Ngôn Tình Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát

Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 60: Chương 60


Vu Ái Hoa đột nhiên phản ứng lại, giống như tìm được cọng rơm cứu mạng , vội vàng cầm điện thoại di động lên, nôn nóng nói: “Đại sư ! Đại sư ! Cầu ngài cứu cứu con trai tôi, tôi ở đây dập đầu cầu xin ngài, cầu xin ngài, cứu cứu con trai tôi, cứu cứu Ngọc Đường của tôi có được hay không, đại sư ? Đại sư , giờ đây tôi không xa cầu gì hết , tôi chỉ cần thằng bé khoẻ mạnh tiếp tục tồn tại là được.”

“Tôi thật sự sẽ không cần con trai phải thi đậu trường đại học tốt gì, chỉ cần hắn bình an khỏe mạnh lớn lên, sống yên ổn là được.”

Vừa dứt lời, Vu Ái Hoa đột ngột quỳ xuống, cúi đầu sát đất, dập đầu ba cái trước màn hình.

Hàng xóm chung quanh nhìn thấy Vu Ái Hoa như vậy, đều kinh hãi không thôi, hoài nghi rằng Vu Ái Hoa vì không muốn tin tưởng rằng con trai đã ch.ế.t mà phát điên rồi .

Nhận ba cái đầu, Kỷ Dao Quang lúc này mới mở miệng nói: “Sớm biết có ngày hôm nay, hà tất lúc trước làm ra những việc như vậy đâu . Bà rõ ràng là người từng trải , có nhiều kinh nghiệm , biết phải giáo dục con trai như thế nào, lại cố tình phải đi theo cách cực đoan như vậy , tự tay đẩy con mình đến bước đường cùng.”

“Tôi sai rồi... Tôi thật sự sai rồi...” Vu Ái Hoa rơi nước mắt, giọng bà lạc đi, trong lòng lúc này toàn là hối hận

Trên làn đạn , mọi người đều cảm thấy xúc động, tiếng thở dài vang lên liên tiếp.

Kỷ Dao Quang mở miệng nói: “Xe cứu thương lập tức liền phải tới . Trong quá trình con được đưa đến bệnh viện , trước khi bị đẩy tiến phòng cấp cứu , bà nhớ phải nhiều cùng con trai bà nói chuyện, làm cậu bé bảo trì thanh tỉnh .Lúc trước, tôi ở trên người cậu bé đã vẽ bảo hồn phù, ít nhất trong vòng 24 tiếng đồng hồ , hồn phách của cậu bé sẽ không biến mất."

“Chỉ cần cậu bé sau chuyện lần này có thể tỉnh lại , về sau liền sẽ vạn sự trôi chảy , không có gì cần lo lắng nữa .”

“Cảm ơn, cảm ơn đại sư!” Vu Ái Hoa liên tục gật đầu, nước mắt tuôn rơi không ngừng.

Đúng lúc này, tiếng còi xe cứu thương vang lên, Vu Ái Hoa vội vàng cùng Chu Ngọc Đường lên xe. Livestream từ phía bà lập tức bị ngắt.

Người xem vừa lo lắng lại tò mò không biết câu chuyện của họ sẽ tiếp tục như thế nào ?

[Chu Ngọc Đường còn sống không? Đại sư ?]

“Cậu ta còn sống,” Kỷ Dao Quang trả lời dứt khoát.

Đối mặt với Vu Ái Hoa, một người cực đoan đến mức độ như vậy , nếu không gặp cú sốc thật lớn thì không thể tỉnh táo, Kỷ Dao Quang tự nhiên sẽ không nói hết câu chuyện cho bà ấy , có nói thì bà ấy cũng sẽ không chịu nghe .
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 61: Chương 61


Một người con không thể hoàn toàn tách khỏi gia đình của mình , huống chi cậu bé còn nhỏ , vẫn sống nương tựa vào mẹ , tình cảm đó lại càng thêm gắn kết .

Cho nên muốn cứu cậu bé và mẹ của cậu thì không thể có cách nào khoác ngoài việc phải tác động làm cho bản thân người mẹ phải nhận ra cái sai của mình , và sửa lại nó . Cũng có thể nói , cái kết của câu chuyện cuộc đời mẹ con bà ấy phụ thuộc hoàn toàn vào việc bà ấy có thể tỉnh ngộ hay không ?

Bà ấy không thay đổi , vậy cái kết không thể nghi ngờ là một bi kịch .

Chu Ngọc Đường còn quá nhỏ , cậu ấy vốn dĩ sẽ có nhiều cơ hội lựa chọn cuộc đời của mình , nhưng tất cả đều bị mẹ cậu ấy cắt đứt .

Cô muốn thay đổi bà ấy , cũng muốn đứa nhỏ này có thể sống cuộc sống mà cậu bé nên có .

Nên cô chỉ lẳng lặng nhìn mọi việc đang diễn ra mà không can thiệp vào .

Kỷ Dao Quang đang chờ .

Nga

Chờ Vu Ái Hoa nhận ra bà ấy đã sai , chờ Vu Ái Hoa nhận ra Chu Ngọc Đường mới là tất cả những gì bà ấy cầu trong cuộc đời này .

Vào khoảnh khắc Vu Ái Hoa và Chu Ngọc Đường lên xe cứu thương.

Cô lại lần nữa nhìn vận mệnh của hai người bọn họ . Lúc này đây , vận mệnh của cả hai đều đã xảy ra biến hóa.

Nghe được Chu Ngọc Đường còn sống, người xem đều thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Kỷ Dao Quang điểm đánh màn hình, tiếp tục chọn túi phúc “Được rồi , đến quẻ kế tiếp! Tôi sẽ phát túi phúc ngay bây giờ nhé. Mọi người chuẩn bị đi ."

Tiếp theo về Vu Ái Hoa .

Sau khi lên xe cứu thương , Vu Ái Hoa nhớ lời 【 Kỷ Sư đoán mệnh 】 dặn dò , bà vẫn luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y Chu Ngọc Đường, không ngừng thì thầm bên tai cậu , cố gắng làm cậu giữ thanh tỉnh .

Bà đáp ứng con trai , từ nay về sau tuyệt đối sẽ không ép buộc cậu học nữa.

Bà đáp ứng con trai , từ nay về sau sẽ dẫn cậu đi ra ngoài chơi vào mỗi dịp nghỉ , một năm bốn mùa , mẹ con họ sẽ đi du lịch khắp nơi .

Bà đáp ứng con trai không hề cấm đoán hắn giao lưu với bạn bè , có thể chơi với những người mà con trai thích , cũng có thể chơi game mà không cần lén lút , chỉ cần không phải là người xấu , không làm việc xấu , bà đều đồng ý .

Bà đáp ứng con trai , chỉ cần cậu một lần nữa tỉnh lại, dù có là yêu cầu thế nào , bà đều sẽ cố hết sức đáp ứng.

Con ơi, tỉnh lại đi, mẹ thật sự không thể sống thiếu con mà...

Một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống gương mặt tái nhợt của Chu Ngọc Đường.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 62: Chương 62


Xe cứu thương lao nhanh đến bệnh viện , các bác sĩ đã chờ sẵn , đón được cậu bé liền lập tức đưa vào phòng cấp cứu sợ chậm một phút một giây liền mất đi một phần cơ hội để cậu bé có thể tỉnh lại .

Vu Ái Hoa đứng bên ngoài, hai tay bám chặt lấy băng ghế chờ, mắt không dám chớp , nhìn chằm chằm đèn báo phòng cấp cứu .

Một lát sau, Chu Ái Dân, cha của Chu Ngọc Đường, nghe tin con trai vội vàng chạy tới.

“Ngọc Đường đâu?” Chu Ái Dân lớn tiếng quát hỏi Vu Ái Hoa , giọng nói lớn vang vọng trong khu hành lang chờ khoa hồi sức cấp cứu. Ông ta mặc quần áo có chút nhăn nhúm, trên người còn vương lại mùi nước hoa của một người phụ nữ.

Vu Ái Hoa biết, Chu Ái Dân chắc hẳn mới từ trong ổ chăn của tiểu tam chui ra gấp trở về.

Nếu là trước đây, bà chắc chắn sẽ phải cãi nhau với Chu Ái Dân một trận .

Nhưng hôm nay, bà đột nhiên cảm thấy mệt mỏi quá, không còn muốn tiếp tục cùng ông ta phân cao thấp nữa .

