Ngôn Tình Vì Lẽ Gì Hai Đời Không Về Đến?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vì Lẽ Gì Hai Đời Không Về Đến?
Chương 20


Quả nhiên, xe ngựa đã chờ sẵn ngoài phủ.

“Nếu hôm nay em đến Tàng Thư Các đọc sách thật thì sẽ mất cả ngày trời đấy, vậy chẳng phải mọi chuyện chàng trù tính đều sẽ uổng phí hết à?”

“Đêm đó vẫn sẽ lên thượng kinh thôi.” Từ khi ngồi vào xe ngựa, đôi mắt Canh Thần vẫn luôn bám rịt lấy Bất Quy.

“Em không chết, cũng sẽ không già đi trong vực Diệu Hoa này ư?”

“Ừ.”

“Thế phải che giấu thế nào mới được đây?”

“Nên ta mới mang em đến Giang Nam.”

Bất Quy như có điều suy ngẫm mà gật gật đầu, tay thì tóm lấy cái bàn tay không hề an phận của Canh Thần án ngữ ngay eo mình.

“Em có cần uống canh ngừa thai không?” Chuyển chủ đề đến là nhanh.

“Không cần.”

“Chàng muốn có con nối dõi à?”

“Không phải, chỉ là thứ thuốc phàm tục này nào có tác dụng với ta….”

“Vậy nếu em có mang thật thì biết làm sao bây giờ?”

“Em không cần lo.”

“…” Bất Quy nghẹn lời, ơ này, đến cả việc này mà chàng cũng khống chế được nữa à?”

Ít lâu sau, xe hai người dừng trước một trang viên, mà ở trang viên ấy không chỉ có mỗi xe ngựa của hai người mà còn có hàng loạt chiếc xe ngựa khác nữa.

“Đây là một mảnh vườn do người triều trước để lại, vào ngày này mỗi năm sẽ mở cửa đón văn nhân sĩ phu đến ngắm hoa, ngâm thơ đối chữ, hôm nay lại là lễ hội Hoa nên sẽ có không ít người đến.” Canh Thần vươn tay nắm tay Bất Quy.

“Hôm nay em là cô nương chưa xuất giá đấy nhé, mong công tử đây tự trọng.” Bất Quy nghiêng người tránh khỏi tay Canh Thần, kéo váy lon ton chạy vào vườn, Canh Thần cau mày, bất mãn bước theo sau.

Quả thật trong vườn có không ít công tử tiểu thư quyền quý tụ tập, mọi người tập trung trò chuyện rôm rả ở một cái đình cao rộng. Nhìn kỹ thêm thì thấy có một vị thanh niên mặc y phục thêu hoa bằng chỉ vàng ngồi cạnh án thư, đang được mọi người vây quanh. Vị thanh niên này mặt mày tuấn lãng, ngũ quan rõ ràng, có khí chất hiên ngang lẫm liệt, tuy chưa từng mở miệng nhưng vẫn khiến người ta thấy kính sợ trong lòng.

Ánh mắt của y dừng trên người Bất Quy rồi lại nhìn Canh Thần đi sau nàng, khóe miệng gợi lên một nụ cười đầy vẻ nghiền ngẫm suy tư.

Lúc này, một nàng tỳ nữ chạy đến trước mặt Bất Quy: “Vị cô nương này, tiểu thư nhà tôi bảo rằng cô một mình ngắm hoa thì nhàm chán lắm, muốn mời cô và người đi cùng đến ngắm hoa chung, không biết ý cô nương thế nào?”

Bất Quy ngẩng đầu, nhìn vị nữ tử hơi quen mặt trong đình, thấy thì quen đấy, nhưng nàng lại không nhớ ra mình đã gặp ở đâu. “Không biết tiểu thư nhà ngươi là vị nào?”

Cô tỳ nữ nọ hơi đắc ý đáp: “Tiểu thư nhà tôi là ái nữ của thượng thư bộ Lễ, chính là vị mặc váy lụa hồng nhạt ngồi đầu.”

“Hóa ra thì thiên kim thượng thư à, thất lễ rồi.” Bất Quy dứt lời, đi về hướng ngôi đình lớn.

Bộ Lễ là một ao nước trong sạch sẽ, ngày thường Vương thượng thư tuy không có thực quyền gì nhưng là người đường hoàng thẳng thắn, có học thức uyên bác, luôn là đối tượng được chúng học sinh văn nhân trong thiên hạ kính yêu. Dưới gối vị thượng thư họ Vương này chỉ có một người con gái, tên là Thiên Ngữ, cũng vì hiếm muộn nên ông vô cùng yêu chiều đứa con gái này.

Còn chưa bước vào trong đình, Vương tiểu thư đã ra ngoài đón: “Xin bái kiến Quốc công.”

Thấy Canh Thần không trả lời thì nói tiếp: “Ban nãy thấy vị cô nương này ngắm hoa một mình nên đã mời nàng đến chung vui cùng mọi người, không ngờ ngài Quốc công đây cũng đến, hai vị chắc là đến cùng một lượt, là Thiên Ngữ đã đường đột phá quấy nhã hứng của hai vị rồi.”

Vẻ mặt Canh Thần thờ ơ, tiểu thư nhà họ Vương nọ cũng tự giác không nói tiếp nữa mà xấu hổ ngồi xuống.

“Hóa ra đây là vị An Quốc Công mới lập chiến công đầu đây đó à.” Một giọng nói nhàn nhạt vang lên, xuất phát từ người thanh niên được quần chúng vây quanh như sao giữa trời quang kia, y đứng lên, bước đến trước mặt Canh Thần, “Hôm nay bổn vương mới đến thượng kinh, tháng sau sẽ cử hành hôn lễ với Thiên Ngữ, hôm ấy Quốc công nhất định phải đến đấy.”

Canh Thần nhìn người thanh niên tự xưng bổn vương trước mặt mình, chắc đây chính là bào đệ duy nhất mà hoàng đế đuổi đến đất phong, Sóc Dương Vương.

