Khác [vihends] Á thần

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
99,712
Điểm tương tác
0
Điểm
0
386103004-256-k487368.jpg

[Vihends] Á Thần
Tác giả: YnYn604
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

"Em không có chỗ để ở."

"?"

"Em chưa ăn tối,"

"..."

"còn không mang tiền nữa."

Suy thoái kinh tế ảnh hưởng lên cả đỉnh Olympia rồi à?

"Anh cho em tá túc một thời gian được không?"

Viper nhìn tôi, ánh sáng đùng đục từ ngọn đèn đường làm đường nét sắc cạnh của cậu không còn xa lạ như khi nãy, tầm mắt tôi nhoè đi trong cơn mưa sầm sập.

Trong vài giây, dường như tôi đã thấy Viper của nhiều năm về trước, hốc mắt ửng đỏ rời đi.
___________

fantasy, mythology, lấy cảm hứng từ trường ca Achilles của Madeline Miller

bản dịch tiếng trung bởi HowLongCouldItExist: https://archiveofourown.org/works/63487714/chapters/162682474



viper​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Nhất Thế Chi Tôn FULL
  • Xin Hãy Yêu Em
  • Trùng sinh chi nghịch chuyển tiên đồ - Hoàn
  • (Coutryhumans/Vietnamharem)Cái kết có hậu cho kẻ...
  • Tôi muốn em là BẠN TÌNH của tôi [OhmNanon]
  • Genshin impact [ Doujinshi ]
  • [Vihends] Á Thần
    TÔI GẶP LẠI VIPER


    TÔI GẶP LẠI VIPER trong lúc tìm đường ra khỏi khu ổ chuột dày đặc hơi khói bốc ra từ chiếc cống thoát nước.

    Một á thần nằm rạp dưới chân cậu, máu vẫn đang rỉ ra từ mũi tên cấm xuyên bả vai gã.

    "Chà, chào á thần Viper.

    Ngọn gió nào đưa em đến đây vậy?"

    Một á thần được trọng dụng như Viper hẳn phải đang bận rộn bên cạnh các vị thần thay vì ở đây xử lý những đứa con hoang đàng mang một nửa dòng máu thánh thần, nhưng Viper, á thần yêu thích của Poseidon đang ở đây, giải quyết đống rắc rối tủn mủn thường được giao cho đám á thần hạng xoàng như tôi.

    Viper rút mũi tên còn mùi máu tanh của tên á thần đáng thương kia, nhún vai.

    "Em làm trái lời Poseidon, ông ta trừng phạt em bằng cách này."

    Khiến các vị thần nổi giận là điều cấm kỵ với đám á thần chúng tôi, chúng tôi được đưa về các điện thờ nhễu rượu mật trên bậc thềm khi đủ mười sáu, hoặc họ sẽ cướp chúng tôi từ tay người mẹ ngay khi chào đời rồi giao cho các nàng tiên nuôi dưỡng, dạy chúng tôi phải biết mình được vận mệnh ưu ái thế nào khi sở hữu dòng máu của thánh thần đang chảy trong huyết quản.

    Và khi cần thiết, chúng tôi sẽ là tay sai dọn dẹp đống tàn dư từ vì giây phút ngẫu hứng của họ, một á thần, vài trận chiến, đôi khi cả những đứa con dị hợm nửa người nửa thú.

    Chúng tôi sống dưới sự bảo hộ của họ, được hưởng một phần sức mạnh của họ, nhưng chúng tôi không bất tử, giết một á thần là chuyện dễ như trở bàn tay đối với các thần, họ có thể bóp nghẹt chúng tôi như cách chúng tôi dễ dàng giết một phàm nhân, nên chúng tôi thường tránh làm phật ý họ, cố gắng cư xử phải phép dưới chân đền thờ.

    Viper có vẻ may mắn hơn, có vẻ cậu ta chỉ bị đày xuống trần gian một thời gian, phải rồi, đời nào mẹ cậu ta để yên cho Poseidon hành hạ đứa con duy nhất của nàng chứ.

    Tôi mỉm cười, lách qua người cậu, thầm hả hê khi nghĩ đến cảnh Viper chui rúc trong mấy con ngõ để giải quyết từng người một trong danh sách nhiệm vụ của cậu ta.

    Chợt viper gọi giật lại, đánh tan ý định về căn hộ sau đó ăn hết đống kẹo vừa mới mua của tôi.

    "Em không có chỗ để ở."

    "?"

    "Em chưa ăn tối,"

    "..."

    "còn không mang tiền nữa."

    Suy thoái kinh tế ảnh hưởng lên cả đỉnh Olympia rồi à?

    "Anh cho em tá túc một thời gian được không?"

    Viper nhìn tôi, ánh sáng đùng đục từ ngọn đèn đường làm đường nét sắc cạnh của cậu không còn xa lạ như khi nãy, tầm mắt tôi nhoè đi vì cơn mưa sầm sập.

    Trong vài giây, dường như tôi đã thấy Viper của nhiều năm về trước, hốc mắt ửng đỏ rời đi.
     
    [Vihends] Á Thần
    TÔI LÀ MỘT Á THẦN


    Truyện chưa beta

    1.

    TÔI LÀ MỘT Á THẦN và là con trai của Hermes, vị thần bảo hộ cho những kẻ lữ hành và là người dẫn đường cho người chết xuống cõi địa phủ.

    Mẹ tôi là một phàm nhân, và giống như cuộc hôn nhân của loài người với thần linh khác, mẹ tôi hoài thai ngay sau khi gặp cha.

    Chuyện thêm một á thần khác chào đời không thể qua mắt được các vị thần tối cao, các nàng tiên và á thần rỉ tai nhau về sự ra đời của tôi, lại một đứa con trai của Hermes, vào ngày cô ta hạ sinh, Hermes đã nhờ các nữ thần số mệnh tiên tri về thằng bé.

    Một á thần hộ mệnh, một vị phò tá trung thành, số mệnh của thằng bé đã được định đoạt.

    Đôi lúc họ gọi chúng tôi là á thần, đôi lúc gọi chúng tôi bằng cái tên khinh miệt hơn, những đứa con hoang.

    Chúng tôi được sinh ra với một mục đích, phụng sự các vị thần.

    Chúng tôi trở thành tai mắt trần thế, công cụ diệt trừ quái vật, và đôi khi, chúng tôi giết chóc lẫn nhau nhằm mua vui cho các thần.

    2.

    MẸ TÔI MỪNG RỠ khi tài năng của tôi được bộc lộ, vị á thần hộ mệnh với khả năng bảo vệ và hồi phục, và nó sẽ là một quân sư lỗi lạc phục vụ chàng, mẹ tôi khoe khoang với các tiên nữ, hả hê ngắm nhìn vẻ ghen tị trên mặt các nàng.

    Những lời tâng bốc của mẹ và các nàng, danh xưng con trai của thần mặt trời Hermes lấn át đức tính khiêm tốn của tôi và bị dập tắt ngay lập tức khi vào căn cứ.

    Cha giao phó tôi cho một ông thầy nhân mã với cung cách ăn nói kỳ lạ, thầy đã sát cánh cùng con trai của thần linh, giết con quái vật mười mắt cùng đứa con út của thần Zeus, hạ gục con rồng lửa trong hẻm Gatous với con trai thần Poseidon, ông thao thao bất tuyệt.

    Chán ngắt, tôi thầm trợn mắt.

