Ngôn Tình Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát

Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 100: Chương 100


“Đi theo tôi.”

Phó Duật Từ nhìn đồng hồ, rồi gọi một cuộc điện thoại trước khi dẫn cô lên tầng trên cùng.

“Đây là văn phòng của tôi. Camera giám sát toà nhà đều ở đây, cậu muốn xem cái nào thì xem .”

Ngay khi anh vừa nói xong, có người mang đồ ăn tiến vào.

Phó Duật Từ phi thường bình tĩnh gạt đống văn kiện trên bàn sang một bên, sau đó ra hiệu cho người mang đồ đặt lên bàn.

Người mang đồ ăn đến có chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn đánh bạo, làm theo yêu cầu của anh sắp xếp đồ lên bàn.

Trong lòng hắn vô cùng nghi hoặc , chẳng phải sếp không thích ăn uống trong văn phòng sao? Hôm nay đổi tính ?

Không dám suy nghĩ nhiều, hắn nhanh chóng bày xong đồ rồi rời đi.

Phó Duật Từ sắp xếp mọi thứ xong xuôi, liếc nhìn đồng hồ rồi nói: “Cậu cứ ăn đi. Tôi còn chút việc cần xử lý, nếu có manh mối gì thì gọi điện cho tôi."

“Được.”

Kỷ Dao Quang gật đầu, sau đó bắt đầu vừa ăn vừa chăm chú xem camera.

Nhìn Kỷ Dao Quang đang ngồi ở chỗ mà thường ngày anh vẫn ngồi, Phó Duật Từ vô thức siết chặt bàn tay đang đặt sau lưng, cuối cùng xoay người rời khỏi phòng.

Đúng như lời Phó Duật Từ nói, những người lớn tuổi đó quả thật sau khi bước vào thang máy thì đột nhiên biến mất không dấu vết.

Đương nhiên ! Đây là những gì mà mắt thường có thể nhìn thấy qua màn hình theo dõi .

Còn dưới con mắt của Kỷ Dao Quang , đây lại không phải là “biến mất” bình thường . Khi những người lớn tuổi đó bắt đầu có những động tác kỳ lạ, thang máy dường như xuất hiện Quỷ Vực.

Cái gọi là Quỷ Vực, chính là không gian khác do quỷ tạo ra bằng năng lực của chính mình.

Người bình thường chỉ nhìn thấy quá trình từ những người lớn tuổi này bước vào thang máy , sau đó thực hiện những động tác kỳ lạ , rồi đột nhiên biến mất, nhưng thực tế là những người này đã bước vào Quỷ Vực, cũng chính là một không gian khác không phải thế giới mà mắt thường có thể nhìn thấy được .

Trước phát hiện này, Kỷ Dao Quang mím môi, do dự không biết nên nói với Phó Duật Từ như thế nào.

Nếu là một người bình thường , nhất định sẽ không tin chân tướng sự việc là như thế , nó quá hoang đường , ngoài tầm hiểu biết và lý giải của con người , cũng không có bất kỳ một công nghệ kỹ thuật nào có thể giải thích được vì nó quá phi logic . Nó qúa tâm linh !

Nếu là nói chân tướng sự việc như vậy , Phó Duật Từ sẽ tin tưởng cô sao ?

Điều bất ngờ là, khi cô vừa kể lại, Phó Duật Từ chỉ thản nhiên gật đầu, tiếp nhận câu chuyện bằng một thái độ rất bình tĩnh , cũng không có bất cứ một câu nghi vấn nào. Phó Duật Từ làm cho cô cảm thấy cô mới là người ' đại kinh tiểu quái ', nó cũng chỉ là một việc bình thường mà thôi , giống như việc khát liền phải uống nước , đói liền phải ăn.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 101: Chương 101


"Vậy thì, bây giờ chúng ta nên làm gì để đưa họ trở lại ? Có cần phải thêm tiền không?"

"Không cần thêm tiền, giá cả tôi đã báo với cậu chính là trọn gói cho đến khi giải quyết xong sự việc . Tối nay, chắc người lớn tuổi cuối cùng sẽ biến mất . Đến lúc đó, tôi sẽ đi theo sau ông ấy ..."

Cô chưa kịp nói hết câu, Phó Duật Từ đã ngắt lời:

“Tôi sẽ đi cùng cậu.”

“A?”

Kỷ Dao Quang nhìn Phó Duật Từ, trong ánh mắt lộ vẻ khó hiểu. Không phải cô xem thường anh, chỉ là…

“Tôi muốn tận mắt nhìn thấy cái cách mà chuyện này diễn ra .”

Phó Duật Từ mở miệng nói.

Được thôi, cậu trả tiền cậu chính là lão bản , lời nói của lão bản muốn nghe . Kỷ Dao Quang đưa cho anh một lá bùa bình an, "Bên trong không gian Quỷ Vực chúng ta không thể khống, khi vào đó nếu chúng ta bị tách ra , cậu chỉ cần nắm lá bùa này, nó sẽ giúp cậu thoát ra ngoài."

“Được.”

Phó Duật Từ nhận lấy, cẩn thận cất vào túi áo.

Kỷ Dao Quang vươn vai, lười biếng hỏi: “ À , đúng rồi . Người lớn tuổi cuối cùng đang ở đâu? Khả năng là tôi cần đến gặp qua ông ấy.”

“Tôi dẫn cậu đi.”

Phó Duật Từ dẫn Kỷ Dao Quang đến phòng bệnh của người bị dự đoán sẽ biến mất vào tối hôm nay .

Chưa bước vào, Kỷ Dao Quang đã nghe thấy tiếng kêu gào hoảng loạn từ bên trong.

“Á á á, cô ta lại đến rồi! Cô ta muốn tìm chúng ta ! Cô ta muốn mạng chúng ta !”

“Cô đi đi, tôi không cố ý, không phải chỉ mình tôi, không phải cô đã gi.ế.t bọn họ rồi sao? Đừng tìm tôi nữa! Cầu xin cô !”

Kỷ Dao Quang đẩy cửa bước vào, ánh mắt toả định trên người người đàn ông lớn tuổi đang co rúm trong góc, điên điên khùng khùng gào khóc lầm bẩm nói gì đó .

Nhìn người như vậy, Kỷ Dao Quang trong mắt không có một chút đồng tình.

“Muốn hỏi cái gì sao?” Phó Duật Từ hỏi.

“Không cần. Nhìn ông ta thế này, rõ ràng cũng chẳng hỏi được gì. Tự làm bậy không thể sống .”

Kỷ Dao Quang lạnh nhạt đáp.

Cô tới nơi này xem cũng chả phải hi vọng có thể hỏi được điều gì từ ông ta , chẳng qua chỉ là muốn tới để xác định suy đoán của mình mà thôi.

Hiện giờ suy đoán đã được khẳng đinh , nhưng trong lòng cô lại có chút bực bội.

“Vậy ra ngoài thôi.”

Phó Duật Từ nhận ra sự khó chịu trong ánh mắt cô, lên tiếng đề nghị.

Kỷ Dao Quang không phản đối, đi theo anh ra ngoài.

Nga

Từ chiều cho đến tới hôm đó , Kỷ Dao Quang đều ở lại văn phòng của Phó Duật Từ.

Vốn dĩ Kỷ Dao Quang còn tính toán trong lúc rảnh rỗi mở phòng phát sóng trực tiếp, nhưng lo lắng sẽ gặp phải tình huống ngoài ý muốn, nên cô quyết định ngồi lại trong văn phòng đọc sách .
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 102: Chương 102


Kỷ Dao Quang là xem sách , chỉ có điều , xem xem liền ngủ rồi , cuốn sách trên tay cũng vì vậy mà rơi xuống sàn phát ra một tiếng vang nhỏ .

Khi Phó Duật Từ quay lại văn phòng , đập vào mắt anh chính là hình ảnh Kỷ Dao Quang yên tĩnh ngủ trên sofa.

Gần như theo bản năng, Phó Duật Từ nín thở, bước lại gần. Anh ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt trầm lặng nhìn cô.

Chỉ nhìn cô ở khoảng cách gần như thế này thôi , cũng khiến đôi tay anh trở nên run rẩy.

Rõ ràng chỉ mới vài ngày không gặp, nhưng đối với anh mà nói, lại như đã qua thật lâu thật lâu . Anh rất muốn nhìn thấy cô . Nếu hôm nay không vô tình gặp được cô, anh chắc chắn sẽ phải suy nghĩ tìm biện pháp khác để có thể xuất hiện trước mặt cô.

Phó Duật Từ đưa tay, định bế Kỷ Dao Quang vào phòng nghỉ.

Nhưng khi tay anh mới đặt lên người Kỷ Dao Quang, cô liền mơ màng mở mắt. Nhìn đến là Phó Duật Từ , cô liền hỏi :“Phó Duật Từ? Bây giờ là lúc nào?”

“Đã mười hai giờ.”

