Ngôn Tình Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát

Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 560: Chương 560


Câu nói này vừa thốt ra, Chu Minh Chí nhất định không đồng ý , sao có thể như vậy được!

“Các cậu, các bác , bố, con thật sự sai rồi, đều là do người phụ nữ đó dụ dỗ con, mọi người ở đây cũng đều là đàn ông, mọi người hẳn là rõ ràng , đàn ông khó tránh khỏi sẽ phạm sai lầm! Chỉ cần biết quay đầu , không phải đều đáng quý hay sao ?”

Chu Minh Chí nói đúng lý hợp tình .

Bố Hạ Liên cau mày, suýt nữa bị hắn bao hàm mình giống hắn , làm cho có cảm giác buồn nôn.

“Ai giống cậu chứ, bây giờ mau cút đi cho tôi!”

Bố Hạ Liên bắt đầu đuổi người.

Chu Minh Chí thấy vậy, vội vàng gọi to ' cứu viện ': “Vợ ơi, vợ ơi, Tiểu Liên!”

Ngay sau đó, trên lầu có tiếng động.

Sắc mặt bố Hạ Liên tối sầm, tên khốn vô liêm sỉ này, thật sự quá đáng ghét, lại dám lấy Tiểu Liên ra uy h.i.ế.p ông.

Rõ ràng hắn cũng biết bây giờ tâm trạng Hạ Liên không ổn định.

Hạ Liên đến cửa, ngây người nhìn Chu Minh Chí, “Chồng à , là anh sao?”

“Phải phải phải, là anh!”

Chu Minh Chí vui mừng gật đầu, đúng lúc hắn tưởng Hạ Liên sẽ vui vẻ vì sự xuất hiện của hắn , sau đó ra dẫn hắn cùng vào trong như mọi lần .

Thì Hạ Liên đột nhiên bước đến trước mặt hắn, rồi sắc mặt lập tức thay đổi, trực tiếp nhân lúc Chu Minh Chí còn không chuẩn bị , cánh tay giơ lên , tát hắn túi bụi , đánh cho mặt hắn sưng thành đầu heo .

“Chu Minh Chí, đồ khốn nạn! Dám trộm con gái bà đây , hôm nay bà đây không đánh c.h.ế.t anh, liền không phải là Hạ Liên!”

Thật ra, khi nhìn thấy những đứa con được bố Hạ ôm về , tinh thần của Hạ Liên đã khá hơn rất nhiều.

Hạ Liên rất rõ ràng Chu Minh Chí đã làm gì.

“Tiểu Liên!”

Thấy Hạ Liên đánh gần xong rồi, Chu Minh Chí sắp phản ứng lại, mấy người đàn ông mới tiến lên ngăn cản.

“Thôi thôi, con chấp nhặt với loại rác rưởi này làm gì.”

“Đúng vậy, cháu chấp nhặt với hắn làm gì.”

Nói xong, mấy người đàn ông như vứt rác, ném Chu Minh Chí ra ngoài một cái ' bịch '.

Có bằng chứng mà bố Hạ Liên nắm giữ trước đó, chuyện ngoại tình của Chu Minh Chí coi như đã rõ ràng, ra đi tay trắng là điều không thể tránh khỏi.

Cộng thêm tội bắt cóc trẻ em, cho dù là bố ruột nhưng không được sự đồng ý hoà giải của người mẹ , cũng chả giải quyết được gì . Chu Minh Chí không thoát được tội này .

Không chỉ vậy, vì hầu hết công việc kinh doanh của Chu Minh Chí đều do bố Hạ Liên đầu tư, bây giờ sự việc xảy ra , nhà họ Hạ chắc chắn sẽ rút vốn, do quá đột ngột , không có khả năng nhanh chóng bù vào lỗ hổng mà công ty của Chu Minh Chí lập tức tuyên bố phá sản.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 561: Chương 561


Hoàng Như thấy Chu Minh Chí không còn tiền cũng không còn người, dứt khoát cuỗm tiền mặt bỏ chạy.

Còn Hạ Liên, dưới sự bầu bạn của những tiểu bảo bối cục cưng đáng yêu, dần dần hồi phục. Hai đứa nhỏ cũng rất ' thi đua ' từ nhỏ đã bộc lộ năng khiếu, nhà họ Hạ cũng dốc hết sức lực bồi dưỡng, tuổi còn nhỏ, danh tiếng đã không nhỏ

Không chỉ vậy, hai đứa nhỏ còn rất tâm đầu ý hợp với Hạ Liên, mẹ con tình cảm luôn rất tốt rất tốt.

Thậm chí , mãi cho đến khi lớn lên, chúng vẫn nhớ về những chuyện đã xảy ra ngày đầu chúng đến bên mẹ !

Tuổi già của Hạ Liên, giống như thẻ bói của Kỷ Dao Quang nói như vậy , trôi qua trong hạnh phúc quây quần .

Tất nhiên, đây đều là chuyện sau này.



Thời gian quay trở lại lúc Kỷ Dao Quang cung cấp mật khẩu để bố Hạ Liên vào nhà đón 2 cháu gái về , liền kết thúc cuộc gọi.

“Quẻ cuối cùng của hôm nay.”

Kỷ Dao Quang nói xong, liền phát túi phúc .

Rất nhanh, một người có nickname là 【 Bình an hạnh phúc 】 đã được hệ thống thông báo .

Màn hình chia đôi, phía bên kia màn hình là một người phụ nữ trung niên, cả người tràn đầy sức sống.

Nhìn thấy mình được chọn, bà vô cùng kích động, “Đại sư, đại sư, tôi trúng thưởng rồi, xin chào, xin chào!”

“Xin chào.”

Kỷ Dao Quang mỉm cười nói.

“Tôi tên là Trương Ngọc Hương, năm nay 42 tuổi, tôi có một đứa con trai, năm nay học lớp 11, sang năm là lớp 12 rồi, tôi muốn hỏi, liệu nó có thể thi đỗ đại học không?”

Trương Ngọc Hương nói rất chân thành.

Kỷ Dao Quang nói: “Cho tôi xem ảnh con trai cô.”

“Vâng.”

Trương Ngọc Hương vội vàng tìm một bức ảnh chụp gần đây, rồi gửi qua.

Nga

Kỷ Dao Quang mở ảnh ra xem, lông mày hơi nhíu lại.

Trương Ngọc Hương thấy vậy, cả người cũng trở nên lo lắng.

“Đại sư, sao vậy?”

“Việc học của con trai cô, cũng được, thành tích hẳn là cũng khá tốt đi ?”

Kỷ Dao Quang châm chước dùng từ , đặt câu hỏi .

Trương Ngọc Hương gật đầu, “Cũng được, nói lý ra, thi đại học không vấn đề gì, nhưng con trai tôi, tâm lý không vững ."

"Rất dễ bị ảnh hưởng bởi môi trường và sự vật , sự việc , hoàn cảnh xung quanh , điểm này giống tôi, nên tôi mới muốn hỏi trước, liệu nó có thể thi đỗ không?”

Kỷ Dao Quang suy nghĩ một chút, bấm độn một quẻ, sau khi xem xong, không khỏi nói: “Chồng cô là tài xế?”

Trương Ngọc Hương không biết tại sao hỏi việc học của con trai mình, lại liên quan đến nghề nghiệp của chồng, nhưng vẫn thành thật gật đầu, “Đúng đúng đúng, sao cô biết được? Cô thật sự quá chuẩn!'
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 562: Chương 562


"Chồng tôi là tài xế xe buýt, tôi thì làm công nhân trong nhà máy, nhưng, điều này có liên quan gì đến việc học của con trai tôi?”

Kỷ Dao Quang mím môi, rồi nói: “Xem quẻ tượng, năm nay con trai chị sẽ không thi đỗ đại học, hơn nữa vấn đề nằm ở chồng chị.”

[Ơ, đây là sao, tôi nghe mà chẳng hiểu gì cả.]

[Tôi đoán là chồng chị ấy đã làm gì đó, rồi ảnh hưởng đến tâm lý của con trai, chính chị ấy cũng đã nói rồi, con trai rất dễ bị tác động tâm lý còn gì !]

[Đừng đoán mò linh tinh . Chúng ta cứ xem tiếp chẳng phải sẽ rõ sao ?]

Mọi người cũng rất tò mò, rốt cuộc là có quan hệ gì.

Vừa nghe thấy con trai mình năm nay không thi đỗ, Trương Ngọc Hương lập tức sốt ruột, “Sao lại liên quan đến chồng tôi chứ. Chồng tôi ngày nào cũng làm việc chăm chỉ, sáng sớm chưa đến sáu giờ đã phải ra ngoài, tối muộn mười một, mười hai giờ mới về.”

Trương Ngọc Hương không hiểu, “Con trai tôi và chồng tôi, căn bản không gặp mặt, tuy ở chung một nhà, nhưng chẳng nói chuyện gì với nhau! Hơn nữa tôi có thể đảm bảo, chồng tôi là người tốt.”

