[Nói trước một tý: mọi ghi chú riêng của mình đều sẽ được in nghiêng, nếu nó không nghiêng, thì nó là của tác giả chứ không phải của mình.
Chỉ có nhiêu thôi, hy vọng bản dịch sẽ không làm mọi người quá khó hiểu]
Một vài thuyết về sự hình thành của Vũ Trụ cho rằng giả sử như mọi thứ đều đã được tạo ra sẵn, chỉ là chưa bắt đầu như nó đã từng, một cách không chính thức, thời điểm này vô tình rơi vào khoảng 10 đến 20 tỉ năm trước.
Và Trái Đất đã tồn tại được 4,5 tỉ năm tuổi.
Những mốc ngày được ghi chép lại này sai rồi.
Một học giả tên Medieval Jewish đã cho rằng ngày khởi nguyên là vào khoảng năm 3760 trước công nguyên (TCN).
Những thuyết gia chính thống người Ai Cập lại cho rằng nó diễn ra sớm hơn, vào 5508 TCN.
Thực ra mấy cái này cũng sai luôn.
Tổng Giám mục James Usher (1580-1656) đã xuất bản cuốn Biên niên sử của Cựu và Tân Ước (Annales Veteris et Novi Testaments) vào năm 1654 đã đưa ra ý kiến rằng Thiên Đường và Trái Đất đã được tạo ra vào năm 4004 TCN.
Một trong những người phụ tá của ông đã tính toán kỹ lưỡng hơn nữa và vui mừng để thông báo cho mọi người rằng Trái Đất đã được tạo thành chính xác vào Chủ Nhật, ngày 21 tháng Mười, năm 4004 TCN, lúc 9:00 sáng, bởi vì Chúa thích hoàn thành công việc vào lúc sáng sớm, khi Ngài vẫn còn đang cảm thấy thật tỉnh táo.
Tuy nhiên, nó cũng không đúng nốt.
Người đó đã tính lệch khoảng gần một khắc đồng hồ (15 phút).
Toàn bộ mọi thứ liên quan đến mấy bộ xương hóa thạch của khủng long đều là một trò đùa mà những nhà khảo cổ sinh vật học chưa được biết đến.
Điều này đã chứng minh hai chuyện:
Thứ nhất, những bước đi của Chúa vô cùng bí ẩn, không cần phải nói, nó cực kì lòng vòng.
Chúa không chơi đổ xí ngầu với vũ trụ, Ngài chơi một trò chơi do chính Ngài nghĩ ra.
Một trò chơi có thể so sánh kiểu như những người chơi (VD: mọi người chẳng hạn) tham gia vào một trò tương tự như poker nhưng với phiên bản không rõ luật và phức tạp hơn, trong một căn phòng tối đen như hắc ín, cùng với một lá bài úp, một khoản tiền cược, một người chia bài sẽ không nêu luật cho bạn, và một người luôn nhoẻn miệng cười.
Thứ hai, là về cung Thiên Bình của Trái Đất.
Những nhà tiên tri chiêm tinh dành một mục cho cung Thiên Bình trong "Tử vi hôm nay của bạn" trên tờ quảng cáo ở Tadfield viết rằng, vào ngày mà lịch sử bắt đầu được viết, hãy làm theo nhưng hướng dẫn này:
CUNG THIÊN BÌNH.
Ngày 24 tháng Chín - Ngày 23 tháng Mười.
Bạn có thể sẽ cảm thấy rất tệ và mọi ngày đều như thế.
Vấn đề đến từ gia đình và bạn bè trở nên chán chường khiến bạn như ngồi trên đống lửa vậy.
Hãy tránh xa những rủi ro không đáng có.
Một người bạn sẽ rất quan trọng đối với bạn.
Sắp xếp những quyết định của bạn cho đến khi con đường phía trước không còn trở ngại.
Dạ dày của bạn có thể sẽ không tốt lắm vào hôm nay, vì thế hãy tránh xa món salad.