Phó Duật Từ trầm giọng nói.

Nghe vậy, Kỷ Dao Quang lập tức ngồi dậy, cơn buồn ngủ lập tức bị đánh bay : “Không sai biệt lắm so với thời gian những người biến mất trước đó . Có động tĩnh gì chưa?”

“Có. Vì vậy tôi mới đến gọi cậu.”

Phó Duật Từ đứng dậy.

Kỷ Dao Quang đưa hai tay lên mặt xoa xoa , làm mình tỉnh táo, sau đó bằng tốc độ nhanh nhất cùng Phó Duật Từ di chuyển đến tầng có phòng bệnh của lão nhân kia.

Thời gian vừa vặn , khi hai người tới nới đúng lúc bắt kịp lão nhân đang lững thững bước vào thang máy như bị mộng du .

Kỷ Dao Quang nhắm chuẩn thời cơ, ngay khi cửa thang máy sắp khép lại, cô nhanh chóng nắm lấy tay Phó Duật Từ, rồi lao vọt vào .

“Dán sát vào.”

Sau khi vào trong, Kỷ Dao Quang dán người sát vào bên cạnh thang máy.

Phó Duật Từ đứng bên cạnh cô, học theo động tác của cô dán sát vào bên cạnh thang máy .

Trong thang máy, đèn chớp lóe một cái, rồi sau đó, lão nhân bắt đầu lặp lại những động tác kỳ quái giống như những người trước đó.

Đột nhiên, Phó Duật Từ cảm nhận được sự thay đổi. Không gian trước mắt anh như biến dạng, một cái hố đen từ hư không bỗng nhiên xuất hiện.

Thang máy rung lắc dữ dội, đèn vụt tắt, bóng tối bao trùm.

Trọng tâm đột nhiên rơi tự do , Phó Duật Từ theo phản xạ vươn tay ra bên cạnh tìm điểm tựa , nhưng lại chỉ bắt vào khoảng không .

Phó Duật Từ cảm nhận được tim mình đang đập gia tốc , cố gắng bình tĩnh lại , thật vất vả mới có thể đứng vững, anh bật đèn pin, nhưng bốn phía lại tối đen như mực, trống rỗng , không gian dường như kéo dài vô tận không có điểm cuối , cũng không có một chút ánh sáng le lói nào , ánh sáng duy nhất là ánh sáng phát ra từ đèn pin của anh , nhưng nó cũng như bị bóng tối nuốt trọn , không thể chiếu sáng tới bất cứ một thứ gì .
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 103: Chương 103


Nơi này không phải thang máy.

Nghĩ đến Quỷ Vực theo như miêu tả của Kỷ Dao Quang , Phó Duật Từ mày hơi chau.

“Khặc khặc khặc, tới cái tiểu soái ca a!”

Trong bóng tối dày đặc vang lên một giọng nữ âm nhu.

Chỉ trong chớp mắt, một đầu nữ quỷ xuất hiện trước mặt Phó Duật Từ. Ánh mắt anh không chớp lấy một cái , cũng không có bất cứ một động tác dư thừa nào , nhanh chóng động thủ ấn đầu nữ quỷ đó xuống.

"Ngươi là huyền sư!" Nữ quỷ tru lên, "Không đúng, không đúng ! Ngươi không phải người! Ngươi là..."

“Cô gái cùng ta tiến vào nơi này đâu , mang ta đi tìm cô ấy .” Phó Duật Từ bình tĩnh mà nhìn nữ quỷ, “Ta biết ngươi có thể tìm được.”

Nếu ngươi không biết……

Nữ quỷ nhìn vào ánh mắt của Phó Duật Từ thấy rõ ràng ý tứ cảnh cáo và sát tâm trong đó , nuốt nuốt nước miếng, “Ta biết ta biết ! Ta mang ngươi đi ! Ta sẽ ngươi đi tìm cô ấy."

Nữ quỷ dẫn Phó Duật Từ, hướng về một hướng men theo bóng tối kéo dài thẳng tắp đi tới .

Đi được một đoạn, âm khí xung quanh trở nên nùng liệt hơn, nữ quỷ đột nhiên quay lại, cười ha hả, "Ha ha ha, dám xâm nhập vào địa bàn của chúng ta, lại còn tưởng uy h.i.ế.p ta, thì ra là ngươi tìm cái ch.ế.t!"

Xung quanh xuất hiện ngày càng nhiều đầu quỷ như được triệu hồi đến , trong đó có nam có nữ, đều lộ ra những ánh mắt lạnh lẽo , nhìn chằm chằm Phó Duật Từ với dáng vẻ thèm khát chỉ chực chờ lao lên để cắn xé anh .

“Tìm chết.”

Phó Duật Từ nói . Vẻ mặt anh lạnh nhạt nhưng đôi mắt đột nhiên trở nên đỏ đậm.

Những đầu quỷ xung quanh thấy vậy, bỗng nhiên như nhận ra điều gì , tất cả đều dừng lại, sau đó rối thành một đoàn hoảng loạn tìm phương hướng chạy trốn, nhưng mà căn bản đã quá muộn . Bọn chúng đêm nay chú định là chạy không thoát , phải tan biến hoàn toàn ở nơi này .

Cơ hồ chỉ trong nháy mắt, những đầu quỷ có mặt ở đây một cái cũng chạy không thoát toàn bộ toàn diệt , hoà vào trong bóng đêm .

“Phó Duật Từ, cậu không sao chứ?”

Thanh âm của Kỷ Dao Quang vang lên trong không gian tĩnh lặng đen nhánh .

Thanh âm của Kỷ Dao Quang vang lên trong không gian tĩnh lặng đen nhánh .

Theo thanh âm vang lên , Phó Duật Từ phun ra một ngụm m.á.u tươi rồi ngã xuống.

“Phó Duật Từ!”

Kỷ Dao Quang thật sự cảm thấy phục, cô đi tìm đưa t.h.i t.h.ể của những lão nhân đã bị mất tích ra ngoài , nháy mắt khe hở mở ra , chuẩn bị quay lại tìm Phó Duật Từ, nhưng không ngờ Phó Duật Từ cư nhiên lại ngã xuống!
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 104: Chương 104


Kỷ Dao Quang vội chạy đến. Cô thật sự bái phục anh, chỉ để tìm t.h.i t.h.ể mấy ông già mà anh cũng làm quá mức như vậy.

“Đã nói là đừng vào, cậu không nghe , một hai phải tiến vào ! Tôi cho cậu lá bùa bảo mệnh cũng không biết dùng ! Không phải trước khi đi tôi đã nói với cậu rồi sao ?”

Kỷ Dao Quang vừa than trách vừa thở dài. Nhìn khuôn mặt tái nhợt nhưng vẫn không làm giảm vẻ đẹp trai , thậm chí còn nhiều hơn vài phần bệnh mỹ nhân mỹ của Phó Duật Từ.

Bỏ đi , người đẹp liền không sai . Ai bảo cô còn có thuộc tính nhan khống đâu !

Vẫn là nhận mệnh tìm cách kéo anh ra khỏi Quỷ Vực thôi.

Còn t.h.i t.h.ể những lão nhân kia ... Kỷ Dao Quang phất phất tay, hướng về một nữ quỷ đang đứng trong bóng tối nói : "Phiền phức cô giúp dọn dẹp một chút."

“Vâng.”

Nữ quỷ đứng trong chỗ tối lúng ta lúng túng đáp .

Ra khỏi quỷ vực, Kỷ Dao Quang đưa Phó Duật Từ vào phòng nghỉ. Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng thấy anh không bị gì nghiêm trọng, cô mới yên tâm.

Sắp xếp ổn thỏa cho Phó Duật Tử , Kỷ Dao Quang ra cửa , bắt đầu xử lý sự tình của mấy lão nhân này .

Nhìn lão nhân cuối cùng ngày hôm nay đã chết, cô quay sang nhìn quỷ nữ đang đứng im lặng , hỏi: “Bây giờ cô có thể yên tâm đi đầu thai rồi chứ?”

“Ân.”

Nữ quỷ gật gật đầu.

Nữ quỷ lúc đầu nhìn thấy Kỷ Dao Quang xuất hiện ở nơi này , còn tưởng rằng Kỷ Dao Quang là người của Huyền môn được mời đến để thu cô ta , nhưng không ngờ, Kỷ Dao Quang căn bản không có ý định can thiệp vào chuyện cô ta đang làm .

"Có thể đưa t.h.i t.h.ể trở về là được rồi , cũng coi như là có cái công đạo cho người nhà những người này và dư luận , bằng không sống không thấy người, c.h.ế.t không thấy x.á.c , vô duyên vô cớ biến mất ở bệnh viện thì thật sự rất khó tìm lý do hợp lý để giải thích cho chuyện này mà không làm ảnh hưởng đến danh tiếng của bệnh viện." Kỷ Dao Quang liếc qua thi thể của nhóm lão nhân, đám người này đã làm quá nhiều chuyện xấu, c.h.ế.t không đáng tiếc.

