Ngôn Tình Vị Bác Sĩ Của Đại Boss

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vị Bác Sĩ Của Đại Boss
Chương 38: Tin giật gân


Triết Tư Nhã khẽ nâng mi mắt, sự hư ảo trước mặt cô vẫn còn, đầu có chút đau, toàn thân rã rời không còn chút sức lực.

"Nước...Khát quá đi mất..!" Nghe tiếng kêu phát ra từ giường bệnh, Kim Hy vội ngẩng đầu lên thì thấy cô em gái của Triết Thần Vũ đã tỉnh.

"Bác sĩ Kim..? Tôi đang ở bệnh viện sao?" Triết Tư Nhã ôm đầu chống tay ngồi dậy, những dư ảnh đêm hôm qua vẫn còn vương lại trong đầu cô như một cơn ác mộng dai dẳng.

"Là thuốc kíƈɦ ɖụƈ. Hôm qua cô bị chuốc thuốc kíƈɦ ɖụƈ." Kim Hy đưa lấy một ống thuốc nhỏ bảo Triết Tư Nhã uống vào, sau đó cầm lấy thanh nhiệt kế lên trong tay. "Có thể hôm nay Triết tiểu thư sẽ cảm thấy mệt mỏi và có chút nhức đầu, nhưng tôi đã kê đơn thuốc cho cô rồi, uống đều đặn cơn đau sẽ tự khắc khỏi. Đây ngậm vào để tôi đo nhiệt độ cơ thể."

"Anh trai tôi đâu bác sĩ Kim?" Triết Tư Nhã leo vội xuống giường, bỗng cơn đau đầu bất ngờ ập đến khiến cô đứng không vững mà phải bám vào giá treo túi nước biển.

"Tôi nghĩ trong tình cảnh này cô nên quan tâm sức khỏe bản thân trước khi nghĩ đến tên anh trai đó đấy." Kim Hy nắm lấy vai Triết Tư Nhã ấn cô trở lại giường, "Anh ta đang ở phòng bên cạnh cùng Nghiêm Chấn Âu. Bọn họ có thể đang bàn công sự."

Vừa dứt lời Kim Hy bỗng nhận được ánh mắt ão não của Triết Tư Nhã, trong lòng có chút chột dạ không an tâm.

Sau bữa tiệc tối hôm qua, mỗi khi nghĩ đến Triết Thần Vũ cô lại cảm thấy nhịp tim nhảy loạn xạ. Vốn đã giữ cho sức khỏe bản thân ổn định bấy lâu nay, mà giờ đây lại vì một tác nhân bất chợt mà tổn hại đến sức khỏe, cô không thể không phiền não.

Lại nhìn sang Triết Tư Nhã, cô cảm thấy cô bé này thật sự là đang cực kì quan tâm đến cuộc trò chuyện ở phía bên kia gian phòng.

"Chị này...Tôi nhất định phải qua bên đó, nhất định phải gặp Triết Thần Vũ để ngăn anh ấy lại."

"Cô nói gì?" Kim Hy lúc này đã bắt đầu cảm thấy hiếu kì, "Tại sao phải ngăn anh ta lại?"

Triết Tư Nhã thở dài, một tay đưa lên che miệng lại ý bảo chuyện này chỉ muốn cho hai người biết, "Nếu còn dây dưa thời gian, chắc chắn sẽ có án mạng. Một cuộc đại thảm sát."

"Hả?"

"Tôi không đùa đâu!" Triết Tư Nhã nắm chặt tay đấm xuống giường, "Triết Thần Vũ sẽ đại khai sát giới. Đó là tật xấu của tên đó. Bất kì cá nhân nào dám gây tổn thương đến một cá nhân quan trọng đối với anh ấy, anh ấy sẽ truy đuổi đến cùng dù cho có tốn bao nhiêu thời gian công sức. Vô cùng cứng đầu một cách điên rồ! Như chuyện ở bệnh viện G vừa rồi.."

"Bệnh viện G làm sao?" Kim Hy cắt ngang lời nói của Triết Tư Nhã. Bệnh viện G là nơi cô từng công tác, và cũng là nơi cô gặp Triết Thần Vũ và ăn phải một phát đạn vào chân.

"Chẳng phải anh ấy đã cứu chị từ bệnh viện G sao? Bệnh viện G là căn cứ y tế của phe đối địch. Vì giải thoát cho chị mà Triết Thần Vũ đã tự nộp mình cho cảnh sát và dàn dựng các vụ giấy tờ hồ sơ bệnh án để thâm nhập vào bệnh viện G đấy."

"Khoan đã...Nếu như bệnh viện G cũng là hang ổ tội phạm, thế thì tại sao đó lại trở thành lựa chọn của phía bên cảnh sát để cứu chữa cho tội nhân?" Kim Hy nhíu mày khó tin.

"Chị nói xem tại sao? Bệnh viện G chỉ là một bệnh viện vô danh, lại nằm ở miền quê hẻo lánh, rất thích hợp để bọn cớm ở Cục cảnh sát giải quyết những vết nhơ trong hồ sơ của chúng. Chị thấy đấy, Nghiêm Chấn Âu đang đóng vai cảnh sát trong cái Cục ấy là để thu thập chứng cứ cho những vụ biến chất của bọn chúng."

"Tôi cứ tưởng...Cục cảnh sát cũng nhận hối lộ của Triết gia nên mới có tiếng nói.." Cô ngập ngừng, có vẻ những điều về Triết gia từ trước đến nay đều hoàn toàn không đúng như những gì cô được biết.

"Không không!" Triết Tư Nhã vội xua tay, "Triết gia có ảnh hưởng trong mắt bọn chúng là bởi vì cách hành động quyết đoán không niệm tình của cha tôi, và sau này lại thêm Triết Thần Vũ tham gia vào. Chuyện bệnh viện G vừa rồi là một đòn cảnh cáo. Bọn chúng vốn dĩ định mượn tay phe đối địch của Triết gia để trừ khử Thần Vũ.."

Vừa dứt lời, Triết Tư Nhã trợn tròn mắt nhìn xuống mảnh sân trước tòa dinh thự, một loạt những chiếc xe đen bọc thép và trang bị kính chống đạn xếp hàng dài trước sân.

"Không xong rồi..!" Triết Tư Nhã nắm lấy tay cô kéo về cửa phòng, "Chị phải qua đó cùng với tôi. Đây là lỗi của tôi, đáng nhẽ ra tối hôm qua tôi không nên có mặt ở Club."

"Thế thì liên quan gì đến một kẻ ngoài cuộc như tôi?"

"Có chứ!" Triết Tư Nhã thản nhiên trả lời, "Chị đã là chị dâu tôi rồi. Vợ của mình, anh ấy sẽ không nghe theo sao?"

Hả?! Cái gì cơ? Cô có nghe nhầm không vậy? Từ khi nào mà cô đã trở thành người của tên tâm thần phân liệt Triết Thần Vũ cơ chứ? Không còn trách hắn vì đã tặng cho chân cô một lỗ đạn, thế mà bây giờ lại phải dâng hiến cả thể xác lẫn danh phận cho hắn sao!

"Triết tiểu thư! Cô nói quá rồi.."

"Chị đừng lằng nhằng nữa! Tôi biết cả rồi. Chị lại được Triết Thần Vũ cứu khỏi cuộc đấu giá ngày hôm qua phải không?" Bước ra khỏi cửa phòng, Triết Tư Nhã đột nhiên quay đầu lại, đôi mắt to tròn nheo nheo lại ẩn ý cười, có chút hiếu kì lại ngưỡng mộ.

"Chị phải biết rằng Triết Thần Vũ từ trước đến nay không bao giờ làm chuyện bao đồng. Là người khác, thì dù họ có bị bán cho tên biếи ŧɦái nhân cách tồi tệ nhất vùng này anh ấy cũng không thèm để tâm. Nhưng chị lại được cứu, và điều đó chứng tỏ rằng..." Triết Tư Nhã cười, ánh mắt đã thêm phần chắc chắn, "...đối với Triết Thần Vũ, chị căn bản không phải là "chuyện bao đồng" "

Kim Hy nghe trọn vẹn câu nói của Triết Tư Nhã mà không khỏi ửng hồng khuôn mặt, vừa lúc đó cánh cửa của phòng bên cạnh bỗng bật mở, một dáng người cao thanh mảnh sải bước ra khỏi phòng, tay trái đang cố gắng nới lỏng cà vạt.

"Bác sĩ Kim?" Triết Thần Vũ quay đầu lại, thấy Triết Tư Nhã đang đi cùng cô, hắn liền xoay bước tiến tới trước mặt cô em gái của mình, biểu hiện không chút vừa ý.

"Anh..anh trai yêu dấu..Ha ha..Vừa hay em có chuyện cần nói với anh..." Triết Tư Nhã lấp lửng câu nói trước nộ khí đang được kìm nén hết sức của anh trai.

"TRIẾT...TƯ...NHÃ! Chúng ta có nhiều chuyện cần nói lắm đấy!" Triết Thần Vũ nhéo lấy gò má trắng mịn của em gái, giọng nói gằn từng chữ một.

"Á! Đau đau! Em biết lỗi rồi! Là lỗi em lỗi em!!! Là em đã bám theo Nghiêm Chấn Âu đến tận Club! Mau buông ra cái tên Biếи ŧɦái này!!!"

Phụt! Kim Hy không nhịn được cười khi nghe được Triết Tư Nhã nói dứt câu cuối, ngẩng mặt lên thì thấy Triết Thần Vũ đang đăm đăm nhìn mình với cái nhếch môi cười đầy ẩn ý khiến cô thót mình nuốt nước bọt.

"b**n th** à? Em mà lại cười sao bác sĩ Kim?" Triết Thần Vũ cười thầm, chuyện cô dám cười hắn cứ để đó, hắn sẽ tính sổ sau. Nhìn xuống cô em gái tai họa đang không ngừng cằn nhằn buộc hắn thả tay, Triết Thần Vũ đưa ngón trỏ lên ra hiệu Nghiêm Chấn Âu lại gần sau đó đột ngột đẩy em gái mình về phía anh.

" "Cục nợ" này tôi gánh không nổi rồi, đến lượt cậu xử lí, dẫu sao cái mạng của "cục nợ" này cũng là do cậu cứu về mà." Trước sự ngơ ngáo của em gái, Triết Thần Vũ chỉ thản nhiên bồi thêm một câu cuối cùng, "Còn nữa, bảo đám người dưới sân giải tán đi. Hôm nay tạm thời không truy cứu lão Chu tổng, tôi có việc khác quan trọng hơn cần phải "giải quyết" trong hôm nay."

Vừa nói hắn nghiêng đầu quay sang nhìn Kim Hy với vẻ hứng thú khiến cô chợt nổi da gà.

"Chị..chị dâu.." Triết Tư Nhã giương mắt vô tội đánh sang Kim Hy đang trợn tròn mắt nhìn cô. "Chị...chúc chị bình an. Em xin lỗi."

"Hả?" Sao cô có cảm giác như bản thân chuẩn bị "lên đường" vậy! Cô trợn mắt ra hiệu không hiểu ý Triết Tư Nhã, chợt tầm nhìn bỗng bị chắn lại bởi một thân ảnh vest đen khiến cô không khỏi giật mình lùi lại một bước.

"Chị dâu? Từ khi nào trong nhà này đã có danh xưng như vậy rồi?"

Kim Hy nuốt nước bọt không dám nhìn thẳng lên người trước mặt.

Giọng nói quen thuộc của người đứng trước cô đã có phần ôn nhu hơn trước, như đang trò chuyện cùng một người mà hắn quan tâm hết mực.

"Không nói sao?" Nhìn thấy dáng vẻ e ngại của cô, Triết Thần Vũ mỉm cười cảm thấy thú vị.

Chợt hắn nghĩ đến một vấn đề, và trong tình cảnh thế này nếu thực hiện thì cũng sẽ không tệ, thậm chí còn vô cùng mới mẻ và đầy tính giật gân. Đúng như những gì Triết Thần Vũ muốn ông bố già phiền phức của hắn phải nếm thử.

"Nhân chủ đề này, không bằng..." Triết Thần Vũ xoa cằm, "chúng ta đăng kí kết hôn đi."



Nhân lúc Mao được rảnh sẽ cố gắng ra truyện ah. Cảm ơn mọi người vẫn còn theo dõi nhaaa.
 
Vị Bác Sĩ Của Đại Boss
Chương 39: Rời bỏ Triết gia


"...Anh lại bị hoán đổi à?" Kim Hy nhíu mày dò xét, "Triết Thần Vĩ, cậu cũng thôi đùa được rồi đấy. Tôi không muốn gánh hậu quả của cậu khi tên Triết Thần Vũ tỉnh lại đâu." Cô phất tay xoay người bỏ đi liền bị hắn giữ lại.

"Thần Vĩ...tôi không đùa." Kim Hy thở dài, "Chuyện hôm qua đã là quá đủ với tôi rồi, tôi cần nghỉ ngơi." Cô cố kéo tay ra khỏi hắn, nhưng những ngón tay trông thanh mảnh đó lại có sức mạnh như gọng kiềm.

"Thần Vĩ, Thần Vĩ." Hắn lặp lại vài lần với thái độ bất mãn, "Em nghĩ rằng lần nào có cử chỉ thân mật với em cũng là Thần Vĩ sao?" Triết Thần Vũ áp cả người cô vào tường, ánh mắt có chút đáng sợ.

Thôi rồi, đây là Triết Thần Vũ. Kim Hy vội tự đính chính lại, thái độ thế này vừa thô lỗ vừa độc tài lại với dáng vẻ chẳng thương hoa tiếc ngọc.

"Còn không phải sao? Lần đầu gặp tôi anh đã bắn một phát ngay đùi tôi còn gì? Qùa gặp mặt là một viên đạn từ khẩu súng lục." Kim Hy cười gằn, "Qủa nhiên chỉ có thể là Triết Thần Vũ."

"Em vẫn còn hận tôi chuyện đó sao? Nếu đã muốn gϊếŧ, thì tôi đã không bắn vào chân.."

BỐP!

"Lưu manh..!" Cô cắn chặt môi sau khi tặng hắn một cái tát lên má trái, "Đả thương người khác mà còn cho rằng đó là một hành động ban ân huệ ư? Nếu thế thì thà rằng cứ để tôi chết trong cái căn cứ đó còn hơn là chịu ân huệ từ một kẻ như anh." Dứt câu cô vùng người bỏ chạy khỏi Triết Thần Vũ.

"Boss! Boss! Bác sĩ Kim bỏ trốn rồi! Có cần tụi em chạy theo bắt lại không?"

"Không!" Triết Thần Vũ vuốt lấy má trái, im lặng nhìn trân trân ra ngoài cửa sổ hành lang hướng ra vườn. "Cứ để cô ấy đi."



"Cô gái, cô tìm ai vậy?" Một người phụ nữ trung niên nói với ra từ trong căn nhà ở tầng trệt, đúng hơn đó mặt tiền nhà bày trí trông như một văn phòng, và phía sau nhà là một căn bếp nhỏ và một chiếc cầu thang dẫn lên tầng lửng.

"Cháu có thuê một căn hộ ở đây, người chủ hình như là cháu của bà.." Cô ngẩng đầu lên nhìn tòa nhà. Đúng là nơi này rồi, căn hộ của cô. Đã gần một tháng cô không quay trở lại.

"Xin lỗi cô gái, tôi này sống một mình bấy lâu nay, không có họ hàng cháu chắt gì cả. Tôi là quản lí của tòa nhà này." Người phụ nữ đó nhìn cô một lượt từ đầu đến cuối sau đó chép miệng, "Tôi chưa từng thấy cô bao giờ, cô có nhớ nhầm không?"

"Thưa bác, cháu là người thuê căn hộ 3A ở đây đấy." Thông tin từ người phụ nữ đó không khỏi khiến cô kinh ngạc, "Cháu có thể dẫn bác lên nếu bác không tin!"

