Ngôn Tình Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế

Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 520


Chương 520

——

Phẫu thuật này được thực hiện rất lâu, từ mười giờ sáng đến tận hai giờ chiều, đằng đẵng bốn tiếng.

Lâm Lộc lo lắng bất an chờ đợi trước cửa phòng phẫu thuật, vẻ mặt căng thẳng và lo lắng.

Phó Vực an ủi cô ấy: “Đừng sợ, không sao đâu. Lão Thẩm là người từng vượt qua bao quỷ môn quan, có được người vợ tốt như cô ở ngoài chờ, chắc chắn cậu ấy sẽ thắng lợi trở về!”

Lâm Lộc cố cong môi cười gượng, vẫn thành nụ cười khổ: “Trong lòng anh ấy tôi chẳng là gì cả. Tôi thích anh ấy, nhưng anh ấy lại không thích tôi, tất cả đều do tôi đơn phương mà thôi”.

Cái gọi là “bạn gái” đó cũng chỉ là thân phận cô ấy tự nhận để dễ bề chăm sóc Thẩm Nham, anh ta chưa từng thừa nhận.

Ngoài tiền bạc, cô ấy không thể cho anh thêm bất kỳ một sức mạnh nào.

Phó Vực thấy mình không an ủi được người ta, còn khiến con người ta đau lòng thì vội vàng chuyển đề tài: “Cô không tin bản thân mình cũng phải tin tưởng bác sĩ Grace chứ, cô ấy là thần y, có thấy tên này không…”

Anh ta vỗ vai Dụ Lâm Hải, dùng anh làm nhân chứng sống để an ủi Lâm Lộc.

“Năm đó thằng ranh này bị tai nạn xe cộ, bị thương còn nặng hơn cả lão Thẩm, bây giờ vẫn sống vui sống khỏe đấy thôi? Có Grace ở đây rồi, chắc chắn sẽ không thành vấn đề!”

Sắc mặt Lâm Lộc thoáng dịu đi, thật lòng thật dạ nói tiếng “cảm ơn”.

Sắc mặt Dụ Lâm Hải lại trắng như tờ giấy, đầu cứ đau nhói lên.

Phải nói là từ khi nhìn thấy Nam Mẫn mặc áo blouse trắng, ký ức đã biến mất bỗng chốc ùa về trong đầu anh, vô số hình ảnh như đèn kéo quân ập tới, hiện lên trước mắt anh, khiến đầu anh đau như muốn nứt ra.

Một số đoạn ký ức anh bỏ quên cũng dần được bổ sung lại.

Dụ Lâm Hải chợt nhớ ra, ba năm trước trên con đường cao tốc, anh biết được tin nhà họ Trác xảy ra chuyện không may bèn vội vàng chạy từ công ty con về thành phố Bắc.

Nhưng nửa đường lại nhận được cuộc điện thoại chia tay của Trác Huyên…

Cô ta khóc nói: “Anh Hải, xin lỗi anh, tuy là em rất yêu anh nhưng để giữ được nhà họ Trác, em không thể nào ở bên anh được nữa. Anh nói bác Dụ tha cho nhà em một con đường sống đi. Chúng ta, chia tay đi”.

Anh còn chưa lên tiếng thì Trác Huyên đã cúp điện thoại, gọi lại lần nữa thì cô ta đã tắt máy.

Thật ra anh muốn nói cho cô ta biết rằng chia tay cũng phải gặp thẳng mặt nhau nói, đó mới là sự tôn trọng dành cho nhau.

Khi đó, sự cố chấp của mẹ cùng với sự vứt bỏ của bạn gái đã đẩy anh xuống hố sâu của cảm xúc, lúc chạy tới ngã tư, anh đã không giảm tốc độ xe, một chiếc xe tải cũng thế, nó lao thẳng về phía anh…

Ầm!

Trong những hình ảnh mờ ảo, hỗn độn đó, anh trông thấy bản thân mình của quá khứ.

Bố mẹ anh luôn cãi nhau, bố đẩy cửa ra bỏ đi, mẹ lại tức giận đến run cả người, tất cả những thứ có thể đập trong nhà đều vỡ nát, bên ngoài vang vọng tiếng loảng xoảng, leng keng, hệt như tiếng pháo trong ngày mừng năm mới vậy.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 521


Chương 521

Nếu đó là cách để chào đón một năm mới sang, thì ngày nào nhà họ cũng ăn mừng như thế cả.

Về việc giáo dục con cái, bố anh không có quyền lên tiếng, mẹ anh lại dạy dỗ anh rất nghiêm khắc. Không biết có phải là giận chó đánh mèo hay không, cứ mỗi lần cãi nhau với bố, mẹ lại đến kiểm tra bài tập về nhà của anh.

Sai một chữ, hoặc là một bài toán nào đó cũng sẽ bị trách phạt thật nặng.

Đánh xong, mẹ anh lại ném roi qua một bên, giữ lấy vai anh, cực kỳ nghiêm khắc ra lệnh anh phải trở thành một người nổi bật.

“Con nhất định phải liều mạng trở thành người xuất sắc nhất của nhà họ Dụ, lấy lại tất cả thể diện đã mất bởi bố con! Con nghe rõ chưa! Con trai của Dụ Phượng Kiều này phải là rồng trong biển người!”

Trước kia, Dụ Lâm Hải luôn khao khát tình thương của bố, lại sợ hãi tình thương của mẹ.

Mà Dụ Lâm Hải khi lớn lên cũng không biết yêu là gì, không ai yêu anh, anh cũng sẽ không yêu bất kỳ người nào.

Người con gái duy nhất yêu anh cũng đã từ bỏ anh vì gia đình.

Kết quả, anh vẫn là người có thể tùy ý vứt bỏ.

Thật ra chết cũng không phải là chuyện khó khăn gì.

Vết thương của anh thật sự rất nặng, sau khi cứu chữa ba lần bảy lượt, thư thông báo nguy kịch được in mười mấy tờ, mãi đến khi bác sĩ Grace xuất hiện, khiến tất cả mọi thứ thay đổi.

Cơ thể đã sống lại, nhưng con tim anh thì hoàn toàn không.

Thậm chí, anh còn nằm trên giường như một kẻ vô tri vô giác, một người thực vật không thể tự làm bất kỳ việc gì. Anh nghĩ chi bằng mình cứ dứt khoát chết đi cho xong, cần gì phải tham sống sợ chết níu giữ cơ thể tàn tật thế này?

Nhưng người nhà của anh không chịu, hộ công của anh cũng không chịu.

Khi anh lại một lần nữa không thể khống chế việc tiểu tiện của mình, thì anh đã dùng đôi mắt đỏ hồng của mình van xin hộ công: “Xin hãy cho tôi một cái chết không đau đớn đi, giải thoát cho tôi, cô cũng có được giải thoát mà”.

Hộ công tên Lộ Nam Mẫn đó lại nói với anh rằng: “Anh nghĩ chết là một cách để giải thoát ư? Không, chết chỉ là một cách để trốn tránh, bởi vì tất cả mọi người đều biết sống mới là việc khó khăn nhất”.

Cô không chỉ giải thích đâu ra đó mà còn bắt đầu đọc sách cho anh nghe.

Stray Birds của Tagore, To Live của Dư hoa, Đời Người và Thế Giới Bình Thường của Lộ Diêu, cả thơ Đường Tống Từ cô cũng không bỏ qua, ngày nào đọc cái gì đều phải xem tâm trạng của cô.

Giọng cô trong trẻo lại êm tai, không phải giọng của phát thanh viên nhưng lại đầy tình cảm, đọc sách thì êm tai, đọc thơ lại thể hiện được cái ý của bài, chỉ là khi ngâm nga lên… Lại khàn khàn lạc tông hơi khó nghe.

Không biết là do những câu chuyện của người trong sách tạo cho anh động lực hay vì lí do gì, mà những ngày tháng tối tăm mù mịt của anh đã tìm lại chút ánh sáng của mặt trời.

Những ngày tháng khó khăn vất vả đó đã bất giác trôi qua.

Bị mẹ ép phải cưới vợ nên anh đã cưới cô, vì anh thấy thuận mắt, cũng khá là biết ơn. Anh nghĩ cô đồng ý gả cho anh cũng vì thương hại, và tiền tài.

Một hôn nhân hữu danh vô thật mà thôi, anh cũng không để trong lòng, lại không ngờ, người con gái bị anh ngó lơ suốt ba năm đã mất rất nhiều sức lực để kéo anh lên khỏi đáy vực đó từng chút một.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 522


Chương 522

Cảnh tượng trước mắt này trông quen thuộc như thế, như mới vừa trải qua, như thời gian vừa xoay lại một vòng lặp.

Khi anh đang thả hồn, thì cuối cùng đèn của phòng phẫu thuật cũng tắt.

Thẩm Nham được người ta đẩy ra, Lâm Lộc vội vàng chạy lên đón, Phó Vực cũng hỗ trợ đẩy Thẩm Nham sang phòng theo dõi. Dụ Lâm Hải ngồi trên chiếc ghế dài không hề nhúc nhích, nhìn Nam Mẫn là người cuối cùng bước ra với dáng vẻ mệt mỏi.

Cơ mặt anh giật giật, đang muốn đứng dậy đi tới thì một bóng người đã xuất hiện trước mặt anh, vòng qua đám đông, đỡ lấy Nam Mẫn không hề lệch đi một chút nào.

Đó là một người đàn ông trong chiếc áo blouse trắng đầy dịu dàng, cứ thế ôm lấy Nam Mẫn vào lòng, đỡ cô đến phòng nghỉ.

Không biết Dụ Lâm Hải đứng dậy từ khi nào, nhưng cũng chỉ đứng đó, lẳng lặng nhìn theo bóng lưng cô mà thôi.

Người đàn ông đó là anh tư của cô, anh biết, cũng là một bác sĩ.

Có anh ta chăm sóc, chắc chắn cô sẽ nhận được sự săn sóc thỏa đáng.

Đúng như lời cô nói: “Nam Mẫn tôi sống hơn hai mươi năm qua vô cùng xuôi chèo mát mái, bố mẹ yêu thương, anh trai bảo bọc, đến tận bây giờ vẫn không để tôi chịu bất kỳ một sự uất ức nào… Sóng gió lớn nhất của đời tôi là do anh gây ra”.

