Ngôn Tình Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát

Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 860: Chương 860


[Các vị có vẻ hoài niệm nhỉ ? Còn tôi, chỉ mê những điều mới mẻ, đặc biệt là câu chuyện của những 'nạn nhân' mới mỗi ngày !]

Kỷ Dao Quang nhìn bình luận của mọi người, cũng rất cảm khái, đúng là nhanh thật.

Kỷ Dao Quang chạm vào màn hình, nhanh chóng chọn được một cư dân mạng có nickname là【 SY 】.

Màn hình chia làm hai, phía bên kia màn hình, là một người phụ nữ có ngoại hình cực kỳ xinh đẹp.

Thấy mình được chọn, người đó kinh ngạc che miệng, sau khi xác định mình không nhìn nhầm, cô ấy kích động nói: "Đại sư, a a a, tôi thật sự được chọn trúng sao?"

Kỷ Dao Quang gật đầu, mỉm cười nói: "Cô muốn xem điều gì?"

Nghe vậy, cô gái vội vàng lấy lại bình tĩnh, sau đó nói: "Xin chào, tôi tên là Tô Di, là một phóng viên."

"Ban đầu, tôi chỉ định rảnh rỗi thì thử vận may một lần , không ngờ lại thật sự đoạt được túi phúc . Thực ra, tôi đã từng nghe danh cô trước đây, thậm chí còn chuẩn bị một phần phỏng vấn về cô."

"Chỉ là vẫn chưa có thời gian, bây giờ, có thể phỏng vấn ngài một chút được không? Tôi không có gì cần xem bói cả."

[Ha ha ha, không có gì cần xem bói, đã được được kết nối rồi, thì xem hay không không do cô nữa rồi.]

[Không phải sao, những người ' đoạt được túi phúc ', đều không phải là không có chuyện gì.]

[Xem ra cô nàng này là ' ma ' mới rồi , fan lâu năm đều biết được kết nối trực tiếp với đại sư liền phải ôm chặt lấy đùi đại sư!]

Nhìn những bình luận này, Tô Di có chút ngạc nhiên.

Kỷ Dao Quang nhìn thoáng qua tướng mạo của Tô Di, sắc mặt không hề thay đổi, "Được, cô muốn phỏng vấn điều gì."

Thấy vậy, trong lòng Tô Di có chút bất an, "Đại sư, tôi thấy làn đạn mọi người đều nói, những người đoạt được túi phúc , không có chuyện cũng sẽ thành có chuyện , chẳng lẽ tiếp theo, tôi cũng sẽ xảy ra chuyện gì sao?"

Kỷ Dao Quang thấy Tô Di đã có ' giác ngộ ' như vậy , cũng không cố tình giấu giếm, lập tức gật đầu, "Đúng vậy."

Thấy vậy, Tô Di vô cùng kinh ngạc, cũng không màng đến việc phỏng vấn của mình nữa, dù sao mạng sống của mình quan trọng hơn!

"Đại sư, xin cô cứu tôi."

Tô Di nói.

Đồng thời, Tô Di còn donate rất nhiều quà, cô là phóng viên lớn của một cơ quan truyền thông địa phương, thu nhập không ít.

Kỷ Dao Quang xua tay, thản nhiên nói: "Đừng vội, cô cứ phỏng vấn trước đi."

Thấy vậy, trong lòng Tô Di bất an, ngay cả bản phác thảo phỏng vấn đã chuẩn bị sẵn, lúc này hỏi ra, cũng có chút không thể tập trung tinh thần phỏng vấn.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 861: Chương 861


[Tôi vừa mới đi tìm hiểu về cô gái tên là Tô Di này , thành tích cũng không ít, nhưng nhìn xem, tố chất chuyên môn có chút đáng quan ngại .]

[Nếu là biết bản thân chắc chắn sắp gặp chuyện, nhưng lại không biết cụ thể là khi nào sẽ xảy ra chuyện, và sẽ xảy ra chuyện gì. Trong tình trạng bất an như vậy , thì dù là ai cũng không thể làm tốt công việc của mình được .]

[Cũng chưa chắc, Tô phóng viên không làm được đâu có nghĩa là phóng viên khác cũng không làm được , trước đây cũng có một phóng viên gặp trường hợp tương tự , chẳng phải anh ấy vẫn làm tốt phần việc của mình đó sao ?]

[Mọi người đừng cãi nhau nữa, để xem sao đi , đại sư trong lòng đều nắm rõ cả rồi.]

Cùng lúc đó, Tô Di đè nén sự bất an trong lòng, bắt đầu phỏng vấn Kỷ Dao Quang.

"Xin hỏi , tại sao cô lại chọn livestream xem bói đoán mệnh ?"

Tô Di hỏi.

“Bởi vì tiền, tôi thiếu rất nhiều tiền.”

Kỷ Dao Quang không hề che giấu.

[Không phải chứ, những thứ này, lên mạng tìm kiếm là có hết rồi, căn bản là lãng phí thời gian của đại sư.]

[Đúng vậy đúng vậy, tôi còn hiểu biết Kỷ đại sư nhiều hơn Tô phóng viên này nữa.]

[Mấy người có cần phải cực đoan như vậy không, chẳng lẽ đối với người có ngoại hình xinh đẹp, đều có địch ý lớn như vậy sao?]

[Làm ơn, không phải là chúng tôi có địch ý với cô ấy , mà là chính cô ấy nói, cô ấy đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, nhưng xem những câu hỏi này đi , rõ ràng là nhớ tới gì hỏi cái gì á .]

[Ghét nhất loại người nói dối.]

Không rõ là do năng lực của bản thân còn hạn chế, hay là vì quá lo lắng, tâm trí không thể tập trung, nhưng dù sao, cuộc phỏng vấn bất ngờ này đã không thành công như mong đợi.

Sau khi phỏng vấn kết thúc, Tô Di áy náy nói: "Xin lỗi, Kỷ đại sư, nếu cô đồng ý, có thể đích thân đến đây một chuyến, hoặc tôi đến đó cũng được."

[Mặt mũi to thật đấy, có biết thời gian của Kỷ đại sư quý giá cỡ nào không?]

[Người ở trên có bị làm sao không, người ta không phải đã nói, tự mình đến đó cũng được sao.]

[Cái này thật sự không giống nhau, nếu thật sự muốn tự mình đến đó, thì vế đầu tiên đã nói điều này rồi.]

“Xin lỗi, tôi thật sự không có thời gian. Nếu cô muốn dâng hương, tôi rất hoan nghênh. Còn về phỏng vấn, có lẽ chúng ta phải đợi dịp khác.”

Kỷ Dao Quang mỉm cười nói.

Thật ra vừa rồi cô nhìn tướng mạo của Tô Di, cũng gần như đã nhìn ra.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 862: Chương 862


Tô Di, dù sở hữu vẻ ngoài xinh đẹp và năng lực chuyên môn không tồi, nhưng lại thiếu sự linh hoạt và khả năng thích ứng khi đối mặt với môi trường làm việc căng thẳng. Điều này khiến cô dễ bị cảm xúc cá nhân chi phối, làm mất đi sự bình tĩnh trong những tình huống quyết định. Chính điểm yếu này đã hạn chế khả năng phát huy hết tiềm năng cũng như thế mạnh của bản thân .

Ví dụ như thế này, một tình huống nhỏ như vậy, đã có thể làm rối loạn toàn bộ kế hoạch của Tô Di.

"Vâng, vậy khi tôi có thời gian, sẽ đến bái phỏng cô."

Tô Di mỉm cười nói.

[Tuy rằng nhưng là, Tô Di lớn lên thật là đẹp mắt.]

[Phóng viên không chỉ cần dựa vào vẻ ngoài, mà quan trọng hơn là phải có tố chất chuyên nghiệp vững vàng. Vẻ ngoài xinh đẹp chỉ là một yếu tố phụ, trong khi năng lực chuyên môn và khả năng xử lý tình huống mới là yếu tố quyết định sự thành công trong nghề. Hiển nhiên , ở Tô Di tôi không cảm nhận được sự vững vàng cần thiết để làm nghề này.]

[Về lý thuyết thì đúng là vậy, nhưng thực tế không phải ai cũng bỏ qua vẻ ngoài mà chỉ nhìn vào nội tại.]

[Còn không phải sao , theo kinh nghiệm lăn lộn nhiều năm của tôi , dù chúng ta luôn nói rằng năng lực quan trọng hơn, nhưng ngoại hình vẫn đóng một vai trò nhất định, đặc biệt trong các cuộc giao tiếp xã hội. Vẻ ngoài không phải là yếu tố quyết định, nhưng nó chắc chắn có thể là một điểm cộng trong việc tạo ấn tượng đầu tiên và giúp mở ra nhiều cơ hội..]

Mọi người lại bàn tán về chuyện này.

