Ngôn Tình Vị Thiếu Gia Khó Chiều

Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 60: C60: Nguy hiểm 1


Ông Phong nghe vậy mỉm cười sau đó xoa đầu bà Phong rồi xoay người rời đi

Bà Phong nhìn bóng lưng của chồng đột nhiên nhớ đến bóng lưng rộng năm xưa đã ra sức bảo vệ bà trong lòng không khỏi nghẹn ngào

Dì Trần đi lại gần bà Phong: " sao mẹ không ngăn cản ba lại ạ? "

Bà Phong chỉ thở dài một hơi: " kệ ông ấy đi…cứ để ông ấy muốn làm gì thì làm "

Uyển Ngưng nhìn gia đình họ trong lòng cảm thấy Phong An Huy rất may mắn khi sinh ra trong một ngôi nhà tràn đầy sự che chở bao bọc, không màng đến tính mạng mà lao vào nguy hiểm

Thế là một đoàn xe ô tô đã xuất hiện, trên xe có 22 người trong đó có 20 người là những đặc vụ tinh nhuệ nhất của Phong gia còn 2 người còn lại chính là cô cùng với ông Phong

Ngồi xe gần một tiếng đã đến khu rừng vì tránh bị phát hiện nên bọn họ đã xuống xe đi bộ vào bên trong.Uyển Ngưng lần đầu tiên được nhìn thấy mấy khẩu súng AK đen tuyền trông rất đẹp.Mấy người đặc vụ được trang bị đầy đủ từ đầu đến chân, bác Phong thấy cô đứng yên một chỗ liền lấy một cái áo chống đạn đưa cho Uyển Ngưng: " cô bé! cầm lấy đi!! Phòng trường hợp nguy hiểm "

Uyển Ngưng cảm ơn bác ấy rồi cầm lấy cái áo chống đạn, vừa cầm lấy chiếc áo hai tay cô vô thức hạ xuống bởi cái độ nặng của áo chống đạn.Đang loay hoay mặc áo thì đột nhiên cô dừng lại nhớ đến câu nói vừa rồi của bác Phong…chẳng lẽ bác ấy đã biết cô là con gái rồi sao?..ý quá rõ ràng rồi còn gì…

Ông Phong quan sát mọi người một lượt sau đó dừng lại trên người của Uyển Ngưng sau khi chắc chắn rằng cô đã mặc áo chống đạn hẳn hoi. Thấy ánh mắt kiên định của Uyển Ngưng, ông Phong mỉm cười sau đó đặt tay lên đầu cô mỉm cười. Uyển Ngưng giật mình ngẩng đầu lên nhìn ông Phong

- " bé con…nhất định phải cẩn thận!! đứng sau nhìn theo là được "

- " …vâng ạ "

Ông Phong gật đầu rồi ra hiệu cho thuộc hạ bắt đầu hành động

Ở trong một căn nhà bỏ trống, Phong An Huy đang bị trói trên ghế trên người đầy những vết thương đang rỉ máu.Áo trắng của anh đã thấm đẫm máu, gương mặt tái nhợt có dấu hiệu mất máu quá nhiều

Một tên đang cầm một chai dầu hỏa đổ xung quanh căn nhà bỏ trống đó như muốn xoá sổ Phong An Huy, tên còn lại thì ngồi ở bên cạnh giám sát từng hành động của anh

- " ê…liệu hắn ta đã chết chưa? "

- " mày nói gì vậy? Mày đang thương xót cho nó à? "

Tên ngồi ở gần đó nở nụ cười tàn ác: " tao muốn thằng ranh này chết trong biển lửa…như vậy chẳng phải rất vui sao? "

Hai tên nghe xong thì cười phá lên, bọn họ đâu có ngờ cách đó 10m Phong gia đã mai phục ở khắp nơi quanh căn nhà hoang đó chờ mệnh lệnh tấn công

Hơi thở của Phong An Huy ngày càng yếu dần, còn Uyển Ngưng ở bên ngoài thì không khỏi lo lắng và hồi hộp.Ông Phong hạ tay xuống, tất cả nhận lệnh lập tức tiến về phía trước mai phục

Đội bắn tỉa đã vào vị trí sau đó theo lệnh của bác Phong mà xử lý mấy người đang canh gác ở bên ngoài mở đường cho ông Phong đi vào

Vừa bước vào bên trong, ông Phong đã ngửi thấy mùi dầu hỏa xộc thẳng vào mũi khiến cho ông không khỏi nhíu mày.Thuộc hạ không đợi lệnh lập tức tản ra, hai người còn lại đã ở lại đi lên phía trước bảo vệ ông Phong

Uyển Ngưng đứng bên cạnh bác Phong không khỏi lo lắng, thấy cô có vẻ rất căng thẳng bác Phong nhẹ nhàng trấn an cô: " đừng lo! Chắc chắn sẽ không sao đâu "

Cô ngẩng đầu lên nhìn bác Phong thấy bác rất bình tĩnh, Uyển Ngưng mím môi sau đó gật đầu phần nào cũng đã bình tĩnh hơn. Nhưng đột nhiên có một mùi rất khó chịu khiến cho Uyển Ngưng bất giác đưa tay lên bịt mũi lại

Bác Phong nhíu mày lớn tiếng nói: " vào!! "

Thuộc hạ nghe thấy lập tức tiến vào nhưng vừa chạy gần đến cửa ra vào thì một ngọn lửa lớn bùng lên khiến cho tất cả mọi người ở ngoài hoảng hốt
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 61: C61: Nguy hiểm2


Bác Phong hét lớn: " ba!!! "

Bác Phong tức tối nhìn quanh không thấy có bất kỳ thứ gì bảo hộ cuối cùng bác mặc kệ ánh lửa đang cháy rực mà lao vào bên trong

Uyển Ngưng đứng ở ngoài chỉ có thể đứng ở đó nhìn vì ở nơi này bọn họ không có bất cứ thứ gì có thể chữa cháy hay dập lửa.Xung quanh căn nhà hoang này chỉ có cỏ khô và rừng cây…lấy thứ gì ra để dập lửa cơ chứ

Đang lúc không biết làm sao thì bóng dáng cao lớn của bác Phong đã chạy ra ngoài còn đem theo Phong An Huy đi ra theo.Bác trực tiếp ném anh ta ở ngoài cửa: " mau kéo ra!! "

Nói rồi bác lại chạy vào bên trong cứu ba của mình ra bên ngoài, Uyển Ngưng phản ứng nhanh lập tức chạy nhanh đến chỗ của Phong An Huy kéo anh ta ra xa sau đó cùng đám người dập lửa ở trên người anh

Bác Phong vác ông Phong ra bên ngoài, áo chống đạn của cả hai đều đang cháy.Thuộc hạ lập tức đỡ ông Phong xuống cùng nhau dập lửa rồi cởi áo chống đạn ra

Bác Phong bắn một phát chỉ thiên lên trời rồi cúi xuống nhìn ông Phong: " ba!! Sao rồi ba "

Chiếc áo sơ mi trên người ông Phong đã được cởi ra lộ ra chi chít những vết sẹo từ lâu, trên da tiếp xúc nhiệt độ trở nên sáp và chuyển sang màu trắng có những vùng da đã bị xém nâu sẫm chứng tỏ ông ấy đã bị bỏng rất nặng cần phải chữa trị ngay lập tức

Còn bên Phong An Huy không tốt hơn là bao, anh tuy chỉ bị bỏng nhẹ nhưng vết rách ở cổ họng đang chảy máu không ngừng.Uyển Ngưng lập tức bịt miệng vết thương lại ngăn ngừa việc máu chảy ra quá nhiều dẫn đến tình trạng mất máu

Trực thăng của Phong gia đã đến nhưng không thể hạ cánh được chỉ có thể thả thang dây xuống.Bác Phong đặt ông Phong lên lưng dùng một sợi dây cố định rồi leo lên thang.Còn Phong An Huy được thuộc hạ đưa lên bên trên

Và chuyện sau đó thì chẳng tốt đẹp là bao…ông Phong tuy tỉnh lại nhưng trên mặt, trên người, chỗ nào cũng có sẹo không thể chữa lành.Còn Phong An Huy thì vẫn luôn có một vết sẹo ở ngang cổ và trên người vẫn còn sẹo do bỏng

Quay trở về hiện tại, ông Phong đưa tay lên vuốt mái tóc của cháu trai sau đó búng vào trán của anh: " nghe nói cháu rất hay bắt nạt…Uyển Ngưng? "

Phong An Huy nắm lấy tay ông nhẹ giọng nói: " nào có…con không có bắt nạt cô ấy "

Ông Phong chỉ mỉm cười nói với Phong An Huy vài câu rồi quay sang nhìn Uyển Ngưng: " cháu ra ngoài đi…ta có chuyện muốn nói với con bé "

Phong An Huy nghe vậy gật đầu đứng dậy tiến đến ôm ông mình một cái rồi xoay người đi ra bên ngoài.Uyển Ngưng ngồi dịch vào vị trí của Phong An Huy ngẩng đầu lên nhìn ông Phong: " ông…ông có muốn nằm không ạ? "

- " không…đi lấy cho ta hai trái táo và con dao " Ông Phong dường như đã nghĩ ra thứ gì đó mà bản thân chưa làm nên đã bảo Uyển Ngưng đi lấy.Cô gật đầu rồi đi lấy táo và dao đem đến cho ông Phong

Nhìn động tác ông cầm dao gọt táo khiến cho Uyển Ngưng không khỏi lo lắng đang tính bảo để cô gọt cho nhưng ông đã đưa tay lên ngăn cản cô lại

- " Uyển Ngưng…ta biết hiện tại hai đứa đang hẹn hò với nhau! "

Uyển Ngưng nghe thấy chuyện này thì không khỏi đỏ mặt xấu hổ, hai tay cô vô thức bấu vào nhau. Cô chỉ nhẹ giọng vâng một tiếng, ông Phong mỉm cười nhàn nhạt nói: " thế bao giờ…chính thức ra mắt? "

Có lẽ ý của ông chính là bao giờ cô sẽ xuất hiện với thân phận bạn gái của Phong An Huy chứ không phải là quản gia của anh

- " dạ…cháu cũng không rõ "

- " ông muốn nhìn thấy hôn lễ của hai đứa nhưng có lẽ không được rồi…"

Uyển Ngưng ngẩng đầu nhìn ông Phong, trông ông ấy có lẽ rất bình tĩnh khi nói ra câu đó.Cô mím môi lên tiếng phản bác: " sẽ nhìn thấy thôi ạ…"

Ông Phong nghe vậy mỉm cười cắt quả táo xếp gọn gàng vào đĩa sau đó đưa cho Uyển Ngưng
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 62: C62: Khóc


Uyển Ngưng đưa tay đỡ lấy đĩa hoa quả, ông Phong dựa ra sau ngắm nhìn gương mặt của cô: " Uyển Ngưng! Những điều gì cháu thích hãy cứ làm đi đừng chú ý đến người khác "

- " điều cháu thích sao? "

Ông Phong gật đầu nhìn về phía bức ảnh cưới ngày còn trẻ của bản thân không khỏi nở nụ cười: " ừ…ta có rất nhiều thứ chưa thể làm "

- " điều gì ạ? Liệu cháu có thể giúp ông hoàn thành được không? "

Ông Phong mỉm cười nhìn cô: " không cần đâu…có lẽ ta không thể thực hiện điều đó nữa rồi "

Ông Phong mệt mỏi dựa ra sau, ông khẽ thở dài một hơi sau đó lại quay sang nhìn Uyển Ngưng mỉm cười: " cháu có thể gọi bà ấy vào đây được không! "

Cô gật đầu đứng dậy lễ phép chào ông ấy, ông Phong mỉm cười: " Uyển Ngưng…cảm ơn cháu "

Cô quay lại nhìn ông Phong mỉm cười rồi đi ra bên ngoài nói vài câu với mọi người, bà Phong hít một hơi rồi đi vào bên trong

Tất cả mọi người cùng rơi vào trầm tư, dường như bọn họ đều có cùng một suy nghĩ không ai nói gì với nhau.Dì Trần lúc này cũng đã không còn khóc nữa, dì khẽ vỗ lên tay Phong An Huy: " hai đứa hãy ở lại đây "

- " vâng " Anh gật đầu sau đó quay sang đưa tay về phía Uyển Ngưng đưa cô đi lên phòng ngủ.Sau khi sắp xếp phòng xong, Phong An Huy nhất quyết không chịu về phòng của mình mà đòi về phòng của Uyển Ngưng

- " sao anh không về phòng anh đi "

- " không muốn…" Phong An Huy nhân lúc Uyển Ngưng xoay người, anh lập tức ôm trầm lấy cô.Uyển Ngưng không khỏi giật mình định đẩy anh ra thì Phong An Huy càng siết chặt hơn, anh dựa vào vai cô yếu đuối nói: " cho anh ôm một lúc có được không? "

Uyển Ngưng biết anh đang cảm thấy bản thân có lỗi với ông Phong rất nhiều bởi vì cứu anh mà mới dẫn đến sự việc như vậy. Cô thở hắt ra sau đó quay người lại để anh đối diện với chính mình, hai tay cô đặt vào má Phong An Huy nhẹ giọng an ủi: " không sao…sẽ không sao đâu "

Trong lúc này, ai cũng cực kỳ yếu đuối nên luôn cần có một người ở bên an ủi.Khi được bạn gái an ủi, Phong An Huy bất giác không kìm được cảm xúc, nước mắt của anh lăn xuống má hệt như những giọt pha lê rơi xuống đất

Uyển Ngưng hơi nhíu mày lại cuối cùng thì cô nhẹ nhàng ôm lấy anh bàn tay nhẹ nhàng v**t v* mái tóc để mặc cho anh khóc.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Manh Thê Phúc Hắc
2. Đại Boss Phản Diện, Đừng Tới Đây
3. Tiểu Phượng Hoàng - A Lạc Lạc
4. Khi Có Gia Đình Là Tỉ Phú Là Trải Nghiệm Như Thế Nào?
=====================================

Phong An Huy gục mặt vào vai của cô cảm nhận được mùi hương quen thuộc cùng bàn tay ấm áp, anh rất nhanh đã lấy lại cảm xúc của chính mình.Ngẩng đầu lên nhìn cô với ánh mắt vô cùng yếu đuối

Cô chỉ mỉm cười đưa tay lau nước mắt của Phong An Huy nhẹ nhàng hỏi: " hết khóc chưa? "

- " a…anh xin lỗi!! Làm ướt áo em rồi "

Nhìn một mảng nước mắt dính trên áo sơ mi của cô, Phong An Huy dùng ống tay áo của mình để lau đi nhưng bị cô ngăn cản lại.

