Ngôn Tình Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 402


Chương 402:

“Lập tức đi tìm cho tôi, tìm khắp cái Kinh Đô này nên, không để sót bát cứ manh mối nào!”

“Vâng, thưa sếp.”

Khi Có Tiểu Mạch tỉnh dậy trong bệnh viện, trán cô được băng bó lại và cũng đã được thay bộ quần áo bệnh nhân, cô sờ trán của mình, cảm nhận những cơn đau trên cơ thể!

Trong tích tắc ký ức chợt quay trở về, những cảnh tượng vừa xảy ra lại xuất hiện trước mắt!

Dưới sự chèn ép của ngọn lửa, Có Tiểu Mạch và Nám Nám căn bản là không còn đường thoát thân, chân mềm nhũn, ánh mắt đầy đau khổ và tuyệt vọng, cô ngã xuống đát.

Trước khi ngắt bóng dáng của Mộ Bắc Ngật đã xuắt hiện trước mắt cô.

Có phải anh ây không?

Xuất hiện trước mặt cô một lần nữa, lần thứ hai anh bát chấp tính mạng của chính mình để cứu cô khỏi biển lửa. Nếu nói Mộ Bắc Ngật thực sự thích cô, vậy phần thích này của anh sẽ đến mức nào?

Có Tiểu Mạch không biết, chỉ biết đau lòng vô cùng mà nắm chặt bàn tay.

Cô vẫn đang ngòi trên giường ngây ngốc ở đó thì từ bên ngoài có hai cảnh sát mặc quân phục đen bước vào, đền tìm cô để viết báo cáo.

Bên trên có tắm ảnh của những người bị bắt giữ, “Cô Có, khi đó cô đã có mặt ở hiện trường, anh Mộ cũng đã khai báo đẩy đủ vụ việc lúc đó rồi, bây giờ, mời cô hãy tường thật lại chuyện đã xảy ra trong xe chở hàng cho chúng tôi một lần nữa.”

Có Tiểu Mạch nhẹ nhàng tường thuật lại, giọng nói có chút run rầy.

Khi cô cúi đầu xem qua bức ảnh, đôi mắt khẽ mở to, “Trong đây không có người đàn ông đó.”

Cảnh sát khẽ nhíu mày, “Tất cả những người mà chúng tôi bắt giữ đều ở đây, lẽ nào lúc đó còn có người khác nữa sao?”

Có Tiểu Mạch hoảng sợ gật đầu, “Hắn ta cằm ống tiêm để rút máu, thuốc anh ta tiêm thì lại không phải là bác sĩ.”

Sau khi cảnh sát trấn tĩnh rời khỏi phòng bệnh, đầu ngón tay Có Tiểu Mạch đặt trên tắm ga trải giường vẫn còn run rầy, sắc mặt cô tối sầm lại khi nhớ đến người đàn ông đáng sợ!

Trong đôi mắt càng ánh lên sự lạnh lẽo, lúc đó chạy. trốn nhanh như vậy mà lại chỉ hạ thủ với mình Nám Nám, trong số những bé gái ở trong đó thì có vài bé gái rõ ràng là người ở nông thôn hoặc là bị bắt từ nơi khác đến, chỉ có Nám Nám là bị bắt từ nhà trẻ đến.

Đây là một vụ bắt cóc tình cờ hay một âm mưu? Ánh mắt Có Tiểu Mạch trở nên lạnh lẽo, sau đó lại thoáng qua một chút lo lắng, cô nhanh chóng bắm điện thoại tìm số điện thoại của điều tra viên Kinh Đô, “Alo, xin chào, tôi muốn điều tra một người… có thể giúp tôi điều tra càng nhanh càng tốt không?”

Sau khi Có Tiểu Mạch nói qua thông tin thì đối phương đã phản hồi, Có tiểu Mạch tắt máy, thát thần hồi lâu.

Cố Lan Tâm đã mang thai được một tháng, cái thai của cô ấy vẫn không rõ ràng, nhưng nhà họ Có và ông Mộ lại chăm sóc chị ta rất tốt, chị ta nhẹ nhàng xinh đẹp trong quân áo của mẹ bầu, trang điểm nhẹ nhàng, thoạt nhìn thì liền hiểu được là chị ta đã được bảo vệ thế nào.

Có Tiểu Mạch đi trên hành lang bệnh viện, khi nhìn thấy Có Lan Tâm, bên cạnh chị ta còn có hai vệ sĩ vây quanh, lòng Có Tiểu Mạch không nhịn được nụ cười châm biếm của mình, cô vẫn còn nhớ ba tháng trước khi cô mang thai Nám Nám cô vẫn ở bên Anh Quốc làm thêm để kiếm tiền sinh hoạt phí.

Còn Cố Lan tâm thì lại bình thản đi lại trong bệnh viện, trên gương mặt còn gắn theo nụ cười điềm đạm, giây tiếp theo, chị ta nhìn tháy Có Tiểu Mạch, chị ta giống như đã thay đổi sắc mặt, như thể gặp ma vậy, không dám tin nhìn Có Tiểu Mạch, nó, sao.

lại xuất hiện ở đây?

Khi Nám Nám bị bắt đến ngôi làng đó, Có Tiểu Mạch chắc chắn sẽ đến tìm, nhưng người đàn ông kia đã thông báo một tin tốt từ trước là nêu Có Tiểu Mạch đến đó thì sẽ bị cùng bị thiêu chét.

Người đàn ông lần này mà Có Tiểu Mạch tìm đến vô cùng tàn nhẫn, cô ta tưởng rằng mình nhát định sẽ đưa Có Tiểu Mạch vào chỗ chết!

Có Lan Tâm hót hoảng, ngày cử hành hôn lễ chỉ còn cách một tuần nữa, Có Tiểu Mạch đó đáng chết như vậy mà vẫn chưa chịu chết đi chứ!

Máu trong lòng không ngừng sôi trào, bởi vì quá kinh ngạc nên trong chốc lát Có Lan Tâm đã không thẻ che giấu được biểu cảm kinh ngạc và run sợ.

Có Tiểu Mạch bí mật liếc nhìn Cố Lan Tâm, từ biểu cảm kinh ngạc đến sắp rớt cái cằm của mình thì cô dường như đã hiểu được chuyện gì đó!

Có Tiểu Mạch không ngốc, chuyện tạo ra tai nạn hại chết người như thề này thì Cố Lan Tâm không thể không làm ra!
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 403


Chương 403:

Cô vừa mở miệng thì giọng nói đã lạnh lùng vô cùng, đôi mắt sắc lạnh đó dường như là đã nhìn thâu được suy nghĩ của cố Lan Tâm, “Cố Lan Tâm, chị đang chột dạ cái gì vậy? Cảm tháy tôi chưa chét, rồi lại còn đứng ở nơi này có phải là rất khó tin?”

Cô điềm đạm hỏi, Có Lam Tâm bát chợt thoát ra khỏi những cảm xúc lúc này, chị ta giả vờ xoa cái bụng bầu phẳng lì của mình, nhẹ nhàng bước chân đi về phía Có Tiểu Mộ, “Tao chỉ đang nghĩ, bây giờ mày ngày nào cũng mắc kẹt ở trong bệnh viện, Có Tiểu Mạch, mày không nhận ra ý đồ của nhà họ Mộ sao?”

Cố Lan Tâm ngược lại cũng rất nhanh trí, đẩy tránh nghiệm một cách mạch lạc, dù sao thì lão Mộ cũng đang bảo vệ cho chị ta, chị ta còn sợ cái gì chứ?

Mặc dù Có Tiểu Mạch đang mặc một bộ quần áo bệnh nhân rộng thùng thình, nhưng đôi mắt thì sắc lạnh và dữ tợn, sắc mặt dịu dàng dần vụt tắt, chị ta đã nhiều lần động vào giới hạn của Có Tiểu Mạch, lúc này, không cần phải chịu đựng nữa!

Có Tiểu Mạch nghiêng người về phía trước, đôi môi mỏng khẽ ghé sát vào tai Cố Lan Tâm, nói một cách rõ ràng: “Cố Lan Tâm, đừng để tôi bắt được sơ hở của chị, néu không thì tôi nhất định sẽ theo đến cùng, ép tôi phát điên thì chị muồn cái gì thì tôi sẽ cướp cái đấy, chị dám thử không?”

Hơ, thật là can đảm mà, dám ở đây uy h**p chị ta!

Sắc mặt Có Lan Tâm đột nhiên trở nên tức giận, chị ta nhìn vệ sĩ bên cạnh, vệ sĩ bước tới với vẻ mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Có Tiểu Mạch.

Có Tiểu Mạch không hề sợ hãi, “Đây là vệ sĩ của nhà họ Mộ hay là vệ sĩ của nhà họ Có? Có Lan Tâm, bắt luận là cái nào, nhưng chỉ cần họ dám động vào một sợi tóc của tôi thì tôi dám đảm bảo là Mộ Bắc Ngật sẽ không tha cho chúng đâu, chị có tin không?”

Cô giả vờ là một người quyền lực ép buộc Có Lan Tâm, tóm lây điểm yếu của chị ta rồi mạnh mẽ vất xuống đắt.

Chơi khó không?

Có Tiểu Mạch chỉ là ăn miếng trả miếng mà thôi, thậm chí nhìn sắc mặt khó coi của Có Lan Tâm, Có Tiểu Mạch đều cảm thầy vĩnh viễn là không đủ!

Nhưng một lời đe dọa làm sao có thể hóa giải được sự hận thù của cô đây? Những tổn thương mà chị ta đã gây ra cho Nám Nám làm sao cô có thể dễ dàng kết thúc được, thật quá khinh thường.

Đồng tử Cố Lan Tâm co rút lại, tức giận nhìn Có Tiểu Mạch, “Mày dựa vào cái gì mà lại tự tin nói rằng Bắc Ngật sẽ giúp mày?

Có Tiểu Mạch!”

“Tại sao lại giúp tôi? Nguyên nhân là gì thì chị không biết sao?” Có Tiểu Mạch khẽ gật đầu, ánh mắt tự tin của cô làm cho Cố Lan Tâm cảm thấy rất chướng mắt.

Cố Lan Tâm có chút điên cuồng, có chút phẫn nộ, “Có Tiểu Mạch! Mày dựa vào cái gì mà từ trước đến nay luôn cướp đồ của tao, dựa vào cái gì!”

Vào lúc này Có Lan Tâm giống như một con chó dại đang dần suy sụp, đã không thẻ kiềm chế được cảm xúc của mình, Có Tiểu Mạch thì lại bình tĩnh nghe chị ta nói hết!

Sau đó hung hăng nhìn Có Lan Tâm, ánh mắt lạnh như băng muồn nuốt chửng chị ta vậy.

“Có Lan Tâm, từ đầu đến cuối rốt cuột là ai cướp của ai? Rốt cuộc là ai cướp của ai, lẽ nào còn không đủ rõ ràng sao?” Có Tiểu Mạch nói một cách đây ẩn ý!

Nhưng nó lại khiến Có Lan Tâm bát giác nhớ đến vụ việc thay thế Cố Lan Tâm làm bạn gái của Mộ Bắc Ngật vào 5 năm trước, sau đó thì chị ta đã đem theo dáng vẻ kinh ngạc và sửng sốt nhìn Có Tiểu Mạch.

Sắc mặt nó lạnh lùng đến như vậy, sao nó có thể tự tin nói ra điều này trước mặt mình chứ?

Lẽ nào nó đã biết chuyện gì đã xảy ra năm đó rồi sao?

Điều này là không thể!

Tim Cố Lan Tâm đập loạn xạ, chị ta lấy ra vũ khí duy nhát, cúi đầu nhìn xuống bụng của mình, “Tao đang mang thai đứa con của Bắc Ngật, Có Tiểu Mạch, mày đừng có sỉ nhục bản thân nữa.”

Ánh mắt Có Tiểu Mạch di chuyền từ khuôn mặt đền chiếc bụng chưa nhô cao của chị ta, lạnh lùng liếc nhìn, sau đó khóe môi hơi nhếch lên, giễu cợt nói: “Có Lan Tâm, chị chắc chắn rằng đứa con này là của Mộ Bắc Ngật không? Đừng đến lúc phải rơi từ độ cao xuống dưới đất mà vỡ nát hét thì không thể cứu vớt được nhé!”

Có Tiểu Mạch cố gắng hết sức để che giấu đi biểu cảm kinh hãi trên mặt, Có Tiểu Mạch tiếp đó để lộ ra hai chữ chọc vào suy.

nghĩ của Có Lan Tâm, làm cho chị ta cảm thầy chột dạ!

Không, Có Lan Tâm không tin, sao cô lại có thể biết được!

Cố Lan Tâm nghiền răng, sau đó giọng điệu nhẹ nhàng bay bổng của Có Tiểu Mạch tiếp lục truyền qua: “Nếu làm giám định ADN, kết quả không phải là rất mắt mặt sao?”
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 404


Chương 404:

Đôi mắt ảm đạm không thẻ phân biệt được bắt kỳ cảm xúc nào, nhưng vệ sĩ bên cạnh Có Lan Tâm lại có thể nhìn ra được, đừng nhìn người phụ nữ trước mặt trông thuần khiết mềm mại nhưng trong lòng thì lại vô cùng lạnh lùng và cứng rắn.

Cố Lan Tâm nôn nóng nghiền răng: “Mày tưởng tao không dám sao? Tao mang thai con của Bắc Ngật, quang minh chính đại!”

“Vậy sao? Có Lan Tâm.” Có Tiểu Mạch lặng lẽ nhìn Cố Lan Tâm để có thể nhìn ra sự chột dạ của chị ta.

Tinh thần của Cố Lan Tâm đã trở nên suy sụp, chị ta ngay lập tức đáp trả, “Có Tiểu Mạch, lẽ nào mày thích Mộ Bắc Ngật?”

Từ đầu đến cuối, cô chưa từng thừa nhận!

Nhưng hiện tại, Cố Lan Tâm lại đang làm ra điều trái ngược với đạo lý nên nó đã xúc phạm nặng nề Có Tiểu Mạch.

Ai biết được, Có Tiểu Mạch không hề nghĩ ngợi mà buột miệng nói ra: “Thích!”

Tắt cả những lời Có Lan Tâm vồn chuẩn bị đều đã bị Có Tiểu Mạch bác bỏ, cô ta không dám tin nhìn Có Tiểu Mạch.

Cách đó không xa có một bóng người lạnh lùng đứng đó, Mộ Bắc Ngật với một tay đút túi, trên gương mặt tuần tú lộ ra cảm xúc không rõ ràng, nhưng khi anh nghe rõ Có Tiểu Mạch nói “thích” thì khóe miệng anh đã bát giác mỉm cười, nó lan đến tận nơi tận sâu trong đôi mắt!

Đôi lông mày đang cau có của Mộ Bắc Ngật bát giác giãn ra, nhưng anh lại không bước tới làm phiền họ, tiếp tục quang minh chính đại nghe trộm!

Nghĩ lại nội dung mà Dịch Bách vừa mới báo cáo thì đôi mắt lạnh lùng nhìn cố Lan Tâm của anh đã kết thành băng, không chút ấm áp.

Ngược lại, sắc mặt Có Lan Tâm tái nhọt, tức giận mắng chửi, giờ phút này cũng không có người nào khác nên cô ta cũng không cần giả bộ đoan trang: “Mày! Có Tiểu Mạch, mày thừa nhận mày là tiểu tam sao? Rẻ mạt giống y mẹ của mày! Cái đồ bùn đắt, ký sinh trùng chuyên đi phá hoại hạnh phúc gia đình của người khác!”

