Ngôn Tình Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát

Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 500: Chương 500


"Đúng rồi, huy chương của tôi đâu?"

Lục Tiểu Xuyên vỗ đầu, nhớ đến mục đích quan trọng của chuyến đi này.

Kỷ Dao Quang lắc lắc huy chương trên tay, "Là cái này sao?"

"Đúng đúng đúng!"

Lục Tiểu Xuyên mừng rỡ, đưa tay muốn lấy.

Tuy nhiên, Kỷ Dao Quang lại cất huy chương đi, nhìn Lục Tiểu Xuyên nói: "Huy chương này, ai cho anh?"

"Tôi có thể không trả lời không?"

"Không thể."

"Thôi được rồi." Lục Tiểu Xuyên nói: "Là một người bạn của tôi ở nước ngoài cho tôi, anh ấy đã qua đời hai năm trước, đây là di vật cuối cùng anh ấy để lại cho tôi, nên nó đối với tôi rất trân quý , dù giá thị trường của nó không đến 100 vạn , nhưng tôi vẫn nguyện ý dùng cái giá đó để đưa nó về ."

[Là di vật trân quy như vậy mà anh còn có thể làm mất?]

[Theo kinh nghiệm ' nằm gai nếm mật ' trong livestream 【 Kỷ Sư đoán mệnh 】 của lão fans là tôi , mà thật ra cái vế ' nếm mật ' có thể bỏ đi , bởi vì ở nơi này tôi chỉ gặp nạn nhân . Huy chương này khẳng định có vấn đề!]

Kỷ Dao Quang nghe Lục Tiểu Xuyên ỉu xìu nói đến nguồn gốc của chiếc huy chương thì gật gật đầu. Sau đó cô làm ra một hành động khiến tất cả mọi người đều phải há hốc mồm ngạc nhiên , cô vậy mà đưa tay ra, trực tiếp đánh ngất Lục Tiểu Xuyên.

Viên cảnh sát đang chuẩn bị ghi chép cho Kỷ Dao Quang tiến tới nhìn thấy cảnh này, cảm giác cũng không khác lắm so với người xem bình thường trong phòng lúc này cả, người đều ngây ra!

Đây là chuyện gì vậy?! Hai người không phải là bạn sao?

Kỷ Dao Quang nhìn cảnh sát, rồi nói: "Làm ơn nói với lãnh đạo của anh, tôi có việc quan trọng muốn nói , còn người này, cũng xin các anh đưa anh ta về nhà, anh ta tên là Lục Tiểu Xuyên."

Cảnh sát ngơ ngác làm theo lời Kỷ Dao Quang nói.

Giải quyết xong chuyện của Lục Tiểu Xuyên, Kỷ Dao Quang nhìn vào ống kính, "Những chuyện tiếp theo, là chuyện cơ mật , không tiện livestream nữa. Hôm nay đã đủ 3 quẻ , chúng ta kết thúc tại đây nhé . Tạm biệt và hẹn gặp lại vào livestream lần sau !"

[Đừng mà! Cho chúng tôi xem với!]

[Lầu trên +1 Tôi cũng muốn xem!]

[+2 Chúng tôi còn là fan của cô sao? Sao lại có chuyện giấu chúng tôi!]

.....

[+100000 tôi có tiền . Nói đi ! Cần nạp bao nhiêu tiền để có thể xem được nội dung tiếp theo !]

Kỷ Dao Quang tắt livestream.

Cô đến trước mặt người lãnh đạo dẫn đội cảnh sát này.

Uông Văn vừa nhìn thấy Kỷ Dao Quang, liền biết đây không phải người bình thường.

"Cô bé, tôi nghe nói cô muốn nói gì đó với tôi?"
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 501: Chương 501


"Vụ án buôn người này, không đơn giản như bề ngoài, tôi đã xem qua những thứ của bọn họ, bên trong không chỉ có thuốc mê, mà còn có cả cổ trùng."

Kỷ Dao Quang nói thẳng.

Uông Văn cau mày, "Cổ trùng?"

"Đúng vậy, tôi nghi ngờ là một số tổ chức ở nước ngoài, cấu kết với một số người trong nước làm ra chuyện này ."

Kỷ Dao Quang nói.

Không biết tại sao, cô luôn cảm thấy, từ vụ việc trên tàu hỏa lần trước, có một số việc như có như không xuất hiện trước mặt cô, nhưng cô vẫn chưa bắt được điểm mấu chốt , không biết chúng có quan hệ gì với nhau hay không ? Và đó là gì

Ban đầu Uông Văn còn tưởng Kỷ Dao Quang bị hoang tưởng , cho đến khi Kỷ Dao Quang trực tiếp liên lạc với Tư Lâm.

Tư Lâm vốn tưởng rằng cả đời này Kỷ Dao Quang có lẽ sẽ không chủ động liên lạc với anh ta, nhưng vừa nghe nói có án liền hiểu ra.

"Cô chờ chút , tôi sẽ đến ngay."

Tư Lâm nói.

Uông Văn nhìn Kỷ Dao Quang với vẻ mặt phức tạp, "Cô là người của Cục Quản lý Đặc thù?"

"Tôi không phải nhân viên chính quy , chỉ là nhân viên ngoài biên chế thôi ." Kỷ Dao Quang nói.

Dù sao tuy cô không trực tiếp nhận lương từ Cục Quản lý Đặc thù , nhưng mỗi đơn Tư Lâm mang đến , nếu giá cả hợp lý cô đều sẽ tiếp , nhận thù lao từ Cục Quản lý Đặc thù.

Uông Văn nghe vậy, bắt đầu nhớ lại những biểu hiện của Kỷ Dao Quang từ khi báo án , rồi nói: "Vậy cô có muốn nhận công việc làm thêm không ? Ví dụ như làm nhân viên ngoài biên chế của Cục Cảnh sát ."

"Hiện tại chúng tôi đã điều tra được tung tích của một số người đã bị mất tích , nhưng là điều tra được cũng chỉ dừng lại ở mức độ manh mối , hơn nữa còn phân tán , không tập trung chỉ về một địa điểm nào cả , cho nên rất khó để xác định địa điểm cụ thể ."

Kỷ Dao Quang sững người, rồi phản ứng lại, Uông Văn đây là muốn cô làm một việc, lấy hai phần tiền.

Dù sao muốn điều tra nguồn gốc của cổ trùng và lai lịch của huy chương này, nhất định phải tìm được những người mất tích để làm nhân chứng.

Kỷ Dao Quang không suy nghĩ, lập tức đồng ý.

Có cơ hội kiếm tiền , lại là công việc chính đáng , tạo phúc cho xã hội , ngu ngốc mới do dự !

Vì vậy, trước khi Tư Lâm vội vàng đuổi đến, Kỷ Dao Quang đã là nhân viên ngoài biên chế của Cục Cảnh sát !

Kỷ Dao Quang đi theo Uông Văn đến Cục Cảnh sát, Uông Văn đưa ảnh của những người mất tích cho Kỷ Dao Quang xem.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 502: Chương 502


Kỷ Dao Quang xem một người, nói một địa chỉ.

Không lâu sau, đã xem hết toàn bộ.

Lúc đầu, những người trong Cục Cảnh sát biết Uông Văn tìm một thầy bói đến, đều cảm thấy Uông Văn là bị áp lực của công việc , từ cấp trên áp xuống và người nhà của những người mất tích đè lên , tuyệt vọng lắm rồi mới có thể đặt niềm tin lên chuyện nhờ người tính quẻ tìm người . Việc mà bọn họ đã sử dụng tất cả các biện pháp nghiệp vụ kết hợp với công nghệ khoa học tiên tiến cũng chưa làm được , một người ngồi một chỗ , xem ảnh người mất tích , bấm bấm đốt ngón tay liền ra ?

Cũng quá không khoa học !

Quá huyền rồi !

Ai ngờ, bọn họ mang tâm lý cười nhạo , miễn cưỡng làm theo lệnh , dựa theo những địa chỉ Kỷ Dao Quang cung cấp mà điều tra, vậy mà lại thật sự tìm được tung tích của những người đó!

"Người này, có chút bản lĩnh đấy!"

Những người trong Cục cảnh sát vừa làm việc, vừa không khỏi tự nhủ .

Ngày hôm sau, Tư Lâm đến rồi .

Kỷ Dao Quang nhìn thấy Tư Lâm, không khỏi nghĩ đến chuyện xảy ra lần gần đây nhất bọn họ gặp phải , vì vậy Kỷ Dao Quang quyết định dứt khoát tốc chiến tốc thắng , trực tiếp nói cho Tư Lâm những gì mình đã tính ra được .

"Bọn họ, hẳn là ở chỗ này."

Kỷ Dao Quang tìm ra địa điểm.

Tư Lâm nói: "Trên đường đến tôi cũng đã dựa theo những gì chúng tôi điều tra được , tính toán một lần , kết quả cũng gần giống với kết quả của cô, tôi đã phái người đến đó điều tra rồi."

