Ngôn Tình Vị Hôn Phu Lão Đại Lại Giúp Tôi Làm Bài Tập

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vị Hôn Phu Lão Đại Lại Giúp Tôi Làm Bài Tập
Chương 96: Phiên ngoại 2


Edit: Cẩm Anh.

"Tập diễn" với Cố Ngôn Phong hơn nửa tháng, cảnh hôn quan trọng trong phòng thí nghiệm rốt cuộc cũng đến ngày quay.

Khương Mịch đứng ngoài sân chuẩn bị, còn có chút bất an.

Do đã có sự chuẩn bị kỹ càng, cộng thêm không khí trong đoàn phim hài hòa khiến khoảng thời gian này, Khương Mịch quay phim rất thuận lợi.

Nhưng cảnh này đối diễn với Cố Ngôn Ngôn vô số lần, cô vẫn không tìm được cảm giác, vậy nên trước khi quay không khỏi có chút chột dạ.

"Cố lên." Cố Ngôn Phong nói chuyện với Hứa Gia xong thì cũng đi tới, nhẹ nhàng vỗ lên vai Khương Mịch.

Đọc full chương tại HCA Home.

Bình thường khi Cố Ngôn Phong kêu cô cố lên, cô ít nhiều gì cũng đáp lại anh một câu, có thể vui đùa hoặc nghiêm túc. Nhưng lần này cô chỉ dài mặt, gật đầu.

Ngày nào Cố Ngôn Phong cũng cùng cô đối diễn, còn hiểu rõ tâm lý của cô hơn cô, liếc mắt một cái đã có thể nhìn thấu, ánh mắt hơi giật giật.

Hai người vào vị trí, thư ký trường quay đánh bảng hô bắt đầu.

Khương Mịch chạy tới chỗ Cố Ngôn Phong, run rẩy giang tay ôm lấy anh.

Cố Ngôn Phong nửa nằm trên mặt đất, ngước mắt lên nhìn cô, thấy trong mắt cô có sóng to gió lớn. Anh hơi dừng lại, dời tầm mắt đi, sau đó nhìn về phía mặt đất hỗn độn, thấp giọng nói: "Yên tâm, số liệu còn ở đây."

Đáy mắt Khương Mịch nổi lên một ngọn lửa, cô không còn quan tâm đến số liệu nữa, đột nhiên cúi đầu, dùng sức hôn lấy môi anh.

Xung quanh lặng ngắt như tờ.

Hứa Gia nhìn hình ảnh trên máy theo dõi, có điểm rối rắm.

Dựa trên kỹ xảo mà nói thì bất kể là Cố Ngôn Phong hay Khương Mịch đều biểu hiện rất tốt, tất cả hình ảnh đều rất đẹp, căn bản không tìm ra chỗ sai nào.

Còn nói về mặt tình cảm, hai người cũng biểu hiện rất đạt, bởi vì họ vốn dĩ đang yêu nhau, càng có cảm giác CP, nhân viên công tác xem còn đỏ mặt.

Nhưng không biết tại sao, anh ta cứ cảm giác có chỗ nào đó không đúng.

Hứa Gia không tìm ra lỗi, nhưng mà lại cứ cảm thấy hai người họ có thể diễn được tốt hơn.

Thân là đạo diễn, cảm giác này khiến anh ta nói không nên lời.

Tôi không nhìn ra vấn đề, nhưng tôi cảm thấy hai người có thể biểu hiện được tốt hơn?!

Đây chẳng phải quá khôi hài sao?

"..... Qua." Hứa Gia nói.
 
Vị Hôn Phu Lão Đại Lại Giúp Tôi Làm Bài Tập
Chương 97: Phiên ngoại 3


Edit: Cẩm Anh.

Wattpad: @camanhhuyen.

"Chúc mừng thầy Cố và Mịch Mịch đóng máy! Chúc thầy Cố sinh nhật vui vẻ!"

Theo những tiếng chúc mừng, pháo hoa bay lả tả, rơi xuống đầy người Cố Ngôn Phong và Khương Mịch.

"Cảm ơn." Cố Ngôn Phong quay đầu khẽ ôm Khương Mịch: "Chúc mừng đóng máy."

Khương Mịch nghịch ngợm nghẹo cổ, cười nói: "Chúc mừng thầy Cố song hỷ lâm môn!"

Cố Ngôn Phong bị cô làm cho dở khóc dở cười, hôn Khương Mịch giữa đám đông, sau đó giữ chặt tay cô, hai người cùng nhau khom lưng: "Cảm ơn mọi người đã chiếu cố."