Lòng Dụ Lâm Hải bỗng nhiên trầm xuống, như bị một bàn tay lớn bóp mạnh, đau đến mức anh hít một hơi khí lạnh, không thể đứng vững được, lại ngồi xuống.

Trông anh cứ như một người bị đấm trên sàn đấu quyền anh, hồn lìa khỏi xác vậy, anh ngồi trên ghế dài, một lúc lâu sau đó, cảm giác chóng mặt đó mới dần biến mất.

Có hai y tá vừa mới đi ngang qua, thấy sắc mặt anh tái nhợt bèn tiến lên hỏi: “Thưa anh, anh có sao không? Có khó chịu ở đâu không? Có cần tìm bác sĩ khám thử không?”

“Không cần, cảm ơn”.

Dụ Lâm Hải khẽ từ chối, chậm rãi đứng dậy rời khỏi nơi đó.

Hai y tá nhìn theo bóng lưng anh đi, một người nói: “Trông anh này cứ như người mất hồn ấy, sắc mặt khó coi như thế, không phải mắc bệnh nan y gì đó chứ?”

“Còn trẻ như thế mà sao lại bệnh dữ thế được? Tôi thấy dáng vẻ anh ta giống đang thất tình hơn, có khi nào anh ta vừa bị nữ bác sĩ nào đó đá không?”

“Ô? Cái đó lại càng không thể nhé. Cô không thấy người ta đẹp trai như thế à? Cô gái nào mù tới mức đá anh ta chứ, anh ta đá người ta thì đúng hơn…”

“Chắc không đâu ha? Mấy tên cặn bã đó đâu có tình sâu ý nặng tới vậy?”

“Sai! Mấy câu thơ tình ngày xưa đấy, mấy nhà thơ lớn như Nguyên Chấn, Tô Thức, Hồ Thích, Từ Chí Ma kìa, có ông nào thoát khỏi kiếp cặn bã đâu ? Hà Thư Hoàn cũng tình sâu nghĩa nặng đấy, tới lúc cặn bã thì dứt tình còn dễ hơn cắt áo nữa là!”

“Cô thắng… Tôi không có câu nào để chống chế”.

Phẫu thuật của Thẩm Nham rất thành công, nhưng cái giá phải trả là quá đắt, xương cốt trong người, từ trên xuống dưới có thể nói là đập đi xây lại hết.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 523


Chương 523

Liệt nửa người muốn hồi phục lại như cũ vốn là một hi vọng xa vời, vừa phí tâm phí sức lại phải đánh một trận rất dài, có thể hồi phục được tới đâu còn phải xem nghị lực của chính bệnh nhân cùng với sự hỗ trợ tiền bạc và tinh thần bên ngoài.

Có thể nói là sánh ngang với một trận chiến.

Sau phẫu thuật, Nam Mẫn có cảm giác được giải phóng, cô chỉ chịu trách nhiệm cho phần cứng, còn phần mềm như tâm lý này kia thì có bạn gái người ta lo mà, cô cũng không cần phải lo bò trắng răng làm gì.

Khó lắm mới đến thành phố Bạch một chuyến, Nam Mẫn đến nhà họ Lý chăm hỏi bố tư, Lý Minh Nhân vui vẻ không sao tả được, phá lệ vung tay lên cho con trai nghỉ ngơi ba ngày quý giá, bảo anh ta dẫn Nam Mẫn đi dạo chơi xung quanh.

Đến khá nhiều điểm du lịch nổi tiếng, cũng ăn được rất nhiều món ngon, khi họ đang check in ở một quán ăn nổi tiếng trên mạng, thì Trình Hiến gọi video call tới.

Chào hỏi Nam Mẫn vài câu đơn giản, anh ta lại nói với Lý Vân là trước khi đi công tác đã đồng ý tham gia một buổi tiệc thử rượu, lẽ ra định dẫn Lý Vân đi nhưng cuối cùng lại không đi được.

“Em dẫn bé Mẫn đi chơi nhé, thử thấy rượu nào ngon thì mua vài chai về cho anh”.

Lý Vân vui vẻ đồng ý, đãi giọng nói: “Được thôi…”, hai người lại õng ẹo với nhau thêm vài câu nữa mới cúp điện thoại.

Nam Mẫn nổi da gà da vịt, bị nhét cẩu lương vào miệng khiến cô ăn không tiêu.

Lý Vân phớt lờ vẻ mặt “không thể chịu nổi hai người” của em gái, cười nói: “Tiệc thử rượu ở thành phố Bạch cũng thuộc hàng đẳng cấp đấy, cũng thú vị lắm, dẫn em đi chơi nhé?”

Nam Mẫn biết hai người anh này là con sâu rượu, vừa đụng tới rượu là không thể nhấc chân lên nổi, đúng là tâm đầu ý hợp.

Cô liếc Lý Vân một cái: “Anh đã đồng ý rồi, em có thể chọn từ chối được không?”

“Tất nhiên là không được”.

Lý Vân cười hà hà, kéo Nam Mẫn ra ngoài, bắt một chiếc xe đi thẳng đến nơi tổ chức tiệc rượu.

“Trong tiệc rượu có nhiều người nước ngoài lắm, cứ nói xí xô xí xào gì đó anh nghe không hiểu, đúng lúc có cái máy phiên dịch hình người ở đây, tối nay phải nhờ em tìm cho bọn anh mấy chai rượu ngon rồi”.

“Được…”, Nam Mẫn lười biếng đồng ý: “Em chọn rượu, anh trả tiền”.

Lý Vân cười đầy thoải mái: “Không thành vấn đề”.

Lý Vân giơ điện thoại di động lên: “Dù sao anh cũng quẹt thẻ của anh Trình”.

Nam Mẫn lại bị nhét cơm chó, cảm thấy tối nay mình không chọn nhiều rượu một tí để vợ chồng nhà này phải ói máu thì có lỗi với đống cơm chó bị nhét từ cả một ngày dài quá!

Nhưng sau khi nhìn thấy bóng hình quen thuộc trong tiệc rượu, cô đột nhiên có xúc động muốn ói hết đống cơm chó sáng giờ vào người họ.

Nhìn Phó Vực đang vẫy tay với mình đằng xa, cùng với Dụ Lâm Hải đang đứng bên cạnh xoay xoay ly rượu đỏ, trên người là tây trang giày da phẳng phiu, gương mặt tươi cười của Nam Mẫn nứt rồi lại nứt, sau đó rơi xuống vỡ rồi lại vỡ.

Hai tên chó má này gắn định vị trên người cô hả, sao đi tới đâu cũng đụng phải bọn họ thế?

Đúng là âm hồn không tan mà!
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 524


Chương 524

Cô còn chưa kịp chửi ầm lên, thì một dáng người yểu điệu xinh xắn đã vẫy đuôi đi tới chỗ Dụ Lâm Hải, cong môi tạo nên lúm đồng tiền, Nam Mẫn nhận ra đó là cô Trác Huyên lâu rồi không gặp.

Ồ, thì ra người ta tới để hẹn hò với bạn gái cũ bạch nguyệt quang.

Cô đúng là ảo tưởng sức mạnh quá mà.



Tính đi tính lại, từ triển lãm hoa hồng lần trước, Trác Huyên bị bác sĩ nhầm là người bệnh tâm thần rồi bắt đi, thì cũng lâu lắm không thấy mặt.

Anh cả với anh nhỏ đã hỏi cô xem có cần tìm người giải quyết Trác Huyên, cảnh cáo một chút, cho cô ta một bài học hay không.

Nam Mẫn nói là: “Không cần thiết”.

Kẻ thứ ba, thứ tư thì đáng ghét thật, nhưng ruồi bọ không thể bâu vào quả trứng nguyên vẹn, mà trứng đã nứt thối ra rồi thì cô cũng không thèm, có nhặt lại cũng chỉ dơ tay mà thôi, còn con ruồi đó…

Chỉ cần nó không tới làm phiền cô, thì cô ta sống hay chết cô cũng không quan tâm lắm, sớm muộn gì cũng sẽ bị ai đó đánh chết thôi.

Nam Mẫn tuân theo nguyên tắc “phụ nữ không nên làm khó nhau”, chỉ có phụ nữ không giữ được đàn ông thì mới đi làm khó người phụ nữ khác mà thôi.

Trác Huyên đang định dán vào người Dụ Lâm Hải thì bị anh tránh được, thậm chí cả ánh mắt cũng không dừng lại trên người cô ta nửa giây, đã vội vã nhìn sang Nam Mẫn, ánh mắt hờ hững hiện lên vẻ kích động.

Dường như đang sợ Nam Mẫn hiểu lầm.

Vẻ mặt ghét bỏ và căng thẳng đó đều lọt vào mắt Nam Mẫn, lúm đồng tiền như hoa lập tức biến mất sau khi nhìn thấy Nam Mẫn.

Sao con ả này cũng ở đây thế?

Cô ta như muốn tuyên bố chủ quyền, đứng chắn trước người Dụ Lâm Hải, nói với Nam Mẫn: “Cô Nam, đã lâu không gặp, không ngờ lại gặp được cô ở đây đấy”.

Trác Huyên quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh Nam Mẫn, mặt mũi sáng sủa, hiền hòa nho nhã, cũng được tính là điển trai.

Cô ta lại làm ra vẻ tao nhã hào phóng: “Bạn trai mới hả? Không giới thiệu một chút ư?”

Ánh mắt Lý Vân chỉ dừng lại trên người Trác Huyên một thoáng ngắn ngủi: “Cô ta là ai?”

Giọng Nam Mẫn không chút gợn sóng nào: “Bạch nguyệt quang của Dụ Lâm Hải”.

“…”

Trác Huyên không ngờ Nam Mẫn lại giới thiệu mình như thế, sau đó bỗng có cảm giác thượng đẳng hơn người, ngượng ngùng vén tóc qua vành tai, dáng vẻ đắc ý kiểu “đúng vậy, đó chính là tôi”.

Dụ Lâm Hải sau lưng cô ta lại nhíu mày, nhăn mặt, bạch nguyệt quang là cái quái gì thế?

Lý Vân lập tức hiểu ra, đãi giọng “à” một tiếng: “Chính là con giáp thứ mười ba mặt dày mày dạn ngang nhiên giật chồng của em đấy hả? Trông cái dáng người với cả khí chất đó làm sao so được với em, chồng cũ của em bị mù hả?”

Trác Huyên: “…”
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 525


Chương 525

Nam Mẫn khẽ xì một tiếng: “Ai mà biết được”.