Dịch Bách, người đứng cạnh Mộ Bắc Ngật nghe thấy những lời mắng mỏ với những lời khó nghe đẩy sự tức giận của Có Lan Tâm thì sắc mặt liền có chút kinh ngạc, m.á nó! Vẫn là cô tiểu thư đoan trang thực nữ trước kia đây sao? Sao giờ lại giống như một người đàn bà chanh chua cãi cùn vậy!

Dịch Bách bí mật liếc nhìn Mộ Bắc Ngật, phát hiện ra sắc mặt của Mộ bắc Ngật không hè lộ ra vẻ kinh ngạc hay khó coi.

Có Tiểu Mạch từ đầu đến cuối đều thờ ơ nhìn Cố Lan Tâm, không chút cảm xúc nghe xong câu nói của chị ta, sau đó nói một cách rõ ràng và sắc bén: “Cố Lan Tâm, chị tưởng rằng chị có thai thì tôi không dám đánh chị sao?”

Có Tiểu Mạch vừa bật lại thì đã không màng đến Có Lan Tâm hiện tại đang có thân phận gì!

Nhưng Mộ Bắc Ngật lại biết được rằng cô chỉ đang dựng lên cái gai để bảo vệ trái tim mong manh của mình, trong vụ tai nạn vừa rồi, Có Tiểu Mạch không hề có ý định ích kỷ muồn cứu con gái mình ra trước.

Thay vào đó, cô đã cứu những đứa bé đang gặp khó khăn lần lượt thoát khỏi đám cháy, đủ đề biết rằng Có Tiểu Mạch không hề lạnh lùng như những lời nói ngoài miệng.

Cô từ đầu đến cuối đều rất dễ mềm lòng, mềm lòng đền nỗi rối tinh rối mù cả lên.

Câu nói vừa dứt, chỉ nhìn thấy sắc mặt của Có Lan Tâm lại càng trở nên khó coi hơn, mang theo cả sự ghen tị nhìn Cố Tiểu Mạch, không dám hung hăng như trước nữa.

Có Tiểu Mạch cụp mắt xuống, liếc xéo cô ta, “Nếu không muồn con mình gặp chuyện thì tốt hơn hãy nên dừng lại, Cố Lan Tâm, tôi không có nhiều để chơi với chị đâu.”

Lời nói của cô rất quyét liệt, từ tận đáy lòng không chút giấu diềm cảnh cáo Cố Lan Tâm đừng sử dụng những cách vô liêm sỉ đó nữa!

Có Lan Tâm siết chặt ngón tay, sau đó cơ mặt thả lỏng hơn, giả vờ bình tĩnh nói: “Có Tiểu Mạch, tao đang mang thai con của Bắc Ngật, nều mày đã nói là thích anh ấy thì mày có dám nói là mày không để ý một chút nào không? Sao tao không dám làm giám định AND chứ? Có kết quả rồi thì mày có chấp nhận được không?”

Bầu không khí trong phút chốc trở nên căng thẳng, không gian yên tĩnh vô cùng.

Có Tiểu Mạch đứng giữa những bức tường, đôi môi hé mở ra, nhưng lại xuyên qua Có Lan Tâm nhìn thấy người đàn ông lạnh lùng đang xuất hiện phía sau chị ta, Mộ Bắc Ngật.

khuôn mặt anh tuần tú lãnh đạm, anh đã thay một bộ vest, khuôn mặt cũng đã sạch sẽ, trước đó anh còn cứu cô.

Khi Có Tiểu Mạch phát hiện ra Mộ Bắc ngật thì đã vô thức quan sát xem Mộ Bắc Ngật có bị thương hay không, nhưng Có Lan Tâm ở ngay bên cạnh có thực sự đọc được cảm xúc đau lòng và day dứt từ đôi mắt của Có Tiểu mạch?

Có Lan Tâm lập tức phản ứng lại, đứng trước mặt của Có Tiểu Mạch, sắc mặt trong phút chốc đã trở nên yếu đuồi dịu dàng.

Khóe miệng Có Tiểu Mạch nở nụ cười khinh thường, chị ta thật sự không sợ một ngày nào đó sẽ bị mắt đi mái chèo rồi lật thuyền sao?
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 405


Chương 405:

Có Lan Tâm vừa quay người thì đã nhìn thấy Mộ Bắc Ngật thì liền mím môi, nhẹ giọng gọi: “Bắc Ngật, anh đến rồi là muốn đưa em đi khám thai sao?”

Ánh mắt của Mộ Bắc Ngật chuyển từ Có Tiểu Mạch sang Có Lan Tâm, đôi mắt hơi nheo lại, có vẻ như đang chế giếu.

Đến cả Dịch Bách đứng bên cạnh cũng cảm thấy được sự lạnh lùng và nguy hiểm của Mộ Bắc Ngật, thật phục người phụ nữ hai mặt như Có Lan Tâm mà!

Chỉ nhìn thầy Mộ Bắc Ngật bước tới, đến gần bên cạnh Có Lan Tâm, điềm tĩnh nói: “Làm gì ở đây?”

“À, em mới biết Tiểu Mạch bị thương phải nhập viện, không ngờ gần đây em gái em lại gặp nhiều chuyện như vậy, em đến khám thai nên tình cờ gặp em gái nên có nói với nhau máy câu, chỉ là sự phẫn nộ của em gái em vẫn còn sâu đậm như vậy!”

Cố Lan Tâm ra cái vẻ buồn bã.

Có Tiểu Mạch rất muốn trực tiếp xé bỏ lớp mặt nạ ngụy trang của Có Lan Tâm, với sự khôn ngoan của Mộ Bắc Ngật, anh ấy sẽ không ngốc đến mức không nhìn ra cái đuôi chuột của cô ta, còn ở đây giả bộ cái gì chứ!

Mặc dù trong lòng đang tức giận nghĩ, nhưng ngoài mặt Có Tiểu Mạch lại vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng điềm tĩnh, chỉ là đôi mắt đã lộ ra sự chế giếu đặc biệt rõ ràng.

“Vậy sao? Nám Nám khi nãy xảy ra chuyện, cô bé đã bị ai đó bắt cóc ngay trong nhà trẻ, tôi trái ngược còn không biết là ai có thể làm ra chuyện tàn nhẫn như vậy, làm ra những chuyện làm hại cả người thân của mình.”

Làm hại người thân, Có Tiểu Mạch và Cố Lan Tâm tên danh nghĩa là chị em, Nám Nám là cháu gái của cô ta.

Ý nghĩa trong câu nói của Mộ Bắc Ngật đã làm cho gương mặt của Có Lan Tâm trở nên cứng đờ, nhanh chóng che giấu: “Anh đã gọi cảnh sát chưa? Nám Nam lúc này không sao rồi chứ?”

“Không phải đến khám thai, một chút k*ch th*ch như vậy sẽ không đến mức động thai.”

Đến lúc đó sự kích động lớn mới là điểm sáng nhát, không phải sao? Mộ Bắc Ngật khẽ gật đầu, đôi môi khẽ mở ra.

Có Lan Tâm biết rằng cô ta đổi lấy phần hạnh phúc ngắn ngủi này, vì Bắc Ngật đã hứa với cô ta…

Đột nhiên, Có Lan Tâm nắm lầy vạt áo của Mộ Bắc Ngật, “Bắc Ngật, anh đưa em đi khám thai có được không? Một tuần sau là đến đám cưới của chúng ta rồi, anh còn nhớ chứ!”

“Nhới”

“Đến lúc đó em sẽ để em gái làm phù dâu cho mình.”

Cố Lan Tâm ngoài mặt thì dịu dàng nhưng lại vô cùng thâm độc, vào ngày cưới, cô ta sẽ làm cho. Có Tiểu Mạch hoàn toàn tiêu đời!

Ánh mắt Có Tiểu Mạch hướng về phía Có Lan Tâm, ý tứ không rõ ràng, trong âm thằm kìm nén cảm xúc, “Tôi không có hứng thú làm phù dâu của chị.”

Tiếp đó thì quay lưng bỏ đi, bỏ lại cho họ một bóng lưng gảy gò và cô đơn.

Có Tiểu Mạch lững thững đi đến phòng bệnh của Nám Nám, khi nãy nhìn dáng vẻ thì có lẽ Mộ Bắc Ngật không có vết thương nào nghiêm trọng, tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng có thể đặt xuồng.

Nám Nám đang ở trong phòng hồi sức đề tiếp nhận sự quan sát của bác sĩ, Có Tiểu Mạch đứng ở ngoài cửa, ngón tay bát giác đâm vào trong lòng bàn tay, từng chút đến khi nó chảy máu, cô không có năng lực tâm lý lớn đến vậy để chịu đựng sự nguy hiểm vào lần sau nữa, Nám Nám không thẻ có chuyện gì được.

Đôi mắt Có Tiểu Mạch dần trở nên lạnh lẽo, bát chợt, có một tin nhắn gửi đền.

Cô cúi đầu nhìn xuống, sau đó toàn thân rùng mình, đó là một tin nhắn từ một só lạ, “Tưởng Nguyên Thanh, vợ bị nhiễm AIDS và đã chết. Sau khi vợ chết, anh ta đã mắc bệnh tâm thần nghiêm trọng, luôn làm chuyện để báo thù xã hội này, trong tay anh ta đã phát triển ra rất nhiều loại thuốc thử có thể gây ra những tổn hại chết người đến cơ thể con người, anh ta bắt người đề làm thí nghiệm, anh ta bị bắt ở bên ngoài thành phó, sau đó thì trốn đến Kinh Đô. Để che giấu thân phận của mình, anh ta làm việc trong một bệnh viện tư nhân. Thực sự thì anh ta đang âm thằm tìm người có thể lắp đầy tâm tư của mình.” Đọc xong, chân của Có Tiểu Mạch có chút hơi lạnh, đứng trên sàn nhà suýt chút nữa ngã xuống. Đầu ngón tay trở nên có chút lạnh toát mà đổ mồ hôi lạnh. Người đáng sợ như vậy, hắn ta suýt nữa thì đã làm gì Nám Nám, Có Tiểu Mạch không thể tưởng tượng nồi!

Chỉ biết rằng néu cô áy đến muộn hơn một chút, thì Nám Nám e rằng sẽ không còn còn nữa.

Kẻ đã xúi giục đằng sau…

Có Tiểu Mạch từ từ ngước đôi mắt lạnh lùng lên, bóng dáng Có Lan Tâm hiện lên trước mắt cô.

Lúc này, Mộ Bắc Ngật đã ra khỏi bệnh viện, ngồi trong xe tỉ mỉ quan sát, trán đỗ mồ hôi lạnh, Dịch Bách ở bên cạnh lo lắng nói: “Sếp à, hay là chúng ra vẫn nên đi băng bó lại đi, nều không thì vết thương sẽ càng nghiêm trọng hơn đó.”

Không phải Mộ Bắc Ngật không muốn băng bó, sau khi cứu được Có Tiểu Mạch, anh liền vội vàng đến đồn cảnh sát đề bắt kẻ tình nghi, sau khi xử lý xong chuyện ở đồn cảnh sát thì đã vội vàng đi đến bệnh viện, đến bây giờ mới có thể thở phào một hơi!
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 406


Chương 406:

Anh mặc một bộ vest màu xám đen nên không thể nhìn thầy máu ở bên trong, Mộ Bắc Ngật từ chối: “Không cần, gửi tin nhắn văn bản cho Có Tiểu Mạch chưa?”

Dịch Bách vốn dĩ đang tìm kiếm thông tin danh tính của người đó, nhưng tình cờ lại tra ra thông tin của người đó mà Có Tiểu Mạch đã phái người đi điều tra, nên đã gửi danh tính của người đó cho Có Tiểu Mạch.

Dịch Bách gật đâu: “Nó đã được gửi rồi, thưa sếp.”

“Bắt người rồi lập tức đưa đến đồn cảnh sát.”

“Vâng, thưa sếp, nhưng tại sao phải dùng thân phận ẩn danh đề gửi cho Có Tiểu Mạch vậy? Có Tiểu Mạch biết là sếp đã giúp cô ấy không phải sẽ tốt hơn sao?” Dịch Bách không kiềm nén được mà hỏi anh.

Mộ Bắc Ngật quay đầu ra phía ngoài cửa sổ, “Cô ấy có lòng tự trọng của mình.”

Quả nhiên, sau khi Có Tiểu Mạch nhận được tin nhắn thì liền đi ra khỏi bệnh viện, cô đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đen, lúc này xe của Mộ Bắc Ngật vẫn chưa rời đi, sau đó chiếc Rolls Royce đã rơi vào tầm mắt của cô.

Dịch Bách có chút bói rối nói: “Thưa sếp, Cố Tiểu Mạch đã ra ngoài rồi.”

Mộ Bắc Ngật lập tức liếc mắt nhìn thì tháy Có Tiểu Mạch đang nhìn thẳng về phía này, môi anh kéo dài thành một đường thẳng, chỉ nhìn thầy Có Tiểu Mạch đi về phía mình.

Mộ Bắc Ngật giơ tay án nút hạ cửa kính xe xuống, Có Tiểu Mạch liếc nhìn, bên trong không có bóng dáng của Cố Lan Tâm.

“Em muốn đi đâu, để tôi đưa em đi.”

Mộ Bắc Ngật thấp giọng, không nhìn ta được cảm xúc như thế nào.

Có Tiểu Mạch cầm điện thoại, không từ chối, mở cửa bước lên xe, quay đầu nhìn Mộ Bắc Ngật, một lúc lâu sau mới chậm rãi nói: “Anh không bị thương chứ?”

Dịch Bách rất muốn nói ra.

Nhưng lại bị ánh mắt cảnh cáo của Mộ Bắc Ngật làm cho hoảng sợ, Mộ Bắc Ngật mặt không thay đổi nói: “Không có!”

“Chuyện hôm nay cảm ơn anh, tôi cần điều tra cặn kẽ chuyện xảy ra trong ngày hôm nay, néu người đằng sau bị lôi ra thì tôi cũng sẽ truy cứu nghiêm khắc theo pháp luật.” Có Tiểu Mạch điềm tĩnh nói, đôi lông mày cau có.

Mộ Bắc Ngật nghe xong thì cũng không phản đối mà gật đâu.

Có Tiểm Mạch mím môi do dự một lúc lâu mới chậm rãi nói, giọng nói của cô có chút mềm mại, khi nó dễ dàng lọt vào tai Mộ Bắc Ngật thì đều cảm tháy có tình tiết mơ hồ, “Nếu người đó là…Có Lan Tâm, anh sẽ …”

“Đùng nghĩ lung tung, tôi tôn trọng quyết định của em, bây giờ em muốn đi đây tôi đưa em đến đó.” Mộ Bắc Ngật bát chợt giơ tay lên, có chút cưng chiều mà véo khuôn mặt vồn đã gây không còn thịt của Có Tiểu Mạch, vô hình chung đã thu hẹp khoảng cách giữa hai người.

Cố Lan Tâm cứng đờ ngồi trên ghế xe, sững sờ, cô đang nói chuyện nghiêm túc mà!

Nửa tiếng sau, Rolls Royce dừng trước bệnh viện tư nhân.

Có Tiểu Mạch và Mộ Bắc Ngật cùng nhau bước vào, cô ấy có vẻ tùy ý hỏi lễ tân: “Xin chào, có bác sĩ ở ngoại khoa thần kinh tên Tưởng Nguyên Thanh ở đây không?”

“Rất xin lỗi, bác sĩ Tưởng ngày thường tính tình rất kỳ quái, hơn nữa anh ấy mới đến bệnh viện của chúng tôi không lâu. Tôi e là hôm nay không thể gặp được anh ấy.”

