Edit: Shye
***
Hai tay Mạnh Phức Du chống phẳng trên mặt quầy, những ngón tay thanh mảnh thay phiên nhau gõ nhẹ lên mặt kính, thầm nghĩ ba tấm thẻ này đúng là được đo ni đóng giày cho những tổ đội bài Hung, một bộ tốn 10 nghìn tệ, tiến vào các tầng thấp có lẽ không có lời lắm, nhưng nếu là các tầng cao có hệ số nguy hiểm cực cao, thì 10 nghìn tệ có thể nâng tỷ lệ thắng lên đáng kể, thực sự không hề đắt.
Cô không có nhu cầu gì với những tấm thẻ này, xuống lầu đi dạo một lát, mua vài túi quần áo rồi bắt xe quay về.
Hiếm khi có vài người đứng trước cửa khách sạn, là người sống chứ không phải NPC.
Mấy người đang trò chuyện với nhau, một người phụ nữ trong số đó nhìn thấy Mạnh Phức Du, liếc nhìn mấy chiếc túi trên tay cô, bên trên in logo thương hiệu và cửa hàng, người phụ nữ chủ động chào hỏi cô: "Hi, cô là người mới à?
Trông hơi lạ mặt."
Mạnh Phức Du ngậm một chiếc kẹo mút vị đào trong miệng, nhìn sang chỗ khác, gật đầu vẻ không quan tâm, chân không dừng lại mà đi thẳng vào bên trong.
Người phụ nữ chủ động tiến lên, chắn trước mặt Mạnh Phức Du, nói: "Đầu tiên tôi tự giới thiệu một chút, tôi tên Phó Kiều, chúng tôi đang tìm bạn thuê chung một căn hộ lớn hơn, ở trên đường Hán Thủy Vành đai 3, có bốn phòng, tương đương với bốn giấy phép lưu trú, chia đều ra mỗi người một tháng chỉ cần 1500 tệ, tôi thấy thực lực kinh tế của cô chắc là cũng ổn, chúng tôi định thuê dài hạn, có hứng thú tìm hiểu chút không?"
"Không cần đâu."
Mạnh Phức Du từ chối vô cùng dứt khoát, vượt qua cô nàng muốn đi vào trong.
"Mức giá này ở tầng 4 đã được coi là hời lắm rồi, không cân nhắc một chút nào thật sao?"
Người phụ nữ không cam tâm, đi theo cô thêm hai bước.
"Hết thời gian hồi chiêu thì tôi sẽ lên thẳng tầng 5 luôn, không dừng lại ở đây lâu, cô đi hỏi người khác đi."
Mạnh Phức Du mút kẹo mút trong miệng một cái, lúc nói chuyện tỏa ra một vị trái cây ngọt thanh.
"Cô muốn lên tầng 5 à?"
Người phụ nữ lộ vẻ kinh ngạc, đánh giá cô lại từ trên xuống dưới một lượt, hỏi: "Trước đây cô đã từng lên tầng 5 chưa?
Lần đầu à?"
"Ừm."
Mạnh Phức Du cảm thấy mấy cái túi trong tay hơi nặng, không muốn tiếp tục tán gẫu nữa, gật đầu một cái rồi vào khách sạn.
Người phụ nữ phía sau kiên trì đuổi theo thêm hai bước, tiến lên kéo cánh tay cô.
Mạnh Phức Du hơi bực, không ngờ câu đối phương thốt ra lại không phải là tiếp tục khuyên cô chuyện thuê chung phòng.
"Tôi khuyên cô đừng khinh suất đi thử sức, tôi từng lên tầng 5 một lần hồi một năm trước, vô cùng nguy hiểm, không giống với mấy tầng bên dưới."
Người phụ nữ không nói hết ý, nhưng ánh mắt vô cùng khẩn thiết.
Nhưng Mạnh Phức Du rõ ràng sẽ không vì một hai câu này mà chùn bước, cô chỉ cười nói một câu: "Cảm ơn," rồi đầu cũng không ngoảnh lại mà vào khách sạn.
