Nhờ khả năng đặc biệt của Taehyung, Hoseok gọi nhờ người ta sửa đường dây điện xong, quán cà phê mới có thể đi vào giờ làm việc như bình thường.
Anh thầm tặc lưỡi, chẳng viện được lý do gì để đuổi cậu ta nữa, đành để chàng thiếu niên mới gặp sống cùng mình.
Làm linh hồn cũng hay quá ha, cứ như siêu nhân, tùy tiện búng tay vài cái cũng đủ nghịch thiên đảo địa rồi.
Ngày qua ngày trôi qua, hai người bọn họ với hai cá tính riêng biệt, một ngày không có trận cãi vã nào là không chịu được, cứ như món ăn tinh thần, lấy việc mắng chửi đối phương làm niềm vui để bắt đầu ngày mới tràn trề sinh lực.
Thầy của anh từng nói, không phải ai cũng như Taehyung, linh hồn chia làm nhiều loại, như cậu ta là có quá khứ vô cùng đen tối, phải là chết thật thảm, dùng hình thức tra tấn dã man mới tự sinh ra sức mạnh để bảo vệ bản thân.
Thường những vong linh này sẽ tồn tại rất lâu vì họ như một cá thể độc lập không dễ gì chi phối được và có thể nâng cao sức mạnh thông qua việc cắn nuốt những kẻ giống mình.
Nhưng mà nó cũng giống như con dao hai lưỡi, cậu ta sẽ bị nhóm ngó, để ý nhiều hơn bởi cả thần chết lẫn những vong linh khác.
Chỉ cần cậu ta giữ vững ý chí không tổn hại đến người thường thì lúc bị thần chết bắt vẫn còn cơ hội đầu thai chuyển kiếp.
Nhìn qua Kim Taehyung cũng chẳng phải kẻ sẽ phá vỡ nguyên tắc sống của mình, trừ phi có trường hợp ngoại lệ xảy ra....
Tuy hoạt động được 2 năm nay rồi nhưng quán chỉ có mỗi mình anh cai quản, tự pha trà tự phục vụ.
Điều này tạm duy trì được vào buổi sáng chứ những lúc khách đông đúng là xoay sở không kịp.
Hoseok cũng không thể nuôi không Kim Taehyung, nhìn cậu ta ung dung thưởng trà trong khi mình anh quần quật một ngày trời, Jung Hoseok sắp phát điên rồi.
Vì vậy nhân lúc khách còn đang ít, anh ném chổi và cây lau nhà đưa cho cậu.
"Lau đi, rồi theo tôi vào phòng bếp học cách pha cà phê"
Còn tưởng cậu ta sẽ phản ứng cái gì đó cường điệu một chút, trái ngược với mong đợi của anh, Kim Taehyung chỉ nhún vai, đón lấy dụng cụ từ tay Hoseok, không than trách nửa lời, còn cho đó là điều hiển nhiên mà yên lặng làm việc.
Cứ như là anh ủy khuất gì cậu ta vậy.
Hoseok kê ghế, quan sát chàng công tử bột da trắng họ Kim cầm cái cán chổi lóng ngóng như lần đầu gặp gỡ.
Kim Taehyung ít nhất phải 1m8, chổi anh đưa cho cậu thuộc loại mini, việc phải cúi hẳn cả người xuống để quét cho sạch bụi chẳng khác nào cực hình, động tác lặp lại khoảng 2 3 lần đã khiến khuôn mặt vốn vô cảm mà cậu ta cất công xây dựng chậm rãi nứt vỡ.
Ban đầu là một bên lông mày khẽ nhướn cao, sau đó là cả hai bên, dần dần nhíu chặt lại, tối sầm.
Kim Taehyung phát hiện mình đứng không nổi nữa, thắt lưng run rẩy còn chân thì tê rần, cuối cùng, cậu bỏ cuộc ngồi thụp hẳn xuống để quét.
"Chỗ kia còn mấy vết bẩn kìa, nhanh cái tay lên, bộ cậu chưa ăn cơm hả"
"Yah Kim Taehyung!
Sao cậu lại hất ra ngoài, đừng có nhấc chổi nữa, bụi bay đầy phòng rồi"
"Thôi không quét nữa, đổ dung dịch vệ sinh lau nhà đi..
