Ngôn Tình Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát

Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 380: Chương 380


Mọi người đều căng thẳng nhìn chằm chằm vào Ngô nhị bá.

Nhưng bất kể Ngô Mai Hương hỏi thế nào, câu trả lời của ông cụ đều hoàn toàn không liên quan.

Chỉ đến khi hỏi về kỳ thi đại học, Ngô nhị bá bỗng bật dậy:

"À, kỳ thi đại học! Tôi phải soạn giáo án, bọn trẻ cần chuẩn bị thi vào đại học!"

"Bác hai , không cần , bác đã nghỉ hưu nhiều năm rồi mà."

Ngô Mai Hương thở dài nhìn ông, không biết phải làm sao.

Cảnh sát bước đến, nhìn cô an ủi nói:

"Rõ ràng ông cụ không thể trả lời bình thường. Yên tâm, chúng tôi sẽ tiếp tục điều tra vụ án của cô."

Nói xong, cảnh sát chuẩn bị rời đi.

La Khả Hân ngáp dài, giọng điệu đầy mỉa mai:

"Ngô Mai Hương, cô làm trò này chẳng phải lãng phí thời gian của mọi người sao?"

"Tôi đã nói rồi, tôi không hề chiếm đoạt điểm thi của cô để vào đại học."

"Vì vậy, mong cô trước khi có chứng cứ xác thực đủ để buộc tội tôi, thì đừng đến làm phiền tôi nữa."

Nói xong, cô ta kéo theo cha mẹ định rời đi.

Đến lúc này, Ngô Mai Hương đã gần như tuyệt vọng.

Nhưng đúng lúc đó, không biết Ngô nhị bá nghe thấy điều gì, ánh mắt bỗng trở nên sáng rõ:

"Mai Hương!"

Ngô Mai Hương ngẩn người, sau đó nhận ra ông cụ đang gọi tên mình, không kìm được sự xúc động:

"Bác hai , bác hai, cháu đây, cháu là Mai Hương."

Ngô nhị bá nhìn cô, trách móc:

"Sao bây giờ cháu mới đến? Chẳng phải bác đã nhờ người nhắn lại rằng giấy thư báo trúng tuyển của cháu đã được gửi về rồi sao?

"Sao cháu không đến lấy? Chẳng lẽ cháu muốn từ bỏ việc đi học đại học?"

Câu nói vừa dứt, tất cả những người có mặt đều sững sờ.

Nga

Bước chân của La Khả Hân khựng lại. La phụ và La mẫu quay đầu, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn Ngô nhị bá.

Cảnh sát cũng nhìn ông cụ, không rõ ông đang tỉnh táo hay lại mê sảng.

"Bác hai, bác hai , thư báo trúng tuyển nào? Chẳng phải cháu không đủ điểm, không đỗ đại học sao?"

Ngô Mai Hương lo lắng ông cụ lại bệnh cũ tái phát , vội vàng hỏi.

Nghe vậy, Ngô nhị bá tức giận, trở giọng trách móc :

"Cháu nói linh tinh cái gì thế! Cháu đỗ rồi, hơn nữa còn là một trường đại học chính quy!"

"Mai Hương của chúng ta nha , đúng là đứa nhỏ có tiền đồ !"

Ngô Mai Hương run rẩy nắm lấy tay ông cụ.

Nếu những lời ông nói là thật, vậy thì… thư báo trúng tuyển cô đã từng được gửi đến.

Nhưng nó đã đi đâu?

"Bác hai, vậy thư báo trúng tuyển của cháu đâu rồi?"

Ngô Mai Hương tiếp tục hỏi.

Ngô nhị bá há miệng, định nói gì đó, rồi đột nhiên thần bí , nhỏ giọng thì thầm:

"Mai Hương à, bác nói cho cháu nghe , hiện tại có người xấu muốn chiếm chỗ của người khác, bản thân không có bản lĩnh liền nghĩ đoạt điểm thi đại học của người khác để đi học đại học đấy ."
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 381: Chương 381


"Cháu nhất định phải giấu kỹ thư báo trúng tuyển. Bác đã giúp cháu giấu rồi, bác để trong sách của bác ấy . Mau đi lấy đi !"

Ngô Mai Hương run rẩy đáp:

"Vâng."

Cô vội vàng đi vào phòng, cảnh sát theo sát phía sau. Nếu tìm được thư báo trúng tuyển năm đó, lời của ông cụ sẽ có căn cứ.

Nhìn bóng lưng Ngô Mai Hương đang lục tìm, La Khả Hân bắt đầu cảm thấy lo lắng , tim bị nhấc lên đến tận cổ họng .

Cô ta tức giận trừng mắt nhìn Ngô nhị bá, cố nhớ lại thư báo trúng tuyển của Ngô Mai Hương năm đó đã đi đâu.

Nhưng đã quá lâu, cô ta không còn nhớ nổi một manh mối nào cả.

"Khả Hân, làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?"

La mẫu hoảng hốt.

Chuyện này nếu bị điều tra ra , có phải hay không bonj họ sẽ phải ngồi từ ??

"Mẹ, đừng lo, con có cách."

La Khả Hân lén lấy điện thoại, gửi đi một tin nhắn.

Rất nhanh sau đó, Ngô Mai Hương tìm thấy một phong thư đã cũ kỹ , bên ngoài ghi là thư báo trúng tuyển bên trong quyển sách mà năm đó Ngô nhị bá đã dùng để làm tài liệu giảng dạy .

Cô run rẩy mở ra, trên đó ghi rõ ràng tên cô.

Nhìn thấy thư báo trúng tuyển, Ngô Mai Hương không kiềm được cảm xúc, bật khóc:

"Ôi trời ơi, cháu đỗ rồi… Cháu thật sự đã đỗ rồi… Hu hu hu…"

Rõ ràng đã biết trước là mình đủ điểm đỗ đại học , cũng đã có sự chuẩn bị tâm lý , nhưng khi trong tay cầm thư báo trúng tuyển , cảm xúc như vỡ oà . Đây hẳn sẽ là cảm xúc của cô khi năm đó nhận được thư báo trúng tuyển, nhưng cho đến tận bây giờ , sau vài chục năm , cô mới có thể được trải qua cảm xúc đó . Quá muộn !

Giấy báo nhập học này không chỉ là thứ cô đã từng bỏ lỡ, mà còn là khởi đầu của một bi kịch, khiến vận mệnh của cô bị thay đổi hoàn toàn.

Cảnh sát cầm thư báo trúng tuyển xem xét. Mặc dù nó đã cũ, nhưng con dấu trên đó hoàn toàn không thể làm giả .

Điều đó chứng tỏ năm đó, Ngô Mai Hương thật sự đã đỗ đại học.

Tuy nhiên, điều này chỉ chứng minh được một vế là cô từng đỗ đại học , chứ chưa thể chứng minh La Khả Hân đã chiếm chỗ của cô.

Trừ khi tìm được chứng cứ trực tiếp hơn.

Ngô Mai Hương sau khi khóc xong cũng hiểu rõ điều đó. Nhưng có thư báo trúng tuyển này, cô như được tiếp thêm sức lực , cùng động lực , và cơ sở để tiếp tục điều tra.

"Thưa cảnh sát, xin các anh hãy đến trường điều tra hồ sơ tại trường đại học năm đó đã gửi thư báo trúng tuyển này đến đây . Nếu tôi đã được gửi giấy báo nhập học, chắc chắn sẽ có ghi chép về điều đó được lưu lại ."
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 382: Chương 382


"Nếu đến thời gian làm thủ tục đăng ký nhập học , tôi không tới báo danh , chắc chắn sẽ có thông tin về hồ sơ bị trả lại."

Cảnh sát gật đầu:

"Cô yên tâm."

Hai người cùng đi ra ngoài , đụng phải La Khả Hân đang đứng ở cửa , nhìn thấy thư báo trúng tuyển trong tay Ngô Mai Hương, ánh mắt La Khả Hân lóe lên một tia hoảng loạn.

Ngô Mai Hương nắm c.h.ặ.t t.a.y Ngô nhị bá:

"Bác hai , cảm ơn bác. Cháu đã tìm thấy thư báo trúng tuyển rồi."

"Vậy thì tốt ! Vậy thì tốt ! Đừng làm chậm trễ thời gian nữa ! Mau mau về nhà chuẩn bị đi học đi ! Cố học cho thật tốt nhé , biết không ?"

Nói xong câu đó, ông cụ lại rơi vào trạng thái si si ngốc ngốc.

