Ngôn Tình Vi Phu Không Hưu Thê

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vi Phu Không Hưu Thê
Chương 60


Cuối hè, Quý Phi chết bệnh, cả tháng Diệp Thư Vân không dám ra hầu phủ một bước, sợ bản thân vô cớ lại bị bắt vào cung, mơ màng hồ đồ làm nương nương.

Nàng trốn một tháng ở hầu phủ, thế nào cũng không ngờ được lại nghe được tin tức Liễu Thục Nghi vào cung.

Ngày Liễu Thục Nghi vào cung, nàng đứng ngoài cửa cung thấy Liễu Thục Nghi. Lúc ấy Liễu Thục Nghi ngồi ở trong xe, gió thổi qua, vừa lúc giơ lên một góc mành, làm Liễu Thục Nghi thấy Diệp Thư Vân, Liễu Thục Nghi liền phân phó xa phu dừng xe lại.

Liễu Thục Nghi xuống xe: "Kết quả như vậy, ngươi vừa lòng rồi chứ?"

"Đây là chuyện gì?"

"Ta nhận, nhưng Diệp Thư Vân, về sau đừng làm ta lại thấy ngươi." Từ khi nàng ta bắt đầu học lễ, phụ thân đã vì nàng tìm lão sư nổi tiếng nhất trong thành dạy nàng khúc nghệ, phụ thân tư tâm hy vọng một ngày kia nàng ta có thể vào cung làm phi. Đời trước Quý Phi chết bệnh, Thánh Thượng bi thống, thật lâu không đến hậu cung, Thái Hậu muốn vì Thánh Thượng lựa một hai vị nữ tử thích hợp từ trong thế gia. Khi đó, phụ thân đã định đưa nàng ta vào cung, nhưng trong lòng nàng ta chỉ có Mạnh Vân Trạch, cho nên lấy danh nghĩa phụ thân trộm bức họa Diệp Thư Vân đệ vào trong cung. Thánh Thượng nhìn thấy vô cùng vui vẻ, phụ thân nàng ta liền chỉ có thể thuận nước đẩy thuyền việc này.

Nhưng lúc này nàng ta không còn tránh được nữa, so với một người đã gả làm vợ người khác, ai cũng thấy người chưa xuất giá như nàng ta càng thích hợp tiến cung hơn.

"Ngươi đừng cao hứng quá sớm, ngươi cũng biết chuyện năm đó phụ thân ngươi bị giam vào trong ngục, Mạnh gia cũng ra một phần lực chứ? Quan hệ giữa phụ thân ngươi và mẫu thân hầu gia càng khó mà nói rõ. Không biết lúc trước ngươi đáp ứng gả vào Mạnh gia, phụ thân đã có tâm tình gì?" Nàng ta vô cùng khó chịu, cho nên cũng muốn Diệp Thư Vân chịu trách nhiệm cho sự không thoải mái này.

Lời khi đó Thái mụ mụ nói với Mạnh Vân Trạch, nàng ta trùng hợp đều nghe thấy cả.

Diệp Thư Vân khó hiểu ý tứ Liễu Thục Nghi, hỏi nàng ta: "Có ý gì?"

"Phụ thân ngươi và mẫu thân hắn là thanh mai trúc mã, nếu không phải Mạnh lão hầu gia muốn cưới phu nhân, phụ thân ngươi sẽ không bị bỏ tù, phụ thân ngươi và mẫu thân hắn cũng không đến mức có duyên không phận, ngày hôm nay phụ thân ngươi cũng sẽ không có Diệp Thư Vân ngươi, càng đừng nói việc hôn nhân này của các ngươi." Liễu Thục Nghi lắc đầu nói: "Nhân duyên ngươi cho rằng mỹ mãn, lại là một con dao vững chắc cắm ở trong lòng phụ thân ngươi."

Diệp Thư Vân chưa từng nghe nói qua đoạn chuyện xưa của phụ thân và mẫu thân vân trạch, huống hồ mấy năm nay cảm tình phụ thân và mẫu thân luôn luôn hòa thuận, nàng nào có thể tin lời Liễu Thục Nghi.

Liễu Thục Nghi đoán được nàng sẽ như thế: "Không tin? Ngươi có thể đi hỏi hầu gia."

