Ngôn Tình Vị Thiếu Gia Khó Chiều

Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 100: Say rượu


Ở trên phòng, Uyển Ngưng đẩy cửa phòng ra dìu anh vào giường nằm.Cứ đi vài bước loạng choạng là Phong An Huy lại ôm cô thêm chặt hơn thỉnh thoảng sẽ lại hôn lên gáy, lên cổ rồi lên tai khiến cho Uyển Ngưng rất nhột

Cô trực tiếp đẩy anh xuống giường, Phong An Huy lập tức đá văng dép đi xa quơ quơ xung quanh như đang muốn tìm một cái gì đó để ôm

Uyển Ngưng thấy vậy liền cầm lấy cái gối ném vào người cho anh tự ôm lấy cái gối đó.Phong An Huy đang không tỉnh táo tưởng là cô liền ôm chầm lấy cái gối rồi nói: " Uyển..Ngưng!! năm..s.sau chúng ta...kết hôn đi!!

Anh... không chịu nổi nữa rồi...."

Cô nghe xong thì phì cười cúi xuống gần sát lại với anh hơn rồi hỏi: " chịu gì cơ? "

- " hì hì...chúng ta. không..anh sẽ yêu em suốt đời!! "

Nói xong Phong An Huy hôn chụt lên chiếc gối khiến cho Uyển Ngưng đơ người ra trong vài giây rồi cô phì cười.Cô không thể ngờ khi say anh lại ngốc nghếch như vậy đó, đến nỗi còn hôn cả gối

Sau khi đảm bảo anh đã ngủ say thì Uyển Ngưng đi xuống dưới nhà nấu canh giải rượu cho Phong An Huy, nào ngờ thấy em gái đang ngồi ở sofa xem tivi với mẹ

- " ơ...ba đi ngủ rồi sao mẹ? "

- " hừ..ông ấy đang trong nhà vệ sinh!! " Nghe giọng của mẹ là biết mẹ đang không vui vì ba say, cô nghĩ đến bộ dạng của anh thì cũng mỉm cười: " dù sao hiếm có dịp ba mới được say như vậy mà mẹ! thôi không sao đâu..."

Mẹ Khương hơi nhíu mày lại suy nghĩ một hồi rồi nói: "thằng bé ngủ chưa? "

Uyển Ngưng gật đầu đi vào bếp nấu canh giải rượu: " ngủ rồi ạ "

" hình như điều hòa ở phòng đấy hỏng rồi thì phải...Con lên xem tình hình đi! Có gì đưa thằng bé sang phòng con ngủ "" con biết rồi! "Mẹ Khương đứng dậy đi lấy hoa quả đem đến cho Uyển Noãn sau đó lại đi vào bếp ra hiệu cho cô đi lên phòng: "

hôm nay hai đứa ngủ chung với nhau đi! mai rồi tính tiếp "@

Uyển Ngưng hừm nhẹ một tiếng suy nghĩ vãi giây, gật đầu nhường phòng bếp cho mẹ rồi bản thân đi lên trên quan sát tình hình của anh

Vừa mở cửa ra, Uyển Ngưng đã thấy Phong An Huy đang cởi áo của mình.Vừa thấy cô vào, anh đột nhiên nở nụ cười ngây ngốc rồi giơ tay ra như một đứa trẻ đang đòi mẹ ôm: "Ngưng...Ngưng!! ôm ôm "

Uyển Ngưng phì cười rồi đi đến ôm anh vào lòng vỗ vỗ lên lưng: " sao lại cởi áo ra...bây giờ đang có tuyết đấy! "

- " tại...anh đang rất...rất nóng!! Haha..."

Uyển Ngưng thở hắt ra tự dưng bản thân lại phải chăm sóc một tên trẻ con thật là phiền phức sao sao ấy.Cô thả anh ra rồi đi tìm điều khiển của điều hòa trong phòng sau khi thao tác một hồi thì không thấy ấm lên , Uyển Ngưng bèn ôm anh lên để đưa anh sang phòng của cô

Vừa đề Phong An Huy dựa vào vai, khoảng cách giữa hai người rất gần nên cô có thể ngửi thấy mùi rượu nồng nặc ở trên người của anh.Đi được vài bước đột nhiên Phong An Huy ngẩng đầu lên quay sang nhìn cô rồi cười hì hì: " là Uyền Ngưng...là em có phải không nè? Hức...anh!! Rất ye...ưm a..anh buồn..."

Bất chợt Phong An Huy đẩy mạnh cô ra khiến cho cô lùi ra sau một vài bước, trong lúc đang không hiểu chuyện gì thì "huệ" một tiếng khiến cho cô đen mặt không thèm nghĩ gì lập tức lùi ra ra cách ra anh thêm vài bước.

Phong An Huy ăn được bao nhiêu nôn ra hết nhưng vốn dĩ buổi tối có ăn mấy đâu cả buổi toàn uống rượu với ba

Khương mà

Sau khi nôn hết tất cả những thứ tối nay đã cho vào bụng, Phong An Huy lảo đảo muốn tìm một chỗ nằm phịch xuống.Cô hơi cúi xuống nhìn thấy trên dép và ống quần đã dính một tí thứ dịch ...Cô không khỏi nhíu sau mày lập tức muốn đi ra khỏi căn phòng này

Chỉ sau vài phút, căn phòng đã nồng nặc mùi rượu và mùi của thức ăn khiến cho Uyển Ngưng khó chịu, cô xoay người rời khỏi phòng nhưng tay vừa chạm vào cửa thì liền quay lại nhìn anh , để anh lại ở đây thì cũng không tốt cho lắm.Uyển Ngưng đưa tay lên bịt mũi lại, đi vòng qua bên kia đến chỗ cửa sổ rồi mở ra để cho căn phòng bớt mùi

Nhìn Phong An Huy đang nằm dưới đất cô hơi nhíu mày lại nhanh chóng đi đến đưa anh ra khỏi căn phòng. Và thầm nghĩ sẽ cấm không cho anh uống rượu nữa ch mà uống rượu xong rồi lại như thế này thì thật là đau đầu

Trưa ngày hôm sau, Phong An Huy tỉnh dậy với tình trạng uể oải và cực kì đau đầu.Nhớ đến tối hôm qua mình đã uống hơi quá chỉ nhớ Uyển Ngưng đã đưa anh vào phòng ngủ và sau đó chẳng nhớ gì hết...Phong An Huy nhìn quanh căn phòng một hồi, liền biết đây là phòng của Uyển Ngưng liền cười mỉm

Anh không ngờ cô lại đưa anh đến phòng của cô ngủ như vậy, nhìn sang bên cạnh thấy một bát canh giải rượu nóng

Phong An Huy rời khỏi giường sau khi uống bát canh giải rượu, đứng đó một hồi anh không biết bản thân nên làm gì dù sao bây giờ cũng không còn sớm đã qua giờ ăn trưa rồi
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 101: Giận


Phong An Huy hơi cúi xuống đưa áo lên ngửi thấy cả người mình đang bốc mùi kinh khủng làm cho anh cực kỳ khó chịu liền đi vào trong phòng tắm.Nhưng chợt nhận ra nếu bây giờ mà cởi bộ đồ này ra thì anh sẽ mặc cái gì?

Trong lúc đang không biết nên mặc gì, Phong An Huy mới để ý đến túi đồ ở trên bàn

Sợ đó sẽ là đồ của Uyển Ngưng nên Phong An Huy không khỏi lưỡng lự không biết có nên mở ra xem không

Một hồi thì Phong An Huy mới rón rén đi đến vạch túi ra xem thì thấy là quần áo, bên trong còn có một bộ đồ dùng cá nhân dùng một lần nữa.Biết ngay đây là đồ Uyển Ngưng đã đem đến, Phong An Huy liền cầm vào trong phòng tắm

Tắm rửa sạch sẽ, xịt thêm một ít nước hoa, chỉnh trang lại mái tóc rồi anh mới dám rời khỏi phòng đi xuống bên dưới nhà để xem mọi người.Lúc này mọi người đang ngồi ở sofa xem tivi ,người đầu tiên mà anh muốn tìm chính là cô nhưng nhìn qua một lượt lại không có thấy Uyển Ngưng ở đâu.Mẹ Khương vừa ngẩng đầu lên thì thấy

Phong An Huy đang đứng ở cầu thang mỉm cười vẫy anh xuống dưới nhà

- " tiều Huy tỉnh rồi à? Uống canh giải rượu chưa? "

Anh cười ngượng khẽ gật đầu chào hỏi hai vị phụ huynh trong nhà : " bác trai! Bác gái...con uống hết rồi ạ! "

Vừa nói anh vừa nhìn quanh tìm bóng dáng của cô, mẹ Khương liền hiểu ý chỉ tay về phía phòng bếp: " con bé đang dọn cơm! Giờ mau ra ăn cơm thôi "

Thấy mọi người vì đợi mình mà chưa ăn cơm, Phong An Huy không khỏi cảm thấy có lỗi

Mẹ Khương đứng dậy đi đến chỗ anh nhẹ nhàng vỗ vai: " bác trai cũng vừa mới tỉnh thôi! Mau vào đây ăn cơm"

- "dạ vâng! " Anh mỉm cười xoay người đi sau hai bác đi vào trong phòng bếp.Uyển Ngưng đang bày thức ăn ra bàn vừa thấy anh đi vào, cô hừ lạnh một tiếng rồi quay đi đến bàn bếp

Phong An Huy thấy vậy lập tức hiểu ra bản thân đã làm gì đó không đúng với Uyển Ngưng nên khiến cô giận dỗi như vậy.Anh không nghĩ nhiều lập tức đi đến phụ giúp Uyển Ngưng bưng tô canh nhưng tay chưa kịp chạm vào đã bị Uyển Ngưng lạnh nhạt đẩy ra rồi cô tự mình bưng ra bàn

Phong An Huy sững người mất vài giây sau đó bẽn lẽn đi ra bàn ngồi bên cạnh Uyển Ngưng.Trong bữa cơm, không một ai nói chuyện với nhau khiến cho bầu không khí khá căng thẳng

Phong An Huy quay sang nhìn Uyển Ngưng rồi cố tình dịch ghế về phía này. Trông anh có một bộ dạng cực kỳ khúm núm không dám hành động dứt khoát khiến cho mẹ Khương phì cười rồi bà ho nhẹ một tiếng

Uyển Ngưng vô thức ngẩng đầu lên nhìn mẹ thấy bà đang cố gắng nhịn cười rồi lại quay sang nhìn Phong An

Huy đang khúm núm bên cạnh mình. Cô chỉ hừm một tiếng lấy ớt chuông đặt vào đĩa anh

Phong An Huy hớn hở khi Uyển Ngưng gắp thức ăn cho mình nhưng nhìn vào miếng ớt chuông trong đĩa làm cho anh rất khó xử. Vốn dĩ Phong An Huy không hề thích ớt chuông, điều này cô cũng biết nhưng vẫn gắp cho anh chứng tỏ bây giờ cô đang giận anh nên muốn trừng phạt anh đây mà

Thế là Phong An Huy nhắm mắt nhắm mũi cố gắng ăn hết chỗ ớt chuông mà Uyển Ngưng đã gắp cho

Cơm trưa xong xuôi, mẹ Khương đem cho anh một cốc canh giải rượu dặn dò một hồi rồi để cho hai người ở trong phòng bếp nói gì thì nói.Thấy không còn ai trong phòng bếp, Phong An Huy từ từ tiến đến lại gần với cô rồi đứng sát bên cạnh cản trở Uyển Ngưng rửa bát

- " Uyển Ngưng...anh...xin lỗi em mà! đừng giận anh nữa có được không?" Phong An Huy đứng ở bên cạnh năn nỉ ỉ ôi một lúc lâu với cô.Mãi lúc sau, Uyền Ngưng mới buông đĩa trong tay xuống quay sang nhìn anh mới ánh mắt nghiêm nghị: " vậy hãy nói cho em biết! Anh sai ở đâu? "

Nghe câu hỏi của cô, Phong An Huy lập tức trở nên nghiêm túc suy nghĩ đắn đo một hồi rồi mới dám đưa ra câu trả lời thích đáng nhất: " ờm...anh đã làm gì trong lúc say sao? "

Uyển Ngưng nghe xong quay phắt sang nhìn anh với ánh mắt giận dữ.Phong An Huy hoảng sợ lập tức nói lại: " ag...không phải! Vậy có phải anh không quan tâm em sao?"

- " h..hay là anh..anh..."

Phong An Huy càng nói thì vẻ mặt tức giận của cô càng bộc lộ rõ ra khiến cho anh hoảng sợ.Uyển Ngưng đen mặt cố gắng nói nhẹ nhàng nhất mức có thể: " em cho anh một cơ hội cuối...Nghĩ cho kĩ rồi hằng nói!!"
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 102: Tâm tư


Uyển Ngưng nói xong thì cả hai cùng im lặng, chỉ chăm chú nhìn nhau mà không nói một câu nào. Mãi cho đến lúc này, Phong An Huy mới nhận ra rằng cô đang muốn anh nhận sai và sửa chữa. Phong An Huy chú ý đến một đồng chai rượu đã uống hết được cất vào trong một góc liền hiểu ý

Anh mím môi lại cúi xuống úp mặt vào vai cô rồi nói khẽ: " anh xin lỗi... hồm qua anh uống hơi nhiều! Dù sao thì ngày hôm qua, khi được ra mắt giới thiệu với ba mẹ em! Anh đã rất vui nên có hơi lỡ đà..."

Uyển Ngưng hừm nhẹ một tiếng: "còn gì nữa?"

Phong An Huy trưng ra bộ mặt không hiểu, chẳng lẽ trong lúc say anh đã làm gì đó không đúng với cô hay sao?

Giọng anh bắt đầu lạc đi run rẩy hỏi: " a...anh đã làm gì có..lỗi với em sao?"

Uyển Ngưng lau khô tay đi quay lại nở nụ cười tươi rói rồi đưa hai tay lên má anh nhẹ nhàng nói: " ngoại trừ việc anh nôn ra phòng thì chẳng làm gì có lỗi với em cả!! "

Một câu nói nhẹ nhàng như sét đánh ngang tai làm cho Phong An Huy hóá đá mất vài phút. Uyển Ngưng mỉm cười vỗ vai anh rồi đi ra ngoài: " Chỗ đó giao cho anh đấy! "

Phong An Huy rơm rớm nước mắt vội vàng đuổi theo Uyển Ngưng cố gắng níu kéo cô lại: " điều em nói không phải sự thật đúng không...Mau nói anh nghe đi mà!! "

Uyển Ngưng bị Phong An Huy ôm lại không khỏi thở hắt ra, nhẹ nhàng vỗ vào bàn tay đang ôm bụng của mình:

" hôm qua anh còn hôn cái gối , giữa trời lạnh như thế này còn cởi áo... rồi còn n...ưm.."

Uyển Ngưng chưa kịp nói hết đã bị Phong An Huy bịt miệng lại không cho nói nữa.Anh đỏ bừng mặt ngầng đầu lên nhìn cô với ánh mắt đỏ hoe: "a..anh không muốn nghe!! "

Nhìn thấy bộ dạng này của Phong An Huy, Uyển Ngưng cũng có chút sững người mở to mắt nhìn anh. Rồi cô đầy tay anh ra, đưa tay lên lau nước mắt của anh giọng đầy vẻ không vui: " bao tuổi rồi mà vẫn còn khóc nhè? Nín mau...nếu để người khác nhìn thấy em sẽ đánh anh đó "

Uyển Ngưng giơ tay lên doạ sẽ đánh anh như đang dỗ một đứa trẻ mới lớn. Phong An Huy thấy vậy lập tức chui vào trong lòng của cô , Uyển Ngưng thở hắt ra tự dưng thấy bạn trai mình thật trẻ con nhưng vốn dĩ anh có lúc nào trưởng thành trong mắt cô đâu? @

Sau một hồi thì Phong An Huy mới chịu đi rửa bát cùng nhưng bắt cô phải đứng canh mới chịu

Nhìn Phong An Huy lúng túng không biết rửa, cô phì cười sau đi đến chỉ tận nơi: "anh phải rửa từ trong ra..."

Nhưng rồi cuối cùng thì cô rửa bát còn Phong An Huy tráng lại một lần nữa.Uyển Noãn ngó đầu vào trong bếp thấy hai anh chị đang rửa bát chung với nhau, ngập ngừng một hồi rồi mới đi vào hỏi khẽ: " anh chị! Em muốn hỏi? "

Uyển Ngưng cùng Phong An Huy giật mình quay lại nhìn, nhìn thấy biểu cảm của hai người làm cho Uyển Noãn có chút nghi ngờ họ đã làm gì đó mờ ám nên không khỏi nhìn hai người bằng ánh mắt cảnh giác: " hai người làm gì mà lại giật mình thon thót như vậy hả? "

Uyển Ngưng vội vàng rửa tay cầm lấy khăn lau sạch tay đi rồi mới hỏi: " có chuyện gì?"

- " hừm..sắp đến sinh nhật tên đầu gỗ kia...em không biết nên tặng gì cho đầu gỗ! " Uyển Noãn nhíu mày lại khi bản thân vẫn mãi chưa thể chọn quà sinh nhật cho cậu ta dù gì thì cậu ta đối xử rất tốt với cô bé

Uyền Ngưng thấy vậy liền nở nụ cười khoanh tay trước ngực nhìn em gái với ánh mắt nghiêm túc: " hai đứa có quan hệ gì? "

Uyển Noãn nghe xong thì đăm chiêu suy nghĩ cuối cùng rồi mới trả lời: " thầy giáo và học trò? Không phải!! Chắc chắn cậu ta là chân sai vặt của em "

- " Giang Nghiên mà biết chắc sẽ đánh em đó..." Uyển Ngưng mỉm cười, nghiêng đầu nhìn em gái của mình: " thế ngày bao nhiêu sinh nhật? "

" ngày 25..." Mấy ngày nay, Uyển Noãn đã rất đau đầu không biết nên chọn quà gì cho Giang Nghiên cuối cùng thì mới hỏi chị gái.Hôm nay lại có cả anh rể ở đây thì cũng tiện hỏi xem nên tặng quà gì cho con traiUyển Ngưng quay sang nhìn anh: " nếu là anh thì anh muốn được tặng gì!"

