Khác Vị Hoàng Tử Đến Từ Tương Lai

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407644095-256-k576523.jpg

Vị Hoàng Tử Đến Từ Tương Lai
Tác giả: khoailanggtim
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lâm Anh vốn là một bác sĩ đa khoa chính hiệu ở thế kỷ 21, cuộc sống chỉ xoay quanh dao mổ và những ca trực thâu đêm.

Thế nhưng, sau một giấc ngủ gật vì kiệt sức, khi mở mắt ra, anh bàng hoàng nhận thấy mình không còn ở bệnh viện mùi thuốc sát trùng, mà lại đang nằm giữa một cung điện hoang lạnh thời nhà Tống.
Trong thân xác vị Thập Thất hoàng tử vốn dĩ ốm yếu và bị ghẻ lạnh, Lâm Anh tự nhủ: "Thôi thì coi như đi nghỉ dưỡng dài hạn".

Anh dùng kiến thức y học để tự chữa bệnh cho mình, sống một đời nhàn tản.

Thế nhưng, sự thay đổi kỳ lạ của "vị hoàng tử phế vật" đã thu hút ánh nhìn của một kẻ không nên đụng tới.



top​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (Tạm Drop)|Cảm hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ chiến sĩ năm ấy
  • [ Dã Sử Tự Viết] Vì Người
  • Vĩnh An- Mặc Bảo Phi Bảo
  • Civil War(Nội chiến)
  • [BH tự viết] Chuyện Đế Vương
  • Hệ Thống Đỉnh Phong Đại Việt
  • Vị Hoàng Tử Đến Từ Tương Lai
    Chương I:Trầm Mộng Sơ Tỉnh, Cố Quận Hoá Tang Thương


    Ánh đèn huỳnh quang trong phòng trực bệnh viện chớp tắt liên hồi, phát ra những tiếng kêu tè rè mệt mỏi.

    Lâm Anh buông cây bút bi, gục đầu xuống xấp hồ sơ bệnh án dày cộp.

    Anh đã thức trắng hai đêm cho những ca cấp cứu liên tục.

    Mùi thuốc sát trùng nồng nặc vây quanh khứu giác, khiến cơn đau đầu càng thêm âm ỉ.

    "Chỉ chợp mắt mười phút thôi..."

    Lâm Anh lẩm bẩm, mí mắt nặng trĩu sụp xuống.

    Trong cơn mơ màng, anh cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như đang rơi vào một hố đen không đáy, rồi lại như bị một bàn tay vô hình kéo tuột vào một khoảng không lạnh lẽo.

    Khi Lâm Anh mở mắt ra một lần nữa, thế giới trước mặt anh đã hoàn toàn đảo lộn.

    Trần nhà trắng tinh khôi của bệnh viện biến mất, thay vào đó là những xà gồ gỗ chạm trổ hoa văn cổ quái, nhuốm màu thời gian và có phần mục nát.

    Thay vì mùi thuốc sát trùng quen thuộc, một mùi nhang trầm nhàn nhạt, cũ kỹ xộc vào mũi.

    Lâm Anh kinh ngạc định bật dậy, nhưng cơ thể anh lại yếu ớt đến đáng sợ.

    Mỗi cử động đều khiến lồng ngực đau nhói như bị kim châm.

    "Đừng cử động, Thập Thất Hoàng tử!

    Người cuối cùng cũng tỉnh rồi!"

    Một giọng nói hốt hoảng vang lên.

    Lâm Anh quay sang, thấy một thiếu niên mặc bộ y phục cổ xưa màu xám tro, chân đi hài vải, đang bưng một bát thuốc nghi ngút khói.

    "Hoàng tử?

    Thập Thất?"

    Lâm Anh thốt lên, nhưng âm thanh phát ra không phải giọng nói trầm thấp thường ngày của anh, mà là một tông giọng thanh mảnh, yếu ớt và có phần xa lạ.

    Anh nhìn xuống bàn tay mình.

    Đôi bàn tay vốn đầy vết chai vì cầm dao mổ giờ đây lại gầy gò đến mức nhìn thấy cả gân xanh, làn da trắng bệch như giấy, móng tay cắt tỉa sạch sẽ nhưng thiếu đi huyết sắc.