Sau đó, mọi người cùng đến trường học.

La Khả Hân vốn không định đi cùng nhưng Ngô Mai Hương khăng khăng nói rằng cô ta là người có liên quan trực tiếp đến chuyện này . Nếu lúc này cô ta rời đi, Ngô Mai Hương sẽ cho rằng cô ta là đang cảm thấy chột dạ , chẳng khác nào thừa nhận mình có tội.

Không còn cách nào, cô ta đành đi theo.

Đứng trước cổng trường đại học, nhìn dòng chữ lớn trên cổng, Ngô Mai Hương bỗng thấy như mình quay về năm mười tám tuổi.

Nếu năm đó không xảy ra chuyện này, cuộc đời của cô sẽ ra sao?

Ngô Mai Hương lắc đầu, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ ấy.

Nga

Mọi người tiến vào trường, cảnh sát lập tức tìm đến ban lãnh đạo để điều tra.

Ban đầu, lãnh đạo tỏ ra không muốn hợp tác, yêu cầu cảnh sát phải có lệnh điều tra chính thức. Nhưng khi Ngô Mai Hương đưa ra thư thông báo trúng tuyển có con dấu của trường bọn họ và kể lại sự việc, tình thế nhanh chóng thay đổi.

Ban lãnh đạo nhà trường sau khi nghe chuyện đã đồng ý ngay.

Dù đã mấy chục năm trôi qua, những người lãnh đạo khi đó đều đã nghỉ hưu hoặc luân chuyển nơi công tác . Nhưng với họ, việc làm rõ chuyện này có rõ ràng là trăm lợi mà không có một hại .

Mấy năm gần đây , những trường đại học mới được đầu tư cả về trang thiết bị lẫn đội ngũ giảng dạy đang mọc lên rất nhiều , tỷ lệ cạnh tranh ngày càng cao , việc tuyển sinh của trường cũng càng ngày càng khó khăn không được như mong muốn, thường thường sẽ xuất hiện tình hình thiếu số lượng sinh viên đầu vào . Nếu câu chuyện này trở thành tin tức tích cực , có khi lại giúp tăng thêm danh tiếng của trường , giúp thay đổi tình thế hiện nay.

"Đã nhiều năm trôi qua, đặc biệt là những năm trước đây , khi khoa học kỹ thuật chưa phát triển , việc lưu trữ tài liệu gặp nhiều hạn chế , chỉ có thể dùng những phương pháp thủ công , khiến cho nhiều tài liệu bị thất thoát hoặc không còn nguyên vẹn ."
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 383: Chương 383


"Nhưng trường chúng tôi hàng năm vẫn tiến hành kiểm tra , tu bổ , xử lý dữ liệu nên còn khá đầy đủ . Đặc biệt là hiện nay còn được áp dụng công nghệ vào việc lưu trữ tài liệu , khiến cho hệ thống dữ liệu khổng lồ cực kỳ đầy đủ và dễ tra xoát . Cô cứ yên tâm, nếu thư báo trúng tuyển đại học của cô đã được gửi đến từ trường của chúng tôi thật thì chắc chắn sẽ tra được."

Vị lãnh đạo nói đầy tự tin, sau đó bắt đầu tìm kiếm và tra xoát hồ sơ của sinh viên có tên Ngô Mai Hương theo thời gian khoá thi được cung cấp trên phong thư thông báo trúng tuyển .

Quả nhiên, đúng như lời ông ta nói , rất nhanh đã có thông tin!

"Thật kỳ lạ, hồ sơ cho thấy cô đã đến báo danh, thậm chí còn nhập học."

Cảnh sát lại gần xem, chỉ thấy trong hồ sơ ghi rõ: "La Khả Hân, tên trước đây: Ngô Mai Hương."

Đến đây, chứng cứ xem như đã rõ ràng!

La Khả Hân đã chuẩn bị tâm lý để đối phó với mọi tình huống có thể xảy ra , nên sự xuất hiện của chứng cứ là hồ sơ học của cô ta năm đó , cô ta vẫn bình thản đối mặt với cảnh sát và lãnh đạo mà biện giải cho bản thân :

"Chắc đây là nhầm lẫn của nhà trường. Năm đó tôi đúng là học tại trường, nhưng không phải mượn danh ai cả. Các vị có thể hỏi thầy hiệu trưởng Vương, ông ấy sẽ làm chứng cho tôi."

Vừa dứt lời, vị lãnh đạo đang tìm hồ sơ liền nhận được cuộc gọi.

Người gọi chính là hiệu trưởng Vương.

Sau khi nghe điện thoại, sắc mặt của lãnh đạo nhà trường trở nên khó coi, như thể vừa phải nuốt phải hoàng liên , rất đắng , nhưng không thể nhổ ra.

"Thưa cảnh sát, rất xin lỗi, hồ sơ này năm đó có sự nhầm lẫn trong quá trình ghi nhận. Vì vậy, nó không thể được dùng làm bằng chứng."

Câu nói ấy khiến cảnh sát khựng lại. Anh nhìn thoáng qua La Khả Hân, thấy cô ta vẫn giữ vẻ bình thản, liền hiểu ngay: mười phần thì có đến tám, chín phần Ngô Mai Hương báo án là thật.

.

Bằng không, Ngô Mai Hương không thể tìm được nhiều chứng cứ như vậy, mà tất cả đều chỉ đích hướng về phía La Khả Hân.

Ngô Mai Hương không thể duỗi tay dài đến mức tạo chứng cứ giả khắp nơi mà bọn họ đi qua như vậy . Điều này cảnh sát vẫn còn nắm chắc .

Cho nên , chỉ có thể có một kết luận . Đó là La Khả Hân đã thật sự chiếm đoạt danh ngạch học đại học của Ngô Mai Hương .

Nhưng giờ đây, chứng cứ đã bị phía nhà trường thông báo là ra sai lầm , nó đã bị vô hiệu, không thể sự dụng để buộc tội La Khả Hân được nữa .
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 384: Chương 384


Một vụ án từ mấy chục năm trước, quả thật quá khó để điều tra đến cùng. Thời gian càng dài sẽ có nhiều thứ , nhiều người thay đổi , một khi không có chứng cứ mang tính chính xác gần như tuyệt đối khiến không ai có thể phủ nhận , thì chỉ cần một câu nói phủ định cũng có thể làm cho chứng cứ người ta khó khăn mới tìm được trở thành phế thải .

[Thật sự quá tức giận! Người phụ nữ này đúng là quá kiêu ngạo!]

[Kiêu ngạo là vì cô ta có tư bản , đến cả chứng cứ rành rành còn biến thành vô dụng. Thế giới này rốt cuộc làm sao vậy? ]

Kỷ Dao Quang lắc lắc đầu:

"Ngô Mai Hương, cô hãy hỏi La Khả Hân có chịu thừa nhận không. Nếu cô ta vẫn còn không biết hối cải , kiên quyết không thừa nhận, sau này có thể sẽ không có cơ hội nào cho cô ta nữa."

Ngô Mai Hương nghe vậy, quay sang nhìn La Khả Hân:

"Cô thật sự không chịu thừa nhận sao? Bây giờ nhận tội, vẫn còn cơ hội thay đổi."

La Khả Hân cười nhạo:

“Cô có lầm hay không a ? Tôi đều nói, chứng cứ ! Chứng cứ cô có hiểu hay không ? Chẳng lẽ cô muốn dùng lời nói suông để vu khống tôi ?”

"Được, cô chọn đấy nhé . Vậy cô xác định đi . Cô xong đời rồi."

Ngô Mai Hương đáp lại.

La Khả Hân không hề để tâm. Cô ta nghĩ, một người ngu xuẩn như Ngô Mai Hương, mấy chục năm trước đã bị cô ta khi đó chơi xoay quanh , cô ta không tin bây giờ mình không thể lặp lại điều đó .

Nhưng ngay vào lúc cô ta tự tin , một cơn đau nhói dữ dội ở bụng khiến cô ta khuỵu xuống, sau đó phun ra một ngụm m.á.u tươi.

"Ngô Mai Hương, chính là bây giờ!" Kỷ Dao Quang hét lên.

Ngô Mai Hương sững người một giây, rồi lập tức hành động. Cô nhanh chóng túm lấy tóc của La Khả Hân.

Ngay sau đó, Kỷ Dao Quang bắt đầu đọc chú ngữ.

La Khả Hân lại phun ra một ngụm m.á.u lớn.