"hẹn hò!!" Phong An Huy nghe xong dứt khoát trả lời mà không cần suy nghĩ.Uyển Ngưng thấy điều này không thể được liền xua tay gạt bỏ ý kiến của anh đi: " thế thằng bé có thích cái gì đặc biệt không?"" học..."Uyển Ngưng gật đầu: " thế tặng sách đi! "

Uyển Noãn nghe xong lập tức phản bác: " có món quà gì đặc biệt hơn không? Nghe đơn điệu quá "

Cô quay lại thấy anh đã rửa bát xong xuôi liền đem hoa quả đến cho Phong An Huy gọt vỏ rồi cô đi tìm điện thoại lên mạng tra xem lên tặng quà gì cho con trai

Uyển Noãn thấy vậy liền nhìn chị mình với ánh mắt khó hiểu: " chị chưa tặng quà cho anh rể lần nào hay sao? "

Phong An Huy nghe xong lập tức quay phắt lại nhìn chằm chằm vào Uyển Ngưng , cô lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn Uyển Noãn rồi lại quay sang nhìn anh mỉm cười ,đi thêm vài bước đến chỗ anh, đưa tay lên nhẹ nhàng v**t v* má của Phong An Huy: " tặng nhiều rồi là đằng khác!.. trước tiên giải quyết xong chuyện của em đi đã "

Uyền Noãn hừ một tiếng chống tay vào hông nhìn chị gái: " em đang tính cứ trực tiếp chuyển tiền cho cậu ấy! "

- "...món quà thực tế đấy nhưng không được đâu "

Phong An Huy gọt táo xong liền đặt vào đĩa đưa ra cho hai người, Uyển Noãn thở hắt ra: " ngày 25 này là tổng kết lớp! Hôm đó sẽ là buổi cuối bọn em gặp nhau..rồi nghỉ đông sang mùa xuân sẽ bắt đầu thi "

Uyển Noãn thở hắt ra cứ nghĩ đến việc bản thân sắp không thể gặp đầu gỗ thường xuyên cũng có chút buồn trong lòng
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 103: Chạy bộ


Uyển Ngưng nhìn ra tâm tư của em gái liền phì cười nhớ đến mấy lần dì Trần đã rủ bản thân đi lên chùa để cầu may mắn. Dù sao em gái cũng sắp thi cũng nên đi lên chùa cầu may cũng tốt, nghĩ vậy Uyển Ngưng liền bảo: " chị biết có một ngôi chùa cầu tình duyên với cầu thành đạt khá là linh đấy! Hai đứa sắp đi thi cũng nên thử đi xin lộc

chu? "

Uyển Noãn nghe xong cũng thấy hợp tình hợp lí liền hỏi địa chỉ để bao giờ có thời gian rảnh nhất định sẽ đi xem

thử như thế nào

Thấy em gái có hứng thú, Uyển Ngưng liền viết địa chỉ đưa cho Uyển Noãn. Cầm tờ địa chỉ trên tay, cô bé cẩn thận gập lại rồi cất vào trong ốp điện thoại

- " thế thôi!! Em đi học đây" Uyển Noãn xong việc liền chạy nhanh ra khỏi phòng bếp, Uyển Ngưng nhìn bóng dáng của em gái thì phì cười quay lại nhìn anh: " anh rửa xong rồi à? "

Phong An Huy cầm miếng táo đem đến đút cho cô ăn: " đúng vậy! "

Uyển Ngưng gật đầu hài lòng: " từ giờ việc rửa bát sẽ giao cho anh! "

Anh mỉm cười tiến đến cắn phần còn lại của miếng táo mà Uyển Ngưng đang ăn rồi hôn cô: " phần thưởng?"

Cô mỉm cười nhón chân lên hôn lên môi anh thêm một lần rồi lại hôn lên má: " phần thưởng của anh đó!! "

Phong An Huy cực kỳ vui muốn được cô hôn thêm lần nữa liền ôm lấy Uyển Ngưng mà làm nũng: " hôn...hôn một

เล็ท ทนัล!! Hun..Hun..."

Uyển Ngưng phì cười thấy bộ dạng làm nũng chẳng khác nào một cậu nhóc đang tính hôn anh thêm lần nữa nhưng khi nhìn thấy người ở cửa liền giật mình trực tiếp đẩy anh ra: " khụ..."

Anh thấy cô đang vui vẻ đột nhiên đẩy anh ra nét mặt trở nên ngượng ngùng, ánh mắt không ngừng nhìn ra sau.Phong An Huy lập tức quay lại thì thấy mẹ Khương đang đứng ở cửa vẻ mặt sửng sốt nhìn hai người

Sáu ánh mắt nhìn nhau ngượng ngùng sau cùng thì mẹ Khương ho lên một tiếng phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng: " khụ...mẹ lấy cốc nước "

Nói xong bà đi nhanh vào trong lấy cốc nước rồi rời đi, lúc đi ngang qua anh mẹ Khương còn nháy mắt một cái khiến cho Phong An Huy đỏ bừng mặt

Khi không còn ai nữa, Phong An Huy lập tức úp mặt vào vai cô để giảm đi sự xấu hồ.Cô cười không ngậm được miệng lại nhưng vẫn cổ gắng an ủi anh dù sao thì cảnh tượng mà anh làm nũng cũng hơi ... một tí mà mẹ cô lại nhìn thấy bộ dạng vừa rồi chắc cũng sẽ thay đổi cái nhìn về anh

Buổi chiều khi Phong An Huy đang lượn lờ không biết làm gì trong lúc Uyển Ngưng đang ngủ thì ba Khương đi xuống dáng vẻ cực kỳ nghiêm túc

- " đi ra ngoài chạy bộ không? thiếu gia?"

Phong An Huy ngãi đầu ngượng ngùng nói: " bác cứ gọi cháu là An Huy ạ! "

Ba Khương hừm một tiếng rồi gật đầu đi ra ngoài mở cửa: " vậy thì...An Huy...đi chạy bộ không?"

- "dạ có ạ!! " Phong An Huy cực kỳ vui vẻ xin phép ba Khương lên nhà thay đồ cho thoải mái rồi hai người đi ra ngoài chạy bộ

Khi Uyển Ngưng dậy cũng phải là hơn 4 giờ lười biếng đi xuống nhà mà không thấy Phong An Huy đâu. Từ lúc cô tỉnh đã không thấy anh ở bên,mọi khi Phong An Huy thường sẽ nằm bên cạnh chờ cô tỉnh sau đó anh sẽ đòi hôn cho bằng được ai ngờ hôm nay lại không thấy ở bên cạnh

- " mẹ! Anh ấy đầu rồi?"

Mẹ Khương đang lau chùi một số đồ không thèm quay lại mà trả lời cô: " ra ngoài với ba con rồi! "

Vừa dứt lời, Uyển Ngưng thấy bóng dáng hai người đi vào trong sân nhà. Thấy vậy Uyển Ngưng liền đi ra ngoài thẩy hai người đi vào với bộ dạng vui vẻ

- " Ba! Hai người đi đâu vậy? "

Ba Khương tươi cười vỗ vỗ vào vai anh: " ba đưa thằng bé đi chạy bộ!!..hai đứa nói chuyện với nhau đi! Ba đi thay đồ "

Phong An Huy nhìn cô mỉm cười, Uyển Ngưng nhìn người anh ướt đẫm mồ hôi liền nhíu mày lại lấy khăn giấy lau mồ hôi giúp anh vừa lau vừa nói: " Chạy ướt hết người rồi! Mau đi về phòng nhanh "

Phong An Huy thấy cô cằn nhằn liền mỉm cười ngoan ngoãn đi theo Uyển Ngưng lên phòng

Đợi mãi mà anh mới tắm xong , cô chống tay vào tường chặn đường không cho anh đi. Ánh mắt nhìn chằm chăm vào anh: " nói! Anh đã nói gì với ba em hay sao mà ba em thay đổi thái độ nhanh đến vậy? "

Phong An Huy giơ tay lên ra vẻ đầu hàng: " không! Anh không làm gì hết! "

" vậy thì đã có chuyện gì xảy ra?"" chẳng có chuyện gì cả! Chỉ là hôm nay ba em đưa anh đi chạy ở công viên có gặp mấy bác người quen của ba em! Họ khen anh không ngừng sau đó ba em giới thiệu anh cho bọn họ biết! " Phong An Huy nhớ lại chuyện baKhương đã giới thiệu anh cho mọi người ở đó không khỏi mỉm cười

Dừng một lúc, Phong An Huy lại nói tiếp: " ba em giới thiệu với họ anh là con rể của ba em đó "

Nói đến đây Uyển Ngưng đỏ mặt lập tức xoay người, Phong An Huy mỉm cười lập tức đi đến ôm cô từ phía sau: " anh đã rất vui...vợ à! "

Vừa nói Phong An Huy vừa hôn vào cổ Uyển Ngưng vừa sờ xuống chiếc nhẫn trên tay của cô thầm nhắc cho cô biết việc hai người đã đính hôn với nhau bây giờ chỉ cần một buổi tiệc để thông báo chính thức cho hai bên gia đình biết
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 104: Chương ngoại ( 1 )


Ngày 25, hôm nay là ngày cuối cùng của năm học tức là ngày cuối học sinh cuối cấp gặp nhau ở dưới mái trường cấp 3

Uyển Noãn bừng tỉnh khỏi giấc mơ khi nghe thấy tiếng của mẹ vọng lên : " Uyển Noãn!!! Sắp muộn học rồi !! "

Uyển Noãn bừng tỉnh vội vàng bật dậy xem đồng hồ thấy đã là 6 giờ 32 phút. Cô hoảng hốt vội vàng chạy vào nhà tắm thay đồ vội vàng trang điểm qua rồi chạy xuống nhà ăn sáng

Uyển Noãn vội cầm cặp chạy xuống nhà mà quên mất món đồ ở trên bàn học của mình

Ba Khương đang ngồi thưởng thức trà không khỏi lắc đầu khi thấy con gái hấp tấp như vậy, Uyển Ngưng đang tính đưa anh đi chơi thấy vậy liền bảo: " để chị đưa em đến trường "

-"ok!!"

Sau đó ba người cùng rời khỏi nhà, Uyển Noãn vừa ăn sáng trên xe vừa nói chuyện với chị gái chẳng mấy liền đến trường

- "em đi học đây! "

Uyền Noãn cầm lấy cặp vẫy tay tạm biệt hai người sau đó đóng cửa xe rồi chạy một mạch vào trong trường. Khi đến trước cửa lớp, cô dừng lại cố gắng lấy lại bình tĩnh rồi mới mở cửa đi vào

Bạn thân cô nhìn thấy liền cười phì lên đánh vào người Uyển Noãn: " hôm nay mà cũng đi muộn được à? "

Uyển Noãn nhét cặp vào trong tủ: "tại... hôm qua đi ngủ muộn ấy mà!"

Trân Trân mỉm cười khẽ huých vào vai Uyển Noãn nháy mắt ra hiệu với cô: " hôm nay là sinh nhật của Bạch

Nghiên Dương đó, tao thấy có mấy người đem quà đến tặng cho cậu ta đấy! "

Uyển Noãn hừm nhẹ một tiếng rồi lại quay lên không nhìn Bạch Nghiên Dương nữa, Uyển Noãn nào có biết khi cô quay lên thì Bạch Nghiên Dương đột nhiên ngầng đầu lên nhìn về phía này

- " đại ca!! Mọi thứ anh bảo đã chuẩn bị xong hết rồi đó nha! "

Nghiên Dương quay sang nhìn cậu ta sau đó lại liếc nhìn Uyển Noãn rồi ừm một tiếng, cậu bạn cũng nhìn theo ánh mắt của Nghiên Dương liền mỉm cười tiến đến nói nhỏ: " để em rủ Uyển Noãn đi cùng nhé?"

Nghiên Dương đen mặt trừng mắt nhìn cậu bạn: " không cần! "

Cậu bạn thấy vậy liền xì một tiếng, rõ ràng đại ca rất thích mà bày đặt ra dẻ

Cả buổi sáng chủ yếu là tiết tự học đến giờ ra chơi mọi người rủ nhau đi xuống căn tin mua đồ ăn, Uyển Noãn lười biếng nằm gục ra bàn nhắm mắt lại đi ngủ

Thấy tiếng dịch ghế ở bên cạnh, Uyển Noãn tưởng đó là Trân Trân nên không ngẩng đầu lên vẫn tiếp tục nhắm mắt phàn nàn: " sao mày đã về rồi! Cứ để sữa lên bàn cho tao là được! "

- "..Tối nay cậu có đi chơi không! "

Uyển Noãn giật mình vội vàng ngẩng đầu lên nhìn Nghiên Dương đang ở bên cạnh chăm chú nhìn cô.Lúc này cậu ta đang cúi người xuống gần với Uyển Noãn khiến cho cô có chút ngượng vội vàng dịch người về phía sau kéo dài khoảng cách với cả Nghiên Dương

- " tối...tối gì cơ?" Uyền Noãn e ngại nhìn cậu ta rồi hỏi lại lần nữa.Nghiên Dương nhìn thẳng vào mắt Uyển Noãn:

" tôi mời cậu đi sinh nhật vào tối nay! "

Cô hơi ngẩn người ra sau đó à lên một tiếng , thò tay vào trong cặp để đem quà tặng cho Nghiên Dương nhưng lục một hồi không thấy đồ đâu.Uyển Noãn vội vàng ngồi thẳng dậy cầm lấy cặp rồi mở ra tìm nhưng không thấy bóng dáng của chiếc hộp đó đâu

Nghiên Dương nhìn thấy bộ dạng hoảng hốt của Uyển Noãn thì hơi khó hiểu, chống tay lên bàn nghiêng đầu nhìn cô: " có chuyện gì à? "

- "...không...Tối nay tớ sẽ đến! Cảm ơn cậu " Uyền Noãn cười ngượng ngùng trả lời Nghiên Dương, cậu ta nghe xong gật đầu đưa cho Uyển Noãn tờ giấy ghi địa chỉ: " tối nay 7 giờ! "

Uyễn Noãn cầm lấy rồi gật đầu, Nghiên Dương đứng dậy rời khỏi lớp học của mình.Hết giờ ra chơi, Trân Trân ôm một đóng bánh mì vào lớp đem đến cho Uyển Noãn: " bánh mỳ socola này!"

- " cảm ơn! " Uyển Noãn mỉm cười cảm ơn Trân Trân thấy cô ấy không cầm hộp sữa nào liền biết Trân Trân quên không mua sữa cho mình.Uyển Noãn thấy vậy cũng chẳng bận tâm xé gói bánh mỳ ra ăn

Sáng nay vội vàng quá chưa kịp ăn no thậm chí còn quên cả quà cho Nghiên Dương ở nh...Uyển Noãn nhíu mày lại tỏ ra không vui với kiểu nói trước quên sau của mình

Trân Trân ngồi bên cạnh Uyển Noãn quay sang nhìn cô nhớ ra gì đó liền thốt lên: " chết...tớ quên sữa của cậu rồi!!

để tớ chạy xuống đấy..."

Uyển Noãn thấy vậy liền ngăn Trân Trân lại: " thôi! Không cần đâu...".

Nghiên Dương đang cắn uống hút hơi cúi xuống nhìn hai hộp sữa dâu ở trên bàn rồi lại ngẩng đầu lên nhìn Uyển

Noãn.Cuối cùng thì cậu ta đứng dậy đi lên chỗ cô ném lên bàn hai hộp sữa rồi tiện tay lấy đi quyển bài tập kì nghỉ đông của Uyển Noãn

Trân Trân và Uyền Noãn ngơ ngác nhìn nhau rồi lại quay ra nhìn Nghiên Dương, cô bạn Trân Trân không khỏi nở nụ cười gian xảo khiến cho Uyển Noãn ngượng ngùng

Học ở lớp đến hơn 5 giờ chiều mới về, Uyến Noãn cùng với Trân Trân đi về cùng nhau nhưng đến cầu thang thì cô ấy chợt nhận ra mình đã quên đồ ở trên lớp nên bảo Uyển Noãn đứng ở đây đợi mình quay lại

Uyển Noãn đứng dựa vào cầu thang nhìn bạn học đang ra về trong lòng không khỏi có chút cảm xúc vì không thể cạnh tranh với Nghiên Dương trong lớp được nữa....

Đang đứng đơ người ra thì đột nhiên có người đến đứng trước mặt cô, Uyển Noãn ngẩng đầu lên thì thấy là

Nghiên Dương... không ngờ vừa mới nghĩ đến cậu ta thì cậu ta liền xuất hiện rồi

- " không về đi à?" Nghiên Dương đút tay vào túi quần cúi xuống nhìn Uyển Noãn, ánh nắng từ ngoài cửa kính chiếu vào người cậu càng làm tăng thêm sự đẹp trai của cậu ta

Uyển Noãn ngẩng đầu lên nhìn cậu ta rồi lắc đầu: " đang đợi bạn! "

" tối nay có cần tôi đưa cậu đến không?"" không cần! Tôi có thể tự đi được mà " Uyển Noãn mỉm cười nhìn cậu ta, thấy Trân Trân đi xuống Uyển Noãn nhanh chóng tạm biệt Nghiên Dương rồi đi cùng cô ấy xuống nhà xeHôm nay Uyển Noãn không đi xe đến trường nên chỉ có thể nhờ bạn lai về hoặc đợi xe buýt nhưng giờ này đã lỡ mất chuyến đi qua trường cô rồi.Cô nghĩ chắc chị cũng sẽ không đến đón cô đâu nên nhờ Trân Trân đưa về

Hai người vừa nói chuyện vừa đi ra ngoài cổng trường thì thấy một chiếc ô tô đậu ở ngoài.Thấy Uyển Noãn đi ra ngoài, người trong xe liền đi xuống mỉm cười ngượng ngùng với cô bé: " Anh đưa em về!"

Uyển Noãn cũng gật đầu rời khỏi xe đạp của Trân Trân, Phong An Huy mỉm cười nhìn bạn học của Uyền Noãn rồi mở cửa xe cho cô bé không quên giải thích: " Uyễn Ngưng bận việc nên bảo anh đi đón em!"

- " em cảm ơn! Tạm biệt cậu " Uyển Noãn quay lại vẫy tay tạm biệt Trân Trân rồi ngồi vào trong xe ô tô.Trân Trân cũng vẫy tay tạm biệt rồi nhìn chiếc xe ô tô rời khỏi cổng trường, cô ấy không khỏi cảm thấy trầm trồ trước vẻ đẹp của anh rể của Uyển Noãn

Ở trước cổng trường, Nghiên Dương đứng ở đó nhìn thấy hết cảnh tượng vừa rồi không khỏi nhíu mày lại. Đàn em đi theo sau cũng nhìn theo ánh mắt của cậu ta thì chả thấy anh không khỏi thắc mắc: "Anh Dương! Anh nhìn gì vậy?"

