Đô Thị  Viễn Thiếu Mời Anh Tránh Ra!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,271,522
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
vien-thieu-moi-anh-tranh-ra.jpg

Viễn Thiếu Mời Anh Tránh Ra!
Tác giả: Phương Lạc Uyển
Thể loại: Đô Thị, Đam Mỹ, Ngược
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Phương Lạc Uyển

Thể loại: Truyện Ngược, Đô Thị, Đam Mỹ

Giới thiệu:

Cậu rơi vào tay buôn người, cậu trở nên tuyệt vọng. Cứ ngỡ, cuộc sống của cậu sẽ là một bầu trời đen tối thì cậu gặp được hắn, người đã cứu cậu. Cậu thích hắn, cậu kết hôn với hắn để trả ơn. Sau khi kết hôn cậu phát hiện hắn thế mà lại có bạch nguyệt quang ở bên ngoài...​
 
Viễn Thiếu Mời Anh Tránh Ra!
Chương 1: 1: Buôn Người


Chiếc xe chạy trên con đường bao phủ bởi đêm tối, cả cơ thể bị trói cột bởi dây xích, mùi hôi trong xe bốc lên khiến
Vân Hạ chóng mặt, buồn nôn, xe cứ lao lao chạy về phía trước, lúc lên lúc xuống,!
Vân Hạ đang cố tìm cách tháo bỏ dây xích thì xe đã ngừng chuyển động, cậu nghe được tiếng ồn ào của những gã đàn ông ở bên ngoài, có tiếng la hét xin tha dữ dội, có tiếng mắng chửi đầy th ô tục, tiếng cửa sắt mở ra, ánh sáng len lỏi của chiếc đèn pin chiếu thẳng vào mắt cậu.

Có hai ba người đàn ông da đen luộm thuộm xông vào, vác cậu lên, cả người Vân Hạ cứng đờ, cậu giữ mình phải thật bình tĩnh không cho phát ra những tiếng kêu sợ hãi.

Bọn chúng đưa cậu ra khỏi xe đầy mùi ẩm mốc, nhìn xung quanh một màu tối đen, tất cả mọi người đều giống như cậu, đều là những thanh niên tuổi còn nhỏ, đều bị bọn buôn người bắt.

Nghĩ đến điều này, Vân Hạ không khỏi tức giận, là tên khốn Chí Lâm tính kế cậu.

Một vài thanh niên vì quá sợ hãi liền kêu gào thành tiếng
" Thả tôi ra! thả tôi ra! các người thả tôi ra! "
Mấy tên to xác nhịn không được, khuôn mặt dữ tợn, liền cầm dây thừng đánh mấy cái
" Kêu gào cái gì.

.

muốn ông đây ngay bây giờ tại chỗ này chơi chúng mày không ?"
Những thanh niên nghe thế sợ hãi im miệng, nhưng vẫn còn vài tiếng nức nở
Có một tên to khác đi đến nhìn bọn họ rồi cười
" Tụi bây mà ngoan ngoãn, thì sẽ không phải chịu đòn "
" Đại ca bảo chúng ta đưa hàng vào trong cho anh ấy xem, có khi đại ca lại lựa được một đứa để chơi đấy "
" Haha, được đưa vào thôi, để tao xem, tao xin đại ca một đứa chơi cho đỡ chán "
" Hahaha "
Từng câu nói ghê tởm của những tên đàn ông lọt vào tai cậu không sót chữ nào, cậu hiện tại chỉ thấy bụng cồn cào, chỉ muốn nôn ói một trận.

Bọn chúng đưa cậu đến một căn biệt thự, cậu cứ thế dựa vào tường ngồi yên trong đám thanh niên bị bắt cùng, cậu hiện tại rất rối rắm, chẳng lẽ cậu cứ thế trở thành món ăn cho những tên đàn ông đó.

Đang mê man trong dòng suy nghĩ, thì có một tên đàn ông, khuôn mặt *** tà bước đến, đưa tay vuốt v e khuôn mặt trắng nõn của cậu, thật kinh tởm, cậu hét lên!
" Tránh ra! Đừng chạm vào tôi "
Gã đàn ông tức giận liền giơ tay lên! một tiếng to vang dội
Chát
Khuôn mặt của cậu in một vết đỏ đau rát, cậu không nhịn được nức nở
" Khôn hồn thì câm miệng cho tao "
Hắn để đôi mắt *** tà của mình nhìn cậu một cách thèm thuồng, gã đè lên cậu
" Để tao xem, lát nữa mày ở dưới thân tao , có còn cứng miệng như thế không ? "
Bịch
Gã đàn ông bị đá lăn sang một bên, gã tức giận
" Thằng nào đá! "
Nói được một nửa, ngước mặt lên, đập vào mắt gã là người đàn ông có vết sẹo lồi dài trên mặt, rất đáng sợ
" Đại! đại ca"
" Hàng của tao mà mày cũng muốn
chơi "
Gã sợ sệt, lấp bấp
" Em! em nào dám"

Tên đại ca xoay lại hướng Vân Hạ nở nụ cười kinh dị, bàn tay bóp lấy cầm cậu
" Ở chỗ ông đây, thì nên ngoan ngoãn một chút, nếu không đừng trách ông đây không nương tay! Hahaha"
Vân Hạ lúc giờ toàn thân đổ mồ hôi, không kiềm chế mà run sợ, đôi mắt đỏ hoe, trong hốc mắt bắt đầu nổi nước, cậu nhìn xung quanh nơi nào cũng có người canh gác, không có cách nào trốn ra ngoài.

Hắn đứng dậy, bước đến ghế sofa đối diện ngồi xuống, một tay thoải mái để lên thành ghế, một tay cầm điếu thuốc
hút, mùi khói thuốc phả ra xung quanh!
" Đợt hàng lần này thế nào ? "
" Hàng lần này, toàn là là hàng ngon không đó đại ca "
" Vậy thì mau đem hàng đi giao cho tú bà, nói với bà ta hàng này bà ta phải trả gấp hai lần trước, tao mới bán "
" Nếu bà ta không đồng ý thì sao đại ca "
" Kêu bà ta đến thương lượng với tao "
" Dạ, đại ca "
Những gã đàn ông đi đến lôi các thanh niên kia ra xe, có người khóc lóc cầu xin, có người thì ngất tại chỗ, có
người thì bị đánh đến khi ngoan ngoãn chịu đi.

Cậu ngồi bất động:
" Chẳng lẽ đời cậu đến đây là tiêu rồi sao! "
Cứ nghĩ đến mình trở thành một món hàng bị người khác thay phiên nhau chà đạp, thì cậu thà chết quách còn hơn!
Gã đàn ông thấy cậu ngồi không nhúc nhích, liền đi tới kéo cậu quát:
" Mau đứng lên! còn lề mề cái gì ?"

" Cậu ta giữ lại cho tao "
Gã đại ca hít điếu thuốc, sau đó nhìn cậu một cách *** tà cười
" Ông đây sẽ làm cho cậu sung sướng! haha"
Hắn đứng dậy bước tới trước mặt cậu, vuốt v e hai bên má cậu, sau đó quay lại nói với tên thuộc hạ
" Nhốt cậu ta trong phòng! canh chừng cho cẩn thận vào, tao đi giải quyết công việc, lát nữa thưởng thức cậu ta "
" Dạ "
Cậu sợ hãi lùi về phía sau, miệng không ngừng van xin
" Xin hãy thả tôi! xin hãy tha cho tôi "
Gã đàn ông không nghe đi đến mạnh bạo lôi cậu vào trong một căn phòng, được bài trí rất u ám, sau đó liền đóng
cửa nhốt cậu lại, mặc cho cậu la hét cùng tiếng đập cửa dữ dội
Đùng đùng đùng
" Thả tôi ra! tôi cầu xin các người! thả tôi ra"
Cậu mệt mỏi, dựa vào cửa ngã xuống, cậu bây giờ chẳng còn sức lực, cậu phải làm sao đây, nỗi sợ hãi đang len lỏi trong tâm trí cậu.

Cậu phải tìm cách, đúng phải tìm cách trốn khỏi nơi này!.
 
Viễn Thiếu Mời Anh Tránh Ra!
Chương 2: 2: Gặp Được Hắn


Cửa phòng mở ra, tên đại ca đi từng bước vào, đôi mắt *** tà nhìn Vân Hạ, tên liên tục li3m môi mình thể hiện sự
thèm muốn của mình, hắn tiến tới một bước cậu liền lùi một bước, đến khi lưng cậu chạm tường, không còn đường lui, hắn cười thỏa mãn
" Ngoan ngoãn nằm dưới thân ông đây, ông đây sẽ đối đãi với cậu thật tốt, có biết không ?"
Vân Hạ lắc đầu, nức nở van xin hắn
" Không! tôi không cần! xin hãy tha cho tôi! xin hãy thả tôi đi "
Tên đại ca đưa tay bóp mạnh lấy cầm cậu, tức giận
" Sao lại khóc rồi! tao đây không thích thấy người khóc! hôm nay cho dù mày có khóc, tao đây cũng phải
chơi mày "
Hắn thô bạo kéo tay Vân Hạ, ném cậu lên giường, áp sát lên người cậu, không ngừng ngửi mùi hương trên người cậu, thè lưỡi li3m lấy cổ trắng mềm của cậu
" Huhu! xin hãy tha cho tôi! cầu xin anh "
Tên Đại ca cười cười, tiếp tục li3m lên trên lỗ tai nhạy cảm của Vân Hạ, cậu run nhẹ, tiếng nức nở của cậu làm hắn thích thú
" Một lát nữa thôi mày sẽ thích cảm giác này cho mà xem! hahaha"
Rẹt rẹt
Áo của cậu bị hắn mạnh tay xé , cả cơ thể trắng nõn nà hiện ra trước mặt hắn, khiến hắn liên tục nuốt nước
bọt! miệng không ngừng tán dương
" Ôi! mày đúng là hàng cực phẩm đấy "

Hắn lao tới áp sát cả cơ thể cậu xuống giường, tay không ngừng sờ s0ạng khắp người cậu, cái cảm giác khiến cậu
cảm thấy kinh tởm, buồn nôn, cậu hét lớn tuyệt vọng
" A! không! không"
Khi tên đại ca không để ý, Vân Hạ cuối người cắn vào cằng cổ của hắn một phát thật mạnh!
" A! thả ra! thằng chó"
Tên Đại ca đẩy cậu thoát ra, hắn đưa tay sờ lên cổ mình thấy có vết máu, hắn tức giận, dán cho cậu một bạt tai thật mạnh! khiến cậu ngã ra đằng sau
Chát
" Mẹ kiếp "
Hắn nắm lấy tóc cậu giật mạnh ra phía sau, bóp chặt xương hàm cậu, như muốn nghiền nát nó!
" Nếu đã không ngoan ngoãn phục vụ tao, tao hôm nay sẽ chơi chết mày, sau đó đem mày vứt cho đám thuộc hạ xem mày còn thanh cao được tới đâu "
Hắn tức giận nghiến răng nghiến lợi, vết sẹo dài trên mặt hắn vì tức giận mà đỏ ửng nhìn trông rất đáng sợ
Hắn đang định bước tới đè Vân Hạ xuống giường, thì bên ngoài đã nghe tiếng kêu thất thanh của thuộc hạ hớt hải
chạy vào
" Đại ca! đại ca! không xong rồi! không xong rồi đại ca "
Bị người khác phá vỡ chuyện của mình, hắn tức giận đứng dậy, đá mạnh vào chân giường
" Mẹ kiếp! có chuyện gì! không thấy tao đang làm gì sao ? "
Tên thuộc hạ cả người đổ mồ hôi sợ sệt nhưng không quên chuyện quan trọng
" Đại ca! lô! lô hàng của mình bị cảnh sát tóm rồi! chúng ta mau nhanh chóng rời đi thôi "
Tên Đại ca nghe xong, khuôn mặt hiện lên nét sợ hãi, hắn chạy tới túm lấy cổ áo của tên thuộc hạ, miệng hét lớn
" Khốn kiếp! sao lại bị tóm! mấy lần trước đều trót lọt! lần này lại bị tóm! hay có gián điệp trong nhóm hả "
Tên thuộc hạ run rẩy, nhưng không quên nhắc hắn
" Đại ca không kịp đâu phải mau rời đi! xe đã chuẩn bị bên ngoài rồi "
Hắn tức giận, xoay người nhìn thấy Vân Hạ đang dương mắt nhìn mình, thì không khỏi tức giận đi tới kéo bóp lấy cổ cậu
" Tao ghét người nào dùng ánh mắt đó nhìn tao! mày đừng tưởng có thể thoát được! đem nó theo "
Vân Hạ cố thoát khỏi bàn tay của những tên thuộc hạ, cậu đã nghe toàn bộ cuộc trò chuyện của hắn và tên thuộc
hạ, cảnh sát đang đến đây, chỉ cần cậu kéo dài thời gian, cậu có thể sẽ được cứu
" Không! buông tôi ra! buông tôi ra! các người đừng hòng chạy "
Tên Đại ca tức giận, kéo Vân Hạ tới trước dán cho Vân Hạ thêm một bạt tai
Chát
Hắn rút xuống từ trong người ra, chĩa thẳng vào đầu cậu

" Liệu hồn thì đi theo tao! nếu không muốn chết "
" Đi "
Hắn nói xong liền ném người cho thuộc hạ bên cạnh, sau đó cùng tẩu thoát ra ngoài bằng cửa sau
" Đại ca! xe ở phía bên kia! chúng ta mau lên xe "
Những tiếng bước chân chạy gấp rút, đám cảnh sát xuất hiện bao vây tứ phía, chĩa súng vào bọn họ
" Các người đã bị bắt! nhanh theo chúng tôi về trụ sở để điều tra "
Tên Đại ca run rẩy, nhìn qua Vân Hạ bên cạnh, liền kéo người cậu qua, lấy súng chĩa vào đầu cậu, bắt cậu làm con
tin
" Thả tao đi, nếu không tao sẽ bắt chết cậu ta "
Vân Hạ run rẩy, hơi thở khó khăn, miệng nức nở cầu xin
" Cứu tôi! cứu tôi! tôi bị bọn chúng bắt cóc "
Một trong số cảnh sát thấy vậy, huy động lực lượng cho hạ súng xuống, bỏ súng xuống đất rồi tản ra hai bên, chừa
đường cho tên đại ca đi
" Chúng tôi sẽ làm như anh nói! không được làm hại con tin "
Tên Đại ca cầm súng chĩa vào đầu Vân Hạ, cứ thế đi qua đám cảnh sát.

khi hắn đang mất cảnh giác thì
Đoàng
Tên Đại ca ngã quỵ xuống đất, đám cảnh sát chạy tới bao vây, bắt lấy hắn.

Khi hắn nhìn rõ kẻ bắn mình thì cười to

" Haha! bao nhiêu năm rồi mà tao vẫn thua mày, Viễn Tước "
Viễn Tước, cười khẽ
" Biết trước có ngày hôm nay, thì đừng có làm, bây giờ là lúc anh nên đền tội "
Tên Đại ca gào thét:
" Tao! tao nhất định sẽ không tha mày, Viễn Tước! mày hãy chờ đấy "
Viễn Tước không nói gì, chỉ xoay người rời đi, mặc cho hắn la hét.

Tên Đại Ca cứ thế bị cảnh sát đưa vào trong xe, áp giải về trụ sở điều tra
Vân Hạ ngồi bệt xuống đất, cố gắng điều chỉnh tâm trạng, cậu đã an toàn rồi, cậu không sao rồi, trong lúc cậu đang
vui mình thì có giọng nói sau lưng cậu truyền đến
" Không sao chứ "
Vân Hạ tất nhiên nhận ra hắn, là người lúc vừa rồi bắn gục tên Đại ca cứu cậu, hắn là ân nhân của cậu, Vân Hạ
lập tức đứng dậy, cúi đầu
" Cảm ơn anh đã cứu tôi! tôi tên là Vân Hạ! anh là ? "
Viễn Tước nhìn cậu, cảm thấy cậu rất đặc biệt, cũng không ngại nói tên cho cậu biết
" Tôi tên Viễn Tước! tôi sẽ đưa cậu trở về ".
 
Viễn Thiếu Mời Anh Tránh Ra!
Chương 3: 3: Giải Quyết


Chiếc xe đỗ trước một căn nhà nhỏ, nơi này vắng người, ít người qua lại.

Vân Hạ bước xuống xe, vẫn không quên cuối đầu cảm ơn hắn
" Rất cảm ơn anh đã đưa tôi về "
Viễn Tước ngước mắt nhìn cậu
" Không có gì, em mau vào nhà, chú ý an toàn "
Vân Hạ ngây người, nhìn hắn không chớp mắt
" Được, vậy anh mau về đi "
Viễn Tước không nói gì, trực tiếp lên xe, khởi động máy chuẩn bị chạy thì có tiếng nói ngăn lại
" Khoan đã "
Hắn quay người nhìn Vân Hạ, biểu thị ý chờ cậu nói
" Tôi...tôi cảm ơn anh hôm nay đã cứu mạng tôi...tôi đang mang nợ anh...anh có muốn tôi làm gì không ?"
Viễn Tước khẽ cười một tiếng, sau đó rút điện thoại ra bấm bấm, sau đó nói
" Đọc số điện thoại..."

Vân Hạ ngơ ngác, không hiểu ý của hắn
" Vâng ?"
" Cho tôi số điện thoại em...không phải em nói muốn trả ơn sao...nếu không có số thì làm sao gọi em trả ơn "
" À\, vâng...số của tôi là 0935*********"
Sau khi lưu số, hắn khởi động xe chạy đi mất, cậu thoáng nhìn thấy được nụ cười trên môi hắn, cậu cũng bất giác nở nụ cười, tâm trạng bỗng nhiên tốt hơn rất nhiều, miệng không ngừng lẩm bẩm:
" Anh ấy thật tốt "
Cậu nằm trên giường, không ngừng nghĩ về hắn...rốt cuộc khi nào mới gặp lại hắn thêm một lần nữa.

