Cập nhật mới

Ngôn Tình Vị Thiếu Gia Khó Chiều

Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 20: 20: Bắt Đầu Công Việc


Ông Khương mặt mày nghiêm túc nhìn Uyển Ngưng rồi nói: " quà sinh nhật con muốn gì!! "
- " một chiếc ô tô ạ "
Hai ba con mặt mày nghiêm túc nói về món quà sinh nhật sắp đến khiến cho bà Khương và Uyển Noãn tưởng có chuyện gì lớn lắm sắp xảy ra.

Ông Khương nghe xong món quà mà con gái lớn thích thì khẽ gật đầu rồi rót rượu ra cốc đưa cho Uyển Ngưng
- " được! Đơn giản "
Uyển Ngưng cũng mỉm cười hài lòng khi được ba chấp nhận việc sẽ mua ô tô riêng.

Từ nay cô sẽ không phải đi taxi hay xe buýt để đi đến nhà của Phong An Huy nữa rồi
Ông Khương ngẩng lên nhìn ba người một hồi rồi lại nhìn về phía Uyển Ngưng hỏi : " thế bao giờ con đi làm? "
- " chắc có lẽ là ngày kia ạ "
Ông Khương gật đầu không nói gì nữa, mọi người trong gia đình bắt đầu bữa ăn tối của mình rồi mỗi người ai về phòng của người ấy.

Uyển Noãn luyến tiếc nhìn về phía hai chú mèo đang ngủ say , cô đưa tay sờ vào bụng chú mèo rồi cảm thán: " Ăn no rồi lại lăn ra ngủ! Thật thoải mái "
Uyển Ngưng chăm chú đọc sách nghe xong câu này của em gái không khỏi mỉm cười rồi đóng sách lại xua đuổi cô ấy: " biến biến!! Mau về phòng đi "
Uyển Noãn bĩu môi tính bế trộm một con đi nhưng không ngờ lại bị Uyển Ngưng ôm mất nên đành phải ra khỏi phòng trong bàn tay không.

Cô nằm nghiêng nhìn hai chú mèo đang ngủ rất ngon ở bên cạnh , đưa tay lên chạm nhẹ vào mũi của một con mèo nhỏ: " không biết ông Phong đã phát hiện ra mẹ chưa nhỉ? Có lẽ là đã biết rồi! lần này mẹ phải làm sao đây? hazz! "
Ting một tiếng, một tin nhắn đã được gửi đến điện thoại của Uyển Ngưng , cô liền xoay người lại phía sau vươn tay lên cái tủ lấy điện thoại
Tin nhắn của Phong An Huy gửi đến với nội dung: bao giờ cậu về
Uyển Ngưng suy ngẫm một hồi rồi trả lời lại tin nhắn của anh ta, hai người anh một câu tôi vài câu nói qua những chuyện xung quanh bản thân cuối cùng Phong An Huy có nói: Hôm nay tôi gặp một cô gái , cô ta trông rất giống cậu cực kỳ ngốc nghếch
- " ! "
Uyển Ngưng đọc câu đó thì không biết nói gì hơn , chắc chắn tên ngốc Phong An Huy đang cố tình trêu chọc cô đây mà.

Uyển Ngưng hừ một tiếng nói bản thân phải đi ngủ rồi tắt máy
Phong An Huy nhìn thấy cô trả lời như vậy khẽ mỉm cười rồi tắt điện thoại đi , nằm xuống giường đưa tay vắt lên trán suy ngẫm một lúc cuối cùng trằn trọc không ngủ được nên đã đứng dậy đi vẽ
Sau 4 ngày nghĩ ngắn , Uyển Ngưng đã quay trở lại công việc tiếp tục làm một quản gia của Phong An Huy.

Sáng sớm , Uyển Ngưng đi vào trong phòng của anh ta trực tiếp đi đến kéo rèm cửa sổ ra đánh thức Phong An Huy dậy
- " Cậu chủ! Đã đến giờ tỉnh dậy rồi ạ "
Phong An Huy xoay người nằm ngửa ra quan sát Uyển Ngưng một hồi sau đó nở nụ cười: " cậu về rồi à? "
- " vâng!! " Uyển Ngưng cũng nở một nụ cười thật tươi nhìn Phong An Huy.

Hai người tươi cười nhìn nhau trong bầu không khí có cảm giác mập mờ khó tả.

Đang nhìn nhau đắm đuối thì Phong An Huy đột nhiên ôm lấy chăn lại sau đó ném thẳng vào người cô: " đem chăn đi giặt đi "
Uyển Ngưng sờ phải chỗ ướt ướt trên chăn liền ngẩng lên nhìn Phong An Huy với ánh mắt đầy sự thông cảm: " cậu chủ! thận của cậu yếu sao! "
Phong An Huy đen mặt nhìn Uyển Ngưng với ánh mắt cảnh cáo: " rượu tôi làm đổ!! "
Uyển Ngưng à một tiếng đang tính xoay người đem chăn đi giặt thì cô nhớ ra thứ gì đó quay lại nhìn anh ta với ánh mắt nghi ngờ: " cậu không ngủ? "
Phong An Huy lười biếng nằm phịch xuống ôm gối nhắm mắt lại tịnh dưỡng tinh thần.

Uyển Ngưng hơi nheo mắt lại sau đó nở nụ cười ôm chăn đem đi giặt
Trước khi ra khỏi phòng cô còn nói vọng vào bên trong: " Cậu chủ! Tôi đến rồi "
Phong An Huy mở mắt ra hơi mỉm cười nhìn về phía cửa phòng ngủ , Uyển Ngưng vui vẻ đem chăn đi giặt mà quên mất những suy nghĩ ngày hôm qua của bản thân.
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 21: 21: Giang Ngộ Ngỏ Lòng


Ngày hôm đó , sau khi Uyển Ngưng quay trở về làm việc thì Phong An Huy đã giở chứng kén chọn ra với cô cụ thể là bữa sáng
Chỉ cần bưng lên một món gì đó thì Phong An Huy sẽ chê lên chê xuống món đó và không ăn khiến cho Uyển Ngưng không biết làm thế nào chỉ có thể hỏi anh ta muốn ăn gì
- " ăn gì cũng được!! "
Uyển Ngưng cắn răng nhẫn nhịn không mắng Phong An Huy: " vậy bánh sandwich? "
- " không muốn! ăn chán thịt rồi "
- " ăn mỳ hay cơm? " Uyển Ngưng tiếp tục nhẫn nhịn Phong An Huy muốn hỏi xem anh ta lựa chọn món gì để ăn.

Phong An Huy suy ngẫm một hồi rồi nói: " gì cũng được! "
- " ! " Uyển Ngưng quay sang vẫy tay với Giang Ngộ đang đứng ở gần đó ra hiệu cho đến gần chỗ mình.

Anh ta vừa đến bên cạnh , Uyển Ngưng liền đi đến đứng nói nhỏ tuy là nói nhỏ nhưng Phong An Huy vẫn nghe thấy bình thường
- " Giết hắn! Tôi với cậu! chia nửa tài sản "
Giang Ngộ cười cười không trả lời , Phong An Huy ở phía sau ngẩng cao đầu kiêu ngạo nói: " tôi thách!! "
Uyển Ngưng quay lại liếc Phong An Huy một cái sau đó sắp xếp người hầu chuẩn bữa ăn sáng cho anh ta.

Việc ăn sáng của Phong An Huy chính là một việc khiến mọi người đau đầu nhất , người khổ nhất chính là đầu bếp của nhà
Phong An Huy thoải mái dựa ra sau nhìn người hầu đi đi lại lại sau đó lại quay sang nhìn Giang Ngộ: " thế nào? "
- " Mọi việc đều đã ổn thỏa ạ "
Phong An Huy gật đầu cầm lấy cốc nước rỗng đưa sang bên cạnh ý bảo cô rót nước cho anh ta uống.

Uyển Ngưng liền đi lấy chai nước lạnh đem ra rót cho Phong An Huy: " việc gì? trong lúc tôi vắng nhà đã có chuyện gì xảy ra sao? Bất ngờ ghê á "
Ai ngờ sau khi Uyển Ngưng nói câu đó thì Phong An Huy đã quay sang rồi nhìn cô với ánh mắt khinh bỉ.

Cô hơi nhíu mày lại: " ơ! tôi có nói sai ở đâu à? "
Giang Ngộ đẩy mắt kính lên hơi mỉm cười: " đúng là không có cậu ở nhà mọi thứ loạn lên cả rồi! Nhân cơ hội này tôi có thể nghỉ ngơi vài ngày! Làm phiền cậu rồi "
Uyển Ngưng mỉm cười quay sang hỏi Giang Ngộ: " vậy cậu có chuyển hết số tiền mấy ngày nghỉ của cậu cho tôi không? Tôi sẽ làm hết cho "
Giang Ngộ quay sang nhìn cô hừ một tiếng: " nằm mơ đi "

Hai người nói qua nói lại một hồi không để ý đến Phong An Huy khiến cho anh ta khó chịu
- " Uyển Ngưng!! "
- " có chuyện gì sao cậu chủ? " Uyển Ngưng mỉm cười quay sang nhìn Phong An Huy chờ đợi câu nói tiếp theo của anh ta
Phong An Huy gõ gõ lên bàn: " điện thoại! "
Uyển Ngưng gật đầu lập tức xoay người đi lấy điện thoại đem đến để cho anh ta vừa ăn sáng vừa xem phim.

Tuy đã lớn rồi nhưng ngày nào Phong An Huy cũng sẽ xem một bộ phim hoạt hình , thói quen này khiến cho ông bà Phong rất không thích đã từng bắt ép anh ta thay đổi nhưng không thành
Khi Phong An Huy ăn xong bữa sáng thì hai người cũng đã muộn học , anh ta lười biếng nằm phịch xuống sofa uể oải nói với cô: " tôi ngủ một chút! đừng làm phiền "
- " cậu nên về phòng! " Uyển Ngưng cầm chiếc chăn mỏng đem đến cho anh ta nhưng không ngờ Phong An Huy đã ngủ thật rồi.

Tên này chắc chắn là lợn!! Vừa mới ăn sáng xong mới đặt lưng xuống ghế không bao lâu thì đã ngủ thiếp đi rồi
Giang Ngộ sắp xếp người hầu làm việc sau đó đợi thời cơ thấy Uyển Ngưng đi một mình và xung quanh không có ai liền đi đến rồi đẩy cô dựa vào tường:"này! lần này tôi đã giúp cậu đó "

- " à! vậy hả! Cảm ơn cậu nhé "
Giang Ngộ chống tay lên tường hơi cúi xuống: " vậy cậu tính trả ơn kiểu gì? "
- " cậu muốn thế nào? "
Giang Ngộ hơi mím môi lại hít một hơi sâu rồi tỏ tình với cô: " Uyển Ngưng! Tôi thích cậu! làm bạn gái tôi đi có được không?"
Uyển Ngưng hơi sững người ra sau đó đưa tay đẩy cậu ta ra sau: " không! Tôi với cậu chỉ là bạn thôi "
Chuyện cô là con gái Giang Ngộ đã biết từ rất lâu về trước, lần đó cô đến tháng vô tình lại không ai có thể giúp cô đi mua đồ được lúc đó vô tình bị Giang Ngộ nhìn thấy cậu ta đã đi mua giúp cô và giấu bí mật đó đến tận bây giờ
Vốn dĩ cứ tưởng hai người bọn họ sẽ mãi là bạn tốt không ngờ ngày hôm nay lại nghe thấy Giang Ngộ nói điều này khiến cho Uyển Ngưng có chút bối rối.

Cô không nói gì nữa lập tức rời đi thậm chí là chạy.
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 22: 22: Sữa Đậu Nành


Vốn dĩ đây không phải là lần đầu tiên Giang Ngộ tỏ tình với cô , lần đầu tiên cậu ta tỏ tình với cô vào khoảng 2 năm trước nhưng cô đã từ chối rồi không ngờ lần này cậu ta lại tỏ tình cô thêm một lần nữa
Đang không tập trung thì bỗng nhiên Uyển Ngưng va phải một người nào đó , cô không nghĩ nhiều lập tức xin lỗi người ta khi ngẩng lên thì thấy đó là Phong An Huy
- " cậu chủ! không phải cậu đang ngủ sao? "
- " tôi đang tính về phòng! " Phong An Huy khẽ nhíu mày lại nhìn về phía sau Uyển Ngưng , Giang Ngộ từ từ đi đến mỉm cười nhìn về phía hai người: " cậu chủ!"
Phong An Huy im lặng không nói gì, hai người bọn họ im lặng nhìn nhau không nói gì nhưng Uyển Ngưng ở giữa lại có chút không được thoải mái thấy vậy cô liền lùi lại phía sau: " hai người nói chuyện đi! Tôi! bận việc rồi "
Thấy Uyển Ngưng chuồn đi , hai người bọn họ không nói gì nữa trực tiếp xoay người mỗi người đi một hướng
Ở phòng Phong An Huy , Uyển Ngưng đang trải chăn gối mới ra cho anh.

Người nào kia thấy cô bận rộn quá nên vừa cắn miếng táo vừa nhổ phần vỏ ra bàn

- " ! " Uyển Ngưng ngẩng đầu lên thấy cảnh tượng đó không khỏi nhìn Phong An Huy với ánh mắt khinh thường: " ! vắng tôi vài ngày! cậu đã sống bẩn như vậy sao "
Không ai trả lời, Phong An Huy đứng dậy đi đến chỗ của Uyển Ngưng ném cho cô quả táo đang cắn một nửa rồi nằm phịch xuống giường: " dọn phòng tôi thật sạch vào! "
Uyển Ngưng nhìn quả táo trong tay rồi lại nhìn về phía anh ta với ánh mắt không nói thành lời , khi Uyển Ngưng đi vào trong nhà tắm thì thấy bên trong rất lộn xộn đồ dùng rải rác khắp nơi khiến cho cô không khỏi nhíu mày lại
Tên này sống quá bẩn! cô mới đi có vài ngày mà đồ đạc đã như vậy rồi
Uyển Ngưng xắn tay áo lên bắt đầu dọn dẹp lại từng ngóc ngách trong căn phòng tắm này.

Sau khi nhìn thành quả của bản thân , cô nở nụ cười hài lòng rồi đi sang phòng để quần áo để dọn dẹp
Uyển Ngưng không khỏi đứng hình khi nhìn thấy căn phòng để quần áo rộng hơn 16m² đã không còn hình dạng ngăn nắp như ban đầu nữa, các ngăn quần áo vốn dĩ được treo lên cẩn thận không thì sẽ được gấp gọn gàng để ở một nơi nay đã bị rối tung hết cả lên.

Vài đôi giày bị ném trên mặt đất , những chiếc đồng hồ không được đặt trong hộp thậm chí vài lọ nước hoa còn không được đóng nắp để trên chiếc bàn lớn ở chính giữa căn phòng
Uyển Ngưng lúc này hận không thể đem Phong An Huy nhốt lại bắt anh ta dọn dẹp lại đống quần áo mà cô đã để gọn gàng.