Uyển Ngưng kéo anh đi về phía giường sau rồi kéo anh ngồi xuống bản thân mình thì quỳ xuống trước mặt Phong An Huy nắm lấy tay anh nói: " không phải lỗi của anh đâu…anh nghĩ nhiều rồi!! Ông sẽ không sao đâu "

Phong An Huy nhìn bạn gái quỳ một gối ở trước mặt thì đỏ mặt và cực kỳ thích…nhưng thân là bạn trai, anh không thể để bạn gái quỳ trong khi bản thân mình lại ngồi thì cũng không hay cho lắm

- " mong là vậy…"

Uyển Ngưng hừm nhẹ một tiếng sau đó tiến đến hôn lên bàn tay của Phong An Huy rồi cô ngẩng đầu lên nhìn anh với ánh mắt mê hoặc.Phong An Huy đỏ bừng mặt trong đầu đột nhiên có suy nghĩ không tốt trong vô thức cả người nóng bừng lên…

Uyển Ngưng chưa kịp đứng dậy thì đã có người đẩy cửa ra đi vào phòng không những chỉ có một mà có rất nhiều người là khác

Bọn họ vừa bước vào phòng đã thấy một người con gái đang quỳ ở hai chân, đầu còn hơi cúi xuống còn người ngồi ở trên giường thì đỏ mặt làm cho cả đám cùng có một suy nghĩ đen tối.Một người đang bế một đứa nhỏ nhanh tay che mắt con bé lại để không thấy cảnh tượng kia, mấy người em nhỏ cũng bị che mắt lại

Người anh cả nhanh miệng nói: " chết…chưa thấy gì đâu!! Ra ngoài nhanh…sẽ không làm phiền hai người"

Rồi người đó nhanh tay đẩy mọi người đi ra ngoài trước ánh mắt bất ngờ đan xen với xấu hổ của cả hai.Phong An Huy vội vàng đứng dậy: " không phải như mọi người nghĩ đâu…"

Uyển Ngưng đỏ mặt nói: " đúng rồi…"

Sau khi nghe Phong An Huy giải thích, mọi người mỉm cười gật đầu: " dù sao vẫn còn sớm…nên bình tĩnh đợi đến tối đi đừng nóng vội "

Mọi người nghe xong cười phá lên, mấy em họ ngây thơ không hiểu gì chỉ có thể mở to mắt ra nhìn các anh, các chị nói chuyện
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 63: C63: Vụng trộm


Anh lớn quan sát Phong An Huy thấy có vẻ vừa anh mới khóc nên chỉ mỉm cười nhìn hai người sau đó nói: " Thôi…đi xuống nhà chuẩn bị ăn cơm đi "

Nghe người anh lớn nói vậy, cả đám cùng nhau đi xuống phòng bếp ăn cơm.Mấy đứa nhỏ vui vẻ chạy ra khỏi phòng

- " đố bắt được anh…haha "

- " Tiểu Vỹ! đừng chạy "

Tất cả rời khỏi phòng chỉ còn lại Uyển Ngưng, Phong An Huy cùng với anh cả.Anh ấy nhìn hai người sau đó thay đổi thái độ từ một gương mặt vui vẻ thành một bản mặt lạnh lùng và khó chịu: " mẹ nó…ồn ào quá đi mất!! Huy! Mày tính bao giờ mới làm việc tao bảo?"

Phong An Huy mỉm cười: " chưa biết được "

Anh cả chỉ hừ một tiếng không quên lườm anh một cái rồi quay sang nhìn Uyển Ngưng khẽ mỉm cười: " Uyển Ngưng thế nào? Sống tốt chứ? Hay qua ở chung với anh "

- " cảm ơn đại thiếu gia, tôi sẽ suy nghĩ về lời mời này"

Phong An Huy nghe xong quay sang trừng mắt nhìn Uyển Ngưng, tuy biết lời của anh cả chỉ là một lời nói đùa nhưng không thể ngờ bạn gái lại trả lời như vậy

Anh cả nghe xong bật cười rồi xua tay: " hai người tâm sự với nhau rồi xuống ăn cơm "

Nói xong thì xoay người rời đi, Phong An Huy quay sang đi đến ôm chầm lấy cô: " không cho em đi đâu"

Uyển Ngưng mỉm cười vỗ vỗ lên lưng của anh: " em biết rồi… chúng ta đi ăn cơm thôi "

Vừa nói xong, bụng Phong An Huy đã kêu réo lên.Uyển Ngưng nghe thấy thì phì cười vỗ vỗ lên vai anh rồi hất cằm ra hiệu: " đi thôi!! "

Thấy bạn gái đang cười mình, Phong An Huy ngượng ngùng đưa tay lên che mặt rồi đi theo cô đến phòng ăn.Nhìn bóng lưng của bạn gái rồi lại cúi xuống nhìn bàn tay của cô, Phong An Huy mím môi rồi đi nhanh đến bên cạnh, móc lấy ngón tay út của Uyển Ngưng rồi nghiêng đầu từ từ cúi xuống hôn lên môi cô

- " cảm ơn em "

Uyển Ngưng cũng không mấy bất ngờ khi Phong An Huy hôn mình, cô cũng chỉ mỉm cười nắm lấy tay anh: " vậy sao? Còn có phần thưởng gì khác không? "

- " hừm…vậy thì anh thì như thế nào? " Phong An Huy tỏ ra rất suy ngẫm trước câu hỏi đó của Uyển Ngưng.Đáp lại anh chỉ là một giọng nói nghiêm túc: " chẳng phải anh là của em rồi hay sao? "

Phong An Huy nghe xong thì đứng đơ ra còn Uyển Ngưng thì vui vẻ đi nhanh về phía thang máy.Anh đứng đơ ra một lúc sau đó anh chạy nhanh đến chỗ của Uyển Ngưng vui vẻ nói: " em nói lại câu đó một lần nữa đi…anh muốn nghe một lần nữa "

- " Uyển Ngưng!! em nói lại một lần nữa đi mà "

Chẳng có ai trả lời câu của Phong An Huy, Uyển Ngưng làm bộ mặt không quan tâm nhưng thật chất cô đang rất xấu hổ và cố gắng không chú ý đến bạn trai

Bữa tối hôm đó, khi Uyển Ngưng vừa tắm xong đi ra đã thấy bạn trai đang ngồi vắt chéo chân ở trên giường, tay thì đang lắc lư ly rượu.Ánh mắt âm trầm nhìn vào ly rượu vang đỏ, Uyển Ngưng xoa xoa mái tóc dài của mình hơi nhíu mày lại gần anh: " sao vậy?Sao anh ngồi đơ ra một chỗ vậy? "

Phong An Huy ngẩng đầu lên nhìn cô sau đó khẽ mỉm cười đưa ly rượu trong tay cho Uyển Ngưng: " uống một tí chứ? "

Uyển Ngưng nhẹ nhàng từ chối: " em không biết uống rượu"

Phong An Huy bĩu môi, anh biết cô là một người uống rượu rất giỏi, có khi còn đỉnh hơn cả anh nhưng lần nào buổi tối cô cũng không uống rượu cùng.Nhớ năm 18 tuổi, tối hôm nào đó Phong An Huy vì muốn thưởng thức những thứ mới mẻ nên đã lôi một đống rượu ra uống và cũng bắt người quản gia của mình uống chung

Cả hai người uống hết một chai thì Phong An Huy đã say khướt lập tức lăn ra ngủ, còn Uyển Ngưng thì vẫn rất tỉnh táo ngồi đó uống rượu

Uyển Ngưng thấy bạn trai bĩu môi không khỏi phì cười đấm vào ngực anh một cái: " có ý kiến gì sao? "

Anh thấy vậy thì lắc đầu tỏ vẻ oan ức: " nào có "

Nói xong cả hai cùng rơi vào trầm tư, cô từ từ nhìn xuống môi của Phong An Huy sau đó không nhịn được cúi xuống hôn lên môi của anh

Khi cả hai đang chìm đắm trong nụ hôn thì ở bên ngoài có người gõ cửa khiến Uyển Ngưng và Phong An Huy giật mình.Sau đó tiếng của ông Khương vọng vào khiến cho Uyển Ngưng giật mình vội vàng nhìn quanh rồi tìm chỗ trốn: " Tiểu Ngưng! Con có ở trong không? "

- " ba em…chết rồi!! anh mau tìm chỗ trốn đi "

- " ơ…sao phải tìm chỗ trốn " Phong An Huy khó hiểu nhìn bạn gái, chuyện hai người yêu nhau có lẽ cả nhà anh đều biết rồi thì tại sao phải giấu diếm chứ?

Uyển Ngưng mặc kệ anh, lập tức kéo Phong An Huy vào trong tủ quần áo để trốn.Trước khi đóng tủ quần áo không quên dặn dò: " nhất định đừng tạo ra tiếng động "

Phong An Huy ngồi co người trong tủ quần áo không khỏi mím môi nhưng vẫn phải gật đầu đồng ý với bạn gái

Uyển Ngưng nhìn nét mặt buồn bã của Phong An Huy, cô cúi xuống hôn chụt vào môi của anh rồi nhẹ giọng an ủi: " Tí nữa em sẽ giải thích cho anh nên bây giờ ngoan ngoãn một chút nhé? "

Phong An Huy nghe vậy lập tức mỉm cười gật đầu một cái chắc nịch với cô.Uyển Ngưng từ từ đóng cửa tủ quần áo lại rồi chỉnh trang lại đầu tóc sau đó mới đi ra mở cửa phòng: " ba!! ba tìm con có chuyện gì sao ạ? "

ông Khương thấy con gái ra mở cửa khẽ gật đầu, nghiêng đầu nhìn vào bên trong: " ta có thể vào trong phòng con nói chuyện được không? "

- " ah…vâng!! được ạ " Uyển Ngưng nghe vậy lập tức né sang một bên rồi mở cánh cửa phòng ra.Ông Khương gật đầu sau đó đi vào trong
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 64: C64: Chú ý


Vừa đi vào trong phòng, ông Khương quan sát một hồi thấy trên giường có một ly rượu vang bị đổ lên ga giường khiến ông không khỏi nhíu mày: " con bé này!! Không gọn gàng gì cả…tự dưng uống rượu làm gì!! Ta đã bảo con không được uống rượu vào buổi tối rồi mà…lỡ cậu chủ xảy ra chuyện gì thì biết xử lí sao "

Uyển Ngưng bị ba mắng vô cùng oan ức dù sao thì có phải cô uống đâu.Ông Khương quay người đi đến ghế sofa, đột nhiên vạt áo khoác tắm màu xanh đậm của Phong An Huy lòi ra khỏi tủ, ông có chút nghi ngờ lập tức đi đến chỗ tủ quần áo định đưa tay ra mở thì Uyển Ngưng vội vàng chạy đến ngăn cản ông lại

- " ba…đừng mở! Ờm…con chưa cất đồ "

Ông Khương hừ một tiếng định lên tiếng trách móc thì đã bị Uyển Ngưng xen vào: " ba có chuyện gì sao ba? "

Phong An Huy ngồi ở bên trong có thể nhìn thấy bên ngoài nhờ có khe nhỏ, vừa thấy ông Khương định mở cửa tủ quần áo ra anh bất giác có chút lo sợ nhưng rất may Uyển Ngưng đã đến ngăn cản ông ấy.Phong An Huy không khỏi thở phào một hơi nhẹ nhõm rồi lại vểnh tai lên nghe cuộc trò chuyện của hai người ở bên ngoài

- " Ba đã mua xe cho con rồi đó…tháng sau về thì đi thử "

Uyển Ngưng nghe xong không khỏi ngạc nhiên, cô không thể ngờ ba cô đã mua cho cô một chiếc ô tô nhanh như vậy: " thật sao ba? "

Ông Khương hơi nhíu mày lại: " ba có bao giờ nói dối con hay chưa? "

- " hì hì…con yêu ba nhất "

Hai người nói thêm vài câu rồi ông Khương đứng dậy cúi xuống nhìn đồng hồ: " đến giờ thay thuốc rồi…ta đi trước đây "

- " vâng!! "

Sau khi ông Khương đi ra khỏi phòng, Uyển Ngưng xác định ông Khương sẽ không quay lại nữa thì mới đóng cửa rồi mới đi vào khoá cửa, đi nhanh về phía tủ quần áo mở ra nhìn Phong An Huy đang thản nhiên ngồi bên trong

- " hừ!! Tại anh mà em bị ba mắng đó "

Cứ tưởng Phong An Huy sẽ xin lỗi cô, ai ngờ anh lại tỏ ra giận dỗi không thèm đi ra khỏi tủ quần áo.Uyển Ngưng thấy vậy có chút bất ngờ không biết tại sao anh lại giận dỗi cô.Vừa rồi trông anh có vẽ rất vui mà sao bây giờ lại giận dỗi rồi…

- " Sao vậy? " Uyển Ngưng nhẹ nhàng an ủi, Phong An Huy hừ một tiếng nhìn đi chỗ khác.Cô thấy vậy liền di chuyển về phía anh đang nhìn, tay đưa lên nhéo má Phong An Huy: " mau nói cho em!! "

Anh ngẩng đầu lên nhìn cô với ánh mắt giận dỗi: " Anh tưởng em yêu anh nhất? "

Uyển Ngưng nghe xong thì ba chấm to đùng ở trên đầu…cô không biết nói gì hơn với cái tên này.Anh giận cô chỉ vì cô bảo với ông Khương rằng cô yêu ông nhất…

Uyển Ngưng trừng mắt ra lệnh cho Phong An Huy: " ra ngoài!! "

Phong An Huy lập tức trở nên ngoan ngoãn đi ra khỏi tủ quần áo, đi theo cô đến giường ngủ khi nhìn thấy ly rượu vang bị đổ trên giường thì anh chỉ có thể cười ngượng.Vừa rồi hoảng quá nên lỡ tay làm đổ ly rượu ra giường, ai ngờ cô lại bị ông Khương mắng vì làm đổ rượu

- " ôi…anh xin lỗi "

- " biến biến…đi sấy tóc cho em " Uyển Ngưng sờ lên mái tóc ướt sũng của mình, Phong An Huy thấy vậy lập tức đi lấy máy sấy em đến giúp cô sấy tóc

- " em nuôi tóc tóc dài đi "

- " em lười sấy lắm " Hiện tại tóc cô đang ngang vai đã dài hơn trước khá nhiều, nếu bây giờ nuôi tóc dài thì việc gội đầu và sấy tóc sẽ mất nhiều thời gian hơn

Uyển Ngưng lười biếng nằm trên giường ngửa đầu nhìn Phong An Huy đang sấy tóc cho mình, trông anh có vẻ khá hậu đậu sợ cô sẽ bị nóng nên được vài phút thì lại hỏi Uyển Ngưng có nóng hay không

Hỏi nhiều quá nên cô cũng lười trả lời, cô nhìn lên trần nhà suy nghĩ một lúc sau đó nói: " em nghĩ em sẽ không nói cho bố mẹ em biết về quan hệ của chúng ta "

Phong An Huy nhíu mày tắt máy sấy đi cúi xuống nhìn Uyển Ngưng, cô cũng hơi ngước mắt lên nhìn anh: " tại vì…em nghĩ mẹ em sẽ ngăn cản nên em muốn chúng ta vụng trộm "

- " nhưng ba mẹ anh biết rồi mà…mọi người đều biết"

- " thì không để cho mẹ em biết!! " Uyển Ngưng đưa tay lên kéo cổ của anh xuống rồi đặt nụ hôn vào mắt của Phong An Huy.Anh thấy vậy liền hôn lên môi cô: " đừng cắn môi anh đó "

- " hì hì "

Phong An Huy nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh ôm cô lên tiếp tục trao cho cô nụ hôn nồng nàn không dứt.Anh từ từ cúi xuống hôn lên cổ của Uyển Ngưng nhưng lại bị cô đánh một cái rõ đau: " cấm hôn vào cổ!! "

- " … "

Anh thấy vậy liền hôn lên vai của cô sau đó khẽ cắn nhẹ vào đó.Uyển Ngưng kêu lên một tiếng nhìn Phong An Huy ở đối diện, cả hai nhìn nhau dường như chẳng cần nói đã biết đối phương muốn gì nên Uyển Ngưng lần nữa kéo cổ của anh xuống…
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 65: C65: Nỗi buồn của phong an huy


Buổi sáng ngày hôm sau, Uyển Ngưng ngồi dậy nhìn quanh thấy Phong An Huy vẫn đang ngủ ngon lành ở bên cạnh.Nhìn bờ vai rắn chắc làm cho Uyển Ngưng muốn chạm một cái nhưng sợ anh sẽ tỉnh nên cô quay người đi xuống giường nhớ lại đêm hôm qua thì bọn họ chỉ có hôn và hôn…sau đó dừng lại, cả hai không vượt quá giới hạn trong chuyện tình yêu của mình

Mỗi khi nhớ đến đêm hôm qua thì Uyển Ngưng lại xấu hổ, sau khi thay quần áo mới, cô tính đi xuống nhà để chuẩn bị đồ ăn vừa mới mở cửa ra đã thấy người hầu đang vội vàng làm cái gì đó.Bỏ qua bọn họ, Uyển Ngưng đi xuống nhà dưới thì thấy mọi người đều đã tập trung đầy đủ ở phòng khách có lẽ chỉ thiếu mỗi hai người

Nét mặt ai cũng có vẻ lo lắng, Uyển Ngưng lập tức nghĩ đến ông Phong.Dì Trần ngẩng lên nhìn sau đó đi đến chỗ Uyển Ngưng hỏi nhỏ: " qua…Huy nó có sao không? "

- " dạ…không sao đâu ạ " Uyển Ngưng biết dì Trần rất lo lắng cho anh dù sao bà biết nhất định con trai sẽ không chia sẻ gì cho bà nghe nên tốt nhất để cho người thằng bé thích tâm sự thay cho bà cũng được.Vừa bồi đắp tình cảm vừa có thể hiểu nhau hơn, một công đôi việc!!