Từ sau khi con trai xảy ra chuyện , bà đã thông suốt rất nhiều điều , và cũng đã buông xuống được đoạn hôn nhân mà đáng lẽ ra bà nên buông bỏ từ lâu rồi , nhưng bà cố chấp , không cam tâm mà không phải vì còn yêu người đàn ông bạc tình này . Đúng , bà ấy chỉ là không cam tâm thôi , vì cái gì những thứ bà vất vả gần như cả đời tích cóp , người đàn bà khác lại không cần tốn sức gì mà có thể nghiễm nhiên hưởng thụ? Nhưng chính sự cố chấp , cùng không cam tâm đó , đã khiến bà bị che mất lý trí , che mất lương tâm và tình yêu thật sự của một người mẹ .

Để rồi bây giờ đến khi giật mình tỉnh lại , bà mới nhớ ra một điều vô cùng quan trọng trong cuộc đời bà ' Đã bao lâu rồi , bà không còn nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của con trai ? Đã bao lâu rồi , con trai bà không còn tươi cười rạng rỡ chạy về phía bà , và hô to ' Mẹ ' ?'

Từ ngày hôm nay , ngoài con trai của bà ra , tất cả những thứ khác đều chẳng còn quan trọng .

Từ ngày hôm nay , bà sẽ chỉ sống vì con trai mình mà thôi !

Vu Ái Hoa không nhìn ông ta , giọng lạnh nhạt đáp: “Đang trong phòng cấp cứu.”

Chu Ái Dân nghe vậy, mắt đỏ hoe, lập tức quát: “Tôi đã bảo bà rồi, đừng nghiêm khắc với thằng bé quá! Nó chỉ là một đứa trẻ, làm sao chịu nổi áp lực bà đặt lên đầu nó!”

Lời trách mắng của Chu Ái Dân như d.a.o cứa vào tim Vu Ái Hoa, nhưng lần này, bà không phản bác mà chỉ im lặng nghe ông ta lải nhải, chỉ trích.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 63: Chương 63


Chờ ông ta nói mệt rồi , tạm thời nghỉ ngơi , bà đạm nhiên nói :

“Ngọc Đường đã 13 tuổi rồi , đã là học sinh năm nhất sơ trung , chờ đến tháng 9 khai giảng, liền chính là năm hai, nó đã không còn là học sinh tiểu học nữa từ rất lâu rồi .”

Chu Ái Dân ngẩn người, dường như không ngờ Vu Ái Hoa lại bình tĩnh như vậy, dường như có gì đó đã thay đổi . Nghĩ đến con trai , ông ta cũng ngỡ ngàng nhận ra , không nghĩ tới con trai vậy mà đã 13 tuổi.

“Tôi là đang nói với bà chuyện này sao?” Chu Ái Dân trên mặt hiện lên vẻ mất tự nhiên, “Đều là do bà , tôi không thể để đứa nhỏ này tiếp tục ở cùng với một người mẹ như bà được nữa , không chừng chuyện này sau này sẽ còn bị lặp lại . Chờ Ngọc Đường khỏe lại, tôi sẽ đưa nó đi tới chỗ bà nội của nó .”

Đối với lời nói của Chu Ái Dân, Vu Ái Hoa cũng không có ý trả lời .

Thời gian dần trôi qua trong không khí yên tĩnh đến đáng sợ , dường như trong hành lang chỉ có quanh quẩn tiếng đồng hồ kêu ' tic tic tic '.

Một lúc sau , đen phòng giải phẫu được tắt đi .

Bác sĩ từ bên trong bước ra, tháo khẩu trang xuống.

Vu Ái Hoa nhìn thấy bác sĩ đi ra , vội vàng hoảng hốt tiến lên, "Bác sĩ ? Bác sĩ ,con trai tôi thế nào?"

“Đưa đến rất kịp thời, hơn nữa cũng không có tổn thương tới nội tạng, tạm thời không có nguy hiểm đến tính mạng. Nếu trong vòng 24 tiếng mà có thể tỉnh lại, thì sẽ không có vấn đề gì.”

Nghe bác sĩ nói vậy, Vu Ái Hoa thở phào một hơi nhẹ nhõm, tảng đá như đè trong lồng n.g.ự.c từ lúc con trai gặp sự cố cuối cùng cũng tan biến , bà liên tục cúi đấu , nói: “Cảm ơn bác sĩ. Cảm ơn bác sĩ.... cảm ơn rất nhiều!”

“Không có gì.”

Một lát sau, Chu Ngọc Đường được hộ sĩ đẩy ra . Cậu nằm bất động, khuôn mặt tái nhợt, cơ thể gầy gò dưới lớp chăn bệnh viện.

Vu Ái Hoa nhìn con trai, hốc mắt đỏ hoe, nước mắt lại chực rơi nhưng bà cố kìm nén.

“May mà còn sống. Nếu nó chết, bà chính là tội nhân lớn nhất của nhà họ Chu. Bà nhìn lại mình xem , một người mẹ có thể khiến con trai mình trở thành như vậy , bà thấy bà còn đủ tư cách làm mẹ sao ?”

Chu Ái Dân lẩm bẩm .

Vu Ái Hoa nắm chặt tay, định quay ra chất vấn ông ta . Bà không phải một người đủ tư cách làm mẹ, vậy chẳng lẽ ông ta lại là một người đủ tư cách làm cha sao?

Nhưng cuối cùng, Vu Ái Hoa chỉ hít sâu, buông lỏng nắm tay, đẩy giường bệnh của Chu Ngọc Đường vào phòng bệnh mà không nói thêm lời nào.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 64: Chương 64


Hộ sĩ rời đi, Vu Ái Hoa vốn định để Chu Ái Dân về lấy một chút đồ, còn bà thì ở lại đây chăm sóc cho con trai.

Nhưng vừa mới quay lưng lại, Chu Ái Dân lại nhận được một cuộc điện thoại, vội vàng rời đi mà không để lại một lời nào .

Nga

Nhìn ra ngoài bầu trời tối đen như mực, Vu Ái Hoa đột nhiên đưa ra một quyết định.

Cũng đến lúc rồi .

Sáng sớm hôm sau, Chu Ngọc Đường liền tỉnh.

Nhìn thấy Chu Ngọc Đường mở mắt, Vu Ái Hoa vui sướng không sao tả xiết .

“Con trai , cuối cùng cũng chịu mở mắt ra nhìn mẹ rồi . Con có đói không ? Uống chút nước nhé ? Có muốn ăn gì không?”

Vu Ái Hoa hỏi.

Chu Ngọc Đường uống một chút nước, đầu hơi choáng váng, nhìn thấy Vu Ái Hoa cũng có chút sợ sệt và lo lắng.

Cậu vậy mà thật sự dám nhảy lầu tự sát, mẹ khẳng định sẽ rất tức giận, chắc chắn sẽ mắng cậu rồi lại nhốt cậu kỹ hơn cho mà xem.

Nhưng không như những gì Chu Ngọc Đường đang lung tung tưởng tưởng trong lòng , từ khi cậu tỉnh lại đến giờ mẹ lại không hề nói một câu lời nặng nào với cậu .

Cậu chờ rồi lại chờ , nhìn theo bóng mẹ bận rộn mà cảm thấy có chút lạ lẫm , lại có chút vui mừng đang bí ẩn le lói trong lòng .

“Mẹ đã gọi điện cho giáo viên xin nghỉ phép cho con , còn người bạn học đã cho con mượn điện thoại ấy ……”

Đến !

Nghe đến đây , Chu Ngọc Đường trong nháy mắt cảm thấy căng thẳng .

“Con không nghĩ nói mẹ biết, mẹ cũng không thể tự mình đi xin lỗi bạn ấy ? Chờ con khỏe lại, con nói với bạn ấy giúp mẹ , mẹ xin lỗi vì đã lỡ tay làm hỏng điện thoại của bạn ấy nhé , nhân tiện hỏi bạn ấy xem muốn bồi thường như thế nào , trở về nói lại cho mẹ , mẹ sẽ bồi thường cho bạn ấy. Được không ? Ngọc Đường ?”

Chu Ngọc Đường không thể tin tưởng mà nhìn Vu Ái Hoa, niềm vui đến quá bất ngờ làm cậu bé không kịp phản ứng : “Mẹ ! Thật ... thật vậy sao ạ ?”

Nhìn ánh mắt tràn đầy kinh hỉ của con trai , trái tim Vu Ái Hoa nhói lên.

Vu Ái Hoa ! Rốt cuộc bà đã làm gì con trai mình thế này ?

Rốt cuộc bà đã khắc nghiệt đến mức nào mà khiến con trai bà trở nên như thế này ?

Chỉ vì một chuyện đơn giản như vậy , là một điều hết sức bình thường , cũng có thể khiến cho nó vui vẻ đến mức không dám tin như vậy .

Vu Ái Hoa ! Bà là một người mẹ tồi !

"Đương nhiên là sự thật. Việc con cần làm bây giờ chính là cố gắng tĩnh dưỡng để nhanh chóng khỏe lại."