Trương Ngọc Hương vội vàng nói.

Ý trong lời nói, không gì khác hơn là mối quan hệ giữa chồng và con trai cũng không quá thân thiết , hầu như không chạm mặt nhau, cô nghĩ mãi cũng không ra chồng mình thì có thể làm gì ảnh hưởng đến việc thi đại học của con trai mình được chứ .

Kỷ Dao Quang mím môi, rồi nói: “Chính là vì chồng chị, quá tốt bụng.”

Trương Ngọc Hương nghe vậy, sững người, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.

[Đoán không có thưởng! Mọi người mau khởi động tế bào não đoán xem !]

[Không đoán, cứ xem là biết kết quả , cần gì phải đoán . Tôi cứ lặng lẽ xem là được rồi .]

[Lầu trên +1, sao mà phải đoán, cứ xem tiếp là biết.]

[Tôi đoán , chắc là chồng chị ấy quá tốt bụng, rồi có thể xảy ra chuyện gì đó, rồi ảnh hưởng đến việc thi đại học của con trai, tôi đoán vậy.]

[Lầu trên +1 , tôi cũng cảm thấy rất có thể là vì vậy.]

Làn đạn liên tục suy đoán , cũng có người lười đoán , nói rõ chỉ muốn ngồi xem thôi .

Một lúc lâu sau, Trương Ngọc Hương mới tìm lại được giọng nói của mình, bà có chút lo lắng hỏi: “Đại sư, chồng tôi, có phải sẽ xảy ra chuyện gì không?”

Tuy việc học của con trai rất quan trọng, nhưng so sánh ra, mạng sống của chồng quan trọng hơn!

Kỷ Dao Quang liếc mắt một cái đã nhìn ra Trương Ngọc Hương nghĩ nhiều rồi, cô vội vàng nói: “Yên tâm, chồng chị sẽ không ch.ế.t.”

Trương Ngọc Hương nghe vậy, mới hơi thở phào nhẹ nhõm.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 563: Chương 563


Nhưng sau khi thở phào xong, cả người lại căng thẳng, nếu không phải có vấn đề về tính mạng , thì thật sự cô không thể nghĩ ra được lý do gì nữa , cô nói :“Vậy là vì sao?”

Vừa dứt lời, điện thoại của bà liền reo lên, là đồng nghiệp của chồng bà.

Trương Ngọc Hương giật thót tim, vội vàng nghe máy.

“Chị dâu! Không xong rồi! Anh cả xảy ra chuyện rồi! Chị mau đến bệnh viện xem sao.”

Nói xong, đối phương liền cúp máy.

Trương Ngọc Hương nghe vậy, cả người luống cuống, vội vàng lấy đồ, rồi chạy đến bệnh viện.

[Không phải nói không sao sao? Sao lại đến bệnh viện rồi?]

[Kỷ đại sư nói là sẽ không ch.ế.t thôi , chứ không nói là không xảy ra chuyện gì. Hơn nữa việc con trai chị ấy thi đại học sẽ chịu ảnh hưởng bởi chồng chị ấy, tôi đoán chắc chắn chồng chị ấy sẽ xảy ra chút chuyện, nhưng sẽ không ch.ế.t.]

[Lầu trên +1 tôi cũng cảm thấy như vậy .]

Trương Ngọc Hương vội vàng chạy đến bệnh viện, dọc đường cũng không dám cúp máy, cô lo lắng ngộ nhỡ lát nữa có chuyện gì xảy ra , biết đâu còn cần đến sự hỗ trợ của Kỷ Sư.

Kỷ Dao Quang cũng không cúp máy.

Trương Ngọc Hương đến bệnh viện, nói tên chồng mình, nhưng y tá lại không tìm thấy.

“Cô ơi, cô chắc chắn là tên này sao?”

“Đúng đúng đúng, anh ấy là chồng tôi, anh ấy là tài xế xe buýt, vừa mới được đưa đến, nghe nói là bị tai nạn giao thông.”

Trương Ngọc Hương vội vàng nói.

Tuy nhiên, y tá tìm một lượt, vẫn không thấy, “Thật sự không có, nhưng cô nói tài xế xe buýt, vừa rồi đúng là có một người, nhưng không phải bị tai nạn. Nghe nói là không dừng xe kịp, làm một bà cụ ngã, bà cụ đã được đưa vào phòng cấp cứu rồi.”

Trương Ngọc Hương nghe vậy, vội vàng hỏi: “Ở đâu?”

Y tá chỉ hướng cho Trương Ngọc Hương tới phòng cấp cứu .

Trương Ngọc Hương vội vàng chạy đến, cuối cùng cũng nhìn thấy chồng mình ở cửa phòng cấp cứu.

Nhìn thấy chồng mình bình an vô sự, Trương Ngọc Hương hơi thở phào nhẹ nhõm, cô vội vàng bước đến.

“Chồng à , chồng à, anh không sao chứ?”

Trương Ngọc Hương lo lắng hỏi.

“Sao em lại đến đây?” Chồng của Trương Ngọc Hương, Cảnh Tuấn Kiệt, nhìn thấy vợ , giật mình.

Trương Ngọc Hương vội vàng nói: “Vừa rồi Tiểu Vương gọi điện cho em, nói anh xảy ra chuyện, còn đến bệnh viện, em liền vội vàng chạy đến. Sao anh lại đến bệnh viện, anh có bị thương ở đâu không?”

Cảnh Tuấn Kiệt mỉm cười lắc đầu, “Không phải anh, anh không sao.”

[Ôi, tình yêu của người trung niên, bình dị nhưng lại nơi chốn lộ ra ngọt ngào.]

[Vợ chồng ân ái như vậy, chẳng lẽ không thể cứ bình bình thường thường như vậy , cùng nhau quá cả đời sao? Ông trời a , vì cái gì nhất định cứ phải lăn lộn con người ta như vậy.]
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 564: Chương 564


[Có những gia đình chính là như vậy, không có gì quá nổi bật , nhưng có thể bình bình dị dị mà quá cả đời . Nhưng có những gia đình , cả đời sẽ phải trải qua một số trắc trở.]

[Đúng vậy, chẳng phải có câu nói : Khi bạn đứng ở độ tuổi và vị trí hiện tại, bạn sẽ cảm thấy tương lai tươi sáng. Nhưng khi bạn sắp ch.ế.t, nhìn lại, bạn sẽ nhận ra rằng tất cả đều là số phận. Cũng tức là , con người khi ở các giai đoạn khác nhau của cuộc đời sẽ có số phận và góc nhìn khác nhau .]

[Trời phật phù hộ, đừng xảy ra chuyện gì.]

Nghe nói Cảnh Tuấn Kiệt không sao, Trương Ngọc Hương càng thêm nghi ngờ, “Vậy anh đến bệnh viện làm gì?”

Đang yên đang lành, không có việc gì lại đến bệnh viện, thật xui xẻo!

Cảnh Tuấn Kiệt biết Trương Ngọc Hương lo lắng, vội vàng giải thích, “Là hôm nay lúc anh lái xe, có một bà cụ xuống xe, bị ngã, rồi anh tốt bụng đưa bà ấy đến bệnh viện.”

Cảnh Tuấn Kiệt nói với giọng sảng khoái.

Trương Ngọc Hương cau mày, cô biết Cảnh Tuấn Kiệt là người tốt bụng.

Cô cũng chính vì thời gian quen biết Cảnh Tuấn Kiệt, thấy anh đối xử tốt với mọi người đều rất hoà nhã , nên năm đó mới quyết định lấy anh.

Trước đây Cảnh Tuấn Kiệt cũng làm không ít việc tốt, ở công ty, cũng được rất nhiều bằng khen.

Nhưng mà, Trương Ngọc Hương vẫn nhớ lời Kỷ Dao Quang vừa nói, lúc này lại đến bệnh viện, trong lòng cô cứ thấp thỏm không yên.

“Vậy khi nào anh mới về được ? Con cái , người thân của bà cụ đâu?”

Trương Ngọc Hương lo lắng hỏi.

Nghĩ đến khi người nhà đến, họ sẽ rời đi ngay, rồi sau đó, cô sẽ giám sát Cảnh Tuấn Kiệt, không cho anh làm việc khác.

Cảnh Tuấn Kiệt không biết hôm nay Trương Ngọc Hương bị làm sao, sao lại anh lại cảm thấy vợ mình có chút tâm thần bất an như vậy , nhưng vẫn trả lời tử tế: “Đã liên lạc với con cái của bà cụ rồi. Nhưng phải mất 1 lúc nữa họ mới có thể đến đây . Hơn nữa, vừa rồi vì tình thế gấp gáp , anh đã ứng trước tiền viện phí, nhất định phải chờ người nhà của bà cụ đến để lấy lại.”