"Này này cô gái! Cô nhầm lẫn rồi. Căn hộ 3A được thuê bởi một gia đình hai con, ông chồng làm văn phòng còn bà vợ là nội trợ. Hai đứa con họ đang đi học mẫu giáo cả, và họ đã thuê ở đây được 5 năm rồi."

"Cái gì?!" Cô giật mình, "Bác! Bác dẫn cháu lên xem! Cháu xin bác đó!" Tin trời giáng này cô vẫn không thể tiêu hóa được.

Nói là thế, không kịp đợi bà chủ nhà nhấc mình khỏi ghế ngồi, cô đã xông thẳng lên căn hộ 3A. Trong kí ức của cô, cách đây một tháng cô vẫn trả phải trả tiền thuê nhà cho ông bố già nát rượu của cô, rồi còn phải trả cả tiền điện, tiền nước, phí sinh hoạt,..Cô th* d*c khi chạy đến trước cánh cửa màu nâu sậm đề chữ "3A" ánh kim. Cô định xoay nắm cửa nhưng chợt nghe thấy tiếng trẻ con cười đùa phía bên kia cánh cửa.

"Nè các con đừng nghịch nữa để mẹ đi đổ rác.." Một người phụ nữ trẻ trong chiếc tạp dề ca rô bước ra ngoài, thấy cô đứng trước nhà liền vội hỏi, "Ồ xin chào! Cô chắc hẳn là gia sư phải không?"

"Hả? Gia sư.." Cô ngẩn người, mắt khẽ liếc vội căn nhà đằng sau người phụ nữ trẻ, không gian quả thật đúng là của một gia đình đã sống ở đây vài năm, "À..xin lỗi. Tôi nhầm nhà." Ánh mắt cô trầm xuống. Cô cười trừ gật đầu chào chủ nhà rồi xoay người bỏ đi.

"Nè..cô gái..hộc hộc..." Bà chủ tòa nhà đến lúc này mới leo lên đến tầng 3 miệng thở không ra hơi, "Đấy...đó là người vợ nội trợ mà tôi nhắc đến..Giờ cô đã tin chưa?...Ôi chết tiệt cái thân già khốn khổ này!"

Kim Hy không nói lời nào đi ngang qua cả bà chủ. Cảm xúc bây giờ thật hỗn độn, cô bây giờ thậm chí cũng nghi ngờ cả danh tính của mình. Chợt nhìn lên bức tường trắng của cầu thang bên tay trái, cô phát hiện một vết ố vàng chảy dài trên tường..

"Vết ố...Phải rồi!" Cô bừng tỉnh, hai tay vô thức xoa lên vết ố. Dấu vết này là do ông bố già bợm rượu của cô gây ra. Hôm đó lão ta say xỉn đập vỡ chai bia lên tường, chất lỏng có cồn đó dính vào tường đã tạo ra một vết nhơ ố vàng.

"Hừm...Triết Thần Vũ!" Cô nhếch môi cười, trong lòng cảm thấy mối hận thù đối với hắn trước đây từng bị gạt qua bên đường bỗng như được khiêu khích trở lại. "Không những muốn gϊếŧ tôi, mà còn muốn xóa sổ tôi sao?" Cô siết chặt tay lại thành nắm đấm, cuộc đời vốn như trời yên biển lặng của cô bỗng trở thành một mớ hỗn độn đều là vì hắn.

Cứu cô ư? Thật sự hắn phải xem lại định nghĩa của từ "giải cứu" là gì đấy.

Cô vơ lấy một chiếc áo khoác trên giá treo áo của bà chủ nhà khoác vào. Việc đầu tiên cần làm bây giờ là phải kiểm tra tình hình em trai cô thế nào. Con người của Triết Thần Vũ nói là làm, hắn từng đe dọa mạng sống của em trai cô nếu cô không cho hắn thấy sự phục tùng, nhưng những ngày qua ở Triết gia cô đã nắm không ít bí mật về hắn, và cả Triết gia. Nếu hắn dùng em trai để đe dọa cô, cô sẽ dùng những bí mật đó để "trị" lại hắn.

"Kim Hy?" Vừa bước đến ngã ba đường thì bất chợt có người gọi, cô quay người lại và không khỏi có chút bất ngờ với sự hiện diện của người trước mặt.

"Từ tiên sinh!"



Như có nói từ (mấy tháng) trước, Mao có chuẩn bị ra lò một ý tưởng mới có tên là "Đặc công vật chủ", trong tuần này Mao sẽ update. Truyện lần này là lần thử sức của Mao về thể loại viễn tưởng, bối cảnh tương lai và hai nhân vật chính đều là đặc công và điệp viên
 
Vị Bác Sĩ Của Đại Boss
Chương 40: Ở nhờ


"Xin chào." Từ Nặc Nhiên bất ngờ tiến tới bắt lấy tay cô, bàn tay siết lại đầy thân mật như thể trước đây hai người không đơn thuần chỉ là gặp nhau một lần.

"Ch..chào Từ tiên sinh." Cô ngập ngừng, có chút không tự nhiên. Anh ta nắm lấy tay cô thật chặt.

"Cô làm gì ở đây vậy bác sĩ?" Từ Nặc Nhiên đảo mắt nhìn xung quanh một lượt, ra ý như ở đây chẳng có gì để thu hút một bác sĩ như cô ghé thăm.

"Đây...là nơi ở tôi." Cô cười trừ, "Nhưng đã từng thôi. Đã có người khác thuê rồi."

"Chẳng phải cô đang sống cùng Triết Thần Vũ sao?" Từ Nặc Nhiên nheo mắt nhìn xuống, thấy cô không trả lời, khoé môi cong lên một chút.

"Vừa hay tôi có một căn hộ trống trong trung tâm thành phố, nhưng vẫn chưa có người ở." Từ Nặc Nhiên mỉm cười từ tốn, như đang cố gắng thể hiện một sự dẫn dắt đề tài điệu nghệ, "Không bằng bác sĩ đến đó cư trú một thời gian. Dẫu sao bây giờ căn hộ đó để đấy cũng bám bụi, chí ít có người sinh sống sẽ làm cho nó bớt vô dụng."

Cô có chút sững người trước lời đề nghị tử tế của Từ Nặc Nhiên nhưng cũng không khỏi có chút cảnh giác.

"Đừng bận tâm. Tôi sống ở một căn hộ khác." Từ Nặc Nhiên nháy mắt cười nghịch ngợm, "Nhưng nếu bác sĩ khẩn trương gặp tôi, chỉ cần gọi vào số này." Vừa dứt lời, tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên trước mặt cô. Từ Nặc Nhiên dúi vào tay Kim Hy một chiếc điện thoại cảm ứng đang đổ chuông từng hồi.

"Xem bộ dạng bác sĩ Kim hẳn ngay cả điện thoại cũng chẳng còn. Cầm lấy đi."

"Từ tiên sinh!" Cô vội vàng từ chối, "Thật xin lỗi, nhưng e rằng tôi phải từ chối lời đề nghị vô cùng tử tế này." Cô nhìn thẳng vào mắt đối phương, cất giọng chắc nịch.

"Tôi và Từ tiên sinh cũng không phải là chốn thân quen, sao tôi có thể nhận một ân tình lớn thế này được!"

"Nếu đã ngại, bác sĩ Kim có thể dùng sức để trả công cho tôi mà." Từ Nặc Nhiên nhướn mày nhìn xuống tay cô, ánh mắt trông đợi.

"Dùng..dùng sức?" Cô thu người lại, "Ý của Từ tiên sinh là gì...tôi chưa hiểu."

"Một bệnh viện trực thuộc tập đoàn của tôi đang cần một nhân sự có năng lực xuất chúng để dẫn dắt những người khác. Phải là xuất chúng, là XUẤT CHÚNG!" Từ Nặc Nhiên nhấn mạnh, ánh mắt nhìn chăm chăm vào cô, môi mỉm cười, "Và ngoài bác sĩ Kim ra thì tôi dám khẳng định không còn ai có đủ tư cách, năng lực và bản lĩnh cho vị trí này."

Từ Nặc Nhiên quan sát phản ứng của cô, nhận thấy nét mặt đối phương có chút giãn ra, xem chừng trong lòng đã có chút thuận tình.

"Ý cô thế nào, bác sĩ Kim?"

Cảm thấy thái độ ân cần của Từ Nặc Nhiên đối với mình, bản thân cô cũng không khỏi có chút mềm lòng. Vừa được công tác lại trong môi trường quen thuộc, lại có thể làm trong một trong những tập đoàn công nghệ sinh học hàng đầu thế giới.

"...Từ tiên sinh." Cô ngước nhìn lên Từ Nặc Nhiên, gật đầu. "Chân thành cảm ơn lời đề nghị của anh."

Từ Nặc Nhiên cười rạng rỡ, sau đó mời cô lên xe bảo tài xế đưa đến căn hộ ở trung tâm thành phố.

Trên đường đi, mãi nghĩ đến những vấn đề sẽ phát sinh trong khoảng thời gian tới, cô không để ý đến sự chú tâm kỳ lạ của người ngồi cạnh dành cho mình. Từ Nặc Nhiên chống cằm nghiêng đầu quan sát từng tiểu tiết trên người Kim Hy, thâm tâm không ngừng cố gắng liên kết với một thân ảnh khác trong đầu.

Có vẻ như trong số những thuộc hạ đắc lực của Từ Nặc Nhiên, có một nhân vật rất giống với cô gái này. Một nam thiếu niên trầm lặng và dường như vô cảm với mọi thứ xung quanh. Đó là lý do vì sao Từ Nặc Nhiên vô cùng trọng dụng cậu, mỗi một lần xuống tay đều rất dứt khoát và không chút niệm tình.


 
Vị Bác Sĩ Của Đại Boss
Chương 41: Trở về Ma Cau


Căn phòng rộng bày trí đơn giản nhưng mỗi một trang thiết bị nội thất đều mang đến một cảm giác tối cao và quyền lực, ngấm ngầm thể hiện một sức mạnh dễ dàng khiến kẻ khác run sợ.

Bóng tối bao trùm lấy toàn bộ căn phòng, kim giờ bằng hoàng kim của chiếc đồng hồ treo tường đã hợp nhất làm một với kim phút ánh bạc trên nền pha lê trong suốt của mặt đồng hồ, trên đề chữ Giorgio Amarni phông uyển chuyển màu ánh kim.

ROẠT!

Nghiêm Chấn Âu dứt khoát kéo toang tấm rèm cửa mở rộng ra hai bên, ánh sáng mặt trời buổi ban trưa đổ vào sáng chói và nóng ấm, căn phòng bỗng đột ngột tăng nhiệt độ và cường độ ánh sáng.

"Chậc..! Ông quản gia. Tôi đã bảo ông đừng làm phiền.." Triết Thần Vũ chưa dứt câu, một chiếc áo thun đen đã hạ cánh trên mặt hắn.

Đã một tháng kể từ khi hắn trở về từ dinh thự của lão đại, hay nói cách khác là bác sĩ Kim đã "bỏ trốn" khỏi Triết Thần Vũ được bốn tuần. Trong một tháng qua tâm tình hắn luôn bất ổn. Thái độ lạnh lùng và sự máu lạnh đối với kẻ địch vẫn không suy giảm, nhưng dạo gần đây lại tuỳ hứng gắt gỏng, tuỳ hứng sinh hoạt, khiến thuộc hạ như ngồi trên lửa, còn Nghiêm Chấn Âu anh thì phiền não không thôi.

"Mặt trời đã quá đỉnh đầu, tên khốn cậu định sẽ mộng xuân đến khi nào nữa đây?" Nghiêm Chấn Âu châm một điếu thuốc, hít một hơi thật dài rồi vắt chéo chân yên vị trên chiếc ghế bành gần lò sưởi.

Triết Thần Vũ ngồi dậy ôm trán tựa người vào thành giường.

"Tối hôm qua.." hắn thều thào. Nghiêm Chấn Âu nhướn mày, rít một hơi thật sâu sau đó quảng điếu thuốc vào trong lò.

"Dạo gần đây cậu sinh hoạt tuỳ tiện thật đấy. Tôi không muốn làm tên chuyên lo "hậu sự" cho những hành động tuỳ tiện của cậu nữa đâu." Nghiêm Chấn Âu ném cho Triết Thần Vũ một chiếc USB nhỏ màu đen.

"Chuyện tối hôm qua ở club tôi đã xử lý giúp cậu. Nhưng nếu cậu còn tuỳ tiện hành động như vậy nữa thì Cục cảnh sát không thể bao che mãi được." Nghiêm Chấn Âu nghiêm mặt. "Cậu sẽ phải chuyển sang Ma Cau."

Triết Thần Vũ lười biếng chồng chiếc áo thun đen vào. Hắn bước xuống giường cầm lấy chiếc USB đen.

"Này. Cậu có nghe tôi nói không vậy? Tên hôm qua cậu cho một đấm vào mặt là con trai của một viên chức tai to mặt lớn trong giới chính trị đấy. Cậu biết rõ luật của chúng ta là không can thiệp vào chính trị." Nghiêm Chấn Âu thở dài chán nản xoa ấn đường, "Chính hội đồng ra lệnh cậu phải quay về Ma Cau. Đó là hình phạt nhẹ nhất mà họ đưa ra cho hành động của cậu."

"Tuỳ ý đả thương người khác. Thật chẳng giống cậu."

Triết Thần Vũ vẫn im lặng, ánh mắt nhìn trân trân vào chiếc USB trước mặt, lật qua lại như săm soi từng chi tiết nhỏ và bỏ ngoài tai những lời Nghiêm Chấn Âu vừa nói.

"Tại sao cậu lại muốn quay về Ma Cau?" Nghe đến đây, Triết Thần Vũ mới thay đổi sắc mặt.

"Cứ nghĩ làm lâu ngày ở cái cục cảnh sát đã khiến IQ của cậu giảm sút?"

Nghiêm Chấn Âu cười hắt. Triết Thần Vũ dù có hành động tuỳ tiện thế nào, cũng là một kẻ tôn trọng quy tắc chung.

"Ở Ma Cau có gì? Ngoài những cô gái nóng bỏng và sòng casino bạc tỷ?"

"Triệu Duẫn và cô con gái của ông ta cũng ở đó." Triết Thần Vũ bật màn hình máy tính lên, gõ vài cái lên chiếc bàn phím cảm ứng hiện trên mặt bàn điện tử.

"Cậu vẫn giữ ý định đó sao?" Nghiêm Chấn Âu chống cằm, "Điều tra thân phận của bác sĩ Kim. Và đó cũng là lý do vì sao cậu để cô ấy bỏ đi dễ dàng như vậy vì nghĩ rằng bác sĩ Kim sẽ gặp nguy hiểm?"

"Tốt lắm. Cứ giữ phong độ như vậy thì cậu sẽ mãi là trợ thủ đắc lực của tôi." Triết Thần Vũ lướt nhanh qua màn hình vi tính sau đó cắm chiếc USB đen vào.

"Hồ sơ của em trai bác sĩ Kim?" Triết Thần Vũ lướt tay trên màn hình cảm ứng. "Cậu ta đã chết rồi?"

"Ừ. Trên giấy chứng tử ghi như vậy. Hàng Sở Minh, chết vì tai nạn giao thông. Nhưng khi người của ta khám nghiệm tử thi thì lại cho ra một kết quả bất ngờ."

"Không phải cậu ta?"

"Bingo! Đó chỉ là một Hàng Sở Minh giả."

"Bác sĩ Kim có biết điều này không?" Triết Thần Vũ khoát tay tắt màn hình máy tính lại.

"Có lẽ vẫn chưa. Lần cuối cô ấy đi thăm cậu em trai thì đó vẫn là người thật. Xem ra tên người giả này là mới thay thế cách đây tầm một tháng."

Triết Thần Vũ xoa cằm, tên nhóc có chỉ số IQ cao ngang ngửa cả một đặc vụ như Nghiêm Chấn Âu, là một trong số các thiếu niên được đặc cách nhảy lớp cao trung để vào thẳng đại học, đột nhiên lại chọn người thế thân và tự mình biến mất. Có uẩn khúc gì đây chăng..?