Anh em nhà họ nói chuyện với nhau, bỏ đi xa mặc kệ mấy người còn lại.

Đó giờ anh em nhà này không thích cái kiểu nói xấu sau lưng người khác, có gì cứ nói thẳng mặt, thế nhanh gọn lẹ hơn nhiều.

Mặt Trác Huyên bị cào một cái, cảm thấy hơi đau rát, lập tức thẹn quá hóa giận to tiếng nói: “Này, mấy người ăn nói cái kiểu gì thế? Mắng ai vậy?”

Trước mặt cô ta mà dám chửi thẳng mặt cô ta như thế, có hơi hống hách quá rồi đó!

Bầu không khí tiệc rượu bỗng chìm vào im ắng, chỉ có tiếng nhạc êm dịu lướt qua, Trác Huyên há miệng nói hơi to, khiến các vị khách đều giật mình nhìn về phía này.

Trác Huyên rất thích cảm giác được mọi người chú ý, cô ta đang định thừa thắng xông lên, gọi thêm vài tiếng nữa thì phục vụ đã nhỏ giọng nhắc nhở: “Thưa cô, tiệc rượu yêu cầu yên tĩnh, mong cô đừng nói chuyện lớn tiếng quá”.

“…”, cô ta giật mình, lúc này mới phát hiện ra ánh mắt nhìn mình đều là… Ghét bỏ.

Sắc mặt cô ta bỗng chốc trở nên lúng túng.

Mà kẻ đầu sỏ gây ra mọi chuyện, Nam Mẫn và niềm vui mới của cô đã đi rất xa rồi.

Mắng người xong lại bỏ đi, hơi quá đáng rồi đó!

Trác Huyên vừa tức giận lại uất ức, quay đầu dùng ánh mắt đáng thương nhìn Dụ Lâm Hải để trách móc thì thấy sau lưng không còn bóng dáng người đó nữa, mặt cô ta lại xụ xuống.

“Tìm anh Hải của cô hả?”

Phó Vực lại không đi, trong tay anh ta là ly rượu đỏ, trông có vẻ tốt bụng hỏi.

Trác Huyên biết Phó Vực là anh em tốt của Dụ Lâm hải, gia thế không tầm thường, mặt mũi cũng không đến nỗi nên tất nhiên cô ta sẵn sàng làm ra vẻ hiền lành để tạo ấn tượng tốt với anh ta, giơ tay vén tóc ra sau tai, “ừm” một tiếng,

“Anh Phó, anh có biết anh Hải đi đâu không?”

“Biết chứ”.

Đôi mắt hoa đào của Phó Vực nhếch lên đầy gian ác: “Tất nhiên là cút đến một nơi thật xa, tránh cho sự “đê tiện” của cô dính vào người rồi”.

“Anh…”, sắc mặt Trác Huyên chợt tái đi.

Phó Vực giơ ngón tay lên môi, “suỵt” một tiếng: “Ở nơi công cộng cấm ồn ào, cô cũng xuất thân từ dòng dõi quyền quý, không có ai dạy cho cô biết quy củ hả? Bản thân cô mất mặt thì cũng không sao, đừng liên lụy đến người khác hiểu không?”

Rõ ràng Phó Vực đang mắng cô ta không được dạy dỗ đàng hoàng, Trác Huyên tức giận đến mức muốn giơ tay tát Phó Vực một cái, lại bị anh ta dễ dàng giữ chặt cổ tay.

Vẻ mặt Phó Vực trở nên lạnh lùng: “Này cô Trác, cô nên biết chừng mực đi. Cô là bạch nguyệt quang của Lâm Hải chứ không phải là bạch nguyệt quang của tôi, cậu ấy nhường nhịn cô nhưng tôi thì không nhé!”

Vẻ mặt luôn cà lơ phất phơ đó bỗng chốc trở nên lạnh lùng không nói thành lời, cả đôi mắt hoa đào đa tình kia cũng hiện lên vẻ sắc nhọn, lạnh đến mức con người ta run rẩy.

Trác Huyên bị anh ta nói mà rùng cả mình.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 526


Chương 526

Phó Vực nhẹ nhàng hất tay, Trác Huyên lảo đảo, trơ mắt nhìn Phó Vực hờ hững bỏ đi, sau đó xoay người đi về phía Nam Mẫn, còn nở nụ cười khiến Trác Huyên tức đến nghiến răng kèn kẹt.

Mấy tên này mắt bị mù hết rồi hả, tại sao tất cả đều biến thành cái đuôi xum xoe Nam Mẫn như thế!

Cũng chỉ là cô cả nhà họ Nam thôi mà, có gì đặc biệt hơn người đâu?

“Huyên à”.

Một giọng nói dịu dàng ngọt ngào vang lên sau lưng cô ta, Trác Huyên xoay người, trông thấy Trác Nguyệt kéo tay Thẩm Lưu Thư thong thả đi đến.

Cuối cùng cũng có chỗ dựa, Trác Huyên lập tức chạy tới chào đón, lúm đồng tiền lại hiện lên một lần nữa: “Cô, Bộ trưởng”.

Trác Nguyệt mặc bộ lễ phục cao cấp màu tím, tay phải là chiếc túi thuê hàng hiệu, mái tóc đen dài mềm mại xõa sau lưng, giơ tay nhấc chân đều có dáng vẻ thong dong của một nữ chủ nhân bữa tiệc.

Mà người đàn ông điển trai được bà ta khoác tay thì khoác trên người bộ tây trang tối màu, rực rỡ lại không chói mắt, đó chính là Bộ trưởng đương nhiệm Thẩm Lưu Thư.

Cũng chính là chồng cũ của Dụ Phượng Kiều, bố của Dụ Lâm Hải.

Thẩm Lưu Thư đã qua năm mươi tuổi, lại chăm sóc sức khỏe rất tốt nên không thể nhận ra vẻ già nua, khác với bộ dạng bụng phệ đầy mỡ của những người đàn ông trung niên khác, ông ta thường xuyên tập thể hình dưỡng sinh, cơ thể cao to lại khỏe khoắn, khí độ bất phàm.

Gương mặt tuấn tú của ông ta nở nụ cười nhạt: “Tiệc gia đình thôi, không cần phải gọi thẳng chức danh, cứ gọi chú là được rồi”.

Trác Huyên dán chặt vào người Trác Nguyệt, tròng mắt nhìn, lại nở nụ cười: “Thế… Thì gọi là chú, hay nên gọi là dượng ạ?”

“Huyên!”, Trác Nguyệt lập tức lên tiếng, sẵng giọng: “Con bé này cứ thích đùa thế nhỉ”.

Trên mặt Thẩm Lưu Thư vẫn là nụ cười nhạt, bất giác buông lỏng bàn tay Trác Nguyệt đang kéo lấy mình: “Bên kia có hai người quen, anh qua đó chào hỏi”.

Ông ta đi rất gấp gáp, Trác Huyên đang định nói cho ông ta biết Dụ Lâm Hải cũng ở đây thì đã bị Trác Nguyệt kéo lấy, sắc mặt dịu dàng bỗng chốc tối, đi nhỏ giọng cảnh cáo cô ta: “Sau này những lời như thế không được nói nữa, có nhớ chưa!”

Trác Huyên bị bà ta kéo đau cả tay, bất giác uất ức nói: “Tại sao thế, cô với chú Thẩm đã ở bên nhau rất lâu rồi, công khai quan hệ là chuyện sớm muộn thôi mà”.

“Chưa lấy được giấy chứng nhận kết hôn thì quan hệ này vẫn chưa được xác định”.

Trác Nguyệt hết sức nghiêm túc, hoàn toàn không lạc quan như Trác Huyên, đôi mắt hạnh xinh đẹp lóe lên mũi nhọn sắc bén.

“Lòng dạ đàn ông thay đổi thất thường lắm, ai mà biết được chút tình cảm đó có thể kéo dài bao lâu? Chưa đến khoảnh khắc đó thì nhất quyết không được khinh thường! Cô là như thế, cháu cũng phải như thế!”

Trác Nguyệt vừa mở miệng đã bắt đầu dạy đời cô ta, Trác Huyên không thích nghe.

Cô ta nhỏ giọng than thở: “Cháu không có nghị lực lớn như cô, theo đuổi một người đàn ông thôi mà có thể làm trong suốt nhiều năm như vậy, theo đuổi từng đó năm vẫn không có được, cô à, với điều kiện của cô thì cần gì phải treo cổ trên một thân cây như thế?”
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 527


Chương 527

Trác Huyên không thể hiểu nổi, bao năm như vậy rồi, rốt cuộc cô đang kiên trì vì cái gì.

Đôi mắt xinh đẹp của Trác Nguyệt khẽ trợn trừng: “Cháu thì biết cái gì? Theo đuổi một người đàn ông không được tính bằng số năm cháu làm việc đó, mà là những thứ cháu có được từ đối phương. Thẩm Lưu Thư là người không hề có phông bạt chống lưng gì, nhưng nửa đời trước ông ấy dùng thân phận con rể nhà họ Dụ tạo nên nền tảng vững chắc, lại đi con đường quan chức hết sức rộng mở, nay đang ngồi vững vàng trên ghế Bộ trưởng. Ông ấy có chí Lăng Vân, cô cũng vui vẻ làm hồng nhan tri kỷ bên cạnh, trở thành đóa hoa trong giới”.

Nói cong, đuôi mắt bà ta khẽ nhếch lên, hừ khẽ: “Nếu không có những quan hệ của cô, thì cháu lấy tư cách gì để đứng ở Hoàn Á, trở thành một MC?”

Nói đến thế rồi, Trác Huyên đành phải thành thật ngậm miệng lại.

Nhà họ Trác đã hết thời từ rất lâu rồi, cái gọi là dòng dõi thư hương chỉ là gia đình họ tự dát vàng lên mặt mình mà thôi, thật ra là một nghèo hai trắng tay, cả một công việc đàng hoàng cũng không thể tìm cho cô ta được.

Cô ta muốn vào giới giải trí, đi gặp gỡ vài đạo diễn, không có được bộ phim nào thì thôi đi, còn bị người ta sờ mó.

Cũng may có cô Trác Nguyệt giúp đỡ, cho cô ta vào Hoàn Á, trở thành một nữ MC, giữ cho cô ta một hình tượng tao nhã.

Trác Huyên là người mượn ô dù tiến vào.

