Ngôn Tình Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát

Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 120: Chương 120


Ông biết rõ lần trước La Anh Hào bị thương chưa lành, không thể để vết thương cũ chưa kịp hồi phục lại bị xé rách , thêm một vết thương mới.

“Đội trưởng, em có thể.”

La Anh Hào kiên định nói.

Thấy ánh mắt quyết tâm của anh, đội trưởng chỉ có thể thở dài, dặn dò: “Nhớ chú ý an toàn.”

“Rõ!”

La Anh Hào tiến tới gần , thử nói chuyện với cậu bé .

“Cậu bé, có chuyện gì không vui, nói với chú nhé , được không ?.”

“Cậu bé?”

La Anh Hào mềm nhẹ mà hô.

Đứa trẻ năm tuổi, Từ Hoành , ngước nhìn anh: “Chú ơi, lại gặp nhau rồi.”

Nghe vậy, La Anh Hào sửng sốt. Đây là...

“Con chính là học sinh trung học mà chú đã cố cứu lần trước, nhưng tiếc là con đã ch.ế.t.”

Từ Hoành nhìn xuống đam đông đang xúm xít vây quanh, tầm mặt toả định ở trên người Từ Minh Lượng đang hoảng loạn nói: “ Là người đàn ông đó đã hại c.h.ế.t con. Giờ con sẽ khiến con trai ông ta cũng giống như con , rơi từ trên này xuống , tan xương nát thịt , trước mặt ông ấy . Con muốn ông ta nếm trải cảm giác mất mát. Con muốn ông ta biết cái gì gọi là ' thự làm bậy không thể sống '."

" Chú ơi , chú đi đi . Lúc này đây , đừng lại nhìn con ch.ế.t. "

Vừa dứt lời, Từ Hoành ngay lập tức nhảy xuống . May mà La Anh Hào kịp phản ứng , xông lên , túm được tay của cậu bé .

“Chú ơi, ngươi không cần làm thế ”

Từ Hoành thở dài một hơi.

“Chú sẽ không để con c.h.ế.t trước mặt chú nữa. Chú nhất định phải cứu con.”

La Anh Hào nghiến chặt răng, cánh tay anh ép chặt vào tường, vết thương lần trước chưa kịp lành nay lại vì anh dùng sức mà bị xé rách ra , đau đớn vô cùng .

La Anh Hào cắn chặt răng, cánh tay đang bám chặt vào tường đau nhói vì vết thương cũ rách ra.

“Chú ơi, chú buông tay đi . Con không muốn ch.ế.t ở trước mặt chú nữa .”

Từ Hoành nói .

Dưới lâu lại vang lên tiếng la hét của nam cũng có của nữ, "Nhảy đi! Mau nhảy đi! Không nhảy thì không phải người!"

“Chú ơi, chú nhìn kìa... họ mãi như vậy...”

Từ Hoành tưởng nói với chú cứu hoả nhóm người này luôn như vậy, xem náo nhiệt không chê sự đại , ngay cả khi gặp chuyện là một đứa trẻ năm tuổi cũng là như thế .

Tuy nhiên, ngay sau đó, những tiếng ồn ào đó bỗng nhiên biến mất .

Cậu cảm thấy ngạc nhiên , tò mò là chuyện gì đã xảy ra . Khi cậu lại quay xuống nhìn , chỉ thấy những người nói những lời như vậy đã bị đám đông đẩy ra ngoài , cũng không cho họ nói nữa.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 121: Chương 121


“Ngươi tm có bệnh đi! Lăn!”

“Đây là mạng người a! Ngươi còn là người sao !"

Ngay sau đó, vô số người hô: “Sống sót! Sống sót!”

" Cậu bé , nhất định phải sống sót a !"

" Cậu bé , đừng buông tay !"

Từ Hoành không thể tin vào mắt mình, nhìn cảnh tượng này, khóe miệng tự nhiên nở ra một nụ cười trào phúng mà chua chát : "Vì sao ? Vì sao lúc trước không ai nói như vậy với con ? Khi đó , nếu cũng có người nói với con những lời đó , biết đâu con cũng có thể sống sót . Còn có thể quay về gặp bà . Chú , lúc đó cũng có người nói với con như vậy , biết đâu con không cần ch.ế.t trước mặt chú , làm chú day dứt thành như vậy."

“Thật là đáng tiếc.”

" Đáng tiếc , đã không có nhiều cái biết đâu như vậy ."

Từ Hoành bẻ tay ra La Anh Hào, giống như lần trước, cậu bé nhìn anh ta , nhẹ giọng nói: "Chú, thật sự xin lỗi."

Nhưng lần này, La Anh Hào cắn chặt răng, đôi mắt đỏ ngầu. Anh hét lên: “Con phải sống!”

Anh ta sẽ không để cậu bé phải ch.ế.t một lần nữa !

Anh ta sẽ không để một ai phải ch.ế.t trước mặt mình !

“A!”

La Anh Hào hét lên , dồn toàn lực kéo Từ Hoành lên.

Ngay khi Từ Hoành được kéo lên, những người xung quanh lập tức lao tới giữ lấy cậu bé, ngăn không cho cậu bé có cơ hội tự tử lần nữa.

Nhìn Từ Hoành được đồng đội tiếp nhận , La Anh Hào một yên tâm cơ thể như tiết hết sức lực , vô lực ngã quỵ xuống đất. Đôi mắt anh bị nước mắt làm cho nhoè đi , cả người run rẩy không ngừng, miệng cũng run run thì thaò : "Tôi đã cứu được cậu bé , cậu bé còn sống, cậu bé còn sống..."

Mọi người chứng kiến anh lính cứu hoả cứu Từ Hoành thành công, liền reo hò nhảy múa trong niềm vui sướng.

Tiếng hò reo vang lên khắp nơi.

Triệu Tư Tư và Từ Minh Lượng ôm nhau khóc nức nở.

Được cứu rồi ! Con trai bọn họ được cứu rồi !

Những người xung quanh nhìn hai vợ chồng họ vui mừng như vậy , lại cảm thấy thổn thức .

Nga

"Nếu lần trước không có những người giống như những người kia , nói những lời kích động như vậy , thì cậu thiếu niên đó có lẽ cũng sẽ may mắn như cậu bé này , cũng sẽ được cứu ."

“Đúng vậy. Nhưng ngày đó, cũng không có người đứng ra ngăn cản bọn họ , lại động viên một chút cậu bé kia . Bây giờ dù có nói gì đi chăng nữa thì cũng đã chậm , người cũng đã không có . Thật đáng tiếc !"

Mọi người đều thở dài tiếc nuối, nghe nói cậu thiếu niên đó hoàn cảnh gia đình khó khăn, cha mẹ đều đi làm xa nhà, sống với bà ngoại , tình cảm của hai bà cháu rất tốt, trừ lúc đi học , phần lớn thời gian cậu đều quấn quýt bên bà .
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 122: Chương 122


Sau khi cậu bé rời đi, nghe nói bà ngoại của cậu ngày nào cũng đến cổng trường học, ánh mắt nhìn chăm chú vào bên trong , mỗi lần như vậy đều là đứng lặng lẽ thật lâu thật lâu .

Người khác hỏi bà tại sao lại cứ đứng ở đó , bà chỉ đáp: "Tôi đi đón cháu ngoại."

Bà lại nói, nếu ngày đó bà cũng đến đón cháu ngoại như mọi ngày , thì có lẽ bây giờ cháu của bà vẫn có thể mỗi ngày đi học lại cùng bà về nhà .

Cháu của bà , đứa cháu bé nhỏ ngoan ngoãn của bà sẽ không phải một mình đi đến một nơi xa như vậy , mãi mãi rời xa gia đình !

-----------------

Trên tầng thượng, La Anh Hào th* d*c, ngồi nghỉ một lát rồi bước tới gần Từ Hoành.

Từ Hoành sau khi được kéo lên thì đương trường ngất xỉu , lại một lần nữa mở mắt ra , đôi mắt lại là đôi mắt thanh triệt của một đứa trẻ.

Nhìn vào đôi mắt ấy, La Anh Hào khẽ thở dài, trong lòng anh không biết tại sao lại có chút thất vọng.

“Ba mẹ cậu bé đang ở dưới tầng. Đưa cậu bé xuống đi,” đội trưởng lên tiếng, rồi quay sang hỏi anh: “Vừa nãy cậu làm sao vậy ? Có phải hay không lại nhìn thấy cái gì ? Không có việc gì nữa rồi , đứa nhỏ đã được cứu . Cậu cũng nên vượt qua ám ảnh đi.”

