Ngôn Tình Vĩ Cầm Trong Sương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vĩ Cầm Trong Sương
Chương 20: 20: Tài Năng Hay Kỹ Năng


Tập đoàn giải trí Star Produce....
Quả thực khả năng diễn xuất của Mục Thư Kỳ khiến người ta chán đến phát ngán.

Vẻ mặt bất mãn hiện rõ lên gương mặt của đạo diễn.

Trong suốt cuộc đời làm nghệ thuật, ông ta chưa từng thấy diễn viên nào không có một chút tài năng diễn xuất mà được công ty nâng đỡ lên đến ngôi sao hạng A.
- "Ngài Vương, tôi đã nhiệt tình hỗ trợ cũng như chỉ bảo, tuy nhiên Mục Thư Kỳ cô ấy chẳng hiểu được vấn đề dù chỉ là một chút.

Thậm chí diễn cảnh khóc lóc cô ta cũng không rơi được một giọt nước mắt.

Thử hỏi nếu bộ phim này công chiếu chẳng phải sẽ bị khán giả ném đá dữ dội sao?"
Đạo diễn Hà Lỗi không kiềm được mà nói ra sự bất mãn của mình trước thái độ làm việc thiếu chuyên nghiệp của Mục Thư Kỳ, âm thầm nói chuyện riêng với ngài Vương.

Sau khi nghe những ý kiến này, người đối diện không đáp mà hướng mắt nhìn về phía Mục Thư Kỳ đang loay hoay trong việc thực hiện cảnh quay, một lúc sau ngài Vương trầm giọng nói:
- "Được rồi.

Tôi sẽ nói chuyện riêng với cô ấy và nhà sản xuất."
Dứt lời, ông ta hậm hực tiến về phía Mục Thư Kỳ mà nắm lấy tay cô kéo về một góc, lạnh giọng nói:
- "Mục Thư Kỳ, cô khiến tôi mất mặt có biết không? Uổng công tôi đứng ra nói giúp cô có được vai diễn chính thế mà cũng diễn không ra hồn."
Trước những lời lẽ trách móc của người đối diện, Mục Thư Kỳ tỏ vẻ đáng thương giống như chú mèo lạc chủ, đôi mắt long lanh, nức nở nói:
- "Ngài Vương, em đã cố gắng làm hết sức của mình rồi."
Vừa nói, bàn tay Mục Thư Kỳ không ngừng vuốt v e lên người đối diện, nháy mắt đầy tà mị của cô ta thoáng chốc khiến ông không cầm lòng được liền nhếch môi cười nhạt liền sau đó nhấc bổng người cô ta đi trở ra xe.
Kính cửa xe được kéo lên cao.

Ngay cả tài xế cũng bị đuổi ra ngoài.

Hiện tại, chỉ có mỗi ngài Vương và Mục Thư Kỳ.

Cô nhanh chóng vòng tay lên cổ người trước mặt mà hôn vào ngần cổ, sau đó nói thỏ thẻ vào tai ông:
- "Vậy thì anh xem kĩ năng của em như thế nào nhé."
Vừa dứt lời, người trước mặt đã không kiềm chế được nữa mà nhanh chóng đưa tay tuột sợi dây váy trên người Mục Thư Kỳ xuống, lộ ra bộ ng ực đ ẫy đà.

Cô ta sớm đã quá quen với chuyện này mà cố tình cọ sát vào người đàn ông trước mặt nhằm k1ch thích d*c vọng khiến ông ta lập tức đè người cô nằm xuống thanh ghế mà đưa tay m ơn trớn khắp cơ thể.
- "Ưm...ngài Vương...chúng ta làm chuyện này trên xe kẻo bị phóng viên nhìn thấy thì sao?"
Mạc Thư Kỳ giọng điệu lúc này tràn ngập sự hưng phấn nhưng cố giả vờ tỏ ra lo lắng.

Liền lập tức, cánh môi cô đã bị người trước mặt đưa tay chặn lấy, ông ta cúi xuống khẽ cắn nhẹ lên đôi gò b ồng căng tròn của cô mà nhếch môi cười đáp:
- "Em yên tâm, kính của chiếc xe này người bên ngoài nhìn vào không thấy được chúng ta đang làm gì đâu.

Chỉ cần em đừng phát ra tiếng là được."
Dứt lời, bàn tay của ông ta khẽ vuốt dọc cặp đùi thon thả, trắng mịn của người dưới thân khiến cô không chịu được mà thốt lên âm thanh đầy mị hoặc.
- "Ưm...ngài Vương...em không chịu được nữa."
Cả hai cơ thể làm chuyện mờ ám đến mức thi thoảng khiến cho chiếc xe bị dao động nhẹ bởi sự cuồng nhiệt ở bên trong.

Hai bầu ng ực của Mục Thư Kỳ lúc này đã in đậm vết hôn của người đàn ông mà nhẹ nhàng mặc lại chiếc váy, chỉnh trang lại đầu tóc như thể chưa từng xảy ra chuyện.

Mãi một lúc sau, cả hai mới chậm rãi bước trở ra ngoài.

Lúc này, người bên cạnh vẻ mặt tỏ ra hài lòng trước sự phục vụ này của cô mà ngọt ngào lên tiếng:
- "Được rồi.

Thấy em có thành ý như vậy anh sẽ tìm cách đưa em đến gặp nhà sản xuất Lý để nói về việc đạo diễn Hà không mấy hài lòng về khả năng diễn xuất của em.

Việc thuyết phục ông ấy tiếp tục cho em đảm nhận vai chính hay không đều phụ thuộc vào khả năng ăn nói của em đấy nhé."
Nghe đến đây, Mục Thư Kỳ vô cùng mừng rỡ mà nhanh chóng ôm chầm lấy người bên cạnh, hạnh phúc nói:

- "Ngài Vương, chỉ có anh là người yêu thương em nhất.

Em quả thực đúng đắn khi rời khỏi KC mà đầu quân cho Star Produce."
Ở bên trong một chiếc xe hơi màu đen, người phụ nữ trung niên với dáng vẻ quý phái ngồi ở hàng ghế sau với vẻ mặt lạnh lùng đang cầm lấy một xấp ảnh, nhíu mày cẩn thận nhìn từng tấm.

Một lúc sau, bà ta lạnh giọng ra lệnh với vệ sĩ kiêm tài xế ngồi ở phía trên:
- "Chính là ả diễn viên này sao?"
Người phía trước khẽ gật đầu.

Ngay lập tức, anh cảm nhận được ngọn lửa ghen tuông hừng hực của người phía sau, bà ta mạnh tay vò nát số tấm ảnh mà ném mạnh xuống, nghiến răng nói:
- "Tiện nhân đó đúng là ăn gan hùm mà.

Nó dám ngang nhiên qua lại với chồng của Tống Diệp Thanh này thì xem như tự đào hố chôn mình rồi.".
 
Vĩ Cầm Trong Sương
Chương 21: 21: Phá Hủy Hình Tượng


Sau khi hoàn thành công việc, vì có chuyện đột xuất cho nên ngài Vương bảo người lái xe đưa Mục Thư Kỳ trở về căn hộ mà ông đã thuê riêng cho cô.

Trước khi lên xe, cô còn không quên ôm chầm lấy người bên cạnh mà cảm kích liền sau đó hôn ông ta một cái.
Vừa về đến phòng, một lúc sau, phía bên ngoài có tiếng gõ cửa.

Liền lập tức, Mục Thư Kỳ không chút chần chừ mà tiến ra ngoài.

Trước mặt cô lúc này là người đàn ông đeo kính đen, trang phục rất giống với người của ngài Vương mỗi khi đến thăm cô.

Một người bước về phía Mục Thư Kỳ, nghiêm giọng nói:
- “Cô Mục, ngài Vương bảo chúng tôi đón cô đến gặp ngài ấy.”
Không chút chần chừ, Mục Thư Kỳ ngồi vào bên trong xe.

Chiếc xe ngay lập tức hướng đến một ngôi nhà khác, trông không giống những nơi mà cô đã từng đến trước đây.

Bất ngờ, thái độ vốn nhã nhặn của hai người đàn ông áo đen lập tức thay đổi liền mạnh tay giữ chặt người Mục Thư Kỳ mà bắt cô đi vào bên trong.

- “Này, các người làm gì vậy? Các anh không phải người của ngài Vương.

Mau thả tôi ra.”
Thoáng chốc, Mục Thư Kỳ đã bước vào bên trong căn nhà.

Trước mắt cô hiện giờ là một dáng người phụ nữ trong trang phục vô cùng sang trọng.

Ngay khi cảm nhận đối phương đã đến, bà ta lập tức xoay người lại mà tiến về phía Mục Thư Kỳ, khẽ nâng lấy cằm của cô lên, lạnh giọng hỏi:
- “Cô là Mục Thư Kỳ có phải không?”
Mục Thư Kỳ vốn chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra mà tỏ ra ngơ ngác, khó hiểu hỏi:
- “Bà là ai? Sao lại cho người đưa tôi đến đây?”
Cô vừa dứt lời bên tai truyền đến giọng cười lớn của người trước mặt.
- “Cô dùng chồng của người khác mà không biết đến vợ của ông ấy sao?”
- “Bà nói gì, tôi không hiểu?”
Chát…
Mục Thư Kỳ vừa dứt lời liền cảm nhận cái tát như trời giáng của người trước mặt.

Bà ta vẻ mặt lúc này đã bừng bừng lửa giận, dõng dạc tuyên bố:
- “Ngài Vương chính là chồng của tao.

Ả tiện nhân như mày có tư cách gì mà ăn ngủ với chồng tao hả?”
Vừa nói, Tống Diệp Thanh không ngừng tát liên tục vào gương mặt xinh đẹp của Mục Thư Kỳ khiến nó thoáng chốc đã sưng phù.

Cô khóc lóc, chắp tay nhỏ giọng van xin:
- “Vương phu nhân, tôi sai rồi.

Tôi không biết ngài ấy đã có vợ.”
- “Hứ, mày nghĩ tuổi như ông ấy mà chưa kết hôn sao? Tao nói cho mày biết, không chỉ có mỗi mày.

Ông ta đã sớm ăn nằm hơn cả chục ả tiện nhân, tuy nhiên hầu hết bọn chúng chỉ là tình nhân một đêm mà thôi.

Duy chỉ có mày là lợi dụng ông ấy để có được vị trí ngôi sao hạng A, tỏ ra ngạo mạn, không biết xấu hổ là gì, lúc nào cũng bám theo ông ấy.”
Nói rồi, Tống Diệp Thanh vỗ tay ra hiệu, thoáng chốc trước mặt Mục Thư Kỳ có hơn mười tên đàn ông đều được đeo mặt nạ giấu mặt.

Bà ta nhếch môi, khinh thường nói:
- “Chẳng phải mày giỏi nhất là khả năng giường chiếu à? Hôm nay, tao sẽ giúp mày thể hiện tài năng ấy.”
Tống Diệp Thanh hướng mắt về phía vệ sĩ đang đứng bên cạnh, lạnh giọng ra lệnh:
- “Đã bố trí camera rồi đúng không?”
- “Vâng.

