Ngôn Tình Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát

Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 140: Chương 140


"Ô ô ô, vợ , rốt cuộc em cũng chịu về gặp anh rồi , là anh không tốt, nếu ngày đó anh không lên lầu lấy đồ, thì em đã không gặp chuyện này. Ô ô, vợ à , thật sự xin lỗi em.

Hoàng Mạnh Vĩnh khóc lóc thảm thiết.

[ Gì ? Nữ quỷ này là vợ ông ta sao?]

[Nhìn Hoàng Mạnh Vĩnh như vậy, tôi hơi khó hiểu.]

Ở nơi mà camera không thể quay tới, đáy mắt nữ quỷ tràn đầy oán hận, nữ quỷ chỉ vào Hoàng Mạnh Vĩnh, gào thét kịch liệt , nhưng lại như một vở kịch câm , không một âm tiết nào được phát ra .

“Ô ô ô, vợ ơi .”

Hoàng Mạnh Vĩnh nhìn về phía camera, “Xin lỗi mọi người, đã làm mọi người sợ hãi, nữ quỷ này là vợ tôi, cô ấy đã mất được một tháng rồi."

“Một tháng trước, chúng tôi định đi du lịch, kết quả khi xuống lầu, tôi nhớ ra quên đồ vật , liền lên lầu lấy đồ để vợ tôi chờ ở bên dưới . Chính là , không biết chuyện gì xảy ra , vợ tôi đột nhiên ngã lầu."

“Thực ra tinh thần tôi sau cái ch.ế.t của cô ấy rất suy sụp, nhưng công ty này là do vợ chồng tôi cùng nhau gây dựng, cũng coi như kỷ niệm giữa chúng tôi , tôi không thể nhìn nó sụp đổ.

“Chỉ có thể vượt qua nỗi đau , cố gắng gượng dậy làm việc.”

[ Thật hay giả vậy ? Dựa theo kinh nghiệm tẩm dâm tiểu thuyết trinh thám và tâm lý tội phạm nhiều năm của tôi , ở những vụ án có nạn nhân là vợ / chồng , nghi can số 1 chính là chồng / vợ của nạn nhân . Cho nên ... vợ ông là do ông tự tay gi.ế.t đi ? ]

[ Tê ~ Nếu đúng là như lầu trên nói , thì nam nhân này thật sự là một kẻ tàn nhẫn , đã phạm tội còn vẫn có thể mặt không đỏ tim không đập nhanh diễn kịch ở trước mặt nhiều người như vậy. ]

Nga

[ Chỉ tiếc, ông ta đi nhầm chỗ , ở nơi đây có Kỷ Sư toạ trấn . Kỷ Sư là ai ư ? Kỷ Sư chính là pháp khí chiếu yêu hình người, yêu ma quỷ quái ở trước mặt Kỷ Sư đều phải lộ nguyên hình . ]

“ A ! Hoàng Mạnh Vĩnh, liên hoan phim còn nợ ông một giải ảnh đế đấy .”

Kỷ Dao Quang cười khẩy một tiếng.

Hoàng Mạnh Vĩnh lập tức biện minh, “Tôi thực sự rất yêu vợ tôi, hơn nữa lúc đó rất nhiều người đã nhìn thấy, là vợ tôi vô tình ngã lầu, khi sựu việc xảy ra tôi có bằng chứng ngoại phạm , nhân chứng cũng có . Cô đừng nói hươu nói vượn . Tôi sẽ kiện cô tội phỉ báng !”

Hoàng Mạnh Vĩnh chỉ một câu liền muốn lái lệch hướng dư luận.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 141: Chương 141


Tuy nhiên, Kỷ Dao Quang lại không có sợ hãi hay câm miệng như ý muốn của ông ta, “Vợ ông tên là Từ Tố Nguyệt . Hai mươi tuổi kết hôn với ông, hai người cùng nhau gây dựng lên công ty may mặc từ hai bàn tay trắng , vợ ông phụ trách thiết kế trang phục , ông phụ trách nhà xưởng , sản xuất ."

“Cứ như vậy, hai người tích lũy được không ít tiền . Nhưng nam nhân , sau khi có tiền thường sinh tật . Ông cũng không ngoại lệ . Sau khi có tiền, ông bắt đầu thả bay tự mình , ở bên ngoài phiêu , tìm tiểu tam , thậm chí tiểu tam được ông dung túng trở lên bành trướng , còn nhiều lần đến nhà gây sự muốn bức chính thất ' thoái vị nhường hiền ' . Những chuyện này ông đều biết , lại đều giả vờ không biết .”

Mặt Hoàng Mạnh Vĩnh đỏ bừng.

Ông ta biết hôm nay không thể lừa gạt được nữa, liền nói thẳng: “Tôi thực sự rất yêu vợ tôi, tôi ngoại tình cũng là có nỗi khổ riêng ."

“Vợ tôi không thể sinh con, tôi đã lớn tuổi rồi, vẫn chưa có con, có nhiều tiền, làm ông lớn thì có ích gì, cũng không có con kế thừa ' ngai vàng ' !

“Hơn nữa tôi đã năm lần bảy lượt đảm bảo với vợ tôi , chỉ cần người bên ngoài sinh con cho tôi, tôi sẽ cho người kia một số tiền để cô ta rời đi , sau đó đưa đứa bé về cho cô ấy nuôi , nhưng cô ấy thế nào cũng không tin."

“Cô ấy còn muốn ly hôn với tôi, tôi không muốn ly hôn.”

Hoàng Mạnh Vĩnh nói năng hùng hồn, như thể ngoại tình là vì suy nghĩ cho Từ Tố Nguyệt.

[Tức c.h.ế.t tôi rồi, đồ đàn ông cặn bã , không quản được nửa người dưới chính là không quản được nửa người dưới , lại còn có nỗi khổ . Ghê tởm ! Nếu ông ta thật sự yêu vợ của ông ta , ông ta còn có thể chạm vào người đàn bà khác ử ? Con không có các người còn có thể nhờ sự can thiệp của kỹ thuật tiên tiến . Tiền nhiều như vậy để làm gì ? Không được nữa thì cũng có thể nhận nuôi mà . ]

[ Đúng vậy, đúng vậy . Chỉ cần muốn thì người ta sẽ có cách giải quyết , chẳng qua không muốn cho nên mới dùng lý do tới bao biện cho hành vi phản bội của mình . ]

[ Ha ha Tôi nghĩ ông ta không muốn ly hôn, cũng chẳng phải vì tình nghĩa với người vợ đã cùng đồng cam cộng khổ với mình , chẳng qua theo pháp luật , khi lý do ly hôn vì đối phương xuất quỹ thì người có hành vi phản bội hôn nhân sẽ bị xử mình không rời nhà mà thôi .]
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 142: Chương 142


“Ha hả.” Kỷ Dao Quang nghe Hoàng Mạnh Vĩnh nói mà không nhịn được cười lạnh hai tiếng, “Tại sao Từ Tố Nguyệt không thể sinh con , ông không biết sao ? Chẳng phải là do khi khởi nghiệp, hai người không có tài chính khởi đầu , bà ấy vì cùng sát cánh với ông , mỗi ngày đều chịu đói chịu lạnh , cùng ông uống rượu bàn chuyện làm ăn với đối tác , để lại di chứng sao? ”

“Chuyện này thì có liên quan gì đến tôi, tôi lại không ép bà ấy làm như thế . Chính bà ấy không biết chăm sóc bản thân giờ trách tôi ?” Hoàng Mạnh Vĩnh nhất quyết không thừa nhận mình đã làm liên luỵ vợ mình , hai vợ chồng bọn họ mới mãi không thể có con .

Nga

Nghe Hoàng Mạnh Vĩnh nói những lời vô tình vô nghĩa như vậy , nữ quỷ phía sau ông ta im lặng rơi xuống huyết lệ .

Làn đạn thấy Hoàng Mạnh Vĩnh như vậy , thật là được mở rộng tầm mắt .

Quả nhiên cổ nhân không lừa ta , ba mục tiêu lớn nhất cuộc đời của đàn ông chính là thăng quan phát tài vợ ch.ế.t .

“ Ông xuất quỹ , cũng có thể dùng bài không có con cái để khiến người khác đồng tình, thậm chí thông cảm với ông . Nhưng điều ông không nên làm nhất, là g.i.ế.t vợ mình.” Kỷ Dao Quang lạnh lùng nói.

“Tôi không g.i.ế.t cô ấy, là bà ấy tự ngã xuống, cảnh sát đã điều tra rồi.”

Hoàng Mạnh Vĩnh cắn ch.ế.t không thừa nhận .

Kỷ Dao Quang nhìn ông ta, người này thật đúng là ' không thấy quan tài không đổ lệ '.

“Hoàng Mạnh Vĩnh, ông khẳng định mình không g.i.ế.t Từ Tố Nguyệt , có phải là vì ông có tự tin người khác không tìm được bằng chứng?