Thật ra cô ta định mượn ô dù của Dụ Lâm Hải, nhưng sau khi hai người chia tay thì anh đã xóa hết toàn bộ phương thức liên lạc với cô ta, gặp cũng chẳng muốn gặp nữa là giúp đỡ cô ta.

Cuối cùng đành phải nhờ Trác Nguyệt đánh tiếng với Thẩm Lưu Thư, dùng cái lưỡi không xương của mình để tìm cho cô ta một vị trí MC thực tập.

Có được lên chính thức hay không còn phải xem biểu hiện của Trác Huyên thế nào.

Vậy nên hôm nay khi Trác Nguyệt nghe Thẩm Lưu Thư nói sẽ dẫn mình đi tham gia tiệc rượu, bà ta đã vội vàng bảo Trác Huyên tới cùng, may mà cái tên Thẩm Lưu Thư cũng được tính là quen thuộc, cũng tạo được đôi chút ấn tượng.

Trác Huyên nói với Trác Nguyệt: “Dụ Lâm Hải cũng tới đấy”.

Trác Nguyệt lập tức kinh ngạc: “Cái gì? Dụ…”, bà ta nhận ra giọng mình có hơi lớn, bèn vội vàng nhỏ giọng xuống: “Dụ Lâm Hải cũng tới thành phố Bạch hả? Cậu ta ở thành phố Nam cơ mà?”

Bà ta hoàn toàn không ngờ, hai bố con này lại cùng nhau đến đây.

Không có thời gian hỏi chi tiết nữa, Trác Nguyệt cầm lấy tay Trác Huyên, cẩn thận dặn dò: “Cháu phải nhớ cho kỹ, hôm nay là cơ hội quan trọng nhất đời cháu, dù không thể nổi bật cũng không được gây ra lỗi lầm gì, biết chưa?”

Trác Huyên ngu ngơ gật đầu, lại nói: “À, Nam Mẫn cũng tới”.

Mặt Trác Huyên lại một lần nữa sụp đổ: “Cô ta cũng tới hả?”

Hôm nay đông đúc thật đó.

……

Nam Mẫn cùng Lý Vân đến tiệc thử rượu này không có mục đích gì khác ngoài thử rượu.

Vì thế nên hai người vừa tới lập tức đến phòng thử rượu, quầy bar hình trứng có bartender đang hỗ trợ tư vấn một số loại rượu, trên ghế là các vị khách đang nhấm nháp rượu ngon.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 528


Chương 528

Phòng thử rượu lớn cũng căn cứ theo địa vị để chia vị trí ngồi, các bậc thầy thử rượu đến từ các nơi trên thế giới, bên cạnh còn có thêm một phiên dịch viên, vừa thử rượu vừa nghe giải thích nguồn gốc.

Khu của nước F có nhiều khách nhất, một chai Lafite vừa mới khui ra không bao lâu đã được uống hết, tất nhiên người mua về cũng không ít.

Nam Mẫn và Lý Vân không có hứng thú gì với loại rượu này, họ đã uống ngấy mấy loại rượu này trong kho rồi.

Hôm nay tới đây chỉ muốn tìm kiếm mấy thứ lạ lạ, muốn nếm thử vài loại đặc biệt mà thôi.

“Thưởng thức rượu phải theo thứ tự, bắt đầu từ rượu vang trắng hoặc vang sủi, thể rượu từ nhẹ đến mạnh, từ nhẹ nhàng khoan khoái đến nồng đậm, trong tình huống không mất đi cảm nhận vị giác để phán đoán lượng rượu của mình, đừng uống say”.

Bên này Nam Mẫn phổ cập kiến thức cho Lý Vân, phòng ngừa anh ta rót như trâu nước, một mặt không chút khách khí đặt mua rượu cảm nhận được vị ngọt vừa miệng, tiêu tiền của người khác không hề đau lòng chút nào.

Cùng lúc đó, Phó Vực cũng đang lý la lý lắc cảm thán với Dụ Lâm Hải…

“Thưởng thức rượu không khác gì thưởng thức phụ nữ, khi còn trẻ thích cháo trắng ăn kèm, bây giờ thì thích có mùi vị, càng cay càng nồng nhiệt càng sướng”.

Dụ Lâm Hải chẳng buồn phản ứng với đống học thuyết xằng bậy không chính đáng của anh ta, ký đơn đặt hàng loại rượu khẩu vị ngon, sau đó đi đến khu vực tiếp theo.

Không ngờ vừa mới quay đầu liền nhìn thấy Trác Nguyệt sánh bước đi cùng bố mình, Thẩm Lưu Thư.

Vẻ mặt anh khẽ ngây ra, đứng cứng ngắc ở nơi đó.

Vì Trác Nguyệt đã nói qua với Thẩm Lưu Thư trước đó nên không cảm thấy bất ngờ trước sự xuất hiện của con trai, biểu cảm ôn hòa lên tiếng chào hỏi: “Qua chơi cùng bạn?”

Môi mỏng của Dụ Lâm Hải khẽ mím, không nói gì, tầm mắt dừng lại tay Trác Nguyệt bám trên cánh tay Thẩm Lưu Thư.

Trác Nguyệt làm như không nhận ra ánh mắt của anh, bà ta kéo cánh tay Thẩm Lưu Thư chặt hơn, cơ thể mềm mại gần như bám dính lấy ông ta, cười nói: “Hải, trùng hợp quá, có thể gặp cháu ở đây”.

Dụ Lâm Hải nhăn mày.

Giọng điệu, thần thái và tướng mạo của Trác Nguyệt giống y đúc Trác Huyên. Không, phải nói là về mặt này Trác Huyên được cô của cô ta ‘dạy dỗ’ rất tốt, sao y bản chính.

Nhưng chẳng biết tại sao, cô Trác Nguyệt đã từng dịu dàng tốt bụng giống như thiên sứ trong lòng anh đột nhiên trở thành bản mặt khó ưa.

Dáng vẻ Trác Huyên ở trước mặt Nam Mẫn giống y như dáng vẻ Trác Nguyệt ở trước mặt mẹ anh.

Anh đột nhiên ý thức được, anh đang đi vào con đường cũ của bố mình!

Sắc mặt Dụ Lâm Hải lập tức trở nên ảm đạm, gần như không đứng vững.

Thẩm Lưu Thư và Trác Nguyệt cũng nhận ra vẻ mặt của Dụ Lâm Hải không đúng lắm, một khắc sau, Phó Vực tiến lên trước, cực kỳ tự nhiên chào hỏi: “Chào chú Thẩm, chú còn nhớ cháu không?”
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 529


Chương 529

“Tiểu Vực, cháu là chiến hữu của Hải, cũng là anh em tốt của nó, sao chú quên được?”, Thẩm Lưu Thư khôi phục lại nụ cười thân thiện.

Phó Vực nói vài câu rồi mang theo Dụ Lâm Hải đang hồn xiêu phách lạc rời đi.

Nhìn bóng lưng bọn họ rời đi, Trác Nguyệt như vô tình thở dài nói: “Cũng đã lâu rồi hai bố con anh vẫn chưa nói lời nào. Hai bố con không có thù hận, tìm cơ hội tốt cố gắng nói chuyện đi”.

Thẩm Lưu Thư không nói gì, môi mỏng khẽ mím, vẻ mặt giống y đúc với con trai, trong đôi mắt lóe lên tia u ám.

“Nhưng, em nghĩ Hải tâm tình không tốt, chắc không phải vì anh”.

Trác Nguyệt chép miệng với Thẩm Lưu Thư đầy ẩn ý: “Vợ cũ của Hải, Nam Mẫn cũng đến. Ồ, là ở chỗ kia”.

Thẩm Lưu Thư nhìn theo hướng bà ta chỉ, liếc mắt liền nhìn thấy bóng dáng xinh đẹp diễm lệ đang ngồi trên ghế băng, không giống với cô con dâu ngoan hiền khôn khéo trong ấn tượng của ông ta.

Ông ta dứt khoát nói: “Đi, qua đó xem”.

Đi một vòng, người bên nước Ý ít nhất, thầy thưởng rượu rất cô độc, bởi vì phiên dịch chưa tới, khó khăn lắm mới có hai vị khách qua xem, cũng vì ngôn ngữ bất đồng nên đã nhanh chóng rời đi.

Nam Mẫn và Lý Vân đi thẳng qua đó, thầy thưởng rượu lại một lần nữa nhiệt tình, mở một bình rượu vang đỏ, nhẹ nhàng giơ cho Nam Mẫn, nói bô bô một hồi lâu.

Nam Mẫn khẽ mỉm cười, cũng đáp lại một câu.

Lý Vân không ngại hỏi: “Hai người nói gì vậy?”

Nam Mẫn hóa thân thành cỗ máy phiên dịch: “Anh ta nói hôm nay váy em mặc màu sắc rất giống màu rượu vang trong tay anh ta, khen em xinh đẹp có khí chất. Em nói cảm ơn”.

Không đợi Lý Vân mở miệng, bên cạnh Nam Mẫn đã có người ngồi xuống, cặp mắt hoa đào của Phó Vực lóe sáng: “Không ngờ em còn biết tiếng Italy? Nhưng anh nghiêm túc hoài nghi nửa câu sau là em tự thêm vào”.

Phó Vực đến rồi, Dụ Lâm Hải cũng cách không xa, băng ghế vốn không một bóng người nhanh chóng liền có bốn người ngồi, hơn nữa còn có một người nghe hiểu, thầy thưởng rượu lại một lần nữa kích động, nhiệt tình mời Nam Mẫn làm phiên dịch cho anh ta.

Anh ta bô bô một hồi, Phó Vực nghe rất nghiêm túc, nhưng không nghe hiểu câu nào, anh ta vỗ vỗ Nam Mẫn: “Người ta nói gì thế?”

Nam Mẫn giọng lạnh lùng: “Anh ta nói, bỏ cái tay bẩn thỉu của anh ra khỏi người tôi. Sau đó… cút đi!”

Phó Vực rụt móng vuốt của mình giống như bị mèo cắn, cười hi hi.

“Em đừng nghĩ lừa được tôi, rõ ràng người ta nói là ‘Người đẹp, có thể giúp tôi một chuyện, làm phiên dịch cho tôi nhé’?”

Sau đó liếc xéo Nam Mẫn, anh ta khoe khoang nói: “Xin lỗi, tôi vừa hay biết một chút xíu tiếng Italy”.