Diệp Thư Vân trở lại Mạnh phủ, Mạnh Vân Trạch đang tìm nàng khắp nơi, vừa thấy nàng trở về đã nói có thứ phải cho nàng. Diệp Thư Vân không có tâm tư tò mò chuyện hắn nói, nàng chỉ muốn biết lời Liễu Thục Nghi rốt cuộc là thật hay giả.

Nàng thầm cầu mong tất cả lời Liễu Thục Nghi nói đều là nói dối, nếu không nàng làm sao có thể đối mặt với phụ thân.

Diệp Thư Vân hỏi thẳng: "Hôm nay ta nghe người ta nói một việc lạ."

Mạnh Vân Trạch hồn nhiên không biết lời Diệp Thư Vân muốn nói kế tiếp, chỉ nghĩ nàng nghe ở bên ngoài xong chuyện mới mẻ thú vị, trở về muốn kể cho hắn nghe.

Mạnh Vân Trạch chỉ hỏi nàng: "Chuyện gì?"

"Có người nói cho ta, lúc phụ thân ta còn là thiếu niên từng thích một tiểu thư."

Diệp Thư Vân nhìn chằm chằm Mạnh Vân Trạch, sợ bỏ lỡ bất kỳ biểu tình mất tự nhiên nào. Quả nhiên, vừa nghe Diệp Thư Vân nói, tươi cười trên mặt Mạnh Vân Trạch liền như là hồ nhão, nhưng không hề tức giận.

Diệp Thư Vân không thể tin được: "Thế mà...... Lại là sự thật sao?"

Ánh mắt Mạnh Vân Trạch bỗng nhiên sắc bén lên: "Ai nói cho nàng?"

Lúc trước Diệp Định An khuyên hắn đừng nói gút mắt đời trước cho Diệp Thư Vân. Hắn vốn có chút lưỡng lự, nhưng mấy ngày nay hắn càng ngày càng sợ hãi Diệp Thư Vân rời đi, dần dần đánh mất ý niệm này.

"Chàng nói cho ta trước đi, năm đó chuyện phụ thân ta bị bỏ tù, có phải thật sự có liên quan với lão hầu gia hay không?"

Mạnh Vân Trạch không nói, nhưng hắn biểu hiện như thế, Diệp Thư Vân đương nhiên hiểu rõ ý của hắn.

Diệp Thư Vân cả kinh nói không nên lời, nàng đột nhiên nhớ tới lúc trước Diệp Định An cực lực ngăn cản nàng gả vào Mạnh gia. Khi đó Diệp Định An nói nàng cưỡng cầu gả cho Mạnh Vân Trạch khác hoàn toàn với hắn cầu cưới Lâm Lan, hiện giờ nghĩ đến, nàng mới kinh ngạc phát hiện thâm ý trong đó.

Việc nàng mong ước khác hẳn với việc Diệp Định An mong ước, việc nàng mong ước chính là chạm vào vết thương cũ trong lòng phụ thân, là làm phụ thân thời thời khắc khắc những năm tháng về sau đều nhớ tới ân oán này.

Mạnh Vân Trạch tiến lên một bước, Diệp Thư Vân liền vội vàng lui về sau, việc này làm Mạnh Vân Trạch hoảng sợ, hắn tiến một bước lên bắt lấy tay Diệp Thư Vân, hắn nói: "Thư Vân, nàng nghe ta nói......"

Diệp Thư Vân lại như bị cái gì kíƈɦ ŧɦíƈɦ, vội giật tay Mạnh Vân Trạch ra, kinh hoảng nói: "Đừng...... Đừng kéo ta."

Mạnh Vân Trạch không dám kíƈɦ ŧɦíƈɦ nàng, sợ nàng nói ra lời không thể vãn hồi, cố buông tay ra: "Được, được."

Này tính là cái gì? Suy nghĩ cả đời, mong muốn cả đời của nàng thì ra đã không nên có ngay từ lúc bắt đầu? Vì một đoạn không nên duyên phận có này, nàng không tiếc mọi thứ, đánh đổi hạnh phúc của Diệp Định An và Lâm Lan, đây tính là gì?

Vì sao cố tình người cứu nàng lại là Mạnh Vân Trạch.