Mộ Bắc Ngật liếc nhìn Dịch Bách một cái, Dịch Bách liền hiểu ra rồi đi đến một bên gọi điện thoại.

Có Tiểu Mạch cau mày, sau màn chào hỏi, cô đi thẳng đến phỏng phẫu thuật của ngoại khoa thần kinh, bóng dáng cô rất kiên định, trên gương mặt không chút ý trêu đùa, rất tập trung và nghiêm túc.

Đi lên tầng số bảy, toàn bộ hành lang trồng không, bệ cửa sổ ở nơi sâu nhát trong hành lang, bên ngoài ánh sáng mặt trời chiều vào.

“Hắn chỉ có thể trồn ở đây.”

Có Tiểu Mộ cau mày nói, từ trong thôn trốn ra ngoài, thì nơi trốn nhanh nhát chỉ có thể là ở đây!

Mộ Bắc Ngật quay đầu nhìn Có Tiểu Mạch: “Trong xe chở hàng, anh ta có làm gì em không?”

Nhớ lại khung cảnh lúc đó, Có Tiểu Mạch khẽ cau mày, “Tính tình rất khó chịu, trong mắt hắn, hắn đều không coi ai ra gì, nói nhiều một câu là sẽ gắt gỏng vô cùng.”

“Vậy thỉ lúc này ép hắn ta phải ra ngoài.” Mộ Bắc Ngật nhẹ giọng nhắc nhở.

Có Tiểu Mạch khẽ ngây người, giống như đã hiểu ra điều gì, cô từ từ cởi mũ xuống, lộ ra khuôn mặt thanh tú với ngũ quan hài hòa, giọng nói trong trẻo có phần khinh thường và khiêu khích, “Bác sĩ Tưởng, giả làm con rùa rụt đầu à? Không phải muốn sử dụng tôi như một con chuột bạch để thí nghiệm sao? Nhưng sao giờ lại châm lửa bỏ chạy rồi, sao có thể coi là đàn ông được chứ? Người đàn ông chính đáng có trách nhiệm thì sẽ bình tĩnh và khôn ngoan, xem ra bác sĩ Tưởng đúng là trò cười của thiên hạ rôi?”

biểu cảm của Có Tiểu Mạch rất sống động trên khuôn mặt, cô đứng trên hành lang, còn chống hai tay lên vòng eo thon thả của mình, “E rằng phải làm anh thát vọng rồi, một ngọn lửa lớn nhưng không thẻ thiêu chết được tôi.”
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 407


Chương 407:

Lúc Có Tiểu Mạch nghe tháy lời này, đôi mắt ẩn chứa sự lạnh lẽo, chỉ có một lòng thâu cảm, trải qua chuyện đáng sợ kinh hãi lần này mới có thể từ tận đáy lòng nói ra những lời như thề.

Đôi mắt Có Tiểu Mạch không ngừng đảo quanh mọi ngóc nghách trong căn phòng, cô lo sợ tên điên Tưởng Nguyên Thanh sẽ từ chỗ nào đó lao ra, cắn loạn!

Mộ Bắc Ngật cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, khóe miệng cong lên cười dịu dàng và cưng chiều.

Giọng nói của Có Tiểu Mạch từ từ lạnh đi, cô nói: “Làm sao, bác sĩ Tưởng, anh sợ rồi sao? So với việc trốn ở trong phòng, chỉ bằng ra đây mặt đối mặt nào.”

“Nhát gan như vậy à?” Người phụ nữ với đôi môi hồng hào, có tình lên tiếng nói những lời mỉa mai khích bác, giọng nói trong trẻo có chút tinh nghịch, bát chợt giống như Có Tiểu Mạch lúc mới gặp anh, suốt ngày chọc trời chọc đát.

Cả hành lang không một bóng người, chỉ có giọng nói trong trẻo của Có Tiểu Mạch không ngừng vọng lại.

Có Tiểu Mạch vẫn luôn cảnh giác, đôi mắt nhìn trái nhìn phải.

Cuối cùng cô cũng nghe thầy một tiếng hét phẫn nộ!

Tưởng Nguyên Thanh bỗng nhiên từ trong phòng lao ra, trong tay cầm dụng cụ y tế, hai mắt đỏ ửng giống như một con sư tử đang nỗi giận, tháo chiếc kính gọng đen xuống, trông anh ta lại càng nham hiểm.

Tưởng Nguyên Thanh phẫn nộ lao đến chỗ Có Tiểu Mạch, bát chọt tiền lại gần Có Tiểu Mạch, Có Tiểu Mạch không ngờ Tưởng Nguyên Thanh lại ở trong căn phòng gần mình như thé, cô trơ mắt nhìn dụng cụ sắc nhọn kia sắp cào vào mặt mình, Có Tiểu Mạch nhất thời kinh hồn bạt vía.

Trước khi Có Tiểu Mạch phản ứng lại Mộ Bắc Ngật đã nhanh chóng giơ tay ra, kéo cô về phía sau, áp sát bức tường, cơ thể cao lớn che chở bảo vệ cô.

407-1-vo-a.jpg


Mộ Bắc Ngật từ từ thẳng lưng, đứng chắn trước mặt Có Tiểu Mạch, ánh mắt sắc nhọn như lưỡi dao nhìn Tưởng Nguyên Thanh, “Anh muốn chết?”

Tưởng Nguyên Thanh nheo mắt, “Yô, là anh à, hơ hơ, xem ra vét thương đó vẫn chưa sâu đúng không, không ngờ anh dám vào chiếc xe chở hàng để cứu người phụ nữ này, đúng là một người không tiếc mạng sống, vậy hôm nay đến đây làm thú cưng của tôi đi, thầy thế nào?”

Tưởng Nguyên Thanh từ từ bước đến chỗ Mộ Bắc Ngật với ánh mắt hung dữ.

Hai bàn tay Mộ Bắc Ngật đã vo thành nắm đấm vang lên tiếng rắc rắc, khoảnh khắc Tưởng Nguyên Thanh lại gần, Mộ Bắc Ngật bỗng nhiên ra tay, nhưng Tưởng Nguyên Thanh đã sớm có sự chuẩn bị, hắn nắm chặt dụng cụ trong tay, giận dữ đập về phía Mộ Bắc Ngật!

Mộ Bắc Ngật khéo léo né được cú đập, sau đó giữ chặt vai Tưởng Nguyên Thanh, bàn tay còn lại cầm lây dụng cụ, anh dùng lực rất mạnh.

Mặc cho Tưởng Nguyên Thanh vùng vẫy giãy giụa như thế nào cũng không thoát khỏi sự khống chế của Mộ Bắc Ngật.

Ngay sau đó Mộ Bắc Ngật bỗng nhiên nhắc người anh ta lên rồi ném xuống đắt, dụng cụ y tế rơi xuống bên cạnh.

Gần như cùng một lúc người của Dịch Bách từ bốn phương tám hướng lao ra, vài người mặc đồ đen nhanh chóng giữ chặt Tưởng Nguyên Thanh, chân tay đều bị giữ chặt, Tưởng Nguyên Thanh kinh ngạc, anh ta giãy giụa, không ngừng gào hét, miệng thốt ra những lời chửi rủa rất khó nghe.

Có Tiểu Mạch đứng ở bên cạnh Mộ Bắc Ngật, cô nhìn thấy rõ máu tươi đang chảy từ trên vai anh xuống, “Đau không?”

“Không sao.”

“Tôi sẽ báo thù cho anh!” Giống như đã đưa ra một quyết định cực kỳ quan trọng, Có Tiểu Mạch nói một cách kiên định.

Mộ Bắc Ngật ngạc nhiên nghiêng đầu nhìn Có Tiểu Mạch, ánh mắt kiên định, anh thầy cô đi đến chỗ Tưởng Nguyên Thanh, từ từ ngồi xuống, cầm dụng cụ nặng trĩu lên, chĩa mũi nhọn vào Tưởng Nguyên Thanh.

Tưởng Nguyên Thanh nỗi giận hét lên: “Người phụ nữ đê tiện này cô định làm gì?”

“Anh nói xem nào?”
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 408


Chương 408:

“Aaaa” Tưởng Nguyên Thanh gào hét thảm thiết, Có Tiểu Mạch không chút nẻ nang cào vào vai Tưởng Nguyên Thanh, ăn miếng trả miếng!

Có Tiểu Mạch từ trên cao nhìn Tưởng Nguyên Thanh, “Vợ của anh bị thương nhưng anh lại dùng cách đau thương này để trả thù toàn xã hội, anh đã làm hại bao nhiêu cô gái vô tội, Tưởng Nguyên Thanh, anh cho rằng vợ của anh sẽ cho rằng anh làm như thề này là đúng sao?”

“Cô không có tư cách để phê bình tôi, hơ hơ, lúc đó tôi đúng là đã lưu tình với cô, trực tiếp cho cô một cái tát rồi lấy máu của cô, IHHỚ….

“Aaa”

Tưởng Nguyên Thanh còn chưa nói xong, Có Tiểu Mạch đã lạnh lùng cằm dụng cụ y tế lên, khuôn mặt xinh đẹp hiện lên sự dữ tợn, cô đập vào người Tưởng Nguyên Thanh, chạm vào trán, máu ứa ra.

“Còn nói nữa không?” Có Tiểu Mạch từ từ ngồi xuống, ánh mắt sắc nhọn lạnh lẽo nhìn Tưởng Nguyên Thanh.

Tưởng Nguyên Thanh không phản kháng được cũng không báo thù được, anh ta bị bốn năm người giữ chặt, anh ta chỉ có thể cắn răng nhìn Cố Tiểu Mạch.

“Tưởng Nguyên Thanh, ghi chép phạm tội của anh đều ở đây, anh không thoát được đâu, mau nói ra người đứng đằng sau giao dịch với anh là ai, nếu nói ra có thể sẽ được giảm nhẹ trừng phạt.”

“Mẹ nó!” Tưởng Nguyên Thanh nhìn người phụ nữ trước mặt, anh ta hận không thể xé vụn cô ra, nều người phụ nữ này dính vào thứ mà anh ta mới tạo ra, vậy thì thật sảng khoái!

“Vậy thì chỉ có thể để chú cảnh sát thẩm vần anh rồi.” Có Tiểu Mạch chớp mắt đứng lên.

Nhận được ánh mắt ra hiệu của Mộ Bắc Ngật, Dịch Bách đưa Tưởng Nguyên Thanh đi đến đồn cảnh sát.

Có Tiểu Mạch nắm chặt tay, ngoái đầu nhìn Mộ Bắc Ngật, Mộ Bắc Ngật vẫn đứng yên tại chỗ, nhưng vai áo đã đẫm máu, khuôn mặt đẹp trai trắng bệch.

Tâm trạng của cô vô cùng phức tạp, “Trước đây cũng bị thương, tại sao anh không nói cho tôi biết?”

“Không đáng ngại.”

Mộ Bắc Ngật hững hờ trả lời, anh nhìn thấy Có Tiểu Mạch lao đến trước mặt mình, nắm chặt tay giả vờ đánh vào vai anh.

Lực của cô không mạnh, đánh lên người anh cũng không đau lắm, nhưng vết thương trên vai Mộ Bắc Ngật lại đau dữ dội.

Mộ Bắc Ngật bát ngờ kêu một tiếng, mặt mày nhăn nhó.

Sống mũi Có Tiểu Mạch cay cay, “Còn nói là không đau?”

“Có Tiểu Mạch, không ngờ lực của cô cũng mạnh ghê.”

“Không nhìn tháy vừa rồi tôi cào xước vai trái của Tưởng Nguyên Thanh đến chảy máu sao?” Có Tiểu Mạch mắp máy đôi môi hồng hào của mình, đại khái là cô không ngờ, sau khi trải qua sự nguy hiểm hai người lại có thể nói chuyện một cách thoải mái như thế.

Mộ Bắc Ngật lên tiếng một cách đáng tiếc: “Không tốt rồi, hai chúng ta đều bị thương ở vai rồi Có Tiểu Mạch đột nhiên có chút phẫn nộ, cô quở trách Mộ Bắc Ngật, “Thế nên tại sao không nói cho tôi biết anh bị thương ở vai? Làm tôi mới cào có một bên vai đã để anh ta đi rồi.”

Không thẻ không nói khí thế hừng hực của Có Tiểu Mạch lúc này khiến Mộ Bắc Ngật rát vui, anh nhếch miệng cười nhìn Cố Tiểu Mạch.

Anh bị thương nặng như thé, Có Tiểu Mạch lập tức đi tìm nước khử trùng và băng gạt xử lý vết thương cho Mộ Bắc Ngật!

Đợi Mộ Bắc Ngật đi đến giường, ngồi xuống, cởi áo vest, lộ ra chiếc áo sơ mi màu trắng bên trong.

Chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi đãm máu đỏ, nhìn thôi cũng thấy đáng sợ!

Nhát là chỗ vai áo, đỏ rực một mảng!

Có Tiểu Mạch hít một hơi thật sâu, cô cúi đầu đi đến chỗ Mộ Bắc Ngật, nhẹ nhàng cần thận dùng kéo cắt chỗ vai áo sơ mi của anh, vết thương lộ ra ngoài, mũi dao đâm không quá sâu, có một vét sẹo rất rõ ràng, còn dụng cụ y tế chỉ làm xước da bên ngoài.

Có Tiểu Mạch xử lý một cách tỉ mỉ, vành mắt đẫm lệ, vết thương ở chân, vết thương ở vai, tắt cả đều là vì cô mà bị thương.

Anh vì cô mà có rất nhiều vết sẹo trên người!

Mộ Bắc Ngật nhìn thây nước mắt long tròng trên đôi mắt của Có Tiểu Mạch, anh nhẹ nhàng dỗ dành: “Lầy vét thương ra đề cô đau lòng có phải là một chuyện rất bỉ ổi không?”

Ngón tay của Có Tiểu Mạch khựng lại, cô rửa sạch vết thương cho Mộ Bắc Ngật, không trả lời câu hỏi của anh.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 409


Chương 409:

Mộ Bắc Ngật cũng không nói thêm điều gì, anh im lặng nhìn Có Tiểu Mạch băng bó vét thương cho mình, sau khi băng bó xong Có Tiểu Mạch mới nhận ra tư thế của mình ám muội như thế nào…

Mộ Bắc Ngật ngồi trên giường, Có Tiểu Mạch ngồi vào g*** h** ch*n, khoảng cách giữa hai người được kéo lại gần, Có Tiểu Mạch cúi đầu, mặt đỏ ửng không được tự nhiên cho lắm.

Cô lập tức muốn đứng ra chỗ khác, nhưng không ngờ Mộ Bắc Ngật ôm lấy eo cô, một lực rất mạnh, Có Tiểu Mạch cảm tháy cơ thể mình ngã về phía trước.

Vòng một cái cô đã bị Mộ Bắc Ngật đè xuống giường.

Có Tiểu Mạch kinh ngạc há miệng nhìn Mộ Bắc Ngật, lúc cô phản ứng lại liền vội vàng đẩy anh ra, “Mộ Bắc Ngật, anh làm cái gì thế?”

“Cố Tiểu Mạch, cô nói xem, những lời vừa nãy cô nói với Có Lan Tâm ở bệnh viện, tôi đã nghe được bao nhiêu?”

Nghe xong, sắc mặt Có Tiểu Mạch tối sằm.

Cô bắt giác nghĩ, liệu anh có nhìn thấy bộ mặt khác biệt vời ngày thường của Có Lan Tâm không?

Có Tiểu Mạch lên tiếng thăm dò: “Nghe được bao nhiêu?”

Mộ Bắc Ngật giấu giềm nói: “Bắt đầu nghe từ lúc cô nói cô thích tôi, Có Tiểu Mạch, bây giờ vẫn không thừa nhận à?”

