Khác VKook// ABO // H Văn // Kiêu Ngạo Khó Thuần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vkook// Abo // H Văn // Kiêu Ngạo Khó Thuần
Chương 20 : Anh đừng có bắt nạt em!


"Bác sĩ Điền...

ừm, mọi thứ đã sẵn sàng."

Y tá cầm chặt tờ giấy đồng ý phẫu thuật trong tay, không ngừng liếc nhìn tuyến thể dưới miếng dán mà Điền Chính Quốc vừa xé xuống, trên đó là dấu răng thật sâu, "Âu shit..."

"Sao vậy?"

Điền Chính Quốc nghi ngờ ngẩng đầu nhìn y tá, à, là vết cắn trên tuyến thể.

Tối hôm qua Kim Thái Hanh đã cắn ba lần, tuyến thể đã hơi sưng tấy, dính chặt vào miếng dán nên rất không thoải mái, cho nên cậu đã gỡ nó ra khi đến văn phòng.

"Bác sĩ Điền...

đây là... tạm thời hay vĩnh viễn?"

Y tá mạnh dạn hỏi.

"Vĩnh viễn," Điền Chính Quốc lấy một miếng dán khác, nghiêng đầu đến trước gương và dán miếng dán chặn vào.

Hơi đau, lần sau sẽ không cho Kim Thái Hanh cắn mạnh như vậy nữa, "Lạ lắm sao?

Tôi đã kết hôn rồi mà."

Lạ chứ, lạ chết đi được.

Y tá cố nén lại không nói nữa.

Sáng nay hành lang khoa tuyến thể bỗng tràn ngập mùi chất dẫn dụ như một khu rừng rậm toàn cây linh sam.

Mùi hương vô cùng hung hãn, chỉ ngửi thôi là biết đó là chất dẫn dụ của một vị Alpha nào đó rồi.

Các y tá tìm khắp nơi, cứ tưởng là miếng dán của bệnh nhân nào đó hết hiệu lực, nhưng không ngờ hoá ra lại là bác sĩ Điền luôn lạnh lùng như thể người sống chớ gần lại bị đánh dấu vĩnh viễn.

Điền Chính Quốc mà lại có liên quan đến đánh dấu vĩnh viễn, như thế còn chưa đủ kỳ lạ sao?

Phải biết người này là Điền Chính Quốc từng bị các y tá nghi ngờ mắc chứng ám ảnh sợ hãi với các Alpha, thế mà giờ lại có thể để người khác đánh dấu mình vĩnh viễn.

Chuyện này thực sự không thể tưởng tượng nổi, y tá vẫn chưa tin được, vẻ mặt phức tạp nhìn Điền Chính Quốc.

Hôm nay tâm trạng Điền Chính Quốc rất tốt, cho nên cậu còn mỉm cười vỗ vai y tá: "Đừng ngạc nhiên thế, chuyện gì cũng có thể mà.

Ờm, rốt cuộc thì Điền Chính Quốc cũng bị đánh dấu vĩnh viễn rồi."

Nói xong, cậu vừa ngân nga một bài hát vừa đi về phía phòng mổ, để lại y tá đang sững sờ đứng đó.

Chuyện gì cũng có thể ấy hả?

Thế vì sao chỉ hai tháng trước, anh vẫn tin là cả đời này mình sẽ không liên quan đến tình yêu, khi đó còn vô cùng bi quan với tình yêu ấy chứ.

Nhưng bây giờ Điền Chính Quốc chỉ muốn nhanh chóng làm xong ca phẫu thuật này rồi tan làm sớm một chút để về nhà với Kim Thái Hanh.

Làm gì cùng anh cũng được, chỉ nhìn nhau cười thôi cũng được, vậy cũng khiến người ta có tâm trạng tốt nhất rồi, giống như dưa hấu trong mùa hè, lò sưởi trong mùa đông vậy, là chuyện vui vẻ cực kỳ.

Kim Thái Hanh dựa vào xe việt dã, giơ tay nhìn đồng hồ, hẳn là Điền Chính Quốc sắp ra rồi.

Anh vào xe trước bật điều hoà, Điền Chính Quốc sợ nóng nhất, cho nên Kim Thái Hanh bật điều hoà ở mức tối đa trước.

Sau đó anh ngồi trên ghế lái, ánh mắt tìm kiếm bóng dáng Điền Chính Quốc ở cổng bệnh viện.

Thời gian vừa lúc, rất nhanh, anh đã trông thấy cậu.

Cổng bệnh viện người đến người đi, vô cùng vội vàng, phần lớn đều mang vẻ mặt lạnh nhạt hoặc buồn bã nên họ đi đường cũng không hề nhìn xung quanh, chỉ nhanh chóng tìm nơi mình cần đến rồi vào đó.

Chỉ có Điền Chính Quốc là chậm rãi xuống khỏi bậc thang, gương mặt vẫn cao ngạo lạnh nhạt như thế.

Nước da Điền Chính Quốc là da trắng lạnh, môi hồng răng trắng, bề ngoài không thích cười, hơn nữa quanh năm chỉ mặc áo sơ mi trắng, quần âu cùng áo blouse trắng khiến khí chất lạnh lùng càng thêm nổi bật.