La Anh Hào chỉ gật đầu, đi chậm rãi ở phía cuối đoàn người.

Khi quay đầu lại, anh thoáng thấy bóng dáng một thiếu niên đứng ở nơi cậu bé vừa đứng , thiếu niên hướng anh ta vẫy vẫy tay , giống như muốn nói lời tạm biệt . Sau đó cậu ấy tự trước mắt anh ta rời đi . Lần này, cậu rời đi rất nhẹ nhàng , cũng không có đau đớn cùng oán hận nữa .

La Anh Hào biết rằng, lúc này đây , anh không chỉ cứu được Từ Hoành lên mà còn cứu được linh hồn của cậu thiếu niên ngày ấy.

Dưới tầng, Triệu Tư Tư nhìn thấy con trai, liền lao đến ôm chặt cậu bé, kiểm tra kỹ càng xác định cậu bé không bị thương ở đâu , tâm lúc này mới có thể buông xuống , nước mắt không ngừng rơi.

“Con làm mẹ sợ c.h.ế.t khiếp! Con biết không?” Bà vừa khóc vừa nhẹ nhàng đánh vài cái lên người con trai.

“Mẹ, con xin lỗi...” Từ Hoành bĩu môi. “Anh trai bảo con lên tầng thượng xem đồ chơi, nhưng ở đó không có gì cả. Anh ấy đã lừa con.”

Từ Hoành bĩu môi, dù biết anh trai đã lừa mình, nhưng cậu cũng chỉ nói nói vậy thôi , cũng không có thật sự giận anh ấy đâu . Cậu vẫn muốn gặp anh trai lắm .

Ngày thường, mẹ bận đi làm, cha tuy ở nhà nhưng hoặc là mải mê với điện thoại, hoặc chạy ra ngoài, chẳng ai chơi cùng cậu.

Cậu vẫn luôn một mình cho đến khi anh trai xuất hiện , anh ấy đã ở bên cạnh cùng chơi với cậu thật lâu.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 123: Chương 123


Nghe vậy, Triệu Tư Tư giật mình, ôm con càng chặt hơn. Bà run giọng hỏi: “Anh trai đó còn ở đây không?”

Nghe Từ Hoành nhắc đến hai chữ "anh trai" Triệu Tư Tư lại hoảng hốt, vội ôm chặt lấy Từ Hoành, run rẩy hỏi: "Anh trai đó... vẫn còn ở đây sao?"

Từ Hoành lắc lắc đầu, khẽ giọng nói: "Anh trai bảo, anh ấy sẽ phải đi đến một nơi rất xa , sẽ không xuất hiện nữa, muốn con một mình chơi ."

“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.”

Triệu Tư Tư thở dài nhẹ nhõm .

Từ Minh Lượng nhìn con trai mình, do dự không dám tiến lại gần, trong lòng thấp thỏm lo lắng không chắc người kia có còn đang ở trong cơ thể con trai mình hay không.

Đúng lúc này, tiếng còi cảnh sát vang lên inh ỏi, người dân tản ra hai bên tò mò nhìn hai viên cảnh sát nhanh chóng tiến về phía Từ Minh Lượng.

"Xin chào anh . Anh là Từ Minh Lượng ? Có người dân cử báo anh về tội xúi giục kích động người khác tự sát, phạm tội cố ý g.i.ế.c người. Mời anh theo chúng tôi về đồn để làm rõ sự việc."

Từ Minh Lượng trừng lớn đôi mắt, “Tôi không có, tôi không có!”

"Có hay không, theo chúng tôi đi một chuyến sẽ rõ."

Cảnh sát lấy ra một đôi còng tay, nhanh chóng khóa vào cổ tay Từ Minh Lượng rồi dẫn anh ta đi mặc kệ anh ta rối rít biện minh .

Từ Hoành mở to đôi mắt, nhìn chằm chằm cảnh tượng trước mặt mà không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào.

Trước kia cũng luôn như vậy, sẽ có người đến nói chuyện với cha . Sau khi nói xong, cha thường rất vui vẻ rồi đi cùng họ. Mỗi lần như vậy đều đến tận khuya, cha mới quay về.

Ngược lại , Triệu Tư Tư nhìn thấy cảnh tượng này, sợ hãi không nhẹ , hình pháp!

Từ Minh Lượng lần này rốt cuộc đá đến tấm ván sắt . Phạm vào hình pháp e rằng sự tình sẽ không dễ dàng giải quyết .

Trong lòng bà bắt đầu tính toán đến việc ly hôn. Thực ra, có hay không Từ Minh Lượng cũng giống nhau , vẫn luôn đều là một mình bà nuôi dưỡng con trai . Từ Minh Lượng người kia đối với kiếm tiền không hề chăm chỉ , chuyên môn đi làm những chuyện kéo thù hận . Ly hôn có lẽ sẽ nhẹ nhàng hơn một chút.

Càng quan trọng hơn là, bà không thể tưởng tượng được tương lai Từ Minh Lượng lại làm điều gì đó, đối phương lại giống như lần này trả thù lên Từ Hoành, làm tổn thương con trai .

Đến lúc đó, Từ Hoành chưa chắc sẽ may mắn như lần này.

Từ Minh Lượng bị đưa đi, điện thoại cũng bị tịch thu, phát sóng trực tiếp bị đơn phương cắt đứt kết nối .
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 124: Chương 124


Khi nhìn thấy đứa trẻ được cứu , mọi người đều vô cùng vui mừng.

[ Lần này, anh lính cứu hỏa cuối cùng cũng đã cứu được cậu ấy.]

[Ô ô ô, một nữ nhân mạnh mẽ cứng rắn như tôi vậy mà trong khoảnh khắc đó cũng cảm động đến lệ rơi không ngừng . Thiếu niên , hẹn gặp lại , mau chóng quay lại gặp bà của em nhé . Anh lính cứu hoả , cảm ơn anh ! Cảm ơn anh đã để cho cậu ấy có thể cảm nhận được ấm áp trước khi rời đi !]

[ Thật sự quá cảm động, cho nên mọi người sau này khi thấy có người tự sát như vậy , nhất định không thể dùng ngôn ngữ k*ch th*ch đối phương , những người đi đến bước đường đó đã đủ tuyệt vọng rồi , cũng đừng dùng lời nói khiến họ càng thêm khổ sở mà phải động viên họ , cố gắng giúp họ lấy lại ý chí cầu sinh .]

"Đúng vậy, đừng thấy chỉ là việc ác nhỏ mà làm không cần biết hậu quả , cũng đừng vì chỉ là việc thiện nhỏ mà bỏ qua, vì biết đâu , những việc nhỏ ấy lại là sự giúp đỡ lớn lao đối với người khác . Những lời dạy trong sách cổ đều không sai."

Kỷ Dao Quang bình thản nói.

[Kỷ Sư, Từ Minh Lượng sẽ phải đối mặt với hậu quả gì?]

"Vợ ông ta sẽ ly hôn với ông ta , ông ta phạm tội dùng lời lẽ kích động, xúi giục thúc đẩy cậu ấy quyết tâm tự tử sẽ bị kết án vài tháng tù. Sau khi ra tù, vì những ác nghiệp trước đây, ông ta sẽ gặp phải vận xui liên miên, thê thảm lúc tuổi già ."

Kỷ Dao Quang khái quát nói qua một chút.

Đôi mắt cô rời khỏi màn hình phát sóng trực tiếp, chuyển sang nhìn về phía cậu thiếu niên đứng cách đó không xa.

Đến, linh hồn thứ tư.

Kỷ Dao Quang dùng ánh mắt ra hiệu cho đối phương, cậu thiếu niên ngơ ngác nhìn theo ánh mắt cô rồi nhìn thấy hai nữ một nam quỷ đang vẫy tay với mình.

Kỷ Dao Quang thấy thiếu niên đã đến chỗ 3 quỷ kia , thu ánh mắt lại, uống một ngụm nước ấm rồi nói: “Được rồi, tiếp theo tôi sẽ phát túi phúc thứ hai.”

Túi phúc phát ra , lục thân không nhận , mọi người điên cuồng click chuột.

Nhờ sức nóng từ vụ nhảy lầu vừa rồi, số người xem phòng phát sóng trực tiếp hiện tại đã vượt quá một triệu, cho nên số người cạnh tranh quá lớn , tỷ lệ thành công sẽ giảm xuống .

[A a a, tôi thật sự chịu thua, ngay cả cái bóng của túi phúc cũng không nhìn thấy !]

