Ngôn Tình Vị Thiếu Gia Khó Chiều

Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 120: Khách sạn


Sau khi Uyển Ngưng tắm xong mới phát hiện ra có một vấn đề nghiêm trọng chính là cô không có quần áo để thay.Trong phòng tắm này cũng chỉ có một chiếc khăn tắm mới tinh chưa sử dụng, nhìn đống quần áo ướt ở dưới sàn cuối cùng cô chọn chiếc khăn tắm kia quấn lên người

Chiếc khăn này cũng khá to nên khi quấn lên người có thể che đi những chỗ cần che lại.Uyển Ngưng rón rén mở cửa ngó ra bên ngoài tìm hình bóng của Phong An Huy một hồi nhưng không thấy ai: " Phong An Huy... anh đâu rồi! "

Bên ngoài cửa vẫn là trận mưa lớn không thấy dấu hiệu giảm đi, sấm sét bên ngoài đánh xuống vang lên khắp mọi nơi. Căn phòng đang sáng đột nhiên phụt một tiếng, tất cả thiết bị trong phòng đều trở nên tối mịt chỉ còn ánh sáng của sấm từ cửa số loé vào bên trong phòng

Không thấy ai trả lời, Uyển Ngưng liền hiểu ra anh đã đi ra bên ngoài lấy đồ.Đang tính đi ra bên ngoài thì cạch một tiếng, cửa phòng mở ra tiếp theo đó là bóng dáng cao lớn của anh đi vào

- "Em tắm xong rồi à? "

Thấy đầu cô lấp ló sau cánh cửa, Phong An Huy tiến đến định vào bên trong thì Uyển Ngưng lên tiếng ngăn cản:

" em...cần quần áo "

Trên tay Phong An Huy đang cầm hai túi đồ vừa rồi xuống dưới quầy lễ tân hỏi có quần áo gì không thì có một người đàn ông mới đi mua quần áo tặng vợ nhân dịp 5 năm ngày kỉ niệm cưới của hai người vì mưa to quá nên mới vào đầy trú mưa

Thấy Phong An Huy cần nên ông ta đã ngỏ ý muốn bán lại cho anh.Ban đầu Phong An Huy hơi không tin nhưng sau khi kiểm tra hóá đơn thấy mới mua bộ đồ nên anh mới dám chấp nhận đồng ý nào ngờ ông ta nói như này: " haha...chúc vợ chồng trẻ có một đêm hạnh phúc!! "

Uyển Ngưng vươn tay ra ngoài cầm túi đồ hơi do dự một tí nhưng cuối cùng vẫn đóng cửa lại thay đồ

Trong lúc Uyển Ngưng thay đồ , lễ tân đã đem cho họ nến để có thể thắp sáng trong phòng, Phong An Huy đốt nến xong đem đến gần với cửa phòng tắm để ánh nến có thể chiếu sáng qua tấm kính giúp cô thuận tiện thay đồ. Dù ánh sáng không tốt lắm nhưng có còn hơn không

Ban đầu Phong An Huy cũng không để ý lời nói của người kia cho lắm nhưng đến khi Uyển Ngưng thay xong rồi đi ra ngoài.Nhìn váy hai dây gợi cảm trên người khiến cho Phong An Huy đỏ mặt vội vàng quay chỗ khác: " cái này...anh mua của một người ở sảnh! Chưa qua sử dụng..an.anh..."

Uyển Ngưng đỏ mặt vội vàng kéo lại dây váy, bộ váy này hơi rộng so với cơ thể cô nên thỉnh thoảng dây váy sẽ tụt xuống làm cho Uyển Ngưng phải nhanh chóng giữ dây váy: " ừm...a..anh vào tắm đi..."

Phong An Huy không có đồ nên anh chỉ có thể sử dụng lại quần của mình.Phong An Huy mở cửa đi ra ngoài thấy

Uyền Ngưng đang ngồi trên ghế lau tóc ánh mắt nhìn về phía cửa sổ

Bên ngoài trời vẫn mưa rất to không có dấu hiệu sẽ dừng nên hiện tại hai người chỉ có thể ở trong khách sạn này.Phong An Huy đứng bên giường nhìn cô chằm chằm

Lau tóc xong một hồi cảm nhận được cái ánh nhìn của Phong An Huy, cả người Uyển Ngưng rất khó chịu nhưng cô chẳng thể nào lí giải được vì sao nữa.Lúc này Uyển Ngưng mới quay lại nhìn anh rồi nhẹ nhàng nói: " anh tắm xong rồi à? "

- "ừ!cũng được một lúc rồi " Phong An Huy ngồi xuống giường nhìn Uyển Ngưng một hồi rồi nhìn đi chỗ khác. Trong lòng đang không ngừng chửi bản thân mình, vừa rồi nhìn cô lau tóc trông bộ dáng đó khiến cho anh muốn lao đến ôm cô rồi lên giường... nhưng lí trí đã kéo anh lại không dám làm gì to gan vì chưa có sự đồng ý của

Uyển Ngưng

-" chuyện hôm qua...anh đẩy em ra vì...anh có lời hứa với ba em là không được chạm vào người em nếu chưa kết hôn! Anh...vì vậy mới đẩy em ra " Anh nói xong không khỏi sờ lên đầu mình ngượng ngùng nói nhỏ, Uyển Ngưng nghe thấy không khỏi bất ngờ sau đó lại lạnh mặt : " em không ngờ anh lại là một người quân tử đấy! "

Anh quay sang nhìn cô thấy vẻ mặt không vui của cô cũng hơi bất ngờ trong vài giây rồi mỉm cười: " vậy sao?

giống quân tử lắm sao?"

Uyển Ngưng hừ nhẹ một tiếng đi đến trước mặt anh đưa tay vò tóc Phong An Huy: " vậy là cả đêm qua anh phải nhịn suốt vậy sao?..chậc! Làm em nghĩ đến việc anh chê em cơ chứ? "

Phong An Huy tiến đến ôm lấy Uyển Ngưng áp mặt vào bụng của cô: " sao anh lại chê em được chứ? Anh không muốn làm ba em thất vọng thôi "

- "...em thì ngược lại đấy.! " Uyển Ngưng bĩu môi tự lẩm bẩm một mình ,Phong An Huy nghe thấy liền ngầng đầu lên nhìn cô với ánh mắt sáng bừng: " gì? Em thất vọng sao?"

Anh mỉm cười chẳng đợi cô trả lời hơi nghiêng đầu cắn vào eo cô qua lớp váy ngủ, Uyển Ngưng bị anh cắn vào eo liền đánh nhẹ vào đầu anh: " Đau...tên điên này...
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 121: 18+


Phong An Huy dừng lại không cắn nữa ngắm nhìn những dấu vết đỏ nhạt trên người cô rồi lúc này ngầng đầu lên nhìn: "Em...muốn thử không?"

Khi nói xong câu này Phong An Huy không khỏi đỏ mặt ngượng ngùng, Uyển Ngưng cũng hơi bất ngờ nhưng khi nhìn thấy bộ dạng thẹn thùng kia thì lại phì cười nhấc chân đặt lên đùi Phong An Huy: "tới đây! "

Được sự đồng ý của Uyển Ngưng , Phong An Huy không khỏi nở nụ cười đưa tay lên cúi xuống hôn lên đùi cô: " đêm nay anh sẽ phục vụ em chu đáo! "

- " bộ dạng quân tử đêm qua của anh đầu rồi?" Uyển Ngưng mỉm cười dùng ngón tay ấn ấn vào trán anh trêu chọc, Phong An Huy kéo cô xuống ngồi lên đùi mình

Mặt đối mặt, hơi thở nóng bỏng, bầu không khí ám muội khiến cơ thể hai người trở nên nóng bừng.Uyển Ngưng cúi xuống hôn lên môi anh, hai tay ôm chặt lấy cổ Phong An Huy.Hai tay anh đặt ở eo cô khẽ siết chặt ép người cô sát vào người anh hận không thế hợp làm một

Phong An Huy đứng dậy ôm cô nằm xuống giường rồi đè lên người cô, hai người nhìn nhau chẳng cần mở lời cả hai đều biết bản thân mình và đối phương muốn gì sau đó cả hai ôm lấy nhau hôn cuồng nhiệt

Uyển Ngưng đưa tay ra sau lưng tìm vị trí của sợi dây rồi nhanh chóng kéo ra làm lỏng đi chiếc váy ra, Phong An Huy nóng vội muốn xé chiếc váy trên người Uyển Ngưng ra nhưng vừa cẩm vào chiếc váy liền có thể dễ dàng cởi bỏ lộ ra bộ nội y đen gợi cảm.Nhìn cơ thể Uyển Ngưng được phơi bày gần hết trước mặt mình, Phong An Huy ngồi thẳng lưng lên quan sát một lượt .Trong người nóng bừng lên, cảm giác như sắp chảy máu mũi vì sự gợi cảm của cô

Uyền Ngưng thấy anh cứ nhìn chằm chằm không khỏi ngượng ngùng dùng hai tay che đi nhưng không có tác dụng mấy đành lên tiếng: " anh...đừng nhìn như vậy!"

Phong An Huy hoàn hồn vội vàng gật đầu lúc này ánh mắt mới nhìn vào cô thấy Uyển Ngưng đỏ mặt e thẹn, anh không khỏi đỏ bừng mặt xấu hổ. Lần đầu tiên tiếp xúc cơ thể với người khác giới khiến hai người ngượng ngùng nhưng không thể dừng lại,mọi chuyện đã đến đây rồi từ bỏ thì chính là kẻ ngốc! Đây là cơ hội ngàn năm có một không ai cản trở nên anh sẽ tận dụng hết cơ hội này

Anh đưa tay luồn vào trong áo ngực x** n*n ngực của Uyển Ngưng.Cảm nhận được sự mềm mại trong bàn tay,

Phong An Huy không nhịn được cúi xuống ngậm lấy nụ hoa

Xúc cảm mềm mại dưới tay làm cho Phong An Huy càng tỉnh táo hơn, anh có cảm giác như thứ trong tay là bong bóng nước có thể vỡ ra lúc nào không hay. Chẳng trách nhiều người lại thích thứ này đến như vậy

Uyền Ngưng cảm thấy ngực vừa đau vừa ngứa, cả người mềm nhũn ra.Cô không nhịn được liền đẩy đầu anh ra nhưng Phong An Huy đột nhiên m*t mạnh làm cho cô giật mình

- " ưm...đừng! "

Một tay Phong An Huy cũng không rảnh rồi nhanh chóng giật phăng áo ngực ra rồi nhào nặn ngực cô thành đủ hình dạng. Khi nghịch đủ, Phong An Huy mới ngầng đầu lên nhìn chăm chăm vào thành quả của bản thân sau đó cúi xuống lần nữa hôn vào xương qai xanh của cô như muốn đánh dấu.

- " ưm...nhột!...đừng cắn bên đó..."

Trong căn phòng tối chỉ có ánh sáng lập loè của căn phòng chiếu sáng cho mọi thứ, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng kêu nhè nhẹ của Uyển Ngưng rồi lại là tiếng quát nhỏ

Đang đến lúc nóng bỏng nhất điện thoại ở trên tủ vang lên đánh gãy bầu không khí của hai người, Uyển Ngưng nghe tiếng chuông liền đẩy nhẹ đầu anh ra rồi hơi ngẩng đầu lên nhìn: " có người gọi! "

- " kệ họ đi..." Phong An Huy dụi dụi vào cổ cô một tay vẫn nhào nặn ngực Uyển Ngưng , cô thấy vậy liền đánh anh: " mau đem điện thoại em qua đây...mẹ em gọi đấy! "

Phong An Huy chửi thể một câu không mấy vui vẻ mà đứng dậy đi ra tủ lấy điện thoại đem đến cho cô

Uyển Ngưng cảm thấy cơ thể hơi lạnh liền kéo chăn che cơ thể nhưng đã bị anh giữ lại.Phong An Huy quỳ ở chân

Uyền Ngưng giữ lấy chăn ánh mắt nhìn về phía cô rồi mỉm cười, tầm mắt lúc này từ từ nhìn xuống bên dưới dừng lại ở cảnh xuần

Trong người lúc này như có một ngọn lửa muốn thiêu đốt anh, Phong An Huy liếc nhìn Uyển Ngưng đang nói chuyện điện thoại với mẹ cô không nhịn được muốn trêu chọc cô

Anh đưa tay sờ lên bụng dưới của cô sau đó từ từ dịch xuống lướt qua nơi nhạy cảm. Cả người Uyển Ngưng vô thức run lên, cô ngước lên nhìn anh không khỏi ngượng ngùng.Hai chân vô thức kẹp chặt lại nhưng đã bị Phong An Huy tách ra , cô trừng mắt nhìn anh nhưng khi nghe thấy mẹ Khương hỏi cô có đồng ý không liền vội trả lời

- " dạ. vừa rồi c..con không nghe rõ! Mẹ nói.lại đi ạ " Uyển Ngưng đưa tay lên bịt miệng lại cố gắng tập trung vào cuộc điện thoại nhưng Phong An Huy thì lại khác, anh nhân cơ hội này muốn trêu đùa cô một phen

Anh kéo mảnh vải cuối cùng trên người cô ra ném xuống đất, ngón tay khẽ miết nhẹ vào cánh hoa.Lần đầu có người chạm vào nơi riêng tư có chút ngượng nên Uyển Ngưng đã chặn tay anh lại ai ngờ lại bị Phong An Huy cầm lấy tay rồi dùng một ngón tay của cô đút vào.

Một tay miết cánh hoa, một tay cầm lấy tay Uyển Ngưng ấn vào bên trong rồi lại rút ra.Cả hai kh*** c*m đến cùng một lúc khiến cho Uyển Ngưng không nhịn được kêu lên một tiếng nhưng nhớ bản thân đang nghe điện thoại, cô vội vàng ném điện thoại xuống dùng tay bịt miệng lại

Nhìn n** t* m*t của cô, Phong An Huy mỉm cười ngắm nhìn một hồi rồi mới ngầng đầu nhìn cô ánh mắt thăm dò. Uyển Ngưng nói qua vài câu với mẹ rồi tắt máy ném sang một bên hơi nhíu mày lại muốn rút tay ra nhưng vẫn bị anh nắm lấy thậm chí còn ấn vào sâu bên trong

Cảm nhận ngón tay đang ở trong người, Uyển Ngưng hơi giãy dụa: " thả em ra..."

Phong An Huy mỉm cười liền rút tay cô ra nhìn chất lỏng dính trên ngón tay, anh nở nụ cười nhìn cô mỉm cười: " sao? Không thích à? "

Nói xong liền nghiêng đầu l**m ngón tay của Uyển Ngưng thậm chí còn ngậm cả ngón tay cô.Uyển Ngưng nhìn thấy Phong An Huy nhìn mình với ánh mắt yêu nghiệt liền đánh vào ngực anh: "anh trêu em! "

- " không hề..." Phong An Huy nhả ngón tay của cô rồi liền l**m môi cuối cùng lại quay sang hỏi cô: " Uyền

Ngưng.em.chắc không? "

Nhìn dáng vẻ muốn nhưng không lỡ sợ cô sẽ hối hận của Phong An Huy, Uyển Ngưng chậc một tiếng nhoài người dậy nhìn Phong An Huy với ánh mắt thách thức

Cô dùng móng tay đâm vào ngực anh khiêu khích nói: " anh hối hận? Phong An Huy...em sẽ không hối hận hay là..anh không thể? "

Nghe cô nói từng từ một bên tai đầy sự khiêu khích, ban đầu anh nghe cô nói sẽ không hối hận thì cực kỳ vui nhưng cho đến khi nghe thấy cô nói anh không thểề...Cái gì không thể cơ chứ?