"Sắp xếp chuyến bay đến Ma Cau trong chiều nay. Tin tức về Hàng Sở Minh người giả lẫn thật từ nay đều là bí mật. Và tuyệt đối ngăn cản mọi sự tiếp xúc của bác sĩ Kim." Tạm thời bây giờ không cho cô biết, khi thân phận của cô đã được sáng tỏ sau chuyến đi Ma Cau, hắn sẽ tiết lộ với cô sau.

Triết Thần Vũ bước đến trước gương, ngón tay thon dài miết nhẹ lên vết sẹo hồng trên cổ, khoé môi hắn bất giác cong lên thành một nụ cười mỉm.


 
Vị Bác Sĩ Của Đại Boss
Chương 42: Chị gái, em trai


"Đại ca. "Hậu sự" bên phía băng X bọn đàn em đã xử lý hết rồi. Anh còn điều gì dạy bảo nữa không ạ?" Tên đàn ông dáng người rõ cao to chừng 2 mét, bắp tay săn chắc, đầu xén gọn và độ tuổi của hắn ngẫm tầm chừng 30 đổ lại đang cười nói khúm núm trước một tên thiếu niên thấp hơn hắn nửa đầu, khuôn mặt sáng sủa, áo quần tươm tất, đã vậy cậu còn đeo một chiếc kính gọng tròn trong như các nhà tri thức trẻ.

Hàng Sở Minh lắc đầu, khoát tay ý bảo không cần. Tên đàn ông thấy vậy cũng thôi không hỏi nữa, nhưng vẫn bước chân đi theo Hàng Sở Minh với một thái độ kính cẩn hết mực.

Vài tuần trước cậu thiếu niên này bỗng xuất hiện trước trụ sở của Từ gia, bảo cần gặp mặt Từ thiếu. Chỉ vỏn vẹn nửa tiếng đàm phán trong văn phòng, Hàng Sở Minh đã được đặt cách trở thành trợ lý của Từ Nặc Nhiên và thay anh quản lí một số "hoạt động ngầm".

Thoạt đầu bọn tay sai không phục Hàng Sở Minh, còn lừa cậu vào hang ổ kẻ địch một mình và không điều thêm bất kì cứu trợ nào. Nhưng khi bọn chúng định phủi mông bỏ đi với suy nghĩ cậu chắc chắn chết rồi sau khi nghe thấy tiếng nổ súng và theo sau là một hồi im ắng, bỗng thấy Hàng Sở Minh ung dung bước khỏi toà nhà, khuôn mặt lạnh như băng, và ánh mắt sắc lẹm cậu càng khiến người ngoài rợn gáy với vệt máu đỏ dính trên mặt.

"Dọn dẹp đi." Hàng Sở Minh lạnh lùng buông một câu mệnh lệnh ngắn gọn rồi bỏ về trụ sở, để lại sự kinh ngạc và hãi hùng trong mắt bọn tay sai khi bọn chúng bước vào khu nhà la liệt xác người. Tất cả điều bị gϊếŧ chỉ với một lỗ đạn ngay trán.

Hàng Sở Minh ôm lấy quả bóng màu cam vằn đen thả người xuống chiếc trường kỉ bọc da đỏ, nhắm đến chiếc rổ lưới gắn trên tường, ngay trên cửa ra vào rồi một tay ném nhẹ. Quả bóng nhẹ nhàng hạ cánh vào rổ, bất chợt cửa dưới mở ra va thẳng vào quả bóng khiến nó bay chệch sang phải mà làm cho cửa kính tủ bên góc phòng vỡ toang!

"Ấy..! Đại...đại ca. Sếp có chuyện cần gặp anh." Tên đầu gấu 2 mét cười ngượng ngạo, sau đó tiếp lời, "Tiền...tiền cửa kính đại ca cứ trừ thẳng vào tièn của bọn đàn em đi ạ."

"Nè nè lão Nhị, cửa kính của đại ca cậu làm vỡ sao lại bắt cả bọn tôi đền tiền?!" Đám người đứng ngoài la oai oái lên, nhưng lão Nhị lại liền thay đổi sắc mặt, quay lại quát tháo.

"Tụi bây không biết "Một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ"?! Cửa kính lão Nhị đây làm bể, là lỗi tập thể, tập thể chịu trận. Các người quên tinh thần này rồi sao?!"

"Thế lần trước A Tam và A Tứ cũng làm vỡ mất capo xe trong lúc rượt đuổi băng X, cậu có đền đâu? Còn bảo lỗi ai người nấy chịu. Lật mặt hơn cả lật bánh đó nha lão Nhị!"

"Tụi bây tào lao.."

"IM LẶNG ĐI." Đột nhiên nghe tiếng Hàng Sở Minh, lão Nhị cùng đàn em lập tức im bặt, không ai dám tiếp tục hó hé.

"Bảo bên nhân sự điều người lên thay kính cho tôi." Hàng Sở Minh nói qua điện thoại, suy nghĩ vài giây cậu nói tiếp, "Trừ vào lương lão Nhị và đàn em, riêng lão Nhị thì trừ gấp đôi."

"Đại...đại ca..." lão Nhị méo mặt, rồi quay ra sau liếc xéo lũ đàn em đang khúc khích cười.

Hàng Sở Minh bước ra khỏi phòng, tiến đến thang máy rồi bầm nút đi lên.

"Chào...chào buổi sáng Hàng tiên sinh." Hai cô gái đeo thẻ nhân viên trong thang máy vừa thấy mặt Hàng Sở Minh đã vội gật đầu chào một cách bẽn lẽn. Hàng Sở Minh gật đầu chào lại, rồi bước vào thang máy, không có bất cứ động thái gì thêm.

Những biểu cảm như vậy, cậu đã quen mắt. Dù không muốn khiến bọn họ nhận diện bản thân là một người xa cách khó gần, nhưng kì thực người con gái duy nhất cậu có thể trò chuyện thoải mái mà không cảm thấy chút vướng bận gì chỉ có người chị của cậu. Vị bác sĩ nổi danh với đôi bàn tay vàng đã mất tích một tháng trước, trong một trận hoả hoạn tại bệnh viện G.

Hàng Sở Minh nghiến răng siết chặt lấy nắm đấm. Vụ hoả hoạn nhất định có uẩn khúc, và chắc chắn có liên quan đến những tổ chức tội phạm. Đó cũng chính là lý do mà cậu gia nhập tổ chức của Từ gia, trở thành người của thế giới ngầm này để có thể dễ dàng tìm được manh mối.

"Nè cậu có biết tin gì chưa?" Một cô gái thủ thỉ với cô còn lại. "Từ tổng vừa tuyển một quản lý kiêm trợ lý cấp cao bên ban thí nghiệm sinh hoá đó."

"Ồ, chẳng phải Từ tổng luôn là người đảm nhận vị trí đó sao? Lại bảo ngài ấy chưa bao giờ tin tưởng giao nhiệm vụ đó cho ai khác ngoài bản thân ra..."

"Suỵt! Cậu cập nhật chậm thật. Không khéo để lộ cậu lại bị đuổi việc. Tập đoàn chúng ta luôn đề cao giá trị kiến thức và sự thức thời, những cá nhân không cập nhật tin tức doanh nghiệp trong vòng 24h sẽ bị sa thải!"

"Ấy chết...! À không, tôi có biết. Sáng nãy vừa lướt qua tiêu đề báo, nhưng kì lạ danh tính của người đảm nhận vị trí đó không được công bố. Nghe bảo là do người đó không muốn và tập đoàn tôn trọng ý kiến cá nhân đó?!" Cô gái thốt lên, "Người này hẳn được trọng dụng lắm nên mới có được đặc quyền như vậy!"

"Hoặc...được ưu ái như vậy, có thể là vì cô ấy có "mối quan hệ đặc biệt" với Từ tổng không chừng."

"Cô ấy? Vị quản lí mới là nữ à?" Vừa dứt câu, cửa thang máy đã mở ra, và hai cô gái ấy bước ta ngoài, bỏ dở câu hỏi vừa nãy chưa kịp trả lời.

Hàng Sở Minh lúc này nhìn sang bảng điện tử hiển thị số thứ tự của tầng lầu, cậu nheo mắt lại, ánh mắt đăm chiêu.

"Có lẽ Từ Nặc Nhiên muốn giao nhiệm vị liên quan đến vị quản lí mới này." Từ Nặc Nhiên ít khi gọi cậu lên văn phòng ở trụ sở, vì công việc cậu làm chính không phải là việc có thể bàn giao ở một nơi có "tính chất học thuật" như thế này.

Những nhiệm vụ cậu nhận từ Từ Nặc Nhiên, nó cần cả yếu tố tâm lí sắt thép kiên cường.

"Ting!" Cửa thang máy mở ra trước mắt Hàng Sở Minh. Cậu bước qua dãy hành lang trải thảm đỏ, sau đó ngừng lại trước một cánh cửa gỗ sậm màu.

"Từ tiên si...Từ Nặc Nhiên. Nghe bảo hôm nay anh gọi tôi lên?" Một giọng nữ phát ra từ bên trong căn phòng khiến Hàng Sở Minh giật mình, bàn tay đặt lên nắm cửa khựng lại.

"Bác sĩ Kim, tôi muốn cô gặp một người. Một trong những trợ thủ đắc lực của tôi."

Cạch!

Từ Nặc Nhiên ngước mắt lên nhìn, Kim Hy liền quay ra sau, khuôn mặt không giấu nổi sự kinh ngạc.

Hàng Sở Minh vội bước đến lại gần Kim Hy rồi ôm chầm lấy cô trước ánh mắt bất động của Từ Nặc Nhiên.

"Chị!" Hàng Sở Minh siết lấy vòng tay.
 
Vị Bác Sĩ Của Đại Boss
Chương 43: Chị đại công sở


"Hàng...Hàng Sở Minh?" Cô cứng người trong vòng tay cậu. Em trai cô chẳng phải đang ở trường sao?!

"Chị!" Hàng Sở Minh buông lỏng tay đứng thẳng người lên, nhưng vẫn hướng mắt xuống chị gái đang hoang mang nhìn mình.

Nhìn ánh mắt của cô, cậu đoán chắc rằng bà chị này vẫn chưa biết việc cậu làm những công việc "ngầm" cho Từ Nặc Nhiên.

"Chị. Em là đang thực tập cho Từ giáo sư." Cậu nhìn sang Từ Nặc Nhiên và nhận được cái gật đầu nhẹ từ anh. "Giáo sư đã đến trường em chiêu mộ, và em được nhà trường đề cử."

Trước khi cô kịp nói gì thêm, Từ Nặc Nhiên đã nhanh chóng tiếp lời, "Nào nào không ngờ trợ thủ đắc lực của tôi lại là chỗ thân thiết của bác sĩ Kim. Tôi quả thật may mắn. Đào được một lúc cả hai báu vật sống."

Từ Nặc Nhiên mỉm cười, nhưng trong lòng anh cũng ngạc nhiên không kém. Thần đồng Hàng Sở Minh chẳng những giỏi văn mà còn thạo võ lại có một người chị tài năng không chút kém cạnh. Anh quả thật là đang gom phúc cả đời dùng trọn một lần mới có thể "chiêu mộ" được hai con người này đến với tập đoàn của mình.

"Hàng Sở Minh..." cô chỉ vào cổ cậu. "Sao lại có vết bầm trên cổ em vậy? Đã va đập vào đâu sao?" Cô lại nhanh mắt nhìn xuống cổ áo sơ mi trắng của Hàng Sở Minh, ánh mắt đứng lại khi chạm mắt với một vệt nước bắn màu đỏ máu.

"Chậc..Tối hôm qua em ngủ va vào cạnh giường." Hàng Sở Minh vội xốc lại cổ áo che đi vết bầm, miệng xuýt xoa , "Đến bây giờ vẫn còn ê ẩm." Đâu thể cho cô biết được vết bầm tím ấy là do thủ lĩnh của băng đảng X dùng thanh gỗ đập vào, nhưng sau đó cậu đã gϊếŧ gã bằng một nhát dao găm lên cổ. Đó là lý do vì sao cổ áo cậu lại dính một vệt máu đỏ.

Nhiều năm sống cùng, cậu hiểu rõ bà chị này sẽ không mấy tin vào lời giải thích của mình, Hàng Sở Minh liền chuyển đề tài.

"Chị đã có nơi ở mới chưa? Hay là chị qua sống cùng em đi. Ngủ cùng chị chắc chắn em sẽ không va đập vào bất cứ thứ gì nữa đâu!"

Hả? Kim Hy đỏ mặt nhìn trừng trừng Hàng Sở Minh. Tên nhóc này! Liêm sỉ đâu cả rồi! Đã gần là người lớn chứ có phải trẻ con như ngày xưa nữa đâu.

"Như hồi trước chị vẫn hay ngủ chung giường với em mỗi khi trại mồ côi cúp điện...Ưm!" Không để cậu dứt câu Kim Hy đã vội vươn tay chụp lấy miệng cậu "khoá" lại.

"Còn nói nữa chị cho cậu "đi bán muối"." Cô ghé sát mặt Hàng Sở Minh gằn ra chất giọng lạnh ghê người.

"A..haha chị." Hàng Sở Minh méo miệng trước sự sát khí của cô, nhưng cũng nhẹ người khi chị cậu đã không còn truy cứu vết máu bầm trên cổ nữa.

Kim Hy chợt nhớ đến Từ Nặc Nhiên cũng đang ở trong phòng, liền vội quay sang anh nghi vấn. "Anh gọi tôi lên vì muốn thông báo cho tôi chuyện này sao?"

"Không." Từ Nặc Nhiên nhún vai, "Tôi căn bản không biết mối quan hệ giữa hai người. Chỉ là có chút nghi ngờ và muốn xác thực thôi." Anh xoa cằm tỏ vẻ hào hứng, lầm bầm một mình. "Đợt hội nghị sắp tới sẽ rất thú vị đây. Mình đã có trong tay hai con át chủ bài cơ mà."

"Anh nói gì?" Mãi cằn nhằn Hàng Sở Minh mà không để ý đến lời Từ Nặc Nhiên, nhưng nhìn vẻ mặt hớn hở kì lạ của anh ta cô không thể không đặt câu hỏi.

"Tôi sẽ thông báo cho hai người sau. Còn giờ thì.." Từ Nặc Nhiên vẫy tay ra hiệu tiễn khách. "Số tài liệu nghiên cứu đều có sẵn trong tầng thí nghiệm, và tầng đó chỉ duy nhất một mình bác sĩ Kim được vào, mức độ an ninh được đảm bảo bằng mã vân tay, quét võng mạc và nhận định giọng nói của bác sĩ Kim." Trước khi cô thư kí bước vào, Từ Nặc Nhiên nói thêm.

"Từ Nặc..Từ giáo sư." Hàng Sở Minh đã bước đến cửa ra vào nhưng sau đó khựng lại như chợt nhớ ra điều gì, cậu quay người ra sau đưa hai ngón tay ra hiệu.

Tối nay ở nhà chứa máy bay II.

Từ Nặc Nhiên nhíu mày, tay chỉ lên cổ mình. Hàng Sở Minh phụt cười lắc đầu rồi đóng sầm cửa lại.

Chỉ chút vết bằm cỏn con thì có thể hạ được cậu sao? Từ Nặc Nhiên là đang lo thái quá hay đang xem thường cậu?

Nhiệm vụ tối nay Hàng Sở Minh cậu nhất định sẽ đem về tin tốt cho Từ thiếu.

Định bước về văn phòng của mình, Từ Nặc Nhiên bỗng nghe tiếng ồn ào từ đám đông đằng xa. Cậu thấy thấp thoáng một thân ảnh thanh mảnh đang dùng tay chế ngự lấy một gã đàn ông cao lớn nằm úp trên sàn. Xung quanh những người còn lại không dám đến gần. Nếu nhìn kĩ thì hình như là...

"Lão Nhị?" Hàng Sở Minh bước lại gần, hứng thú xoa cằm cộng với vẻ mặt có chút mỉa mai. "Sao lại nằm đo ván trên sàn rồi?"

