Khác Vì ngoại lệ, dân chơi đổi hướng?! ( DuongHung )( DomicMasterD )

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
405785925-256-k323349.jpg

Vì Ngoại Lệ, Dân Chơi Đổi Hướng?! ( Duonghung )( Domicmasterd )
Tác giả: muzik-dopamine
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện sẽ không có ngược nhiều và chủ yếu là ngọt
Mọi Người ủng hộ Leyzik nhoa iu iu iu



rhycap​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • DN Conan - Viên Đạn Bạc
  • [rhycap] người giúp việc
  • Luân Hồi Nhạc Viên
  • Vì Ngoại Lệ, Dân Chơi Đổi Hướng?! ( Duonghung )( Domicmasterd )
    Chap 1: giới thiệu nhân vật mùa 1 trc


    Giới Thiệu Nhân Vật nhe

    Lê Quang Hùng: hiện tại đang học lớp 11 nhưng em học lớp 12A6 trường Anh Trai Say Hi ba làm chủ tịch Lê Gia công ty lớn thứ 2 thế giới, mẹ là tay súng bắn tỉa ngầm thế giới, còn em là Hacker ngầm top 1 thế giới có tên trong công việc là MasterD, tên ở nhà là Phone, ở trường em là một người con ngoan trò giỏi, liên tiếp đạt các thành tích và giải như: Giải Vàng Toán quốc tế, Giải Vàng Văn quốc gia và nhiều các cuộc thi khác em đều đạt Giải Bạc và Giải Vàng.

    Bố mẹ em chưa để em khóc một lần nào ở nhà em được cưng như cưng trứng, hứng như hứng hoa.

    Tính cách: Dễ thương, đáng yêu, dễ gần có hôn ước với con trai của Trần Gia.

    Em lúc nào cũng được các thầy cô yêu quý vì em vừa học giỏi vừa ngoan ngoãn lại còn đáng yêu, dễ thương chuẩn con nhà người ta mà ai cũng muốn.

    Ờm nhưng mà em có đai đen tất cả các loại võ giới thiệu 3 loại võ trước nha còn mấy các khác thì mọi người biết sau nha: Teakwondo, Vovinam, karate,...

    Trần Đăng Dương: (Domic) hiện tại đang học lớp 12A6 trường Anh Trai Say Hi bố làm chủ tịch Trần Gia công ty đứng đầu thế giới, bố mẹ anh làm chức to bố anh làm chủ tịch Trần Gia và mẹ anh làm Xạ thủ Bắn tỉa anh vừa đi học thỉnh thoảng lên Công ty vì anh có chức vụ là giám đốc. anh là trùm trường cũng là hot boy của trường không ai giám động đến anh vì anh có một băng đảng lớn nhất thế giới mà ai cũng biết băng đảng của anh tên là DH, anh cũng như là hay bắt nạt em vì anh và em ngồi chung một bàn và cũng đừng hỏi vì sao em lại học cùng anh trong khi anh lớp 12 em lớp 11 vì em học giỏi quá mà những kiến thức nâng cao của lớp 11 em đã thuộc lòng nên hiệu trưởng chuyển em vào lớp anh.

    Tính cách: lạnh lùng, khó gần, giết người không gớm tay, không muốn nói nhiều, anh cũng là trùm của một băng đảng đứng đầu thế giới

    Trần Minh Hiếu: (Hieuthuhai) hiện đang học lớp 12A6 trường Anh Trai Say Hi.

    Tính cách; lạnh lùng, khó gần chỉ nói chuyện với bạn bè, bố mẹ không bao giờ nói chuyện với người ngoài kể cả ai hỏi làm quen, anh trai của Đăng Dương, cũng là trùm của một băng đảng đứng đầu thế giới

    Đặng Thành An: (Negav) hiện đang học lớp 11 nhưng ở lớp 12A6 trường Anh Trai Say Hi.

    Tính cách: dễ gần, học giỏi chứ ko phải quá giỏi như Phone

    Nguyễn Thái Sơn: (Jsol) hiện đang học ở lớp 12A6 trường Anh Trai Say Hi.

    Tính cách: giống tính cách của Hiếu và Dương

    Trần Phong Hào: (Nicky) hiện đang học lớp 11 ở lớp 12A6 trường Anh Trai Say Hi. tính cách: cũng giỏi giống An

    Nguyễn Quang Anh: (Rhyder) hiện đang học lớp 12A6 trường Anh Trai Say Hi.

    Tính cách: giống Dương

    Hoàng Đức Duy: (CaptainBoy) hiện đang học lớp 11 nhưng ở lớp 12A6 trường Anh Trai Say Hi.

    Tính cách giống Phone học cũng khá giỏi

    Chúng ta nên dừng lại ở đây thôi shop đã chịu hết nổi với 528 từ
     
    Vì Ngoại Lệ, Dân Chơi Đổi Hướng?! ( Duonghung )( Domicmasterd )
    chap 2


    vô lun chứ 12h đêm rùi buồn ngủ 🙂

    sáng lúc 6h

    Group "Dân chơi sao phải khóc"

    Rhyder: dậy chưa các bố

    Hieuthuhai: Bố đây con

    Jsol: chưa t là nhân cách thứ 2 của thằng Jsol nè

    Rhyder: bố thằng hấp

    Jsol: cha Dương đâu, bình thường thấy nhanh lắm mà trandangduong

    duongdomic: cái gì mới 6h15

    Rhyder: Dân chơi Dương Domic đâu rồi

    Jsol: hay có ngoại lệ rồi

    Hieuthuhai: cũng có thể đấy bây, dạo này t thấy nó khác lắm, không vào quán bar nữa luôn

    duongdomic: ờ thì....

    Hieuthuhai: là ai khai luôn cho anh mày biết nhanh lên

    Rhyder: đúng khai đe

    duongdomic: thằng bé Hùng ấy

    Jsol: thằng bé nó đáng yêu thế mà mắt có vấn đề va phải mày

    Hieuthuhai: Thật ý bé nó đáng yêu dễ thương mà va phải red flag như mày

    Rhyder: thôi dẹp đến trường kể sau đi học ko mấy cái bà giáo viên lại ngào mồm lên điếc cả tai

    duongdomic: thì đi

    duongdomic đã off 1 phút trước

    hieuthuhai đã off 1 phút trước

    Rhyder đã off 1 phút trước

    Jsol đã off 1 phút trước

    Cuộc trò chuyện của anh và em nhoa

    Bống khờ: Bé Phone dậy chưa zạ

    Phone iu: dạ òi

    Bống khờ: anh sang đón đi học nha

    Phone iu: dạ vângg

    Bống khờ: xuống nhà chờ sẵn đi nha anh sang đón bé liền ạ

    Phone iu: đồng ý lun

    Bống khờ: oki

    đến trường

    Tại lớp 12A6 ( nhóm anh )

    sao sao kể anh em nghe-Rhy

    hay là dân chơi giải nghệ vì ngoại lệ rồi-Hiếu

    dễ lắm-Sơn

    Thì....-Dương

    đúng quá chứ gì-Rhy

    bọn tao hiểu mày mà-Sơn

    thì cái hôm mà tao đang trêu ẻm á-dương

    Trêu như nào-Hiếu

    Thì tao bắt ẻm đi mua nước, mua bánh, mua bút, mua vở nhiều lắm, thế xong t bắ ẻm làm quá trời, ẻm mệt quá không làm gì được tao cái lăn ra khóc, tao nhìn thấy đáng yêu nên từ đấy là tao cua ẻm mà giờ mới đổ nè-Dương

    mấy tuần-Rhy

    3 tuần lận đó-Dương

    ...-Sơn

    Tối đi bar tý đê-Sơn

    sợ ẻm không cho-Dương

    Thì xin đi-Rhy

    giờ xin....,mà ẻm đâu-Dương

    Căn tin á má-Hiếu

    Ờ//chạy xuống căn tin//-Dương

    aaaaaa-Dương

    Gì vậy-Hùng

    đây ròi-Dương

    Sao đây-Hùng

    thì...chuyện là Tối cho anh đi bar với bọn bạn anh xong em đi theo tiện ra mắt bạn anh được hong-Dương

    hmm...anh đi đi tối em bận òi-Hùng

    vậy thoi vậy-Dương

    nào không buồn nghe chưa-Hùng

    anh nhớ rùi ạ*buồn bã về lớp*-Dương

    trẻ con ghe-Hùng

    Bot *đi đến chỗ Hùng tay ai cũng cầm 1 cốc nước

    Có người yêu rùi he-An

    Không thông báo cho anh em gì cả-Duy

    nước của mày*đưa cho em*-Hào

    xinnnnn*nhận lấy*-Phone

    Thằng Dương trùm trường đồ đó he mà nay lại nũng nịu với mày, lạ kinh-Cap

    Thay đổi chút về phần giới thiệu của hùng và Hiếu

    Hùng đai đen Teakwondo nha

    Còn Hiếu là anh trai của Hùng nhe

    TUA

    tối 7h

    Tại bar DH

    Hôm nay ở trường Phone bị bắt nạt, bị đánh, bị chửi nên em tự vô bar

    những lời thoại mà không có dấu gạch ngang là của ai thì đó là lời dẫn chuyện nha

    Ủa phone kìa-Dương

    vừa nãy mày bảo nó không đi mà sao giờ lại ở đây-Hiếu

    em rủ bảo không đi-Dương

    *nhớ ra gì đó* chết rồi-Hiếu

    gì vậy-Dương

    gì thế-Rhy

    Hóng với-Jsol

    Hôm nay về chân với tay Phone bầm giữ lắm, tao không để ý giờ mới nhớ-Hiếu

    bị ai bắt nạt sao...-Dương

    mọi người chỉ chăm chú nhìn em

    Còn em thì....

    *Đưa tay vội che đi những nỗi uất ức nghẹn trào*-Phone

    ai đó: cậu gì ơi cậu khóc đấy à

    Tôi không khóc cảm ơn vì đã quan tâm*giọng run run*

    *đi*

    Em bảo không khóc nhưng lời em nói cứ bị tiếng nấc chèn vào...