Sự giúp đỡ có thể đến từ một người không ngờ tới.
Cái này khá là chuẩn xác ngoại trừ vụ salad...
- - -
Đêm hôm ấy không phải là một đêm mù mịt và đầy giông bão.
Nó đáng lẽ nên như vậy, bởi thời tiết như thế phù hợp cho bạn hơn.
Phù hợp cho bất cứ một tên nhà khoa học điên nào khi có sấm chớp và bão nổi lên vào cái đêm Thành Quả Vĩ Đại của gã hoàn thành và được đặt nằm trên một tấm ván, sẽ có hàng tá kẻ rỗi việc ngồi xung quanh, dưới ánh sao sáng trong vô vọng, trong khi Igor/thiên tài* vẫn đang miệt mài làm việc.
*Search xem có gì đặc biệt không vì câu cú đọc hơi kì, thấy để là từ cổ nên cũng không chắc là tác giả có ý nói vậy hay không.
Nhưng đừng để sương mù(sau cơn mưa, khi nhiệt độ xuống tầm 45°F) khiến bất kì ai lơ là cảnh giác.
Chỉ vì nó là một đêm êm ả không có nghĩa là thế lực bóng đêm không tuần hành.
Chúng lang thang mọi lúc mọi nơi.
Luôn luôn là như vậy.
Hai tên ác quỷ ẩn nấp ở phía cuối của một bãi tha ma.
Hai cái bóng chiếu xuống, một tên lùn tẹt và núc ních, tên còn lại khá gầy gò và bặm trợn, điểm chung là cả hai đều là những kẻ lẩn trốn chuyên nghiệp.
Nếu Bruce Springsteen thu âm một album "Born to Lurk," hai tên này sẽ được vinh dự nằm trên bìa album.
Chúng đã len lỏi trong sương mù hơn một giờ liền rồi, nhưng chúng vẫn tiếp tục bước và có lẽ sẽ luồn lách hết cả đêm nếu cần, vẫn đủ kiên nhẫn đến lúc bình minh.
Sau 20 phút, một trong số chúng lên tiếng: "Địt mẹ hắn đùa à.
Hắn đáng lẽ phải ở đây mấy tiếng trước rồi."
Kẻ vừa chửi là Hastur.
Hắn là Công tước của Địa Ngục.
- - -
Hàng loạt những sự kiện khốc liệt đã diễn ra - chiến tranh, bệnh dịch hay cả mấy cuộc kiểm toán bất ngờ - chúng đã trở thành chứng cứ đáng tin cho việc Satan lén lút nhúng tay vào chuyện của con người, nhưng bất kể lúc nào những sinh viên ngành Quỷ học* vô tình bắt gặp nhau trên được cao tốc quỹ đạo M25 London chắc chắn luôn là ví dụ điển hình nhất cho việc này.
*Quỷ học là môn nghiên cứu có phương pháp về ma quỷ hay tín ngưỡng về ma quỷ.
Môn nghiên cứu này là một nhánh của thần học liên hệ đến các thực thể siêu nhiên mà không phải thần linh.[wiki]
Tất nhiên, họ luôn mắc sai lầm khi kết luận con đường mang không khí quỷ dị này chỉ vì nó khiến người đi đường cảm thấy phát điên đến mức muốn giết người mỗi ngày.
(đường ở London kẹt xe vcl, đặc biệt là đường này)
Trên thực tế, rất ít người tồn tại trên thế giới này biết được rằng hình dáng của M25 tạo thành kí hiệu khóa kín* trong ngôn ngữ được truyền từ Hắc Tư Tế của Mu cổ đại, nó có nghĩa là "Chào đón Đại quái thú, Kẻ tàn sát thế giới."
Hàng ngàn người, mỗi ngày đều nhả khói xe dọc theo chiều dài ngoằn ngoèo của con đường như dòng nước chảy trên vòng Kinh Luân, tạo ra một tầng sương mù khói bụi ô nhiễm khủng khiếp lan xa đến hàng chục dặm.