"Kỳ thật, cô không gi.ế.t bọn họ, bọn họ cũng không sống được bao lâu nữa." Kỷ Dao Quang nói.

Ma nữ gật đầu, ánh mắt chất chứa bi thương: “Tôi biết, nhưng tôi thật sự không thể nhịn được .”

Nữ quỷ vậy mà cũng có thể khóc như một người bình thường , chỉ có điều rơi ra từ đôi mắt đó không phải chỉ là nước mắt mà còn là m.á.u .

Cuối cùng, cô đã có thể báo thù cho chính mình ! Có thể tự tay kéo kẻ thù xuống địa ngục !
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 105: Chương 105


Khi nữ quỷ còn sống , phần lớn thời gian là một kẻ si ngốc , bị nhóm người này khi dễ, nhưng lại cái gì cũng không hiểu gì, cái gì cũng không biết . Bị nhóm người này coi như một món đồ chơi , luân phiên nhau ức hi.ế.p cũng không biết phản kháng .

Cuộc sống của cô ta cứ kéo dài trong cái vòng luẩn quẩn như thế cho đến một ngày , cái ngày mà cô ta bước một chân lên đường đi đến hoàng tuyền . Cái ngày cô ta ch.ế.t đi , cô ta đột nhiên thanh tỉnh , tìm về thần trí của mình , cũng biết bản thân mình đã xảy ra những chuyện gì , cùng biết mình vì sao mà ch.ế.t . Lúc đo , cô ta nằm bất động cảm nhận sinh mệnh trôi đi từng chút từng chút một cùng oán hận càng ngày càng tăng , cô ta thề , cô ta nhất định phải thành quỷ , quay trở lại tìm bọn họ báo thù kể cả phải mạo hiểm bị hồn phi phách tán.

"Tuy cô cũng là một cái người đáng thương , vì sống quá đau khổ thê thảm mà ch.ế.t đi thành quỷ nữ báo thù . Nhưng đã sai là đã sai , cô đã gi.ế.t người là sự thật không thể thay đổi , người phán xét sẽ không cần biết lý do của cô là gì , chỉ biết cô đã làm sai , làm sai thì phải chịu hình phạt tương ứng cho hành động của mình . Cho nên , kiếp sau cô không thể đầu thai thành người . Có điều , có thể đầu thai thành một tiểu động vật cũng khá tốt , gặp một người chủ tốt cũng có thể yên ổn vượt qua cả đời. " Kỷ Dao Quang nói.

Nữ quỷ gật đầu, giọng nói lộ ra một chút giải thoát, “Có đôi khi , làm người, còn không bằng làm một con động vật.”

Kỷ Dao Quang nghe vậy, cảm thấy cũng rất hợp lý không có gì cần phản bác.

“Cô vào chờ cùng bọn họ đi , chờ đến thời điểm Quỷ Môn quan mở , tôi sẽ lựa chọn thời gian thích hợp tiễn các người đi đầu thai.” Kỷ Dao Quang lấy ra một lá bùa, thu nữ quỷ vào.

Hiện tại, đã thu được ba hồn. Cô không chắc trước khi thời gian tới có thể thu đủ mười hồn hay không.

Kỷ Diêu Quang đánh ngáp, ngồi xuống ở bên cạnh Phó Duật Từ .

Thời gian dần dần trôi qua, khi ánh sáng ban mai hắt qua cửa sổ, trời đã sáng hẳn, Phó Duật Từ mới mở bừng mắt.

Mình đây là làm sao vậy?

Phó Duật Từ cảm thấy đầu nhói lên , một cơn đau mang theo ký ức ngày hôm qua từ từ ùa về trong tâm trí.

Kỷ Dao Quang ?

Đúng rồi! Kỷ Dao Quang!

Phó Duật Từ đột ngột ngồi dậy, sau đó mới cảm nhận được còn có người ở bên cạnh. Anh quay đầu, nhìn thấy khuôn mặt của Kỷ Dao Quang gần trong gang tấc .

Mặt hai người dựa vào thật sự rất rất gần !
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 106: Chương 106


Gần đến mức hơi thở của cô phả nhẹ lên da anh.

Phó Duật Từ cứng đờ, nín thở, chuẩn bị lặng lẽ rời đi.

Kỷ Dao Quang đột nhiên lại mở mắt, cô ngáp một cái , khoé mắt như treo một giọt lệ , giọng nói còn mang theo buồn ngủ chưa tỉnh “Tỉnh?”

“…Ừ.” Anh ngập ngừng, rồi hỏi: “Hôm qua tôi bị sao vậy?”

"Lúc tôi đến chỉ thấy cậu ngất đi thôi , cũng không biết đã có chuyện gì xảy ra . Nhưng tôi đã kiểm tra qua, cậu không bị thương ở đâu cả . Tôi đoán cậu chắc là nhìn thấy cái gì kỳ kỳ quái quái nên bị dọa đến ngất đi thôi. Có điều cũng không có ảnh hưởng gì đâu , t.h.i t.h.ể của những lão nhân đó tôi đã mang ra hết rồi. Giờ cậu có thể báo cảnh sát tới xử lý nốt những chuyện còn lại và bàn giao t.h.i t.h.ể cho người nhà."

Kỷ Dao Quang mở miệng nói.

Dọa sợ ngất xỉu ……

Phó Duật Từ sắc mặt ửng đỏ vì xấu hổ , “Ân.”

Sau khi cả hai đơn giản rửa mặt, cảnh sát cũng vừa đến nơi.

Nhìn thấy nhóm cảnh sát đến đây , Kỷ Dao Quang cũng phải cảm thán : Người với người a, duyên phận thật là một điều kỳ lạ !

“Trùng hợp thật, cảnh sát Lưu, lại gặp anh ở đây.”

Cảnh sát Lưu nhìn Kỷ Dao Quang một lúc rồi lựa chọn trầm mặc . Gặp phải cô gái này ở đây có nghĩa là gì? Điều đó đồng nghĩa với việc chuyện này chắc chắn là một sự kiện thần quái , không thể dùng những kiến thức thông thường thậm chí không thể dùng khoa học kỹ thuật tiên tiến để lý giải , bởi vì sao á ? Bởi vì nó rất là phi logic ấy ! Cũng rất tâm linh nữa !

“Những t.h.i t.h.ể này được phát hiện ở đâu?” Cảnh sát Lưu hỏi, chính là một bộ việc công xử theo phép công , hoàn toàn không có ý định cùng Kỷ Dao Quang hàn huyên đôi câu vài lời .

Kỷ Dao Quang tất nhiên không thể nói cô là đã phải tìm đến Quỷ Vực để nhặt x.á.c họ mang về . Cô mà dám nói thì cô dám khẳng định cảnh sát Lưu dám bắt cô với lý do tuyên truyền mê tín phong kiến.

Kỷ Dao Quang thản nhiên nói : “Trong bãi đỗ xe ngầm. Họ trốn tránh camera, cuối cùng phát bệnh mà chết.”

Cảnh sát Lưu khựng lại một chút, sắc mặt hơi trầm xuống , rõ ràng cảm thấy lời khai của cô mức độ đáng tin quá thấp .

Hoàn tất việc lấy lời khai của Kỷ Dao Quang và Phó Duật Từ, pháp y được điều đến hiện trường nhanh chóng tiến hành khám nghiệm tử thi.

“Thế nào?” Cảnh sát Lưu hỏi.

Pháp y cau mày, nói: “Nguyên nhân tử vong xác thật là do phát bệnh . Nhưng có một điều kỳ lạ là , đôi mắt của bọn họ trước khi ch.ế.t đều mở to. Cũng có nghĩa là , trước khi chết, có khả năng họ đã chứng kiến điều gì đó cực kỳ khủng khiếp.”
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 107: Chương 107


Cảnh sát Lưu nghe vậy, ánh mắt nhìn về phía Kỷ Dao Quang.

Kỷ Dao Quang bắt gặp ánh mặt của cảnh sát Lưu liền mỉm cười gật gật đầu với đối phương.

“ Đưa t.h.i t.h.ể về kiểm tra cho kỹ . Nguyên nhân tử vong là gì thì chính là gì .” Cảnh sát Lưu ra lệnh.

Khi anh ta quay người chuẩn bị rời đi, Kỷ Dao Quang chợt gọi lại: “Cảnh sát Lưu, tôi muốn báo án.”

“Báo gì?”

Cảnh sát Lưu quay đầu, cau mày nhìn cô. Cũng không biết lần này lại là kẻ xui xẻo nào bị cô gái này nhắm trúng .

Nga

Dù sao anh ta đã gặp Kỷ Dao Quang ba lần, cả ba lần đều không phải là chuyện tốt.