    Từ khi nào quãng đường em đi phải bước những bước nghẹn ngào*giọng nhỏ dần*-Phone

    *Nhìn ly rượu*-Phone

    Ly rượu giờ đối với em cứ như điều ước đặt ở trước mặt

    Phone không được uống*định chạy ra ngăn*-Dương

    Kệ nó*giữ anh lại* đừng ngăn nó, nghe tao-Hiếu

    *nhìn em*-Dương

    *nốc hết ly* -Phone

    Nuốt hết niềm cay đắng, nuốt nước mắt mà chẳng cần bước ngoặt

    Nhưng em ơi, khóc là xấu lắm đấy đừng khóc có một người đang xót cho em rồi

    Buồn đau chẳng giống men rượu, em càng uống càng không cách gì vơi

    Cả một chặng đường dài chờ em phía trước kìa, vẫn hãy cứ là mình, vẫn vui vẻ hồn nhiên như trước kia

    TUA lúc về, em về nhà Dương nha

    TUA tới sáng mai

    *mở mắt*-Phone

    Em dậy rồi sao-Dương

    Aaa*ôm tay*-Phone

    anh bôi thuốc cho em nha-Dương

    Dạ...-Phone

    *Xuống lấy thuốc*-Dương

    *thoa cho em*-Dương

    nào nói anh nghe ai bắt nạt bé ra nông nỗi này-Dương

    hic-hic Oaaaaa-Phone

    nín anh thương-Dương

    Mấy chị lớp 12 á-hic, có 3 chị-1 chị tên- hic Yến còn 1 chị tên-hic Linh chị còn lại tên-Thùy á-Hic em đau

    được rồi được rồi Phone ngoan lắm, anh thương" 3 tụi mày được lắm" * an ủi em không ngừng*-Dương

    *ABO*=hành động; "ABO"=Suy Nghĩ

    Group "Dân chơi sao phải khóc"

    duongdomic: khẩn cấp all

    hieuthuhai: gì thế

    rhyder: sủa nhanh gọn lẹ

    jsol: sủa liên tục

    duongdomic: tao biết ai đánh Phone rồi

    hieuthuhai: ai đánh em dâu tao?

    rhyder: đâu ai đánh bạn thân vợ tao

    Jsol: nói mẹ đi

    duongdomic: con Linh, con Thùy, con Yến

    hieuthuhai: ra chơi hẹn mấy đứa chúng nó sau trường cho tao

    rhyder: đi học đi rồi mới bảo được

    duongdomic: đi sang rủ cái

    All: ừm

    Group "Hacker"

    quanghungmasterd: Tụi bây ơi

    negav: ơi

    nicky: hỏ

    captainboy: đây nói đi bạn hiền

    quanghungmasterd: Bây biết 3 con Thùy,Linh,Yến ko

    captainboy: biết, sao dạ

    negav: nó làm gì mày hả

    quanghungmasterd: nó đánh tao đau vl 🙁(

    captainboy: thương thế nhò

    nicky: đau lắm hong để mang thuốc sang nò

    quanghungmasterd: mang hộ mình với

    nicky: oki cap ơi chíp bông nữa sang rủ để mang thuốc cho Phone xong đón nhỏ đi học nè

    captainboy: oki

    quanghungmasterd đã off 1 phút trước

    Nagav: off nhanh dữ thần

    Bla bla bla sang rủ hùng đi học nè

    Anh đi học nha bé nếu đau quá hong đi học được thì nghỉ nha-Dương

    Dạ vâng-Phone

    bai bai Dương nhoa-Phone

    Được rồi, anh Dương đi học trước nha-Dương

    Dạ-Phone

    *đi*-Dương

    Hùng ơi-Cap

    Ơi Hùng đây-Phone

    Oaaaaa-An

    Sao v-Phone

    Nhìn Phone đau Negav thấy thươnggg-Negav

    mọi ngày có vầy đâu-Phone

    Dẹp qua một bên đã đi học-Cap

    AAAAAAAAA 7h RỒI vào lớp mọe rồi-Nicky

    cứ đi học đi-Phone

    đã đến trường rồi nhe

    3 cậu này sao đi muộn?-sao đỏ

    Thích, có vẫn đề gì không?-Cap

    tôi ghi tên 3 cậu, đọc họ tên và lớp-Sao đỏ

    Lê Quang Hùng lớp 12a6-Phone

    Trần Phong Hào 12a6-Nicky

    Hoàng Đức Duy lớp 12a6-Cap

    Vào lớp

    *Bước vào với vẻ mặt đầy nước mắt+cúi mặt xuống*-Phone

    thế nào đấy-Rhy

    Haizz*vứt cặp xuống ghế*-Cap

    Bọn tao đi học muộn bị con sao đỏ ghi tên-Nicky

    Làm sao thế này*hỏi em*-Dương

    *lắc đầu*-Phone

    nào ngẩng mặt anh xem-Dương

    *ngẩng mặt*-Phone

    Ôi! trước mắt của anh là 1 em bé với đôi mắt đỏ hoe

    Ơ sao khóc rồi*ôm em vào lòng*-Dương

    hic-hic-hic...-Phone

    nào ngoan kể anh nghe-Dương

    thôi để em kể cho-Cap

    Nói-Dương

    lạnh lùnk

    Thì hôm nay em với Hào với Hùng đi học muộn xong con sao đỏ lớp 12a3 nó ghi bọn em vào sổ thế là Phone khóc-Cap

    được rồi, vào học rồi nín nào*lau nước mắt cho em*-Dương

    *bước vào*-Gvcn

    *lấy lại bình tĩnh* Cả Lớp đứng, Nghiêm-Phone

    Nghiêm-All

    Cả lớp ngồi-gvcn

    Kiểm tra bài cũ, Dương-Gvcn

    *đi lên* không thuộc*vẻ mặt thản nhiên-Dương

    0 điểm về chỗ-Gvcn

    *đi về*-Dương

    Nhà mặt phố bố làm to mà sợ gì chứ

    Ra chơi cả lớp ra chơi hết còn mình nhóm anh và nhóm em

    *gục*-Phone

    *đập bàn*GIÁM NGỦ-Gvcn

    ĐM, CÂM MỒM*xoa lưng em*-Dương

    Cô mà làm Hùng thức xem cô có bị đuổi việc không-Dương

    Em là cái gì mà dám chửi giáo viên-Gvcn

    Thế là cô chưa biết rồi-Cap

    Để em nói cho cô xem nó là ai-Rhy

    Bố nó làm Chủ Tịch công ty nhà Trần Gia, còn nó là giám đốc công ty Trần Gia-Rhy

    c-cái gì-gvcn

    Mà cô động vào Hùng thì cô cũng bị đuổi việc chứ cần gì anh Dương làm-Cap

    Dương thì thôi đi lại còn Hùng nó có cái gì mà tôi phải sợ-gvcn

    thế cô biết Lê Gia chứ?-Nicky

    Biết chứ-Gvcn

    Thôi tiện đây nói luôn ko giấu nữa-Nicky

    Nói đi mày-Nicky

    Bố nó làm chủ tịch Lê Gia, mẹ nó súng bắn tỉa hàng đầu thế giới, còn nó vai hơi bị quan trọng đấy-Cap

    Nó là cái gì mà tôi phải sợ-Gvcn

    Không cập nhật tin tức gì cả-Cap

    *xoa lưng em*-Dương

    Còn nó ý HACKER MASTERD hàng đầu thế giới-Cap

    không thể nào-Gvcn

    *sốc* sao anh ko biết?-Dương

    anh thì biết cái gì-Cap

    còn em Hacker CAPTAINBOY-Cap

    Còn An Hacker NEGAV-Cap

    Còn Hào Hacker NICKY-Cap

    Quang Anh, tên là Rhyder Chủ Tịch Công ty Nguyễn Gia

    Thái Sơn, tên là Jsol chủ tịch công ty SH-Cap

    Còn Anh Hiếu anh trai của Dương và là giám đốc Trần gia là Hieuthuhai

    *sốc*-gvcn

    ưm ~ ồn quá à*dụi mắt*-Phone

    Nào không được dụi mắt*gỡ tay em ra*-Dương

    Hùng đi căn tin không-Nicky

    Cóa*lon ton chạy đi*-Phone

    "đáng yêu thật"-Dương

    có đi xử bọn kia không-Hiếu

    có-Dương

    đến chỗ xử luôn nhé mệt quá gõ cũng biết đau tay chứ bộ

    A~ anh Dương ~ -Thùy

    ai hỏi?-Dương

    anh hẹn em ạ ~~*xà nẹo hiếu*-Linh

    *hất tay ả ra*-Hiếu

    BỎ-Dương

    *nuối tiếc bỏ tay anh ra* anh hẹn em có gì hong ạ ~ -Yến

    Mày là đứa đánh Hùng?-Dương

    Tại bọn em thấy nó cứ gần gần bên mấy anh nên em giúp các anh hoi mà-Thùy

    ĐM MÀY BIẾT MÀY ĐỤNG ĐẾN GIỚI HẠN CỦA TAO RỒI KHÔNG-Dương

    nó là gì của mấy anh chứ-Yến

    EM DÂU-Hiếu

    NGƯỜI YÊU-Dương

    BẠN THÂN VỢ-Rhy

    BẠN VỢ TAO-Sơn

    mày động vào vợ tao là sai lầm của cuộc đời mày rồi-Dương

    BLA BLA BLA BLA BLA BLA BLA

    END chap 2

    mới có 1557 từ thôi chứ nhiêu

    Bye bye chúc các độc giả ngủ ngon khi đọc được chap này nhoa
     
    Vì Ngoại Lệ, Dân Chơi Đổi Hướng?! ( Duonghung )( Domicmasterd )
    Chap 3: giới thiệu thêm 1 vài nhân vật


    Phạm Khôi Vũ: hiện tại đang học lớp 11a6 học tại trường Anh Trai Say Hi nhưng được chuyển lên lớp 12a6 cùng Hùng , học giỏi, ngoan ngoãn, tên ở nhà là Timeo, có người yêu là ai mọi người cũng biết nên không nói nữa Hacker trong nhóm của Hùng

    Bùi Duy Ngọc: hiện tại học lớp 12a6 học tại trường Anh Trai Say Hi tính cách: lạnh lùng, khó gần chỉ nói chuyện với bạn bè.