Vu Ái Hoa khẽ xoa đầu Chu Ngọc Đường, giọng nói run rẩy vì nghẹn ngào .
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 65: Chương 65


Chu Ngọc Đường mím môi, rồi gật đầu:

“Vâng, con sẽ nhanh khỏe lại ạ.”

Những ngày sau đó, Vu Ái Hoa ở mỗi ngày đều ở bệnh viện chăm sóc chiếu cố con trai , một bước cũng không rời. Chu Ngọc Đường thì khỏi phải nói , đúng là vui quên trời quên đất luôn , đã rất lâu rồi cậu không được ở bên cạnh mẹ nhẹ nhàng vui sướng như thế này , thậm chí cậu còn thầm ước , ước gì mình không khỏi bệnh , cậu sợ khi cậu khỏi bệnh về nhà , mẹ sẽ trở lại giống như lúc trước khi cậu nhảy lầu .

Chu Ái Dân thỉnh thoảng cũng có đến thăm, mỗi lần ông ấy đến đều mang theo vài món đồ đắt tiền để dỗ Chu Ngọc Đường vui vẻ. Nhưng ông chỉ nán lại vài phút ngồi chưa nóng chỗ rồi vội vã rời đi, như thể ở đây lâu hơn một chút sẽ khiến ông ta toàn thân không thoải mái .

Một buổi chiều, sau khi Chu Ái Dân rời khỏi phòng bệnh, Vu Ái Hoa ngồi cạnh con, ánh mắt đăm chiêu. Bà hít một hơi thật sâu, rồi nói:

“Ngọc Đường, mẹ có chuyện muốn hỏi con. Giả sử...”

Vu Ái Hoa ngập ngừng, không biết mở lời thế nào.

Nhưng Chu Ngọc Đường đã ngẩng đầu, đôi mắt đen láy nhìn mẹ:

“Mẹ ! Mẹ muốn nói, nếu mẹ và ba ly hôn, con có muốn theo mẹ cùng nhau sinh hoạt không, đúng không?”

Vu Ái Hoa không thể tin nổi, không ngờ Chu Ngọc Đường lại có thể thẳng thắn nói ra như vậy. Đồng thời , bà cũng sâu sắc cảm nhận được , con trai bà không còn là một đứa bé lúc nào cũng đòi ba đòi mẹ ở bên cạnh nữa rồi , con trai đã trưởng thành hơn , cũng có suy nghĩ của riêng mình .

Sau một khoảng thời gian chung sống, Chu Ngọc Đường đã nhận ra rằng mẹ mình hoàn toàn thay đổi, vì vậy cậu cũng gom góp đủ dũng cảm để bày tỏ những lời tâm sự giấu dưới đáy lòng với mẹ .

“Mẹ, ly hôn đi. Ba ở bên ngoài đã có người phụ nữ khác, cũng có những đứa con khác. Còn mẹ chỉ có một đứa con duy nhất là Chu Ngọc Đường , cho nên Chu Ngọc Đường chắc chắn sẽ luôn ở bên mẹ. Mẹ ơi mẹ , mẹ còn có con , con sẽ không bao giờ để mẹ một mình cả . Mẹ đừng buồn đừng đau khổ nữa nhé !"

Thực ra, Chu Ngọc Đường đã sớm nghĩ đến chuyện Vu Ái Hoa ly hôn.

Mỗi ngày, mẹ đều ở bên tai cậu nói chuyện ba xuất quỹ , nói chuyện ba bên ngoài có con riêng .

Thực ra, Chu Ngọc Đường thật sự cảm thấy ly hôn không có gì không tốt . Ngược lại , hai người đã không còn có tình cảm với nhau nữa , mỗi lần gặp nhau đều cãi nhau , cậu cũng không còn cảm thấy vui vẻ khi một nhà ba người ở một chỗ nữa . Thay vì cứ như vậy miễn cưỡng ở bên nhau khiến ai cũng không vui thì ly hôn lại tốt cho tất cả mọi người .
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 66: Chương 66


“Vì sao vậy? Con không muốn cùng ba ở bên nhau sao ?”

Vu Ái Hoa kinh ngạc, bà đã nghĩ rằng các bé trai thường thường sẽ luôn muốn đi theo phía sau cha mình . Đó cũng chính là một trong những lý do khiến bà cứ mãi do dự , cố níu kéo một người đàn ông đã không còn thuộc về gia đình này . Bà sợ mất con trai .

Chu Ngọc Đường là mệnh của bà .

Nhưng mãi cho đến bây giờ , khi quyết định buông xuống , bà mới nhận ra điều đó .

Hơn nữa, trước đây bà luôn không muốn để những kẻ khác chiếm đoạt những thứ đáng lẽ nên thuộc về bà , nhưng giờ đây bà đã nhận ra, những vật ngoài thân đó mất còn có thể làm lại được , chỉ cần người vẫn còn khoẻ mạnh tồn tại .

Nga

Chu Ngọc Đường lắc đầu, đẩy những món đồ mà Chu Ái Dân vừa đưa đến ra, "Thực ra, con căn bản không thích những thứ này, nhưng ba mỗi lần đều rất bận, đưa đến cho con rồi lại vội vã rời đi , cho nên con chưa bao giờ nói ra cũng không có cơ hội để nói ."

Cậu còn nhớ rõ, có một lần ba gọi điện thoại đến , nói sẽ đến đón cậu .

Nhưng là .... cậu đợi ở cổng trường đã thật lâu thật lâu mà vẫn không thấy ba đến . Sau đó cậu mới biết, thì ra .... ba đi nhầm trường .

Lý do thật đáng buồn cười phải không ?

Là đáng cười , cũng thật đáng buồn !

Cậu đi học đến nay đã bao lâu , liền bấy nhiêu lâu ba chưa từng xuất hiện . Cậu luôn tự nhủ rằng ba rất bận , nên kể từ khi cậu hiểu chuyện cũng đã chưa từng đòi hỏi ba điều gì. Nhưng lớn hơn một chút , nhìn các bạn khác ba cũng rất bận , nhưng vẫn tranh thủ thời gian đến đón các bạn ấy , nhìn các bạn vui vẻ cùng ba đồng hành , cậu cũng đã hiểu ra rằng , nếu ba thật sự yêu cậu, dù bận cũng sẽ có thời gian , nhưng ba cậu căn bản là không yêu , cho nên mới vẫn luôn bận rộn .

Chu Ngọc Đường vốn là một đứa trẻ mẫn cảm , khi cậu nhận ra rằng ba không yêu cậu như cậu vẫn tự bảo mình như thế , đồng thời cũng nhận ra , tuy mẹ có đôi khi rất nghiêm khắc , nhưng ít nhất trong thâm tâm bà là có Chu Ngọc Đường , con trai của mẹ

“Mẹ , ly hôn đi, con sẽ ở cùng với mẹ , chúng ta không cần tiền của ba , con sẽ ngoan ngoãn nghe lời, nỗ lực học hành, sau này kiếm tiền nuôi mẹ . Mẹ , được không ?"

Chu Ngọc Đường mở to mắt to nhìn về phía Vu Ái Hoa.

Vu Ái Hoa sững sờ, nước mắt không kìm được nữa, chảy dài trên má.

Bà nói :"Được."
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 67: Chương 67


Có điều , bà cũng phải trù tính cho tương lai của con trai , năm nay bà cũng đã gần 50 rồi , tuy vẫn còn có công việc nhưng cũng không thể được như trước . Cho nên , ly hôn thì ly hôn , bà vẫn không thể để cho Chu Ái Dân và tiểu tam kia độc chiếm hết được , có được ngày hôm nay là do bà và ông ta cùng nhau nỗ lực tạo nên , giờ có ly hôn thì bà cũng phải mang theo một nửa tài sản rời đi , của bà đều là của Chu Ngọc Đường , bà không muốn con trai đi theo bà phải chịu khổ , chịu thiệt thòi.

Quyết tâm đã định, Vu Ái Hoa bắt đầu lên kế hoạch ly hôn.

..........

Thời gian tuyến trở về đến Kỷ Dao Quang ngẫu nhiên chọn người thứ hai xem quẻ .

Lúc này, người được chọn là một người có tên tài khoản là 【hầu ca tìm công tác】.

Màn hình chia làm hai, đối diện là một cô gái xinh đẹp trẻ trung , diện mạo thanh tú.