"Đại...đại ca! Nữ nhân này cố tình làm càn muốn xâm nhập vào văn phòng của đại ca!" Lão Nhị giãy giụa nhưng vẫn không thoát khỏi sự kiềm kẹp chắc nịch của cô gái đang chế ngự gã.

Hàng Sở Minh thở dài ngẩng đầu lên đối mặt với cô, giở giọng phê bình, "Chị à! Chẳng phải chị đã thề rằng sẽ không dùng đến bạo lực một khi đã hành nghề y sao?"

"Cậu không biết chị đã trải qua những chuyện gì đâu! Thạo kiến thức y vẫn chưa đủ để cứu sống bản thân." Kim Hy chợt nghĩ đến Triết Thần Vũ, có chút hoài niệm nhưng sau đó cô đã xua tan nó đi. "Cần phải dụng chút vũ lực thì an toàn của bản thân mới có thể đảm bảo."

"Đại...đại ca. Đại ca quen biết cô ta sao?!" Lão Nhị từ nãy giờ cảm thấy hoang mang khi chứng kiếm cuộc trò chuyện của đại ca gã và cô gái lạ mặt này.

Hàng Sở Minh cúi người vỗ vỗ vào má lão Nhị, "Nè sau này có thấy "người này" thì tránh cho xa kẻo ông anh sẽ chết mà không biết tại sao mình lại chết." Cậu chỉ lên cô cất giọng giới thiệu châm chọc. "Quý cô bạo lực đây là chị gái của tôi."

"HẢ!" Không biết từ đâu cả một đám đàn em, hay trong mắt nhân viên công ty là những tên vệ sĩ riêng của Hàng Sở Minh, bổ nhào đến đồng thanh la lên, ngay cả lão Nhị cũng há hốc mồm vì không tin vào tai mình.

"Sao? Còn chưa nghe rõ à?" Hàng Sở Minh lôi cô dậy kéo vào người mình. Dù chỉ mới là học sinh cao trung nhưng cậu đã cao hơn hẳn cô một cái đầu.

Hàng Sở Minh bất ngờ tì cằm lên đầu Kim Hy khiến cô không kịp trở tay đẩy cậu ra, thế là đành bị động trước những con mắt mở to kinh ngạc của những người xung quanh, từ đám đàn em đến những nhân viên công ty vô tình có mặt tại hiện trường.

"Cô ấy." Cậu chỉ xuống cái người đang nghiến răng kèn kẹt hừng hực sát khí. "Là CHỊ-GÁI của tôi."

Khi Hàng Sở Minh dứt câu, những năm giây sau lão Nhị mới lồm cồm bò dậy, kính cẩn bước đến trước Kim Hy, cầm lấy tay cô một cách thành kính nhất...

"...Chị đại!"

"Hả!" Đến lượt cô trố mắt trước hành động của lão Nhị. Theo sau gã ta đám "vệ sĩ" của Hàng Sở Minh kính cẩn xếp một hàng cúi gập người chào cô.

"Ối! Đó hình như là vị quản lí cấp cao mới của bộ phận thí nghiệm sinh hoá?"

"Này không phải cô ấy trông thật giống vị bác sĩ có bàn tay vàng vừa chết trong trận hoả hoạn tháng trước sao."

"Cậu hoang tưởng. Chỉ là người giống người thôi. Cảnh sát chẳng phải đã khẳng định đã tìm được xác của vị bác sĩ ấy đã cháy đen thui à." Một nhân viên thủ thỉ với tên nhân viên còn lại.

Kim Hy nuốt nước bọt. Hàng Sở Minh đã nghe thấy nhất định sẽ rất lo lắng và "tra hỏi" cô đến cùng. Nhưng chưa kịp suy nghĩ thêm, cô cảm thấy Hàng Sở Minh thở dài trên đầu mình, cất giọng nhẹ nhõm.

"Không cần biết thế nào. Chị còn sống là tốt rồi, nên đừng nghĩ ngợi gì nữa."

"Cậu..." Cô quay người lại, Hàng Sở Minh mỉm cười dịu dàng. "Tối nay em có việc nên phải đi chuẩn bị sớm. Chị cứ vào nghỉ ngơi nhé. Cần gì thì cứ sai bảo tên kia." Cậu chỉ vào lão Nhị rồi nở nụ cười sắc lẹm với gã, ý bảo rằng nếu gã ta không chăm sóc chị cậu chu đáo thì nên chuẩn bị đi gặp Diêm vương là vừa.

"À ừ. Bảo trọng nhé." Hàng Sở Minh có chút giật mình. Sao chị cậu lại bảo cậu bảo trọng? Kim Hy đã biết được gì rồi sao? Dù nghĩ vậy nhưng Hàng Sở Minh đã nhanh chóng bỏ qua suy nghĩ đó.

Đợi đến khi bóng Hàng Sở Minh khuất sau dãy hành lang, cô mới bước vào bên trong văn phòng cậu, tự do thả mình xuống chiếc ghế sô pha, một tay gác trán, cô thở ra một hơi dài.

"Đồ ngốc. Vệt máu đó, em tưởng sẽ giấu được chị sao?" Cuối cùng thì, cả hai chị em cô cũng đều dính vào thế giới ngầm. Và việc Hàng Sở Minh là trợ thủ của Từ Nặc Nhiên cũng chứng tỏ rằng, Từ thiếu đây cũng là thành viên của cái cộng đồng cuồng sát này.

Ngẫm lại, từ lúc quen biết Triết Thần Vũ, cô cảm thấy có một sợi liên kết bền chặt giữa mình với cái thế giới ngầm tăm tối đó. Một cảm giác hồi hộp, lo sợ, căng thẳng, nhưng cũng lại rất quen thuộc, ngạc nhiên là lại có chút cảm giác gần gũi, như thể đó vốn dĩ là nơi cô thuộc về.

"Triết Thần Vũ." Trong giây lát cô bỗng buột miệng thốt lên.


 
Vị Bác Sĩ Của Đại Boss
Chương 44: Cuộc xung đột bất ngờ


"Bác sĩ Kim, hành lí của cô đã được vận chuyển lên xe. Bây giờ chúng tôi sẽ đưa cô ra sân bay."

"Cảm ơn anh. Nhưng chẳng phải chúng ta còn chờ Hàng Sở Minh sao?" Kim Hy một tay đặt lên cánh cửa xe hơi, ngước nhìn lên toà cao ốc trước mặt.

"Ngài Hàng Sở Minh đã sớm đi trước rồi ạ. Ngài ấy sẽ đợi bác sĩ Kim tại sân bay." Người tài xế áo đen kính cẩn nói từng chữ một.

"Chà, "quý ngài Hàng Sở Minh" cơ đấy. Thằng nhóc này rốt cuộc đã làm gì mà khiến Từ Nặc Nhiên trọng dụng thế nhỉ?" Cô nghĩ đến cậu em trai của mình, không ngờ rằng bây giờ Hàng Sở Minh đã không còn là "tên mọt" Hàng Sở Minh như trước đây.

Phải nói, ngày hôm qua gặp lại, suýt chút nữa cô đã nhận không ra Hàng Sở Minh. Cậu đã thôi đeo kính, tóc tai cũng được tỉa gọn gàng, và mãi đến tận hôm qua cô mới biết cậu có một vóc dáng khá săn chắc dưới lớp vest xám cùng sơ mi trắng. Trước đây vì cậu toàn mặc áo phông rộng cùng quần baggy lính nên nhìn chẳng khác gì một dân mọt công nghệ.

Lại nói, tối hôm qua Từ Nặc Nhiên bỗng gửi đến cô một tin nhắn bảo cô nhanh chóng chuẩn bị hành lí, sáng hôm sau sẽ lập tức lên đường đến Ma Cau. Cô chưa kịp hỏi thêm thì đầu dây bên kia đã tắt phụt.

"Hàng Sở Minh tối hôm qua có về không?"

"Thật ngại quá. Mọi thông tin của ngài Hàng Sở Minh chúng tôi đều không được phép biết. Chúng tôi chỉ là người bên bộ phận chịu trách nhiệm bác sĩ Kim thôi ạ."

"Anh nối máy cho tôi với Từ Nặc Nhiên được chứ?" Kim Hy đóng sập cửa xe lại, ấn vào một kí hiệu màu xanh trên bảng điện tử trên cánh cửa.

Tiếng nối máy ngân lên vài giây rồi tắt phụt, đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông trẻ, chất giọng lạnh nhạt trầm thấp nhưng liền nhấn nhá phần tươi tắn khi nghe thấy giọng cô.

"Bác sĩ Kim. Cô tìm Hàng Sở Minh sao?" Giọng nói bên kia đầu dây pha lẫn chút ồn ào không ngừng đập vào tai. Người nói hẳn đang đứng ở một nơi lộng gió.

Kim Hy nhìn chằm chằm vào nơi truyền đến âm thanh trong xe, "Làm sao anh biết?"

"Ha. Lý do duy nhất khiến bác sĩ Kim gọi cho tôi thì ngoài Hàng Sở Minh ra thì còn gì khác sao?" Từ Nặc Nhiên bật cười trong điện thoại. "Hay là bác sĩ Kim đã đổi ý định muốn chuyển sang căn hộ của tôi?"

"Tôi dập máy đây." Cô phản ứng lạnh nhạt.

Trước khi cô đưa tay đến kí hiệu màu đỏ, đầu dây bên kia bỗng truyền đến ba từ khiến cô khựng lại giây lát. "Triết Thần Vũ."

"..." ánh mắt cô hẹp lại, động thái như chờ đợi câu nói tiếp theo của đối phương.

"Anh ta và vị hôn thê Liễu Vy sẽ có mặt ở đó."

"Sao anh lại nói cho tôi biết điều này?"

Cảm thấy giọng Kim Hy có chút thay đổi, Từ Nặc Nhiên chuyển tay chiếc điện thoại, ngón tay thon dài nhẹ lướt trên cánh môi mỏng hiện lên một nụ cười mỉm đầy hứng thú.

"Tôi chỉ không muốn bác sĩ Kim vì bất ngờ khi gặp cố nhân mà không thể giữ vững hình ảnh đĩnh đạc và phong thái chuyên nghiệp của bản thân ngày hôm ấy."

"Anh yên tâm. Chuyện đó tuyệt đối sẽ không xảy ra." Dứt lời, cô lập tức dập máy. Từ Nặc Nhiên ở phía bên kia đầu dây không khỏi phì cười trong sự háo hức.



Ở nhà chờ máy bay số 2, trong không gian rộng lớn nhưng trống rỗng có hai bóng đen đang đối mặt với nhau, xung quanh là những thân thể bê bết máu nằm dài trên mặt đất.

Gã đàn ông quệt lấy dòng máu đỏ chảy từ miệng, hơi thở nặng nhọc sặc mùi thuốc lá phả ra từ sau những chiếc răng vàng ố. Gã quắc mắt lên nhìn cậu trai trẻ với ánh mắt sắc hơn cả lưỡi gươm đứng trước mặt, trong tay cậu là khẩu súng giảm thanh đã lên nòng.

"Tên Từ thiếu đó sai ngươi đến khử bọn tao sao? Đồ chó săn chết tiệt!"

"Các người câu kết với nhau tạo phản, gϊếŧ người của bọn tao rồi chiếm lấy kho vũ khí ở Ma Cau." Hàng Sở Minh vẫn không dịch chuyển ánh mắt, bàn tay vẫn nắm chắc lấy khẩu súng và ngón tay thon dài ấy sẵn sàng bóp cò súng bất cứ lấy nào. "Có gan đấy, nhưng cũng rất ngu xuẩn."

PHỤT!

Một dòng máu đỏ bắn lên cổ áo trắng từ cái lỗ sâu hoắm in ngay trán của gã đàn ông. Hàng Sở Minh thu lại súng, quẳng chiếc balo đen đeo trên người tự nãy giờ xuống mặt sàn, nhanh chóng mở túi lục lấy một bộ đồng phục màu kem đặt bên cạnh túi...

"Chậc! Có bao giờ ngờ sẽ có cái ngày mình làm điều này." Hàng Sở Minh lầm bầm trong miệng nhưng tay vẫn không ngừng di chuyển trên hàng cúc áo sơ mi cho đến khi tháo gỡ đến chiếc cúc cuối cùng.

Giữa bao nhiêu là thây người nằm la liệt trong không gian tĩnh mịch của nhà chứa máy bay, một cậu thanh niên tuấn tú với vóc người cao lớn săn chắc đang vội vã thay một bộ đồng phục của nhân viên bảo trì máy bay thay cho bộ sơ mi trắng vest đen khi nãy đã ám mùi thuốc súng. Khung cảnh ghê rợn nhưng vì sức hút toả ra từ cậu mà đã trở nên ma mị.

Thay nốt đôi giầy Converse trắng, Hàng Sở Minh lấy ra một chiếc kính mát đen đeo lên, đội thêm chiếc nón lưỡi trai rồi sau đó nhanh chóng rời khỏi nhà chờ máy bay.

Vì đây là một nhiệm vụ mật, nên cậu hành động một mình, và cũng không sử dụng đến phương tiện di chuyển. Để đến được đường bay riêng của Từ Nặc Nhiên, cậu phải băng qua một đường bay tư nhân khác.

Hàng Sở Minh nghiêng đầu kéo sụp chiếc nón lưỡi trai xuống che nửa mặt khi đi qua nhà chứa chuyên cơ của chủ nhân đường bay tư nhân này. Cậu nép người đi theo sau một đoàn nhân viên bảo trì đang trên đường rời khỏi nhà chứa máy bay thì đột nhiên nghe được một giọng nói vang lên từ phía xa.

"Nghiêm Chấn Âu. Tốt hơn hết cậu phải giải thích được tại sao thời điểm này tôi vẫn chưa đến Ma Cau."

Đám nhân viên bảo trì đang đi về hướng phát ra giọng nói đó, ngay gần cửa ra vào của nhà chứa chuyên cơ rộng lớn. Hàng Sở Minh vô thức quay đầu nhìn lên thì đột nhiên bắt gặp ánh mắt ngập đầy sát khí của một tên nhân viên bảo trì, trong tay hắn ánh lên một vật bằng kim loại...

"Cậu bảo là Triết Tư Nhã đòi đi theo à? Một đám nữ nhân giảo hoạt cậu còn chẳng thèm để tâm, mà bây giờ lại chịu thua con bé ngốc đó sao? Cậu khiến tôi ngạc nhiên thật đấy." Đầu dây bên kia Nghiêm Chấn Âu đang không ngừng cười khổ thì đột nhiên đường dây tắt phụt.

PHẬP!

Triết Thần Vũ nhíu mày, giọt mồ hôi lăn một vệt dài từ thái dương xuống gò má có chút tái, bàn tay nhói đau khi trước mắt hắn, tên nhân viên bảo trì một dao đâm thẳng đến trước mặt. May mắn thay Triết Thần Vũ đã nhanh mắt nhận ra và liền đỡ đòn bằng chiếc điện thoại trong tay.

"Mày..." Tên nhân viên bảo trì nghiến răng liền dí một quyền vào bụng Triết Thần Vũ.

Một giây sau bỗng nhiên cả bọn nhân viên bảo trì xông lên, ánh mắt hung tợn nhằm vào người đàn ônh trẻ đó mà tấn công tới tấp. Hàng Sở Minh cười thầm trong lòng, nhân cơ hội này mà nhanh chân rời khỏi đây thôi.

Nhưng khi chân chuẩn bị cất bước, cậu bỗng cảm giác như có điều gì đó níu kéo cậu lại.

Lương tâm cắn rứt chăng?

Hàng Sở Minh phì cười. Con người cậu bây giờ còn có thể nhắc đến chữ "lương tâm" sao. Dù vậy, cậu vẫn ngoái đầu lại nhìn.

"Chậc cả đám xúm lại bắt nạt một người thật chẳng ra thể diện gì." Nói đoạn cậu định rút súng ra, nhưng nghĩ lại thì cảnh tượng trước mắt đã dần khiến cậu có chút hăng máu. Cận chiến lúc nào cũng ly kì hấp dẫn.