    Tôi lén quan sát các á thần khác, những đứa nhóc đang chăm chú lắng nghe câu chuyện ông được diện kiến Helios trong một lần trôi dạt đến đảo Aeaea.

    Đột nhiên tôi chạm phải ánh mắt của một thằng bé, mặt vẫn còn chút phúng phính, da nó gần như trắng phát sáng dưới ánh đèn, ánh mắt nó khác biệt hoàn toàn với những đứa còn lại, sắc lạnh như mũi tên.

    À, con trai của nữ thần mặt trăng Selena.

    Vào ngày nó chào đời, nữ thần Artemis đã đến, thằng bé sẽ là một tay săn cừ khôi, chỉ cần nó muốn, mũi tên của nó sẽ nhắm chính xác kẻ nó muốn giết, nàng chúc phúc.

    Tên thằng bé là Viper, một thần tiễn.

    Và tôi sẽ là người bắt cặp với nó.

    3.

    NHỮNG Á THẦN TRONG NHÓM TÔI bộc lộ thiên phú đáng kinh ngạc, đặc biệt là Viper và Chovy, hai đứa nhóc được phép tham gia cuộc chiến chỉ sau vài lần luyện tập, quả đúng như lời bàn tán được các thần rủ rỉ trong lúc ngà ngà say, chúng sẽ là những á thần đại diện cho thời đại mới.

    Còn tôi, trước khi gia nhập nơi đây, cha tôi đã gửi gắm tôi cho vài ông thầy, lạnh lùng thả tôi đến những đại bản doanh heo hút đầy rẫy con quái vật gớm ghiếc, hãy tôi rèn con trai ta, vứt nó vào miệng Styptic ấy, ông ra lệnh cho một ông thầy nhân mã rồi biến mất.

    Cha tôi trở lại vào ráng chiều, hẳn là ông đã chứng kiến cảnh con quái vật có hàm răng như hải ly, hốc mắt trống toác hành hạ tôi khi nhóm tôi vượt qua vùng eo biển, vì ông là Hermes cơ mà, và không kẻ nào, kể cả thần linh có thể dấu mình khỏi ông.

    Tôi nhận ra ánh mắt của cha, sự thất vọng, con trai của Hermes, thất bại trước một con quái vật.

    Những cuộc tập luyện diễn ra liên tục, quái vật chín đầu núi Hemtic, những con quái vật với hình thù còn dị hợm hơn Medusa bị nguyền rủa bởi những người vợ cả được sinh ra từ các cuộc vụng trộm của thần và quái vật vạn năm về trước.

    Như lời cha nói, được tôi rèn sẽ đánh thức dòng máu thánh thần trong tôi, dù vẫn thất bại nhưng tôi đã dần khám phá sức mạnh khác của mình, tôi có thể triệu hồi một con quái vật nửa người nửa nhện khiến kẻ địch choáng váng vì chất độc trong mạng nhện nó giăng khắp chốn rừng sâu nước độc, cả độc dược học lỏm từ nàng Circe, một người tình cũ của cha tôi, nàng đã chỉ tôi cách điều chế các bình khói độc hút cạn máu những sinh vật nào đến gần nó, kể cả những á thần mạnh mẽ nhất.

    Những thử nghiệm mới lạ đó khiến đồng đội nhiều phen khốn đốn, làm ơn bình thường chút đi, anh có thể bảo hộ như một á thần bình thường không, Viper bất lực nhìn tôi.

    Nhưng tôi là con trai của Hermes mà, tôi thầm nghĩ, và cha tôi không dạy tôi cách tuân theo đống quy tắc cứng nhắc đó, và tôi cũng vậy.

    Tôi cười giả lả, không đáp lại thằng bé, như ngầm hiểu đáp án, nó thở dài: "Được rồi, vậy cứ làm những gì anh thích đi."
     
    [Vihends] Á Thần
    NHỮNG KHÚC KHẢI HOÀN


    Chưa beta

    4.

    NHỮNG KHÚC KHẢI HOÀN MANG TÊN CHÚNG TÔI khiến những á thần non nớt cho rằng chúng sẽ bất bại trong mọi trận chiến, giờ đây cả căn cứ tràn ngập tiếng cười đùa, có lẽ những chiến thắng đã khiến chúng tôi thân thiết hơn, những á thần trẻ tuổi với tiềm năng vô hạn, thần tiễn và hộ thần, các nàng tiên đã hát vậy trong những cuộc tiệc tùng trên đỉnh núi cùng các vị thần.

    Viper và tôi dần ăn ý hơn, giờ đây chỉ cần nhìn cậu nhóc, tôi có thể biết được ý đồ tiếp theo của cậu, và cậu nhóc thì biết được hướng đi của tôi dù có những lúc cả hai phải tách nhau.

    Hãy là một thể, thầy nói, bảo vệ Viper và chúng ta sẽ dành chiến thắng.

    Không biết từ lúc nào, chúng tôi có những hành động thân mật, phần lớn là từ phía cậu nhóc.

    Ví dụ như cậu chợt nắm tay tôi sau khi chúng tôi trở về sau một trận chiến, chỉ dùng là một cái nắm hờ rồi bóp nhẹ tỏ ý khen ngợi, hay cái ôm bất ngờ cậu nhóc trao tôi, "khi đó em chỉ nhìn thấy người bên cạnh em, là anh Lehends thôi." tôi giả vờ chán ghét khi cậu nhóc nói lý do, tôi sao có thể nói, đến bây giờ và rất nhễu năm sau này, tôi vẫn nhớ như in nhiệt độ từ những cái chạm vụng về của cậu.

    Và tôi có thể cảm nhận được những cái nhìn gắt gao của cậu khi tôi đi với những á thần của căn cứ khác, tính cách hòa nhã của tôi được thừa hưởng từ cha, tôi làm thân với tất cả các á thần và trêu chọc họ mỗi khi nổi hứng.

    Song dường như Viper không hài lòng với điều đó, anh cứ để mặc em đi, đằng nào em chẳng thất bại, cậu lạnh lùng bỏ đi khi thấy tôi có ý định đi giúp đỡ các á thần khác.

    Niềm say mê với những cuộc vui mới khiến tôi hoàn toàn bỏ mặc cậu, dù không dám thừa nhận, nhưng tôi nhận ra tôi dần dành nhễu thời gian hơn cho những á thần mới quen, đắm chìm vào những câu chuyện phiêu lưu đậm màu anh hùng của họ, Ruler háo hức kể cho tôi nghe mũi tên của cậu đã trói chân con trai thần Apollo thế nào để dành chiến thắng, nhóm cậu ta đã thám hiểm những vùng đất có tên lạ hoắc mà tôi chưa từng nghe.

    "Cậu sẽ tới được đó thôi, đó là Sparta là vùng đất cho những á thần giỏi nhất," Ruler động viên "cậu và thằng nhóc đó phối hợp rất ăn ý."

    "Viper là một cung thủ xuất sắc," tôi tự hào khoe với Ruler.

    "nhưng còn mình, mình có đủ tốt với em ấy không?"

    Tôi biết những lời chúc phúc của nữ thần Artemis sẽ khiến danh tiếng của cậu vang xa hơn, tôi đã chứng kiến tư thế ngắm bắn của cậu ngàn lần, quan sát từng thớ cơ trên cẳng tay cậu căng cứng khi cậu nhắm bắn, khuôn mặt cậu chăm chú dõi theo mục tiêu như loài rắn chăm chú thu mình lại dõi theo con mồi, dây cung khẽ nảy lên, mũi tên xé gió xuyên qua những tán lá mỏng nhắm thẳng vào con rồng vảy xám đang chuẩn bị ghì móng vuốt vào đồng đội.

