Khác Vết cắt nhân tạo [ Seokmin, Joshua ]

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
403033900-256-k169991.jpg

Vết Cắt Nhân Tạo [ Seokmin, Joshua ]
Tác giả: ThgNgn17
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nội dung không phù hợp cho những người thích lãng mạn và sự dễ thương 🚫



seventeen​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Đam mỹ] Vết nhơ
  • Vết Mổ Của Tử Thần
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • 15 trang giấy,16 vết mực
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Quyển Vở có Vết Máu
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Âm Vết
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • bí mật của vết sẹo cũ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Vết Cắt Nhân Tạo [ Seokmin, Joshua ]
    1.


    Máu...

    Nó biết.

    Biết khi nào tim đập nhanh, khi nào nỗi sợ bắt đầu len lỏi qua từng mao mạch.

    Nó nghe được cả tiếng run của xương, tiếng thì thầm của sự sống đang cố trốn.

    Máu không ngủ.

    Nó chỉ giả vờ yên lặng dưới lớp da, chờ một khe hở để tràn ra ngoài như một sinh vật bị nhốt, đòi được nhìn thấy thế giới.

    Nó nhớ.

    Nhớ từng vết thương cũ, từng lần chạm vào kim loại lạnh lẽo.

    Nhớ cảm giác tự do khi thoát khỏi cơ thể,

    khi ánh sáng chạm vào, khi không khí cắn vào nó như lời chào.

    Người ta bảo máu là sự sống.

    Nhưng máu chẳng quan tâm đến sống hay chết.

    Nó chỉ muốn chảy.

    Chảy đến khi thế giới này ngập trong sắc đỏ của nó, để mọi thứ đều cùng mùi - mùi của tàn nhẫn.

    *

    *

    *

    - Shua!

    Một người đàn ông chạy tới hớt hả, mái tóc bù xù, chống tay thở gấp như mới rút bình oxy

    - Em gọi anh không bắt máy, nhắn tin cũng không trả lời, bộ anh tắt nguồn hả?

    - Không, đáng lẽ anh phải vứt nó đi thay vì giữ trong người

    Cậu anh kia nghe xong cũng chẳng biết trả lời như nào.

    Vốn dĩ Shua là người như thế, luôn đối đáp làm đối phương phải là người khó xử mà câm nín

    - Anh có thôi cái cách nói chuyện như thế đi không

    - Suỵt!

    Shua nhìn chằm chằm vào vào máy tính, hiển thị màn hình từ camera của một nhà kho chống trơn.

    Anh bấm máy lách cách, và dừng động tác mà so sánh hai màn hình bị cắt, anh đan tay nheo mắt và rồi...

    - Hoshi...

    Em có thấy cái anh đang thấy không?

    Shua đúng là bất bình thường, Hoshi nghĩ nên tống ổng vào trại tâm thần đi cho lành vì tiếp xúc với ổng mà cậu cũng bị Woozi né tránh...

    Haizzz, màn hình có gì đâu chứ?

    Chỉ là một cái bàn và vài dụng cụ sửa chữa thôi mà?

    - Em không hiểu anh đang nói gì nhưng mà anh phải vào phòng giám đốc kìa!

    - Nhìn đi...

    Vào lúc 22h18' thì xác nạn nhân vẫn đang nằm bất động, nhưng vào 22h59' thì...

    Bộp!

    Ây da, Shua muốn đứng lên chửi thằng cha nào dám làm anh đau trong khi đang phân tích vụ án.

    Lắc đầu, bẽ cổ mà đứng lên

    - Hồ sơ nạn nhân làm xong chưa mà giờ này còn ngồi đây?

    Đứng lên!

    Shua nhìn người phía trước mặt.

    Lee chan người nhỏ hơn Shua 4 tuổi, cậu ta là Thanh tra cấp cao, bề ngoài là cái bọc che đi sự tự cao, bên trong là một người vô cùng tập trung vào công việc như xui thay mỏ hỗn nên mở mồm hơi mất d*y

    - Lee chan à, anh bảo này đừng để cái ghế ngồi cao quá che mất tầm nhìn về cách cư xử.

    Nhớ nha em

    Nói xong cậu bỏ đi mà không quên đưa hồ sơ cho Hoshi tự túc.

    Bỏ lại Leechan đang tự hỏi thằng cha này bị gì vậy

    Seoul ngày mưa mang cho mình một nỗi u buồn.

    Những tòa nhà kính phản chiếu từng hạt mưa rơi lăn dài, như thể cả thành phố đang thở chậm lại.

    Trên đường, những chiếc ô nhiều màu chen nhau đi qua dòng người vội vã có người co ro dưới áo khoác, có người đứng chờ ai đó ở bến xe, ánh mắt họ lẫn giữa làn mưa và nỗi nhớ.

    Tiếng giày nện lên vũng nước hòa cùng tiếng xe buýt, tiếng nhạc từ quán cà phê nhỏ len lỏi ra ngoài, một bản ballad buồn như thể hát riêng cho những người đang cô đơn giữa Seoul rộng lớn.

    Mùi cà phê nóng và mùi đất ẩm quyện vào nhau, khiến lòng người vừa thấy ấm, vừa thấy trống rỗng lạ kỳ.

    Từ xa, tháp Namsan mờ ảo trong sương, ánh đèn lập lòe như đang nhấp nháy với mưa.

    Seoul vẫn náo nhiệt, nhưng dưới cơn mưa này, dường như ai cũng có chút gì đó để giấu, để nhớ, hoặc để quên nhưng trời mưa cũng là thứ khiến một người yêu sự chết chóc và sự vô ơn xen lẫn mùi máu và mùi mồ hôi.

    Nhát một

    Là sự khởi đầu của phun trào, như đâm vào một quả bóng nước.

    Nhát đầu cũng là nhát đau đớn nhất, vì chịu cảm giác run sợ trên sự vui sướng của "người khác"

    Nhát hai

    Cũng có một chút "an ủi" khi đã dần quen với cảm giác đau này vì máu càng ngày càng trào ra làm tê liệt cơ thể

    Nhát ba

    Cơ thể bắt đầu lạnh đi, vì cơ thể quá yếu chăng?

    Bây giờ người cũng toàn là dung dịch đỏ trào ra thôi.

    Đau...

    Đau lắm, đau tận xương tủy, đau tận gai óc cái cảm giác như phẫu thuật mà không dùng thuốc mê vậy...

    Cho tôi một ly Americano có đá

    - Vâng, anh đợi một chút

    Quán cà phê mang hơi ấm dịu dàng giữa tiết trời se lạnh, hương cà phê quyện với mùi bánh ngọt lan khắp không gian.

    Ánh đèn vàng phản chiếu lên mặt bàn gỗ, tạo cảm giác như thời gian cũng chậm lại.

    Nghĩ đến thôi mà thấy chill làm sao.

    - Em gửi Americano có đá ạ

    - Bao nhiêu tiền em?

    - Có người trả dùm anh luôn rồi ạ...

    Hửm?

    Lạ nhỉ?

    Với một người như Shua, chẳng liên quan đến mối quan hệ thân mật nào cả ngoại trừ gia đình, anh cảnh giác, bởi vậy anh chẳng bao giờ tin tưởng ai cả vì đời anh tiếp xúc rất nhiều loại người từ thiện lẫn ác đều chỉ là cái vỏ bọc

    - Có thể cho tôi biết tên của người đó không?

    - Người trả tiền cho anh?

    Anh ấy tên Lee Seokmin, khách quen của chúng tôi

    - Cảm ơn, cảm ơn vì cafe

    Shua hang nghiêng đi ra khỏi quán để lại nhân viên quầy chưa kịp nói xong.

    Shua bước ra khỏi quán cà phê, tay khẽ bật chiếc ô màu đỏ.

    Tiếng "tách" vang lên nhỏ gọn giữa không gian ẩm lạnh, như cắt ngang tiếng mưa rơi đều đều.

    Hơi cà phê còn vương trên áo, hòa vào làn gió mát lạnh khiến anh khẽ rùng mình.

    Cậu định sải bước đi thì chợt thấy bên cạnh một người đàn ông cao lớn đang đứng đó, chẳng mang theo ô, chỉ khoác chiếc áo mỏng và gương mặt điềm tĩnh tôn lên vẻ lạnh lùng với sóng mũi cao nhìn cậu ấy thật hút hồn.

    Khoan đã...

    Mình đang nghĩ gì vậy Shua?

    Không chần chừ nữa, anh bước đi không ngoảnh lại và không ngừng suy nghĩ về thứ mình vừa nghĩ...

    Mê trai hả ta?

    Cũng đẹp đó chứ...