*kí hiệu Odegra trong tiếng Ba lan nghĩa là đóng kín, khiến cho cái gì đó hoạt động bằng cách đóng kín, nghĩa tác giả muốn nói đến là đóng công tắc để kích hoạt phong ấn như mạch điện (maybe).
Đó là một trong những thành tựu tạo nghiệp của Crowley.
Mất vài năm mới hoàn thành được, qua ba vụ hack máy tính, hai vụ đột nhập, một vụ hối lộ nhỏ, cuối cùng là vào một đêm ẩm ướt, khi mấy vụ trên đều thất bại nên hắn phải mất khoảng hai giờ đồng hồ lom khom di chuyển mấy cái cột mốc đánh dấu có khi chỉ nhích tới lui, cũng có khi là lệch hẳn vài mét.
Lần đầu Crowley nhìn thấy một quãng đường toàn xe nối đuôi nhau kéo dài tận ba mươi dặm, hắn chợt cảm thấy ấm áp, đáng yêu lạ thường khi một việc xấu được hoàn thành tốt.
Nó đã giúp cho hắn nhận được một tràn tán thưởng. (wahoo)
Crowley đang lao xe với tốc độ 110 dặm trên giờ ở đâu đó phía Đông thị trấn Slough.
Hắn chẳng có điểm nào trong giống một tên ác quỷ cả, kể cả một vài điểm nhận dạng cơ bản.
Không sừng, không cánh.
Hắn đang nghe cuộn băng Tuyển Tập Những Bài Hát Hay Nhất Của Queen, nhưng điều này chả nói lên được cái gì khi mọi cuộn băng bị bỏ trong xe hơn hai tuần đều bị biến thành Tuyển Tập Những Bài Hát Hay Nhất Của Queen cả.
Cũng không có bất kì suy nghĩ xấu xa nào lởn vởn trong đầu hắn như những tên ác quỷ khác.
Hắn chỉ đang ngờ ngợ để nhớ ra Moey và Chandon là thằng khứa nào.
Crowley có mái tóc đen nhánh và xương gò má cao, hắn hay mang một đôi giày da rắn, hay ít nhất là cũng phải có mang giày, hắn cũng có khả năng làm khá nhiều thứ kì quặc bằng giọng nói của mình.
Và hắn có thói quen huýt sáo mỗi khi quên mất bản thân mình là ai.
Hắn cũng không có chớp mắt nhiều lắm.
Chiếc xe hắn đang lái là một chiếc Bentley đen năm 1962, chỉ có một chủ nhân duy nhất từ lúc mới xuất xưởng, và đó là Crowley.
Hắn đã chăm sóc cho nó từng ấy năm rồi.
Lý do cho việc chậm trễ là vì hắn đang mãi bận tận hưởng thế kỉ hai mươi mốt.
Nó khá tuyệt so với hồi thế kỉ mười bảy, tốt hơn nhiều so với thế kỉ mười bốn.
Một trong những điều tốt mà Thời gian mang lại, Crowley nói là vậy, nó đang dần đưa hắn ngày càng rời xa thế kỉ mười bốn, giai đoạn buồn chán nhất trong quãng thời gian suốt hàng trăm năm trên Chúa-, à nhầm, trên Trái Đất, đáng hổ thẹn làm sao.
Thế kỉ hai mươi mốt có thể là bất kì thứ gì, nhưng tuyệt nhiên không phải là sự buồn chán.
Một tia sáng xanh lóe qua kính chiếu hậu đã nói cho Crowley biết hắn đã bị hai người đàn ông kia nhìn chằm chằm suốt hơn năm mươi giây, điều này khiến hắn còn hào hứng hơn nữa.
Hắn liếc ngang đồng hồ của mình, một chiếc đồng hồ được thiết kế cho những thợ lặn biển giàu có, những người muốn biết được thời gian của hai mươi mốt thủ đô trên thế giới khi đang chìm sâu dưới kia. [Nó đã được thiết kế riêng theo ý của Crowley.