“Ông muốn g.i.ế.t Từ Tố Nguyệt, là vì tiểu tam có thai rồi, phải không ? Cô ta nói với ông rằng cô ta muốn một danh phận, cô ta không muốn con sinh ra bị người ta coi thường là con tư sinh , nếu ông không cho cô ta danh phận , cô ta sẽ bỏ đứa bé , phải không ? Vị ' đại sư ' đã tiếp tay cho , hẳn là cũng do cô ta giới thiệu đi ?"

“Ông g.i.ế.t Từ Tố Nguyệt, còn tàn nhẫn yểm bùa bà ấy, khiến bà ấy không phát ra âm thanh , cũng không thể đến gần ông.”

“Tôi không làm thế , cô nói hươu nói vượn !” Ánh mắt Hoàng Mạnh Vĩnh hoảng loạn, không ngờ Kỷ Dao Quang lại thật sự lợi hại như vậy.

“Thôi, tôi không tính nữa, cô căn bản toàn là nói hươu nói vượn bịp bợm lừa tiền .” Hoàng Mạnh Vĩnh muốn tắt livestream, nhưng dù làm thế nào cũng không thể tắt được .

Giọng nói của Kỷ Dao Quang tiếp tục vang lên từ livestream, “Chỉ tiếc, đứa bé trong bụng tiểu tam căn bản không phải của ông . Hơn nữa ông luôn cảm thấy lúc này làm gì cũng đặc biệt không thuận lợi đúng không ?"
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 143: Chương 143


" Chuyện phát sinh từ lúc cô ta tặng ông một viên đá đúng không ? Cô ta gọi là bình an thạch nhỉ ?"

“Có điều , ông là không biết đi , đó căn bản không phải đá bình an gì cả , mà là đá đổi vận . Cô ta để ý đến ông, ông nghĩ là vì sao ? Vì vẻ bề ngoài ? Vì tính cách ? Hay vì tiền ? Đều không đúng , cô ta chỉ vì vận khí trên người ông mà thôi."

“Vợ ông vượng ông, nên cô ta mới muốn mượn tay ông g.i.ế.t vợ ông.”

Nga

“Không có khả năng, chuyện này không có khả năng!”

Hoàng Mạnh Vĩnh cả người đều đang run rẩy, chuyện này tuyệt đối không co khả năng .

“Hiện tại bạn gái ông đang ở phía sau nhà xưởng của ông, ông đi xem thử sẽ biết là có khả năng hay không thôi mà .” Kỷ Dao Quang nói.

Hoàng Mạnh Vĩnh do dự một chút, cuối cùng vẫn chạy ra ngoài.

Ông ta không tin, Kỷ Dao Quang chắc chắn đang lừa ông ta!

Chẳng mấy chốc, Hoàng Mạnh Vĩnh đã đến phía sau nhà máy, quả nhiên nhìn thấy xe của bạn gái mình ở đó.

Ông ta nhìn xung quanh, không có ai, thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ, Kỷ Dao Quang nói đúng là giả.

Hoàng Mạnh Vĩnh bước lên, định gõ cửa sổ xe, đột nhiên nghe thấy bên trong truyền đến tiếng r*n r*, và cả tiếng nói chuyện.

“ Hà ca , nhẹ một chút a , cẩn thận bảo bảo .”

“Có sao đâu, mất rồi thì lại tạo cái khác , dù sao em cũng không phải chỉ phá một lần.”

“Không được, đại sư nói, đây là đứa con cuối cùng của em, em nhất định phải giữ lại, hơn nữa lão già coi tiền như rác đó cũng sắp c.h.ế.t rồi."

“Chúng ta cố gắng như vậy, chẳng phải là vì muốn bảo bảo có cuộc sống tốt hơn sao ?”

“Em muốn giữ đứa bé này như vậy, không phải là con của em và lão già đó chứ?”

“Sao có thể, mỗi lần nhìn thấy ông ta em đều thấy ghê tởm, nếu không phải vì bát tự của ông ta, em mới không thèm nhìn, hơn nữa mỗi lần làm chuyện đó, em đều dùng vu thuật, để ông ta nằm mơ mà thôi."

“Ông ta căn bản không thể so với Hà ca , chính là một cái phế vật a , còn chẳng lên nổi , vậy mà còn tưởng đây là con của mình, ngu xuẩn .”

Nghe cuộc đối thoại bên trong, đầu óc Hoàng Mạnh Vĩnh ong ong.

[Ồ, k*ch th*ch quá ! k*ch th*ch quá !]

[Haha, ông ta xuất quỹ với người sau lưng ông ta lại xuất quỹ với người khác . Đây là miêu tả gậy ông đập lưng ông bản hiện thực đi . Dừa lòng tôi lắm !]

[ Tiểu tam mang thai, nhưng đứa trẻ không phải của ông ta , tôi thật sự muốn xem Tu La tràng phần tiếp theo , quá k*ch th*ch rồi! ]
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 144: Chương 144


Hoàng Mạnh Vĩnh bừng tỉnh, vội vàng phá cửa muốn bắt quả tang đôi gian phu dâm phụ này .

May mà Kỷ Dao Quang nhanh tay lẹ mắt dùng công cụ làm mờ che đi hình ảnh trong nội dung hạn chế, nếu không hôm nay buổi phát sóng trực tiếp này sẽ bị đánh gậy phải trước thời gian kết thúc .

[ Tuy rằng nhưng là, tôi tò mò muốn ch.ế.t , muốn nhìn một chút ! ]

[Kỷ Sư: Không, cô không muốn ! ]

[Thật k*ch th*ch, không biết Hoàng Mạnh Vĩnh bây giờ thế nào rồi , hahaha, bản thân ngoại tình, tiểu tam cũng ngoại tình, đúng là nồi nào úp vung nấy . Kể ra hai người họ cứ quấn lấy nhau cũng tốt , đỡ phải đi gây hoạ cho người khác .]

Màn hình tuy bị che, nhưng âm thanh lại không bị tắt , vẫn từ phía Hoàng Mạnh Vĩnh truyền ra.

Thôi vậy ! Hiện tại an ninh mạng đang siết chặt công tác quản lý các tệ nạn mạng , trong đó tất nhiên là có bao gồm lưu hành văn hoá phẩm độc hại . Dù ruột gan cồn cào , từng tế bào đều ở gào thét muốn biết chuyện gì đang xảy ra thì vẫn là ngoan ngoãn nghe tiếng tự suy đoán nội dung đi , để an ninh mạng đánh gậy thì ngay cả tiếng cũng không có mà hóng hớt đâu .

Đầu tiên là tiếng hét thất thanh của người phụ nữ, sau đó là tiếng gầm rú giận dữ bất lực của Hoàng Mạnh Vĩnh.

“Trương Ngọc, tôi đối xử với cô không tốt sao? Cô muốn cái gì tôi cho cô cái gì, vậy mà cô dám cắm sừng tôi! Tôi g.i.ế.t cô!”

Người phụ nữ hét chói tai xong , nhận ra người đến là Hoàng Mạnh Vĩnh, liền hét lên: “Được thôi, anh g.i.ế.t tôi đi, để cả thế giới biết anh là một sát nhân cuồng ma ."

“Anh g.i.ế.t vợ mình, lại g.i.ế.t cả tiểu tam của mình, anh có bản lĩnh thì g.i.ế.t tôi đi!”

Nga

Trong lúc ồn ào, Kỷ Dao Quang ước chừng đối phương đã mặc xong quần áo, mới tắt chức năng làm mờ hình ảnh .

Khuôn mặt của tiểu tam và gã đàn ông xuất quỹ cùng tiểu tam xuất hiện trên màn hình , nhưng lúc này cả hai vẫn chưa biết Hoàng Mạnh Vĩnh đang livestream, khuôn mặt của mình đã bại lộ trên mạng .

“Trương Ngọc, là cô g.i.ế.t vợ tôi, tôi căn bản không ra tay, tôi không làm!”

Hoàng Mạnh Vĩnh thề sống thề chết, hắn vẫn luôn ở nhà, lúc Từ Tố Nguyệt chết, hắn căn bản không có mặt ở hiện trường.

“Hừ, anh tưởng tôi nói tôi ra tay thì tôi sẽ không giữ lại bằng chứng anh tham dự vào chuyện này sao?” Trương Ngọc kiêu ngạo nhìn Hoàng Mạnh Vĩnh, “Ngày hôm đó anh bàn bạc với tôi cách g.i.ế.t vợ anh, tôi đã ghi âm lại toàn bộ.”
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 145: Chương 145


Nói rồi, cô ta còn lấy điện thoại ra, bật một đoạn ghi âm.

“Anh đã không còn yêu Từ Tố Nguyệt nữa, cô ta lại còn muốn anh mình không rời nhà . Sao có thể ? Tiểu Ngọc , em giúp anh , giúp anh g.i.ế.t cô ta được không…”

Từ đoạn ghi âm này, chỉ có thể nghe ra là Hoàng Mạnh Vĩnh muốn g.i.ế.t Từ Tố Nguyệt.

“Cô gài bẫy tôi!”