"Đại sư, vậy bây giờ chúng ta có thể nói chuyện của tôi được chưa?"

Tô Di nôn nóng hỏi.

Kỷ Dao Quang gật đầu, "Đương nhiên là được rồi."

Vừa nói, Kỷ Dao Quang nhìn thoáng qua thời gian, "Giờ này, các bạn nên ăn cơm trưa rồi chứ?"

"Vâng." Tô Di gật đầu.

"Đi ăn cơm trước đi." Kỷ Dao Quang nói.

Nghe Kỷ Dao Quang nói, Tô Di có chút mơ hồ, nhưng đúng lúc cũng đến giờ cơm, cô liền đi ăn.

Vừa xuống lầu, một người đàn ông tiến lại gần. Anh ta mặc đồng phục shipper, nhìn thấy Tô Di, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ.

"Phóng viên Tô!" Người đàn ông vui vẻ gọi.

Tô Di rõ ràng cũng quen biết anh ta, "Từ Hào, sao anh lại ở đây?"

"Không phải là giờ ăn cơm sao? Tôi có đơn hàng giao đến đây . Chắc hẳn cô vẫn chưa ăn đúng không? Tôi có mang thêm một phần, cô không cần mất công đi mua đâu."

[Tôi cá năm hào, người này thích Tô Di.]

[Nói nhảm, có mắt là nhìn ra được mà!]

[Nhưng mà một phóng viên, một shipper, không xứng a.]
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 863: Chương 863


[Xứng hay không không quan trọng, quan trọng là hai người có hợp nhau hay không, có những đại gia còn cưới người bình thường cơ mà.]

[Nam nữ không giống nhau, nữ có thể gả vào hào môn, nam thì chỉ có thể ở rể.]

[Mặc dù không muốn đồng ý, nhưng tôi thấy câu này không sai.]

[Không sai ở đâu? Con gái nhất định phải lấy chồng sao?]

Làn đạn lại rẽ hướng , liên tục nhảy .

Nhìn hộp đồ ăn, Tô Di đau đầu vô cùng. Cô đương nhiên biết Từ Hào thích mình, nhưng cô đã từ chối rất nhiều lần rồi!

"Cảm ơn anh, bao nhiêu tiền, tôi đưa anh." Tô Di nói, định chuyển tiền cho Từ Hào.

Nhưng Từ Hào lại đặt đồ xuống, vội nói : "Không cần không cần, chỉ là chút tiền lẻ thôi, tôi đi trước."

Nói xong, Từ Hào định rời đi.

Nhưng vừa quay người, một giọng nam vang lên, "Đứng lại."

Tô Di cũng quay đầu lại, nhìn thấy người đến, ánh mắt cô sáng lên, "Sao anh lại đến đây?"

[Trời ơi, style này, đúng chuẩn tổng tài bá đạo!]

[Ha ha ha, drama đến rồi, bạn trai người ta xuất hiện kìa.]

Chỉ thấy người đàn ông mặc áo khoác đen, đeo kính gọng vàng, ngoại hình cũng thuộc dạng khá.

"Nếu anh không đến, e rằng có người không nhìn rõ hiện thực."

Người đàn ông bước đến bên cạnh Tô Di, một tay ôm lấy eo cô.

Từ Hào nhìn thấy cảnh này, hoàn toàn sững sờ. Môi hắn run run, trong lòng đã có đáp án, nhưng vẫn không nhịn được hỏi: "Tô Di, đây là...?"

"Đây là bạn trai tôi, Tô Minh Ninh." Tô Di mỉm cười nói: "Trước đây tôi đã nói với anh rồi, tôi có bạn trai rồi."

Đúng vậy, trước đây Tô Di đã nói rồi.

Nhưng Từ Hào vẫn luôn cho rằng đó chỉ là cái cớ Tô Di dùng để từ chối hắn ta , nên hắn ta mới kiên trì mang đồ ăn đến cho cô.

Kết quả hôm nay, lại tận mắt nhìn thấy người thật!

[Haha, mở to mắt mà nhìn cho rõ! Chạy nhanh đi, kẻo lát nữa hối hận đến rơi nước mắt đấy!]

[Xem ra Tô Di cũng không đến nỗi tệ, ít ra không vừa thả thính vừa ăn cơm free.]

[Cơm này mới bao nhiêu tiền chứ, hơn nữa Tô Di cũng định trả rồi, người ở trên nói chuyện khó nghe quá.]

[Lời nói có phần chói tai, nhưng thực tế hiện nay không ít phụ nữ dựa vào nhan sắc của mình mà muốn làm gì thì làm, thậm chí còn bắt cá nhiều tay mà không hề do dự.]

[Lầu trên bị làm sao vậy? Sao lại nói là con gái, con trai cũng có a, chỉ là loại người này thôi, cứ phải lôi kéo chuyện nam nữ đối lập.]

[Quá mệt mỏi ! Đừng cãi nhau nữa! Xem drama cũng không thể khiến các vị ngừng nghỉ được hay sao ?]
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 864: Chương 864


Trong lúc Từ Hào đang ngây người, Tô Minh Ninh bước tới, nhìn xuống Từ Hào với vẻ cao ngạo: "Cậu chính là người mà Tiểu Di nói, thường xuyên mang cơm cho cô ấy?"

"Xin lỗi, trước đây tôi cứ tưởng cô ấy chưa có bạn trai, anh yên tâm, sau này tôi tuyệt đối sẽ không gặp lại cô ấy nữa." Từ Hào xấu hổ vô cùng.

Hắn ta mặc đồng phục shipper, ngoại hình cũng không xuất sắc, nhất là khi đối diện với Tô Minh Ninh, Từ Hào chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.

Nói xong, Từ Hào định bỏ chạy.

Tuy nhiên, Tô Minh Ninh lại gọi anh ta lại, "Cảm ơn cậu đã quan tâm đến bạn gái tôi, nhưng cô ấy đã có bạn trai rồi, cơm của cậu, cũng không thể nhận không."

Tô Minh Ninh không nói nhiều nữa, trực tiếp rút từ trong ví ra mấy chục tờ tiền mệnh giá trăm nguyên, đưa tới trước mặt đối phương.

Anh ta nhìn xuống Từ Hào với vẻ khinh miệt, "Số này, đủ chưa?"

Từ Hào nhìn chằm chằm vào xấp tiền.

[Khinh người quá đáng ! người ta đã nói sau này sẽ không đến nữa, sao lại làm vậy chứ!!]

[Tôi cũng không chịu nổi! Nếu anh trả theo giá trị thực, đưa vài trăm tệ thì còn chấp nhận được, nhưng ném ra cả một xấp tiền thế này, rốt cuộc là đang trả tiền hay sỉ nhục người khác đây?]

[Có một nói một , tôi cũng mong có người dùng đồng tiền lớn tới sỉ nhục tôi a !]

[Tuy tôi cũng thích tiền, nhưng dù sao cũng trước mặt người mình thích, thật sự quá mất mặt.]

Tô Di cũng nhận thấy Từ Hào đã nắm chặt tay, cô vội vàng kéo Tô Minh Ninh một cái.

"Nhiều quá rồi, một tờ là đủ." Tô Di vội vàng rút một tờ đưa cho Từ Hào.

Tuy nhiên, Từ Hào không nhận, chỉ nhìn hai người với ánh mắt căm tức.

"Tô tiên sinh, có lẽ tôi không giàu có như anh, nhưng tôi theo đuổi Tô Di hoàn toàn nghiêm túc."

"Hơn nữa tôi cũng đã hứa, sau này sẽ không làm phiền cô ấy nữa, anh không cần phải làm vậy."

Nói xong, Từ Hào đi thẳng.

Nhìn thấy cảnh này, Tô Di đau đầu vô cùng. Cô trách móc: "Anh làm gì vậy?"

"Anh đang giúp em xua đuổi những kẻ quấy rầy, đỡ phải phiền phức vì quá nhiều người theo đuổi." Tô Minh Ninh nhướng mày, vẻ mặt chính đáng nói.

Tô Di đau đầu không thôi, "Nhưng anh cũng không cần phải làm như vậy!"

"Anh làm vậy thì sao chứ? Anh đưa tiền cho anh ta, chẳng lẽ lại sai à? Tô Di, em phản ứng như vậy là sao ? Em đừng nói là em thích cậu ta đấy nhé !"

Tô Minh Ninh nhìn Tô Di.

Tô Di tức đến bật cười, "Sao em có thể thích anh ấy được, anh nói lý lẽ chút đi được không?"

“Sao lại không được ?” Tô Minh Ninh hỏi .
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 865: Chương 865


Tô Minh Ninh làm theo ý mình quen rồi , căn bản cũng không chờ Tô Di trả lời , liếc nhìn phần cơm trước mặt với vẻ chán ghét, rồi nói: "Đừng ăn cái này nữa, nhìn qua đã thấy chẳng có chút dinh dưỡng nào. Đi, anh dẫn em đi ăn thứ khác ngon hơn."