    Và cậu bắn trúng.

    Câu hỏi bất ngờ của tôi khiến Ruler khựng lại, cậu nhìn tôi như thể mình đang phí thời gian với một phàm nhân.

    "Giờ mình bảo không thì cậu sẽ từ bỏ thân phận á thần à?

    Không sợ Hermes sẽ ném cậu xuống chỗ tụi Cerberus sao?"

    Tôi bật cười trước câu nói của cậu, tôi không thể từ bỏ việc làm á thần, đó sẽ nỗi ô nhục cho Hermes, tôi tưởng tượng ra ánh mắt ghê tởm của cha khi nhìn thấy đứa con trai của mình yếu ớt quỳ xuống chân ông xin được từ bỏ thân phận.

    Có lẽ ông sẽ để con chó đó xử lý tôi thật.

    "Cậu chỉ cần làm tốt chuyện của mình, hãy để những nữ thần vận mệnh lo những chuyện còn lại."

    Cỗ xe mặt trăng của nữ thần Selena đã thay thế cỗ xe ngựa của thần Helios khi tôi về đến phòng, ánh trăng dịu dàng rọi vào phòng tôi qua ô cửa sổ nhỏ hẹp hướng ra mặt biển, tôi lắng nghe tiếng sóng vỗ oàm oạp vào những mỏm đá, thỉnh thoảng lại có tiếng rít lên của những con quái vật biển khi bị giết, tôi nhớ lại những khuôn mặt trắng ởn, mái tóc gần như trong suốt ép sát hai bên má, tròng trành trên mặt nước của các nàng tiên biển khi nhìn chúng tôi giết chóc thú cưng của họ.

    Bất chợt họ lao vút xuống, không một tiếng động, tôi thấy những ngón tay sắc nhọn của họ ghì chặt cổ tôi, dìm tôi xuống làn nước biển đen ngòm.

    Tôi thấy Viper vật lộn giữa vòng vây của các nàng, cố gắng rướn người xuống để nắm lấy cổ tay tôi nhưng thất bại, bất lực nhìn cơ thể tôi dần chìm xuống rồi biến mất.

    Tôi tỉnh giấc.

    Đột nhiên tôi cảm thấy cánh tay bên eo mình siết chặt hơn, là của Viper.

    Không biết em ấy đã leo lên giường tôi lúc nào, cơ thể mát lạnh áp lên người tôi như đang vỗ về cơn ác mộng ban nãy.

    Tôi cố gắng bắt lại chút ánh sáng nữ thần Selena ban cho để được ngắm nhìn khuôn mặt cậu, như cảm nhận được có người đang nhìn mình, Viper khẽ mở mắt.

    "Làm gì đấy?

    Ra ngoài."

    Tôi cố gắng đẩy cậu nhóc ra.

    "Phòng em lạnh quá, cho em ngủ nhờ một hôm đi."

    "Không, ra ngoài ngay nếu không muốn ngày mai tự tập một mình."

    Ánh trăng đã lấp mình dưới những áng mây đây báo hiệu một cơn mưa nặng hạt, trong bóng đêm, tôi không nhìn rõ biểu cảm của cậu, chỉ nghe thấy giọng nói đều đều.

    "Anh có muốn ra ngoài không, mẹ đã chỉ cho em chỗ này.

    Mẹ nói cảnh ở đó rất đẹp, từ đó anh có thể nhìn thấy cả đồng nguyên."

    Tôi biết cậu nhóc đang đánh trống lảng, nhưng thứ tôi quan tâm hơn là việc tần suất nữ thần thường xuyên ghé thăm con trai của bà.

    Tôi thích lén lút ngắm nhìn cậu nhóc mỗi khi cậu trở về sau cuộc gặp mặt với nữ thần, cả người cậu như được tưới đẫm vảy bạc của mặt trăng, gương mặt cậu sáng bừng, đường nét tinh tế như những tượng các vị thần được đẽo gọt dưới bàn tay của những kẻ điêu khắc tài hoa nhất, quai hàm cậu sắc lẹm như lưỡi liềm của thần Demeter, tôi thầm vui sướng khi thấy vài mạch máu nhỏ ẩn hiện dưới lớp da trắng ngần, đây là minh chứng cho việc mẹ cậu đã không tìm mọi cách biến cậu thành một vị thần như cách Thetis đã làm với Achilles.

    Ý nghĩ về một Viper mang vẻ thờ ơ, lặng im trong đám thần đang nhễu rượu mật lên người khiến tôi rùng mình; các vị thần quá khó đoán, phàm nhân như một cuốn sách mở, còn cậu thì vừa đủ.

    Có vài lần bắt gặp ánh mắt đang dõi theo của tôi, cậu sẽ hào hứng chạy đến để kể cho tôi những câu chuyện trên trần thế nữ thần đã quan sát được khi cưỡi cỗ xe ngang qua, khi ấy tôi có thể quan sát được hàng lông mi khẽ rung, đôi mắt cong như vầng trăng mỗi khi cười, mái tóc rối tung vì làn gió và hơi thở mang hơi lạnh biển cả.

    Tôi thở phào khi thấy cậu vẫn đây với chúng tôi.

    5.

    CHÚNG TÔI NƯƠNG THEO ÁNH TRĂNG ÍT ỎI trước khi hoàn toàn bị mây giăng khuất, men theo mạn sườn dốc thoải trước khi lên được đỉnh núi.

    Viper đi trước dẫn đường, nhờ đó tôi có cơ hội thấy ngắm nhìn cậu nhóc từ đằng sau, bờ vai của cậu đã rộng ra, khuôn mặt nhọn hơn và còn cao hơn tôi một cái đầu.

    Dĩ nhiên cơ thể mang dòng máu á thần vượt trội cùng vẻ đẹp thừa hưởng bởi nữ thần khiến luôn có vài tiếng khúc khích duyên dáng vang lên mỗi khi cậu ngang qua, thậm chí vài tiên nữ còn cả gan giúp chúng tôi bằng cách tặng các loài thuốc trị thương quý giá dù hành động của họ có thể chọc giận các vị thần, hiển nhiên các vị thần luôn muốn gây khó dễ cho chúng tôi bằng cách sai chúng tôi đi giết những đứa con nửa người nửa vật của họ và rồi họ lại sinh ra hàng tá những đứa như thế.

    Khi lên đến đỉnh núi, tôi ngạc nhiên trước bình nguyên trải dài trước mắt mình, khác với bờ biển nóng rẫy lúc về chiều cùng hơi mặn của sóng biển, tràng cỏ xanh mướt nơi đây lấp lánh ánh trăng, chút bụi sáng của các nàng tiên rừng vẫn còn lơ lửng trong không khí khiến nơi đây còn lộng lẫy hơn những ngôi đền xa hoa khảm ngọc mà các dì từng dẫn tôi theo.

    Chúng tôi cứ ngồi lì một chỗ dù gió bắt đầu rít gào, mây đen giăng kín bầu trời, lúc này tôi nhìn sang Viper, thấy cậu nhóc cũng đang nhìn tôi, như có hàng ngàn tiếng nói trong đầu thôi thúc tôi mở chiếc hộp pandora của mình.