Thâm cung có một bí mật: Thuở tiên hoàng tại vị, ông đã say rượu loạn tính, lâm hạnh nữ tử bản thân ái mộ đã lâu, song vị nữ tử ấy lại là con gái lớn của Thái phó đương triều, cũng đã có hôn ước từ sớm với Duệ Vương, sau khi gạo nấu thành cơm, tiên hoàng còn vì bà ấy mà làm lễ sách phong Hoàng Hậu vô cùng hoành tráng, còn vị Duệ Vương kia thì lại xin ý chỉ rời kinh sau khi kết thúc điển lễ, là một vị Vương gia nhàn tản rảnh rang. Năm sau, Hoàng Hậu sinh hạ con trưởng, tức đương kim hoàng đế, từ đó bẵng đến mấy năm sau, Hoàng Hậu không còn sinh được con nữa. Năm làm lễ quan cho vị con trưởng lúc y mười tuổi, Hoàng đế đại xá thiên hạ, khắp chốn mừng vui, vị Vương gia rảnh rang nọ cũng phụng chỉ hồi kinh. Sau tháng mười năm ấy, Hoàng Hậu lại hạ sinh thêm một vị hoàng tử nữa, ngày hoàng tử ra đời, long nhan giận dữ lắm, ông ban chết cho toàn bộ bà đỡ và cung nữ hầu cận. Duệ Vương quỳ trước cửa cung sinh cầu kiến Hoàng đế, hai canh giờ sau khi hai người ước định bí mật, Duệ Vương trở về vương phủ, sang ngày hôm sau thì đột nhiên bị chẩn đoán mắc bệnh hiểm nghèo, hoăng thệ trong phủ. Trên phố vẫn hay xuất hiện vài lời đàm tiếu rằng vị hoàng tử nhỏ kia là cốt nhục của Duệ Vương, cuối cùng thì chân tướng ra sao thì e rằng hiện tại chỉ có Thái Hậu náu mình trong thâm cung mới hay.

“Ngày đại hỉ của Sóc Dương Vương, vi thần nhất định sẽ đến.” Miệng Canh Thần thì vô cùng tự xưng là vi thần, song lại chẳng có chút điệu bộ muốn hành lễ nào, làm dấy lên không ít lời xì xầm từ những người xung quanh.

“Hôm nay Quốc công phu nhân cải trang thế này thật khiến người ta mở mang tầm mắt. Nghe nói tình cảm của Quốc công đây và phu nhân rất mặn nồng, giờ xem ra, hẳn ngài Quốc công thâm tình đến vậy cũng vì tính cách linh động lạ kỳ của phu nhân nhỉ. À đến lúc đó, ta còn mong Quốc công phu nhân đến chung vui cùng.” Sóc Dương Vương vừa nói vừa nhìn Bất Quy.

Bất Quy hơi mất hứng, dầu sao hôm nay nàng cũng đã cất công giả dạng thế này, cuối cùng lại bị Sóc Dương Vương vạch trần đến là thẳng thừng. Vậy mà Canh Thần nghe thế thì dường như lại lên tinh thần: “Để Vương gia chê cười rồi, chúng ta nhất định sẽ đến chúc phúc, vậy hôm nay không quấy rầy cuộc vui của Vương gia và thiên kim thượng thư nữa, phu thê ta xin phép cáo lui trước.” Dứt lời bèn nắm tay Bất Quy đi sâu vào trong vườn.

“Vốn dĩ vị Vương tiểu thư này vừa ý chàng mà, sao cuối cùng lại đột ngột tứ hôn với Sóc Dương Vương?” Bất Quy thuận miệng hỏi.

Canh Thần dừng chân, nhìn Bất Quy, “Tuy thượng thư bộ Lễ không nắm thực quyền trong tay nhưng lại có được tâm của toàn bộ học giả trong thiên hạ, e rằng vị Sóc Dương Vương này là đang muốn lung lạc nhân tâm, sau này lại phải đấu đá một phen rồi.” Bỗng nhiên, Canh Thần ghé sát vào bên tai Bất Quy bâng quơ: “Hơn nữa ta đã thành hôn, còn thâm tình với phu nhân như thế, vị Vương tiểu thư này tự nhiên cũng sẽ biết khó mà lui thôi.”

Sau khi được lời ấy, Bất Quy trừng mắt liếc nhìn Canh Thần một cái, rất muốn cự nự lại gì đó nhưng nghe ra thì cũng chẳng bắt lỗi được chỗ nào hết.

“Nói mới nhớ, phu nhân đây thật sự rất có tài trong chuyện viết thoại bản, chi bằng sau khi về cung Phương Hoa sẽ cho phép nàng đến phụ giúp Tư Mệnh.”

Cả hai đi dạo thêm một lúc rồi rời khỏi vườn hoa, ghé đến quán ăn nổi danh nhất thành đô: Tiên Chích Hiên.

Tiểu nhị nhìn thấy hai người đến thì nhanh tay nhanh chân đón họ lên lầu, trên bàn đã được chuẩn bị đầy đủ cao lương mỹ vị từ lâu.

“Vậy hôm nay không cần về phủ ăn rồi, tốt quá luôn ấy, chàng không biết đấy thôi, tay nghề của đầu bếp trong phủ còn không tốt bằng em nữa kia.” Bất Quy nhìn một bàn đầy của ngon vật lạ thì mắt sáng rỡ.

“Em mau nếm thử đi, nếu cảm thấy đồ ăn ở đây làm ngon thì ta sẽ mời đầu bếp về phủ.” Canh Thần nói rồi bèn gắp thức ăn vào chén Bất Quy.

Đột nhiên, Canh Thần thần tốc mở toang cửa, túm một tên tiểu nhị đã đứng tuổi, “Nói! Ai sai mi đến, những người khác…” Canh Thần còn chưa dứt lời, trán người nọ đã lóe lên tia sáng đỏ rồi cả người hóa thành một làn khói mỏng bay đi đâu mất.

Bất Quy nhanh chóng đi đến cạnh Canh Thần: “Sao lại thế này?”

