Năm tôi tròn mười tám tuổi, tôi mất đi cả bầu trời của mình...
Tôi là một đứa trẻ không có cha, chỉ sống với mẹ.
Người ta bảo mẹ là mẹ đơn thân.
Với đầu óc non nớt của tôi năm lên 6, tôi chẳng hiểu gì cả, chỉ biết là họ rất khinh thường và ghẻ lạnh mẹ con tôi.
Nhưng với tôi, mẹ là người phụ nữ tuyệt vời nhất trên thế gian này.
Bà yêu tôi vô điều kiện, chỉ tiếc là hai mẹ con mình không đồng hành cùng nhau đến cuối đời, mẹ nhỉ...?
Tôi vẫn còn nhớ một buổi chiều, khi trời sắp sang thu, tôi ngồi phía sau, vòng tay qua lưng mẹ, chiếc xe gắn máy chầm chậm lăn bánh trên con đường quen thuộc.
Tự dưng hôm nay lại cảm thấy mẹ vui hơn bình thường, mẹ không còn hỏi tôi học hành ra sao mà bà lại kể cho tôi nghe về bữa tối, sẽ có sự xuất hiện của một người bạn đặc biệt, có lẽ là tri âm của mẹ...Một bóng dáng cao gầy đang đứng trước cánh cửa trọ đã gỉ sắt của mẹ con tôi, ông ta rất lịch lãm, ăn mặc sang trọng, là người mà tôi chưa từng chạm mặt trước đây.
-Anh Long, anh đã tới lâu chưa?
Người đàn ông cười nhẹ và đáp:
-Anh vừa mới tới chỉ 5 phút thôi.
Con bé Nhật Lam đấy à, trông xinh xắn nhỉ...học hành dạo này ổn chứ..?
- À, con bé vừa đạt Huy chương Vàng môn Toán cấp thành phố cho thiếu nhi, nhưng có lẽ cần phải cố gắng hơn, con nhỉ- Nói đến đây, mẹ vuốt nhẹ má tôi.
-Bây giờ chúng ta vào nhà rồi hẵng nói chuyện tiếp nhé, em vừa mua một ít hải sản mà anh thích đây này!
Nói rồi 3 chúng tôi vào nhà.
Buổi tối hôm ấy diễn ra rất vui vẻ, nhưng tôi cảm giác mẹ chẳng quan tâm đến tôi chút nào, cứ mãi tiếp chuyện với người đàn ông lạ mặt kia.
Cứ như thế, cứ đều đặn chủ nhật người đàn ông kia lại đến nhà, ông ta cứ luôn hỏi về việc học của tôi, mẹ tôi lại đăng kí cho tôi một lớp học toán mới...Nhưng sau ngày ấy, chẳng hiểu tại sao mẹ lại cứ thút thít hằng đêm, dù tôi đã ngủ nhưng trong giấc mơ hình như càng nghe thấy rõ mồn một...Tôi chẳng muốn nghe thấy mẹ khóc một chút nào!
-Đó là câu chuyện của 8 năm về trước, phải không cô gái?
-Vâng thưa cảnh sát, dù8 năm chưa gặp nhưng tôi cảm nhận rất rõ người đàn ông đã chạy ra nhà tôi lúc ấychính là ông ta, ông ta vẫn mang theo cái dáng vẻ lịch lãm, bộ vest thẳng thớm cùng đôi giày đen bóng loáng như ngày nào...Không là ông ta thì có thể là ai chứ?
- Cô còn nhớ khoảng thời gian ông ta chạy ra khỏi nhà cô không?
- Tôi chắc chắn là khoảng tầm 5h30 phút chiều.
Lúc vừa đi học về, đi ngang qua chốt bảo vệ dưới tòa nhà, tôi còn nhớ rất rõ: kim đồng hồ chỉ 25 phút.
-Sau đó thì sao?
Ông ta có quay lại không?
-Không, ông ta đã biến mất từ chiều thứ 6 hôm đó!
Không ai còn nhìn thấy ông ta nữa!