Phong An Huy bị lời nói châm chọc của cô thì máu nóng dồn lên não cười lạnh rồi đẩy cô nằm lại xuống giường: " anh sợ em đổi ý nên mới hỏi thôi! "

- " em bảo anh không thể? Vậy đêm nay anh sẽ cho em biết thế nào là không thể!" Phong An Huy nhìn thẳng vào cô nói với dáng vẻ bực bội.Hai tay anh cầm lấy chân cô ép thành hình chữ M rồi quỳ xuống dùng lưỡi của mình " hầu hạ " Uyển Ngưng

Uyển Ngưng bị bất ngờ hét lên một tiếng cảm nhận được anh đang đùa giỡn mình thì cực kỳ xấu hổ nhưng lại cảm thấy một kh*** c*m lớn ập đến làm cho cô chưa kịp thích ứng

- " ah..k. không.p..phải! A..Anh..."

Trong phòng chỉ có tiếng của Uyển Ngưng thỉnh thoảng sẽ là giọng nói đầy thách thức của Phong An Huy, tay

Uyển Ngưng bám chặt lấy gối tay còn lại nắm lấy tóc của anh muốn đẩy ra nhưng cả người đã trở nên mềm nhũn không có chút sức lực

- " Huy...e...em không chịu nổi...cảm giác kì lạ..."

Vừa dứt lời, một dòng trắng đục phun ra dính lên ga giường thậm chí là mặt của Phong An Huy , anh thấy vậy liền ngồi thẳng lưng lên vươn lưỡi ra nếm thử rồi lại nhìn cô nở nụ cười: " chưa gì em đã không chịu được rồi sao?...mới bước dạo đầu mà? "

Uyển Ngưng vừa trải qua cảm giác cao trào hơi thở trở nên dồn dập, gấp gáp hơn chưa kịp bình ổn lại hơi thở của mình thì thấy Phong An Huy nhìn mình cười cười

Chẳng đợi cô bình ổn lại Phong An Huy đã dùng một ngón tay trực tiếp thăm dò bên trong khiến cô kêu lên một tiếng trong vô thức ưỡn người về phía anh
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 122


Nhìn Uyển Ngưng cao trào lần nữa, Phong An Huy cười gian tà cúi người hôn lên môi cô nhẹ giọng hỏi: " thích không? "

- " hừ...không!" Uyển Ngưng dùng chút sức lực của mình đẩy anh ra, Phong An Huy mỉm cười ngồi thẳng người cầm lấy cổ chân của cô: " trông em rất hưởng thụ! Bây giờ cũng nên đến anh rồi nhỉ? "

Nói xong liền kéo chân cô đến áp lên túp lều căng phồng của mình, Uyển Ngưng ngẩng đầu mở to mắt nhìn chân mình đang đặt ở nơi nào đó cảm nhận được kích thước của nó thì không khỏi kinh ngạc

Phong An Huy hừ một tiếng nhẹ cảm thấy vẫn chưa thoả mãn nhìn xuống n** t* m*t của Uyển Ngưng rồi lại nhìn cô.Anh cúi người hôn lên má Uyển Ngưng hỏi nhỏ: " khó chịu à?"

- "ừm..em. thấy hơi khó chịu! "

Anh mỉm cười ngầng đầu nhìn cô chằm chằm: " khó chịu chỗ nào?"

Bị Phong An Huy hỏi ngược lại , cô xấu hổ đưa tay lên che mắt lại ngượng ngùng: "a....anh... "

Anh thấy thế liền kéo tay cô ra : " anh xin lỗi!.. nếu đau quá thì bảo anh! "

Phong An Huy nhanh chóng cởi nốt quần áo trên người ném xuống đất, Uyển Ngưng lần đầu nhìn thấy món đồ kia tuy không rõ nhưng cô cực kỳ xấu hổ thấy anh lại gần mình theo bản năng liền giơ chân định đạp vào chỗ đó nhưng Phong An Huy nhanh tay đã nắm lấy cổ chân của cô

- "...em tính ám sát chồng em à? Nếu nó hỏng...sao có thể phục vụ em được?"

Uyển Ngưng xấu hồ kêu lên một tiếng rụt chân lại nhưng không thể: " e...em..từ bỏ!!! "

Phong An Huy chậc một tiếng: " mới qua bước dạo đầu thôi...bây giờ chúng ta sang trò chơi mới! "

" k...không thể! Nó...quá lớn rồi " Uyển Ngưng lẩm bẩm ngồi bật dậy muốn thoát ra nhưng đã bị anh giữ lấy người.Phong An Huy nghe thấy lời cô nói trong vài giây ngẩn ra sau đó nở nụ cười cực kỳ hạnh phúc"mau...mau nói lại đi!! Câu vừa rồi đó "Uyển Ngưng lắc đầu liên tục nhất quyết sẽ không nói, Phong An Huy được Uyển Ngưng khen thì không khỏi ngầng cao đầu đầy tự hào. Anh nhìn xuống cậu em đang ngầng cao đầu không khỏi tỏ ra đắc ý ,được vợ khen khỏi phải nói anh cực kỳ sung sướng

Đang nôn nóng muốn bắt đầu thì đột nhiên anh dừng lại hơi e dè hỏi cô: " Ở đây không có phương pháp phòng tránh! Uyển Ngưng em..."

Uyển Ngưng chống tay vào ngực anh đỏ mặt quay đi chỗ khác, đến lúc này rồi trong đầu cô chẳng nghĩ được bất kì thứ gì khác ngoài việc kia: " s..sao anh...em đang trong thời kì an toàn..."

- " để em chịu thiệt một hôm rồi...Anh xin lỗi" Anh dịu dàng cúi xuống hồn lên khoé mắt cô

Cảm nhận được thứ đó đang xâm nhập vào cơ thể ,Uyển Ngưng mở miệng không kêu một tiếng nào đồng thời hai tay cô bấu vào vai anh.Cả người vô thức căng cứng khiến cho Phong An Huy bị kẹp không khỏi đồ mồ hôi: " đừng căng thẳng...kẹp chết anh rồi! "

" dau..…em khong chiu dudc! ""tí hết đau...ngoan! Thả lỏng người ra " Phong An Huy nhẹ nhàng vuốt tóc của cô cúi đầu hôn lên môi Uyển NgưngLời nói của anh trong suốt quá trình đều rất nhẹ nhàng và an ủi Uyển Ngưng .Lần đầu tiên anh làm việc này ,cảm nhận được sự thoải mái chưa từng có trong phút hưởng thụ kh*** c*m, anh đã bắn....

Uyển Ngưng trong cơn đau cảm nhận được có thứ nóng bỏng chảy vào trong người, cơn đau từ đó mà cũng dừng lại.Nhìn Phong An Huy đang đen mặt, cô chỉ cười ngượng lên tiếng giải thích: " hiện tượng x.uất t.inh sớm ở

เล็ก dลิ่น tien khong phai deu dang lo ngai dau anh!"

- "...anh không...bất lực như vậy! " Phong An Huy hơi nhíu mày lại không mấy vui vẻ nói, cô đưa tay lên vuốt má

anh: " thi lai lan nนa! "

Phong An Huy nhìn Uyển Ngưng chăm chú rồi chuẩn bị bắt đầu trận đấu tiếp theo. Chẳng biết mấy giờ thì khách sạn có điện lại , cô hơi nheo mắt lại nhìn ánh sáng đèn điện sau đó đánh vào người anh mệt mỏi nói: " e...em mệt rồi! muốn đi tắm..."

Phong An Huy vẫn đang hừng hực khí thế nghe vậy liền mạnh mẽ ôm cô lên tiếp tục việc của mình: " nhưng anh chưa mệt!..từ từ đã "

Trong bồn tắm nhỏ, Uyển Ngưng ngồi trong lòng anh thoải mái dựa ra sau cảm nhận nhiệt độ ấm áp của nước không khỏi cảm thấy thư giãn.Vừa rồi cô đã bị anh hành hạ không biết bao nhiều lần ,cả người cảm giác dính dính rất khó chịu nền mới đòi anh đi tẩm

Phong An Huy đặt tay lên thành bồn tắm cúi đầu ngắm nhìn cô không khỏi cảm thấy vui vẻ, anh khẽ vén tóc cô sang một bên cúi đầu hôn lên gáy Uyển Ngưng: " thoải mái không? "

- "...có! Nhột..anh đừng hồn nữa "

Uyển Ngưng hơi giãy dụa muốn thoát khỏi nụ hôn của anh nhưng bồn tắm khá bé không thể di chuyển được.Vừa hơi dịch người một tí, cô cảm thấy cả người mình đau nhức như muốn gãy đôi ra liền kêu lên một tiếng

Phong An Huy lo lắng vội vàng hỏi Uyển Ngưng : " em sao vậy? đau ở đâu à? "

Uyền Ngưng hừ một tiếng quay đầu lại nhìn anh: " còn không phải do anh à?"

Phong An Huy nghe xong đơ ra mất vài giây rồi mỉm cười nhẹ nhàng nói: " oh...anh xin lỗi nha! "

Uyển Ngưng hừ một tiếng quay phắt đi không thèm nhìn anh nữa, đột nhiên Uyển Ngưng đỏ bừng mặt quay lại trừng mắt với anh: " a...sao đã..."

Phong An Huy không nói gì hết, hai tay vòng qua ôm lấy cô rồi v**t v* bụng thỉnh thoảng lại nhéo một cái: " ai bảo em thơm quá...."

Cảm nhận được thứ khổng lồ đang chạm vào lưng mình, Uyển Ngưng hơi run lên cố gắng đẩy anh ra: "'không!

Em không muốn..."

- " một lần cuối thôi.." Anh nhẹ giọng lên tiếng hỏi ý kiến của cô tuy nói là hỏi ý kiến nhưng bàn tay của Phong

An Huy đã bắt đầu làm chuyện xấu.Uyển Ngưng hừ một tiếng bắt lấy bàn tay của anh đẩy ra

-" không! Anh..."

Chẳng để Uyển Ngưng nói hết, Phong An Huy đã bế cô lên đặt lên thành bể thuận tiện cho việc giúp cô xoay người rồi lần nữa kéo Uyển Ngưng ngồi lên đùi mình. Hai tay vẫn giữ lấy eo cô thậm chí còn v**t v*, Uyển Ngưng hơi ngửa đầu ra sau cảm nhận kh*** c*m to lớn, chưa kịp thích ứng thì anh đã nhấc eo cô lên rồi ấn xuống khiến cho Uyển Ngưng không kìm được kêu lên một tiếng

- "ah...a..Anh." Uyển Ngưng nhéo vào ngực Phong An Huy khiến anh hừ một tiếng lần nữa ra tay mạnh bạo hơn nữa.Sau trận cuồng nhiệt trong phòng tẩm, Phong An Huy bế cô đi ra giường đặt cô xuống dưới tiếp tục chuyện đang dở dang

Một đêm mất ngủ, chẳng biết là đã bao nhiêu lần rồi chỉ biết rằng khi bóng tối bên ngoài cửa sổ bắt đầu nhạt dần rồi tờ mờ sáng thì lúc đó Uyển Ngưng đã thiếp đi .Phong An Huy nhìn cô đã ngủ say không khỏi ngạc nhiên nhưng cuối cùng vẫn đánh phải dừng cuộc chơi lại giữa chừng

Nằm xuống bên cạnh cảm thấy hơi ướt, Phong An Huy dịch người ra sau quan sát ga giường thấy bãi chiến trường của bọn họ thì không khỏi ngạc nhiên sau rồi lại mỉm cười.Anh đứng dậy đi vào trong phòng tắm lần nữa mở vòi nước nóng xả vào bồn, kiểm tra qua một lượt rồi mới bế cô đi vào tắm rửa

Đề Uyển Ngưng ngồi ngâm trong bồn tằm, anh đi ra ngoài nhìn ga giường ướt sũng bên trên còn có một vệt máu.Phong An Huy mất vài giây suy nghĩ tại sao lại có máu trên ga giường thậm chí còn lên mạng tìm hiểu cho chắc

Kéo ga giường ra ném sang một bên, Phong An Huy bắt đầu lau dọn chiếc đệm một hồi thấy không có gì đáng lo ngại nữa mới đi vào phòng tắm lau người giúp cô mặc lại váy rồi mới bế ra ngoài

Nhìn Uyển Ngưng ngủ ngoan trong lòng nhiều lúc lại hơi nhíu mày lại vì không thoải mái, Phong An Huy nhẹ nhàng vuốt tóc cô cúi xuống hôn lên trán Uyển Ngưng nói nhỏ: " anh yêu em...bé ngốc!
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 123


Ngày hôm đó, ngoài trời vẫn mưa nhưng đã nhỏ dần nước dâng lên khá cao thỉnh thoảng lại xuất hiện vài con đường bị ngập nhưng người dân nhanh chóng giải quyết được vấn để thoát nước tìm ra các biện pháp phòng tránh ngập lụt

Uyển Ngưng lúc này đã tỉnh dậy vì cơn đói...từ ngày hồm qua đến hôm nay cô chưa có thứ gì nhét vào bụng kèm thêm trận cuồng nhiệt hôm qua với Phong An Huy khiến cơ thể mệt mỏi, đau nhức và đói...

Quay sang nhìn Phong An Huy đang nắm bên cạnh ngủ ngon lành, Uyền Ngưng tức giận vì mỗi bản thân bị đau mà người gây ra lại không bị hề hẫn gì

Bốp một tiếng... tiếng tát vang lên trong căn phòng kèm theo cảm giác chân thực khiến Phong An Huy bừng tỉnh bật dậy quay sang nhìn cô lo lắng hỏi: " sao vậy? Em đau ở đâu à? Không thoải mái sao? Chết tiệt...sao bảo thuốc đấy hiệu quả..."

Phong An Huy hoảng hốt vội vàng lo lắng hỏi Uyển Ngưng thậm chí còn định kéo chăn ra kiểm tra nhưng đã bị

Uyển Ngưng ngăn cản, sáng nay anh đã rời khỏi khách sạn đi mua thuốc giảm sưng về bôi cho Uyển Ngưng thậm chí còn bôi hết cả lọ thuốc

Uyển Ngưng hừ một tiếng hơi đỏ mặt nói: " em... đói bụng! "

Anh nghe xong liền gật đầu: " anh đi mua cho em! Em muốn ăn gì? "

Nhìn Phong An Huy đứng dậy rời khỏi giường, Uyển Ngưng nhìn chằm chằm vào bóng lưng đầy vết thương không khỏi đỏ mặt.Không thấy cô trả lời, Phong An Huy quay lại cúi xuống nhìn cô: " sao vậy?"

- " k... không có gì! Anh đi mua đồ ăn về đây cho em đi " Uyển Ngưng xua tay ý bảo anh mau đi đi, anh thấy vậy chỉ mỉm cười nhanh chóng đi lấy quần áo mặc vào trước khi đi không quên hôn lên trán cô một cách dịu dàng rồi rời khỏi căn phòng

Uyển Ngưng trong lúc đợi Phong An Huy đem đồ ăn sáng về thì chẳng làm gì cả, chỉ nằm im trên giường không động đậy nhìn chằm chằm vào trần nhà. Vì cô biết bản thân chỉ cần di chuyển một tí là cả người sẽ đau nhức thậm chí đến việc di chuyển cũng khó khăn...đàn ông ở tuổi này tinh lực thật là dồi dào quá điên cuồng rồi... lần sau có lẽ cô không nên chọc anh nữa!!!

Phong An Huy quay về với bộ dạng ướt sũng trên tay cầm rất nhiều túi đồ ăn sáng vì không biết cô muốn ăn gì nền anh đã mua hết những thứ mà bản thần dựa theo sở thích của cô

Uyển Ngưng ngồi dậy không khỏi nhíu mày vì đau đớn, cô trừng mắt nhìn người đang ngồi bên cạnh sau đó không kìm được mà trút giận lên người anh.Phong An Huy không dám nhúc nhích để mặc cô trút giận xong rồi mới nhẹ nhàng hỏi: " em trút giận xong chưa? Mau ăn sáng đi... anh không biết em muốn ăn gì nên đã mua khá nhiều! "

Cô nhìn qua một lượt cuối cùng cầm bánh bao lên ăn: " mấy giờ rồi?"