Triết Thần Vũ dính một đòn vào bụng cơ thể đã có chút suy yếu, nhưng hắn vẫn thừa sức nhịn đau xoay thật mạnh bàn tay cầm điện thoại đang bị con dao c*m v**, bàn tay của đối phương bị bẻ sang một bên, lộ sơ hở, hắn liền cho một quyền đạo lực tối đa vào cổ họng tên sát thủ.

Nhưng tên này vừa trợn mắt ngã xuống, bên phải liền có tên khác xông vào liên tục múa quyền đánh tới. Triết Thần Vũ dùng tay trái đỡ đòn, bàn tay thuận đã bị thương, máy tuôn ra không ngừng từ lòng bàn tay rỉ xuống mặt sàn.

Đột nhiên từ đằng sau nhảy lên một tên khác lăm lăm con dao trong tay, Triết Thần Vũ chỉ kịp nghiêng người ra sau bắt gặp động thái vươn dao chuẩn bị đâm xuống của gã...

PHẬP!

Cả thân hình đổ sập xuống sau lưng Triết Thần Vũ. Dù chưa rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng mối đe doạ phía sau đã được tiêu diệt, hắn liền dồn sức kết liễu gã sát thủ khoe tay múa võ trước mặt.

Xong việc, Triết Thần Vũ lập tức quay ra phía còn lại của cuộc xung đột thì trông thấy một tên bảo trì khác, đội nón lưỡi trai, đeo kính râm choán gần nửa khuôn mặt đang tung cước vào bụng đối thủ.

"Thế quái nào đã cận chiến còn đeo kính râm." Hắn nhanh mắt quan sát một lượt, vóc dáng cao lớn, quyền đánh linh hoạt. Rốt cuộc tên rỗi hơi này là ai?

XOẸT!

"Thằng khốn!" Hàng Sở Minh tặc lưỡi, tay miết nhẹ lấy vết dao cắt dưới hàm đang ứa máu. Cậu nghiến răng, ngữ điệu đầy đả kích khiến tên sát thủ có chút chùn tay. Thấy vậy Hàng Sở Minh liền vung tay đoạt lấy con dao trong tay đối thủ, lướt một đường ngọt ngay trên yết hầu gã. Ngay sau đó cả thân hình bê bết máu đổ ập xuống dưới chân Hàng Sở Minh.

"Chậc! Thể nào chị ấy cũng lại hỏi đây mà." Cậu lấy chiếc khăn tay từ túi quần chùi đi những vệt máu trên mặt.

"Cảm ơn." Hàng Sở Minh ngừng lại, cậu vẫn quay lưng với người vừa lên tiếng, bàn tay phải đưa lên cao rồi nhanh chân chạy khỏi nhà chứa máy bay.

Triết Thần Vũ ngồi dựa người vào tường, tay trái lấy ra từ túi quần một chiếc điện thoại khác, bấm một dãy số rồi kề lên gần miệng, bật loa ngoài.

"Alo. Cậu dám dập máy tôi à Triết Thần Vũ..."

"Tên khốn. Cậu tốt hơn hết là lập tức lết thân đến đây và cho tôi lời giải thích về cái hiện trường chết tiệt này."



Chào mọi ngườiii. Mao vừa xong học kì trên trường, nên đã hoàn toàn trở lại đâyy! Nếu mọi người đã đọc đến đây rồi thì cảm ơn mọi người vì vẫn luôn theo dõi nhaa. (Hix dù tiến độ lắm lúc lên xuống thất thường)
 
Vị Bác Sĩ Của Đại Boss
Chương 45: Ấn tượng về anh


"Chà..." Nghiêm Chấn Âu vừa đến đã không khỏi kinh ngạc khi nhìn thấy khung cảnh hiếm thấy có một không hai ở nhà chứa máy bay.

"Bao nhiêu đây người mà cậu vẫn xử lý được à? Đúng là tên quái vật." Anh lắc đầu vờ tỏ vẻ ngán ngẩm, nhưng liền sau đó cũng nhanh chóng bắt điện thoại lên gọi người bên "hậu sự" đến dọn dẹp hiện trường.

"Không. Những cái xác này không phải do một mình tôi xử lí." Triết Thần Vũ đưa bàn tay lên theo hướng dẫn của một nhân viên y tế để băng lại vết thương trên bàn tay.

"Chà trên thế giới này lại có kẻ bỏ qua cơ hội để gϊếŧ cậu ư?" Nghiêm Chấn Âu xoa cằm ra vẻ suy ngẫm, "Hắn ta có đặc điểm gì?"

"Không nhìn rõ." Triết Thần Vũ lắc đầu, nhưng sau đó chợt khựng lại, "Converse trắng, Chuck 70s phiên bản mới nhất trên thị trường."

"Thanh niên à?"

Triết Thần Vũ trầm ngâm vài giây, sau đó gật đầu nhẹ. Nhận xét ngoại hình, có vẻ như người đó chỉ mới là một thanh niên, nhưng thân thủ thì không chê vào đâu được.

"Này, đường bay của Từ Nặc Nhiên ở ngay bên cạnh chúng ta đấy." Nghiêm Chấn Âu nhẹ nhàng thông báo, trong đầu cứ đinh ninh rằng sẽ nhận lấy phản ứng ngạc nhiên và biểu cảm khó đỡ của Triết Thần Vũ. Nhưng anh đã lầm.

"Tôi biết rồi." Triết Thần Vũ chỉ thản nhiên đáp, lại còn rất tự nhiên kéo tay áo phải xuống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Cô ấy đang ở cùng Từ Nặc Nhiên." Nghiêm Chấn Âu khoanh tay trước ngực, nhếch mày quan sát nhất cử động của Triết Thần Vũ. Tin giật gân đến như vậy thì trăm phần trăm hắn không thể tiếp tục duy trì thái độ bình thản.

Nhưng kết quả lại đã khiến anh nghi ngờ chính nghiệp vụ của bản thân...

"Lão Nghiêm, thông tin đó đáng lẽ cậu phải cung cấp cho tôi từ ngày cô ấy phát hiện ra danh tính của mình bị xóa sạch. Hôm ấy bác sĩ Kim đã gặp Từ Nặc Nhiên, không phải sao?" Triết Thần Vũ khoác thêm chiếc vest ngoài trên đường đi ra bãi đáp trực thăng cùng Nghiêm Chấn Âu. Đường bay này đã không còn an toàn, hắn phải chuyển sang sân bay khác ở một hòn đảo tư nhân cách đấy vài chục hải lí.

"Làm sao cậu biết được?" Nghiêm Chấn Âu hét lên trong tiếng ù ù của cánh quạt trực thăng trên đầu.

Triết Thần Vũ cười nhạt, hắn vươn tay nắm lấy thanh ngang trên nóc cửa trực thăng rồi trèo vào bên trong, đeo lấy chiếc tai nghe dùng để liên lạc nội bộ trong buồng trực thăng rồi chỉ vào chiếc micro trên tai nghe ra hiệu cho Nghiêm Chấn Âu.

"Cậu nghĩ tôi dễ dàng cho cô ấy rời đi mà không có kế hoạch gì sau đó sao?"

"Ý cậu là...Oh.." Nghiêm Chấn Âu ồ lên một tiếng, cuối cùng anh cũng nghiệm ra. Bao năm nay chỉ chú tâm hoàn thành nhiệm vụ của một đặc vụ ở ngoại quốc mà anh đã quên mất con người Triết Thần Vũ là như thế nào.

Triết Thần Vũ luôn chuẩn bị một kế hoạch cho bất kì ý định nào của hắn. Mỗi đường đi nước bước đều là có chủ đích cả, và hơn thế nữa chúng còn được tính toán rất kĩ càng và vô cùng chuẩn xác.

"Vậy là cậu cố tình để bác sĩ Kim rời đi, để cô ấy gặp Từ Nặc Nhiên và...để Từ Nặc Nhiên bảo vệ cô ấy thay bản thân vì cuộc điều tra sắp tới của cậu sẽ gây nguy hiểm cho cô ấy?"

Triết Thần Vũ nhìn ra vùng biển xanh trước mặt, gió thổi lồng lộng ùa vào khoang giỡn đùa cùng làn tóc đen trên khuôn mặt như được điêu khắc ngũ quan tinh xảo. Đường môi hắn cong lên cùng khóe miệng sâu mê người.

Hắn đang thể hiện sự đồng tình! Nghiêm Chấn Âu hắng giọng. Không ngờ, có một ngày anh lại được chứng kiến biểu cảm này của Triết Thần Vũ, cứ ngỡ tưởng hoàn cảnh gia đình sẽ khiến hắn không bao giờ tìm được cái gọi là sự chân thành trong một mối quan hệ.

"Từ Nặc Nhiên...tuy có chút bốc đồng và đôi lúc thật ấu trĩ, nhưng hắn không gây xung đột hay mâu thuẫn nhiều với các gia đình khác trong giới, với cả mức độ an ninh của Từ gia thì nổi tiếng là bất khả xâm phạm. Cho nên, chúng ta cũng có thể yên tâm phần nào."

Triết Thần Vũ chuyển ánh mắt sang Nghiêm Chấn Âu đang ngồi đối diện, như thể những gì anh đang phân tích vốn đã được hắn suy tính trước.

"Chúng ta đến rồi!" Giọng vị cơ trưởng cất lên trong chiếc tai nghe nội bộ.

Cả hai người nhìn ra ngoài, bên dưới, những tán cây rừng xanh um phủ màu lên hòn đảo hiện lên sau những làn mây mờ đang lơ lửng dưới chân chiếc trực thăng.



"Hàng Sở Minh." Nghe chị mình đột nhiên gọi, cậu giật mình. Không gian trong chiếc chuyên cơ khá vắng, chỉ có vài người phục vụ và Từ Nặc Nhiên đang chú tâm vào chiếc laptop để trước mặt.

Cậu quay đầu sang, người vẫn tựa vào ghế, đôi mắt tỏ vẻ ngái ngủ vờ như vừa thức giấc.

"Từ khi nào em lại làm việc cho Từ Nặc Nhiên?"

"Từ Nặc Nhiên đến trường Đại học em chiêu mộ người, em được trường đề cử." Cậu nhắm mắt lại, miệng vẫn từ tốn trả lời chị gái, có cảm giác như vừa dứt câu cậu sẽ lại tiếp tục giấc ngủ ban nãy.

"Chị không nói công việc "hành chính" một ngày 8 tiếng như những nhân viên bình thường."

"Ý chị bảo em thuộc thể loại "không bình thường" trong công ty này à?" Từ Nặc Nhiên ngáp dài một hơi, sau đó nghiêng đầu áp mặt sang bên, "Em sẽ xem đó là một lời khen."

"Là công việc "không bình thường"." Kim Hy nhấn mạnh, cô đã ngồi thẳng người dậy nghiêm túc nhìn Hàng Sở Minh. "Từ Nặc Nhiên cũng là một tay máu mặt trong giới hắc đạo, phải không?"

Vừa lúc đó có một nữ tiếp viên hàng không đẩy xe đến, cô ta đem đến hai khay thức ăn và hai ly rượu, nhưng cô bảo chỉ lấy một phần trước, phần Hàng Sở Minh để lấy ra sau vì cậu vẫn chưa thức giấc. Nữ nhân viên ấy nở nụ cười chúc cô một ngày tốt lành rồi sau đó đẩy xe đi mất đằng sau tấm rèm.

Kim Hy lén nhìn sang Từ Nặc Nhiên, hắn vẫn đang chú tâm vào biểu đồ 3D hiện lên từ trang thiết bị đời mới được sản xuất cũng bởi chính tập đoàn của hắn.

"Chị biết rồi sao?" Hàng Sở Minh lúc này đã mở mắt nhìn cô, ánh mắt cậu sắc lại. Cậu lo lắng cô sẽ nói gì đây? Phản ứng của cô sẽ như thế nào. Người chị mà cậu yêu quý nhất, hiểu rõ nhất bỗng dưng lại khiến cậu hồi hộp đến không tưởng vì cậu không thể đoán được cô đang nghĩ gì.

"Chị..."

"Em biết vì sao chị lại thoát chết chứ?"

Hàng Sở Minh ngây người, một phản ứng không ngờ từ chị cậu.

"Hôm hỏa hoạn ở bệnh viện, là do có người chủ ý đốt. Và việc chị còn sống cũng không phải do may mắn." Kim Hy thở hắt ra, trong đầu cô tái diễn cảnh tượng ngày hôm ấy, những hình ảnh cô cố gắng lục lọi lại từ kí ức của mình thời điểm trước khi "hắn" đánh ngất cô.

"Đã từng nghe qua danh xưng "Triết Thần Vũ"?" Cô hạ giọng hỏi, thấy Hàng Sở Minh nhíu mày, mẩm đoán cậu cũng biết về con người này.

"Đã nghe danh, nhưng chưa từng gặp mặt. Từ Nặc Nhiên không thích có mối quan hệ làm ăn với Triết Thần Vũ đó nên em không chú tâm."

Kim Hy hít lấy một hơi thật sâu, bởi mỗi lần nghĩ đến Triết Thần Vũ cô lại cảm thấy một áp lực mạnh mẽ từ hắn. Dẫu thực tế hắn không hiện diện trước mặt cô, nhưng trên tinh thần thì thần trí cô như đã bị hắn chiếm đoạt.

"Triết Thần Vũ, ngày hôm đó hắn đã đưa chị ra khỏi đám cháy."

"Chị đã quen biết hắn từ trước sao?" Hàng Sở Minh dựng người dậy, thái độ đã thay đổi.

"Không." Cô lắc đầu. Chỉ là một bác sĩ ở bệnh viện ngoại thành, làm sao có cơ hội gặp mặt một kẻ như Triết Thần Vũ cơ chứ.

"Vậy tại sao hắn lại cứu chị?" Hàng Sở Minh rướn người về phía cô, "Ý em là...hắn chắc chắn phải có động cơ nào đó. Những kẻ thuộc thế giới ngầm, họ không bao giờ làm chuyện vô tư lợi."

Cô bặm môi đắn đo suy nghĩ, nhưng rồi cũng chấp nhận kể toàn bộ câu chuyện cho Hàng Sở Minh. Lúc này sắc mặt cậu trở nên trầm mặc, không còn vẻ trêu chọc nghịch ngợm dành cho Kim Hy.

Kim Hy thấp thỏm chờ phản ứng của Hàng Sở Minh, bầu không khí ù ù tiếng máy bay khiến cổ họng cô khô ran, nuốt nước bọt mấy lần cũng không đỡ.

"Tiểu Minh..."

Chợt cánh tay mát rượi của Hàng Sở Minh ôm lấy cô, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên mái tóc đen nhánh.

"Em xin lỗi. Lúc đó em đã không thể có mặt để bảo vệ chị..."

"Tiểu...tiểu Minh!" Cô đẩy vai cậu ra, ngước nhìn lên sống mũi cao thẳng trước mặt, ánh mắt cậu thoáng chút u ám. "Đừng! Đó không phải lỗi của em. Chẳng phải chị vẫn đang ở đây cùng em sao? Chị không sao cả!"

Ngẫm lại chút, cô bỗng ngộ ra một điều liền nhanh chóng thêm vào "...và cũng đừng nghĩ đến chuyện tìm Triết Thần Vũ đấy nhé."

"Quả nhiên là đại tỷ của em." Hàng Sở Minh híp mắt cười, "Thật lợi hại. Đoán được em suy tính của em."

"Chị nghiêm túc đấy tiểu Minh." Cô nghiêm mặt, "Triết Thần Vũ không phải là người em nên dây vào. Lãnh huyết, tàn nhẫn, không niệm tình như hắn...cái tên sắc lang biếи ŧɦái." Giọng cô trở nên lí nhí khi nói đến cuối câu.

"Hả? Chị nói gì cơ?" Hàng Sở Minh làm động tác nghiêng đầu đưa tai về phía cô, "Câu cuối cùng chị đã nói gì a?"

"Không...không có gì." Cô hắng nhẹ giọng rồi tựa đầu ra sau ghế, mắt nhắm lại.