Tuy dễ nổi cáu nhưng những lúc ấy lại không hề tức giận tới đỏ mặt rồi nói năng lộn xộn như người bình thường.

Trái lại, Điền Chính Quốc càng giận sẽ càng bình tĩnh, chỉ trở nên vô cùng mất kiên nhẫn, nhưng cũng chỉ mất kiên nhẫn trong giọng nói mà thôi, sẽ không trộn lẫn với những cảm xúc phẫn nộ khác.

Cho nên ở một khía cạnh nào đó, Điền Chính Quốc là một người đơn giản lại dễ thoả mãn, chỉ cần không chạm tới điểm mấu chốt thì cậu sẽ rất kiên nhẫn với mọi người.

Nếu không may xù lông, vậy thì chỉ cần kiên nhẫn vuốt lông cho cậu, làm theo lời cậu, dần dần bé mèo sẽ thu móng vuốt và hàm răng sắc bén lại, trở lại vẻ ngoài điềm tĩnh ít nói, khi vui vẻ còn sẽ cho người ta xoa xoa.

Kim Thái Hanh đặt tay lên vô lăng, nghiêm túc nhìn Điền Chính Quốc đang đứng ở cửa bệnh viện tìm mình.

Cậu nhíu mày nhìn xung quanh, cuối cùng ánh mắt khóa lại trên xe việt dã của Kim Thái Hanh.

Trong thoáng chốc, biểu cảm trên mặt Điền Chính Quốc thay đổi, vẻ lãnh đạm lập tức biến mất, đôi môi vừa mím chặt một giây trước giờ đã khẽ mỉm cười, mắt hạnh xinh đẹp cong cong, đôi đồng tử đen láy nhưng trong veo sáng ngời rực rỡ, ngay cả lông mày cũng hơi giãn ra thành một vòng cung dễ thương lại ngoan ngoãn.

Sau đó cậu kiễng chân, vui vẻ vẫy tay với Kim Thái Hanh.

Điền Chính Quốc không phải chỉ ngẫu nhiên khuất phục Kim Thái Hanh, mà đã quá nhiều lần.

Anh biết chứ, chỉ khóc thôi cũng đã nhiều rồi, lần nào cũng đỏ cả mũi lên.

Mà mỗi lần Kim Thái Hanh thấy Điền Chính Quốc khóc là anh lại cảm thấy bản thân mình như một củ hành tây khổng lồ, chẳng lẽ anh đã vô tình phóng thích khí nhạy cảm gì hay sao mà cứ mỗi lần thấy anh là Điền Chính Quốc lại khóc?

Nhưng nghĩ đến đây, Kim Thái Hanh lại cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

Những mặt không để ai biết của Điền Chính Quốc đều không chút do dự lộ ra trước mặt anh, từ khóc lóc đến chủ động giữ lấy dương vật của anh, từ hôn môi đến lúng túng trốn vào chăn, từ ngại ngùng mời gọi làm tình đến quấn cặp đùi mềm mại nóng bỏng lên eo anh, từ thổn thức đến rên rỉ, từ căm ghét đến yêu sâu đậm.

Mỗi lần Kim Thái Hanh nghĩ đến những quá trình chậm chạp và tương phản to lớn này đều cảm thấy vô cùng động tâm với Điền Chính Quốc.

Mà động tâm thì sẽ động tình, giống như bây giờ vậy, chỉ nhìn Điền Chính Quốc đứng ở cửa bệnh viện, chủ động xua tan tất cả thờ ơ lạnh nhạt của mình mà mỉm cười với anh là dương vật anh lại bắt đầu sưng lên.

Tất cả những thứ này đều là những mặt mà người khác chưa từng thấy ở Điền Chính Quốc, chỉ mình anh thấy, chỉ thuộc về anh.

Giống như những dấu vết ái muội lưu lại dưới áo sơ mi của Điền Chính Quốc đều do Kim Thái Hanh dùng môi lưỡi cùng ngón tay lưu lại, chỉ hai người họ biết mà thôi.

Đây là bí mật tuyệt vời nhất trên thế giới này.

Điền Chính Quốc mở ghế phụ rồi lên xe việt dã, còn chưa kịp thắt dây an toàn đã bị Kim Thái Hanh tóm lại hôn.

Họ cùng nhau nếm gió mùa hè giữa môi và lưỡi, hơi thở giao triền, mùi hương linh sam khiến chất dẫn dụ của Alpha trong máu Điền Chính Quốc bắt đầu xao động bất an.

Lòng bàn tay rộng và chắc chắn sau gáy, giống như thân thể cường tráng bao phủ cậu trong bóng tối, dịu dàng mà cương nghị.

"Anh yêu em."

Trước nay, lời thổ lộ của Kim Thái Hanh chưa bao giờ có một dấu hiệu báo trước nào cả.

Vào một ngày nào đó, một thời khắc nào đó, một phút nào đó, một giây nào đó, nếu tất cả đều hợp lý, anh sẽ không đè nén tình cảm trong lòng.

Điền Chính Quốc mở to mắt nhìn anh, lông mi khẽ run vài lần.

"Em cũng yêu anh."

Câu nói "Em cũng yêu anh" trong xe vào buổi tối mùa hè này còn trang trọng gấp nhiều lần câu "Em đồng ý" mà cậu đã nói trước mặt những vị khách trong nhà thờ một năm trước, Điền Chính Quốc nghĩ, quá trang trọng.