[ A a a, chị gái này xinh đẹp quá ! ]

[ Thật là sống lâu việc gì cũng có thể xảy ra , cư nhiên tôi còn có thể ở cự ly gần giao lưu với một mỹ nữ như vậy . Xin chào @【hầu ca tìm công tác】]

[ Đại mỹ nữ cũng yêu cầu ra tới kiếm tiền, không phải nằm là có thể kiếm? ]

[ Người trên lầu mở miệng thật th* t*c , nếu bạn còn nói chuyện kiểu như vậy tôi sẽ cử báo app block tài khoản của bạn ! ]

Kỷ Dao Quang nhìn lướt qua làn đạn , cau mày, rồi nhanh tay đem những tài khoản có phát ngôn tục tĩu chặn lại , đá ra khỏi phòng .

Sau đó, cô hướng ánh mắt về phía thiếu nữ đối diện:

"Xin chào, cô muốn xem cái gì?"

Thiếu nữ đỏ mặt, có chút ngập ngừng nhưng không giấu được sự phấn khích:

"Thật sự ? Thật sự là tôi trúng sao? Chào cô ! Chào cô ! Tôi là fan trung thành của cô đấy!"

"Xin chào."

Thật ra đối diện với một mỹ nữ , bị mỹ nhan bạo kích , Kỷ Dao Quang cũng có chút chống đỡ không được .

Nhìn mỹ nữ lắp bắp mãi không thành câu, cô chủ động nói:

"Thế này nhé, vẫn theo quy tắc cũ. Tôi sẽ nói qua về quá khứ của cô trước, rồi cô muốn xem gì, tôi sẽ giúp cô tính ."

"Không cần, không cần đâu!"

Mỹ nữ vội xua tay từ chối, nụ cười rạng rỡ:

"Tôi tin cô ! Không cần phải xem quá khứ. Tôi tên là Phương Uyển, năm nay 22 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học. Gần đây tôi đang tìm việc. Cô có thể giúp tôi xem công ty này có đáng tin không , được không ?"

Kỷ Dao Quang gật đầu:

"Được. Cô gửi tên công ty cho tôi."

Phương Uyển nhanh chóng gửi tên công ty qua. Kỷ Dao Quang nhận lấy, bấm ngón tay tính toán, sau đó cau mày.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 68: Chương 68


Thấy biểu cảm của Kỷ Dao Quang, Phương Uyển lo lắng hỏi:

"Đại sư , có phải công ty này có vấn đề hay không? Nhưng công ty đó lương khá cao , lại còn có 5 hiểm 1 kim , còn được nghỉ 2 ngày cuối tuần ."

[ Gì ? 5 hiểm 1 kim , còn nghỉ 2 ngày cuối tuần , lương lại còn cao ? Là công ty gì vậy ? Cầu thông tin công ty ! Tôi muốn đi ăn máng khác! @【hầu ca tìm công tác】Online chờ ! Rất cấp bách !]

[Hiện tại, chỉ cần có thể có được hai trong ba dạng đãi ngộ này, tôi đều cảm thấy mình có thể cắm rễ ở công ty 50 năm .]

[Chị gái xinh đẹp nói nói một chút nha . Chị xin việc ở đâu vậy, mỗi địa phương lại có đãi ngộ khác nhau . Hơn nữa , chị nói mức lương của công ty này cao , cụ thể là cao như thế nào ?]

Nhìn thấy làn đạn , Phương Uyển cũng không giấu diếm mà trả lời: “Bọn họ cấp lương thực tập kỳ là một vạn hai, sau đó sẽ có trích phần trăm, chuyển chính thức thì lương khởi điểm là hai vạn, tôi là ở Sa thị.”

[ Gì ? Nhiều ít ? Ở đâu cơ ? Sa thị một vạn hai? Lại còn mới chỉ là kỳ thực tập ? Lại còn nghỉ 2 ngày cuối tuần , có cả 5 hiểm 1 kim nữa ? Khẳng định đây là công ty lừa đảo! ]

[ Như trên ! Ban đầu tôi cảm thấy lương này còn quá ổn đi . Nhưng vừa nghe chị gái này nói là ở Sa thị , tôi chỉ có thể nói : Tuyệt đối là giả ! ]

[ Người thiếu kiến thức xã hội nhược nhược hỏi một câu . Lầu trên dựa vào đâu mà khẳng định như vậy ? Sa thị chẳng phải là một thành phố phát triển sao?]

[ Vị huynh đài này có điều không biết đấy thôi, ở Sa thị chúng tôi , chưa nói đến những đãi ngộ khác , mức lương cao nhất tính đến thời điểm hiện giờ là hai ngàn năm, vượt qua mức này, chỉ có thể là kẻ lừa đảo.]

[ Sa thị, còn được người ta gọi là Hoa Quốc tiểu Miến Điện, bạn cho rằng đây chỉ là nói giỡn sao? Lý Vân vào đó còn phải gọi 500 cuộc điện thoại bán hàng đa cấp lừa đảo mới có thể ra được!】

Nhìn thấy làn đạn, Phương Uyển có chút hoảng hốt.

Dù cô biết tiền lương cao như vậy đối với một thực tập sinh mới ra trường không hề có kinh nghiệm và thực tiễn xã hội nghe như là một chuyện ' thiên phương dạ đàm ', nhưng gần đây cô bắt đầu đi tìm việc , không phải bị từ chối vì thiếu kinh nghiệm , thì bị từ chối vì bằng cấp không đủ , hoặc kỹ năng không đủ .
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 69: Chương 69


Nộp hồ sơ nhiều nơi như vậy lại chả tìm được một công việc thích hợp , cô bắt đầu cảm thấy mệt mỏi và có phần nản chỉ , ngẫu nhiên lại tìm thấy công ty này .

Sau khi nghe tư vấn và tham khảo , cô thấy điều kiện của nó rất tốt , lại không đòi hỏi quá nhiều điều kiện , thích hợp với người mới ra trường như cô nên muốn thử xem thế nào .

Biết đâu ... Biết đâu lần này cô thật sự sẽ tìm được một công việc tốt thì sao ?

"Đại sư à, công ty này thực sự không đáng tin sao?" Phương Uyển nhút nhát sợ sệt hỏi.

Kỷ Dao Quang gật đầu: “Tên công ty có ngũ hành đã thuộc Thủy lại thuộc Hỏa, hai yếu tố này khắc chế lẫn nhau . Trên quẻ tượng tôi thấy xuất hiện có Ất và Quý, Quý thông quỷ, chứng tỏ công ty này đã từng có người ch.ế.t , người c.h.ế.t còn là một nữ nhân.”

“Hơn nữa, quẻ tượng còn xuất hiện Khai Môn , Khai Môn có nghĩa là mở ra, Quý thuộc Thủy, mở cửa có Thủy. Cho nên , theo như trên quẻ tượng suy đoán , cái ch.ế.t của nữ nhân này cùng sinh hoạt tình d.ụ.c có quan hệ .”

Phương Uyển vừa nghe, đôi mắt nháy mắt liền mở to vì kinh ngạc .

[Ôi mẹ ơi , nói như vậy công ty này chẳng phải là kỹ viện trá hình sao?]

[Khó trách a, ở Sa thị mà lại có công ty trả lương cao như vậy . Này mới đúng , nếu là kỹ viện, một vạn hai còn là thấp đấy.]

[Mỹ nữ , cũng đừng nghĩ thử nữa . Nếu thật sự giống như trên quẻ nói , vì một vạn hai không đáng đâu , vẫn là chạy mau đi!]

Phương Uyển lau mồ hôi, giọng run run:

"Đại sư , cô đừng dọa tôi thế chứ."

Kỷ Dao Quang nhìn cô một cái, bất đắc dĩ lắc đầu, “Nếu cô chưa từ bỏ ý định, một hai muốn thử vận may , vậy thì tôi sẽ không nói thêm gì nữa , cô cứ đi đi. Nhưng để bảo đảm an toàn , nếu cô không ngại , phòng phát sóng trực tiếp có thể vẫn luôn mở. Trong quá trình , nếu phát hiện có dấu hiệu nguy hiểm , chúng tôi cũng có thể giúp cô báo nguy .”

"Được!"

Lời nói của Kỷ Dao Quang như tiếp thêm can đảm, Phương Uyển lập tức đồng ý.

[ Đúng là chưa đ.â.m tường nam chưa thể quay đầu lại mà . 【 Kỷ Sư đoán mệnh 】 và mọi người đều đã nói như vậy, cô ấy vẫn muốn đi xem, lá gan cũng thật sự quá lớn .]

[Ha ha ha, chỉ có một mình tôi tò mò muốn xem xem, công ty này rốt cuộc đang làm gì sao ?]

[Trên lầu , tò mò hại ch.ế.t mèo a !]