[Tôi thực sự muốn khóc rồi!]

Kênh hệ thống nổi lên dòng chữ thông báo :

“Chúc mừng 【 vô ngữ nước sôi để nguội 】đã may mắn nhận được túi phúc có thể, nối mạch.”
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 125: Chương 125


Kỷ Dao Quang click kết nối , màn hình một phân thành hai.

Đối diện là một nữ sinh với diện mạo ngọt ngào, dễ thương.

[ A! Lão bà ]

[Gào thét gào thét, lão bà thật đẹp, quả nhiên trong phòng phát sóng trực tiếp của Kỷ Sư xinh đẹp đều là những người xinh đẹp ! ]

[Anh anh anh, lão bà đẹp như vậy, sao có thể là người gặp chuyện không may , để cho tôi tới !]

[ Trên lầu , bản tính của câu tôi ở nửa kia trái đất đều có thể nghe thấy .]

[+1]

[...]

[+ số CMT]

"Ha ha ha, mọi người thật là có ý tứ."

Nữ sinh dở khóc dở cười nhìn làn đạn , sau đó nhìn về phía Kỷ Dao Quang, "Kỷ Sư, chào ngài, tôi tên Dương Tuệ Dĩnh, là fan của ngài. Lần phát sóng trực tiếp đầu tiên của ngài, tôi đã xem rồi."

"Tôi không cần xem quá khứ , tôi tin tưởng cô. Gần đây tôi gặp phải một chuyện, có một vài điểm tôi không rõ lại không biết có thể cùng ai nói ."

" Vậy cô thật sự muốn nói ở đây sao ?"

Đối mặt với việc một mỹ nhân tự mình tìm đến cửa , Kỷ Dao Quang thực sự rất khó nói không .

" Vâng , cũng không phải là chuyện gì không thể nói . Chỉ là một vài cảnh trong mơ , rất khó lý giải , xung quanh tôi cũng không có ai có thể cho tôi đáp án ."

" Cô nói đi ."

"Chỉ là hai ngày gần đây, tôi luôn mơ thấy đất đá sạt lở, rồi đổ sập vào nhà tôi, ba mẹ tôi đều ở trong đó, còn có vài lão nhân, họ đều hướng về phía tôi cầu cứu."

"Nhưng mà , những lão nhân đó tôi chưa từng gặp qua, sao tôi có thể mơ thấy họ ? Cho nên tôi cảm thấy có chút sợ hãi ."

[ Đau lòng mỹ nhân , tôi tới canh cho cô ngủ ]

[ Trên lầu, lăn ! Tôi tới! ]

[ Có phải là tổ tiên báo mộng không nhỉ?]

[ Tôi cũng cảm thấy là tổ tiên báo mộng, nhưng cô ấy nói chưa từng thấy, tôi cũng không dám xác định. ]

Nhìn thấy làn đạn, Dương Tuệ Dĩnh trả lời: "Tôi cũng nghĩ có thể là do tổ trạch, tôi còn cố ý gọi điện thoại cho ba mẹ, nhưng họ nói quê quán không có gì thay đổi."

"Tổ trạch hiện tại của cô đúng là không có biến động, nhưng tổ trạch thật sự của cô gần đây đang gặp vấn đề , đó là lý do bọn họ báo mộng cho cô ."

Nga

Kỷ Dao Quang nói.

"Mà tổ trạch thật sự , lại âm trạch trong nhà thân sinh gia gia của cô, nó đang gặp vấn đề rất lớn. Dựa theo giấc mơ của cô , có lẽ âm trạch đã bị nước vào , nếu không giải quyết, rất có thể âm trạch sẽ bị hủy hoại."

Kỷ Dao Quang giải thích nói.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 126: Chương 126


Dương Tuệ Dĩnh chớp chớp mắt, "Cái gì? Thân sinh gia gia, ông nội của tôi không phải là thân sinh của tôi sao? Không phải, ba tôi không phải là thân sinh của tôi sao? Không phải..."

Dương Tuệ Dĩnh cảm giác đấu óc của chính mình bị chính mình làm cho rối tung rối mù.

Dương Tuệ Dĩnh vốn tưởng rằng mình bị lây dính thứ gì đó không sạch sẽ, đối phương có cái gì oan khuất , hoặc tiếc nuối hoặc cái gì đó đại loại như vậy muốn cô giúp đỡ vì cô có duyên với người đó . Nhưng kết quả không ngờ, ăn dưa lại ăn đến chính bản thân mình.

"Ba cô không phải là thân sinh của gia gia cô ."

Kỷ Dao Quang giúp mỹ nhân rối rắm trước mặt loát lại suy nghĩ một chút , sợ cô ấy càng nghĩ càng đem chính mình rối như mớ bòng bong .

Dương Tuệ Dĩnh liên tục gật đầu tán đồng , “Đúng đúng đúng, ý của tôi chính là như vậy."

“Nhưng mà , tôi cũng chưa từng nghe ông nội hay ba tôi nhắc đến chuyện này, hơn nữa tôi đã gọi điện về, lúc đó ông nội cũng có mặt nên cũng đã nghe chuyện này , nhưng họ đều không có phản ứng gì khác thường .”

“Đó là bởi vì, gia gia của cô cũng không biết.”

Kỷ Dao Quang thản nhiên quăng một quả đại lôi.

Dương Tuệ Dĩnh nghe xong, cằm đều phải rớt trên mặt đất.

“Cho nên, là nãi nãi của tôi ……”

Dương Tuệ Dĩnh không thể tin tưởng, này cũng quá thái quá đi.

[ Kịch cẩu huyết lúc 8h đến đây , ha ha ha, ba ba không phải là thân sinh của gia gia , bản thân gia gia cũng không biết điều này .]

[ Một nghìn vạn chữ tình tiết cẩu huyết vèo vèo chạy qua trong đầu tôi.]

[Các vị , tôi dám khẳng định , câu chuyện này so phim truyền hình cẩu huyết lúc 8h càng xuất sắc .]

“Không phải đâu, cô đừng nghĩ linh tinh , ngay cả bà nội cô cũng không biết chuyện này.”

Kỷ Dao Quang thật sợ cô gái này giống như làn đạn kia , trong đầu chạy vội một bản tiểu thuyết cẩu huyết , càng nghĩ càng bay xa , vội vàng ngăn lại , kéo cô ấy về thực tế.

Kỷ Dao Quang thả ra câu này, đừng nói đến Dương Tuệ Dĩnh, ngay cả những người nằm vùng ăn dưa trong phòng phát sóng trực tiếp cũng có chút không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Ba ba cô không phải thân sinh của gia gia , gia gia không biết, nãi nãi cũng không biết, ba ba cô chắc chắn càng không biết . Ủa ? Gì vậy ?

“Kia gia gia thân sinh của tôi là ai? Thân sinh phụ thân của ba tôi là ai?”

Nga

Đầu nhỏ của Dương Tuệ Dĩnh trải qua rất nhiều chỗ gấp , cuối cùng cũng chạm được tới vấn đề mấu chốt.

Đáng mừng a bạn nhỏ !
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 127: Chương 127


“Dương lão tam.” Kỷ Dao Quang nói ra một cái tên, “Cùng thôn với gia gia của cô, cô gọi điện cho gia gia cô sẽ rõ.”

Dương Tuệ Dĩnh gật gật đầu, gọi điện thoại cho gia gia.

Nga

“Uy, gia gia.”

“Ôi chao, cháu gái bảo bối của đấy à, sao lại nhớ gọi điện cho gia gia thế?”

Dương Tuệ Dĩnh không hôm lúc này lại không có tâm tình cùng gia gia bần , trực tiếp hỏi: “Gia gia , gia gia biết Dương lão tam ?”

Câu hỏi vừa dứt, gia gia Dương Tuệ Dĩnh vốn dĩ đang nằm nghỉ ngơi liền ngồi bật dậy, cau mày nói: “Dương lão tam? Sao con biết Dương lão tam ? Ai nói cho con biết?”

Nghe giọng nói của gia gia thay đổi thành như vậy, trong lòng Dương Tuệ Dĩnh đã có thể xác định , đúng là có người này , hơn nữa rất có thể là quan hệ giữa Dương lão tam và gia gia không tốt.

Nghĩ đến đây, Dương Tuệ Dĩnh có chút khó xử lại đau lòng gia gia , cháu gái bảo bối nhiều năm như vậy không phải thân sinh đã đau lòng lắm rồi , đã không phải thân sinh còn là cháu gái của kẻ thù . Cũng không biết gia gia có thể tiếp thu sự thật này hay không ?