“Tôi muốn tố cáo bảy lão nhân thôn Thảo Dương lợi dụng một cô gái thần trí rõ ràng dụ dỗ ép buộc cô ấy thoả mãn thú tính của họ .”

Kỷ Dao Quang gằn từng chữ.

“Bảy người đó, chính là bảy t.h.i t.h.ể đang nằm ở đây . Dù họ đã chết, nhưng tôi đại diện cho cô gái ấy, vẫn muốn tố cáo họ, đưa tội ác của bọn họ ra ánh sáng , đòi công bằng cho cô gái kia ."

"Sau khi bị bọn họ cưỡng h.i.ế.p , cô ấy đã tự sát. Thi thể cô ấy hiện giờ vẫn còn ở thôn Thảo Dương. Cảnh sát Lưu đến, t.h.i t.h.ể của cô ấy vẫn được giữ nguyên , xin hãy bảo pháp y giám định làm rõ sự việc trả lại sự công bằng cho cô ấy .”

Nghe Kỷ Dao Quang nói, cảnh sát Lưu mày nhíu chặt.

Đối với chuyện này, anh ta đã sớm lưu tâm.

Ngay từ khi người đầu tiên trong số các lão nhân được báo là đã biến mất, anh ta đã lập tức tới thôn trang của bọn họ để điều tra.

Sau khi tiến hành thăm hỏi và điều tra, anh ta phát hiện bảy lão nhân này đều có đạo đức bại hoại. Tuy nhiên, vì phía người bị hại và người nhà người bị hại đều không hề trình báo vụ việc với cơ quan chức năng , nên anh ta cũng không có quyền hạn điều tra kỹ hơn về việc này .

Anh ta hoàn toàn không ngờ rằng, Kỷ Dao Quang lại nhắc đến chuyện này vào lúc này.

Lại nghĩ đến lúc trước nhìn thấy phòng phát sóng trực tiếp của Kỷ Dao Quang , biết cô là làm gì đó , cảnh sát Lưu có linh cảm rằng chuyện này rất có khả năng liên quan đến cô gái đã bị hại ch.ế.t kia .

“Nếu cô biết cả nạn nhân lẫn tội phạm đều đã chết, vậy cô báo án có ý nghĩa gì? Dù có thắng, thì được gì chứ?”

Cảnh sát Lưu đột nhiên cảm thấy có chút không thể nhìn thấu được Kỷ Dao Quang.

Kỷ Dao Quang nghe vậy, khẽ cười, “ Tôi muốn hành động của bọn họ bị phơi bày để tất cả mọi người đều biết . Làm sai đều phải chịu trừng phạt , tất cả mọi người đều là như thế . Tôi muốn tất cả những người đã có lỗi với cô ấy đều phải nhận sự trừng phạt nên có .”
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 108: Chương 108


Cảnh sát Lưu im lặng vài giây, rồi thở dài. Anh ta hiểu cô không muốn sự thật bị chôn vùi cùng cái c.h.ế.t của bọn họ , khiến cô gái kia phải ch.ế.t không minh không bạch .

“Được, tôi sẽ nhận.”

Cảnh sát Lưu không hỏi thêm gì nữa.

Những ngày tiếp theo, anh ta vừa xử lý vụ án bảy lão nhân nhập viện sau lần lượt ch.ế.t bí ẩn , vừa đến thôn Thảo Dương điều tra.

Ban đầu, dân làng nghĩ rằng hắn đến để tìm hung thủ gây ra cái c.h.ế.t của bảy lão nhân đó , muốn nhanh chóng bắt được hung thủ nên mọi người trong thôn đều rất nhiệt tình , hỏi gì đáp nấy , biết gì nói nấy , không một chút nào muốn giấu diếm. Nhờ vậy, dưới sự hợp tác của thôn dân , cảnh sát Lưu đã âm thầm thu thập được rất nhiều chứng cứ về vụ án của cô gái kia .

Chờ đến khi vụ án một cô gái ở thông Thảo Dương bị bảy lão nhân luân phiên hãm h.i.ế.p dẫn tới tự sát bị đưa ra ánh sáng , vô số phóng viên đổ xô đến phỏng vấn lấy tin tức , lúc đó gia đình của bảy lão nhân mới bàng hoàng nhận ra vấn đề.

Có người tìm đến cảnh sát Lưu, yêu cầu ông đưa ra lời nói dối rằng cha của họ không hề dính líu đến chuyện đó , tất cả chỉ là hiểu lầm .

“Cảnh sát, nếu chuyện này lộ ra, chúng tôi nhất định sẽ mất việc !”

“Đúng vậy, anh giúp chúng tôi được không?”

Một số người đã bị đích thân lão bản gọi lên hỏi chuyện để xác minh rốt cuộc chuyện này có phải sự thật hay không.

Hành động thú tính của cha họ đã khiến dư luận xã hội dậy sóng phẫn nộ.

Thậm chí một số người thông qua mạng xã hội đã điều tra ra nơi làm việc của họ , tìm đến tận nơi cử báo và yêu cầu lão bản phải sa thải bọn họ .

Cảnh sát Lưu nhìn họ, ánh mắt lạnh lùng: “Cha các người không dính líu ? Cha các người thật không làm chuyện đó sao?”

Một người nghe cảnh sat Lưu nói vậy thì phản bác: “Nhưng chuyện bọn họ làm thì có liên quan gì đến chúng tôi! Lại không phải chúng tôi làm . Đó là việc của bọn họ . Dù sao bọn họ cũng đã ch.ế.t rồi , cũng xem như đã đền tội đi ?”

“Đúng vậy! Họ đã c.h.ế.t rồi. Bây giờ mọi người còn muốn như thế nào . Chẳng lẽ chúng tôi còn phải đào mộ lên cho mọi người quất xác họ hay sao ?”

Nhìn những người này há mồm ngậm mồm thốt lên những câu khiến lòng người lạnh giá như vậy, tất cả bọn họ chỉ lo rũ bỏ trách nhiệm , sợ chuyện ảnh hưởng đến cuộc sống của mình , lại không có một người nào trong lòng có áy náy , có ăn năn hối lỗi , chỉ sợ là một chút đối với cô gái đáng thương kia , cảnh sát Lưu đã hiểu tại sao nạn nhân và kẻ phạm tội đều đã ch.ế.t mà Kỷ Dao Quang vẫn kiên trì nhất định phải báo án.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 109: Chương 109


Anh ta cảm thấy nghe đủ rồi những lời nói ấy , đập mạnh xuống bàn, khiến những người này giật mình hoảng sợ , vội vàng ngậm miệng , lạnh giọng nói : “ Liên quan gì đến các người? Hỏi hay lắm ! Thật sự không liên quan đến các người sao ?"

Những người này hoàn toàn vô ư ? Không , bọn họ không vô tội .

Bọn họ chính ta tòng phạm , sự im lặng bao che người nhà của bọn họ đã góp một phần tạo nên bi kịch của cô gái kia . Chính bọn họ , đã gián tiếp đẩy cô gái đáng thương ấy vào chỗ ch.ế.t .

Một cô gái , bị khuyết tật về mặt trí tuệ , lúc nào cũng ngây ngây dại dại , vốn là cái gì cũng không biết , cái gì cũng không hiểu , vốn là có thể vẫn như thế ngây ngốc sống qua ngày . Cô ấy sao có thể tuyệt vọng đến mức tự tìm đến cái ch.ế.t như vậy ?

Anh ta cũng chỉ nhận được câu trả lời sau khi điều tra : cô gái đó , tuy là si ngốc , dù đau đớn quá , sợ hãi quá , nhưng cô ấy theo bản năng vẫn muốn sống sót a . Đã từng , cô ấy dùng trí thông minh ít ỏi của mình nghĩ đến việc tìm đến nhà của những lão nhân đó , cầu xin người thân của bọn họ , cầu xin bọn họ cứu cứu cô ấy.

Nhưng là đâu?

Cô ấy nhận được là gì ?

Là sự khinh thường chế giễu của họ !

Là sự lạnh nhạt của họ !

Những người này thờ ơ , xua đuổi cô ấy . Bọn họ không hề có bất kỳ hành động nào ngăn cản tội ác này diễn ra .

Sự tàn nhẫn của bọn họ cũng là một phần nguyên nhân cướp đi sinh mạng của cô ấy .

Cho nên , bọn họ cũng có tội . Bọn họ gieo nhân . Và hiện giờ đều là quả họ nên nhận được .

Anh ta không thể không thừa nhận . Kỷ Dao Quang tuy có chút kỳ kỳ quái quái , nhưng cô ấy nói không sai .

Những người kia im bặt. Cũng không ai còn dám ầm ĩ nói thêm lời nào.

Dưới áp lực của truyền thông và dư luận, gia đình của bảy lão nhân hoàn toàn bị xã hội tẩy chay. Họ chỉ có thể làm những công việc nhỏ nhặt để miễn cưỡng sống qua ngày.