Cảnh Tuấn Kiệt đúng là người tốt bụng, nhưng cũng không phải kẻ ngốc.

Anh biết mình còn vợ con phải nuôi, bản thân chỉ là một tài xế bình thường, lương tháng không nhiều không ít , chỉ đủ đáp ứng như cầu sinh hoạt của cả gia đình và việc học hành của con, nên trước nay chi tiêu đều rất tiết kiệm , cũng không thể vì tốt bụng của anh mà để vợ con chịu đói được .
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 565: Chương 565


Trương Ngọc Hương nghe vậy, mày càng nhíu chặt hơn , nhưng cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể ở lại bệnh viện tiếp tục đợi cùng Cảnh Tuấn Kiệt.

“Sau này, anh đừng tốt bụng như vậy nữa, gặp chuyện như vậy, anh gọi 120 cho bà ấy là được rồi.”

Trương Ngọc Hương lẩm bẩm.

Cảnh Tuấn Kiệt cười hề hề, “Anh không phải là lo lắng sao, bà cụ lại không có ai bên cạnh.”

Trương Ngọc Hương bĩu môi, “Thôi thôi, em biết rồi, anh là người tốt .”

Haiz.

Trương Ngọc Hương thở dài trong lòng.

Một lúc sau, đèn phòng phẫu thuật tắt, Trương Ngọc Hương và Cảnh Tuấn Kiệt vội vàng đứng dậy.

Bác sĩ nhìn hai người, “Ai là người nhà của bà ấy?”

“Chúng tôi không phải.”

Trương Ngọc Hương vội vàng nói: “Bà ấy bị ngã lúc xuống xe, chồng tôi là tài xế lái xe buýt chuyến đó , thấy bà ấy ngã nên đã đưa bà ấy đến đây. Người nhà của bà ấy vẫn đang trên đường đến, bác sĩ, sao vậy?”

Bác sĩ nhướng mày, không ngờ thời buổi này, vẫn còn người tốt bụng như vậy.

“Hai người thật tốt bụng, yên tâm đi, bà cụ vẫn khỏe mạnh, chỉ là có một số bệnh nền, nằm viện theo dõi hai ngày, làm thêm một số xét nghiệm, không có vấn đề gì là có thể xuất viện.”

Bác sĩ cười nói.

Trương Ngọc Hương nghe vậy, thở phào nhẹ nhõm, cô thật sự sợ bà cụ xảy ra chuyện gì. Gặp người nhà hiểu chuyện không nói , sợ nhất là gặp người không nói lý lẽ , nhân cơ hội này ăn vạ gia đình họ .

Cảnh Tuấn Kiệt cũng vui mừng gật đầu.

Một lúc sau, bà cụ được y tá đưa đến phòng bệnh thường.

Trương Ngọc Hương và Cảnh Tuấn Kiệt ngồi hai bên, những người khác trong phòng bệnh nhìn thấy, còn tưởng là con trai và con dâu của bà cụ.

Trương Ngọc Hương lại giải thích một lần nữa, mọi người vội vàng nói: “Hai vợ chồng thật tốt bụng, thời buổi này, người như hai người, không nhiều.”

“Đúng vậy đúng vậy, có người, bố mẹ xảy ra chuyện, cũng không đến thăm một lần, hai người đối xử với người xa lạ còn như vậy, sau này sẽ được báo đáp. Con cái nhất định sẽ hiếu thuận với hai người .”

Mọi người đều khen ngợi.

Trương Ngọc Hương mỉm cười gật đầu, “Mượn cát ngôn của mọi người, nhưng chồng tôi làm việc này cũng không phải vì mong chờ được báo đáp, anh ấy chỉ làm việc nên làm thôi.”

Nga

Cô cười nói vậy, nhưng trong lòng lại vô cùng bất an, luôn cảm thấy sắp có chuyện gì xảy ra.

Thấy bà cụ vẫn chưa tỉnh lại, Trương Ngọc Hương liền đi lấy nước, định lau người cho bà cụ.

Tuy nhiên, vừa lấy nước xong quay lại, cô đột nhiên nhìn thấy phòng bệnh chật kín người.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 566: Chương 566


Trương Ngọc Hương đứng ở cửa phòng bệnh nghe mọi người xì xào bàn tán , truyền tai nhau .

“Này, mọi người nghe nói chưa, có một tài xế làm bà cụ bị ngã, còn giả vờ tốt bụng đưa bà cụ đến đây, bây giờ bà cụ tỉnh lại, trực tiếp tát cho một cái rồi mắng cho vuốt mặt không kịp kia kìa .”

“Thật hay giả vậy, tên tài xế đó cũng quá giả tạo rồi, bà cụ cũng đâu có ch.ế.t, nói dối có ích gì?”

“Ai mà biết được, bây giờ con cái của bà cụ vẫn chưa đến, nếu đến rồi, biết được nguyên nhân sự việc chắc chắn sẽ càng lớn chuyện hơn nữa.”

Trương Ngọc Hương nghe thấy vậy, trong lòng giật thót.

Cô vội vàng chen vào, rồi nhìn thấy bà cụ trên giường bệnh đã tỉnh lại.

Không chỉ tỉnh lại, mà còn rất sung sức, hung hãn .

Nga

“Chính là cậu không dừng xe kịp, làm tôi bị ngã, cậu lại còn dám đòi tiền viện phí, tôi nói cho cậu biết! Tôi sẽ đi kiện cậu, tiền thuốc men, cậu đừng hòng trốn!”

Bà cụ lời nói nhanh nhẹn , hùng hùng hổ hổ mắng một câu tiếp một câu ,không kịp cho người khác chen mồm .

Rồi bà ta bắt đầu kể lể với những người xung quanh, “Tôi đã già cả rồi. Tôi đi lại đều rất cẩn thận, kết quả, tên tài xế xe buýt này, lúc dừng xe, lại không dừng hẳn cho tôi xuống, tôi còn chưa xuống, hắn đã định đóng cửa, làm tôi bị ngã!"

"Bây giờ tôi còn có thể tỉnh lại, đó là do tôi mạng lớn ! Hắn lại còn muốn tôi trả tiền viện phí , tôi khinh!”

Những người xung quanh nghe vậy, nhìn nhau, ánh mắt nhìn Cảnh Tuấn Kiệt không còn thân thiện nữa.

Vừa rồi vợ chồng Trương Ngọc Hương và Cảnh Tuấn Kiệt, còn nói là vì tốt bụng mới đưa bà cụ vào bệnh viện , chờ người nhà bà cụ đến mới yên tâm rời đi , không ngờ a không ngờ a , đây còn không phải là do tự mình tạo nghiệt.

Lại còn nói dối, thật sự là…

Cảnh Tuấn Kiệt bị tát một cái, cũng ngây người.

Nghe thấy lời bà cụ nói, anh suýt nữa tức đến mức cười ra tới : “Bà à , chúng ta đều là người lớn rồi , tuy tôi ít tuổi hơn bà nhiều , nhưng cũng hiểu được nói chuyện phải nói bằng lương tâm. Hơn nữa tôi nói cho bà biết, trên xe đều có camera giám sát. Không phải bà muốn nói gì thì nói. "

"Bà nói tôi dừng xe không tốt, làm bà bị ngã, vậy chúng ta đi xem bằng chứng!”

Nghe thấy trên xe có camera giám sát, ánh mắt bà cụ hơi lảng tránh.

Nhưng mà, rất nhanh bà cụ lại đúng lý hợp tình , bắt đầu dở giọng ăn vạ : “Tôi sắp c.h.ế.t rồi, tôi có cần phải vu oan cho cậu sao? Dù sao cũng là do cậu gây ra, tôi nói cho cậu biết, không bồi thường tiền cho tôi, cậu đừng hòng đi!”

Bà cụ nghiến răng nghiến lợi nói.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 567: Chương 567


[Trời ơi, chuyện này rốt cuộc là sao ? Tôi không biết nên tin ai nữa.]

[Nhìn dáng vẻ của hai người, hình như đều rất tự tin mình nắm chắc lẽ phải .]

[Tôi cảm thấy chắc là do tài xế, dù sao vừa rồi chúng ta đều nghe lời kể một phía của Trương Ngọc Hương và chồng cô ấy.]

[Chưa chắc, nếu thật sự là do chồng cô ấy, thì Kỷ đại sư chắc chắn có thể nhìn ra. Mà tính tình Kỷ Sư thì lão fans đều biết rồi, ghét ác như kẻ thù , sao có thể không biểu lộ thái độ gì như bây giờ .]

Ở bệnh viện, Trương Ngọc Hương vẫn không cúp máy.

Nhìn thấy cảnh tượng mình dự đoán xảy ra, Kỷ Dao Quang ngáp một cái, nhưng cô cũng không cúp máy.

Có những việc, nên xảy ra, thì sẽ xảy ra. Đó là Thiên định !

