Khác [Vietnam Harem] Từ cuốn sách trắng tinh thành một câu chuyện tình.

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
274298735-256-k175269.jpg

[Vietnam Harem] Từ Cuốn Sách Trắng Tinh Thành Một Câu Chuyện Tình.
Tác giả: Shirukisieeuluoi
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Từ sau khi gia đình Việt Nam mất, cậu trở nên suy sụp và trầm cảm.

Tránh tình trạng này cứ tiếp diễn, con t/g này đã cho Nam xuyên vào cuốn sách trắng không để viết câu chuyện riêng của mình.

Sau khi cậu xuyên vào rồi, cậu sẽ viết gì...?
________________
Đây là cuốn truyện đầu tiên của tớ, nếu có sai sót gì, thì mong mọi người thông báo để mình còn biết sửa chữa ^^
Và đây sẽ là cuốn truyện liên quan đến viễn tưởng, xuyên không, yaoi,...

Nếu mọi người không thích các thành phần trong truyện, thì mong mọi người hãy click back ạ ^^



yaoi​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Vietnam Harem] Từ Cuốn Sách Trắng Tinh Thành Một Câu Chuyện Tình.
Mở đầu


Là tôi, tác giả đây, hịên tại giờ tôi không biết phải nói như thế nào nữa ?

Giờ tôi đang dõi theo một góc độ nào đó, có thể là ở trên trời chăng ?

Cậu con trai mà tôi đang theo dõi có làn đỏ như màu máu, và có một ngôi sao năm cánh ở giữa, không ai khác chính là Việt Nam.

Nhưng có một sự khác lạ, Việt Nam mà mọi người luôn nói là một người hoạt bát, dễ thương,...

Tuy nhiên Việt Nam mà tôi đang thấy bây giờ thì lại khác, cậu luôn buồn bã, cảm xúc luôn đượm trên khuôn mặt là sự đau buồn, sự mất mát.

Nhìn thấy cậu như vậy, thì tôi cũng dễ hiểu thôi, cậu đã mất đi một thứ, nói đúng hơn là cậu đã mất đi GIA ĐÌNH: người cha, Đại Nam, vì cố gắng bảo vệ những đứa con yêu thương của mình mà mất...

Người anh ba, South VN, vì tiền bạc và chức vụ mà anh đã phản bội lại đất nước, gia đình...

Người anh hai, Việt Cộng, anh nói với em mình rằng sẽ trở về sau khi đã đánh giặc ra khỏi đất nước.

Anh cậu đúng là đã trở về, nhưng chỉ còn là một cái xác đẫm mùi máu tanh.

Cậu chuyện của cậu thật là đau thương, chắc cậu phải khổ sở lắm, đâu đớn,...

Nhưng cậu cứ như thế mãi vậy ư, còn hiện tại và tương lai thì sao, không lẽ cứ để như vậy ư.

Không thể để như thế được, cứ như vậy cậu sẽ dằn vặt cho đến chết mất, tôi phải làm gì đó thôi !

Hay là cho cậu ấy...

To be continue...

-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

Đây chỉ là chap mở đầu thôi mà đã gần 300 từ, kinh thật 😵!

Nếu mọi người thích truyện của mình thì hãy cho mình luôn cái bình chọn, các bạn hãy bình luận xem các bạn nghĩ sao về truyện^^

Và nếu các bạn không thích thể loại yaoi thì xin hãy click back, xin cảm ơn rất nhiều ^^
 
[Vietnam Harem] Từ Cuốn Sách Trắng Tinh Thành Một Câu Chuyện Tình.
Chapter 1


Sáng sớm tinh mơ, hoa khoe sắc, chim hót líu lo, và bỗng cái vèo, chiếc tông lào "xinh xắn" bây thẳng vào đàn chim.

Chủ của chiếc tông lào đó còn ai khác ngoài Việt Nam của chúng ta ( T/g: Giang sơn dễ đổi, bản tính khó rời, tính máu chó, cọc cằn vẫn còn trong máu mày à con kia >:v)

V.Nam: Giờ này mới yên bình được một chút.

Haiz, lỡ dậy rồi thì dậy luôn vậy

Nói rồi cậu bật dậy khỏi giường và tiến vào phòng tắm để tiến hành công việc vệ sinh cá nhân.

Sau khi cậu làm xong việc, cậu nước xuống dưới nhà.

Dưới nhà không có ai cả, sự im lặng này, sự cô đơn này, sự lạnh giá này, cậu đã quen với nó lâu rồi...

Bước vào bếp, nấu cho mình ít đồ ăn sáng.

Ăn xong rồi, cậu đi ra ngoài tản bộ bởi vì giờ này cậu còn không biết phải làm gì lúc này.

Đi trên vỉa hè đông đúc người đi qua, chợt nhìn thấy một thư viện.

V.Nam: "Hay là mình vào đây đọc sách một chút nhỉ."

Cậu đi vào thư viện, trong đây có rất nhiều thể loại: lãng mạng, văn học, khoa học, viễn tưởng,...

V.Nam:"Chà, nhiều thể loại thật, chắc nên vào văn học xem có gì để đọc không?

"

Cậu đi vào thật, lục lọi từng cuốn trên kệ sách...

"T/g: Chính là vào lúc này"

Chợt cậu thấy một cuốn rớt từ trên kệ xuống kế bên cậu, Việt Nam nhặt nó lên.

V.Nam: Sách gì mà sao không có để tiêu đề gì thế này ?

Cuốn mà cậu nhặt lên có bìa bằng da khá là đẹp, các đường chỉ khâu ở các mép bìa có màu vàng nhạt trông rất thuận mắt, nhìn trông giống một cuốn nhật ký hơn là sách.

V.Nam: Dù gì thì cũng nhặt được rồi thì chắc nên đọc luôn nhỉ ?

Dù gì thì nó cũng trong thư viện mà.

"T/g: Yes, thành công rồi!"

Cậu ra ngồi ở chiếc bàn nhỏ gần ở cửa sổ để đọc.

Vừa đọc sách, vừa ngắm cảnh thì còn gì bằng.

Mở cuốn sách ra...

V.Nam: Cái gì vậy?

Tại sao cuốn sách này lại trống trơn thế này?

Nhầm lẫn gì rồi à?

T/g: Cậu không nhầm lẫn gì đâu...

V.Nam: Hả?!

Sau khi có giọng nói phát ra từ cuốn sách, mọi thứ xung quanh đều ngưng lại, chim chóc, con người... tất cả đều đã đứng im hết.

T/g: Cậu đã chọn đúng cuốn sách nên đọc rồi đấy!

Bởi vì đây sẽ là cuốn sách nói về cậu...

V.Nam: Hả?!

Gì cơ!?

T/g: Hãy đến thế giới này!

Và gặp ta nào!

V.Nam: Khoan đã!

Cái gì vậy?!

Sau khi giọng nói bí ẩn biến mất, cuốn sách liền lơ lửng, phát sáng và bắt đầu từ từ hút cậu vào

V.Nam: Cái quái gì thế này!?

Cậu đã hoàn toàn bị cuốn sách hút vào, và mọi thứ lại trở lại như cũ như chưa có gì xảy ra vậy...

Điều gì đang chờ cậu sắp tới khi cậu bước chân vào thế giới của người kì lạ kia, không biết nó sẽ theo chiều hướng nào nữa...

Cảm ơn mọi người đã thích chap mở đầu của tui nha ^^, tui sẽ cố gắng ra nhiều chất xám nữa cho mọi người ^^

Nếu mọi người thích truyện của mình thì hãy cho mình luôn cái bình chọn, các bạn hãy bình luận xem các bạn nghĩ sao về truyện^^

Và nếu các bạn không thích thể loại yaoi thì xin hãy click back, xin cảm ơn rất nhiều ^^
 
[Vietnam Harem] Từ Cuốn Sách Trắng Tinh Thành Một Câu Chuyện Tình.
Chapter 2


Sau khi cậu tỉnh lại thì thấy mình đang trong căn phòng, căn phòng nó trong như là phòng triệu hồi với cái vòng tròn ma pháp ở dưới chân cậu.

V.Nam: Haiz, chó m* thật đấy, đây là đâu vậy nè.

Trong khi cậu vẫn còn đang băn khoăn thì trước mặt cậu tạo một con đường phát sáng, nó đang dẫn cậu đến một cánh cửa đang khóa chặt.

Cậu đành phải đi theo nó thôi, chứ cậu không còn lựa chọn nào khác nữa.

Càng đi trên con đường này, mọi thứ xung quanh đang dần thay đổi: Từ khoảng không trống vắng, nó dần dần sáng lên thành một nơi không có nỗi sợ nào ở đây.

Khi cậu đứng trước cánh cửa, dự định sẽ gõ cửa xem có ai không, dù gì thì đây cũng phép lịch sự mà.

Nhưng chưa kịp làm gì hết thì cánh cửa có tiếng "cách".

V.Nam: Cửa tự động mở à...

Cậu mở ra, thấy trong căn phòng là một bầu trời xanh thẳm, cứ như là đang trên không vậy.

Ở giữa căn phòng là một bộ bàn ghế, và có một người đang chờ sẵn ở đó. ( T/g: Là mị đó mấy chế :3)

V.Nam: Cậu là ai vậy...?

T/g: Trước khi tui giới thiệu bản thân, thì cậu có thể ngồi xuống đây chung với tôi ?

V.Nam: Ừm, cũng được...

Nghe theo lời người kia, cậu ngồi xuống bộ bàn ghế.

Tự nhiên từ đầu ra rất nhiều bánh kẹo xuất hiện ra trên bàn, người kia rót cho cậu ít trà.

T/g: Đây, cậu uống ít trà đi, nó sẽ giúp cậu tốt hơn đó!

V.Nam: Ảo ma thật luôn đấy...

Cậu có vẻ khá ngập ngừng khi nhận tách trà, " Nó có độc không vậy " đó là thứ xuất hiện trong đầu cậu đầu tiên, bị đưa đến đây một cách bất ngờ xong rồi bị mời cho uống một thứ đó từ một người lạ thì cái suy nghĩ đó xuất hiện trong đầu cũng không có gì lạ.

V.Nam: Thôi thì đánh liều một phen vậy, người ta đã có ý tốt mà, không có ý gì xấu với mình đâu mà mình có gì lo cơ chứ.

Nên chắc không sao đâu nhỉ...phải không ?

Đúng như cái suy nghĩ của cậu, cậu chỉ uống một ngụm thôi.

V.Nam: Ừmmmm, cũng không tệ lắm, vả lại nó còn ngon nữa chứ...

Trà mà cậu đang uống hình như là trà hoa hồng, trà có vị ngọt thanh cùng với hương thơm dịu nhẹ nữa, rất phù hợp với cậu.

T/g: Cậu thấy trà của tôi như thế nào ?

Cũng ngon lắm phải không?

V.Nam: Ừm...

T/g: À quên, chưa giới thiệu với cậu.

Người ở phía trước mặt cậu chìa tay ra giống như là muốn bắt tay với cậu.

T/g: Tôi xin tự giới thiệu, tôi là một vị tác giả, chủ sở hữu của không gian này.

Việt Nam ngỡ ngàng, "chủ sở hữu không gian này", "một vị tác giả"... không lẽ người đang ở phía trước mặt cậu là một vị thần hay gì ư...

Mà cậu thấy vụ này quen lắm.

V.Nam: Không lẽ cậu muốn tôi vào một câu chuyện nào đó xong rồi chỉnh lại cốt truyện hả ?

T/g: Ủa sao cậu biết ?

V.Nam: Ôi là trời, mô-típ quen thuộc này tôi thấy trên mạng hoài.

Tôi sẽ là một nhân vật phụ ác độc trong cuốn tiểu thuyết cẩu huyết ngôn tình phải không?

Mà tôi là phải có nhiệm vụ là phải cưa hết đám nam chính phải không?

T/g: Ôi trời, cậu trả lời đúng đó!

Nhưng chỉ đúng một phần thôi.

V.Nam: Hả?!

T/g: Bất ngờ lắm phải không ?

Thực ra cậu chỉ đúng một phần là cậu sẽ xuyên không vào một cuốn truyện thôi.

Nói rồi, T/g khoanh tay nhìn cậu.

T/g: Cậu còn nhớ cuốn sách trắng tinh mà cậu thấy trong thư viện không?

Việt Nam liền nhớ lại, không lẽ là cuốn sách mà cậu à, nhưng trong đó lại không có gì cả...

Không lẽ...

T/g: Chắc cậu cũng nhận ra rồi nhỉ.

Cuốn sách mà cậu lấy là một cuốn sách trắng.

Nó không có tiêu đề lẫn nội dung trong đó, có nghĩa là nó cần một câu chuyện, thế nên tôi mới gọi cậu tới đây.

V.Nam: Vậy có nghĩa là...?

T/g: Đúng vậy, cậu sẽ là người viết lên nó.

Tác giả thở dài ngao ngán người con trai trước mặt cậu.

T/g: Tôi tính sẽ nói cho cậu biết là nội dung cậu sẽ viết sẽ tùy thuộc vào suy nghĩ của cậu về truyện cậu sẽ viết.

Nhưng giờ thì cũng đã quá muộn rồi nhỉ...

Cậu chợt nhận ra cái suy nghĩ vừa rồi của cậu về cuốn sách.

V.Nam: Vậy đừng nói với tôi là khi vừa vào truyện thì tôi thành nhân vật phụ và nhân vật phản diện nhé!

Mong rằng suy nghĩ vừa rồi của cậu không phải là mô-típ sắp tới của truyện đi.

T/g: Ừm, đúng rồi đó.

V.Nam: Ta đã làm gì vậy nè...

Tại sao lại ngu ngốc đến như vậy chứ !!!!

T/g: Nhưng còn về vụ nhiệm vụ thì cậu muốn làm thì làm, tôi không cản cậu đâu.

V.Nam: Cậu nói thật không ?! ( Ôi!

Tác giả-sama, người đã cứu con một mạng rồi)

T/g: Mặc dù cậu đã chọn vai trò của mình trong truyện rồi, nhưng về việc hành động ra sao trong truyện là của cậu quyết định.

Và cũng như ngoài đời thực, các lựa chọn có thể dẫn đến một số hệ quả sau này đấy.

V.Nam: Ừm biết rồi, nhưng mà khi nào tôi vào truyện vậy ?

T/g: Cũng sắp tới giờ rồi đó, mà còn một điều nữa.

Tác giả đứng dậy bất ngờ.

T/g: Dựa vào việc làm và lựa chọn của cậu, cậu sẽ có kĩ năng của riêng mình.

Và kĩ năng đầu tiên cậu sẽ có là nhìn được sự lựa chọn và nhìn bảng thiện cảm của người khác đối với mình.

V.Nam: Ừm, cảm ơn cậu rất nhiều.

Nói xong, có một cánh cổng xuất hiện phía sau Việt Nam, tác giả chào tạm biệt Việt Nam, cậu cũng chào lại và bước vào cánh cổng.

Không biết chuyện gì đang chờ cậu ở phía trước đây.

Sau khi đi vào cánh cổng, cậu lại một lần nữa bất tỉnh.

Điều gì đang chờ cậu ở phía trước, cậu sẽ vào đâu lần đầu tiên sau khi bước vào cánh cổng.

Hãy chờ vào chap sau nhé ^^.

Cảm ơn mọi người đã ủng hộ, mình đã cố gắng để hoàn thành chap này nên mong mọi người cho mình một nút bình chọn nhé.

Xin lỗi vì sự chậm trễ của mình khi lâu rồi không ra chap mới, mong mọi người lượng thứ ^^.

Thôi tạm biệt mọi người.
 
[Vietnam Harem] Từ Cuốn Sách Trắng Tinh Thành Một Câu Chuyện Tình.
Vấn đề không của riêng ai


Sorry mọi người vì mình ra chap chậm, do mình phải đi học online từ sáng tới tối nên thời gian viết chap chậm trễ nên xin mọi người bỏ qua cho ;-;.

Lý do tiếp theo là do mình lười quá, làm việc nhiều thế là sau khi xong việc thì bật chế độ lười ;-;.

Và mình thông báo là trong tuần sau thì mình sẽ ra chap mới nên mọi người đỡ mòn dép chờ nhé ^^

Cảm ơn mọi người vì đã đọc thông báo của mình ^^.
 
[Vietnam Harem] Từ Cuốn Sách Trắng Tinh Thành Một Câu Chuyện Tình.
Chapter 3


" Từ lúc đi vào cánh cổng đến giờ cũng được 1 tuần rồi nhỉ ?

" người mà đang có dòng suy tư trên còn ai ngoài Việt Nam không cơ chứ.

Cậu đang ngồi thư giãn trên chiếc ghế bành và đang nhìn về phía cửa sổ trên tầng.

V.Nam: " Tính ra kể từ lúc đó mà mình khi lại mọi người mà cảm xúc của mình như quả bom sắp nổ luôn ấy chứ.

Khoảnh khắc đó làm mình không thể nào quên được."

--1 tuần trước--

Chuyện diễn ra tiếp sau đó sau khi cậu gặp cái người tên là " Tác giả", cậu tỉnh lại và mở mắt ra.

V.Nam: "Nơi bắt đầu luôn là một cái phòng bệnh nhân trong bệnh viện phải không vậy ?

"

Cậu nhìn xung quanh, luôn sát bên giường là máy đo nhịp tim và máy thở.

Căn phòng với màu trắng cơ bản của bệnh viện, và hình như là chỉ có mình cậu trong phòng.

V.Nam: "Luôn luôn một mình à, cũng may là mình đã quen với nó rồi..."