Bỗng cậu ngồi bật dậy dường như đã nhớ ra điều gì đó
" Phải rồi, cái tên khốn chết tiệt Chí Lâm, dám tính kế mình, ngày mai mình sẽ tìm cậu ta tính sổ "
Nói xong, Vân Hạ nằm lại xuống giường, cả thân người hôm nay đã gặp quá chuyện khiến cơ thể chỗ nào cũng đau nhức mệt mỏi, cũng liền nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, cậu đi thẳng một mạch vào trong lớp, tìm kiếm bóng dáng của tên khốn Chí Lâm, mắt đảo xung quanh, thấy cậu ta nằm gục trên bàn ở cuối lớp, liền tức giận đi tới, túm lấy tóc cậu ta kéo thật mạnh ra sau, chưa đợi cậu ta định hình được chuyện gì đang xảy ra, thì đã bị Vân Hạ lôi ra khỏi lớp, đến khuôn viên vắng sau trường.
Chí Lâm sau khi nhìn thấy được người lôi mình đi, không khỏi hoảng sợ, miệng lấp bấp
" Vân Hạ, sao...sao...sao cậu ở đây "
Vân Hạ lấy tay đập mạnh lên vai cậu ta, nét mặt đáng sợ
" Như thế nào, tại sao tôi lại không thể ở đây "
Chí Lâm sợ sệt, ánh mắt liếc mắt đi chỗ khác không dám nhìn thẳng vào Lâm Hạ
" Không...không có, tôi chỉ là bất...bất ngờ mà thôi "
Vân Hạ cười một cái, mắt đỏ lên vì tức giận
" Chí Lâm, rốt cuộc tôi đã làm gì cậu...sao cậu có thể đem tôi bán cho bọn buôn người...cậu có biết nếu tôi không thoát được sẽ như thế nào không "
Chí Lâm không biết nói gì, chỉ có thể im lặng nghe Vân Hạ mắng mình.

Vân Hạ thấy cậu vẫn không nói gì, thì lay người, tức giận càng tức giận
" Cậu nói gì đi chứ...sao lại im lặng...mau nói gì đi chứ "
Chí Lâm khóc lớn khiến cho Vân Hạ khựng người lại
" Vân Hạ, mình...mình xin lỗi...mình cũng không muốn làm như vậy với cậu, mình có nỗi khổ của mình "

Vân Hạ không thể nào hiểu nổi Chí Lâm, rõ ràng chúng ta là bạn tốt, tại vì sao cậu ta có thể vì nỗi khổ riêng của bản thân mà đem bán cậu cho bọn buôn người.

Rốt cuộc cậu ta trước đến giờ có từng xem cậu là một người bạn thật sự chưa
Vân Hạ xoay người, ngước mắt nhìn lên trời không biết là nhìn gì, suy nghĩ gì, sau đó thì cất chân bước đi, vừa đi vừa nói
" Chuyện đó tôi sẽ không truy cứu...nhưng kể từ đây chúng ta sẽ không còn là bạn nữa "
Chí Lâm sau khi nghe được những lời đó của Vân Hạ, cậu ta cũng chẳng nói gì thêm, cậu ta mệt mỏi tựa vào gốc cây, trượt dài xuống, úp mặt vào đầu gối mà khóc.

Cậu ta biết là cậu ta có lỗi với Vân Hạ nhưng cậu ta không có cách nào có thể khiến Vân Hạ tha thứ cho mình, khi cậu ta quyết định bán Vân Hạ để lấy tiền thì cậu ta đã chấp nhận đánh đổi tình bạn này.
Vân Hạ trở lại lớp, việc đầu tiên cậu làm, chính là xin cô chuyển chỗ ngồi cho mình, sau khi ổn định được chỗ ngồi mọi thứ vẫn là diễn ra bình thường, Cậu lấy điện thoại ra nhìn vào thời gian trên điện thoại không ngừng thở dài
" Haizzz...đã ba ngày trôi qua rồi mà hắn vẫn không gọi cho mình...thật sự không cần mình trả ơn sao "
Cậu thở dài nằm gục xuống bàn, đầu cậu chạm bàn tạo ra âm thanh khiến mọi người trong lớp đều chú ý đến
" Em Vân Hạ, em còn muốn học nữa không "
Vân Hạ nhanh chóng đứng lên trả lời thầy giáo đang nghiêm mặt nhìn mình
" Xin lỗi thầy, em thấy trong người không được khỏe...em muốn xin về sớm ạ "
Thầy giáo nhiều cậu vài cái rồi lắc đầu
" Nếu không khỏe thì về nhà nghỉ ngơi đi
Vân Hạ sắp xếp tập vở bỏ vào cặp, sau đó thì rời khỏi lớp.

Đi trên đường cậu nhớ ra, nhà mình đã hết đồ ăn, cậu ghé vào cửa hàng tiện lợi gần đây mua một ít đồ.

Cậu vừa đẩy xe vừa lựa đồ
" Hưm...hôm nay phải mua gì đây..."
Reng reng reng
Đang suy nghĩ thì tiếng chuông điện thoại reo, cậu mở ra xem là một số lạ, là lai gọi cho cậu, là người đó sao.

Cậu nhanh chóng bắt máy
" Alo, cho hỏi là ai thế "
Cậu hồi hộp từng phút từng giây, cậu thực muốn người bên kia chính là anh ấy thì trong điện thoại liền phát ra giọng nói
" Là tôi "
Tim cậu như sắp rớt ra ngoài rồi, thế mà lại là anh ấy, cậu thực sự rất vui, đôi mắt cậu hiện lên ý cười
" Anh...Viễn Tước...anh gọi tôi có chuyện gì không ? "
" Được, bây giờ tôi rảnh...vậy được ".
 
Viễn Thiếu Mời Anh Tránh Ra!
Chương 4: Chương 4


Hơi nóng của tách trà bay nghiên ngút, không khí có chút ngại ngùng, cả hai vẫn ngồi bất động chưa có ai lên tiếng.

Viễn Tước mở lời
" Tôi hẹn em ra đây...em không phiền chứ ? "
Vân Hạ quơ tay trước mặt biểu thì không cảm thấy phiền, cậu đã chờ hắn gọi điện cho cậu, bây giờ hắn còn hẹn cậu uống trà sao có thể thấy phiền được chứ
" Anh hẹn tôi ra đây không biết có chuyện gì không "
Vân Hạ cầm tách trà vừa nhâm nhi trà vừa nhìn hắn, mong chờ kết quả, không ngoài dự đoán
" Đúng vậy...tôi đúng là có chuyện cần nhờ em "
Viễn Tước vừa nói vừa liếc nhìn Vân Hạ để ý từng thái độ trên mặt cậu, mọi một biểu cảm của Vân Hạ đều được Viễn Tước thu hết vào trong mắt.

Viễn Tước ngắt một chút lại nói
" Dạo này tôi rất bận...ông nội tôi lại muốn tôi nhanh chóng kết hôn...vì vậy tôi đã tới tìm em "
Vân Hạ sững người nhìn Viễn Tước, mắt không chớp nhìn hắn, những câu từ mà hắn nói cậu vẫn chưa hiểu
" Ý anh là..."
Viễn Tước không muốn dài dòng vào thẳng vấn đề nhìn cậu nói một cách nghiêm túc
" Kết hôn với tôi "
Vân Hạ mơ màng, tưởng mình nghe nhầm, cười gượng lặp lại

" Kết...kết hôn "
Viễn Tước gật đầu biểu thị đúng
Vân Hạ tưởng hắn đang đùa với cậu liền cười một tiếng sau đó nghiêm túc
" Sao lại là tôi "
Vẻ mặt của Viễn Tước vẫn nghiêm nghị không đổi, hắn không nhanh không chậm nói thẳng một câu đánh thẳng vào tim cậu
" Vì em nói...muốn trả ơn cho ơn cho tôi..."
Vân Hạ cậu cứng họng không biết làm thế nào liền cười gượng
" Đúng...đúng là tôi muốn trả ơn cho anh...nhưng mà kết hôn không phải chuyện nhỏ...anh có thể lựa chọn người khác...!"
" Đúng, tôi có thể lựa chọn người khác...nhưng tôi lại thấy em mới là người phù hợp "
Viễn Tước cầm ly cà phê lên uống một ngụm, nhìn cậu
" Tôi cho em hai ngày suy nghĩ...quyết định xong thì gọi lại số điện thoại vừa rồi tôi đã gọi cho em "
" Tôi xin phép đi trước..."
Viễn Tước nói xong thì rời đi, để lại một mình cậu ngồi ngơ ngác tại chỗ, cậu vẫn đang cố gắng tiêu hóa đi những gì mà hắn nói.

Cậu nhất định phải suy nghĩ thật kỹ, cậu cũng nhanh chóng rời khỏi quán cà phê về nhà.
Trở về nhà, cậu nằm dài trên ghế sofa lòng đầy phiền muộn.

Bố mẹ cậu đều đã mất sớm, cậu còn có duy nhất một người bà đang ở quê.

Cuộc sống hiện tại của cậu cũng không có gì gọi là túng thiếu, chỉ là vừa đủ ăn vừa đủ mặc.

Gợi ý của Viễn Tước, làm cậu không khỏi đau đầu, cậu đúng là rất thích hắn, nhưng những gì cậu biết về hắn lại quá ít, nếu bây giờ kết hôn có phải là quá nhanh không.

Vân Hạ vò đầu bứt tóc suy nghĩ cả một buổi tối cuối cùng cũng đưa ra được câu trả lời của mình.
Với cậu mà nói gả cho Viễn Tước cũng tốt, có thể ở bên người mình thích, mà hắn cũng có thể bảo vệ cậu an toàn, mọi thứ đều có lợi đối với cậu.

Nghĩ xong rồi, Vân Hạ ngồi trên đầu giường, bấm điện thoại gọi vào số đã lưu sẵn, nhịp tim đập từng hồi theo tiếng chuông chờ đổ.
Khi Viễn Tước bắt máy, hắn không dài dòng trực tiếp hỏi thẳng " Em đồng ý ? "
Vân Hạ hồi hộp, một lúc sau mới bình tĩnh mà trả lời
" Phải, tôi đồng ý "

Viễn Tước hắn cũng nhanh chóng trả lời lại
" Vậy được...ngày mai tôi sẽ đến đón cậu gặp ông nội tôi "
Vân Hạ lấp bấp
" Nhanh...nhanh vậy sao "
Viễn Tước chỉ trả lời được mấy từ rồi cúp mắt
" Ông nội tôi không chờ được "
Một đêm mất ngủ, Vân Hạ trằn trọc không ngủ được, cậu không biết quyết định ngày hôm nay của cậu có đúng hay không.

Ngày mai gặp ông nội, ông nội liệu có thích cậu không ?, cậu phải làm sao đây.Aaaaa cậu điên mất thôi.
Sáng sớm, đã có chiếc oto sang trọng đỗ trước căn nhà nhỏ của cậu, là Viễn Tước, đang đứng chờ cậu ở bên ngoài.

Cậu nhanh chóng thay đồ, chạy ra chỗ hắn
" Anh tới rồi "
Viễn Tước nhìn Vân Hạ chắc cũng chỉ mới vừa thức dậy vẫn chưa ăn gì liền nói
" Lên xe tôi đưa em đi dùng bữa sáng, sau đó sẽ đi gặp ông nội tôi "
" À...được "
Cả hai cùng nhau đi đến một nhà hàng để dùng bữa, hắn đưa menu cho cậu
" Em chọn đi "
Vân Hạ lật tới lật lui vẫn không biết chọn món nào liền nhìn Viễn Tước một cái
" Hay tôi ăn giống anh vậy "
Viễn Tước nhận lại menu, rồi chỉ với phục vụ

" Lấy cho tôi hai phần này "
Sau khi cả hai ăn xong, Viễn Tước đưa Vân Hạ đến một biệt thự rất rộng lớn, rộng gấp năm gấp sáu lần cả nhà cậu nữa, cậu đi theo Viễn Tước trên con đường sỏi đá , xung quanh là cây cối xanh tươi, nhìn từ xa xa, thấy có một ông cụ đang nằm nghỉ mát trong một cái đình, bên cạnh là người đàn ông trung niên đang châm trà cho ông.

Viễn Tước lên trước
" Ông nội "
Ông cụ thấy hắn đi tới, thì không khỏi châm chọc
" Không phải ta nói rồi sao...không đưa cháu dâu về gặp ta...thì không cần đến đây gặp ta "
Viễn Tước thư thái ngồi xuống bàn nhìn ông cụ không khỏi lắc đầu
" Cháu đã đưa về...chỉ là ông không chịu nhìn mà thôi "
Ông cụ nghe lời hắn nói, thì lập tức xoay mặt tìm người, đôi mắt ông dừng trên người Vân Hạ, ông đánh giá một lượt cảm thấy rất vừa ý liền vui vẻ
" Cháu chào ông "
Ông cụ cầm quạt quơ phía trước biểu thị không cần như vậy biểu cậu lại đây ngồi
" Cháu mau lại đây ngồi...đừng đứng đó...mau lại đây "
Vân Hạ nghe lời đi tới ngồi xuống bên cạnh Viễn Tước, ông cụ nhìn thấy cậu thì cười vui vẻ hẳn hơn, không ngừng hỏi cậu
" Cháu thực sự là người yêu của Tước sao ?
Vân Hạ ngại ngùng liếc Viễn Tước sau đó thì gật đầu.
 
Viễn Thiếu Mời Anh Tránh Ra!
Chương 5: Chương 5


Ông cụ vui mừng cười khà khà, nét mặt hưng phấn rất nhiều so với lúc bọn họ đến.

Ông cứ nhìn chằm chằm Vân Hạ rồi cười chợt nhớ ra điều gì đó
" Phải rồi, ông nên gọi cháu là gì...?"
Vân Hạ cũng nhanh chóng nói tên mình cho ông cụ
" Cháu tên Vân Hạ, Vân trong mây trời, Hạ trong mùa hạ ạ..."
Ông cười gật đầu
" Tên của cháu nghe rất hay "
Ông cụ trên người mặc bộ quần áo rất đơn giản được làm từ vải bông, nhưng cũng thể che bớt đi khí chất của ông, ông ôn hòa nhìn Vân Hạ
" Hạ Hạ, nếu cháu không chê thì lát nữa ở lại cùng dùng bữa trưa với ta nhé ? "
" Dạ, được "
Viễn Tước thấy mình bị vứt sang bên không được ai để ý liền lên tiếng
" Ông nội, người đã được như ước nguyện rồi còn muốn tiếp tục giận con ? "
Ông cụ vờ như không muốn để ý, nói vu vơ
" Con ấy mà, chỉ toàn làm ta phiền lòng...bây giờ đã có Hạ Hạ...ta cũng chẳng cần con để làm gì...con đi đâu thì đi đi..."
Viễn Tước lắc đầu ngao ngán, sau đó quay sang nhìn Vân Hạ rồi lại nhìn ông cụ chỉ biết cười trừ cho qua
" Ông nội...người thật là..."
Ông cụ vui vẻ cười, xoay người dặn dò quản gia chuẩn bị bữa trưa
" Ông nhanh chuẩn bị bữa trưa...Hạ Hạ chắc cũng đói rồi "

Vân Hạ vội lắc đầu biểu thì không cần vội
" Ông ơi, cháu vẫn chưa đói đâu ạ..."
Ông cụ quay sang nói với quản gia
" Vậy thì cứ từ từ chuẩn bị "
Viễn Tước nắm lấy tay Vân Hạ đứng dậy, thì thấy ông cụ đang híp mắt nhìn mình
" Con dẫn Hạ Hạ đi tham quan nơi đây mà thôi...ông nội không cần dùng ánh mắt đó nhìn con..."
Ông cụ lúc này mới thu đôi mắt của mình lại, cười nhìn bọn họ
" Vậy thì mau đi đi...nhớ chăm sóc tốt cho Hạ Hạ..."
Đợi sau khi cả hai người đi, nét mặt của ông cụ trở nên nghiêm túc, nét mặt khó lường nhìn hai người rời đi mà thở dài, nói với quản gia bên cạnh
" Ông nói xem...lần này Tước sẽ không gạt tôi chứ ? "
Quản gia đứng cạnh trầm mặc lúc lâu cũng lên tiếng
" Tôi thấy ánh mắt của cậu chủ không giống như là lừa gạt ông "
Ông cụ nằm trên ghế võng, đôi mắt nghiền ngẫm
" Mong sẽ như ông nói...thằng bé Hạ Hạ này rất tốt...tôi rất thích thằng bé "
" Haizzz...đúng là tôi đã suy nghĩ nhiều rồi..."
.....
Trong khuôn viên
Viễn Tước dẫn Vân Hạ đi dạo, xung quanh là cây xanh um tùm và hoa thơm, không khí ở nơi này rất trong lành, rất thích hợp để thư giãn
Vân Hạ chắp tay sau lưng bước đi cùng Viễn Tước, cậu nhìn bốn phía, ngẫm nghĩ một lát rồi lên tiếng " Anh ở đây sao ? "
Viễn Tước đi bên cạnh Vân Hạ chậm rãi trả lời
" Không, tôi ở Viễn Khê, nơi này chỉ có ông nội ở, tôi lúc rảnh sẽ đến đây thăm ông "
Vân Hạ mím môi ngẩng đầu nhìn anh
" Ông nội có vẻ rất vui "
Viễn Tước đi chậm lại, xoay người nhìn thẳng vào mắt cậu mà trêu ghẹo
" Đúng vậy, lâu rồi tôi chưa thấy ông vui nhiều như vậy "
" Nói không chừng lát nữa ông ấy sẽ đưa sổ hộ khẩu cho tôi, hối thúc tôi nhanh chóng kết hôn với em "
Vân Hạ không khỏi tức cười
" Ông...ông nội gấp gáp đến vậy sao ?"
Viễn Tước gật đầu rồi tiếp tục đi về phía trước, Vân Hạ nhanh chóng đuổi theo phía sau.