Bạn bè của Phó Kiều vây lại, nhìn bóng lưng của Mạnh Phức Du rồi nhỏ giọng hỏi thăm: "Chị Kiều, cô gái đó muốn lên tầng 5 à?"
"Bỏ đi, mỗi người một số mệnh, đi thôi, chúng ta đi tìm đối tượng khác thích hợp hơn."
*
Mạnh Phức Du tiến vào Hành Lang một lần nữa là vào ngày thứ năm.
Sau khi đẩy cửa bước vào, cô tiến vào phòng nghỉ quen thuộc, cúi đầu nhìn, trên tấm thẻ trong lòng bàn tay mình hiện rõ hai chữ Ác Quỷ to đùng.
Mạnh Phức Du nhướn nhẹ mày, sau khi tấm thẻ biến mất, quản gia rối tiến vào đón cô đúng giờ: "Ngài là vị khách quý thứ 7, mời đi theo tôi, tôi sẽ đưa ngài vào lâu đài Mostrin."
Vị trí số 7, cũng được, coi như khá muộn.
Trong đại sảnh tầng 1 của lâu đài đã có 6 người, người ngồi kẻ đứng rải rác khắp nơi, thấy cô vào, những ánh mắt dò xét khắp phòng đổ dồn về phía cô.
Mạnh Phức Du liếc nhìn sơ qua, hai nữ bốn nam.
Một người phụ nữ trong số đó tô son đỏ rực rỡ, vóc dáng gợi cảm, mặc váy quây, khuôn ngực trắng ngần đầy đặn, eo rất thon, ngay cả động tác vắt chân chữ ngũ cũng rất tao nhã, ngồi nghiêng mình trên ghế sofa.
Người phụ nữ còn lại rất gầy, khóe mắt có một nốt ruồi, mái tóc xoăn dài như sóng biển.
Trong bốn người đàn ông có hai người diện mạo bình thường, dáng người mảnh khảnh, một người mặc áo sơ mi trắng, một người mặc áo thun trắng.
Hai người còn lại, một người là người da đen, nhưng màu da tối màu không nguyên chất lắm, giống như con lai, nhưng đặc trưng tóc xoăn và môi dày vẫn khá rõ ràng.
Người kia là một người đàn ông rất cao, vai lưng thẳng tắp, đeo một cặp kính gọng đen, dáng vẻ hào hoa phong nhã, đang đặt ánh mắt dò xét lên người Mạnh Phức Du.
Không lâu sau, ba người chơi còn lại cũng vào ván, cả ba đều là nam giới.
Sau khi quản gia rối nói xong những lời dẫn đường cố định liền lui ra, các người chơi thành thạo tự lên lầu tìm phòng của mình, khi đi ngang qua cửa sổ lớn ở góc cầu thang, một người đàn ông ngạc nhiên nói rằng: "Sắc trời bên ngoài tối sầm, hình như sắp mưa rồi."
Mạnh Phức Du nhìn ra ngoài cửa sổ, mây đen sà xuống rất thấp, che khuất ánh mặt trời, gió lạnh thổi lướt qua cây cối xào xạc.
Cuối cùng thì đã bắt đầu có sự biến hóa, tâm trạng cô cũng theo đó mà tốt lên.
Người phụ nữ tóc xoăn sóng đặt tay lên bệ cửa sổ, giọng điệu hơi nặng nề: "Tất cả các lâu đài từ tầng 4 trở xuống mà tôi từng vào dạo trước đều nắng gắt, thời tiết chưa từng thay đổi bao giờ."
Người đàn ông tóc xoăn mặc áo sơ mi trắng phụ họa: "Tôi cũng vậy, chưa từng thấy trời âm u, cảm giác hình như ván này không giống với trước đó lắm, không biết lúc nãy mọi người có chú ý không, tên quản gia NPC đó nói chuyện không giống hệt hoàn toàn so với lúc trước, mặc dù ý nghĩa lời nói giống nhau, nhưng không giống như trước ván nào cũng sao chép nguyên văn hoàn toàn."