    Aisss không không, Joshua, mày là một thằng không rơi vào lưới tình yêu, tình yêu là thứ quái quỷ gì chứ, nó chỉ ảnh hưởng đến cuộc sống của mày thôi

    Phía người bên kia, cậu ấy nhìn người vừa đi khỏi quán cafe mà mỉm cười nhẹ, dễ thương thật...

    Nhưng hơi vô tâm đó nhỉ?...

    Vô tâm...vô tâm...

    Vô tâm.

    Vô là không.

    Tâm là tim.

    Vậy nghĩa là không có tim.

    Người kế tiếp là người vô tâm sao?

    Tôi ghét những người vô tâm, đã thế thì làm cho đến cùng luôn vậy, nết người nào thì người như thế.

    Vậy thì để mình xem...anh ấy có thực sự biến mất không?

    Ở bệnh viện đại học Seoul, các bác sĩ nhận được mã code black lập tức nhanh chân chạy đi cứu bệnh nhân.

    Lúc này người đàn ông vừa nãy cũng vừa về phòng của mình mà bước ra ngoài với một chiếc áo blouse trắng dài đến tận đầu gối chạy về phía phòng phẫu thuật các bác sĩ khác và y tá thấy anh mà sáng mắt lập tức báo cáo

    - Giáo sư Lee, tình hình bệnh nhân đang ở trạng thái nguy kịch vết đâm sâu ở ngực trái.

    Mất máu hơn một lít.

    Tim yếu, huyết áp 70/40!

    - Không còn thời gian để chụp CT, mau đem tới phòng phẫu thuật ngay!

    - Nhưng giáo sư!

    Chúng ta chưa xác định được vị trí con dao trong cơ thể...

    Cậu khựng một nhịp, siết chặt thành giường.

    Ánh mắt chắc rắn nhìn lên vị bác sĩ kia mà dứt khoát

    - Không còn thời gian để đợi.

    Nếu chậm vài phút nữa, bệnh nhân sẽ không qua khỏi.

    Chuẩn bị mổ ngay

    Không nói nhiều, vì tình trạng bệnh nhân đang ở sự sống và cái chết nếu chậm trễ thêm vài giây nữa thì có thể sẽ chết oan ngay lập tức.

    Cậu đã chứng kiến nhiều bệnh nhân đang ở trạng thái nguy kịch nhưng vì sự lựa chọn nên mới khiến bệnh nhân đó chết...Không được, không còn thời gian...

    Cậu đẩy bệnh nhân về phía phòng phẫu thuật và tiến hành cuộc phẫu thuật

    Cửa phòng mổ mở ra, hơi lạnh phả ra như sương trắng.

    Giáo sư Lee bước vào, ánh đèn trần phản chiếu lên đôi mắt anh sắc và tĩnh như lưỡi dao mổ trong tay.

    Cậu không nói một lời, chỉ đưa tay ra.

    Y tá lập tức đặt dao lên lòng bàn tay đeo găng.

    Tiếng kim loại chạm khay vang lên “keng” khô khốc.

    Cậu cúi xuống, đường dao đầu tiên rạch xuống giữa làn da tái nhợt chính xác, dứt khoát, không run một chút nào.

    Máu tràn ra, đỏ sẫm dưới ánh đèn trắng nhợt.

    Cậu khẽ cau mày, tay vẫn không dừng.

    Cậu luồn dụng cụ vào, dò dọc theo vết thương

    - Ống hút máu.

    Nhanh!

    Giọng anh lạnh và ngắn, không một chút do dự.

    Y tá run nhẹ, đưa ống theo lệnh.

    Tiếng máy hút vang lên rè rè, kéo theo mùi kim loại tanh nồng.

    Tiếng máy đo nhịp tim dồn dập.

    Ánh đèn mổ chiếu thẳng xuống, hắt bóng giáo sư Lee lên tường cao, gãy khúc và đầy tập trung.

    - Kẹp mạch

    Y tá đưa dụng cụ, nhưng tay cô trượt cây kẹp rơi xuống sàn.

    Cậu liếc nhìn, không nói gì, chỉ chìa tay ra lần nữa...Máu trào ra mạnh hơn.

    Huyết áp trên màn hình tụt liên tục.

    - Mạch đang yếu, giáo sư!

    Cậu siết chặt dao, đôi mắt không rời khỏi vết thương.

    - Tôi thấy rồi… chỉ cần cho tôi 5 giây nữa

    Cậu nhanh chóng mở rộng vùng mổ, luồn kẹp vào vị trí sâu sát tim.

    Một tia máu bắn lên khẩu trang anh nóng và nặng.

    Không khí đặc quánh

    - Khâu mạch chủ.

    Bắt đầu

    Kim khâu xuyên qua từng lớp mô, nhịp nhàng như chính hơi thở của cậu.

    Y tá giữ dụng cụ, mồ hôi chảy dọc thái dương, nhưng không ai dám nói gì.

    Cậu thả cây kim xuống khay, giọng trầm nhưng nhẹ đi

    - Ổn rồi.

    Bệnh nhân qua khỏi

    Cả căn phòng như được thở phào nhẹ nhõm.

    Lee Seokmin đứng thẳng người, cởi găng tay, mắt vẫn nhìn lên màn hình theo dõi tim, đôi mắt vừa mệt mỏi, vừa lặng lẽ như vừa kéo ai đó khỏi tay tử thần.

    Lee Seokmin tháo găng tay, bước lùi khỏi bàn mổ.

    Mồ hôi thấm đẫm lưng áo blouse.

    Y tá cúi đầu nói nhỏ

    - Bệnh nhân đã ổn định, thưa giáo sư.

    Nhịp tim duy trì đều ạ

    Anh chỉ khẽ gật đầu, giọng khàn khàn vì mệt

    - Tốt.

    Ghi lại thời điểm khâu mạch cuối cùng là 21:37.

    Đưa hồ sơ cho tôi ký

    Cô y tá vội ghi chép, còn Lee Seokmin bước đến bồn rửa tay, mở nước.

    Dòng nước lạnh xối xuống những ngón tay đỏ rát, hòa cùng vài vệt máu loang.

    Anh thở ra một hơi thật dài mệt, nhưng trong mắt vẫn là sự tỉnh táo của một người chưa thể nghỉ.

    Vừa ký xong hồ sơ, tiếng loa nội viện vang lên

    - Code blue, code blue.

    Phòng cấp cứu 3 tầng 2.

    Code blue, code blue.

    Phòng cấp cứu 3 tầng 2

    Cả nhóm y tá thoáng sững người.

    Cậu ngẩng lên, ánh mắt vẫn lạnh và bình tĩnh như chưa từng trải qua ca mổ kéo dài bốn tiếng.

    Anh gấp hồ sơ lại, đặt lên khay

    - Đưa bệnh nhân này sang phòng hồi sức.

    Tôi xuống tầng 2

    - Nhưng giáo sư, anh vừa-

    - Không sao.

    Nhiệm vụ của một vị bác sĩ là cứu người, cô không cần phải lên tiếng điều đó, y tá mới.

    Cậu quay đi, cửa phòng mổ khép lại.

    Ánh đèn trong hành lang trắng lóa, phản chiếu bóng lưng cậu kéo dài đến tận cuối dãy.
     
    Vết Cắt Nhân Tạo [ Seokmin, Joshua ]
    2.


    Tin nóng sáng nay từ Seoul.

    Một vụ giết người hàng loạt vừa khiến cả thành phố chấn động.

    Nạn nhân được xác định là những người từng có tiền án hình sự bao gồm trộm cắp, tống tiền và bạo hành.

    Cảnh sát cho biết, các thi thể được tìm thấy trong tình trạng biến dạng nặng, đến mức ngay cả người thân cũng khó nhận diện.

    Màn hình chuyển sang hiện trường: dưới cây cầu cạnh bờ sông Seoul bị phong tỏa bằng dải băng vàng, ánh đèn xanh đỏ chớp nháy

    - Đúng là...

    Kinh hãi thật...

    Em cũng không nghĩ tên đó có bị điên hay tâm thần không nữa

    - Ừm, lo ăn nhanh đi, còn đống hồ sơ vụ án trước mặt cậu kìa

    - Thật tình.

    Lúc nào anh cũng lạnh nhạt với em vậy?

    Shua lướt lên nhìn vào đôi mắt Hoshi, vừa viết gì đó vừa trừng mắt nhìn, như muốn nói anh mày có thể nuốt cả mày nên nín mồm mà hốc đi.

    Đúng là muốn ăn tươi nuốt sống Hoshi mà, thôi thì ăn nhanh trước khi ổng tiến hoá

    - Ây da!