Nhưng vụ việc này cũng đánh động ý thức cộng đồng, thu hút sự quan tâm và hỗ trợ thích hợp đến những người bị chướng ngại về mặt trí tuệ để họ cũng có thể sống một cuộc sống đầy đủ chức năng , ngăn chặn những bi kịch tương tự trong tương lai.

Nhưng đó đều là những chuyện về sau , Kỷ Dao Quang chỉ xử lý những việc liên quan đến tâm linh mà người bình thường không giải quyết được , cho nên trong sự kiện này cô chỉ là người cử báo , còn lại công việc sẽ giao cho cảnh sát xử lý .
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 110: Chương 110


Rốt cuộc bây giờ là xã hội pháp trị , trừng phạt người xấu cũng phải đúng tội và có chứng cứ rõ ràng .

Huống chi những người thân của những lão nhân kia cũng chỉ là phạm tội liên đới , nhưng bọn họ đã phạm tội về mặt đạo đức lại có tính chất nghiêm trọng, cần được đưa ra trước công chúng để chịu sự trừng phạt , đồng thời trở thành bài học , cảnh tỉnh và răn đe những người khác .

-----------------------------

Dòng thời gian quay trở lại lúc Kỷ Dao Quang báo án xong.

Cô liếc nhìn Phó Duật Từ một cái rồi nói: “Không có việc gì nữa, tôi đi đây.”

“Để tôi tiễn cô.”

Phó Duật Từ đưa cô đến chân núi nơi đạo quan tọa lạc.

Kỷ Dao Quang quay lại, vẫy tay: “Được rồi, đến đây thôi. Tôi không mời cậu uống trà nữa . Đường còn xa, cậu sớm một chút trở về đi.”

Phó Duật Từ do do dự dự nhưng cuối cùng cũng quay lưng xuống núi.

Bước vào đạo quan, Kỷ Dao Quang thả hồn ma cô gái ra.

Cô gái cúi đầu thật sâu, giọng đầy cảm kích: “Cảm ơn cô.”

Cô biết Kỷ Dao Quang báo án là để đòi lại công bằng cho mình. Dù nhiều người cho rằng mọi chuyện đã qua, những người có liên quan trong sự việc đó đều đã chết, không cần thiết phải vẫn luôn nắm lấy không buông .

Nhưng Kỷ Dao Quang cho rằng, càng làì như vậy, cô càng muốn để mọi người biết rõ sự thật.

Nếu không, những kẻ phạm tội sẽ có suy nghĩ cùng lắm thì ch.ế.t , ch.ế.t là hết chuyện, còn có thể làm thế nào . Kỷ Dao Quang muốn khiến bọn họ dù đã c.h.ế.t cũng phải mang tiếng xấu muôn đời! Con cái bọn họ , những người lạnh nhạt nhìn người khác đau khổ giãy giụa , có thể giúp lại chỉ bàng quan đứng nhìn cũng phải gánh vác trách nhiệm của mình.

Kỷ Dao Quang mỉm cười, lười biếng đáp: “Chuyện nhỏ thôi.”

Cô vẫy tay, ra hiệu cho cô gái có thể đi chơi cùng hai hồn ma khác. Sau đó, cô quay trở về phòng ngủ, bắt đầu ngủ bù .

Sáng hôm sau, tràn đầy năng lượng, Kỷ Dao Quang dậy sớm luyện công trong chốc lát , thắp hương cho tổ sư gia.

Rồi cô mở máy, tiếp tục livestream. Lại là một ngày kiếm tiền trả nợ .

“Chào buổi sáng ! Chúng ta lại gặp mặt !”

Kỷ Dao Quang đối với fans đang trong phòng phát sóng trực tiếp chào hỏi .

Hiện giờ, tài khoản Douyin của Kỷ Dao Quang đã có hơn một triệu lượt người theo dõi. Vừa mới phát sóng được một phút, đã có hơn mười nghìn người vào xem.

[ Buổi sáng tốt lành a! Ngày hôm qua, 【 Kỷ Sư đoán mệnh 】 như thế nào không phát sóng? ]

[ Lại phát sóng rồi, thật tuyệt vời! Kỷ Sư cũng là con người mà, nghỉ ngơi một ngày cũng là chuyện bình thương thôi . ]

[ Đúng vậy đúng vậy . Kỷ Sư còn phát sóng là tốt rồi . ]
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 111: Chương 111


Kỷ Dao Quang dở khóc dở cười nhìn những dòng bình luận liên tiếp nhảy ra trên làn đạn.

“Xin lỗi mọi người, hôm qua tôi ra ngoài giải quyết một số việc , để mọi người phải chờ lâu rồi.”

Cô cúi đầu nhẹ, tỏ ý xin lỗi.

“Để tỏ thành ý , hôm nay tôi sẽ phát phúc lợi, đó là tăng thêm một túi phúc nữa. Tổng cộng, chúng ta sẽ xem bốn quẻ nhé!”

[ Cảm ơn đạo trưởng !]

[ Xoa tay hầm hè, các vị , tôi đã chuẩn bị xong! ]

[ Người dậy sớm có cơ hội đoạt được túi phúc của Kỷ Sư ! ]

Kỷ Dao Quang phát một túi phúc . Lúc này chính là lúc phát huy tốc độ tay được luyện thành sau nhiều trận chiến giành phúc lợi , giành trang bị ở các loại sự kiện lớn nhỏ của nhóm võng hữu, sau khi trên màn hình biểu hiện túi phúc đã được phát đi , ngay lập tức hàng loạt người tiến vào trạng thái, một cái click chuột , tên người chiến thắng được hệ thống thông báo :

“Chúc mừng người dùng có tên 【 Hưng Thịnh Ngũ Kim Lão Tổng 】đã may mắn nhận được túi phúc !”

Kỷ Dao Quang ấn vào kết nối , màn hình chia đôi.

Đối diện là một người đàn ông trung niên đầu đinh, mặc áo polo. Gương mặt ông hiện rõ vẻ phấn khích.

“Đạo trưởng! Trời ơi, tôi thật sự được chọn rồi sao? Chào cô, chào cô!”

“Chào ông.”

Nụ cười của Kỷ Dao Quang thoáng nhạt đi khi ánh mắt cô quan sát tướng mạo người đàn ông.

“Ông muốn tôi tính quá khứ trước, rồi xem đến tương lai , hay tính hiện tại ?”

Đã phát sóng trực tiếp nhiều lần , Kỷ Dao Quang hiện giờ đối với lưu trình và các loại thao tác đều thuần thục .

Người đàn ông trung niên nghe Kỷ Dao Quang nói liền cười đáp: “Đạo trưởng lợi hại như vậy, vậy tính thử quá khứ của tôi trước đi.”

[Sách, đây chắc là người mới nhỉ? Trừ lần đầu phát sóng, về sau những người rút được túi phúc của Kỷ Sư đều là nhờ Kỷ Sư trực tiếp tính mình muốn biết . ]

[ Nói trắng ra là còn không tin Kỷ Sư của chúng ta có năng lực thần thông quảng đại chứ sao . ]

[ Cũng không hẳn vậy , người có tuổi , đặc biệt là nam giới, thường không dễ tiếp thu những chuyện có tính chất tâm linh thế này. Hơn nữa, Kỷ Sư cũng cho người ta quyền lựa chọn , vậy thì người ta muốn cô ấy tính quá khứ cũng không phải là không thể , đúng không ? ]

[ Chính là tôi nhìn người này có dáng vẻ không chân thành , giống như không có việc gì cố ý tìm việc ấy .]

Kỷ Dao Quang không chú ý đến làn đạn, mà nhìn vào gương mặt của người đàn ông trung niên, khóe môi cô hơi cong lên: “Đương nhiên có thể, để tôi tính thử quá khứ của anh.”
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 112: Chương 112


Cô chậm rãi nói: “Ông tên Từ Minh Lượng, 44 tuổi, có một con trai năm tuổi.”

Người đàn ông tròn mắt ngạc nhiên, vỗ tay: “Thần kỳ thật! Chính xác luôn! Con trai tôi sinh muộn, ban đầu tôi còn tưởng vợ tôi không thể sinh được nữa!”

[ Vô ngữ, sao ông ấy không nghĩ có thể là chính mình vấn đề? ]

“Làm sao tôi có vấn đề được, tôi là đàn ông mà!” Từ Minh Lượng cau mày vẻ mặt đầy bất mãn đáp lại làn đạn .

Kỷ Dao Quang bất đắc dĩ lắc đầu cười nhạt, tiếp tục: “Ông sinh ra ở nông thôn, trên ông có một chị gái, dưới ông có một em gái. Thời nhỏ, ông thông minh, tiểu học và trung học đều đạt thành tích khá tốt. Nhưng khi lên trung học phổ thông...”

“Khi lên trung học phổ thông , ông xem những phim nói về yakuza nhiều , bị lậm phim ảnh , bắt đầu làm đại ca, mỗi ngày không phải là đang đánh nhau , chính là đang trên đường chuẩn bị đi tìm người đánh nhau."