Tuy cô không phải người mắc OCD nhưng bẩn thì cô không chịu được
Uyển Ngưng ở trong phòng này thì ra sức dọn dẹp lại còn người nào đó làm ra chiến phẩm đó thì lại vui vẻ nằm nghịch điện thoại coi như không có chuyện gì đang xảy ra cả
- " haha! phim này hay ghê!! "
Sau khi gấp gọn lại chỗ quần áo và dọn dẹp cả căn phòng, Uyển Ngưng đi ra với bộ dạng vô cùng mệt mỏi nhưng khi thấy Phong An Huy thoải mái nằm trên giường xem phim coi như bản thân chưa làm gì cả khiến cho Uyển Ngưng rất tức giận
Cô đi đến nhíu mày nhìn anh ta: " Phong An Huy!! "
Phong An Huy lúc này mới rời tầm mắt ra khỏi màn hình điện thoại, anh ta ngẩng đầu lên quan sát Uyển Ngưng sau đó mỉm cười: " cậu dọn xong rồi à? Nhanh vậy sao? nếu vậy thì đi pha sữa cho tôi đi "

Uyển Ngưng nghe xong thì đen mặt nhưng đột nhiên cô nghĩ gì thứ gì đó liền nở nụ cười thật tươi với anh ta: " vâng thưa cậu chủ! "
Phong An Huy gật đầu hài lòng sau đó lại cúi xuống xem phim của mình không chú ý đến cô nữa.

Uyển Ngưng nở nụ cười xảo quyệt nhìn anh ta sau đó xoay người đi xuống nhà bếp đích thân pha sữa cho Phong An Huy
Đầu bếp ở bên cạnh thấy Uyển Ngưng cầm lấy lọ sữa đậu nành liền lên tiếng: " cậu chủ! không thích sữa đậu nành mà Ngưng quản gia! "
Uyển Ngưng rót sữa đậu nành vào cốc mỉm cười với đầu bếp: " cậu chủ dặn tôi đem sữa đậu nành cho cậu ta "
- " nhưng!.

"
Đầu bếp thấy nụ cười đầy gian tà của Uyển Ngưng thì không khỏi run rẩy thầm nghĩ không biết thiếu gia đã làm gì mà khiến cho Uyển Ngưng tức giận đến như vậy
Lúc sau Uyển Ngưng mang sữa lên cho Phong An Huy , nhìn cậu ta uống một ngụm lớn mà cô không khỏi nở nụ cười đắc ý.

Phong An Huy thấy mùi của sữa hôm nay rất lạ sau khi uống vào thì phát hiện đây là sữa đậu nành , anh ta muốn nhổ ra không ngờ Uyển Ngưng lại đi đến rồi bịt miệng Phong An Huy lại không cho anh ta nhổ ra
Phong An Huy đưa tay kéo tay cô ra nhưng không thể thế đành phải nuốt sữa vào trong bụng.

Uyển Ngưng thấy anh ta đã uống thì thả tay ra sau đó đứng dậy cách xa vị trí của Phong An Huy ra một chút
- " con mẹ nó!! Uyển Ngưng! cậu dám chơi tôi à "
- " mùi sữa đậu nành có thơm ngon không? Ai bảo cậu dám làm hỏng chỗ quần áo mà tôi cất công gấp hả!! "
Phong An Huy ngồi dậy lấy giấy lau miệng không quên lườm cô một cái: " tôi thích!! "
Uyển Ngưng vươn tay ra cầm lấy cốc sữa còn một nửa ở trên bàn ai ngờ lại bị Phong An Huy túm lấy sau đó lôi cô nằm xuống ghế , anh ta nhoài người đè cô xuống dưới thân
- " Cậu chết với tôi!! " Phong An Huy cầm lấy cốc sữa trên bàn bắt ép Uyển Ngưng uống hết cốc sữa đó vô tình lại khiến cho sữa đổ lên mặt của cô.
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 23: 23: Lấy Sữa Rửa Mặt


Khi thấy sữa đổ lên mặt Uyển Ngưng , cứ tưởng Phong An Huy sẽ lo lắng rồi hối lỗi lấy khăn lau mặt cho cô các thứ ai ngờ cậu ta cười khoái chí lắm thậm chí còn cướp lấy hộp giấy không cho cô lau
Anh ta đưa tay lên mặt cô dùng phần sữa còn chưa chảy xuống lau ra những chỗ không bị dính , Uyển Ngưng tức giận đánh vào tay Phong An Huy rồi nhoài người lên muốn ngồi dậy
- " biến mau!! "
Phong An Huy đẩy cô lần nữa nằm xuống bên dưới, cậu ta đưa tay nhéo má cô: " lần sau có dám không?"
Khi Phong An Huy đang đè lên trên người Uyển Ngưng thì đã có một bóng người xuất hiện ở trước cửa thấy cảnh tượng ở bên trong thì không khỏi rút điện thoại ra rồi ghi lại cảnh tượng này
- " anh!! "
Cả hai người đồng thời cùng quay ra cửa nhìn thì thấy ở trước cửa , Phong Lạc Lạc đang đứng ở đó giơ điện thoại lên về phía hai người.

Phong An Huy vội vàng bật dậy tránh xa chỗ của Uyển Ngưng ra sau đó đi đến chỗ em gái đang tính giải thích thì cô ấy cười tươi: " hì hì! em đã có bằng chứng anh bắt nạt anh ấy!! "
Nói xong thì lập tức chạy mất không để anh trai mình bắt được nếu không sẽ bị xoá mất video.

Phong An Huy nhìn em gái của mình thì không khỏi lắc đầu chịu thua
Uyển Ngưng lấy giấy ra lau mặt đi đến bên cạnh cậu ta sau đó nở nụ cười khiêu khích: " Đồng minh của tôi đấy! lần này cậu chết với tôi "
Nói xong liền đi về phòng để mặc Phong An Huy ở đó vò đầu suy nghĩ kế sách cuối cùng là vẫn đuổi theo Lạc Lạc bắt ép cô ấy xoá video
- " Bao nhiêu tiền thì em sẽ xoá video đó!! " Phong An Huy thở dài nhìn cô công chúa nhỏ đang vắt chéo chân ngồi trên sofa kiêu ngạo nhìn anh ta
- " đừng nói chuyện tiền bạc với em!! đúng không anh Uyển Ngưng? " Nói xong liền quay sang ôm lấy cô , cô ấy hơi dụi vào cổ của Uyển Ngưng làm nũng y như một chú mèo.

Phong An Huy thấy em gái không còn thuộc phe mình thì không khỏi nhíu mày
- " Phong Lạc Lạc!!! "
- " không xoá!! Em sẽ giao cho anh " Lạc Lạc tươi cười đưa điện thoại của mình cho Uyển Ngưng để cô giữ video đó.

Phong An Huy liền trừng mắt nhìn cô ấy khi anh ta muốn quát thì đột nhiên Lạc Lạc rơm rớm nước mắt tỏ ra tủi thân nói: " em! em không xoá đâu!! Anh hai bắt nạt em "
Hai người vừa đi vào trong nhà nghe thấy vậy liền không khỏi nhíu mày , dì Trần đi nhanh đến chỗ Phong An Huy rồi đưa tay đánh lên người anh ta
- " ai cho con bắt nạt em hả!! "
Bà nội của anh ta cũng không hài lòng liền lắc đầu: " An Huy như vậy là không tốt! không được bắt nạt em"
Phong An Huy thấy hai người lớn đang muốn dạy dỗ mình thì không khỏi buồn bực: " bà!! mẹ!! hai người sao không ai an ủi con một câu chứ "
Bà nội Phong sau khi nghe thấy thì quay sang trừng mắt nhìn thằng cháu: " bắt nạt em là không đúng! "
- " ahhh! cháu có bắt nạt đâu "

Dì Trần quay sang thấy Lạc Lạc đang dính lấy Uyển Ngưng cô bé thậm chí còn nở nụ cười đắc ý , dì Trần thấy vậy liền đi đến gõ vào đầu Lạc Lạc: " con bé này! Lại diễn à? "
- " ! con nào có!! " Lạc Lạc cười hì hì rụt cổ lại , cả người càng dựa sát vào Uyển Ngưng muốn cô bảo vệ mình.

Dì Trần thấy vậy liền nhíu mày: " chưa đến giờ đi học? Còn không mau đi học nhanh "
- " nhưng! "
- " Đi nhanh! Chơi đến đây thôi " Dì Trần đưa tay kéo Lạc Lạc đứng dậy , cô bé đứng dậy vẻ mặt buồn rầu nhìn về phía Uyển Ngưng: " anh! bao giờ em lại đến chơi với anh nha? "
Uyển Ngưng mỉm cười gật đầu rồi vẫy tay tạm biệt cô ấy, bây giờ chỉ còn bà nội Phong dì Trần và hai người.

Phong An Huy tỏ ra hờn dỗi dựa vào sofa không nhìn ba người , dì Trần cũng mặc kệ con trai quay sang hỏi han tình hình sức khỏe của Uyển Ngưng
Ngồi ở đó không có ai chú ý đến mình ,Phong An Huy hờn dỗi bỏ đi vào trong phòng bếp.

Dì Trần thấy vậy liền đứng dậy đi theo con trai vào phòng bếp , nhìn thấy con đang uống sữa bà không khỏi nhíu mày đi đến vỗ lên lưng con

- " Uống sữa dâu? từ bao giờ con thích sữa dâu vậy?"
Phong An Huy một hơi hết hộp sữa tiện tay ném vào thùng rác ở gần đó dựa vào bàn nhìn dì Trần: " mẹ muốn nói gì với con sao? "
- " về việc học ở trường! "
- " ! khụ! Cái này con biết rồi "
Dạo gần đây Phong An Huy nghỉ học quá nhiều nên nhà trường đã gọi điện về gia đình để hỏi thăm tình hình sức khoẻ.

Dì Trần thấy vậy gật đầu hài lòng nói đôi ba câu với con trai rồi đi ra ngoài
- " à! mẹ quên không nhắc! Chuyện con đến nhà quản gia Khương cả ba và mẹ đều biết rồi đó! Bỏ suy nghĩ ở trong đầu ngay đi "
Dì Trần đi ra ngoài mặc kệ con trai đang nhíu mày không được thoải mái.
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 24: 24: Mưa


Trưa hôm đó , bà nội Phong và dì Trần ở lại biệt thự và cùng ăn cơm nên Uyển Ngưng đã chuẩn bị rất nhiều món ngon để tiếp đãi hai người.

Khi thấy con trai mình kén ăn như vậy , dì Trần không khỏi nhíu mày lên tiếng nhắc nhở: " không được kén ăn! Mau ăn rau cho mẹ "
- " không muốn! rau này không sạch! "
Dì Trần đen mặt không thể nói được con trai.

Rau này là được lấy từ bên nhà vườn của Phong gia về đảm bảo sạch sẽ 100% được trồng trong nhà kính có hệ thống nước và ánh sáng đầy đủ , việc Phong An Huy chê rau chủ yếu do anh ta không muốn ăn
Uyển Ngưng đứng phía sau chỉ có thể lặng im và cười trộm , cậu chủ này nhà cô đã 20 tuổi rồi nhưng có lẽ việc gì cũng để mẹ phải nhắc nhở đây mà
Chẳng biết là Phong An Huy cảm nhận được hay anh ta biết cô đang cười trộm mà đột nhiên quay lại nhìn Uyển Ngưng.

Cô thấy vậy liền nhịn cười lại kìm nén bản thân không được cười, Uyển Ngưng đứng đó cuối cùng đành nở nụ cười ngây ngốc khiến cho Phong An Huy đen mặt

Dì Trần thấy Uyển Ngưng đứng ở một bên liền vẫy tay bảo cô đến gần: " Uyển Ngưng!!Mau sang bên này ngồi với dì! "
- " dạ.

.

thôi ạ! Tí con sẽ ăn sau ạ! con xin phép ra ngoài ạ " Uyển Ngưng giữ nụ cười trên môi đáp lại dì Trần sau đó cô đi ra bên ngoài từ từ đóng cửa lại đi giám sát việc của mình
Đứng ở bên cạnh cửa sổ ,Uyển Ngưng ngẩng đầu lên thì phát hiện ra có một đám mây đen đang bay đến chỗ bọn họ , bầu trời cũng đã sầm tối từ bao giờ cũng không rõ gió từ bên ngoài thổi vào báo hiệu một trận mưa lớn sắp diễn ra
Nhìn trời như vậy, Uyển Ngưng đột nhiên nhớ đến chăn ga sáng nay cô mới giặt hiện tại đang ở sân thì lập tức chạy ra bên ngoài ôm chăn.

Người hầu không đợi mệnh lệnh vội chạy đi đóng cửa sổ lại ngăn không cho chúng đập vào tường
Địa điểm phơi chăn khá xa khiến cho Uyển Ngưng khá vất vả , trời gió rất lớn như muốn hất bay cô về phía sau.

Một người hầu ở khu vực nhà phụ thấy Uyển Ngưng đang chạy về phía đồ phơi thì vội hét lớn
- " Ngưng quản gia!! Quần áo đã lấy hết vào rồi ạ "
Khoảng cách của hai người khá xa nên Uyển Ngưng không nghe rõ , người hầu kia thấy vậy lập tức chạy xuống dưới hét lớn ngăn cản Uyển Ngưng lại
Thấy có người đứng ở một bên cứ vẫy mình , Uyển Ngưng liền đổi hướng đi lại gần cô ấy.

Người hầu kia thấy vậy liền hét lên: " quần áo bọn tôi lấy vào hết rồi!! "
- " các cô đã lấy cái chăn tôi phơi ở ngoài chưa? "
- " ơ! làm gì có cái chăn nào ạ? " Cô người hầu khi nghe thấy Uyển Ngưng hỏi như vậy liền đáp lại , Uyển Ngưng nghe xong không biết nói gì hơn chỉ có thể xoay người chạy về phía ban sáng mình phơi chăn

Những giọt mưa bắt đầu rơi xuống, rơi đúng vào trán cô khiến cho Uyển Ngưng suy nghĩ hai việc.

Một là hi sinh quần áo và bản thân để đi lấy chăn , hai là kệ mặc chăn của Phong An Huy ở đó
Cuối cùng Uyển Ngưng chọn phương án thứ 2 , một cái chăn không quan trọng!!!
Cô không nghĩ nhiều lập tức chạy vào trong gian nhà phụ, vừa vào trong gian nhà phụ trời đã đổ cơn mưa to trong lòng Uyển Ngưng cảm thấy bản thân đã đưa ra một lựa chọn thật đúng đắn
Sấm chớp ở bên ngoài vang lên khắp nơi khiến cô không khỏi rùng mình một cái.

Mấy cô người hầu ở đây đứng gần cửa số nhìn ra bên ngoài thì không khỏi cảm thán: " mưa to thật đấy!! "
- " có ai đã đem chăn từ bên ngoài vào hay chưa? " Cô người hầu vừa rồi nói chuyện với Uyển Ngưng lên tiếng hỏi những người phụ trách việc này.

Mấy cô gái nhìn nhau sẽ đó khẽ lắc đầu: " chúng tôi không thấy chiếc chăn nào cả! hôm nay Ngưng quản gia đã phơi sao? Không thấy "
Mấy cô gái đồng thời nhìn về phía Uyển Ngưng , cô thấy vậy thì chỉ gật đầu: " kệ đi! Tí tạnh mưa chúng ta sẽ đi tìm "
Mấy cô hầu cùng gật đầu sau đó lại chăm chú nhìn ra bên ngoài.

Đứng ngắm nhìn trời mưa gần 5 phút thì có một cô người hầu nói lớn: " ơ!! Kia là cậu chủ Phong có phải không? "
Tất cả mọi người cùng nhau nhìn ra bên ngoài nhìn về hướng mà cô ấy chỉ.