Nghiên Dương kéo chiếc khăn quàng cổ lên lạnh nhạt nói: " không! Về thôi"
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 105: Chương ngoại ( 2 )


Lúc này trời bắt đầu có tuyết rơi phủ trắng các mái nhà và con đường .Uyển Ngưng khoanh tay trước ngực nhìn

Uyển Noãn đang lục lọi trong tủ quần áo để chọn ra một bộ đồ tối đi ăn sinh nhật

Mẹ Khương đứng bên cạnh nhìn Uyển Noãn không khỏi cảm thấy khó hiểu liền quay sang hỏi Uyển Ngưng :" con bé bị sao vậy? Sao tự dưng lục tủ? "

- " tối nay tên nhóc họ Bạch mời nó đi dự sinh nhật "

Mẹ Khương liền nghĩ đến thằng nhóc đã đến đây phụ giúp bà một số việc liền vui vẻ mỉm cười đi vào trong phụ giúp Uyển Noãn chọn lựa một bộ đồ thật đẹp

Nhìn bộ đồ rất hợp với con gái, mẹ Khương hài lòng gật đầu rồi đẩy con gái nhỏ ra cửa còn không quên dúi vào tay Uyển Noãn túi quà mà cô đã chuẩn bị: " mau đi đi! Muộn bây giờ! "

Uyển Noãn vội vàng đi đôi boot vào vẫy tay chào tạm biệt mọi người rồi lên taxi đi đến địa điểm đã hẹn

Địa điểm tổ chức là một nhà hàng cách nhà cô không xa lắm, khi đến nơi thì mọi người đang chuẩn bị vào bữa tiệc.Uyển Noãn ngượng ngùng mỉm cười với mọi người không quên cởi áo khoác ra

Tất cả mọi người thấy hôm nay Uyển Noãn khác hẳn so với mọi ngày thì không khỏi bất ngờ.Ai ai cũng khen cô xinh làm cho Uyển Noãn ngượng nghịu

Hôm nay cô phối chân váy với áo cardigan cùng đôi boot tôn lên vóc dáng và trông rất có cá tính, trẻ trung....

Đúng 7 rưỡi thì bữa tiệc bắt đầu, mọi người đều chúc mừng sinh nhật Nghiên Dương và tặng quà cho cậu ta. Uyển Noãn không thích nơi ồn ào cho lắm nên đã trốn vào một góc ăn bánh ngọt

Đang phân vân không biết nên lấy loại bánh nào thì có người đưa ra một đĩa bánh ngọt với đủ loại bánh mà cô thích.Uyển Noãn ngẩng đầu lên thì thấy là Nhất Kiến - người bạn học cùng cô từ cấp một cho đến cấp ba

- " Uyển Noãn! Hiếm khi thấy cậu ăn mặc như này! " Nhất Kiến nhìn từ đầu đến chân không khỏi bất ngờ trước dáng vẻ xinh đẹp này của cô

Uyển Noãn ngượng ngùng đưa tay lên vén tóc ra sau: " có kì không? "

" không! Rất đẹp!! " Nhất Kiến mỉm cười cứ mãi nhìn chăm chăm vào Uyển Noãn lắng nghe những điều mà cô nói.Cô nhìn lên thấy cậu ta cứ nhìn mình cũng có chút ngượng liền hỏi: " mặt tớ dính gì sao?"" hừm...chắc là dính sự xinh đẹp khiến tớ không thể rời mắt được ấy!! " Nhất Kiến mỉm cười đưa tay lên định sờ tóc của Uyển Noãn nào ngờ lại có người gọi cậu taNghe những lời này từ miệng cậu ta khiến cho Uyển Noãn không khỏi nổi da gà , cô lập tức tỏ thái độ xua đuổi cậu ta.Tên này nổi tiếng sát gái, lăng nhăng! Tốt nhất không nên lại gần cậu ta tránh rước hoa vào thân

- " Nhất Kiến!! qua đây đi "

Uyền Noãn thấy vậy liền nhanh chóng đuổi cậu ta đi ra chỗ bạn của mình. Dù sao thì Nhất Kiến cũng là một tên đẹp trai trong trường, học sinh ở trường khác cũng biết đến cậu ta đặc biệt hơn tên này lại chỉ được cái gọi là đẹp mã chứ nói về học tập thì như không

Nhất Kiến hừ một tiếng quay lại nhìn cô : " thôi! Tớ qua kia một tí nhé? "

- "đi đi !!" Uyển Noãn lập tức lên tiếng xua đuổi cậu ta đi nhanh càng tốt để cô có thể thoải mái thưởng thức bánh ngọt

Lấy một đĩa bánh kem socola, Uyển Noãn quay người đi đến bàn của mình vừa ăn vừa quan sát nhân vật chính của bữa tiệc.Nhìn quanh một hồi thấy cậu ta đang nói chuyện với các bạn nam, trông hôm nay cậu ta rất trưởng thành rất đẹp trai! Nhìn dáng vẻ này...cô cũng khá thích ấy

Đang mải ngắm vẻ đẹp trai đó thì đột nhiên cậu ta quay sang nhìn về phía này vì thế mà hai người đã vô tình chạm mắt nhau.Uyển Noãn bị phát hiện nhìn trộm vội vàng nhìn đi chỗ khác, Nghiên Dương thấy cô đang ở một góc ăn bánh ngọt thì mỉm cười nói gì đó với đám bạn rồi rời đi

- " chắc vừa rồi cậu ta không thấy đâu nhỉ... hết bánh ngọt rồi...có nên đi lấy tiếp không? " Cô ngồi đó lẩm bẩm một mình thấy đĩa bánh ngọt đã hết Uyển Noãn ngập ngừng không biết có nên lấy bánh không cuối cùng thì ngồi im một chỗ quan sát mọi người trong bữa tiệc

Đột nhiên có một đĩa bánh đặt xuống trước mặt cô cùng với bóng dáng của tên nhóc đó ngay sát bên cạnh.Cậu ta hơi cúi xuống nhìn cô rồi mỉm cười: " Ăn nữa đi!"

Nghiên Dương thản nhiên kéo chiếc ghế bên cạnh ra ngồi xuống chống tay lên bàn nghiêng đầu nhìn Uyển

Noãn.Lúc này cô cũng quay sang nhìn cậu ta, cả hai người nhìn nhau một hồi

Uyển Noãn hơi nhíu mày lại khi thấy cậu ta hành xử hơi khác so với thường ngày, cô cúi xuống nhìn đĩa bánh mà cậu ta mới mang tới đang định cảm ơn nhưng nhớ đến bản thân đã ăn khá nhiều bánh ngọt liền xua tay từ chối: "

Thôi..Tớ không ăn nữa đâu! "

Nghiên Dương tỏ ra bất ngờ trước việc cô từ chối ăn bánh ngọt mà cậu ta đem tới: " không thích ăn à? Hay không hợp khẩu vi? "

- "Tớ không ăn được nữa! "

Nghiên Dương không nói gì nữa cả Uyển Noãn cũng không nói gì khiến cho bầu không khí thêm ngượng. Đột nhiên Uyển Noãn à một cái ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt cậu ta: " chúc mừng sinh nhật! "

Nghiên Dương sững người trong vài giây sau đó nở nụ cười: " cảm ơn cậu! "

Sau đó thì Nghiên Dương phải rời đi để tiếp khách đến, cô ngồi đó nhìn mọi người vui chơi dù sao thì trong bữa tiệc không có bất kỳ mà Uyển Noãn quen biết cả thỉnh thoảng sẽ có vài cô gái đến bắt chuyện với Uyển Noãn nhưng chủ yếu sẽ nói chuyện về Nghiên Dương ví như hai người cùng lớp nhau...sở thích rồi thích ăn món gì...Uyển Noãn chỉ có thể ngượng ngùng mà từ chối họ

Ngồi đó một lúc lâu , Uyển Noãn nhìn đồng hồ trên tường thấy đã gần 9 giờ lúc này cô muốn đi về nhưng cúi xuống hộp quà của mình thì lại ngập ngừng không dám về.Món quà này cô muốn đưa cho cậu ta không phải giữa chỗ đông người này mà là ở không gian chỉ có hai người

Quan sát thấy đã có hai ba người rời khỏi nhà hàng này, Uyển Noãn cũng muốn về nhưng chưa đưa được quà nên cô đã nhìn chằm chằm vào Nghiên Dương đang nói chuyện với bạn bè

Nghiên Dương cũng cảm thấy ánh mắt của cô liền biết cô đang muốn gì.Cậu ta quay sang nhìn Uyển Noãn ra hất cằm ra cửa ý ám chỉ cô đi ra ngoài trước rồi cậu sẽ ra sau

Uyển Noãn thấy vậy liền đứng dậy đi ra ngoài cửa không quên cẩm áo khoác bông theo.Đưa được món quà này xong thì cô sẽ đi về nhà nằm trong chăn chẳng phải sẽ ấm áp hơn hay sao?

"Anh Dương! Anh đi đâu vậy? "" bé nhà tôi muốn về! Đi về trước đây...cầm lấy thanh toán " Nghiên Dương vội vàng cầm áo khoác mà người phục vụ đưa cho trước khi đi còn đưa thẻ ngân hàng cho đàn emCậu trai kia liền cầm lấy thẻ không quên cổ vũ cậu ta: " cố lên nha anh Dương!"

Ở bên ngoài tuyết phủ trắng xoá, Uyển Noãn mặc khá mỏng nên khi ra khỏi nhà hàng cô vội vàng mặc áo khoác bông mình đã cẩm theo.Đứng ở một bên vừa chờ Nghiên Dương vừa nghịch những bông tuyết nhỏ rơi xuống

Nghiên Dương mở cửa ra thấy Uyển Noãn đứng ở một bên chờ anh : " cậu chờ có lâu không?"

Uyển Noãn quay lại nhìn Nghiên Dương rồi khẽ lắc đầu, cô từ từ rút hộp quà mình đã chuẩn bị ra đưa cho Nghiên Dương ngượng ngùng nói: " Tớ định đưa cho cậu món này từ sáng nhưng lỡ để quên ở nhà mất rồi..."

Nghiên Dương cầm lấy hộp quà nhỏ không khỏi cảm thấy rất vui, anh tươi cười hỏi cô: " tớ mở ra có được không?

-" được!! "

Nghiên Dương mở hộp quà ra, bên trong là một túi vải màu đỏ đựng một lá bùa may mắn.Uyển Noãn nhìn cậu ta rồi giải thích: " tớ xin ở trên chùa đó! Mong cậu sẽ đạt được điểm cao trong kì thi sắp tới!!"

- " ồ! Cảm ơn cậu, tớ sẽ giữ cẩn thận " Nghiên Dương cẩn thân bỏ tấm bùa vào lại trong túi vải đỏ, trên gương mặt lộ ra nụ cười hạnh phúc.Khi thấy dáng vẻ ngập ngừng cùng với hành động giấu diếm đồ ra sau của cô khiến cho anh tò mò : " sao vậy?"

Uyển Noãn đỏ mặt rồi đưa ra chiếc khăn quàng cổ màu đen: "tặng cậu..."

Nhìn chiếc khăn quàng cổ không giống như hàng đặt mua mà cũng chẳng đẹp như những người thợ thủ công làm, Nghiên Dương lập tức hiểu đây là món quà mà Uyển Noãn đã làm để tặng cho mình

"tớ mới học đan len thôi.. nên không được đẹp lắm! Nếu cậu không thích thì..."" không! Tớ rất thích, cảm ơn cậu " Nghiên Dương nhìn Uyển Noãn nở nụ cười rạng rỡ khiến cho cô sững người trong vài giây.Uyển Noãn đỏ mặt vội vàng quay đi chỗ khác: " k...không có gì! "Nghiên Dương thấy tai Uyển Noãn đỏ hết cả lên vì lạnh liền đưa tay kéo mũ áo của Uyển Noãn lên giúp cô che đi tai rồi kéo tay Uyển Noãn: " đi về thôi! Tớ đưa cậu về "

- " thôi...tớ đợi chị tớ đón cũng được!"

Nghiên Dương chẳng để Uyển Noãn nói hết lập tức kéo cô đến xe đạp : " đi xe đạp chứ?"

Uyền Noãn đứng một bên nhìn Nghiên Dương ngồi trên xe đạp đang mong chờ Uyển Noãn ngồi lên trên: "..cũng được "

Vì bản thân đang mặc váy nên Uyển Noãn ngồi một bên thuận tiện cho việc giữ váy và không bị lo ngại việc váy kéo lên quá cao

Nghiên Dương thấy cô đã ngồi vào vị trí nhưng chưa đạp mà lên tiếng nhắc nhở: " ôm vào tớ không ngã bây giờ "

Uyển Noãn thấy vậy chỉ ngượng ngùng bám lấy áo của cậu ta thôi chứ không dám ôm. Nghiên Dương mỉm cười lập tức đạp xe đi về phía nhà của Uyển Noãn

Khoảng cách từ nhà cô đến nhà hàng không quá xa nên hai người chỉ đi hơn 10 phút là đến nơi.

Uyển Noãn xuống xe quay lại cảm ơn Nghiên Dương:" cảm ơn cậu! Nhà tớ ở ngay kia thôi "

Nghiên Dương xuống xe đi đến trước mặt cô cẩn thận giúp Uyển Noãn chỉnh lại mũ áo rồi cúi xuống đặt nụ hôn lên má cô: " tớ rất vui...Khương Uyển Noãn!! Nếu lần này tớ trở thành thủ khoa, cậu có chấp nhận trở thành bạn gái của tớ không? "

Uyển Noãn bị hôn bất ngờ thì không khỏi sững người mất vài giây mặt cô đỏ bừng lên, khi nghe thấy lời của cậu ta thì lại càng đỏ mặt

Uyển Noãn ngẩng đầu lên thấy Nghiên Dương đang chăm chú nhìn mình thậm chí còn đỏ mặt nữa

Uyển Noãn thấy điều kiện này có hơi... Nói về thành tích học tập của Nghiền Dương thì hiếm có ai ganh đua lại được với cậu ta việc trở thành thủ khoa thì lại càng dễ, người chịu thiệt chỉ có thể là cô thôi

- " được! Tớ đồng ý"

Nghiên Dương nghe xong liền lập tức ôm chầm lấy Uyển Noãn: " Uyển Noãn...tớ rất thích cậu "

Dưới ánh đèn đường cùng với những bông tuyết li ti có một cặp đôi đang ôm nhau thắm thiết không lỡ rời xaa.....
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 106: Gặp mặt gia đình


Trong khoảng thời gian một tháng nghỉ đông thì cô ở nhà mẹ suốt và Phong An Huy cũng ở chung với cô.Vốn dĩ định trong tháng sẽ về nhà của anh nhưng Phong An Huy nhất quyết không chịu về cùng với đó là sự ngăn cản của ba mẹ cô

Thậm chí ba mẹ cô còn bảo cô cứ việc đi còn An Huy sẽ ở lại đây cùng với ba mẹ....Cảm giác cô trở thành con ghẻ lúc nào không hay ấy

Trong cùng tháng đó , gia đình cô cũng có thêm một thành viên mới chính là bạn trai của em gái ...Ban đầu hai đứa còn giấu diễm không cho ai biết nhưng một lần hai đứa đi chơi và bị mẹ cô phát hiện

Nhưng đối phương là một người mẹ cô cực kỳ thích nên rất nhanh gia đình cô cũng chấp nhận cậu nhóc này.Nghiên Dương vốn dĩ là một cậu nhóc học giỏi lại ngoan ngoãn nếu bây giờ có Nghiên Dương ở bên thì nhất định con gái của bà cũng sẽ tiến bộ hơn, có tiến bộ tích cực như vậy thì bà cũng chẳng có cớ gì mà ngăn cản hai đứa nhỏ

Nhìn Nghiên Dương và em gái đang ở sofa học bài, Uyển Noãn quay sang nhìn anh: " em đã có dự tính cho việc đi làm rồi! "

- " Đi làm sớm vậy sao? Không thể đợi đến lúc anh ra trường à?" Phong An Huy hơi nhíu mày lại khi nghe thấy việc cô chuẩn bị đi làm, anh cực kỳ không muốn xa cô.Nếu bây giờ cô mà đi làm tức là công việc sẽ nhiều hơn, cô sẽ bận hơn như vậy cũng sẽ không có thời gian mà ở bên anh....