Gắn thêm một con chip theo yêu cầu khách hàng thôi cũng đắt cắt cổ, nhưng hắn chi được tất.
Chiếc đồng hồ hiển thị thời gian của hai mươi mốt thủ đô và thêm một thủ đô nữa ở Nơi Khác, nơi mà luôn chỉ có một giờ duy nhất, đó là Muộn Giờ.]
Con Bentley nổ máy ầm ĩ khi leo lên đoạn dốc cuối, hai bánh xe bẻ ngoặt, chiếc xe lao thẳng xuống một lối đi đầy lá.
Ánh đèn xanh kia cũng theo sau.
Crowley thở dài, dùng một tay vặn vô lăng sang nửa vòng, nghiêng vai một cách thật điệu nghệ.
Ánh đèn xe lóe lên mập mờ ở phía xa khi mấy chiếc xe cảnh sát đến giờ nghỉ giải lao, vừa đủ để thể hiện đẳng cấp của người sở hữu chúng.
Nhưng mà sẽ chẳng còn gì ấn tượng nữa nếu bọn họ mở nắp mui xe và phát hiện máy móc trong đấy đã biến thành cái giống gì luôn rồi.
- - -
Trong khuôn viên nghĩa trang, tên ác quỷ cao hơn, Hastur ném mẩu thuốc lá hút thừa lại cho Ligur, tên thấp hơn, và cũng giỏi chui luồn hơn.
"Có ánh sáng kìa."
Gã nói.
"Hắn đến rồi, tên lề mề chó chết."
"Hắn lái cái gì thế?"
Ligur thắc mắc.
"Xế hộp.
Hàng cổ đấy."
Hastur giải thích.
"Lần cuối cùng anh ngoi lên mặt đất thì họ vẫn chưa tạo ra nó đâu.
Càng không phải là thứ được sử dụng rộng rãi."
"Có một người ngồi lái ở trước và một lá cờ màu đỏ trước mui."
Ligur nói thêm.
"Chúng có vẻ trở nên được ưa chuộng hơn ngày xưa rồi."
"Tên Crowley trông như thế đấy à?"
Ligur hỏi tiếp.
Hastur phỉ nhổ.
"Hắn ở đây quá lâu rồi."
Gã kể tiếp.
"Ngay từ những ngày đầu khởi thế.
Đến mức suy nghĩ cũng như con người.
Lái một con xế và mang theo điện thoại."
Ligur suy ngẫm.
Như hầu hết với mỗi tên ác quỷ khác, gã không biết nhiều về mấy thứ công nghệ này, lúc chiếc Bentley đỗ lại trước cổng nghĩa trang, gã suýt chút nữa đã mở miệng nói, tôi cá là thứ đấy cần một đống dây nhợ.
"Và hắn đeo kính râm."
Hastur nhếch mép, "kể cả những lúc đếch cần tới nó."
Gã nâng giọng.
"Satan đáng tôn kính."
Một câu chào thường lệ của ác quỷ.
"Satan đáng tôn kính."
Ligur cũng lặp lại.
"Chào."
Crowley khẽ vẫy tay đi tới.
"Xin lỗi, tôi tới trễ một chút, mấy anh biết tuyến A40 Denham thế nào mà, tôi đã cố chạy vòng lên Chorley Wood rồi sau đấy thì-"
"Thì rốt cuộc chúng ta cũng có đủ mặt."
Hastur đầy ẩn ý, "Chúng ta phải điểm lại những tội ác đã làm trong hôm nay."
"À, phải rồi.
Tội ác."
Crowley ậm ừ, với ánh mắt hơi tội lỗi trông như của một kẻ lần đầu đi nhà thờ và quên mất mục đích của mình là gì.
Hastur hắng giọng.
"Tôi đã cám dỗ một cha sứ."