[A a a! Làm người đi làm công như tôi, tôi cảm thấy bị xúc phạm rồi! Cơm này thì sao chứ? Vì cớ gì lại không thể ăn?]

[Lần đầu tiên xem phát sóng trực tiếp mà được chứng kiến một tổng tài bá đạo phiên bản đời thực, đúng là được mở mang tầm mắt!"

[Ha ha ha, thực ra ngoài đời, rất nhiều người như vậy đấy, chỉ là phim ảnh tiểu thuyết đã tô hồng họ lên thôi.]

[Ha ha ha, thực tế thì rất nhiều người đều là tính cách khó ưa như vậy, chỉ là tiểu thuyết và phim truyền hình đã tô vẽ họ trở nên hoàn hảo hơn mà thôi.]

Nghe Tô Minh Ninh nói, Tô Di rất bất lực.

Nhưng cũng không còn cách nào khác, ai bảo đây là bạn trai của cô chứ?

Người là do chính cô chọn , còn có thể làm sao bây giờ !

Đúng lúc này, giọng nói của Kỷ Dao Quang vang lên từ livestream, "Tôi khuyên hai người, vẫn nên mang phần cơm này đi theo đi."

Tô Minh Ninh nghe thấy giọng nói này, mới phát hiện ra Tô Di đang livestream.

Chỉ trong tích tắc, sắc mặt anh ta sa sầm. Đang livestream ? Vậy bộ dáng và hành động của anh ta vừa rồi không phải bị mọi người nhìn thấy hết rồi hay sao ?

"Chuyện gì vậy ?" Tô Minh Ninh vội vàng hỏi.

Tô Di tóm tắt lại sự việc vừa xảy ra, vừa nghe Kỷ Dao Quang là một đại sư xem qủe đoán mệnh trên livestream , Tô Minh Ninh liền cảm thấy buồn cười.

"Truyền bá tư tưởng mê tín phong kiến thế này có thể bị bắt đấy ?"

Ánh mắt Tô Minh Ninh ánh lên tia cảnh cáo, ngầm nhắc nhở rằng nếu Kỷ Dao Quang dám nói linh tinh, anh ta tuyệt đối sẽ không nương tay.

Kỷ Dao Quang nhìn bộ dạng của Tô Minh Ninh, bất lực lắc đầu.

Đúng là "lời hay khó khuyên kẻ muốn chết."

"Anh vừa rồi đối xử với Từ Hào như vậy, anh còn thực sự cho rằng mình đúng sao? Anh có bao giờ suy xét đến hoàn cảnh hay cảm xúc của Tô Di chưa?" Kỷ Dao Quang nói từng chữ.

Từ Hào thường xuyên xuất hiện gần công ty của Tô Di, biết rõ nơi cô làm việc, trong khi Tô Minh Ninh lại không hay lui tới đây. Nếu Từ Hào thực sự có ý đồ gì đó, một khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn hoặc anh ta trở mặt, liệu có phải người tiếp theo chịu tổn thương sẽ là Tô Di không?

Nghe Kỷ Dao Quang hỏi, Tô Minh Ninh cũng nghĩ đến điều này.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 866: Chương 866


Nhưng trước mặt nhiều người như vậy, Tô Minh Ninh không thể nào thừa nhận mình sai được.

“Tất cả những gì tôi làm đều hợp pháp. Được rồi, đến đây thôi, chúng tôi còn phải đi ăn. Kết thúc cuộc trò chuyện tại đây.”

Câu sau gần như là mệnh lệnh, sau đó, màn hình bên phía Tô Di tối đen, kết nối livestream cũng bị ngắt.

[ Trời ạ! Đây chẳng phải là chủ nghĩa nam quyền quá mức sao? Rõ ràng Tô Di còn chưa lên tiếng mà! ]

[Chuyện này cũng chẳng có gì là lạ, một số người đàn ông dù có bản lĩnh còn hay thể hiện chủ nghĩa nam quyền, huống hồ chi là kiểu người có tư bản , tự cho mình tài giỏi hơn người như thế này. ]

[Ha ha ha, không nghe lời đại sư, ăn thiệt vào người.]

[Có ai lập nhóm đi xem diễn biến tiếp theo không?]

[Tôi tôi tôi, tôi ở ngay đây.]

[Còn tôi nữa, còn tôi nữa! Tôi cũng ở chỗ này!]

Mọi người tự phát lập thành một tiểu tổ đội , sau đó kết bạn đi theo nhóm hai người Tô Di, đồng thời bí mật hỗ trợ Tô Di duy trì kết nói với Kỷ đại sư , đề phòng trường hợp khẩn cấp .

Rốt cuộc thì , theo quan điểm của fans livestream 【 Kỷ Sư đoán mệnh 】, người không nghe theo nhắc nhở của Kỷ đại sư chắc chắn , khẳng định , nhất định sẽ gặp chuyện không tốt lành gì .

Đừng nghĩ rằng họ nói bừa , điều này đã được sự thật kiếm chứng và chứng mình , so với vàng còn thật !

Trong lòng Tô Di vẫn không khỏi thấp thỏm. Dù Tô Minh Ninh khẳng định tất cả chỉ là giả, nhưng cô vẫn khó có thể hoàn toàn yên tâm, bởi lẽ sâu trong thâm tâm, cô tin rằng Kỷ Dao Quang không phải là kẻ lừa đảo .

Vì vậy, sau một hồi do dự, Tô Di cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.

Hôm đó, Từ Hào tiếp tục đến giao đồ ăn, rồi nhìn thấy phần cơm trưa lẻ loi nằm đó.

Từ Hào siết chặt nắm tay, trong đầu hắn không ngừng vang lên hình ảnh Tô Minh Ninh từng nhục nhã hắn. Khi ánh mắt rơi xuống phần thức ăn trước mặt, một cảm giác chua xót xen lẫn phẫn nộ bỗng trào dâng—cho nên hắn cũng giống như phần cơm này , đáng bị coi thường và vứt bỏ , đúng không ?

Sắc mặt Từ Hào dần trở nên lạnh lùng, hắn lẳng lặng cầm hộp cơm lên, không chút do dự ném thẳng vào thùng rác, như thể đang trút bỏ tất cả sự nhục nhã và phẫn uất trong lòng.

Cảnh tượng này vừa vặn bị những người xem ' ngồi xổm góc tường ' nhìn thấy.

[Thôi rồi thôi rồi, đây là trực tiếp hắc hóa rồi!]

[Đặt vào ai thì cũng hắc hóa thôi! Nếu đã muốn vứt đi, sao không vứt thẳng vào thùng rác ấy , để ở nơi này khiến người ta nhìn thấy lại càng thêm nhục nhã thêm .]
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 867: Chương 867


[Các ngươi có từng nghĩ đến một khả năng không? Rằng Tô Minh Ninh cố ý đặt phần cơm này ở đây để Từ Hào nhìn thấy?]

[Lầu trên, thật đáng mừng , bạn phát hiện ra điểm mấu chốt rồi đấy !]

Người xem tiếp tục dõi theo Tô Di.

Những người theo dõi nhanh chóng thống nhất chia thành hai nhóm: một nhóm tập trung quan sát Từ Hào, trong khi nhóm còn lại dõi theo từng động thái của Tô Di.

Bên phía Từ Hào, sau khi ném hộp cơm vào thùng rác, vẻ ngoài của hắn có vẻ bình tĩnh tiếp tục công việc. Tuy nhiên, ai cũng có thể nhận ra rằng trong lòng hắn vẫn đang chất chứa điều gì đó.

Bên phía Tô Minh Ninh thì hoàn toàn quên mất chuyện này, vui vẻ ăn cơm cùng Tô Di.

Tô Di thì trong lòng bất an.

Tô Minh Ninh nắm lấy tay cô, dịu dàng nói: “Em đang nghĩ gì thế? Vẫn còn nhớ đến hắn sao? Yên tâm đi, anh có mang theo vệ sĩ, nếu hắn dám xuất hiện, anh lập tức báo cảnh sát. Hơn nữa, anh sẽ bảo vệ em thật tốt.”

"Ân." Tô Di gật đầu, trên mặt nở một nụ cười nhẹ.

Ăn cơm xong, Tô Di tiếp tục đi làm.

Lúc tan làm buổi chiều, Tô Di nhìn điện thoại, Tô Minh Ninh nhắn hôm nay còn có việc cần xử lý , không đến được.

Tô Di thấy tin nhắn này, cũng không nghĩ nhiều, gọi một chiếc taxi, chuẩn bị về nhà.

Tuy nhiên, chiếc taxi lại đi đường vòng.

"Bác tài, bác đi đường vòng rồi đấy ạ?" Tô Di nhíu mày.

"Không có đi đường vòng."

Giọng nói của Từ Hào vang lên từ phía trước, mắt Tô Di lập tức trợn to.