Một bóng người đang chạy về phía khu vực phơi đồ , cả người ướt sũng không cầm theo ô mà trực tiếp chạy về phía kia
Uyển Ngưng thấy vậy liền nhoài người ra khỏi cửa sổ rồi hét lớn: " Phong An Huy!!! Ở đây!! "
Phong An Huy nghe thấy tiếng của Uyển Ngưng liền quay sang nhìn về phía đó thấy cô đang vẫy tay với mình liền chạy về phía gian nhà phụ
Cả người Phong An Huy ướt từ trên xuống dưới không có chỗ nào khô cả , những giọt nước từ tóc lăn xuống mặt khiến cho anh ta khó chịu liền đưa tay vuốt hết nước ở trên mặt đi
Uyển Ngưng thấy vậy liền đi đến chỗ của anh ta đưa cho Phong An Huy khăn lau mặt: " Lau đi! Sao cậu lại chạy ra đây? "
Phong An Huy đi đến ghế ngồi còn cô thì đi tìm một chiếc khăn để giúp anh lau tóc
Mấy cô nhìn thấy cảnh tượng quản gia đang đứng trước mặt thiếu gia giúp thiếu gia lau tóc thì không khỏi cười trộm.
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 25: 25: Lau Tóc


Uyển Ngưng đang lau đột nhiên Phong An Huy cầm lấy tay cô rồi đẩy ra ý như là không muốn cô lau cho hắn vậy đó.

Uyển Ngưng cũng có chút tò mò liền cúi xuống nhìn anh ta thì thấy mặt Phong An Huy đỏ bừng lên
- " cậu chủ!! Cậu bị sốt à? Sao mặt đỏ vậy? " Uyển Ngưng liền đưa tay lên muốn kiểm tra nhiệt độ , lần nữa Phong An Huy lại hất tay cô ra
- " tránh xa tôi ra một chút! "
Uyển Ngưng thấy vậy hừ lạnh một tiếng trực tiếp ném khăn lên đầu để anh ta tự lau , dù sao cô có ý tốt muốn giúp Phong An Huy lau khô mái tóc ai ngờ lại bị anh ta đuổi tránh xa ra
Uyển Ngưng kéo một chiếc ghế khá ngồi ở gần chỗ của Phong An Huy , cô hơi khom người chống tay lên cằm nhìn về phía anh ta
- " tại sao cậu lại chạy ra đây? "
Phong An Huy cúi xuống không nói gì một lúc sau đó đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn cô: " tôi đi tìm cậu? "
- " tìm tôi? cậu tìm tôi để làm gì " Uyển Ngưng hơi nghiêng đầu nhìn anh ta , ai ngờ Phong An Huy hơi dịch người lên cộc vào đầu của Uyển Ngưng
Cô lập tức ngồi thẳng người dậy đưa tay che trán: " cậu làm gì vậy? "
Phong An Huy hừ một tiếng không thèm trả lời cô , anh ta tỏ ra hơi giận dỗi quay đi chỗ khác.

Uyển Ngưng thấy vậy thì không khỏi suy nghĩ khi hiểu ra thì mỉm cười: " cậu đi tìm tôi sao!!! Hì hì! cảm ơn cậu chủ rất nhiều nha "
Phong An Huy hơi đỏ mặt liếc cô một cái đang tính nói gì đó thì Giang Ngộ từ ngoài chạy vào: " Uyển Ngưng!! "
Uyển Ngưng thấy Giang Ngộ đi đến đây thậm chí còn đang cầm ô nữa , cô mỉm cười đứng dậy đi lại gần đến chỗ cậu ta: " có chuyện gì sao? "
- " tôi! thấy trời mưa nên đi tìm cậu! không ngờ cậu chủ cũng ở đây! Phu nhân đang tìm cậu đó "
Phong An Huy thấy hai người đang khá gần nhau thì không khỏi nhíu mày đứng dậy đi đến chỗ 2 người.

Uyển Ngưng bị kẹp giữa không khỏi quay qua quay lại nhìn hai người bọn họ
- " khụ! hai người có chuyện gì vậy? "
Giang Ngộ mỉm cười đưa một chiếc ô cho Uyển Ngưng , cô thấy vậy liền quay lại đưa cho Phong An Huy để anh ta đi trước.

Giang Ngộ thấy vậy liền mỉm cười: " vậy chúng ta đi chung đi!! "
Cô nghe xong thì hơi ngượng đang tính từ chối lòng tốt của cậu ta thì Phong An Huy đột nhiên ném dù vào tay cô: " Che cho tôi! "

Nói xong liền đi ra bên ngoài, Uyển Ngưng thấy anh ta đi sắp đến cửa thì lập tức mở ô rồi chạy theo Phong An Huy để che cho anh ta
- " cậu chủ! cậu đợi tôi với "
Hai người đi ra bên ngoài với nhau để lại Giang Ngộ vẫn đứng ở đó nhìn về phía hai người , cái cảm giác trong lòng thật khó diễn tả!
Đi sau che ô cho Phong An Huy , Uyển Ngưng không khỏi ngẩng đầu lên quan sát nét mặt của anh ta thấy Phong An Huy có vẻ đang rất không vui vẻ.

Cô cũng chỉ có thể cúi đầu lặng yên như chưa nhìn thấy gì cả
Tốt nhất là không thấy gì để đỡ rước họa vào thân , thấy Phong An Huy càng ngày càng đi nhanh Uyển Ngưng không khỏi sải bước lâu dần cũng thành chạy theo anh ta
Thấy khoảng cách từ chỗ bọn họ đến cửa chính ngày càng gần , cô lập tức chạy vụt qua Phong An Huy mặc kệ anh ta đi trong mưa
Đứng dưới hiên nhà , Uyển Ngưng nở nụ cười vẫy vẫy tay về phía Phong An Huy: " cậu chủ! Mau lên "
Dì Trần thấy hai người đã quay trở về liền đi đến , quan sát thấy cả hai đều đã bị dính nước bà liền bảo người hầu chuẩn bị nước ấm cho hai người
- " Uyển Ngưng!! con không sao chứ? Mau đi tắm đi "
Uyển Ngưng vâng một tiếng cùng dì Trần đi về phòng, Phong An Huy lẽo đẽo đi sau hai người trong vòng không khỏi có những cảm xúc phức tạp.

Có lẽ anh ta đã trở thành con ghẻ , người con ghẻ này chỉ có thể lặng lẽ đi sau nhìn con ruột của mẹ! nhưng không sao!Chỉ cần mẹ và bà rời đi thì anh ta sẽ bắt nạt đứa con ruột kia
Uyển Ngưng sau khi tắm xong đi ra với bộ dạng chưa hoá trang , dì Trần tươi cười đi đến kéo cô ngồi xuống ghế để dì ấy sấy tóc
- " Uyển Ngưng! Con đã vất vả rồi ".
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 26: 26: Nho


Uyển Ngưng e thẹn khẽ mỉm cười rồi lắc đầu: " dạ không sao đâu ạ "
Dì Trần sờ lên mái tóc của cô sau đó khẽ nhíu mày lại: " dạo gần đây tóc con đã rối hơn rất nhiều rồi! Có phải do đổi tóc giả nhiều quá không? "
- " dạ không sao đâu ạ! Con dưỡng một vài ngày là ổn thôi ạ "
Dì Trần sờ lên mái tóc của cô không khỏi cảm thấy xót , suy nghĩ một hồi sau đó quyết định sẽ lén lút đưa cô đi chơi.

Hai người ngồi trong phòng nói chuyện với nhau một lúc lâu cho đến khi Phong An Huy gõ cửa
- " mẹ! Hai người làm gì ở trong đó mà lâu vậy? "
Nghe tiếng gõ cửa dồn dập, Uyển Ngưng thản nhiên chỉnh lại cổ áo rồi đi ra bên ngoài mở cửa
- " cậu chủ! "
Phong An Huy thấy Uyển Ngưng mở cửa lập tức ngó vào bên trong xem hai người đã làm gì: " mẹ tôi đâu! Hai người làm gì mà lâu vậy? "
Dì Trần đang chơi game khẽ vẫy tay với con trai: " nói đi! "

Phong An Huy thấy mẹ đang chơi game thì không nói nên lời, anh ta đi vào trong phòng quan sát một hồi rồi ngồi xuống ghế sofa đối diện với dì Trần
- " bao giờ mẹ về? "
- " tí! "
Phong An Huy quay sang nhìn cô sau đó lại hất hàm về phía đ ĩa trái cây ở trước mặt , Uyển Ngưng thấy vậy liền đi đến giúp anh ta gọt vỏ.

Phong An Huy chỉ về phía chùm nho ở trong đ ĩa: " bóc vỏ cho tôi! "
Uyển Ngưng hơi nheo mắt lại , cái tên chết tiệt này ăn nho cũng phải bắt cô bóc vỏ sao? Cô cầm trái nho trên tay cẩn thận giúp anh ta bóc vỏ sau đó đưa cho nhưng Phong An Huy vẫn lười biếng không chút động đậy gì
- " ! "
Cô hơi dịch người về phía anh ta trực tiếp đưa quả nho đã bóc vỏ đến miệng của Phong An Huy.

Anh ta khẽ mỉm cười hài lòng rồi mở miệng ra , cứ nghĩ chỉ cần bóc vỏ là xong ai ngờ Phong An Huy lại nhổ quả nho vừa ăn vào thùng rác nhăn mặt nhíu mày nói: " sao cậu không bỏ hạt ra!! "
! Cái hạt nho bé tí thế mà anh ta lại bắt cô giúp hắn bỏ hạt nho ra bên ngoài! Tên này thiếu đòn rồi
Dì Trần ngồi đối diện đen mặt đập bàn một cái đứng phắt dậy quát: " thằng con chết tiệt!! Thích được nước lấn tới không "
Phong An Huy tươi cười nhìn mẹ mình: " con chỉ đùa thôi! chỉ đùa thôi mà "
Trong lòng Uyển Ngưng đang cực kỳ vui vẻ đã có dì Trần ở đây rồi thì có mười Phong An Huy cô cũng không sợ.

Tính thế giữa hai mẹ con đang rất căng thẳng đột nhiên bà nội Phong đi vào
- " Tiểu An! Tiểu Vũ đang đến đón con đó "
Dì Trần nghe thấy vậy liền vui vẻ đứng dậy cầm lấy túi xách của mình đi đến vỗ lên đầu con trai một cái không quên đe doạ: " nếu còn bắt nạt Uyển Ngưng! Lần sau mẹ sẽ bảo ba con đến đây "
- " mẹ!!! "
Uyển Ngưng lập tức đi theo dì Trần khi đi ngang qua Phong An Huy cô không quên mỉm cười với cậu ta.

Tuy có chút tức giận nhưng không thể làm gì được, Phong An Huy nhìn cô với ánh mắt cảnh cáo
Uyển Ngưng thấy vậy liền cười khinh nhìn hắn rồi nhanh chân đi theo dì Trần ra bên ngoài.

Phong An Huy ở trong phòng mặt đen kịt đang suy tính sẽ trả thù cô kiểu gì thì phát hiện ra có một bóng dáng bé tí mới chạy vào gầm giường.

Phong An Huy suy nghĩ một lúc suy nghĩ xem có nên đi xem đó là thứ gì không, sự tò mò đẩy l3n đỉnh điểm nên anh ta đã đứng dậy đi gần đến chỗ giường của Uyển Ngưng
Sau khi bà nội Phong và dì Trần rời đi , Uyển Ngưng vui vẻ chạy về phòng để chuẩn bị đi ngủ và cũng xem tình hình của hai chú mèo
Vừa rồi Phong An Huy có ở trong phòng, cô sợ rằng lúc bản thân không có mặt ở đó mà hai chú mèo nghịch ngợm sẽ chạy ra bên ngoài rồi bị anh ta phát hiện thì cũng không hay
Nhìn hai chú mèo đang mải ăn cơm thì Uyển Ngưng không khỏi phì cười, cô vươn tay vuốt v e chú mèo nhỏ: " ăn no một chút! Đừng để ai phát hiện ra nghe chưa? "
Đang tính ở lại chơi với chú mèo thêm một tí nữa thì có điện thoại từ phòng cậu chủ gọi đến nên cô đã lập tức đi sang xem tình hình.

Vừa vào đến phòng đã thấy Phong An Huy vắt chéo chân ung dung ngồi nhìn về phía cô
Uyển Ngưng tiến đến đứng ở gần đó khẽ cúi xuống hỏi: " cậu chủ! Cậu có gì căn dặn sao ạ? "
Phong An Huy hất hàm về phía đ ĩa trái cây: " tôi muốn ăn dâu tây! Nhưng tôi không thích ăn hạt "

Uyển Ngưng vẫn giữ nụ cười trên môi bình thản nói: " vậy đừng ăn!! "
- " lấy hạt ra cho tôi! "
- " không!! Cậu có tay thì tự lấy hạt của nó ra cho tôi xem đi " Uyển Ngưng khoanh tay trước ngực thách thức Phong An Huy.

Anh ta khẽ nheo mắt lại nhìn cô với ánh mắt không hài lòng: " tôi là chủ!! Cậu là người làm!! Cậu phải có nghĩa vụ thực hiện hết yêu cầu của tôi "
Uyển Ngưng đen mặt: " không làm đó!! "
- " Uyển Ngưng!!! " Phong An Huy đột nhiên gọi thẳng tên cô khiến cho cô có chút giật mình nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại và đáp trả: " Phong An Huy!!! "
Anh ta thấy thái độ cứng rắn của cô thì không khỏi mềm lòng hừ lạnh một tiếng rồi quay đi chỗ khác: " tôi không thích bắt nạt người yếu hơn mình "
Cậu chủ! cậu có chắc cậu không bắt nạt người yếu hơn không? Tại sao lại cứ bắt tôi làm mấy việc vô ích vậy chứ!.

.
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 27: 27: Chăn


Uyển Ngưng đứng nhìn anh ta một lúc cuối cùng vẫn ngồi xuống đối diện cầm lấy con dao nhỏ ra giúp anh ta cắt đi phần cuống của quả dâu tây
- " dâu tây của cậu đó! "
Phong An Huy lười biếng nhìn về phía cô: " tôi không muốn bẩn tay "
Uyển Ngưng nghe xong lập tức chạy xuống nhà đem một bộ dao dĩa lên cho anh ta , đưa cái dĩa ra trước mặt Phong An Huy: " vậy hãy dùng dĩa! "
- " tôi hơi lười! tay với không tới "
Uyển Ngưng nghe xong thì không khỏi nhăn mặt, cô thật sự cạn lời với cái tên này! thật phiền phức mà.

Uyển Ngưng cầm đ ĩa hoa quả đến bên cạnh rồi bưng ra trước mặt anh ta
- " có cần tôi đút cho không? " Uyển Ngưng hơi híp mắt lại mỉm cười nhìn anh ta , Phong An Huy gật đầu hơi mở miệng ra ý muốn cô đút cho.

Uyển Ngưng thấy vậy hừ lạnh một tiếng sau đó trực tiếp nhét cái dĩa vào trong tay của Phong An Huy
- " cậu tự đi mà ăn! "
Nói xong Uyển Ngưng đứng dậy đi đến dọn dẹp lại giường ngủ của Phong An Huy để tí anh ta ngủ và điều chỉnh lại nhiệt độ điều hoà
- " không biết bao giờ mới tạnh nhỉ? "
Nhìn ngoài trời đang mưa đã bé dần nhưng chưa có dấu hiệu sẽ tạnh , Uyển Ngưng lập tức kéo rèm cửa quay người nhìn về phía Phong An Huy
Anh ta hơi quay lại: " lại đây!! "
Cô nghe vậy liền đi đến chỗ của anh ta , nào ngờ Phong An Huy lại đưa cho đ ĩa dâu tây: " ăn nốt hộ! "
- " ! "
Đ ĩa dâu tây ban đầu cô làm sạch phần cuống cho Phong An Huy có mười quả bây giờ còn tám quả! anh ta ăn mỗi hai quả mà bắt cô bỏ hạt các thứ
Uyển Ngưng vừa ăn vừa quay người nhìn về phía anh ta dò hỏi: " cậu tính ngủ trưa à? Thật trùng hợp tôi cũng muốn ngủ! Tôi đi đây "
Phong An Huy không nói gì mặc kệ cô đi ra khỏi phòng , Uyển Ngưng đi ra khỏi phòng anh ta chạy về phòng của mình rồi ôm hai chú mèo đi ngủ
Buổi chiều hôm đó, trời đã hết mưa thời tiết đã thay đổi.

