[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 106,822
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
[Vhope] Quán Cà Phê Phố X (Hoàn)
Chương 20: Kim Namjoon (10)
Chương 20: Kim Namjoon (10)
Thế còn mọi chuyện tiếp sau đó?
Không.
Kết thúc rồi...
Làm gì còn sau đó nữa...
Hoseok choàng tỉnh dậy, anh theo thói quen tìm kiếm hình bóng Taehyung, rồi chợt giật mình phát hiện cậu cũng đang nhìn lại mình.
Taehyung chân co chân duỗi tựa đầu lên tường, ngồi cách anh rất gần, cánh môi mím lại thành một đường thẳng tắp.
Mắt hai người va chạm không quá 5s, xác nhận đối phương đều an toàn thì đồng thời dời đi, ăn ý đến mức đáng kinh ngạc.
Không hiểu sao, chỉ với ánh mắt lạnh lùng đạm mạc ấy của cậu mà anh lại cảm thấy yên tâm hơn bao giờ hết, trái tim đang đập gia tốc trong lồng ngực cũng dần bình ổn trở lại.
Anh nhận ra mình đang dần dựa dẫm vào cậu, quen với sự hiện diện của cậu, hưởng thụ sự bao bọc cùng bảo vệ của cậu.
Thứ cảm giác nguy hiểm này vốn không nên xuất hiện mới đúng.
Cậu ấy, Kim Taehyung, đem đến cho anh một sự tin tưởng tuyệt đối, một mối liên kết vô hình nhưng bền vững chỉ tồn tại giữa những người từng vào sinh ra tử với nhau.
Chính Hoseok cũng không biết tại sao mình lại trở nên như vậy đối với người vừa mới gặp có vài ngày...
Họ đang ở trong một không gian tối tăm, thứ duy nhất thắp sáng nơi này là ngọn nến nhỏ heo hắt trên bệ.
Tùy theo mức độ lửa cháy, lúc thì có thể nhìn rõ từng sợi tóc mai của đối phương, lúc lại ngay cả năm ngón tay cũng chẳng nhìn được.
Một nơi tối tăm và ẩm thấp à...
Cứ như là đang ở trong hầm vậy.
Anh biết Taehyung cũng đang có suy nghĩ giống mình, bởi vì cậu đang đưa từng ngón tay, lần mò theo đường vân đá trên tường để tìm đường.
Cuối cùng, cậu đành từ bỏ vì phát hiện không thể nào mà tự mình ra khỏi đây được.
Bọn họ đã bị ai đó dùng năng lực thần bí dịch chuyển từ vườn hoa cẩm tú cầu đến đây, mục đích chỉ có một, chính là để có cuộc hội ngộ ba người, và chuyện sắp tới nói ra sẽ là một chuyện vô cùng động trời.
Tôi nói có đúng không?
Kim Namjoon?
Mớ kí ức về lúc còn sống của anh vừa nhồi nhét trong đầu chúng tôi, có phải chỉ để chuẩn bị cho cuộc hội ngộ này?
"Ra mặt đi, Kim thiếu gia" Taehyung nhếch môi cười lạnh, đôi mắt nâu tuyệt đẹp như đang tỏa ra hàng nghìn tia sáng.
Trông cậu kiêu ngạo như bậc đế vương nắm được hết thảy mọi thứ trong lòng bàn tay mình.
Cậu cảm thấy trò chơi mèo vờn chuột này nên kết thúc ở đây là được rồi.
"Thông minh"
Người từ trong bóng tối cuối cùng cũng xuất đầu lộ diện, hắn không kìm được dành cho hai người họ cái nhìn đầy tán thưởng.
Đặc biệt là cậu ta, chàng thiếu niên áo trắng với tròng mắt nâu đó.
Cậu ta đã phát hiện ra mình ngay từ khi ở trong phòng ngủ của Yujin rồi.
Lúc đó hắn đang đứng giữa vườn hoa cẩm tú cầu, chàng thiếu niên này vậy mà cũng chẳng lột trần hắn, chỉ dành cho hắn một ánh nhìn ngạo mạn rồi thôi, đủ để hắn hứng thú với họ.
Và còn chàng trai này nữa, hửm..?
Thế nhưng, lại nhìn thấy được hắn?