“Không chỉ vậy, ông còn thường xuyên bắt nạt các học sinh khóa dưới, ép họ nộp tiền, tống tiền bọn họ . Cuối cùng, hành vi đó bị báo lên nhà trường, dẫn đến việc ông bị đuổi học. Cha mẹ ông tìm mọi cách xoay sở , chạy vạy khắp nơi, cố gắng chuyển ông sang trường khác, nhưng ông vẫn không hề nhận thức được sai lầm của bản thân cũng như nỗi vất vả, khổ tâm của cha mẹ, vào một ngôi trường mới vẫn chứng nào tật nấy. Cuối cùng, họ đành phải đưa ông ra ngoài làm công.”

Khuôn mặt Từ Minh Lượng cứng đờ. Ông ta không ngờ Kỷ Dao Quang lại lợi hại như vậy , những chuyện của hơn hai mươi năm trước mà cũng có thể bị cô tính ra tới .

“Tuổi trẻ sao ! Nhiều có bồng bột cùng không hiểu chuyện là chuyện bình thường , lớn rồi sẽ thay đổi . Huống chi giờ tôi cũng có tuổi rồi .” Từ Minh Lượng gượng cười chống chế .

[ ? Đây không phải là bạo lực học đường sao ? Trẻ tuổi thì sao chứ? Tuổi trẻ là lý do để biện minh à? Tuổi trẻ thì có thể bắt nạt bạn học như vậy sao ? Mà người đã học trung học phổ thông rồi còn nói là không hiểu chuyện được á ? Thế ông định bao giờ mới hiểu chuyện ?]

[ Các vị , nhìn biểu cảm của ông ta mà xem ! Sao tôi có cảm giác như ông ta vẫn còn rất hoài niệm khoảng thời gian đó vậy? Là ảo giác của tôi sao ?]

[ Suy nghĩ của người này có chút lệch lạc , con của ông ta dưới sự nuôi dạy của ông ta có khi cũng sẽ bị ảnh hưởng bởi ông ta mà trở thành một bản sao quá khứ của ông ta ấy .]

“A.” Kỷ Diêu Quang cười lạnh một tiếng, “Ông xác thật già rồi, cho nên ông không động thủ, mà chuyển sang động khẩu."
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 113: Chương 113


“Cha mẹ ông đã dùng tiền sính lễ của chị gái và em gái ông để mở cho ông một cửa hàng bán các loại vật liệu để sửa chữa và xây dựng . Mỗi ngày, tuy không nói là kiếm được nhiều tiền, nhưng để ông duy trì cuộc sống là dư dả .”

“Nhưng ông lại cảm thấy cuộc sống ngày qua ngày cứ thế quá nhàm chán, muốn tìm một chút việc k*ch th*ch nên mỗi ngày không phải ở trên mạng làm anh hùng bàn phím chỗ này thọc một chút chỗ kia thọc một chút , thì lại ở thế giới thực làm ' gậy thọc c.ứ.t '. Nơi nào có náo nhiệt, ông liền chen vào. Người khác đánh nhau, ông ở bên ngoài khuyến khích xúi giục người ta càng đánh mạnh hơn nữa.”

[ Trời ạ, quả nhiên ! Người có thể làm ra việc như bạo lực học đường lớn lên dù có thay đổi thì có thể thay đổi được bao nhiêu chứ ! ]

[ Tôi ghét nhất loại người như vậy, ngươi xem náo nhiệt liền xem náo nhiệt , còn phải nhân cơ hội đá hai chân vào. Người này thật sự rất ghê tởm. ]

[ Cũng không phải thái độ bình thường sao , mọi người cũng đừng tức giận quá, chỉ là một trong những quần chúng thích ăn dưa có chút quá khích mà thôi. ]

“Tôi chỉ thích hóng hớt, thế thì có gì sai?” Từ Minh Lượng phản pháo khi thấy bình luận chỉ trích mình.

Sau đó ông ta vẫy vẫy tay với Kỷ Dao Quang, “Được rồi được rồi, nhìn cô như vậy, hẳn là phía sau có cả một đội ngũ duy trì đi ?”

“Cũng không biết cô từ đâu điều tra được bối cảnh của tôi, nghe người trên mạng đồn thổi , hôm nay tôi chỉ là đến xem náo nhiệt, nhưng rõ ràng là cô đang mang tiết tấu.”

“Cô gái trẻ à, đừng nói tôi không cảnh cáo cô, một cô gái trẻ ở trên mạng lăn lộn thật sự rất dễ xảy ra chuyện .”

Từ Minh Lượng nói bằng giọng điệu kẻ cả, ra vẻ giáo huấn Kỷ Dao Quang.

Kỷ Dao Quang khẽ nhếch môi, mở miệng nói: “Con trai của ông có phải rất thích một món đồ chơi Ultraman không?”

“Đúng vậy, chuyện này mà cô cũng biết à, đoàn đội các người là những kẻ b**n th** à . Chuyên đi đào bới chuyện đời tư người khác phải không ?” Từ Minh Lượng dần dần lộ ra bộ mặt thật.

Cô làm lơ ông ta nói , giọng trầm xuống: “Ông có để ý rằng con trai ông thường xuyên nói chuyện với con Ultraman đó, hoặc thậm chí là với không khí không? Ông chưa từng nhận ra sao?”

Lời nói của Kỷ Dao Quang khiến Từ Minh Lượng có cảm giác thân thể trở nên lạnh lẽo , cứng miệng nói : “Cô nói gì thế? Con trai tôi rất bình thường, cô đừng ở đây mà nguyền rủa. Cô có tin tôi cứ báo cô tội tuyên truyền mê tín dị đoan không?”

Từ Minh Lượng hung tợn mà nhìn Kỷ Dao Quang.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 114: Chương 114


“Ông uy h.i.ế.p tôi cũng vô dụng, tôi vừa mới quan sát gương mặt của ông , phát hiện cung con cái của ông có màu đen u ám, con của ông chịu nhân quả của ông ảnh hưởng, sắp xảy ra chuyện chẳng lành ."

Cô vừa dứt lời thì từ đầu dây bên kia vang lên giọng một người phụ nữ: “Minh Lượng! Tiểu Bảo đâu? Chẳng phải tôi bảo ông trông con sao , tôi ra ngoài mua nước tương sẽ về ngay sao ?”

Từ Minh Lượng giật b.ắ.n người, quay đầu về phía con trai vẫn thường ngồi chơi . Nơi đó trống trơn. Đứa bé vốn đang ngồi chơi ở đó, giờ đã không thấy .

Chuyện này không có khả năng!

Tuyệt đối không có khả năng!

Từ Minh Lượng bắt đầu ở trong phòng điên cuồng tìm, nhưng là căn bản là không có! Đều trống trơn ! Không thấy bóng dáng của con trai đâu !

“Sẽ không, sẽ không xảy ra chuyện!” Từ Minh Lượng nghĩ đến Kỷ Diêu Quang nói, tay bắt đầu run run.

Đây chính là con trai duy nhất của ông ta a ! Ông ta phải mong ngày mong đêm mới có được a !

Ông ta lắp bắp, mồ hôi túa ra trên trán, vội vàng tìm kiếm khắp nơi trong phòng.

Triệu Tư Tư, vợ ông ta, cũng trở nên hoảng loạn , chạy khắp nơi tìm kiếm , nhưng vẫn là không thấy con đâu .

Bà ấy trở nên nóng nảy , lại tức giận hét lên:“Tôi chỉ đi ra ngoài mua chai nước tương một lúc mà thôi , ông lại có thể làm mất con . Từ Minh Lượng, rốt cuộc ông còn có thể làm gì !”

Triệu Tư Tư bắt đầu khóc, “Tôi thật là mỡ heo che tâm, mới cùng người như ông kết hôn, cái gì đều không có, cái gì đều không làm cho ra hồn , tôi cần ông để làm gì !”

“Tôi nói cho ông , nếu là Tiểu Bảo xảy ra chuyện, tôi sẽ không bỏ qua cho ông đâu!”

“Câm miệng!”

Từ Minh Lượng bị Triệu Tư Tư lại khóc lại than lại trách mắng , lạnh giọng quát lớn.

Sau đó ông ta nhìn về phía phòng phát sóng trực tiếp của Kỷ Dao Quang, “Là cô! Chính là cô!”

Kỷ Dao Quang cũng không bị vẻ dữ tợn của ông ta doạ đến , lạnh nhạt nói : “Không phải tôi. Tôi đã nói rồi, đó là báo ứng của ông , báo ứng từ những việc ông đã làm. Ông gây ra tội lỗi, con trai ông lại thế ông gánh vác nghiệp quả .”

