Ngôn Tình Vợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi Rồi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi Rồi
Chương 480


Chương 480

Trình chiếu ảnh đã kết thúc, người dẫn chương trình nói một câu tổng kết cho duyên phận của hai người, nói cô dâu chú rể là thanh mai trúc mã, hai đứa nhỏ vô tư, Nguyệt Lão lại thắt chặt sợi dây duyên phận của hai người, đúng là một câu chuyện rất đẹp.

Nam Lâm lặng lẽ nghe, suy nghĩ lại bay xa.

Nếu nói đến thanh mai trúc mã, thì hình như chị cả với Tần Giang Nguyên mới là hàng thật, từ nhỏ đến lớn Tần Giang Nguyên cũng chỉ vây quanh Nam Mẫn, còn Nam Nhã thì bám theo sau Tần Giang Nguyên, bị ghét bỏ đủ đường.

Nghĩ tới đó thì hình như mọi thứ cũng không đẹp đẽ đến vậy.

Nam Nhã giật lấy microphone trong tay người dẫn chương trình, chủ động kể về quá trình cô ta và Tần Giang Nguyên từ quen biết đến yêu đương nhau, biến mình thành một cô gái si tình giữ vững tình yêu suốt hai mươi năm.

Nói được một lát, có lẽ là quá cảm động nên nên cô ta lại nghẹn ngào, khóc lên.

Tần Giang Nguyên bên cạnh nghe mà buồn ngủ, suýt chút nữa ngáp dài, đột nhiên thấy Nam Nhã khóc thì viết hẳn hai chữ ngơ ngác lên mặt, ngẩn người, trực tiếp lấy khăn voan cưới lau nước mắt cho cô ta.

Phó Vực ngồi bên dưới nghe ê cả răng, nhìn thì đau mắt, không nhịn được khinh bỉ: “Cô dâu xem phim của Quỳnh Dao nơi nhiều thì phải, cô ta có thể bớt lại được không vậy, khóc xấu quá”.

Mặt Nam Mẫn không chút thay đổi nhìn nhìn, bản lãnh diễn kịch của Nam Nhã được luyện không phải ngày một ngày hai, diễn khóc càng ngày càng tốt nhưng chỉ số thông minh thì không thể tăng lên nổi.

Người dẫn chương trình thấy cô dâu vừa khóc thì lập tức không dừng được, bèn vội vàng chuyển sang bước tiếp theo… Trao nhẫn.

Rốt cuộc cũng đã đến bước mà cô ta mong chờ nhất, cuối cùng Nam Nhã cũng ngừng khóc.

Thấy chiếc nhẫn sắp được đeo vào ngón tay Nam Nhã, ngoài cửa bỗng nhiên vang lên một giọng nữ: “Chờ đã!”

Một tiếng gọi bất ngờ khiến tất cả mọi người đều quay lại nhìn.

Tần Giang Nguyên nghe thấy giọng nói quen thuộc, nhìn thấy bóng hình quen thuộc thì giật mình, tay run lên, nhẫn cũng không giữ chặt, cứ thể rơi ra khỏi tay, lăn sang một bên.

Nam Mẫn nhìn thấy người tới, ánh mắt bắt đầu hiện lên vẻ hứng thú.

Đến lúc này kịch hay mới bắt đầu…

Nam Nhã nhìn thấy Phùng Thanh thì sắc mặt lập tức tối đi, cô ta đã đuổi ả đàn bà này ra khỏi thành phố Nam rồi cơ mà, sao lại quay trở về?

Lại còn chọn đúng ngày hôm nay! Xuất hiện trong lễ cưới của cô ta!

“Người đâu! Bảo vệ đâu Mau đuổi ả đàn bà điên này ra ngoài!”, Nam Nhã bất chấp hình tượng sốt ruột muốn đuổi người, trong lòng là sự kích động không sao tả nổi.

Ả Phùng Thanh này chính là kẻ thứ ba từng bị cô ta bắt gian tại giường!

Trong khoảng thời gian đó, Phùng Thanh liên tục quyến rũ Tần Giang Nguyên, thậm chí hai người còn điên long đảo phượng trước mặt cô ta, con tiện nhân Phùng Thanh này có rất nhiều chiêu trò, mánh lới, lần nào cũng khiến thần hồn Tần Giang Nguyên điên đảo.

Nam Nhã vẫn cố chịu đựng, giả vờ rộng lượng, nhịn nhục, nhưng điều đó không có nghĩa là cô ta sẵn lòng chung chồng với người con gái khác!
 
Vợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi Rồi
Chương 481


Chương 481

Bảo vệ đi tới đuổi Phùng Thanh ra ngoài, Phùng Thanh lại không nhanh không chậm nói: “Các anh phải cẩn thận một chút đấy nhé, trong bụng tôi là cốt nhục của cậu ấm nhà họ Tần, tôi bị thương thì không sao, nhưng đứa nhỏ bị thương thì các người sẽ không thể gánh vác nổi đâu”.

“…”, một câu nói khiến các nhân viên an ninh đều rời tay khỏi người cô ta, không dám đụng vào nữa, sợ đụng cái lại mang họa vào người.

Giọng cô ta không lớn, lại lọt vào tai tất cả mọi người trong lễ đường, tất nhiên Tần Giang Nguyên và Nam Nhã trên sân khấu cũng nghe thấy.

Nam Nhã ngơ ngác, ả đàn bà đó lại… Lại mang thai?

Một câu hết sức nhẹ nhàng và hờ hững của Phùng Thanh khiến tất cả mọi người khiếp sợ.

Tần Giang Nguyên sải chân bước vội từ trên sân khấu xuống, trên mặt là vẻ kinh ngạc không nói nên lời: “Thanh à, em mang thai hả?”

“Ừm”, gương mặt trong sáng như mối tình đầu thời thanh xuân của Phùng Thanh hiện lên nụ cười dịu dàng, lấy kết quả xét nghiệm có thai ra cho Tần Giang Nguyên: “Đứa bé là của anh, đã được bốn tuần rồi”.

Tần Giang Nguyên nhìn tờ kết quả xét nghiệm, thoáng suy nghĩ: “Là cái buổi tối ở trong xe vùng ngoại ô đó hả?”

Trên mặt Phùng Thanh là vẻ ngượng ngùng bẽn lẽn, khẽ gật đầu.

Trước mặt mọi người là đôi nam nữ như một cặp tình nhân đang chìm trong tình yêu nồng nhiệt, xung quanh là bong bóng màu hồng bay bay, làm bật lên dáng vẻ cô đơn lẻ bóng của cô dâu trên sân khấu.

Nam Nhã đã mời rất nhiều phóng viên đến để tạo thanh tạo thế cho mình, các phóng viên nghĩ vốn chẳng có gì hay để quay chụp, nói cái gì mà hôn lễ thế kỷ, kết quả còn không rầm rộ bằng lễ cưới của mấy ngôi sao, bọn họ từ xa chạy tới đây, cả chỗ ngồi cũng không có, đành phải đứng.

Nghẹn một bụng lửa, các phóng viên rất muốn quay chụp cho xong, qua loa là được, kết thúc lập tức cầm tiền chạy lấy người, không ngờ lại chờ được một tin tức máu chó như thế.

“Ngay hôn lễ, kẻ thứ ba lại ôm con đến tận nơi ép vua thoái vị”, tiêu đề này đúng là bùng nổ quá mà.

Ống kính được điều chỉnh, phóng to mặt Nam Nhã, chỉ thấy dưới lớp phấn dày cộm kia của cô ta là gương mặt đã tức giận đến mức méo mó, ánh mắt hiện lên vẻ âm u độc ác, như thể một giây sau sẽ xòe ra Cửu Âm Bạch Cốt Trảo, bóp ch3t tươi Phùng Thanh vậy.

Trong lễ đường đã bắt đầu vang lên tiếng bàn tán.

Tần Văn Quân không thể ngồi yên được nữa, đi tới hỏi con trai: “Cô gái này là ai? Hôm nay là ngày gì mà con còn dám dẫn loại đàn bà không đàng hoàng này tới đây? Định khiến ông già này mất mặt đúng không!”

Tần Giang Nguyên nói: “Bố, đây là Phùng Thanh, cô ấy đang mang thai máu mủ của con, bố sắp có cháu rồi!”

Phùng Thanh ra vẻ hiền lành ngoan ngoãn chào Tần Văn Quân, lúm đồng tiền tươi như hoa, ngây ngô động lòng người.

Tần Văn Quân nhìn gương mặt tươi cười cong cong của cô ta thì gương mặt đang nhăn nhó bỗng giãn ra, đứa con trai ngu ngốc này cũng có mắt thẩm mỹ đấy chứ, giống ông ta thời còn trẻ, cũng thích những cô gái nhỏ đáng yêu trong sáng thế này.