    Shua kêu lên một tiếng khiến mọi người trong phòng điều tra phải ngoái nhìn

    - Chuyện gì vậy anh Shua?

    Bụp!

    Anh ấy ngã xuống đất, âm thanh, hình ảnh mờ dần, chóng mặt quay cuồng.

    Cả phòng loạn lên, tiếng xe cấp cứu vang vảng ngoài đồn cảnh sát.

    - Theo như tôi thấy, anh ấy bị tuột đường huyết và chỉ cần vài phút trong tít tắt thì anh chàng này sẽ mất mạng

    "Đau đầu quá..."

    - Bác sĩ, anh ấy sẽ không sao chứ?

    - Không sao, chỉ cần nghỉ ngơi và ăn uống đầy đủ và đừng bỏ bữa

    "Giọng Hoshi?

    Mình đang ở đâu vậy?

    Mùi...máu sao?!"

    - Á!

    Hoshi bịt mồm Shua, lạy hồn.

    Từ lúc nào mà mồm thằng cha này to thế không biết, tổ sư.

    - Anh gặp ác mộng hử?

    Người anh thấy khoẻ hơn không?

    Anh nhìn chằm chằm thằng em chí cốt của mình.

    Bác sĩ lên tiếng

    - Cậu em à, bỏ tay ra để anh ấy nói.

    Làm thế khác gì chặn miệng không?

    - Ôi!

    Em xin lỗi

    Haizzz đúng là hết thuốc chữa.

    Shua định dứt ống truyền mà bỏ về thì một lực tay cản cậu lại

    - Này này!

    Anh chưa khoẻ đâu.

    Nghỉ ngơi thêm đi, có thể sẽ ngất tiếp đó

    - Cơ thể tôi là của cậu à?

    Ngang bướng.

    Thật là ngang bướng, sao có thể nhẫn tâm như vậy?

    Nếu người khác có nhắc nhỡ thì cũng cảm ơn lấy một tiếng chứ, ai đâu lại dằn mặt người khác thế được

    - Vì tôi là bác sĩ nên trách nhiệm của tôi là lo cho bệnh nhân

    "Nồng quá...mùi máu.

    Cậu ta làm bác sĩ nhưng cũng phải chú ý đến mùi này ảnh hưởng đến người khác chứ..."

    - Ừm, vậy lo cho bệnh nhân đi.

    Tôi không phải bệnh nhân cậu

    Shua bỏ đi.

    Hoshi chạy lon ton theo cũng không quên cảm ơn cậu bác sĩ này...Nhưng mà, bệnh viện này mời diễn viên, idol về làm bác sĩ à?

    Sao đi đâu cũng thấy ai điển trai vậy nhỉ?

    *

    *

    *

    Tại khu vực được phong toả, mùi sát trùng xen lẫn mùi sắt bốc lên nồng nặc.

    Những thi thể được tìm thấy không nằm lộn xộn.

    Không ai dám nói đó là hiện trường thảm sát vì bởi mọi thứ sắp đặt quá hoàn hảo.

    Một người đàn ông ngồi trên ghế sofa tay bị chặt đứt, đầu hơi nghiêng sang bên như đang mỉm cười, khoé môi bị cắt đến thái dương lộ cả xương mặt.

    Một người phụ nữ đặt tay lên vai ông ta cổ có vết hằng để lại bởi dây thừng mặt bà ta biến dạng nhưng cảm xúc không thể che giấu được đó là nụ cười.

    Hai thi thể còn lại một nam một nữ trẻ tuổi ngồi cạnh bàn ăn, trước mặt là những đĩa thức ăn, trên đĩa đó là những ngón tay được băm nhuyễn và cánh tay được lấp đầy vào khoang miệng của hai nạn nhân xấu số.

    Ai cũng mỉm cười không một dấu hiệu chống cự.

    Căn phòng gọn gàng, ngăn nắp đến mức vô cảm

    - Anh nghĩ sao, hyung?

    Một vụ đầu độc mà em thấy kinh ngạc nhất trong 3 năm làm việc.

    Sao em thấy không ổn

    Joshua đứng cạnh cửa phòng, nhìn xuyên thấu qua tâm trí của người bị hại khẽ nói

    - Không phải vụ giết người thông thường.

    Tôi thấy có cảm xúc trong cách sắp đặt này thật hoàn hảo

    Hoshi quay sang nhìn anh, không hiểu anh đang đề cập đến vấn đề gì.

    Anh lại nói

    - Nhìn xem, hung thủ thật đáng thương cậu không cảm nhận điều đó?

    Đoán xem, cậu có thấy cái tôi đang thấy không?

    Hoshi cau mày, vuốt cằm.

    Cha nội này làm với mình cũng hơn 3 năm rồi, mà lần nào cũng làm mình băn khoăn về cái việc điều tra chắc tần số của mình với ổng chênh lệch còn hơn cả nốt Đồ với nốt Đố nữa.

    Cậu suy nghĩ một lúc đoán bừa đều sai

    - Haizzz, đúng là còn non.

    Đừng suy nghĩ nữa, mà hãy nhìn đi nhìn thì cậu mới cảm nhận được

    Nhìn sao?

    Điều gì mà lại làm ảnh thấy mà mình không thấy?

    - Cảm xúc?

    Joshua nhìn cậu, sau đó tiến về phía hiện trường sau khi nạn nhân được đem đi và cầm một vài tấm ảnh trong hồ sơ, đặt ra bàn khoanh tay hiên ngang mà nhìn Hoshi

    - Nhiệm vụ của cậu...

    Nhìn xem cậu thấy trong tấm hình này có những gì.

    Nhìn và cảm nhận.

    - Haha...

    Đơn giản vậy.

    Hỏi thế cũng hỏi

    Hoshi miệng cười mà trả lời không chút do dự

    - Theo như em thấy, tất cả đều vẽ lên một sự kinh dị và thảm hoạ.

    Và hung thủ vô cùng thích thú khi được giết người chẳng phải sao và ai nhìn vào cũng phải hiểu đó là sự tức giận và thù hận của hung thủ...

    - Đúng như tôi dự đoán...

    Joshua cầm bức ảnh lên và giơ lên trước mặt Hoshi và tiến lên đi về phía trước làm Hoshi xém té vì cha này

    Joshua dừng lại và giơ tấm ảnh đang cầm và so với bức ảnh treo tường, nhìn qua nhìn lại gương mặt không đổi mà ra yêu cầu

    - Đem bức tranh này đi, chúng ta cần điều tra

    - Hả?

    Anh đùa à Joshua.

    Bức ảnh này có gì chứ?

    Joshua nhìn Hoshi một lúc và bắt đầu nói, không trầm không thấp

    - Tôi tưởng cậu thông minh lắm, nào ngờ không như mong đợi

    - Ý anh là gì?

    - Đúng là đầu óc con người cũng chỉ hiểu được đến thế thôi

    Joshua liếc nhìn cậu và tiến về phía hiện trường phong toả

    - Cái thứ cảm xúc mà thủ phạm cảm nhận không phải giận dữ, không phải thù hận.

    Mà là... hạnh phúc.

    Joshua chỉ tay vào bức ảnh gia đình treo trên tường và được đem đi khuôn mặt ai cũng mỉm cười, ánh mắt nhìn với nhau đầy trìu mến

    - Cậu có thấy không?

    Cả căn phòng này tràn ngập "hạnh phúc".

    Nhưng đó là thứ hạnh phúc bị ép buộc.

    Như thể ai đó cố bắt chước cảm xúc mà hắn chưa từng trải qua

    Hoshi nhìn Joshua kinh ngạc, sao anh ấy có thể suy nghĩ khác người như vậy...

    Joshua lên tiếng tiếp

    - Hắn chọn họ để dựng nên một gia đình hoàn hảo.

    Để xem thử cảm giác hạnh phúc trông như thế nào.

    Joshua bước lại gần bàn ăn, quan sát ly rượu vang còn sót lại một nửa.

    Mùi hương ngọt nhẹ, dễ chịu đến kỳ lạ.

    - Cậu biết không, Hoshi.

    Hắn không giết họ vì muốn thấy cái chết.

    Mà vì muốn đóng khung khoảnh khắc hạnh phúc này lại mãi mãi vì hắn ta chưa bao giờ có cảm xúc gọi là hạnh phúc nên hắn dùng sự chết chóc này để làm mình hạnh phúc sau bao nhiêu năm kiếm tìm.

    Hoshi im lặng.

    Ánh mắt cậu nhìn vào đồng hồ, dừng lại ở chiếc đồng hồ chết vào lúc 19:47-thời điểm bữa ăn kết thúc.

    - Anh nghĩ hắn sẽ dừng lại chứ?