    Vì 2 chap trước chưa giới thiệu Bùi Duy Ngọc nên các anh và các em chưa nói chuyện chứ mấy ảnh với mấy ẻm chap này giới thiệu chơi thân zữ à nha

    Đỗ Nam Sơn: hiện tại đang học lớp 11a6 nhưng được chuyển lên 12a6 học lực cũng được cũng thuộc diện giỏi người yêu là ai mọi người cũng biết rồi à nha

    Hoàng Nhật Đức Phan: (Dilan) đang học lớp 10a5 học tại trường Anh Trai Say Hi người yêu ai cũng biết ha ko cần phải nói nữa nhoa

    Nguyễn Xuân Bách🙁Mason) hiện tại học lớp 12a6 học tại trường Anh Trai Say Hi tính cách: lạnh lùng, khó gần chỉ nói chuyện với bạn bè, người yêu của CongB

    Nguyễn Thành Công: (CongB) hiện tại học lớp 11a6 nhưng được chuyển lên 12a6 học tại trường Anh Trai Say Hi, Hacker trong nhóm em

    Nguyễn Tuấn Duy🙁Ogenus) hiện tại đang học lớp 12a6 học tại trường Anh Trai Say Hi đại đại giới thiệu tên tuổi, lớp, trường thoi nha

    Lê Hồ Phước Thịnh: (Jaysonlei) hiện tại học lớp 11a6 nhưng được chuyển lên 12a6 học tại trường Anh Trai Say Hi, Hacker trong nhóm em

    Còn Mason làm giám đốc bố làm chủ tịch, Ogenus(giống Mason), Ngọc(Chủ tịch), Dilan( chủ tịch )

    đau tay khi 12h đêm viết liên tục 2 chap mà vừa nghe playlist của Hùng vừa viết cũng chill
     
    Vì Ngoại Lệ, Dân Chơi Đổi Hướng?! ( Duonghung )( Domicmasterd )
    Chap 4


    Group"Hacker"

    Vì là mọi người trong nhóm hacker Nam Sơn và Khôi Vũ phải gọi là anh vì mn trong nhóm là bạn của anh trai

    Captainboy: ê Khôi vũ

    Khôi vũ: sao

    Captainboy: duma All dậy hết cho tao 5h rồi

    Negav: dậy nãy giờ rồi ý

    Nicky; ừ thiệt ngồi nãy giờ xem mày với Vũ nhắn

    captainboy: rảnh

    jaysonlei: rồi mắc chi gọi

    Captainboy: gọi dậy chơi, Thiếu thằng Hùng rồi

    quanghungmasterd: đây không phải gọi

    Captainboy: ....

    quanghungmasterd: ê thề tao với ổng đang ngủ luôn á cap mày phá vỡ giấc ngủ của tụi tao rồi

    captainboy: ai mà biết được

    Negav: ai thêm Sơn vào đi

    Nicky: để tao

    Nicky đã thêm Jsol vào nhóm Hacker

    Negav: duma mày có vấn đề à tao bảo Nam Sơn cơ mà

    Nicky: ủa thế hả

    Nicky đã xóa Jsol khỏi nhóm Hacker

    Khôi Vũ: để tao thêm cho

    Captainboy: ok

    cho Nam Sơn làm Hacker lun ha

    Khôi Vũ đã thêm Đỗ Nam Sơn vào nhóm Hacker

    Đỗ Nam Sơn: hello

    Captainboy: đó nó còn thức mà giờ mày mới dậy

    Captainboy: thấy thiếu thiếu, thằng Hùng đâu

    Khôi Vũ: quanghungmasterd

    quanghungmasterd: cái gì mà tag hoài vậy

    captainboy: ....

    đi học ko muộn 6:30 rồi đó

    Captainboy: All tập trung ở nhà DuongHung để đi học nhé

    Group"Dân chơi sao phải khóc"

    Rhyder: ây dô quát súp bờ rô

    bùi duy ngọc: lên cơn à

    hieuthuhai: ngáo ngơ giai đoạn cuối

    Jsol: duongdomic đâu rồi

    duongdomic: đây này

    dillan: tập trung tại nhà Dương để đi học đứa nào đi cuối làm chó nhé

    Hú hú hú-Rhy

    Ra mở cửa đê-Jsol

    Em chào các anh ạ-Nam Sơn

    Hiiii-dillan

    Thằng Dương ra mở cửa nhanh-Bùi Duy Ngọc

    Đây khổ quá-Dương

    ưm ~*ngọ nguậy*-Phone

    Bé ngủ tiếp đi nha lúc nào bạn em đến anh gọi dậy*bông bông em*-Dương

    dạ...*chìm vào giấc ngủ*-Phone

    *xuống mở cửa*-Dương

    chịu ra rồi à-Hiếu

    Em chào anh Dương -Khôi Vũ x Đỗ Nam Sơn

    vào đi -Dương

    all*đang có mặt* * vô*

    Captainboy bay tới đây*chạy vô nhà*-Cap

    we come to make hit-Negav

    Nickyyyyy-Hào

    mọi người ngồi hết vào ghế rồi nha

    Rầm

    Oaaaaaaaa-Phone

    Chết bà*chạy lên phòng*-Dương

    cạch

    sao thế này*bế em lên*-Dương

    Oaaa...hic-hic..vừa..n-nãy..hic em đang -..ngủ hic cái..té-Phone

    được rồi nín nào anh thương*xoa xoa lưng em*-Dương

    *bế em vào vệ sinh cá nhân*-Dương

    *vô phòng thay quần áo*-Phone

    *đi ra + dang tay* bế em-Phone

    nhõng nhẽo quá cơ*bế em xuống nhà*-Dương

    đi học hoi*nhảy xuống tay anh kéo "Bot" chạy đi*-Phone

    lái xe nào bây giờ-Phone

    duma lấy đại đi-Cap

    òm oki*lấy đại chiếc Ferrari Daytona SP3*-Phone

    đi nhanh lên-Negav

    mỗi em đi một xe riêng và không biết trùng hợp thế nào các em đều đi Ferrari mới hay

    bot: *bẻ lái*

    bla bla bla xe đến trường

    két....

    ui ui Ferrari kìa tụi bây*bàn tán xôn xao*

    *bước xuống xe*-Bot

    lên hết lớp ùi nha

    *vứt cặp xuống ghế*-Phone

    vào tiết và các anh cũng đến òi nha

    ngồi dịch ra coi thằng điên này-hs1

    cậu ngồi gần hết cái ghế rồi đó...-Phone

    Thì sao-hs1

    nhưng tớ còn ngồi chứ-Phone

    *định đánh em*-hs1

    *giơ hai tay lên chắn*-Phone

    *bước vào*-gvcn

    may cho mày đấy*bỏ tay xuống*-hs1

    *hô*-Phone

    em thưa cô cho em đổi chỗ được không ạ?-Phone

    Kh..-...-gvcn

    *ho nhẹ một tiếng*-Dương

    em muốn ngồi đâu-gvcn

    em muốn ngồi cạnh anh Đăng Dương ạ-Phone

    Hùng ơi đừng ngồi cạnh nó, nó không thích ai ngồi cạnh nó đâu-hs1

    không sao đâu chị-Phone

    Cứ ngồi nếu em dám-gvcn

    *chuyển xuống chỗ anh*-Phone

    *nhìn em*-All

    *ngồi gác chân lên bàn bấm điện thoại*-Dương

    *ho nhẹ một tiếng*-Phone

    *vội bỏ chân xuống + cất điện thoại* Ờm trời hôm nay đẹp ha Hiếu-Dương

    Sắp mưa rồi ở đấy mà đẹp-Hiếu

    C-Cả lớp vào bài được rồi-gvcn

    đừng hỏi vì sao anh lại bỏ điện thoại và chân xuống vì một khi em học hoặc làm một việc gì đó là rất nghiêm túc

    đúng rồi trong mắt anh em như một đứa nhóc vậy, ngây thơ, dễ thương lại còn đáng yêu nữa mặc dù em ngây thơ thật nhưng khi làm việc là nghiêm túc hơn cả anh đó nha

    kiểm tra bài cũ, hôm nay ngày 10 số thứ 10 Lê Quang Hùng-gvcn

    thuộc không-gvcn

    dạ có-phone

    tác giả của Tác phẩm Truyện Kiều là ai?-gvcn

    Ủa cô đang tiết toán....-phone

    trả lời-gvcn

    Em thưa cô là Nguyễn Du-Phone

    ừm 7 điểm về chỗ-gvcn

    ủa cô em trả lời đúng mà sao được 7?-Phone

    tôi giáo viên tôi chấm sao kệ tôi-gvcn

    *mặt xị xuống về chỗ*-Phone

    hong có buồn, bé nhà anh giỏi lắm òi*xoa xoa lưng em*-Dương

    *gục mặt xuống bàn*...-Phone

    ra chơi

    Hùng ra đây tao bảo-hs1

    cậu bảo gì tớ-Phone

    mày nhìn thẳng vào cái lắc này cho tao*lắc qua lắc lại*-hs1

    *nhìn chăm chú*-Phone

    tao nói nè,mày phải chết mọi người thấy mày phiền lắm đó, mày chết đi hãy tự kết liễu mình*vừa nói vừa lắc*-hs1

    hết giờ ra chơi

    *cất cái lắc vào túi* mày hãy tự kết liễu mình đi*đi vào lớp*-hs1

    *vào lớp* -phone

    Phone chơi ở đâu vậy anh hong thấy bé đâu hết-Dương

    Tao muốn chết cút ra*chạy đi*-Phone

    *ngăn tay em lại*-Dương

    có vẻ anh đã đoán ra điều gì rồi nhỉ đúng vậy anh đoán ra rồi

    sao vậy-Hiếu

    Bình tĩnh nghe anh nói này Hùng*nói giọng nhẹ nhàng*-Dương

    "ám thị" thôi được rồi sẽ có cách giải quyết nghe tao-Rhy

    Ra chơi tao thấy nó đi cùng Nga(hs1)-Jsol

    *túm cổ áo Nga* Mẹ con chó chết mày h-hại HÙNG rồi đó CON CHÓ-Dương

    vì em yêu anh thôi mà-Nga

    CÚT ĐI CON CHÓ CHẾT-Dương

    *bước vào*-gvcn

    Nghe tao nói này Hùng, có phải mày thấy mày phiền và xúng đáng bị kết liễu không-Cap

    đúng tao xứng đáng*cười điên dại*-Phone

    mà ám thị là gì vậy các anh-Negav

    Ám thị là hiện tượng khi một ý nghĩ, lời nói hoặc hình ảnh được lặp đi lặp lại hoặc tác động mạnh, khiến não bộ vô thức tin và làm theo, dù không suy nghĩ kỹ hay kiểm chứng-Hiếu

    chỗ nhóm Đức Duy và Đăng Dương ồn ào thế hả-Gvcn

    Cô câm mồm cho tôi-Dương

    hắn thật sự điên rồi mà nếu em bị ám thị thì sẽ rất khó chữa vì em ngây thơ rất dễ tin người khó mà chữa được mà chữa xong thì em cũng sẽ không nhớ một thứ gì đó

    Tao xứng đáng bị chết, ha ha ha*cười điên dại*-Phone

    *chạy đi ra khỏi trường+ra sông gần đó không do dự mà nhảy*-Phone

    PHONE-Dương

    *khụy xuống+tay run rẩy gọi cứu hộ và cấp cứu*-Dương

    ha~ Phone đâu mệt quá-Cap

    *run rẩy chỉ xuống mặt sông*-Dương

    kh-không thể nào như vậy được PHONE-Cap

    một lúc sau thì cứu hộ cũng đến và giải cứu được em lên bờ sau đó thì cấp cứu cũng đến và đưa em đi

    thay đổi; "abo"=lời thoại

    (abo)=hành động

    *abo*=suy nghĩ

    Bệnh viện

    Tại nơi mà khiến mọi người đau nhất...

    Ngoài cánh cửa phòng bệnh khép kín, những người thân, người bạn còn lại ngồi lặng im, như những cái bóng không dám rời đi.