- "hơn 8 giờ!" Phong An Huy cầm hộp sữa dâu lên cắm ống hút vào đưa cho cô, Uyển Ngưng uống một ngụm sữa sau đó đẩy cho anh uống hết còn bản thân tiếp tục lấy món khác ăn

Nhìn cô ăn như hổ đói, Phong An Huy không khỏi cảm thấy có lỗi với cô: " Uyển Ngưng! Anh xin lỗi "

Cô ngầng đầu lên nhìn anh với ánh mắt khó hiểu sau đó lại cúi xuống gắp thức ăn: " anh nói nhiều quá đó...có ăn không? Không thì em ăn hết đó nha "

Một tay gắp thức ăn bỏ vào miệng, một tay giơ cái bánh bao thịt còn một nửa cho Phong An Huy ăn nốt. Thấy cô nhường đồ ăn cho mình, anh mỉm cười cầm lấy rồi ăn hết phần thừa của cô

Ăn uống no nê, Uyển Ngưng nằm xuống giường kéo chăn cuộn vào người rồi nhắm mắt lại: " bao giờ tạnh thì gọi em...em đi ngủ tiếp đây "

Thấy Uyển Ngưng lười biếng năm trên giường, Phong An Huy dọn dẹp xong cũng ngồi xuống bên cạnh giơ tay ôm cô vào lòng: " anh biết rồi..."

" trời này có lẽ sẽ khó mà tạnh được...có lẽ chúng ta sẽ ở đây thêm một thời gian nữa!" Phong An Huy nhìn ra ngoài cửa sổ nhìn bầu trời vẫn đang mưa không ngừng, Uyển Ngưng dùng tay anh làm gối đầu hơi quay lại nhìn" gọi người đến đón! ""anh gọi rồi!" Thấy Uyển Ngưng vươn tay muốn lấy điện thoại để gọi cho người đến đón, Phong An Huy nhanh chóng ngăn cô lại.Uyển Ngưng thấy vậy liền nằm xuống đang định khen anh đã biết suy nghĩ hơn thì Phong An Huy a lên một tiếng hoảng hốt nói: " hình như anh chưa bảo địa chỉ cho bọn họ..."

- " ...thôi kệ đi! Dù sao cũng có định vị mà " Lần này là đến cô ngăn cản anh lại không cho anh lấy điện thoại.Phong An Huy không nói gì nữa ôm cô vào lòng rồi hôn lên tai Uyển Ngưng: " Uyển Ngưng...anh sẽ chịu trách nhiệm với em! "

Cô nghe xong lập tức quay phắt lại ánh mắt hình viên đạn nói: " Chẳng lẽ anh tính bỏ em để đi với con khác?

Phong An Huy..anh dám? "

" đâu...ý anh là anh sẽ chịu trách nhiệm về việc chăm sóc và nuôi em... nên là Uyển Ngưng! Em nghỉ việc đi ở nhà anh nuôi chứ anh không muốn thấy em vất vả một tí nào cả..." Phong An Huy cúi đầu dựa sát vào người cô, cứ nghĩ đến lúc Uyễn Ngưng vất vả làm việc kiếm tiền làm cho Phong An Huy có chút không nỡ"Phong An Huy! Anh quên lời của mình nói với em trước kia rồi à? " Uyển Ngưng nhẹ giọng hỏi, Phong An Huy thấy vậy liền vội vàng lắc đầu: " không... không có! Anh nhớ rất rõ....không được can thiệp vào chuyện đi làm của em..."Uyển Ngưng xoay người lại xoa đầu anh: " tốt! Vẫn còn nhớ...công việc này rất đơn giản không có gì vất vả thế nên anh không phải lo cho em đâu "

-" nhưng..."

Thấy anh vẫn muốn nói, Uyển Ngưng liền đưa tay chạm vào môi anh ra dấu im lặng không được nói nữa: "em biết anh lo lắng điều gì nhưng em muốn làm điều em chưa thử và nếu khó khăn thì em sẽ bảo anh mà! "

Phong An Huy ôm lấy cô cúi xuống hôn lên môi thậm chí còn cắn môi của Uyển Ngưng: "chẳng chịu nghe lời anh gì cả! "

Uyển Ngưng tránh né nụ hôn tiếp theo của Phong An Huy nhanh chóng chui vào trong lồng ngực của anh mà nhắm mắt lại: " thôi...em đi ngủ đây"
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 124: Thuốc


Trong giấc ngủ mơ màng, Uyển Ngưng cảm nhận có người đang bế cô đi đâu đó chỉ hé mắt nhìn rồi lại nhắm mắt lại hơi cọ quậy người rồi tiếp tục ngủ

Phong An Huy bế Uyển Ngưng vào trong ô tô thấy cô không thoải mái liền chỉnh tư thế giúp cho Uyển Ngưng nằm ngủ trong lòng mình một cách thoải mái nhất

Mãi cho đến khi Uyển Ngưng tỉnh dậy là lúc mặt trời bắt đầu đi xuống, nhìn quanh một hồi thấy bản thân mình đã xuất hiện ở trong phòng ngủ của Phong An Huy.Cô liền hiểu trong lúc cô ngủ, anh đã bế cô rời khỏi khách sạn đó quay trở về nhà

Chậc một tiếng, Uyển Ngưng vươn tay cầm điện thoại lên gọi cho anh xem rốt cuộc anh đang ở đâu nhưng điện thoại đồ chuông một hồi không thấy có người nghe máy. Cô liền tắt điện thoại cất sang một bên vén chăn bước xuống giường

Vừa đứng thẳng người từ thắt lưng truyền đến cảm giác đau đớn hai chân run rẩy, Uyển Ngưng nhíu mày chống tay vào hông đi về phía phòng tắm

Vừa đi được vài bước, Phong An Huy mở cửa phòng đi vào thấy Uyển Ngưng đã tỉnh dậy muốn đi về phía nhà tắm. Anh nhìn thấy dáng đi của cô không nhịn được mà phì cười khiến Uyển Ngưng tức giận lớn tiếng mắng anh

- " Phong An Huy!!! Anh dám cười em? Chết tiệt... không phải tại anh à? "

Anh thấy vậy nhanh chóng đi đến bế cô lên nhẹ nhàng nói: "tại anh! Anh xin lỗi... nào anh đưa em vào phòng tắm

- "hừ..." Uyển Ngưng quay phắt đi chỗ khác không thèm nhìn anh nhưng cảm nhận được người Phong An Huy ướt ướt dính dính liền quay sang quan sát, giọng nói nhẹ nhàng hơn trước hỏi anh: " anh đi đâu vậy? Bơi à? "

" không! Anh đi tập gym ""tập gym? Hôm nay thời tiết thay đổi nên anh mới đi tập gym sao?" Uyển Ngưng liếc xéo anh một cái, vốn dĩPhong An Huy rất lười mấy chuyện liên quan đến phòng tập. Nếu không có cô thúc giục thì chắc có lẽ phòng tập gym sẽ bỏ một góc ở đó nào ngờ hôm nay lại chủ động đi tập gym trong lúc cô ngủ

Anh vẫn mỉm cười đẩy cửa phòng tắm ra đi vào: "Em muốn tự tắm hay anh tắm cho em?"

Phong An Huy chu đáo xả nước nóng vào bồn tắm đứng quan sát cô từ trên xuống dưới, Uyển Ngưng lập tức đẩy anh ra ngoài: " em sẽ tự tắm! Làm ơn...lấy quần áo hộ em! "

Nói xong liền đóng cửa lại, Phong An Huy đứng ở đó tủm tỉm không nói gì cả nhanh chóng đi làm theo lời của

Uyển Ngưng lấy quần áo đem đến

Anh nhàn nhạt đi xuống phòng khách nhìn Giang Ngộ một cái trực tiếp đi vào trong phòng ăn.Giang Ngộ thẩy vậy liền nhanh chóng đi theo sau Phong An Huy : " cậu muốn ăn ở đây hay ở trên phòng thưa cậu chủ? "

- " đem lên phòng cho tôi...hãy bảo nhà bếp chuẩn bị thêm đồ bổ! "

Giang Ngộ không lên tiếng đáp lại chỉ yên tĩnh chỉ đạo người hầu làm việc, Phong An Huy thấy không còn gì cần thiết nữa nên nhanh chóng đi về phòng của mình chờ Uyển Ngưng tắm xong

Cứ nghĩ đến dáng vẻ quyến rũ của Uyển Ngưng lúc tắm xong, Phong An Huy không khỏi đỏ mặt bước chân cũng trở nên nhanh hơn mau chóng mở cửa phòng đi vào thì thấy cô đang ngồi ở bàn trang điểm lau tóc

Uyễn Ngưng thấy là Phong An Huy vào thì bình thản tiếp tục việc của mình , anh sải dài bước đi đến sau lưng giúp cô lau tóc của mình.Hai người yên lặng không nói gì hết, Uyển Ngưng chăm chú nhìn vào bản thần ở trong gương còn anh đứng sau giúp cô lau tóc thỉnh thoảng ánh mắt lại dừng lại ở ngực và những dấu vết mình đã để lai

Nhìn những dấu vết của trận cuồng nhiệt hôm qua, Uyển Ngưng không khỏi nhíu mày trong đầu không khỏi suy nghĩ làm sao cô có thể đến công ty với bộ dạng này? Nhìn người phía sau chẳng một vết thương, Uyển Ngưng tức giận trừng mắt nhìn anh qua gương

Sau khi lau tóc xong, cô đứng dậy tính đi ra ghế sofa đang đi thì dừng lại.Phong An Huy theo sau cũng giật mình dừng lại theo nhìn xuống thấy dây váy của cô đã bị tuột xuống một nửa, anh đưa tay lên giúp cô chỉnh lại dây váy

- " anh tẩm chưa?"

Phong An Huy gật đầu dịch lại gần cô hơn để cô ngửi mùi hương của sữa tắm trên người: " anh đã tắm ở phòng cũ rồi! Không tin em ngửi thử xem? "

Uyển Ngưng thấy vậy liền chỉnh dây váy lại mở miệng ra đang tính nói với anh điều gì đó thì bên có tiếng gõ cửa:

" cậu chủ! Đồ ăn đã chuẩn bị xong "

Người ở bên ngoài nói xong liền nhanh chóng mở cửa đi vào.Phong An Huy thấy có người vào nhanh chóng đứng chắn ra trước mặt cô nhằm che đi không cho ai thấy dáng vẻ lúc này của Uyển Ngưng

Giang Ngộ đi vào trong phòng đầu tiên vừa đúng lúc thấy Uyển Ngưng đứng núp Phong An Huy thì cũng không cảm thấy bất ngờ lắm.Chuẩn bị một bàn thức ăn bổ dưỡng, Giang Ngộ ngẩng đầu lên nhìn về phía hai người nào ngờ lại bị anh nhìn với ánh mắt cảnh giác

Phong An Huy che chắn cô lại không cho ai nhìn, thấy Giang Ngộ nhìn về phía này không khỏi cảnh giác.Nếu nhớ không nhầm tên này đã từng tỏ tình với vợ của anh... không thể coi thường đối thủ được

Nhưng chắc chắn cậu ta sẽ không có cửa để đấu với anh đâu vì trái tim của vợ đã hướng về Phong An Huy này rồi

Thấy thiếu gia nhìn mình với ánh mắt tràn đầy sự địch ý, Giang Ngộ không khỏi cảm thấy khó hiểu nhưng vẫn mỉm cười tiếp tục việc của mình

Uyển Ngưng ở sau lưng Phong An Huy hơi nghiêng đầu ra quan sát mọi người làm việc, thấy tất cả đã rời đi cô mới đi ra

- " ah...em có đi được không? Để anh bế nào " Phong An Huy đi đến định bế Uyển Ngưng nào ngờ lại bị cô đẩy ra: " không!! Em tự đi được "

Nói xong liền sải bước đi về phía bàn ăn, vừa đi được vài bước cả người cô như muốn rã rời.Anh thấy vậy liền nhanh chân đến bên cô bế Uyển Ngưng lên không khỏi dỗ dành: "vợ đau hả? Anh xin lỗi!! Đến đây ăn món em thích này "

Nhìn Uyển Ngưng phụng phịu, Phong An Huy phì cười đặt cô ngồi xuống ghế sau đó thân mật nhéo má và còn hôn Uyển Ngưng. Cô thấy vậy chỉ hừ một tiếng sau đó mỉm cười, nhanh chóng chuyển sự chú ý của mình sang những món ăn yêu thích trên bàn

Phong An Huy kéo ghế ngồi bên cạnh thấy Uyển Ngưng định cầm gắp đồ ăn thì anh nhanh chóng ngăn cản lại: " để anh!! "

Nói xong liền múc một bát canh gà vào bát rồi cẩn thận đút cho Uyển Ngưng , ban đầu cô cũng có chút ngượng nhưng vì sự nhiệt tình của anh Uyển Ngưng đành mặc kệ cứ ngồi yên chẳng cần động tay động chân gì

Sau khi cả hai ăn uống xong, Phong An Huy ngắm nhìn Uyển Ngưng ăn hoa quả rồi chu đáo chìa tay ra để cô nhè hạt nhưng Uyển Ngưng từ chối.Lấy khăn giấy lau miệng, Uyển Ngưng nhìn đồ ăn trên bàn đã hết rồi mới nghiềm túc quay sang nhìn anh: " Phong An Huy! anh...có thuốc không?"

- " thuốc? Thuốc gì? Anh làm gì có hút thuốc?" Phong An Huy mặt nghệt ra không nghĩ đến việc Uyển Ngưng sẽ hút thuốc nhưng khi nhìn vào mắt cô, Phong An Huy bất động mất vài giây sau đó đứng phắt dậy: "ờm...anh đi ra ngoài có chút việc..."

Nhìn Phong An Huy vội vàng rời khỏi phòng, Uyển Ngưng thở dài một hơi sau đó đứng dậy gọi điện cho Giang Ngộ lên dọn phòng, bản thân nhanh chóng đi lấy thêm áo mặc
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 125


Từ phòng thay đồ đi ra, Uyển Ngưng thấy Giang Ngộ đang dọn dẹp bàn ăn thấy cô khập khiếng đi ra cậu ta hơi nhíu mày lại rồi cúi xuống tiếp tục công việc của mình

Uyển Ngưng đi đến ngồi xuống ghế sofa vươn tay cầm lấy bánh kẹo trên bàn bóc ra ăn, Giang Ngộ dọn xong lấy khăn lau tay rồi quay sang nhìn cô: " cậu chủ đi đâu trong lúc mưa như này? "

- "...tôi không biết!" Uyển Ngưng quay lại nhìn ra bên ngoài cửa sổ thấy trời đã bắt đầu đổ cơn mưa không khỏi chậc một tiếng. Trời mưa như này thì chẳng đi đâu được ngoài việc ở nhà và chẳng làm việc gì , Giang Ngộ nhìn thấy dáng vẻ chán nản của cô thì không khỏi phì cười: " làm gì đến nỗi đấy? Chẳng phải cậu có bạn trai ở đây sao? Cứ kéo vô phòng là sẽ có việc! "

Uyển Ngưng nghe vậy quay phắt lại trừng mắt nhìn anh ta sau đó vươn tay cầm quả táo ở trên bàn ném mạnh vào người cậu ta quát lớn: " Giang Ngộ!! "

Giang Ngộ thấy vậy cười như được mùa khiến cho Uyển Ngưng tức giận định lấy thêm quả táo ném anh ta thì Giang Ngộ đã giơ tay đầu hàng: "rồi...xin lỗi! Không đùa nữa! "

- " hừ. Nếu không có việc gì nữa thì biến đi! Tôi không có thời gian mà chơi đùa với cậu đâu "

Giang Ngộ thấy vậy liền nhún vai cắn một miếng táo trong tay ngẩng đầu lên nhìn cô chằm chằm sau đó đứng dậy.Từ trong túi lấy ra một hộp băng cứu thương ném vào trong tay Uyển Ngưng, Giang Ngộ đứng dậy vẫn tiếp tục ăn táo một tay đưa lên chỉ tay vào cổ của mình: "ở đây!"