Tất cả những dịp trang trọng của tình yêu đều cần một nụ hôn, giống như nụ hôn tối nay, dài và lưu luyến.

Điền Chính Quốc và Kim Thái Hanh cùng nhau đi siêu thị.

Họ chợt nhớ ra là tủ lạnh ở nhà không còn gì nữa, cho nên đi được nửa đường lại rẽ vào siêu thị.

Đã khá muộn, trong siêu thị không có mấy người.

Kim Thái Hanh đẩy xe đẩy, Điền Chính Quốc đi theo sau anh, tò mò nhìn trái nhìn phải.

Cậu rất ít khi đi dạo siêu thị, cũng không quan tâm trong tủ lạnh ở nhà có gì, miễn trong đó có đá là được.

Đây là lần đầu tiên cậu ra ngoài mua nguyên liệu một cách nghiêm túc như vậy.

Thoạt nhìn Kim Thái Hanh có vẻ rất biết chọn đồ ăn, đôi tay với khớp xương rõ ràng đã nhặt không ít nguyên liệu.

Điền Chính Quốc cúi đầu nghiên cứu sự khác biệt giữa những thứ mà Kim Thái Hanh đã chọn và những thứ ban đầu được bày trên giá, nhưng nhìn mãi cũng chẳng thấy có gì khác nhau.

Nhưng trong lúc cậu quan sát, Kim Thái Hanh đã chọn được không ít rau muống, rau dền, mướp hương gì đó, rồi còn đẩy xe đến khu trái cây.

Tất cả các loại trái cây mùa hè trông đều mát mẻ và sảng khoái, mà nhất định phải có dưa hấu.

Điền Chính Quốc nhìn Kim Thái Hanh cong khớp ngón tay gõ gõ vào quả dưa hấu, sau đó dùng lòng bàn tay vỗ nhẹ, so sánh cẩn thận, cuối cùng chọn một quả vừa phải bỏ vào xe đẩy.

Điền Chính Quốc biết chọn mua dưa thì phải nghe âm thanh, nhưng lại không biết cụ thể là gì.

Cậu cảm thấy thật thất bại, chỉ đành đi theo Kim Thái Hanh trong siêu thị.

Rõ ràng Kim Thái Hanh trông rất chuyên nghiệp, anh có thể chọn mọi thứ, thỉnh thoảng lại cau mày nhìn kỹ.

Điền Chính Quốc nhìn mà vui vẻ, Kim Thái Hanh thực sự rất đẹp trai, cầm súng đẹp trai, chọn đồ ăn đẹp trai, làm gì cũng đẹp trai.

Cuối cùng cũng chọn đến đào mật.

Điền Chính Quốc cảm thấy cái này không hề khó, liền vô cùng tự tin bước lên chọn.

Cậu cầm quả đào trong tay niết niết để thử độ mềm.

Kim Thái Hanh nhướn mày nhìn động tác của cậu, sau đó anh tới gần Điền Chính Quốc, ôm người vào lòng.

Khu trái cây chỉ có hai người họ, khi Điền Chính Quốc đang chăm chú xem quả đào thì chợt cảm thấy thứ gì đó hình gậy cực nóng và cứng đâm vào mông mình.

"Vợ ơi," Kim Thái Hanh hung ác cắn vành tai cậu, "quả đào trong tay em giống như mông em vậy, vừa hồng hào vừa mềm mại."

Nhiệt độ lập tức tăng lên, Điền Chính Quốc cảm thấy bầu không khí đột nhiên trở nên mơ hồ.

Cậu đỏ bừng mặt, lập tức đặt quả đào xuống, lau tay vào quần rồi lắp bắp nói: "Kim Thái Hanh...

đừng nói nhảm, anh phải chú ý chứ... mình đang ở bên ngoài mà..."

Kim Thái Hanh nắm tay Điền Chính Quốc, nhẹ nhàng ấn vào dương vật đã cương cứng rồi tiếp tục thì thầm: "Về nhà thì sao?"

Điền Chính Quốc đột nhiên nhảy ra xa như thể bị bỏng.

Hai tai cậu đỏ bừng, vừa đẩy xe đi vừa nói: "Về nhà rồi nói sau..."

Đến tận khi Kim Thái Hanh bỏ đồ vào cốp xe, mặt Điền Chính Quốc vẫn đỏ bừng.

Kim Thái Hanh vừa lái xe vừa nhìn sắc mặt Điền Chính Quốc mà buồn cười.

Anh duỗi tay cầm bàn tay vừa chạm lên dương vật mình rồi xoa nắn trêu chọc: "Vẫn thẹn thùng à?

Hửm?"

"Em không bao giờ thèm đi siêu thị với anh nữa!"

Điền Chính Quốc rầu rĩ rút tay về.

"Ừ ừ, là do anh sai.

Lần sau ở ngoài anh nhất định sẽ đứng đắn, về nhà rồi lưu manh sau."

Kim Thái Hanh nghiêm túc gật đầu, tỏ vẻ tán đồng.

"Anh cũng biết là anh lưu manh à..."

