Huyền Huyễn Vì Run Tay Nên Cộng Hết Điểm Vào Sắc Đẹp Rồi

Vì Run Tay Nên Cộng Hết Điểm Vào Sắc Đẹp Rồi
Chương 100: Mượn tay Nha Nha chút nhé


Edit: Lune

Lời Criller nói khá là khiêu khích.

Phòng livestream vừa mới sốc trước lời nói buột miệng của Nha Thấu thì giây sau đã thấy Criller cắn môi thiếu niên, chưa kịp hoàn hồn đã bị câu nói này của Criller đánh bật trở lại.

Quá nhiều chuyện ập đến, trong phòng livestream chỉ còn lại một đống dấu chấm hỏi.

Hơn nữa, chẳng biết vì lý do gì mà từ khi vào cung điện bỏ hoang này, độ nét của camera đã giảm đi rất nhiều, cho nên dù cửa có mở hé ra thì trong livestream cũng chẳng thấy rõ gì cả.

Sau khi Criller kéo thiếu niên vào trong thì lại càng chẳng thấy gì hết.

【Tên người cá thối này, ngươi nói gì đó? Làm vợ ta sợ thì sao? Ngươi còn nhớ lần đầu gặp đã nói gì không? Cảm ơn, ta vẫn thích vẻ phóng khoáng bất cần hồi đó của ngươi hơn.】

【??? Nha Nha bé cưng, em thấy mông chưa đủ đau phải không, lúc này mà còn nói mấy lời đó, tính khiêu khích đối phương thêm hả? Chuyện về lòng tự tôn của đàn ông như này ấy mà, đoán chừng hắn ta sẽ đích thân cho em biết hắn ta có "được" hay không đấy.】

【A a a sao chả thấy gì hết vậy, chỉ nghe thấy mỗi tiếng nước, có phải hôn lưỡi em bé nhà ông rồi không? Ông còn chưa được hôn cơ mà! Thằng nhóc nhà mi đúng là có phúc mà không biết hưởng!】

【He he tuy không thấy nhưng vẫn có tiếng mà, tiếp theo chắc sẽ là tiếng va chạm nhỉ? Nếu không có thì ta coi thường ngươi đấy.】

Criller chìm trong bóng tối, trước mắt chỉ là một màu đen, nhưng cơ thể mềm mại của thiếu niên đang dán vào người hắn khiến vùng bụng dưới của hắn căng chặt.

Mùa sinh sản khác hẳn với bình thường, mọi giác quan đều được khuếch đại tối đa.

Mùi hương quyến rũ tỏa ra từ cơ thể thiếu niên k*ch th*ch hắn, quyện lấy mùi hương của chính hắn rồi lại tỏa ra xung quanh.

Hắn chưa từng ôm ai nhưng cũng biết cơ thể mềm mại trong vòng tay mình không thể là của người cá.

Do hormone tăng cao nên chỗ vảy ở bụng người cá trong giai đoạn này sẽ hơi mở ra sẵn, để có thể tách ra bất cứ lúc nào, giúp núi cao có thể dễ dàng hòa làm một với vực sâu.

Còn thiếu niên trong vòng tay hắn không có đuôi cá, làn da trắng nõn mịn màng, khi bị siết chặt, phần thịt mềm trên đùi còn hơi phồng lên.

Chỉ hôn một lúc đã thở không ra hơi, sau tiếng r*n r* là những tiếng thở gấp gáp nhỏ nhẹ, tiếng nào tiếng nấy như mèo con kêu vậy.

Tuy Criller không nhìn thấy gì nhưng không khó để đoán ra dáng vẻ của thiếu niên lúc này.

Làn da vốn trắng trẻo của thiếu niên giờ đây hẳn đang đỏ ửng khắp người vì xấu hổ. Cảm giác nóng bừng dâng lên choán lấy đầu óc, bối rối trước cái hôn bất ngờ của Criller, đôi mắt màu lam đẹp đẽ của cậu mở to nhìn hắn đầy kinh ngạc.

Cậu mặc trang phục của tộc người cá, nhưng vì bị ôm chặt vào lòng nên quần áo bị nước biển cuốn lên, để lộ ra vòng eo thon nhỏ.

Làn da trắng mịn, ấm áp, vừa vặn áp sát vào bụng cá của Criller.

Môi Nha Thấu vì mới bị day m*t nên hơi tê, màu đỏ phớt khỏe mạnh ban đầu giờ đã biến thành đỏ tươi diễm lệ, hơn nữa còn bị rách một vết nhỏ. Tựa như hoa mai đỏ bung nở giữa nền tuyết trắng, vì màu sắc quá đỗi khác biệt nên mỗi khi có người đi ngang qua đều sẽ nhìn về phía đó.

Nhưng tiếc là Criller không nhìn thấy.

Criller áp sát lại gần, Nha Thấu hoảng hốt đẩy hắn ra. Những ngón tay mảnh khảnh chống lên vai hắn, môi đang hơi đau nên cậu không dám cắn vào, giọng cậu run run: "Không, không được."

"Tại sao lại không được?"

Nha Thấu ghìm nỗi ấm ức trong lòng xuống: "Hôm đầu tiên anh nói nếu tôi thè lưỡi ra anh sẽ cắt nó mà." Cậu lắc đầu: "Nên tôi không thè ra đâu."

【Cười chết, lần trước là ai nhỉ, là Hứa Dã phải không? Nói một câu "Con chuột nhỏ" xong bị vợ ghim luôn luôn.】

【Lúc đó đã bảo đối xử tốt với vợ chút rồi mà không chịu cơ, giờ không hôn được chứ gì? Đáng đời.】

【Vả mặt không vắng mặt bao giờ, chỉ là không ngờ nó lại đến trong tình huống thú vị như này thôi.】

Dù thiếu niên có cố gắng nén nỗi ấm ức thế nào thì vẫn có thể nhận ra được từ giọng nói.

Hô hấp Criller nghẹn lại, thoáng chốc không biết nói gì.

Vào sinh nhật của thiếu niên, mắt hắn đang ở giữa giai đoạn nên không thể nhìn quá xa, phải ở gần mới có thể thấy rõ được.

Lúc đó hắn đang ở gần mạn tàu, nên khi thiếu niên trông giống tiểu vương tử trên boong tàu thè lưỡi với mình, hắn cũng thấy rõ đầu lưỡi đo đỏ nhỏ xinh kia.

Criller: "..."

Nha Thấu lén nhìn Criller đột ngột dừng lại mọi động tác, cánh tay đang ôm lấy mình cũng nới lỏng không ít, cậu biết cơ hội của mình đến rồi.

Cậu bỗng nhiên gồng sức, nhân lúc Criller không đề phòng mà vùng ra khỏi sự kìm kẹp của hắn, quay người bơi ra ngoài.

Nha Thấu biết bây giờ không thể chọc giận Criller được, câu nói lỡ mồm kia của cậu chẳng khác nào một mồi lửa rơi vào đống rơm khô, chỉ trong chớp mắt đã bùng lên thành đám cháy lớn.

Vì vậy sau khi thoát khỏi, cậu liều mạng bơi ra ngoài.

Sau khi ôm cậu vào, Criller còn bơi vào trong thêm một đoạn nên giờ cậu vẫn còn cách cửa một khoảng nữa.

Khả năng nhìn trong bóng tối của Nha Thấu khá tốt, ban đầu không thấy gì là vì đột ngột từ bên ngoài vào tối nên mắt chưa kịp thích ứng. Giờ đã quen rồi thì có thể nhìn thấy rõ ràng toàn bộ bên trong cung điện.

Nôi và đủ loại đồ dùng của em bé vương vãi khắp nơi, vì ở dưới nước nên không có bụi bẩn, chỉ có sự hư hỏng mục nát mới cho thấy những thứ này đã có từ lâu đời rồi.

Bây giờ mắt Criller không nhìn thấy, chắc sẽ không tóm được cậu...

Tiếng nước chảy quen thuộc đang đến gần cắt ngang dòng suy nghĩ của Nha Thấu, trong đầu cậu bỗng có suy đoán không tốt, cậu hoảng hốt quay đầu lại, quả nhiên trông thấy Người cá đuôi bạc đang bơi về phía mình.

Người cá kia bơi không gặp bất cứ trở ngại nào, dù thiếu niên có chạy trốn đến đâu thì hắn cũng có thể đoán ra tức thì, hệt như có thể nhìn thấy vậy.

Nha Thấu khó nén nổi hoảng loạn: "001, không phải hắn không nhìn thấy à?"

【Hắn bị mù thôi chứ có tàn phế đâu.】001 thầm bồ sung:【Dù gì người ta cũng là Vương của Người cá cơ mà.】

Bàn tay Nha Thấu run lên, cậu quay đầu cố gắng bơi về phía cửa chính.

Đôi chân của con người đong đưa trong nước, thiếu niên trông rất giống một Người cá đuôi trắng đang cố gắng thoát khỏi lưới đánh cá đang quăng về phía mình.

Mà tốc độ bơi của Criller lại không hề nhanh, hệt như đang trêu đùa thiếu niên vậy, luôn giữ một khoảng nhất định.

Ngay khi ngón tay mảnh khảnh trắng nõn của thiếu niên sắp chạm được vào cửa chính thì bỗng thấy cổ chân mình lạnh buốt.

Người cá đuôi bạc đang đuổi theo đã tóm được cổ chân cậu, hắn thoáng dùng chút sức đã dễ dãng kéo được thiếu niên muốn chạy trốn về.

...

Cơ thể của Criller lạnh buốt, bàn tay nắm cổ chân cậu cũng vậy, cảm giác như có một khối băng đang áp vào vậy.

Nha Thấu muốn rút cổ chân ra khỏi sự trói buộc, nhưng cơ hội bỏ trốn ở chỗ Người cá đuôi bạc thì chỉ có lần một chứ không có lần hai. Rút kinh nghiệm từ lần để cậu chạy trốn trước đó, bàn tay Criller nắm cổ chân cậu rất chặt, không màng đến sự giãy giụa của thiếu niên mà lôi cậu vào bên trong, đè lên tường cung điện.

Hoàn toàn không thể khản kháng được, thợ săn đã bắt được con mồi rồi thì sao có thể dễ dàng buông tha được.

Đuôi cá cường thế chen vào, dù chân cậu không chạm đất nhưng cũng may là đang ở dưới nước nên không có cảm giác khủng hoảng vì mất trọng lực.

Do thể chất đặc thù, cộng thêm lúc này Criller lại không kiềm chế sức lực nên chỗ cổ chân cậu nhanh chóng có thêm một cái dấu đỏ nhạt.

Bao lấy cổ chân, trông giống như Người cá có lòng chiếm hữu mạnh này đã đánh dấu lên người thiếu niên vậy.

Sao mấy tên tóc bạc này thích để lại thứ gì đó trên người cậu vậy!

Đang căng thẳng, hàng mi của thiếu niên không ngừng run rẩy, đầu óc điên cuồng suy nghĩ, nghĩ xem bây giờ nên nói gì để ngăn chặn tình thế đang có nguy cơ lật thuyền.

Ngay khi suy nghĩ của cậu đang rối như mớ bòng bong thì loáng thoáng nghe thấy có tiếng nói chuyện bên ngoài cung điện.

Hình như họ đang đi về phía cung điện nên âm thanh ngày càng rõ.

"Người đâu rồi?"

"Mất dấu."

"Mất dấu thì đi tìm đi! Nếu không chúng ta biết ăn nói thế nào với Đại điện hạ? Khó khăn lắm mới có chút manh mối, còn không mau đi tìm."

"Cậu quát tôi thì được cái gì? Chẳng lẽ tôi không tìm à?"

Rõ ràng cơ thể lạnh buốt nhưng hơi thở lại nóng bỏng, chỗ bụng cá cũng nóng hầm hập.

Criller lại gần, cúi xuống cắn vành tai thiếu niên, kéo sự chú ý của cậu lại. Răng người cá sắc nhọn nên hắn chỉ cắn nhẹ bằng môi.

"...?"

Cuối cùng Criller cũng mở miệng, giọng nói như vang vọng lại từ nơi xa, như thể thuyền viên gặp phải hải yêu trong đêm, chỉ một câu đã khiến tâm trí người ta trở nên mơ hồ.

"Thè lưỡi ra."

Đầu óc Nha Thấu choáng váng mất một giây, tới khi phản ứng lại thì khoang miệng đã bị xâm nhập hoàn toàn.

Không lùi được nữa, chỉ có thể bị động tiếp nhận sự xâm lược.

Cậu không giỏi hôn cho lắm, lần duy nhất còn là ở trong phó bản trước nên lúc này bị đè đến nỗi thở không ra hơi.

Criller buông cậu ra: "Thở đi."

Nói xong, hắn đợi thiếu niên khôi phục một chút rồi lại cúi đầu hôn lên.

Trong cơn choáng váng, Nha Thấu như nghe thấy tiếng cãi vã của hai người cá bên ngoài.

"Tiểu điện hạ... mất tích..."

"Ở đây có cái cửa này... muốn vào xem thử không?"

Đồng thời, âm thanh này ngày càng gần, nghe được câu cuối cùng, Nha Thấu bỗng tỉnh táo lại.

Bây giờ họ đang ở ngay cạnh cửa, nếu hai người cá kia vào...

Nha Thấu không dám nghĩ tiếp đoạn sau, chỉ biết tới lúc đó mình chắc chắn sẽ xấu hổ muốn chết, cậu dùng hết sức bình sinh mà vẫn không thể đẩy Criller ra được, cuối cùng đành phải cố chịu xấu hổ cắn lưỡi hắn một cái.