Vừa dứt lời, Nam Mẫn cũng vỗ bả vai anh ta liên tiếp, nghiêng đầu bô bô nói mấy câu với thầy thưởng rượu, mọi người nghe không hiểu, Dụ Lâm Hải và Lý Vân thì không hẹn mà cùng nhếch môi.

Người trước vì nghe hiểu, người sau vì… tương đối hiểu em gái mình.

Cô chắc chắn đề cử Phó Vực cho thầy thưởng rượu.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 530


Chương 530

Nếu anh ta nghe hiểu tiếng Italy, vậy thì đi thôi.

Phó Vực sụp đổ: “Không phải chứ?”

Thầy thưởng rượu rời ánh mắt lên người Phó Vực, đồng thời làm ra tư thế mới hữu hảo: “Vậy phiền anh đây”.

Phó Vực: “…”

Anh ta chỉ là muốn phô trương một chút trước mặt Nam Mẫn, không ngờ mình lại tự bẫy mình.

Phó Vực vẫn chưa từ bỏ ý định, anh ta sát lại gần Nam Mẫn, cười đê tiện: “Thời khắc quang minh nổi trội này, làm sao tôi có thể cướp đi sự nổi tiếng này của em?”

Nam Mẫn không thèm nói nhảm, vỗ một cái vào sau lưng anh ta, một chữ lời ít ý nhiều: “Đi!”

“OK”.

Xương cốt Phó Vực cũng sắp bị cô đánh gãy rồi, anh ta kinh hãi trong vài giây.

Đi vào trong quầy bar, Phó Vực cũng không xấu hổ nữa, thoải mái cảm ơn cơ hội “nổi tiếng” mà Nam Mẫn nhường cho anh ta, còn thể hiện tiếng Italy tiêu chuẩn lưu loát, đưa đến từng tràng pháo tay.

Lý Vân không khỏi bật cười, nói với Nam Mẫn: “Cậu chủ nhà họ Phó cũng thật thú vị”.

Nam Mẫn khẽ cười: “Kiếp trước chắc anh ta là con khổng tước xòe đuôi khắp nơi”.

Lý Vân cực kỳ vui vẻ, quá thiệt hại.

Phó Vực vừa đi, chỗ ngồi bên cạnh Nam Mẫn liền nhường lại, Dụ Lâm Hải như gần quan được ban lộc, không một chút do dự ngồi xuống bên cạnh cô, còn hỏi một câu mang tính chất tượng trưng: “Nơi này không có người chứ?”

Không đợi Nam Mẫn mở miệng, anh lại kèm theo một câu: “Cảm ơn”.

“…”

Vậy anh hỏi làm chó gì!

Nam Mẫn chẳng buồn quan tâm đến anh, nói thêm một câu với anh đã là cho anh mặt mũi rồi.

Lý Vân như xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, chậm rãi nói ở bên tai cô: “Tình yêu cũ, niềm vui mới, sức hấp dẫn của Tiểu Lục nhà chúng ta không nhỏ đâu”.

Nam Mẫn không khách sáo cho anh ta một cái cùi chỏ, ông anh này cũng lại đi theo thêm loạn!

Có phiên dịch đẹp trai như Phó Vực, việc làm ăn ở đây tốt lên không ít, khu vực vốn dĩ trống không đã ùn ùn không ít người kéo tới, đều là phụ nữ, có thể thấy duyên phụ nữ của cậu Phó tốt biết bao.

Thật lòng Nam Mẫn cảm thấy, Vân Thủy Gian của anh nhỏ có thể mời Phó Vực ngồi tiếp, đảm bảo đứng đầu.

Vị trí đối diện đột nhiên có ba người ngồi, khiến đôi mi thanh tú của Nam Mẫn hơi cau lại.

Ngoại trừ Trác Huyên còn có một đôi nam nữ, nam hơn năm mươi tuổi, nữ hơn bốn mươi tuổi, trong nháy mắt ngồi xuống, ánh mắt cũng hướng vào cô, tầm mắt lập tức đụng vào nhau.

Người nam vô cùng quen mắt, cho dù sau khi kết hôn với Dụ Lâm Hải chỉ gặp qua một lần, cô cũng nhận ra trong nháy mắt.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 531


Chương 531

Chính là bố chồng cũ của cô, bố ruột Dụ Lâm Hải, Thẩm Lưu Thư.

Vậy thì cái người ngồi bên cạnh ông ta có khí chất vô cùng giống Trác Huyên kia chắc là hồng nhan tri kỷ của ông ta, Trác Nguyệt.

Làm sao bọn họ có thể đến thành phố Bạch, đến tham gia tiệc rượu?

Suy nghĩ lóe qua trong đầu giống như điện quang hỏa thạch, Thẩm Lưu Thư cách một khoảng gật đầu với cô, khẽ cười.

Mặc dù là bố chồng cũ, nhưng Nam Mẫn và mẹ chồng cũ Dụ Phượng Kiều tình như mẹ con, không có bất cứ giao tình gì với Thẩm Lưu Thư, không những không có giao tình, cũng vì chuyện phong lưu của ông ta nên không mấy thiện cảm.

Ngay cả chồng cũ cô còn chẳng buồn quan tâm, huống chi là bố chồng cũ, Nam Mẫn chỉ xem ông ta là người xa lạ, tầm mắt nhẹ nhàng quét qua, rồi thu hồi ánh mắt.

Thẩm Lưu Thư không hề để ý đến vẻ hờ hững của cô, ánh mắt chậm rãi di chuyển đến trên người con trai Dụ Lâm Hải, nhìn thấy anh và Nam Mẫn ngồi cùng nhau, sát lại rất gần, trong lòng liền hiểu rõ.

Xem ra mặc dù đã ly hôn, nhưng về mặt tình cảm vẫn vương vấn không dứt được.

Nhưng Trác Nguyệt vô cùng bất mãn với thái độ hờ hững này của Nam Mẫn, bà ta sáp lại gần Thẩm Lưu Thư, thấp giọng nói: “Cô Nam mù mặt quên mất bố chồng anh rồi? Sao không để ý vậy?”

Cho dù đã đến bốn mươi tuổi, giọng nói Trác Nguyệt vẫn vui vẻ làm người ta hài lòng, là ‘giọng ngọt’ nổi tiếng đài Hoàn Á, nói xong cũng lộ ra vẻ nũng nịu mềm mại.

Vẻ mặt Thẩm Lưu Thư không thay đổi, thậm chí mang vẻ sắc bén, giọng nói trầm xuống: “Tập trung nghe”.

Trong lòng Trác Nguyệt siết chặt, vội vàng rụt người quay về.

Thầy thưởng rượu đang giới thiệu cho mọi người rượu vang đỏ của lâu đài Szak ở trong tay, anh ta nói liên tục, phiên dịch Phó Vực ở bên cạnh giúp đỡ anh ta dịch.

“Mọi người đều biết nữ hoàng nước Anh Elizabeth II mặc dù bận bịu việc nước, nhưng cũng là fan hâm mộ trung thành của rượu vang. Loại rượu vang đỏ của lâu đài Szak này chính là một trong những loại rượu vang nữ hoàng chung tình nhất”.

Phó Vực phiên dịch cũng xem như mô phỏng rất giống, nhưng trình độ tiếng Italy của anh ra cũng chỉ là trình độ giao tiếp hàng ngày, đối với những thuật ngữ chuyên ngành của thầy thưởng rượu, anh ta liền tỏ ra không giúp được gì.

Nhìn thấy bầu không khí lại rơi vào bế tắc, Nam Mẫn lắc lắc ly rượu vang trong tay, nhàn nhạt tiếp lời…

“Loại rượu này nước rượu có màu đỏ tím, với chủ đạo là hương thơm trái cây của quả mâm xôi đỏ và dâu tây, vào miệng mềm mại, kết cấu mạnh, còn tản mát ra khói và hương thơm của cafe, dư vị kéo dài”.

Nói xong, cô khẽ nâng ly rượu vang, nhấp một miếng, sau đó gật đầu: “Quả thật không tệ, các vị có thể nếm thử”.

Mọi người nghe xong, rối rít nhâm nhi thưởng thức.

Lý Vân khẽ nhấp một ngụm, cẩn thận thưởng thức: “Ừm, cũng không tệ, đặt hai bình mang về cho anh Trình nếm thử một chút”.

Nam Mẫn nói: “Thêm bốn bình nữa, gửi cho các anh trai khác nếm thử”.

“Anh cả cần không? Trong trang trại rượu của anh ấy có rượu gì mà không có?”

“Cần”, Nam Mẫn nghiêm túc nói: “Anh ấy thử thấy ngon sẽ bảo thầy chưng cất rượu đi làm, về sau chúng ta không cần tốn tiền đi mua nữa”.

Mắt Lý Vân sáng lên: “Ý kiến hay!”
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 532


Chương 532

Vẫn là em gái thông mình.

Không còn cách nào khác, lợi ích của anh cả bọn họ đều muốn chiếm, nhưng bình thường không chiếm được, chỉ có em gái đánh đâu thắng đó ở chỗ anh ta, muốn chiếm thế nào thì chiếm thế đó.

Phó Vực tay chống bàn, nhìn Nam Mẫn, đuôi mắt nhếch lên, ánh mắt lưu chuyển: “Lợi hại, trình độ ngoại ngữ này của em có thể làm phiên dịch viên chuyên nghiệp rồi đấy, không cân nhắc đi làm thêm ở học viện phiên dịch cấp cao?”

Nam Mẫn nhàn nhạt nói: “Không mời nổi tôi”.

Phó Vực: “…”

Lý Vân ở bên cạnh phá đám: “Mười sáu tuổi con bé đã đi học viện ngoại ngữ cấp cao làm thêm kiếm tiền, chủ trì hội nghị quốc tế, một cuộc hội nghị kiếm còn nhiều hơn tiền tôi phẫu thuật trong một tháng”.

Phó Vực: “…”

Anh ta trừng mắt nhìn Nam Mẫn: “Mười sáu tuổi có thể chủ trì hội nghị quốc tế, em còn là người không?”

Nam Mẫn cười nhạt, nụ cười không nói ra là tự tin hay ranh mãnh, xinh đẹp muốn đòi mạng: “Chỉ là một tiểu thiên tài ngôn ngữ bình thường không có gì lạ thôi”.

“…”, bụng dưới Phó Vực siết chặt, anh ta phục rồi!

Người phụ nữ này quá phách lối quá xinh đẹp!