Cùng lúc đó, nhóm người đang theo dõi Từ Hào bỗng giật mình phát hiện—hắn đã biến mất không dấu vết!

"Sao có thể biến mất được? Hắn vẫn luôn ở khu bếp sau, chúng ta vẫn đang canh chừng cẩn thận ?"

"Canh cái gì ? người ta đi từ lâu rồi!"

Họ chạy đến nhà bếp, hỏi thăm mới biết, Từ Hào đã thay quần áo, đi từ cửa sau rồi!

Đồng thời nhóm những người phụ trách theo dõi Tô Di, cũng phát hiện Tô Di đã mất liên lạc!

Thôi rồi, xem ra là Từ Hào đã hành động rồi!

Những người canh chừng cũng không ngờ rằng Từ Hào lại hành động nhanh đến vậy. Bọn họ vốn tưởng rằng ít nhất hắn cũng sẽ đợi đến khi trời tối mới bắt đầu ra tay.

Kết quả là giữa ban ngày ban mặt, đã hành động rồi.

Không biết nên nói Từ Hào là gan lớn, hay là không có đầu óc nữa.

Có thể là người thành công luôn có lối đi riêng , bọn họ không thể dùng lý lẽ thông thường để suy đoán họ sẽ làm gì tiếp theo!

Có người vẫn giữ được bình tĩnh, nói: “Gọi ngay cho bạn trai của Tô Di đi, chuyện này vốn do anh ta gây ra, còn liên luỵ đến bạn gái . Kêu anh ta tới mà giải quyết hậu quả !”
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 868: Chương 868


"Sau đó, các ngươi nhanh chóng báo cảnh sát. May mà tín hiệu điện thoại của Tô Di vẫn còn, những người còn lại, chúng ta cùng hành động!"

Quyết định đã được đưa ra, ba nhóm người nhanh chóng tách ra và hành động theo kế hoạch đã định.

Người gọi điện cho Tô Minh Ninh liên tục thử liên lạc, nhưng dù gọi bao nhiêu lần, điện thoại vẫn không kết nối được.

Có người không nhịn được mà than thở: “Bạn trai kiểu này cũng quá không đáng tin.”

"Bạn gái gặp chuyện mà gọi thế nào cũng không liên lạc được, đúng là bá tổng kiểu mẫu mà~ Lúc nguy cấp người liền không bao giờ thấy , thậm chí đến cái bóng cũng không !"

Ở một nơi khác, Từ Hào lái xe đến ngoại ô, rồi kéo Tô Di xuống xe.

"Từ Hào, anh bình tĩnh lại đi !"

Tô Di nghiêm giọng: “Bây giờ thả tôi ra, tôi có thể làm chứng giúp anh. Nhưng nếu anh không buông, đến lúc bị điều tra ra, anh sẽ không có đường lui!”

“Haha, chạy sao? Ta chưa từng có ý định bỏ trốn!”

Từ Hào trừng mắt nhìn Tô Di, giọng đầy phẫn nộ: “Tại sao? Tại sao cô lại đối xử với tôi như vậy? Rốt cuộc đâu mới là con người thật của cô ?”

Từ Hào vẫn nhớ như in lý do khiến hắn rung động với Tô Di. Đó là lần đầu tiên họ gặp nhau, khi hắn bị khách hàng làm khó dễ lúc mang cơm hộp đến. Những người xung quanh hoặc thờ ơ, hoặc chỉ đứng nhìn như đang xem một vở kịch. Chỉ duy nhất cô—chỉ có cô là dám đứng ra, lên tiếng bênh vực hắn.

Nhưng hôm nay, Tô Minh Ninh sỉ nhục hắn như vậy, Tô Di lại chỉ đứng im ở bên cạnh đóng vai trò người xem , không nói một lời!

"Tôi biết, bạn trai tôi đã quá đáng với anh, tôi thay mặt anh ấy, xin lỗi anh!" Tô Di nói.

Nhưng bây giờ, Từ Hào đã không còn bận tâm nữa. Hắn lạnh lùng nói: “Rõ ràng tôi đã chọn buông bỏ, vậy mà các người hết lần này đến lần khác vẫn nhục mạ tôi!”

Nghe đến đây, Tô Di đột nhiên nghĩ đến phần cơm đó.

Lúc đó, cô vốn định mang phần cơm đi như lời Kỷ Sư nói, nhưng Tô Minh Ninh nhất quyết không chịu. Anh khăng khăng muốn để nó lại, cố ý đặt ở đó chỉ để Từ Hào nhìn thấy.

Kết quả, thật sự để Từ Hào nhìn thấy rồi!

“Xin lỗi, thật sự xin lỗi! Từ Hào, bình tĩnh lại đi! Anh còn trẻ, không đáng để hủy hoại tương lai chỉ vì chuyện này!”

Nhưng lúc này, Từ Hào đã hoàn toàn mất lý trí rồi . Hắn gằn giọng, ánh mắt đỏ ngầu: “Ngồi tù thì sao chứ? Tôi thật sự muốn xem, nếu cô ch.ế.t rồi, tên đàn ông kia còn có thể kiêu ngạo được nữa không!”
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 869: Chương 869


“Cô nói xem, hắn gây ra chuyện này, cũng xem như gián tiếp dẫn đến cái ch.ế.t của cô , cô nghĩ hắn sẽ hối hận sao? Ha ha ha ha!”

Từ Hào nói rồi đột nhiên cười lớn.

Tô Di chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát.

“Từ Hào, anh bình tĩnh lại…”

Nhưng Từ Hào hoàn toàn không nghe, rút d.a.o ra định đ.â.m c.h.ế.t Tô Di.

Mắt Tô Di tràn đầy tuyệt vọng, cô biết, mình xong đời rồi.

Nhưng ngay sau đó, cảnh sát xông vào.

“Đồng chí cảnh sát, chính là hắn ta!”

Đúng lúc nguy cấp, một nhóm cư dân mạng nhiệt tình đã kịp thời dẫn cảnh sát đến hiện trường, giải cứu Tô Di khỏi tình thế nguy hiểm .

Mãi đến khi Tô Di được đưa đến đồn cảnh sát và hoàn tất việc lấy lời khai, Tô Minh Ninh mới có thể liên lạc được.

Từ Hào vì tội g.i.ế.t người bất thành trong trạng thái tinh thần bị kích động mạnh , bị phạt một năm tù có thời hạn.

Qua chuyện này, Tô Di cũng nhìn rõ con người của Tô Minh Ninh.

Tô Minh Ninh không hiểu, cau mày hỏi: “Tại sao em lại muốn chia tay với anh? Chuyện này đâu liên quan đến anh, anh cũng đâu biết hắn là kẻ điên chứ!”

Tô Di lạnh lùng nhìn anh ta.

Ban đầu, cô chỉ nghĩ rằng chỉ cần tìm được một người yêu mình, và bản thân cũng có tình cảm với đối phương là đủ, không cần phải quan tâm quá nhiều đến xuất thân hay bản chất của đối phương . Cô tin rằng tình yêu sẽ tự nhiên hòa hợp, và mọi thứ sẽ ổn nếu có tình cảm chân thành. Nhưng giờ đây, khi nhìn lại, cô mới nhận ra rằng suy nghĩ của mình về tình yêu thực sự quá đơn giản.

Chính sự nhục nhã mà Tô Minh Ninh dành cho Từ Hào đã trở thành nguyên nhân trực tiếp dẫn đến những sự việc xảy ra sau đó.

Tô Di không dám tưởng tượng, nếu lúc đó cô không chỉ không nghe theo lời khuyên của Kỷ Dao Quang, mà còn không đồng ý với nhóm người xem nhiệt tình kia, liệu bây giờ cô có còn sống hay không?

“Đừng nói nữa, chia tay đi.” Tô Di nói xong liền chia tay với Tô Minh Ninh.

Sau đó, Tô Di tập trung vào sự nghiệp của mình. Cô quyết định đến chỗ của Kỷ Dao Quang, tạm thời lưu lại một thời gian ngắn và thực hiện một cuộc phỏng vấn chuyên sâu.



Thời gian quay trở lại lúc Kỷ Dao Quang kết thúc cuộc gọi video với Tô Di.

“Quẻ thứ hai, mọi người chuẩn bị sẵn sàng.” Kỷ Dao Quang vừa nói vừa chạm vào màn hình.

Không lâu sau, một cư dân mạng có nickname 【 Năm tháng tĩnh hảo 】được chọn.

Màn hình chia làm hai, đầu dây bên kia là một người phụ nữ trung niên.

Thấy mình được chọn, người phụ nữ vô cùng kích động, “Đại sư, đại sư, cầu xin cô , giúp giúp tôi !”
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 870: Chương 870


[Haiz, mỗi lần kết nối trực tiếp đều là để giúp đỡ người khác. Đôi khi tôi tự hỏi, nếu đại sư không phát sóng trực tiếp, liệu có bớt đi nhiều rắc rối như vậy không?]