“Dĩnh Dĩnh? Làm sao vậy ? Rốt cuộc là chuyện gì ? Con nói cho ông biết, ông có thể tiếp thu được . Ngoan !”

Dương gia gia mày nhíu chặt nói.

“Nói cho ông ấy đi.” Giọng nói của Kỷ Dao Quang truyền ra từ livestream.

Dương Tuệ Dĩnh chỉ có thể cắn răng nói: “Gia gia , gia gia còn nhớ lần trước con nói với gia gia, con mơ thấy nhà chúng ta bị đất đá cuốn trôi, bên trong ngoài bố mẹ con, còn có một nhóm lão nhân không quen biết hướng con cầu cứu không ?”

“Ân , con đã nói rồi, nhưng chuyện này liên quan gì đến Dương lão tam ?”

Dương gia gia mày vẫn nhíu chặt , chưa hiểu là bảo bối cháu gái định nói gì .

“Con cứ nghĩ mãi về chuyện này, cảm thấy bất an. Vừa lúc, gần đây con theo dõi một vị đại sư rất lợi hại ở trên mạng , hôm nay có cơ hội nói chuyện với cô ấy , con liền nhờ cô ấy giải nghĩa về giấc mơ đó . Cô ấy nói với con rằng, ba con không phải con ruột của gia gia , hơn nữa , gia gia và nãi nãi đều không biết."

“Con hỏi cô ấy thân sinh gia gia của con là ai, cô ấy nói là Dương lão tam.”

Dương Tuệ Dĩnh nói xong, gia gia ở đầu dây bên kia lập tức đứng phắt dậy, cả người hơi thở có chút không ổn định, “Con chắc chắn việc này là thật sao?”

“Vâng.”

Dương Tuệ Dĩnh tin tưởng Kỷ Dao Quang, kiên định gật đầu.

Nhận được câu trả lời khẳng định , gia gia lập tức hét lớn: “Thúy Hương ơi, Thúy Hương ơi, xảy ra chuyện lớn rồi.”
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 128: Chương 128


“Sao vậy? Sao vậy ?”

Lý Thúy Hương, cũng chính là nãi nãi của Dương Tuệ Dĩnh đi ra.

Gia gia kể lại chuyện Dương Tuệ Dĩnh nói, Lý Thúy Hương hai mắt mở to vì kinh ngạc , suýt chút nữa ngất xỉu.

“Ô ô ô, tôi liền biết, ông ta khẳng định động tay chân! Ông ta đã động tay chân!”

Lý Thúy Hương lập tức nói: “Ông gọi lão đại (ba của Dương Tuệ Dĩnh) về đây, tranh thủ Dương lão tam còn chưa chết, đem sổ sách tính một lần luôn!”

Bà nói xong, qua điện thoại cùng Dương Tuệ Dĩnh, “Dĩnh Dĩnh , con cũng xin nghỉ trở về mấy ngày .”

Dương Tuệ Dĩnh vẻ mặt ngơ ngác, nhưng vẫn ngoan ngoãn đáp : “Vâng , con lập tức trở về .”

Cuộc gọi kết thúc, Dương Tuệ Dĩnh nhìn về phía Kỷ Dao Quang, “Đại sư, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Nhìn phản ứng của nãi nãi tôi, giống như cũng không phải nhiều bất ngờ , càng giống như họ đã sớm nghi ngờ ba tôi không phải thân sinh , nhưng lại chỉ là phỏng đoán , không chắc chắn.”

“Cô về nhà sẽ biết.”

Kỷ Dao Quang không nói nhiều, dù sao đây cũng là vấn đề của gia đình cô ấy , rêu rao bên ngoài cũng là điều không nên , thêm nữa , vấn đề ban đầu của Dương Tuệ Dĩnh không phải là cái này, vì vậy chỉ có thể nói đại khái : “Năm đó đã xảy ra một số vấn đề, ba cô bị đổi sang nhà gia gia hiện tại của cô, giờ đã bốn mươi năm trôi qua."

“Hiện giờ , gia gia thân sinh của cô hoàn cảnh trong nhà đã sa sút, ngay cả âm trạch cũng không thể duy trì tu sửa , bị hoang phế , nhóm tổ tông không còn cách nào , cũng không thể trơ mắt nhìn nơi mình yên nghỉ cứ thế bị huỷ hoại mới tìm đến cô, báo mộng cho cô."

“Còn tại sao lại tìm cô, mà không phải tìm ba cô, bởi vì một vài nguyên nhân , chuyện này chỉ có cô mới có thể giải quyết, còn có can thiệp vào chuyện này hay không, lại làm như thế nào , thì phải nghe theo tim của mình mách bảo . Nhớ đấy !”

“Vâng, Kỷ sư, tôi kỹ rồi.”

Dương Tuệ Dĩnh gật đầu, đánh thưởng cho Kỷ Dao Quang quà tặng trị giá nghìn.

Kỷ Dao Quang nhìn hệ thống thông báo nhận được quà , đột nhiên nhớ ra, quẻ trước hình như chưa trả tiền!!

[Chỉ vậy thôi sao? Tôi rất muốn biết diễn biến tiếp theo.]

[+1 Làm cho chúng ta tò mò , sau đó treo chúng ta , chỉ vài câu như vậy mà định đem câu chuyện kết thúc , Kỷ Sư thì ra cô là người như vậy . Thật tàn nhẫn! ]

[Nhưng mà đúng là Kỷ sư không thể tiết lộ thiên cơ quá nhiều.]

Thấy làn đạn nhiều tiểu đồng bọn lăn lộn vì tò mò muốn biết phần tiếp theo của câu chuyện , Dương Tuệ Dĩnh cũng không keo kiệt , cười nói: “Vậy khi nào về nhà, tôi sẽ livestream cho mọi người diễn biến tiếp theo.”

Nói xong, Dương Tuệ Dĩnh rời khỏi livestream.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 129: Chương 129


Diễn biến tiếp theo của Dương Tuệ Dĩnh.

Dương Tuệ Dĩnh hướng công ty xin nghỉ phép ngay trong ngày, hôm sau liền về đến nhà, trước khi vào nhà, Dương Tuệ Dĩnh đã giữ lời hứa bật livestream.

[Cuối cùng cũng đợi được cô! Cũng may tôi không bỏ cuộc .]

[Ma ơi , nhìn cơ ngơi này mà xem , nói không có tiền tôi nhất định không tin .]

[Nhanh nhanh nhanh, đi tìm Dương lão tam, cần phải tính sổ nợ rồi !]

“Ba mẹ, con về rồi đây .”

Dương Tuệ Dĩnh vừa bước chân vào cửa liền cảm thấy không khí có chút kỳ lạ, ngoài gia gia nãi nãi , ba mẹ cô cũng đều ở.

Nga

“Đã đủ người rồi, vậy thì cùng đi thôi.”

Lý Thúy Hương thản nhiên nói : " Nếu người đã đầy đủ , vậy chúng ta đi thôi."

Cả nhà cùng nhau trở về quê cũ, sau khi về đến nơi, trực tiếp đến nhà Dương lão tam.

Đây là lần đầu tiên Dương Tuệ Dĩnh biết, hóa ra ở quê cũ, còn có một nơi đổ nát như vậy.

Mấy năm gần đây, kinh tế phát triển , người người nhà nhà đua nhau làm kinh tế , hiện tại ở đều là biệt thự cao cấp , độc lập , rộng rãi lại có sân vườn . Nhà nhà đều là như thế , trong đó thế nhưng lại có một thành phần cá biệt , vẫn là nhà tranh vách đất , đó chính là nhà của Dương lão tam.

Lý Thúy Hương gõ cửa phi thường bạo lực .

“Ai đấy!”

Một giọng nói già nua truyền ra từ trong nhà.

Ngay sau đó, một người đàn ông tóc bạc trắng vẻ mặt tang thương bước ra.

“Dương lão tam, tôi là cha của ông !”

Nhìn thấy người ra , Lý Thúy Hương trước xông lên, cánh tay giơ lên chính là một cái tát hướng về phía người đó .

Dương lão tam bị đánh bất ngờ không kịp phản ứng lập tức bị đánh ngã ngồi xuống đất.

Lý Thúy Hương nhân lúc lão nhân vẫn còn đang chưa định lại thần , lại liên tục hai bàn tay giáng xuống đầu ông ta.