Trên khuôn mặt mang theo một màu sắc đượm buồn, có lẽ cậu sẽ phải trải qua cảm giác này thêm lần nữa...

Không không, phải trấn tỉnh lại, cậu trong mong điều gì khi qua đây đâu chứ.

V.Nam:" Mình vừa nghĩ cái gì vậy nè, chắc sẽ không có ai qua thăm mình đâu nhỉ.

Đầu tiên là phải xem xét đây là thời đại nào đã !"

Cậu ngồi dậy, lấy cây kim truyền nước ra khỏi cánh tay.

Xuống giường và đi gần cửa sổ.

V.Nam: Đ-đây là ...?!

Khung cảnh trước mắt cậu là hình ảnh thời tương lai, nhưng là theo hướng cổ trang.

Có những con thuyền bay trên trời; rất nhiều người qua lại dưới con đường tấp nập, trong số đó có một số robot cũng làm việc như con người.

Cậu rất ngạc nhiên.

V.Nam: "Đây là nơi mình sẽ bắt đầu sao, trông nó... thật yên bình và giản dị sao ấy...!"

Cậu trầm ngầm bên cửa sổ một hồi lâu, thì bỗng có tiếng động làm phá vỡ không khí.

Y tá: Cậu Nam tỉnh rồi...

CẬU NAM TỈNH RỒI BÁC SĨ ƠI !!!!

Cô y tá hoảng loạn làm rơi một số dụng cụ và cô liền chạy đi tìm bác sĩ.

V.Nam: Ơ kìa, tại sao cô y tá ấy lại hoảng loạn thế, như thấy ma ấy. ( T/g : Chứ còn gì nữa, người ở thế giới này chết rồi nên cậu mới có thể vào thể xác này, đang tính vô dọn thấy cậu tỉnh lại không sợ mới lạ ấy!

V.Nam: Ôi vãi :v )

Sau khi cô y tá đi, thì ngoài hành lang có tiếng chân tới phòng tới đến rất nhanh, nhưng không gây ra tiếng ồn lớn. ( T/g: Bệnh viện mà, phải có trật tự chứ. ) Cánh đột ngột mở ra, hiện lên một hình bóng mà cậu không thể nào quên được, hình bóng ấy cứ ngỡ là đã chìm sâu trong những tầng kí ức của cậu.

???: Con có sao không vậy, Nam Nam !!!!!

V.Nam: Ch-cha....!

Cậu có đang nằm mơ không hay là do cậu nhớ ông nhiều quá nên đã tạo ra ảo ảnh này.

Không, đây là sự thật, cha cậu đang ở ngay trước mắt cậu.

V.Nam: Ch-cha...C-có thật là cha không vậy... ? *Giọng của Việt Nam bỗng trở nên nghẹn ngào, nước mắt muốn ứa ra thành dòng *

Cậu mong chờ câu trả lời của người kia, cầu mong là đúng đi!

Là đúng đi mà !!

Đ.Nam: Là ta đây con, chứ còn ai khác nữa à! * Ông nói với giọng vui vẻ và nụ cười nở ra trên khuôn mặt ấy * (T/g: Ối trời, sáng thế nhưng chưa sáng bằng của Đảng.

Cũng chính vì ánh sáng này mà khiến cho một người nào đó mê mẩn từ lần đầu gặp đến giờ 🙂)). )

Cậu đã chờ mong ngày gặp lại lâu lắm rồi, từ lúc ông đi đến giờ cũng đã được một thời gian rồi.

Ông đã một đi không trả về, đã khiến cho con của mình phải chờ mong lâu đến nhường nào.

Cậu òa khóc, chạy về phía ông mà ôm chầm lấy mà khóc.

Ông cũng khá ngạc nhiên khi Việt Nam hành động như vậy, nhưng ông cũng phản ứng theo và suýt khóc lúc thấy cậu như vậy.

Ông ôm lại cậu, an ủi.

Đ.Nam: Rồi rồi, không khóc nữa nè con...

Mặc cho người cha của cậu dỗ dành đến chừng nào, cậu vẫn khóc.

Cứ như là cậu đã lâu ngày không gặp ông vậy.

Việt Nam lúc nào cũng luôn trưởng thành trước mọi người, một con người rất chững chạc; nhưng khi gặp lại gia đình của mình, cậu cứ như là một đứa trẻ, có thể khóc bất cứ lúc nào.

Từ lúc thấy cảnh hai cha con đoàn tụ mà các y bác sĩ và y tá thì cũng im lặng không phá vỡ bầu không khí, một số đó còn có người xém rơi nước mắt theo.

Sau một trận khóc hồi lâu, cuối cùng cậu cũng về giường sau lời đề nghị của ông Đại Nam, bác sĩ và y tá vào phòng để kiểm tra sức khỏe cậu.

Bác sĩ: Thật không thể tin được, cậu đã hồi phục hoàn toàn rồi nè.

Các vết thương trên người đều đã lành lại rồi.

Đ.Nam: Vậy con tôi có thể về phải không, bác sĩ ?

Bác sĩ: Tôi vẫn chưa dám chắc ngài Đại Nam, cậu Nam đây có thể sẽ ở lại vài hôm để chúng tôi có thể kiểm tra lại kĩ càng hơn.

Đ.Nam: Vâng, tôi hiểu rồi thưa bác sĩ.

Bác sĩ và y tá chào tạm biệt cha con và rời khỏi phòng.

Đ.Nam: Con có thấy có gì không ổn trong người không, Nam?

V.Nam: Dạ, con cũng tạm ổn ạ.

Không thấy có gì khác thường cả.

Đ.Nam: Ừm, vậy thì tốt.

Con nhớ phải bảo vệ sức khỏe ấy.

Ông vươn tay về phía trước và xoa đầu cậu con trai út trong gia đình.

Việt Nam đang hưởng thụ điều này, cũng dễ hiểu thôi, do cậu đã lâu rồi chưa được cha xoa đầu nên có nhớ đến hơi ấm bàn tay của cha.

Ông rút tay lại làm cho Nam Nam thấy có bất ngờ.

Đ.Nam: Nếu con đã thấy ổn rồi, thì ta xin phép về để cho con nghỉ ngơi nhé!

Đại Nam vừa quay đi, tính sẽ đi ra khỏi phòng thì bị một lực níu giữ lại.

Ông quay người lại thì thấy cậu nắm lấy áo ông, như đang muốn kêu ông ở lại.

V.Nam: Cha ơi, cha ở lại với con đi mà ~ ! * Cậu nói với giọng làm nũng combo theo đôi mắt cún con * ( T/g: :v.

V.Nam: Làm ơn, đừng nói gì hết !

T/g: Ok em 🙂)). )

Với bộ dạng cậu lúc này làm sao mà ông cưỡng lại được

Đ.Nam: Thôi được rồi, ta sẽ ở lại với con, chịu chưa ?

Ông hết cách với cậu con út của mình rồi, muốn ông ở lại chỉ còn nói thôi, có cần phải làm vậy không, mà không thấy ông có phản ứng phản đối (Đ.Nam: Con ta dễ thương, thì ta chiều con ta thôi ! )

V.Nam: Yeah !!! * Cậu vui sướng muốn nhảy lên.*

V.Nam: Vậy con nhường chỗ cho ch- *Tính xuống giường*

Đ.Nam: Không được!!!

V.Nam: Dạ ;-;. * Ngồi lên lại*

--Vài ngày sau--

Cuối cùng, sau khoảng vài ngày chờ mong, cậu cũng được về nhà.

V.Nam: Ưmmm, cuối cùng cũng được xuất viện rồi.

Cậu đứng vươn vai trước cửa bệnh viện, cậu đúng là thích hít thở không khí trong lành nhất.

V.Nam: Mấy bữa nay ở trong phòng, ở đó bí quá.

Đ.Nam: Nam Nam ơi, ra đây nè !

V.Nam: Dạ !!!

Việt Nam tới chỗ Đại Nam, trước mặt cậu là con thuyền lớn.

Đ.Nam: Lên thuyền nè con.

Cậu theo sau cha cậu lên thuyền, con đường dẫn lên thuyền thu lại.

Con thuyền bắt đầu bay lên.

V.Nam: Whoa, cái này bay bằng gì vậy cha ?

Đ.Nam: Nó được bay bằng đá Featherum ( cái viên đá tự chế tên 😛), các con tàu bay luôn có viên đá này, con không biết à ?

V.Nam: Có thể do chấn thương ở đầu nên một số ký ức con mất đi thôi, nhưng làm tạm thời à.

Đúng vậy, dựa vào lời của bác sĩ ở đó thì lúc cậu đưa vào bệnh viện, cậu đã bị chấn thương ở đầu và nó khá là nghiêm trọng.

Không ai biết là do tai nạn hay cố ý mà xảy ra như vậy.

Đ.Nam: Nếu con có chuyện gì, cứ báo với cha, cha sẽ cố gắng giúp con.

V.Nam: Dạ con cảm ơn cha !

Việt Nam vui sướng trong lòng, chưa có ai lo cho cậu bằng gia đình cậu cả, nên cậu đang trong mong muốn gặp lại các anh trai của mình ở đây.

"Nếu đã gặp cha ở đây rồi thì có lẽ sẽ gặp được các anh nhỉ "- cậu nghĩ trong đầu.

Cậu nhìn xuống dưới con phố tấp nập dưới kia, mọi người còn đang làm việc rộn ràng ở dưới kia.

Nhìn từ phía trên có lẽ nhìn thấy họ giống như những con kiến vậy.

Ở đây có ít các tòa nhà chọc trời nên có thể nhìn thấy phong cảnh nhiều hơn nữa.

V.Nam: "Mong chờ quá "

--Skip-Time--

V.Nam: Biết là trong kí ức của người lúc trước là mình ở cái biệt thự to, nhưng không ngờ nó lại có thể to như này.

Biệt thư đang ở trước mặt cậu là biệt thư nhà Đại Nam, với diện tích đến hàng nghìn mét vuông.

Có khu vườn và hồ bơi ở sau biệt thự, và ở đằng trước có khu vườn nữa và một đài phun nước.

Đ.Nam: Con đứng đó làm gì vậy.

Tại sao lại không vào nhà đi ?

V.Nam: D-dạ con vào liền ạ!

Vào nhà càng thấy choáng ngợp hơn, tất cả các món đồ trong nhà đều là đồ đắt tiền.

Cách bố trí trong nhà rất thuận mắt và sang trọng.

V.Nam: " Tại sao lại không thấy các anh vậ- "

???: Cuối cùng anh cũng về rồi à ?

V.Nam: " Ủa, ai đây.

Tại sao lại giống mình đến như vậy chứ ?!"

Người đi xuống cầu thang nói với cậu là một người con trai giống cậu, từ ngôi sao vàng cho đến mái tóc màu đỏ, thế mà tên này lại đô con và cao hơn cậu. (V.Nam: Trời ơi là trời, tại sao lại cho con cái chiều cao khiêm tốn như vậy, đã vậy nó còn gọi con là "anh" nữa chứ!!!

T/g: Bởi vì mị thích, hên cho cậu là cậu cao khoảng 1m75 đấy.

Thấp cái gì hả?!

V.Nam: Nhưng vẫn thấy ấm ức >:,( T/g: Không ấm ức gì hết. )

V.Nam: Cậu l-là ai vậy ?

???: Mới có chấn thương ở đầu mà anh đã quên tôi rồi à!

Tôi là Đông Lào!

Là em trai song sinh của anh đấy!

Nhớ chưa!

Cậu em song sinh của Việt Nam nói một cách dõng dạc

V.Nam: " Đù, mình có em trai luôn, mà sao thằng này bố láo thế nhở?

"

Lục trong các kí ức cũ của cơ thể này, đúng là cậu có một người em song sinh.

Nhưng điều này không có ở thế giới cũ của cậu, không hề có chuyện đó.

V.Nam : À nhớ rồi, xong rồi thì em cho thằng anh trai này nghỉ ngơi đi.

Cậu nói như phớt lờ tên kia khiến cho hắn muốn nổi đóa lên.

Đ.Lào: Anh-

Đ.Nam: Thôi hai đứa, vừa về nhà mà cũng cãi nhau là sao hả ?!

Đ.Lào: Hừ...

Đông Lào bực tức đứt tay vào túi và đi ra phòng khách.

V.Nam: " Ơ thằng này, dám láo với cha thế hả, không biết có nên xử nó không "

Nắm lại thành quyền, cậu tính sẽ vô giải quyết với nó.

Đừng tưởng cậu nhỏ con mà bắt nạt, kinh nghiệm bao nhiêu năm tẩn lũ không phải để chơi.

Cha cậu thấy vậy, liền can ngăn thì cậu cũng bình tĩnh lại.

V.Nam: Mà cha ơi, phòng của con ở đâu vậy ạ ?

Đ.Nam: Phòng của con ở trên tầng 2, ở bên phải và cuối hành lang.

V.Nam: Dạ, con cảm ơn cha.

Cậu đi lên phòng, cảm thấy mệt quá nên leo thẳng lên giường

V.Nam: Ôi trời, mệt quá.

Không biết còn gì nữa không cơ chứ.

Chap truyện hôm nay đến đây thôi, mệt lắm rồi ;-;.

Trong chap sau có thể sẽ chưa tới mấy tên kia đâu nhỉ ?

Vì chưa tới lúc thôi.

Cảm ơn mọi người đã đọc truyện của mình nha.

Nhớ cho mình một nút bình chọn được không ?

Chỉ là nó giúp cho mình thêm động lực để viết tiếp cuốn này à ^^.

Và cảm ơn rất nhiều bạn -rainyyyy- nha, bình chọn hết mấy cái chap truyện của tui mà vui gần chết luôn nè :333.

Mong bạn ủng hộ lâu dài nha ^^.
 
[Vietnam Harem] Từ Cuốn Sách Trắng Tinh Thành Một Câu Chuyện Tình.
Chapter 4


Việt Nam đang ngồi suy tư trong phòng, đang xem xét lại các kí ức.

V.Nam: " Dựa vào những mảnh kí ức của cơ thể này, thì mình đúng là một thằng chuẩn phản diện toàn cơ thể luôn"

Cậu đang chán nản với cái thằng mà cậu đang mượn cơ thể.

Mắc cái gì mà nó tạo nghiệp lắm thế.

Từ việc làm hại nữ chính, cho đến việc gây khó dễ cho đám nam chính.

Phải, một "Đám nam chính".

V.Nam: " Giờ gặp thêm đám nam chính đó nữa thì thôi, mệt bở hơi tai thật sự.

Việt Nam cũ ơi, tại sao cậu lại gây nghiệp xong rồi để tui gánh nó lên chứ ?!"

Việt Nam bây giờ là muốn có muốn cuộc sống yên bình ở thế giới này, cùng những người thân của mình mà thôi.

Cậu không thể gánh vác cái cục nghiệp này trên lưng mãi được, nên chắc cậu chỉ có thể chờ cái nghiệp tới mà quật mới gỡ ra được.

Cậu không muốn làm tròn vai phản diện của chính mình, nhưng cũng không có nghĩa là cậu sẽ cải tà quy chánh.

Cũng không thể làm cái mô-típ là "Nhân vật phụ vượt mặt nhân vật chính" bằng cách cưa hết đám nam chính, làm vậy mình chả khác một thằng "Tuesday" cả.

Đang ngồi suy nghĩ trong phòng, thì tiếng gõ cửa đã cắt đứt dòng suy nghĩ của cậu.

V.Nam : Ai đó ?

Người hầu: Dạ, tôi là người hầu của người ạ.

Thần có thông báo cho người ạ.

Việt Nam xách cái đít ra mở cửa cho người hầu kia.

V.Nam: Có chuyện gì vậy ạ.

Người hầu: Hôm nay ngài Đại Nam muốn gọi người đi mua sắm cùng ngài ấy và các anh trai của người, người có đồng ý không ạ ?

V.Nam: "Cha mình rủ đi mua sắm à ?

Không biết mua gì nhỉ ?

Mà thôi đi, lâu rồi không giành thời gian với cha và các anh rồi, bỏ qua mấy chuyện đó đi.

"

Cậu suy nghĩ một hồi lâu, thì cũng đã quyết định rồi.

V.Nam: Nói với cha ta là ta cũng sẽ đi, chỉ cần chuẩn bị chút thôi.

Người hầu: Dạ vâng, thần sẽ đi nói ạ.

Người hầu vừa quay gót chuẩn bị đi, thì bỗng dừng lại, quay lại nói với cậu.

Người hầu: À quên nói với người, còn một người nữa sẽ đi cùng với ngài.

Đó chính là một người bạn của người đấy ạ.

V.Nam: À-à, được rồi ta biết rồi.

Người hầu đã đi mất.

V.Nam: " Hừm, còn ai nữa à , không biết đó là ai ?"

Cậu vào quay lại vào trong phòng chuẩn bị quần áo trong sự vui vẻ.

--30 phút sau--

???: Thằng quỷ nhỏ làm gì mà lâu dữ vậy !

Cái tên đang bực tức ngồi ở ghế sofa không ai khác ngoài tên South VN, hay còn gọi là Ba Que. ( South VN: Ơ kìa con kia, mày đặt vậy là sao hả 😡(( T/g: Quyền đặt tên của bạn hay của tôi, tôi thích gì tui đặt, bớt phàn nàn đi.

V.Nam: Hahahaha X,D)

???: Thôi kệ nó đi, nó vừa khỏi bệnh mà, mày cho nó ít thời gian đi.