Lúc nói lời này, đôi mắt đen ngòm của Mộ Bắc Ngật hiện lên ý cười, anh nhìn cô giống như cô lập tức trở thành người của anh, là báu vật ở trong tay anh!

Đầu Có Tiểu Mạch dường như muốn nỗ tung, cô vội vàng giải thích: “Anh không nghe ra tôi nói những lời đó là vì muốn chọc tức Có Lan Tâm à, anh biết tôi trước giờ đều thích mạnh miệng nói hươu nói vượn, nếu không sẽ làm nhục danh tiếng của tôi.”

“Chọc trời chọc đất?” Không biết tại sao những lời như thế này tự miệng của người quen Có Tiểu Mạch nói ra không kỳ quặc lắm mà từ miệng Mộ Bắc Ngật thót ra, giọng nói trầm trằm, từng chữ rõ ràn lại khiến Có Tiểu Mạch e sợ.

409-1-vo-a.jpg


Có Tiểu Mạch trước giờ nói chuyện đều không quan tâm đến cảm xúc của người khác, câu cô vừa buột miệng nói ra đã làm tổn thương anh?

Được thôi, Cố Tiểu Mạch thừa nhận rằng mình có chút áy náy, lúc này bị anh đè lên người, Có Tiểu Mạch định mở miệng nói gì đó thì bên tai vang lên giọng nói trầm trầm, anh nghiền răng chát vắt cô.

“Có Tiểu Mạch, cô cho rằng cô có thẻ trồn tránh bao lâu nữa? Tôi nói cho cô biết, cô không thể nào trốn tránh cả đời được đâu!”

Anh lên tiếng, giọng nói bá đạo và mạnh mẽ, giống như sau này Có Tiểu Mạch sẽ là của anh, chỉ là của một mình anh.

Có Tiểu Mạch bỗng nhiên cảm thầy hồi hận vì suy nghĩ vừa rồi của mình, Mộ Bắc Ngật làm sao có thể bị tổn thương chứ? Anh chỉ càng muốn chinh phục hơn thôi.

Đôi mắt Có Tiểu Mạch tối sầm, có chút phẫn nộ, “Buông tôi ra.”

“Còn muồn đánh trồng lảng?” Mộ Bắc Ngật nhìn chằm chằm vào mặt cô, không hề bỏ lỡ bát cứ biểu cảm nào trên khuôn mặt đó, đôi môi mỏng mím chặt.

“Mộ Bắc Ngật, có ai đối xử với người vừa giúp mình xử lý vết thương như anh không?” Chuyện đã đến nước này, Có Tiểu Mạch mới phát hiện ra, trước đây cô luôn chiếm được ưu thề chỉ vì Mộ Bắc Ngật không thèm tính toán với “tiểu nhân” như cô, anh lười không muốn lên tiếng phản bác lại mà thôi, còn bây giờ, anh với cô không cùng một đẳng cắp, cô hét lần này đến lần khác bị anh chặn miệng không thốt lên lời.

Có Tiểu Mạch không biết phải làm thề nào, chỉ có thể tức giận trừng mắt nhìn anh, sau đó nói nhảm một câu.

Nghe xong, Mộ Bắc Ngật cong miệng cười, “Có Tiểu Mạch, cô ngại rồi à?”

Đệch!

Mắt tinh như thế sao?
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 410


Chương 410:

Trái tim của Cố Tiểu Mạch muồn nổ tung, khuôn mặt đỏ ửng phẫn nộ, cô hận không thể đào cái hố dưới đất rồi chui xuống đó.

Cô không quan tâm điều gì nữa, hung dữ nhắc chân lên đạp vào đùi của Mộ Bắc Ngật, lúc Có Tiểu Mạch có hành động này Mộ Bắc Ngật đã nhận ra ngay lập tức.

Mộ Bắc Ngật nhanh hơn cô một bước, anh kẹp chặt chân của cô, lúc trước chỉ có nửa người Mộ Bắc Ngật đè lên Có Tiểu Mạch nhưng lúc này, cả cơ thể anh đều đè lên cơ thể nhỏ bé của Có Tiểu Mạch.

Ưm… đây là trừng phạt.

Có Tiểu Mạch hoảng hót, Mộ Bắc Ngật không nhịn được, anh đưa tay ra véo má Có Tiểu Mạch, “Có Tiểu Mạch, cô ngại thật rồi.”

“Thế thì sao?”

“Đáng yêu lắm.” Lúc Mộ Bắc Ngật nói ra lời này, khóe miệng anh cong lên, ánh mắt nhìn Có Tiểu Mạch có chút dao động.

Có Tiểu Mạch bực bội nhưng Mộ Bắc Ngật bỗng buông cô ra, người cô cũng không còn thấy nặng nữa.

Có Tiểu Mạch nhìn Mộ Bắc Ngật chống tay xuống giường muốn đứng lên, cô cũng lập tức chuẩn bị ngồi dậy.

Nhưng không ngờ, Mộ Bắc Ngật vừa nhắc chân lên, cơn đau ập đến, Mộ Bắc Ngật không kịp đề phòng, cơ thể ngã về phía trước.

“Aaal”

Căn phòng yên tĩnh bỗng vang lên tiếng hét thát thanh của Có Tiểu Mạch.

Có Tiểu Mạch mặt đỏ ửng, cô đang tức giận! Người đàn ông này không phải buông cô ra rồi sao? Anh lại giỏ thủ đoạn gì vậy?

Mộ Bắc Ngật lại một lần nữa đè lên người Có Tiểu Mạch, hai cơ thể dính chặt lầy nhau không có một khe hở, Có Tiểu Mạch nổi giận, “Mộ Bắc Ngật, anh cố tình!”

Cô trực tiếp ụp tội danh lên đầu Mộ Bắc Ngật, rốt cuộc là điều ngoài ý muốn hay kề hoạch từ trước, đối với Mộ Bắc Ngật mà nói, không hề quan trọng chút nào.

Anh ngắng đầu nhìn Có Tiểu Mạch, “Có Tiểu Mạch, néu cô đã nói tôi có tình…”

Mộ Bắc Ngật còn chưa nói xong đã hung dữ hôn lên môi Có Tiểu Mạch, không hề dịu dàng.

So với những lần trước đây thì lần này mãnh liệt hơn nhiều, môi Có Tiểu Mạch đau nhức nhưng anh đã cắn chặt, cô chẳng có cơ hội mà né tránh.

Cô có chút sợ hãi, cô chưa bao giờ trải qua chuyện này, hai chân mềm nhữn.

Mộ Bắc Ngật nhận ra người phụ nữ đã ngoan ngoãn, ánh mắt anh hiện lên sự vui mừng, buông ra sao? Không bao giờ nhé!

Anh hôn rất sâu rất mãnh liệt, hôn mãi không thôi, mỗi lần hôn mệt rồi, Có Tiểu Mạch cho rằng anh sẽ buông cô ra thì Mộ Bắc Ngật lại hôn tiệp.

Mười phút trôi qua Mộ Bắc Ngật mới hài lòng buông Có Tiểu Mạch ra, mặt Có Tiểu Mạch đỏ bừng như con tôm luộc chín, cô ngại ngùng.

Cô nằm nửa người trên giường, lúc Mộ Bắc Ngật kéo cô dậy, hai chân cô tê nhức, cô không dám đứng lên, cô sợ sẽ ngã sắp mặt ra đó…

Có Tiểu Mạch ngồi ở trên giường, đôi môi lóng lánh ướt át, Mộ Bắc Ngật đứng ở bên cạnh, cúi đầu nhìn đôi môi của cô, ánh mắt đắc ý và vui mừng.

Anh cười thầm một tiếng khiến tim Có Tiểu Mạch đập loạn nhịp.

Có Tiểu Mạch ép mình phải bình tĩnh lại, đợi khi chân hét tê rồi cô lập tức đứng lên, cô không nhìn Mộ Bắc Ngật nữa, lạnh lùng nói: “Nếu vét thương của Tổng giám đốc Mộ đã xử lý xong, chúng ta có thể rời khỏi nơi này rồi.”

Cô thương tình bôi thuốc cho anh, cuối cùng bị anh hôn cho không còn gì, thật là lời lãi cho anh quá!

Mộ Bắc Ngật đáp một tiếng, vốn định đi lên phía trước nắm tay Có Tiểu Mạch nhưng lúc này Có Tiểu Mạch rõ ràng là đang tức giận, nghe thấy giọng nói của Mộ Bắc Ngật xong, cô không chút chậm trễ, vội vàng bước ra bên ngoài!

Hận không thể nhanh chóng rời khỏi căn phòng khiến người ta ngạt thở này!

Dịch Bách ở bên ngoài đợi Mộ Bắc Ngật đi xuống, Tưởng Nguyên Thanh đã được đưa đến đồn cảnh sát phối hợp điều tra, chứng cứ đầy đủ nên chuyện ngồi tù là chắc chắn 100%.

Cậu ta một mình ngồi rong xe, im lặng chờ đợi.

Bệnh viện từ từ xuất hiện hai người đang đi ra ngoài, Dịch Bách nhìn thấy lập tức xuống xe, “Sép.”

Có Tiểu Mạch đi ở phía trước, tầm mắt của Dịch Bách từ chỗ Mộ Bắc Ngật chuyện sang Có Tiểu Mạch, lúc Dịch Bách nhìn thầy khuôn mặt của Có Tiểu Mạch…
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 411


Chương 411:

Giống như một cậu thanh niên mới lớn, cậu ta nhìn chằm chằm Có Tiểu Mạch, trong lòng không ngừng oán trách, Sép thật là mãnh liệt… hôn đến mức môi sưng đỏ rồi nè!

Có Tiểu Mạch tháy vậy, cô không hiểu lắm, cô lên tiếng hỏi: “Dịch Bách, cậu nhìn chằm chằm tôi làm gì?”

Dịch Bách bát giác đưa tay lên chỉ vào môi của mình ra hiệu cho Có Tiểu Mạch, Có Tiều Mạch lập tức hiểu ra, khuôn mặt chợt ửng đỏ, sau đó lướt qua Dịch Bách rời đi.

Mộ Bắc Ngật ở phía sau bỗng lên tiếng, “Có Tiểu Mạch, lên xe, tôi đưa cô về.”

“Không…”

Tiếng bước chân dồn dập phía sau vang lên, ngay giây sau, Mộ Bắc Ngật nắm láy cổ tay Có Tiểu Mạch, anh dùng âm lượng chỉ đủ hai người nghe tháy, “Tôi không cho cô cơ hội từ chói, nều miệng còn không nghe lời, tôi… sẽ bế cô lên xe.”

Anh biết Có Tiểu Mạch không hề nào chống đỡ được thủ đoạn này của anh.

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên của Có Tiểu Mạch, Mộ Bắc Ngật mỉm cười buông cô ra, ra hiệu cho cô đi lên xe.

Trên đường về bệnh viện, Dịch Bách với Mộ Bắc Ngật nói chuyện về việc Tưởng Nguyên Thanh bị bắt, ngày mai có thể tung ra chứng cứ.

Vừa là báo cáo với Mộ Bắc Ngật vừa là nói cho Có Tiểu Mạch đang ngồi ở bên cạnh Mộ Bắc Ngật nghe.

Đến lúc Dịch Bách định nói đến những vẫn đề mà gần đây công ty đang phải đối mặt, Mộ Bắc Ngật bỗng nhiên lên tiếng ngắt lời, “Được rồi, những chuyện khác đợi về công ty rồi nói.”

Dịch Bách lập tức ngậm miệng lại, cậu ta nhìn thẳng về phía trước.

Chiếc Rolls-Royce dừng lại trước cổng bệnh viện, Mộ Bắc Ngật dường như đang suy nghĩ điều gì đó, lúc Có Tiểu Mạch nói cảm ơn rồi xuống xe, Mộ Bắc Ngật bỗng nhiên nắm láy cổ tay cô không để cô đi.

Có Tiểu Mạch không hiểu anh có ý gì, cô ngoái đầu lại nhìn, chỉ tháy Mộ Bắc Ngật nhẹ nhàng lên tiếng: “Hai ngày tới tôi khá bận, không đến thăm cô với Nám Nám được, cô có thể tự chăm sóc mình không?”

Câu nói này khiến Có Tiểu Mạch đỏ mặt, còn Dịch Bách ngồi ở ghé lái thì vô cùng kinh ngạc, Sếp và Có Tiểu Mạch âm thầm tiến triển từ lúc nào vậy… đã đến mức hỏi han thân mật như này rồi sao??

Có Tiểu Mạch trả lời, “Anh không đến, tôi cũng có thể chăm sóc bản thân rắt tốt.”

“Ừ, vậy thì tôi yên tâm rồi.”

Có Tiểu Mạch bực bội, hét lần này đến lần khác đều thát bại dưới tay anh, 36 ké, chạy là thượng sách!

Có Tiểu Mạch lập tức hát tay Mộ Bắc Ngật ra, không thèm nhìn anh thêm một giây nữa, quay đâu đi vào bên trong.

Anh nhìn bóng lưng của Có Tiểu Mạch cho đến khi cô biến mắt khỏi tầm mắt của mình Mộ Bắc Ngật mới nhìn Dịch Bách nói: “Đi thôi.”

“Sếp, em có thể hỏi anh một câu không?”

Dịch Bách dè dặt nhìn đôi mắt của Mộ Bắc Ngật, lúc cậu ta nhận được ánh mắt “có gì thì hỏi” của Mộ Bắc Ngật, Dịch Bách lập tức lên tiếng: “Anh với Có Tiểu Mạch đã chuẩn bị ở bên cạnh nhau rồi sao?”

“Đang thu lưới.”

Sau khi Có Tiểu Mạch về bệnh viện, cô không vội vàng đi đến phòng bệnh của Nám Nám mà nắm chặt điện thoại trong tay, đi đến phòng bệnh của Cố Lan Tâm.

Vừa mới cách đây không lâu, lúc Có Tiểu Mạch đến phòng nghỉ của Có Lan Tâm, ánh mắt lo lắng khó coi của Có Lan Tâm hiện rõ trước mặt Có Tiểu Mạch.

Nhưng lúc này Cố Lan Tâm không hề bình tĩnh, có trời mới biết lúc cô ta nhận được tin Tưởng Nguyên Thanh bị tóm, trái tim dường như ngừng đập, không thể nào thở nỗi.

Nhát là khi thuộc hạ báo cáo với cô ta, “Là Có Tiểu Mạch đã bắt anh ta ở bệnh viện tư nhân, người của Tổng giám đốc Mộ đưa anh ta đến đồn cảnh sát.”

“Thế tôi đã bị lộ chưa? Trước kia anh ta đã nói không lật mặt rồi!”

Cố Lan Tâm bát giác có chút lo lắng, trước khi hôn lễ được diễn ra, nu có chuyện thì mọi nỗ lực lúc trước sẽ coi như đổ xuống sông xuống biển!

Có Tiểu Mạch liếc nhìn bên trong căn phòng, ánh mắt u ám không biết có cảm xúc gì, cho đến khi Có Lan Tâm tắt điện thoại, sắc mặt vẫn rất lo lắng, cô ta vừa nghiêng đầu đã nhìn tháy Có Tiểu Mạch đứng ở bên ngoài cửa!

Cố Lan Tâm giống như gặp phải ma, cô ta sợ hét hồn, muốn che giấu đi sự lo lắng trên mặt nhưng phát hiện ra, ánh mắt của Cố Tiểu Mạch vô cùng sắc nhọn giống như đã nhìn thấu tâm can của cô ta!