Mọi góc cạnh từ xa đến gần đều sẽ được quay rõ.”
- “Tốt.

Sau khi mọi chuyện xong xuôi, tung đoạn clip này lên khắp các mặt báo lớn.

Để xem ngôi sao hạng A như cô ta còn mặt mũi nào tiếp tục tham gia vào con đường diễn xuất nữa không?”
Dứt lời, Tống Diệp Thanh nhanh chóng bước trở ra mà ngồi vào bên trong xe.

Ngay khi cánh cửa đóng sầm lại thì lập tức, mười tên đàn ông nhanh chóng vây quanh Mục Thư Kỳ khiến cô ta hoảng hốt, không ngừng hét lớn:

- “Các người muốn làm gì? Á…”
Cô ta chưa kịp nói hết câu liền cảm nhận cơn đau truyền đến.

Hiện tại, cô chẳng khác gì một con mồi béo mỡ trước mặt lũ sói đang đói khát.

Mười gã đàn ông mạnh bạo xé rách quần áo trên người cô mà không chút chần chừ lập tức làm càn khắp nơi trên cơ thể.
Hạ th@n liên tục bị từng tên xâm hại khiến Mục Thư Kỳ gào thét trong thảm thương.

Toàn bộ hình ảnh lõa th ể của cô đều được quay lại, cận cảnh đến từng chi tiết.

Tống Diệp Thanh nhìn số hình được chuyển sang ipad mà nhếch môi cười nhạt, sau đó lạnh giọng ra lệnh với vệ sĩ kiêm tài xế ngồi ở phía trước.
- “Tung ảnh nóng của cô ta lên các trang mạng lớn với nội dung rằng nữ minh tinh hạng A không ngần ngại chơi đùa cùng lúc mười tên đàn ông để thỏa mãn d*c vọng.

Sau khi xong việc, tiếp tục giam giữ cô ta, khi nào có lệnh của tôi mới tiếp tục hành động.”
- “Vâng, thưa phu nhân.”.
 
Vĩ Cầm Trong Sương
Chương 22: 22: Mất Trắng


Tối đến, Thẩm Trúc Chỉ khẽ dạo lên một đoạn nhạc.

Liền lúc sau, thân ảnh Lạc Chi Dao nhanh chóng hiện ra trước mắt cô.

Nhìn thấy người trước mặt hiện rõ vẻ trầm tư, ngay lập tức, Lạc Chi Dao cất giọng hỏi:
- “Cô đang suy nghĩ điều gì sao?”
Nghe hỏi, Thẩm Trúc Chỉ không đáp mà tiếp tục đưa tay hòa lên một khúc nhạc, lúc sau cô mới trầm giọng đáp:
- “Chi Dao, tôi nghĩ rằng cô nên đứng trước mặt Vu Nhuận Đông mà hỏi rõ anh ấy mọi chuyện.

Mặc dù bản thân tôi chỉ mới tiếp xúc với Vu Nhuận Đông nhưng tôi cảm nhận được rằng sự chân thật xuất phát từ ánh mắt của anh ta.”
Trước những lời lẽ có phần bênh vực này, Lạc Chi Dao khẽ nhếch môi cười nhạt, một lúc sau cô lên tiếng nói:
- “Vậy là cô chưa biết tài năng diễn xuất của Vu Nhuận Đông cho nên dễ dàng bị anh ta đánh lừa đến thế.

Bản thân tôi khi trước cũng cảm nhận được sự chân thật này đến mức bị anh ta bán đứng lúc nào không hay.”
Ngừng một lát, Lạc Chi Dao khẽ vỗ nhẹ lên vai Thẩm Trúc Chỉ mà nhỏ giọng nói:.

Đọc‎ truyệ????‎ chuẩ????‎ khô????g‎ quả????g‎ cáo‎ ||‎ TrU????Truy‎ ệ????.ⅴ????‎ ||
- “Có lẽ thời gian sắp tới tôi đành phải mượn thân xác cô rồi.”
- “Cô muốn làm gì chứ?”
Vẻ mặt Thẩm Trúc Chỉ tràn ngập lo lắng.

Quả thật, cô không muốn ân oán giữa hai người họ cứ kéo dài mãi mà không có hồi kết.

Lạc Chi Dao chớp nhoáng đã ngồi ở phía giường, ánh mắt tràn ngập quyết tâm mà lạnh giọng đáp:
- “Tôi muốn lần nữa gia nhập KC để trả thù những kẻ trước đây đã làm hại tôi.

Bọn chúng phải trả giá, kể cả Vu Nhuận Đông.”
Mặc dù Thẩm Bách Kiêu đã ngỏ ý muốn giúp đỡ cô mà quyết định tham gia buổi casting ở KC.

Thế nhưng, một người mới vào nghề như anh chắc hẳn vẫn chưa nắm rõ những quy tắc ngầm trong giới giải trí cho nên cô e là anh không những không giúp được gì cho cô, thậm chí còn trở thành nạn nhân kế tiếp giống như cô đã từng.

Chính vì thế, cô đành phải mượn thân xác Thẩm Trúc Chỉ cùng với Thẩm Bách Kiêu gia nhập vào KC, đồng thời có thể ở cạnh bảo vệ, giúp anh tránh khỏi kẻ xấu xung quanh.
Tập đoàn giải trí KC…
Trần Hạo hớt hải từ phía ngoài chạy vào tìm gặp Vu Nhuận Đông, trên tay anh cầm một quyển tạp chí Superstar News mà gấp gáp nói:
- “Vu tổng, mới tờ mờ sáng đã có hàng loạt tin nóng liên quan đến Mục Thư Kỳ.”

Nghe đến đây, Vu Nhuận Đông tỏ vẻ chẳng mấy quan tâm mà tiếp tục vùi đầu vào xấp tài liệu chưa xử lí trên bàn, lạnh giọng đáp:
- “Thì sao? Chắc hẳn là phía Star Produce muốn quảng bá phim mới nên cố tình đăng nhiều thông tin liên quan đến Mục Thư Kỳ nhằm để tăng lượt theo dõi của khán giả.”
Ngay lập tức, Trần Hạo trầm giọng nói:
- “Không phải chuyện quảng cáo mà là một scandal kinh hoàng vừa mới xảy ra.”
Dứt lời, Trần Hạo đặt quyển tạp chí xuống.

Lúc này, Vu Nhuận Đông trợn tròn mắt ngay khi nhìn thấy dòng chữ cùng tấm ảnh của Mục Thư Kỳ, bên cạnh còn kèm theo tấm ảnh về cô trong tình trạng không mảnh vải cùng những tên đàn ông vây quanh.
- “Chuyện…chuyện gì đang xảy ra vậy? Chẳng phải phía sau Mục Thư Kỳ có ngài Vương chống lưng sao? Tại sao lại để thông tin xấu này công khai trước báo giới chứ?”
- “Tôi nghe bảo rằng người đứng đằng sau số hình ảnh này hoàn toàn bí ẩn và có thế lực rất mạnh.”
Mục Thư Kỳ sau khi bị đám người hành hạ đến sáng mới lê người ngồi bật dậy.

Ngay khi cô mở điện thoại liền hiện lên hàng loạt tin tức và hình ảnh nóng của cô tràn lan khắp mạng xã hội khiến cô phút chốc chết trân tại chỗ.
- “Không ngờ Mục Thư Kỳ lại có sở thích kinh dị đến thế.

Còn không ngần ngại để lộ ảnh thân mật của mình với mười tên đàn ông.”
- “Tôi thực sự sai lầm khi thần tượng cô ta.”

- “Nhìn xem, cô ta mặc dày đến mức lộ cả ảnh n.u.d.e nữa kìa, thật không biết xấu hổ.”
- “Chắc từ trước đến nay, Mục Thư Kỳ đều dùng kĩ năng giường chiếu của mình mà có được vị trí ngôi sao hạng A.

Không biết cô ta đã ăn ngủ với bao nhiêu người rồi nhỉ?”
- “May mắn bộ phim cô ta diễn chưa đóng máy, uổng công tôi chờ đợi mấy tháng nay.”
Những bình luận tiêu cực về cô không ngừng tăng lên.

Thậm chí đến mức có những kẻ háo sắc nhắn tin riêng bảo cô phục vụ bọn chúng một đêm với giá hời.

Không kiềm chế được cơn tức giận, Mục Thư Kỳ gào thét thật lớn liền sau đó ném vỡ chiếc điện thoại đang cầm trên tay mà gục người khóc lóc.

Tất cả hình ảnh, danh dự của cô đều đã bị hủy bởi những thông tin, hình ảnh tràn lan trên khắp các mặt báo và mạng xã hội..
 
Vĩ Cầm Trong Sương
Chương 23: 23: Nhảy Lầu Tự Tử


Mục Thư Kỳ gào thét trước những bình luận ác ý ngày một tăng về mình.

Một lúc sau, bất ngờ cô nhận được một đoạn clip của Tống Diệp Thanh với vẻ mặt tràn ngập sự vô tình mà lạnh giọng nói:
- “Cô thấy cảm giác bản thân trở thành trò hề ra sao? Đó chính là cái giá cho việc dám cướp chồng người khác.

Cô yên tâm, trong tay tôi vẫn còn hàng tá hình ảnh liên quan đến cô.

Chỉ cần mỗi ngày đăng lên một vài tấm chắc hẳn cái tên cô vẫn duy trì được độ hot dài dài.”
Hai mắt Mục Thư Kỳ khóc đến sưng cả mắt.

Hiện tại khắp nơi đang không ngừng bàn tán về scandal đến mức khiến cô xấu hổ không dám bước chân ra khỏi phòng.
Thẩm Bách Kiêu tỏ ra kinh tởm trước hình ảnh của Mục Thư Kỳ không ngừng tràn lan trên mạng mà đưa mắt nhìn sang linh hồn Lạc Chi Dao, nhíu mày nói:
- “Giới giải trí thật sự đáng sợ đến thế sao?”

Liền lập tức, Lạc Chi Dao vẻ mặt chẳng chút biểu cảm, cô trầm giọng nói:
- “Chắc hẳn Mục Thư Kỳ đã đắc tội với ai đó rồi.

Hơn thế nữa, con người cô ta từ trước đến nay vô cùng hống hách.

Tất cả đều do nhân quả mà cô ta tạo nên mà thôi.”
Lạc Chi Dao vừa dứt lời liền nhận ra người trước mặt đang nhìn chằm chằm mình, Thẩm Bách Kiêu nghiêm giọng đáp:
- “Chi Dao, nếu như khi trước người cô gặp gỡ đầu tiên là tôi, không phải Vu Nhuận Đông thì kết cục có thay đổi không?”
Khi không anh lại đột nhiên so sánh bản thân với Vu Nhuận Đông khiến Lạc Chi Dao có chút khó hiểu mà nhanh chóng đáp lại:
- “Tôi không biết nữa.