Dì Trần thở dài một hơi nhớ đến khoảng thời gian trước đó rồi lại lắc đầu: " dì biết…nó cảm thấy rất ân hận nhưng nó nhất định sẽ không chia sẻ với dì nên làm phiền cháu rồi "

Uyển Ngưng nghe vậy lập tức xua tay: " dạ! Không sao đâu ạ "

Ông Khương lúc này đang đem nước cho mọi người, khi ông đi ngang qua Uyển Ngưng không khỏi liếc cô một cái ra hiệu lập tức theo ông đi vào bếp.Uyển Ngưng hiểu ý lập tức xin phép dì Trần đi vào bếp phụ giúp mọi người thuận lợi đi theo ông Khương ra nơi khác

Vốn dĩ ông Khương phụ trách mọi công việc ở bên Tứ Nhị Viên tức nơi ở của chú Phong và dì Trần nhưng vì một số lí do đảm bảo sức khỏe cho ông Phong nên tất cả quản gia đều được triệu tập lại ở một nơi để phục vụ cho Phong gia

- " ba! Có chuyện gì sao ạ? "

- " Không có chuyện gì thì không thể gọi con ra được hay sao? Lập tức theo ta xuống bếp chuẩn bị đồ đi "

- " Dạ vâng ạ! " Uyển Ngưng nghe ba nói vậy cũng không có ý từ chối dù sao đứng ở một chỗ với các cô, chú, mọi thành viên trong Phong gia cũng chẳng có gì được gọi là thoải mái nên cô nhân cơ hội chuồn đi nơi khác

Sau khi Uyển Ngưng vào bếp thì Phong An Huy mới tỉnh dậy, nhìn quanh không thấy cô anh lập tức chạy xuống bên dưới nhà cũng không thấy bóng dáng của bạn gái.Dì Trần ngẩng lên nhìn thấy dáng vẻ hấp tấp, đầu tóc bù xù thậm chí vội vàng đến nỗi áo còn cài sai cúc thì không khỏi lắc đầu

Dì đi đến trước mặt con trai cẩn thận cài cúc áo lại cho ngay ngắn rồi lườm anh: " không có Uyển Ngưng bên cạnh con đã biến thành cái bộ dạng gì vậy? "

Phong An Huy hơi cúi xuống để mẹ chỉnh trang lại tóc tai cho mình rồi đảo mắt nhìn quanh tìm bóng dáng của bạn gái: " cô ấy đâu rồi mẹ? "

Dì Trần nhíu mày đánh vào ngực của anh: " Uyển Ngưng đi theo quản gia Khương rồi!! "

Phong An Huy gật đầu định bước đi tìm cô thì bị dì Trần ngăn cản, dì lườm anh một cái nhắc nhở: " Con tém tém lại đi! "

Phong An Huy hơi ngẩn ra sau đó nhớ tới việc Uyển Ngưng bảo chưa muốn nói cho ba mẹ biết liền mím môi dừng bước đứng đó nhìn dì Trần. Dì Trần hiểu tâm tư của con trai nhưng chỉ thở dài: " ở yên ở đó đi! Tí kiểu gì hai đứa chả gặp "

Phong An Huy tủi thân đứng một bên chờ đợi bóng dáng của bạn gái xuất hiện.Rất nhanh như mong đợi của Phong An Huy, Uyển Ngưng xuất hiện cùng với những người hầu khác đem ra một bữa ăn sáng nhỏ trong thời gian mọi người chờ đợi.Đa phần mọi người không có hứng ăn nhưng vì có cháu nhỏ nên không thể để chúng bị đói
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 66: C66: Đám tang


Uyển Ngưng nhìn quanh rồi dừng lại ở chỗ của Phong An Huy rồi cầm lấy đĩa đồ ăn chuẩn bị riêng cho anh: " đi ăn sáng của thiếu gia!! "

Thấy cô đột nhiên thay đổi cách xưng hô anh không khỏi buồn rầu đang định lên tiếng thì thấy ánh mắt ông Khương nhìn về phía này, Phong An Huy liền lạnh lùng nhìn cô rồi nên tiếng trách móc: " sao cậu không gọi tôi dậy? Ai cho phép cậu rời đi hả "

Uyển Ngưng thầm mỉm cười cúi người xin lỗi Phong An Huy: " xin lỗi cậu…cậu hãy xử phạt tôi ạ "

Sau khi nghe câu đó, đột nhiên Phong An Huy nở nụ cười gian tà: " được thôi!! "

Ông Khương thấy Uyển Ngưng có thái độ biết nhận lỗi như vậy nên rất hài lòng với thái độ của cô, ông xoay người đi ra nơi khác.Uyển Ngưng liếc thấy ông Khương đã rời đi mỉm cười rồi nháy mắt với anh: " cảm ơn anh!! "

Phong An Huy nở nụ cười gian tà: " tối nay em chờ hình phạt của anh đi!! "

- " … "

Cô lườm anh rồi xoay người rời đi nhưng đi được hai bước đã bị Phong An Huy đến trước mặt chặn lại không cho cô đi.Anh mỉm cười cúi xuống nhìn cô: " sao? ý gì? "

- " …anh to gan nhỉ? "

Dì Trần nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người không khỏi tức giận, bà tiến lên một bước rồi trực tiếp véo mạnh vào tai thằng con trai trời đánh của mình: " Thằng này!! Ăn nói kiểu gì đấy…dám ăn nói kiểu đấy à "

Uyển Ngưng thấy vậy nhìn Phong An Huy với ánh mắt đắc ý sau đó xoay người rời đi nơi khác.Phong An Huy kêu đau: " ah…mẹ! Đau…đau "

- " cho chừa!! " Dì Trần hừ lạnh một tiếng rồi thả tay ra, anh xoa xoa tai rồi lúc này mới chú ý đến bữa ăn sáng của Uyển Ngưng làm cho mình.Nhìn bánh mì sandwich hình trái tim mini mà Phong An Huy không khỏi cười thầm, ngắm nghía một lúc cuối cùng lại không lỡ ăn chúng nên đã lấy điện thoại ra chụp ảnh

Lúc này, các bác sĩ đang cố gắng tìm mọi cách để chữa trị cho ông Phong.Sau bao nhiêu sự cố gắng của họ, nhịp tim đã bắt đầu có sự biến đổi tốt hơn khiến cho tất cả mọi người trong phòng vui mừng.Ông Phong lần nữa đã vượt qua cửa tử thành công nhưng nét mặt của ông lại rất mệt mỏi, ông đuổi tất cả mọi người ra bên ngoài chỉ để mỗi bà Phong ở bên trong với mình

- " ông mệt sao? " Bà Phong ngẩng đầu lên nhìn vào dịch truyền ở bên cạnh không khỏi đau lòng.Ông Phong cười nhạt khẽ gật đầu: " cơ thể…tôi đã đến giới hạn rồi "

Bà Phong nhìn ông sau đó đưa tay lên v**t v* gương mặt nhợt nhạt của ông Phong.Bà thủ thỉ: " tôi…không muốn mất ông "

Ông Phong mỉm cười không nói gì nữa, im lặng một lúc lâu ông quay sang nhìn bà trong ánh mắt hiện lên vẻ yếu đuối bất lực: " tôi…đi rồi thì bà sẽ như thế nào…? "

Bà Phong nhìn thẳng vào mắt chồng, bà cố kìm nén cảm giác muốn khóc của mình lại bình tĩnh nhìn ông Phong rồi mỉm cười: " vẫn rất tốt!! "

- " vậy thì tốt…tôi…không thế đợi bà được rồi " Ông Phong nhìn thẳng lên trần nhà, giọt nước mắt từ từ lăn xuống thấm vào gối.Bà Phong lúc này bất khóc nắm lấy tay ông Phong: " đừng…ông đừng nói vậy!! "

Tiếng các thiết bị không ngừng tít…tít…những chỉ số ở trên máy tính cũng dần thay đổi nó đang biến thành những đường thẳng vô tận…Bà Phong nắm lấy tay chồng nói nhỏ một câu: " tôi yêu ông…"

Chẳng biết ông Phong có nghe thấy không nhưng ông đã nở một nụ cười mãn nguyện…có lẽ cuộc đời ông đã rất mãn nguyện khi có thể cưới bà Phong, được sống với bà ấy rất hạnh phúc.Hình ảnh hai người bước vào trong lễ đường từ từ xuất hiện trước mắt làm cho ông hạnh phúc vô cùng

Bà Phong ở bên cạnh nhìn thấy vậy thì bật khóc, tại sao ông trời lại đối xử với bà như vậy!! Tại sao lại cướp đi sinh mạng của người mà bà yêu quý nhất chứ…

Bác Phong nghe thấy tiếng máy vọng ra bên ngoài lập tức mở cửa, nhìn thấy mẹ đang ngồi khóc ở bên giường thì đã hiểu ngay sự tình là như thế nào rồi.Cả ba người đừng ở đó, chẳng ai nói một câu nào cùng nhau đi đến trước giường của Ông Phong mà dập đầu

Ngày tang lễ, bầu trời đổ mưa rất lớn dường như đang khóc cho số phận của một con người vừa đáng thương vừa đáng trách.Cả giới hắc đạo xuất hiện với một màu đen, bầu không khí âm u cái cảm giác lạnh lẽo khiến cho người khác run sợ

Uyển Ngưng đứng bên cạnh che ô cho Phong An Huy thỉnh thoảng cô lại liếc nhìn anh thấy anh vẫn đứng đó như một người mất hồn.Uyển Ngưng nhìn quanh rồi đừng sát lại nắm lấy tay anh an ủi
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 67: C67: Khuyên nhủ


Mấy ngày sau nữa bầu không khí trong Phong gia cũng chẳng có gì gọi là tốt hơn một tí nào cả.Bà Phong tự nhốt mình ở trong phòng đến bữa thì cũng không có hứng để ăn cơm

Ông Khương kéo con gái sang một bên hỏi nhỏ: " sức khoẻ của cậu chủ như thế nào rồi?"

Uyển Ngưng nhẹ nhàng lắc đầu, cô thở hắt ra hơi quay đầu nhìn cánh cửa phía sau mình: " vẫn thế ạ…"

Ông Khương nghe vậy thở hắt ra: " cũng không thể làm gì được! con nên ở bên cạnh cậu chủ chăm sóc cậu nhiều hơn "

Sau đám tang ngày hôm đó, Phong An Huy cũng đã tự nhốt mình vào trong phòng riêng ngay cả cô cũng không thể vào nhưng chẳng có gì có thể làm khó được một người quản gia đã theo anh được 5 năm cả! Cô trực tiếp dùng chìa khoá dự phòng đi vào bên trong xem tình hình của anh

Uyển Ngưng chống tay vào hông nhíu mày nhìn Phong An Huy đang cuộn tròn ở trên giường: " anh tính trêu em à? Sao tự dưng lại nhốt mình vào trong phòng thế? "

Phong An Huy mở hé chăn ra quan sát Uyển Ngưng một lúc sau đó mở chăn, ra hiệu cho cô cùng vào chung với mình.Uyển Ngưng mỉm cười rồi ngồi xuống bên cạnh đang tính kéo chăn của anh thì đã bị kéo ngược ra sau

Cô lập tức nằm trong vòng tay của Phong An Huy, Uyển Ngưng khá bất ngờ vì hành động của anh sau đó cô khẽ vỗ vào tay đang vòng qua cổ mình: " anh đè lên tóc em rồi…đau "

Phong An Huy ngẩng đầu lên quan sát tóc của Uyển Ngưng khẽ lườm cô: " tóc giả? Em đau cái gì? Dám lừa anh à? "

Uyển Ngưng mỉm cười hơi ngẩng đầu lên kéo tóc giả ném sang một bên: " nào có "

Phong An Huy nhìn cô sau đó dựa vào vai Uyển Ngưng mà thủ thỉ: " anh… "

- " suỵt!! Anh lặng im…không được nói nữa! Hãy yên tĩnh một lúc " Uyển Ngưng vòng tay qua đầu anh rồi ôm anh vào lòng an ủi.Phong An Huy nhắm chặt mắt lại ôm chặt cô tìm kiếm bờ vai của bạn gái để dựa vào

Tuy là bạn trai đáng lí ra thì anh phải là một chỗ dựa vững chắc cho bạn gái nhưng ở đây bạn gái lại là chỗ dựa cho anh…cũng vui

- " anh…cảm thấy bản thân mình thật có lỗi!..nếu như lần đó, anh không đi theo bọn họ thì có phải sẽ không xảy ra chuyện gì đúng không…đáng lẽ anh nên chờ em ở lớp! Chờ em trực nhật xong rồi chúng ta cùng về thì sẽ tốt hơn…nếu như…nếu như… " Nói đến đây, Phong An Huy lại không kìm được cảm xúc liền đưa tay lên chấm nước mắt

Nhưng mãi không thấy bạn gái trả lời, anh liền cúi xuống thì phát hiện ra Uyển Ngưng đã say giấc trong vòng tay của mình

