Cập nhật mới

Khác [VHL] VÁN BÀI HUYỄN HOẶC - TƯ VŨ TÌNH

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,876
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
405879582-256-k991319.jpg

[Vhl] Ván Bài Huyễn Hoặc - Tư Vũ Tình
Tác giả: _tichha_
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên gốc: 不思议游戏 - Trò Chơi Bất Khả Tư Nghị

Tác giả: Tư Vũ Tình

Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Vô hạn lưu, Game, Trinh thám, Kinh dị, Góc nhìn nữ chính, HE
Độ dài: 157 chương
Edit: Tịch Hạ
Raw: Tấn Giang
Ngày bắt đầu: xx/xx/xxxx - xx/xx/xxxx

***
ĐỌC TẠI WATTPAD VÀ WORDPRESS TICHHASHYE



vôhạnlưu​
 
[Vhl] Ván Bài Huyễn Hoặc - Tư Vũ Tình
GIỚI THIỆU


Quy tắc Ván Bài Huyễn Hoặc:

1.

Mỗi ván sẽ có 10 người chơi tiến vào lâu đài Mostrin và nhận thẻ thân phận ngẫu nhiên khi bắt đầu.

Xin hãy nhanh chóng xác định đồng đội có cùng thuộc tính thẻ để thành lập phe.

Tại lâu đài Mostrin, có thể tùy ý thưởng thức mọi món lạ rượu ngon.

12 giờ đêm mỗi tối sẽ tắt đèn, sau khi tắt đèn tất cả mọi người sẽ chìm vào giấc ngủ say.

2.

Nếu bạn thuộc phe Linh - Ẩn: Hãy tìm ra Ác Quỷ đang ẩn nấp trong đám đông và tiêu diệt nó, tức là chiến thắng.

Nếu bạn thuộc phe Hung: Hãy che giấu thân phận, bảo vệ Ác Quỷ sống sót thuận lợi qua các đợt bỏ phiếu.

Cuối cùng, nếu số lượng thẻ Hung lớn hơn số lượng thẻ Linh - Ẩn, tức là phe Hung thắng.

3.

Sau khi mỗi ván kết thúc, phe chiến thắng có thể thuận lợi rời khỏi lâu đài, căn cứ theo tỉ lệ cống hiến sẽ nhận được số tiền hậu hĩnh.

Phe thất bại sẽ bị giữ lại để chờ phán quyết.

_

Mạnh Phức Du, một người chơi hệ logic kiểm soát chi tiết, khả năng dẫn dắt nhịp độ và kiểm soát ván cờ thuộc hàng thượng thừa.

Lần đầu tiên cô và anh gặp nhau trong game, ban đầu Mạnh Phức Du còn thấy anh chàng này rất lợi hại, tàn nhẫn nhưng ít nói.

Kết quả là sang ngày thứ hai, anh chàng đã tặng cô một pha thao tác "đi vào lòng đất".

Mạnh Phức Du: "Có phải anh bị ấm đầu không đấy?"

Lần thứ hai, Mạnh Phức Du lại gặp một đồng đội tàn nhẫn ít nói, trong lúc giao lưu dần nhận ra có gì đó sai sai: ...Mẹ kiếp, vẫn là cái tên mát mát như mùa thu Hà Nội lần trước.

Lần thứ ba, một người đàn ông khôi ngô tuấn tú tìm đến tận cửa, chìa tay ra với cô: "Tôi là Nam Cảnh Thành của công hội Phá Hiểu.

Phá Hiểu hiện là nơi tập trung các người chơi hệ 'thẻ Hung' chuyên nghiệp lớn nhất trong nước, tìm hiểu chút chứ?"

"..."

Mạnh Phức Du: "Cảm ơn đã mời, nhưng tôi quen đi một mình (thấy anh bị khùng) rồi."

*

Gợi ý ấm áp từ Hành Lang Vực thẳm: Mỗi nửa tầng đều trang bị khu nghỉ ngơi, bạn có thể mua được mọi thứ mình cần.

Nhưng tham gia Ván Bài Huyễn Hoặc tại lâu đài Mostrin là cách duy nhất để kiếm tiền.

Quý người chơi vui lòng tiêu dùng hợp lý, và trước khi hết tiền, hãy tiến vào lâu đài lần nữa để kiếm thêm.

- Thẻ Linh: Người Gõ Chuông, Pháp Sư, Người Thấu Cảm, Nhà Chiêm Tinh, Thánh Nữ, Súng Thánh, Kỵ Sĩ, Tên Trộm, Người Bảo Vệ, Người Làm Vườn.

- Thẻ Ẩn: Người Câm, Say Rượu, Thánh Nhân, Y Sĩ, Nhà Phát Minh.

- Thẻ Hung: Ác Quỷ, Rắn Độc, Gương Hai Mặt, Thợ Bánh Ngọt, Kẻ Thế Mạng.

(Trong đó, thẻ Linh và thẻ Ẩn là đồng minh, thuộc phe người tốt; thẻ Hung thuộc phe tà ác)

Nữ chính hệ logic dẫn dắt nhịp độ vs Nam chính người chơi thẻ Hung chuyên nghiệp.

Phiên bản đời thực của Blood on the Clocktower, có thiết lập riêng.

Không biết chơi cũng không sao, trong truyện sẽ dần giới thiệu cách chơi, cùng tham gia nào~

*

Tag: Ai cũng mạnh, Vô hạn lưu, Giải trí, Hồi hộp trinh thám, Chính kịch

Nhân vật chính: Mạnh Phức Du và một số người khác

Tóm tắt một câu: Trùm IQ trong giới vô hạn lưu

Xác định chủ đề: Nhìn thấu bản chất thông qua hiện tượng

*

Giải thích các vai trò trong game:

Thẻ Linh:

Nhà Chiêm Tinh: Mỗi đêm chọn hai người bất kỳ (trừ bản thân), biết được trong đó có Ác Quỷ hay không.

Người Thấu Cảm: Mỗi đêm biết được trong hai người ngồi cạnh mình có bao nhiêu thẻ Hung.

Pháp Sư: Mỗi đêm biết được thân phận thật của người bị biểu quyết xử tử vào ngày hôm trước.

Người Gõ Chuông: Ngày đầu tiên biết được thân phận cụ thể của một trong hai người ngẫu nhiên (trừ thẻ Hung).

Người Làm Vườn: Ngày đầu tiên biết được có bao nhiêu cặp thẻ Hung ngồi cạnh nhau.

Tên Trộm: Ngày đầu tiên biết được ván này có bao nhiêu tấm thẻ Ẩn.

Súng Thánh: Mỗi ván có một viên đạn, nếu bắn trúng Ác Quỷ thì phe Linh - Ẩn thắng ngay lập tức.

Đạn chỉ có tác dụng với Ác Quỷ, không thể giết các thẻ Hung khác.

Thánh Nữ: Nếu bị một người phe người tốt Linh - Ẩn nêu tên bỏ phiếu xử tử, thì đối phương sẽ bị lật bài. (Chỉ có tác dụng trong lần bị nêu tên đầu tiên của mỗi ván).

Người Bảo Vệ: Mỗi đêm chọn một người tiến hành bảo vệ, đối phương sẽ miễn nhiễm với lời nguyền của Ác Quỷ (không thể tự bảo vệ bản thân).

Kỵ Sĩ: Nếu bị Ác Quỷ nguyền rủa vào ban đêm, bản thân sẽ tự hồi sinh và được chọn một người để kiểm tra thân phận cụ thể.

Ảo Thuật Gia: Ngày đầu tiên biết được thân phận cụ thể của một tấm thẻ Hung (trừ Ác Quỷ).

Tín Đồ: Nếu có Linh Mục tại đó, Tín Đồ sẽ tự động bỏ phiếu theo Linh Mục.

Linh Mục: Nếu có Tín Đồ tại đó, lá phiếu của Linh Mục được tính là hai phiếu.

*

Thẻ Ẩn:

Người Câm: Sẽ bị tất cả các lá bài chức năng soi ra kết quả là thẻ Hung.

Thánh Nhân: Nếu bị biểu quyết xử tử thì phe Linh - Ẩn thất bại ngay lập tức.

Say Rượu: Lá bài này uống quá chén nên cứ ngỡ mình là một quân bài khác (bất kỳ lá Linh hay Ẩn nào).

Mọi người có thể hiểu đây là một dạng buff vận vào người phe thiện; mọi năng lực thuộc về thân phận đó thực chất đều là do say mà tự tưởng tượng ra, nhưng chính chủ lại hoàn toàn không hay biết gì.

Y Sĩ: Nếu bị Ác Quỷ nguyền rủa vào ban đêm sẽ tự hồi sinh, đồng thời hóa giải thiên phú của thẻ Hung "Kẻ Thế Mạng".

Nhà Phát Minh: Ngày đầu tiên biết được Ác Quỷ nằm ở bên trái hay bên phải mình.

*

Thẻ Hung:

Ác Quỷ: Bắt đầu từ đêm thứ hai, mỗi đêm chọn một người chơi để nguyền rủa.

Rắn Độc: Mỗi đêm có thể cắn một người, kỹ năng của người trúng độc sẽ bị vô hiệu hóa nhưng chính họ lại không biết.

Thợ Bánh Ngọt: Khi xuất hiện, cấu hình phe Linh - Ẩn sẽ thay đổi từ 6 Linh - 1 Ẩn -> 4 Linh - 3 Ẩn.

Kẻ Thế Mạng: Đỡ đạn của Ngọn Giáo thay cho Ác Quỷ, sau khi đỡ đạn sẽ bị loại vào ngay đêm đó.
 
[Vhl] Ván Bài Huyễn Hoặc - Tư Vũ Tình
Chương 1: Lâu đài Mostrin


Edit: Shye

***

Sau khi màn sương mù tan hết, Mạnh Phức Du nhìn thấy thẻ thân phận hiện ra trong lòng bàn tay mình.

Kích thước thẻ vừa vặn để ẩn giấu trong lòng bàn tay, bên trên viết ba chữ "Người Thấu Cảm".

Đây là thân phận cô nhận được trong ván này, là một tấm "thẻ Linh".