Diệp Thư Vân có chút không thở nổi, ngực rầu rĩ, huyệt Thái Dương cũng "Thình thịch" nhảy.

Mạnh Vân Trạch thấy nàng hình như không khoẻ, vốn định tiến lên đỡ nàng, lại bị nàng trốn đi qua, nàng vẫn nói câu ngắn ngủi kia lại không mang theo bất kỳ ôn nhu nào "Đừng".

Sau giờ ngọ, nàng nhân lúc Mạnh Vân Trạch ra cửa thu thập một ít thuốc bổ dưỡng chuẩn bị về nhà mẹ đẻ một chuyến đưa cho phụ thân mẫu thân, không ngờ trùng hợp bị Mạnh Vân Trạch đụng phải. Mạnh Vân Trạch cho rằng nàng định rời đi, ngăn lại nàng, nói trên người nàng không khoẻ, ngày mai hắn rảnh rỗi sẽ bồi nàng trở về nhìn xem. Lại phái người đứng canh ở ngoài phòng, nói tốt là chiếu cố phu nhân, kỳ thật canh chừng nàng, hắn sợ nàng không nói một tiếng đã rời khỏi Mạnh phủ, không bao giờ trở về nữa.

Nếu đổi lại lúc trước, biết hắn sợ hãi mình một đi không quay lại, nàng nhất định sẽ cao hứng, nhưng giờ khắc này, trong lòng nàng chỉ còn ngập tràn sầu khổ.

Tú Ngọc không biết nguyên nhân trong đó, chỉ nghĩ Mạnh Vân Trạch nổi điên, cho nên rất bất mãn.

Tú Ngọc oán trách nói: "Hầu gia phát điên cái gì chứ!"

"Ngươi giúp ta đi một chuyến, gọi ca ca lại đây." Diệp Thư Vân vô cùng đau đầu, mọi chuyện hôm nay làm nàng quá bất ngờ, không biết làm thế nào mới tốt.

Không lâu sau, Tú Ngọc cùng Diệp Định An đến. Diệp Thư Vân thấy hắn ở chính sảnh, kêu người phụng trà rồi cho Tú Ngọc và bọn họ lui xuống.

Diệp Định An hỏi nàng: "Chuyện gì làm ngươi mời ta lại đây gấp như vậy?"

Diệp Thư Vân hỏi hắn: "Vì sao lại không nói cho ta?"

Không đầu không đuôi, Diệp Định An không rõ Diệp Thư Vân đang nói cái gì, hắn nói: "Nói cho ngươi cái gì?"

"Chuyện phụ thân."

Lúc đầu, Diệp Định An không phản ứng lại kịp, đang muốn oán trách Diệp Thư Vân nói năng lộn xộn, khiến người nghe không rõ, nhưng lúc định nói lại đột nhiên thông suốt.

Diệp Định An nghi hoặc nói: "Hắn đã nói hết cho ngươi?"

Diệp Thư Vân vẫn chỉ hỏi hắn: "Vì sao không nói cho ta?"

"Ngươi bắt ta nói thế nào?" Đây là bí mật của phụ thân, ngay cả mẫu thân cũng không biết, nếu không có cơ duyên xảo hợp, việc này vốn dĩ chỉ nên có mỗi phụ thân biết.

Diệp Thư Vân thở dài: "Lúc ấy nếu ngươi chịu nói với ta một chữ nửa câu, ta nào nỗi vạch trần miệng vết thương của cha?"

Nàng được như ước nguyện, tất cả vui mừng thích ý của nàng đều được phụ thân nhịn đau thành toàn, làm sao nàng có thể tiếp tục như không có gì mà bỏ qua.

"Ta đã đáp ứng với cha không nói." Thấy hốc mắt nàng ửng đỏ, Diệp Định An ôn nhu nói: "Chuyện quá khứ đều đã qua đi, phụ thân chỉ hy vọng người một nhà chúng ta có thể sống yên vui. Đây là lúc trước phụ thân nói với ta, phụ thân thật sự đã buông tha rồi."

Diệp Thư Vân tự trách khóc thút thít: "Nhưng ta nào có thể...... nào có thể biết rõ tất cả chuyện này có ý nghĩa thế nào với phụ thân mà còn làm bộ như không có việc gì, chỉ lo chính mình vui vẻ vui sướng, hoàn toàn không màng cha?"