Có lẽ đây chính là số mệnh của cuộc đời tôi.

Đến giờ tôi vẫn tự trách tại sao khi trước lại trao niềm tin cho một kẻ máu lạnh vô tình như hắn ta chứ.”
Lạc Chi Dao vừa dứt lời thì người đối diện đã vòng tay ôm lấy thân ảnh mờ ảo của cô.

Chỉ tiếc là lúc này cô chẳng thể cảm nhận được và ngay cả Thẩm Bách Kiêu cũng thế.

Đôi tay anh khẽ xuyên qua thân ảnh của người con gái trước mặt mình.

Khóe môi khẽ cười gượng, Thẩm Bách Kiêu trầm giọng nói:
- “Tôi quên mất bản thân cô đã không còn tồn tại trên đời này nữa.”.

KHÔ????G QUẢ????G CÁO, đọc tr????yệ???? tại ﹢ ????rù????????r????yệ????.V???? ﹢
Vẻ mặt Thẩm Bách Kiêu bỗng chốc đỏ ửng liền lập tức xoay người quay trở ra ngoài đóng sầm cửa lại trước sự ngơ ngác của linh hồn Lạc Chi Dao.
Mới tờ mờ sáng đã nghe thấy tiếng bàn tán inh ỏi của những người xung quanh ngay khi phát hiện ra thi thể nằm sấp dưới mặt đất.

Cơ thể tràn ngập máu tươi nằm bất động do nhảy lầu từ trên cao xuống.

Ngay khi nhận ra người trước mắt là nữ diễn viên nổi tiếng Mục Thư Kỳ khiến ai nấy đều kêu la thất thanh, một lúc lâu sau, phía cảnh sát và các phóng viên cũng đã có mặt và tiến hành kiểm tra tình trạng nạn nhân mà đưa ra kết quả rằng Mục Thư Kỳ đã tự mình nhảy lầu tự tử.
Sau khi nhận được thông tin sốc này khiến bàn tay ngài Vương khẽ run run.

Kể từ cái hôm Mục Thư Kỳ xảy ra tai tiếng, ông ta không dám đặt chân đến tìm cô vì sợ bị vạ lây.

Nhìn thấy dáng vẻ trầm tư của chồng, Tống Diệp Thanh nhếch môi cười nhạt liền sau đó tiến về phía ông, cất giọng nói:
- “Nhìn thấy tình nhân chết thê thảm trong lòng có chút đau buồn à?”
Rầm…
Trước giọng điệu đầy mỉa mai này khiến ông ta không nhịn được nữa mà đập mạnh bàn, nghiến răng nói:
- “Diệp Thanh, chuyện này là bà làm có phải không?”
Nghe ông hỏi, vẻ mặt Tống Diệp Thanh vô cùng thong thả mà chậm rãi ngồi xuống ghế, khẽ uống một ngụm trà, một lúc sau bà mới lên tiếng:

- “Tôi chỉ là giúp ả tiện nhân đó thỏa mãn d*c vọng bản thân.

Còn chuyện tự vẫn là do ả quyết định mà thôi.”
- “Sao bà dám tự ý làm vậy hả? Bà có biết cô ta đang có hợp đồng đóng phim vẫn còn dang dở với Star Produce không?”
- “Tôi mặc kệ rằng cô ta có là ngôi sao gì đi nữa.

Chỉ cần động vào người đàn ông của Tống Diệp Thanh này thì cái kết đó là do cô ta gánh lấy.”
Dứt lời, Tống Diệp Thanh chậm rãi tiến về người đối diện, sau đó nhẹ nhàng đặt tay lên vai ông mà nhỏ giọng nói:
- “Ông xã à, anh nên biết bản thân phải làm gì? Chỉ cần chúng ta cho báo chí đổ toàn bộ tội lỗi lên đầu Mục Thư Kỳ bảo rằng cô ta nhục nhã không chịu được mà nhảy lầu tự tử.

Dù sao thì người cũng đã chết rồi, sẽ không một ai làm gì được chúng ta, hahaha.”
Dứt lời, Tống Diệp Thanh ung dung rời đi trước vẻ mặt có chút khó xử của người ở lại..
 
Vĩ Cầm Trong Sương
Chương 24: 24: Gia Nhập Kc


Dưới sức ép từ vợ của mình buộc ngài Vương phải lệnh cho người tung thông tin về việc Mục Thư Kỳ nhảy lầu tự tử là do cô ta tự làm tự chịu.

Về phía Star Produce cũng chịu ảnh hưởng xấu không ít và tổn thất nặng nề về dự án phim đang còn dang dở do Mục Thư Kỳ đóng chính.
Tập đoàn KC…
Trần Hạo từ phía ngoài dõng dạc mở cửa bước vào, trên tay mang xấp tài liệu đưa về phía Vu Nhuận Đông, chậm rãi nói:
- “Đây là danh sách các ứng viên thành công vượt qua vòng Casting.”
Vu Nhuận Đông cẩn thận lật từng trang giấy mà chăm chú xem kĩ càng.

Bỗng dưng ánh mắt anh dừng lại trước cái tên quen thuộc, hàng lông mày ngay lập tức nhíu lại, hướng về phía Trần Hạo, lạnh giọng hỏi:
- “Thẩm Trúc Chỉ? Tại sao cô ấy lại đăng kí buổi Casting này chứ?”
Nghe anh hỏi, Trần Hạo điềm nhiên mà đáp lại rằng:
- “Khi trước anh nói giao lại sự quyết định cho đạo diễn Lâm.

Ông ấy bảo rằng mặc dù chưa từng học bất kì lớp diễn xuất nào thế nhưng Thẩm Trúc Chỉ lại thể hiện rất xuất sắc.”
Nghe đến đây, Vu Nhuận Đông khẽ mím môi liền sau đó giơ tay ngụ ý bảo Trần Hạo rời khỏi.

Hiện tại bên trong phòng chỉ còn mỗi Vu Nhuận Đông, anh khẽ đưa mắt nhìn vào khung ảnh đang đặt trên bàn của người đã khuất, trầm giọng tâm sự:
- “Trúc Chỉ, tại sao cô không nghe lời khuyên ngăn của tôi chứ.

Cô có nhiều điểm rất giống với Chi Dao chính là sự cố chấp, tự mình quyết định.”
Sau khi vượt qua vòng Casting, Thẩm Trúc Chỉ ngay lập tức đi dạo vòng quanh KC để phần nào quan sát điều bất thường cũng như những thứ liên quan đến nơi này.

Đi bên cạnh cô là Thẩm Bách Kiêu với vẻ mặt rũ rượi.

Lại một lần nữa anh bị phía đạo diễn từ chối trong đợt thử vai lần này.

Linh hồn Lạc Chi Dao xuất hiện từ chiếc vĩ cầm trên tay Thẩm Bách Kiêu, vẻ mặt đầy sự cảm kích đối với Thẩm Trúc Chỉ.

Cô trầm giọng nói:
- “Chỉ Chỉ, cảm ơn cô rất nhiều vì đã đồng ý đặt chân vào KC để giúp tôi thu thập bằng chứng buộc tội Vu Nhuận Đông.”
Nghe những lời này, Thẩm Trúc Chỉ khẽ cười nhẹ thế nhưng nét lo lắng vẫn hiện rõ lên gương mặt cô.

Ngay lập tức, cô nhỏ giọng nói:
- “Bởi vì cô đồng ý không nhập hồn vào thân xác của tôi cho nên tôi cũng phải làm điều gì đó để giúp cô sớm được yên nghỉ.”
Thẩm Bách Kiêu nghe thế khẽ nâng niu cây đàn cầm trên tay mà dõng dạc nói:
- “Lạc Chi Dao, cô yên tâm.

Tôi và Chỉ Chỉ sẽ giúp đỡ cô hết mình.

Mặc dù tôi không được nhìn thấy cô trong một thân xác hiện hữu, nhưng chí ích chúng ta cũng có cơ duyên mới có thể nhìn thấy nhau cho nên hiện tại cô cứ xem cây vĩ cầm này chính là thể xác tạm thời của mình nhé.”
Cả ba người đang vui vẻ nói chuyện thì từ xa, Lạc Chi Dao phát hiện thân ảnh quen thuộc đang dõng dạc tiến về phía ba người mà lên tiếng nói:
- “Là Vu Nhuận Đông? Anh ta đang tiến về phía chúng ta.”
Thẩm Trúc Chỉ liền lập tức quay sang nhìn người bên cạnh, trầm giọng nói:
- “Anh hai, anh cùng Chi Dao trở về nhà trước đi, em sẽ trở về sau.”
- “Không được.

Tôi không thể để cô đối diện với anh ta được.

Chi bằng cô hãy mang theo chiếc vĩ cầm, nếu như xảy ra chuyện, tôi sẽ nhập vào thân xác để giúp cô.”
Lạc Chi Dao đưa ra đề xuất thế nhưng người bên cạnh đã lắc đầu từ chối, Thẩm Trúc Chỉ lạnh giọng đáp:
- “Cảm ơn ý tốt của cô nhưng tôi có thể tự lo cho mình được.

Tôi tin rằng Vu Nhuận Đông hiện tại không gây khó dễ gì đối với tôi đâu.

Tôi có một linh cảm như thế.”
Trước sự kiên quyết này, Thẩm Bách Kiêu chỉ có thể làm theo lời em gái mà cầm chiếc vĩ cầm chứa đựng linh hồn Lạc Chi Dao rời khỏi KC.
- “Thẩm Trúc Chỉ, tại sao cô không nghe lời khuyên trước đây của tôi chứ?”
Ngay khi Thẩm Bách Kiêu rời đi cũng là lúc Vu Nhuận Đông đến.

Vừa nhìn thấy người trước mặt anh đã lớn tiếng trách móc.

Bản thân Thẩm Trúc Chỉ không biết những lời này là thực sự lo cho cô hay là vì anh không muốn cô biết quá nhiều về những tội ác mà bản thân luôn cố che đậy suốt thời gian qua.

Ngay lập tức, khóe môi Thẩm Trúc Chỉ khẽ cong mà nở một nụ cười công nghiệp với người trước mặt, thản nhiên đáp:
- “Bởi vì tôi cảm thấy có hứng thú với dự án phim lần này và muốn gia nhập vào KC.”.
 
Vĩ Cầm Trong Sương
Chương 25: 25: Người Không Dễ Động


Trước câu trả lời của cô, người trước mặt hiện rõ sự tức giận vì thái độ có chút ngang bướng.

Liền lập tức, Vu Nhuận Đông nắm lấy tay Thẩm Trúc Chỉ mà kéo cô đi trở vào phòng làm việc để tránh ánh mắt đầy tò mò của những người xung quanh.
Vu Nhuận Đông đóng sầm cửa lại, hàng lông mày khẽ nhíu chặt nhìn chăm chăm người đối diện.