Buổi sáng thì mưa to , buổi chiều thì nắng gắt
Uyển Ngưng hơi ngẩng lên đưa tay lên che ánh mắt cô hơi nheo mắt lại nhìn cái chăn mắc ở trên cành cây
Phong An Huy đứng ở bên cạnh hơi nhíu mày lại , cả hai người không nói gì chỉ lặng yên đứng đó.

Một người hầu nam vác cái thang mang đến để lấy chiếc chăn xuống
Uyển Ngưng liền trèo lên lấy chăn mắc trên cành cây cao ném xuống bên dưới cho họ.

Đang tính quay người lại thì cô vô tình nhìn xuống dưới
Hai chân vô thức run rẩy , Phong An Huy thấy Uyển Ngưng đang do dự thì đưa hai tay ra: " xuống đây!! "
- " cậu! cậu chủ!!! Tôi hơi sợ "
- " Ngưng quản gia!! Cậu đừng nhìn xuống " Một người hầu liền nói với cô, Uyển Ngưng gật đầu bám thật chắc vào cành cây ở gần đó rồi từ từ đi lại gần chỗ cái thang chuẩn bị leo xuống
Ai ngờ Uyển Ngưng lại bước hụt chân nên ngã ra sau,Phong An Huy liền đưa tay ra muốn đỡ lấy Uyển Ngưng nhưng ai ngờ anh ta đỡ hụt nên mông của cô đã va mạnh xuống đất
- " ui da! "
Mọi người xung quanh liền đi đến đỡ Uyển Ngưng dậy , cô phủi phủi quần áo hơi nhíu mày: " cậu chủ! cậu sao lại đỡ hụt như vậy? "
- " tại! " Phong An Huy ngập ngừng vài giây cúi cùng không nói gì cả.

Uyển Ngưng cũng không để ý đến anh ta dù sao chăn cũng đã lấy xuống rồi bây giờ cô phải còn đi làm việc khác nữa
Tối hôm đó, sau khi dọn dẹp phòng ngủ của Phong An Huy xong thì Uyển Ngưng liền quay trở về phòng để cho hai chú mèo ăn nào ngờ cô tìm mọi ngóc ngách cũng không thấy bóng dáng của con mèo nào
Uyển Ngưng lo lắng ngó đầu ra bên ngoài tìm xem có con mèo nào không thì lại không có mà lúc này Phong An Huy đột nhiên xuất hiện
- " cậu làm gì vậy? " Thấy Uyển Ngưng thập thà thập thò đứng ngó ra bên ngoài, anh ta không khỏi hỏi tình hình
- " tôi! không có gì!! " Nói xong cô lập tức đóng cửa lại quyết tâm tìm một lần nữa, đi từ trong phòng quần áo đến ra bên ngoài đang cúi xuống nhìn gầm giường đột nhiên có tiếng hét của Phong An Huy
- " Uyển Ngưng!!! "
Uyển Ngưng nghe thấy vậy lập tức chạy qua phòng của Phong An Huy xem tình hình.

Anh ta vừa tắm xong chỉ quấn khăn tắm quanh hông giọng nói run rẩy chỉ về phía giường ngủ: " cái thứ gì kia! ".
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 28: 28: Đồng Ý Cho Nuôi


Phong An Huy liền đi ra sau lưng của cô mắt vẫn nhìn chằm chằm về phía đó.

Uyển Ngưng thấy bộ dạng hèn nhát của anh ta thì không khỏi mỉm cười nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng ở trên giường thì Uyển Ngưng không khỏi há hốc miệng
Hai chú mèo con đang nô đùa trên giường của Phong An Huy thậm chí một đứa còn chuẩn bị nhảy xuống dưới.

Cô vội chạy đến bế hai chú mèo giấu ra sau lưng: " cậu! cậu chủ!! Tôi! chuyện này "
- " Uyển Ngưng!! Cậu dám! đem những thứ đó vào nhà tôi!! "
Uyển Ngưng mím môi trả lời: " tôi! đang tính giấu anh không ngờ! Cậu chủ!! Thật ra hai chú mèo này rất đáng thương!! Cậu có thể thương xót chúng một chút được không! tôi sẽ không để hai đứa làm phiền cậu đâu mà "
Phong An Huy cố tỏ ra cứng rắn nói: " không!! Bẩn nhà tôi "

- " tôi dọn mà!! "
- " cậu! từ khi nào đã dám không nghe lời tôi hả!! "
Uyển Ngưng vẫn giấu hai chú mèo ra sau dõng dạc nói: " Chuyện lần này tôi nhất định sẽ không nghe cậu!! "
- " ! được! Cậu chắc bản thân muốn nuôi? "
Uyển Ngưng không khỏi nuốt nước bọt gật đầu nhìn anh ta.

Phong An Huy cười lạnh thản nhiên nói: " từ nay cậu phải chuyển qua phòng này!! Tôi sẽ giám sát cậu và hai con mèo đó "
- " ! từ chối!!! " Nhất định cô phải từ chối rồi! Chuyện gì thì cũng có thể suy nghĩ nhưng việc anh ta bảo cô sang ngủ ở đây thì dẹp ngay từ đầu!! Chắc chắn Phong An Huy đang muốn thử lòng cô đây mà
Anh ta thấy biểu hiện của cô thì cũng không nói gì trực tiếp lại gần Uyển Ngưng đứng sát vào người cô cúi xuống nói: " vậy đổi điều kiện "
- " được!! "
Phong An Huy hơi mỉm cười nheo nheo mắt đăm chiêu suy nghĩ: " hừm! hiện giờ tôi chưa nghĩ ra!! để bao giờ nói đến lúc đó cậu không có quyền từ chối tôi đâu Uyển Ngưng!! "
- " vậy! cậu cho tôi nuôi sao? "
Phong An Huy nhìn cái đầu nhỏ nhỏ núp sau lưng Uyển Ngưng thì không khỏi nhíu mày, anh ta đột nhiên xoay người rời đi: " tùy! "
Khi Uyển Ngưng không thấy biểu cảm của mình , Phong An Huy không khỏi nở nụ cười chiến thắng.

Lợi dụng hai con mèo một tí bắt cô thực hiện điều mình muốn! cũng không tệ cho lắm
Uyển Ngưng thấy Phong An Huy đã đồng ý thì vui mừng không thôi, cô nhanh chân chạy ra bên ngoài trước khi Phong An Huy đổi ý không cho cô nuôi chúng
Nhìn hai chú mèo con đang lăn lộn ở trên giường mà vết thương vẫn chưa khỏi , cô không khỏi suy nghĩ làm sao mà hai chú mèo có thể bò sang phòng của Phong An Huy được trong khi tất cả các phòng trong nhà đều đóng kín và hiếm khi mở lâu

- " hai đứa này! nghịch quá đi mất! Ông Phong của hai đứa phát hiện rồi đấy làm mẹ sợ muốn chết " Cô đưa tay lên vuốt v e hai chú mèo nhỏ , hai chú mèo không ngần ngại gì trực tiếp dụi đầu vào tay cô thậm chí có con còn nằm ngửa sau ôm lấy tay Uyển Ngưng rồi cắn
Từ ngày hôm đó , hai chú mèo đã được quang minh chính đại đi lại ở trong nhà.

Sáng sớm hôm đó Phong An Huy đã gọi bác sĩ thú y đến để kiểm tra tình hình sức khỏe và tiêm phòng cho hai con mèo
Uyển Ngưng đứng một bên nhìn bác sĩ đang làm việc rồi quay sang nhìn Phong An Huy với ánh mắt cảm kích vô cùng thậm chí anh ta còn quẹt thẻ mua rất nhiều đồ từ đồ chơi, giường ngủ , pate cả cát vệ sinh các thứ.

Tất cả đều là đồ tốt và chất lượng vô cùng
- " cậu chủ! "
Phong An Huy quay sang lạnh lùng nhìn Uyển Ngưng thản nhiên thốt ra một câu: " trừ tiền lương tháng này! "
Uyển Ngưng nghe xong thì đen mặt, thì ra anh ta có mục đích riêng cả! chỉ trách cô không suy nghĩ đến việc đó mà thôi
Phong An Huy ngoắc ngoắc ngón tay: " đi chuẩn bị đồ ăn ngọt cho tôi "
- " thế có tiền lương không? " Uyển Ngưng nhìn anh ta không chớp mắt chờ đợi câu trả lời, ai ngờ Phong An Huy chỉ lạnh lùng quay sang nhìn cô một cái không nói gì.

Uyển Ngưng biết thân biết phận không dám phản bác liền đi vào phòng bếp làm bánh
- " dám trừ tiền lương của tôi à!! Tên tư bản độc ác.

.

bóc lột sức lao động! " Uyển Ngưng vừa nhào bột vừa chửi , cô dùng sức trút giận lên chỗ bột ở trong tay coi đó là mặt của Phong An Huy mà nhào nặn
Còn Phong An Huy đang ở phòng khách nhìn chằm chằm vào hai chú mèo con sau đó cầm lấy cần câu đồ chơi dành cho mèo huơ huơ trước mặt muốn chúng chơi
Nhìn hai con mèo lăn lộn cố gắng bắt lấy cần câu nhưng không thành, Phong An Huy không khỏi mỉm cười tiếp tục vờn hai chú mèo con.
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 29: 29: Du Lịch


Chiều hôm đó hai người đến lớp học vẽ bởi Phong An Huy buổi chiều có tiết, tuy Uyển Ngưng không thuộc sinh viên ngành mỹ thuật nhưng vì anh ta nên hai người đi đâu cũng có nhau , giảng viên môn này thấy cô thì cũng không nói gì nhắm một mắt mở một mắt cho qua
Uyển Ngưng ngồi một bên nghiêng người nhìn sang bức tranh mà Phong An Huy đang vẽ cứ nghĩ anh ta sẽ vẽ mấy cái bức tượng ở chính giữa phòng ai ngờ lại vẽ bức hoạ của hai con mèo của cô!
- Ừ!!Tưởng anh không thích mấy con lắm lông!! Mắc gì lại đi vẽ hai con mèo của tôi chứ
Phong An Huy thấy cô đang nhìn bức tranh mà mình vẽ liền hỏi: " tôi vẽ rất đẹp đúng không? "
Uyển Ngưng thản nhiên lắc đầu rồi quay sang nhìn bức tranh phác hoạ không ra hồn của mình thì không khỏi thở dài sau đó cầm bút chì lên tiếp tục vẽ tranh của mình
Ngồi học một lúc lâu thấy hơi đau lưng , Uyển Ngưng ngồi thẳng dậy xem Phong An Huy vẽ.

Mấy khi được ngồi bên cạnh xem anh ta vẽ , mọi khi cô đều đi ra bên ngoài nhường không gian riêng tư cho Phong An Huy để anh ta tập trung vẽ
Nhìn anh ta vẽ mà cô không khỏi cảm thán , hoạ sĩ có khác thật đỉnh!!
Sau khi học xong , Phong An Huy nằng nặc đòi cô đưa đi chơi ở một chỗ nào đó bất kì.

Uyển Ngưng lười nghĩ nên dẫn Phong An Huy đến một khu vui chơi nhỏ , có đủ loại thiết bị để giải trí
Nhìn chỗ gắp thú bông , Phong An Huy không khỏi nhíu mày quay sang hỏi Uyển Ngưng: " chỉ có thú bông kém chất lượng như vậy sao? "
- " ! "
Người ở bên cạnh sau khi nghe thấy liền quay sang nhìn bọn họ với ánh mắt rất kì quái khiến cho Uyển Ngưng ngượng ngùng vội kéo Phong An Huy đi sang xem thứ khác nhưng anh ta lại nhất quyết muốn mua xu đi gắp gấu bông
- " ! cậu chủ! Cậu gắp thú bông này về làm gì? "
Phong An Huy cắn răng nhìn chằm chằm vào cái gắp đang di chuyển: " đem về cho hai đứa nghịch "
Uyển Ngưng đen mặt: " tôi tưởng cậu không thích mèo? "
- " tôi có nói sao? Hừm! vậy giờ tôi suy nghĩ lại! Tôi chỉ thích hai đứa kia thôi "
! cái tên này thay đổi thật nhanh , bây giờ đã trở thành một con người nghiện mèo rồi.

Có vẻ cả Mi Mi và Mây Mây cũng rất vui khi có một con sen giàu có
Và sau khi Phong An Huy phát hiện ra chú mèo thì đêm nào hai con mèo cũng đều sẽ ngủ chung với Phong An Huy thậm chí suốt ngày nhìn thấy bọn họ ở chung với nhau.

Uyển Ngưng nhíu mày ôm lấy Mi Mi không ngừng vuốt v e nó, cô hơi cúi xuống nói nhỏ: " hai đứa quên người mẹ này rồi sao? dạo gần đây hay quấn ông Phong thế? "
Hai chú mèo chẳng hiểu Uyển Ngưng nói gì nên chỉ nằm lăn lộn ở một bên , Mây Mây nhảy xuống khỏi giường chạy đi chỗ khác Mi Mi thấy vậy cũng rời bỏ tay Uyển Ngưng cũng chạy theo người anh em của mình ra cửa vừa đúng lúc Phong An Huy bước vào phòng cô
Thấy hai con mèo chạy đến, anh ta liền quỳ xuống bế hai đứa lên vuốt v e rồi lại đứng dậy quay sang nhìn Uyển Ngưng giơ hai con mèo về phía Uyển Ngưng trêu chọc: " lêu lêu kẻ bị bỏ rơi "
- " ! "
Phong An Huy bật cười thành tiếng rồi xoay người ôm hai con mèo về phòng ngủ của mình.

Uyển Ngưng cắn răng không thể đáp lại lời của anh ta , dạo gần đây anh ta cùng với hai con mèo của cô cực kỳ dính nhau nếu hôm đó không có việc gì thì Phong An Huy sẽ nằm một chỗ và chơi với chúng
Sáng hôm sau, hai người đến lớp học và nghe thông báo về việc tổ chức vui chơi cho các sinh viên năm nay đặc biệt là khoa quản trị và âm nhạc sẽ đi cùng nhau cho vui
Mọi người ai cũng vui vẻ khi nghe thông báo đó trừ Phong An Huy , anh ta đen mặt quay sang nhìn cô: " cậu đăng kí đi? Nếu vậy ai sẽ nuôi mèo cho tôi? "
- " ! cậu chủ! Chúng đói vài ngày cũng không thể chết được đâu! và trong nhà cậu không thiếu người làm!! "
- " ừ nhỉ! "
Thế là cả Uyển Ngưng và Phong An Huy cùng đăng kí đi du lịch chung với mọi người.