- " … " Phong An Huy nhíu mày đưa tay lên kiểm tra hơi thở của cô sau đó sờ vào eo tìm điểm mà Uyển Ngưng mẫn cảm nhất: " em sao lại đi ngủ rồi!! "

Uyển Ngưng bị anh chạm vào n** m*n c*m nên bừng tỉnh, quay sang nhìn anh cô mệt mỏi dụi dụi mắt sau đó quay sang ôm chầm lấy anh: " em mệt…dù sao không phải anh cố tình và chúng ta cũng không thể lường trước được tình huống này mà đúng không? Chẳng ai mong muốn điều đó sẽ xảy ra nên anh đừng suy nghĩ nhiều…suy nghĩ không thể giải quyết được việc gì đâu!! "

Phong An Huy cúi xuống nhìn bạn gái thấy cô đang nhìn anh mỉm cười…cũng đúng! Việc đã diễn ra rồi thì chẳng có cách nào quay trở lại được…bây giờ anh cứ ở đây suy nghĩ cũng chẳng có thể giải quyết được vấn đề gì

- " nhưng…"

Phong An Huy chẳng kịp nói, Uyển Ngưng đã dùng tay chặn miệng anh lại: " suỵt!! đừng nhưng! Anh có biết ba mẹ anh rất lo lắng cho anh không? Mọi người rất đau lòng đó "

- " thế em thì sao? "

- " hửm? Làm sao " Uyển Ngưng ngẩng đầu lên mỉm cười nhìn anh.Phong An Huy cúi xuống hôn lên mắt cô nhẹ giọng hỏi: " em có lo lắng cho anh không? "

- " không!!..Em cực kỳ lo lắng cho anh đó! Lần sau đừng nhốt mình vào trong phòng riêng nghe chưa? "

Anh nghe xong không nói gì, trong lòng cảm thấy hơi có lỗi với cô và cả gia đình anh nữa: " anh…xin lỗi"

Uyển Ngưng đẩy Phong An Huy ra, cô xuống giường cầm lấy tóc giả đi ngồi xuống bàn trang điểm chỉnh trang lại tóc của mình.Phong An Huy ngồi dậy nhìn cô sau đó bật dậy đi đến ôm cô từ phía sau

- " lần đầu tiên anh cảm thấy mình thất bại…"

Uyển Ngưng nghe xong phì cười lên tiếng nhắc nhở anh: " sau đó anh sẽ phải trải qua rất nhiều thử thách đó! Đến lúc đó sẽ có nhiều thất bại "

Chỉnh trang lại tóc xong, Uyển Ngưng đứng dậy kéo anh đi ra cửa: " anh hãy đừng suy nghĩ những điều tiêu cực nữa…hãy tích cực lên! "

Vừa mở cửa, dì Trần và cả chú Phong đều ở bên ngoài chờ hai người.Dì Trần lo lắng đi lên nắm tay con trai: " con đói không? Sao lại đối xử với bản thân như thế hả? "

Chú Phong khoanh tay trước ngực chẳng quan tâm đến việc này nhưng nếu ai chú ý kĩ thì sẽ thấy chú Phong thỉnh thoảng sẽ liếc Phong An Huy

Dì Trần bỏ tay Phong An Huy ra quay sang nắm lấy tay Uyển Ngưng rồi nói: " xuống ăn cơm đi! "

Nói xong lập tức đưa Uyển Ngưng đi, Phong An Huy đứng đó đen mặt.Cô quay lại cười ngượng với anh một tay thầm ra hiệu cho anh nhanh đi đến nắm tay mình

Phong An Huy mỉm cười đi nhanh đến phía sau hai người nắm lấy tay cô
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 68: C68: Chương 68


Đến trường sau 3 ngày kể từ hôm đó, Phong An Huy mệt mỏi ngồi thẫn thờ trước giá tranh của mình.Giảng viên đi qua nhìn vào trong tờ giấy của anh không khỏi thở dài rồi an ủi: " cô biết đây có lẽ là một cú sốc lớn với em! Mong em có thể nhanh chóng bình ổn lại mọi thứ rồi quay lại việc vẽ tranh "

Phong An Huy không bảo gì, khẽ gật đầu coi như đã trả lời rồi bắt đầu đặt bút xuống vẽ đường đầu tiên lên trang giấy.Thật ra chuyện của ông, anh đã ổn định lại cảm xúc rồi nhưng việc khiến anh suy nghĩ chính là sáng hôm nay Uyển Ngưng đã bỏ anh ở lớp mỹ thuật mà chạy đến lớp quản trị kinh doanh.Vốn dĩ việc bỏ học tiết mỹ thuật này rất đơn giản nhưng mà cô đã đe doạ nếu anh không học hẳn hoi thì cô sẽ không ăn cơm trưa chung với anh

Ở bên Uyển Ngưng thì ngồi một mình trong lớp không nói chuyện với ai nên khá buồn rầu đang tính sau khi học xong sẽ đi tìm anh nói chuyện nhưng càng ngồi học cô càng cảm thấy chán.Cuối cùng thì Uyển Ngưng vỗ hai cái lên má mình trong đầu tự thầm quyết tâm phải học

Nhưng được một lúc, tâm trí của cô lại bay lên trên không mất rồi Uyển Ngưng cúi xuống nghịch điện thoại suy nghĩ có nên nhắn tin cho Phong An Huy không.Cô sợ nếu bây giờ cô mà nhắn tin cho anh thì anh sẽ lập tức chạy đến dãy phòng học của cô mất…

Giảng viên ở bên dưới quan sát một vòng rồi dừng lại ở chỗ Uyển Ngưng: " mời người số 48 đứng dậy trả lời câu hỏi! "

Cô nghe xong thì không khỏi giật mình, cô nhìn sang xung quanh tìm xem ai là người số 48. Nhưng tất cả ánh mắt đều hướng về phía này, Uyển Ngưng e ngại nhìn vào tấm biển số ở trước bàn thấy số 48 chính là bản thân mình

- " … " Uyển Ngưng mím môi đứng dậy, giảng viên thấy vậy liền gật đầu rồi nói: " đọc đáp án bài này đi "

Nói xong liền chỉ vào bài tập ở trên bảng, Uyển Ngưng đọc qua bài toán một hồi nhưng vẫn không biết cách giải.Một người ở phía trước liền quay lại nhắc cô đáp án: " tính một chiều và đơn điệu!! "

Uyển Ngưng e ngại nhìn cô bạn đó rồi lại ngẩng đầu lên nhìn giảng viên cuối cùng vẫn quyết định sẽ nghe theo cô bạn kia: " là tính một chiều và đơn điệu ạ "

Giảng viên nghe xong dùng tay đẩy kính lên nghiêm mặt nhìn cô: " chắc không? "

Uyển Ngưng nghĩ một vài giây rồi gật đầu, giảng viên gật đầu rồi ra hiệu ngồi xuống: " ngồi xuống đi! chú ý nghe giảng "

Uyển Ngưng thở phào một hơi khi nghe giảng viên nói vậy, cô ngồi xuống khẽ gật đầu cảm ơn với cô bạn ở phía trước mặt mình.Người kia cũng ngượng ngùng gật đầu rồi quay lên nhìn về phía bảng

Sau một tiết học đã đến bữa trưa, tiếng chuông vừa vang lên Phong An Huy đứng dậy thu dọn hết đồ của mình rồi nhanh chóng rời khỏi phòng đi đến dãy lớp của Uyển Ngưng

Vừa đến trước cửa lớp, anh đã thấy cô bước ra cùng với một người con gái cả hai người đang nói chuyện khá vui vẻ.Phong An Huy sải dài bước đi nhanh đến phía Uyển Ngưng

Vừa đúng lúc cô quay đầu nhìn lại thì thấy là anh liền mỉm cười lên tiếng hỏi: " thiếu gia học xong rồi sao ạ? ". Đọc‎ t𝗋uyện‎ hay‎ tại‎ ﹛‎ T𝗋Umt𝗋‎ uyện.Vn‎ ﹜

Anh lập tức cầm lấy cổ áo của cô kéo lại phía sau một chút kéo xa khoảng cách giữa cô và người kia.Anh nhìn chằm chằm vào người kia với ánh mắt cảnh giác rồi cúi xuống nói: " sao e…cậu không đi tìm tôi? "

Uyển Ngưng vui vẻ đáp lại: " tôi đang tính đi mua nước uống với cô ấy! Định đem nước sang cho thiếu gia "

- " …đi ăn cơm " Phong An Huy kéo Uyển Ngưng đi về phía căn tin, cô đi lùi vài bước vẫy tay tạm biệt với cô gái kia rồi quay đi người lại đi đến bên cạnh anh nói nhỏ: " may có anh đến kịp!! "

- " hừ…"
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 69: C69: Dỗi nhau


Phong An Huy bĩu môi quay mặt đi ra chỗ khác, Uyển Ngưng mỉm cười vỗ lên vai anh rồi đi lên phía trước: " sao? Hôm nay anh có nhớ em không? "

Nói xong thì quay lại mỉm cười nhìn Phong An Huy, anh đưa tay ra nắm lấy đầu ngón tay của cô khẽ gật đầu: " có…rất nhớ "

Uyển Ngưng nghe xong đỏ mặt ngượng ngùng, cô len lén nhìn xung quanh thấy không có ai liền tiến đến hôn chụt vào má anh rồi xoay người chạy đi mất.Phong An Huy đỏ mặt tay nắm chặt thành nắm đấm cố kìm nén cảm giác muốn hôn cô vào lúc này

Buổi trưa hôm đó, cả hai ăn cơm ở trường xong xuôi thì đến thư viện ôn tập chuẩn bị cho kì thi sắp tới.Phong An Huy lười biếng chống tay vào cằm nghiêng đầu nhìn cô đang nghiêm túc tra cứu thỉnh thoảng lại lật lật sách mà cảm thấy quá chán

Anh sau đó đã quyết định sẽ vẽ tặng cô một bức tranh thật đẹp, cả hai thế là đã cùng lúc im lặng không nói gì.Cả thư viện rất yên tĩnh thỉnh thoảng lại có tiếng lật sách, tiếng bàn phím cạch cạch

Ngồi từ trưa đến hơn 4 giờ chiều, Phong An Huy buồn bức khẽ đá vào chân của Uyển Ngưng ra hiệu cho cô hãy dừng lại

Thấy Uyển Ngưng đã ngẩng đầu lên nhìn mình, Phong An Huy lập tức chuyển tờ giấy cùng với lời nhắn bên trên.Cô đọc qua một lượt sau đó khẽ mỉm cười cầm lấy bút trả lời câu hỏi của anh

Hai người dùng phương thức nói chuyện qua giấy một hồi sau đó thu dọn đồ chuẩn bị ra về, vừa ra đến cửa Phong An Huy đã cầm lấy cổ tay cô kéo đi: " về nhanh!! "

- " có chuyện gì mà anh gấp vậy? " Uyển Ngưng e ngại nhìn quanh sau đó đi đến bên cạnh Phong An Huy hỏi nhỏ: " anh…muốn đi vệ sinh à? "

Anh nghe xong thì đen mặt trừng mắt nhìn cô.Uyển Ngưng thấy vậy liền rụt cổ lại hơi lùi ra phía sau, cô biết rằng anh cũng chẳng dám làm gì cô nhưng có lẽ anh sẽ dùng biện pháp khác chẳng hạn như…cưỡng hôn!!!

Vừa lên xe Phong An Huy đã ép sát vào người Uyển Ngưng, quay sang nhìn Uyển Ngưng với ánh mắt nóng bỏng sau đó lại quay sang thúc giục tài xế: " lái xe nhanh lên!! "

- " dạ…nhưng lúc này đang tắc đường ạ…" Càng nói về sau thì tài xế càng nói nhỏ cuối cùng thì không nói gì nữa vì sợ thiếu gia sẽ mắng mình…

Uyển Ngưng thấy vậy liền phì cười, đánh nhẹ vào tay anh: " bình tĩnh! "

Phong An Huy quay sang trừng mắt với cô: " đợi tí nữa về! Em chết với anh!! "

- " vậy thì phải đợi hết tắc đường đã!! " Uyển Ngưng ngẩng cao đầu giọng nói đầy thách thức nhìn Phong An Huy với ánh mắt của người thắng cuộc.Phong An Huy chỉ hừ nhẹ một tiếng sau đó búng mũi Uyển Ngưng khiến cho cô nhíu mày: " ah…đau "

- " hừ! "

- " anh dám động tay động chân với em? " cô ngẩng đầu lên nhìn Phong An Huy với ánh mắt hầm hực, anh lặng lẽ cúi xuống quan sát cô một hồi rồi khoanh tay trước ngực quay đi chỗ khác: " đúng vậy!! "

Thấy Phong An Huy dỗi mình một cách vô lý, cô là người bị đau, đáng lẽ cô phải là người dỗi chứ!! Uyển Ngưng hừ một tiếng xoay người đi chỗ khác chẳng thèm quan tâm đến Phong An Huy

Người ở giữa luôn là người ngượng ngùng nhất, tài xế quan sát hai người qua gương chiếu hậu không biết nên làm gì chỉ có thể chú ý vào việc lái xe…không nên quan tâm những chuyện khác

Thế là hôm đó, cặp đôi uyên ương lần đầu tiên dỗi nhau…Vì bữa tối của anh đều do cô phụ trách mà hai người đang giận dỗi nhau nên Phong An Huy đã tự xuống bếp nấu mỳ ăn

Còn Uyển Ngưng thì cô đã nấu một bữa cơm toàn những món mà cả hai thích ăn sau đó cố tình bày ra trước mắt Phong An Huy.Nhìn qua nhìn lại thấy thiếu nước chấm lên Uyển Ngưng đã đứng dậy đi ra khỏi phòng ăn lấy đồ, Phong An Huy nhìn xuống bát mỳ không của mình rồi lại nhìn bữa cơm thịnh soạn của cô lập tức ghen tị cầm lấy đũa gắp mấy miếng thịt ăn vụng

Uyển Ngưng ở cửa nhìn thấy hết nhưng vẫn giả vờ không thấy gì đi đến ngồi xuống bên cạnh Phong An Huy ăn cơm.Cả hai chẳng ai nói gì với nhau nhưng thỉnh thoảng lại vô tình liếc sang bên cạnh xem tình hình của đối phương

Cơm nước xong xuôi, cảm thấy đầu hơi khó chịu nên Uyển Ngưng đã đi gội đầu nhưng quên đem khăn vào.Khi gội xong đang tính đi ra bên ngoài với quả đầu đầy nước thì có một bàn tay vươn vào đưa khăn cho cô

Uyển Ngưng có hơi bất ngờ nhưng cũng rất cảm động trước hành động của Phong An Huy.Uyển Ngưng tiến lên phía trước cầm lấy khăn lau tóc thậm chí cô còn cố tình vuốt qua tay của Phong An Huy
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 70: C70: Chương 70


Đêm hôm đó, cả hai người cùng nằm chung trên một chiếc giường nhưng khác với mọi hôm là hôm nay mỗi người nằm một chỗ để lại một khoảng trống lớn ở giữa.Uyển Ngưng mở trừng mắt nhìn về phía trước sau đó quay lại nhìn sang Phong An Huy thấy anh đã ngủ rồi thì không khỏi thất vọng