Dụ Lâm Hải liếc sang, trong mắt tràn đầy ánh sáng.

Ánh sáng này tản ra từ trên người Nam Mẫn.

Trác Huyên ngồi đối diện Nam Mẫn, nhìn bên trái cô là Dụ Lâm Hải, bên phải là Lý Vân, trước mặt còn có Phó Vực, ba người đàn ông vây xung quanh cô, căm ghét muốn chết.

Sau khi ly hôn con nhà quê này giống như trúng tà, không những không hết quê mùa, còn học được cách câu dẫn đàn ông!

Cô ta nhìn rất khó chịu, cũng nâng ly rượu lên nếm thử một ngụm rượu vang, nhưng làm ra vẻ mặt chán ghét khó uống: “Tôi nếm thì thấy bình thường, kém xa rượu vang ở trang trại rượu Sta Paris tôi từng uống”.

Lần đi Paris đó còn là một người nước ngoài giàu có dẫn cô ta theo, thật ra thì so với mùi vị của rượu vang, điều khiến cô ta ấn tượng sâu sắc hơn vẫn là kỹ thuật của anh ta trong hầm rượu…

Vô số rượu đỏ diễm lệ đổ hết trên người cô ta, nhuốm đỏ áo váy trắng như tuyết, sau đó anh ta giống như sói dính sát vào, hút cạn từng giọt.

Trác Huyên đang đắm chìm trong ký ức, khuôn mặt đỏ bừng, nhưng trên đùi đột nhiên đau đớn kịch liệt, Trác Nguyệt thầm nhéo cô ta một cái.

Cô ta định thần, cũng oan ức nói: “Cô, cô làm gì thế?”

Trác Nguyệt trừng mắt với cô ta, trầm giọng cảnh cáo: “Đừng khoe khoang trong trường hợp này, chỉ lộ ra sự nông cạn và dốt nát của cháu thôi, ở đây tùy tiện chọn một người cũng uống nhiều loại rượu vang và đi qua trang trại rượu nhiều hơn cháu đấy”.

“…”, trên mặt Trác Huyên lộ ra vài phần xấu hổ, không biết vì ‘vẻ khoe khoang’ vừa rồi của cô ta đã khiến không khí trên bàn rượu thấp xuống mấy độ.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 533


Chương 533

Thẩm Lưu Thư liền cau mày, Trác Nguyệt vội vàng cho Trác Huyên một bài học, để cô ta mím chặt mồm, bớt nói đi.

Thưởng thức rượu sẽ không có một vài quy định mang tính cứng nhắc, nhưng có một vài lễ nghi chính là ước định mà thành, tham gia nhiều hiểu biết nhiều, đương nhiên cũng biết.

Cái gọi là sức mạnh và nhân cách cao quý của nhân sĩ trong xã hội thượng lưu chính là được đào tạo và hun đúc như vậy.

Thầy thưởng rượu nhanh chóng mở loại rượu thứ hai, bắt đầu giới thiệu một hồi.

Phó Vực rụt móng vuốt của mình giống như bị mèo cắn, cười hi hi.

“Em đừng nghĩ lừa được tôi, rõ ràng người ta nói là ‘Người đẹp, có thể giúp tôi một chuyện, làm phiên dịch cho tôi nhé’?”

Sau đó liếc xéo Nam Mẫn, anh ta khoe khoang nói: “Xin lỗi, tôi vừa hay biết một chút xíu tiếng Italy”.

Vừa dứt lời, Nam Mẫn cũng vỗ bả vai anh ta liên tiếp, nghiêng đầu bô bô nói mấy câu với thầy thưởng rượu, mọi người nghe không hiểu, Dụ Lâm Hải và Lý Vân thì không hẹn mà cùng nhếch môi.

Người trước vì nghe hiểu, người sau vì… tương đối hiểu em gái mình.

Cô chắc chắn đề cử Phó Vực cho thầy thưởng rượu.

Nếu anh ta nghe hiểu tiếng Italy, vậy thì đi thôi.

Phó Vực sụp đổ: “Không phải chứ?”

Thầy thưởng rượu rời ánh mắt lên người Phó Vực, đồng thời làm ra tư thế mới hữu hảo: “Vậy phiền anh đây”.

Phó Vực: “…”

Anh ta chỉ là muốn phô trương một chút trước mặt Nam Mẫn, không ngờ mình lại tự bẫy mình.

Phó Vực vẫn chưa từ bỏ ý định, anh ta sát lại gần Nam Mẫn, cười đê tiện: “Thời khắc quang minh nổi trội này, làm sao tôi có thể cướp đi sự nổi tiếng này của em?”

Nam Mẫn không thèm nói nhảm, vỗ một cái vào sau lưng anh ta, một chữ lời ít ý nhiều: “Đi!”

“OK”.

Xương cốt Phó Vực cũng sắp bị cô đánh gãy rồi, anh ta kinh hãi trong vài giây.

Đi vào trong quầy bar, Phó Vực cũng không xấu hổ nữa, thoải mái cảm ơn cơ hội “nổi tiếng” mà Nam Mẫn nhường cho anh ta, còn thể hiện tiếng Italy tiêu chuẩn lưu loát, đưa đến từng tràng pháo tay.

Lý Vân không khỏi bật cười, nói với Nam Mẫn: “Cậu chủ nhà họ Phó cũng thật thú vị”.

Nam Mẫn khẽ cười: “Kiếp trước chắc anh ta là con khổng tước xòe đuôi khắp nơi”.

Lý Vân cực kỳ vui vẻ, quá thiệt hại.

Phó Vực vừa đi, chỗ ngồi bên cạnh Nam Mẫn liền nhường lại, Dụ Lâm Hải như gần quan được ban lộc, không một chút do dự ngồi xuống bên cạnh cô, còn hỏi một câu mang tính chất tượng trưng: “Nơi này không có người chứ?”

Không đợi Nam Mẫn mở miệng, anh lại kèm theo một câu: “Cảm ơn”.

“…”

Vậy anh hỏi làm chó gì!

Nam Mẫn chẳng buồn quan tâm đến anh, nói thêm một câu với anh đã là cho anh mặt mũi rồi.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 534


Chương 534

Lý Vân như xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, chậm rãi nói ở bên tai cô: “Tình yêu cũ, niềm vui mới, sức hấp dẫn của Tiểu Lục nhà chúng ta không nhỏ đâu”.

Nam Mẫn không khách sáo cho anh ta một cái cùi chỏ, ông anh này cũng lại đi theo thêm loạn!

Có phiên dịch đẹp trai như Phó Vực, việc làm ăn ở đây tốt lên không ít, khu vực vốn dĩ trống không đã ùn ùn không ít người kéo tới, đều là phụ nữ, có thể thấy duyên phụ nữ của cậu Phó tốt biết bao.

Thật lòng Nam Mẫn cảm thấy, Vân Thủy Gian của anh nhỏ có thể mời Phó Vực ngồi tiếp, đảm bảo đứng đầu.

Vị trí đối diện đột nhiên có ba người ngồi, khiến đôi mi thanh tú của Nam Mẫn hơi cau lại.

Ngoại trừ Trác Huyên còn có một đôi nam nữ, nam hơn năm mươi tuổi, nữ hơn bốn mươi tuổi, trong nháy mắt ngồi xuống, ánh mắt cũng hướng vào cô, tầm mắt lập tức đụng vào nhau.

Người nam vô cùng quen mắt, cho dù sau khi kết hôn với Dụ Lâm Hải chỉ gặp qua một lần, cô cũng nhận ra trong nháy mắt.

Chính là bố chồng cũ của cô, bố ruột Dụ Lâm Hải, Thẩm Lưu Thư.

Vậy thì cái người ngồi bên cạnh ông ta có khí chất vô cùng giống Trác Huyên kia chắc là hồng nhan tri kỷ của ông ta, Trác Nguyệt.

Làm sao bọn họ có thể đến thành phố Bạch, đến tham gia tiệc rượu?

Suy nghĩ lóe qua trong đầu giống như điện quang hỏa thạch, Thẩm Lưu Thư cách một khoảng gật đầu với cô, khẽ cười.

Mặc dù là bố chồng cũ, nhưng Nam Mẫn và mẹ chồng cũ Dụ Phượng Kiều tình như mẹ con, không có bất cứ giao tình gì với Thẩm Lưu Thư, không những không có giao tình, cũng vì chuyện phong lưu của ông ta nên không mấy thiện cảm.

Ngay cả chồng cũ cô còn chẳng buồn quan tâm, huống chi là bố chồng cũ, Nam Mẫn chỉ xem ông ta là người xa lạ, tầm mắt nhẹ nhàng quét qua, rồi thu hồi ánh mắt.

Thẩm Lưu Thư không hề để ý đến vẻ hờ hững của cô, ánh mắt chậm rãi di chuyển đến trên người con trai Dụ Lâm Hải, nhìn thấy anh và Nam Mẫn ngồi cùng nhau, sát lại rất gần, trong lòng liền hiểu rõ.

Xem ra mặc dù đã ly hôn, nhưng về mặt tình cảm vẫn vương vấn không dứt được.

Nhưng Trác Nguyệt vô cùng bất mãn với thái độ hờ hững này của Nam Mẫn, bà ta sáp lại gần Thẩm Lưu Thư, thấp giọng nói: “Cô Nam mù mặt quên mất bố chồng anh rồi? Sao không để ý vậy?”

Cho dù đã đến bốn mươi tuổi, giọng nói Trác Nguyệt vẫn vui vẻ làm người ta hài lòng, là ‘giọng ngọt’ nổi tiếng đài Hoàn Á, nói xong cũng lộ ra vẻ nũng nịu mềm mại.

Vẻ mặt Thẩm Lưu Thư không thay đổi, thậm chí mang vẻ sắc bén, giọng nói trầm xuống: “Tập trung nghe”.

Trong lòng Trác Nguyệt siết chặt, vội vàng rụt người quay về.

Thầy thưởng rượu đang giới thiệu cho mọi người rượu vang đỏ của lâu đài Szak ở trong tay, anh ta nói liên tục, phiên dịch Phó Vực ở bên cạnh giúp đỡ anh ta dịch.

“Mọi người đều biết nữ hoàng nước Anh Elizabeth II mặc dù bận bịu việc nước, nhưng cũng là fan hâm mộ trung thành của rượu vang. Loại rượu vang đỏ của lâu đài Szak này chính là một trong những loại rượu vang nữ hoàng chung tình nhất”.