    - Không.

    - Một khi đã chạm được vào cảm xúc mà hắn khao khát, hắn sẽ tìm cách cảm nhận lại nó.

    Càng ngày càng hoàn hảo hơn.

    Hoshi khẽ nuốt nước bọt, lần đầu tiên trong sự nghiệp, cậu thấy ranh giới giữa tội phạm và con người lại mong manh đến thế...

    *

    *

    *

    - Mọi người vất vả rồi!

    Ca phẫu thuật thành công là nhờ đôi tay vàng của Seokmin.

    Hôm nay anh làm khá nhiều ca phẫu thuật và đều các nạn nhân qua khỏi có thể dùng một từ nể anh thôi.

    - Choi Hansol!

    Chờ anh với!

    Cậu con trai có vẻ đẹp lai Tây này là Hansol, nhìn cậu ấy vô cảm vậy thôi chứ cũng có lúc điên đấy.

    Hansol nhỏ hơn Seokmin 1 tuổi là đồng nghiệp với Seokmin.

    Được cái là 2 người tình nghĩa anh em rất bền lâu

    - Chú em về nhà anh làm vài lon?

    Cậu Hansol mở căng mắt.

    Cái quái quỷ gì vậy?

    Xuất thân từ con trai nhà lành mà nay ai nhập mà mời mình đi nhậu ta.

    Chắc là có chuyện buồn rồi, đành nào thì cũng là ngày nghỉ đặc biệt dành cho anh ấy thôi thì an ủi ổng xíu cũng được

    - Được thôi.

    Tại căn hộ của toà nhà penthouse, nơi sinh sống của nhiều bậc thượng lưu.

    Chưa một ai dám chạm tới cái mác của tầng 99 nhưng trong đó Seokmin là ngoại lệ, vì sao ư?

    Ting

    Cửa thang máy mở ra hơi lạnh của hành lang tầng 99 tràn vào.

    Ánh đèn neon dài chạy dọc trần, phản chiếu xuống sàn đá bóng loáng như thể cả tầng chỉ có mỗi tiếng thở của hai người.

    Cánh cửa thang máy đóng lại sau lưng họ.

    Một tiếng cạch nhỏ vang lên từ phía cuối hành lang

    - Tiếng gì vậy?

    Hansol thốt nhẹ lên, con tim hơi đập nhanh chắc lại sợ ma đây mà

    - Chú em suy nghĩ nhiều quá, làm gì có tiếng gì đâu

    Hai người bước dọc hành lang dài hun hút.

    Gió áp suất từ cửa sổ lớn cuối hành lang thổi qua khe, tạo thành tiếng rít rất nhẹ, đủ để người mới đến rùng mình.

    Khi đến trước cửa căn hộ, Seokmin đưa thẻ từ lên khóa

    Beep

    Đèn chuyển xanh

    - Ở đây chỉ có mình phòng anh đèn sáng vậy...

    Có bị hư hỏng ở đâu không?

    Seokmin nhấc mày, mặt nghiêm một lúc rồi lại chuyển sang nụ cười ngượng ép đến kinh hãi

    - Không có đâu, ở đây vốn như vậy rồi.

    Có lẽ mọi người đi ngủ rồi nhỉ

    Nhưng vừa lúc anh định mở cửa, Hansol đặt tay lên cánh tay anh, chặn lại

    - Sao vậy Hansol?

    - Em vừa nghe như có tiếng gì trong nhà anh

    Seokmin im một giây gương mặt anh không đổi sắc, nhưng cổ họng khẽ giật nhẹ như một phản xạ rất nhanh, Hansol gần như bỏ lỡ nếu không nhìn thẳng vào anh

    - Chắc tiếng gió thôi.

    Nếu có chuột chù hay cái gì đó vào được tầng này thì anh nói cũng không sai đâu

    Câu nói nghe hợp lý... nhưng lại không giống Seokmin của thường ngày, anh nhấn nắm cửa và đẩy vào.

    Căn hộ tối đen không bật đèn tự động như mọi khi

    - Anh không bật đèn à

    - Không cần

    Seokmin quăng chìa khóa lên mặt bếp, tiếng kim loại vang lên chói tai trong không gian rộng lớn

    - Bây giờ mở tiệc được rồi nhỉ?

    Seokmin đi tới bếp mở cửa tủ lạnh ra và lấy ra vài lon bia và Soju

    - Hansol!

    Anh nhờ xíu, em vào phòng kia lấy dùm anh mấy 2 cái ly với, anh đang bận lấy đá

    Nhìn vào căn hộ này, không có gì đặc sắc.

    Chỉ một màu...

    Màu trắng nhưng nó lại tối một cách kì lạ, do không khí chăng?

    Hay là do ánh sáng và mùi hương khá dễ chịu vì có tinh dầu.

    Tất cả nhìn không như vẻ bề ngoài của toà nhà này lắm nó đơn giản đến nghẹt thở, không tấm ảnh, không đồ trang trí...

    - Vâng để em lấy

    Khoan đã!

    Tại sao ly lại bỏ vào phòng nhỉ?

    Chẳng phải ly bỏ vào tủ kệ sẽ dễ lấy hơn sao?

    - Em thông cảm.

    Do anh hay bất cẩn làm rơi đồ nên phải bỏ vào phòng dự trữ để cho an toàn.

    Cái thùng ở dưới đó lấy hộ anh

    Cũng thuyết phục...

    Hansol đi tới căn phòng đó và mở cửa ra bên trong tối um một màu đen nhưng điều mà làm Hansol ấn tượng nhất là mùi thuốc tẩy nồng nặc

    - Hụ

    Cậu vội bịt mũi mà ra khỏi phòng đó

    - Cái mùi thuốc tẩy...

    Ghê quá

    - Ohh quên nói với em.

    Tại bữa anh làm đổ thuốc tẩy ra nhà á nên hơi nồng em ráng lấy hộ anh

    Kì lạ thật...

    Thôi thì Hansol ráng chịu vậy.

    Cánh cửa mở ra lần nữa, lần này có lẽ sẽ đỡ hơn.

    Nhưng tối quá, không thể thấy.

    Đang cố gắng mò đèn thì

    Bụp

    Mở được rồi!

    K-khoan đã...

    Cái gì đây?

    Động cơ máy cưa tự động?

    Cánh cửa đóng sầm lại, bên trong chỉ còn lại Hansol và chiếc máy cưa, căn phòng này quá hẹp đủ để một người đàn ông cao to đứng hai bên chỉ còn vách tường.

    - Anh Seokmin ơi...

    Anh Seokmin ơi!

    Anh...

    Anh ơi!?!

    Anh ơi cứu em!!

    Máy cưa đã hoạt động từ lúc Hansol bật đèn, càng ngày càng tiến gần.

    Cửa đã bị khoá từ lúc nào không hay

    - Lee Seokmin!?!

    Mở cửa ra đi!!

    Lee Seok-

    Bên ngoài, Seokmin đang tận hưởng âm thanh của đĩa than bật bản "Dies Irae"- Mozart.

    Ngả người trên ghế sofa bằng da nâu đậm, tay cầm ly rượu đỏ thẫm, ánh sáng vàng ấm từ đèn bàn hắt lên khiến màu rượu như lấp lánh dưới bóng mờ.

    Bản hợp xướng hùng tráng vang dội khắp phòng, tiếng trống dồn dập như nhịp tim của cả căn phòng.

    Bất chợt, giữa những nốt nhạc hùng tráng, một tiếng la hét vang lên, rợn người, như ai đó đang kêu cứu trong bóng tối.

    Âm thanh ấy hòa lẫn vào dàn nhạc, khiến không gian từ sang trọng lập tức ngấm một tầng ám ảnh rùng rợn.

    Seokmin nhắm mắt, hít một hơi rượu, cảm giác mệt mỏi tan biến nhường chỗ cho một sự kích thích vừa đáng sợ vừa lôi cuốn, như thể anh đang thưởng thức cả kịch tính và nỗi kinh hoàng cùng lúc.

    Những nốt nhạc trầm của dàn nhạc, tiếng kèn vang, tiếng trống dồn dập, giờ nhấn nhá từng khoảnh khắc kinh dị, ánh sáng lướt qua các góc phòng, tạo thành những bóng dài u ám.

    Ly rượu đỏ trên tay Seokmin trở nên như một vệt máu lấp lánh, hòa vào bầu không khí vừa thượng lưu, vừa rùng rợn, khiến cảnh tượng này như một buổi thưởng thức opera dành cho những tâm hồn ưa mạo hiểm

    Anh nhấc ly rượu đỏ lên môi, nhìn ánh sáng hắt qua màu rượu, thầm nghĩ

    - "Mùi này... hơi giống với thành quả của một ngày làm việc chăm chỉ.