“Cháu hay không cháu thì qua hôm nay hẵng bàn, con mau hoàn thành hôn lễ này ngay cho bố, chờ hôn lễ kết thúc rồi muốn cưới mấy người là chuyện của con, bố mặc kệ!”

Tần Văn Quân hạ giọng, cảnh cáo con trai.
 
Vợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi Rồi
Chương 482


Chương 482

Nam Ninh Bách vất vả đẩy xe lăn tới, nhăn nhó, lạnh lùng nói: “Chuyện gì thế này, sao lại tự dưng lại xuất hiện một cô gái, còn nói là mình đang mang thai con của Giang Nguyên nữa? Anh Văn Quân, có phải anh nên giải thích với tôi một chút không?”

Giọng ông ta khá lớn, Tần Văn Quân thầm mắng lão già này đúng là không sợ mất mặt mà, bèn đi tới nhỏ giọng nói: “Ông anh tạm thời đừng kích động quá, tôi cũng nghệt cả mặt ra đây, có lẽ là bọn nhỏ muốn đùa cái gì đó thôi. Chúng ta tiếp tục hoàn thành cho xong hôn lễ đi, khách khứa đã chờ rất lâu rồi, đừng để người ta chê cười mình”.

Nam Ninh Bách cũng là một kẻ sĩ diện hão, trừng mắt nhìn Tần Giang Nguyên, sau đó gật đầu.

Nhưng đúng lúc này, trong mắt Nam Nhã đầy vẻ độc ác, cô ta mặc kệ tất cả mọi thứ, từ trên đài vọt xuống dưới, muốn nhanh chóng va vào bụng của Phùng Thanh: “Đê tiện, lại dám vác mặt tới tận hỗn lễ của tôi giương oai, xem tôi có đánh chết cô không…”

Phùng Thanh không sợ, không e ngại nhìn thẳng vào mắt Nam Nhã, cô ta ước gì Nam Nhã nổi điên lên.

Tình huống thế này, Nam Nhã càng mất không chế, thì lại càng mất mặt, như thế phần thắng của cô ta cũng lớn hơn.

Cô ta xách váy cưới lao thẳng về phía trước, nhưng chân đi giày quá cao, lúc xuống sân khấu đã vấp phải tà áo cưới, cổ chân lật ngang, cả người mất khống chế ngã nhào xuống!

Trong đám đông có tiếng hít khí lạnh!

Nam Nhã đập mặt xuống đất, khi cô ta ngẩng đầu lên chỉ thấy đầu váng mắt hoa, miệng mằn mặn, cùng với thứ gì đó trong miệng, cô ta phun ra, hai cái răng cửa cùng với bọt máu văng ra đất.

“…”

Cuối cùng tầm mắt cũng đã quay trở lại, cảm giác đau đớn cũng ập tới như bão lũ.

“A…”, âm thanh thảm thiết đinh tai nhức óc vang vọng tận nóng nhà, xuyên qua trời cao.

Thảm, vẫn là Nam Nhã thảm.



Hôn lễ đã kết thúc trong sự hỗn loạn gà bay chó sủa.

Khi rời khỏi khách sạn, trên mặt Nam Mẫn là ý cười chẳng mấy khi xuất hiện, dáng vẻ xui xẻo suy sụp của Nam Nhã thật sự quá buồn cười.

Hôm nay họ đã tham dự đúng hôn lễ rồi, nếu bỏ lỡ kịch hay lần này thì e là sẽ tiếc nuối cả đời mất.

Phó Vực buồn cười nói: “Hôn lễ này tuyệt vời thật đó, mở màn bằng kịch bản phim Quỳnh Dao, sau đó lại thành phim luân lý gia đình cẩu huyết, cuối cùng lại kết thúc bằng hài kịch… Chậc chậc chậc, đúng là quanh co lòng vòng, nhấp nhô lên xuống mà”.

Anh ta nhìn về phía Nam Mẫn: “Cô em họ này của em đúng là một nhân tài”.

Nam Mẫn từ chối cho ý kiến về việc này.

Phó Vực lại nhìn sang Dụ Lâm Hải: “Sự hỗn loạn của hôn lễ này chắc cũng ngang với đám cưới của cậu lần đó, nhưng mà giá cổ phiếu cũng đã lên lại rồi”.

Dụ Lâm Hải lạnh lùng liếc nhìn anh ta một cái, hận không thể khâu miệng anh ta lại.

Dưng không lại đi vạch áo cho người xem lưng như thế.
 
Back
Top Bottom