[ 【 Kỷ Sư đoán mệnh 】 đều nói như vậy rồi , nếu là fans trung thành của phòng phát sóng trực tiếp này thì hẳn phải biết , quẻ tượng do cô ấy xem đều rất chính xác , có phát sinh mạng người , lại liên quan đến sinh hoạt tình d.ụ.c , công ty đứng đắn nào lại dám dính líu đến những chuyện như vậy chứ ?]
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 70: Chương 70


[Công ty đồ dùng tình thú sao?]

[ Trên lầu có bệnh ? ]

Phương Uyển nhìn vào màn hình, nở nụ cười yếu ớt:

"Được rồi, tôi sẽ mở phòng live, mọi người giúp tôi theo dõi nhé."

Phương Uyển nói là làm , lúc này liền chuẩn bị đi đến công ty phỏng vấn .

Kỷ Dao Quang khẽ gật đầu, đứng dậy rót một ly nước ấm rồi nhấp từng ngụm nhỏ, thong thả ngồi chờ .

Thời gian trôi qua tâm hơn 10 phút , Phương Uyển đã đến địa chỉ được chỉ định . Nơi Phương Uyển được hẹn đến là ở trong một toà nhà nhìn bên ngoài còn khá hiện đại.

[Nơi này thoạt nhìn, cũng không giống như là nơi sẽ liên quan đến những điều trên que bói nói a !.]

[ Sách, tôi thì lại cảm thấy nơi này thật sự giống như tổ chức bán hàng đa cấp . ]

Trước khi bước vào toà nhà , Phương Uyển đặt điện thoại di động vào trong túi nhưng lại để lộ ra ống kính , để tránh bị phát hiện cô còn cẩn thận che lại một chút. Sau khi làm xong những việc đó , chắc chắn sẽ không có gì bất thường khiến người ta chú ý , cô mới bước vào trong.

" Xin chào , tôi là Phương Uyển . Hôm nay , tôi được hẹn đến đây phỏng vấn ."

Phương Uyển đi vào, mở miệng nói.

Nhân viên lễ tân theo tiếng nói nhìn cô , ánh mắt có chút kỳ lạ làm cho Phương Uyển cảm nhận được, trong lòng không khỏi có chút chột dạ, như thể đã lọt vào trong làn đạn của sự nghi ngờ.

Nhân viên lễ tân ngước lên, ánh mắt có chút kỳ lạ khó hiểu mà cô không thể giải thích được . Ánh mắt ấy làm Phương Uyển bắt đầu dậy lên cảm giác bất an.

Không thể nào .... không phải là những gì quẻ bói kia nói toàn đúng rồi chứ ?

Phương Uyển bỗng dưng cảm thấy một cơn sợ hãi bao phủ , cô muốn quay người rời đi, nhưng nhân viên lễ tân đã không để cô kịp đổi ý , ngay lập tức nói : "Chào cô, mời cô theo tôi."

Phương Uyển không có cách nào khác , chỉ có thể cắn răng , kiếm chế sự sợ hãi đi theo nhân viên lễ tân .

Khi bước vào bên trong, Phương Uyển nhận thấy có hai ba cô gái đang ngồi chờ , có le cũng đến phỏng vấn giống như cô . Mọi thứ nhìn có vẻ bình thường, trong lòng cô cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.

"Cô cứ ngồi ở đây chờ thêm chút nữa, sẽ có người đến mời cô vào phỏng vấn." Nhân viên lễ tân nở nụ cười tiêu chuẩn nói với Phương Uyển rồi rời đi .

Nga

"Được, cảm ơn."

Sau khi nhân viên tiếp tân rời đi, Phương Uyển tiến gần đến cô gái ngồi bên cạnh, nhẹ giọng dò hỏi:

"Chào cô , cô cũng đến phỏng vấn sao?"
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 71: Chương 71


Cô gái ngồi cạnh gật đầu, quan sát xung quanh một lát thấy không có ai chú ý đến bên này mới thấp giọng nói: "Công ty này lương thưởng cao như vậy, đãi ngộ tốt đến thế, sao lại có ít người đến phỏng vấn vậy nhỉ?"

Những lời này cô cũng muốn biết a !

Cô gái này thật ra cũng giống Phương Uyển, vô tình tìm thấy nhà công ty này , xét các điều kiện : lương thưởng , ngày nghỉ , còn có 5 hiểm 1 kim . Tốt như vậy , dù có người can cô ta cũng muốn liều 1 lần , biết đâu thật sự là một cái bánh bao nhân thịt trên bầu trời rơi xuống.

Phương Uyển nhớ lại những lời 【 Kỷ Sư đoán mệnh 】 vừa nói, sự việc cũng chưa có gì rõ ràng sợ nói ra có thể khiến cô gái này lo lắng thêm. Cô đành nhẹ nhàng an ủi: "Không sao đâu, đừng lo. Dù sao đã đến đây rồi , chúng ta cứ vào phỏng vấn thôi , nếu cảm thấy không phù hợp liền từ chối . Chẳng lẽ họ còn có thể ép buộc chúng ta phải nhận công việc, đúng không?"

Phương Uyển nghĩ nghĩ lại bổ sung thêm : "Đợi một chút cô vào phỏng vấn, tôi chờ ở ngoài. Nếu có vấn đề gì, tôi sẽ lập tức báo nguy ."

“Ân , cảm ơn cô .”

Cô gái nghe xong liền gật đầu , cũng nói : " Lúc nào cô vào phỏng vấn, tôi cũng sẽ chờ ở ngoài. "

"Được a ."

Hai người ước định xong , trong lòng nỗi sợ hãi cùng hoang mang cũng nhẹ nhàng hơn không ít .

[Tôi nói cho mọi người công ty này khẳng định có vấn đề ! Nếu đây là một công ty đứng đắn , lương tháng của thực tập sinh ở mức 1 vạn 2 , lại có đủ các loại đãi ngộ như vị mỹ nữ kia nói , thì tôi tình nguyện đứng chổng ngược ăn phân!]

[ Đúng vậy, tôi cũng cảm thấy rất kỳ lạ !]

Rất nhanh, người phỏng vấn phía trước đã phỏng vấn xong, đến lượt cô gái phỏng vấn trước Phương Uyển .

Phương Uyển đối với cô gái làm cái tư thế cổ vũ .

Cô gái gật đầu, hít sâu một hơi rồi đi vào.

Khoảng mười phút sau, cô gái bước ra, trên gương mặt cô là vẻ mặt mờ mịt khó hiểu.

Phương Uyển sốt ruột hỏi: “Thế nào?”

Cô gái chưa kịp trả lời, một người đàn ông bước ra khỏi phòng, mắt hướng về Phương Uyển , nói:

"Tiếp theo."

"Đến đây."

Phương Uyển lên tiếng, lập tức đứng dậy , trước khi đi còn thoáng liếc nhìn cô gái kia.

Khi đi qua bên cạnh cô gái , bị cô ấy kéo một cái, nhưng cô ấy lại rất nhanh lại buông tay ra.

Hành động kỳ lạ ấy khiến Phương Uyển có chút khó hiểu, nhưng cô không có thời gian để nghĩ nhiều , vội vàng bước vào phòng phỏng vấn .
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 72: Chương 72


Sau khi bước vào phòng phỏng vấn, cô liền cảm thấy có chút gì đó không ổn trong căn phòng này , tâm cảnh giác của Phương Uyển lập tức bị nhấc lên .

Nơi này vậy mà lại chỉ có hai người đàn ông, không hề có một nữ nhân nào.

"Xin chào, mời ngồi."

Người đàn ông trung niên ngồi ở chủ vị , làm cái thủ thế , ra hiệu cô ngồi xuống.

"Xin chào."

Phương Uyển mỉm cười , lịch sự đáp lại , cố nén sự lo lắng trong lòng ngồi xuống.

Người đàn ông trẻ vừa gọi cô vào liền đưa sơ yếu lý lịch của cô cho Người đàn ông trung niên xem .

Người đàn ông trung niên nhận lấy sơ yếu lý lịch cũng chỉ liếc qua liền đặt sang một bên , rồi lại ngước ánh mắt lên nhìn Phương Uyển, híp mắt nhìn chằm chằm cô như thế muốn nhìn xuyên thấu từ trên xuống dưới , từ trong ra ngoài , ánh mắt tràn đầy sự đánh giá , nhìn kỹ một lúc lâu sau , đôi mắt ông ta như loé lên một tia sáng hài lòng .

[Mẹ ơi , các bạn hữu , có ai để ý của người đàn ông trung niên không ? Ánh mắt của người đàn ông này sao lại giống như đang đánh giá một món hàng vậy ?]

[Quá kinh khủng, mọi người sau này đi phỏng vấn, trực giác mách bảo có gì không ổn , nhất định phải dứt khoát quay người bỏ chạy nhá . Cơ hội bây giờ không có thì sau này cũng sẽ có , chỉ cần biết nắm bắt thì không lo không kiếm được tiền . Nhưng là người mất đi rồi chính là mất đi rồi , bới vì một chút lợi ích nho nhỏ mà đánh mất bản thân mình liền không đáng !]