Người đang cố làm giảm cơn giận của người kia đó chính là Mặt trận/Giải Phóng. ( T/g: Ở bên khu của mị thì mị ship Mặt trận/Giải Phóng x Ba que, mà nhất định phải Mặt trận/Giải Phóng là công 🙂)) Ba Que: Tại sao lại làm vậy 😡 T/g: Bởi vì tui thích. )

MT/GP: " Em đang làm gì mà lâu vậy Nam, xuống lẹ đi " * Anh đang thở dài trong thâm tâm vì chờ hơi bị lâu*

V.Nam: Em xong rồi nè !

Đ.Lào: Vừa nhắc tới quỷ, tới liền rồi kìa.

Mọi người đều hướng đến người con trai vừa bước xuống cầu thang, họ đều ngỡ ngàng khi thấy cách cậu ăn mặc.

Đ.Nam: Con ăn mặc vậy cũng đẹp rồi đó.

Quần áo cậu đang diện trên người là dạng áo cổ lọ màu đen tuyền cùng với chiếc quần jean xanh lam mát mẻ.

Cậu còn mặc thêm chiếc áo khoát ở vành nón áo có lông vì hiện tại đang là giữa thu se lạnh.

Và mang theo đôi giày sneaker màu trắng.

( Có kèm theo ảnh minh họa )

( T/g: Cũng hơi tốn thời gian á ^^)

???: Đúng là đẹp thật.

Người im lặng từ nãy tới giờ cũng lên tiếng, và người này cũng khiến cho Nam Nam nhà ta cũng rất bất ngờ.

V.Nam: "C-Cuba.. !!!?" (T/g: Nào ta cùng đẩy thuyền nào~.

V.Nam: Chế im dùm cái đi >////< )

Cậu rất bất ngờ khi gặp đồng chí của mình ở đây. ( T/g: Buồn cho em tui, cho nguyên cái đồng chí-zone ;-😉.

Cứ tưởng rằng sẽ không gặp được đồng chí ở đây chứ.

V.Nam: Chào cậu, Cuba !

Cuba: H-hả, à chào cậu...

Cuba khá là ngạc nhiên xen lẫn ngại ngùng khi cậu chủ động chào cậu như vậy.

Cũng lâu rồi khi cậu ấy chào cậu đầu tiên như vậy.

South VN: Mày cuối cùng cũng xuống rồi à.

Biết bao lâu rồi không hả ?!

MT/GP: Thôi được rồi, em nó đã xuống đây rồi thì mày bớt cằn nhằn lại đi

Anh trai Mặt trận/Giải Phóng ra can ngăn thằng anh ba muốn gây hấn kia.

V.Nam: Thì em cần phải vệ sinh cá nhân chút chứ.

Về nhà không lâu mà.

Đ.Nam: Thôi được rồi, đừng cãi nhau nữa.

Tại sao chúng ta không đi mua sắm ngay bây giờ nhỉ ?

Người cha đáng kính xen giữa vào cuộc cãi vã và cắt đứt nó, cuối cùng thì giải quyết ổn thỏa và mọi người đều bắt đầu đi mua sắm.

--Time Skip--

Ở trung tâm thương mại.

V.Nam: " Ôi trời, ở đây đông thật đấy !"

Hiện tại đang là cuối tuần nên trung tâm mua sắm luôn là địa điểm đông người nhất trong thời gian này.

" Giờ mà đi lạc một cái là xong con ong luôn " : đó là điều cậu đang nghĩ lúc này.

Đ.Nam: " Đây, của con đây "

Đại Nam đưa cho Nam Nam là một thẻ black card.

Ủa khoan, BLACK CARD ?!?!

V.Nam : Cha đưa cho con thật ạ ? * Cậu nói trong sự ngạc nhiên, run người trước sự chất chơi của người cha "

Đ.Nam: Ừm, ta đưa cho con để cho con mua sắm thỏa thích.

Hiện tại đang là 10 giờ, vậy thì khoảng buổi chiều 3 giờ 30 phút gặp lại nhau nhé !

"Dạ, vâng" : cả 4 đều đồng thanh.

Thế là chia người đi ( Phòng trường hợp đi lạc thôi ), những người đi cùng nhau gồm có: Việt Nam và Cuba; Đông Lào và Đại Nam; và Mặt trận/Giải Phóng và South VN. ( T/g: Hí hí hí South VN: Cười cái gì hả con kia ! )

Thế là tản ra hết.

--Bên Việt Nam và Cuba--

Hai bạn trẻ đang ở khu vực ăn uống và đang ở tiệm Hamburger.

Cuba: Cậu vừa vào cửa, thì đã lựa chọn ở đây đầu tiên à.

Việt Nam gọi một phần hamburger, còn Cuba chỉ gọi đồ uống, khoai chiên.

V.Nam: Chứ còn gì nữa, "Có thực mới vực được đạo " chứ.

Cuba: Từ sau tai nạn đó, cậu lạ thật đấy.

V.Nam: Bộ lúc trước tớ gây ra nhiều chuyện xấu hay gì à ?

Cuba: Rất nhiều là đằng khác chứ. * Cậu cười mỉa với V.Nam"

V.Nam: HẢ ?!

Thật vậy á !

Cuba: Ừ. * Vẫn đang chọc ghẹo Việt Nam*

V.Nam: Chắc cậu đùa với tớ rồi.

Cậu nằm dài lên trên bàn.

Cuba: *Ước cậu cứ như vậy mãi nhỉ * * Nói nhỏ*

V.Nam: Hả!?

Cậu nói gì cơ ?

Cuba: Không có gì, phần ăn của chúng ta đến rồi kìa!

V.Nam: Vậy hả !

Tớ chờ lâu lắm rồi !

Có phần ăn rồi, Việt Nam ăn ngấu nghiến, Cuba nhìn cậu.

Trên khuôn mặt, hiện lên một nụ cười nhẹ nhàng.

Sau khi ăn xong, hai bạn trẻ đi mua quần áo và một số đồ dùng.

--Bên Mặt trận/Giải Phóng và South VN--

Hai "anh em" nhà này đang khu vực quần áo.

Mặt trận/Giải Phóng đang chờ South VN mua quần áo

MT/GP: Rốt cuộc chừng nào mày mới xong đây, thằng Ba Que kia !

South VN: Bố mày chưa xong nhá !

Chờ tiếp đi !!

MT/GP: Haizzz~

Anh đang nhìn vào màn hình điện thoại, trên màn hình để hình nền là South VN từ lúc bé.

MT/GP: Từ trước đến giờ vẫn không thay đổi nhỉ ?

Mặt trận/Giải Phóng thích đứa em trai mình từ lúc bé.

Không một cô gái nào có thể tiếp cận đến anh được, do anh quá lạnh lùng và vô cảm; và cũng do là trong lòng anh có một người rồi.

Anh rất thích South VN, rất là thích là đằng khác.

Không biết em ấy có thích mình không...

MT/GP: "Không !

Không được!

Tại sao mình lại có suy nghĩ như vậy cơ chứ !

Nhưng mà mình vẫn-"

South VN: Bị gì vậy hả thằng kia ?

South VN làm cho Việt Cộng trở lại mặt đất.

MT/GP: H-hả, mày vừa gọi tao cái gì ?

South VN : Mày thấy tao lựa đồ sao nè.

MT/GP: *Nhìn qua một lượt* Trông xấu tệ.

South VN: Mày chết mày rồi con 😡 .

MT/GP: Haha, gu thẩm mĩ tệ quá nhỉ .

Sau một hồi "đùa giỡn", cuối cùng hai người lại đi qua khu vực khác.

--Bên Đại Nam và Đông Lào--

Ở khu thực phẩm.

Đ.Lào: Mà cha này, cho con hỏi ?

Đông Lào đang xách những món đồ do cha anh bỏ vào.

Đại Nam quay sang về phía cậu.

Đ.Nam: Con có chuyện gì sao, Đông Lào ?

Đ.Lào: Tại sao cha thương anh Việt Nam vậy ạ ?

Ảnh đã làm biết bao nhiêu chuyện không hay rồi ?

Trên gương mặt ông hiện lên vẻ đượm buồn khi con ông đặt câu hỏi như vậy.

Đ.Nam: Thực ra anh con không hề xấu xa như con nghĩ đâu.

Nó đã trải qua biết bao nhiêu chuyện khổ đau lúc trước rồi.

Ông kể lại quá khứ của Việt Nam, Việt Nam và Đông Lào thực ra là con nuôi.

Khoảng mấy chục năm trước, trong một chuyến đi từ nước láng giềng về, ông đã gặp một tai nạn trên đường.

Những người ở trong tại nạn đó đều đã mất, ông thực sự rất thương tiếc.

Bỗng trong tai nạn đó, phát lên tiếng khóc của em bé, ông hốt hoảng chạy tới thì thấy có hai đứa trẻ đang khóc; nó khóc trong vòng tay của cha mẹ.

Ông vô cùng đau xót khi hai đứa trẻ chỉ mới vài tháng tuổi mà không thể nhìn thấy mặt cha mẹ của mình.

Không muốn bỏ rơi những đứa trẻ vì có thể xảy ra nguy hiểm với nó, ông nhất định phải nhận nuôi nó; ông đặt cho nó cái tên là Việt Nam và Đông Lào.

Đ.Lào: ...

Đông Lào im bặt từ lúc nghe đến khúc cha mẹ ruột của hai anh em mất do tai nạn.

Anh không thể nào tin được rằng họ lại có quá khứ đau thương như vậy mà không hề hay biết.

Đ.Nam: Cũng chính vì thế mà ta cố gắng giúp đỡ nó và con, có thể vì tâm lí như vậy mà nó hành động như thế.

Nếu nó thành kẻ ác, thì ta sẽ cố gắng giúp cho nó quay về sự lương thiện của mình. * Ông nắm chặt lấy bàn tay mình thể hiện sự chắc chắn *

Đông Lào không thể nào nói nên lời, anh rất đồng cảm với người anh của mình.

Không thể nào biết được cha mẹ ra sao và luôn băn khoăn không biết mình có cùng huyết thông không.

Cha anh lại quay lại cười với anh.

Đ.Nam: Nhưng con đừng lo, Nam Nam nó cỡ này cũng trở lại sự lương thiện của mình rồi, có lần ở bệnh viện nó ôm ta khóc sướt mướt luôn kìa.

Cả hai đều bật cười khi nghe đến khúc đó.

Ở một nơi nào đó.

V.Nam: Ắt xì---

Cuba: Cậu có sao không vậy ?

V.Nam: Không sao, tớ tự dưng cảm thấy như ai đó đang nhắc đến tớ vậy đó.

Câu nói của Nam làm cho người đồng chí để lại chấm hỏi hơi to.

Quay lại ở hai người kia.

Đ.Nam : Hai cha con nói chuyện vậy đủ rồi, chúng ta đi thanh toán nhé !

Đ.Lào: Dạ vâng

Hai người đi thanh toán những món đồ.

-- Time Skip--

Tới 3 giờ 30, mọi người đã mua hết đồ của mình và đã tập trung ở cổng và lấy xe ra về.

Trên đường về nhà ai cũng có một cuộc trò chuyện khá là sôi nổi; riêng chỉ có ai kia vừa ngồi lên xe thì khoảng vài phút sau ngủ mất tiêu.

Người để ý đầu tiên là Cuba, thấy Việt Nam ngủ gật thì cho cậu mượn bờ vai của mình ngủ.

Và tất nhiên là ai trong sẽ không thể là không để ý.

Khi về nhà.

Đại Nam: Con đem Việt Nam lên phòng ngủ của nó dùm bác nhé, chắc cháu vẫn còn nhớ phòng nó ở đâu nhỉ.

Cuba: Dạ con còn nhớ ạ.

Cái dáng hiện tại của Nam là đang nằm trọn trong vòng tay của Cuba với cách bế công chúa.

Cuba: Vậy, con xin phép ạ.

Cuba bế Việt Nam lên phòng, sau đó các người hầu trong nhà bắt đầu rỉ tai nhau những câu nói: " Ối trời ơi, cậu Nam được bế theo kiểu công chúa kìa", "Thấy dễ thương quá mấy bà ơi !", "Tui đẩy thuyền này nha.

", ...

Quay lại ở phía Cuba, cậu đã thành công bế Nam lên phòng.

Đặt cậu lên giường xong, không quên đắp chăn cho cậu.

Anh đứng nhìn cậu một hồi thì hôn má cậu một cái và mặt anh bắt đầu đỏ ửng, anh còn quay lại nhìn người đang ngủ trên giường rồi mới rời đi.Cẩn thận đóng cửa lại, nhưng anh đâu ngờ rằng là Việt Nam nãy giờ giả vờ ngủ, mục đích của việc làm này là để tránh việc bị hỏi vì sao lại bị thương ở đầu như vậy.

Việt Nam giả từ lúc vào xe cho đến về tới phòng, mọi hành động của người đồng chí thân yêu của cậu đã lọt vào tầm mắt.

Cậu cũng không ngờ rằng Cuba lại có thái độ ân cần với cậu như vậy.

Đã thế còn hôn má cậu nữa chứ.

Áaaa!

Ngượng chết đi được.

Việt Nam đang trùm chăn lên người và lăn lộn vì hình ảnh Cuba hôn cậu vẫn hiện lên trong đầu.

V.Nam: "Mình không biết là cậu ấy lại thích mình đến vậy, thật sự là rối não quá đi à !!!

"

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Việt Nam đã biết được sự thật rằng là đồng chí của cậu ( Cuba) thầm thương trộm nhớ cậu, liệu cậu còn gặp điều gì thêm nữa đây, chờ tiếp nhé ?

Một câu chuyện nho nhỏ.

T/g: ...

Súng bên súng, đầu sát bên đầu, Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỉ....

Áaaa, tui mệt quá đã học thơ rồi mà còn phải làm tập làm văn về nó nữa, mêt mỏi lắm rồi ;-;

*Tiếng tin nhắn* Giáo viên: Các em chuẩn bị bài, tuần sau kiểm tra 1 tiết.

T/g: ... * Đã chết lặng vì sự dồn ép không hồi kết này *

Hello mọi người, là con tác giả đây, cỡ này ra chap hơi lâu do mình còn phải ôn bài và học bài nên ít thời gian không ra cho mọi người được ;-;, nên mọi người thông cảm nha.

Và mọi người nếu thích truyện của mình thì hãy cho mình một nút bình chọn để có động lực ra chap mới nha.

Bye mọi người ^^.
 
[Vietnam Harem] Từ Cuốn Sách Trắng Tinh Thành Một Câu Chuyện Tình.
Chapter 5


Vào một buổi sáng tinh mơ, chim hót líu lo, hoa đua nở khoe sắc.

Có một cậu con trai lười biếng nằm trên giường ngủ mê mệt ( T/g: Ơ kìa, tại sao lại giống như chap đầu thê nhỉ ? :v ).

Đ.Nam: Nam ơi, con dậy chưa, xuống ăn sáng nè !

Bị tiếng gõ cửa và tiếng của cha gọi dậy, Việt Nam phải bắt buộc rời xa chiếc giường ấm cúng kia.

V.Nam: Dạ vâng, con dậy rồi ạ.

Cậu bước xuống giường, vào phòng tắm để làm chuyện "đại sự" .

V.Nam: " Đến cả cái phòng tắm nó còn to tổ bố nữa, đúng là giàu có khác.

"

Sau khi vệ sinh cá nhân xong, cậu nhận được một bộ quần áo đồng phục của trường học kèm theo mẫu giấy tin nhắn từ Đại Nam.

*Trên tờ giấy* Đây là bộ đồng phục của con, ta đã phải đem đi sửa lại mấy hôm nay, con nhớ mặc vào và xuống dưới nhà nhé.

--Kí tên : Đại Nam.

V.Nam: " Hihi, đúng là cha thương mình nhất "

Mặc vào đồng phục, nó có hình dáng giống như là những bộ đồng phục trường khác, nhưng chất liệu của nó lại không tầm thường chút nào.

Trên áo còn có logo của trường " The Earth" ( T/g: Nhìn cái tên chắc cũng đoán ra được ai là hiệu trưởng rồi nhỉ. :3)

V.Nam: " Trông nó cũng khá ổn lắm đấy chứ " * Vẫn còn đứng ngắm mình trước gương* "Kể ra thì tên Nam bên đây vẫn còn đang học à.

"

(T/g: Nam ở thế giới khác vẫn còn đang học Trung học phổ thông, trong khi Nam nhà mị thì đã học xong đại học rồi. )

Đi xuống dưới nhà, thấy mọi người cũng đã ngồi vào bàn hết rồi, cậu mở lời đầu tiên.

V.Nam: Chào buổi sáng mọi người.

Đ.Nam: Chào buổi sáng con.

MT/GP: Chào buổi sáng em.

Đ.Lào: Chào buổi sáng.

South VN: Làm cái gì cũng lâu la, bộ không nhanh được hả, đồ con rùa.

Việt Nam cũng không phản ứng gì ( vì ở thế giới kia anh ba cậu hay vậy nên quen rồi ), thản nhiên ngồi vào ăn sáng cùng mọi người.

Điều này khiến cho South VN khá là bất ngờ.

South VN: "Bình thường thằng nhóc phản ứng lại mà, tại sao nó lại im lặng như vậy ?

" ( T/g : Mày dám nói vậy với em mày hả ?

Tao sẽ méc Mặt trận/Giải Phóng "phạt" mày. 🙂)) South VN: Thôi, xin đó ;-; )

Sau khi ăn sáng xong, cậu cũng chuẩn bị xách cặp đi học.

