Cập nhật mới

Khác [Viễn tưởng ]-Tâm lý tội phạm..!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405060392-256-k225290.jpg

[Viễn Tưởng ]-Tâm Lý Tội Phạm..!
Tác giả: jeintieuyen05
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

sợ hãy, máu me, trả thù, tâm thần, ác ma.

Là những từ cho Truyện này.

- Câu chuyện tâm lý và vựt sâu bên trong mỗi người không thể nào nói được cũng chẵng dám kể cho ai nghe, chỉ bản thân cố chịu đựng không dám cho ai biết sợ bị bỏ rơi.

-có những đứa trẻ không khống chế được bùng phát một cách dữ dội nhưng bên cạnh luôn có 1 người kiểm soát được chúng bằng một cách đặtt biệt.



toipham​
 
[Viễn Tưởng ]-Tâm Lý Tội Phạm..!
Lời mở đầu - HƠI THỞ CỦA MỘT CON THÚ BỊ XIỀNG.


---

Tôi không nhớ rõ mình đã trở nên như thế này từ khi nào.

Có lẽ từ lúc tôi còn quá nhỏ để hiểu sự khác nhau giữa nắm tay và cú đấm, giữa ôm lấy ai đó và siết đến khi họ đau.

Người lớn thường nói trẻ con sinh ra đều trong sáng, nhưng tôi thì không.

Từ lúc biết chống tay đứng dậy, tôi đã quen với việc dùng bàn tay của mình để đẩy, để xô, để đánh bất cứ thứ gì khiến tôi thấy khó chịu.

Mẹ đã từng thì thầm rằng lúc tôi mới ba tuổi, tôi đã đẩy ngã một bé hàng xóm chỉ vì nó nhìn tôi lâu hơn vài giây.

Tôi không nhớ chuyện đó.

Nhưng tôi tin.

Vì sự thật là... tôi luôn có thứ gì đó trong người — một thứ gì đó đen đặc, lạnh buốt, như cái bóng khổng lồ đang cuộn lại trong lồng ngực tôi.

Nó nằm yên, chờ đợi.

Và chỉ cần ai đó chọc vào, nó liền ngóc đầu dậy, cào xé, đập nát mọi thứ trước mắt tôi.

Tôi gọi nó là con thú.

Nó lớn lên cùng tôi.

---

Gia đình tôi có sáu người: ba, mẹ, hai anh trai, chị gái... và tôi — đứa út sinh sau cùng gần một thập kỷ.

Ai cũng nghĩ tôi sẽ là đứa nhỏ ngoan ngoãn, được cưng chiều nhất, nhưng không.

Nhiều năm liền, nhà tôi sống trong căng thẳng vì tôi không giống những đứa trẻ khác.

Tôi dễ nổi nóng, phản ứng thái quá, đánh người mà không cần ai làm gì quá đáng.

Một cái liếc mắt cũng đủ làm tôi thấy khó chịu.

Một câu nói vô ý cũng làm tôi muốn đập bàn, ném ghế.

Ba tôi từng nói:

"Con bé này sinh ra để làm người ta sợ."

Nhưng ông vẫn thương tôi theo cách của ông.

Mẹ thì thương bằng tất cả trái tim.

Hai anh trai — người thì tránh né tôi, người thì cố dạy tôi kiềm chế nhưng rồi cũng bỏ cuộc.

Và chỉ có chị gái tôi — A Bính — là người duy nhất khiến con thú trong tôi nằm yên.

Không phải bằng la mắng.

Không phải bằng đánh đập.

Không phải bằng lời lẽ sặc mùi dạy dỗ như người lớn hay làm.

Chị chỉ cần đặt tay lên đầu tôi, hoặc nhìn tôi một cái, là tôi im bặt.

Tôi không hiểu vì sao.

Nhưng dường như, giữa tôi và chị có một sợi dây vô hình nào đó.

Một sợi dây khiến tôi, chỉ khi đứng trước mặt chị, mới thấy mình không bị nuốt chửng bởi những cơn bốc đồng, không bị giận dữ chiếm lấy.

Chị giống như chiếc chìa khóa mở ra cái lồng giam con thú trong tôi, giữ nó không bò ra ngoài.

Tôi đã từng nghĩ:

"Nếu một ngày chị rời xa, con thú sẽ xé nát tôi."

Và tôi đúng.

---

Năm tôi lên mười sáu, cuộc đời tôi bị kéo vào một vực sâu mà tôi không ngừng rơi, rơi mãi, không đáy.

Mở đầu của tất cả những bi kịch ấy... lại chỉ là một buổi chiều bình thường.

Một buổi chiều không có chị bên cạnh.

Một buổi chiều mà tôi bị ba đứa bạn cùng lớp cà khịa liên tục, nói những điều tôi không muốn nghe.

Nếu là trước đây, chỉ cần chị đứng cách tôi vài mét, tiếng nói của chị sẽ giữ tôi lại.

Nhưng hôm đó, chị đã lên thành phố học.

Không còn ai níu tay tôi.

Không còn ai nói "Yến, đừng làm vậy."

Không còn ai cản con thú trong tôi lại.

Và thế là tôi đánh.

Tôi đánh mạnh đến mức bàn tay tê dại.

Tôi không nhớ bao nhiêu cú đấm, bao nhiêu tiếng gào, bao nhiêu máu đổ.

Mãi đến khi người đàn ông cao lớn xuất hiện, tôi tưởng ông ta chỉ là người can ngăn.

Tôi đấm thẳng vào mặt ông ta theo phản xạ.

Tôi không biết rằng người tôi đánh lại là đàn em của xã hội đen.

Tôi không biết cú đấm ấy sẽ khiến gia đình tôi phải trả giá bằng máu.

Tôi không biết chỉ một phút mất kiểm soát... sẽ mở ra một địa ngục cho tất cả những người tôi yêu.

---

Đêm hôm đó, tôi về nhà muộn.

Và giữa con hẻm tối, tôi thấy bóng người lạ — rất nhiều người — đứng trước cổng nhà tôi.

Họ bao vây, họ đập phá, họ kéo gia đình tôi ra ngoài như xúc từng món đồ bỏ đi.

Mẹ tôi bị đánh bằng gậy gỗ.

Ba bị đá liên tục vào ngực.

Hai anh tôi cố lao ra nhưng bị đánh đến bật máu ngay trước mắt tôi.

Tôi hét lên.

Tôi chạy đến.

Nhưng chúng biến mất trước khi tôi kịp chạm vào ai.

Tôi đứng giữa sân, thở như một con thú bị nhốt quá lâu.

Đêm đó, tôi nhìn thấy sự bất lực đầu tiên của mình.

Tôi biết rằng cú đấm ban chiều của tôi đã mở cánh cửa mà đáng lẽ tôi không nên mở.

Nhưng đó mới chỉ là bắt đầu.

Vì tối hôm sau, khi cả nhà còn đang cố thu dọn lại, thì bọn chúng trở lại — lần này không phải để đánh, mà để thiêu rụi.

Căn nhà bốc cháy như một ngọn đuốc khổng lồ giữa trời đêm.

Mẹ tôi không kịp thoát ra.

Ba tôi ngã xuống ngay cửa chính, được hàng xóm kéo ra nhưng đã bị bỏng nặng, nằm trong phòng cấp cứu suốt nhiều tuần liền.

Hai anh tôi bị đánh đến gãy xương khi cố cứu mẹ.

Còn chị tôi...

Chị bị chúng bắt đi.

Kéo lê khỏi nhà bằng tóc, miệng chị bị bịt lại.

Ánh mắt chị nhìn tôi — tuyệt vọng, hoảng loạn, và đau đớn — là điều tôi không bao giờ quên.

Đêm đó, con thú trong tôi thức giấc hoàn toàn.

Nó không còn bị xích nữa.

Nó không còn nằm yên.

Nó gầm lên, đòi máu, đòi giết, đòi xé nát mọi thứ đã chạm vào gia đình tôi.

Và lần đầu tiên trong đời, tôi nghe theo nó.

Không phải vì tôi muốn...

mà vì tôi chẳng còn gì để mất.

---

Người ta hay nói khi một cô gái mất đi người thân, cô ấy sẽ khóc.

Nhưng tôi thì không.

Nước mắt tôi như bị ngọn lửa đó thiêu sạch.

Tôi đứng trước đống tro tàn của căn nhà, nhìn từng mảnh cháy đen của ký ức tôi bị gió thổi tung lên trời, nhìn chiếc vòng chị Bính đeo bị cháy sém nằm trên nền xi măng... và tôi thấy tim mình lạnh lẽo như kim loại.

Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy rõ mình là gì.

Không phải nạn nhân.

Không phải đứa trẻ bị tổn thương.

Không phải cô gái yếu đuối.

Mà là kẻ mang trong mình một con thú bạo lực đang khát máu.

Và tôi biết tôi sẽ không dừng lại.

Tôi sẽ tìm từng đứa một.

Tôi sẽ lấy lại chị gái tôi bằng mọi giá.

Tôi sẽ khiến bọn chúng trả giá cho mẹ tôi, cho gia đình tôi, cho những gì chúng đã cướp đi.

Cho dù cuối cùng... thứ còn lại chỉ là tôi và bóng tối trong tôi.

---

Đây không phải câu chuyện về công lý.

Không phải câu chuyện của người hùng.

Đây là câu chuyện của một đứa con gái

đã nhìn cả gia đình mình bị xé nát

và chọn trở thành quái vật để sống tiếp.

Tên tôi là Yến.

Và đây là hành trình tôi tự tay phá hủy cuộc đời những kẻ đã phá hủy tôi.

---

Khi người duy nhất giữ được con thú trong tôi rời xa... tôi sẽ trở thành cái mà mọi người luôn sợ tôi trở thành.

Tôi sẽ trở thành vấn đề.

Tôi sẽ trở thành hiểm họa.

Tôi sẽ trở thành nỗi ám ảnh của những kẻ đã dám làm tổn thương gia đình tôi.

Nhưng ngày đó còn chưa tới.

tôi kết thúc bằng một buổi tối tưởng như bình thường — tối mà tôi vô tình nhìn thấy thứ đầu tiên khiến trái tim tôi lạnh đi.

Tối ấy, chị Bính bảo tôi:

— Yến, mai chị phải lên thành phố vài ngày.

Có việc học.

Em ở nhà với ba mẹ, nghe không?

Tôi ngước lên.

Con thú trong tôi hơi cử động — lần đầu tiên trong nhiều tháng.

— Chị đi... lâu không?

— Không lâu.

Chị về liền.

Em sẽ ổn thôi.

Nhưng tôi không ổn.

Tôi không biết rằng chỉ ba ngày sau đó, tôi sẽ đánh một người mà tôi không hề biết hắn là xã hội đen.

Và một tuần sau đó, tôi sẽ thấy căn nhà của mình bốc cháy trong tiếng gào của mẹ.

Con thú trong tôi đã ngẩng đầu lên từ khoảnh khắc chị Bính bước lên chiếc xe khách hôm ấy.

Và tôi — đứa con gái ngồi trước cổng, nhìn chiếc xe chạy xa dần — đã không hiểu rằng, ngày hôm đó... là ngày chuỗi bi kịch bắt đầu.

---
 
[Viễn Tưởng ]-Tâm Lý Tội Phạm..!
Chương 1-NGÀY TÔI LÀM VỠ CÁI LY ĐẦU TIÊN.


---

Tôi nhớ rất rõ ngày đó.

Một buổi sáng đầy nắng, nhưng không hiểu sao trong ký ức của tôi, ánh nắng lại giống như một lưỡi dao mỏng, lạnh, cứa nhẹ vào da.

Hôm ấy tôi khoảng năm tuổi.

Mẹ đang rửa chén, còn tôi đứng trong bếp, tay cầm một cái ly thủy tinh.

Tôi không nhớ vì sao mình cầm nó, cũng không nhớ ai đưa.

Tôi chỉ nhớ cảm giác kỳ lạ chạy dọc cánh tay — một thứ cảm giác khiến tôi khó chịu hơn bất cứ thứ gì khác.

Cái ly trơn quá.

Mát quá.

Và nó cứ nằm trong tay tôi như thể chế nhạo tôi.

Tôi đã nói rồi, tôi là đứa trẻ không bình thường.

Một giây sau đó, cái ly rơi xuống nền gạch bông và vỡ thành trăm mảnh.

Tôi không buông tay — tôi ném nó.

Tiếng vỡ sắc như tiếng pháo, làm mẹ tôi giật mình quay lại.

Mảnh thủy tinh văng lên, cắt một đường nhỏ trên mu bàn chân bà.

Máu chảy.

Tôi nhìn máu đó như bị hút vào, không phải theo kiểu thèm khát, mà theo kiểu... trống rỗng.

Như thể một phần trong tôi đang tự hỏi: Tại sao tôi lại làm thế?

Mẹ không mắng tôi.

Bà chỉ thở dài.

— Yến, sao con lại ném cái ly?

Tôi không trả lời.

Tôi cũng không hiểu.

Tôi chỉ cảm thấy một luồng khí nóng chạy dọc sống lưng, một cảm giác muốn phá thêm cái gì đó, đập thêm cái gì đó để đỡ khó chịu.

Nhưng đúng lúc đó...

Chị Bính bước vào.

Chị đặt tay lên đầu tôi, nhẹ nhàng như thể đang vuốt một con mèo đang dựng lông.

Và kỳ lạ thay — cảm giác khó chịu biến mất như khói.

Tôi đứng im.

Không còn muốn ném gì.

Không còn muốn phá nữa.

Mẹ tôi nhìn chị rồi lắc đầu, cười mệt mỏi.

— Chỉ có chị con mới trị nổi con thôi.

---

Từ ngày đó, cái tên "con bé khó dạy" bắt đầu bám lấy tôi như cái bóng.

Ai cũng thấy sự bất thường trong tôi.

Họ nhìn tôi như nhìn một quả bom nổ chậm.

Giáo viên tiểu học từng nói thẳng với mẹ:

— Con bé có vấn đề kiểm soát cảm xúc.

Nó không phản ứng như những đứa trẻ khác.

Không ai biết cách xử lý tôi.

Ba tôi thử phạt roi.

Kết quả là tôi bật lại, đánh ông vào vai đến bầm tím.

Ông nhìn tôi khiếp sợ — đúng nghĩa của từ đó.

Hai anh tôi thì tránh tôi như tránh thú dữ.

Một người gọi tôi là "con quỷ nhỏ".

Người còn lại không dám ở một mình với tôi.

Chỉ có chị Bính là khác.

Chị lớn hơn tôi mười tuổi — trưởng thành sớm, điềm tĩnh, và có ánh mắt rất lạ.

Ánh mắt đó không hề sợ tôi như những người khác.

Nó giống như cách người ta nhìn một đứa trẻ đang ốm, không phải một kẻ nguy hiểm.

Chị chưa từng mắng tôi.

Chưa từng nói tôi sai.

Chỉ mỗi lần tôi tức giận, chị đặt tay lên đầu tôi, hoặc nắm tay tôi, hoặc ôm tôi vào lòng.

Đó là ba điều duy nhất khiến tôi yên lại.

Tôi nhớ có lần tôi đánh vào đầu một bạn cùng lớp vì nó lỡ đụng vào bút chì của tôi.

Người ta gọi điện cho gia đình.

Ba không dám đi vì sợ mất mặt.

Mẹ thì khóc.

Cuối cùng chỉ có chị là bỏ học thêm để đến trường gặp tôi.

Tôi còn nhớ như in.

Chị quỳ xuống trước mặt tôi, cầm khuôn mặt tôi giữa hai bàn tay.

— Yến, em đang run đó.

— Em không run! — Tôi gắt.

— Em có.

Em giận quá nên tay em run. — Chị nói, rất nhẹ — Nhưng chị ở đây rồi.

Em nhìn chị đi.

Tôi nhìn.

Và đúng như phép màu, cơ thể tôi thôi bốc lửa.

Tôi luôn thắc mắc:

Tại sao chỉ mình chị làm được điều đó?

Nhưng chị chỉ cười, cọ mũi vào trán tôi rồi thì thầm:

— Vì em là của chị.

---

Nhà tôi lúc ấy nghèo nhưng ấm cúng.

Ba làm thợ hồ, mẹ may đồ.

Hai anh thì phụ việc ở quán cơm cuối đường.

Riêng chị Bính học giỏi nhất nhà, được nhiều người khen.

Tôi thường nghe hàng xóm nói:

— Con Bính hiền lành dữ, coi em nó hoài vậy chớ không khéo con Yến nó làm loạn cả xóm.

Tôi biết họ nói đúng.

Nếu chị buông tay tôi một ngày, tôi sẽ trở thành cái gì đó đáng sợ.

Cái gì đó không ai kiểm soát được.

Nhưng lúc đó, tôi không nghĩ xa đến vậy.

Tôi chỉ biết mỗi đêm, trước khi ngủ, tôi hay kéo chăn qua người chị, gối đầu lên tay chị, như thể nếu chị rời đi thì bóng tối trong tôi sẽ nuốt chửng tôi ngay lập tức.

Và trong căn phòng nhỏ, tiếng quạt quay đều đều, chị thường đọc truyện cho tôi nghe.

Nhưng tôi ít khi nghe được hết câu chuyện.

Giọng chị ấm đến mức làm tôi ngủ quên, mặc dù lúc nào trong lòng tôi cũng có cơn bực bội không tên.

Chị từng nói:

— Em sinh ra mạnh quá.

Từ nhỏ em đã có cái gì đó dữ lắm.

Không phải xấu... chỉ là nó cần người giữ lại.

— Ai giữ lại? — Tôi hỏi.

— Chị.

Tôi tin điều đó.

Tin đến mức chưa từng nghĩ chị sẽ không ở bên tôi.