Criller khựng lại, nhưng không lùi ra mà còn điên cuồng xâm nhập hơn.

Âm thanh bên ngoài ngày càng gần, Nha Thấu sắp sốt ruột chết mất rồi, nhưng lại không dám phát ra động tĩnh lớn mà chỉ có thể nhỏ giọng ưm ưm.

May mà hai người cá kia không tiếp tục tiến gần.

"Tôi nghe Đại điện hạ nói nơi này hình như là cung điện Vương từng ở hồi nhỏ, tùy ý đi vào thế này có vẻ không ổn lắm đâu nhỉ?"

Sau một khoảng im lặng ngắn ngủi, một người cá khác hùa theo: "Cậu nói đúng đấy, hay là chúng ta đi chỗ khác đi?"

"Được."

Hai người cá quyết định như vậy, tìm qua loa thêm một lúc rồi vội vàng rời khỏi đây.

...

Chờ bọn họ đi rồi, Criller mới buông thiếu niên ra, hắn nhíu mày, nói: "Bọn họ đi rồi."

Nhịp thở của Nha Thấu vẫn chưa ổn định lại, cậu trừng mắt với Criller.

Biết bên ngoài có người rồi mà còn. Rõ ràng là vừa nãy hắn cố tình làm thế!

Nhiệt độ của hai người quấn quýt vào nhau, nóng bỏng và lạnh lẽo, khiến Nha Thấu không thoải mái chút nào.

Criller chậm rãi di chuyển: "Vừa nãy sao lại chạy?"

Đường cong tròn trịa hơi nhô lên vừa hay áp vào bụng cá, ngón tay Criller chạm vào quần áo của cậu: "Không cho à?"

Sau khi nhận ra điều này, đầu óc Nha Thấu trống rỗng, kèm theo là lo lắng lẫn sợ hãi vì không kiểm soát được tình hình, cậu há miệng: "Xin lỗi."

Criller vẫn không dừng lại, mục đích của hắn lúc này là mở ra món quà trước mặt, nhưng vẫn hỏi lại: "Sao lại xin lỗi?"

"Tôi không nên nói anh như vậy." Nha Thấu cảm thấy nguyên nhân là tại mình nói ra câu đó, cậu cố chịu nỗi xấu hổ, nhỏ giọng cầu xin: "Đừng làm vậy."

"Nha Nha không cần xin lỗi." Criller như thể không nghe thấy câu sau: "Ta có thể chứng minh trực tiếp cho em thấy."

Vấn đề là tôi không muốn anh chứng minh!

Bàn tay Nha Thấu chống vào vai hắn, vô tình nắm chặt tóc hắn, nhưng cũng chính vì vậy mà Criller mới dừng lại, quay sang nhìn cậu.

Rõ ràng mắt không nhìn thấy gì, sao lại linh hoạt hơn cả người có thể nhìn thấy cơ chứ?!

Lúc này thiếu niên mới nhớ ra chuyện mình quên mất lúc đồng ý với phù thủy, đó là mùa sinh sản sắp tới của người cá.

"Không được."

Có vẻ như thực sự bị dọa nên giọng hơi nghẹn ngào, còn có vẻ cực kỳ tủi thân nữa, ngón tay nắm mái tóc bạc của hắn, cậu lặp lại lần nữa: "Không được."

Criller ngước mắt lên, rất muốn nhìn rõ biểu cảm của thiếu niên lúc này, giọng hắn khàn khàn không rõ có đang tức giận hay không: "Tại sao?"

Nha Thấu siết tay thành nắm đấm: "Tôi còn chưa thành niên."

Trong phó bản này, tuổi của cậu được thiết lập là 15, nên...

"Nếu anh làm vậy là phạm tội đó."

Khí thế không đủ nên giọng cậu càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng đáng thương.

"Người cá 15 tuổi đã thành niên rồi."

Giọng Nha Thấu rầu rĩ, cố gắng k*ch th*ch chút lương tri cuối cùng trong lòng tên Người cá này: "Nhưng tôi là con người, con người 18 tuổi mới thành niên, anh không thể vô lý ngang ngược như thế được."

"Nếu ta cứ vô lý như thế thì sao?" Criller hỏi.

Nha Thấu không tìm ra được thứ mình có thể đe dọa Criller, khô khốc nói: "Thì, thì cũng chẳng sao."

Criller cười một tiếng đầy ẩn ý, sau đó mới chậm rãi lên tiếng: "Nhưng ta đã kiểm tra cho em một lượt lúc em ngủ, em đã thành niên rồi."

Nha Thấu thoáng "hả" một tiếng, không ngờ sự việc lại diễn biến thế này.

Trong phó bản này, cơ thể mà Nha Thấu đang dùng tất nhiên là của chính cậu, các chỉ số trên cơ thể cậu đều có thể chứng minh rằng cậu đã thành niên, mà Criller lại là sự tồn tại như bug giống phù thủy, tuy không biết số tuổi thật sự của cậu nhưng số liệu cơ thể không thể nói dối được, cậu chắc chắn đã thành niên.

Nha Thấu áp sát vào bức tường lạnh lẽo phía sau, kiên trì nói: "Nhưng tôi mới 15 thật mà, anh cũng thấy tiệc sinh nhật của tôi rồi còn gì."

Thân thể thiếu niên tỏa ra nhiệt độ, dù không nhìn thấy nhưng Criller cũng biết màu môi của cậu lúc này chắc chắn sẽ rất diễm lệ, đôi môi mở ra khép vào, lông mi cũng run rẩy theo.

Thơm thơm mềm mềm, Criller chưa từng nghĩ sẽ có người mềm đến vậy.

Từ khi cậu bước vào, cảm giác bực bội do mùa sinh sản ảnh hưởng và không nhìn thấy gì gây ra đã giảm đi hơn nửa.

"Với lại..." Thiếu niên lại lên tiếng, phản ứng hết sức ngây ngô: "Thế này thì nhanh quá."

Dù cậu không hiểu nhưng đến cả những loài động vật kém thông minh thì khi đến mùa sinh sản chúng vẫn còn biết thể hiện hành động để theo đuổi bạn tình cơ mà!

Con người trước khi chính thức hẹn hò cũng cần phải theo đuổi một thời gian đấy thôi? Người cá hẳn cũng vậy chứ.

Trong khi đo Criller lại chẳng làm gì cả, khi không cậu lại bị hắn... nhiều như thế.

"Như vậy không công bằng." Thiếu niên hừ hừ, giọng mềm nhũn lên án, chóp mũi đỏ ửng, mắt cũng hơi đỏ lên: "Nếu tôi không đồng ý mà anh vẫn..."

Cậu nói thêm: "Thì nghĩa là anh không tôn trọng tôi chút nào."

Criller không nói gì, Nha Thấu đành phải tiếp tục: "Nếu anh còn làm vậy thì tôi sẽ nổi giận đó, anh không thể làm vậy được."

"Làm gì?" Criller hỏi lại, tốc độ chậm rãi: "Làm em à?"

Nha Thấu xấu hổ đến mức ngón chân cũng co rúm lại: "... Ừ."

Criller trầm ngâm như đang suy nghĩ: "Vậy giờ ta nên theo đuổi em, để em đồng ý giao phối với ta phải không?"

Nha Thấu không "ừ" nổi nữa, xấu hổ muốn bỏ chạy.

Criller thả thiếu niên xuống, hắn đóng cửa cung điện lại, bên trong hoàn toàn tối đen.

"Thế giờ phải làm sao?"

Nha Thấu giả vờ mình không nhìn thấy gì nhưng tay lại bị nắm lấy: "Mượn tay Nha Nha chút nhé."

Cậu sửng sốt: "Gì cơ?"
 
Vì Run Tay Nên Cộng Hết Điểm Vào Sắc Đẹp Rồi
Chương 101: Ta sẽ không lên bờ vì một con người


Edit: Lune

Khi tiếng vọng trong cung điện tối tăm dừng lại, thiếu niên loài người vốn không nên xuất hiện dưới đáy biển ngồi ngẩn người bên mép vỏ sò, toàn thân đỏ ửng, mãi đến khi tiếng th* d*c đầy kìm nén của Criller vang lên từ phía sau, cậu mới đờ đẫn hoàn hồn, bối rối rửa tay.

Giờ cậu cực kỳ ghét cái thể chất kỳ quái mà phó bản này vô cớ gán cho mình, chỉ có cọ xát một lúc mà lòng bàn tay đã bị mài trầy da rồi.

Hơn nữa, sao mà lâu quá vậy.

Vì ở trong nước nên vết tích trên tay nhanh chóng đã bị dòng nước cuốn sạch, nhưng dù đã rửa sạch rồi thì Nha Thấu vẫn thấy xấu hổ cùng cực.

001 cứ ghé vào tai cậu mà gào:【Lập tức! Lập tức! Tôi phải lập tức đề nghị với Hệ thống Chủ lắp một cái thiết bị che chắn trên người ký chủ mới được!】

【Tại sao cứ nhằm vào cải trắng vậy hả! Tại sao!!】

Chỉ riêng cái thứ mà Criller muốn ký chủ nắm lấy ban nãy thì việc này đã hết sức cấp bách rồi!

Sao lại có nhiều kẻ thèm muốn bắp cải trắng phỉ thúy vậy, muốn đề phòng cũng không nổi!

Bé xinh đẹp sắp bị bắt nạt thành ra cái dạng gì rồi!?

Chỉ cần nghĩ lại thôi là 001 đã sắp tức chết rồi, lập tức cùng chung mối thù với Hệ thống Tình Yêu cũng đang nhăn nhó khó coi.

Tay Nha Thấu không chỉ đau mà còn tê nữa, nhìn chỗ xước da trong lòng bàn tay mình, cậu chỉ muốn đấm cho Criller mấy cái.

【Xong rồi, mặc dù chỗ này tối om nhưng tôi cũng đoán được Criller vừa làm gì, rõ ràng tôi chỉ là một khán giả trong khu Trốn thoát Kinh Hoàng thôi mà, từ khi nào lại sa đọa thế này!】

【Nhóc con nhà ngươi có làm nổi không vậy, sao lại dùng mỗi tay? Chân cũng được mà, đôi chân thon dài xinh đẹp nhường kia chẳng phải thích hợp nhất là để gác trên vai à!?】

【Lần đầu vào, xem một lúc thì thấy streamer phòng này cũng khá thú vị, cảm giác độ thiện cảm của NPC với cậu ta chắc phải cao lắm, lâu rồi mới gặp streamer kiểu này, thú vị ghê.】

Vỏ sò này là do Criller biến ra, ít nhất phải to gấp đôi cái lần trước, mà nhân vật chính trong chuyện vừa rồi lại đang ngồi yên bên trong, tựa vào vỏ sò.

Chẳng biết hắn đang nghĩ gì, sau khi mất thị giác rơi vào bóng tối vô biên, xung quanh toàn là vật chết vô tri, chỉ có thiếu niên tràn đầy sức sống cách đó không xa là đang không ngừng tỏa ra mùi hương quyến rũ.

Nha Thấu vẫn thấy tay mình chưa sạch, cậu tránh chỗ trầy da, cẩn thận rửa lại tay lần nữa.

Làm sao bây giờ? Cậu cảm thấy nước biển ở đây cũng chẳng sạch nữa rồi.

Nha Thấu: QAQ

Criller tiến lại gần, nắm chính xác lấy tay thiếu niên rồi nhìn chằm chằm một lúc lâu.

Nha Thấu vừa thấy tên Người cá đuôi bạc này là nghĩ đến việc hắn làm lúc nãy, không chỉ nắm tay cậu mà lúc làm cái chuyện đó còn không ngừng khàn giọng gọi tên cậu nữa. Lúc này lại bị hắn nắm lấy tay, cảm xúc xấu hổ lẫn bực tức lần lượt trào dâng, đầu óc cũng bị đứng máy theo.

Dù cậu có giãy giụa thế nào, nếu Criller không muốn buông tay thì cậu cũng hoàn toàn không thể thoát ra được, có khi còn khiến tình hình trở nên tồi tệ hơn.

Thậm chí Nha Thấu còn nghi ngờ rằng ngay từ đầu, việc cậu thoát khỏi vòng tay hắn cũng là do hắn cố ý. Hắn thả cậu ra chỉ để thưởng thức dáng vẻ cậu vùng vẫy mà không thể trốn thoát, đồng thời tận hưởng kh*** c*m đi săn thôi.

Suy đoán này quả thực rất phù hợp với tính cách cực kỳ xấu xa của Criller.

"Anh còn định làm gì nữa?" Giọng thiếu niên nghe hơi hoảng.

Đợt đ*ng d*c đầu tiên đã qua, giờ Criller bình tĩnh hơn vừa nãy nhiều. Hắn cúi đầu ngửi ngửi, mùi của hắn đã át mất nên hắn không ngửi thấy mùi máu tươi, giọng nói thoáng lộ vẻ không chắc chắn hiếm thấy: "Bị trầy da à?"

Đây không phải nói nhảm hả?

Nhân lúc Criller không để ý, Nha Thấu trừng mắt với hắn một cái. Sau đó thấy hắn ngẩng đầu lên thì không dám trừng nữa, khẽ cựa bàn tay đang bị Criller nắm chặt: "Anh buông ra trước được không? Đau."

"Ừm." Criller buông tay cậu ra: "Ngồi vào bên trong đi, ta bôi thuốc cho."

Nghe vậy, Nha Thấu hơi kinh ngạc liếc hắn một cái.

Cậu vẫn nhớ lúc mới xuống nước, Nhiên Thanh từng nói Criller sẽ không bao giờ tự tay bôi thuốc cho người khác.