Trong lòng không ngừng suy nghĩ, Viễn Tước là một người ưu tú như vậy, kết hôn với anh ấy không phải rất tốt sao, nhưng minhf cứ có cảm giác bản thân lại không xứng với Viễn Tước.

Vân Hạ suy nghĩ quá nhập tâm, càng nghĩ càng say mê, không nghe Viễn Tước hỏi.

Viễn Tước đứng lại, cả người Vân Hạ đập vào sau lưng Viễn Tước
" Á "
Vân Hạ không giữ vững được thăng bằng liền lảo đảo muốn ngã ra phía sau.

Ngay lập tức, cánh tay mạnh mẽ nhanh chóng vòng qua eo Vân Hạ siết chặt, kéo cậu vào lồ ng ngực của mình.

Vân Hạ có chút hoảng loạn, cả thân người cậu áp sát người Viễn Tước mà thở hổn hển.

Viễn Tước dùng tay vuốt lưng cậu, để cậu bình tĩnh lại
" Không sao chứ "
Vân Hạ ngước mắt nhìn lên là đường cong yết hầu quyến rũ của Viễn Tước, từ từ nhìn xuống là xương quai xanh đang lấp ló trong chiếc áo sơ mi.

Cậu còn có thể nghe được nhịp tim đập của anh
Vân Hạ lấy lại bình tĩnh, liền thoát khỏi cánh tay rắn chắc của Viễn Tước, cúi đầu
" Xin lỗi, em không chú ý "
Đang cúi đầu, cậu nghe được giọng nói khàn khàn của Viễn Tước
" Đang suy nghĩ cái gì ? "
Vân Hạ ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Viễn Tước, sau đó lại dời ánh mắt sang nơi khác
" Chỉ là đang suy nghĩ vài chuyện nhỏ mà thôi "
Viễn Tước cũng không muốn hỏi nhiều liền chuyển sang chuyện khác
" Tôi vừa rồi muốn hỏi em...đã đói bụng chưa ? "
" Á...em cũng cảm thấy hơi đói rồi "
" Vậy thì vào trong dùng bữa thôi "
Cả hai quay lại biệt thự, Quản gia từ bên trong đi đến cúi đầu

" Cậu chủ mọi thứ đã chuẩn bị xong, có thể dùng bữa được rồi "
Viễn Tước và Vân Hạ nối nhau đi đến phòng ăn thì thấy Ông cụ đã ngồi chờ sẵn ở bàn ăn.

Nghe tiếng chân, Ông cụ ngẩng mặt nhìn lên khuôn mặt vui vẻ
" Nào Tước, Hạ Hạ mau đến đây ngồi "
Cả hai tiến tới ngồi vào bàn.

Ông cụ nhìn mặt Viễn Tước, thấy hôm nay cậu có gì đó lạ lạ nhưng cũng không nghĩ nhiều liền chuyển hướng sang Vân Hạ, gắp thức ăn cho vào bát cậu
" Hạ Hạ, cháu màu ăn thử mấy món này, xem có hợp khẩu vị cháu ?"
Vân Hạ cũng không khách sáo nữa, cầm đũa gắp mấy món trong bát lên ăn liền tấm tắc khen
" Mấy món này đều rất ngon thưa ông "
" Tốt...tốt "
Ông cụ sau đó nhìn đến Viễn Tước
" Cháu đó khi nào thì đăng kí kết hôn với Hạ Hạ "
Viễn Tước nhìn ông cụ rồi tiếp tục gấp thức ăn đưa vào miệng
" Ngày mai, cháu sẽ cùng với em ấy đi đăng kí kết hôn "
Nghe anh nói vậy, ông cụ lập tức hớn hở cười tươi
" Tôt...tốt...ngày mai ta sẽ đưa cháu sổ hộ khẩu phải mau đi đăng kí kết hôn đấy ".
 
Viễn Thiếu Mời Anh Tránh Ra!
Chương 6: Chương 6


Sau khi dùng xong bữa trưa, cả hai chào tạm biệt ông cụ rồi rời đi.

Viễn Tước lái xe đưa Vân Hạ vào trung tâm thương mại mua ít đồ dùng mà cậu cần rồi đưa cậu về.

Xe Viễn Tước dừng trước cổng, Vân Hạ bước xuống định mở cổng đi vào thì tiếng gọi của Viễn Tước níu cậu lại, Vân Hạ xoay người lại nhìn Viễn Tước.
" Có chuyện gì sao? "
Viễn Tước cũng theo đó bước ra khỏi xe đi đến bên Vân Hạ, chỉnh lại vài cọng tóc loạn trên đầu cậu rồi nhắc nhở.
" Ngày mai nhớ đem theo sổ hộ khẩu để đăng kí kết hôn...!tôi sẽ đón em vào 7 giờ sáng mai "
Vân Hạ được Viễn Tước sờ tóc thì có chút ngại ngùng mà đỏ mặt, cậu không dám nhìn thẳng vào mắt Viễn Tước, ánh mắt tránh né đi nơi khác.
" Được "
" Vậy...!em mau vào nhà đi "
Vân Hạ nhanh chóng mở cổng đi vào trong, đi được mấy bước thì cậu lén quay đầu nhìn xem Viễn Tước đã đi chưa, thấy Viễn Tước nhìn chầm chầm mình, cậu liền đỏ mặt mà chạy thẳng một đường vào nhà.

Viễn Tước sau khi thấy Vân Hạ đã vào nhà thì anh cũng lập tức phóng xe về Viễn Khê, trong lòng anh lúc này vẫn luôn có thứ gì đó khiến anh không được thoải mái, mọi thứ có vẻ như đã theo đúng hướng mà anh muốn.
Tới Viễn Khê, anh phóng xe vào gara rồi chậm rãi bỏ tay vào túi quần bước vào nhà.

Khi anh bước vào trong, vị quản gia trung niên đi tới cuối đầu chào anh.
" Cậu chủ "
" Hôm nay không cần chuẩn bị bữa tối, ông đi nghỉ đi "
Viễn Tước nhìn quản gia nói mấy câu rồi bước đi lên phòng, cả ngày hôm nay anh khá mệt mỏi.

Viễn Tước lấy khăn treo trên giá bước vào phòng tắm, tiếng nước chảy vang lên khắp phòng phá tan sự im lặng cùng với đó là hơi nước tỏa ra khắp nơi làm cho mọi thứ trở nên mờ mịt.

Vài phút sau, Viễn Tước từ phòng tắm bước ra.

Cả người anh hơi ướt có vẻ như vẫn chưa lâu khô, mặc áo tắm trắng muốt toát lên vẻ yêu mị nhưng vẫn có chút gì đó uy nghiêm.

Mái tóc ướt chảy từng giọt xuống gương mặt góc cạnh hoàn hảo của anh.
Tiếng chuông điện thoại vang lên hai tiếng rồi dừng lại.

Viễn Tước bước đến chiếc bàn gần đó mở điện thoại ra xem, đều là tin nhắn của hội bạn trong nhóm, hẹn anh 7 giờ tối tại quán bar Golf, anh chỉ nhắn gửi một từ " Đi " sau đó bỏ điện thoại xuống bàn lần nữa.

Anh bước đến tủ đồ chọn cho mình một chiếc áo sơ mi xanh và quần tây đen, mọi thứ xong xuôi anh phóng xe rời khỏi gara đi đến điểm hẹn.
Sau khi xe dừng hẳn, người bảo vệ gần đó chạy vội vòng qua đầu xe sang phía của Viễn Tước, cung kính mở cửa xe.

Viễn Tước bước xuống xe đi thẳng vào bên trong, quản lí thấy vậy thì vội lên tiếng tới chào hỏi.
" Viễn thiếu "
" Họ ở đâu? "
Người quản lí nhanh chóng đi theo sau Viễn Tước mà trả lời.
" Diệp thiếu...!Ninh thiếu...còn có Bạch thiếu đang ngồi bên trong...!tôi lập tức đưa ngài đến phòng "
Một lúc sau quản lý đưa Viễn Tước đến một căn phòng hạng sang, anh đi vào trong.

Bên trong đã có ba người đàn ông ngồi trên sofa, trên tay mỗi người đều có một ly Whisky.

Thấy Viễn Tước tới, Ninh Húc liền đứng dậy bước tới, choàng tay qua cổ Viễn Tước mà cười nói.
" Ayoo...!Viễn thiếu rốt cuộc cũng tới, nghe nói dạo này cậu bắt được con mồi.

Là ai thế? "
Diệp Nam, Bạch Chính Đình thấy vậy chỉ biết lắc đầu, Ninh Húc chính là như vậy, lúc nào cũng tùy ý.
Viễn Tước đẩy tay Ninh Húc ra khỏi cổ rồi lạnh lùng đi tới sofa ngồi xuống, tay cầm đại một ly Whisky trên bàn nốc cạn một hơi.

Mọi người dường như cảm nhận tâm trạng của Viễn Tước có gì đó rất khác so với mọi ngày.
Ninh Húc chọt chọt khủy tay Diệp Nam nói nhỏ.
" Viễn Tước có phải gặp chuyện gì rồi không? Bình thường cậu ấy đâu có như vậy, chỉ có lần đó...!"
Bạch Chính Đình bên cạnh nghe được những lời đó chỉ im lặng nhếch miệng rồi nốc cạn ly rượu trong tay.

Diệp Nam liền dẫm lên chân Ninh Húc một cái cảnh cáo.
" Cậu im miệng...!nếu không muốn bị Viễn Tước đánh cho bầm mặt "
Ninh Húc vừa nghe Diệp Nam nói vậy liền có chút sợ hãi mà lập tức im lặng.

Diệp Nam thấy bầu không khí trong phòng quá im ắng liền lên tiếng trước.
" Viễn Tước, vừa mới đến mà đã nốc sạch ly rượu của tôi, có ai chọc giận cậu sao "
Viễn Tước ngã đầu ra sau dựa vào sofa, hít một hơi xì gà, từ từ phun ra lớp khói mờ mịt, bất thình lình nói.
" Tôi sắp kết hôn "
Phụt
Ninh Húc đang cầm ly rượu uống được một nửa nghe được lời này liền lập tức phun ra ngoài.

Ninh Húc liền trở nên ngạc nhiên.
" Không phải cậu chỉ chơi đùa như mấy lần trước thôi sao "
Viễn Tước cười nhạo chính bản thân mình.
" Lần này là thật "
Bạch Chính Đình từ đầu đến giờ vẫn im lặng lúc này cũng lên tiếng.
" Cậu chắc chứ "
Viễn Tước lại hít tiếp điếu xì gà, giọng nói có chút lười biếng.
" Có gì không chắc, tôi đã đưa cậu ấy về gặp ông nội, ông nội rất vui...!ngày mai chúng tôi sẽ đi đăng kí kết hôn "
Bạch Chính Đình cũng không bình luận gì thêm, chỉ thấy lắc lắc ly rượu uống một ngụm lại nói tiếp.
" Chúc cậu hạnh phúc "
Diệp Nam ngồi bên cũng lắc đầu, lúc này hắn cũng chẳng biết nên nói gì, hắn hiểu rõ Viễn Tước, là người vừa mới gặp trong thời gian ngắn sẽ không thể yêu, kết hôn nhanh như thế.

Huống hồ, Viễn Tước lại chưa bao giờ quên đi được người đó...!Hắn chỉ có thể thở dài mà mở lời.
" Viễn Tước, lần sau nhớ đưa người đó đến giới thiệu với chúng tôi đấy.

Tôi rất muốn biết ai lại khiến cậu vội vàng kết hôn như vậy ".
 
Viễn Thiếu Mời Anh Tránh Ra!
Chương 7: Chương 7


Tại cục dân chính, Viễn Tước cùng Vân Hạ vào trong, Vân Hạ lủi thủi đi phía sau, cậu rất căng thẳng, mọi thứ thật sự diễn ra quá nhanh.

Cả hai đi đến ngồi vào bàn, nhân viên thấy cả hai liền hỏi.
" Có mang theo sổ hộ khẩu không? "
" Có "
Viễn Tước lấy ra sổ hộ khẩu cùng giấy chứng minh rồi đặt trên bàn, đến lượt Vân Hạ, cậu ngồi bất động không có bất cứ hoạt động nào tiếp theo.

Viễn Tước thấy vậy liền lung lay tay Vân Hạ vài cái.

Vân Hạ sực tỉnh lại.
" Gì cơ? "
" Sổ hộ khẩu cùng giấy chứng minh của em đặt lên bàn"
" Được "
Vân Hạ cũng nhanh chóng lấy trong túi ra sổ hộ khẩu cùng giấy chứng minh đặt lên bàn.

Nhân viên nhìn thấy vậy, liền cầm giấy tờ của cả hai lật lật xem tới xem lui, hết nhìn lấy Viễn Tước rồi lại nhìn sang Vân Hạ.

Sau đó, nói với Vân Hạ.

" Có phải cậu bị ép phải cưới không.

Đừng lo lắng nói với tôi, tôi giúp cậu xử lý cậu ta "
" Dạ? "
Vân Hạ ngây ngốc tại chỗ, lại nhìn qua phía Viễn Tước vẫn không nói gì chỉ thấy anh đang dùng ánh mắt sát khí nhìn anh nhân viên đó.

Vân Hạ vội giải thích.
" Không có, anh ấy không ép tôi, là tôi tự nguyện "
" Vậy thì được "
Cả hai sau khi làm xong phần giấy tờ thì lại đến phần chụp ảnh, nhiếp ảnh gia nhẹ giọng nói.
" Nào đứng gần vào nhau một chút! Cả hai cười lên một chút! Xong "
Viễn Tước cùng Vân Hạ ngồi chờ tầm 20 phút thì nhận được hai quyển sổ đỏ.

Sau khi hoàn tất mọi chi phí cả hai cùng nhau ra về.
Vừa lên xe, Viễn Tước nhìn cậu rồi nói.
" Khi nào em sẽ chuyển đồ đạc qua nhà tôi "
Vân Hạ đang ngắm nghía hai quyển sổ đỏ, nghe Viễn Tước nói thế liền ngước mặt nhìn anh.
" Có thể là ngày mai, em vẫn còn một số đồ đạc vẫn còn xếp xong "
" Được, khi nào xong em gọi tôi, tôi đến đón em "
Viễn Tước sau khi nói xong liền khởi động xe chạy.

Lái xe được một vòng, Viễn Tước thấy đã sắp đến giờ trưa, lại thấy một nhà hàng gần đó cũng không tệ thì liền táp xe đi vào.
" Cũng đến giờ trưa rồi, chúng ta dùng bữa ở đây rồi hẵng về "
Vân Hạ cũng không có ý kiến gì, cậu hiện tại cũng đã đói bụng.

Viễn Tước cùng Vân Hạ đi vào bên trong, nhân viên liền đưa cả hai đến một gian phòng riêng tư để dùng bữa.
Vừa vào trong, cả hai đều ngồi vào bàn, phục lục liền nhanh chóng đem menu đi vào.

So với mấy lần trước, Viễn Tước xem như cũng biết được khẩu vị của Vân Hạ liền chỉ vào menu gọi những món Vân Hạ thích ăn, sau khi chọn xong món phục vụ cũng nhanh chóng ra ngoài, trong phòng hiện tại chỉ còn lại hai người.

Vân Hạ muốn hỏi gì đó nhưng vẫn không biết mở miệng như thế nào.

Thấy Vân Hạ ánh mắt cứ nhìn mình, Viễn Tước liền mở miệng, giọng điệu nhẹ nhàng.

" Muốn hỏi gì sao? "
Vân Hạ gật đầu, liền mở miệng nói.
" Em đã gặp ông nội, vậy còn ba mẹ anh..."
Viễn Tước uống ngụm trà trên bàn, nhẹ nói.
" Ba mẹ tôi hiện tại đang ở nước ngoài...!nhưng tôi cũng đã nói với họ rằng tôi kết hôn với em...!em cũng sẽ nhanh gặp được họ "
Vân Hạ gật gật đầu.

Hai người nói chuyện được một lúc thì thức ăn cũng được đưa lên.

Vì đang đói bụng, nên hai người rất nhanh đã dùng bữa.

Đang ăn được một nửa thì tiếng chuông điện thoại vang lên, Viễn Tước gác đũa, mở điện thoại lên bấm nút nghe.

Không biết bên kia đã nói gì, chỉ thấy mặt Viễn Tước trở nên lạnh lùng rất khác với lúc vừa rồi.

Sau khi cúp điện thoại, Viễn Tước đi đến bên Vân Hạ rồi nói.
" Công ty tôi có việc cần giải quyết...!tôi cần phải rời đi.

Em ở lại dùng bữa xong rồi hẵng về, tôi sẽ cho người của tôi đến đón em "
Chưa đợi Vân Hạ trả lời lại, chỉ thấy Viễn Tước lấy chiếc áo khoác trên ghế rồi nhanh chóng rời đi, cũng rất nhanh bóng dáng của anh cũng biến mất trong căn phòng.