Khi Uyển Ngưng quay đi, Phong An Huy mở mắt quay sang nhìn cô rồi nhẹ nhàng dịch lại gần chỗ của cô.Vì hành động của anh vô tình tạo ra tiếng động khiến cho Phong An Huy tự bản thân giật mình vội vàng xoay người đưa lưng về phía cô

Thấy không có động tĩnh gì, Phong An Huy lại tiếp tục dịch lại gần vào chỗ của Uyển Ngưng.Khi khoảng cách của hai người chỉ cách một đoạn nhỏ, Phong An Huy liền vươn tay ra kéo Uyển Ngưng vào trong lòng

Uyển Ngưng hé mắt ra nhìn sau đó lại nhắm mắt cười thầm trong lòng.Còn Phong An Huy thì thấy cô không có phản ứng gì liền vui vẻ ôm lấy cô vào lòng

Uyển Ngưng bị anh ôm chặt quá thì hơi khó thở liền dùng tay chống lên ngực anh: " khó thở…"

Phong An Huy mỉm cười lập tức buông lỏng tay ra cho cô thoải mái, cả hai cùng nở nụ cười rồi nhắm mắt lại

Nửa đêm, bên ngoài có tiếng gõ cửa khiến cho Uyển Ngưng giật mình tỉnh giấc.Cô từ từ bỏ tay đang đặt trên bụng cô sang một bên rồi ngồi dậy đi ra bên ngoài mở cửa

Người ở bên ngoài chính là Giang Ngộ, anh ta đang cầm một tờ giấy gì đó nét mặt lộ rõ vẻ không vui cho lắm.Cửa mở ra, Giang Ngộ ngẩng đầu lên thấy Uyển Ngưng

Trong giây lát, Giang Ngộ đã ngẩn người ra khi thấy Uyển Ngưng không đội tóc giả.Uyển Ngưng nhìn anh ta vài giây sau đó đi ra bên ngoài: " có chuyện gì sao? "

- " khụ…Nơi trưng bày tranh ở New Zealand đã bị cháy! Tất cả bức tranh của thiếu gia đều đã bị thiêu rụi…một số bức thì bị rạch nát "

Uyển Ngưng nghe xong thì nhíu mày: " anh đã điều tra xem ai đã phóng hỏa chưa? "

Giang Ngộ lắc đầu: " lúc đó là giờ cao điểm! Có rất nhiều người vào xem tranh nên không thể xác định được ai đã phóng hoả. Với cả chỉ có tranh của thiếu gia bị hủy…còn tranh của hoạ sĩ khác thì bị cháy do ngọn lửa lan sang "

Uyển Ngưng mím môi, làm sao cô có thể quên nơi trưng bày tranh của các hoạ sĩ trong đó có tranh của Phong An Huy…nơi đó có bức tranh mà cô rất thích và đây cũng chính là nơi đầu tiên mà cô cùng với Phong An Huy gặp mặt nhau…

- " Uyển Ngưng! Cô với thiếu gia…" Giang Ngộ ngập ngừng vài giây cuối cùng vẫn quyết định không nói gì thì hơn.Uyển Ngưng chỉ lạnh nhạt lật giấy tờ lạnh lùng trả lời anh ta: " Đó là chuyện riêng của tôi và anh ấy "

- " à…ừ " Giang Ngộ thở hắt ra.Bản thân anh ta tự dưng cảm thấy bản thân mình thật ngốc…đó là chuyện của họ tại sao phải quan tâm đến chứ!!

- " được rồi! Cảm ơn anh " Uyển Ngưng trả giấy tờ cho Giang Ngộ sau đó đi vào chuẩn bị đồ đạc để bay sang New Zealand ngay trong đêm

Sáng hôm sau, Phong An Huy tỉnh dậy không thấy Uyển Ngưng ở bên cạnh.Anh cũng chỉ nghĩ là cô đã dậy rồi nên đã đi chuẩn bị đồ ăn sáng cho hai người, Phong An Huy phấn khởi thay đồ nhanh chóng đi xuống nhà bếp để gặp bạn gái

Anh đi khắp nhà để tìm bóng dáng của Uyển Ngưng nhưng mãi không thấy bóng dáng của cô khiến Phong An Huy hoảng sợ.Giang Ngộ quan sát thấy nét mặt hoảng sợ của cậu chủ chỉ cười trừ: " thiếu gia! Ngưng quản gia đã đến New Zealand giải quyết vấn đề rồi…hôm nay cậu chủ sẽ đến trường như bình thường ạ "

Phong An Huy nghe xong buồn rầu xua tay rồi xoay người định đi lên phòng: " hôm nay…tôi nghỉ học "

Giang Ngộ thấy vậy liền đẩy cặp kính của mình lên nét mặt lộ rõ vẻ đã nắm rõ mọi thứ, anh ta mở đoạn video mà Uyển Ngưng đã chuẩn bị sẵn: " Phong An Huy!! Anh mà không đi học thì đừng trách em!! Em sẽ không về đâu "

Vừa nghe thấy giọng nói của Uyển Ngưng, Phong An Huy giật mình quay lại thì thấy giọng nói của Uyển Ngưng vang ra từ máy ghi âm trên tay của Giang Ngộ

- " Ngưng quản gia biết cậu chủ sẽ không đi học nên đã thu âm giọng nói của mình vào rồi đưa cho tôi…vậy hôm nay cậu có đi học không? " Giang Ngộ đẩy gọng kính lên nhìn chằm chằm vào người Phong An Huy

Anh nghiến răng nghiến lợi phải kìm nén cơn giận của mình xuống: " đi!! "
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 71: C71: Chương 71


Phong An Huy bực tức xiết chặt tay lại, mắt đỏ ngầu lên như sắp khóc: " con bé chết tiệt!! Em dám bỏ anh…"

Giang Ngộ nhìn Phong An Huy rồi nhún vai xoay người đi chuẩn bị đồ ăn sáng.Thế là ngày hôm nay Phong An Huy phải đi học một mình và không có bất kỳ ai đi cùng

Cả hôm đó, Phong An Huy không nhận được bất kỳ cuộc gọi nào từ Uyển Ngưng khiến cho anh càng tức giận.Ngồi ở sofa với tâm trạng không mấy tốt, Giang Ngộ đặt ly trà xuống cho Phong An Huy mà không khỏi run tay bà suy nghĩ lí do để chuồn đi nhanh càng ngày càng tốt

- " bao giờ Uyển Ngưng về!!! lập tức gọi về cho tôi "

Giang Ngộ lập tức hiểu ra vì Uyển Ngưng không gọi điện báo cáo tình hình của bản thân cho cậu chủ hoặc cũng có thể là đi mãi chưa thấy về nên làm cho cậu chủ lo lắng và đã “giận cá chém thớt” sang bọn họ.Cái đám người yêu nhau thật là phiền phức mà…

- " tôi cũng không rõ…tôi chỉ biết Ngưng quản gia bảo rằng sẽ đi hai đến ba ngày gì đó "

Phong An Huy nghe xong mặt mày tối sầm lại quay phắt lại nhìn thẳng vào Giang Ngộ: " cô ấy liên lạc với cậu? "

- " à…dạ vâng! Ui…Ngưng quản gia đã dặn không nên nói cho cậu chủ biết! Vậy cậu chủ cứ coi như chưa nghe thấy gì nhé!! " Giang Ngộ cười gian xảo sau lưng Phong An Huy, tuy chẳng có ý muốn phá hoại hạnh phúc của bọn họ đâu nhưng mà anh ta muốn trêu chọc cậu chủ một tí!! Người gánh chịu và cũng là người giải quyết đâu phải là anh ta nên đâu phải suy nghĩ nhiều

Giang Ngộ nói xong lập tức rời đi chuẩn bị đồ ăn để lại Phong An Huy tức tối ngồi ở đó thỉnh thoảng lại cầm điện thoại lên suy nghĩ có lên gọi cho cô không…cuối cùng thì vẫn là từ bỏ

Tối hôm đó, Phong An Huy không thèm ăn cơm tối mà trực tiếp bỏ về phòng và ôm lấy hai chú mèo vào trong lòng mà tâm sự: " mẹ hai đứa bỏ ba rồi…"

- " ba phải làm gì bây giờ…"

Vừa nói dứt câu, điện thoại hiện lên thông báo có tin nhắn gửi đến Phong An Huy lập tức nhoài người cầm lấy thì thấy đó là tin nhắn của sim…cảm giác hụt hẫng trong lòng càng ngày nhiều khiến cho Phong An Huy thất vọng

Đột nhiên màn hình sáng lên một lần nữa nhưng lần này là Uyển Ngưng đã gọi điện đến, Phong An Huy bất giác giật mình đang tính bấm chấp nhận thì đột nhiên sực nhớ ra bản thân đang giận cô

Thế là Phong An Huy không thèm nghe điện thoại mà trực tiếp tắt đi.Uyển Ngưng ở bên kia thì không khỏi khó hiểu bởi vì hai người đã bình thường lại rồi sao tự dưng anh lại không nghe điện thoại của cô

Uyển Ngưng tiếp tục gọi cho Phong An Huy một cuộc nữa nhưng vẫn không kết nối được, cô không khỏi nhíu mày kiên trì gọi điện cho anh cho đến khi anh nghe thì thôi

Mãi cho đến cuộc thứ 4 thì Phong An Huy đã nhấc máy, khi màn hình hai bên sáng lên cô chẳng thấy bất kì thứ gì ở bên đối kia mà chỉ thấy một màu bóng tối đen xì

- " Phong An Huy…Huy…Tiểu Huy! Alo…anh ngủ rồi à?" Uyển Ngưng lên tiếng gọi nhỏ xem phản ứng của anh

Phong An Huy mím môi lại không trả lời đợi xem cô sẽ nói gì tiếp theo, Uyển Ngưng hừm một tiếng nhỏ sau đó lại nói: " Tiểu Huy bé nhỏ!! anh ngủ rồi thì em sẽ tắt đi đó nha "

Anh nghe vậy lập tức ngẩng đầu lên: " em… "

Uyển Ngưng thấy vậy liền nở một nụ cười thật tươi: " em biết là anh chưa ngủ mà!! "

Phong An Huy hừ lạnh một tiếng: " bao giờ em về!! "

- " hừm…tầm khoảng 2 ngày nữa! Em chưa giải quyết xong việc ở đây "

Phong An Huy nghe xong thì không khỏi buồn rầu giọng nói đầy sự oán trách vì sao cô rời đi mà không nói một lời nào với anh: " anh…còn tưởng em bỏ anh rồi chứ? "

- " Em không có bỏ anh đâu mà…em hứa đó! Sẽ không bỏ anh " trong lòng cô lúc này xuất hiện cảm giác tội lỗi vì đã không gọi điện thông báo cho anh sớm hơn để anh cảm thấy rằng cô đã bỏ rơi bản thân mình

Phong An Huy nghe xong liền nở một nụ cười đắc ý, anh rất thích câu này của cô!! Nếu sau này có xảy ra chuyện gì mà Uyển Ngưng có suy nghĩ sẽ bỏ anh thì nhất định anh sẽ phải đưa cô quay trở về bên mình như đúng lời của cô nói

- " anh cười cái gì vậy? "

Phong An Huy thu lại nụ cười mặt mày nghiêm nghị nhìn cô: " có cười sao? "

Uyển Ngưng gật đầu lia lịa khẳng định lời nói của anh nhưng đáp lại cô chỉ là một cái nhíu mày.Phong An Huy cảm thấy không muốn nói đến chuyện này nữa liền hỏi: " em sang đấy làm gì vậy? "

- " à…thì…anh có nhớ viện trưng bày tranh ở New Zealand không? Hôm qua đã bị cháy…nên em đã đến đó để giải quyết! Mọi thứ khá phức tạp nên em chưa thể xử lí hết " Uyển Ngưng biết rằng không thể giấu chuyện này được lâu nên cứ trực tiếp nói với anh để hai người cùng bàn bạc, nói chuyện với nhau cũng được

Phong An Huy nghe xong thì hơi nhíu mày lại trong một vài giây đã nhớ ra viện trưng bày tranh ở New Zealand, anh ồ lên một tiếng sau đó bày ra bộ dạng đắn đo suy nghĩ: " Cháy sao? Lần đầu tiên anh nghe đó…an ninh ở đó không chắc chắn sao? Có tổn thất hay thiệt hại gì không? "

Uyển Ngưng lắc đầu, cô nhìn quanh tìm cốc nước ở gần đó rồi mới trả lời: " không có tổn thất hay thiệt hại gì cả nhưng theo điều tra thì có người đã đốt nó "

- " hừm…em phải cẩn thận đó "

Uyển Ngưng nở một nụ cười rạng rỡ: " em biết rồi! "

Phong An Huy nhìn Uyển Ngưng qua màn hình sau đó bụng anh vô thức kêu lên: " … "

- "? " Uyển Ngưng ở bên kia tai rất thính đã nghe thấy âm thanh phát ra từ bụng của anh: " anh chưa ăn cơm? "

Anh buồn rầu xua tay ánh mắt vô thức lẩn tránh ánh mắt săn soi của Uyển Ngưng: " anh…ăn rồi "

- " Phong An Huy!! Anh đang nói dối em đấy " Ở với nhau 5 năm, Uyển Ngưng đã biết rõ mỗi khi Phong An Huy nói dối thì anh sẽ vô thức lẩn tránh ánh mắt của người khác
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 72: C72: Chương 72


Phong An Huy nghe xong liền tỏ ra yếu đuối cúi đầu xin lỗi cô vì đã nói dối: " anh…xin lỗi "

Uyển Ngưng chỉ thở dài một hơi sau đó gật đầu: " em sẽ yêu cầu nhà bếp chuẩn bị đồ ăn cho anh…nếu không có em ở bên ít nhất anh cũng phải biết chăm sóc bản thân chứ? "

- " anh biết rồi…Nhưng bây giờ đã qua bữa tối rồi mà nên anh không muốn…" Tuy anh cảm thấy cũng hơi đói nhưng không muốn ăn cho lắm, Uyển Ngưng chỉ liếc Phong An Huy một cái không thèm nghe Phong An Huy.Cô trực tiếp đi nhắn tin cho Giang Ngộ yêu cầu anh ta chuẩn bị bữa tối cho Phong An Huy

- " được rồi…em đi ngủ trước đây! Anh ăn cơm xong hãy đi đánh răng rồi hẳng ngủ nhé "

Nói xong thì cô đã tắt điện thoại đi không để cho Phong An Huy nói bất cứ một câu nào

Anh nhìn cô đã kết thúc cuộc trò chuyện trong khi bản thân chưa thể nói lời chúc ngủ ngon khiến cho Phong An Huy thất vọng

Giang Ngộ đang dọn dẹp mấy chai rượu vang ở trong phòng thì nhận được tin nhắn yêu cầu đem bữa tối lên phòng cho cậu chủ khiến anh ta không khỏi nhíu mày.Anh ta đã biết trước rằng kiểu gì Uyển Ngưng cũng sẽ gọi điện và yêu cầu chuẩn bị bữa tối cho Phong An Huy lên đã yêu cầu đầu bếp chuẩn bị một bữa đêm chỉ chờ lúc được yêu cầu mang lên là xong

Giang Ngộ phủi tay mở cửa đi ra bên ngoài bảo với người hầu ở bên ngoài: " đem đồ ăn lên phòng cho cậu chủ đi "