Thấy thiếu niên không phản ứng, Criller dứt khoát cúi người vòng tay qua khuỷu chân cậu rồi bế cả người cậu lên.

Nha Thấu bám vào vai hắn, cả người cứng ngắc, sợ thứ gì đó lại chọc tới.

Criller nói: "Hôm nay không làm em."

Nghe câu nói sau cùng của hắn, đồ ngốc khẽ chớp mắt, thầm mừng rỡ trong lòng, song vừa mới vui được lúc thì liếc thấy đống bình luận trong phòng livestream.

【Đồ ngốc Nha Nha để mẹ phiên dịch cho con hiểu: Hôm nay không làm con không có nghĩa là ngày mai hắn không làm con.】

【Mùa sinh sản của người cá kéo dài lâu lắm đấy cục cưng, nếu là ngày mai, người cá nhịn một ngày thì chậc chậc chậc, chắc cục cưng sẽ khóc lâu lắm nhỉ?】

Nha Thấu: !!!

Toàn là mấy cái gì thế!

Bé xinh đẹp trắng trắng mềm mềm được ôm vào trong ngực, lúc nói chuyện còn mang theo mùi thơm, cậu chần chờ hỏi hắn: "Vậy ngày mai thì sao?"

Một câu hỏi ngây thơ làm sao, con mồi ngây thơ vẫn đang hỏi thợ sẵn đã bắt được mình rằng sẽ ăn cậu khi nào, còn cố tỏ ra yếu ớt để cho thợ săn mềm lòng.

Criller không nói gì, chỉ đưa ra một câu trả lời mơ hồ: "Không phải em muốn ta theo đuổi em trước sao?"

Lời vừa dứt, một chiếc bình nhỏ màu trắng sứ xuất hiện trong tay hắn.

Chẳng biết dùng cách gì mà lúc Criller mở nắp, chất lỏng bên trong không chảy ra ngoài.

Criller dùng ngón tay chấm một chút rồi nắm lấy tay thiếu niên lần nữa, hắn nhíu mày quan sát cái gì đó, không có động tác tiếp theo.

Cho dù trước đó hắn có tỏ ra ung dung cỡ nào thì cũng không thể lờ đi sự thực là hiện giờ hắn không nhìn thấy gì.

Có vẻ như Criller không tìm thấy vết thương của cậu. Nha Thấu dùng tay còn lại nắm chặt áo mình rồi thầm đánh giá tình hình hiện tại.

Có thể dễ dàng xác định phương hướng của cậu, nắm chuẩn lấy tay cậu nhưng lại không tìm được vết thương.

Hoặc có lẽ không phải không tìm được vết thương mà là vì không có máu chảy ra nên hắn không thể xác định vị trí vết thương.

Hơi khó tin nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng có thể hiểu được.

Nha Thấu cẩn thận quan sát Criller, thấy vẻ mặt hắn vẫn như cũ thì hơi chần chờ.

Giờ nên nói gì nhỉ? Có cần nhắc nhở không? Hay nói thẳng để cậu tự làm?

Nhưng nếu nhắc thì liệu có bị người vốn kiêu ngạo như Vương Người cá nghĩ là đang bị mỉa mai không?

Ngay lúc cậu đang phân vân nên làm thế nào thì bàn tay lạnh buốt vốn đang nắm lấy đầu ngón tay cậu khẽ cử động, sau đó trượt xuống theo ngón tay cậu rồi ấn vào lòng bàn tay cậu.

Đầu ngón tay Criller lạnh buốt, nói đúng ra thì không phải ấn mà cũng chẳng phải sờ, từ cường độ mà nói thì giống nhẹ nhàng v**t v* hơn.

Chỗ ngón tay sờ qua hơi ngứa, Nha Thấu vô thức muốn rụt tay về song lại bị Criller nắm chặt.

Hắn đã xác định được vết thương ở đâu rồi, giờ đang dùng ngón tay chấm thuốc kia từ từ m*n tr*n chỗ bị trầy.

Thuốc không kích ứng, ngoài cảm giác mát lạnh ra thì rất dễ chịu, không hề thấy châm chích gì cả.

Hơn nữa còn không phải màu xanh lá cây.

Màu sắc mới là điều khiến Nha Thấu sốc nhất, tầm mắt cậu cứ bám theo chiếc bình sứ trắng nhỏ kia, cho đến khi Criller lên tiếng cậu mới thôi không nhìn theo nữa.

"Thực sự chỉ là đến ở cùng ta thôi à?" Criller vẫn nhớ lời thiếu niên nói với mình lúc mới đi vào.

Nha Thấu gật đầu, nghĩ đến chuyện Người cá đuôi bạc này không nhìn thấy lại ngoan ngoãn lên tiếng đáp: "Ừm ừm."

Cậu không chỉ thích dùng trợ từ ngữ khí cuối câu mà còn thích ừm ừm hai tiếng khi trả lời, chất giọng ưu việt, lọn tóc ngốc nghếch trên đầu lơ lửng trong nước trông còn bồng bềnh hơn cả lúc trên bờ, khiến người ta có cảm giác cậu đang lắng nghe rất chăm chú vậy.

Criller nhếch khóe miệng, song lại nhanh chóng mím xuống: "Ai bảo cậu đến?" Hắn đang bôi lại thuốc lần hai cho Nha Thấu, không chờ thiếu niên trả lời đã hỏi thẳng: "Kaluya?"

Ở dưới đáy biển, số người thiếu niên biết có thể đếm trên đầu ngón tay, Nhiên Thanh và Edgar thì không có khả năng, vậy thì chỉ còn một người cuối cùng.

-- Phù thủy Kaluya.

Hắn cúi đầu xuống, đôi mắt mất tiêu cự không có chút ánh sáng nào, lúc này cũng không nhìn ra được cảm xúc gì.

Chẳng biết tại sao mà thái độ của Kaluya với thiếu niên thay đổi rất nhanh, nên bà ấy giao một số việc cho cậu cũng không phải không có khả năng.

Nha Thấu do dự không biết nên mở miệng thế nào, cuối cùng đành phải "ừm" một tiếng.

Tiếng "ừm" này của cậu khiến động tác của Criller dừng lại mấy giây, rồi lại như không có chuyện gì mà tiếp tục bôi thuốc cho cậu, một lúc sau, hắn đột nhiên nói: "Ta còn tưởng là em tự muốn đến ở cùng ta nữa chứ."

Nha Thấu cúi đầu thấp hơn nữa, rầu rĩ nói: "Sao anh biết là Kaluya bảo tôi đến?"

"Khó lắm sao?" Criller hỏi ngược lại: "Người cá em quen biết không nhiều, mà người biết chuyện ta mù chỉ có mình Kaluya."

Hình như đúng thế thật, thiếu niên sắp xếp lại mối quan hệ trong đó mới hiểu ra.

"Chuyện ta bị mù là cơ mật tối cao, ngoài ta ra thì chỉ có hoàng thất Đông Tây bộ và Kaluya biết."

Tộc Người cá chia thành Đông bộ và Tây bộ, mỗi bộ đều có hoàng thất riêng, họ sẽ chọn ra thành viên hoàng thất có thực lực tổng hợp mạnh nhất để làm Vương Người cá mới.

Vương Người cá che chở cho tộc người cá, bị mù định kỳ là điểm yếu lớn nhất của hắn, cũng là cơ mật tối cao.

Giọng Criller rất trầm: "Nếu bị kẻ râu ria biết được, bọn ta sẽ diệt trừ tận gốc."

Hắn nhấn mạnh bốn chữ cuối cùng làm Nha Thấu rùng mình.

"Người chết không biết nói, là cách khống chế tốt nhất."

Criller vẫn đang xử lý vết thương cho cậu, động tác rất nhẹ, nhưng lời nói lại tàn nhẫn máu me, dọa cho sắc mặt thiếu niên tái nhợt.

Cậu bị mấy lời của Criller dọa đến tê cả da đầu.

Bé xinh đẹp ngồi trong vỏ sò mềm mại, tý chân mảnh mai, lưng thẳng tắp, vẻ mặt hơi cứng ngắc, một tay nắm chặt vạt áo của mình, run rẩy nói: "Vậy anh có giết tôi không?"

Gì đó? Chẳng ai nói với cậu đây là cái hố cả!

NPC trong phó bản S+ này đều thích bẫy người khác như vậy hả?

Vì đang bôi thuốc nên hai người rất gần nhau, khác với thân nhiệt thấp của Người cá, nhiệt độ cơ thể của thiếu niên vô cùng ấm áp, hai chân cậu từ từ co lại.

Criller rất muốn biết thiếu niên bây giờ trông ra sao, có phải cả người chỗ nào cũng đang đỏ ửng hay không.

Hắn không tiếp lời ngay, Nha Thấu cũng đang căng thẳng chờ hắn đáp lại, hai người im lặng giằng co.

Cuối cùng cũng có một bên chịu thua, Criller xoa mày: "Không đâu."

Kaluya dám nói chuyện này với Nha Thấu là vì đoán chắc Criller sẽ không làm hại cậu.

Nha Thấu thở phào nhẹ nhõm, hai chân căng cứng cũng thả lỏng xuống, hãm trong tấm nệm mềm mại trông giống như một món điểm tâm ngon miệng.

"Nếu không phải tự em muốn đến vậy em đi đi." Criller chậm rãi lên tiếng, ngừng chút giữa câu rồi mới nói tiếp.

Nha Thấu mở to mắt.

Đùa gì vậy! Cậu bị rơi vào hố thì thôi, còn chưa lấy được thứ mình muốn đã bị đuổi đi, vậy chẳng phải uổng công lọt hố hả?

"Tôi không đi đâu." Cậu quả quyết từ chối.

Criller cúi đầu, dù không nhìn thấy nhưng hắn vẫn biết thiếu niên đang ở đâu: "Tại sao?"

Đầu óc Nha Thấu xoay chuyển cực nhanh, kiên trì nói bừa: "Tôi đã hứa với Kaluya rồi, nếu cứ vậy mà đi thì sẽ khó giải thích với bà ấy lắm."

"Ta sẽ không để bà ấy biết đâu."

Sao mà không biết được chứ, nếu không ở bên Criller thì "Lời hứa của phù thủy" sẽ không thể kích hoạt được, mấy cái này hệ thống có thể phát hiện ra được hết.

Criller quay đi, đây không phải là câu trả lời mà hắn muốn nghe: "Em không muốn thì ra ngoài đi."

Người gì vậy không biết!

Nha Thấu vất vả lắm mới nén nỗi xấu hổ vừa rồi xuống được, bây giờ lại sắp bị Criller làm cho tức chết rồi, nói thật cũng không xong, chẳng biết chạm phải điểm nào mà con cá thất thường khó đoán này lại đột nhiên như đổi tính ấy.

Cứ như thể người vừa dùng tay cậu rồi gọi tên cậu không phải Criller vậy.

Sắc mặt thiếu niên đỏ bừng, lông mi chớp chớp, cậu cắn môi, nhỏ giọng mắng: "Đồ cặn bã!"

Criller: "...?" Hắn nhíu mày: "Gì cơ?"

Lưng Nha Thấu tựa vào vỏ sò, cổ thon dài trắng nõn, do cảm xúc dao động quá mạnh nên đôi mắt cậu mở to tròn xoe.

Cậu cố nén cảm giác xấu hổ từ đáy lòng dâng lên, ngón chân co lại, giọng điệu mang vẻ trách móc: "Kiểu như anh ở thế giới bọn tôi chính là đồ cặn bã."

【Đồ cặn bã kéo quần lên là đi luôn, nghĩ lại quả thực khá hợp.】

【Tóc bạc là gu mị. Thế mà ta cược ngươi đó Criller, lại còn trông chờ ở gần có lợi thế hơn, nào ngờ ngươi tự chèo thuyền càng lúc càng xa, ngươi lại đang nổi điên cái gì đó! Ngươi biết cách làm rồi còn gì, vậy mà ta cứ tưởng ngươi đã khá lên rồi chứ!】

【Vợ đáng yêu nhu mì quá đi mất, ngày mai anh nhất định sẽ không kéo quần bỏ đi đâu, anh sẽ 'làm' vợ yêu thêm lần nữa hì hì.】

"Hơn nữa sao lúc nãy anh không nói chuyện với tôi?"

Đề tài đột nhiên chuyển hướng.

Criller: "Lúc nào?"

Nha Thấu nhìn hắn với vẻ trách móc: "Là cái lúc anh đuổi tên người cá lữ khách kia đi đó."

"..."

Thời điểm đó hắn đã không nhìn thấy gì rồi, biết Nha Thấu đang tìm mình nhưng lại không chịu gặp cậu, giải quyết xong rắc rối cũng vội vã bỏ đi.

Mà bây giờ lại bị thiếu niên nắm lấy điểm này, tình thế lập tức chuyển thành cậu chất vấn Criller.

Criller thở mạnh ra rồi hít một hơi thật sâu: "Xin lỗi."

Đây là lời xin lỗi hiếm hoi của hắn, không chỉ xin lỗi cho chuyện thiếu niên vừa nói, mà còn xin lỗi cho những gì hắn từng nói lúc mới gặp cậu.

Hắn ngồi ở vị trí người cầm quyền lâu rồi, cần phải lo toan đủ thứ chuyện, hơn nữa do những trải nghiệm từ thuở nhỏ nên không quen để lộ bất cứ điểm yếu nào ra ngoài, cũng không thích bất cứ điều gì vượt ngoài tầm kiểm soát, mà mù lòa lại chính là điều mất kiểm soát lớn nhất.