ừm ừm đúng rồi, cứ thế nhé"
"Chỗ kia còn nước kìa, cậu lau chả sạch gì cả, phải lau 2 lần, tôi nói lại là 2 lần!"
"Dưới chân cậu, dưới chân cậu!
Nhìn thấy không, chỗ đó cậu chưa lau"
Jung Hoseok cười run cả người, ngồi yên vị một chỗ, bắt chân trịnh thượng, chỉ chỉ trỏ trỏ, cố gắng soi mói từng li từng tí hòng làm khó Kim Taehyung.
Anh cũng chẳng phải người lương thiện gì, tự dưng nổi hứng muốn trêu chọc cậu, muốn nhìn thấy biểu cảm sinh động trên khuôn mặt người chết kia, hẳn sẽ thú vị lắm.
Kim Taehyung hì hục cả ngày trời, mồ hôi vã ra như tắm làm mặt cậu đỏ gay, thoạt nhìn bắt đầu giống người bình thường.
Cậu cảm thấy vết thương đang có tiến triển tốt hình như lại ẩn ẩn đau nhức rồi.
Tức giận nắm chặt cây lau nhà, nhìn cái tên ngốc kia khoái trí bắt bẻ mình làm trò tiêu khiển, Kim Taehyung hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh, kiềm chế ý muốn đánh người bây giờ.
Lúc còn sống, cô giáo dặn không được ra tay với trẻ em thiểu năng trí tuệ, phải biết giúp đỡ bạn thành đôi bạn cùng tiến, cậu mới không thèm chấp cái đồ ngốc đó.
Nếu anh thấy vui, vậy cứ để anh vui đi.
Cạch.
Kim Taehyung ném chổi, xong xuôi mọi việc ngồi bệt hẳn xuống đất thở phì phò, cậu vén áo lên, mệt mỏi lau lung tung mồ hôi dính trên mặt chẳng buồn động đậy.
Thực khách trong quán đang dùng đồ uống cũng phải dừng lại tò mò nhìn cậu, cái quán rách nát này từ bao giờ bỗng có nhân viên cực phẩm như vậy?
Nhan sắc của Taehyung thu hút không ít các em học sinh cấp ba cùng các bà các chị tôn thờ cái đẹp.
Mấy ngày nay họ thường ngồi tụ thành từng nhóm ngượng ngùng đỏ mặt nhìn cậu, thỉnh thoảng giơ điện thoại chụp tanh tách.
Quán vì thế mà thêm nhiều khách hơn, ra tay còn rất hào phóng.
Jung Hoseok nhận thấy vui đủ rồi, cười đến cơ hàm cũng sắp liệt đến nơi.
Anh còn muốn đào tạo cậu thành nhân viên pha chế nữa, không nhanh không chậm từ tốn tới chỗ cậu, định bụng chút nữa thưởng cho cậu bánh ngọt ngon nhất của quán.
Dù gì cậu ta cũng là nhân tố góp phần tăng doanh thu tháng này, bạc đãi người có công là không tốt.
"Anh ơi..."
Một cánh tay trắng ngần nhẹ nhàng chợt giữ lấy góc áo Hoseok.
Anh cúi đầu, vị trí cổ tay của cô nhóc đeo một cái lắc đính chuông bạc, theo cử động của cô mà phát ra tiếng leng keng vui tai.
Giọng nói của chủ nhân cánh tay ấy cũng êm ái trong trẻo ngân vang như tiếng chuông đồng.
Anh đoán cô nhóc thoạt nhìn chắc chỉ học cấp 2 hoặc cấp 3, nổi bật là đôi mắt to tròn lấp lánh sao đêm.
Trên người cô vận quần áo đơn giản mà lại không kém phần trang nhã.
Nhìn qua cũng biết được nuôi dưỡng trong môi trường tốt, từng cử chỉ hành động đều như tiểu thư đài các, có khi lại là con gái của doanh nhân nào trong thành phố X cũng nên.
Phát hiện mình hơi có phần trắng trợn quan sát người ta, Hoseok thu liễm lại ánh nhìn:
"Sao em?"
"Cái anh đẹp trai ngồi ở góc phòng là ai vậy anh, nhân viên mới của quán anh hả?"
"Hả..
ờm... chắc vậy đi..."
Jung Hoseok gãi đầu gãi tai, nói cậu ta là nhân viên nửa đúng nửa không đúng, cậu ta chỉ tạm thời ở đây rồi sẽ rời đi lúc nào không biết.