    "Em đã có người mình thích chưa?"

    Gò má cậu thoáng ửng đỏ, giờ trông cậu chẳng giống với Viper lạnh lùng thường ngày.

    "Chưa," như được ai đó tiên tri cho câu hỏi, cậu trả lời ngay, "ý em là em có, nhưng không phải với những người anh đang nghĩ đâu.

    Mà anh... biết em thích ai mà."

    Sao tôi không biết chứ, ánh mắt vụng trộm của cậu cho tôi lúc tôi đi qua hành lang, cái ôm cậu dành cho tôi khi dành chiến thắng, bàn tay to lớn của cậu khẽ bóp nhẹ tay tôi, sự nuông chiều bất lực trước những lựa chọn tùy ý khi tập luyện, đôi tay chúng tôi khẽ lướt qua nhau, chỉ cần một cái chạm nhẹ đã đủ thỏa mãn hai á thần tham lam.

    Khi tôi toan cất lời, một tia chớp rạch ngang bầu trời, vị thần nào đó đang giận dữ là suy nghĩ cuối cùng trước khi tôi ngất đi.

    Tôi tỉnh dậy trên điện thờ của cha, toàn thân ê ẩm.

    Cha tôi đang ngồi trên ngai vàng, không buồn che dấu vẻ chán ghét trước cả khi tôi định phân trần, giọng ông đã vang vọng khắp ngôi đền, mang theo lời phán quyết đối với hành động bốc đồng của tôi.

    "Đồ trì độn, các ngươi nghĩ các thần sẽ bỏ qua chuyện này sao?

    Số mệnh của nó đã được định sẵn, nó sẽ phò tá Poseidon cho đến khi tên bợm rượu ấy sinh ra một đứa con từ chín ngọn sóng.

    Ngươi có năm ngày để rời khỏi đó, ta sẽ đưa ngươi đến Aegle, ở đó ngươi sẽ luyện tập với Sitxh.

    Và đừng làm ta thất vọng lần nữa."

    Ông hắng giọng cảnh cáo.

    sáu.

    TÔI RỜI KHỎI ĐIỆN THỜ với vẻ thất thiểu, xung quanh là tiếng lầm rầm bàn tán từ các tín đồ của ông, chuyện tôi bị cha đày đến Aegle sẽ sớm đến tai các vị thần.

    Cha tôi nổi tiếng là vị thần khôn ngoan, ông biết việc này sẽ xoa dịu các thần và họ sẽ đồng ý để tôi yên một thời gian.

    Dù sao ông vẫn còn hàng tá đứa con khác có thể khiến ông tự hào, nên mất một đứa cũng chẳng sao, hẳn cha đã nghĩ vậy.

    Đón tôi trước cửa phòng là Viper, gương mặt cậu nhóc lộ vẻ hoang mang thấy rõ, gót chân không ngưng nghỉ mà loay hoay trước phòng tôi.

    Viper gần như bổ nhào vào tôi khi tôi chạm vào người cậu ngăn cậu khiến bản thân như một chú cún ngóng chủ nhân về.

    Trông Viper nhẹ nhõm thấy rõ khi không tìm thấy vết thương nào trên người tôi, thường cậu sẽ đỏ mặt quay đi khi tôi thay quần áo, nhưng hôm nay cậu đột nhiên tiến lại gần, săm soi người tôi một cách không kiêng dè.

    Hơi thở lành lạnh của cậu phủ nên da tôi, qua vùng bụng, cánh tay rồi men đến cần cổ, chợt tôi nhớ đến cảnh các nàng Gorgon cầm chiếc lông vũ khẽ cọ vào bụng của mấy con thú trong điện của cha, hay cảnh âm thanh lồng ngực tôi chợt rõ ràng hơn mỗi khi Viper bắt gặp tôi đang nhìn cậu.

    Giờ đây tôi tự hỏi có khi nào Eros đã vô tình để mũi tên vàng sượt qua tôi hay không.

    "Mẹ đã nói với em chuyện anh ở đền thờ của Hermes, mẹ bảo anh sẽ không sao đâu,"

    "...và mẹ em cũng đã sớm biết chuyện, bà bảo anh đừng lo."

    Tôi mỉm cười xoa dịu cậu nhóc, lòng vừa thầm cảm kích nữ thần vừa nghĩ thời gian thích hợp để đóng gói đồ đạc.

    Số mệnh của chúng tôi đã sớm được định đoạt, cậu sẽ sớm nổi danh với chiếc cung của mình, cón tôi sẽ có sứ mệnh tìm kiếm sự tự do cho bản thân.

    Lẽ ra tôi không thuộc về nơi này.

    Thấy tôi không nói gì, Viper ghì chặt cổ tay tôi, ép tôi phải chú ý đến cậu.

    "Anh đau ở đâu à?"

    "..."

    "Hermes không nói gì quá đáng chứ?"

    "..."

    "Ông ta đã nói gì với anh sao?"

    "..."

    "Anh sẽ không rời đi đúng không?"

    "..."

    "Ừ, không đi đâu hết."

    Cậu nhìn tôi hồi lâu như đang tự hỏi câu trả lời của tôi là thành thật hay dối trá, tôi gần như nghẹt thở trước cái nhìn của cậu.

    Hốc mắt tôi nóng bừng, tội lỗi quay đi nhằm né tránh ánh nhìn chòng chọc nơi cậu.

    Lông mày của Viper dãn ra, cậu kéo tay tôi lại gần phía mình.

    "Đi thôi, hôm nay anh tập với em nhé."

    Tứ chi tôi khẽ căng cứng khi tưởng tượng ra cảnh cha tôi nhíu mày giận dữ, tôi biết ông đang dõi theo chúng tôi.

    bảy,

    TÔI CỐ GẮNG TỎ RA BÌNH TĨNH trong thời gian ngắn ngủi còn lại, luyện tập cùng đồng đội, cùng Viper khám phá những phần còn lại của hòn đảo vào ban đêm.

    Chúng tôi thường ngồi trên triền đồi, Viper kể cho tôi về tuổi thơ trong điện thờ lấp lánh ánh bạc luôn, được mẹ dẫn theo trong vài cuộc săn bắn với Artemis, còn tôi kể cho cậu về cồn cát mà nữ thần Circe tự đắp lên trên hòn đảo của riêng bà, về vùng biển phương Nam lộng gió nơi bà đón những phàm nhân trôi dạt bởi con sóng Thetis.

    Viper có vẻ hứng thú với câu chuyện về vùng biển phương Nam của tôi, cậu nhóc yêu cầu tôi một ngày nào đó phải đưa cậu tới đó.

    Khi tôi nói cậu có thể đến một mình, Circe sẽ không biến đàn ông thành heo miễn là họ cư xử phải phép, cậu khẽ cau mày.

    "Bãi biển đó có thật không vậy?

    Đời nào nữ thần cho phép phàm nhân đặt chân đến nơi ở của mình, anh có bịa không vậy?"

    "Sợ biến thành heo thì cứ nói."

    "Em không sợ, nhưng đi một mình thì buồn lắm, anh đi với em nhé?

    Nhỡ bị lạc trên đảo thì còn có anh mua vui."

    "..."