Mẹ Khương biết anh cực kỳ bám dính Uyển Ngưng chỉ mỉm cười tiếp tục công việc nhặt rau: " Thế là An Huy sẽ tốt nghiệp sau sao? "

" dạ vâng..." Anh buồn rầu trả lời mẹ Khương, Uyển Ngưng ở bên cạnh đánh nhẹ vào lưng anh: " Em đi kiếm tiền nuôi anh ""..."Mẹ Khương nghe xong mỉm cười không nói gì, anh thì mặt mày đen lại: " đáng lẽ anh mới là người nói câu đó chứ? "

Uyển Ngưng nhún vai chỉ cười mà không đáp lại anh.Phong An Huy hừ một tiếng rồi ôm lấy cô , Uyển Ngưng khẽ đánh vào tay anh muốn anh thả lỏng ra

Một tháng nghỉ đông kết thúc với một buổi gặp mặt gia đình hai bên, ngày hôm đó hai gia đình đều có mặt đông đủ ở một nhà hàng

Dì Trần nhìn hai đứa trẻ không khỏi cảm thấy vui mừng trước sự hạnh phúc của hai đứa nhỏ, mẹ Khương ban đầu cũng có chút căng thẳng dù sao gia đình thông gia cũng là ông chủ của con gái và cũng là người mà ba Khương phục vụ từ nhỏ cho đến lớn nhưng cảm giác thân mật gần gũi đã làm mẹ Khương bớt căng thẳng hơn

- " Dạ thưa ba mẹ và hai bác! Con và em đã quen nhau được gần 1 năm, hiện tại bọn con cũng đã có kế hoạch cho tương lai mong ba mẹ và hai bác đồng ý cho bọn con được về chung một nhà ạ "

Phong An Huy nghiêm túc nói với hai bên gia đình, bàn tay đặt trên đùi khẽ siết chặt tay Uyển Ngưng hơn. Uyển Ngưng lúc này cũng bị dáng vẻ nghiêm túc của anh mà làm cho căng thằng theo nhưng cảm nhận được cái nắm tay ấm áp đem lại cho cô cảm giác an toàn và yên tâm

Thật ra, Phong An Huy là một đứa trẻ chưa trưởng thành nhưng cô lại rất thích điểm này ở anh. Nhiều lúc anh không đáng tin lắm nhưng nhiều lúc lại cực kỳ trưởng thành giúp cô cảm thấy an toàn và yên tâm khi có anh ở bên

Dì Trần cười tươi không có ý lên tiếng phản đối mà trực tiếp hỏi luôn: "vậy dự định bao giờ hai đứa sẽ kết hôn? "

- " việc kết hôn thì bọn con thấy chưa phải thời điểm thích hợp nên bọn con chỉ tổ chức một buổi đính hôn sau đó đợi đến một thời gian sẽ tổ chức kết hôn ạ "

Hiện tại hai người mà kết hôn lúc này thì vẫn còn quá sớm nên đợi thêm một hai năm nữa rồi kết hôn cũng chưa muộn. Dù sao đây cũng là mong muốn của ba mẹ cô, anh tôn trọng mong muốn của hai người và sự tự do của cô

ทนัล

Ba Khương nghe xong thì cực kỳ hài lòng, chàng con rể này vốn dĩ ông đã thích từ rất lâu nhưng sợ con gái không thích nên chẳng bảo gì.Cuối cùng thì hai đứa vẫn sẽ nên duyên vợ chồng sau một khoảng thời gian nữa, con gái thật là có mắt chọn người

Dì Trần và mẹ Khương ở một bên vui vẻ nói chuyện về dự định tổ chức đính hôn cho hai người, còn ba Khương và chú Phong nói chuyện tán gẫu với nhau

Phong An Huy nhìn bầu không khí vui vẻ trong phòng không khỏi quay sang nhìn cô với ánh mắt hạnh phúc: "

Anh.rất vui!!! "

Uyển Ngưng cũng mỉm cười ngẩng đầu nhìn anh: "Em cũng vậy!! "

Hai người nhìn nhau không nói gì nữa nhưng trong mắt hai người chỉ có nhau với một bầu không khí vô cùng ngọt ngào
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 107


Kì nghỉ đông kết thúc là mọi việc đã quay trở về quỹ đạo ban đầu của nó chỉ là lần này khác ở chỗ Phong An Huy phải đi học một mình

Vì đang trong quá trình ôn thi nên anh lúc nào cũng bận rộn trong phòng vẽ của trường, chăm chú luyện tập và nghe giảng khác với dáng vẻ lười biếng hồi xưa

Một ngày đẹp trời, anh đang đi về phía căn tin của trường mua sữa uống thì có một cô gái vô ý va phải người của

Phong An Huy làm cho điện thoại của anh rơi xuống đất

Nhìn chiếc điện thoại bị vỡ một góc màn hình, Phong An Huy hơi nhíu mày lại cúi người xuống nhặt chiếc điện thoại của mình

- " ah..thật sự rất xin lỗi! Xin lỗi cậu...vỡ màn hình rồi sao? tớ...tớ không cố ý! Để tớ đền cho cậu được không?" Cô gái kia hoảng sợ vội vàng xin lỗi.Phong An Huy không nói một lời nào hết, anh đút điện thoại vào túi quần lạnh nhạt chẳng thèm bận tâm đến cô gái kia

Anh chỉ nhàn nhạt nói một câu rồi bỏ đi: " không cần!"

Cô gái kia thấy Phong An Huy bỏ đi liền bám theo đi bên cạnh nói không ngừng: " cậu..cậu có thể cho tớ số điện thoại được không? Tớ sẽ trả cậu!! "

Thấy cô ta cứ bám theo mình từ sân trường vào đến lúc mua sữa xong, Phong An Huy lộ rõ vẻ khó chịu dừng bước chân lại quay sang nhìn cô ta với ánh mắt giết người: "cút! "

Cô gái kia hoảng sợ liền bật khóc, giọt nước mắt lăn dài trên má lộ ra vẻ mềm yếu, yếu đuối khiến đứa con trai nào nhìn vào cũng muốn an ủi

Sinh viên xung quanh thấy cặp đôi kia đang cãi nhau mà bạn gái đang khóc mà bạn trai không có ý dỗ dành thì không khỏi nhìn về phía anh.Phong An Huy cười như không cười lạnh lùng bỏ đi, hừ....dỗ dành cô ta? Mắc gì hắn phải dỗ chứ? Phiền phức chết đi được...bây giờ hắn chỉ muốn về nhà ngay lập tức để ôm bạn gái thôi

Một ngày nhạt nhẽo kết thúc khi Uyển Ngưng đến đón, Phong An Huy vui vẻ đi đến ôm chẩm lấy cô rồi không ngừng hôn lên trán, mắt, mũi...khiến cho cảm giác ngạt thở liền đẩy anh ra

- " ah...ngạt thở! Anh thật là..!! Có chủy có gì sao anh?" Uyển Ngưng lên tiếng trách móc anh rồi chuyển sang lo lắng khi thấy tâm trạng của Phong An Huy hôm nay có phần hơi lạ

Phong An Huy lắc đầu đi tiếp tục ôm cô vào trong lòng: " không có chuyện gì! Chỉ là anh rất nhớ em thôi! "

Uyển Ngưng phì cười kéo anh vào trong xe: " lên xe! Em đưa anh đi chơi "

Phong An Huy lập tức cản cô lại: " để anh! "

Nói xong anh liền mở cửa ghế phụ lái ra làm động tác mời cô lên xe khiến Uyển Ngưng phì cười khẽ đánh vào vai anh rồi bước vào trong xe.Phong An Huy đóng cửa xe lại rồi vòng qua bên kia mở cửa xe ra

- " siêu thị thẳng tiến nào!" Uyển Ngưng thắt dây an toàn lại ra hiệu cho anh nhanh chóng rời đi.Phong An Huy nhận được lệnh liền gật đầu nhanh chóng nổ máy: " đã rõ thưa đại nhân!!! "

Uyển Ngưng phì cười quay sang ngắm anh lái xe, Phong An Huy cũng mỉm cười đưa tay ra nắm lấy tay cô

Ở ngoài cổng trường, có một nhóm bạn gái đứng ở đó nhìn thấy cảnh tượng hai người Phong An Huy và Uyển Ngưng không khỏi quay lại nhìn cô gái đi cuối

- " Lan Anh...cậu! có sao không ?"

Cô gái tên Lan Anh kia nở nụ cười ngượng nghịu: " tớ...tớ quên đồ ở lớp mất rồi...các cậu cứ đi trước đi "

Nói xong lập tức quay người rời đi, nét mặt tức giận hai bàn tay siết thành nắm đấm.Lan Anh đi đến góc khuất không người tức giận đấm mạnh lên tường: " chết tiệt!! Anh ấy phải là của tao..."

Khi cảm xúc bình ổn lại , dáng vẻ hiền lành thục nữ trước mặt mọi người đã biến mất thay vào đó là dáng vẻ thô bạo, Lan Anh cắn móng tay lẩm bẩm những kế hoạch của bản thân rồi không kìm được mà chửi tục : " chết tiệt!!!

- " Tô Lan Anh!! "

Đột nhiên có người gọi tên cô ta khiến cho cô ả giật mình quay người lại nhìn người phía sau: "'ai!!! "

Khi nhìn thấy người kia, cô ả không khỏi cảnh giác với người đột nhiên xuất hiện này.Người kia nở nụ cười tàn bạo nói: " muốn hợp tác không?"
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 108


Hơn một tuần sau là đã đến ngày thi tốt nghiệp, sáng hôm đó Uyển Ngưng đã đích thân lai anh đến trường thi

Phong An Huy cũng rất vui vẻ tuy rằng có vẻ hơi trẻ con nhưng anh thích. Sau khi hôn tạm biệt, anh vẫy tay bước xuống xe: "tạm biệt!! "

Uyển Ngưng cũng vấy tay tạm biệt anh rồi lái xe rời khỏi trường, hồm nay cô phải đi làm dù sao cũng đang có một số việc cô cần phải giải quyết.Hiện tại Uyển Ngưng đang thực tập tại một công ty với vị trí là chuyên viên của phòng kinh doanh

Công việc cũng không vất vả lắm dù sao vẫn đang trong quá trình thực tập nên Uyển Ngưng chỉ có thể làm những việc nhỏ lặt vặt

" nghe gì chưa? Hôm nay tổng giám đốc sẽ đến đấy nha! "" Không biết tổng giám đốc sẽ như thế nào nhỉ!! "Hai người đồng nghiệp ngồi gần chỗ Uyển Ngưng đang không ngừng bàn tán về tổng giám đốc mới của công ty, hai người nói qua nói lại một hồi thì trưởng phòng đi vào: " ba cô! Đứng dậy theo tôi"

Hai người nhìn nhau, Uyển Ngưng cũng quay sang nhìn hai người kia với ánh mắt hoang mang rồi quay ra nhìn trưởng phòng

"mau lên!!" Nói xong trưởng phòng liền quay người đi ra ngoài, nhìn dáng vẻ vội vàng của trưởng phòng khiến ba người cũng hoảng theo liền đứng dậy đi theo trưởng phòng vào trong thang máy" tí nữa tổng giám đốc sẽ đến đây, chúng ta phải tiếp đón tổng giám đốc một cách nhiệt tình nhất mức có thể!!Uyển Ngưng nghe xong liền hiểu vì tổng giám đốc đến nên họ muốn chào đón tổng giám đốc một cách nhiệt tình nhất mức có thể

Ở sảnh công ty, hai hàng nhân viên đứng nghiêm chỉnh chờ đợi chiếc xe của tổng giám đốc đến. Đứng đó gần 10 phút thì chiếc xe đó đã dừng lại trước cổng của công ty, bảo vệ nhanh chóng đi đến mở cửa xe rồi làm động tác mời

Người ngồi bên trong từ từ bước xuống xe, hai hàng nhân viên đồng thời cùng cúi người chào đón tổng giám đốc đến, Uyển Ngưng vừa nhìn thấy mặt của người kia liền cắn răng lại

Tổng giám đốc lạnh nhạt đi vào bên trong đi qua hàng người vào thẳng bên trong thang máy , tất cả mọi người lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn về phía thang máy

Cánh cửa thang máy từ từ đóng lại, Uyển Ngưng chạm mắt với người ở bên trong.Vị tổng giám đốc kia thấy vậy liền nở nụ cười với Uyển Ngưng khiến cô không khỏi trừng mắt nhìn cậu ta

"ui!! Tổng giám đốc thật đẹp trai...không biết cậu ấy có người yêu chưa nhỉ? "" nhìn cậu ta trông rất trẻ tuổi, khoảng 20 gì đó!! Tôi thích các em trai như vậy! "

Giờ ăn trưa, Uyển Ngưng nhận được tin nhắn của người quen liền đứng dậy đi vào trong thang máy.Bấm tầng 12 thẳng tiến đến phòng của tổng giám đốc

Thư kí lúc này đã đi ăn cơm trưa nên không có ai ở trong, Uyển Ngưng chẳng thèm gõ cửa mà trực tiếp đẩy cửa xông vào trong: "Haery!!!"

Trong phòng không có một bóng người, nghe thấy tiếng của Uyển Ngưng thì chiếc ghế ở bàn làm việc quay lại. Haery nhìn chị họ không khỏi mỉm cười: "chị! "

Uyển Ngưng nhíu mày đi nhanh đến bàn làm việc: " sao em lại ở đây? "

Haery cười nhạt đứng dậy đi đến bàn uống trà rồi ngồi xuống: " chị ăn cơm chưa? Qua đây ăn chung với em "

Uyển Ngưng hừ lạnh một tiếng chống tay vào eo trừng mắt nhìn cậu em họ của mình: " vì em nhắn tin nên chị vội vàng chạy lên đây chưa kịp ăn đó "

Nói xong cô không khách sáo gì mà đi ngồi xuống bên cạnh cậu cẩm dĩa lên ăn, Haery cũng cầm dĩa lên bắt đầu ăn trưa.Hai người ăn cơm không ai nói chuyện gì cả, mãi cho đến lúc Haery ăn xong đi ăn hoa quả thì cậu nhóc mới hỏi: " nghe nói chị sắp kết hôn?"

" kết hôn thì chưa đến mức đó! Mới đính hôn thôi ""...khác gì đâu? "Uyển Ngưng ăn khoai tây chiên chẳng thèm nhìn cậu ta rồi khẽ lắc đầu: " khác gì!! Một cái là người đã có gia đình rồi, một cái là hứa hẹn sẽ kết hôn với người ta! "

Haery nghe xong không khỏi lườm chị mình: " khác gì nhau?"

Uyển Ngưng mỉm cười không trả lời cậu ta, cô lấy giấy lau miệng rồi gã người ra sau: " Sao em biết? "

Haery thấy chị mình ăn xong liền nhanh chóng dọn dẹp hộp thức ăn: " lần trước em nghe mẹ chị nói chuyện với dì!! "

Uyển Ngưng nghe xong thì gật đầu, có lẽ mẹ cô đã lên danh sách những khách mời đến tham dự buổi đính hôn của hai người đây mà.Haery đứng dậy ném rác vào trong thùng rồi thản nhiên nói: " ba em bảo em đi tiếp quản một chi nhánh nhỏ của ba em trong khoảng thời gian cho đến khi bắt đầu học xong đó sẽ vừa học vừa làm "

Uyển Ngưng nghe lí do tại sao cậu nhóc xuất hiện ở đây thì không khỏi trầm trồ, Haery quay lại nhìn Uyển Ngưng: " không hiểu sao lại bắt gặp chị ở đây! Em khá bất ngờ đó nha "

Uyển Ngưng hơi nhíu mày lại: " người nói câu đó là chị mới đúng!Em đừng cản trở công việc của chị đấy"

Haery bĩu môi: "xem ai cản trở ai!! "

Uyển Ngưng cầm điện thoại lên cảm thấy thời gian vẫn còn sớm liền đứng dậy đi ra ngoài: " thôi chị đi đây! Cảm ơn bữa cơm của em nha! "

Haery đi pha cà phê chẳng thèm bận tâm đến chị gái nữa

Buổi chiều hồm đó, sau khi tan làm thì cũng chẳng còn sớm nên Uyển Ngưng trực tiếp quay về nhà.Về đến nơi thì

Giang Ngộ lên tiếng hỏi: "ơ? Thiếu gia đâu? "

- "anh ấy chưa về sao?"

Giang Ngộ nghe xong thì không khỏi nhíu mày bóp mi tâm lắc đầu nói: " chưa về! Quay lại đón thiếu gia đi "

Uyển Ngưng nghe xong mặt mày đen kịt, rõ ràng bây giờ Phong An Huy đã thi xong từ lâu nhưng vẫn ở trường chẳng lẽ là đợi cô đến đón về chắc

Và sau khi Uyển Ngưng phi xe đến trường, Phong An Huy đang ngồi ở ghế đá chờ đợi cô đến đón.Lúc Uyển Ngưng mở cửa xe xuống trước mặt anh , Phong An Huy liền tỏ ra giận hờn: " sao giờ này em mới đến đón anh!! "

-"

...."

Uyển Ngưng không trả lời làm cho Phong An Huy lo liền nhanh chóng thay đổi thái độ: " sao vậy? Em khó chịu ở đâu sao? Quay một vòng anh xem nào "

Phong An Huy lo lắng bám lấy hai vai của cô xoay một vòng kiểm tra xem cô có bị thương ở đâu không, Uyển Ngưng trực tiếp đánh vào tay anh giận dổi quay người vào trong xe

Phong An Huy thấy vậy nhanh chóng quay lại cẩm lấy dụng cụ của bản thân rồi ngồi vào trong xe: " Em giận anh à?"

Uyển Ngưng nổ máy nghe xong liền quay sang trừng mắt nhìn anh: " sao anh không về đi! còn ngồi đây đợi em đến đón!! "

Phong An Huy lập tức tỏ ra yếu đuối: " anh chỉ muốn em đến đón anh thôi mà..."

Nghe anh nói, Uyển Ngưng chỉ hừ một tiếng rồi không nói gì nữa.Phong An Huy lén quan sát Uyển Ngưng thấy cô đã cười liền biết cô không giận anh nữa, Phong An Huy nhanh miệng kể lại ngày hôm nay thi như thế nào cho cô nghe
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 109: Tốt nghiệp


Vào một tháng của mùa hè, hôm đó tất cả sinh viên đều đã có mặt từ sớm ở trường để hoàn thành buổi lễ tốt nghiệp của mình.Uyển Ngưng đã dậy từ rất sớm để trang điểm và lựa chọn ra một bộ váy thích hợp

Bây giờ cả hai nhà đều đã biết hai người yêu đương nên Uyển Ngưng cũng chẳng phải giấu bất kì ai nữa.Cô thoải mái mặc váy đến trường cùng với Phong An Huy chẳng hề bận tâm đến mọi người xung quanh đang bàn tán gì về hai người

Phong An Huy ngồi ở sofa ngắm nhìn Uyển Ngưng đang đứng trang điểm.Uyển Ngưng trang điểm bên cạnh còn có một nhà tạo mẫu tóc

- "anh xong chưa?"

Phong An Huy đeo đồng hồ vào sau đó cầm lấy túi xách của Uyển Ngưng nhanh chóng đứng dậy đi đến chỗ cô: " đã xong! "

Uyển Ngưng gật đầu, ngắm nhìn bản thân trong gương một hồi rồi cũng gật đầu đứng dậy: "chúng ta đi thôi "

Buổi lễ tốt nghiệp diễn ra vào lúc 7 giờ, tất cả sinh viên đều đã tập trung ở trong khán phòng. Lần này Uyển Ngưng sẽ lên mục để nhận bằng nên hai người phải ngồi tách nhau ra, một người trên và một người dưới

Nhìn cậu trai ngồi bên cạnh Uyển Ngưng đang bắt chuyện với cô khiến anh cực kỳ tức giận liền đá vào ghế của cậu ta.Người kia quay lại nhìn anh sau đó nói gì đó với Uyển Ngưng và cô đã quay lại nhìn thấy anh đang giận dối mình chỉ mỉm cười sau đó xin lỗi người ngồi bên cạnh mình

Phong An Huy thấy vậy cực kỳ tức giận liền đá thêm một cái nữa, Uyển Ngưng lần này chẳng khách khí quay lại trừng mắt với anh. Phong An Huy thấy vậy cực kỳ tủi thân cẩm lấy điện thoại nhắn tin trách móc Uyển Ngưng nhưng cô chẳng thèm quan tâm đến anh

Bị bạn gái bơ làm cho anh càng tức giận, ánh mắt như muốn giết người nhìn chằm chằm vào tên ngồi bên kia

Uyển Ngưng khiến cho anh ta sợ hãi

Uyển Ngưng quay đầu lại giơ tay ra: " đưa điện thoại cho em! "

Phong An Huy thấy vậy lập tức vui vẻ nhanh chóng lấy từ trong túi xách của Uyển Ngưng tìm điện thoại rồi đưa cho cô.Uyển Ngưng cầm lấy điện thoại thấy tin nhắn của anh rồi nhưng cũng không bận tâm lắm

Cô lần nữa quay người lại giơ tay ra đòi túi xách của mình, sắp đến lúc lên nhận bằng và phát biểu nên cô cần phải chỉnh trang lại một tí

Rất nhanh phần trao bằng tốt nghiệp cho 100 em sinh viên đạt kết quả xuất sắc trong đó có Uyển Ngưng. Cô đứng dậy đưa túi cho anh rồi không quên nháy mắt: " nhìn em nhé? "

Phong An Huy đỏ mặt gật đầu lia lịa rồi giúp cô cầm lấy túi xách

Từng người một lên nhận bằng rồi đứng ở trên đó chụp ảnh khi đến tên Uyển Ngưng cô tự tin nhìn về phía trước rồi tiến đến bắt tay với ban giám hiệu nhà trường

Sau đó còn chụp ảnh chung với hiệu trưởng, Phong An Huy ngồi ở dưới cầm máy quay ghi lại những khoảnh khắc đẹp nhất của Uyển Ngưng không khỏi cảm thấy tự hào khi có một người bạn gái tuyệt vời như vậy

Các sinh viên khác ở bên dưới vỗ tay chúc mừng tất cả các sinh viên đã tốt nghiệp sau đó là đến bài phát biểu của cô

Lúc Uyển Ngưng bước lên phát biểu, bầu không khí ở bên dưới bỗng dưng trở nên yên tĩnh, tất cả đều dồn ánh mắt về phía khán đài nơi mà cô đang đứng

- " Kính thưa các quý vị đại biểu, các thầy cô giáo.