“Lý Thúy Hương, bà điên rồi sao? Dương Quốc Hoa, ông quản vợ ông đi!”

Dương Lão Tam vội vàng đông trốn , tây tránh , mấy năm nay do ăn uống thiếu thốn , lại thêm tuổi càng ngày càng cao, kèm theo đó là sức khoẻ suy giảm , nay ốm mai đau hành hạ , thân thể ông ta đã không còn được như trước nhanh nhẹn , khoẻ mạnh , thậm chí còn không thể so với những người đồng niên , hiện tại ngay cả bị một bà lão như Lý Thúy Hương đánh , ông ta cũng không có biện pháp chống trả , chỉ có thể trốn trốn tránh tránh .

“Hừ, tôi không cùng với bà ấy đánh c.h.ế.t ông xem như đã đủ nhân từ .”

Dương Quốc Hoa, gia gia của Dương Tuệ Dĩnh , lạnh lùng nói với Dương lão tam.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 130: Chương 130


Có trời mới biết , khi xác định con ruột của bọn họ bị người đàn ông này đánh tráo , ông ta hận không thể lập tức gi.ế.t ch.ế.t người đàn ông này .

Nhưng lý trí còn sót lại nói cho ông biết , ông không thể làm vậy . Bây giờ là thời kỳ pháp trị , gi.ế.t người là phạm pháp , mà ông lại là công dân tuân thủ luật pháp , không thể biết luật pháp còn cố tình phạm vào , sự trừng phạt không phải chỉ có mình ông gánh chịu , mà cả gia đình sẽ vì hành vi của ông mà bị liên luỵ .

Cho nên ông chỉ đứng ngoài nhìn vợ đơn phương ẩu đả Dương lão tam , ông sợ ông xen vào sẽ trong cơn tức giận mà lỡ tay gây ra hậu quả xấu .

Lý Thúy Hương đuổi đánh Dương lão tam một trận, đến khi mệt mỏi mới thở hổn hển dừng lại.

“Tôi sẽ báo cảnh sát, tôi sẽ báo cảnh sát!”

Dương lão tam run rẩy lấy điện thoại ra.

“Ông mau báo đi! Vừa hay , ông không gọi thì tôi cũng định gọi , để cảnh sát đến phân xử, để bà con làng xóm đều đến đây , cũng nghe xem ông đã làm những chuyện tốt gì , tiện thể hồi ức lại một trước , lúc trước ông đã làm gì!”

Lý Thúy Hương hung tợn nói.

Nghe vậy, Dương lão tam lập tức bất động.

Dương Tuệ Dĩnh sợ nãi nãi tức giận quá phát sinh cái gì ngoài ý muốn , vội vàng tiến lên an ủi, “Nãi nãi , nãi nãi đừng giận, từ từ nói.”

“Chuyện này không thể từ từ nói được!”

Lý Thúy Hương nghiến răng nghiến lợi nói .

Dương Quốc Hoa tiến lên, nói với Dương lão tam: “ Năm đó sau những chuyện ông đã làm, ông nghĩ vì cái gì ông vẫn còn có thể ở lại đây kéo dài hơi tàn cho đến ngày hôm nay ? Bà con làng xóm là nể tình đồng hương , nể tình đồng bào , là vì tình người ."

“Nếu không thì ông đã c.h.ế.t từ mấy chục năm trước rồi . Vậy mà ông , cái kẻ lương tâm bị ch.ó ăn này , lại dám đánh tráo con trai cả của tôi, ông đúng là đồ súc sinh!”

Nga

Nghe được những lời của Dương Quốc Hoa , đồng tử Dương lão tam hơi co lại.

Ông ta nhìn về phía nam nhân trung niên đứng đằng sau Dương Quốc Hoa , cũng là ba của Dương Tuệ Dĩnh , Dương Minh.

“Các người đều biết rồi sao? Sao các người có thể biết được, sao các người có thể biết được!”

Thần sắc Dương lão tam trở nên điên cuồng.

[Nghe Dương gia gia kể, người này hồi còn trẻ chắc chắn làm không ít chuyện xấu . Hơn nữa đều không phải là những chuyện vụn vặt như trộm gà trộm chó gì đó , phải là những chuyện có tầm cỡ lớn hơn , phải là chuyện có liên quan đến quốc gia ấy .]
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 131: Chương 131


[Con của người khác mà ông ta còn đánh tráo được , ngươi mong chờ ông ta làm được chuyện gì tốt đẹp có ích cho đất nước sao ?]

“Sao mà chúng tôi có thể biết được ư ?” Lý Thúy Hương cười lạnh một tiếng, “Cháu gái lớn nhà chúng tôi, nằm mơ , mơ thấy tổ trạch nhà các người bị hỏng, nhóm tổ tông nhà ông biết ông là cái lão già vô dụng , nên trực tiếp đến trong mộng của cháu gái chúng tôi, cầu xin con bé quay về!”

Dương lão tam nghe vậy, không thể tin được, “Chuyện này không có khả năng, sao có thể!”

“Con thấy ông ta chắc là điên rồi, chúng ta báo cảnh sát đi.”

Mẹ của Dương Tuệ Dĩnh là người tỉnh táo nhất trong gia đình lúc này, lên tiếng.

“Được thôi, các người báo cảnh sát đi. Báo đi ! Dù sao tôi cũng là cái người sắp c.h.ế.t rồi, tôi còn đang lo không biết khi xuống dưới gặp phải nhóm tổ tông nên nói sao về việc hương khói bị chặt đứt . Giờ thì tốt rồi, giờ thì tối tồi ! Tôi có một một đứa con trai, lại còn sống tốt như vậy."

“Đợi tôi c.h.ế.t rồi, còn có người mặc áo tang cho tôi, lão Dương à, cám ơn vợ chồng ông nhé. Nhiều năm như vậy, hai vợ chồng ông đã vất vả chăm sóc con trai giúp tôi , còn nuôi dạy nó trưởng thành . Cảm ơn hai người ”

Dương lão tam liếc nhìn Dương Minh, rồi nhìn Dương Quốc Hoa nói chuyện với vẻ trào phúng .

Đây rõ ràng là khiêu khích ! Trắng trợn khiêu khích !

[Xem lão nhân này nói chuyện mà huyết áo tôi tăng vọt , quả nhiên là lưu manh già rồi thành lão lưu manh!]

“Phì, tôi sẽ không mặc áo tang cho ông đâu, tôi không phải con trai ông.” Dương Minh bình tĩnh nói.

“Hahaha, con trai . Không thừa nhận cha sao ? Không thừa nhận thì có thể thế nào ? Dù sao trong xương cốt con cũng chảy dòng m.á.u của cha , con gái con nằm mơ, cũng có thể mơ thấy nhóm tổ tông nhà chúng ta, con chính là con trai củ cha , dù có không muốn thừa nhận thì cả đời này con cũng không trốn thoát được !”

Dương lão tam cười ha hả đắc ý .

Lý Thúy Hương sắp bị bộ dạng vô liêm sỉ của ông ta làm cho tức chết, “Con trai tôi đâu, con trai tôi đâu!”

“Con trai bà a ? Đã ch.ế.t , c.h.ế.t từ lâu rồi . Ha ha ha ha . Nhỏ như vậy , liền như vậy a. Lúc tôi đưa thằng bé đó cho bọn chúng cũng là như thế này . Bị chúng gi.ế.t rồi , chỉ giãy giụa yếu ớt một chút thôi , liền ch.ế.t . Ha ha ha. ”

Dương lão tam cười lớn một cách điên cuồng , khoa chân múa tay trong không khí .
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 132: Chương 132


Lý Thúy Hương đột nhiên nghe tin con trai đã ch.ế.t , nhất thời không thể tiếp nhận được sự thật này , đương trường ngất xỉu .

Có người cùng thôn đi ngang qua, thấy ở đây đang ồn ào, dừng lại ghé vào tìm hiểu tình hình.

Biết được chuyện Dương lão tam làm, mọi người đều phẫn nộ.

Có người đã nhanh chân chạy đi tìm thông trưởng trình bày sự việc .

Thôn trưởng dẫn theo người chạy đến , sau khi xác định sự việc đúng như lời thôn dân đến báo thì sai người áp giải Dương lão tam đến trụ sở ủy ban nhân dân .

“Dương lão tam, trước kia ông làm Hán gian, bán tin tức cho bọn người Nhật, bị phát hiện , bị chính quyền phán xử 20 năm tù giam . Sau khi ra tù không có chỗ nào để đi, là người dân trong thôn cưu mang ông , là quốc gia bao dung ông . Vậy mà ông không hề hối cải làm người mới .”