---

Nhưng có một sự thật mà tôi không biết khi còn nhỏ:

Khi người duy nhất giữ được con thú trong tôi rời xa... tôi sẽ trở thành cái mà mọi người luôn sợ tôi trở thành.

Tôi sẽ trở thành vấn đề.

Tôi sẽ trở thành hiểm họa.

Tôi sẽ trở thành nỗi ám ảnh của những kẻ đã dám làm tổn thương gia đình tôi.

Nhưng ngày đó còn chưa tới.

tôi kết thúc bằng một buổi tối tưởng như bình thường — tối mà tôi vô tình nhìn thấy thứ đầu tiên khiến trái tim tôi lạnh đi.

Tối ấy, chị Bính bảo tôi:

— Yến, mai chị phải lên thành phố vài ngày.

Có việc học.

Em ở nhà với ba mẹ, nghe không?

Tôi ngước lên.

Con thú trong tôi hơi cử động — lần đầu tiên trong nhiều tháng.

— Chị đi... lâu không?

— Không lâu.

Chị về liền.

Em sẽ ổn thôi.

Nhưng tôi không ổn.

Tôi không biết rằng chỉ ba ngày sau đó, tôi sẽ đánh một người mà tôi không hề biết hắn là xã hội đen.

Và một tuần sau đó, tôi sẽ thấy căn nhà của mình bốc cháy trong tiếng gào của mẹ.

Con thú trong tôi đã ngẩng đầu lên từ khoảnh khắc chị Bính bước lên chiếc xe khách hôm ấy.

Và tôi — đứa con gái ngồi trước cổng, nhìn chiếc xe chạy xa dần — đã không hiểu rằng, ngày hôm đó... là ngày chuỗi bi kịch bắt đầu.

---
 
[Viễn Tưởng ]-Tâm Lý Tội Phạm..!
CHƯƠNG 2- NGÀY CHỊ RỜI ĐI, CON THÚ TRONG TÔI THỨC GIẤC


---

Buổi sáng chị Bính rời thành phố là một trong những buổi sáng kỳ lạ nhất đời tôi.

Không có gì đặc biệt: trời trong, nắng nhẹ, gió thổi qua những hàng me trước nhà, lá rơi lác đác.

Nhưng trong tôi có thứ gì đó nặng nề như đá.

Người ta nói linh cảm của trẻ con đôi khi chính xác kỳ lạ.

Tôi nghĩ... linh cảm của tôi là tiếng thở dài của con thú trong lòng — nó biết chị sắp rời khỏi tầm với của tôi.

Tôi đứng trước cổng nhà, hai tay nắm nhau, nhìn chiếc xe khách màu vàng đậu bên kia đường.

Chị đặt ba lô lên vai, quay lại mỉm cười.

— Em ở nhà ngoan nha.

Tôi không nói "vâng".

Tôi không nói gì cả.

Giọng nói nghẹn lại trong cổ, như bị ai bóp.

Chị đưa tay xoa đầu tôi lần cuối.

Một cái vuốt nhẹ như gió.

Một cái chạm ngắn đến mức tôi thấy tim mình hụt xuống.

— Chị đi vài ngày thôi.

Em đừng lo.

Vài ngày.

Một câu nói nhẹ như không.

Nhưng với tôi, nó giống như một bản án.

Chị bước lên xe.

Cửa xe đóng lại.

Chiếc xe khách rung lên rồi từ từ chuyển bánh.

Và ngay khi nó đi được vài mét, tôi cảm thấy lồng ngực mình trống rỗng đến mức như có gió thổi xuyên qua.

Một khoảng trống đáng sợ.

Một cảm giác tôi chưa từng biết.

Không có chị, tôi giống như con thú bị tháo xích.

Tôi đứng đó, nhìn chiếc xe rời xa dần, nhỏ lại, rồi biến mất.

Ba gọi tôi vào nhà, nhưng tôi không nghe.

Tôi đứng thêm một lúc lâu nữa, đến khi mặt trời lên cao và ánh nắng chói đến rát mắt.

Chỉ khi đó, tôi mới nhận ra bàn tay mình đang run.

Con thú trong tôi đã thức giấc.

---

Sáng hôm sau, tôi đến trường bằng trạng thái nửa tỉnh nửa mơ.

Không phải vì buồn ngủ, mà vì tôi cảm giác như cơ thể mình không vừa với chính mình.

Tôi bước chân vào lớp, cảm giác mọi âm thanh đều lớn hơn bình thường: tiếng kéo ghế, tiếng cười nói, tiếng bút gõ vào bàn... tất cả đều khiến tôi khó chịu.

Tôi ngồi xuống bàn, úp mặt vào tay, cố gắng hít thở.

Nhưng không có chị Bính để chạm vào đầu tôi.

Không có ai níu tôi lại.

Tôi thấy cơn nóng dần dần leo lên cổ, lên gáy.

Tôi biết rõ cảm giác này.

Đây là lúc tôi có thể đánh ai đó chỉ vì họ thở hơi mạnh.Tôi tự nhủ: Không được.

Không có chị, phải tự kiềm chế.

Nhưng tôi vốn dĩ chưa từng biết tự kiềm chế là gì.

Giữa lúc tôi vừa cố gắng bình tĩnh, thì ba đứa con gái trong lớp — đám thích gây sự nhất trường — bước đến bàn tôi.

Mọi chuyện bắt đầu từ một câu nói nhỏ, rất nhỏ, nhưng đủ khiến con thú trong tôi bật dậy.

— Con Bính không có ở đây giữ mày nữa đâu.

— Để coi không có chị mày thì mày là cái gì.

Tôi cảm giác tim mình đập mạnh một cái.

Rồi tôi nhìn lên.

Tôi không nhìn như người bình thường.

Tôi nhìn như một kẻ chuẩn bị cắn nát cổ họng ai đó.

Đứa đứng giữa nhếch môi.

— Tao hỏi thật, mày không có chị thì mày có dám–

Tôi đấm nó.

Không phải một cú đấm bình thường.

Đó là cú đấm mạnh đến mức tay tôi tê rần ngay lập tức.

Nó bật ngã xuống bàn, miệng va vào cạnh bàn nghe một tiếng "cạch" khô khốc.

Máu từ môi nó văng ra.

Hai đứa còn lại chưa kịp phản ứng thì tôi đã túm tóc một đứa, giật mạnh xuống đất.

Cảm giác giật tóc người khác — nghe đau nhưng thật ra nhẹ tênh, dễ dàng đến mức đáng sợ.

Có tiếng hét vang lên.

Ghế đổ loảng xoảng.

Ai đó chạy đi gọi giáo viên.

Nhưng tôi không dừng lại.

Tôi đạp vào bụng đứa đang nằm dưới sàn.

Một cú.

Hai cú.

Ba cú.

Tôi đánh như thể mỗi phát là để lấp đầy cái khoảng trống không có chị.

Tôi đánh như thể thế giới nợ tôi điều gì đó.

Tôi đánh đến lúc tiếng khóc biến thành tiếng nấc nghẹn.

Nếu không có tiếng quát lớn của thầy chủ nhiệm, tôi nghĩ mình đã làm gãy ít nhất hai cái xương.

Tôi đứng thở hổn hển, tóc rũ xuống, mắt đỏ như bị xé nứt.

Con thú trong tôi thì đang gào thét trong lồng ngực.

---

Tôi bị đưa lên phòng giám thị ngay lập tức.

Mẹ được gọi đến.

Mẹ khóc suốt buổi, nắm tay tôi mà run.

— Con ơi... tại sao con cứ như vậy?

Con nói mẹ nghe với...

Nhưng làm sao tôi giải thích cho được?

Tôi cũng không hiểu mình.

Tôi chỉ biết từ lúc chị đi, tôi không còn nghe được tiếng nói quen thuộc đó nữa.

Tôi không còn điểm neo nào để giữ bản thân.

Mẹ ôm mặt, nước mắt rơi đầy tay.

— Con mà cứ như vậy... người ta cũng đánh lại con.

Họ lớn hơn con thì sao?

Họ nguy hiểm thì sao?

Tôi im lặng.

Mẹ đâu biết...

Họ đã nguy hiểm.

Và tôi sắp đánh nhầm người nguy hiểm nhất đời mình.

---

Trên đường về, trời âm u đến lạ.

Mây xám nặng trĩu như sắp đổ mưa.

Tôi đi bộ một mình vì mẹ còn ở lại trường để xin phép với ban giám hiệu.

Tôi nhét hai tay vào túi áo, cố bước thật chậm để không cảm nhận sự bực dọc đang lan ra như sóng ngầm trong ngực.

Khi tôi đi ngang qua bãi xe phía sau trường, tôi thấy ba thằng con trai lớn hơn tôi vài tuổi đang đá một cái lon như trò đùa.

Một trong số chúng nhìn tôi.

— Ê, nhỏ quậy kìa.

Nghe nói đánh ba đứa trong lớp?

Tôi không muốn gây chuyện.

Nhưng mắt chúng nhìn tôi như nhìn món đồ chơi bị hỏng.

Và một câu nói đã phá hủy nốt sự kiềm chế ít ỏi còn lại trong tôi.

— Nhìn nó nhỏ xíu mà hung như chó.

Tôi dừng bước.

Cả cơ thể như bị kéo giật bởi sợi dây vô hình nào đó.

Tôi quay lại, hỏi:

— Mày vừa nói gì?

Thằng đó nhún vai:

— Nói sự thật thôi.

Tôi gằn giọng:

— Lặp lại đi.

— Hung như chó đ–

Tôi lao vào nó còn nhanh hơn suy nghĩ của chính tôi.

Một cú đấm thẳng vào mũi.

Nó không ngờ tôi đánh thật nên không kịp né.

Máu phụt ra.

Nó lùi lại, chửi thề, rồi lao vào tôi.

Tôi né được nửa cú.

Nửa cú còn lại đập vào vai tôi đau điếng, nhưng cơn đau chỉ làm tôi điên hơn.

Tôi bật người lên, gối thẳng vào bụng nó.

Nó gập người, không thở được.

Hai thằng còn lại xông đến.

Tôi quay phắt, dùng khuỷu tay quạt ngang một đứa.

Nó té xuống đất.

Đứa cuối cùng — to nhất — túm vai tôi, định đẩy tôi vào tường.

Tôi xoay người, dồn lực đấm thẳng vào hàm nó.

Cú đấm đó... chính là sai lầm lớn nhất đời tôi.

Nó lùi lại, suýt ngã.

Mặt nó đanh lại, không còn vẻ lưu manh vặt nữa.

Cứ như tôi vừa đánh một người hoàn toàn khác.

Nó lau máu ở mép, nhìn tôi bằng cặp mắt lạnh ngắt.

— Mày biết mày vừa đánh ai không?

Tôi thở mạnh, siết nắm tay.

— Tao không quan tâm.

Nó cười.

Một nụ cười không hề giống người bình thường.

— Tao là đàn em của anh Tấn "Đen".

Tôi chưa kịp hiểu cái tên đó nghĩa là gì thì nó nói tiếp:

— Mày chết rồi, con nhóc.

Rồi nó quay đầu bỏ đi.

Tôi đứng giữa sân trường hoang vắng, mưa bắt đầu rơi từng giọt lạnh buốt.

Lúc đó, tôi không biết rằng cú đấm vào hàm thằng đó... là cú đấm mở ra cánh cửa dẫn gia đình tôi đến địa ngục.

Con thú trong tôi không hiểu thế nào là hậu quả.

Nó chỉ biết đánh — và tôi đã nghe theo nó.

Chỉ đến khi quá muộn... tôi mới hiểu giá phải trả.

---
 
[Viễn Tưởng ]-Tâm Lý Tội Phạm..!
CHƯƠNG 3 - NGÀY KHÔNG CÓ CHỊ BÊN CẠNH


Tôi chưa từng nghĩ một buổi sáng bình thường lại có thể trở thành vết nứt đầu tiên làm sụp đổ cả cuộc đời mình.

---

Chị Bính đi học xa đã một tuần.

Bảy ngày.

Chỉ bảy ngày thôi mà căn nhà tôi từng nghĩ là nơi an toàn nhất bỗng trở nên bức bối như cái lồng giam... thiếu đi người duy nhất có thể ghìm cái phần thú tính luôn muốn chồm dậy trong tôi.

Tôi cầm chiếc bánh mì nóng mà mẹ để sẵn trên bàn, nhưng chẳng buồn ăn.

Cái cảm giác chống chếnh ấy cứ cào vào ngực.

Không có chị, tôi ít nói hơn, ít cười hơn, và... dễ nổi nóng hơn.

Tôi biết điều đó.

Và tôi ghét nó.

"Tí nữa nhớ về thẳng nhà, đừng gây chuyện."

Anh Hai dặn lần thứ ba trước khi đi làm.

Anh Ba đứng cạnh, khẽ xoa đầu tôi, giọng nửa đùa nửa thật:

"Thiếu chị mày là tao thấy lo rồi đó, đừng đánh ai bể đầu nữa nghe không."

Tôi không đáp.

Chỉ nắm chặt quai cặp.

Mấy người trong nhà đều biết rõ con người thật của tôi.

Biết tôi dễ bùng nổ như một que diêm.

Nhưng họ luôn cố nói nhẹ nhàng, cố đối xử như với một đứa em gái bình thường—vì họ biết tôi đang cố kiểm soát bản thân từng ngày.

Chỉ có chị Bính là hiểu tôi thật sự.

Chị luôn đặt tay lên vai tôi mỗi khi tôi sắp bùng lên.

"Yến, hít sâu.

Đếm đến năm."

"Chị ở đây.

Không ai làm gì em được."

"Nhìn vào mắt chị này."

Chỉ khi có chị, tôi mới bình tĩnh lại được.

Giờ thì chị không ở đây.

Và lòng tôi bắt đầu ngứa ngáy như có thứ gì đó đang bò dưới da.

---

Con đường đến trường hôm nay đặc biệt ồn ào.

Tôi ghét tiếng ồn.

Nó khiến đầu tôi đau buốt, khiến những dòng suy nghĩ méo mó trỗi lên.

Tới cổng trường, tôi chỉ muốn chui ngay vào lớp và tránh xa tất cả.

Nhưng đời đâu dễ vậy.

"Ê, con nhỏ mặt lạnh tới rồi kìa."

"Ai đụng nó chắc mất răng."

"Tại sao chị nó hiền mà nó như con thú vậy trời."

Những tiếng xì xào như kim chích vào gáy.

Tôi bỏ qua.

Tôi quen rồi.

Nhưng rồi—

Một bàn tay chặn trước mặt tôi.

Là Khải.

Thằng đó lớn hơn tôi hai tuổi, đầu gấu trường, từng bị chị tôi quật ngã chỉ bằng một cái khóa tay.

Từ đó nó ghét tôi—vì tôi là em của người khiến nó mất mặt.

"Nay không có chị mày, coi mày làm gì được tao."

Hắn cười khẩy, cúi sát mặt.

Tôi không nhìn hắn.

Không thèm.

Tôi chỉ muốn đi thẳng.

Hắn cố tình đụng mạnh vào vai tôi.

Rầm.

Cả người tôi khựng lại.

Một luồng nóng bừng chạy từ ngực lên tới đầu.

Tôi nghe rõ nhịp tim mình đập thình thịch, mạnh đến mức như muốn xé toang lồng ngực.

Hít sâu, Yến...

Đếm đến năm...

Một... hai...

Hắn nói tiếp, giọng cố ý lớn để gây chú ý:

"Em gái mà như con điên.

Chắc chị mày đi xa cho đỡ nhục."

Tôi dừng lại.

"Ê, mày nghe không?"

Hắn đưa tay chọt vào trán tôi.

Tôi quay lại.

Và tôi thấy...

Mắt hắn đầy thách thức.

Miệng hắn nhếch thành một nụ cười mỏng, đúng cái kiểu của mấy thằng chỉ biết dựa hơi giang hồ lặt vặt ngoài phố.

Tôi thấy rõ trong đầu mình như có tiếng sợi dây bị kéo căng...

rắc.

Tôi không còn nghe tiếng người xung quanh.

Không nghe tiếng gió.

Không nghe gì ngoài tiếng mạch máu điên cuồng trong tai.

Tôi biết mình sắp mất kiểm soát.

Nhưng đã quá trễ.

Tôi túm cổ áo hắn.

Một cú đấm.

Rồi thêm một cú nữa.

Hắn chưa kịp phản ứng.

Tôi không cho hắn cơ hội.

Tôi đánh liên tục, đánh như thể mọi cảm xúc tôi đè nén suốt tuần qua tràn ra cùng lúc.

Mọi người hét lên.

Có đứa chạy đi gọi thầy giám thị.

Nhưng tôi không dừng.

Hắn nằm gập dưới đất, máu mũi văng ra nền xi măng.

Hắn bắt đầu khóc thét lên, nhưng tiếng khóc ấy chỉ làm tôi muốn đập mạnh hơn.

Tôi thấy bàn tay mình run lên vì phấn khích.

Tôi ghét cảm giác đó.

Nhưng tôi lại... không thể ngừng.

Cho đến khi một giáo viên lao tới kéo mạnh tôi ra.

"Yến!

Em làm cái gì vậy?!"

Tôi thở dốc, mồ hôi rịn trên trán.

Tay tôi vẫn còn rung theo từng nhịp adrenaline.

"Tôi... tôi không cố..."

Lời nói nghẹn lại nơi cổ họng.

Nhưng khi tôi nhìn quanh—

không phải ánh mắt thương hại.

Không phải lo lắng.

Mà là sợ hãi.

Một bầy mắt đổ dồn vào tôi như nhìn một sinh vật nguy hiểm.

Tôi thấy ghê tởm chính mình.

---

Tôi bị mời lên phòng giám thị.

Bị bắt viết tường trình.

Bị đe dọa đình chỉ học.

Tôi không quan tâm.