    Anh bàng hoàng lê bước chân run rẩy đến bên chiếc gương đồng cũ kỹ đặt ở góc phòng.

    Trong gương là một thiếu niên khoảng mười tám tuổi, gương mặt thanh tú nhưng xanh xao, đôi mắt đen láy chứa đựng sự u sầu sâu thẳm.

    Đây không phải là Lâm Anh của thế kỷ 21.

    Đây là một linh hồn lạ lẫm trong một thân xác cổ đại.

    Lâm Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh theo bản năng của một bác sĩ.

    Anh xuyên không rồi.

    Hơn nữa, lại còn xuyên vào một vị hoàng tử bị ghẻ lạnh trong một cung điện hoang tàn giữa mùa đông tuyết phủ.

    Qua ô cửa sổ chạm rỗng, anh thấy những bông tuyết đầu mùa bắt đầu rơi, nhuộm trắng cả những mái ngói cong vút của Đại Tống.

    Ở một phương trời xa xôi khác, một đoàn xe ngựa lộng lẫy của nước láng giềng đang tiến về kinh thành, mang theo vị Thái tử nắm giữ tà thuật và những âm mưu sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời của anh.

    Lâm Anh siết chặt vạt áo lụa mỏng manh, khẽ thì thầm với chính mình:

    "Dù là ở đâu... cũng phải sống sót cái đã."
     
    Vị Hoàng Tử Đến Từ Tương Lai
    Chương II: Tuyết Lạc Kinh Thành, Sát Na Chạm Mắt


    Sau một tuần "nhập xác", Lâm Anh dần lấy lại được sự bình tĩnh của một bác sĩ.

    Anh không còn hoảng hốt, thay vào đó là bắt đầu nghiên cứu về cơ thể mới.

    Khi tự tay kiểm tra huyệt đạo, Lâm Anh chợt khựng lại khi chạm vào một vết sẹo mờ hình ngôi sao ngay trên lồng ngực trái của vị hoàng tử này.

    Cơn đau âm ỉ đột ngột nhói lên, kéo theo một mảnh ký ức vụn vỡ: Năm mười tuổi, Triệu Diên từng rơi xuống hồ băng, tim đã ngừng đập nhưng sau đó lại tỉnh lại một cách thần bí nhờ một đại lễ cầu an của quốc sư nước láng giềng sang thăm.

    "Vết sẹo này... không giống sẹo do chấn thương vật lý.

    Nó giống như một dấu ấn của năng lượng hơn," Lâm Anh trầm ngâm.

    Bản năng nghề nghiệp mách bảo anh rằng anh đang thừa kế một món nợ không hề đơn giản.

    Ngày đại yến tiệc tiếp đón sứ đoàn Đại Kim diễn ra trong không khí trang nghiêm đến nghẹt thở.

    Lâm Anh lặng lẽ ngồi ở vị trí xa nhất trong điện Thăng Bình, cố gắng thu mình vào bóng tối của những cây cột lớn.

    Nhưng khi Kỳ Phong bước vào, mọi nỗ lực ẩn mình của anh đều tan biến.

    Thái tử Đại Kim không mang vẻ ngoài của một chính khách, mà mang khí chất của một vị thần chết đang dạo chơi.

    Luồng tà khí quanh hắn mạnh đến mức Lâm Anh cảm nhận được vết sẹo trên ngực mình bắt đầu nóng rực lên, như có một sợi dây vô hình đang bị kéo căng từ phía Kỳ Phong về phía anh.

    Giữa lúc đại lễ đang diễn ra, Kỳ Phong bỗng nhiên đứng khựng lại giữa điện.

    Hắn không nhìn ngai vàng, mà chậm rãi xoay người, đôi mắt đỏ quạnh như máu quét thẳng về phía Lâm Anh.

    Trong một sát na, không gian xung quanh Lâm Anh bỗng biến đổi.

    Tiếng nhạc, tiếng nói cười của quan lại bỗng chốc im bặt, bị thay thế bởi một màn sương đen đặc quánh.

    Kỳ Phong vẫn đứng đó, nhưng bằng một cách thần bí, hình bóng hắn bỗng hiện ra ngay trước mặt Lâm Anh, sát đến mức anh có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương lạnh lẽo.