Đ.Nam: Con có cần có ai chở đi học không vậy ?

V.Nam: Dạ không cần đâu cha ạ !

Con nhờ Cuba chở con đi học rồi ạ !

Đ.Nam: Ồ, vậy hả.

Vậy con đi học vui vẻ nhé !

V.Nam: Dạ vâng.

Tạm biệt cha và các anh nhé !

Cậu đi ra khỏi nhà và thấy đồng chí Cuba đứng ở trước cửa đợi cậu.

V.Nam: Cậu đến rồi hả ?

Cậu chờ có lâu không ?

Cuba: Ừm, cũng vừa mới tới thôi.

Mà chúng ta đi lẹ đi, không thôi trễ giờ bây giờ.

V.Nam: Ok, đi lẹ nè.

Thế là hai người đến chỗ đậu thuyền bay ( nếu như ai không biết thì có thể qua chap 3 nha ^^).

Sau khi cả hai lên rồi, con thuyền bắt đầu cất cánh.

Gió bắt đầu thổi mạnh lên làm cho Nam thấy lạnh và hắt xì, điều này làm cho Cuba khá là lo lắng cho cậu, anh đưa cho cậu một cái áo khoát.

Cuba: Ở ngoài này lạnh lắm, chúng ta vào trong đi.

V.Nam: Ơ c-cảm ơn cậu. * Blushing*

Việt Nam dọt vào trong lẹ, kèm theo gương mặt càng đỏ hơn của mình.

Tất nhiên là Cuba để ý chứ.

Cuba: "Cậu ấy bị sao thế nhỉ ?

Bị bệnh chăng ?"

Cuba cũng đi vào trong khoang tàu, anh vào thì thấy Việt Nam đang che đi cái vầng đỏ trên mặt.

Cuba: Cậu bị sao à ?

V.Nam: K-Không, không có gì.

Cuba: Mỗi lần cậu nói dối đều nói lắp bắp như vậy, mà bảo không có gì à.

Việt Nam trầm ngâm hồi lâu.

V.Nam: Thực ra tớ nhớ đến một chuyện khi nhìn thấy cậu. * still blussing*

Cuba: Chuyện gì cơ ?

Bộ cậu gây ra đắt tội gì cho tớ à ?

V.Nam: Thực ra ngày hôm qua, tớ giả vờ ngủ. * dồn hết sức mình sinh *

Cuba: Hả ?

Câu nói của Nam làm cho bị lag mạng, anh đang suy nghĩ.

Nếu như cậu ấy giả vờ ngủ thì...

K-không lẽ là...

Cuba: Đừng nói là... * bắt đầu lên màu đỏ *

V.Nam: Đúng vậy, đến cả chuyện cậu bế tớ như công chúa, cho đến việc... *đến khúc này nói lắp bắp * C-cậu hôn m-má tớ.

Cuba không nói nên lời, giờ cả hai đứa như quả cà chua chín đỏ rồi.

Cuba: " Chết cha rồi, cậu ấy biết rồi, mình không thể nào ngờ được rằng cậu ấy giả vờ ngủ cơ chứ, nhưng mà cậu ấy "

Anh ấy quay sang nhìn lén Việt Nam.

Việt Nam đang lấy phần cổ áo khoát của anh đang che khuôn mặt của mình, đôi mắt thì nhìn đi chỗ như đang tránh mặt anh nhưng hướng ngồi vẫn đang hướng về phía anh.

Cuba: " Nhưng mà cậu ấy phản ứng dễ thương quá >////< "

Sau nhiều phút gượng gạo, cuối cùng thì họ cũng tới nơi, ngôi trường họ đang học, trường The Earths.

V.Nam: "Ồ, trường này cũng to phết.

Theo như mình biết thì đây là trường đại học thì phải.

'

Cậu đi vào khuôn viên trường, dạo quanh một vòng.

V.Nam: "Ở đây cũng không tệ đó chứ.

Cũng có cây cối, hồ hơi...

"

Nãy giờ đi dạo quanh mà cậu cậu quên rằng là Cuba.

Cuba: Cậu không muốn vào lớp hay gì mà sao cậu đi dạo quanh, ở đây vậy.

Việt Nam nhìn lên đồng hồ, mới có 7 giờ 15, còn sớm chán ( Ở trường tụi này học thì bắt đầu vào lúc 8 giờ.) Mà mình không biết lớp mình ở đâu nữa, haiz tức thật, không hỏi thông tin đầy đủ hết nên giờ lú luôn rồi.

V.Nam: Mà Cuba nè, cậu học ở lớp nào vậy ?

Cuba: Chung lớp với cậu đấy, từ sau khi cậu bị chấn thương ở đó nên giờ không nhớ luôn à.

V.Nam: Ừ, có lẽ là vậy.

" Cậu ấy chỉ đúng một phần thôi à"

Cuba: Thôi được rồi, tớ sẽ dẫn cậu đi chung đến lớp vậy.

V.Nam: Hehe, vậy thì làm phiền cậu rồi.

--Skip-Time--

Sau một lúc nói chuyện trên đường đi, cả hai cũng đã đến lớp.

Cuba: Bàn của cậu ở giữa bàn, bàn thứ ba...

Nói đến đây, tự nhiên mặt đồng chí biến sắc thành màu đen, cậu cũng tò mò mà nhìn vào hướng của Cuba, và hướng đó chính là bàn của cậu có...

Cậu rất sốc khi thấy trên bàn toàn là những dòng chữ chê bai, chửi rủa và xúc phạm trên bàn mình, chúng đều liên quan đến cậu cả.

Học sinh 1: Ê, nó vô rồi kìa...

Học sinh 2: Chính nó đó...

Học sinh 3: Không muốn lại gần nó tí nào cả... ( T/g : Lý do tụi này ở đây là vì mị sắp xếp lộn xộn giữa các lớp nên vậy nha )

Cả hai đều nghe được, Việt Nam vẫn thể hiện ra sự bình tĩnh của mình, và không nhanh không chậm lấy trong cặp ra cái khăn và nước rửa tay nhanh chóng tẩy rửa lại những gì trên bàn.

V.Nam: "Mình biết trước rồi sẽ có cảnh này, dù gì thì mình cũng là nhân vật phụ ác độc mà"

"Tại sao cậu lại không phản ứng gì hết chứ "

Việt Nam quay lại hướng phát ra tiếng nói, cậu thấy mặt của Cuba đang biến sắc thành màu đỏ giận dữ.

V.Nam: Cậu nói như vậy là sao, đồng chí ?

Cuba đến gần Nam Nam, anh nắm lấy bờ vai nhỏ của cậu, giọng làu bàu.

Cuba: Tại sao cậu lại không tức giận hay gì chứ ?!

Tụi nó bắt nạt cậu đấy !!

Việt Nam bất ngờ khi Cuba lại hỏi như vậy.

V.Nam: Cậu không cần phải lo cho tớ đâu, dù gì thì tớ bị mọi người ghét do tớ là kẻ ác mà.

Cuba ngớ người trước câu nói của cậu, thường là cậu ấy sẽ nổi giận lên cơ chứ, tại sao lại bình tĩnh đến mức này, đó chính là những gì anh đang nghĩ.

Cuối cùng cũng thở dài.

Cuba: Thôi được rồi, tớ không muốn nói chuyện này với cậu nữa.

Để tớ giúp cậu lau dọn.

V.Nam: Ừ, cảm ơn cậu.

Thế là cả hai đều dọn trước ánh mắt ngỡ ngàng của cả lớp.

Học sinh 1: Thường là cậu ta nổi giận lên mà, sao hôm nay lại bình tĩnh thế nhỉ ?

Học sinh 2: Chắc do chấn thương ở đầu lần trước nhớ không ?

Mặc cho tiếng xì xào tiếp tục, hai bạn trẻ cứ tiếp tục dọn dẹp.

-20-phút-sau-

V.Nam: "Haiz, dọn dẹp xong uể oải quá "

Giờ bàn học của Việt Nam sạch bóng rồi, có thể nằm thoải mái lên nó luôn.

Cuba: Cậu vất vả rồi.

Bỗng cánh cửa lớp mở ra, một hình bóng quen thuộc xuất hiện.

???: Yo, chào buổi sáng !

Nam Nam ngơ ngác khi thấy người này.

V.Nam: Tác giả ?!

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Hôm nay chap đến đây thôi, tại sao người mà Việt Nam nói là tác giả lại ở đây, chờ ở chap sau nha ^^.

Câu chuyện nhỏ.

T/g: Cuối cùng cũng thì học kì xong rồi, giờ thì thoải mái viết truyện thôi-- * Chát*

Não: Tỉnh lại đi con kia, sắp vào học lại rồi kìa.

T/g: Thôi chết, chưa chép đủ bài !!!!

Sorry mấy chế vì lần này viết chap vừa chậm vừa thiếu chất xám ;-;.

Thấy chap hơi bị nhảm và thiếu muối quá, tui tức ghê >:,(.

Cảm ơn bạn đã đọc truyện của mình, mong bạn cho mình một cái bình chọn để cho mình có thể tiếp tục viết nhe ^^ Tạm biệt.
 
[Vietnam Harem] Từ Cuốn Sách Trắng Tinh Thành Một Câu Chuyện Tình.
Chapter 6


Ở khu vực cầu thang ở cuối dãy lớp.

V.Nam: Tại sao cậu lại ở đây vậy, tác giả ?

Cậu đang hỏi người ở trước mặt.

Khoảng vài phút trước, cậu lôi tác giả ra ngoài để lại Cuba bơ vơ một mình, đã vậy lũ trong lớp xôn xao rằng cậu sẽ đi bắt nạt học sinh mới chuyển vào vài hôm. ( T/g: Mấy cái con này thích nói xấu nhể.

-.- )

T/g: Chỉ là tui đang chán quá thôi, tui cũng có cảm xúc mà.

Quan sát từ trên cao suốt thấy nhàn quá thôi.

Việt Nam cũng bó tay với con người này, chỉ vì cảm xúc mà xuống đây.

Mà khoan đã..."quan sát"...

V.Nam: Từ từ đã, "quan sát từ trên cao", ý cậu nói là cậu đã xem từng hành động cử chỉ của tui nhá !

Tác giả không những không phản ứng, mà còn trả lời tỉnh bơ.

T/g: Ừ, đúng vậy đó.

Việt Nam giờ bất lực trước con người, giờ cậu muốn thốt lên là " Hết nói nổi "

T/g: Tui nhìn từ trên đó nên tui biết hết mọi thứ cậu đã làm, ý của tui là Tất cả mọi thứ.

Bỗng nhiên giọng của người trước mặt trên ranh mãnh hơn, mặt cậu trở nên đỏ hơn bao giờ hết."

Cậu ấy biết tất cả ư ?

Đừng nói là cả chuyện..."

T/g: Này, cậu bị sao vậy, đầu cậu sắp đun thành nồi nước sôi được lắm rồi đó.

Mà kệ đi, tui đến đây cũng không chỉ là chuyện đó thôi đâu.

Trong khi cậu vẫn đang hỗn loạn trong dòng suy nghĩ của mình thì câu nói đó đã giúp cậu thoát khỏi nó.

V.Nam: Cậu còn chuyện gì nữa sao ?

T/g: Cậu hãy nhớ đến câu này, những người xung quanh chúng ta đều là diễn viên cả.

V.Nam: Ý cậu nói vậy là sao ?

T/g: Rồi sao này cậu sẽ hiểu mà thôi.

Nhưng cậu đừng gọi tôi là tác giả nữa, nghe hơi kì lắm.

Gọi tui bằng cái tên ở đây là Shiruki được rồi.

V.Nam: Thôi được rồi, cậu nói gì cũng được.

Chúng ta nên vào lớp đi.

T/g: Oki, dù gì thì cũng sắp vào học rồi.

Trong khoảng thời gian về lớp, Việt Nam cứ suy nghĩ về câu nói của Shiruki.

V.Nam: " Những người xung quanh chúng ta đều là diễn viên cả .", câu nói đó có ý nghĩa gì à ?

Tại sao cậu ấy lại nói câu đó ra vào lúc này.

Bỗng cậu va phải một người.

"Oạch", đó là tiếng vấp ngã của Nam.

V.Nam: *Hoảng loạn* A-a, xin lỗi, tôi không cố...

ý...

Giọng cậu bỗng trở nên kỳ lạ, nói chuyện cứ ngắt quản.

Nam Nam ngẩng lên thì thấy rõ khuôn mặt ngay trước mắt, đó là khuôn mặt của kẻ khiến cậu khổ đau lúc trước, kẻ đã lấy mạng cha cậu, China.

V.Nam: "Mặc dù mình biết đây là trường học của các quốc gia, nhưng mình không ngờ hắn ta lại xuất hiện ở đây sớm đến như vậy "

China: Cậu có sao không, tôi đỡ cậu lên dậy.

China chìa tay ra muốn giúp cậu.

"Hả" là từ đầu tiên xuất hiện trong đầu cậu, nhưng cậu lại không nắm vào bàn tay ấy.

V.Nam: Cảm ơn vì lòng tốt của anh, tôi có thể tự đứng lên được.

Việt Nam tự đứng lên, phủi bụi dính trên người mình.

V.Nam: Tôi xin phép trước, tạm biệt anh.

Nam cùng người bạn của mình đi qua người China, không muốn nhìn vào khuôn mặt bất ngờ của hắn.

Shiruki: *Thì thầm* *Chắc cậu cũng cảm nhận được phải không ?

Sát khí ấy ?*

V.Nam: *Ừ, tất nhiên là có rồi.*

Cậu đâu phải dạng bình thường gì, sống từ lâu đời rồi thì cũng phải biết được sát khí là gì chứ.

Khoảnh khắc mà cậu va phải hắn ta, hắn bừng bừng lộ ra sát khí.

Nhưng hắn lại chìa tay như muốn giúp cậu; người ngoài nhìn vào thì thấy hắn ta rất tốt bụng, nhưng trong mắt Nam Nam thì hắn như miễn cưỡng giúp cậu vậy.

Cậu không thể không cảnh giác với hắn ta được.

Quay lại ở chỗ của China, anh vẫn đang trên đường đến lớp, đầu vẫn suy nghĩ về biểu cảm lúc nãy của cậu con trai anh ta vừa gặp.

Nó như là sự sợ hãi pha chút sự căm ghét trong đó; chưa bao giờ có ai lại có biểu cảm như vậy đối với anh cả, nó như là đang dè chừng đối với anh ta.

China: " Mình gặp cậu ta ở đâu rồi sao ?

Cậu ta sao lại có biểu cảm như vậy khi gặp người mới gặp.

Đành phải nhờ nó vậy "

Anh liền tìm một chỗ kín đáo, miệng lẩm bẩm một thứ gì đó như là một thuật chú nào đó.

Bỗng những luồng khí trắng bắt đầu xuất hiện quanh China, một con rồng xuất hiện.

China: " Phong Vũ, ngươi hay đi điều tra người con trai ta vừa gặp hồi nãy, ta có linh cảm tên này không bình thường như ta nghĩ.

"

Phong Vũ: " Dạ vâng thưa chủ nhân, tôi đi ngay "

Con rồng liền biến thành cơn gió, thổi đi nơi khác.

Quay lại cậu bạn trẻ của chúng ta nào !

Giờ cậu đang trong lớp học ngồi bấm điện thoại, cậu ngồi kế bên Shiruki.

Khoảng vài phút trước, Cuba cứ nghĩ rằng cậu sẽ đi bắt nạt học sinh mới, anh rất lo rằng cậu sẽ bị đình chỉ vì đây không phải lần đầu tiên; nhưng anh có vẻ lo hơi quá rồi, lúc hai đứa về thì cả hai thành bạn rồi, anh cũng thở phào nhẹ nhõm. ( T/g: Lo cho vợ là chuyện đầu tiên nhỉ ?

Cuba: ... * Blush-ing * ).

Và bọn bắt nạt thì bị khiển trách vì hành động của mình do mách giáo viên sai sự thật.

Khi Việt Nam về lớp thì bọn kia ngớ người khi thấy học sinh mới không có dấu hiệu bị bắt nạt cả mà còn vui vẻ nữa. ( T/g: *le con bật nhạc Sông quê remix * nghe vui tai nhỉ ?

V.Nam: Thiếu nước dừa nữa nè 🙂)) )

*Reng~* Tiếng chuông vào học 😛

Shiruki: Ê vô học rồi, dẹp liền đi quỷ cái.

V.Nam: Biết rồi, đang dọn nè.

Học sinh 1: Ê, thầy vô rồi kìa ! ( T/g: Hội thoại được tham khảo từ lớp tui :3 )

Cánh cửa kéo ra, là thầy Asean; À, phải rồi, tiết đầu là tiết Ngữ văn mà. ( T/g: Ở bên fanfic của mị thì học sinh sẽ học theo tiết, và mỗi tiết là giáo viên khác nhau. )

Asean: Chào cả lớp, hôm nay thầy sẽ giảng cho các em về...

--Skip--time--

Shiruki: Ôi trời, thầy Asean ôn bài cho kiểm tra mà tui lú luôn, nhưng không phải là do tui dốt gì đâu.

V.Nam: Ừ, cậu nói cũng đúng về vụ ôn, nhiều thật.

Cuba: Mà hai cậu thành bạn từ khi nào vậy ?

Bạn trẻ Cuba vẫn đang khó hiểu về vấn đề, cả hai giờ mới hiểu ra, quên mất sự hiện diện của y. (T/g: Thôi mà, đừng hờn dỗi em nó nữa, nó không có cố ý đâu.