    Máu... ngọt như rượu, và cũng nồng như sự chiến thắng"
     
    Vết Cắt Nhân Tạo [ Seokmin, Joshua ]
    3.


    Tất cả các thông tin đều không đúng sự thật.

    Không dựa trên vụ án nào nên xin cân nhắc trước khi đọc!

    Cứ ngỡ mình sẽ sinh ra một thiên thần trong sáng ngây thơ.

    Nhưng số phận thằng bé đó không biết như nào...

    Tôi tự hỏi bản thân mình sinh ra sẽ là một thiên thần hay là một con quỷ uống máu người.

    Cái cảm giác được uống loại nước mà không ai dám nó thật tuyệt...

    Máu.

    Nó có một hương vị riêng của nó, nó tanh nhưng không đơn thuần là tanh mà nó ngọt, nó ngọt của hương vị hạnh phúc và của sự giải tỏa điên loạn của một tên sát nhân ẩn số.

    Uống chưa đủ thì phải ăn, từng miếng thịt, từng nội tạng thật đẹp và hấp dẫn, có lẽ đủ để mở một bữa tiệc thịnh soạn cho riêng mình rồi...

    Nay là ngày tái khám của Joshua, có vẻ anh không thích lắm.

    Cậu Hoshi cứ kéo anh mãi đến tận bệnh viện, hai người chí chóe với nhau khiến nhiều người phải ngoái nhìn.

    - Thôi được rồi, mày bỏ anh mày ra.

    Má nó mệt bỏ mẹ mà bắt anh mày đi khám

    - Nó đó, vì anh mệt nên đi khám kiểm tra tình hình sức khỏe đi chứ

    - I'm okay, just not tired.

    Vì ai mà khiến tôi mệt?

    - Thôi được rồi nghe em, mau vào khám nhanh

    Dãy hành lang tầng 4 của bệnh viện Seoul, nơi đem đến sức khỏe của mọi người thật khỏe mạnh qua đôi tay của bác sĩ Lee Seokmin.

    Cánh cửa phòng 13 khẽ mở, tiếng gõ bàn phím lách cách

    - Mời ngồi

    Có vẻ anh ấy vẫn đang bận làm việc của mình nhìn cậu ấy tập trung khá là ưa nhìn ấy chứ, có lẽ cậu ấy cười nhiều quá làm mình quên mất cậu ta là bác sĩ mất

    - Cậu bị bệnh gì sao...

    Ô cậu là bệnh nhân của tôi này.

    Anh tới tái khám nhỉ

    - Thấy tôi tới rồi mà còn hỏi?

    Bầu không khí càng thêm nặng xuống khi Joshua đáp trả tên bác sĩ ấy, Hoshi cũng phải đơ cái mặt ra khi ông tiền bối mình đáp như vậy

    - Ha...hahaha.

    Bác sĩ khám não của anh ấy dùm em luôn với, em thấy không ổn đâu...

    - À không sao đâu.

    Tôi thấy anh ấy có tính cách khá giống tôi, tôi bắt đầu tiến hành khám mời anh ra ngoài

    Sau khi Hoshi ra ngoài, Seokmin bắt đầu lôi dụng cụ ra và khám cho Joshua

    - Anh đặt tay lên đây

    Joshua cầm tay Seokmin và có một nguồn âm thanh xuyên qua tai cậu.

    Ù tai sao?

    Lâu rồi mới có cảm giác này đấy

    - Anh đừng nhìn tôi như vậy chứ, Joshua.

    Anh làm tôi phân tâm ấy

    - Bớt ảo tưởng đi

    - Vậy anh suy nghĩ gì về tôi vậy?

    Joshua nhấc mày, anh bắt đầu thấy Seokmin kì lạ và khó gần.

    À quên, hắn cũng giống mình nên không trách được.

    Đều điên

    - Công việc của bác sĩ là khám và chữa bệnh cho bệnh nhân

    - Nhưng tôi đang quan tâm hỏi về anh, đó cũng là một cách chữa bệnh?

    Hắn bật lại mình?

    Cũng ghê gớm

    - Im lặng và làm việc của mình đi bác sĩ Lee Seokmin

    - Anh làm cảnh sát, đúng chứ?

    - Thì?

    - À không có gì, chỉ là tôi thấy anh khá vô tâm...

    Vốn dĩ, cảnh sát không như vậy

    Từ nhỏ, ai cũng nói tôi là một đứa trẻ có ánh mắt có hồn.

    Khi tôi khóc, ai cũng đồng cảm với tôi, tôi cười ai cũng vui vẻ với tôi.

    Càng ngày, tôi cảm thấy sống trong cái bọc luôn là điểm nhấn và phải luôn tỏ ra tươi cười, tỏ ra yếu đuối để con người ta luôn bế tôi lên coi tôi là một bông hoa hồng dễ chết vì không được chăm sóc.

    Tôi ghét điều đó.

    Tôi dần học biểu đạt cảm xúc bên ngoài, đến lúc tôi chọn cảm giác trống rỗng và lạc lõi khỏi hàng vạn người, tôi mạnh mẽ và rời xa gia đình để sống cuộc sống tiếp xúc với nhiều máu me và kinh hoàng ngoài xã hội.

    Dần mòn...dần mòn thành một bông hồng gai, khẽ chạm vào thì sẽ chẳng ghét được.

    Đau có đau, nhưng vì vẻ đẹp mà đánh đuổi cả tính mạng vì nó...

    - Anh thấy đỡ hơn chứ?

    - Tôi bình thường

    - Hahaha vậy thì không sao là tốt rồi

    - Nhìn cậu thật thương hại

    Lee Seokmin đang viết gì đó liền khựng lại vài giây và gương mặt thay đổi nhanh chóng, lại là nụ cười đó và vờ hỏi

    - Ý của anh là sao?

    Joshua đặt tay lên bàn mà bật dậy tiến mặt lại gần cậu ta mà không cảm xúc.

    Lee Seokmin.

    Cậu ấy không sợ mà lại đối kháng không dè chừng.

    Cậu cũng tiến lại gần mà thì thầm

    - Anh thích tôi à?

    Để tôi chủ động hay là anh?

    Joshua đứng thẳng dậy khi nghe câu đùa cợt của cậu ta...

    Ha!

    Đúng là biến thái.

    - Thích tạo nét ha.

    Khám xong rồi tôi về được chứ?

    Cậu mỉm cười mà nhìn Joshua với anh mắt trìu mến khẽ nhẹ nhàng nói

    - Tôi khám xong rồi, anh về cẩn thận

    Joshua lịch sự cuối nhẹ người mà rời đi hì hực.

    Đúng là xui xẻo

    Anh và Hoshi cùng quay về đồn cảnh sát

    Hôm nay văn phòng có vẻ nhốn nháo.

    Liên tục chạy và chạy và các phóng viên đứng ngoài đều ồn ào mà xông vào nhưng không thể

    Joshua lướt mắt lục soát và dừng ánh mắt tại bàn Thanh tra cấp cao, cậu thầm nghĩ...

    "Đi đâu rồi?"

    Hoshi đi lại và đứng cạnh anh mà đưa ly Cafe

    - Anh biết tin gì không?

    - Gì?

    - Sáng nay có một người phát hiện ra một cái xác bị đứt đôi.

    Nhìn rất thảm khốc

    - Tên gì?

    - Hình như là Hansol.

    Cheol Hansol.

    Bác sĩ ngoại khoa, cậu ấy bị sát hại không vì lí do

    - Hửm?

    Thú vị nhỉ?

    - Cái cách giết người khá giống với cái tên đã từng giết vụ "gia đình".

    Có thể hắn không còn nhắm đến những tên cặn bã nữa mà cả người vô tội

    - Có vẻ cậu hiểu được tầm quan trọng của việc phân tích rồi.

    Khá tốt

    - Nhờ anh mà em được khai sáng

    Joshua mỉm nhẹ nhưng không lộ, uống xong ly Cafe mà bước vào văn phòng hỗn độn kia.

    Cậu đi tới một nhân viên trong văn phòng mà nhìn hồ sơ vụ án và đi đến biểu đồ phân tích

    - Vụ án này, tôi phụ trách?

    - Đúng vậy

    Leechan từ đâu tới bước tới cạnh anh mà lên tiếng

    - Lần này vụ án khá nghiêm trọng và nhiều người từ chối tiếp nhận vụ án vì quá kinh thảm.

    Tôi nghĩ anh có thể sẽ đứng trước được nó

    - Tìm người khác đi, tôi còn lo việc khác

    - Anh cứ thế mà bỏ mặt nhà nạn nhân à?