“Mấy ngày gần đây trong vực Diệu Hoa bất ngờ xuất hiện hơi thở kích động không thuộc về nơi này, e là vì hai ta mà đến, ta vẫn chưa xác định rõ số lượng, chúng ta ra ngoài nhanh một chút, tốt nhất là trong vòng một tháng kế tiếp.” Canh Thần nói nhẹ bẫng, “Em ăn trước đã, đừng lo.”

…..

Nhìn cô nhóc vui vẻ ăn uống trước mắt mình, Canh Thần cảm thấy mình vẫn còn hơi lo lắng.

Hết 20.
 
Vì Lẽ Gì Hai Đời Không Về Đến?
Chương 21


Mười ngày kế tiếp, Canh Thần dường như hơi vội vã, đêm nào Bất Quy cũng mỏi mắt chờ chàng song cuối cùng đêm nào cũng oanh oanh liệt liệt ngủ thiếp đi.

Cứ thế, ngày Sóc Dương Vương thành thân cũng đến, sáng hôm nay, tỳ nữ trong phủ trình cho Bất Quy xem ba bộ y phục mới toanh, bảo là ngài Quốc công đã cho mời vài vị tú nương nổi tiếng trong kinh đô làm ra. Bất Quy chọn bộ bắt mắt nhất để mặc, nếu là ngày thường thì chắc chắn nàng sẽ chọn một bộ thanh tao một chút nhưng chả hiểu sao hôm nay lại muốn chọn một bộ diễm lệ để mặc.

Sau khi sửa soạn xong, Canh Thần cũng bước vào phòng, có lẽ là vì rất hiếm khi thấy nàng chải chuốt, ăn vận lộng lẫy, Canh Thần ngây người trong thoáng chốc, chàng lấy một cây trâm bạch ngọc từ trong tay áo ra rồi cài lên tóc Bất Quy. Bất Quy nhận ra đấy là cây trâm chàng đưa nàng khi lịch kiếp, có điều trong kiếp ấy, nàng đã để cây trâm cùng với bức thư dưới gối nằm, đến tận khi chết cũng không đợi được chàng đến. Bất Quy ngẩng đầu, cười với Canh Thần, khóe mắt đã ngấn lệ.

Trong phủ Sóc Dương Vương, đèn giăng hoa kết, nơi nào cũng có bóng dáng của những vị tai to mặt lớn, lúc Canh Thần nắm tay Bất Quy ngồi xuống ghế, quản sự vương phủ tiến đến, cúi người giải thích: “Mời phu nhân Quốc công dời bước theo tiểu nhân vào buồng trong, các vị phu nhân tiểu thư khác đều ở bên kia cả rồi.”

Bất Quy vừa định đứng dậy, Canh Thần đã kéo tay nàng: “Không cần, em cứ ngồi ở đây.”

“Ngài Quốc công….Làm thế này e rằng không phải lắm ạ.” Ông quản sự nóng nảy nói.

“Nếu đã thế thì chúng ta cáo từ trước rồi sẽ gửi lễ mừng đến sau.” Nói xong bèn đứng lên muốn đi. Ông quản sự sửng sốt, nhất thời không biết phải làm thế nào cho vẹn cả đôi đàng.

“Quốc công xin dừng bước.” Sóc Dương Vương vừa đón dâu về mở miệng, “Hạ nhân mạo phạm phu nhân, mong Quốc công đây thứ lỗi, có điều, nay là ngày vui, mọi người vẫn nên ngồi lại chung vui cùng mới phải.” Dứt lời, y quay đầu phân phó quản sự, “Ngươi lui xuống đi.”

Tiếp theo sau đó là hàng loạt các nghi thức thành thân, mọi người bắt đầu nâng chén chúc tụng, Canh Thần vừa gắp đồ ăn vào chén cho Bất Quy vừa ứng phó với quan khách đến kính rượu mình.

Bỗng nhiên, Bất Quy che ngực, miệng ứa máu rồi ngất lịm đi. Canh Thần vội vã bế nàng lên, xem xét tình trạng của nàng rồi cũng lả cả người, ngã ngồi xuống cạnh nàng.

Một luồng kiếm khí xông thẳng đến trước mặt Canh Thần, chàng cố hết sức mới tránh được. Bấy giờ, một toán người bước ra từ trong viện, đi đầu là gã trung niên sắm vai lão nhị ở Tiên Chích Hiên hôm nọ.

“Đế quân, ta lại gặp nhau rồi.” Gã kia mỉm cười.

“Cuối cùng mi là người phương nào!” Giọng nói Canh Thần nhiễm vài phần tức giận.

“Ta á? Hôm nay đến đây để diệt nguyên thần của ngươi!” Gã trung niên tụ khí ngay trong lòng bàn tay rồi siết cổ Canh Thần, nhấc phăng chàng lên không trung, còn chàng thì đã buông thõng hai tay vì kiệt sức, chẳng còn chút sức lực nào nữa rồi.

“Khà khà! Ngươi lánh đời lâu như thế, cuối cùng ta cũng thăm dò được một tia thần tích của ngươi. Quả không uổng công nhẫn nhục chờ thời cơ cả ngàn năm ròng, rốt cuộc đến hôm nay cũng được thỏa nguyện rồi!” Gã trung niên cười đến là sảng khoái.

“Được rồi, cứ để cái mạng quèn của y lại đã.” Một giọng nói từ tốn quen thuộc vang ra từ trong viện.

Luồng lực siết cổ chàng mất đi, Canh Thần té ngã xuống nền đất ngay tức thì, lúc gắng gượng nhìn lên thì phát hiện đấy là Sóc Dương Vương.

Tất cả mọi người trong viện đều quỳ lạy mà rằng: “Xin tham kiến Ma đế!”

Sóc Dương Vương đi đến trước mặt Canh Thần rồi ngồi xổm xuống: “Hôm nay, bản quân sẽ cho mi trải nghiệm cảm giác người mình yêu hồn về cát bụt trước mặt mình.” Nói rồi, rút roi đánh tiên phía sau đánh đến chỗ Bất Quy.