Gã nói.
"Gã ta đã đi xuống đường và ngắm gái.
Tôi đã khiến gã phải lưỡng lự.
Gã có thể là một vị thánh trong hôm nay, nhưng chỉ trong một thập kỉ nữa, chúng ta sẽ thu phục được gã."
"Hay đó."
Crowley bè theo.
"Tôi đã mua chuộc một tên quan chức" Ligur tiếp lời.
"Khiến hắn nghĩ một chút tiền hối lộ sẽ chẳng chết ai.
Trong một năm, hắn sẽ là của chúng ta."
Cả hai nhìn về phía Crowley đầy mong đợi hắn sẽ cho bọn họ một nụ cười đầy thỏa mãn.
"Mấy người sẽ thích cái này đấy."
Hắn tự tin.
Nụ cười của hắn kéo rộng hơn và trông đầy bí ẩn.
"Tôi treo mọi hệ thống điện thoại di động ở Trung tâm Luân Đôn suốt bốn mươi lăm phút vào giờ ăn trưa."
Hắn kể.
Một khoảng lặng kéo dài, chỉ có tiếng nổ máy của chiếc xe.
"Thì?"
Hastur hỏi.
"Sao nữa?"
"Sao là sao, cũng không phải dễ ăn đâu."
Crowley trả lời.
"Chỉ thế thôi sao?"
Ligur hỏi lại.
"Chỉ thế là sao, con người bọn họ-"
"Việc đó có ích lợi gì trong chuyện thu gom những linh hồn cho chủ nhân của chúng ta?"
Hastur ngắt lời.
Crowley co rúm người thất vọng.
Hắn có thể nói gì với bọn họ?
Rằng hai ngàn người phát điên lên đi được?
Rằng bọn họ có thể thấy những tuyến đường huyết mạch quanh thành phố hoàn toàn bị chặn đứng?
Và sau đó bọn họ bắt đầu đổ lỗi lên đầu thư kí riêng hay bộ phận quy hoạch, thậm chí là đổ lên đầu nhau và bắt đầu chửi rủa?
Mọi sự hận thù đều bắt nguồn từ những thứ nhỏ nhặt, và đấy là một tình huống tuyệt vời ấy chứ, bọn họ tự cảm thấy thật tồi tệ suốt quãng thời gian còn lại trong ngày.
Hệ quả của chuyện lan truyền sự tiêu cực là vô tận.
Hàng ngàn rồi lại hàng ngàn linh hồn dần bị vẩn đục, và thậm chí hắn còn chẳng cần phải nhấc một ngón tay nào.
Nhưng bạn không thể giải thích mấy chuyện đấy cho những tên ác quỷ như Hastur hay Ligur được.
Tư tưởng cổ hủ của thế kỉ mười bốn chiếm hữu đầu óc bọn họ.
Tiêu tốn hàng năm trời chỉ để đoạt lấy một linh hồn duy nhất.
Đồng ý là cái đấy đúng kiểu cách thủ công truyền thống ấy, nhưng thời đại này rồi thì chúng ta phải nên nghĩ khác đi một tý.
Không cần lớn, chỉ cần rộng.
Với năm tỉ người trên thế giới thì bạn không thể nào lượm nhặt từng người từng người một mãi đâu, cần phải lan rộng ra hơn nữa.
Nhưng những tên ác quỷ như Hastur và Ligur sẽ chẳng bao giờ hiểu được chuyện đó.
Bọn họ còn chưa từng xem qua mấy cái kênh TV dùng tiếng xứ Wales, điển hình là vậy.
Hay mà thuế giá trị gia tăng.
Hoặc là Manchester nữa.
Hắn lại đặc biệt hài lòng với vụ Manchester.
"Sức mạnh của Chúa tể có vẻ đã đạt mức thỏa mãn rồi cơ mà," Hắn làm nhàm.
"Thời thế thay đổi rồi.
Giờ thì sao nào?"