Đang nói chuyện, bên ngoài có một tia chớp màu xanh chói mắt xẹt qua, chiếu sáng lớp mây đen kịt rồi biến mất trong nháy mắt, theo sau đó là tiếng sấm rền dữ dội.
Gió lớn nổi lên, mưa xối xả trút xuống.
"Sao lại mưa rồi, mưa to quá, cảm giác hơi kì dị sao sao..."
"Tôi còn tưởng thời tiết trong lâu đài mãi mãi không đổi chứ, không ngờ lên tầng 5 bắt đầu đổ mưa rồi."
"Tôi cũng là lần đầu lên tầng 5, có ai chơi lại lần hai không?
Là lần nào cũng mưa hay là ngẫu nhiên vậy?"
Mạnh Phức Du đứng sau nghe một lúc, rồi lẳng lặng một mình lên lầu.
Cô đi dọc theo hành lang về phía phòng số 7, cảm nhận sau lưng có người đi theo mình, quay đầu lại, là người đàn ông cao lớn đeo kính gọng đen nọ.
Mạnh Phức Du không hỏi những câu như tại sao anh lại theo tôi, dù sao mọi người đều ở tầng 2, hướng số phòng giống nhau cũng là chuyện bình thường, cô không nói gì, đối phương chủ động lên tiếng trước.
"Chào cô, cô là số 7 đúng không."
Người đàn ông vào ván trước cô, nên biết rõ vị trí số hiệu của cô.
"Ừm, anh số mấy?"
Mạnh Phức Du dừng lại quay đầu nhìn anh chàng.
"Tôi ở vị trí số 5."
Người đàn ông tiến lại gần bên cạnh cô, ánh mắt đặt trên khuôn mặt cô, quan sát kỹ càng.
Mạnh Phức Du cũng đang nhìn anh ta, người đàn ông này có vóc dáng rất cao, diện mạo sau cặp kính vô cùng bình thường, là kiểu diện mạo vứt vào đám đông là không tìm ra nổi, chiều cao và cặp kính đen là điểm ghi nhớ mà anh ta để lại cho người khác.
Thông thường vào ngày đầu tiên vào phó bản, bất kể là phe Linh Ẩn hay phe Hung đều sẽ không chủ động hỏi dò bài tẩy của người khác, vì cho dù trong phe Hung có Gương Hai Mặt thì cũng phải sau đêm đầu tiên năng lực có hiệu lực mới có thể tìm được thẻ thân phận thích hợp để ngụy trang.
Những thẻ Hung khác vào ngày đầu tiên lại càng mù tịt, đi dò xét thân phận người khác có thể sẽ bị hỏi ngược lại, nói sai một câu là mất nhiều hơn được.
Mà phe Linh Ẩn cũng phải đề phòng phe Hung vì vị trí đứng trước đến gài thông tin, cho nên thông thường cũng sẽ không tiết lộ bài tẩy của mình sớm.
Thế là ngày đầu tiên ngoài vị trí số hiệu ra thì cơ bản không có chuyện gì để nói, Mạnh Phức Du gật đầu một cái rồi quay người rời đi.
Trận mưa này như dội nước suốt cả một ngày, sấm sét không ngớt, nhưng cho dù tiếng sấm mưa có lớn đến đâu, tất cả mọi người cũng chìm vào trạng thái ngủ say vào đúng mười hai giờ.
Trong giấc mơ, Mạnh Phức Du đã nhìn thấy vị trí và thẻ thân phận của hai đồng đội mình, lần lượt là Thợ Bánh Ngọt ở vị trí số 5 và Rắn Độc ở vị trí số 6.
Bảy giờ sáng ngày thứ hai, cô tỉnh dậy trên giường đúng giờ, mở mắt nằm đó một lát.
Ba thẻ Hung 5 6 7 liên tiếp, nếu có thêm một tấm Người Làm Vườn thì đúng là thú vị rồi đây.