Kim Taehyung ơi là Kim Taehyung, cậu xem cái nhan sắc đỉnh cao của cậu dù trong điều kiện bần hèn thế nào vẫn hút được bầy ong mật kìa, mà trong số đó còn có một con ong chúa đẹp đỉnh của đỉnh nữa.
Anh thừa nhận là cô bé rất đúng gu anh, anh chính là thích mấy kiểu vừa dịu dàng vừa trong sáng như vậy, mà lại bị tên kia tùy tiện câu mất.
"Em tên là Yujin, anh cũng có thể gọi em là Yu, em từng ghé quán anh mấy lần rồi nhưng chắc anh không để ý thôi.
Anh có thể giới thiệu anh ấy cho em được không, hoặc chỉ cần cho em biết tên anh ấy cũng được" Yujin cười hiền lành lộ hàm răng trắng đều như hạt bắp.
Thịch.
Khoảnh khắc anh nhìn thấy cô nở nụ cười, trái tim bắt đầu phản chủ, đập điên cuồng.
Jung Hoseok muốn nói với cô cái cậu mà em mê thực chất đã chết từ đời nào rồi, nhưng nói vậy thì tàn nhẫn quá, sau khi cửa môn quan đóng, cô cũng chẳng thể nhìn thấy cậu ta nữa, cái tuổi thiếu nữ hay mơ mộng nếu thích thì cứ để cô thích đi.
"Cậu ta tên Taehyung, em họ anh đấy, mới đến phụ anh làm thêm"
"Anh ấy bao nhiêu tuổi hả anh"
"18"
Cậu ta chết năm 18 tuổi, vậy cứ nói đại là 18 đi.
"Ôi trẻ quá" Cô bé bật thốt, lật giở trong túi xách lấy ra một mẩu giấy nhỏ hí hoáy viết "Anh nhớ nói với anh ấy về em nhé, đây là số điện thoại của em"
Jung Hoseok không tự nguyện cầm lấy, đen mặt.
Chuyện của bọn trẻ các người sao cứ bắt anh phải dính vào vậy, anh trở thành ông mối từ khi nào đấy?
20 năm qua anh chường cái mặt ra mà nào có ai thèm ngó, nếu có cũng chỉ là những mối tình chóng vánh chẳng đi đến đâu cả, đường tình duyên lận đận đến khó tin.
Anh cũng muốn được yêu mà, cậu ta chỉ là người chết mà vẫn có người thích, anh đây người sống sờ sờ ra đó, khổ tâm hết sức.
Từ chối không được sự nhiệt tình của cô, Hoseok đành cầm lấy mẩu giấy nhỏ cô đưa cho mình, khóc bằng tám thứ tiếng.
"Để anh thử, nhưng quyền quyết định là ở cậu ta nhé" Giọng anh rầm rì.
Anh tiến tới chỗ cái người ngồi bất động kia, nhìn qua còn tưởng pho tượng sống nào chứ, đưa chân đá đá Taehyung, Jung Hoseok chọn thời điểm thích hợp đưa giấy cho cậu.
"Cái gì đấy?"
Kim Taehyung bấy giờ mới ngẩng lên, trên đó chỉ viết 1 dãy số lạ, cậu nhíu mày khó hiểu, hỏi "Số của anh à, tôi ở đây 24/24 mà, có gì trực tiếp nói là được rồi, cần gì phải gọi điện cho mất thời gian?"
"Không phải của tôi!"
Jung Hoseok ấn đầu Taehyung xuống, hất cằm về phía Yujin đang ngồi phía xa xa "Cô bé đó cho cậu số đấy, nó thích cậu, muốn trao đổi nhiều hơn.
Tôi nói này, nếu không thích người ta thì đừng buông lời cay đắng nhé, nhẹ nhàng từ chối là được rồi"
Kim Taehyung ngẩn người, nhìn về phía cô bé sau lưng anh, rồi lại nhìn anh, nhìn mẩu giấy, nhìn đến mức khiến Hoseok sốt ruột.