Cuba:... *đang ngồi buồn một góc* )

V.Nam: À, bọn này làm thân từ lúc đầu giờ rồi, nhưng hình như là chưa giới thiệu với nhau thì phải.

À Shiruki, đây là Cuba.

Và Cuba, đây là Shiruki.

Shiruki: Rất vui được gặp cậu.

Shiruki chìa tay ra, cậu muốn bắt tay với bạn của Việt Nam.

Và tất nhiên anh cũng bắt tay lại.

Cuba: Ừm, rất vui được gặp cậu.

V.Nam: Được rồi, chào hỏi nhau vậy đủ rồi.

Giờ chúng ta đi ra căn-tin ăn đi, đói lắm rồi.

Thế là cả ba đi ra căn-tin để đi ăn.

Cùng lúc đó, ở nhà gia đình Đại Việt, ông Đại Nam đang làm các giấy tờ, sổ sách chô công ty của mình.

Đ.Nam: Công nhận là nhiều thật đấy, không biết chừng nào mới xong đây.

*Tiếng chuông điện thoại*

Đ.Nam: Lúc này rồi ai còn gọi vậy, phiền chết đi được.

Ông không nhận cuộc gọi, nhưng nó cứ kêu réo hoài.

Thế là tắt nguồn luôn, ông tưởng thế là xong rồi nhưng ông tính không bằng trời tính, cuộc gọi lại đến từ điện thoại bàn của mình.

Đ.Nam: Haiz, giờ này cái người gọi cho mình chỉ có tên kia thôi.

Ông nhấc máy lên.

???: [Cuối cùng em cũng nhấc máy rồi, em làm gì mà lại không trả lời máy của ta vậy ?]

Đ.Nam: Tôi làm gì thì kệ tôi chứ, sao anh cứ làm phiền tôi thế hả, Qing ?!

Đúng vậy người gọi cho ông Đại Nam nãy giờ chính là Qing, cha của China. (T/g: Let's go * le con ngồi lên thuyền Qing x Đại Nam* Đ.Nam: Bớt ngay con kia >////< )

Ở đầu dây bên kia, thì cái con người kia lại cảm thấy rất vui khi nói chuyện.

Vì anh đang crush người này. (T/g: Đó thấy chưa ?!

Biết ngay mà !! 🙂)) Đ.Nam/Qing: ... * Blush-ing*)

Anh đã thích người này từ hồi còn đi học mẫu giáo khi cậu mời anh chơi chung trong khi anh chỉ có một mình, kể từ lúc đó thích chơi chung vơi nhau lắm.

Rồi cả hai học chung tiểu học, trung học...

Nhưng cho đến khi lên đại học thì cả hai đã xa cách nhau từ lúc nào không biết, kể từ đó anh luôn thấy trống vắng như là thiếu mất điều gì đó.

Lúc nào cũng cố gắng tìm kiếm thông tin của Đại Nam, không hề ngừng nghỉ.

Nên bây giờ chúng ta thấy đấy, từ lúc biết thì làm phiền người ta lắm. (P/s: đây chỉ là fanfic, không liên quan gì đến lịch sử nên không tính là làm sai sự thật lịch sử nha ^^ )

Trở lại trường nào, giờ cả 2 đứa gồm Shiruki và Cuba đang ngồi chờ Việt Nam mang đồ ăn tới chỗ bàn họ ( do thua oẳn tù tì nên vậy 😛 ).

"Cần phá vỡ cái bầu không khí này thôi" là điều đầu tiên của Shiruki, bầu không khí ở chỗ họ yên lặng một cách ghê rợn.

Cậu mở lời đầu tiên.

Shiruki: Chỗ này cũng rộng rãi thoáng mát quá nhể ?

Cuba: Ừ.

...

Lại rơi vào bầu không khí này.

Shiruki: "Phải làm sao đây, làm sao cho hết cái cảm giác bứt rức này đây "

Chợt một suy nghĩ xuất hiện trong đầu cậu, "Chắc vui lắm đây"...

Shiruki: Mà nè Cuba, cho tui hỏi nhe ?

Cuba: Hỏi đi.

Shiruki: Thật ra, có phải cậu thích Việt Nam phải không ?

Anh liền quay mặt lại về phía cậu, mặt bất giác đỏ lên.

Cuba: " Sao cậu ta biết "

Shiruki: Lý do mà tui biết là nhìn vào phản ứng và cảm xúc của anh đối với Việt Nam, và tui còn chắc chắn hơn khi nghe những lời anh nói ở tiệm đồ ăn nhanh ở khu mua sắm cuối tuần trước.

Cuba: "Vậy ra cậu ta cũng ở đó sao ?!

" \

Shiruki: Tui cũng không muốn xen vào đâu, đối với tui thì cậu ta như là một người bạn thân vậy đó, cậu ta khá tốt với tui nên tui cũng muốn đối tốt lại thôi.

Cuba: Vậy là cả hai cậu không có bất cứ quan hệ gì khác nữa sao ?

Shiruki: Chứ còn gì nữa, bộ anh nghĩ cái gì à ?

V.Nam: Hai người có vẻ thân hơn rồi đó !

Đang nói chuyện gì đó mà không có tui phải không ?

Nam Nam từ đâu ra kèm theo khay thức ăn mang đến, xen vào cuộc trò chuyện của họ.

Shiruki: À, không có gì đâu.

Chúng ta nên ăn đi.

V.Nam: Nếu cậu nói vậy thì thôi vậy, tui cũng đói lắm rồi nè !

Cả ba ăn uống nói chuyện vui vẻ, từ chuyện trường, chuyện trên trời dưới đất nói hết như những người bạn thân.

Từ xa có ai đó đang nhìn họ vui vẻ nhau, người đó đứng ở góc căn -tin khuất tầm nhìn của mọi người.

???: Có vẻ nói chuyện với nhau vui vẻ quá nhỉ ?

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Truyện hôm nay tới đây thôi, thêm chuyên mục người bí ẩn nữa nhỉ ?

Vậy mọi người đoán xem ai sẽ là người bí ẩn đó nhé ! ^^

A: America

B: Russia

C: Germany

D: ??? ( Điền theo ý thích nhé ^^ )

Vẫn tiếp tục câu chuyện nhỏ.

Não: Mày làm gì vậy con kia ?

T/g: Đang bị đau tay sau khi chích xong

Não: Thế sao bật bài của Sơn Tùng vậy ?

Và đây là lời hứa của mị với chế @-GreyStar- nè 🙂)) Tranh con OC của mị đây.

Đang tập vẽ tay nên hơi lỗi xíu 🙂)).

Cảm ơn bạn đã đọc truyện của mình, mong bạn cho mình một cái bình chọn để cho mình có thể tiếp tục viết nhe ^^ Tạm biệt.
 
[Vietnam Harem] Từ Cuốn Sách Trắng Tinh Thành Một Câu Chuyện Tình.
Chuẩn bị sang năm mới và đôi lời tâm sự


Chào mọi người, là con tác giả lười đây.

Như mọi người đã biết, sắp sang năm mới rồi, còn ngày mai nữa thôi là sang năm 2022.

Tới lúc đó mình được nghỉ Tết nên sẽ có nhiều thời gian để viết hơn.

Những ngày qua tui không viết ra chap mới đc, do tui còn phải ôn sắp kiểm tra và còn chép bài cho đủ nữa nên mọi người thông cảm nha.

Mình cảm ơn các lượt bình chọn của mọi người trong những ngày qua ^^.

Nhưng không biết có nên viết tiếp không khi mình thấy cái này ._.

Nhìn lượt bình chọn với lượt xem mà tui buồn ghê vậy đó ;-;.

Nó cách nhau quá lớn, xấp xỉ gấp 7 lần, một số lượng không hề nhỏ đối với mình.

Không lẽ mình viết truyện không được hay sao, hay là mình viết có gì không ổn ư ? ...

Từ lúc nhìn thấy như vậy, mình cứ suy nghĩ suốt.

Chắc tui sẽ tạm lặn để có thời gian suy nghĩ và viết truyện.

Nhưng không biết chừng nào ngoi lên.

Tạm biệt và chúc mừng năm mới mọi người ^^.
 
[Vietnam Harem] Từ Cuốn Sách Trắng Tinh Thành Một Câu Chuyện Tình.
Chapter 7


Trong khi nhóm Việt Nam đang ăn trưa, bên South VN...

Côn đồ 1: Nè South VN, trong trường đang có tin rằng là thằng em trai ngươi đã thay đổi rồi, ngươi đã nghe chưa ?

South VN đang ăn trưa thì ngừng lại vì lời nói của thằng bạn, anh ngồi ngây ra.

South VN: " Nói mới để ý, từ lúc nó về bệnh viện tới giờ nó cứ như là người khác, không biết là đã có chuyện gì xảy ra nữa ?

"

Đang chìm trong suy tư, có 1 tên nữa chạy hớt hãi.

Côn đồ 2: Hộc hộc...

South VN: Có chuyện gì ?

Sao trông mày như gặp ma vậy.

Côn đồ 2: Hộc hộc Đại ca, đại ca-

South VN: Đại ca làm sao ?

Côn đồ 2: Đại ca trở lại rồi !!

South VN bất ngờ trước những lời nói của người bạn, đại ca đã hết cấm túc rồi sao ?

Vậy là anh ta đang ở trong trường.

Cần phải tìm ngay !

Trong lúc đó, tại căn tin.

Ame: Ái chà, tưởng đâu Việt Nam hôm nay sẽ gây chuyện chứ.

America đến gần chỗ bàn nhóm bạn của Việt Nam, tay chống lên bàn, quan sát kĩ diện mạo hiện tại của Việt Nam.

Từ khuôn mặt cho đến quần áo tóc tai, chúng đều trở nên gọn gàng hơn rất nhiều so với trước kia.

Ame tỏ ra bất ngờ trước diện mạo đổi hoàn toàn của cậu.

Ame: Đập trúng đầu ở đâu hay gì mà nhìn ngươi lạ dữ vậy ?

"Nói cái câu mà muốn đấm vào mặt ghê" là những gì đang mà Việt Nam đang suy nghĩ trong đầu của cậu.

Nhưng ngẫm lại thì hắn nói cũng có một phần đúng, cậu xuyên không qua được đây là nhờ Việt Nam ở thế giới này, cậu ấy bị chấn thương ở đầu vì một lý do nào đó.

Thấy mình bị bơ, America cố gắng nhịn vì anh không muốn bị cấm túc thêm lần nữa.

Anh vẫn giữ bình tĩnh hỏi Nam.

Ame: Này, tôi đang nói chuyện với cậu.

V.Nam: Hả ?

À, chỉ là sự xuất hiện của anh hơi bị lưu mờ nên tui không để ý đến anh.

Ame: " Cố lên nào, không được nổi nóng!

"

Nhìn thấy gân đỏ đang nổi lên trên mặt hắn, Việt Nam biết là không nên chọc hắn ta lúc này. ( T/g: Lúc nãy you chọc nó mà V.Nam: À thì, ahihi, thích vậy đó =))) )

V.Nam: Thế anh cần gì ở tôi hả ?

Sau khi đối phương cũng chú ý, hắn ta bình tĩnh lại và ngồi gần Nam, khiến cho Cuba có phần hơi khó chịu khi thấy hình ảnh trước mắt (T/g: Lúc ra căn-tin ăn thì tui ngồi gần Nam và Cuba ngồi đối diện cậu ấy, cốt yếu là để ngắm người thương cho dễ ý mà 🙂)) *Cuba bước đến dùng tay ngậm miệng tui lại kèm thôi gương mặt hơi ửng đỏ* Cuba: Không hề có chuyện đó. )

Trong suốt giờ đó, America luôn liến thoắng nói đủ thứ, Việt Nam thì bị hắn ta tra tấn lỗ tai vì cái tính nói nhiều của gã.

Ở một khoảng không xa chỗ Nam, South VN đang đứng như trời trồng khi thấy đại ca của mình, America đang nói chuyện vui vẻ với Việt Nam ( T/g: Tất nhiên chỉ vui vẻ với Mẽo thôi, chứ Nam nó đang "Chili" nó lắm rồi. )

South VN: Cái gì đang xảy ra vậy ?!

Tại sao đại ca lại thân thiết một cách kì lạ với Nam chứ, thường là gặp nhau là đánh lộn mà. ( Phản ứng vậy cũng không có gì lạ, vì Nam nó là phản diện làm ngây ngất lòng người mà. 😛)

Không chỉ có South VN thấy vậy, các côn đồ trong nhóm đó cũng bắt đầu nói về cách cư xử thân mật đó.

Côn đồ 3: Mày thấy gì không?

Thằng Nam nó đang nói chuyện với đại ca kìa

Côn đồ 1: Có mù tao mới không thấy á

Trong khi cái băng đảng đang nháo nhào vì hiện tượng kì lạ này, thì có một tên nói.

Côn đồ 4: Có thể là nó đang âm mưu gì đó với đại ca chúng ta, giả vờ hòa bình rồi sẽ đâm một nhát chí mạng đó.

Tất nhiên khi nghe lời đó South VN liền không tin Việt Nam nó sẽ không làm vậy vì nó đã bị chấn thương ở đầu xuất viện không lâu.

Nhưng vì lời đó mà nhiều tên cũng nghĩ như vậy và đinh ninh rằng Việt Nam chắc chắn là đang giả nai. ( T/g : Đúng là một lũ " Suy bụng ta ra bụng người " -.- )

Bọn kia liền hùng hồn bước ra chỗ bàn Nam, hằn giọng nói.

Côn đồ 1: Này thằng kia, mày đang làm gì thế hả ?

Nam Nam đang mệt mỏi với America thì đâu ra nhóm côn đồ hỏi cộc lốc với cậu, cậu bây giờ đang rất mệt nên lơ bọn chúng luôn.

Thấy Việt Nam không thèm chú ý đến chúng, một trong những tên đó tiến đến túm lấy cổ áo cậu cố nhấc lên.

Côn đồ 2: Này, tụi tao đang hỏi mày đấy.

Trên gương mặt Việt Nam vẫn giữ sự bình tĩnh từ nãy đến giờ của cậu, không chút sự sợ hãi.

V.Nam: Các anh nếu muốn sống thì bỏ cổ áo tôi xuống ngay.

Tên túm cổ áo cậu liền phá lên cười, thể hiện sự chế giễu.

Côn đồ 2: "Bỏ cổ áo xuống" ư ?

Đừng làm tao cười, mày phải là đứa nếu muốn sốn-

Chưa kịp nói hết câu, thì bắt gặp ánh mắt trừng trừng của Nam Nam, toát ra đầy sát khí khắp căng tin, khiến những người xung quanh phải kiểm tra vì nhiệt độ bất thường.

Ánh mắt đó sâu thẳm, như đang chứa những oan hồn bị hút vào nơi xa xôi.

Không hiểu vì sao, nhưng ánh mắt đó khiến tên túm cổ đó run lên cầy sấy.

Côn đồ 2: Ha-ha ha, M-mày tưởng tao sợ chắc, tao sẽ cho mày một trận nhừ tử

Tên kia giơ nắm đấm lên, tính đánh thẳng vào mặt Nam.

Sai rồi người lạ ơi !

Chưa kịp phản ứng thì hắn ta bị Nam cho nguyên một cú đấm vào bụng, một tiếng "rắc" vang qua tai mọi người xung quanh.

Hình như là nứt xương sườn rồi.

Tên kia hét lên, thả Nam Nam xuống và ôm bụng mình.

Việt Nam thản nhiên phủi quần áo không nói gì.

Côn đồ 5: Thằng khốn, mày dám đánh anh em của tụi tao.

Anh em đâu, đánh hội đồng nó đi !!!!

Tất cả liền xông lên đánh Nam.

V.Nam: Đúng là không biết nhìn nhận nhỉ.

Việt Nam cũng không ngần ngại gì mà tiến lên đấu với chúng luôn.

Trước sự ngỡ ngàng của mọi người trong căn-tin, cậu hạ gục từng tên trong đó bao gồm cả Cuba, America và South VN.

Từng động tác hạ bọn chúng, từ húc chân cho đến dùng cùi chỏ...

Đều rất chuyên nghiệp, cứ như là lính đặc nhiệm vậy.

Cuba: Cậu ấy học những động tác đó hồi nào vậy ?

South VN: Nó từ khi nào mà mạnh vậy ?

Sau trận "giáo dục" vừa rồi, từng tên nằm lăn lóc ra sàn nhà không đứa nào nguyên vẹn. (V.Nam: Kinh nghiệm chiến đấu từ lâu mà lị. >:3)

V.Nam: Nếu chịu thả xuống thì đâu có kết cục như vậy.

Việt Nam thở dài trước sự bồng bột của bọn này.

Thì từ đâu tiếng huýt còi.

???: Tôi là Hội trưởng Hội học sinh, tôi được thông báo đến đây vì có v-

Việt Nam quay lại nhìn thì cậu tưởng người xa lạ hóa ra cũng quen mặt, đó là England.

V.Nam: Giờ này mới xuất hiện, có phải là hơi muộn không...

Eng: Chuyện gì xảy ra thế này ?

Cậu có liên quan đến chuyện này không America?

Ame: Không hề nhé !

Nếu anh muốn hỏi thì hỏi cậu nhóc kia kìa.

America liền chỉ tay về phía Nam Nam, cậu đang đứng giữa đống "hỗn độn" kia, England bất ngờ.

Eng: Một mình cậu ta xử lý hết sao, có thật không vậy ?

Anh liền định hình lại và nói với Nam.

Eng: Cậu cùng với mấy tên kia !