Vân Hạ thở dài, cầm đũa tiếp tục gấp đồ ăn còn nóng hổi trên bàn.
Sau khi Vân Hạ ăn xong, cậu nhanh đi ra bên ngoài nhà hàng, thì thấy có một chiếc xe oto đậu cách đó không xa, còn có một người đàn ông mặc áo vest đen đứng đó.

Rất nhanh, người đàn ông đó chạy đến bên cậu, cuối đầu chào.
" Viễn thiếu...!kêu tôi đến đây đưa cậu về "
Vân Hạ cũng lễ phép cuối đầu chào lại, sau đó cũng theo lên xe nhanh chóng về nhà.
Về đến nhà, Vân Hạ đi vào phòng, ngã rập xuống giường, không ngừng thở dài, đôi mắt nhìn lên trần nhà, đâm chiêu suy nghĩ.

Cậu xoay người cầm lấy con gấu, để nó đối diện với cậu.
" Tao không làm sai có phải không? "
" Tao thích anh ấy cũng không sai có phải không? "
" Tao chắc chắn sẽ làm tốt có phải không? "
Nói một hồi, cậu ném con gấu sang một bên, tiếng chuông điện thoại reo được vài tiếng liền ngừng.

Cậu ngồi dậy mở điện thoại ra xem, thì ra là thông báo nhắc nhở ngày mai có bài kiểm tra.

Sao cậu có thể quên được ngày mai có bài kiểm tra chứ.

Vân Hạ nhanh chóng đi đến bàn học, sách vở trên bàn lật tới lật lui cậu đều không thể nào tập trung được, cậu nằm gục xuống bàn thì thầm.
" Chắc mình điên mất! ".
 
Viễn Thiếu Mời Anh Tránh Ra!
Chương 8: Chương 8


Vân Hạ nằm gục trên bàn không ngừng than thở thì tiếng chuông điện thoại một lần nữa lại vang lên, liếc mắt thấy được tên người gọi đến, cậu ngồi thẳng người lại, lập tức bắt lấy điện thoại bấm nút nghe.
" Alo "
Đầu bên kia vang lên giọng nói đầy lạnh lùng của Viễn Tước, Vân Hạ thầm hô tâm trạng của anh không được tốt.
" Đã ở nhà? "
Viễn Tước nói rất ngắn nhưng Vân Hạ phần nào cũng hiểu được ý tứ trong lời nói của anh, liền lập tức trả lời lại.
" Vâng, đang ở nhà "
" Ngày mai 7 giờ tôi đến đón em "
Viễn Tước nói xong định dập máy thì Vân Hạ liền ngăn lại, cậu vừa nhớ tới điều gì đó
" Khoan đã! Ngày mai, em có tiết học trên lớp..."
Vân Hạ nói xong đợi một lúc đầu dây bên kia mới trả lời lại.
" Khi nào em học xong..."
" 11 giờ...!"
" Được, em nghỉ ngơi sớm đi "
Không còn điều gì nữa Viễn Tước cũng nhanh chóng tắt máy, Vân Hạ đặt điện thoại xuống bàn thở dài, đứng dậy đi đến bên giường.

Cậu quyết định đi ngủ trước mọi chuyện để sau rồi hẵng tính.
...
Vân Hạ vừa mới đến cửa lớp, tiếng ồn ào từ đám người bu quanh một chỗ thu hút.

Cậu không quan tâm, định đi tới bàn học thì trong đám đông bỗng hô lên.
" Vân Hạ kia kìa..."
Đám đông liền tản ra, một thanh niên có đầu trọc đi tới đằng sau còn có hai ba tên đàn em theo sau.

Vân Hạ biết tên đó là Thành Minh hay đi bên cạnh Chí Lâm.

Hắn bước tới trước mặt Vân Hạ liền giọng điệu ghét bỏ mà nói chuyện
" Mày là kẻ khiến cho Chí Lâm phải buồn suốt mấy ngày qua...? "
Vân Hạ lạnh lùng không thèm liếc mắt tới, giọng nói dứt khoát
" Cậu ta thì liên quan gì tới tôi...!hay là lại muốn trước mặt người khác làm người yếu đuối "
Thành Minh tức giận hét lớn.
" Chí Lâm không phải người như vậy.

Chính mày đã làm điều gì khiến cho Chí Lâm...!"
Thành Minh chưa nói hết câu, Vân Hạ liền lập tức phản bác lại, vì tức giận mà bùng phát.
" Cậu ta thế nào cũng không liên quan đến tôi...!Nếu anh muốn biết biết chuyện gì thì tự đi hỏi cậu ta "
Vân Hạ cười khinh bỉ một cái.
" Có khi anh còn phải kinh tởm cậu ta nữa đấy! "
Vân Hạ nói xong xoay người rời đi, đi chưa được mấy bước thì bị một lực mạnh phía sau kéo cậu khiến cậu ngã xuống, là Thành Minh vừa rồi nghe được sự kinh bỉ Chí Lâm trong lời nói của cậu liền tức giận mà muốn đánh người.
" Tao không cho phép mày nói Chí Lâm như vậy...!Tao sẽ dạy dỗ mày "
Thành Minh lúc này sự tức giận đã lan khắp tâm trí hắn khiến hắn trở nên điên cuồng mà muốn đánh người.

Tiếng ồn ào hô hào xung quanh đã thu hút thầy giám thị đi tới.

Đám đông sau đó liền tan ra chỉ còn lại hai người đang nằm giằng co dưới đất, khi thấy được thầy đứng đó cả hai mới chịu ngừng lại.

Cả hai liền bị đưa lên phòng giám thị và yêu cầu mời phụ huynh đến giải quyết.
Vân Hạ chỉ còn có người bà ở quê không còn người thân nào khác.

Cậu bất đắc dĩ không còn cách nào khác chỉ có thể gọi cho Viễn Tước xin ứng cứu.

Cậu gọi hai cuộc, tiếng chuông vang được vài tiếng thì nghe được tiếng tút tút tút, cậu cố gắng gọi lại thêm một lần nữa đầu dây bên kia cuối cùng cũng bắt máy.

Giọng nói của đối phương không vui mất kiên nhẫn lên tiếng.
" Chuyện gì...? "
Vân Hạ thầm than không tốt, cậu nuốt nước miếng một cái sau đó liền kể ra chuyện đã xảy ra ngày hôm nay.

Viễn Tước đầu dây bên kia nhíu mày cũng không nói gì nhiều liền cúp máy.
" Được "
Vân Hạ cảm thấy hụt hẫng, bất giác thở dài.

Không khỏi đau đầu, mọi chuyện xấu xảy ra với cậu đều bắt nguồn từ tên Chí Lâm, cậu thật sự hận đến xương tủy.
Đợi một lát, Vân Hạ cứ nghĩ Viễn Tước sẽ đến, nhưng khi thấy người xuất hiện cậu bất giác buồn trong lòng.

Cậu nhìn một cái liền nhìn một cái liền nhận ra là người lần trước đã đưa cậu về.

Người mặc vest đen đi tới không biết nói gì với thầy hiệu trưởng và giám thị.

Quả nhiên, vài phút sau họ đã cho cậu về mà không cần phải viết bản tường trình hay bị kiểm điểm.
Cậu bước ra theo sau, tò mò mà hỏi.
" Lần trước vội quá tôi vẫn chưa hỏi...!Anh là? "
Người đàn ông cũng nhanh chóng trả lời.
" Tôi tên Thời Túc.

Tôi là thư ký của Viễn thiếu "
" Viễn thiếu...!là Viễn Tước sao "
" Đúng vậy "

Vân Hạ vừa đi vừa nhìn khắp nơi xem Viễn Tước có đến hay không.

Nhìn một hồi cũng không thấy, cậu liền hỏi Thời Túc.
" Hôm nay Viễn Tước...!anh ấy..."
Thời Túc hiểu rõ Vân Hạ đang suy nghĩ cái gì liền vội giải thích.
" Lúc vừa rồi khi cậu gọi đến Viễn thiếu đang có cuộc họp quan trọng không thể rời đi.

Vì vậy, nên đã cử tôi đi "
Vân Hạ nghe Thời Túc nói vậy liền gật đầu, cho rằng mình đã hiểu lầm Viễn Tước, thì ra là anh ấy đang bận.

Thời Túc thấy Vân Hạ không còn thắc mắc, liền nói.
" Tôi sẽ đưa cậu về...!Tôi cũng đã cho người đưa đồ đạc của cậu đến Viễn Khê "
Vân Hạ đang đi thì bất giác đứng lại, xoay người nhìn Thời Túc.
" Gì cơ ? "
Thời Túc cũng kiên trì giải thích cho Vân Hạ.
" Viễn thiếu sợ cậu vất vả nên đã lệnh cho tôi đưa đồ đạc cậu chuyển đến Viễn Khê.

Bây giờ tôi sẽ đưa cậu về Viễn Khê ".
 
Viễn Thiếu Mời Anh Tránh Ra!
Chương 9: Chương 9


Vân Hạ đứng trước Viễn Khê hai mắt mở to biểu thị sự bất ngờ.

Nơi này còn to hơn cả biệt thự của ông nội Viễn, cậu vốn dĩ nghĩ rằng nó cùng lắm sẽ giống như của ông nội hay nhỏ hơn.

Rốt cuộc Viễn Khê này bao nhiêu người ở mới đủ, rốt cuộc Viễn Tước giàu đến cỡ nào cơ chứ,...!Bây giờ trong tâm trí cậu đều là những thắc mắc về Viễn Tước.

Cậu đang suy nghĩ thử xem mình đã hiểu bao nhiêu về Viễn Tước, gần như bằng không, cậu chẳng hiểu gì cả.
Thời Túc đưa Vân Hạ vào trong.

Vừa vào đến cửa, cậu đã bắt gặp được người đàn ông trung niên, ông ấy liền cuối người chào cậu.

Thời Túc liền giới thiệu một chút.
" Đây là lão Lý, ông ấy là quản gia nơi này..."
" Đây là Vân Hạ...!cậu ấy là người kết hôn với Viễn Thiếu "
Vân Hạ cười tươi lễ phép chào hỏi.
" Cháu chào chú "
Lão Lý gật đầu nhẹ biểu thị không cần.
" Cậu Vân...!cậu không cần phải xưng hô như vậy nếu để cậu chủ biết được sẽ tức giận "
Vân Hạ cũng không có ý định từ bỏ, liền cười nói.
" Cháu đã quen với lễ phép...!Viễn Tước anh ấy cũng sẽ không trách "

Vân Hạ nhìn xung quanh chỉ có hai ba người làm trong nhà, cậu liền thắc mắc hỏi.
" Chú Lý, nơi này có bao nhiêu người ở vậy ạ "
Lão Lý cũng nhanh chóng trả lời lại.
" Nơi này có cậu chủ, tôi và hai ba người làm.

Cậu chủ không thích ồn ào nên cũng chỉ để ít người làm ở lại đây, những người còn lại đều được đến đến bên Viễn Lão gia "
" Nhưng nơi này thực sự rất to, chú Lý có thể làm hết sao "
Lão Lý tiếp tục giải đáp.
" Tôi đã quen với công việc này.

Mọi thứ tôi đều lo liệu ổn thỏa "
Lão Lý cũng xin phép lui xuống bếp để chuẩn bữa tối, Vân Hạ thấy vậy cũng không muốn làm phiền ông ấy nữa.

Cậu liền theo Thời Túc đến phòng mình, bước vào trong, cảm nhận đầu tiên đó chính là nơi này quá xa hoa, mọi thứ trong căn phòng đều được trang trí những thứ tốt nhất.

Những thứ mà cậu chưa bao giờ nghĩ sẽ có được, thế nhưng bây giờ nó lại xuất hiện trước mắt cậu.
" Đây thực sự là phòng tôi sao? "
Thời Túc nhìn Vân Hạ rồi đáp.
" Viễn thiếu đã cho người làm lại phòng cho cậu.

Nếu cậu không thích, tôi liền cho người trang trí lại...!"
Vân Hạ lập tức xoay người ngăn lại lời nói của Thời Túc.
" Tôi rất thích...!Mọi thứ đều vượt quá sức tưởng tượng của tôi "
Cậu nhìn xung quanh, sau đó lại hỏi Thời Túc.
" Viễn Tước...!anh ấy ngủ ở phòng nào? "
Thời Túc đưa Vân Hạ ra ngoài cửa, đưa tay chỉ phòng đối diện.
" Đây là phòng của Viễn thiếu "
Thời Túc sau khi đưa Vân Hạ tham quan nhà thì cũng nhanh chóng rời đi.

Vân Hạ muốn giữ Thời Túc ở lại dùng bữa tối, nhưng Thời Túc lại nói hôm nay vẫn còn việc cần phải làm nên cần phải rời đi trước.

Thời Túc cũng nói với cậu, hôm nay Viễn Tước có bữa tiệc có thể về trễ, nhắc cậu hãy đi nghỉ sớm.
Vân Hạ dùng xong bữa tối, lại không muốn lên phòng nên đã ra khuôn viên đi dạo hít thở không khí trong lành thì đằng sau là tiếng gọi của lão Lý.

Cậu bất giác xoay người lại nhìn lão Lý.
" Chú Lý, có chuyện gì thế ạ? "
Lão Lý đưa điện thoại đến trước mặt cậu.

" Cậu Vân, cậu chủ gọi cho cậu "
Vân Hạ nhanh chóng nhận lấy điện thoại để lên tai, lão Lý biết ý cũng nhanh chóng rời đi.
" Alo "
Đầu dây bên kia liền vang lên giọng nói
" Sao tôi lại không gọi được em ? "
Vân Hạ đưa tay sờ túi quần liền nhớ tới vội vàng trả lời.
" Điện thoại em để quên trên phòng...!"
Viễn Tước hồi lâu mới nói tiếp.
" Đã ăn tối chưa? "
" Ăn rồi "
Viễn Tước tính nói thêm nhưng có người đến, anh chỉ có thể nói nhanh.
" Hôm nay tôi phải dự tiệc có thể về trễ.

Em hãy đi nghỉ sớm "
" Được "
Viễn Tước nghe được câu trả lời của Vân Hạ cũng nhanh chóng tắt máy.
Vân Hạ bên này thở dài, ngồi xuống xích đu bên cạnh, tự thì thầm với bản thân "
" Có vẻ như anh ấy rất bận rộn "
" Cuộc sống này sẽ ra sao nếu sống chung với người bận rộn nhỉ? "
...
Viễn Tước lắc lắc ly rượu trong tay rồi uống một ngụm.Ninh Húc thấy thế bên cạnh trêu đùa.
" Cậu hôm nay không dẫn người đó theo sao! "
Viễn Tước liếc mắt một cái.
" Có phải dạo này cậu không có việc gì làm.

Có cần tôi cho cậu..."

Chưa đợi Viễn Tước nói xong thì NInh Húc đã cảm thấy sợ hãi.
" Không...!không cần.

Mình đùa thôi "
Diệp Nam và Bạch Chính Đình đứng đó cũng không khỏi cười nhạo Ninh Húc một cái.

Ninh Húc tức giận.
" Hai cậu cười gì chứ "
Diệp Nam lên tiếng.
" Cậu chính chắn lên một chút có được không? Cậu xem cậu kìa "
Ninh Húc hừ hừ vài cái, cũng không để ý nữa liền nói sang chuyện khác.
" Nghe nói hôm nay có mời một nghệ sĩ chơi đàn piano rất điêu luyện đó "
Bạch Chính Đình uống một ngụm rượu, đôi mắt thể hiện sự tò mò.
" Cậu biết là ai không? "
Ninh Húc lắc đầu.
" Tôi đã thăm dò nhưng chẳng được gì, nghe bảo bên đó giữ bí mật "
Bạch Chính Đình liếc nhẹ Viễn Tước thấy anh không có ý quan tâm, cười nhếch miệng một cái sau đó liền nốc cạn ly rượu.

Nhìn Viễn Tước nói.
" Sao tôi lại có cảm giác sắp có chuyện lớn gì đó sẽ xảy ra nhỉ ".
 
Viễn Thiếu Mời Anh Tránh Ra!
Chương 10: Chương 10


Viễn Tước cầm ly rượu đứng tựa vào bàn mà lười nhác liếc Bạch Chính Đình, giọng nói thờ ơ.
" Do cậu quá nhạy cảm "
Bạch Chính Đình cười cười lắc đầu không cho là vậy.
" Linh cảm của tôi đôi lúc lại rất chính xác "
Bốn người bọn họ trò chuyện một lúc thì từ đằng xa đã có tiếng ồn ào, khách khứa đều tập trung dồn hết về sân khấu chính.

Diệp Nam thấy vậy cũng lắc đầu cười.
" Hình như đang biểu diễn đánh đàn piano.

Nhưng có chút khoa trương "
Trên sân khấu mọi ánh đèn đều chiếu đến người đang chơi đàn piano ở trung tâm, tiếng đàn vang lên khiến mọi người đều chú ý lắng nghe từng giai điệu của nó.

Có vị khách trong đám người nhận ra điều gì đó liền nói với người bên cạnh.
" Sao tôi lại thấy cách thức đánh đàn và giai điệu lại quen thuộc như vậy "
Người bên cạnh liếc nhẹ người đàn ông, bĩu môi.
" Anh tham gia nhiều bữa tiệc lại nói mỗi bữa tiệc đều có người chơi đàn.

Anh nghe nhiều như vậy đương nhiên là thấy quen rồi "
" Nhưng để mà nói, đây có lẽ là người chơi đàn hay nhất mà tôi từng nghe đấy.

Anh có thấy vậy không ? "

Vị khách đó nghe xong, không cho là vậy.

Mặc dù đã nghe nhiều nhưng giai điệu không giống nhau, suy nghĩ một hồi lâu vị khách bỗng nhiên thốt lên.
" Tôi nhớ ra rồi là CC.