Phản ứng của Kim Taehyung trái hẳn với anh suy nghĩ, cậu ta chỉ nhẹ nhàng đút tờ giấy vào túi áo, khóe môi nhếch lên thành một độ cung hình bán nguyệt, tuy cười mà mặt vẫn lạnh băng, nhìn không ra đang thật sự buồn hay vui:
"Ai nói tôi sẽ từ chối, cô ta đẹp như vậy, đúng với khẩu vị của tôi"
Jung Hoseok trợn mắt, hôm nay cậu ta ăn phải cái gì à, cái người mà chẳng bao giờ biểu lộ cảm xúc như cậu, dường như chẳng điều gì khiến cậu ta bận tâm lại nói sẽ tìm hiểu thử 1 cô bé loài người?
Anh đau khổ nuốt nước mắt vào bên trong, cô ấy cũng đúng với khẩu vị của anh nữa...
Còn tưởng cậu ta từ chối, cô bé sẽ đau buồn, rồi anh qua an ủi chút, thế là thành đôi.
Kế hoạch chi tiết như vậy, chỉ chờ mỗi một bước là hoàn thành vậy mà cậu ta dám phá hỏng chuyện tốt của anh khiến chúng tan thành mây khói.
Cái đồ robot Kim Taehyung, chết rồi thì cứ im lặng mà chết đi, bày đặt yêu đương gì vậy cha nội!!!
"Vậy hả, vậy chúc cậu may mắn, hahhaha" Hoseok cười miễn cưỡng, chắp tay đi vào trong phòng bếp, trước khi rời đi còn nói thêm:
"Nhanh chuẩn bị đi, tôi dạy cậu cách pha cà phê"
Đợi cho bóng anh dần khuất, chàng thiếu niên bấy giờ mới từ tốn lôi ra mẩu giấy nhăn nhúm, cậu nhìn lại dãy số nhỏ trên giấy, cười khẩy, đưa tay xé nó thành từng mảnh nhỏ.
Đặt bên môi thổi phù cho tan biến trong không khí, hòa với cát bụi.
"Đồ ngốc.."
Thanh âm lạnh lẽo, đan xen cả chút gì đó khó gọi tên, tựa như...
đau đớn?
Đến bao giờ anh mới nhận ra đây Jung Hoseok...
*******
"Cậu đã nói chuyện với cô bé ấy chưa, con bé tên Yujin"
Trong không gian chỉ có hai người họ, Jung Hoseok lại tiếp tục lân la chủ đề cũ, dường như nếu Kim Taehyung không chịu nói gì đó thì nhất định anh sẽ không buông tha.
"Nói rồi"
"Hả, nói cái gì?"
Hoseok sán lại gần cậu, cổ sắp dài cả thước vì ngóng chuyện.
"Nói anh là đồ ngốc"
"Kim Taehyung, cậu muốn chết à???"
Anh còn muốn bới móc thêm thông tin nhưng cậu lại thuộc cái kiểu cạy miệng cũng chẳng chịu nói nửa lời nên đành chịu thua.
Hừ đồ keo kiệt nhà cậu, chắc muốn giữ làm của riêng đây mà.
Đợi ngày quỷ môn quan kết thúc, nhất định anh sẽ tiến quân thần tốc rước nàng về dinh.
"Anh muốn dạy tôi cái gì thì làm đi, những thứ ngoài rìa đừng có quan tâm đến nữa" Kim Taehyung bắt đầu mất kiên nhẫn "Tại sao anh cứ mãi hỏi về cô bé đó thế, chẳng lẽ anh thích cô ta?"
Jung Hoseok thấy Taehyung to tiếng với mình, cá tính ương ngạnh không chịu thua lại bắt đầu nổi lên.
Anh đứng không bằng cậu, nhưng nếu cãi nhau mà chỉ nhìn thấy chóp mũi người ta thì chẳng đủ sức uy hiếp chút nào, vì vậy cố gắng kiễng chân, đạt đủ độ cao rồi anh mới trợn mắt nhăn mũi:
"Phải đó, tôi thích đó, thì sao nào?"
"Anh dám thích cô ta?"
"Tôi cứ thích đấy cậu làm gì được tôi?"
"Tại sao anh cứ muốn gây sự với tôi thế?"
"Ai bảo cậu đáng ghét"
"Jung Hoseok!"
"Kim Taehyung!"
Hai người chẳng ai chịu nhường ai, cứ như đám thiếu niên gặp phải kẻ thù không đội trời chung, quyết chửi người ta bằng những lời càng khó nghe càng tốt.