Gân xanh trên trán Hoàng Mạnh Vĩnh nổi lên cuồn cuộn.

“Tôi chỉ là, tự bảo vệ mình thôi.”

Trương Ngọc nói như lẽ đương nhiên.

Hà Dũng bước tới, “Thôi nào, người anh em , đừng làm quá lên như vậy . Tốt xấu gì anh cũng là ông chủ lớn, có tiền có tiếng tăm địa vị , làm to chuyện lên thì không chỉ xấu mặt mà anh cũng sẽ mất tất cả mà mình đã vất vả gây dựng .”

Lời này ẩn chứa sự cảnh cáo.

Hoàng Mạnh Vĩnh siết chặt nắm đấm, “Lão tử chính là không nhịn !”

Hắn xông lên, đ.ấ.m Hà Dũng hai cú, dù thế nào cũng không thể chịu đựng được việc gã đàn ông này cắm sừng mình.

Hà Dũng không ngờ Hoàng Mạnh Vĩnh dám ra tay, “Mày dám đánh tao!”

Gã nhanh chóng phản ứng lại, phanh phanh phanh mà phản kích trở về, bao nhiêu năm qua Hoàng Mạnh Vĩnh chỉ ngồi văn phòng, thiếu rèn luyện, nhanh chóng bị Hà Dũng đánh ngã xuống đất.

“Hà ca , đủ liền ngừng lại . Đừng đánh ch.ế.t người , hắn vẫn còn hữu dụng .”

Trương Ngọc bước lên ngăn cản.

Đến lúc này, Hoàng Mạnh Vĩnh vẫn bị cơn tức giận làm cho đầu óc lú lẫn , còn chưa nhận rõ hiện thực, nghe tiểu tam nói vậy , gầm lên: “Trương Ngọc, dạo này tôi xui xẻo như vậy, có phải là do viên đá bình an cô đưa, cô muốn hút đi vận khí của tôi, tôi nói cho cô biết, không có cửa đâu !”

“Sao anh biết?!”

Trương Ngọc không thể tin nổi nhìn Hoàng Mạnh Vĩnh, hắn tuyệt đối không thể biết chuyện này, rốt cuộc là ai nói cho hắn biết!

Hoàng Mạnh Vĩnh nghiến chặt răng, thà c.h.ế.t chứ không để đôi gian phu dâm phụ này được như ý.

Hắn lôi viên đá bình an ra, ném mạnh xuống đất, viên đá vỡ tan tành thành nhiều mảnh nhỏ, ngay khoảnh khắc viên đã vỡ nát , Trương Ngọc bị phản phệ phun ra một ngụm m.á.u tươi .

“ Hahaha .” Hoàng Mạnh Vĩnh cười lớn.

Tuy nhiên, Hoàng Mạnh Vĩnh không vui mừng được bao lâu, bởi vì bùa yểm trên Từ Tố Nguyệt cũng ngay vào lúc này biến mất , cấm chế giam cầm bà ấy được gỡ bỏ , bà ấy đã có thể đến gần Hoàng Mạnh Vĩnh , cũng đã có thể phát ra âm thanh . Khi linh hồn của Từ Tố Nguyệt vừa được tự do, việc đầu tiên bà ấy làm là lao về phía người chồng bội bạc kia.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 146: Chương 146


“Súc sinh! Chế.t đi ! Tôi g.i.ế.t ông ! Lúc c.h.ế.t tôi đã nói rồi, sớm muộn gì tôi cũng sẽ kéo theo ông cùng xuống địa ngục . Tôi nhất định sẽ tự tay gi.ế.t ông dù có phải trở thành lệ quỷ vĩnh viễn không được đầu thai !”

Từ Tố Nguyệt bóp cổ Hoàng Mạnh Vĩnh.

Mắt Hoàng Mạnh Vĩnh trợn trừng, muốn nói gì đó nhưng chỉ có thể ú ớ trong miệng , cái gì cũng không thể nói ra .

Ngay trước khoảnh khắc Hoàng Mạnh Vĩnh chỉ còn một hơi thở , Từ Tố Nguyệt rơi xuống huyết lệ “ Ông có biết không, ngày ông quyết định xuống tay với tôi ,cũng là ngày mà tôi định thông báo cho ông một tin vui , tôi có thai rồi!”

Hoàng Mạnh Vĩnh mở to mắt, không ai biết lúc nghe được tin này, trong lòng hắn đang nghĩ gì.

Là hối hận? Có lẽ không.

Loại người như ông ta , có thể làm ra hành vi tước đoạt mạng sống của người đầu ấp vai kề, trải qua sóng gió cùng mình nhiều năm như vậy, thì có cái gì tình cảm đáng nói với một sinh mệnh do chính ông ta tạo ra nhưng sự tồn tại lại chưa một ngày được ông ta biết đến đâu .

Bởi vì khí vận của Hoàng Mạnh Vĩnh, tương đương với mệnh của hắn đã bị Trương Ngọc hút đi rồi , nên khi c.h.ế.t đi, ngay cả hồn phách cũng không còn, nghĩa là hắn không có cơ hội đầu thai, hoàn toàn biến mất vào trong trời đất .

Sau khi Hoàng Mạnh Vĩnh chết, Trương Ngọc cũng không khá hơn , cô ta lập tức cảm thấy bụng đau quặn thắt.

“Hà ca , con ... con của chúng ta!” Trương Ngọc nắm lấy tay Hà Dũng.

Hai người vội vàng chạy đến bệnh viện.

Từ Tố Nguyệt cũng mặc kệ bọn họ , kẻ mà bà ấy hận là Hoàng Mạnh Vĩnh , còn bọn họ, làm việc xấu tự sẽ nhận hình phạt chỉ là vấn đề về thời gian mà thôi .

Gieo nhân nào ắt gặt quả đấy , không ai có thể chạy thoát !

Sau khi g.i.ế.t Hoàng Mạnh Vĩnh, Từ Tố Nguyệt nhặt điện thoại, hướng về phía Kỷ Dao Quang trong livestream, thông qua màn hình nói : “Cảm ơn cô.”

Nếu không có người này , bà ấy không biết còn phải bị giam cầm đến khi nào .

Kỷ Dao Quang gật đầu, nói địa chỉ đạo quan, “Bà đã báo được thù , nếu muốn đầu thai thì đến tìm tôi.”

Ngay sau đó, Từ Tố Nguyệt xuất hiện phía sau Kỷ Dao Quang.

[Má ơi, làm tôi giật cả mình, dì à, tốc độ nhanh thật đấy]

Những người xem livestream đều bị dọa cho nhảy dựng.

Kỷ Dao Quang chỉ vào mấy quỷcách đó không xa, bảo Từ Tố Nguyệt qua đó.

Đồng thời, Kỷ Dao Quang nhìn vào livestream nói: “Còn một quẻ cuối cùng, tôi câu giờ một chút, ra ngoài xử lý chút việc, sẽ quay lại ngay.”
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 147: Chương 147


Ngay lập tức, phía hình ảnh của Kỷ Dao Quang biến thành một bát quái đồ khổng lồ.

Lại thấy trên làn đàn xuất hiện một bình luận từ Kỷ Dao Quang .

【 Kỷ Sư đoán mệnh 】: [ Trong thời gian chờ đợi , lại cấp một cái phúc lợi nho nhỏ nha. Mọi người có thể ngồi thiền đối diện với hình ảnh này, sẽ có hiệu quả bất ngờ đấy.]

Kỷ Dao Quang cất điện thoại, ánh mắt trầm xuống, vừa rồi, cô cảm nhận được trên người Trương Ngọc có hơi thở của tên tà sư đã giúp đỡ anh em nhà họ Tạ ngày đó.

Liên tưởng đến những việc Trương Ngọc đã làm, Kỷ Dao Quang đoán chừng, Trương Ngọc và tên tà sư đó có mối liên hệ .

Vừa lúc ! Lần trước để cho người kia trốn thoát , lần này bắt gọn một mẻ đỡ tốn công .

Bên kia, Trương Ngọc đến bệnh viện, sau khi được các bác sĩ cứu giúp , đứa bé đã không còn.

Nga

Hơn nữa, do cô ta phá thai quá nhiều lần , t* c*ng xuất hiện vấn đề nghiêm trọng, chỉ có thể cắt bỏ t* c*ng mới giữ được mạng .

“Ô ô ô, Hà ca , con .... con của chúng ta mất rồi.”

“Mất thì mất thôi.”

Hà Dũng bực bội vô cùng, vì Hoàng Mạnh Vĩnh đã chết, camera chỉ quay được cảnh gã đánh nhau với Hoàng Mạnh Vĩnh, bây giờ cảnh sát liền nắm lấy không bỏ , tình nghi hắn phạm tội g.i.ế.t người.

Nhưng rõ ràng không phải gã gi.ế.t!

Hà Dũng liếc nhìn Trương Ngọc, nảy ra một ý, “Tiểu Ngọc à, hay là em đi tự thú đi, nói là em g.i.ế.t hai vợ chồng họ, em có bản lĩnh lớn như vậy , chắc chắn sẽ ra ngoài được.”