"Cảm ơn thầy Cố và Mịch Mịch!"

"Thầy Cố và Mịch Mịch tuyệt lắm, tuyệt lắm!"

"Đúng vậy, thầy Cố và Khương Mịch đều rất tuyệt!"

"Ôi, tôi không nỡ....."

……

Đọc full chương tại wattpad camanhhuyen. Chương đầy đủ sẽ được cập nhật sau 1 tiếng.

"Ôi, đừng khóc mà." Hứa Gia vội vàng đứng ra nói: "Hôm nay là sinh nhật của thầy Cố, là ngày đại hỉ, ai cũng không được khóc, biết chưa?"

Thật ra nếu dựa theo lịch dự tính thì nửa tháng trước đã đóng máy. Nhưng giữa đường xảy ra chút vấn đề, phải kéo dài thời gian quay, vừa hay đóng máy vào hôm sinh nhật Cố Ngôn Phong.

"Biết rồi!" Mọi người đồng thanh hô: "Thầy Cố sinh nhật vui vẻ!"

Hứa Gia quay đầu lại nói với Cố Ngôn Phong và Khương Mịch: "Hai ngươi chuẩn bị một chút, chúng ta ra ngoài ăn cơm."

Khương Mịch nhìn Cố Ngôn Phong một cái, tiến lên thấp giọng hỏi anh ta: "Hứa đạo, bao giờ kết thúc vậy?"

Hứa Gia cười hài hước: "Muốn ăn mừng sinh nhật riêng với thầy Cố à?"

Khương Mịch không hé răng.

"Chờ tan tiệc đi, còn nửa đêm nay, không đủ để hai người bầu bạn chắc?" Hứa Gia cố ý nói.

Khương Mịch: "....."

"Biết lúc mới bắt đầu quay bộ phim này, điều tôi lo lắng nhất là gì không?" Hứa Gia lại thay đổi chủ đề.

Khương Mịch không biết.

"Chính là cảnh nóng đó." Hứa Gia thấy Cố Ngôn Phong đang nhìn về phía này, bèn hạ thấp giọng nói: "Từ khi thầy Cố ra mắt tới nay chưa từng quay cảnh nóng. Cậu ta phấn đấu nhiều, sơ hở một chút là fans sẽ không hài lòng. Cô biết đấy, cảm giác CP không phải là thứ dùng kỹ thuật diễn là có thể làm được. Tôi nói một câu cô không thích nghe, mặc dù hai người là người yêu, nhưng cô còn nhỏ tuổi, cảnh yêu đương dễ dàng biến thành cảnh quay dở. Vậy nên tôi rất sợ, ngay từ đầu khi thầy Cố nói muốn xóa cảnh đó tôi cũng đồng ý. Nhưng không nghĩ tới, hai người..... Tôi chỉ có thể nói hai người không hổ danh là người yêu, dù sao cảnh này người lái xe xem cũng mặt đỏ tai hồng."

Anh ta nói "mặt đỏ tai hồng", trên thực tế da mặt dày đến mức không chịu được, một chút đỏ lấp lánh cũng không có, nhưng Khương Mịch mặt đỏ tai hồng thật.

Gọi cảnh đó là cảnh nóng cũng không quá khoa trương, dù sao Khương Mịch cũng cởi một nửa quần áo, cởi đến đầu vai thì bị Cố Ngôn Phong cản lại.

Bất quá, cảnh nóng đó đúng là khó khăn trắc trở.

Ngay từ đầu khi đọc kịch bản, Cố Ngôn Phong đã không vui vẻ diễn. Mỗi người đều có một ít cố chấp của riêng mình, nói là bảo thủ cũng được, dù sao anh cũng không muốn quay mấy cảnh riêng tư đó trước bàn dân thiên hạ.

Ban đầu Hứa Gia đã có câu trả lời rồi, nhưng sau đó thấy biểu hiện của Cố Ngôn Phong và Khương Mịch, anh ta lại một lần nữa nổi tâm tư.

Anh ta cũng rất thông minh, biết Cố Ngôn Phong từ khi ra mắt chưa quay cảnh nóng bao giờ, đương nhiên cảnh này cũng không cần thiết trong mấy tác phẩm ngôn tình lắm. Nhưng mà nếu quay cảnh nóng với Khương Mịch mà Cố Ngôn Phong còn không làm được, vậy sau này anh càng không thể quay cùng người khác. Vậy nên đây khả năng sẽ là lần duy nhất Cố Ngôn Phong quay, tin tức này mà tung ra truyền thông thì doanh thu phòng vé nhất định sẽ tăng. Một công đôi việc.