“Ông rõ ràng biết mình đã làm việc sai rồi, ông ngàn lần không nên, vạn lần không nên, lại đem chuyện đó giấu diếm ! Một bước sai , ngàn bước sai a !”

[ Tê, nguyên lai là Hán gian. ]

[Loại người này hại c.h.ế.t không biết bao nhiêu anh hùng dân tộc , bản thân mình thì sống dai như gián .]

[Tính toán thời gian, không sai biệt lắm là vào thập niên 70, trong khoảng thời gian đó, rất nhiều có rất nhiều kẻ vì nhiều lý do khác nhau mà lựa chọn từ bỏ lòng tự tôn dân tộc , tự nguyện trở thành ch.ó săn cho người Nhật , chính quyền đã phải mất thời gian rất lâu , rất nhiều công sức mới có thể thanh lọc , loại bỏ những kẻ đó .]

“Tôi làm sai chuyện gì!” Nghe trưởng thôn nói vậy, Dương lão tam rất bất mãn, “Tôi chỉ muốn cho cuộc sống của mình tốt hơn một chút là sai sao ?

“Còn không phải là vì các người ? Tất cả các người . Lúc đó các người vì quá khứ của tôi mà bài xích tôi, nếu không tôi có thể bước lên con đường kia sao ?”

Năm đó , sau khi trải qua 20 năm cải tạo trong tù , thôn dân là vì nhân đạo mà để Dương lão tam ở lại nơi này , nhưng quãng thời gian ở trong tù và sự nhân đạo của thôn dân dường như là không đủ để làm một kẻ lầm đường lạc lối như ông ta tỉnh lại . Cho đến bây giờ , Dương lão tam vẫn không thấy mình sai , ông ta dùng 40 năm thời gian không phải để hối cải mà là để nguyền rủa , đổ hết mọi tội lỗi lên người khác , chính là những người khác đã khiến cuộc sống của ông ta trở nên nghèo khổ rách nát như thế này .
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 133: Chương 133


Dương lão tam chưa bao giờ nghĩ nếu bản thân ông ta không có vấn đề về nhân phẩm, ngày nào cũng trộm gà bắt chó, gây hấn hết người này đến người khác , thì sao khi cả làng cùng nhau làm giàu xây dựng cuộc sống mới , ông ta bị bỏ lại phía sau sao ?

Đều ở chung mấy chục năm , tuy không có qua lại , nhưng trưởng thôn vẫn là biết bản tính vô lại của con người này nên không muốn nói lý với ông ta nữa , việc cấp bách trước mắt là xem có thể hỏi được tung tích con trai cả thân sinh của Dương gia hay không.

“Tôi nói rồi, nó c.h.ế.t rồi, nó c.h.ế.t rồi! Các người đều là người điếc sao ?”

Dương Lão Tam bất chấp tất cả, dù sao ông ta cũng chẳng có gì phải luyến tiếc , cuộc sống như thế này ch.ế.t cũng xem như được giải thoát , ông ta chẳng quan tâm.

“Ông!”

Nhà họ Dương đều tức giận đến mức không nói nên lời, Dương Tuệ Dĩnh càng không ngờ thân sinh gia gia của mình lại là người như thế này, cô tự cảm thấy hổ thẹn , nhưng đồng thời cũng may mắn, may mà ba bị ông ta đánh tráo , may mà hai ba con họ không cùng sống với ông ta .

Dương lão tam nhìn mọi người tức giận rồi lại không thể làm gì được mình , càng đắc ý , khiêu khích, “Có bản lĩnh các người tống tôi vào tù đi, dù sao cũng phải chưa từng vào đó ."

“Ai ! Bốn mươi mấy năm trôi qua rồi, thời gian qua nhanh thật đấy . Giờ mới tìm đến có quá muộn không ? Lúc này e là con trai của các người, đến tro cốt cũng chẳng còn.”

Mọi người tức giận muốn đánh cho Dương lão tam vài cái cho hả giận , nhưng lại không thể không thừa nhận ông ta nói đúng , đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, chuyện này chỉ có mình ông ta biết.

Nếu Dương lão tam không thành thật khai báo, việc điều tra sẽ rất khó khăn . Quả thực chính là cùng cấp với việc mò kim đáy biển .

Trong lúc rối ren, đột nhiên linh quang vừa đến , Dương Tuệ Dĩnh đột nhiên nghĩ đến người đã gợi ý cho gia đình cô tìm hiểu về chuyện này ,【 Kỷ Sư đoán mệnh 】.

“A ! Có có có . Còn có Kỷ Sư a . Chúng ta có thể tìm Kỷ Sư , cô ấy nhất định có thể tính ra !”

Dương Tuệ Dĩnh nói.

Người Dương gia nghe Dương Tuệ Dĩnh hô lên , cũng giật mình nhớ ra còn có một nhân vật như vậy .

Dương Tuệ Dĩnh đã nói cho người thân việc đại sư đã giúp cô ấy giải mộng .

Người có thể thông qua quẻ tượng tính ra chuyện Dương lão tam đánh tráo người , chuyện mà ngay cả những người đã chung sống dưới một mái nhà với nhau bao nhiêu năm cũng chẳng dám xác định , khẳng định cũng có thể giúp bọn họ tìm và đưa người thân quay về .
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 134: Chương 134


Dương Tuệ Dĩnh ngay lập tức liên hệ với Kỷ Dao Quang, Kỷ Dao Quang nghe xong yêu cầu của nhà họ Dương, liền nói: “Con của các người vẫn còn sống, hơn nữa còn là một người rất lợi hại .”

“Không có khả năng, sao có thể!”

Nghe Kỷ Dao Quang nói, Dương lão tam không thể tin được, rõ ràng lúc đó khi ông ta bị phát hiện, những người đó đã có ý định gi.ế.t đứa nhỏ kia .

Sao đứa trẻ đó có thể còn có sống sót được ?

Không có khả năng ! Lừa đảo ! Nhất định là lừa đảo !

Bọn họ rõ ràng là đang tìm người đến trá ông ta , để ông ta phải nói thật !

Ông ta sẽ không mắc mưu !

Kỷ Dao Quang rũ mắt nhìn Dương lão tam, “Ông làm điều ác, thông đồng với địch b*n n**c, lúc đó không chỉ bán tin tức về sân bay gần đó, mà khi bọn chúng muốn con của ông làm con tin.

Kỷ Dao Quang rũ mắt , nhìn Dương lão tam, chậm rãi nói: “Ông chuyện ác làm tẫn , thông đồng với địch, phản quốc. Lúc đó, không chỉ bán thông tin về khu vực xung quanh sân bay để lấy tiền, bọn chúng đòi ông mang con ông đến làm con tin ..."

“Ông biết giao con cho bọn chúng rồi đứa trẻ nhất định sẽ không thể sống sót mà quay về , nên ông đã nhắm vào Lý Thúy Hương, người cùng thời điểm sinh con với vợ ông , theo gia đình họ , nhân lúc gia đình họ sơ ý trộm đánh tráo , mang con của họ đi ."

“Dương lão tam, người làm trời nhìn, mọi người có thiện tâm , nhưng điều đó không có nghĩa là ông sẽ không phải nhận báo ứng , chỉ là nó đến sớm hay muộn , và ông có nhận ra hay không mà thôi .”

“À đúng rồi, thân thiện nhắc nhở , Dương Minh cũng không phải con của ông, mà là của em trai ông, con của ông vừa sinh ra đã ch.ế.t, vợ ông sợ ông tức giận, nên đã lén đổi con của em dâu ông .”

Một câu nói như sấm sét giữa trời quang.

Dương lão tam lại điên rồi.

“Không có khả năng, chuyện này không có khả năng!” Dương lão tam không thể tin được, đột nhiên đứng dậy, lao về phía Dương Minh, nhìn vẻ mặt dữ tợn của ông ta , giống như muốn bóp ch.ế.t Dương Minh ngay tại chỗ .

Tuy nhiên, chưa kịp chạm vào Dương Minh, toàn thân Dương lão tam run rẩy run rẩy .

Sau đó , trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, ông ta ngã xuống đất , không có hô hấp.

Dương lão tam ch.ế.t đi, không có ai cảm thấy đồng tình, hay thương hại , thậm chí còn có người muốn bước lên đá thêm hai cái.