Thẩm Trúc Chỉ khẽ đảo mắt nhìn quanh phòng một lượt, cô lên tiếng hỏi:
- “Anh kéo tôi vào phòng làm việc riêng là vì không muốn người khác nghe thấy sao.

Vu tổng, tôi chẳng hiểu lý do tại sao anh lại không muốn tôi gia nhập KC chứ? Chẳng phải KC đang rất cần người sao?”
Ngay lập tức, Vu Nhuận Đông khẽ đặt tay lên vai Thẩm Trúc Chỉ, vẻ mặt đầy nghiêm túc, trầm giọng đáp:
- “Bởi vì tôi lo lắng cô sẽ gặp kết cục giống như cô ấy.”
Người con gái mà Vu Nhuận Đông nhắc đến, bản thân Thẩm Trúc Chỉ biết rất rõ.

Không ai khác chính là…liền lập tức, cô nhanh chân đi về phía bàn làm việc của anh mà nhanh tay lật tấm ảnh đang úp trên bàn, thẳng thắn nói:

- “Là Lạc Chi Dao có phải không?”
Nghe ba chữ “Lạc Chi Dao” thốt lên từ phía Thẩm Trúc Chỉ khiến người trước mặt lập tức sững sờ.

Vẻ mặt anh bỗng chốc tái xanh, bàn tay không ngừng lắc mạnh vai người đối diện, lạnh giọng nói:
- “Thẩm Trúc Chỉ, rốt cuộc cô là ai? Cô và Lạc Chi Dao rốt cuộc có mối quan hệ như thế nào?”
Người đối diện không đáp mà chỉ nhếch môi cười nhạt.

Ngay lập tức, cô mạnh tay hất tay Vu Nhuận Đông ra khỏi người mình, giọng điệu có chút khinh thường:
- “Vu Nhuận Đông, tài năng diễn làm người tốt như anh thật sự rất giỏi đó.

Khi trước, suýt chút nữa tôi đã đặt lòng tin vào vẻ mặt vô tội này.

Bảo sao đã có không biết bao nhiêu diễn viên tài năng biến mất một cách bất ngờ cũng chỉ vì sự diễn xuất tài ba này.”
- “Thẩm Trúc Chỉ, cô nói vậy là có ý gì?”
Vu Nhuận Đông hoàn toàn ngơ ngác trước những lời này mà chậm rãi hỏi lại.

Thẩm Trúc Chỉ khẽ bật cười không đáp mà xoay người hướng về phía cửa, lạnh giọng nói:
- “Thẩm Trúc Chỉ tôi là người rất giữ chữ tín và luôn đứng về cái thiện.

Tất cả những ai làm điều xấu nhất định sẽ nhận lấy kết cục thê thảm cho những gì mà họ đã tạo ra.”
Dứt lời, Thẩm Trúc Chỉ nắm lấy tay vịn mà mở tung cửa, dõng dạc bước trở ra để lại người phía sau còn đang ngơ ngác.

Những lời cô vừa nói quả thực khiến anh vô cùng khó hiểu.

Bàn tay Vu Nhuận Đông khẽ siết chặt, ánh mắt nhìn theo bóng lưng đang khuất dần mà thở dài:

- “Tôi là có ý tốt không muốn cô bước vào giới giải trí đầy phức tạp và va chạm vào ngài Vương một lần nào nữa.”
Về phía Thẩm Bách Kiêu, hiện tại, đặt cạnh anh là cầm chiếc vĩ cầm đang trên đường lái xe trở về nhà.

Lúc này, linh hồn Lạc Chi Dao lại một lần nữa hiện lên ngồi ở ghế phụ, sắc mặt cô lập tức sa sầm xuống ngay khi phát hiện ra biển số xe quen thuộc đang chạy ở phía trước.
- “Lạc Chi Dao, cô làm sao thế? Có chuyện gì bất ổn sao?”
Thẩm Bách Kiêu vừa tập trung điều khiển vô lăng vừa lên tiếng hỏi.
- “Là xe của ngài Vương.

Người đàn ông khi trước đã làm nhục tôi.”
Hàng loạt hình ảnh ngày hôm đó lần lượt ùa về.

Bất giác, một dòng nước mắt khẽ lăn trên gương mặt xinh đẹp của Lạc Chi Dao.

Người bên cạnh cảm thấy có chút khó xử, toan đưa tay về phía cô để an ủi nhưng lại nhanh chóng thu về.

Bởi lẽ, anh và cô hiện tại là người thuộc về hai thế khác nhau.

Gân xanh lúc này hiện rõ lên vầng trán của Thẩm Bách Kiêu.

Anh không nói thêm gì nữa mà nhanh chóng tăng tốc, đuổi theo sau chiếc xe phía trước.
- “Thẩm Bách Kiêu, anh muốn làm gì?”
Lạc Chi Dao bất ngờ trước hành động tăng tốc này mà lên tiếng.

Người bên cạnh ánh mắt lúc này đã tràn ngập lửa giận, nghiến răng đáp:
- “Vậy thì tôi phải xem người đàn ông này rốt cuộc có lai lịch ra sao? Hơn nữa, tôi nhất định phải giành lại công bằng cho cô.”
- “Thẩm Bách Kiêu, anh có thể giúp tôi trả thù Vu Nhuận Đông nhưng nhất định không được động đến người đàn ông này.

Ông ta là một trong những quan chức cấp cao, anh không thể động đến được đâu.”
Nghe những lời này khiến Thẩm Bách Kiêu không những không lo sợ mà còn tỏ ra hứng thú, khóe môi khẽ cong lên, cười nhạt nói:
- “Vậy thì tôi càng muốn biết rằng ông ta đáng sợ đến mức nào.”.
 
Vĩ Cầm Trong Sương
Chương 26: 26: Cô Sẽ Tan Biến Chứ


Mặc dù Lạc Chi Dao đã hết sức ngăn cản đừng nên động đến ngài Vương thế nhưng với bản tính vốn tò mò, Thẩm Bách Kiêu đã lái xe theo đuôi chiếc xe phía trước.

Thoáng chốc, chiếc xe đã dừng ngay một con hẻm tối.

Một lúc sau, người đàn ông ở bên trong xe bước trở ra.

Khóe môi ông ta khẽ cong lên ngay khi nhìn thấy người trước mặt, liền sau đó dõng dạc tiến về phía trước, thân thiện bắt tay cười nói:
- “Cao tổng, thật thứ lỗi vì sự việc xảy ra gây ảnh hưởng không ít đến tập đoàn Star Produce.

Tất cả đều do phu nhân nhà tôi không suy nghĩ thấu đáo.”
Vương tổng vừa dứt lời đã nháy mắt ra hiệu cho thuộc hạ của mình nhanh chóng đưa đến người trước mặt năm chiếc vali, bên trong đầy ắp số tiền, trầm giọng tiếp:
- “Đây xem như là tấm lòng của tôi để bù đắp phần nào những tổn thất không đáng có của Star Produce.”
Người trước mặt sau khi kiểm tra cẩn thận, vẻ mặt tỏ ra vô cùng hài lòng mà cười nói:

- “Sao tôi có thể trách Vương tổng được chứ.

Star Produce trở nên vững mạnh như ngày hôm nay tất cả đều do có ngài chống lưng.

Sao tôi có thể lên tiếng trách móc được chứ? Thậm chí còn thấy có lỗi vì Mục Thư Kỳ phục vụ không tốt, suýt chút nữa còn gây liên lụy đến ngài.”
Sau khi nghe cuộc trò chuyện giữa hai người họ, Thẩm Bách Kiêu phần nào đã đoán được nguyên nhân cái chết của Mục Thư Kỳ chắc hẳn liên quan đến ông ta.

Ngay lập tức, anh toan lấy điện thoại để quay lại bằng chứng thế nhưng chợt nhận ra rằng bản thân đã bỏ quên nó ở trên xe mà nghiến răng hụt hẫng.
- “Tôi để quên điện thoại trên xe.

Tức chết đi được.”
Anh lẩm bẩm nói với linh hồn Lạc Chi Dao đang ở bên cạnh.

Bất ngờ, có một làn gió lạnh thổi qua.

Nụ cười trên khóe môi của ngài Vương lập tức tắt hẳn.

Ông ta khẽ nhíu mày, ánh mắt tràn ngập cảnh giác lập tức xoay người nhìn ra sau khiến người bên cạnh vô cùng khó hiểu mà lên tiếng hỏi:
- “Ngài Vương, có chuyện gì sao?”
Ngay lập tức, ông ta giơ tay ra hiệu cho toàn bộ những người xung quanh im lặng, mà lắng tai nghe âm thanh lúc này, sau đó nhỏ giọng nói:
- “Tôi có linh cảm rằng đang có người lén theo dõi chúng ta.”
Nghe đến đây, người trước mặt trở nên bối rối mà đưa mắt nhìn ngó xung quanh, dè dặt nói:
- “Chúng…chúng ta làm gì bây giờ? Nếu để người ở phía cảnh sát phát hiện thì sự việc càng trở nên tồi tệ hơn.”
- “Cao tổng, ông đừng quên rằng tôi làm việc cho chính phủ cho nên cảnh sát ở nơi này không đủ khả năng để buộc tội tôi đâu.”

Dứt lời, ông ta đưa tay ra lệnh cho các thuộc hạ bên cạnh nhanh chóng rút ra khẩu súng mà chậm rãi tiến về nơi góc tối phía trước.

Ngay khi bọn họ đến thì chẳng thấy điều gì bất thường mà nhanh chóng quay trở về, nghiêm giọng báo cáo:
- “Vương tổng, xung quanh chẳng có ai cả.”
Nghe đến đây, cơ mặt vốn đang căng cứng của Vương tổng lập tức biến mất.

Liền sau đó ông ta nhướng mày ngụ ý bảo tất cả mau chóng rời khỏi nơi này để tránh gặp phải rắc rối.

Chiếc xe hơi màu đen của ông ta rời đi trước, sau đó khoảng tầm vài phút sau chính là xe của ông chủ tập đoàn Star Produce.
Thẩm Bách Kiêu dừng xe ở phía công viên đối diện nhìn thấy chiếc xe màu đen ấy mà nghiến răng tức giận, anh đập tay lên vô lăng, lạnh giọng nói:
- “Tức chết đi mà.

Suýt chút nữa tôi đã có thể quay lại sự việc mà buộc tội ông ta.”
Linh hồn Lạc Chi Dao ngồi ngay bên cạnh khẽ trầm giọng nói:
- “Thẩm Bách Kiêu, anh có biết suýt chút nữa đã rước họa vào thân không? May mắn là chúng ta rời khỏi nơi đó sớm, bằng không anh cũng đã sớm bước vào cùng thế giới với tôi rồi.”
Lạc Chi Dao vừa dứt lời thì ánh mắt người đối diện nhìn cô vô cùng kì lạ.