Trương Ngọc không thể tin nổi nhìn gã.

Con của cô ta vừa mới ch.ế.t, vậy mà gã lại muốn cô ta đi ngồi tù ! Còn tự thú ?

Cơn giận vô tận bốc lên từ đáy lòng, đồng tử của Trương Ngọc đột nhiên biến đổi, sau đó không nói một lời , bất ngờ từ phía sau trực tiếp g.i.ế.t c.h.ế.t Hà Dũng.

Hà Dũng không thể tin nổi trợn tròn mắt, không ngờ Trương Ngọc lại hạ thủ g.i.ế.t mình.

Trương Ngọc g.i.ế.t người xong, bình tĩnh bắt đầu xử lý, cất giấu thi thể.

Đang lúc dọn dẹp, Kỷ Dao Quang không một tiếng động xuất hiện ở trong phòng bệnh, lạnh nhạt nhìn Trương Ngọc bận việc , nói : “ Không vui liền gi.ế.t đi . Cô đúng là gi.ế.t người thành nghiện .”

Trương Ngọc nhìn chằm chằm Kỷ Dao Quang, "Cô là ai?"

Kỷ Dao Quang cụp mắt xuống, "Trên người cô nghiệp chướng chồng chất, xem ra là đã làm không ít việc ác, thuộc tà phái đi ! "

"Ha ha ha , nói như vậy ... đồng đạo ? Thiên sư ? " Trương Ngọc cười lớn một cách điên cuồng. "Tôi là tà sư thì đã sao? Một con nhóc như cô , muốn bắt tôi? Cuồng vọng như vậy ? Đến ! Xem cô có bản lĩnh đó không đã!"
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 148: Chương 148


Trương Ngọc hướng tới Kỷ Dao Quang công kích mãnh liệt.

Kỷ Dao Quang lắc đầu, " Vội vàng xuống địa phủ báo danh như vậy sao ?"

Khoảnh khắc tiếp theo, cô vung ra một lá bùa, tạo thành pháp trận, trực tiếp phong tỏa Trương Ngọc bên trong.

Trương Ngọc trừng mắt không thể tin nổi , mình lại bị một con nhóc dễ dàng nhốt lại như vậy , hét lớn :" Cô là người của môn phái nào? Cô có biết sư phụ tôi là ai không? Tôi nói cho cô biết, nếu cô không thả tôi ra, đợi sư phụ tôi đến, cô sẽ c.h.ế.t chắc!"

Kỷ Dao Quang không nhiều lời với cô ta mà dùng hành động để đáp lại , thế công hướng tới cô ta càng thêm hung mãnh .

Càng đến gần Trương Ngọc, Kỷ Dao Quang càng thêm rõ ràng nghiệp chướng của cô ta nặng nề đến mức nào . Mùi m.á.u tanh trên người cô ta quá nồng nặc . Xem ra , cô ta không chỉ g.i.ế.t người , mà còn dùng m.á.u tươi của những người đó làm chất dinh dưỡng, tẩm bổ cho bản thân.

Còn Hà Dũng , người mà cô ta vừa gi.ế.t ban nãy , cũng là người hỗ trợ cô ta , trên tay lây dính không ít mạng người .

Mắt thấy tình thế bất lợi , đánh không lại Kỷ Dao Quang, Trương Ngọc liền định bỏ chạy.

“Tiểu Ngọc!”

Một giọng nam trầm ổn vang lên.

Theo sau giọng nói đó , một người đàn ông trung niên mặc đạo bào xuất hiện, ông ta tức giận nhìn Kỷ Dao Quang, "Cô dám ra tay với đồ nhi của ta, đúng là không biết sống chết!"

"Sư phụ!" Nhìn thấy người đàn ông, Trương Ngọc mừng rỡ vô cùng.

Trương Thanh Vân tay cầm phất trần, mạnh mẽ đánh úp về phía Kỷ Dao Quang.

Kỷ Dao Quang nhanh nhẹn né tránh, trong mắt lóe lên một tia thâm ý, thảo nào Trương Ngọc dám táo tợn hành sự như vậy, thì ra sư phụ cô ta cũng là một kẻ khoác lớp da tiên phong đạo cốt bên ngoài , bên trong lại thối rữa.

" Tiểu đạo hữu, cô đừng ngang bướng tìm đường ch.ế.t, tôi không muốn lạm sát người vô tội." Trương Thanh Vân ra vẻ trưởng giả khuyên nhủ .

Kỷ Diêu Quang cười lạnh, giọng nói tràn đầy châm chọc:

"A ! Không muốn lạm sát người vô tội ? Có thật như vậy không ? "

" Việc nhà họ Tạ , Tạ An Quốc bỗng nhiên ngã xuống không thể tỉnh lại , sau đó nếu không có người nhúng tay vào làm hỏng kế hoạch , thì Tạ An Quốc sẽ không tiếng động từ từ ch.ế.t đi mà không để lại chứng cứ gì . Xin hỏi , Tạ An Quốc đã phạm phải tội ác tày trời gì ? Đó không phải là lạm sát người vô tội ? Ông dạy ra một đồ đệ 'tốt', trên đầu cô ta đè từng tầng từng tầng nghiệp chướng . Ông nói xem , trong những người cô ta đã gi.ế.t có bao nhiêu người có tội ? Gần đây nhất việc Từ Tố Nguyệt cũng không thấy ông ra mặt ngăn cản ! "
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 149: Chương 149


" Ông biết lời ông nói có bao nhiêu buồn cười sao ?"

Trương Thanh Vân bỏ ngoài tai những lời Kỷ Dao Quang nói , chỉ chắt lọc được một thông tin là người làm bị thương đồ đệ của ông ta chính là Kỷ Dao Quang :

"Thì ra là cô làm đồ nhi tôi bị thương!"

Nghe đến chuyện nhà họ Tạ, ánh mắt Trương Thanh Vân lập tức trở nên u ám.

Trương Ngọc không thể tin nổi, "Đại sư huynh cũng là do cô hại!"

Kỷ Dao Quang ngáp một cái, hôm nay xem như có thể hốt trọn cả ổ.

Cô lấy ra một món bảo vật trong số lượng bảo vật ít ỏi đến đáng thương mà sư phụ Quý Vân Chân để lại cho mình, xông thẳng về phía Trương Thanh Vân.

Trương Thanh Vân đôi mắt mở to kinh ngạc , trên bát quái bàn này, vậy mà lại có linh khí mạnh mẽ như vậy, trong mắt ông ta dâng lên vẻ tham lam cùng nhất định phải được. Hôm nay ông ta không chỉ muốn lấy mạng của Kỷ Dao Quang để an ủi đồ nhi ngoan của ông ta , mà còn muốn thứ này !

Hai người giao thủ , Trương Thanh Vân càng đánh càng kinh hãi, cô gái này, trên người vậy mà lại có công đức!

Ánh mắt Trương Thanh Vân càng thêm hung tàn , trong nháy mắt, trong lòng bàn tay xuất hiện một con d.a.o găm, đ.â.m thẳng về phía Kỷ Dao Quang.

Kỷ Dao Quang đã sớm đoán trước ông ta sẽ chơi âm chiêu , nhanh nhẹn tránh né đồng thời mũi chân điểm nhẹ, búng người nhảy lên , một chân giơ lên trực tiếp đem Trương Thanh Vân đá bay.

“Phốc!”

Trương Thanh Vân phun ra một ngụm m.á.u tươi.

“Sư phụ!"

Trương Ngọc vội chạy tới, căm hận nói với Kỷ Dao Quang: "Tôi sẽ tố cáo cô! Cô xong đời rồi!"

"Úc ? Vị này chính là can đảm vì dân trừ hại, cô muốn tìm ai tố cáo ? Nói cho tôi nghe một chút đi ."

Một giọng nam tà mị vang lên.

Kỷ Dao Quang quay đầu lại, chỉ thấy một nam nhân mặc áo khoác gió đang cà lơ phất phơ đứng ở cửa , muốn bao nhiêu nhàn nhã có bấy nhiêu nhàn nhã , không biết đã như vậy đứng xem bao lâu .

Kỷ Dao Quang giật mình, cô vậy mà không hề phát hiện ra có người xuất hiện .

"Tư Lâm!"

Vừa nhìn thấy nam nhân kia , Trương Ngọc liền muốn chạy trốn, nhưng nam nhân phất phất tay, rất nhanh ba bốn người đồng thời xông vào , khống chế Trương Ngọc.

Tư Lâm bước tới, đưa tay về phía Kỷ Dao Quang, "Xin chào, tôi là Tư Lâm, Phó Cục trưởng Cục Quản lý Đặc thù ."

"Kỷ Dao Quang."

"Nhìn thân thủ vừa rồi của cô, cô cũng là Thiên sư đúng không ? Là xuất thân đạo quan nào ?"

Tư Lâm hỏi.

