---
Tôi không nhớ rõ mình đã trở nên như thế này từ khi nào.
Có lẽ từ lúc tôi còn quá nhỏ để hiểu sự khác nhau giữa nắm tay và cú đấm, giữa ôm lấy ai đó và siết đến khi họ đau.
Người lớn thường nói trẻ con sinh ra đều trong sáng, nhưng tôi thì không.
Từ lúc biết chống tay đứng dậy, tôi đã quen với việc dùng bàn tay của mình để đẩy, để xô, để đánh bất cứ thứ gì khiến tôi thấy khó chịu.
Mẹ đã từng thì thầm rằng lúc tôi mới ba tuổi, tôi đã đẩy ngã một bé hàng xóm chỉ vì nó nhìn tôi lâu hơn vài giây.
Tôi không nhớ chuyện đó.
Nhưng tôi tin.
Vì sự thật là... tôi luôn có thứ gì đó trong người — một thứ gì đó đen đặc, lạnh buốt, như cái bóng khổng lồ đang cuộn lại trong lồng ngực tôi.
Nó nằm yên, chờ đợi.
Và chỉ cần ai đó chọc vào, nó liền ngóc đầu dậy, cào xé, đập nát mọi thứ trước mắt tôi.
Tôi gọi nó là con thú.
Nó lớn lên cùng tôi.
---
Gia đình tôi có sáu người: ba, mẹ, hai anh trai, chị gái... và tôi — đứa út sinh sau cùng gần một thập kỷ.
Ai cũng nghĩ tôi sẽ là đứa nhỏ ngoan ngoãn, được cưng chiều nhất, nhưng không.
Nhiều năm liền, nhà tôi sống trong căng thẳng vì tôi không giống những đứa trẻ khác.
Tôi dễ nổi nóng, phản ứng thái quá, đánh người mà không cần ai làm gì quá đáng.
Một cái liếc mắt cũng đủ làm tôi thấy khó chịu.
Một câu nói vô ý cũng làm tôi muốn đập bàn, ném ghế.
Ba tôi từng nói:
"Con bé này sinh ra để làm người ta sợ."
Nhưng ông vẫn thương tôi theo cách của ông.
Mẹ thì thương bằng tất cả trái tim.
Hai anh trai — người thì tránh né tôi, người thì cố dạy tôi kiềm chế nhưng rồi cũng bỏ cuộc.
Và chỉ có chị gái tôi — A Bính — là người duy nhất khiến con thú trong tôi nằm yên.
Không phải bằng la mắng.
Không phải bằng đánh đập.
Không phải bằng lời lẽ sặc mùi dạy dỗ như người lớn hay làm.
Chị chỉ cần đặt tay lên đầu tôi, hoặc nhìn tôi một cái, là tôi im bặt.
Tôi không hiểu vì sao.
Nhưng dường như, giữa tôi và chị có một sợi dây vô hình nào đó.
Một sợi dây khiến tôi, chỉ khi đứng trước mặt chị, mới thấy mình không bị nuốt chửng bởi những cơn bốc đồng, không bị giận dữ chiếm lấy.
Chị giống như chiếc chìa khóa mở ra cái lồng giam con thú trong tôi, giữ nó không bò ra ngoài.
Tôi đã từng nghĩ:
"Nếu một ngày chị rời xa, con thú sẽ xé nát tôi."
Và tôi đúng.
---
Năm tôi lên mười sáu, cuộc đời tôi bị kéo vào một vực sâu mà tôi không ngừng rơi, rơi mãi, không đáy.
Mở đầu của tất cả những bi kịch ấy... lại chỉ là một buổi chiều bình thường.
Một buổi chiều không có chị bên cạnh.
Một buổi chiều mà tôi bị ba đứa bạn cùng lớp cà khịa liên tục, nói những điều tôi không muốn nghe.
Nếu là trước đây, chỉ cần chị đứng cách tôi vài mét, tiếng nói của chị sẽ giữ tôi lại.
Nhưng hôm đó, chị đã lên thành phố học.
Không còn ai níu tay tôi.
Không còn ai nói "Yến, đừng làm vậy."
Không còn ai cản con thú trong tôi lại.
Và thế là tôi đánh.
Tôi đánh mạnh đến mức bàn tay tê dại.
Tôi không nhớ bao nhiêu cú đấm, bao nhiêu tiếng gào, bao nhiêu máu đổ.
Mãi đến khi người đàn ông cao lớn xuất hiện, tôi tưởng ông ta chỉ là người can ngăn.
Tôi đấm thẳng vào mặt ông ta theo phản xạ.
Tôi không biết rằng người tôi đánh lại là đàn em của xã hội đen.
Tôi không biết cú đấm ấy sẽ khiến gia đình tôi phải trả giá bằng máu.
Tôi không biết chỉ một phút mất kiểm soát... sẽ mở ra một địa ngục cho tất cả những người tôi yêu.
---
Đêm hôm đó, tôi về nhà muộn.
Và giữa con hẻm tối, tôi thấy bóng người lạ — rất nhiều người — đứng trước cổng nhà tôi.
Họ bao vây, họ đập phá, họ kéo gia đình tôi ra ngoài như xúc từng món đồ bỏ đi.