Phó Vực phiên dịch cũng xem như mô phỏng rất giống, nhưng trình độ tiếng Italy của anh ra cũng chỉ là trình độ giao tiếp hàng ngày, đối với những thuật ngữ chuyên ngành của thầy thưởng rượu, anh ta liền tỏ ra không giúp được gì.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 535


Chương 535

Nhìn thấy bầu không khí lại rơi vào bế tắc, Nam Mẫn lắc lắc ly rượu vang trong tay, nhàn nhạt tiếp lời…

“Loại rượu này nước rượu có màu đỏ tím, với chủ đạo là hương thơm trái cây của quả mâm xôi đỏ và dâu tây, vào miệng mềm mại, kết cấu mạnh, còn tản mát ra khói và hương thơm của cafe, dư vị kéo dài”.

Nói xong, cô khẽ nâng ly rượu vang, nhấp một miếng, sau đó gật đầu: “Quả thật không tệ, các vị có thể nếm thử”.

Mọi người nghe xong, rối rít nhâm nhi thưởng thức.

Lý Vân khẽ nhấp một ngụm, cẩn thận thưởng thức: “Ừm, cũng không tệ, đặt hai bình mang về cho anh Trình nếm thử một chút”.

Nam Mẫn nói: “Thêm bốn bình nữa, gửi cho các anh trai khác nếm thử”.

“Anh cả cần không? Trong trang trại rượu của anh ấy có rượu gì mà không có?”

“Cần”, Nam Mẫn nghiêm túc nói: “Anh ấy thử thấy ngon sẽ bảo thầy chưng cất rượu đi làm, về sau chúng ta không cần tốn tiền đi mua nữa”.

Mắt Lý Vân sáng lên: “Ý kiến hay!”

Vẫn là em gái thông mình.

Không còn cách nào khác, lợi ích của anh cả bọn họ đều muốn chiếm, nhưng bình thường không chiếm được, chỉ có em gái đánh đâu thắng đó ở chỗ anh ta, muốn chiếm thế nào thì chiếm thế đó.

Phó Vực tay chống bàn, nhìn Nam Mẫn, đuôi mắt nhếch lên, ánh mắt lưu chuyển: “Lợi hại, trình độ ngoại ngữ này của em có thể làm phiên dịch viên chuyên nghiệp rồi đấy, không cân nhắc đi làm thêm ở học viện phiên dịch cấp cao?”

Nam Mẫn nhàn nhạt nói: “Không mời nổi tôi”.

Phó Vực: “…”

Lý Vân ở bên cạnh phá đám: “Mười sáu tuổi con bé đã đi học viện ngoại ngữ cấp cao làm thêm kiếm tiền, chủ trì hội nghị quốc tế, một cuộc hội nghị kiếm còn nhiều hơn tiền tôi phẫu thuật trong một tháng”.

Phó Vực: “…”

Anh ta trừng mắt nhìn Nam Mẫn: “Mười sáu tuổi có thể chủ trì hội nghị quốc tế, em còn là người không?”

Nam Mẫn cười nhạt, nụ cười không nói ra là tự tin hay ranh mãnh, xinh đẹp muốn đòi mạng: “Chỉ là một tiểu thiên tài ngôn ngữ bình thường không có gì lạ thôi”.

“…”, bụng dưới Phó Vực siết chặt, anh ta phục rồi!

Người phụ nữ này quá phách lối quá xinh đẹp!

Dụ Lâm Hải liếc sang, trong mắt tràn đầy ánh sáng.

Ánh sáng này tản ra từ trên người Nam Mẫn.

Trác Huyên ngồi đối diện Nam Mẫn, nhìn bên trái cô là Dụ Lâm Hải, bên phải là Lý Vân, trước mặt còn có Phó Vực, ba người đàn ông vây xung quanh cô, căm ghét muốn chết.

Sau khi ly hôn con nhà quê này giống như trúng tà, không những không hết quê mùa, còn học được cách câu dẫn đàn ông!
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 536


Chương 536

Cô ta nhìn rất khó chịu, cũng nâng ly rượu lên nếm thử một ngụm rượu vang, nhưng làm ra vẻ mặt chán ghét khó uống: “Tôi nếm thì thấy bình thường, kém xa rượu vang ở trang trại rượu Sta Paris tôi từng uống”.

Lần đi Paris đó còn là một người nước ngoài giàu có dẫn cô ta theo, thật ra thì so với mùi vị của rượu vang, điều khiến cô ta ấn tượng sâu sắc hơn vẫn là kỹ thuật của anh ta trong hầm rượu…

Vô số rượu đỏ diễm lệ đổ hết trên người cô ta, nhuốm đỏ áo váy trắng như tuyết, sau đó anh ta giống như sói dính sát vào, hút cạn từng giọt.

Trác Huyên đang đắm chìm trong ký ức, khuôn mặt đỏ bừng, nhưng trên đùi đột nhiên đau đớn kịch liệt, Trác Nguyệt thầm nhéo cô ta một cái.

Cô ta định thần, cũng oan ức nói: “Cô, cô làm gì thế?”

Trác Nguyệt trừng mắt với cô ta, trầm giọng cảnh cáo: “Đừng khoe khoang trong trường hợp này, chỉ lộ ra sự nông cạn và dốt nát của cháu thôi, ở đây tùy tiện chọn một người cũng uống nhiều loại rượu vang và đi qua trang trại rượu nhiều hơn cháu đấy”.

“…”, trên mặt Trác Huyên lộ ra vài phần xấu hổ, không biết vì ‘vẻ khoe khoang’ vừa rồi của cô ta đã khiến không khí trên bàn rượu thấp xuống mấy độ.

Thẩm Lưu Thư liền cau mày, Trác Nguyệt vội vàng cho Trác Huyên một bài học, để cô ta mím chặt mồm, bớt nói đi.

Thưởng thức rượu sẽ không có một vài quy định mang tính cứng nhắc, nhưng có một vài lễ nghi chính là ước định mà thành, tham gia nhiều hiểu biết nhiều, đương nhiên cũng biết.

Cái gọi là sức mạnh và nhân cách cao quý của nhân sĩ trong xã hội thượng lưu chính là được đào tạo và hun đúc như vậy.

Thầy thưởng rượu nhanh chóng mở loại rượu thứ hai, bắt đầu giới thiệu một hồi.

Phó Vực không múa rìu qua mắt thợ nữa, trực tiếp chuyển thân phận phiên dịch qua cho Nam Mẫn, cô lạnh lùng liếc anh ta: “Muốn tôi hỗ trợ hả? Được, anh mua hai bình rượu tặng tôi đi”.

Đúng là đòi hỏi nhiều, nhưng Phó Vực đáp ứng đầy sung sướng: “Không thành vấn đề, tôi tặng em!”

Nhận được lợi ích từ người ta nên phải nể mặt người ta, Nam Mẫn liền giúp Phó Vực.

Thầy thưởng rượu tường thuật lại một lần, Nam Mẫn đều phiên dịch đâu vào đấy: “Loại rượu này tên là rượu vang Sassicaia, đứng đầu trong tứ nhã của nước Ý, mang danh hiệu tuyệt đẹp Tửu Vương…”

Bởi vì loại rượu này được chế biến từ các loại nho đỏ và nho Cabernet franc ở Bordeaux, thể rượu vô cùng nồng đượm, Nam Mẫn biết tửu lượng của mình không tính là quá tốt, chỉ nếm thử một chút rồi phun vào thùng đá.

Rượu phun ra thành hình cột, dáng vẻ ưu nhã hoàn toàn tự nhiên.

Phần còn lại cũng rót vào thùng đá.

Trác Huyên nhìn thấy, giống như bạn nhỏ ở nhà trẻ tóm được trẻ con lãng phí thức ăn, lập tức giơ tay tố cáo, cô ta chỉ trích: “Sao cô có thể lãng phí như vậy!”

Cô ta như ủy viên kỷ luật, nghiêm khắc phê bình: “Cô Nam, nếu như tửu lượng không tốt, có thể lựa chọn không uống, hoặc là rót ít một chút. Mặc dù không phải rượu nhà cô, nhưng cũng không thể lãng phí như vậy chứ?”
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 537


Chương 537

Nói xong một tràng chỉ trích vang dội có lực, toàn bộ rơi vào trong tĩnh lặng.

Nhìn Trác Huyên giống như sinh vật bên ngoài.

Người phụ nữ này làm sao trà trộn vào đây?

Trác Huyên đàng hoàng đứng ở đó, giải thích một cách hoàn mỹ cho câu nói “Chỉ cần tôi không xấu hổ, người xấu hổ chính là người khác”, không khí ngưng đọng thành hồ.

Nam Mẫn khẽ mỉm cười, căn bản chẳng buồn giải thích.

Thật ra thì cũng không cần giải thích, bởi vì ngay sau đó Dụ Lâm Hải cũng chuyển thùng đá trước mắt Nam Mẫn, cũng chính là vòi rượu đến trước mặt mình, rồi đổ phần rượu còn thừa vào trong đó.

‘Bốp’, hành động của anh giống như vô tình tát vào mặt Trác Huyên.

Rồi sau đó, vòi rượu xoay qua từng người, động tác của các vị khách giống như như đúc, có phun rượu, có rót rượu, giống như một chuyện rất bình thường.

Hành động của từng người giống như đang tát ‘bốp bốp bốp bốp’ vào mặt Trác Huyên, cô ta bối rối trong chốc lát, sắc mặt lập tức đỏ bừng.

Trên mặt Trác Nguyệt cũng không nén được giận, quay đầu trách mắng một tiếng: “Cháu ngồi xuống cho cô!”

Trác Huyên vừa dứt lời liền nghe thấy Trác Nguyệt hỏi.

“Không phải cháu nói với cô đã từng đi qua không ít tiệc thưởng rượu ư? Làm sao ngay cả chút nghi lễ cơ bản này cũng không biết?”

Lúc này Trác Huyên mới biết, vốn dĩ bình rượu có một loại vòi phun khống chế, có thể hạn chế rượu rót ra trong một ounce, nhưng có lúc thầy thưởng rượu không khống chế nổi đã rót nhiều hơn, thời điểm này mọi người thường uống một chút, rồi lại đổ một chút.

Vốn dĩ tiệc thưởng rượu chính là tụ họp để người ta nếm rượu, mà không phải để người ta uống như trâu, một người thưởng rượu chuyên nghiệp sẽ không uống tất cả rượu vào bụng, cũng không phải tới để mua say.