Đến gặp tôi ở phòng hội trưởng.

V.Nam: Dạ được~

Cậu xách từng tên, từng tên một lôi như bao gạo đi theo hội trưởng.

Cuba và Shiruki cũng đi theo giúp.

Sau một hồi giải thích cùng sự giúp đỡ của "đồng chí" và con bạn, thế là cả ba được ra ngoài.

V.Nam: Haiz, lâu rồi mới vận động cũng khỏe phết.

Chúng ta cùng về lớp nhỉ ?

Shiruki: Cũng được, dù gì tui cũng muốn về lớp lắm rồi.

Sau sự kiện đó, chuyện Việt Nam đã hạ gục toàn bộ những tên côn đồ trong băng đảng của America dần dần cả trường đều biết.

Tại ???

Côn đồ 2: Em xin lỗi đại ca, chỉ là một thằng oắt con mà tụi em đại bại.

Xin đại ca trách phạt.

Toàn bộ: Xin đại ca trách phạt !!!

Ame: Không cần đâu.

Tất cả ngẩng lên, nhìn đại ca khi đang nhìn vào một thứ gì đó.

Đó là tấm ảnh có chứa hình Việt Nam.

Ame: Tôi càng ngày càng thấy cậu thú vị rồi đó Nam~

Việt Nam rùng mình.

V.Nam: Quái lạ, sao mình lại đang rùng mình trong khi ở ngoài trời cơ chứ.

South VN: Mày sao vậy ?

V.Nam: Không có gì, chỉ là giống như ai nhắc mình thôi.

Mà sao hôm đó anh không anh ra giúp bọn kia đi, đứng ở đó như thấy ma vậy.

South VN ngẫm một hồi lâu.

South VN: Tao như nhìn thấy ma là vì một đứa nhỏ con như mày lại hạ được hết như một con trâu đấy.

V.Nam: Anh nói gì cơ, cái tên Ba que này !!

South VN: Ối, có con trâu nổi điên muốn húc tôi này.

Đ.Nam: Thôi đi mấy đứa, đừng gây ồn ào nữa.

Việt Cộng cũng ra hóng xem thế nào.

Một gia đình nồng ấm.

_________________________________________

Hế lô các chế iu, tôi trồi lên lại rồi đây.

Cũng khoảng 3 - 4 tháng gì rồi tôi chưa viết truyện, xin lỗi vì tôi chậm trễ ;-;.

Một phần là do tôi nghỉ Tết, một phần là làm kiểm tra thường xuyên và ôn cho kiểm tra giữa kì... vì làm nhiều quá thành ra tui lười luôn.

Có thể tui sẽ lặn tiếp vì sắp thi giữa kì rồi. ;-;

À mà truyện của tui được 3,46k rồi, vui ghia :3

Vì tôi đang ôn nên chap ngắn hơn lần trước, nên thông cảm cho tui nha :,)

Và cảm ơn mọi người đã đọc truyện của mình, để lại cho mình một lượt bình chọn nếu thích truyện của mình để tui có động lực viết tiếp nha ^^
 
[Vietnam Harem] Từ Cuốn Sách Trắng Tinh Thành Một Câu Chuyện Tình.
Ét o ét :,)


Hé lô các pác, lại là tui, con tác giả lười biếng đây :,).

Hôm nay tui viết cái này không phải là thông báo truyện, mà cần sự trợ giúp nho nhỏ của các pác.

Mấy hôm nay tui luyện vẽ, tui và não đã cùng thiết kế một con OC.

Mọi chuyện đều rất bình thường cho tới khi tui hoàn thành xong, thì con em tui vào hỏi :" Thế anh hai tính đặt cho nó tên gì ?

".

U là trời, nghe tới việc đặt tên thôi thì tui say sẫm mặt mày rồi.

Bởi vậy mới có cái chap này, tui phải đặt tên nó sao đây :,) ?

Đây là con của tui, vừa "rặn đẻ" xong nên sinh nhật nó là hôm nay nha các pác.

Mà xin đính chính luôn, nó là con trai :,)

Mấy pác cứ bình luận, suy nghĩ cho tui một cái tên với.

Vã lắm rồi :,)
 
[Vietnam Harem] Từ Cuốn Sách Trắng Tinh Thành Một Câu Chuyện Tình.
Chapter 8


Quay lại thời điểm ngày hôm qua, Việt Nam sau khi về nhà thì bị Đại Nam hỏi rất nhiều, nào là cậu có sao không, có bị gì không, vân vân và mây mây...

Nam bị lắc ú ớ chẳng hiểu vì sao cha của biết chuyện ở trường thì Đông Lào từ đâu xuất hiện ( T/g: Từ lúc cái chap 4 tới giờ thì Đông Lào ít ra hơn nên tui cho em nó ra xíu.

Đ.Lào: Cho tui ra đuọc khoảng 1-2 chap thì tịt ngỏm, làm ăn kiểu gì thế không biết.

T/g: IM NGAY!! )

Đ.Lào : Tôi nói với cha chuyện của anh ở trường rồi.

V.Nam: Hả ?!

Mày nói rồi á ?

Đ.Lào: Ừ, chứ sao.

Đông Lào thản nhiên nói như không có gì xảy ra, Việt Nam bất lực không nói nên lời trước đứa em trai này.

Sau một hồi giải thích thì ông Đại Nam cũng đã thấy an tâm vì Nam Nam không sao.

Đ.Nam: Có chuyện này ta không hiểu, ta nhớ không hề thấy con đi tập luyện bao giờ mà sao con đánh được chúng hay vậy ?

Việt Nam cứng đờ trước câu hỏi của ông.

Cậu quên mất là tên Nam này ít vận động lắm, trả lời sao giờ ?

Đầu cậu liền nhảy số.

V.Nam: Chỉ là con lén đi tập luyện ấy mà, không có gì đâu.

Với lại còn học lõm mấy cái chiêu đó trên mạng với trên tivi thôi à...

Haha.

Câu nói của cậu khiến cho ai cũng nghĩ như vậy, riêng Mặt trận/Giải Phóng thì không.

Anh đã làm việc trong quân đội khá lâu rồi nên rất hiểu rõ các động tác và chiêu thức.

MT/GP: " Không lý nào mà nó chỉ học lõm thôi mà có thể thực hiện các động tác của dân chuyên nghiệp một cách thông thạo như vậy được, chắc chắn là có uẩn khúc gì đó "

Việt Nam cảm thấy Mặt trận/Giải Phóng đang nhìn chằm chằm mình với vẻ mặt nghi ngờ, cũng đúng thôi học lõm mà thực hành trong lần đầu tiên mà.

V.Nam: À mà, con đói rồi, nhà mình vô ăn cơm được chưa ạ ?

Đ.Nam: Ối, xuýt quên mất, nhà mình vô ăn cơm đi.

Sau một lúc thì mặt Mặt trận/Giải Phóng trở lại bình thường.

MT/GP: " Cũng có thể là do mình tưởng tượng thôi, nó cũng nói là lén đi tập luyện mà.

"

South VN: Nè, có vô ăn cơm không thì bảo.

MT/GP: Biết rồi biết rồi, vô liền nè.

Skip time đến sáng hôm sau

Nam Nam đang nằm chơi trong phòng chờ con T/g đến nhà chơi vì có nhắn điện thoại tối hôm qua sẽ đến.

V.Nam: "Không biết chừng nào nó mới đến nữa, lâu quá "

Bỗng người hầu gõ cửa.

Có chuyện gì thế: V.Nam trong phòng trả lời.

Người hầu: Dạ là bạn của cậu chủ đến rồi ạ.

V.Nam: " Vừa nhắc Tào Tháo cái là Tào Thào tới liền vậy đó!

"

Biết rồi, ta ra liền.

Việt Nam chạy xuống nhà, đập vào mắt cậu là con bạn thân dưới nhà.

Shiruki: Hello

V.Nam: Lô, sao hôm nay cậu đến vậy ?

Shiruki: Chả phải đã nhắn quà điện thoại rồi sao mà còn hỏi.

Đ.Nam: Bạn con đến chơi hả con ?

Ông Đại Nam cùng các anh xuồng dưới nhà.

V.Nam: Dạ, đúng rồi ạ.

Shiruki, đây là cha với các anh và em tui.

Cha, các anh và em, đây là Shiruki, bạn cùng lớp của con.

Shiruki: Rất vui được gặp mọi người ạ.

Đ.Nam: Ừm, cảm ơn cháu đã chăm sóc con trai bác trong thời gian qua.

Ông vừa nói vừa bắt tay với Shiruki.

Shiruki: Dạ, không gì đâu ạ.

Cậu ấy cũng đã giúp cháu rất nhiều ạ.

South VN: Nè, chắc mày cũng vất vả lắm khi làm bài thằng em ta- *Hự*

Chưa kịp nói dứt câu thì South VN bị Nam đấm một cú vô bụng.

South VN: *Khụ, khụ* Đấm kiểu gì mà đau thế thằng kia *Khụ, khụ"

V.Nam: Ai cho anh nói xấu với bạn tôi thế hả, Ba Que ?

South VN: Mày, mày-

Đ.Nam: Thôi thôi được rồi, ta xin can, đừng cãi nhau trước mặt khách như thế.

Đứng đây nói chuyện hơi bất tiện, chúng ta vào trong nhé ?

Shiruki: Dạ, được ạ.

Đ.Nam: Cậu quản gia, mang ra đây bánh và trà để tiếp khách nhé.

Quản gia: Tôi sẽ làm ngay ạ.

Giờ tất cả thành viên trong gia đình đều nói chuyện vui vẻ trong phòng khách, nhưng chuyện chưa được bao lâu thì...

30 phút sau-

*Cộc, cộc, cộc*

Quản gia: Để tôi ra kiểm tra thưa ngài.

Đ.Nam: Không sao đâu, để ta ra được rồi

Quản gia: Ngài không cần làm vậy đâu ạ.

Đ.Nam: Không sao đâu mà, ngươi đừng lo.

Cứ chăm sóc khách là được rồi.

Nói rồi, ông đi ra coi ai gõ cửa.

Theo sau ông có một cô hầu nên nếu có chuyện gì bất trắc thì có thể kéo ông ra khỏi nguy hiểm nếu xảy ra.

Tiếng gõ cửa vẫn kêu liên hồi như đang thúc giục kêu người mở vậy.

Đ.Nam: Vâng, tôi ra liền.

Ông đâu ngờ ông sẽ gặp một người không hề xa lạ nhưng lại chả muốn muốn quen.

Đại Nam mở cửa từ từ ra.

Qing: Xin chào, người đẹp~

Shiruki: Hm, bánh này cũng ngon phết nhỉ.

V.Nam: Ừ đúng vậy, thêm trà thì không gì bằng.

*RẦM*

MT/GP: Cái gì vậy ?!

Đ.Lào: Hình như tiếng phát ra từ trước cửa nhà, ra coi coi có chuyện gì.

Vì tiếng động lớn vừa rồi mà tụi nhỏ trong phòng khách chạy ra xem chuyện gì xảy ra.

Thì thấy ông Đại Nam đang ra sức đóng cửa lại như không muốn cho ai đó vào.

Tiếng nói từ ngoài cửa phát ra khiến ai cũng hiểu đó là ai rồi.

Còn ai khác ngoài Qing đại nhân, người lúc nào cũng quấy phiền Đại Nam đang ở trước nhà ông.

Qing: Thôi mà người đẹp, đây là em tiếp đãi ta sao.

Đ.Nam: Tôi không muốn một vị khách, đó chính là anh đấy.

Lý do mà nãy giờ ông không đóng được cửa nãy giờ là chân của Qing đã chặn ngay ở cửa khiến ông hơi vất vả trong việc đuổi vị khách không mời mà đến này.

(T/g: Sao tui có cảm giác như là đây là đôi uyên ương đang giận hờn nhau á.

Đ.Nam: Im ngay con kia >///<

Bỗng dưng Qing ôm eo Đại Nam, kéo ông sát gần hơn.

Qing: Nó đã nói vậy rồi, thế sao chúng ta không thành đôi uyên ương nhỉ ?

Đại Nam đỏ mặt, ông liền....

Đấm vào bụng Qing một cách "yêu thương", khiến cho ông ta nằm ôm bụng ho khan.

Đ.Nam: Công nhận học chiêu này của Nam nó cũng hiệu quả phết nhỉ.)

Sau một hồi vật lộn thì ngài Qing cũng vào nhà được, giờ cả hai gia đình đang ngồi đối mặt nhau.

Việt Nam đang cảm thấy khó chịu do cái bầu không khí ảm đạm này.

V.Nam: " Đang yên đang lành tự nhiên đâu ra cha nội này nữa.

"

Nam liếc nhìn kế bên ông Qing, đó chính là China, hắn đi theo cha mình đến đây.

V.Nam:" Không thể ngờ được rằng tên khốn này cũng tới đây nữa, bộ là ma hay gì mà ám hoài vậy "

Bầu không khí khó chịu được ngài Đại Nam phá giúp do ổng khó chịu không kém gì mọi người.

Đ.Nam: Thế anh đến đây làm gì hả ?

Tôi tưởng chúng ta đã xong câu chuyện làm ở công ty rồi sao ?

Qing vẫn ngồi ung dung ăn bánh uống trà, sau khi câu nói đó của Đại Nam xong thì buông tách trà xuống trả lời.

Qing: Chả là ta muốn mời em đi ăn với ta thôi.

Một phần là vì nhớ, còn những phần còn lại là công việc riêng.

Đ.Nam: Thế sao không nhắn hoặc gọi điện thoại đi, vậy có tiện hơn không.

Qing: Vậy ta hỏi nhé, ai là người đã chặn ta trên mạng xã hội, ai là người luôn cúp máy khi ta gọi đến.

Chính vì thế nên ta đích thân đến đây mời thôi chứ còn cách nào khác.

Ngài Đại Nam chột dạ trước từng câu nói của tên khốn kia, nà cũng một phần là do hắn.

Lúc mới lập trang cá nhân, hắn lúc nào cũng nhắn với ông không ngừng nghỉ, đến mức phải block luôn.

Đang làm việc thì y như rằng là tên đó gọi, bộ rảnh và giàu tới mức tiêu tiền chỉ để gọi một hai cuộc gọi thôi sao.

(T/g: Nói chung là trong chuyện này thì chả ai là dạng vừa cả -.-)

Qing: Và công việc lần này là cực kì quan trọng đấy.

Hắn nói với vẻ mặt nghiêm túc cùng khoanh tay trước ngực.

Đ.Nam: Có vẻ như lần này anh không hề chơi đùa nữa rồi nhỉ ?

Qing: Chứ sao, nhắc tới công việc thì ta nghiêm túc.

Vậy em có đi chứ ?

Đ.Nam: Cũng như anh thôi, nhắc tới công việc thì nghiêm túc rồi

MT/GP / SouthVn/ V.Nam/ Đ.Lào/ China: "Tại sao mình lại có cảm giác chẳng lành nhỉ ?"

Shiruki: " Vậy là sắp có drama rồi nhể"

Chương đến đây là hết rồi mấy pác, Tôi ôn luyện thi cho cuối kì muốn đuối gần chết, nên tui ra vầy thôi.

Chừng nào thi xong tui sẽ thông báo bên phần hội thoại

Nhắc nhẹ nha, chap có đánh nhau tiếp.

Hóng tiếp đê, hi hi =))

Nếu ai đó đang chuẩn bị thi cuối kì thì tui chúc người đạt được điểm cao nha ^^

Và cảm ơn mọi người đã đọc truyện của mình, để lại cho mình một lượt bình chọn nếu thích truyện của mình để tui có động lực viết tiếp nha ^^
 
[Vietnam Harem] Từ Cuốn Sách Trắng Tinh Thành Một Câu Chuyện Tình.
Chapter 9


V.Nam: " Vậy là cha sẽ đi thật sao ?!

"

Việt Nam đang ở trong phòng của ông Đại Nam, với tâm trạng bất ngờ trước sự đồng ý của ông về lời mời của Qing.

Đ.Nam: " Đúng vậy, dù gì cũng là vì công việc mà.

"

Ông vừa nói vừa chỉnh lại quần áo của mình sao cho ngay ngắn.

Việt Nam vẫn không yên tâm khi để cho cha mình đi chung với cha của kẻ thù ( ý ám chỉ China ) được, lỡ chuyện gì bất trắc xảy ra thì sao ?

Cậu còn không thể lường trước được.

Đại Nam thấy đứa con thứ 3 của mình đang lo lắng như mấy đứa trẻ mẫu giáo khiến cho ông cảm thấy cũng vui lòng.

Ông đến chỗ của Việt Nam, xoa đầu cậu nhẹ nhàng.

Đại Nam: Không sao đâu, ta đi một chút rồi về liền.

Nên con đừng lo nhé.

Nam đón nhận cái xoa đầu của ông Đ.Nam, nó đem lại cho cậu được cảm giác yên lòng phần nào nhưng sự lo lắng vẫn không dịu bớt trong cậu.

Đ.Nam: Thôi được rồi, ta đi đây.

Con nhớ ở nhà ngoan nhé !

Việt Nam tiễn ông ra cửa, chào tạm biệt ông.

Sau khi thấy bóng dáng ông xa dần và chắc chắn rằng ông không quay lại, Việt Nam túm cổ áo Đông Lào để tránh thằng em này bỏ đi.

V.Nam: Ê Đông Lào, lại đây anh mày nhờ cái này.

Đông Lào đang chuẩn bị đi thì bị kéo lại, bực bội hỏi.

Đ.Lào: Thế anh muốn tôi làm cái gì ?