Điều duy nhất nhói lên trong đầu tôi là một sự trống trải nghẹt thở:

Nếu chị Bính ở đây... chuyện này đã không xảy ra.

Điện thoại của tôi rung lên.

Tin nhắn đến từ một số lạ.

> "Yến?

Tao nghe nói mày đánh người của tụi tao."

"Tối gặp."

Tôi cau mày.

Tôi chưa hiểu câu đó nghĩa là gì.

Chưa nhận ra câu chuyện nhỏ bé ở cổng trường vừa rồi... thật ra mới chỉ là mồi lửa đầu tiên.

Và tôi—con bé mù quáng vì giận dữ—vừa vô tình đấm vào đúng tổ ong độc.Một tổ ong thuộc về xã hội đen.

---
 
[Viễn Tưởng ]-Tâm Lý Tội Phạm..!
CHƯƠNG 4 - TÍN HIỆU ĐẦU TIÊN CỦA BÃO TỐ


Buổi chiều hôm đó, bầu trời phủ một lớp mây xám nặng trĩu như chuẩn bị nuốt trọn cả khu phố.

Không khí ẩm ướt khiến tôi thấy nghèn nghẹn, bứt rứt không yên.

Cả ngày trong trường, tôi bị gọi lên xuống không biết bao nhiêu lần: giám thị, cố vấn học đường, hiệu phó, rồi cuối cùng là họp với phụ huynh.

"Em đánh bạn ấy gần như bất tỉnh," giọng thầy hiệu phó như đang dằn từng chữ.

Tôi ngồi im, tay nắm chặt dưới bàn đến mức móng tay in vào da.

Mẹ tôi thở dài, giọng khẽ khàng mà đầy lo lắng:

"Con Yến... nó hơi nóng tính, nhưng—"

"Hơi?"

Thầy hiệu phó cắt ngang, ánh mắt nghiêm khắc:

"Phụ huynh xem lại đi.

Nó đánh bạn đến mức phải nhập viện.

Hơi nóng tính à?"

Tôi cúi đầu.

Không phải vì sợ.

Mà vì tôi không muốn nhìn thấy ánh mắt thất vọng của mẹ.

Tôi biết lỗi.

Nhưng xin lỗi không thể thay đổi bản chất của tôi.

Không có chị Bính, tôi giống như một quả bom không chốt.

---

Buổi họp kéo dài hơn một tiếng.

Cuối cùng họ cho tôi tạm thời cảnh cáo nặng, yêu cầu tuần sau phụ huynh quay lại họp thêm một lần nữa.

Ra khỏi trường, mẹ vừa đi vừa xoa vai tôi, nhưng lòng bàn tay ấm áp ấy không làm tôi dễ chịu hơn.

"Mẹ biết con khó kiềm chế.

Nhưng con phải cố.

Không phải cái gì cũng dùng nắm đấm được."

Tôi cắn môi.

Nếu là chị Bính, chị sẽ không trách.

Chị sẽ chỉ ôm tôi, nói:

"Em mệt rồi, phải không?"

Tôi nhớ chị đến nghẹn ngào.

"Dạ con biết."

Tôi đáp nhỏ.

Nhưng thật ra, những tia nóng giận trong người tôi vẫn đang cuộn lên... không biến mất.

---

Về gần đến nhà, mẹ vào chợ mua ít đồ.

Tôi đi bộ trước.

Con hẻm nhỏ dẫn vào nhà tôi yên tĩnh hơn mọi khi.

Lạ lùng, nhưng tôi không để tâm.

Cho đến khi tôi thấy... một chiếc xe tải đen đậu cách nhà chừng mười mét.

Không biển số.

Không ai ngồi trong.

Kính trước dán đen.

Có chuyện gì đó không đúng.

Tim tôi tự động đập mạnh.

Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.

Tôi bước chậm lại.

Xung quanh im lặng đến kỳ lạ.

Nhà tôi cửa vẫn mở, hai anh đang ở trong.

Mẹ vẫn ở chợ.

Ba đi làm.

Mọi thứ... lẽ ra nên bình thường.

Nhưng trực giác của tôi không bình thường.

Mỗi lần trực giác tôi cảnh báo, đều có chuyện tồi tệ xảy ra.

Tôi nhón chân bước.

Đến khi chỉ còn cách nhà khoảng ba căn, tôi nghe tiếng bịch!, rồi một tiếng gằn giọng:

"Giữ chặt nó lại!"

Đó là giọng đàn ông.

Không phải giọng người trong nhà tôi.

Tôi chạy.

Tôi lao như kẻ mất trí về phía nhà.

Nhưng vừa đến góc rẽ... tôi thấy chúng.

Bốn người đàn ông cao lớn, bịt mặt, đang túm lấy anh Hai và anh Ba.

Một người khác đang kẹp cổ ba tôi, tay hắn còn cầm thanh gậy sắt.

Cả cơ thể tôi đông cứng.

Hắn giáng một cú gậy vào lưng anh Ba.

RẦM!

Anh gục xuống.

"THẢ ANH TÔI RA!" tôi hét lên.

Nhưng vừa lao đến được hai bước—

một bàn tay mạnh đến mức gần như bẻ gãy cổ tay tôi, kéo giật tôi lại.

Tôi quay phắt.

Một người đàn ông lạ, cơ tay cuồn cuộn, đôi mắt lạnh lẽo băm vằm vào tôi.

Hắn khẽ cười.

"Con nhóc này là Yến hả?"

Cổ họng tôi khô lại.

"Gửi lời chào của anh Khải cho mày."

Tôi chưa kịp phản ứng thì—

BỐP!

Một cú đấm trời giáng vào má tôi.

Cả người tôi lảo đảo, đập lưng vào tường.

Tai tôi ù đi.

Mắt tôi chớp liên tục.

Nhưng tôi vẫn chống tay đứng dậy.

Hắn nhìn tôi như nhìn một món hàng thú vị.

"Con nhóc đánh người của tụi tao, giờ trả nợ trước."

Tôi cắn răng.

"Có ngon thì đánh tôi, đừng động vào gia đình tôi."

Hắn bật cười như nghe chuyện đùa.

"Ngu ngốc.

Nhóc đánh người của tao—cả nhà mày phải trả."

Tôi chưa kịp lao lên thì hắn đã hất đầu ra hiệu.

"Đi!"

Trong khoảnh khắc tôi chạy đến nơi, chúng nhảy lên xe và phóng đi mất hút.

Còn lại nhà tôi... tan hoang.

Anh Hai nằm bất động, chân bẻ lệch sang một bên.

Anh Ba nằm nghiêng, ôm bụng, mặt tái mét.

Ba tôi bị đánh đến mức ngất lịm trên nền.

Tôi đứng đó... người run bần bật.

Tôi không khóc.

Không hét.

Chỉ cảm thấy một sự lạnh toát, như linh hồn tôi bị bóp nghẹt.

Trong lòng tôi, có một giọng nói nhỏ... nhưng sắc lạnh như dao:

"Yến, mày vừa mở cửa cho quỷ vào nhà rồi."

---

Tối hôm đó.

Tôi không ngủ.

Tôi ngồi cách cửa sổ chỉ vài bước.

Ánh đèn đường hắt vào làm bóng tôi đổ dài trên nền nhà.

Tôi nhìn qua cửa kính.

Cảm giác nguy hiểm không hề biến mất.

Ba vẫn đang nằm chưa tỉnh

Anh Hai được bó bột xong, nằm mê man.

Anh Ba đau đến phát sốt.

khi Mẹ chạy đến bệnh viện còn hoảng loạn đến mức cả người run rẩy.

Cả nhà tan nát... chỉ vì một cú bộc phát của tôi.

Tôi siết chặt tay đến mức các khớp trắng bệch.

Tôi nghĩ đến chị Bính.

Nghĩ đến cách chị sẽ ôm tôi, vuốt đầu tôi, nói "không sao, em không cố ý".

Nhưng chị không ở đây.

Và tôi biết...

Kẻ thù đã tới.

Chúng sẽ không dừng lại.

Tôi nhắm mắt.

Bàn tay tôi run lên—nhưng lần này không phải vì sợ.

Mà vì giận.

Giận bản thân.

Giận chúng.

Giận cả cái thế giới đã đụng vào gia đình tôi.

Tôi hít sâu.

"Chị... em ước gì chị ở đây."

Giọng tôi khàn đặc.

Nhưng ngay lúc tôi đứng dậy để tắt đèn—

Một mùi hương nhẹ len vào khe cửa.

Mùi khét.

Tôi mở mắt.

Khói.

Tôi chạy ra phòng khách.

Và cảnh tượng đầu tiên hiện ra là... ngọn lửa đỏ rực đang bò lên bức tường, nhanh như con thú dữ.

Một giọng hét vang lên từ ngoài cửa:

"ĐỐT NHÀ NÓ!"

---
 
[Viễn Tưởng ]-Tâm Lý Tội Phạm..!
CHƯƠNG 5-NGỌN LỬA MỞ RA ĐỊA NGỤC


Lửa không bao giờ bắt đầu bằng tiếng nổ.

Nó bắt đầu bằng một tách nhỏ, rồi phụt lên như con rắn trườn ra khỏi hang—âm thầm nhưng tuyệt đối tàn nhẫn.

Khi tôi lao ra phòng khách, bức tường bên trái đã bừng sáng.

Lửa liếm dọc theo rèm cửa, ôm trọn khung gỗ và lan nhanh như thể ai đó đã cố tình chuẩn bị trước.

Khói xộc thẳng vào mũi.

Trong nháy mắt, căn nhà—thứ tưởng chừng là nơi an toàn nhất—biến thành một cái bẫy.

Tôi hét lên:

"MẸ!

ANH HAI!

ANH BA!"

Không ai trả lời.

Tôi lao vào phòng của mẹ, nhưng cửa đã nóng đến mức gần như thiêu cháy lòng bàn tay tôi.

"Mẹ!!"

Tôi dồn sức đạp cửa.

RẦM!

Cửa bật tung.

Khói túa ra như một con thú hung hăng.

Đèn trần đã vỡ, kính vương đầy trên sàn.

Mẹ tôi nằm trên nền nhà, bị một thanh gỗ cháy dở đổ sập xuống chắn ngang người.

Tôi lao đến, cố nâng thanh gỗ lên bằng cả sức lực.

Nóng.

Nóng đến mức da tay tôi rát bỏng—nhưng tôi không quan tâm.

"Mẹ!

Mẹ dậy đi!

Mẹ ơi!"

Mẹ hé mắt nhìn tôi, đôi môi run run.

"Y...

Yến... chạy...

đi..."

Câu nói bị cắt ngang bởi cơn ho khủng khiếp.

Bụi than và khói đen bốc lên từ miệng mẹ, khiến ngực tôi thắt lại.

"Không!

Con kéo mẹ ra!

Mẹ đứng dậy được mà!"

Tôi cố nâng, cố kéo mẹ dậy, nhưng mẹ lắc đầu yếu ớt.

"Cửa... bếp sau... cháy rồi..."

Tôi quay đầu.

Ngọn lửa đã chặn mất đường thoát.

Tôi cắn chặt răng, nước mắt không chảy ra nhưng mắt tôi bỏng rát.

"Mẹ đứng dậy được.

Con đưa mẹ ra cửa trước."

Mẹ run run đưa tay chạm vào má tôi.

Cái chạm nhẹ như một lời tạm biệt.

"Yến... giữ... anh em con..."

"Con sẽ!

Nhưng mẹ phải đi với con!"

Mẹ mỉm cười.

Một nụ cười đẹp đến lạ.

Nhưng cũng chính là nụ cười khiến tim tôi như sụp xuống đáy.

"Mẹ... không đi được nữa..."

Tôi nghe như có tiếng gì đó rạn trong lòng mình.

Rắc.

"Không!

Con không để mẹ lại!"

Tôi nâng mẹ lên, nhưng thân mẹ mềm nhũn.

Mẹ thều thào:

"Đi...

đi... con của mẹ..."

Lửa bắt đầu nổ lách tách ngay phía trên đầu.

Một mảng trần nhà rơi xuống, suýt đập vào vai tôi.

Tôi không còn thời gian.

Tôi siết lấy tay mẹ.

Rồi tôi hét bằng tất cả những gì tôi có:

"Con xin lỗi mẹ!!!"

Tôi buông tay mẹ.

Tôi xoay người và lao ra khỏi phòng trước khi cả căn phòng nổ tung trong bức tường lửa.

Một âm thanh ẦM! vang lên phía sau.

Tôi không quay lại.

Tôi không dám.

---

Khói đã dày đến mức tôi không nhìn thấy gì ngoài bóng mờ của đồ đạc đang cháy sập.

Tôi ho sặc sụa khi chạy đến phòng hai anh.

Tôi đẩy cửa mạnh đến mức gần như gãy bản lề.

Anh Hai nằm bất tỉnh, chân bó bột gãy lệch sang một bên, khó mà tự đứng lên.

Anh Ba nằm gần cửa sổ, mặt tái nhợt vì khói.

Tôi gào lên:

"ANH HAI!!

ANH BA!!

DẬY ĐI!!

NHÀ CHÁY RỒI!!"

Tôi chạy đến đỡ anh Hai, kéo anh lên vai.

Nặng.

Cực kỳ nặng.

Nhưng adrenaline đang bơm tới từng đầu ngón tay tôi.

Tôi đặt anh Hai dựa vào tường rồi quay sang anh Ba.

Anh Ba chợp mắt mở ra, bấu tay vào áo tôi.

"Y...

Yến... mẹ đâu?"

Tôi khựng lại.

Khói bóp nghẹt cổ họng tôi.

Tôi muốn nói "Mẹ đang đợi ngoài cửa", "Mẹ ổn", "Chúng ta sẽ ra cùng nhau"—nhưng từng chữ đều mắc nghẹn trong ngực.

Tôi buộc phải nói dối:

"Chạy trước đi!

Em dìu anh Hai!

Nhanh!"

Anh Ba cố đứng dậy, dựa vào tường.

Mỗi bước chân của anh đều run lẩy bẩy.

Tôi cõng anh Hai lên, kéo anh Ba theo và chạy về phía cửa chính.

Nhưng...

Cửa chính đã bị lửa nuốt trọn.

Không còn đường đó nữa.

Tôi đảo mắt khắp phòng.

Cửa sổ.

Tôi hét:

"Đập cửa sổ!!"

Anh Ba liền cầm cái ghế bên cạnh và đập mạnh—

CHOANG!

Kính vỡ tung.

Tôi không nghĩ.

Tôi chỉ làm.

Tôi xốc anh Hai lên vai, ném người về phía cửa sổ, rồi đẩy mạnh anh Ba ra trước.

"NHẢY!!"

Cả hai anh vừa lăn xuống mái tôn rồi rơi xuống sân.

Tôi quay lưng định nhảy theo.

Nhưng một luồng hơi nóng khủng khiếp ập đến từ sau lưng—

ẦM!

Một phần mái nhà sụp xuống.

Ngọn lửa bùng lên cao như bão.

Cửa sổ hoàn toàn bị chặn lại.

Tôi bị ném ngược vào trong bởi sức nóng.

Cả người lăn lên nền nhà bỏng rát.

Tôi chống tay dậy thì thấy... lửa đã bao vây tôi từ mọi phía.

Không còn đường ra.

Không còn ai để cứu.

Tôi một mình giữa biển lửa.

Tôi muốn hét.

Tôi muốn khóc.

Tôi muốn xé toang cái nhà này ra để mẹ có thể sống lại.

Nhưng thứ bật ra khỏi miệng tôi... chỉ là một tiếng thì thầm.

"Mẹ... con xin lỗi..."

Nhưng đúng lúc ấy—

Tách.

Một tiếng nổ nhẹ.

Rồi tường phía sau tôi vỡ tung.

Ai đó đá cửa sau.

Khói bị cuốn ra ngoài.

Một giọng đàn ông hét lên từ bóng tối:

"Yến!!

Chạy ra đây!!"

Tôi không nhận ra giọng đó.

Nhưng tôi không còn lựa chọn.

Tôi lao về phía tiếng gọi.

Tôi lao qua mảng tường vừa nổ, qua mảnh gạch vỡ, qua khói đen và ngọn lửa đang đuổi sát gót chân mình—

và tôi rơi xuống đất ngoài sân sau.

Không khí lạnh ập vào phổi.

Tôi hoảng loạn thở dốc, nằm co người lại.

Người đàn ông vừa kéo tôi ra khỏi nhà đứng phía sau, nhưng không đỡ tôi dậy.

Hắn đội mũ đen che nửa mặt.

Ánh mắt hắn lấp lánh trong bóng tối.

Hắn nhìn tôi như xem một món đồ vừa thoát chết—một món đồ mà hắn đã cố tình không để chết.

Hắn nói nhỏ:

"Tao không giết mày hôm nay."

Tôi trợn mắt.

Hắn cúi xuống sát tai tôi, giọng thấp và lạnh:

"Mẹ mày... chỉ là khúc dạo đầu."

Tôi siết chặt nắm tay, toàn thân run lên vì phẫn nộ lẫn đau đớn.

Hắn đứng dậy, quay lưng bỏ đi vào bóng tối.

Trước khi biến mất, hắn nói một câu như cắt trực tiếp vào tim tôi:

"Chị mày... tao đem đi đến một nơi khác rồi." cười cợt.

Bầu trời đêm như sụp xuống.

Tôi không còn nghe thấy gì nữa.

Không tiếng lửa cháy.

Không tiếng người hét.

Không tiếng chân chạy của hàng xóm hoảng loạn.

Chỉ có tôi.

Và sự thật như một lưỡi dao cắm thẳng vào ngực:

Mẹ chết.

Ba nguy kịch.

Hai anh trọng thương.

Chị bị bắt.

Và chúng để tôi sống—để hành hạ tôi lâu hơn.

Giây phút ấy...

phần người cuối cùng trong tôi vỡ nát.