Điền Chính Quốc hơi dỗi, "Đi siêu thị với anh làm em cảm giác như mình là đứa ngốc ấy, chẳng biết cái gì cả..."

"Sao lại không biết?"

Kim Thái Hanh hỏi ngược lại, "Không phải em chọn đào rất tốt sao?

Vừa hồng vừa mềm."

"Kim Thái Hanh!"

Nhiệt độ trên mặt Điền Chính Quốc vất vả lắm mới áp được xuống giờ lại tăng lên.

Cậu tức giận, cao giọng nói: "Anh đừng có bắt nạt em!

Trừ bắt nạt em ra thì anh còn làm gì hả..."

"Còn có thể nuôi em thành nhóc ngốc nữa."

Kim Thái Hanh đột nhiên nghiêm túc, quay sang nhìn Điền Chính Quốc đang nổi cáu.

"Điền Chính Quốc không cần phải lo lắng gì hết, ở bên anh chỉ cần làm nhóc ngốc vui vẻ là được, vì anh sẽ làm mọi thứ cho em."

--------

Halo các nàng tớ đã onl ròi đây nhưng mò chắc là tui lại off 1 thời gian típ đây mải iu các nàng ủng hộ tớ nhó 😘
 
Vkook// Abo // H Văn // Kiêu Ngạo Khó Thuần
Chương 21: Kẹp chặt anh 🔞 ( có thịt )


Khuyến cáo: Nội dung chương này chứa từ ngữ thô tục, 18+ ai không thích có thể bỏ qua chương này!!!!!!

--------------

Hai người họ giống như những học sinh cấp ba mười bảy, mười tám tuổi, một khi ánh mắt chạm nhau, hoặc chỉ thoáng nhìn nhau thôi là lại sẽ bắt đầu tiếp xúc da kề da.

Rõ ràng ban đầu chỉ là một nụ hôn rất dịu dàng.

Lúc Điền Chính Quốc bị dương vật hung dữ và đáng sợ đó đâm đến mơ màng, trong lòng còn nghĩ, Kim Thái Hanh trời sinh cao lớn, luôn có thể dễ dàng ôm lấy Điền Chính Quốc vào lòng, một tay có thể bao lấy hết bộ ngực đáng thương, đầu vú non mềm bị những vết chai mỏng trên lòng bàn tay ma sát đến nóng bỏng, quầng vú cũng bắt đầu ửng đỏ.

Khi đầu nhũ bị ngón cái cùng ngón trỏ của Kim Thái Hanh xoa nắn, bắp chân Điền Chính Quốc duỗi thẳng, còn không ngăn được nước mắt.

Trong những trận tình ái, Kim Thái Hanh giống như một quân vương độc tài.

Chỉ cần khi nụ hôn bắt đầu biến chất, bàn tay to rộng liền sẽ không chịu yên tĩnh đặt bên hông cậu nữa, mà sẽ từ vạt áo kiêu ngạo sờ lên, nặng nề chạm qua xương sườn, đôi mắt sẽ nheo lại, ngay sau đó là không hề cố kỵ phóng thích chất dẫn dụ khiến tình dục không ngừng tăng lên.

Điền Chính Quốc không trốn được, chỉ có thể ngoan ngoãn trong vòng tay anh, miệng không khỏi nức nở.

Sau khi đánh dấu vĩnh viễn, Kim Thái Hanh chỉ cần thả ra một chút chất dẫn dụ là có thể khơi mào tình dục của cậu.

Dương vật thẳng tắp bá đạo, gân xanh chằng chịt, trứng dái no đủ đập vào đùi trong của Điền Chính Quốc.

Lỗ nhỏ nóng ẩm, thịt mềm co bóp, đột nhiên mở ra rồi cuốn chặt lấy dương vật của Kim Thái Hanh, rồi lại bị Kim Thái Hanh hung hăng đâm vào.

Điền Chính Quốc chỉ có thể thốt ra một số đơn âm vô nghĩa, eo cậu bị hai bàn tay đó ấn xuống, ngón tay cái còn ấn mạnh vào eo, mông áp sát cơ bụng rõ ràng của Kim Thái Hanh, phần háng trơn nhớt, lỗ thịt co rút kẹp chặt gốc dương vật.

Bản năng chinh phục tự nhiên thuộc về một Alpha của Kim Thái Hanh xông lên đầu, anh siết chặt eo Điền Chính Quốc và tàn nhẫn đẩy về phía trước, dương vật đã tiến vào một độ sâu không thể tin được.

Khi sắp đâm vào khoang sinh sản, phần môi thịt trong khoang sinh sản bị đẩy ra rồi nhẹ nhàng khép lại cảm giác đau nhức dâng lên khiến eo Điền Chính Quốc như nhũn ra.

Cậu bò về phía trước, cố gắng thoát khỏi gậy thịt đang đóng đinh trong người mình, nhưng đôi chân mềm mại vừa di chuyển về phía trước đã bị bàn tay nóng bỏng của Kim Thái Hanh túm lấy mắt cá chân kéo trở về.

"Quá...

ưm... sâu rồi..."

Điền Chính Quốc vùi mặt vào trong chăn, nước mắt giàn giụa, "Em không muốn... sẽ... chết mất..."

Chỉ trong lúc ân ái, Điền Chính Quốc thực sự nhận ra Kim Thái Hanh là một quân nhân.