Trong phòng bệnh.

Cảnh Tuấn Kiệt và bà cụ lời qua tiếng lại, những người bên ngoài xem náo nhiệt một lúc liền chuẩn bị rời đi.

Đúng lúc này, con cái của bà cụ đến!

“Mẹ, con đến rồi, mẹ không sao chứ.”

Một người đàn ông chạy vào, lo lắng hỏi han bà cụ.

Bà cụ ôm con trai mình, khóc nức nở, “Con trai ơi, mẹ sắp bị người ta bắt nạt c.h.ế.t rồi. Người này, không dừng xe tốt, suýt nữa làm mẹ ngã ch.ế.t, bây giờ lại nói là do mẹ, còn muốn chúng ta trả tiền viện phí , ô ô ô, mẹ không muốn sống nữa.”

Bà cụ nhìn thấy con trai đến , bắt đầu ' diễn ' một nháo hai khóc ba thắt cổ .

Con trai bà cụ cũng không vừa, nhìn Cảnh Tuấn Kiệt ánh mắt bất thiện “Anh chính là tài xế làm hại mẹ tôi?”

Cảnh Tuấn Kiệt cau mày, “Không phải tôi, là mẹ anh tự ngã, tôi không…”

Cảnh Tuấn Kiệt còn chưa nói hết câu , con trai bà cụ đã tát anh một cái.

Nhìn thấy cảnh này, Trương Ngọc Hương hoàn toàn nổi giận.

Cô xông lên túm tóc con trai bà cụ, “Anh là người nào ? Dựa vào đâu mà đánh chồng tôi!”

Con trai bà cụ cũng không phải người dễ bắt nạt, lập tức đánh trả, Cảnh Tuấn Kiệt thấy vợ mình bị đánh, cũng không quan tâm gì nữa, vội vàng lao vào can ngăn hai người.

Hiện trường hỗn loạn, cuối cùng bảo vệ bệnh viện đến, mới tách được họ ra.

“Làm ầm ĩ gì vậy! Có tin chúng tôi báo cảnh sát không!”

Y tá trưởng nói với vẻ mặt không vui.

Ngày nào bệnh viện cũng như cái chợ, mọi người nghĩ nhân viên công tác ở bệnh viện nhàn rỗi lắm sao , còn phải gây chuyện tìm người đến phân xử?

Có chuyện gì, thì ra khỏi bệnh viện rồi thích ầm ỹ kiểu gì thì ầm ỹ kiểu đó , cãi nhau cũng được , đánh nhau cũng được , đánh nhau xong rồi hãy vào bệnh viện tìm bọn họ xử lý chứ !
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 568: Chương 568


“Báo cảnh sát! Mau báo!”

Bà cụ thấy tình hình có lợi cho mình, lập tức lại làm ' gậy thọc cứt ', nháo cho chuyện càng ngày càng lớn .

“Người này làm tôi bị ngã, bây giờ lại không thừa nhận, còn muốn vu khống tôi nói dối, tôi đã gần đất xa trời rồi, có cần phải vu khống cho hắn sao? Vu khống cho hắn thì tôi được lợi gì ? Vừa hay, nếu đã vậy thì báo cảnh sát! Tìm cảnh sát đến phân xử , đòi lại công bằng cho bà già đau khổ này !”

Bà cụ phẫn nộ nói.

Con trai bà cụ cũng rất tán thành.

Nga

Trương Ngọc Hương gật đầu, cũng nói: “Được, báo cảnh sát, dù sao chúng tôi cũng có lý.”

“Các người còn có lý, các người làm mẹ tôi bị ngã, vừa rồi còn đánh tôi, tôi nói cho các người biết, tôi sẽ không tha cho các người!”

Con trai bà cụ vẻ mặt hung thần ác sát nói.

Cuối cùng, cả hai bên đều quyết định đợi cảnh sát đến rồi giải quyết, đã bất đồng ngôn ngữ , nói thế nào cũng không thể tìm được tiếng nói chung , vậy thì báo cảnh sát , chờ cảnh sát đến đi ! Không thể tiếp tục cùng bọn họ nói lý lẽ được nữa !

Có người bắt quái , đăng chuyện này lên mạng, đặt tiêu đề giật tít, rất nhanh đã hot.

Sau khi cảnh sát đến, trước sau, lại có cả phóng viên đến!

Cảnh sát hỏi han hai bên về diễn biến cụ thể.

Theo lời kể của bà cụ, thì thái độ của Cảnh Tuấn Kiệt rất tệ, liên tục giục bà xuống xe, rồi bà còn chưa xuống, hắn đã định khởi động, khiến bà bị ngã.

Theo lời kể của Cảnh Tuấn Kiệt, thì anh vẫn luôn kiên nhẫn đợi bà cụ xuống xe, anh nhìn thấy bà cụ xuống xe rồi, mới chuẩn bị khởi động.

Tuy nhiên, khi quay đầu lại, liền nhìn thấy bà cụ bị ngã, anh còn đặc biệt đem xe dừng lại , xuống xe, đưa bà cụ đến bệnh viện.

Hai bên lời kể khác nhau, rõ ràng là có một bên nói dối.

Cảnh sát cau mày, nghiêm khắc cảnh cáo: “Tôi hỏi lại lần cuối, mong mọi người trả lời nghiêm túc. Nếu cuối cùng chúng tôi điều tra ra, bất kỳ ai trong số các người nói dối, chúng tôi sẽ truy tố các người vì tội cản trở người thi hành công vụ!”

Nghe thấy cảnh sát nói vậy, Cảnh Tuấn Kiệt không chút do dự, trực tiếp nói: “Đồng chí cảnh sát, các anh cứ đi điều tra, trên xe buýt của tôi cũng có camera giám sát. Tôi có thể thề với trời, tôi tuyệt đối không nói dối!”

Bà cụ thấy vậy, cũng thề thốt: “Đồng chí cảnh sát, tôi là người một chân bước vào quan tài rồi, lừa ai để làm gì nữa , các anh cứ việc đi điều tra.”

Cảnh sát nhìn hai người, trong lòng đã có đáp án.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 569: Chương 569


Sau đó, cảnh sát làm xong biên bản, rồi đi điều tra lấy chứng cứ.

Cảnh sát vừa đi, phóng viên liền đến.

Micrô chĩa thẳng vào mặt Cảnh Tuấn Kiệt, “Xin hỏi, với tư cách là một tài xế xe buýt, nhưng lại không hề kiên nhẫn với người lớn tuổi , do sơ suất và sự mất kiên nhẫn của anh dẫn đến một bà cụ bị tai nạn phải đưa vào bệnh viện cấp cứu , anh nghĩ sao?”

Trương Ngọc Hương cau mày, lập tức phản bác: “Bây giờ cảnh sát vẫn đang lấy chứng cứ, sao các người có thể tùy tiện kết luận!”

Câu nói này vừa thốt ra, tất cả máy quay lập tức chĩa về phía Trương Ngọc Hương.

“Xin hỏi, quan hệ giữa chị và tài xế là gì ? Tại sao chị lại bênh vực tài xế ?Tuy là vẫn đang trong quá trình chờ đợi thu thập chứng cứ , cảnh sát chưa đưa ra bất cứ kết luận nào cả . Nhưng tại thời điểm này , anh ấy cũng không có biện pháp chứng minh mình trong sạch. Có phải thật sự là có điều gì khuất tất trong câu chuyện anh vừa kể không?”

Phóng viên liên tục đặt câu hỏi, dồn ép vợ chồng Cảnh Tuấn Kiệt , Trương Ngọc Hương vào thế bí .

[Trời ơi, phóng viên bây giờ thật sự là, một câu hỏi một cái hố , người nào đầu óc chậm chạp, rất dễ bị lừa rơi vào hố lúc nào bản thân còn không hay biết .]

[Không chỉ vậy, bây giờ còn có một số người lợi dụng kỹ thuật chỉnh sửa cắt ghép, kể cả ở hiện trường phỏng vấn trực tiếp nghe không có vấn đề gì , nhưng sau khi cắt ghép cắt câu lấy chữ , rồi bị tung lên mạng , đó lại là 1 phiên bản hoàn toàn khác . Từ đó định hướng suy nghĩ của cộng đồng mạng .]

[Rất nhiều phóng viên bây giờ, tự tạo tài khoản truyền thông marketing, căn bản không phải vì sự thật, chỉ muốn tạo lưu lượng và câu view.]

[Trên lầu +1 đúng vậy đúng vậy .]

Trương Ngọc Hương không biết những mánh khóe này, chỉ cảm thấy lời phóng viên nói không dễ nghe.

Cảnh Tuấn Kiệt thấy vợ mình bị công kích, lập tức nổi giận, “Các người thật sự là phóng viên sao? Tôi thấy các người sao giống bọn côn đồ vậy?”