Không còn ai kiềm chế tôi nữa.

Tôi ngẩng đầu lên.

Trong mắt tôi lúc này không còn lệ.

Chỉ có lửa.

Và thù.

Thù đến mức muốn xé nát thế giới.

Tôi thề:

Tôi sẽ giết từng đứa một.

Tôi sẽ tìm lại chị.

Tôi sẽ trả hết.

Tất cả.

Không chừa một ai.

---
 
[Viễn Tưởng ]-Tâm Lý Tội Phạm..!
CHƯƠNG 6 - VẾT MÁU TRÊN SÀN GỖ


---

Tôi không nhớ mình đã ngủ lúc nào.

Chỉ biết khi mở mắt ra, đồng hồ tường đã chỉ bốn giờ sáng.

Căn phòng trọ cũ kỹ của cô chủ tiệm thuốc nằm im lìm như một khoang tàu âm u, chỉ có tiếng kim giây lách tách như tiếng răng ai đó đang nghiến vào nhau.

Hơi lạnh sớm phủ lên mặt tôi, khiến lớp da như co lại.

Mùi thuốc sát trùng quanh người bốc lên hăng hắc.

Tôi đưa tay chạm vào vết thương ở sườn — cảm giác nhói buốt khiến tôi tỉnh táo hoàn toàn.

Nhưng nỗi đau đó chẳng là gì so với thứ đang cháy bên trong tôi.

Tôi phải tìm chị gái.

Tôi phải bắt từng đứa đã chạm vào gia đình mình phải trả giá.

---

Tôi ngồi dậy, buộc lại tóc, siết băng vải quanh tay rồi mở cửa bước ra.

Cô chủ tiệm thuốc đang ngủ gật ngay sau quầy.

Tôi khẽ cúi đầu thay cho lời cảm ơn rồi đi thẳng ra đường.

Bình minh chưa ló dạng nhưng không khí đã nặng nề và âm u như báo trước một ngày không có điều gì tốt đẹp.

Tôi men theo con hẻm, nhớ lại tất cả những gì mình nghe được từ bọn xã hội đen hôm qua.

"Vũ Thiên."

Cái tên đó chơi vơi trong đầu như một lưỡi dao mỏng.

Trong bóng tối, tôi tưởng tượng gương mặt chị gái — ánh nhìn dịu dàng thường ngày, nhưng đôi lúc mang vẻ nghiêm khắc đủ để trói chặt con thú điên trong tôi.

Không có chị, con thú ấy đang dần ngóc đầu dậy, mạnh hơn từng giờ.

Tôi rẽ vào con phố lớn hơn, bước chân nhanh hơn khi nghĩ đến "khu xưởng đông" — nơi thằng đàn ông hôm qua đã lỡ miệng nhắc đến trước khi tuyệt vọng nhìn vào mắt tôi.

Tôi phải đến đó.

---

Xưởng đông nằm sâu trong khu công nghiệp cũ, nơi nửa đêm không có ai dám bén mảng.

Những kho hàng bằng tôn hoen rỉ, những ô cửa kính vỡ, và những mảng tường bê tông loang lổ như vết sẹo chiến tranh.

Không khí lạnh, ẩm, nặng mùi dầu cũ và kim loại.

Tôi bước qua cổng sắt mục nát, ngón tay siết lại theo bản năng.

Không có âm thanh nào ngoài tiếng gió xào xạc qua những mái tôn cong vênh.

Nhưng cảm giác bị theo dõi rõ ràng đến mức tôi có thể nghe được từng nhịp thở rình rập trong bóng tối.

Tôi dừng lại.

"Ra đi.

Tao biết mày ở đó."

Tiếng động khẽ vang lên từ phía sau đống thùng hàng cũ.

Một bóng người bật ra — gầy, thấp, đôi mắt láo liên.

"Xem ra... nhóc vẫn còn sống."

Hắn nhếch mép.

Tôi không đáp.

Ánh mắt tôi dán chặt vào bàn tay hắn — nơi hắn giấu một con dao gấp.

"Nhóc tìm chị mày đúng không?"

Tôi bước một bước.

Hắn bước lùi một bước.

"Chị mày..."

Hắn định nói gì đó, nhưng khi nhìn thấy sự im lặng chết người trên mặt tôi, giọng hắn nghẹn lại.

"Đừng... làm liều..."

Tôi cười nhạt — thứ âm thanh chính tôi nghe cũng thấy xa lạ.

"Mỗi đứa biết chuyện mà tao gặp, tao sẽ hỏi một lần.

Nếu không trả lời..."

Tôi không nói tiếp.

Không cần phải nói.

Hắn nuốt nước bọt.

Tay run.

"Tao không biết chỗ nó giam chị mày!

Tao chỉ biết có một nơi bọn chúng hay đưa người về — chỗ này chỉ là điểm giao.

Còn... còn nơi chính..."

Hắn liếc quanh, như sợ ai đó đang nghe.

"Là đâu?" tôi hỏi.

"L... lò gạch cũ ở ngoại thành.

Nhưng nhóc đừng tới đó, bọn nó—"

Tôi tiến thêm một bước.

Hắn bật tung dao, lao lên.

Tôi tránh sang bên, nắm cổ tay hắn, xoay mạnh.

Dao rơi xuống đất.

Tôi đẩy hắn vào tường, tay siết lại.

Không cần nói, hắn biết tôi sẽ không nương tay.

"Chị mày... có thể vẫn còn sống!" hắn hét lên.

Tai tôi như vang rền.

"Còn sống...?"

Hắn gật lia lịa.

"Nhưng tao không dám chắc.

Bọn chúng nói chị mày 'có giá trị'.

Còn giá trị gì thì tao không biết.

Nhưng... chưa thấy xác."

Chỉ từng ấy thôi cũng đủ khiến hơi thở tôi dồn dập.

Niềm hy vọng nhỏ nhoi nhưng rõ rệt — như một đốm sáng chực bùng lên trong bóng tối.

Tôi thả hắn xuống.

Không phải vì tha, mà vì tôi đã biết hướng cần đi.

Hắn ho sặc, trượt xuống nền xi măng.

Tôi quay đi.

Nhưng khi vừa đến cửa kho, hắn gọi giật lại:

"Này... nhóc!

Coi chừng tụi nó có người theo dõi.

Nhất là cái tên... có hình xăm con quạ trên cổ."

Tôi dừng lại, tim đập mạnh.

'Con quạ.'

Trong ký ức mờ của đêm cháy nhà, tôi thấy một bóng người đứng giữa ngọn lửa, cổ hắn lấp ló hình xăm đen — cong như móng vuốt.

Hơi lạnh chạy dọc sống lưng.

Không phải vô tình.

Không phải nhầm lẫn.

Chính hắn — cái người xăm con quạ đó — đã chỉ huy nhóm đốt nhà tôi.

Tôi quay đầu, nói không cảm xúc:

"Tên đó tên gì?"

Hắn run rẩy: "B...

Bảo Quạ."

Tôi bước vào màn sương sáng sớm, bàn tay siết lại như đang bóp nát không khí.

Tôi đã có mục tiêu đầu tiên.

---

Trên đường trở về, đầu tôi xoáy cuộn với những mảnh ký ức lẫn lộn — khói, máu, tiếng la hét của mẹ, bàn tay chị nắm chặt tay tôi khi trước đây mỗi lần tôi nổi nóng.

Tôi nghe lại giọng chị:

"Yến, em không phải con quái vật.

Nhớ lấy."

Tôi cười nhạt.

Quái vật chính là thứ duy nhất có thể sống sót trong cái thế giới này.

---

Khi gần về tới khu trọ, tôi dừng lại.

Trên nền đất, trước cửa phòng, có thứ gì đó lạ.

Một vệt mảnh — dài, hơi loang — màu nâu sẫm.

Tôi quỳ xuống, đưa tay chạm nhẹ.

Đã khô nhưng màu sắc không lẫn vào đâu được.

Máu.

Ai đó đã đứng trước cửa phòng tôi... và bị thương.

Hoặc đang cố để lại dấu vết.

Tôi ngẩng đầu lên.

Cánh cửa gỗ hé mở một khe nhỏ, như có ai đã vào bên trong.

Cổ họng tôi khô lại.

Tôi đứng thẳng, bàn tay nắm chặt, từng cơ bắp căng lên như dây đàn trong khoảnh khắc chạm một tia điện.

Không khí quanh tôi như đông cứng.

Ai đang ở trong đó?

Một cái bẫy?

Hay là—

Chị?

Tim tôi đập thình thịch đến mức gần như đau.

Tôi đặt tay lên cửa, đẩy vào thật khẽ.

Bên trong tối om.

Mùi máu loãng thoang thoảng.

Không tiếng động.

Tôi bước vào một bước... hai bước...

Khi mắt bắt đầu quen với bóng tối, tôi nhìn thấy một dáng người ngồi dựa vào tường.

Đầu cúi xuống.

Vai run nhẹ.

Trong khoảnh khắc đó, tôi tưởng như cả thế giới ngừng lại.

"Chị...?"

Người đó ngẩng đầu.

Và tôi đông cứng tại chỗ.

Đó không phải là chị.

Đó là một người đàn ông lạ, mặt đầy máu, cổ áo rách tươm.

Khi ánh mắt hắn chạm vào tôi, hắn mấp máy môi.

"... chạy...

đi..."

Trước khi tôi kịp phản ứng, phía sau lưng vang lên tiếng bước chân rất nhẹ — nhưng cực kỳ rõ ràng.

Không chỉ một người.

Nhiều người.

Và giọng nói trầm khàn quen thuộc vang lên từ bóng tối ngoài cửa:

"Xin lỗi đến muộn, Yến."

Tôi quay lại.

Trên cổ hắn là hình xăm con quạ đen.

---
 
[Viễn Tưởng ]-Tâm Lý Tội Phạm..!
CHƯƠNG 7 - BÓNG QUẠ GIỮA KHUNG CỬA


Ánh sáng vàng từ những khe cửa hắt xuống người hắn, kéo theo cái bóng dài méo mó.

Hình xăm con quạ trên cổ hắn như đang mở cánh trong bóng đêm, đập nhẹ bằng một nhịp đập lạnh lẽo.

Tôi đứng bất động.

Không phải vì sợ — mà vì toàn bộ cơ thể đang tập trung vào từng chuyển động của hắn.

Từng bước chân.

Từng hơi thở.

Hắn mỉm cười, nụ cười nhạt nhưng hiểm sâu như một vết cắt.

"Gặp trực tiếp thế này... nhanh hơn tao tưởng đấy."

Tôi không trả lời.

Tim đập mạnh đến mức có thể nghe thấy trong im lặng.

Sau lưng hắn, ba gã đàn ông lực lưỡng bước vào, chắn hết lối thoát.

Tên máu me đang dựa tường trong phòng vẫn run rẩy, hơi thở đứt quãng.

Hắn liếc sang người đàn ông đó, như thể đây chỉ là rác nằm giữa đường.

"Xem ra mồi dẫn đường cho mày hoạt động tốt."

Tôi nhìn chằm chằm vào hắn.

"Là mày sai hắn tới để dụ tao?"

"Ừ."

Hắn nhún vai, bình thản như đang bàn chuyện thời tiết.

"Muốn gặp mày từ hôm qua rồi, nhưng nhóc chạy nhanh quá."

Tôi bước lùi nửa bước, giữ khoảng cách.

"Chị tao đâu?"

Ánh mắt hắn thoáng sáng lên một chút — như thể hắn thích thú khi nghe câu hỏi đó.

"Con bé đó... kiên cường hơn tao nghĩ."

Hắn khẽ cười.

"Nhưng nhóc đừng lo.

Nó vẫn còn sống."

Hai chữ "vẫn còn" khiến bàn tay tôi siết chặt.

Tôi cảm giác bờ móng tay gần như cắm vào da.

Tôi hỏi lại lần nữa, giọng thấp, lạnh đến mức tôi cũng thấy lạ:

"Nó đang ở đâu?"

"Không vội."

Hắn bước vào phòng, ngồi xuống một cái ghế gãy chân.

"Tao muốn nhìn mày trước đã."

Như một kẻ quan sát thú hoang trong lồng.

"Bọn tao nghe về mày rồi.

Con bé út nhà họ Lâm.

Tính khí bạo lực từ nhỏ.

Nghe đâu chị gái mày là người duy nhất kiềm hãm được."

Hắn nheo mắt nhìn tôi, giọng như dội xuống đáy sâu:

"Giờ không có chị nữa... nhóc thành cái gì rồi?"

Tôi cảm giác trong xương mình có thứ gì đang bứt ra.

Tên bị thương dưới đất cố thều thào:

"Đừng...

đụng vào nó... mày không biết—"

Bảo Quạ đá mạnh vào mặt hắn.

Máu bắn lên tường.

"Im."

Tôi không chớp mắt.

Không run.

Không lùi.

Hắn nhìn thấy điều đó — và hắn thích thú.

"Cái ánh mắt này..." hắn nghiêng đầu, khẽ bật cười.

"Đúng như tao nghĩ.

Mày sinh ra để giết người."

Tôi đáp, không cảm xúc:

"Để giết loại như mày, thì đúng."

Không khí trong phòng như vỡ ra ngay sau câu đó.

Hai gã phía sau hắn rút gậy kim loại.

Tôi nắm chặt tay, cơ thể nghiêng nhẹ sang trái — chuẩn bị lao vào bất kỳ hướng nào.

Nhưng Bảo Quạ giơ tay:

"Khoan."

Hai gã lập tức đứng yên.

Hắn nhìn tôi, ánh mắt tối lại.

"Nếu tao giết mày ngay tại đây, chị mày sẽ không có giá trị nữa.

Mà tao thì... muốn dùng nó làm thứ gì đó... lớn hơn."

Tôi nghe rõ từng chữ.

Hơi thở nóng như lửa trào lên cổ.

Hắn nói tiếp, giọng nhỏ nhưng sắc như dao:

"Mày mạnh thật.

Nhưng gia đình mày... không ai đủ mạnh để chống tao cả."

Tôi lao lên.

Không suy nghĩ.

Không cần kế hoạch.

Chỉ là bản năng — thứ đã bị đè nén quá lâu, giờ phá tung mọi xiềng xích.

Nhưng tôi chưa chạm được vào hắn thì một tiếng xoảng lớn vang lên — cửa kính phòng phía sau bị đập bể.

Một bóng đen nhảy ập vào, tạt một cú thép thẳng vào đầu một tên đàn em.

Tôi giật mình.

Gã thứ hai chưa kịp quay lại thì bị đá gục.

Bảo Quạ đứng bật dậy, mắt nheo lại:

"Lại là mày..."

Tôi xoay người, nhìn rõ kẻ vừa xuất hiện.

Là người đàn ông tối hôm qua — kẻ tôi tưởng đã bỏ đi.

Hắn đội mũ lưỡi trai đen, mặt bị che bởi khẩu trang, tay cầm thanh gậy gập bằng thép.

Không nói một lời, hắn lao đến đỡ một cú đánh của tên đàn em còn lại.

Bảo Quạ khẽ bật cười:

"Đúng là phiền."

Hắn rút một con dao nhỏ từ hông, ánh thép lóe lên sắc ngọt.

Cơ thể tôi tự động phản ứng.

Tôi lao thẳng đến hắn, nhưng hắn nhanh bất ngờ.

Hắn nghiêng người, dao quét ngang — suýt cắt vào mặt tôi.

Mùi kim loại lạnh bốc lên như hơi thở của tử thần.

Hắn thì thầm:

"Tao chưa muốn kết thúc trò chơi đâu."

Rồi hắn nhảy lùi về cửa, ra hiệu cho đàn em rút.

Ba tên đàn ông lập tức chạy theo.

Chỉ vài giây, chúng biến mất khỏi hành lang như bóng ma.

Tôi muốn đuổi theo.

Nhưng khi vừa chạy đến cửa, người đàn ông lạ túm lấy tay tôi, ghì lại.

"Đừng!

Ra đó mày sẽ chết."

Tôi xoay mạnh, gần như sắp đánh hắn.

"Biến ra!" tôi gầm lên.

Hắn chặn tôi lại bằng một câu:

"Chị mày... không ở hướng chúng đi đâu."

Tôi đứng sững.

Trái tim như bị ai bóp chặt đến tê liệt.

Tôi quay lại nhìn hắn, giọng khàn đến mức chính tôi cũng khó nhận ra:

"Anh biết... chỗ chị tôi?"

Hắn không trả lời ngay.

Hắn cúi xuống nâng gã bị thương lên, kiểm tra nhịp thở.

"Còn sống," hắn lẩm bẩm.

Rồi hắn đứng dậy, kéo khẩu trang xuống một chút — để tôi nhìn thấy nửa khuôn mặt đầy sẹo.

"Yến," hắn nói chậm rãi,

"từ giờ... mày không còn đường lui nữa."

Tôi không chớp mắt.

"Vậy nói đi.

Chị tôi đâu?"

Hắn nhìn thẳng vào mắt tôi, không trốn tránh, không vòng vo.

"Trong tay một người tên...

Mạc Đình."

Tôi chưa kịp phản ứng thì hắn nói tiếp:

"Và hắn... còn nguy hiểm hơn Bảo Quạ gấp mười lần."

Không gian bỗng lạnh đi hẳn.

Tôi siết chặt nắm tay, từng mạch máu căng lên.

"Tốt," tôi nói qua kẽ răng,

"vậy chỉ cho tôi đường đến hắn."

Hắn đáp:

"Muốn tới được chỗ Mạc Đình...

đầu tiên mày phải sống sót đã."

---
 
[Viễn Tưởng ]-Tâm Lý Tội Phạm..!
CHƯƠNG 8 - NGƯỜI ĐÀN ÔNG MANG VẾT SẸO


---

Tôi nhìn hắn thật lâu.