Người đàn ông túm chặt hông cậu, eo bụng săn chắc, đôi bàn tay to cũng liên tục vỗ mông cậu, đầu ngón tay chọc vào lỗ nhỏ, kéo ra thịt huyệt hồng rực, nhịp tim đập mạnh và hơi thở hổn hển, môi lưỡi nóng bỏng luôn cuốn lấy vành tai cậu.

Tất cả đặc điểm của một người lính ở Kim Thái Hanh đều được thể hiện trong lúc tình ái mãnh liệt, ngón tay cứng rắn siết chặt mắt cá chân Điền Chính Quốc, kéo mạnh cậu về phía mình, một chân anh quỳ trên giường, cúi người hôn lên vai trái sạch sẽ không chút tì vết của Điền Chính Quốc, mút lên phần da thịt xinh đẹp của cậu rồi tinh tế nhai nhai trong miệng.

Ngực dán lên xương bướm xinh đẹp của Điền Chính Quốc anh chậm rãi thở ra, thấp giọng nói: "Sẽ không chết, lỗ nhỏ của vợ nuốt rất giỏi mà."

Điền Chính Quốc hơi chống người lên, đường cong mềm mại của tấm lưng lộ ra trước mắt Kim Thái Hanh, môi dưới bị chính anh cắn đến đỏ bừng.

Những lời thô tục trần trụi của Kim Thái Hanh khiến cậu thẹn đến đỏ bừng mặt, mông co rút theo bản năng, và ngay giây tiếp theo, trên đỉnh đầu cậu vang lên tiếng thở hổn hển của Kim Thái Hanh.

Còn chưa kịp phản ứng đã bị bàn tay to lớn của người đàn ông đỡ lấy, bởi vì tư thế thẳng người nên dương vật trong cơ thể liền đẩy lên trên, thọc vào vách thịt mềm mại hiếm khi được chăm sóc.

Toàn thân Điền Chính Quốc mềm nhũn, một tay Kim Thái Hanh đặt trên bụng dưới của cậu, tay còn lại bóp cằm Điền Chính Quốc, nghiêng đầu hôn lên.

Đôi môi nóng bỏng mềm mại bị Kim Thái Hanh l cẩn thận mút lấy, chiếc lưỡi trơn tuột cũng cuốn lấy không chịu buông, dương vật dưới thân cũng bắt đầu đâm vào rút ra, nhiều lần đâm thẳng vào khoang sinh sản, môi thịt yêu thương hôn lên đỉnh quy đầu.

Điền Chính Quốc bất giác vươn đầu lưỡi ra để Kim Thái Hanh mút lấy, tiếng rên rỉ không ngừng tràn ra, lại bị Kim Thái Hanh nuốt vào trong bụng.

Điền Chính Quốc cảm thấy mình sắp nghẹt thở, nước mắt không ngừng chảy xuống.

Người đàn ông vươn chiếc lưỡi thô ráp liếm khô nước mắt của cậu, cuối cùng hôn lên khóe mắt cậu.

"Không cho."

Xương hông đập mạnh vào mông Điền Chính Quốc, dương vật đâm mạnh vào cái miệng nhỏ trong khoang sinh sản, Điền Chính Quốc ngẩng đầu khóc lóc.

"Kẹp chặt anh."

Dương vật rút ra toàn bộ, rồi lại theo dâm dịch dính nhớp cùng thịt huyệt sưng đỏ đâm thật mạnh vào, hung hăng cọ qua thịt môi trong khoang sinh sản, đâm cả nửa quy đầu vào.

Điền Chính Quốc run rẩy thét lên, ngón chân cuộn lại, lần này cậu không chủ động mở khoang sinh sản, mà là bị Kim Thái Hanh đụ mở.

Dương vật trong cơ thể vẫn đang tiến sâu, quy đầu thô to cuối cùng đã hoàn toàn lọt vào khoang sinh sản, thịt mềm say mê mút chặt dương vật của Kim Thái Hanh.

Dương vật anh sưng to và bắt đầu xuất tinh, tinh dịch nóng bỏng rửa sạch thành trong của khoang sinh sản, khiến khoang sinh sản càng lúc càng bị kích thích tới mức chảy nước, tất cả đều phun lên đầu dương vật đang xuất tinh của Kim Thái Hanh.

Điền Chính Quốc khẽ nức nở, dương vật phía trước của cậu không cần chạm vào cũng bắt đầu xuất tinh.

"Lần sau lại kẹp anh nữa," Kim Thái Hanh liếm láp vành tai Điền Chính Quốc, "thì anh đụ chết em."

Điền Chính Quốc thở hổn hển, duỗi tay muốn Kim Thái Hanh ôm mình.

Tất cả những hành vi ác liệt cùng thô bạo của Kim Thái Hanh đều là do Điền Chính Quốc ngầm đồng ý.

Cậu để Kim Thái Hanh hôn mình, khi đôi tay ấy còn chưa ôm eo mình đã tự động đẩy eo qua, ngầm đồng ý cho Kim Thái Hanh xé mở quần áo mình, khi anh há miệng ngậm vú mình rồi cắn đến sưng đỏ còn chủ động ôm gáy anh, nâng eo cho dương vật anh càng dễ tiến vào.