Ngay lúc ấy, điện thoại của lãnh đạo nhà trường lại đổ chuông.

Lãnh đạo trường vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói nghiêm nghị:

"Xin chào, Học viện Tài chính thành phố A đúng không? Tôi là người của Sở Giáo dục thành phố A. Hiện có rất nhiều đơn thư tố cáo trường của các ông liên quan đến việc buôn bán danh ngạch vào đại học , xuất hiện sinh viên giả mạo danh tính của người khác , đoạt điểm thi của người khác để tiến vào theo học ."

"Chúng tôi đang trên đường tới làm rõ , xin hãy chuẩn bị đầy đủ tài liệu để tiến hành giải trình ."

Đối phương nói dứt câu liền cúp máy, không để lãnh đạo trường kịp phản hồi.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 385: Chương 385


Lãnh đạo ngẩn người.

Này ... này ... chuyện này cũng quá nhanh đi !

Không còn cách nào, ông lập tức chỉ đạo nhân viên chuẩn bị mọi tài liệu cần thiết . Nhưng khi nghĩ đến những lời của hiệu trưởng Vương vừa nói về lỗi hồ sơ, ông cảm thấy vô cùng khó giải quyết .

Nếu không có sự can thiệp của Sở Giáo dục, mọi chuyện có thể dễ dàng bị che đậy, dù sao cũng đã mấy chục năm, những tài liệu hồ sơ lưu lại là đầy đủ chính xác , hay gặp phải lỗi gì liệu có ai có thể làm rõ được , dù sao những người biết rõ chuyện năm đó , những thứ có thể chứng minh tính chính xác đều sẽ không ai còn có thể thu thập đầy đủ . Muốn làm được điều đó đòi hỏi thời gian , công sức cùng với rất nhiều rườm rà kèm theo , một người muốn làm rõ sẽ rất khó khăn chỉ có thể từ bỏ .

Nhưng bây giờ, muốn làm rõ lại là người ở Sở giáo dục .

Một khi Sở Giáo Dục đã vào cuộc, những chuyện này sẽ trở thành một điểm yếu lớn của họ. Hơn nữa, họ còn chưa tìm ra đưa ra câu trả lời hợp lý để cho qua chuyện này . Nếu sự thật được điều tra ra không phải như phía nhà trường đưa ra, hậu quả sẽ càng nghiêm trọng!

Lúc này không ai còn thời gian nhàn rỗi để ý đến chuyện La Khả Hân đang nôn máu.

"Khả Hân! Khả Hân!"

Cha mẹ La hoảng hốt nhìn con gái, trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành.

Khi nghĩ đến lời Ngô Mai Hương vừa nói.

Liên tưởng đến những gì vị đại sư năm đó sau khi giúp bọn họ xong việc từng căn dặn vẫn còn văng vẳng bên tại họ , sắc mặt cả hai trắng bệch.

Đây là La Khả Hân lọt vào phản phệ ?

Bấy lâu nay, gia đình họ luôn cẩn thận che giấu, không để lộ bất cứ sơ hở nào khiến người khác hoài nghi .

Sau mấy chục năm yên ổn, khi bọn họ đã buông bỏ nỗi sợ trong lòng , những tưởng bí mật về chuyện này sẽ mãi mãi trở thành bí mật , đến tậ khi theo họ vào lòng đất và vĩnh viễn biến mất trên cõi đời này.

Thì rốt cuộc tại thời điểm mấu chốt này . Mọi thứ bị phơi bày ra trước ánh sáng !

Người của Sở Giáo dục đến rất nhanh theo như những gì đã nói , mang theo cả thiết bị quay phim để đảm bảo công khai , minh bạch trong phiên điều trần .

Ngay khi đến, họ lập tức bắt tay vào kiểm tra hồ sơ những khóa trước , lấy khoá học mà Ngô Mai Hương đáng ra đã nhập học nhưng lại bị người khác đoạt mất danh ngạch mà bắt đầu .
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 386: Chương 386


Không mất nhiều thời gian, họ đã phát hiện ra một số trường hợp tên họ trong hồ sơ học tập khác với tên họ được lưu trong văn bản phê duyệt danh sách học sinh nhập học

Toàn bộ những trường hợp này được tổng hợp lại để điều tra.

Trong đó, dĩ nhiên có cả Ngô Mai Hương. Biết rằng đây là cơ hội quan trọng nhất của mình để lật lại bản án cả đời , cô lập tức nắm bắt thời cơ nộp đơn khiếu nại.

Người của Sở Giáo dục nhanh chóng tiếp nhận và tiến hành điều tra.

La Khả Hân dù đau đớn đến mức khó đứng vững, vẫn cố gắng giảo biện :

"Tôi bị oan. Năm đó tôi không hề chiếm đoạt suất học của cô ấy. Các ông có thể hỏi hiệu trưởng Vương năm đó."

Người của Sở Giáo dục nghe cái tên được La Khả Hân lôi ra tưởng chừng là 'kim bài miễn tử ' liền cười lạnh:

"Nếu cô nói đến là Vương Cương Vương hiệu trưởng , thì rất tiếc phải thông báo, ông ta đã bị bắt không lâu trước đây."

"Ông ta nhận hối lộ, sửa điểm thi, bán danh ngạch nhập học của người khác. Hành vi này đã vi phạm pháp luật nghiêm trọng, bằng chứng đã rõ ràng. Việc ông ta ngồi tù là ván đã đóng thuyền ."

"Nếu cô có giao dịch với ông ta, tôi khuyên cô nên thành khẩn khai báo để nhận được sự khoan hồng của pháp luật . Nếu không, chờ đợi cô sẽ là án tù chung thân!"

Nghe thấy tin hiệu trưởng Vương đã bị bắt, La Khả Hân không thể chịu nổi cú sốc này. Cô ta trợn trừng mắt, ngã quỵ, bất tỉnh ngay tại chỗ.

Nhưng dù La Khả Hân có hộc m.á.u hay hôn mê đi chăng nữa, việc điều tra vẫn tiếp tục. Sở Giáo dục nhanh chóng từ số tài khoản của cha mẹ La, lần ra một bút tiền lớn đã được chuyển đến cho Vương Cương vào năm đó.

Không chỉ vậy, cuộc điều tra còn phanh phui một đường dây lợi ích khổng lồ.

Hóa ra, Ngô nhị bá cũng từng là một mắt xích trong đường dây này. Ngoài việc hối lộ giáo viên đại học, họ còn mua chuộc cả giáo viên trung học.

Ngô nhị bá đã nhận tiền, nhưng vì lương tâm cắn rứt nên ông đã lén lút giấu kín phong thư trúng tuyển của Ngô Mai Hương.

Do căn bệnh Alzheimer và nỗi ám ảnh trong lòng, ông đã không thể giữ bí mật đó đến cùng, trong lần đó , khi nghe đến cái tên Ngô Mai Hương cùng việc học đại học , cuối cùng ông ta đã nói ra vị trí của phong thư trúng tuyển gửi đến Ngô Mai Hương khi bị chất vấn .

Sự việc này gây ra làn sóng phẫn nộ trong xã hội. Nhiều người từng thi trượt đại học năm đó cũng bắt đầu tìm kiếm và kiểm tra lại hồ sơ của mình.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 387: Chương 387


Kết quả là không ít người phát hiện ra mình từng bị chiếm đoạt danh ngạch vào đại học .

Một số người vì bị chiếm chỗ đã rơi vào trầm cảm, thậm chí có những người coi việc vào đại học như một cơ hội để thay đổi tương lại , cho nên vì không đỗ đại học , cảm thấy tương lai phía trước mờ mịt mà trở lên điên điên khùng khùng. Những câu chuyện đau lòng ấy khiến dư luận không khỏi xót xa.

Điều duy nhất đáng an ủi là Ngô Mai Hương tuy đã có tuổi , nhưng vẫn còn dẻo dai , còn sức khoẻ , còn nghị lực , vẫn còn cơ hội để làm lại từ đầu.

Sau khi số mệnh được trả lại, vận may của Ngô Mai Hương bắt đầu thay đổi tích cực. Với kinh nghiệm và sự gan dạ tích lũy sau những lần thất bại phía trước , cô mạo hiểm vay tiền để mở cửa hàng. Lần này, việc kinh doanh vô cùng phát đạt.

Chẳng mấy chốc, Ngô Mai Hương kiếm được đồng tiền lớn đầu tiên, thậm chí còn mở thêm chi nhánh.