[ Không sai không sai ]

Người đàn ông trung niên cất giọng trầm trầm:

"Nói về ưu điểm của cô đi."

Phương Uyển nuốt một ngụm nước miếng, căng da đầu nói: “Chào ngài , tôi tên là Phương Uyển, năm nay 22 tuổi, tốt nghiệp từ Đại học Sa Thị, chuyên ngành của tôi là tài chính. Trong thời gian học ở trường, tôi đã đạt được chứng chỉ máy tính, tiếng Anh CET-4 và CET-6…”

Người đàn ông trung niên không kiên nhẫn vẫy tay, ngắt lời cô: “ Những thứ này trong lý lịch sơ lược đều có rồi, nói về những điều trong đó không có đi.”

“Không có?”

Phương Uyển ngẩn ra, những điều trong lý lịch sơ lược đó, cô đều đã chọn lọc kỹ càng rồi mới ghi vào.

Hiện trường khiến cô phải nói ra những gì không được viết trong đó , thật sự là làm khó cô a !

Người đàn ông trung niên dường như nhận ra cô đang ngây người, nở một nụ cười khiến người khác cảm thấy khó chịu , sau đó ông ta nói : “Ví dụ như, chiều cao, cân nặng, số đo 3 vòng, còn có, cô có đối tượng hay không?”

Không khí trong phòng như đông cứng lại.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 73: Chương 73


Phương Uyển miễn cưỡng trả lời : "Chiều cao của tôi là 1m65, cân nặng 95 kg, số đo 3 vòng và những vấn đề phía sau ... hẳn là thuộc về vấn đề riêng tư cá nhân đi , cũng không liên quan gì đến công việc , tôi xin phép từ chối trả lời ."

Phương Uyển cảm thấy tim mình đập càng lúc càng nhanh , đến tận lúc này, cô mới thật sự nhận ra, công ty này quả thật là một công ty không đứng đắn !

"Không cần căng thẳng." Người đàn ông trung niên cười đáng khinh.

"Từ chối cung cấp ? Cũng đươc. Vậy tôi sẽ hỏi chuyện khác."

“Xin hỏi cô có thể chấp nhận hình thức công tác 2+1 không?”

“Cái gì? 2+1, là cái gì vậy?”

Phương Uyển không hiểu ra sao.

“2+1 thì tương đương với mấy?” Người đàn ông trung niên đáng khinh cười , ánh mắt nhìn chằm chằm Phương Uyển hỏi.

“3 a.” Phương Uyển trả lời, vừa dứt lời liền lập tức hiểu được dụng ý trong lời người đàn ông trung niên kia . Cô đứng bật dậy , vừa sợ hãi lại càng tức giận mắng :

“Ông có bệnh sao ? Ngang nhiên trắng trợn đề nghị tôi làm tiểu tam ? Tôi lại không có bệnh ! Đúng là gặp quỷ !”

[6, tôi vừa mới cũng đang tự hỏi hình thức công tác 2+1 là hình thức gì , tôi cũng chưa bao giờ nghe qua . Nhìn tình huống này , không phải 2 là vợ chồng người đàn ông trung niên kia + 1 là mỹ nữ Phương Uyển của chúng ta đấy chứ ?! Ngoạ tào , thật sự là như vậy thì cũng quá đáng sợ rồi !]

[Công ty này lại có thể ngang nhiên công khai đăng bài tuyển người làm tiểu tam ? Tiểu tam cũng có thể trở thành một ' mặt hàng ' kinh doanh sao ? Những ông lớn có đầu óc kinh doanh ' tầm cỡ ' thế này thật khiến tôi được mở rộng tầm mắt .]

[Mỹ nữ cô còn chần chừ gì nữa ? Bây giờ còn không nhanh chóng chạy đi ? Định khi nào mới chạy? Cô không thật sự định làm tiểu tam chứ?]

[Khó trách lương ' thực tập sinh ' đã cao như vậy , còn không phải là dùng vốn tự thân lừa tiền đàn ông sao ? Tôi đã nói mấy cô gái xinh đẹp như thế này , động một chút là xài đồ hiệu , cũng không biết tiền ở đâu ra mà lắm thế . Đây còn không phải là câu trả lời sao !]

[Trên lầu có bệnh ? Nếu không biết thì cũng đừng có ra tới nói lung tung . Nếu theo dõi từ đầu thì sẽ biết người ta cũng là người học hành đàng hoàng , trong thời gian mới ra trường xin việc gặp khó khăn vì có nhiều hạn chế nên nhìn thấy thông tin tuyển dụng cùng những đãi ngộ của công ty này liền động tâm . Bị lừa là do công ty này có vấn đề, chứ không phải cô ấy có vấn đề về tác phong , đạo đức . Đừng dùng cái đầu óc thiển cận của cô mà ác ý phiến diện phỏng đoán những người có ngoại hình tốt , được không?]
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 74: Chương 74


Người đàn ông trung niên nhìn thần sắc hoẳng sợ xen lẫn tức giận của Phương Uyển, có chút ngạc nhiên, “Nhìn cô như vậy , trước đây chắc hẳn là chưa từng làm 2+1 đúng không?”

Phương Uyển:???

"Nếu là như vậy , vậy trước khi bắt đầu làm việc , cô sẽ cần phải trải qua một khoá đào tạo huấn luyện nghiệp vụ . Chi phí này phía công ty sẽ không hỗ trợ chi trả . Cô cần tự thanh toán ." Ông ta nói với vẻ hết sức nghiêm túc, như thể đây là điều hiển nhiên.

Phương Uyển bị những lời ông ta nói làm cho tức giận bốc lên tận đỉnh đầu , trực tiếp cười lạnh ra tới :

"Tự thanh toán để được đào tạo huấn luyện làm tiểu tam á ? Tôi bị điên chắc ?"

Nụ cười trên mặt người đàn ông trung niên cứng đờ.

"Cô gái, cô nói chuyện kiểu gì vậy?"

Người đàn ông trung niên đứng dậy, nhìn Phương Uyển từ trên cao, ánh mắt mang theo vài phần uy h**p.

"Tôi nói ông điên rồi đấy!" Phương Uyển lúc này đã bị cơn tức giận lấn át thay thế sự sợ hãi .

Có thể vô sỉ đến mức này , hôm nay công ty này đúng là khiến cô mở rộng tầm mắt!

Phương Uyển nói xong, liền định rời đi. Lúc trước vì mức thù lao cao và đãi ngộ tốt mà còn ôm tâm lý muốn thử , giờ đây đã nhìn rõ bộ mặt thật của công ty này, cô chắc chắn sẽ không tiếp tục ở lại đây để lãng phí thời gian với những kẻ này , thà về tranh thủ nộp sơ yêu lí lịch thêm mấy chỗ nữa tìm cơ hội còn hơn .

Nhưng ngay khi vừa quay lưng, người đàn ông trẻ đã chắn trước mặt cô.

"Các người đây là định làm gì?"

Cô siết chặt túi xách, lúc này nỗi sợ hãi lại ùa về , làm toàn thân cô run rẩy . Trong óc cô vang lên những lời cảnh báo của 【 Kỷ Sư đoán mệnh 】về công ty này trước khi cô đến đây : ' Công ty này có dính líu đến một mạng người '.

“Làm gì? Đương nhiên là muốn cho cô công việc . Tiểu mỹ nữ đừng có rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt !”

Người đàn ông trung niên dùng ánh mắt xấu xa nhìn Phương Uyển, không thể không thừa nhận, cô gái này quả thật là có ' tiền vốn ' , nếu là dạy dỗ cẩn thận chính là một cái hạt giống tốt .

Hạt giống tốt như vậy , hắn cũng mới chỉ gặp qua một cái , đáng tiếc, người kia lại không biết điều.

“Thế này đi, chi phí đào tạo huấn luyện nghiệp vụ của cô công ty sẽ chi trả , còn tăng lương thực tập của cô lên hai vạn, như vậy đã hài lòng chưa ?”

Người đàn ông trung niên khịt mũi coi thường, cười khẩy , nói giọng điệu ban ơn .
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 75: Chương 75


Mấy cô gái trẻ xinh đẹp này thích nhất ra vẻ thanh cao , kịch bản quay đi quay lại còn không phải đơn giản chỉ vì muốn kiếm tiền cung cho sở thích tiêu xài hoang phí , mua bao bao , mua hàng hiệu .

“ Tôi không cần! Dù tôi có nghèo ch.ế.t đói ch.ế.t , tôi cũng không làm công việc ghê tởm phá hoại hạnh phúc gia đình người khác này! Các người mau thả tôi ra ngoài, nếu các người không thả tôi ra , tôi sẽ báo nguy đấy!”