Triệu Tư Tư nghe vậy, lúc này mới để ý đến điện thoại trong tay chồng, ông ta vậy mà lại đang ở xem phát sóng trực tiếp . Thấy gương mặt Kỷ Dao Quang trên màn hình, bà ấy luống cuống hỏi:

“Cô nói vậy là sao? Tiểu Bảo mất tích có liên quan gì đến chồng tôi?”

Kỷ Dao Quang nhìn thẳng vào Triệu Tư Tư, trả lời câu hỏi của bà ấy “Chồng bà từng làm một người bị mất đi tính mạng , linh hồn của người đó vì hận không thể đi đầu thai , lại không thể báo thù lên ông ấy , cho nên tìm đến con của hai người .”
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 115: Chương 115


Triệu Tư Tư kinh hãi, tay run lẩy bẩy. Bà lắp bắp: “Đúng... đúng là thế... Tiểu Bảo thường nói chuyện một mình . Khi đó tôi tò mò hỏi thằng bé đang nói chuyện với ai , thằng bé khi thì chỉ vào Ultraman, khi lại chỉ vào không khí, bảo là có anh trai lớn chơi cùng."

" Tôi sợ quá, còn đưa con đi khám bác sĩ tâm lý , nhưng bác sĩ bảo không sao cả.”

[ Khủng khiếp như vậy, nếu con tôi mà như vậy, tôi có thể bị dọa c.h.ế.t mất!]

[ Ha ha, người làm cha như ông ta xem ra cũng chẳng yêu thương gì con cái , con cái có gì bất thường hay không ông ta cũng không biết luôn .]

[ Ông ta yêu nhất chắc chắn là chính bản thân ông ta .]

[ Cũng không thể nói như vậy, đàn ông khi ở nhà trông con đều không phải như vậy sao? Thường đều là để cho con tự chơi còn mình làm việc của mình , rất bình thường. Ông ta chắc chắn cũng không nghĩ đến , mình chỉ hơi lơ là một chút mà con trai cũng có thể biến mất trong chính căn nhà của mình .]

Triệu Tư Tư nghĩ đến những chuyện là xảy ra quanh con trai , lại kết hợp với những lời Kỷ Dao Quang nói , nghĩ đến một cái ý tưởng đáng sợ , run rẩy nhìn Kỷ Dao Quang, lo lắng hỏi: “Đại sư, ý của cô là ... là ... là có một con quỷ đang quấn lấy con trai tôi sao?”

“Đúng vậy.” Kỷ Dao Quang gật đầu, giọng cô trầm xuống. “Con quỷ đó vẫn là do chồng bà mang đến.”

“Cô nói hươi nói vượn cái gì !”

Từ Minh Lượng hét lớn, nhưng vẻ mặt tái nhợt, ánh mắt lộ rõ hoảng sợ.

Tuy nhiên, Triệu Tư Tư cảm thấy lúc này dù có tin hay không tin cũng không quan trọng , việc cấp bách bây giờ là tìm con trai , và bà ấy sẽ không bỏ qua bất cứ một cơ hội nào để có thể tìm ra tung tích của con .

"Đại sư, vậy con tôi còn sống không? Nó đang ở đâu? Cầu xin ngài hãy nói cho tôi!"

Triệu Tư Tư lại khóc lại cầu , người cũng suýt nữa quỳ xuống trước mặt Kỷ Dao Quang.

Kỷ Dao Quang nhìn hành động của bà ấy , ánh mắt thoáng chút cảm thông, trước khi bà ấy thật sự quỳ xuống chậm rãi nói: “Tòa nhà Lực Bảo.”

Triệu Tư Tư vừa nghe thấy, nhớ ra đó là toà nhà cách nhà bọn họ không xa, không nói gì nữa, vội vàng mà cầm túi xách lên và chạy thẳng đến tòa cao ốc.

Từ Minh Lượng thấy Triệu Tư Tư lao ra ngoài cũng lập tức theo sát phía sau, đồng thời vẫn mở phát sóng trực tiếp. Ông ta phải kiểm chứng xem những lời Kỷ Sư nói có chính xác hay không. Nếu chỉ là lừa bịp hù doạ ông ta , ông ta nhất định sẽ võng bạo ch.ế.t cô ta !
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 116: Chương 116


Chưa kịp chạy đến tòa cao ốc, hai vợ chồng đã nhìn thấy đám đông chen chúc trong ba tầng trong, ngoài ba tầng , đứng ở phía trước toà nhà , hướng lên trên chỉ chỏ bàn tán gì đó .

Khi đến gần hơn , bọn họ mới nghe rõ .

“Sách, tòa cao ốc này có phải có vấn đề gì không? Trước đây không lâu mới có người nhảy lầu, giờ lại muốn nhảy thêm người nữa sao?”

“Sau này tốt nhất là tránh xa chỗ này một chút. Tôi bây giờ còn không dám đi ngang qua đây , mỗi lần đi cần đi qua đây đều phải đi đường vòng đấy . Nhớ lần trước người kia ngã xuống , vì tò mò , tôi cũng chạy đến chen chúc trong đám người xem một chút , chỉ thấy người kia nằm trong vũng m.á.u không còn cử động, óc văng tung tóe, thân thể dập nát , tử trạng rất là thê thảm . Nhìn một chút vậy mà khiến tôi sau khi về nhà mấy đêm liền gặp ác mộng. Thật đáng sợ !”

“Thế mà giờ vẫn còn đứng đây xem à? Gan đã mọc lại rồi sao ?”

“Đứa nhỏ trên lầu kia nhìn qua còn rất nhỏ , chắc chỉ bốn năm tuổi thôi. Tuổi này thì có biết gì ngoài ăn và chơi đâu . Sao lại luẩn quẩn đến mức nghĩ đến chuyện nhảy lầu nhỉ? Hay là bị thứ không sạch sẽ bám vào rồi.”

“Ôi ! Nghe cô nói vậy , tôi cũng cảm thấy có khả năng , biết đâu lại bị chính người mới nhảy xuống cách đây không lâu quấn lên .”

Nghe tiếng bàn luận xung quanh, Triệu Tư Tư cảm thấy tim mình chùng xuống, vội vàng ngẩng đầu nhìn lên nhìn xem đứa nhỏ trong lời của những người này có phải con trai mình không .

Tòa nhà này thật sự rất cao, mà con trai của bà ấy , nhỏ xíu như vậy , lại đang đứng ngay mép tầng trên cùng.

“Tiểu Bảo! Không cần!”

Triệu Tư Tư lớn tiếng mà gào rống.

Tiếng hét thảm thiết của bà làm đám đông im bặt, biết là người nhà của đứa nhỏ tới rồi , tự động dạt ra, nhường lối cho hai vợ chồng.

“Con trai...”

Từ Minh Lượng nhìn thấy con trai đứng ở mép tầng cao nhất, chân ông ta mềm nhũn, suýt nữa ngã quỵ xuống đất.

Chung quanh có người nhìn thấy , nhận ra Từ Minh Lượng, sắc mặt hơi thay đổi, sau đó khẽ nói nhỏ: “Không ngờ, con trai của người này lại nhảy lầu!”

“Cũng không biết lần này ông ta còn có thể tiếp tục làm như vậy hay không.”

“Vô nghĩa , đây là con trai ông ta, lại không phải người ngoài.”

“Nếu con ruột mà ông ta cũng làm ra loại chuyện như thế, thì đúng là không còn là con người nữa .”

“Thế người xa lạ thì ông ta được phép làm vậy sao ? Với người lạ làm vậy thì có nhân tính chắc?”
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 117: Chương 117


“Tình cảnh này... ông có cảm thấy quen thuộc không ?”

Giọng nói bình thản của Kỷ Dao Quang từ bên trong điện thoại truyền ra.

Tay ông run lên không kiểm soát, ánh mắt dần trở nên trống rỗng. Quen sao? Đúng vậy, cảnh tượng này khẳng định quen thuộc !

Ông ngẩng đầu nhìn lên tầng thượng. Đứa trẻ nhỏ bé đang lảo đảo đứng ở đó rõ ràng là con trai của ông ta , nhưng dường như ông ta lại nhìn thấy hình bóng của thiếu niên ngày hôm đó , đứng ở nơi đó .

[ Lá sao? Kỷ Sư đang nói chuyện gì vậy ? Cầu khai sáng !]

[ Ta giống như chồn ăn dưa muốn ăn dưa lại tìm không thấy dưa . Cầu khai sáng ! +1]

[ Chờ chút ! Nơi này sao nhìn quen quá ! Mặt tiền này ... này không phải là Lực Bảo cao ốc của chúng ta sao? Nếu thật là Lực Bảo ... Vậy tôi có thể nhắc mọi người nhớ về một sự kiện lúc trước tin tức có đưa , một học sinh trung học đã nhảy lầu ở đó. ]

[ Nếu là về chuyện này thì tôi nhớ rõ , khi đó trên tin tức có nói bạn học này vì áp lực học hành thi cử từ phía gia đình quá lớn , nghĩ quẩn muốn giải thoát mà định nhảy lầu. Vốn dĩ , đội cứu hỏa đã đến kịp , cũng có thể cứu được người , nhưng lúc đó ở hiện trường lại có một kẻ xấu xa vẫn luôn đứng dưới xúi giục bạn ấy nhảy xuống .]