    Chỉ có một người đứng sát tường, gần cánh cửa nhất, như thể chỉ cần áp tai vào đó là có thể nghe thấy hơi thở của em bên trong.

    Ánh đèn bệnh viện chiếu lên đôi mắt đã đỏ hoe từ rất lâu, chẳng rõ vì thiếu ngủ hay vì khóc quá nhiều.

    Đăng Dương cố giữ im lặng, nhưng rồi tiếng nấc vẫn bật ra, từng cơn một, không thể kìm lại.

    Hai bàn tay run rẩy che lấy khuôn mặt, vai khẽ rung lên trong bất lực.

    Không ai dám tiến lại gần, bởi ai cũng hiểu, nỗi đau ấy không chia được cho ai khác.

    Đăng Dương thì thầm gọi tên em, rất khẽ, như sợ mình nghe thấy sẽ đau thêm.

    Thời gian trôi qua, nước mắt rơi xuống không còn vội vàng nữa, chỉ chậm rãi và kiệt quệ.

    Trong khoảnh khắc đó, tất cả đều nhận ra — mọi người ở ngoài này còn mệt hơn cả em đang nằm trong kia.

    Bởi chờ đợi mà không biết kết quả, là điều tàn nhẫn nhất.

    Và Đăng Dương vẫn đứng đó, khóc nấc lên từng cơn, chỉ mong em tỉnh dậy vui vẻ, hồn nhiên và ngầy thơ như trước nhưng...Không ai có thể hứa trước điều gì sẽ xảy ra

    Bên ngoài, ánh đèn báo vẫn đỏ.

    Không nhấp nháy.

    Không chuyển màu.

    Như thể thời gian đã bị giữ lại ngay khoảnh khắc này.

    Mọi người ngồi chờ, nhưng không ai thật sự ngồi yên.

    Có người đứng lên rồi lại ngồi xuống.

    Có người nhìn đồng hồ, rồi quay đi như thể con số ấy làm tim đau hơn.

    Chỉ có một người không rời khỏi vị trí trước cửa phòng.

    Đăng Dương đứng đó từ rất lâu rồi.

    Lưng tựa vào tường lạnh, mắt dán chặt vào ánh đèn chưa đổi màu.

    Tiếng khóc bật ra rất khẽ.

    Không thành tiếng.

    Chỉ là những cơn nấc nghẹn lại trong cổ họng, lặp đi lặp lại.

    Bờ vai run lên từng đợt, như đang cố gắng gánh lấy điều gì đó quá sức.

    anh đưa tay lên che mặt, nhưng nước mắt vẫn tràn ra.

    Rơi xuống sàn nhà bệnh viện lạnh ngắt.

    Không ai an ủi.

    Cũng không ai dám chạm vào.

    Bởi ai cũng hiểu —

    anh đang khóc thay cho cả những điều chưa kịp nói với em.

    Ánh đèn ngoài phòng vẫn đỏ.

    Chưa có tín hiệu nào cho thấy em sẽ mở mắt.

    Chưa có lời hứa nào rằng mọi chuyện sẽ ổn.

    Và anh vẫn đứng đó.

    Khóc nấc lên từng cơn.

    Chỉ mong một điều duy nhất —

    rằng đèn sẽ đổi màu,

    và em vẫn còn ở lại.

    Ánh đèn ngoài phòng bệnh chợt đổi màu.

    Từ đỏ sang xanh, chậm rãi, như thể cũng đang do dự.

    Cánh cửa mở ra.

    Bác sĩ bước ra trước, chưa kịp nói gì thì Đăng Dương đã đứng bật dậy.

    *giọng run*Em ấy... sao rồi bác sĩ-Dương

    Bác sĩ gật đầu nhẹ.

    "Cậu ấy tỉnh rồi.

    Mọi người vào được, nhưng nói chuyện nhỏ thôi."

    Khoảnh khắc ấy, không ai nói gì thêm.

    Chỉ có tiếng thở dồn dập, và những bước chân vội vã nhưng cố kìm lại.

    em nằm trên giường bệnh.

    Đôi mắt vừa mở, còn mờ, còn lạ lẫm với ánh sáng.

    Hơi thở yếu nhưng đều.

    * giọng nghẹn*Hùng... anh đây, mày còn nhớ anh mày không-Hiếu

    *chớp mắt* *Ánh nhìn dừng lại rất lâu trên gương mặt Hiếu, rồi chậm rãi lướt qua những người còn lại.*-Phone

    *Hùng ơi, nghe được tao nói không?*-Cap

    Em...

    đang ở đâu vậy?*động môi, giọng em khàn đặc*-Phone

    Câu hỏi rất nhỏ.

    Nhưng rơi xuống như một nhát cắt.

    Đăng Dương đứng ở cuối giường từ nãy đến giờ.

    Người duy nhất chưa nói một lời.

    Đôi tay siết chặt đến trắng bệch.

    mày đang ở bệnh viện. mày ngủ hơi lâu thôi*cố giữ bình tĩnh*-Hiếu

    Quang Hùng gật nhẹ, rồi ánh mắt dừng lại ở Đăng Dương.

    Rất lâu.

    Như đang tìm kiếm điều gì đó quen thuộc nhưng không gọi được tên.

    Còn anh... là ai?*chậm rãi*-Phone

    Không khí trong phòng đông cứng.

    *quay mặt đi*

    Cap (cắn chặt môi để không bật khóc)

    Đăng Dương bước lên một bước.

    Rồi dừng lại.

    Đăng Dương (giọng thấp, run nhưng rõ):

    "Anh là Đăng Dương, người yêu của em đây mà"

    Một khoảng lặng rất dài.

    Quang Hùng nhíu mày, cố nghĩ.

    Rồi lắc đầu rất khẽ.

    Hùng:

    "Em xin lỗi... em không nhớ."

    anh mỉm cười.

    Nụ cười mỏng và run rẩy, nhưng không khóc.

    Đăng Dương:

    "Không sao cả."

    "Anh nhớ là được."

    Anh đưa tay ra, nhưng chỉ dừng lại ở không trung.

    Không dám chạm.

    Đăng Dương (nhẹ hơn):

    "Em tỉnh là tốt rồi."

    Quang Hùng nhìn anh.

    Tim khẽ nhói lên, không hiểu vì sao.

    Ngoài cửa sổ, nắng bắt đầu chiếu vào.

    Ánh đèn xanh vẫn sáng.

    Và trong căn phòng ấy,

    có một người vừa trở về từ giấc ngủ rất dài,

    và một người khác,

    đã chờ đến cạn cả nước mắt —

    nhưng vẫn chọn bắt đầu lại từ đầu.

    Căn phòng bệnh dần yên lại.

    Mọi người đứng thêm một lúc, rồi lần lượt được y tá nhắc ra ngoài để Quang Hùng nghỉ ngơi.

    Hiếu đặt tay lên vai Đăng Dương, giọng trầm xuống:

    "mày ở lại nhé, có gì gọi anh"

    Đăng Dương gật đầu.

    Những người còn lại đi ra, cánh cửa khép lại rất khẽ, như sợ làm giấc tỉnh mong manh kia vỡ ra lần nữa.

    Trong phòng chỉ còn tiếng máy theo dõi tim đập đều đều.

    Quang Hùng nằm yên, mắt nhìn trần nhà, rồi chậm rãi quay sang phía Đăng Dương.

    Quang Hùng (khàn giọng):

    "Anh... không về sao?"

    Đăng Dương sững lại một nhịp.

    Rồi anh kéo ghế ngồi xuống cạnh giường.

    Đăng Dương:

    "Anh ở đây."

    "Em ngủ tiếp cũng được."

    Quang Hùng im lặng.

    Một lúc sau, cậu khẽ lắc đầu.

    Quang Hùng:

    "Em sợ... nhắm mắt lại."

    Câu nói rất nhỏ.

    Nhưng đủ khiến tay Đăng Dương siết chặt vào thành ghế.

    Đăng Dương (dịu giọng):

    "Không sao."

    "Anh ở đây rồi."

    Quang Hùng nhìn anh.

    Ánh mắt vẫn còn xa lạ, nhưng không còn hoang mang như trước.

    Một lúc lâu, Quang Hùng chậm rãi đưa tay ra.

    Chỉ một chút thôi.

    Như đang do dự rất lâu trước một cảm giác không nhớ nổi.

    Đăng Dương nhìn bàn tay ấy.

    Không hỏi.

    Không vội.

    Chỉ nhẹ nhàng đặt tay mình vào.

    Quang Hùng khẽ giật mình.

    Rồi... không rút lại.

    Quang Hùng (thì thầm):

    "Em không nhớ anh."

    "Nhưng sao... nắm tay anh lại thấy không sợ nữa?"

    Đăng Dương cúi đầu.

    Giọng nghẹn lại, nhưng vẫn mỉm cười.

    Đăng Dương:

    "Vậy là đủ rồi."

    "Nhớ hay không, cũng không sao."

    Ngoài cửa, Hiếu đứng tựa tường.

    Nghe thấy tiếng máy tim đều đặn hơn ban nãy.

    Anh nhắm mắt lại, thở ra một hơi thật dài.

    Ánh đèn xanh ngoài phòng vẫn sáng.

    Lần này, không còn lạnh nữa.

    Bên trong,

    có một người vừa tỉnh dậy,

    và một người khác,

    bắt đầu yêu lại từ đầu —

    bằng sự kiên nhẫn đã từng cứu cả hai.

    Buổi chiều trôi qua chậm rãi.

    Ánh nắng ngoài cửa sổ nghiêng dần, phủ một lớp vàng nhạt lên căn phòng bệnh vốn toàn màu trắng.

    Quang Hùng đã ngủ thêm một giấc ngắn.

    Lần này, không giật mình.

    Bàn tay vẫn nắm lấy tay Đăng Dương, lỏng hơn một chút, nhưng chưa từng buông.

    Khi Quang Hùng mở mắt lại, điều đầu tiên cậu thấy là Đăng Dương đang cúi đầu đọc gì đó trên điện thoại.

    Ánh mắt rất tập trung, nhưng vẻ mặt thì mệt mỏi đến mức không giấu được.

    Quang Hùng (nhỏ giọng):

    "Anh... chưa về à?"

    Đăng Dương giật mình, ngẩng lên ngay lập tức.

    Rồi bật cười khẽ, như thể chỉ cần em mở mắt là mọi mệt mỏi đều dịu đi.

    Đăng Dương:

    "Anh bảo rồi mà."

    "Anh sẽ ở đây để có thể chăm sóc em"

    Quang Hùng nhìn anh một lúc lâu.

    Rồi chậm rãi nói, giọng vẫn còn yếu nhưng đã bớt lạc lõng hơn trước:

    Quang Hùng:

    "Anh... nhìn em hoài vậy không mỏi mắt sao?"

    Đăng Dương khựng lại một giây.