"Được."

Kỷ Dao Quang gật đầu, xem ra chuyện bên Cục Quản lý Đặc thù cũng không cần cô nhúng tay vào nữa .

Vì vậy, Kỷ Dao Quang rất yên tâm mặc kệ Tư Lâm tự xử lý, còn mình thì đi giúp đỡ Cục Cảnh sát trước, dù sao đã nhận tiền thì cũng nên làm việc có trách nhiệm .

Sau khi người của Cục Cảnh sát liên lạc với các địa phương có tên nằm trong danh sách tiến hành giải cứu yêu cầu phối hợp nhằm bảo đảm thành công an toàn đưa những người bị bắt cóc ra ngoài , chuẩn bị đi giải cứu những người bị buôn bán, bên Tư Lâm cũng đã sắp xếp xong.

Trong khoảng thời gian này, Nhan Trị cũng đến.

Nhìn thấy Nhan Trị, trong mắt Tư Lâm có chút trêu chọc, "Ồ ! Đây là?"

"Đồ đệ của tôi."

Kỷ Dao Quang ngắn gọn nói.

Tư Lâm nói: "Cô nhận một đồ đệ như vậy, vị kia có biết không?"

"Tư Lâm, trong giờ làm việc, đừng nói những chuyện khác, được không?"

Kỷ Dao Quang nói.

Sau đó, cô nhìn Nhan Trị, "Tiếp theo tôi phải đi giải quyết những việc khác, con có thể lựa chọn về nhà xem sao, hoặc là ở lại trên núi."

Nhan Trị: ...
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 503: Chương 503


Đã như vậy, tại sao không nói sớm? Vậy cậu ta vội vàng đến đây làm gì?

Nhưng điều khiến Nhan Trị quan tâm hơn, vẫn là trong lời nói trêu chọc của Tư Lâm, ' vị kia ' là ai?

"Vâng."

Nhan Trị gật đầu, không chút lưu luyến, lập tức rời đi.

Tư Lâm thấy vậy, không khỏi nói: "Đồ đệ của cô, cũng khá nghe lời."

"Sao lúc đầu gặp anh, tôi không nhận ra anh có bát quái chi hồn hừng hực như vậy nhỉ ?"

Kỷ Dao Quang nhịn không được nữa.

Tư Lâm vẫn không đổi sắc mặt, "Nếu cô nguyện ý để ' vị kia ' giúp tôi, tôi có thể đảm bảo sau này sẽ không lắm mồm trước mặt cô nữa."

Sắc mặt Kỷ Dao Quang thay đổi, giọng điệu cũng trở nên cứng rắn, "Anh có tin, lần này, tôi cũng có thể không giúp anh không."

Lời vừa nói ra, Tư Lâm lập tức ngoan ngoãn, làm động tác kéo khóa miệng, tỏ ý anh ta sẽ im lặng .

Ngày hôm đó, Kỷ Dao Quang và Tư Lâm dẫn theo một đội người đến địa điểm đó.

Hai người chia nhau tấn công từ hai phía, ngay trong đêm đó, đã bắt được người.

Những người này khi bị bắt còn lớn tiếng la hét, nói muốn kiện bọn họ, kết quả Tư Lâm vừa công khai thân phận, những người này liền không nói gì nữa.

Kỷ Dao Quang nhìn quanh một vòng, phát hiện rất nhiều cổ trùng, đồng thời còn có rất nhiều lá bùa kém chất lượng.

Vài nơi đều rất lộn xộn, chỉ có một nơi rất sạch sẽ.

"Kẻ chủ mưu đã chạy mất rồi."

Kỷ Dao Quang thản nhiên nói.

Tư Lâm nghe vậy, cau mày.

Bọn họ đã bắt được những người này, kẻ chủ mưu chắc chắn sẽ không xuất hiện nữa.

"Thẩm vấn những người này trước đã!"

Tư Lâm nói, rồi yên lặng nhìn chằm chằm Kỷ Dao Quang như thể đang chờ đợi 1 điều gì đó .

Kỷ Dao Quang cảm thấy rất bất lực, tiến lên, bắt đầu dán bùa từng người một, vừa dán vừa nói : "Bùa chân ngôn, một lá mười vạn , tiền khoản hay tiền mặt đều được , chỉ cần đừng quên thanh toán."

Sau đó, Tư Lâm thẩm vấn từng người một.

Càng thẩm vấn, những điều bọn họ nói ra càng khiến người ta kinh hãi, những người này, vậy mà đều bị mua chuộc dụ dỗ tham gia tổ chức , còn có vài người, thậm chí có bằng cấp cao , đã hoặc đang là du học sinh .

Có người trong số họ khi còn ở nước ngoài, chuyên môn gia nhập các tổ chức truyền giáo, đi dụ dỗ những người bình thường.

Nếu dụ dỗ không thành công, thì ở trên đồ vật của người đó động thủ , sau đó dần dần, chỉ cần bọn họ muốn, là có thể khống chế người đó .

"Xem ra người đứng sau những chuyện này là một người rất tham vọng ."

Tư Lâm thẩm vấn xong tất cả, liền nói kết luận của mình .
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 504: Chương 504


Kỷ Dao Quang gật đầu, "Vậy chuyện truy tìm kẻ đó không liên quan đến tôi nữa, tôi đã giúp các anh đến đây rồi, đừng quên kết toán."

Nói xong, Kỷ Dao Quang phẩy tay, trực tiếp rời đi.

...

Nhà họ Lục.

Lục Tiểu Xuyên ngủ ba ngày ba đêm, tỉnh lại lần nữa, cả người có chút mơ hồ.

"Con trai, cuối cùng con cũng tỉnh rồi, con thật sự dọa c.h.ế.t mẹ rồi!"

Mẹ của Lục Tiểu Xuyên kích động nói.

Lục Tiểu Xuyên xoa xoa đầu, "Mẹ, con bị sao vậy?"

"Con đi tìm huy chương đó, suýt chút nữa xảy ra chuyện, đồng chí cảnh sát đã tìm con về đấy!"

"Huy chương? Cảnh sát? Cái gì?"

Lục Tiểu Xuyên vẫn không hiểu.

Mẹ của Lục Tiểu Xuyên lập tức lấy huy chương ra, "Đây, huy chương ! Lúc con về nước không phải cứ đòi lấy lại sao."

"Huy chương?"

Lục Tiểu Xuyên nhìn huy chương, cả người có chút mơ hồ.

Sau đó, anh cuối cùng cũng nhớ ra, anh kinh hãi nói: "Huy chương này, sao lại ở đây! Không phải con đã vứt nó đi rồi sao!"

"Con trai, con đang nói gì vậy, không phải con nói huy chương này là di vật của bạn con, dù thế nào cũng phải tìm lại sao."

Mẹ của Lục Tiểu Xuyên không hiểu chuyện gì.

Lục Tiểu Xuyên nghe vậy, càng phát điên, "Bạn con vẫn sống khỏe mạnh, làm gì có ai qua đời, thứ này là một giáo hội đưa cho con!"

"Lúc đó con thấy đẹp, nên giữ lại, lúc về nước, con luôn cảm thấy huy chương này có chút tà môn , nên đã vứt nó đi!"

Lời vừa nói ra, hai mẹ con cùng im lặng.

Hai người rất ăn ý nghĩ đến điều gì đó.

Một lúc lâu sau.

Lục Tiểu Xuyên nói: "Mẹ, hay là đốt nó đi."

"Mẹ thấy ý kiến này được đấy ." Mẹ của Lục Tiểu Xuyên đồng ý.

Vì vậy, huy chương này được Lục Tiểu Xuyên vất vả tìm về, lại cứ như vậy bị thiêu hủy .

Nhưng thực ra, vấn đề thực sự nằm trong chiếc huy chương , đã được Kỷ Dao Quang giải quyết từ trước khi nó được gửi về cùng Lục Tiểu Xuyên rồi , dù bây giờ họ có giữ nó lại thì nó cũng chỉ còn là 1 vật trang trí , đẹp mà không xài được . Nếu vấn đề còn chưa được giải quyết , thì lúc này đây họ có đốt nó cũng chả có tác dụng gì !

...

Kỷ Dao Quang bận rộn lâu như vậy, sau khi về núi, liền bắt đầu ngủ say như ch.ế.t.

Mở mắt ra lần nữa, đã là ngày hôm sau.

Kỷ Dao Quang thu dọn đồ đạc ra ngoài, Nhan Trị đang luyện công trong sân.

"Chào buổi sáng."

Kỷ Dao Quang nói.

Nhan Trị chậm rãi nói: "Không còn sớm nữa, đã chiều rồi."

Kỷ Dao Quang cười cười, không tiếp lời Nhan Trị mà chuyển chủ đề, "Ta đi thắp hương, rồi dạy con những thứ khác."