Thẩm Bách Kiêu nhìn chằm chằm vào gương mặt của cô liền sau đó bật cười khiến cô vô cùng khó hiểu mà lên tiếng hỏi:

- “Thẩm Bách Kiêu, anh không sợ chết sao? Lại còn cười nữa chứ?”
Ngay lập tức, Thẩm Bách Kiêu nghiêm túc nói:
- “Nếu tôi bị bắn chết mà có thể gặp được người tôi thương thì không có gì tôi phải sợ cả.”
Nghe những lời này khiến Lạc Chi Dao trở nên gượng gạo, cô ngoảnh mặt nhìn ra khung cửa sổ, giọng trầm buồn nói:
- “Nếu như trước đây khi nghe những lời này có lẽ tôi sẽ cảm thấy hạnh phúc, nhưng bây giờ…”
- “Chỉ tại chúng ta không chung một thế giới sao?”
Thẩm Bách Kiêu đưa mắt nhìn sang Lạc Chi Dao, lên tiếng nói, trong giọng điệu có chút buồn bã, anh tiếp:
- “Chi Dao, giả sử sau này mọi việc được làm sáng tỏ, kẻ xấu sẽ bị trừng trị thì cô có tan biến khỏi nơi này không?”
Một dòng nước mắt khẽ lăn dài lên gương mặt xinh đẹp của Lạc Chi Dao, cô lạnh giọng đáp:
- “Có thể.

Nếu như sau này tôi tan biến, mong rằng anh hãy chôn chiếc vĩ cầm này ở cạnh mộ của mẹ tôi để tôi có thể tìm đến nói lời xin lỗi với bà ấy.”.
 
Vĩ Cầm Trong Sương
Chương 27: 27: Ý Chí Sắc Đá


Nỗi buồn hiện rõ lên ánh mắt của Lạc Chi Dao thế nhưng cô vẫn cố mỉm cười mà nhìn người ở ngay bên cạnh, trầm giọng tâm sự:
- “Tôi đã không giữ trọn lời hứa với bà ấy, tiếp tục theo đuổi giấc mơ của mình.

Nếu như khi trước tôi kiên định với những gì vốn có, trở thành một nghệ sĩ vĩ cầm thực thụ thì có lẽ đã có một tương lai tươi sáng.”
Nghe đến đây, Thẩm Bách Kiêu lập tức lên tiếng nói:
- “Cô là đang hối hận khi đã quyết định chuyển sang làm một diễn viên sao?”
Khóe môi Lạc Chi Dao khẽ nhếch mà cười nhạt đáp:
- “Tôi không hề hối hận về quyết định ấy.

Chỉ có một điều khiến tôi nuối tiếc nhất là tại sao khi ấy cái tôi của bản thân quá lớn mà liều mình nhảy xuống biển.

Điều đó khiến sự hi sinh của mẹ tôi đã trở nên vô ích.

Chỉ tại bản thân tôi quá ích kỉ, nghĩ rằng tự mình kết thúc cuộc đời nhằm tránh đi lời gièm pha của thiên hạ.

Nhưng cuối cùng thì sao chứ? Đến cả danh dự cuối cùng mà tôi quyết tâm bảo vệ cũng đều bị đám người quyền cao chức trọng trong giới giẫm đạp và làm lu mờ đi.”
Thẩm Bách Kiêu vẻ mặt trầm tư sau khi nghe những lời tâm sự, anh cất giọng nói:
- “Cuộc đời là thế.

Có lẽ trong thời khắc ấy cô nghĩ rằng sau khi lao mình xuống biển và chết đi thì những người mến mộ sẽ thay cô giành lấy công bằng.

Thế nhưng mọi chuyện không hề đơn giản như chúng ta thường nghĩ.

Cho dù có là người nổi tiếng đi chăng nữa, thì thời gian sau, ai rồi cũng sẽ dần quên đi nỗi đau nhất thời ấy.”
Kể từ sau khi chịu phải tai tiếng từ cái chết của Mục Thư Kỳ, vị thế Star Produce dần lùi về sau và bị hủy hàng loạt các dự án cũng như hợp đồng quảng cáo do nhiều người đặt nghi vấn sự việc bê bối tình d*c của ngôi sao hạng A Mục Thư Kỳ tất cả đều do sự quản lí vô cùng lỏng lẻo từ phía công ty.

Mặc dù phía sau lưng vốn có sự hậu thuẫn bởi người quyền lực, nhưng trong giai đoạn này, Star Produce tạm thời giậm chân tại chỗ để làm vơi đi cơn sóng bàn tán từ phía cộng đồng mạng.
Tập đoàn giải trí KC…
Do đối thủ cạnh tranh lớn nhất đang rơi vào giai đoạn khó khăn cho nên nhân cơ hội này, phía tập đoàn KC do Vu Nhuận Đông điều hành tung ra hàng loạt các dự án phim cũng như công bố dàn diễn viên mới đầy tiềm lực.

Trong đó, bộ phim do Thẩm Trúc Chỉ đảm nhận vai chính nhanh chóng áp đảo các phòng vé.

Thoáng chốc, cô đã thu về một số lượng người hâm mộ đáng kể.
Mặc dù Thẩm Trúc Chỉ mới được biết đến là tân binh trong giới giải trí, thế nhưng Vu Nhuận Đông đã sớm phái hai người vệ sĩ tài giỏi đi theo bảo vệ cô mọi lúc.

Không những thế, anh còn thiết lập định vị để tiện bề nắm bắt những nơi, những người mà cô gặp gỡ.

Điều này càng khiến Thẩm Trúc Chỉ trở nên nghi ngờ rằng anh đang có mưu đồ gì xấu đối với cô mà tức giận lên tiếng:
- “Vu Nhuận Đông, tôi chỉ mới là một diễn viên bước vào nghề, chưa nổi tiếng đến mức đi đâu ai cũng nhận ra.

Anh không cần tốn kém phái người theo sát cạnh tôi.

Anh là đang kiểm soát quyền riêng tư của tôi đấy.”
Cô khó chịu lên tiếng, thế nhưng vẻ mặt Vu Nhuận Đông chẳng chút biểu cảm gì, giọng cương quyết đáp:
- “Hiện tại cô là diễn viên dưới sự quản lí của KC và theo như thỏa thuận trong hợp đồng, mọi việc liên quan đến hình ảnh của cô đều phải thông qua sự đồng ý từ phía KC.”
Nghe đến đây khiến cô không nhịn được nữa mà lớn tiếng cãi lại:

- “Vu Nhuận Đông, anh là đang bức ép tôi hủy bỏ hợp đồng đã kí với KC đúng không? Ngay từ ban đầu tôi đã nhìn thấy rõ sự không hài lòng của anh ngay khi biết tôi được chính trợ lí thân cận của anh mời kí hợp đồng.”
- “Trần Hạo là vì không muốn KC hủy bỏ dự án phim lần này nên mới ngỏ lời kí kết.

Tôi đã nhiều lần khuyên ngăn cô rồi, một khi đã bước chân vào đây, cô nhất định phải có một ý chí sắc đá.”
Thẩm Trúc Chỉ bật cười, sau đó dõng dạc nói:
- “Vậy thì anh hãy chờ xem ý chí của tôi sắc đá như thế nào?”
Dứt lời, Thẩm Trúc Chỉ xoay người trở vào bên trong xe, kề cận bên cạnh là hai vệ sĩ do anh cử theo bảo vệ cho cô.

Ngay sau khi chiếc xe lăn bánh rời khỏi, Vu Nhuận Đông khẽ đưa mắt dõi theo, sau đó thở dài:
- “Thẩm Trúc Chỉ, con đường mà cô nên đi chính là theo đuổi sự nghiệp chơi đàn chứ không phải lao đầu vào nơi đầy phức tạp như thế này.”.
 
Vĩ Cầm Trong Sương
Chương 28: 28: Cơn Giận Nhất Thời


Việc một cô gái tay ngang như Thẩm Trúc Chỉ được đạo diễn Lâm tin tưởng giao cho vai nữ chính trong bộ phim điện ảnh đang làm mưa làm gió khắp các trang mạng gần đây khiến đại đa số nữ diễn viên kì cựu trong KC, trong đó có Lý Thục Phân vô cùng ganh ghét.

Dù sao cô ta cũng là một trong những diễn viên lâu năm nhất ở đây, đã trải qua biết bao nhiêu vai diễn phụ, học hỏi biết bao nhiêu kinh nghiệm thế mà lại thua một tân binh chẳng biết gì về thế giới điện ảnh như Thẩm Trúc Chỉ.

Điều này đối với Lý Thục Phân chính là một sự bất công.
Ngay khi nhìn thấy Thẩm Trúc Chỉ bước trở ra từ phía phòng làm việc của Vu Nhuận Đông, cô ta khẽ bĩu môi tỏ vẻ khinh thường mà ghé sát tai người bên cạnh thì thầm:
- “Chắc hẳn mối quan hệ giữa cô ta và Vu tổng không hề tầm thường.

Hơn thế nữa, chẳng biết cô ta dùng chiêu trò gì mà khiến đạo diễn khó tính nhất của KC lựa chọn làm nữ chính.”
Cả hai người không ngừng dè bỉu, nói xấu Thẩm Trúc Chỉ.

Vừa hay một lúc sau cô đi ngang qua.

Liền lập tức, bao nhiêu sự ganh ghét đố kị trong lòng Lý Thục Phân lập tức trút hết toàn bộ.

Cô ta bất ngờ lên tiếng, giọng điệu đầy mỉa mai:
- “Dạo này kẻ chiêu trò đang lên ngôi.

Những diễn viên kinh nghiệm như bọn mình có nằm mơ cả đời cũng không bao giờ được đóng chính.”
Người bên cạnh cũng nhanh chóng nói thêm vào, giọng điệu có phần chanh chua, giả vờ thắc mắc hỏi:
- “Kẻ đó là ai thế?”
Lý Thục Phân nhếch môi, ánh mắt hướng thẳng Thẩm Trúc Chỉ đáp:
- “Ngay tại nơi này.

Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt.”
Trước những lời nói xéo của hai người trước mặt, Thẩm Trúc Chỉ tỏ ra không hề quan tâm mà bình thản đi lướt qua.

Đôi chân cô lập tức dừng hẳn lại ngay khi nghe giọng nói của hai người từ sau:
- “Thẩm Trúc Chỉ, rốt cuộc cô dùng những thủ đoạn gì mà thuyết phục đạo diễn Lâm đồng ý chọn cô làm nữ chính.

Ông ấy xưa nay là người rất nghiêm túc và khó tính nhất ở KC.”
Người bên cạnh cũng thêm dầu vào lửa mà lên giọng mỉa mai:
- “Chắc hẳn cô ta đã đồng ý lên giường với đạo diễn Lâm.

Ông ấy đến giờ vẫn còn độc thân cho nên đứng trước một cô gái trẻ trung, xinh đẹp như cô ta thì sao có thể chối từ.”
Hai bàn tay Thẩm Trúc Chỉ lúc này đã không kiềm chế được cơn giận mà siết chặt, thế nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh nhưng hai người ở phía sau vẫn tiếp tục bàn tán, nói xấu trước mặt cô:
- “Nghe bảo cô ta xuất thân từ học viện nghệ thuật Giang Nam, cùng với ngôi trường khi ấy với cố diễn viên Lạc Chi Dao.