Dưới sự va chạm của các luồng nhiệt bên trong cơ thể, mắt bị mù, không thể khống chế năng lực một cách hoàn hảo, những điều mất kiểm soát này đều sẽ trở thành những đòn trí mạng nếu gặp phải tập kích.

Rất chật vật, những lần mất thị lực lặp đi lặp lại này đều đang nhắc nhở hắn về những chuyện từng gặp phải trên bờ trước kia.

Kể cả giờ đây việc bị mù đã không còn ảnh hưởng đến việc hắn cảm nhận cảnh vật chung quanh, kể cả giờ đây ra ngoài trong thời điểm bị mù cũng không bị ai nhận ra điều khác thường thì vẫn không thể nào lờ đi màu mắt thay đổi do bệnh tật hay đôi mắt vô hồn được.

Quả nhiên là-- "Sự trừng phạt của thần biển".

Criller quay đầu sang: "Không đi thật à?"

Nha Thấu gật đầu: "Không đi." Dù sao hôm nay cũng sẽ không đi.

"Được."

...

Sau khi hắn đồng ý, bầu không khí cuối cùng cũng bắt đầu chuyển biến tốt đẹp, nhưng Nha Thấu luôn cảm thấy Criller còn rất nhiều lời chưa nói.

Sau khi bình tĩnh lại, Nha Thấu phát hiện Criller rất mâu thuẫn với chuyện bị mù, mà nơi cậu ở hiện giờ hình như là cung diện mà Criller từng ở hồi nhỏ.

Lý do hắn đến đây dường như đã có lời giải thích.

Nha Thấu tính toán thời gian, giờ mới là hai giờ chiều, cậu còn phải ở lại đây một thời gian nữa.

Criller gối đầu lên đùi cậu, sau khi rời khỏi chủ đề kia, hắn lại khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, chuyển biến nhanh tới nỗi làm Nha Thấu không kịp phản ứng.

Hắn nắm lấy bàn tay thiếu niên từng nắm cái kia của hắn, thong thả nói: "Chỗ này toàn mùi của ta."

Nhận thức này khiến hắn thấy sung sướng vô cùng.

Nha Thấu quay đầu hừ hừ với 001: "Anh ta không biết xấu hổ, lại còn nhắc trước mặt ta nữa!"

001:【...】

Hệ thống Tình Yêu:【...】

Sau khi biết không kiểm tra được điểm thiện cảm, Nha Thấu làm việc gì cũng cẩn thận hơn hẳn bình thường, lúc này tức lắm mà không dám nói gì, trên mặt không lộ vẻ gì nhưng trong lòng vẫn đang liên tục đánh "Criller" phiên bản nhí.

Phản ứng của thiếu niên quả thực rất thú vị, Criller nghĩ đến vị ngọt mà mình vừa nếm được, đôi mắt vô hồn khẽ híp lại: "Nếu từ trong ra ngoài đều nhuốm hết mùi của ta thì tốt."

Nha Thấu sắp nổ tung đến nơi rồi, giọng cậu cao vút lên: "Anh đang nói cái gì đó! Đừng có nói nữa!"

"Nha Nha không thích à?"

Nha Thấu bật thốt: "Không thích!"

"Anh mà còn bắt ép là tôi sẽ giận đấy."

Criller: "Giận rồi thì sao?"

Nha Thấu hít mũi: "Về lại đất liền, không gặp anh nữa."

Bàn tay đang nắm tay cậu đột nhiên siết chặt, Criller gằn từng chữ: "Nghĩ cũng đừng nghĩ."

Nói đoạn, hắn hôn nhẹ lên khuỷu tay của Nha Thấu: "Sẽ không có chuyện như vậy xảy ra đâu."

Criller không nói rõ chủ ngữ nên không biết chuyện sẽ không xảy ra mà hắn nói là chỉ việc sẽ không chọc giận cậu, hay sẽ không để cậu trở về đất liền.

..

Trong vỏ sò rất thoải mái, bầu không khí cũng không còn căng thẳng như trước.

Criller ngồi dậy để thiếu niên nằm xuống, sau đó biến ra cho cậu mấy viên ngọc trai nhỏ phát sáng, ngoan ngoãn không làm bất cứ chuyện gì khác dưới ánh mắt cảnh giác của cậu.

Chỉ là vây cá vẫn luôn quấn lấy cậu, cái mùi giống chất dẫn dụ kia cũng luôn muốn bao phủ toàn thân cậu như đang đánh dấu vậy.

Nha Thấu vẫn còn nhớ rõ mục đích khác cậu đến đây là gì, đang nghĩ xem nên bắt đầu từ chỗ nào, sau đó cậu kéo Criller: "Tôi muốn ngủ."

Criller: "Vậy thì ngủ đi."

"Không ngủ được, tôi muốn nghe kể chuyện."

Thiếu niên nói xong câu này thì nhìn Criller chằm chằm.

Criller cảm nhận được ánh mắt nóng rực kia, nói: "Chỉ có em bé mới nghe kể chuyện trước khi ngủ thôi."

"Nhưng mà lúc tôi ở trên bờ trước kia cũng có mà." Thiếu niên không vui, lầm bầm nói nhỏ.

Thiếu niên loài người bắt đầu quấy, Criller khựng lại: "Muốn nghe chuyện gì?"

"Gì cũng được." Nha Thấu xê dịch một chút trong vỏ sò: "Truyền thuyết của các anh, hoặc là liên quan đến hoàng thất gì đó."

"Không có truyền thuyết." Criller suy nghĩ một lúc: "Số lượng thành viên hoàng thất không nhiều, tính cả ta thì tổng cộng chỉ có ba người."

À...

Nhân khẩu thưa thớt.

Nha Thấu tò mò: "Hai người còn lại đâu?"

"Hai người kia đều thuộc hoàng thất Tây bộ."

Hắn không mấy khi quản lý chuyện bên Tây bộ, đều do Đại điện hạ bên đó quản lý hết rồi định kỳ báo cáo cho hắn, còn tiểu điện hạ thì Criller chưa từng gặp kể từ lúc cậu ta ra đời.

Criller không nói nữa, Nha Thấu sững sờ: "Hết rồi à?"

"Hết rồi."

Nha Thấu: "Vậy bên Đông bộ các anh thì sao? Chỉ còn mình anh thôi à?"

Criller "ừm" một tiếng: "Chết hết khi cứu ta rồi."

Đề tài đột nhiên trở nên nặng nề.

"... Xin lỗi." Giọng Nha Thấu mang ý áy náy: "Tôi không cố ý."

"Không sao, đã quen rồi."

Lòng Nha Thấu càng thêm áy náy gấp bội, giây tiếp theo, Criller lại mở miệng: "Không thì chủ động hôn ta cũng được."

Bé xinh đẹp lập tức đẩy hắn ra.

Chờ tâm trạng bình ổn trở lại, Nha Thấu mới hỏi nhỏ: "Vậy anh có cái nhìn thế nào về loài người?"

Lời vừa dứt, má đã bị nhéo một cái, Criller nhíu mày: "Sao em hỏi nhiều thế?"

"Vì chuyện tôi nghe hồi nhỏ không giống vậy." Nha Thấu bị nhéo má, giọng nói cũng dinh dính.

Criller híp mắt: "Chuyện gì?"

Nha Thấu kể lại cho hắn nghe câu chuyện cổ tích mình từng nghe hồi nhỏ, lúc Criller nghe đến đoạn nàng tiên cá lên bờ một mình, sau cùng còn hóa thành bọt biển thì cười khẩy một tiếng: "Không bình luận."

"Nhưng hồi nhỏ tôi nghe kể vậy mà." Nha Thấu tò mò: "Thực sự không có người cá nào lên bờ hả?"

"Không có."

Nha Thấu ỉu xìu: "Ồ."

Criller xoa má cậu: "Nhưng trên bờ quả thực có người cá."

Hả?

Không có người cá lên bờ, nhưng trên bờ lại có người cá, mâu thuẫn ghê.

Criller: "Họ bị bắt lên bờ."

"Được rồi, kể xong rồi, mau ngủ đi."

Nha Thấu vẫn chưa từ bỏ ý định, quay lại câu chuyện cổ tích ban đầu: "Vậy nếu là anh thì sao? Anh sẽ làm thế nào?"

Là cầm dao đâm hoàng tử hay chọn hóa thành bọt biển khi mặt trời lên.

Criller không hề suy nghĩ đã đáp: "Đều không."

Nha Thấu: "Hả?"

"Ngay từ ban đầu, ta sẽ không lên bờ vì một con người."
 
Vì Run Tay Nên Cộng Hết Điểm Vào Sắc Đẹp Rồi
Chương 102


Edit: Lune

Giọng Criller nghe hơi trào phúng, ngữ điệu lúc nói câu này chẳng hề chập trùng nhưng lại chắc nịch cực kỳ, làm Nha Thấu chẳng biết nên tiếp lời thế nào.

Thái độ của hắn đã cho thấy rõ, hắn sẽ không lên bờ vì bất cứ người nào.

Nghĩ lại cũng phải, tộc Người cá hình như đều rất ghét lên đất liền, câu chuyện cổ tích cậu nghe từ nhỏ cũng không thích hợp để áp dụng lên người họ.

Criller sờ tới sờ lui, có vẻ hắn rất thích má của thiếu niên, mềm mềm, có thịt nhưng không béo, bóp nhẹ là lõm vào thành một cái hố nhỏ, cảm giác sờ vào thích vô cùng.

Nha Thấu bị hắn bóp lâu đến mức hơi khó chịu, cậu đẩy cánh tay hắn ra, chẳng những không đẩy ra được mà còn sờ thấy cơ bắp nhấp nhô trên cánh tay hắn, cảm giác hắn chỉ cần một tay là có thể dễ dàng nhấc bổng cậu lên được ấy.

Cậu thoáng ủ rũ, mặt hơi xị xuống, nói như đang lầm bầm: "Thế thì thôi vậy."

"Chuyện em nghe hình như hơi khác."

Nha Thấu ngước mắt lên rồi lại nhanh chóng cụp xuống: "Khác chỗ nào? Anh có phải con người đâu, anh biết gì chứ."

Criller không giải thích mà chỉ đáp thuận theo lời cậu: "Ừ, ta không phải con người."

Ý hắn là dựa theo mối quan hệ vô cùng khốc liệt giữa hai tộc, trong những câu chuyện cổ tích kể cho trẻ con nghe thì cũng sẽ chỉ miêu tả bọn hắn thành quái vật biển đáng sợ cản trở hành trình của tàu thuyền, hại mạng người.

Bóp méo từ căn bản, đây mới là mục đích của họ.

Câu chuyện cổ tích thiếu niên kể khá đặc biệt, chỉ là dưới bối cảnh chung này lại trở nên quá ngây thơ và đơn thuần.

Nha Thấu xoa cái mũi ửng đỏ của mình, cậu định nói gì nữa thì bị Criller cắt ngang.

"Từ bỏ đuôi cá, vứt bỏ giọng nói, đi đứng trên bờ lại đau như dao cắt, những hành động này đều không hề khôn ngoan." Khóe miệng Criller khẽ nhếch: "Đây toàn là chuyện không thể."

Nha Thấu nhìn hắn tỏ ra khó hiểu: "Cái gì không thể?"

Criller: "Phù thủy không thể biến đuôi cá thành đôi chân."

Nha Thấu ủ rũ "ồ" một tiếng, lại nghĩ đến điều gì đó không đúng lắm: "Vậy Kaluya thì sao?"

Căn cứ theo những thông tin cậu tìm hiểu trước đó, Kaluya có thể sống ở nơi như rãnh biển thì rõ ràng bà ấy là người cá rồi, nếu không thể biến đuôi cá thành đôi chân, vậy phải giải thích chuyện đôi chân của bà ấy thế nào?

Cậu nhìn Criller chằm chằm, muốn có đáp án.

Criller im lặng vài giây: "Bà ấy từng bị bắt lên đất liền."

Lời vừa dứt, Nha Thấu đã đoán ra một vài chuyện.

"Phù thủy không thể nhưng con người thì có thể, chỉ là tỷ lệ thành công không đến một phần chục nghìn thôi." Ngón tay thon dài của Criller cong lại: "Từ khi bà ấy trở về, ta chưa từng thấy bà ấy cởi lớp áo choàng ngoài cùng ra."

Nha Thấu nhớ đến sự thù địch của Kaluya với thân phận loài người của mình lúc mới gặp, và cả cái áo choàng màu đen dài từ đầu đến chân kia nữa.

-- Bà ấy đang che giấu dấu vết trên người mình.

Criller cố ý chấm dứt chủ đề này, Nha Thấu cũng không mở miệng nữa.

Tuy giờ cậu đã có thêm rất nhiều tin tức nhưng lại không biết tin nào có ích cho nhiệm vụ cả, Nha Thấu đành phải sắp xếp từng cái một.

Hoàng thất Tây bộ ít ra cũng có hai người, còn Đông bộ chỉ có mỗi Criller.

Người thân của hắn đều đã chết hết trong lúc cứu hắn rồi, lúc Criller bị bắt lên bờ mới chỉ năm tuổi, tức là hắn đã sống một mình trong suốt mười sáu năm qua.

Mà cho dù vậy, hắn vẫn trở thành Vương Người cá, xét ở phương diện này thì quả thực là Criller rất giỏi, bỏ xa cậu cả mấy con phố ý chứ. Nha Thấu chớp mắt, trong lòng thấy khâm phục cực kỳ.

Cảm xúc của thiếu niên thay đổi rất rõ ràng, Criller không cần đoán cũng biết cậu đang nghĩ gì.

Kaluya nhờ thiếu niên ở bên hắn hôm nay, đương nhiên là Criller biết mục đích của bà.