Ánh đèn đường yếu ớt từ khe cửa sổ rọi lên khuôn mặt đầy vết sẹo, để lộ đôi mắt sâu hoắm — lạnh lẽo nhưng lại có một thứ gì đó... quen thuộc.

"Anh là ai?"

Tôi hỏi, giọng trầm thấp.

Hắn khẽ lau máu dính trên tay áo, rồi đáp gọn:

"Gọi tao là Lâm."

Tôi khựng lại.

"Lâm?"

"Trùng thôi," hắn nói, không biểu cảm.

"Không phải họ hàng."

Im lặng trôi qua vài giây.

Chỉ còn tiếng kim loại lạch cạch của thanh gậy hắn gập lại.

"Tao biết mày đang muốn giết Bảo Quạ," hắn nói.

"Nhưng nếu mày lao vào như vừa rồi, xác mày sẽ chẳng tìm được đâu, tin tao đi."

Tôi nheo mắt.

"Anh theo dõi tôi từ khi nào?"

"Ngay từ lúc mày rời nhà kho cũ."

Hắn nhìn thẳng vào tôi.

"Tao không phải người của chúng, Yến.

Nhưng tao từng làm việc trong cái thế giới đó.

Tao biết rõ chúng vận hành thế nào."

Tôi không tin hắn hoàn toàn, nhưng trong tình thế này, trực giác mách rằng hắn không nói dối.

"Anh biết Mạc Đình?"

"Biết," hắn đáp, giọng chậm rãi.

"Hắn là kẻ điều khiển mạng lưới xã hội đen ở ba khu vực.

Cả Bảo Quạ cũng chỉ là con chó trung thành của hắn.

Nếu mày muốn cứu chị, mày phải đi qua được hai tầng máu."

"Tầng máu?"

"Ừ."

Hắn bật lửa, châm điếu thuốc, khói trắng bay nghi ngút.

"Tầng thứ nhất là bọn trung gian — tay chân, đàn em, người bảo vệ đường dây.

Tầng thứ hai là những kẻ trực tiếp dính vào vụ đốt nhà mày."

Hắn ngước lên, ánh nhìn xuyên thấu qua làn khói:

"Tầng thứ ba... chính là Mạc Đình."

Tôi siết chặt tay.

"Anh nói như thể anh từng làm cho hắn."

Hắn bật cười, khàn khàn:

"Không phải 'từng', là 'đã phản bội'."

Im lặng.

Tôi cảm nhận hơi lạnh luồn vào sống lưng.

Câu nói ấy không phải khoe khoang, mà là lời thú tội.

"Vậy anh giúp tôi làm gì?"

Hắn nhìn tôi thật lâu, rồi nói nhỏ:

"Vì tao nợ một người — người từng nói rằng nếu tao còn sống, phải bảo vệ một đứa con gái... tên Yến."

Cả cơ thể tôi như bị đóng băng.

Tôi bước lên, giọng run run:

"Người đó... là ai?"

Hắn dụi điếu thuốc, ánh mắt tối sầm:

"Chị mày."

---

Trái tim tôi đập mạnh, hỗn loạn như muốn xé toang lồng ngực.

"Chị tôi... còn sống?"

"Còn," hắn nói chắc nịch.

"Tao giúp nó trốn, nhưng bọn Mạc Đình bắt lại ngay sau đó.

Giờ nó bị giam ở một căn biệt thự ngầm — khu ngoại thành phía tây."

"Anh biết vị trí chính xác?"

"Không.

Nhưng tao biết cách tiếp cận."

Tôi nhìn hắn không chớp mắt.

Trong khoảnh khắc, nỗi nghi ngờ lẫn cơn giận tan biến, chỉ còn lại quyết tâm lạnh lùng.

"Vậy dạy tôi."

Hắn ngạc nhiên.

"Dạy gì?"

"Cách giết người."

Tôi nói dứt khoát, không do dự.

"Cách giết nhanh, không để lại dấu vết.

Tôi cần nó để sống sót."

Hắn nhìn tôi, ánh mắt pha lẫn kinh ngạc và thương hại.

"Nhóc mới mười sáu tuổi. nhóc biết mình đang nói gì không?"

"Tôi đã mất mẹ.

Ba vẫn chưa tỉnh.

Hai anh bị thương.

Chị bị bắt.

Anh nghĩ tôi còn gì để giữ lại à?"

Giọng tôi khàn, nhưng rõ từng chữ.

Lâm im lặng.

Một lúc sau, hắn bước tới gần, cúi xuống, ánh mắt ngang tầm tôi.

"Tốt," hắn nói.

"Nếu mày muốn đi đến cuối con đường này... thì từ nay, đừng sợ máu nữa."

"Tôi chưa từng sợ."

"Không."

Hắn khẽ lắc đầu.

"Không phải máu người khác.

Là máu của chính mày."

---

Những ngày sau đó, tôi không còn là tôi nữa.

Lâm dẫn tôi đến một nhà kho bỏ hoang ở ngoại ô.

Ở đó, hắn dạy tôi cách dùng dao, cách nắm điểm yếu của người, cách giết chỉ bằng hai đòn — nhanh và dứt khoát.

Tôi học rất nhanh.

Quá nhanh đến mức Lâm bắt đầu im lặng mỗi khi tôi hạ đòn kết liễu một hình nhân bằng gỗ.

Mỗi đêm, tôi ngủ ít hơn, ác mộng nhiều hơn.

Nhưng giữa những tiếng thét trong mơ, tôi luôn nghe thấy giọng chị:

"Yến, đừng để bóng tối nuốt mất em."

Và tôi trả lời trong đầu:

"Em đã bị nuốt rồi, chị à."

---

Một tối, khi Lâm đang lau súng, tôi hỏi:

"Nếu tôi giết hết bọn chúng... chuyện này sẽ kết thúc chứ?"

Hắn không trả lời ngay.

Chỉ đến khi tiếng lau kim loại dừng lại, hắn nói khẽ:

"Không.

Khi mày giết hết, mày sẽ nhận ra...

điều duy nhất còn lại là hận."

Tôi im lặng.

Nhưng trong lòng, tôi biết mình không thể dừng.

Tôi muốn thấy máu của chúng.

Tôi muốn nghe tiếng van xin của kẻ đã đốt nhà tôi.

Tôi muốn tìm lại chị gái — dù có phải bước qua ngàn xác người.

---

Đêm đó, khi tôi ngồi một mình bên cửa sổ, gió lạnh luồn qua tóc, tôi nhìn thấy dưới sàn nhà có một tờ giấy nhỏ ai đó nhét qua khe cửa.

Tôi nhặt lên.

Giấy trắng, chỉ có một hàng chữ:

> "Nếu muốn gặp chị mày, 3 giờ sáng, cầu Hoàng Tân.

Đi một mình."

Tôi nắm chặt tờ giấy, tim đập dữ dội.

Ánh trăng hắt xuống bàn tay tôi — run rẩy, lạnh buốt.

Tôi biết đây có thể là bẫy.

Nhưng nếu có 1% khả năng... tôi sẽ đi.

Và nếu là bẫy thật —

thì bọn chúng sẽ chết.

---
 
[Viễn Tưởng ]-Tâm Lý Tội Phạm..!
CHƯƠNG 9 - CUỘC HẸN TRÊN CẦU HOÀNG TÂN


Ba giờ sáng.

Thành phố như một cái xác chết chưa kịp lạnh hoàn toàn.

Màn sương trắng giăng khắp mặt đường, lảng vảng như những linh hồn lạc bước.

Gió thổi mạnh, kéo theo hơi lạnh từ mặt sông Hoàng Tân phả lên bờ.

Tôi đứng dưới chân cầu, nắm chặt mép áo khoác, mắt hướng lên đỉnh cầu.

Đồng hồ chỉ đúng 03:00.

Không sớm, không muộn.

Tôi đến một mình — đúng như tờ giấy yêu cầu.

Không báo cho Lâm.

Không do dự.

Nếu đây là bẫy, tôi sẽ giết chúng.

Nếu đây là manh mối thật, tôi sẽ tìm được chị.

Tôi hít sâu, rồi bước lên từng bậc thang dẫn lên thân cầu.

Mỗi bước chân vang lên tiếng vọng cứng lạnh, hòa vào tiếng gió gào trên cao.

Cầu Hoàng Tân nổi tiếng ít người qua lại vào ban đêm.

Đèn đường trên cầu chớp nháy như sắp hỏng, ánh sáng ngắt quãng khiến mọi thứ trông như cảnh phim cũ xám xịt.

Lên đến chính giữa cầu, tôi dừng lại.

Không ai.

Đúng hơn là... chưa ai.

Tôi quay vòng một góc nhỏ, quan sát.

Không có xe.

Không có tiếng bước chân.

Không có tiếng động nào ngoài âm thanh nước vỗ vào bờ kè phía dưới.

Tôi bắt đầu thấy lạ.

Tờ giấy ghi rõ:

3 giờ sáng.

Cầu Hoàng Tân.

Đi một mình.

Tại sao không có ai?

Hay bọn chúng muốn tôi chờ?

Tôi siết chặt cổ tay.

Mùi gió mang theo mùi sắt nhọn — không biết là từ mặt cầu hay từ cảm giác chết chóc đang len vào cổ họng tôi.

Năm phút trôi qua.

Rồi mười phút.

Khi tôi bắt đầu nghĩ mình bị chơi, một tiếng "xoạch" rất nhỏ vang lên từ phía dưới thành cầu — âm thanh kim loại cọ vào bê tông.

Tôi lập tức rút con dao nhỏ giấu trong áo khoác, xoay người lại.

Một bóng người nhẹ như mèo nhảy lên thành cầu từ dưới bãi trống.

Tôi nhíu mắt quan sát.

Người đó mặc áo trùm đầu, gương mặt che bởi khẩu trang đen, dáng người gầy nhưng linh hoạt.

Dưới chân hắn còn đong đưa một sợi dây nối xuống mặt đất — chứng tỏ hắn đã trèo lên bằng cách leo dọc thân cầu.

Hắn đứng cách tôi khoảng năm mét.

Không tiến, không lùi.

Chỉ nhìn.

Không khí như đóng băng giữa hai chúng tôi.

Tôi mở miệng:

"Tờ giấy là của mày?"

Hắn không trả lời.

Chỉ nghiêng đầu, nhẹ đến khó chịu.

Tôi tiến lên một bước.

"Chị tôi đâu?"

Lần này, hắn khẽ mấp môi — giọng nói vang lên qua khẩu trang, khàn và rất trẻ:

"Cô nóng nảy giống y hệt nó."

Tôi đứng sững.

Giọng... quen.

Nhưng tôi không thể xác định được đã nghe ở đâu.

Hắn nói tiếp, lần này rõ hơn:

"Cô đến đây để tìm chị?

Hay để tự sát?"

Tôi lườm hắn, siết chặt con dao.

"để xem ai mới là người tự sát...

Chị tôi đâu?"

Hắn bật cười khẽ — một tiếng cười nhạt nhẽo nhưng có chút gì đó... châm chọc.

"Cô nghĩ... loại người như cô xứng để biết vị trí của nó sao?"

Một giây.

Hai giây.

Rồi tôi lao đến.

Không cần báo trước.

Không cần cảnh cáo.

Tôi lao như một mũi tên, dao nhắm thẳng cổ hắn.

Nhưng hắn tránh được — quá nhanh.

Nhanh đến mức tôi cảm giác như chém vào gió.

Hắn xoay người, đá thẳng vào cổ tay tôi.

Dao rơi xuống mặt cầu, loảng xoảng.

Tôi lùi lại, trượt chân nửa bước.

Hắn không tấn công nữa.

Chỉ đứng, nhìn tôi như nhìn một đứa trẻ đang tập đi.

"Yến..."

Giọng hắn trầm xuống.

"Mày nghĩ mày mạnh đến mức có thể tự mình tìm nó sao?"

Tôi nghẹn lại.

Hắn... biết tên tôi.

"Rốt cuộc mày là ai?"

Hắn không trả lời.

Hắn chỉ tháo nhẹ nửa chiếc khẩu trang xuống — đủ để tôi nhìn thấy đường sẹo nhỏ kéo dài từ mép đến xương hàm.

Đó là một vết sẹo rất quen.

Rất quen.

Tôi lùi nửa bước, tim đập mạnh đến đau đớn.

"Không thể nào..."

Hắn kéo khẩu trang lên lại, chậm rãi nói:

"Cô không biết à?

Chị gái cô... không phải người duy nhất tìm mọi cách để bảo vệ cô."

Tôi trừng mắt:

"Mày nói gì?"

Hắn nhét tay vào túi áo, thở dài — một tiếng thở nghe mệt mỏi đến lạ:

"Trước khi bị bắt, chị cô không kịp nói hết.

Nhưng nó vẫn kịp gửi cho tôi... một tin."

Tôi nghe rõ từng chữ, từng nhịp tim:

> "Nếu có chuyện gì xảy ra với tôi... bảo vệ em ấy giúp tôi."

Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

Tay tôi bắt đầu run.

"Không...

Chị tôi không quen biết mày.

Không thể..."

Hắn bật cười.

"Cô nghĩ chị cô kể cho cô mọi thứ à?"

Gió thổi mạnh.

Mặt nước dưới chân cầu cuộn lên.

Tim tôi như bị bóp nghẹt.

Tôi hét lên:

"Trả lời!

Mày là ai?!"

Hắn nhìn tôi — ánh mắt sáng lên trong bóng tối.

Rồi hắn nói:

"Tao là người mà chị cô... từng cứu mạng."

Tôi đứng chết lặng.

Tim tôi như bị ai đâm một nhát.

Hắn bước tới một bước, giọng trầm hơn:

"Nó nói... nếu có một người đáng để cô tin trong cái thế giới này, thì đó không phải Lâm..."

Tôi khựng.

Hắn cúi xuống nhặt con dao tôi đánh rơi, xoay lưỡi dao giữa hai ngón tay điêu luyện.

"... mà là tao."

Tôi lắp bắp:

"Vậy... chị tôi đâu?"

Hắn ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt tôi.

Gió thổi mạnh, kéo áo hắn phập phồng như một bóng ma.

Rồi hắn nói câu khiến máu tôi đông lại:

"Nó không bị Mạc Đình bắt."

Tôi đứng sững.

"Hả...?"

Hắn xoay dao, siết lại cán.

"Yến... chuyện gia đình mày... không giống những gì cô nghĩ đâu."

Tim tôi đập loạn.

"Ý mày là sao?"

Hắn đáp chậm rãi, từng chữ như rơi xuống lòng sông:

"Chị cô... chủ động biến mất."

---
 
[Viễn Tưởng ]-Tâm Lý Tội Phạm..!
CHƯƠNG 10 - BÍ MẬT CỦA CÁI TÊN LINH


---

Tôi bước nhanh giữa con hẻm tối, trong tay vẫn siết chặt chiếc điện thoại có chứa đoạn ghi âm mà tôi vừa trích ra từ máy của Tuấn—thứ còn sót lại sau cuộc hỗn chiến ở Chương 9.

Giọng của kẻ đeo mặt nạ vẫn văng vẳng trong đầu tôi:

"Tao nợ chị Linh một mạng."

Tôi nhớ từng chữ, từng nhịp thở của hắn, nhớ đến mức da tôi nổi gai.

Kỳ lạ là... trong gia đình tôi không hề có ai tên Linh.

Anh Hai, anh Ba, tôi... và chị gái tôi—chị Bính.

Chỉ có vậy.

Vậy Linh là ai?

Hay lời hắn nói là dành cho một người khác?

Tôi không để mình nghĩ quá xa.

Tôi phải đến được nơi mà Tuấn đã nói: quán bar "Rift", nơi kẻ mặt nạ từng xuất hiện vài ngày trước.

---

Quán bar chìm trong ánh đèn tím mờ, mùi rượu và thuốc lá đặc quánh như đám mây chết.

Khi tôi bước vào, có vài đôi mắt liếc sang, nhưng chỉ một giây rồi họ lại tiếp tục thứ họ đang làm.

Nơi này quen với bạo lực hơn tôi tưởng.

Tôi tiến thẳng đến quầy.

Người đàn ông đứng sau quầy có mái tóc hoa râm, đôi mắt lạnh nhưng tỉnh.

Ánh nhìn của người đã sống quá lâu ở rìa bóng tối.

Ông ta nhìn tôi từ đầu đến chân rồi hỏi:

"Muốn uống gì?"

Tôi đáp luôn:

"Tôi đến để tìm một người."

"Bar này tối nào cũng có người đến tìm người khác.

Đó là chuyện bình thường."

Tôi nghiêng người về phía ông ta, hạ giọng:

"Kẻ đeo mặt nạ kim loại."

Không khí quanh tôi nén lại ngay lập tức.

Một gã đang hút thuốc ở góc xa ngừng rít hơi, liếc nhìn.

Một cô gái phục vụ thoáng khựng.

Tên kẻ đó... rõ ràng không phải ai cũng dám nhắc.

Người đàn ông sau quầy bar đặt ly xuống, chống hai tay lên mặt bàn:

"...Một cô nhóc như mày mà đi hỏi tới hắn?

Con biết nó là ai không?"

"Không.

Nhưng hắn biết tôi."

Tôi móc điện thoại, mở đoạn ghi âm ra vài giây.

Giọng hắn vang lên, trầm, lạnh, sắc như thép:

"Tao nợ chị Linh một mạng."

Khuôn mặt người đàn ông lập tức đổi sắc.

Ông ta nhìn thẳng vào tôi, lần này không còn lơ đãng nữa.

"...Con nói con quen Linh?"

"Không."

Tôi nhấn giọng.

"Tôi không biết Linh là ai.

Chị gái tôi tên Bính."

Người đàn ông nheo mắt lại một cách chậm rãi—như thể vừa nghe thấy điều gì đó không đúng.