Chỉ có thể là CC mới có cách thức chơi và giai điệu như vậy "
Tuy giọng nói của vị khách nhỏ nhưng lại khiến cho mọi khách khứa ở đây đều xôn xao.

Bọn họ làm sao lại không biết CC là ai chứ? Đó là nghệ sĩ chơi đàn nổi tiếng luôn giấu mặt chưa từng lộ diện lại còn nghe nói vị nghệ sĩ này lại không dễ mời.

Có người còn không tin hỏi lại.
" Ông có chắc không? CC sao lại xuất hiện ở đây được chứ? "
Vị khách đó gật đầu khẳng định lời nói của mình.
" Tôi chắc chắn.

Tôi đã từng xem CC biểu diễn chỉ là chưa bao giờ thấy mặt "
Ninh Húc bên này thấy mọi người đều náo loạn thì không khỏi tò mò đi tới, cậu chen vào trong đám người để nhìn rõ xem là thứ gì thú vị lại thu hút mọi người như vậy.

Khi cậu biết mọi người bu lại chỉ để xem người ta chơi đàn thì không khỏi bĩu môi kinh thường.
" Cậu ta chỉ là chơi đàn thôi mà, làm gì lại náo loạn tới như vậy.

Chưa chắc đã đẹp bằng ông đây "
Ninh Húc đứng đó một lúc định rời đi thì nghe mọi người bàn tán đến CC, cậu nghe đến tên nghệ sĩ mà mình thích thì không khỏi hào hứng mà hỏi.
" Mấy người vừa nhắc đến nghệ sĩ CC có phải không? "
Vị khách trong đám nhận ra Ninh Húc liền tỏ ra kiêng dè, chỉ tay lên sân khấu mà nói.
" Là Ninh thiếu sao.

Chúng tôi vừa rồi đúng là đang nói đến nghệ sĩ CC.

Người đang trình diễn trên kia chính là CC "
Ninh Húc lúc vừa rồi còn chê bai người trên đó, nghe xong liền không khỏi sững người.

Tưởng mình nghe nhầm liền hỏi lại.
" Tôi có phải vừa nghe lầm không? Người trên đó là CC "
Vị khách nói một câu chắc nịch, khẳng định với Ninh Húc.
" Chính là CC "
Chỉ thiếu chút nữa thôi Ninh Húc đã muốn hét lên rồi.

Cậu thế mà hôm nay lại gặp được thần tượng, là thần tượng CC của cậu.

Cậu phải đi khoe với người anh em của cậu nhất định là vậy.

Cậu định đi đến bàn rượu của mình thì suy nghĩ một chút.
" Khoan đã, cơ hội ngàn năm này mới có một lần mình phải đi nhìn thử xem nhan sắc của thần tượng mình đẹp đến mức nào cơ chứ "
Thế là Ninh Húc xoay người lại, một lần nữa chen vào đám đông, sắp tới được phía trước để ngắm thần tượng của mình, cậu vô cùng hào hứng.

Nhưng khi nhìn thấy được khuôn mình người đó lại khiến cậu sợ hãi vô cùng.
" Cố...!Cố Cẩm "
Ninh Húc không tin, lấy tay xoa mắt vài cái rồi nhìn lại, vẫn là khuôn mặt đó.

Cậu như muốn ngã quỵ xuống, cậu thật sự không tin.
" Sao...!sao có thể chứ.

Thần tượng bấy lâu nay của mình là Cố Cẩm, người đã rời bỏ vị huynh đệ tốt của mình "
Ninh Húc cho rằng chắc chắn mọi người ở đây đã nhận nhầm người rồi.

Cậu ta không thể nào là CC.

Ninh Húc cảm thấy mình vừa rồi có chút kích động liền suy nghĩ một chút liền cảm thấy Cố Cẩm xuất hiện chắc chắn không bình thường.

Một người đã đi mất năm năm, đùng một phát lại xuất hiện chắc chắn là có âm mưu gì đó.

Mặc kệ cậu ta có phải là CC không thì cậu cũng phải đi nói cho Viễn Tước biết.
Viễn Tước cảm thấy nhàm chán, đây có lẽ là bữa tiệc nhàm chán nhất mà anh từng đi.

Cảm thấy mọi thứ ở đây đều vô vị, anh muốn nhanh về nhà nhìn xem Hạ Hạ, cả ngày hôm nay anh chưa nhìn thấy Hạ Hạ.

Viễn Tước đặt ly rượu xuống, nhìn Diệp Nam và Bạch Chính Đình biểu thị ý muốn rời đi trước.

Anh chuẩn bị cất bước thì đã nghe thấy tiếng gọi của Ninh Húc từ đằng sau.

Anh lạnh lùng xoay người nhìn cậu ta.
" Chuyện gì ? "
Ninh Húc vì lúc vừa rồi đã chạy nên mệt mà thở hồng hộc.

Thấy Ninh Húc không có ý định nói, Viễn Tước nhíu mày, không chút kiên nhẫn.
" Cậu không nói thì tôi đi trước đây "
Ninh Húc vừa thở vừa nói nên có chút không rõ ràng.
" Cố Cẩm, cậu ta...!"
Quả nhiên, Viễn Tước vừa nghe đến tên thì chân định bước đi cũng dừng lại.

Anh xoay người nhíu mày nhìn Ninh Húc.
" Cậu vừa mới nói gì? "
Lúc này, Ninh Húc mới từ từ lấy lại hơi, liền nói rõ ràng với người anh em.
" Cố Cẩm, cậu ta đang ở đây.

Cậu ta chính là nghệ sĩ chơi đàn piano ".
 
Viễn Thiếu Mời Anh Tránh Ra!
Chương 11: Chương 11


Ngay cả Diệp Nam và Bạch Chính Đình còn không tin vào chuyện này, đặt ly rượu xuống bàn bước tới cạnh Ninh Húc.
" Cậu chắc chắn không nhìn lầm đấy chứ? "
Ninh Húc lắc đầu, thấy bọn họ có vẻ không tin liền chỉ tay về phía sân khấu nói.
" Mình đã nhìn rất nhiều lần.

Các cậu không tin có thể đến đó xem "
Đúng lúc tiếng đàn cũng kết thúc, tất cả mọi người đều vỗ tay khen hay và tán thưởng.

Đèn được bật lên, mọi người đều muốn nhìn ngắm gương mặt của người chơi đàn.

Lúc này, Cao Kiến chủ của bữa tiệc bước lên sân khấu phát biểu.

Ông ta đã hơn 60 tuổi vẫn còn rất khỏe mạnh là người có tiếng trong giới showbiz, ông ta còn là chủ của Cao Hoàng giải trí.

Mọi người bên dưới đều cười nói vỗ tay chúc mừng.
" Cảm ơn mọi người đã đến dự buổi tiệc sinh nhật của tôi "
Viễn Tước vừa đi tới cũng đúng lúc anh lại một lần nữa nhìn thấy khuôn mặt ấy.

Người thanh niên năm nào bây giờ đã trở nên trưởng thành, khắp người đều mang ánh hào quang nổi bật.

Không sai là Cố Cẩm, người mà anh từng rất yêu, yêu đến mức có thể hi sinh mạng của mình cho cậu ta.

Viễn Tước bây giờ trong tim chứa bao nhiêu nỗi lưu luyến không thể nói thành lời.
Có vị khách không tránh khỏi tò mò liền hỏi Cao Kiến
" Cao tổng, người đang đứng bên cạnh ông có phải là nghệ sĩ nổi tiếng CC không? "
Ninh Húc đứng bên cạnh Viễn Tước không ngừng chấp tay cầu nguyện, cầu cho tên Cố Cẩm đó không phải là CC.

Nếu cậu ta là CC thì ông đây thật lãng phí khi làm fan trung thành của cậu ta.

Ninh Húc liên tục lẩm bẩm.
" Không phải...!không phải...!làm ơn không phải "
Cao Kiến đứng trên sân khấu cười tươi rạng rỡ, sở dĩ ông ta cười tươi như vậy là gì ông ta đã hốt được con gà vàng kiếm tiền cho ông ta.

Ông ta lúc này cầm micro hướng người bên cạnh giới thiệu.
" Như mọi người đã nghĩ.

Đây chính là nghệ sĩ đàn piano CC "
Ông ta vừa dứt lời, mọi người đều ồ lên, ai nấy đều xôn xao.
" Là CC thật đó.

Cao tổng lại có thể mời được CC "
" Chắc chắn ông ấy đã bỏ ra rất nhiều tiền "
" Đúng vậy "
Ninh Húc như muốn chết lặng, cậu sắp không đứng vững nữa rồi.

Diệp Nam ở bên không khỏi cười còn gác tay lên vai cậu ta trêu đùa.
" Cậu là fan của cậu ta mau lên kia xin chữ ký đi.

Không phải cậu nói rất muốn có chữ kí cậu ta sao "
Ninh Húc liếc Diệp Nam tức giận phun nước bọt một bên.
" Ông đây không cần.

Ông đây hối hận nhất chính là làm fan của cậu ta "
Chỉ có Viễn Tước và Bạch Chính Đình im lặng đứng một bên, lặng lẽ theo dõi.

Nhưng một người im lặng để xem trò hay, còn một người im lặng là vì không thể quên hình bóng đó.
Cao Kiến khẽ mỉm cười.
" Mọi người yên lặng một chút, tôi muốn tiên bố một chuyện quan trọng "
Nghe tiếng, mọi người đổ dồn ánh mắt về phía Cao Kiến và Cố Cẩm chờ đợi.
Cao Kiến đứng bên cạnh Cố Cẩm, đảo mắt nhìn một vòng, trên mặt lộ ra nụ cười vui sướng mở miệng nói.
" Hôm nay CC xuất hiện ở đây đều có nguyên nhân của nó.

Tôi xin tuyên bố nghệ sĩ CC bắt đầu từ hôm nay sẽ hoạt động dưới trướng của Cao Hoàng giải trí.

Cậu ấy sẽ trở thành nghệ sĩ đắc lực nhất của công ty chúng tôi "
Sau khi Cao Kiến vừa dứt tiếng, cả hội trường đều xôn xao, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Cao Kiến và Cố Cẩm.

Ai nấy đều nghĩ lần này Cao Hoàng giải trí chắc chắn trở thành công ty giải trí dẫn đầu các công ty giải trí vì sở hữu nghệ sĩ CC.

Có người trong đám lập tức nói.
" Chưa chắc Cao Hoàng giải trí sẽ dẫn đầu.

Mấy năm nay đều là Tinh Húc giải trí của Ninh thiếu dẫn đầu, cho dù không có được nghệ sĩ CC nhưng ở Tinh Húc đều là những nghệ sĩ tiềm năng có thực lực "
Có người nghe vậy cho là đúng gật đầu đồng ý.
" Tôi thấy cũng đúng.

Tôi thấy vẫn không nên vội kết luận cứ xem bên nào sẽ là bên chiến thắng cuối cùng "
Ninh Húc phía dưới vẻ mặt trở nên xám xịt, nhìn về phía Diệp Nam mở miệng nói.
" Hừ, tên Cao Kiến này ông ta đang muốn tuyên bố đối đầu với công ty giải trí của mình sao "
Diệp Nam đưa tay đập nhẹ lên vai Ninh Húc, rồi nhếch miệng nhìn về phía Cao Kiến.
" Tôi thấy ông ta đang trực tiếp công khai tuyên chiến với cậu đấy "
Ninh Húc hừ hừ vài cái đẩy tay Diệp Nam ra khỏi vai mình, đi tới bên chỗ Bạch Chính Đình.
" Cậu nghĩ như thế nào về chuyện này? "
Bạch Chính Đình đứng khoanh tay trước ngực đứng dựa vào tường, ánh mắt theo dõi mọi hành động của Cố Cẩm nhưng không quên trả lời lại Ninh Húc.
" Tôi thấy Cố Cẩm cậu ta trở về có mục đích "
Diệp Nam cũng nhìn theo Cố Cẩm suy nghĩ điều gì đó, liền nói.
" Cậu ta bây giờ đã bước chân vào Cao Hoàng.

Cậu nghĩ cậu ta sẽ làm gì tiếp theo? "
Bạch Chính Đình lắc đầu rồi nhìn về phía Viễn Tước vẫn đang đưa mắt nhìn Cố Cẩm.
" Tôi không biết.

Tôi mong là Viễn Tước sẽ đủ thông minh để không vướng vào cậu ta thêm lần nữa ".
 
Viễn Thiếu Mời Anh Tránh Ra!
Chương 12: Chương 12


Cao Kiến sau khi phát biểu thì liền chuyển micro cho Cố Cẩm.

Cậu ta đứng trên sân khấu đảo mắt liên tục nhìn xung quanh hội trường một vòng, ngay khi bắt gặp ánh mắt của Viễn Tước đang nhìn mình.

Cố Cẩm trong lòng cười thầm, đắc ý chắc chắn Viễn Tước chưa bao giờ quên đi mình, liền vờ như tránh né ánh mắt của Viễn Tước.

Cố Cấm nhận lấy micro từ Cao Kiến, chậm rãi mở miệng nói.
" Hôm nay tôi rất vinh dự khi biểu diễn ở buổi tiệc này.

Mọi người cũng đã biết tôi là CC nhưng tôi còn một cái tên khác nữa là Cố Cẩm "
" Tôi cũng rất cảm ơn Cao tổng vì đã chiêu mộ tôi và cho tôi trở thành một phần của Cao Hoàng giải trí.

Tôi mong trong tương lai tôi và cả Cao Hoàng đều sẽ đứng đầu giới giải trí.

Tôi cảm ơn "
Phía dưới Viễn Tước thấy được Cổ Cẩm như tránh né ánh mắt mình thì trong lòng có chút tức giận không vui nhưng anh chỉ có thể để trong lòng mà tiếp tục theo dõi.

Cổ Cẩm vừa dứt tiếng, cả hội trường khách khứa đều vỗ tay chúc mừng Cao tổng và Cố Cẩm.

Mọi người bên dưới ngầm hiểu lời nói của Cố Cẩm như một lời thách thức đối với những công ty giải trí khác.

Cao Kiến đứng cạnh nghe những lời này liền hiện ra vẻ hưng phấn vui không tả nổi, liên tục khen " hay " đối Cố Cẩm, không uổng công là người ông đã chọn.

Sau khi phát biểu, Cố Cẩm cùng Cao Kiến chào hỏi khách khứa.
Nghe xong những lời nói của Cố Cẩm, Ninh Húc chỉ muốn ngay lập tức phá tan nơi này cho bỏ tức, cũng may có Diệp Nam và Bạch Chính Đình ngăn lại, nhìn về phía Cao Kiến và Cố Cẩm nhổ nước bọt một cái.
" Hừ...!Bà nó...!Cái gì mà đứng đầu giải trí...!Ông đây còn chưa chết đâu.

Đúng là ảo tưởng "
Bạch Chính Đình lắc đầu tỏ vẻ hờ hợt, nhếch miệng cười.
" Tôi rất muốn biết cậu ta lấy đâu sự tự tin như thế.

Có vẻ như 5 năm cậu ta đã thay đổi khá nhiều có phải không Viễn Tước? "
Không thấy Viễn Tước trả lời lại, Bạch Chính Đình liền xoay người bắt gặp ánh mắt của Viễn Tước vẫn đang nhìn Cố Cẩm.

Bạch Chính Đình ghét nhất chính là ánh mắt này, không nhìn nổi liền đi tới bên Viễn Tước, giọng gọi lạnh lùng.
" Viễn Tước "
" Viễn Tước, cậu có nghe tôi nói không? "
Viễn Tước lúc này mới ý thức được mình đã không kiểm soát được bản thân, liền đưa ly rượu uống một ngụm lấy lại trạng thái ban đầu, không vui nói.
" Có chuyện gì? "
Không muốn người bạn này của mình lại một lần nữa trở nên đau khổ như năm năm trước, càng không muốn người bạn này làm điều sai trái để phải hối hận, Bạch Chính Đình lạnh lùng nhắc nhở.
" Tôi không muốn cậu dính dáng đến Cố Cẩm "
Lời nói ngắn gọn của Bạch Chính Đình đương nhiên Viễn Tước hiểu ý, lạnh giọng nói.
" Tôi tự biết chừng mực "
Bạch Chính Đình nghe vậy cũng chỉ cầm ly rượu uống hết sạch liếc sang Viễn Tước, mở miệng nói.
" Sẽ như cậu nói.

Đừng quên cậu đã kết hôn "
Lời nói Bạch Chính Đình như kéo Viễn Tước trở về hiện thực.

Anh làm sao có thể quên được bản thân mình đã kết hôn cùng với Vân Hạ.

Viễn Tước nhìn đến Cố Cẩm lại nhớ đến hình dáng của Vân Hạ, trong đầu anh hiện giờ vô cùng hỗn loạn.
Bạch Chính Đình có thể nhìn thấy được sự lúng túng trong mắt Viễn Tước, chỉ có thể cười lắc đầu, mong Viễn Tước sẽ không lựa chọn sai để phải hối hận.
Lúc này, Ninh Húc và Diệp Nam đi đến bên cạnh hai người, thấy hai người rõ không vui.