Nhưng...

Criller cảm giác kỹ năng thiên phú của mình đang dần mất khống chế.

"Ngủ đi."

...

Một người một cá đều giả vờ đi ngủ.

Nha Thấu cách Criller một khoảng rất xa, đợi cậu nằm xuống xong, bên tai vang lên giọng nói nghiêm túc của Hệ thống Tình Yêu:【Thiếu chủ, cần tôi bổ túc cho ngài chút kiến thức liên quan đến người cá không?】

"Lúc trước 001 có phổ cập cho ta rồi."

【Không phải những phương diện thông thường.】Hệ thống Tình Yêu nói vô cùng uyển chuyển.

Hệ thống Tình Yêu đã nói như vậy, Nha Thấu từ chối nữa thì không hay lắm, hơn nữa chẳng hiểu sao cậu cảm giác được mấy lời Hệ thống Tình Yêu định nói rất quan trọng.

【Mùi trên người Criller mà ngài ngửi thấy trước đó là thứ chỉ tiết ra khi đến mùa sinh sản. Tộc người cá không đặt tên cho nó nhưng nó gần giống chất dẫn dụ trong ABO, càng nồng thì đại biểu người trong cuộc càng muốn giao phối với đối phương.】Hệ thống Tình Yêu nói:【Giao phối thì không cần tôi giải thích nữa nhỉ?】

Nha Thấu lắp bắp: "Không, không cần."

【Chỉ là mùi này không có gì phân chia A với O gì hết, cùng lắm chỉ dùng để áp chế bên bị chế ngự muốn chạy trốn khi giao phối thôi. Bên trong bụng dưới của người cá là cửa khoang, có thể chứa và giấu ***, lúc chuẩn bị xxx nó sẽ lõm xuống trước để *** có thể thuận lợi thò ra ngoài.】

【Mùa sinh sản thường kéo dài từ 3 đến 5 ngày, sẽ đạt đỉnh cao nhất vào ngày thứ hai, lúc này trong đầu người cá chỉ còn mỗi việc giao phối với đối phương, làm đối phương mang thai thôi.】

Nha Thấu trợn to hai mắt: "Nghe sợ thế."

May mà cậu không sinh em bé được.

【Ừm, nên tôi nói với thiếu chủ những điều này là mong ngài hãy tự bảo vệ mình cho tốt.】

Trong bóng tối, hình như người cá đuôi bạc kia đang lại gần từ phía sau.

Vỏ sò rất to, nhưng Criller lại cứ chen về phía cậu.

Thiếu niên loài người mà hắn mang về thơm chết đi được, chỉ nằm cạnh một lúc thôi mà cái mùi hương quyến rũ kia cứ không ngừng dụ dỗ hắn.

Tính cả đuôi thì gần như dài gấp đôi thiếu niên, giờ được ôm cậu vào lòng, tâm trạng người cá đuôi bạc cực kỳ vui vẻ.

Nếu thiếu niên chủ động bám dính lấy hắn giống bạch tuộc nhỏ như lúc đầu thì càng tốt.

Hắn càng dán sát vào, Nha Thấu sắp bị hắn chen ra đến rìa rồi, cái mông mấp mé ở mép vỏ sò, ngón tay trắng nõn chống lên ngực Criller ngăn hắn tiến lại gần, lại bị hắn cầm lấy kéo xuống, trở thành thứ duy nhất chắn ngang giữa hai người.

【Không quan tâm đến cốt truyện, chỉ thích xem bé xinh đẹp bị bắt nạt thôi hì hì.】

【Hết cách rồi, Boss mấy phó bản trước bị nhỏ tóm chặt, đừng nói là bắt nạt, cuối cùng còn cam tâm tình nguyện thả em ấy đi kìa. Nhưng ấn tượng đầu tiên của tôi là Criller không phải hạng hiền lành gì, có khi lại thành người tạo ra bước ngoặt đầu tiên cũng nên, muốn thấy vợ bị đè xuống làm quá hu hu.】

【Giai đoạn này mà người cá không làm thì sẽ bị nghẹn hỏng mất đúng không? Bé con chịu nổi "thằng nhỏ" của hắn không vậy? Hu hu hu.】

Vảy ở đuôi cá hơi hé ra, chỗ vốn trơn nhẵn trở nên gai cực kỳ, đây là dấu hiệu quan trọng của người cá trong mùa sinh sản.

Đuôi cá đã chen g*** h** ch*n thiếu niên, còn muốn men theo đùi mà quấn lên, cọ làm chân cậu đau ơi là đau.

Criller vươn cánh tay ôm thiếu niên vào lòng, sau đó lăn trở lại vào sâu bên trong vỏ sò, tiện thể đóng vỏ sò lại.

Sau khi mất thị lực, Criller chỉ muốn vùi đầu vào cổ thiếu niên, môi không ngừng m*n tr*n làn da mềm mại kia.

Hắn rất thích gáy của cậu, hết hôn rồi lại l**m chỗ đó.

Hệ thống Tình Yêu đột nhiên xen vào một câu:【Vì gần giống chất dẫn dụ nên người cá cũng rất thích cắn gáy của bạn tình, có điều do không có tuyến thể, mà người cá trong mùa sinh sản thường dễ mất khống chế nên cũng có trường hợp gáy bị cắn nát.】

Nha Thấu: !!

"Anh, anh buông ra."

Cậu vội vàng che gáy mình, hít sâu một hơi mới rặn ra được một câu: "Không phải anh nói là ngủ à?"

Criller không nói gì.

Nha Thấu quay mặt đi không muốn nhìn hắn nữa, giọng hơi run run, cậu cố nén nỗi xấu hổ rồi nói: "Không phải anh nói sẽ không làm tôi à?"

Trong đầu cậu hiện giờ toàn là mấy lời Hệ thống Tình Yêu vừa nói, dù là do thời gian hay mục đích gì thì đều khiến cậu không chấp nhận được.

Ba đến năm ngày, cậu sẽ hỏng mất.

"Chỉ ôm em thôi." Criller trầm giọng nói: "Nếu ta muốn làm thì Nha Nha có trốn cũng không thoát đâu."

Criller cảm nhận được nhịp tim không ổn định của thiếu niên trong bóng tối: "Ngày mai đừng để ta bắt được."

Nha Thấu xấu hổ: "Ngủ!"

Trong bóng tối vang lên tiếng "ừm", hắn ôm thiếu niên vào lòng, như thể xác nhận điều gì đó mà hỏi: "Em có rời khỏi đây không?"

Nha Thấu lắc đầu: "... Không."

Hình như Criller có cười một tiếng, hoặc cũng có thể chỉ là phát ra tiếng không rõ nghĩa, nhưng điều này đã không còn quan trọng nữa.

Cậu càng lúc càng buồn ngủ, mí mắt díp lại, cuối cùng không chịu nổi nữa mà ngủ thiếp đi, trong lúc mơ mơ màng màng hình như còn nghe thấy tiếng thông báo của hệ thống.

...

Cậu không biết mình đã ngủ bao lâu, trong lúc ngủ, cậu cảm thấy trước mắt mình rất sáng, mí mắt mỏng không thể che hoàn toàn ánh mặt trời, rất khó chịu.

Nha Thấu giơ tay lên che mắt, muốn đợi cho mắt thích ứng với ánh sáng rồi mới dậy.

Đột nhiên, đầu óc còn mơ màng do vừa mới ngủ dậy bắt đầu hoạt động, bé xinh đẹp đột ngột bật dậy, lại bị ánh sáng chói mắt k*ch th*ch mà ngã trở lại.

Sao dưới đáy biển lại có ánh nắng chói mắt như vậy?

Trước khi ngủ, cậu còn ở với Criller trong cung điện tối đen mà, nên không thể nào có ánh nắng được.

Vậy giờ cậu đang ở đâu?

Trong lòng bỗng dấy lên nỗi lo lắng với chuyện chưa biết sắp tới, mắt tạm thời vẫn chưa mở ra được nên cũng chưa thể phán đoán được tình cảnh của mình lúc này.

Bé xinh đẹp ngồi trong vỏ sò, cậu cúi đầu quay lưng về phía mặt trời, mái tóc mềm mại lên xuống lắc lư trong nước theo từng nhịp thở. Dưới mái tóc là cái cổ mảnh khảnh trắng nõn, được nắng chiếu rọi nên trông cậu càng trắng hơn, vừa mềm mại lại vừa yếu ớt.

Làn da sau gáy kéo dài xuống rồi dừng ở viền cổ áo, bóng tối bí ẩn bên dưới càng gợi lên sự tưởng tượng vô hạn của người ta.

Đầu ngón tay vẫn ửng đỏ, chỉ là không còn ấm áp như trước, như thể nằm cùng Criller lâu quá nên cũng nhiễm tập tính của hắn, sờ vào thấy lạnh buốt.

Mắt hơi khó chịu, ngón tay khẽ che lên mí mắt.

Nha Thấu bỗng hiểu được phần nào cảm nhận của Criller, tại sao hắn vẫn còn khúc mắc với việc mù lòa như vậy. Bởi vì đột nhiên không nhìn thấy gì quả thực là một chuyện làm người ta hoang mang tột độ. Chẳng bắt được cũng chẳng sờ được, không thể xác nhận hoàn cảnh mới có an toàn với mình hay không.

Cậu nhắm mắt lại, muốn xác nhận xem Criller có ở đây không nên khẽ gọi: "Criller."

Không ai đáp lại.

Hình như Criller không có ở đây, điều này khiến Nha Thấu càng hoảng hơn, cậu đành phải cầu cứu 001: "Giờ ta đang ở đâu?"

【Vẫn ở trong cung điện, chỉ là...】001 suy nghĩ một lúc nói:【Nhưng không phải cung điện ban đầu.】

Nó bổ sung:【Nhưng xét đến hiện tại thì ngài vẫn an toàn.】

Mấy lời này của 001 khiến đầu óc của đồ ngốc quay cuồng, cậu chẳng còn mấy sức lực để suy nghĩ nữa, sau khi được 001 trấn an thì mới bình tĩnh lại phần nào.

Sau khi mắt thích ứng với ánh sáng bên ngoài rồi, Nha Thấu bỏ tay ra, ngẩng đầu quan sát hoàn cảnh xung quanh.

Vẫn là cung điện đó, cậu cũng vẫn ngồi trong vỏ sò khổng lồ, chỉ là không thấy bóng dáng Criller đâu nữa.

Hơn nữa vị trí của cậu cũng đã được thay đổi, chẳng biết vỏ sò đã được chuyển đến bên cửa sổ từ lúc nào.

Cửa sổ của tộc Người cá không phải bằng kính mà giống như tấm lụa họ tự dệt hơn.

Nha Thấu nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, ánh nắng dưới biển rực rỡ chói mắt, điều này vô cùng không hợp với đáy biển, khiến mọi thứ cậu nhìn thấy bây giờ trở nên cực kỳ quái dị.

Mà ánh nắng chỉ chiếu vào mỗi pchỗ cậu đang ngồi bên cửa sổ, còn những chỗ khác vì quá xa nên vẫn tối thui.

Cả cung điện này chỉ có chỗ cậu là có ánh sáng.

Giống như ánh đèn trên sân khấu kịch, còn cậu trở thành nhân vật chính của vở kịch hỗn loạn này.

Quan trọng nhất là phòng livestream vốn luôn nhộn nhịp cũng ngừng hiện bình luận mới.

Nha Thấu dằn sự hoang mang trong lòng cùng nỗi khủng hoảng mà những sự việc quái dị bất thường này mang lại xuống, cố gắng hết sức để bình tĩnh lại, nghĩ xem giờ nên làm gì.

Ánh mắt cậu đảo quanh một lượt, nhờ nguồn sáng chỗ mình để nhìn kỹ lại lần nữa.

Xung quanh là một mảnh hỗn loạn, ngọc trai rơi vãi khắp nơi, nôi và đồ chơi của em bé vứt bừa bãi một bên, trông cứ như cung điện này vừa trải qua một trận đại chiến vậy.

Mà những cái nôi quen thuộc kia nhìn còn rất mới, không có dấu vết bị nước biển làm mục nát như cậu từng thấy trước đó.

Tình huống hiện giờ là thế nào?

Còn Criller đi đâu rồi?

Nha Thấu vừa chống tay định bò xuống thì bỗng nghe thấy có tiếng vỡ vụn của thứ gì đó vang lên trong bóng tối.

Có người!

Hoàn cảnh vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, thiếu niên còn chưa biết tình hình hiện tại thế nào, thấy vậy thì cả người lập tức căng cứng hết lên, bàn chân vừa mới chạm đất lập tức rụt về, ngón chân cuộn tròn lại, cả người co rúm lại như con tôm nhỏ.

【Sức tấn công của đối phương có vẻ khá mạnh.】001 nhìn báo cáo kiểm tra được, giọng điệu có phần nghiêm trọng.

Nghe 001 nói, Nha Thấu chớp mắt mấy cái.

Giờ cậu đang ngồi ở nơi duy nhất có ánh sáng trong cung điện, nếu đối phương có sức tấn công mạnh thì lúc này mình chính là bia ngắm bắt mắt nhất rồi.

Đang nghĩ lung tung thì trong bóng tối lại vang lên tiếng động, hình như có thứ gì đó đâm vào cột, nghe âm thanh thì có vẻ như đâm khá mạnh, thứ trong bóng tối còn nức nở một tiếng.

Rất ngắn, cũng rất non nớt, nghe giống như tiếng trẻ con.

Nhưng ngắn quá nên Nha Thấu không thể xác định được là có phải hay không.