Canh Thần thấy thế thì dùng cả người chắn thay cú roi ấy cho nàng. “À, mi si tình thật đấy nhỉ.” Gã Sóc Dương Vương khinh thường: “Nhưng đáng tiếc, hôm nay hai người bọn mi sẽ ly biệt tại đây, ta nhất định sẽ diệt thần tích của mi bằng những cách đau khổ, dày vò nhất.”

“Đến cuối cùng ta và ngươi có ân oán gì!” Canh Thần nghiến răng nói.

“Hơn vạn năm trước, ta và thê tử cùng tu hành dưới núi Tê Ngô, chỉ cần trải qua một lần lịch kiếp nữa là có thể phi thăng thành Địa Tiên, ngày lịch kiếp, đôi phu thê bọn ta vốn đã sức cùng lực kiệt, vậy mà trận đại chiến của mi và Trùng Cừ lại lan đến tận chỗ hai người bọn ta, thê tử vì bảo vệ cho ta mà táng thân nơi chân núi Tê Ngô, ta cũng vì thế lịch kiếp thất bại, lòng sinh oán niệm, vĩnh viễn đọa ma.” Sóc Dương Vương bình thản tường thuật chuyện quá khứ của gã, “Trùng hợp thay, vực Diệu Hoa này giúp ta gia tăng không ít ma lực, bèn thuận thế tìm mi báo thù. Mấy năm gần đây mi lánh đời thoát ẩn, cũng tiện cho việc ta thống nhất Ma giới. Dạo gần đây, hơi thở ta để lại ở vực Diệu Hoa đã cảm nhận được mi, ta cũng biết, ngày tàn của mi tới rồi.” Sóc Dương Vương vừa nói vừa bước về phía Bất Quy, vung roi đánh tiên lên quật lên nàng.

Song, roi đánh tiên nọ còn chưa quật xuống, gã Sóc Dương Vương đã phải thối lui vài bước.

“Hóa ra là thế.” Canh Thần đột ngột đứng lên, sức mạnh quanh người ngày càng bành trướng. “Thứ rẻ rách như ly rượu diệt hồn này sao có thể gây hại gì cho ta kia chứ?” Canh Thần nói rồi, vung tay về phía sau, Bất Quy lâp tức biến mất tăm.

“Ngươi!” Chúng yêu ma xung quanh đồng loạt hoảng hồn.

Bọn chúng còn chưa kịp nói tiếp, Canh Thần đã đọc thầm khẩu quyết, thanh trường kiếm của chàng xuất hiện giữa bầu trời quang đãng rồi ngày càng to lớn hơn, chàng vung bàn tay trái, trường kiếm cứ thế lao vun vút xuống bọn chúng. Bọn chúng thi nhau ba chân bốn cẳng tìm chỗ trốn, một số kẻ không kịp thoát thân, lãnh hậu quả bị ghim trên nền đất, chúng cữ ngỡ mình sẽ về chầu Diêm Vương, nhưng lạ thay lại chẳng bị gì.

“Không muốn chết thì đừng cử động.” Canh Thần liếc nhìn những tên bị ghim trên đất, một ngọn lửa trắng khói xuất hiện trong lòng bàn tay chàng.

“Lửa hỗn độn?” Gã Sóc Dương Vương kinh hãi ré lên. Nghe nói từ thuở sơ khai, lửa hỗn độn giáng thế, đất trời mới mở ra nền văn minh mới, mọi ánh lửa trên thế gian đều mang màu vàng, chỉ duy nhất mình lửa hỗn độn là mang sắc khói trắng, nó có thể hủy thiên diệt địa, cũng có thể sống với đất trời.

Mấy kẻ đi theo gã thấy vậy bèn nhanh lẹ đè nén ma khí trên người mình rồi quỳ rạp xuống. Sóc Dương Vương uất giận, quyết tâm muốn đồng quy vu tận với Canh Thần, chỉ là gã còn chưa lại gần, Canh Thần đã biến ra ngay sau.

“Ngươi đã có thể ở lại vực Diệu Hoa này, ắt hẳn là ý trời, sao không dốc lòng tìm vị thê tử kia ở đây, tiếp tục tiền duyên?” Lời Canh Thần nói làm gã bừng tỉnh, sững sờ đứng ngây ra đấy.

Canh Thần nói tiếp: “Tuy đây là cơ duyên của ta, nhưng nếu ngươi có thể tìm được nàng ta thì lửa hỗn độn này sẽ giúp ngươi tái tạo hồn phách cho nàng ta, sau đó ngươi có thể đưa nàng ta đi luân hồi chuyển thế, mỗi lần luân hồi, một phần hồn phách sẽ được khôi phục, cứ thế, sau chừng bảy kiếp, nàng ta có thể trở thành người bình thường, nếu ngươi đồng ý thì có thể ở dương gian đoàn tụ với nàng ta.” Dứt lời, Canh Thần chiết ra từ ngọn lửa hỗn độn một ánh lửa nhỏ, phất về phía Sóc Dương Vương, sau đó thì dứt khoát xoay người rời đi, để lại mình Sóc Dương Vương vẫn ngây người như phỗng.

Trong phủ Quốc công, Bất Quy chân chính đang chán đến mức phải gặm điểm tâm cho đỡ chán, thấy Canh Thần đi vào thì mắt sáng rỡ lên ngay: “Sao rồi, sao rồi? Đến cuối cùng là có chuyện gì, uổng công em trang điểm xinh đẹp thế này mà lại chả được đi, cuối cùng là vì cớ làm sao?”

Canh Thần im lặng trong chốc lát rồi kể cho nàng nghe mọi chuyện, sau đó lại ôm chặt lấy Bất Quy: “May thay, ta đã tìm được em rồi, em đã hồi phục không ít, mai chúng ta sẽ ra ngoài.”

“Nhưng mà….” Bất Quy hơi do dự, “Nếu em cứ trở về thế này thì có phải sẽ trở thành gánh nặng của chàng không?”

“Chẳng hề gì, em đã là Đế hậu của ta rồi, trở về tu luyện thêm dần là ổn cả.” Canh Thần nhìn Bất Quy, yêu chiều bảo.