    Hắn vươn bàn tay mang đầy tà khí, khẽ chạm vào vị trí trái tim của Lâm Anh qua lớp áo lụa.

    Một giọng nói trầm thấp, ma mị dội thẳng vào tâm thức anh:

    "Mười năm qua, ta vẫn luôn cảm nhận được nhịp tim này...

    Nhưng hôm nay, linh hồn bên trong nó lại đổi khác rồi.

    Ngươi là kẻ nào?"

    Lâm Anh bàng hoàng, trái tim trong ngực đập liên hồi như muốn nhảy ra ngoài.

    Anh hiểu ra rồi.

    Khế ước máu mười năm trước đã buộc mạng sống của vị hoàng tử này vào Thái tử Đại Kim.

    Kỳ Phong không tìm Triệu Diên, hắn tìm vật dẫn của hắn.

    Vừa định mở miệng phản kháng, ảo ảnh đột ngột tan biến.

    Kỳ Phong đã quay trở về vị trí trung tâm đại điện, cúi người hành lễ với Hoàng đế Đại Tống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

    Chỉ có Lâm Anh là ngồi đó với lồng ngực nóng rực, nhận ra mình không chỉ xuyên không về quá khứ, mà còn xuyên vào một chiếc "lồng giam" di động của một kẻ điên nắm giữ tà thuật.

    Hắn đã nhận ra anh.

    Và chắc chắn, hắn sẽ không để anh yên trong đêm nay.
     
    Vị Hoàng Tử Đến Từ Tương Lai
    Chương III: Minh Giới Sương Mù, Chợ Quỷ Khai Hoa


    Đêm đó, kinh thành chìm trong sự im lặng đáng sợ.

    Lâm Anh nằm trên giường lụa nhưng không sao chợp mắt được.

    Câu nói bằng tà thuật của Kỳ Phong ở đại điện vẫn vang vọng bên tai, cùng với vết sẹo trên ngực vẫn còn âm ỉ nóng.

    Với tư duy của một bác sĩ, anh biết rằng một khi "vật dẫn" và "chủ nhân" đã chạm mặt, sợi dây liên kết mười năm qua sẽ không bao giờ để anh yên.

    Anh ngồi dậy, định thắp ngọn nến để xua đi cảm giác bất an.

    Nhưng ngay khi ngón tay anh vừa chạm vào đá lửa, toàn bộ căn phòng bỗng chốc lạnh toát.

    Ngọn nến vừa bùng lên đã chuyển sang màu xanh lục quái đản rồi vụt tắt lịm.

    "Ngươi quả nhiên không phải là Triệu Diên."

    Giọng nói trầm thấp, đầy quyền uy vang lên từ phía góc tối của tẩm cung.

    Lâm Anh giật mình quay lại, thấy Kỳ Phong đang ngồi thong dong trên chiếc ghế gỗ, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than đang cháy giữa bóng đêm.

    Hắn không dùng lối vào bình thường, hắn hiện ra từ chính cái bóng của Lâm Anh đang đổ trên tường – một khả năng tà thuật vượt xa trí tưởng tượng của một người hiện đại.

    Lâm Anh nén cơn run rẩy, gằn giọng: "Thái tử Đại Kim... ngài đột nhập vào tẩm cung hoàng tử nước láng giềng giữa đêm, không sợ gây ra chiến tranh sao?"

    Kỳ Phong khẽ nhếch môi, hắn đứng dậy, từng bước tiến lại gần.

    Mỗi bước chân của hắn đi đến đâu, mặt đất dường như tan chảy ra đến đó, biến thành một làn sương mù đen đặc.

    Hắn vươn tay siết chặt lấy cổ tay Lâm Anh, kéo mạnh anh về phía mình.

    "Chiến tranh?

    Cả thiên hạ này ta còn không sợ, huống hồ là mấy tên lính canh bù nhìn của ngươi."

    Hắn cúi xuống, hơi thở lạnh lẽo phả lên mặt Lâm Anh.

    "Mười năm trước, ta đã dùng máu của mình để giữ lại mạng sống cho cái xác này.

    Ngươi nghĩ linh hồn ngươi có thể nghiễm nhiên hưởng thụ nó mà không phải trả giá sao?"

    Chưa kịp để Lâm Anh phản ứng, Kỳ Phong phất tay áo.