    Tôi chợt nhớ lại mùi gió biển buốt giá chỉ đến vào ngày biển lặng từ phương Bắc này, tiếng đàn chim đi đêm ràn rạt bay qua, lá xào xạc từ những rặng cây gần xơ xác không chống chọi nổi thời tiết khắc nghiệt, mùi mồ hôi mằn mặn, bắp chân mỏi như còn lòng bàn chân đầy cát của chúng tôi.

    Một ý nghĩ bồng bột chợt lóe lên trong đầu tôi, thôi thúc tôi rướn người lên.

    Trước khi ý thức được hành động của bản thân thì môi chúng tôi đã chạm nhau.

    Viper không cho tôi có cơ hội hối hận, cậu ôm lấy má tôi, tay còn lại ghì lên cần cổ ép tôi không ngoảnh đi.

    Cậu cắn nhẹ vào môi tôi, tôi há miệng ra vì đau còn cậu nhân cơ hội đưa lưỡi len lỏi khắp khoang miệng tôi.

    Chợt tôi nghe tiếng sóng dận mạnh vào mỏm đá, mây kéo đến che khuất ánh trăng khiến chúng tôi chợt như thu bé lại, tôi nhớ về những chú kiến nhỏ bé, dần như biến mất khi tôi tinh nghịch lấy chiếc lá che bóng cho chúng.

    Giờ đây tôi thầm biết ơn nữ thần Selena vì đã che chở cho chúng tôi vào đêm cuối trước khi tôi rời xa cậu.

    tám,

    Tôi trở lại bãi biển vào sáng hôm sau, nơi hầu cận của cha tôi - Sitxh đã đứng chờ từ lâu.

    Sitxh cũng là một á thần và là hầu cận yêu thích của cha.

    Tôi gặp ông lần đầu tiên khi tôi lên chín, tóc ông dài và có màu đồng, khung xương góc cạnh, làn da bó chặt dưới lớp xương khiến ông giống hệt những nhà tư tế trong các bức tranh sơn dầu tôi thường thấy.

    Ông đột ngột xuất hiện trước cửa nhà tôi, tôi lướt qua tôi rồi lên thẳng phòng làm việc của mẹ, một lúc sau hai người trở ra.

    Ông gật đầu với bà, sau đó đưa tôi rời đưa trước khi tôi kịp hiểu chuyện gì.

    Và giờ đây, Sitxh là người mang tôi khỏi Viper.

    Chợt tôi nghe Viper gọi tên mình, Sitxh khẽ cau mày, ông vào chiếc đồng hồ quả quýt mạ bạc tôi tặng trước khi biến mất.

    Cậu có năm phút, giọng ông khô khốc.

    Viper chạy đến bên tôi, cậu nhìn đăm đăm vào tôi, môi mím lại, tôi nghe tiếng cậu nuốt khan.

    Mất một lúc.

    Tôi không nghe được cảm xúc trong giọng nói của cậu.

    "Anh đã nói rằng anh sẽ ở lại."

    "..."

    "Bờ biển mà anh từng nói với em, nó có thật không?"

    "..."

    Hẳn giờ đây Viper đang nghĩ tất thảy lời nói của tôi đều là dối trá, việc tôi là con của Hermes càng khiến cậu nghi ngờ tôi hơn.

    Tôi từng kể với cậu, cha tôi chưa bao giờ cười với tôi, ông chỉ cười với các vị thần, châm biếm phàm nhân hay trêu đùa các nàng tiên, sau đó ông sẽ về cung điện, mỉa mai bọn họ, ông dạy tôi cách dối trá, cách điều khiển cảm xúc của mọi người.

    Tôi biết mánh khoé này, bản thân tôi đã từng làm vậy.

    Giờ tôi đã hiểu cái giá cho việc nói dối.

    Tôi tôi muốn nói gì đó để xoa dịu cậu, nhưng khi nhìn đôi vai rũ xuống, hốc mắt đỏ hoe như đứa trẻ cùng lời tiên tri về chúng tôi, tôi chợt im lặng.
     
    [Vihends] Á Thần
    TÔI ĐƯA VIPER VỀ CĂN HỘ CỦA MÌNH


    chín,

    TÔI ĐƯA VIPER VỀ CĂN HỘ CỦA MÌNH, cả hai chúng tôi đều ướt rượt, lạnh lẽo và tím tái.

    Giờ đây tôi thấy cậu không còn xa lạ, không còn là á thần Viper, người gần gũi với các vị thần, tôi chỉ thấy một tên nhóc vẫn mọc đầy gai nhím, vừa lau tóc vừa phàn nàn về căn phòng luộm thuộm la liệt vũ khí mà tôi vừa lấy được từ chỗ thần Hephaestus.

    Tôi không hỏi lý do cậu bị trách phạt, danh sách công việc chi chít nhiệm vụ cũng để hiểu Poseidon tức giận đến nhường nào.

    Chúng tôi chỉ gặp nhau vào tối muộn, cậu trở về với đầy miệng vết thương chưa kịp đóng vảy, cả người ẩm ướt bởi cơn mưa tháng Tám.

    Đôi khi tôi sẽ lấy băng gạc giúp cậu băng bó vết thương.

    Nhưng số lượng vết thương trên người cậu ngày càng nhiều, lưng cậu chằng chịt vết máu chạy dọc lưng do vật sắc nhọn cắt vào.

    Cậu miễn cưỡng để tôi làm sạch máu trên người, khử trùng vết thương và che nó bằng băng gạc.

    Tôi tự hỏi bao giờ sự trừng phạt của Poseidon mới kết thúc.

    mười,

    CHOVY XUẤT HIỆN TRONG PHÒNG TÔI vào một sáng sau đêm mưa nhẹ hạt, chiếc áo cao cổ đen che gần hết khuôn mặt đã không còn vẻ phúng phính.

    Cũng như Viper, Chovy là á thần được yêu thích của các vị thần, hai năm trước cậu nhóc được gọi đến ngôi đền của Hera để phụng sự cho bà.

    "Xem ai đến thăm con trai của Hermes này" cậu nhóc nói, giọng khàn khàn như tiếng cát khô, khịt mũi vẻ mệt mỏi.

    Tôi rót cho cậu nhóc một ly rượu - loại rượu ngâm với gỗ tần bì của Sitxh, thứ mà chỉ những á thần mới có thể nếm được.

    Chovy uống một hơi rồi đứng lên xăm xét căn hộ của tôi, cằm cậu hếch lên, mắt đảo khắp căn phòng như đang tìm kiếm sự tồn tại Viper.

    Cậu đã biết.

    "Selena nói với em về Viper," cậu bắt đầu, "Selena nói rằng gã bợm rượu kia đang chuẩn bị một kế hoạch.

    Một kế hoạch sẽ xóa sổ Viper nếu không chịu tuân phục."

    Tôi im lặng lắng nghe.

    Chovy - á thần được trọng vọng, người luôn nắm giữ những bí mật trong lòng bàn tay - đang tiết lộ điều gì?

    "Poseidon mời anh ấy trở thành thần," cậu ta nói, giọng khô khốc, "nhưng Viper từ chối."

    Thánh thần chưa bao giờ thực sự động lòng với sinh vật mang dòng máu phàm nhân, việc trở thành một vị thần sẽ khiến cho họ không còn tình cảm với bất kỳ giống loài nào, cậu sẽ ở trên đỉnh Olympia, ngự trị với tư cách là một chòm sao.

    Các vị thần sẽ nâng đỡ dòng máu thần linh trong cậu, giúp cậu có được sức mạnh vượt xa đám á thần.