Viên cảnh sát dừng lại một lúc.
Giọng ông lại vang lên đều đều:
-Sau khi người đàn ông đó rời đi, cô làm gì trong khoảng thời gian từ 5h30 đến 5h40 phút đó?
-Tôi về nhà.
-Và mẹ cô...?
Tôi im lặng vài giây và khóc nấc lên ngay sau khi chìm đắm trong đoạn kí ức ấy một lần nữa.
Phiên thẩm phấn phải tạm gác lại...
Chiều hôm ấy, tôi vẫn trên con đường quen thuộc, chầm chậm ăn que kem dưa hấu, cảm nhận vị gắt của mùa hè.
Đột nhiên, một người đàn ông với bóng dáng quen thuộc, tôi có cảm giác là đã gặp ông ấy ở đâu đó, nhưng lại chẳng thể nhớ ra, chạy một mạch từ phía căn nhà trọ của mẹ con tôi, ông ấy có vẻ rất tức giận.
Tôi muốn chặn ông ta lại hỏi lí do nhưng một dự cảm không lành đã ngăn tôi chạy về hướng đó, tôi chạy về hướng căn nhà trọ cũ nát của mẹ con tôi.
Có lẽ...Không...Không thể nào!
Mẹ tôi ngồi thất thần dưới đất...đồ đạc lộn xộn, vương vãi khắp sàn nhà...tiếng xe cấp cứu vang lên từng hồi inh ỏi...và tôi không còn nhớ gì nữa.
Quay trở lại phòng thẩm vấn, tôi bình tâm trở lại và giọng nói trầm ấm của viên cảnh sát lại vang lên:
-Chúng ta tiếp tục được chứ, cô Nhật Lam?
-Vâng, ông cứ hỏi những gì ông muốn, tôi sẽ trả lời.
- Ngay từ khi gặp cô, ấn tượng của tôi về cô rất tốt, hẵn là mẹ cô đã nuôi dạy cô rất khoa học?
Tôi nhìn vào đôi mắt bình thản của viên cảnh sát, chầm chậm trả lời:
-Mẹ tôi, từ nhỏ bà ấy đãđăng kí cho tôi đủ thứ lớp học, để tôi được phát triển toàn diện nhất.
Bà ấyluôn dạy tôi phải ngồi thẳng lưng khi ăn, dạy cho tôi cách ăn nói, cách giải quyết, ứng xử trước một vấn đề bất cập trong cuộc sống.
Bà ấy kì thực rất giỏi... dạy tôi phải trở thành một người giống bà, giỏi giang và xinh đẹp.
Tôi luôn rất ngưỡng mộ về cuộc đời của mẹ mình.
Tiếng gõ tay nhẹ nhàng vang lên trên chiếc bàn gỗ: cộc...cộc...
-Vậy cô có bao giờ thắc mắc, tại sao mẹ cô lại đầu tư cho cô học từ những môn văn hóa đến năng khiếu, trong khi lại ở trong một căn nhà trọ thuê cũ nát bao năm nay?
Liệu bà ấy có gây áp lực cho cô?
Tôi mỉm cười:
-Không, bao năm nay tôi vẫn luôn muốn trở thành một người như mẹ, có thể sống thay phần đời dang dở của bà...
Viên cảnh sát già im lặng, như đang chờ đợi một thứ gì đó:
-Trong khoảng 2 năm trở lại đây, có vẻ như mẹ cô đã chuyển nhà khá nhiều lần nhỉ, nhưng lần nào cũng chỉ quẩn quanh trong khu vực này, liệu rằng bà ấy đã gặp những khó khăn về tài chính ư?
- Thú thật, thời gian ấy rất chật vật, mẹ tôi lại khóc hằng đêm nhưng dù tôi có gặng hỏi mãi, bà ấy vẫn không trả lời.
Tôi đã xin làm việc ở một quán nhậu gần nhà nhưng chỉ mới được gần một tháng, mẹ tôi đã bắt tôi nghỉ việc, chuyên tâm học hành vì tôi đã lên cấp 3-là thời điểm cần tập trung toàn tâm toàn lực vào việc học tập.