Nếu không dạy nữa, sư phụ này cô làm , thật sự không xứng chức .
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 505: Chương 505


"Bài học đầu tiên này, ta dạy con cách vận khí".

Kỷ Dao Quang nói.

Nói xong, Kỷ Dao Quang liền theo cách mà trước đây Quý Vân Chân đã dạy cô, truyền thụ lại cho Nhan Trị.

Phải thừa nhận, ánh mắt của Kỷ Dao Quang rất chuẩn, khả năng lĩnh ngộ của Nhan Trị cũng rất cao.

Nhan Trị vẫn luôn cho rằng những gì Kỷ Dao Quang nói, đều là bịa đặt.

Nhưng khi cậu có thể cảm nhận được dòng khí vận chuyển trong cơ thể, khoảnh khắc này, cậu ta đã tin.

"Con hãy luyện tập cơ bản cho tốt . Đánh cái đáy thật vững vàng , sau này học cái gì cũng sẽ dễ dàng hơn."

Kỷ Dao Quang ngáp một cái, liếc nhìn thời gian, chuẩn bị tiếp tục livestream.

Đột nhiên, một cuộc điện thoại gọi đến.

Kỷ Dao Quang bắt máy.

"Kỷ tiểu thư, bây giờ cô có rảnh không? Có thể đến Cục Cảnh sát chúng tôi một chuyến không?"

Người gọi điện là Uông Văn.

Kỷ Dao Quang nhướng mày, "Uông cục trưởng có việc gì sao?"

"Cho cô một cơ hội kiếm thêm, chúng tôi có một bệnh viện, bị mất rất nhiều nội tạng, chúng tôi đã điều tra rồi, không tìm thấy dấu vết ' do con người ' để lại ".

Uông Văn trầm giọng nói.

Không có dấu vết nhân tạo, vậy thì có nghĩa là do thứ khác rồi.

Kỷ Dao Quang hơi do dự, tuy đơn này cũng không phải không thể nhận.

Uông Văn dường như cảm nhận được sự do dự của cô, liền nói ra một con số.

Kỷ Dao Quang nghe vậy, lập tức đứng dậy, rồi nói : “Vì nhân dân phục vụ, tôi sao có thể chối từ, tôi lập tức liền tới !”

Bệnh viện này ra giá, cũng khá hào phóng.

Kỷ Dao Quang cúp điện thoại, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Nhan Trị.

Kỷ Dao Quang vội vàng hạ khóe miệng quá lộ liễu xuống, rồi giả mô giả dạng nói: "Khụ khụ, con thu dọn đồ đạc, đi xuống núi với ta."

Cô sẽ không nói cô không phải vì tiền, cô chính là vì tiền!

Nhan Trị dường như cũng đã thuộc nằm lòng , vị sư phó này của cậu là người như thế nào, nên không hỏi nhiều.

Hai người thu thập đồ vật xong cùng nhau đến Cục Cảnh sát ngay trong đêm.

Uông Văn nhìn thấy Kỷ Dao Quang cũng kinh ngạc, " Đại sư, thực ra cô không cần gấp như vậy ."

Kỷ Dao Quang xua tay, ra vẻ đạo mạo :" Tôi người này , chính là ghét nhất làm việc chậm trễ ."

" Đúng rồi, các anh có phải còn việc phải làm không, vậy tôi có thể đợi các anh."

" Không sao, đêm hôm khuya khoắt thế này, cũng không có việc gì, hơn nữa bệnh viện loại địa phương này , đều mở cửa 24/24, lúc nào đến cũng không sao . Đi thôi . Tôi đưa cô đến đó tìm hiểu tình hình trước ."

Uông Văn nói.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 506: Chương 506


Bệnh viện cách Cục Cảnh sát không xa lắm.

Nửa tiếng lái xe, nhóm người Kỷ Dao Quang đã đến nơi.

Kỷ Dao Quang đứng trước cửa bệnh viện, trước tiên nhìn phong thủy xung quanh bệnh viện.

Thực tế, phong thủy của rất nhiều bệnh viện đều không tốt, một là trong bệnh viện, cơ bản mỗi ngày đều có người ch.ế.t, hai là, có một số nơi, vì muốn tiết kiệm chi phí, bệnh viện đều được xây dựng ở những nơi tương đối trống trải.

Kỷ Dao Quang nhìn trái nhìn phải, rồi đi theo Uông Văn vào trong.

Trên đường đến,Uông Văn đã gọi điện cho viện trưởng, nên Kỷ Dao Quang và mọi người vừa vào, báo tên, rất nhanh đã có người đến đón.

"Uông cục trưởng, lâu rồi không gặp!"

Viện trưởng bệnh viện nhìn thấy Uông Văn, rất nhiệt tình.

Vương Văn cười nhẹ một cái xem như đáp lại , rồi nói: "Viện trưởng, lần này tôi đến, vẫn là vì vụ án nội tạng mất tích của bệnh viện các ông , đúng rồi, gần đây sự việc này còn xảy ra nữa không?"

"Hai ngày nay không có, nhưng dù có bị trộm, chúng tôi cũng chưa chắc đã phát hiện ra."

Viện trưởng nói.

Kỷ Dao Quang ở bên cạnh nghe vậy, có chút tò mò, "Tại sao?"

Viện trưởng nhìn cô, "Vị này là?"

Uông Văn vội vàng giới thiệu cho ông ta.

"Đây là Kỷ Dao Quang, Kỷ đại sư, người đã giúp tôi phá án trước đây."

"Đây là viện trưởng của bệnh viện, Vương Hải Bình."

Vương Hải Bình nghe thấy tên của Kỷ Dao Quang, mắt sáng rực, "Cô chính là Kỷ đại sư sao! Ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu!"

Tên tuổi của Kỷ Dao Quang, không chỉ nổi tiếng trên mạng, lên hot search rất nhiều lần, vì giúp cảnh sát phá được không ít vụ án lớn , ví dụ như vụ án về đường dây buôn bán chất cấm trái phép qua cửa khẩu biên giới Vân Nam , lại mới gần đây là vụ án buôn bán nam giới quy mô lớn . Thậm chí , ở ngoài đời, cũng gây được không ít sự chú ý.

"Vương viện trưởng, vừa nãy ông nói, dù có xảy ra , cũng không phát hiện ra là có ý gì?"

Kỷ Dao Quang hỏi với vẻ hứng thú.

Vương Hải Bình nghe vậy, nói: "Các người đi theo tôi sẽ biết."

Vì vậy, Vương Hải Bình dẫn bọn họ đến nơi cất giữ nội tạng.

"Bình thường, nơi này chủ yếu là để tạm thời cất giữ nội tạng sống, còn có, phần lớn thời gian, là để làm một số thí nghiệm liên quan đến nội tạng."

Vương Hải Bình nói.

Kỷ Dao Quang nhướng mày, điều này cô biết.

Những nội tạng này, phần lớn đều được lấy từ người ch.ế.t.

Đi vào nơi cất giữ nội tạng, vừa vào, một mùi formalin liền xộc vào mũi.

Vương Hải Bình lấy mấy chiếc khẩu trang từ cửa ra vào đưa cho bọn họ, "Xin lỗi, mùi hơi nồng."
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 507: Chương 507


"Không sao."

Kỷ Dao Quang nhận lấy khẩu trang, đi vào trong.

Cả căn phòng, lớn nhất là một bể chứa lớn, Kỷ Dao Quang đi tới, nhìn thấy chân, tay ngâm trong bể, lập tức hiểu ý của Vương Hải Bình.

"Ọe!"

Một tiếng nôn khan dữ dội vang lên từ phía sau.

Kỷ Dao Quang quay đầu lại, thấy Nhan Trị mặt đỏ bừng, chắc là bị cảnh tượng này dọa sợ.

"Con ra ngoài đợi ta đi."

Kỷ Dao Quang nói.

Nhan Trị nghe vậy, gật đầu, rồi đi như bay ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại Kỷ Dao Quang, Vương Hải Bình và Uông Văn.

Uông Văn đã đến đây hai lần rồi, hơn nữa trước đây khi còn làm cảnh sát hình sự, đã từng nhìn thấy những cảnh tượng còn thảm khốc hơn thế này, nên không có phản ứng gì quá lớn.

Người làm Vương Hải Bình kinh ngạc là Kỷ Dao Quang .

Rốt cuộc thì phản ứng như cậu trai trẻ vừa rồi mới là bình thường sao , vậy mà Kỷ Dao Quang lại biểu lộ cảm xúc rất bình tĩnh .

Ông ta không khỏi gật đầu trong lòng, đại sư, không hổ là đại sư!

Rất có phong phạm !

"Những thứ ngâm trong này, đều là bộ phận riêng lẻ, chúng tôi cũng chưa từng kiểm kê, rốt cuộc mỗi bộ phận có bao nhiêu."