[Không phải vậy, bạn phải làm rõ, những chuyện này vốn dĩ đã xảy ra trước, đại sư chỉ là người đứng ra giúp giải quyết mà thôi.]

[Đúng vậy, nếu không có đại sư, sẽ có nhiều người xấu không bị trừng phạt, và nhiều người tốt phải chịu oan uổng , hoặc có kết cục bi đát .]

Kỷ Dao Quang liếc nhìn bình luận, mỉm cười, sau đó nhìn người phụ nữ, “Cô nói đi. Cô muốn tôi giúp gì?”

Người phụ nữ nghe vậy liền lên tiếng: “Đại sư, chào cô . Tôi tên là Hạ Hoa Lan, tôi có một đứa con trai, năm nay vừa tròn một tuổi.”

“Nửa tháng trước, con trai tôi đột nhiên mất tích. Tôi đã tìm kiếm suốt nhiều ngày, cuối cùng phát hiện ra nó ở đang ở trong một gia đình , ở ngôi làng bên cạnh.”

“Khi đó, tôi lập tức báo cảnh sát. Nhưng sau khi họ điều tra, kết luận rằng đứa bé đó thuộc về gia đình kia! Nhưng rõ ràng đó chính là con trai tôi!”

[Có khi nào chị thật sự nhận nhầm không? Dù sao trẻ con mới một tuổi, nhìn qua cũng na ná nhau cả.]

[Đúng vậy, cảnh sát cũng đã điều tra rồi, chắc là có hiểu lầm thật đó .]

Mọi người đều nghi ngờ rằng Hạ Hoa Lan đã nhận nhầm, nhưng cô vô cùng chắc chắn: “Tôi không hề nhận nhầm! Đó chính là con trai tôi! Tôi còn nhìn thấy vết bớt của nó, hoàn toàn giống nhau!”

[Vậy là sao ? Tôi hơi rối rồi nhé ! Nói như vậy , cô ấy không nhầm là đúng rồi , suy cho cùng thì có người mẹ nào lại nhận nhầm còn được chứ , đã thế lại còn có cả dấu hiệu đặc thù để nhận biết . Nhưng mà nếu là như thế , chẳng lẽ cảnh sát điều tra nhầm à?]

[Trẻ con còn nhỏ như vậy, đúng là dễ nhầm lẫn, đã xét nghiệm ADN chưa?]

[Đúng rồi, có phải con ruột hay không, xét nghiệm là biết ngay!]

Thấy mọi người bàn tán, Hạ Hoa Lan cũng vô cùng rầu rĩ: “Lúc đầu tôi cũng nghĩ vậy, nhưng giấy chứng sinh và các giấy tờ liên quan của họ đều vô cùng đầy đủ và hợp lệ.”

“Cảnh sát nói rằng nếu họ không chịu hợp tác, thì hoàn toàn không có cách nào tiến hành giám định!”

Điều này đúng là sự thật.

Nếu bất kỳ một ai nói con mình bị bắt cóc, cũng có thể tìm đến một đứa trẻ bất kỳ và khẳng định đó là con mình, sau đó yêu cầu giám định ngay lập tức, thì chẳng phải thế giới này sẽ trở nên hỗn loạn sao?"

“Đại sư, vì vậy tôi muốn hỏi cô, đứa trẻ đó rốt cuộc có phải con của tôi hay không?”

Hạ Lan Hoa hỏi với vẻ mặt chờ đợi.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 871: Chương 871


Mọi người đều nói cô quá cố chấp, bởi vì gia đình kia có đầy đủ giấy tờ chứng minh đứa trẻ là con của họ. Làm sao có thể là con của cô được?

Dần dần, Hạ Hoa Lan cũng bắt đầu d.a.o động, cảm thấy có lẽ đứa trẻ đó thực sự không phải con của mình.

Nhưng rõ ràng đó chính là con của cô mà!

Dần dần, Hạ Hoa Lan cảm thấy mình sắp phát điên.

Hiện tại, điều cô muốn biết nhất chính là đứa trẻ đó có thật sự là con của mình hay không. Nếu đúng, dù có khó khăn đến đâu, cô cũng nhất định phải đưa con trở về!

“Phải.” Kỷ Dao Quang cho Hạ Lan Hoa một câu trả lời chắc chắn.

[Trời ạ, thật sự là con của cô ấy sao? Đây rõ ràng là một vụ buôn bán trẻ em!]

[Hơn nữa, chuyện này cũng quá trắng trợn và liều lĩnh rồi! Chỉ ngay ở thôn bên cạnh thôi đấy !]

[ Có câu nói thế này: "Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất." Xem đi ! Dù bị tìm đến tận cửa, bọn họ vẫn có thể ung dung, ngồi yên không loạn, sau đó đưa ra bằng chứng chứng minh đứa trẻ là con mình như vậy. Chắc chắn là đã có sự chuẩn bị trước.]

[Tôi chỉ có một thắc mắc: Giấy chứng sinh của đứa bé đó rốt cuộc được làm bằng cách nào? Chẳng lẽ nghiệp vụ của cảnh sát kém đến mức dễ dàng bị qua mặt như vậy? Thật giả thế nào mà còn không phân biệt nổi?]

[Chuyện này thật sự quá đáng sợ! Ngay cả Hạ Hoa Lan, người sống sát vách, còn gặp phải chuyện như vậy, huống hồ là những người khác. Nghĩ đến thôi cũng thấy rùng mình!]

Hạ Hoa Lan cũng rất nghi ngờ, đồng thời, cô cũng muốn biết, “Đại sư, tôi phải làm sao?”

Hiện tại, điều rõ ràng nhất chính là Hạ Hoa Lan biết đứa trẻ đó chính là con ruột của mình, và chắc chắn gia đình kia cũng biết sự thật này.

Quả đúng như câu nói: Chỉ có người oan uổng bạn mới hiểu rõ bạn đã chịu bao nhiêu oan uổng .

“Cô đừng vội, cảnh sát kết luận đứa bé là con của họ chỉ vì họ có giấy chứng sinh .”

“Nhưng nếu giấy chứng sinh đó không hợp lệ, thì có thể bắt buộc xét nghiệm ADN mà không cần sự đồng ý của gia đình kia.”

Kỷ Dao Quang thản nhiên nói.

Nghe vậy, Hạ Hoa Lan không khỏi kích động, “Đại sư, cô nói gì? Giấy chứng sinh đó, là giả sao?!”

[ Trời ạ, rốt cuộc trên thế giới này còn bao nhiêu chuyện mà tôi chưa biết đến? ]

[ Nếu tôi nhớ không lầm, giấy chứng sinh chỉ có bệnh viện mới được cấp. Chẳng lẽ bọn buôn người này có đường dây móc nối với bệnh viện sao? ]

[ Thật đáng sợ! Nếu đúng là như vậy, sau này còn ai dám tin tưởng bệnh viện nữa đây? ]

Mọi người đều có chút hoang mang.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 872: Chương 872


Kỷ Dao Quang nhẹ nhàng trấn an người xem một chút , sau đó nhìn Hạ Hoa Lan nghiêm túc nói: “Tối nay, sẽ có người đến bệnh viện để giao dịch giấy chứng sinh giả. Chỉ cần cô phối hợp với cảnh sát, bắt quả tang tại chỗ, mọi chuyện phía sau lập tức sẽ được làm sáng tỏ.”

Hạ Hoa Lan nghe vậy, gật đầu lia lịa.

[Chị đừng sợ, chúng em ở bên cạnh chị!]

[Đúng đúng đúng, chúng em ở bên cạnh chị!]

Mọi người đều cổ vũ Hạ Hoa Lan, vốn dĩ cô còn hơi lo lắng, nhưng nhìn thấy những lời này, cô không khỏi cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều.

“Được, bây giờ tôi đi ngay!” Hạ Hoa Lan nói xong liền đứng dậy.

Dưới lầu, chồng cô thấy cô lại ra ngoài, nhíu mày, “Rốt cuộc em định làm loạn đến bao giờ?”

Vì chuyện của con, Hạ Hoa Lan đã làm ầm ĩ không biết bao nhiêu lần rồi.

Lúc đầu, chồng cô còn sẵn lòng đi cùng cô.

Dù sao đứa trẻ mất tích không chỉ là con của Hạ Hoa Lan mà còn là của anh ta!

Dù đã trải qua nỗi đau nhận nhầm con và cảnh sát cũng đã xác nhận đứa trẻ kia không phải con ruột của họ, Hạ Hoa Lan vẫn không hề từ bỏ hy vọng!

Từ đó về sau, chồng Hạ Hoa Lan bắt đầu mất kiên nhẫn.