Doanh thu hàng năm lên đến hàng ngàn vạn , nhưng cô không dừng lại. Ngô Mai Hương quyết định một lần nữa nhặt lên việc học tập , đăng ký các lớp học bổ túc dành cho người đi làm học lại chương trình trung học, ôn thi , tham gia kỳ thi đại học, và đạt kết quả xuất sắc để trúng tuyển vào một trường danh tiếng .

Trước ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, cô sinh viên lớn tuổi này vẫn cực kỳ bình tĩnh , đặt bước chân vào giảng đường đại học , thực hiện ước mơ dở dang từ mấy chục năm trước .

Ngô Mai Hương là thể hiện cho câu nói : Người, vình viễn đừng nên để tuổi tác giới hạn khả năng của chính mình.

Sau khi tốt nghiệp đại học chính quy , Ngô Mai Hương tiếp tục học nghiên cứu sinh .

Ngô Mai Hương lúc đó , chính là nhân vật phong vân vườn trường nơi trường đại học mà cô theo học .

Ở tuổi 50 , cô gặt hái thành công cả về học vấn lẫn sự nghiệp.

Khi chồng cũ và con trai biết được thành tựu của cô, họ cảm thấy cực kỳ hối hận vì lúc trước đã dứt khoát từ bỏ ' cây rụng tiền ' như vậy . Họ lập tức quay trở lại nhằm tìm cách hưởng thụ những gì mà Ngô Mai Hương đang có .

Nhưng đáng tiếc , Ngô Mai Hương không phải ' ngốc bạch ngọt ' , Ngô Mai Hương chính là ' nhân gian thanh tỉnh hoa ' a !

Sau khi công thành danh toại , cô thường xuyên quyên góp cho các tổ chức từ thiện , thậm chí đã dùng 90% số tài sản mà mình đang sở hữu để thành lập một quỹ từ thiện
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 388: Chương 388


Quỹ từ thiện mà cô thành lập chuyên môn giúp đỡ sửa chữa , bổ sung các trang thiết bị cơ sở vật chất cho các trường học tại những làng quê nghèo , hoặc những nơi thôn xóm tại các vùng núi hẻo lánh gặp khó khăn, giúp các bạn nhỏ có một cơ hội để nhận biết con chữ , và dùng học tập để thay đổi tương lai của mình , đặc biệt là nữ giới .

Còn về chồng cũ và con trai ? Không có cửa đâu , cửa sổ cũng không có ! Tỉnh tỉnh đi !

Chồng cũ và con trai tức giận đến phát điên, nhưng giờ đây Ngô Mai Hương đã không còn là người mà họ có thể thao túng, muốn thế nào liền thế nào rồi .

Ngô Mai Hương hiện giờ là sự tồn tại mà bọn họ không thể nào với tới .

Cô không chỉ dừng lại là một truyền kỳ người ta vẫn thường nói với nhau để đề cao tinh thần học tập , mà còn là một truyền thuyết đô thị vì những gì cô đạt được và làm được .

Về phần La Khả Hân, sau khi bị phát hiện chiếm đoạt danh ngạch học đại học , cô ta không chỉ đối mặt với án tù mà còn phải bồi thường một khoản lớn cho tổn thất tinh thần của Ngô Mai Hương.

Cha mẹ La tìm cách cầu xin sự tha thứ nhằm làm giảm mức án mà La Khả Hân phải chịu, nhưng Ngô Mai Hương chỉ lạnh lùng từ chối :

"Nếu tôi tha thứ cho cô ấy, thì những tháng ngày khổ cực mà tôi trải qua sẽ trở thành vô nghĩa."

Khi chứng cứ được xác thực, La Khả Hân bị kết án tù giam có thời hạn , xứng đáng với những gì cô ta đã gây ra .

Thời gian quay ngược trở lại. Sau khi mệnh cách được trả lại, sắc mặt của Ngô Mai Hương trở nên hồng hào, cô liên tục cảm ơn Kỷ Dao Quang.

"Không cần cảm ơn. Chỉ cần nhớ rằng, sau này khi có tiền, hãy quyên góp một phần để giúp đỡ người khác thay đổi cuộc sống , cũng như bản thân cô đã được giúp đỡ như thế nào . Hãy luôn nhớ tích lũy công đức cho bản thân ."

Kỷ Dao Quang khuyên nhủ.

Ngô Mai Hương gật đầu liên tục:

"Cô yên tâm, tôi chắc chắn sẽ làm vậy."

Về sau, Ngô Mai Hương thực sự giữ lời. Khi đạt được thành công lớn, cô đã thật sự giữ được làm được .

Ngô Mai Hương của khi đó chính là một nữ doanh nhân thành đạt .

Ngô Mai Hương khi đó mới sống đúng với những gì vận mệnh sắp đặt cho cô !

Những việc đó, dĩ nhiên, là câu chuyện của tương lai.

Quay lại thực tại, Kỷ Dao Quang bình thản nói:

"Được rồi, chúng ta tiếp tục rút túi phúc thứ hai."

Cô ấn vào màn hình, một túi phúc xuất hiện, khiến mọi người trong phòng phát sóng trở nên phấn khích, mọi người xoa tay hầm hè , chuẩn bị tinh thần tranh đoạt .
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 389: Chương 389


Rất nhanh, tên một người đã được hệ thống thông báo . Màn hình chia đôi, xuất hiện hình ảnh của một người đàn ông trung niên.

"Đại sư, chào ngài. Tôi là Tô Chửng." Người đàn ông lịch sự chào hỏi.

[Cho mời nạn nhân thứ hai!]

[Lầu trên thu liễm điểm , cẩn thận làm người ta sợ chạy mất!]

[Haha, có trong tay túi phúc , chứng tỏ là người có "duyên"!]

Đọc những lời bình luận đầy trêu chọc, Tô Chửng có vẻ lo lắng, ánh mắt liên tục liếc ngang liếc dọc.

"Xin chào."

Nhìn gương mặt của Tô Chửng, Kỷ Dao Quang giữ vẻ mặt điềm nhiên:

"Anh muốn hỏi về chuyện phân chia nhà cửa của gia đình phải không ?"

Câu hỏi trắng ra của Kỷ Dao Quang khiến Tô Chửng kinh ngạc ngẩng đầu lên. Ban đầu anh ta chỉ tình cờ vào xem vì thấy phòng phát sóng của Kỷ Dao Quang có vẻ hot , không ngờ cô lại thật sự có bản lĩnh nhìn thấu mục đích của mình .

"Đúng vậy. Bố tôi sức khỏe không tốt, tôi chăm sóc ông ấy mỗi ngày. Hiện tại, ông ấy có hai căn nhà. Tôi muốn biết cuối cùng tôi sẽ được chia bao nhiêu?"

Tô Chửng nói xong, còn không quên bổ sung:

"Tôi còn một chị gái, nhưng chị ấy… Ừm , nói thể nào nhỉ … chính là từ nhỏ liền li kinh phản đạo, luôn làm bố tôi rầu thúi ruột."

"Bố tôi bệnh nằm viện thế này mà chị ấy ngay cả mặt cũng không nhìn thấy . Nhưng vì trong họ nhà tôi, xưa nay vốn ít con gái, bố tôi đặc biệt cưng chiều chị ấy . Tôi sợ ông hồ đồ, cuối cùng giao hết nhà cho chị ấy."

Trong khi nói, Tô Chửng cố biểu hiện ra mình cực kỳ thành thật, đáng tin.

[Nói thật nhé, nghe câu chuyện này đã thấy không hợp lý.]

[Đúng vậy, nếu nói muốn tranh gia sản là con trai thì tôi còn tin, chứ người già xưa nay vẫn còn nhiều người có tư tưởng truyền thống lắm . Ví dụ trong việc con cái thì chính là trọng nam khinh nữ ấy , nên việc thiên vị con gái thế này ít lắm.]

[Không hẳn đâu, nhà tôi ba mẹ cũng cưng chiều em gái, hầu như để lại hết tài sản cho nó.]

[Không biết rõ mọi chuyện thì đừng vội phán xét.]

Tô Chửng nhìn thoáng qua bình luận, vội biện minh :

"Tôi không nói dối. Các người xem đây."

Anh ta giơ điện thoại lên, quay một vòng xung quanh. Quả thật, anh ta đang ở trong một phòng bệnh.

Trên giường bệnh, một ông lão đang nằm ngủ, mắt nhắm nghiền, thoạt nhìn có lẽ người đang nằm kia chính là bố của Tô Chửng.