"Nếu không phải vì một mảng lớn, đột nhiên biến thành một mảng nhỏ như vậy, chúng tôi cũng không biết xảy ra việc nội tạng bị mất trộm trong bệnh viện ."

Vương Hải Bình cảm thán nói.

Kỷ Dao Quang gật đầu, sau đó cô đi lại trong phòng, rồi ngẩng đầu lên, nhìn thấy camera ở góc tường.

Vương Hải Bình vẫn luôn chú ý đến ánh mắt của Kỷ Dao Quang, thấy cô nhìn chăm chăm một hướng , theo tầm mắt nhìn thấy camera giám sát , ông hiểu ý , lên tiếng nói : "Chúng tôi đã xem camera rồi, ngoài một số người ra vào bình thường, không có người khả nghi , không vó việc gì kỳ lạ đã xảy ra cả, hoàn toàn không có gì ."

"Đúng vậy." Uông Văn cũng nói bên cạnh: "Chính vì vậy, nên tôi mới tìm cô."

Kỷ Dao Quang gật đầu, coi như đã hiểu.

"Ngoài bác sĩ và y tá, bình thường còn có ai có thể vào đây không?"

Kỷ Dao Quang hỏi.

Nếu là bác sĩ và y tá trong bệnh viện, mọi người đối với nhau đều rất quen thuộc, có thể trộm nhiều nội tạng như vậy, ít nhiều cũng sẽ có chút thay đổi, không thể nào không xuất hiện dấu hiệu , hành vi khác lạ khiến người khác hoài nghi .

Vương Hải Bình nghe vậy, suy nghĩ một chút, rồi lắc đầu nói: "Nơi này, bình thường rất ít người đến, trừ khi cần dùng đến nội tạng thi thể."

Kỷ Dao Quang nghe vậy, biết hỏi như vậy thì không hỏi ra được gì.

Vì vậy, cô nói: "Camera ở đâu, tôi đi xem."

"Camera?" Vương Hải Bình nói: "Chúng tôi đã xem rất nhiều lần rồi, căn bản không có gì."
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 508: Chương 508


"Các ông không nhìn thấy, không có nghĩa là tôi không nhìn thấy, dẫn đường đi."

Kỷ Dao Quang thản nhiên nói.

Nói xong, Kỷ Dao Quang đã đi ra ngoài trước .

Vương Hải Bình lại bị câu nói này dọa sợ.

Vốn dĩ chỉ là nghi ngờ của ông ta, nhưng khi có người xác nhận, hơn nữa còn là người chuyên nghiệp, thì không phải chỉ đáng sợ một chút nữa.

Vương Hải Bình xoa xoa vai, chỉ cảm thấy trong phòng này, điều hoà có phải mở quá thấp rồi không , lạnh quá đi mất !

Vương Hải Bình vội vàng đi ra ngoài.

Phòng giám sát.

Kỷ Dao Quang chăm chú nhìn màn hình.

Vương Hải Bình ở bên cạnh, không dám xen vào.

Uông Văn liếc nhìn thời gian, "Ai u, không còn sớm nữa, tôi phải đi làm rồi, đã đưa người đến cho ông rồi, tôi đi trước đây."

Nói xong, Uông Văn định chào tạm biệt Kỷ Dao Quang rồi rời đi, kết quả ai ngờ, Vương Hải Bình trực tiếp kéo ông ta lại.

"Uông cục trưởng, ông không thể đi!"

Vương Hải Bình nhìn ông ta với vẻ mặt sắp khóc.

Nếu Uông Văn đi rồi, ông ta phải làm sao?

Uông Văn biết ông ta sợ hãi, dở khóc dở cười nói: "Kỷ đại sư ở đây, ông sợ cái gì?"

"Không giống nhau, ông toàn thân sát khí, có thể chắn giúp tôi ."

Vương Hải Bình lời nói tha thiết , thái độ chân thành.

Uông Văn: ???

Ông là đang nói tiếng người sao ? Sao tôi nghe không hiểu ?

Vương Hải Bình suy nghĩ rất rõ ràng, tuy Kỷ Dao Quang ở đây, nhưng nếu thật sự xảy ra chuyện gì, chỉ có thể bảo vệ một người, chắc chắn là bảo vệ tên đồ đệ yếu ớt kia của cô ấy.

Vậy chẳng phải ông ta chỉ có một mình sao?

Nếu Uông Văn ở đây, sẽ có thể bảo vệ ông ta!

"Vương viện trưởng, tôi..." Uông Văn há miệng, định nói lý lẽ với Vương Hải Bình.

Tuy nhiên, Kỷ Dao Quang lại lên tiếng: "Tìm thấy rồi."

Nghe thấy giọng nói của Kỷ Dao Quang, Vương Hải Bình và Uông Văn vội vàng đi tới.

Chỉ thấy Kỷ Dao Quang phóng to một chỗ.

"Chỗ này chẳng có gì cả."

Vương Hải Bình nhìn chỗ đó, chỉ là một cái bể, xung quanh không có gì cả, không khỏi khó hiểu nói.

"Có." Uông Văn cau mày, là một cảnh sát hình sự lâu năm, khả năng quan sát của ông ta chính là từ trong những vụ án luyện ra tới .

"Ông nhìn kỹ chỗ này, nội tạng trong bể này, cách trôi nổi không đúng."

Uông Văn dùng ngón tay chỉ cho Vương Hải Bình xem.

Vương Hải Bình nhìn kỹ, chỉ thấy nội tạng vốn nằm yên tĩnh trong bể, dường như bị ai đó tác động, bắt đầu trôi về góc c.h.ế.t của camera.

Đây hoàn toàn không phải là cách trôi nổi bình thường !
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 509: Chương 509


Trong bệnh viện, để bảo quản nội tạng , bể ngâm formalin được sử dụng phổ biến nhất là bể ngâm formalin tĩnh, dùng để bảo quản mô bệnh phẩm trước xét nghiệm. Đặc điểm của loại bể này là có giá đỡ hoặc lưới để giữ mẫu ổn định, không bị xê dịch, hạn chế ảnh hưởng của dòng chảy đến mẫu vật. Nếu cần bảo quản lâu dài hoặc nghiên cứu, có thể sử dụng bể ngâm có tuần hoàn nhẹ có hệ thống bơm tuần hoàn chậm giúp formalin phân bố đều nhưng cũng có lưới chặn hoặc khay giữ mẫu để tránh trôi dạt.

Cho nên , theo lý mà nói, mẫu vật hẳn là nằm yên tĩnh ở đó, có d.a.o động thì cũng là trong khoảng thời gian dài cũng chỉ dịch chuyển một khoảng cách cực kỳ không đáng kể , căn bản sẽ không có d.a.o động lớn như vậy , lại còn tập trung về một hướng rồi biến mất !

Mắt ông ta lập tức trợn tròn, kinh hãi nói: "A, a, chẳng lẽ là, chẳng lẽ là..."

Chẳng lẽ là... quỷ?

Kỷ Dao Quang nhìn bọn họ, bình tĩnh nói: "Tôi có cách để các ông nhìn thấy, các anh có muốn xem không?"

Lời vừa nói ra, Vương Hải Bình gần như không cần động não , lập tức lắc đầu.

Không nhìn thấy còn có thể coi như không có, nếu nhìn thấy rồi, sau này ông ta thật sự không biết ngày ngày đi làm phải đối mặt phải làm thế nào a !

Uông Văn thì không phản ứng kịch liệt như Vương Hải Bình , ông suy nghĩ một chút, rồi gật đầu, cho đáp án khẳng định : "Tôi muốn xem."

Vương Hải Bình giơ ngón tay cái với Uông Văn, "Lá gan anh lớn thật đấy."

Uông Văn cười nói: "Nếu là gan không lớn , thì cũng sẽ không thể làm cảnh sát hình sự nhiều năm như vậy . Đã sớm bị tội phạm doạ cho phá gan rồi, không phải sao ?"

Kỷ Dao Quang lấy ra một lọ thuốc nước, rồi bôi lên mí mắt của Uông Văn.

Uông Văn mở mắt ra lần nữa, cảm thấy mắt mình như được khai quang , sáng hơn rất nhiều . Ông nhìn vào camera, Uông Văn lập tức cau mày.

"Sao rồi? Sao rồi? Ông miêu tả cho tôi nghe xem."

Vương Hải Bình tuy là nhát gan nhưng bản tính lại tò mò, tuy sợ hãi, nhưng lại muốn biết, rốt cuộc là cái gì đã gây án .

Uông Văn nhìn ông ta, bình tĩnh nói: "Là một đứa trẻ."

Đứa trẻ?!

Vương Hải Bình vội vàng nói: "Thôi được rồi, tôi biết rồi, anh đừng nói nữa."

Ông ta nổi hết da gà.

Vương Hải Bình nhìn Kỷ Dao Quang, "Đại sư, đây là sống hay chết?"