Hạ Hoa Lan nhìn chồng mình với cảm giác xa lạ tột cùng, giận dữ hét lên: “Chẳng lẽ đứa trẻ đó không phải con của anh sao?”

Chồng của Hạ Hoa Lan nghiêm giọng: “Con mất tích, anh cũng sốt ruột chứ! Nhưng em phải hiểu rõ, đứa bé đó không phải con chúng ta. Ngay cả cảnh sát cũng đã xác nhận rồi!”

Hạ Hoa Lan gấp gáp nói: “Em vừa hỏi đại sư, cô ấy khẳng định đó chính là con của chúng ta! Chỉ cần anh cùng em đi báo cảnh sát , sau đó chúng ta lại cùng cảnh sát bắt quả tang bọn họ và chứng minh được giấy chứng sinh có vấn đề, chúng ta nhất định có thể đưa con về!”

Hạ Hoa Lan càng nói càng kích động.

Nhìn Hạ Hoa Lan hoàn toàn là một bộ dáng mất kiểm soát điên cuồng , chồng cô tràn đầy chán ghét, lạnh giọng nói: “Em thật sự điên rồi!”

Nói xong, anh ta dứt khoát quay lưng rời đi, không thèm ngoảnh lại.

Hạ Hoa Lan tuy có chút thất vọng, nhưng cô không để tâm quá nhiều. Điều quan trọng nhất lúc này là đưa con của cô về !

Cô rất vội !

Hạ Hoa Lan chạy đến đồn cảnh sát.

Nhìn thấy Hạ Hoa Lan, người của Cục Cảnh Sát không khỏi đau đầu, họ lên tiếng: “ Hạ nữ sĩ , chúng tôi đã điều tra kỹ lưỡng, đứa trẻ đó không phải con của cô !”

“Nếu cô muốn làm xét nghiệm ADN, cũng cần phải có sự đồng ý của cha mẹ đứa bé!”

Họ nghĩ, Hạ Hoa Lan lại đến làm loạn.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 873: Chương 873


Nhưng Hạ Hoa Lan thế nhưng lại lắc lắc đầu, nghiêm túc nói: “Tôi không đến để nhờ các anh giúp đưa con tôi về. Tôi muốn tố giác một bệnh viện đang buôn bán giấy chứng sinh trái phép!”

Nghe vậy, các đồng chí cảnh sát lập tức nghiêm túc hẳn lên, ánh mắt sắc bén hướng về phía Hạ Hoa Lan.

"Cô chắc chắn những gì mình nói là sự thật chứ?" Một viên cảnh sát nghiêm giọng hỏi.

"Tôi xin nhắc nhở cô , mỗi lời nói và hành động của cô lúc này đều phải chịu trách nhiệm trước pháp luật."

"Nếu cô bịa đặt, chúng tôi có quyền bắt giữ cô vì hành vi cung cấp thông tin sai lệch!"

Trước những lời cảnh cáo, Hạ Hoa Lan vẫn giữ vững lập trường, bình tĩnh đáp:

“Tôi đảm bảo những gì mình nói đều là sự thật. Chỉ cần chờ thêm một lát, bọn họ sẽ tiến hành giao dịch."

"Nếu các anh không tin, có thể trực tiếp đến kiểm tra. Nếu tôi nói sai, tôi sẵn sàng chịu mọi trách nhiệm trước pháp luật!”

Các cảnh sát liếc nhìn nhau, cân nhắc một lúc rồi quyết định tạm thời tin tưởng Hạ Hoa Lan và tiến hành điều tra.

Rốt cuộc, chuyện này quá nghiêm trọng để họ có thể bỏ qua chỉ dựa trên suy đoán.

Bởi vì trước đó, họ đã nhận được một số báo cáo về việc bệnh viện mà Hạ Hoa Lan nhắc đến có dấu hiệu cung cấp giấy chứng sinh giả.

Vấn đề này không chỉ ảnh hưởng trực tiếp đến nhiều trẻ sơ sinh mà còn tạo điều kiện cho các đường dây buôn người hoạt động.

Bởi giấy chứng sinh quyết định việc một đứa trẻ có thể được đăng ký hộ khẩu hay không, nhiều kẻ buôn người đã lợi dụng kẽ hở này để biến những đứa trẻ bị bắt cóc thành con hợp pháp trên giấy tờ.

Không chỉ vậy, nếu xác định được giấy chứng sinh là giả, thì trong vụ án này , hoàn toàn có thể tiến hành xét nghiệm ADN để xác định thân phận thực sự của đứa trẻ.

Ngay lập tức, cảnh sát nhanh chóng trao đổi và thành lập một đội đặc nhiệm, bí mật theo chân Hạ Hoa Lan đến địa điểm giao dịch.

Trong khi đó, những kẻ đứng sau đường dây này vẫn không hề hay biết rằng hành vi phạm pháp của chúng đã bị đưa vào tầm ngắm. Nguy hiểm đang âm thầm ập đến, chỉ chờ thời cơ để lật tẩy mọi chuyện!

Như lời Kỷ Dao Quang đã nói, một bóng dáng mờ nhạt từ trong tối bước ra, tay cầm một chiếc túi lạ.

Ngay lập tức, cảnh sát nhận ra và lao tới, nhanh chóng khống chế người này!

Người kia vội vã kêu lên: “Các người là ai? Tại sao lại ở đây?”

“Cảnh sát đây , không được nhúc nhích!”

Một viên cảnh sát rút thẻ ngành ra, dứt khoát tuyên bố, rồi bắt đầu lục soát chiếc túi, tìm kiếm bất kỳ bằng chứng nào có thể liên quan.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 874: Chương 874


Điều khiến mọi người không khỏi ngạc nhiên là, trong túi chỉ có duy nhất một tờ giấy chứng sinh.

"Sao vậy ? Tôi chỉ lấy đồ của con mình thôi mà ? Chẳng lẽ như vậy cũng là phạm pháp sao ? " Người kia lớn tiếng phản đối, dường như rất có tự tin , cảnh sát không bắt được đồ vật gì khả nghi , sẽ không thể làm gì được hắn ta

Xác thực là tờ giấy chứng sinh này chẳng thể chứng minh được gì rõ ràng.

Cảnh sát nhìn Hạ Hoa Lan, trong lòng Hạ Hoa Lan cũng rất sốt ruột .

Này không nên nha ?! Tại sao lại chỉ có mỗi tờ giấy chứng sinh này thôi?

Đang suy nghĩ , Hạ Hoa Lan vô tình bắt được hai bóng người đang muốn chạy trốn ở phía không xa, lập tức chỉ tay: "Ở bên kia!"

Ngay lập tức, các cảnh sát lao vào đuổi theo và nhanh chóng khống chế được hai người.

Một trong số họ đeo kính râm và khẩu trang, rõ ràng là có điều gì không ổn.

Cảnh sát tiến lại gần, định lật khẩu trang của người đó, nhưng người kia nhanh chóng dùng tay che lại.

Đội trưởng Vương nhíu mày, giọng điệu nghiêm khắc: "Nếu anh không chịu lộ diện, sẽ bị coi là cản trở công vụ, tội danh của ngươi sẽ càng nhiều thêm !"

Người kia cắn răng, giọng nói có chút nặng nề: "Vương đội trưởng, tôi không thể lộ diện."

Nghe thấy giọng nói này, Vương đội trưởng khẽ nhíu mày. Trong khoảnh khắc, ông nhận ra người này là một nhân vật quen thuộc.

"Trước tiên bắt giữ họ," Vương đội trưởng ra lệnh với lính của mình , còn bản thân thì buông tha việc kéo khẩu trang của người kia xuống.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Hạ Hoa Lan không thể kiềm chế, ngay lập tức lên tiếng: "Vương đội trưởng, các anh thật sự định bao che sao?"

Câu nói của cô vang lên như một tiếng sấm, đầy chất vấn và sự không hài lòng, khiến không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng. Mọi người xung quanh đều cảm nhận được sự căng thẳng trong lời nói của cô, khiến tình huống càng thêm phức tạp.

Vương đội trưởng nhíu chặt mày, cố gắng kiềm chế sự bực bội, nói: “Cô yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ làm rõ mọi chuyện và cho cô một công đạo.”

“Công đạo? Các người nói cái gì là công đạo?” Hạ Hoa Lan tức giận đáp, giọng nói đầy hoài nghi. “Trước kia các người luôn nói tôi sai rồi , không tin tôi , giờ lại nói sẽ cho tôi công đạo? Tôi không tin! Trừ khi các người cho tôi biết rốt cuộc người này là ai, nếu không, tôi sẽ không bỏ qua!”

Lời của Hạ Hoa Lan chính là một lời khẳng định , cô không chấp nhận bất kỳ sự thiếu rõ ràng nào nữa. Mọi thứ phải được làm sáng tỏ, cô sẽ không lùi bước cho đến khi có câu trả lời rõ ràng.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 875: Chương 875


Vương đội trưởng cảm thấy đầu óc nhức nhối, nhưng cuối cùng vẫn phải vẫy tay, ra hiệu cho Hạ Hoa Lan đi theo mình.