Chắc vì lẽ này mà Vu tổng dễ dàng chấp thuận cho cô ta đóng chính trong dự án lần này.”
Hai người bọn họ vừa dứt lời liền cảm nhận ánh mắt giận dữ từ phía Thẩm Trúc Chỉ.

Cô lập tức xoay người lại, trừng mắt nhìn cả hai, lạnh giọng nói chậm từng chữ:
- “Không phải ai nổi tiếng đều dùng thủ đoạn.

Và tôi không tha thứ cho những kẻ tiểu nhân, không có năng lực lên giọng chế nhạo người khác.”
Dứt lời, Thẩm Trúc Chỉ giơ tay toan vung cái tát về phía Lý Thục Phân và người bên cạnh cô ta liền cảm nhận có một bàn tay to lớn của ai đó từ phía sau ngăn cô lại.

Ngay khi cô xoay người nhìn lại mới nhận ra người trước mặt chính là Vu Nhuận Đông.

Vẻ mặt anh không chút biểu cảm, khẽ hướng mắt liếc nhẹ về phía Lý Thục Phân và người bạn của cô ta khiến bọn họ ngay tức khắc trở nên khép nép, sau đó không nói không rằng nắm lấy tay Thẩm Trúc Chỉ kéo cô rời đi.

- “Vu Nhuận Đông, anh buông tay tôi ra.

Tôi phải dạy cho hai người họ một bài học.”
Thẩm Trúc Chỉ lớn tiếng, bàn tay không ngừng vung mạnh khiến Vu Nhuận Đông không nhịn được nữa mà tức giận đẩy mạnh cô vào một góc tường, lớn giọng nói:
- “Thẩm Trúc Chỉ, cô muốn tạo tai tiếng cho bản thân hay sao mà hành động như thế hả?”
Thẩm Trúc Chỉ vẫn chưa nguôi cơn giận khi nãy mà quát thẳng vào mặc người đối diện.

Cô chẳng màn anh là cấp trên của mình.

Dù sao lúc này, bao nhiêu ấm ức trong người cô sẽ trút ra hết một lượt.
- “Tôi làm sao có thể đứng yên khi nghe những lời gièm pha từ kẻ khác chứ? Vu Nhuận Đông, mặc dù bây giờ đã là diễn viên nhưng tôi cũng có cảm xúc như bao người vậy.”.
 
Vĩ Cầm Trong Sương
Chương 29: 29: Quyền Lực Và Đồng Tiền


Mặc dù Thẩm Trúc Chỉ không ngừng nói ra hết những bức bách trong lòng, thế nhưng vẫn không làm người đàn ông với gương mặt vốn băng lạnh trở nên trầm lắng mà vẫn giữ nguyên nét mặt ban đầu càng khiến cô thêm khó chịu mà đưa tay không ngừng đánh nhẹ lên vai Vu Nhuận Đông, lạnh giọng nói:
- “Phải rồi.

Anh vốn là tổng giám đốc tuổi trẻ tài cao, có trong tay sự nghiệp vững chãi thì đâu màng đến lời đàm tiếu của người khác ra sao.

Nếu có, thì người gánh lấy cũng chỉ có những diễn viên chúng tôi mà thôi.”
Càng lúc, những lời lẽ mà Thẩm Trúc Chỉ thốt ra càng khiến người trước mặt thêm khó chịu, lúc này đã thay đổi sắc mặt.

Anh khẽ nhíu mày, sau đó đặt tay lên vai người con gái mà nghiêm giọng đáp:
- “Thẩm Trúc Chỉ, cô đừng nghĩ tôi dành cho cô sự ưu ái đặc biệt hơn bao người thì cô được nước lấn tới.

Trước khi bước chân vào KC, chẳng phải tôi đã cảnh báo trước rồi sao rằng để trở thành một diễn viên không phải là chuyện dễ dàng, ít nhất cô phải có sự nhẫn nhịn.”
Nghe đến đây, khóe môi Thẩm Trúc Chỉ khẽ cong, sau đó nhìn thẳng vào người đối diện mà cười nhạt đáp:
- “Bảo sao khi trước Lạc Chi Dao xảy ra chuyện anh lại có thể điềm tĩnh như thế.

Anh có biết, sự vô tình này của anh không những gi3t chết cô ấy.

Thậm chí đến bây giờ, linh hồn cô ấy vẫn không thể yên nghỉ mà trú ngụ vào chiếc vĩ cầm hay không?”
Vu Nhuận Đông trợn tròn mắt mà đứng lặng nhìn chằm chằm vào người đối diện.

Bàn tay anh lúc này rời khỏi vai người con gái mà buông lỏng xuống, khóe mắt lúc này bỗng cay xè mà lắc đầu, cố gượng hỏi chậm từng chữ:
- “Cái…cái gì chứ? Cô…nhìn thấy linh hồn của Chi Dao sao?”
Thẩm Trúc Chỉ biết bản thân trong lúc tức giận mà không kiềm chế được đã nói ra tất cả.

Cô chưa kịp lên tiếng thì bên tai đã nghe giọng nói từ phía Vu Nhuận Đông không ngừng hỏi dồn dập:
- “Mau nói cho tôi biết, những lời khi nãy của cô là như thế nào?”
Nghe anh hỏi, Thẩm Trúc Chỉ khẽ hít sâu một hơi mà lấy lại bình tĩnh.

Có lẽ đã đến lúc Vu Nhuận Đông cần biết mọi chuyện, kể cả lý do vì sao cô nhất quyết gia nhập KC cho bằng được.
- “Anh còn nhớ cái ngày tôi vinh dự được nhận chiếc vĩ cầm sau khi chiến thắng cuộc thi tại học viện nghệ thuật Giang Nam và anh cũng chính là người đích thân trao tặng chiếc vĩ cầm đáng giá đó.”
Hàng loạt hình ảnh khi trước hiện lên dần dần trong tâm trí khiến Thẩm Trúc Chỉ không ngần ngại mà kể lại mọi chuyện.
- “Kể từ sau khi tôi mang chiếc vĩ cầm ấy về nhà cũng là lúc linh hồn Lạc Chi Dao xuất hiện.

Cô ấy đã mượn thân xác tôi mà tìm anh trả thù.

Và người khi trước đã cầm dao định gi3t chết anh không phải là tôi mà là hồn ma của Lạc Chi Dao.

Cô ấy hận anh bội tín và thông đồng với ngài Vương gì đó khiến cô ấy phải nhảy xuống biển tự vẫn.”
Nghe đến đây, đôi chân Vu Nhuận Đông đã không tài nào đứng vững được nữa, khóe mắt anh rưng rưng mà không ngừng tự trách:
- “Bản thân vốn biết kẻ gây ra chuyện này nhưng không đủ khả năng trừng trị ông ta chính là tội lỗi lớn nhất của tôi, không thể nào dễ dàng xóa bỏ đi được.

Chi Dao hận tôi là đúng bởi vì người đưa cô ấy vào hẻm cụt cũng chính là tôi.

Về phía ngài Vương, thật sự tôi rất muốn buộc tội ông ấy nhưng với quyền lực và địa vị của ông ấy, thì tôi có thể làm được gì ngoài việc càng tránh ra xa càng tốt.”
Ngừng một lát, Vu Nhuận Đông lại tiếp:
- “Thẩm Trúc Chỉ, cô nên nhớ một điều rằng trên đời này không phải thứ gì cô muốn có kết cục như thế nào thì nó sẽ như thế đó.

Cũng có rất nhiều người, tội ác của bọn họ vốn đã phơi bày ra nhưng chẳng mấy ai dám động chạm đến bởi vì địa vị, quyền lực và đồng tiền nó ghê gớm đến nhường nào.

Những con người tầm thường như chúng ta làm sao có đủ sức mạnh để đánh bại nó chứ.”.
 
Vĩ Cầm Trong Sương
Chương 30: 30: Oan Hồn Kêu Oán


Trước những lời này, Thẩm Trúc Chỉ vẫn không hề bình tĩnh.

Cô vẫn một mực phủ nhận những lý lẽ mà Vu Nhuận Đông đưa ra, nghiến răng nói chậm từng chữ:
- “Nếu như anh sợ rằng bản thân can thiệp vào tội ác mà lão già đó gây ra, sợ ảnh hưởng đến danh tiếng cũng như địa vị của anh ở KC thì hãy để Thẩm Trúc Chỉ này thực hiện.

Dù sao tôi cũng chỉ là một nữ sinh tầm thường.

Nếu như tôi xảy ra chuyện thì chẳng mấy ai quan tâm đâu.”
Cô vừa dứt lời đã nhìn thấy vẻ mặt căng hơn dây đàn của Vu Nhuận Đông.

Hàng lông mày nhíu chặt đến mức tối đa, liền lập tức anh kéo lấy người cô về phía mình mà ôm chặt, giọng điệu trở nên dồn dập đến mức từng hơi thở của anh cô có thể nghe thấy rõ:
- “Thẩm Trúc Chỉ, tôi cấm em làm chuyện đó.

Sự việc trong quá khứ của Lạc Chi Dao đã là nút thắt khó khăn lắm tôi mới có thể tháo gỡ được.

Tôi thực sự không muốn bản thân trở nên lơ là giống như trước đây khiến em cũng giống như cô ấy trở thành nạn nhân của ngài Vương.”
Vừa nói, bàn tay anh không ngừng siết chặt người Thẩm Trúc Chỉ như thể sợ rằng chỉ cần anh lơ là một giây thì cô sẽ trốn thoát mà tự ý làm theo những gì bản thân cho là đúng.

Anh chấp nhận việc cô mắng mình là người ích kỷ, hẹp hòi.

Nhưng chí ích thì anh vẫn có thể khiến cô luôn trở nên an toàn trong tầm mắt của mình.

Ngừng một lát, Vu Nhuận Đông lại tiếp:
- “Em nghĩ rằng bản thân sẽ đấu lại ông ta sao? Cho dù em có hi sinh thì tất cả những người đã từng hâm mộ cũng đều bị sức mạnh của ông ta dắt mũi rồi sau đó cũng dần quên đi sự tồn tại của em.

Hơn thế, anh thực sự không muốn quá khứ năm đó quay trở về thêm một lần nào nữa.

Bởi vì anh sợ rằng ông trời sẽ cướp đi người con gái mà anh thích một lần nữa.

Anh đã đau khổ suốt thời gian qua cho nên anh không muốn điều này xảy ra thêm một lần nào nữa hết.”
Nói rồi, anh vòng tay ôm chặt người Thẩm Trúc Chỉ khiến cô trở nên bối rối chỉ biết đứng lặng người.

Cô cảm nhận được rằng nỗi hợ hãi cũng như lo lắng hiện rõ trên người Vu Nhuận Đông một phần là vì hơi thở nặng nề của anh lúc này.