Kim Taehyung vốn độc miệng, nhưng Jung Hoseok cũng chẳng kém cạnh, anh là con trai của giáo viên dạy văn, từ ngữ phong phú vô kể, có thể nhấn chìm người khác bằng nước bọt.
"Cậu là đồ con lợn"
"Anh là đồ con bò"
"Cậu ngu ngốc"
"Anh khẩu vị thấp kém"
Chửi đủ rồi bắt đầu động tay động chân, Jung Hoseok đã không ưa Taehyung từ trước, muốn đuổi cậu ta đi lâu rồi nhưng cậu ta cứ cố sống cố chết bám càng ở đây, còn cướp cô gái mà anh nhắm trúng nữa, thù này anh mà không trả không xứng mang họ Jung.
Bốp.
Hoseok là người động thủ trước, không hạ thủ lưu tình chút nào, tung một cú đấm mạnh chính giữa mặt Taehyung.
Máu mũi cậu tuôn xối xả, cậu kìm lại cảm giác choáng váng mà anh đem lại, loạng choạng bám vào bàn để khỏi ngã.
"Jung Hoseok, anh phát điên cái quái gì vậy?"
Taehyung gào lên, cơn tức bốc ngùn ngụt như tàu hỏa nhả khói.
Anh ta vì con bé đó mà dám đánh cậu?
Được, vậy cậu càng công kích, cho anh tuyệt vọng thì thôi.
Taehyung vươn tay, túm chặt lấy Hoseok, đẩy ngã anh xuống dưới đất, hai người cùng nhau lăn lộn thành một đoàn, bụi bẩn bám vào quần áo trắng phau, đấm đá túi bụi đến quên trời quên đất, còn cào cấu cắn xé, giật tóc như những đứa trẻ mẫu giáo tranh giành đồ chơi.
Hự..
Jung Hoseok lãnh trọn cú thúc của Taehyung giữa bụng, đau đến gập người lại, nước mắt lưng tròng.
Anh đáp trả bằng một cái huých vào mạn sườn, giơ chân đạp cậu ngã lăn lóc.
Vết thương của Taehyung sắp lành, giờ lại vì đánh nhau với Hoseok mà động đến, áo sơ mi bắt đầu xuất hiện vết máu loang lổ.
Cú đạp mà Hoseok dồn 10 phần sức mạnh làm Taehyung cảm thấy như có con voi vừa đi qua người mình, cậu mường tượng ra cả tiếng xương cốt rạn vỡ.
Cậu cũng không nương tay, dùng đầu húc Hoseok bay vào tường nghe cái ruỳnh một tiếng.
Tường đất vốn lâu ngày không được tu sửa tróc sơn rơi lả tả.
Chẳng mấy chốc, khu vực phòng bếp dành cho việc pha chế bừa bộn như một bãi chiến trường.
Cuối cùng khi mà đã đánh đến mặt mày thâm tím, sưng bên này sưng bên kia, chân tay không cử động nổi nữa, Hoseok vẫn gắng đạp Taehyung một cái, cú đạp nhẹ hều chẳng động được đến sợi lông tơ của cậu.
Hai người bọn họ, kẻ thì áo quần xộc xệch, kẻ thì đầu tóc rối bù, nằm vật ra sàn, đầu đối đầu, thở hồng hộc ngầm tuyên bố đình chiến.
Hoseok đưa tay xoa khóe miệng bị rách của mình, vừa sờ đã kêu oai oái vì đau, tên khốn đó dám ra tay với anh mạnh như vậy.
Im lặng một lúc, Jung Hoseok là người mở miệng trước:
"Tôi ghét cậu"
Kim Taehyung quay đầu, trợn mắt, có phải anh ta ngại ăn đánh chưa đủ đúng không?
"Tôi cũng ghét anh"
"Tôi ghét cậu nhiều hơn"
"..."
"..."
Sau này, dẫu 8 năm trôi qua, hai người tuy rằng trưởng thành lên không ít, nhưng đôi khi trong giấc ngủ, Hoseok vẫn lầm bầm nói mê:" Tôi ghét cậu, Kim Taehyung, ghét vô cùng..."
---------------
Đây là bản thảo mình lưu sẵn dành cho sự vắng mặt sắp tới của mình, sắp tới sẽ không còn chap mới nào nữa cho tới cuối tháng 12, mình sẽ sớm quay trở lại, chờ mình nha.