Câu nói này vừa thốt ra, các phóng viên lập tức xôn xao.

Ống kính lại một lần nữa chĩa về phía Cảnh Tuấn Kiệt, câu hỏi càng thêm sắc bén, thậm chí, trực tiếp khẳng định chuyện này là Cảnh Tuấn Kiệt bắt nạt người lớn tuổi .

Không chỉ vậy, bà cụ cũng nhân cơ hội truyền thông công kích Cảnh Tuấn Kiệt đổ thêm dầu vào lửa.

“Các người đến phỏng vấn chuyện này sao? Tôi là nạn nhân, các người phỏng vấn tôi đi, bây giờ hắn ta không chịu thừa nhận bất cứ điều gì, các người hỏi tôi, tôi sẽ nói cho các người biết.”
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 570: Chương 570


Câu nói này vừa thốt ra, các phóng viên vội vàng chen chúc chạy đến chỗ bà cụ.

Bà cụ vừa lau nước mắt, vừa nói: “Các người không biết, bây giờ người lớn tuổi ra ngoài một chuyến khó khăn thế nào. Chúng tôi tuổi đã cao, đi lại không tiện. Chúng tôi cũng không nghĩ mỗi lần ra ngoài lại làm phiền người khác . Nhưng các người nói xem , có đôi khi cũng không thể tránh được việc phải ra khỏi nhà một chuyến không phải ? Lại vừa lúc con cái đều bận cả rồi , tôi nghĩ con cái cũng có công việc , không muốn làm phiền , huống hồ bây giờ không phải còn có các phương tiện giao thông công cộng sao , rất tiện , hơn nữa còn có quy định riêng dành cho người lớn tuổi , con nít , phụ nữ có bầu linh tinh . Tiện lợi như vậy , tôi một mình đi một chuyến hẳn là cũng không có vấn đề gì lớn, nên hôm nay tôi mới một thân một mình ra khỏi nhà . Không ngờ , lần này lại không may mắn như vậy , gặp một tài xế xe buýt nóng nảy như vậy , cứ luôn thúc giục tôi , thậm chí tôi còn chưa hoàn toàn xuống xe đã đóng cửa chuẩn bị chạy đi rồi . Tôi thật sự nghĩ xã hội bây giờ là làm sao vậy , ngay cả những giá trị đạo đức cốt lõi như kính già yêu trẻ cũng không biết sao ?"

Bà cụ ' bịa đặt ' một hồi, cung cấp cho phóng viên không ít tư liệu để ' bịa đặt ' tiếp

Ví dụ như bà cụ 70 tuổi bị tài xế xe buýt ném xuống xe, rốt cuộc là nhân tính bị mất đi, hay là đạo đức bị chôn vùi !

Cảnh Tuấn Kiệt nghe đều phải tức đến mức bật cười , cũng mặc kệ bọn họ ở một bên tự biên tự diễn , anh không làm gì sai cả , anh chả có gì phải sợ .

Chỉ là anh không ngờ, vất vả lắm mới làm được một việc tốt, kết quả nhận lại, lại là kết cục như vậy.

Cảnh Tuấn Kiệt biết chuyện này nhất thời khó mà giải quyết được, nên nhỏ giọng nói với Trương Ngọc Hương: “Em về trước đi.”

Bà cụ muốn vu oan anh, Trương Ngọc Hương ở đây, chỉ càng trở thành mục tiêu của đám phóng viên, cùng những người xung quanh chỉ chỉ chỏ chỏ .

Trương Ngọc Hương cau mày, không muốn rời đi.

Nga

Tuy nhiên, Cảnh Tuấn Kiệt lại nói: “Con giờ này chắc cũng sắp về rồi chứ?”

Trương Ngọc Hương nghĩ đến thời gian , đúng là sắp đến giờ con trai cô tan học về nhà rồi . Nhớ đến con trai làm cô cũng đồng thời nhớ đến lời Kỷ Dao Quang nói trước đó.

Chẳng lẽ, Kỷ Sư là chỉ chuyện này?

Trương Ngọc Hương không chắc chắn, hỏi: “Vậy anh có thể xử lý được không?”
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 571: Chương 571


“Yên tâm đi, đồng chí cảnh sát đã đi lấy chứng cứ rồi, dù sao anh cũng không nói dối, không sợ.”

Cảnh Tuấn Kiệt nói.

Người thật sự nên sợ hãi là người nói dối.

Trương Ngọc Hương nghe vậy, hơi yên tâm, đúng vậy, bây giờ là xã hội pháp trị, dù dư luận thế nào, chỉ cần sự thật được sáng tỏ, là được rồi.

Trương Ngọc Hương về đến nhà, vừa hay con trai cũng về.

Trương Ngọc Hương giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, vẫn như mọi khi nấu cơm cho con trai.

Trước khi đi ngủ, con trai không thấy Cảnh Tuấn Kiệt về, cũng không quá lo lắng, dù sao Cảnh Tuấn Kiệt thường xuyên như vậy.

Cả ngày hôm đó, Kỷ Dao Quang đều không tắt livestream, dù sao có một số thứ, nói không sẽ có người không tin , cần phải có một thứ bằng chứng xác thực , không thể sửa đổi , cũng không thể chối cãi , cô muốn thông qua livestream đưa đến bằng chứng đó cho mọi người, để mọi người có thể tận mắt nhìn thấy bản chất của con người , cũng như sự vật sự việc .

Trong thời gian đó, Trương Ngọc Hương đã tắt màn hình, nhưng ngày hôm sau, lại kết nối lại.

Đợi con trai đi học, Trương Ngọc Hương liền mang bữa sáng đến bệnh viện.

Khi đến bệnh viện, Cảnh Tuấn Kiệt đang ở ngoài cửa phòng bệnh, so với hôm qua, cả người anh trông tiều tụy hơn rất nhiều.

Trương Ngọc Hương đau lòng không thôi, “Thế nào rồi? Cảnh sát đến chưa?”

Trương Ngọc Hương vội vàng nói.

Cảnh Tuấn Kiệt nhận lấy bữa sáng , ăn ngấu nghiến, vì chuyện này, anh đã nhịn đói cả đêm qua.

“Cảnh sát, đến rồi.”

Cảnh Tuấn Kiệt nói.

Trương Ngọc Hương nghe vậy, vội vàng hỏi tiếp: “Thế nào?”

“Cảnh sát nói, camera giám sát trên xe có thể chứng minh anh không cãi nhau với bà ấy, những lời bà ấy nói về anh , đều là giả.”

Cảnh Tuấn Kiệt nói.

Trương Ngọc Hương nghe vậy, mặt mày hớn hở, “Vậy đây là chuyện tốt mà! Vậy chẳng phải có thể chứng minh anh trong sạch rồi sao?”

Cảnh Tuấn Kiệt uống một ngụm cháo, lắc đầu.

Trương Ngọc Hương khó hiểu, “Không phải nói đã kiểm tra camera giám sát rồi, anh không nói những lời đó sao? Sao lại không được. Có phải có vấn đề gì không!”

Trương Ngọc Hương lo lắng không thôi, cô có thể giấu được một ngày, không có nghĩa là có thể giấu được nhiều ngày.

Nếu chuyện này bị lan truyền , đến lúc đó con trai nhất định sẽ biết.

Cảnh Tuấn Kiệt nói: “Tuy có thể chứng minh nửa đầu câu chuyện của bà cụ là bịa đặt . Nhưng chỗ bà ấy xuống xe, vừa đúng là góc khuất của camera. Không có bằng chứng nào có thể chứng minh, là do anh không dừng xe tốt, hay là do bà cụ tự ngã .”
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 572: Chương 572


Nghe thấy vậy, Trương Ngọc Hương lập tức đứng phắt dậy, còn có thiên lý không!

“Nhưng không phải đã điều tra ra bà ta nói dối rồi sao, vậy chẳng lẽ những lời sau của bà ta lại đáng tin?”

Trương Ngọc Hương thật sự không hiểu.

Cảnh Tuấn Kiệt cũng rất mệt mỏi.

“Vậy bây giờ cảnh sát nói thế nào?”

Trương Ngọc Hương xoa xoa thái dương, phải bình tĩnh , chuyện tới nước này có oán trách cũng vô dụng.

Mọi chuyện, đều phải dùng bằng chứng để nói chuyện !

Cho nên dù có tức giận cũng không giải quyết được vấn đề , vẫn phải tìm bình tĩnh tìm cách giải quyết .

“Cảnh sát vẫn đang điều tra, thu thập thêm chứng cứ , nếu có thể tìm được nhân chứng trên cùng chuyến xe buýt đó, chắc là được.”

Cảnh Tuấn Kiệt nói.

Chuyện này nói cho cùng, chính là không rõ là do Cảnh Tuấn Kiệt dừng xe không tốt, hay là do bà cụ tự ngã.