Từ lúc họ bước vào căn biệt thự, hắn vẫn luôn theo dõi họ, nhưng hắn dành cho chàng trai này nhiều sự chăm sóc đặc biệt hơn cả, bởi vì cậu là một nhân loại, một nhân loại đi cùng với một người chết, thử nói xem có bao nhiêu hoang đường?
Hắn dọa cậu sợ, bới móc quá khứ của cậu, nhận ra cậu không phải vào đây với mục đích bất chính nên buông tha.
Sau đó, hắn bắt đầu đánh cược, bởi vì hắn phát hiện, họ đang điều tra vụ án mạng liên quan đến gia đình hắn, điều mà khi còn sống hắn vốn không làm được.
Kim Namjoon biết, nếu không nhờ những người này, thì có lẽ hung thủ vẫn sẽ tiếp tục tội ác của mình, còn hắn, mẹ hắn, oan khuất của họ mãi mãi chẳng rửa được, chết cũng không nhắm mắt.
Họ là người duy nhất có thể giúp được hắn và gia đình hắn bây giờ.
Hắn hận ả đàn bà đó, giá như hắn không sơ sẩy để ả nắm thóp được sơ hở của mình thì hắn đã không bị sát hại một cách tàn nhẫn như vậy, bị giam cầm ở đây, mãi mãi không thể siêu thoát với bộ dáng nửa người nửa quỷ.
"Làm ơn, hãy giúp chúng tôi, nhất định tôi sẽ báo đáp các cậu."
Kim Namjoon lần đầu tiên trong đời không ngần ngại quỳ xuống để cầu xin những người hoàn toàn xa lạ.
"Bây giờ anh có thể giúp được cái gì, anh còn chẳng thể bước nổi một chân ra khỏi căn nhà này, anh đã bị ả sử dụng tà thuật trói hồn rồi đúng chứ, máu thịt, xương cốt của anh tương liên với cả tòa biệt thự, đối với chúng tôi bây giờ anh chẳng khác nào một tên vô dụng!"
Taehyung nhìn hắn, dù rằng cậu cũng đoán trước được kết cục của vị thiếu gia này nhưng không ngờ được ả lại ra tay tàn độc như vậy.
Cái cảm giác bất lực vì làm một người đã chết thế nào?
Cay đắng không?
Châm biếm không?
Bị giết chết mà mình chẳng làm gì được, ngay cả một sợi lông tay cũng chưa chạm tới được ả, cứ thế mà chết, một cái chết vô nghĩa.
"Taehyung!"
Hoseok nhíu mày.
Anh nhận ra Taehyung đang có biểu hiện khác thường.
Nét điên cuồng của cậu rất nhanh biến mất, thay vào đó là dáng vẻ lạnh lùng thường ngày.
Cậu khẽ hừ lạnh, quay mặt đi.
Cậu lại như vậy nữa rồi, tính tình thì thẳng như ruột ngựa, ăn nói còn khó nghe, nếu không phải anh hiểu rõ cậu là con người thế nào chắc cũng chẳng thể ở chung nổi một ngày.
Anh biết cậu có ý tốt nhưng người ta đã cùng đường đến mức phải quỳ xuống cầu xin thì nên giữ thể diện cho người ta chứ.
Vì vậy Hoseok chỉ đành nói xin lỗi với vị thiếu gia này, giúp hắn đứng dậy:
"Chuyện của anh nhất định tôi sẽ giúp, đây là trách nhiệm của chúng tôi, và một phần là Yujin cũng nhờ nữa nên anh hãy yên tâm nhé"
Nghe được tên em gái mình, Namjoon ngẩng phắt đầu lên:
"Yujin, bây giờ con bé đang ở đâu?"
Hôm qua hắn vẫn thấy con bé về nhà, con bé ngốc đó, đã dặn là không được về rồi, vậy mà ngay cả khi hắn đã chết vẫn cứ không thèm nghe lời hắn.
Dù biết hằng đêm Yujin về là vì đi tìm mình nhưng hắn đâu thể đứng trước con bé như trước kia và mắng nó được nữa, hắn giờ đây chỉ là một linh hồn, một thực thể trong suốt mà thôi...
Cậu thanh niên, nhìn vào mắt tôi, xin đừng quay mặt đi, đừng trốn tránh...