"Không có gì đâu."

Cô lặp lại lần nữa trước khi chìm vào giấc ngủ, và lại không hề hay biết rằng, trên khuôn mặt đẹp trai của em trai mình đã nổi lên hắc tuyến.

Khoé môi Hàng Sở Minh giật giật, hai bàn tay cậu siết lại. Biếи ŧɦái? Sắc lang? Rốt cuộc cái tên Triết Thần Vũ đã có hành vi không an phận gì mà khiến chị cậu đã phải bất giác thốt lên khi nhắc đến hắn!?

Cậu nghiến răng, môi mỏng vẽ nụ cười méo mó, "Triết Thần Vũ. Ngươi chiếm tiện nghi của nhầm người rồi."

————— "Hắt xì."

Nghiêm Chấn Âu vừa siết lại dây khoá của áo dù để chuẩn bị cho màn hạ cánh trực tiếp từ trên trực thăng thì đã thấy Triết Thần Vũ xoa mũi.

"Cảm mạo à? Tên máu lạnh như cậu còn có thể cảm lạnh sao?" Anh cười lớn, sau đó nắm lấy thanh ngang trên trần trực thăng, trước mặt cánh cửa đã mở toang, nhìn xuống dưới là một màu xanh mơn mởn.

Triết Thần Vũ không nói gì, hắn chỉ ném cho Nghiêm Chấn Âu cái liếc sắc lạnh rồi sau đó đẩy người về trước, lao mình ra khỏi cửa trực thăng.

"Ê này này! Đợi tôi với!" Nghiêm Chấn Âu thấy vậy liền vội lao người theo. Đáp xuống an toàn ở hòn đảo này, hai người sẽ chuyển tiếp sang chuyến bay đến Ma Cau.

Gió tát vào mặt như muốn xé rách từng mạch máu. Thần trí hắn chợt như ngưng lại trong thoáng chốc trước khi trở về với thực tại bản thân đang "lơ lửng" giữa khung trời lồng lộng.

Thật Kì lạ. Khi nãy trước khi thực hiện cú nhảy, hắn bỗng nhiên tự ngẫm, không biết ấn tượng về hắn trong mắt bác sĩ Kim là gì, rồi đột nhiên cảm thấy ngứa mũi, và cuối cùng bị Nghiêm Chấn Âu trêu chọc là cảm mạo.

Đến Ma Cau rồi, hắn thật mong chờ có thể nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp ưu tú kia.

Mỗi nón bảo hộ khi nhảy dù đều được trang bị thiết bị điện đàm để liên lạc trên không. Khi đang chú tâm nhìn xuống điểm đáp trên mặt đất, Nghiêm thiếu đây bỗng nghe thấy người bên kia điện đàm bật cười.

"Không khí trên không loãng quá khiến tên đó sảng rồi à?"


 
Vị Bác Sĩ Của Đại Boss
Chương 46: Liễu Vi


*Tóm tắt những phần trước*

(vì mình off truyện này 1 thời gian khá lâu nên mình sẽ tóm lược lại 1 số chi tiết chính để mn theo kịp nha moa moa❤️) :

Kim Hy là một bác sĩ mát tay mệnh danh 'bàn tay vàng' trong giới giải phẫu, nhưng lại 'không may' lọt vào tầm ngắm của một đại boss khét tiếng trong hắc đạo nhưng lại mắc chứng rối loạn nhân cách - Triết Thần Vũ.

Triết Thần Vũ/Triết Thần Vỹ: để tiếp cận Kim Hy, anh đã làm giả bệnh án, giả đầu thú, thảm sát phóng hoả tại bệnh viện cô công tác để diệt đầu mối đồng thời tiêu diệt đối thủ. Anh bắt cóc bác sĩ Kim, giam lỏng cô một thời gian và xoá cả danh tính hiện tại của cô. Vốn chỉ vì tư lợi của tổ chức, nhưng Kim Hy đã cứu hắn một mạng ở cuộc hạ sát bất thành của phe đối nghịch, và từ đó Triết lão đại đã quyết định dùng 'tấm thân lăng xả bao chiến trường' này để theo đuổi cô.

Nghiêm Chấn Âu: một đặc cảnh, là trợ thủ đắc lực của Triết Thần Vũ, hiện đang nằm vùng ở Cục cảnh sát đô thị Y với thân phận một thanh tra mới nhậm chức. Sau này dần xuất hiện 'phản ứng hoá học' với cô em gái Triết Tư Nhã của bạn anh.

Từ Nặc Nhiên: ông trùm công nghệ hoá sinh Từ Nặc Nhiên là 'Boss lớn' của em trai Kim Hy - Hàng Sở Minh người được mệnh danh là thiên tài cao trung. Hàng Sở Minh giả cái chết của mình để đầu quân vào tập đoàn của Từ Nặc Nhiên với 1 danh tính mới.

Kim Hy đã rời khỏi nhà họ Triết, nhận lời sang làm việc tại tập đoàn Từ thị, và hiện tại cô đang trên đường đến Ma Cau cùng Từ Nặc Nhiên và Hàng Sở Minh để dự hội nghị công nghệ. Và cùng lúc đó Triết Thần Vũ cùng Nghiêm Chấn Âu cũng trên chuyến bay đến Ma Cau để tìm hiểu mối liên hệ giữa vết bớt trên ngực trái của Kim Hy và Triệu Duẫn - một bố già đã rửa tay gác kiếm vì vết thương lòng năm xưa, cùng với sự nghi ngờ về thân phận 'con gái Triệu Duẫn' của Liễu Vi.

------------------- Vào truyện nào~

"Vương Nhậm! Chẳng phải tôi đã đưa cho anh một số tiền lớn tháng trước sao? Chỗ đó đủ để một tên vô công rỗi nghề như anh sinh hoạt trong 1 năm đấy!" Một cô gái trẻ đứng dựa vào tường, trên người là bộ đầm ngủ hai dây bằng lụa đỏ. Cô ta châm lấy một điếu thuốc mỏng đưa lên miệng. Đầu lọc gần như bị cắn nát, chứng tỏ chủ nhân vô cùng tức giận nhưng lại bất lực trước kẻ trong điện thoại.

"Vi Vi à. Làm sao tôi có thể nhẫn nhịn khi nhìn em gái sống xa hoa, còn thằng làm anh đây lại phải sống bình dân như đám dân đen khác chứ? Anh em ruột thịt, phúc cùng hưởng chẳng phải sao?" Giọng người đàn ông trong đường dây tỏ vẻ vô ưu, kệnh cỡm và có chút đe doạ. Như đang nắm thóp của cô gái này.

"Vương Nhậm. Sao anh không chết quách đi cho tôi nhờ!!! Nếu không vì chuyện năm xưa tôi đã cho anh đi đời nhà ma trước khi anh mở mồm xin tiền tôi." Liễu Vi nghiến răng. Tên anh trai khốn nạn, phúc cùng hưởng thế hoạ cùng chia đâu?! Đi được đến bước này, giả danh là con gái thất lạc của Triệu Duẫn đều là kế hoạch của cô ta, đều là cô ta mạo hiểm.

Vương Nhậm tên chó này có nhúng tay vào gì? Nể tình gã làm người chống lưng cho cô ta khi còn trong xóm nhà cũ để không bị quấy rối. Nhưng chuyện này thật vượt quá giới hạn.

Không được. Cứ xin tiền Triệu Duẫn mãi như vậy, đi đêm sẽ có ngày gặp ma. Vả lại tên Nghiêm Chấn Âu có vẻ như đã bắt đầu nghi ngờ cô ta.

"Này em gái quý hóa. Vừa hay tôi đang ở Ma Cau, thiếu chút tiền tiêu vặt..." Gã ta quay sang một nữ nhân váy áo kim sa lấp lánh hở hang đến nóng mắt, tóc nhuộm ánh kim trông vô cùng thời thượng, "...hay là cô gửi tôi chút đỉnh đi, đại tiểu thư."

"...Anh cần bao nhiêu tiền?"

"100 vạn." Gã ta trả lời dứt khoát.

"Anh đang đùa tôi à?!" Liễu Vi cố gắng giữ chất giọng bình tĩnh, nhưng từng câu từ một đều xuất phát từ sự khinh bỉ tột cùng.

"Không hề." Gã cười thoải mái, "Nếu cô không đưa, tôi không biết làm sao để bịt được cái miệng lanh lẹ của tôi đâu đấy." Vương Nhậm vừa vòng một tay qua eo của cô gái vừa đưa miệng hôn lên làn da trên cần cổ trắng nõn của cô ta.

"Không sao. Tôi biết." Nói rồi Liễu Vi cúp cuộc gọi với gã ta, một suy nghĩ tàn bạo lướt nhanh qua Liễu Vi, cô ta lại lướt ngón tay thon dài của mình, bấm một dòng số sau đó mấp máy môi vài lần.

Từ xưa tư văn đa bại hoại. Nếu ngày xưa trong những người nhã nhặn, văn chương thường có nhiều kẻ bại hoại, thì ngày nay kẻ càng có tri thức, sẽ càng hiểm ác một khi chọn sai chí hướng.

Liễu Vi là một minh chứng sống. Trí tuệ cô ta cũng thuộc hàng không tồi mới có thể đỗ đạt bằng y học, nhưng dù vậy trí tuệ lẫn tư chất vẫn còn thua xa vị bác sĩ Kim của đại boss Triết Thần Vũ.

Môi hồng son nở một nụ cười hiểm. Một đoá hồng gai, lại còn chứa độc, còn gì chết người hơn thế. Liễu Vi nắm lấy chiếc vòng mặt Ruby đỏ trước ngực, miết hai ngón tay qua lại trong trạng thái suy tư.

Mặt ngọc này, là do cô ta lấy trộm từ bà chủ gian trá ở tiệm cầm đồ trong khu nhà cũ cô ta từng ở. Bà ta bảo mặt ngọc này mua được từ một tên người làm vườn tại một biệt thự cách biệt trên đồi mười mấy năm trước. Khi gã ta mang đến vẫn còn chút hơi ấm, không biết từ vụ hoả hoạn, hay từ cơ thể của vị nữ chủ nhân cũ.

Bất chợt cô ta nghĩ đến Kim Hy, đôi mày liễu được tỉa tắn tỉ mỉ đấu lại vào nhau. Lần đấu giá trước không loại trừ được cô, lại còn việc Triết Thần Vũ ra mặt để bảo vệ cô. Hình ảnh xuất hiện trong đầu đến đây đã đủ khiến Liễu Vi đập vỡ chiếc gạt tàn thuỷ tinh vào tường.

Xoảng!

"Tiểu...tiểu thư!" Một nữ hầu lớn tuổi vội chạy đến gõ cửa hỏi han, "Cô không sao chứ ạ?!"

"Còn không mong vào đây dọn dẹp!" Liễu Vi tỏ vẻ gắt gỏng. Buổi hội nghị công nghệ ngày mai sẽ có rất nhiều nhân vật có tiếng tăm, tất nhiên cô ta sẽ không để Vương Nhậm có cơ hội đến phá đám. Còn Kim Hy, cái gai trong mắt, cô ta sẽ không đễ cô dễ dàng tiếp cận Triết Thần Vũ.

--------------------

Kim Hy đứng trước một cửa tiệm quần áo sang trọng, trong tay là tấm card visit nhận từ chỗ Từ Nặc Nhiên. Hắn ta nhét chiếc card vào tay cô, lại còn bảo đã chuẩn bị cho cô chiếc đầm đẹp nhất, thiết kế độc nhất vô nhị của nhà thiết kế đồng thời là chủ hãng thời trang được khắc tên trên chiếc card visit cô đang giữ trên tay.

"Này còn không mau tránh ra."

Kim Hy giật mình quay người lại, phía sau cô là một cô gái trẻ son phấn dày dặn, nước hoa ngửi ngay liền biết là Chanel No.5, chiếc ví kẹp của cô ta đúng kiểu thiết kế của Hermes, đã vậy đến chiếc kính máy cô ta đeo trên đầu cũng là hàng hiệu Balenciaga, lại thêm đôi bông tai Nina Ricci và vòng tay Pandora.

Cô gái này, là quý nữ tài phiệt chăng?

"À xin lỗi." Kim Hy tránh sang một bên. Cô gái đó ra vẻ khó chịu rồi quay mặt sải chân bước vào trong. Trước khi đi cô ta cũng không quên để lại một câu "Nghèo kiết xác thì đừng mò đến những nơi chỉ ngửi thôi cô cũng đã tốn 1 năm tiền lương."

Nghèo kiết xác? Thái độ cô ta là gì vậy?! Kim Hy hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Bà đây tử tế không có nghĩa là sẽ không trừng phạt những kẻ trịch thượng.

Trong cửa tiệm, Tinh Mỹ đang xuýt xoa trước một bộ váy được bày ở trung tâm, xung quanh lồng kính, lại còn có ánh đèn tím dịu nhẹ hắt lên những lớp voan tím nhẹ như lông hồng, mềm tựa lông vũ, lại còn lấp lánh kim sa với những hạt bụi kim cương thật. Đường thêu từ chỉ vàng điểm xuyết trên phần vai áo sẽ càng tôn thêm bờ vai mảnh khảnh của nữ chủ nhân chiếc váy.

"Alo, bạn thân của tôi ơi. Liễu Vi này, mình đã tìm được chiếc vây ưng ý cho buổi triển lãm sắp tới rồi!" Tinh Mỹ xuýt xoa tấm tắc khen ngợi chiếc váy trước mặt. Vừa lúc đó thấy Kim Hy bước đến, cô cũng đang xem bộ váy này.

"Này, nhân viên ở đây làm việc tắc trách vậy. Ăn mày cũng có thể vào đây sao?"

"Xin lỗi quý khách, vị này là..."

"Đừng xin lỗi tôi! Các người không xin lỗi nổi đâu. Có tin tôi gọi giám đốc của các người ra đây không?! Còn không mau đuổi cô ta ra?"

"Nè cô đừng ức h**p người quá đáng. Tôi có lý do nên mới ở đây nhé. Bằng không tôi cũng đã bước chân ra khỏi cái cửa hàng này rồi khi biết có một người thô lỗ như cô." Kim Hy lạnh mặt, đôi mắt phượng đanh lại quét một lượt cô gái trước mặt.

Tinh Mỹ hất cằm nhìn cô, "Nghèo kiết xác còn mặt mũi vào đây? Nếu tôi là cô tôi đã tự biết xấu hổ rồi đấy."

"Đấy là cô. Còn tôi vẫn là tôi. Tôi không có tự hạ thấp bản thân mình như vậy. Cô tưởng tôi là đồ ngốc như ai đó sao?" Kim Hy cười nhẹ. Cô ta quả thực đồ não heo, nói vậy còn xúc phạm heo đấy.

"Chị lấy giúp tôi bộ váy này nhé." Kim Hy chỉ vào chiếc vây trong lồng kính. Cô cũng muốn mau chóng lấy đồ rồi đi nhanh.

"Cái gì?! Đồ của nhà thiết kế XX cô lại dám ngang nhiên yêu cầu vậy sao?!" Tinh Mỹ đột nhiên túm lấy tay của Kim Hy, gằn giọng nhả từng chữ một như không thể tin vào tai mình.

Kim Hy hất tay cô gái ngang ngược đó ra, dùng nước rửa tay xịt ra hai bàn tay rồi xoa nhẹ chỗ bàn tay cô gái thô lỗ đó nắm ban nãy.

"Thật không biết điều. Tay tôi không phải ai cũng được chạm vào đâu đấy nhé." Phải, tay cô, bàn tay vàng có thể trị được cả ca mổ khó nhất không phải ai muốn chạm là được, chúng cũng có lòng tự tôn của chúng chứ.

"Vớ vẩn! Ảo tưởng à?" Tinh Mỹ nhếch môi cười khinh, chỉ tay vào bộ đầm ra lệnh cho quản lí cửa hàng "Tôi lấy chiếc đầm này! Cô ta không được động vào nó dù bất cứ giá nào!"

