”

Nghe thấy lời này, đám người Nam Mẫn đều nhẹ nhõm trong lòng, khuôn mặt cũng nở nụ cười.

Chỉ cần anh hai muốn thì không có gì là không thể.

Nói xong chuyện của Quyền Dạ Khiên, Nam Mẫn lại nói sang Lý Vân: “Anh tư, hôn lễ của anh và anh Trình, chuẩn bị thế nào rồi?”

Lý Vân xoay chiếc nhẫn bạc trên ngón tay, tên khuôn mặt anh tuấn nở nụ cười: “Vẫn đang chuẩn bị, đợi em từ nước Y quay về, có lẽ vừa kịp uống rượu mừng của bọn anh”.

Thấy vẻ mặt hạnh phúc của anh ta, lại nghĩ đến ban đầu khi anh ta và Trình Hiến ở bên nhau, gây ầm ĩ đến cả nhà gà bay chó chạy, giờ đây đúng là vén mây nhìn thấy trăng sáng.

Con đường tình cảm đúng là cần hai bên cùng cố gắng mới có thể tu được chính quả.
 
Back
Top Dưới