Nói xong liền xoay người rời khỏi phòng ngủ của Phong An Huy, Uyển Ngưng nhìn hộp băng cứu thương trong tay hơi ngẩn người ra nhìn quanh không thấy thứ gì để soi liền đứng dậy đi ra bàn trang điểm cúi người để xem cổ của mình

Nhìn vết thương bầm tím ở cổ thậm chí còn hiện vết răng khiến cho Uyển Ngưng hoảng hốt vội vàng sờ vào cổ nghiến răng nghiến lợi tức giận: " chết tiệt...Phong An Huy..."

Cạch..Phong An Huy đẩy cửa vào đi vào trong phòng trên tay cầm một túi đồ nhìn quanh tìm bóng dáng của

Uyển Ngưng, thấy cô ngồi ở sofa bấm máy tính anh liền đi nhanh đến bên cạnh: " anh về rồi!! "

Uyển Ngưng đóng máy tính ngầng đầu lên nhìn bộ dạng ướt sũng của Phong An Huy không khỏi nhíu mày lại: " anh đi thay đồ đi "

-"..không sao! à thuốc..." Phong An Huy cúi xuống tìm thuốc nhưng Uyển Ngưng đứng dậy đi gần chỗ của

Phong An Huy, ai ngờ anh lại lùi ra sau tránh khỏi vị trí ban đầu cách cô vài bước

Uyển Ngưng thấy vậy tiến lên phía trước thêm một bước ai ngờ Phong An Huy lại lùi ra sau hai bước

"... ""..."Hai người lặng im không ai nói gì cả, Phong An Huy ngượng ngùng gãi gãi đầu muốn giải thích nhưng chẳng biết giải thích như thế nào cho cô hiểu: " ờm..."

" anh giấu em cái gì sao?" Uyển Ngưng hơi nhíu mày lại ánh mắt như toé lửa nhìn thẳng vào Phong An Huy khiến cho anh vội vàng tránh đi ánh mắt của cô" thật sự không phải...anh..chỉ là..."Thấy Phong An Huy ấp úng mãi không nói lên lời, Uyển Ngưng liền sải bước đi đến chỗ anh muốn giành lấy túi đồ thì Phong An Huy nhanh tay giơ nó lên cao

Nhưng Phong An Huy làm sao nhanh được bằng Uyển Ngưng, anh chưa kịp giơ lên qua đầu thì cô đã vươn tay lên kéo cái túi xuống.Vì đây là túi giấy và đã dính một chút nước mưa nên khi Uyển Ngưng tác động lực nên nó đã khiến cho chiếc túi này bị rách, những thứ ở bên trong lập tức rơi xuống đất

Nhìn những hộp nhỏ đủ màu sắc rơi xuống đất có hộp đã rơi trúng vào mặt Uyển Ngưng sau đó rơi xuống đất

Uyển Ngưng vô thức lùi ra sau để nhìn thứ ở dưới chân hai người thấy toàn là hộp durex đủ loại.Cả hai người trong giây lát cùng hoá đá không biết nói gì cả , Phong An Huy ngượng ngùng xấu hỗ không biết giải thích với cô kiểu gì còn Uyển Ngưng lập tức quay đi chỗ khác đưa tay lên bóp mi trong đầu thầm nghĩ rằng cả hai đều đã trưởng thành và có thể chịu trách nhiệm với mọi hành động của mình....

"ờm...cái này! Là để sử dụng..." Anh ẩm ừ mãi cuối cùng thì nói được một câu ngắn, thấy Uyển Ngưng quay ra nhìn liền im bặt không dám nói hết câu"...Anh đem cất đi! Tiện thể thì thay quần áo luôn ướt hết cả người rồi " Uyển Ngưng nhìn anh tay chỉ vào đống đồ dưới đất sau đó liền nhanh chân đi lên giườngAnh thấy vậy liền nhanh chóng nhặt đồ nhét vào túi áo khoác chạy một mạch vào trong phòng thay đồ nhưng vì không cẩn thận nên đã va đập với chiếc ghế sofa.Phong An Huy kêu lên một tiếng sau đó lại chạy vào trong phòng thay đồ

Một lúc sau đi ra thấy Uyển Ngưng đang ngồi trên giường chăm chú nhìn vào màn hình máy tính.Đi lại gần xem cô đang làm gì mà chăm chú đến vậy nhưng khi nhìn thấy màn hình đen kịt, Phong An Huy liền quay sang nhìn cô rồi búng tay một cái

" hử? Có chuyện gì sao?" Uyển Ngưng giật mình quay sang hỏi Phong An Huy , anh thấy vậy liền ngồi xuống giường có phần ngượng ngùng đưa ra thuốc mà bản thân đã mua: " thuốc!""à...cảm ơn anh! " Uyển Ngưng cầm lấy thuốc rồi uống một viên, Phong An Huy ngồi bên cạnh không khỏi cảm thấy có lỗi với cô liền nói nhỏ: "'anh xin lỗi!"Uyển Ngưng hất tóc ra sau đưa cốc cho anh: " hôm nay anh xin lỗi em hơi nhiều rồi đó! "

- "ờm thì...anh cảm thấy có lỗi với em! "

Uyển Ngưng liền đặt máy tính sang bên cạnh rồi quay lại ôm lấy cổ anh kéo anh cùng nằm xuống giường: " lắm chuyện quá...em đã bảo không sao rồi mà! "

Phong An Huy liền ôm cô vào lòng hôn cô nồng nhiệt : "yêu thế không biết!! "

Cô bị hôn đến mức khó thở liền đẩy anh ra nhưng không được liền ấn vào điểm yếu của Phong An Huy lên tiếng cảnh cáo: " mau thả em ra!! "

Phong An Huy thấy vậy liền buông lỏng tay ra cúi đầu nhìn Uyển Ngưng trong lòng rồi không nhịn được mà gõ nhẹ vào mũi cô: " cuối tháng này...em theo anh đi đến một nơi nhé? "

- " đi đâu vậy anh? " Cô ngầng đầu lên nhìn anh chờ câu trả lời, Phong An Huy nhìn về phía cửa sổ ánh mắt xa xăm: "..bí mật! Đến lúc đó rồi em sẽ biết! "
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 126


Những ngày sau đó cả hai người khá là bận rộn với công việc của bản thân, Uyển Ngưng sau khi kết thúc 2 ngày nghỉ phép đã quay trở lại công ty và đã được giao cho một tập tài liệu khổng lồ khiến cho ngày nào Uyển Ngưng cũng gần như là tan làm muộn nhất

Còn Phong An Huy thì cũng tập trung vào việc học của mình thậm chí còn dành thời gian học quản lý tài chín-h.Có vẻ lần này anh đã thực sự nghiềm túc cho việc tương lai của bản thần và của gia đình

Ban ngày cả hai đều bận rộn với việc của mình mỗi người một nơi còn đến tối thì cùng nhau làm việc trong thư

phòng thỉnh thoảng lại đi qua đi lại gọi điện thoại

Thỉnh thoảng Uyển Ngưng lại thấy anh thức đêm đề học bài, ban đầu cô cũng khá bất ngờ nhưng thấy anh có vẻ rất nỗ lực nên không nói gì hết chỉ chuẩn bị cho Phong An Huy một cốc sữa nóng rồi mới quay trở về phòng ngủ

Nhìn Uyền Ngưng ngủ say trên giường, chăn đã bị cô đạp sang một bên cả người co lại vì lạnh. Phong An Huy mỉm cười nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh lấy chăn đắp cho Uyển Ngưng

Nằm vắt tay lên trán nhìn chằm chằm vào trần nhà trong lòng không khỏi suy nghĩ đến chuyện trong tương lai rồi lại vò đầu bứt tai.Phong An Huy quay sang nhìn cô ngắm nhìn Uyển Ngưng đang say giấc.Đột nhiên Uyển

Ngưng xoay người quay sang ôm anh, chân thoải mái gác qua đùi anh vô tình lại đập vào nơi nguy hiểm khiến cho Phong An Huy giật nảy mình vội vàng ngẩng đầu lên nhìn rồi quay sang nhìn Uyển Ngưng

Nhìn xem cô có thật sự đã ngủ chưa hay là bị anh làm tỉnh giấc. Thấy Uyển Ngưng vẫn ngủ say không có dấu hiệu sẽ tỉnh, anh mới thở dài một hơi rồi nhắm mắt lại đi ngủ

Vào một ngày cuối tuần với thời tiết mát mẻ rất thích hợp để đi dã ngoại thì Phong An Huy lại nhất quyết ở trong phòng làm việc không đi ra bên ngoài.Uyển Ngưng hôm nay được nghỉ nên rất rảnh rồi, cảm thấy rất lâu rồi cô chưa có nấu ăn cho anh liền xuống bếp trổ tài làm bánh ngọt

Sau khi cho bánh vào trong lò ,Uyển Ngưng nhìn ra ngoài cửa sổ thấy bây giờ đúng lúc thời tiết rất đẹp cũng muốn được đi hẹn hò với anh nhưng nghĩ đến việc ngày nào Phong An Huy cũng tập trung học không có thời gian rảnh liền lắc đầu

Giang Ngộ đi vào trong phòng bếp thấy Uyển Ngưng đang đứng đơ ra, ánh mắt thất thần nhìn về phía cửa số.Cậu ta đi đến rót nước vào cốc dựa vào bàn nhìn cô: " này...làm gì mà ngẩn người ra thế? "

- " chậc...sao cậu vào đây? Vào đây lúc nào? Biết bây giờ là lúc tôi sử dụng bếp không ai cho cậu vào đây? " Uyển Ngưng khoang tay trước ngực nhíu mày nhìn cậu ta, Giang Ngộ thấy vậy lườm cô: "...đúng là chồng nào vợ đấy..ngứa mắt như nhau "

Uyển Ngưng nhún vai chẳng thèm bận tâm đến mấy lời nói khích đều cậu ta quay đi tìm nguyên liệu tiếp tục làm bánh.Giang Ngộ thấy cô cần vài nguyên liệu ở gần chỗ mình liền nhanh tay đem giấu nó đi , vừa đúng lúc Uyển Ngưng quay lại thấy cậu ta làm như vậy liền đi đến đánh mạnh vào vai Giang Ngộ: "đưa đây!"

- " chậc..."

Uyển Ngưng giật lấy đồ của mình trừng mắt doạ nạt cậu ta: " dám làm thế nữa thì tôi sẽ đánh chết cậu "

Nói xong cô vô tình ngẩng đầu lên nhìn về phía sau thì thấy bóng dáng cao lớn đang đứng ở cửa nhìn hai người chẳm chắm, Uyển Ngưng giật mình rồi lại mỉm cười với Phong An Huy: " sao anh xuống đây? Muốn ăn gì sao?

Hiện tại em đang chuẩn bị bánh...anh đợi một chút nha "

Thấy Uyến Ngưng thu lại bộ dạng ác quỷ vừa rồi, Giang Ngộ cười mỉa rồi quay lại nhìn Phong An Huy bình thản mỉm cười với anh rồi gọi thiếu gia một tiếng

Phong An Huy mỉm cười nói với Uyển Ngưng: "vừa rồi có người gọi điện đến tìm em !"

Cô lập tức dừng công việc lại lấy giấy lau tay rồi đi về phía anh: " thế hả? Để em lên xem "

Nhìn bóng dáng Uyển Ngưng rời đi, Phong An Huy lập tức thay đổi thái độ nhìn Giang Ngộ với ánh mắt lạnh lùng: " nếu rảnh rồi thì qua giúp mẹ tôi một tay đi "

Nói xong liền xoay người đi khỏi phòng nấu ăn, Giang Ngộ vô thức nuốt nước bọt không khỏi chậc một tiếng, anh ta vô tình chọc phải tổ kiến lửa rồi đây mà

Uyển Ngưng quay trở về thư phòng mở điện thoại lên thấy chẳng có ai gọi đến chỗ cô cả khiến cho Uyển Ngưng không khỏi khó hiểu.Phong An Huy đi vào trong phòng nhanh chóng đóng cửa lại sầm mặt nhìn cô: " Uyển

Ngưng..."

- " An Huy! Làm gì có ai gọi cho em?" Uyển Ngưng quay lại giơ điện thoại lên hỏi anh, Phong An Huy đi đến cúi xuống ôm lấy cô: "anh nhớ em!"

Cô cười cười hừ một tiếng đẩy anh ra: " nhớ cái gì mà nhớ? Được rồi...em sẽ đi làm bánh tiếp "

- " không cần...Em ở đây với anh "

Thấy Phong An Huy nhất quyết không muốn cho cô đi làm bánh tiếp, Uyễn Ngưng nghiêm mặt nhìn bàn tay đang nắm lấy tay của cô rồi lại ngẩng đầu lên nhìn anh nhẹ nhàng nói: " em biết anh đang nghĩ điều gì nhưng...trong lòng em chỉ có anh mà thôi! "

Nói xong liền rút tay ra khỏi tay anh rồi đi về phía cửa: " Em sẽ lên ngay thôi! "

Phong An Huy đưa tay lên xấu hổ che mắt lại trong lòng như nở hoa, anh tính xoay người lại đi theo cô xuống bên dưới nhưng mới bước được một bước thì anh dừng lại quay đầu nhìn một đống giấy tờ mà bản thân cần học liền xoay người đi đến bàn làm việc hít một hơi sâu rồi tiếp tục làm việc

Uyển Ngưng sau khi nướng bánh xong liền đem lên phòng thưởng thức cùng với Phong An Huy , ngồi đối diện nhìn anh đang viết viết thỉnh thoảng lại lật sách rất tập trung.Cô dựa ra sau nhìn đĩa bánh quy socola anh thích rồi lại nhìn miếng bánh trong tay cuối cùng liền cầm lấy một cái bánh đưa ra trước mặt anh: "ah?"

Phong An Huy vô thức lùi ra sau nhìn miếng bánh quy rồi tiến đến cắn một miếng: "rất ngon! "

Cô mỉm cười đá vào chân anh nháy mắt: " đương nhiên em làm mà! "

Anh gật đầu cầm lấy miếng bánh quy vừa làm vừa ăn, Uyển Ngưng chống tay vào cằm nhìn anh: " Thời tiết nay đẹp ghê á! "

Phong An Huy mở tủ lẩy thẻ đen ra đưa cho cô: " em đi mua sắm đi! "

-"

..." Cô cầm lấy thẻ đút vào túi hơi nhíu mày nhìn anh, Phong An Huy thấy cô nhìn mình như vậy thì hơi khó

hiểu: " sao vậy?"

Uyển Ngưng không một tiếng rồi cầm lấy điện thoại thở dài một hơi rồi đứng dậy đi ra sofa nằm đó lướt web giết thời gian

Cuối tuần hôm đó là ngày mà Uyển Ngưng được nhận vào công ty làm việc với vị trí nhân viên chính thức, Công ty có tổ chức một buổi tiệc chúc mừng nên buổi tối hôm đó cô không về nhà

- " alo...An Huy! Hôm nay công ty tổ chức tiệc nên em sẽ không ăn tối ở nhà...ừm! Rất đông người..em sẽ gửi vị trí cho em! Ừm...tạm biệt " Uyền Ngưng đứng ở hành lang nhà hàng gọi điện cho Phong An Huy rồi xoay người mở cửa đi vào bên trong

Lúc này mọi người đều đã ngồi vào chỗ của mình trò chuyện vui vẻ, Uyển Ngưng nhìn quanh không thấy còn chỗ trống đang không biết nên ngồi đâu thì Haeri gọi cô ra hiệu đến chỗ này: "Cô Khương! "

Uyển Ngưng nhìn về cậu em họ thấy còn mỗi chỗ của Haeri là còn trống liền đi đến ngồi xuống bên cạnh em ấy, mọi người xung quanh đều là các tổ trưởng trong công ty thấy cô là nhân viên mới mà lại dám ngồi bên cạnh tổng giám đốc liền đồ dồn ánh mắt về phía này

Haeri mỉm cười với Uyển Ngưng rồi cẩm ly của mình đứng dậy phát biểu vài câu rồi uống cạn ly của mình, mọi người thấy vậy liền vỗ tay chúc mừng sau đó cùng nâng ly bắt đầu bữa tiệc

- " tổng giám đốc! Tôi kính anh một ly "

- " tổng giám đốc..."