"Bố tôi nhập viện nửa tháng rồi, chị gái tôi chưa đến một lần. Dĩ nhiên, tôi không trách chị ấy. Nhưng việc ông định để lại hết nhà cửa cho chị, khiến tôi thật sự cảm thấy bất công."

Tô Chửng nói, giọng điệu nghe rất là tủi thân .
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 390: Chương 390


[Nếu anh ta nói thật, thì ông bố này đúng là không đáng mặt làm cha.]

[Trường hợp thế này cũng không phải là chưa từng có tiền lệ . Trước đây không lâu chẳng phải cũng có một vụ tính chất tương tự như thế này sao . Là về một gia đình , ngôi nhà hiện taị mà người bố đang ở thuộc diện giải toả chờ đền bù của thành phố . Sau đó , khi tiền đền bù đến tay , người bố quay đầu liền đem toàn bộ cho con trai , còn gái không được phân lấy một đồng , không chỉ vậy , ông ấy còn ăn vạ , dựa vào chữ ' Hiếu ' ép người con gái đã lấy chồng phải nuôi mình . Không chỉ dừng lại ở đó , ông ấy còn nghe con trai xúi giục , âm mưu chiếm đoạt nhà của con gái mình để đem cho cháu trai . Đúng là tai họa!]

[Tuy trong thực tế, mâu thuẫn gia đình có thể đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau, không chỉ từ phía người lớn tuổi mà còn từ sự thiếu thấu hiểu giữa các thế hệ. Nhưng không thể phủ nhận tầm quan trọng của phẩm hạnh và cách hành xử của người lớn trong việc giữ gìn hòa khí gia đình. Bởi lẽ, trong một gia đình gồm nhiều thế hệ , những người lớn tuổi thường ở vị trí trung tâm , lời nói và hành động của họ có thể ảnh hưởng sâu sắc đến con cháu. Nếu họ công bằng, bao dung và sáng suốt, gia đình sẽ hòa thuận; ngược lại, nếu họ thiên vị, ích kỷ hoặc gây chia rẽ, gia đình dễ rơi vào bất hòa.]

"Thấy bất công sao?"

Kỷ Dao Quang bật cười , lạnh nhạt nói :

"Tôi cảm thấy lời này anh nói sai rồi . Người cảm thấy bất công hẳn là chị gái anh mới đúng . Anh chỉ chăm bổ nửa tháng mà đã vội kể lể đòi công lao sợ bất công , còn chị anh đã chăm sóc ông ấy hàng chục năm, cũng chưa ai nghe chị ấy kể khổ , nói anh không phải ."

Lời nói vừa dứt, mọi người trong phòng phát sóng đều sững sờ.

Trên gương mặt Tô Chửng thoáng hiện vẻ lúng túng, nhưng anh ta vẫn cứng miệng giảo biện:

"Đó là vì tôi không ở nhà. Chị ấy ở nhà, chẳng lẽ không nên chăm sóc nhiều hơn sao?"

Tô Chửng càng nói càng cảm thấy mình chiếm lý , càng nói càng tỏ ra hùng hồn:

"Bố tôi đã dành hết tiền cho chị ấy, còn cho chị ấy đi du học. Đó không phải là việc chị ấy nên làm để báo đáp ông ấy sao ?"

"Ông ấy chẳng để lại đồng nào cho tôi. Bây giờ ông bệnh nặng, tôi trở về chăm sóc, đã là hiếu thảo lắm rồi."

"Vậy mà đến lúc này, ông vẫn muốn để lại hết nhà cho chị ấy, thật là quá đáng!"
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 391: Chương 391


Kỷ Dao Quang lắc đầu, thở dài cảm thấy ngao ngán , cô nghĩ mãi mà vẫn không thể hiểu nổi mạch não của kiểu người như Tô Chửng . Rốt cuộc anh ta vào đây để làm gì ? Tại sao lại cứ luẩn quẩn trong lòng một hai phải vào đây tìm mắng ? Cảm thấy cuộc sống trôi qua quá mức thuận lợi , êm đềm nên ngứa da ngứa thịt ngứa toàn thân , muốn tìm k*ch th*ch sao ?

"Anh không biết tại sao cha anh lại để tiền cho chị gái anh thật à ? Nếu anh thật sự không biết , tôi xem anh còn chả hiểu bản thân mình bằng bố anh đâu ."

Kỷ Dao Quang nói .

Tô Chửng bĩu môi:

"Ông thiên vị từ nhỏ. Gửi chị ấy vào trường cấp 3 tốt, cho đi du học, còn tìm việc làm cho chị ấy."

"Ha hả."

Kỷ Dao Quang bật cười lạnh lùng:

"Trước khi nói những lời đó, anh có dám nhìn lại lương tâm mình không?

"Cha anh luôn đối xử công bằng với cả hai người. Chị gái anh học giỏi, còn anh thì sao? Thành tích luôn luôn không tốt , không làm bài tập , nộp giấy trắng , gây sự đánh nhau bị nhà trường mời phụ huynh là chuyện ba ngày 2 bữa , ' kiên trì ' đến khi lên cấp 2 thì dứt khoát bỏ học. Bố anh phải tốn bao nhiêu tiền để nhét anh vào học trường tư thục, sao không thấy anh nhắc đến ?"

Tô Chửng há miệng định phản bác, nhưng Kỷ Dao Quang không cho anh ta cơ hội mở mồm nói lời vô nghĩa , tiếp tục nói :

"Chị anh bằng vào bản thân chi lực giành được học bổng ra nước ngoài du học. Ra nước ngoài cũng là vừa học vừa làm , tự chu cấp cho việc học và cuộc sống , bố anh gần như không phải lo lắng về bất cứ một điều gì , cũng rất ít phải gửi tiền chu cấp cho chị ấy , trong lòng vẫn luôn cảm thấy áy náy với đứa con gái này . Nên sau khi chị ấy hoàn thành việc học trở về, bố anh mới hỗ trợ tìm việc cho chị ấy ."

"Nhưng chị ấy được nhận cũng vì bản thân chị ấy có bản lĩnh thật sự , chứ hoàn toàn không phải là dựa vào bố anh dùng tiền lót đường ."

"Lại nói đến anh ? Ở trường tư thục, anh ăn chơi sa đọa, học xong cao trung thì vẫn là kiên quyết bỏ học . Bố anh cũng muốn tìm việc cho anh, nhưng chẳng phải anh tỏ ra không cần hay sao ? "

Tô Chửng bị vạch trần , đỏ mặt tía tai, cố biện minh:

"Lúc đó tôi tự tìm được việc làm rồi!"

"Việc làm? Là cái gì việc làm ? Việc làm anh nói chính là làm con rể ở rể cho nhà giàu có sao ?" Kỷ Dao Quang nhìn chằm chằm anh ta.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 392: Chương 392


"Khi đó, anh chọn ở rể cho một phú bà . Bố anh phản đối, nói nếu anh đi thì ông sẽ từ mặt, từ nay coi như không hề có đứa con trai này . Anh chẳng phải đã quay lưng bỏ đi mà không chút do dự sao?"

[Trời ạ, hóa ra sự thật là vậy. Chẳng phải bao năm qua anh ta không về là do bản thân anh ta lựa chọn từ bỏ gia đình , từ bỏ bố anh ta sao ?]

[Thực ra tôi không có ý kiến gì về chuyện làm con rể tới cửa . Rốt cuộc là thích tiền cũng chả phải là việc gì đáng xấu hổ , bản thân tôi cũng là người rất thích tiền . Nhưng đã lựa chọn thì cũng đừng hối hận , quay về nói người thân không tốt với mình .]

[Đúng thế, đã cưới một người giàu có , hằng ngày ngồi không hưởng vinh hoa phú quý , không cần lo ăn mặc chi phí , còn về nhà tính toán vài căn nhà của bố . Nam nhân này thật tâm cơ .]

Đọc được những bình luận này, Tô Chửng ước gì có thể chui xuống một cái lỗ để trốn.

Đặc biệt, khi mọi việc bị Kỷ Dao Quang nhìn thấu, anh ta cảm thấy nhục nhã đến mức tức giận mà hét lên:

"Cô hiểu gì mà nói! Nếu không phải bố tôi thiên vị, tôi làm sao phải cưới một người phụ nữ lớn hơn mình nhiều tuổi như vậy chứ?"