Chưa yên tĩnh được mấy giây thì thứ trong bóng tối kia hình như lại đâm vào cái gì đó, nhưng lần này không phát ra tiếng nức nở như trước nữa.

Có vẻ như nó đang cố gắng chịu đựng, giống như đứa bé mới tập đi đang loạng choạng trong bóng tối nên đâm vào không ít chỗ.

Nha Thấu ngồi đếm, cuối cùng đếm đến lần thứ mười thì thấy nó rốt cuộc không nhịn được nữa mà rên một tiếng đầy đau đớn.

Sau tiếng rên này, trong bóng tối không còn vang lên tiếng động nào, mà thứ kia cũng không tiếp tục di chuyển nữa.

Nha Thấu mím môi, gác lại suy nghĩ rối bời của mình.

Sức tấn công của đối phương khá mạnh, bây giờ mình đang ở nơi duy nhất có nguồn sáng nhưng nó lại không phát hiện ra ngay mà vẫn tiếp tục lần mò trong bóng tối, cả mười lần mà không có lấy một lần đến gần.

Thường sẽ có hai trường hợp: Một là nó không thèm để ý đến mình, cho rằng mình không thể đe dọa được gì đến nó; còn một trường hợp nữa là nó không nhìn thấy cậu.

Nha Thấu khựng lại, đột nhiên nghĩ đến Criller bị mù đã biến mất từ lúc cậu tỉnh dậy.

Sức tấn công mạnh, không nhìn thấy cậu, những điều này đều khớp với hắn, nhưng Criller thời kỳ trưởng thành vẫn có thể bắt được cậu ngay cả khi mù thì không thể nào không nhận ra cậu được.

Cái nôi rất mới, kiến trúc nơi này trông cũng rất mới, giống như mới xây dựng xong từ rất lâu trước đây.

... Rất lâu trước đây?

Trong phút chốc, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, vì phỏng đoán này mà hai mắt thiếu niên trợn to.

Criller thời kỳ trưởng thành có thể nhận ra cậu, vậy còn thời kỳ chưa trưởng thành thì sao?

Nha Thấu tạm thời nén suy nghĩ này xuống, cậu đột ngột đứng lên như muốn chứng minh điều gì đó, làm 001 giật nảy mình.

Cậu hoàn toàn trở thành bia ngắm, chờ trong chốc lát, trong bóng tối vẫn không có bất cứ tiếng động nào vang lên.

Nha Thấu mím môi, khẽ gọi một tiếng rất nhẹ về phía bóng tối, giọng điệu có phần không chắc chắn: "Criller?"

Thứ trong bóng tối vẫn không nhúc nhích, mỗi tội Nha Thấu lại có 001 chẳng khác nào bug này.

001 phát hiện nước bên kia có dòng chảy, điều này có nghĩa là thứ kia đã di chuyển, nó lập tức nói với ký chủ:【Ký chủ, thứ kia có phản ứng.】

Nhưng phản ứng không lớn lắm.

Có vẻ như hiện giờ mình đang bị vây hãm trong một hoàn cảnh khá vô lý, dựa theo mấy hướng dẫn phó bản cậu từng xem qua trên diễn đàn lúc trước thì sinh vật duy nhất trong cung điện này rất có thể là mấu chốt để phá vỡ cục diện.

Có nên đánh cược không đây?

Nha Thấu xuống khỏi vỏ sò.

Cậu không đi giày mà giẫm chân trần trên mặt đất lạnh buốt, nước biển dịu dàng vờn quanh chân cậu, nhẹ nhàng lăn qua lăn lại theo động tác của cậu giống như một vật trang trí.

Nha Thấu đi đến rìa bóng tối, sau khi đã quen với chỗ sáng thì trong bóng tối lại thành nhìn không rõ, cậu thử gọi thêm tiếng nữa: "Criller."

Lần này phản ứng trong bóng tối lớn hơn nhiều, không cần 001 nói thì Nha Thấu cũng nhận ra được.

Những điều này càng chứng minh suy nghĩ của cậu là đúng, Nha Thấu nắm chặt áo mình, nhấc chân bước vào bóng tối.

...

Chờ đến khi quen với bóng tối rồi, Nha Thấu mới phát hiện nơi đây không đáng sợ như mình nghĩ.

Giống hệt cung điện trước khi cậu ngủ, chỉ có vài chỗ bày biện là hơi khác một chút.

Ở đây rải rác nhiều thứ của trẻ con loài người hơn, thình lình xuất hiện ở đây thành ra lại không hợp với chỗ sáng bên kia chút nào.

Mà sinh vật không rõ được 001 đánh giá là có sức tấn công mạnh giờ lại chẳng thấy bóng dáng đâu, Nha Thấu ngạc nhiên hỏi: "Đi rồi à?"

【Không, dưới gầm bàn.】

Cái bàn ở đây không giống trong thế giới loài người, nó cũng được làm từ vỏ sò lớn, chỉ là phía trên được phủ thêm một tấm lụa màu đen, không vén lên thì hoàn toàn không thấy được bên dưới thế nào.

Nha Thấu đi qua, trước tiên là đi một vòng dọc theo mép bàn, đến phía bên kia thì phát hiện ra cái vây màu bạc.

Cái vây vẫn đang run rẩy, chủ nhân của nó dường như đang rất căng thẳng và sợ hãi.

Thú vị ghê, trước giờ toàn là mình sợ ai kia, giờ đến lượt ai kia rồi.

Nha Thấu ngồi thụp xuống, xốc tấm lụa đen lên, lập tức đối diện với một nhóc người cá có đôi mắt đỏ hoe dưới gầm bàn.

Nhìn khuôn mặt thì đúng là Criller thật, chỉ là giờ vẫn chưa nảy nở, trông còn non nớt lắm.

Vảy trên đuôi cá bạc đã bị nhổ sạch, vì vừa nãy đụng lung tung nên giờ đang rỉ máu, nó đang cắn chặt răng nhìn về phía phát ra tiếng động.

Đây là lúc Criller vừa được cứu về, vảy cá bị nhổ sạch không còn cái nào.

Vảy cá có tác dụng bảo vệ cơ thể, giảm lực cản, không có vảy cá sẽ dễ bị vi khuẩn xâm nhập, dần dần sẽ chết.

Cậu không biết cụ thể đã xảy ra những gì nhưng chắc không khác với suy nghĩ của cậu là mấy.

Trong phút chốc Nha Thấu thấy hơi nghẹn lòng, tận mắt nhìn thấy khác hẳn với những gì mình nghe được. Hẳn đây là thời điểm nhóc người cá mới được cứu về, vẫn còn bé, đồng tử cũng chưa đổi màu, váng óng đẹp vô cùng, nhưng bên trong lại đầy hận ý lẫn sợ hãi.

Hắn chưa mạnh như lúc trưởng thành, không nhận ra người tới là ai nên chỉ có thể nhìm chằm chằm về phía này.

Criller hồi nhỏ chưa xấu tính như sau này, trông cậu nhóc thảm đến mức làm Nha Thấu tạm thời không biết phải làm sao.

Nên làm như thế nào đây?

Nha Thấu không rõ lắm.

Nhìn bộ dạng này thì rõ ràng là Criller bé không biết cậu, cho nên đây không phải là Criller trưởng thành bị thu nhỏ lại.

Lúc thiếu niên chưa nghĩ ra thì nhóc người cá đã mở miệng trước, giọng run run hỏi cậu: "Ngươi là ai?"

Nha Thấu khá là khó xử với câu hỏi này, nên trả lời thế nào nhỉ?

Cậu lắp bắp: "Tôi, tôi cũng không biết."

001:【Ký chủ, ngài có thể nói thẳng tên mà.】

Nha Thấu kịp phản ứng, nói tên mình cho nó biết: "Em có muốn ra đây không? Đuôi của em đang chảy máu kìa."

Câu nói này hệt như chọc vào ống thở của nhóc người cá, nó đột ngột tỏ ra hung dữ, quẫy đuôi bỏ chạy, nào ngờ vừa xoay người thì đâm luôn vào cái cột chống bàn, phát ra tiếng rầm rõ mạnh.

Nha Thấu ngây như phỗng: "..."

Cậu lặng lẽ chui vào, ôm lấy nhóc người cá này lên, cố gắng tránh cái đuôi đang bị chảy máu rồi đưa nó ra ngoài.

Đưa ra ngoài rồi Nha Thấu mới thấy hối hận, giờ cậu không có thuốc, Criller bé lại bị thương nặng thế này, mà cậu cũng chẳng có cách nào đổi lấy thuốc được.

Cậu vừa nghĩ xong thì trên bàn lập tức xuất hiện mấy cái chai thuốc, cái vỏ giống y như cái bình sứ trắng mà Criller đưa cho cậu.

Xong rồi, càng ngày càng kỳ quái.

Rốt cuộc bây giờ cậu đang ở đâu?

Nha Thấu định ôm nó về chỗ vỏ sò, nào ngờ nhóc người cá bị đụng ngất giữa chừng tỉnh lại, cảm giác được có người đang ôm mình thì thoáng sửng sốt rồi lập tức giãy giụa muốn xuống.

Criller bé giãy không ra, nó hốt hoảng nhắm thứ ở ngay trước mặt mình rồi cắn một cái.

Thiếu niên đang ôm nó rên khẽ một tiếng, cánh tay thoáng buông lỏng, nhóc người cá lập tức bơi ra ngoài.

Trên cánh tay trắng nõn có thêm một dấu răng rất mờ, Nha Thấu khẽ hít vào một hơi.

Criller bé không nhìn thấy, cũng không biết mình cắn trúng cái gì, chỉ nghe thấy tiếng hít vào của người ôm mình, trong phút chốc nó thấy hơi hối hận, muốn lại gần xem thế nào, ai ngờ bơi xiêu vẹo suýt nữa lại ngã.

Lúc sắp ngã xuống thì được người ta bế lên, lần này thì cậu ta không dám giãy giụa nữa, ngoan ngoãn để người nọ đặt lên bàn.

Thực ra răng nhóc người cá chưa mọc đủ, mà cũng may chưa mọc xong nên Nha Thấu mới không bị đau lắm.

Nhưng mà...

"Sao em lại cắn anh?"

c** nh* giọng chất vấn làm nhóc người cá hơi chột dạ, cái đuôi cá trụi vảy lộ ra ngoài, nó không nhìn thấy, cũng không biết người kia sẽ có cái nhìn thế nào nên muốn co đuôi giấu ra sau.

Nha Thấu đè nó lại: "Nói chuyện."

Criller bé mím môi:

"Bẩn, bẩn lắm."

"... Đừng ôm ta."
 
Vì Run Tay Nên Cộng Hết Điểm Vào Sắc Đẹp Rồi
Chương 103: Cái tên anh trai kia của em rốt cuộc là ai?


Edit: Lune

Toàn thân nhóc người cá đều đang run rẩy, vì còn bé nên cái đuôi mập ú, cánh tay ngắn ngủn cũng mũm mĩm, chọc một cái là lõm xuống thành một cái hõm nhỏ.

Tay với bụng cũng chi chít vết thương to nhỏ, vảy bị nhổ khiến cái đuôi chỗ lồi chỗ lõm không bằng phẳng, cái đuôi mập ú còn đang cố trốn xuống phía dưới.

Nó định chạy nhưng lại bị Nha Thấu túm lấy.

Hai tay cậu vòng qua dưới nách, giữ nhóc người cá ngồi yên trên bàn.

Nhóc người cá hoảng sợ bất an, muốn kìm nén cảm xúc của mình, nhưng trẻ con sao đã làm được, cho nên mọi biểu cảm đều hiện hết lên mặt.

Có cảnh giác với người xa lạ này, còn có đau đớn vì đuôi bị thương lẫn mù lòa, nhưng nhiều nhất vẫn là căm hận và bối rối với việc mất đi thị lực.

Nó há miệng để lộ hàm răng còn chưa mọc đủ, hằm hè với Nha Thấu.

"Không bẩn mà."

Nhóc người cá sửng sốt, trong phút chốc không biết nên thay đổi nét mặt ra sao.

Thiếu niên đột nhiên xuất hiện tiếp tục nói: "Nhưng giờ em phải bôi thuốc trước đã."

Nhìn cách xử lý vết thương trên đuôi và người nó thì hẳn là đã có người bôi thuốc cho rồi, chỉ là nó va đụng lung tung nên khiến máu chảy ra, làm trôi gần như sạch thuốc.

Nhóc người cá là thành viên của hoàng thất Đông bộ nhưng lại ở một mình trong cung điện này, quá kỳ lạ.

Nha Thấu nhìn chằm chằm vào nhóc người cá đang cố gắng tỏ ra hung dữ với mình, tầm mắt dừng trên hàm răng vừa mới cắn cậu một cái.

Cậu đang nghĩ xem hiện giờ mình gặp được Criller 5 tuổi là thời gian quay ngược hay là cái gì khác?

Nhưng nếu là quay ngược thời gian thì sao dưới đáy biển lại xuất hiện ánh nắng chói chang như vậy, tại sao lại đột nhiên xuất hiện thuốc trị thương? Hiện tượng lạ lùng này lẽ ra không nên xảy ra trên dòng thời gian của quá khứ chứ nhỉ.