Dù sao Hứa Gia cũng là đạo diễn, muốn suy xét các mặt, vậy nên anh ta đã quay đầu làm công tác tư tưởng cho Khương Mịch.
 
Vị Hôn Phu Lão Đại Lại Giúp Tôi Làm Bài Tập
Chương 98: Phiên ngoại 4


<b>Edit: Cẩm Anh.</b> <b>
<b>Wattpad: @camanhhuyen.</b>

"Mịch Mịch, Trần Thâm Thần nói lát nữa mời chúng ta đi hát, cậu đi không?" Phòng trang điểm phía sau hậu trường của đài truyền hình, Tạ Hiểu Toàn đi đến hỏi Khương Mịch.

Đảo mắt đã đến cuối năm, ngày mai chính là tất niên, hôm nay đài truyền hình Thanh Châu phát sóng trực tiếp buổi Xuân Vãn trước, đoàn phim được mời đến tham gia tiết mục.

Nghỉ hè chính là thời gian ra mắt, cũng vừa hay là thời điểm Cố Ngôn Phong và Khương Mịch công khai yêu đương.

Khi đó toàn giới giải trí đều thảo luận về tình yêu của hai người, rất sôi nổi, cũng chịu sự chú ý, độ hot tăng ngoài dự đoán.

Thậm chí còn có người nói, Cố Ngôn Phong công khai yêu đương khi ấy là vì muốn tuyên truyền cho .

Mặc kệ mục đích ban đầu của anh là gì, dù sao việc đoàn phim cọ nhiệt độ là thật. Bất quá bộ phim này là do Nhạc Quả đầu tư, Khương Mịch là nữ chính, đều là người trong nhà cả, ai cọ nhiệt ai không quan trọng.

Nhưng đối với những người khác trong đoàn phim, nói bọn họ nhặt được món hời cũng không quá.

Khi quay bộ phim này, đại đa số diễn viên đều là người mới, không có nhiều xích mích mâu thuẫn, đóng phim cũng cực kỳ nghiêm túc. Vì thế chất lượng của bộ phim thực sự không tồi, những người lây được tiếng thơm của Khương Mịch cũng có rất nhiều.

Bản đầy đủ của chương sẽ được đăng tải trên wattpad camanhhuyen, sẽ được cập nhật sau 30" nữa.

Sau khi ratting của đại bạo, tất cả mọi người đều nhón chân chờ Khươmg Mịch đứng ra tuyên truyền.

Đáng tiếc, khi đó Khương Mịch đã vào đoàn phim, do quá chú tâm quay phim nên chẳng thấy tung tích đâu. Hạ Uẩn Dung là người đầu tư, vốn dĩ trước đó mọi người cũng đã cọ nhiệt được ít nhiều nên ai cũng không thể ép cô đứng ra tuyên truyền cho được. Trong lúc quảng bá, Khương Mịch chưa hề lộ diện lấy một lần.

Đa số mọi người lúc này mới tin tưởng Khương Mịch và Cố Ngôn Phong thật sự yêu đương, có lẽ không phải vì muốn cọ nhiệt thật.

Cũng đúng thôi, cô có gia thế và bối cảnh tốt như vậy, muốn tiền có tiền, muốn tài nguyên có tài nguyên, hà tất gì phải đứng ra quảng bá linh tinh chứ?

Mà Ngu Bạch cũng đã rời khỏi giới giải trí, nhiệm vụ tuyên truyền cứ thế vứt trên vai Trần Thâm Thần và mấy vai phụ.

Vốn dĩ Tạ Hiểu Toàn chính là bạn thân của Khương Mịch, nhờ có cô giật dây bắc cầu mà Tạ Hiểu Toàn mới có thể thuận lợi ký hợp đồng với công ty quản lý, nghỉ đông đã có ngay vai nữ phụ của một bộ phim cổ trang, hôm nay phải xin nghỉ để tới đây.

Giống như Tạ Hiểu Toàn, những vai phụ trong cũng hot lên không ít, mọi người ai cũng cảm kích Khương Mịch. Chỉ tiếc là trước đó Khương Mịch rất bận, đóng phim đến tận tháng 11, về trường học lại phải thi cuối kỳ, mãi không tìm được thời gian tụ tập.

Hôm nay hiếm lắm mới có dịp mọi người đều ở đây, Trần Thâm Thần liền chủ động dẫn dắt, nói muốn mời mọi người đi hát.