    Đây là điều mà Thetis, mẹ của Achilles từng mong muốn, trước khi tiếng tăm và chiến tranh giết chết chàng.

    "Viper hiểu rõ.

    Nếu trở thành thần, anh ta sẽ mất đi khả năng yêu anh."

    Tôi ngạc nhiên, quay sang nhìn cậu.

    "Poseidon đã tức giận," Chovy nói tiếp, "Bởi lần đầu tiên có một á thần dám từ chối ân huệ của ông ta.

    Không phải vì sự thách thức, mà vì Viper đã chọn tình yêu trước quyền lực."

    Ánh mắt Chovy sáng lên, sự thích thú tràn ra trên khuôn mặt cậu nhóc.

    "Viper biết," cậu gằn giọng, "nếu trở thành thần, anh ta sẽ mãi mãi mất anh.

    Và Viper đã chọn."

    "Selena muốn anh khuyên Viper," Chovy nói, "Bởi vì sự trừng phạt của Poseidon sẽ khủng khiếp hơn bất kỳ thứ gì cậu ta có thể chịu đựng."

    Và tôi hiểu, tình yêu luôn có cái giá của nó.
     
    [Vihends] Á Thần
    VIPER TRỞ VỀ TRONG ĐÊM


    mười một,

    VIPER TRỞ VỀ TRONG ĐÊM, người chằng chịt vết thương găm vụn gỗ, máu ứa ra từng đợt.

    Giờ đây cậu không còn là một á thần bất bại, mà như một con thú nhếch nhác, mỗi vết thương là minh chứng cho xiềng xích của thánh thần.

    Tôi đứng đó, lạnh lùng nhìn cậu, cơn giận vượt qua lí trí của tôi.

    Cậu thừa biết nếu tiếp tục làm phật ý Poseidon, sự trừng phạt sẽ tiếp diễn cho đến khi cậu không chịu được phải quỳ xuống cầu xin sự tha thứ.

    Nhưng cậu không làm vậy.

    Còn tôi chỉ muốn cậu được sống.

    "Chovy đã đến gặp anh," Tôi nói, thầm ngạc nhiên trước sự bình tĩnh của mình.

    Viper khựng lại.

    Một giây.

    Hai giây.

    Đôi mắt đen vẫn dán lên miệng vết thương.

    "Cậu ta nói gì?"

    Tôi bắt đầu giúp cậu cầm máu, lấy gạc trắng che đi vết máu trước ngực, hơi thở lạnh lẽo của cậu phủ lên tai tôi.

    Cậu ghì cổ tay tôi, ép tôi phải nhìn cậu.

    "Poseidon đề nghị biến em thành thần linh.

    Nhưng em đã từ chối."

    Viper gạt tay tôi ra.

    "Em không cần."

    "Em nên đồng ý." tôi nói, cau mày trước vài vết thương bắt đầu mưng mủ, Poseidon ra tay ác độc thật đấy.

    "Sự trừng phạt của Poseidon sẽ hủy diệt anh ta." giọng nói của Chovy như cơn gió vô hình nhắc nhở tôi phải cứng rắn hơn nữa, ý nghĩ về một ngày nào đó phải chứng kiến Viper thất bại, không còn sự sống, hơi thở lạnh lẽo nằm mềm oặt trên đất khiến da đầu tôi tê dại.

    Tôi thà để cậu đi.

    Viper bật ra tiếng cười nhẹ.

    Tiếng cười của cậu như mũi giáo sắc.

    "Em đâu nhờ ai chọn lựa giúp mình."

    Tôi sững người, nỗi hoang mang dâng lên trong lồng ngực cùng mùi kim loại từ máu lơ lửng khắp phòng khiến tôi nghĩ mình thực sự sắp mất cậu.

    Tài năng ăn nói được Hermes ban cho giờ đây như bị ai đó cướp mất, có hàng vạn suy nghĩ hỗn loạn trong đầu tôi, câu chữ lơ lửng trên đầu lưỡi, tôi ép mình lên tiếng nhưng bất thành.

    Cả hai chúng tôi đều im lặng, chúng tôi quá nhỏ bé và yếu ớt trước sức mạnh của các vị thần, họ nuôi dưỡng từng lớp á thần từ thế hệ này qua thế hệ khác, gửi chúng ra chiến trường khi chúng đủ cứng cáp, dửng dưng chứng kiến chúng ngã xuống rồi tiếp tục thay thế bằng những đứa trẻ khác.

    Á thần chỉ là những con cờ của thần linh.

    Cậu đứng lên, vết thương chưa kịp đóng vảy bắt đầu rỉ máu qua miếng gạt trắng được tôi cẩn thận quấn vào.

    Cậu nhìn xoáy vào tôi, như đang tìm chút hy vọng le lói.

    "Bờ biển phía nam đó... có tồn tại không?"

    Tôi ngạc nhiên nhìn cậu, ngoài kia mưa bắt đầu nặng hạt, tiếng sấm rền xé dọc bầu trời xám xịt, gió rít lên đập mạnh vào cửa kính theo từng đợt, trên tivi, giọng của người dẫn chương trình thời tiết thông báo về cơn bão đang bất ngờ đổ bộ về phía thành phố vang lên đều đều khiến tôi càng chắc chắn về cơn giận của Poseidon.

    Viper vẫn đứng yên, nhưng cơ thể đã căng cứng như cây cung, mỗi vết thương trên người cậu như thay thế cho lời đáp với thánh thần, cậu đã có câu trả lời, cậu chỉ đang chờ tôi.

    "Em chưa từng thấy nó, chưa từng nghe về nó."

    Phải chăng tình cảm của anh cũng giống như bờ biển ấy, đều không có thật?

    Phải chăng tên em chưa từng xuất hiện trong tương lai của anh?

    "Em không để ai quyết định số phận của mình."

    Viper nói, giọng kiên định như đá, vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt đen nghiêm nghị nhìn tôi trước khi rời đi.

    Chợt tôi nhớ đến đại sảnh lộng gió, chất đầy chiến lợi phẩm lấp lánh như dòng sông bạc được dâng lên bởi những thương nhân và lữ hành trong điện thờ của cha.

    Trong điện tiếng đàn lia rung lên ấm áp xen lẫn tiếng cười của đám thần đang no nê thực thần.

    Cha và tôi đứng trên đại sảnh, nhìn xuống hòn đảo nơi nhóm của Viper dựng trại, tôi thấy thầy nhân mã đứng trên triền núi, hai chân trước của ông ghì mạnh xuống đất, tay ông đang chỉ cho đám học trò địa điểm tập kết.

    Viper đứng bên cạnh, khoanh tay phóng tầm mắt về phía gò đất khuất sau rặng cây mắt tím nơi con nhóm cua chín càng bằng đồng sinh sống.

    Cậu hỗ trợ bắt cặp với Viper có lẽ là á thần mới đến, người cậu nhóc nhỏ thó, lưng hơi gù, làn da ửng đỏ vì gió biển phương bắc, môi mím lại thành một đường thẳng, tôi liếc nhìn bảng tên nhỏ trước ngực cậu, Ardom.

    Con trai của một nàng tiên sông.

    Trái ngược với vẻ căng thẳng của Ardom, Viper trông lơ đễnh hơn thường ngày, dáng người cậu cao lớn, sống lưng thẳng tắp, trên tay nắm chặt cây cung đẽo gọt bằng thân gỗ ngàn tuổi bọc bằng bạc ưa thích của cậu.