Thưa các bậc phụ huynh và các bạn sinh viên thân mến! Em tên là Khương Uyển Ngưng , sinh viên lớp quản trị kinh doanh, chương trình tiên tiến khóa 67. Hôm nay em rất vinh dự được thay mặt các bạn phát biểu trong buổi lễ tốt nghiệp...."

Chẳng ai nói gì chỉ lặng yên nghe cho đến khi cô cúi người cảm ơn mọi người đã lắng nghe bài phát biểu của mìn-h.Bây giờ bầu không khí mới trở nên ồn ào với những tràng vỗ tay giòn giã cùng với tiếng xì xầm

" đây có phải là người luôn đi cạnh Phong An Huy không? Tôi tưởng cậu ta là con trai cơ chứ..."" chậc... nếu biết là mỹ nữ giả nam thì tôi nhất định sẽ theo đuổi cậu ta từ lâu rồi..."" hai người họ đúng là trai tài gái sắc!! Nhưng lần này hình như chỉ có cô ấy tốt nghiệp còn..."Câu nói đó đã đâm thẳng vào trái tim rỉ máu của anh khi không thể tốt nghiệp chung với bạn gái. Phong An Huy lập tức sầm mặt lại cực kỳ không vui cho đến khi Uyển Ngưng quay trở về chỗ của mình

Thấy anh đang ngồi bên cạnh chỗ của mình, Uyển Ngưng liền nhìn về sau thấy anh chàng ban đầu ngồi với cô nay đã bị đổi chỗ và hiện tại Phong An Huy đang ngồi cạnh cô

Uyển Ngưng mỉm cười vén tóc ở tai lên đưa cho anh tấm bằng tốt nghiệp: " thấy em ngầu không?"

- "rất ngầu!!!" Phong An Huy cầm lấy chẳng thèm xem tấm bằng tốt nghiệp mà quay sang nịnh nọt cô.Uyển

Ngưng mỉm cười ngồi xuống bên cạnh anh đưa tay lên quạt quạt cho đỡ nóng

- "vừa rồi hồi hộp quá...bây giờ em cảm thấy hơi nóng!!"

Anh lập tức cầm lấy tấm bằng của Uyển Ngưng mà ra sức quạt cho cô mát: " mát chưa? "

- " ổn hơn rồi! hôm nay mẹ có đến không anh?"

Từ khi hai người ra mắt với gia đình hai bên, dì Trần đã bảo cô thay đổi cách xưng hô để gọi cho quen.Lâu dần thì cô cũng đã đổi cách xưng hô từ chú dì thành ba mẹ, Phong An Huy cũng nhanh chóng đổi cách xưng hô cho gần gửi hơn

Phong An Huy cúi xuống nhìn đồng hồ rồi quay lại phía sau tìm bóng dáng của ba mẹ anh: " chắc mẹ với ba cũng đến rồi!! "
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 110: Kế hoạch đính hôn


Dì Trần ngồi ở xa đã thấy hai người quay lại nhìn về sau liền vẫy tay với họ ra hiệu cho hai người thấy. Phong An Huy nhìn thấy mẹ từ xa đã vẫy tay với hai người liền quay sang cô nói: " mẹ anh vẫy tay với chúng ta kìa!! "

Uyển Ngưng quay lại nhìn thấy đúng thật là dì Trần đang vẫy tay với họ.Cô liền mỉm cười rồi cũng vẫy tay lại với dì

he

Buổi lễ diễn ra khá lâu mãi khi kết thúc thì cũng đã gần tới giờ ăn cơm trưa, dì Trần nhanh chóng kéo Uyển Ngưng sang một bên chụp ảnh chung với cô

Mẹ Khương cũng vui vẻ chụp cùng hai người sau đó là cả hai gia đình chụp ảnh chung với nhau, người nào cũng có đôi có cặp chỉ riêng Uyến Noãn là đi một mình nên làm tay chụp ảnh cho mọi người

- " cũng đã muộn rồi! đi ăn thôi mẹ " Phong An Huy nhìn đồng hồ thấy đã gần đến giờ ăn cơm trưa và sáng nay

Uyển Ngưng cũng chưa ăn nhiều vừa nên khả năng bây giờ cũng đã đói

Uyển Ngưng nghe vậy liền quay sang nhìn anh với ánh mắt hết sức xúc động, hôm nay chồng của cô đã trưởng thành và có thể quan tâm chăm sóc cô rồi sao?

Dì Trần nghe xong liền nhìn đồng hồ sau đó gật đầu đưa mọi người đi đến địa điểm ăn cơm đã đặt trước. Mẹ Khương đi bên cạnh Uyển Ngưng nhìn tấm bằng đại học của con gái và nhớ đến lúc con gái lên phát biểu không khỏi cảm thấy nghẹn trong lòng, mẹ Khương giữ tay cô lại ngẩng đầu lên nhìn con gái mình: " Uyển Ngưng!"

Uyển Ngưng lập tức dừng bước quay đầu lại nhìn mẹ của mình rồi dạ một tiếng.Phong An Huy lúc này cũng dừng bước quay lại nhìn hai người sau đó nói nhỏ với Uyển Ngưng rồi đi về phía xe nhường không gian riêng tư cho hai

mẹ con

- " có chuyện gì sao mẹ?" thấy Phong An Huy đã đi xa , Uyển Ngưng liền lên tiếng hỏi mẹ.Mẹ Khương nắm lấy tay cô sau đó khẽ vỗ nhẹ lên tay con gái lớn của mình: " con làm tốt lắm!..mẹ xin lỗi vì trong thời gian qua đã làm con thất vọng nhé! "

Uyển Ngưng cười nhẹ sau đó khẽ vỗ lên bàn tay của mẹ nhẹ giọng nói: " vất vả gì đâu ạ! Dù sao mẹ cũng có nỗi khổ riêng của mình mà "

Mẹ Khương nhìn con gái đã trưởng thành không khỏi nghẹn ngào khẽ vỗ vào lưng con gái: " đi thôi! Mọi người đợi kìa "

Sau đó lén lút lau đi giọt nước mắt đọng ở khoé mắt, nhìn con gái đã trưởng thành lại có cả một mái ấm cho mình khiến cho phần nào mẹ cũng bớt lo lắng cho con gái

Phong An Huy đứng ở cửa xe chờ Uyển Ngưng bước vào bên trong sau đó chủ động đảm nhận vị trí tài xế.Uyển

Noãn nhíu mày lại tiến đến gõ cửa xe của anh chị: " mẹ bảo em sang bên xe này!"

Uyển Ngưng không nói gì chỉ quay sang bảo: "vào xe đi! "

Uyển Noãn mở cửa xe rồi ngồi vào bên trong sau đó đưa cho chị gái một hộp quà nhỏ: " Quà của đầu gỗ tặng chị!

"

- " sao lại tặng chị làm gì?" Uyển Ngưng cầm lấy món quà mà bạn trai em gái tặng cho mình.Uyển Noãn chậc một tiếng tức giận nói: " món quà hối lộ chứ sao!! "

Uyển Ngưng nhìn bông hoa nhỏ bên trong cùng với một tờ giấy ghi chú: Chúc mừng chị đã tốt nghiệp! Em có món quà nhỏ này mong chị có thể giúp em trông chừng em gái chị một thời gian....

Uyển Ngưng đọc xong liền quay lại nhìn em gái của mình: " hai đứa có chuyện gì à? "

-" Đầu gỗ đi thực tập ở thành phố khác! Không cho em tiếp xúc với những người khác! Vì không tin tưởng nên mới bảo chị đấy "

Phong An Huy vừa lái xe vừa nghe hai người nói chuyện cũng nói: " cái này anh đồng ý với cậu ta! "

Uyển Ngưng nghe xong liền đánh vào tay Phong An Huy hừ nhẹ một tiếng khẽ quát anh : " tập trung lái xe đi! "

Uyển Noãn thấy vậy không khỏi bĩu môi: " hừ! Em mặc kệ cậu ta! Sẽ không có ai quản được em đâu "

Cô nghe xong liền quay lại không nói gì chỉ nhìn em gái rồi lại mỉm cười.Uyển Noãn thấy vậy liền nói: " chị cười cái gì chứ!! "

Uyển Ngưng lắc đầu: "chả có gì! "

Sau khi đến địa điểm đã đặt, dì Trần kéo Phong An Huy sang một bên dò hỏi: " chuyện đính hôn con sắp xếp đến đâu rồi? Nếu chưa thì để mẹ với mẹ con bé sắp xếp luôn cho! "

Phong An Huy hừm nhẹ một tiếng: " địa điểm con cũng đã chọn rồi nhưng chưa có thời gian đến đó xem thử! Mẹ giúp con nhé...mà chuyện này không được nói cho em ấy biết đâu "

Dì Trần nghe xong liền gật đầu hài lòng với con trai: " cứ đưa địa chỉ đây! Mọi chuyện còn lại để mẹ lo cho"

Phong An Huy gật đầu rồi thì thầm to nhỏ gì đó với dì Trần một hồi sau đó dì Trần hài lòng quay về bàn ăn

Vốn dĩ chuyện đính hôn này Uyển Ngưng cũng đã biết rằng một ngày nào đó hai người cũng sẽ đính hôn với nhau nhưng lần này Phong An Huy muốn làm cho cô bất ngờ nên mới không nói gì về chuyện này cả
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 111


Buổi chiều nhà trường đã tổ chức một lễ hội lớn mời các ca sĩ đến tổ chức một buổi hoà nhạc ở ngay sân trường của mình.Các tài năng trong trường cũng được thể hiện ở nơi đây

Uyển Ngưng đã chơi mệt muốn uống nước nên quay lại nói với anh: " em khát!"

Nhưng vừa quay lại lại chẳng thấy anh đâu...nhìn vào biển người đông đúc cô không khỏi câm nín. Chẳng lẽ vừa rồi hai người đã lạc nhau ở trong đám đông này sao?

Sự thật là Uyển Ngưng đang ở ngoài đám đông còn Phong An Huy thì đang tìm cô trong đám đông

Uyển Ngưng đi ra chỗ ngồi cầm sờ vào túi quần để gọi điện cho anh nhưng trong túi quần cô chẳng có gì..quên mất! Tất cả mọi thứ của cô đều đã đưa cho anh cầm hết rồi

Bây giờ chẳng thể tìm được anh trong đám đông này, tất cả sinh viên trong trường đều có mặt ở đây chưa kể có cả sinh viên ở trường khác cũng đến tham gia nữa

Trong đám đông, nhờ lợi thế chiều cao của mình Phong An Huy đang không ngừng tìm kiếm bóng dáng của cô nhưng chẳng thấy đâu. Đột nhiên có mấy cô gái quay qua xin số điện thoại nhưng bị Phong An Huy đẩy ra trực tiếp đi ra chỗ khác

Nhìn quanh nhìn lại chẳng thấy bóng dáng của cô đâu, Phong An Huy cực kỳ lo lắng thì có một người lao đến ôm anh từ phía sau. Anh đang mừng tưởng đó là Uyển Ngưng nhưng quay lại thì thấy không phải anh liền sa sầm mặt mày

- " Ơ..xin lỗi cậu! Tôi tưởng là bạn tôi " Lan Anh mỉm cười nhanh chóng bỏ tay ra , cô ả lùi ra phía sau vài bước nhưng bị mọi người xô đấy về phía trước nên lao người về phía anh

Phong An Huy trực tiếp tránh sang một bên nên làm xô vào người khác, anh nhanh chóng quay lại nói lời xin lỗi với người vừa bị mình xô

Cô ả kia không có ai đỡ nên đã ngã nhoài người xuống đất, Phong An Huy chẳng bận tâm trực tiếp lách qua đám người mà rời đi

Lan Anh ngồi dưới mặt đất mặt đỏ bừng lên, cô ả bám vào tay bạn học mà đứng dậy cố gắng ngượng cười rồi rời khỏi đám đông

Bên này Uyển Ngưng đang đứng tìm hình bóng Phong An Huy ở trong đám đông nhưng chẳng thấy bóng dáng quen thuộc đâu

Đang đứng ở đó tìm người thì có vài cậu sinh viên chạy đến trên tay còn đang ôm quả bóng rổ, mấy cậu sinh viên xô đẩy một cậu khác về phía trước gần chỗ của Uyển Ngưng đang đứng

Cậu sinh viên kia đỏ mặt ngượng ngùng đi lại gần chỗ của cô , một tay vò đầu cúi đầu không dám nhìn Uyển Ngưng: " chị..có thể cho em xin số điện thoại được không? "

Cô ngẩng đầu lên quan sát cậu sinh viên đó rồi nở nụ cười: " tôi..."

Chưa kịp nói hết câu đột nhiên có người đi đến bên cạnh một tay đưa ra gáy cô cưỡng hôn cô ngay ở nơi này.Cậu sinh viên kia mở to mắt nhìn hai người

Phong An Huy quay sang mỉm cười hòa nhã với người đang xin số điện thoại của bạn gái mình: " cậu có chuyện gì muốn gặp bạn gái tôi sao? "

- "ah...dạ! Không có chuyện gì đâu...em xin lỗi!! " Cậu sinh viên kia đỏ mặt vội vàng chạy đi nơi khác. Phong An Huy thấy vậy hừ lạnh một tiếng nhìn cậu sinh viên kia với ánh mắt hình viên đạn: " chết tiệt...mới rời khỏi một tí..."

Uyển Ngưng nở to mắt nhìn anh sau đó trực tiếp nhéo vào eo Phong An Huy: " Anh..."

Phong An Huy cười hì hì lùi lại phía sau nhìn cô với vẻ mặt đã hối lỗi: " anh xin lỗi.."

Cô nhíu mày lại trực tiếp đòi chai nước của mình: " Đưa nước đây cho em "

Phong An Huy nhanh chóng cầm lấy chai nước đưa cho Uyển Ngưng, nhìn chai nước đã được mở nắp cô mới hài lòng cầm lấy mà uống một ngụm

Tiếng nhạc sôi động cùng tiếng hò reo của mọi người làm cho bầu không khí cực kỳ vui nhộn.Uyển Ngưng không kìm được mà muốn chạy ra quẩy tiếp nhưng đã bị Phong An Huy túm lại: " đi thôi! Chúng ta về để chuẩn bị cho

tối "

Buổi tối nay sẽ có một bữa tiệc lớn dành cho sinh viên cả trường, năm nay nhà trường chơi lớn cho các sinh viên chơi vui vẻ hết mình

Uyển Ngưng nghe xong liền bĩu môi về thì về!
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 112: Dự tiệc cuối năm


Tối hôm đó là một ngày mặt trăng chiếu xuống soi sáng khắp mọi nơi trông rất yên tĩnh và thanh bình.Ba chiếc xe ô tô từ từ lăn bánh rời khỏi bãi đỗ xuất phát đến một khách sạn nổi tiếng trong thành phố

Một hàng dài ô tô đi ra đi vào trong sảnh khách sạn lớn, Phong An Huy ngồi trong ô tô nhìn ra bên ngoài anh vẫn giữ nguyên tư thế nhìn ra ngoài cửa từ lúc ngồi vào xe đến giờ

Uyển Ngưng thấy vậy liền hừ nhẹ một tiếng, vốn dĩ do lúc thay lễ phục ban đầu cô chọn một bộ váy cắt xẻ khá táo bạo nên Phong An Huy nhất quyết muốn đổi.Cô cũng chiều theo ý anh vì cô cũng thấy nó hơi hở chuyển sang một bộ váy hở lưng, Phong An Huy cũng muốn đổi sang bộ khác

Uyển Ngưng cũng không có ý kiến chọn sang một bộ váy khác nhìn tổng thể qua cô thấy nó cũng khá ổn nhưng anh lại nói nó hờ rồi tự bản thân mình chọn một bộ váy " kín cổng cao tường " đem đến cho Uyển Ngưng

Uyển Ngưng nhìn qua một hồi không khỏi nhìn anh với ánh mắt đánh giá.Cô không thích bộ váy này nên đã tự chọn một bộ váy khác trông không quá nổi bật cũng chẳng hở nhiều

Người hầu thấy hai người lựa qua lựa lại một hồi không khỏi lên tiếng thúc giục: " thiếu gia, tiểu thư...sắp đến giờ rồi ạ"

Từ lúc công khai hẹn hò, tất cả người hầu trong nhà không gọi Uyển Ngưng là " Ngưng quản gia " nữa thay vào đó là tiểu thư

Uyển Ngưng nhìn lên đồng hồ thấy còn 30 phút nữa bữa tiệc sẽ bắt đầu lúc này cô không khỏi cuống lên vội vàng thay váy rồi cầm đồ đi lên xe ô tô phóng đến khách sạn tổ chức tiệc

Trên đường đi, nhà trang điểm nhanh chóng làm tóc rồi trang điểm cho Uyển Ngưng.Phong An Huy vẫn giữ thái độ lạnh nhạt vẫn cố gắng nhìn ra bên ngoài thỉnh thoảng lại lén nhìn trộm côCửa xe mở ra, Phong An Huy mặc vest đen lịch lãm bước xuống xe anh quay người lại đưa tay ra cho Uyển Ngưng.Cô nhìn anh một cái rồi đặt tay mình lên tay anh bước xuống xe nở một nụ cười nhìn về phía trước

Cả hai cùng nhau đi vào trong sảnh khách sạn đi đến nơi tổ chức bữa tiệc.Trong thang máy, Phong An Huy đẩy Uyển Ngưng dựa vào vách: " Uyển Ngưng! Em trêu đùa anh sao?"