Nói xong, Vương Hải Bình liền cảm thấy chỉ số IQ của mình vừa rồi vì mình sợ hãi run rẩy , rớt đầy đất rồi , rõ ràng như vậy còn phải hỏi sao ?

Ông ta đều không nhìn thấy, chắc chắn là c.h.ế.t rồi.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 510: Chương 510


"Ch.ế.t rồi." Kỷ Dao Quang nói: "Có người đang luyện quỷ anh , đứa trẻ này vừa sinh ra đã chết, nhưng sau khi c.h.ế.t chưa thể siêu thoát , bị người triệu hồn trở lại , bị trói buộc , lại bị người ta nuôi dưỡng, nên vẫn có thể lớn lên."

"Quỷ anh có nhiều phương pháp nuôi dưỡng ví dụ như được nuôi bằng m.á.u tươi, nhang đèn hoặc năng lượng oán khí từ chủ nhân linh tinh "

"Tôi đoán quỷ anh này được nuôi dưỡng bằng những nội tạng từ t.h.i t.h.ể đó."

Vương Hải Bình nghe vậy, trợn tròn mắt, vậy là nơi cất giữ t.h.i t.h.ể của ông ta, bị người ta biến thành ' căn tin ' rồi sao?!

"Nhưng qua camera giám sát , có thể thấy một mình nó không thể ăn hết nhiều như vậy, có một số đã bị mang đi."

Kỷ Dao Quang nói tiếp.

Vương Hải Bình nghe vậy, im lặng một lúc, rồi nói: "Vậy có thể truy tìm được người không?"

"Người nuôi quỷ anh này rất thông minh cẩn thận , không hề hiện thân , hơn nữa tiểu quỷ này cũng không để lại dấu vết."

Kỷ Dao Quang nói.

Quỷ anh này không trực tiếp lấy, mà là di chuyển đến góc c.h.ế.t của camera, điều này chứng tỏ, bọn họ cũng không muốn để người khác phát hiện, đồng thời, người nuôi dưỡng cũng rất quen thuộc với hoàn cảnh nơi này.

Xem ra, khả năng ' nội quỷ ' gây án là rất cao.

Có lẽ là vì quỷ anh chưa từng trực tiếp g.i.ế.t người, hoặc là do bản thân nơi đó âm khí đã rất nặng, đủ để che giấu , khiến ban nãy , khi Kỷ Dao Quang ở đó hoàn toàn không phát hiện ra điều gì .

Cho đến khi xem camera mới biết.

Vương Hải Bình nghe vậy, có chút thất vọng, "Vậy chẳng phải là không bắt được người sao?"

"Cũng không nhất định, theo thời gian mà Uông cục trưởng thống kê , hơn nữa vì quỷ anh vẫn còn cần chất dinh dưỡng , nên ngày mai bọn họ có thể sẽ tiếp tục gây án."

Kỷ Dao Quang nói.

"Nhưng bây giờ chúng tôi đã phát hiện dấu hiệu bất thường và báo tin cho bên Cục Cảnh sát bắt tay vào điều tra rồi, rút dây động rừng , bọn họ còn tiếp tục sao?"

Vương Hải Bình hỏi với vẻ không chắc chắn.

Kỷ Dao Quang gật đầu, "Sẽ, vì quỷ anh đó, nếu đã quyết định nuôi dưỡng, thì phải liên tục cúng tế, nếu không một khi quỷ anh trở nên mất kiểm soát, chủ nhân sẽ gặp phản phệ , bị chính quỷ anh mà mình từng nuôi dưỡng quay lại hút dương khí ."

Nghe Kỷ Dao Quang nói vậy, Vương Hải Bình xoa xoa tay, "Vậy cũng quá đáng sợ rồi, rốt cuộc là ai, lại nuôi thứ này chứ. Cũng không biết là bao oán bao thù , có thể khiến người ta liều mạng như vậy . "
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 511: Chương 511


"Ai biết được."

Kỷ Dao Quang thản nhiên nói: "Thông thường những người nuôi quỷ anh chia làm 2 loại , loại người có năng lực mạnh, có thể dùng đứa bé của những người khác, loại người có năng lực bình thương , thì chỉ có thể dùng chính vong hồn con của mình .

"Loại người phía trước , người ta gọi là tà sư."

Nhưng tà sư tự bản thân họ cho rằng mình có năng lượng cường đại, sẽ không chấp nhận làm những công việc tầm thường giống những người bình thường , họ sẽ sử dụng năng lực mà họ có , để đạt thành tham vọng của bọn họ . Cho nên , người nuôi dưỡng quỷ anh , có thể làm việc ở đây, chỉ có thể là một người bình thường , luyện hoá chính đứa nhỏ của mình thành quỷ anh

Vương Hải Bình cũng không ngốc, chỉ nghe Kỷ Dao Quang phân tích về 2 loại người , và tà sư , liền có thể hiểu ra vế sau , ông ta xoa xoa cánh tay, "Sao một người lại có thể tàn nhẫn như vậy . Đứa trẻ đã ch.ế.t rồi , cũng không để nó đi đầu thai sớm , còn gọi nó quay trở về , dùng nó để luyện hoá quỷ anh ."

Đây đã không thể coi là con người nữa rồi, còn đáng sợ hơn cả ma quỷ .

"Bắt được sẽ biết thôi ." Kỷ Dao Quang thản nhiên nói, dù là người như thế nào, làm ra chuyện như vậy, thân là người trong Huyền môn , đã gặp được , thì cô đều có trách nhiệm tiêu diệt.

"Bây giờ, ông dẫn tôi đi nhìn những người có thể tự do ra vào nơi này đi."

Kỷ Dao Quang chủ động nói.

Cô nghi ngờ, chuyện này tuyệt đối không phải do một người làm.

Một là người nuôi quỷ anh , chủ yếu là cho quỷ anh ăn, còn có một người nữa, là người yêu cầu lấy đi số lượng lớnnội tạng.

Vương Hải Bình liếc nhìn thời gian, rồi nói: "Bây giờ vẫn chưa đến giờ làm việc, người trực trong bệnh viện không nhiều, nếu không thì chúng ta nhìn nhìn những người hiện tại đang có mặt trước ."

"Sau đó đợi ngày mai đến giờ làm việc , những người còn lại cũng có mặt, rồi xem tiếp."

Kỷ Dao Quang gật đầu.

Sau đó, Vương Hải Bình dẫn Kỷ Dao Quang và Nhan Trị đi xem những người trực đang ở bệnh viện , còn Uông Văn, còn phải đi làm, nên đã đi trước.

Đợi đến khi trời sáng, người đông đủ, Vương Hải Bình cũng không còn sợ hãi như vậy nữa.

Kỷ Dao Quang nhìn một vòng, không tìm thấy người cần tìm .

Còn một tiếng nữa mới đến giờ làm việc chính thức, Vương Hải Bình liền để hai người đi ăn cơm nghỉ ngơi trước.

Lúc ăn cơm, Kỷ Dao Quang nhìn Nhan Trị sắc mặt rõ ràng không tốt lắm, nói: "Nếu không, lát nữa con đừng đi nữa."
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 512: Chương 512


Cô dự đoán, lát nữa có thể sẽ phải vào trong đó, đến lúc đó cô còn có việc phải làm , chưa chắc đã có thể phân tâm chăm sóc được Nhan Trị.

Có điều Nhan Trị sợ về sợ , nhưng vẫn kiên trì.

"Con vẫn có thể chịu đựng được."

Nhan Trị quật cường nói.

Thấy vậy, Kỷ Dao Quang cũng không nói thêm gì nữa, cậu muốn thì cứ để cậu đi.

Sắp đến giờ làm việc, Kỷ Dao Quang dẫn Nhan Trị đến phòng giám sát, vì không muốn rút dây động rừng , để người kia kịp thời làm ra biện pháp tránh né , chỉ có thể xem như vậy.

Một tiếng sau, có người đi vào nơi cất giữ nội tạng.

Vương Hải Bình lo lắng hỏi: "Là cô ta sao?"

Kỷ Dao Quang lắc đầu, "Không phải."

Trên mặt Vương Hải Bình lóe lên vẻ thất vọng, "Thôi được rồi."

Người đến người đi, thời gian từng chút trôi qua, đến chiều, Kỷ Dao Quang vẫn không nhìn thấy.

Vương Hải Bình không khỏi chán nản nói: "Liệu có phải ban ngày không ra ngoài không?"

Ông ta thời gian rảnh cũng đọc một số tiểu thuyết thần quái , bên trong đều nói, có một số thứ sẽ không ra ngoài vào ban ngày.

Kỷ Dao Quang liếc nhìn Vương Hải Bình , bình tĩnh sửa đúng lại suy nghĩ đang đi thiên của ông ấy nói: "Chúng ta đang rình người."

"Nhưng người cũng chưa chắc sẽ ra ngoài vào ban ngày a ."