V.Nam: " Thề, mỗi lần nói chuyện với nó như thế này thì mình lại muốn cho nó một khoá huấn luyện quá."

Việt Nam nén cục tức trong lòng, tiếp tục nói việc muốn nhờ.

V.Nam: Chỉ là anh mày muốn....

Trong thuyền bay của ngài Đại Nam.

Ông đang ngồi ung dung trong thuyền của mình, nhìn ra ngoài cửa kính nhỏ, ngắm nhìn thành phố phồn vinh và đầy đủ ánh đèn màu sắc.

"Cũng đã lâu rồi chưa đi ăn cùng ai ngoài giá đình nhỉ ?"

Ông thầm nghĩ.

Hầu như ông chỉ đi ăn với gia đình thôi, ít khi đi ăn với một ai khác, lần gần đây nhất là đi ăn với Qing tầm nửa năm trước.

Nghĩ lại thì càng tức, hôm đấy hắn cũng mời ông đi nhà hàng, cái hồi sau khi ăn xong thì ngỏ lời cầu hôn.

Chưa hiểu nhau và hẹn hò bao giờ thì cưới sao được, tất nhiên là ông không đồng ý rồi.

(T/g: Ông có về điều đó không ?

Đ.Nam: Chắc chắn rồi !

T/g: Vậy tui tiết lộ một chút nhé !

Khoảng thời gian trước, hồi còn học tiểu học, Qing đang đi chơi thì bị vấp té vào vũng nước.

Sợ bị cười nhạo vì chuyện cỏn con này nên trốn trong nhà vệ sinh.

Không biết thần giao cách cảm hay gì mà Đại Nam biết chuyện mang bộ thể dục của Qing đến, mọi người trong lớp hỏi tại sao thì Qing tính nói sự thật nhưng Đại Nam nói vòi nước bị hỏng và Qing không biết gì nên mở.

Đ.Nam/Qing: .... {Không nói gì mà liếc đi chỗ khác}

T/g: Tiếp theo là từ hồi Đại học.

Khi đang chuẩn bị lên thuyết trình thì Đại Nam làm mất tài liệu để thuyết trình.

Nhưng rất may là Qing biết tính cách của ông ra sao nên đã mang theo tài liệu dự phòng.

Nhờ có nó nên buổi thuyết trình không gặp vấn đề gì.

Đ.Nam/Qing: ... {Vẫn tiếp tục im lặng}

T/g: Còn nữ-

Đ.Nam: Thôi thôi được rồi, nhà ngươi đừng nói nữa !

T/g: ui òn ưa ói ong à [Tui còn chưa nói xong mà ] { Đang bị Đại Nam bịt mồm })

Suy nghĩ một hồi lâu, ông không biết là đã tới nơi.

Bước xuống tàu, nhìn từ chỗ đáp, trước mắt ông là một nhà hàng Trung Hoa, không như như lần trước. ( T/g: Lần trước là nhà hàng châu Âu các pác ạ 😛 )

Bỗng một anh tiếp tân đến chỗ ông Đại Nam.

Tiếp tân: Xin hỏi, ông có phải là ngài Đại Nam không ạ ?

Đ.Nam: Vâng, đúng vậy.

Là tôi

Tiếp tân: Ngài đang đặt chỗ và chờ ngài ở trong.

Xin mời ông đi theo tôi lối này.

Thế là cả hai người bước vào.

Thế nhưng ông Đại Nam nào đâu biết.

V.Nam: Vậy là cha vào nhà hàng Trung à, hoá ra cũng không xa nhà lắm.

Đ.Lào: Giờ chúng ta xuống được chưa ?

Việt Nam với Đông Lào đu lên thuyền của cha hai đứa ngay sau khi ông ấy bước vào buồng trong.

Hiện tại giờ thì cả hai đã vào được với tên giả là Nam với Long.

Đ.Lào: Ông không tìm được cái tên khác được hơn sao mà lựa cái tên tầm thường như vậy.

V.Nam: Bộ mày nghĩ tao nghĩ ra được ngay hả ?

Giỏi thì tự đi mà làm đi, xem cha đi đâu kìa !

Cả hai giờ đang đi sau lưng Đại Nam tới phòng ăn, cả hai đã lựa cho mình chỗ ngồi trống không có khách đặt.

Sau khi ổn định chỗ không bị phát hiện thì Đông Lào thắc mắc.

Đ.Lào: Tại sao anh lo cho cha quá vậy ?

Ông ấy cũng đâu phải dạng yếu đuối gì cơ chứ, ông ấy võ công đầy mình.

V.Nam: Tao cũng biết chứ !

Chỉ là....

Cậu nhìn qua chỗ cha mình.

V.Nam: Chỉ là linh cảm rằng có chuyện gì đó không lành sắp xảy ra thôi.

Cậu nói vẻ mặt nghiêm túc nhưng có pha chút sự lo lắng.

Đông Lào thấy vậy thì không nói gì thêm, cũng âm thầm quan sát theo ông anh mình.

Đại Nam sau khi vào phòng, từ từ quần sát trong phòng.

Sau đó thì thấy tên Qing đang ngồi chờ ông ở kia nên tiến đến.

Đ.Nam: Anh chờ tôi lâu không ?

Qing: Nếu như em đến được thì tôi chờ bao lâu cũng được.

Đ.Nam: Thôi bớt xàm lại, vào vấn đề chính đi.

Qing: Đừng nôn nóng chứ người đẹp, có thực mới vực được đạo, ăn trước đã.

Đ.Nam: Anh có chắc là sau khi ăn xong thì sẽ vào vấn đề chứ ?

Qing: Tất nhiên, ta nói dối em làm gì.

Đ.Nam: Thôi được, tôi tin anh lần này.

Đại Nam đẩy ghế ra, ngồi vào chỗ đối diện với Qing.

Phục vụ bắt đầu mang các món ăn lên, đều là các món ăn nổi tiếng xứ Trung.

Vì đã ăn rồi nên bàn của Việt Nam chỉ gọi nước uống thôi.

Đ.Lào: Hoá ra chỉ ngồi ăn thôi sao.

V.Nam: Từ từ, phải chờ xem tình hình ra sao đã chứ.

Sau một hồi ăn uống, cuối cùng Qing cũng nói.

Qing: Vấn đề lần này là về việc hợp tác giữa hai bên công ty chúng ta.

Đang nói thì Qing để ý trên mặt của Đại Nam còn vương vấn một chút thức ăn.

Qing: Haiz, em luôn ít để ý đến bản thân nhỉ ?

Qing lấy khăn tay vươn tay lau vết thức ăn kia.

Hành động này khiến cho ông bất ngờ, từ từ sang đỏ mặt nhẹ.

Nhưng đừng hai bạn trẻ từ đến giờ quan sát họ.

Đ.Lào: Hoá ra họ cũng có tình cảm phết.

Nhể...?

Đông Lào quay qua thì thấy ông anh mình đầu đầy hắc tuyến, sắc mặt đen lại.

Cậu còn thể cảm nhận được sát khí muốn giết người toả ra khắp căn phòng của người anh "dấu yêu" của mình.

Sát khí nặng tới mức khiến cho cậu chỉ muốn ngậm mồm ngay lập tức.

( T/g: Có cần phải đến như vậy không?

V.Nam: Tất cả những gì liên quan đến kẻ thù thì căm ghét đến tận xương tận tủy !!

China: {Tổn thương sâu sắc})

Ông Đại Nam nhận thức lại, không đỏ mặt nữa mà nghiêm túc nói.

Đ.Nam: Việc hợp tác có vấn đề gì sao ?

Qing: Hàng hoá giao đến cho hai bên đều không đúng với số liệu gốc được liệt kê trên giấy tờ.

Đ.Nam: Cuối cùng anh cũng nói lên luôn rồi nhỉ.

Mà tôi để ý rằng nó không hề lấy một số lượng lớn, mà giống như lấy từng chút một ấy.

Qing: Đúng vậy, giống như tên trộm này biết việc giao dịch này sẽ còn kéo dài nên chúng cứ lấy từng chút một để chúng ta không để ý.

Đ.Nam: Anh có nghĩ rằng bọn trộm này là người ngoài không ?

Qing: Có thể là không, nó có thể là một trong số những người trong công ty chúng ta.

Đ.Nam: Cũng có thể là người của ta đã tiết lộ thông tin cho bọn người ngoài.

Có rất nhiều thứ chúng ta có thể đặt ra.

Hai người bắt ngồi trầm ngâm, Đại Nam lên tiếng.

Đ.Nam: Những gì chúng ta nói nãy giờ là những gì mà biết được trong thời gian qua.

Anh có ý kiến gì để điều tra hoặc có cách để khiến cho nó lộ ra không ?

Qing: Chưa, hiện tại còn quá ít thông tin chưa thể làm sáng tỏ được thực hư này.

Nhưng anh chắc chắn rằng, giấu đầu thì lòi đuôi thôi, cứ tiếp tục điều tra và khi có cơ hội thì nắm nó ngay lập tức.

Đ.Nam: Chúng ta đâu còn lựa chọn khác ngoài nó nữa đâu nên tui cũng sẽ theo vậy.

Qing: Dù gì thì cũng cảm ơn em đã đến đây.

Có muốn để ta đón em về không ?

Đ.Nam: Thôi, xin cảm ơn.

Cuộc hội thoại từ nãy giờ đã bị Đông Lào và Việt Nam nghe nãy giờ.

V.Nam: Hàng hoá của công ty bị lấy trộm ?!

Điều này cũng khá đáng lo ngại.

Mày có biết về chuyện này không ?

Đ.Lào: Thực ra tôi cũng để ý về mấy chuyện xoay công ty gần đây, đều nói về việc mất cắp này khiến cho nội bộ hơi náo loạn.

Hai đứa nói chuyện thì để ý hai người họ ở bàn kia chuẩn bị ra về.

Đ.Lào: Chúng ta cũng nên chuẩn bị nhỉ ?

V.Nam: Ừ, về thô-

*Choang*

Đ.Lào: NẰM XUỐNG !!

V.Nam: Hả-

Chưa kịp định hình gì thì bị Đông Lào kéo xuống nằm dưới sàn, sau tiếng kính vỡ thì tiếp theo đó là tiếng súng kéo liền.

Cướp: Tất cả các khách tại nhà hàng này nghe đây, bọn tao đã đóng chiếm toàn bộ toà nhà này.

Khôn hồn thì nghe lời, Không thì...

Nói rồi tên cướp bóp cò, tiếng súng lớn vang trời khiến cho các thực khách hoảng sợ ( ngoại trừ Qing và cha con nhà Đại Nam ).

Tại nhà Đại Nam.

Tivi đang phát bản tin thời sự.

Biên tập viên chuyển bị sang bản tin mới.

BTV: Tin mới nhận, một băng cướp khét tiếng đang bị truy nã đã thực hiện một phi vụ cướp ngân hàng và đang bị cảnh sát truy nã.

Vì bị dồn vào đường cùng, chúng đã xông vào chiếm đóng một nhà hàng Trung Hoa và bắt rất nhiều con tin.

Chúng ra điều kiện là thả chúng ra nếu không muốn con tin gặp nguy hiểm.

Hiện tại cảnh sát đã bao vây toàn bộ nhà hàng, và chúng tôi sẽ quay lại nếu có thông tin gì mới.

South VN: Chậc chậc, bây giờ còn chiếm đóng nhà hàng nữa, bọn này cũng gan dạ dữ.

Mặt trận/Giải Phóng bước vào phòng khách hỏi.

MT/GP: Nè, mày thấy Việt Nam với Đông Lào đâu không ?

Từ lúc cha đi đến giờ, không thấy mặt mũi tụi nó đâu hết.

South VN: Chắc tụi nó đi đâu chơi thôi à.

Lo lắng làm cái gì.

MT/GP: Chắc vậy rồi, phải không ?

Tình hình hiện tại ở nhà hàng.

Tất cả hành khách đều đang hoảng loạn và lo sợ.

Đ.Nam: Giờ chúng ta phải làm gì đây, tất cả các thực khách đều bị nhốt trong đây.

Không thể để họ gặp chuyện nguy hiểm được...

Qing: Giờ em có kế sách gì không ?

Đ.Nam: Tôi có cách này...

Ở ngoài căn phòng.

Cướp 1: Bọn cớm giờ đang ở đâu ?

Cướp 2: Chúng đã vây quanh toàn bộ nhà hàng.

Cướp 1: Giờ đại ca tính làm sao đây.

Cướp 2: Không sao, miễn chúng ta còn bắt bọn thực khách làm con tin, chúng ta sẽ thoát được thôi.

*Lạch cạch, lạch cạch*

Cướp 2: Tiếng gì vậy ?

Cướp 1: Bọn thực khách bắt đầu làm trò gì rồi.

Tên cướp 1 mở cửa vào trước, nổ súng đe doạ.

Cướp 1: Bọn bay mà làm gì đó, không sợ chết à-

Chưa kịp nói xong thì tên cướp bỗng nhiên im lặng.

Thấy bất thường tên còn lại ngó vào.

Cướp 2: Này, mày gặp chuyện gì đấ-

Không định hình được chuyện gì thì bị ăn trọn luôn cú đá của Qing.

Qing: Bọn cướp vô nhân đạo như các ngươi nên ngậm mỏm vào.

Thu hồi lại chân của mình.

Quay lại hỏi người thương.

Qing: Tên còn lại em xử lý sao rồi ?

Đ.Nam: Ổn hết cả rồi !

Tên cướp lúc nãy bị Đại Nam không nhân nhượng khiến cho vài chiếc răng ra ngoài cùng máu ứa ra như nước.

Đ.Nam: Không ngờ bây giờ còn có vụ cướp trắng trợn vậy luôn.

Giờ tất cả mọi người ở đây, chúng tôi sẽ xử lý chuyện này.

Ông ra hiệu cho Qing.

Đ.Nam: Nào, đi thôi !

Qing: Ok

Nói rồi cả hai chạy ra ngoài, Việt Nam ngồi không yên tính chạy đi giúp thì bị Đông Lào nắm lấy cổ tay.

V.Nam: Mày làm gì đấy ?!

Đ.Lào: Anh tính đi đâu ?

V.Nam: Chạy theo giúp họ chứ còn gì nữa, không thấy hả ?!

Đ.Lào: Anh tính đi tay không đánh giặc trong khi chúng có súng sao ?

Đó là mạo hiểm, không phải gan dạ.

V.Nam: Anh mày biết chứ !

Nam hất tay ra.

V.Nam: Dù không có gì trong tay, anh đây sẽ cố gắng bảo vệ gia đình, dù cổ đứt đầu lìa.

Nam Nam chạy đi tìm cha của mình.

Đông Lào ngồi bần thần ra sàn, khó hiểu trước hành động của ông anh mình.

Ngoài đấy rất nguy hiểm, tại sao anh ta lại làm vậy chứ.

Sau một lúc lâu, Đông Lào cũng đứng dậy chạy đi tìm ông anh trời đánh.

Ở phòng trên cùng của nhà hàng.

Thủ lĩnh: Haiz, bộ bọn cớm không sợ chết con tin hay sao mà bao vây nhà hàng thế này, đã thế thì ta đây sẽ giết gà doạ khi cho chúng xem.

Đ.Nam: Giết ai cơ ?

Tên thủ lĩnh quay đầu lại thì thấy Đại Nam và Qing ở trước cửa căn phòng, sau lưng họ là anh em của tên thủ lĩnh đều đã trọng thương và nằm bê bết dưới sàn.

Qing: Mấy tên này quá yếu đuối, chả cần dùng hình dạng chiến đấu vẫn hạ được.

Ngươi nên chọn ai đó có kĩ năng cao hơn đi !

Tên thủ lĩnh hoảng sợ trước những gì mà Qing và Đại Nam đã làm.

Thủ lĩnh: B-bọn mày là ai ?

Đ.Nam: Bọn tôi á ?

Chỉ là thực khách ở đây thôi.

Thủ lĩnh: Được lắm, quân tao đâu chỉ có nhiêu đây, bọn bây đâu !

RA ĐÂY !!

Sau lời nói đó, rất nhiều tên khác xuất hiện, chúng đều trang bị rất kĩ càng.

Qing: Có nhiêu đây thôi á ?!

Mắc cười.

Thủ lĩnh: Để xem ngươi có cười được không !

Tên thủ lĩnh lôi ra một cái điều khiển, hắn ấn nút, thêm một đoàn robot đầy đủ chủng loại chiến đấu ra.

Thủ lĩnh: Để xem bọn mày làm được không ?!

Đ.Nam: Ái chà, cũng hơi khó nhằn đấy.

Chúng ta cũng nên trang bị như chúng luôn vậy.

Qing: Nguyện theo ý em vậy.

Cả hai biến thành dạng chiến đấu của mình.

Đại Nam biến thành Ngư Long Nhân cầm theo mình là thanh đoản kiếm.

Qing thì thành Thăng Kim Long mang theo mình là thanh đại đao. ( T/g: Đừng hỏi có chuyện này, vì đây là truyện viễn tưởng, những thứ không thể thành có thể =))) )

Qing/Đ.Nam: Giờ nhào vô kiếm ăn đê.

Ở Việt Nam thì cậu đang chạy tìm khắp khắp căn phòng vẫn không thấy cha đâu, chạm trán không ít tên nhưng nhằm nhò gì với cậu, chỉ là hiện tại giờ cậu đang đuối sức thôi.

V.Nam: Hơ, hơ { Thở không ra hơi }

Cậu đang dừng chân ở cầu thang tầng thứ 5, ngồi xổm xuống đầy mệt mỏi.