Mọi người thi nhau lên mời rượu Haeri lần nào cậu nhóc cũng mỉm cười rồi uống rượu với họ.Uyển Ngưng thấy mặt Haeri đỏ lên liền huých vào tay cậu ta nhắc nhở, Haeri quay sang nhìn cô mỉm cười hơi cúi xuống nói nhỏ: " em không sao! "

- " uống ít thôi! " Nói xong cô gắp cho Haeri món cậu thích, Haeri nhìn vào bát mình rồi ngẩng đầu lên nhẹ nhàng từ chối người chuẩn bị mời rượu cậu ta.Mấy tổ trưởng nhìn thấy cảnh tổng giám đốc ăn đồ mà cô nhân viên mới gắp cho liền không khỏi nhìn cô rồi nghĩ có lẽ đây là bạn gái bí mật của tổng giám đốc...tốt hơn là bọn họ không nên chọc vào

Ớ bên này, sau khi tắt điện thoại đi Phong An Huy nhìn bữa tối lãng mạn mà bản thân đã chuẩn bị không khỏi cảm thấy buồn phiền liền đi lên phòng làm việc.Hôm nay anh đã chuẩn bị một bữa tiệc nhỏ để nói một số chuyện với cô ai ngờ hồm nay Uyễn Ngưng lại không ở nhà
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 127


Nhưng làm việc chẳng tập trung một tí nào , cứ được một lúc Phong An Huy lại ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ thấy một tiếng đã trôi qua.Anh đặt bút xuống dựa ra sau xoay người nhìn ra cửa sổ, trăng hôm nay rất sáng rất thích hợp để đi dạo...

Nghĩ vậy, Phong An Huy liền đứng dậy đi về phòng cầm áo khoác và chìa khóá xe rồi tự nói với bản thân mình: " mình...chỉ đi dạo thôi..đi dạo.."

Bữa tiệc kết thúc lúc gần 10 giờ, Uyển Ngưng đi cùng mọi người đi ra ngoài cửa vui vẻ nói chuyện phía sau là

Haeri đi cùng với trợ lí thỉnh thoảng lại bóp mi tầm khi nghe trợ lí cắn nhẵn

Mọi người đứng ở sảnh nhà hàng đợi taxi đến đón , Haeri thấy vài nhóm đã rời đi liền đến bên cạnh cô hỏi nhỏ: " chị đi xe buýt à? Đi chung với em không? "

Uyển Ngưng nhìn ra bên ngoài trời sau đó khẽ lắc đầu: " chị đợi bạn trai đến! "

Quản lý nhân sự thấy hai người nói chuyện thân mật với nhau không khỏi nhíu mày lại nhìn chằm chằm vào cô rồi hừ một tiếng. Haeri nghe vậy hơi nhíu mày lại nhìn về phía cổng của nhà hàng rồi nói nhỏ: " tên bạn trai của chị chắc gì đã đến? "

Cô nghe vậy liền lườm cậu em họ: " không được nói thế!"

Haeri nhún vai khoanh tay trước ngực đợi trợ lí lái xe đến, mấy cô gái lúc này chú ý đến chiếc siêu xe đỗ ở bên đường từ đầu đang tính sang bên đó để chụp ảnh cùng với chiếc xe ai ngờ chủ của chiếc xe mở cửa đi ra bên ngoài nhìn về phía bọn họ

Haeri cũng nhìn về phía đó thấy người đàn ông kia đang đi về phía bọn họ liền chậc một tiếng rồi huých vào người bên cạnh đang bấm điện thoại.Uyển Ngưng lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn thấy Phong An Huy với bộ dạng cực kỳ đẹp trai đang đi đến liền mỉm cười với anh

Lần đầu tiên thấy thái độ lạnh nhạt của Phong An Huy, Uyển Ngưng cũng hơi bất ngờ liền chào mọi người đi về phía anh

" gì vậy? Sao cô ta lại đi về phía anh đẹp trai? Chẳng lẽ là bạn trai cô ta? "" mây tầng nào gặp gió tầng ấy! Bộ dạng kia của cô ta có lẽ chỉ nhìn thôi đã khiến người ta sợ chạy mất thì có!! "Nghe mấy cô đồng nghiệp nói chuyện, Uyển Ngưng cũng chẳng bận tâm lắm chỉ chú ý đến người đối diện.Thấy

Phong An Huy đã đi đến chỗ mình, Uyển Ngưng mỉm cười với anh: " Anh đến đón em sao?"

- " bên ngoài lạnh!" Nói xong anh cởi áo khoác ra khoác vào người Uyển Ngưng rồi ngẩng đầu nhìn người phía sau cô chính là Haeri

Phong An Huy không bận tâm đến mấy người xung quanh tiến lên hai bước nhìn Haeri rồi đưa tay ra: " Xin chào!

Tôi là chồng sắp cưới của cô ấy! "

Phong An Huy vẫn giữ thái độ lạnh nhạt nhìn vào người trước mặt không khỏi đánh giá một lượt. Haeri thấy vậy liền mỉm cười lịch sự bắt tay với anh: " chào anh!"

- " nghe thấy gì chưa? Anh ấy nói là chồng sắp cưới đấy..."

Mấy vị tổ trưởng lập tức quay sang nhìn Haeri rồi quay lại nhìn Phong An Huy khi nghe thấy câu nói của an-

h. Trong lòng họ thầm nghĩ hóa ra không phải là bạn gái của sếp tổng

Uyển Ngưng thấy anh bắt tay với em mình liền gãi vào bàn tay đang nắm tay mình ra hiệu, Phong An Huy nói tiếp: " tôi đến đón cô ấy về! Cảm ơn quý công ty đã chiếu cố! "

Nói xong liền xoay người ôm lấy Uyển Ngưng đưa cô đi về phía ô tô, cánh tay ôm ngang eo Uyển Ngưng vô thức kéo cô đi sát vào người.Uyển Ngưng hơi bất ngờ liền ngầng đầu lên nhìn anh nhưng Phong An Huy lúc này đã mở cửa xe chỉ chờ cô ngồi vào

- "..." Uyển Ngưng nhìn anh thêm một cái rồi ngồi xuống, anh cúi người thắt dây an toàn rồi đi qua bên kia.Khi

Phong An Huy ngồi vào trong xe, Uyển Ngưng lúc này liền tiến đến sát mặt anh: " anh ghen à?"

- "...không có!" Phong An Huy nổ máy, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía trước nhưng cuối cùng đã bị Uyển Ngưng bóp má ép quay sang nhìn cô: " lại bảo không đi! "

Nói xong cô hơi vươn người lên muốn hôn anh khi môi hai người sắp chạm vào nhau thì chiếc dây an toàn đã giữ cô lại không cho cô di chuyển thế là Uyển Ngưng thả anh ra không hôn nữa.Phong An Huy sững người mất vài giây khi thấy Uyển Ngưng từ bỏ việc hôn mình, anh mím môi tiến đến chủ động hôn rồi nói nhỏ: " tạm thời tha cho em! "

Nói xong còn vuốt nhẹ môi của cô, Uyển Ngưng tươi cười chỉ vào vô lăng: " lái xe đi thôi anh"

Phong An Huy hừm một tiếng cầm lấy túi xách của cô ném ra sau rồi lái xe đưa cô quay trở về nhà. Một tay cầm vô lăng, một tay nắm lấy tay cô rồi xoa bóp cái kiểu, Uyển Ngưng nhớ đến lúc Phong An Huy đi đến đón mình không khỏi cảm thấy anh ngầu lòi: " vừa rồi anh ngầu thật đấy!! Vô cùng đẹp trai "

- "chồng em lúc nào chả đẹp trai?" Phong An Huy quay sang nhìn cô một cách đắc ý, Uyển Ngưng quay đi chỗ khác bĩu môi không phản đối.Dù sao thì anh cũng nói đúng không có điều gì phải phản đối cả

Uyển Ngưng nghiêng đầu dựa vào cửa nhìn ra bên ngoài, ánh mắt thẫn thờ nhìn khung cảnh bên ngoài rồi nhẹ giọng giải thích: " cậu ấy là em họ của em... Hiện tại là tổng giám đốc của công ty.Vừa rồi em ấy nói muốn đưa em về khi không thấy ai đến đón!! "

Phong An Huy nghe xong cũng hơi sững người không nghĩ cô sẽ chủ động lên tiếng giải thích với anh.Phong An

Huy không khỏi mỉm cười hạnh phúc không bảo gì chỉ nắm tay cô thêm chặt hơn như muốn thể hiện lời nói của mình qua cái nắm tay ấy

Bầu không khí đang hết sức tình cảm thì âm thanh ọc ọc phát ra từ bụng của Phong An Huy khiến cho Uyển

Ngưng quay phắt sang nhìn chẳm chằm vào anh: " anh...chưa ăn tối à? "

-"...m! "

Khi về nhà, Uyển Ngưng muốn làm bữa tối cho Phong An Huy nên đi xuống phòng ăn nhưng vừa định mở cửa ra thì Phong An Huy ở phía sau vội vàng ẩn cửa lại không cho cô mở

Uyển Ngưng quay lại nhìn anh với ánh mắt khó hiểu: " anh làm gì vậy?"

Phong An Huy vội rụt tay lại rồi nắm lấy vai cô xoay về phía hành lang:" ờm...em lên phòng đi nghỉ ngơi để anh ăn qua cũng được không cần vất vả đến vậy đâu..!"

Thấy dáng vẻ thần thần bí bí này, cô không nhúc nhích chỉ đứng đó nhìn anh chằm chằm khiến cho Phong An Huy ngượng cuối cùng chỉ có thể thả tay ra.Uyển Ngưng thấy vậy liền gật đầu rồi mở cửa đi vào bên trong

Bên trong phòng ăn người hầu chưa dọn bữa tiệc nhỏ do anh chuẩn bị mà vẫn để nguyên mọi thứ chỉ là chưa dọn món lên, Phong An Huy liền đi lên phía trước đốt nến rồi quay lại nhìn cô hơi hất nhẹ cằm về phía bàn ăn ra hiệu mau đến đây

Uyển Ngưng thấy vậy liền tắt đèn trong phòng chỉ còn ánh nến lung linh thắp sáng cho căn phòng. Phong An Huy cẩn thận kéo ghế ra làm động tác mời: " ...anh đã chuẩn bị mọi thứ! "

Nhìn những cánh hoa hồng được rải trên bàn kèm với ánh nến lung linh tạo nên một khung cảnh hết sức lãng mạn.Uyển Ngưng ngồi xuống ghế quan sát xung quanh một lượt, lúc này người hầu đẩy cửa đi vào đem những món đồ ăn nhẹ đến cùng với một chai rượu vang

Một bữa tối lãng mạn, rất lâu rồi hai người chưa có thời gian rảnh mà ngồi nói chuyện tâm sự với nhau như thế bày này.Phong An Huy nâng ly rượu lên muốn cùng cụng ly với Uyển Ngưng, cô nhìn ly rượu vang của mình rồi mỉm cười nâng ly: " có chuyện gì quan trọng muốn nói với em sao?"

Nói xong liền cụng ly với anh ,Phong An Huy uống hết ly rượu của mình mỉm cười nhìn cô: " đúng là không giấu được em chuyện gì mà! "

" này...sao lại uống rượu trước như thế! Ăn trước đi đã! "Đang tính nói chuyện quan trọng thì Phong An Huy đã bị Uyển Ngưng trách móc vì chưa ăn gì lót dạ đã uống rượu rồi.Anh không còn cách nào khác ngoại trừ việc nghe theo lời của cô, một người ăn bít tết, một người thưởng thức bánh ngọt" Uyển Ngưng! Cuối tháng này chúng ta tổ chức đính hôn nhé? "Uyển Ngưng nghe xong câu này lập tức ngầng đầu lên nhìn anh thấy thái độ nghiêm túc của Phong An Huy, cô cúi đầu nở nụ cười không che dấu được sự hạnh phúc của mình

- " khụ...em cũng đang tính nói về việc chúng ta tổ chức đính hôn!"

Thấy Uyển Ngưng không có ý định phản đối ngược lại còn muốn nói về tiệc đính hôn của họ khiến Phong An Huy không kìm được nước mắt

" ơ...sao anh lại khóc? Đàn ông lớn đầu rồi khóc cái gì..." Uyển Ngưng hoảng hốt vội vàng rút khăn giấy vươn người giúp anh lau nước mắt" không...anh đang hạnh phúc quá mà..." Phong An Huy nắm lấy tay cô hôn lên mu bàn tay rồi áp vào má mìn-h.Đúng vậy, lúc này anh đang rất hạnh phúc, không ngờ bản thân lại có thể cưới con gái mình thầm thương trộmnho suot 5 nam ve lam vo roi!!
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 128: Đính hôn


Cuối tháng hai người khá là bận rộn tuy có sự chuẩn bị của dì Trần rồi nhưng một số việc vẫn phải có mặt. Uyển Ngưng sau khi thử vô số bộ váy cưới đã không còn sức lực, cô ngồi phịch xuống ghế sofa quay sang nhìn Phong An Huy đang thử vest

Cảm nhận thấy được ánh mắt của cô, anh quay sang mỉm cười rồi nói gì đó với nhân viên sau đó mới đi về phía

Uyển Ngưng. Anh đứng nhìn ở trên cao ngắm cô một lượt rồi hơi cúi xuống vuốt má Uyển Ngưng: " em mệt rồi à?

- "ừm..hơi mệt! "

Uyển Noãn đang lựa chọn váy cùng với dì Trần quay sang thấy hai người đang tình tứ với nhau liền nói: " còn rất nhiều bộ váy cần phải thử ấy chị! "

Phong An Huy quay lại nhìn hai người họ rồi quay sang nhìn xem có ai đang chú ý đến bên này không sau đó cúi xuống hôn trộm lên môi cô: " tiếp tục thôi!"

Lễ đính hôn được tổ chức ở bãi biển với sự tham gia của gia đình hai bên và một số người bạn của cô dâu chú rể.

Bầu không khí ở bãi biển hôm nay rất vui vẻ náo nhiệt, dì Trần nhìn qua nhìn lại không thấy bóng dáng của con trai đâu liền bảo Giang Ngộ đi tìm còn bản thân tiếp tục đi tiếp khách

Chú rể mặc vest trắng lịch sự từ xa đi đến, dì Trần trông thấy liền thúc giục: " mau lên! Sắp đến giờ rồi! "

Phong An Huy mỉm cười không nói gì nhanh chóng đi đến chỗ dì. Trong lòng không khỏi hồi hộp và sốt ruột, cuối cùng thì anh cũng đã có thể chính thức đưa cô về nhà rồi

Khi hoàng hôn dần buông xuống là lúc buổi lễ bắt đầu , cô dâu từng bước đi vào sảnh tiệc. Phong An Huy liền đi xuống cách hai phần ba bục cao, khi thấy cô đến bên mình liền nhẹ nhàng đưa tay ra

Uyển Ngưng thấy vậy liền khoác lấy tay anh rồi cùng anh đi đến nơi bục cao có bác Phong đang đứng

Mẹ Khương nhìn con rể đẹp trai tuấn tú trong lòng không khỏi buồn nhưng cuối cùng bà đã gạt bỏ hết tất cả mọi

thứ thay vào đó là niềm vui.Vui khi được thấy con gái mình đã lấy được chồng

Thấy con gái và con rể trao nhẫn cho nhau, mẹ Khương quay đi lén lau nước mắt của mình che giấu đi sự xúc động của mình.Ông Khương thấy vậy liền vỗ vỗ vào lưng an ủi vợ của mình. Uyển Noãn đứng thấy mẹ mình lén lau nước mắt liền rời chỗ với bạn trai đi đến ôm mẹ mình như muốn an ủi bà

Nhìn chiếc nhẫn đeo ở ngón áp út, Uyển Ngưng ngẩng đầu lên mỉm cười với anh đầy hạnh phúc.Lễ đính hôn của hai người tổ chức đơn giản, không cầu kì và cũng không có quá nhiều khách mời. Cô dâu chú rể nhận được rất nhiều lời chúc phúc của mọi người

- " Con dâu! đây là quà của mẹ! Chúc hai con hạnh phúc "

Uyển Ngưng nhận lấy hộp quà của mẹ chồng, cô nở nụ cười ngọt ngào : " con cảm ơn mẹ! "

Phong An Huy giúp Uyển Ngưng cầm lấy món quà của mẹ, chú Phong mỉm cười đưa tay xoa đầu cô: "chúc con hạnh phúc! "

- "con cảm ơn ba!"