"Vân Chân đạo quan ."
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 150: Chương 150


"Vân Chân đạo quan ? Cô là đồ đệ của Quý Vân Chân?" Tư Lâm đột nhiên hứng thú với Kỷ Dao Quang, "Trước đây tôi chưa từng gặp cô, cô ở Kinh Thị sao?"

"Đang đi học."

Kỷ Dao Quang cảm thấy Tư Lâm người này có chút quá tự quen thuộc , cô có chút không quen, "Nếu anh đã đến rồi, vậy nơi này giao lại cho anh xử lý, bọn họ hình như còn một đồng bọn."

Nói xong, Kỷ Dao Quang liền rời đi.

Nhìn theo bóng lưng Kỷ Dao Quang rời đi, khóe môi Tư Lâm khẽ nhếch lên.

Nga

"Lão đại ? Lão đại ?" Thuộc hạ gọi Tư Lâm hai tiếng, "Hai người này xử lý thế nào?"

"Nên xử lý thế nào thì xử lý thế đó, lợi dụng tà thuật g.i.ế.t người, theo quy định phải xử lý như thế nào có cần tôi nhắc lại cho các cậu nhớ không ?"

Tư Lâm thu hồi ánh mắt, cúi đầu nhìn Trương Ngọc, ánh mắt như nhìn một người ch.ế.t.

Bọn họ đã truy lùng nhóm người Trương Ngọc được một thời gian, nhưng vẫn chưa bắt được, mỗi lần đều chậm một bước .

Hôm nay nếu không có Kỷ Dao Quang, e rằng lịch sử lại bị lặp lại.

Nếu nói trong cục không có nội quỷ , cái tên Tư Lâm này của anh sẽ viết ngược lại.

Nghĩ đến một màn vừa rồi , trong lòng Tư Lâm đột nhiên nảy ra một ý nghĩ táo bạo.



Bên kia, Kỷ Dao Quang vừa bước vào đạo quan, liền hắt hơi một cái.

"Cảm lạnh rồi? Không nên a." Kỷ Dao Quang lẩm bẩm.

Nhưng cũng không để ý lắm, còn về sự tồn tại của Cục Quản lý Đặc thù , thật ra cô đã sớm nghe sư phụ nhắc đến.

Mặc dù theo quy định "sau khi kiến quốc, không được thành tinh," nhưng rốt cuộc khoa học và huyền học vốn là hai mặt của một đồng xu, tuy không nhìn thấy nhau nhưng lại tồn tại song song . Vì vậy, thật ra Huyền học cũng không được đánh đồng vào ' mê tín dị đoan ' mà triệt để bị bài trừ khỏi xã hội , mà được thành lập một tổ chức riêng biệt, thành viên nhân sự của tổ chức này bao gồm những đệ tử ưu tú nhất từ các đạo quan gia nhập. Đó chính là Cục quản lý Đặc thù .

Những người này có nhiệm vụ quản lý cộng đồng Thiên Sư , và xử lý những trường hợp như đám người Trương Ngọc , lợi dụng năng lực của mình làm ra những việc có ảnh hưởng đến những người bình thường . Những tà sư khi bị bắt lại sẽ bị xử lý theo quy định được đặt ra từ lúc thành lập tổ chức , mức độ nặng nhẹ sẽ tuỳ theo mức độ ảnh hưởng của việc tà sư gây ra đối với người thường .

Thuật nghiệp có chuyên tấn công .

Những việc chuyên nghiệp thế này nên để những người chuyên nghiệp đến xử lý . Vì vậy Kỷ Dao Quang nghĩ một chút rồi thôi , cũng không quan tâm đến đám người Trương Ngọc sẽ bị xử lý như thế nào .
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 151: Chương 151


Hình bát quái trong phòng livestream biến mất , thay vào đó là hình ảnh Kỷ Dao Quang.

"Chào mọi người, tôi đã trở lại , chúng ta có thể tiếp tục rồi ." Kỷ Dao Quang cười nói.

[Ah ah ah, Kỷ Sư, mau nói cho chúng tôi biết một chút, cái Bát Quái Đồ này rốt cuộc có ích lợi gì? Tôi nhìn cả buổi mà chẳng thấy có tác dụng gì hết!]

[Trên lầu , này tôi biết, tôi biết! Tôi vừa mới cầu nguyện trước Bát Quái Đồ rằng mong thu hồi được khoản nợ. Kết quả, vừa nãy có một công ty gọi đến trả khoản tiền đã nợ suốt hai năm. Cuối cùng tôi cũng đòi được rồi!!]

[Trên lầu +1! Tôi vừa mới thi kết thúc học kỳ , hôm nay chính là ngày công bố kết quả . Tôi vừa cầu nguyện trước Bát quái đồ cuối kỳ đừng môn nào bị rớt , kết quả khi điểm công bố, không ngờ tất cả đều là A!]

[Tôi cũng vậy tôi cũng vậy!]

[Trời đất, hóa ra còn có tác dụng thần kỳ như vậy! Kỷ Sư, cầu xin ! Mau cho tôi xem lại lần nữa!]

Kỷ Dao Quang dở khóc dở cười, giải thích: "Nhìn hình bát quái ngồi thiền, vừa có thể giúp mọi người bình tâm tĩnh khí, điều hòa cơ thể, nếu mọi người có chấp niệm sâu sắc, cầu xin một việc gì đó, cũng có thể thành công."

Nói xong, Kỷ Dao Quang tiếp tục nói: "Được rồi, tiếp theo chúng ta sẽ bốc quẻ cuối cùng trong buổi phát sóng trực tiếp ngày hôm nay ."

Kỷ Dao Quang thả túi may mắn ra, rất nhanh đã có người giành được.

Kênh hệ thống nổi lên dòng chữ thông báo :

“Chúc mừng 【chim cánh cụt chim cánh cụt 】đã may mắn nhận được túi phúc có thể, nối mạch.”

Kỷ Dao Quang thành thạo thao tác kết nối , màn hình chia làm hai.

Đầu bên kia là một thanh niên trẻ đeo kính, trông thư sinh nho nhã, khoảng hai mươi mấy tuổi.

"Xin chào."

"Kỷ đại sư! Mau cứu mạng chó của tôi với!!"

Thanh niên vừa đừa nối mạch , lời nói mở đầu cũng không kịp nói , nhìn thấy Kỷ Dao Quang ánh mắt đầu tiên liền gào khóc thảm thiết, dường như khi trong lòng đã dồn nén đến cực điểm thì bắt được sợi rơm cứu mạng vậy .

"Cậu đừng vội, bình tĩnh lại sau đó chậm rãi nói cho rõ ràng tôi mới có thể cứu cậu được ."

Kỷ Dao Quang an ủi.

Thanh niên nghe Kỷ Dao Quang nói , làm theo lời cô , hít một hơi thật sâu, nố lực làm cho bản thân bình tĩnh lại , sau đó mới bắt đầu nói từ đầu : "Đại sư, xin chào, tôi tên là Đàm Vĩ Kiệt, năm nay 25 tuổi, dạo này không hiểu sao tôi luôn liên tục gặp phải vận rủi."

"Hơn nữa, tôi luôn cảm thấy có thứ gì đó đang nhìn chằm chằm vào tôi, đại sư, tôi đã xem livestream que bói trước của cô, nhưng tôi thực sự chưa từng g.i.ế.t người. Tôi có thể thề !"
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 152: Chương 152


"Tôi .... tôi vừa bị bạn gái đá ! Nhưng cũng không đến mức vì yêu sinh hận a !"

Đàm Vĩ Kiệt nói rất chi tiết, chỉ thiếu thề sống c.h.ế.t chứng minh trong sạch .

Kỷ Dao Quang dở khóc dở cười, giải thích: "Yên tâm đi, cậu không làm hại ai cả, tôi có thể làm chứng giúp cậu , không cần thề ."

[Hahaha, anh bạn này bị quẻ bói của Hoàng Mạnh Vĩnh doạ cho sợ hết hồn rồi kìa]

[Thật ra đôi khi, một mình ở lâu, quả thật sẽ có cảm giác có người nhìn chằm chằm vào mình, có lẽ là nghĩ nhiều thôi]

[Không phải anh bạn này vừa nói gần đây tự dưng xui xẻo sao, biết đâu có người tặng anh ta thứ gì đó? Giống trường hợp của Hoàng Mạnh Vĩnh . Cũng bị đổi khí vận rồi ?]

[Trên lầu , bộ những thứ có thể đổi vận khí là bán lẻ ở siêu thị sao ? Dễ dàng gặp được như vậy ? Vừa nãy gặp được , giờ cũng gặp được .]

Đàm Vĩ Kiệt nhìn thấy bình luận, cũng suy nghĩ, nhưng nghĩ mãi, vẫn bất lực nói: "Nhưng dạo này tôi cũng không nhận được quà của ai cả."

"Ừm." Kỷ Dao Quang gật đầu, rồi nói: "Vậy cậu nói một cụ thể một chút , gần đây cậu xui xẻo thế nào?"