Vương Hải Bình nói.

Câu nói này lập tức đánh thức Kỷ Dao Quang, Kỷ Dao Quang lập tức đứng dậy, rồi đi đến trước mặt Nhan Trị, nói vài câu.

Nói xong, Kỷ Dao Quang liền rời đi.

Kỷ Dao Quang vừa đi, Vương Hải Bình lại cảm thấy sợ hãi, chủ yếu là, Nhan Trị trông cũng không có vẻ gì là lợi hại , sắc mặt kia so với sắc mặt ông ta chắc cũng tám lạng nửa cân .

"Sư phụ của anh, cô ấy đi đâu vậy?"

Vương Hải Bình hỏi.

"Không biết."

Nhan Trị trả lời.

Vương Hải Bình hơi mở to mắt, "Cô ấy không phải là sư phụ của anh sao?"

"Đúng vậy." Nhan Trị gật đầu.

"Vậy sao anh lại không biết?"

Nhan Trị nghe vậy, rất bất lực, "Ông cũng đã nói rồi đó thôi , đó là sư phụ của tôi, chứ không phải tôi là sư phụ của cô ấy, cô ấy định làm gì, định đi đâu chả lẽ còn cần phải xin phép tôi ?"

Vương Hải Bình nghe vậy, thoạt nghe thì có vẻ cũng hợp lý đấy , nhưng ông ta vẫn có chỗ không hiểu, "Vậy vừa nãy cô ấy nói gì với anh?"

Nhan Trị nhìn lên trên, rồi nói: "Không nhớ nữa."

Vương Hải Bình: ...

Thôi được rồi, hiểu rồi, đây là không muốn nói cho ông ta biết chứ gì !

Dù sao chằng trai trẻ này cũng là do Kỷ đại sư mang đến , cô ấy không có khả năng bỏ đồ đệ của mình ở đây mà biến mất .
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 513: Chương 513


Vương Hải Bình cũng không hỏi thêm nữa, dù sao người ta cũng tỏ rõ thái độ từ chối giao lưu . Ông cũng không thể cứ đem cái ' mặt nóng ' dán cái ' m.ô.n.g lạnh ' của người ta được .

Bên kia, Kỷ Dao Quang đi giữa đám đông, lá bùa trên tay khẽ động.

Không lâu sau, đã đi hết một vòng bệnh viện.

Trở lại phòng giám sát, Kỷ Dao Quang lại ngồi xuống, rồi nhìn camera, chắc chắn nói: "Người tiếp theo đi vào đây, chính là hung thủ."

Thật hay giả?

Vương Hải Bình không thể tin nổi, đi ra ngoài một vòng, là có thể khiến đối phương mắc câu sao?

Nhưng Kỷ Dao Quang không trả lời ông ta, mà yên lặng quan sát qua màn hình giám sát ..

Vương Hải Bình thấy vậy, cũng chỉ có thể nhìn camera.

Thời gian từng chút trôi qua, cuối cùng cũng có người xuất hiện trong camera.

Vương Hải Bình nhìn thấy người trong camera, hơi ngạc nhiên, "Sao lại là anh ta?"

Kỷ Dao Quang nói: "Tại sao không thể là anh ta?"

Anh ta tên là Đặng Châu Học, là bác sĩ khoa cấp cứu, bình thường trông rất lịch sự văn nhã , có vẻ là người hướng nội , luôn cố tình tạo khoảng cách với mọi người , hơn nữa thời gian tiếp xúc với những thứ này cũng không nhiều.

"Anh ta làm thế nào vậy?"

Vương Hải Bình không hiểu.

Điều kỳ lạ hơn là, sau khi Đặng Châu Học đi vào, cái gì cũng chưa làm, lại đi ra .

Ra ngoài cũng không thấy Đặng Châu Học nấn ná gì , chính là trực tiếp rời đi.

Kỷ Dao Quang không trả lời ông ta, mà mở một màn hình theo dõi khác.

Vương Hải Bình tò mò nhìn sang, chỉ thấy trong video, Đặng Châu Học lén lút đi vào một nơi.

Nhìn thấy nơi này, Vương Hải Bình lại kinh ngạc, "Hai người bọn họ khi nào thì có quan hệ vậy?"

Biết Kỷ Dao Quang và Nhan Trị đối với nhân sự trong bệnh viện hoàn toàn mù tịt , Vương Hải Bình còn cố ý giải thích một câu, "Đây là Vương Học Lương, chủ nhiệm khoa tiêu hóa của bệnh viện chúng tôi, theo lý mà nói, hai người bọn họ không nên quen biết nhau."

Bệnh viện lớn như vậy, lại luôn ở trong tình trạng bận rộn , trừ những người cùng khoa, cơ bản một ngày cũng không gặp mặt một lần.

" Chính là hai người bọn họ. "

Kỷ Dao Quang mở miệng khẳng định .

Vương Hải Bình không tin, "Sao có thể như vậy được, hai người bọn họ bình thường đều rất bận, hơn nữa cũng không có giao tình."

Ông ta vừa dứt lời, mặt liền bị vả.

Trong màn hình giám sát truyền đến giọng nói của Đặng Châu Học.

"Bây giờ chúng ta phải làm sao? Vừa nãy tôi đi xem rồi, đồ bên trong bị mất quá nhiều, đã có người phát hiện chuyện này vá báo cáo lên viện trưởng rồi . Viện trưởng đã báo cảnh sát điều tra . Anh chắc chắn, nó làm như vậy, sẽ không bị phát hiện chứ ?"

Đặng Châu Học rất hoảng loạn.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 514: Chương 514


Vương Học Lương nhìn Đặng Châu Học , cau mày, "Anh đang nói gì vậy? Tôi nghe không hiểu."

Đặng Châu Học nghe vậy, nói với vẻ không thể tin nổi: "Sao anh lại không hiểu! Bây giờ trời đã tối rồi, không được, sau này tôi không thể làm cùng anh nữa."

Vương Học Lương nghe vậy, sắc mặt lập tức thay đổi, âm trầm nói: "Chuyện này không phải anh muốn không làm là có thể không làm ."

"Đã nhiều như vậy rồi, chẳng lẽ anh vẫn còn chưa gom đủ sao?

Đặng Châu Học nói với vẻ đau khổ: "Chẳng lẽ phải đợi đến khi chúng ta bị bắt, anh mới chịu dừng tay sao?

"Bây giờ chúng ta rất có thể đã bị theo dõi rồi!"

Lời vừa nói ra, hai người cùng nhìn về phía camera.

Đột nhiên nhìn thấy ánh mắt của hai người như xuyên thấu qua màn hình giám sát nhìm chằm chằm ông , Vương Hải Bình bị hù , sau đó ông ta phản ứng lại, mình không làm chuyện gì khuất tất, tại sao phải sợ hãi!

Người nên sợ hãi không phải là hai người bọn họ sao ?

"Thì ra bọn họ chính là nội quỷ , bây giờ tôi sẽ đi bắt bọn họ!"

Vương Hải Bình tức giận nói.

Tuy nhiên, Kỷ Dao Quang lại giơ tay lên, ngăn ông lại : "Ông vẫn là đừng đi nữa . Tôi đã báo cho Uông cục trưởng , ông ấy hẳn là đang trên đường dẫn người đến rồi."

Lời vừa dứt, Đặng Châu Học và Vương Học Lương trong camera dường như cũng nhận ra, bọn họ bị theo dõi!

Vương Học Lương là người đầu tiên phản ứng lại, sắc mặt ông ta đột nhiên thay đổi, nhìn Đặng Châu Học nói: "Vừa nãy anh nói gì? Bây giờ trời đã tối rồi?"

Nói xong, Vương Học Lương đột nhiên lấy ra một lá bùa từ trong tay, vỗ mạnh lên người mình.

Sau đó, ông ta kéo rèm cửa ra, chỉ thấy bên ngoài là mặt trời chói chang, ánh nắng chiếu vào người bọn họ.

Nhưng bọn họ không cảm nhận được chút ấm áp nào, mà là lạnh thấu xương!

Lúc này, Đặng Châu Học cũng phản ứng lại, anh ta nhìn ánh sáng bên ngoài với vẻ không thể tin nổi, rồi nói: "Sao có thể vẫn là ban ngày! Rõ ràng vừa nãy tôi đã thấy bên ngoài không còn ai nữa, trời cũng đã tối rồi!"

Nói đến đây, đầu Đặng Châu Học mới nảy số , bọn họ đây là bị người ta gài bẫy, tự di.ệ.t !

Đặng Châu Học vừa nói vừa định đi ra ngoài, muốn xác nhận, nhưng tay vừa đặt lên tay nắm cửa.

Vương Học Lương liền ấn vai anh ta lại, nói: "Bây giờ vẫn chưa thể ra ngoài."

"Tại sao?"

Đặng Châu Học khó hiểu hỏi.