"Cho nên thế nào? Ngươi định làm thế nào?" Giờ phút này nàng đang hãm sâu vào áy náy, không thể tự cứu, nếu hắn còn nói theo nàng, nàng càng khó an: "Ta đoán, có phải ngươi có ý muốn hòa li hay không?"

Diệp Thư Vân sửng sốt, trong chốc lát đã quên mất nói chuyện.

"Sau đó thì sao? Cha mẹ hỏi, ngươi định nói thế nào?"

Diệp Thư Vân há miệng th* d*c: "Ta......"

"Nói cho cha mẹ, năm đó Mạnh gia đoạt người trong lòng phụ thân, cho nên ngươi không thể làm thiếu phu nhân nhà hắn?" Diệp Định An khuyên nàng: "Ngươi thanh tỉnh một chút đi, mẹ từ đầu tới đuôi hoàn toàn không biết gì cả, mẹ vô tội cỡ nào chứ? Chuyện này nên kết thúc từ lúc chúng ta ở trong bụng là tốt nhất."

"Ta không muốn hòa li, hai nhà Diệp Mạnh như vậy nói là nghiệt duyên cũng không quá, nhưng...... Dù vậy, ta không bỏ xuống được, cũng luyến tiếc hòa li, chính vì như vậy ta mới càng tức giận bản thân mình." Diệp Thư Vân lung tung đánh vào đầu mình: "Sao ta lại không biết cố gắng như vậy, thích ai không tốt......"

Diệp Định An chế trụ tay nàng, ôm nàng vào lòng, không cho nàng khó xử bản thân, cũng không vượt qua được chuyện này: "Lúc trước Mạnh Vân Trạch tới cửa cầu hôn, cha không chịu, ta cũng khuyên cha thận trọng, dù sao Diệp gia và Mạnh gia...... Sau đó ngươi khăng khăng phải gả, cha nói ân oán đã sớm theo người xuống mồ tan thành mây khói, ông không muốn vì này mà khó khăn, càng không muốn nó vây khốn các ngươi, nếu ngươi và Mạnh Vân Trạch có duyên, hắn nguyện ý thành toàn."

Diệp Thư Vân nằm ở trên vai Diệp Định An, khóc không thành tiếng.

"Hôm nay ngươi đã khóc, coi như là chưa từng nghe qua chuyện này." Diệp Định An trầm mặc một lát lại nói: "Phụ thân hắn làm ra chuyện này là phụ thân hắn sai, không liên quan tới hắn. Ta nghe nói hắn từ nhỏ đến lớn, mẫu thân hắn chưa từng tặng cho hắn một gương mặt tươi cười, hắn bất quá cũng là người đáng thương mà thôi. Trong lòng hắn có ngươi, trong lòng ngươi cũng có hắn, hai người vô tội hà tất gì vì nghiệt duyên của người khác, mà bồi tội bằng cả đời mình? Tội tình gì chứ."

Nhờ Diệp Định An nhắc nhở, nàng mới rốt cuộc nhớ tới từ nhỏ Mạnh Vân Trạch đã nhận nhiều ít khổ từ mẫu thân hắn. Mẫu thân Mạnh Vân Trạch tâm bất cam tình bất nguyện gả vào hầu phủ, bà ấy không có chỗ phát tiết sầu bi tràn đầy trong lòng mới đem đầu mâu nhắm vào hai đứa con vô tội, bà ấy không thương hai đứa nhỏ, vốn dĩ bọn họ nên có được mẫu thân ôn nhu, lại bị một mặt sắc bén nhất của bà đối xử, bắt con cái gánh vác không oán hận thuộc về bọn họ.

"Thư Vân, hãy quên đi, coi như cái gì cũng không biết." Hắn không muốn nhất chính là nhìn thấy Diệp Thư Vân bị thương tổn, với Diệp Thư Vân mà nói, Mạnh Vân Trạch vốn nên chỉ là người trong lòng nàng, là ân nhân cứu mạng nàng, không nên trộn lẫn bất bất kỳ thân phận phức tạp nào nữa.