Ván này phe Hung không có Gương Hai Mặt, Rắn Độc là dạng cắn bừa, có cắn trúng thẻ thông tin hay không chỉ có thể dựa vào vận may.
Mạnh Phức Du cắn nhẹ khóe môi, đứng dậy tắm rửa.
Quản gia rối gõ cửa phòng đúng bảy giờ rưỡi, Mạnh Phức Du lặng lẽ đi theo sau nó, cô bỗng phát hiện lần này đường đi đến phòng họp không giống với những lần trước.
"Chúng ta đang đi đến phòng họp sao?"
Cô nhìn chăm chú vào lưng quản gia rối, hỏi nó.
"Đúng vậy, thưa khách quý."
Quản gia hơi nghiêng đầu, đáp với cô một cách đầy ôn hòa.
Quản gia rối dẫn cô đến trước một thang máy tham quan bằng kính trong suốt, đây là nơi cô chưa từng tới từ trước tới giờ.
Cửa thang máy chậm rãi mở ra, quản gia rối làm một tư thế mời vào.
Sau khi hai người vào trong thang máy đứng vững, cửa từ từ khép lại và bắt đầu đi lên, Mạnh Phức Du cũng nhìn rõ khung cảnh phía sau thang máy.
Bên ngoài lớp kính hình như là một cánh rừng, cây cối phát triển cành lá xum xuê.
Thang máy dừng lại ở tầng 2, tầm mắt của con người vừa vặn ngang bằng với tán cây, kiễng chân lên có thể nhìn thấy những chiếc lá trên đỉnh cây.
Lúc này trên bàn họp đã có không ít người ngồi vào vị trí, quản gia rối đưa Mạnh Phức Du đến chiếc ghế số 7, thanh chắn ngang đưa ra khóa cô vào lưng ghế.
Không lâu sau, tất cả người chơi đều lần lượt ngồi vào chỗ.
Người phụ nữ môi đỏ có làn da trắng và thân hình nóng bỏng ngồi ở vị trí số 1, chiếc váy quây bó sát làm nổi bật những đường cong yêu kiều: "Lượt phát ngôn theo thứ tự đêm đầu tiên, tôi là Thánh Nhân phe Ẩn, hết."
Mặc dù vị trí phòng họp đã thay đổi, căn phòng khép kín lúc trước cũng biến thành phòng có giếng trời toàn cảnh, nhưng những người có mặt đều là tay chơi lão luyện, hoàn toàn không cản trở việc mọi người tự giác làm theo quy trình có khuôn phép.
Vị trí số 2 bên tay phải là một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, ánh mắt thâm thúy nói với mọi người: "Tôi là lá Linh Người Làm Vườn, tin tức tôi nhận được tối qua là, ba thẻ Hung có số liền nhau, người tiếp theo."
Mạnh Phức Du nhướng mày, giả vờ làm bộ ghi chép lên giấy.
Vị trí số 3 là người nước ngoài da tối màu, môi dày lưỡi cũng dày, khi nói chuyện mang theo khẩu âm uốn lưỡi: "Tôi là Nhà Chiêm Tinh, hôm qua tôi đã soi số 6 và số 9, bên trong không có Ác Quỷ, hết."
Tiếp theo đến lượt vị trí số 4, là người phụ nữ tóc xoăn sóng, cô ta nói: "Tôi là Người Thấu Cảm, tin tức tôi nhận được tối qua là, trong hai người bên cạnh là số 3 và số 5, không có thẻ Hung."
Mạnh Phức Du khẽ gõ ngón tay lên bàn, số 5 là một thẻ Hung, xem ra tối qua vận may của Rắn Độc không tệ, cắn bừa mà lại cắn trúng lá bài thông tin.
Chỉ là Nhà Chiêm Tinh và Người Thấu Cảm đều đã xuất hiện, tiết tấu của ván này có vẻ hơi bị động.
Đăng tại wattpad và wordpress