Người hầu thấy vậy liền cung kính cúi xuống: " dạ…vâng ạ "

Ngày hôm sau, Uyển Ngưng tỉnh dậy trên giường cô ngồi đơ ở đó một lúc sau đó mới xuống giường.Người ở trong phòng lập tức cung kính cúi xuống: " tiểu thư! Lịch trình của ngày hôm nay tôi đã sắp xếp ở đây ạ "

Người này lập tức đi đến đưa cho Uyển Ngưng lịch trình của bản thân: " cô xem có gì cần phải chỉnh sửa không? "

Uyển Ngưng nhìn qua một lượt rồi lắc đầu: " cảm ơn ông…Dì Hoa đang làm gì vậy? "

- " Phu nhân đang ăn sáng ở hoa viên ạ "

Uyển Ngưng đi vào trong phòng tắm vệ sinh cá nhân rồi ngồi xuống trước bàn trang điểm, quản gia lập tức đi đến cầm lấy lược rồi giúp Uyển Ngưng trải tóc

- " rất lâu rồi tôi chưa được trải tóc cho tiểu thư "

Uyển Ngưng mỉm cười: " cũng hơn 15 năm rồi ạ "

Người quản gia này là người đã chăm sóc Uyển Ngưng khi cô sống ở nhà dì trong lúc ông bà Khương bận công việc và không có thời gian chăm sóc cho cô

Khi Uyển Ngưng đi xuống hoa viên để gặp dì của mình thì thấy có hai người khác cũng đang ngồi ở đó, cô con gái thấy Uyển Ngưng đi xuống lập tức đứng dậy chạy đến chỗ cô: " Chị!! "

- " Laeli! Em về rồi sao?..trời ơi! Con bé này lớn nhanh vậy! Bây giờ đã cao gần bằng chị rồi sao? "

Cô bé tên Laeli tươi cười lay lay người của cô: " em nhớ chị lắm đó…hôm nay chúng ta nhất định sẽ phải đi chơi với nhau "

Uyển Ngưng mỉm cười gõ một cái lên trán Laeli: " em chỉ nghĩ đến việc đi chơi thôi sao? "

- " đương nhiên rồi!! Lần này em sẽ trở thành người hướng dẫn viên cho chị!! "

Dì Hoa ngồi một bên mỉm cười nhìn hai người sau đó quay sang nhìn cậu con trai: " Haery! con ăn thêm đi!! "

- " con ăn no rồi dì ạ! " Người con trai tên Haery từ tốn đặt chiếc khăn xuống rồi ngẩng đầu lên nhìn dì Hoa, dì Hoa thấy vậy cũng không nói gì nữa.Laeli lập tức kéo cô ngồi xuống bàn: " trước tiên chúng ta phải ăn sáng cái đã như vậy thì sẽ có sức để đi chơi!! "

Uyển Ngưng mỉm cười không lên tiếng phản đối lời của Laeli nói thỉnh thoảng lại trả lời cô bé.Vốn dĩ cô đã xử lí xong chuyện ở viện trưng bày nhưng vì biết Haery và Laeli trở về nhà nên cô đã lén giấu Phong An Huy chuyện này mà ở lại chơi với hai đứa nhỏ trong vòng hai ngày

Sau khi ăn sáng xong, Laeli đã vội vàng kéo Uyển Ngưng lên xe muốn đi ngay lập tức.Cô ấy không ngừng thúc giục anh trai của mình: " anh mau lên!! Anh chậm một tí nữa là em sẽ bỏ anh ở nhà đó nha! "

Haery đi phía sau xách túi cho hai cô nàng không khỏi thở dài, dì Hoa đứng trước cửa nhà nhìn ba người cuối cùng cảm thấy không an tâm cho lắm liền đi nhanh đến cửa xe: " Haery! Laeli!Hai đứa nhất định không được tách khỏi Uyển Ngưng đâu đó…Uyển Ngưng làm phiền con để mắt hai đứa giúp dì nha!! "

- " con biết rồi!! Dì yên tâm ạ " Uyển Ngưng mỉm cười vẫy tay tạm biệt dì Hoa rồi cả ba cùng nhau đi chơi.Cô biết dì Hoa lo lắng cho hai người anh em sinh đôi này là sự thật, tuy chỉ là mẹ kế con chồng nhưng ba người này rất thân thiết và gần gũi với nhau.

Laeli ngồi bên cạnh ôm chặt lấy tay cô khẽ cọ mặt vào cánh tay của Uyển Ngưng: " mau đi thôi!! "
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 73: C73: Chương 73


Sáng hôm đó, ba người đi từ shopping, khu vui chơi, công viên…thì họ đã dừng chân tại một nhà hàng chuyên phục vụ những món pháp.Laeli dùng thìa khuấy những viên đá trong cốc: " phù…hôm nay mệt quá đi mất! Nhưng thật sự rất vui nha!! "

Haeri uống một ngụm nước chỉ liếc Laeli một cái bởi vì cả ngày hôm nay cậu ta là người đi theo hai người này và xách đồ cho họ…thật sự rất kinh khủng!! Haeri thầm nghĩ sẽ không bao giờ xách đồ cho con gái nữa

Uyển Ngưng ngẩng đầu lên nhìn Haeri: " Cảm ơn cậu rất nhiều!! "

Laeli lập tức xua tay: " chị cảm ơn anh ấy làm gì!! Việc anh ấy phải làm mà…ah!! Sao anh lại đá em "

Haeri nho nhã uống nước không thèm để ý đến em gái của mình, Laeli nhìn anh trai mình với ánh mắt hình viên đạn cô đưa tay xuống phủi phủi chân của mình

Sau khi ăn cơm xong, cả ba cùng nhau rời khỏi nhà hàng đang tính ngồi vào trong xe thì Uyển Ngưng vô tình nhìn thấy ở bên kia đường có một người đàn ông y hệt Phong An Huy.Trong vô thức, Uyển Ngưng đã gọi tên Phong An Huy ở đây: " An Huy!! "

Người đàn ông kia đột nhiên quay sang nhìn về phía này, cả hai người cùng chạm mắt nhau.Người đàn ông đó có gương mặt y hệt Phong An Huy…thì chính là anh mà!!

Uyển Ngưng nở nụ cười định chạy sang đường nhưng bị cảnh tượng trước mắt khiến cho sững người.Một người phụ nữ rất xinh đẹp, cơ thể bốc lửa đi đến kéo Phong An Huy vào trong xe ô tô

Anh thậm chí chỉ liếc cô một cái rất lạnh nhạt rồi ngồi vào trong xe, không đợi bất kì người nào khác chiếc xe đó đã rời khỏi nơi này để lại Uyển Ngưng ngơ ngác đứng ở đó! Cô…vừa chứng kiến cảnh bạn trai mình lên xe với một người phụ nữ khác sao…?

Trong xe ô tô, Phong An Huy quay lại nhìn về phía Uyển Ngưng gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng.Cô gái kia khoanh tay trước ngực nhìn anh với ánh mắt khinh thường: " làm ơn để tâm đến dì nhỏ của cậu một tí!! "

Phong An Huy quay lại nhìn người " dì nhỏ " kia: " có lên xuống gặp cô ấy không? "

’ Dì nhỏ ’ nhún vai: " không ngờ cháu tôi đã biết yêu rồi nha! Để dì xem đối tượng cháu trai đã chấm nào!"

Người phụ nữ đó định nhoài người ra cửa sổ để nhìn Uyển Ngưng thì đã bị anh ngăn lại: " không được!!! "

- " ah…thằng nhóc này!! Bỏ cái tay ra "

Trong chiều hôm đó, Uyển Ngưng đã gác tất cả mọi việc lại để bay về nhà của mình.Bộ dạng hớt hải lo lắng của Uyển Ngưng khiến cho Giang Ngộ phì cười: " không ai lấy mất đồ của cậu đâu mà lo!! "

Uyển Ngưng lườm Giang Ngộ một cái quay người đi lấy áo khoác vest của mình: " ra ngoài đi!! Cậu cản trở việc thay đồ của tôi đấy!! "

- " hừ! Có cho tôi đây cũng không thèm " Nói xong lập tức chuồn ra khỏi phòng thay đồ của quản gia, Uyển Ngưng liếc xéo anh ta rồi nhanh chóng thay đồ để lên phòng xem tình hình của Phong An Huy

Khi đứng trước cửa, cô trực tiếp đẩy cửa đi vào! Lúc này cô khá là vội…để " bắt gian ".Nhưng vừa đẩy cửa đi vào, bóng người đang ngủ say như chết ở trên giường khiến cô sững người vài giây rồi đi đến đánh một cái vào lưng đánh thức Phong An Huy tỉnh dậy

- " người phụ nữ đó đâu!!! Anh giấu đi đâu rồi "

Phong An Huy giật mình bật dậy ngơ ngác nhìn quanh: " ơ…gì vậy? trời sập sao? "

Vừa nhìn thấy Uyển Ngưng, Phong An Huy thở hắt ra rồi nằm phịch ra sau nhưng không chú ý nên đã bị đập đầu vào thành giường: " ahh…"

Nhìn Phong An Huy đang quằn quại vì đau đớn, cô tiến lên hỏi thăm nhưng người đẩy cửa phòng ra đã khiến cho Uyển Ngưng dừng hành động đó lại.Người mở cửa phòng chính là Giang Ngộ, cậu ta đem giấy tờ lên

Vừa nhìn thấy ánh mắt hình viên đạn của Uyển Ngưng, cậu chủ thì đang ôm đầu đau đớn.Anh ta lập tức hiểu ra rằng trong phòng này đang có cảnh bạo lực gia đình…không nên xen vào chuyện của người khác…

Giang Ngộ tỏ ra bản thân chưa nhìn thấy bất kì thứ gì, anh ta lùi lại phía sau rồi từ từ rút lui khỏi phòng ngủ của Phong An Huy.Cánh cửa vừa đóng lại, Giang Ngộ lập tức áp tai lên cánh cửa nhằm mục đích nghe Uyển Ngưng " xử lý " cậu chủ
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 74: C74: Ngoại truyện góc nhìn của phong an huy1


Năm 16 tuổi, mẹ tôi đột nhiên dẫn một thằng con trai về nhà và nói đây là quản gia của tôi!! Nhìn thằng con trai ẻo lả, da trắng mịn, môi hồng, lông mi dài trông chẳng khác gì một đứa con gái nếu cậu ta đội tóc giả vào

Vừa nhìn tôi đã cảm thấy chẳng ưa nổi cậu ta!! Tại sao mẹ lại không tìm cho tôi một người mạnh mẽ hơn chứ? Tôi không thích một thằng ẻo lả ở bên mình nên đã dùng một cách để khiến cho cậu ta chán nản rồi từ bỏ việc làm quản gia cho tôi!!!

Thế nhưng sau một tuần ở chung với nhau dù tôi có dùng mọi cách sai khiến bắt cậu ta phải làm theo ý mình rồi lại bắt làm lại, lần nào cậu ta cũng chỉ mỉm cười và làm việc một cách nhanh chóng

Thậm chí còn có thể đoán được suy nghĩ của tôi nữa…ghê gớm thật đấy

- " Uyển Ngưng! Mẹ tôi trả cậu bao nhiêu tiền? " Tôi ngồi chống tay vào cằm ánh mắt nghiêm túc nhìn cậu ta.Uyển Ngưng lại chỉ mỉm cười và đặt ly trà xuống: " đó là bí mật thưa thiếu gia!! "

Tôi nhíu mày lại khó chịu nhìn thẳng vào mặt Uyển Ngưng, ghét cái kiểu bí bí mật mật này thật đấy!! Uyển Ngưng thấy nét mặt khó chịu của tôi, cậu ta chỉ quay lại và mỉm cười sau đó rời đi… người gì mà ẻo lả vậy chứ!!!

Vào một đêm đẹp trời vào đó, tôi nằm trên giường có chút khó ngủ nên đã quyết định đi lượn một vòng quanh biệt thự.Đi qua từng ô cửa kính, tôi dừng lại khi thấy Giang Ngộ với dáng vẻ vội vàng đi ra khỏi biệt thự. Trong khi bây giờ đã là 12 giờ, tôi không khỏi khó hiểu nhưng cũng khá tò mò lên đã đi xuống phòng khách đứng nấp ở một chỗ tối chờ đợi Giang Ngộ quay trở về

Đứng một lúc thấy hơi chán, tôi đang tính đi lên tầng 2 để hỏi Uyển Ngưng xem cậu ta có biết không nhưng Giang Ngộ đã trở về thậm chí cậu ta còn cầm một bọc đen trông rất khả nghi

Không nghĩ nhiều, tôi lập tức đi theo Giang Ngộ đến tầng 2.Thấy cậu ta dừng trước cửa phòng của Uyển Ngưng, tôi hơi nhíu mày lại đứng nấp sau bức tường quan sát

Tôi biết Uyển Ngưng sẽ ra mở cửa nên tính rời khỏi nơi này nhưng cánh cửa vừa mở ra, một người con gái có mái tóc dài xuất hiện ở sau cánh cửa e thẹn nhìn Giang Ngộ sau đó lấy món đồ mà cậu ta đưa cho. Truyện Bách Hợp

Tôi nhìn thấy cô ấy, thật giống với Uyển Ngưng…cô ta từ bao giờ đã ở trong nhà tôi? Tại sao lại trong phòng của Uyển Ngưng? Cô ta…thật sự giống với Uyển Ngưng!! Một suy nghĩ chợt loé lên, tôi bụm miệng lại đỏ bừng mặt lên nhớ lại chuyện tôi không mặc quần áo chỉ quấn khăn đi quanh phòng và cậu ta ở trong phòng lúc đó…thậm chí tôi còn bắt cậu ta phục vụ lúc tắm…ahhhhhhh

Mấy ngày hôm sau, tôi chưa thể định thần lại được nên đã né tránh cậu ta! Tôi chưa thể chấp nhận được chuyện này

Dường như Uyển Ngưng đã biết chuyện tôi né tránh cậu ta nên mỗi lần mà tôi né đi chỗ khác thì cậu ta sẽ bất ngờ xuất hiện ở trước mặt doạ tôi

Nhìn gương mặt của cậu ta, tôi nghĩ cũng sẽ có một lí do nào đó khiến cho cậu ta phải làm như vậy nên tôi chẳng đuổi việc cậu ta, cũng chẳng vạch trần việc đó mà để cậu ta ở bên

Lâu dần, được cậu ta chiều chuộng muốn cái gì có cái đó tôi ngày càng khó tính…nhất định do cậu ta đã khiến tôi trở nên khó chiều như vậy.