001 phủ định:【Không phải quay ngược thời gian. Quay ngược thời gian khó lắm, chỉ có một bộ phận nhỏ người chơi mới có khả năng quay ngược một ngày hoặc vài ngày thôi, không có bất cứ người chơi nào có thể quay ngược mười mấy năm thế này.】

【Hơn nữa ở đây có từ trường gây nhiễu, hệ thống không phát hiện được nguyên nhân cụ thể, có điều cảm giác rất giống kỹ năng thiên phú hoặc lĩnh vực do NPC đỉnh cấp triển khai.】

Nó lật tài liệu về Người cá được ghi trong cơ sở dữ liệu:【Trong tài liệu có nói vào thời điểm người cá đ*ng d*c, một số sẽ không thể khống chế được năng lực của mình.】

Cho nên nếu đổi đối tượng thành Criller thì rất có thể hiện giờ ký chủ đang ở trong kỹ năng thiên phú của hắn.

Kỹ năng thiên phú của Criller rốt cuộc là gì?

"Vậy ta phải làm sao mới ra ngoài được?" Nha Thấu nhấc bổng nhóc người cá lên, cái đuôi không còn chỗ náu nữa, bất an vẫy vùng trong nước.

【... Cái này không rõ lắm, chắc phải xem khi nào Criller tự khôi phục thôi.】

Nha Thấu xoay nhóc người cá một vòng để kiểm tra một lượt, cái đuôi mập ú cứng đờ, không dám nhúc nhích gì, thẳng đơ như một con cá bị phơi khô.

Kiểm tra xong, cậu lại đặt nó xuống mặt bàn.

Criller trưởng thành to hơn cậu nhiều, mà Criller 5 tuổi tính cả đuôi mới được hơn nửa mét, đặt trên cái bàn vỏ sò này vẫn còn thừa đống chỗ.

Sự trưởng thành của người cá kỳ diệu ghê.

Giờ cậu đang ở trong kỹ năng thiên phú của Criller, lý trí nói cho cậu biết rằng tất cả mọi thứ trước mặt đều là giả, nhưng nhóc người cá ngoan ngoãn toàn thân đầy vết thương trước mặt vẫn khiến tâm trạng Nha Thấu phức tạp không thôi.

Criller bé bây giờ là một bé con thực sự, bị cậu nhấc lên còn giãy không ra cơ. Nha Thấu không liên tưởng nổi nhóc con này với Vương Người cá đuôi bạc hung tàn có thể hất bay người ta với chỉ một cái quất đuôi sau này luôn.

Ầy, sự mềm lòng chết tiệt này.

Cậu mở cái bình sứ trắng xuất hiện trên bàn ra, bắt chước động tác của Criller lúc trước, dùng ngón tay chấm một tí rồi cẩn thận bôi lên đuôi của nhóc người cá.

Vừa mới chạm vào vết thương, cái đuôi cá vốn cứng đờ lập tức hất ngược lên, vô tình quất trúng tay thiếu niên.

Đuôi và móng tay của người cá là vũ khí săn mồi, dù bây giờ Criller còn bé nhưng không thể coi thường cú hất đuôi bột phát như vậy được.

Da của thiếu niên vốn đã non mềm, cổ tay ăn nguyên cái đuôi vào lập tức đỏ rực lên, cơn đau cũng lan dần ra từ cổ tay.

001 giật mình, vội vàng kiểm tra cổ tay cho ký chủ.

Đúng là trong cái rủi có cái may, vì đuôi của nhóc người cá bị thương sẵn, hơn nữa trước đó còn loạng choạng đâm vào nhiều chỗ nên sức lực đã sớm cạn kiệt, thành thử lực quật của cái đuôi tuy không nhẹ song cũng không mạnh lắm.

001 hùng hùng hổ hổ lấy cái bình sứ bên cạnh bôi thuốc cho ký chủ nhà mình.

Nha Thấu sợ đau, lúc bị đuôi quật trúng thì phản xạ kêu một tiếng.

Tiếng kêu này khiến Criller bé lập tức ngồi im thin thít, trên mặt xuất hiện biểu cảm ngây ra hiếm thấy. Sau khi phản ứng lại thì có vẻ như muốn bơi về phía này, chỉ có điều vừa cử động đã đụng phải vết thương trên đuôi.

"Em không nghe lời gì cả."

Giọng phàn nàn mềm nhũn, kèm theo đó còn có cái chạm nhẹ nhàng và cảm giác mát lạnh trên đuôi.

Nha Thấu chờ cổ tay mình hết đau mới đổi tay khác chấm thuốc, còn cố ý nói với nó một tiếng trước khi chạm vào đuôi cá: "Lần này em đừng có cử động biết chưa?"

Đầu ngón tay mềm mại lướt qua từng vết thương trên người nó, không chỉ đuôi cá mà còn cả cánh tay với bụng nữa.

Người cá nhỏ nằm trên bàn vỏ sò luống cuống tay chân, nó cắn chặt môi, cái đuôi ngoan ngoãn không tiếp tục giãy giụa nữa, dù bị Nha Thấu lật qua để bôi thuốc đằng sau cũng cố gắng nhịn hết sức không để cái đuôi mất kiểm soát.

Do có sự hợp tác của Criller bé nên quá trình bôi thuốc sau đó trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều, bôi xong lần một, Nha Thấu tiếp tục bôi thuốc lần thứ hai cho nhóc người cá.

Đến lần thứ ba, nhóc người cá trên bàn bỗng lên tiếng: "Rốt cuộc anh là ai?"

"Em chưa nghe thấy tên anh bao giờ." Nó có chút mờ mịt.

Khoảng thời gian nó trở về, ngoài việc bôi thuốc ra thì chẳng có một ai dám đến gần nó cả.

Criller bé không hiểu tại sao, từ lúc trở về từ đất liền mình lại trở thành người mà mọi người sợ hãi. Bọn họ ai cũng tránh né nó, đến cả lúc bôi thuốc còn chẳng thèm giả vờ, nó có đau hay không còn phải phụ thuộc vào người đến bôi thuốc cho nó hôm đó là ai.

Bọn họ nói rằng điện hạ bị phế rồi, Vương Người cá đời sau e là sẽ rơi vào tay Người cá ở Tây bộ, còn nói một kẻ một kẻ mù lòa sao có thể giữ được Đông bộ nữa.

Sau khi bị mù, thính lực tốt hơn trước rất nhiều, nhưng cũng chỉ nằm trong phạm vi năng lực của nó thôi, căn bản là những người cá kia không thèm để ý đến việc nó có nghe thấy hay không, bọn họ không ngừng nhắc nhở nó một điều.

—— Nó bị phế bỏ rồi.

Nha Thấu lắc lắc cái tay vừa bôi thuốc của mình, chờ đỡ mỏi chút rồi mới bôi thuốc tiếp cho nó.

Đây là một câu hỏi khá khó trả lời, trước đó không trả lời được là vì cậu chưa biết rõ tình hình ra sao, còn bây giờ đã biết mình đang ở trong kỹ năng thiên phú của Criller rồi, Nha Thấu suy nghĩ một lúc, cuối cùng nói một cách mơ hồ: "Người đến tặng quà cho em."

Vết thương trên người nhóc người cá đều đã được xử lý xong, tuy đôi mắt màu vàng nhạt không có tiêu cự song vẫn cứ cố chấp tìm kiếm chỗ thiếu niên đang ở theo hướng phát ra âm thanh.

Động tác của người đột nhiên xuất hiện này rất nhẹ, lúc bôi thuốc vào đuôi không thấy đau, còn cẩn thận bôi từng chỗ cho nó nữa.

Bôi đi bôi lại không biết mệt.

Hết thảy đều bị phơi bày trước mặt người đột nhiên xuất hiện này, mọi ô uế đều chẳng còn chỗ giấu.

Sau khi được lau rửa sạch sẽ, nhóc người cá lại sạch sẽ tinh tươm, bấy giờ Nha Thấu mới thấy hài lòng chút chút.

"Sao anh lại giúp em?"

Trong bóng tối vang lên giọng nói bối rối lẫn căng thẳng của nhóc người cá, nó không tiếp tục hỏi về thân phận của người kia nữa, giống như cảm thấy những điều này đối với nó đều chẳng còn quan trọng nữa.

Nha Thấu gõ gõ vỏ sò, rất phẳng nhưng lại rất cứng, nằm ở đây chắc chắn là không thoải mái rồi, nghe vậy thì hơi nghiêng đầu: "Anh biết em sau khi trưởng thành, em có tin không?"

Nhóc người cá không nói gì, trông có vẻ không mấy tin tưởng.

Nha Thấu không muốn giải thích quá nhiều về chuyện này, trong lòng đang nghĩ gì đó thì bỗng nghe thấy giọng nói non nớt có chút ngượng ngập của nhóc người cá: "... Em tin."

"Trên người anh có mùi của em."

Hai người họ ở rất gần nhau, nhóc người cá ngửi thấy một mùi đầy tính xâm lược cực kỳ quen thuộc trên người thiếu niên, chắc chắn là của nó.

Nha Thấu nghĩ tới hạt châu mình đang ngậm trong miệng, cậu khẽ chớp mắt rồi khen một câu: "Thông minh ghê."

Criller hồi bé và lúc lớn lên thực sự quá khác biệt, hồi bé đáng yêu hơn bao nhiêu.

"Muốn vào trong vò sỏ nằm một lúc không?" Cậu hỏi.

Đuôi của Criller bé hơi cuộn tròn lại: "Ở đâu?"

"Ngay phía trước một đoạn thôi."

Nằm trên bàn cứng thế này khó chịu lắm, ngoài việc muốn để Criller bé nằm được thoải mái hơn thì Nha Thấu cũng có mục đích riêng của mình.

Trước khi ngủ Criller đang nằm bên cạnh cậu, mà sau khi cậu tỉnh lại thì không thấy đâu nữa. Vị trí cuối cùng của hắn là ở trong vỏ sò, vậy có khi nào chỉ cần để Criller bé nằm vào chỗ hắn biến mất thì ảo cảnh vô lý này sẽ biến mất theo không?

Dù sao cũng thử xem, cho dù không có tác dụng thì cũng không ảnh hưởng gì đến cậu cả.

Cậu hỏi ý kiến của nhóc người cá: "Đi nhé?"

Nhóc người cá chần chờ rồi gật đầu.

...

Giao tiếp với bạn nhỏ 5 tuổi vô cùng thuận lợi, nhóc người cá cũng rất nhẹ, đến cả người có thể lực kém như Nha Thấu cũng có thể dễ dàng bế lên được nè.

Cậu cẩn thận tránh vết thương trên đuôi đối phương, điều chỉnh lại tư thế để Criller bé được thoải mái hơn.

Bọn họ vừa rồi ở trong bóng tối, giờ bắt đầu đi về phía duy nhất có ánh sáng.

Sau này mới bị mù nên Criller bé vẫn có thể cảm giác được ánh sáng, nó có thể thấy bóng đen mơ hồ trước mắt mình.

Càng đi về phía vỏ sò, nhóc người cá càng tỏ ra nôn nóng.

Bàn tay nhỏ của nó túm lấy áo Nha Thấu, lúc này không còn dám giãy dụa lung tung nữa, toàn thân càng lúc càng cứng ngắc, dễ thấy nhất là đuôi cá.

Nhận ra sự khác thường của nó, Nha Thấu dừng bước ở nơi nửa tối nửa sáng, nhẹ giọng hỏi: "Sao vậy?"

Có tiếng hỏi han của cậu, sự bất an của nhóc người cá như thể có nơi để trút ra.

Nghe tiếng đứt quãng nghẹn ngào của nó một lúc, Nha Thấu mới hiểu là nó không muốn qua đó.

Cậu luôn rất kiên nhẫn với trẻ con, hỏi: "Tại sao?"

Criller bé: "Có, có ánh sáng."

Đến nơi có ánh sáng thì sự xấu xí của nó sẽ bị bại lộ mất.

Có ánh sáng cũng có nghĩa là sẽ bị nhìn thấy mà.

Tay Criller bé lập tức siết chặt.

Trong bóng tối không nhìn thấy, nhưng đến nơi có ánh sáng thì không thể giấu được mọi vết sẹo trên đuôi và cơ thể nó nữa.

Nó nhớ đến tiếng thở dài của đám người hầu lúc bôi thuốc, còn có sự thương hại bố thí đáng ghét dành cho cái đuôi mà nó cố gắng giấu đi.

Nếu bị người đang ôm mình trông thấy, liệu người ấy có giống những kẻ kia không?

Nhóc người cá không biết, 5 tuổi không nghĩ được nhiều chuyện đến vậy, nó chỉ biết nó không muốn mặt xấu xí và bẩn thỉu nhất của mình bị phơi bày ra ngoài thôi.

Nó ghét nơi có ánh sáng, cũng ghét cả ánh sáng nữa.

Nhưng mà vì lo quá nên nó quên mất lúc bôi thuốc ban nãy, Nha Thấu đã biết tình trạng đại khái hiện giờ của nó rồi.

Nha Thấu lập tức hiểu được ý của nhóc người cá, cậu sờ túi của mình, trong đó có mấy cái vỏ sò nhỏ mình chuẩn bị cho Criller lúc trước, còn có viên ngọc trai phát sáng cậu mang theo người vì sợ tối nữa.

"Còn nhớ anh nói với em anh là ai không?"

Nhóc người cá khẽ "ừm" một tiếng: "Người đến tặng quà."

"Ừm, quà cho em này." Nha Thấu lấy cả ngọc trai lẫn vỏ sò nhỏ ra, để chúng vào lòng bàn tay cho Criller bé sờ: "Vỏ sò nhỏ màu vàng, còn có ngọc trai phát sáng nữa."

Nhóc người cá mềm mại núp trong ngực cậu, Nha Thấu không biết nghĩ gì mà dừng một lúc rồi chợt nói: "Criller."

Giọng thiếu niên gọi tên Criller rất đỗi dịu dàng.