Nói đến chuyện này, Đàm Vĩ Kiệt giống như túm được bạn tri âm , bắt đầu dốc một bụng nước đắng .

"Tôi thực sự vô cùng xui xẻo, gần như là xui xẻo từ sáng đến tối.

"Buổi sáng tôi ra ngoài đi làm, kết quả điện thoại kết nối với khóa thông minh, nhắc nhở tôi cửa chưa đóng, tôi đã đi được nửa đường rồi, đành phải chạy về đóng cửa."

Nga

"Sau khi đi được nửa đường , vòng vèo trở lại đóng cửa, dẫn đến đến công ty muộn, bị trừ lương, chuyện này xảy ra một lần cũng là bình thường , người thì đều có lúc quên nọ quên kia . Vấn đề là, mấy hôm liền tôi đi làm có một số chuyện vụn vặt nhưng lại không thể không đi vòng xảy ra làm chậm trễ thời gian như vậy."

"Không phải nhà bị dột, thì có trộm cố gắng đột nhập vào nhà . Sau đó, tất nhiên sau khi vi phạm nội quy công ty , đi làm muộn liên tiếp quá nhiều lần như vậy , tôi bị công ty sa thải!"

" Bị sa thải rồi , tôi phải đi tìm việc mới , vì chuyện này mà tâm trạng luôn rất nóng nảy , lại đúng mùa tốt nghiệp, quá nhiều người tìm việc, tôi vốn định đợi thêm một thời gian.

"Kết quả, bạn gái lại đòi chia tay với tôi, tôi hỏi cô ấy lý do, cô ấy cũng không nói."

Đàm Vĩ Kiệt vừa dứt lời.

Mọi người đều không khỏi im lặng thắp nến cầu nguyện cho thanh niên này . Đúng là quá thảm, đường tiền đứt đường tình cũng băng , nhân sinh trên đời còn gì có ý nghĩa nữa . Thảo nào vừa kết nối mic với đại sư đã khóc lóc thảm thiết.

Này nếu là đổi thành bọn họ, bọn họ chỉ sợ còn khóc thảm hơn !
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 153: Chương 153


"Đại sư, có phải tôi đã gặp phải thứ gì không? Hay là bị người ta thay đổi vận mệnh? Tôi đã ở đây hơn một năm, trước đây mọi chuyện bình thường, nhưng mấy ngày gần đây lại xảy ra liên tiếp những chuyện kỳ lạ như vậy . Xui xẻo đặc biệt nhiều , xui xẻo lúc trước cộng lại với nhau cũng không nhiều bằng mấy ngày hôm nay ."

"Công ty và bạn gái cũng vậy."

Đàm Vĩ Kiệt hỏi.

Kỷ Dao Quang mím môi, rồi nói: "Nửa tháng trước, cậu có về quê tảo mộ không?"

Đàm Vĩ Kiệt sững người, gật đầu, "Đúng vậy, vừa lúc hôm đó mẹ tôi muốn về quê lấy đồ, tôi xin nghỉ phép, đi cùng bà."

[Hahaha, đây là bị nhóm tổ tông nhìn chằm chằm rồi]

[Anh bạn này mặt vẫn còn ngơ ngác lắm . Xem ra vẫn chưa nghĩ ra được mối quan hệ giữa những chuyện đã xảy ra và câu hỏi của Kỷ Sư.]

[Có một nói một , tôi thực sự rất sợ mấy chuyện tảo mộ, Thanh minh. Phải đi ra nơi đó , các vị hiểu ý tôi nói là nơi nào chứ , liền cảm thấy lạnh sống lưng .]

Đàm Vĩ Kiệt nhìn làn đạn , ngơ ngác hỏi Kỷ Dao Quang :

"Đại sư, ý của cô là, tôi tảo mộ không nhiệt tình chu đáo , tận tâm , cho nên nhóm tổ tông nhìn chằm chằm tôi sao ? Cũng là do nhóm tổ tông giận dữ nên thông qua những xui xẻo tôi gặp gần đây để trừng phạt tôi ? "

Đàm Vĩ Kiệt càng nói càng cảm thấy còn quá hợp lý , giống như anh ta đã sắp tiếp cận được chân tướng .

Kỷ Dao Quang thấy anh ta càng nói càng lệch hướng , liền gọi lại suy nghĩ chuẩn bị tung bay :

"Không phải, đừng nói linh tinh , cậu nói oan cho nhóm tổ tông rồi , cẩn thận thật sự làm bọn họ tức giận trở về gõ đầu cậu . "

" Người tôi muốn hỏi là người có tuổi đời trước khi ch.ế.t tương đối nhỏ , cậu nghĩ lại xem, ngoài tảo mộ cho trưởng bối, cậu còn tảo mộ cho ai nữa ."

"Cho người anh em thuở nhỏ của tôi."

Đàm Vĩ Kiệt buột miệng nói ra.

Nga

Nói xong, Đàm Vĩ Kiệt đột nhiên nhảy dựng lên, "Không thể nào, cậu ta quá đáng quá rồi đấy! Tôi tốt bụng đi tảo mộ cho cậu ta, cậu ta vậy mà lại đối xử với tôi như vậy?"

[Anh em thuở nhỏ? Chết trẻ sao?]

[Thật ra, có một số người là kiểu người như vậy, sau khi vì một số lý do ngoài ý muốn qua đời , không cam tâm làm quỷ, thấy bạn của mình vẫn còn sống tốt mà mình lại chỉ có thể nằm lại ở nơi lạnh lẽo liền tâm lý không cân bằng , muốn kéo bạn cùng đi với mình .]

[Đáng sợ quá đi mất]
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 154: Chương 154


[Trên lầu đừng nghĩ là chuyện hù dọa, đây là thật đấy. Ông ngoại tôi và ông hàng xóm vốn là bạn rất thân, lúc còn sống họ hay đùa rằng sau này đến thời điểm , hai người sẽ cùng nhau đi. Sau đó , ông hàng xóm gặp sự cố ngoài ý muốn đi rồi , hai ngày sau ông ngoại tôi cũng ra đi . ]

[Trời ơi, càng nghĩ càng thấy ớn lạnh .]

Nhìn thấy làn đạn , Đàm Vĩ Kiệt càng nghĩ càng thấy có khả năng, cậu ta uất ức nói:"Người anh em kia của tôi lúc c.h.ế.t mới tám tuổi.

"Nhà chúng tôi gần hồ chứa nước, mọi người từ nhỏ đã biết bơi, cho nên việc bơi lội ở nơi đó là chuyện thường ngày . Cho đến một ngày nọ , khi đang bơi , chân cậu ta đột nhiên bị chuột rút, còn bị thứ gì đó quấn lấy, vùng vẫy không thoát ra được ."

"Tôi và một người anh em khác thấy cậu ta khác thường thì cũng không do dự lao xuống bơi ra chỗ cậu ta mắc kẹt . Lúc đó , phát hiện chân cậu ta bị cuốn lấy , cả hai chúng tôi đều lặn xuống cố gắng tìm cách gỡ thứ kia ra . Nhưng không biết đó là thứ gì , chúng tôi tìm đủ mọi cách đều không thể nào gỡ ra được . Sau đó , hai chúng tôi vì tuổi còn nhỏ , lại ở trong nước quá lâu và tiêu hao quá nhiều sức lực vào việc giải cứu cậu ta cho nên dần dần trở nên đuối , tôi còn tưởng mình c.h.ế.t chắc rồi."

"Kết quả cậu ta đột nhiên nói ' bỏ đi ', nói xong liền trợn trắng mắt, đẩy chúng tôi ra, rồi chìm xuống."

"Đợi chúng tôi ngoi lên thở, rồi lặn xuống lần nữa , thì người đã không còn nữa."

Đàm Vĩ Kiệt nói những lời này với giọng nghẹn ngào, khi ấy, cậu ta còn nhỏ , bạn bè thân thiết cũng không có mấy người , lại phải nhìn một người bạn ch.ế.t đi .

[Hãy trân trọng mạng sống, tránh xa hồ chứa nước, ao hồ]

[Đúng vậy, c.h.ế.t đuối đều là người biết bơi]

[Đặc biệt là bây giờ đang mùa hè, mọi người cần hạn chế xuống sông tắm, kể cả biết bơi cũng không thể coi thường .]

[Cảm động quá, lúc đó anh bạn này cũng chưa lớn, chứng kiến một người bạn lúc nãy vẫn còn sống sờ sờ trước mặt ch.ế.t đi , nỗ lực giải cứu đều thất bại , chắc chắn sẽ bị ám ảnh tâm lý]

"Đúng vậy, từ đó về sau, tôi không dám bơi nữa."

Đàm Vĩ Kiệt cười khổ, "Ba mẹ tôi sợ tôi bị ám ảnh tâm lý, sau đó đã chuyển trường cho tôi.