Đến năm 19 tuổi, bọn tôi bắt đầu học đại học cả hai đều lựa chọn chung trường với nhau nhưng tôi và cậu ta học khác khoa với nhau.Kể từ đó, bọn tôi đã không còn dành nhiều thời gian với nhau nữa.Cả hai đều tập trung vào việc học của mình, tôi thì ở khoa Mỹ thuật một mình tập trung vào luyện vẽ còn cậu ta ở khoa quản trị kinh doanh quen biết với rất nhiều người…có lần thấy cậu ta đang nói chuyện vui vẻ với mấy thằng con trai cùng khoa!! Tôi cảm thấy không vui một chút nào

Về nhà lại thấy cậu ta nói chuyện với Giang Ngộ, cảm giác hai người bọn họ rất thân thiết với nhau.Mấy lần tôi quan sát thấy ánh mắt của Giang Ngộ nhìn Uyển Ngưng làm tôi nhớ đến ánh mắt của thằng bạn thân nhìn bạn gái của nó…cảm giác khó chịu xuất hiện từ đó!! Tôi muốn cậu ta là quản gia của mỗi một mình tôi thôi nên từ hôm đó, đi đâu tôi cũng sẽ kéo Uyển Ngưng đi cùng
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 75: C75: Ngoại truyện góc nhìn của phong an huy2


Càng ở chung với nhau, tôi đã nhận ra được tình cảm của mình dành cho Uyển Ngưng.Có lẽ tôi đã rung động với em ấy từ lâu rồi nhưng bản thân không biết…Tôi rất muốn có được em ấy nhưng tôi không biết làm gì nên đã gọi điện hỏi ý kiến của thằng bạn ở nước ngoài

- " gì? Mày muốn tán gái à? thế hỏi đúng người rồi!! "

Nghe câu đó của nó, tôi cảm thấy bản thân đã hỏi đúng người rồi nên không khỏi hào hứng hỏi nó về cách tán gái: " thế làm như thế nào? "

- " mua hoa tặng người ta, đưa đi ăn các thứ sau đó rủ đi quán bar uống rượu chuộc say rồi đưa vào phòng việc tiếp theo t…"

Cậu ta chưa cả nói hết, tôi đã trực tiếp tắt máy…không nên nói chuyện với thằng này về vấn đề này trong đầu nó toàn thứ gì đâu ấy

Tôi lên mạng tra xem có cách gì hay hay không, ghi chú một hồi thì tôi đã có kế hoạch nên sáng hôm sau tôi đã tặng cô ấy một bó hoa to

Nhưng nét mặt khó hiểu của em ấy làm cảm xúc của tôi khá tụt xuống.Uyển Ngưng cười ngượng hỏi tôi: " Cậu muốn tôi vứt đi sao ạ? "

- " … " Tôi không biết nói gì hơn, nếu nói tặng em ấy thì có chút ngại nên tôi đã gật đầu…

Đêm hôm đó, tôi không khỏi đánh bản thân vài cái vì sự ngu ngốc của mình.Thất vọng thật sự luôn ấy!! Huhu…Lần đầu tiên tôi cảm thấy muốn có một thứ gần ngay trước mặt nhưng lại xa tận chân trời

Ngày qua ngày, tôi nhận ra bản thân mình đã nhìn em ấy rất nhiều lén quan sát em ấy thỉnh thoảng chúng tôi có chạm mắt nhau, em ấy sẽ mỉm cười với tôi…nụ cười đó rất đẹp khiến tôi càng ngày càng thích em ấy nhưng vẫn phải tỏ ra lạnh lùng…

Và cũng là lần đầu tiên, tôi mơ thấy những giấc mơ khiến bản thân tôi xấu hổ…trong mơ, em ấy mặc trên người bộ váy đỏ quyến rũ tôi.Sau…sau đó thì bọn tôi đã làm rất nhiều!! Giấc mơ đó xuất hiện trong mấy ngày liền, lần nào tỉnh dậy tôi cũng phải đi tắm và tự đem tất cả ga giường đi giặt!! Thật xấu hổ mà

Một lần, tôi phải đi dự tiệc trong thiệp yêu cầu phải có một người bạn nhảy đi cùng… tôi lập tức nghĩ đến em nên đã ngỏ ý muốn em đi cùng! Em ấy đương nhiên là đồng ý rồi nên tối hôm đó bọn tôi sẽ đi tiệc cùng nhau!!! Haha…thích vậy trời chỉ cần được khoác tay em, ở cạnh em với khoảng cách gần như vậy tôi đã thích cực kỳ rồi ấy

Không ngờ em lại xuất hiện với bộ váy dự tiệc trễ vai khiến tôi đứng hình ở đó một lúc lâu mãi đến khi em đứng trước mặt rồi hỏi tôi: " như này có chất lượng hay không? "

Trong đầu tôi vô thức nghĩ đến những hình ảnh bỏng mắt, da đầu tê dại tôi vô thức nuốt nước bọt nhưng vẫn trả lời em một cách hời hợt.Tôi nhìn vào mắt em sau đó lại nhìn xuống ngực em…có chút tò mò về cảm giác khi chạm vào nó

Trong đầu tôi cảm thấy trống rỗng nên đã vô thức đưa tay bóp ngực của em ấy…ừ! Phong An Huy mày ngu thật rồi

Cho đến một ngày của năm 20 tuổi, thoáng cái đã qua một năm kể từ lúc tôi đơn phương em ấy, cứ tưởng mọi chuyện sẽ chỉ có một mình tôi biết thôi.Nào có ngờ, nhà trường tổ chức đi du lịch và tôi đã được ngủ chung phòng với em ấy…phái quá trời! Đêm đó vì hồi hộp quá nên tôi không thể ngủ được quay sang nhìn em thì thấy em đã ngủ say rồi! Tôi không kìm được liền đến bên giường ngắm nhìn em ngủ

Thật không thể ngờ, lần đi du lịch này xong tôi có thể tỏ tình với em!! Tôi biết chắc em sẽ bất ngờ nhưng đã tiến lên rồi thì không thể dừng lại.Kết quả không mấy bất ngờ khi em ấy…từ chối tôi

Sau đêm đó, em đã trốn tôi…thật buồn!! Nhưng không sao!! Tôi có cách rồi tuy hơi hèn một tí nhưng có lẽ rất hiệu quả.Tôi không nghĩ gì nhiều lập tức rút điện thoại ra gọi điện cho mẫu hậu để cầu cứu

Để không phụ lòng mẹ thì tôi đã đột nhập vào phòng của em ấy để trực tiếp nói chuyện!! Trong lòng tôi khá là lo lắng sợ em ấy sẽ bỏ trốn. truyện teen hay

Ngồi trong phòng đợi em ấy làm tôi thật sự lo lắng hai tay run nhẹ nhưng tôi cố gắng kìm nén bản thân lại rồi cố gắng nói chuyện một cách nghiêm túc với em

Cuối cùng tôi đã bị em ấy đuổi ra khỏi phòng, tôi đã nghĩ chắc rằng bản thân đã bị em ấy từ chối!! Ai có ngờ đâu em ấy cho tôi 2 tháng để tìm hiểu nhau!! Trong lòng vui sướng không tả nổi, cả đêm đó tôi mất ngủ chỉ ngồi canh đồng hồ…tự dưng cảm thấy thời gian hôm nay trôi thật chậm

Và chúng tôi đã hẹn hò với nhau…chắc em ấy đã quên việc 2 tháng tìm hiểu này rồi hắc hắc…
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 76: C76: Chương 76


Trong phòng, Phong An Huy vừa ôm đầu vừa ngẩng đầu lên nhìn Uyển Ngưng với ánh mắt rơm rớm nước mắt: " …anh đã làm gì sai sao? "

Phong An Huy đưa tay ra bám lấy tay cô, ánh mắt lộ ra vẻ yếu đuối: " anh xin lỗi…em đừng giận anh mà? "

Uyển Ngưng thấy cảnh tượng này cũng cảm thấy hơi mềm lòng với anh, cô biết về chuyện này cả hai lên ngồi lại với nhau mà nói chuyện để hiểu nhau hơn.Cô quay đi chỗ khác ho hai tiếng ngượng ngùng nói: " em có chuyện muốn nói với anh!! "

Nghe vậy, Phong An Huy lập tức dùng ánh mắt vui vẻ vỗ vỗ sang bên cạnh ý bảo cô hãy ngồi xuống bên cạnh mình: " ngồi xuống đây đi "

Uyển Ngưng ngồi xuống bên cạnh, Phong An Huy lập tức ôm chầm lấy cô cùng nhau ngả ra sau rồi dụi dụi vào cổ tham lam hít lấy hít để mùi hương của cô: " anh rất nhớ em…mau để anh ngửi một tí nào "

- " a…anh ôm em hơi chặt đấy! Thả lỏng một chút "

Phong An Huy nghe thấy cũng ngoan ngoãn thả lỏng tay, anh nhoài người dậy hôn chụt lên mặt cô từ trán, mắt, mũi, má…rồi môi.Uyển Ngưng bị anh ôm hôn khiến cho cô cảm thấy khó thở lập tức né tránh nụ hôn nồng cháy của anh: " em khó thở…"

Phong An Huy nghe xong lập tức tỏ ra thất vọng,anh nằm xuống bên cạnh rồi ôm cô vào lòng: " sao em về nhanh vậy? Anh tưởng ngày kia em mới về? Hay là anh đang mơ phải không? "

Uyển Ngưng xoay người đối diện với ánh, cô đưa tay lên trực tiếp nhéo má Phong An Huy một cái khá đau: " biết là thật hay mơ chưa? "

- " ah…đau!! Vậy là thật rồi sao? "

Nhìn cái tên ngốc nghếch này, cô mỉm cười rồi hừ nhẹ một tiếng hai tay vẫn tiếp tục nhéo má anh nhưng lần này là nhéo nhẹ hơn: " nhớ em đến như thế nào cơ?..cô ta ở đâu "

Giọng lúc đầu của cô rất dịu dàng nhưng đoạn sau thì lại có cảm giác như muốn trực tiếp ăn tươi nuốt sống Phong An Huy.Anh cầm lấy cổ tay của cô vẻ mặt ngây thơ không hiểu: " cô nào? Anh chỉ có một mình em thôi mà "

Uyển Ngưng nghe xong không khỏi nhíu mày, cô bật dậy đứng trước mặt Phong An Huy: " anh giấu em? được lắm Phong An Huy!! "

Anh ngồi dậy quan sát gương mặt của cô một lúc sau đó đưa tay xoa nhẹ má Uyển Ngưng, cúi xuống áp trán mình vào trán cô nở nụ cười rạng rỡ nhẹ nhàng hỏi: " em ghen sao? "

Uyển Ngưng nghe vậy thì dừng một vài giây ánh mắt trở nên nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt anh: " ừ! Em đang ghen đó "

Phong An Huy nghe xong thì đỏ mặt ôm chầm lấy cô sau đó lắc lắc người Uyển Ngưng: " em nói lại đi!!! Anh muốn nghe lại…anh chưa nghe rõ!!! mau nói lại đi "

Thấy Phong An Huy giãy đành đành lên chỉ vì câu nói của mình, Uyển Ngưng đẩy anh ra sau đó lườm anh một cái: " nói cho em biết cô ta là ai đi "

Phong An Huy vẫn cứ cười toe toét ra, hơn một phút sau anh mới lấy lại bộ dáng nghiêm chỉnh ho hai tiếng rồi mới trả lời: " khụ…thật ra đó là dì nhỏ của anh! Dì ấy mới từ New Zealand trở về nên đã gọi anh qua đón "

Uyển Ngưng nghe thấy là " dì nhỏ " thì có chút không tin bởi vì trước khi đến đây cô đã phải học thuộc tất cả gia phả của nhà Phong An Huy nhưng không có nhớ ai là dì nhỏ của anh cả

Thấy Uyển Ngưng có vẻ không tin mình, Phong An Huy lập tức giải thích: " người này là chị em kết nghĩa của mẹ anh! Nếu em muốn nghe chi tiết thì để anh gọi mẹ anh cho "

Dứt lời, Phong An Huy đã vươn tay lấy điện thoại ở đầu giường ra bấm số gọi điện cho mẹ mình.Uyển Ngưng thấy vậy liền giật lấy điện thoại nhưng không thành.Điện thoại đã kết nối giọng nói của dì Trần vang lên với vẻ không được vui cho lắm: " gọi gì!! nói nhanh mẹ cho con 5 giây để nói "

- " mẹ! Uyển Ngưng muốn biết làm sao mà mẹ quen dì nhỏ "

Nghe thấy là Uyển Ngưng muốn biết, dì Trần lập tức thay đổi thái độ vui vẻ trả lời: " chuyện này từ lâu rồi mà!! Nếu Uyển Ngưng muốn biết thì để mẹ kể cho "

Phong An Huy đã quá quen với kiểu lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng của mẹ rồi.Uyển Ngưng ở bên thì xấu hổ vô cùng lập tức giành lấy điện thoại: " anh ấy nói đùa thôi dì ơi! Con xin lỗi đã làm phiền giờ nghỉ của dì ạ "

- " Tiểu Ngưng hả! Lâu rồi không gặp bao giờ đi uống cà phê với dì nhé "

- " dạ vâng ạ "

Cô nói chuyện với dì Trần thêm một hai câu nữa rồi tắt máy, Uyển Ngưng quay sang lườm anh một cái rồi đánh vào ngực Phong An Huy: " sao anh lại gọi chứ…ahhh "

Phong An Huy nhẹ nhàng nắm lấy tay của cô: " thì em không tin anh mà!! "

Anh ngồi dậy ôm cô vào trong lòng khẽ đung đưa thủ thì lời bản thân muốn nói với cô trong thời gian cô vắng mặt ở đây: " anh rất nhớ em "

Uyển Ngưng ngồi trong lòng anh không nói gì cả chỉ nắm lấy tay lặng im nghe tiếng tim đập thình thịch
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 77: C77: Chương 77


Mọi hiểu lầm đã được giải quyết thế là cặp đôi uyên ương này đã được ở bên cạnh nhau mà thể hiện tình cảm giữa những nơi đông người trừ trường học

Phong An Huy ấm ức nhìn Uyển Ngưng đang đi cùng bạn ở phía đối diện mình, anh lập tức trừng mắt nhìn đám người kia rồi hừ lạnh làm ngơ đi Uyển Ngưng sau đó cả hai người đi qua nhau như không quen biết

Đi được một đoạn, Uyển Ngưng cùng mấy người bạn đang ôm tài liệu dừng lại.Cô vô thức quay lại nhìn về phía sau, đang tính nhìn bóng lưng của Phong An Huy nào ngờ vừa quay lại đã bị một người đứng sát sau lưng che khuất tất cả mọi thứ ở phía sau

Uyển Ngưng nhíu mày ngẩng đầu lên thì thấy đó là Phong An Huy, anh đang đứng sát sau lưng cô vẻ mặt mềm yếu trước cô: " em bỏ anh sao? "

Uyển Ngưng nhìn xong lập tức bịt miệng Phong An Huy lại không cho anh nói nữa.Thấy vậy, Phong An Huy càng tủi thân hơn, đưa tay kéo tay của Uyển Ngưng xuống: " Anh làm gì sai hay sao? "

- " Suỵt…không nói nữa!! " Cô lườm anh một cái đưa tay lên đấm vào ngực anh rồi trực tiếp ném đống giấy tờ đang cầm trên tay cho Phong An Huy.Thấy được Uyển Ngưng giao việc cho mình, anh phấn khởi nhanh chóng đi theo Uyển Ngưng vào phòng học trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người

- " này…nghe thấy gì chưa? Hình như hai bọn họ hẹn hò với nhau đấy!! "

- " lần trước thấy… "

Mấy người ở gần đó xì xào bàn tán, Phong An Huy kiêu ngạo bước qua bọn họ liếc xéo đám người đang nói xấu mình.Rồi nhanh chân chạy theo Uyển Ngưng mè nheo với cô: " Tiểu Ngưng!! Em đưa cho anh túi của em nữa…anh xách cho "

Trở về nhà, khi cả hai người đi đến giữa phòng khách đột nhiên Uyển Ngưng dừng lại khiến Phong An Huy va vào người cô.Uyển Ngưng quay lại trừng mắt nhìn anh: " quỳ xuống!!! "

Phong An Huy nghe thấy Uyển Ngưng nói vậy không nghĩ nhiều lập tức quỳ xuống, nhìn Phong An Huy đang quỳ gối ở trước mặt mình cô khoanh tay trước ngực muốn giáo huấn anh một trận: " em đã bảo khi ở trường chúng ta cứ như bình thường là được!! Sao anh dám làm trái lời của em? Anh biết ở đó có rất nhiều người đã nhìn thấy bộ mặt kia của anh không?"