Điền Chính Quốc chấp nhận mọi thứ mà Kim Thái Hanh muốn.

Nhân dịp Điền Chính Quốc được nghỉ cuối tuần, Điền Khải Âu chủ động đến tìm, còn dẫn theo cả Lâm Quyết.

Điền Chính Quốc nhìn thằng em họ từ nhỏ đã sợ mình đang rụt rè đứng ngoài cửa, lại còn đang mặc quân phục bình thường nhất, theo sau là Lâm Quyết đang cười toe toét.

Cậu dựa cửa, nhìn Điền Khải Âu từ đầu đến chân rồi mới cho hai người vào nhà.

Lâm Quyết cười tủm tỉm gọi Điền Chính Quốc là chị dâu.

Điền Chính Quốc hơi đỏ mặt, nhẹ nhàng gật gật đầu, mời họ ngồi lên sofa rồi mới nhớ phải đi rót nước cho họ.

Cậu đi lấy ly sạch, Điền Chính Quốc hắng giọng, nói: "Anh, ờm, không cần lấy nước cho em đâu."

"Anh có nói là rót cho em à?"

Điền Chính Quốc đảo mắt, "Anh rót cho Lâm Quyết."

Lâm Quyết nín cười, nhéo eo Điền Khải Âu.

Kim Thái Hanh trong bếp đi ra, nghe thấy đối thoại giữa hai người, ánh mắt hơi ghét bỏ nhìn Lâm Quyết rồi giữ tay Điền Chính Quốc đang định đi lấy ly: "Nó không cần uống nước đâu em, khỏi rót."

Lâm Quyết: "........."

"Ha ha."

Điền Khải Âu không nhịn được cười thành tiếng.

Lâm Quyết thẹn quá thành giận, đấm một cái không nặng không nhẹ lên lưng Điền Khải Âu.

Điền Khải Âu nén cười bắt lấy tay Lâm Quyết, bàn tay to rộng nắm lấy tay cậu ta, khẽ bảo cậu ta đừng nghịch, giọng nói yêu chiều lọt thẳng vào tai Điền Chính Quốc.

Cậu nghi ngờ nhìn nhìn Lâm Quyết và Điền Khải Âu, nhưng không nói gì, chỉ ngồi trên sofa đối diện họ.

"Cười cái gì, nói nhanh," Điền Chính Quốc cau mày lườm Điền Khải Âu, "Em đi du học rồi lại thành đi lính à?"

Điền Khải Âu thở dài, ánh mắt nghiêm túc, giọng nói cũng thành khẩn, "Anh, em khong muốn đi du học, chỉ muốn đi lính."

"Em nói với anh cũng vô dụng, nói với ba mẹ em đi."

Điền Chính Quốc cũng nghiêm túc, "Em như vậy sớm muộn gì cũng bại lộ."

Điền Khải Âu trầm hẳn xuống, cứ nhắc tới ba mẹ mình là hắn thấy đau đầu.

Hắn đã học kiến trúc theo lời cha mẹ, mặc dù thành tích xuất sắc nhưng Điền Khải Âu hoàn toàn không quan tâm đến điều đó.

Học xong cấp ba, hẳn đã muốn thi vào học viện quân sự, nhưng cha mẹ hắn sống chết gì cũng không đồng ý, hắn chỉ có thể chọn chuyên ngành theo ý họ.

Còn chuyện đi du học sau khi tốt nghiệp về cơ bản là điều chắc chắn.

Ý tưởng nhập ngũ lại một lần nữa bùng lên khi Điền Khải Âu vô tình nhìn thấy tuyên truyền tuyển quân.

Hắn đã suy nghĩ cả đêm rồi, lại nghĩ đến anh họ mình, vì học y mà Điền Chính Quốc đã cãi nhau với người nhà rất lâu, Điền Khải Âu luôn cảm thấy trong lòng mình như nghẹn khí.

Điền Chính Quốc là một Omega, ai cũng cảm thấy anh ấy chỉ cần chờ lấy chồng là được, nhưng Điền Kính Dực càng không như vậy, nhất định phải học y, muốn theo đuổi "giấc mơ" mà anh ấy nói.

Hắn cũng có thể làm vậy với cha mẹ mình mà, vừa nghĩ đến họ sẽ buông tha cho mình đi nhập ngũ, Điền Khải Âu lại càng kích động, sao hắn lại không làm được chứ?

Nếu vẫn không tòng quân, có thể sẽ quá tuổi mất.

Sáng sớm hôm sau Điền Khải Âu liền báo danh, chờ kiểm tra chính trị, kiểm tra sức khoẻ đều qua hết xong, Điền Khải Âu lại không ngờ suýt nữa đã trượt ở mục liên hệ với người nhà.

Từ lúc đấy là mẹ Điền Khải Âu đã bắt đầu khóc lóc, hỏi Điền Khải Âu có phải đang lừa mình rồi trộm báo danh tòng quân hay không.

Điền Khải Âu không nghĩ là còn có khâu thăm hỏi gia đình, căng da đầu nghe mẹ mình khóc lóc tận hai giờ, sau đó ôn tồn dỗ dành bà, nói mình không nhập ngũ, sẽ ngoan ngoãn ra nước ngoài du học, còn nói mình sai rồi, khi đó mẹ hắn mới vui vẻ không khóc nữa.