- Mẹ cô- Quý Ly bà ấy có từng kể về gia đình cũ của bà hay không?
Cô chau mày đầy thắc mắc:
- Gia đình cũ?
Tôi không hiểu ý ông lắm.
- Không có gì...tôi chỉ hỏi cho đủ thủ tục...
Cuộc điều tra đã kết thúc.
Nhưng cuộc đi săn, truy tìm gã thợ săn lại chỉ mới bắt đầu...
Đêm đó, viên cảnh sát già ngồi lại một mình trong phòng làm việc.
Trên bàn là cuốn hồ sơ vụ án của người đàn bà mang tên Quý Ly...Ông lật trang hồ sơ đầu tiên.
" Tôi sinh ra trong mộtgia đình có bố mẹ là những chiến binh trên thương trường khốc liệt.
Điều đócũng có nghĩa là tôi bị giam trong chính căn nhà của mình với biết bao nhiêu lớphọc từ cách đi đứng, nói chuyện lễ nghi đến các môn văn hóa và năng khiếu😛iano, violin,...Họ nhào nặn tôi trở thành một con búp bê biết nói, để năm tôi bướcqua ngưỡng cửa trưởng thành, họ lại đem tôi đi đấu giá như một món đồ vật vô cảm.Tôi bị ép lấy con trai của tập đoàn lớn – hợp tác làm ăn với gia đình tôi-HàLâm, người đàn ông ấy lạnh lùng, quyết đoán...khiến tôi chỉ cảm thấy thật ngột ngạt, nghẹt thở, không còn lí do nào để tồn tại trên cõi đời này nữa, cuộc đời tôi...khi ấy, chìm trong bóng tối của số phận.
Nhưng một vệt sáng đã xuất hiện và chiếu rọi qua khoảng trời tăm tối trong tôi.
Viết Long- cậu ấy ấm áp, dịu dàng như ánh mặt trời, xua tan đi những mây mù khuất mắt tôi.
Một người con trai luôn rạng rỡ, ngọt ngào, vô tư, tự tại.
Đôi lúc tôi cũng cảm thấy thật ganh tị với cuộc sống vô lo vô nghĩ của Long.
Chúng tôi gặp nhau trong một lớp học piano mà mẹ tôi đã kì công đăng kí.
Năng lượng từ cậu đã kéo gần khoảng cách giữa chúng tôi hơn...Và rồi nhiều cuộc gọi điện thâu đêm suốt sáng...những cuộc cãi vã trong gia đình lần lượt nổ ra...Tôi-Quý Ly, một lần bốc đồng duy nhất trong cuộc đời, đã chọn cách đoạn tuyệt gia đình, bỏ trốn cùng người mình yêu thương.
Hai chúng tôi chuyển đến sống ở một thành phố nhỏ, không lâu sau cùng đón thêm một thành viên mới.
- Anh đã nghĩ ra tên cho con gái của chúng mình chưa?
- Ừm...Nhật Lam, con bé sẽ tên là Nhật Lam, nào con gái yêu của ba...
Những tưởng Viết Long sẽ là bến đổ cho cuộc đời tôi nhưng...
Một tối, anh quỳ xuống trước mặt tôi-với một vẻ khổ tâm tột cùng, anh thú nhận tất cả và mong rằng con trai của một nhà giàu có kia sẽ có một người cha...
-Còn con của chúng ta...đứa con gái chưa tròn một tuổi của chúng ta thì sao hả Viết Long?
Tôi gào lên- Con gái của tôi không cần có cha à?
Nhưng sau tất cả, anh vẫn một lòng hướng về người đàn bà kia, tôi...còn có thể làm gì ngoài việc nhìn anh tay trong tay với người khác, vun vén hạnh phúc cho gia đình nhỏ của mình..?