Criller nắm mấy vỏ sò nhỏ kia, nó khẽ ngẩng đầu lên, mấy vết thương trên khuôn mặt đều đã được bôi thuốc.

"Đừng sợ, vảy của em rồi sẽ mọc lại lần nữa, cả đuôi cá cũng sẽ rất đẹp, em sẽ là người đẹp nhất trong tộc người cá."

Cậu thử đưa tay lại gần đầu của nhóc người cá, thấy nó không có kháng cự gì liền đặt tay lên, nhẹ nhàng xoa xoa: "Sau này Criller sẽ rất lợi hại, em sẽ trở thành Vương Người cá."

Thanh âm trong trẻo dịu dàng, phát âm rõ ràng, tiết tấu nói chuyện lại nhịp nhàng, rất dễ đạt được sự tin tưởng của đối phương.

"Quan trọng nhất là mắt của em cũng sẽ khôi phục như ban đầu, chỉ có điều hàng năm sẽ bị mất thị lực vào một khoảng thời gian nhất định."

Nha Thấu không cố ý giấu chuyện hàng năm đều sẽ bị mù, cậu nói tiếp: "Nhưng kể cả có bị mất thị lực thì em vẫn làm được mọi thứ như lúc thường, em có thể thích nghi với mọi thứ xung quanh, còn có thể xác định được vị trí của những người khác nè."

Ví dụ như dễ dàng tóm được cậu, còn thích bắt nạt cậu nữa.

Tay Criller bé đột nhiên co lại, nắm chặt cái vỏ sò nhỏ kia: "Thật ư?"

"Ừm." Đối với vị Vương Người cá có thể tùy ý bơi qua rãnh biển này, Nha Thấu rất có lòng tin về thực lực của hắn: "Sau này em sẽ rất lợi hại."

"Em tin anh chứ?"

Nhóc người cá lần tìm tay thiếu niên đang ôm mình rồi nắm chặt: "Tin."

Đôi mắt Nha Thấu cong cong, thầm nghĩ Criller hồi bé dễ dụ ghê.

Cậu thấy nhóc người cá vẫn đang nắm chặt vỏ sò màu vàng trong tay: "Vậy em có muốn dán vỏ sò lên không? Dán vào đuôi sẽ đẹp lắm đó."

Thiếu niên không nhắc đến việc Criller bé bị mù, cũng không tỏ vẻ gì khác thường với cái đuôi cá cả.

Khác với những người kia.

Đối với Criller bé vốn luôn kiêu ngạo về thiên phú của mình thì việc bị mù và mất vảy là một đòn giáng nặng nề nhất. Những lần bị rút máu và giật điện liên tục trong phòng thí nghiệm, cách đối xử biến tướng sau khi được cứu về, những tiếng thở dài, những lời bàn tán không ngớt cùng cả nỗi sợ hãi không biết khi nào mình mới hồi phục, tất cả đã dệt thành một tấm lưới dày đặc trong thế giới tăm tối của nó.

Tương lai tựa như bóng tối trước mắt, nó chẳng hề nhìn thấy chút ánh sáng nào.

Vỏ sò được dán vào đuôi cá, ngọc trai nhỏ được thiếu niên cài lên mái tóc bạc, Criller bé không nhìn thấy nhưng nó cảm thấy chắc chắn sẽ giống như lời thiếu niên đột nhiên xuất hiện này đã nói, vàng óng rất đẹp.

Nha Thấu nhìn chằm chằm vào nhóc người cá trước mặt mình, bỗng cảm thấy hơi quen thuộc.

Cậu như đang nói cho Criller hiện giờ nghe, lại như đang nói cho Criller bên ngoài nghe: "Sau này đừng hung dữ với anh."

Cái áo bị kéo nhẹ một cái, Nha Thấu cúi đầu nhìn xuống, lập tức đối diện với đôi mắt vàng óng của nhóc người cá.

Ngay khoảnh khắc đối mặt, cậu lập tức hiểu được ý của nó.

Nha Thấu ôm nhóc người cá đi về phía vỏ sò khổng lồ, từ chỗ nửa tối nửa sáng bước đến nơi có nắng chiếu rọi ——

Nhóc người cá đột nhiên ôm lấy cậu.

Đôi cánh tay ngắn mềm mại ôm lấy cổ thiếu niên, Criller bé vùi đầu vào hõm vai Nha Thấu, nhỏ giọng nói một câu bên tai cậu rồi nhanh chóng rụt trở về, không quan tâm thiếu niên có nghe thấy hay không.

"Ta nghe thấy rồi."

Đôi mắt Nha Thấu cong cong, nhóc người cá nói với cậu.

—— "Xin lỗi."

...

Nha Thấu nghĩ đúng rồi, ngay khoảnh khắc cậu đặt nhóc người cá vào vỏ sò, mọi thứ lại chìm vào bóng tối.

Không còn nhóc người cá, cũng không còn vỏ sò khổng lồ, chỉ có bóng tối bủa vây xung quanh.

Cậu mở phòng livestream lên, trong phòng vẫn chưa hiện bình luận mới.

Xem ra cậu vẫn chưa ra ngoài mà chỉ bị chuyển tới một nơi khác thôi.

Nha Thấu rời mắt khỏi bảng điều khiển của mình, chỉ trong giây lát cậu cúi đầu, đằng trước đã xuất hiện chút ánh sáng le lói, hết sức nổi bật trong bóng đêm.

Cậu đi về phía có ánh sáng, càng tới gần càng sáng.

Mà ở cuối ánh sáng có một cánh cửa.

Bàn tay chạm vào tay nắm cửa, Nha Thấu dừng lại một lúc, cuối cùng vẫn đẩy cửa ra với tâm lý đánh cược.

Ngoài cửa và bên trong cửa như hai thế giới hoàn toàn khác biệt, có một cái cân khổng lồ màu vàng đang im lìm đứng đó.

To khủng khiếp, phải cao mười mấy mét.

Mà cái cân vàng này rất kỳ lạ, dù là bộ phận nào thì nó cũng khác hẳn với những gì cậu từng thấy trong hiện thực.

Cái bệ bên dưới trông giống một con rắn khổng lồ đang cuộn tròn, giá đỡ ở giữa dùng để cân bằng lại trông như một cái liềm đen khổng lồ, xà ngang là một thanh kiếm, trên thân kiếm điểm xuyết rất nhiều bảo thạch, màu đỏ, màu hổ phách, màu vàng, v.v.

Còn chưa nhìn rõ hai cái đĩa cân thì ánh mắt Nha Thấu đã bị người đứng ở phía dưới cái cân thu hút.

Màu tóc ombre đen trắng rất đặc biệt, chuyển màu tự nhiên nên không có cảm giác kỳ lạ lắm.

Hơn nữa nhìn bóng lưng kia, Nha Thấu bỗng ngẩn người.

Tựa như cảm nhận được ánh mắt cậu, người kia chậm rãi xoay lại, đôi mắt đỏ rực màu máu nhìn chằm chằm về phía thiếu niên đột ngột xông vào.

Mà lúc nhìn thấy mặt hắn, Nha Thấu lập tức ngơ ngác tại chỗ.

"Anh trai..."

Nhận ra mình vừa nói gì, cậu vội vàng ngậm miệng lại.

Khuôn mặt đó rất quen thuộc với cậu, nhưng cũng không quen lắm.

Người đứng trước cái cân khổng lồ màu vàng kia mặc một bộ đồ màu trắng chấm đất, khi không cười, trông hắn giống như một vị thần giáng thế.

Mà khuôn mặt đó rất giống Lucifer.

Nhưng không hẳn là hắn, cái cách hắn nhìn cậu lại rất giống Ly Vân.

Khiến Nha Thấu cảm thấy vừa quen vừa lạ, bỗng nhiên như nhìn thấy rất nhiều người.

Người kia chỉ lẳng lặng đứng ở nơi đó đã khiến người ta cảm thấy áp lực cực độ, chưa cần nói đến cái cân vàng sau lưng hắn.

Họ là một thể thống nhất, không ai có thể phớt lờ.

Dường như người kia muốn tiến lại gần, nhưng vừa mới cử động thì không gian trước mắt đã lập tức vỡ vụn, Nha Thấu cũng rơi vào trạng thái hôn mê.

...

Lúc tỉnh lại Nha Thấu suýt nữa không thở nổi.

Có thứ gì đó đang cạy mở hàm răng cậu, luồn vào bên trong quấn lấy lưỡi cậu, sau khi nhận ra cậu tỉnh rồi thì lại càng mạnh bạo hơn. Nha Thấu vừa mới mở mắt, còn chưa hiểu ra thế nào nên chỉ có thể hoang mang nhận lấy hết thảy.

Tiếng hít thở của Criller ồm ồm, hắn dùng tay giữ mặt cậu tựa như đang tấn công thành trì, ép cư dân bên trong đến đường cùng.

Cường thế xâm lược, quấn quýt không thôi, thậm chí còn xấu xa mà nghịch hạt châu nằm dưới lưỡi cậu.

Nụ hôn ướt át, nếu bỏ qua khí thế xâm lược gần như cướp đoạt trên người Criller thì tốt hơn.

Tới khi nhận thấy thiếu niên thực sự sắp không thở nổi nữa, Criller mới buông tha cậu.

Có hạt châu nên chưa đầy bao lâu Nha Thấu đã thở lại bình thường, đầu lưỡi tê dại hết cả, cậu hơi hé miệng, bối rối nhìn đôi mắt u ám của Criller.

Criller ngửi khóe miệng của Nha Thấu, cánh tay ôm eo cậu lại siết chặt hơn.

"Tiếng anh trai em gọi vừa nãy là đang gọi ai?"

Anh trai... nào?

Thấy thiếu niên không trả lời, trong lòng lại càng bực bội, hắn dán lại gần rồi khẽ cắn đầu lưỡi thiếu niên một cái.

Ý thức quay về, Nha Thấu bất chợt giơ tay đẩy hắn ra, đỏ mặt ngồi dậy.

"Tỉnh rồi à?" Criller bị đẩy ra lại xáp tới, hắn híp mắt hỏi: "Tên anh trai em gọi trong mơ là ai?"

Hắn hoàn toàn không cho thiếu niên cơ hội trả lời, tự đoán mò: "Là người trên tàu kia à?"

Tàu nào cơ?

【Cái đêm Tạ Thầm nhảy xuống nước tìm ngài đó.】

Nha Thấu mím môi: "Không liên quan đến anh."

Vừa tỉnh dậy đã hung dữ với mình, giọng điệu tệ thật đấy...

Nhóc người cá mềm mại đáng yêu bao nhiêu, người cá trưởng thành thì rõ hung dữ, bảo sao mà Nha Thấu không liên tưởng được.

Trong mắt Criller, thiếu niên lảng tránh không nói được tính thành ngầm thừa nhận, cơn bực tức không ngừng dâng lên trong lòng hắn, hận không thể lập tức kéo kẻ kia xuống đáy biển dìm cho chết.

Sắc mặt Criller âm trầm, cười nhạo một tiếng rồi bơi đến mép vỏ sò, quay lưng về phía thiếu niên, không thèm nhìn cậu nữa.

Mấy viên ngọc trai do hắn biến ra đang bày trong vỏ sò, nhìn Criller, Nha Thấu lại nghĩ đến dáng vẻ bị nhổ sạch vảy hồi bé của hắn, làm cậu không tự chủ được mà nhìn qua cái đuôi.

Vảy bạc sắc bén cực kỳ, còn hơi nhếch lên, mỗi cái đều như dao sắc, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh ngọc trai.

Bàn tay nhỏ mập ú ban đầu giờ đây đã trở nên thon dài, khớp xương rõ ràng, có vẻ đang rất tức giận nên mu bàn tay nổi đầy gân xanh.

Tầm mắt Nha Thấu bỗng dừng ở một cái vỏ sò được dán trên đuôi cá.

Màu vàng, cả hình dáng lẫn kích cỡ đều rất quen mắt.

"Criller."

Cuối cùng cũng chờ được thiếu niên gọi mình, Criller hờ hững xoay người lại, muốn nghe xem cậu định nói gì.

Sau khi xoay người, vỏ sò nhỏ trên đuôi cá hoàn toàn lộ ra, vàng óng y như cái cậu đã tặng lúc trước.

Cuối cùng Nha Thấu cũng nhớ ra cảm giác quen thuộc khi dán vỏ sò cho nhóc người cá là gì rồi!

Lần đầu tiên cậu gặp Criller, trên đuôi hắn cũng dán vỏ sò màu vàng, trong tóc bạc còn cài ngọc trai nhỏ, lúc đó còn bị khán giả trong phòng livestream nói là một con cá diêm dúa.

Mà đây toàn là những thứ cậu đã tặng cho hắn.

Nhưng cậu và Criller trước đó chưa từng gặp nhau, lần duy nhất có liên quan chỉ có cái ảo cảnh vô lý kia thôi.

Chuyện gì đang xảy ra vậy? Ký ức bị rối loạn à??

Đầu óc Nha Thấu rối tung, chợt nhớ tới hình như trước khi mình ngủ có nghe thấy tiếng thông báo của hệ thống bèn vội vàng mở hậu trường.

Trong hộp thư đến có một phần thưởng nhiệm vụ chưa mở, cậu lập tức bấm vào, thấy trên đó có viết:

——【Kỹ năng thiên phú của Criller: Hải Thị Thận Lâu.】

Kèm theo đó là câu hỏi lặp lại thứ ba của Criller, hắn quất cái đuôi vào vỏ sò kêu bồm bộp, trong lòng sốt ruột muốn chết.

"Cái tên anh trai kia của em rốt cuộc là ai?"
 
Back
Top Dưới