Đêm nay hắn không thấy em mình trở về nữa, mà thay vào đó là hai người bọn họ, còn cùng con bé có quen biết, đừng nói với hắn là nó đã xảy ra chuyện gì rồi nhé...
"Xin lỗi..."
Lát sau, từ kẽ môi Hoseok bật thốt ra hai từ, như một án tử chí mạng giáng xuống đầu hắn.
Hắn chết đứng tại chỗ, đau đớn đến muốn ngất đi.
Tại sao cơ chứ?
Sao ông trời cứ luôn muốn trừng phạt gia đình hắn vậy, cái chết của hắn và mẹ hắn còn chưa đủ nữa ư???!
"Không..
đừng mà...
" Namjoon ôm mặt khóc nức nở, tuyệt vọng đến cùng cực.
Một nhà 3 người, đều bị cô ta giết chết, tại sao lại ra tay với con bé, nó vẫn còn nhỏ, cả đời nó, ngay cả con muỗi cũng chẳng dám đánh vậy mà nhẫn tâm sát hại nó, Hyerin... cô ta điên rồi, điên mất rồi...
Cô ta đã hứa với mình là sẽ không đụng tới nó cơ mà...
A, mình thật ngốc, vậy mà lại đi tin ả, ngốc chết đi được...
Lời trăn trối của kẻ sắp chết nào có còn giá trị.
Hắn chỉ tự đang huyễn hoặc chính mình mà thôi...
Tại sao, vẫn chưa thể buông tha..?
Hắn đã thất hứa với mẹ mất rồi, hắn quá vô dụng, không bảo vệ được em mình.
Cậu ta nói đúng, hắn chẳng thể làm gì nổi ngoài việc bị giam cầm tại nơi này....
.
.
Đừng khóc....
Hoseok đau buồn nhìn hắn, anh muốn tiến tới an ủi hắn nhưng anh biết cái hắn cần bây giờ không phải là những lời an ủi sáo rỗng vô nghĩa đó, hắn cần được yên tĩnh một mình và gặm nhấm nỗi đau.
Liệu có ai nghe tin người thân mình mất mà còn bình tĩnh nổi đâu chứ...Trước đây, khi biết bố mẹ mình mất, anh cũng từng giống hệt hắn...
Cũng điên cuồng, cũng đau đớn, cũng bất lực.
Ngoài khóc ra, cũng chẳng làm gì được.
Anh không thể biến một người đã chết trở lại thành người sống, nhưng cảm giác mà đau đến như thể trái tim bị ai đó bóp nghẹn lại thì anh hiểu.
Thật ra có ai mà sinh ra đã kiên cường được như cây đại thụ, chẳng qua là trước mặt những người cần được bảo vệ, nhất thiết phải tự mình mạnh mẽ, không thể để cho người đó lo lắng, có vậy thôi...
Nhân sinh ngắn ngủi, có sinh ắt có tử, nhưng con người ta lại không được chọn cái chết cho riêng mình, có những cái chết đau đớn lắm.
Nếu chết vì bệnh tật hay tuổi già thì đã khác, nhưng chết vì tai nạn, chết vì bị giết, lại chẳng hề nguyên vẹn.
Mà họ đã chết rồi, đâu thể bày tỏ cái nỗi đau đớn đó cho người ta biết đâu.
Thế nên trời mới sinh ra người như anh, để anh cảm nhận được hết tất cả nỗi đau đớn oán thán của nhân gian.
Họ gào thét, họ điên cuồng, họ khóc lóc, họ phẫn uất... nhiều lắm, thực sự không kể hết được.
Đừng trách móc thế sự vô thường, cuộc đời vốn dĩ đã không bù đắp được cho chúng ta.
Giống như một trận chiến, kỳ thực chiến tranh chẳng có ai thắng.
Chỉ là thi xem cuối cùng ai còn có thể đứng dậy trong vũng máu thôi.
Anh không dám nói tỉ mỉ cái chết của Yujin, anh sợ rằng nếu hắn biết em mình bị giết với hình thức tàn nhẫn nhất, hắn sẽ gục ngã mất.
"Yên tâm nhé, nhất định tôi sẽ đưa hung thủ ra ngoài ánh sáng!"
Anh vỗ vai Namjoon, để những giọt nước mắt của vong linh ấy nhẹ thấm ướt bả vai mình.