"Nhưng tôi vẫn đi tảo mộ cho cậu ta hàng năm. Cậu ta mất không lâu sau, ba mẹ cậu ta ly hôn, mỗi người lập gia đình riêng, mấy năm đầu còn đi tảo mộ, sau đó không ai đi nữa."
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 155: Chương 155


"Chỉ có mấy anh em lớn lên cùng nhau còn nhớ cậu ta, hàng năm đều đi tảo mộ cho cậu ta. Nếu không có chúng tôi hàng năm đến tế bái nhân tiện dọn dẹp dọn dẹp mộ cho cậu ta , không chừng cỏ ở đó mọc còn cao hơn đầu người , tôi đúng là coi cậu ta như tiểu tổ tông mà cung phụng !"

"Cậu ta vậy mà còn muốn dẫn tôi đi, quá đáng ghét!!"

Đàm Vĩ Kiệt vô cùng bất mãn .

[Haiz, thật đáng buồn, ba mẹ từng người đều có gia đình mới , đều đã quên đi từng có một người con như vậy , chỉ có bạn bè còn nhớ.]

[Cho nên, bạn cậu ta tốt như vậy, tại sao cậu ta còn muốn dẫn người ta đi ?]

"Người anh em kia của cậu không phải muốn dẫn cậu đi, mà là đang bảo vệ cậu."

Kỷ Dao Quang thở dài, giải thích.

Cô nhìn cậu bé ướt sũng bên cạnh Đàm Vĩ Kiệt.

"Bảo vệ tôi? Bảo vệ tôi mà khiến tôi bị công ty sa thải, bị bạn gái đá sao?"

Đàm Vĩ Kiệt tức giận.

"Chắc đã lâu rồi cậu không liên hệ với những đồng nghiệp cũ , cũng không nghe thông tin gì về công ty cũ đúng không ? Nếu cậu vẫn còn ở công ty đó, thì bây giờ cậu cũng sắp vào tù rồi, cậu có thể lên mạng tìm kiếm thông tin về công ty cũ của cậu thử đi."

Đàm Vĩ Kiệt nghe vậy sững người, bán tín bán nghi mở điện thoại, tìm kiếm công ty cũ.

Tin đầu tiên chính là công ty cũ của cậu ta vì lừa đảo, tất cả nhân viên, đều bị khởi tố!

" Mẹ ơi ! "

Đàm Vĩ Kiệt đột nhiên đứng bật dậy, không thể tin nổi nói: "Đây đây đây, sao có thể như vậy được!"

"Sự thật là như vậy." Kỷ Dao Quang nói: "Lần trước cậu đi tảo mộ, trên người dính không ít sát khí, người anh em kia của cậu phát hiện ra, liền đi theo cậu về nhà."

"Sau đó phát hiện công ty của cậu có vấn đề, không thể đến công ty cậu, nên chỉ có thể ở nhà cậu lăn lộn , làm trì hoãn công tác của cậu , khiến cậu bị sa thải."

Đàm Vĩ Kiệt sững sờ.

Kỷ Dao Quang tiếp tục nói: "Còn bạn gái cậu, thật ra cô ta đã đến công ty cậu vài lần, gặp được lão bản của cậu liền cảm thấy cậu không đủ dùng , cho nên tìm cách thông đồng với lão bản của cậu . Cho đến trước khi đề nghị chia tay với cậu thì họ cũng đã dan díu với nhau được một thời gian rồi ."

" Cô ta đã liên hệ tổ chức buôn bán nội tạng trên trang web đen , vốn định khi cùng cậu đến Myanmar sẽ lừa cậu qua chỗ bọn chúng để tiến hành lấy thận của cậu bán , kiếm chút tiền coi như là chia tay phí , nhưng bị người anh em của cậu phát hiện, cậu ta đã đi dọa cho cô ta một trận, cô ta vì quá sợ hãi nên mới phải từ bỏ ."
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 156: Chương 156


"Sao có thể như vậy được, chuyện này…"

Đàm Vĩ Kiệt không thể tin nổi.

Nga

Ngay sau đó, một cuộc điện thoại gọi đến, là của một người anh em khác của cậu ta.

Cậu ta nghe máy, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói lo lắng của người anh em : "Kiệt à, cậu không sao chứ? Phương Hâm bị bắt rồi, má ơi, hình như là liên quan đến đường dây buôn người ra nước ngoài ."

"May mà cậu chia tay với cô ta rồi, nếu không thì cậu tiêu đời rồi! Đúng rồi, cô ta ..." người anh em kia có chút ngập ngừng , dừng lại một chút mới nói : " cô ta nói nhìn thấy một cậu bé cả người toàn là nước dọa cô ta một trận , không cho cô ta đến gần cậu , nên cô ta mới chia tay."

"Tôi nghe cô ta miêu tả , lại nghĩ , càng nghĩ càng thấy giống Hàn Văn, không phải gần đây cậu mới cùng bác gái về quê sao , cậu có đi tảo mộ cậu ta chứ ? Có phải Hàn Văn đang bảo vệ cậu không !"

"Thằng nhóc này, sao lâu vậy rồi mà vẫn chưa đầu thai, là còn luyến tiếc chúng ta đúng không ? Nhưng cũng may là cậu ấy chưa đầu thai, nếu không bây giờ đổi thành hai người các cậu bảo vệ tôi rồi."

Người anh em kia trêu chọc một chút cho không khí bớt căng thẳng , sợ bạn mình vì tin tức của bạn gái cũ mà nghĩ ngợi .

Nhưng Đàm Vĩ Kiệt nghe những lời này, đã sớm nước mắt dàn dụa , khóc không thành tiếng.

Đàm Vĩ Kiệt nghẹn ngào kể lại mọi chuyện gần đây và những chuyện Kỷ Dao Quang mới vừa nói cho người anh em kia , cậu ta im lặng một hồi, cuối cùng chỉ nói: "Bây giờ tôi đến tìm cậu."

Cuộc gọi kết thúc, Đàm Vĩ Kiệt nhìn về phía Kỷ Dao Quang, "Đại sư, người anh em kia của tôi, Hàn Văn, còn ở bên cạnh tôi không? Tôi có thể gặp cậu ấy không?"

"Còn, nhưng cậu không sợ sao?"

Kỷ Dao Quang hỏi.

Nhìn Đàm Vĩ Kiệt lúc nãy như vậy, chắc là rất sợ mới đúng.

"Sợ chứ, ai mà chẳng sợ ma." Đàm Vĩ Kiệt run rẩy, "Nhưng cũng đã mười mấy năm rồi, tôi cũng rất nhớ cậu ấy, hơn nữa như những gì đã nói , cậu ấy đã cứu mạng tôi , tôi cũng không thể ân nhân của mình ở ngay bên cạnh mà không gặp được ."

"Được."

Kỷ Dao Quang đồng ý.

Cô vung tay, mọi người trong phòng livestream liền thấy bên cạnh Đàm Vĩ Kiệt xuất hiện thêm một cậu bé.

Cậu bé ướt sũng từ đầu đến chân.

"Hàn Văn! Thật sự là cậu."

Đàm Vĩ Kiệt xúc động nhìn Hàn Văn, bỗng chốc như trở về mười bảy năm trước.

"Xin lỗi, lúc đó tôi không cứu được cậu."

Đàm Vĩ Kiệt rưng rưng nước mắt, đây là chuyện khiến cậu ta áy náy nhất trong cuộc đời.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 157: Chương 157


"Không sao đâu Kiệt , thấy mọi người vẫn nhớ về tôi sau bao nhiêu năm như vậy khiến cho tôi cảm thấy rất vui vẻ . Chỉ cần mọi người sống tốt, là tôi yên tâm rồi."

Hàn Văn cười, "Có điều , ánh mắt này của cậu tôi thật không dám khen tặng . Lần sau khi tìm bạn gái cũng thế , tìm việc làm cũng vậy , đều phải mở to hai con mắt ra đấy, đừng để lại bị lừa , tôi đâu phải lúc nào cũng đi theo cậu được."

"Ừ, tôi nhớ rồi."

Đàm Vĩ Kiệt gật đầu lia lịa.

Sau đó, Hàn Văn nhỏ giọng nói: "Kiệt , cảm ơn cậu và mọi người . Bao nhiêu năm nay vẫn đến nhìn tôi."

"Haiz, chuyện này có gì đâu, chúng ta không phải bạn bè sao , chuyện nên làm thôi."

Giọng Đàm Vĩ Kiệt run run, đối mặt với người bạn đã xa cách bao năm, rõ ràng mỗi năm đi tảo mộ, đều có thể ngồi bên cạnh mộ của cậu ấy thao thao bất tuyệt chuyện trên trời dưới đất , hiện tại gặp mặt lại như nghẹn ở họng , không biết nói gì , chỉ có thể cảm ơn cậu ấy đã cứu mình.

"À đúng rồi, cậu có biết không, Vương Vân thằng nhóc đó, thành đạt rồi, làm công chức nhà nước rồi đấy."

Đàm Vĩ Kiệt tìm chủ đề để nói.

"Ừm, tôi biết, năm kia cậu đến, đã nói với tôi rồi."

Hàn Văn thản nhiên nói.