Cho đến ngày đi du lịch Phong An Huy bước ra khỏi cửa , anh ta không quên quay lại nhìn về phía hai chú mèo con đang ở trong tay Giang Ngộ
Uyển Ngưng đã ngồi vào trong xe rồi không khỏi nhoài người ra thúc giục: " cậu chủ!! đừng diễn phim cảm động nữa!! Mau đi thôi "
Phong An Huy quay lại trừng mắt nhìn cô rồi ngồi vào trong xe rời đi
Địa điểm du lịch của nhà trường ngày đầu tiên là đến một nhà máy sản xuất pho mát , Uyển Ngưng mỉm cười ăn thử pho mát mà người ta đưa cho
Hương vị của nó khiến cho cô cực kỳ thích , đưa một miếng cho Phong An Huy.

Ai ngờ anh ta ăn xong thì nhăn mặt nhíu mày tỏ ra không được ngon, Uyển Ngưng thấy vậy liền câm nín lần sau quyết sẽ không đưa bất kỳ miếng pho mát nào cho Phong An Huy

Mấy cô gái đi theo họ đứng nhìn từ xa thấy không khỏi hâm mộ muốn chạy đến đi bên cạnh Phong An Huy nhưng không thể.

Uyển Ngưng thưởng thức từng miếng pho mát với nhiều hương vị khác nhau , ngược lại Phong An Huy từ đầu đến cuối chỉ đi phía sau theo Uyển Ngưng
- " cậu chủ!! Tôi muốn mua cái này " Uyển Ngưng chỉ về phía pho mát bản thân cảm thấy hương vị không tệ.

Phong An Huy thản nhiên đưa một chiếc thẻ ra cho cô: " cứ mua! "
Uyển Ngưng mỉm cười cầm lấy thẻ từ trong ví ra:" tôi cũng có tiền mà "
- " ! " Phong An Huy hơi nhíu mày lại thấy cô tự đi thanh toán liền nhét thẻ của mình vào trong túi.

Trong lòng thầm nghĩ nhất định sẽ cắt giảm đi tiền lương tháng này của cô vì! không vì lí do gì cả! Anh ta thích.
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 30: 30: Chung Phòng


Buổi trưa đoàn người di chuyển đến địa điểm đã đặt trước và ăn cơm ở đó , nhìn mấy loại thức ăn được bày sẵn ở trên quầy tự phục vụ Phong An Huy không khỏi nhíu mày
Uyển Ngưng thấy vậy liền hiểu ngay ra tính kén chọn của anh ta bộc phát rồi, cô chỉ mỉm cười sau đó kéo Phong An Huy đi lấy đồ ăn.

Một người đi trước một người đi sau đi qua tất cả quầy phục vụ đồ ăn cuối cùng thì anh ta đã kéo cô đi ăn ở nơi khác
Nhìn đồ tây ở trước mặt rồi lại nhìn Phong An Huy đang ăn , cô không khỏi mím môi cúi xuống nhìn đồng hồ thấy thời gian không còn nhiều Uyển Ngưng lên tiếng nhắc nhở: " cậu chủ! cậu ăn mau lên sắp muộn rồi "
Thời gian xuất phát là lúc 2 giờ , nhà trường sẽ xuất phát đến địa điểm khác nhưng hiện giờ họ lại chưa quay lại khu vực tập kết trong khi chỉ còn hơn 15 phút nữa
Phong An Huy vẫn rất bình tĩnh thưởng thức đồ ăn của mình: " không có gì phải vội! "
- " ! nếu cậu không nhanh lên tôi sẽ bỏ cậu lại ở đây đó " Uyển Ngưng đen mặt lên tiếng đe doạ anh ta nhưng Phong An Huy vẫn thản nhiên coi như không nghe thấy gì.

Uyển Ngưng nhíu mày: " cậu
- " nếu đi rồi thì chúng ta sẽ đi xe riêng! vừa sạch lại còn không ồn ào " Phong An Huy thấy cô đang định nói tiếp thì lập tức cắt ngang lời cô không cho Uyển Ngưng nói tiếp
- " không được!! Hoạt động vui chơi như này giúp chúng ta cởi mở , giao tiếp với mọi người xung quanh nhiều hơn! Đặc biệt là hòa nhập với cộng đồng "
Phong An Huy hơi nhíu mày khi nghe Uyển Ngưng phản bác lại lời của mình như vậy, cực kỳ không vui! anh ta đặt dĩa xuống hơi nhíu mày: " tôi hay cậu có quyền quyết định? "
Uyển Ngưng nhún vai tỏ vẻ bản thân không biết gì: " tôi biết làm sao được mà "
Phong An Huy hừ lạnh một tiếng sau đó chuyển sang ăn kem, thấy anh ta chuyển sang ăn kem Uyển Ngưng không khỏi thở dài biết bản thân đã không thể thúc giục được Phong An Huy nhanh nhẹn một chút thì bây giờ chỉ có thể ngồi chờ cho đến khi anh ta ăn xong!
Kết quả là Uyển Ngưng phải kéo tay anh ta chạy thật nhanh về nơi đỗ của ô tô , rất may còn 1 phút nữa thì xe mới xuất phát.

Vừa ngồi vào chỗ , Uyển Ngưng thở hổn hển dựa ra sau rồi quay sang đánh vào người Phong An Huy trách móc
- " cậu chủ!! Tôi đã bảo rồi mà! tất cả tại cậu đấy "
Phong An Huy dựa ra sau quay sang nhìn cô hơi mỉm cười: " rất đúng thời gian nha! "
- " đúng cái con khỉ!! Suýt nữa muộn thì có " Uyển Ngưng đen mặt quay sang không vui nhìn anh ta , Phong An Huy nhún vai sau đó từ từ nghiêng đầu dựa vào vai của Uyển Ngưng
- " tôi ngủ một tí! "
Uyển Ngưng không trả lời cầm lấy tai nghe đeo vào một bên cho Phong An Huy rồi lại đeo cái còn lại cho mình.

Buổi chiều hôm đó họ đi tới bảo tàng lịch sự tham quan sau đó di chuyển đến khách sạn để nghỉ ngơi
Lần này Uyển Ngưng và Phong An Huy chung một phòng với nhau, trong lòng cô có chút lo lắng sợ bản thân sẽ có những tư thế kì cục trong lúc ngủ hay là trong lúc ngủ không may làm rơi phần tóc giả! Đứng ngắm nhìn quang cảnh thành phố về đêm, Phong An Huy cảm thấy thư giãn đi đôi phần
Cả ngày hôm nay bị Uyển Ngưng lôi đi lôi lại nhiều vòng nên anh ta đang rất mệt , nghe thấy tiếng mở cửa ở phía sau Phong An Huy không khỏi quay lại quan sát thấy Uyển Ngưng đã đem đồ ăn tối lên cho mình
- " cậu chủ! Đến giờ ăn tối rồi "
Phong An Huy suy nghĩ vài giây sau đó đi đến ngồi lên giường xem Uyển Ngưng làm việc.

Cô đặt đồ ăn lên một chiếc bàn nhỏ rồi đem đặt lên giường cho Phong An Huy: " tôi đã lấy những món cậu chủ thích ăn đó "
- " Uyển Ngưng!! Tôi không thích ăn đậu hà lan! " Anh ta hơi nhíu mày , dùng lấy thìa xúc phần đậu hà lan bỏ vào đ ĩa của Uyển Ngưng.

Cô thấy vậy chỉ có thể đẩy dịch đ ĩa của mình sang cho anh ta

- " ngày mai chúng ta sẽ đi đâu? "
Uyển Ngưng bê đ ĩa đi ra ghế ngồi nhìn về phía Phong An Huy đang ở trên giường suy ngẫm một hồi: " tôi cũng không rõ nữa "
Không ai trả lời, Uyển Ngưng cũng không nói nữa mà tập trung vào lấp đầy cái bụng của mình
Đêm hôm đó, khi tất cả mọi người đều đã chìm vào giấc ngủ sau một ngày mệt mỏi kể cả Uyển Ngưng cũng vậy.

Cô ngủ say trên chiếc giường đơn mà không biết rằng người ở giường bên cạnh đang nhìn mình
Phong An Huy đứng dậy đi đến bên giường của Uyển Ngưng sau đó quỳ xuống dưới đất , chống tay vào cằm tay kia đưa lên sờ tóc của Uyển Ngưng nhìn gương mặt đang ngủ say kia khiến cho anh ta cảm thấy có chút buồn cười: " ngủ thật ngon! ".
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 31: 31: Mộng Du


Sáng ngày hôm sau, vẫn như thường ngày Uyển Ngưng tỉnh dậy sớm hơn Phong An Huy để chuẩn bị mọi việc
Như mọi khi thì cô sẽ tỉnh dậy trên một chiếc giường lớn và không có bất kỳ ai bên cạnh nhưng lần này thì lại khác nó có chút đặc biệt hơn! Phong An Huy đang ngủ ở bên cạnh cô thậm chí một tay của anh ta đang đặt lên eo của Uyển Ngưng khiến cho cô hoảng sợ vội vàng bỏ tay anh ta ra chỗ khác sau đó xuống giường.

Uyển Ngưng nhìn người trên giường với ánh mắt không thể tin được, hai người bọn họ thế mà lại ngủ chung giường với nhau
Uyển Ngưng quay sang nhìn chiếc giường đơn ở bên cạnh rồi không khỏi nhíu mày , cô nhớ rõ ràng đêm qua bản thân đã ngủ ở bên này tại sao khi tỉnh dậy lại ngủ trên giường của Phong An Huy chứ!
Động tĩnh của Uyển Ngưng khá lớn nên đã khiến cho Phong An Huy tỉnh dậy , anh ta nhìn cô với ánh mắt cực kỳ không vui: " cậu bị điên à? Sáng sớm đã không cho người khác ngủ rồi là sao? "
Uyển Ngưng thấy anh ta tỉnh dậy thì run rẩy nói: " cậu chủ! hình như tôi bị mộng du rồi "
Phong An Huy nhíu mày khi thấy cô nói điên nói khờ như vậy: " tôi thấy cậu nên đi khám thần kinh thì có"
- " ! biết thế không nói với cậu thì hơn " Uyển Ngưng hừ một tiếng xoay người đi vào trong phòng tắm nhỏ để vệ sinh cá nhân.

Vừa đi vào , Uyển Ngưng đã nhìn xung quanh sau đó khoá cửa lại rồi lôi dụng cụ từ chiếc túi nhỏ ra
Nhân lúc anh ta chưa dậy cô phải làm một số việc skincare mặt và chăm sóc lại tóc nữa
Một khoảng thời gian lâu sau , Phong An Huy đứng ở ngoài cửa không khỏi nhíu mày khi thấy cô ở trong đó quá lâu liền gõ cửa lên tiếng thúc giục: " Uyển Ngưng! Cậu ngủ ở trong đó à? Có cần tôi đem chăn đến cho cậu không? "
Uyển Ngưng nghe thấy anh ta thúc giục liền nhanh chóng cho đồ vào trong túi rồi mở cửa đi ra bên ngoài: " bình tĩnh! Không nên nóng vội như vậy "
Phong An Huy đứng dựa vào tường cúi xuống nhìn giờ trên điện thoại rồi nói: " cậu vào từ 5 giờ 45 đến bây giờ là 6 giờ 23 rồi! tính bình tĩnh đến lúc nào? "
- " ! thì tôi phải chỉnh trang lại sao cho bản thân đẹp nhất mà "
Phong An Huy hừ lạnh liếc cô một cái sau đó đi vào trong phòng tắm.

Uyển Ngưng thấy vậy chỉ bĩu môi rồi lặng lẽ đi chuẩn bị đồ ăn sáng cho hai người , bây giờ vẫn còn khá sớm nên khu vực sảnh và nhà ăn khá vắng vẻ
Thức ăn đang được các đầu bếp chuẩn bị , Uyển Ngưng liền tranh thủ cơ hội đi dạo ở gần đó ngắm quang cảnh nơi này
Đang đi dạo thoải mái ngắm nhìn quang cảnh xung quanh, Uyển Ngưng không chú ý đến việc bản thân đang có một người theo dõi.

Thấy cô không chú ý hắn ta chạy nhanh về phía cô sau đó giật đi cái điện thoại trên tay cô
Uyển Ngưng ngơ ra một chỗ cúi xuống nhìn bàn tay trống rỗng rồi lại ngẩng lên nhìn tên trộm , thấy hắn ngày càng xa cô thản nhiên hét lớn: " cảm ơn anh!! Tôi mua cái khác! trời ơi cướp!!! "
Nói xong liền vội vàng đuổi theo tên trộm , một người dùng hết sức để chạy một người dùng cả tính mạng để chạy bởi vì trong điện thoại của cô có khá nhiều hình ảnh không đẹp về Phong An Huy nếu chẳng may bị rò rỉ thì nhất định sẽ bị trừ tiền lương!!!
Giờ vẫn còn sớm nên trên đường khá vẳng vẻ , chỉ có một vài người lớn tuổi đang đi bộ họ không thể giúp gì cho cô được nên Uyển Ngưng chỉ có thể trơ mắt nhìn tên trộm chạy ngày càng xa

Không thể lấy lại điện thoại nên Uyển Ngưng chỉ có thể chạy đi tìm sự trợ giúp của các viên cảnh sát , sau khi làm việc xong thì cũng đã qua bữa sáng.

Uyển Ngưng lững thững đi về phía khách sạn nghỉ ngơi , từ xa cô đã thấy Phong An Huy cau mày đứng khoanh tay ở trước bồn hoa như thể đang đợi cô vậy
- " cậu chủ! " Uyển Ngưng mệt mỏi lê bước đi đến chỗ của Phong An Huy
- " cậu đi đâu mà giờ này mới về!!! Biết đã qua bữa ăn sáng rồi hay không? " Phong An Huy khi thấy Uyển Ngưng xuất hiện liền không kìm được cơn tức giận mà mắng cô ngay tại đó.

Uyển Ngưng ấm ức kể lại toàn bộ câu chuyện , anh ta nghe xong không những không an ủi mà còn cười đểu cô
- " ngu ngốc!! Ai bảo không cầm hẳn hoi"
Uyển Ngưng cắn răng nói một câu khiến Phong An Huy đen mặt: " trong đó có rất nhiều ảnh của cậu chủ!! "
Anh ta câm nín luôn chỉ có thể quay đi chỗ khác liên lạc với người của mình để giúp Uyển Ngưng tìm lại điện thoại.

Uyển Ngưng thấy vậy thì lập tức trở lại vui vẻ bởi Phong An Huy đã ra tay thì nhất định sẽ tìm thấy

Ở một bên nào đó , tên trộm dừng chân ở trước cửa một căn nhà cũ nát sau đó hắn quay lại ngó nghiêng tứ phía xác định không có ai thì mới dám đẩy cửa bước vào
Căn nhà này chính là căn cứ bí mật mà hắn đến sau những lần đi cướp, ngồi loay hoay một lúc chưa thể mở máy ra thì có người gọi đến.

Hắn ta hoảng sợ vội vàng tắt nguồn điện thoại đi tránh để bị lộ vị trí
Sau một hồi mày mò mà mãi không tìm ra cách mở khoá ,tên trộm buồn rầu đút tay vào túi quần đi ra ngoài.

Vừa mở cửa ra đã thấy một đám người mặc vest đen đứng sẵn ở đó khiến cho tên trộm hoảng sợ định xoay người chạy trốn nhưng đã không kịp
Người cầm đầu cầm lấy điện thoại từ trong tay của thuộc hạ khẽ gật đầu rồi xua tay: " đem đi!! ".
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 32: 32: Kết Thúc Buổi Dã Ngoại


Chuyện điện thoại đã xử lý ổn thoả nên Phong An Huy xoay người đi vào trong phòng ăn của khách sạn.