V.Nam: Mệt quá, nhà hàng gì mà cao khiếp !

Đang ngồi nghỉ thì nghe tiếng động lớn ở trên.

V.Nam: Hử ?

Tiếng này là...

Có đánh nhau ở trên ?!

Không được, cha có thể đang gặp nguy hiểm, phải lên nhanh thôi.

Nếu hỏi tại sao thang máy mà cậu không dùng, đơn giản là vì bọn cướp là ngắt hết rồi nên khiến cho Nam phải khổ sở thế này đây.

Cậu chạy thật nhanh lên tầng, nhanh nhất có thể.

Mong rằng cha vẫn bình an.

Cậu không muốn phải thấy cha bị giết trước mặt mình nữa, KHÔNG MUỐN NỮA !!

Chạy đến nơi cậu thấy cha và Qing đang đánh trả kịch liệt, nhưng trong hình dạng rất lạ.

Qing: Chết tiệt, chúng thì dễ ăn đấy nhưng mà.

Đ.Nam: Nhưng lại quá đông !

Đang tập trung vào cuộc đánh nhau thì từ đâu ra một tia sáng đỏ nhắm thẳng vào họ.

Qing: Thôi xong rồi !

Mau tránh ra--- Ahhhhhh

Cả hai đều bị bắn, cả cơ thể đều bị bắn văng lên tường trở nên không ngừng đau nhức.

V.Nam: Không !

Cha đang gặp nguy hiểm, phải ra nhanh lên, nếu không thì...

Chưa kịp chạy thì cậu ngã khuỵu xuống đất.

V.Nam: Cái gì ?

Không phải lúc này chứ!

Tên thủ lĩnh bước đến chỗ hai người đang nằm vì cú văng vừa rồi.

Thủ lĩnh: Chà chà, không phải các ngươi mạnh miệng lắm sao ?

Sao giờ đều nằm im re vậy.

Đ.Nam: Tên khốn, ta sẽ không tha cho ngươi đâu.

Cứ chờ đó đi !

Thủ lĩnh: Biết rồi !

Vậy nên ta sẽ tiễn hai ngươi trước khi tiễn ta vậy.

Tên thủ lính lấy khẩu súng vừa rồi.

V.Nam: Hả ?!

Chết tiệt, cái cơ thể này đứng dậy coi !!

Tên kia chuẩn bị bóp cò.

Thủ lĩnh: Gửi lời chào đến Diêm Vương hộ ta nhé !

V.Nam: ĐỨNG DẬY NHANH ĐI !!!

Cậu giãy giụa trong sự vô vọng, cậu không muốn thấy hình ảnh này thêm một lần nữa, nó như là một cơn ác mộng vậy.

Thủ lĩnh: Vĩnh biệt nhé !

V.Nam: KHÔNGGGGGGGGG !!!!

Cậu nhắm chặt mắt lại, tuyệt vọng cho rằng cậu quá yếu đuối không thể nào bảo vệ được người thân của mình dù đã vào thế giới này, muốn chết quắc cho rồi.

Nhưng tại sao lại không có tiếng động vậy, nhắc mới nhớ nãy giờ cậu không nghe được tiếng động gì, cứ như là mọi thứ tận biến rồi vậy.

Cậu chú ý lắng nghe hơn, tiếng lửa cháy nhỏ, tiếng di chuyển của các động cơ.

Cậu dần mở mắt, nơi cậu đang nằm hiện giờ hoàn toàn khác với nới lúc nãy.

Giống như là một điện thờ, xung quanh đều là các trụ cột to lớn, giữa các trụ là các cỗ máy kì lạ, chúng hoạt động rất đều đặn và trơn tru.

Cậu nhìn kĩ lại thì mới hoảng hồn.

V.Nam: ĐÂY LÀ TRÊN TRỜI CƠ MÀ !!!

Vừa này còn ở nhà hàng cơ mà, tại sao lại ở trên trời.

Không lẽ mình chết mợ luôn rồi, chết gì lãng xẹt vậy

???: Ái chà, cậu nhóc đáng yêu này là ai thể nhỉ ~ ?

Tiếng nói vừa rồi phát ra từ đằng sau Nam Nam.

Quay đầu lại thì thấy chủ nhân của giọng nói vừa rồi là người phụ nữ xinh đẹp, trẻ hơn cậu một chút, diện trên mình bộ trang phục cổ trang sắc sảo và thanh tao.

V.Nam: Chị là ai ?

???: Ta tên là Thánh Cửu Phượng Thiên, chủ nhân của đền thờ này !

Ngươi có thể gọi ta là Cửu Thiên cho ngắn gọn.

Thánh Cửu Phượng Thiên ?

Một cái tên nghe xa lạ nhưng lại cảm thấy thân quen.

Nam lại hỏi.

V.Nam: Tôi đang ở đâu đây ?

Không lẽ tui đã chết rồi sao ?!

C.Thiên: Không, ngươi không hề chết.

Cái đang hiện hữu ở đây chính là tiềm thức của cậu.

Đây chỉ là trong tâm trí ngươi thôi.

V.Nam: Vậy còn cha tôi thì sao ?

Ông ấy sao rồi ?!

C.Thiên: Đừng hoảng loạn, thế giới này với thế giới ngoài đều không liên hệ với nhau nên khi ngươi ở trong đây tất cả ngoài kia như ngưng động.

Việt Nam đứng thần ra một hồi lâu.

V.Nam: Vậy tại sao tôi lại ở đây ?

C.Thiên: Là do ta triệu hồi ngươi tới đây.

Thật ra, ta khá khâm phục ý chí kiên cường của ngươi đấy.

V.Nam: Hả ?

Tại sao vậy ?

C.Thiên: Đó là vì cậu khá đặc biệt hơn so với những người khác, những người khác họ muốn sức mạnh của ta chỉ có thể đạt được những lợi ích cho cá nhân của họ.

Cửu Thiên bay đến gần chỗ cậu, nhìn sơ lược từ trên xuống dưới.

C.Thiên: Cậu có muốn sức mạnh của ta không ?

V.Nam: Tại sao cơ chứ ?

C.Thiên: Không phải cậu còn người cha đang gặp nguy hiểm cần phải cứu sao, nếu cậu có sức mạnh thì sẽ đánh được trả được bọn kia.

Việt Nam hơi đơ người trước câu nói vừa rồi, sức mạnh của người này á...

Mình không tin tưởng lắm nhưng mà cha đang gặp nguy hiểm, không thể nằm trơ ra đấy được.

V.Nam: Nếu tôi có sức mạnh của người thì chắc cũng phải có điều kiện để lấy nó phải không ?

Vậy điều kiện đó là gì ?

C.Thiên: Ta tưởng ngươi sẽ không nói đến chứ.

Đúng vậy, có điều kiện: đó chính là ngươi sẽ phải làm theo lời ta vô điều kiện nếu có được sức mạnh này.

Việt Nam suy nghĩ một hồi lâu, và cậu đã quyết định.

V.Nam: Được, tôi chấp nhận điều kiện này.

C.Thiên: Có thế chứ !

Giờ ngươi chờ chút ta sẽ cho ngươi cái này.

Cửu Thiên giơ tay lên, dùng ngón tay chạm vào giữa trán và truyền một thứ gì đó.

V.Nam: Đây là...?

C.Thiên: Đây là câu thần chú để hợp nhất sức mạnh lại và cách để giao ước với nhau.

Sau khi truyền xong thì Thiên bay ra xa.

C.Thiên: Ngươi đã sẵn sàng chưa ?

V.Nam: Luôn luôn trong tư thế sẵn sàng.

C.Thiên: Tốt, cứ làm theo sự chỉ dẫn vừa rồi.

Cửu Thiên bay lên trời, bầu trời bỗng nhiên sáng hơn bình thường có phần hơi loá mắt.

C.Thiên: Hỡi Thần linh Mặt trời xa xôi ơi, con xin cầu khẩn sự nhân từ của ngài, hãy cho người kia mượn sức mạnh của con để thực hiện mong muốn của họ...

Mặt đất bắt đầu rung chuyển.

Việt Nam có thể cảm thấy những thứ xung quanh bắt đầu rời rạc ra như là mở rông vậy

C.Thiên: Đến lúc rồi.

Cửu Thiên giang rộng tay ra, cả người bắt đầu phát ra ánh sáng trắng vàng.

C.Thiên: Ta là ngươi...

V.Nam: Người cũng là ta...

C.Thiên: Kể từ bây giờ, cả hai ta sẽ là một.

Sẽ chiến đấu với nhau...

V.Nam: Sẽ bảo vệ cho nhau tới cùng.

V.Nam/C.Thiên: THỰC HIỆN GIAO ƯỚC...

Sau tiếng gọi vừa rồi của hai người, không gian xung quanh bỗng loé sáng một cách chói mắt và tất cả mọi thứ không thể thấy gì vì sư bao phủ của nó.

Quay lại thế giới hiện tại.

Đ.Lào: Hơ, hơ, mệt thật sự.

Ổng ăn cái gì mà chạy nhanh thế, chạy muốn hết cái nhà hàng.

Từ nãy tới giờ Đông Lào đuổi theo Việt Nam, anh không thể đọ lại được tốc chạy bao nhiêu năm kinh nghiệm chọc chó của ông anh mình.

Đ.Lào: Mà sao trên đầy ồn ào mà bỗng yên lặng lạ thường vậy ?

Đ.Lào chạy tới nơi vừa rồi của Việt Nam, anh thấy cha mình sắp bị bắn rồi.

Đ.Lào: Không thể để như vậy được, phải ra nhanh thô-

Anh khựng lại trước ánh sáng vừa mới xuất hiện trước mắt mình, nhìn kĩ lại thì nó giống như là một người nào đó phát sáng.

Chưa kịp định hình lại chuyện vừa xảy ra thì ánh sáng đó lao ra như mũi tên, chặn được đòn tấn công của tên thủ lĩnh chuẩn bị giết Qing và Đại Nam.

Đ.Nam: C-cậu là...?

Đại Nam ngước mắt lên nhìn người vừa mới cứu mình, ánh sáng xung quanh người đó giảm dần hiện rõ lên đó là một người tóc đỏ pha chút vàng ở đuôi tóc dài, khoác trên mình bộ cổ trang, xung quanh người có những dải lụa bay.

Ông nhìn kĩ lại thì người vừa cứu mình vừa rồi lại chính là Việt Nam.

Đ.Nam: V-Việt Nam, sao c-con lại ở đ-đây ?

Việt Nam quay người, cuối xuống dùng chút sức mạnh chữa trị vết thương cho cả hai người.

V.Nam: Không sao đâu cha, cha cứ nghỉ đi.

Mọi thứ ở đây con xử lý cho.

Đ.Nam ngất lịm đi ngay sau đó vì vừa mệt vừa hứng chịu nhiều sát thương vừa rồi.

Đông Lào chạy tới chỗ họ, đỡ họ ra chỗ khác, Nam ra hiệu cho đứa em báo cảnh sát

Tên thủ lĩnh chả hiểu mô tê gì nãy giờ, không phải chỉ có hai người thôi sao, tại sao lại thêm một đứa nào nữa ?

Không lẽ là tiếp viện ?!

Thủ lĩnh: Mày là ai ?

V.Nam: Bọn ta là Thánh Phượng Cửu Thiên, người canh giữ Thánh điện trên không.

Thánh Phượng Cửu Thiên ?

Canh giữ Thánh điện trên không ?!

Tại sao mình nghe ở đâu đó rồi.

Tên kia nhớ lại lời thuộc hạ hắn từng nói.

"Khoảng thời gian trước..."

Thủ lĩnh: Thánh Phượng Cửu Thiên á ?

Là ai ?

Thuộc hạ: Đó là một người có sức mạnh và quyền lực vô đối, thưa đại ca.

Em nghe nói người đó từng cho nhiều người mượn sức mạnh, nhưng hầu như đều là cho mục đích riêng nên không thấy cho sức mạnh đó nữa.

Thủ lĩnh: Vậy tại sao mày lại nói cho tao điều này ?

Thuộc hạ: Bởi vì việc làm của chúng ta đã đến tai những người trên Thánh điện trên không, e là không sớm cũng không muộn những người trên đó sẽ giáng trần xử lý chúng ta.

Thủ lĩnh: Ôi dào, sợ gì.

Chúng ta có lực lượng hùng hậu kèm với máy móc hiện đại, sao sợ được bọn trên Thánh điện cơ chứ !

"Quay lại hiện tại..."

Thủ lĩnh: Cuối cùng cũng có người xuống rồi nhể.

Giờ đến lúc thành trừng rồi !

Nam hơi bối rối vì đây là lần sử dụng sức mạnh đầu tiên của cậu, Cửu Thiên xuất hiện đằng sau hỗ trợ.

C.Thiên: Hãy tưởng tượng vũ khí cậu mong muốn và hô lên câu thần chú này, những dải lụa sẽ đáp ứng những gì cậu muốn.

Nam Nam nhắm mặt lại suy nghĩ về hình dáng vũ khí.

Trong lúc đó tên thủ lĩnh chuẩn bị bắn cậu bằng khẩu súng của hắn.

Thủ lĩnh: Nhận lấy đi !

V.Nam: Hoả kiếm, hãy xuất hiện !!

Những dải lụa xung quanh cậu bắt đầu tản ra, bắt đầu tạo hình thành những thanh kiếm lửa bùng cháy.

V.Nam: Hãy đánh bại chúng, đừng để ai chết !

Sau hiệu lệnh vừa rồi, những thanh kiếm bắt đầu bay khắp nơi và hạ gục từng kẻ, khiến cho chúng bỏng nghiêm trọng.

Tên thủ lĩnh cố bắn nhưng không thành vì sự cơ động của những thành kiếm.

Và rồi một thanh kiếm tấn công từ đằng sau hắn khiến cho hắn phải làm lăn lộn trên sàn như cá ra khỏi nước.

Thủ lĩnh: Ahhhhhhhhh !!!

V.Nam tiến đến chỗ hắn đang nằm, nhìn hắn quằn quại.

Thủ lĩnh: Xin cậu đấy, hãy tha thứ cho tôi đi mà !

V.Nam: Ngươi sẽ không chết ở đây đâu, ta sẽ giao cho cảnh sát việc này.

Ngươi sẽ phải trả giá cho việc làm của mình.

Cảnh sát từ đằng sau ồ ạt chạy vào, bắt giữ từng tên bao gồm cả tên thủ lĩnh.

Việt Nam khoanh tay quay người lại nhìn Đông Lào.

V.Nam: Cuối cùng cũng tới rồi hả, có hơi chậm chút.

Đ.Lào: Xin lỗi được chưa, không ngờ mấy tên đấy xây dựng kín bít như vậy trong thời gian ngắn nên có phần hơi chậm trễ.

Đ.Lào liếc nhìn ông anh mình, ổng có hơi khác so với bình thường, có thể là do thức tỉnh được sức mạnh nên vậy.

Đ.Lào: Anh có cần nghỉ ngơi không ?

V.Nam: Hả, không cần đâu, anh mày khoẻ lắ-

Chưa kịp dứt câu thì Việt Nam ngã quỵ xuống.

V.Nam: " Ơ kìa, m* nó.

Sao mệt chết mợ vậy nè.

"

Cậu nhắm nghiền mắt lại, hình ảnh cuối cùng là Đông Lào kêu cấp cứu cho cậu.

Hoá ra nó cũng lo cho mình phết.

_________________________________________

Sorry mấy pác, lâu nay không viết truyện làm cho mấy pác hóng mòn dép rồi, thành thật xin lỗi ;-;.

Do tui bận ôn thi, thi xong thì làm nhiều giấy tờ để vô trường THPT nên thành ra quên luôn, đáng lẽ làm xong đống đó lâu rồi nhưng vì bản tính lười trời ban thế là giờ này mới có chap mới :,)

Lần này đạt được kỉ luật mới là gần 5000 từ :3 Khá là vui.

Và đây là khuôn mặt cho tui vẽ cho ông Đại Nam.

Bên trái là hình ảnh thường, bên phải là hình ảnh biến hình :3

Cũng trong thời gian lặn đó tui đi luyện nét =)))

Và cảm ơn mọi người đã đọc truyện của mình, để lại cho mình một lượt bình chọn nếu thích truyện của mình để tui có động lực viết tiếp nha ^^

Tạm biệt mọi người ố lala =)))
 
[Vietnam Harem] Từ Cuốn Sách Trắng Tinh Thành Một Câu Chuyện Tình.
HƠN 1K BÌNH CHỌN RỒI !!!


Hơn 1k bình chọn rồi mấy pác ơi !

Yeahhhhh!!!

XD

Vừa sáng nay dậy, check thông báo bên Wattpad thì thấy mình được 1k bình chọn rồi.

Thế là tui viết cái này ngay lập tức.

Cảm ơn mấy pác đã đã đọc và bình chọn cho tui, cảm ơn mấy pác rất nhiều ❤️❤️❤️

Để chúc mừng cho dịp này, tui sẽ lập một cuốn Q&A để mọi người có thể đặt một số câu hỏi cho tui và các nhân vật của tui, và có thể thêm ít dare vào đó cũng được 😀

Và kèm theo đó, trong cuốn Q&A tui cũng sẽ thực hiện yêu cầu vẽ tranh của các pác, có thể là OC, Countryhumans,...

(Ngoại trừ mấy cái fandom khác vì tui khá là lười mấy char bên đó :,) )

Giờ tui đi lập đây, bye mấy pác XD ❤️❤️❤️
 
Back
Top Bottom