Viền đỏ trên thẻ chạy qua một vòng rồi biến mất trong lòng bàn tay cô.

Đây không phải lần đầu tiên cô vào lâu đài.

Cô kiên nhẫn chờ đợi một lát, quả nhiên trông thấy con rối quản gia xuất hiện đúng như dự đoán.

Con rối quản gia mặc áo sơ mi trắng và áo gile đen tiêu chuẩn, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ búp bê cười tươi rói, nói với cô: "Ngài là vị khách quý thứ sáu, mời đi theo tôi, tôi sẽ đưa ngài vào lâu đài Mostrin."

Quản gia rối này là một NPC dẫn đường trong trò chơi, hé mở một cánh cửa, rồi đưa Mạnh Phức Du vào trong đại sảnh tầng 1 của lâu đài.

Lúc này, trong sảnh đã có khoảng bốn năm người tập trung, đang quây lại bàn chuyện với nhau.

Thấy Mạnh Phức Du bước vào, một cô gái nhỏ nhắn cao khoảng 1m6 sáu chủ động tiến lại gần, nói với cô: "Cuối cùng cũng có một bạn nữ tới rồi, vui quá đi mất, mấy người vào trước toàn là nam!"

Cô gái đeo một cặp kính gọng lớn màu nhạt, càng làm tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ to bằng bàn tay.

Cô nàng tự nhiên như quen thân từ lâu, khoác lấy cánh tay Mạnh Phức Du, ngước đầu nhìn cô với vẻ mặt tội nghiệp: "Cô từng vào đây chưa?

Đây là lần đầu tiên tôi vào lâu đài, căng thẳng quá, lòng bàn tay ra đầy mồ hôi rồi."

Mạnh Phức Du cao 1m7, khi nhìn cô gái kia, ánh mắt cô hơi thấp xuống, ôn tồn đáp: "Tôi cũng là lần đầu."

"Ui, vậy mà trông cô bình tĩnh thật đấy, tôi cứ tưởng cô là người chơi cũ."

Cô gái tự giới thiệu: "Tôi tên Trang Ni, cô tên là gì?"

"Mạnh Phức Du."

Trang Ni cứ khoác tay cô mãi không buông, cả người dính sát vào bên cạnh, Mạnh Phức Du cũng không ngăn cô nàng.

Trong lúc trò chuyện, quản gia rối lại dẫn thêm ba nam một nữ vào.

Trong đại sảnh lúc này đã tập trung đủ 10 người.

Quản gia rối nói với tất cả: "Các vị khách quý đã lặn lội đường xa tới đây, ngài Công Tước đã chuẩn bị sẵn phòng nghỉ cho các vị tại tầng 2 lâu đài.

Số phòng tương ứng với thứ tự các vị tiến vào lâu đài, mời mọi người tự tìm phòng của mình để nhận phòng.

Mọi nơi trong lâu đài các vị đều có thể tùy ý tham quan, chúc mọi người sẽ trải qua những ngày sắp tới thật vui vẻ."

Mỗi một ván tiến vào lâu đài, bố cục bày trí đều giống hệt nhau, ngay cả giọng nói của con rối quản gia cũng không khác biệt.

Những người khác lần lượt đi lên cầu thang xoắn ốc ở hai bên.

Trang Ni nói: "Cô ở phòng số 6 đúng không?

Tôi ở phòng số 4, cũng khá gần nhau đấy."

"Hai người đều là lần đầu vào lâu đài à?"

Một người đàn ông cao ráo đi ngang qua, liếc nhìn cánh tay hai người đang khoác vào nhau, nhắc nhở: "Lúc mới bắt đầu tốt nhất đừng để người khác thấy các cô tụ tập riêng lẻ hai ba người, sẽ bị coi là đối tượng nghi ngờ đấy."

Người đàn ông cũng không dám nán lại lâu, nhìn quanh hai bên, nói xong câu đó liền sải bước đi thẳng.

"Anh ta nói cái gì thế, sao tôi nghe không hiểu gì cả."

Trang Ni liếc nhìn Mạnh Phức Du một cách đầy ẩn ý: "Cô có biết ý anh ta nói vậy là sao không?"

"Không biết."

Các phòng ở tầng 2 được sắp xếp theo hình vuông khép kín, đánh số liên tiếp nhau.

Từ phòng số 1 đến số 5 nằm gần phía cầu thang phía Đông, từ phòng số 6 đến số 10 nằm gần cầu thang phía Tây.

Từ khoảng thông tầng rộng lớn ở giữa hành lang có thể nhìn thấy toàn cảnh đại sảnh ở tầng 1.

Trước khi đi đến phòng, Trang Ni chợt hỏi cô với giọng thì thầm: "Hồi nãy trước khi vào đây tôi thấy trên tay có hiện hai chữ Thánh Nữ, cô có biết nghĩa là gì không?"

Mạnh Phức Du liếc nhìn cô nàng một cái, lắc đầu đáp: "Tôi cũng không biết, cô có thể hỏi người khác xem sao."

Hàng mày Trang Ni khẽ nhích, vẻ mặt hơi thất vọng: "Ừ nhỉ, tôi quên mất cô cũng là lần đầu vào đây.

Vậy để tôi đi hỏi cái anh bạn ở phòng số 2 xem sao, trông anh ta có vẻ dễ nói chuyện hơn."

Mạnh Phức Du đi vào phòng số 6, lúc khép cửa cô hé ra một khe hở nhỏ.

Cô thấy Trang Ni sau khi rời khỏi chỗ mình thì không về thẳng phòng số 4 mà lại đi gõ cửa phòng số 2.

Mạnh Phức Du đóng chặt cửa lại.

Trong phòng đã chuẩn bị sẵn giấy bút, Mạnh Phức Du thành thạo vẽ ra sơ đồ vị trí của 10 căn phòng rồi đánh số thứ tự, tại vị trí số 4 cô viết thêm ghi chú: Tự khai là Thánh Nữ.

Mượn danh nghĩa người mới để đi khắp nơi ngây ngô tự khai thân phận thẻ Linh là một trong những chiêu trò quen thuộc của phe thẻ Hung.

Nhưng cũng chính vì mánh khóe này không quá cao siêu, nên đa số chỉ có những kẻ cầm thẻ Hung là lính mới thì mới làm vậy.

Mạnh Phức Du vẽ một ngôi sao năm cánh tại vị trí số 4, biểu thị đây là đối tượng tình nghi.

*

Đến 12 giờ đêm, Mạnh Phức Du chìm vào giấc ngủ đúng giờ.

Trong mơ, quản gia rối đã đưa cho cô thông tin đêm đầu tiên của thân phận "Người Thấu Cảm":

"Trong hai căn phòng liền kề với bạn, có một người đang giữ thẻ Hung."

Mạnh Phức Du ngủ say suốt cả đêm.

7 giờ sáng hôm sau, cô bị đánh thức bởi tiếng chuông báo thức đúng giờ.

Đây là đặc tính quy tắc sau khi vào lâu đài Mostrin, tất cả mọi người chắc chắn sẽ ngủ thiếp đi vào lúc 12 giờ và chỉ tỉnh dậy vào lúc 7 giờ sáng hôm sau.

7 giờ 30 phút, quản gia rối gõ cửa phòng: "Thưa quý khách tôn quý, vô cùng xin lỗi phải thông báo tin này cho ngài.

Ngài Công Tước vừa biết tin Ác Quỷ và lũ Tay sai đã cải trang lẻn vào lâu đài vào ngày hôm qua.

Xin mời mọi người tập trung tại đại sảnh tầng 1 để tìm ra Ác Quỷ."

Đây cũng là một câu thoại mang tính thủ tục.

Chẳng bao lâu sau, 10 người đều được quản gia rối đưa vào phòng họp.

Bàn họp có hình chữ U, tương ứng với hình dạng phân bố của các căn phòng.

Sau khi mọi người ngồi vào vị trí theo số phòng, bầu không khí mới thực sự bắt đầu trở nên ngột ngạt.

Ai nấy đều rõ, trò chơi quyết định sinh tử này giờ đây mới chính thức bắt đầu.

Chiếc bàn họp này to cực kỳ, mỗi người cách nhau một khoảng 1m.

Sau khi ngồi xuống, từ tay vịn ghế vươn ra các thanh chắn cố định người chơi vào lưng ghế.

10 quản gia rối đeo mặt nạ cười đứng bất động sau lưng 10 người chơi.

Tư thế tiêu chuẩn cùng chiếc mặt nạ vô hồn làm chúng tỏa ra một sự âm u rợn người.

"Trong số các vị khách quý đây có không ít bậc kỳ tài, xin hãy cung cấp một vài manh mối để truy đuổi Ác Quỷ."

Không rõ âm thanh phát ra từ miệng tên quản gia rối nào.

Người đàn ông ngồi ở vị trí số 1 lên tiếng trước: "Phát ngôn theo thứ tự, tôi trước nhé.

Thân phận của tôi là Người Gõ Chuông.

Thông tin tôi nhận được tối qua là: Trong hai người ở phòng số 2 và số 7, có một người cầm thẻ Ẩn - Thánh Nhân."

Trang Ni ở vị trí số 4 rụt rè giơ tay: "Ngại quá, cho tôi ngắt lời một chút được không?

Tôi muốn hỏi Người Gõ Chuông nghĩa là gì, rồi thẻ Ẩn với Thánh Nhân là cái gì vậy?"

Người đàn ông số 1 nhíu mày thiếu kiên nhẫn: "Sao đã lên đến tầng thứ ba rồi mà vẫn còn gặp kiểu người mới này nhỉ?

Trước khi vào không tự đọc qua Sổ Tay Tóm Tắt Lâu Đài à?"

Trang Ni bị giọng điệu không mấy thiện cảm của anh ta làm cho hoảng sợ, hạ thấp giọng lẩm bẩm: "Cuốn sổ tay đó đắt quá, tôi không có tiền mua."

Người đàn ông ở vị trí số 5 ngồi bên tay phải Trang Ni ghé đầu sang, nhanh chóng giải thích nhỏ với cô: "Thẻ Ẩn thuộc phe người tốt.