    Tôi đứng tựa vào chiếc cột bằng đá cẩm thạch nhẵn bóng, dõi theo Viper và Ardom nhận nhiệm vụ lấy về đôi mắt của con cua càng đồng.

    Hai đứa nhóc lục tục rời đi, chân dẫm lên đám cỏ lau khô cằn vì hạn hán, trong suốt quá trình di chuyển hai người chỉ trao đổi vào câu, bóng trải dài trên cát dưới cái nắng gắt gao.

    Viper bước những bước dài, dễ dàng lách người qua rặng cây mắt tím như thể cậu đã đi qua đó hàng trăm lần, đôi lúc Viper cũng sẽ dừng lại vài nhịp để chờ Ardom và chỉ cho cậu vài điều cơ bản về con cua và điểm mù của nó.

    Đám cua chín càng đồng đã chờ sẵn, hẳn đã có kẻ báo tin cho chúng.

    Nửa người chúng ẩn mình dưới lòng sông đục rêu xanh, nhấm nháp những dẻ thịt còn sót lại từ nạn nhân xấu số của xung quanh những chiếc sọ nứt toác trôi nổi, trên bờ la liệt giáo mác, mũ giáp lấm lem máu.

    Máu khô cặn lại, nặng mùi thối rữa.

    Con cua đầu đàn lao đến chỗ cậu.

    Ardom lảo đảo lui về đằng sau, run rẩy cầm cây trượng làm bằng cán gỗ sồi đập mạnh xuống đất khiến mũi đá thạch anh bên trên loé sáng, tạo ra luồng sáng trong suốt bảo vệ họ.

    Viper giơ cánh cung, bó cơ thấp thoáng gồ lên khi cậu kéo căng dây cung, những mũi tên đầu bịt sắt lao dọc theo hướng cổ tay.

    Cha tôi đứng trên cao chứng kiến hết cảnh tượng Viper ghim đầu mũi tên được vuốt nhọn của nữ thần Artemis lên con cua, nét thích thú mơ hồ hiện lên nơi khoé mắt ông.

    Chợt cậu ngẩng đầu lên, như thể phát hiện ra có người theo dõi mình, Viper khẽ nheo mắt nhìn về phía điện thờ phía cha tôi đứng.

    Giờ tôi mới hiểu tại sao cha tôi lại tỏ ra hứng thú với Viper như thế, ánh mắt khi ấy của cậu cũng hệt như bây giờ.

    Ánh mắt của cậu như con rắn khoá chặt con mồi.

    Tôi đứng trân trối, thầm cầu xin nữ thần Selena hãy che chở cho đứa con duy nhất của nàng.
     
    [Vihends] Á Thần
    CHOVY XỘC VÀO PHÒNG TÔI


    mười hai,

    CHOVY XỘC VÀO PHÒNG TÔI như một cơn gió, ánh mắt lấp lánh những bí mật chưa kể.

    Tôi ngồi trên ghế, vô thức lau dọn đống vũ khí đến mức bóng loáng.

    Sitxh đã đánh tiếng cho tôi sự xuất hiện đột ngột của vị á thần không mời này.

    Tôi trao cho Chovy cái liếc mắt.

    Trước khi tôi kịp cảnh cáo, cậu nhóc đã nhe răng mỉm cười: "Viper chơi lớn thật đấy", một nụ cười nhạo báng.

    Cũng như Hermes, Chovy luôn thích nghe những câu chuyện về phàm nhân hay á thần thách thức với vị thần để xoay vần số mệnh.

    Mắt cậu nhóc sáng lên thích thú.

    "Anh không muốn nghe đâu, hôm trước thằng nhóc đó vừa cãi lời anh kìa.

    Mà đầy người lo được cho nó, không chết được đâu."

    Tôi ngắt lời, cầm bình rượu Circe vừa tặng trong lần rời khỏi Aeaa hiếm hoi của nàng, toan rót cho tôi và Chovy.

    Nhưng lồng ngực tôi thắt lại, tôi cố dằn sự tò mò thôi thúc tôi tra hỏi cậu nhóc.

    "Poseidon," Chovy nghịch ngợm đống vũ khí của tôi, giọng lanh lảnh như dòng suối vang vọng khắp căn phòng, "sẽ có một đứa con từ chín ngọn sóng.

    Viper là người tiết lộ cho ông ta."

    Cậu nhóc láu cá nhìn tôi, tôi nghe được sự phấn khích đang dâng cao trong giọng cậu.

    Chovy có đuôi mắt hơi xếch và chiếc răng khểnh, trông giống con mèo tinh nghịch trong điện Hera.

    Hẳn cậu đã nghe ngóng chuyện này bằng cách nài nỉ vài nàng tiên biển bằng khuôn mặt này.

    "Poseidon đã chấp thuận lời đề nghị của Viper, phò tá thần biển cho đến khi mang về chín ngọn sóng về cho ông ta."

    "Đứa con của ông ta từ chín ngọn sóng sẽ thay đổi mọi thứ.

    Sẽ là chìa khóa để củng cố quyền lực của Poseidon trên đỉnh Olympia."

    Lời của cha tôi chợt văng vẳng bên tai trong một lần tôi ghé điện thờ, ông đã sớm biết.

    Tôi tưởng tượng ra cảnh Viper đứng trước Poseidon như một phàm nhân trước thánh thần.

    Poseidon, thần biển cả, đứng sừng sững như cọc thuyền, mái tóc trắng xoá tựa ngàn con sóng bạc, nhìn Viper với ánh mắt của kẻ đã từng nuốt chửng hàng ngàn linh hồn.

    Viper không khom lưng, không cúi đầu.

    Cậu ngẩng cao, như một mũi giáo sáng loáng giữa làn sóng như muốn nuốt chửng bất cứ kẻ nào trong đó.

    "Poseidon gõ cây đinh ba đúc bằng kim loại cổ xưa ba nhịp theo thói quen, một khoảnh khắc dài như thiên niên kỷ.

    Ông ta đồng ý."

    Chovy nhại lại giọng thần bí của nàng tiên nào đó mà tôi chưa từng nghe trước đây, chăm chú quan sát biểu cảm của tôi.

    "Tất nhiên lấy được chín ngọn sóng ấy đâu dễ dàng, đó là món quà của thần Zeus trao cho Maia khi nữ thần hạ sinh, chưa từng có kẻ nào, kể cả thần linh thấy được thứ đó."

    "..."

    "Và đoán xem ai người thuyết phục thần Maia đưa chín ngọn sóng của mình cho tên bò sát tốt số đó đi."

    Hàng ngàn giả thuyết dâng lên trong lòng tôi, người cả gan thuyết phục được bà nội tôi đưa ngọn sóng quý giá của mình cho Viper.

    Sự im lặng bao trùm lên chúng tôi, tôi nghe được tiếng nghiến răng của cậu nhóc.

    Tôi đợi Chovy nói ra cái tên tôi đang nghĩ đến.
     
    [Vihends] Á Thần
    TÔI CHUYỂN ĐẾN AEAEA


    mười ba,

    TÔI CHUYỂN ĐẾN AEAEA một thời gian theo lệnh của Hermes, ông cần tôi đón tiếp vài kẻ lữ hành.