Phương Uyển hung ác mà cảnh cáo nói.

Tuy nhiên, người đàn ông trung niên căn bản không bị lời uy h.i.ế.p của cô đe doạ một chút nào . Hắn liếc nhìn người đàn ông trẻ tuổi một cái , dùng ánh mắt ra hiệu .

Người đàn ông trẻ một tay giật lấy túi xách và điện thoại của cô.

Ngay lập tức, hắn ta đã phát hiện ra trên điện thoại của cô vẫn còn đang ở giao diện phòng phát sóng trực tiếp, sắc mặt hắn ta lập tức thay đổi.

"Là livestream! "

"Ông chủ , cô ta đang livestream!"

Người đàn ông trẻ hốt hoảng nói.

Sắc mặt của người đàn ông trung niên lập tức trở lên vặn vẹo . Ông ta quát lên, vẻ mặt hung tợn tiến lên :

"Được lắm, con khốn này, cô cư nhiên dám livestream à? Hôm nay tôi phải đánh c.h.ế.t cô!"

Ông ta vừa nói vừa lao tới, tay hung hăng giơ lên định đánh Phương Uyển. Nhưng ngay khi tay ông ta chuẩn bị chạm vào cô, một bóng người bỗng xuất hiện chắn trước mặt Phương Uyển.

Khi người đàn ông trung niên trông thấy rõ người phụ nữ vừa xuất hiện liền sợ đến mức đ.á.i ra quần , toàn thân run rẩy như gặp quỷ. Ông ta hét lên thất thanh:

"Cô... cô! Sao cô lại ở đây? Cô không c.h.ế.t ?"

Nhìn thấy vẻ mặt hoảng loạn của sếp mình, người đàn ông trẻ bên cạnh vô cùng bối rối, hỏi:

"Ông chủ ? Ông làm sao thế?"

"Quỷ a ! Có quỷ a!"

Người đàn ông trung niên hét lớn, đột nhiên bắt đầu phát điên. , trong miệng liên tục lầm bầm cái rỳ đó .

Cùng lúc đó, tiếng bước chân dồn dập vang lên bên ngoài. Ngay sau đó, cửa phòng bị đạp tung, một nhóm cảnh sát mặc thường phục lao vào, quát lớn :

"Tất cả đứng im! Cảnh sát đây!"

Họ vừa mới nhận được cử báo , ở đây có tổ chức lừa đảo , có phát hiện dấu vết bắt cóc cưỡng ép phụ nữ tham gia vào những hoạt động phi pháp , hơn nữa còn đã có án mạng xảy ra.

Người đàn ông trẻ tái mặt, ngồi thụp xuống đất không dám động đậy. Phương Uyển thấy cảnh sát đến vội vàng chạy lại phía cảnh sát, cố gắng bình tĩnh đem lại toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối chi tiết rõ ràng kể lại cho cảnh sát .
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 76: Chương 76


"Đồng chí cảnh sát, sự việc chính là như vậy , tôi bị họ lừa đến đây. Vừa rồi họ còn định dùng bạo lực ép tôi nữa!"

Phương Uyển lời lẽ nghiêm túc chính đáng lên án hành vi xấu xa của hai người đàn ông trong phòng này .

Một viên cảnh sát tiến lại gần, trấn an cô:

"Cô gái, yên tâm, chúng tôi sẽ không bỏ qua bất kỳ kẻ xấu nào. Kể cả hắn có giả vờ điên dại cũng vô dụng."

“Có điều , cô có thể chỉ chỗ thi thể cho chúng tôi không ? Sau khi chúng tôi nhìn thấy thi thể, mới có thể tiến hành bước điều tra tiếp theo.”

Nếu không, vụ án này cũng chỉ có thể dùng tội danh lừa đảo cưỡng ép phụ nữ để kết án.

"A ? Thi thể ?"

Phương Uyển thoáng ngẩn ra , sau đó nhanh chóng phản ứng lại, vội vàng lấy lại điện thoại và túi của mình. May mắn là phòng phát sóng trực tiếp vẫn chưa bị ngắt.

“Đại sư, là cô báo cảnh sao? Cảnh sát hiện tại đang cần tìm kiếm t.h.i t.h.ể để lập thông tin điều tra vụ án mạng .”

Phương Uyển nói.

Kỷ Dao Quang bình thản nói: “Cô đưa điện thoại cho cảnh sát , tôi sẽ lo phần còn lại.”

"Được! Được ! Được !"

Phương Uyển vội vàng chuyển điện thoại cho cảnh sát.

Nhìn thấy Kỷ Dao Quang trên màn hình, cảnh sát Lưu sững trầm mặc .

Kỷ Dao Quang nhìn thấy cảnh sát, liền mỉm cười nói: “Cảnh sát Lưu, chúng ta lại gặp nhau rồi.”

“Đúng vậy, lại gặp mặt.”

Cảnh sát Lưu không biết nên nói gì vào lúc này , lần trước khi anh bắt giữ Thường Vĩnh Lâm, cũng là do Kỷ Dao Quang cử báo và cung cấp chứng cứ . Lần này, không ngờ vẫn là cô.

Nếu nói một lần chỉ là tình cờ có phát hiện ngoài ý muốn , như vậy lần hai là gì ? Cũng là tình cờ sao ? Trên đời có nhiều tình cờ như vậy ?

Nga

Kỷ Dao Quang không nói nhiều làm mất thời gian của mọi người , cô chỉ chào hỏi xã giao rồi trực tiếp báo vị trí t.h.i t.h.ể cho cảnh sát: “Ở ngay phòng nghỉ bên cạnh, dưới gầm giường. Vì chỗ này rất ít người qua lại, nên họ không đem xác đi phi tang mà chỉ dùng một ít biện pháp đặc thù để che giấu mùi đặc trưng phát ra từ t.h.i t.h.ể .”

Cảnh sát Lưu lập tức dẫn người đến phòng nghỉ bên cạnh. Khi giường được nhấc lên, một t.h.i t.h.ể nữ nằm đó, một vài cảnh sát trẻ không nhịn được mà suýt nôn khi nhìn thấy tình trạng thê thảm của th.i th.ể , thân và đầu đã tách rời , cơ thể đang bị phân huỷ , dòi bọ lúc nhúc , hầu như không còn một chỗ nào lành lặn .

Do thời tiết gần đây đều rất nóng , thúc đẩy quá trình phân huỷ th.i th.ể , mùi hôi thối bốc lên nồng nặc , những người này đã thả ở đây rất nhiều than hoạt tính nhằm che giấu mùi , không khiến người khác phát hiện bất thường .
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 77: Chương 77


"Đưa pháp y đến giám định, giữ nguyên hiện trường, đừng làm xáo trộn bất cứ một đồ vật gì ."

Giọng cảnh sát Lưu lạnh băng, ánh mắt lóe lên sự tức giận.

Sau khi chỉ huy xong, anh quay lại nhìn màn hình livestream.

"Kỷ Dao Quang, sao cô biết ở đây có thi thể?"

“Bởi vì tôi biết xem quẻ a.”

Kỷ Diêu Quang cười nói.

Cảnh sát Lưu nhíu mày, không buồn tranh luận, chỉ đáp lại bằng một câu đầy hàm ý:

"Truyền bá mê tín phong kiến, lại còn dám rêu rao trước mặt cảnh sát nhân dân , cô to gan thật đấy. Có thời gian rảnh thì đến cục cảnh sát làm ghi ghép đi."

“Không thành vấn đề!”

Kỷ Dao Quang không do dự gật đầu đồng ý ngay, cô vốn là một công dân gương mẫu tuân thủ pháp luật ,đến cục cảnh sát làm cái ghi ghép mà thôi , sợ cái gì .

Cảnh sát Lưu trả lại điện thoại cho Phương Uyển, nghiêm giọng nhắc nhở:

"Đây là chiêu trò lừa đảo tuyển dụng rất điển hình. Ở Sa thị mà lại có thể có công việc lương cao, đãi ngộ tốt như vậy, lại không đỏi hỏi kinh nghiệm hay một số kỹ năng khác mà cô không cảm thấy nghi ngờ gì sao?"