Thuộc tính năng lực của Thánh Nhân là: Nếu người sở hữu thẻ này bị chúng ta bỏ phiếu xử tử, phe người tốt sẽ bị phán là thất bại ngay lập tức, mọi người đều không thể ra ngoài được nữa."

chỉ úp tại wattpad và wordpress
 
[Vhl] Ván Bài Huyễn Hoặc - Tư Vũ Tình
Chương 2: Thánh Nữ thật và giả


Edit: Shye

***

Mạnh Phức Du một tay chống cằm, thản nhiên liếc nhìn một lượt, nhận ra người đàn ông này chính là người đã nhắc nhở họ đừng tụ tập lúc đi lên lầu hôm qua.

Trang Ni nghe xong vẫn nửa hiểu nửa không, tiếp tục hỏi anh ta: "Nghĩa là giữa số 2 và số 7 có một người tốt, vậy sao số 1 lại biết được?

Liệu anh ta có nói dối không?"

Những người khác chẳng mấy bao dung đến thế đối với người mới, họ đã bắt đầu lượt phát ngôn của vị trí số 2 theo đúng tiết tấu.

"Tôi tự khai trước, tôi không phải Thánh Nhân.

Thân phận của tôi là thẻ Linh - Pháp Sư, vì thế tối qua không nhận được thông tin gì.

Phải đợi sau khi có người bị xử tử thì năng lực của tôi mới bắt đầu có tác dụng.

Hết."

Lượt phát ngôn của vị trí số 2 ít nhiều vẫn mang tính chất giải thích, xem như là một sự chiếu cố dành cho người mới nọ.

Đến lượt vị trí số 3 phát ngôn.

Đây là một cậu thanh niên xăm trổ đầy cánh tay, cơ ngực cường tráng căng phồng cả chiếc áo thun.

Cậu ta chỉ nói một câu cực kỳ ngắn gọn: "Tôi là một tấm Ẩn, Người Câm.

Người tiếp theo."

Người tiếp theo là Trang Ni ở vị trí số 4, nhưng cô nàng vẫn còn đang mải hóng chuyện để hỏi người số 5 nên chưa nhận ra đã đến lượt mình.

"Nghĩa là thẻ Linh và thẻ Ẩn đều là người tốt, chỉ có thẻ Hung mới là phe kẻ ác đúng không?"

Gáy của Trang Ni đang hướng về phía cậu xăm trổ số 3, cậu ta bực mình đạp mạnh vào chân ghế một cái: "Đến lượt cô, mẹ nó đừng có lãng phí thời gian nữa coi."

Trang Ni giật bắn mình, thấy ánh mắt của cả bàn đều đổ dồn về phía mình, nhất thời có hơi căng thẳng: "À, ừm thì... tôi là Thánh Nữ, tôi là người tốt...

Hết."

Trang Ni nói xong liền rụt rè nhìn sang người đàn ông ở vị trí số 5 bên phải, dường như muốn hỏi nói như vậy có được không.

Thấy anh ta khẽ gật đầu, cô nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

Người đàn ông ở vị trí số 5 đeo kính gọng đen, dáng mỏng người, toát ra hơi thở trí thức đậm nét: "Tôi là một tấm Linh, tôi là Người Làm Vườn.

Năng lực của tôi là vào đêm đầu tiên có thể biết được có bao nhiêu số phòng của thẻ Hung nằm liền kề nhau.

Nếu có hai người liền số, con số tôi nhận được sẽ là 1.

Nếu cả ba tấm Hung đều liền số, con số tôi nhận được sẽ là 2.

Tối qua con số tôi nhận được là 1.

Hết."

Sau lượt của anh ta thì đến Mạnh Phức Du.

Vì đây là buổi suy luận đầu tiên, nhiều thông tin vẫn chưa rõ ràng nên lời phát biểu của cô cũng rất ngắn gọn: "Tôi là thẻ Linh, Người Thấu Cảm.

Thông tin nhận được đêm qua là trong hai người ngồi bên trái và bên phải tôi, có một người là thẻ Hung.

Hết."

Vị trí số 7 là một người phụ nữ tóc đỏ rực, cô ta dựa người vào thành ghế đầy quyến rũ, hờ hững nói: "Tôi là Thánh Nhân, số 1 đã chứng thực thân phận cho tôi rồi, người tiếp theo."

"Đến lượt tôi nhỉ."

Người ở vị trí số 8 là một gã đàn ông có chiếc mũi diều hâu.

Ngồi ở góc chéo đối diện Trang Ni, anh ta nắn lại dáng ngồi rồi chỉ thẳng vào mặt cô nàng: "Tôi mới là lá Thánh Nữ, số 4 đang nói dối."

Trang Ni lộ ra vẻ mặt không thể tin nổi, cô nàng định đứng phắt dậy nhưng bị thanh chắn trên ghế chặn lại, chỉ có thể ngồi đó gào lên bằng giọng lanh lảnh để biện minh: "Tôi không có nói dối!

Lúc vào đây trên tay tôi viết rõ là Thánh Nữ, rõ ràng là anh đang nói dối!"

Mọi người xung quanh đều dùng ánh mắt thờ ơ quan sát biểu cảm của hai người.

Trang Ni nhìn một lượt, cuối cùng vẫn gửi ánh mắt cầu cứu lên người đàn ông ở vị trí số 5: "Anh tin tôi đi, tôi thực sự không lừa ai cả.

Tôi còn chẳng rõ có những vai nào nữa, làm sao mà lừa gạt người ta được chứ!"

Gã mũi diều hâu số 8 chẳng thèm để tâm, phẩy tay nói: "Mới là đêm đầu tiên thôi, còn sớm.

Bây giờ chưa cần tranh luận đâu, tiếp tục đi."

"Tôi là Nhà Chiêm Tinh.

Tối qua tôi nhận được tin, trong số 3 và số 10, có một người là Ác Quỷ."

Người đàn ông số 9 cất tiếng.

Người đàn ông ở vị trí số 10 nhướng mày, xoay cây bút trong tay một vòng rồi nói: "Vậy thì chuyện đơn giản rồi.

Tôi là Súng Thánh, tôi sẽ bắn một phát vào số 3.

Nếu số 9 không phải do bị Rắn Độc cắn mà nhận thông tin sai, thì ván này kết thúc luôn tại đây nhỉ?"

Trang Ni hỏi nhỏ người đàn ông số 5: "Anh Chu, ý anh ta là sao vậy?

Súng Thánh nổ súng?

Rồi Rắn Độc là sao?"

Chu Viễn vừa chú ý nghe ngóng tình hình trên bàn, vừa cố gắng giải thích cho cô nàng: "Súng Thánh là một thẻ Linh, cả ván chơi chỉ có một cơ hội nổ súng duy nhất, đạn chỉ có tác dụng với Ác Quỷ, nếu bắn trúng Ác Quỷ thì phe người tốt thắng ngay.

Nhưng nếu không trúng Ác Quỷ thì dù là người tốt hay các thẻ Hung khác trúng đạn thì viên đạn đó cũng vô hiệu.

Còn Rắn Độc chỉ là một thẻ Hung, mỗi đêm có thể chọn cắn một người.

Người bị cắn, thuật ngữ trong nghề gọi là 'ăn độc', thông tin mà người đó nhận được sẽ bị sai lệch."

Cậu xăm trổ ở vị trí số 3 cười khẩy một tiếng: "Anh nói anh là Súng Thánh thì là thật à?

Ai chứng minh cho anh?

Tôi vào lâu đài bao nhiêu lần rồi, chưa bao giờ thấy ván nào thắng nhờ Súng Thánh bắn trúng Ác Quỷ cả, mười phát thì chín phát là giả.

Hơn nữa, kể cả anh là thật thì cũng có khả năng số 9 đã ăn độc rồi, giữa hai chúng ta có khi chẳng có Ác Quỷ nào đâu.

Dù sao cũng chỉ có một viên đạn, không việc gì phải lãng phí ngay đêm đầu tiên."

Pháp Sư ở vị trí số 2 phụ họa: "Tôi cũng nghĩ vậy, Súng Thánh có thể đợi đến tối mai khi thông tin rõ ràng hơn rồi hãy thử.

Hiện tại có mấy điểm tương đối rõ ràng.

Thứ nhất là số 4 và số 8 tranh nhau vai Thánh Nữ, chắc chắn có một kẻ nói dối.

Thứ hai là Người Gõ Chuông số 1 đã soi ra giữa tôi và số 7 có một Thánh Nhân.

Tôi là Pháp Sư, số 7 tự nhận Thánh Nhân, khớp với thông tin của Người Gõ Chuông.

Vậy thì, Người Thấu Cảm số 6 soi ra giữa số 5 và số 7 có một thẻ Hung.

Số 7 đã có số 1 bảo đảm cho, nên giờ tôi khá nghiêng về giả thuyết thân phận của số 5 có vấn đề."

Người đàn bà số 7 vân vê bộ móng tay đỏ thắm, gật đầu đồng ý: "Nghe ra thì đúng là vậy đấy.

Số 5 có gì muốn nói không?"

Chu Viễn do mải đối phó với các câu hỏi của Trang Ni nên hơi phân tâm, anh ta không ngờ mũi dùi lại chĩa về phía mình nhanh đến thế.

Anh ta hơi khựng lại vài giây, vội cúi đầu nhìn vào đống thông tin quan trọng vừa ghi chép để xâu chuỗi lại tư duy.

Chu Viễn: "Trước tiên, tôi chắc chắn mình là thẻ Linh - Người Làm Vườn.

Tôi muốn nói thế này, do tính chất đặc thù của năng lực Rắn Độc, thông thường chúng sẽ chọn cắn những lá có khả năng cung cấp thông tin, ví dụ như Nhà Chiêm Tinh, Người Thấu Cảm, và Người Gõ Chuông trong đêm đầu tiên.

Ba người này có khả năng trúng độc cao nhất.

Vậy chẳng phải trường hợp của số 1 và số 6 đều khớp hay sao?

Một trong hai người này xác suất trúng độc là rất cao, cho nên tuyến suy luận này có lỗ hổng rất nặng."

"Anh nói vậy là dựa trên giả thuyết phe Hung biết hết bài của cả đám rồi."

Nhà Chiêm Tinh số 9 phản bác: "Chỉ khi đi kèm với 'Gương Hai Mặt' trong phe Hung thì Rắn Độc mới có thể cắn người một cách chính xác được.