    Không gian xung quanh tẩm cung vỡ tan như những mảnh kính.

    Lâm Anh cảm thấy cơ thể mình rơi tõm vào một vùng nước lạnh toát, rồi ngay lập tức, anh thấy mình đang đứng giữa một khu chợ sầm uất nhưng đầy quái dị.

    Đó là Chợ Quỷ.

    Những gian hàng không treo đèn lồng giấy, mà treo những con mắt phát sáng lập lòe.

    Những kẻ đi lại trên đường không có chân, hoặc mang hình hài nửa người nửa thú.

    Mùi nhang trầm quyện với mùi tử khí nồng nặc.

    Đây là nơi mà con người chưa từng bước chân vào mà có thể trở ra.

    Kỳ Phong nắm chặt lấy cổ tay Lâm Anh, kéo anh vào sát lồng ngực mình, giọng nói đầy tính độc chiếm vang lên giữa tiếng gào thét của vạn quỷ:

    "Chào mừng đến với thế giới của ta.

    Ở đây, không có hoàng cung, cũng không có đường về.

    Kể từ giây phút này, linh hồn của ngươi chỉ có thể thuộc về ta."
     
    Vị Hoàng Tử Đến Từ Tương Lai
    Chương III: Minh Giới Sương Mù, Chợ Quỷ Khai Hoa (Tiếp diễn)


    Lâm Anh bị kéo mạnh vào lồng ngực lạnh lẽo của Kỳ Phong, cả người anh run lên không kiểm soát được.

    Xung quanh là những tiếng rít gào của yêu ma, những hình thù dị hợm đang thèm thuồng nhìn về phía anh – kẻ mang hơi thở của một người sống thuần khiết nhất.

    Lâm Anh cố gắng vùng vẫy nhưng đôi bàn tay của Kỳ Phong như những gọng kìm bằng thép, siết chặt lấy thắt lưng và cổ tay anh.

    "Buông... buông ta ra!

    Ngươi định làm gì?" – Giọng Lâm Anh lạc đi, sự điềm tĩnh của một bác sĩ hoàn toàn biến mất trước sự hiện diện của cái chết.

    Kỳ Phong cúi sát xuống, môi hắn chạm khẽ vào vành tai đang nóng bừng vì sợ hãi của Lâm Anh.

    Hắn không dỗ dành, mà buông lời đe dọa bằng tông giọng băng lãnh:

    "Ngươi thấy đám quỷ đói ngoài kia không?

    Chỉ cần ta buông tay, chúng sẽ xé xác ngươi thành nghìn mảnh, nuốt chửng linh hồn của ngươi cho đến khi không còn một mẩu vụn nào để đầu thai."

    Lâm Anh nhìn thấy một con quỷ mang khuôn mặt nát bấy đang bò lồm cồm sát chân mình, đôi mắt nó trợn ngược đầy tà ý.

    Anh sợ đến mức đông cứng cả người, hơi thở dồn dập.

    "Ngoan ngoãn một chút," – Kỳ Phong siết chặt hơn, bàn tay hắn lần mò lên cổ Lâm Anh, ngón cái ấn nhẹ vào động mạch cảnh đang đập loạn xạ.

    "Từ giờ trở đi, hơi thở của ngươi là của ta, mạng sống của ngươi cũng là của ta.

    Nếu ngươi dám nghĩ đến việc chạy trốn hay tìm cách quay về cái thế giới tương lai mà ngươi hằng nhớ, ta sẽ nhốt ngươi vào tầng sâu nhất của Chợ Quỷ này, nơi bóng tối sẽ gặm nhấm ngươi đời đời kiếp kiếp."

    Lâm Anh cắn chặt môi đến bật máu, cảm nhận được sự chiếm hữu bệnh hoạn của kẻ đứng sau.

    Anh vốn cứu người bằng y thuật, nhưng giờ đây, ngay cả bản thân mình anh cũng không cứu nổi.

    Kỳ Phong nhìn thấy vệt máu trên môi anh, ánh mắt hắn tối sầm lại.

    Hắn đưa ngón tay quệt đi vết máu đó rồi đưa lên miệng mình nếm thử, nụ cười tà mị càng thêm đậm:

    "Máu của vật dẫn... quả nhiên rất ngọt."
     
    Back
    Top Dưới