Hết 21.
 
Vì Lẽ Gì Hai Đời Không Về Đến?
Chương 22


Ngày hôm sau, Bất Quy và Canh Thần đi đến cổng ra vào vực Diệu Hoa, Bất Quy quay đầu nhìn lại, lần này đi cũng là đặt dấu chấm hết cho nhân quả đời trước.

Cung Phương Hoa đang tụ tập không ít chư vị thần tiên, mấy ngày trước Đế quân có truyền âm đến bảo với bọn họ hôm nay ngài sẽ hồi cung với Đế hậu. Còn nhớ trong lần đại chiến trước, vị Đế hậu này đã hy sinh bản thân để cứu nguy cho chúng tiên, giờ chuyện nàng quay trở về đương nhiên sẽ là chuyện hệ trọng của Thiên giới.

Hai bóng dáng xuất hiện, chúng tiên sôi nổi quỳ lạy: “Cung nghênh Đế quân, Đế hậu.”

Sau đó, cung Phương Hoa mở yến tiệc linh đình, có tiên nga hiến vũ, có cao lương mỹ vị náo nhiệt.

“Hôm nay Tư Mệnh uống không ít nhỉ, đây là rượu ta từ trong vực Diệu Hoa, tên là “rượu Dao Trì”, quá chén thì sẽ ngủ liền ba trăm năm mươi năm đấy.” Canh Thần cười cười.

“Đế quân cứ đùa, tửu lượng của tiểu tiên tốt lắm, chả hề chi đâu.” Tư Mệnh nghe xong lời ấy thì tiện miệng trả lời.

Tiếp theo sau đó là một trận cười nói huyên thuyên.

“Rượu này thật sự thần kỳ vậy à?” Bất Quy nâng chén rượu, quay đầu hỏi Canh Thần, thấy chàng chỉ cười cười không đáp thì nhanh tay đặt chén rượu xuống. Vất vả lắm mới được tự do, nếu ngủ ba trăm năm mươi năm thật thì bất lợi lắm đấy.

Có lẽ là vì lời cảnh báo bâng quơ của Đế quân, hầu hết chúng tiên nhân cũng chỉ nhấp một ngụm nhỏ rồi khen: “Quả là rượu ngon.”

“Tánh tình Đế hậu phóng khoáng, rảnh rang cả ngày, giờ ta muốn tìm cho em ấy một công việc thú vị trên Cửu Trùng Thiên này.” Canh Thần nhìn mọi người nốc rượu hòm hòm rồi mới mở miệng.

“Đế hậu có sở thích gì đặc biệt không ạ?” Một tiểu tiên dò hỏi.

“Lúc ở nhân gian khá thích thoại bản, cũng từng viết một ít chuyện kể được hoan nghênh.” Nghe Đế quân nói đến đấy, bàn tay cầm ly rượu của Tư Mệnh bất chợt run lên, dường như có thứ gì đó lóe qua ngang đầu, nhưng khổ nỗi rượu vào “não” ra, chả nắm bắt được gì.

Cuối cùng, Tư Mệnh say như chết, được chúng tiên hữu kéo về chỗ ở.



Ngày kế, cửa cung Phương Hoa sắp bị hàng loạt chúng tiên sắp khăn gối xuống trần gian lịch kiếp dẫm hư đến nơi.”

“Con trai ta sắp phải hạ phàm, xin Đế hậu sắp xếp cho nó một nơi tốt, không phải chịu quá nhiều gian truân.”

“Tiểu tiên đây phải đi lịch kiếp, rất muốn trải nghiệm cái cảm giác uy phong của anh hùng đại sát bốn cõi, không biết Đế hậu có thể cho ta xuống phàm trần làm tướng quân không?”

“Tiểu tiên đi lịch kiếp,…..”

“Đế hậu ơi, ta….”



Tối hôm ấy, nhìn bản thân bị vứt sang một bên, Canh Thần lên tiếng:”Mai hẵng viết tiếp, đến đây nghỉ ngơi đi.”

“Không được đâu, nay phải viết cho xong, chàng mau mau ngủ trước đi thôi.” Bất Quy xua xua tay.

Ngày thứ hai, Canh Thần gọi tiên quan bên cạnh hỏi: “Sang chỗ Tư Mệnh xem bao giờ y mới tỉnh.”

“Thì, Đế quân nói phải tròn ba trăm năm mươi năm mới tỉnh mà ạ, giờ mới chỉ qua có một tháng thôi.” Vị tiên quan khó xử đáp lời.

Canh Thần bất lực đỡ trán, thật đúng là tự vác đá đập vào chân mình. “Dắt Tư Mệnh đến ao Dao Trì của Vương Mẫu nương nương ngâm người đi, bảo là ý của bổn quân.”

Vị tiểu tiên quan đó lấy làm khó hiểu lắm,nhưng vẫn y lời lui xuống.

Mấy ngày sau,Tư Mệnh Tinh Quân vừa xách vò rượu vừa bước vào cung Phương Hoa: “Tham kiến Đế quân?”

“Tư Mệnh tỉnh rồi? Mau đến đây xem xem mấy số mệnh ta biên soạn mấy nay có ổn không.” Canh Thần còn chưa lên tiếng, Bất Quy đã chạy đến túm tay áo Tư Mệnh kéo y đến chỗ án thư.

“Mấy hôm nay Đế hậu đã phải vất vả một phen rồi, tiểu tiên sẽ mang toàn bộ sổ mệnh về xem, người cứ an tâm nghỉ ngơi đi ạ.” Cảm nhận từng cơn lạnh gáy từ sau lưng, Tư Mệnh rụt cổ, nhanh chóng tìm lý do cáo lui. Hôm nay sau khi tỉnh rượu, Tư Mệnh nghĩ đi nghĩ lại, cũng xem như hiểu được dụng ý của lần bị chuốc rượu này, y vốn định tiếp tục vờ say xỉn để chiều theo ý Đế quân, song vừa nghe nói Đế quân định ném mình tới ao Dao Trì thì y cũng hiểu rõ, chỉ e là vị này đang bị ngó lơ nên mới muốn mình nhanh chân chạy sang xử lý cái đống việc nọ, y bèn vội vã ghé sang cung Phương Hoa.