Mà nếu Gương Hai Mặt đã thấy hết bài ngay từ đầu, phe Hung muốn giả danh thẻ Linh chắc chắn sẽ chọn một thân phận chưa có ai cầm, làm sao lại xảy ra tình huống hai người tranh nhau vai Thánh Nữ thế này?"

Nhà Chiêm Tinh tiếp tục: "Vì vậy tôi phân tích, ván này trong phe Hung không có Gương Hai Mặt.

Nghĩa là Rắn Độc đang cắn bừa, mà trong tình huống đó, xác suất cắn trúng ngay chóc lá bài thông tin ở đêm đầu tiên là rất thấp.

Tôi cũng thấy thân phận của số 5 rất đáng nghi."

chỉ úp tại wattpad và wordpress
 
[Vhl] Ván Bài Huyễn Hoặc - Tư Vũ Tình
Chương 3: Bị loại


Edit: Shye

***

Pháp Sư số 2 nhanh tay ghi chép lên giấy, lúc này ngẩng đầu lên nói tiếp: "Tôi rất đồng tình với cách nói của số 9.

Hơn nữa hiện tại trên bàn, số 3 tự nhận là thẻ Ẩn Người Câm, số 7 nhận Thánh Nhân cũng là một thẻ Ẩn.

Mọi người đều biết, thẻ Ẩn thường phân bố là 1 hoặc 3.

Nghĩa là bố trí ván này rất có thể là 4 Linh – 3 Ẩn – 3 Hung.

Vậy thì trong phe Hung chắc chắn phải có 'Thợ Bánh Ngọt'.

Cộng thêm Ác Quỷ và Rắn Độc là đủ bộ ba Hung rồi, không có Gương Hai Mặt đâu."

Chu Viễn bị màn phân tích của hai người kia làm cho nghẹn lời, cúi đầu lướt nhanh trên mặt giấy để tìm đầu mối thoát thân.

Mạnh Phức Du uể oải chống cằm xoay bút, liếc nhìn người đàn ông trẻ tuổi đang vò đầu bứt tai bên cạnh.

Thực ra, cách tự cứu tốt nhất của anh ta bây giờ là học theo cậu xăm trổ số 3 lúc nãy, tạm gác mũi dùi trên người mình sang một bên, tìm cách dẫn dắt sự chú ý của mọi người vào cặp Thánh Nữ thật giả kia, như thế là có thể tạm thời qua màn.

Nhưng người đàn ông này dường như không định chọn cách đó, vẫn đang cố gắng tìm lối thoát từ một hướng tư duy khác.

Chu Viễn: "Loại trừ ba tấm Hung đã biết danh tính của nhau thì vẫn còn lại bảy người, xác suất 2/7 thực ra cũng không hề nhỏ.

Mọi người nghĩ xem, nếu suy luận theo logic này, trong phe Hung có Thợ Bánh Ngọt, mà thuộc tính khi ra sân của Thợ Bánh Ngọt là thay đổi sắp xếp Linh – Ẩn, từ 6 Linh 1 Ẩn thành 4 Linh 3 Ẩn."

Chu Viễn: "Hiện tại trên ván đã có tới bảy người tự nhận là thẻ Linh rồi, lần lượt là: Người Gõ Chuông, Pháp Sư, Thánh Nữ, Người Làm Vườn, Người Thấu Cảm, Nhà Chiêm Tinh và Súng Thánh.

Nghĩa là trong tình huống sau khi đã loại trừ đi một Thánh Nữ giả, trong số này vẫn còn tới ba người nữa đang nói dối.

Vậy thì xác suất thông tin nhận được bị sai lệch lại càng cao hơn đúng không?"

Người đàn ông ở vị trí số 1 vân vê chòm râu lởm chởm dưới cằm, khẽ gật đầu.

Mắt anh ta đảo qua đảo lại vài vòng, vẽ loằng ngoằng lên giấy, nhận ra mình bắt đầu bị mớ thông tin này làm cho xoay như chong chóng.

Pháp Sư ở vị trí số 2 suy nghĩ một lát rồi nói: "Thông tin đêm đầu tiên chưa đủ hoàn thiện, mọi suy đoán bây giờ đều chưa có thực chứng.

Thế này đi, tôi đề nghị biểu quyết loại số 5 trước.

Thứ nhất, số 5 tự nhận là Người Làm Vườn, thân phận này vốn chỉ cung cấp được thông tin vào đêm đầu tiên, về sau không còn tác dụng thực chất nào nữa.

Thứ hai là nếu số 5 bị loại và vị trí trống, tối nay Người Thấu Cảm có thể nhìn xuyên qua để soi được thân phận của người tiếp theo, xét về mặt lợi ích thì đây là phương án tối ưu nhất."

Mọi người lần lượt gật đầu đồng ý.

Sắc mặt Chu Viễn ở vị trí số 5 xám ngoét như sắt nguội, nhưng anh ta không tìm được điểm nào để phản bác.

Pháp Sư số 2 liền giơ tay lên tiếng trước: "Vị trí số 2 Pháp Sư nêu tên vị trí số 5."

Lời vừa dứt, giọng nói của quản gia rối lại vang lên: "Khách quý số 2 nêu tên khách quý số 5.

Bắt đầu từ phía bên phải của số 5, ai đồng ý bỏ phiếu xử tử khách quý số 5, xin vui lòng giơ tay ra hiệu."

Sau một vòng bỏ phiếu, số 5 nhận được sáu phiếu, chính thức bị loại đúng như dự đoán.

Một tiếng "cạch" vang lên, thanh chắn trước mặt Mạnh Phức Du thu lại.

Cô đứng dậy vặn mình thư giãn gân cốt một chút rồi cùng mọi người rời khỏi phòng họp.

Trong căn phòng họp rộng lớn, chỉ có khóa thanh chắn trước mặt Chu Viễn là không mở, anh ta vẫn phải ngồi im tại chỗ.

Trang Ni khi đi ngang qua anh ta liền cúi người hỏi nhỏ: "Anh là kẻ xấu thật sao?"

Chu Viễn hơi đờ đẫn ngẩng đầu lên, lắc đầu nói: "Không phải."

Trang Ni nắm lấy tay anh ta một cái, nói: "Vậy tôi tin anh.

Đừng sợ, chúng ta vẫn còn cơ hội thắng mà."

Quản gia rối bắt đầu thúc giục Trang Ni rời đi.

Nhìn theo bóng lưng Trang Ni, Chu Viễn chợt nhận ra điều gì đó, cơn tỉnh táo muộn màng ập đến.

Lúc nãy trong cuộc họp, Trang Ni đến cả câu hỏi sơ đẳng như "Thánh Nhân là gì" mà cũng phải hỏi anh ta, nhưng với ánh mắt tha thiết lo lắng vừa rồi, tại sao cô nàng không hỏi anh ta người bị biểu quyết loại bỏ sẽ bị gì?

Là do cô ta không thèm quan tâm đến sống chết của anh ta, hay là vì ngay từ đầu cô ta đã biết người bị loại sẽ không bị giết mà chỉ bị nhốt lại, nếu phe mình giành chiến thắng cuối cùng thì anh ta sẽ được thả ra?

Vì thế khi diễn kịch mới lờ chi tiết đó đi.

Chu Viễn cảm thấy lòng bàn tay tê dại.

Anh ta bị hai tên quản gia rối phía sau còng tay lại mang đi.

*

Sau khi cuộc họp suy luận mỗi sáng kết thúc là thời gian dùng bữa.

Quản gia rối đưa 9 người còn lại đến nhà ăn.

Ở khu vực bàn trung tâm bày biện rất nhiều loại điểm tâm buffet đa dạng.

Mạnh Phức Du gắp một quả trứng ốp la vào đĩa, rưới thêm chút nước tương.

"Sao trông cô bình tĩnh thế, chẳng giống người mới vào lần đầu chút nào, tôi thì sắp căng thẳng chết đi được đây."

Trang Ni bê khay thức ăn tiến lại gần cô, cũng gắp một quả trứng ốp la vào đĩa.

Mạnh Phức Du gắp thêm một ít súp lơ xanh luộc và mộc nhĩ xào, lấy một lát bánh mì kiều mạch cho vào máy nướng bánh để làm nóng.

Trong lúc đợi lấy sữa, cô thản nhiên đáp lại một câu: "Căng thẳng không giúp cô tìm ra Ác Quỷ đâu."

Trang Ni cười ngượng một tiếng, nói: "Đúng rồi, tại sao số 8 lại nói dối để tranh thẻ Thánh Nữ với tôi nhỉ?

Liệu anh ta có phải Ác Quỷ không?

Hay là một thẻ Hung nào khác?"

"Ai mà biết được."

Mạnh Phức Du đặt ly sữa lên khay, mỉm cười đầy ẩn ý rồi quay lưng bước đi.

Khu vực chỗ ngồi cho khách rất rộng rãi, sát tường là những dãy bàn nhỏ bốn người, ở giữa còn có một chiếc bàn dài rất lớn.

Lúc này trên bàn dài đã có ba người ngồi sẵn, đó là Pháp Sư số 2, Thánh Nhân số 7 và Súng Thánh số 10.

Mạnh Phức Du ngồi xuống cạnh Súng Thánh số 10.

Người đàn ông ngước lên nhìn cô, ánh mắt không hề che giấu vẻ thưởng thức khi quan sát từ trên xuống dưới, anh chàng khen ngợi: "Cô đẹp thật đấy, dáng cũng chuẩn nữa.

Đây là diện mạo thật hay cô dùng thẻ Tốn Phong vậy?"

Thẻ Tốn Phong là một đạo cụ hóa trang dùng một lần chỉ có thể sử dụng trong lâu đài, có thể biến hóa thành bất kỳ hình dáng nào, mỗi tấm có giá ba ngàn tệ.

"Dĩ nhiên là dùng thẻ rồi, diện mạo thật của tôi không đẹp đâu."

Mạnh Phức Du xiên một miếng súp lơ bỏ vào miệng.

"Ồ."

Anh chàng Súng Thánh lộ rõ vẻ hụt hẫng, cười gượng vài tiếng rồi không tiếp tục bắt chuyện nữa.