"Dù bất cứ giá nào sao?" - Kim Hy nhếch môi cười, cố tình lặp lại lời Tinh Mỹ nói - "Được thôi. Quản lí này, cô gái này cứ nhất quyết như vậy tôi không còn cách nào khác. Cho tôi gửi lời xin lỗi đến Ngài ấy nhé."

"Nhưng ngài Từ Nặc Nhiên..." - Quản lí toát mồ hôi hột cố gắng cứu vãn tình thế.

"Đừng lo, tôi sẽ nói giúp cô."

Bên kia, Tinh Mỹ vui sướng khi thấy chiếc đầm được đóng gói lại cho cô ta. Không quên liếc nhìn sang Kim Hy, Tinh Mỹ vội lấy điện thoại chụp lại cô, sau đó gửi tin nhắn hình ảnh sang cho anh trai mình - "Anh hai yêu quí, giúp Mỹ Mỹ cấm tuyệt đối cô gái này ra vào các cửa hiệu thời trang ở Ma Cau nhé. Cô ta ăn h**p Mỹ Mỹ đó anh hai."

Ở phía bên kia, ngón tay thon dài đã bấm xem tin nhắn, hàng lông mày thanh tú đấu vào nhau khi thấy tin nhắn của em gái. Xem ra cô gái này đã đắc tội với em gái yêu quí của hắn rồi.

"Được thôi." Tinh Chí Thần đáp xong, tay theo thói quen mân mê chiếc cài cổ tay áo có hạt cẩm thạch đỏ, nếu nhìn kĩ sẽ thấy phần viền có chút sờn cũ, nhưng nhờ chủ nhân giữ cẩn thận nên thời gian không làm chúng mất đi nét quý giá vốn có.


 
Vị Bác Sĩ Của Đại Boss
Chương 47: 47: Ấn Tượng Về Anh


"Chà..." Nghiêm Chấn Âu vừa đến đã không khỏi kinh ngạc khi nhìn thấy khung cảnh hiếm thấy có một không hai ở nhà chứa máy bay.

"Bao nhiêu đây người mà cậu vẫn xử lý được à? Đúng là tên quái vật." Anh lắc đầu vờ tỏ vẻ ngán ngẩm, nhưng liền sau đó cũng nhanh chóng bắt điện thoại lên gọi người bên "hậu sự" đến dọn dẹp hiện trường.

"Không.

Những cái xác này không phải do một mình tôi xử lí." Triết Thần Vũ đưa bàn tay lên theo hướng dẫn của một nhân viên y tế để băng lại vết thương trên bàn tay.

"Chà trên thế giới này lại có kẻ bỏ qua cơ hội để gϊếŧ cậu ư?" Nghiêm Chấn Âu xoa cằm ra vẻ suy ngẫm, "Hắn ta có đặc điểm gì?"
"Không nhìn rõ." Triết Thần Vũ lắc đầu, nhưng sau đó chợt khựng lại, "Converse trắng, Chuck 70s phiên bản mới nhất trên thị trường."
"Thanh niên à?"
Triết Thần Vũ trầm ngâm vài giây, sau đó gật đầu nhẹ.

Nhận xét ngoại hình, có vẻ như người đó chỉ mới là một thanh niên, nhưng thân thủ thì không chê vào đâu được.
"Này, đường bay của Từ Nặc Nhiên ở ngay bên cạnh chúng ta đấy." Nghiêm Chấn Âu nhẹ nhàng thông báo, trong đầu cứ đinh ninh rằng sẽ nhận lấy phản ứng ngạc nhiên và biểu cảm khó đỡ của Triết Thần Vũ.

Nhưng anh đã lầm.
"Tôi biết rồi." Triết Thần Vũ chỉ thản nhiên đáp, lại còn rất tự nhiên kéo tay áo phải xuống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Cô ấy đang ở cùng Từ Nặc Nhiên." Nghiêm Chấn Âu khoanh tay trước ngực, nhếch mày quan sát nhất cử động của Triết Thần Vũ.

Tin giật gân đến như vậy thì trăm phần trăm hắn không thể tiếp tục duy trì thái độ bình thản.

Nhưng kết quả lại đã khiến anh nghi ngờ chính nghiệp vụ của bản thân...
"Lão Nghiêm, thông tin đó đáng lẽ cậu phải cung cấp cho tôi từ ngày cô ấy phát hiện ra danh tính của mình bị xóa sạch.

Hôm ấy bác sĩ Kim đã gặp Từ Nặc Nhiên, không phải sao?" Triết Thần Vũ khoác thêm chiếc vest ngoài trên đường đi ra bãi đáp trực thăng cùng Nghiêm Chấn Âu.

Đường bay này đã không còn an toàn, hắn phải chuyển sang sân bay khác ở một hòn đảo tư nhân cách đấy vài chục hải lí.
"Làm sao cậu biết được?" Nghiêm Chấn Âu hét lên trong tiếng ù ù của cánh quạt trực thăng trên đầu.
Triết Thần Vũ cười nhạt, hắn vươn tay nắm lấy thanh ngang trên nóc cửa trực thăng rồi trèo vào bên trong, đeo lấy chiếc tai nghe dùng để liên lạc nội bộ trong buồng trực thăng rồi chỉ vào chiếc micro trên tai nghe ra hiệu cho Nghiêm Chấn Âu.

"Cậu nghĩ tôi dễ dàng cho cô ấy rời đi mà không có kế hoạch gì sau đó sao?"
"Ý cậu là...Oh.." Nghiêm Chấn Âu ồ lên một tiếng, cuối cùng anh cũng nghiệm ra.

Bao năm nay chỉ chú tâm hoàn thành nhiệm vụ của một đặc vụ ở ngoại quốc mà anh đã quên mất con người Triết Thần Vũ là như thế nào.
Triết Thần Vũ luôn chuẩn bị một kế hoạch cho bất kì ý định nào của hắn.

Mỗi đường đi nước bước đều là có chủ đích cả, và hơn thế nữa chúng còn được tính toán rất kĩ càng và vô cùng chuẩn xác.
"Vậy là cậu cố tình để bác sĩ Kim rời đi, để cô ấy gặp Từ Nặc Nhiên và...để Từ Nặc Nhiên bảo vệ cô ấy thay bản thân vì cuộc điều tra sắp tới của cậu sẽ gây nguy hiểm cho cô ấy?"
Triết Thần Vũ nhìn ra vùng biển xanh trước mặt, gió thổi lồng lộng ùa vào khoang giỡn đùa cùng làn tóc đen trên khuôn mặt như được điêu khắc ngũ quan tinh xảo.

Đường môi hắn cong lên cùng khóe miệng sâu mê người.
Hắn đang thể hiện sự đồng tình! Nghiêm Chấn Âu hắng giọng.

Không ngờ, có một ngày anh lại được chứng kiến biểu cảm này của Triết Thần Vũ, cứ ngỡ tưởng hoàn cảnh gia đình sẽ khiến hắn không bao giờ tìm được cái gọi là sự chân thành trong một mối quan hệ.
"Từ Nặc Nhiên...tuy có chút bốc đồng và đôi lúc thật ấu trĩ, nhưng hắn không gây xung đột hay mâu thuẫn nhiều với các gia đình khác trong giới, với cả mức độ an ninh của Từ gia thì nổi tiếng là bất khả xâm phạm.

Cho nên, chúng ta cũng có thể yên tâm phần nào."
Triết Thần Vũ chuyển ánh mắt sang Nghiêm Chấn Âu đang ngồi đối diện, như thể những gì anh đang phân tích vốn đã được hắn suy tính trước.
"Chúng ta đến rồi!" Giọng vị cơ trưởng cất lên trong chiếc tai nghe nội bộ.
Cả hai người nhìn ra ngoài, bên dưới, những tán cây rừng xanh um phủ màu lên hòn đảo hiện lên sau những làn mây mờ đang lơ lửng dưới chân chiếc trực thăng.

"Hàng Sở Minh." Nghe chị mình đột nhiên gọi, cậu giật mình.

Không gian trong chiếc chuyên cơ khá vắng, chỉ có vài người phục vụ và Từ Nặc Nhiên đang chú tâm vào chiếc laptop để trước mặt.

Cậu quay đầu sang, người vẫn tựa vào ghế, đôi mắt tỏ vẻ ngái ngủ vờ như vừa thức giấc.

"Từ khi nào em lại làm việc cho Từ Nặc Nhiên?"
"Từ Nặc Nhiên đến trường Đại học em chiêu mộ người, em được trường đề cử." Cậu nhắm mắt lại, miệng vẫn từ tốn trả lời chị gái, có cảm giác như vừa dứt câu cậu sẽ lại tiếp tục giấc ngủ ban nãy.
"Chị không nói công việc "hành chính" một ngày 8 tiếng như những nhân viên bình thường."
"Ý chị bảo em thuộc thể loại "không bình thường" trong công ty này à?" Từ Nặc Nhiên ngáp dài một hơi, sau đó nghiêng đầu áp mặt sang bên, "Em sẽ xem đó là một lời khen."

"Là công việc "không bình thường"." Kim Hy nhấn mạnh, cô đã ngồi thẳng người dậy nghiêm túc nhìn Hàng Sở Minh.

"Từ Nặc Nhiên cũng là một tay máu mặt trong giới hắc đạo, phải không?"
Vừa lúc đó có một nữ tiếp viên hàng không đẩy xe đến, cô ta đem đến hai khay thức ăn và hai ly rượu, nhưng cô bảo chỉ lấy một phần trước, phần Hàng Sở Minh để lấy ra sau vì cậu vẫn chưa thức giấc.

Nữ nhân viên ấy nở nụ cười chúc cô một ngày tốt lành rồi sau đó đẩy xe đi mất đằng sau tấm rèm.

Kim Hy lén nhìn sang Từ Nặc Nhiên, hắn vẫn đang chú tâm vào biểu đồ 3D hiện lên từ trang thiết bị đời mới được sản xuất cũng bởi chính tập đoàn của hắn.
"Chị biết rồi sao?" Hàng Sở Minh lúc này đã mở mắt nhìn cô, ánh mắt cậu sắc lại.

Cậu lo lắng cô sẽ nói gì đây? Phản ứng của cô sẽ như thế nào.

Người chị mà cậu yêu quý nhất, hiểu rõ nhất bỗng dưng lại khiến cậu hồi hộp đến không tưởng vì cậu không thể đoán được cô đang nghĩ gì.
"Chị..."
"Em biết vì sao chị lại thoát chết chứ?"
Hàng Sở Minh ngây người, một phản ứng không ngờ từ chị cậu.
"Hôm hỏa hoạn ở bệnh viện, là do có người chủ ý đốt.

Và việc chị còn sống cũng không phải do may mắn." Kim Hy thở hắt ra, trong đầu cô tái diễn cảnh tượng ngày hôm ấy, những hình ảnh cô cố gắng lục lọi lại từ kí ức của mình thời điểm trước khi "hắn" đánh ngất cô.
"Đã từng nghe qua danh xưng "Triết Thần Vũ"?" Cô hạ giọng hỏi, thấy Hàng Sở Minh nhíu mày, mẩm đoán cậu cũng biết về con người này.
"Đã nghe danh, nhưng chưa từng gặp mặt.

Từ Nặc Nhiên không thích có mối quan hệ làm ăn với Triết Thần Vũ đó nên em không chú tâm."
Kim Hy hít lấy một hơi thật sâu, bởi mỗi lần nghĩ đến Triết Thần Vũ cô lại cảm thấy một áp lực mạnh mẽ từ hắn.

Dẫu thực tế hắn không hiện diện trước mặt cô, nhưng trên tinh thần thì thần trí cô như đã bị hắn chiếm đoạt.
"Triết Thần Vũ, ngày hôm đó hắn đã đưa chị ra khỏi đám cháy."
"Chị đã quen biết hắn từ trước sao?" Hàng Sở Minh dựng người dậy, thái độ đã thay đổi.

"Không." Cô lắc đầu.

Chỉ là một bác sĩ ở bệnh viện ngoại thành, làm sao có cơ hội gặp mặt một kẻ như Triết Thần Vũ cơ chứ.

"Vậy tại sao hắn lại cứu chị?" Hàng Sở Minh rướn người về phía cô, "Ý em là...hắn chắc chắn phải có động cơ nào đó.

Những kẻ thuộc thế giới ngầm, họ không bao giờ làm chuyện vô tư lợi."
Cô bặm môi đắn đo suy nghĩ, nhưng rồi cũng chấp nhận kể toàn bộ câu chuyện cho Hàng Sở Minh.

Lúc này sắc mặt cậu trở nên trầm mặc, không còn vẻ trêu chọc nghịch ngợm dành cho Kim Hy.

Kim Hy thấp thỏm chờ phản ứng của Hàng Sở Minh, bầu không khí ù ù tiếng máy bay khiến cổ họng cô khô ran, nuốt nước bọt mấy lần cũng không đỡ.

"Tiểu Minh..."
Chợt cánh tay mát rượi của Hàng Sở Minh ôm lấy cô, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên mái tóc đen nhánh.

"Em xin lỗi.

Lúc đó em đã không thể có mặt để bảo vệ chị..."
"Tiểu...tiểu Minh!" Cô đẩy vai cậu ra, ngước nhìn lên sống mũi cao thẳng trước mặt, ánh mắt cậu thoáng chút u ám.

"Đừng! Đó không phải lỗi của em.

Chẳng phải chị vẫn đang ở đây cùng em sao? Chị không sao cả!"
Ngẫm lại chút, cô bỗng ngộ ra một điều liền nhanh chóng thêm vào "...và cũng đừng nghĩ đến chuyện tìm Triết Thần Vũ đấy nhé."
"Quả nhiên là đại tỷ của em." Hàng Sở Minh híp mắt cười, "Thật lợi hại.

Đoán được em suy tính của em."
"Chị nghiêm túc đấy tiểu Minh." Cô nghiêm mặt, "Triết Thần Vũ không phải là người em nên dây vào.

Lãnh huyết, tàn nhẫn, không niệm tình như hắn...cái tên sắc lang biếи ŧɦái." Giọng cô trở nên lí nhí khi nói đến cuối câu.

"Hả? Chị nói gì cơ?" Hàng Sở Minh làm động tác nghiêng đầu đưa tai về phía cô, "Câu cuối cùng chị đã nói gì a?"
"Không...không có gì." Cô hắng nhẹ giọng rồi tựa đầu ra sau ghế, mắt nhắm lại.

"Không có gì đâu."

Cô lặp lại lần nữa trước khi chìm vào giấc ngủ, và lại không hề hay biết rằng, trên khuôn mặt đẹp trai của em trai mình đã nổi lên hắc tuyến.

Khoé môi Hàng Sở Minh giật giật, hai bàn tay cậu siết lại.

Biếи ŧɦái? Sắc lang? Rốt cuộc cái tên Triết Thần Vũ đã có hành vi không an phận gì mà khiến chị cậu đã phải bất giác thốt lên khi nhắc đến hắn!?
Cậu nghiến răng, môi mỏng vẽ nụ cười méo mó, "Triết Thần Vũ.

Ngươi chiếm tiện nghi của nhầm người rồi."
————— "Hắt xì."
Nghiêm Chấn Âu vừa siết lại dây khoá của áo dù để chuẩn bị cho màn hạ cánh trực tiếp từ trên trực thăng thì đã thấy Triết Thần Vũ xoa mũi.

"Cảm mạo à? Tên máu lạnh như cậu còn có thể cảm lạnh sao?" Anh cười lớn, sau đó nắm lấy thanh ngang trên trần trực thăng, trước mặt cánh cửa đã mở toang, nhìn xuống dưới là một màu xanh mơn mởn.

Triết Thần Vũ không nói gì, hắn chỉ ném cho Nghiêm Chấn Âu cái liếc sắc lạnh rồi sau đó đẩy người về trước, lao mình ra khỏi cửa trực thăng.

"Ê này này! Đợi tôi với!" Nghiêm Chấn Âu thấy vậy liền vội lao người theo.

Đáp xuống an toàn ở hòn đảo này, hai người sẽ chuyển tiếp sang chuyến bay đến Ma Cau.