    Leechan khẽ níu chân Joshua lại vì anh biết Joshua có những gì và làm được gì.

    Joshua giật mắt mà nhìn Leechan

    - Hôm nay cậu bị sao vậy.

    Đang cầu cứu tôi à?

    - Cái đấy không phải là cầu cứu mà là đánh giá.

    Anh làm ơn hãy kết thúc vụ án đi, có khá nhiều manh mối

    - Thôi được.

    Tôi làm vì nạn nhân

    Dứt câu, anh bỏ đi mà tiến tới phòng làm việc của mình bắt đầu cuộc điều tra.

    Tất cả các hồ sơ được đặt ở bàn Joshua, chất thành núi.

    Anh thầm nghĩ có lẽ phải đi khám thường xuyên vì mất ăn mất ngủ mất thôi.

    Đúng lúc Hoshi bước vào, anh đi tới vỗ vai cậu thì thầm vài câu mà chạy ra ngoài

    - Lấy xe, đi tới hiện trường vụ án

    Khi vào xe, Hoshi nổ máy mà đi thẳng về phía nơi các phóng viên và báo chí đang chen lấn mà đồi vào hiện trường.

    Đến nơi, cả hai bước xuống mà lặng lẽ tiến vào căn nhà bỏ hoang.

    Bên trong có thể nói về việc dọn dẹp hiện trường khá sạch sẽ khó có manh mối nào khác.

    Nhưng đập vào mắt Joshua và Hoshi là cảnh tượng có một không hai...

    Cơ thể đứt lìa...

    Da được lột sạch...

    Tim được moi ra và đang ở miệng nạn nhân...

    - Oẹ...

    Tởm thật sự

    Hoshi không kìm được mà thốt lên.

    Joshua nhìn mà lông mày cũng phải cau lại vì bốc mùi và hình ảnh trước mắt...

    Cơ thể nạn nhân được đặt ngồi ở chiếc bàn, và tay cầm những mũi tim mà tự cắm vào động mạch

    - Hồ sơ của nạn nhân!

    Joshua cầm lấy hồ sơ và lật ra.

    Có đầy đủ thông tin dựa vào dấu vân tay của da nạn nhân được treo trên tường

    Họ và tên: Cheol Hansol

    Ngày tháng năm sinh: 18/02/1998

    Nghề nghiệp: Bác sĩ

    Quê quán: Manhattan, New York

    ...

    - Thật tội nghiệp

    Hoshi lắc đầu mà than vãn, tay vẫn lục soát hiện trường miệng vẫn lẫm bẫm

    - Chà...Cái gì đây?

    Hoshi cầm một mảnh giấy lên.

    Joshua bước tới mà hơi khựng lại, Hoshi mở căng mắt nhìn người anh mà thốt lên

    - Làm sao...hắn biết...

    Mảnh giấy:

    Gửi tới người tiếp nhận vụ án này.

    Joshua.

    Anh sẽ là nạn nhân tiếp theo.

    Kí tên

    X.

    - Xàm xí

    Joshua dựt tờ giấy và bỏ vào túi ni lông đem về làm chứng cứ.

    Anh không hề lo lắng hay sợ hãi mà vẫn bình thãn lục soát hiện trường

    - Anh không đề phòng sao?...

    - Người như tôi không dễ đụng vào đâu.

    Cậu không cần lo

    - Chà...

    Hoshi mắt chớp mà nhìn anh

    *

    *

    *

    Tại bệnh viện đại học Seoul, dưới tầng một các cảnh sát đã ập vào và lục soát toàn bộ bệnh viện.

    Tạo nên bầu không khí nháo nhào, vì vốn dĩ bệnh viện là nơi an toàn cho mọi người khi đến để chữa trị nhưng hôm nay đã có vụ án mạng của Hansol mà làm mọi người bắt đầu nghi ngờ.

    Leechan đứng giữa nơi mọi người qua lại mà lên tiếng

    - Nào!

    Mọi người hãy bình tĩnh!

    Chúng tôi sẽ không để cho ai bước ra khỏi bệnh viện.

    Mong người dân cùng thông cảm cho phía cảnh sát chúng tôi

    Mọi người bắt đầu lớn tiếng vì cho rằng mình là nạn nhân không liên quan gì.

    Có người đòi về vì gia đình, có người thì lại chống đối vì phải tiếp nhận các ca phẫu thuật từ bên ngoài vào.

    Leechan bắt đầu nhức đầu và đưa ra điều kiện

    - Thôi được rồi!

    Chúng tôi sẽ đứng canh tất cả các khu thoát hiểm của bệnh viện và khi ai ra vào, tôi cần kiểm tra gương mặt và thông tin trừ khu cấp cứu...

    Đội ngũ cảnh sát bắt tay vào nhiệm vụ.

    Dàn người ra vào cửa bệnh viện không ngừng khó chịu và lo lắng.

    Tất cả mọi người trên tầng đều bị cảnh sát điều tra hỏi han và thu thập thông tin.

    Leechan đang trong phòng bảo vệ là nơi có đầy đủ camera ở các phòng trừ khu phẫu thuật và nơi ra vào đón bệnh nhân khẩn cấp.

    Lúc này, Seokmin nhận được một vụ tai nạn ở Iteawon.

    Một vụ nổ ở nhà hàng trung quốc, cậu không ngần ngại mà khoác lên mình áo blouse và vụt đi để cứu người

    - Vụ nổ khá lớn và cửa ra vào của nhà hàng đều bị chặn thưa bác sĩ

    - Vậy thì phải cần đến trực thăng của bệnh viện

    Ánh mắt cậu lóe lên một tia hy vọng.

    Hy vọng con đường mình lựa chọn lá đúng.

    Không chần chừ cậu lập tức lên sân thượng bệnh viện mà lái đến hỏa hoạn

    Tiếng cánh quạt trực thăng vù vù, đáp xuống với gánh nặng trên vai vị bác sĩ kia.

    Cậu chạy tới cửa thoát hiểm mà bị đẩy ngã vì lửa đã ập đến tận đây.

    Cậu che mặt, cầm bình chữa cháy mà đi sâu vào bên trong.

    Lúc này, đội đặc nhiệm vừa tới đúng lúc, chứng kiến cậu bác sĩ kia liều mình đi vào mà nể phục

    Bên trong tòa nhà, cậu đang tìm kiếm xem có người nào không.

    Bỗng dưng cậu nghe được tiếng khóc của con nít, nhìn sang phòng vệ sinh.

    Lướt qua chướng ngại vật mà khẽ lại gần cậu bé

    - Bây giờ em không sao rồi...

    Bàn tay đưa ra như muốn đem cậu bé 5 tuổi kia ôm trọn vào lòng.

    Khi tiến đến được bên Lee Seokmin cậu nhóc thiếp đi vì đã có được chỗ dựa trong khoảnh khắc bây giờ.

    Cậu đứng lên đi tới bồn rửa, lấy chiếc khăn trong túi áo blouse mà xả nước làm ướt rồi nhẹ nhàng đặt lên mũi và miệng em rồi chạy ra khỏi đó

    Cậu ôm trọn cậu bé, chạy ngang qua hàng nghìn người đang được đội đặc nhiệm cứu trợ.

    Khung cảnh trở nên khốc liệt nhưng đâu đó bên trong chứa đựng sự nhẹ nhàng...

    Ra khỏi tòa nhà vừa đặt chân lên bãi đất trống.

    Cậu cảm thấy nhẹ bẫng và đưa cậu bé lên trực thăng mà đi về nơi giúp cậu nhóc sẽ có được sự sống trọn vẹn.

    Nhưng tình hình cậu nhóc đã ngừng thở, lồng ngực nhỏ xíu chẳng thể nhấp nhô

    - Không được.

    Phải tiến hành ép tim

    Seokmin đặt hai tay chồng lên nhau đúng vị trí đang cần sự sống kia rồi ép xuống tới khi đặt chân xuống sân thượng của bệnh viện Seoul và tiến vào khu phẫu thuật.

    - Khoan đã.

    Dừng ở đây...

    Lần này cũng đã là lần thứ 10 mà Leechan vẫn nhìn đi nhìn đi lại phía màn hình hiển thị đoạn clip Hansol bước ra khỏi cửa bệnh viện

    - Haizzz, sao có cảm giác ai đó bên cạnh cậu ấy vậy nhỉ

    Nhìn kĩ lại từng chi tiết, cậu bấm máy tua chậm lại và lần theo cử chỉ và rồi

    Bụp!

    Chính là nó.

    Đã có chứng cứ.

    Bàn tay dang ra dù hơi mờ nhưng có thể thấy có đeo đồng hồ.