    Sau đó bật cười thật nhẹ.

    Đăng Dương:

    "Có mỏi."

    "Nhưng nhìn được là anh thấy lời rồi."

    Quang Hùng nhíu mày, như đang cố hiểu.

    Rồi bất chợt cong môi cười rất khẽ.

    Quang Hùng:

    "Anh nói chuyện... lạ ghê."

    Đăng Dương nhìn nụ cười đó, tim chợt mềm ra.

    Nụ cười ấy —

    đúng là của Quang Hùng.

    Không lẫn vào đâu được.

    Cửa phòng mở ra.

    Hiếu bước vào trước, theo sau là Cap, Rhy,Nicky,Jsol,Negav.

    Không ai nói gì lớn tiếng, nhưng không khí rõ ràng đã khác.

    Jsol(nhìn Quang Hùng, mừng ra mặt):

    "Ê, nhìn tỉnh táo hơn rồi đó nha."

    Rhy

    "Ngủ có ngon không?

    Bệnh viện chán lắm, ráng chịu."

    Quang Hùng chớp mắt, rồi khẽ cười:

    "Em không nhớ mấy anh."

    "Nhưng... mấy anh nói nhiều quá, chắc là quen thật."

    Cả phòng bật cười.

    Không lớn.

    Nhưng đủ để xua đi phần nào mùi lo lắng còn sót lại.

    Cap (thở phào):

    "Ừ, đúng rồi đó."

    "Quen dữ lắm."

    Hiếu đứng nhìn cảnh đó từ phía sau.

    Ánh mắt nhẹ đi rất nhiều.

    Hiếu:

    "Bác sĩ nói em hồi phục tốt."

    "Trí nhớ sẽ quay lại từ từ."

    Quang Hùng gật đầu.

    Rồi quay sang Đăng Dương, hỏi rất tự nhiên:

    Quang Hùng:

    "Vậy... anh là người quan trọng với em đúng không?"

    Cả phòng lặng đi một nhịp.

    Đăng Dương không né tránh.

    Anh mỉm cười, dịu dàng hơn bao giờ hết.

    Đăng Dương:

    "Ừ."

    "Rất quan trọng."

    Quang Hùng suy nghĩ một chút.

    Rồi gật đầu, như thể đã quyết định xong chuyện gì đó.

    Quang Hùng:

    "Vậy từ giờ..."

    "Anh ở đây dạy em nhớ lại nha."

    Đăng Dương bật cười.

    Lần này, là nụ cười thật sự.

    Đăng Dương:

    "Anh ở đây."

    Ngoài cửa sổ, nắng chiều rơi xuống rất dịu.

    Ánh đèn xanh ngoài phòng vẫn sáng.

    Nhưng không còn căng thẳng nữa.

    Chỉ còn lại một căn phòng bệnh,

    một người đang học cách nhớ lại thế giới,

    và một nhóm người sẵn sàng kể lại mọi điều —

    bằng kiên nhẫn,

    và rất nhiều yêu thương

    Những ngày sau đó trôi qua chậm rãi nhưng không còn nặng nề như trước.

    Quang Hùng bắt đầu quen với nhịp sinh hoạt trong phòng bệnh —

    sáng mở mắt ra là ánh nắng,

    trưa có tiếng mọi người nói chuyện rì rầm,

    tối là tiếng máy theo dõi tim đều đều đến mức nghe cũng thấy yên tâm.

    Đăng Dương hầu như lúc nào cũng ở bên.

    Không quá sát, nhưng chưa từng rời đi.

    Một buổi sáng, khi y tá vừa rời khỏi phòng, Quang Hùng quay sang nhìn Đăng Dương rất nghiêm túc.

    Quang Hùng:

    "Anh... có phải người hay cằn nhằn không?"

    Đăng Dương sững người một giây.

    Rồi bật cười.

    Đăng Dương:

    "Em hỏi vậy là có lý do gì không?"

    Quang Hùng nhíu mày, đưa tay chạm nhẹ vào thái dương.

    Quang Hùng:

    "Em không nhớ rõ."

    "Chỉ là... em có cảm giác anh từng nhắc em uống nước nhiều lắm."

    Negav (đang ngồi gần đó, cười ngay):

    "Chuẩn luôn."

    "Nhắc ngày nhắc đêm."

    Quang Hùng tròn mắt.

    Rồi bật cười khẽ.

    Quang Hùng:

    "Vậy chắc anh quan tâm em dữ lắm."

    Đăng Dương không trả lời.

    Chỉ nhìn cậu, ánh mắt dịu đi thấy rõ.

    Một buổi chiều khác, Hiếu mang vào một túi đồ nhỏ.

    Hiếu:

    "Anh đem mấy thứ của em nè."

    Quang Hùng nhìn chiếc vòng tay quen quen.

    Chạm vào.

    Tim khẽ rung lên một nhịp rất nhẹ.

    Quang Hùng (chậm rãi):

    "Cái này... em từng đeo mỗi ngày đúng không?"

    Hiếu khẽ gật đầu.

    Hiếu:

    "Ừ."

    "Có người bắt em đeo."

    Ánh mắt Hiếu liếc sang Đăng Dương.

    Quang Hùng nhìn theo.

    Rồi nhìn Đăng Dương.

    Quang Hùng:

    "Là anh hả?"

    Đăng Dương gật đầu, cười.

    Đăng Dương:

    "Ừ."

    "Anh sợ em hay quên."

    Quang Hùng bật cười lớn hơn một chút.

    Tiếng cười còn yếu, nhưng đã rất thật.

    Buổi tối, khi mọi người đã về bớt, phòng bệnh chỉ còn lại hai người.

    Quang Hùng nhìn ra cửa sổ một lúc lâu.

    Quang Hùng:

    "Anh Dương."

    Đăng Dương ngẩng lên.

    Đăng Dương:

    "Sao?"

    Quang Hùng quay sang.

    Ánh mắt không còn lạ lẫm nữa.

    Quang Hùng:

    "Em nhớ rồi."

    Đăng Dương sững lại.

    Tim đập mạnh đến mức tưởng như nghe được.

    Đăng Dương (nhẹ giọng):

    "Nhớ gì?"

    Quang Hùng mỉm cười.

    Quang Hùng:

    "Nhớ cảm giác..."

    "Có anh ở bên là không cần phải sợ."

    Không phải ký ức rõ ràng.

    Chỉ là một cảm giác.

    Nhưng với Đăng Dương, thế là đủ.

    Ngoài cửa, ánh đèn xanh vẫn sáng.

    Lần này, không chỉ là tín hiệu an toàn —

    mà là dấu hiệu cho một điều đang dần quay trở lại.

    Trí nhớ của Quang Hùng chưa về hết.

    Nhưng nụ cười thì đã quen.

    Ánh mắt thì đã nhận ra.

    Và mọi thứ còn lại...

    chỉ là vấn đề của thời gian.

    END CHAP 4

    Mọi người nghe vụ của Dương chưa vậy

    Shop đau quá hic
     
    Vì Ngoại Lệ, Dân Chơi Đổi Hướng?! ( Duonghung )( Domicmasterd )
    Chap 5


    Ngày hôm sau, ánh nắng xuyên qua rèm cửa sổ, rọi thẳng vào giường bệnh của Quang Hùng.

    Cậu ngồi dậy, hơi choáng váng một chút, nhưng nụ cười đã hiện trên môi.

    Quang Hùng:

    "Anh Dương... hôm qua anh không về ngủ hả?"

    Đăng Dương (nhún vai, giọng trêu):

    "Anh ngủ ở ghế cạnh giường, nhớ rõ không?"

    Quang Hùng nhíu mày, cố nhớ.

    Rồi bật cười khẽ:

    "Ừ... nhớ... một chút thôi."

    Hiếu bước vào, tay ôm một hộp sữa chua.

    "Ăn đi, để hồi phục nhanh hơn."

    Quang Hùng nhìn Hiếu, rồi lắc đầu:

    "Anh đừng ép em nữa."

    Hiếu cười:

    "Không ép nữa, lần này tự nguyện nha."

    Cap, Nagav, Rhy, Jsol, Nicky cũng lần lượt mang đồ ăn, vài cuốn sách, vài tờ báo.

    Căn phòng bệnh vốn tĩnh lặng giờ trở nên ấm áp hẳn.

    Quang Hùng nhìn tất cả, mắt sáng lên:

    "Em... nhớ tên tất cả rồi!"

    "Nhưng... sao ai cũng trông mệt dữ vậy?"

    Đăng Dương bật cười, quơ tay về phía Quang Hùng:

    "Chắc là vì tối qua em ngủ quá lâu, anh em lo lắng nhiều quá thôi."

    Quang Hùng nghiêng đầu, mỉm cười:

    "Thì ra... em được nhiều người quan tâm quá nhỉ."

    Đăng Dương (vừa cười vừa nghiêng người về phía cậu):

    "đúng òi, ai mà không quan tâm được."

    Một khoảnh khắc im lặng, chỉ có tiếng cười khẽ len trong phòng bệnh.

    Không còn nấc nghẹn, không còn ánh mắt lo lắng.

    Chỉ còn lại một căn phòng ấm áp,

    và một cảm giác... bình yên, như đã tìm lại được thứ quan trọng nhất.

    Buổi chiều trôi qua, Quang Hùng dần nhớ lại nhiều thứ hơn.

    Một thói quen cũ, một câu nói quen, một trò đùa từng làm cậu bật cười.

    Mọi thứ quay trở lại chậm rãi, nhưng chắc chắn.

    Đăng Dương quan sát, nụ cười dịu dàng trên môi.

    Chỉ cần thấy em cười, mọi lo lắng đều tan biến.

    Hiếu, các bạn, và cả phòng bệnh bây giờ đầy tiếng cười.

    Không còn mùi sợ hãi hay nỗi cô đơn.

    Chỉ còn lại những người thân bên nhau,

    và một Quang Hùng đang học cách nhớ lại thế giới của mình.

    Ngày xuất viện cuối cùng cũng đến.

    Căn phòng bệnh vốn yên tĩnh giờ tràn đầy tiếng cười nói.

    Quang Hùng mở mắt ra, ánh nhìn lấp lánh khi nhìn quanh.

    Bạn bè, anh em, tất cả đều tụ tập xung quanh em, như một bữa tiệc mini vui nhộn trong căn phòng bệnh.

    Quang Hùng:

    "Em... sắp được ra khỏi đây thật à?"

    Đăng Dương (cười, nắm tay em):

    "Ừ.

    Nhưng nhớ, đừng quên anh nha."

    Quang Hùng nghiêng đầu, nụ cười tinh nghịch nở trên môi:

    "Em không quên đâu... nhưng mà... anh chắc sẽ đi theo em chứ?"

    Đăng Dương (giả vờ nghiêm, trêu em):

    "Đi theo là hiển nhiên.