Nhưng nếu có nhân chứng thứ ba có thể cho lời khai chứng minh là do bà cụ tự ngã, thì sẽ đơn giản hơn nhiều.

Về lý thuyết thì ai cũng biết là như vậy , nhưng bắt tay vào làm thì khó hơn rất nhiều .

Dù sao lượng người đi xe buýt mỗi ngày rất lớn, hơn nữa lên xuống liên tục, dù là mỗi xe đều chạy theo tuyến đường đã quy định sẵn , nhưng khu vực bao phủ vẫn còn rất rộng, rất khó xác minh được người đã đi cùng chuyến xe , cùng chặng đường , tại thời điểm đó , cho lời khai hoàn toàn mang tính khách quan , mới có hiệu lực làm chứng !

Nga

“Ngoài cách này ra, không còn cách nào khác sao?”

Trương Ngọc Hương bất lực nói.

“Có, tìm được đoạn phim giám sát quay được cảnh tượng đó .” Cảnh Tuấn Kiệt nói.

Nghe thấy vậy, Trương Ngọc Hương càng thêm đau đầu, không phải đã nói rồi sao, đó là góc khuất của camera, thì tìm thế nào?

Đúng lúc vợ chồng Trương Ngọc Hương và Cảnh Tuấn Kiệt đang bế tắc, thì gia đình bà cụ lại đắc ý vênh váo.

Có một số phóng viên bất lương khi sự việc chưa ngã ngũ lỗi thuộc về ai , vì câu view thu hút sự chú ý đã thêm mắm dặm muối, chuyện của tài xế và bà cụ lập tức trở thành chủ đề hot trên mạng xã hội .

Có người chỉ trích Cảnh Tuấn Kiệt không có lòng thương người, hẳn là trong nhà không có người lớn tuổi , không có ý thức trách nhiệm với xã hội.

Thậm chí còn có người trực tiếp tìm ra địa chỉ nhà và nơi làm việc của Cảnh Tuấn Kiệt.

Hôm đó, bệnh viện lại có rất nhiều người đến.

Tuy nhiên, bên cạnh những phóng viên chỉ chú ý đến những con số mà không cần quan tâm sự thật , thì vẫn còn có những phóng viên còn lương tâm , cũng kính nghiệp.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 573: Chương 573


Họ biết những gì họ viết cần thiết phản ánh sự thật, mang sự thật đến với công chúng, bởi vì tự bản thân họ biết rõ những gì họ viết ra sẽ ảnh hưởng như thế nào đối với xã hội nói chung và đối với gia đình cùng bản thân những người có liên quan nói riêng, cho nên họ rất cẩn trọng , ngẫm lại câu chuyện bà cụ kể , phát giác ra điểm kỳ quặc trong đó . Họ đặc biệt đặt câu hỏi phỏng vấn bà cụ, “Bà nói là do tài xế không dừng hẳn xe , làm bà bị ngã, nhưng camera giám sát cho thấy, trước bà, đã có người xuống xe rồi. Nói lý ra, đến lượt bà, xe nên dừng hẳn rồi mới đúng.”

Bà cụ nghe có người nghi ngờ lời nói của mình , lập tức kích động, lợi dụng ưu thế thiên nhiên của bản thân , đem cả những phóng viên nghi ngờ bà ta cũng cùng nhau chỉ trích, bà ta nói :“Chính là hắn không dừng hẳn xe ! Những người trước đó đều là người trẻ, tôi đã hơn bảy mươi tuổi rồi, chẳng lẽ tôi có thể so sánh với họ sao?! Anh không biết động não à ? Rốt cuộc là anh sao lại có thể trở thành phóng viên được thế ?”

Phóng viên vội vàng giải thích, “Chúng tôi cũng đang điều tra mà, bà đừng kích động.”

“Hừ ! Tôi tuyệt đối sẽ không nói dối!”

Bà cụ còn đúng lý hợp tình nói: “Tôi đã già rồi, còn sống được mấy năm nữa đâu , tôi vu oan cho hắn làm gì?”

Trương Ngọc Hương đứng ngoài cửa nghe thấy vậy, không nhịn được nữa, trực tiếp xông vào.

“Cảnh sát hôm qua đã kiểm tra camera giám sát rồi, chồng tôi căn bản không nói những lời đó với bà, chẳng phải bà đã nói dối sao!”

Trương Ngọc Hương gầm lên.

Bà cụ nghe vậy, ánh mắt hơi lảng tránh, rồi lại nói: “Trong lòng hắn chính là nghĩ như vậy! Chỉ là không nói ra thôi! Dù sao tôi cũng đã nằm đây rồi."

"Ngày nào đó tôi ch.ế.t, chính là do các người hại ch.ế.t!”

Trương Ngọc Hương nghe vậy, nghiến răng nghiến lợi, câu nói này rõ ràng là đổ hết mọi tội lỗi lên đầu họ!

Con trai bà cụ nhìn Trương Ngọc Hương với vẻ mặt âm trầm, “Cô nói mẹ tôi nói dối, vậy cô lấy bằng chứng ra đây!"

“Các người cứ nói mẹ tôi tự ngã, vậy các người lấy bằng chứng ra đây!!”

"Chúng tôi muốn dùng bằng chứng nói chuyện . Nếu không có bằng chứng thì chính là hắn ta hại mẹ tôi bị ngã ."

Trương Ngọc Hương nghe vậy, nghẹn lời, không nói nên lời.

Nói trắng ra, là biết bây giờ họ không thể đưa ra chứng cứ , nên nắm lấy không bỏ , có phải hay không ?

Thật tức ch.ế.t cô mà !
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 574: Chương 574


Phóng viên nhìn Trương Ngọc Hương , lại nhìn mẹ con bà cụ , nhìn mẹ con bà cụ , lại nhìn Trương Ngọc Hương , mắt hơi nheo lại, trong lòng bọn họ nảy ra một ý nghĩ .

Nếu thật sự là Trương Ngọc Hương và Cảnh Tuấn Kiệt hại người, nói lý ra, không nên tự tin như vậy.

Ngược lại, bà cụ trước đó nói Cảnh Tuấn Kiệt sỉ nhục bà ta, nhưng sau khi kiểm tra camera giám sát, căn bản không có chuyện như vậy.

Bà cụ có tiền án nói dối, không loại trừ khả năng sau này cũng nói dối.

Trương Ngọc Hương tức giận quay người rời đi .

Cô tìm một nơi không người, suýt nữa khóc. Lúc này cô mới nhớ ra , mình vẫn còn kết nối với Kỷ Sư . Cô bị chuyện này làm cho đầu óc quay cuồng, đã hoàn toàn quên mất chuyện này . Cho nên , lúc này nhớ đến, cô như vớ phải được cọng rơm cứu mạng , cô đặt hy vọng cuối cùng vào Kỷ Sư , cô hỏi : “Đại sư, cô có cách nào không?”

Lúc này Kỷ Dao Quang vừa làm xong nhiệm vụ buổi sáng , nghe thấy câu hỏi , liền đọc ra hai địa chỉ, “Hai người kể lại toàn bộ sự việc cho họ, họ có thể giúp hai người.”

Câu nói này vừa nói xong , như thể mục đích Kỷ Dao Quang vẫn duy trì kết nối tới thời điểm này đã hoàn thành , cuối cùng sau hai ngày toàn bộ hành trình đồng hành cùng Trương Ngọc Hương, Kỷ Dao Quang đã ngắt kết nối .

Nhìn màn hình tối đen, Trương Ngọc Hương sững người, rồi chợt hiểu ra, những người Kỷ Dao Quang nói, chắc chắn có thể giúp cô !!

Trương Ngọc Hương mở livestream của bản thân , những người vừa xem livestream của Kỷ Dao Quang giống như vẫn chờ điều này , ùa vào .

“Xin chào mọi người, tôi là Trương Ngọc Hương, vừa rồi Kỷ đại sư đã cho tôi hai địa chỉ, nhưng để đề phòng , xin mọi người cùng tôi đi tìm bọn họ .”

Trương Ngọc Hương nói.

Tất nhiên không phải là cô không tin Kỷ đại sư , mà là muốn cho mọi người biết, họ không nói dối!

[Ủng hộ chị! Chị cứ làm đi!]

[Huhuhu chỉ có người trong nhà mới hiểu được . Tôi ngồi xổm trên mạng suốt từ hôm qua đến bây giờ . Cuối cùng cũng có được một cái manh mối có ích .]

