[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Viễn Tưởng ]-Tâm Lý Tội Phạm..!
CHƯƠNG 39 - ĐIỂM KHÔNG THỂ XÓA
CHƯƠNG 39 - ĐIỂM KHÔNG THỂ XÓA
Có những dấu vết không nằm trên da.
Chúng nằm trong cách người ta nhìn bạn sau khi đã quyết định quay đi.
Sau nhà máy, thành phố không còn giả vờ nữa.
Nó không ồn ào.
Nó rút bớt ánh sáng.
Những con đường tôi từng đi trở nên ngắn hơn, tối hơn.
Những cuộc gọi ngắt sớm hơn.
Những lời chào biến thành cái gật đầu lạnh.
Im lặng đã đổi chất.
Không còn là khoảng trống.
Mà là sự giám sát không cần mắt.
---
Tin đến vào buổi trưa.
Không qua Linh.
Không qua trung gian.
Một cuộc gọi từ số cố định, giọng nữ, đều, như đọc thông báo.
— "Cha cô đã được chuyển viện."
Tôi đứng yên.
— "Vì sao?"
— "Vì an toàn."
— "Ai quyết định?"
Một nhịp ngập ngừng rất nhỏ.
— "Không phải bệnh viện."
Cuộc gọi kết thúc.
---
Tôi đến nơi trong ba mươi phút.
Khoa hồi sức sáng quá mức cần thiết.
Mùi thuốc sát trùng phủ kín mọi thứ.
Cha tôi nằm đó, yên lặng, máy móc làm việc thay cho ông.
Không có người lạ trong phòng.
Không dấu hiệu xâm nhập.
Nhưng tôi biết.
Không ai chuyển viện "vì an toàn" mà không để lại cái giá.
---
Linh xuất hiện sau tôi mười phút.
— "Họ đang ép."
— "Ai?"
— "Những người không xuất hiện."
Cô nhìn cha tôi.
— "Họ muốn cô dừng lại.
Hoặc ít nhất... chậm lại."
— "Bằng cách cho tôi thấy họ chạm được."
Linh gật đầu.
— "Họ không cần làm đau."
— "Chỉ cần nhắc."
---
Buổi chiều, tôi nhận được thứ họ thật sự muốn tôi nhìn thấy.
Một phong bì mỏng, không tên người gửi, đặt trong hộc xe.
Bên trong là một tấm ảnh cũ, đã ố cạnh.
Chị Bính đứng trước cửa nhà ngày xưa, nắng gắt, cười không trọn.
Mặt sau chỉ có một dòng viết tay, chữ gọn, thẳng:
"Chúng tôi biết mọi điểm bắt đầu."
Tôi gấp ảnh lại.
Không run.
Không tức giận.
Chỉ là một sự xác nhận cuối cùng.
---
Đêm đó, tôi không đi một mình.
Không vì sợ.
Vì tôi hiểu: nếu họ muốn kết thúc nhanh, họ sẽ chọn điểm tôi không bảo vệ được.
Chúng tôi chọn một quán cà phê nhỏ mở 24 giờ, sát đường lớn.
Ánh đèn trắng, kính trong, không có chỗ ẩn nấp.
Linh ngồi đối diện tôi, tay đặt trên bàn, không chạm cốc.
— "Nếu họ đến," cô nói,
— "sẽ không có ồn ào."
— "Tôi biết."
— "Cô sẽ phải chọn."
Tôi nhìn dòng xe ngoài đường.
— "Tôi đã chọn từ lâu."
---
Người đàn ông ngồi xuống bàn chúng tôi mà không hỏi.
Không vệ sĩ.
Không biểu tượng.
Áo khoác tối.
Mặt mệt.
— "Chúng tôi không muốn cô chết."
— "Tôi cũng vậy."
— "Cô đang khiến mọi thứ kéo dài."
— "Vì các ông không chịu kết thúc."
Hắn thở ra.
— "Chị cô sẽ an toàn."
— "Cha cô sẽ sống."
— "Thành phố sẽ yên."
— "Đổi lại?"
— "Cô rời đi."
— "Bây giờ."
---
Tôi đặt tấm ảnh lên bàn, đẩy về phía hắn.
— "Các ông đã vượt qua điểm đó rồi."