Mẹ tôi bị đánh bằng gậy gỗ.
Ba bị đá liên tục vào ngực.
Hai anh tôi cố lao ra nhưng bị đánh đến bật máu ngay trước mắt tôi.
Tôi hét lên.
Tôi chạy đến.
Nhưng chúng biến mất trước khi tôi kịp chạm vào ai.
Tôi đứng giữa sân, thở như một con thú bị nhốt quá lâu.
Đêm đó, tôi nhìn thấy sự bất lực đầu tiên của mình.
Tôi biết rằng cú đấm ban chiều của tôi đã mở cánh cửa mà đáng lẽ tôi không nên mở.
Nhưng đó mới chỉ là bắt đầu.
Vì tối hôm sau, khi cả nhà còn đang cố thu dọn lại, thì bọn chúng trở lại — lần này không phải để đánh, mà để thiêu rụi.
Căn nhà bốc cháy như một ngọn đuốc khổng lồ giữa trời đêm.
Mẹ tôi không kịp thoát ra.
Ba tôi ngã xuống ngay cửa chính, được hàng xóm kéo ra nhưng đã bị bỏng nặng, nằm trong phòng cấp cứu suốt nhiều tuần liền.
Hai anh tôi bị đánh đến gãy xương khi cố cứu mẹ.
Còn chị tôi...
Chị bị chúng bắt đi.
Kéo lê khỏi nhà bằng tóc, miệng chị bị bịt lại.
Ánh mắt chị nhìn tôi — tuyệt vọng, hoảng loạn, và đau đớn — là điều tôi không bao giờ quên.
Đêm đó, con thú trong tôi thức giấc hoàn toàn.
Nó không còn bị xích nữa.
Nó không còn nằm yên.
Nó gầm lên, đòi máu, đòi giết, đòi xé nát mọi thứ đã chạm vào gia đình tôi.
Và lần đầu tiên trong đời, tôi nghe theo nó.
Không phải vì tôi muốn...
mà vì tôi chẳng còn gì để mất.
---
Người ta hay nói khi một cô gái mất đi người thân, cô ấy sẽ khóc.
Nhưng tôi thì không.
Nước mắt tôi như bị ngọn lửa đó thiêu sạch.
Tôi đứng trước đống tro tàn của căn nhà, nhìn từng mảnh cháy đen của ký ức tôi bị gió thổi tung lên trời, nhìn chiếc vòng chị Bính đeo bị cháy sém nằm trên nền xi măng... và tôi thấy tim mình lạnh lẽo như kim loại.
Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy rõ mình là gì.
Không phải nạn nhân.
Không phải đứa trẻ bị tổn thương.
Không phải cô gái yếu đuối.
Mà là kẻ mang trong mình một con thú bạo lực đang khát máu.
Và tôi biết tôi sẽ không dừng lại.
Tôi sẽ tìm từng đứa một.
Tôi sẽ lấy lại chị gái tôi bằng mọi giá.
Tôi sẽ khiến bọn chúng trả giá cho mẹ tôi, cho gia đình tôi, cho những gì chúng đã cướp đi.
Cho dù cuối cùng... thứ còn lại chỉ là tôi và bóng tối trong tôi.
---
Đây không phải câu chuyện về công lý.
Không phải câu chuyện của người hùng.
Đây là câu chuyện của một đứa con gái
đã nhìn cả gia đình mình bị xé nát
và chọn trở thành quái vật để sống tiếp.
Tên tôi là Yến.
Và đây là hành trình tôi tự tay phá hủy cuộc đời những kẻ đã phá hủy tôi.
---
Khi người duy nhất giữ được con thú trong tôi rời xa... tôi sẽ trở thành cái mà mọi người luôn sợ tôi trở thành.
Tôi sẽ trở thành vấn đề.
Tôi sẽ trở thành hiểm họa.
Tôi sẽ trở thành nỗi ám ảnh của những kẻ đã dám làm tổn thương gia đình tôi.
Nhưng ngày đó còn chưa tới.
tôi kết thúc bằng một buổi tối tưởng như bình thường — tối mà tôi vô tình nhìn thấy thứ đầu tiên khiến trái tim tôi lạnh đi.
Tối ấy, chị Bính bảo tôi:
— Yến, mai chị phải lên thành phố vài ngày.
Có việc học.
Em ở nhà với ba mẹ, nghe không?
Tôi ngước lên.
Con thú trong tôi hơi cử động — lần đầu tiên trong nhiều tháng.
— Chị đi... lâu không?
— Không lâu.
Chị về liền.
Em sẽ ổn thôi.
Nhưng tôi không ổn.
Tôi không biết rằng chỉ ba ngày sau đó, tôi sẽ đánh một người mà tôi không hề biết hắn là xã hội đen.
Và một tuần sau đó, tôi sẽ thấy căn nhà của mình bốc cháy trong tiếng gào của mẹ.
Con thú trong tôi đã ngẩng đầu lên từ khoảnh khắc chị Bính bước lên chiếc xe khách hôm ấy.
Và tôi — đứa con gái ngồi trước cổng, nhìn chiếc xe chạy xa dần — đã không hiểu rằng, ngày hôm đó... là ngày chuỗi bi kịch bắt đầu.
---