Uyển Ngưng bỉnh thản nhún vai nhìn anh với ánh mắt khiêu khích: " em trêu anh chỗ nào?

п

Trêu cái gì cơ chứ? Đáng lẽ ra cô mới là người giận anh..sao anh lại dám giận dỗi cô!!!

. " ....anh thật sự muốn giấu em đi!! " Phong An Huy cúi đầu dựa vào vai cô mà nói nhỏ, Uyển Ngưng nghe xong chỉ mỉm cười mà không nói gì hết.Anh ngẩng đầu lên nhân cơ hội trong thang máy không có ai liền hôn Uyển Ngưng

Đang yên tĩnh đột nhiên cửa thang máy mở ra, nhóm người khoảng 4 đến 5 người ở ngoài thấy hai người bên trong đang làm chuyện mờ ám liền vội vàng xin lỗi rồi bấm thang máy cho hai người

Uyển Ngưng nhìn thấy hết người ở bên ngoài đỏ mặt vội vàng đẩy anh ra sau đó trừng mắt nhìn anh: " hôm nay là lần thứ hai rồi đấy...

Hôm nay Phong An Huy to gan dám hôn cô trước mặt nhiều người như vậy! Dạo gần đây anh thường hay thể hiện tình cảm của mình dành cho cô ở những nơi đông người... chắc cô về sẽ phải dạy dỗ lại tên này mới được

Phong An Huy mỉm cười bấm thang máy lên tầng 5 lúc quay mặt đi anh không khỏi nhíu mày lại hầm hực nói: " đám người chết tiệt...lại phá đám "

Uyển Ngưng nghe thấy hết liền đánh một cái vào người anh: " em nghe thấy hết rồi đấy.."Cửa thang máy mở ra, Phong An Huy chỉnh lại cà vạt lịch sự nắm lấy tay cô để cô khoác tay mình đi vào sảnh chính cùng nhau.Bên trong rất đông vui, tất cả nữ sinh mặc lễ phục trắng còn nam sinh thì mặc vest đen đi đi lại lại nói cười vui vẻ

Tất cả mọi người đều ăn mặc sang chảnh chỉn chu thu hút ánh mắt của người khác.Uyển Ngưng nhìn qua một lượt đã thấy có vài cô gái xinh đẹp đứng ở trong đám đông...cô muốn đi ra đó làm quen với họ!

Phong An Huy cúi xuống nhìn cô tưởng cô đang nhìn người con trai khác thì không khỏi tức giận liền cúi xuống nói nhỏ bên tai: " tối nay anh sẽ giám sát em đấy!! "

Uyển Ngưng nghe xong cười nhẹ không nói gì hết chỉ lặng lẽ buông tay anh ra đi tìm vài người bạn thân quen để nói chuyện

- " Chị Uyển Ngưng!!"

Nghe thấy có người gọi mình, Uyển Ngưng liền quay lại nhìn thì thấy có một cô gái xuất hiện ở phía sau mỉm cười nhìn cô.Uyển Ngưng không biết người này là ai liền hỏi: " xin chào, cô là...

- " ...chị quên em rồi sao? Em là Nhược Hoa đây!"

Uyển Ngưng à lên một tiếng, cô nhớ dáng vẻ lần gần nhất cô gặp người này là lúc cô gái này có thân hình mũm mĩm nhưng bây giờ gặp lại thì đã trở thành một mỹ nữ xinh đẹp: " Chị không nhận ra luôn đó nha!! Xinh lắm "

Cô gái kia đỏ mặt ngượng ngùng rồi nhìn xung quanh sau đó nói nhỏ với cô: " chị cẩn thận một chút! Có người đang có ý đồ với bạn trai chị đấy "

Uyển Ngưng nhìn cô gái đó với ánh mắt kinh ngạc, cô chẳng biết tại sao

Nhược Hoa lại nói như vậy với cô chứ? Nhược Hoa xua tay: " chuyện này dài lắm! Nhưng đêm nay chị nhất định phải đề phòng "
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 113: Có chuyện


Nhược Hoa nói điều này cho cô biết với một dáng vẻ cẩn thận chẳng giống như nói đùa .Uyển Ngưng thấy vậy không khỏi khó hiểu, tại sao cô ấy lại biết chuyện này? Thậm chí cô còn hơi nghi ngờ người nào to gan đến nỗi dám động đến thiếu gia nhà họ Phong chứ?

Nhược Hoa không ở chỗ cô lâu nhanh chóng đi ra chỗ khác, Uyển Ngưng thấy vậy liền đi tìm Phong An Huy trong đám người này

Chẳng cần tìm anh, Phong An Huy đã chủ động đi đến bên cạnh cô.Vừa rồi đứng ở một bên nói chuyện với bạn nhưng tầm mắt của Phong An Huy luôn tập trung vào người Uyển Ngưng, khi thấy cô quay đi nhìn xung quanh như đang tìm anh vậy nên anh đã chủ động xuất hiện ở bên cạnh cô

Phong An Huy cúi xuống nhìn cô với ánh mắt trìu mến: " có chuyện gì sao? "

Uyển Ngưng quan sát xung quanh không thấy trên người anh có điểm gì khác thường liền lắc đầu trong lòng cũng đã an tâm hơn: " không có gì!! "

Trong lòng cô thầm nghĩ có lẽ Nhược Hoa đã suy nghĩ nhiều quá rồi, anh không sao thì nhất định sẽ không có chuyện gì

Lần này Uyển Ngưng nhất quyết ở bên cạnh Phong An Huy không rời anh nửa bước

Rất nhanh bữa tiệc đã diễn ra, hiệu trưởng lên phát biểu đôi ba câu sau đó tiếng nhạc du dương vang lên giữa sảnh lớn.Nhiều học sinh kéo bạn ra nhảy giữa sảnh trông ai cũng đẹp và ăn ý với nhau

Phong An Huy cúi xuống thấy Uyển Ngưng đang nhìn về phía đó với ánh mắt ngưỡng mộ liền kéo cô đi đến giữa sảnh cúi xuống làm động tác mời.Uyển Ngưng có chút bất ngờ nhưng vẫn lịch sự đặt tay lên tay anh

Cả hai người cùng nhau đung đưa theo nhịp điệu du dương của bài hát.Bầu không khí trong sảnh trở nên vui nhộn thậm chí có thể nói là cực kỳ lãng mạn

Ở một bên góc khuất, có hai người đang quan sát Phong An Huy và Uyển Ngưng đang khiêu vũ ở giữa sảnh thu hút rất nhiều người vây quanh bọn họ.Người đàn ông kia nghiến răng nhìn Phong An Huy với ánh mắt căm ghét: " chết tiệt...

Lan Anh nhìn hai người trong lòng không khỏi cảm thấy xấu hổ và đố kị.Nhớ đến chuyện buổi chiều hôm nay,Phong An Huy đã khiến cho cô ả mất mặt trước bao nhiêu người

Người đàn ông kia đút tay vào túi quần lấy ra một lọ thuốc bé bằng đầu ngón tay đưa cho cô ả: " đồ đây...tôi đã sắp xếp cả rồi! Chuyện còn lại cô phải tự giải quyết "

Lan Anh cầm lấy lọ thuốc nở nụ cười quỷ dị nhìn Phong An Huy với ánh mắt thèm thuồng: " cứ chờ đấy cho tôi...

Nhảy một hồi Uyển Ngưng cũng đã thấm mệt kèm thêm bộ lễ phục này khiến cô không được thoải mái liền đi lấy đồ uống.Nhân viên phục vụ đi qua đi lại trên tay là khay thức uống đem đến cho tất cả mọi người trong sảnh

Thấy hai người chưa có đồ uống, một anh nhân viên nhanh nhẹn đi đến mỉm cười rồi đưa hai ly khác nhau cho hai người

Uyển Ngưng ngửi thử thấy nó chỉ là nước có cồn nhẹ nhàng thôi sẽ không say được liền uống một ngụm, cô đứng nhìn mọi người đi đi lại lại chơi đùa vui vẻ.Cảm thấy muốn ăn bánh ngọt, cô liền quay sang nhìn anh: " An Huy! Em muốn ăn bánh ngọt

Phong An Huy cũng uống một ngụm đưa cốc của mình cho cô: " vậy em đứng ở đây! Anh đi lấy cho em '

Anh quay người đi đến quầy bánh ngọt lấy vài chiếc bánh mà cô thích đang tính quay lại đưa đồ cho cô thì có một người đi đến hào phóng nói: " Phong tính quay lại đưa đồ cho cô thì có một người đi đến hào phóng nói: " Phong thiếu!! Không ngờ tôi lại có thể gặp cậu ở đây "

Thấy có người gọi tên mình,Phong An Huy quay lại phía sau thấy đây là một người chẳng đáng để anh quan tâm nên không thèm chú ý đến cậu ta

Trương Nhất Hạo là một tên thiếu gia ăn chơi có tiếng,Phong An Huy cũng chẳng muốn bận tâm đến mấy người này chỉ tổ mất thêm thời gian của anh

." Phong...

- " làm phiền tránh đường! " Phong An Huy trực tiếp đi qua cậu ta chẳng thèm quan tâm đến hắn, bạn gái kiêm vợ tương lai đang chờ anh quay về để cho cô ăn bánh ngọt

Bây giờ mà bận tâm đến những thứ không đâu sẽ tốn thời gian và Uyển Ngưng sẽ đói mất.Anh nhanh chóng đi về chỗ của mình chẳng bận tâm đến Trương Nhất Hạo mặt mày đang đen kịt khó chịu vì thái độ của Phong An Huy

Uyển Ngưng nhìn quanh thấy mọi người đang nói chuyện xung quanh thỉnh thoảng sẽ có người đến gần chỗ cô sau đó sẽ có một người con trai tiến đến mời cô nhảy

Uyển Ngưng chỉ mỉm cười rồi nhẹ nhàng từ chối họ trong đầu không ngừng gọi tên Phong An Huy trong đầu mong anh nhanh chóng quay trở về.Chứ mọi người thấy một quý cô xinh đẹp đứng một mình ở đây tưởng cô không có bạn nhảy nên muốn mời cô nhảy

Phong An Huy nhanh chóng quay lại thấy xung quanh khá nhiều người rồi lại nhìn Uyển Ngưng nhỏ bé, anh lập tức đi nhanh đến bên cạnh rồi đút cho Uyển Ngưng một miếng bánh đầy thân mật

- "Ah..."Uyển Ngưng mỉm cười tiến tới ăn bánh rồi đưa hai ly nước cho anh cầm rồi tự mình ăn bánh kem.Phong An Huy cảm thấy trong người hôm nay có chút lạ liền uống hết cốc nước của mình giải khát nhưng chẳng thấy dễ chịu hơn gì cả thậm chí còn cảm thấy nóng hơn...

Tiếng nhạc không còn du dương nữa mà đổi sang loại nhạc trong bar, nhà trường đã thuê hẳn một DJ về để làm cho bầu không khí trở nên bùng cháy.Ánh đèn sáng cũng đã tắt thay vào đó là những ánh chớp đủ mọi màu sắc cùng với tiếng nhạc hoà cùng tiếng hô sinh viên đang quẩy hết mình

Uyển Ngưng vừa ăn bánh vừa ngân nga theo tiếng nhạc, cô cũng không ngờ nhà trường lại tổ chức theo kiểu sôi động như vậy cô cứ tưởng nó sẽ rất nhàm chán ai ngờ lại sôi động náo nhiệt như này

Sau khi uống hết cốc nước,cả người anh cảm giác như có lửa thiêu bên trong không thể nào mà dập được.Phong An Huy liền hiểu ra bản thân đã bị chơi một vố rồi, thấy vậy anh liền cúi xuống nói nhỏ bên tai rồi kéo cô đi đến cửa chính

- " hửm?Anh sao vậy? " Uyển Ngưng quay đầu lại nhìn bữa tiệc đang sôi động, bây giờ cô chưa muốn về cho lắm nhưng khi nhìn thấy vẻ gấp gáp của anh, cô chỉ im lặng làm theo nhanh chóng đặt đĩa bánh xuống bàn rồi đi theo Phong An Huy ra bên ngoài

Vừa vào trong thang máy, Phong An Huy đã ôm cô vào lòng tham lam hít lấy mùi thơm trên người Uyển Ngưng.Cô cảm thấy Phong An Huy đột nhiên có hành động lạ thì không khỏi khó hiểu: " sao vậy? "

Uyển Ngưng dùng sức đẩy anh ra thấy mặt anh đỏ bừng lên hơi thở nặng nề: sao thế anh?"

Cô đưa tay lên muốn kiểm tra xem anh có sốt không thì Phong An Huy đã giữ tay cô lại rồi đưa đến miệng của mình- " ah...a..anh làm gì thế?

Ban đầu Phong An Huy hôn lên ngón tay của cô nhưng sau lại là l**m ngón tay...Nhìn Phong An Huy có biểu hiện khác thường, cô hơi hoảng vội vàng rụt tay lại quát lớn: " Phong An Huy III "

Anh nghe xong liền cứng người rồi thả cô ra lùi ra sau dựa vào thang máy giọng nói nặng nề: " chết tiệt...em đăng kí cho anh một phòng đi..tí nữa xuống sảnh gọi bác sĩ đến đây bảo đem theo."
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 114: Bất ngờ


Phong An Huy xoay người úp mặt vào trong góc thang máy, da đầu tê dại ánh mắt hơi nhìn xuống dưới thấy phần đó hơi phồng lên.Anh không khỏi nuốt nước bọt cố gắng kìm nén bản thân nhất mức có thể tránh ảnh hưởng đến Uyển Ngưng

Uyển Ngưng lập tức hiểu ra Phong An Huy đã bị ai bỏ thuốc rồi liền vội vàng đưa anh ra ngoài nhưng Phong An Huy từ chối bảo cô đi nhanh đến sảnh đặt phòng cho anh

Ở sảnh lúc này cũng không quá đông người, Uyển Ngưng muốn dìu anh đi nhưng Phong An Huy nhất quyết muốn tránh xa cô

Uyển Ngưng hết cách chỉ có thể nhanh chóng đi đến đăng kí một phòng tổng thống cho anh.Nhân viên nhìn hai người một cái sau đó nhanh chóng đăng kí cho hai người một phòng

Phòng của hai người ở trên tầng 15, may không có ai nên Phong An Huy đã tách ra đứng một góc trong thang máy.Lần đầu tiên cô gặp trường hợp như này nên không biết giải quyết sao nữa, Phong An Huy lại nhất quyết không muốn cô đến gần chỉ cần cô đến gần là anh tự kéo khoảng cách ra

Anh đứng dựa vào thang máy không nhịn được mà ấn vào số 15 thêm vài lần muốn nhanh chóng đi lên phòng.Trong người càng ngày càng cảm thấy khó chịu, Phong An Huy không kìm được mà liếc nhìn Uyển Ngưng nhìn xuống chiếc cổ trắng dịch xuống một tí...bốp

Trong thang máy đột nhiên vang lên một tiếng tát, Uyển Ngưng giật mình quay sang nhìn anh, vừa rồi anh đã tự tát một cái thật mạnh vào mặt mình như muốn cảnh cáo bản thân phải thật tỉnh táo!!!

Cửa phòng vừa mở, Phong An Huy lao vào bên trong đi nhanh vào trong phòng tắm không thèm c** đ* trực tiếp mặc như vậy đi vào trong nước lạnh Uyển Ngưng vô cùng lo lắng liền đi đến cửa phòng xem tình hình của anh như thế nào chỉ thấy Phong An Huy đứng yên một chỗ không động đậy để mặc cho làn nước lạnh dội vào người

Cô quay người đi ra phòng khách muốn gọi điện thoại để kêu bác sĩ đến theo như lời của anh nói nhưng xui rủi thế nào mà điện thoại của cô lại sập nguồn mở mãi không lên

Tình huống cấp bách, Uyển Ngưng liền nói với Phong An Huy một tiếng rồi chạy xuống bên dưới gọi nhờ điện thoại của lễ tân

Uyển Ngưng vừa đến sảnh thì có một cô gái cũng đi vào trong thang máy trong giây phút đó hai người con gái lướt qua nhau, thấy cô đi ra người phụ nữ kia liền bấm tầng 15 rồi nở một nụ cười

Lúc cô đi ra ngoài đã ngửi thấy mùi nước hoa y hệt của mình nên không khỏi quay người lại nhìn thấy cô ta nở nụ cười nhìn mình, Uyển Ngưng không khỏi nổi da gà nhanh chóng đi đến quầy lễ tân gọi điện về cho chú Phong

Phong An Huy cởi áo khoác rồi tháo cà vạt ném xuống đất, hai tay anh chống lên tường cúi xuống nhìn xuống gạch lát nền dưới chân.Trong đầu liền nghĩ đến đôi môi đỏ mọng của cô, anh không kìm được đấm mạnh lên tường: " chết tiệt...