[ Đúng , đúng . Này tôi cũng biết . Người kia ở nói với cậu ấy là nói nhảy mà lại không nhảy thì không phải người Trung Quốc, muốn nhảy thì nhanh chóng nhảy đi . Cứ như vậy , ở bên dưới vẫn luôn nói . Sau đó người của đội cứu hoả vốn dĩ đã tiếp cận được cậu ấy , đều đã nắm được cánh tay của cậu ấy rồi , kết quả là cậu ấy bị người bên dưới kích động , bất ngờ đem tay của anh lính cứu hoả kia gỡ ra , không chút do dự lao ra ngoài . Cứ như vậy , rơi xuống .]

[ Nghe nói anh lính cứu hoả đó sau này vẫn luôn cảm thấy rất tiếc nuối lại có điểm tự trách , người hẳn là có thể cứu được , lại chỉ vì anh ấy không phản ứng kịp thời , cuối cùng trơ mắt nhìn cậu bé mang theo vô hạn khả năng về tương lai đang chờ cậu ấy phía trước cùng rơi xuống . Tất cả chấm hết !]

[ Đau lòng cho anh lính cứu hoả . Có lẽ anh ấy sẽ mang theo áy náy và tiếc nuối đến hết cuộc đời . Nhưng thực sự, chuyện này không phải là lỗi của anh ấy . Anh ấy rõ ràng là đã có thể cứu được người , anh ấy đã làm tốt nhiệm vụ của mình .]

Nhìn làn đạn đang nhảy lên liên tục , Kỷ Dao Quang lên tiếng: "Người ở bên dưới liên tục xúi giục thiếu niên kia chính là Từ Minh Lượng."
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 118: Chương 118


"Ngày hôm đó, khi biết có người định nhảy lầu ở toà nhà Lực Bảo , ông ta đi qua để xem náo nhiệt. Nhìn thấy lính cứu hoả lên lầu, đã có thể tiếp cận thiếu niên kia , chuẩn bị đưa cậu ấy xuống , hơn nữa thiếu niên kia , lúc áp lực bùng nổ nghĩ muốn nhảy lầu kết thúc tất cả leo lên đây thì không thấy sợ hãi , lúc tỉnh táo lại rốt cuộc đã tìm về ý chí cầu sinh , cũng không phản kháng hành động của lính cứu hoả . Ông ta thấy thiếu niên không có ý định nhảy nữa , cảm thấy nhàm chán , muốn k*ch th*ch một chút cho nên ở bên dưới đổ thêm dầu vào lửa."

"Thiếu niên đó đúng vào lúc tâm trạng đang ở bên bờ vực , vừa mới khó khăn tìm về một chút ý chí cầu sinh , lại bởi vì ông ta vẫn luôn k*ch th*ch , rốt cuộc thật sự từ bỏ cơ hội sống của mình , nhảy lâu . Có điều , thiếu niên kia đã chết, nhưng linh hồn bởi vì hận, không siêu thoát , bám vào người ông ta . Lại vì bát tự của ông ta quá cứng rắn , dương khí nồng đậm , nên linh hồn đó không thể làm gì ông ta ."

"Cuối cùng chỉ có thể nhắm vào con trai ông ta.”

Lời của Kỷ Dao Quang như sét đánh ngang tai. Từ Minh Lượng sững sờ đứng tại chỗ, ánh mắt hoảng loạn, toàn thân run rẩy.

Hoá ra , thật là do ông ta !

“A! A! Con trai ! Đừng mà ! Cầu xin con ! Chúng ta về nhà . Về nhà nhé ! Về nhà với mẹ đi con ơi ! Con ơi !”

Triệu Tư Tư gần như muốn phát điên, nhìn con trai mình chao đảo bên mép tầng cao nhất của toà nhà , chỉ cần tiến thêm một bước nữa , một bước nữa thôi , con trai bà sẽ rơi xuống thành thịt nát. Bà không dám tưởng tượng . Không dám tưởng tượng đến về sau .

Tiếng hét xé lòng của bà ấy làm những người xung quanh cũng cảm thấy thương cảm.

Lúc này , từ nơi xa mọi người nghe thấy tiếng còi xe cửu hoả đang vội vàng chạy đến . Tiếp theo đó là một giọng nói vang lên từ trong đám đông :

“Lính cứu hỏa đến rồi!”

Một đội lính cứu hỏa phi thường nhanh chóng triển khai thiết bị cứu hộ, chuẩn bị lên tầng để cứu đứa trẻ.

Nhưng trong khi những người khác đã rời đi, lại có một người vẫn đứng bất động tại chỗ.

“Tiểu tử, mau đi cứu người a, còn đứng ở chỗ này làm gì?”

Có người thúc giục.

Có người nhận ra: "Đây không phải là anh lính cứu hoả lần trước tham gia nhiệm vụ giải cứu cậu học sinh trung học kia nhưng lại bị thất bại ở phút chót sao? Có vẻ là đã bị bóng ma tâm lý rồi . Nếu vậy thì nên từ bỏ nhiệm vụ lần này đi , kẻo một lúc nữa lên đến đó rồi lại có chuyện gì đó xảy ra ."
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 119: Chương 119


La Anh Hào đứng yên như tượng, cũng không nghe thấy bất kì thanh âm xung quanh. Mắt anh nhìn đứa trẻ nhỏ xíu đang đứng ở tít trên cao. Những ký ức đau đớn ùa về, dằn vặt tâm trí anh.

“Chú lính cứu hỏa, con muốn về nhà. Con nhớ bà ngoại.”

Giọng nói non nớt vang lên, đầy đau khổ.

“Chú lính cứu hỏa, buông tay đi. Tồn tại mệt mỏi quá a ! Con không muốn làm người nữa...”

“Chú , cảm ơn.”

Anh còn nhớ rõ hình ảnh lúc thiếu niên đó rơi xuống , lúc ấy anh nhìn theo cậu ấy , nhìn khẩu hình của thiếu niên , đối diện với cái ch.ế.t , cậu ấy còn hướng về phía anh , nói “ Thực xin lỗi.” .

Thiếu niên đó nhiều ngoan ngoãn a ! Lại cứ như vậy ch.ế.t đi.

“La Anh Hào!”

Đột nhiên, một giọng nữ vang lên rõ ràng, kéo anh ta trở lại thực tại.

“Ai vậy?”

La Anh Hào nhìn quanh, cuối cùng phát hiện giọng nói phát ra từ điện thoại của một người đàn ông gần đó.

Anh ta nhận ra người này – chính là người này đã kích động thiếu niên kia . Nếu không vì ông ta, cậu bé đó đã được cứu sống.

“La Anh Hào, nếu anh không cứu đứa trẻ này, sẽ có người khác c.h.ế.t ngay trước mặt anh.”

Lời của Kỷ Dao Quang như một cái búa tạ nện xuống tim anh ta .

Đúng vậy, anh ta sợ, sợ lại không cứu được người . Nhưng nếu hôm nay anh ta không hành động, cũng sẽ còn có người chết. Cứu một người vẫn tốt hơn chứng kiến một người khác ra đi.

La Anh Háo nháy mắt thanh tỉnh , đuổi theo đồng đội đi .

Phòng phát sóng trực tiếp, Kỷ Dao Quang uống một ngụm nước lớn , vừa rồi câu nói đó gần như là cô hét lên.

[ Anh lính cứu hoả này chính là người vì không cứu được thiếu niên đã nhảy lâu mà lâm vào tiếc nuối và áy náy , đúng không ? ]

[ Chủ bá làm vậy có ổn không ? Nếu bây giờ anh ấy đi lên thật sự xảy ra chuyện, thì lúc này thật sự sẽ trở thành bóng ma tâm lý suốt đời đấy.]

[Tôi vĩnh viễn tin tưởng Kỷ Sư, cô ấy làm vậy chắc chắn là đã tính ra chuyện gì rồi .]

Từ Minh Lượng giơ điện thoại lên, hy vọng lại một lần nữa bùng cháy trong lòng. Kỷ Dao Quang nói vậy, chắc chắn là đội cứu hoả sẽ có thể có thể cứu được con trai ông ta Trong phòng phát sóng trực tiếp, mọi người chỉ thấy La Anh Hào đã lao lên đến tầng cao nhất.

La Anh Hào nhìn cậu bé đứng bên cạnh mép , trái tim không khỏi run rẩy.

Giống !

Giống qua !

Mọi thứ như thể đưa anh trở lại ngày đó..

“Anh hào! Sao cậu lại lên đây, mai đi xuống đi!”

Đội trưởng nhìn đến La Anh Hào, vội vàng hô.
 
Back
Top Dưới