"Hơn nữa, còn phải ở rể, cô có biết đó là sự nhục nhã lớn đến thế nào đối với một người đàn ông không?"

"Tôi không biết." Kỷ Dao Quang lạnh nhạt đáp:

"Mà tôi cũng chẳng cần phải biết ."

"Anh nói cuộc sống của anh là nhục nhã? Vậy sao khi anh không cần làm gì mà vẫn có thể tiêu tiền của người ta, hưởng thụ những giá trị vật chất người ta mang lại , anh không cảm thấy nhục nhã ?"

"Đó là tôi xứng đáng được hưởng!"

Tô Chửng bị cơn tức giận nuốt chửng , không còn tâm trí ' diễn ' nhân vật người bị hại nữa, giống như mèo bị giẫm đuôi , anh ta đứng bật dậy , hướng về phía màn hình quát to :

"Tôi đã hy sinh bản thân, số tiền đó là tôi xứng đáng được nhận. Hơn nữa, tôi là con trai duy nhất trong nhà, tôi cũng là con của bố tôi, tại sao tôi lại không có quyền được thừa kế ? Ông ấy dựa vào cái gì ? Bọn họ dựa vào cái gì ?"

"Đúng, sau khi kết hôn tôi không quay lại , không chăm sóc bố mình, nhưng chẳng phải đó là do ông ấy cố chấp không chấp nhận cuộc hôn nhân của tôi sao? Bây giờ tôi quay lại chăm sóc ông ấy, như vậy vẫn chưa đủ sao?"

Tô Chửng nói một cách đầy lý lẽ, như thể toàn thế giới thấy anh ta sai là toàn thế giới sai , còn anh ta làm đều là hoàn toàn đúng .
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 393: Chương 393


[Xin phép cắt ngang một chút ! Kỷ Sư , xin cho tôi 2p hoán vị ! Tôi muốn nhảy qua hành hung anh ta một trận . Bố anh ta đối xử bình đẳng như vậy, thậm chí không bởi vì anh ta không thích học mà từ bỏ anh ta . Vậy mà sau tất cả những gì mình đã làm , anh ta vẫn cho rằng mình là con trai thì đáng giá hơn? Mình làm gì cũng nên được tha thứ sao ?]

[Lầu trên +1 , xin cho tôi góp 1 chút sức hèn ! Tôi sống đến từng này tuổi rồi cũng chưa bao giờ biết một người có thể có suy nghĩ và lời nói ghê tởm như vậy. Lại còn đổ hết lỗi cho bố và chị gái mình nữa. Nói thật, có người bố nào tam quan đứng đắn bình thường lại có thể chấp nhận con trai mình nuôi bao nhiêu năm , cũng cho ăn học đàng hoàng , ngày thường cũng không để cho thiếu thốn gì , vậy mà lớn lên lại có ý tưởng ở rể , ở rể thì cũng thôi đi, cũng không có gì là quá quá đáng , quá đáng chính là người con trai muốn lấy lại là một người phụ nữ lớn tuổi ! Tôi ở đây xin khẳng định , bố anh ta mà đồng ý mới là không bình thường !]

[ Mạnh dạn suy đoán , anh ta biết bố sắp mất mới mò về để tranh chấp tài sản, đúng là không thể chấp nhận được.]

[Cút đi, đừng để chúng tôi phải báo cảnh sát!]

Tô Chửng ồn ào đánh thức người đàn ông đang nằm trên giường bệnh.

Bố của Tô Chửng mở mắt, nhìn con trai mình đang giương nanh múa vuốt với màn hình điện thoại, liền giận dữ quát:

"Đồ nghịch tử! Cút đi! Chị mày đâu? Mày đã làm gì nó?"

Ông tức giận , muốn từ trên giường xuống , nhưng do sức khỏe yếu lại nằm đã lâu , đột nhiên làm ra động tác như vậy chân không đủ lực chống đỡ liền trực tiếp ngã nhào xuống đất.

Tiếng động lớn vang lên, nhưng phản ứng đầu tiên của Tô Chửng không phải là chạy lại đỡ bố mình , mà là giơ điện thoại lên:

"Mọi người xem đi, tôi tận tụy chăm sóc bố mình bao nhiêu ngày qua , vậy mà ông ấy tỉnh lại chỉ nghĩ đến chị tôi!"

Anh ta quay sang nhìn cha mình, từng lời từng chữ nhấn mạnh nặng nề như muốn ghim thẳng vào tim ông :

"Ông nhìn lại ông xem , bị ốm đau bệnh tật khiến cho không đứng dậy nổi . Chị ta coi ông là gánh nặng nên đã bỏ đi rồi. Ông nhìn cho kỹ đi , người ở bên ông, chăm sóc ông chính là tôi, con trai của ông đây."

Bố của Tô Chửng nghe vậy, ôm n.g.ự.c đau đớn, kiên quyết không tin những lời Tô Chửng nói , ông đáp:

"Không thể nào! Chị mày không bao giờ bỏ đi. Là mày làm gì nó! Mày đã làm gì nó ? Mau trả nó về đây cho tao ! Tao sẽ báo cảnh sát! Tao muốn mày bị bắt!"
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 394: Chương 394


Nghe bố mình nói vậy, ánh mắt Tô Chửng lóe lên vẻ oán hận không thèm che giấu .

Chính vì bố anh ta luôn như thế này, luôn không tin tưởng anh ta, luôn nghi ngờ anh ta. Vì cái gì ông ấy không thể tin tưởng anh ta ? Vì cái gì chỉ tin tượng chị gái anh ta ? Rõ ràng anh ta cũng có thể chiếu cố tốt ông ấy !

Anh ta đã quay lại chăm sóc ông ấy lúc ông ấy ngã bệnh , thế mà bố vẫn đối xử với anh ta như kẻ ngoài cuộc.

Huống chi, chuyện đó không phải là đã qua đi mấy chục năm sao ? Tại sao ông ấy vẫn không thể quên được ?

Tô Chửng không hiểu nổi, chỉ có thể chế nhạo:

"Ông không tin cũng phải tin. Chị ta đã bỏ đi từ lâu rồi. Ông chính là gánh nặng của chị ta! Là ông liên luỵ đến chị ta . Ông xứng đáng bị bỏ lại !"

"Ông nhìn xem , cuối cùng chỉ có tôi, con trai của ông, người đã bị ông từ bỏ , quay về , ở lại chăm sóc ông. Vậy mà ông còn muốn tôi đi tù? Ông thật sự quá mức bất công !"

Anh ta cúi xuống sát bố mình, mắt đỏ ngầu, nói giọng lạnh lùng:

"Ông muốn báo cảnh sát? Được, điện thoại đây , ông báo đi. Để xem cảnh sát có tin ông không!"

Tô Chửng dí sát điện thoại vào mặt bố mình, ánh mắt điên cuồng khiến người xem rùng mình.

Bố của Tô Chửng sợ hãi, cố gắng lùi lại, nhưng Tô Chửng không để ông có cơ hội tránh né , anh ta bất ngờ nắm chặt vai ông, gằn giọng:

"Báo đi! Không phải ông nói là muốn báo cảnh sát sao ? Báo đi!"

[Trời ơi, người này là kẻ điên sao?]

[Nói gì thì nói, bố anh ta có vẻ cũng hơi cực đoan. Nếu con trai đã muốn sửa sai, tại sao không tin tưởng? Có lẽ chị gái thực sự đã bỏ đi, nhìn dáng vẻ này là rất lâu rồi cô con gái kia chưa xuất hiện .]

[Không thể nào. Chị gái đã chăm sóc cha gần như cả đời, nhìn ông ấy bệnh thành như vậy có lẽ thời gian cũng không còn dài , sao chị ấy lại không thể kiên trì thêm một đoạn thời gian nữa ? Huống chi , ông ấy còn định để lại tài sản cho con gái mình , chỉ riêng điểm này thôi , nếu không nói đến tình cảm , thì chị ấy càng không thể bỏ đi ở thời điểm mấu chốt này được ! Tôi dám khẳng định ở đây có chuyện khuất tất ! ]

[Đúng thế, tôi cũng nghĩ chị gái đã gặp chuyện không may.]

Bình luận trong phòng phát sóng không ngừng xôn xao.

Kỷ Dao Quang nhìn nét mặt của bố Tô, mày khẽ nhíu lại.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 395: Chương 395


Tô Chửng tiếp tục dồn ép bố mình, may mắn thay, một y tá xuất hiện kịp thời.