Đúng lúc này, Trang Ni cũng bưng đĩa tới ngồi cùng.

Cô ta ngồi xuống cạnh Thánh Nhân số 7, vừa vặn đối diện với Mạnh Phức Du.

Cô ta vừa ngồi xuống, gã đàn ông mũi diều hâu số 8 đã đi ngang qua, liếc nhìn Trang Ni từ đầu đến chân đầy khiêu khích, hừ lạnh một tiếng rồi đi tới đầu kia của chiếc bàn dài, nơi những người còn lại đang tụ tập.

Trang Ni mím môi, lộ vẻ mặt chịu tủi thân: "Anh ta cướp thân phận Thánh Nữ của mình, anh ta chắc chắn là người xấu."

Bốn người khác đang dùng bữa liếc nhìn cô ta một cái, đồng thanh không ai nói gì, chỉ tập trung ăn sáng.

Mắt Trang Ni khẽ chuyển động, ăn một miếng trứng rồi tiếp tục nói: "Tôi là người mới, chuyện gì cũng không hiểu, mọi người có thể cho tôi biết ngày mai nên bỏ phiếu cho ai không, tôi sẽ bỏ phiếu theo mọi người nhé?"

Súng Thánh số 10 quét cô ta từ trên xuống, dùng giọng nửa đùa nửa thật nói: "Nếu thực sự không có manh mối gì thì hay là bỏ phiếu loại cô ra ngoài luôn nhé."

Sắc mặt Trang Ni biến sắc, thấy khóe môi người đàn ông cong lên có ý trêu chọc, cô nàng liền dậm chân nũng nịu: "Sao anh xấu tính thế, cứ bắt nạt tôi, hừ!"

Pháp Sư số 2 và Thánh Nhân số 7 đồng thời không ngồi yên nổi, bưng đĩa dời chỗ sang mấy vị trí bên cạnh.

Mạnh Phức Du cũng dứt khoát đứng dậy đi theo.

Phía bên kia chỉ còn lại Trang Ni trò chuyện rôm rả với anh chàng Súng Thánh, thỉnh thoảng cô nàng lại làm ra những biểu cảm tinh quái khiến anh chàng Súng Thánh cười to liên tục.

"Chúng ta đối soát lại hướng suy luận đi."

Thánh Nhân số 7 là một người phụ nữ cực kỳ quyến rũ trong từng cử chỉ, một tay vén tóc, một tay nâng tách cà phê nhấp một ngụm, quay sang nói với Pháp Sư số 2: "Anh là Pháp Sư đúng không?

Vậy đêm nay anh có thể biết được thân phận của số 5 rồi.

Nếu anh ta thực sự là Người Làm Vườn, điều đó có nghĩa là người 'ăn độc' tối qua khả năng cao chính là Người Thấu Cảm."

Người phụ nữ chuyển ánh mắt sang Mạnh Phức Du, rồi tiếp tục phân tích: "Nhưng mỗi đêm chỉ có một người bị ăn độc, điều đó chứng minh lời của Nhà Chiêm Tinh số 9 là thật, Ác Quỷ đang ẩn nấp giữa số 3 và số 10.

Nếu vậy thì sơ hở quá lộ liễu, nên tôi đoán tối nay độc sẽ nhắm vào Pháp Sư."

Pháp Sư gật đầu đồng tình: "Cũng có lý.

Vậy hiện giờ sẽ chia ra mấy trường hợp.

Thứ nhất, nếu tôi soi ra số 5 là thẻ Hung, nó sẽ củng cố hoàn toàn thông tin của Người Gõ Chuông và Người Thấu Cảm đêm đầu tiên.

Khi đó, những người có thể bảo đảm thân phận cho nhau trên ván gồm có: Người Gõ Chuông số 1, Pháp Sư số 2, Người Thấu Cảm số 6 và Thánh Nhân số 7.

Như vậy, tối nay Người Thấu Cảm có thể xác định luôn thân phận của số 4, tất nhiên là với điều kiện không bị ăn độc."

Pháp Sư tiếp tục đào sâu suy nghĩ của chính mình: "Trường hợp thứ hai, chính là điều Thánh Nhân số 7 vừa nói, số 5 là người tốt, Người Thấu Cảm mới là người ăn độc đêm đầu tiên.

Nếu vậy, số 3 và số 10 sẽ là đối tượng tình nghi trọng điểm."

Mạnh Phức Du đưa mắt nhìn qua nhìn lại giữa hai người họ, khẽ thở dài.

Cô không tham gia sâu vào cuộc thảo luận của họ, ăn xong liền rời đi.

Sau khi buổi thảo luận sáng sớm kết thúc, thời gian còn lại trong ngày trở nên thong thả nhưng khá tẻ nhạt.

Các thiết bị điện tử như điện thoại không được mang vào đây, Mạnh Phức Du nằm dài trên giường vài tiếng đồng hồ.

Cho đến khi ước chừng cuộc thảo luận phụ đầy sôi nổi dưới tầng một đã tan, cô mới chỉnh trang lại quần áo rồi ra khỏi phòng.

Cửa phòng của Nhà Chiêm Tinh số 9 vẫn đóng chặt, Mạnh Phức Du tựa vào lan can đợi một lúc mới thấy anh chàng quay về.

Người đàn ông nhìn thấy cô thì thoáng sửng sốt: "Cô tìm tôi có việc à?"

Mạnh Phức Du khẽ hất chiếc cằm thon gọn: "Muốn tìm một nơi nói chuyện với anh chút."

"Cô cũng lạ thật đấy, lúc nãy mọi người rôm rả bàn bạc dưới nhà thì mình cô bỏ đi, giờ bọn tôi tan tiệc rồi cô lại muốn tìm tôi nói chuyện riêng à?"

Người đàn ông nghi ngờ hỏi.

"Thông tin mới còn chưa có thì thảo luận cái gì, chỉ tổ lãng phí thời gian thôi."

Mạnh Phức Du nói với anh chàng: "Đợi anh ở quầy bar ngoài trời phía Đông tầng 3."

Nói xong, cô trực tiếp quay người đi thẳng.

Trong cả tòa lâu đài này, ngoài 10 người chơi ra thì chỉ còn lại các NPC quản gia rối, chúng là những kẻ chỉ xuất hiện vào những thời điểm cần thiết.

Vì vậy, ở quầy bar cũng không có nhân viên phục vụ, nhưng trang thiết bị và nguyên liệu thì được trang bị đầy đủ.

Mạnh Phức Du lấy ly cao pha hai cốc trà chanh kim quất, cắm ống hút rồi bưng ra cạnh quầy bar, vừa vặn lúc Nhà Chiêm Tinh số 9 đi tới.

chỉ úp tại wattpad và wordpress
 
[Vhl] Ván Bài Huyễn Hoặc - Tư Vũ Tình
Chương 4: Lượt soi bài của Nhà Chiêm Tinh


Edit: Shye

***

Nhà Chiêm Tinh nhận lấy ly nước cô đưa, nói cảm ơn: "Để tôi kể sơ qua cho cô về kết luận mà mọi người vừa thảo luận xong nhé."

"Không cần đâu."

Mạnh Phức Du dùng ống hút khuấy những viên đá, tạo ra tiếng va chạm lách cách giòn giã vào thành ly.

Năm ngón tay thon khẽ giơ lên ngăn lại: "Cảm ơn, tôi không hứng thú lắm."

Nhà Chiêm Tinh nhíu mày khó hiểu: "Vậy cô muốn nói chuyện gì với tôi?"

"Tất nhiên là bàn xem tối nay anh định soi thân phận của ai rồi."

Mạnh Phức Du đáp một cách hiển nhiên.

Nhà Chiêm Tinh không vui lắm.

Thân phận của anh chàng là một vai trò cực kỳ quan trọng trong trò chơi.

Xét cho cùng, trong số các nhân vật cung cấp thông tin như Người Gõ Chuông chỉ có thông tin đêm đầu, Người Thấu Cảm bị hạn chế khi chỉ soi được hai người ngồi cạnh, duy chỉ có Nhà Chiêm Tinh là mỗi đêm đều có quyền tự chủ lựa chọn, có thể kiểm tra xem trong hai người bất kỳ có sự hiện diện của Ác Quỷ hay không.

Năng lực của anh chàng là kim chỉ nam chiến lược vô cùng quan trọng, mà việc soi hai người nào cũng là kết quả mà mọi người đã tranh luận gần hai tiếng đồng hồ mới ra được.

"Về chuyện này, lúc nãy đã có kết quả rồi.

Cả 8 người đều có mặt ở đó, tôi thấy không cần thiết phải thảo luận riêng với cô thêm một lần nữa."

Nhà Chiêm Tinh đứng dậy toan bỏ đi, thì giọng của Mạnh Phức Du vang lên từ phía sau: "Kết luận mà tất cả mọi người đều nghe thấy thì phe thẻ Hung cũng nghe thấy rồi, vậy thì còn soi cái gì nữa?

Dù sao tối nay anh chắc chắn sẽ bị Ác Quỷ nguyền rủa rồi loại bỏ thôi, nên bản thân anh vốn cũng muốn đánh đòn bất ngờ, không làm theo kết quả đã bàn bạc đúng không?"

Mạnh Phức Du tiếp tục: "Nếu tôi là anh, tôi sẽ soi Người Câm số 3 và một lá bài người tốt chắc chắn."

Nhà Chiêm Tinh quay đầu qua: "Tại sao lại là Người Câm số 3 mà không soi Súng Thánh số 10?"

Mạnh Phức Du: "Vì số hiệu của số 3 nằm trước.

Trong tình huống phe thẻ Hung không có Gương Hai Mặt để xem bài, cậu ta mà nhận vơ bài khác thì rất dễ bị đụng hàng với những người phía sau.

Mà số lượng thẻ Ẩn lại ít hơn thẻ Linh, xác suất đụng hàng cũng thấp hơn.

Thêm nữa, năng lực của Người Câm rất đặc biệt, lá bài này sẽ bị các loại năng lực thăm dò nhận nhầm thành phe ác.

Cho dù đêm đầu tiên bị ai đó soi trúng thì ít nhất vẫn còn cơ hội để biện minh.