Ngay sau đó, có tiếng gõ cửa, Đàm Vĩ Kiệt đi mở cửa.

Người đến chính là Vương Vân, người anh em vừa gọi điện cho cậu ta .

Cửa vừa đóng lại, nhìn thấy Hàn Văn, Vương Vân đầu tiên là không thể tin nổi, sau đó chạy tới, "Thằng nhóc này, vậy mà thật sự quay lại, ô ô ô, nhiều năm như vậy, một chút đều không có thay đổi !"

" Các cậu thì đều đã thay đổi rồi, đều đã trở thành người trưởng thành cả rồi ."

Hàn Văn cười nói.

Cậu ta nhìn họ, phẳng phất như tìm kiếm hình dáng trưởng thành của chính mình, nếu năm tám tuổi cậu ta không gặp chuyện, bây giờ không biết sẽ trưởng thành thành cái dạng gì ?

[Hu hu hu, xem mà khóc, tôi cũng có một người bạn thân, hồi nhỏ bị tai nạn giao thông qua đời, nhưng nhà tôi chuyển đi rồi, tôi vẫn chưa từng đi tảo mộ cho cô ấy]

[Tình thân, tình bạn, tình yêu, quý giá nhất trên đời chính là có một tình bạn như vậy, thật sự khó mà không khiến người ta cảm động]

[Chỉ tiếc là, bây giờ gặp nhau rồi, lát nữa lại phải chia tay, người và quỷ chung quy là khác biệt .]

Có Vương Vân tham gia, ba người như trở về thời thơ ấu.

Nói chuyện không ngừng.

Cuối cùng vẫn là Kỷ Dao Quang thấy thời gian không còn sớm, liền ngắt lời: "Các cậu cứ từ từ hàn huyên ôn chuyện cũ , tôi đã vẽ một lá bùa trên người Hàn Văn, các cậu có thể nhìn thấy cậu ấy đến năm giờ."
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 158: Chương 158


"Trước năm giờ sáng mai, nếu Hàn Văn muốn đầu thai, thì đến tìm tôi."

"Đại sư, cảm ơn cô, tôi biết rồi."

Đàm Vĩ Kiệt nói xong, liền click vào màn hình, tặng Kỷ Dao Quang mấy cái hoả tiễn .

Sau đó Kỷ Dao Quang tắt màn hình kết nối , chào tạm biệt mọi người trong phòng livestream rồi hạ tuyến .

Bốn quẻ xem xong, lại ra ngoài xử lý hai tên tà sư, Kỷ Dao Quang có chút mệt mỏi.

Nhưng nhìn mấy hồn ma cách đó không xa, Kỷ Dao Quang không còn cách nào khác, đành phải cố gắng vực dậy tinh thần , cùng bọn họ nói rõ trước tránh về sau đi đầu thai không được như ý tâm sinh bất mãn .

"Đại sư."

Những hồn ma mới đến nhìn thấy Kỷ Dao Quang, đều có chút rụt rè.

Tuy Kỷ Dao Quang trông còn trẻ, nhưng từ trên người cô lại có sức mạnh cực hạn áp chế bọn họ .

Kỷ Dao Quang xua tay, trước tiên nhìn cậu thiếu niên tự tử, "Có một số việc, tôi phải nói trước với mọi người.

"Vì cậu tự tử, từ bỏ mạng sống, nên kiếp sau, rất có thể sẽ không được làm người."

Thiếu niên nghe vậy, trái tim căng thẳng bỗng chốc thả lỏng, cậu còn tưởng là không thể đầu thai.

Cậu liên tục gật đầu, "Làm động vật, thực vật, gì cũng được."

Kỷ Dao Quang lại nhìn về phía Từ Tố Nguyệt, "Tuy rằng cô có lý do, về tình cảm có thể thấu hiểu , nhưng quy tắc dù sao cũng là quy tắc , người phán xử sẽ không xét nguyên nhân của cô là gì , đã g.i.ế.t người, thì không thể đầu thai làm người."

"Đại sư, tôi cũng vậy, không làm người cũng không sao, làm động vật, thực vật, gì cũng được!"

Từ Tố Nguyệt vui vẻ chấp nhận.

Kỷ Dao Quang gãi gãi đầu, có chút khó hiểu những quỷ này là làm sao vậy . Chẳng lẽ những người đã ch.ế.t bây giờ đều như vậy , kiếp sau đều không muốn làm người nữa sao ?

Thôi, tuỳ họ vậy , có điều suy nghĩ như vậy trong trường hợp của bọn họ cũng không phải là xấu . Ít nhất có thể dễ dàng chấp nhận việc mình không thể đầu thai làm người .

"Nhưng mà, đại sư, tôi có thể xử lý tài sản của tôi và tên súc sinh đó không, tôi muốn quyên góp một nửa cho quỹ nhi đồng , một nửa quyên cho đạo quan , tôi muốn tích công đức cho con tôi , đổi lấy cơ hội đầu thai kiếp sau cho nó . Con tôi , đứa bé đó không có tội ."

Từ Tố Nguyệt nói.

Kiếp này làm người cô đã nếm đủ cay đắng, nhưng con của cô, còn chưa chào đời, đã không còn nữa.

Nga

Kiếp này có duyên làm mẹ con , lại không thể vui mừng chào đón con ra đời nhưng cô vẫn muốn tận hết khả năng của mình đổi lấy kiếp sau con có thể sống tốt.

"Không vấn đề gì."

Kỷ Dao Quang vung tay, chuyện này đơn giản.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 159: Chương 159


"Còn cậu, có tâm nguyện gì không?"

Kỷ Dao Quang nhìn cậu thiếu niên.

Cậu thiếu niên chớp mắt, "Tôi muốn về nhà thăm bà ngoại, còn có anh lính cứu hỏa đó. Có thể chứ ?"

"Được."

Kỷ Dao Quang dán một lá bùa lên người cậu thiếu niên.

"Trong vòng hai canh giờ phải quay lại, nếu không lá bùa này mất hiệu lực, tôi không dám đảm bảo cậu còn có thể quay lại."

Kỷ Dao Quang nói.

Cậu thiếu niên gật đầu, "Cảm ơn đại sư!"

Ngay sau đó, cậu biến mất tại chỗ.

Nga

Cổng trường trung học số 1 thành phố Kinh Thị.

Lúc này đúng vào giờ tan học buổi tối, học sinh lớp mười, lớp mười một đều đã về hết, chỉ còn một số phụ huynh vẫn đang đợi ở cổng trường.

Trong đám đông, chỉ có một bà cụ , những phụ huynh đến đây đón con đều biết bà ấy .

Mọi người đều biết bà ấy đang đợi ai, cũng biết bà ấy sẽ mãi mãi không đợi được người đó.

Ban đầu họ còn định đưa bà cụ về, sau đó thực sự không lay chuyển được bà cụ, hơn nữa bà cụ mỗi lần đều sẽ rời đi sau khi mọi người đã về hết.

Dần dần, mọi người cũng để cho bà cụ tuỳ ý đứng đó đợi người , chỉ là sau này mỗi lần đón con cái tan học , không ai cần bảo ai , ai cũng cố gắng nhanh chóng ra về , để bà cụ sớm về nhà .

Reng reng.

Tiếng chuông tan học cuối cùng vang lên.

Học sinh lớp mười hai bước ra, các bậc phụ huynh đang đợi ở cổng trường đều vươn cổ, tìm kiếm con của mình.

Không ai chú ý đến, lần này , rốt cuộc bà cụ cũng đã đợi được người mình vẫn luôn chờ đợi . Cháu ngoan của bà !

“Tiểu Vũ, Tiểu Vũ!”

Bà cụ không thể tin nổi nhìn người đang đến gần.

Đoạn Vũ nhìn đến bà ngoại , bà rõ ràng đã già đi rất nhiều so với lần cuối cùng gặp mặt, trước khi cậu rời đi mãi mãi . Nhìn thấy bà , cậu không kìm được nước mắt .

Từ ngày cậu buông bỏ thù hận tìm về bản tâm , cậu đã vô số lần hối hận và tự trách , lúc đó đáng lẽ nên kiên trì thêm chút nữa, lại thêm một chút nữa thôi , tại sao lại phải tự tử chứ! Tại sao lại quên mất bà ngoại còn đang chờ cậu trở về nhà ? Tại sao lại để bà người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh ? Tại sao lại làm bà ngoại buồn ? Tại sao ?

"Bà ngoại, con xin lỗi."

Đoạn Vũ nức ở nói.

Bà ngoại xua xua tay, “ Bà liền biết, tiểu Vũ không có chết, tiểu Vũ còn sống."

"Con nhất định không nỡ bỏ bà một mình mà, con nhất định không nỡ!

"Chúng ta cùng về nhà thôi , sau này mỗi ngày bà ngoại sẽ đến đón con. Bà ngoại sẽ làm món sườn xào chua ngọt mà con thích, con về nhà ăn nhé..."

Bà cụ nắm tay Đoạn Vũ , dắt cậu về nhà.
 
Back
Top Dưới