Uyển Ngưng vẫn cảm thấy buồn rầu và tiếc chiếc điện thoại của mình , mấy người kia chắc chắn sẽ đưa cho Phong An Huy đến lúc đó thì cậu ta cũng sẽ xoá tất cả ảnh ở trong máy của cô đi
- " Uyển Ngưng!! Qua kia lấy tôi một phần đồ ăn sáng đi " Thấy cô ngồi một bên buồn rầu nhớ nhung chiếc điện thoại kia , Phong An Huy khẽ gõ lên mặt bàn ra lệnh cho Uyển Ngưng đi lấy
Uyển Ngưng không ngẩng lên vẫn tiếp tục cúi xuống buồn rầu vì chiếc điện thoại của mình: " tôi không đi!!! cậu chủ! Cậu nhớ lấy cho tôi một phần đó "
Thấy Uyển Ngưng sai ngược lại mình , Phong An Huy khẽ nhíu mày nhìn cô cuối cùng bản thân vẫn phải tự thân vận động đi lấy đồ ăn cho cả hai.

Lúc anh ta đem đồ ăn đặt ra trước mặt đã khiến cho Uyển Ngưng bị sốc! nhìn khay thức ăn đầy ắp toàn là thịt ở trước mắt

- " cậu chủ! cậu có ý gì đây? "
Phong An Huy ngồi xuống bắt đầu ăn phần ăn của mình nhàn nhạt nói: " không ăn hết trừ lương "
Câu nói rất nhẹ nhàng nhưng phần nào đã khiến cho Uyển Ngưng quyết tâm phải ăn hết phần thức ăn này.

Buổi chiều trước khi kết thúc buổi dã ngoại thì bọn họ đã đi đến bảo tàng nghệ thuật
Ngắm nhìn từng bức tranh của các hoạ sĩ, Uyển Ngưng không khỏi trầm trồ cảm thán về tài năng của họ: " tuyệt thật đó nha!!! "
Phong An Huy đi sau nghe thấy cô nói vậy thì hơi nhíu mày lại: " Uyển Ngưng! "
- " cậu chủ có chuyện gì muốn nói sao? " Uyển Ngưng dừng bước quay lại nhìn Phong An Huy chờ anh ta nói tiếp nhưng Phong An Huy chỉ im lặng đứng đó không nói gì.

Cả hai đứng đó trong vài phút sau đó Uyển Ngưng mở lời: " cậu nói đi! Tôi đang nghe mà "
Phong An Huy nhìn sang bức tranh bên cạnh mình vài giây sau mới mở lời: " cậu thấy bức tranh này có ý nghĩa gì? "
Uyển Ngưng quay sang quan sát bức tranh một hồi rồi nói: " bộ mặt sau lớp hoá trang? "
Bức tranh như muốn nói về bộ mặt phía sau lớp mặt nạ của con người , sau khi Uyển Ngưng nói xong thì Phong An Huy cứ nhìn chằm chằm vào mặt cô khiến cho Uyển Ngưng giật mình
Trong đầu cô tự dưng suy nghĩ đến việc anh ta đã biết sự thật nhưng đang giả ngốc chờ cô lộ gương mặt thật! Uyển Ngưng cắn răng cố gắng tỏ ra bình tĩnh mỉm cười nhìn anh ta: " trên mặt tôi dính gì sao?"
Phong An Huy thấy cô như vậy chỉ cười nhạt bước qua Uyển Ngưng: " không! "
Uyển Ngưng đứng đó cố gắng nhớ lại những hành động của Phong An Huy trong vòng mấy ngày hôm nay.

Trong lòng cô càng chắc chắn hơn về việc bản thân đã bị phát hiện, Uyển Ngưng ngẩng đầu lên nhìn anh ta: " cậu chủ! "
Phong An Huy nghe thấy liền quay lại hơi mỉm cười nhìn cô: " có chuyện gì? "
Uyển Ngưng ngập ngừng vài giây quan sát những người xung quanh , hiện tại bây giờ bọn họ đang ở bảo tàng đây không phải là một không gian tốt để hỏi anh ta về vấn đề này nên cô chỉ im lặng không muốn hỏi Phong An Huy về vấn đề kia nữa: " ! không có gì "
Anh ta nhìn cô vài giây sau đó tiếp tục đi quan sát những bức tranh ở đây.

Sau khi kết thúc buổi dã ngoại 2 ngày 1 đêm của sinh viên thì hai người liền quay trở về nhà nhưng vừa đi được nửa đường thì Phong An Huy yêu cầu dừng xe
- " cháu đã gọi xe cho chú rồi!! Chú đợi một tí xe sẽ đến ngay thôi ạ "
Chú tài xế gật đầu hiền từ nhìn Phong An Huy lái xe rời đi, Uyển Ngưng ngồi ở ghế phụ lái không khỏi quay sang thắc mắc: " đi đâu vậy? "
- " đến lúc đó rồi biết!! "
Điểm đến của bọn họ chính là ngọn núi và anh ta bắt cô phải leo lên bên trên , Phong An Huy quay lại nhìn cô đang th ở dốc đứng cách mình mấy bậc thang thì không khỏi thúc giục: " nhanh lên! Hoàng hôn sắp hết rồi! tôi bỏ cậu ở lại bây giờ "

- " cậu chủ! Cậu cứ bình tĩnh! cả ngày hôm nay tôi đi rất nhiều nơi rồi "
Leo hơn khoảng 10 phút nữa là bọn họ đã đến một bãi đất trống hướng về phía thành phố , làn gió mát lạnh thổi thẳng vào mặt làm cho cô không còn có cảm giác mệt mỏi nữa
- " đẹp ghê!! sao cậu biết chỗ này hay vậy? "
Phong An Huy nhìn xuống mặt đất suy nghĩ một lúc sau đó đi đến lấy áo khoác ở trên tay Uyển Ngưng đặt xuống đất cho bản thân ngồi
- " !.

" Uyển Ngưng câm nín khi nhìn thấy một loạt động tác của Phong An Huy
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 33: 33: Đơn Phương


Thấy áo khoác của mình bị Phong An Huy ngồi lên ,Uyển Ngưng không khỏi đen mặt đưa tay hơi khom người đẩy anh ta ra: " đừng ngồi lên áo này!! "
- " vậy cậu cởi áo sơ mi ra cho tôi ngồi "
Uyển Ngưng nghe thấy vậy câm nín lùi ra sau vài bước nhìn anh ta với ánh mắt dè chừng , Phong An Huy hơi mỉm cười không quay lại phía sau đưa tay vỗ lên chỗ bên cạnh của mình: " qua đây ngồi "
Uyển Ngưng đang tính từ chối nhưng chân cô lại run rẩy đứng không vững như muốn phản đối việc đứng mãi một chỗ.

Cũng chẳng trách được bởi vừa rồi Phong An Huy đã bắt ép cô lại leo núi mà
Uyển Ngưng không suy nghĩ nhiều ngồi xuống bên cạnh anh ta cùng nhau ngắm hoàng hôn, khi ánh chiều tà dần dần biến mất Uyển Ngưng mới quay sang hỏi: " Chúng ta đến đây chỉ đến ngắm hoàng hôn? Mau về thôi tôi không muốn ở lại cho muỗi khiêng đi đâu "
Vừa ngồi một lúc mà đã có mấy con muỗi đốt ở cánh tay thậm chí là ở cổ , Phong An Huy thấy cô đang ngãi ngứa thì khẽ mỉm cười: " tôi sẽ kể cho cậu một câu chuyện!! "
- " chuyện gì thì để lúc về rồi nói " Uyển Ngưng đứng dậy có ý muốn rời đi nhưng Phong An Huy vẫn ngồi yên ở đó không nhúc nhích cuối cùng chỉ quay sang nhìn cô rồi nhàn nhạt nói: " tôi kể cho cậu nghe về mối tình đơn phương của tôi "
Uyển Ngưng nghe thấy mối tình đơn phương của Phong An Huy liền ngồi xuống bên cạnh hóng chờ anh ta kể chuyện.

Phong An Huy thấy Uyển Ngưng đã ngồi xuống bên cạnh mình và trông chờ vào những câu nói tiếp theo
- " năm tôi 7 tuổi! Bởi vì ba tôi bắt tôi đi học như một người bình thường nên đã đăng kí cho tôi học ở một trường dân lập ở một thành phố nhỏ.

Bởi không quen với mọi thứ xung quanh nên tôi bị bạn bè cùng lớp bắt nạt "
Uyển Ngưng nghe xong không khỏi ồ lên một tiếng thúc giục anh ta tiếp tục kể: " mau kể tiếp đi!! Rồi sao nữa "
- " không được xen ngang lời của tôi "
Uyển Ngưng nghe vậy liền gật đầu lia lịa đáp ứng điều kiện của anh ta.

Phong An Huy thấy cô ngoan ngoãn ngồi bên cạnh hơi mỉm cười rồi lại nhìn về phía ánh chiều tà
- " vào một ngày nọ , lúc đó tôi bị những người khác bắt nạt ở sân trường đang định đánh lại bọn họ thì có một cô bé mặc váy in hình hoa nhỏ nhỏ trông xinh lắm!! Mũm mĩm cực kỳ đáng yêu!.

" Vừa nói Phong An Huy vừa hồi tưởng lại những kỉ niệm thời thơ ấu của mình.

Uyển Ngưng thấy vậy liền thắc mắc với anh ta: " sao cậu lại để bọn họ bắt nạt? "
- " ! ba tôi nghiêm cấm tôi đánh bạn học! "
- " ! " Uyển Ngưng nghe xong lí do mà Phong An Huy nhịn những kẻ xấu đã bắt nạt bản thân thì không khỏi câm nín.

Cô không ngờ hồi nhỏ anh ta lại là một người con nghe lời như vậy không như bây giờ! cực kỳ khó tính và khó chiều
- " cô bé kia đứng chắn trước mặt tôi bảo vệ, lúc đó tôi bị rung động bởi sự mạnh mẽ của cô ấy! nhưng mà cô bé đó bị đám người kia đẩy ngã! Bọn họ cười cô bé ấy vì mặc đồ hình dâu tây! tôi thấy vậy liền lao lên đánh bọn họ! Kết quả là bị đình chỉ học vì khiến bạn nhập viện! đó cũng là lần cuối cùng bọn tôi gặp nhau "
Uyển Ngưng nghe xong cảm thấy câu chuyện này có chút quen quen bởi hồi nhỏ cô cũng đã từng đứng trước mặt một cậu bé để bảo vệ cậu ta khỏi đám bắt nạt! sau đó thì bọn họ không thể gặp nhau nữa bởi cậu bé kia chuyển đi nơi khác và đám bắt nạt đã bị đuổi học vì lí do gì đó cô không rõ
Phong An Huy kể xong liền im lặng quay sang nhìn cô chằm chằm , mãi lúc sau mới nói: " cậu biết không! Tôi vẫn rất thích cô bé đó! từ tên đến sinh ra và lớn lên ở đâu! tôi đều rõ trong lòng bàn tay "
Uyển Ngưng nghe xong thì không khỏi toát mồ hôi hột sao cô cứ có cảm giác Phong An Huy đang nhắm đến bản thân mình ấy nhỉ.

Cả hai người im lặng nhìn nhau cuối cùng thì Uyển Ngưng là người lên tiếng trước
- " cậu chủ! có phải cậu đã biết rồi đúng không? "
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 34: 34: Tỏ Tình


Sau khi nghe câu nói không đầu không đuôi của Uyển Ngưng thì Phong An Huy chỉ nhẹ nhàng mỉm cười quay sang nhìn cô nói với giọng rất chân thành: " Uyển Ngưng! Anh có thể thích em không? "
Uyển Ngưng nghe xong thì không khỏi lúng túng , cô không nghĩ nhiều liền đứng bật dậy: " t! tôi về trước đây!! Cậu chủ! tí hãy về "
Nói xong thì cô đã chạy đi mất nhưng lại không nhìn đường nên đã vấp ngã , Phong An Huy đứng dậy định tiến lên đỡ Uyển Ngưng nhưng cô đã đứng bật dậy rồi chạy xuống bên dưới.

Bóng dáng của cô dần biến mất để lại một mình Phong An Huy đứng ở đó
Anh ta đưa tay lên ôm mặt: " ahhh! lỡ mất rồi!! Em ấy nhất định sẽ giận mình! phải làm sao đây "
Nhớ lại lời vừa rồi của bản thân , mắt Phong An Huy đỏ lên bản thân khá hối hận vì đã ngỏ ý với cô như vậy để bây giờ cô đã bỏ mặc bản thân mình lại ở trên núi một mình
Ở bên kia , Uyển Ngưng đang không ngừng chạy xuống chân núi.

Trong lòng cô hiện tại đang rất phức tạp khi nghe thấy Phong An Huy ngỏ ý với bản thân mình! việc cô giả trai đã biết phát hiện thì cô phải nhanh chóng rời khỏi nhà của anh ta bởi vì bản thân cô đã hứa với Dì Trần như vậy! cô không muốn dì Trần thất vọng vì đã không giữ lời hừa với dì ấy
Trong lòng hai người, hai trạng thái cảm xúc khác nhau một người trốn tránh, một người hối hận lo lắng! Uyển Ngưng đã quay trở về nhà còn Phong An Huy thì có người đến đón trở về

Uyển Ngưng co người dựa vào cửa sổ nhìn ra bên ngoài trời đang đổ cơn mưa ở bên cạnh là cô em gái đang thao thao bất tuyệt về chuyện tình cảm mà bản thân thấy ở trường học
- " này! Chị có nghe em nói không đấy? "
Uyển Ngưng mệt mỏi hơi nhắm mặt lại: " về phòng đi! "
Uyển Noãn hừ một tiếng phụng phịu đứng dậy rời khỏi phòng ngủ của Uyển Ngưng.

Còn Phong An Huy thì cả đêm đó ở trong phòng vẽ tranh cho đến sáng ngày hôm sau
Bà Khương thấy con gái trở về nhà thì không khỏi lo lắng nên buổi sáng hôm sau bà đã chuẩn bị món con gái thích ăn và đích thân gọi Uyển Ngưng dậy
- " sao vậy? Bên cậu Phong xảy ra chuyện gì hay sao mà con lại về nhà hôm nay "
- " con không sao đâu mẹ!! "
Sau một đêm suy nghĩ rất nhiều và tinh thần của Uyển Ngưng đã tốt hơn nhiều.

Nếu Phong An Huy đã biết lại còn có tình cảm với cô thì Uyển Ngưng cũng mặc kệ
Tình yêu là xuất phát từ cả hai, nếu đã không thích thì chẳng phải tốn thời gian để suy nghĩ xem có nên thích người đó hay làm thế nào khiến người đó từ bỏ.

Cô sẽ không quan tâm bất cứ thứ gì ngoại trừ tiền!!
Sau khi tinh thần đã tốt trở lại , Uyển Ngưng đã quay trở về biệt thự và tiếp tục công việc quản gia của mình
Người hầu thấy Ngưng quản gia liền cung kính cúi xuống chào một tiếng: " Ngưng quản gia!! "
Uyển Ngưng gật đầu cúi xuống nhìn đồng hồ sau đó hỏi một người hầu ở gần chỗ mình nhất: " cậu chủ đã dậy chưa? "
- " dạ! "
Khi người hầu chưa kịp trả lời thì bóng dáng cao lớn của Phong An Huy đã xuất hiện ở cầu thang, Uyển Ngưng không khỏi ngẩng lên nhìn cậu ta theo thói quen của bản thân
Sau một đêm mà Phong An Huy trông rất mệt mỏi, gương mặt không có một chút sức sống , hai mắt sưng húp như đêm hôm qua anh ta đã khóc vậy.