Đây là một trong những lá bài mà phe thẻ Hung thích nhận nhất."

Nhà Chiêm Tinh: "Nhưng tìm lá người tốt chắc chắn thì dễ, tìm ở đâu ra?

Tôi đâu có được tự soi chính mình."

Mạnh Phức Du: "Đơn giản mà, Thánh Nhân số 7 đấy thôi.

Cô ta vừa được Người Gõ Chuông và Người Thấu Cảm là tôi bảo đảm, đáng tin hơn những người khác nhiều."

*

12 giờ đêm, tất cả mọi người đều chìm vào giấc ngủ sâu đúng giờ.

Trong mơ, Mạnh Phức Du nghe thấy một giọng nói: "Trong hai căn phòng bên cạnh bạn, hai người đều giữ thẻ Hung."

Sáng sớm hôm sau, 9 người còn lại được đưa vào phòng họp lần nữa.

Lần này, trong phòng xuất hiện thêm một chiếc lồng sắt.

Những thanh sắt cao chạm trần bao quanh góc Đông Nam thành một chiếc lồng, Chu Viễn số 5 đang cuộn tròn ngồi một mình ở góc lồng.

Sắc mặt anh ta trông không tốt lắm, môi tái nhợt, bắt đầu bong tróc vì thiếu nước.

Người bị biểu quyết loại bỏ tuy không bị xử tử trực tiếp, nhưng sẽ bị cắt lương thực và nước uống, bị nhốt trong lồng cho đến khi trò chơi kết thúc.

Trang Ni bước nhỏ đi sau lưng Súng Thánh số 10, khẽ hỏi anh ta: "Anh Dịch ơi, tại sao anh ấy lại bị nhốt ở đây?

Trông anh ấy có vẻ rất đói."

Dịch Kiện Hào liếc nhìn một cái rồi đáp: "Bất kể là người bị bỏ phiếu quyết định vào ban ngày hoặc bị Ác Quỷ nguyền rủa loại bỏ vào ban đêm thì đều không chết ngay, mà sẽ bị nhốt vào lồng.

Họ vẫn có thể tiếp tục tham gia thảo luận, chỉ là năng lực thân phận bị mất hiệu lực và không được bỏ phiếu, cho đến khi phe của họ giành chiến thắng thì mới được thả ra."

Dịch Kiện Hào nâng cằm cô nàng, nói cười ngả ngớn: "Bị nhốt vào trong là phải nhịn đói đấy, sợ không nào?"

Trang Ni cười nũng nịu: "Hừ, anh lại cố ý hù dọa tôi."

Khi họ đi ngang qua chiếc lồng, Chu Viễn ở bên trong mới hơi động đậy một chút, mắt xoay theo bóng lưng của hai người nhìn qua, không nói gì.

Sau khi mọi người ngồi vào chỗ, quản gia rối không lập tức để đám đông bắt đầu thảo luận như hôm qua, mà nói: "Vô cùng không may, thông báo với mọi người một tin tức vô cùng đáng buồn, đêm qua vị khách quý số 9 đã nhận phải lời nguyền của Ác Quỷ, cần bị cách ly."

Số 9 trông có vẻ không mấy ngạc nhiên, đây là kết quả nằm trong dự liệu.

Nói chung, sau khi ác quỷ có thể bắt đầu thực hiện lời nguyền vào đêm thứ hai, kẻ đầu tiên cần mang đi chính là người sở hữu thẻ Nhà Chiêm Tinh, để ngăn cản người đó cung cấp thêm thông tin.

Bên cạnh lồng của Chu Viễn lập tức mọc lên những thanh sắt từ mặt đất đâm thẳng lên trần nhà, hình thành chiếc lồng thứ hai liền kề, Nhà Chiêm Tinh số 9 bị quản gia rối đưa vào trong nhốt lại.

Nhà Chiêm Tinh số 9 đứng trong lồng nói: "Vậy thì bắt đầu từ tôi đi, nói cho mọi người kết quả đã kiểm tra đêm qua, rồi mọi người hẵng bắt đầu phát biểu theo thứ tự.

Đêm qua tôi đã kiểm tra thân phận của Người Câm số 3 và Thánh Nhân số 7, trong hai người họ, có một người là Ác Quỷ."

Người phụ nữ tóc đỏ ở vị trí số 7 lập tức nhíu mày: "Hôm qua không phải mọi người đã bàn bạc xong là anh đi kiểm tra Người Thấu Cảm số 6 và nhóc Thánh Nữ số 8 sao, sao anh lại tự ý nói đổi là đổi?"

Nhà Chiêm Tinh thản nhiên xòe tay, nói: "Đêm qua tôi suy đi tính lại, thấy là vẫn nên đeo theo người của đêm đầu tiên, nếu không chẳng phải uổng phí kết quả đêm đầu sao, có sự giao thoa mới có thể dùng phương pháp loại trừ không phải sao."

Người phụ nữ tóc đỏ hơi tức giận: "Vấn đề này sau khi anh nêu ra hôm qua không phải đã được thảo luận rồi sao, kết luận mà cuối cùng mọi người đều nhất trí thông qua, sao anh lại vòng vo quay lại thế?"

Pháp Sư số 2 ra mặt hòa giải, nói: "Đừng giận, suy nghĩ của anh ta cũng có đạo lý nhất định, có giao thoa mới có thể loại trừ, bây giờ kiểm tra cũng đã kiểm tra rồi, còn có thể làm gì nữa, cứ theo hướng suy nghĩ này mà mọi người thảo luận tiếp đi."

Vị trí số 1 gật đầu phụ họa: "Đúng đúng, các thẻ thông tin theo thứ tự nói hết những thông tin nhận được đêm qua đi."

Thân phận của số 1 là Người Gõ Chuông, chỉ có đêm đầu tiên mới nhận được thông tin, cho nên đã không còn tác dụng nữa, trực tiếp nhảy đến phần phát biểu của Pháp Sư ở vị trí số 2.

"Thân phận vị trí số 5 tôi kiểm tra đêm qua là thẻ Hung," Pháp Sư nói.

Chu Viễn trong lồng đột nhiên trợn to mắt, không thể tin nổi: "Tại sao như thế được!?

Anh chắc chắn trúng độc rồi!"

Người đàn ông ở vị trí số 1 trầm giọng nhắc nhở: "Đừng có ngắt lời vội, mọi người nghe hết thông tin rồi hãy bắt đầu thảo luận, tiếp theo là ai?

Đến Người Thấu Cảm số 6 rồi."

Mạnh Phức Du xoay bút điêu luyện trong tay, nở nụ cười, nói: "Đêm qua trong hai bên trái phải của tôi... có một thẻ Hung."

Cho dù ánh mắt của mọi người toàn trường đều tập trung trên người Mạnh Phức Du, cô vẫn có thể phân biệt có vài ánh mắt lộ ra vẻ hừng hực nồng đậm.

Người đàn ông mũi diều hâu ở vị trí số 8 đập bàn, phấn khích nói: "Thế này thì thông suốt rồi!

Đêm đầu tiên Người Thấu Cảm kiểm tra ra số 5 và số 7 có một thẻ Hung, số 5 đi rồi, số 7 là Thánh Nhân chắc chắn, vậy bây giờ số 7 và số 4 có một Hung, số 4 chắc chắn là Thánh Nữ giả, cô ta là thẻ Hung!!"

Trang Ni cũng kích động hét lên: "Tôi không phải!

Tôi là Thánh Nữ mà!"

Mũi diều hâu: "Cô câm miệng đi!

Không có Gương Hai Mặt, vị trí ở phía trước mà còn dám nhận bừa thân phận, thủ đoạn này của cô ông đây thấy nhiều rồi, cô là Thánh Nữ thì ông đây là cái gì?"

Trang Ni: "Tôi, tôi làm sao biết anh là cái gì!

Anh là người xấu!"

Người đàn ông ở vị trí số 1 dùng lực gõ bút xuống bàn mấy cái, "Anh nhìn đi cô gái này luống cuống như thế kia, nhìn một cái là biết người mới bị thẻ Hung đẩy ra chịu tội thay rồi."

Mũi diều hâu: "Chó chết, bộ cô ta không thể là đang diễn à?"

"Mọi người yên lặng một chút, đừng kích động."

Pháp Sư ở vị trí số 2 gõ đốt ngón tay xuống bàn mấy cái, phát ra tiếng động lanh lảnh, đợi đến khi hơi yên tĩnh lại một chút thì anh ta tiếp tục nói: "Cũng không thể nói quá võ đoán được, lỡ đâu Người Thấu Cảm ăn độc thì sao."

Mũi diều hâu cười khẩy: "Số 5 nói số 2 ăn độc, anh lại nói Người Thấu Cảm ăn độc, chỉ có một Rắn Độc thôi, đâu ra lắm độc thế, số 4 chắc chắn là thẻ Hung không nghi ngờ gì nữa được chưa, bỏ phiếu tống ra ngoài thẳng luôn đi."

Pháp Sư nhìn về phía Trang Ni, hỏi cô nàng: "Số 4 có gì muốn nói không?"

Trang Ni mím môi, lúc này dao đã treo trên đầu nên không thể tiếp tục giả vờ làm đóa hoa trắng nhỏ bé nữa, cô nàng bình tĩnh lại một cách khác thường, vô cùng khẩn thiết nói: "Tôi biết hiện giờ toàn bộ thông tin đều chỉa vào tôi, nhưng tự tôi biết mình thật sự là thẻ Thánh Nữ, tôi cũng không biết là mắt xích nào xảy ra vấn đề, nhưng nhất định là có vấn đề!

Cho nên phải dựa trên cơ sở tôi là người tốt mà đảo ngược suy luận ại."

Người đàn ông mũi diều hâu cười khẩy một tiếng, ngoảnh mặt đi không nói lời nào.

Người đàn ông ở vị trí số 1 cắn đầu bút bắt đầu vò đầu bứt tai suy luận ngược lại, phát hiện đầu óc trống rỗng.