[Tôi cảm thấy bà cụ này không phải là lần đầu tiên làm việc này . Các vị nghĩ xem , ngay từ ban đầu nhé , bà ấy đã bịa ra một câu chuyện hoàn hảo , hơn nữa cũng nắm được gia đình tài xế không thể tìm ra chứng cứ xác thực chứng minh thật giả trong lời nói của bà ấy . Dù trước mặt cảnh sát , bà ta vẫn có thể bình tĩnh ' diễn ' . Ngay cả khi cảnh sát xác nhận được nửa đầu câu chuyện là do bà ta bịa ra , bà ta vẫn có thể mặt không đổi sắc tìm lý do nguỵ biện đối mặt với chất vấn . Nếu là tôi , chỉ cần cảnh sát nhìn tôi là tôi đã sợ hãi rồi ấy , càng đừng nói những chuyện phía sau . Tôi thật sự quá bái phục tinh thần thép của bà cụ này !]
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 575: Chương 575


Trương Ngọc Hương tóm tắt lại sự việc cho Cảnh Tuấn Kiệt.

Cảnh Tuấn Kiệt cũng biết chuyện này, hôm qua Trương Ngọc Hương đã nói riêng với anh về chuyện xem bói.

Lúc đầu Cảnh Tuấn Kiệt không tin, nhưng sau khi xảy ra chuyện này, anh đã có chút tin tưởng, thêm nữa , dù sao chuyện này cũng đang lâm vào cục diện bế tắc , nếu xuất hiện cơ hội có thể tìm thêm bằng chứng mới , anh không ngại thử một lần .

“Anh đi cùng em.”

Cảnh Tuấn Kiệt nói.

Vì vậy, hai vợ chồng liền đi đến địa chỉ mà Kỷ Dao Quang nói.

Địa chỉ đầu tiên, là ở một khu chung cư.

Nga

Trương Ngọc Hương dò hỏi dọc đường, cuối cùng cũng tìm được cửa.

Sau khi gõ cửa, có người mở cửa, là một người đàn ông trung niên.

Người đàn ông nhìn thấy Trương Ngọc Hương và Cảnh Tuấn Kiệt, hơi sững người, “Hai người là ai? Tìm ai?”

“Xin chào, tôi là Trương Ngọc Hương, đây là chồng tôi, Cảnh Tuấn Kiệt, chồng tôi là tài xế xe buýt số xx, hôm qua…”

Theo lời Kỷ Dao Quang, Trương Ngọc Hương kể lại toàn bộ sự việc hôm qua.

Người đàn ông trung niên nghe xong, vô cùng kinh ngạc, “Hóa ra anh chính là tài xế hôm qua, tôi đã nói sao trông quen quen! Vậy hai người muốn tôi làm chứng sao? Bà cụ đó rõ ràng là tự ngã, tôi ngồi hàng sau tận mắt nhìn thấy. Anh còn tốt bụng, dừng hẳn xe , sau đó xuống đỡ bà ấy , đưa bà ấy đến bệnh viện, lúc đó tôi còn cảm thán , xã hội bây giờ mà vẫn còn có người nhiệt tình như anh , thật là hiếm thấy . Kết quả là , anh nhiệt tình giúp đỡ , còn bị bà cụ và con trai vu oan sao ? Sao họ có thể làm ra việc như vậy được ? Đã không cảm ơn thì thôi , còn làm ra việc như vậy ? ”

Người đàn ông trung niên tức giận bất bình nói.

Tuy ông không phải là người ' hành thiện tích đức ', nhưng ông rất khâm phục những người sống trong xã hội xô bồ , còn giữ được tấm lòng lương thiện .

Con người bây giờ phần lớn đặt lợi ích lên hàng đầu , càng ngày càng xa cách , càng ngày càng rời xa những giá trị đạo đức vốn có . Loại người như anh tài xế ngày càng ít , đáng lý nên khen ngợi tuyên dương , tạo tấm gương tốt . Vậy mà quay đầu lại còn xảy ra chuyện như vậy, sau này còn ai dám làm việc thiện nữa!

Lập tức, người đàn ông trung niên liền đồng ý làm nhân chứng cho Cảnh Tuấn Kiệt.

Nghe thấy người đàn ông trung niên đồng ý, Trương Ngọc Hương cảm động đến mức suýt khóc, lập tức cúi đầu cảm ơn, “Cảm ơn anh, cảm ơn anh. Chúng tôi thật sự rất cảm ơn anh .”
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 576: Chương 576


“Không cần khách sáo, đây đều là việc tôi nên làm, chồng chị tốt như vậy, không thể vì chuyện này mà bị hủy hoại! Loại người như vậy, rõ là làm việc thất đức thành thói quen , nhân quả tuần hoàn , ngày sau nhất định sẽ bị báo ứng!”

[Nói quá đúng! Nghìn like cho bác!]

[Hu hu, đúng vậy, xã hội này thật sự là, người tốt không được báo đáp, kẻ xấu sống lâu trăm tuổi.]

[Nhưng mà, một nhân chứng, có tác dụng không?]

[Nóng lòng muốn biết địa chỉ còn lại của Kỷ đại sư là ai.]

[Lầu trên +1]

Trương Ngọc Hương xác nhận người này sẽ làm chứng, để lại thông tin liên lạc, liền đi tìm đến địa chỉ còn lại.

Lần này là ở một khu chung cư cao cấp, bảo vệ ở cổng hỏi Trương Ngọc Hương và Cảnh Tuấn Kiệt tìm ai.

Hai người chỉ có thể nói địa chỉ mà Kỷ Dao Quang cho, không nói được tên cụ thể.

Bảo vệ nghe vậy, lập tức nói: “Vậy xin lỗi, tôi không thể cho hai người vào, xin hai người liên lạc trước, rồi hãy đến.”

Trương Ngọc Hương nghe vậy, lập tức hơi sốt ruột.

Trì hoãn thêm một khắc, dư luận lại lan truyền thêm một chút , khả năng con trai bọn họ nghe thấy câu chuyện lan truyền sai sự thật càng nhiều thêm một phần .

Trương Ngọc Hương cầu xin: “Xin anh, chồng tôi bây giờ bị oan, rất cần tìm người này giúp đỡ.”

Bảo vệ nghe vậy, cau mày, bất lực nói: “Cô ơi, không phải tôi không muốn giúp cô . Nhưng là cô không có bất kỳ thông tin liên lạc nào của đối phương. Hơn nữa hình như cô cũng không quen biết đối phương, như vậy sao tôi có thể giúp được . Mà nếu hôm nay tôi giúp cô, thì ngay lập tức tôi sẽ đối mặt với việc bị mất việc. Cô thông cảm nhé.”

Nghe bảo vệ nói vậy, Trương Ngọc Hương nhìn Cảnh Tuấn Kiệt, bọn họ cũng không thể vì chuyện của mình mà cố tình làm khó người khác .

Hai người chỉ có thể vẫn luôn đứng chờ ở lối vào , nhưng cứ đứng chờ như vậy, cũng không phải là cách.

Bảo vệ nhìn họ cứ đứng chờ trong vô vọng như vậy , cuối cùng lý trí của anh ta đã thua sự đồng cảm đối với những người cùng khổ , anh ta cắn chặt răng, nhìn trái rồi lại nhìn phải, không nhìn thấy ai , anh ta đầu cũng không quay sang nhìn bọn họ , mà trực tiếp đi sang một bên khác.

Nhìn thấy vị trí gác cổng bị bỏ trống , không còn ai canh gác.

Trương Ngọc Hương nghiến răng, kéo Cảnh Tuấn Kiệt, trực tiếp chạy vào trong.

Giọng của bảo vệ vọng lại từ phía sau, “Hai người không được vào ! Có ai không ?! Có người xông vào rồi!”
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 577: Chương 577


Giọng của bảo vệ càng lúc càng xa, nhưng Trương Ngọc Hương vẫn không hề thả lỏng.

“Xin chào, cho hỏi tòa nhà số 9 ở đâu?”

Trương Ngọc Hương chặn một người lại, hỏi.

Đối phương hỏi: “Hai người đến tòa nhà số 9 làm gì?”

“Chúng tôi cần tìm một người giúp đỡ.”

Trương Ngọc Hương thành thật nói.

Đối phương nhướng mày, “Tôi ở tòa nhà số 9, hai người tìm tôi có việc gì?”

Khu chung cư cao cấp này thật ra là khu biệt thự, một tòa nhà là một căn hộ.

Trương Ngọc Hương nghe vậy, lập tức lặp lại những lời vừa nói với người kia.

“Xin anh, hãy giúp chúng tôi.”

Trương Ngọc Hương thành khẩn nói.

Đối phương cau mày, rồi nói: “Nhưng tôi không có ở trên xe, sao tôi có thể làm chứng cho hai người.”

Câu nói này vừa thốt ra, Trương Ngọc Hương sững người.

Chuyện gì vậy? Lại không có ở trên xe, vậy làm sao làm chứng cho họ.

Cảnh Tuấn Kiệt bên cạnh cũng không biết nên nói gì, từ lúc ra khỏi bệnh viện, anh vẫn luôn trong trạng thái mơ màng, không biết gì cả, tuy nói là đi cùng vợ , nhưng thật ra một chút cũng không có tác dụng gì , chính là hoàn hoàn toàn toàn đóng vai một cái đuôi nhỏ , lẽo đẽo theo sau vợ , vợ nói thì đứng nghe , vợ bào làm gì làm đấy , vợ đi đâu thì đi theo đấy .