Lát nữa Khương Mịch còn có tiết mục song ca với Cố Ngôn Phong, cô một bên ưỡn mặt cho nhân viên trang điểm sửa trang, một bên hàm hồ hỏi Tạ Hiểu Toàn một câu: "Có phải uống rượu không? Không uống rượu thì tớ đi."

"Đi KTV sao có thể không uống rượu được?" Tạ Hiểu Toàn nói, lại cảm thấy nghi hoặc, "Hơn nữa, lần trước tớ nghe mọi người nói tửu lượng của cậu rất tốt, ngay cả thầy Cát cũng bị cậu hạ gục?"

Khương Mịch: "…… Không đề cập tới chuyện này, chúng ta vẫn là chị em tốt."

Tạ Hiểu Toàn càng thêm kỳ quái: "Tại sao?"
 
Vị Hôn Phu Lão Đại Lại Giúp Tôi Làm Bài Tập
Chương 99: Phiên ngoại 5


Edit: Cẩm Anh.

Wattpad: @camanhhuyen.

"Chào các quý vị khán giả, hiện tại đi trên thảm đỏ chính là đoàn phim, đạo diễn Hứa Gia, biên kịch thầy Cát, nam chính Cố Ngôn Phong, nữ chính Khương Mịch...."

Trong tiếng nhạc náo nhiệt vui vẻ, Khương Mịch khoác tay Cố Ngôn Phong đi lên thảm đỏ.

Kết quả không biết người nào đi trước làm rơi cái kẹp tóc, Khương Mịch không chú ý tới, hôm nay cô đi giày cao gót, không cẩn thận giẫm lên nó.

"Chờ một chút." Cố Ngôn Phong giữ cô lại.

"Sao vậy?" Khương Mịch khó hiểu quay đầu.

Đọc full chương trên wattpad camanhhuyen. Chương đầy đủ sẽ được cập nhật sau 30".

Bọn họ đang đi cùng đoàn phim, nếu một người dừng lại thì sẽ ảnh hưởng tới tốc độ của cả đoàn.

Cố Ngôn Phong trực tiếp ngồi xổm xuống, nắm lấy chân Khương Mịch, gỡ cái kẹp tóc xuống.

Trên thảm độ có độ chú ý rất cao, chỉ một lúc, tất cả các máy ảnh đều nhìn về bên này chụp lia lịa không ngừng.

Mấy người khác trong đoàn phim phát hiện không ổn, quay lại hỏi: "Làm sao vậy?"

"Không có gì." Khương Mịch chống tay lên vai Cố Ngôn Phong, cảm thấy hơi ngại.

Cố Ngôn Phong ngồi xuống, nở nụ cười.

Trên người không mang theo giấy tờ, anh chỉ có thể lấy khăn giấy ra, lấy cái kẹp tóc kẹp chặt trong tay.

"Chúng ta đi trước thôi." Hứa Gia thấy cảnh này thì liền quay đầu đi: "Đi trên thảm đỏ mà còn cẩu thả như vậy là đủ rồi."

Thầy Cát cũng lập tức quay lại, đi về phía trước.

"Để vào găng tay của em đi." Khương Mịch đeo một đôi găng tay, cô vội vàng kéo ra, để Cố Ngôn Phong coi nó như thùng rác.

Cố Ngôn Phong cũng không khách khí, anh cứ cầm nó mãi thì cũng không tiện.

"Đi nhanh nào." Khương Mịch sửa sang lại găng tay rồi kéo Cố Ngôn Phong chạy lên trước.

Cố Ngôn Phong hơi buồn cười hỏi: "Gấp cái gì?"

"Nhóm của đạo diễn Hứa đi rồi." Khương Mịch thấp giọng: "Lát nữa truyền thông sẽ nói là chúng ta đang cọ thảm đỏ."

"Em biết ý nghĩa của thảm đỏ là gì không?" Cố Ngôn Phong dở khóc dở cười: "Ngày hôm nay không ai nói gì đâu, hơn nữa, chúng ta chỉ dừng lại vài giây rồi đi."

"Dù sao cũng phải nhanh lên." Thật ra Khương Mịch chưa từng tham gia những hoạt động như thế này, vậy nên số lần được đi thảm đỏ cũng không nhiều lắm.

Cô không thích làm mấy kiểu pose dáng chờ chụp ảmh, cảm giác đó quá ngây thơ, vậy nên mỗi lần đi thảm đỏ đều sẽ đi nhanh.

Hôm nay trở thành tiêu điểm, cô không muốn ngốc nghếch thêm nữa.
 
Back
Top Bottom