Ninh Húc lên tiếng hỏi trước.
" Hai cậu có chuyện gì sao? "
Bạch Chính Đình không muốn nhắc đến chuyện vừa rồi, liền làm lơ đổi sang chủ đề khác.
" Không có gì "
" Hai cậu vừa đi đâu? "
Ninh Húc vừa định trả lời thì lời nói của Cao Kiến ở phía sau cười nói đi tới.
" Ninh thiếu, Diệp thiếu, Bạch thiếu, còn có Viễn thiếu...!thì ra mọi người đều ở đây "
Đang đứng xoay lưng lại với Cao Kiến, Ninh Húc cho dù không thích nhưng vẫn tỏ ra bình thường, xoay người đối diện với Cao Kiến chào hỏi.
" Thì ra là Cao tổng, ông không đi chào hỏi đón tiếp khách quý sao? "
Cao Kiến cười khà khà biết Ninh Húc không thích mình nhưng cũng chỉ có thể nhẫn nhịn.
" Các cậu cũng đều là khách quý của tôi "
Cố Cẩm đứng cạnh nhìn lén qua phía Viễn Tước, chỉ thấy anh lờ đi ánh mắt đi nơi khác không nhìn mình trong lòng cậu ta có chút bực tức, rõ ràng lúc còn trên sân khấu vẫn dùng ánh mắt lưu luyến nhìn cậu ta, sao bây giờ lại thay đổi.

Cao Kiến thấy Viễn Tước không có ý định chào hỏi ông ta, liền tới một bước đi tới bên Viễn Tước, nhẹ giọng.
" Viễn thiếu, hôm nay cậu đến dự tiệc thật vinh hạnh đối với tôi "
Viễn Tước chẳng muốn để ý nhiều, chỉ nói cho qua.
" Hôm nay tôi rảnh rỗi nên cùng mọi người đến đây "
Nghe những lời nói đó Cao Kiến trong lòng dù có tức đến đâu cũng chỉ có thể nhẫn nhịn.

Ông ta nhớ tới Cố Cẩm kể về mối quan hệ giữa Viễn Tước và Cố Cẩm, đó cũng là một phần lý do ông ta đưa Cố Cẩm về Cao Hoàng.

Thấy Cố Cẩm vẫn đang đứng phía sau, ông ta liền kéo Cố Cẩm lên phía trước.
" Viễn thiếu, đây là Cố Cẩm nghệ sĩ mới của Cao Hoàng "
Viễn Tước lúc này hướng ánh nhìn về phía Cố Cẩm, đúng lúc ánh mắt cậu ta cũng đang nhìn đến anh.

Viễn Tước sợ bản thân sẽ mềm lòng với Cổ Cẩm ngay lập tức tránh đi ánh mắt đó, nhìn Cao Kiến lạnh giọng nói.
" Đã biết "
" Tôi có việc rời đi trước ".
 
Viễn Thiếu Mời Anh Tránh Ra!
Chương 13: Chương 13


Không đợi Cao Kiến nói thêm, Viễn Tước đã xoay người rời đi chỉ nhìn thấy ông ta cùng Cố Cẩm sắc mặt không tốt.

Cả Diệp Nam, Ninh Húc, Bạch Chính Đình cũng lần lượt rời đi, họ cũng chẳng muốn ở lại tiếp tục xem cái bộ mặt giả tạo của tên Cố Cẩm kia nữa.

Cao Kiến thấy vậy liền tức giận bỏ đi vào phòng nghỉ, Cố Cẩm luyến tiếc nhìn lấy bóng lưng Viễn Tước rồi cũng theo Cao Kiến vào trong.
Cao Kiến vừa vào phòng, liền tháo bỏ áo khoác ngoài ném lên sofa, ông ta thở hồng hộc tức không nói nên lời.
" Hừ...!hừ...!tên Viễn Tước đó cậu ta nghĩ mình là ai chứ.

Dù sao xét về vai vế tôi cũng là trưởng bối của cậu ta.

Nếu không phải cậu ta nắm trong tay quyền lực của Nam Thành, tôi cần phải hạ người để lấy lòng cậu ta sao "
Cố Cẩm thấy Cao Kiến tức giận cũng chỉ có thể nhẹ giọng.
" Ông đâu phải không biết con người Tước, trước giờ anh ấy chưa từng nể nang ai bao giờ "
Cao Kiến càng nghĩ tới càng tức, nghiến răng.
" Thằng ranh...!"
Cố Cẩm ngồi cạnh rơi vào trầm tư suy nghĩ làm sao có thể khiến Viễn Tước quay trở lại bên cạnh cậu.

Hôm nay xem như có thu hoạch lớn, từ ánh mắt hôm nay Viễn Tước nhìn cậu cho thấy Viễn Tước vẫn còn nhớ đến đoạn tình cảm ấy.

Cậu chắc chắn sẽ không để vụt mất Viễn Tước một lần, bằng mọi giá cậu phải nắm được Viễn Tước trong tay.

Cho dù là ai cũng không thể ngăn cản cậu.

Cố Cẩm vừa nghĩ thầm trong lòng vừa nắm chặt tay thành nắm đấm.
Cao Kiến sau khi xả được cơn giận liền lấy lại bình tĩnh nhìn sang Cố Cẩm vẫn đang trầm tư, nhẹ giọng gọi.
" Cố Cẩm "
Cố Cẩm nghe được tiếng gọi, ngước mắt nhìn Cao Kiến.
" Có chuyện gì? "
Cao Kiến nhìn Cố Cẩm suy nghĩ gì đó liền nói.
" Cậu xem tiếp theo cậu tính làm gì? Tôi thấy hôm nay cậu ta luôn nhìn theo cậu "
Cố Cẩm nhếch miệng trong đầu đã có dự tính, nhìn Cao Kiến nói.
" Tôi có cách của tôi.

Tước rất nhanh sẽ trở lại bên tôi "
Không nghĩ như vậy, Cao Kiến cho rằng Viễn Tước là người không dễ thao túng, đôi mắt thoáng nghi ngờ nhìn Cố Cẩm.
" Sao cậu có thể chắc chắn như thế.

Tôi thấy cậu ta không phải người dễ dàng "
Cố Cẩm với đôi mắt kiên định cho rằng Viễn Tước chỉ có thể là của mình.
" Vì sao ư...!Vì anh ấy chưa từng quên tôi.

Ánh mắt của anh ấy khi nhìn tôi, chính là lời khẳng định của tôi "
Nghe được những lời chắc nịch của Cố Cẩm, Cao Kiến càng yên tâm nhẹ nhõm trong lòng.
" Được tôi tin cậu.

Đừng để tôi thất vọng.

Sau này tôi còn muốn Viễn Tước giúp tôi trong việc làm ăn "
Cố Cẩm trầm tư sau đó mở miệng nói.
" Tôi biết rồi "

Cao Kiến suy nghĩ hiện tại cũng không thể đắc tội với Viễn Tước, chỉ có thể đợi Cố Cấm thực hiện kế hoạch đến lúc đó ông ta chỉ cần ở phía sau hưởng lợi, nghĩ đến đây ông ta trong lòng cười thầm.
Còn Cố Cẩm sau khi nghe Cao Kiến nói vậy thì trong lòng mắng thầm, muốn lợi dụng cậu.

Đúng là lão cáo già, đợi đến khi cậu quay lại với Tước, lúc đó cậu nhất định sẽ trả đủ cho ông ta.
--------------
Sau khi lái xe về đến nhà, Viễn Tước vẫn luôn rơi vào trầm tư, trong đầu anh lúc này hiện lên hình dáng của hai người.

Một người mà anh rất yêu Cố Cẩm, một người vừa mới kết hôn cùng anh Vân Hạ.

Anh không thể không thừa nhận trong tim anh vẫn luôn là hình bóng của Cố Cẩm, anh vẫn luôn không biết sẽ đối diện như thế nào trước mặt Vân Hạ.
Viễn Tước đau đầu bước tới quầy rượu rót một ly whisky đi đến bên sofa phòng khách ngồi xuống, uống từng ngụm, ngã lưng ra phía sau ngước mặt nhìn lên trần nhà trầm tư.
" Giữa Vân Hạ và Cố Cẩm, anh nên chọn ai.

Làm sao mới tốt cho cả hai "
Càng uống càng say, càng nghĩ lại càng rối, anh nhắm mắt nằm gục trên ghế.

Đúng lúc trên cầu thang phát ra tiếng động, là Vân Hạ, cậu đang ngủ thì giật mình tỉnh dậy, thấy cổ họng khô khát liền đi xuống định uống nước.

Thấy đèn ở phòng khách sáng, cậu tò mò đi tới liền thấy bóng dáng Viễn Tước đang nằm gục dựa vào ghế.

Cậu nhẹ nhàng đi tới, nhẹ giọng gọi.
" Viễn Tước...!Viễn Tước.

Sao anh không về phòng ngủ, ngủ như thế này sẽ rất dễ bị cảm lạnh "
Thấy Viễn Tước vẫn không lên tiếng, cậu lại nhìn đến ly rượu đặt trên bàn, rồi ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người anh.

Cậu liền biết anh đã say, nhẹ giọng gọi anh thêm mấy lần.
" Viễn Tước...!Viễn Tước...!"
Thấy vẫn không có động tĩnh gì, Vân Hạ tính xuống bếp pha ly mật ong để giải rượu.

Cậu xoay người định bước đi thì có bàn tay kéo cậu lại.

Cậu đứng bất động hồi lâu, xoay người nhìn thấy Viễn Tước đang nắm lấy tay cậu.

Chỉ thấy anh đang lẩm bẩm gì đó, cậu không nghe được, liền cúi đầu xuống sát để nghe.
" Cố Cẩm...!Sao em lại không về sớm hơn...!Anh cũng sẽ không khổ sở như vậy...!"
Viễn Tước dứt lời, anh cũng rơi vào trạng thái ngủ.

Lúc này trong đầu Vân Hạ lại hiện lên câu nói vừa rồi của Viễn Tước, cậu cảm thấy hoang mang, mỗi một phút giây trong đầu cậu đều hiện lên một câu hỏi.
" Cố Cẩm là ai? ".
 
Viễn Thiếu Mời Anh Tránh Ra!
Chương 14: Chương 14


Toàn thân có chút run rẩy, một ý nghĩ xẹt qua trong đầu Vân Hạ, cậu li3m môi nhìn Viễn Tước đang ngủ nói.
" Chắc sẽ không giống như trong mấy cuốn tiểu thuyết, anh ấy đã có người trong lòng và mình là kẻ thứ ba đâu nhỉ? "
Vân Hạ vội lắc đầu bỏ ngay cái ý nghĩ ấy.
" Không, chắc không phải như vậy đâu...!"
Vân Hạ đứng trầm tư một lúc cũng xuống bếp pha ly nước mật ong.

Sau khi cho Viễn Tước uống, cậu đưa tay đỡ lấy thân hình của Viễn Tước đưa anh lên từng bậc cầu thang.

Về đến phòng, Vân Hạ đặt Viễn Tước xuống giường, đắp chăn cẩn thận, khi chuẩn bị rời đi thì bị một lực lôi kéo cậu trở lại.

Trong phút chốc, cả người cậu nằm trong lòng Viễn Tước, cậu cố gắng thoát khỏi vòng tay ấy nhưng cho dù cậu gỡ thế nào thì Viễn Tước cũng không buông.

Cậu chỉ có thể nhỏ giọng gọi.
" Viễn Tước...!Viễn Tước...!"
Không một lời đáp lại chỉ thấy Viễn Tước từ từ áp môi mình lên môi Vân Hạ.

Cậu sững người, tim đập loạn nhịp không biết phải làm gì tiếp theo.

Nhưng trong một giây phút nào đó, cậu đã đáp trả lại nụ hôn men theo từng nhịp cùng Viễn Tước.

Cả hai hôn một lúc lâu cuối cùng cũng tách ra, Viễn Tước lại lần nữa ngủ thiếp đi, chỉ còn Vân Hạ khuôn mặt đỏ bừng đang ngồi đó.

Cậu nhanh chóng đứng dậy chạy về phòng mình, đóng cửa phòng lại Vân Hạ đứng dựa vào cửa, bất giác đưa tay sờ lên đôi môi mình mà cười như một kẻ ngốc.
" Môi anh ấy thật mềm...!"
--------------
Sáng sớm ngày hôm sau, khi cậu bước xuống cầu thang thì đã thấy Viễn Tước đang ngồi ở bàn ăn.

Khi cậu đang nhìn lấy gương mặt của Viễn Tước, cũng đúng lúc ánh mắt của Viễn Tước cũng đang nhìn về phía cậu khiến cậu có chút chột dạ.

Cậu nhanh chóng đi đến bàn ăn.
" Chào buổi sáng "
Viễn Tước lấy ly cà phê trên bàn đưa lên miệng uống một ngụm rồi nhìn Vân Hạ.
" Chào buổi sáng "
Viễn Tước dùng bữa sáng nhớ tới điều gì đó nhìn tới Vân Hạ hỏi
" Hôm qua là em đưa tôi về phòng sao? "
Đang uống nước nghe được lời nói của Viễn Tước khiến Vân Hạ xém chút nữa bị sặc.
" Dạ?"
Thấy Vân Hạ bị sặc, Viễn Tước lấy khăn giấy bên cạnh đưa cho cậu, rồi tiếp tục nói.
" Tôi vừa rồi hỏi lão Lý nhưng ông ấy nói không đưa tôi về phòng, tôi lại nghĩ không ra ai khác ngoài em.

Em còn pha mật ong cho tôi? "
Vân Hạ nhìn chằm chằm Viễn Tước, nhớ đến chuyện hôm qua cậu liền đỏ mặt, cuối mặt vừa ăn vừa nói.
" Hôm qua đúng lúc em xuống bếp uống nước thì thấy anh nằm ở sofa, thấy trời đã lạnh sợ anh nằm sofa sẽ cảm lạnh nên em đã đưa anh lên phòng.

Còn nước mật ong là vì nó có thể giải rượu nên em đã pha cho anh "
Viễn Tước trầm tư chốc lát sau đó lại thở dài lại nhìn đến Vân Hạ vẫn luôn cuối mặt ăn không nhìn lấy anh, anh có chút không vui nhẹ giọng nhắc nhở.
" Khi ăn em không cần phải cuối mặt như thế.

Lại nói hôm qua tôi trong lúc say không nói gì chứ? "
Vân Hạ vẫn đang ăn nghe đến Viễn Tước hỏi, cậu liền trầm mặt nhớ đến câu nói ngày hôm qua trong lòng bỗng hồi hộp.

Cậu đang suy nghĩ có nên hỏi Viễn Tước người tên Cố Cẩm là ai hay không.

Qua một hồi đấu tranh, cậu vẫn không hỏi, quyết định gạt bỏ ý định này.

Cậu biết đến một lúc nào đó, cậu cũng phải đối diện những sự thật nào đó.
Thấy Vân Hạ không trả lời, Viễn Tước nhìn Vân Hạ gọi.
" Hạ Hạ "
Lúc này Vân Hạ mới bừng tỉnh lại nhìn Vân Tước
" Dạ? "
Viễn Tước lấy tay sờ lên trán cậu, nhẹ giọng nói.
" Hạ Hạ...!em không khỏe sao? "
Vân Hạ vội lắc đầu, khẽ mỉm cười.
" Không có, chỉ là sắp tới kỳ thi nên có chút lo lắng mà thôi "
Viễn Tước ngược lại cho rằng chỉ là một kì thi không có gì đáng lo ngại , liền nói.
" Nếu em cảm thấy không ổn tôi có thể mời gia sư cho em, không cần quá lo lắng "
Vân Hạ mỉm cười gật đầu.
" Được "
Cả hai ăn sáng một lúc thì Viễn Tước phải đến tập đoàn làm việc.

Vân Hạ sẵn tiện cũng có công việc cần đi ra ngoài.
Đang đi dạo trong trung tâm thương mại, Vân Hạ dường như đã thấy được thứ thu hút ánh mắt cậu.

Cậu tiến tới để xem, là những bộ trang phục được thiết kế bởi Wei người mà cậu rất hâm mộ.

Thật ra từ rất lâu Vân Hạ vẫn luôn muốn trở thành một nhà thiết kế giỏi, đó có thể là vì cậu có năng khiếu và may mắn hơn năng khiếu đó của cậu lại thừa hưởng từ chính mẹ mình.
Vân Hạ vẫn đang mải mê ngắm những bộ trang phục liền không để ý có người chạy từ phía sau lên đụng trúng cậu khiến cậu ngã ra đất.

Khi cậu nhìn lại chỉ thấy người thanh niên mặc áo khoác jean, đầu đội mũ che kín mít chỉ nhìn chằm chằm cậu không lấy được một lời xin lỗi liền chạy mất.

Vân Hạ đứng dậy dùng tay phủi bụi trên quần áo, bực mình thầm mắng.
" Người gì đâu không biết...!Đã đúng trúng người còn không biết nói câu xin lỗi, cứ thế mà chạy đi mất "
Đằng này từ phía xa lại xuất hiện một đám người cầm bảng tên chạy về phía cậu.

Cậu nhanh chóng đứng sát vào bên trong, chỉ thấy trong đó là một đám thiếu nữ tuổi còn trẻ cầm bảng tên hô to.
" CC bên đó kìa...!Anh ấy ở đằng kia.

Mau đuổi theo "
Vân Hạ đứng ngơ ngác nhìn theo đám người đó lắc đầu.
" Cái gì thế không biết ".
 
Viễn Thiếu Mời Anh Tránh Ra!
Chương 15: Chương 15


Ở sảnh tập đoàn Viễn thị đã xuất hiện hình bóng của một cậu thanh niên.

Vẻ mặt của cậu ta rất nghiêm túc, dù cậu ta đang đeo kính nhưng không che giấu được ý cười trong đôi mắt.

Cậu ta mặc một chiếc áo sơ mi kẻ ngang kết hợp cùng với quần tây đen làm tôn lên thân hình chuẩn cùng đôi chân dài.

Cô nàng thư ký nhìn thấy thế trong lòng không khỏi vui vẻ liệu có thể xin số của cậu thanh niên này không thì.
" Cho tôi hỏi Viễn Tước có ở đây không? "
Cô thư ký tươi cười nói.
" Anh muốn gặp chủ tịch sao.