Hắn nhìn ảnh.
Không chạm.
— "Cô hiểu nhầm."
— "Đây là cơ hội cuối."
— "Không."
Tôi đáp.
— "Đây là điểm không thể xóa."
Một nhịp im lặng rất dài.
— "Nếu cô ở lại," hắn nói,
— "sẽ có người khác trả giá."
— "Tôi đã trả đủ."
— "Không phải cô."
---
Hắn đứng dậy.
— "Ba ngày."
— "Ba ngày cho cái gì?"
— "Cho cô biến mất."
Hắn rời đi không quay đầu.
---
Đêm thứ hai, cảnh báo trở thành hành động.
Không trực tiếp.
Một cửa tiệm quen đóng cửa vô thời hạn.
Một người từng giúp tôi bị chuyển công tác đột ngột.
Một con đường bị chặn sửa chữa đúng giờ tôi hay đi.
Thành phố đẩy tôi ra.
---
Linh gọi lúc gần sáng.
— "Họ đã chọn kéo dài."
— "Vậy chúng ta cũng vậy."
— "Cô sẽ làm gì?"
Tôi nhìn bản đồ trải trên bàn.
Không phải bản đồ thành phố.
Là bản đồ thói quen: giờ giấc, điểm dừng, lối đi tắt của những người đang nghĩ rằng tôi sẽ bỏ chạy.
— "Tôi sẽ xóa nhu cầu phải theo dõi."
— "Bằng cách nào?"
— "Bằng việc khiến mỗi bước theo tôi đều đắt."
---
Ngày thứ ba, tôi xuất hiện công khai.
Không che giấu.
Không tránh né.
Tôi đi qua những nơi họ biết tôi sẽ đến.
Để họ thấy tôi không rời đi.
Để họ hiểu: kéo dài chỉ làm tăng tổn thất.
Đến tối, một chiếc xe bám theo quá sát.
Tôi không rẽ.
Tôi dẫn.
---
Điểm cuối là một cây cầu cũ, xe qua lại thưa.
Gió mạnh.
Đèn vàng.
Không gian đủ mở để không ai dám làm lớn.
Xe phía sau dừng lại.
Hai người bước xuống.
Không vội.
— "Cô cứng đầu."
— "Các ông chậm."
Không ai rút vũ khí.
Không cần.
Cuộc nói chuyện này không cần tiếng động.
— "Cô muốn gì?"
— "Chị tôi trở về."
— "Cha tôi ở yên."
— "Và tên tôi biến mất khỏi mọi danh sách."
— "Không thể."
— "Vậy thì đừng theo tôi nữa."
Một nhịp.
— "Cô đang thách thức."
— "Không."
Tôi nói.
— "Tôi đang đóng sổ."
---
Gió mạnh hơn.
Xe cộ lướt qua, không ai nhìn kỹ.
Một người tiến lên nửa bước, rồi dừng lại.
Họ hiểu.
Không phải vì sợ tôi.
Mà vì sợ cái giá của việc tiếp tục.
— "Ba ngày nữa," một người nói.
— "Nếu không có biến động."
— "Tôi sẽ không tạo biến động."
— "Cô hứa?"
— "Tôi đảm bảo."
---
Khi họ rời đi, tôi đứng lại rất lâu.
Không thắng.
Không thua.
Chỉ là đã vạch xong ranh giới.
---
Đêm đó, tôi mơ.
Không phải ác mộng.
Chỉ là căn nhà cũ, ánh đèn vàng, chị Bính gọi tôi vào ăn cơm.
Mọi người ngồi đủ.
Không nói gì.
Không cười lớn.
Nhưng đủ.
Tôi tỉnh dậy trước khi chạm tay vào bàn.
---
Sáng ngày thứ tư, Linh gửi một tin nhắn.
"Chị cô đang trên đường."
Tôi ngồi xuống bậc thềm.
Không khóc.
Tôi biết: từ nay, mọi bước đi sẽ được cân đo.
Mỗi lựa chọn đều để lại dấu vết không thể xóa.
Nhưng tôi cũng biết:
Khi bạn đứng đủ lâu ở rìa vực,
vực sẽ quen với sự hiện diện của bạn.
Và đó là lúc không ai còn muốn đẩy nữa.
---