Nếu để hắn tra ra tên nào làm ra cái chuyện này nhất định hắn sẽ khiến người đó sống không bằng chết...Phong An Huy không kìm được chửi thề một câu cố gắng kìm nén bản thân mình nhất mức có thể trong đầu anh thầm nhẩm không nghĩ đến cô nữa nhưng càng nhẩm trong đầu lại hiện ra những hình ảnh không đúng đắn

Cửa phòng tắm vốn dĩ không đóng, anh đang đứng dưới làn nước lạnh tự dưng có một bóng người nhỏ nhắn lao đến ôm anh từ phía sau

Ngực áp lên lưng của Phong An Huy, một bàn tay bắt đầu s* s**ng trên lưng anh tay còn lại sờ lên cánh tay v**t v* không ngừng khơi dậy d*c v*ng nguyên thủy nhất của Phong An Huy...Ngửi thấy mùi thơm dịu nhẹ loại hương nước hoa quen thuộc mà Uyển Ngưng hay dùng, anh không kìm được muốn quay người lại hận không thể đem cô đè dưới thân vì dám trêu chọc anh

Đột nhiên cơ thể anh căng cứng, cảm nhận được có điều gì sai ở đây Phong An Huy lập tức quay người lại đẩy người đang ôm mình ra sau lùi ra vài bước

Người kia lùi ra phía sau vài bước lưng vô thức đập vào tường không ngừng kêu tên anh rồi ngồi phịch xuống đất.Phong An Huy tái mặt lại nhìn người con gái ướt đẫm đang ngồi dưới sàn, cô nhìn anh với ánh mắt ướt đẫm cả mặt đỏ bừng lên nhìn chằm chằm vào th*n d*** sau đó bò đến không ngừng cầu xin: " A...An Huy! Mau...c..cho em với !! "

Từ tái mặt đổi sang tức giận, Phong An Huy trực tiếp dùng chân đạp vào vai cô ta ghì chặt cô ta vào tường không cho cô ta có cơ hội tiến gần đến chỗ mình.
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 115: May mắn


Cô ả kêu lên không ngừng, hai tay giơ lên đòi Phong An Huy bế bản thân mình lên.Áo ngủ trên người bị nước làm ướt đẫm dính sát vào cơ thể của mình, ả ta đưa tay ra trước ngực kéo sợi dây ở trước ngực.Cả cơ thể nhanh chóng phơi bày trước mặt của Phong An Huy

Dưới làn nước lạnh, cơ thể không ngừng run rẩy.Muốn châm thêm lửa trong người anh, cô ta không ngần ngại mà ưỡn ngực lên hai tay nâng ngực lên cao để cho Phong An Huy nhìn thấy nụ hoa trên ngực mình rồi chẳng ngần ngại mở rộng chân cho anh nhìn thấy cảnh xuân bên dưới

Phong An Huy nhìn ngực cô ta trong mắt tràn đầy sự kinh tởm, chân anh vẫn ghì chặt cô ta trên tường chẳng có vẻ thương hoa tiếc ngọc gì cả.Vốn dĩ anh không phân biệt nam hay nữ cứ trực tiếp ra tay với những người đắc tội với gia đình và những người anh yêu thương

- " An Huy...mau! Mau đến " thượng " em! " Cô ta áp mặt mình vào chân anh vẻ mặt thèm khát cơ thể của Phong An Huy .Ánh mắt ngân ngấn lệ cầu xin anh nhưng trong mắt anh chỉ có sự lạnh lùng

Tuy hiện tại bản thân đang bị tác dụng của thuốc, dù cả người đang cực kì khó chịu nhưng anh vẫn cố gắng kìm nén bản thân

Trong không khí sặc mùi d*c v*ng, Phong An Huy cảm thấy cả người không

thể kìm chế được cơn run rẩy. Phong An Huy thả cô ta ra tay đưa lên mặt vuốt nước trên mặt đi rồi nhìn cô ta với ánh mắt giết người

Lan Anh nở nụ cười sau khi được anh thả ra liền bò đến dùng tay bám víu lấy quần của Phong An Huy một tay định đưa lên sờ vào nơi phồng lên thì bị Phong An Huy nhanh tay bẻ gãy tay cô ả

Một tiếng hét chói tai vang lên trong phòng tắm, Phong An Huy hừ một tiếng tắt vòi nước đi rồi bỏ ra bên ngoài mặc kệ cô ta gào khóc ở bên trong phòngtài.Đi ra ngoài Phong An Huy không quên khoá cửa phòng lại lảo đảo đi ra bên ngoài phòng tìm Uyển Ngưng

Khi Phong An Huy vừa đi ra ngoài là đúng lúc đám người Uyển Ngưng xuất hiện ở thang máy.Thấy bộ dạng ướt sũng của Phong An Huy, Uyển Ngưng hoảng sợ vội vàng chạy đến :" An Huy..anh sao vậy? Sao không ở trong phòng!!"

Phong An Huy lờ mờ nhìn thấy bóng dáng của cô không khỏi thở phào rồi lại nhìn đám người đang chạy đến phía sau: " đi...thuê phòng khác! "

Uyển Ngưng nhìn ra phía sau thấy trên đấy có một chiếc áo khoác mỏng màu đỏ...màu đỏ..rất giống với áo khoác của người phụ nữ cô gặp trong thang máy.Uyển Ngưng sắp xếp hai người đi theo bảo vệ anh còn bản thân và một người khác thì đi vào trong phòng xem xét tình hình bên trong

Uyển Ngưng đi vào trong thấy trong phòng tắm có người đang kêu gào, cô giơ tay ra hiệu cho người đi theo mình tiến lên mở cửa

Cửa vừa mở một người phụ nữ lao ra bên ngoài dáng vẻ thảm thương cùng với bàn tay thõng xuống.Uyển Ngưng bịt miệng lại kinh hoảng nhìn cô ta, người bảo vệ nhanh chóng lùi lại phía sau bảo vệ Uyển Ngưng tránh khỏi sự tấn công của cô ta

- " A..An Huy!! Mau đến đây "

Cứ tưởng người vừa mở cửa là Phong An Huy nhưng ai ngờ lại là Uyển Ngưng, cô ả gào lên lao đến muốn giật tóc của cô nhưng đã bị vệ sĩ đánh ngã chỉ có thể nằm dưới đất nhìn Uyển Ngưng với ánh mắt căm phẫn: "

mày...chính mày!! Mày đã cướp An Huy của tao!!!

Trong ánh mắt đó toàn sự căm phẫn thậm chí còn có ý muốn giết người.Uyển Ngưng nhìn cô ta không thể khống chế được chính mình không khỏi lùi lại phía sau.Nhìn cơ thể người phụ nữ trước mặt, Uyển Ngưng không khỏi cảm thấy hoảng

sợ chẳng lẽ trong lúc cô rời khỏi Phong An Huy đã phải chứng kiến cảnh tượng này sao?

" Tiểu thư! Chúng ta nên làm thế nào?"

Uyển Ngưng lưỡng lự một lúc cuối cùng nói: " rời khỏi đây !"

Cô chẳng muốn ở trong căn phòng này nữa...thật muốn nhanh chóng chạy qua chỗ anh để kiểm tra tình hình.Hai người đi ra ngoài không quên đóng cửa lại, người vệ sĩ liên lạc với những người khác nghe thấy thiếu gia đang ở tầng dưới liền nhanh chóng cùng Uyển Ngưng đi xuống tầng dưới xem tình hình của Phong An Huy

Hai vệ sĩ đứng ở ngoài cửa thấy hai người đến liền nhanh chóng mở cửa, bên trong hiện tại đang có bác sĩ và Phong An Huy đang nhắm mắt ngồi trên sofa

Thấy Uyển Ngưng xuất hiện, bác sĩ sau khi kiểm tra tình hình cho anh một hồi liền đứng dậy liền bị Uyển Ngưng kéo sang một bên dò hỏi tình hình.Vị bác sĩ trẻ nhìn cô từ trên xuống dưới sau đó nói: " tôi đã tiêm cho cậu ấy thuốc giải rồi! Bây giờ chỉ cần chờ đợi sẽ không ảnh hưởng đến sức khỏe

Uyển Ngưng nghe xong không khỏi thở phào nhẹ nhõm không sao là tốt rồi.Nếu bác sĩ đã nói vậy, cô cũng an tâm phần nào

Vị bác sĩ trẻ quay lại nhìn bộ dạng kìm nén của anh sau đó lại chỉ vào chiếc nhẫn trên tay cô: " hai người sắp kết hôn? "

Uyển Ngưng giơ tay lên nhìn chiếc nhẫn rồi lại ngẩng đầu lên khó hiểu hỏi bác sĩ: " cũng gần như vậy! Có chuyện gì sao? "

Bác sĩ nở nụ cười đẩy kính lên nhìn cô như nhìn một đứa ngốc: " cũng nên quan tâm chồng cô một chút đi chứ? "Bác sĩ nói xong liền xoay người đi ra ngoài trong đầu đã có đã hiểu tại sao Phong An Huy lại khổ sở kìm nén chính bản thân mình như vậy rồi

Uyển Ngưng ban đầu không hiểu nhưng khi trong phòng chỉ còn lại hai người đi lại gần quan sát anh liền hiểu ý của bác sĩ không khỏi đỏ mặt
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 116: Sẵn sàng


Cô ngồi xuống bên cạnh cận thận sờ lên trán Phong An Huy, vừa rồi anh đã đứng trong nước lạnh khá lâu sợ sẽ bị ốm nên cô phải kiểm tra qua một lượt

Phong An Huy đang nhắm mắt thấy có người sờ lên trán mình liền mở mắt quay sang nhìn người con gái đang ngồi bên cạnh mình.Uyển Ngưng hơi đỏ mặt ngước lên nhìn anh: "anh thế nào rồi?"

Nhìn bộ dạng này của Uyển Ngưng, Phong An Huy trong vô thức cảm thấy vùng bụng dưới lần nữa nóng lên. Uyển Ngưng quan sát anh một lượt thấy mặt anh đen kịt lại tưởng anh đang không vui liền nhỏ giọng nói: "

Anh không thoải mái ở đâu à? "

Ánh mắt cô vô tình nhìn xuống phía dưới sau đó không khỏi bất ngờ, Phong An Huy đứng bật dậy cứng đờ người rời khỏi sofa

Uyển Ngưng thấy vậy nhớ đến lời của bác sĩ cô hít một hơi sâu liền đứng bật dậy đi đến ôm anh từ phía sau: " An

Huy….em.."

Phong An Huy đứng người trong giây lát sợi dây lí trí của anh đã bị đứt khi Uyền Ngưng ôm anh, anh không kìm được quay người lại cúi người xuống hồn lên môi cô: " đưa lưỡi ra.."

Phong An Huy nhẹ giọng ra lệnh cho cô khi cảm nhận được sự chủ động của cô.Uyển Ngưng đỏ mặt nghe theo lời anh đưa lưỡi ra toàn bộ khoang miệng của mình đã bị đầu lưỡi của anh chiếm giữ, ban đầu anh còn lần mò chưa biết cách nhưng về sau bắt đầu dùng đầu lưỡi đánh đá lung tung càn quét trong miệng cô

Uyển Ngưng đã chuẩn bị sẵn tâm lý để có thể "'giúp" anh lần này

Phong An Huy th* d*c rời khỏi môi của cô cúi xuống nhìn Uyển Ngưng đang nhìn anh.Trong người cô lúc này cũng có cảm giác kì lạ cảm giác tê dại nóng hẩm hập chảy khắp thân thể khiến Uyển Ngưng khó chịu

Tay anh đưa lên x** n*n ngực của Uyển Ngưng , tay vừa chạm vào ngực của cô anh không khỏi ước lượng số đo rồi lại nhớ đến lần đầu tiên anh sờ ngực cô là lúc cô mặc lễ phục cùng anh đi dự sự kiện lúc đó Uyển Ngưng còn khoe khiến anh không nhịn được mà mỉm cười

Uyền Ngưng thấy Phong An Huy cười liền nhón chân lên hai tay đưa ra sau ôm lấy cổ anh: " anh cười gì?"

- "..không "

Phong An Huy cúi xuống ôm lấy cô vào lòng cúi xuống cắn vào tai Uyển Ngưng.Cô kêu lên một tiếng hơi nghiêng đầu sang một bên, anh thấy vậy càng ép người Uyển Ngưng vào người mình

- " Phong An Huy! Em..sắn sàng rồi! "

Uyển Ngưng ngượng ngùng nói với Phong An Huy như vậy dù sao cô cũng không muốn nhìn anh phải nhẫn nhịn chính bản thân mình như vậy, anh đang cắn lên cổ cô nghe xong cười nhẹ một tiếng nhẹ định bế Uyển Ngưng đi về phía phòng ngủ nhưng đột nhiên nhớ đến lần gặp mặt nào đó liền giật mình trong vô thức đẩy cô lùi ra phía

sau

Uyển Ngưng mở to mắt nhìn Phong An Huy khi thấy anh đẩy cô ra, anh hơi run lên nhớ đến lời của ba Khương dặn phải đến khi hai người kết hôn rồi hẳn làm gì thì làm... anh sau đó lập tức lùi ra sau cách xa cô

Cô nhìn thấy hành động của anh thì không khỏi khó hiểu tiến lên một bước thì đã bị Phong An Huy giơ tay ngăn cản: "đ..đừng gần anh! "

Cô hơi run lên hỏi lại: " An Huy.."

Phong An Huy tính nói gì đó nhưng cuối cùng lại đột nhiên xoay người bỏ vào trong phòng ngủ: " a...anh không sao!"

Uyển Ngưng nhìn bộ dạng này của Phong An Huy thì đen mặt chẳng lẽ anh đang chê cô sao? Đang bình thường tại sao lại đột ngột đẩy cô ra.....

Phong An Huy khóa cửa phòng lại, vừa rồi tí nữa anh đã quên mất lời hứa với ba vợ...nhớ đến nụ hôn vừa rồi cảm thấy th*n d*** như muốn bùng nỗ.Phong An Huy vội vàng cởi áo sơ mi ném lên giường sau đó nằm xuống mặt đất bắt đầu thực hiện động tác chống đẩy

Bên ngoài khi những tia sáng của ngày mới chiếu vào trong căn phòng khách sạn xa hoa, một thân hình săn chắc lên xuống theo nhịp của cơ thể.Phong An Huy cả đêm đó chống đẩy khi nào mệt rồi sẽ lại nghỉ cứ thế suốt một đềm

Cả người anh đổ mồ hôi khó chịu đứng dậy giãn cơ một hồi cầm lấy áo sơ mi mở cửa đi ra ngoài. Cả đêm chỉ chú tâm vào việc chống đẩy khi nào nghĩ đến Uyển Ngưng cơ thể nóng lên thì anh lại tiếp tục chống đẩy cho đến trời

sang

May bản thân đã tiêm thuốc giải rồi nên rất nhanh đã hồi phục lại cộng thêm việc chống đẩy nữa, anh đã hoàn toàn trở lại như bình thường chỉ có điều khi mở cửa ra lại chẳng thấy bóng của Uyển Ngưng đâu

Trong đầu Phong An Huy đột nhiên có tiếng cảnh báo, anh vội vàng đi ra cửa hỏi vệ sĩ thì biết được đêm qua

Uyển Ngưng đã rời đi...
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 117: Về nhà


Tối hôm đó, Uyển Ngưng ngồi ở sofa suy nghĩ lí do mãi mà chẳng tài nào hiểu được liền nghĩ ngay đến việc

Phong An Huy chê bản thân cô

- "...chắc anh ấy có lí do gì khác thôi! "

Càng nghĩ Uyển Ngưng lại càng tủi thân nên đã rời khỏi khách sạn trực tiếp chạy đến chỗ mẹ chồng ngay trong đêm.Hiện tại thì ba mẹ cô đã lên đi du lịch nên không có nhà , Uyển Ngưng đến nhà mẹ chồng vào nửa đêm khiến cho dì không khỏi bất ngờ

" Uyển Ngưng sao vậy? An Huy nó làm gì con sao?"" không... không có chuyện gì đầu ạ! Vừa rồi con gì nó bay vào mắt con thôi ạ...khó chịu quá mẹ ơi " Uyển Ngưng dụi mắt cố gắng lau đi nước mắt, Dì Trần thấy vậy khẽ vỗ lên lưng côNhìn hai mắt cô đỏ lên, lớp trang điểm bị nhòè liền biết rằng Uyển Ngưng đã khóc nhưng lại không muốn nói cho dì biết lí do là gì.Dì Trần vội vàng lên tiếng an ủi rồi kéo cô vào trong nhà

Hai vợ chồng nhìn nhau một cái lập tức nghĩ đến thằng con trai lớn nhà mình chắc chắn đã làm gì đó khiến Uyển

Ngưng tủi thân mới bỏ về đây

Chú Phong biết chuyện Phong An Huy bị bỏ thuốc, ngay trong đêm đó Uyển Ngưng đã đến nhà với bộ dạng mới khóc xong liền cảm thấy tức giận muốn gọi con trai về nhưng lại bị dì Trần ngăn cản lại

Dì Trần lên tiếng dỗ dành Uyển Ngưng: " thôi không sao! Vào đây kể mẹ nghe có chuyện gì xảy ra! "

Hai người phụ nữ cùng nằm chung trên một chiếc giường, Uyển Ngưng không nhịn được mà ôm lấy dì Trần: " mẹ..."

-" có chuyện gì sao? Con cứ nói đi mẹ sẽ xử lý giúp con "

Uyển Ngưng khẽ lắc đầu: " con không có chuyện gì đâu..."

Dì Trần thở dài một hơi vỗ lên lưng cô nhẹ nhàng nói:" có chuyện gì con cứ nói với mẹ! Mẹ sẽ xử lý giúp con...thằng nhóc kia nó dám ăn gan hùm sao dám làm con gái mẹ khóc "

Uyển Ngưng khẽ lắc đầu rồi nhắm mắt lại, cô muốn bản thân mình quên đi những suy nghĩ tiêu cực kia không muốn nghĩ đến nó.Trong lòng thầm nghĩ rằng chắc chắn anh có lí do gì đó khó nói với cô mà thôi

Dì Trần nhìn Uyển Ngưng thiếp đi liền dịu dàng vén tóc lên cho cô sau đó hôn lên trán Uyển Ngưng rồi nhẹ nhàng rời khỏi phòng

Chú Phong ở trong thư phòng nghe vệ sĩ báo lại chuyện đã xảy ra trong tối nay liền đen mặt: " Tử Hàn chuyện tiếp theo cậu biết nên xử lý như thế nào rồi chứ? "

Chú Tử Hàn đi theo chú Phong bao nhiều năm vừa nghe thấy chú Phong bảo vậy hơi cúi người nhận lệnh rồi xoay người đi ra ngoài.Dì Trần gặp chú Tử Hàn ở ngoài cửa nói qua vài câu rồi mới đi vào trong thư phòng gặp chú Phong

Chú Phong nhìn dì Trần đi vào liền ra hiệu cho thuộc hạ rời khỏi phòng, dì Trần nhìn hai người đi ra ngoài liền đi đến ngồi vào trong lòng chú Phong. Chú dịu dàng ôm lấy dì khẽ hôn lên má nhẹ giọng hỏi: " con bé ngủ rồi à?"

Dì Trần nắm lấy tay chú Phong khẽ gật đầu rồi thở dài: " con bé không nói gì với em hết "

- " chuyện này anh giải quyết xong rồi! Bây giờ chỉ chờ vào thái độ của An Huy thôi "

Dì Trần lắc đầu chán nản cứ nghĩ đến thằng con trai lớn lại thấy phiền lòng: " Lớn như vậy mà vẫn khiến chúng ta phải lo lắng cho nó "

Chú Phong ôm dì Trần trong lòng khẽ gật đầu, chú Phong dịu dàng hôn lên má dì Trần: " Lạc Lạc có gọi điện cho em không?"