Nếu Cố Lan Tâm che giấu đi, sợ rằng sẽ càng hiện rõ cô ta đang rát lo lắng, cô ta đứng ở trong phòng, phẫn nộ nhìn chằm chằm Có Tiểu Mạch.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 412


Chương 412:

Có Tiểu Mạch lúc này mới cằm vào tay nắm cửa, mở cửa ra đi vào bên trong.

Cố Lan Tâm cắn răng hỏi một cách tức giận, “Có Tiểu Mạch, mày nghe trộm tao nói chuyện?”

“Lúc người khác gọi điện thoại, đúng là không nên làm phiền, tôi vẫn đứng ở ngoài cửa không đi vào, rốt cuộc là tôi sai hay là cô chột dạ đến mức hoang mang lên tiếng chát vần tôi trước!” Có Tiểu Mạch lạnh lùng nhìn Cố Lan Tâm, từng câu từng chữ trả lời Cố Lan Tâm!

Có Lan Tâm lảo đảo, đôi mắt không ngừng chớp chớp, “Tao… tao có gì mà chột dạ chứ?”

“Tưởng Nguyên Thanh, cô quen chứ?” Có Tiểu Mạch lãnh đạm lên tiếng, cô nhìn chằm chằm biểu cảm trên khuôn mặt của Có Lan Tâm!

Một câu nói đã khiến Có Lan Tâm tim đập thình thịch, cô biết rồi sao?

“Đó là ai, làm sao tao có thể quen chứ?”

“Thế nào? Anh ta đã làm giao dịch với người khác, bắt cóc Nám Nám, lẽ nào không phải Có Lan Tâm cô đứng đằng sau sao?”

Có Tiểu Mạch điềm tĩnh nhìn bộ mặt khó coi của Có Lan Tâm, giọng nói lạnh như băng.

Giọng điệu của cô chắc chắn như thế, sắc mặt Có Lan Tâm khó coi vô cùng, vậy chẳng phải là Mộ Bắc Ngật cũng đã biết rồi sao? Đáng chét, đáng chét!

“Cố Lan Tâm, những chuyện trước đây cô làm với tôi, tôi đều có thể bỏ qua không tính toán, nhưng lần này, cô cho rằng tôi sẽ bỏ qua cho cô sao? Cô nói xem, trước ngày tổ chức hôn lễ tôi đưa cô vào tù bóc lịch thì có phải là một chuyện rất k*ch th*ch không?”

Người phụ nữ trước mặt này, lạnh lùng đến đáng sợ, đây có còn là Có Tiểu Mạch mà Có Lan Tâm quen biết không?

Hoàn toàn là hai người khác nhau, sau khi được cứu ra khỏi phòng dưới hằm, Có Tiểu Mạch thay đổi rồi!

Cơ thể Có Lan Tâm run run, cô ta muốn lao đến trước mặt Có Tiểu Mạch, nghiến răng kèn kèn nhìn cô, sau đó nhìn thầy đôi môi hồng hào của Có Tiểu Mạch!

Có Tiểu Mạch thầy Có Lan Tâm nhìn chằm chằm vào môi của mình, cô gào thét trong lòng, chắc chắn là Mộ Bắc Ngật có tình!

Nhưng nhìn thây sắc mặt Có Lan Tâm trở nên khó coi, trong đầu Có Tiểu Mạch nảy ra một ý tưởng, chính là đả kích Có Lan Tâm.

“Cố Tiểu Mạch, miệng… miệng mày là như thề nào? Đừng có nói với tao là Mộ Bắc Ngật, Có Tiểu Mạch, tại sao mày có thể không biết xấu hỗ như thé?” Giọng nói của Có Lan Tâm cực kỳ run rầy, cô ta hận không thể tát cho Có Tiểu Mạch một cái thật đaul “Nhà họ Mộ sẽ không chấp nhận một người phụ nữ có lối sống không lành mạnh như mày, Có Tiểu Mạch, làm người thứ ba sẽ không có két cục tốt đâu!” Có Lan Tâm mặt trắng bệch, muốn giơ tay lên tát cho Cố Tiểu Mạch một cái.

Nhưng Có Tiều Mạch không hề có cảm giác bị sỉ nhục, cô lạnh lùng túm lấy cỗ tay Có Lan Tâm, cô lên tiếng phản bác lại: “Có Lan Tâm, ngay từ đầu tôi không hề muốn vào nhà họ Mộ, là cô cứ tự mình coi tôi là kẻ thù, chột dạ sao? Nếu Mộ Bắc Ngật có tình cảm với cô, anh ta sẽ một lòng một dạ yêu thương cô, còn cô, suốt ngày lo lắng đoán già đoán non, ở bên cạnh Mộ Bắc Ngật nhiều năm như thế, cô còn không hiểu sao? Có Lan Tâm, cô chột dạ gì chứ, hay là không cảm thầy yên tâm vì đó là thứ mà cô cướp về, CÔ sợ rằng có một ngày nào đó sẽ bị bại lộ, đang từ trên cao chót vót bỗng nhiên rớt xuống một cách thê thảm, Sợ rằng người ta sẽ lăng mạ sỉ nhục?”

Giọng nói lạnh lùng của Có Tiểu Mạch đã chạm đến tận đáy tim Có Lan Tâm, hơn nữa cô nói rất chắc nịch!

Gần như chỉ một giây thôi Có Lan Tâm dường như muốn nổ tung, bí mật cắt giáu năm năm, lẽ nào đã bị Cố Tiểu Mạch biết rồi, cô mới là người đã cứu Mộ Bắc Ngật năm năm trước!

Không được, tuyệt đối không được!

Có Lan Tâm thẹn quá hóa giận giãy giụa thoát khỏi bàn tay của Có Tiểu Mạch, khuôn mặt tái mét trắng bệch, Có Tiểu Mạch liếc nhìn Cố Lan Tâm một cái, sau đó buông cô ta ra.

Bởi vì Cố Lan Tâm dùng lực quá mạnh, nhát thời mắt trọng tâm, cơ thẻ lảo đảo lùi về phía sau.

ng như người bị hại, chân trật khớp, cô ta ngã xuống sàn nhà, sau đó đau đớn kêu gào, ngước mắt nhìn Cố Tiểu Mạch với ánh mắt kinh ngạc.

Cô ta nhìn Có Tiểu Mạch với ánh mắt “Cố Tiểu Mạch, mày… mày đầy tao, trong bụng tao có em bé đó, Có Tiểu Mạch!”

Cố Lan Tâm ngồi bệt dưới đắt, trán lắm tắm mồ hôi, nều lúc này có người xông vào bên trong, Có Tiểu Mạch chắc chắn sẽ bị cho rằng cô là người phụ nữ xấu xa bắt nạt phụ nữ có thai, đây chẳng phải là thủ đoạn mà Có Lan Tâm đều rất thích dùng sao?

Có Tiểu Mạch nhếch miệng cười mỉa mai, cô bước đến chỗ Có Lan Tâm, bấm vào nút gọi cắp cứu bên cạnh, “Cố Lan Tâm, tôi làm sao có thẻ để cô bị thương chứ? Những trừng phạt mà cô phải chịu đựng còn chưa bắt đầu đâu!”

Có Tiểu Mạch cười lạnh, bởi vì Cố Lan Tâm có thân phận đặc biệt, Có Tiểu Mạch vừa bám nút bên ngoài liền vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Ngay giây sau đó, cửa được mở ra, hai vị bác sĩ xuất hiện ở bên ngoài cửa.

Có Lan Tâm vẫn còn đang trong tình trạng sững sờ, nhát thời không hiểu Có Tiểu Mạch muốn làm gì, chỉ nhìn thấy Có Tiểu Mạch đứng lên, giọng nói lo lắng, nhẹ nhàng yếu đuối.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 413


Chương 413:

Hơ hơ, trước giờ không phải Có Lan Tâm luôn rất thích giả vờ sao?

Nhưng cô còn yếu đuồi hơn cô ta, trông vô tội hơn cô ta, cô gọi bác sĩ: “Bác sĩ, tôi vừa dìu chị gái tôi nhưng chị ấy lại đầy tôi ra ngã xuống đắt, có điều chị ấy đã biết mình sẽ ngã thé nên chỉ có mông chạm xuống đắt, chắc không ảnh hưởng đến cái thai trong bụng đâu, tôi rát lo lắng, mọi người mau kiểm tra cho chị ấy đi.”

“Nhất định không thể đề chị ấy xảy ra chuyện, nều không tôi sẽ lo lắng chết mát. Chị gái tôi sắp bước vào lễ đường rồi, mặt mày phải hồng hào chứ không giống như lúc này, chẳng khác gì con ma, đáng sợ kinh khủng.” Lúc nói ra những lời này, người Có Tiểu Mạch bát giác sỏn gai ốc.

Bác sĩ liếc nhìn một cái, sau đó gật đầu như một khúc gỗ, bước đến đỡ Có Lan Tâm dậy.

Có Tiểu Mạch tiếp tục nói một cách đây vô tội: “Tôi vẫn còn có việc, chị ơi, em đi trước đây nhé.”

Lúc Có Tiểu Mạch ra khỏi phòng bệnh, biểu cảm trên mặt lập tức biến mắt hoàn toàn, cô khôi phục lại ánh mắt lạnh lùng, đi về phía phòng bệnh của Nám Nám!

Ngày hôm sau.

Sáng sớm, cảnh sát gọi Có Lan Tâm đến đồn cảnh sát phối hợp điều tra, tối hôm qua bác sĩ nói chuyện Có Lan Tâm bị ngã cho ông Mộ, ông Mộ đền quan tâm hỏi han tình hình, ông ta vừa đi thì cảnh sát cũng đến.

Có Lan Tâm lo lắng, “Các người muốn làm gì?”

“Cô Có, mời đi theo chúng tôi một chuyền!”

Cố Lan Tâm không có cơ hội phản kháng, cô ta hận ông Mộ rời đi quá sớm, nều không lúc này cô ta không thể bị đưa đến đồn cảnh sát phối hợp điều tra!

Điều tra cái quái gì?

Lẽ nào Tưởng Nguyên Thanh đã khai ra hét rồi? Néu vậy cô ta nhát định sẽ không khống chế được bản thân mà lao đến b*p ch*t anh ta.

Lúc này Có Tiểu Mạch đang đứng trước cửa sổ phòng bệnh của Nám Nám, hai tay bám vào thành cửa sổ, ánh mắt nhìn xuống dưới, có một chiếc xe cảnh sát đứng ở trước cổng bệnh viện, sau đó cảnh tưởng Có Lan Tâm bị dẫn lên xe cảnh sát lọt vào mắt Có Tiểu Mạch.

Ánh mắt nhòa đi, néu Cố Lan Tâm nhận được sự trừng phạt thích đáng, cũng không oan ức cho cô ta bởi những gì cô ta đã làm!

Cố Lan Tâm không hề đáng thương, cô ta làm tất cả mọi chuyện đều bắt đầu từ lúc Nám Nám bị thương, không ngừng chọc tức Có Tiểu Mạch, hét lần này đến lần khác chạm đến giới hạn của cô!

Mặt trời lên cao, sau khi Mộ Bắc Ngật nộp chứng cứ của Cố Lan Tâm xong, anh đi đến công ty.

Có điều, lúc anh bước vào công ty, anh nhận ra có sự khác thường, mọi người trong công ty đi đi lại lại, lúc nhìn thấy Mộ Bắc Ngật đều hiện lên ánh mắt sợ hãi.

Dịch Bách không hiểu, lập tức đi cùng Mộ Bắc Ngật lên tầng cao nhát.

Hóa ra những người này đã đợi họ từ sớm rồi.

Trong phòng làm việc của Tổng giám đốc, Mộ Thiều Lãnh ngang nhiên ngồi trong đó với bộ dạng đắc ý, Mộ Bắc Ngật một tay đút túi quần, nhìn những người trước mặt.

“Tổng giám đốc Mộ, à, không, sợ rằng bây giờ chúng tôi không thể gọi là Tổng giám đốc Mộ nữa rồi, cuộc họp hội đồng của chúng tôi đã đưa ra quyết định, quyết định để cậu chủ nhỏ làm Tổng giám đốc Mộ Thị, chúng tôi đã được sự đồng ý của ông Mộ, bây giờ Tổng giám đốc Mộ hãy chuẩn bị để bàn giao những công việc trong tay mình.”

Cổ đông Lưu đắc ý lên tiếng.

Sắc mặt Dịch Bách chọt thay đồi, cậu ta suýt chút nữa đã bước tới đắm một cú vào đâu ông ta, còn Mộ Bắc Ngật thì không biết có biểu cảm gì, anh mím chặt môi.

“Cổ đông Lưu không thích cách làm việc của tôi, có thể chủ động từ chức, néu cảm tháy phiền phức thì tôi có thể đích thân phê chuẩn!” Mộ Bắc Ngật mỉa mai, thái độ lạnh lùng cứng rắn khiến bầu không khí trong phòng làm việc trở nên lạnh lẽo.

Sắc mặt cổ đông Lưu lập tức vô cùng khó coi, “Đây… đây là quyết định của Chủ tịch hội đồng quản trị Mộ!”

“Gần đây Mộ Thị đang chuẩn bị hạng mục IC, tôi nghĩ cỗ đông Lưu không thể nào không biết sức ảnh hưởng của công ty nước ngoài lC này đâu, làm sao, ông cảm thầy Mộ Thiếu Lãnh có thể mang về một hạng mục còn có sức ảnh hưởng hơn cả IC?”

Mộ Thiếu Lãnh đám chìm trong niềm vui được ông Mộ đồng ý cho vào công ty, lúc nghe thấy câu nói này của Mộ Bắc Ngật, cậu ta lập tức nổi giận, muón chửi rủa anh.

Nhưng Mộ Bắc Ngật không có động tĩnh gì cả, anh lạnh lùng dặn dò Dịch Bách: “Dịch Bách, chuẩn bị đơn xin nghỉ việc của cổ đông Lưu sau đó giao cho tôi, tôi đích thân phê chuẩn, đang trong thời gian làm việc mà Mộ Thiếu Lãnh đến quáy rỗi, mau kêu bảo vệ đưa cậu ta ra ngoài!”
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 414


Chương 414:

Lời vừa dứt, Mộ Bắc Ngật không nhìn khuôn mặt khó coi của bọn họ nữa, anh lạnh lùng bước đến bàn làm việc của mình.

Cổ đông Lưu mặt đen như đít nồi, ông ta phát hiện ra chỉ có một mình mình đối đầu với Tổng giám đốc Mộ, những vị cổ động khác rất biết điều đứng bên cạnh quan sát, sau đó phát hiện ra có gì đó không đúng!

Cổ đông Lưu lập tức thay đổi sắc mặt, ông ta gọi Mộ Bắc Ngật đứng lại: “Tổng giám đốc Mộ, vừa nãy tôi chỉ là chuyển lời của Chủ tịch hội đồng quản trị Mộ, tôi ở Mộ Thị nhiều năm như thế, sự nghiệp đang đi lên cao, chưa bao giờ nghĩ đến việc từ chức, Tổng giám đốc Mộ thu lại những lời anh vừa nói nhé…”

“Cổ đông Lưu chưa bao giờ nghĩ đến việc từ chức?” Mộ Bắc Ngật dừng chân, quay người lại nhìn ông ta.

Cổ đông Lưu cho rằng ông ta có hy vọng, vội vàng gật đầu lia lịa, nhưng ông ta không ngờ Mộ Bắc Ngật lại lạnh lùng thốt ra một câu, “Bây giờ là tôi đang cưỡng ché cổ đông Lưu từ chức.”

Những vị cổ đông khác bắt đầu ð lên, nhưng không ai dám nói to!