Rồi ông ta hỏi:

"Bính... chị gái của mày... có phải tên thật là Trịnh Hạ Linh không?"

Tim tôi khựng lại.

Tôi từng thấy tên này—nhưng chỉ trên một vài giấy tờ cũ ba mẹ cất trong tủ.

Chị tôi luôn dùng tên Bính từ nhỏ, còn hồ sơ học thật sự... tôi chưa từng để ý quá kỹ.

"Ông nói cái gì...?"

Người đàn ông gật đầu, ánh mắt nặng như đá:

"Vậy là đúng rồi.

Trong giới... không ai biết cái tên 'Bính'.

Tụi tao chỉ biết một người—Linh.

Và nếu cái tên đó trùng với họ Trịnh nhà mày..."

Ông ta thở dài như vừa mất kiên nhẫn:

"Con bé, chị mày không phải người bình thường.

Cả cái thành phố này từng nợ cô ấy một món.

Và thằng đeo mặt nạ... nợ lớn nhất."

Tôi đứng sững.

Đầu tôi quay cuồng.

"Ông nói rõ hơn đi.

Chị tôi... chị Bính của tôi... làm gì mà dính tới loại người như hắn?"

"Không phải làm gì."

Người đàn ông đáp.

"Là cứu hắn."

Ông ta mở ngăn tủ dưới quầy, rút ra một chiếc phong bì đen đã cũ.

"Hắn để lại cái này.

Bảo rằng:

'Đưa cho con bé nếu nó sống mà đi tìm tao.'

Tao đoán con bé... chính là mày."

Tôi nhận phong bì, mở ra.

Bên trong là mảnh giấy gấp làm tư.

Chỉ có hai dòng:

**"Đừng tìm tao.

Tụi nó sắp chuyển Linh đi."**

Dưới là một biểu tượng tròn, giữa có ba vạch song song.

Tôi nhận ra ngay lập tức.

Biểu tượng mà tên đàn ông đánh cha tôi có xăm trên cổ tay.

Một luồng lạnh chạy qua sống lưng tôi.

"Biểu tượng này..." tôi hỏi.

"Là nhóm nào?"

Ông ta trả lời không do dự:

"Sương Đêm.

Cấp chỉ huy."

Như có gì đó bóp chặt ngực tôi.

"Sương Đêm bắt chị tôi... vì sao?"

"Con nghĩ chị mày hiền nên không ai để ý hả?"

Ông ta khẽ cười.

"Trong thế giới này, hiền không có nghĩa là yếu.

Linh từng là người duy nhất dám đứng ra cứu một tay đồ tể của Sương Đêm—và cũng là người duy nhất khiến bọn chúng chùn tay."

Tôi bấu chặt mép quầy.

"BAO NHIÊU LẦN tôi hỏi chị tôi quen biết ai ngoài nhà... chị ấy đều nói không có..."

"Đó là vì chị mày cố giữ mày khỏi thứ này."

Ông ta ngả người về sau.

"Tụi Sương Đêm đã tìm cô ấy nhiều năm rồi.

Bây giờ cuối cùng chúng cũng động tới gia đình mày."

Tôi cảm giác như mặt đất đang lún xuống dưới chân mình.

"...Vậy chị tôi đang ở đâu?"

Người đàn ông liếc về phía cửa sau:

"Tin mới từ anh em tao—tối qua chúng chuyển một cô gái gọi bằng cái tên Linh đến khu kho bãi số 4.

Và nếu tụi nó đã gọi đúng tên thật... thì chúng KHÔNG có ý định giữ cô ấy lâu đâu."

Tôi quay bước thì ông ta gọi:

"Này, cô bé."

Tôi dừng lại.

"Nếu mày đi... thì đừng chết."

Giọng ông ta khàn lại.

"Bởi nếu mày chết, sẽ không ai lôi được thằng mặt nạ ra khỏi bóng tối.

Và Linh... sẽ không có ai chờ nó trở về."

Tôi không nhìn lại.

Chỉ siết chặt mảnh giấy và lao vào màn đêm.

Giờ tôi đã hiểu:

Chị Bính của tôi...

và Linh mà chúng đang săn lùng...

là cùng một người.

Và nếu chúng muốn chị ấy—

Thì tôi sẽ xé nát tất cả bọn chúng để giành lại.

---
 
[Viễn Tưởng ]-Tâm Lý Tội Phạm..!
CHƯƠNG 11 - KHO BÃI SỐ 4


Gió quất mạnh vào mặt tôi khi tôi lao dọc con đường dẫn đến khu công nghiệp phía đông.

Những dãy nhà kho tối thui như những cái vỏ rỗng khổng lồ, chẳng khác gì miệng những con quái vật đang há sẵn chờ nuốt lấy bất kỳ ai dám bước vào.

Kho bãi số 4.

Từ xa, tôi đã thấy ánh đèn vàng leo lét hắt ra từ khe cửa kim loại nặng trịch.

Một chiếc xe tải đen đỗ sát tường, bảng số bị cào xước.

Tất cả ngầm nói với tôi một điều:

Chúng đang ở đây.

Tôi không được phép chậm trễ.

Tôi không được phép sai bước.

Tôi bước thấp, nép dọc bức tường rỉ sét.

Mùi dầu nhớt và kim loại cũ quyện lại khiến cổ họng tôi khô rát.

Càng đến gần, giọng nói của vài người vọng ra từ bên trong.

"...Con nhỏ đó tỉnh lại chưa?"

"Chưa.

Loại như nó, tụi tao bơm thuốc gấp đôi liều mà còn run tay."

"Chỉ cần giữ nó tới khi xe của thủ lĩnh đến.

Sau đó... ."

Tôi cắn răng.

Chúng đang nói về chị Bính—Linh.

Hay đúng hơn, chúng đang nói về "con mồi" mà cả tổ chức muốn lấy lại sau bao năm truy lùng.

Tôi nấp sau thùng container, thò đầu nhìn vào.

Có ba tên đang đứng gác: một tên ngồi trên thùng gỗ hút thuốc, hai tên khác đi tuần quanh cửa chính.

Vũ khí không thiếu: dao găm, gậy sắt, súng lục giắt hông.

Với người bình thường, đây sẽ là cái chết.

Còn với tôi...

Đây là lý do tôi tồn tại.

---

Tôi không lao vào ngay lập tức.

Tôi nghe tiếng bước chân từ bên trong dội ra.

Ba người nữa xuất hiện, kéo theo một cái cáng bằng kim loại.

Trên cáng... là một người nằm bất động.

Cơ thể tôi như bị ai đâm thẳng vào ngực.

Nhưng tôi phải chắc chắn.

Tên hút thuốc đá mạnh đuôi điếu xuống đất.

"Hóa ra đúng là Linh thiệt?

Tôi tưởng chỉ là lời đồn."

Tên kéo cáng cười nhạt:

"Thủ lĩnh còn đích thân chỉ đạo.

Vậy mà ông tưởng gì?"

"Ê nhưng mà..."

Tên kia hạ giọng.

"...Tại sao ổng lại sợ nó vậy?"

"Đừng hỏi.

Biết nhiều dễ chết."

Gã nói rồi chỉ vào chiếc xe tải đen.

"Đợi xe phụ trách chuyển giao.

Khi nào đến, tụi mình khiêng nó lên."

Tôi nắm chặt cạnh thùng container.

Tôi phải ra tay trước khi xe đó đến.

---

Tôi nhìn quanh: phía sau là một cái cửa sổ nhỏ, bụi phủ dày, nhưng thanh sắt chắn cửa đã rỉ.

Nếu tôi chui vào, tôi có thể vào từ bên trong rồi đánh úp.

Nhưng đó là cách cần sự kiên nhẫn.

Tôi không còn kiên nhẫn nữa.

Tôi lao ra.

Tên hút thuốc là người đầu tiên thấy tôi.

Nhưng khi hắn còn chưa kịp mở miệng—

Bốp!

Đầu gậy thép của tôi đập thẳng vào quai hàm hắn.

Xương gãy nghe răng rắc.

Hắn đổ gục mà không kịp rên.

Hai tên khác phản ứng nhanh hơn, rút súng.

Tôi nhào xuống đất.

Tiếng đạn vang lên chát chúa, xuyên qua bình sắt phía sau tôi, tóe tia lửa.

Tên bên trái chưa kịp lên đạn lần nữa, tôi đã lăn đến gần, dùng mũi giày quét mạnh vào chân hắn.

Hắn mất thăng bằng — và tôi chụp lấy cổ tay cầm súng, bẻ ngược.

Rắc!

Tiếng xương gãy giòn đến mức tên còn lại lập tức chựng lại nửa giây.

Nửa giây đó là đủ.

Tôi chồm lên hắn như bóng ma, giật súng khỏi tay, đập báng súng thẳng vào thái dương hắn.

Cơ thể hắn đổ xuống như bao cát.

Ba tên nữa trong kho nghe tiếng súng liền kéo nhau chạy ra.

Tôi lập tức nấp sau thùng hàng.

"Có người tấn công!"

"Kiểm tra coi con nhỏ còn trong đó không!"

"Đừng để nó tỉnh, không thì..."

Tụi nó không nói hết câu.

Nhưng tôi biết ý chúng.

Chúng sợ chị tôi tỉnh lại.

Điều đó nghĩa là gì?

Tôi chưa biết.

Nhưng điều tôi biết là:

Tôi không được để chúng chạm vào chị thêm lần nào nữa.

---

Khi ba tên chạy ra, tôi ném mạnh viên đá dưới chân vào góc đối diện.

Tiếng lạch cạch vang lên.

Cả ba bắn về phía đó theo bản năng.

Tôi lẻn ra từ hướng ngược lại.

Tôi nhảy lên thùng hàng, rồi đạp thẳng gót giày xuống đầu tên gần nhất.

Cú đạp từ trên cao khiến hắn đổ sập, máu tràn ra ở mí mắt.

Hai tên còn lại quay phắt lại—

Nhưng tôi đã túm lấy cổ áo một trong số chúng, kéo hắn vào đường đạn của đồng bọn.

Tiếng súng nổ, tên đó trúng ngay giữa bụng.

Tên cuối cùng run rẩy lùi lại, giơ súng lên, tay hắn không còn vững.

Tôi tiến lại, chậm rãi như một con thú điên vừa thoát khỏi xiềng xích.

"M... mày là đứa nào...?"

Tôi không trả lời.

Tôi chỉ tóm cổ áo hắn và ghì sát mặt hắn xuống sàn bê tông lạnh ngắt.

"Chị Linh...

đang ở đâu?"

Hắn lắp bắp, mắt trợn tròn:

"B... bên trong... tụi tao... tụi tao chưa đưa đi..."

"Có ai khác nữa không?"

"Có... có!

Một xe khác đang tới... tụi cấp chỉ huy... tao không biết giờ nào...

đừng giết tao..."

Tôi áp sát mặt hắn hơn:

"Nhắc lại...

TÊN CỦA CHỊ TAO."

Hắn run đến mức răng va vào nhau:

"L-L-Linh...

Trịnh Hạ Linh..."

Tôi nhắm mắt một giây.

Đúng rồi.

Tên đó.

Tên chị tôi đã cố giấu khỏi thế giới này.

Tôi đập mạnh đầu hắn xuống sàn.

Hắn bất tỉnh.

---

Tôi chạy vào trong.

Nhà kho tối om, chỉ có ánh đèn vàng hắt từ bóng đèn trên cao.

Một cái cáng nằm giữa phòng.

Và trên đó—

Chị Bính.

Hay Linh.

Người duy nhất từng kiềm được tôi.

Người duy nhất mà tôi không thể mất.

Chị nằm đó, mắt nhắm, hơi thở yếu như sợi chỉ.

Hai tay bị trói bằng dây khóa chuyên dụng.

Da chị xanh nhợt.

"Chị..."

Tôi gọi khẽ.

Không phản hồi.

Tôi bước đến tháo khóa—

Thì tiếng động cơ xe vang lên ngoài cửa kho.

Đèn pha rọi thẳng vào khe cửa, sáng trắng đến mức rát mắt.

Tôi quay phắt lại.

Một chiếc xe bọc thép đen trờ tới.

Cánh cửa bật mở.

Bước xuống là ba người đội cùng một biểu tượng:

vòng tròn có ba vạch song song.

Tôi nhận ra ngay.

Những tên đã phóng hỏa nhà tôi.

Những tên đã đánh cha tôi đến tàn phế.

Những tên đã cướp chị tôi đi.

Và đứng giữa chúng—

Là một người cao, dáng thẳng như cây giáo găm xuống đất.

Hắn tháo mũ.

Một gương mặt lạnh như băng giá, không có cảm xúc.

Hắn nhìn tôi.

Tôi nhìn hắn.

Hắn nói:

"Con gái của ông Trịnh... cuối cùng tao cũng gặp được mày."

---
 
[Viễn Tưởng ]-Tâm Lý Tội Phạm..!
CHƯƠNG 12 - DẤU VẾT CUỐI CÙNG


Tôi chạy xuyên qua con hẻm ẩm thấp, hơi thở gấp gáp, tim như muốn bật khỏi lồng ngực.

Cả người tôi run lên—không phải vì sợ, mà vì chiếc mặt nạ da người đang ôm chặt lấy gương mặt tôi bằng một lớp máu chưa khô.

Mùi tanh tanh nồng nặc bao phủ như một lời nhắc nhở rằng...

tôi vừa giết một người cách đây chưa tới năm phút.

Tiếng bước chân đuổi theo phía sau vẫn còn, nhưng càng lúc càng xa.

Bọn đàn em của hắn không dám tiến sâu hơn vào khu vực này.

Khu ổ chuột phía Nam vốn là nơi mà ngay cả cảnh sát cũng tránh đặt chân.

Tôi cúi người nép vào một bức tường đầy graffiti cũ, tay vẫn siết chặt con dao dính máu của Tài Mù.

Tài Mù đã chết—con dao cắm ngay cổ hắn, gương mặt hoảng loạn đến phút cuối.

Câu cuối cùng của hắn vẫn văng vẳng trong đầu tôi:

"Đừng tìm nó nữa...

Linh... thuộc về bọn tao rồi..."

Tôi cắn môi đến bật máu.

"Chị Bính... chị đang ở đâu...?"

Một cơn giận dữ như sóng trào bùng lên trong người tôi, mạnh đến mức đôi tay run lên vì khát máu.

Tôi không biết mình đã đứng bao lâu đến khi ánh đèn vàng nhấp nháy của một chiếc xe cũ chạy chầm chậm trong hẻm.

Cửa kính hạ xuống.

Một người đàn ông nhìn tôi bằng ánh mắt sắc lạnh.

Lão Thạnh.

Kẻ từng biết cái tên Hoàng trong Chương 11.

Hắn nói như thể đã biết trước tôi sẽ đến đây.

— "Nghe nói mày giết Tài Mù rồi?"

Tôi không trả lời.

Chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt muốn xuyên thủng người đối diện.

— "Tốt."

Lão nhếch mép.

"Giờ thì đến lúc mày biết sự thật."

Tôi bước lại gần.

— "Chị tôi...

Linh...

đang ở đâu?"

Lão Thạnh mở cửa xe.

— "Lên đi.

Tao đưa mày đến nơi cuối cùng Linh xuất hiện trước khi bị bắt."

— "Nếu mày đủ can đảm."

Tôi leo lên, mùi thuốc lá và hồ sơ ẩm mốc đập vào mũi.

Xe chuyển bánh, lao ra khỏi hẻm.

---

Chúng tôi dừng lại trước một căn nhà kho bỏ hoang nằm sát bờ sông, bị phong tỏa bởi dây vàng cũ kỹ.

Gió thổi qua khe cửa sắt tạo ra tiếng rít ghê rợn.

Tôi chạm tay vào ổ khóa.

Nó đã bị cắt.

Trong kho tối om, mùi ẩm mốc lẫn mùi máu cũ sộc lên khiến tôi gần như nghẹn thở.

Tôi bật đèn pin từ điện thoại.

Ánh sáng chiếu lên nền xi măng—nơi những vệt máu dài kéo thành đường như ai đó đã bị lôi đi.

Lão Thạnh đi phía sau, giọng đều đều:

— "Hai ngày trước... bọn Sương Đêm đưa Linh tới đây."

— "Nó chống trả.

Giết được ba thằng.

Nhưng rồi bị tiêm thuốc."

Tim tôi thắt lại.

— "Linh... còn sống không?"

Lão không trả lời ngay.

Hắn chỉ cúi xuống nhặt một tờ giấy nhỏ dính máu nằm giữa sàn.

Tôi giật mình khi thấy nét chữ quen thuộc.

Chữ của chị Bính.

"Em đừng tìm chị.

Hãy ở lại với ba.

Bọn chúng không muốn em.

Đừng để mình trở thành quái vật... như chị.

"

Tay tôi run đến mức gần như xé nát mảnh giấy.

— "Chị...

đang cố bảo vệ tôi..."

Lão Thạnh chậm rãi nói:

— "Không.

Nó viết thế vì nó biết mày sẽ giết đến cùng."

— "Và còn một điều..."

Hắn đưa tôi xem mặt sau tờ giấy.

Một dòng ký hiệu kỳ lạ: SЖ14C.

Tôi nhận ra ngay.

Khu công nghiệp 14C, nơi Sương Đêm từng hoạt động bí mật nhiều năm trước khi bị giải tán.

Một nơi mà cảnh sát không dám tới... vì đã tìm thấy hơn hai mươi xác người bị lột da.

Tôi nắm chặt tờ giấy, giọng trầm xuống:

— "Họ đưa chị tôi đến đó?"

Lão gật nhẹ:

— "Đúng.

Nhưng mày phải hiểu..."

Hắn nhìn thẳng vào mắt tôi.

— "Đi vào 14C là không có đường sống."

Tôi hít sâu.

Từ từ.