Lại trở về làm một vị Đế hậu cao quý, cả ngày Bất Quy chỉ biết ăn không ngồi rồi, chợt nhớ đến chuyện đã lâu rồi nàng chưa trở về địa phủ, bèn ẩn thân, bay thẳng về hướng địa phủ luôn.

Vừa bước vào trong, Bất Quy đã bắt gặp một người quen cũ, là quỷ Hỉ Tang. Quỷ Hỉ Tang nhìn Bất Quy thì ngay lập tức bày ra cái vẻ đưa đám: “Bất Quy cô nương à, cô hại ta thảm quá, từ lần xem mắt thất bại ê chề dạo trước, ngài Diêm Vương đã cấm tiệt chuyện để ta tiếp tục mai mối cho chúng quỷ rồi. Cô nói xem, ta vốn là một hồn quỷ lãng du, giờ không có chuyện gì làm nữa thì thật sự phải ở không cả vài trăm năm liền đó….” Sau đó ả quỷ nọ bắt đầu huyên thuyên ca cẩm về sự chán chường của bản thân…Bất Quy cũng tự biết mình đuối lý, nên đã kiếm cớ lỉnh đi tìm Diêm Vương.

Bên phía Diêm Vương, đương nhiên đã sớm nghe báo Bất Quy về địa phủ, lúc nàng chưa chủ động đến tìm ông cũng không tiện ra mặt mà quyết đoán ẩn thân. Giờ thân phận của nàng đã khác trước, nếu làm việc sơ sảy chỗ nào, chọc giận Đế quân thì hậu quả khôn lường.

Bất Quy tìm hồi lâu mà vẫn không thấy thì bắt đầu đi dạo chung quanh, bỗng nhiên, một ông lão già yếu có khuôn mặt hiền từ, chống gậy kêu Bất Quy: “Cô nương à, cô vừa không phải là hồn quỷ vừa không phải là linh hồn, đến cái chốn như địa phủ âm ti này làm chi?”

“Tất nhiên là đến tìm thú vui rồi.” Bất Quy tiện miệng đáp.

“Cô nương đây nếu là đến tìm quỷ thì may lắm đấy, đi theo ta.” Ông lão đảo tròng mắt, chống gậy bay về một hướng.

Bất Quy không hiểu lý do, nhưng nghe bảo có khả năng sẽ tìm được thú vui mới thì đã đi theo. Sau một hồi vòng trái rẽ phải, họ đi đứng trước cửa một tòa hoa lâu, trước cửa treo hai dãy đèn trắng, trông thiệt là kinh dị.

Bất Quy vừa định mở miệng hỏi đây là đâu thì đã bị một tên quỷ hồn gác cổng mạnh mẽ đẩy vào trong.

Cảnh tượng bên trong cánh cửa rất chi là Dung! Tục! Hoang! Lạc! Có hai tên thư sinh bộ dạng thanh tú trong trẻo, vây quanh rồi lôi kéo Bất Quy đến bàn tiệc, vạt áo họ cởi ra gần hết, thậm chí còn kéo tay Bất Quy s* s**ng người mình.

Bất Quy chợt hiểu ra, tức thì nhảy dựng lên, xoay người muốn ra ngoài. Còn chưa đi được mấy bước đã bị hai vị thư sinh kia níu trở về.

“Cô nương đừng đi mà, là nô gia phục vụ không tốt ư?” Nghe một tên nói thế, da gà da vịt của nàng nổi hết cả lên, nàng tới đây làm chi cơ chứ? Canh Thần ở nhà chả thơm hơn à?

….

Cung Phương Hoa.

“Có biết Đế hậu đi đâu không? Canh Thần đã đợi bốn năm canh giờ liền mà chẳng thấy Bất Quy đây, chàng thấy kỳ lạ nên hỏi chúng tiên chung quanh.

Các vị tiên nga thay phiên nhau lắc đầu.

Chàng phất tay, để một tia thần thức đi tìm hiểu, một lát sau, thần thức thì trở về, còn Canh Thần thì vác cái mặt đen kịt vội vàng rời đi.

Trong địa phủ, Diêm Vương trốn tránh khá là nhàn nhã, đột nhiên ngửi thấy một mùi hương, chắc mẩm là tình hình không ổn bèn vội vội vàng vàng bước ra ngoài.

“Ở đâu?”

“Xin Đế quân đi theo ta…..” Diêm Vương run run rẩy rẩy dẫn đường dưới ánh mắt phẫn nộ của Canh Thần. Tuy bản thân ông vẫn luôn tìm cách trốn Đế hậu nhưng cũng đã phái tay chân đi theo sát Bất Quy, đề phòng nàng gặp chuyện.

Tên âm binh càng đi về phía trước, mồ hôi của Diêm VƯơng càng túa ra như mưa, con đường này là đường dẫn tới hoa lâu đấy.

Càng đến gần hoa lâu, sắc mặt Canh Thân càng kém hơn, đứng ngoài cửa lâu, nghê từng tiếng nói cười ầm ĩ vang ra từ bên trong, Diêm Vương đứng cạnh Canh Thần căng thẳng xoa xoa tay trong vô thức.

Hết 22.
 
Vì Lẽ Gì Hai Đời Không Về Đến?
Chương 23


Một bước, hai bước, Canh Thần bước vào hoa lâu, đám hồn quỷ đang nháo nhào bỗng im bặt, thấy có Diêm Vương đến thì nhanh chóng chạy đến hành lễ.

“Nữ tử vừa vào đâu?” Diêm Vương hỏi ngay.

“Ở, ở hậu viện ạ.” Một gã quỷ thấp cổ bé họng đáp lời. Diêm Vương hít sâu một hơi, thầm nhủ sợ rằng hôm nay cả cái địa phủ này không thoát nổi cảnh diệt vong rồi.

Canh Thần day trán, không biết cô nhóc này lại chơi trò gì nữa đây, quả nhiên không nên để nàng ấy có thời gian rảnh rỗi mà.