Nga

Đối phương thấy hai vợ chồng cũng không giống như đang nói dối, liền hỏi: “Chỗ xảy ra chuyện là đường nào?”

Cảnh Tuấn Kiệt lúc nào mới phát huy công dụng , anh nói ra một địa điểm.

Đối phương nghe vậy, suy nghĩ một chút, rồi lại hỏi : “Thời điểm xảy ra sự việc là khoảng mấy giờ?”

Cảnh Tuấn Kiệt đưa ra một con số về thời gian.

Đối phương nghe vậy, “Hôm qua , vào thời điểm này , tôi vừa lúc đi ngang qua đoạn đường đó. Nếu tôi đoán không nhầm , hẳn là xe của tôi cũng trùng hợp ở phía sau xe buýt của anh. Nếu thật sự là như vậy , vậy camera hành trình, chắc là đã quay được gì đó. Cũng không biết nó có giúp được gì cho hai người không .”

Nghe thấy đối phương nói vậy, Cảnh Tuấn Kiệt và Trương Ngọc Hương đều vui mừng khôn xiết.

Bây giờ điều quan trọng nhất là phải có camera giám sát ghi lại toàn bộ quá trình bà cụ bị ngã, chỉ có chứng minh được bà cụ tự ngã, mới có thể thật sự gột rửa tội danh cho họ.

Chủ xe dẫn họ về nhà mình, lấy camera hành trình cho họ.

Đúng lúc này, bảo vệ dẫn người đuổi theo, lập tức định bắt Trương Ngọc Hương và Cảnh Tuấn Kiệt ra ngoài.

“Đã nói với hai người rồi, không được xông vào đây, hai người còn cố tình xông vào!” Bảo vệ tức giận nói.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 578: Chương 578


Trương Ngọc Hương vội vàng nói: “Xin lỗi, xin lỗi . Chúng tôi đã tìm được người rồi, xin anh cho chúng tôi thêm một chút thời gian . Chỉ cần một chút nữa thôi , chúng tôi thật sự rất cần đến nó .”

Bảo vệ nghe vậy, nhìn chủ xe, rồi hỏi: “Xin hỏi anh có quen họ không?”

Chủ xe gật đầu, thấy vậy, bảo vệ mới rời đi.

Sau khi bảo vệ rời đi, Trương Ngọc Hương vỗ ngực, rồi nói: “Thật sự sợ c.h.ế.t khiếp, may mắn may mắn .”

Bảo vệ thật sự quá đáng sợ !

Chủ xe nghe thấy giọng của họ, mới hỏi: “Hai người xông vào sao?”

Trương Ngọc Hương hơi ngại ngùng gật đầu, “An ninh ở nơi này của các anh thật nghiêm ngặt, không cho chúng tôi vào, chúng tôi chỉ có thể xông vào.”

Nghe thấy Trương Ngọc Hương nói vậy, chủ xe mỉm cười, “Nếu thật sự nghiêm ngặt, thì dù hai người muốn xông vào, cũng không vào được.”

Trương Ngọc Hương nghe vậy, hơi khó hiểu.

Cảnh Tuấn Kiệt bên cạnh suy nghĩ kỹ một chút, rồi chợt hiểu ra, “Anh ấy cố tình thả cho chúng ta vào?”

“Hả?”

Trương Ngọc Hương hơi ngơ ngác, đã có thể cho họ vào, tại sao lại phải dùng cách này.

Chủ xe nhìn hai người, ngầm nhắc nhở : “Có một số việc, ngầm hiểu ý nhau là được.”

[Cái này tôi hiểu! Tôi làm việc ở ngân hàng, có một số người nhà có người mất, đến rút tiền, không nói gì, trực tiếp rút tiền là có thể đi, nhưng cứ phải nói người mất rồi, thì chỉ có thể làm theo quy định.]

[Thật sự có một số việc chính là ngầm hiểu ý nhau, vừa rồi nhìn dáng vẻ của bảo vệ, thật ra là nhìn hai vợ chồng họ đáng thương, cảm thấy đồng tình , cũng muốn cho họ vào nhưng lại sợ phía trên trách phạt xuống dưới , bị mất việc , nên mới nghĩ ra cách này , cố tình tạo cơ hội cho họ.]

[Kiến thức thú vị thật đấy ! Cho nên là nói nếu lãnh đạo giao cho ngươi một việc cần chữ ký của đối phương, thực chất chính là muốn ngươi tìm một nơi không ai thấy, rồi tự mình ký vào là được sao ?]

[Trời ạ, hóa ra là như vậy! Cho nên trước giờ là tôi không linh hoạt , không hiểu biến báo sao . Chỉ cần người khác nói rằng quy định không cho phép, tôi liền không dám làm.]

[Thật ra không có gì là dám hay không dám, chỉ là vấn đề về trách nhiệm thôi . Nếu đã lựa chọn , làm trái với quy tắc , thì cũng phải sẵn sàng thừa nhận trách nhiệm nếu như việc làm đó dẫn đến hậu quả không tốt , cho một cá nhân khác , hoặc cho cả một tập thể .]

Nhìn thấy chuyện xảy ra qua livestream, Trương Ngọc Hương có chút hiểu ra.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 579: Chương 579


Chủ xe lấy camera hành trình, tua lại thời điểm xảy ra tai nạn.

Điều khiến ba người đều kinh ngạc là, camera hành trình này, lại vừa đúng lúc quay được toàn bộ cảnh bà cụ xuống xe.

Sự trùng hợp này cũng quá kỳ diệu !

Sau khi xem toàn bộ đoạn ngắn camera hành tình lưu lại , mọi người đã có thể khẳng định .

Bà cụ là tự mình ngã!

Hơn nữa, phía sau còn có thể nhìn thấy Cảnh Tuấn Kiệt xuống xe, gọi xe cấp cứu, đồng thời đỡ bà cụ lên . Chỉ cần đoạn ngắn này được công khai , cho dù bà cụ có nguỵ biện như thế nào đi chăng nữa , cũng vô dụng!

“Chính là cái này, chính là cái này!”

Trương Ngọc Hương kích động nói.

Chủ xe nói: “Vậy tôi gửi cho hai người, nếu cần tôi làm chứng, thì có thể gọi điện cho tôi bất cứ lúc nào.”

Nếu không biết thì thôi, bây giờ đã biết rồi, hơn nữa anh ta còn quay được toàn bộ quá trình, vậy thì những gì anh ta có thể giúp, anh ta sẽ không từ chối. Anh ta cũng không muốn một người tốt hiếm thấy như vậy , bị xã hội hiểu nhầm và lên án chỉ vì một số người xấu .

Trương Ngọc Hương kích động đến mức rơi nước mắt, “Cảm ơn anh, cảm ơn anh.”

“Chuyện nhỏ, tôi còn quen biết một số người bạn làm trong ngành truyền thông, vừa rồi tôi cũng cố tình tìm kiếm một chút thông tin về vụ án , vụ án của hai người bây giờ gần như hướng gió đều nghiêng về phía bà cụ. Nếu cần, tôi cũng có thể giúp.”

Chủ xe nói.

[Chủ xe này thật tốt bụng, đúng là người vừa giàu về mặt vật chất , cũng giàu về măt tình cảm . Xứng đáng ở nhà sang , đi xe sang !]

[Ừm, cũng được, bác vừa rồi cũng rất tốt bụng, chuyện này không liên quan đến tiền bạc, cũng không liên quan đến hoàn cảnh sinh ra và lớn lên . Chỉ có thể nói là bản chất của mỗi con người .]

[Nhưng xem như đó là một lời khen thì cũng không sai.]

Trương Ngọc Hương lưu số điện thoại của đối phương, rồi mang theo đoạn ngắn camera giám sát ghi hình được mà chủ xe gửi cho bọn họ rồi rời đi.

Khi ra khỏi cửa, Trương Ngọc Hương do dự một chút, vẫn nói với bảo vệ: “Cảm ơn anh.”

Sắc mặt bảo vệ không hề thay đổi, “Cảm ơn tôi làm gì, hai người mau đi đi, sau này xin hãy làm việc theo quy định.”

Nga

[Bảo vệ này, có lẽ vẫn chưa biết hình tượng cao lãnh của mình bị rớt đầy đất rồi . Còn giả vờ nữa !]

[Lầu trê nói vậy là bạn không biết gần bốt bảo vệ này đều có camera giám sát đúng không ? Đã là chuyện ngầm hiểu ý nhau, chắc chắn không thể để lộ sơ hở .]

[Sự thật chứng minh, trên thế giới này, vẫn còn rất nhiều người tốt.]
 
Back
Top Dưới