Gió tát vào mặt như muốn xé rách từng mạch máu.

Thần trí hắn chợt như ngưng lại trong thoáng chốc trước khi trở về với thực tại bản thân đang "lơ lửng" giữa khung trời lồng lộng.

Thật Kì lạ.

Khi nãy trước khi thực hiện cú nhảy, hắn bỗng nhiên tự ngẫm, không biết ấn tượng về hắn trong mắt bác sĩ Kim là gì, rồi đột nhiên cảm thấy ngứa mũi, và cuối cùng bị Nghiêm Chấn Âu trêu chọc là cảm mạo.
Đến Ma Cau rồi, hắn thật mong chờ có thể nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp ưu tú kia.

Mỗi nón bảo hộ khi nhảy dù đều được trang bị thiết bị điện đàm để liên lạc trên không.

Khi đang chú tâm nhìn xuống điểm đáp trên mặt đất, Nghiêm thiếu đây bỗng nghe thấy người bên kia điện đàm bật cười.

"Không khí trên không loãng quá khiến tên đó sảng rồi à?"

 
Vị Bác Sĩ Của Đại Boss
Chương 48: 48: Liễu Vi


*Tóm tắt những phần trước*
(vì mình off truyện này 1 thời gian khá lâu nên mình sẽ tóm lược lại 1 số chi tiết chính để mn theo kịp nha moa moa❤️) :
Kim Hy là một bác sĩ mát tay mệnh danh bàn tay vàng trong giới giải phẫu, nhưng lại không may lọt vào tầm ngắm của một đại boss khét tiếng trong hắc đạo nhưng lại mắc chứng rối loạn nhân cách - Triết Thần Vũ.

Triết Thần Vũ/Triết Thần Vỹ: để tiếp cận Kim Hy, anh đã làm giả bệnh án, giả đầu thú, thảm sát phóng hoả tại bệnh viện cô công tác để diệt đầu mối đồng thời tiêu diệt đối thủ.

Anh bắt cóc bác sĩ Kim, giam lỏng cô một thời gian và xoá cả danh tính hiện tại của cô.

Vốn chỉ vì tư lợi của tổ chức, nhưng Kim Hy đã cứu hắn một mạng ở cuộc hạ sát bất thành của phe đối nghịch, và từ đó Triết lão đại đã quyết định dùng tấm thân lăng xả bao chiến trường này để theo đuổi cô.

Nghiêm Chấn Âu: một đặc cảnh, là trợ thủ đắc lực của Triết Thần Vũ, hiện đang nằm vùng ở Cục cảnh sát đô thị Y với thân phận một thanh tra mới nhậm chức.

Sau này dần xuất hiện phản ứng hoá học với cô em gái Triết Tư Nhã của bạn anh.
Từ Nặc Nhiên: ông trùm công nghệ hoá sinh Từ Nặc Nhiên là Boss lớn của em trai Kim Hy - Hàng Sở Minh người được mệnh danh là thiên tài cao trung.

Hàng Sở Minh giả cái chết của mình để đầu quân vào tập đoàn của Từ Nặc Nhiên với 1 danh tính mới.
Kim Hy đã rời khỏi nhà họ Triết, nhận lời sang làm việc tại tập đoàn Từ thị, và hiện tại cô đang trên đường đến Ma Cau cùng Từ Nặc Nhiên và Hàng Sở Minh để dự hội nghị công nghệ.

Và cùng lúc đó Triết Thần Vũ cùng Nghiêm Chấn Âu cũng trên chuyến bay đến Ma Cau để tìm hiểu mối liên hệ giữa vết bớt trên ngực trái của Kim Hy và Triệu Duẫn - một bố già đã rửa tay gác kiếm vì vết thương lòng năm xưa, cùng với sự nghi ngờ về thân phận con gái Triệu Duẫn của Liễu Vi.

------------------- Vào truyện nào~
"Vương Nhậm! Chẳng phải tôi đã đưa cho anh một số tiền lớn tháng trước sao? Chỗ đó đủ để một tên vô công rỗi nghề như anh sinh hoạt trong 1 năm đấy!" Một cô gái trẻ đứng dựa vào tường, trên người là bộ đầm ngủ hai dây bằng lụa đỏ.

Cô ta châm lấy một điếu thuốc mỏng đưa lên miệng.

Đầu lọc gần như bị cắn nát, chứng tỏ chủ nhân vô cùng tức giận nhưng lại bất lực trước kẻ trong điện thoại.

"Vi Vi à.

Làm sao tôi có thể nhẫn nhịn khi nhìn em gái sống xa hoa, còn thằng làm anh đây lại phải sống bình dân như đám dân đen khác chứ? Anh em ruột thịt, phúc cùng hưởng chẳng phải sao?" Giọng người đàn ông trong đường dây tỏ vẻ vô ưu, kệnh cỡm và có chút đe doạ.

Như đang nắm thóp của cô gái này.

"Vương Nhậm.

Sao anh không chết quách đi cho tôi nhờ!!! Nếu không vì chuyện năm xưa tôi đã cho anh đi đời nhà ma trước khi anh mở mồm xin tiền tôi." Liễu Vi nghiến răng.

Tên anh trai khốn nạn, phúc cùng hưởng thế hoạ cùng chia đâu?! Đi được đến bước này, giả danh là con gái thất lạc của Triệu Duẫn đều là kế hoạch của cô ta, đều là cô ta mạo hiểm.

Vương Nhậm tên chó này có nhúng tay vào gì? Nể tình gã làm người chống lưng cho cô ta khi còn trong xóm nhà cũ để không bị quấy rối.

Nhưng chuyện này thật vượt quá giới hạn.
Không được.

Cứ xin tiền Triệu Duẫn mãi như vậy, đi đêm sẽ có ngày gặp ma.

Vả lại tên Nghiêm Chấn Âu có vẻ như đã bắt đầu nghi ngờ cô ta.

"Này em gái quý hóa.

Vừa hay tôi đang ở Ma Cau, thiếu chút tiền tiêu vặt..." Gã ta quay sang một nữ nhân váy áo kim sa lấp lánh hở hang đến nóng mắt, tóc nhuộm ánh kim trông vô cùng thời thượng, "...hay là cô gửi tôi chút đỉnh đi, đại tiểu thư."
"...Anh cần bao nhiêu tiền?"
"100 vạn." Gã ta trả lời dứt khoát.
"Anh đang đùa tôi à?!" Liễu Vi cố gắng giữ chất giọng bình tĩnh, nhưng từng câu từ một đều xuất phát từ sự khinh bỉ tột cùng.
"Không hề." Gã cười thoải mái, "Nếu cô không đưa, tôi không biết làm sao để bịt được cái miệng lanh lẹ của tôi đâu đấy." Vương Nhậm vừa vòng một tay qua eo của cô gái vừa đưa miệng hôn lên làn da trên cần cổ trắng nõn của cô ta.
"Không sao.

Tôi biết." Nói rồi Liễu Vi cúp cuộc gọi với gã ta, một suy nghĩ tàn bạo lướt nhanh qua Liễu Vi, cô ta lại lướt ngón tay thon dài của mình, bấm một dòng số sau đó mấp máy môi vài lần.

Từ xưa tư văn đa bại hoại.

Nếu ngày xưa trong những người nhã nhặn, văn chương thường có nhiều kẻ bại hoại, thì ngày nay kẻ càng có tri thức, sẽ càng hiểm ác một khi chọn sai chí hướng.

Liễu Vi là một minh chứng sống.

Trí tuệ cô ta cũng thuộc hàng không tồi mới có thể đỗ đạt bằng y học, nhưng dù vậy trí tuệ lẫn tư chất vẫn còn thua xa vị bác sĩ Kim của đại boss Triết Thần Vũ.

Môi hồng son nở một nụ cười hiểm.

Một đoá hồng gai, lại còn chứa độc, còn gì chết người hơn thế.

Liễu Vi nắm lấy chiếc vòng mặt Ruby đỏ trước ngực, miết hai ngón tay qua lại trong trạng thái suy tư.

Mặt ngọc này, là do cô ta lấy trộm từ bà chủ gian trá ở tiệm cầm đồ trong khu nhà cũ cô ta từng ở.

Bà ta bảo mặt ngọc này mua được từ một tên người làm vườn tại một biệt thự cách biệt trên đồi mười mấy năm trước.

Khi gã ta mang đến vẫn còn chút hơi ấm, không biết từ vụ hoả hoạn, hay từ cơ thể của vị nữ chủ nhân cũ.

Bất chợt cô ta nghĩ đến Kim Hy, đôi mày liễu được tỉa tắn tỉ mỉ đấu lại vào nhau.

Lần đấu giá trước không loại trừ được cô, lại còn việc Triết Thần Vũ ra mặt để bảo vệ cô.

Hình ảnh xuất hiện trong đầu đến đây đã đủ khiến Liễu Vi đập vỡ chiếc gạt tàn thuỷ tinh vào tường.

Xoảng!
"Tiểu...tiểu thư!" Một nữ hầu lớn tuổi vội chạy đến gõ cửa hỏi han, "Cô không sao chứ ạ?!"
"Còn không mong vào đây dọn dẹp!" Liễu Vi tỏ vẻ gắt gỏng.

Buổi hội nghị công nghệ ngày mai sẽ có rất nhiều nhân vật có tiếng tăm, tất nhiên cô ta sẽ không để Vương Nhậm có cơ hội đến phá đám.

Còn Kim Hy, cái gai trong mắt, cô ta sẽ không đễ cô dễ dàng tiếp cận Triết Thần Vũ.

--------------------
Kim Hy đứng trước một cửa tiệm quần áo sang trọng, trong tay là tấm card visit nhận từ chỗ Từ Nặc Nhiên.

Hắn ta nhét chiếc card vào tay cô, lại còn bảo đã chuẩn bị cho cô chiếc đầm đẹp nhất, thiết kế độc nhất vô nhị của nhà thiết kế đồng thời là chủ hãng thời trang được khắc tên trên chiếc card visit cô đang giữ trên tay.

"Này còn không mau tránh ra."
Kim Hy giật mình quay người lại, phía sau cô là một cô gái trẻ son phấn dày dặn, nước hoa ngửi ngay liền biết là Chanel No.5, chiếc ví kẹp của cô ta đúng kiểu thiết kế của Hermes, đã vậy đến chiếc kính máy cô ta đeo trên đầu cũng là hàng hiệu Balenciaga, lại thêm đôi bông tai Nina Ricci và vòng tay Pandora.

Cô gái này, là quý nữ tài phiệt chăng?
"À xin lỗi." Kim Hy tránh sang một bên.

Cô gái đó ra vẻ khó chịu rồi quay mặt sải chân bước vào trong.

Trước khi đi cô ta cũng không quên để lại một câu "Nghèo kiết xác thì đừng mò đến những nơi chỉ ngửi thôi cô cũng đã tốn 1 năm tiền lương."
Nghèo kiết xác? Thái độ cô ta là gì vậy?! Kim Hy hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân.

Bà đây tử tế không có nghĩa là sẽ không trừng phạt những kẻ trịch thượng.

Trong cửa tiệm, Tinh Mỹ đang xuýt xoa trước một bộ váy được bày ở trung tâm, xung quanh lồng kính, lại còn có ánh đèn tím dịu nhẹ hắt lên những lớp voan tím nhẹ như lông hồng, mềm tựa lông vũ, lại còn lấp lánh kim sa với những hạt bụi kim cương thật.

Đường thêu từ chỉ vàng điểm xuyết trên phần vai áo sẽ càng tôn thêm bờ vai mảnh khảnh của nữ chủ nhân chiếc váy.

"Alo, bạn thân của tôi ơi.

Liễu Vi này, mình đã tìm được chiếc vây ưng ý cho buổi triển lãm sắp tới rồi!" Tinh Mỹ xuýt xoa tấm tắc khen ngợi chiếc váy trước mặt.

Vừa lúc đó thấy Kim Hy bước đến, cô cũng đang xem bộ váy này.

"Này, nhân viên ở đây làm việc tắc trách vậy.

Ăn mày cũng có thể vào đây sao?"
"Xin lỗi quý khách, vị này là..."
"Đừng xin lỗi tôi! Các người không xin lỗi nổi đâu.

Có tin tôi gọi giám đốc của các người ra đây không?! Còn không mau đuổi cô ta ra?"
"Nè cô đừng ức h**p người quá đáng.

Tôi có lý do nên mới ở đây nhé.

Bằng không tôi cũng đã bước chân ra khỏi cái cửa hàng này rồi khi biết có một người thô lỗ như cô." Kim Hy lạnh mặt, đôi mắt phượng đanh lại quét một lượt cô gái trước mặt.
Tinh Mỹ hất cằm nhìn cô, "Nghèo kiết xác còn mặt mũi vào đây? Nếu tôi là cô tôi đã tự biết xấu hổ rồi đấy."
"Đấy là cô.

Còn tôi vẫn là tôi.

Tôi không có tự hạ thấp bản thân mình như vậy.

Cô tưởng tôi là đồ ngốc như ai đó sao?" Kim Hy cười nhẹ.

Cô ta quả thực đồ não heo, nói vậy còn xúc phạm heo đấy.

"Chị lấy giúp tôi bộ váy này nhé." Kim Hy chỉ vào chiếc vây trong lồng kính.

Cô cũng muốn mau chóng lấy đồ rồi đi nhanh.

"Cái gì?! Đồ của nhà thiết kế XX cô lại dám ngang nhiên yêu cầu vậy sao?!" Tinh Mỹ đột nhiên túm lấy tay của Kim Hy, gằn giọng nhả từng chữ một như không thể tin vào tai mình.
Kim Hy hất tay cô gái ngang ngược đó ra, dùng nước rửa tay xịt ra hai bàn tay rồi xoa nhẹ chỗ bàn tay cô gái thô lỗ đó nắm ban nãy.
"Thật không biết điều.

Tay tôi không phải ai cũng được chạm vào đâu đấy nhé." Phải, tay cô, bàn tay vàng có thể trị được cả ca mổ khó nhất không phải ai muốn chạm là được, chúng cũng có lòng tự tôn của chúng chứ.

"Vớ vẩn! Ảo tưởng à?" Tinh Mỹ nhếch môi cười khinh, chỉ tay vào bộ đầm ra lệnh cho quản lí cửa hàng "Tôi lấy chiếc đầm này! Cô ta không được động vào nó dù bất cứ giá nào!"
"Dù bất cứ giá nào sao?" - Kim Hy nhếch môi cười, cố tình lặp lại lời Tinh Mỹ nói - "Được thôi.

Quản lí này, cô gái này cứ nhất quyết như vậy tôi không còn cách nào khác.

Cho tôi gửi lời xin lỗi đến Ngài ấy nhé."
"Nhưng ngài Từ Nặc Nhiên..." - Quản lí toát mồ hôi hột cố gắng cứu vãn tình thế.
"Đừng lo, tôi sẽ nói giúp cô."
Bên kia, Tinh Mỹ vui sướng khi thấy chiếc đầm được đóng gói lại cho cô ta.

Không quên liếc nhìn sang Kim Hy, Tinh Mỹ vội lấy điện thoại chụp lại cô, sau đó gửi tin nhắn hình ảnh sang cho anh trai mình - "Anh hai yêu quí, giúp Mỹ Mỹ cấm tuyệt đối cô gái này ra vào các cửa hiệu thời trang ở Ma Cau nhé.

Cô ta ăn h**p Mỹ Mỹ đó anh hai."
Ở phía bên kia, ngón tay thon dài đã bấm xem tin nhắn, hàng lông mày thanh tú đấu vào nhau khi thấy tin nhắn của em gái.

Xem ra cô gái này đã đắc tội với em gái yêu quí của hắn rồi.

"Được thôi." Tinh Chí Thần đáp xong, tay theo thói quen mân mê chiếc cài cổ tay áo có hạt cẩm thạch đỏ, nếu nhìn kĩ sẽ thấy phần viền có chút sờn cũ, nhưng nhờ chủ nhân giữ cẩn thận nên thời gian không làm chúng mất đi nét quý giá vốn có.


 
Back
Top Bottom