Mộ Bắc Ngật bước đến bàn làm việc, ánh mắt lạnh lùng nhìn bảng tên đã được thay đổi thành Tổng giám đốc Mộ Thiếu Lãnh, hơ hơ, anh cười khinh khỉnh, ngón tay thon dài cằm bảng tên lên, sau đó vứt vào thùng rác một cách chuẩn xác!

Cho đến tận buổi chiều, Mộ Bắc Ngật vừa mới kết thúc công việc thì ông Mộ gọi điện thoại đến: “Mộ Bắc Ngật, có phải cháu đã động chân động tay không?”

Ông Mộ vừa lên tiếng đã chát ván, Mộ Bắc Ngật đặt bút trong tay xuống, người ngả về ghé ở phía sau, “Ông nội chỉ việc cháu vứt Mộ Thiếu Lãnh ra khỏi công ty hay là đuồi việc cổ đông Lưu ạ?”

Anh không hề nhắc đến Có Lan Tâm.

Nhưng ông Mộ không ngờ Mộ Bắc Ngật sẽ làm ra chuyện này, đầu dây bên kia ông Mộ thở dài, Mộ Bắc Ngật nhìn màn hình máy tính trước mặt.

Ông Mộ đè nén cơn giận, giải quyết chuyện quan trọng nhát trước đã, “Ông nói chuyện Lan Tâm bị bắt vào đồn cảnh sát, có phải cháu làm không?”

“Cô ta bị tóm được sơ hở, bị bắt vào đồn cảnh sát không phải chuyện rất bình thường ạ?”

“Khón nạn! Mộ Bắc Ngật, cháu đừng có cho rằng ông không biết cháu có ý định gì, tuyệt đối sẽ không hủy bỏ hôn lễ đã định sẽ tổ chức vào năm ngày saul”

“Ông nội quyết định không màng danh tiếng nhà họ Mộ mà cưới một người phụ nữ bị gọi đến đồn cảnh sát sao? Đối với ông nội mà nói, cũng không lạ cho lắm.” Mộ Bắc Ngật trầm giọng mỉa mai.

Ông Mộ tức giận, “Đừng có nói với cái giọng khinh khỉnh đó, mau đưa Có Lan Tâm ra ngoài, ông không thương lượng gì với cháu!”

“Ông nội bỏ cái suy nghĩ đó đi.” Mộ Bắc Ngật không thèm nghĩ đã lên tiếng từ chối, sau đó không chút nề nang tắt điện thoại, Mộ Bắc Ngật chơi điện thoại rất lâu rồi sắc mặt mới dịu đi.

Anh đứng lên, lấy chiếc áo vest treo trên giá đồ, sải bước ra bên ngoài.

“Dịch Bách, nhân viên phục vụ đó đến bệnh viện chưa?”

“Sếp, đã sắp xép đến đó rồi ạ.”

Mộ Bắc Ngật đi ra bên ngoài, vừa đi vừa lên tiếng hỏi Dịch Bách.

Ở một nơi khác, Có Tiểu Mạch trên đường đi lầy thuốc cho Nám Nám, cô đi ở hành lang bệnh viện bỗng nhiên nhìn tháy một bóng dáng quen thuộc được người ta dìu từ trong thang máy đi ra.

Bởi vì là buổi tối, người đi trên hành lang không nhiều như ban ngày, hành lang chỉ có một chiếc bóng điện vàng mờ mờ.

Nhưng Có Tiều Mạch vừa nhìn đã nhận ra người từ trong thang máy đi ra là ail Chính là chủ blog!

Có Tiểu Mạch nheo mắt, hình như chủ blog bị thương ở eo, được người ta dìu, bước đi loạng choạng không vững, chóc chốc lại thốt ra những từ ngữ rất khó nghe.

Có lẽ vì đang ở trong bệnh viện nên Có Tiểu Mạch không sợ hãi lắm, hơn nữa cô đang từng bước từng bước tìm kiếm câu trả lời cho thắc mắc ở trong lòng, Có Tiểu Mạch không vào thang máy mà đi theo chủ blog.

Cô nhón chân nhẹ nhàng, chủ blog đó tạm thời vẫn chưa phát hiện ra, miệng không ngừng oán trách: “Tổng giám đốc Mộ phái thuộc hạ đến đánh tôi đau chết đi được, bây giờ eo của tôi bị thương rồi, chẳng đi thăm Lan Tâm được.”

Lan Tâm? Gọi tên thân thiết ghê!

Đợi đã, Lan Tâm???

Có Tiểu Mạch sững sờ, sau đó cô đã dám chắc chắn với suy nghĩ trong lòng, cô cầm chặt lọ thuốc trong tay, chỉ nghe thầy người bên cạnh nói một cách hứng thú: “Được rồi, cô Cố mang thai đứa con của anh, anh còn không biết hài lòng, có những lúc, eo bị thương sẽ ảnh hưởng đến cái đó đó, hơn nữa ba tháng đầu mang thai, cẩn thận một chút, vẫn có thể làm việc được.”

Nói xong hắn mỉm cười, chủ blog đó cũng vì những lời của hắn mà cười vui vẻ.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 415


Chương 415::

“Khụ khụt”

Người bên cạnh bỗng nhiên quay người nhìn thấy Có Tiểu Mạch đứng phía sau, hắn hoảng hốt, vội vàng lên tiếng ra hiệu cho chủ blog ở bên cạnh.

Chủ blog đó không hiểu chuyện gì, khoảnh khắc hắn quay người lại nhìn tháy Có Tiểu Mạch, đâu tiên là phẫn nộ, sau đó có chút hoảng hốt nhìn Có Tiểu Mạch giống như nhìn tháy ma.

Có Tiểu Mạch cũng giật mình, cô chăm chú quan sát biểu cảm của tên chủ blog, mặc dù trong lòng có chút sợ hãi, giống như tối hôm đó cô bị bọn họ bắt nạt nhưng trên mặt vẫn duy trì sự điểm tĩnh.

Tên chủ blog né tránh ánh mắt của cô, bộ dạng có thẻ tránh càng xa càng tốt, hắn chửi mắng: “Đúng là bám dai như đỉa đói, ở bệnh viện cũng gặp phải, đen đủi quá đi mắt!”

415-1-vo-a.jpg


Hai người vội vàng rời khỏi chỗ này ngay trước mặt Có Tiểu Mạch.

Nhìn thấy bóng dáng bỏ chạy mắt dép của hai tên đó, Cố Tiểu Mạch không đuổi theo mà quay về phòng bệnh với đẩy tâm tư, nhưng lời vừa nãy của tên chủ blog đã chứng tỏ rằng hắn và Có Lan Tâm ở bên nhau.

Có Tiểu Mạch nhíu mày, bộ dạng đăm chiêu suy nghĩ, trong đầu có một giọng nói đang gào thét, lẽ nào, Mộ Bắc Ngật bị Có Lan Tâm cắm sừng trên đâu rồi? Vậy mà Có Lan Tâm còn luôn miệng nói không có Mộ Bắc Ngật không được đầy!

Nhưng cũng thật kỳ lạ, trong lòng Có Tiểu Mạch có chút vui mừng, hình như sau khi biết đứa con trong bụng Có Lan Tâm không phải là của Mộ Bắc Ngật, cô thở phào nhẹ nhõm.

Lẽ nào, sau khi quan sát tìm hiểu Mộ Bắc Ngật, sau khi biết được sự thật, cô không còn có thành kiến với anh nữa.

Hừ, cảm giác thật kỳ lạ!

Có Tiểu Mạch vội vàng lắc đầu, vứt bỏ hết mọi tâm tư trong lòng, cô bước về phòng bệnh, không biết anh Nam đến từ lúc nào, đang ngồi ngắm Nám Nám.

“Anh Nam.”

Giọng nói của Có Tiểu Mạch đã phá vỡ sự yên tĩnh trong căn phòng, lúc Nam Thần An quay đầu nhìn, anh ta thây Có Tiểu Mạch cười rất vui, anh ta có chút sững SỜ.

Chỉ một khoảnh khắc, Nam Thần An dường như nhìn thây cô gái ngây thơ cười vui vẻ của trước đây chứ không phải Có Tiểu Mạch sau khi bị trầm cảm, trong mắt toàn là may đen mù mịt.

Nam Thần An đứng lên rồi bước đến: “Tiểu Mạch, có chuyện vui gì đã xảy ra thế?”

“Á, không có gì ạ.” Có Tiểu Mạch lắc đầu, thu lại cảm xúc trên mặt.

Hôm nay Nam Thân An đến chủ yếu là để thăm dò xem Có Tiểu Mạch có biết không, “Tiểu Mạch, hôm nay Có Lan Tâm bị gọi đến đồn cảnh sát rồi, em có biết không?”

Có Tiểu Mạch nhíu mày, cô không kinh ngạc như tưởng tưởng của Nam Thần An, “Em vừa mới biết ạ, có điều, chứng cứ của Tưởng Nguyên Thanh là em tìm ra đó.”

Thầy Có Tiểu Mạch lên tiếng một cách chắc nịch như vậy, sắc mặt Nam Thần An bỗng tối sầằm, chắc chắn là Mộ Bắc Ngật đã làm nhưng Tiểu Mạch lại nói là cô tìm thấy chứng cứ, hai người đã làm lành rồi sao?

Trong nháy mắt, Nam Thần An cảm nhận được sự nguy hiểm ập đến, “Có Lan Tâm mang thai đứa con của Mộ Bắc Ngật, nhà họ Mộ sẽ không để cô ta ở trong đó quá lâu đâu.”

“Vậy nêu như đứa bé trong bụng Có Lan Tâm không phải của Mộ Bắc Ngật thì sao?” Nam Thần An không ngờ Có Tiểu Mạch bỗng nhiên lại ngước mắt nhìn anh, hỏi một cách rất nghiêm túc.

Nam Thần An dường như rơi xuống vực thẳm, anh ta chỉ có thể khống chế cảm xúc của mình, nhìn ánh mắt vui mừng của Có Tiểu Mạch, mọi chuyện không nên tiến triển theo hướng này!

Có Tiểu Mạch nhận ra mình đã bày tỏ cảm xúc quá lộ liễu, cô vội vàng nói: “Em chỉ nghĩ linh tinh thôi, anh không cần để tâm đâu.”

Nói xong cô bước đến trước cửa sổ, một mình đắm chìm trong suy nghĩ miên man, không có ý định tiếp tục nói chuyện với Nam Thần An.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 416


Chương 416:

Cho đến khi có sự xuất hiện của Mộ Bắc Ngật, một lần nữa phá vỡ sự yên tĩnh trong căn phòng.

Mộ Bắc Ngật đầy cửa ra liền nhìn thầy Nam Thần An đang ngồi ở bên trong, hai người bốn mắt nhìn nhau, giông bão cuồn cuộn kéo đến.

Có Tiểu Mạch quay người nhìn thất Mộ Bắc Ngật, cô bỗng nhiên cảm thấy, hình như anh không hề đáng ghét như thế thì phải?

“Muộn thế này Tổng giám đốc Mộ đến đây hình như không thích hợp.”

“Tiểu Mạch cảm tháy tôi có thích hợp không?” Mộ Bắc Ngật bỗng nhiên lên tiếng gọi cô là Tiểu Mạch, cách gọi thân thiết này khiến Có Tiểu Mạch ngây người, cô đứng yên tại chỗ không có phản ứng.

Mặt Nam Thần An tối sầm, “Tổng giám đốc Mộ, chúng ta nói chuyện một chút được chứ?”

Anh ta có tình tách Có Tiểu Mạch ra, đôi mắt u ám của Mộ Bắc Ngật không nhìn ra anh có cảm xúc gì, anh nhìn Nam Thần An bước ra bên ngoài trước sau đó anh liếc nhìn Cố Tiểu Mạch rồi quay người đi ra ngoài theo Nam Thân An.

Có Tiểu Mạch lúc này mới hoàn hồn, tại sao lại đi hết vậy?

Vừa nãy cô bị cách gọi thân thiết của Mộ Bắc Ngật dọa sợ rồi sao?

Vì mặt đỏ quá rõ ràng nên Có Tiểu Mạch đành mở cửa sổ để gió thổi vào mặt, giảm nhiệt độ bằng gió tự nhiên ở bên ngoài!

Hai người đi ra ngoài quá lâu, Có Tiểu Mạch đứng ở trước cửa số đến mức tê cứng chân, cô vội vàng đóng cửa sỗ lại.

Sau đó bước đến giường của Nám Nám, nhẹ nhàng từ từ đắp chăn cho Nám Nám, sau đó nhìn ra ngoài cửa, vẫn không có bóng dáng của ai cả.

Có Tiểu Mạch chau mày, lẽ nào hai người đánh nhau? Với tình hình hiện tại, kết quả duy nhát chính là hai người đều sẽ bị thương.

Sau một hồi suy nghĩ Có Tiểu Mạch quyết định ra khỏi phòng bệnh tìm kiếm bóng dáng của hai người.

Bệnh viện cực kỳ yên tĩnh, cô nhón chân nhẹ nhàng đi trên hành lang bệnh viện nhưng phát hiện ra cô không biết bọn họ đã đi đâu.

Suy nghĩ một lúc, cô đi đến cầu thang bộ.

Chỗ tối tăm bỗng nhiên xuất hiện một bàn tay, lúc Cố Tiểu Mạch còn chưa phát hiện ra, bàn tay đó đã nắm chặt cổ tay Có Tiểu Mạch, kéo cô vào trong lòng mình.

Có Tiểu Mạch hét lên, cảm giác hoảng sợ tràn ngập trong đầu cô, cô mở to hai mắt.

Cơ thể đập vào vòng tay ấm áp, bàn tay ôm ở chiếc eo thon của cô, ôm rất chặt.

Mộ Bắc Ngật dựa người vào tường ở phía sau, ôm chặt cơ thể nhỏ bé trong lòng mới cảm tháy hài lòng mãn nguyện.

Sau khi kinh ngạc, Có Tiểu Mạch mới hoàn hồn lại, cô có chút tức giận, Mộ Bắc Ngật lại dọa cô một lần nữa!

Cô lập tức giãy giụa để thoát khỏi vòng tay của Mộ Bắc Ngật nhưng Mộ Bắc Ngật ôm chặt quá, anh hơi cúi người, đôi môi mỏng chạm vào tai cô, “Đi ra ngoài tìm tôi?”

“Không, tôi chỉ là đi ra ngoài hóng gió thôi!” Có Tiểu Mạch lắc đầu phủ nhận, có chét cũng không chịu thừa nhận.

Mộ Bắc Ngật cười, tiếng cười của anh truyền đến tai cô không hiểu tại sao lại có chút ngứa ngáy, bầu không khí xung quanh cô đọng lại.

“Có Tiểu Mạch, lúc nào cô mới có thể dũng cảm mạnh dạn đi về phía tôi?”

Mộ Bắc Ngật bỗng nhiên lên tiếng hỏi, mặt Có Tiểu Mạch tối sầm, cô không biết phải trả lời câu hỏi này như thế nào, tim đập thình thịch thình thịch.

Có điều, Mộ Bắc Ngật hình như không hề quan tâm câu trả lời của cô, đổi một câu hỏi khác.

Nhưng câu hỏi thứ hai của Mộ Bắc Ngật càng khiến Có Tiểu Mạch không thở nổi, “Có Tiểu Mạch, cô đã từng thích Nam Thần An bao giờ chưa?”

Rốt cuộc anh với Nam Thần An đã nói những gì?

Tại sao lúc này giọng anh lại có chút khàn khàn khiến người ta không kìm được mà đau lòng?