Rồi nhìn lại chiếc mặt nạ da người trên mặt mình phản chiếu qua tấm kính bụi.

Một nụ cười nhếch lên.

— "Không sao."

— "Tôi đâu có định sống sót."

---

Tôi rời nhà kho, bước vào màn đêm lạnh ngắt.

Tờ giấy trong tay như một mảnh bản đồ dẫn tôi đến cánh cửa cuối cùng—nơi có thể là cái chết của tôi... hoặc nơi tôi giết toàn bộ Sương Đêm.

Và có một điều tôi chắc chắn:

Dù là Bính hay là Linh... chị tôi vẫn là người duy nhất tôi phải cứu bằng mọi giá.

Tôi bước đi, và bóng tôi hòa vào bóng đêm.

— "Chị...

đợi em."

---
 
[Viễn Tưởng ]-Tâm Lý Tội Phạm..!
CHƯƠNG 13 - TIẾN VÀO 14C: CỔNG ĐỊA NGỤC


Trời gần sáng.

Sương đêm bám đầy trên quần áo tôi, lạnh và nặng như một lớp xiềng xích.

Tôi đứng trước cổng khu công nghiệp 14C, nơi từng là trung tâm chế tạo trái phép của một tổ chức mà tên tuổi đã bị xóa khỏi mọi bản đồ — nhưng người sống ngoài xã hội đen đều biết:

Nếu vào đó... không ra được.

Cánh cổng sắt khổng lồ rỉ sét, nhưng phía dưới lại có dấu giày mới.

Có người vừa vào gần đây — hoặc vẫn còn trong đó.

Tôi đưa tay sờ lên bề mặt cánh cổng.

Kim loại lạnh toát.

Nhưng ngực tôi nóng hừng hực như có lửa cháy bên trong.

Tôi đang đến gần chị Bính.

Chị gái tôi.

Linh của thế giới ngoài kia.

Tôi siết mạnh con dao lấy từ xác Tài Mù.

Lưỡi dao sáng mờ trong ánh đèn đường yếu ớt.

"Chị... em đến rồi."

---

Cổng 14C mở ra bất ngờ với tiếng cạch lớn.

Tôi giật mình lùi lại nửa bước.

Một bóng người từ trong bước ra.

Không phải kẻ thù.

Không phải thuộc hạ của Sương Đêm.

Mà là... một cô gái nhỏ hơn tôi vài tuổi, tóc cắt ngắn sát gáy, trên cổ có vết bầm tím hình ngón tay.

Đôi mắt cô ta đỏ ngầu, như vừa khóc rất lâu nhưng nước mắt đã cạn.

Cô ta nhìn tôi, run run hỏi:

— "Chị... cũng đến tìm người sao?"

Tôi im lặng vài giây, tay vẫn giữ con dao đề phòng.

— "Em tìm ai?"

Cô gái siết chặt tay áo mình đến mức da bật đỏ.

— "Anh trai em...

Anh Khôi.

Bị bọn chúng bắt cách đây ba ngày."

Tôi nhìn sâu vào mắt cô ta.

Đó không phải ánh mắt của người bình thường.

Đó là ánh mắt của kẻ đã thấy chết chóc, đã chứng kiến thứ không ai nên thấy.

Tôi hạ dao xuống chút ít.

— "Em tên gì?"

— "Hân..."

Tên run run, nhưng giọng nói thì cứng như thép.

Tôi gật đầu.

— "Đi theo chị.

Đừng đi sát quá.

Và nếu chạy được thì chạy luôn."

— "Còn chị?"

Tôi quay mặt đi, không trả lời.

Trong đầu tôi chỉ có hình ảnh duy nhất: chị Bính đang nằm ở đâu đó trong này, có khi đã bị đánh, bị giam, hoặc tệ hơn...

Hân im lặng vài giây rồi nói nhỏ:

— "Chị... có mùi máu."

Tôi bật cười khẽ.

— "Ừ.

Và em nên quen với nó từ bây giờ."

---

Bên trong 14C tối đen như một cái hang khổng lồ.

Những dãy container xếp chồng lên nhau tạo thành hàng rào cao ngất.

Tôi đi giữa những lối nhỏ, từng bước đều nhẹ như tiếng mèo.

Hân theo sau, cố không tạo ra tiếng động.

Mùi gì đó phảng phất trong không khí.

Không phải máu.

Không phải rác.

Mùi thuốc mê.

Tôi nhận ra ngay — thứ mùi tôi từng ngửi trong bệnh viện, lúc ba tôi cấp cứu.

Mùi ám ảnh đến rợn sống lưng.

Hân nói nhỏ:

— "Chị... phía trước có đèn."

Tôi đưa tay ra hiệu dừng.

Nép vào vách tường container, nhìn qua khe hở.

Một căn phòng rộng, ánh đèn neon trắng nhợt nhạt.

Giữa phòng là một chiếc ghế kim loại, dây trói còn dính máu khô.

Sàn gần đó có một tấm áo khoác bị xé rách.

Tôi bước lại, nhặt lên.

Mắt tôi tối sầm lại.

Đó là áo của chị Bính.

Tôi nắm chặt áo đến mức móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

"Chị...

đã ở đây."

Hân nhìn quanh, lo lắng hỏi:

— "Chị ấy đâu rồi?"

Tôi không trả lời.

Tôi thấy một thứ khác.

Một dấu vết kéo dài từ chiếc ghế đến cửa sau nhà kho: một vệt cào sâu trong nền xi măng, như thể một người bị lôi đi với sức mạnh khủng khiếp.

Và phía cuối đường...

Tường bị in dấu tay máu.

Năm dấu ngón tay.

Nhỏ.

Trắng.

Gầy.

Tay của chị.

Tôi quỳ xuống, đặt tay mình lên vết máu ấy.

Một nhịp thở đứt quãng phát ra từ cổ họng tôi.

— "Chị... sợ đến mức này sao?"

Hân ở sau, run bắn.

— "Chị ơi... em không chắc anh Khôi còn sống..."

Tôi siết chặt áo khoác của chị Bính, mắt đỏ ngầu.

— "Chị gái tôi thì còn."

— "Chị chắc chứ?"

Tôi quay lại, nhìn Hân bằng ánh mắt làm cô bé lùi lại một bước.

— "Vì nếu chị ấy chết..."

Giọng tôi trầm xuống như sấm.

— "...cả khu 14C này sẽ không ai sống được."

---

Chúng tôi vừa bước qua cửa sau thì bất ngờ ánh đèn pha cực mạnh bật lên, chiếu thẳng vào mặt.

Một giọng cười vang lên từ trên cao, sắc lẻm như lưỡi dao:

— "Tao chờ mày lâu rồi... ."

Tôi nghiến răng.

Tôi nhận ra giọng đó.

Hoàng.

Người từng ra lệnh bắt chị tôi.

Người đã đốt nhà tôi.

Người đã giết mẹ tôi.

Hắn đứng trên sàn cao của container thứ 3, tay cầm khẩu shotgun, phía sau là gần 20 tên phủ mặt nạ.

— "Vào đi.

Cửa địa ngục mở rồi."

Tôi hít sâu.

Rồi mỉm cười.

— "Tốt.

Tôi muốn xem đám quỷ trong đây chịu đựng được tôi bao lâu."

---

Chương 13 kết thúc tại đây.
 
[Viễn Tưởng ]-Tâm Lý Tội Phạm..!
CHƯƠNG 14 - MÁU ĐỔ Ở 14C


Ánh đèn pha tắt phụt.

Bóng tối trùm xuống như nắp quan tài.

Trong khoảnh khắc đó, tôi kéo Hân ngã rạp xuống đất.

Tiếng nổ chát chúa xé toạc không khí — viên đạn ghim vào thùng container phía sau, tóe tia lửa.

Hoàng cười khẽ trên cao.

— "Phản xạ tốt đấy.

Không uổng công Linh che mày bấy lâu."

Tôi nghiến răng.

Hắn cố tình nhắc tên chị theo cách ấy — như một lưỡi câu móc thẳng vào tim tôi.

Tôi thì thầm với Hân:

— "Chạy về lối bên trái, chỗ có băng tải cũ.

Khi nghe ba tiếng nổ liên tiếp, em rẽ phải và đừng quay đầu."

Hân lắc đầu, mắt đỏ hoe.

— "Còn chị?"

— "Chị không sao."

Tôi đặt tay lên đầu em.

"Chị hứa."

Hân cắn môi rồi lao đi.

---

Tôi nhảy lên thang sắt, bám mép container, lách người qua những khung thép chằng chịt.

Bên dưới, bọn chúng tản ra theo đội hình chữ V — quá quen với địa hình, quá quen với việc săn người.

Nhưng chúng quên mất một điều.

Tôi không chạy trốn.

Tôi đi săn.

Tôi thả người xuống phía sau một tên canh gác, kéo cổ hắn vào bóng tối.

Tiếng thở nghẹn tắt lịm.

Tôi đặt hắn nằm xuống nhẹ như đặt một vật vô tri.

Một tên khác quay lại.

Tôi đã ở phía sau hắn.

Cú đánh gọn, nhanh.

Không ồn ào.

Hai tiếng nổ vang lên ở phía xa — bọn chúng bắn mù quáng.

Tôi đếm nhịp thở của mình.

Ba.

Tôi bắn phát thứ ba lên trần nhà.

Kim loại rơi loảng xoảng.

Ở băng tải cũ, Hân đã rẽ phải.

Tốt.

---

— "Ra mặt đi!"

Hoàng gầm lên từ trên cao.

"Mày nghĩ giết vài con tốt là thắng sao?"

Tôi trèo lên sàn container đối diện, lộ diện trong ánh đèn đỏ nhấp nháy khẩn cấp.

— "Tao không đến để thắng."

Tôi đáp.

— "Tao đến để lấy người."

Hoàng nhướng mày.

Hắn ra hiệu.

Năm tên đeo mặt nạ tiến lên.

Tôi lao xuống.

Thế giới thu hẹp lại thành nhịp tim, nhịp chân, khoảng cách.

Một tên ngã.

Rồi tên thứ hai.

Tên thứ ba kịp chạm cò — tôi xoay người, viên đạn sượt qua vai, nóng rát.

Tôi không dừng.

Khi tên thứ năm ngã xuống, sàn container đã loang màu sẫm.

Hoàng im lặng.

Rồi hắn cười.

— "Đúng là máu của Linh."

Hắn búng tay.

Cửa thép phía cuối kho mở ra.

Một cáng kim loại được đẩy ra.

Trên đó — chị Bính.

Tim tôi như vỡ vụn.

Chị bị trói, nhưng mắt mở.

Và ánh mắt ấy... tỉnh táo.

Chị nhìn thấy tôi.

Chị lắc đầu, rất khẽ.

— "Đừng..."

Hoàng cúi xuống, thì thầm vào tai chị.

— "Nhìn em gái mày đi.

Nó đã trở thành thứ mày sợ nhất rồi."

Tôi tiến lên một bước.

— "Thả chị ấy ra."

— "Đổi."

Hoàng đáp.

"Mày ở lại."

Tôi không do dự.

— "Được."

Chị Bính vùng lên, giọng khàn đi:

— "Không!

Em đi đi!"

Tôi nhìn chị.

Lần đầu tiên sau bao năm, tôi mỉm cười thật nhẹ.

— "Chị yên tâm.

Em biết mình đang làm gì."

Hoàng ra hiệu.

Dây trói của chị được nới lỏng.

Hai tên kéo tôi lại.

Khi chúng chạm vào vai tôi — đèn toàn khu 14C tắt ngúm.

Tiếng còi báo động vang lên.

Một giọng nói trầm, quen đến rợn người vang lên từ hệ thống loa:

— "Hoàng.

Mày nợ tao."

Cả kho sững lại.

Hoàng quay phắt về phía loa.

— "...Mặt nạ."

Tôi ngẩng đầu.

Trong bóng tối, trên cao, kẻ đeo mặt nạ kim loại đứng đó — lưỡi dao phản chiếu ánh đỏ như máu.

Hắn nói chậm rãi:

— "Giờ tao đến để trả nợ."

---
 
[Viễn Tưởng ]-Tâm Lý Tội Phạm..!
CHƯƠNG 15 - NGƯỜI ĐEO MẶT NẠ


Giọng nói vang lên từ hệ thống loa không lớn, không gằn, không cần đe dọa.

Nhưng toàn bộ nhà kho đứng yên.

— "Hoàng.

Mày nợ tao."

Không khí đông cứng lại như bị bóp nghẹt.

Tôi thấy rõ vai Hoàng khẽ trĩu xuống, rất khẽ — một phản xạ vô thức của kẻ từng quen ra lệnh, nay lại bị gọi tên theo cách của kẻ ở trên cao.

Hắn quay phắt về phía bóng tối.

— "...Mặt nạ."

Cái tên đó rơi xuống sàn như một mảnh kim loại lạnh.

Từ trên cao, nơi những dãy container xếp chồng như bậc thang dẫn lên trần kho, kẻ đeo mặt nạ kim loại bước ra.

Ánh đèn đỏ khẩn cấp quét qua thân hình hắn, lộ rõ những vết xước chằng chịt trên mặt nạ — không phải để trang trí, mà là dấu tích của những lần sống sót.

Hắn không nhìn tôi trước.

Hắn nhìn chị Bính.

Chỉ một giây.

Nhưng tôi thấy rõ sự thay đổi rất nhỏ trong cách hắn đứng — vai hạ xuống, bàn tay thả lỏng hơn.

Không phải thương hại.

Mà là tôn trọng.

— "Mày còn sống?"

Hoàng khàn giọng.

Kẻ đeo mặt nạ đáp chậm rãi:

— "Sống để trả nợ."

Ngừng một nhịp.

— "Rồi chết."

Hoàng bật cười, nhưng tiếng cười không có chút tự tin nào.

— "Một mình mày nghĩ làm được gì ở đây?"

Hắn búng tay.

Những họng súng giương lên, chĩa thẳng về phía bóng người trên cao.

Tôi chưa kịp thở thì—

Đèn phụt tắt hoàn toàn.

Bóng tối nuốt chửng mọi thứ.

Tiếng súng nổ vang lên dồn dập, không có mục tiêu rõ ràng.

Tôi nghe tiếng kim loại bị trúng đạn, tiếng kính vỡ, tiếng người chửi rủa trong hỗn loạn.

Rồi—

Tiếng động rất gần.

Quá gần.

Một bóng đen lướt qua tôi như gió.

Không tiếng chân, không tiếng thở gấp.

Chỉ có một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng — thứ cảm giác khi biết có kẻ nguy hiểm hơn mình vừa đi ngang.

Đèn khẩn cấp bật lại.

Ba tên gác gần Hoàng đã ngã xuống.

Không máu me văng tung tóe.

Chỉ là... không còn đứng được nữa.

Hoàng lùi lại một bước.

— "Mày điên rồi..."

Kẻ đeo mặt nạ tiến về phía hắn, từng bước chắc nịch.

— "Không."

— "Tao tỉnh hơn bao giờ hết."

Tôi tranh thủ lao về phía cáng.

Hai tên định chặn tôi lại — tôi né sang trái, dùng khuỷu tay đánh bật tay cầm súng của một tên, xoay người đá vào đầu gối tên còn lại.

Không dừng.

Không nhìn lại.

— "Chị Bính!"

Chị mở mắt.

Ánh mắt chị tỉnh táo đến đáng sợ — ánh mắt của người đã chấp nhận mọi khả năng xấu nhất.

— "Em đến làm gì..."

Chị thì thào.

— "Chị bảo em đừng—"

— "Em không nghe."

Tôi cắt lời.

"Lần này em không nghe."

Tôi cắt dây trói.

Ở phía trên, Hoàng rút shotgun, chĩa thẳng về phía chúng tôi.

— "Linh."

Hắn gọi.

"Nhìn xem.

Em gái mày đã thành cái gì rồi?"

Tôi chắn trước chị theo bản năng.

Kẻ đeo mặt nạ đứng chắn trước chúng tôi nhanh hơn.

— "Không được động vào cô ấy."

Hoàng gào lên:

— "Mày bảo vệ nó vì cái gì?

Vì ơn nghĩa rẻ tiền ngày xưa?"

Kẻ đeo mặt nạ nghiêng đầu.

— "Không."

— "Vì cô ấy là người duy nhất từng coi tao là người."

Một nhịp im lặng nặng nề rơi xuống.

Rồi Hoàng bóp cò.

Kẻ đeo mặt nạ lao tới, đẩy nòng súng chệch sang bên.

Tiếng nổ vang lên, viên đạn cắm vào trụ thép phía sau, rung cả sàn kho.

Hai người vật lộn.

Không màu mè.

Không gào thét.

Chỉ là hai con thú đã quen giết chóc, cuối cùng đối diện nhau.

Tôi kéo chị lùi dần về cửa phụ.

— "Đi."

Kẻ đeo mặt nạ nói, không quay đầu.

— "Bây giờ."

Tôi do dự.

— "Còn anh?"

Hắn đáp, giọng không cao không thấp:

— "Món nợ này... chỉ trả được bằng tao."

Chị Bính quay lại, nhìn hắn thật lâu.

— "Anh không cần—"

— "Cần."

Hắn ngắt lời.

— "Nếu không, tao sẽ mãi là thứ mày cứu nhầm."

Tôi cắn răng.

Tôi kéo chị đi.

Khi chúng tôi vừa qua khỏi băng tải, một tiếng nổ lớn xé toạc không gian phía sau.

Sức ép hất chúng tôi ngã nhào.

Cửa thép sập xuống.

Lửa bùng lên bên trong kho 14C.

Chị Bính run rẩy.

— "...Anh ta..."

Tôi ôm chặt chị.

— "Anh ta đã chọn."

Chúng tôi đứng dậy, chạy thẳng vào màn đêm.

Không quay đầu.