Diệp Thư Vân dậm chân nói: "Ta làm sao quên được?"

Diệp Định An nhẹ nhàng an ủi nàng: "Chờ thời gian qua đi một chút, chuyện vụn vặt ngày thường nối gót tới, đương nhiên có thể quên đi."

Ngày nhỏ biết được phụ thân từng có một đoạn dây dưa không rõ với người khác như vậy, hắn vô cùng kinh ngạc, bị thương thật sâu, nhưng vết thương trong lòng sau này cũng dần dần bị năm tháng mang đến một tầng lá rụng che lấp.
 
Vi Phu Không Hưu Thê
Chương 61


Liên tiếp mấy ngày, Diệp Thư Vân tránh mặt Mạnh Vân Trạch. Ban đêm Mạnh Vân Trạch đứng ngoài cửa sổ, nàng cũng ở trong phòng bồi hắn đứng.

Diệp Định An nói đúng, ân oán hai nhà Diệp Mạnh không liên quan đến Mạnh Vân Trạch, trong chuyện này người vô tội nhất cũng chính là Mạnh Vân Trạch. Hắn từ nhỏ đã lớn lên trong lời nói lạnh nhạt của mẫu thân, đa số thời điểm mẫu thân hắn đều không nhìn hắn một cái, nhưng nàng thật sự không có cách nào đơn thuần mà thích hắn giống như trước.

Qua hai ngày, Tú Ngọc bồi Diệp Thư Vân đi chùa.

Sau giờ ngọ sấm sét nổ vang, mưa rền gió dữ giằng co ước chừng nửa canh giờ mới ngừng lại.

Nàng ra khỏi sương phòng, bất tri bất giác đi đến bên hồ ở hậu viện, một hồi gió lớn thổi qua cây nhân duyên, tốp năm tốp ba thẻ bài rớt xuống tàng cây, còn có một vài cái đơn độc lẻ loi nằm trong nước bùn.

Không bao lâu liền có sư chạy lại, nhanh chóng nhặt lên nhân duyên bài ở trong bùn đất, tỉ mỉ lau khô, lại một lần nữa treo lên. Sư xoay người thấy nàng, đối mặt với nàng.

Nàng nhớ rõ vị sư này, trước đây nàng nhìn lén Mạnh Vân Trạch dưới tàng cây, hắn cho rằng nàng vì cầu nhân duyên mà tới, hảo ý nhắc nhở nàng viết một quẻ nhân duyên bài treo lên trên cây.

Ai có thể ngờ được hiện giờ nàng đã có người mà nàng thương nhớ ngày đêm lúc trước, nhưng lại sinh ra một chút ý định lùi bước. Tuy nói chuyện đời thay đổi, nhưng nàng không thể ngờ được chuyện đời biến hóa đến như thế.

Nhân mưa to cản đường, Diệp Thư Vân liền ngồi ở trong miếu một hồi, vốn nghĩ chờ mưa hoãn chút rồi trở về, ai ngờ mưa liên miên không ngừng, đành chờ đến đêm.

Nàng đợi ở sương phòng, thất thần nghe tiếng mưa rơi bên ngoài, bất tri bất giác ghé vào trên bàn ngủ. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, nàng dường như nghe thấy một đạo sét đánh xuống, âm thanh "Ầm vang" vang lên, gần ở bên tai, làm nàng sợ tới mức đột nhiên mở mắt ra, lòng không ngăn được kinh hoàng.

Ngay sau đó, nàng nghe thấy sương phòng cách vách truyền đến tiếng quát tháo hoảng loạn của nam nữ. Nàng giương mắt nhìn qua, ánh lửa bên ngoài thế nhưng ẩn ẩn tiến vào.

Diệp Thư Vân giật mình một cái, đứng dậy xông ra ngoài.

Thì ra tiếng sấm vang vừa rồi nàng mơ màng nghe thấy bổ vào cây phía sau sương phòng cách vách, khiến cho lửa lớn, thêm gió đêm lan qua, mới đốt tới sương phòng.

Ánh lửa sáng rực làm chùa miếu giống như vẫn ở ban ngày, Diệp Thư Vân chấn động, bước nhanh cùng hương dân ra phía sau.