Anh có hẹn trước không? "
Cậu thanh niên lắc đầu.
" Không có "
Cô thư ký rất lấy làm tiếc, quy tắc của tập đoàn cô không thể không tuân theo.
" Thật sự rất tiếc, nếu không có hẹn trước thì không thể gặp được "
Cậu thanh niên tỏ vẻ hối tiếc nhưng vẫn không bỏ cuộc.
" Cô có thể gọi Viễn Tước cho tôi được không? "
Cô thư ký có chút khó xử đang không biết làm sao thì giọng nói của Thời Túc phía sau vang lên.

" Có chuyện gì lại ồn ào như vậy? "
Cô thư ký liền chỉ tay về phía cậu thanh niên rồi nói với Thời Túc.
" Cậu thanh niên này muốn gặp chủ tịch "
Thời Túc liếc nhìn cậu thanh niên sau đó bước tới nói
" Xin lỗi, chủ tịch không phải là người cậu muốn gặp liền gặp được "
Cậu thanh niên không đi cứ ở đó, không còn cách nào cậu liền nói tên mình.
" Hãy nói với Viễn Tước có người tên Cố Cẩm muốn gặp.

Anh ấy chắc chắn sẽ không từ chối tôi "
Thời Túc có chút nghi ngờ nhưng vẫn làm theo đưa Cố Cẩm lên toàn cao nhất của tập đoàn cũng là nơi Viễn Tước làm việc.
Viễn Tước đang ngồi trong phòng làm việc xem các báo cáo tài chính thì Thời Túc từ bên ngoài gõ cửa đi vào trong nói.
" Chủ tịch "
Viễn Tước không trực tiếp nhìn lên chỉ nhíu mày mở miệng nói.
" Có chuyện gì? "
Thời Túc đột nhiên căng thẳng nhanh chóng nói.
" Có người muốn vào gặp chủ tịch "
" Có hẹn trước không? "
" Không thưa chủ tịch "
Viễn Tước lúc này bỏ tờ báo cáo xuống bàn, ngả lưng ra sau ghế, đôi mắt liếc nhìn Thời Túc, giọng lạnh lùng.
" Cậu đã quên quy tắc làm việc ở đây? "
Thời Túc nghiêm người nói.
" Tôi không quên"
" Người đó cứ một hai muốn gặp chủ tịch...!tôi cũng không có cách nào khác "
Viễn Tước nhắm mắt giọng nói trở nên âm trầm hơn hỏi.
" Ai? "
Không nhanh không chậm Thời Túc liền nói ra cái tên của người muốn gặp.
" Người đó tên Cố Cẩm "
Ngay lập tức đôi mắt đang nhắm lại của Viễn Tước liền mở to, anh bật dậy ngồi thẳng người, khuôn mặt vẫn nghiêm nghị, giọng đã bớt âm trầm hơn.
" Cậu vừa nói ai? "
Nhìn thấy hành động vừa rồi, Thời Túc nghĩ mình đã làm sai gì đó, liền lặp lại lần nữa.
" Là người tên Cố Cẩm "
Trong lòng có chút hiếu kỳ, Viễn Tước không nghĩ Cố Cẩm sẽ đến tìm anh nhưng không ngờ chỉ mới hôm qua vừa gặp thôi hôm nay đã đến rồi.

Viễn Tước đứng dậy chậm rãi đi về phía sofa liền nói với Thời Túc.
" Đưa người vào "

Thời Túc cuối đầu chào nhanh chóng rời đi.
" Vâng "
Một lúc sau, Cố Cẩm được thư ký đưa vào trong nhìn thấy Viễn Tước đang ngồi trên sofa, cố gắng nở nụ cười thật tươi chậm rãi đi đến chỗ hắn.
" Tước, em đến đột ngột thế này không làm phiền anh chứ? "
Nụ cười cùng thái độ của Cố Cẩm thể hiện khiến nhiều người phải động lòng trong đó có Viễn Tước.

Anh đã bao lâu chưa thấy lại nụ cười rạng rỡ của Cố Cẩm làm anh có chút bồi hồi.

Hai mắt Viễn Tước nhìn Cố Cẩm đang ngồi xuống liền nói.
" Em muốn uống gì không? "
Cố Cẩm liền cười một cái rồi nhẹ giọng nói.
" Cho em nước cam là được "
Có lẽ qua nhiều năm không gặp, nhưng trong mắt Cố Cẩm thì Viễn Tước đã thay đổi trở thành một người đàn ông trưởng thành cao lãnh hơn và đặc biệt hơn trong tay anh còn nắm cả một Viễn thị to lớn.

Thấy Cố Cẩm vẫn đang nhìn chầm chầm mình, Viễn Tước ho ho vài cái.
" Em đến đây có việc gì không? "
Thấy trong ánh mắt không hề có khoảng cách đối với mình, trong lòng Cố Cẩm cười thầm, nhìn Viễn Tước trêu đùa anh một chút.
" Có việc thì mới có thể tìm anh sao "
Viễn Tước thấy Cố Cẩm vẫn vô tư như vậy cho rằng Cố Cẩm cũng không thay đổi gì nhiều chỉ là đã trưởng thành hơn, liền nói.
" Anh đã cho người đặt bàn lát chúng ta cùng dùng bữa tối đi "
Cố Cẩm gật đầu cười tươi.
" Được "
Đúng lúc cô thư ký đưa nước vào Cố Cẩm tinh mắt thấy trên khay có một ly trà nóng.

Khi cô thư ký cầm ly trà định đặt xuống bàn Cố Cẩm vờ đưa tay tới, ly trà liền đổ vào tay cậu.

Cậu hét lên.
" Á "
Viễn Tước thấy vậy liền đi tới đẩy mạnh cô thư ký ra nắm lấy bàn tay đang sưng đỏ của Cố Cẩm xem, sau đó lại thổi nhẹ lên đó.

Cố Cẩm thấy vậy liền đắc ý, lại kêu lên.
" Đau "
Cô thư ký thấy vậy liền hoảng loạn, khuôn mặt tái nhợt, lảo đảo như sắp ngã, rõ lúc vừa rồi cầm ly trà rất cẩn thận, sao lại...
" Chủ tịch, tôi...!tôi xin lỗi "
Viễn Tước xoay người nhìn cô thư ký, trong mắt tràn đầy sự chán ghét dường như không còn kiên nhẫn.
" Tôi thấy cô ngay cả việc đơn giản này cũng làm không xong thì nên nghỉ việc đi "
Cô thư ký hoảng sợ ngồi bệt xuống sàn khóc lóc ỉ ôi, Thời Túc bên ngoài đi vào trong thấy cảnh tượng trước mắt có chút hoang mang đi tới, mở miệng nói.
" Chủ tịch "
Viễn Tước vẫn nhìn chằm vào bàn tay đang sưng đỏ của Cố Cẩm, ra lệnh.
" Lập tức đem đá chườm đến đây "
" Còn nữa đem cô ta ra ngoài.

Ngày mai tôi không muốn thấy mặt cô ta còn làm ở đây ".
 
Viễn Thiếu Mời Anh Tránh Ra!
Chương 16: Chương 16


Cố Cẩm lén đưa mắt nhìn Viễn Tước đang đuổi cô thư ký trong lòng không khỏi cười thầm.

Mặc dù đã xa nhau nhiều năm, nhưng có thể khẳng định được Viễn Tước vẫn luôn rất quan tâm cậu.

Cố Cẩm liền dùng giọng nói ngọt ngào cùng với ủy khuất thành công khiến Viễn Tước có chút đau lòng.
" Tước, em không sao, chỉ là một vết thương nhỏ "
Nghe được tiếng bước chân, Viễn Tước xoay người nhanh chóng nhận lấy đá từ Thời Túc chườm lên bàn tay đang sưng đỏ của Cố Cẩm, giọng nói nhẹ nhàng.
" Em bây giờ là nghệ sĩ đàn piano...!Nếu tay bị thương sao em có thể đánh đàn được.

Còn nói nghệ sĩ đánh đàn quý trọng nhất chính là đôi bàn tay "
Cho rằng đây cũng có một phần lỗi do anh vì tuyển một người vụng về làm việc nên mới dẫn tới Cố Cẩm bị thương.

Chườm đá xong, anh quay lại dặn dò Thời Túc một chút việc, sau đó quay sang nói với Cố Cẩm.
" Anh vừa bảo Thời Túc đi lấy loại thuốc tốt nhất cho em.

Em về nhà nhớ phải dùng thường xuyên "
Cố Cẩm cười tươi gật đầu.
" Được "

Nhìn đồng hồ trên tay, anh đi đến bàn làm việc gọi vào điện thoại bàn dặn dò thư ký một vài chuyện, lấy chiếc áo khoác lên người, sau đó đi tới trước mặt Cố Cẩm.
" Chúng ta đi ăn thôi "
Viễn Tước đi phía trước, Cố Cẩm cũng nhanh chóng bước đi theo sau.

Thời Túc lái xe chở hai người đến một nhà hàng Nhật Bản.

Sau khi ngồi vào bàn, các món ăn cũng được đưa lên đều là những món Cố Cẩm thích, có lẽ Viễn Tước chưa bao giờ quên đi sở thích của Cố Cẩm.

Anh cầm lấy đũa gấp miếng cá hồi bỏ vào đ ĩa của Cố Cẩm, mở miệng nói.
" Đây đều là những món em thích "
Cố Cẩm chớp mắt rồi nhìn Viễn Tước cười hạnh phúc, liền nói.
" Anh vẫn còn nhớ.

Cảm ơn anh "
Cậu gấp lấy miếng cá hồi trong đ ĩa rồi đưa vào miệng, vẻ mặt hài lòng.
" Đồ ăn của nhà hàng này thật sự rất ngon "
Nghe được lời nói đó, Viễn Tước lại gấp thêm đồ ăn bỏ vào đ ĩa cho Cố Cẩm, vừa gấp vừa nói.
" Nếu vậy thì ăn nhiều một chút "
Thấy trong đ ĩa của cậu đã chứa đầy thức ăn, nhìn đến đ ĩa của Viễn Tước vẫn còn trống.

Cố Cẩm cũng gấp thức ăn để vào đ ĩa của Viễn Tước, cười nói.
" Đừng gấp cho em nhiều thế...!Em gấp cho anh "
Nhìn thức ăn trong đ ĩa lại nhìn đến Cố Cẩm, sau đó Viễn Tước cũng cầm đũa ăn thức ăn Cố Cẩm gấp cho anh.

Cả hai ăn được một lúc thì tiếng chuông điện thoại của ai đó vang lên, chỉ thấy Cố Cẩm lấy trong túi ra chiếc điện thoại đang không ngừng reo, liền nhìn Viễn Tước nói.
" Xin lỗi "
Cố Cẩm bấm nút nghe, nghe được một lúc không biết bên kia đã nói gì chỉ thấy cậu trả lời lại.
" Tôi biết rồi...!Lát tôi sẽ gửi địa chỉ cho anh "
Sau khi cúp máy, Cố Cẩm đặt nó sang một bên lại nhìn đến Viễn Tước vẫn đang nhìn mình.

Cố Cẩm ngại ngùng.
" Có chuyện gì sao? "

Viễn Tước gác đũa, cầm lấy ly rượu trên bàn uống sạch, liếc nhìn Cố Cẩm nói.
" Có việc bận? "
Liếc nhìn anh uống rượu lại nghe ra được câu hỏi trong lời nói của anh, cậu mỉm cười nói.
" Lát nữa em phải đi thử trang phục "
Viễn Tước liền nhíu mày.
" Thử trang phục? "
Cố Cẩm vừa gấp thức ăn vừa gật đầu.
" Là trang phục cho buổi biểu diễn tuần sau "
Nhìn thấy Viễn Tước không có ý đáp lại, Cố Cẩm suy nghĩ chần chừ một lát cuối cùng cũng mở miệng nói.
" Tuần sau...!Anh có thể đến xem em buổi diễn không? "
Viễn Tước ngừng một chút suy nghĩ gì nó, liền nói.
" Tuần sau có khá nhiều việc...!Nếu có thời gian anh sẽ đi "
Cố Cẩm gật đầu mỉm cười hạnh phúc, trong đầu đầy toan tính, nếu ngày hôm đó Viễn Tước đi thì cậu có thể thực hiện được kế hoạch.
" Được "
Tiếng chuông điện thoại trên bàn vang lên hai tiếng, lần này không phải điện thoại của Cố Cẩm mà là của Viễn Tước.

Anh mở điện thoại ra xem, là tin nhắn của Vân Hạ.
- Anh có về nhà dùng cơm không?
Viễn Tước suy nghĩ một hồi liền nhắn lại.
- Tôi hôm nay có việc bận, em ăn trước đi.
Chỉ thấy một hồi lâu, trên màn hình hiện lên lời nhắn của Vân Hạ.
- Được

Thấy Viễn Tước vẫn chăm chú nhìn điện thoại, trong lòng Cố Cẩm có chút lo lắng không biết là ai đang nhắn tin cho Viễn Tước.

Cậu vẫn nên điều tra một chút, bao nhiêu năm qua rốt cuộc đã có ai đến bên quyến rũ anh ấy, cậu liền tò mò hỏi.
" Là chuyện công ty sao? "
Viễn Tước liền tắt điện thoại đặt lên trên bàn, tỏ ra không vui, lấy một điếu thuốc rít một hơi.

Cố Cẩm thấy vậy liền biết mình quá phận, cậu làm sao có thể quên Viễn Tước không thích người xen vào chuyện riêng của anh ấy.

Cố Cẩm liền nhanh chóng chuyển sang chuyện khác.
" Em ăn no rồi.

Cũng tới giờ em phải đi "
Viễn Tước rít thêm một hơi rồi bỏ vào trong gạt tàn, cho người đi thanh toán.

Cả hai đứng dậy đi ra ngoài,phía trước nhà hàng có hai chiếc xe oto đứng chờ sẵn, một chiếc của Viễn Tước, chiếc còn lại là đến đón Cố Cẩm.

Cố Cẩm đứng lại có chút lưu luyến nhìn Viễn Tước nói lời tạm biệt rồi nhanh chóng lên xe..
 
Viễn Thiếu Mời Anh Tránh Ra!
Chương 17: Chương 17


Ngồi trên xe, Viễn Tước cầm ly rượu trên tay, nét mặt phiền não cặp mắt thâm thúy nhìn chầm chầm vào ly rượu trên tay.

Anh hiện tại cảm thấy bản thân như một kẻ dối trá, anh muốn dùng rượu khiến bản thân trở nên tỉnh táo hơn.

Vừa rồi khi đang dùng cơm cùng Cố Cẩm đến khi nhận được tin nhắn Vân Hạ mọi thứ trở nên ngày càng rối rắm.
Viễn Tước không thể không thừa nhận bản thân vẫn còn tình cảm với Cố Cẩm.

Nhưng còn Vân Hạ thì sao?
Thời Túc ngồi ở ghế lái lén nhìn vào kính chiếu hậu nhìn thấy gương mặt không mấy vui vẻ của Viễn Tước, trong lòng thầm nghĩ.
" Haizzz, một người là người mình yêu sâu đậm, còn một người thì vừa mới lấy về nhà chưa bao lâu.

Đúng là một vấn đề khó giải quyết "
Thời Túc cứ một lát lại liếc nhìn vào kính chiếu hậu, thấp giọng hỏi.
" Chủ tịch, về công ty hay...? "
Đợi một lúc lâu, Viễn Tước dùng giọng nói trầm hơn.

" Về nhà "
Chiếc xe băng qua các con đường, chạy thẳng một đường về đến nhà.

Vừa bước xuống xe anh đã bắt gặp khuôn mặt nhỏ nhắn đang đứng trong khu vườn vui vẻ chăm chú tưới cây.

Vân Hạ như cảm nhận được ánh mắt đang nhìn chằm chằm, cậu lập tức xoay người, thấy Viễn Tước đang đứng phía đối diện cách đó không xa.

Vân Hạ có chút ngại ngùng, cười nói.
" Anh về rồi "
" Ha, em cảm thấy có chút buồn chán nên mới ra đây tưới cây...!"
Thấy Vân Hạ vui vẻ như vậy, Viễn Tước cũng chẳng có ý kiến gì, liền nói một câu sau đó bước đi vào trong nhà.
" Em thích là được "
Cảm nhận được ánh mắt không mấy vui vẻ của Viễn Tước, cậu liền bỏ vòi phun xuống đi theo vào trong.

Viễn Tước bước vội lên bậc thang, anh không quan tâm đ ến lời chào hỏi của lão Lý.
" Đem rượu lên thư phòng cho tôi "
Lão Lý lập tức xoay người đi đến quầy rượu, lấy trong tủ ra loại rượu Viễn Tước hay uống để vào khay, sau đó đem lên thư phòng.
Đang định đi lên theo Lão Lý, Thời Túc liền nghe tiếng gọi của Vân Hạ, anh đứng lại.
" Cậu Vân gọi tôi có chuyện gì sao? "
Vân Hạ mang theo đôi mắt tò mò đi tới hỏi.
" Viễn Tước...!Anh ấy gặp chuyện gì không vui sao? "
Thời Túc dùng ánh mắt khó sử nhìn Vân Hạ, vẫn là không nên nói chuyện ngày hôm nay cho Vân Hạ biết, anh mở miệng nói.
" Hôm nay, có vài việc xảy ra ở công ty nên Viễn thiếu không vui thôi...!Cậu không cần lo lắng "
Nói xong, Thời Túc cũng nhanh chuồn nhanh lên trên tránh lại bị tra hỏi thêm nữa, để lại Vân Hạ còn đang đứng ngơ ngác ở dưới cầu thang, cậu xoay người đi vào bếp nếu một ít canh giải rượu cho Viễn Tước.
Viễn Tước ngồi trong thư phòng, đôi mắt có chút mệt mỏi, tay cầm ly rượu lắc lư rồi đưa lên miệng uống một ngụm.