Ngoài ra, trong cái ôm của anh hiện rõ sự níu kéo tột độ vì không muốn người con gái hiện hữu trước mắt mình vì những chuyện không may mà biến mất thêm một lần.
- “Nghe lời anh, đừng liên quan đến ngài Vương có được không? Còn về những tội ác mà ông ta đã làm, ông trời sớm đã định đoạt.”
Nói về Thẩm Bách Kiêu, thời gian này giữa anh và linh hồn Lạc Chi Dao trở nên thân thiết tự lúc nào cho nên thường xuyên lui đến nơi chôn cất cô mà mỗi ngày đặt xuống một bó hoa.

- “Tặng hoa cho người đã chết đâu nhất thiết phải đẹp đến vậy.”
Lạc Chi Dao thân ảnh mờ ảo xuất hiện mà nhìn ngắm bó hoa đã đặt trước bia mộ mình mà tiếc rẻ.

Liền lập tức, Thẩm Bách Kiêu quay sang nhìn cô mỉm cười đáp:
- “Chẳng phải đây là loài hoa mà khi trước cô rất thích sao? Cho dù hiện tại cô chỉ là một linh hồn vất vưởng, nhưng chí ích cũng phần nào cảm nhận được thành ý của người bạn này.”
Khóe môi Lạc Chi Dao khẽ cong, cô nhìn thẳng vào mắt người đối diện, trầm giọng đáp:
- “Chúng ta ngày càng trở nên thân thiết rồi thì phải.

Hơn nữa bây giờ, linh hồn tôi cũng ít khi nhập vào thân xác của Trúc Chỉ.

Có lẽ bây giờ, ý định trả thù của tôi cũng chẳng còn quan trọng nữa.”
Đột nhiên, giọng điệu Lạc Chi Dao trở nên trầm tư mà tâm sự với người bên cạnh:
- “Thẩm Bách Kiêu, nếu như sau này linh hồn tôi biến mất hoàn toàn, anh hãy sống thật tốt nhé.

Tôi thực sự rất vui khi được quen biết anh.”
Nghe những lời này, một giọt nước mắt vô thức lăn dài xuống khóe mi của Thẩm Bách Kiêu.

Anh nhanh chóng đưa tay lau đi mà cười nhạt đáp:
- “Thẩm Bách Kiêu tôi trước giờ chỉ sống cho hiện tại, còn chuyện tương lai cứ để tương lai tính tiếp, cho nên bây giờ tôi không muốn nghe những lời chia tay này của cô.”
Anh vừa dứt lời thì người bên cạnh bật cười phá lên.

Thế nhưng sâu thẩm bên trong của cả hai chính là sự tiếc nuối và một điều gì đó day dứt mãi trong tim khiến họ không tài nào nói ra được.
- “Giúp tôi với!!! Tôi muốn đòi lại công bằng!!!”
Bất ngờ, một cơn gió mạnh thổi qua khiến những bó hoa đang đặt lên những bia mộ gần đó cuốn bay lên trời mà rẽ thành những cánh hoa nhỏ đi theo cơn gió.

Một âm thanh tựa như tiếng kêu gào vì oan ức của một cô gái cứ vang vọng khắp cả không gian.
- “Tôi muốn đòi lại công bằng.

Tôi muốn kẻ hại tôi phải chết.”.
 
Vĩ Cầm Trong Sương
Chương 31: 31: Che Đi Miệng Đời


“Tôi muốn đòi lại công bằng.

Tôi muốn kẻ hại tôi phải chết.”Giọng nói của người phụ nữ vang vọng tràn ngập sự oan ức ngày một lớn.

Thoáng chốc, hiện ra trước mắt Lạc Chi Dao chính là hồn ma mang đầy sự uất hận của Mục Thư Kỳ hiện lên khiến cô phút chốc sững sờ mà lên tiếng nói:
- “Mục Thư Kỳ, tại sao cô lại ở đây?”
Nghe những lời này khiến Thẩm Bách Kiêu đứng bên cạnh trở nên bối rối bởi vì anh không có đủ khả năng để nhìn thấy hồn ma hung dữ của Mục Thư Kỳ mà chỉ nghe được tiếng nói của cô ta.

Liền lập tức, anh tiến kề gần linh hồn Lạc Chi Dao mà nhỏ giọng hỏi:
- “Là Mục Thư Kỳ sao? Tại sao tôi không nhìn thấy cô ấy?”
Lạc Chi Dao dõng dạc giải thích:
- “Không phải linh hồn nào anh cũng có thể nhìn thấy trừ khi Mục Thư Kỳ muốn anh nhìn thấy cô ta.”
Vẻ mặt Thẩm Bách Kiêu bỗng nhiên cảm thấy có chút rợn người mà nói nhỏ:

- “Bây giờ cô ấy trông thế nào?”
Lạc Chi Dao nhìn Mục Thư Kỳ với những vết thương tím bầm khắp nơi.

Một nửa gương mặt bị dị dạng và méo mó với những thương tích nặng nề tựa như một ác quỷ, người không ra người, ma không ra ma.
- “Tôi nghĩ anh chỉ nên nghe giọng nói thôi sẽ tốt hơn.”
Mục Thư Kỳ hướng đôi mắt đã biến dạng của mình nhìn về phía Thẩm Bách Kiêu đang dáo dát nhìn ngó chung quanh mà lạnh giọng quay sang nhìn Lạc Chi Dao nói:
- “Hắn ta nhìn thấy được cô sao?”
Nghe hỏi, Lạc Chi Dao gật đầu liền sau đó đáp:
- “Đúng vậy.

Anh ấy có thể nhìn thấy tôi, nhưng với cô thì không.

Mục Thư Kỳ, nói cho tôi biết tại sao cô lại thành ra thế này?”
Nghe những lời này, hai dòng máu tươi tựa như những giọt nước mắt không ngừng lăn dài xuống gương mặt đã dị dạng của Mục Thư Kỳ, giọng điệu tràn ngập sự đau đớn và uất hận:
- “Tôi bị bọn chúng c.ư.ỡ.n.g b.ứ.c, thậm chí còn quay lại clip bôi nhọ danh dự của tôi.

Chưa dừng lại đó, mụ ta…mụ ta còn cho người đẩy tôi từ trên cao xuống, sau đó còn tuyên bố với báo chí rằng tôi đã nhảy lầu tự tử.”
Hồn ma Mục Thư Kỳ vừa dứt lời thì Lạc Chi Dao chỉ biết nhếch môi cười nhạt.

Cô cười cho sự đời, cười cho những kẻ ác vẫn luôn sống dưới lớp bọc của giới thượng lưu, mặc sức ra tay tước đi những mạng người chẳng mấy quý giá mà họ cho là nên loại bỏ khỏi thế giới này.
- “Mặc dù khi trước tôi và cô chẳng hề thích nhau một chút nào.

Nói trắng ra chính là kẻ thù không đội trời chung.

Nhưng chí ích, tôi và cô có cùng kẻ thù, những kẻ đã khiến chúng ta đi đến cái chết.

Nếu như không có bọn chúng, thì có lẽ mọi chuyện đã không thành ra như vậy.

Cuộc sống sẽ không có màu đen.”
Toàn bộ cuộc đối thoại giữa hai linh hồn, Thẩm Bách Kiêu đứng gần đó đều nghe thấy rõ.

Duy chỉ có điều đó chính là hiện tại anh không nhìn thấy hồn ma đang hiện hữu của Mục Thư Kỳ sừng sừng trước mặt.

Chuyện này cũng xem là tốt cho anh.

Nếu để anh nhìn thấy dáng vẻ kinh sợ này, chắc có lẽ anh sẽ phải mất ăn mất ngủ suốt một tuần.
- “Mục Thư Kỳ, tôi sẽ dẫn lối giúp cô quay trở lại trả thù kẻ đã sát hại cô khi trước.”
Nghe những lời này khiến hồn ma Mục Thư Kỳ cảm thấy được xoa dịu hơn phần nào.

Bởi lẽ kể từ sau khi chết đi, linh hồn Mục Thư Kỳ cứ quanh quẩn nơi đây, không chốn quay về.

Bởi lẽ, thân xác của cô sau khi được chôn cất sớm đã bị người của Tống Diệp Thanh phân thành nhiều khúc mà tự ý chôn vùi ở những khu đất khô cằn, thậm chí còn vùi xác cô cùng chung nơi thiêu xác những con động vật thối rửa buộc phải thiêu hủy do vận chuyển trái phép.

Ngay cả khi chết, Tống Diệp Thanh vẫn không buông tha cho cô.

Bà ta không những muốn cô mang tiếng xấu cả đời, ngay cả khi chôn cất cũng quyết không để cô nguyên hình vẹn trạng.
- “Không ngờ cả hai vợ chồng bọn họ đều ác độc như nhau.

Chồng làm ác, vợ giả câm không nói.

Đến khi vợ làm, chồng giả mù không thấy.

Thậm chí còn dùng quyền lực che đi miệng đời.”.
 
Vĩ Cầm Trong Sương
Chương 32: 32: Trấn Áp Linh Hồn


Mặc dù cái chết của Mục Thư Kỳ đã trôi qua một thời gian.

Giới báo chí cũng chẳng còn nhớ tên cái tên cô đã từng tồn tại trong giới giải trí.

Bọn họ cũng dần lãng quên cái tên ấy.

Duy về phía Tống Diệp Thanh, kể từ sau khi cho người phân tán xác của Mục Thư Kỳ, trong lòng bà ta luôn có cảm giác thiếu an toàn.

Chỉ cần nghe tiếng cửa kêu hoặc tiếng lá cây bên ngoài cũng làm cho bà ta giật nảy mình vì nghĩ rằng linh hồn của Mục Thư Kỳ tìm về.
Nhìn thấy vợ trước khi đi ngủ thường xuyên uống thuốc an thần, ngài Vương quan tâm mà lên tiếng can ngăn:
- "Thời gian này tôi thấy bà thường xuyên uống thuốc an thần, như vậy không tốt đâu.

Sẽ gây ra ảo giác đấy."
Tống Diệp Thanh một tay đầy thuốc mà cho hết vào miệng sau đó cầm cốc nước trên bàn lên uống cạn, một lúc sau lên tiếng nói:
- "Tôi không sao.

Chỉ có khi uống thuốc tôi mới ngủ tròn giấc."
Bàn tay vội vàng đặt cốc nước đã uống sạch xuống bàn của Tống Diệp Thanh bất giác run nhẹ mà nhìn người bên cạnh đáp.

Sắc mặt ngài Vương có chút lo lắng mà trầm giọng đề nghị:
- "Nếu bà cảm thấy không khỏe thì tôi sẽ bảo thuộc hạ đưa bà đến gặp bác sĩ giỏi để kiểm tra."
Liền lập tức, Tống Diệp Thanh xua tay.

Bà liên tục lắc đầu từ chối.