Nhìn thấy bộ dạng ngu ngốc không hiểu chuyện của cô ta, Trác Nguyệt trong lòng vừa tức vừa giận, hận mình sao không hỏi rõ ràng đã dẫn cô ta tới, nếu không thì tạm thời ôm chân phật cũng phải dạy cho cô ta chút lễ nghi cơ bản.

Cũng không đến nỗi giống như bây giờ, làm trò cười cho thiên hạ.

Hàng loạt hành động của Trác Huyên trong tiệc thưởng rượu đã làm mất hết mặt mũi, cô ta hận đến mức muốn tìm một cái lỗ chui vào, lấy cớ đi vệ sinh trốn trong tolet, lại vô tình đụng phải người hầu.

Áo váy trắng như tuyết của cô ta lập tức bị rượu vẩy vào, bẩn hơn nửa.

“A, váy của tôi, muốn chết à!”

Trác Huyện giận đến mức gào lớn, đau lòng thay chiếc váy cô ta đã bỏ ra một tháng tiền lương để mua.

Người hầu bị chửi, cũng rất oan ức: “Thưa cô, là cô xông đến đụng vào tôi, hơn nữa cô không biết tham gia tiệc rượu tốt nhất không nên mặc váy trắng sao? Nếu cô mặc đồ đỏ thì cũng không đến nỗi thảm như vậy…”

Mắt thấy Trác Huyên còn muốn cãi nhau với người hầu, Trác Nguyệt đau đầu, sợ cô ta lại làm mất mặt nữa, bà ta vội vàng kéo cô ta vào nhà vệ sinh.

Nam Mẫn xem kịch thấy thật tẻ nhạt vô vị, tâm tình vốn dĩ vui vẻ lại bị một vài con yêu tinh mất não làm phiền, cô thanh toán phần rượu vang đã đặt mua, để lại địa chỉ, rồi đi cùng Lý Vân.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 538


Chương 538

Dụ Lâm Hải nhìn Nam Mẫn rời đi, bóng lưng đỏ tươi, môi mỏng khẽ mím lại.

Phó Vực liền lại gần nói: “Hôm nay cách ăn mặc của Nam Mẫn và Trác Huyên khiến cho tôi nhớ đến một cuốn sách ‘Hoa hồng đỏ và hoa hồng trắng’. Cuốn sách có một trích dẫn kinh điển, cậu biết không?”

Dụ Lâm Hải chăng buồn để ý đến anh ta.

Phó Vực ngâm nga: “Có lẽ mỗi người đàn ông đều có hai người phụ nữ như vậy, chí ít hai người. Cưới hoa hồng đỏ, lâu ngày màu đỏ biến thành một con muỗi máu trên tường, màu trắng vẫn là ‘ánh trăng sáng trước giường’; cưới hoa hồng trắng rồi, màu trắng là hạt cơm dính trên áo, còn màu đỏ là nốt chu sa trong tim”.

Chậm rãi đọc xong, anh ta nghiêng đầu hỏi Dụ Lâm Hải: “Sao hả, có chút đồng tình hay không?”

Dụ Lâm Hải lạnh lẽo liếc xéo anh ta.

“Rốt cuộc cậu muốn nói cái gì?”

Phó Vực khẽ mỉm cười: “Tôi muốn nói, dù là hoa hồng đỏ hay hoa hồng trăng, tóm lại đều là vĩnh viễn không được động tới, nói thẳng ra, vẫn là xem thường”.

“…”

Không ai đáp lại anh ta, đột nhiên một giọng nói thuần phát ở bên cạnh xen vào: “Động rồi phải tốt hơn không động, tuổi trẻ nếu tâm như tro tàn, sao có thể?”

Thẩm Lưu Thư lặng lẽ đi tới, đôi mắt ôn hòa lại thâm sâu nhìn về phía con trai, khẽ mở môi mỏng.

“Hải, chúng ta trò chuyện một chút”.

Đi xuống tầng một của triển lãm tiệc rượu có một phòng trà.

Thẩm Lưu Thư gọi một ấm phổ nhĩ, có công hiệu giải rượu, người hầu rót đầy trà trong chén, hương trà tỏa khắp, mùi trà lan tỏa, đầu óc hỗn độn giống như trở nên tỉnh tảo hơn nhiều.

“Lớn tuổi rồi phải học bồi dưỡng cơ thể, uống nhiều trà, uống ít rượu”.

Giọng nói của Thẩm Lưu Thư nồng hậu, ông ta nhấp nhẹ một ngụm trà, từng cử chỉ hành động đều lộ ra vẻ ung dung ưu nhã của cấp trên.

Nếu không phải đôi là bàn tay sần sùi tràn đầy vết chai kia, toàn thân trên dưới không nhìn ra một chút dấu vết xuất thân từ nông thông, ông ta đã dùng thời gian là ba mươi năm quét sạch sẽ dáng vẻ nông thôn quê mùa từ trên người mình.

9x 10x hiện giờ khi nhắc lại ba chữ “Thẩm Lưu Thư” đã không con là “con rể ở rể nhà họ Dụ” trong miệng 7x 8x, mà là “Thẩm bộ trưởng” tiếng tăm lừng lẫy, phong lưu hào phóng.

Dụ Lâm Hải ngồi đối diện ông ta, trên mặt không có quá nhiều biểu cảm, ngồi hồi lâu cũng không mở miệng nói một chữ.

Hai bố con ngồi đối diện nhau, cẩn thận nhìn, ngoại trừ môi mỏng bạc bẽo, ngũ quan của Dụ Lâm Hải không giống bố, nhất là mi mắt, giống mẹ Dụ Phượng Kiều hơn.

Khi không nói chuyện ác liệt như vậy cũng cho người ta cảm giác bị áp bức.

Đây là nguyên nhân Thẩm Lưu Thư không thường xuyên hẹn gặp con trai, bởi vì ông ta luôn nhìn thấy bóng dáng vợ cũ Dụ Phượng Kiều trong mắt Dụ Lâm Hải.

Yết hầu ông ta khẽ chuyển động, giống như lơ đãng hỏi: “Mẹ con vẫn khỏe chứ?”
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 539


Chương 539

“Cũng khỏe”, cuối cùng Dụ Lâm Hải mở miệng, cảm xúc không mặn không nhạt.

Thẩm Lưu Thư ngừng một lát, lại hỏi: “Chân bà ấy…”

Mày kiếm Dụ Lâm Hải khẽ cau lại, trực tiếp cắt lời ông ta: “Bố tìm con có chuyện gì, nói thẳng đi”.

“Tính khí nóng nảy này của con thật sự giống y như đúc mẹ con”.

Thẩm Lưu Thư không giận, ngược lại cười một cái, ôn hòa nhìn anh: “Bố con ta không có việc gì, có thể ngồi xuống nói chuyện một chút được không?”

Dụ Lâm Hải chỉ cảm thấy từ trong lồng ngực xông lên một luồng khí nóng.

Đều nói con gái thân bố, con trai thân mẹ, nhưng từ nhỏ anh lại thân bố hơn.

So với sự nghiêm khắc của mẹ, tính ôn hòa của bố hiển nhiên dễ thân thiết hơn, ông ta có thể chế tạo đồ chơi nhỏ, quỳ trên đất làm ngựa cho anh, giấu mẹ lén mang anh ra ngoài mua quà vặt, đến khu trò chơi chơi điện tử…

Hổ mẹ mèo bố là khắc họa chân thật gia đình khi anh còn nhỏ.

Thật ra thì một nhà ba người quả thật đã từng hạnh phúc trong một khoảng thời gian, rốt cuộc bắt đầu từ bao giờ đã thay đổi?

Là khi sự nghiệp của bố bắt đầu ngày càng nổi, là khi bố mẹ bắt đầu gần nhau thì ít xa nhau thì nhiều; hay bắt đầu từ khi cô Trác Nguyệt hàng xóm trở thành thư ký bên cạnh bố?

Anh không nhớ rõ nữa.

Anh chỉ nhớ bố mẹ không biết bắt đầu từ khi nào thường xuyên cãi nhau, trận cãi này chính là mười năm.

Thậm chí xuyên qua cả thời thanh xuân của anh.

Cho đến một ngày, mẹ về nhà trong vẻ say khướt, đập hết xé hết toàn bộ đồ đạc liên quan đến bố, thậm chí chỉ muốn cầm kéo cắt cái miệng của anh đi.

Cây kéo đâm vào trên môi, chảy máu.

Anh không khóc, cũng không làm loạn, chỉ lạnh lùng nhìn mẹ, bình tĩnh nói: “Mẹ giết con đi. Nếu hai người đã không yêu con, ban đầu không nên sinh con ra”.

Cuối cùng mẹ đã dừng tay, ngay sau đó tát liên tiếp, đánh anh ngã ra đất.

Sau đó, không đợi anh bình tĩnh lại từ trong nỗi đau dữ dội, thì nghe thấy tiếng ‘cạch cạch’ kéo rơi xuống đất, sau đó anh trơ mắt nhìn mẹ nhảy xuống từ ban công tầng ba như con thiêu thân lao vào lửa.

“Bố biết, con oán trách bố vì việc bố ly hôn với mẹ con”.

Thẩm Lưu Thư cất giọng trầm thấp ung dung, cảm xúc xen lẫn hổ thẹn, rất nhẹ, nhưng không hối hận.

“Bố và mẹ con đã từng trải qua rất nhiều chuyện. Bố mẹ từng yêu thương nhau, cũng từng hận nhau, có lẽ yêu càng sâu đậm, thì hận cũng càng sâu đậm”.

Thẩm Lưu Thư nhấp một ngụm trà, hơi nóng làm giọng hơi mơ hồ: “Chuyện tình cảm rất khó nói rõ ai đúng ai sai, hôn nhân càng là một môn học cần nghiên cứu, chỉ có thể nói lúc đó bố và mẹ con còn quá trẻ, quá nóng vội, có rất nhiều hiểu lầm không giải thích rõ ràng, cũng không muốn cúi đầu hạ mình bao dung và nhẫn nhịn đối phương, cuối cùng bất đắc dĩ, đi đến bước đường li hôn”.

Ông ta nhẹ nhàng thở một hơi, ngước mắt nhìn Dụ Lâm Hải không nói một lời.

“Con trai, người duy nhất mà bố cảm thấy có lỗi chính là con”.
 
Back
Top Dưới