Hastur với tay xuống phía sau một tấm bia mộ.
"Đây."
Gã đáp cộc lốc.
Crowley nhìn vào trong cái giỏ.
"Ù..." hắn từ chối.
"Không."
"Có đấy."
Hastur nhe răng.
"Thiệt vậy luôn?"
"Ừ."
"Và, ờ, tôi bắt buộc phải nhận vụ này-?"
"Ừm hửm."
Hastur tỏ vẻ hứng thú.
"Tại sao lại là tôi?"
Crowley ra dáng tuyệt vọng.
"Mấy người biết mà, Hastur, cái này không được đâu, anh biết mà, bối cảnh của tôi..."
"Nó phù hợp đấy chứ, hoàn toàn phù hợp."
Hastur nói.
"Vai diễn của anh.
Vai chính đấy.
Cầm lấy.
Thời thế thay đổi rồi."
"Đúng rồi."
Ligur cười dị, bồi thêm.
"Chúng ta phải kết thúc.
Để có thể bắt đầu."
"Tại sao phải là tôi?"
"Anh được đặc biệt ưa thích."
Hastur thâm độc nói.
"Tôi chắc chắn Ligur sẽ tình nguyện đánh đổi một cánh tay phải để giành một vé cho sứ mệnh này đấy."
*give an arm an leg: thành ngữ chỉ một thứ gì đó mắc/đáng giá vaicaloz
"Chuẩn" Ligur nói.
Tay phải của ai đó, gã thầm nghĩ.
Có rất nhiều tay phải quanh đây, không dùng thì uổng.
Hastur lấy ra một tấm bảng trình kí từ trong lỗ thủng của cái áo choàng rách rưới.
"Ký.
Vào đây," gã nói, cách ngắt quãng giữa câu nghe có một chút kinh dị.
Crowley mò mẫm trong túi và lôi ra một cây bút mực.
Nó được đánh bóng và sơn đen.
Bóng đến mức trông như nó đang lao quá tốc độ vậy.
"Bút được đấy."
Ligur nói.
"Viết được dưới nước luôn đấy."
Crowley làm nhàm.
"Con người bọn họ sẽ nghĩ được tới cái gì nữa đây?"
Ligur kinh ngạc.
"Cái gì cũng được, bọn chúng tốt nhất nên suy nghĩ về nó càng sớm càng tốt," Hastur trả lời.
"Không.
Không phải là A.
J.
Crowley.
Dùng tên thật của anh đi."
Crowley chán nản gật đầu, vẽ một đường thật thức tạp và một nét lượn sóng trên tờ giấy.
Nó tỏa ra ánh đỏ giữa đêm đen, chỉ lóe lên một lát, rồi phụt tắt.
"Tôi phải làm gì với nó đây?" hắn hỏi.
"Anh sẽ nhận được chỉ thị sau."
Hastur cau có.
"Sao lại bồn chồn thế hả Crowley?
Khoảnh khắc chúng ta chờ đợi hàng thế kỉ cuối cùng cũng đến rồi."
"Ờ.
Phải rồi," Crowley đáp.
Hắn trông chẳng còn uyển chuyển như lúc mới bước xuống khỏi con Bentley vài phút trước.
Hắn bị vây quanh bởi hàng tá thứ cảm xúc.
"Chiến thắng cuối cùng đang chờ đợi chúng ta!"
"Cuối cùng, phải rồi," Crowley ngao ngán.
"Và anh sẽ là một công cụ đóng góp vào định mệnh vinh quang đấy!"
"Công cụ.
Ừ," Crowley lầm bầm.
Hắn nhấc lấy cái giỏ trông như thể nó sắp phát nổ.
Nếu nói theo một khía cạnh nào đó, đúng là nó thực sự sẽ nổ.
"Ờ, được rồi," hắn e ngại.
"Tôi phải, ờm, đi thôi.
Đi được chưa?
Làm cho xong cái này.