Phong An Huy tủi thân bĩu môi nói: " Nhưng mà anh không muốn thấy em thân với bọn họ mà bỏ rơi anh!!"

Uyển Ngưng nhíu mày lại trừng mắt nhìn Phong An Huy: " lần sau anh mà còn bày ra bộ mặt làm nũng với em ở trường thì anh đừng trách em quá đáng "

Nói xong, Uyển Ngưng xoay người rời đi.Phong An Huy cũng nhanh chóng đứng dậy chạy theo xin lỗi cô, Giang Ngộ đứng một bên thấy hết cảnh tượng kia thì không khỏi hừ một tiếng.Hắn ghét mấy người yêu nhau này quá đi mất…lúc bọn họ đi học thì căn nhà yên tĩnh hẳn đi

- " Tiểu Ngưng…"

- " Tiểu cái con khỉ!! Tiểu Ngưng là con nào? Em là Uyển Ngưng!! Khương Uyển Ngưng "

Thấy Phong An Huy cứ lẽo đẽo theo sau gọi ’ Tiểu Ngưng ’ mà cô thấy chối cái tai nên đã quay lại quát anh.Thấy bạn gái hôm nay có vẻ nóng nảy, Phong An Huy lập tức ngoan ngoãn ở bên không dám ho he một tiếng nào

Buổi chiều ngày hôm đó, nhìn Uyển Ngưng ngủ say trong vòng tay của mình anh bất giác mỉm cười cúi xuống hôn lên môi của cô: " dậy thôi…chúng ta còn một tiết nữa đó "

- " ưm…mấy giờ rồi? " Uyển Ngưng bị nụ hôn của anh đánh thức dậy, cô ngồi dậy dụi dụi mắt nhìn quanh.Phong An Huy nằm ở bên cạnh mỉm cười nghiêng người nhìn cô: " 14h20 "

- " Chết…sao anh không gọi em dậy sớm hơn? " Cô vội vội vàng vàng xuống giường chạy vào nhà tắm để rửa mặt rồi hoá trang lại.Nhưng đang làm được một nửa, đột nhiên cô dừng lại quay lại nhìn anh với ánh mắt khó hiểu: " chiều nay em được nghỉ mà? "

- " …không sao! Chúng ta đi học cùng nhau cũng được "

Uyển Ngưng hừ một tiếng xua tay: " nay em có hẹn với dì Trần rồi! Anh đi học đi…về em sẽ đón anh "

Phong An Huy nghe thấy cô có hẹn với mẹ mình thì không khỏi thất vọng.Đang tính kéo bạn gái đi chơi mà đã bị mẹ chen chân vào ngăn cản khiến anh cực kỳ không vui
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 78: C78: Chương 78


Uyển Ngưng trang điểm thật xinh đẹp sau đó hất tóc kiêu ngạo rời khỏi nhà trước ánh mắt của Phong An Huy.Anh mím môi nhìn bạn gái rời đi mà hận không thể giữ cô ở nhà được, rút điện thoại gọi cho mẹ nhắc nhở: " mẹ!!! Sao hai người lại hẹn đi chơi mà trong khi con không ở bên!! Lỡ đâu có tên nào để ý đến cô ấy thì làm sao…Con không biết đâu!! "

Dì Trần nhàn nhạt trả lời: " con lo cho việc học của mình trước đi "

Nói xong liền cắt đứt liên lạc với Phong An Huy, nhìn màn hình đã tắt anh chỉ có thể cắn răng mà đi học một mình chỉ chờ đến khi tan học nhưng càng ngồi càng cảm thấy hôm nay học thật lâu…Giờ giải lao, Phong An Huy ngồi lì một chỗ không nói chuyện với ai, đang yên tĩnh thì có một cô gái đi đến bên cạnh anh: " oa!! Cậu vẽ phác họa một cô gái sao? Thật đẹp "

Tinh thần Phong An Huy vốn dĩ không tốt cho lắm nên chẳng thèm quan tâm đến những người xung quanh.Cô bạn kia bị Phong An Huy bơ cũng rất xấu hổ nhưng vẫn tiếp tục bắt chuyện: " Hình như đoạn này cậu bị hỏng rồi này…để tôi giúp cậu "

Nói xong liền lấy cục tẩy định động vào bức tranh của anh liền bị Phong An Huy hất tay ra.Anh ghét nhất là mấy người làm phiền anh lúc đang vẽ,Phong An Huy không nói một câu nào nhưng chỉ nhìn cô ta với ánh mắt cảnh cáo.Cô gái kia rơm rớm nước mắt cúi đầu xin lỗi: " xin lỗi cậu!tớ…chỉ muốn giúp cậu thôi mà "

- " … "

Không ai nói gì, tất cả mọi người đang hóng chuyện ở xung quanh không khỏi nín thở chờ đợi phản ứng của Phong An Huy.Cô gái kia bị quê mấy lần liền xấu hổ vội vàng quay người rời đi

Không ai làm phiền ở bên cạnh, tâm trạng của Phong An Huy trở lại như bình thường.Anh tiếp tục tập trung cao độ vào bức tranh phác họa ’ Uyển Ngưng đang mỉm cười ’ tí có gì còn đem đi khoe với cô nữa mà

Ở một bên nào đó, hai người phụ nữ đang khoác tay nhau ra sức quẹt thẻ mà không phải suy nghĩ bất cứ điều gì.Dì Trần đẩy cặp mắt kính lên hào phóng nói: " Tiểu Ngưng! Con thích gì thì dì sẽ thanh toán hết cho con!! "

- " nhiều quá rồi dì ơi!! "

Vì hơi đói nên cả hai đã đi vào một tiệm gà rán đang hot trên mạng xã hội để nếm thử hương vị của chúng.Gọi 2 phần gà rán xong, dì Trần chống cằm nhìn cô mỉm cười: " mối quan hệ của hai đứa có tốt không? Không giận gì nhau chứ? "

Uyển Ngưng nghe xong thì cười ngượng: " dạ! Vẫn rất tốt ạ "

Dì Trần nghe xong thì gật đầu đầy vẻ an tâm: " Có con ở bên thằng bé, dì không phải lo lắng gì cho nó nữa rồi!! Nếu nó mà dám quá đáng với con thì lập tức gọi ngay cho dì với chú, dì sẽ xử lý nó cho con "

Uyển Ngưng nghe xong không nói gì hết.Cô nghĩ nếu Phong An Huy mà có ở mặt ở đây nghe thấy lời nói này của mẹ mình chắc là anh sẽ rất đau lòng đó

- " à…còn về phía ba cháu! Dì sẽ giữ bí mật cho nên cứ an tâm nhé " Dì Trần có lẽ cũng biết chuyện cô giấu gia đình việc bản thân đang hẹn hò với anh.Vì không muốn thấy hai đứa nhỏ bị chia rẽ nên dì đã quyết định sẽ giúp một tay

Uyển Ngưng lau dĩa cho dì Trần trong lòng cảm thấy vô cùng biết ơn dì ấy: " con cảm ơn dì rất nhiều ạ "

Dì Trần đưa tay chống cằm mỉm cười nhìn cô: " người nhà với nhau cả, khách sáo làm gì "

Uyển Ngưng nghe xong thì đỏ mặt ngượng ngùng khi nghe thấy hai từ ’ người nhà ’, Dì Trần cũng đã thấy được cô đang xấu hổ nên chỉ cười mà không nói gì nữa.Rất may nhân viên phục vụ nhanh chóng đem hai suất gà lên phá tan bầu không khí ngượng ngùng
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 79: C79: Chương 79


Vừa ăn gà vừa nói chuyện tâm sự với nhau mãi cho đến hơn 4 giờ chiều thì Uyển Ngưng nhận được cuộc gọi của Phong An Huy

- " Em quên anh rồi sao?..Sao em bảo tan học sẽ đến đón anh? "

Nghe thấy giọng nói mang đầy vẻ trách móc sao không đến đón của anh, cô mới chợt nhớ ra bản thân quên không đón Phong An Huy.Dì Trần thấy vậy liền lên tiếng nói: " Mẹ bảo xe đến đón con! Tiểu Ngưng đang bận đi chơi với mẹ rồi "

- " mẹ!!! "

Dì Trần chẳng thèm nói thêm một câu nào nữa, trực tiếp tắt máy đi rồi đưa điện thoại cho Uyển Ngưng: " kệ nó đi! Giờ chúng ta cùng nhau đi ra bờ biển phía Nam thôi "

Ừm…sau đó thì cả hai người cùng nhau đi đến bờ biển đi doạ và ngắm bình minh.Nhìn dì Trần thoải mái đi trên bờ biển bằng chân trần, Uyển Ngưng lại cúi xuống nhìn đôi giày cao gót của mình sau đó cô cúi xuống tháo đôi giày cao gót cầm trên tay rồi chạy nhanh theo dì Trần

Từng đợt sóng nhỏ vỗ vào bờ, ánh hoàng hôn chiếu trên mặt biển trông thật tuyệt đẹp…nếu có anh ở bên lúc này và cùng ngắm nhìn thì thật tốt biết bao!!

Vừa nghĩ như vậy, cô chỉ mỉm cười đưa tay lên vuốt mái tóc của mình rồi tiến về phía trước mà không chú ý đến người ở phía sau: " Uyển Ngưng!! "

Cô quay lại nhìn thì thấy người ở sau lại chính là người mà mình vừa nghĩ đến.Phong An Huy nhanh chân bước đến bên cạnh chủ động cầm lấy túi xách và giày cao gót giúp cô: " Hôm nay em đi chơi có vui không? "

- " em rất vui!! "

Anh hơi cúi xuống hôn chụt lên má Uyển Ngưng: " anh có quà cho em đó "

- " Hừm…quà gì vậy? " Uyển Ngưng nắm lấy tay anh kéo anh cùng đi về phía dì Trần.Ở phía trước, dì Trần và chú Phong đang đứng một bên nướng thịt

Mọi người đang chuẩn bị cho buổi tối cắm trại ở bên bờ biển, anh đeo túi vào chạy đến trước mặt cầm lấy tay Uyển Ngưng cùng cô khiêu vũ ở bờ biển dưới chân là những cơn sóng nhỏ vỗ vào bờ như cũng muốn góp vui cùng họ

Dì Trần ngẩng đầu lên thấy hai người đang khiêu vũ với nhau liền vỗ vai lão chồng ở bên cạnh: " trời ơi!! Con chúng ta lãng mạn quá đi mất!! Mãi nó mới trưởng thành rồi "

Chú Phong quay lại nhìn một cái rồi hừ lạnh một tiếng, quay sang bóp má dì Trần không vui nói: " chẳng lẽ anh không lãng mạn bằng nó? "

Thấy chồng không vui, dì Trần lập tức ôm eo chú Phong nũng nịu nói: " đâu!! Anh lãng mạn nhất…chỉ là lần đầu tiên thấy con trai mình lãng mạn quá "

Chú Phong lập tức mỉm cười búng trán dì Trần: " ăn thịt không? được rồi "

- " ah… "

Mặt trời đã khuất dạng nhường chỗ cho mặt trăng và những ngôi sao toả sáng trên bầu trời, ở một góc của bờ biển có một gia đình nhỏ bốn người đang cắm trại nói chuyện tán gẫu với nhau.Dì Trần ngồi dựa vào vai chú Phong hỏi: " Con trai! Dạo gần đây con có đi học đều đều không đấy? "

- " con vẫn đi bình thường mà mẹ! " Phong An Huy dùng đầu của cô làm chỗ dựa cho đầu mình, Uyển Ngưng ngồi thưởng thức hoa quả không mấy chú ý đến mấy hành động của anh.Chú Phong ở đối diện thấy vậy liền liếc anh một cái, Phong An Huy thấy vậy lập tức ngồi thẳng người kéo Uyển Ngưng sang bên mình để cô dựa vào vai

Uyển Ngưng ngẩng đầu lên nhìn anh, thấy anh có vẻ đang căng thẳng rồi lại nhìn về phía trước thấy chú Phong liền mỉm cười vỗ vỗ lên tay ra hiệu cho anh hãy thoải mái.Dì Trần thấy biểu hiện lạ của hai đứa nhỏ lập tức ngẩng đầu lên nhìn chú Phong: " sao vậy anh? "

- " không có gì!! " Chú Phong mỉm cười dịu dàng trả lời dì Trần ánh mắt lộ rõ vẻ yêu thương, dì Trần hừ lạnh một tiếng sống chung với nhau bao nhiêu năm rồi sao dì lại không hiểu tính chú như thế nào liền đánh vào tay chú Phong một cái: " à! mùa đông năm nay hai đứa có dự định gì chưa? "

- " bọn con sẽ đi du lịch với nhau!! " Phong An Huy nói một cách hào hứng sau đó quay sang nhìn cô dò hỏi ý kiến.Uyển Ngưng suy nghĩ một lúc rồi trả lời: " chắc con sẽ tập trung vào làm luận văn ạ "

- " à…dì quên mất! Con sẽ tốt nghiệp trong năm nay mà nhỉ? "

Vốn dĩ năm nay cô mới là sinh viên năm 3 nhưng vì cô đã học vượt chương trình và đủ chỉ tiêu để có thể tốt nghiệp trong năm nay nên có lẽ cô sẽ tốt nghiệp trước Phong An Huy một năm

Nghe tin này từ mẹ và bạn gái, Phong An Huy như bị sét đánh ngang tai không thể tin được lời của hai người.Anh đứng phắt dậy nhìn hai người: " s…sao con không biết chuyện này? "

- " Tại con có chú tâm mấy đâu nên mẹ không nói " Dì Trần nhún vai nhớ đến hôm mà Uyển Ngưng nói với dì Trần về việc sẽ tốt nghiệp sớm lúc đó cũng có Phong An Huy ở đó nhưng có chịu chú tâm đâu

- " Uyển Ngưng!! Em tính bỏ anh một mình ở đó sao? " Anh quay sang nhìn cô giọng nói run rẩy hỏi Uyển Ngưng một lần nữa cho chắc chắn.Cô khẽ gật đầu rồi quay đi chỗ khác không dám nhìn anh

Dì Trần phì cười khi thấy biểu cảm chết lặng của con trai.Cũng không ngờ con trai lại rất giống ba nó ở điểm rất bám bạn gái
 
Back
Top Dưới