Tuy nhiên, lúc này mọi người đều tập trung vào những lời Kỷ Dao Quang vừa nói.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 135: Chương 135


Năm đó em trai của Dương lão tam quả thực cũng đã sinh được một đứa con trai , nhưng nghe đâu , vừa sinh ra đã c.h.ế.t yểu, không ngờ câu chuyện đằng sau lại là như vậy.

Biết mình không phải con trai Dương lão tam , trái tim đang căng thẳng của Dương Minh liền thả lỏng đôi chút.

Người đã đến trung niên, đột nhiên phát hiện ra chuyện này, là ai , ai cũng khó mà chấp nhận được.

“Dương lão tam tuy là một Hán gian , không chuyện xấu nào không làm . Nhưng em trai ông ta thì ngược lại , ông ấy là một chiến sĩ yêu nước, vì đất nước chiến đấu đến hơi thở cuối cùng , sau lại cũng là hy sinh ở biên cương xa xôi . Ông ấy vì quê hương đất nước rời đi , lại chưa từng có cơ hội quay về quê hương gặp vợ và đứa con vừa chào đời . Ông ấy cũng như bao người anh hùng khác , dù có hy sinh nhưng không hề hối hận hay sợ hãi , bởi vì họ biết họ bảo vệ không chỉ là quê hương đất nước cùng toàn thể đồng bảo , mà họ còn bảo vệ chính người thân gia đình của mình . Dương Minh, ông còn sống là nhờ sự hy sinh của cha ông cùng rất nhiều những người anh hùng khác , ông còn sống , là sự tiếp nối huyết mạch của ông ấy. Hãy trân trọng điều đó . Và luôn tự hào về cha mình !"

Kỷ Dao Quang nói với Dương Minh bằng giọng chân thành.

Sau đó, cô nhìn về phía hai vợ chồng Dương Quốc Hoa và Lý Thúy Hương, “Con của hai người tên là Đặng Cương.”

“Đặng Cương?”

Có người hít sâu một hơi, cái tên này ....

“Đúng là Đặng Cương mà các người đang nghĩ đến, sau khi bị Dương lão tam giao cho đặc vụ địch, bọn chúng vốn định huấn luyện cậu bé thành tiểu đặc vụ phục vụ cho bọn chúng ."

“Nhưng sau khi lớn lên, trong một lần tình cờ nghe được đặc vụ địch nói chuyện, ông ấy đã phát hiện ra thân thế của mình , biết mình là người Hoa Quốc, nên đã quyết định che giấu ẩn náu ở trong lòng địch để lấy tin tức . Khi mới chỉ mười mấy tuổi , ông ấy đã truyền không ít tin tức có ích trở về."

“Đồng thời ông ấy đã liên lạc được với bộ chỉ huy quân sự của nước ta , mười năm trước, ông ấy lấy thân phận một sĩ quan ưu tú quang vinh trở về bên đất mẹ . Hơn nữa, ông ấy cũng đang tìm kiếm cha mẹ thân sinh của mình .”

Nghe Kỷ Dao Quang nói, hai vợ chồng Dương Quốc Hoa khóc nức nở.

Họ không dám tưởng tượng, con trai của bọn họ , khi bị Dương lão tam đánh tráo còn nhỏ xíu như vậy . Phải rời xa cha mẹ , lại còn phải sống dưới sự giám sát của đặc vụ địch, khó khăn khổ sở nhiều như vậy cũng chỉ một mình nó khiêng .

Con trai của bọn họ a ! Nó là như thế nào vượt qua a !
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 136: Chương 136


Đồng thời với nỗi đau xót, đó là vô cùng vô tận tự hào dâng lên , đây là con của họ!

Dù có khó khăn gian khổ , vẫn vươn lên , trưởng thành , dù có sống trong lòng địch nhưng vẫn sống được ngay ngắn , và cống hiến cho Tổ quốc .

[Trời ạ, trước đây tôi cũng biết đến tướng quân Đặng Cương, nhưng chỉ biết đến ông ấy thông qua sự kiện tiêu diệt phòng thí nghiệm sinh vật của người Nhật chứ không tìm hiểu nguồn gốc xuất thân của ông ấy . Không ngờ, cuộc đời ông ấy lại trải qua nhiều thăng trầm đến vậy!]

[Kính chào người anh hùng !]

[Đúng là không so sánh thì không có đau thương . So sánh với những người anh hùng , Dương lão tam thật sự là ch.ế.t không hết tội !]

[Chỉ có thể nói rằng tất cả đều do số phận và vận mệnh. Nếu Dương lão tam không làm những chuyện đó, liệu ông ấy có trở thành anh hung dân tộc như bây giờ không?]

[Lầu trên, tôi chưa bao giờ tin vào số mệnh. Đây là do chính bản thân ông ấy nỗ lực. Dù có hay không có Dương lão tam, ông ấy vẫn sẽ thành công, chỉ là con đường thành công sẽ khác mà thôi.]

Kỷ Dao Quang báo một địa chỉ .

Vợ chồng Dương Quốc Hoa và Lý Thúy Hương gấp không đợi được , cùng ngày đã gặp mặt Đặng Cương, sau khi làm xét nghiệm ADN, xác định là con ruột của họ, cả nhà ôm nhau khóc không thành tiếng .

Gia đình bọn họ rốt cuộc là đầy đủ !

Dương Tuệ Dĩnh cũng làm theo lời Kỷ Dao Quang, đến tổ trạch nhà Dương lão tam, nơi này giống như đã hoang phế thật lâu .

Do gần đó có xây dựng một nhà xưởng , nước thải chảy vào tổ trạch, cả khu vực này gần như bị ngập trong nước thải.

Cũng khó trách nhóm tổ tông vội vàng báo mộng cho Dương Tuệ Dĩnh .

Hơn nữa, chuyện này cũng thực sự chỉ có Dương Tuệ Dĩnh mới có thể giải quyết, cô làm việc ở cơ quan nhà nước, bộ phận của cô phụ trách vấn đề xử lý nước thải.

Mặc dù Dương lão tam trong ngoài không phải người , tâm can đều là đen nhánh , nhưng nghĩ đến thân sinh gia gia của mình, Dương Tuệ Dĩnh vẫn quay về viết báo cáo, sau một tháng điều tra, đã báo cáo lên cấp trên.

Hai tháng sau, sau khi trao đổi với nhà máy, cuối cùng vấn đề xả thải cũng được giải quyết, Dương Tuệ Dĩnh lại dựa theo yêu cầu của Kỷ Dao Quang, một lần nữa bố trí lại âm trạch.

Sửa xong về sau , Dương Tuệ Dĩnh không còn mơ thấy nhóm tổ tông cầu cứu nữa , mà là nhóm tổ tông nói với cô lời cảm ơn .

Trong đám đông, cô nhìn thấy một thanh niên mặt mũi hiền lành, nhìn chỉ lớn hơn cô vài tuổi.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 137: Chương 137


Dương Tuệ Dĩnh có thể rõ ràng mà nghe được , người đó nói với cô “ Bé , giúp ta một việc . Giúp ta nhắn cho cha của con : Xin lỗi , vì cha đã không thể quay trở về nhìn con , con trai ."

Người này, là thân sinh gia gia của cô.

Sau này Dương Tuệ Dĩnh hỏi Dương Quốc Hoa về thân sinh gia gia của cô . Mặc dù , thân sinh gia gia của cô là em trai của Dương lão tam , nhưng khi nhắc đến Dương lão tứ, Dương Quốc Hoa giọng nói tràn đầy sự kính trọng, “ Gia gia thân sinh của cháu, ông ấy là một người nam nhân thực thụ, ông ấy rất yêu thương gia đình của mình , tính tình lại ôn hoà , thường hay giúp đỡ mọi người . Khi nãi nãi thân sinh của cháu còn đang mang bầu ba cháu , đúng vào lúc tiền tuyến đang cần người , ông ấy vì hưởng ứng lời kêu gọi ra chiến trường bảo vệ đất nước , buộc phải để lại người vợ đang mang bầu và đứa con còn chưa ra đời để lên đường nhập ngũ . Chính là , lần chia ly này , lại thành mãi mãi , ông ấy đã vĩnh viễn không còn có thể quay trở về . Gia gia nhớ rõ , tin ông ấy tử trận từ tiền tuyến truyền về , khi đó , ông ấy chưa đến 30 tuổi ."

Nước mắt Dương Tuệ Dĩnh không tự chủ được mà rơi xuống.