Cũng không phải là tự tôi muốn làm cho xong đâu," hắn gấp gáp, dè chừng thứ có thể xảy đến nếu Hastur có ý định báo cáo hắn có thái độ không tốt.
"Nhưng anh biết tôi rồi đấy.
Nhanh gọn."
Tên ác quỷ già hơn không lên tiếng.
"Vậy nên vụ này để tôi làm một mình được rồi."
Crowley lắp bắp.
"Tạm biệt hai người, à, tạm biệt.
Hầy, Được rồi.
Ổn rồi.
Ciao (tạm biệt)."
Khi chiếc Bentley lăn bánh chìm vào bóng đêm Ligur mới hỏi, "Nó nghĩa là gì thế?"
"Tiếng Ý."
Hastur đáp.
"Tôi nghĩ nó có nghĩa là 'đồ ăn'."
"Dùng mấy cái đấy có vẻ vui nhỉ."
Ligur nhìn theo ánh sáng mờ dần.
"Anh tin anh ta à?"
Gã hỏi.
"Không."
Hastur nói.
"Phải rồi."
Ligur tiếp.
Thế giới sẽ trở nên thật nực cười nếu ác quỷ lại đi đặt niềm tin vào bất kì ai, gã nghĩ.
- - -
Crowley đang ở đâu đấy phía Tây của Amersham, xé toạt bóng đêm, chụp đại một cuộn băng nhạc và vật lộn để lỗi nó khỏi vỏ hộp nhựa dễ vỡ khi vẫn còn đang lái xe.
Ánh sáng từ đèn pha lóe lên, cuộn băng là album Four Seasons của Vivaldi.
Nhạc cổ điển, đúng thứ hắn đang cần.
Hắn nhét nó vào máy phát.
"Mẹ nó mẹ nó mẹ nó mẹ nó.
Tại sao lại là bây giờ?
Tại sao lại là tao?"
Hắn càm ràm, âm hưởng của Queen chạy ngang đầu hắn.
Bất ngờ, Freddie Mercury bắt đầu nói chuyện với hắn:
BỞI VÌ NGƯƠI ĐÃ TỰ GIÀNH ĐƯỢC NÓ MÀ, CROWLEY.
Crowley muốn nín thở để tự độ chính mình.
Dùng thiết bị điện tử để làm công cụ liên lạc là ý tưởng của hắn, và bên Dưới, một lần nữa sử dụng nó, và như thường lệ, vẫn dùng sai cách.
Hắn đã hy vọng có thể thuyết phục bọn họ nên dùng hệ thống Cellnet đi, nhưng đáp lại chỉ là kệ mẹ bất cứ chuyện gì và hiện tại hắn vẫn phải nghe và xoắn hết cả não vào đây.
Crowley hít sâu.
"Cảm ơn Đấng tối cao." hắn đáp lời.
CHÚNG TA VÔ CÙNG TIN TƯỞNG NGƯƠI, CROWLEY.
"Cảm ơn Đấng tối cao."
VIỆC NÀY CỰC KÌ HỆ TRỌNG, CROWLEY.
"Tôi biết rồi, biết rồi."
VỤ NÀY RẤT LỚN ĐẤY, CROWLEY.
"Cứ để đấy cho tôi, thưa ngài."
ĐÓ LÀ TẤT CẢ NHỮNG THỨ CHÚNG TA CẦN LÀM, CROWLEY VÀ NẾU NÓ THẤT BẠI, TẤT CẢ NHỮNG KẺ CHỊU TRÁCH NHIỆM CHO CHUYỆN NÀY SẼ PHẢI TRẢ GIÁ.
THẬM CHÍ LÀ CẢ NGƯƠI, CROWLEY, ĐẶC BIỆT LÀ NGƯƠI.
"Tôi đã hiểu rồi, thưa ngài."
VÀ ĐẤY CHÍNH LÀ CHỈ THỊ CỦA NGƯƠI, CROWLEY.
Hắn chợt nhận ra.