    - Tạ ơn chúa

    Đúng lúc này có một người thông báo với Leechan

    - Thưa ngài, tôi mới tìm được một vài manh mối từ phía người dân cung cấp

    - Nói

    - Theo một lời người kể rằng.

    Nạn nhân Hansol được nhìn lần cuối khi đang đi cùng một vị bác sĩ tên Lee Seokmin.

    - Lee Seokmin?

    Cậu có chắc chắn không?

    - Tôi chắc chắn...

    Anh biết cậu ta sao?

    - Có thể nói là biết.

    Cậu ấy là vị ơn nhân cứu mạng của tôi...

    Ngẫm nghĩ lại, cậu nghĩ rằng một người luôn sẵn sàng đặt cả tính mạng của mình ra cứu người như Lee Seokmin lại là tình nghi một vụ uống máu người.

    - Thôi được rồi.

    Chúng ta cần tạm giam giữ Lee Seokmin
     
    Vết Cắt Nhân Tạo [ Seokmin, Joshua ]
    4.


    - Các anh không được phép vào bên trong này!

    Cửa phòng mở bị mở bung kèm theo đó là một vị khách không mời mà đến.

    Joshua.

    Cậu lặng lẽ bước vào, từng bước từng bước đi xung quanh bàn mổ mà ngắm nghía nơi đây

    - Bảo vệ có làm đúng trắc nhiệm của mình không vậy?

    Tiếng nói cất lên từ phía người đang cầm dao mổ.

    Không chút do dự mà cứ tiếp tục công việc như kể có một vụ hạt nhân nào hay trái đất sắp nổ tung thì cậu vẫn lựa chọn cứu được mọi người vì nhiệm vụ của bác sĩ

    - Thích chứ?

    Vì được cầm dao

    Giọng nói vang lên từ phía người đang vẫn mày mò các dụng cụ thiết bị ở đây và rồi ngoảnh lại nhìn cậu.

    Mắt chạm mắt.

    Cậu nhìn anh lạnh nhạt một cái rồi tập trung vào việc đang bỏ dở

    - Xong rồi.

    Cắt

    Tiếng chạm nhau của lưỡi kéo.

    Và cậu lướt nhìn huyết áp của bệnh nhân rồi gật đầu mà thốt lên

    - Mọi người vất vả rồi.

    Kết thúc đi

    Cậu bước đi không ngoảnh lại, tiếng bước chân mạnh mẽ tiến về phía cửa ra vào phòng mổ

    - Lee Seokmin.

    Cậu phải theo tôi đi thẩm tra

    - Được rồi

    Rửa tay xong cậu cũng thay đồ mà đi theo Joshua về đồn cảnh sát.

    Bước vào sảnh cậu khéo níu Joshua

    - Anh không mệt ư?

    Làm đến tận ca đêm

    - Đó là nhiệm vụ của tôi

    - Tôi cũng có nhiệm vụ của mình.

    Nên, đừng tốn thời gian của anh và cả tôi

    Cậu được đưa vào một căn phòng bước vào bắt gặp Leechan đang đánh máy và lật hồ sơ

    - Ngồi đi

    Lee Seokmin kéo ghế ngồi xuống, không hề run sợ mà bắt chuyện

    - Chà~ Leechan.

    Cậu dạo này khoẻ chứ?

    - Sắp chết rồi

    Leechan vẫn hỗn như ngày nào.

    Cậu mỉm nhẹ rồi ngồi tựa lưng mà đợi người kia hoàn thành xong việc.

    - Xong!

    Cùng với đó là tiếng tách của nút Enter khi đã kết thúc bản thảo.

    Chan gập máy tính lại rồi đứng dậy lặng lẽ đi ra khỏi phòng, cũng không quên động viên cậu bằng một cái chạm vai

    - Nhờ anh.

    Joshua

    Tiếng cửa phòng ken két.

    Cùng với đó là âm thanh lật tài liệu của Joshua.

    Bắt đầu buổi thẩm tra Seokmin.

    Tiếng gõ máy tính lách cách liên hoàn từ phía Joshua.

    Nghe thì có vẻ thoải mái đó, nhưng giờ thì hết rồi

    - Anh Lee Seokmin.

    Bác sĩ ngoại khoa.

    Vào tối thứ bảy, anh là người cuối cùng gặp nạn nhân Hansol.

    Anh và nạn nhân đã làm gì?

    Seokmin trầm ngâm.

    Không biết cậu ta nghĩ gì, chỉ thấy là cậu ấy nhìn một điểm và ngẫm nghĩ khá lâu.

    Nước mắt rưng rưng và mau nước mắt.

    Joshua nhấc mày và cảm thấy khó chịu khi cậu ta vẫn chưa trả lời câu hỏi của mình mà kéo dài thời gian

    - Lee Seokmin?

    - Cậu ấy thật đáng thương

    Seokmin mở miệng nói ra.

    Lúc này cùng lời nói cũng ngẩng đầu nhìn anh, và thụt thịt.

    - Tôi đã không thể bảo vệ anh ấy...

    Nếu như tôi đi cùng thì đã không có chuyện đó..

    Nước mắt trào ra như không thể kiềm nén được.

    Nhưng mấy cái chiêu trò này quá dỗi lộ liễu với Joshua rồi.

    - Bình tĩnh, Lee Seokmin.

    Tôi đang hỏi anh

    - Được

    Giọng cậu run run.

    Tay cũng run theo mà tự trấn an bản thân.

    Gì đây nhỉ?

    Diễn xuất à?

    Cậu ta thiếu mỗi giải diễn viên xuất sắc của năm nay rồi

    - Tôi có nghe nói.

    Người khác nhìn thấy anh đi cùng Hansol là lần cuối cùng.

    Anh đã làm gì khi đi với anh ta?

    Máy phát hiện nói dối bắt đầu hành động.

    Joshua cũng vì thế mà cũng cảnh giác về lời nói của Seokmin

    - Chúng tôi dự định sẽ qua nhà tôi uống bia để giải toả căng thẳng trong 1 tuần làm việc.

    Cậu Hansol khi đến nhà tôi thì thấy nhà tôi toàn rượu, tôi vốn là người sưu tầm rượu không mấy uống bia...

    - Vậy là Hansol đã đề nghị đi mua bia?

    - Phải.

    Tôi cũng muốn đi theo cùng nhưng cậu ta bảo tôi ở lại nướng thịt và thế là tôi đồng ý

    "Không nói dối?"

    - Thế nhưng mà...

    Bỗng dưng, cậu ta đang nói thì ánh mắt và giọng nói thay đổi hoàn toàn

    - Cho rằng tôi là hung thủ?

    Thì có ai ngu mà để người khác nhìn thấy tôi và Hansol đi cùng không?

    -...

    Joshua đang ghi chép mà dừng ngay lời nói của cậu.

    Đưa mắt nhìn, sắc mặt và lời nói thay đổi rồi...

    Đây mới chính là phẩm chất thật của Lee Seokmin

    - Nếu anh nói như thế...

    Thì chúng ta cùng đến nhà anh nhé

    Dứt câu, Joshua đứng dậy khi đã thu dọn xong đồ mà bước tiến ra ngoài mà đóng rầm cửa.

    Để Seokmin ở bên trong đang lạnh mặt

    - Để tôi xem...

    Ai là thóc, ai là gà...

    Khung cảnh chuyển sang nhà của Seokmin.

    Căn hộ của tầng 99, thuộc giới thương lưu.

    - Lột soát hết!

    Cánh cửa mở ra.

    Ập vào là các pháp y, cảnh sát.

    Căn phòng đơn sơ giản dị, không có gì là quá nổi bật.

    LeeChan đi từ sau mà ngó xung quanh và đập vào mắt cậu là căn nhà kho, nhưng cậu không mấy để ý.

    - Thưa ngài!

    Phòng này đã bị khoá!

    Một cậu học viên kêu lên mà gắng mở cửa.

    Joshua từ sau đi đến

    - Đừng vội.

    Đi ra để tôi

    Theo bản năng, việc gì cũng phải cảnh giác.

    Anh đi ngang mép tường và ghé tai nghe xem có gì bên trong và lạnh lẽ nói

    - Mọi người hãy đi ra hết khỏi đây!

    Khi mọi người đã sơ tán ra phía cửa thì Joshua vẫn đang đứng cạnh phòng mà lắng nghe điều gì đó.

    Mở mắt ra cậu lại đi đến đeo chiếc mặt nạ chống khí độc rồi là lên

    - Mọi người hãy ra khỏi phòng!

    Cùng với đó hãy đến gặp Lee Seokmin mau lên!

    Trước khi cậu ta giở trò!