Nhưng đã vượt qua kỳ kiểm tra chính trị và kiểm tra sức khoẻ thì sao lại không tòng quân cơ chứ?

Điền Khải Âu dỗ mẹ xong thì bắt đầu thu dọn hành lý, khi nhận được thông báo nhập ngũ, Điền Khải Âu liền chuẩn bị lên đường.

Ba mẹ hắn vui mừng tiễn hắn ra sân bay, nói hắn nên đi du học.

Rời khỏi sân bay, Điền Khải Âu lập tức đi thẳng đến nhà ga đường sắt cao tốc để tập hợp.

Cứ luôn giấu họ cũng không phải cách, Điền Khải Âu biết, nhưng hắn chỉ có thể giấu được bao lâu thì giấu.

Điền Chính Quốc nhìn ánh mắt lo lắng của Lâm Quyết là trong lòng đã hiểu rõ.

Cậu xoa chân mày, đau đầu hỏi Điền Khải Âu, "Thế giờ em định làm sao?

Đi nghĩa vụ hai năm rồi xuất ngũ à?

Thế đã vừa ý chưa?"

"Trước em định như vậy, nhưng bây giờ..."

Điền Khải Âu do dự, quay đầu liếc nhìn Lâm Quyết, "Em định đăng ký chuyên nghiệp, sau đó tìm cách trở thành sĩ quan."

"Ý em là sao?"

Điền Chính Quốc không hiểu, "Em định làm việc luôn trong ngành này sao?"

"Ừm..."

Điền Chính Quốc im lặng một lúc lâu, rồi khoanh tay hỏi Điền Khải Âu: "Hai người đang ở bên nhau à?"

Lần này đến lượt Lâm Quyết đỏ mặt, tai cậu ta nhanh chóng đỏ lên, cúi đầu ho vài tiếng để che giấu sự xấu hổ của mình.

Điền Khải Âu thì chột dạ quay mặt đi nhìn khắp nơi, còn xấu hổ cười cười.

"Ở bên nhau rồi?"

Kim Thái Hanh đồ ăn lên bàn, cau mày đi đến phòng khách và nhìn xuống Điền Khải Âu đang ngồi, "Cậu chính là tân binh mà Lâm Quyết nói nó thích à?"

Lâm Quyết càng xấu hổ, đè giọng gọi Kim Thái Hanh: "Anh, anh, được rồi, đừng nói nữa..."

Xấu hổ chết, như thế chẳng phải Điền Khải Âu sẽ biết mình đã thích thầm hắn từ lâu sao?

Điền Chính Quốc bị Điền Khải Âu làm cho tức giận đến bật cười.

Thằng em trời đánh này của cậu cũng giỏi thật, đầu tiên là gạt cha mẹ lén tòng quân, tòng quân thì cũng thôi, thế mà còn dám yêu đương với một thiếu tá Beta là cấp trên của mình.

Cậu cạn lời, vốn đang muốn thúc giục Điền Khải Âu sớm thú nhận với gia đình, đừng để đến lúc đó khiến cha mẹ sốc nặng.

Giờ thì hay rồi, dựa vào cái tác phong cổ hủ của cha mẹ Điền Khải Âu kia, không biết rồi chuyện này sẽ ầm ĩ tới mức nào.

Điền Chính Quốc không đành lòng chia rẽ tình yêu, chỉ đành nuốt giận, cảm thấy bản thân đúng là kém cỏi.

Quá đáng thất vọng, đều là lỗi của Kim Thái Hanh.

Cuộc sống của hai người ngọt ngào đến mức khiến Điền Chính Quốc thực sự chìm đắm trong tình yêu, nên giờ cậu thậm chí không thể chịu được việc quấy rầy tình yêu của người khác.

Đều do Kim Thái Hanh chiều hư cả.

Kim Thái Hanh gọi ba người vào ăn cơm trước, nhìn thấy Điền Chính Quốc tức giận, anh cảm thấy thật đáng yêu, liền vươn tay ôm cậu vào lòng, nhéo nhéo mặt rồi hôn lên thái dương cậu, sau đó mới buông người ra rồi đi lấy bát đũa.

Cả bữa cơm, Điền Chính Quốc cứ rầu rĩ không vui, nhìn Điền Khải Âu gắp đồ ăn cho Lâm Quyết mà càng cảm thấy lo lắng.

Cậu bẹp miệng, gắp hết đồ ăn Kim Thái Hanh gắp cho mình nhét vào miệng, khiến miệng phồng lên, mãi đến khi Kim Thái Hanh duỗi tay lau khoé miệng cho mình thì tâm trạng cậu mới đỡ hơn chút.

Sau khi ăn xong, Điền Khải Âu chủ động dọn bàn.

Điền Chính Quốc nhìn nhìn hắn, biệt nữu mở miệng: "Tự em phải chú ý đấy, đừng để bị lộ, anh sẽ cố gắng giúp em... che giấu."

Nói xong thì ra tủ lạnh lấy đá viên, không để ý tới Điền Khải Âu nữa.

Quên đi, Điền Chính Quốc lẩm bẩm, tình yêu đẹp như vậy, cứ để Điền Khải Âu cảm nhận cũng được.