Phong An Lạc cùng một người đàn ông đi đến chỗ của bốn người, trên tay anh ta đang bế một đứa nhỏ.Nhìn xuống thấy hai người đang nắm tay nhau trông rất giống một gia đình nhỏ ba người: " chúc anh chị hạnh phúc !! "

- " Ba Mẹ! Anh ! Chị dâu! chúc mừng hai anh chị " Người kia mỉm cười cầm lấy món quà từ người phía sau tặng cho hai người.Dì Trần tiến đến: " Uyển Ngưng! Đây là Bắc Diên "

Người bên cạnh Lạc Lạc liền mỉm cười bất tay với Phong An Huy tươi cười nói: "em có món quà nhỏ dành tặng cho hai anh chi! "

Người phục vụ theo sau liền đưa món quà cho Bắc Diên , anh ta nhận lấy rồi đem đến tặng cho hai người.Phong

An Huy quan sát người đàn ông này một lượt đánh giá tổng quan một hồi khi bị Uyển Ngưng huych vào tay thì mới giật mình, anh lập tức mỉm cười rồi nhận món quà

Mọi người đứng nói chuyện vui vẻ với nhau, người đến tham dự buổi tiệc cũng không ngừng chúc phúc cho hai người

Ở một góc nọ, có hai người đang đứng từ xa nhìn về phía này.Người đàn ông lớn tuổi nhìn về phía Uyển Ngưng không kìm được mà xúc động, người theo sau liền đưa khăn cho ông lão: " chủ tịch..."

" con bé đã lớn rõ..." Ông lão nghẹn giọng, cầm lấy khăn lau đi những giọt nước mắt hạnh phúc của mình. Người bên cạnh đang tính lên tiếng thì Phong An Huy đột nhiên nhìn về phía hai người, ánh mắt lượt qua bọn họ rồi cúi xuống nói gì đó với Uyển Ngưng"...chủ tịch! Đến giờ ngài phải lên máy bay rồi ạ! " Người thư kí bên cạnh không ngừng nhắc nhở, người đàn ông kia nhìn cô thêm vài cái rồi xoay người rời đi một cách lặng lẽBuổi tiệc kết thúc vào lúc hơn nửa đêm, Uyển Ngưng ngồi dựa vào ghế co người trên sofa vừa ngắm trăng vừa thưởng thức hoa quả

Phong An Huy đẩy cửa đi ra ngoài ban công đến chỗ cô rồi cúi xuống hồn lên má : " Thơm thế...vợ anh rất thơm!

Em có chuyện gì mà ngồi thẫn thờ ở đây thế? "

Uyển Ngưng lắc đầu cầm lấy ly rượu lên đưa cho anh rồi cầm ly của mình nhẹ nhàng cụng ly: " em đang nghĩ xem nên quản lý anh như thế nào!! "

Phong An Huy nghe xong liền mỉm cười nhập một ngụm rồi nháy mắt: " thân thể và mọi thứ của anh! Em hãy quản lí tất cả!! "
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 129: Cuộc sống sau đó


Từ sau khi lễ đính hôn diễn ra, cả hai người đều tập trung vào công việc và sự nghiệp của mình

Uyển Ngưng vẫn tiếp tục làm việc tại công ty do Haeri điều hành , công việc sau đó khá là thuận lợi không có gì bất tiện Đồng nghiệp trong công ty cũng rất vui vẻ và thần thiện, cô cũng có thể làm quen thêm được rất nhiều các mối quan hệ khác thỉnh thoảng sẽ có vài đồng nghiệp nam đến bắt chuyện ngỏ ý muốn mời cô đi ăn nhưng

Uyền Ngưng đều từ chối khéo léo

Về phía Phong An Huy, anh không chỉ tham gia học ở trường mà còn đi thực tập ở các công ty khác nhằm nâng cao kĩ năng cho bản thân để có thể thành lập một công ty riêng cho bản thân.Ban đầu định sẽ chỉ tập trung vào việc vẽ tranh thôi nhưng Phong An Huy lại muốn học thêm kĩ năng quản lí nên đã đi học thêm

Thế mà đã hai năm trôi qua, cả hai người đều đã trưởng thành hơn, đều có sự nghiệp ổn định và phát triển.Chỉ riêng việc kết hôn là chưa thấy kế hoạch gì cả

Uyển Ngưng nằm gối đầu lên cánh tay của anh quay sang trách móc: " Sao anh bảo lần cuối?"

Phong An Huy cười hì hì hôn lên má cô lên tiếng dỗ dành: "tại vợ anh quyến rũ quá ấy mà "

Uyền Ngưng đẩy Phong An Huy ra: " gần 6 giờ rồi! Anh còn không dậy đi làm đi?"

- " chậc...nay anh sẽ nghỉ một buổi" Phong An Huy cúi đầu hôn lên vai của cô, một tay không ngừng x** n*n ngực Uyển Ngưng.Đột nhiên anh nhoài người đè cô xuống dưới thân mình: " thêm một lần cuối! rồi anh sẽ đi làm

"1

- " không...mau tránh xa em ra...."

Phong An Huy rời khỏi giường là lúc 7 giờ hơn, anh đi xuống giường với tâm trạng cực kỳ tốt tuy đã vận động cả đêm nhưng không có dấu hiệu mệt mỏi.Uyển Ngưng nằm trên giường nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm về phía anh

Trong hai năm nay, hai người vẫn rất tình cảm thậm chí còn mặn nồng hơn.Và cả hai có quan hệ nhưng đều dùng biện pháp an toàn nên Uyển Ngưng cũng chẳng quá lo lắng về việc sẽ mang thai

Phong An Huy quần áo chỉnh tề đi ra ngoài, chỉnh sửa cà vạt rồi đi đến bên giường cúi xuống hôn lên môi cô: " hôm nay vợ nghỉ đi nhé? Buổi trưa anh sẽ về với vợ "

"rồi rồi!! Đi làm đi không muộn" Uyển Ngưng xua đuổi muốn Phong An Huy nhanh chóng đi làm để cô có thể nghỉ ngơi.Phong An Huy thấy vậy không khỏi trách móc: "vợ không lo cho anh à?"" ngoan! Ra ngoài đóng cửa lại! cho em ngủ không tối anh ngủ sofa đấy " Uyển Ngưng quay lại nhìn Phong An Huy với ánh mắt cực kì không vui.Anh mặc ác vest hẳn hoi đứng suy ngẫm: " tối đổi chỗ thử một lần cũng hay..."Uyển Ngưng lim dim không quan tâm đến anh nữa cuối cùng nhắm mắt đi ngủ.Phong An Huy thấy cô ngủ liền mỉm cười hôn lên má cô rồi rón rén rời khỏi phòng

Khi Uyển Ngưng tỉnh lại là vào gần giữa trưa, cô bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại s* s**ng lung tung mãi mới tìm thấy điện thoại.Thấy người gọi là mẹ, Uyển Ngưng liền bừng tỉnh giật mình ngồi dậy

- "alo.mẹ! Có chuyện gì sao ạ?" Cô mở loa ngoài lên cầm theo điện thoại rời khỏi giường đi vào trong phòng tắm vệ sinh cá nhân. Bà Khương ở đầu dây bên kia thấy con gái đã nhấc máy liền hỏi: " thế bao giờ con mới đồng ý kết hôn? Hai đứa đã đính hôn từ lâu rồi mãi không kết hôn...thế có xích mích gì hay không? Mau đồng ý kết hôn đi! mẹ

cho co chau lam roi "

Uyển Ngưng biết mẹ sẽ nhắc đến việc này không khỏi cảm thấy đau đầu: " mẹ! năm nay con mới 23 tuổi! Vẫn còn sớm để kết hôn.con vẫn đang tuổi chơi mà "

- " không được!! 23 tuổi già rồi! Mau kết hôn cho mẹ không thì hai đứa làm cách nào thì làm nhất định phải có cháu trong năm nay.Nếu năm sau không có thì đừng nhận bà già này làm mẹ nữa! Bà bạn bằng tuổi mẹ đã có cháu từ lâu rồi đấy...con làm thế nào thì làm! Nói nhẹ không nghe thích nặng lời hả?" Nói một tràng dài, bà

Khương trực tiếp tắt máy. Uyển Ngưng thấy vậy định gọi lại cho bà ai ngờ lại thấy bà đã chặn mình

- "... "

Về chuyện kết hôn, mọi người trong gia đình hai bên đều đã giục hai người kết hôn đến cả Phong An Huy cũng từng ngỏ ý muốn kết hôn vào năm trước nhưng Uyển Ngưng đã từ chối.Cô thấy bản thân vẫn còn rất trẻ chưa muốn lập gia đình, chưa muốn có con thậm chí nhiều khi cô còn quên bản thân đã có chồng rồi

Uyển Ngưng không muốn kết hôn sớm, Phong An Huy cũng đồng ý với cô không nhắc đến vấn đề kết hôn nữa.Thỉnh thoảng mẹ cô và bố sẽ gọi điện đến nhắc nhở hai người

Đang đắp mặt nạ dưỡng da thì Phong An Huy xuất hiện ở cửa đứng ở đó ngắm nhìn cô.Uyển Ngưng quay sang nhìn: " anh về rồi à? Ăn cơm chưa?"

- "anh đang chờ em! "

Uyển Ngưng ngắm nhìn bản thân trong gương chỉnh sửa lại mái tóc rồi vẫy tay: " qua đây buộc tóc giúp em "

Phong An Huy nhận được lệnh liền đi đến cầm dây buộc lên giúp cô buộc mái tóc gọn gàng: " vừa rồi... mẹ gọi cho

em a? "

"ừ! Vẫn chuyện kết hôn ấy " Cô thờ ơ nói rồi nhìn anh trong gương đang tỉ mỉ sửa tóc cho mình.Phong An Huy hơi mím môi lại ngầng đầu lên nhìn cô trong gương: "em nghĩ sao?""nghĩ gì?"" chuyện kết hôn ấy..." Phong An Huy dừng lại một vài giây sau đó cẩn thận buộc tóc cho cô.Nhìn động tác của anh, cô chỉ mỉm cười sau đó quay lại đưa tay lên vuốt má Phong An Huy một cách nhẹ nhàng: "anh biết mà...em chơi vẫn chưa có đã! “- " ...được! Nghe theo em hết" Phong An Huy nắm lấy tay cô nhẹ nhàng hôn lên lòng bàn tay sau đó đan tay lại: " em nói gì anh đều nghe em cả! "

Uyển Ngưng thấy vậy gật đầu hài lòng kéo anh đi ra bên ngoài: " đi ăn cơm thôi! "

Sau đó thì cả hai không ai nói gì liên quan đến việc kết hôn sinh con nữa.Phong An Huy vẫn tiếp tục công việc và

Uyển Ngưng cũng vậy

Nhưng gia đình hai bên lại khác, hai bà đã mong muốn có cháu từ rất lâu nhưng hai đứa mãi không có tiến triển gì mới làm cho cả hai không khỏi lo lắng

Một lần nọ, hai người theo thường lệ sẽ đến ăn cơm ở nhà ba mẹ Phong vào cuối tuần. Dì Trần lén kéo Phong An Huy ra một bên nắm chặt lấy cổ tay anh nói: " hôm nay con theo mẹ đi kiểm tra sức khỏe! "

- " kiểm tra sức khỏe? Sao phải kiểm tra chứ? con vẫn rất bình thường mà mẹ! " Phong An Huy nhìn mẹ mình với ánh mắt cực kỳ khó hiểu, dì Trần lại thêm sốt ruột nói: " lỡ con bất lực ở khoản kia thì sao? Kiểm tra cho chắc! Mẹ đã đặt lịch hẹn với bác sĩ rồi! Nhất định hồm nay mẹ sẽ đưa con đi "

Phong An Huy nghe xong không khỏi đen mặt: " con không làm sao cả! "

- " thế sao mãi không có gì? Mẹ chỉ đợi mỗi con thôi đấy! "

Anh quay lại nhìn Uyển Ngưng đang nói chuyện vui vẻ với gia đình em gái, nhìn cháu mình cũng có chút ghen tị rồi lại quay sang nhìn mẹ mình: "vợ con chưa muốn! "

- "...nếu con không nhanh tay cần thận thằng khác xen vào! Lúc đấy đừng có kêu bà già này " Dì Trần đe doạ xong hừ một tiếng rồi lạnh lùng rời đi

Phong An Huy nghe xong chỉ nhún vai cho qua nhưng vừa đi được một bước, anh suy nghĩ gì đó vẻ mặt có chút hoảng hốt như mới nhận ra điều gì đó rất nghiêm trọng: "chết tiệt...không được! "
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 130: Du Lịch


Một ngày của mùa hè khi cả hai người cùng nhau đi du lịch nghĩ dưỡng ở một bãi biển nổi tiếng.Nhìn Uyển Ngưng mặc bikini liền màu đen cùng với áo khoác trông cực kỳ quyến rũ nằm trên ghế thưởng thức đồ uống, từng động tác của cô khiến cho Phong An Huy không nhịn được mỉm cười ngây ngốc ở đó

Uyển Ngưng đẩy kính râm lên nhìn Phong An Huy đang ngây ngốc trong bề liền ngoắc ngoắc tay: " ở đó làm gì?

Lên đây "

Phong An Huy tủm tỉm nghe theo lời cô lập tức từ bể bơi đi lên, Uyển Ngưng vắt chéo chân rồi nầng chân lên chọc vào bụng anh: " không tệ nha! Dáng rất đẹp "

Phong An Huy mỉm cười giữ lấy bàn chân cô rồi cúi xuống hôn lên mu bàn chân Uyển Ngưng: "tí về phòng anh sẽ cho em sờ! "

Uyển Ngưng mỉm cười đặt ly nước xuống bàn rồi ngồi dậy đưa cho anh áo thun : " đi dạo chứ?"

Phong An Huy mặc áo vào rồi đưa tay ra chủ động nắm lấy tay cô.Hai người cùng nhau đi dạo trên bãi biển khiến cho không ít chàng trai và cô gái quay đầu lại nhìn

Phong An Huy cúi xuống nhìn người con gái bên cạnh mình rồi lại nhìn những người xung quanh đang nhìn bọn họ: "..."

- " sao thế?" Cảm nhận được bàn tay đang nắm tay cô bỗng siết chặt thêm, Uyển Ngưng nhẹ giọng hỏi an-h.Phong An Huy giật mình rồi khẽ lắc đầu, Uyển Ngưng cũng không nói gì nữa nhưng khi ngửi thấy mùi hương của đồ ăn bay đến cô liền huých anh: " thơm quá! Mau mua cho em đi!"

Phong An Huy cúi xuống nhìn cô cười rồi thả tay ra: " đứng yên ở đây đợi anh "

Cho đến khi Phong An Huy quay lại thì có vài người con trai đang vây quanh nói gì đó với Uyển Ngưng.Anh sải dài bước chân mặt tức tối đi đến phía sau cô nhìn chằm chằm vào những người đang có ý tiếp cận vợ của mình

Uyển Ngưng dường như cảm nhận được có người đang ở sau lưng liền quay lại tươi cười đi đến khoác tay anh: " cảm ơn vì lời mời nhưng chồng tôi sẽ không vui nếu tôi tham gia "

Mấy người kia thấy vậy liền vội vàng xin lỗi rồi nhanh chóng rời đi, Phong An Huy đưa đồ ăn cho cô nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào đám người vừa rồi.Uyển Ngưng cắn một miếng thịt nướng ngẩng đầu lên muốn chia sẻ cho anh cùng thưởng thức thấy vậy liền mỉm cười rồi vịn vai Phong An Huy xuống ép anh nhìn xuống: "

An Huy! Nhìn em!!! "

Phong An Huy cúi xuống nhìn cô ánh mắt trở nên dịu dàng yêu thương: " sao thế?"