Màn đêm tối tăm, Mộ Bắc Ngật ôm chặt Có Tiểu Mạch, cằm kề trên vai Cố Tiểu Mạch.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 417


Chương 417:

Anh vẫn còn nhớ Nam Thần An nói với anh câu đó: “Mộ Bắc Ngật, cho dù Tiểu Mạch thích anh thì cũng sẽ không chấp nhận anh, gia đình của cô ấy vốn đã không hạnh phúc, cô ấy chưa bao giờ cảm nhận được sự ấm áp từ gia đình, người nhà họ Mộ đều có những mối quan hệ phức tạp và dễ dàng gặp nguy hiểm, Tiểu Mạch sẽ không đồng ý đâu, hơn nữa, anh dựa vào đâu mà cho rằng cô ấy sẽ mạo hiểm vì anh? Thứ cô ấy cần là cuộc sống ổn định bình an và ấm cúng chứ không phải mỗi ngày đều lo lắng sợ hãi, Nám Nám là người thân là người mà cô ấy quan tâm nhát, nhưng nhà họ Mộ hét lần này đến lần khác chạm vào.

tới giới hạn của cô ấy, Mộ Bắc Ngật, anh đừng có ích kỷ như thề.

Vẫn còn nhớ lúc đó Mộ Bắc Ngật nhìn Nam Thân An cười khinh bỉ, anh không hề dao động vì những lời nói của anh ta.

Có Tiểu Mạch cựa cựa cơ thể của mình, cô vỗ nhẹ vào vai anh, “Hỏi những câu gì thế? Mộ Bắc Ngật, anh mau buông tôi ra.”

“Đừng động đậy, để tôi ôm một lát nữa.”

Anh đến là vì muốn nhìn cô một lúc, làm sao có thể dễ dàng đề cô chạy đi chứ?

Anh nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói mang theo sự cầu xin và mệt mỏi, anh biết Có Tiểu Mạch là một người nói chuyện chua ngoa nhưng tắm lòng lương thiện, lúc anh nhận ra Cố Tiểu Mạch không còn giãy giụa nữa, Mộ Bắc Ngật cong miệng mỉm cười.

“Hôm nay Cố Lan Tâm bị đưa đến đồn cảnh sát phối hợp điều tra, là anh làm đúng không?” Có Tiểu Mạch suy nghĩ rất lâu mới nói ra sự thắc mắc trong lòng mình.

Mộ Bắc Ngật hững hờ, anh nhắm mắt, đáp lại một tiếng.

Dường như chỉ một cái nháy mắt, những nỗ lực để khiến trái tim mình trở nên cứng rắn lạnh giá bỗng sụp đồ hoàn toàn.

Cuối cùng Có Tiểu Mạch được Mộ Bắc Ngật ôm về phòng bệnh, cô nhắm chặt mắt, Mộ Bắc Ngật nhẹ nhàng đặt cô xuống giường bệnh bên cạnh giường của Nám Nám, sau đó quay người rời khỏi phòng bệnh.

Ngày hôm sau, mới sáng sớm bảnh mắt ông Mộ nhờ có quan hệ đã đưa được Có Lan Tâm ra khỏi đồn cảnh sát.

Những cậu chủ có tiếng trong giới thượng lưu, những công ty lớn ở Kinh Đô đều biết tin vợ sắp cưới của Mộ Bắc Ngật bị gọi đến đồn cảnh sát, hơn nữa chứng cứ đã đẩy đủ, lần đầu tiên trong đời Có Lan Tâm phải ở trong phòng thẩm tra suốt một đêm.

Lúc được ra ngoài, cơ thể Cố Lan Tâm càng gây gò hơn, khuôn mặt trắng bệch tái mét.

Hôm qua cảnh sát thẩm vấn suốt một đêm khiến Có Lan Tâm sắp phát điên, lúc được ông Mộ đón đến nhà cũ nhà họ Mộ, Có Lan Tâm bắt đầu khóc lóc sụt sùi.

“Lan Tâm, không cần quan tâm đến chuyện kết hôn, ở đây nghỉ ngơi cho tốt đã.”

“Nhưng mà ông nội à, Bắc Ngật không hề tin cháu, thậm chí anh ấy còn đưa cháu vào đó.”

“Thế cũng không thay đổi được sự thật rằng cháu là vợ sắp cưới của nó!”

Sau một hồi gọi điện thoại thúc giục, cuối cùng Mộ Bắc Ngật cũng miễn cưỡng đi đến nhà cũ, vừa bước vào phòng khách anh đã nhìn thầy bóng dáng quen thuộc đang ngòi trên ghế sofa, sắc mặt dịu dàng của anh bỗng lạnh đi không ít, nhưng anh cũng không bộc lộ ra sự kinh ngạc, anh chỉ nhếch miệng cười khinh bỉ.

“Bắc Ngật…” Có Lan Tâm khóc lóc gọi tên anh.

Ánh mắt Mộ Bắc Ngật rơi trên người ông Mộ, “Ông nội gọi cháu đến có việc gì?”

“Cháu đi cùng ông đến phòng sách.”

Lúc ông Mộ mở tập tài liệu, những bức ảnh quen thuộc được vứt lên bàn, lúc Mộ Bắc Ngật nhìn tháy Có Tiểu Mạch trên những bức ảnh đó, khuôn mặt đẹp trai bỗng trở nên u ám.

Khí lạnh trên người anh lan tỏa ra xung quanh, những bức ảnh đó là bộ dạng của Có Tiểu Mạch lúc ở căn phòng dưới hằm, chân bị xích lại, bước đi khó khăn, bộ dạng thê thảm, cỗ và miệng đều thâm tím, tóc tai rối bù lõa xõa, khuôn mặt nhỏ bé không có tinh thần, cô co người ngồi trong góc tường, tầm thường thấp kém còn không bằng cả bùn đất dưới sàn, cô giống như con rệp bò trong bùn đất, cô khiến người ta cảm thầy sợ hãi.

Ngoài ra cón có ảnh Nám Nám bị “ngược đãi”, bức ảnh đủ để phá hoại thế giới tinh thần của một người!

Hai bàn tay của Mộ Bắc Ngật nắm chặt kêu rắc rắc, cuối cùng anh cũng hiểu tại sao sau khi gặp anh Có Tiểu Mạch lại lạnh lùng xa lạ với anh, cô muốn tránh anh càng xa càng tốt.

Tại sao Nam Thần An lại nói những lời cảnh cáo đó với anh!

Hóa ra, những điều ông nội làm không chỉ khiến cô bị thương mà còn khiến trái tim cô vụn vỡ!

Ông Mộ nhìn thây Mộ Bắc Ngật mặt u ám lạnh như băng nhưng vẫn lên tiếng hăm dọa: “Mộ Bắc Ngật, đây là điều kiện để cháu và Lan Tâm kết hôn, nếu cháu không đồng ý, ông sẽ tung những bức ảnh lên mạng, tất cả mọi người đều sẽ nhìn thấy bộ dạng thê thảm của Có Tiểu Mạch và con gái cô ta, vì sự phát triển lâu dài của Mộ Thị, đến lúc đó cháu vẫn dám lấy Có Tiểu Mạch sao?”
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 418


Chương 418:

Có gì không dám?

Nhưng Mộ Bắc Ngật không muốn những bức ảnh này bị tung ra ngoài, như vậy sẽ là một đả kích quá lớn đối với Có Tiểu Mạch, Mộ Bắc Ngật không cần nghĩ, trong đầu đã hiện lên ánh mắt tuyệt vọng không người giúp đỡ của Có Tiểu Mạch!

Mộ Bắc Ngật nhìn ông Mộ với đôi mắt đỏ ngầu, có vài phần lạnh lẽo, “Có đáng để ông nội tốn bao công sức dùng những thủ đoạn như thề này chỉ vì muốn làm vững chắc quyền khống chế của mình không? Kết hôn, cháu không từ chối, năm ngày sau, hôn lễ sẽ được tổ chức theo dự định.”

“Cháu đích thân đăng một bài lên trang chủ của công ty!” Ông Mộ tiếp tục bắt ép.

Mộ Bắc Ngật cằm chặt những bức ảnh rơi trên bàn, ánh mắt lạnh lẽo khiến người ta run sợ, “Có gì mà không được?”

“Vậy là tốt.”

“Nếu ông nội muốn giữ đứa bé trong bụng Có Lan Tâm thì đừng có động đến một sợi lông của Có Tiểu Mạch và Nám Nám, nếu không đứa con của Có Lan Tâm sẽ là vật hi sinh.” Mộ Bắc Ngật trầm giọng lên tiếng, sắc mặt u ám.

Cuộc chiến đầu giữa ông nội và cháu trai bắt đầu!

Lần này ông Mộ không cãi nhau với Mộ Bắc Ngật, ông ta tức giận nhìn Mộ Bắc Ngật cằm hét đống ảnh, quay người rời đi.

Những tin tức liên quan đến Cố Lan Tâm đều ngập tràn trên các trang tin tức, nhưng nhờ tin Mộ Bắc Ngật đích thân đăng tải tuyên bồ lễ kết hôn và dường như đã có danh sách những khách mời đã dáy lên một làn sóng lớn!

Đây được coi là một cách bảo vệ bá đạo?

Chỉ chốc lát, những người đang mắng nhiếc chà đạp Có Lan Tâm bỗng nhiên ngậm miệng lại, tự vả mặt mình, nhìn Tổng giám đốc Mộ đăng tải thông báo, người ta vẫn đang đắm đuối ngọt ngào lắm, còn đưa người ra khỏi đồn cảnh sát, có khi chỉ là hiểu nhằm mà thôi!

Cũng có không ít bình luận: “Không phải nghe nói rằng những chứng cứ này đều là cô chủ nhỏ của nhà họ Có giao cho cảnh sát sao, lẽ nào đã đồ ky thành thói quen thành tính cách rồi nên mới dùng thủ đoạn bản thỉu để hại chị gái? Thật đáng sợ!”

“Tổng giám đốc Mộ tình cảm sâu đậm lắm, anh áy ở cùng cô Có năm năm rồi, làm sao có thể để Có Tiểu Mạch lộng hành chứ!”

“Hiện trường vả mặt, không biết Có Tiểu Mạch có cảm thấy đau không nhỉ?”

Lúc này Có Tiểu Mạch đang ở trong bệnh viện xem tin tức trên điện thoại, những bình luận nói Mộ Bắc Ngật lên tiếng bảo vệ Có Lan Tâm từ từ chuyển thành những lời công kích Có Tiểu Mạch, tốt xáu lẫn lộn, Có Tiểu Mạch nhìn những từ ngữ khó nghe, trong lòng vô cùng khó chịu.

Cô thoát khỏi Weibo rồi vào trang chủ của Mộ Thị, nội dung trên đó thật khiến người ta đau lòng.

Ngón tay của Có Tiểu Mạch run run, Có Tiểu Mạch vội vàng lựa chọn thoát khỏi trang web, cô nghiêng đầu qua nhìn cửa sổ, thu lại biểu cảm suýt nữa thì đã lộ ra bên ngoài.

Sao cô lại hoang mang?

Bọn họ thật sự kết hôn sao? Hạnh phúc tối hôm qua đều là giả?

Nước mắt bỗng tuôn rơi, Có Tiểu Mạch không hề biết cho đến khi nước mắt rơi xuống mu bàn tay Có Tiểu Mạch mới có cảm giác ngại ngùng và khó coi vì cảm xúc của mình đã bộc lộ ra bên ngoài, có cảm giác không vui vì bí mật cất giữ bao lâu nay đã bị bại lộ.

Điều mỉa mai hơn chính là danh sách khách mời có tên của cô.

Mộ Bắc Ngật ngồi trong phòng làm việc với khuôn mặt lạnh lùng, anh im lặng nhìn màn hình máy tính trước mặt, Dịch Bách gõ cửa, không đợi Mộ Bắc Ngật lên tiếng đã bước vào bên trong, cậu ta vò đâu bứt tai, “Sếp, anh thật sự sẽ kết hôn với cô Cố ạ?

Tại sao không nói trước cho em biết mà đã tự đăng lên trang chủ của công ty rồi.”

“Có vấn đề gì sao?” Mộ Bắc Ngật di chuyển ánh mắt của mình, ánh mắt lạnh lùng rơi lên người Dịch Bách.

Dịch Bách làm gì dám, chỉ là, Sép với Có Tiểu Mạch phải làm sao?

“Sếp…”

“Dịch Bách, đến nhà cũ nhà họ Mộ đón Có Lan Tâm, chuẩn bị cho cô ta một bộ lễ phục, đưa đi trang điểm, b*** chiều tôi sẽ đón cô ta, cùng nhau tham gia bữa tiệc.”

“Cái gì ạ?” Dịch Bách hét sức kinh ngạc nói!

Từ sau khi Cố Tiểu Mạch xuắt hiện, người đi dự tiệc cùng Sếp đã thay đổi, Có Lan Tâm đã rất lâu không tham gia vào các buổi tiệc, lần này Sếp lại chu đáo chuẩn bị mọi thứ cho Cố Lan Tâm.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 419


Chương 419:

Dịch Bách lén lút nhìn Mộ Bắc Ngật một cái, ánh mắt không hài lòng.

Mộ Bắc Ngật rất kiệm lời, giọng nói trầm khàn không biết anh có cảm xúc gì: “Lẽ nào có ván đề gì sao?”

“Không, không, chỉ là em đang nghĩ, Có Tiểu Mạch nhìn thấy tin tức có buồn không…”

Khuôn mặt điềm tĩnh ánh mắt lạnh lùng của Mộ Bắc Ngật đã hoàn toàn đổ vỡ sau câu nói của Dịch Bách, sắc mặt anh chợt thay đổi.

Bàn tay đặt trên bàn làm việc bỗng nhiên nắm chặt, gân xanh nổi lên.

Mộ Bắc Ngật di chuyển ánh mắt của mình, chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi phẳng lì, “Dịch Bách, bây giờ cậu nên chuẩn bị hôn lế của Mộ Thị chứ không phải nghĩ đến những chuyện không quan trọng, biết chưa?”

Cơ thể Dịch Bách run run, vội vàng gật đầu, “Vâng ạ, em biết rồi ạ, Sép, em đi ngay đây ạ!”

Rất nhanh đã đến buỏi chiều, Mộ Bắc Ngật giải quyết công việc xong, anh khoác áo vest lên người đi ra bên ngoài.

Có Lan Tâm đã được đưa đến chỗ trang điểm từ sớm, khuôn mặt trắng bệch sau khi được trang điểm cũng có chút tinh thần, cô ta không xinh đẹp kiều diễm như Có Tiểu Mạch, nhưng trang điểm xong cũng khá tinh tường.

Cô ta cười vui vẻ, nhân viên trang điểm dìu cô ra khỏi phòng trang điểm, nhìn chiếc xe đỗ ở bên ngoài, Dịch Bách xuống xe dìu Có Lan Tâm lên xe.

“Bắc Ngật.” Sau khi lên xe, Cố Lan Tâm nhẹ nhàng gọi anh khiến cô ta có cảm giác Có Tiểu Mạch chưa bao giờ xen vào mồi quan hệ giữa hai người họ, hai người họ vẫn ngọt ngào như trước đây.

Ánh mắt hững hờ lạnh nhạt, từ đầu đến cuối anh đều giữ khoảng cách với Cố Lan Tâm, anh lạnh lùng đáp một tiếng, “Điều ông nội hy vọng nhát chính là đứa con trong bụng em, em đừng khiến ông thất vọng.”

Không biết tại sao, rõ ràng chỉ là một lời nhắc nhở bình thường nhưng lọt vào tai Cố Lan Tâm lại chẳng có chút ám áp nào cải!