Lâm Quyết đang nói chuyện với Kim Thái Hanh trong nhà bếp.

Kim Thái Hanh đang bận rửa bát, anh đeo găng tay, nghiêm túc kỳ cọ sạch từng cái bát.

"Sinh thời còn có thể thấy Kim trung giáo rửa bát, đúng là vinh hạnh của em."

Lâm Quyết trêu ghẹo.

Kim Thái Hanh nghiêng đầu ngó Lâm Quyết, động tác trong tay không hề ngừng, ngữ khí nhạt nhẽo đáp lời: "Có thể nghe thấy cậu gọi trung giáo cũng là vinh hạnh của tôi."

Lâm Quyết nghẹn lời, đôi khi cậu ta thực sự không đỡ nổi khi Kim Thái Hanh mở miệng nói chuyện.

Kim Thái Hanh đặt chiếc bát cuối cùng vào tủ, tháo găng tay, xin 1 điếu thuốc.

Sau đó anh bước tới đóng cửa bếp, lại bật máy hút mùi rồi mới nhận điếu thuốc của Lâm Quyết.

Lâm Quyết khó hiểu, Kim Thái Hanh châm lửa, cầm điếu thuốc hút một hơi rồi mới giải thích nói: "Em ấy không thích mùi thuốc lá."

Hơn nữa Kim Thái Hanh cũng không muốn Điền Chính Quốc biết anh lại hút thuốc.

Anh đã nói với Điền Chính Quốc là mình chỉ hút thuốc khi tâm trạng không tốt.

"Anh à, anh thay đổi thật rồi.

Trước đây làm sao anh có thể nghĩ cho người khác trước như vậy được?"

Lâm Quyết thở dài, "Đúng là sức mạnh của tình yêu."

"Sao?

Chẳng phải giờ cậu cũng đang hưởng thụ tình yêu sao?"

Kim Thái Hanh nhướn mày, "Chuyện khi nào?"

Lâm Quyết cười ha ha vài tiếng, xua tay: "Mới mấy hôm trước mà, tình yêu ấy mà, đúng là chuyện tốt."

Nhưng cũng không phải rất tốt.

"Sẽ khiến người khác cảm thấy tự ti."

Kim Thái Hanh nhắm mắt nhả khói, càng yêu Điền Chính Quốc, anh càng ghen tị với tất cả những người thân thiết với cậu.

Đã có ghen tị thì sẽ có so sánh, và sau khi so sánh, anh sẽ cảm thấy tự ti.

Ngồi trong xe, anh nhìn Điền Chính Quốc và một Alpha nói cười vui vẻ ở cổng bệnh viện.

Alpha kia rất phong độ và dịu dàng, mỗi cử chỉ đều hào hoa phong nhã, dáng người thon dài và khí chất sạch sẽ.

Hóa ra Điền Chính Quốc cũng sẽ mỉm cười với người khác.

Anh cố gắng khiến Điền Chính Quốc lại mình tin tưởng mình, nhưng anh lại không thể hoàn toàn tin tưởng là Điền Chính Quốc yêu anh.

Điền Chính Quốc là thần tình yêu thần sắc đẹp của anh, là anh đã động phàm tâm trước rồi vắt óc muốn ôm Điền Chính Quốc vào lòng.

Kim Thái Hanh vụng về theo đuổi vị thần mà đáng ra anh không thể khinh nhờn ấy, tận đến khi Điền Chính Quốc thật sự chủ động khuất thân chui vào ngực anh.

Nhưng làm sao một vị thần có thể dễ dàng hạ phàm như vậy được?

Điền Chính Quốc có thực sự yêu anh nhiều như vậy không?

Chẳng lẽ cậu thực sự yêu một kẻ vụng về như anh sao?

Cảm giác lo lắng này đã luôn hành hạ Kim Thái Hanh vì vậy khi anh nhìn thấy Điền Chính Quốc trò chuyện với các Alpha khác khi mình đang nằm viện, anh sẽ hoảng sợ và hỏi đó là ai, vì vậy anh sẽ tức giận vì Điền Chính Quốc không lao tới ôm hôn anh khi anh trở lại, vì vậy nên anh đã ghen tị với người khác.

Kim Thái Hanh luôn cẩn thận tìm kiếm bằng chứng về tình yêu của Điền Chính Quốc dành cho mình từ mọi thứ, và trân trọng những bằng chứng này trong lòng như sưu tầm bảo vật.

Nhưng anh vẫn thường cáu kỉnh lật đi lật lại chúng, rồi nghi ngờ và đoán già đoán non, nhưng cho dù có nghi ngờ bao nhiêu đi chăng nữa, Kim Thái Hanh vẫn luôn yêu Điền Chính Quốc trước sau như một.

Chỉ có điều, mỗi người đều sẽ hy vọng thượng đế sẽ ban cho mình một tình yêu sâu đậm và bình đẳng mà thôi.

----------

Hẹ hẹ xin chèo tỷ năm quay lại một hôm đăng chương mới cho các nàng rồi lại làm thợ lặn típ chúc các nàng đọc truyện zui zẻ nhé và hãy chờ ta quay lại hẹ hẹ 😘😘
 
Back
Top Bottom