    Ai mà bỏ em được!"

    Đỗ Nam Sơn (em trai Quang Hùng, cười toe toét):

    "Anh Hùng ơi, ra ngoài rồi, em dẫn đi ăn kem nha!"

    Khôi Vũ (anh trai Quang Hùng, giả vờ cau mày):

    "Ăn kem gì cũng được, miễn là không quậy quá là được!"

    Hiếu (anh trai Đăng Dương, nháy mắt):

    "Anh Dương, hôm nay phải bảo vệ em cẩn thận, đừng để ai bắt nạt nha."

    Các bạn:

    Cap: "Ê, ai cũng kêu ra ngoài ăn mà chậm chi vậy?"

    An: "Chuẩn, mấy hôm nay ở bệnh viện buồn chết được."

    Jsol: "Hùng tỉnh rồi, phải tổ chức chào đón chứ!"

    Nicky: "Nhất trí, nhất trí!"

    Thành An: "Đúng rồi, mấy cái trò đùa quen thuộc không ai quên đâu."

    Quang Hùng bật cười lớn, ánh mắt rạng rỡ.

    "Vậy là... tụi mình đi ăn chung cả bọn à?"

    Đăng Dương mỉm cười, nắm tay em:

    "Ừ.

    Và anh còn nợ em một lần mua chè nữa, nhớ chưa?"

    Quang Hùng (nhìn anh, hớn hở):

    "Nhớ!

    Lần này anh trả tiền nha."

    Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào căn phòng, làm mọi thứ trở nên ấm áp.

    Trí nhớ của Quang Hùng hồi phục dần từng chút một.

    Một trò đùa nhỏ của Cap làm em bật cười.

    An nhắc lại câu chuyện hài hước mà em từng quên.

    Jsol đưa một bức ảnh cũ, Nicky thêm mấy lời chế, Thành An thì cười toe toét bên cạnh.

    Mỗi ký ức quay về là một nụ cười, một tiếng cười khẽ trong phòng.

    Đỗ Nam Sơn thì lúc nào cũng rình rập để "trêu" anh trai, còn Khôi Vũ chỉ đứng nhìn, thỉnh thoảng giả vờ la mắng.

    Hiếu thì cười, vừa nhắc nhở Đăng Dương, vừa khoe anh trai cậu đã chăm em cẩn thận như thế nào.

    Quang Hùng nhìn Đăng Dương, ánh mắt đầy tin tưởng:

    "Anh... anh sẽ luôn ở bên em chứ?"

    Đăng Dương (mỉm cười, dịu dàng):

    "Ừ.

    Anh sẽ ở bên em, dù em quên hay nhớ."

    Ánh nắng chiếu rọi, tiếng cười vang lên, tiếng trêu chọc và tiếng gọi nhau vui vẻ.

    Một nhóm người,

    một Quang Hùng đang hồi phục trí nhớ,

    và một Đăng Dương luôn sát cánh bên cạnh.

    Cả bọn cùng nhau đứng lên, cười nói rộn ràng.

    Sau những ngày dài lo lắng và chờ đợi,

    mọi thứ trở về với nhịp điệu bình yên,

    ấm áp và đầy yêu thương.

    Cuối cùng, ngày em được xuất viện cũng đến.

    Em bước ra khỏi phòng bệnh, ánh nắng chiếu vào dịu dàng, nhưng em vẫn còn hơi choáng.

    Tay em được Đăng Dương nắm chặt, nhẹ nhàng dìu em đi.

    Khôi Vũ (đứng bên cạnh, cười toe toét)

    "Chuẩn bị tinh thần nha Hùng!

    Về nhà Đăng Dương là sẽ có thêm... bao nhiêu trò trêu nhau nữa đó!"

    Đỗ Nam Sơn (em trai em) nhảy lên, hớn hở:

    "Anh Hùng!

    Về nhà là em sẽ cho anh ăn cả mớ bánh yêu thích luôn!"

    Hiếu (anh trai Đăng Dương) đứng cạnh, giọng dịu nhưng nghiêm:

    "Anh Dương, nhớ trông chừng Hùng cẩn thận nha, không được để cậu ấy mệt quá."

    Bạn bè tụ tập phía ngoài: Cap, An, Jsol, Nicky, Thành An.

    Mọi người cười nói rộn ràng, ánh mắt tràn đầy niềm vui.

    Cap:

    "Chuẩn bị tinh thần, Hùng, tụi mình sẽ làm cậu cười tới khi nhớ hết mọi chuyện luôn đó!"

    Em nhìn mọi người, ánh mắt dịu dàng, mỉm cười.

    Dù trí nhớ chưa hoàn toàn hồi phục, em đã nhận ra từng người, cảm nhận được tình cảm và sự quan tâm của mọi người.

    Trên đường về nhà Đăng Dương, gió nhẹ thổi qua, hòa cùng tiếng cười rộn ràng của mọi người.

    Đăng Dương đi bên cạnh, nắm tay em thật chặt, giọng dịu dàng:

    "Giờ về nhà rồi... anh sẽ ở bên em từng bước."

    Em quay sang, nụ cười thật sự hiện ra trên môi:

    "Ừ... em nhớ... em nhớ... cảm giác này..."

    Khôi Vũ nháy mắt, trêu:

    "Nhớ rồi thì phải chuẩn bị tinh thần cho mấy trò vui ở nhà nha, Hùng!"

    Đỗ Nam Sơn nắm tay anh trai, hớn hở:

    "Về nhà Đăng Dương là em sẽ cho anh ăn bánh, chơi trò gì cũng được luôn!"

    Hiếu thì nhìn Đăng Dương, nháy mắt:

    "Nhớ trông chừng em cẩn thận nha.

    Nhóm bạn quậy dữ lắm đó."

    Khi bước vào nhà Đăng Dương, em hít thật sâu, cảm nhận mùi ấm áp quen thuộc.

    Căn nhà không quá lớn, nhưng tràn đầy ánh sáng và tiếng cười.

    Em biết, giờ đây em an toàn, có Đăng Dương và mọi người bên cạnh.

    Em đặt ba lô xuống, quay sang Đăng Dương, giọng run run nhưng dịu dàng:

    "Anh... cảm giác này... em nhớ rồi..."

    Đăng Dương mỉm cười, nghiêng đầu nhìn em:

    "Ừ, giờ cứ từ từ nhớ thôi.

    Anh sẽ ở bên em, từng bước một."

    Cả nhóm cười nói, trêu nhau, nhịp điệu bình yên len vào căn nhà.

    Em dần hồi phục ký ức, nụ cười rạng rỡ hơn.

    Những lo sợ trước đây đã nhạt dần, thay bằng ấm áp, quan tâm, và niềm vui khi được ở bên mọi người.

    Em vừa bước vào nhà, cảm giác ấm áp từ căn phòng nhỏ lập tức len vào tim.

    Mọi thứ quen thuộc, nhưng vẫn hơi lạ lẫm vì em đã lâu không ở đây.

    Đăng Dương:

    "Ngồi nghỉ đi, em mệt rồi mà.

    Anh đi lấy nước cho."

    Em gật đầu, hít thật sâu, mắt nhìn quanh phòng.

    Khôi Vũ đứng bên ghế, cười toe toét, vỗ nhẹ vai em:

    "Chuẩn bị tinh thần nha Hùng, Khôi Vũ sẽ kể mấy trò dở hơi hồi nhỏ, đảm bảo cười rớt nước mắt!"

    Đỗ Nam Sơn chạy vòng quanh, giọng hí hửng:

    "Anh Hùng!

    Về nhà là em sẽ cho anh ăn hết mấy cái bánh yêu thích luôn!"

    Em mỉm cười, ánh mắt dịu dàng:

    "Em... nhớ... bánh... nhớ mùi này..."

    Hiếu đứng gần cửa, nhìn Đăng Dương, nghiêm nhưng vẫn dịu:

    "Anh Dương, nhớ trông chừng Hùng nha.

    Nhóm bạn quậy lắm đó."

    Các bạn cũng bắt đầu vào nhà: Cap, An, Jsol, Nicky, Thành An.

    Mọi người cười nói, giọng vừa nhỏ vừa vui:

    Cap:

    "Hùng, chuẩn bị tinh thần nha!

    Tụi mình sẽ nhắc em mấy trò hồi xưa, chắc chắn em cười không dừng được!"

    An:

    "Đúng rồi, Hùng!

    Về nhà Đăng Dương là phải vui, không được buồn đâu!"

    Em nhìn từng người một, nhịp tim dịu lại.

    Dù trí nhớ chưa hoàn toàn hồi phục, em nhận ra mọi người, cảm nhận được tình cảm và sự quan tâm.

    Khôi Vũ bước tới, cười hiền:

    "Em Hùng, để anh kể trước một câu chuyện dở... xem em còn nhớ không nhé!"

    Em bật cười khẽ, cảm giác ấm áp tràn vào lòng:

    "Em... nhớ... chút chút... nhưng... kể đi, em muốn nghe."

    Đỗ Nam Sơn leo lên ghế, làm điệu:

    "Anh Hùng, câu chuyện này em chắc chắn sẽ khiến anh cười luôn đó!"

    Đăng Dương nắm tay em thật chặt, giọng dịu dàng:

    "Anh ở đây, em cứ từ từ nhớ hết, không phải vội đâu."

    Cả nhóm cười nói, trêu nhau, nhịp điệu bình yên lan tỏa khắp căn nhà.

    Em cảm nhận được một chút ký ức trở lại, nhưng quan trọng hơn là cảm giác an toàn, được yêu thương, và không cô đơn.

    Em nhắm mắt một lúc, hít thật sâu, rồi mở ra với nụ cười nhẹ nhàng:

    "Em... vui... em nhớ cảm giác này...

    được ở bên mọi người."

    Đăng Dương mỉm cười, nghiêng đầu:

    "Ừ, giờ cứ từ từ thôi.

    Anh sẽ ở bên em, từng bước một."

    Khôi Vũ cười, vỗ vai em:

    "Chuẩn rồi, Hùng!

    Cứ để tụi anh trêu em thoải mái đi, cười thật nhiều là tốt nhất!"

    Những tiếng cười, trêu đùa, và ánh mắt quan tâm len lỏi khắp nhà.

    Em biết rằng, dù ký ức chưa đầy đủ, em đã tìm thấy nơi thuộc về mình:

    bên cạnh Đăng Dương, gia đình, và những người bạn thân.

