Phần 1.1: Truyện dân gian
- Bà ơi, Vĩnh Hồn Sơn Châu là gì vậy, bà?
- Cháu ngoan của bà, Vĩnh Hồn Sơn Châu là một vùng đất được Ngọc Hoàng tạo ra.
Nó hoàn toàn tách biệt với nhân gian.
Cháu có biết những nhân vật lịch sử nước Việt nam ta, chẳng hạn là Hồ Chí Minh, Nguyễn Huệ, Võ Nguyên Giáp,...
- Dạ, cháu biết ạ. cháu còn biết nhiều hơn nữa bà ơi.
Chẳng hạn như là Ngô Quyền nè, Nguyễn Ánh nữa,...
- Giỏi lắm, cháu ngoan của bà, Vĩnh Hồn Sơn Châu là nơi sinh sống của những con người đầy công danh với đất nước sau khi họ ra đi.
Nãy cháu có nhắc tới Nguyễn Ánh nhỉ, theo bà được học và còn nhớ được thì ông ấy cũng có rất nhiều đóng góp cho đất nước trong lịch sử nhưng mà ông ta lại mang tội rất nặng là "cõng rắn cắn gà nhà", lấy đất mình cho ngoại bang và còn nhiều nữa mà bà không nhớ nên ông ấy không xứng đáng ở đất linh thiêng ấy.
- Nơi đó trông như thế nào vậy bà?
- Bà cũng không biết thực tế trông thế nào nhưng trong dân gian kể lại thì muốn tới đấy phải đi qua một con sông do một người thanh thiếu niên, cậu ta cũng là người trông coi vùng đất Vĩnh Hồn Sơn Châu ấy cùng với bảo vệ dòng thời gian lịch sử nữa.
Ngoài ra ở đó còn có một khu rừng tre với những cây tre cao chót vót và đầm sen với những cây sen có bông hoa toả ra những chiếc cánh hồng lấp lánh và toả ra những hương thơm ngào ngạt.
Ờm còn gì nữa nhỉ...
Ở đấy còn có một ngọn núi đứng sừng sững ở một góc trông thật uy nghi và không kém phần hùng vĩ, đứng trên đấy có thể thấy được khắp bốn phương nhân gian.
- Bà ơi, vậy ở trên đấy các anh hùng ấy có cần ăn không vậy, bà?
- Điều đó là không cần thiết, ở dạng linh hồn thể ấy không cần ăn uống như chúng ta.
Nhưng điều ấy không có nghĩa họ không ăn, nghe đâu trên ấy có một cánh đồng bao la bát ngát, tưởng chừng như dài vô tận vậy để trồng những cây giống và nuôi động vật để ở dưới ấy, họ vẫn có thể trải nghiệm những món ngon ở đất Việt ta giống như chúng ta vậy.
Phần 1.2: Phiên họp của các vị thần
Ở trên tuốt các tầng mây cao không bao giờ có thể chạm vào là một thế giới khác, người ta gọi nơi ấy là thiên giới.
Nơi ấy là nơi sinh sống của những vị thần.
Mỗi quốc gia riêng đều sẽ có một nền thần thánh khác nhau.
Và trên mảnh đất hình chữ S có một cung điện cổ kính, đồ sộ và không kém phần tráng lệ.
Đây là nơi sinh sống của Ngọc Hoàng Thượng Đế và hiện giờ ở đây đang có một cuộc họp các vị thần ở chánh điện.
Tại chánh điện, Ngọc Hoàng Thượng Đế ngồi trên một chiếc ghế vàng đính những viên pha lê lấp lánh ở vị trí cao nhất .
Trước mặt ông là hàng trăm vị thần khác nhau từ các thần nhỏ như thần sông, thần núi,...
đến những vị thần lớn như Thần Cao Sơn, bộ tứ bất tử là Liễu Hạnh, Chử Đồng Tử, Thánh Gióng, Sơn Tinh,...
Và còn có cả nàng tiên Âu Cơ đẹp mĩ miều cùng chồng là thủ lĩnh long tộc, Lạc Long Quân cường tráng và đầy dũng mãnh.Với tư cách là người mở phiên họp này, Ngọc Hoàng Thượng Đế lên tiếng đầu tiên trong cuộc họp:
- Xin chào các khanh, hôm nay ta mở phiên họp này để xem xét việc tạo ra một vùng đất trường tồn để cho những linh hồn của những con người oai dũng, thông minh và biết quan tâm tới đồng bào với rất nhiều công lao trong lịch sử đất Việt chúng ta canh giữ.
Các khanh có ý kiến gì không?
Một khoảng thời gian tuy không quá dài nhưng sự im lặng khiến nó trông như dài bất tận.
Một vị thần từ phương Bắc ghe qua dự họp chung ngạc nhiên trong vài phút đã trấn tỉnh lại hỏi với chất giả vờ ngạc nhiên ẩn giấu đi sự khinh thường của bản thân:
- Tại sao Ngọc Hoàng Thượng Đế đầy cao quý lại muốn làm thế vậy?
Tôi nghĩ những vị thần như chúng ta không nhất thiết phải đi quan tâm những kẻ tầm thường đến nực cười và không đáng tồn tại ở dưới kia cơ chứ.
- Các vị thần Việt nghe thế bật cười kể cả Ngọc Hoàng.