Hắn ghét điều này.
Bọn họ có thể nói chuyện nhẹ nhàng với hắn mà.
Mắc gì phải nói chuyện như bổ búa vào đầu vậy chứ.
Hắn phải tới bệnh viện nhanh thôi.
"Tôi sẽ có mặt ở đó trong năm phút nữa, sẽ không có bất cứ vấn đề gì hết."
TỐT.
I see a little silhouetto of a man scaramouche scaramouche will you do the fandango...(Lời bài Bohemian Rhapsody của Queen)
Crowley đấm mạnh vào vô lăng.
Mọi thứ vốn vẫn đang trôi qua thật êm đềm, hắn đã gần như kiểm soát được mọi thứ vài thế kỉ gần đây.
Đấy là cách mọi thứ hoạt động đấy, bạn nghĩ rằng bạn đang đứng trên đỉnh của thế giới rồi và bất ngờ bọn họ mang Armageddon đến tát bạn không trượt phát nào.
Trận Chiến Vĩ Đại, cuộc Đối Đầu Cuối Cùng.
Thiên đàng đấu với Địa ngục, ba hiệp, sẽ có một bên Thua, sau đó, làm gì có sau đó.
Nó chính là kết cục.
Không còn thế giới nữa.
Đó là ý nghĩa thực sự của tận thế.
Không còn thế giới.
Chỉ có Thiên đàng hoặc Địa ngục, còn tùy thuộc vào ai thắng nữa.
Crowley cũng không biết kết cục nào sẽ tệ hơn.
Quèo, tất nhiên Địa ngục sẽ tệ hơn rồi, rõ ràng là vậy.
Nhưng Crowley vẫn nhớ rõ Thiên đàng trông như thế nào, nó vẫn có một vài điểm không khác Địa ngục là mấy.
Hồi đầu thì bạn sẽ chẳng thể kiếm được cái thức uống nào ra trò cả.
Và sự nhàm chán của Thiên đường nó ngang ngửa với độ nhốn nháo của Địa ngục luôn.
Nhưng mà cũng không có cách nào để thoát khỏi cảnh đấy đâu.
Bạn không thể vừa là ác quỷ mà lại vừa có một tâm hồn tự do được.
I will not let you go (let him go)...(Lời bài Bohemian Rhapsody của Queen)
Quèo, ít nhất là chuyện này cũng không diễn ra ngay trong năm nay.
Hắn vẫn sẽ còn kha khá thời gian để làm một vài chuyện khác.
Trước tiên là phải bán tháo đống cổ phiếu dài hạn mà gã đã mua đã.
Hắn tự hỏi rằng chuyện gì sẽ xảy ra nếu hắn dừng xe ngay tại đây, giữa con đường tối tăm, ẩm thấp và hoang vắng này, vơ lấy cái giỏ và ném đại nó đi đâu đó, sau đó bỏ đi và....
Sau đó sẽ vô cùng kinh khủng, chỉ có thể nói trước vậy thôi.
Hắn cũng từng là một Thiên thần.
Hắn chưa hề muốn Sa Ngã.
Chỉ là giao du với nhầm người thôi.
Chiếc Bentley lao nhanh trong đêm, vạch nhiên liệu vẫn nằm ở vạch số 0.
Nó đã nằm ở đấy hơn 60 năm nay rồi.
Cũng không tệ lắm khi là một tên ác quỷ.
Bạn chả cần phải mua xăng bao giờ.
Lần duy nhất Crowley đổ xăng là vào năm 1967, hắn muốn giành lấy miếng dán kính-xe-in-hình-lỗ-đạn miễn phí, thứ mà hắn phát cuồng lúc ấy.
Ở ghế sau xe, thứ nằm trong giỏ bắt đầu khóc chóe lên, tiếng gào thét như tra tấn màn nhĩ của đứa trẻ mới chào đời.
Chói tai.
Không thể tả nổi.
Và cũ rích nữa.