    END CHAP 5

    Hơi ngắn xíu thông cảm nhoa
     
    Vì Ngoại Lệ, Dân Chơi Đổi Hướng?! ( Duonghung )( Domicmasterd )
    Chap 6


    một phát tua luôn đến năm em 21 tuổi còn anh 22 tuổi mấy người còn lại tự tính đi he

    ngược này nhẹ rùi 🙂))

    6 giờ sáng

    lại thay đổi xíu

    hai chap trc vừa đổi là:

    Quang Hùng: abo abo

    lần trước phải có dấu "abo" thì mới là lời thoại còn giờ ko còn dấu vẫn là lời thoại còn lúc nào mà tác giả lười lười thì ko viết tên sẽ viết theo cách cũ

    Anh Dương ơi

    ơi anh nghe?

    cho em uống trà sữa được hong

    không được ! lạnh lắm đau họng đấy

    hong cho đá cũng được mò, đi mà anh Dương

    thôi được rồi, chiều em nốt lần này thôi đấy nhé

    dạaaaaaaa

    uống xong

    em ra mắt bố mẹ anh được hong bé

    h-hả em sợ

    ( dụi dụi đầu vào ngực em ) hong có gì phải sợ hết á anh đi với em mà

    dạ thế cũng được ạ

    giờ đi luôn nha

    gấp vậy ạ?

    đi mò về anh mua cho bé 1 thùng sữa có hình gấu trúc lun

    đi hoi

    reng reng reng

    alo mẹ ạ

    mày dắt con dâu lên công ty ở phòng họp nhanh cho tao

    dạ dạ

    đi thôi bé

    dạ

    đến nơi lun nha ở trỏng

    ( dắt tay em vào )

    nó là ai mà sao được giám đốc dắt luôn vậy : nhân viên 1(nv1)

    ai mà chủ tịch lại nắm tay luôn cơ chứ : nv2

    ( ho nhẹ một tiếng )

    bỗng nhiên cả phòng im bặt

    anh và em cuối cùng cũng lên đến "phòng họp" rồi

    ( gõ cửa )

    cốc cốc cốc

    Kim Ngân ( mẹ Dương ): vào đi

    dạ con chào hai bác ạ ( cúi nhẹ đầu )

    con chào ba mẹ

    Ui con dâu của mẹ, mẹ là mẹ chốt con rồi đấy nhé: Kim Ngân

    Dạ (gãi nhẹ đầu)

    con tên gì nhà ở đâu có làm việc gì không con

    à dạ con thưa bác

    mẹ gọi mẹ đi cho quen

    dạ thưa mẹ con tên Lê Quang Hùng 21 tuổi con làm hacker tên là MasterD ạ

    con dâu ngoan quá: bố dương( Huy )

    dạ hì hì

    con là MasterD sao

    dạ đúng rồi ạ

    được rồi từ giờ ba và mẹ sẽ về ở chung với hai đứa nhé: Huy

    dạ được chứ ạ ( cười xinh )

    Cười xinh quá: Ngân

    xuống phòng maketing của công ty nha

    nó là ai mà được chủ tịch quý vậy chứ cả giám đốc nữa chứ: nv1

    ..... bla bla bla

    giúp việc: xin chào ông chủ, bà chủ, cậu chủ và cậu chủ nhỏ ạ ( cúi đầu )

    ừm: Dương

    dạ: Phone

    Ừm: Huy

    ( không quan tâm lắm ): Ngân

    con đói chưa: Ngân

    dạ con cũng hơi đói ạ

    giúp việc vào bếp nấu ăn đi con dâu cảu tôi đói rồi

    mẹeeeee

    gì mày -Ngân

    mẹ cướp vợ con

    con dâu tao mà-Ngân

    reng reng reng

    dạ alo ạ

    con ở đâu thế gửi địa chỉ bố mẹ qua thăm chút- Minh

    dạ vâng ạ

    ( gửi địa chỉ ) rồi đó ạ

    đợi bố mẹ chút-Minh

    dạ vâng

    ai gọi vậy con-Huy

    dạ ba mẹ con gọi, ba con bảo sang thăm con chút tiện con ra mắt anh Dương luôn ạ

    được rồi- Ngân

    ủa ra mắt ba mẹ em hả-Dương

    vâng ạ-Phone

    ba mẹ em đến nhà rùi nha

    ( gõ cửa ) -Linh (mẹ Hùng)

    vào đi ạ -Phone

    Minh + Linh: (mở cửa)

    ơ Linh- Ngân

    ơ ngân - Linh

    ( ôm Linh )-Ngọc

    ( ôm Ngân)-Linh

    bạn của tôi - Huy

    dạo này ông khỏe chứ-Minh

    tôi khỏe lắm còn ông thì sao -Huy

    tôi vẫn khỏe ông ạ-Minh

    Hùng + Dương: ....

    bla bla bla

    và thês là hai người họ được ở bên nhau

    mẹ Ngọc ơi-Phone

    ơi mẹ đây, sao thế Phone-Ngân

    anh Dương trêu Phone, anh Dương bảo là mẹ không yêu Phone

    ĐĂNG DƯƠNG-Ngọc

    d-dạ ( chạy xuống )-Dương

    sao mày trêu Phone-Ngọc

    t-tại ẻm không cho con hun chứ bộ-Dương

    hic-hic-hic

    sao khóc rồi nè Phone-Ngân

    ảnh đòi hun nát mặt Phone ra ảnh mới thôi-Phone

    mày ra dỗ Phone nhanh lên-Ngân

    d-dạ nào Phone ngoan anh Dương thương ( bế em lên )-Dương

    hic anh không ngoan, anh không xinh, anh không yêu, anh không thương gì em nữa huh-Phone

    đâu anh Dương thương Phone nhất mà-Dương

    ( nín dần ) Phone mún ún sữa cơ

    được rồi đứng xuống để anh Dương lấy cho Phone nào-Dương

    ( đứng xuống ) +( đưa cho em ) nè Phone-Dương

    dạ Phone xin-Phone

    uống hết xong anh cũng bế em lên phòng

    ngủ thôi-Dương

    chưa được ngủ-Phone

    sao nữa hả Phone-Dương

    Phone phải đọc sách ( lấy một quyển sách trên tủ xuống )

    mẹ ơi cứu con với ( nhắn tin cho mẹ )-Dương

    thế nào -Ngân

    Phone đòi đọc sách nhưng con buồn ngủ-Dương

    kệ mày chứ-Ngân

    ơ mẹ cứu con trai mẹ đi chứ-Dương

    được rồi đợi tao tý- Ngân

    cốc cốc cốc

    vào đi ạ-Phone

    ( mở cửa ) Phone chưa ngủ à con-Ngân

    dạ con chưa ạ - Phone

    ( ngồi xuống giường cạnh em ) ngủ di con mai còn đi học chăm học quá cơ-Ngân

    dạ-Phone

    ngủ rồi đó

    gọi shop là Leyzae nha tên tự đặt á hay hay không thì tùy mỗi người thôi à

    tiếp tục câu chuyện

    đến trường lun nha

    đói quá à đi học vội quá trời quên ăn lun-Phone

    ( Đang nói chuyện với Q.anh ; Hiếu ; T.Sơn ; H.Phan ; X.Bách ;D.Ngọc ; T.Duy ) -Dương

    mỗi nhóm một bên á

    ăn gì hong tao mua cho-K.Vũ

    để nhờ Dương -Phone

    Anh Dương-Phone

    Dạ anh nghe đây ạ-Dương

    Phone đói-Phone

    đợi anh xíu anh đi mua đồ ăn ( chạy vụt đi )-Dương

    nó lễ phép hơn cả lúc nó nói chuyện với cô-Duy Ngọc

    nói chuyện với vợ phải vậy-Rhy

    đây ạ ( chạy ra chỗ em + đưa cho em bánh mì và sữa ) bé ăn tạm ạ không có mì ý đâu á nha, sáng nay anh bảo ăn thì không ăn

    dạ...( nhận lấy + ăn )-Phone

    ảnh cũng lười ảnh bảo đàn em mua cho thế là đàn em ra ngoài mua

    một lúc sau

    hic-hic a-anh Dương ơi hic ( ôm Bụng )-Phone

    anh đang nói chuyện lun

    nhóm em và nhóm anh đều nhìn anh và em

    ơi ơi anh đây sao thế ( chạy vội ra chỗ em )-Dương

    e-em đ-đau bụng quá oaaaaa-Phone

    ( ôm em vào lòng ) đợi anh-Dương

    ( gọi đàn em ) sang lớp tao bảo nhanh lên

    đại ca gọi em

    sáng nay mày mua bánh mì với sữa ở đâu-Dương

    em mua ngoài cổng trường

    căn tin có sao không mua-Dương

    em biết đâu

    Phone đau bụng rồi đây này, xuống lấy dầu cho tao-Dương

    vâng đại ca ( chạy xuống phòng y tế lấy dầu )

    em đau bụng quá hic-hic anh...-Phone

    được rồi ngoan ngoan anh đây anh đây, Phone ngoan ( vỗ vỗ lưng em )-Dương

    đây đại ca ( đưa cho anh 0

    ( cầm lấy + vén xíu áo ở dưới bụng em lên rồi thò tay vào xoa dầu cho em ) được rồi em ra chơi với chúng nó đi -Dương

    hic-hic đau em đau, đau lắm-Phone

    chết rồi chắc ngộ độc rồi, thôi anh gọi người đưa về-Dương

    học đại học á mn

    có người đưa em về rồi nha

    duma sợ thiệt-Dương

    tưởng bạn nào đó nói không sợ gì ngoài ba mẹ-Q.Anh

    dẹp liền

    END CHAP 6

    2h sáng rùi LeyZae mún nghỉ

    nhớ bình chọn giúp shop nha
     
    Vì Ngoại Lệ, Dân Chơi Đổi Hướng?! ( Duonghung )( Domicmasterd )
    Chap 7


    reng reng reng

    bạn nào mang điện thoại đến lớp vậy-giảng viên

    tôi-Dương

    um( quay lên )-giảng viên

    alo -Dương

    cậu là người nhà của bệnh nhân Lê Quang Hùng

    đúng-Dương

    cậu ấy bị ngộ độc thực phẩm cậu lên bệnh viện nhanh nhé

    um-Dương

    ( vác cặp lên vai và đến bệnh viện ) -Dương

    em sao rồi ổn không Phone-Dương

    dạ em ổn hơn rồi ạ-Phone

    tối về nhà luôn nha

    Pa ơi-Phone

    sao con-Huy

    Pa lấy giúp con quyển sách cao cao ở đó với ạ-Phone

    ( lấy cho em ) đây đúng không con- Huy

    đúng rồi ạ . con cảm ơn pa nhiều ạ-Phone

    Ngoan lắm -Huy

    Mami con muốn ăn trái cây-Phone

    để mẹ bảo giúp việc gọt, giúp việc gọt cho tôi đĩa hoa quả-Linh

    vâng-giúp việc

    Duong-Phone

    what?-Dương

    carry me-Phone

    yes ( bế em lên )-Dương

    I want to eat an apple.-Phone

    wait a minute-Dương

    It's been a long time -Phone

    xong chưa -Dương

    dạ đây thưa cậu chủ ( bưng đĩa hoa quả ra )-Giúp việc

    lúc nào mà em thích thì nói tiếng anh, tiếng trung nếu bình thường thì em nói tiếng việt mà ảnh cũng chiều ẻm

    feed me -Phone

    yes ( đút cho em )-Dương

    tua đến sáng hôm sau ở trường

    nhóm em đang noid chuyện với nhau cả nhóm anh cũng vậy

    Duong-Phone

    มีอะไรผิดปกติหรือเปล่า?-Dương

    ( có chuyện gì không ạ ? )

    กี่โมง?-Phone

    ( bây giờ là mấy giờ )

    7 นาฬิกา-Dương

    ( 7 giờ )

    ò -Phone

    hai vợ chồng nhà nó nói gì vậy-Cap

    ai biết được -khôi vũ

    Duong-Phone

    Is there anything else?