Không ai nói thêm lời nào.

Phía sau, 14C cháy như một ngôi mộ tập thể.

Và đâu đó trong đám lửa ấy,

một món nợ cũ đã được trả xong.

---
 
[Viễn Tưởng ]-Tâm Lý Tội Phạm..!
chương 16 [quá khứ kẻ đeo mặt nạ]


(Nhiều năm trước)

Đêm đó mưa rất nhỏ.

Không đủ lớn để rửa sạch vỉa hè, chỉ đủ để khiến mùi rác và mùi máu trộn lẫn vào nhau, dính chặt dưới mũi.

Tôi đi bộ qua khu chợ đầu mối sau giờ đóng sạp, tay ôm túi thuốc, đầu óc chỉ nghĩ đến việc về nhà sớm trước khi trời tối hẳn.

Rồi tôi thấy hắn.

Không phải vì hắn nằm đó.

Mà vì không ai nhìn hắn.

Một cơ thể dựa nghiêng vào bức tường gạch loang lổ, chân duỗi thẳng, đầu cúi xuống như đang ngủ.

Người ta đi ngang qua, bước tránh rất khéo — tránh vũng máu đang lan ra dưới nền xi măng ướt.

Tôi cũng đã bước qua.

Hai bước.

Rồi tôi dừng lại.

Tôi không quay lại ngay.

Tôi đứng yên rất lâu, như thể chỉ cần đứng thêm một giây thôi, quyết định kia sẽ tự biến mất.

Nhưng không.

Tôi quay đầu.

Đôi mắt hắn mở.

Không nhìn tôi.

Nhìn vào khoảng không trước mặt, nơi không có gì để bám víu.

— "Anh còn tỉnh không?"

Giọng tôi không run.

Tôi đã quen với việc giữ giọng mình ổn định.

Hắn mất vài giây mới cử động được môi.

— "...Đi đi."

Giọng khàn, cạn, như bị mài mòn từ bên trong.

— "Nếu tôi đi, anh sẽ chết."

— "Ừ."

Chỉ một âm tiết.

Không biện hộ.

Không sợ hãi.

Tôi quỳ xuống trước khi kịp nghĩ thêm.

Nước mưa thấm qua đầu gối quần, lạnh ngắt.

Khi tôi kéo áo hắn ra, vết thương hiện rõ — sâu, bẩn, và đã bắt đầu nhiễm trùng.

Đây không phải tai nạn.

Đây là thanh toán.

— "Tên anh?"

Hắn nhắm mắt lại.

— "Không còn."

Tôi hiểu ngay.

Những người còn tên thường không sống sót lâu ở nơi này.

— "Vậy tôi gọi anh là gì?"

— "...Tùy."

Tôi nhìn vào chiếc mặt nạ kim loại móp méo nằm cạnh tay hắn, dính đầy bùn và máu.

— "Mặt Nạ."

Hắn khẽ nhếch môi.

Không hẳn là cười.

Chỉ là một phản xạ còn sót lại.

— "Được."

---

Tôi giấu hắn trong căn phòng trọ phía sau tiệm may cũ — nơi không ai lui tới, nơi tôi từng giấu tiền, giấu đồ, giấu cả những phần đời không muốn ai nhìn thấy.

Ba ngày đầu, hắn mê man.

Tôi thay băng, rửa vết thương, tiêm thuốc.

Mỗi lần chạm vào, cơ thể hắn đều căng lên theo bản năng — phản xạ của người từng bị tổn thương quá nhiều lần.

Nhưng hắn không phản kháng.

Hắn để tôi làm mọi thứ.

Ngày thứ hai, hắn tỉnh lại giữa đêm.

— "Cô là ai?"

— "Người không muốn anh chết ở đây."

— "Vì sao?"

Tôi không trả lời ngay.

Tôi đang đun nước, tay run rất nhẹ.

— "Vì nếu tôi bỏ đi..."

Tôi nói chậm.

— "...tôi sẽ không ngủ được."

Hắn im lặng rất lâu.

— "Cô không nên cứu tôi."

— "Tôi biết."

— "Tôi sẽ mang rắc rối đến."

— "Tôi cũng biết."

Đó là lần đầu tiên hắn nhìn tôi như nhìn một người ngang hàng.

---

Ngày thứ tư, hắn có thể ngồi dậy.

Ngày thứ sáu, hắn đứng được.

Hắn không hỏi tôi tên.

Tôi cũng không hỏi quá khứ của hắn.

Giữa chúng tôi có một thỏa thuận im lặng — càng biết ít, càng sống lâu.

Cho đến tối ngày thứ bảy.

Hắn đứng trước gương nhỏ, đeo lại chiếc mặt nạ kim loại.

Tôi thấy tay hắn dừng lại rất lâu trước khi cố định dây đeo.

— "Cô tên gì?"

— "Linh."

Hắn gật đầu.

— "Gia đình?"

Tôi chần chừ.

Chỉ một nhịp.

— "Có."

— "Em gái?"

Tôi quay lại nhìn hắn.

— "...Có."

Không cần hỏi thêm.

Hắn hiểu.

Hắn đứng quay lưng về phía tôi.

— "Nếu một ngày Sương Đêm động đến cô..."

Hắn nói rất khẽ.

— "...hoặc gia đình cô."

Hắn quay lại.

Ánh mắt sau lớp mặt nạ lạnh đến mức tôi biết — đây không phải lời hứa bốc đồng.

— "Mạng của tôi là của cô."

Tôi cau mày.

— "Tôi không cần."

— "Nhưng tôi cần."

Hắn đáp.

— "Vì nếu không trả... tôi sẽ mãi là thứ cô cứu nhầm."

---

Hắn biến mất sau đêm đó.

Không lời chào.

Không dấu vết.

Tôi tiếp tục sống.

Tiếp tục làm chị.

Tiếp tục che chắn cho con bé có ánh mắt giống tôi — nhưng dữ dội hơn, nguy hiểm hơn.

Cho đến đêm căn nhà cháy.

Khi tôi bị trói, bị kéo đi, tôi đã nghĩ: Vậy là xong.

Rồi tôi nghe giọng nói ấy.

Không cần nhìn cũng biết.

— "Dừng lại."

Giọng không cao.

Không gấp.

Giọng của người đã chấp nhận kết cục từ rất lâu.

Trong khoảnh khắc đó, tôi hiểu:

Hắn không đến để cứu tôi.

Hắn đến để trả nợ.

Và tôi cũng hiểu thêm một điều —

Nếu em gái tôi tìm đến nơi này,

thì dù tôi có chết,

hắn cũng sẽ dùng mạng mình để giữ con bé lại phía sau lằn ranh cuối cùng.

---
 
[Viễn Tưởng ]-Tâm Lý Tội Phạm..!
Chương 17 [khía cạch của kẻ đeo mặt nạ tiếp]


Kẻ đeo mặt nạ không phải anh hùng, mà là người chọn chết vì không còn lựa chọn nào khác hợp lý hơn

"Tôi" không sinh ra đã ác, mà là người từ nhỏ đã nhìn thế giới bằng lăng kính nguy hiểm

---

Tôi đến kho 14C sớm hơn dự tính mười hai phút.

Khoảng thời gian đó đủ để tôi kiểm tra lại mọi lối ra, mọi điểm mù, mọi khả năng sai lệch.

Tôi không tin vào may mắn.

Tôi chỉ tin vào việc chuẩn bị đủ để không cần may mắn.

Hoàng vẫn giữ thói quen cũ: nói nhiều khi nghĩ mình kiểm soát được tình hình.

Hắn không biết rằng chính điều đó khiến hắn dễ đoán.

Rồi tôi thấy Linh.

Cô bị trói, nhưng không cúi đầu.

Có những người khi rơi vào tay kẻ khác sẽ tự động thu nhỏ bản thân lại.

Linh thì không.

Cô giữ thẳng lưng như thể sợi dây chỉ trói được tay chân, không chạm được vào phần cốt lõi.

Tôi không tiến lên ngay.

Tôi nhìn sang bên trái.

Con bé đứng trong bóng tối.

Em gái Linh.

Tôi chưa từng gặp nó, nhưng tôi nhận ra ngay.

Không phải bằng khuôn mặt.

Mà bằng cách nó đứng — trọng tâm dồn về phía trước, các cơ không thả lỏng hoàn toàn, ánh mắt liên tục đo khoảng cách.

Con bé không hoảng.

Nó kiềm chế.

Thứ nguy hiểm nhất không phải là kẻ hung hăng.

Mà là kẻ đang cố không làm gì cả.

Linh từng nói với tôi:

> "Nếu một ngày tôi không còn ở cạnh nó... tôi không chắc nó sẽ dừng lại được."

Khi đó tôi nghĩ cô lo xa.

Đêm nay, tôi hiểu:

Cô không hề lo xa.

Khi tôi lên tiếng, Hoàng quay lại.

Hắn gọi tôi bằng cái tên cũ — cái tên tôi không dùng nữa, nhưng vẫn cho phép tồn tại trong miệng những kẻ sắp chết.

Đó là phép lịch sự cuối cùng.

Đèn tắt.

Hỗn loạn bùng lên.

Tôi di chuyển không nhanh hơn cần thiết.

Người ta thường lầm tưởng tốc độ là sức mạnh.

Không.

Nhịp độ mới là thứ giữ bạn sống sót.

Tôi chỉ làm một việc duy nhất: đảm bảo không ai có thể tiếp cận Linh.

Rồi Hoàng rút súng.

Khoảnh khắc đó rất rõ ràng trong đầu tôi.

Nếu tôi giết hắn nhanh — Linh và con bé sẽ bị truy ra.

Nếu tôi kéo dài — có thể cả hai sẽ chết ngay tại đây.

Và nếu tôi chết — mọi thứ kết thúc.

Đó không phải là lựa chọn cao thượng.

Đó là phương án ít biến số nhất.

Khi tôi chắn trước hai chị em, tôi không nghĩ đến "bảo vệ".

Tôi nghĩ đến đóng lại một cánh cửa.

— "Không được động vào cô ấy."

Đó là ranh giới cuối cùng.

Khi cửa thép sập xuống phía sau họ, tôi biết mình không còn cần tiết kiệm gì nữa.

Tôi đã sống đủ lâu để hiểu: có những món nợ không thể trả bằng cách tiếp tục sống.

Trong khoảnh khắc cuối, tôi không nghĩ về Linh như một người tôi từng cứu.

Tôi nghĩ về việc:

Ít nhất, từ ngày mai... con bé kia sẽ còn một cơ hội để chọn khác đi.

Thế là đủ.

---

Tôi không nhớ lần đầu tiên mình tức giận là khi nào.

Chỉ nhớ rất rõ cảm giác sau đó.

Nhẹ.

Không phải nhẹ vì thắng.

Mà nhẹ vì thứ gì đó trong người tôi được xả ra.

Khi người khác sợ hãi, họ khóc.

Tôi thì thấy mọi thứ... rõ ràng hơn.

Chị Bính là người đầu tiên nhận ra điều đó.

Không phải ba.

Không phải mẹ.

Chị nhìn tôi khác.

Sau mỗi lần tôi đánh nhau, chị không mắng.

Chị không hỏi "tại sao".

Chị chỉ hỏi:

— "Lúc đó em nghĩ gì?"

Tôi trả lời rất thật:

— "Em không nghĩ."

Chị im lặng rất lâu.

— "Vậy lần sau... hãy nghĩ đến chị trước."

Tôi không hiểu vì sao.

Nhưng mỗi lần cơn nóng trào lên, hình ảnh đầu tiên trong đầu tôi lại là ánh mắt của chị.

Và chỉ thế thôi, đủ để tôi chậm lại nửa giây.

Nửa giây đó...

đã cứu rất nhiều người.

Năm chị rời nhà, tôi không khóc.

Tôi chỉ thấy trong người mình thiếu một cái gì đó rất quen.

Khi người ta bắt đầu khích tôi, khi họ nói tôi yếu, nói tôi hèn — tôi không nhìn về đâu cả.

Không còn ai để tôi xin phép dừng lại.

Lần tôi đánh người đó, tôi không hối hận.

Cho đến khi căn nhà cháy.

Bây giờ, khi đứng cạnh chị, tôi hiểu ra một điều:

Chị không bao giờ tin tôi là người xấu.

Chị chỉ sợ tôi quá giỏi trong việc làm điều xấu.

Và điều đáng sợ nhất không phải là bạo lực trong tôi.

Mà là cảm giác rất dễ chịu mỗi khi tôi buông nó ra.

---
 
[Viễn Tưởng ]-Tâm Lý Tội Phạm..!
CHƯƠNG 18 - TIẾP TỤC CHƯƠNG 15 KHI BỎ TRỐN


Chúng tôi không nói với nhau câu nào trong suốt quãng đường trốn chạy.

Chị Bính—Linh—dựa vào vai tôi trên chiếc xe cũ của Lão Thạnh.

Đèn đường lướt qua cửa kính như những vệt ký ức đứt đoạn.

Tôi nghe rõ nhịp thở của chị, nặng nề nhưng còn sống.

Chỉ thế thôi cũng đủ để tôi tiếp tục ngồi yên, không quay đầu lại nhìn 14C đang cháy phía sau.

Nhưng trong đầu tôi, tiếng nổ vẫn chưa dừng.

---

Bệnh viện.

Mùi thuốc sát trùng.

Ánh đèn trắng lạnh lẽo.

Ba tôi vẫn nằm đó, bất động, ống thở cắm sâu vào cổ họng.

Hai anh ngồi ở băng ghế dài—một người bó bột chân, người còn lại quấn băng kín vai.

Khi thấy tôi và chị bước vào, họ đứng bật dậy.

Không ai nói gì.

Anh Hai là người ôm chị trước.

Anh Ba quay đi, đưa tay lau mặt.

Tôi đứng sau cùng.

Không ai ôm tôi.

Tôi hiểu.

---

Đêm đó, khi mọi người đã ngủ, tôi ngồi một mình ở hành lang bệnh viện.

Tay tôi vẫn còn mùi máu—dù đã rửa bao nhiêu lần cũng không hết.

Tôi nhìn xuống bàn tay mình, tự hỏi từ lúc nào nó trở thành công cụ quen thuộc để hủy hoại.

Có tiếng bước chân nhẹ.

Chị Bính ngồi xuống bên cạnh tôi.

Một lúc lâu sau, chị mới nói:

— "Em giết bao nhiêu người rồi?"

Tôi không nhìn chị.

— "Không nhớ."

Chị gật đầu, như thể đã đoán trước.

— "Em có biết tại sao chị luôn ở bên em không?"

Tôi im lặng.

— "Không phải vì chị mạnh hơn em."

Chị nói chậm.

— "Mà vì chị sợ... nếu một ngày chị không ở đó, em sẽ đi quá xa."

Tôi bật cười khẽ.

Tiếng cười khô khốc.

— "Vậy chị thấy chưa?

Em đã đi quá xa rồi."

Chị quay sang tôi.

Ánh mắt chị không trách móc.

Chỉ buồn.

— "Không.

Em đi đúng hướng... nhưng bằng sai cách."

Tôi nắm chặt tay.

— "Nếu em không làm vậy, chị đã chết."

— "Đúng."

Chị đáp.

— "Nhưng từ bây giờ... em phải sống với điều đó."

Câu nói ấy nặng hơn mọi cú đánh tôi từng nhận.

---

Ba ngày sau.

Tin tức tràn ngập mặt báo:

"Cháy lớn tại khu công nghiệp bỏ hoang 14C — nghi vấn thanh toán băng nhóm."

Không có tên tôi.

Không có tên chị.

Không có tên kẻ đeo mặt nạ.

Chỉ có những cái xác không được nhận dạng.

Cảnh sát đến nhà hỏi chuyện.

Tôi trả lời vừa đủ.

Chị đứng bên, tay đặt nhẹ lên lưng tôi—như một sợi dây neo giữ tôi lại mặt đất.

Nhưng đêm xuống, tôi không ngủ được.

Tôi thấy lại khuôn mặt của những kẻ đã ngã xuống.

Tôi nghe lại tiếng xương gãy.

Tôi ngửi thấy mùi cháy khét.

Bạo lực không biến mất.

Nó chỉ im lặng, chờ dịp.

---

Một tuần sau, ba tôi tỉnh lại.

Ông nhìn tôi rất lâu.

— "Con... gầy đi rồi."

Tôi cúi đầu.

Ông không hỏi gì thêm.

Chỉ nắm tay tôi, thật chặt.

Cái nắm tay ấy làm ngực tôi đau nhói—vì tôi biết mình không còn là đứa con út vô tội như trước nữa.

---

Đêm đó, tôi ra sân thượng.

Thành phố yên ắng đến lạ.

Gió thổi mát, nhưng trong tôi vẫn nóng ran.

Tôi tự hỏi:

Nếu ngày đó chị Bính không ở bên, mình đã trở thành cái gì?

Một con quái vật hoàn chỉnh chăng?

Cánh cửa sau lưng mở ra.

Chị đứng đó.

— "Sương Đêm chưa chết hẳn."

Chị nói.

— "Chỉ là tan rã."

Tôi quay lại.

— "Em biết."

— "Và sẽ có người tìm em."

— "Em cũng biết."

Chị bước đến gần, đặt tay lên vai tôi.

— "Khi điều đó xảy ra... em có thể chọn."

— "Chọn gì?"

Chị nhìn thẳng vào mắt tôi:

— "Trở thành thứ mà họ sợ."

— "Hoặc trở thành người mà gia đình cần."

Tôi nhắm mắt.

Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi không chắc mình sẽ chọn gì.

Bạo lực vẫn ở đó.

Nó không biến mất.

Nhưng giờ đây, tôi biết—

Mỗi lần tôi dùng nó, sẽ có hậu quả.

Và có những hậu quả...

không thể giết để xóa đi.

---
 
Back
Top Bottom