Đám đông chen chúc, nàng phảng phất thấy Tú Ngọc ở phía trước hướng đầu về phía sương phòng kêu to, loáng thoáng, nàng nghe thấy Tú Ngọc dường như kêu nàng. Diệp Thư Vân đẩy ra đoàn người, chạy đến phía trước.

Diệp Thư Vân gọi Tú Ngọc: "Tú Ngọc."

Nghe vậy, Tú Ngọc lập tức quay đầu lại giữ chặt Diệp Thư Vân, ôm mặt nàng nhìn trái nhìn phải, vừa khóc vừa cười: "Tiểu thư! Người chạy trốn ra bằng cách nào? Có bị thương chỗ nào hay không?"

Diệp Thư Vân sửng sốt, khó hiểu nói: "Trốn? Ta chạy ra từ nơi nào đâu?"

Tú Ngọc chỉ vào sương phòng hỏi nàng: "Tiểu thư, người nói mê sảng gì vậy? Người không phải chạy ra từ bên trong sao?"

"Ngươi mới là nói mê sảng gì đấy? Ta vẫn luôn ở gian cách vách kia mà ......" Diệp Thư Vân nhìn kỹ gian sương phòng trước mắt bị lửa lớn vây quanh, rốt cuộc phục hồi tinh thần lại, thì ra là nàng đi nhầm sương phòng, trách không được vừa rồi nàng đợi ở trong sương phòng cảm thấy nơi này có chút không giống.

Tú Ngọc tới tới lui lui nhìn Diệp Thư Vân một vòng: "Cũng may là sợ bóng sợ gió, tiểu thư không có việc gì thì tốt."

Diệp Thư Vân quay đầu nhìn lửa đỏ, lòng còn sợ hãi, nếu vừa rồi nàng không đi nhầm, trước mắt nào còn có thể đứng ở nơi này: "Là vận khí ta tốt......"

Tú Ngọc đột nhiên kinh hô: "Không xong!"

Tú Ngọc đột nhiên kêu như vậy, làm Diệp Thư Vân bị hù nhảy dựng.

Diệp Thư Vân hỏi nàng: "Làm sao vậy?"

"Cô gia ở bên trong!"

"Cái gì?"

"Tiểu thư vẫn luôn không trở về, cô gia lo lắng tiểu thư nên tới tìm, sao biết cô gia thấy sương phòng tiểu thư ở bị cháy, nghe nói tiểu thư ở bên trong, không cần suy nghĩ đã vọt vào, người khác cản vẫn không ngăn được......"

Diệp Thư Vân không nói hai lời cũng vọt đi, cũng may Tú Ngọc nhanh tay, một phen túm chặt Diệp Thư Vân, không cho Diệp Thư Vân đi qua.

Diệp Thư Vân lại một lòng muốn tránh thoát tay Tú Ngọc: "Lửa lớn như vậy, chàng...... Chàng làm sao dám đi vào! Để ta đi vào xem một cái, ta không thể trơ mắt nhìn chàng gặp nguy hiểm, ta phải đi vào."

Tuy lửa không đốt tới người nàng, nhưng lại cháy ở trong lòng nàng lớn hừng hực một phen, làm nàng lo lắng.

Diệp Thư Vân dùng sức lực cả người tránh tay Tú Ngọc, cũng không quay đầu lại vọt qua: "Vân Trạch!"

Không biết là người bên trong nghe thấy tiếng nàng hay làm sao, nàng mới chạy đến cạnh cửa, Mạnh Vân Trạch vừa lúc từ bên trong ra tới. Trong mắt hắn bao trùm nồng đậm kinh sợ và bất an, vừa nhìn thấy nàng một cái, tất cả đều hóa thành hư ảo.

Diệp Thư Vân chạy chậm tiến lên ôm lấy Mạnh Vân Trạch, sợ hắn xảy ra chuyện gì, nàng không biết cố gắng mà đỏ mắt: "Có phải chàng ngốc rồi hay không? Cho dù ta thật sự ở bên trong, sao chàng chưa hề suy nghĩ đã vọt đi vào, chàng không sợ chết sao?"

Mạnh Vân Trạch bỗng nhiên thở dài nhẹ nhõm một hơi, ôm nàng nhợt nhạt cười: "Ta ngốc rồi, cho nên nàng phải chăm nom ta, đừng để ta làm việc ngốc nhé."