Vương Học Lương kéo anh ta đến bên cửa sổ, hai người nhìn xuống dưới.

Chỉ thấy bên ngoài sân bệnh viện có mấy chiếc xe cảnh sát, nhìn thấy những chiếc xe cảnh sát đó, sắc mặt Đặng Châu Học lập tức tái nhợt, rồi ngã quỵ xuống đất.
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 515: Chương 515


Anh ta run rẩy môi, nói: "Bọn họ không phải là đến bắt chúng ta đấy chứ?"

Vương Học Lương nhìn camera, ánh mắt dường như xuyên qua camera, chạm phải ánh mắt của Kỷ Dao Quang.

"Tôi biết các người nhất định đang nhìn chúng tôi, bây giờ tôi cảnh cáo các người. Đừng để đám cảnh sát đó vào, nếu không tôi sẽ không khách khí nữa."

Vương Học Lương lạnh lùng nói.

Vừa dứt lời, camera lập tức tối đen.

Vương Hải Bình giật nảy mình, rồi kinh hãi nói: "Không khách khí nữa ? Bọn họ muốn làm gì?"

Kỷ Dao Quang bình tĩnh nói như chuyện không liên quan đến mình : "Bị tứ phía bủa vây rồi , bọn họ đơn thương độc mã thì còn có thể làm gì được nữa . Đơn giản là muốn đồng quy vu tận , cho nổ tung cái bệnh viện này thôi ."

Vương Hải Bình nghe vậy, lập tức không đồng ý, nếu bệnh viện này bị cho nổ tung, vậy viện trưởng như ông ta phải làm sao?!

Ngay lập tức, Vương Hải Bình cảm thấy tương lai của mình tối đen, gấp gáp nắm lấy Kỷ Dao Quang nói: "Kỷ đại sư, cầu xin cô mau giúp tôi với!"

Kỷ Dao Quang nhìn Vương Hải Bình gấp sắp khóc , cũng không dám lại k*ch th*ch ông ấy , cô đứng lên, rồi nói: "Yên tâm đi, tôi sẽ đến đó xem sao."

Nói xong, Kỷ Dao Quang đến trước cửa văn phòng của Vương Học Lương.

Vì lời cảnh cáo vừa nãy, Vương Hải Bình đã gọi điện thông báo những gì Vương Học Lương nói cho Uông Văn, lúc này Uông Văn đứng ngoài cửa cũng không dám tự tiện hành động thiếu suy nghĩ .

Nhìn thấy Kỷ Dao Quang đến, vội vàng đi tới nói: "Kỷ đại sư, bây giờ chúng ta phải làm sao?"

Kỷ Dao Quang không vội trả lời câu hỏi của Uông Văn , mà đi qua ông , trực tiếp đi tới đẩy cửa, kết quả căn bản không mở ra được, lúc này cô mới quay sang liền nhìn Uông Văn.

" Uông cục trưởng, chuyện như thế này , bây giờ làm phiền các anh, cứ xông vào đi."

Uông Văn nghe Kỷ Dao Quang nói , hơi do dự, nhưng sau khi suy nghĩ đến những gì ông đã xem trên tư liệu của Kỷ Dao Quang , cùng chứng kiến năng lực hành động của cô , tin vào bản lĩnh của cô , Uông Văn đồng ý. Ra hiệu cho mấy người đứng phía sau đi lên phá cửa .

Tuy nhiên, mấy người lực lưỡng xông lên cũng không thể phá cửa, ngay cả khi Vương Hải Bình lấy chìa khóa đến, cũng không mở được cửa.

Điều này chứng tỏ người bên trong không chỉ dùng phương pháp khóa trái cửa thông thường , mà còn dùng phương pháp gì đó đặc biệt.

"Bây giờ phải làm sao?"

Vương Hải Bình nhìn Kỷ Dao Quang hỏi ý kiến .

Kỷ Dao Quang liếc nhìn Vương Hải Bình, rồi hỏi: "Nếu tôi phá cái cửa này, làm hỏng nó , ông sẽ xử lý thế nào ?"
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 516: Chương 516


Vương Hải Bình sững người một lát mới phản ứng được câu hỏi của Kỷ Dao Quang , đáp: "Tình huống khẩn cấp thế này, nếu phá cửa thì cũng không cần bồi thường."

Kỷ Dao Quang nghe vậy gật đầu, không phải cô không thể mở cửa , chỉ sợ lỡ tay làm hỏng rồi bị truy cứu trách nhiệm phải bồi thường !

Không phải bồi thường là tốt rồi !

Không phải bồi thường liền tới thôi !

Ngay sau khi nhận được câu trả lời khiến cô hài lòng , Kỷ Dao Quang rút ra một lá bùa, dán lên cửa.

"Mọi người lui ra sau."

Kỷ Dao Quang yêu cầu những người xung quanh lùi lại, sau đó cô đếm ngược ba giây.

Ba giây vừa dứt, cánh cửa lập tức nổ tung!

Mọi người xông vào, nhưng Vương Học Lương và Đặng Châu Học đã biến mất!

Vương Hải Bình kinh ngạc: "Họ rõ ràng vẫn ở trong, chúng ta cũng đứng ngay ngoài cửa, sao họ lại biến mất được!?"

Kỷ Dao Quang nhìn về phía góc phòng, thản nhiên nói: "Họ vẫn chưa đi."

Có những thứ người thường không thể nhìn thấy , nhưng nghĩ chỉ có như vậy mà có thể thoát khỏi mắt cô , thì không khỏi cũng qúa buồn cười !

Vương Hải Bình ngơ ngác, trong phòng rõ ràng không còn ai, sao lại chưa đi?

Kỷ Dao Quang bước từng bước về phía góc phòng, thấy vậy, Vương Hải Bình chợt hiểu ra, có lẽ họ thực sự chưa đi!

Đến góc phòng, Kỷ Dao Quang nhìn vào không khí và nói: "Bây giờ hai người muốn tự mình ra tới . Hay là để tôi phải ' mời ' các người ra tới ? Thân thiện nhắc nhở , tôi người này có hơi thô bạo , sợ không khống chế được .... Hiểu ?"

Vương Học Lương nấp trong bóng tối biết bản thân hôm nay không thể thoát được , cũng không phí công tiếp tục giả vờ nữa, bước ra ngoài, nhìn Kỷ Dao Quang, lạnh lùng nói: "Tôi đã cảnh cáo các người rồi, nếu để đám cảnh sát này tiến đến , tôi sẽ không khách sáo đâu!"

Vừa dứt lời, một viên cảnh sát phía sau Kỷ Dao Quang bỗng hét lên thảm thiết.

Vương Hải Bình lo lắng quay đầu lại, thấy một viên cảnh sát không biết vì sao lại ngã gục xuống đất!

Chứng kiến cảnh tượng này, ông ta sợ đến hồn bay phách lạc, vội vàng nấp sau lưng Kỷ Dao Quang.

Trong mắt người khác, đây là chuyện không thể lý giải, nhưng trong mắt Kỷ Dao Quang, tiểu quỷ gây rối đã hiện nguyên hình !

Tiểu quỷ này không phải khác , chính là tiểu quỷ ăn cắp nội tạng mà họ đã thấy trong màn hình quan sát trước đó.

Nước bùa trên mắt Uông Văn vẫn chưa hoàn toàn biến mất, ông ta cũng nhìn thấy tiểu quỷ, dường như tiểu quỷ cũng nhận ra được là người đàn ông này có thể nhìn thấy mình .
vc-fgdf-3.jpeg

 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 517: Chương 517


Tiểu quỷ lập tức lao về phía Uông Văn, Kỷ Dao Quang nhanh chóng chắn trước mặt Uông Văn, đưa tay ra, lưu loát dứt khoát tóm gọn cổ tiểu quỷ trong một động tác !

Tiểu quỷ trừng mắt nhìn Kỷ Dao Quang, nhe răng trợn mắt, trông vô cùng đáng sợ.

Tuy nhiên, Kỷ Dao Quang quen nhất là mấy thứ này , ít sợ lắm , chỉ phẩy tay một cái, đã nhốt tiểu quỷ vào trong lá bùa!

Vương Học Lương ỷ mình có thể điều khiển quỷ anh , nên từ lúc bắt đầu vẫn luôn đặt mình ở trong thế của người thắng , ông ta tự tin rằng Kỷ Dao Quang không có bản lĩnh có thể đánh bại quỷ anh , sẽ không thể làm gì được ông ta .

Không ngơ , chỉ một chiêu , con át chủ bài trong tay ông ta đã bị cô thu lại.

Đây chính là quỷ anh ông ta đã phải rất mất công mới có thể dưỡng đến bây giờ , Vương Học Lương lập tức xông lên, gào thét với Kỷ Dao Quang: "Cô đã làm gì nó rồi? Trả nó lại cho tôi!"

Kỷ Dao Quang nhìn ông , rồi nói: "Phương pháp ông dưỡng nó chắc là đã làm hại không ít người rồi. Đúng không ?"