    Nói rồi anh đẩy mọi người ra ngoài.

    Đóng sầm cửa vào rối tiến về phía cửa kho mặc cho bên ngoài đang đập cửa

    - Đừng cố nữa, LeeChan

    Giọng nói quen thuộc vang lên.

    Ra là Hoshi, cậu ta đến lúc nào vậy?

    - Anh ấy sẽ không sao đâu.

    - Làm sao cậu biết?

    - Tý nữa anh sẽ biết.

    Tôi đi xuống tầng 80 đây.

    Trung thành!

    Bên trong đang rất tỉnh lặng.

    Có khi Joshua gặp nguy không?

    Chắc chắn là không.

    Anh ấy làm nhân vật chính nên chưa chết được.

    Nếu có chết, để tác giả lo.

    - "Không được rồi"...

    Nếu như làm vậy, không cầm cự nỗi 10 phút thì mình sẽ thiệt mạng.

    A!

    Phải rồi

    Anh đi đến chiếc ba lô mà LeeChan để lại, lấy ra một dây thừng rồi bắt đầu hành động

    Anh thành thạo quấn chặt dây thừng quanh người và cột vào thành cửa sổ mà nhìn từ trên cao xuống, nếu rơi từ độ cao này thì giờ này anh không còn đứng ở đây mà trở về với các cụ.

    - Cầu trời hôm nay con được bình yên

    Vì nhiệm vụ, vì đất nước nên anh phải đặt cược bản thân với thần chết.

    Từng bước từng bước lặng lẽ về phía đối diện địa ngục, và nhìn lại phía nơi dẫn anh đến thiên đàng kia thì anh vẫn chọn ra đi thanh thản.

    Anh đứng mép cửa, tay cứ thế lần mò mở cửa.

    Nắm cánh, mở ra...

    1 khoảng tĩnh lặng bao trùm cả căn hộ, mọi người đều nghẹt thở khi mạng Joshua vẫn còn đó.

    Và cùng với đó là cảm biến cài đặt đã được kích hoạt, phun ra lớp khí độc kín cả căn phòng.

    Tít

    Anh chạy đến cửa sổ

    Tít

    Vượt khỏi cửa

    Tít

    Thả mình xuống

    Bùm

    Chiếc đồng hồ tíc tắc tíc tắc cứ chạy theo thời gian mà mãi chẳng ngừng lại, nó cứ chạy theo tương lai rồi cũng biến thành quá khứ.

    Đâu biết nó sẽ đi đến đâu, đâu biết nó sẽ xảy ra điều gì.

    Lee Seokmin chớp mắt một lần, hai lần.

    Mùi thuốc sát trùng quen thuộc biến mất, thay vào đó là mùi kim loại lạnh lẽo và cà phê nguội.

    Chiếc bàn trước mặt anh trống trơn, chỉ có vết xước mờ kéo dài như một vết cắt cũ.

    Còng tay siết chặt cổ tay...lạnh.

    Anh cúi đầu, nhìn xuống.

    Đồng hồ vẫn còn trên tay.

    Kim giây vẫn chạy, đều đặn đến mức khiến người ta phát điên.

    Các kí ức cứ ùa về, những khung cảnh ghi lại trong đầu cậu từ thuở nhỏ đến tận giờ thì chỉ mình cậu biết nhưng cậu không nghĩ về mình mà nghĩ về người khác.

    Sự van xin, sự phẫn nộ, sự khóc lóc của từng người van vọng khắp căn phòng nhưng có lẽ chỉ mình cậu có thể nghe được.

    Cậu yêu nó, và muốn làm để thoả mãn.

    Hình ảnh vẫn ở đó nhưng vẻ mặt không mấy thay đổi, gương mặt lạnh.

    Những dòng suy nghĩ xen lẫn tên gọi bên kia

    - Lee Seokmin...Lee Seokmin!

    Cậu bất chợt thế đấy rồi nhìn người trước mắt–Lee Chan.

    Cậu ta đã quay lại với vẻ mặt chẳng mấy ưa nhìn.

    Chẳng thế nào, cậu ta luôn như vậy cơ mà.

    Nên làm Seokmin không mấy bất ngờ, thế nhưng lại bàng hoàng câu nói của hắn rồi lại mừng trong lòng

    - Cậu về đi

    Chỉ với ba từ mà lại khiến lồng ngực cậu siết chặt.

    Cậu đã chuẩn bị lời chất vấn, phản biện nhưng không Lee Chan chỉ nhìn cậu, ánh đèn phòng hắt xuống làm gương mặt trẻ tuổi ấy càng sắc lạnh.

    - Cậu có điều gì muốn nói chăng?

    Seokmin khẽ nghiêng đầu và nhìn vào mắt LeeChan không quá lâu và nở một nụ cười.

    Nhưng đủ sáng để người khác tin rằng trước mặt là một vị bác sĩ tận tâm, một người hùng được tung hô trên báo chí với những ca phẫu thuật kéo người bệnh trở về từ ranh giới tử thần.

    Cậu không chần chừ mà khẽ đáp

    - Không.

    Cảm ơn

    Giọng cậu êm đến mức gần như vô hại, Seokmin đứng dậy.

    Động tác chậm rãi, chuẩn xác như thể đã được luyện tập hàng trăm lần trước gương.

    Cậu chỉnh lại cổ áo sơ mi, vuốt phẳng một nếp nhăn vô hình trên cổ tay áo bên trái rồi cuối nhẹ chào LeeChan.

    Cánh cửa phòng thẩm vấn khép lại bằng một tiếng “cạch” khô khốc.

    Âm thanh ấy vang lên trong căn phòng trống như một dấu chấm hết tạm thời, nhưng với Lee Chan, đó chỉ là dấu phẩy.

    Cậu vẫn ngồi nguyên vị trí cũ, ánh đèn trắng lạnh lẽo hắt xuống làm bóng đổ kéo dài dưới chân bàn kim loại.

    Ánh mắt không rời khỏi cánh cửa vừa đóng lại, như thể chỉ cần nhìn đủ lâu, mọi lớp vỏ bên ngoài của người kia sẽ tự nứt ra.

    Ba phút sau, cánh cửa mở kèm theo đó là Joshua bước vào lặng lẽ nhìn Lee Chan, nhìn tập hồ sơ còn mở trên bàn, rồi nhìn chiếc ghế trống đối diện.

    Lee Chan ngả lưng ra ghế.

    Một tay đưa lên xoa nhẹ sống mũi, động tác hiếm hoi cho thấy cậu ta đang suy nghĩ.

    - Đúng

    Joshua không chớp mắt.

    -Đúng như những gì anh nói

    Quay lại khoảnh thời gian lúc Joshua đang chơi với "lửa"

    Căn hộ 99 vang lên một tiếng BÙM chấn động.

    Ánh lửa phụt ra từ cửa sổ như một con thú bị nhốt lâu ngày cuối cùng cũng cào xé được song sắt.

    Nhưng ngay trước khi ngọn lửa nuốt trọn căn phòng ấy thì Joshua đã rơi xuống.

    Không phải rơi trong tuyệt vọng mà là rơi trong sự tính toán.

    Tầng 80, cửa sổ đã mở sẵn, Hoshi đứng bên trong, tay đang khoanh và đứng cách xa khung cửa kim loại lạnh ngắt.

    Cậu ta không nói một lời nào khi Joshua tiếp đất, chỉ lùi lại nửa bước đúng lúc Joshua lăn người qua sàn nhà để triệt tiêu lực va chạm.

    Trên đầu họ, tiếng nổ dội xuống như sấm đánh giữa bê tông.

    Hoshi khẽ thở nhẹ

    - Anh không sao chứ?

    Joshua không đáp, anh đã bật dậy ngay tức khắc.

    Không có thời gian để nhìn lên.

    Không có thời gian để nghĩ xem lửa đã lan tới đâu.

    Anh lao ra khỏi căn hộ 89, chạy về phía tháng máy mà bấm tầng 90, cửa thang máy mở, từng bước chân vang dội trong không gian đặc quánh mùi khói.

    Khi gặp lại LeeChan, cậu ấy đang nắm chặt tay như đang cầu nguyện điều gì đó, cũng không nói nhiều mà Joshua nói với Lee chân một vài điều...

    - Hãy quay lại sở và mời hắn ta về!

    Và anh hãy để ý từng cử chỉ!

    Tôi sẽ giải thích tại sao!

    *****

    Huhu cũng lâu lắm rồi mình mới quay lại...

    Mình sẽ cố gắng ra sớm nhất và thường xuyên hơn, cảm ơn mọi người rất nhiều ♥️💙
     
    Back
    Top Dưới