    Dù đã đến đây vài lần nhưng Circe vẫn khiến tôi không khỏi ngạc nhiên vào mỗi dịp ghé thăm, nữ thần sắp xếp cho tôi một phòng có cửa sổ choán nửa căn phòng làm từ thân gỗ sần sùi với tay nắm quấn đầy dây leo, cho phép tôi ngắm nhìn cả hòn đảo.

    Vào sáng sớm, tôi dễ dàng thấy được những cây thảo dược mọc lan tràn trên những mảnh đất cằn cỗi, những triền đồi đầy ắp những thức quả kỳ lạ được chăm chút bởi vài tiên nữ hầu cận khi còn đọng sương độc, tiếng kêu của đám heo được nữ thần biến từ những gã đàn ông lưng hùm vai gấu.

    Nhưng Aeaea của những đêm tối mới là Aeaea yêu thích của tôi, cả hòn đảo chìm như chìm trong một lớp satin mỏng được Circe làm phép để tránh sự xâm phạm của những vị khách không mời, tôi nằm trên giường lắng nghe tiếng sóng biển đánh dạt vào mỏm đá đen, cảm nhận vị mặn của cơn gió luồn qua khung cửa, lơ lửng khắp căn phòng.

    Aeaea nhuộm màu phép thuật.

    Circe giúp tôi đón tiếp khách của Hermes, thiết đãi họ bằng món heo quay trong lò đất, những vò rượu mật mới khui, cho phép họ qua đêm trên những trường kỷ được nữ thần tự tay đẽo gọt và thả họ đi nếu họ không làm bà phật ý.

    Khi chế độc dược thành công, bà sẽ ngân nga, kể tôi nghe về chuyện tình cảm của bà, nhưng tuyệt nhiên giữ im lặng khi tôi nhắc đến cha.

    Tôi thầm cảm kích khi bà để tôi sống.

    "Ta định làm rượu ngâm rắn."

    Bà nói, giọng trầm như tiếng sóng vào một buổi chiều khi tôi đang giúp bà cất những vò rượu.

    Tôi im lặng, nhìn ra bờ biển phía Nam đang nhuộm màu ráng chiều.

    Tôi chợt nhớ đến con quái vật chúng tôi từng giết khi còn ở căn cứ, mũi tên của Viper găm chặt xuống con quái vật, mùi máu tanh xộc lên, nó lảo đảo vài cái, cố gắng cắm móng vuốt xuống chỗ chúng tôi trước khi ngã xuống.

    Tôi và Viper đã kiệt sức, nhìn nhau rồi đổ ập xuống lưng con thú, im lặng ngắm nhìn mặt trời nhuốm màu máu cho đến khi nó khuất hẳn sau đụn cát.

    Chúng tôi quay về doanh trại an toàn trước khi bị phát hiện.

    Viper xuất hiện trước cửa nhà Circe khi tôi đang giúp bà thử thuốc độc, nữ thần cau mày nhìn vị khách vừa gõ cửa trước khi quay ra nhìn tôi.

    Tôi nghe thấy giọng mình ráo hoảnh xin phép bà rồi cuống quýt kéo Viper đi trước khi bà đổi ý biến chúng tôi thành đám heo.

    Bà không ưa á thần.

    Trước khi kịp nhận ra, chúng tôi đã đến bờ biển duy nhất trên hòn đảo, bờ biển phương nam mà tôi từng nhắc đến.

    Lúc này sương độc đã giăng kín hòn đảo, nhưng lại không thể che lấp bãi cát nhuộm màu ánh trăng, những tảng đá nhô ra giữa biển trông như răng nanh của con quái vật ngầm giờ đây trông sắc nhọn hơn bao giờ hết, chúng tôi im lặng lắng nghe tiếng rít của Scylla vang vọng như tiếng còi của ngọn hải đăng giữa đêm tối.

    Trong tiếng sóng cào lên cát, Viper phá vỡ khoảng lặng.

    "Poseidon đã có đứa con mà ông ta muốn." giọng cậu trầm hơn trước.

    Tôi không hỏi.

    Chúng tôi đều hiểu - cách cậu thoát khỏi Poseidon, cách ba nàng Moirai sẽ thêu dệt số mệnh của đứa trẻ ấy.

    Viper khẽ cười, không che giấu sự hạnh phúc trong giọng nói.

    "Hermes đã lấy chín ngọn sóng giúp em."

    Tôi nhún vai, hơn ai hết, cha tôi là người thích nhìn các vị thần vật lộn với số phận, ông đã từng làm thế với Apollo, giờ đây là Poseidon.

    Ông hả hê khi thấy họ khổ sở.

    "Ông còn nói em nên đến cảm ơn anh, á thần Lehends là người đã đến cầu xin thần giúp em."

    Xa kia, Scylla đang tiến lại gần hòn đảo, xúc tu không ngừng quẫy đạp xuống biển khơi như muốn nhấn chìm mọi thứ đi qua, da trắng nhởn như đá vôi, móng tay cắm vào từng mỏm đá rồi bất ngờ lao về phía chúng tôi.

    Màn sương dày đặc được Circe giăng ra lập tức đốt cháy da nó, Scylla rít một tiếng đau đớn rồi chìm xuống, trước khi đi vẫn không quên ném một cái nhìn ai oán về phía Circe, dù bóng bà đã khuất trong làn sương.

    Tôi lại nhớ đến ánh nhìn của Hermes khi tôi quỳ trước điện của ông, dáng ông to lớn như những Titan, che khuất cả cung điện khi ông trở lại hình dạng thật, ngán ngẩm khi nghe lời khẩn cầu của đứa con trai nửa phàm trần.

    "Đám người trần mắt thịt các ngươi lúc nào cũng như vậy."

    Ông bỏ mặc tôi giữa những cột nhà cẩm thạch lạnh lẽo ngổn ngang những chiếc đàn lia đủ hình dạng với tay cầm được chạm trổ tinh tế.

    Tôi dõi theo bóng dáng ông, khẽ cười khi thấy đôi Talaria hướng về cung điện thần Maia.

    Tôi nắm lấy tay của Viper, bóp nhẹ tay cậu.

    Gương mặt tôi phản chiếu trong đáy mắt Viper, ở đó tôi thấy cả hình bóng của cậu trong tương lai của tôi.

    Ánh trăng bạc chiếu xuống hai chiếc bóng đổ dài trên bờ cát phương Nam như lời chúc phúc dịu dàng của nàng Selena cho vị hai á thần.

    Hết.
     
    [Vihends] Á Thần
    thông báo nho nhỏ


    chào các bạn, mình là tác giả của "á thần", một câu chuyện được lấy cảm hứng từ trường ca achilles và circe của tác giả Madeline Miller.

    ngoài wattpad, mình cũng có đăng bản beta nhỏ của "á thần" lên AO3 để lưu giữ, và đến tháng hai năm nay, một bạn fan vihends nước ngoài đã liên hệ với mình để dịch "á thần" sang tiếng trung và đã nhận được sự đồng ý của mình. nếu các bạn có nhu cầu học thêm tiếng trung và trải nghiệm "á thần" ở một ngôn ngữ mới, mọi người có thể truy cập vào link mình để ở phần comment.

    mình hy vọng chiếc fic nho nhỏ trong thời gian nghỉ ngơi sau "kỉ niệm" layoff của mình sẽ mang lại những phút giây hạnh phúc đến cho mọi người ^^
     
    Back
    Top Dưới