Nói xong, ánh mắt Kỷ Dao Quang cũng hướng về phía Đặng Châu Học, Đặng Châu Học đảo mắt liên tục, có vẻ chột dạ, không dám nhìn thẳng vào cô.

Chuyện con quỷ đã được giải quyết, Vương Học Lương căn bản không phải đối thủ của Kỷ Dao Quang, lại thêm nhiều cảnh sát ở đây, Đặng Châu Học cũng không thể chạy thoát.

Không lâu sau, cả hai đều bị bắt.

Tại đồn cảnh sát.

Uông Văn đi thẩm vấn Đặng Châu Học, vừa thẩm vấn, Đặng Châu Học đã khai hết mọi chuyện.

"Đồng chí cảnh sát, tôi xin lỗi, tôi không nên, ngàn lần không nên đi ăn trộm!"

Đặng Châu Học khai rằng, hắn ta vì thiếu tiền nên mới chọn cách ăn trộm nội tạng rồi đem bán.

Còn những chuyện khác, Đặng Châu Học đều đổ hết lên đầu Vương Học Lương, anh ta chỉ phụ trách canh chừng bên ngoài cho Vương Học Lương, sau đó nhận nội tạng từ tay Vương Học Lương đem bán , còn lại toàn bộ hành trình anh ta không hề tham gia.

Những việc quan trọng đều do Vương Học Lương làm!

Uông Văn kể lại những điều này cho Kỷ Dao Quang, cô thản nhiên nói: " Vậy sao ? Người này bị bắt rồi vẫn không ăn năn hối cải , vẫn còn không thành thật . Trên tay anh ta có án mạng, vì muốn lấy được nhiều nội tạng hơn để tuồn ra ngoài , anh ta đã lợi dụng chức trách , công việc của mình , nhân cơ gội tình hình rối ren hại người . Các ông có thể điều tra thêm theo phương hướng này ."
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 518: Chương 518


Uông Văn gật đầu, vì việc này liên quan đến sự an toàn của người dân trong cơ sở khám chữa bệnh , nên ông đặc biệt coi trọng, sợ có thêm những trường hợp như vậy phát sinh .

Thẩm vấn xong Đặng Châu Học, Uông Văn tiếp tục thẩm vấn Vương Học Lương.

So với Đặng Châu Học, Vương Học Lương cứng đầu hơn nhiều.

Dù Uông Văn hỏi thế nào, Vương Học Lương cũng không nói một lời, ngậm chặt miệng , chỉ lặp đi lặp lại nói mình không làm gì cả.

Uông Văn cảnh cáo ông ta, cũng khuyên ông ta thành thật khai báo.

Vương Học Lương lại vênh váo nói: "Nếu các người có bằng chứng thì cứ tử hình tôi đi."

Phải nói rằng Vương Học Lương rất khôn ngoan, vì ông ta đều sai tiểu quỷ làm việc, nên sẽ không để lại bất cứ chứng cứ nào chỉ hướng về phía ông ta cả .

Kỷ Dao Quang thản nhiên liếc nhìn hắn, rồi nói: "Ông nghĩ rằng chúng tôi không có cách nào xử lý ông sao?"

Tuy nhiên, Vương Học Lương không trả lời, chỉ nhướn mày, thái độ khiêu khích : "Bằng chứng."

Dù làm cách nào ông ta cũng không nói thêm gì nữa, chỉ lặp đi lặp lại hai chữ này.

Điều khiến Vương Học Lương không ngờ tới là, sau khi ông ta nói xong câu này, Kỷ Dao Quang bỗng nhiên cười.

"Cô cười cái gì?" Vương Học Lương bỗng nhiên cảm thấy sợ hãi .

Ngay sau đó, Kỷ Dao Quang ngừng cười, cô lấy ra một lá bùa, nhìn về phía Uông Văn.

Uông Văn hiểu ý, lập tức tắt máy ghi âm.

Giây tiếp theo, Kỷ Dao Quang dán lá bùa lên trán Vương Học Lương.

Vương Học Lương sửng sốt, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, định mở miệng quát tháo thì Kỷ Dao Quang đã lên tiếng: "Rốt cuộc là ai xúi giục anh làm những chuyện này?"

Vương Học Lương bổn ý là im lặng không trả lời , nhưng không hiểu sao, miệng ông ta lại không còn nghe theo sự điều khiển của ông ta , chủ động hỏi gì nói nấy : "Là một nhóm người, họ nói với tôi, chỉ cần tôi gi.ế.t c.h.ế.t con của chính mình , rồi dựa theo những gì họ nói , đem hôn của nó luyện thành quỷ anh , thì mọi mong ước của tôi đều sẽ thành hiện thực ."

"Y thuật của tôi cũng chỉ bình bình thường thường mà thôi , muốn ngồi ở vị trí cao , tôi yêu cầu nó giúp tôi chữa bệnh."

Uông Văn trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi. Còn có thể làm như vậy sao?!

Đồng thời, ông ta cũng cảm thấy rất hứng thú với thứ Kỷ Dao Quang vừa dán lên trán Vương Học Lương. Nếu có thứ này, sau này thẩm vấn phạm nhân chẳng phải sẽ dễ dàng hơn nhiều sao?

Kỷ Dao Quang nhướn mày, tiếp tục nhìn Vương Học Lương: "Nhóm người đó là ai?"
 
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát
Chương 519: Chương 519


Vương Học Lương trừng mắt, rất muốn im lặng, nhưng miệng lại không tự chủ được mà nói: "Tôi không biết họ là ai."

"Chỉ biết bọn họ cần rất nhiều nội tạng, hình như có đường dây riêng, bán ra nước ngoài."

"Đặng Châu Học cái tên ngốc đó cứ tưởng một phần nội tạng chỉ kiếm được vài ngàn , thật ra tôi có thể kiếm được mấy vạn từ việc bán nó cho bọn họ , còn cực kỳ an toàn tiện lợi , không phải tự mình đi tìm mối . Còn bọn họ bán ra nước ngoài có khi kiếm được mấy chục vạn ."

"Nhưng tôi căn bản là xem thường số tiền kia , cái tôi muốn là danh tiếng! Chỉ cần bọn họ giúp tôi, những thứ khác tôi không quan tâm!"

Vương Học Lương nói một hơi, mắt trừng lớn, ông ta biết, mình xong đời rồi!

Kỷ Dao Quang nhìn sang Uông Văn: "Như vậy đã đủ chưa?"

Uông Văn gật đầu: "Có những lời này, việc định tội Vương Học Lương sẽ đơn giản hơn nhiều."

Nói xong, ông vẫn không nhịn được hỏi: "Vậy còn cái thứ kia thì sao?"

Cái thứ kia, dĩ nhiên chính là tiểu quỷ mà Vương Học Lương nuôi dưỡng.

Về phần tiểu quỷ, Kỷ Dao Quang đã sớm nghĩ ra đối sách, đó là tìm Tư Lâm!

Cô vừa gọi điện cho Tư Lâm.

Không lâu sau, Tư Lâm đến.

Anh ta nhìn Kỷ Dao Quang, giọng nói chua lòm : "Không ngờ Kỷ đại sư lại phá được nhiều vụ án như vậy."

Lời nói của Tư Lâm lời trong lời ngoài chính là ám chỉ Kỷ Dao Quang không có đạo nghĩa , rõ ràng bọn họ nhận thức nhau sớm hơn , vậy mà cô lại thiên vị như vậy , còn tự mình chạy đến Cục Cảnh sát làm nhân viên ngoài biên chế . Quá bất công !

Kỷ Dao Quang nhướn mày, không để ý Tư Lâm , nhìn về phía Vương Hải Bình ở đằng xa: "Chuyện đã được giải quyết."

Thấy mọi việc đã xong xuôi, Vương Hải Bình chuyển hết số tiền đã thỏa thuận cho Kỷ Dao Quang!

Đồng thời, ông ta vô cùng cảm kích Kỷ Dao Quang, sau đó trắng ra mà đề nghị sau này bọn họ vẫn có thể tiếp tục hợp tác.

Cũng không thể trách Vương Hải Bình , quả thật là Kỷ Dao Quang cực kỳ tạo cho người ta cảm giác an toàn !

Nga

Đặc biệt là đối với người nhát gan như ông ta , lại còn làm ở bệnh viện , nơi ngày nào cũng phải đối mặt với các loại cách ch.ế.t , thì ở bên canh Kỷ Dao Quang quả thật chính là thiên đường có được hay không !

Tuy nhiên, Kỷ Dao Quang lạnh lùng dập tắt hy vọng của ông ta , cô nói: "Chúng ta tốt nhất đừng hợp tác nữa."

Vương Hải Bình vỗ trán .

A ! Đúng đúng đúng , chuyện quan trọng phải nói ba lần .
 
Back
Top Dưới