    -Dương

    ( có chuyện gì ạ )

    Can I have a carton of panda milk?-Phone

    ( cho em một hộp sữa hình gấu trúc được hong )

    yes ( đưa cho em hộp sữa )-Dương

    ( được )

    ( nhận lấy ) thank you , love -Phone

    ( cảm ơn, yêu )

    all (đơ)

    sao đơ vậy-Phone

    à không có gì-Nam Sơn

    hôm nay lóp ta có học sinh mới bạn ấy là học sinh nước anh về đây để học các em cho bạn một tràng pháo tay nhé-Giảng viên

    em xuống chọn chỗ ngồi đi -Giảng viên

    lisa ( An )-l can sit down (chỉ chỗ cạnh anh )

    ye-...-Phone

    no-Dương

    why-lisa

    NO-Dương

    o-ok (xuống dưới chỗ anh ngồi )-lisa

    trong buổi học

    Duong-lisa

    đell gì, đã ngu tiếng anh rồi gọi gọi cái l*n mày ý-Dương

    Duong-Phone

    yes-Dương

    Let's see what she's calling for!-Phone

    ( hãy xem cô ấy gọi anh điều gì !)

    l doesn't want to talk to her.-Dương

    ( anh không muốn nói chuyện với cô ấy )

    vãi cả ngu tiếng anh của mày đây hả Dương-Rhy

    tùy người gọi chứ mày-Dương

    Duong-lisa

    l*n c*c m* gì -Dương

    Hearing you say that scares me.-lisa

    ( anh nói vậy em sợ )

    If you're scared, then get lost.-Dương

    ( sợ thì câm mồm vào )

    DUONG!-Phone

    Yes, I heard.-Dương

    (anh nghe)

    What do you need?-Phone

    ( cô cần điều gì )

    I don't need your help -Lisa

    ( tôi không cần sự giúp đỡ từ cậu )

    Meet me at the canteen during break time.-Dương

    ( gặp tao ở căn tin trong giờ ra chơi)

    yes-lisa

    ( dỗi )-Phone

    ơ đừng dỗi anh chứ -Dương

    ai thèm-Phone

    ra chơi

    너무 사랑해요-lisa

    ( em yêu anh rất nhiều )

    나는 너처럼 겉모습만 중시하는 사람들이 정말 싫어.-Dương

    ( tao ghét loại rác rưởi như mày đấy )

    ( hậm hực bỏ đi )-lisa

    về lớp-Duy ngọc

    về hết lớp rùi nha

    anh vừa bước chân vào cửa lớp thì

    DANG DUONG-Phone

    Yes, I'm listening. ( run rẩy )-Dương

    ( vâng anh nghe)

    what are you doing-Phone

    ( anh đang làm gì vậy )

    you didn't do anything-Dương

    ( anh đâu làm gì )

    real?-Phone

    l didn't do anything, he swears.-Dương

    ( anh không làm gì, anh thề )

    I'm giving you one last chance to say that.-Phone

    ( em cho anh cơ hội cuối cùng để nói điều đó. )

    There's nothing wrong with that, but my wife has to believe me.-Phone

    ( anh nói thật mà vợ phải tin anh chứ )

    Isn't that right?-Phone

    ( Đúng vậy chứ? )

    yes -Dương

    ( đúng )

    Okay, I understand.

    -Phone

    ( Được rồi, em hiểu rồi. )

    group: couple mạnh nhất thế giới

    Rhyder: Dương với Hùng nói tiếng việt hộ cái

    duongdomic: tùy hứng

    quanghungmasterd: đùng òi

    captainboy:....

    tua đến lúc ở nhà

    mother-Phone

    yes-Linh

    mami-Phone

    yes-Ngân

    father-Phone

    what?-Minh

    papa-Phone

    what?-Huy

    lover-Phone

    yes, call me?-Dương

    l love family-Phone

    all: yes love you

    Can I invite you over to my place?-Phone

    ( Con có thể mời bạn đến nhà chơi được không ạ )

    you can-Ngân

    ( con có thể )

    l love mami-Phone

    ( con yêu mẹ)

    l love you too-Ngân

    ( mẹ cũng yêu con )

    lover -Phone

    ( người iu )

    yes, you call me -Dương

    ( vâng, em gọi anh?)

    you call friend help me?-Phone

    ( anh có thể gọi bạn giúp em?)

    yes, l can -Dương

    ( có, anh có thể )

    thank you-Phone

    ( cảm ơn )

    nothing-Dương

    ( không có gì )

    papa-Phone

    what?-Huy

    papa, could you please get me the carton of milk from the top shelf?-Phone

    ( pa ơi, pa lấy giúp con hộp sữa ở trên cùng được không ạ?)

    Okay, I'll get it for you.-Huy

    ( Được rồi, pa sẽ lấy nó cho con )

    Thêm một vài nhân vật

    Lê Hồng Sơn( Sơn.K)

    Ngô Nguyên Bình ( Vương Bình )

    Nguyễn trường sinh ( song luân )

    bùi anh tú ( atus )

    Đỗ Hải Đăng ( Hải Đăng Doo )

    Huỳnh Hoàng Hùng ( Hùng Huỳnh )

    phạm anh quân ( quân a.p)

    nguyễn thanh pháp ( pháp kiều )

    mọi người học cùng nhau

    group *Hacker*

    quanghungmasterd: sang nhà tao chơi đe

    donamson: 2 phút

    khoivu: 5 phút

    captainboy: ok bạn luôn

    negav: we come to make hit

    CongB: cong be đến day

    jaysonlei: ờm đợi vài phút

    atus: đợi anh xíu

    vuongbinh: .... báo gấp vậy bar

    hunghuynh: um....

    phapkieu: đợi mẹ

    quanghungmasterd: qua đi mn

    group *dân chơi sao phải khóc*

    duongdomc; sang tao chơi bây

    buiduyngoc: đợi

    masonnguyen: ok

    ogenus: ok ok đến liền

    rhyder: có cap không

    duongdomic: có

    hieuthuhai: đợi tý

    dilanhoangphan: ok

    songluan: đợi cụ tý

    son.k: 1 phút nữa có mặt liền

    haidangdoo: báo gấp v

    quanap: đợi thay đồ

    duongdomic: thôi qua đi

    được òi ạ-Phone

    giúp việc vào nấu cơm nhiều vào để đãi khách-linh

    vâng thưa bà-giúp việc

    hú hú We come tomake hit-Negav

    Captainboy bay tới đây-Cap

    liên quân 1 toàn đầu xanh đầu đỏ-donamson

    mẹ đến rồi-phapkieu

    lại là dg house rhyder-rhy

    khôi vy-khoivu

    bào duy ngọc -ngọc

    hùng huỳnh đây-hùng huỳnh

    a tút- atus

    nói chung là tới hết rồi nha

    mọi người ơi đi ăn mì cay hong-Phone

    all-Duong: có

    Are you going?-Phone

    ( anh có đi không )

    As long as you're here, I'll go.-Dương

    ( có em thì anh đi )

    mather, father, papa, mami are you going?-Phone

    yes-Ngân +Linh

    The two fathers will be traveling with their sons.-Huy + Minh

    ( hai ba sẽ đi cùng con )

    thank you let's go-phone

    đi thôi-Phone

    I want to hug you -Dương

    ( anh muốn ôm em )

    Why is Chairman Tran behaving like a child ( ôm anh )-Phone

    ( sao chủ tịch Trần lại nhõng nhẽo vậy rồi )

    đi uống nước trước nha

    mọi người gọi hết nước nhé em gọi cho Dương với em sau-Phone

    all: ok

    cho em một nước dừa và cà phê anh nhé-Phone

    ừm ok-nhân viên

    Does my wife still love me?-Dương

    ( vợ còn yêu anh hông )

    shop sẽ không dịch đúng vì nó sẽ dịch theo cốt chuyện

    Yes, why do you ask?-Phone

    ( có chứ, sao anh hỏi vậy )

    Nothing-Dương

    ( hông có gì ạ )

    mọi người ơi cuối tuần này đi chơi đâu hông-Phone

    đi đâu được-Cap

    đi sang Cam hả-Khôi vũ

    dien hả má-donamson

    Where would you like to go for fun?-Phone

    ( anh muốn đi đâu chơi không?)

    Go to Da Lat or Nha Trang, those places are beautiful.-Dương

    ( đi Đà Lạt hoặc Nha Trang á mấy chỗ đó đẹp )

    mọi người ơi đi Nha Trang hoặc Đà Lạt -Phone

    chốt Đà Lạt đi-Cap

    ok-Phone

    Dương nãy giờ mồm mày để đâu đấy- Duy Ngọc

    ( không để ý )-Dương

    cái thằng này-Duy Ngọc

    để em gọi cho ạ-Phone

    Dang Duong, put down your phone and talk to people!-Phone

    ( Đăng Dương, hãy bỏ điện thoại xuống và nói chuyện với mọi người! )

    yes ( bỏ đt )-Dương

    ( ôm em ) nhớ òi -Dương

    ...-Phone

    Tụi tao là bóng đèn hả Dương-Mason

    được rồi mà-Phone

    chốt cuối tuần đi Đà Lạt nha-Phone

    all: ok

    mà vừa nãy tao gọi khàn cả giọng thì nó không nghe, vợ nó gọi nhẹ một câu cái nó nghe răm rắp-Ngọc

    Can I speak Vietnamese?-Dương

    ( anh có thể nói tiếng việt được không ?)

    Yes, you can-Phone

    ( được anh có thể )

    thank you so much-Dương

    ( cảm ơn rất nhiều )

    nothing-Phone

    ( không có gì )

    hì hì -Dương

    nó vừa nói gì mà cười ghê vậy trời-Ngọc

    END CHAP 7

    I will be writing another series of stories called "redamance," I hope you will support it!

    mình sẽ viết 1 bộ nữa tên là "redamance" mọi người ủng hộ nha

    mọi người đăng kí acc youtube của shop ik

    id là: @leetran.7á
     
    Back
    Top Bottom