Diệp Thư Vân xì một tiếng khinh miệt ở bên tai hắn nhẹ nhàng: "Không biết xấu hổ, ai muốn chăm chàng."

Mạnh Vân Trạch cầu xin nói: "Cầu xin nàng, đừng rời khỏi ta."

Trước đây ở hoàng cung, nàng không ngờ được những chuyện phức tạp đó, nhưng hiện tại nàng muốn hoàn toàn ích kỷ một lần, không hề suy nghĩ những chuyện làm người đau đầu kia, chỉ nghĩ về chính bản thân nàng.

Diệp Thư Vân như nhận mệnh, trịnh trọng gật gật ở đầu trên vai hắn.

Chỉ là nàng trước sau vẫn là có hổ thẹn trong lòng, như là kẻ trộm, lòng có bất an, huống chi người bị trộm kia là phụ thân nàng, sao nàng có thể an tâm sinh hoạt?

Ngày ấy nàng hồi phủ thăm phụ thân mẫu thân, một năm này, nàng cảm thấy phụ thân già đi rất nhiều, hai bên thế nhưng cũng đã có chút tóc bạc.

Diệp Thư Vân đau lòng nói: "Nữ nhi bất hiếu, làm cha nhọc lòng."

Diệp Hữu Thành khẽ vuốt gương mặt nàng, cười cười nói: "Sao lấy cớ hay như vậy, không phải vì phụ ta, mà là ngươi bướng bỉnh bôi trắng tóc đen của vi phụ."

Diệp Thư Vân bất động thanh sắc hít một hơi, đem nước mắt nghẹn trở về.

Diệp Hữu Thành tiếp tục cười nói: "Ngươi đã cảm thấy vi phụ vì ngươi mà bạc trắng đầu, có phải hẳn là nên bồi thường cha hay không? Hôm qua đồng nghiệp nói lên cháu gái nhà hắn ê ê a a học ngữ đáng yêu vô cùng, đắc ý đến chướng mắt. Ngươi cũng nhanh sinh đứa nhóc, đừng làm cho cha không bằng người khác, cũng để cha cũng nếm thử tư vị con cháu vòng đầu gối. Có lẽ chờ ngươi sinh con ra, cha nhìn cao hứng, đầu bạc này có thể một lần nữa quay lại tóc đen."

Diệp Thư Vân thẹn thùng nói: "Cha!"

Diệp Hữu Thành vỗ vỗ mu bàn tay nàng nói: "Cha đem lời nói đặt ở nơi này, ngày này sang năm cha muốn ôm cháu ngoại."

Diệp Thư Vân cười cười, không phục nói: "Cha thay vì thúc giục ta, không bằng thúc giục ca ca, bắt ca ca lập gia đình mới đúng, cứ trì hoãn mãi, sợ là sẽ thành người già, không ai thèm lấy."

Nàng vốn nghĩ Diệp Định An không ở nơi này, kéo hắn ra tới làm lá chắn, nào ngờ Diệp Định An thiên thời xuất hiện, vừa vặn nghe thấy những lời này của nàng.

Diệp Định An bất mãn nói: "Ai, cái tiểu thư như ngươi sao lại thế này? Cha rõ ràng là nói ngươi, sao lại kéo ta ra làm đệm lưng."

Diệp Thư Vân nháy nháy mắt với hắn, không nói lời nào. Mẫu thân Diệp Thư Vân theo sát phía sau đi đến, thấy huynh muội hai người nháy mắt ngươi tới ta đi, nhịn không được cười.

Chút bí mật mỗi người đều có, nhưng trong lòng mỗi người đều biết rõ ràng, đó là không thể nói, chuyện không thể nói, đã chú định không thể khai ra, nhất định phải vĩnh viễn giấu ở trong một góc âm u của năm tháng, thẳng đến bí mật này không hề còn bất kỳ ý nghĩa gì, tan thành mây khói.

Tác giả có lời muốn nói: Cảm ơn nhóm tiểu khả ái duy trì cho tới nay ~

--

Editor có lời muốn nói: hong có miếng thịt nào... 🙁
 
Back
Top Bottom