Mọi người lục đục đi vào hậu viện, thấy cảnh tượng trước mắt thì đồng loạt sững sờ. Chỉ thấy chúng quỷ vây lại thành vòng tròn, chính giữa là một cô nương dung mạo đẹp đẽ đang tươi cười chơi cờ với một ông lão hiền từ thọt một chân. Coi nương này cầm quân cờ đen còn ông lão là cờ trắng, bên nào xếp được năm quân của mình trên cùng một đường thì tính là thắng.

Mắt thấy sắp tới lượt mình hạ cờ, ông lão vò đầu bứt tai ra chiều bối rối lắm. Đột nhiên, lão nhân lúc mọi người không chút ý, lấy tay phải sờ sờ mặt, sau đó một quân cờ trắng rơi xuống, lão cao hứng quơ tay múa chân, “Ha ha ha, năm quân thành hàng rồi đó nghe, ta thắng rồi.”

Bất Quy ngẩng đầu, nhìn hai mắt lão trống rỗng, mặt bắt đầu biến dạng thì thở dài một hơi rồi từ tốn đáp: “Xem như ông giỏi.”

Nhìn thấy cảnh này, Canh Thần bất lực vỗ trán, khẽ cười ra tiếng. Nghe thấy tiếng động, Bất Quy quay đầu lại xem, thấy mọi người đều đến cả thì vội vàng chạy lại, Canh Thần vừa định ôm nàng vào lòng thì chợt thấy cô nàng dịch bước chân sang bên cạnh chàng, túm chặt tay Diêm Vương mà rằng: “Hoá ra ở Địa phủ lại có một nơi chơi vui thế này! Thế mà trước đây ta lại không biết!”

Diêm Vương cảnh giác hơn hẳn, ngoài mặt thì cười cười xấu hổ rồi lẳng lặng lùi về sau một bước.

“Ta thấy chỗ này đúng là không tệ đấy, về sau đổi hẳn thành quán cờ đi.” Canh Thần xoay người, mặt đong đầy vẻ thản nhiên mỉm cười nói với Diêm Vương, sau đó nắm tay Bất Quy: “Đi thôi, về trước đã.”

Trên Cửu Trùng Thiên, Bất Quy ôm đầu, thở dài thườn thượt: “Chán quá đi mất.”

“Truyền lệnh xuống, hôm nay Cửu Trùng Thiên tổ chức đại hội thi cờ, người chiến thắng cuối cùng sẽ được trai một quả Huyết Bồ Đề.” Canh Thần đưa bố cáo qua cho vị tiên quan đứng hầu rồi bảo một cô tiên nga: “Đi mời Nguyệt Lão đến, nói với ông ấy ở đây mới tổ chức đại hội thi cờ với hình thức mới.”

“Sao hôm nay em toàn phải chơi cờ với mấy lão già thế.” Bất Quy bĩu môi.

“Em sang đấy chơi thử đã, phần thưởng cho người chiến thắng tuyệt đối tốt hơn cái tròng mắt em nhận dưới kia đấy.” Canh Thần cười cười.

Nghe nói bên này tổ chức đại hội thi cờ với hình thức thi đấu mới, Nguyệt Lão cưỡi mây phóng tới ngay tắc lự, sau khi nghe Bất Quy trình bày luật chơi năm quân xong thì muốn thử liền lúc ấy.

Sau thời gian một chén trà nhỏ….

“Không đúng không đúng, ta vừa đi sai, chơi lại!” Nguyệt Lão cẩn thận ngó bốn quân cờ của ông trên bàn cờ.



“Đợi đã, đợi đã!, ta đi ở đây!”



“Không được, chắc chắn là cô muốn dò xét chiêu thức của ta, nước đi này không tính!”



Ép người ta từng ly từng tí là cách bách chiến bách thắng của ông già này đấy hả? Bất Quy thật sự nhìn không nổi nữa, nàng nói với Nguyệt Lão: “Bằng không, ngài tìm vị tiên gia khác luyện cờ được không? Trên trời này, người có thể thắng Đế Quân thật sự chẳng có ai, song Nguyệt Lão ngài thông minh như thế, thắng các vị tiên khác là chuyện dễ như bỡn ấy mà.”

“Đương nhiên rồi, ở cái chốn Cửu Trùng Thiên này, Nguyệt Lão ta nhận thứ hai thì chỉ có mỗi Đế Quân là dám xưng thứ nhất thôi đấy!” Nguyệt Lão nói nương theo Bất Quy.

“Kỳ tài của Nguyệt Lão siêu quần, nếu tự tin như thế thì chắc năm hôm sau sẽ đến thi cờ nhỉ?” Canh Thần thình lình mở miệng.

“Thi cờ? Có thi cờ á? Đến chứ, nhất định sẽ đến.” Nguyệt Lão đảo mắt, tự động đứng dậy cáo từ.

Năm ngày sau, đỉnh núi Trường Lưu, chúng tiên tụ hội, chia thành nhóm nhỏ hai người thi đấu trực tiếp, người thắng rút thăm để đấu lên tiếp, cứ như thế sau mấy vòng, quả nhiên Nguyệt Lão không phụ kỳ vọng của mọi người, leo lên vị trí thứ nhất, đứng trông chúng tiên hớn hở ra mặt.

“Chà, tác dụng Huyết Bồ Đề ắt hẳn mọi người đều rõ cả rồi, chỉ cần người ăn nó bế quan tu luyện một năm, tu vi có thể đề cao hẳn một bậc, là bảo vật khó tìm trên cả thế gian. Hôm nay Nguyệt Lão chiến thắng, bổn quân sẽ đem quả Huyết Bồ Đề này tặng cho ông.” Canh Thần đứng trên đỉnh núi, nhìn xuống chúng tiên quan, chàng vừa lật bàn tay, một quả bồ đề đỏ bừng như máu đã xuất hiện, Canh Thần vung tay, quả đỏ nọ tức thì bay về phía Nguyệt Lão.