Uyển Ngưng thấy Phong An Huy như vậy cô trực tiếp quay đi chỗ khác không dám nhìn anh ta , chẳng hiểu tại sao cô lại muốn trốn tránh Phong An Huy
- " ! chuẩn bị quần áo cho cậu chủ đi! tôi đi xem đồ ăn sáng "
Phong An Huy vừa thấy bóng dáng của Uyển Ngưng đang tính chạy xuống thì cô đã xoay người đi vào bên trong phòng ăn , anh ta lần nữa lại đứng bất động ở đó nhìn về phía phòng ăn
Người hầu cung kính cúi xuống khi thấy Phong An Huy: " cậu chủ! "
- " lập tức gọi mẹ tôi đến đây! gọi thêm bà tôi cũng được "
Nếu cô đã trốn tránh anh ta thì chỉ có thể dùng đến chiêu cuối chính là mẹ của Phong An Huy!! Bà kiểu gì cũng sẽ đứng ra giúp anh ta có thể nói chuyện với cô.

Dì Trần nghe người hầu báo lại liền cấp tốc đi đến nhà của con trai để xem có chuyện gì xảy ra
Vừa ngồi xuống sofa , con trai đã dựa vào vai mà nói: " mẹ!! Cậu ta không muốn gặp con "
- " con đã làm gì khiến cho Uyển Ngưng không nói chuyện hả!! "
Phong An Huy bày ra dáng vẻ mệt mỏi của mình trước mặt dì Trần, anh ta mím môi lại: " chuyện đó! mẹ không cần biết!! Tóm lại hãy giúp con "
- " mẹ giúp con thì sẽ được cái gì? "
- " con sẽ nghe lời mẹ mà "
Dì Trần nghe xong biết lần này bản thân không có tí lợi nào nhưng vì con trai và vì hai đứa nhỏ nên dì sẽ giúp lần nữa

- " lần cuối!! "
Uyển Ngưng vừa từ phòng ăn đi ra thấy dì Trần , cô cười ngượng đi đến: " Dì Trần! Dì đến từ bao giờ vậy ạ? "
Dì Trần mỉm cười đứng dậy đi đến nắm lấy tay Uyển Ngưng: " dì vừa mới sang!! Dì có mang cho con một ít đặc sản đó.

.

nào chúng ta mau vào ăn sáng "
Nói xong dì lập tức kéo Uyển Ngưng vào trong phòng ăn mặc kệ Phong An Huy vẫn ngồi ở sofa.

Sau bữa sáng thì dì Trần đã kéo Uyển Ngưng đi mua sắm rồi làm đẹp để cô thư giãn sau những ngày mệt mỏi
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 35: 35: Nói Chuyện Riêng


Tại một cơ sở làm đẹp nào đó , dì Trần và Uyển Ngưng đang nằm hưởng thụ dịch vụ mát xa ở bên họ rồi nằm đó đắp mặt nạ dưỡng da.

Dì Trần xua tay ra hiệu cho những người nhân viên ở đây lui ra bên ngoài chỉ để mỗi một người bảo vệ ở trong này chung với hai người
- " Uyển Ngưng! Hai đứa xảy ra chuyện gì hay sao? "
Uyển Ngưng đang nhắm mắt sau khi nghe thấy Dì Trần hỏi như vậy, cô khựng lại vài giây sau đó ngập ngừng cuối cùng vẫn trả lời dì ấy: " Dì An! Con! muốn xin nghỉ việc ạ "
Dì Trần nghe thấy Uyển Ngưng nói vậy liền nhoài người ngồi dậy bỏ tấm mặt nạ ra nhìn Uyển Ngưng với ánh mắt kinh ngạc: " sao thế? sao tự dưng con lại muốn bỏ? thằng nhóc kia đã làm gì con sao? Con nói đi! Dì sẽ xử lí nó cho con! cả chú và dì đều ở phe con mà! Cứ nói đi đừng sợ "
Trong lời nói của Dì Trần tràn đầy sự lo lắng bởi dì sợ một thân Uyển Ngưng ở đó sẽ bị Phong An Huy bắt nạt.

Tính con trai dì như thế nào làm sao dì không rõ chứ! chỉ khổ rằng có mỗi một người có thể quản được cái tính nết trời đánh của Phong An Huy

Uyển Ngưng ngồi dậy bỏ tấm mặt nạ xuống: " con cảm thấy! bản thân không làm tròn trách nhiệm của một quản gia!! Dì à!!dì có thể!.

"
Dì Trần nghe Uyển Ngưng nói vậy thì thở dài một hơi buồn rầu nói: " dì biết! dì cũng không thể ngăn cản con mãi được nhưng! Uyển Ngưng! Con đi rồi thì dì sẽ tìm ai đây? Con cũng biết tính cách của nó mà! ai có thể quản được nó ngoài con chứ "
Uyển Ngưng nghe xong thì không khỏi trầm mặc , cô biết rõ Phong An Huy là người như thế nào từ sở thích, cách ăn mặc , không thích thứ gì! Uyển Ngưng đều nắm rõ trong lòng bàn tay.

Cô đã quá quen với cuộc sống có sự xuất hiện của Phong An Huy
Dì Trần lén lén quan sát nét mặt trầm tư của Uyển Ngưng sau đó liếc nhìn người quản lí của mình gật đầu ra hiệu.

Người quản lí liền xoay người đi ra bên ngoài đứng canh gác
Dì Trần đứng dậy đi đến ngồi xuống chiếc giường nhỏ của cô đang nằm , Uyển Ngưng thấy dì Trần sang liền ngồi dậy.

Dì Trần đi đến nắm lấy tay cô nhẹ nhàng nói: " Uyển Ngưng! Lần này là An Huy gọi dì đến! dì biết dì không nên can thiệp vào việc của hai đứa nhưng dì không muốn hai đứa cãi nhau "
Uyển Ngưng nắm chặt lấy tay của dì Trần: " dì An con! "
- " Uyển Ngưng! dì biết con là một cô gái rất tài giỏi! dì đặc biệt thích con! Uyển Ngưng dì không ngăn cản việc hai đứa thích nhau dù sao lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy nên Uyển Ngưng à! cứ làm việc con thích đi đừng bận tâm đ ến bất kỳ ai "
- " dì! " Trong lòng Uyển Ngưng chẳng rõ , bản thân mình thật sự có một chút tình cảm gì với Phong An Huy hay không! có lẽ là không! Mà cô cũng chẳng hiểu tâm tư của mình như thế nào nữa
Sau khi tạm biệt dì Trần thì cô đã quay trở về biệt thự của mình, vừa trông thấy bóng dáng của Uyển Ngưng.

Phong An Huy vừa mừng lại vừa lo đứng dậy định đi đến chỗ cô nhưng lại thôi
Uyển Ngưng đứng nhìn Phong An Huy sau đó nhàn nhạt hỏi người hầu ở đó: " cậu chủ đã ăn cơm tối chưa? "
- " thưa Ngưng quản gia! cậu chủ chưa ăn ạ! Cậu chủ nói muốn đợi ngài về "
Uyển Ngưng nghe xong nhìn Phong An Huy một cái sau đó xoay người đi về phía phòng ăn.

Khi ánh mắt của cô nhìn về phía mình , anh ta không khỏi giật mình sau đó lúng túng đi theo Uyển Ngưng vào phòng ăn cơm
Sau bữa cơm tẻ nhạt không ai nói chuyện với ai thì ai về phòng của người ấy.

Phong An Huy mặt dày đã lẻn vào phòng của Uyển Ngưng chờ đợi cô
Vừa vào phòng đã thấy Uyển Ngưng đang ngồi ở bàn trang điểm trải tóc, vừa thấy bóng dáng của Phong An Huy.

Uyển Ngưng hơi quay người lại nhìn về phía anh ta: " cậu chủ đột nhiên vào phòng tôi làm gì? "
Nhìn thấy bộ dạng không hoá trang thành con trai của Uyển Ngưng , Phong An Huy không khỏi vui mừng.

Anh ta đi đến sofa nơi hai con mèo đang nằm rồi chỉ vào chúng
- " a! anh muốn đưa chúng về phòng! Em! có rảnh để nói chuyện không? "
Uyển Ngưng lạnh nhạt quay người lại tiếp tục trải tóc: " tôi không rảnh! "
- " vậy! anh sẽ đợi lúc nào em rảnh thì chúng ta nói chuyện " Nói xong liền ngồi xuống ghế sofa trêu đùa với hai chú mèo , Uyển Ngưng nhìn qua gương thấy mọi hoạt động của Phong An Huy thỉnh thoảng anh ta lại ngơ ra nhìn về phía của cô
Động tác chải tóc của Uyển Ngưng càng ngày càng chậm như cố ý kéo dài thời gian không muốn nói chuyện với Phong An Huy
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 36: 36: Gà Hay Thóc


Ngồi ở đó trải tóc một lúc rất lâu rồi, tóc chải cũng đã rất mượt , Uyển Ngưng đành phải đứng dậy từ từ đi đến chỗ của Phong An Huy ngồi xuống ghế bên cạnh anh ta
Cô vươn tay cầm lấy ấm trà bắt đầu pha trà đãi khách , Phong An Huy nhìn từng động tác của cô thì không khỏi lo lắng sợ cô sẽ tức giận rồi bỏ đi như đêm lần trước
- " cậu chủ muốn nói gì với tôi sao? " Uyển Ngưng cầm tách trà lên uống một ngụm rồi đặt vào đ ĩa ngẩng lên nhìn Phong An Huy
Người bị nhắc đến lúc này rất lo lắng, lúng túng không biết nên nói gì với cô.

Mãi một lúc sau, anh ta mới dám lên tiếng: " Uyển Ngưng! Em có giận anh không? "
- " tôi nào dám giận cậu chủ? "
Phong An Huy dịch người lên phía trước, đưa tay kéo đầu gối cô về phía mình sau đó dùng hai chân kẹp lại ép buộc Uyển Ngưng không thể di chuyển đi chỗ khác được như vậy cô sẽ phải bắt buộc nhìn Phong An Huy
- " Uyển Ngưng! Chúng ta có thể nói chuyện nghiêm túc với nhau được không? "

Uyển Ngưng cố gắng đẩy chân của anh ta nhưng không thành, hai chân của cô vẫn bị Phong An Huy kẹp chặt không thể nhúc nhích.

Cô lạnh nhạt quay đi chỗ khác: " tôi đang nói chuyện rất nghiêm túc! "
- " em đừng quay đi chỗ khác! nhìn anh có được không? "
Uyển Ngưng quay phắt lại trực tiếp nhìn thẳng vào mắt của Phong An Huy: " anh chắc chứ? "
Thấy cô cứ nhìn chằm chằm vào mắt mình , Phong An Huy rụt cổ lại tỏ ra yếu thế hơn trước Uyển Ngưng.

Cô nhìn thấy thái độ è dè của Phong An Huy thì không khỏi mỉm cười: " anh nói đi! Tôi sẽ nghe "
Thấy cô đã cho mình một cơ hội thì Phong An Huy không khỏi vui mừng liền nói: " ờm! anh biết về chuyện tình cảm!Anh không thể ép buộc em thích anh được! bản thân anh còn nhiều khuyết điểm không thể sửa được! Anh sẽ cố gắng sửa chữa khuyết điểm nhưng mà mong em đừng như vậy anh có được không? "
Uyển Ngưng quay lại nhìn anh ta với ánh mắt khó hiểu! bây giờ anh ta mới biết bản thân có nhiều khuyết điểm sao?
Phong An Huy đưa tay lại gãi đầu hoang mang khi thấy ánh mắt khó hiểu của cô giành cho mình: " s.

.

sao vậy? "
Uyển Ngưng xua tay cho Phong An Huy tiếp tục nói: " không có gì! cậu nói tiếp đi "

- " em có thể cho anh một cơ hội không? "
Uyển Ngưng khoanh tay trước ngực hơi nhíu mày lại: " anh muốn tôi cho anh cơ hội như thế nào? "
- " thì! chúng ta thử hẹn hò có được không? " Phong An Huy cuối cùng mới có hết cơ hội để nói ra lời mà bản thân mình muốn nói.

Uyển Ngưng thấy vậy liền đánh vào chân anh ta bắt thả lỏng ra sau đó cô đứng dậy kéo Phong An Huy lên đẩy anh ta ra bên ngoài
- " ơ! Uyển Ngưng! Em chưa trả lời anh mà "
Nhìn Phong An Huy ở ngoài cửa , Uyển Ngưng khẽ mỉm cười nở nụ cười chiến thắng: " muộn rồi về ngủ đi "
- " nhưng anh chưa nói hết mà!! "
Uyển Ngưng hơi nhíu mày lại quát: " về ngủ!! "
Phong An Huy thấy vậy liền ngoan ngoãn nghe lời không dám tiến lên nữa.

Mây Mây cùng Mi Mi luồn qua khe cửa chạy ra bên ngoài dụi đầu vào chân của Phong An Huy

- " Tôi sẽ cho anh thời gian thử là 2 tháng! " Nói xong cô liền đóng cửa phòng lại mặc kệ Phong An Huy ở bên ngoài đang đứng ngơ ra chưa load hết câu nói của Uyển Ngưng.

Đứng nhìn cánh cửa một hồi rồi Phong An Huy giật mình vui vẻ mà nhảy cẫng lên: " hoan! không được "
Đang tính ăn mừng thì nhớ ra bản thân phải giữ hình tượng nên Phong An Huy đã chỉnh trang lại trang phục của mình sau đó tiến đến áp lại gần cửa phòng của cô: " Uyển Ngưng! Chúc em ngủ ngon "
Nói xong thì vui vẻ quay trở về phòng của mình, 2 tháng đối với Phong An Huy thì chẳng dài cũng chẳng ngắn nên anh muốn trân trọng từng khoảng thời gian được ở bên cô
Phong An Huy nào có biết đắng lẽ ra ngày hôm nay anh ta sẽ không thể vào phòng của Uyển Ngưng được.

Cô đã cố tình không khoá cửa phòng để cho Phong An Huy vào trong phòng mình ngầm cho anh ta một cơ hội thậm chí còn ngồi ở bàn trang điểm một lúc lâu chờ đợi Phong An Huy vào phòng!
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 37: 37: Cháo


Một đêm không ngủ được nên sáng ngày hôm sau khi mọi người trong biệt thự chưa tỉnh ngủ thì Phong An Huy đã dậy và xuống bếp muốn đích thân nấu đồ ăn sáng cho Uyển Ngưng.

Nhưng hai mươi mấy năm qua anh ta đã từng có lần nào phải động tay đến những thứ lặt vặt như vậy đâu thậm chí ngay cả thay quần áo cũng có người phục vụ
Một tay cầm cuốn sách hướng dẫn, một tay cầm con dao sắc bén đã sẵn sàng để nấu một món ăn cho Uyển Ngưng
- " hừm! cho một 100gr gạo vào! 100gr? Hơi ít " Anh liền lấy một bát gạo đổ vào trong nồi rồi lấy một bát nước lớn cho vào nồi.

Phong An Huy dừng lại vài giây nhìn chằm chằm vào nồi của mình sau đó quyết định đổ thêm một bát nước vào , nhìn nồi cơm điện sắp tràn nước ra bên ngoài Phong An Huy mới hài lòng rồi đóng nắp lại bấm nút bắt đầu nấu
Vì muốn nấu cháo gà cho Uyển Ngưng nên Phong An Huy đã lục tủ lạnh lấy ra một túi thịt gà đông lạnh.

Sau khi lấy gà ra ném vào trong nước nóng, anh ta chẹp miệng một cái sau đó lấy gà ra ném vào nồi cháo.