"Anh đang làm gì vậy? Bệnh nhân đã ở trong tình trạng như thế này mà anh còn ép buộc ông ấy?"

Y tá bước vào, trừng mắt nhìn Tô Chửng:

"Anh có phải là con trai của bệnh nhân không ? Ông ấy ngã mà anh không thấy sao? Cũng không biết đỡ ông ấy lên à ?"

Đối diện với y tá, Tô Chửng ngay lập tức thu lại vẻ điên cuồng ban nãy , tỏ ra ngoan ngoãn, liên tục xin lỗi:

"Xin lỗi, xin lỗi. Tôi và bố vừa xảy ra chút mâu thuẫn."

"Dù có mâu thuẫn gì, anh cũng không được như vậy. Bệnh nhân lớn tuổi, rất dễ xảy ra chuyện. Nếu anh còn như thế, tôi sẽ phải can thiệp cưỡng chế mời anh rời khỏi đây để đảm bảo cho người bệnh điều trị và tĩnh dưỡng !"

Y tá cau mày, tỏ vẻ khó chịu.

Sau khi kiểm tra cho bố Tô, không thấy phát sinh vấn đề gì , y tá rời đi.

Tô Chửng cũng bình tĩnh lại, nhìn bố mình, nở nụ cười đầy mỉa mai:

"Bố , bố nghe rồi đấy. Nếu bố cứ tức giận thế này, chắc chắn sẽ xảy ra chuyện không hay."

Bố của Tô Chửng nhìn anh ta, nghiến răng nghiến lợi nói từng chữ:

"Tô Từ đâu ? Mày đã làm gì nó ?!"

"Tôi đã nói rồi, chị ta bỏ đi. Tôi làm sao có thể biết được con gái cưng của bố đã bỏ đi đâu được chứ , chị ta lại không cần phải báo cáo với tôi ." Tô Chửng vẫn lặp lại lời nói dối.

"Anh ta đang nói dối. Anh ta đã giam giữ Tô Từ."

Giọng nói của Kỷ Dao Quang vang lên từ điện thoại.

Nghe vậy, sắc mặt Tô Chửng lập tức thay đổi.

Bố của Tô Chửng nghe thấy thanh âm lạ vang lên trong phòng bệnh , nhìn khắp nơi muốn tìm ra nguồn gốc của thanh âm đó , cuối cùng nhận ra âm thanh phát ra từ điện thoại của Tô Chửng.

Nghe thấy con gái bị nghịch tử kia giam giữ , ông dùng hết sức bình sinh , vùng lên, giật lấy chiếc điện thoại trong tay Tổ Chửng, nhưng vig quá yếu không cơ thể không giữ được thăng bằng nên ngay lập tức ngã nhào xuống đất. Ông hướng về phía Kỷ Dao Quang trong màn hình, giọng run rẩy:

"Giam giữ? Con gái tôi bị giam ở đâu?! Nó bị giam ở đâu ? Cầu xin cô mau nói cho tôi biết !"

Từ ngày Tô Từ đột ngột biến mất, ông đã nghi ngờ có điều gì đó không ổn.

Chuyện này lại phải nói về mấy ngày trờ về trước, Tô Chửng trở về đòi chia tài sản nhưng bị ông từ chối. Trong cơn giận dữ, Tô Chửng nói rất nhiều lời khó nghe, suýt nữa khiến ông phát bệnh.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 396: Chương 396


Tô Từ biết được chuyện này , tức giận không kiềm chế được, đã đi tìm Tô Chửng nói lý lẽ.

Hôm sau, Tô Chửng quay lại chăm sóc ông, nhưng Tô Từ từ sau khi đi tìm Tô Chửng lại không quay trở về , cũng không hề gọi điện thoại cho ông , hoàn toàn biến mất không dấu vết .

Bố của Tô Chửng đã cố gắng tự trấn an mình , nghĩ rằng dù sao hai người cũng là chị em ruột thịt , dù có tàn nhẫn đến đâu , con trai mình cũng không thể nào ra tay với chị gái ruột của mình .

Nhưng sự thật đã được phơi bày:Tô Chửng vì muốn chiếm lấy quyền thừa kế tài sản mà giam giữ chính chị gái ruột của mình, Tô Từ!

Sự thật tàn nhẫn đã làm cho sự tin tưởng mù quáng của ông bị đánh tan. ông đã bị chính bản tính ác độc của đứa con trai mình sinh ra , một tay nuôi nấng đến bây giờ , vả mặt .

Đau đớn quá !

"Tôi đã báo tin cho cảnh sát rồi . Họ đã nhanh chóng cử người đi tìm . Nghĩ rất nhanh sẽ có tin tức của cô Tô Từ . Ông đừng quá lo lắng !"

Nhìn ra tâm trạng của bố Tô lâm vào tuyệt vọng , Kỷ Dao Quang nhẹ nhàng an ủi ông.

Tiếp theo nháy mắt, Tô Chửng giật lại điện thoại đang bị bố Tô cầm trong tay.

Kỷ Dao Quang nhìn anh ta, khuyên nhủ :

"Bây giờ anh tự thú vẫn còn kịp."

Tô Chỉnh bật cười giễu cợt:

"Tự thú cái gì? Tôi lại không làm chuyện phạm pháp . Tôi tự thú cái gì mới được chứ . Cô không có chứng cứ cũng đừng ở đây vu khống tôi!"

Anh ta vừa nói vừa cố gắng tắt giao diện của phòng phát sóng trực tiếp , nhưng bất kể thử thế nào, màn hình điện thoại vẫn luôn là giao diện của phòng phát sóng trực tiếp, hoàn toàn không thể tắt được .

Ngay lập tức, anh ta hiểu rằng đây là do Kỷ Dao Quang dở trò , liền giận dữ hét lên:

"Yêu nữ , cô đã làm gì vậy? Sao tôi không tắt được?"

Kỷ Dao Quang không để tâm sự chuyển b**n th** độ chóng mặt của Tô Chửng , ban này còn một ngụm một cái “đại sư” giờ đã trực tiếp trở thành “yêu nữ ”.

Cô nhấp một ngụm nước ấm , trong lòng cảm khái nam nhân lật mặt cũng quá nhanh , ngoài miệng lại ung dung đáp:

"Anh đừng phí công. Trừ khi đập nát điện thoại, còn không thì không tắt được đâu ."

"Anh nói anh không làm gì sai phải không ? Hay là như vậy đi , chúng ta cược một ván , xem anh có thật sự đem chị gái của mình cầm tù hay không?"

Nghe đến đây, Tô Chửng gào lên:

"Cô bị bệnh tâm thần à? Tôi cá với cô làm gì! Tôi cái gì cũng chưa có làm , cô đừng vu khống tôi!"
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 397: Chương 397


"30 phút."

Kỷ Dao Quang bình thản nói.

"30 phút? Cái gì 30 phút ?"

"30 phút . Chị gái anh sẽ được cứu ra, còn anh thì bị bắt."

Câu nói chắc chắn của Kỷ Dao Quang khiến Tô Chửng đột nhiên dâng lên sợ hãi . Anh ta luống cuống tìm cách bỏ trốn, nhưng vì không tìm được cách tắt phòng phát sóng trực tiếp đi , nên nó đã trở thành camera theo dõi , nhất cứ nhất động của anh đều bị giám sát.

Bố Tô nhìn con trai mình hoảng hoảng hốt hốt , càng tin rằng anh ta thực sự đã làm ra việc đại nghịch bất đạo .

Trái tim ông nguội lạnh , ông nhắm mắt không muốn chấp nhận sự thật này, hai hàng nước mắt chảy dài.

Trong lòng ông lúc này chỉ còn lại sự hối hận sâu sắc.

Ông không thể đem con trai nuôi dạy tử tế , ông thật có lỗi với người vợ quá cố của mình !

Sau này , khi xuống dưới đó , ông còn mặt mũi nào đi gặp bà ấy a !

Là lỗi của ông ! Tất cả là lỗi của ông !

Ông sai rồi ! Hoàn toàn sai rồi !

Thời gian chầm chậm trôi qua, mỗi phút giây đều là sự dày vò đối với Tô Chửng , khiến anh ta đứng ngồi không yên. Anh ta thầm nghĩ, nếu Kỷ Dao Quang nói sai thì sao?

Nhưng anh ta cũng biết, nơi giam Tô Từ không đủ bảo mật , quá dễ tìm !