Nguyệt Lão lấy làm sung sướng lắm, trong lúc nghe chúng tiên tiếng trước tiếng sau chúc mừng và cung chúc ông bế quan thuật lợi thì dường như sực nhớ ra gì đó, vừa xoay người định nói thì đã bị Canh Thần cho một chưởng bay vào trong sơn môn.

“Nguyệt Lão bế quan tu luyện, để Đế hậu Bất Quy tạm thời cai quản vị trí này, từ rày đến hết một năm, nhân duyên thế gian đều cho em ấy quản lý.” Canh Thần biến đâu mất dạng, song thanh âm lại phiêu lãng khắp đỉnh núi.

Hôm ấy, Canh Thần trở lại cung Phương Hoa, thấy Bất Quy đang hết sức chăm chú bện một dải lụa đỏ, chàng mừng thầm trong lòng, yên lặng ngồi trước án thư chờ được tặng quà.

Qua chừng thời gian một nén nhang, Bất Quy cầm dải lụa đỏ hấp ta hấp tấp chạy ùa ra ngoài, sau khi trở về thì hai tay trống trơn. Canh Thần nhíu mày, trong lòng rất chi là bất mãn, khắp cùng trời cuối đất này, ngoại trừ mình ra, em ấy còn dám đưa cho người khác nữa đấy à? Cuối cùng vẫn là xem thường cô nhóc này rồi! Thế là mấy ngày tiếp theo, tiên nga tiên quan trong cung Phương Hoa phát hiện ra một chuyện, Đế quân trước mặt Đế hậu thì dịu dàng ôn hoà lắm, thế mà quay người lại sai xử bọn họ thì mặt mày lạnh lùng đến phát sợ luôn.



“Không ngờ nha, Ti Mệnh lại là người như thế, đúng là ngoài dự đoán mà!”

“Ngươi thấy không, chúng tiên quân cứ ùn ùn kéo vào phủ Ti Mệnh như vũ bão vậy, đến cả thềm cửa cũng bị chúng tiên quân giẫm nát bấy ra!”

“Nếu là tiên tử thì không nói gì, nhưng những vị tiên quân đó mắt đưa mày lại, ân cần quan tâm tới Ti Mệnh thật khiến ta nhìn mà đau cả mắt.”



Canh Thần và Bất Quy đang nằm trong sân nghỉ ngơi, chợt nghe thấy vài cô tiên nga đang tám chuyện về Ti mệnh ở một góc, nội dung cũng lờ mờ thôi, Bất Quy thì thẳng thắn lùi về sau, nghe đến là chăm chú.

Đợi mọi người rời đi hết, Bất Quy mới kéo tay Canh Thần, ra vẻ bí ẩn hề hề nói: “Mấy ngày trước em có thấy trên tường điện Nguyệt Lão có tên Ti Mệnh, dưới tên có một sợi tơ hồng rực rỡ lung linh, bèn lấy xuống rồi bện một dảy lụa treo quạt cho y, xem như trả nợ nhân quả chuyện lừa y uống rượu dạo trước.

“Một sợi tơ hồng mà cũng bện thành dải được ư?” Canh Thần như lơ đãng hỏi lại.

“Em tiện tay cầm thêm mớ sợi tơ hồng bên cạnh đấy chứ, tầm ba mươi sợi ấy nhỉ, dẫu sao thì dải lụa càng lớn mới càng đep kia mà.” Bất Quy rạo rực nói.

Nghe đến đó, gân xanh trên trán Canh Thần đều thi nhau nhảy dựng lên, chàng âm thầm thở một hơi trong lòng, may mà hôm ấy dải lụa đó không phải đưa mình, nếu không thì giờ đây đến cả chàng cũng khó lòng tưởng tượng nổi tình cảnh của bản thân, ngoại trừ nghĩ thế, chàng đương nhiên còn lấy làm khoái chí cho “đường tình duyên” của Ti Mệnh nữa kia.



Thời gian một năm đối với chúng tiên gia chẳng qua chỉ dài bằng thời gian búng một ngón tay thôi.

Sau đó, cứ cách trăm năm, cung Phương Hoa sẽ theo thường lệ đăng cai tổ chức đại hội thi cờ, lần nào phần thưởng cũng là bảo vật hiếm có trong trời đất, dần đà, chúng tiên đều tự hiểu rõ, chuyện này rõ ràng là do Đế quân bày ra để Đế hậu có thêm thú vui đấy chứ, sau đó thì bồi thường cho “người thắng”! Cuối cùng thì sau một năm tu luyện bế quan, lúc trở về thiên cung rồi thì e rằng “người thắng” nọ phải đối diện với cục diện rối rắm trăm bề.

Cũng vì lẽ ấy, chúng tiên nga, nữ tiên quan trên trời đều vô cùng hâm mộ Đế hậu, được thoải mái thay công đổi việc, trải nghiệm điều mới suốt một năm, rồi lại nghỉ ngơi trăm năm, thiên vị táo tợn thế này thật sự nên lưu danh sách sử đấy.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, lại hơn trăm năm trôi qua, hôm nay Bất Quy vừa đi tạo mưa về đã nghe thấy cung Phương Hoa ồn ào huyên náo.

“Phụ quân! Nhất định là người không ưa chuyện vị tiên quân mới phi thăng này trẻ hơn mình nên mới không cho con tìm y làm cha!” Một tiếng nói non nớt mà hùng hổ mười phần nói vang.

Tiếp theo sau đó là âm thanh đầy phẫn nộ của Canh Thần: “Ném tên nhóc Canh Bất Phách này đến Đông Hoang tu luyện suốt trăm năm cho ta!”

“Tiểu tiên vào nhầm điện đế quân, nay xin cáo lui trước.” Một vị tiên quan “vô ý” lạc đường vào cung Phương Hoa trợn mắt há mồm khi thấy sự tình trước mặt, y vội vã xin cáo lui trước.

Bất Quy thở dài, nhấc chân bước vào, e rằng hôm này nàng lại phải dốc hết tâm sức an ủi hai tên nhóc một lớn một nhỏ này rồi.

Hết 23 – Hoàn thành trọn bộ
 
Back
Top Bottom