- " thử một miếng! Hương vị không tệ đâu "

Anh nhìn xiên thịt trong tay rồi cúi xuống ăn thử theo lời Uyển Ngưng mỉm cười dịu dàng: " cũng tạm...chúng ta về chứ? "

Cô nghe xong không khỏi cứng họng tự dưng cảm giác đang có nguy hiểm tới gần mình.Nhưng chưa kịp trả lời đã bị anh cưỡng chế lôi về khách sạn rồi

Tối hôm đó sau khi thưởng thức bữa tối ngoài trời sang trọng với chồng xong , Uyển Ngưng muốn được đi dạo nhưng người đối diện nhất quyết không đồng ý muốn về phòng tặng cho cô một bất ngờ

Ban đầu cô cũng hơi nghi ngờ nhưng trông anh cũng rất có lòng thành nên cô đã đồng ý quay trở về phòng.Căn phòng xa hoa hướng ra biển tối hôm đó tắt đèn từ rất sớm chỉ còn ánh nến lung linh đầy mờ ảo

Uyền Ngưng mặc váy ngủ gợi cảm nằm trên giường không khỏi khó hiểu, sau khi lên phòng thì anh ép cô đi thay quần áo sau đó là lên giường đợi anh làm gì đó

Đột nhiên chiếc màn được kéo ra, Phong An Huy mặc áo choàng tắm đi đến bên cạnh vô tình làm lộ ra đôi chân dài của anh.Uyển Ngưng liếc một cái lập tức hiểu ý, cô nâng tay lên sờ vào dây buộc ở bên hông rồi nhẹ nhàng kéo xuống

Chiếc áo choàng theo đó mà mở ra phơi bày toàn bộ cơ thể của anh ra trước mắt cô.Uyển Ngưng nhìn một lượt đánh giá từ trên xuống dưới xem xét cơ thể của anh rồi ánh mắt dừng lại ở bên dưới

Phong An Huy hơi cúi xuống bịt mắt cô lại ngôi xuống bên giường một tay v**t v* đùi Uyển Ngưng rồi dịch vào bên trong

Cả người cô run lên đưa tay kéo tay của Phong An Huy ra khỏi mắt mình.Anh mỉm cười tiến đến ôm cô ngồi lên đùi cúi xuống hôn lên môi rồi hôn xuống cổ, xương quai xanh...

Kì nghỉ dưỡng kết thúc một cách tốt đẹp , khi hai người xuống sân bay có mẹ Trần và mẹ Khương đến đón hai người.Phong An Huy theo sau kéo vali đi đến chào hai người: " mẹ! "

Uyển Ngưng tươi cười lao đến ôm chầm lấy cả hai người: " con về rồi ạ!! con nhớ hai người quá! "

Mẹ Trần hôn lên má Uyển Ngưng: " hai đứa đi chơi có vui không? "

- " vui ạ! Con có mua quà cho mẹ người đó ạ "

Mẹ Khương vỗ vỗ vào lưng con gái: " mua quà làm gì không biết! Sao không dùng tiền đấy để đi chơi với chồng con đi? "

Mẹ Trần thấy hai mẹ con nói chuyện liền kéo con trai sang một bên nói nhỏ: " thế nào? Hai đứa đã lên kế hoạch gì chưa? "

- "sắp rồi mẹ! " Phong An Huy mỉm cười kéo vali đi về phía Uyển Ngưng.Nhìn dáng vẻ thần bí này của anh, mẹ

Trần hơi nhíu mày lại sau đó bật cười vui mừng đi đến xoa đầu con trai: " được phết đấy nhỉ thằng nhóc này! "
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 131: Mang thai


2 tháng sau, Uyển Ngưng nhăn nhó bước ra khỏi nhà vệ sinh đây đã là lần thứ 4 trong ngày cô chạy vào nhà vệ sinh nôn khan.Phong An Huy đang họp ngầng đầu lên thấy vẻ mặt tái nhợt của Uyển Ngưng không khỏi lo lắng: " sao thế? "

" không biết! Em...cảm thấy hơi khó chịu trong người!! Đã mấy ngày nay rồi " Uyển Ngưng nằm phịch ra ghế gối đầu lên đùi anh nhắm mắt lại một tay đưa lên sờ bụng.Phong An Huy nghĩ ngợi vài giây rồi mỉm cười đưa tay vuốt tóc cô: " đợi anh một tí! Anh sẽ đưa em đi bệnh viện khám nhé? "" chắc mấy ngày là sẽ hết thôi mà..sẽ không sao đâu! " Uyển Ngưng mở mắt ra ngước lên nhìn anh, Phong An Huy lắc đầu đóng máy tính lại dường như có chút nôn nóng: " không được! Chuyện này rất quan trọng "Sau đó anh đi vào trong phòng thay đồ lấy cho cô một chiếc áo khoác giữ ấm cơ thể.Nhìn ra ngoài trời thấy ánh nắng chói chang đang chiếu vào phòng rồi lại cúi xuống nhìn chiếc áo trên người

-"..."

Trên đường đi, Phong An Huy gọi điện nói chuyện với ai đó liên tục. Cuộc gọi này vừa kết thúc thì lại có người khác gọi đến nói gì đó mà đưa đi khám, nghe qua có vẻ đang nhắc đến cô đây mà

- " chúc mừng gia đình! Hiện tại cô đang mang thai được hơn hai tháng rồi! " Vị bác sĩ trước mặt mỉm cười nói lời chúc mừng với hai người, Phong An Huy nhìn giấy siêu âm tươi cười cảm ơn bác sĩ rồi dịu dàng đưa cô trở về

Uyển Ngưng vẫn trong trạng thái chưa hiểu gì từ khi ở bệnh viện rồi trở về nhà mẹ chồng thông báo tin mừng với gia đình.Ai ai cũng vui vẻ chúc mừng cho hai người rồi nói cái gì mà tổ chức hôn lễ rồi nghỉ ngơi các thứ

Khi nằm trên giường, Phong An Huy ôm cô ở bên cạnh ngủ thì lúc này Uyển Ngưng mới hoàn hồn giật mình quay phắt sang để anh xuống dưới thân túm cổ áo Phong An Huy quát: " chết tiệt! Anh lừa em? Phong An Huy!!!"

Nghe vợ gọi thẳng tên, Phong An Huy giơ hai tay lên đầu hàng: " anh xin lỗi vợ! Nào nằm xuống cẩn thận một chút lỡ ảnh hưởng đến con "

Phong An Huy nhẹ nhàng kéo cô nằm xuống bên cạnh nhẹ nhàng hôn lên trán Uyển Ngưng.Cô cắn răng trừng mắt nhìn anh: " A...anh dám chơi em à? Anh..anh to gan lắm "

- " không lên tức giận! Ngủ sớm đi vợ! " Phong An Huy nằm nghiêng nhẹ nhàng dỗ dành Uyển Ngưng cho cô nguôi giận sau đó mới nhẹ giọng giải thích: " anh sợ em sẽ bỏ anh! Lỡ như có tên nào xen vào..."

Phong An Huy không dám nói tiếp vì thấy nét mặt đen kịt của Uyển Ngưng, biết bản thân đã nói sai anh liền xin lỗi rồi giải thích một cách nghiêm túc và chân thành: " thật ra thì anh có chút ghen tị với Lạc Lạc! Anh cũng muốn có một đứa con với em!! Chúng ta chỉ sinh một đứa thôi nhé? Uyển Ngưng...sinh một đứa con cho anh được không em"

- "...hừ! em sẽ không bỏ anh đâu đồ ngốc!" Uyển Ngưng hừ một tiếng quay phắt đi không thèm nhìn anh. Phong An Huy mỉm cười hôn lên má cô: "'ừ! Là anh sai!"

Uyển Ngưng im lặng không nói gì nữa, cô nắm nhắm mắt suy nghĩ đến điều gì đó đột nhiên mở mắt ra nhìn người bên cạnh: " đây là món quà mà anh nói đó sao? "

Phong An Huy đang ngắm nhìn cô nghe vậy liền mỉm cười không trả lời.Nhớ đến khoảng thời gian nghỉ dưỡng, anh có nói muốn tặng quà cho cô vào đêm đó cứ tưởng Phong An Huy sẽ dâng thân thể của mình lên cho cô ai ngờ đó lại là một chiếc bụng lớn

" anh đã lên kế hoạch từ khi nào? " Nghĩ đến việc bản thân đã bị lừa, Uyển Ngưng nghiễn răng ken két muốn đánh anh nhưng vẫn cố gắng kiềm chế.Phong An Huy suy nghĩ vài giây rồi trả lời: " hùm... có lẽ là ngay chiều hôm đó!! "" ...không nói chuyện với anh nữa!! " Uyển Ngưng xoay người đưa lưng về phía Phong An Huy không nói chuyện với anh nữa mặc kệ anh ở bên cạnh nói gì thì nói, hỏi gì thì hỏi nhưng nhất quyết Uyển Ngưng không mở miệng ra nói nói một cầu gìUyển Ngưng đêm đó nằm suy nghĩ rất nhiều dù sao cũng đã lỡ mang thai rồi cũng nên sinh đứa bé ra rồi kết hôn với anh vậy.Dù gì hai người cũng đã đính hôn từ rất lâu rồi cũng đã đến lúc kết hôn lập gia đình vậy...

Sau đó, Phong An Huy đã xin nghỉ phép dài hạn cho cô để ở nhà dưỡng thai.Chuyện này cô còn không cả biết chỉ khi Haeri gọi điện đến chúc mừng rồi thông báo Uyển Ngưng mới biết tất cả đều có sự sắp xếp của Phong An Huy

" cẩn thận! Đi chân đất lạnh lắm mau đi dép vào "" vợ thích ăn dưa hay táo?"" trời lạnh lắm mau vào nhà đi!! "Vừa bắt đầu nghỉ ngơi, Phong An Huy đã đeo bám cô suốt ngày không rời nửa bước. Anh theo sát cô cẩn thận chăm sóc từng tí một, nhìn dáng vẻ này Uyển Ngưng không nhịn được mỉm cười mà gõ vào đầu anh

Mẹ Trần và mẹ Khương lên kế hoạch tổ chức hôn lễ cho hai người.Về chuyện kết hôn hay tổ chức ở đâu đều đã được quyết định sẵn, tất cả cũng đã được chuẩn bị sẵn sàng chỉ chờ một cái gật đầu của Uyển Ngưng

Thời gian hôn lễ diễn ra vào cuối tuần sau, trong khi Uyển Ngưng còn đang khá bất ngờ vì độ nhanh chóng của nó thì nhận được cuộc điện thoại chúc mừng từ một người

- " alo..Ai vậy?"

Người bên kia im lặng một lúc rồi mới lên tiếng, nghe giọng của người đó như nghẹn ngào sắp khóc: " nghe nói con sắp kết hôn...chúc mừng con nhé! "

Uyển Ngưng sững người không nhận ra là ai nhưng sau một khoảng im lặng, cô chợt nhớ đến người " ba " của mình: " ...cảm ơn chú! "

- "Ừm!...Tuần sau con kết hôn sao?"

Uyển Ngưng cúi xuống nhìn đôi bàn tay của mình sau đó bấm chặt vào lòng bàn tay: " đúng vậy!..chú... nếu có rảnh hãy đến dự lễ kết hôn! "

Dù sao ông ấy cũng là người sinh ra cô, tuy có lẽ họ sẽ không thể trở thành một gia đình nhưng được tham dự hôn lễ của con gái sẽ là một niềm vui lớn nhất đối với người cha

Người kia im lặng một lúc, cô còn nghe thấy tiếng xịt xùi qua loa điện thoại cũng có chút không kìm được nước mắt.Có lẽ khi mang thai, cảm xúc của cô khá là nhạy cảm nên dễ bị xúc động...

Phong An Huy đi ra thấy Uyển Ngưng dường như sắp khóc liền vội vàng lao đến bên cạnh đang tính nói thì bị cô cản lại nên anh chỉ đành ngồi im lặng ở bên cạnh lặng lẽ giúp cô lau nước mắt

Cuộc gọi điện thoại kết thúc sau vài câu nói của hai người, Phong An Huy lúc này mới nhẹ giọng hỏi: " sao vậy?

Có chuyện gì sao em? "

" không...vừa rồi là một người.. quen gọi đến chúc mừng thôi! " Uyển Ngưng cầm lấy giấy trên tay anh tự lau nước mắt của mình rồi quay sang cầm lấy đĩa hoa quả mà cô đang thèm ăn: " sao không có hoa quả lạnh?""ăn đồ lạnh không tốt cho sức khỏe!" Phong An Huy ngồi xuống bên cạnh đưa tay lên sờ vào bụng cô xoa một cách nhẹ nhàng và cần thận: " tất cả mọi thứ đều đã chuẩn bị xong đầy đủ hết rồi ""...có phải anh đã lên kế hoạch rồi lừa em đúng không?" Uyển Ngưng quay phắt sang mở to mắt nhìn an-h.Phong An Huy phì cười khẽ nhún vai: " anh có làm cái gì đâu? ""lại không? Chậc! Em bị ép cưới...em không cưới đâu!!! " Uyển Ngưng bĩu môi tỏ ra giận dỗi anh, đúng lúc này mẹ Khương từ ngoài đi vào nghe thấy liền tức giận: " không cưới cái gì mà không cưới? Cả nhà đã chuẩn bị xong hết rồi...con mà vớ vẩn thì đừng trách mẹ "Tuy miệng thì nói thế nhưng mẹ Khương rất vui vẻ khi con gái đồng ý kết hôn với An Huy. Có con rề như thế này thì phải giữ chắc trong tay không để tuột mất, và lí do quan trọng hơn chính là bà sắp có cháu bế nên hiện tại bà đang rất rất vui vẻ

Nhìn mẹ mình huýt sáo đi vào trong nhà bếp miệng thì cười không ngừng làm cho cô bĩu môi: " chậc... mẹ em mong tống em ra khỏi nhà kìa "

"cũng tốt mà! Đến ở với anh " Phong An Huy thân mật áp má mình vào má cô cưng nựng nói.Uyển Ngưng vì sự thân mật này có chút không thoải mái liền lạnh lùng đẩy anh ra: " em đã ở với anh từ năm 18 tuổi đấy!! "" Thì ở bên anh đến cuối đời thì thôi" Phong An Huy kéo tay cô ra rồi dựa đầu vào bờ vai của Uyển Ngưng, Cô chỉ có thể thở dài rồi thưởng thức hoa quả của mìnhMẹ Khương ở trong nấu đồ tẩm bổ cho Uyển Ngưng xong liền đi ra ngoài: " con bé này sao ngồi như thế này?

Nằm ra cho thoải mái "

Uyển Ngưng nằm ườn ra ghế xua xua tay: " con vẫn thoải mái mà! "

Mẹ Khương chậc một tiếng cẩm lấy đĩa hoa quả đặt lên bàn rồi đưa tay sờ bụng cô: " cháu của bà..."

-"..."

Mẹ Trần đi vào bên trong thấy ba người đang ngồi ở sofa liền đi đến đẩy con trai ra ngồi xuống bên cạnh cô: "

Uyển Ngưng! con thấy thế nào rồi? "

Hai bà ngồi bên cạnh cùng nhau sờ vào bụng phẳng của Uyển Ngưng khiến cô bất lực không biết nói gì hơn. Phong An Huy đứng dậy đi đến ngồi đối diện nhìn hai người mẹ: "...mẹ! Nay mẹ đến đây có chuyện gì? "

Mẹ Trần nghe vậy liền lườm con trai một cái đành phải bỏ tay ra khỏi bụng Uyển Ngưng để đem album ảnh cho cô xem: " đây là những mẫu váy cưới đều được may theo số đo của con! Con xem ưng mẫu nào "

- "ơ? Số đo...con đã đi đo bao giờ đâu?" Uyển Ngưng không khỏi cảm thấy khó hiểu vì cô chưa đi đo quần áo bao giờ nên chăng biết số đo là bao nhiêu.Người đối diện ưỡn ngực nói : "' anh đã đo cho em!"