---------
"Đã bao giờ anh thử tìm cách thoát ra khỏi đây chưa?"
"Đã từng, nhưng không thể..."
Namjoon cười buồn.
"Nghi thức trói hồn chỉ những người theo đạo giáo tà thuật mới am hiểu, kí hiệu hình ngôi sao lộn ngược ấy cùng với biểu tượng hình con dê chắc cũng có quan hệ với đạo giáo ấy."
Nhiêu đó đủ để họ xác nhận hung thủ đứng đằng sau tất cả là Hyerin.
"Nghi thức trói hồn thì tôi có từng nghe qua..."
Taehyung chợt nói, sau đó lại sâu kín liếc nhìn Namjoon một cái, dường như chỉ đợi sự cho phép của hắn là sẽ nói ra hết tất cả.
Namjoon quay đầu ngầm đồng ý.
Hắn không muốn nhớ lại nó, rằng mình đã chết như thế nào...
"Hai tay, hai chân, mỗi thứ chôn một nơi tại 4 góc của căn nhà, lấy máu làm vật dẫn, thân thể chôn ở giữa, nội tạng rải xung quanh, sâu 5 tấc đất, như vậy sẽ khiến linh hồn đó mãi mãi gắn liền với căn nhà này, chỉ khi căn nhà bị phá hủy hắn mới có thể triệt để siêu thoát"
"Vậy còn cái đầu.."
Hoseok nuốt một ngụm nước bọt, hai nắm tay dần trở nên run rẩy.
Người anh lạnh toát trước lời nói của Taehyung.
Hình thức giết người dã man này còn kinh khủng hơn cả cái chết của Yujin, chia năm xẻ bảy con người ta ra như vậy, đây quả là điều mà người bình thường không thể làm nổi, trừ phi... cô ả là một kẻ tâm thần.
Là yêu đến điên rồi hay hận muốn điên rồi?
"Cái đầu đương nhiên ả ta sẽ giữ lại bên mình, bộ phận quan trọng như vậy đương nhiên không thể nào mà để ở nơi nào khác ngoài mình ra.
Nếu một khi mà tay, chân, đầu, thân, tất cả hợp lại không thiếu thứ gì thì tà thuật đó sẽ được hóa giải"
Oẹ..
Hoseok đã nhịn từ nãy đến giờ, cuối cùng không chịu nổi, nôn khan.
Taehyung thấy anh như vậy, đưa tay lên, định vuốt sống lưng anh cho bình ổn lại, suy nghĩ thế nào cánh tay lại khựng giữa không trung, nhẹ nhàng rụt về.
Cậu nghĩ, vẫn là nên thôi đi...
Namjoon dĩ nhiên đã nhìn được hành động của cậu, nhưng hắn không nói ra, năng lực của hắn là nhìn được tất cả quá khứ đã trải qua của mỗi người, bao gồm cả những điều đáng ghê tởm nhất, góc khuất mà họ che giấu.
Một năng lực phiền phức, nhưng lại được xem nhiều thứ hay ho lắm..
Ừm, tựa như chàng thiếu niên áo trắng đó.
Hắn nghĩ nếu chàng trai bên cạnh biết được quá khứ của cậu ta như thế nào, về cái chết của cậu ta ra sao thì có lẽ họ không thể đứng đây mà nói chuyện như bình thường được nữa đâu.
So về độ vặn vẹo, Hyerin còn phải gọi cậu ta là thầy mới đúng.
Một tình yêu nồng đậm sự chiếm hữu à, còn đáng sợ hơn cả ả gấp trăm ngàn lần...
Che giấu tốt lắm, đến mức mà tạo cho mình được một vỏ bọc cho con người thực sự bên trong.
Một linh hồn tà ác đúng nghĩa...
Phút chốc, Namjoon bỗng cảm thấy lo sợ cho chàng trai tuấn tú mang ngoại hình ấm áp văn nhã kia.
Thôi thì chuyện của họ, người ngoài như hắn cũng không tiện xen vào...
"Ở đây xong rồi, hai người hãy mau đến sở cảnh sát kẻo muộn, tôi trông cậy vào hai người"
"Được, nhất định tôi sẽ giải thoát cho anh và kết thúc mọi thứ" Hoseok kiên định gật đầu.
Lời hứa của anh đối với anh em họ Kim, anh nhất định sẽ thực hiện nó.