Ánh mắt khẩn cầu của Trang Ni quét qua một vòng mọi người, nhưng không ai đáp lại thỉnh cầu của cô nàng, Trang Ni cuống đến mức mắt rưng rưng lệ, trong cái khó ló cái khôn nói: "Số 8 ngày đầu tiên đã nhảy ra tranh thẻ Thánh Nữ với tôi, bây giờ cũng là anh ta xông pha dẫn dắt dư luận về tôi, dù sao giữa hai chúng ta chắc chắn có một người là giả, vậy chi bằng để Thánh Nhân số 7 đi va chạm với số 8 chút xem, dù sao số 7 chắc chắn là thẻ người tốt, số 8 là thật hay giả thử một lần là biết ngay."

Năng lực của thẻ Thánh Nữ là, nếu bị người tốt phe Linh - Ẩn nêu tên bỏ phiếu loại bỏ, người chơi đó sẽ bị loại trực tiếp, hành vi này được gọi là va chạm Thánh Nữ.

Mũi diều hâu thản nhiên đáp: "Đến đi, tôi cũng chả sợ."

Những người khác trên ván đều đang suy tư về tỉ lệ tổn thất của hành vi này, ngay lúc việc phân biệt Thánh Nữ thật giả đang đến hồi gay cấn, Dịch Kiện Hào ở vị trí số 10 bỗng trầm ngâm vuốt cằm:

"Đợi đã, đêm đầu tiên Nhà Chiêm Tinh đã kiểm tra tôi và số 3, kết luận là có Ác Quỷ, đêm qua kiểm tra số 3 và số 7, lại có Ác Quỷ, thân phận của tôi không có ai bảo đảm nên không cứng giọng được, nhưng thân phận Thánh Nhân của số 7 đã được bảo đảm kép, vậy Ác Quỷ chẳng phải đã lộ diện rồi sao?

Bỏ phiếu cho số 3 là chúng ta thắng trực tiếp luôn rồi."

Cậu xăm trổ ở vị trí số 3 hừ lạnh một tiếng đầy âm hiểm: "Ra cái khỉ khô, trong tất cả các thẻ thì kẻ dễ ăn độc nhất chính là Pháp Sư, anh ta đã tự khai thân phận ngay đêm đầu tiên rồi thì chắc chắn là mục tiêu bị rắn cắn, về cơ bản không thể tin được."

Lại nhảy ra thêm một vụ "độc" nữa, những người khác đồng thời đỡ trán, nhất thời cảm thấy hơi loạn.

"Tin hay không thì ông đây bắn anh một phát cũng chẳng hại gì, anh không phải ác quỷ thì anh chột dạ cái gì."

Dịch Kiện Hào không hài lòng với thái độ như công tử bột của người kia, bất thình lình giơ tay nói thẳng: "Số 10 Súng Thánh, nổ súng vào số 3."

Câu lệnh có hiệu lực, trong căn phòng vang lên một tiếng súng trầm đục.

Nhưng sau tiếng súng, lại chẳng có chuyện gì xảy ra.

Người phụ nữ tóc đỏ ở vị trí số 7 tức tối nói: "Mẹ nó anh khùng hả?

Không bàn bạc với mọi người mà nói bắn là bắn luôn vậy?"

chỉ úp tại wattpad và wordpress
 
[Vhl] Ván Bài Huyễn Hoặc - Tư Vũ Tình
Chương 5: Thánh Nhân bị đâm


Edit: Shye

***

Dịch Kiện Hào nổ một phát súng mà chẳng ra đâu vào đâu, tự biết hơi đuối lý, bị mắng một câu cũng không cãi lại, gương mặt phong trần bạnh ra lún sâu vào lưng ghế.

Cậu tay xăm trổ số 3 cười lạnh châm chọc: "Sao nè?

Là ai chột dạ đây?

Hử?

Từ đầu đến cuối chỉ có anh là nhảy hăng nhất, tôi cầm thẻ Ẩn, tôi là Người Câm, anh bắn tôi tất nhiên sẽ không có phản ứng, nhưng ai có thể chứng minh anh là Súng Thánh?

Tôi thấy phản ứng của anh mới là bất thường nhất, anh mới là Ác Quỷ đúng không."

Người phụ nữ tóc đỏ số 7 hít một hơi thật sâu, trầm giọng: "Nghe tôi nói vài câu, hiện tại thông tin có được của hai đêm trên ván, sau khi các thẻ thông tin chứng minh lẫn nhau và xâu chuỗi lại thì cơ bản có thể đưa ra kết luận, đêm qua là Pháp Sư đã ăn độc, cho nên giữa số 3 và số 7 là tôi thực ra không có Ác Quỷ, thông tin anh ta nhận được là sai."

Ánh mắt chị ta quét qua khuôn mặt của mọi người: "Đồng thời hiện tại tôi thấy phản ứng của số 10 rất là không ổn, thứ nhất, Súng Thánh cũng là một trong những thân phận mà thẻ Hung rất thích giả mạo, dù sao ai cũng có thể nói ra câu lệnh nổ súng để có hiệu ứng âm thanh, nhưng chỉ có Súng Thánh thật sự mới sở hữu viên đạn bạc bắn chết được Ác Quỷ, điểm này rất khó phán định.

Sau đó là điểm thứ hai, vị trí của số 10 là cuối cùng, các thẻ thân phận trên ván đều đã lộ diện hết rồi, anh ta có ưu thế bẩm sinh, hoàn toàn có thể né tránh tất cả các thẻ trong ván này để tự đắp một cái thân phận lên người mình."

Người đàn ông mũi diều hâu không thể hiểu nổi: "Không phải chứ, có phải não các người là đồ chơi không vậy, số 4 là thẻ Hung chắc chắn rõ ràng như thế sao không bỏ phiếu tống ra trước?

Giữ lại là để đẻ trứng hay là để ăn Tết?"

Nhà Chiêm Tinh bị nhốt trong lồng phụ họa: "Tôi cũng thấy vậy, nghi vấn của số 4 rõ ràng là lớn hơn."

Người phụ nữ tóc đỏ: "Số 4 chắc chắn là phải bỏ phiếu rồi, nhưng trước đó, tôi thấy có thể để số 10 đi va chạm với Thánh Nữ số 8, nếu va chạm ra kết quả anh ta là thẻ Hung, thì chẳng phải chúng ta sẽ thắng luôn sao."

Trang Ni như bị rút hết sức lực, gục xuống ghế ngồi.

Nghe thấy câu này cô ta liền hiểu ra, mình đã bị đồng đội từ bỏ, cho dù có cứu được cô ta thì cũng không thể tẩy trắng hoàn toàn nghi ngờ, thà rằng đâm chết một Súng Thánh thì lợi ích nhận được còn lớn hơn.

Cảm xúc của mũi diều hâu số 8 lúc này mới hạ xuống đôi chút, khoanh tay trước ngực chờ những người khác phát biểu ý kiến.

Cậu xăm trổ số 3 gật đầu, nói: "Tôi thấy khả thi, theo sắp xếp hiện tại trên ván của chúng ta, thẻ Hung số 5 đã bị loại, còn một thẻ số 4 ván này có thể tống đi, cho dù số 10 là một thẻ Linh, va chạm Thánh Nữ mà chết, chúng ta vẫn còn 5 thẻ người tốt, thẻ Hung chỉ còn lại một thôi, vấn đề không lớn."

Chu Viễn số 5 bị nhốt trong lồng mất kiên nhẫn hét lên: "Đã nói tôi là thẻ Linh tôi là thẻ Linh!

Trên ván còn lại hai thẻ Hung, nếu còn va chạm chết thêm một người nữa là bốn đánh hai, buổi tối bị giết một người, ngày mai nếu bỏ phiếu sai người thì mọi người cùng đi đời nhà ma hết!"

Súng Thánh số 10 nghe vậy, vội vàng lắc đầu: "Tôi không va chạm, dựa vào cái gì mà tôi phải va."

Người phụ nữ tóc đỏ: "Đây là cơ hội duy nhất để anh tự chứng minh trong sạch, cũng có thể chứng minh được thật giả của Thánh Nữ số 8, lợi ích rất cao, một lúc loại trừ được ba người, buổi tối Người Thấu Cảm lại kiểm tra số 3, đáp án cơ bản đã lộ diện rồi."

Những người khác lần lượt gật đầu, chiều gió cơ bản đã thành hình.

"Các người có phải đã quên mất điều gì không."

Mạnh Phức Du gõ xuống bàn, thong thả nói: "Độc của đêm thứ hai là Nhà Chiêm Tinh ăn, vậy ngày đầu tiên ai đã ăn độc?"

Người đàn ông ở vị trí số 1 ra sức vò đầu, vẻ mặt nghiêm trọng, đã không còn theo kịp tiết tấu nữa.

Pháp Sư số 2 là người phản ứng lại đầu tiên, anh ta đập bàn một cái, phấn khích nói: "Đúng rồi, ngày đầu tiên Người Gõ Chuông số 1 đã xác thực thân phận Thánh Nhân số 7, Người Thấu Cảm kiểm tra ra số 5 và số 7 có một thẻ Hung, Nhà Chiêm Tinh kiểm tra ra số 3 và số 10 có Ác Quỷ, hai thông tin phía trước đều đúng, vậy độc của ngày đầu tiên cũng là do Nhà Chiêm Tinh ăn, vì thế số 10 lẽ ra cũng phải trong sạch mới đúng, hay là năng lực của Thánh Nữ cứ để dành đến mai hẵng va chạm, đừng có lãng phí."

Người đàn ông mũi diều hâu số 8 nhìn quanh một hồi, hỏi: "Nói xong hết rồi chứ?

Không ai có ý kiến gì nữa chứ?

Vậy thì trực tiếp bỏ phiếu đi, Thánh Nữ số 8 nêu tên số 4."

Giọng nói của con rối quản gia vang lên: "Khách quý số 8 nêu tên khách quý số 4, bắt đầu từ phía bên phải của số 4, ai đồng ý bỏ phiếu xử tử khách quý số 4, xin vui lòng giơ tay ra hiệu."

Lượt bỏ phiếu đi qua một vòng, Trang Ni bị loại.

Cô ta không nói một lời, cúi đầu ngồi trên ghế, thanh chắn ngang không được mở ra.