Càng khiến Có Lan Tâm chột dạ, cô ta nắm chặt vào bộ lễ phục, cô đã bịt miệng người đó rồi, chắc chắn sẽ không bị phát hiện!

Cố Lan Tâm cười tươi rói: “Em sẽ sinh đứa bé ra một cách bình an, Bắc Ngật, anh đã nghĩ đặt tên gì cho con chưa?”

Không phải con của tôi, tại sao tôi phải đặt tên?

Lời đã đến miệng nhưng bị Mộ Bắc Ngật chặn lại, anh nhăn mặt, cười khinh khỉnh, bắt đầu từ lúc nào lại nói chuyện hành động giống với Cố Tiểu Mạch người phụ nữ mồm miệng nanh lợi kia rồi?

Mộ Bắc Ngật hững hờ đáp, “Vẫn còn sớm.”

“Hôm trước em đi siêu âm, anh có muốn xem…”

“Bây giờ anh không có tâm tư để nghe những thứ này, bữa tiệc lát nữa rất quan trọng.” Anh lạnh lùng lên tiếng ngắt lời Có Lan Tâm.

Ở một nơi khác, Có Tiểu Mạch không muốn nhận lời mời của Nam Thần An, cô nói: “Anh Nam à, hay là thôi đi ạ, bây giờ em tham gia bữa tiệc không thích hợp cho lắm.”

“Em tham gia cùng Nam Thần An anh, ai dám nói? Hơn nữa, hôm nay muốn em đến đó là để em làm quen với nhiều người, sau này mở phòng làm việc sẽ ổn định hơn rất nhiều.”

Có Tiểu Mạch chớp chớp mắt, nghe những lời của Nam Thân An, nếu nói không động lòng thì đó là giả.

Nhưng, Mộ Bắc Ngật và Có Lan Tâm cũng ở đó.

Nam Thần An dường như nhìn thấu mọi suy nghĩ của Có Tiểu Mạch, “Tiểu Mạch, em không muồn gặp bọn họ?”

Bị Nam Thần An nói trúng tim đen, Có Tiểu Mạch lập tức lắc đầu phủ nhận, “Sao em lại thế được chứ?”

“Vậy là được rồi, đi cùng anh nhé?”

Cuối cùng Cố Tiểu Mạch vẫn bị Nam Thần An kéo đi, cô không ăn mặc giản dị như bình thường mà mặc một chiếc váy đỏ, không hề quá sặc sỡ nhưng lại khiến cô trở nên xinh đẹp kiều diễm.

Lúc Có Tiểu Mạch và Nam Thần An xuống xe đã thu hút rất nhiều ánh mắt tò mò ngạc nhiên, có không ít người đều nhìn về phía họ, người phụ nữ này rất quen thuộc nhưng cũng xinh đẹp một cách quá đáng!

Lúc Có Tiểu Mạch giả vờ bình tĩnh, tim cô đập thình thịch, cô bắt giác nhìn những người xung quanh, không có bóng dáng của hai người đó.

Cô vừa nghĩ điều đó trong đầu thì một chiếc xe xuất hiện ở đằng sau, Mộ Bắc Ngật và Có Lan Tâm, khả năng diễn kịch trước đám đông của Có Lan Tâm rát tốt, cô ta dịu dàng bước đến bên cạnh Mộ Bắc Ngật, ôm cánh tay anh, bởi vì bọn họ sắp trở: thành cặp vợ chồng trẻ nên lại càng khiến mọi người xung quanh xôn xao ồn ào bàn tán.

Lúc Mộ Bắc Ngật nhìn thây Có Tiểu Mạch ở phía trước không xa, mặt anh lạnh đi rất nhiều.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 420


Chương 420:

Sau đó anh nhíu mày, Cố Tiểu Mạch cùng Nam Thần An đền tham gia bữa tiệc? Còn mặc chiếc váy màu đỏ khiến người khác không thể rời mắt này?

Ngọn lửa giận bùng cháy nhưng ngay lập tức đã bị Có Lan Tâm ở bên cạnh đánh bay, lần này Có Lan Tâm không tức giận nữa, giọng nói có chút sung sướng vui mừng trên nỗi đau của người khác mà không dễ bị nhận ra, “Bắc Ngật, kia không phải là em gái với Tổng giám đốc Nam sao, hai người đứng cạnh nhau thật là hợp mà, chúng ta đến đó chào một câu nhé.”

Chào hỏi?

Mộ Bắc Ngật không từ chối.

Có Tiểu Mạch nhìn hai người đang bước lại gần, mắt cụp xuống, Nam Thân An nhận ra điều đó, anh ta nắm chặt tay Có Tiểu Mạch, Có Tiểu Mạch nghiêng đầu đây thắc mắc, cô thầy Nam Thân An nhìn cô với ánh mắt bảo cô yên tâm đi nhé!

Mộ Bắc Ngật nhìn chằm chằm hai bàn tay đang đan vào nhau, không kìm được cơn giận.

“Tiểu Mạch, trùng hợp thế, gặp em ở đây, những hiểu nhằm trước đây chị nghĩ em vẫn còn giận chị, em sẽ mặc kệ không quan tâm chị, đừng giận chị nữa được không?” Có Lan Tâm dịu dàng lên tiếng, bình thường sẽ không có nhiều người nghe thấy, nhưng giọng nói của cô ta vừa đủ để những người xung quanh đều có thể nghe thấy.

Có Tiểu Mạch một lằn nữa lĩnh hội được miệng đường mật dạ gươm đao của Có Lan Tâm, cô đảo mắt, còn chưa kịp trả lời thì Nam Thần An ở bên cạnh đã lên tiếng trả lời: “Cô Có sắp đám cưới rồi, đến lúc đó tôi và Tiểu Mạch sẽ đến chúc mừng, Tiểu Mạch trước giờ đều rất lương thiện không đề bụng, trước giờ đều không gây thù chuốc oán với người khác, càng không nhớ dai, cô Cố không cần nghĩ nhiều như thế đâu.”

Cao thủ ra tay, một chưởng có thể chết người.

Mặt Có Lan Tâm đen như đít nồi, sau đó cô ta nhìn Mộ Bắc Ngật, giống như đang quan sát biểu cảm trên khuôn mặt của Mộ Bắc Ngật, Mộ Bắc Ngật trằm giọng khàn khàn nói: “Lát nữa uống ít rượu thôi, đừng có uống say, lúc nào không từ chối được thì gọi tôi đến giải vây nhé.”

Hừm, đang thi xem ai tích cực hơn ai à??

Tổng giám đốc Mộ thẻ hiện tình cảm ngay trước mặt mọi người, đầu Có Tiểu Mạch muồn nỏ tung, sắc mặt Có Lan Tâm trở nên khó coi, cô ta có gắng che giấu trái tim đang gào thét dữ dội, đến Nam Thần An cũng cứng nhắc, ánh mắt nhìn anh gióng như con dao sắc nhọn.

Mọi người xung quanh không nghe rõ, chỉ có thể đứng xem náo nhiệt.

Mộ Bắc Ngật nhắc nhở Có Lan Tâm: “Đi thôi.”

Cho đến khi trước mặt không có bóng dáng hai người kia nữa, Có Tiểu Mạch mới hoàn hồn, Mộ Bắc Ngật làm cái gì thế?

Bữa tiệc bắt đầu, các vị khách giao lưu uống rượu.

Nam Thần An không hề bàn bạc về những hợp tác của mình mà đưa Có Tiểu Mạch đi làm quen với một vài đối tác có sức ảnh hưởng khá lớn, mở rộng quan hệ.

Những vị giám đốc lúc đầu còn cho rằng Có Tiểu Mạch chỉ là một người phụ nữ dựa vào sắc đẹp nhưng sau một hồi nói chuyện, họ phát hiện ra Có Tiểu Mạch là một người rất có năng lực và có tư duy.

Nam Thần An bị những đối tác bám láy, Có Tiểu Mạch để Nam Thần An đi bàn bạc những vụ làm ăn của mình, cô nhắc váy bước đến chỗ vắng vẻ kín đáo.

Nhưng lại có một người đến nói chuyện, người đó còn rất trẻ, khoảng 30 tuồi, anh ta cầm ly rượu đến mời Có Tiểu Mạch uống.

“Cô Có vừa xinh đẹp trẻ trung và tài năng, đúng là một người hiềm gặp.”

“Cảm ơn đã khen.”

Trên thương trường mọi người đều khen ngợi nhau, Cố Tiểu Mạch nở nụ cười khả ái, chân thành nói cảm ơn, ờ, chẳng khiêm tốn chút nào vậy?

Có Tiểu Mạch vừa mới nghe không ít những lời như thế này, sau khi đáp lại từng người một, cô cảm thấy khát nước, chẳng muốn phí lời thêm nữa.

Vị Tổng giám đốc đó hình như rất hứng thú với cô, hắn tiền lại gần một bước, đưa ly rượu cho Có Tiểu Mạch, lúc Có Tiểu Mạch nhận ly rượu, không biết là có tình hay vô tình, ngón tay của Tổng giám đốc trẻ tuổi chạm vào tay Có Tiểu Mạch.

Có Tiểu Mạch phản ứng kịp thời, cô né ra chỗ khác, nhưng cô không biết ở phía xa xa có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm về phía này.

Mộ Bắc Ngật lập tức nâng ly rượu lên, sải bước đến chỗ Có Tiểu Mạch, coi như xung quanh không có người.

“Tôi nhớ Tổng giám đốc Lương có một cô người yêu quen biết từ lúc bé, tình cảm thắm thiết, không biết bao giờ tổ chức đám cưới mời tôi đi uống rượu cưới thế?” Trong không trung bỗng vang lên một giọng nói lạnh lùng.

Vị Tổng giám đốc trẻ tuổi đó vừa nghe xong lập tức lùi lại, duy trì hình tượng phong độ của mình, đón nhận ánh mắt của Mộ Bắc Ngật, giọng điệu có chút nịnh nọt: “Tôi đương nhiên sẽ tham gia lễ cưới của Tổng giám đốc Mộ trước rồi mời Tổng giám đốc Mộ đến tham gia lễ cưới của tôi và Điềm Điềm.”
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 421


Chương 421:

Đã có chủ mà vừa nãy còn tán tỉnh người khác?

Mộ Bắc Ngật nhéch miệng cười khinh khỉnh, “Hai người một đời một kiếp, Tổng giám đốc Lương trân trọng cô gái của mình đi nhé, mắt đi là không có nữa đâu.”

Hai ba câu đã đuổi được Tổng giám đốc Lương đi, còn Có Tiểu Mạch vì câu nói “hai người một đời một kiếp” của Mộ Bắc Ngật mà kinh ngạc, mặt cô cứng đờ.

Bỗng nhiên hai người đứng cùng nhau, tay cầm ly rượu.

Chiếc váy đỏ của cô thật sự rất bắt mắt, Mộ Bắc Ngật bực bội trong lòng, anh nghiêng đầu nhìn Có Tiểu Mạch, “Tại sao tôi lại không biết cô có chiếc váy đỏ này?”

Không đợi Có Tiểu Mạch trả lời, Mộ Bắc Ngật hơi cúi người, hít một hơi nhẹ bên tai Có Tiểu Mạch, anh trầm giọng nói: “Lần sau mặc cho mình tôi xem thôi.”

Đại khái là vì ánh sáng bên này chói mắt quá, Có Lan Tâm không chịu được nữa, cô ta từ từ quay đầu nhìn sang bàn nước bên kia, cô ta nheo mắt.

Sự tương tác giữa Có Tiểu Mạch và Mộ Bắc Ngật đã thu hút ánh mắt của tất cả mọi người tại bữa tiệc, đúng vào lúc này, “phịch” một tiếng, mọi sự chú ý của mọi người đều hướng về phía phát ra tiếng động.

Mộ Bắc Ngật từ từ đứng thẳng người, không cần nhìn Có Tiểu Mạch cũng biết cô vẫn đang sững sờ ngần ngơ không biết nên trả lời anh như thế nào.

Mộ Bắc Ngật theo hướng tiếng động vang lên, anh thấy Cố Lan Tâm ngã xuống đắt, mặt trắng bệch ôm bụng đang có thai của mình, anh nheo mắt, bỗng nhiên lao đến chỗ Có Lan Tâm, trước sự chứng kiến của mọi người, anh lập tức bé Có Lan Tâm lên.

Tất cả mọi người đều nhìn Có Tiểu Mạch với ánh mắt thương hại, không phải là người phụ nữ của anh nên những lúc quan trọng sẽ bị vứt sang một bên thôi.

Có Tiểu Mạch chán ghét những ánh mắt này, bàn tay được người khác nắm lấy.

Nam Thần An kéo cô về bên cạnh mình, “Đừng để bị ảnh hưởng, anh không muốn em bị cuốn vào những chuyện Mộ Bắc Ngật làm.

Nam Thần An nhìn bóng lưng cao lớn đang rời đi của Mộ Bắc Ngật, anh ta có cảm giác, anh sẽ không dễ dàng tổ chức đám cưới với Cô Lan Tâm, hình như đang chuẩn bị một vở kịch!

Cho dù như thế nào anh ta cũng sẽ không để Tiểu Mạch bị cuốn vào đó!

Có Tiểu Mạch buông tay ra, “Anh Nam, em hơi mệt, em muồn về bệnh viện với Nám Nám, em xin lỗi nhé.”

“Anh đưa em về.”

“Không cần đâu ạ, anh Nam, đây là nơi để anh bàn bạc chuyện làm ăn, anh phải nắm bắt cơ hội trước mắt mới đúng.” Một câu nói với hàm ý sâu sắc, Nam Thần An muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi.

Có Tiểu Mạch nâng chiếc váy đỏ quay người rời đi, sắc mặt điềm tĩnh, không hề quan tâm đến ánh mắt của những người xung quanh.

Ánh mắt chát chứa điều gì đó mà người ta không hiểu, cũng không đoán được.

Lúc Mộ Bắc Ngật ra khỏi khách sạn, Dịch Bách đang đứng ở bên ngoài, cậu ta nhìn thấy Cố Lan Tâm được ôm ra ngoài, vội vàng xuống xe: “

Không ngờ Sếp… lại đưa củ khoai lang nóng hồi Có Lan Tâm sang tay Dịch Bách, Dịch Bách sững sờ, bàn tay ôm Có Lan Tâm cứng đờ, cậu ta nhìn Mộ Bắc Ngật với ánh mắt hét sức kinh ngạc.

Chỉ thây Mộ Bắc Ngật hững hờ nói một câu: “Đưa cô ta về.”

“Sếp, em…”

Dịch Bách áp a ấp úng không nói lên lời, cuối cùng bị Mộ Bắc Ngật liếc cho một cái, sau đó Mộ Bắc Ngật thu lại ánh mắt của mình, quay người đi vào bên trong khách sạn, thật không may anh đã không gặp được Có Tiểu Mạch vừa mới đi ra khỏi khách sạn.

Bàn tay nắm vô lăng run run, đối với Có Lan Tâm đang nằm ở ghế sau, Dịch Bách cố gắng không quá căng thẳng, cậu ta chăm chú nhìn về phía trước.

Có Lan Tâm cấu chặt vào bàn tay, máu ứa ra, cô ta không giả vờ nữa, từ từ ngồi dậy, cũng không quan tâm lúc này mình đang ở đâu, giọng nói run run: “Dịch Bách, cho tôi xuống!”

Dịch Bách nhìn xung quanh, không biết có phải “trùng hợp” hay không, chỗ này gần cbub Hoàng Đình.

“Cô Có, chỗ này cách nhà họ Có rất xa, tôi đưa cô về.”

“Tôi muốn đi bộ một lúc, lẽ nào không được sao? Cho tôi xuống xel”
 
Back
Top Bottom