Dường như nghĩ ra điều gì đó, bà liền lên tiếng hỏi:
- "Tôi cần tìm một pháp sư giỏi trong việc trấn áp linh hồn qua quỷ."
Nghe đến đây, người bên cạnh không nhịn được mà bật cười đáp:
- "Diệp Thanh, từ khi nào mà bà tin có ma quỷ trên đời chứ?"
- "Tôi không biết.

Nhưng dạo gần đây tôi luôn cảm thấy bất an cho nên tôi nghĩ rằng vong hồn của con ả Mục Thư Kỳ đó đang đeo bám tôi.

Tôi cần tìm pháp sư giỏi để khiến nó hồn siêu phách lạc."
- "Bà muốn làm gì thì tùy bà nhưng nên nhớ đừng lấy danh nghĩa thực sự, bởi vì, tôi không muốn chúng ta vướng thêm bất cứ tin đồn nào không hay trong thời gian này."
Ánh mắt Tống Diệp Thanh hiện rõ sự thâm độc, khẽ gật nhẹ đầu đáp:
- "Lão gia an tâm, từ trước đến nay tôi luôn giải quyết mọi chuyện một cách chu toàn."
Học viện nghệ thuật Giang Nam...
Ngày hôm nay, Thẩm Trúc Chỉ quay trở về trường với tư cách là một diễn viên nổi tiếng ở KC khiến nhiều sinh viên rất đỗi mến mộ mà thành lập fanclub chào đón cô một cách nhiệt tình.

Hôm nay cũng chính là ngày học viện tổ chức cuộc thi "Tài năng vĩ cầm lần thứ 26." Với tư cách là quán quân của mùa giải trước, Thẩm Trúc Chỉ một lần nữa đứng trước sân khấu tái hiện lại khúc nhạc mà cô đã chiến thắng khi trước đến tất cả mọi người.
Tiếng vỗ tay vang vọng khắp cả khán phòng.

Vu Nhuận Đông ngồi ở hàng ghế khách mời đặc biệt.

Anh vẫn giữ vai trò là nhà tài trợ chính nhưng thực chất là đến để nghe lại giai điệu yêu thích sớm đã thấm sâu vào trong tâm trí.
- "Thẩm Trúc Chỉ, mặc dù sự ngang bướng của em đôi khi làm tôi cảm thấy vô cùng khó chịu.

Nhưng trái tim tôi lại không cho phép bất kì ai gây hại đến em.

Những chuyện trong quá khứ từng xảy ra với Chi Dao, tôi không muốn nó lại tái hiện thêm bất cứ lần nào nữa."
Vu Nhuận Đông bắt đầu khép nhẹ đôi mắt mà tận hưởng giai điệu du dương đang vang vọng khắp cả khán phòng.

Thẩm Trúc Chỉ hoàn toàn đắm chìm vào âm thanh của chiếc vĩ cầm trên tay, mỉm cười hạnh phúc:
- "Lạc Chi Dao, cô có đang nghe thấy không? Âm thanh của chiếc vĩ cầm mà người mẹ yêu quý đã hi sinh cả đời dành tặng cho cô.

Giai điệu mà cô yêu thích nhất lại một lần nữa vang lên.

Cô bây giờ có cảm thấy hạnh phúc như tôi không?"
Ở tận phía cuối hàng ghế khán giả, Thẩm Bách Kiêu đang không ngừng cố gắng chen lên ở phía đầu, miệng anh không ngừng cằn nhằn những người đang chen lấn mình.

Về phía linh hồn Lạc Chi Dao, đã tự lúc nào cô bỏ lại Thẩm Bách Kiêu mà ở phía trên dãy ghế đầu gần sân khấu, đưa mắt đắm chìm vào giai điệu du dương của người chơi đàn ở trước mặt.

- "Tôi cảm nhận được giọng nói ngọt ngào của mẹ đang gọi tôi.

Bà ấy đang chờ đợi tôi ở thế giới bên kia.

Tôi cũng đã cảm nhận rằng thời gian của tôi đối với nơi này đã không còn nhiều nữa rồi."
Lạc Chi Dao thầm nghĩ mà đưa mắt nhìn về phía sân khấu, nơi cô đã từng từ bỏ mà quyết định gia nhập vào giới giải trí.

Cô cảm thấy bản thân thực sự đã sai khi trước đây đã không làm theo những lời khi trước mẹ cô đã dặn:
- "Chi Dao, mẹ xin lỗi vì không thể tận mắt nhìn thấy ngày con trở thành một nghệ sĩ thực thụ."
Hàng nước mắt Lạc Chi Dao khẽ lăn dài trên đôi gò má.

Cô ước gì mọi thứ có thể được làm lại từ đầu.

Ước rằng cô đã không từ bỏ thân xác này sớm hơn..
 
Vĩ Cầm Trong Sương
Chương 33: 33: Dột Nhập Nhà Họ Vương


Thẩm Trúc Chỉ đang vốn chơi đàn bỗng đột nhiên biểu cảm trên gương mặt cô thay đổi.

Liền lập tức, cô dừng lại việc đang chơi vĩ cầm mà đột ngột rời khỏi sân khấu, tay cầm chắc chiếc đàn mà chạy ra phía cửa chính khán phòng khiến tất cả mọi người bên dưới ngơ ngác, không hiểu rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.
- "Thẩm Trúc Chỉ."
Vu Nhuận Đông ở bên dưới bất ngờ trước hành động này của cô mà nhanh chóng đứng bật dậy sau đó hớt hải đuổi theo sau.
- "Rốt cuộc cô ấy bị làm sao thế?"
Lúc này, cơ thể Thẩm Trúc Chỉ hoàn toàn được thay thế con người của Lạc Chi Dao.

Còn nhớ lúc nãy, khi Thẩm Trúc Chỉ chuẩn bị kết thúc đoạn nhạc thì bất ngờ cảm nhận điều gì đó từ phía linu hồn Lạc Chi Dao.
- "Chi Dao, cô làm sao thế?"
- "Tôi nghe được tiếng kêu r3n thảm thiết từ linh hồn của Mục Thư Kỳ.

Cô ấy chắc chắn đang gặp phải chuyện không hay."

Rõ ràng, quan hệ giữa cô và Mục Thư Kỳ chẳng hề tốt đẹp thế nhưng thâm tâm Lạc Chi Dao không cho phép bọn người tàn ác kia sống một cách ung dung tự tại như thế được.

Có thể quyền lực, tiền bạc che lấp đi những tội ác mà bọn người đó đã gây ra.

Nhưng chắc chắn rằng họ sẽ không tài nào thoát được sự trừng phạt của trời cao.
Vu Nhuận Đông ngồi vào bên trong xe định lên ga đuổi theo người phía trước thì nghe tiếng đập cửa kính không ngừng ở phía ngoài.

Thẩm Bách Kiêu nhận ra sự biến mất kì lạ của Lạc Chi Dao và cả biểu hiện kì quái của em gái cho nên anh cũng đoán được phần nào mà quyết định đi cùng Vu Nhuận Đông.
- "Cho tôi đi cùng với.

Hướng mà Chỉ Chỉ đi đến hình như không phải là nhà."
Vu Nhuận Đông hạ cửa kính xe xuống mà nói vọng ra:
- "Mau lên xe.

Tôi biết cô ấy đang đi đâu.

Đường đó chính là nơi dẫn đến dinh phủ của ngài Vương.

Tôi không thể để quá khứ một lần nữa lặp lại."
Hàng lông mày Vu Nhuận Đông nhíu chặt.

Sắc mặt anh lúc này vô cùng căng thẳng tất cả là do những hình ảnh đau buồn trong quá khứ về cái chết của Lạc Chi Dao một lần nữa lại hiện về.

Anh lo rằng người tiếp theo gặp chuyện không ai khác chính là Thẩm Trúc Chỉ.

Dinh phủ nhà họ Vương...!
Lạc Chi Dao trong cơ thể Thẩm Trúc Chỉ thoáng chốc đã đến trước cổng lớn của Vương gia, tuy nhiên cô lại không tài nào đường đường chính chính đi sâu vào bên trong cho nên đã nhân lúc nữ hầu đi ra mở cổng liền lập tức dùng chiếc vĩ cầm trong tay bất ngờ đập vào gáy khiến cô ta bất tỉnh ngay lập tức, sau đó hoán đổi quần áo trên người của nữ hầu mà trà trộn vào bên trong.
Do là người có chức quyền, địa vị cao cho nên việc thuê hàng trăm gia nhân và thuộc hạ là chuyện bình thường.

Nhưng điều này cũng là một trong những trở ngại làm cho những người vệ sĩ không tài nào phát hiện ra sự xuất hiện bất thường của nữ hầu lạ mặt.
Ở bên trong căn phòng tối, Tống Diệp Thanh vô cùng thành tâm chấp tay trước vị pháp sư mà bà ta cất công sai người tìm kiếm.

Nghe bảo ông ta rất giỏi trong việc khiến linh hồn vất vưỡng bị giam cầm mãi mãi dưới thuật phép của ông ta.
- "Dạo này tôi luôn bị một linh hồn kẻ xấu đeo bám trong từng giấc ngủ.

Tôi muốn ả ta hồn phi phách tán, mãi không siêu thoát khi muốn đối đầu với tôi."
Mùi nhang khói vây kín khắp căn phòng.

Tống Diệp Thanh hướng ánh mắt tràn ngập sự căm ghét, trong bụng không ngừng chửi rủa linh hồn Mục Thư Kỳ mà lạnh giọng chậm rãi nói từng chữ.
Ở phía ngoài, Vu Nhuận Đông và Thẩm Bách Kiêu sắc mặt tràn ngập nỗi lo lắng ngay khi biết được nơi mà Thẩm Trúc Chỉ đến chính là dinh phủ nhà họ Vương.
- "Rốt cuộc cô ấy đến đây là vì điều gì?"
Vu Nhuận Đông nhíu mày thắc mắc.

Lúc này, Thẩm Bách Kiêu ngồi ở ghế phụ lên tiếng nói, giải đáp toàn bộ khúc mắc lúc này trong lòng Vu Nhuận Đông, anh đáp:
- "Không liên quan đến Chỉ Chỉ mà là ân oán trước đây của Lạc Chi Dao."
- "Lạc Chi Dao? Cô ấy thực sự vẫn còn lưu lạc ở nơi này sao?"
Vu Nhuận Đông ngạc nhiên hỏi lại.

Mặc dù anh sớm biết chuyện này từ lâu, tuy nhiên anh lại không tin đến mức rằng có linh hồn tồn tại trong thân xác của một người.

Anh chỉ nghĩ rằng chẳng qua giữa Thẩm Trúc Chỉ và Lạc Chi Dao sớm đã có mối liên kết đặc biệt nào đó.
- "Hiện tại ngài Vương vắng nhà cũng là một chuyện tốt.

Tuy nhiên trước hết chúng ta cần phải biết mục đích đến đây của Chỉ Chỉ là gì.".
 
Back
Top Bottom