Khác Vĩnh Hằng

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407578620-256-k448013.jpg

Vĩnh Hằng
Tác giả: hadesza
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

???



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Vĩnh An- Mặc Bảo Phi Bảo
  • Vĩnh Đát
  • Vĩnh An
  • Trọng sinh chi Khang Hi Vinh phi
  • Tro tàn và vinh quang
  • Vĩnh Hồn Sơn Châu
  • Vĩnh Hằng
    chapter 1


    Vào một ngày yên bình đến mức đáng sợ, thế giới dường như đã tự thu mình lại.

    Không một tiếng động.

    Mọi thứ như đang lẩn trốn vào hư vô — chỉ còn lại tiếng gió gào thét bên ngoài cửa sổ.

    “???”

    đang nằm trên giường.

    Cậu nhìn trần nhà phía trên, nơi loang lổ những vết nứt mà cậu đã đếm không biết bao nhiêu lần trong vô số đêm không ngủ.

    Những đường nứt ấy giống như dấu tích của thời gian.

    Cơ thể của "???"

    đang mờ đi.

    Làn da nhạt dần như sương khói, Trong khoảnh khắc, "???" trông giống một bóng ma hơn "đang sống?"

    Rồi cậu lại hiện ra.

    Hiện tượng ấy đã xảy ra nhiều lần, nhưng hôm nay nó dữ dội hơn.

    Như thể hiện thực đang bắt đầu từ chối sự tồn tại của cậu.

    - Vài giờ sau: đột nhiên—

    Một tiếng nổ kinh hoàng xé toạc thế giới.

    Âm thanh khủng khiếp đến mức nếu một con người đứng cách đó mười mấy cây số, màng nhĩ của họ cũng sẽ vỡ tan ngay lập tức.

    Nhưng “???”…

    Vẫn nằm đó.

    Không một vết xước.

    Vài phút sau, đường chân trời bừng sáng.

    Một cột lửa khổng lồ vươn lên từ hư vô — cao đến mức xuyên qua tầng mây, nuốt trọn cả thiên địa.

    Ngọn lửa không chỉ thiêu đốt vật chất.

    Nó xóa bỏ sự tồn tại.

    Thành phố biến mất trước khi kịp sụp đổ.

    Rừng cây tan thành những hạt sáng li ti.

    Không còn tiếng kêu cứu, bởi mọi thứ bị hủy diệt quá nhanh để cảm nhận đau đớn.

    Và rồi—

    Không còn gì nữa.

    Chỉ là hư vô.

    Trong khoảng trống đó, một hình bóng đang lơ lửng.

    “???”

    Cậu không rơi."???"

    Hắn ta /cô ấy trôi nổi trong không gian một cách vô định.

    -Sau hàng thiên niên kỷ, cậu mở mắt ra nhìn lấy thế giới khẽ thì thầm thứ gì đó.

    Mười năm sau

    Hay ít nhất…

    đó là cách duy nhất để gọi khoảng thời gian đã trôi qua.

    Trong hư vô, khái niệm “năm” vốn dĩ không tồn tại.

    Cậu bật cười.

    Ban đầu chỉ là một tiếng khẽ.

    Sau đó lớn dần.

    Tiếng cười vang vọng trong khoảng không, méo mó và kéo dài, nghe giống như tiếng của một kẻ vừa chạm tay vào chân lý bị cấm đoán.

    Không phải tiếng cười của niềm vui.

    Mà là của sự giác ngộ.

    Ngay lúc ấy, dưới chân cậu, một dòng lưu hà xuất hiện.

    Nó không phải ánh sáng, cũng không phải vật chất — mà là một dòng chảy của thực tại, nơi vô số mảnh thời gian xoắn vào nhau như những con rắn bạc.

    Quá khứ.

    Hiện tại.

    Những tương lai chưa từng được sinh ra.

    Tất cả đang trôi trong đó.

    “???” nhìn xuống, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu hàng triệu ký ức không thuộc về mình.

    Không do dự.

    Cậu nhảy xuống.

    Khoảnh khắc chạm vào dòng chảy ấy, vô số tiếng thì thầm tràn vào tâm trí — giọng nói của những linh hồn từ các thời đại đã bị xóa sổ.

    Cậu vươn tay.

    Và nắm lấy một linh hồn.

    Nó đến từ một thực tại khác — một thế giới song song vẫn còn đang thở.

    Linh hồn ấy vùng vẫy, nhưng trước “???”, mọi kháng cự đều vô nghĩa.

    Bằng một chuyển động dứt khoát, cậu ném nó vào một linh hồn thuộc về quá khứ xa xôi.

    Hai thực thể va chạm.

    Không có âm thanh.

    Chỉ có một gợn sóng lan ra khắp dòng thời gian.

    Không ai biết vì sao “???” lại làm vậy.

    Nhưng trong đôi mắt cậu… không có sự điên loạn.

    Chỉ có tính toán.

    Như thể đây là điều đã được chuẩn bị từ rất lâu — có lẽ từ trước cả khi hành tinh kia bị thiêu rụi.

    Và rồi—

    Nó xuất hiện.

    Một thực thể.

    Không thể gọi là con người.

    Cũng không hoàn toàn là thần.

    Khi nó mở mắt, không gian xung quanh lập tức bị bóp méo.

    Các dòng thời gian cong lại như kim loại mềm.

    Ánh sáng bị kéo dài thành những sợi mỏng rồi đứt đoạn.

    Sự hiện diện của nó giống như một nghịch lý — thứ lẽ ra không thể tồn tại, nhưng vẫn đang ở đó.

    “???” nhìn nó.

    Không quỳ.

    Không lùi bước.

    Chỉ mỉm cười.

    “Cuối cùng… cũng thành công.”

    Thực thể kia không nói.

    Nhưng chỉ riêng việc nó tồn tại đã khiến hư vô rung chuyển.

    Sau một khoảng lặng kéo dài vô tận, nó quay sang “???”.

    Và lần đầu tiên—

    “???” cảm nhận được một áp lực.

    Sau đó thế giới và câu ta như thể tắt điện biến mất một cách nhanh chóng chỉ trong 0,000001 mili giây, nhưng kẻ kia đã khinh thường "???"

    Vì hắn đã ném một tia tàn hồn vào linh hồn hắn đã cho vào nghịch lưu hà .

    ???: " vậy hóa ra thế giới này có THẦN, chỉ là ta quá yếu nhưng lần này thì không, thế giới của thần phải bị hủy diệt!!!!"
     
    Back
    Top Dưới