Nhiều đêm tôi trằn trọc, không thôi nhớ về người đàn ông đã gắn bó với tôi suốt thời gian qua, không thể chấp nhận được thực tại, tôi rơi vào khủng hoảng tâm lí sau sinh, trầm cảm trong một khoảng thời gian dài dù đã chuyển đến một thành phố rất xa nơi anh sống.
Từ một cô tiểu thư không vướng bụi trần, giờ đây tôi phải làm đủ thứ việc để trang trải cuộc sống, lo cho con gái của chúng tôi đủ đầy.
Anh cũng đều đặn gửi một số tiền không nhỏ cho mẹ con tôi...đủ để con tôi ăn học cho đến khi trưởng thành.
Nhưng từ khi con bé lên 10, anh gom hết thành số tiền rất lớn chỉ đưa một lần duy nhất rồi bỗng biến mất tăm.
Lúc ấy tôi suy sụp lắm...Tại sao, tại sao anh ấy lại nhẫn tâm bỏ rơi hai mẹ con tôi kia chứ?
Và cứ thế, tôi cho Lam ăn học, nuôi dạy con bé trở thành một Nhật Lam toàn diện hơn "tôi" của quá khứ.
Có lẽ...
ở một nơi nào đó, anh sẽ còn nhớ đến mẹ con tôi chăng?
Thế nhưng, tôi đã quá sai lầm và phải trả giá đắt cho hành động của mình..."
Đọc đến đây, viên cảnh sát nhận ra có gì đó không đúng: Tại sao cô gái lại trả lời chắc nịch thời gian gã đàn ông kia tức tối chạy ra mà lại cố tình che giấu hay là không nhớ rõ về khoảng thời gian từ 5h30 đến 5h40 chiều mình làm gì?
Người mẹ chết vì tăng huyết áp đột ngột và không đến bệnh viện kịp thời là vô ý hay có ai đó cố tình dàn xếp tất cả?
Người đàn ông tên Viết Long rốt cuộc đã nói gì với mẹ cô trong buổi chiều hôm ấy?
Ván bài đã lần lượt lật lên trong suy luận của viên cảnh sát.
Không phải người mới rời đi...mà là người ở lại?
-Cô còn gì để nói không, cô Nhật Lam?
Nếu cô không im lặng, chần chừ thì mọi thứ đã khác.
Dù là sáng hôm sau nhưng cô vẫn không ngừng run rẩy, ý thức mờ đi, tay Nhật Lam nắm chặt trên bàn, cô lắc đầu liên tục, như đang cố trốn tránh, phủ nhận một điều gì rất mơ hồ, rất mất mát:
-Không...Không thể nào...Mẹ tôi còn đang chờ tôi ở nhà kia mà?
Tôi vừa nhận được giấy báo trúng tuyển đại học cảnh sát...Tôi phải về khoe với mẹ tôi, bà ấy...bà ấy muốn tôi phải trở thành một người giỏi giang, thành công hơn nữa.
Ông đang nói dối tôi có phải không, mẹ tôi bà ấy...tốt với tôi lắm, tôi không giết mẹ tôi, làm sao tôi có thể làm hại bà ấy kia chứ?...
-Chiều hôm ấy, chính cô là người đã nhìn mẹ mình chết dần chết mòn mà vẫn chọn...không làm gì cả, có phải vậy không?
- Giọng viên cảnh sát trở nên chắc nịch, mang đầy áp lực vô hình.
Không khí dường như đông cứng lại.
Nhật Lam bật cười, rồi tiếng cười nhanh chóng biến thành tiếng khóc.
Cô trở nên điên loạn, mất kiểm soát và la lên:
-Nếu mẹ chịu nói với con sớm hơn thì mọi thứ đã khác, nếu mẹ yêu thương và quan tâm con hơn một chút thì mọi thứ...cũng đã khác, mẹ à...con không thể chịu đựng nổi nữa...con không muốn mãi chỉ là con rối ngu ngốc trong tay mẹ!
Viên cảnh sát già lặng im...
Một gia đình tan nát, có thể bóp chết cả tương lai của một đứa trẻ...
Yêu sai cách...đáng trách hay đáng thương?
_Mộc_