Anh thả lỏng người, ngã ra sau ghế, đôi mắt bắt chợt nhắm lại, tay đưa tới phía trước bàn ở vị trí quen thuộc như muốn mò mẩn tìm thứ gì đó.

Đột nhiên anh mở to cặp mắt nhìn về vị trí tay đang để, nét mặt vừa mở thả lỏng liền thay thế bởi khuôn mặt chứa đầy sát khí.

Anh ném ly rượu trong tay xuống đất, rống to.
" Lão Lý "
Lão Lý đang ở trong bếp phụ giúp Vân Hạ, nghe được tiếng rống to của Viễn Tước liền nhanh chóng chạy lên trên.

Vân Hạ cũng sợ hãi chạy theo phía sau, vừa mới nơi liền bị lão Lý bị đôi chân dài của Viễn Tước đạp ngã xuống đất.

Trong giây phút đó Vân Hạ dường như thấy được một con người khác của Viễn Tước, cậu bắt đầu sợ hãi, chỉ thấy anh tức giận hét lớn.
" Bức hình trên bàn đâu rồi...!Không phải tôi đã nói không một ai được đụng vào nó hay sao "
Lão Lý vẫn đang chật vật ngồi dưới đất.

Trong đầu Vân Hạ bỗng nhớ ra điều gì đó, bức hình...!Ý anh ấy đang nhắc đến bức hình đặt trên bàn làm việc sao.

Mắt thấy lão Lý sắp nhận thêm một cái đạp chân nữa cậu liền đi phía trước ngăn lại.
" Bức ảnh trên bàn là do em làm...!"
Khi Vân Hạ vừa nói xong, cả phòng như chìm vào trong im lặng, bầu không khí ngột ngạt đến khó thở, cả Thời Túc lẫn lão Lý như bất động tại chỗ, họ như biết có chuyện gì sắp xảy ra.

Lão Lý vội mở miệng trước.
" Có lẽ là cậu Vân không biết...!Tôi thật tắt trách...!"

Không kịp để lão Lý nói, Viễn Tước tức giận hét.
" Câm miệng "
Bản thân Vân Hạ cho rằng việc này là lỗi của cậu, Viễn Tước không nên trút giận lên người khác, liền không vui nói.
" Em trong lúc dọn dẹp không cẩn thận làm rớt với bức hình đó đã cũ...!Anh không nên trút giận lên bác Lý.

Muốn thì trút giận lên em...!"
Liền có một cách tay rắn chắc nắm chặt lấy hai bên cánh tay của Vân Hạ kéo cậu lên phía trước.

Viễn Tước phẫn nộ đứng mặt đối mặt cùng Vân Hạ, bàn tay dùng lực bóp mạnh khiến cậu bị đau.
" Em đừng nghĩ tôi sẽ không dám làm gì em...!Đồ của tôi, tôi không cho phép ai chạm vào ngay cả em "
Ba chữ cuối anh nhấn mạnh khiến cậu như thở không nổi, cậu không tin vào tai mình.

Anh trút ra hết sự bực tức trong lòng liền dùng lực đẩy mạnh cậu ra sau, cậu bị mất thăng bằng ngã ra phía sau, đầu cậu đập mạnh vào tường.

Cậu lúc này cảm thấy rất đau, mọi thứ dường như không giống như những gì cậu tưởng tượng, cả cơ thể như bị rút hết sức lực không thể đứng dậy được..
 
Viễn Thiếu Mời Anh Tránh Ra!
Chương 18: Chương 18


Lúc Vân Hạ bước chân vào trong thư phòng, khi tận mắt nhìn thấy bức ảnh được đặt cẩn thận trên bàn, cậu có chút tò mò cầm lên xem.

Trong hình có hai người đang ôm nhau rất thắm thiết nở nụ cười thật tươi, người đàn ông dùng ánh mắt nuông chiều nhìn đối phương, cậu nhìn xuống phía dưới còn có khắc tên của hai người Viễn Tước và Cố Cẩm.

Thì ra người tên Cố Cẩm mà anh nhắc trong lúc say là người thanh niên này, cậu nở nụ cười chua xót, đưa tay sờ lên bức ảnh.
" Nhìn cả hai thật đẹp đôi "
Chìm trong suy nghĩ thì tiếng gọi của lão Lý khiến cậu giật mình, làm rơi vật xuống đất, các mảnh kính bị vỡ thành từng mảnh.

Cậu vội vàng khom người nhặt tấm hình lên định sẽ mua một khung khác để bỏ vào, chỉ là...
...
Lúc này, Vân Hạ sợ hãi ngồi khép nép một góc, cậu không còn sức để đứng lên.
Viễn Tước cố kiềm nén cơn phẫn nộ trong lòng, ném lại một chữ, sau đó xoay người hướng về phía phòng ngủ mà đi.
" Cút "
Lão Lý cùng Thời Túc nhanh chóng đi tới đỡ Vân Hạ đứng dậy.

Thời Túc liền để Vân Hạ cho lão Lý xử lý rồi đổi theo Viễn Tước.

Lão Lý thấy vậy không ngừng lắc đầu.

" Tôi giúp cậu bôi thuốc "
Lão Lý sai người đem hộp thuốc đưa đến phòng.

Ông vừa sát trùng vết thương vừa trấn an Vân Hạ.
" Cậu Vân...!Có lẽ hôm nay tâm trạng cậu chủ không tốt nên mới không khống chế bản thân làm cậu bị thương "
Im lặng một hồi lâu, Vân Hạ thờ ơ hỏi lại một câu.
" Cố Cẩm là người như thế nào? Bây giờ người đó đang ở đâu? "
Nghe được câu hỏi, lão Lý thở dài.
" Cố Cẩm là người cậu chủ rất yêu.

Chỉ có điều năm năm trước không biết nguyên do gì rời đi bỏ lại cậu chủ.

Cậu chủ lúc đó vô cùng suy sụp "
Vân Hạ nghe xong càng buồn bã hơn, dù đã biết trước nhưng khi nghe kể càng khiến cậu đau lòng.

Lão Lý bôi thuốc xong nhìn Vân Hạ nói.
" Việc cậu ấy không cho người khác chạm vào bức hình có lẽ chỉ muốn giữ lại một chút kỉ niệm, cậu đừng quan tâm quá nhiều "
" Cậu chủ đã quyết định kết hôn cùng cậu đó là điều chắc chắn "
Lời vừa nói xong, lão Lý cũng đứng dậy đi để Vân Hạ ngồi một mình suy ngẫm.
Vân Hạ đương nhiên biết điều đó, nhưng nếu một ngày bỗng nhiên Cố Cẩm xuất hiện trước mặt cậu đòi cướp người thì phải làm sao đây.
Cặp mắt chứa đựng sự tức giận bây giờ đã không còn.

Viễn Tước bước từng bước đi tới giường lớn.

Anh chậm rãi ngồi xuống giường, từng hành động lúc vừa rồi khi anh làm với Vân Hạ hiện từng chút một trong đầu.

Anh có chút hối hận.
Hiện tại, Viễn Tước không biết trong lòng mình đang suy nghĩ gì, chỉ vì một bức ảnh, anh đã làm tổn thương đến Vân Hạ.

Phải chăng từ khi có sự xuất hiện của Cố Cẩm liền khiến tâm trí của anh trở nên rối loạn không phân biệt đúng sai.

Anh ngã xuống giường, nhắm mắt lại, trong miệng không ngừng lẩm bẩm, sau đó liền ngủ thiếp đi.
" Hạ Hạ, thật xin lỗi "

...
Sáng hôm sau khi thức dậy, Viễn Tước trên người tây trang như ngày thường, nhanh chóng bước đi xuống dưới nhà.

Anh rất muốn nói lời xin lỗi với Vân Hạ.

Đến dưới phòng khách, đôi mắt anh đảo nhìn khắp nơi đều không thấy bóng dáng của cậu, trong lòng có dự cảm không lành, anh liền gọi lớn.
" Lão Lý "
Lão Lý đang bận bịu dưới bếp, nghe tiếng gọi của Viễn Tước cũng không nhiều lời nhanh chóng đi lên trên, ông cuối đầu chào.
" Cậu chủ "
Giọng nói khàn khàn mang theo bực bội của Viễn Tước, giống như trẻ con vậy.
" Hạ Hạ đâu? "
Lão Lý liền mở miệng nói với giọng tôn kính.
" Dạ cậu chủ, cậu Vân nói hôm nay cậu ấy phải đi thực tập nên đã ra ngoài từ sớm "
Anh tức giận giống như một đứa trẻ, liền trách móc lão Lý.
" Sao ông không gọi tôi dậy...!"
" Cậu Vân nói không muốn làm phiền đến cậu chủ nghỉ ngơi nên...!"
Trong lòng có sự bực tức, Viễn Tước đá chân vào ghế sofa chút giận, đúng lúc Thời Túc từ bên ngoài đi vào thấy cảnh trước mắt không ngừng than.
" Mới sáng sớm là ai chọc cho chủ tịch giận thành thế này "
Thời Túc nhanh chóng bước tới trong lòng thấp thỏm, đi đến trước mặt cuối đầu.
" Chủ tịch "
" Có chuyện gì? "
Thời Túc thấy Viễn Tước đến nhìn cũng không thèm nhìn, khóe miệng giựt giựt, nhẹ giọng nói.
" Sáng hôm nay, chủ tịch có hợp đồng quan trọng cần ký "

Viễn Tước kiềm chế bực bội trong lòng xoay người hướng ra ngoài cửa mà đi bỏ lại lão Lý cùng Thời Túc bất lực thở dài.
Trên đường đi, Viễn Tước trong lòng không ngừng suy nghĩ về Vân Hạ, anh cảm thấy rất khó chịu liên tục thể hiện tâm trạng bực dọc khiến Thời Túc lo lắng.

Đột nhiên giọng nói trầm phía sau vang lên.
" Điều tra xem Hạ Hạ hôm nay thực tập ở đâu "
Thời Túc không dám chậm trễ, liền gọi điện phân phó nhiệm vụ cho người đi điều tra.

Chỉ vài phút sau liền có điện thoại gọi đến, Thời Túc nhanh chóng bắt máy.

Cậu nhìn vào kính chiếu hậu nhìn đến gương mặt của Viễn Tước, cậu liền bẩm báo.
" Cậu Vân hiện tại đang ở Tần thị "
Viễn Tước nhíu mày.
" Tần thị...!Hạ Hạ làm gì ở đó? "
Thời Túc nhanh chóng báo cáo lại.
" Ngành cậu ấy theo học là ngành thời trang.

Tần thị là nơi tốt để thực tập ".
 
Viễn Thiếu Mời Anh Tránh Ra!
Chương 19: Chương 19


Thời Túc lén liếc nhìn vào kính chiếu hậu thấy Viễn Tước một mặt trầm ngâm, nhỏ giọng hỏi.
" Vậy bây giờ có đến Tần thị...!"
Lời trong miệng còn chưa nói xong thì đã bị Viễn Tước cắt đứt.
" Không cần, đến Viễn thị...!"
Thời Túc không nhiều lời nhanh chóng đạp ga lái thẳng một đường đến Viễn thị, Viễn Tước ngồi ghế sau trong đầu không ngừng suy nghĩ đến Vân Hạ và Tần thị.

Trong đầu Viễn Tước chợt lóe lên suy nghĩ nên thành lập một công ty thời trang, để Vân Hạ vào làm việc như vậy thì Vân Hạ cũng không cần đến Tần thị làm việc nữa.
...
Vân Hạ đứng trước Tần thị, ngước mắt nhìn nơi to lớn này, trong lòng không khỏi ngưỡng mộ người sáng lập ra nó.

Trong lòng vẫn luôn mơ ước bước chân vào Tần thị làm việc, tuy đây chỉ là thực tập nhưng cậu sẽ cố gắng hoàn thành thật tốt công việc.
Vân Hạ bước đi vào trong liền bị một vài người chú ý đến có lẽ vì cậu có điều gì đặc biệt chăng ? Cậu hít thở thật sâu, lại gần đến nữ tiếp tân, nét mặt tươi cười nói.
" Chào cô, tôi đến đây để thực tập "

Nữ tiếp tân sững sờ nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai của Vân Hạ, khuôn mặt đỏ ửng, một lúc sau mới lấy lại tinh thần, cứ liên lục liếc nhìn Vân Hạ.
" Cậu thực tập ở bộ phận nào? "
Vân Hạ lấy tờ giấy trong túi cho nữ tiếp tân xem.
" Là ở bộ phận thiết kế "
Nữ tiếp tân sau khi kiểm tra lại một loạt các thông tin lần nữa, sau đó liền hướng dẫn đường đi cho Vân Hạ.
" Cậu đi thang máy lên tầng 15, nơi đó là phòng thiết kế "
Vân Hạ gật đầu nói lời cảm ơn rồi đi nhanh đến thang máy.
Nữ tiếp tân liền kích động hô lên, ánh mắt hướng theo Vân Hạ.
" Cậu ấy thật đẹp trai "
Mãi ngắm nhìn liền bị nữ tiếp tân bên cạnh đưa tay che đôi mắt lại, nhẹ giọng nhắc nhở.
" Đừng nhìn nữa, mau làm tốt phần việc của mình đi "
Thấy vậy, nữ tiếp tân tỏ ra hối tiếc, cô vẫn ngắm chưa đủ mà thôi thời gian còn dài sẽ thường xuyên lên tìm cậu ấy là được.
Hiện tại đang ở trong thang máy, Vân Hạ lại cảm thấy hồi hộp liền nắm chặt hai bàn tay lại, nhắm mắt hít thở sâu.

Bỗng nhiên một tiếng "đinh" vang lên, nghĩ đã đến tầng 15 mở mắt định bước ra ngoài nhưng nhìn đến thang máy đang hiển thị ở tầng số 5 thì cậu lùi vào trong tiếp tục đứng chờ.

Thang máy dừng ở tầng số 5 mở ra phía trước là hai người đàn ông, hai người bước vào trong thang máy, người đi sau liền nhấn đến số tầng cao nhất có trên biển số.
Vân Hạ đứng một hồi không khỏi tò mò lén nhìn ra phía sau nhìn tới hai người đàn ông.

Người đứng phía trước trông có vẻ rất uy nghiêm, còn cao hơn cậu một cái đầu.

Trong đầu suy nghĩ, nét mặt của người này cùng với nét mặt của Viễn Tước chẳng khác là bao, lúc nào cũng uy nghiêm, lạnh lùng...
Như cảm nhận được ánh mắt có người nhìn mình, người đàn ông liền hướng mắt nhìn đến Vân Hạ, ngay cả người đàn ông đứng sau cũng vậy.

Vân Hạ liền bị dọa sợ vội vàng cúi đầu xuống đến thở cũng chẳng dám thở.
Người đàn ông nhìn thấy biểu hiện bị dọa sợ của Vân Hạ, khóe miệng hơi cong lên, liền cảm thấy cậu thanh niên này đặc biệt thú vị.

Vân Hạ đứng một lúc liền cảm thấy không đúng, cậu hiện tại thực tập sinh tới đây làm việc đương nhiên phải biết điều chào hỏi một chút.

Cậu liền xoay người hướng hai người đàn ông đứng sau, cúi gập người 90° nói.
" Xin chào, tôi là thực tập sinh Vân Hạ, ngày đầu đến đây làm việc mong mọi người giúp đỡ "
Cậu vừa nói xong đúng lúc thang máy lại kêu "đinh" một tiếng hiển thị tầng 15, gật đầu chào lần nữa rồi nhanh chóng đi ra ngoài để lại hai người đàn ông vẫn còn đứng nhìn cậu trong thang máy.
Người đàn ông nhìn theo Vân Hạ, khóe miệng tạo thành một đường cong, lại nhìn thấy một vật đang nằm dưới đất, anh cuối người nhặt nó lên, thì thầm.
" Móc khóa hình gấu "
Người thư ký phía sau nhìn theo mở miệng nói.
" Tổng giám đốc...!Cái này chắc chắn là của cậu thanh niên kia rồi.

Có cần tôi đem trả lại không? "
" Không cần...!Đi điều tra xem thực tập sinh Vân Hạ, tôi muốn biết mọi thông tin về cậu ta "
" Vâng "
Người đàn ông được gọi là Tổng giám đốc chính là Tần Chính Duật, anh ta là con trai một của Tần lão gia, vừa đi du học về liền ngồi vào chức vị tổng giám đốc của Tần thị cách đây không lâu.

Tuy vậy nhưng anh ta rất có năng lực làm việc, chỉ trong một thời gian ngắn đã đưa Tần thị trở thành công ty đứng đầu về ngành thời trang.

Đồng thời trong tương lai anh ta cũng là khắc tinh của Viễn Tước.
Tần Chính Duật nắm chặt chiếc móc khóa trong tay không khỏi cười thầm.
" Vân Hạ...!Vân Hạ...!cái tên thật hay.

Tôi rất nhanh sẽ biết tất cả về em "
Đứng được một lúc cũng đến được tầng cao nhất của Tần thị, vội cất chiếc móc khóa vào trong túi quần.

Tần Chính Duật liền trở lại trạng thái uy nghiêm lạnh lùng như ban đầu bước ra ngoài, mọi người thấy người đến liền cuối đầu chào.
" Tổng giám đốc "
" Tổng giám đốc ".
 
Back
Top Bottom