Sau khi đến Cục Cảnh Sát, đối phương mới chịu tháo khẩu trang và kính râm xuống.

Hạ Hoa Lan nhìn thấy người đó, tim cô như thắt lại. Không thể tin được, người này chính là bác sĩ đã giúp cô đỡ đẻ khi cô sinh đứa con của mình.

Một cảm giác bàng hoàng lan tỏa khắp cơ thể, Hạ Hoa Lan không thể hiểu nổi, tại sao lại là anh ta? Cô không thể tin được người mà mình từng tín nhiệm lại có thể làm ra chuyện như thế này.

Cô run rẩy hỏi: "Bác sĩ... tại sao? Tại sao ngươi lại làm việc này?"

Hạ Hoa Lan không thể nào hiểu nổi lý do đằng sau hành động này, một bác sĩ có công việc ổn định và thu nhập không tồi, sao lại đi vào con đường vô đạo đức như vậy? Cô không thể nào lý giải nổi hành động và suy nghĩ của người này.

Bác sĩ cúi đầu, không dám đối diện với ánh mắt Hạ Hoa Lan. Anh ta im lặng, không một lời giải thích. Không khí trong phòng ngập tràn sự nặng nề, như thể mọi câu hỏi đều vô nghĩa.

Khác với Hạ Hoa Lan còn đang mờ mịt , Vương đội trưởng lại hiểu rõ chuyện này là như thế nào.

Lúc trước, khi Vương đội trưởng lục soát túi của vị bác sĩ này, ông phát hiện hàng trăm tấm giấy chứng sinh, điều này đã khiến ông vô cùng bất ngờ. Hàng trăm tấm giấy chứng sinh không thể là công việc của một bác sĩ bình thường có thể thu thập được , và càng không phải là thứ mà một người có thể lén lút thực hiện mà không bị phát hiện.

Nếu xét theo quy trình, một bác sĩ chỉ có thể liên quan đến việc cấp giấy chứng sinh trong trường hợp đỡ đẻ hoặc xác nhận tình trạng sức khỏe của trẻ sơ sinh. Tuy nhiên, để thu thập hàng trăm giấy chứng sinh, điều đó chứng tỏ bác sĩ này không đơn thuần là thực hiện nghĩa vụ nghề nghiệp mà đã tham gia vào một hoạt động bất hợp pháp và có quy mô lớn.

Điều này cho thấy, bác sĩ này có thể đã cấu kết với một nhóm người trong đường dây lừa bán trẻ em hoặc các hoạt động phi pháp khác. Thực tế, một bác sĩ sẽ không thể tự mình thu thập và phát hành số lượng giấy chứng sinh lớn như vậy mà không có sự giúp đỡ của các cơ quan, tổ chức khác, hoặc thậm chí sự thông đồng của một số cá nhân có quyền lực trong bệnh viện hay cơ quan nhà nước.

Vị bác sĩ này bất quá cũng chỉ là một tiểu lâu la mà thôi .

Vương đội trưởng cầm một phần tài liệu, ánh mắt nhìn về phía Hạ Hoa Lan, rồi nói: “Được rồi, chúng ta hiện tại sẽ đi đến nhà của gia đình kia đi . Cô không phải muốn làm xét nghiệm ADN đứa trẻ sao ? Hiện tại liền đi thôi .”
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 876: Chương 876


Hạ Hoa Lan không thể nào tin được, hạnh phúc đến một cách quá đột ngột!

Mọi thứ dường như thay đổi trong chớp mắt, và cô không kịp định hình cảm xúc của mình.

Sự vui sướng vì sắp được ôm con vào lòng đã khiến Hạ Hoa Lan tạm thời quên đi những bất bình và khó hiểu về hành động của vị bác sĩ kia.

Cô không còn tâm trí để hỏi vì sao bác sĩ lại làm những việc này, những câu hỏi đó giờ không còn quan trọng nữa. Mục tiêu của cô chỉ có một, và chỉ còn một bước nữa thôi là cô có thể hoàn thành rồi .

Chỉ còn một bước nữa thôi là cô có thể tìm lại đứa con đã mất của mình !

Về phần vị bác sĩ kia, những hành động của anh ta giờ đây không còn liên quan gì đến Hạ Hoa Lan nữa. Anh ta đã bị cảnh sát bắt giữ, và mọi chuyện tiếp theo sẽ do họ xử lý. Cô chỉ cần tập trung vào điều duy nhất quan trọng lúc này: đón đứa con trở về.

Hạ Hoa Lan đứng dậy, Vương đội trưởng liền ra lệnh cho hai cảnh sát đi cùng. Ba người họ cùng nhau, theo chân Hạ Hoa Lan, tiến về nhà của gia đình kia.

Đến nơi , đội trưởng Vương tiến lên gõ cửa.

“Tới.”

Người nhà kia mở cửa, thấy là Hạ Hoa Lan.

Sắc mặt họ lập tức thay đổi, nét mặt trở nên căng thẳng, giọng điệu cũng trở nên dữ dằn: "Rốt cuộc các người muốn gì? Tôi phải nói bao nhiêu lần nữa mới đủ?

"Đây là con của tôi, nếu các người lại đến để thuyết phục chúng tôi làm xét nghiệm ADN thì tôi xin phép trả lời luôn là tôi không đồng ý !

"Nếu ai cũng hành động như các người, thì chẳng phải thế giới này sẽ trở nên hỗn loạn sao? Liệu tôi có thể đến nhà của người khác và tự nhận đó là con mình không?"

Hai vợ chồng kẻ xướng người hoạ, hợp sức để ép Hạ Hoa Lan phải lùi bước.

Lúc này, Hạ Hoa Lan đã hoàn toàn tự tin, không hề lo lắng hay sợ hãi. Dù hai vợ chồng kia có nói gì đi chăng nữa, cô biết rõ mọi lời của họ đều chẳng thể thay đổi được gì.

Cô bình tĩnh nhìn về phía hai vợ chồng, rồi lạnh lùng hỏi: "Các người có bằng chứng gì để chứng minh đứa trẻ là của các ngươi?"

Nghe câu hỏi của Hạ Hoa Lan, hai vợ chồng không khỏi bật cười.

"Chứng minh thế nào ư? Giấy chứng sinh a ? Còn có thể chứng minh thế nào nữa ?"

"Trước đây các người không phải đã xem qua tất cả giấy tờ sao? Đứa trẻ này đã có tên trong hộ khẩu của chúng tôi rồi mà."

"Chẳng lẽ tôi lại đi bắt cóc một đứa trẻ rồi đem về bảo đó là con mình sao?"

Hai vợ chồng cảm thấy Hạ Hoa Lan thật sự quá vô lý, hết lần này đến lần khác yêu cầu họ phải chứng minh điều hiển nhiên.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 877: Chương 877


Hạ Hoa Lan không kìm nén được sự tức giận trước những lời của hai vợ chồng, cô lập tức quay sang nhìn Vương đội trưởng.

Vương đội trưởng bước lên một bước, giọng điệu bình tĩnh với thân phận và địa vị của mình, mỗi lời ông nói đều có trọng lượng: "Xin các vị vui lòng cung cấp giấy chứng sinh của đứa trẻ để chúng tôi tiến hành kiểm tra và xác minh. Hiện tại, chúng tôi đã thu thập được một số chứng cứ, và giấy chứng sinh của con các vị đang bị nghi ngờ có vấn đề."

Hai vợ chồng khẽ liếc nhau, bề ngoài tỏ ra chỉ đơn thuần bực bội vì bị làm phiền quá nhiều, không hề để lộ bất kỳ điều gì khác.

"Được thôi, ta sẽ lấy cho các ngươi. Nhưng nhớ kỹ—đây là lần cuối cùng!"

"Nếu sau này các người còn tiếp tục hùa theo cô ta gây chuyện hoặc tìm đến đây quấy rầy nữa, tôi sẽ lập tức khởi kiện!"

Nói xong, hai vợ chồng quay vào trong nhà, đem giấy chứng sinh của con mang ra.

Lúc này, khi giấy khai sinh được đưa tới trên tay, Vương đội trưởng không chỉ đơn giản xem qua mà còn rút ra từ trong túi một bản sao giấy chứng sinh mà ông đã thu thập được từ bác sĩ trước đó.

Nhìn thấy hành động này của Vương đội trưởng, hai vợ chồng không khỏi liếc mắt nhìn nhau, trong ánh mắt họ rõ ràng toát lên vẻ lo lắng, như thể cảm nhận được điều gì đó không ổn.

Dù sao giấy khai sinh này là thật hay là giả , họ rõ ràng hơn ai hết.