Nghe chú Phong nói vậy, dì Trần lại thở dài nghĩ đến con gái một mình sang nước ngoài để con lại cho hai người chăm sóc không khỏi chán nản: " có gọi! Hình như bên cạnh nó đang có một người đàn ông...hôm qua lúc nói chuyện có tiếng đàn ông mà "

Nghĩ đến con gái không có bạn trai nhưng lại có con khiến cho dì không khỏi đau đầu.Sợ con gái bị chịu thiệt nếu bạn trai con bé biết thì càng thêm lo lắng

Chú Phong không nói gì trong đầu nhớ đến chàng trai lần trước đã hẹn gặp mình ở nhà hàng liền nhẹ nhàng xoa đầu dì Trần: " thằng nhóc đó đang ở bên con bé "

Dì Trần nghe xong hừ một tiếng quay lại nhìn chú Phong với ánh mắt nghi hoặc.Chú Phong mỉm cười kể tất cả mọi thứ cho dì Trần nghe

Sáng hôm sau, dì Trần đem Uyển Ngưng đi chơi để giải tỏa căng thẳng.Đi một hồi ở trung tâm thương mại hai người dừng chân ở một cửa hàng kem, vừa ngồi xuống bàn điện thoại trong tay Uyển Ngưng rung lên cô nhìn tên người gọi đến liền tắt máy rồi úp điện thoại xuống

Dì Trần nhìn thấy vậy liền mỉm cười chẳng cần nhìn cũng biết cô đã từ chối cuộc gọi của Phong An Huy.Điện thoại trong túi hơi rung lên, dì Trần lấy ra thấy con trai gọi đến hơi nhíu mày lại rồi trực tiếp tắt máy không thèm nghe

Uyển Ngưng nhìn dì Trần rồi mỉm cười xúc một thìa kem trong cốc đưa lên cho dì Trần nếm thử: " vị này cũng khá ngon nè mẹ "

Dì Trần mỉm cười tiến tới nếm thử rồi gật đầu: " không tệ! "

Uyển Ngưng mỉm cười nhìn về phía mấy người vệ sĩ thấy hôm nay hai người cũng đã mua kha khá là nhiều thứ, cô chống tay vào cằm ánh mắt lơ đãng quan sát tất cả mọi thứ xung quanh mình

Dì Trần cầm điện thoại lên đọc tin nhắn hơi nhíu mày lại, Uyển Ngưng quan sát thấy vậy liền hỏi nhỏ: " có chuyện gì sao mẹ? "

Dì Trần xua tay thở hắt ra: " ở bên công ty có việc cần mẹ giải quyết...con có muốn đi mua sắm tiếp không? "

Uyền Ngưng lắc đầu lấy khăn giấy lau tay cầm điện thoại đứng dậy: " con đã mua kha khá đồ rồi ạ! Chúng ta đi thôi"

Dì Trần mỉm cười đứng dậy cùng Uyển Ngưng rời khỏi trung tâm thương mại: "đi thôi!"
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 118: Dỗ dành(1)


Vừa đi ra ngoài, cô đã thấy có một người đàn ông đang đứng ở bên cạnh chiếc xe phân khối nhìn chằm chằm về phía hai người. Cô lập tức quay sang nhìn dì Trần với ánh mắt khó hiểu, tại sao Phong An Huy lại xuất hiện ở đây trong khi hai người không nói chuyện gì với anh cả

Dì Trần mỉm cười tiến lên phía trước nói với Uyển Ngưng: " mẹ đi trước nhé! vì sợ con phải đợi xe nên mẹ đã gọi nó đến...hai đứa cứ từ từ nói chuyện với nhau nghe chưa "

Thật ra dì Trần không hề gọi anh đến mà anh đã nhắn tin cho mẹ làm theo kế hoạch của Phong An Huy. Dì Trần thở hắt ra , nếu chẳng phải vì không muốn thấy hai đứa giận dỗi nhau còn lâu dì với chịu giúp thằng con trai chết tiệt kia!!!

Lần sau dì nhất định sẽ không giúp nữa vì đã giúp nhiều lần rồi nếu cứ tiếp tục thì thằng con này sẽ cứ dựa vào dì mất thôi

Nói xong dì còn nhét vào tay cô món quà mà Uyển Ngưng và dì Trần đã chọn đề tặng cho một người bạn học của di

- " ơ...cái này..." Uyển Ngưng cầm món quà trong tay không khỏi ngơ ngác, dì Trần nháy mắt với Uyển Ngưng: "

mon qua nay con dua cho no nhe! "

Sợ Uyển Ngưng sẽ từ chối , dì Trần lại nói thêm" nếu ba con mà biết mẹ mua quà cho người đàn ông khác thì ba con sẽ mắng mẹ đó "

Dì Trần nháy mắt ra hiệu với Uyển Ngưng rồi đẩy cô về phía trước, Uyển Ngưng không thể tin được món quà mà cô và dì Trần đã tỉ mỉ chọn lựa cho người bạn của dì ai ngờ nó lại là món quà mà dì muốn cô đưa cho Phong An Huy

-"..."

Dì Trần nháy mắt rồi lén ra hiệu cho con trai mau đi đến đây, Phong An Huy biết điều nhanh chóng đi đến chỗ của hai người. Dì Trần mỉm cười vẫy tay tạm biệt với cô không quên hồn lên má Uyển Ngưng một nụ hôn: " mẹ đi trước đây! "

Khi đi qua Phong An Huy, dì Trần thay đổi sắc mặt từ vui vẻ sang dáng vẻ muốn ăn tươi nuốt sống người đối diện: " đồ vô dụng! Con mà không làm được việc thì đừng có nhận người này là mẹ nữa "

Nói xong dì Trần nở nụ cười yêu thương với anh rồi sải bước đi về phía ô tô

Uyển Ngưng đứng chôn chân ở đó nhìn Phong An Huy đang tiến lại gần chỗ mình , cô tính quay người lại chạy trốn vào bên trong nhưng đã bị Phong An Huy giữ lại

- " em đi đâu vậy? Muốn đi mua sắm tiếp sao?"

Uyển Ngưng bị giữ lại tỏ ra bình thản nói: " có..."

- " ồ!vậy chúng ta đi nơi này trước đã "

Tuy biết chắc chắn anh có điều gì đó không muốn nói với cô nhưng khi đứng trước mặt Phong An Huy cô lại muốn giận dổi anh thật nhiều để anh phải dỗ dành cô

Phong An Huy nắm lấy tay Uyển Ngưng định đưa cô đi về phía xe nhưng cô không chịu đi cứ đứng ở đó.Anh quay lại nhìn thấy dáng vẻ này của cô liền quay lại: " Uyển Ngưng! Em...giận anh à?"

" không! Không có...không giận! " Uyển Ngưng hừ một tiếng quay đi chỗ khác nhìn trong lòng không khỏi mắng tên ngốc này. Chẳng lẽ anh nhìn còn không biết hay sao mà còn phải hỏi cơ chứ!!"vậy đi thôi!" Phong An Huy muốn đưa Uyển Ngưng đến một nơi riêng tư để nói chuyện chứ ở đây có quá nhiều người đi qua đi lại nhìn hai người bọn họUyển Ngưng nhất quyết không chịu đi, cô hờn dỗi nói: " không đi! "

Phong An Huy mỉm cười trực tiếp bế Uyển Ngưng lên đi về phía xe của mình trước ánh mắt của rất nhiều người

- " Phong An Huy !!! Anh...anh làm gì thế hả!? Mau thả em xuống" Cô giãy dụa muốn thoát khỏi vòng tay của

Phong An Huy nhưng không thể chỉ có thể chuyển sang dùng vũ lực nhưng cũng vô ích.Mọi người xung quanh nhìn về phía họ chỉ mỉm cười rời đi không can thiệp vào chuyện của cặp đôi đang giận dỗi nhau như này

Uyển Ngưng bị áp chế ngồi lên xe không khỏi tỏ ra không vui, cô lập tức đánh vào người Phong An Huy một cái rồi quay đầu nhìn đi chỗ khác.Anh thấy vậy liền đội mũ bảo hiểm cho Uyển Ngưng nhưng lại bị cô vùng vằng

thoat ra dudc

-" ..ngồi yên!! Không anh đánh em bây giờ!!!" Phong An Huy hơi lớn giọng như quát Uyển Ngưng khiến cô sững người mất vài giây rồi ngước lên nhìn anh: "anh quát em? "

Phong An Huy mỉm cười nhéo má cô giọng nói cưng chiều: " ngồi yên để anh đội mũ bảo hiểm cho "

Uyền Ngưng hừ nhẹ một tiếng ngồi yên cho anh đội mũ bảo hiểm, anh cúi xuống nhìn túi quà trên tay cô rồi chỉ về phía đó: " em mua cho anh?"

-" mẹ anh bảo em đưa cho anh" cô đưa túi đồ ra trước mặt anh , Phong An Huy mỉm cười nhận lấy: " em mua anh đương nhiên phải nhận rồi "

Uyền Ngưng chẳng phản bác lời nói của anh dù sao cô cũng tham gia vào việc lựa chọn món quà đó. Phong An Huy ngồi lên xe nổ máy không đi mà dừng ở đó như đang chờ điều gì ở cô.Cuối cùng Phong An Huy phải quay lại cô rồi lên tiếng nhắc nhở: " ôm anh! "

Uyển Ngưng thẳng lưng lên chẳng thèm nghe lời: " không ôm! "

Anh nghe xong vẫn bình tĩnh hỏi lại cô: " chắc không? "

Không ai trả lời hết nhưng hành động cách xa của Uyển Ngưng đã nói nên tất cả.Phong An Huy cười nhẹ rồi đột nhiên vít tay ga, chiếc xe theo quán tính lao về phía trước

Uyển Ngưng không có chỗ bám trong vô thức sắp bật ngửa ra phía sau thì anh phanh xe lại, Uyển Ngưng theo quán tính liền lao người về phía trước ôm vào người anh

Phong An Huy thấy vậy liền kéo tay cô ôm chặt vào eo mình rồi giữ tay cô lại: " như này sớm có phải hay hơn không?"

- " anh chơi em à? Tên chết tiệt này!! " Hai tay cô bị anh khóa ở phía trước nên không thể đánh, Uyển Ngưng chỉ có thể dùng lời nói mà đe doạ anh: " thả em ra!l...anh..anh to gan thật đấy! Em sẽ mách mẹ "

Phong An Huy nghe xong liền mỉm cười không hề có thái độ sợ hãi, nghe lời mà còn trêu chọc cô: "em có chắc bản thân muốn xuống không? "
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 119: Dỗ dành(2)


Uyển Ngưng nhìn xung quanh thấy toàn là xe không khỏi mím môi lại: "...anh bỏ tay em ra! Em đau'"

Phong An Huy thấy vậy liền thả lỏng tay ra, cô nhanh chóng rút một tay lại rồi tiếp tục lên tiếng nhắc nhở khi thấy anh không chịu lái xe hẳn hoi: " lái xe cần thận! "

- " vậy ôm anh đi " Phong An Huy mỉm cười vẫn tiếp tục lái xe bằng một tay, Uyển Ngưng mím môi lại không ngờ tên này lại tranh thủ cơ hội như vậy

Nhìn về phía trước thấy hai người sắp đi lên cầu, xung quanh có rất nhiều ô tô, Uyển Ngưng do dự một hồi rồi mới ôm lấy Phong An Huy dựa vào người anh

Anh thấy vậy nụ cười càng rộng, một tay đưa lên gạt kính ở mũ xuống: " bám chắc vào! "

Chiếc xe phi nhanh trên đường vượt qua các chiếc xe ô tô khác nhanh chóng đến địa điểm nó cần đến.Hai người dừng lại ở một thành phố ven biển, lúc hai người đến nơi vừa hay là lúc hoàng hôn

Phong An Huy bỏ mũ bảo hiểm ra rồi cầm lấy mũ bảo hiểm của Uyển Ngưng để lên xe sau đó nhanh chóng dẫn cô đến một nơi đẹp ngắm nhìn hoàng hồn trên biền

Chỗ hai người dừng có một không gian rất đẹp, những bông hoa dại màu hồng nhạt, phía trước là bờ biển với những cơn sóng dạt lên bờ.Ánh nắng tắt dần nhuốm một màu đỏ cam cho nước biển và mặt đất, Uyển Ngưng quan sát mọi thứ không khỏi cảm thấy hào hứng trước vẻ đẹp của nơi đây

Một cơn gió thổi đến như muốn hất tung váy của cô lên mây đen ở xa từ từ kéo về phía họ, Uyển Ngưng nhanh tay giữ váy lại cho váy khỏi bị tốc lên. Phong An Huy ở sau nhìn thấy hết không khỏi quay đi chỗ khác nhìn, anh nhanh tay cởi áo khoác của mình ra đem cho cô

Uyển Ngưng trực tiếp dùng chiếc áo đó làm tấm thảm để bản thân ngồi xuống, Phong An Huy cũng ngồi xuống bên cạnh quay sang nhìn cô chằm chằm cuối cùng đã mở lời trước: " Uyển Ngưng! "

"Anh muốn nói gì?" Uyển Ngưng rất bình tĩnh chờ đợi mãi khoảng khắc mà Phong An Huy mở lời trước với cô" Chuyện tối qua...anh xin lỗi em!...Anh không có quen cô ta, lúc anh đang trong phòng tắm đột nhiên cô ta lao vào ôm anh!! Nhưng anh đã đẩy cô ta và không chạm vào người cô ta!!Anh cũng không ngờ mọi chuyện lại đến như vậy..đêm qua...anh không cố ý làm như vậy với em!Anh thể sẽ không có chuyện như vậy xảy ra thêm một lầnnao nua!! "

Phong An Huy vừa dứt lời trên trời xuất hiện một loạt tiếng sấm đánh xuống bên dưới, cả hai người thầy vậy liền chết lặng không biết nói gì hơn.Một cơn gió lạnh thổi đến khiến Uyển Ngưng nối da gà , cô chỉ cười mía rồi đứng dậy: " đến ông trời còn chẳng muốn tin anh tại sao tôi phải tin anh chứ? "

Cô ngồi đây nghe một tràng lời xin lỗi của anh nhưng chẳng thấy thứ cô cần nghe, tại sao anh lại nhất quyết

muon giau co nhu vay?

Phong An Huy thấy Uyển Ngưng xoay người vội vàng đứng dậy vội vàng giữ cô lại: " Uyển Ngưng !!"

Tay vừa chạm đến tay cô thì đã bị Uyển Ngưng hất vang ra: "anh để tôi một mình đi! Chỉ cần một chút thôi... làm ơn "

Giọng cô lúc này đã bắt đầu lạc đi, cô không muốn khóc trước mặt ai hết ngay cả anh. Cô biết bản thân mình đang rất ích kỉ nhưng cô không muốn nghe anh giải thích nữa.đã có quá nhiều lần anh đã giấu diễm cô rồi

Bầu trời lúc này đen kịt, mây đen ùn ùn kéo đến giống như tâm trạng của cặp đôi trẻ đang níu kéo nhau

Uyển Ngưng bị anh nhìn chằm chằm cuối cùng không kìm nén được cảm xúc liền oà khóc như một đứa trẻ. Phong An Huy thấy Uyển Ngưng khóc liền vội vàng ôm lấy cô vào trong lòng, người anh không khỏi run rẩy khi nhìn thấy Uyển Ngưng khóc

- "a...anh xin lỗi em! "

Cơn mưa bất ngờ đổ xuống như trút nước, dự báo thời tiết nói hôm nay sẽ có một cơn bão đồ bộ xuống các thành phố ven biển mong mọi người dân chú ý an toàn

Tiếp tân nhìn cặp đôi trẻ ướt sũng ở sảnh không khỏi nhìn thêm vài lần về phía cậu trai, cô gái phía sau cúi đầu nên không thể nhìn được mặt kèm thêm chiếc áo trên đầu đã che kín gương mặt cô gái kia

Cậu trai vuốt tóc ra sau gương mặt điển trai kèm theo sống mũi cao thẳng, gương mặt điển trai là thế nhưng ánh mắt lại cực kỳ lạnh lùng đem cho người ta cảm giác khó gần

Phong An Huy cẩm lấy chìa khóc phòng rồi kéo Uyển Ngưng đi về phía cầu thang.Nhanh chóng đi về phía phòng của mình để cho Uyền Ngưng tắm rửa tránh việc bị cảm

Vừa rồi hai người đang ôm nhau thì một tiếng sấm đánh xuống gần đó khiến Uyển Ngưng giật mình liền đẩy anh ra. Lúc này cả hai người mới vội vàng phi xe đến khách sạn ở gần đó, Phong An Huy lái xe bị những hạt mưa bắn vào cơ thể cực kỳ rát nhưng anh bất chấp trời mưa càng phi nhanh đến khách sạn ở gần đó với tốc độ nhanh nhất mức có thể

Uyển Ngưng ngồi sau có chiếc áo của anh che trên đầu, cảm nhận thấy người anh đang run cô càng ôm chặt hơn.Lúc hai người đến nơi thì cũng đã ướt như chuột lột, anh ôm cô lên chạy nhanh vào sảnh của khách sạn tiện thể thuê luôn một phòng

Vừa vào trong phòng, Phong An Huy bảo Uyển Ngưng đứng yên ở một bên để anh kiểm tra xem có máy quay ẩn gì không. Kiểm tra một hồi không thấy gì, Phong An Huy mới đi ra bảo Uyền Ngưng vào tắm

Phong An Huy đứng ở cửa phòng tắm nhìn Uyển Ngưng vẫn đứng ở cửa cúi đầu không nói chuyện.Anh thở dài rồi đứng sang một bên nhường chỗ cho cô: " em tắm trước đi..cẩn thận không cảm bây giờ "

Cửa phòng tắm hơi thấp so với chiều cao của anh nên khi di chuyển khá là khó khăn chỉ sợ bị đập đầu vào đó.Phong An Huy thấy cô không di chuyển xoay người lại: " anh sẽ không nhìn đâu...em vào đi! Có nước nóng đó

Phong An Huy vừa xoay người thì Uyển Ngưng lao đến ôm anh từ phía sau, anh sững người mất vài giây sau đó khẽ vỗ lên mu bàn tay cô: " ngoan! Đi tắm đi "

- " Phong An Huy..."

Nghe cô gọi tên mình, tim anh vô thức hẳng một nhịp chẳng biết vì sao nhưng anh không muốn vậy. Phong An Huy muốn xoay người lại nhưng bị cánh tay cô ôm cứng lấy không dám động đậy

- " Phong An Huy! Em xin lỗi" Uyển Ngưng chủ động lên tiếng dù sao thì vừa rồi cô cũng sai, không lắng nghe anh mà đã kết luận. Cảm xúc lúc đó có hơi nóng nảy dẫn đến hiện giờ hai người không biết nói gì với nhau

Phong An Huy hít một nơi sâu rồi xoay người lại kéo khoảng cách với Uyển Ngưng : " nào! Ngoan...vào tắm đi! Tí chúng ta nói chuyện sau nghe chưa? "

- "...Anh..đồ ngốc!!" Uyển Ngưng đấm vào ngực Phong An Huy rồi xoay người đi vào trong phòng tắm đóng cửa lại
 
Back
Top Dưới