"Hiện tại đang là mùa tốt nghiệp, cũng là mùa tuyển dụng lao động . Thời điểm này cũng chính là thời điểm các băng nhóm tội phạm hoạt động tăng mạnh với nhiều hình thức lừa đảo , chủ yếu là thông qua các thông báo tuyển dụng nhằm vào đàn sinh viên chưa trải sự đời vừa mới tốt nghiệp đại học chân ướt chân ráo bước vào xã hội như các cô để lừa đảo chiếm đoạt tài sản thậm chí là bắt cóc cung cấp lao động ra nước ngoài hoặc các loại hình dịch vụ bị cấm theo quy định của pháp luật. May lần này có người báo nguy kịp thời nên chưa có sự cố đáng tiếc nào xảy ra . Nhưng sự việc lần này cô phải coi như một bài học nhất định phải nhớ kỹ ! Phải nâng cao cảnh giác !"

Phương Uyển cúi đầu, liên tục gật gù:

"Vâng, tôi biết rồi, thưa đồng chí cảnh sát."

"Được rồi , qua kia điền thông tin đi . Chúng tôi sẽ liên hệ với cô khi cần lấy lời khai. Điền xong thông tin , cô có thể về trước."

Cảnh sát Lưu ra hiệu, ý bảo Phương Uyển có thể đi điền thông tin .

Khi cô điền xong thông tin và chuẩn bị ra khỏi cửa, giọng Kỷ Dao Quang từ livestream bỗng vang lên:

"Phương Uyển !"

"A?"

Nga

"Cô hướng camera về phía người đàn ông trung niên kia."

"Hả?"

Phương Uyển không hiểu sao đột nhiên 【 Kỷ Sư đoán mệnh 】lại muốn cô làm như vậy , nhưng vẫn theo bản năng làm theo lời cô ấy nói .

Người đàn ông trung niên từ lúc cảnh sát đến vẫn luôn gào thét những lời vô nghĩa , cơ thể co giật dữ dội, không ai dám tiến lại gần.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 78: Chương 78


Kỷ Dao Quang thông qua màn hình nhìn chằm chằm vào người đàn ông trung niên . Nói đúng hơn là nhìn một cô gái trẻ đứng phía đối diện với người đàn ông trung niên .

"Giải quyết xong việc, đến đạo quan Vân Chân Bạch sơn tìm tôi." Kỷ Dao Quang nhìn cô gái và nói .

Nga

Phương Uyển sững sờ:

"A? Cô đang nói với tôi sao?"

"Không."

"Là cô ấy."

Phương Uyển cứng đờ người. Cô rụt rè liếc nhìn xung quanh. Nhưng chỉ có người đàn ông trung niên , cảnh sát, và vài nhân viên khác trong phòng. Không có ai là "cô ấy" cả.

Lúc này , Kỷ Dao Quang mới tiếng giúp cô giải thích nghi hoặc : “Hồn phách của t.h.i t.h.ể đó vẫn chưa thể rời đi, vẫn luôn quanh quẩn ở nơi này . Người đàn ông trung niên vì đã nhìn thấy hồn phách của cô ấy, vì vậy mới trở nên điên điên loạn loạn.”

Lời nói của Kỷ Dao Quang khiến Phương Uyển lạnh toát sống lưng. Cô tò mò nhìn về phía người đàn ông trung niên. Mặc dù không thấy gì, nhưng lại giống như thấy gì đó , cảm giác rợn tóc gáy bắt đầu lan toả .

"Yên tâm." Kỷ Dao Quang trấn an. "Cô ấy vốn không quen biết cô , không oán không thù tự nhiên cũng sẽ không đi theo cô đâu. Tôi đã nói chuyện với cô ấy rồi. Cô ấy sẽ đến tìm tôi sau. Bây giờ cô có thể rời đi được rồi."

Phương Uyển không cần Kỷ Dao Quang nói thêm lần thứ hai. Cô nhanh chóng ôm chặt túi, ba chân bốn cẳng chạy thẳng xuống lầu.

Tới dưới lầu , bước ra khỏi cửa toà nhà , nhịp tim cô mới dần ổn định lại. Đồng thời , phiền não cũng lại về rồi :

"Đại sư, cô nói xem rốt cuộc khi nào tôi mới tìm được việc làm đây?"

Kỷ Dao Quang nghe thấy cô ấy lẩm bẩm lầu bầu lo lắng , nhẹ nhàng đáp:

"Rất nhanh. Tối đa ba ngày, cô sẽ tìm được một công việc phù hợp. Tuy lương không cao, nhưng ổn định, đáng tin cậy, và có tiềm năng thăng tiến lâu dài."

"Thật sao?"

Ánh mắt Phương Uyển bừng sáng, như được tiếp thêm sức mạnh , đối sinh hoạt lại có hi vọng .

[Tuy rằng【 Kỷ Sư đoán mệnh 】 cũng chỉ bói trước sau 5 quẻ , nhưng mà lại chưa từng ra sai lầm a! ]

[ Đúng rồi, đúng rồi, trước đó không phải 【 Kỷ Sư đoán mệnh 】 đã bảo mỹ nữ cô đừng đi sao , cứ khăng khăng phải đi, giờ thì xảy ra chuyện rồi đấy. Cũng may 【 Kỷ Sư đoán mệnh 】 không yên lòng cô , để cả phòng phát sóng đi theo cô liều lĩnh bằng không thật không biết chuyện ngày hôm nay sẽ đi đến đâu . ]

[Đúng vậy, bây giờ cô ấy đã nói tìm được thì chắc chắn sẽ tìm được . Cô cũng đừng xem những cái thông tin tuyển dụng lung tung rối loạn nữa .]
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 79: Chương 79


Nhìn dòng bình luận dồn dập trên màn hình, có trách cứ , có dặn dò , Phương Uyển có chút xấu hổ , đích xác việc ngày hôm nay cô làm là quá liều lĩnh , rõ ràng mọi người đã ngăn cản vì cảm thấy trong chuyện này có vấn đề, nhưng cô vẫn quyết định đi, cũng may cô đã gặp 【 Kỷ Sư đoán mệnh 】.

“Vâng , chuyện ngày hôm nay rất cảm ơn 【 Kỷ Sư đoán mệnh 】 cùng mọi người trong phòng phát sóng trực tiếp , khi tìm được công việc rồi tôi sẽ báo tin !”

Cô nhanh chóng gửi một khoản tiền cảm ơn kèm theo vài món quà nhỏ trong livestream.

"Được rồi, tôi sẽ chờ tin tốt từ cô."

“Chúc ngươi vận may.”

Kỷ Diêu Quang cười nói.

“Một ngày ba quẻ, quẻ cuối cùng, xem xem quẻ này là của ai.” Kỷ Dao Quang nói, rồi lại bắt đầu một vòng rút túi phúc mới .

Rất nhanh, trên màn hình hiện lên dòng chữ: 【 Chúc mừng tại hạ Lý Bạch trúng thưởng túi phúc 】

Ngay sau đó, màn hình lại một lần nữa chia thành hai phần, đối diện là một trung niên nam nhân ăn mặc áo sơ mi, đeo kính mắt, dáng vẻ nho nhã xuất hiện .

Trung niên nam nhân mỉm cười, nói:

"Kỷ Sư, xin chào."

Nhìn thấy tướng mạo của trung niên nam nhân, Kỷ Dao Quang khẽ nhíu mày, không ngờ người như vậy cũng theo dõi phòng phát sóng trực tiếp của cô.

"Xin chào." Kỷ Dao Quang giấu đi cảm xúc trong lòng. "Ông muốn xem điều gì?"

“Đại sư, xin chào . Trước hết, tôi xin tự giới thiệu , tôi tên là Trịnh Công Văn, tôi là một thương nhân buôn đồ cổ , tôi đã xem qua phòng phát sóng trực tiếp của cô , cũng tin tưởng năng lực của cô cho nên cô cũng không cần xem quá khứ của tôi . Tôi sẽ trực tiếp nói ra yêu cầu của mình : gần đây tôi có thu về một cái bình sứ, nhưng bình sứ có chút kỳ quái, cô có thể giúp tôi xem thử là có chuyện gì được không?”

Trịnh Công Văn mở miệng nói.

Khác với những lần trước , lần này Kỷ Dao Quang không trực tiếp đáp ứng, mà là mở miệng nói: “Trước tiên nhìn xem đồ vật đi.”

"Được."

Trịnh Công Văn lấy ra một chiếc bình gốm nhỏ chỉ to bằng lòng bàn tay, đưa sát vào camera để Kỷ Dao Quang có thể nhìn rõ từng chi tiết hoa văn trên chiếc bình .

[Trời ạ! Tôi cũng chỉ là người ngoài nghề mà còn nhìn ra được cái bình này chính là hàng thật giá thật đồ cổ a !]

[Không thể tin nổi, có cả đại gia buôn đồ cổ xem livestream của Kỷ Sư !]

[Cái bình này nhỏ thế, nhỏ như vậy mà lại có thể bảo quản nguyên vẹn xuyên qua thời gian hàng trăm năm như vậy sao ? Giả đi ?]
 
Back
Top Dưới