Đội trưởng Vương so sánh một hồi, nhìn hai vợ chồng nói: “Tờ giấy chứng sinh này của hai người có chút vấn đề."

“Mời hai người cùng chúng tôi về đồn cảnh sát một chuyến.”

Vừa nghe thấy lời này, người phụ nữ vội vàng phản bác: "Có vấn đề gì chứ? Giấy này chẳng có vấn đề gì cả !"

"Nếu có vấn đề, làm sao chúng tôi có thể đăng ký đứa bé vào sổ hộ khẩu một cách hợp pháp? Trước đây, khi chúng tôi thực hiện các thủ tục cho đứa bé, không phải các anh đã kiểm tra và xác nhận không có gì sai sót sao? Giờ đây các anh lại nói có vấn đề ? Xin hỏi các anh là căn cứ vào đâu để khẳng định điều đó?"

“Các anh quá đáng quá rồi, chúng tôi sẽ không hợp tác đâu.”

Hai vợ chồng nói xong, “phịch!” một tiếng đóng sập cửa lại.

Sau khi đóng cửa, người phụ nữ hạ giọng nói: “Bây giờ phải làm sao?

“Chẳng lẽ chuyện giấy chứng sinh bị bại lộ rồi?”

Người đàn ông trấn an, nói: “Không sao, sẽ không có chuyện gì đâu.”

Vừa dứt lời, giọng nói của đội trưởng Vương vang lên từ bên ngoài.

"Nếu bây giờ các người không hợp tác, đến khi chúng tôi xác minh và phát hiện giấy chứng sinh có vấn đề, hậu quả sẽ nghiêm trọng—các người sẽ bị khởi tố ngay lập tức!"
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 878: Chương 878


Lúc này, người phụ nữ mới sực nhớ rằng mình đã quên lấy lại giấy chứng sinh. Sự hoảng hốt và lo lắng lập tức dâng lên, khiến cô ta cảm thấy bối rối. Sau một hồi do dự, cuối cùng cô ta vẫn quyết định mở cửa.

Người phụ nữ cố giữ vẻ bình tĩnh, nói: "Được, tôi sẽ đi cùng các người. Nhưng nếu kết quả xác minh cho thấy giấy chứng sinh của con tôi không có vấn đề gì , các người phải công khai xin lỗi gia đình tôi. Hơn nữa, từ nay về sau, không ai được phép làm phiền gia đình tôi nữa!"

Nghe vậy, Hạ Hoa Lan nhanh chóng bước lên trước Vương đội trưởng, dứt khoát đáp:

"Được, tôi đồng ý! Nếu giấy khái sinh không có vấn đề gì , tôi cam đoan từ nay sẽ không quay lại làm phiền nữa!"

Giọng cô chắc nịch, không chút do dự.

Đến nước này, người phụ nữ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đi theo Hạ Hoa Lan, người phụ nữ tên là Vương Văn Thiến , và chồng là Vương Cường.

Trên đường đến Cục Cảnh Sát, Vương Cường tỏ ra bất an, ánh mắt liên tục né tránh, nhìn như chột dạ . Nhận ra sự căng thẳng của chồng, Vương Văn Thiến khẽ liếc anh một cái, ngầm nhắc nhở anh phải giữ bình tĩnh, tránh để lộ sơ hở.

Khi đến đồn cảnh sát, Vương Văn Thiến bình thản chờ đợi quá trình kiểm tra. Cô ta tin chắc rằng giấy tờ không có vấn đề, dù có kiểm tra kỹ đến đâu cũng không tìm ra sai sót.

Trái lại, Hạ Hoa Lan lại không giấu được sự lo lắng. Nếu lần này không thể phát hiện ra điểm bất thường, thì sau này việc làm sáng tỏ sự thật sẽ càng khó khăn hơn.

“Hai người đều đến đây . Vậy đứa nhỏ đang ở đâu?”

Trong lúc chờ đợi, Hạ Hoa Lan không kìm được mà quay sang hỏi Vương Văn Thiến.

Vương Văn Thiến trừng mắt, giọng đầy mỉa mai: “Con tôi ở đâu, tôi còn phải nói cho cô biết sao?”

"Cô...!"

Hạ Hoa Lan siết chặt tay, tức giận đến mức nghẹn lời, nhưng nhất thời không thể phản bác.

Đúng lúc này, Vương đội trưởng bước ra.

“Vương đội trưởng, kết quả thế nào?” Hạ Hoa Lan sốt ruột hỏi, ánh mắt đầy mong đợi.

Vương đội trưởng liếc nhìn Vương Văn Thiến, ngược lại với Hạ Hoa Lan , Vương Văn Thiến rất ung dung tự tại , không hề có chút hoảng loạn. Thậm chí nhìn thấy Vương đội trưởng đang nhìn mình , còn bình thản cùng Vương đội tưởng mắt đối mắt, bình tĩnh hỏi : Sao rồi, Vương đội trưởng? Giấy chứng sinh của con tôi không có vấn đề gì, đúng chứ?”

Trên gương mặt cô ta là sự chắc chắn tuyệt đối, không hề d.a.o động.

Nhìn thái độ tự tin của Vương Văn Thiến, Vương đội trưởng khẽ nhếch môi, ánh mắt lộ rõ vẻ châm chọc. Không nói thêm lời nào, ông dứt khoát ném tài liệu xuống trước mặt cô ta.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 879: Chương 879


"Giấy chứng sinh này ghi rõ đứa trẻ đã qua đời ngay sau khi sinh! Vậy rốt cuộc đứa bé mà cô đang nuôi đến từ đâu?"

Vương đội trưởng nghiêm giọng: "Tôi vừa xác minh với bệnh viện, dữ liệu hoàn toàn không khớp."

"Không chỉ vậy, giấy chứng sinh này không hề có hồ sơ lưu trữ."

Nói cách khác, tờ giấy này là giả, không hề có căn cứ hợp pháp.

Mặc dù có giấy chứng sinh hợp lệ, nhưng theo thông tin trên đó, đứa trẻ đã không qua khỏi sau khi chào đời.

Nghe vậy, Vương Văn Thiến vẫn ngoan cố phủ nhận, lớn tiếng phản bác:

"Không thể nào! Đây chính là giấy chứng sinh của con tôi! Các người có phải đang cố tình thiên vị cô ta không?"

Đội trưởng Vương tức đến bật cười.

Vương đội trưởng đặt tập tài liệu lên bàn, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào hai vợ chồng:“Chúng tôi sẽ tiến hành thu thập mẫu DNA của đứa trẻ để xác minh quan hệ huyết thống."

"Nếu kết quả cho thấy đứa trẻ không phải con ruột của hai người, các người sẽ bị điều tra vì có liên quan đến hành vi phạm tội và có thể bị bắt giữ theo quy định của pháp luật."

"Tuy nhiên, nếu ngay bây giờ chủ động khai báo, cơ quan chức năng có thể xem xét tình tiết giảm nhẹ và xử lý khoan hồng.”

Nghe Vương đội trưởng nói vậy, Vương Văn Thiến vẫn tỏ ra cứng rắn, giọng điệu đầy phản kháng:“Dựa vào đâu mà các người ép chúng tôi phải xét nghiệm DNA? Đây là con ruột của tôi, tôi không chấp nhận bất kỳ cuộc kiểm tra nào!”

"Vậy thì không còn cách nào khác."

Vương đội trưởng dứt khoát tuyên bố, sau đó lập tức ra lệnh tìm kiếm đứa bé.

Trước đó, sau khi Hạ Hoa Lan xuất hiện, Vương Văn Thiến đã vội vã đưa đứa trẻ về nông thôn để tránh bị phát hiện. Khi cảnh sát đến nơi đón đứa bé, họ còn nghe được nhiều lời đồn đoán về nguồn gốc thực sự của đứa bé .

Ví dụ, theo kết quả điều tra, Vương Văn Thiến đúng là đã từng sinh con, nhưng đứa trẻ đó không may qua đời chỉ sau một thời gian ngắn.

Như vậy, đứa bé mà cô ta đang nuôi hoàn toàn không phải con ruột của mình.

Khi kết quả giám định ADN được công bố, mọi chuyện cuối cùng cũng sáng tỏ, không còn gì để chối cãi.

"Con trai!"

Khi sự thật được phơi bày, Hạ Hoa Lan run rẩy ôm chặt đứa bé vào lòng, nước mắt không kìm được mà tuôn rơi.

Đứa trẻ mới một tuổi ngước đôi mắt tròn xoe nhìn cô, mấp máy đôi môi nhỏ xíu. Một lúc sau, âm thanh non nớt nhưng đầy rõ ràng vang lên: "Mẹ... mẹ!"

Khoảnh khắc ấy, mọi gian khổ, uất ức mà cô từng chịu đựng dường như tan biến. Chỉ cần có thể ôm con trong vòng tay, tất cả đều đáng giá!
 
Back
Top Dưới