_ "

Mẹ Trần xua tay: " ai đo cũng không quan trọng! con xem đi "
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 132


Mẹ Trần đặt một album vào lòng rồi mở ra cho cô xem, Uyển Ngưng nhìn từng mẫu váy một cách tỉ mỉ ngắm nghía một lúc lâu rồi mới lật đi.Thấy dáng vẻ nghiêm túc của cô, Phong An Huy không nhịn được mà mỉm cười cảm giác hạnh phúc khi thấy cô nghiêm túc đến như vậy.

Lựa đi lựa lại thì cô đã chọn ra được hai bộ bản thân thích nhất trong album.Mẹ Trần nhìn vào liền bảo: " đây là bộ

An Huy chọn cho con đấy! "

Cô nghe xong liền ngẩng đầu lên nhìn anh, cả hai vô tình chạm mắt nhau trong vài giây rồi mỉm cười không nói gì.Ở với nhau từ năm 18 tuổi đương nhiên là sẽ hiểu rõ mọi thứ về nhau rồi

Vài ngày trước lễ cưới diễn ra, Uyển Ngưng cắn răng đi qua đi lại suy nghĩ rồi lại lẩm bẩm điều gì đó, Uyển Noãn thấy chị gái cứ đi đi lại lại thỉnh thoảng lại ghi chép điều gì đó đã được một lúc rồi, hơi nhíu mày rồi nói: " chị bình tĩnh xem nào? Có chuyện gì mà cứ đi đi lại lại thế? Làm em đau hết đầu rồi này!! "

Uyển Ngưng dừng lại nhìn em gái một cái rồi bóp mi tâm: " chị đang đau đầu đây này!! "

Uyền Noãn nghe xong liền hét lớn: " mẹ lên đây xem này! Chị Uyển Ngưng bị đau đầu rồi "

Bịch bịch... tiếng bước chân dồn dập chạy lên trên ngày càng gần, mẹ Khương lao vào bên trong hỏi: " sao đau

dลิ่น? "

-"..."

Uyển Noãn thản nhiên ngồi v**t v* chú mèo huơ huơ tay: " chị ấy bảo đau đầu! Lại còn đi đi lại lại nữa! Không tốt chút nào "

Mẹ Khương liền đi đến hỏi: " sao mà căng thẳng? "

- " khủng hoảng tiền hôn nhân!! " Uyển Ngưng suy nghĩ một cách nghiêm túc rồi nói với mẹ

Mẹ Khương nghe xong không biết nói gì hơn chỉ nhẹ nhàng vỗ vai cô: " hãy coi như nó chỉ là một bữa tiệc thông thường "

Nói xong mẹ liền đi xuống dưới tiếp tục công việc trang trí nhà cửa, Uyển Ngưng chậc một tiếng ngồi xuống giường. Tuy hôn lễ chỉ còn vài ngày nữa là sẽ đến nhưng tất cả kế hoạch của đám cưới thì cô chẳng biết cái gì cả ngoài việc ở nhà và dưỡng da làm móng.Đã gần một tuần không gặp anh, cô cũng khá tò mò không biết Phong An Huy bận gì mà không gọi điện hỏi thăm tình hình của hai mẹ con

- " Uyển Noãn! Em đặt gà rán đi...chị hơi thèm "

Uyển Noãn nhanh tay cầm lấy điện thoại lên đặt hàng rồi liệt kê món cho Uyển Ngưng chọn.Mấy ngày hôm trước, anh rể đã chuyển tiền cho cô để mua đồ cho chị gái và muốn mua gì thì mua nên Uyển Noãn rất hào phóng mà đặt tận 2 suất lớn

Nhưng khi hàng được đem đến thì Uyển Ngưng lại chỉ ăn một miếng nhỏ rồi đứng dậy.Uyển Noãn đen mặt lên tiếng: " sao chị không ăn? Chị bảo em đặt mà!!! "

Uyển Ngưng quay lại đặt tay lên bụng cúi xuống nói : " con chị lại không muốn ăn! Em bảo Nghiên Dương ấy!!"

- " không...bọn em đang giận nhau " Uyển Noãn bĩu môi nghe chị gái nhắc đến bạn trai mình không khỏi nghĩ đến việc đó rồi lại càng thêm tức giận.Suy nghĩ một lúc, Uyển Noãn cầm điện thoại lên chụp ảnh

Cô nhìn một cái rồi đi rửa tay sạch sẽ, Uyển Ngưng nhìn mọi người đi qua đi lại trong phòng khách trang trí căn nhà.Mẹ Khương cũng rất bận rộn nhưng khi thấy Uyển Ngưng đang đứng ở giữa nhà nhìn mọi người liền đến đuổi cô về phòng: " không thấy ở đây rất bụi sao? Đi lên phòng đi đừng làm vướng chân người khác! "

Uyển Ngưng hơi lắc đầu: " con có làm cản trở mọi người gì đâu?"

Mẹ Khương lập tức đẩy cô về phía cầu thang: " đi đi! Vướng chân quá đấy"

Đang tính quay người đi thì Nghiên Dương hớt hải chạy vào trong trên tay còn cầm một túi đồ ăn vặt lớn: " cô! Chị

"Nghiên Dương ấy hả? Uyển Noãn nó ở trên lầu!" Mẹ Khương mỉm cười chẳng cần Nghiên Dương hỏi đã nói ngay cho cậu biết vị trí của Uyền Noãn." con cảm ơn cô! "Mẹ Khương nhìn Nghiên Dương rồi quay sang đánh vào vai Uyển Ngưng: "đi lên phòng!!"

Uyển Ngưng vâng một tiếng rồi xoay người đi lên phòng, Nghiên Dương thấy cô đi tới liền mỉm cười: " chúc mừng chị! "

" cảm ơn em! Công việc dạo gần đây như thế nào rồi? "" vẫn thế chị ạ! Vẫn như mọi khi thôi"Hai người nói chuyện với nhau hỏi thăm qua một chút, Uyển Noãn ngồi ở sofa tầng 2 thấy Nghiên Dương liền hừ một tiếng quay phắt đi.Uyển Ngưng mỉm cười rồi vẫy tay tạm biệt: " dỗ con bé đi nhé! "

Nói xong liền đi vào phòng ngủ để lại hai người ở phòng khách tầng 2, Nghiên Dương nhìn quanh không thấy ai liền đi đến giơ túi đồ đến trước mặt Uyển Noãn rồi cúi xuống hôn vào má cô bé: " đồ em thích nè! Sao không trả lời tin nhắn...với sao em lại không nghe điện thoại của anh? "

Vừa rồi Uyển Noãn đã đăng một dòng trạng thái ' Nhâm nhi một mình ' cùng với ảnh gà rán. Nghiên Dương đọc được lập tức phi vào siêu thị mua những đồ cô bé thích đem đến dồ bạn gái

" em tưởng anh không quan tâm đến em? "" đâu có! Anh yêu em nhất mà "Uyển Noãn lạnh lùng đẩy Nghiên Dương ra: "ọe! "

- "ọe gì? Hết dỗi anh nhé? "

Cặp đôi bên ngoài mặn nồng tình cảm bấy nhiều thì Uyền Ngưng trong phòng lại tức giận vì không thể gọi được cho Phong An Huy. Từ sáng đến giờ cô chưa thể gọi điện được cho anh, nhắn tin thì anh không trả lời gọi điện thì không nghe máy làm cho Uyễn Ngưng sốt ruột
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 133


Uyền Ngưng lầm bẩm tự hỏi anh đang làm gì mà không nghe điện thoại đang tính gọi điện cho mẹ chồng thì anh gọi đến.Vừa bắt máy, Phong An Huy đã bị nghe mắng

- "anh làm gì mà nhắn tin không trả lời, gọi điện thì không nghe máy thế hả!!!"

Người ở đầu dây bên kia chỉ cười nhẹ: "anh bận một tí...quên không cầm điện thoại ấy mà "

-"…chậc.."

Không thấy cô nói gì nữa, Phong An Huy vội vàng lên tiếng dỗ ngọt cô.Uyển Ngưng hừ một tiếng hít một hơi sâu rồi nhẹ giọng hỏi: " thế có cần em giúp gì không?"

- " không cần đâu! Mấy việc này anh làm được mà "

Cô không nói gì thêm , dù sao anh cũng đã bảo vậy rồi thì cứ để cho anh làm vậy.Bọn họ cũng đã là người trưởng thành, mấy việc nhỏ cũng có thể tự xử lí được

Uyển Ngưng kể cho anh nghe về những hoạt động nhàm chán của mình trong mấy ngày qua đang nói chuyện thì có người đến tìm nên cô đã tắt máy để đi làm đẹp

Ở đầu dây bên kia, Phong An Huy đặt điện thoại xuống ghế hơi kêu lên một tiếng rồi nhìn chiếc chiếc kẹp đang lấy những mảnh thủy tinh ra khỏi da.Vị bác sĩ thấy vậy liền nhanh tay gắp hết mảnh nhỏ rồi bôi thuốc băng bó cho Phong An Huy

Chú Phong đứng ở một bên không khỏi nhíu mày lại: " đã điều tra ra chưa?"

- " hiện tại vẫn đang điều tra ạ!" Người phía sau lập tức nên tiếng trả lời lại, chú Phong gật đầu nhìn chằm chằm vào vết thương trên người Phong An Huy : " nhất định không để bị thương! "

- " con biết rồi!! "

Cứ thế đã đến ngày tiến hành hôn lễ, từ buổi sớm bãi đỗ xe của đại bản doanh Phong gia đã chật kín người đi đi vào vào tấp nập.Ngôi biệt thự cổ kính đã được trang hoàng thêm rực rỡ và không kém phần trang trọng

Các khách mời tiến vào trong đại sảnh nói chuyện cười đùa với nhau, người hầu trong nhà đi đi lại lại bận rộn từ lúc tờ mờ sáng để đón khách.

Nhìn đại sảnh rộng lớn đang dần trở nên chật kín, Uyền Noãn rụt cổ lại rồi xoay người chạy vào trong phòng cô dâu: " Chị ơi! Đám cưới này quy mô lớn thật đấy"

Người con gái đang nhìn bản thân mình trong gương nghe xong thì quay lại mỉm cười: " ...chị cũng không có biết nó sẽ to như thế này..."

- " thưa cô..cô đừng di chuyển!! " Người thợ trang điểm khi thấy Uyển Ngưng di chuyển liền hoảng hốt nói. Cô nghe xong thì gật đầu rồi ngồi im lặng

Uyển Noãn đứng ở bên cạnh nhìn Uyển Ngưng rồi mỉm cười: "vịt hóa thiên nga liền"

- "...đi ra chỗ khác chơi đi " Uyển Ngưng cầm lấy đĩa đồ ăn sáng nhẹ đã được chuẩn bị cho mình ăn thêm vài miếng nữa.Có lẽ tí nữa cô sẽ không thể ăn gì cho đến khi bữa tiệc của kết thúc

Cảm nhận thấy bên ngoài càng ngày càng ồn ào náo nhiệt, Uyển Ngưng không khỏi thở dài.Sở dĩ ban đầu cô nghĩ đám cưới cũng sẽ được tổ chức đơn giản thôi vì lễ đính hôn được tổ chức cũng rất giản dị không cầu kì vậy mà lần này lại tổ chức một cách hoành tráng đến như vậy

Ngày hôm qua cô và gia đình đến địa điểm tổ chức thì mới sửng sốt khi thấy độ hoành tránh của đám cưới.Mặc dù cô có chút không muốn tổ chức quá xa hoa nhưng anh thì trái lại dường như muốn cả thế giới biết đến đám cưới của bọn họ vậy đó

-" đã xong chưa?" Mẹ Trần đẩy cửa đi vào bên trong xem tình hình ở bên này nhìn con dâu xinh đẹp đã chuẩn bị xong thù không khỏi vui mừng tiến đến hỏi: "xinh lắm! Con của mẹ rất xinh "

Mẹ Trần cầm lấy chiếc khăn voan lớn từ tay thợ trang điểm muốn tự mình đeo lên cho cô, mẹ đi ra sau cẩn thận cài lên tóc Uyển Ngưng rồi cúi xuống ngắm nhìn cô một lượt không khỏi gật đầu hài lòng: " quá xinh... buổi tiệc sắp bắt đầu rồi! Con nên ăn thêm một ít nữa và đã nhớ hết quá trình rồi chứ? "

Uyển Ngưng ăn miếng bánh mà mẹ Trần đút cho rồi gật đầu lia lịa, hôm qua cô cũng đã được phổ cập một số kiến thức về thủ tục đám cưới của gia tộc

Mẹ Trần sau đó phải tiếp khách nên đã vội vàng rời đi, các thợ trang điểm kiểm tra một lượt rồi sau đó đưa cô đến sofa ngồi chờ

- " hình như đây là phòng của cô dâu..." Tiếng nói từ bên ngoài vang đến tiếp theo là tiếng ngõ cửa cộc cộc, Uyển Ngưng ngồi ở trong nghe thấy rõ tất cả liền bảo họ đi vào

Cánh cửa mở hé ra, một cô gái ló đầu vào bên trong khi thấy Uyển Ngưng liền đẩy cửa đi vào: "xin chào! "

- "u là trời..không ngờ cái đám cưới tổ chức với quy mô lớn thật đấy nha "

Ba cô gái đi vào trong phòng ngó nghiêng căn phòng một lượt rồi đi đến sofa quan sát Uyển Ngưng. Thâm Di nhìn dáng vẻ lộng lẫy của Uyển Ngưng không kìm được mà nhấc điện thoại lên chụp mấy kiểu: "xinh thế?"

Ninh Kiều ngó nghiêng một lượt: " Chậc... tiền tổ chức đám cưới này chắc phải đủ để tớ nghỉ làm từ bây giờ rồi về quê nghỉ hưu luôn ấy!! "

Quan Hiểu ngồi phịch xuống ghế: " biết hôm cậu thông báo kết hôn bọn này đã mất mấy ngày để đi tìm đồ không?...Tưởng đơn giản tí thì mặc bộ hoa hòè hoa sói kia!! "

Ninh Kiều nghe xong thì cười phì nhanh chóng mở ảnh ra cho Uyển Ngưng xem: " cười chết mất luôn ấy! Cậu ấy tính mặc bộ này đi đám cưới cậu "

Nhìn bộ quần áo đỏ xanh trong hình, Uyển Ngưng phì cười khẽ lắc đầu: " thể này làm sao mà có người yêu được hả? "

Quan Hiểu hất mái tóc dài ra sau tỏ ra kiêu ngạo nói: " chị đây không cần!! "

- "mà lúc cậu gửi thiệp đến , lúc đó nhà tôi đang có khách ấy nhìn cái hộp mà ai cũng sốc luôn!! "

Uyển Ngưng ban đầu cũng chỉ nghĩ sẽ chỉ là một tấm thiệp nhỏ ai ngờ đó lại là một chiếc hộp bên trong còn tặng kèm cho mọi người một chai nước hoa và một bông hoa nhỏ để cài trước ngực

Bốn người đang nói chuyện hăng say về tấm thiệp và đám cưới, bỗng nhiên Quan Hiểu hỏi một câu khiến Uyển Ngưng sững người: " ...mà chồng cậu như thế nào? Có đẹp trai không? Bọn tớ chưa có nhìn mặt chồng cậu bao

giờ hết!"

- " đúng rồi! Lần trước tiệc đính hôn lúc đó bọn tôi bận nên không đi tham dự đi! " Thẩm Di nhanh chóng tiếp lời

Quan Hiểu, Cô nghe xong thì mỉm cười đang tính nói thì bên ngoài có người gõ cửa
 
Back
Top Dưới