Sau vài phút, Ngọc Hoàng quay lại gương mặt nghiêm nghị và không giấu sự coi thường trong con mắt nhìn thẳng vào vị thần phương Bắc kia và đáp lại:
- Có phải ngươi là sứ giả của các thần bên phương Bắc ghé qua đúng không nhỉ?
Ta nói cho người nghe nhé vùng đất mà các vị thần bên ta trông coi là vùng đất của những con người kiên cường, không bị khuất phục mang tế bào thần tiên cùng với bộ gen long tộc cùng chảy trong dòng máu trên khắp cơ thể.
Ngọc Hoàng nói một đoạn xong chỉ về phía nàng tiên Âu Cơ và Lạc Long Quân đang nắm tay nhau rồi quay qua vị thần bên phương Bắc đầy kiêu ngạo kia mà nói tiếp:
- Những con người bên đất ta đều là những người yêu quê hương, đất nước của họ là những người thông minh, tri thức, mưu lược và là những con người dũng cảm và giàu đức hi sinh.
Ông đừng đánh đồng dân đất tôi với dân đất ông kia chứ.
Hừm...
đúng là dân nào, thần nấy.
- Ông sứ giả khi nghe thế giận đỏ người, đứng dậy bỏ về xứ Bắc.
Các vị thần đất Việt nãy giờ nhịn cười thì giờ đã không thể nhịn được nữa mà cười to thành tiếng.
Sau vài phút, Ngọc Hoàng Thượng Đế cao giọng nói lớn:
- Được rồi các khanh, giờ chúng ta hãy quay lại chuyện chính là xem xét có nên tạo ra vùng đất ất bất tử dành cho những linh hồn của những con người vĩ đại trong đất ta canh giữ.
Các khanh có ý kiến gì thì xin nói ra cho ta nghe xem thử?
Liễu Hạnh đứng dậy chắp tay kính cẩn nói:
- Thưa Ngọc Hoàng, vịt tạo ra một vùng đất như thế sẽ mất khá nhiều thời gian và thiên lực đấy ạ.
Với lại mỗi người trong chúng ta đều có công việc riêng của bản thân thành ra không ai trông coi và bảo vệ những con người tài giỏi ấy.
Thêm nữa là tách biệt họ với những người ít đóng góp với đất Việt này hơn.
Mà lỡ đâu có một thế lực nào đấy căn cứ vào những con người tài giỏi ấy đang sinh sống ở vùng đất đấy để bóp méo dòng thời gian lịch sự đất chúng ta cai quản thì sao?
Ví dụ như anh bạn hành xóm phương Bắc của chúng ta thì sao, nãy họ vừa đưa ra "sứ giả" để theo dõi chúng ta đang làm gì đấy.
Ngọc Hoàng Thượng Đế cùng các vị thần khác nghe thế cũng trầm ngâm suy nghĩ kế sách.
Một phút đã trôi qua thì có hai vị thần là Thần Cao Sơn và Chử Đồng Tử cùng đứng lên chắp tay kính cẩn định nói gì đó thì thấy đối phương.
Ngọc Hoàng thấy sự chần chừ của hai thì lên tiếng nói:
- tao mời Chử Đồng tử nói trước rồi Thần Cao Sơn xem thế nào.
Chử Đồng Tử nghe vậy quay qua Thần Cao Sơn thấy Thần Cao Sơn gật đầu thì quay qua Ngọc Hoàng Thượng Đế thưa:
- Kính thưa Ngọc Hoàng Đại Đế, theo thần nghĩ chúng ta có thể tạo ra một tiểu mệnh vừa trông coi vùng đất ấy vừa trông coi cả dòng thời gian lịch sử nhân loại nữa.
Ngọc Hoàng thấy thế nào?
Ngọc Hoàng gật đầu rồi quay qua hỏi ý kiến từ Thần Cao Sơn:
- Còn khanh thấy ý tưởng đó thế nào và ý tưởng của khanh như thế nào?
Thần Cao Sơn chắp tay kính cận nói:
- Ý của Thần Cao Sơn không khác mấy với ý tưởng của Chử Đồng Tử.
Thần chỉ bổ sung thêm ý tưởng của thần.
Theo thần thì chúng ta cũng nên đặt tên cho vùng đất ấy nữa và cả tiểu mệnh kia nữa.
Ờm... theo thần thì sẽ đặt tên cho vùng đất của những nhân loại đất Việt đầy oai dũng, thông minh và biết lo cho đồng bào sinh sống là Vĩnh Hồn Sơn Châu.
Còn tiểu mệnh kia là Trấn Sử Đồng Quân.
Ngọc Hoàng nghe thế cũng khá ưng ý của cả hai nên gật đầu với hai vị thần đang đứng rồi ra cử chỉ mời họ ngồi xuống.
Ngọc Hoàng đợi tới khi Thần Cao Sơn và Chử Đồng Tử đã ngồi xuống rồi mới cao giọng nhìn những vị thần khác nói:
- Các khanh thấy sao về ý tưởng ấy?
tất cả những vị thần ở dưới bàn luận to nhỏ trong máy phút rồi cùng đứng lên chắp tay kính cẩn lắc đầu nói: "Tất cả thần không có ý kiến gì hết".
Ngọc Hoàng Thượng Đế thấy thế cũng đứng dậy gật đầu nói:
- Nếu các khanh đã không còn ý kiến gì về vấn đề này nữa thì cứ thế mà làm vào ngày mai nhé.