*

Lúc hoàng hôn, Mạnh Phức Du tựa vào ban công tầng 3 của lâu đài hóng gió, cô cầm một chai rượu tây trong tay, chất lỏng màu vỏ cau bên trong tỏa ra hương thơm nồng nàn, theo gió bay tán loạn.

Gương mặt Mạnh Phức Du hơi ửng hồng, ngửa đầu uống một hớp, bờ môi bị dính rượu trở nên lung linh trong suốt.

Pháp Sư số 2 tiến lại gần, ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người cô, hỏi: "Trong lâu đài mà cô còn dám uống rượu à?

Cô không thấy căng thẳng sao."

Hai má Mạnh Phức Du nhuốm ánh hồng của hơi men, còn đẹp hơn cả màu sắc của mây trời nơi chân trời, cô giơ hai ngón tay với anh ta, cười nói: "Tại sao lại không uống, tôi lục được dưới hầm rượu lâu đài đấy, ở bên ngoài bán phải hơn hai mươi ngàn cơ."

Pháp Sư là một người đàn ông gần 30, nghĩ thấy cũng đúng, dù sao đồ đạc ở đây ăn uống tùy ý, cũng chẳng mang đi được, thà rằng hưởng thụ ở bên trong cho rồi, thế là anh ta hỏi cô: "Hầm rượu ở đâu?

Tôi cũng đi tìm một chai."

Pháp Sư tiện tay lấy vài chai rượu trị giá hơn vạn tệ từ hầm rượu ra, rồi đến nhà ăn lấy ít đậu phộng và đồ ăn nhẹ, quay trở lại ban công, ngồi xuống bên cạnh Mạnh Phức Du.

"Tôi thấy logic của cô khá rõ ràng đấy, nếu không nhờ cô nhắc nhở, số 10 có lẽ đã bị va chạm chết uổng rồi."

Pháp Sư nâng chai rượu về phía cô, Mạnh Phức Du cùng chạm ly với anh ta.

"Tôi tên là Sử Phương Nhiên, cô tên gì?"

"Mạnh Phức Du."

"Đã có hai thẻ Hung bị loại rồi, tôi thấy ván này 80% là chắc thắng.

Nghe nói tiền thưởng cho lần đầu qua cửa sẽ nhiều gấp mấy lần tầng 2, chắc khoảng tám ngàn đến mười ngàn nhỉ.

Căn tôi thuê ở tầng 2 là hai ngàn tệ một tháng, tính cả tiền ăn uống sinh hoạt, chắc cũng phải được hai ba tháng không cần vào ván chơi cày tiền nữa."

Sử Phương Nhiên cười ha ha uống thêm một ngụm rượu.

"Còn cô, nhà cô thuê bao nhiêu tiền một tháng?"

Gương mặt người đàn ông đã ửng hồng vì rượu, trông có vẻ rất hưởng thụ, anh ta gắp một chiếc chân gà da hổ kiểu Quảng bỏ vào miệng, gặm sạch bách.

"Tôi không thuê nhà, tôi ở khách sạn."

Mạnh Phức Du không nhìn vào mắt anh ta, nhấp một hớp rượu.

"Hả, sao vậy?

Khách sạn đắt hơn thuê nhà không chỉ vài lần đâu.

Tôi nói cho cô biết, sinh tồn trong cái Hành Lang này, tiền bạc thật sự phải tiết kiệm để dùng!"

Sử Phương Nhiên chân thành khuyên nhủ cô, "Cô đừng nhìn lúc đầu qua ải được nhiều tiền, chứ ván chơi cùng tầng vào lần thứ hai là bắt đầu bị rớt giá rồi.

Tầng 2 lúc tôi thông quan lần đầu được ba ngàn, vào lần thứ hai chỉ còn hai ngàn thôi, càng lên cao vật giá sẽ càng đắt."

Mạnh Phức Du: "Tôi vào đây chưa lâu, cũng mới ở một đêm."

Sử Phương Nhiên không nghĩ ngợi nhiều, quẹt miệng nói: "Cô rơi thẳng xuống tầng ba luôn à?"

Mạnh Phức Du thản nhiên đáp: "Không phải."

Sử Phương Nhiên sững người một lát, rồi trợn to mắt: "Cái gì?

Ý cô là cô mới vào một ngày mà đã leo lên đến tầng 3 rồi sao?"

Mạnh Phức Du khẽ cau mày, cảm thấy người này hơi ồn ào.

"Cô đúng là một nhân vật tầm cỡ đấy."

Sử Phương Nhiên giơ ngón tay cái, "Lúc tôi mới vào, trong túi chỉ có năm trăm tệ hệ thống cho sẵn, tôi đã cố thủ ở tầng đáy suốt mười ngày, đến lúc đường cùng mới dám vào lâu đài kiếm tiền lần đầu tiên."

Mạnh Phức Du không muốn thảo luận sâu thêm về chủ đề này, chỉ mỉm cười không nói gì nữa.

Mười hai giờ đêm hôm đó, mọi người lại đúng giờ tiến vào giấc ngủ sâu.

"Trong hai căn phòng liền kề với bạn, có hai người sở hữu thẻ Hung."

Sáng sớm sau khi Mạnh Phức Du tỉnh dậy, cô không lập tức dậy rửa mặt mà nằm nán lại trên giường mười phút.

Thánh Nhân đúng là một bộ vỏ bọc giả dối vừa lúng túng vừa hữu dụng, khoác lên người rồi thì dù hiềm nghi có lớn đến đâu cũng khó trở thành đối tượng bị bỏ phiếu.

Bởi vì rủi ro khi bỏ phiếu loại Thánh Nhân là quá lớn, nếu thực sự có sơ suất gì, phe Linh Ẩn coi như xong đời.

Cho nên dù ngay từ ngày đầu cô đã xác định số 7 là thẻ Hung, phải nói dối để mũi dùi chỉa về phía số 4, giải quyết những mục tiêu đơn giản trước đã.

Bảy giờ rưỡi, quản gia rối gõ cửa phòng, đưa cô đến phòng họp.

Trong góc lại có thêm một chiếc lồng nữa, Trang Ni bị nhốt ở ngoài cùng, ba chiếc lồng nối thành một hàng.

Chu Viễn, người bị nhốt vào sớm nhất đã bị bỏ đói hai ngày hai đêm, anh ta khoanh tay, yếu ớt tựa vào góc lồng, sắc mặt rất tệ.

Thức ăn và nước uống về cơ bản không thể mang vào phòng họp, cứ bước qua cửa là sẽ biến mất luôn, đây là quy tắc trừng phạt có sẵn của trò chơi.

Sau khi 7 người còn lại ngồi vào chỗ, quản gia rối lại bắt đầu tuyên đọc theo đúng trình tự: "Rất là không may, thông báo với mọi người một tin tức vô cùng đáng buồn, đêm qua khách quý số 7 đã nhận phải lời nguyền của Ác Quỷ, cần bị cách ly."

"Hửm?"

Mạnh Phức Du hơi bất ngờ ngẩng đầu lên.

Cô vốn tưởng rằng người bị đâm đêm qua chắc chắn phải là mình, còn đang nghĩ tốt nhất là nên cố gắng kết thúc trò chơi ngay trong hôm nay để khỏi phải nhịn đói thêm một ngày.

Dù sao thì bất cứ con Ác Quỷ nào có não một chút đều biết, giết người phải giết thẻ thông tin trước, đầu tiên là Nhà Chiêm Tinh, sau đó là Người Thấu Cảm, rồi mới đến Pháp Sư và Súng Thánh.

Chỉ trong tích tắc, cô liền hiểu ra chuyện là thế nào, khẽ bật cười một tiếng.

Các thanh sắt hình thành nên lồng giam, người phụ nữ tóc đỏ số 7 bị đưa đi nhốt ngay cạnh Trang Ni.

"Chuyện gì thế này, tại sao đêm qua Ác Quỷ không đâm Người Thấu Cảm?"

Người đàn ông mũi diều hâu số 8 nhíu mày, cười khẩy nói: "Đâm Thánh Nhân, con Ác Quỷ này không bị nhồi máu não mười năm thì không làm ra được chuyện này đâu."

Hiện tại trên ván chỉ còn lại sáu người, lần lượt là số 1 Người Gõ Chuông, số 2 Pháp Sư, số 3 Người Câm, số 6 Người Thấu Cảm, số 8 Thánh Nữ và số 10 Súng Thánh.

"Cứ để các thẻ thông tin nói trước đi, nói xong mọi người hãy thảo luận."

Pháp Sư số 2 nói: "Đêm qua tôi kiểm tra ra số 4 bị bỏ phiếu loại là thẻ Hung."

Mũi diều hâu số 8 lộ ra vẻ mặt "quả nhiên là thế", còn số 1 và số 10 thì đầy mặt kinh ngạc quay sang nhìn Trang Ni ở trong lồng.

Cô ta nhỏ bé, co ro trong góc trông có vẻ vô tội, không gây hại cho ai.

Mạnh Phức Du: "Đêm qua tôi kiểm tra ra hai bên trái phải có hai thẻ Hung."

Súng Thánh số 10 nhìn vào lồng, đếm lại các thẻ, sau đó đầu óc thành công bị chập mạch: "Hả?"

Vị trí số 1: "Không đúng, 4 và 5 đều là Hung, trên ván chắc chỉ còn lại một thôi, cô chắc chắn bị trúng độc rồi."

Cậu xăm trổ số 3 nhếch môi cười một cách du côn: "Không có lý nào lại bỏ mặc không đâm Người Thấu Cảm mà đi đâm Thánh Nhân chứ nhỉ, trừ khi chính bản thân cô vốn là thẻ Hung."

"Đúng vậy, tôi thấy rất có lý."

Vị trí số 1 đập đùi một cái như chợt nhận ra, "Thế thì giải thích thông suốt rồi, hóa ra từ hổm giờ cô mới là Ác Quỷ cuối cùng còn sót lại."

Chu Viễn - người bị đóng đinh là thẻ Hung sớm nhất, đã không còn sức lực để thanh minh mình là thẻ Linh nữa.

Ánh mắt của tất cả mọi người trên ván lập tức đổ dồn vào Mạnh Phức Du.

chỉ úp tại wattpad và wordpress
 
Back
Top Bottom