Đúng 30 phút, bên ngoài bệnh viện vang lên tiếng bước chân dồn dập. Một nhóm cảnh sát mặc cảnh phục , trầm mặt bước vào phòng bệnh.

"Xin hỏi, ai là Tô Chửng ?"

Nhìn thấy cảnh sát, Tô Chửng trợn trắng mắt, suýt ngất ngay tại chỗ.

"Thưa cảnh sát, con gái tôi sao rồi?" Bố Tô thấy người đến là cảnh sát , lại nghĩ đến những gì cô gái trong điện thoại nói , liền giống như sắp ch.ế.t vớ được cọc , vội vàng hỏi, giọng nghẹn ngào. "Tôi là cha của Tô Từ, còn đây là con trai tôi, Tô Chửng."

Cảnh sát liếc nhìn bố Tô, hơi do dự , cho nên chuyện này là do con trai ruột đối với con gái ruột ra tay sao , nhìn dáng vẻ của ông cụ không biết có vượt qua được chuyện này không , nhưng thân là một người cảnh sát nhân dân , anh lại không thể nói dối , cuối cùng anh vẫn chọn thành thật đáp :

"Chúng tôi nhận được tố cáo rằng anh Tô Chửng đã giam giữ cô Tô Từ. Hiện cô ấy đã được tìm thấy, nhưng tinh thần không được tốt lắm. Ừm ... khá là hoảng loạn ."

Nghe vậy, tay bố Tô run rẩy:

"Con gái tôi… nó có sao không?"

"Ông yên tâm, hiện tại cô ấy đã hồi phục , tình trạng không tệ ."

Dẫu biết con gái đã an toàn , nhưng những lời này vẫn như lưỡi d.a.o cứa vào tim bố Tô.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 398: Chương 398


Ông bật khóc, nhắm mắt quay mặt đi , tay run run chỉ về hướng Tô Chửng :

"Là nó ! Chính nó! Các anh hãy đưa nó đi đi. Tôi không muốn nhìn thấy nó nữa."

Lòng ông giờ đây không còn chỗ cho sự thương hại và tin tưởng mù quáng. Con trai ông đã phạm phải tội không thể tha thứ, ông không thể bỏ qua chỉ vì nó là con trai ông . Con của ông không phải chỉ có nó , ông còn có một đứa con gái cần được bảo vệ.

Huống chi , ông đã dung túng cho nó quá nhiều lần , nó không phải chịu trừng phạt vì những tội lỗi do hành động của nó gây ra , cho nên cho đến bây giờ nó vẫn không thể hiểu được mình sai ở đâu .

Nếu nó có lỗi , bản thân ông sao lại không có lỗi được .

Ông không thể tiếp tục bảo vệ nó trước toà án của lương tâm và pháp luật được nữa .

Cảnh sát tiến tới trước mặt Tô Chửng, nói :

"Anh Tô Chửng, anh bị cử báo vì tội bắt và tạm giam người trái phép. Mời anh đi theo chúng tôi về đồn để làm việc ."

Đối mặt với cảnh sát , Tô Chửng vẫn tỏ ra ngoan cố:

"Các người có lệnh bắt giữ không ? Có bằng chứng không? Không có bằng chứng thì sao lại bắt tôi ? Các người có biết vợ tôi là ai không? Cô ấy là..."

Anh ta chưa nói hết câu thì một người đàn ông trẻ bất ngờ xông vào phòng, đ.ấ.m thẳng vào mặt anh ta.

Tô Chửng choáng váng, chưa kịp phản ứng thì bị đánh thêm vài cú nữa. Cảnh sát phải can thiệp để ngăn cản và kéo người đàn ông kia.

"Đ* c*m th*! Chị gái ruột mà mày cũng dám ra tay, mày có còn là con người không?"

Người đàn ông hét lên phẫn nộ.

Tô Chửng nhận ra người này, liền gào lại:

"Lý Mục, cái đồ ăn bám như mày ! Mày lấy tư cách gì lên mặt với tao? Mày dám nói mày không sống dựa vào chị tao sao?"

Người đàn ông chính là Lý Mục, chồng của Tô Từ.

Nghe Tô Chửng nói lời nhục mạ , Lý Mục cơn giận không vì vừa đ.ấ.m được vài cái mà nguôi ngoai lại bừng bừng dâng lên , muốn vùng khỏi cảnh sát để đánh Tô Chửng thêm lần nữa.

May mắn thay, bố Tô kịp lên tiếng ngăn cản:

"Mục à, cảnh sát đang ở đây, con muốn bị bắt sao? Tô Chửng giao cho cảnh sát xử lý đi , bố sẽ không can thiệp vào , nên con cũng như vậy đi . Con giúp bố đi xem A Từ thế nào rồi .Bố không đi được."

Lý Mục nghe lời bố vợ , hít sâu một hơi , cố gắng kiềm chế lửa giận . Cuối cùng, anh trừng mắt nhìn Tô Chửng hừ lạnh , rồi đi theo cảnh sát cùng rời đi , đi nhìn vợ của mình , Tô Từ.

Tô Chửng bị cảnh sát dẫn đi.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 399: Chương 399


[ k*ch th*ch ! Quá k*ch th*ch ! Tô Chửng này thật là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ ! Mọi chuyện bị cảnh sát nhập cuộc điều tra rồi vẫn còn ngoan cố nhất định không chịu thừa nhận .]

[ Chỉ có tôi cảm thấy anh rể quá đàn ông sao !]

[ Trước mặt cảnh sát mà vẫn có thể ngang nhiên vì người phụ nữ của mình bị bắt nạt làm ra hành động như vậy , xác thật là rất đàn ông ! Rất đáng tin cậy ! Nhưng kiến nghị mọi người đừng dại mà bắt chước, kẻo lại bị cảnh sát "mời" đi uống trà đấy .]

Mọi người trêu chọc.

Bởi vì Tô Chửng bị bắt đi, Kỷ Dao Quang cũng liền tự động ngắt kết nối .

**Tô Từ kế tiếp.**

Tô Chửng đã thực hiện mọi việc khá vụng về. Sau khi Tô Từ được cứu, cô đã lập tức tố cáo em trai mình. Thêm vào đó, các camera an ninh gần khu vực giam giữ đã ghi lại cảnh Tô Chửng xuất hiện nhiều lần, khiến anh ta không thể chối cãi.

Do quan hệ huyết thống, cộng với việc vụ bắt cóc không gây hậu quả nghiêm trọng, Tô Chửng có thể được giảm nhẹ án nếu được Tô Từ tha thứ, rút lại đơn tố cáo .

Tô Từ không muốn tha thứ, nhưng vì nghĩ đến bố mình, cô không vội quyết định mà nhường quyền đó lại cho ông.

Tô Chửng biết được chuyện đó lại tìm về tự tin , anh ta tin chắc bố mình sẽ đề nghị rút đơn tố cáo , một lần nữa tha thứ cho anh ta, cứu vớt anh ta , cũng giống như trước đây bố anh ta đã làm , mỗi lần anh ta phạm phải tội gì đó .

Nhưng đáng tiếc lần này phải khiến anh ta thất vọng rồi , bố anh ta vậy mà dứt khoát từ chối rút lại đơn tố cáo , kiên quyết tống anh ta vào tù !

Không những thế, bố Tô còn chuyển toàn bộ tài sản, bao gồm bất động sản là hai căn nhà, và một số tiền sang tên Tô Từ ngay lập tức.

Khi biết tin, Tô Chửng giận đến mức phát điên.

Anh ta tính toán bấy lâu chỉ vì khoản thừa kế kia , cuối cùng chẳng những không đạt được mục đích mà còn phải ngồi tù.

Nhưng đời không chỉ khiến anh ta nhận sự trừng phạt đơn giản như vậy , vào lúc này , vợ anh ta – người phụ nữ giàu có mà anh ta đã cãi lời , thậm chí từ mặt bố mình để cưới đã gửi đơn yêu cầu ly hôn.

Người đem giấy tờ ly hôn đến không ai khác chính là con trai của bà ta với chồng cũ.

Người thanh niên nhìn bộ dáng chật vật bất kham của Tô Chửng với vẻ mặt đầy khinh bỉ:

"Mày thật ngu ngốc. Nếu mày không quá tham lam, mẹ tao ít nhất cũng sẽ mặc kệ mày ăn bám bà ấy , ăn no chờ ch.ế.t . Còn giờ ? Mày há mồm quá tham lam, cái gì cũng muốn , cho nên cuối cùng mày chả có gì cả."
 
Back
Top Dưới