Nước trong nồi lập tức tràn ra bên ngoài, Phong An Huy mặc kệ rồi đóng lắp nồi cơm điện vào sau đó đi ra ngồi đợi món cháo gà
Buổi sáng đó , Uyển Ngưng tỉnh dậy chuẩn bị mọi thứ xong rồi xuống nhà bếp chuẩn bị đồ ăn sáng cho Phong An Huy.

Ai ngờ vừa đi đến phòng khách đã lấy một đám người hầu đứng ở trước cửa phòng bếp ngó vào bên trong xem thứ gì đó
Uyển Ngưng cũng có chút tò mò liền đi tới vỗ vai một người rồi hỏi: " có chuyện gì vậy? "
- " ah! Ngưng quản gia!! Dạ.

.

là cậu chủ đang ở bên trong ạ "
Uyển Ngưng nghe Phong An Huy ở bên trong thì không khỏi nhíu mày , sao tự dưng hôm nay anh ta giở trò gì mà đích thân xuống bếp chứ không biết nữa
Uyển Ngưng chen vào phía trước nhìn qua khe cửa thấy cảnh tượng bên trong nhà bếp.

Một mớ hỗn độn không thành hình dáng, có rất nhiều thứ gì đó hình dạng như hạt cơm dính ở trên tường của bếp đặc biệt chính là chiếc nồi điện kia đang phun ra mấy thứ khó tả! dường như cả đống hỗn độn đó chính là do Phong An Huy làm ra
Uyển Ngưng nhíu mày mở cửa đi vào không mấy vui vẻ nhìn Phong An Huy: " sáng sớm anh đã làm gì vậy? "
Vừa thấy bóng dáng của Uyển Ngưng , Phong An Huy yếu đuối đi đến trước mặt cô giải thích: " anh! anh muốn làm đồ ăn sáng cho em! anh.

.

xin lỗi "
Uyển Ngưng nhìn thấy bộ dạng của Phong An Huy thì có chút động lòng nhưng vẫn tỏ ra rất nghiêm khắc: " đi ra ngoài! Từ nay về sau cấm anh không được vào trong phòng bếp "
Phong An Huy bám lấy tay cô: " đi với anh! "
Uyển Ngưng quay lại nhìn Phong An Huy rồi thản nhiên nói: " không! Ra ngoài đi! tí em sẽ mang đồ ăn sáng cho anh "
Phong An Huy thấy cô không đi cùng mình ra ngoài thì nhất quyết ở lại phòng bếp nhìn cô và những người khác dọn dẹp mớ hỗn độn mình tạo ra.

Uyển Ngưng nhìn vào trong nồi thấy một con gà ở bên trong thì không khỏi nhíu mày , lần đầu tiên cô thấy một người nấu thịt gà bằng cách độc lạ như vậy mà cũng chẳng biết anh nấu cháo hay nấu thịt gà
Uyển Ngưng quay lại nhìn người đã tạo ra sản phẩm này , Phong An Huy thấy cô quay lại liền nở nụ cười ngây ngốc
Cô thở dài quay lại dặn dò người hầu một lúc rồi đi chuẩn bị đồ ăn sáng cho anh ta.

Giang Ngộ đứng ở ngoài cửa đã quan sát hết câu chuyện từ đầu đến cuối thì không khỏi nhíu mày thất vọng rời đi chỗ khác
Uyển Ngưng đặt đồ ăn sáng xuống trước mặt anh sau đó hơi nghiêng đầu hỏi: " ăn mỳ thịt được không? "
Phong An Huy nhìn trong bát mỳ có thứ rau mình ghét thì không khỏi nhíu mày nhưng anh hơi len lén quan sát Uyển Ngưng rồi khẽ gật đầu: " ăn được!! "
Uyển Ngưng thấy vậy liền mỉm cười, chẳng lẽ bởi vì cô đồng ý hẹn hò thử mà Phong An Huy đã thay đổi luôn tính cách rồi sao? Không còn như xưa nữa
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 38: 38: Nghe Lời


Phong An Huy nhăn mặt nhìn rau trong bát , anh cầm lấy đũa gắp tất cả rau đặt sang một bên.

Uyển Ngưng ngồi xuống ghế đối diện chống tay lên cằm hỏi: " anh làm gì vậy? "
Phong An Huy đen mặt cúi xuống nhìn đống rau mà Uyển Ngưng cho vào tủi thân nói: " anh không thích ăn rau "
- " ăn! "
- " ! không muốn "
Uyển Ngưng rất kiên nhẫn nhắc lại một lần nữa: " ăn!"
Phong An Huy trầm mặc trong vài giây cuối cùng thì vẫn chịu khuất phục trước Uyển Ngưng , anh hơi nhíu mày gắp rau rồi trực tiếp cho vào miệng.

Uyển Ngưng đi lấy một cốc nước mang đến sau đó quay sang nói với người hầu: " đi rút nước ở bể bơi cho tôi! "
- " dạ vâng ạ "
Phong An Huy thầm nhét rau xuống đáy bát để không bị Uyển Ngưng ép ăn rau nữa, anh vừa dìm rau xuống vừa liếc nhìn về phía cô.

Sợ Uyển Ngưng sẽ quay sang đây một cách đột ngột, lúc đó nhất định sẽ bị mắng

Uyển Ngưng quay lại thấy trong bát của Phong An Huy không còn rau thì không khỏi nghi ngờ: " anh ăn hết rau rồi? "
Phong An Huy gật đầu khẽ mỉm cười cúi xuống ăn mỳ để né tránh đi ánh mắt của Uyển Ngưng.

Cô cũng lười để ý đến Phong An Huy nên đi chuẩn bị vài món đồ
Đi qua đi lại một lúc khá lâu mà Phong An Huy vẫn chưa ăn xong , Uyển Ngưng chống tay xuống bàn nhìn anh: " anh ăn nhanh lên! Em có rất nhiều việc chưa làm "
Phong An Huy nghe vậy liền gắp hết mỳ trong bát ăn một lần hết sạch, vì ăn khá vội nên Phong An Huy không kìm được mà ho vài tiếng sau đó rất tự giác đem bát đặt vào trong bồn rửa: " anh ăn xong rồi "
Uyển Ngưng thấy vậy đứng dựa vào cửa hất hàm về phía cốc sữa dâu tây: " anh không tính uống sữa à? "
Phong An Huy vừa đi gần đến cửa nghe Uyển Ngưng nói vậy liền xoay người đi nhanh về phía bàn ăn cầm lấy cốc sữa lên uống hai ngụm là hết một cốc
- " đi thôi!! "
Phong An Huy mỉm cười đi nhanh đến chỗ của Uyển Ngưng , cô thấy vậy liền xoay người rời đi.

Phong An Huy cũng nhanh chóng đuổi theo cô , vừa đi phía sau vừa nhìn chằm chằm vào tay của Uyển Ngưng muốn vươn ra để nắm lấy tay cô nhưng cuối cùng vẫn rụt lại
Hai người đi đến một bể bơi ngoài trời, cô hơi cúi xuống nhìn nước trong bể sắp bị rút cạn thì không khỏi gật đầu.

Uyển Ngưng xoay người đi lấy thêm một số dụng cụ dọn dẹp đem đến

Phong An Huy đang ngồi ghế quan sát nước trong bể quay sang thấy Uyển Ngưng đang xắn tay áo có ý định sẽ xuống đó để dọn dẹp thì không khỏi ngăn cản cô lại: " sao em không để bọn họ làm? "
Uyển Ngưng quay sang hơi nhíu mày nhắc lại cho Phong An Huy nhớ: " anh đã quên việc bản thân đã bảo rằng bể bơi này phải do đích thân em dọn hay sao? "
Phong An Huy nghe vậy liền chỉ có thể đứng ngây ngốc ở đó mà cười trừ: " anh! xin lỗi "
Uyển Ngưng xua tay cầm lấy dụng cụ rồi đi bám vào thang leo xuống dưới bể.

Phong An Huy thấy vậy liền xắn tay lên cũng leo xuống phụ giúp Uyển Ngưng: " anh sẽ giúp em! "
- " Anh đừng xuống ở dưới này trơn lắm "
- " không sao! Anh không ngã được " Phong An Huy bỏ ngoài tai lời nói của Uyển Ngưng , vừa đặt chân xuống dưới bể thì dẫm ngay vào chỗ trơn nên đã ngã thẳng xuống bể
Bịch một tiếng, nước theo đó mà bắn tứ tung.

Phong An Huy ngồi ở dưới bể ngơ ngác không biết chuyện gì đã xảy ra , Uyển Ngưng đứng quan sát thì không khỏi thở dài
Uyển Ngưng bất lực nhìn Phong An Huy ướt như chuột lột ngồi ở dưới bể: " em đã bảo rồi!! Lên trên ngay "
Phong An Huy chống tay ngồi dậy hơi nhíu mày lại: " sao lại trơn như vậy? "
- " thì em đã nhắc anh rồi! Nhưng không nghe! có đau không? "
- " hơi đau một tí thôi! "
Uyển Ngưng đẩy anh đi về phía thành bể: " đi lên đi! "
- " không! Anh sẽ giúp em "
Cô thấy anh cứ nhất quyết muốn giúp thì cũng gật đầu, Uyển Ngưng đưa cho Phong An Huy một cái chổi quét dọn: " cầm lấy rồi làm đi "
Còn cô thì cầm lấy chai vệ sinh bể bơi đổ khắp nơi để cho Phong An Huy kì cọ
 
Vị Thiếu Gia Khó Chiều
Chương 39: 39: Báo


Có thêm một người phụ nữa cũng nhàn hơn rất nhiều nhưng mà người phụ này lạ lắm! cảm giác như muốn tạo ra thật nhiều việc cho cô ấy
Đang kị cọ một góc bể bơi thì đột nhiên nước từ đằng sau bắn bơi làm ướt một mảng lưng , Uyển Ngưng hơi nhíu mày quay lại thì thấy Phong An Huy đang cầm cái vòi nước cười hì hì nhìn cô: " anh! xin lỗi! Anh muốn rửa đoạn này ai ngờ lại xịt trúng vào người em "
Uyển Ngưng cũng không bảo gì mặc kệ Phong An Huy làm gì thì làm tiếp tục kì cọ chỗ của mình.

Sau khi kiểm tra tất cả mọi nơi đã sạch sẽ thì bắt đầu rút nước bẩn ra khỏi bể bơi để rửa thêm một lần nữa
Phong An Huy xung phong chạy đi mở khoá máy rút nước vừa dặn phải vặn sang bên phải ai ngờ anh lại vặn sang bên trái khiến cho nước ở bẩn ở trong thùng chứa lần nữa xả trực tiếp vào trong bể bơi nơi Uyển Ngưng đang đứng
- " ! "
Uyển Ngưng đứng ở trong bể bơi bật lực nhìn về phía Phong An Huy.

Anh hơi lúng túng vặn lại sang bên phải để máy rút nước ra khỏi bể bơi
- " em không sao chứ? " Thấy Uyển Ngưng đi gần đến chỗ mình , Phong An Huy liền hỏi xem cô có bị làm sao không.

Uyển Ngưng chỉ xua tay sau đó bảo người đem mấy thùng chứa này đi đổ
- " Uyển Ngưng! Anh xin lỗi "
Cô nghe vậy chỉ mỉm cười đi đến vỗ nhẹ lên vai của Phong An Huy thản nhiên nói: " không sao! Từ từ rồi học "
Trong đầu cô đã nghĩ ra rất nhiều phương pháp dạy cho Phong An Huy để anh biết cái cảm giác mà trước kia bản thân đã giày vò cô như thế nào
Rút nước rồi lại xả nước sạch rửa thêm một lần nữa là có thể bơm nước vào trong bể sau đó có thể bơi luôn.

Cứ nghĩ sẽ đơn giản ai ngờ khi vừa bơm được một phần tư bể thì Phong An Huy không cẩn thận đã làm đổ lọ nước tẩy rửa xuống bể bơi
Uyển Ngưng: " ! "
Phong An Huy: " ! "
Cô lập tức ra hiệu cho người hầu dừng việc bơm nước vào trong bể , Phong An Huy ở bên cạnh đang tính tiến lên giúp Uyển Ngưng ai ngờ lại bị cô ngăn cản: " anh! ngồi ở kia nhìn là được "
Uyển Ngưng sợ nếu Phong An Huy mà còn xuống giúp cô thêm một lần nữa thì không biết đến bao giờ cô mới có thể dọn sạch sẽ cái bể bơi này
Thế là Phong An Huy đã bị ép ngồi một chỗ cho đến khi Uyển Ngưng dọn xong bể lần nữa.

Cả một buổi sáng chỉ dọn bể bơi khiến cho Uyển Ngưng vô cùng chán nản , trong lòng thầm nghĩ lần sau không nên để Phong An Huy đến gần nhà bếp và công việc dọn dẹp bể bơi nữa

Buổi trưa hôm đó, sau khi ăn cơm xong thì hai người quay trở về phòng.

Uyển Ngưng khoanh tay trước ngực khi thấy Phong An Huy nằm trên giường của mình chơi đùa với hai chú mèo
- " về phòng ngủ! "
- " anh muốn ngủ ở đây với em "
Uyển Ngưng gật đầu xoay người đi về phía bàn học của mình: " vậy ngủ đi! buổi chiều sẽ có tiết đó nên anh ngủ trước đi "
- " xin nghỉ có được không? "
Uyển Ngưng mở máy tính lên không thèm quay đầu nhìn anh một cái: " không! "
Phong An Huy buồn rầu đi xuống giường đến bên cạnh Uyển Ngưng nhìn cô làm việc: " anh giúp em cởi tóc giả ra nhé? "
Uyển Ngưng khẽ gật đầu gõ tạch tạch trên bàn phím không bận tâm đ ến mấy việc lặt vặt mà anh muốn làm, nhận được sự đồng ý của cô Phong An Huy liền đứng dậy đứng ra sau lưng của Uyển Ngưng giúp cô tháo bộ tóc giả ra
Động tác của anh rất nhẹ nhàng sợ rằng sẽ khiến cô bị đau , Mi Mi và Mây Mây thấy Phong An Huy ở đâu liền chạy ra đó để ở gần chỗ của anh.

Hai chú mèo nghịch ngợm thậm chí còn nhảy lên bàn đi lên bàn phím của Uyển Ngưng
Thấy hai con mèo đi lên bàn phím cản trở Uyển Ngưng làm việc, anh liền bế chúng lên đặt ra chỗ ngủ của hai đứa rồi nói nhỏ: " hai đứa không được làm phiền mẹ nghe chưa "
Hai chú mèo dường như nghe hiểu lời của anh liền meo một tiếng , Uyển Ngưng ngồi ở gần đó nghe thấy hết câu nói của Phong An Huy thì không khỏi đỏ mặt ngượng ngùng cô khẽ ho vài cái rồi quay sang hỏi anh: " bao giờ anh tính mở triển lãm? "
- " cái này anh không biết! em muốn bao giờ mở thì cứ mở đi " Dù sao mọi hoạt động của Phong An Huy đều do Uyển Ngưng phụ trách nên anh có thể toàn quyền giao cho Uyển Ngưng xử lí
Uyển Ngưng không trả lời tiếp tục làm việc của mình sau đó hai người cùng nhau đi học.

Bởi vì buổi trưa không ngủ nên khi lên lớp , Uyển Ngưng đã ngủ gật tại chỗ
Phong An Huy ngồi ở bên cạnh cũng nằm xuống quay sang quan sát gương mặt của Uyển Ngưng lúc đang ngủ rồi lại ở đó cười một mình
 
Back
Top Bottom