Những người sinh ra ở thời bình , chỉ được nghe đến những cuộc chiến tranh qua các chương trình hoặc sách lịch sử , cho nên khi nói đến chiến tranh đều cảm thấy thật xa vời . Nhưng thật ra , kiến quốc chưa đến trăm năm, huống chi là trận chiến bốn mươi năm trước, nó vẫn luôn rõ ràng chân thực trong trí nhớ của những người thời trước , và cũng để lại những nỗi đau không thể xoá nhoà cho một số gia đình có người thân đi nhập ngũ . Có những gia đình , có người thân đi , đã trở về rồi . Có những gia đình , người thân khi lên đường là lành lặn , khi trở về , đã để lại một phần cơ thể trên chiến trường . Lại có những gia đình , khi người thân đi hứa hẹn một ngày nào đó sẽ trở về , nhưng lại không thể giữ lời hứa , trở về chỉ là một tờ giấy báo tử và những di vật còn xót lại , còn bản thân đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường , ngay cả t.h.i t.h.ể cũng không tìm thấy.

Thân sinh gia gia của Dương Tuệ Dĩnh chính là như vậy .

Trong âm trạch Dương gia , được chôn trong mộ phần của ông không phải là thi thể, mà chỉ là di vật của ông . Nghe nói , ngày đó , khi ông hi sinh sau một trận đánh ác liệt , đồng đội của ông đã đi tìm thi thể của ông , nhưng tìm được chỉ là những di vật này .

Kỷ Dao Quang nói đúng, thân sinh gia gia của cô là một anh hùng ! Và cô tự hào vì ông !


 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 138: Chương 138


Thời gian trở lại hiện tại, Kỷ Dao Quang phát túi phúc thứ 3.

Kênh hệ thống nổi lên dòng chữ thông báo :

“Chúc mừng 【 AAA Châu Thị Hoàng Mạnh Vĩnh 】đã may mắn nhận được túi phúc có thể, nối mạch.”

Kỷ Dao Quang chuyển màn hình.

Trên màn hình xuất hiện một người đàn ông, trông khoảng năm mươi tuổi, nhìn vẻ bề ngoài hiền lành phúc hậu .

“Chào ông .” Kỷ Dao Quang nói.

“Đại sư xin chào, xin chào.”

Hoàng Mạnh Vĩnh lễ phép khiêm tốn nói.

Kỷ Dao Quang liếc nhìn tướng mạo của Hoàng Mạnh Vĩnh, che giấu sự khó chịu trong mắt.

“Ông muốn xem gì?” Kỷ Dao Quang hỏi.

Hoàng Mạnh Vĩnh cười ha hả nói: “Đại sư, tôi tin tưởng cô, nên không cần xem quá khứ, tôi chỉ muốn hỏi.

“Gần đây tôi làm ăn hơi không thuận lợi, là do đâu vậy?”

[Hoàng Mạnh Vĩnh ? Tên này sao nghe quen tai thế nhỉ ?]

[Trên lầu có phải người Châu thị không? Nếu đúng thì tôi chỉ cần gợi ý một chút cậu liền biết , người này chính là ông lớn của ngành may mặc. Vào năm 2000 , tạp chí kinh tế đã đưa tin về ông ấy , tại thời điểm đó , giá trị tài sản cá nhân của ông ấy đã vượt mốc trăm triệu.]

[Tê, xin lỗi, nhắc đến đại lão , tôi chợt nghĩ đến Thường Mỗ Lâm, đây không phải là người tiếp theo sẽ bị bắt đi vào đấy chứ ?]

[Hẳn là sẽ không. Người ta làm hoạt động kinh doanh sản xuất thực tế, không giống như bên chứng khoán . Dù có đóng cửa, số quần áo và váy bán còn tồn bán ra cũng vẫn là một khoản thu không nhỏ.

“Không thuận lợi ? Cụ thể ?”

Kỷ Dao Quang thản nhiên hỏi.

Hoàng Mạnh Vĩnh hơi cau mày, không ngờ một đại sư lợi hại như Kỷ Dao Quang lại không thể tính ra ông ta gặp vận xui kiểu gì.

Tuy nhiên, Hoàng Mạnh Vĩnh cố nén sự khó chịu trong lòng, vẫn nói: “ Như mọi người đã biết, tôi làm trong ngành may mặc.

“Từ khoảng một tháng trước, hàng của tôi bắt đầu xuất hiện vấn đề, bị trả lại, nhưng tôi đã kiểm tra kỹ, không có vấn đề gì khi xuất xưởng, nhưng khi trả lại thì lại có vấn đề."

“Chuyện đó cũng không sao, có thể là có người muốn hãm hại tôi. Trong kinh doanh, gặp một vài thủ đoạn cạnh tranh không lành mạnh là chuyện bình thường ."

“Điều kỳ lạ nhất là, tôi luôn cảm thấy có người đang nhìn chằm chằm tôi!”

Hoàng Mạnh Vĩnh nói với vẻ sợ hãi: “Bây giờ tôi vẫn cảm thấy có người đang nhìn chằm chằm tôi, nhưng rõ ràng xung quanh lại không có ai, đại sư, cô nói xem, có phải tôi bị lây dính thứ gì đó rồi không?”

[ May mà là giữa trưa , nếu không tôi c.h.ế.t vì sợ mất.]
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 139: Chương 139


[Có phải hay không là có tật giật mình ? Những người kinh doanh như thế này , rất hiếm người là hoàn toàn trong sạch , ít nhiều gì cũng từng làm chuyện mờ ám không thể để người khác biết , không phải ai cũng trong sạch hào nhoáng như vẻ bề ngoài đâu .]

[ +1 tôi thấy khi Kỷ Sư hỏi , ông ta có vẻ chột dạ như vậy, khẳng định là ông ta đang giấu diếm chuyện gì đó . ]

[ Ha ha ha, nếu thậy sự đúng là như vậy thì ông ta tìm nhầm chỗ rồi, đến nơi này Kỷ Sư tính qủe hoàn toàn chính là hành vi tự đào hố đem chính mình chôn lên . Từ lúc theo dõi phòng phát sóng trực tiếp này , tôi còn chưa thấy có kẻ xấu có thể thoát khỏi tay Kỷ Sư. ]

Hoàng Mạnh Vĩnh nhìn thấy làn đạn, cười nhạo nói: "Tôi tự dựa vào đôi tay của mình, lao động để làm giàu. Tôi không vì tiền mà làm những chuyện xấu xa."

“Ông quả thực làm giàu bằng chính đôi tay của mình.”

Kỷ Dao Quang thản nhiên nói.

Hoàng Mạnh Vĩnh lập tức kích động nói: “Mọi người thấy chưa, tôi nói mọi người không tin cũng được , nhưng lời của Kỷ sư, mọi người hẳn là phải tin chứ. Tôi thực sự không làm chuyện xấu, gà tôi còn không dám gi.ế.t.”

[ Không nghĩ tới cư nhiên là thật sự ]

[ Cũng khó mà nói . Không làm chuyện xấu vì tiền, không có nghĩa là không làm chuyện xấu vì những thứ khác.]

Kỷ Dao Quang liếc nhìn làn đạn , quả nhiên, những người đi theo cô lâu rồi , tư duy cũng trở nên giống cô .

“Hoàng Mạnh Vĩnh, tôi chỉ nói ông làm giàu bằng chính đôi tay của mình, chứ không nói ông không làm chuyện xấu, ông nói ông không làm chuyện xấu, vậy ông nhìn xem phía sau ông là gì.”

Kỷ Dao Quang nhìn chằm chằm vào ông ta.

Hoàng Mạnh Vĩnh cứng đờ quay đầu lại.

Chỉ thấy phía sau ông ta là một người phụ nữ mặc trang phục đỏ, khuôn mặt biến dạng hoàn toàn , không còn nhìn rõ ngũ quan .

[ Mẹ ơi , sợ tới mức tôi đương trường nhảy dựng lên ]

[ Tín nữ cả đời này chưa từng làm chuyện xấu, sao ông trời lại để con nhìn thấy bộ mặt kh*ng b* như vậy a ! Tối nay còn như thế nào ngủ ?! ]

[ Vừa mới lúc cô ấy xuất hiện, tôi thật sự sợ hãi tiểu trong quần luôn đó, không phải nói đùa đâu, ps: tôi ở nhà một mình . ]

[ +1 ! ]

[ +1! ]

Hoàng Mạnh Vĩnh nhìn thấy nữ quỷ, đầu tiên là sững người, sau đó nhận ra trang phục trên người nữ quỷ quen mắt .

Ông ta không thể tin được nói: “Vợ, là em sao? Vợ!
 
Back
Top Dưới